Khác [ Lyaza ] Mối Duyên không thể chối từ.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
360,387
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
400329730-256-k785284.jpg

[ Lyaza ] Mối Duyên Không Thể Chối Từ.
Tác giả: TrnThuTrcNguyn
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một cuộc rượt đuổi bắt đầu, súng và bàn phím, bóng tối và ánh sáng, kẻ săn mồi và con mồi - chỉ có điều chưa rõ ai mới thật sự là thợ săn.



lyaza​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Lyaza ] Mối Duyên Không Thể Chối Từ.
Chap 1. Mục Tiêu


Đêm Sài Gòn đặc quánh trong cơn mưa tạt xối xả.

Đèn đường mờ mịt, biển quảng cáo nhấp nháy đỏ lòm như nhịp tim đang giãy chết.

Thảo Linh đứng trên mái một tòa cao ốc, gió quất mạnh làm vạt áo khoác đen phấp phới.

Tai nghe trong suốt gắn sát vào vành tai, giọng khàn khàn của quản lý vang lên:

— “Mục tiêu ở tầng 15.

Con bé hacker đó, xóa sạch.

Không được để lại dấu vết.”

Thảo Linh rút khẩu Glock ra, lên đạn.

Không một cảm xúc.

Với cô, mạng người chỉ là những con số trên hợp đồng.

Cửa kính vỡ loảng xoảng khi cô đáp xuống từ mái, lăn một vòng rồi đứng dậy như chưa có gì xảy ra.

Cả căn phòng sáng rực bởi hàng chục màn hình chạy code xanh rì.

Tiếng gõ bàn phím liên tục, không hề ngừng lại dù cô đã đột nhập.

Một giọng nói vang lên, bình thản đến mức khó chịu:

— “Chậm trễ hơn tao nghĩ đấy, sát thủ.”

Thảo Linh siết cò.

Viên đạn xé gió, ghim thẳng vào màn hình sát cạnh mặt Ánh Sáng.

Tia lửa tóe ra, khói mỏng lan khắp phòng.

Con bé xoay ghế lại, mái tóc ướt xõa xuống vai, đôi mắt sáng rực trong bóng tối.

Cười nửa miệng.

— “Nếu mày bắn tao, dữ liệu tao giấu trên server sẽ tự động phát tán.

Cả cái tổ chức nuôi mày sẽ bị lộ.

Tin không?”

Thảo Linh nhếch mày, súng vẫn chĩa thẳng vào trán Ánh Sáng.

Giọng cô lạnh như băng:

— “Tao chưa bao giờ tin lời mục tiêu.”

Ánh Sáng nghiêng đầu, đôi môi cong cong:

— “Vậy thử xem.

Tao hứa, sau phát súng này, thế giới ngầm sẽ biết rõ hết bí mật bẩn thỉu của chúng nó.

Mày còn đường lui không, Trần Thảo Linh?”

Tên cô thốt ra khỏi miệng Ánh Sáng như một lưỡi dao lướt trên da.

Thảo Linh thoáng khựng lại.

Rõ ràng con bé này không phải dạng tay mơ.

Bên ngoài, còi cảnh sát hú rền rĩ, đèn đỏ xanh nhấp nháy hắt vào căn phòng.

Ánh Sáng gập laptop lại, đứng dậy, tiến thẳng về phía Thảo Linh mà không hề sợ hãi.

Khoảng cách chỉ còn một sải tay.

Ánh Sáng thì thầm, đủ để Thảo Linh nghe thấy trong tiếng mưa rơi dồn dập:

— “Giết tao đi, hoặc… bắt tay nhau, rồi biến cả cái ổ rắn độc kia thành tro tàn.”

Ngón tay Thảo Linh siết chặt cò súng.

Nhưng trong đôi mắt lạnh như thép ấy, lần đầu tiên xuất hiện một khe nứt nhỏ.

Mưa vẫn rơi.

Đêm Sài Gòn như nín thở chờ câu trả lời.
 
[ Lyaza ] Mối Duyên Không Thể Chối Từ.
Chap 2. Liên Minh Trong Bóng Tối.


Tiếng mưa như gõ trống trên cửa kính vỡ nát.

Thảo Linh không bóp cò.

Thay vào đó, cô hạ thấp súng, ánh mắt lạnh nhưng sâu hơn trước.

— “Mày có 30 giây để chứng minh.”

Ánh Sáng khẽ cười, không hề run sợ.

Cô bật lại màn hình, vài dòng code chạy loang loáng, và ngay lập tức một file hiện ra trước mắt Thảo Linh: hình ảnh, tên, lịch trình của hàng chục nhân vật cấp cao trong tổ chức nuôi Thảo Linh từ nhỏ.

Tất cả đều là bằng chứng phạm tội, đủ để đốt sạch cả đế chế.

— “Tao đã có trong tay tim đen của bọn chúng.” – Ánh Sáng nói, giọng nhẹ như đang trò chuyện, không phải đang đứng trước một sát thủ. – “Chỉ cần tao còn thở, mày vẫn có thể chọn trung thành với chúng.

Nhưng nếu tao chết, mày cũng bị chôn theo thôi.”

Cùng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang.

Cửa sập xuống, từng tốp lính áo đen cầm súng tràn vào.

Không phải cảnh sát.

Chính là người của tổ chức.

Thảo Linh liếc Ánh Sáng, rồi không nói không rằng, xoay người bắn liền ba phát.

Ba tên gục xuống.

— “Đi!” – Cô gằn giọng.

Ánh Sáng lập tức hiểu, chộp lấy ba lô laptop, bám sát Thảo Linh.

Cả hai lao ra hành lang, đạn xé gió bắn theo sau.

Tiếng chân rượt đuổi vang vọng, hỗn loạn như bầy sói săn mồi.

Thảo Linh vừa nã đạn vừa hét:

— “Xuống tầng hầm, có lối thoát!”

Ánh Sáng lao như bay, nhưng vẫn kịp rút một con dao găm từ trong áo khoác, quét ngang hạ một tên lính áp sát.

Thảo Linh thoáng ngạc nhiên.

Con hacker tưởng chừng yếu ớt này, hóa ra cũng biết cách sinh tồn.

Cuối cùng, cả hai lao vào bãi đỗ xe tầng hầm.

Chiếc mô-tô đen bóng của Thảo Linh đỗ sẵn.

Cô ném cho Ánh Sáng mũ bảo hiểm, rồi phóng ga rít mạnh, lửa phụt ra từ ống xả.

Đạn bắn theo, tia lửa tóe sáng cả bóng đêm.

Ánh Sáng ôm chặt lưng Thảo Linh, gió tạt mạnh đến nghẹt thở.

Trong khoảnh khắc sinh tử, hai nhịp tim đập cùng một nhịp.

Họ chỉ dừng lại khi xe rời khỏi thành phố, tiến vào khu ngoại ô vắng lặng.

Trời vừa hửng sáng, mưa đã tạnh.

Thảo Linh dựng xe dưới một cây cầu bỏ hoang, tháo mũ bảo hiểm, quay lại nhìn Ánh Sáng.

Lần đầu tiên, ánh mắt cô không còn băng giá.

— “Tại sao lại tin tao?” – Thảo Linh hỏi.

Ánh Sáng ngồi xuống bậc cầu, hơi mệt nhưng vẫn cười ngạo nghễ:

— “Vì tao thấy trong mắt mày, mày chưa bao giờ thuộc về chúng.

Chỉ là bị nhốt trong lồng thôi.”

Khoảng lặng dài.

Thảo Linh ngồi xuống bên cạnh.

Cả hai im lặng nhìn bầu trời rạng sáng.

Ánh Sáng quay sang, chìa bàn tay ra:

— “Từ giờ, Thảo Linh và Ánh Sáng.

Hai đứa mình sẽ thiêu rụi tất cả.”

Thảo Linh nhìn bàn tay ấy, đôi mắt thoáng ngập ngừng… rồi cuối cùng, cô nắm lấy.

Siết chặt.

Trong ánh bình minh, bóng hai người con gái đổ dài dưới cầu, hòa làm một.
 
Back
Top Bottom