[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Ma Người Người Ma
Chương 20: Yêu nữ
Chương 20: Yêu nữ
- Bà ơi.
Khuya lắm rồi.
Mình về phòng thôi.
- Hạ Nhi gọi.
- Em về trước đi.
Ta đợi thêm một lát.
- Tĩnh Hảo trả lời.
Hảo ngồi trên tràng kỉ, ngóng mắt nhìn ra cửa.
Nghe bên ngoài có tiếng lục đục, nàng liền bật dậy.
Hương Nhị bước vào làm cho Hảo cụt hứng:
- Đã khuya rồi.
Xin bà chúa về nghỉ.
- Vẫn chưa đến giờ hợi mà.
- Hảo cãi lại.
- Ta ở đây thêm một lát cũng không được hả?
Hương Nhị đáp:
- Bà chúa vừa khỏi bệnh, không nên thức khuya quá, kẻo lại ảnh hưởng đến ngọc thể.
- Chị Hương Nhị nói phải lắm, bà!
- Hạ Nhi bồi thêm.
- Mình về thôi.
...
Hảo trằn trọc mãi không ngủ được.
Nàng vén màn trông ra.
Ngọn đèn dầu le lói đủ soi bóng Hạ Nhi đang ngủ, đầu gác lên tay.
Hảo không gọi Hạ Nhi dậy mà lẻn ra ngoài.
Nàng đang muốn ở một mình.
Tĩnh Hảo thơ thẩn bước dọc theo các lối đi.
Trăng sáng treo trên đỉnh đầu, soi đường cho nàng bước.
Nàng đi trong vô định.
Đến khi cây ngô đồng cao lớn nhất kinh thành hiện ra trọn vẹn trước mắt, Hảo mới biết mình đã đi đến trước cổng viện Đoan Nhã.
Mẹ ơi, con biết lỗi rồi.
Mẹ về với con được không?
"Sao lúc làm lỗi, con không nghĩ đến hậu quả?"
Vậy giờ con phải làm gì đây?
Gió thổi lồng lộng.
Vầng trăng trắng ngà nổi bật trên nền trời đêm.
Bầu trời đen như nhung, điểm xuyến bởi muôn ngàn vì sao lấp lánh.
Hảo ngước mắt nhìn lên, chợt nhớ đến sự tích mặt trăng nàng từng nghe thuở nhỏ.
...
Chuyện kể rằng, thuở mới khai thiên lập địa, trên bầu trời không hề có trăng sao.
Ban đêm, khi thế gian chìm trong bóng tối, chúa quỷ thường lẻn xuống núi bắt người ăn thịt.
Một hôm, chúa quỷ phát hiện một gia đình có nhiều đứa con kháu khỉnh.
Hắn hóa phép, biến đổi thân xác bà mẹ cho hắn và giả dạng làm người mẹ trở về nhà.
Những đứa trẻ may mắn phát hiện ra sự thật, liền bỏ chạy tán loạn.
Chúng vừa chạy trốn chúa quỷ, vừa đi tìm mẹ.
Đêm rất tối.
Những đứa trẻ đã lạc mất nhau.
Bà mẹ trong hình hài xấu xí của chúa quỷ đã chấp nhận đánh đổi trái tim và đôi mắt của mình để cầu xin ơn trên cứu lấy các con của bà.
Nữ thần mặt trời ban cho bà thứ ánh sáng huyền ảo.
Nhờ thứ ánh sáng đó, các con bà đã tìm lại được nhau và tiêu diệt chúa quỷ.
Nhưng giờ đây, bà mẹ đã trở thành vầng sáng vô định trên trời, không thể nào trở về bên các con được.
Những đứa trẻ ấy phải cố gắng làm nhiều việc tốt, để mỗi điều tốt sẽ là một vì tinh tú xoay chung quanh mẹ của mình.
...
Cánh cổng sắt im lìm đóng kín.
Mẹ nàng đang ở bên trong...
Nếu nàng không nghịch dại, biết đâu giờ này, nàng đang được mẹ âu yếm vỗ về...
Hảo toang đạp cửa xong vào nhưng lại sợ Ngô Đồng trừng phạt.
Nếu trừng phạt nàng thì nàng không sợ đâu.
Còn đằng này...
"Con bé khờ.
Giết ả thì được gì...
Phải hành hạ từ từ...
để cho ả chết trong đau khổ... thì mới vui...".
Ngô Đồng.
Ngươi còn hơn cả chúa quỷ!
Lửa hận bùng cháy trong con mắt Hảo.
Trong cơn kích động, Tĩnh Hảo đu người lên cổng sắt, định bụng lẻn vào bên trong.
Chẳng may nàng mất đà té xuống đất.
Có tiếng bước chân...
- Ai đó!
Ơ...
Thần tham kiến bà chúa nhất.
- Là ngươi!
Tĩnh Hảo nhận anh chàng thị vệ họ Trương hôm trước.
- Đêm hôm khuya khoắt, cớ sao bà chúa nhất còn lảng vảng ở đây?
Hảo đang kích động, không kìm được liền lớn tiếng nạt nộ:
- Ta ở đây thì sao?
Không được hả?
Trương Ngọc Đai im lặng.
Hảo càng hung hãn:
- Ngươi có giỏi thì vào trong bẩm báo với Ngô Đồng Phi đi.
Để ả ra đây bắt ta luôn một thể!
Cho vừa lòng ngươi.
Đợi Hảo bình tĩnh lại, Đai mới nói:
- Thưa bà chúa nhất, thần có nghe Ngô Đồng Phi vì chuyện đó đã giữ cung tần Phạm Thị ở lại viện Đoan Nhã.
Thần thân là thị vệ, nhất nhất phải làm theo lệnh chủ nhân, thật tâm không muốn bà chúa hay cung tần chịu cảnh này.
Mong người hiểu cho.
Tĩnh Hảo nhìn Ngọc Đai.
Lửa giận trong lòng đã lắng xuống từ lâu, nhường chổ cho nỗi ân hận.
Nàng thở dài:
- Lỗi do ta.
Là ta chọc tức ả, lấy tên ả đặt cho Nương Nhi.
- Nương Nhi?
- Ngọc Đai hỏi lại - Chẳng phải...
- Ả tên thật là Thị Nương.
- Hảo cười nhạt - Chứ chả phải Ngô Đồng gì cả!
- Vậy mà thân tưởng chuyện đó là người ta đồn bậy đồn bạ.
- Đai liếm môi.
- Chuyện gì đồn bậy thì ta không biết, còn chuyện ả từng hầu hạ mẹ ta hoàn toàn là sự thật.
- Hảo cúi xuống nhặt một viên đá - Ả chịu ơn mẹ ta nuôi dạy, leo lên được long sàng đã không biết điều mà còn quay sang cắn mẹ ta.
Đúng là... thua cả Nương Nhi.
Hảo vung tay ném viên đá lên cao.
Viên đá vút bay theo đà ném, đập vào thân cây ngô đồng.
Vừa lúc ấy, thân cây rực sáng.
Tĩnh Hảo hoảng sợ, đứng như trời trồng.
Ngọc Đai nhanh trí kéo nàng chạy tít ra xa, trốn vào lùm cây.
Từ lùm cây nhìn ra, Hảo và Đai chứng kiến tận mắt hiện tượng ma quái.
Thân cây ngô đồng tỏa ra luồng sáng chói lòa.
Gió cuồn cuộn nổi lên, bụi tung mù mịt.
Ngọc Đai trừng mắt nhìn thân cây lộ vòng tròn cho Ngô Đồng bước ra.
- Yêu nữ.
- Hảo kêu lên khe khẽ.
Nàng giật mình lấy tay che miệng.
Ngô Đồng hóa phép thành đóa hoa nhỏ, bay vào trong viện.
Đai và Hảo nhìn theo, điếng người không dám nhúc nhích.
Đợi một lát, cả hai mới rón rén chui ra khỏi bụi cây rồi chạy thục mạng về phía viện Lý Thuận.
Khi sắp tới viện Lý Thuận, hai người dừng lại thở dốc.
Chợt, Hảo thấy Hồng Nhậm đang ở gần đó.
Nàng khẽ gọi:
- Hồng Nhậm.
Hồng Nhậm.
Nhậm giật mình nhìn quanh.
Thì ra là chị Tĩnh Hảo.
Cậu chạy lại:
- Chị đi đâu nãy giờ vậy?
Mọi người tìm chị khắp nơi đó.
- Khoan nói đã.
Để chị kể em nghe chuyện này.
Tĩnh Hảo kể lại tất cả mọi việc cho Hồng Nhậm nghe.
Ngọc Đai đứng bên vẫn còn vẻ thất thần.
Nhậm nghe kể, gương mặt dần trở nên đăm chiêu.
- Bây giờ hai người tính sao?
- Hảo vừa dứt lời, Nhậm liền hỏi.
- Tìm thầy pháp diệt ma - Tĩnh Hảo chép miệng - Nhưng trong Tử Cấm Thành này đào đâu ra thầy pháp mà diệt.
- Bây giờ, Ngô Đồng Phi nắm quyền hành cả hậu cung rồi.
Chỉ có cách ra ngoài tìm một thầy pháp thôi.
- Hồng Nhậm đáp.
Hai người đứng trầm ngâm mãi.
Ngọc Đai suy nghĩ một hồi bèn lên tiếng:
- Thần có ý này...
Thần có quen một thầy lang.
Y hằng ngày bốc thuốc khám bệnh nhưng thỉnh thoảng cũng hành nghề trừ ma.
Thần đã thấy y diệt ma một lần, thực thấy tài giỏi.
Nếu hai vị hoàng tự không chê, hay là... xuất cung một chuyến.
Thần tin là y có thể giúp.
Tĩnh Hảo và Hồng Nhậm như người chết đuối vớ được cọc.
Nhậm liền nói:
- Được hết.
Y đang ở đâu?
Dù y ở chân trời góc bể ta cũng sẽ tìm.
- Thưa ông hoàng, ngay trong kinh thành này thôi.
- Vậy thì tốt quá.
- Hảo mừng rỡ.
- Nếu hai vị không ngại, tôi sẽ đi cùng hai vị đến gặp y.
- Thế thì còn gì bằng.
- Nhậm thở phào.
- Thưa...
- Ngọc Đai nói tiếp - Chừng nào ta xuất phát?
- Sáng mai.
- Nhậm nói - Đi càng sớm càng tốt.
- Thần tuân lệnh.
- À.
Người ta có hỏi, thì ngươi nói là xuất cung theo ta đến phủ Ninh Quốc.
Chú Miên Bật rất được coi trọng, không ai dám làm càn đâu!
- Nhậm quay sang Tĩnh Hảo.
- Còn chị...
- Hạ Nhi sẽ biết đường lo liệu.
- Hảo đáp.
- Quyết định vậy đi!
- Khoan đã.
Y tên gì?
- Thưa bà, y họ Nguyễn, tên là Khang Ninh.
- Thầy lang Nguyễn Khang Ninh...
- Hảo lẩm bẩm.
Kế hoạch đã định.
Sáng sớm hôm sau, kiệu xe sẵn sàng chở Hồng Nhậm, Tĩnh Hảo và Trương Ngọc Đai rời khỏi Tử Cấm Thành.
Hảo tựa đầu vào thành xe, nghe tiếng vó ngựa lọc cọc mà liên tưởng tiếng bước chân những đứa trẻ trong đêm tối trời chạy đi tìm mẹ.
Con sẵn sàng bỏ đi trái tim và đôi mắt này để cứu mẹ.
Mẹ ơi!