Đêm hôm đó, trại quân sự rung chuyển bởi tiếng bom rơi liên tiếp từ phía giặc.
Từng hồi còi báo động dồn dập vang lên, ánh đèn dầu chập chờn trong căn lều y tế, nơi Ánh Hân đang thức trắng bên những người thương binh.
Đôi mắt cô hoe đỏ vì mệt, nhưng trong lòng lại cháy lên một ý chí kiên cường lạ thường.
Bên ngoài, Thảo Linh cùng đơn vị tuần tra vừa trở về sau một cuộc chạm trán ác liệt.
Bộ quân phục xộc xệch, vai vương đầy máu nhưng ánh mắt cô vẫn sáng rực như ngọn đuốc.
Thoáng nhìn qua tấm bạt che, Linh thấy Hân đang cúi sát giường bệnh, bàn tay run rẩy đặt trên vết thương của một đồng đội, cố gắng làm theo lời dặn của y tá trưởng.
Trong khoảnh khắc ấy, tim Linh siết chặt, chẳng phải vì đau đớn thể xác, mà vì bất giác nhận ra Hân đã không còn là cô gái nhỏ bé, yếu ớt ngày nào.
— "Em… em làm được rồi, Hân à." — một thương binh cắn chặt răng thì thào, cố mỉm cười trấn an.
Hân giật mình, vội lau đi giọt nước mắt sắp rơi.
Cô cắn môi, kiên định hơn:
— "Không… em nhất định phải làm được.
Chúng ta ai cũng sẽ sống, sẽ còn nhìn thấy hòa bình."
Linh đứng lặng nơi cửa lều, bất giác mỉm cười.
Nhưng nụ cười ấy chưa kịp trọn vẹn thì tiếng nổ dữ dội vang trời, mặt đất rung lên, bụi đất bay mù mịt.
Mọi người lao ra ngoài, tiếng la hét, tiếng súng đạn đan xen.
Linh chỉ kịp ngoái lại nhìn Hân, mắt trao cho nhau một tia sáng, như lời hứa không nói thành lời, rồi cô lập tức xông ra chiến tuyến.
---
Ngày qua ngày, cuộc sống trong quân doanh cứ thế trôi đi trong khói súng và mùi thuốc súng khét lẹt.
Hân dần trở thành cánh tay đắc lực của đội ngũ y bác sĩ.
Cô học cách băng bó, tiêm thuốc, thậm chí tập khâu vết thương dưới ánh đèn dầu lập lòe.
Nhiều lần chứng kiến chiến sĩ hi sinh trên tay mình, Hân chỉ biết siết chặt bàn tay run rẩy, dặn lòng phải mạnh mẽ hơn.
Thảo Linh thì vẫn như ngọn gió của chiến trường: xông pha, gan dạ, là người đi đầu trong những cuộc phản công.
Nhưng cứ hễ đêm xuống, khi trở về, ánh mắt cô lại vô thức dõi tìm Hân.
Nhiều lần Linh bắt gặp Hân đang gục đầu ngủ quên trên bàn mổ, bàn tay vẫn còn vương máu khô.
Những lúc ấy, Linh chỉ muốn đưa tay chạm nhẹ, nhưng rồi lại lặng lẽ quay đi, vì biết mình không thể để cảm xúc riêng làm lung lay ý chí chiến đấu.
Một đêm mưa, khi đơn vị Linh trở về sau trận phòng kích thắng lợi, cô cũng ngã xuống vì một vết thương sâu nơi vai.
Hân thấy Linh được cáng vào lều, toàn thân bê bết máu, tim cô như vỡ nát.
Cô lao đến, bàn tay run run chạm vào gương mặt Linh lạnh ngắt.
— "Linh!
Đừng bỏ em… làm ơn!" — Hân nghẹn ngào, nước mắt tuôn ra không ngừng.
Các y sĩ hối hả chữa trị, Hân cố nén tiếng khóc để không làm rối loạn không khí căng thẳng.
Cô kìm từng hơi thở, cầm máu, phụ khâu, lau vết thương, mọi động tác đều gấp gáp nhưng dứt khoát.
Chưa bao giờ Hân thấy mình mạnh mẽ đến thế.
Năm ngày sau, Linh mới tỉnh dậy.
Ánh sáng đầu tiên lọt vào mắt cô là hình ảnh Hân gục ngủ ngay bên giường, mái tóc rối che lấp nửa gương mặt xanh xao.
Tim Linh như thắt lại.
Cô đưa tay khẽ chạm lên mái tóc ấy, định thì thầm gọi tên, nhưng rồi ngập ngừng.
Thay vào đó, Linh chỉ mỉm cười, để mặc cảm xúc tràn qua, rồi sáng hôm sau lại khoác áo, cùng đồng đội bàn tiếp chiến lược.
---
Càng lúc chiến sự càng căng thẳng.
Trong lòng Hân, nỗi lo lắng lớn dần như cơn sóng.
Cô biết, sẽ có một ngày Linh đi vào trận quyết định — và có thể sẽ không bao giờ trở về.
Thế nhưng, cô không nói ra.
Cô chỉ chọn ở bên, chữa lành cho những người khác, và ngầm cầu nguyện cho Linh bình an.
Nhưng số phận, vốn chẳng bao giờ dễ dàng…
---