Khác 《 Ma Đạo Tổ Sư 》Tuyển Tập Đồng Nhân Văn 《 Vong Tiện 》

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
116,268
Điểm tương tác
0
Điểm
0
195939802-256-k133820.jpg

《 Ma Đạo Tổ Sư 》Tuyển Tập Đồng Nhân Văn 《 Vong Tiện 》
Tác giả: SheepyAries
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Artist: @tai3_3
( https://twitter.com/tai3_3 )
Author: SheepyAries (Etsuko Sera)

Chỉ là đang có kế hoạch viết một số đoản nho nhỏ cho Vong Tiện nên mình tạo riêng một phần truyện để đăng các đoản này lên Wattpad trong thời gian tới.

Nội dung đa dạng, số chương không xác định, tần suất không lường trước ヽ('ー' )┌ ...

Mỗi chương đăng lên sẽ chú thích thể loại tổng quát để mọi người tiện theo dõi (。。 )ゝ♡ Tiện thể thì mình cũng là một người không thích OOC cho lắm, nên viết đồng nhân theo thiên hướng nào cũng sẽ cố gắng bám sát tính cách nhân vật nguyên tác nhất có thể.

Mong rằng mọi người sẽ yêu
thích đồng nhân này của mình. (',,•ω•,,)♡

-- Vong Tiện là chân ái (°◡°♡)



đồngnhân​
 
Có thể bạn cũng thích
  • 《HORROR STORIES》
  • 《Kim Lăng》Cữu Cữu, Về Nhà Thôi!
  • [HOÀN]《BJYX》Hôn Nhân Hợp Đồng - ABO
  • 《 BibleBuild 》Cưng Chiều Vợ Ngốc
  • |Edit|《Trùng tộc chi tra trùng thức tỉnh bút ký 》
  • 《 Hậu Chiếu 》
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • 《 Ma Đạo Tổ Sư 》Tuyển Tập Đồng Nhân Văn 《 Vong Tiện 》
    Tuyết Mãn Khâm


    Tiết Sương Giáng đã sớm qua đi, nhưng sương trong lòng vĩnh viễn chẳng thể phai mờ...

    Artist: SnellSnail (Twitter/Facebook)

    Tổng quát: Nguyên tác hướng / Ngược / Vấn Linh 13 năm

    Đặc biệt thân tặng @Jina_Jii ! ❤❤❤

    *

    Loạn Táng Cương lặng gió dưới nền tuyết dày đặc càng toát lên màu ảm đạm.

    Bầu trời vốn âm u cùng oán khí tích tụ, giờ đây lại rơi vào một vẻ trầm ngâm.

    Tiếng chim chóc rên rỉ trên những chạc cây héo tàn trong cái lạnh trái mùa nghe thê lương tới nao lòng, càng khiến cho băng giá như cứa sâu thêm vào từng tấc da thịt.

    Trong màn tuyết cùng khói sương trắng xoá vần vũ, một thân bạch y không nhiễm bụi trần, lẻ loi giữa nơi hoang tàn tro bụi bước đi chậm rãi mặc cho tuyết rơi đã phủ kín đầu.

    Từng bước chân thanh thoát nhẹ bẫng như có như không sợ rằng sẽ đánh thức ai khỏi giấc mộng triền miên.

    Y dừng lại trước khu đất trống nằm bơ vơ trên đỉnh ngọn núi đầy cỏ dại.

    Đôi mắt rủ xuống, trong suốt màu lưu ly tuy đẹp đẽ nhưng vô hồn, trông ảo não tới mức người ngoài nhìn vào sẽ không tự chủ được mà rùng mình.

    Trước phiến đá giữa mảnh đất toả ra một mùi hương cay cay ngào ngạt từ mấy bình Thiên Tử Tiếu, để cùng một vài kỷ vật của người xưa.

    Y nâng niu tựa cành vàng lá ngọc, đem từng vật một từ trong lòng ra thật nhẹ nhàng và cẩn thận đặt xuống đất, cho ta một loại cảm giác phải chăng đồ vật cũng có thể cảm nhận được đớn đau?

    Y thuỷ chung vẫn không phát ra một âm thanh nào.

    Đứng trân trân như bị cắm rễ xuống mặt đất lạnh buốt, ánh mắt đăm chiêu, lại như mơ hồ mà nhìn vào những món đồ màu đen sắc đỏ được đặt lên trên nền tuyết trắng càng thêm nổi bật.

    Lời thủ thỉ bên khoé môi không kiểm soát nổi thanh âm nghẹn ngào có phần run rẩy.

    Từng câu từng chữ thốt ra như dòng chảy xiết của hồi ức tràn về, không thể kháng cự, lại càng chẳng muốn lãng quên.

    Từng khoảnh khắc là từng đợt cảm giác đau đớn quằn quại giằng xé, tựa như có hàng vạn nhát dao xuyên thẳng vào con tim vốn dĩ đã chẳng còn sức sống của y.

    Hắn từng nói với y một câu bông đùa, giờ đây lại như được y khảm sâu vào trong tiềm thức.

    "Lam Trạm, ngươi nhất định là, nhớ ta rồi phải không?"

    Y nhớ.

    Y nhớ thiếu niên không tuân thủ quy củ năm ấy lẻn vào từ bờ tường Vân Thâm Bất Tri Xứ sau giờ giới nghiêm, tay lủng lẳng hai bình Thiên Tử Tiếu.

    Y nhớ bóng hình toát lên vẻ dương quang hồn nhiên ngày ngày ríu rít như một con chim sẻ non.

    Y nhớ hai tháng ngắn ngủi ở bên quản thúc hắn chép phạt trong Tàng Thư Các, mặc hắn ra sức chọc phá.

    Y nhớ thân ảnh tiêu sái tiện tay ném sơn trà dưới ánh chiều tà buông xuống Thải Y Trấn.

    Y nhớ cái cách hắn ở động Huyền Vũ năm xưa cùng y vào sinh ra tử giết chết con yêu quái trăm tuổi.

    Y nhớ ngày ấy gặp lại sau bao nhiêu biến cố xoay chuyển, hắn vẫn luôn mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không còn là nụ cười ấm áp ngây ngô năm nào...

    Y nhớ nơi lầu cao Vân Mộng hắn từng ném cho y một đoá hoa thược dược.

    Y nhớ gặp hắn trên trấn cùng đứa trẻ A Uyển dưới chân núi Di Lăng.

    Y nhớ hắn chưa một lần nguyện ý cùng y về Cô Tô, bất kể y có thuyết phục như thế nào đi chăng nữa.

    Y nhớ năm ấy hắn ở Bất Dạ Thiên tận mắt chứng kiến sư tỷ yêu thương hắn nhất vì bảo vệ hắn mà một kiếm xuyên thân, đã đau đớn tới tột cùng mà mất đi kiểm soát, sử dụng Âm Hổ Phù triệu hồi vạn thi cào xé chất chồng một biển máu.

    Y nhớ đã ôm chặt hắn không buông, nắm tay hắn truyền linh lực trong một hang động tối tăm ẩm ướt.

    Y đã bộc bạch thổ lộ mọi tình cảm dành cho hắn, dẫu cho tới tột cùng tất cả những gì y nhận được chỉ vỏn vẹn một chữ..."

    Cút".

    Y nhớ.. sau khi đả thương ba mươi ba vị tiền bối để đưa hắn về Loạn Táng Cương, y lãnh phạt và trọng thương ngụ tại Vân Thâm Bất Tri Xứ trong 3 năm tưởng chừng sẽ không bao giờ chấm dứt.

    Y hấp tấp lết thân thể chằng chịt vết thương còn chưa khép miệng đến Loạn Táng Cương tìm hắn, chỉ tìm thấy được một Ôn Uyển thoi thóp nằm trong hốc cây, chỉ để nghe qua miệng lưỡi người ngoài được một tin rằng Nguỵ Vô Tiện hắn đã hồn phi phách tán, đã bỏ mạng trong trận vây quét của tiên môn thế gia.

    Y nhớ, muốn quên cũng chẳng thể nào quên, rằng ngày ấy, cả thế gian đều vui mừng khôn xiết.

    Duy chỉ có y đã sớm chết lặng.

    Ngày ấy là lần đầu tiên trong suốt 16 năm kể từ khi mẫu thân qua đời, y khóc.

    .

    .

    Phải.

    Nguỵ Anh.

    Ta nhớ ngươi rồi.

    Vốn dĩ chưa từng vì ngươi ngừng nhớ nhung.

    Nhớ tới điên cuồng, nhớ tới chết đi sống lại.

    Ta ở đây chờ ngươi, ngày ngày tâm tư gửi hết vào trong một khúc vấn linh đã quá đỗi quen thuộc.

    Lòng thực chỉ mong người cho ta biết khi nào có thể trở về?

    Thầm hỏi liệu người có hận ta chăng?

    Hận thế sự thay đổi khó lường.

    Hận ta vô lực xoay chuyển.

    Người đi tựa khói tựa sương, không từ mà biệt.

    .

    .

    Khi Di Lăng lão tổ còn tại thế, trong Xạ Nhật Chi Chinh được người người ca tụng, chỉ trong một đêm đã giết tới vài trăm mạng Ôn cẩu.

    Nhưng lòng người thì dễ đổi trắng thay đen, lại mạo muội hùa theo cái phong trào mà đa số cho là "chính nghĩa".

    Sau khi đã toàn thắng trên chiến trường Xạ Nhật, không ít người trở nên e ngại và dè chừng trước thứ tà đạo Nguỵ Vô Tiện theo đuổi.

    Càng về sau lại càng có thêm người chỉ vì nghe theo lời đồn thổi mà sỉ vả và chà đạp hắn, cho rằng như vậy mới là chính đạo, kẻ tu tà ma ngoại đạo thì phải bị diệt trừ.

    Người ta gán cho hắn những tội danh tày trời bất kể thực hư ra sao.

    Tà ma ngoại đạo tổn hại thân thể, lại càng ảnh hưởng tâm tính, trước giờ chưa từng có ngoại lệ, lời này là chính y đã từng nói với hắn.

    Nhưng thật ra, cho tới những phút giây cuối cùng, Lam Vong Cơ vẫn một mực tin tưởng rằng, dù cho con đường hắn đi có đổi thay, thì sâu thẳm trong tâm hồn, Nguỵ Anh vẫn mãi mãi là Nguỵ Anh.

    Những tội ác kinh thiên động địa như thế, hắn sẽ không bao giờ làm.

    Hắn vẫn luôn thuần khiết như một đứa trẻ, vô tư, hồn nhiên, vốn mang trong mình một tấm lòng lương thiện.

    Hắn luôn đặt người khác lên trên chính bản thân mình, chuyện hắn làm cho người ta chưa từng để ở trong lòng, nhưng lại ghi nhớ ân tình của người khác đối với hắn sâu đậm tới nỗi dẫu cho có phải mạo hiểm cả tính mạng để báo đáp cũng không màng.

    Y từng nghĩ hắn thật giống loài cỏ dại, tuy nhỏ bé vô hại mà lại vô cùng xinh đẹp, cốt bởi nó mang trong mình khí phách quật cường dẫu cho trần thế quay cuồng buộc con người ta tới nước đường cùng vẫn gắng trụ bản thân thật vững vàng.

    Y gọi hai tiếng "Nguỵ Anh", là bởi y đang cất tiếng gọi chính con người ẩn sâu bên trong ấy.

    Hắn vẫn mãi mãi là một Nguỵ Anh như thế.

    Y đã yêu một Nguỵ Anh như thế.

    Chưa từng có một điều đổi thay.

    .

    .

    Ta nguyện chờ ái nhân tới hơi thở cuối cùng, tới kiếp người tàn lụi, tới thiên hoang địa lão.

    Phải chăng có còn cơ hội để nói với cố nhân một câu "Tâm duyệt người"...?

    .

    .

    .

    Hôm nay, là sinh thần của người xưa.

    Cảnh nơi đây chẳng còn, mà người cũng đã khuất xa.

    Một mình ta lặng lẽ dấn thân vào chốn hồng trần, giữa đất trời nhớ người chẳng thể quên, ấp ủ mối tương tư mãi si tình.

    "Nguỵ Anh, chúc mừng sinh nhật".

    Quân mai tuyền hạ nê tiêu cốt,

    Ngã ký nhân gian tuyết mãn đầu.

    (Nhớ người đã khuất xương hoá thành tro bụi,

    Ta gửi vào nhân gian tuyết đầy đầu)

    Mong rằng mọi người đã có thể thưởng thức cái đoản nho nhỏ này ;v; Nếu như phần này có thể khiến cho mọi người cảm thấy một chút rung động đã là thành công vô cùng to lớn đối với mình rồi! (╥﹏╥) ♡ Cũng vì đây là lần đầu tiên mình thử sức với một đoản ngược như thế này và đã dành khá nhiều thời gian để viết và chỉnh sửa (ノД')

    Nguồn cảm hứng to lớn nhất đã thôi thúc mình chính là tranh vẽ như trên của artist @aii_panda trên Twitter ;v;

    (À, xin đừng mang tranh đi đâu khi chưa nhận được sự đồng ý của artist nhé!!)

    QUÀO QUÀO--

    Aaaa bất ngờ hơn nữa!!

    Ban nãy mình vừa lên Twitter để tìm link bài viết gốc (cuối cùng không paste lên được ụwu) thì phát hiện ra chị ấy ngỏ lời muốn được xem đồng nhân mình viết dựa trên tranh của chị 。・゚゚*(>д―(〃°ω°〃)♡→

    (っ'ω')ノ(╥ω╥)
     
    《 Ma Đạo Tổ Sư 》Tuyển Tập Đồng Nhân Văn 《 Vong Tiện 》
    Muỗi


    ❤ Ngày va lung tung 2020! ❤

    Artist: @Mirusaurus (Twitter)

    TQ: Nguyên tác hướng / Sinh hoạt hàng ngày

    🐇🐇🐇

    Giờ Sửu.

    Vân Thâm Bất Tri Xứ.

    Bao trùm lên Tĩnh thất là cả một khoảng không màu đen kịt.

    Vạn vật dường như hóa hư vô trong bầu không khí trầm ngâm, lại toát ra một vẻ an tĩnh đến lạ thường.

    Gian phòng ngủ phía trong nằm giữa khoảng không ấy, chỉ nghe ra những tiếng thở nhè nhẹ, đều đều.

    Từng hơi thở như hòa làm một với tiếng thì thầm của núi rừng Cô Tô, dịu êm như giọt sương đọng trên chiếc lá non đang cựa mình trong giấc ngủ, lại tựa như làn gió thoảng qua làm quyến luyến lòng người.

    "Ưm...Hừ..."

    Đột nhiên, người bên cạnh khó chịu cựa quậy vài cái, lại xoay ngang xoay dọc vài cái nữa, miệng rên rỉ mấy tiếng như phàn nàn.

    Lam Vong Cơ nhẹ nhàng ngồi dậy.

    Tuy đang ở trong điều kiện ánh sáng vô cùng ít ỏi, dựa vào một đôi mắt tinh tường của người tu hành, y có thể thấy rõ mồn một cái người đang liều mạng xua xua tay khắp không trung như đuổi tà.

    "Pẹp!"

    "..."

    Mới vừa rồi, Ngụy Anh hắn...cứ vậy mà thẳng thừng đập một phát vào má mình...

    Trên khuôn mặt còn đang mơ màng của Ngụy Vô Tiện, nhìn kỹ mới thấy có mấy nốt đo đỏ, sưng phồng.

    Không phải là...Lam Vong Cơ khẽ lay hắn, định gọi hắn dậy kiểm tra, Ngụy Vô Tiện theo bản năng lại bỗng dưng ôm chầm lấy cánh tay y, hừ ra giọng mũi ngọt nị.

    "Lam Trạm tốt, năm phút nữa thôi..."

    Lam Vong Cơ bất đắc dĩ thở dài.

    Ừ thì năm phút nữa, hắn còn có thể nằm đó bao lâu tùy thích cơ mà, vốn dĩ bây giờ còn chưa thấy mặt trời ló dạng.

    Chỉ xem một chút thôi, còn giúp hắn xử lý cho thật tử tế.

    "Ngụy Anh."

    "..."

    "..Hình như ngươi bị muỗi đốt rồi."

    "...Ừm, muỗi-"

    Đột nhiên thấy có gì đó không ổn, Ngụy Vô Tiện lập tức choàng dậy.

    "Hả?

    Sao ở Vân Thâm Bất Tri Xứ lại có muỗi??"

    Lam Vong Cơ lắc lắc đầu.

    "Aiii...Con muỗi này hẳn là không biết nó vừa chích sưng mặt ai đi?" – Ngụy Vô Tiện khẽ càu nhàu, tay đưa lên dụi dụi mắt.

    Trong lúc đó, Lam Vong Cơ đã từ giường ngồi dậy, thắp đèn, đi đến cạnh tủ lấy ra một lọ sứ nhỏ bằng lòng bàn tay, rồi nhanh chóng quay trở lại.

    "Í, Lam Trạm Lam Trạm, này lại là món bảo bối thần kỳ gì của nhà các ngươi thế?

    Ta nói, người Lam gia cũng thật là đọc sách quanh năm suốt tháng, trông xa hiểu rộng cực kỳ nha.

    Mấy thứ dược liệu ở Lam gia quả thật mùi vị cũng không đến nỗi tệ như đồ ăn nhà các ngươi nấu đâu, lại vô cùng hiệu quả, rất mau có tác dụng.

    Ta dám chắc trên đời này bí thuật chế thuốc đặc trị nhà các ngươi nhất định cũng phải đứng nhất nhì cơ!"

    Mặc kệ hắn vừa ngồi dậy đã liến thoắng không ngừng, Lam Vong Cơ không ý kiến gì, chỉ nhẹ nhàng nâng mặt hắn lên xem.

    Trên má, trên cằm, dưới cổ...mỗi chỗ được "điểm xuyết" một cái cục đỏ nho nhỏ, ngứa cực kỳ, Ngụy Vô Tiện hắn liên tục đòi đưa tay lên gãi.

    Lam Vong Cơ khẽ nhíu mày.

    Hắn liền không hẹn trước mà than thở:

    "Cầu kỳ như vậy làm gì nha, ta ngày xưa ở Vân Mộng thời tiết nóng ẩm, sơ ý một chút là muỗi sẽ cắn cho một phát, xuân, hạ, thu, đông, chạy đâu cũng không thoát.

    Cũng đâu phải lần đầu ta bị muỗi đốt, quen rồi quen rồi."

    Lam Vong Cơ lại thở dài.

    Y ôn tồn dỗ dành:

    "Không thể chủ quan.

    Làm vậy có thể khiến vết cắn sưng lên khó chịu hơn."

    Ý của y là đang ám chỉ, không được đưa tay lên chà xát kiểu này đâu.

    Bất đắc dĩ, Ngụy Vô Tiện bèn ngoan ngoãn ngồi im cho y thoa thuốc lên từng vết muỗi đốt trên người hắn.

    Thi thoảng hắn lại ngọ nguậy một chút, cứ như chỉ cần ngồi im quá năm giây là tên họ Ngụy này sẽ hết sống nổi.

    Nhìn hắn như vậy lại khiến Lam Vong Cơ liên tưởng tới mấy con thỏ trắng mềm mụp ngoài bãi cỏ, chốc chốc lại cựa mình, lông nhung sượt qua làn da, thật sự rất thích.

    Nghĩ đến đây, trong con ngươi lưu ly nhạt màu khẽ gợn lên ý cười khó có thể che giấu.

    Thoa xong đâu ra đấy, Lam Vong Cơ lại là người đi cất đồ, tắt đèn, rồi mới quay trở về giường.

    Y đầu tiên là nhét con thỏ đang bắt đầu có dấu hiệu ngái ngủ trở lại này vào trong chăn, rồi sau đó mới tự mình đắp chăn lên, không quên quay sang ôm ôm cái cục lạnh ngắt đang rúc vào trong ngực y tìm kiếm hơi ấm.

    Trong trạng thái mê man buồn ngủ, Ngụy Vô Tiện đột nhiên như nhớ ra chuyện gì, cất tiếng hỏi:

    "Lam Trạm?"

    "Ừm."

    "Lạ thật, ngươi nói ta bị muỗi đốt, nhưng sao từ lúc ta tỉnh dậy tới giờ lại chưa nghe thấy tiếng con muỗi nào??"

    "..."

    "Ban nãy...trong lúc ngươi ngủ, vô tình đập chết rồi."

    Ngụy Vô Tiện bật cười.

    Tĩnh thất lại một lần nữa chìm vào mảnh đêm tối, hơi ấm như ôm lấy, lại giống như đang âu yếm vỗ về.

    🐇🐇🐇

    Va lung tung ngày hôm nay của mọi người thế nào rồi? 😀 Với mình thì, Vong Tiện chính là valentine rồi 😌 Ô tê pê ngọt hơn sicula, đ̶á̶n̶g̶ ̶i̶u̶ ̶h̶ơ̶n̶ ̶c̶r̶u̶s̶h̶ ̶c̶ủ̶a̶ ̶c̶á̶c̶ ̶b̶ạ̶n̶ nhé 🙄👌

    Dù sao thì cũng rất mong mọi người sẽ yêu thích đoản ngắn này 😀 Thật sự là do tối hôm qua mình bị muỗi đốt sưng cái bản mặt, lại tình cờ hôm nay là Valentine, nên mới bỗng nhiên có ý tưởng để viết ra 😂😂 Vừa viết mà vừa thấy ngứa hết cả người mặc dù chưa thấy bóng dáng con muỗi nào. 😔💦
     
    《 Ma Đạo Tổ Sư 》Tuyển Tập Đồng Nhân Văn 《 Vong Tiện 》
    Thanh Bình Ngộ


    Chỉ là giai điệu của bài hát cùng tên, diễn xướng bởi Hoàng Thi Phù HBY đã vẽ nên trong lòng mình thật nhiều cảm xúc 😀

    Đôi khi, có những khung cảnh trong tiềm thức chỉ chợt thoáng qua, mình chưa thể họa lại ra giấy, càng không biết có thể diễn tả thành lời không?

    Nên đây cũng coi như vài dòng mình thử thách bản thân phác họa lại những khung bậc cảm xúc mơ hồ ở trong lòng.

    Quan trọng nhất, mong rằng mọi người sẽ thưởng thức đồng nhân ngắn này!
     
    Back
    Top Dưới