Cập nhật mới

Khác [ LyhanSara ] Ngày U Khuất

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400794428-256-k524441.jpg

[ Lyhansara ] Ngày U Khuất
Tác giả: Lsffearnot0205
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

🇻🇳🇻🇳



lýhàn​
 
[ Lyhansara ] Ngày U Khuất
chap 1


Tiếng bom rít xé gió, âm thanh chát chúa dội vào màng nhĩ.

Khói súng hòa cùng bụi đất tạo thành một màn mù mịt, khiến mặt đất rung lên từng hồi như đang oằn mình dưới sức nặng của chiến tranh.

Bên kia chiến tuyến, hàng trăm chiến sĩ đang cố gắng giữ vững phòng tuyến, từng loạt đạn nối tiếp nhau như không có điểm dừng.

Trong bầu không khí đặc quánh mùi thuốc súng, Thảo Linh – một nữ chiến sĩ trẻ, đôi mắt kiên định và mạnh mẽ – bước nhanh dọc theo con đường đất đỏ.

Ba năm qua, từ một cô gái cấp ba ngang ngạnh, cô đã khoác trên mình bộ quân phục, sẵn sàng hy sinh vì Tổ Quốc.

Súng trên vai nặng trĩu nhưng lòng cô chưa từng chùn bước.

Trong lúc tuần tra ở một vùng ven rừng, Linh bất ngờ nghe thấy một âm thanh rất nhỏ… không phải tiếng súng, không phải bom nổ, mà là tiếng bụng người réo lên vì đói.

Linh cau mày, bước vội tới thì phát hiện một bóng người gầy guộc đang ngồi co ro dưới gốc cây mục.

Đó là Ánh Hân – một cô gái có gương mặt xanh xao, bàn tay run rẩy cầm miếng bánh bao cuối cùng đã khô cứng.

Hân cố cắn nhưng miếng bánh vỡ vụn, rơi xuống đất nhiều hơn vào bụng.

Nước mắt long lanh trong đôi mắt ấy nhưng Hân không khóc, chỉ cúi đầu gặm nhấm từng mẩu vụn như thể đó là thứ quý giá nhất đời mình.

“Nguy hiểm lắm, sao lại ở đây?” – Thảo Linh thốt lên, vội lao đến.

Nhưng chưa kịp giải thích, tiếng còi báo động vang lên, từng tràng bom bắt đầu trút xuống từ máy bay địch.

Đất trời rung chuyển, từng mảnh đá vụn bắn tung tóe.

Ánh Hân quá yếu, không còn sức để chạy, cả cơ thể như muốn gục xuống.

Trong giây phút sinh tử, lòng trắc ẩn trong Thảo Linh bùng lên.

Không chút do dự, cô cúi xuống cõng Hân trên lưng, hai tay siết chặt khẩu súng rồi lao nhanh giữa tiếng bom rơi.

Từng bước chạy của Linh là từng giọt mồ hôi lăn dài, nhưng cô không dừng lại.

“Cố lên… chỉ cần em gắng thở thôi, còn lại để chị lo.” – giọng Linh nghẹn lại, nhưng vẫn kiên định.

Khi đưa được Hân về đến trại quân sự, Linh gần như kiệt sức.

Cô đặt Hân xuống giường tạm, rồi chạy đi lấy ít cơm, ít nước đưa cho em.

Hân run run nhận lấy, ánh mắt ngập tràn biết ơn xen lẫn chút hoang mang – không hiểu vì sao một người xa lạ lại có thể đối xử dịu dàng đến vậy.

Thảo Linh mỉm cười, chỉ nói ngắn gọn:

“Ăn đi.

No bụng rồi mới sống nổi giữa chiến trường này.”

Nói xong, Linh chỉnh lại súng trên vai, bước nhanh ra ngoài.

Không một lời hứa hẹn, không một lời hỏi han, chỉ có bóng dáng nhỏ bé nhưng mạnh mẽ ấy hòa vào biển người đang chiến đấu ngoài kia.

Ánh Hân ngồi lặng, hai tay ôm chặt mẩu cơm còn nóng.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày đói khát, cô thấy lòng mình có chút hơi ấm.

Ngoài kia, chiến tranh vẫn đang nổ ra khốc liệt, nhưng trong trái tim Hân, đã có một tia sáng le lói – mang tên Thảo Linh.

---
 
[ Lyhansara ] Ngày U Khuất
chap 2


Đêm hôm đó, trại quân sự rung chuyển bởi tiếng bom rơi liên tiếp từ phía giặc.

Từng hồi còi báo động dồn dập vang lên, ánh đèn dầu chập chờn trong căn lều y tế, nơi Ánh Hân đang thức trắng bên những người thương binh.

Đôi mắt cô hoe đỏ vì mệt, nhưng trong lòng lại cháy lên một ý chí kiên cường lạ thường.

Bên ngoài, Thảo Linh cùng đơn vị tuần tra vừa trở về sau một cuộc chạm trán ác liệt.

Bộ quân phục xộc xệch, vai vương đầy máu nhưng ánh mắt cô vẫn sáng rực như ngọn đuốc.

Thoáng nhìn qua tấm bạt che, Linh thấy Hân đang cúi sát giường bệnh, bàn tay run rẩy đặt trên vết thương của một đồng đội, cố gắng làm theo lời dặn của y tá trưởng.

Trong khoảnh khắc ấy, tim Linh siết chặt, chẳng phải vì đau đớn thể xác, mà vì bất giác nhận ra Hân đã không còn là cô gái nhỏ bé, yếu ớt ngày nào.

— "Em… em làm được rồi, Hân à." — một thương binh cắn chặt răng thì thào, cố mỉm cười trấn an.

Hân giật mình, vội lau đi giọt nước mắt sắp rơi.

Cô cắn môi, kiên định hơn:

— "Không… em nhất định phải làm được.

Chúng ta ai cũng sẽ sống, sẽ còn nhìn thấy hòa bình."

Linh đứng lặng nơi cửa lều, bất giác mỉm cười.

Nhưng nụ cười ấy chưa kịp trọn vẹn thì tiếng nổ dữ dội vang trời, mặt đất rung lên, bụi đất bay mù mịt.

Mọi người lao ra ngoài, tiếng la hét, tiếng súng đạn đan xen.

Linh chỉ kịp ngoái lại nhìn Hân, mắt trao cho nhau một tia sáng, như lời hứa không nói thành lời, rồi cô lập tức xông ra chiến tuyến.

---

Ngày qua ngày, cuộc sống trong quân doanh cứ thế trôi đi trong khói súng và mùi thuốc súng khét lẹt.

Hân dần trở thành cánh tay đắc lực của đội ngũ y bác sĩ.

Cô học cách băng bó, tiêm thuốc, thậm chí tập khâu vết thương dưới ánh đèn dầu lập lòe.

Nhiều lần chứng kiến chiến sĩ hi sinh trên tay mình, Hân chỉ biết siết chặt bàn tay run rẩy, dặn lòng phải mạnh mẽ hơn.

Thảo Linh thì vẫn như ngọn gió của chiến trường: xông pha, gan dạ, là người đi đầu trong những cuộc phản công.

Nhưng cứ hễ đêm xuống, khi trở về, ánh mắt cô lại vô thức dõi tìm Hân.

Nhiều lần Linh bắt gặp Hân đang gục đầu ngủ quên trên bàn mổ, bàn tay vẫn còn vương máu khô.

Những lúc ấy, Linh chỉ muốn đưa tay chạm nhẹ, nhưng rồi lại lặng lẽ quay đi, vì biết mình không thể để cảm xúc riêng làm lung lay ý chí chiến đấu.

Một đêm mưa, khi đơn vị Linh trở về sau trận phòng kích thắng lợi, cô cũng ngã xuống vì một vết thương sâu nơi vai.

Hân thấy Linh được cáng vào lều, toàn thân bê bết máu, tim cô như vỡ nát.

Cô lao đến, bàn tay run run chạm vào gương mặt Linh lạnh ngắt.

— "Linh!

Đừng bỏ em… làm ơn!" — Hân nghẹn ngào, nước mắt tuôn ra không ngừng.

Các y sĩ hối hả chữa trị, Hân cố nén tiếng khóc để không làm rối loạn không khí căng thẳng.

Cô kìm từng hơi thở, cầm máu, phụ khâu, lau vết thương, mọi động tác đều gấp gáp nhưng dứt khoát.

Chưa bao giờ Hân thấy mình mạnh mẽ đến thế.

Năm ngày sau, Linh mới tỉnh dậy.

Ánh sáng đầu tiên lọt vào mắt cô là hình ảnh Hân gục ngủ ngay bên giường, mái tóc rối che lấp nửa gương mặt xanh xao.

Tim Linh như thắt lại.

Cô đưa tay khẽ chạm lên mái tóc ấy, định thì thầm gọi tên, nhưng rồi ngập ngừng.

Thay vào đó, Linh chỉ mỉm cười, để mặc cảm xúc tràn qua, rồi sáng hôm sau lại khoác áo, cùng đồng đội bàn tiếp chiến lược.

---

Càng lúc chiến sự càng căng thẳng.

Trong lòng Hân, nỗi lo lắng lớn dần như cơn sóng.

Cô biết, sẽ có một ngày Linh đi vào trận quyết định — và có thể sẽ không bao giờ trở về.

Thế nhưng, cô không nói ra.

Cô chỉ chọn ở bên, chữa lành cho những người khác, và ngầm cầu nguyện cho Linh bình an.

Nhưng số phận, vốn chẳng bao giờ dễ dàng…

---
 
[ Lyhansara ] Ngày U Khuất
chap 3 ( End )


Mùa hè năm ấy, chiến trường rực lửa.

Tiếng đại bác nổ vang, bầu trời đỏ rực bởi đạn pháo.

Cả đơn vị của Thảo Linh được lệnh tham gia vào trận đánh quyết định — một trận chiến có thể xoay chuyển cục diện, mang lại cơ hội hòa bình cho quê hương.

Trước khi xuất quân, Linh tìm đến khu y tế.

Cô đứng lặng trước cửa lều, nhìn bóng dáng Hân bận rộn với đống thuốc men và dụng cụ.

Lần này, Linh không kìm nén nữa, cô bước đến, nắm lấy bàn tay còn lấm máu thuốc đỏ của Hân.

— “Hân này…” — Linh mở lời, giọng khàn đặc.

Hân ngẩng lên, ánh mắt ngỡ ngàng.

— “Sao vậy, Linh?

Chị lại đi nữa hả?”

— “Ừ… trận này lớn lắm.

Có thể… sẽ chẳng dễ trở về.”

Câu nói khiến tim Hân thắt lại.

Cô siết chặt tay Linh, nước mắt đã ầng ậc nơi khóe mắt.

— “Đừng nói gở như thế… chị nhất định phải trở về, nghe không hả?”

Linh mỉm cười, nụ cười hiền nhưng lại pha chút xót xa.

Cô cúi xuống thì thầm:

— “Nếu mai này hòa bình đến, nhưng chị không còn… thì Hân phải thay chị sống, thay chị nhìn thấy những điều tươi đẹp.

Nhớ đó nhé?”

Hân bật khóc, ôm chặt lấy Linh, như muốn níu giữ.

Nhưng kèn lệnh đã vang lên, gọi những người lính ra trận.

Cô từ từ gỡ tay Hân, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

Trước khi quay lưng, cô thì thầm:

— “Chị thương em, Hân à…”

---

Trận chiến khốc liệt kéo dài suốt nhiều tháng trời.

Đạn bom dội xuống, khói lửa mịt mù.

Linh cùng đồng đội xông pha, từng bước đẩy lùi quân giặc.

Nhưng rồi, một quả pháo rơi ngay sát trận địa, tiếng nổ kinh hoàng xé toạc bầu trời.

Khi khói bụi tan đi, người ta chỉ thấy Linh nằm đó, thân thể bê bết máu, tay vẫn siết chặt khẩu súng, ánh mắt kiên định hướng về lá cờ Tổ quốc tung bay.

Tin dữ đưa về căn cứ.

Hân lặng người, cả thế giới như sụp đổ.

Cô lao đến, quỳ gục bên thân thể Linh.

Đôi bàn tay run rẩy vuốt lên gương mặt người con gái đã từng mỉm cười trấn an mình bao lần, giờ đây đã lạnh ngắt.

Hân khóc nghẹn, tiếng nấc vang trong đêm tối:

— “Linh ơi… dậy đi… chị hứa sẽ trở về cơ mà…”

Nhưng Linh chẳng thể nghe thấy nữa.

Cô đã hóa thành ngọn lửa thiêng liêng, ngã xuống để giữ lấy mảnh đất quê hương.

---

Nhiều chục năm sau, đất nước thực sự bước vào hòa bình.

Màu xanh của đồng lúa lại trải dài, tiếng trẻ thơ ríu rít vang lên khắp bản làng.

Người dân mỉm cười, sống trong những ngày tháng bình yên.

Còn Ánh Hân, cô đã già đi trong kí ức về một thời máu lửa.

Mỗi khi chiều xuống, Hân thường ra ngồi bên bờ hồ, nơi ngày xưa Linh từng dặn dò trước trận đánh cuối cùng.

Cô lặng im ngắm nhìn mặt nước gợn sóng, lòng thầm gọi tên Linh.

Có những đêm, gió khẽ lướt qua, Hân lại nghe như có tiếng cô cười nói, như bàn tay ấm áp ngày nào đang đặt lên vai mình.

Và trong tim, nỗi nhớ ấy chẳng bao giờ nguôi.

Hòa bình thật đẹp.

Nhưng với Ánh Hân, cái giá phải trả quá đắt:

Đó là sự ra đi vĩnh viễn của Thảo Linh – người con gái mà cô mãi mãi yêu thương.

---
 
Back
Top Bottom