Cập nhật mới

Khác Lý Thường Kiệt

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400242435-256-k635068.jpg

Lý Thường Kiệt
Tác giả: khaihao53
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Bộ truyện Lý Thường Kiệt là do Trần Văn Văn sác tác bộ truyện kể về Lý Thường Kiệt người đã đánh bại nhà Tống đồng thời ông là người khiến Tống Triều sợ hãi khi nhắc đến tên ông



lythuongkiet​
 
Lý Thường Kiệt
Chương I Dòng Máu Hào Kiệt


LÝ THƯỜNG KIỆT

(Tiểu thuyết lịch sử)

Chương I – Dòng máu hào kiệt

Gió sông Hồng hun hút thổi, mây xám vần vũ trên bầu trời Thăng Long.

Đêm ấy, trong một căn nhà bên bờ sông Tô Lịch, đứa bé mang tên Ngô Tuấn cất tiếng khóc chào đời.

Không ai biết rằng, tiếng khóc ấy sau này sẽ ngân vang thành tiếng hịch bi tráng, chấn động non sông Đại Việt.

Ngô Tuấn xuất thân trong một gia đình võ tướng, cha là Ngô An Ngữ – một võ quan tận trung với triều đình nhà Lý.

Từ nhỏ, Tuấn đã khác người: ánh mắt sáng quắc, dáng đi cứng cỏi, tính tình ngay thẳng, lại có tài văn võ song toàn.

Người ta bảo, cậu bé ấy như có sẵn trong huyết quản dòng máu của rồng tiên, của những bậc anh hùng thuở Hùng Vương.

Thăng Long lúc ấy là kinh đô của một quốc gia đang lớn mạnh, nhưng cũng luôn bị giặc phương Bắc dòm ngó.

Trong từng ngõ phố, trong từng lễ nhạc cung đình, trong từng bước đi của hoàng đế, đều phảng phất bóng mây chiến chinh.

Và chính trong khói lửa ấy, Ngô Tuấn từng bước trưởng thành.

Chương II – Khí phách của kẻ sĩ

Mười tám tuổi, Tuấn đã nổi tiếng khắp kinh thành với tài thao lược.

Khi múa kiếm, đường gươm vút lên như ánh chớp.

Khi cất bút, lời văn đanh thép như chuông đồng.

Vua Lý Thánh Tông vô cùng yêu mến, ban cho cái tên mới: Lý Thường Kiệt – mang ý nghĩa: “Người họ Lý, công nghiệp phải thường còn với đất nước.”

Lý Thường Kiệt trở thành trụ cột trong triều, vừa là nhà quân sự, vừa là nhà chiến lược.

Ông biết rõ một điều: để giữ yên bờ cõi, không thể chỉ phòng thủ mà phải đánh phủ đầu, khiến kẻ thù khiếp sợ từ trong gốc rễ.

Chương III – Sông Như Nguyệt dậy sóng

Mùa đông năm 1077.

Sông Như Nguyệt đỏ ngầu máu.

Quân Tống phương Bắc tràn sang, khí thế hung hãn, muốn nuốt chửng Đại Việt.

Nhưng Lý Thường Kiệt đã dựng phòng tuyến vững chắc, biến khúc sông thành tường thành bất khả xâm phạm.

Đêm đêm, quân sĩ nghe vang lên từ đền thờ bên sông một bài thơ kỳ lạ, như lời của thần linh:

“Nam quốc sơn hà Nam đế cư,

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư...”

Binh sĩ Đại Việt nghe xong, sĩ khí ngút trời.

Quân Tống thì khiếp sợ, cho rằng có thần trợ chiến.

Thực ra, đó chính là mưu kế của Lý Thường Kiệt – dùng lời thơ để dựng nên niềm tin, để cả một dân tộc đứng lên giữ nước.

Cuối cùng, quân Tống thất bại thảm hại, phải rút về trong tủi nhục.

Sông Như Nguyệt ghi lại một chiến công bất tử, và Lý Thường Kiệt từ đó được tôn là bậc anh hùng giữ nước.
 
Lý Thường Kiệt
Chương IV Sau Khói Lửa


Chương IV - Sau khói lửa

Trận Như Nguyệt khép lại, quân Tống rút về phương Bắc, bỏ lại chiến trường ngổn ngang xác giặc.

Bờ sông vắng lặng, chỉ còn tiếng gió hú qua những ngọn lau sậy như tiếng than thở của vong hồn.

Lý Thường Kiệt đứng trên bờ, mắt nhìn xa xăm, lòng nặng trĩu.

Ông biết, chiến thắng này không phải là kết thúc.

Bởi lẽ, mối hiểm họa từ phương Bắc sẽ chẳng bao giờ chấm dứt.

Từ thời Triệu Đà, Nam - Bắc đã nhiều lần đụng độ, kẻ mạnh luôn muốn thôn tính kẻ yếu.

Đất nước ông bảo vệ hôm nay, ngày mai rồi sẽ có kẻ khác đứng lên bảo vệ.

Ngài ra lệnh:

- "Chôn cất quân Tống tử trận như người Đại Việt.

Kẻ đã nằm xuống, dẫu là thù, cũng đáng được yên nghỉ."

Quân sĩ nghe xong vô cùng cảm phục.

Họ hiểu, vị tướng của mình không chỉ có trí dũng mà còn có lòng nhân.

Chính lòng nhân ấy khiến ông trở nên khác biệt, khiến quân sĩ tin theo đến cùng.

Trong triều, vua Lý Nhân Tông nhiều lần khen ngợi công lao của Lý Thường Kiệt, muốn ban thưởng vàng bạc, chức tước.

Nhưng ông chỉ cúi đầu thưa:

- "Thần chẳng dám nhận.

Thắng lợi này là của muôn dân Đại Việt, không phải riêng thần."

Rồi ông xin lui về, dồn sức chỉnh đốn quân đội, rèn luyện sĩ tốt, lập kho lương, xây thành lũy.

Ông hiểu rằng: giữ nước không chỉ ở chiến trận, mà còn ở chỗ khiến dân no đủ, quân mạnh, lòng người đoàn kết.

Một đêm, giữa ánh trăng mờ, Lý Thường Kiệt viết trong nhật ký:

"Nếu non sông còn, tên tuổi ta cũng còn.

Nhưng nếu non sông mất, thì dẫu có nghìn chiến công, ta cũng chỉ là kẻ tội đồ với tổ tiên."

Câu chữ ấy run rẩy như một lời thề, khắc sâu trong tim người anh hùng.

Chương V - Biển Đông dậy sóng

Sau chiến thắng Như Nguyệt, Đại Việt được một thời yên bình.

Nhưng tin báo từ biên giới vẫn dồn dập: nhà Tống chưa từ bỏ dã tâm, binh sĩ dọc Quảng Tây, Ung Châu đang âm thầm rèn luyện, trữ lương, đóng thuyền.

Trong triều, nhiều quan tấu xin tăng phòng thủ, đào hào, dựng lũy.

Nhưng Lý Thường Kiệt lặng lẽ ngồi nghe, ánh mắt như lưỡi kiếm lóe sáng trong đêm.

Cuối cùng ông nói:

- "Phòng thủ chỉ là kế sách tạm thời.

Đợi giặc đến cửa nhà mới đánh, thì dân sẽ chịu cảnh đao binh, ruộng đồng thành tro bụi.

Muốn giữ nước, phải đánh ngay trên đất giặc, khiến chúng chưa kịp trở tay đã tan rã."

Cả triều đình im phăng phắc.

Một số quan e dè:

- "Mang quân sang đất Tống, e rằng động đến hưng binh thiên hạ, Đại Việt ta nhỏ bé sao kham nổi?"

Lý Thường Kiệt nhìn thẳng, giọng dõng dạc:

- "Đại Việt nhỏ, nhưng chí lớn.

Nếu để giặc tự do mưu tính, thì nguy cơ còn lớn hơn gấp bội.

Đánh trước không phải là xâm lấn, mà là để giữ sự sống còn cho dân tộc này."

Lý Nhân Tông nghe lời, chuẩn y.

Đại quân Đại Việt, thuyền bè san sát, ngựa chiến hí vang, tiến thẳng về phương Bắc theo đường biển.

Biển Đông mùa ấy nổi sóng.

Cờ xí tung bay, trống trận dồn dập, ánh gươm giáo phản chiếu mặt nước đỏ rực hoàng hôn.

Người dân ven biển đứng tiễn, lòng đầy kiêu hãnh: từ bao đời nay, chưa từng có vị tướng nào dám đem quân ra khỏi bờ cõi, đánh thẳng vào lòng địch như thế.

Chỉ trong vài tháng, quân Đại Việt tràn vào đất Tống, phá tan các kho lương ở Khâm Châu, Liêm Châu, rồi tiến thẳng đến Ung Châu, nơi được coi là "yết hầu" quân sự của phương Nam nhà Tống.

Quân Tống hoảng loạn, thành trì rung chuyển.

Những trận hỏa công, những cuộc đột kích như sấm vang, khiến kẻ thù chưa kịp hiểu chuyện gì đã mất sạch ý chí kháng cự.

Trong đêm, đứng trên chiến lũy Ung Châu, Lý Thường Kiệt ngẩng mặt nhìn trời sao, khẽ nói:

- "Một trận này, nếu thành công, Đại Việt sẽ yên ổn mấy mươi năm.

Nhưng nếu thất bại, ta sẽ mang tội muôn đời.

Song thà chết ngoài đất giặc, còn hơn để dân ta chịu cảnh tang thương."

Gió biển thổi lồng lộng.

Lời thề của ông hòa vào sóng dữ, như một khúc sử thi khắc sâu vào lịch sử dân tộc.
 
Lý Thường Kiệt
Chương VI Máu Lửa Ung Châu


Chương VI - Máu lửa Ung Châu

Ung Châu - cửa ải hiểm yếu, nơi quân Tống coi như tấm lá chắn thép giữ Nam phương.

Thành cao vững chãi, lương thảo dồi dào, binh sĩ đông đúc.

Bấy lâu nay, triều Tống vẫn tự phụ: "Ai chiếm được Ung Châu, kẻ đó làm chủ thiên hạ phương Nam."

Nhưng lần này, trước cổng thành, tiếng trống trận của Đại Việt đã vang rền như sấm.

Quân sĩ đứng san sát, khí thế ngút trời.

Lý Thường Kiệt cưỡi chiến mã, áo giáp sáng loáng, gươm dài chỉ thẳng vào thành mà hét lớn:

- "Ta, Lý Thường Kiệt!

Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!

Tiếp tục tiến về Ung Châu - Đại khai sát giới!"

Lời hịch vang như lửa thiêu, như sấm dội, khiến lòng quân Đại Việt bùng nổ.

Tiếng reo hò dậy đất, chiến khí xé toạc bầu trời đêm.

Quân Tống trên thành run rẩy, nhiều tên khiếp đảm lùi bước.

Nhưng tướng giữ thành cố trấn an, thúc trống, kéo cờ, quyết chống cự.

Lý Thường Kiệt ra lệnh công thành.

Đêm ấy, Đại Việt nổi lửa hỏa công, hàng trăm mũi tên lửa bắn lên trời, phủ đỏ cả thành Ung Châu.

Dưới chân thành, chiến sĩ vác thang, khiên gỗ, xông lên như thác lũ.

Tiếng binh khí chạm nhau chan chát, tiếng ngựa hí, tiếng người ngã xuống, tất cả hòa thành bản nhạc chết chóc của chiến trường.

Ba ngày đêm giao tranh, máu đỏ nhuộm hào thành, xác giặc chất thành núi.

Nhưng quân Đại Việt không lùi, vì họ tin theo lời thề của vị tướng: "Đem máu mình đổi lấy sự bình yên cho muôn dân."

Đến ngày thứ tư, thành Ung Châu tan vỡ.

Cửa thành đổ sập, lửa cháy khắp nơi.

Quân Tống chết như rạ, kẻ sống sót quỳ lạy xin hàng.

Đứng giữa khói lửa, Lý Thường Kiệt vẫn bình thản, mắt sáng rực như thần.

Ông giơ cao gươm, giọng vang vọng:

- "Chiến thắng hôm nay không phải để giết chóc, mà để kẻ thù muôn đời sau nhớ rằng: đất Nam này có chủ, chẳng ai được xâm phạm!"

Ung Châu sụp đổ, giang sơn Đại Việt được yên ổn thêm mấy chục năm, và tên tuổi Lý Thường Kiệt từ đây ghi vào thiên cổ.

Chương VII - Bóng chiều Thăng Long

Khói lửa Ung Châu dần tan, quân Đại Việt rút về trong khải hoàn.

Sông núi phương Bắc còn chưa hết kinh hãi, thì trong lòng Đại Việt, tiếng ca chiến thắng đã vang vọng khắp thôn quê.

Từ đồng ruộng đến chợ búa, đâu đâu cũng nhắc đến tên Lý Thường Kiệt như nhắc đến một vị thần sống.

Nhưng chính ông - vị anh hùng đã từng hét vang "Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!"

- lại chọn cách trở về lặng lẽ.

Không màng vàng bạc, không nhận thêm vinh hoa, ông chỉ xin vua Lý Nhân Tông cho mình được lui về bên bờ sông Tô Lịch, nơi tuổi thơ từng lớn lên.

Mỗi buổi chiều, người ta thấy một cụ già khoác áo vải thô, tóc bạc phơ, đi dạo bên dòng nước, ánh mắt xa xăm.

Không còn tiếng trống trận, không còn khói lửa, nhưng trong tâm trí ông, những ngày máu lửa ở Như Nguyệt, Ung Châu vẫn hiện rõ mồn một.

Có người hỏi:

- "Thưa Thái úy, ngài có hối hận vì đã đem quân vượt biên, gây bao máu đổ?"

Ông mỉm cười, nụ cười trầm lặng:

- "Nếu không có máu ấy, con cháu chúng ta hôm nay liệu có được cười ca?

Ta chỉ mong người đời sau hiểu rằng: giữ nước, không chỉ bằng gươm giáo, mà còn bằng lòng nhân và sự đoàn kết."

Nói rồi, ông trầm ngâm nhìn về phía kinh thành Thăng Long đang rực rỡ trong ánh hoàng hôn.

Một thoáng, bóng chiều đỏ rực phủ xuống, như dải lụa máu trải dài khắp non sông.

Ít lâu sau, vào một ngày thu se lạnh, Lý Thường Kiệt lặng lẽ ra đi.

Không kèn, không trống, chỉ có tiếng gió thổi bên sông Tô và những giọt nước mắt của binh sĩ từng theo ông chinh chiến.

Người dân Thăng Long lập đền thờ ngay nơi ông sống, khói hương ngàn đời không dứt.

Tên tuổi Lý Thường Kiệt từ đó hóa thành bất tử, khắc sâu trong ký ức dân tộc: một vị anh hùng vừa cứng rắn như thép, vừa nhân hậu như nước, sống trọn đời cho non sông Đại Việt.
 
Lý Thường Kiệt
Chương VIII Nổi Khiếp Sợ Của Tống Triều


Lý Thường Kiệt là một trong số rất ít danh tướng Đại Việt khiến triều đình nhà Tống phải khiếp sợ khi nghe đến tên.

Trong sử sách Trung Hoa, ông được miêu tả là “oai danh chấn động phương Nam”, còn các tướng Tống thì gọi ông là “kẻ khiến quân sĩ run sợ không dám tiến”.

Sau chiến dịch tiên phát chế nhân (tấn công Khâm, Liêm, Ung Châu) và đại thắng trận Như Nguyệt năm 1077, uy danh của Lý Thường Kiệt trở thành cái bóng lớn phủ lên toàn bộ vùng biên viễn phía Nam nhà Tống.

Từ đó, suốt hàng chục năm sau, quân Tống không còn dám tổ chức đại quy mô nam tiến nữa.

Có thể nói:

Với chiến lược táo bạo, ông dám “đánh phủ đầu” vào lãnh thổ Tống – điều chưa từng có tiền lệ.

Với trí tuệ mưu lược, ông dựng nên phòng tuyến sông Như Nguyệt bất khả xâm phạm.

Với tư tưởng nhân nghĩa, ông làm cho cả quân sĩ và dân chúng đều một lòng đi theo.

Chính vì thế, trong tâm thức của cả Đại Việt lẫn triều đình phương Bắc, cái tên Lý Thường Kiệt trở thành biểu tượng của sự răn đe: nhắc đến là thấy máu lửa, nhắc đến là gợi lại những thất bại thảm khốc.

Lời Bình của Sử Gia

Trong kho tàng lịch sử nghìn năm của dân tộc Việt, Lý Thường Kiệt hiện lên như một vì sao rực sáng.

Không chỉ là danh tướng lẫy lừng, ông còn là nhà chiến lược, nhà ngoại giao, và cả một nhà tư tưởng.

Lý Thường Kiệt là người đầu tiên trong lịch sử Đại Việt chủ trương “tiên phát chế nhân” – đánh trước để giữ nước, chứ không chỉ ngồi chờ phòng thủ.

Chính nhờ quyết sách ấy, quân Tống mới bị chặn đứng ngay từ căn nguyên, không còn đủ sức tổ chức một cuộc viễn chinh lâu dài.

Ông cũng là người chỉ huy phòng tuyến sông Như Nguyệt, nơi vang lên bài thơ thần bất hủ:

“Nam quốc sơn hà Nam đế cư,

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư...”

Dẫu bài thơ ấy có phải từ miệng thần linh hay từ chính trí tuệ của ông, thì nó vẫn trở thành bản Tuyên ngôn Độc lập đầu tiên của Đại Việt – khẳng định chủ quyền dân tộc một cách hiên ngang và dứt khoát.

Điều đáng quý là, giữa khói lửa binh đao, Lý Thường Kiệt vẫn giữ lòng nhân.

Ông không giết chóc bừa bãi, còn ra lệnh chôn cất tử sĩ nhà Tống tử tế.

Điều ấy cho thấy, chiến tranh với ông không phải để tàn sát, mà để bảo vệ sự sống còn của dân tộc.

Sử gia đời sau nhận xét: “Uy danh của Lý Thường Kiệt, khiến quân Tống kinh hồn bạt vía, khiến muôn dân cảm phục, khiến non sông này có được mấy chục năm thái bình.”

Tên tuổi ông sống mãi không chỉ vì những trận đánh, mà còn vì triết lý giữ nước đầy trí tuệ: “Muốn nước mạnh, phải lo cho dân no đủ, đoàn kết.

Muốn dân tin, phải đặt nhân nghĩa lên hàng đầu.”

Ngày nay, khi đọc lại những trang sử, ta vẫn thấy hào khí Lý Thường Kiệt vút cao như tiếng trống trận thuở xưa.

Ông không chỉ là một vị tướng của thời Lý, mà là biểu tượng trường tồn của ý chí độc lập và lòng kiêu hãnh dân tộc Việt Nam.

Tác giả Tr.VV
 
Back
Top Bottom