Đam Mỹ [Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 40: Chương 40


"Thù gì?" Trong nháy mắt, Lam Vong Có không phản ứng kịp.
Nguỵ Anh ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào Lam Vong Cơ, nói.

"Ta cùng Giang gia còn có mối thù không đội trời chung đâu."
Lam Vong Cơ thấy thần sắc của Nguỵ Anh cũng biết mình nói sai.

"Ta không quên, ta vẫn luôn cố gắng tu luyện, để tương lai có thể cùng ngươi báo thù."
"Vậy cũng không cần, ngươi là người Lam gia, một khi ngươi động chạm vào thì chuyện này sẽ thành chuyện giữa Lam thị và Giang thị, không có lời.

Hơn nữa, ta không định đợi thêm vài năm, ta chờ không nổi." Sắc mặt Nguỵ Anh có chút phẫn hận nói.

Hắn nhận giặc làm cha lâu như vậy, giờ nghĩ lại cảm thấy mình chỗ nào cũng ngốc không tả được.
"Nguỵ Anh, chúng ta hiện tại không phải là đối thủ của Giang Tông chủ." Lam Vong Cơ lo lắng nhìn Nguỵ Anh, y không nghĩ tới chuyện Nguỵ Anh mặt ngoài vẫn vui vẻ trương dương lại đối với việc báo thù có chấp niệm lớn như vậy.
"Không có quan hệ." Nguỵ Anh cúi đầu, hiện giờ hắn còn rất nhiều chuyện không có nói cho Lam Vong Cơ biết, không có nói cho hắn chuyện Nguỵ Vô Tiện ở thức hải của hắn, còn có thực lực hiện giờ của hắn, sau khi tu Quỷ đạo, đừng nói là một Giang Phong Miên, cho dù cộng thêm một Ngu Tử Diên cũng không phải đối thủ của hắn.
Dở dĩ hiện giờ hắn không công khai chống đối Giang Phong Miên không phải vì hắn nhân từ nương tay, mà là hắn cảm thấy nếu dùng một đao chém chết thì thực sự khó bình ổn được lửa giận trong lòng hắn, trái lại, chậm rãi tra tấn họ mới là phương pháp hay.
"Nguỵ Anh." Nhìn thấy Nguỵ Anh sốt ruột, Lam Vong Cơ sợ hắn nhất thời luẩn quẩn trong lòng mà chạy tới trước mặt Giang Phong Miên cùng Ngu Tử Diên liều mạng.

Xem ra sau này y cần phải luôn luôn ở cạnh Nguỵ Anh mới được.
"Ta không sao.

Ta chỉ là hơi mệt mỏi, ta ngủ trước." Nguỵ Anh nói xong liền leo lên giường nằm xuống.
"Nguỵ Anh, hôm nay chưa đổi thuốc, ngươi còn chưa ăn cơm." Lam Vong Cơ thấy bóng lưng cô đơn của Nguỵ Anh, tìm một cái cớ dời đi lực chú ý của hắn.
Nguỵ Anh cũng không xoay người, lấy thuốc từ túi Càn khôn ra ném cho Lam Vong Cơ.

"Tự ngươi làm đi, ta ăn rồi, không đói."
Lam Vong Cơ thấy Nguỵ Anh không xoay người thì âm thầm tự trách, nhiều ngày ở chung với Nguỵ Anh làm y quên mất hiện trạng gian nan trước mắt, cũng làm y quên mất Nguỵ Anh còn mang trên người huyết hải thâm thù.
"Người có thể giúp ta thoa thuốc không?" Lam Vong Cơ hơi chờ mong.
"Chân ngươi bị thương, không phải tay, ta muốn ngủ." Nguỵ Anh bực bội hô to với Lam Vong Cơ, nói xong lại thấy có gì đó không đúng, hắn trực tiếp kéo chăn trùm lên người, nhắm mắt lại.

Lam Vong Cơ nhìn bóng dáng của Nguỵ Anh thì có chút phiền muộn, rốt cục là còn trẻ, vấn đề muốn hỏi hay cái nhìn còn rất phiến diện một chiều, y hoàn toàn quên mất chuyện Nguỵ Anh ở Giang thị sống nhiều năm rồi lại đột nhiên biết được chân tướng bi kịch của chính mình là do một tay Giang thị gây ra là chuyện cỡ nào bi ai.

Y lại vì biểu hiện lạc quan bên ngoài của hắn mà xem nhẹ cảm nhận của Nguỵ Anh.
"Ngươi sao vậy? Giận rồi sao?" Nguỵ Vô Tiện thấy Nguỵ Anh nằm bên cạnh hắn với biểu tình sống không còn gì luyến tiếc thì tò mò hỏi.
"Không có." Nguỵ Anh lắc đầu nói.

"Ta không giận, ta chỉ là nghĩ có phải là ta thực sự bị mù khi cảm thấy Giang Phong Miên là người tốt hay không?"
Nguỵ Vô Tiện nghe những gì Nguỵ Anh nói, ánh mắt hơi lạ, hắn cảm thấy Nguỵ Anh đang cười hắn, bất quá đây cũng là chuyện thật.
Bốp!
"Nguỵ Vô Tiện ngươi có tật xấu sao? Đang yên đang lành ngươi đánh ta làm gì?" Nguỵ Anh còn đang thương cảm thì đã ăn một cái tát của Nguỵ Vô Tiện lên đầu.
"Ai cho ngươi chê cười ta!" Nguỵ Vô Tiện nói một cách đúng lý hợp tình.
Nguỵ Anh cuối cùng cũng nhớ, Nguỵ Vô Tiện so với chính hắn còn thảm hơn nhiều, đến cả Kim đan cũng mổ cho nhi tử của kẻ thù, kết cục không được chết già vì giá trị vũ lực quá cao.
"Được rồi, ngươi đúng là thảm thật." Nguỵ Anh cảm khái.

"Ngươi không chịu để ta yên đúng không?" Nghe được lời này, Nguỵ Vô Tiện nâng tay lên như muốn đánh người.
"Ta không nói là được." Nguỵ Anh vừa lấy tay che đầu vừa cười nói.
"Nói một lời thật lòng, cảm ơn ngươi.

Nếu không phải ngươi đến, kết cục của ta hẳn không kém ngươi là bao." Nguỵ Anh nghiêm túc nói.
"Cảm ơn gì chứ, ngươi là ta, ta là ngươi, giúp ngươi là ta đang tự giúp mình, không cần nói cảm ơn." Nguỵ Vô Tiện khoát tay, không để ý.
"Bất quá nếu ngươi thật sự muốn cảm ơn cũng không phải là không thể." Nguỵ Vô Tiện cười nói với Nguỵ Anh.
"Muốn ta cảm tạ ngươi như thế nào?"
Evil: Chương sau thú vị lắm nhé!!!!.
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 41: Chương 41


Nguỵ Anh thấy Nguỵ Vô Tiện chắc chỉ muốn chút rượu hay đi ra ngoài chơi nên hắn cảm thấy chuyện đồng ý với hắn một chuyện cũng không có gì quá lớn.
"Cho ta mượn Lam Nhị ca ca của ngươi một lát, để ta giải nổi khổ tương tư một chút thì thế nào?" Nguỵ Vô Tiện cười hỏi.
"Ngươi nói thật?" Nguỵ Anh không xác định mà hỏi lại, hắn không biết Nguỵ Vô Tiện có đang đùa giỡn với hắn hay không.
"Thật." Đúng là ban đầu Nguỵ Vô Tiện chỉ nói giỡn, nhưng khi Ngụy Anh nghiêm túc hỏi lại, hắn cũng thật sự là nhớ Lam Trạm.

Dù cho Ngụy Anh thật sự đồng ý cho hắn mượn Lam Vong Cơ một hồi, nhưng bản thân hắn cũng không biết nên làm gì với y hay nói gì với y bây giờ nữa.
"Vậy...!Cho ngươi mượn một lát, nhưng...!Nhưng ngươi không được...!Thân hắn." Sắc mặt Ngụy Anh hơi gian nan, kỳ thật Ngụy Anh không muốn đồng ý với yêu cầu kia, nhưng khi nhớ đến chuyện không có Ngụy Vô Tiện thì hắn cùng Lam Vong Cơ không thể đi được đến ngày hôm nay, Ngụy Vô Tiện dù sao cũng là hắn trong tương lai, nếu muốn gặp Lam Vong Cơ thì cho hắn gặp thôi, dù sao dùng cũng là dùng thân thể của mình, chẳng sợ.
"Yên tâm!" Ngụy Vô Tiện nhìn biểu cảm không tình nguyện còn có chút đau lòng của Ngụy Anh liền rất muốn cười, hắn còn không biết được suy nghĩ của Ngụy Anh hay sao.

Lam Vong Cơ thấy bóng dáng của ngụy anh thì khó chịu, ngụy anh vì y mà lặng lẽ đến nơi nguy hiểm như Giáo Hóa Ti mà bản thân y lại làm gì? Không chỉ không thể vì Ngụy Anh làm bất kì chuyện gì mà còn nhắc lại chuyện cũ làm Ngụy Anh thương tâm nữa.
Lam Vong Cơ lặng lẽ đổi thuốc cho mình, y không thể lãng phí công sức của Ngụy Anh, hiện giờ y phải tự chiếu cố bản thân, phải cố gắng hồi phục lại.
"Lam Trạm." Ngụy Vô Tiện nhìn bóng lưng của Lam Vong Cơ, gọi.
"Ngụy Anh." Lam Vong Cơ chỉnh trang lại y phục, quay người nhìn lại.

Ngụy Anh vốn dĩ nằm trên giường giờ đã ngồi ngay ngắn ở mép giường, cười nhìn y.
"Ngươi không phải Ngụy Anh." Lam Vong Cơ nói sau một lúc nhìn Ngụy Vô Tiện.
"Sao ngươi lại khẳng định như vậy?" Ngụy Vô Tiện nhíu mày, hắn đã thu liễm đi tất cả oán khí mà hắn có thể, hắn thật sự không rõ tại sao mình lại bị Lam Vong Cơ phát hiện.
"Ánh mắt." Lam Vong Cơ nhẹ giọng nói.

Ánh mắt của Ngụy Anh lúc nhìn y mang theo tin tưởng cùng tình yêu mà chính hắn cũng không nhận ra, nhưng người trước mặt y hiện giờ lại có đôi mắt vô cùng tĩnh lặng, lúc nhìn y thì trong mắt chỉ có tưởng niệm, không có tình yêu.
"Được rồi." Ngụy Vô Tiện nhún vai.

Thôi vậy, ai bảo đây không phải là Lam Vong Cơ của hắn đâu.
"Ngụy Anh đâu?" Lam Vong Cơ hỏi.
"Hắn hả? Ngủ rồi." Ngụy Vô Tiện buồn cười khi nhìn thấy Lam Vong Cơ khẩn trương, nói.

"Lại đây đi, ta có thể ăn ngươi sao?" Ngụy Vô Tiện vỗ vỗ phần giường còn trống, nói.
Lam Vong Cơ có chút do dự, người trước mặt không phải Ngụy Anh, lại dùng thân thể của Ngụy Anh, y không biết nên thân cận hay nên rời xa mới phải nữa.
"Yên tâm đi! Ta chỉ muốn hỏi ngươi mấy câu, sẽ không làm gì ngươi hết." Ngụy Vô Tiện cười nói.
"Vấn đề gì?" Lam Vong Cơ đứng trước giường, hỏi.
"Sợ ta làm gì ngươi sao?" Ngụy Vô Tiện cười không có ý tốt.
"Sao Lam Trạm lại cách ngươi xa như vậy?" Ngụy Anh khó hiểu hỏi.
"Còn không phải sợ ta làm gì hắn sao? Lúc ngươi tỉnh sẽ không biết nên giải thích với ngươi thế nào." Ngụy Vô Tiện giải thích cho Ngụy Anh còn đang ở thức hải.
Lam Vong Cơ khó hiểu khi nhìn thấy Ngụy Vô Tiện đột ngột bắt đầu tự quyết định.
"Lại đây đi, Ngụy Anh cái gì cũng thấy." Ngụy Vô Tiện thở dài nói, đáy mắt còn mang theo đau xót không thể che đi.

Có thể hắn sẽ không về được, hắn không còn cơ hội gặp được Lam Trạm của hắn nữa.
"Nói đi." Lam Vong Cơ bất động đứng trước giường, không hề nhúc nhích.
Ngụy Vô Tiện bình tĩnh nhìn Lam Vong Cơ, sau đó cười tự giễu rồi nhắm mắt lại, thân thể mềm mại ngã xuống.
"Ngụy Vô Tiện!" Ngụy Anh thấy Ngụy Vô Tiện thương tâm thì lo lắng gọi.
"Ngụy Anh, ta thật sự rất rất nhớ hắn." Ngụy Vô Tiện ôm chầm lấy Ngụy Anh, khóc đến trời đất tối sầm, hắn đau.

Thấy Ngụy Anh hạnh phúc, nhìn lại mình mới thấy bản thân có bao nhiêu bi ai, hắn không biết tương lai mình có kết cục thế nào.
Là biến mất khỏi thế gian như một sợi tàn hồn du đãng, hay cùng Ngụy Anh hợp hai làm một? Gần đây hắn thấy mình bị áp lực đè nặng, tu luyện cái gì chứ, đều là lừa gạt, bất quá là hắn bị áp lực đẩy vào mê man, sợ Ngụy Anh lo lắng mới tìm đại một cái cớ lừa gạt..
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 42: Chương 42


Chuyện Ngụy Vô Tiện lo lắng, Ngụy Anh cũng đã nghĩ tới, nhưng nghĩ thế nào cũng không rõ.

Lúc trước ở Vân Thâm Bất Tri Xứ, Ngụy Vô Tiện đã tìm đọc hết tất cả sách lại không hề có bất cứ manh mối nào về tình huống của bọn họ.
Ngụy Anh nhìn Ngụy Vô Tiện khóc đến mệt rồi chậm rãi ngủ mất, trong lòng càng lúc càng khó chịu, hắn không biết Ngụy Vô Tiện sau này sẽ ra sao, hắn cũng không biết lúc nhìn mình khanh khanh ta ta với Lam Vong Cơ, tâm của hắn đau bao nhiêu.
"Lam Trạm." Khi Ngụy Anh ra thức hải thì phát hiện Lam Vong Cơ đã đặt mình nằm ngay ngắn trên giường, còn y thì ngồi ở mép giường cẩn thận nhìn mình.
"Ngụy Anh!" Lam Vong Cơ nhìn vào đôi mắt của Ngụy Anh thì có chút kích động, bởi đây là Ngụy Anh của y.
"Lam Trạm, ngươi..." Lời nói đã đến bên miệng nhưng lại bị Ngụy Anh nuốt lại vào bụng.

Hắn không biết nên nói gì, nói y không nên đối xử với ngụy vô tiện như vậy, nhưng người đó là ngụy vô tiện không phải hắn, Lam Vong Cơ vốn là không thích bị người bên ngoài chạm vào, làm vậy không chỉ nói lên việc y không chịu trách nhiệm, còn đang làm tổn thương y.
"Sao vậy?" Lam Vong Cơ thấy sắc mặt của Ngụy Anh không tốt, đau lòng hỏi.
"Không có gì." Ngụy Anh buồn bã lắc đầu.

"Ta hơi mệt."
Lam Vong Cơ nhẹ nhàng nằm xuống bên người Ngụy Anh, ôm người vào lòng mình.

Ngụy Anh cũng không có giãy dụa như những gì Lam Vong Cơ tưởng tượng, hắn chỉ thuận theo để mặc Lam Vong Cơ ôm mình.
"Lam Trạm." Ngụy Anh nằm trong lòng Lam Vong Cơ, nhẹ giọng hỏi.

"Vân Thâm Bất Tri Xứ ngoài Tàng Thư Các còn nơi nào...!Bỏ đi, ngủ thôi."
"Vân Thâm Bất Tri Xứ còn một Cấm Thư Thất, chờ chúng ta trở về, ta đưa ngươi đi." Lam Vong Cơ biết Ngụy Anh muốn hỏi gì, nhưng dù cho Ngụy Anh không hỏi, y cũng muốn dẫn người này đi xem, y muốn biết tình hình hiện tại của Ngụy Anh như thế nào.
"Ừ." Ngụy Anh nhẹ giọng trả lời.
Hôm sau, lúc Lam Vong Cơ còn chưa tỉnh, Ngụy Anh nhanh chóng rời khỏi phòng của y, chạy thẳng đến nơi giấu kiếm của Ôn Triều.
Lam Vong Cơ tỉnh lại, không thấy Ngụy Anh đâu, tâm tình hơi xuống; nhưng Ôn Triều cũng không cho y thời gian để buồn bã, hắn tập hợp mọi người rồi dẫn bọn họ đến Mộ Khê Sơn đêm săn.
Đợi đến lúc Ngụy Anh trộm được bội kiếm Tị Trần của Lam Vong Cơ, sốt ruột chạy tới chỗ Lam Vong Cơ bị Ôn Triều phạt thì mới thấy không có ai ở đó cả.
"Đi đâu rồi? Sao lại không có ai?" Ngụy Anh vòng vài vòng, gần như lục tung cả Giáo Hóa Ti lên mà chẳng tìm được ai, hắn hỏi.

"Hẳn là đêm săn, Ôn Triều thường xuyên kéo bọn họ đi, công lao thì hưởng một mình." Ngụy Vô Tiện bình tĩnh nói.
"Không biết xấu hổ!" Ngụy Anh mắng.

"Vậy hiện giờ đi đâu? Trở về phòng chờ?"
"Đi Mộ Khê Sơn." Ngụy Vô Tiện nói.

"Tính thời gian thì bọn họ sẽ đi Mộ Khê Sơn, thanh kiếm kia nhất định phải hủy đi!"
"Được, vậy đi một khê sơn tìm con rùa lớn." ngụy anh chạy nhanh đến mộ khê sơn.
Ngụy Anh theo chỉ dẫn của Ngụy Vô Tiện đến Mộ Khê Sơn, bên phía Lam Vong Cơ thì rất sốt ruột.
Ôn Triều kéo theo một đám con cháu thế gia từ Giáo Hóa Ti đến Mộ Khê Sơn, bắt bọn họ tìm kiếm con mồi.

Lam Vong Cơ nhìn đám người này, nhìn sắc trời thì sốt ruột, hôm nay nếu tìm tai họa rồi diệt trừ thì không về kịp vì từ đây đến Giáo Hóa Ti quá xa, không biết Ngụy Anh có lo lắng hay không.
"Tìm được rồi!" Đúng lúc này, một môn sinh của Ôn thị hô lên.
"Mau, đi xuống!" Ôn Triều thấy đã tìm được cửa động thì kích động nói.
"Ngươi nói đưa chúng ta đi đêm săn, vậy ngươi nói chúng ta săn cái gì đi!" Kim Tử Hiên là Thiếu Tông chủ của Lan Lăng Kim thị, là trân bảo bị người ta phủng trong lòng bàn tay, gần đây ở Giáo Hóa Ti bị Ôn Triều kêu đến gọi đi, mắng xuôi mắng ngược, sức chịu đựng của hắn cũng đã sắp đến cực hạn..
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 43: Chương 43


"Ngươi mà cũng xứng biết ta muốn săn cái gì sao? Còn không nhanh chóng cút xuống dưới đi." Ôn Triều rống to với Kim Tử Hiên.
Kim Tử Hiên trên mặt một lúc xanh một lúc trắng, tức giận nhảy xuống động đầu tiên.
Đáy động rất sâu, mọi người lại không có kiếm tiên bên mình, họ chỉ có thể nhờ dây leo giảm xóc mà đi xuống, chờ mọi người đi xuống xong thì Ôn Triều mới cùng những người đi sau mới leo xuống động.
"Sao lại không có!" Tìm kiếm một lúc lâu, Ôn Triều cũng không tìm được mục tiêu của mình, hắn bực bội quát lên.

"Nhanh, tìm người lấy máu đi!"
"Công tử, nàng ta đi." Vương Linh Kiều nũng nịu ghé vào lòng Ôn Triều, chỉ tay về phía một cô nương, nói.

Người Vương Linh Kiều chỉ là một tùy tùng của Kim Tử Hiên, Miên Miên.

"Đổi người khác đi?" Ôn Triều hơi không đành lòng khi nhìn thấy người đó là Miên Miên.
"Sao vậy, không đành lòng sao?" Vương Linh Kiều ở trong lòng ôn triều làm nũng làm nịu, cố gắng lấy lòng.
"Làm gì có, bỏ được bỏ được.

Các ngươi bắt nàng tới đây, lấy máu." Ôn Triều nhìn thấy Vương Linh Kiều đang nóng giận thì nhanh chóng dỗ dành, sai khiến những người khác đem Miên Miên bắt lại.
"Ôn Triều, ngươi đủ chưa? Dùng người sống đêm săn, ngươi điên rồi sao!?" Kim Tử Hiên che trước người Miên Miên, quát hỏi.
Nghe được lời của Ôn Triều, những người đứng xung quanh Miên Miên đều tránh xa ra, nhưng chỉ có Kim Tử Hiên cùng Lam Vong Cơ đứng yên không di chuyển.
"Còn không tránh ra? Muốn tạo phản sao?" Ôn Triều thấy Kim Tử Hiên cùng Lam Vong Cơ che trước người Miên Miên thì giận tím mặt, quát.
Lam Vong Cơ không nói một lời, yên lặng đứng thẳng tắp ở đó, che trước mặt Miên Miên.
"Kim Chim Công, ngươi còn không tránh ra? Chẳng lẽ ngươi vì một cái gia phó mà chịu chết sao? Ngươi có từng nghĩ tới hôn thê của ngươi, tỷ tỷ của ta không?" Giang Trừng sốt ruột nói, nếu không phải vì Kim Tử Hiên là vị hôn phu của tỷ tỷ hắn, hắn sẽ mặc kệ sống chết của người này, dù sao hắn đã khuyên, nghe hay không nghe thì tự chịu.
Giang Trừng không phát hiện là, khi hắn nói xong câu này, những người khác đứng gần hắn, bao gồm cả đệ tử của Vân Mộng Giang thị đều lặng lẽ rời xa hắn.
Đối với một người bị tổn thương, đáng sợ nhất không phải là người tổn thương hắn, cũng không phải là những kẻ khoanh tay đứng nhìn mà là những kẻ không chỉ có khoanh tay đứng nhìn mà còn cố ý vô tình thọc ngươi một đao.
Giang Trừng là người như thế, vì bảo toàn mình mà không ngần ngại hi sinh tánh mạng của người khác.
Kim Tử Hiên liếc Giang Trừng một cái, không để ý đến hắn mà tiếp tục che trước Miên Miên.
"Các ngươi giỏi lắm! Ôn Trục Lưu, đem người đến đây!" Ôn Triều thấy Lam Vong Cơ và Kim Tử Hiên vẫn đứng trước người Miên Miên thì quát.
Mấy ngày tiếp xúc cũng đủ để Kim Tử Hiên cùng Lam Vong Cơ biết thủ đoạn của Ôn Trục Lưu, thế nên hai người đều vô cùng cảnh giác với người này.

Trong lúc tránh né Ôn Trục Lưu, Lam Vong Cơ vô tình bị kiếm của môn sinh Ôn thị cắt qua cánh tay, máu tươi chảy vào đàm nước.

Trong lúc mọi người không chú ý, hòn đảo nhỏ trong thủy đàm từ từ đi về phía bờ.
Đảo nhỏ không bị mọi người đang đánh nhau trên bờ chú ý, thẳng đến khi đến gần vài môn sinh của Ôn thị thì nó mới vươn đầu nuốt hết những người đang đứng trước mặt nó.
"Aaaa! Cái gì vậy? Ôn Trục Lưu bảo hộ ta!" Ôn Triều nhìn cái đầu cực lớn mà lại còn gần hắn thì hoảng sợ hô to.
Ôn Trục Lưu một chưởng thoát được công kích của Lam Vong Cơ cùng Kim Tử Hiên, xoay người trở về cứu Ôn Triều.
Ôn Trục Lưu cùng Ôn Triều chỉ huy môn sinh chạy về cửa động trốn thoát, bên kia, Vương Linh Kiều vẫn chưa từ bỏ ý định hủy hoại dung mạo của Miên Miên.
Ngay lúc thiết sắt sắp đến gần mặt của Miên Miên, Kim Tử Hiên nhanh tay phóng một chưởng làm lệch thiết sắt nóng hổi trong tay Vương Linh Kiều.
"Công Tử, cứu ta!" Vương Linh Kiều bị dọa đến run tay hô to, vội vàng chạy đến bên người Ôn Triều.
"Kiều Kiều! Ôn Trục Lưu, mau cứu Kiều Kiều!" Ôn Triều nghe thấy thanh âm của vương linh kiều thì nhanh chóng sai khiến Ôn Trục Lưu đi cứu ả.
Ôn Trục Lưu xoay người chạy đi cứu Vương Linh Kiều, mà lúc này, Vương Linh Kiều đã chạy đến gần Lam Vong Cơ.

Vì muốn kéo dài thời gian để đợi Ôn Trục Lưu đến cứu mình, ả lấy một gói thuốc bột từ trong ngực áo ra, không nhìn người trước mặt là ai mà ném bừa.
Trong lúc loạn đấu, Lam Vong Cơ không kịp phản ứng, vô tình hít vào không ít thuốc bột.

Ôn Trục Lưu nhân lúc Lam Vong Cơ phân tâm vì thuốc bột mà nhanh tay cứu được Vương Linh Kiều về.
Ôn thị đi rồi, thế gia đệ tử dưới sự trợ giúp của đệ tử đến từ Ba Lăng Âu Dương thị mà rời đi từ đàm nước.

Trong động giờ chỉ còn một Lam Vong Cơ vừa bị thương ở cánh tay, vừa cắn răng chịu ảnh hưởng từ gói thuốc bột của Vương Linh Kiều..
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 44: Chương 44


Ngụy Vô Tiện chỉ đường cho Ngụy Anh chạy tới Mộ Khê Sơn.

Vừa tới nơi, Ngụy Anh nghe thấy rất nhiều người với tiếng bước chân hỗn độn, hắn nhảy lên một cái cây to, lẩn người vào lá, chờ đám người kia rời đi.
"Là bọn người Ôn Triều." Ngụy Anh cau mày, nhỏ giọng nói.
"Không xong rồi! Ôn Triều chắc chắn dẫn thế gia đệ tử đi săn Đại vương bát rồi." Nháy mắt, Ngụy Vô Tiện liền biết được nguyên nhân khiến đoàn người Ôn Triều xuất hiện ở đây.
"Đi nhanh thôi, Lam Trạm có nguy hiểm." Ngụy Vô Tiện chờ đoàn người của Ôn Triều rời khỏi thì thúc giục Ngụy Anh chạy đi tìm người.
"Biết rồi, đừng hối." Ngụy Anh sốt ruột chạy nhanh.
Dưới động Huyền Vũ, Lam Vong Cơ cảm thấy thân thể càng lúc càng nóng, thần trí càng lúc càng mơ hồ.

Vì tránh biến bản thân thành mồi cho Đồ Lục Huyền Vũ, y chỉ có thể cắn răng chịu đựng khó chịu trong thân thể, dựa vào lý trí còn sót lại mà tìm một huyệt động càng sâu bên trong để trốn đi.

Ngụy Anh dưới sự chỉ dẫn của Ngụy Vô Tiện nhanh chóng tìm được cửa động đã bị Ôn Triều đóng kín.
Trong động Huyền Vũ, Đồ Lục Huyền Vũ vừa mới ăn được vài người, thỏa mãn nhắm mắt nghỉ ngơi một hồi.
"Chậc chậc, con rùa này của thật lớn." Ngụy Anh kinh ngạc khi nhìn thấy kích cỡ khổng lồ của Đồ Lục Huyền Vũ.
"Xem ra đám đệ tử thế gia đều đi hết rồi.

Ngươi nhanh chóng giết thứ đồ chơi này, lấy thanh kiếm kia rồi đuổi theo Lam Trạm, đừng để hắn quay ngược lại Giáo Hóa Ti tìm ngươi." Ngụy Vô Tiện không phải lần đầu gặp Đồ Lục Huyền Vũ nên hắn nhanh chóng đi tìm hiểu những thứ khác xung quanh.
"Được rồi." Ngụy Anh gật đầu, hắn lấy Trần Tình bên hông ra, thổi lên một làn điệu.
Đồ Lục Huyền Vũ đã nuốt không ít người, oán khí trên người nó cũng rất nồng đậm, bằng không sẽ khó có thể nhuộm thanh kiếm kia thành vật liệu chế tạo Âm Hổ Phù được.

Tiếng sáo của Ngụy Anh khiến oán khí thần phục, hắn ra lệnh cho oán khí bắt đầu công kích Đồ Lục Huyền Vũ.
Chỉ trong chốc lát, Đồ Lục Huyền Vũ khiến bao nhiêu tu sĩ đau đầu đã nhanh chóng bị oán khí tiễn đi.
"Xong!" Ngụy Anh bắt lấy thanh kiếm được oán khí rút ra từ trong cơ thể của Đồ Lục Huyền Vũ, vừa cười vừa nói.
"Đi thôi, tìm Lam Trạm." Ngụy Vô Tiện thúc giục, hắn sợ Lam Vong Cơ sau khi thoát khỏi nơi này sẽ nhanh chóng chạy về Giáo Hóa Ti tìm Ngụy Anh.
"Chờ chút." Ngụy Anh dừng bước, cẩn thận lắng tai nghe.
"Ưm..." tiếng r*n r* nhỏ như mèo kêu bị đôi tai nhạy bén của Ngụy Anh bắt được.
"Là Lam Trạm!" Ngụy Anh kinh ngạc chạy nhanh đến chỗ phát ra âm thanh.
"Lam Trạm, Lam Trạm ngươi có sao không?" Ngụy Anh ngồi xổm bên người Lam Vong Cơ.

Tình hình của y bây giờ hoàn toàn không ổn, một cánh tay đã bị máu nhuộm đỏ, sắc mặt ửng hồng lạ thường, y đang cuộn người lại giống như một con tôm vậy.

"Lam Trạm, ngươi bị thương ở đâu vậy?" Ngụy Anh sốt ruột ôm Lam Trạm vào ngực, hỏi.
"Đi." Thân thể Lam Vong Cơ vô cùng khó chịu, âm thanh của Ngụy Anh hệt như mồi lửa vậy, khơi lên ngọn lửa d*c v*ng mà Lam Vong Cơ đang dùng toàn bộ ý chí kềm nén.

Y dùng một tia lý trí cuối cùng đẩy Ngụy Anh ra.
"Lam Trạm, ngươi sao vậy?" Ngụy Anh bất ngờ khi bị Lam Vong Cơ đẩy ra, hắn ngây người một hồi.

Lúc này, Ngụy Anh đã nhìn ra, Lam Vong Cơ không bình thường.
"Cút!" Hai mắt Lam Vong Cơ đỏ tươi, gân xanh trên trán cũng lộ ra.

Y đẩy Ngụy Anh đi, quát lớn một tiếng bởi y biết, mình sắp kiên trì không nổi nữa.
"Lam Trạm..." Ngụy Anh khiếp sợ nhìn Lam Vong Cơ, Lam Trạm thế nhưng đẩy hắn đi nhiều lần, còn mắng hắn nữa.
"Ngụy Anh, Lam Trạm không bình thường." Ngụy Vô Tiện vô cùng bình tĩnh phân tích tình huống.
"Ta biết." Ngụy Anh áp chế cảm xúc không vui trong lòng, mở miệng.
"Xem biểu hiện thì chắc là đã trúng xuân dược." Ngụy Vô Tiện nói.

"Cái gì? Vậy làm sao bây giờ?" Ngụy Anh sốt ruột hỏi.
"Giúp hắn đem dược tính giái phóng ra ngoài, không thì hắn sẽ nổ tan xác mà chết." Ngụy Vô Tiện trầm tĩnh nói.
"Nhưng mà, ta không biết." Ngụy Anh gấp như kiến bò trên chảo nóng.
"Vậy ngươi xách hắn ra ngoài, ném hắn vào thanh lâu hoặc tìm một cô nương phong trần cho hắn là được." Ngụy Vô Tiện xem như không phải việc của mình.
"Không được!" Ngụy Anh kiên quyết phản đối, khi nghĩ đến việc Lam Vong Cơ cùng một nữ nhân nào đó làm loại sự tình này thì trong lòng Ngụy Anh không hề thoải mái chút nào.
"Không được thì ngươi giúp hắn giải quyết đi." Ngụy Vô Tiện nói với giọng điệu không sao cả.
"Giải quyết thế nào? Ta không biết." Ngụy Anh rơi vào đường cùng.

Nam nhân cùng nữ nhân hắn còn biết một chút, nhưng nam nhân với nam nhân thì hắn hoàn toàn dốt đặc cán mai..
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 45: Chương 45


Lam Vong Cơ giúp Ngụy Anh rửa sạch, nhưng vì hoàn cảnh thiếu thốn nên chỉ có thể qua loa đơn giản một chút.

Y lấy Túi Càn Khôn của Ngụy Anh, định tìm vài bộ quần áo để thay đổi cho hắn nhưng lại không nghĩ tới từ Túi Càn Khôn tìm được Tị Trần của mình.
Lam Vong Cơ giúp Ngụy Anh mặc quần áo, sau đó tìm được y phục của mình.

Sau khi chỉnh trang lại cho hai người thì y ôm Ngụy Anh ngự kiếm rời Mộ Khê Sơn, bay về hướng Vân Thâm Bất Tri Xứ.

Ngụy Anh trong lòng y không có dấu hiểu tỉnh lại, nếu không có hô hấp mỏng nhẹ thì Lam Vong Cơ đã nghĩ Ngụy Anh đã không còn.
Ở Vân Thâm Bất Tri Xứ, những đệ tử cùng đến Giáo Hóa Ti đã trở về, báo cáo rằng Lam Vong Cơ bị nhốt lại ở Mộ Khê Sơn.

Lam Hi Thần nghe tin thì nhanh chóng chuẩn bị người đi cứu viện, đoàn người vừa chuẩn bị xuất phát thì Lam Vong Cơ đã ôm Ngụy Anh trở về.
"Vong Cơ, đệ không sao chứ? A Anh bị gì vậy?" Lam Hi Thần đi tới đón người thì đã bắt gặp hình ảnh Ngụy Anh bất tỉnh nhân sự bị Lam Vong Cơ ôm trong lòng.
"Huynh trưởng, Ngụy Anh vì cứu đệ nên bị thương, đệ dẫn hắn về Tĩnh Thất trước." Lam Vong Cơ không giải thích gì, y vội vàng nói một câu rồi chạy nhanh đưa Ngụy Anh đến Tĩnh Thất.
Lam Hi Thần thấy Lam Vong Cơ sốt ruột nên nhanh chóng chạy đi tìm Ôn Tình còn chưa rời Vân Thâm Bất Tri Xứ.
Ở Tĩnh Thất, Lam Vong Cơ nấu nước ấm, nhanh chóng nhưng lại vô cùng nhẹ nhàng giúp Ngụy Anh thanh tẩy.

Đến tận lúc này, Lam Vong Cơ mới biết Ngụy Anh bị y giày vò bao nhiêu.
Vì phần lưng của Ngụy Anh tiếp xúc với mặt đất nên toàn bộ sau lưng toàn là vết thương do ma sát với nền đất, máu tươi nhuộm đỏ hết y phục, cả người đều là dấu răng, nhiều chỗ nặng đến nỗi còn chảy ra tơ máu.
"Ngụy Anh..." Thanh âm Lam Vong Cơ nghẹn ngào, biểu tình trên mặt cũng là vô cùng hối hận, y nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Ngụy Anh thì hận không thể đổi những vết thương đó lên người mình.
Sau khi thay một bộ y phục mới sạch sẽ cho Ngụy Anh rồi thật cẩn thận đặt hắn nằm lên giường.

Y tính đi lấy thuốc rồi giúp Ngụy Anh bôi thuốc lên các vết thương.
"Vong Cơ..." Lam Hi Thần cùng Ôn Tình đứng ở cửa.

"Thương tích của A Anh thế nào? Ta đưa Ôn cô nương đến xem."
"Làm phiền Ôn cô nương." Lam Vong Cơ nhanh chóng mở cửa mời Ôn Tình cùng Lam Hi Thần vào phòng.
Ôn Tình thấy sắc mặt Ngụy Anh tái nhợt thì sợ hãi, nàng nhanh chóng bước tới bắt mạch.

Sau một lát, sắc mặt Ôn Tình biến đổi, quay phắt người lại.

"Ai làm?" Ôn Tình quát lớn với Lam Vong Cơ.
"Xin lỗi, là ta..." Lam Vong Cơ hổ thẹn cúi đầu.
"Ngươi muốn hắn chết phải không?" Ôn Tình phẫn nộ trừng mắt với Lam Vong Cơ.
"Là ta sai." Lam Vong Cơ vén vạt áo, quỳ thẳng xuống bên giường của Ngụy Anh, nhãn tình đều là đau lòng.
"Trừ chỗ kia, còn bị thương những chỗ nào nữa?" Ôn Tình thấy bộ dạng Lam Vong Cơ như vậy cũng không đành lòng nặng lời trách cứ hắn.
"Cả lưng đều có vết thương." Lam Vong Cơ đau lòng nói.
"Lam Vong Cơ, ngươi...!Khốn khiếp!" Ôn Tình giận mắng, rốt cục là cơ khát tới mức độ nào thì mới có thể dày vò một người ra thành cái dạng này?
Ôn Tình để lại một lọ thuốc trị thương rồi bỏ đi sắc thuốc cho Ngụy Anh.

Lam Vong Cơ ở lại thì cẩn cẩn thận thận bôi thuốc, có điều Ngụy Anh mê man liên tục, không hề có dấu hiệu tỉnh lại.
"Ôn cô nương, Ngụy Anh đến bao giờ mới có thể tỉnh?" Lam Vong Cơ đứng một bên nhìn Ôn Tình đút thuốc cho Ngụy Anh, do dự hỏi.

Ôn Tình trợn trắng với Lam Vong Cơ, nhưng tay thì lại đáp lên chỉ tay của Ngụy Anh rồi bắt đầu bắt mạch.

Lần đầu vì lo lắng nên không xem kỹ, lần này nàng mới thực sự cảm thấy có vấn đề.
Mạch đập của Ngụy Anh lúc có lúc không, lúc nhanh lúc chậm, cực kì giống trạng thái của người bị chứng mất hồn.
"Ngụy Anh, Ngụy Anh, ngươi tỉnh lại đi." Ôn Tình xem xong mạch đập thì sốt ruột bởi nàng cũng không biết Ngụy Anh bị sao nữa.
"Ngụy Vô Tiện, Ngụy Vô Tiện, ngươi ở đâu? Ngươi có nghe thấy ta không?" Ôn Tình vô cùng sốt ruột, bởi dù là Ngụy Anh hay Ngụy Vô Tiện thì không có người nào đáp lời nàng cả.
"Ngụy Vô Tiện, ngươi đi ra nhanh xem, ngươi có tin ta lấy kim đâm ngươi không?" Mặc cho mọi nỗ lực của Ôn Tình, Ngụy Anh cùng Ngụy Vô Tiện đều không có bất kì phản ứng nào.
"Ôn cô nương." Lam Vong Cơ cùng Lam Hi Thần đều bị bộ dạng của Ôn Tình làm hoảng sợ.
"Sao lại không có phản ứng?" Ôn Tình lấy kim bạc châm lên tất cả các huyệt vị trên người Ngụy Anh nhưng một chút phản ứng cũng không hề có..
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 46: Chương 46


"Ôn cô nương, A Anh bị sao vậy?" Lam Hi Thần thấy Ôn Tình hốt hoảng thì cẩn thận dò hỏi.
"Không biết! Có điều biểu hiện giống như bị chứng thất hồn." Ôn Tình lắc đầu nói, nàng không biết vì sao Ngụy Anh lại có biểu hiện của chứng thất hồn nữa, dù sao thì bây giờ trong thân thể hắn có tận hai linh hồn.
"Sao lại vậy? Ngụy Anh ngươi tỉnh lại được không?" Lam Vong Cơ vẫn luôn bên cạnh Ngụy Anh, y đau lòng vỗ nhẹ lên má hắn.
"Trạch Vu Quân, phiền ngài giúp ta truyền tin nói với A Ninh đến Cô Tô một chuyến được không?" Ôn Tình hỏi.
"Tất nhiên là được." Lam Hi Thần gật đầu nói.
"Tạm thời chỉ có thể như thế, đợi A Ninh đến ta giúp A Ninh đi vào thức hải của A Anh xem xét." Ôn Tình vừa thu thập một chút đồ vật của mình, vừa nói.
"Không cần! Ôn cô nương, không cần chờ, để ta, để ta đi là được." Lam Vong Cơ nghe Ôn Tình nói cần chờ vài ngày thì sốt ruột tự đề cử mình.

"Ngươi hẳn là biết, hiện giờ trong thức hải của hắn toàn là oán khí, hơn nữa hiện giờ hắn không có ý thức, một khi có chuyện gì bất trắc thì thần thức của ngươi nhất định sẽ tổn thương." Ôn Tình nghiêm túc nói.
"Hiểu rõ." Lam Vong Cơ kiên định nói.
Ôn Tình thấy không lay chuyển được Lam Vong Cơ đành thành toàn cho y.

Lam Vong Cơ nằm bên người Ngụy Anh, Ôn Tình dùng châm bạc ghim vào huyệt vị giúp y bước vào thức hải của Ngụy Anh.
Một khắc sau, Lam Vong Cơ mở mắt.
"Sao rồi?" Ôn Tình sốt ruột hỏi.
"Cái gì cũng không có." Lam Vong Cơ nói.
"Không có? Ngươi không nhìn thấy Ngụy Vô Tiện? Ngươi có tìm kĩ thức hải hay không?" Ôn Tình lo lắng hỏi.
"Trong thức hải cái gì cũng không có, cả oán khí cũng chẳng có." Lam Vong Cơ cũng khó hiểu, thức hải của Ngụy Anh vô cùng sạch sẽ, sạch sẽ đến nhìn sơ qua là đã thấy rõ toàn cảnh, y ở trong đó kêu gọi và tìm kiếm hồi lâu cũng chẳng có ai đáp lại hay nhìn thấy gì.
"Sao lại như vậy? Sao lại không có cái gì hết? Ngụy Vô Tiện, ngươi là Di Lăng Lão Tổ, ngươi đi đâu rồi? Ngụy Anh ngươi ở đâu? Các ngươi đi đâu vậy?" Ôn Tình vô lực ngồi sụp xuống, lẩm bẩm.
"Ôn cô nương, ngươi không sao chứ?" Lam Hi Thần thấy Ôn Tình không bình tĩnh thì sốt ruột hỏi.
"Ta không sao.

Sao lại có thể không có gì hết? Lam Vong Cơ, rốt cục ngươi làm gì hắn vậy?" Ôn Tình tức giận tát Lam Vong Cơ một bạt tay, nàng hận bây giờ không thể dùng một cái tát đánh chết người.
"Ta không biết, ta vô ý trúng thuốc mà Vương Linh Kiều ném loạn, sau đó chuyện gì ta cũng không nhớ." Lam Vong Cơ đứng thẳng chịu một bàn tay của Ôn Tình, vừa không tránh né, vừa không dùng linh lực chống cự.
"Ôn cô nương, hiện giờ Vong Cơ cũng không chịu nổi, cầu ngươi bình tĩnh một chút." Lam Hi Thần lôi kéo Ôn Tình, khuyên giải một chút.
"Ngươi là Di Lăng Lão Tổ, sao ngươi có thể tự dưng biến mất được chứ? Ngươi sẽ không biến mất...!Đúng! Ngươi nhất định sẽ không biến mất...!Vậy đã xảy ra chuyện gì chứ? Rốt cục là đã xảy ra vấn đề ở đâu?" Ôn Tình mê mang thở dài, nhất định là nàng đã quên cái gì đó.

Tính tình của Ngụy Vô Tiện nàng biết, dù có nguy hiểm thì hắn cũng sẽ ưu tiên cứu Ngụy Anh, hắn nhất định sẽ không để cho cả hai người đều có chuyện được.
"Y thư! Ta cần y thư." Ôn Tình bật người đứng dậy bước ra ngoài.
"Ôn cô nương, chờ chút." Lam Vong Cơ như là nhớ tới cái gì, nói.

"Đi Cấm Thư Thất, Ngụy Anh trước đây cũng từng hỏi ta mượn đọc tư liệu ở đấy."

"Vong Cơ..." Lam Hi Thần hơi do dự mà nhìn Lam Vong Cơ.
"Huynh trưởng, Vong Cơ, cầu ngươi." Thanh âm Lam Vong Cơ nghẹn ngào, cúi người hành một đại lễ với Lam Hi Thần.
"Vong Cơ, tội gì làm vậy? Huynh trưởng đưa Ôn cô nương đi là được, đệ đứng lên đi." Lam Hi Thần nghiêng người né đi lễ này, nhanh chóng bước lại muốn đỡ Lam Vong Cơ lên, chỉ tiếc lại bị đệ đệ mình tránh đi.

Hết đường, Lam Hi Thần chỉ đành đưa Ôn Tình đến Cấm Thư Thất.
"Ngụy Anh." Lam Vong Cơ ngồi bên giường Ngụy Anh, dán trán vào gương mặt lạnh lẽo của hắn, bi thương cùng ảo não đã che đi nghiêm túc ngày thường.
Giờ y chỉ hy vọng người này mở mắt nhìn y, dù là hắn tỉnh lại sẽ đánh y mắng y, thì cũng tốt hơn là giống như một khối gỗ nằm trên giường hiện giờ..
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 47: Chương 47


Hai người Ngụy Anh cùng Ngụy Vô Tiện bị một lực vô hình nào đó kéo đi, đưa đến một nơi hoang vu.
"Ngươi không sao chứ?" Ngụy Anh tỉnh lại muộn hơn Ngụy Vô Tiện một chốc, nguyên nhân là vì hắn cùng với Lam Vong Cơ hành lễ Chu Công.
"Ta không sao, đây là đâu?" Ngụy Anh lắc đầu, nhìn bốn phía rồi hỏi Ngụy Vô Tiện.
"Không biết.

Ban nãy ta đang tu luyện thì có một thứ gì đó đánh ta hôn mê.

Lúc ta tỉnh lại thì đã ở đây rồi." Ngụy Vô Tiện nghiêm túc đánh giá lại bốn phía quanh mình.

"Ngươi luôn ở thức hải, làm gì có thứ nào có thể đánh hôn mê ngươi được." Ngụy Anh nghe vậy, khó hiểu hỏi.
"Không biết." Ngụy Vô Tiện lắc đầu.
Từ lúc Ngụy Anh tỉnh lại, bốn phía hoang vu bắt đầu thay đổi.

Lấy hai người họ làm trung tâm, bên ngoài bắt đầu phát ra từng đợt gợn sóng, cảnh sắc ở những nơi sóng đi qua cũng bắt đầu biến hóa.
"Nơi này là?" Ngụy Vô Tiện bất ngờ nhìn cảnh sắc quen thuộc trước mắt.
"Đây là Kì Sơn Bất Dạ Thiên? Sao lại có nhiều người như vậy? Là Xạ Nhật Chi Chinh sao?" Ngụy Anh nhìn Bất Dạ Thiên lửa cháy ngùn ngụt, hỏi.
"Không phải, là Huyết Tẩy Bất Dạ Thiên.

Người bọn họ vây công là ta." Ngụy Vô Tiện nắm chặt nắm tay, mắt đã có một tia đỏ rực không bình thường.
"Ngụy Vô Tiện, tĩnh tâm! Không có gì hết, ta đi với ngươi." Ngụy Anh cầm tay Ngụy Vô Tiện, nhẹ giọng nói.

Những chuyện này hắn chưa từng trải qua, nhưng nó lại là kí ức đau lòng nhất của Ngụy Vô Tiện.
"Hảo." Ngụy Vô Tiện nắm chặt tay Ngụy Anh, hiện giờ hắn không phải chỉ có một mình.
"Lam Trạm tới." Ngụy Anh thấy Lam Trạm mặc y phục trắng tinh như trích tiên thì kích động nói.
"Ừ, hắn đến." Ngụy Vô Tiện bi thương nói.

Quả thật, lúc ấy Lam Trạm đến, nhưng mũi kiếm của y lại chỉ về mình.
"Sao có thể như thế? Lam Trạm sao lại đối địch với ngươi?" Ngụy Anh kinh ngạc nhìn Lam Vong Cơ cầm Tị Trần chỉ vào Ngụy Vô Tiện.
"Cho nên, Di Lăng Lão Tổ căn bản không có khả năng đi chung đường với Hàm Quang Quân." Ngụy Vô Tiện nhẹ giọng nói.
Sắc mặt Ngụy Anh có chút khó coi, hắn thật sự không ngờ sẽ có một ngày Lam Vong Cơ sẽ chỉ kiếm về phía hắn, chẳng lẽ Lam Vong Cơ ở thế giới của Ngụy Vô Tiện căn bản không thích hắn? Hay là nói, tương lai nếu có một ngày hắn đi tới bước đường này, Lam Vong Cơ cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự sao?
Ngụy Anh không hiểu, hắn mê mang về cảm tình của chính mình với Lam Vong Cơ.
"Là hắn đưa ta về?" Ngụy Vô Tiện thấy Lam Vong Cơ đưa chính mình đi, còn bản thân thì đã không khống chế được mình vì xác nhập Âm Hổ Phù, hắn nhỏ giọng than nhẹ.

Hắn cứ ngỡ tự bản thân hắn trở về, nhưng lại không nghĩ tới Lam Vong Cơ sẽ đưa hắn đi.
"Ngụy Vô Tiện, có phải Lam Trạm điên rồi không?" Ngụy Anh khiếp sợ nhìn Lam Vong Cơ thổ lộ với Ngụy Vô Tiện đang không biết đông tây nam bắc, thần trí không rõ.
"Có thể là điên rồi." Ngụy Vô Tiện nghe Lam Vong Cơ thông báo từng câu từng câu, nhưng đáp lại chỉ là một chữ "Cút" của hắn trong lúc thần trí không rõ.

Hắn thấy Lam Vong Cơ vì hắn mà đối địch với ba mươi ba vị Trưởng lão của Cô Tô Lam Thị, nhìn thấy y vì hắn mà nhận ba mươi ba giới tiên, nhìn thấy y không thể xuống giường lại cố chấp chạy đến Loạn Táng Cương mang A Uyển về khi nghe được tin hắn đã chết.
"Ngụy Vô Tiện, Lam Trạm thực sự rất thích ngươi." Ngụy Anh nhìn Lam Trạm nằm trên giường không thể cử động, nói.
"Thì sao? Ta đã chết rồi." Ngụy Vô Tiện nói chuyện với ngữ khí vô cùng bình tĩnh, sắc mặt cũng thế, nhưng nếu nhìn xuống hai tay đang nắm chặt của hắn thì mới biết được là trong nội tâm, hắn không cam tâm.
"Đừng bi quan như vậy.

Nếu chúng ta có thể nhìn thấu tất cả thì nhất định sẽ có biện pháp bổ cứu." Ngụy Anh nắm tay Ngụy Vô Tiện, tỏ vẻ mình đang đứng cùng chiến tuyến với hắn để đối mặt mọi chuyện.
"Bổ cứu như thế nào? Dù ta còn sống đi chăng nữa thì những người đó sẽ buông tha cho ta sao? Có lần đầu tiên chắc chắn sẽ có lần thứ hai." Ngụy Vô Tiện đau lòng nhìn Lam Vong Cơ đau đến hôn mê trên giường, nhẹ giọng hỏi..
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 48: Chương 48


"Thúc phụ, để Vong Cơ đến Hàn Đàm Động diện bích tư quá đồng thời dưỡng thương đi." Giọng nói của Lam Hi Thần từ ngoài truyền vào.
"Hi Thần, Vong Cơ đã thương nặng như vậy, sao có thể đi Hàn Đàm Động được?" Giọng nói chứa đầy nghi hoặc của Lam Khải Nhân cùng tiếng bước chân của hai người dần rõ ràng hơn.
"Thúc phụ, Hàn Đàm Động là nơi tốt để Vong Cơ tĩnh dưỡng.

Để đệ ấy đến đó cũng tốt." Lam Hi Thần kiên trì thuyết phục Lam Khải Nhân.
"Vậy chờ thương thế của Vong Cơ tốt hơn một chút rồi mới dọn đi." Lam Khải Nhân bất đắc dĩ nói.
"Không cần đợi lâu như vậy, đêm nay dọn đi là được." Lam Hi Thần sốt ruột nói.
"Lam Hi Thần! Vong Cơ là đệ đệ ruột của ngươi! Hàn Đàm Động làm sao mà dưỡng thương? Ngươi muốn đưa hắn đến chỗ chết sao?" Lam Khải Nhân bị thái độ kiên quyết của Lam Hi Thần chọc giận đến thở hổn hển.
"Thúc phụ, Vong Cơ tình nguyện." Lam Vong Cơ tỉnh lại, nói.

Bây giờ mọi thứ với y chỉ là phù du, ở đâu chẳng được.
"Thúc phụ, Hi Thần sẽ không hại Vong Cơ.

Hàn Đàm Động đã được con cho người an bày ổn thỏa, hiện giờ Vong Cơ tỉnh lại, đi muộn không bằng đi sớm." Lam Hi Thần không hé miệng giải thích một chữ về lý do để Lam Vong Cơ đi Hàn Đàm Động dưỡng thương, hắn chỉ liên tục thúc giục mà thôi.
"Ngươi...Ngươi...Nghịch tử!" Lam Khải Nhân bị huynh đệ hai người chọc giận đến mức độ xoay người rời Tĩnh Thất.
"Hàn Đàm Động vừa nghe tên là biết nơi đó lạnh cực kì, tại sao Hi Thần Ca ca lại cho Lam Trạm đến đó dưỡng thương?" Ngụy Anh thắc mắc hỏi.

Nếu không phải hắn biết Lam Hi Thần yêu thương Lam Vong Cơ bao nhiêu, hắn nhất định sẽ giống Lam Khải Nhân, cảm thấy Lam Hi Thần đang dồn Lam Vong Cơ vào đường chết.
Ngụy Vô Tiện lo lắng nhìn mấy đệ tử của Cô Tô Lam thị cùng Lam Hi Thần đưa Lam Vong Cơ đến nơi được gọi là Hàn Đàm Động.
"Lam Hi Thần, rốt cục ngươi muốn làm gì?" Ngụy Vô Tiện cắn răng nhìn Lam Hi Thần bảo các đệ tử đưa một số vật dụng vào trước, còn hắn và Lam Vong Cơ thì vào khi mọi người đã rời đi.
"Vong Cơ, đệ không sao chứ?" Lam Hi Thần lo lắng nhìn Lam Vong Cơ đang sắp hôn mê.
"Không sao." Sắc mặt Lam Vong Cơ tái nhợt nhưng vẫn cắn răng trả lời, y không tin Lam Hi Thần sẽ làm hại mình.
"Huynh đưa đệ đến một chỗ." Lam Hi Thần đỡ Lam Vong Cơ đứng lên, đi vào chỗ sâu trong Hàn Đàm Động.
Bên trong cùng bên ngoài của Hàn Đàm Động được bố trí giống hệt nhau, có bàn, có giường, ngoài ra thì không còn gì.
"Ngụy Anh?! Ngụy Anh!" Lam Vong Cơ nhìn thoáng qua liền chú ý đến người đang nằm trên giường, là người mà y mong nhớ ngày đêm, là Ngụy Anh.

Lam Vong Cơ giãy khỏi tay của Lam Hi Thần, chạy nhanh đến bên giường bất chấp mình còn đang bị thương.

"Vong Cơ, đệ chậm một chút." Lam Hi Thần nhanh chóng giữ chặt Lam Vong Cơ, cẩn thận đỡ y ngồi lên ghế.
"Là hắn?" Ngụy Vô Tiện cau mày nhìn Lam Hi Thần.

Lúc hắn nghe được tin tiên môn bách gia muốn bao vây tiễu trừ Loạn Táng Cương, hắn liền ra quyết định hủy Âm Hổ Phù trước, hủy phù xong, hắn vì kiệt sức mà ngất đi.

Cuối cùng, hắn thấy một cái bóng trắng đang lao về phía mình, sau đó hắn tỉnh lại trong thức hải của Ngụy Anh.

Chuyện này làm hắn cứ nghĩ mình đã chết, nhưng không ngờ là thân xác của hắn lại ở Vân Thâm Bất Tri Xứ.
"Vong Cơ, huynh trưởng không tin Ngụy Công tử, nhưng huynh trưởng tin đệ, huynh tin đệ sẽ không vô duyên vô cớ mà bảo vệ Ngụy Công tử.

Trước khi bao vây tiểu trừ loạn táng cương một ngày, huynh đã lên Loạn Táng Cương." Lam Hi Thần nhẹ giọng nói.
"Huynh tìm được Phục Ma Động như lời đệ nói.

Lúc đó Ngụy Công tử đang tiêu hủy Âm Hổ Phù, Ngụy Công tử thể lực chống đỡ không nổi nên ngất đi.

Huynh trưởng sợ để Ngụy Công tử lại Loạn Táng Cương thì khó có thể chống lại tiên môn bách gia bao vây tiễu trừ vào ngày hôm sau nên huynh tìm một khối tử thi ngụy trang thành bộ dáng Ngụy Công tử vì hủy Âm Hổ Phù mà bị phản phệ.

Sau đó huynh lặng lẽ đưa Ngụy Công tử cùng một mạch Kì Hoàng đi.

A Uyển là huynh trưởng cố ý lưu lại, huynh sợ đệ sẽ bất chấp vết thương mà chạy đến Loạn Táng Cương, nếu không còn bất cứ gì thì sẽ tuyệt vọng mà buông tay, nên huynh lưu A Uyển lại Loạn Táng Cương."
Evil: Nay Evil hơi bận nên chỉ có chương này thôi nha, xin lỗi mọi người!.
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 49: Chương 49


"Hi Thần Ca ca thật quá lợi hại!" hai mắt Ngụy Anh sáng lên nhìn Lam Hi Thần, người ca ca này thực sự đã làm rất tốt.
"Là Lam Hi Thần cứu ta sao?" Ngụy Vô Tiện cau mày, thì thào tự nói, hắn từng tưởng rằng bóng người mình nhìn thấy trước khi hôn mê là Lam Vong Cơ, hắn hoàn toàn không ngờ người đó lại là Lam Hi Thần.
"Từ hôm Ngụy Công tử hôn mê đến giờ vẫn chưa từng tỉnh lại, huynh trưởng đã tìm rất nhiều y sư, bọn họ đều nói Ngụy Công tử có chứng thất hồn.

Huynh chỉ đành dàn xếp cho Ngụy Công tử ở đây, sau đó điều tra chân tướng, tìm cách trị liệu cho Ngụy Công tử.

Vong Cơ, đệ thấy vậy có được không?" Lam Hi Thần nhẹ giọng nói.
"Mọi chuyện đều nghe huynh trưởng." Lam Vong Cơ si ngốc nhìn khuôn mặt tái nhợt của Ngụy Vô Tiện, như thể muốn khắc sâu hình bóng của người này vào sâu trong tâm khảm.
Thực ra, Lam Hi Thần cứu Ngụy Vô Tiện là vì tư tâm.

Tình huống của Ngụy Vô Tiện hiện tại căn bản không có cách nào để cứu trị, đưa hắn tới Vân Thâm Bất Tri Xứ ít nhất có thể an ủi đệ đệ đang bị thương của mình.
Ngụy Anh cùng Ngụy Vô Tiện ở lại Hàn Đàm Động nhìn Lam Vong Cơ ngày này qua ngày khác không ngừng đàn Vấn linh, Chiêu hồn, thời thời khắc khắc canh giữ bên người Ngụy Vô Tiện gọi hắn.
"Ngụy Vô Tiện, ta chưa từng thấy qua Lam Trạm nói nhiều như thế!" Ngụy Anh nhìn Lam Vong Cơ vẫn luôn thì thầm bên tai Ngụy Vô Tiện, cảm thán.
"Vậy ra âm thanh mà ta nghe được là của Lam Trạm...." Ngụy Vô Tiện thì thào nói.
Cứ như vậy, hai người nhìn Lam Vong Cơ từ nằm trên giường không dậy nổi đến khi có thể tự do đi lại, nhìn thấy những tin tức càng lúc càng tốt mà Lam Hi Thần đem về.
"Vong Cơ, chúc mừng!" Hôm ấy, Lam Hi Thần vừa cười vừa bước vào Hàn Đàm Động.
"Huynh trưởng, sao lại chúc mừng?" Lam Vong Cơ hỏi.
"Đã tìm thấy Luyện Thi Tràng của Kim thị, hơn nữa những thế gia nhỏ trước đây bị đồn là do Ngụy Công tử diệt cũng ở đó.

Lần này nhất định có thể rửa sạch oan khuất của Ngụy Công tử." Lam Hi Thần cười nói.
"Huynh trưởng, còn Liễm Phương Tôn?" Lam Vong Cơ lo lắng hỏi, y biết Lam Hi Thần xưa giờ vô cùng quan tâm Kim Quang Dao, y sợ Lam Hi Thần sẽ khổ tâm.
"A Dao...!đã không còn..." Lam Hi Thần lắc đầu, cự tuyệt đề cập đến người này.
"Huynh trưởng, sao vậy?" Lam Vong Cơ thấy biểu tình của Lam Hi Thần không đúng, truy vấn.
"A Dao đã thay đổi, đã không còn là thiếu niên mà huynh gặp ban đầu.

Lúc trước huynh trưởng vội vàng đi điều tra chuyện của Ngụy Công tử, không thể quan tâm đến Đại ca, huynh trưởng từng dạy Thanh Tâm Âm cho hắn, ý muốn làm dịu quan hệ giữa hắn và Đại ca.

Ai ngờ...!Hoài Tang không tin hắn, dùng Lưu thanh thạch lưu lại Thanh Tâm Âm mà hắn đàn cho Đại ca.

Ban đầu huynh trưởng thấy không đúng, cứ nghĩ là hắn học nghệ không tinh, không cẩn thận đàn sai thôi.

Lúc ấy huynh trưởng đi tra chuyện của Kim thị, tiện tay tìm luôn đoạn khúc phổ mà hắn đàn sai, cuối cùng huynh trưởng cũng tìm được khúc nhạc ấy trong quyển Loạn Phách Sao ở Cấm Thư Thất.

A Dao muốn giết Đại ca, huynh trưởng đã đem chuyện này nói cho Đại ca, để Đại ca giải quyết."
Lam Hi Thần lắc đầu, biểu tình thổn thức không thôi.

Tình nghĩa huynh đệ nhiều năm như vậy, chung quy là đã kí gửi nhầm người.
"Có Đại ca trợ giúp, huynh trưởng tin oan khuất của Ngụy Công tử sẽ nhanh chóng được rửa sạch.

Đến lúc đó chúng ta đã có thể quang minh chính đại đưa Ngụy Công tử đi trị liệu rồi." Lam Hi Thần vỗ vai Lam Vong Cơ, thở dài một hơi, rời đi.
"Huynh trưởng, đa tạ." Lam Vong Cơ đứng dậy, trịnh trọng hành lễ với Lam Hi Thần.

Lam Hi Thần khoát tay, rời khỏi Hàn Đàm Động.

Ba ngày sau, trong một lần Lam Vong Cơ đàn Vấn linh, Ngụy Anh cũng theo thường lệ đùa giỡn cầm huyền, bất quá lần này cực kì bất ngờ bởi hắn có thể trả lời tiếng đàn được rồi.
Dĩ vãng, hắn có thể chạm vào dây đàn, nhưng dù thử bao nhiêu cách cũng không thể đáp lại tiếng đàn của Lam Vong Cơ, thế nhưng lần này lại có thể hồi âm người kia.
"Ngụy Anh? Là ngươi sao? Ngụy Anh!" Lam Vong Cơ nghe được âm thanh đáp lại của cầm huyền, kích động hỏi.
"Phải." Ngụy Anh dùng tiếng đàn trả lời.
"Ngụy Anh, ngươi ở đâu? Ngụy Anh, ngươi trở về được không? Ngươi tỉnh lại được không?" Lam Vong Cơ càng đàn càng kích động.
"Chờ." Ngụy Anh trả lời.
"Ngươi Làm vậy làm gì?" Ngụy Vô Tiện thấy Ngụy Anh chơi đến quên trời quên đất thì hỏi.
"Ta đang nói chuyện phiếm với Lam Trạm." Ngụy Anh trả lời.

"Ngươi làm vậy làm gì?"
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 50: Chương 50


"Ta thấy, có gì đó đang hấp dẫn ta." Ngụy Vô Tiện nhìn thân thể đang nằm trên giường của hắn, nói.
"Vậy ngươi còn do dự gì chứ? Đi nhanh đi! Ngươi không thấy Lam Trạm sắp khóc sao?" Ngụy Anh sốt ruột đẩy Ngụy Vô Tiện về phía thân thể hắn.
"Không được, nếu ta đi rồi vậy ngươi phải làm sao đây?" Ngụy Vô Tiện kháng cự.
"Ngụy Vô Tiện, ngươi bị ngu hả?" Ngụy Anh sắp bị Ngụy Vô Tiện chọc tức chết rồi.
"Nếu ta gặp chuyện không may, Lam Trạm cùng Tình tỷ nhất định sẽ nghĩ cách cứu ta.

Hơn nữa, với ngươi bây giờ thì có cách gì giúp ta đây? Ngươi theo ta chờ à? Chờ không phải là cách." Ngụy Anh tiếp tục đẩy Ngụy Vô Tiện đến bên thân thể hắn.
"Ta sợ một mình ngươi làm không được." Ngụy Vô Tiện bất đắc dĩ nói.
"Ta không sợ.

Chuyện quan trọng nhất bây giờ là ngươi nhanh chóng tỉnh lại, hơn nữa tìm được cách để ta trở về." Ngụy Anh sốt ruột nói.
"Được rồi, ta biết rồi, đừng đẩy." Ngụy Vô Tiện cực kì bất đắc dĩ.
Ngụy Anh thấy Ngụy Vô Tiện trở về thân thể của hắn, sau đó xoay người về bên cạnh Vong Cơ Cầm.

Lúc này, Lam Vong Cơ đã đàn Hỏi Linh không biết bao nhiêu lần, đễn mức mười đầu ngón tay suýt bật máu.
"Trân trọng hắn." Ngụy Anh dùng tiếng đàn nói với Lam Vong Cơ.

Lam Vong Cơ đang định hỏi thì đã nghe thấy tiếng ho khan của Ngụy Vô Tiện.
"Ngụy Anh." Lam Vong Cơ vội vàng chạy lại bên người Ngụy Vô Tiện.
"Khụ! Lam...!Khụ khụ...!Lam Trạm." Ngụy Vô Tiện nói với thanh âm khàn khàn.
"Ngụy Anh, ngươi có sao không?" Lam Vong Cơ đút cho Ngụy Vô Tiện một chén nước.
"Không sao.

Đa tạ, Lam Trạm." Tuy thanh âm còn chút khàn khàn nhưng đã ổn hơn nhiều.
"Giữa ta và ngươi không cần nói tạ." Lam Vong Cơ tham lam nhìn Ngụy Vô Tiện, y không biết Ngụy Vô Tiện sau này có rời đi hay không, hiện tại y chỉ muốn ở cạnh người này thôi.
"Ngụy Anh?" Ngụy Vô Tiện gọi.
"Cái gì?" Lam Vong Cơ khó hiểu hỏi.
"Ta đây, đừng nói, nghỉ ngơi." Tiếng đàn từ Vong Cơ Cầm vang lên.

Ngụy Vô Tiện gọi hắn thì Ngụy Anh liền biết người này muốn hỏi cái gì rồi.
"Hắn nói gì?" Ngụy Vô Tiện sốt ruột hỏi.
"Hắn nói, đừng nói chuyện, ngươi nghỉ ngơi." Lam Vong Cơ nói, y hiện giờ không biết tình huống trước mắt là như thế nào.
"Ta..."
"Nghỉ ngơi."
Ngụy Vô Tiện còn chưa kịp nói gì, Ngụy Anh đã trực tiếp đáp rồi.

"Nghỉ ngơi." Lam Vong Cơ đáp.
Ngụy Vô Tiện không còn gì để nói đành nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vì thời gian hồn phách ly thể quá dài, hơn nữa thân thể lại suy yếu nên trong một chốc hắn liền ngủ.
"Ta là Ngụy Anh, tự Vô Tiện, khác với Ngụy Anh Ngụy Vô Tiện trước mặt ngươi.

Ta là hắn trước kia, là hắn lúc chauw trải qua mổ đan." Ngụy Anh đương nhiên nhìn ra được sự nghi ngờ của Lam Vong Cơ nên hắn giải thích.
"Ngụy Vô Tiện ở trong thức hải của ta, cùng ta sống ba năm." Ngụy Anh tiếp tục nói.
"Những lời ngươi nói với hắn ở Bất Dạ Thiên, hắn không biết, hắn từng nghĩ ngươi chán ghét hắn.

Ngươi trực tiếp nói với hắn cảm tình của ngươi, hắn nhất định sẽ không cự tuyệt ngươi."
"Hắn sẽ không cự tuyệt sao?" Lam Vong Cơ kinh hỉ hỏi.
"Sẽ không.

Lúc trước hắn còn muốn ta cho hắn mượn Lam Nhị ca ca đó." Ngụy Anh dỗi, Lam Nhị ca ca là của hắn, ai muốn cũng không thể cho mượn.
"Lam Nhị ca ca...!Của ngươi?" Lam Vong Cơ thắc mắc hỏi.
"Ừ, Lam Nhị ca ca của ta." Ngụy Anh kiêu ngạo nói.
Nhất thời, Lam Vong Cơ bị vây bởi cảm xúc vô cùng vui vẻ hưng phấn, hắn cùng Ngụy Anh trong quá khứ đến được với nhau, vậy tương lai nhất định cũng có thể.

Lam Vong Cơ hạ quyết tâm, chờ Ngụy Anh tỉnh lại sẽ nói việc này với hắn.
"Lam Trạm, ngươi gọi Ngụy Vô Tiện dây, cõ lẽ ta phải đi rồi." Ngụy Anh sốt ruột nói.
"Sao vậy?" Tuy Lam Vong Cơ hỏi, nhưng y vẫn gọi Ngụy Vô Tiện dậy..
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 51: Chương 51


"Chuyện gì vậy?" Ngụy Vô Tiện mê mang hỏi.
"Ta phải đi rồi." Cầm ngữ của Vong Cơ Cầm thể hiện nét lo lắng.

"Lam Trạm đợi ngươi ba năm, vì ngươi chịu ba mươi ba giới tiên, Ngụy Vô Tiện, ngươi phải sống cho tốt, đừng phụ hắn.

Lam Nhị ca ca của ta đang gọi ta, ta phải đi.

Ngươi nhất định phải hạnh phúc đó."
Tiếng đàn còn quanh quẩn trong Hàn Đàm Động, nhưng Ngụy Anh đã rời đi, đi tìm Lam Trạm thuộc về chính hắn.
"Ngụy Anh." Lam Vong Cơ nhẹ nhàng vỗ về mái tóc của Ngụy Vô Tiện, nói.

"Sau này ngươi cũng có một Lam Trạm thuộc về ngươi, không cần mượn của người khác."
"Lam Trạm?" Ngụy Vô Tiện kinh ngạc, hắn không phải ngốc nên đương nhiên nghe hiểu tâm tư của Lam Vong Cơ.
"Ngụy Anh, ta tâm duyệt ngươi." Lam Vong Cơ ôm chặt Ngụy Vô Tiện.
Ngụy Vô Tiện cảm nhận rõ ràng, thân thể Lam Vong Cơ đang run rẩy, người này hẳn là đang sợ hắn không đồng ý đi.

"Lam Trạm." Thanh âm Ngụy Vô Tiện vẫn có chút khàn khàn.

"Ta cũng tâm duyệt ngươi."
Chớp mắt, Lam Vong Cơ cảm thấy tim mình đã trở về đúng vị trí của nó, y nghĩ không còn giờ phút nào mình hạnh phúc hơn lúc này nữa.
Ngụy Vô Tiện rời khỏi ngực Lam Vong Cơ, nhìn biểu tình ngốc ngốc đáng yêu của Lam Vong Cơ thì cười, tiến lại gần hôn vào khóe môi y, ai ngờ người kia lại chẳng cho hắn dù chỉ là một chút phản ứng.
"Không phải chứ?" Ngụy Vô Tiện thì thào bẩm bẩm.

Lúc trước hắn rình xem cách Ngụy Anh cùng Lam Trạm của hắn ở chung thì lúc Ngụy Anh hôn một chút, Lam Trạm sẽ trực tiếp đổ về.

Vì sao Lam Trạm của hắn lại không hề làm gì?
Quả nhiên Lam Trạm của hắn không yêu hắn như cách Lam Trạm của Ngụy Anh yêu Ngụy Anh.

Tâm tình của Ngụy Vô Tiện hạ xuống, hắn khổ sở, vì hình như cái gì hắn cũng không bằng Ngụy Anh.
Không có vận khí tốt như Ngụy Anh, lúc còn là thiếu niên biết rõ quan hệ giữa bản thân với Vân Mộng Giang thị, không trải qua đủ loại bi thảm như hắn.
Hắn cũng không được hạnh phúc như Ngụy Anh, tâm ý tương thông với Lam Trạm từ sớm, không giống hắn cùng Lam Vong Cơ lãng phí mấy năm.

Lam Trạm của Ngụy Anh yêu thương hắn như vậy, sẽ dỗ dành hắn, sẽ uy hắn ăn cơm, còn thân thân hắn; không giống Lam Trạm của mình, cái gì cũng không làm.
Ngụy Vô Tiện càng nghĩ càng thấy tủi thân, càng nghĩ càng buồn.

"Ai...." Thở dài một hơi, y vì mình chịu tội nhiều như vậy, hơn nữa người này còn vì mình mà chịu nhiều tổn thương như vậy, bản thân không nên đòi hỏi nhiều.
"Sao vậy?" Lam Vong Cơ còn chưa kịp hoàn hồn từ cú sốc rằng Ngụy Vô Tiện không những cũng thích y mà còn hôn y thì đã nghe thấy tiếng thở dài cùng vẻ mặt tủi thân của hắn.
"Không có gì!" Ngụy Vô Tiện miễn cưỡng cười một chút, xem ra hành trình hắn cần đi rất dài....
"Ngụy Anh, ngươi không vui sao?" Lam Vong Cơ cẩn thận hỏi.
"Không có, rất vui vẻ, cực kì vui vẻ." Ngụy Vô Tiện tựa người vào lòng Lam Vong Cơ.
"Nhưng ta lại cảm thấy ngươi không vui." Lam Vong Cơ vỗ về sau lưng Ngụy Vô Tiện, nhẹ giọng nói.
"Vong Cơ!" Lam Hi Thần cầm thực hạp đi vào thì thấy hai người đang ôm nhau.

"Thật có lỗi, ta...!quấy rầy, các ngươi nói chuyện tiếp đi." Lam Hi Thần thấy được ánh mắt Lam Vong Cơ nhìn mình có chút ghét bỏ thì hơi xẩu hổ.
"Trạch Vu Quân." Ngụy Vô Tiện gọi Lam Hi Thần lại.
"Ngụy Công tử tỉnh rồi." Lam Hi Thần xấu hổ xoay người lại.
"Đa tạ ân cứu mạng của Trạch Vu Quân." Ngụy Vô Tiện nói.
"Không cần khách khí.

Ừm...!Ngụy Công tử mới tỉnh, vừa lúc ta có đem cháo đến, ăn một chút sẽ tốt cho dạ dày, ta đặt ở đây." Lam Hi Thần buông thực hạp, chịu đựng ánh mắt ghét bỏ của Lam Vong Cơ mà rời Hàn Đàm Động.
Ta giúp ngươi cứu về người trong lòng, ngươi bây giờ quay sang ghét bỏ ta? Vậy nên ta cần gì phí sức nhiều đến vậy để ngươi thoải mái ôm mỹ nhân về nhà?
"Ngụy Anh, ăn vài thứ trước đi." Lam Vong Cơ lấy cháo Lam Hi Thần mang đến..
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 52: Chương 52


Ngụy Vô Tiện giật mình nhìn thìa cháo mà Lam Vong Cơ đưa đến bên miệng hắn, Lam Trạm của hắn cũng sẽ uy hắn ăn cơm sao?
"Sao vậy? Không hợp khẩu vị sao?" Lam Vong Cơ thật cẩn thận hỏi.
"Không có, rất ngon." Ngụy Vô Tiện nhanh chóng há miệng ăn cháo trên thìa.
"Chậm chút.

Ngươi mới tỉnh, không nên ăn quá nhiều, đến tối lại ăn tiếp được không?" Lam Vong Cơ nhìn chén cháo đã thấy đáy, nhẹ giọng hỏi.
"Được." Ngụy Vô Tiện cười trả lời, Lam Trạm của hắn cũng rất thương hắn đúng không? "Ngươi ăn cơm đi, ta chờ ngươi."
"Ừ." Lam Vong Cơ hoàn toàn quên mất gia quy, không biết cái gì là ăn chậm nhai kỹ, hai ba lần liền giải quyết xong bữa, sau đó ngồi lại bên người Ngụy Vô Tiện, im lặng quan sát người này.
"Lam Trạm, sao lại luôn nhìn ta vậy?" Ngụy Vô Tiện bị Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm đến có chút mất tự nhiên.
"Đẹp." Lam Vong Cơ đỏ tai nói.
"Lam Trạm, ta hỏi ngươi, ngươi...!Ngươi không có....!Thực ra, ngươi không phải...." Ngụy Vô Tiện ấp a ấp úng không biết nên nói sao cho phải.
"Chuyện gì?" Lam Vong Cơ khó hiểu nhìn Ngụy Vô Tiện cứ ấp a ấp úng mãi.
"Ngươi không đặc biệt yêu ta đúng không?" Ngụy Vô Tiện nhắm mắt, dứt khoát hỏi.
"Sao lại hỏi như vậy? Trạm kiếp này phi ngươi không thể!" Lam Vong Cơ nắm tay Ngụy Vô Tiện, nói.

"Nhưng mà...!Lam Trạm của Ngụy Anh thích hôn Ngụy Anh nhất, nhưng lúc ta hôn ngươi, ngươi lại không hôn ta..." Ngụy Vô Tiện chưa nói hết đã bị Lam Vong Cơ cấm ngôn bằng môi.
Sau khi kết thúc nụ hôn khiến Ngụy Vô Tiện hít thở không thông, Lam Vong Cơ hỏi.

"Là như thế này sao? Ta sợ thân thể ngươi không chịu nổi."
Ngụy Vô Tiện cảm thấy mặt mình nhất định đã đỏ như tôm luộc rồi, Lam Trạm người ta lo lắng cho thân thể hắn, hắn còn khẩn trương vội vàng làm người ta hôn hắn, thật quá mắc cỡ rồi!
Ngụy Vô Tiện cùng Lam Vong Cơ bên này đang hạnh phúc ngọt ngào, còn ở Ngụy Anh bên kia, Lam Trạm đang chờ đợi hắn mở mắt tỉnh lại.
"Ngụy Anh." Lam Trạm thấy Ngụy Anh tỉnh lại thì vui vẻ gọi.
"Lam Trạm, nơi đây là..." Ký ức của Ngụy Anh dừng lại tại Mộ Khê Sơn, không kịp phản ứng lại với hoàn cảnh mới.
"Tĩnh Thất, Vân Thâm Bất Tri Xứ." Lam Trạm đau lòng v**t v* hai má của Ngụy Anh.
"A...!Đau!" Ngụy Anh muốn đứng dậy, ai ngờ hắn vô tình động tới vết thương sau lưng.
"Đừng nhúc nhích." Lam Trạm nhanh chóng đè lại Ngụy Anh, tránh cho hắn lộn xộn.
"Lam Trạm, ta bị gì vậy?" Ngụy Anh khó hiểu hỏi.
"Ngươi còn nhớ chuyện trước khi hôn mê không?" Lam Trạm hỏi.
Nói tới đây, Ngụy Anh cuối cùng cũng nhớ lại chuyện xảy ra ở Mộ Khê Sơn, sắc mặt đỏ bừng.

Hắn vốn định dùng tay giúp Lam Trạm thôi, ai ngờ dược tính quá mạnh kèm với lực cánh tay kh*ng b* của Lam Trạm khiến hắn có mọc cánh cũng khó thoát.
"Trong sơn động làm sau lưng bị thương." Lam Trạm đỏ tai nói.
Ngụy Anh mếu máo.

"Lam Trạm, ngươi đây là muốn giết ta!"
Ngụy Anh cạn lời, tuy biết y sẽ không buông tha hắn với một lần, nhưng không nghĩ tới sau lưng sẽ bị thương nặng đến vậy.
"Không cần nói lung tung, ta sẽ không." Lam Trạm đau lòng v**t v* gương mặt của Ngụy Anh.

"Muốn uống nước không?"
"Lam Trạm, ta ngủ bao lâu?" Ngụy Anh vừa uống nước do Lam Trạm đưa qua, vừa hỏi.
"Ba ngày." Lam Trạm trả lời.
"Mới ba ngày sao, vậy tốt rồi....!Phải rồi, ta phải về Di Lăng, bằng không Tình Tỷ sẽ lo lắng." Ngụy Anh sốt ruột nói.
"Không sao, Ôn Cô nương đang cùng huynh trưởng ở Cấm Thư Thất." Lam Trạm đè lại động tác của Ngụy Anh.
"Vậy sao...!Lam Trạm, ta đói bụng." Ngụy Anh trông mong nhìn Lam Trạm.
"Ta sai, ngươi ngủ tiếp một lát, ta đi chuẩn bị cơm, sẵn đường nói với Ôn Cô nương." Lam Trạm giúp Ngụy Anh đè lại góc chăn liền bước ra ngoài.
Ngụy Anh nhắm mắt, tuy mấy ngày này thân thể đang hôn mê nhưng tinh thần lại chẳng được nghỉ ngơi tẹo nào, hiện giờ quả thật mệt mỏi..
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 53: Chương 53


Chờ Ngụy Anh tỉnh lại, bên giường đã vây quanh một đống người, Lam Trạm, Lam Hi Thần, Ôn Tình, còn có Lam Khải Nhân và Thanh Hành Quân.
"Vô Tiện tỉnh." Thanh Hành Quân thấy Ngụy Anh tỉnh thì gọi.
"Thanh Hành Quân." Thanh âm Ngụy Anh hơi khàn, bất quá hắn vẫn nhớ thi lễ mà chào hỏi Thanh Hành Quân.
"Không cần đa lễ, nghỉ ngơi cho tốt.

Chuyện của con cùng Vong Cơ chúng ta đã biết, là Vong Cơ có lỗi với con, con yên tâm, chờ con khỏi hẳn chúng ta liền tổ chức lễ thành thân cho các con." Thanh Hành Quân cười nói, chuyện đã xảy ra rồi, Lam gia bọn họ sẽ chịu trách nhiệm.
"Thanh Hành Quân, không cần..."
"Đa tạ phụ thân!" Lam Trạm thấy Ngụy Anh muốn cự tuyệt liền trực tiếp cắt lời.
"Không phải, Lam Trạm!" Ngụy Anh sốt ruột, hắn còn chuyện khác muốn làm, hiện tại không có tâm tình đi thành thân.
"được rồi, người trẻ tuổi tán gẫu đi, ta cùng Khải Nhân đi trước." Thanh Hành Quân thấy Ngụy Anh có việc muốn nói liền kéo Lam Khải Nhân rời đi.
"Lam Trạm, ngươi nghe ta nói hết.

Hiện giờ thế đoạn loạn lạc, ta không có tâm tình để thành thân." Ngụy Anh bắt tay áo Lam Trạm diêu tới diêu lui làm nũng nói.
"Cũng đúng.

Lam Nhị công tử, hiện tại không phải lúc bàn chuyện tư tình nhi nữ." Ôn Tình đứng một bên khuyên nhủ.
"Đúng rồi, Tình Tỷ! Ta có chuyện nói với ngươi." Ngụy Anh thấy Ôn Tình liền nhớ chuyện đã xảy ra ở bên Ngụy Vô Tiện.
"Chuyện gì? À phải rồi, sao ngươi lại ly hồn vậy?" Ôn Tình khó hiểu hỏi.
"Ta nói, ngoài ngươi ra, Kỳ Hoàng mọi người đều còn sống." Ngụy Anh sốt ruột nói.
Lam Trạm cùng Lam Hi Thần đứng một bên có chút khó hiểu, rõ ràng một mạch Kỳ Hoàng đang sống tốt cơ mà, lời của Ngụy Anh có ý gì?
"Thật sao?" Ôn Tình kinh hỷ* hỏi.
*kinh hỷ: kinh ngạc và hoan hỷ.
"Thật, Ngụy Vô Tiện cũng không chết." Ngụy Anh tiếp tục nói.

Chỉ là lời này lại dọa Lam Trạm cùng Lam Hi Thần.
"Ngụy Anh!" Lam Trạm vô thố nắm chặt tay Ngụy Anh.
"Đêm trước khi Bao vây tiễu trừ Loạn Táng Cương diễn ra, Hi Thần Ca ca đã lên Loạn Táng Cương, đưa Ngụy Vô Tiện đang trọng thương cùng mọi người đi.

Đây là Hi Thần Ca ca nói, hơn nữa Ngụy Vô Tiện cũng đã trở vể." Ngụy Anh không phải không thấy được lo lắng trong mắt Lam Trạm, nhưng hiện giờ hắn muốn nói, nói hiện tại, tương lai để Lam thị chuẩn bị.

"Đa tạ Trạch Vu Quân." Ôn Tình hành lễ với Lam Hi Thần.
"Đừng, Ôn Cô nương, các ngươi nói chuyện làm ta hơi mơ hồ, ta chưa từng cứu một mạch Kỳ Hoàng." Lam Hi Thần bối rối, hắn căn bản không rõ Ngụy Anh đang nói gì.
Ngụy Anh cùng Ôn Tình chậm rãi đem mọi việc sắp xảy ra nói một lần, Lam Hi Thần hít một ngụm khí lạnh, tương lai thật sự quá khiến người ta khiếp sợ.
Bởi vì sự tình có quan hệ trọng đại, Lam Hi Thần đưa Ôn Tình đi gặp Thanh Hành Quân cùng Lam Khải Nhân, trong Tĩnh Thất chỉ còn Ngụy Anh cùng Lam Trạm.
"Ngụy Anh, ăn vài thứ đi." Lam Trạm cầm chén cháo đã chuẩn bị tốt nói.
"Lam Trạm, ngươi không có gì muốn hỏi ta sao?" Ngụy Anh vừa ăn cháo vừa hỏi.
"Ngươi muốn nói thì ta nghe." Lam Trạm nhẹ giọng nói.
Ngụy Anh cười, hắn vô cùng vui vẻ vì Lam Trạm tin tưởng mình.
"Lam Trạm, ngươi nói vì sao Lam Trạm của Ngụy Vô Tiện lại ở Bất Dạ Thiên chĩa mùi kiếm vào hắn chứ?" Ngụy Anh tựa người vào lòng Lam Trạm, hỏi.
"Không biết." Lam Trạm nhẹ giọng trả lời.

Ta không trải qua những gì hắn trải qua, đương nhiên cũng sẽ không thể hiểu được suy nghĩ của hắn.
"Lam Trạm, nếu tương lai..." Ngụy Anh nghĩ đến chuyện ở Bất Dạ Thiên, do dự hỏi.
"Không đâu, ta vĩnh viễn sẽ đứng cùng ngươi." Lam Trạm cắt lời Ngụy Anh.

Mặc kệ tương lai phát sinh chuyện gì, ta vĩnh viễn tin tưởng ngươi.
"Lam Trạm, ngươi tốt quá!" Ngụy Anh hôn lên khóe môi Lam Trạm, nói.
Lam Trạm sao sẽ bỏ qua cơ hội Ngụy Anh tự mình đưa lên tận cửa được, sau một hồi hôn môi, Ngụy Anh chôn vào lòng Lam Trạm thở gấp..
 
[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn
Chương 54: Chương 54


"Nhị Ca ca, sao ngươi lợi hại như vậy?" Ngụy Anh trêu đùa Lam Trạm.
Vành tai Lam Trạm nóng lên, hỏi.

"Còn đau ở đâu?"
Nhắc đến chuyện này, Ngụy Anh im lặng, Lam Trạm bình thường không nói một lời, lúc làm lại vô cùng ra sức.

"Không đau."
Thấy Ngụy Anh cáu khỉnh, Lam Trạm khẽ cười hai tiếng, Ngụy Anh nhà y thực sự rất đáng yêu.
Sau khi các vết thương của Ngụy Anh đã lành thì hắn đã ở lại Vân Thâm Bất Tri Xứ một thời gian, tính tính ngày thì đã gần tới sự kiện Huyết tẩy Liên Hoa Ổ nên hắn nhanh chóng chạy tới Vân Mộng.
"Ngụy Anh, ta đi cùng ngươi." Lam Trạm lo rằng Ngụy Anh sẽ đi một mình nên y ôm Ngụy Anh cùng ngự kiếm đi Vân Mộng.
Sau khi Lam Hi Thần cùng Ôn Tình đi gặp Thanh Hành Quân xong, Thanh Hành Quân cũng hiểu chuyện tương lai thực sự có quá nhiều biến số, nên hắn nhanh chóng truyền tin cho Nhiếp Minh Quyết đến để cùng hội bàn.

Chờ Ngụy Anh chạy tới Vân Mộng thì Ôn Ninh đã ở một tửu lâu cách Liên Hoa Ổ gần nhất để chờ hắn.
"A Anh, các sư đề của đệ ta đã sai người bí mật đánh ngất kéo đi rồi.

Bên phía Ôn Trục Lưu cũng đã cho người an bài rồi." Ôn Ninh nhìn thoáng qua Lam Trạm, nói.
"Ừ.

Yên tâm đi, Lam Trạm sẽ không nói ra ngoài." Ngụy Anh biết Ôn Ninh lo lắng chuyện gì nên cười nói.
Ôn Ninh chọn nhã gian đối diện Liên Hoa Ổ, từ đây có thể thấy rõ từng cử động một bên trong Liên Hoa Ổ.
Ba người ở tửu lâu đợi một ngày, sáng sớm hôm sau, Giang Phong Miên dẫn người rời Liên Hoa Ổ.
"A Anh, Giang Phong Miên đi rồi." Ôn Ninh nhìn Ngụy Anh, người đang tựa vào lòng Lam Trạm mà chơi mạt ngạch của y, nói.
"Ừ, biết rồi." Ngụy Anh không thèm ngẩng đầu, đáp.
"Ngụy Anh!" Ôn Tình nắm ngân châm trong tay, nhìn thấy cảnh tượng bị hồ ly mê hoặc, từ nay quân vương không còn lên triều sớm.
"Tình tỷ, ta dậy ngay! Kế tiếp chỉ chờ Vương Linh Kiều tới." Ngụy Anh nghe được tiếng của Ôn Tình liền ngồi ngay ngắn lại.
"A Tình, đừng nóng giận.

Để A Anh nghỉ ngơi một lát." Lam Hi Thần kéo góc áo Ôn Tình.
Lam Hi Thần nghe chuyện về sau, đối với Ôn Tình đều là đau lòng, lại trời xui đất khiến, Ôn Tình trong lúc không cẩn thận đã kéo mạt ngạch của Lam Hi Thần, cuối cùng bị hắn cột lại.
"Ngươi câm miệng!" Ôn Tình tức giận quát Lam Hi Thần, ngươi cũng không phải thứ gì tốt đẹp.

Không phải chỉ là vô tình kéo xuống sợi dây sao? Ngươi cố tình làm to chuyện quấn lấy ta sao? Còn muốn kết làm đạo lữ, mặt của ngươi lớn quá ha?

Lam Hi Thần bị Ôn Tình mắng đến rụt cổ, Ôn Tình mắng xong cũng không thèm nói gì nữa.
Đoàn người nhìn Vương Linh Kiều vào Liên Hoa Ổ, sau đó thì đi cùng Ngu Tử Diên dạo quanh Liên Hoa Ổ vài vòng.

Tiếp đó, không biết Vương Linh Kiều đã nói gì, Ngu Tử Diên đột nhiên nổi giận, tát Vương Linh Kiều một bạt tai.
"Chậc...!Chậc...!Tử Tri Chu quả nhiên là Tử Tri Chu, tính tình quả thật là..." Ôn Tình lắc đầu, khó hiểu nói.

Trong tình hình như bây giờ vậy mà lại dánh thẳng tay đánh người của Ôn gia, quả thật là kì tài.
"Hành động của Ngu Phu nhân quả thực không ổn." Lam Hi Thần có vẻ không đồng ý.
Bọn họ tiếp tục định thần quan sát, Ôn Trục Lưu đối chiến với Ngu Tử Diên, Kim Châu Ngân Châu đối phó tùy tùng mà Vương Linh Kiều mang tới, chỉ còn lại Giang Trừng cầm kiếm không biết nên làm thế nào.
Vương Linh Kiều lấy ra đạn tín hiệu, Ngu Tử Diên gọi Giang Trừng một tiếng.

Giang Trừng định bụng đánh về phía Vương Linh Kiều, lại nhìn thấy Ngu Tử Diên bị Ôn Trục Lưu làm bị thương, hắn theo bản năng đánh về phía Ngu Tử Diên.
Vương Linh Kiều châm nổ đạn tín hiệu, không qua bao lâu, Ôn Triều dẫn người tới vây quanh Liên Hoa Ổ.

Bấy giờ, Liên Hoa Ổ chuyển thành một biển máu.

Ngu Tử Diên không tiếc hết thảy đưa Giang Trừng rời Liên Hoa Ổ, Giang Trừng nửa đường gặp Giang Phong Miên, Giang Phong Miên lại một lần nữa trói Giang Trừng lại, cất bước hắn, bản thân mình thì chạy về Liên Hoa Ổ liều chết.
Giang Phong Miên cùng Ngu Tử Diên bị bắt, Ôn Triều được Ôn Trục Lưu khuyên bảo mà chỉ hạ lệnh hóa đi Kim Đan của hai người, nhốt lại ở nhà lao.
Bên kia, sau khi lên bờ, Tử Điện hóa lại thành nhẫn, Giang Trừng trở lại thuyền nhỏ, quay về Liên Hoa Ổ.
"Ha ha...!Quả nhiên...!Không ai kéo hắn lại, hắn thực sự có thể tự mình tìm đường chết."
Ôn Tình thấy Giang Trừng trở lại thì cười lạnh, sau đó thản nhiên nhìn Giang Trừng bị người Ôn gia phát hiện, kết cục không khác gì cha mẹ hắn, bị hóa đan rồi ném vào nhà lau.
Evil: Xin lỗi mọi người, Evil chơi giờ dây thun.

Lịch đăng là mỗi truyện một ngày, hôm nay là bộ này, ngày mai là bộ khác.

Cảm ơn mọi người vẫn nhớ và ủng hộ Evil!!! Thân....
 
Back
Top Bottom