Ngôn Tình Ma Phi Khó Tán Tỉnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Phi Khó Tán Tỉnh
Chương 182


“Thương Ngô, đừng quên, ngươi cùng Tô Linh Phong là quan hệ thầy trò!” Tá Dịch sau một hồi trầm mặc, đột nhiên trả lời.

Hắn vẫn có điểm khác với Thương Ngô, Thương Ngô so với hắn càng không nên đối với Tô Linh Phong như vậy…
Tá Dịch trong lòng cố hết sức tìm lời bào chữa cho mình, muốn giảm bớt cảm giác tự trách và áy náy trong lòng mình, nhưng…cách tự biện minh cho bản thân như thế này cũng không có tác dụng gì, ngược lại càng khiến hắn cảm thấy bản thân càng khốn nạn hơn.
Mạc Vấn Trần ánh mắt sắc lạnh, nhìn chằm chằm Tá Dịch, nói một cách bình thản: “Ta chưa bao giờ nghĩ rằng mối quan hệ thầy trò giữa ta và Phong nhi có vấn đề gì cả, với tính khí của Phong nhi, nếu như muội ấy cũng thích ta, ngươi nghĩ rằng muội ấy sẽ để ý đến mấy chuyện này sao?”
“…” Tá Dịch nghe xong lời này, môi mỏng mím chặt, không nói nên lời, hai tay bất giác nắm chặt thành nắm đấm.
Mặc dù hắn và Tô Linh Phong chỉ mới ở bên nhau được vài tháng, nhưng tính khí của nàng ấy như thế nào hắn vẫn hiểu rất rõ, Tô Linh Phong là kiểu người làm theo ý mình, người có chính kiến vững vàng, sẽ không dễ bị ảnh hưởng bởi các yếu tố bên ngoài như lễ nghi, thế tục, hay lời nói của người khác, hoặc là, có những thứ mà người khác nghĩ là chuyện rất nghiêm trọng, nàng căn bản lại không hề để mắt đến…
Với một tâm hồn tự do cao ngạo như vậy, nếu nàng đã chắc chắn một chuyện, hoặc một người nào đó, sao lại có thể để ý đến ánh nhìn và cảm nghĩ của người khác nữa chứ.

Dù người khác có nhìn ngó như nào, đối với nàng ấy, cơ bản không có chút ý nghĩa nào cả…
Mạc Vấn Trần nhìn sắc mặt Tá Dịch có chút ngẩn ngơ, biểu cảm trên khuôn mặt không ngừng chậm lại, khẽ thở dài một tiếng, nghiêm túc nói: “Tá Dịch, ta sẽ không cho phép bất cứ ai làm tổn thương Phong nhi, bao gồm cả bản thân ta, chút lo lắng kia có ngươi là không cần thiết.”

Tá Dịch nghe xong, cũng lại im lặng không nói gì, chỉ khẽ cau mày, nhìn thắng vào mắt Mạc Vấn Trần, trong mắt lộ ra một tia không tin tưởng.
Mạc Vấn Trần không quan tâm đến ánh mắt của Tá Dịch, lại tiếp tục nói: “Ta biết ngươi cũng thích Phong nhi, bị một cô gái đặc biệt như vậy thu hút là một điều rất bình thường.

Nếu ngươi thích muội ấy, ngươi có thể theo đuổi.

Ta không ngại cạnh tranh công bằng với ngươi.”
Khi Mạc Vấn Trần nói ra lời này, vẻ mặt của hắn tràn đầy tự tin, giọng điệu lạnh nhạt bình thản, nhưng thực tế trong lòng không phải như vậy.

Hắn đang thầm lo lắng, lo rằng cô nhóc kia bây giờ mới chỉ có mười ba, mười bốn tuổi lại có số đào hoa như vậy, thêm mấy năm nữa chắc đến bao nhiêu trời? Hắn có thể đoán trước được, sau này hắn sẽ phải không ngừng tống cổ những bông đào thối xung quanh cô…
…Số khổ thiệt mà!
Đối với Tá Dịch, Mạc Vấn Trần không dám bất cẩn, hắn phải thừa nhận rằng, thằng nhóc này rất ưu tú, phẩm chất, ngoại hình, thực lực, xuất thân và cả tình yêu dành cho Tô Linh Phong, so với hắn cũng không có gì quá khác biệt, có thể xem là đối thủ mạnh trên con đường tình cảm của hắn.

Hắn nhất định phải dốc mười phần sức lực của mình để vượt qua Tá Dịch.

Trước hết, về khí thế không thể nào thua hắn được!
Cạnh tranh công bằng? Tá Dịch sững sờ một lúc rồi bất chợt nhận ra, đúng nhỉ, hắn đang bối rối cái gì vậy? Qua cuộc trò chyện với Tô Linh Phong vào buổi trưa, nàng ấy tiết lộ với mình rằng, nàng rõ ràng vẫn chưa thích bất kì ai.

Vậy thì hắn vẫn còn cơ hội, hắn hoàn toàn có thể cạnh tranh mà…
“Được, vậy thì cạnh tranh công bằng đi!” Tá Dịch gật đầu với Mặc Vấn Trần.

Nói xong hắn cũng không ở lại nữa, cắm cự kiếm về sau lưng, xoay người bước ra khỏi rừng phong đỏ.
“Mau nhìn xem, có người từ rừng phong đỏ đi ra rồi kìa!” Một vài học sinh vẫn luôn quan sát động tĩnh trong rừng đều nhìn chằm chằm vào người đang bước ra từ rừng phong đỏ.
“Ơ, là Tá Dịch điện hạ, thầy Thương Ngô đâu?”

“Thầy Thương Ngô…thầy ấy, không phải thầy ấy bị đánh bại rồi chứ??” Một cậu trẻ vẻ mặt ủ rũ, lo lắng nói.
“Sao có thể như thế được! Ngươi đừng có ăn nói xà lơ, thầy Thương Ngô lợi hại như vậy, không có thua được đâu!” Một số học sinh sùng bái Mạc Vấn Trần, tuyệt đối sẽ không bao giờ cho phép người khác nghi ngờ về thực lực của Mạc Vấn Trần.
Tá Dịch đi đến gần, một học sinh tinh mắt đột nhiên la lên: “Tá Dịch điện hạ hình như bị thương rồi!”
Mọi người cẩn thận quan sát, không phải chứ, trên trán của Tá Dịch rõ ràng có một vết bầm tím to bằng quả mơ…
“Sao lại bị thương trên mặt vậy, chắc sẽ không để lại sẹo đâu nhỉ?” Một cô nương lo lắng nhỏ giọng nói.
“Chắc là không đâu…”
“Khuôn mặt đẹp trai khôi ngô như vậy, nếu bị biến dạng thì thật là đáng tiếc…”
Tá Dịch có thính lực hơn người, những lời xì xào bàn tán của mấy học sinh đó không thoát khỏi tai hắn.

Nhưng hắn cũng phớt lờ, nhìn cũng không thèm nhìn đám học sinh đó một cái, sải bước về phía cổng trường.
Thực ra vết bầm tím trên trán của Tá Dịch, nói bị thương là có chút hơi quá, chỉ là hậu quả quang trụ đấu khí của Mạc Vấn Trần gây ra chút trầy xước mà thôi.
Có điều, đối với thực lực của Mạc Vấn Trần, Tá Dịch vẫn là rất khâm phục.

Ở phía đông, phía tây, trên đại lục do hai người thống trị, nếu như hắn thể hiện hết sức mạnh của mình, cũng không mấy ai có thể đến gần và làm tổn thương được hắn.

Nhưng khi giao đấu với Mạc Vấn Trần, hắn biết hắn vẫn chưa dùng hết sức lực của mình, vì Mạc Vấn Trần là một người Linh Vũ song tu, lại chỉ dùng đấu khí, không hề sử dụng đến linh thuật…
Mạc Vấn Trần nhìn thấy Tá Dịch đi rồi, cũng không vội ra khỏi rừng.

Hắn từ từ giơ cánh tay phải lên, trên ống tay áo rộng của hắn có một vết rạch lớn dài hơn nửa thước, đó là do bị kiếm lực của Tá Dịch chẻ ra…
Mặc dù hắn đã làm trầy trán của Tá Dịch, nhưng bản thân hắn cũng bị rách một chiếc áo choàng, thực tế thì, cũng không tính là thắng.

Mạc Vấn Trần nghĩ ngợi một hồi, cởi chiếc áo choàng bị rách ra, lấy một chiếc áo choàng mới trong không gian, nhã nhặn mặc vào.

Sau khi thay quần áo xong, Mạc Vấn Trần nhìn khung cảnh tán loạn xung quanh, khẽ cau mày rồi chậm rãi bước ra khỏi khu rừng.
Một số học sinh đang nhìn vào trong rừng, khi thấy Mạc Vấn Trần an toàn bước ra, không khỏi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Ta nói thầy Thương Ngô sẽ không bị thương mà…”
“Tá Dịch điện hạ bị thương nhẹ, thầy Thương Ngô xem ra lại không bị gì cả, lẽ nào thầy Thương Ngô thắng rồi sao?”
“Chuyện đó còn khó nói lắm, dù gì cũng là hoàng tử Tá Dịch bước ra khỏi rừng phong đỏ trước mà…”
“…”
Mỗi người trong đám đông đều có ý kiến khác nhau, tự mình suy đoán, rốt cuộc thực sự xảy ra chuyện gì, đã trở thành một bí ẩn.

Còn hai cao thủ trẻ tuổi kia sao đột nhiên lại đánh nhau, nguyên nhân là gì ngược lại rất ít ai quan tâm suy nghĩ đến.

Trong thời đại mà thực lực lên ngôi này, hai người giao đấu với nhau, lý do giao đấu thường không mấy quan trọng, mọi người chỉ quan tâm đến kết quả là nhiều…
Mạc Vấn Trần đi về hướng đám học sinh chưa kịp giải tán, chỉ vào vài nam sinh trong số đó, ra lệnh: “Trò, trò, và trò nữa, đi vào rừng phong đỏ, dọn dẹp nơi đó cho sạch sẽ đi.”
“Vâng, thầy Thương Ngô…”
“Dạ biết rồi…”
Mấy đứa nam sinh xui xẻo bị Mạc Vấn Trần bắt làm việc, mặt mày đau khổ, từng bước chậm rãi tiến vào rừng phong đỏ…
Tá Dịch trở về phủ Thành Chủ, tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo, bắt đầu ăn tối.

Mục Đạt đến mời Tá Dịch, nhìn thấy vết bầm tím trên trán hắn, không khỏi có chút kinh ngạc..
 
Ma Phi Khó Tán Tỉnh
Chương 183


Sau khi tham gia yến hội ngày hôm qua, Tá Dịch không phải là vị khách duy nhất chưa rời đi, xung quanh chiếc bàn tròn dài trong phòng ăn còn có vài vị khách, tất cả đều là những thiếu niên, thanh niên tuấn tú, còn có một số cũng không phải từ nơi xa đến, lý do không vội rời đi của bọn họ rất rõ ràng, những đệ tử quý tộc này vốn là đến dự yến tiệc với trách nhiệm của gia tộc…
Chỉ là vị tam hoàng tử nước Ninh Viễn Tá Dịch đột nhiên xuất hiện, khiến bọn họ có chút không vui.

Trong số những thiếu niên trẻ đến dự tiệc sinh nhật của Tô Linh Phong, chỉ có Mặc Hạo Thiên và Bùi Kim Triết là ngang hàng với Tá Dịch.

Về phần Mặc Hạo Thiên và Bùi Kim Triết, cả hai người này đều là học trò của học viện Thanh Kiều Linh Vũ, họ sống trong học viện, kết thúc yến tiệc sẽ lại quay về đó.
Với thân phận của Tá Dịch, hắn hoàn toàn áp đảo họ về mặt thực lực, ngoại hình cực kỳ đẹp trai, có sự xuất hiện của nam nhân cũ của Tô Linh Phong ở đây, thậm chí bọn họ không còn chút ý định tranh luận nào…
Nếu chỉ có lợi thế địa vị đơn thuần, bọn họ có thể không chấp nhận, nhưng thực lực kiếm thánh của Tá Dịch rõ ràng trước mặt, cho dù trong lòng bọn họ không tin thì cũng vẫn phải cân nhắc khoảng cách giữa mình và người khác.
Mọi người đều chú ý đến vết bầm tím trên đầu Tá Dịch, mặc dù bọn họ rất tò mò nhưng không ai dám bắt chuyện, Tư Đồ Tiêu Sơn lại không hề tỏ ra ngạc nhiên, ông ta vừa nâng cốc chúc tụng mọi người, vừa trò chuyện với Tá Dịch.

Bầu không khí rất vui vẻ hòa nhã.
Trong số đám hậu bối nam tử ngồi cùng bàn, chỉ có Tá Dịch mới đủ tư cách ngồi cạnh Tư Đồ Tiêu Sơn, ông ta có thể bình tĩnh thoải mái trò chuyện với hắn.

Tư Đồ Tiêu Sơn có ấn tượng tốt về Tá Dịch, một nam nhân trẻ tuổi nhưng phong thái lại điềm tĩnh trầm ổn.
Vốn dĩ ban đầu là do Tô Linh Phong triệu tập những vị khách trẻ tuổi này, nhưng đáng tiếc là, khi gặp phải người chủ nhà lạnh lùng thích làm theo ý mình như Tô Linh Phong, căn bản nàng sẽ không phí sức để đi gọi những nam nhân lúc nào cũng giương đôi mắt thèm khát ra nhìn mình.
Tô Linh Phong chỉ liếc nhìn vết bầm tím trên trán của Tá Dịch, ngay cả lông mày cũng không nhướng lên, nàng cúi đầu bình tĩnh ăn, có thể đoán được rằng Tá Dịch nhất định đã làm phiền Mặc Vấn Trần.

Đánh nhau đi, hai tên nam nhân động đực này phải đánh nhau cho đến khi không còn thời gian để ý tới nhau mới đúng, để nàng được thanh tịnh.
Tá Dịch thấy Tô Linh Phong chỉ liếc hắn một cái, chỉ là ‘liếc’ thôi, trong lòng lập tức không khỏi thầm cười khổ, xem ra con đường tình cảm mà hắn phải đi vẫn còn rất dài…
Sau bữa tối, Tá Dịch và những vị khách khác trở về phòng khách của mình, trong khi Tư Đồ Tiêu Sơn yêu cầu Tô Linh Phong đi cùng ông ta đến thư phòng, vì ông ta có chuyện muốn hỏi nàng.
Tô Linh Phong gật đầu đồng ý, sau đó cùng Tư Đồ Tiêu Sơn đi về phía thư phòng.
Trong thư phòng, Tư Đồ Tiêu Sơn không hỏi thẳng Tô Linh Phong cái gì, ông ta chỉ hơi nhíu mày, chắp tay sau lưng chậm rãi đi loanh quanh.
Tô Linh Phong hờ hững nói: "Ông ngoại có việc gì cứ nói thẳng.’’

Tư Đồ Tiêu Sơn dừng bước, ngồi xuống ghế, cẩn thận nhìn Tô Linh Phong, rồi đột nhiên nghi ngờ hỏi: “Ngươi khó chịu sao? Bị cảm lạnh rồi?”
Tô Linh Phong thấy ánh mắt của Tư Đồ Tiêu Sơn dừng ở môi mình, lập tức biết ngay là Tư Đồ Tiêu Sơn phát hiện màu môi của nàng không bình thường, hồi chiều, để che đi đôi môi sưng tấy vì bị Tá Dịch hôn, nàng đã chườm đá lên môi đến nỗi khiến nó tím tái.
“Có lẽ là bởi vì tối hôm qua ta đã uống rượu, ra ngoài hít không khí nên bị cảm lạnh, cũng không khó chịu gì đâu, ông ngoại không cần lo lắng.” Tô Linh Phong bình tĩnh nói.
“Ồ, để ta kêu Mục Đạt tới khám cho ngươi.”
Ở thời đại này, các vết thương ngoài da có thể được chữa lành bằng linh thuật của các thuật sĩ, nhưng còn nội thương vẫn cần đại phu xem xét.
“Chuyện nhỏ, ta đã dặn Hứa Nặc nấu canh giải hàn, ông ngoại cứ nói vào việc chính đi.”.
 
Ma Phi Khó Tán Tỉnh
Chương 184


“Mấy tên tiểu tử đó, ngươi có biết mục đích bọn chúng ở lại là gì không?” Tư Đồ Tiêu Sơn chỉ vào vài vị khách còn chưa đi.

“Ừ.

” Tô Linh Phong khẽ gật đầu, đợi Tư Đồ Tiêu Sơn tiếp tục nói.

“Có vừa ý ai không?” Tư Đồ Tiêu Sơn nhìn Tô Linh Phong hỏi.

Tô Linh Phong nghe thấy vậy, im lặng mồi hồi bắt đầu suy nghĩ, sau đó bộ dáng trịnh trọng nói một câu: “Ta thấy bọn họ đều ổn.



“…” Khóe miệng Tư Đồ Tiêu Sơn khẽ nhếch lên, hừ một tiếng rồi nói: “Ngươi không có chút lòng tham nào!”
“Vâng, không tham.

” Tô Linh Phong gật đầu, bình thản nói: “Ông ngoại, ngươi cũng không có ý định gửi gắm ta cho ai trong số họ, thì sao còn hỏi ta loại câu hỏi như vậy.


Tư Đồ Tiêu Sơn nghe thấy vậy, khóe miệng lại nhếch lên lần nữa, nghe giọng điệu của nha đầu này, nói như kiểu nó thu nhận nam nhân, chứ không phải nó gả cho người ta vậy.

Nhưng mà, nếu như sau này Tô Linh Phong không về Tô gia nữa, với thân phận cháu gái của thành chủ Lăng Vân, muốn tìm rể không phải chuyện không thể…
Chỉ là… Tô gia sẽ không cho phép nàng mãi ở Lăng Vân Thành, dù sao nàng cũng họ Tô…
“Nếu như ngươi có người thích, ta cũng sẽ không phản đối, không lẽ người ông ngoại này của ngươi lại không hiểu lẽ phải sao?” Tư Đồ Tiêu Sơn cố tình nghiêm mặt nói.

Tô Linh Phong để ý lúc Tư Đồ Tiêu Sơn nói câu này, một tia buồn bã thoáng lóe lên trong mắt ông…
Tô Linh Phong biết, có lẽ Tư Đồ Tiêu Sơn là vì nhớ lại bản thân ông năm đó phản đối chuyện Tô Hoành và Tư Đồ Dạ Lam ở bên nhau.

Tư Đồ Tiêu Sơn vừa rồi nói vậy với nàng, không lẽ là vì hối hận năm đó mình đã quá tuyệt tình với con gái rồi sao, vì thế muốn bù đắp trên người nàng?
Tô Linh Phong cau mày, theo như nàng thấy, Tô Đồ Tiêu Sơn năm đó không làm sai gì cả, là Tư Đồ Dạ Lam quá không biết tốt xấu, tin vào lời đường mật của nam nhân, tự hủy đi hạnh phúc một đời của mình.

“Ông ngoại, ngươi nghiêm túc sao?” Tô Linh Phong không chắc chắn hỏi.

“Không lẽ lời ta nói giống nói dối sao?” Tô Linh Phong có chút không vui với giọng điệu nghi ngờ của Tô Linh Phong.

Tô Linh Phong nghe thấy vậy, khẽ lắc đầu, nàng nghiêm túc đánh giá: “Mặt mũi trông đều được, nhưng mà chỉ là vẻ đẹp bên ngoài mà thôi, ta không thấy nam nhân không có tâm.

” Nói thẳng ra, trong mắt nàng, những thiếu niên, thanh niên cùng ăn tối với nàng chỉ là hoa thêu ngoài gối mà thôi.

Hơn nữa, những người thuộc giới quý tộc tuy rằng tướng mạo xuất sắc, nhưng Tô Linh Phong đã quá quen với mỹ nam rồi, không đề cập đến những ngôi sao điện ảnh, model nam ở thời đại này như Mặc Vấn Trần, Tá Dịch, Nguyệt Quang… bọn họ đều là yêu nghiệt cực phẩm! Đến cả d*ch th** Giác, Mặc Hạo Thiên… và những người khác, mỗi người đều có đặc điểm riêng.

Đối với mặt hàng cấp bậc không bằng các những mặt hàng trên, đương nhiên sẽ không lọt vào mắt Tô Linh Phong được rồi.

Tư Đồ Tiêu Sơn nghe thấy vậy khẽ cau mày, nói: “Bọn chúng cũng không đến nỗi như ngươi nói chứ…” Tuy rằng những tiểu bối kia có tướng mạo xuất chúng chưa lập gia đình là do gia tộc cố tình chọn ra, nhưng thật ra tư chất không được coi là tệ, còn chưa kể chẳng có quý tộc thế gia nào dám gửi một chiếc túi rơm vô dụng đến Lăng Vân Thành cả.

“Chỉ là công cụ phái đến hòa hiếu kết giao mà thôi.

” Tô Linh Phong mặt không biểu cảm nói.

Là một nam nhân, đến cả vận mệnh của mình còn không nắm giữ được trong tay, loại phiền toái này chồng thì có tác dụng gì.

“…” Công cụ hòa hiếu kết giao… miệng của nha đầu này đúng độc, nhưng mà quả thật chính là như vậy, loại người chỉ vì lợi ích để đến tiếp cận cháu gái của ông, tuyệt đối không có cửa!
“Vị vương tử Tá Dịch của Ninh Viễn Quốc thì sao?” Tư Đồ Tiêu Sơn lại đột nhiên thăm dò hỏi: “Ta thấy đứa trẻ đó không tồi, quan hệ của các ngươi cũng không tệ đúng không?”
Nghe thấy Tư Đồ Tiêu Sơn nhắc đến Tá Dịch, Tô Linh Phong khẽ cau mày, thành thật nói: “Ông ngoại, trước kia Tá Dịch là hộ vệ của ta, bây giờ chúng ta là bạn bè, không có loại quan hệ đó.

” Dừng lại một lát, Tô Linh Phong lại nói: “Hơn nữa, ông ngoại không thấy Tá Dịch quá già, ta quá trẻ sao?”
Có lẽ Tá Dịch lớn hơn nàng khoảng mười tuổi? Thật ra nàng không ngại tìm một nam nhân hơn tuổi nàng quá nhiều, nhưng vấn đề là, tuy rằng độ tuổi tinh thần đã trưởng thành, nhưng cơ thể lại chưa phát triển hết được chưa nào? Nàng vẫn là một đóa hoa còn chưa nở, thật sự nàng không thể chấp nhận được chuyện như kết hôn sớm xảy ra với mình.

“Già??” Tư Đồ Tiêu Sơn nhướng mày, nâng cao tông giọng nói: “Già cái gì mà già? Già ở đâu? Tìm một nam nhân lớn hơn ngươi một chút, là vì biết chu đáo, biết thương người, không lẽ không tốt sao? Năm đó bà ngoại ngươi còn nhỏ hơn ta tận mười hai tuổi kia kìa!”
Tư Đồ Tiêu Sơn trợn mắt rống lên, khuôn mặt thoáng qua vẻ buồn bã.

“…” Tô Linh Phong không ngờ một câu ‘quá già’ lại đụng đến dây thần kinh mẫn cảm nào đó của Tư Đồ Tiêu Sơn, nàng vội vã nhắm mắt lại.

Tư Đồ Tiêu Sơn cũng nhận thức được thái độ quá lố của mình, liền điều chỉnh lại cảm giác một chút, im lặng một hồi lại hỏi: “Tối qua, Mặc Vấn Trần dẫn ngươi đến một nơi đặc biệt nào rồi sao?”
Tô Linh Phong không biết trả lời Tư Đồ Tiêu Sơn thế nào, chỉ gật đầu: “Ừ” một tiếng.

Tư Đồ Tiêu Sơn biết cái tên Mặc Vấn Trần này, có lẽ cũng hiểu thân phận thật sự của Mặc Vấn Trần.

Nhưng Tô Linh Phong lại không biết Tư Đồ Tiêu Sơn có bao nhiêu hiểu biết về ba mẹ của Mặc Vấn Trần.

Tuy rằng nàng không biết vị trí chính xác mộ chôn ba mẹ của Mặc Vấn Trần, nhưng dựa vào cảnh lạ ở đó, còn có những yêu tinh chúc phúc sống ở đó, vậy nơi đó được coi là một nơi thần bí, người ngoài không thể tìm tới, nàng không muốn từ chính miệng mình tiết lộ quá nhiều về bí mật của người khác.

Tư Đồ Tiêu Sơn thấy Tô Linh Phong không tình nguyện nói thêm, cũng phần nào đoán được suy nghĩ của nàng, vì vậy cũng không tiếp tục hỏi cụ thể đã đi đâu, ông đổi câu hỏi khác: “Tiểu tử Mặc Vấn Trần đó hình như đối xử rất tốt với ngươi…”
Tô Linh Phong lập tức cắt ngang Tư Đồ Tiêu Sơn, nói: “Ông ngoại, Mặc Vấn Trần là lão sư của Linh phong!”
“Lão sư? Trong lòng ngươi thật sự coi hắn là lão sư sao?” Tư Đồ Tiêu Sơn nhếch mép, đừng tưởng rằng ông ta già rồi bị hoa mắt mà không nhìn ra được, nha đầu này không hề có sự tôn kính dành cho Mặc Vấn Trần, ngược lại toàn là tiểu tử kia dỗ nàng từ đầu đến cuối.

Thật ra trước đó Tư Đồ Tiêu Sơn hỏi Tô Linh Phong có vừa ý ai trong đám quý tộc đó không, chỉ là làm nền mà thôi, cái mà ông thực sự muốn biết, rốt cuộc là thái độ của Tô Linh Phong đối với Mặc Vấn Trần và Tá Dịch là thế nào, bởi hai người họ đều có ý với nàng…
Biểu hiện của Tá Dịch được cho là rất rõ ràng, người có mắt đều có thể nhìn thấy hắn ta có ý với Tô Linh Phong, chỉ có Mặc Vấn Trần, trước kia Tư Đồ Tiêu Sơn chỉ cảm thấy hắn quá quan tâm đến Tô Linh Phong, nhưng đó là vì ông cho rằng tình yêu thương đối với Tô Linh Phong là loại yêu thương dành cho học sinh, cho đến buổi vũ hội tối qua, sắc mặt của Mặc Vấn Trần đều trở nên bất thường khi nhìn thấy Tô Linh Phong khiêu vũ cùng người khác, còn có hành động hắn dẫn Tô Linh phong giữa chừng, cuối cùng Tư Đồ Tiêu Sơn cũng thấy có gì đó không đúng rồi.

.
 
Ma Phi Khó Tán Tỉnh
Chương 185


Tô Linh Phong không hiểu, với mối quan hệ sư đồ ngoài mặt giữa nàng và Mặc Vấn Trần, không phải Tư Đồ Tiêu Sơn nên phản đối mạnh mẽ sự phát triển của mối quan hệ kiểu đó giữa bọn họ hay sao? Bây giờ Tư Đồ Tiêu Sơn lại hỏi nàng những lời như vậy là có ý gì?
Tô Linh Phong nghi ngờ, nàng suy nghĩ một lúc rồi mới mở miệng nói: “Ông ngoại, cho dù Linh Phong có tôn trọng hắn là sư phụ của ta hay không, thì đây cũng là sự thật không thể thay đổi.

Ông ngoại, xin ngươi đừng suy nghĩ nhiều.”
“Ồ? Có thật không?” Ánh mắt Tư Đồ Tiêu Sơn khẽ lóe lên, ông ấy nhìn Tô Linh Phong một lúc, sau đó bỗng nhiên hỏi: “Nếu như… hắn không còn là sư phụ của ngươi thì sao?”
Tô Linh Phong nghe vậy thì hơi cau mày, nàng cảm thấy Tư Đồ Tiêu Sơn đang thầm muốn bày tỏ điều gì đó, nhưng nàng không muốn suy đoán nữa, nàng muốn kết thúc chủ đề này càng sớm càng tốt: “Ông ngoại, Linh Phong vẫn còn trẻ, chuyện liên quan đến nam nhân, đợi vài năm nữa ngươi quan tâm đến vẫn chưa muộn.

Bây giờ ta chỉ muốn tập trung nâng cao thực lực của bản thân, không muốn lãng phí sức lực vào vấn đề nam nữ.”
Tư Đồ Tiêu Sơn gật đầu, khá hài lòng với thái độ vươn lên của Tô Linh Phong, nhưng sau đó lại thở dài nhẹ nhàng nói: “Ông ngoại cũng không phải là nóng lòng muốn muốn gả ngươi đi, nhưng mà… Dù sao ngươi cũng mang họ Tô, nếu lão tạp chủng và người cha nhà họ Tô kia bắt ngươi trở về, ta sợ ngươi sẽ không được tự chọn hôn phu của mình…"

Tô Linh Phong nghe thấy những lời đó, đôi mi thanh tú giật mình một cái.

Nàng suy nghĩ một lúc mới nhận ra rằng “lão tạp chủng” mà Tư Đồ Tiêu Sơn nói chính là người bây giờ đang làm chủ Tô gia, người ông mà nàng chưa từng gặp.
Đồng thời, Tô Linh Phong cũng hiểu được nỗi lo lắng âm thầm trong lòng Tư Đồ Tiêu Sơn, ông ấy sợ nàng sẽ trở thành con cờ của Tô gia, lấy hôn nhân làm công cụ kiếm lời.

Tô Linh Phong thở dài trong lòng, so với cha mẹ ruột của nàng, chính người ông ngoại nghiêm túc và bướng bỉnh này mới thực sự quan tâm đến nàng.
“Ông ngoại, ông không cần lo lắng, không ai có thể sắp xếp cuộc sống của Linh Phong theo ý muốn của bọn họ.” Giọng nói của Tô Linh Phong rất bình tĩnh, nhưng vẻ mặt bình tĩnh và ánh mắt cứng cỏi của nàng khiến bất cứ ai cũng không thể nghi ngờ sự nghiêm túc trong lời nói của nàng.
Tư Đồ Tiêu Sơn nhìn thiếu nữ rõ ràng là còn chưa hết ngây thơ trước mặt, tạm thời ngẩn ra, thật sự là do ông ấy lo lắng quá nhiều sao? Trên thực tế, những gì Tô Linh Phong vừa nói trước mặt một trưởng bối chút vô lễ và kiêu ngạo, nhưng ông ấy lại cảm thấy nhẹ nhõm và đánh giá cao thái độ không chịu thỏa hiệp, không bị ai sắp đặt của nàng.
Đứa cháu gái này của ông ấy, không thể đối xử với nàng như một cô bé vừa tròn mười bốn tuổi được…
Tư Đồ Tiêu Sơn bình tĩnh lại, không nói gì thêm, chỉ vẫy tay với Tô Linh Phong và nói: “Không có chuyện gì khác, ngươi đi xuống trước đi.”
“Vậy thì Linh Phong sẽ ra ngoài trước.” Tô Linh Phong gật đầu nói.
Sau khi rời khỏi thư phòng của Tư Đồ Tiêu Sơn, Tô Linh Phong đi về phía nơi ở của mình.

Khi nàng sắp đến Lâm Phong Uyển, nàng nhìn thấy Tá Dịch đang đứng dưới một cây liễu rủ bên con đường đá, nhìn chằm chằm nàng một lúc.

Một tia nắng chiều yếu ớt xuyên qua khe hở trên cành liễu, chiếu lên bóng dáng của Tá Dịch, làm cho thân hình cứng rắn và thẳng tắp của hắn được đắp lên một tầng ánh sáng nhàn nhạt nhẹ nhàng…
Tô Linh Phong thực sự muốn rời đi, làm như nàng không nhìn thấy Tá Dịch mà đi ngang qua người hắn.

Nhưng nàng cũng biết rằng, Tá Dịch đã đứng đợi nàng ở đây nên hắn sẽ không để nàng đi qua không nhìn hắn.
Thật như vậy, ngay khi Tô Linh Phong đến gần, Tá Dịch đã lên tiếng, hắn nhẹ nhàng gọi nàng: “Tiểu thư…”
Tô Linh Phong nghe vậy thì dừng lại, nhìn Tá Dịch, ngạc nhiên nhướng mày: "Ngươi gọi ta là gì?”
“Tiểu thư.” Tá Dịch lại gọi Tô Linh Phong bằng giọng nói tự nhiên.
“Tá Dịch, ngươi đã không còn là hộ vệ của ta, tốt nhất đừng xưng hô ‘Tiểu thư’ như vậy nữa.” Giọng nói Tô Linh Phong lạnh lùng.
“Nếu như tiểu thư đồng ý, ta có thể tiếp tục làm hộ vệ của ngươi.”
Tô Linh Phong nhìn Tá Dịch, giọng điệu xa cách, nói: “Ngươi là tam hoàng tử Ninh Viễn quốc, làm thị vệ của người khác là có ý gì?”
“Vậy thì sao? Cũng không phải trước đây ta chưa từng làm.” Tá Dịch nói một cách thờ ơ.
“Làm sao trước kia và bây giờ có thể giống nhau!”
“Có gì khác nhau?” Tá Dịch nói nhẹ nhàng, hắn chắp tay sau lưng: "Thân phận của ta chưa từng thay đổi, bây giờ thân phận bị lộ, rất nhiều người biết ta đã từng làm hộ vệ cho ngươi, không cần thiết phải giấu giếm.” Tá Dịch dừng lại một chút, hắn nhìn Tô Linh Phong và tiếp tục: “Hơn nữa, thưa tiểu thư, nàng không phải là người quan tâm đến ý kiến của người khác, phải không?”
“Đủ rồi.

" Tô Linh Phong cau mày, nàng nói một cách thiếu kiên nhẫn: “Ta không biết mục đích ngươi ra quyết định như vậy là gì, ta cũng không muốn biết, nhưng ta thực sự không có thời gian để chơi với ngươi.” Thật ra làm sao Tô Linh Phong lại không biết Tá Dịch muốn dùng thân phận hộ vệ để ở bên cạnh nàng, còn nàng chỉ là do không muốn tiếp tục dây dưa nên cố ý nói như vậy, hy vọng Tá Dịch có thể thấy khó mà lui.
“Ta rất nghiêm túc, ta không chơi đùa.” Tá Dịch thất vọng thở dài, sau đó nhìn vào mắt Tô Linh Phong, nghiêm túc nói: "Mấy tháng ta luyện tập cùng ngươi, là thời gian hạnh phúc nhất của ta hai mươi năm qua.

Những ngày tháng phong phú và thoải mái nhất…”
Tô Linh Phong cảm thấy khá đau đầu, cố ý nói với giọng lạnh lùng: “Những ngày đã qua, không còn khả năng quay lại.

Ngươi nên ngừng suy nghĩ về những gì ngươi có hay không có.

Đã muộn rồi, ta muốn trở về nghỉ ngơi, ngươi cũng nên trở về phòng sớm đi.” Tô Linh Phong không muốn tiếp tục nói về những chủ đề này với Tá Dịch ở đây, và muốn rời đi.
Tá Dịch bỗng nhiên vươn tay, nắm lấy cánh tay của Tô Linh Phong, áy náy nói: “Ngươi còn trách ta ban ngày… đối xử với ngươi như vậy sao? Thật sự xin lỗi, ban ngày là lỗi của ta, lúc đó ta quá xúc động…”
Tô Linh phong không quay đầu lại, trong giọng nói không chút cảm xúc: “Ngươi nói thật khiêm tốn, ta chấp nhận, bây giờ, ngươi buông ta ra được không?”
Thái độ của Tô Linh Phong làm cho Tá Dịch cảm thấy rất khó chịu, hắn nói nhỏ: “Linh Phong, nàng bắt buộc phải đối xử với ta như vậy sao? Ta không hy vọng nàng sẽ đón nhận ta ngay lập tức, chỉ hy vọng nàng có thể cho ta, cũng là cho lẫn nhau một cơ hội.”
Tá Dịch cũng giống như Mặc Vấn Trần, là một người mới về mặt tình cảm.

Hai người không biết chú ý đến cách làm, không biết làm thế nào để dần dần vun đắp một mối quan hệ cho đúng đắn.

Mà đã chọn ai thì sẽ đi ép buộc muốn đối phương cho bọn họ một thái độ rõ ràng.
Cơ hội thường không phải do người khác cho, nhưng không chỉ biết tranh thủ cơ hội mà còn phải biết tạo ra cơ hội, mù quáng xin cơ hội từ đối phương, đôi khi có thể khiến đối phương quay ngược lại, giống như Tô Linh Phong bây giờ…
Tô Linh Phong quay đầu lại, liếc nhìn Tá Dịch và lạnh lùng nói: “Tá Dịch! Ngươi thực sự quá già so với ta!” Nói xong, nàng tránh ra khỏi bàn tay to lớn đang nắm lấy cánh tay nàng, bước nhanh đi mà không nhìn lại.
Tá Dịch sững sờ một chút, sau đó mới phản ứng lại được lời Tô Linh Phong vừa nói, biểu cảm trên mặt hắn nhanh chóng tối sầm đi, tự lẩm bẩm: “Chẳng lẽ ta thật sự già rồi sao…”.
 
Ma Phi Khó Tán Tỉnh
Chương 186


Tô Linh Phong thích ăn một số loại trái cây tươi sau bữa ăn, Hứa Nặc thường tự mình đến vườn cây ăn quả của thành để hái đủ loại trái cây.

Nàng ta rửa sạch cẩn thận, cắt thành từng miếng nhỏ, đặt trên đĩa pha lê rồi đưa cho Tô Linh Phong ăn.
Hôm nay Hứa Nặc đã hái xong trái cây, nàng ta cầm theo một giỏ tre nhỏ đựng đầy trái cây đi về phía Lâm Phong Uyển.

Nàng ta nhìn thấy Tá Dịch đang ôm cánh tay của Tô Linh Phong từ xa, Tô Linh Phong bỗng nhiên quay lại, lạnh lùng nói một cái gì đó với Tá Dịch, rồi nàng thoát ra khỏi bàn tay của Tá Dịch, lao vào Lâm Phong Uyển mà không quay đầu nhìn lại.
Tá Dịch một mình đứng dưới tán liễu rủ, vẻ mặt tuyệt vọng…

Hứa Nặc dừng bước, có chút do dự, nàng ta nên đợi Tá Dịch Điện hạ rời đi, hay là đi bộ tới luôn đây? Vị trí mà hắn đứng là đường duy nhất để vào Lâm Phong Uyển…
Còn nữa, chuyện gì đã xảy ra giữa Tá Dịch điện hả và tiểu thư vậy? Chẳng phải ban ngày bọn họ vẫn cùng nhau ăn cơm và đi dạo sao? Cảnh vừa là rồi thế nào, hình như giữa hai người đã xảy ra chuyện gì không vui?
Đương nhiên Hứa Nặc đã nghe rất nhiều lời đồn đoán trong thành về mối quan hệ không rõ ràng giữa Tô Linh Phong và Tá Dịch, nhưng nàng ta không thực sự tin vào điều đó.

Khi ở Gia Thành và khi trên đường đi từ Gia Thành đến Tô phủ ở Lê Thành, Hứa Nặc đã nhìn thấy tận mắt mối quan hệ giữa Tô Linh Phong và Tá Dịch.

Khi đó, Tá Dịch chỉ là hộ vệ của Tô Linh Phong.

Tuy là khi đó thái độ của Tô Linh Phong với hắn rất tự nhiên, cũng không phân chia rõ ràng cấp bậc chủ tớ, nhưng nếu nhìn qua hai người họ thì dường như không cảm thấy mối quan hệ tình nhân yêu đương lẫn nhau.
Tuy nhiên lần này Tá Dịch bỗng nhiên xuất hiện trong tiệc sinh nhật của Tô Linh Phong với tư cách là Tam hoàng tử của Ninh Viễn Quốc, Hứa Nặc thực sự rất ngạc nhiên.

Nàng ta cũng nhận thấy rằng ánh mắt Tá Dịch nhìn Tô Linh Phong có chút khác lạ, nhưng nàng ta cảm thấy rằng, đây cũng là một sự thay đổi một phía của Tá Dịch.
Chẳng lẽ vừa rồi… Tá Dịch Điện hạ bày tỏ điều gì với tiểu thư? Tiểu thư… nàng ấy không đồng ý?
Trong lòng Hứa Nặc đã đoán được.

Tá Dịch đứng ở phía xa, vẫn đứng im như tượng đá, đứng không cử động dưới tàng cây.

Hứa Nặc do dự một hồi, cuối cùng nhấc chân đi về phía trước.
Hứa Nặc biết rằng mặc dù nàng ta không ở quá gần nơi Tá Dịch đang đứng, nhưng với sự tu luyện của Tá Dịch, có lẽ hắn đã phát hiện ra sự tồn tại của nàng ta lâu rồi.
“Tá Dịch … Điện hạ.” Hứa Nặc đi đến trước mặt Tá Dịch và cúi đầu hành lễ.

Nàng ta vẫn không quen gọi hắn bằng hai chữ “điện hạ”.
Tá Dịch đang đắm chìm trong mất mát, được tiếng gọi nhẹ nhàng của Hứa Nặc làm cho hoàn hồn lại.

Hắn ngẩng đầu nhìn Hứa Nặc, gật đầu, không nói gì, bước nhanh rời đi.
Tá Dịch rời đi, nhưng Hứa Nặc lại sững sờ ở đó, ngay khi Tá Dịch vừa ngẩng đầu lên, nàng đã nhìn thấy biểu cảm hơi sững sờ trên khuôn mặt hắn.

Chắc chắn là hắn mới nhận ra được nàng ta đã đến gần.

Hắn là một cao thủ cấp Thánh, mà chỉ một người có cấp bậc thấp hơn hắn rất nhiều đến gần, hắn lại không nhận ra? Vừa rồi hắn đang nghĩ cái gì? Và biểu cảm trên khuôn mặt hắn… biểu cảm không thể diễn tả được, dường như vô cùng mất mát đó khiến nàng ta cảm thấy đau khổ không thể giải thích được…
Chuyện gì vậy …
Sau khi Hứa Nặc bình tĩnh lại, mang theo cảm xúc kỳ lạ trong lòng rồi quay trở lại Lâm Phong Uyển.

Tô Linh Phong đang ngồi thiền, Tô Nặc cắt đĩa trái cây và đặt nó sang một bên.
Tô Linh Phong chỉ ngồi im lặng một lúc, sau đó mở mắt ra, bảo Hứa Nặc chuẩn bị nước tắm.

Nàng cầm đĩa trái cây lên rồi ăn qua loa vài miếng rồi đặt đĩa thủy tinh xuống như không muốn ăn nữa.
Từ Nặc chuẩn bị nước nóng, đợi khi Tô Linh Phong rửa mặt chải chuốt xong, Hứa Nặc do dự muốn mở miệng mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi cái gì, nàng ta chỉ âm thầm thở dài, ngẩn người trở về phòng.
Trên thực tế, khi Tô Linh Phong rời khỏi lòng bàn tay của Tá Dịch, nàng đã nhận ra Hứa Nặc đang ở gần đó.

Vừa rồi Hứa Nặc dường như có điều gì đó muốn nói, nàng cũng nhận thấy điều đó, nhưng nàng cố tình giả vờ như không nhìn thấy.
Vẫn còn sớm, Tô Linh Phong vẫn chưa buồn ngủ, nhưng nàng cảm thấy rất mệt mỏi, nàng không muốn đọc sách, cũng không muốn luyện tập, vì vậy nàng nằm trên giường và nhắm mắt lại nghỉ ngơi…
Một lúc lâu sau, một tiếng kêu đã mất từ lâu bỗng nhiên truyền đến từ lĩnh vực tinh thần của nàng, là một giọng nói trẻ con: “Mẹ, mẹ, Đoàn Tử tỉnh rồi, Đoàn Tử đói…”
Ngay sau đó, Tiểu Bạch dùng cái mũi nhỏ hừ một tiếng nhẹ nhàng, lẩm bẩm nói: “Tỉnh lại là đòi ăn, đúng là một đứa ham ăn…”.
 
Back
Top Bottom