Ngôn Tình Ly Hôn Rồi, Liệu Chúng Ta Có Thể Quay Lại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ly Hôn Rồi, Liệu Chúng Ta Có Thể Quay Lại
Chương 40: 40: Con Trai Diệp Thế Tuân


"Về chuyện em nghi ngờ lần chị ấy biến mất, anh nhớ chứ?"
"Vẫn nhớ, tới đặc vụ của Sở gia cũng không tìm ra."
"Em tìm ra được rồi."
"Cái gì?"
Thấy chỗ này nói chuyện không tiện, cô vội kéo anh đi một nơi khác để kể hết sự tình chuyện này với anh.

Nghe xong thì anh cũng rất bất ngờ.

Nhưng vì an toàn nên hiện tại cả hai chỉ có thể tạm thời chờ đợi tin tức trở về.


Quả đúng là như thế, tất cả những thứ trong căn nhà đó y như Lâm Ngạn đã viết trong thư đều chuẩn xác vô cùng.

Sau khi mang những đồ trong căn nhà dịch chuyển tới nhà của Thiễu Ngưng thì anh lập tức cho người phóng hỏa đốt cháy nơi đó.

Nhưng đã diễn thì diễn cho trót, Sở Đãng Nhân vẫn không quên dặn dò chân tay của mình ở lại ổn định tình hình, không cho đám lửa lan tới khu rừng phía sau.

Đồng thời, những ngày này cả cô đều dành quý thời gian cùng Sở Đãng Nhân thu thập chứng cứ của sự việc.

Nhưng có một điều dù có điều tra thế nào thì họ cũng không tìm ra được, chính là thân phận thật sự của cha Lâm Thế Duy.

Bất kể là bằng phương thức nào cũng không tra được manh mối nào hết.

Hơn nữa, anh ta không phải người bạn trai mà Diệp Hoan Ca từng đề cập tới, nguyên nhân vụ việc thì vẫn là một ẩn số đang chờ lời giải đáp.

Trong những ngày này cô bảo con và cháu gái mình khoan hãy nui tới bệnh viện và bảo bọn trẻ tiếp tục ở lại đinh thự Phụng gia ở Tân thành và để Phụng Kiêu Duẫn chăm sóc.

Cô ngoài việc điều tra những thông tin liên quan tới chị họ mình thì cũng tận lực chăm sóc đứa cháu trai Lâm Thế Duy này.

Cô không dấu diếm gì cả, trực tiếp kể lại cho Thế Duy.

Đơn giản vì nghĩ không nên che giấu trẻ con, và như những gì Lâm Ngạn đề cập trong thư thì những việc làm trong đó quả thực không dành cho trẻ em.

Có thể nói, tầm hiểu biết của cậu bé không như những đứa trẻ bình thường.

‘’Vậy theo họ Diệp, đồng nghĩa với việc theo họ của mẹ con.

Tên con nghĩ ra chưa? Có cần dì giúp gì không? Con muốn về thăm ông bà ngoại không?’’
‘’Nếu chính họ đã từng bỏ mặc mẹ con thì sao phải về với họ.

Con chỉ cần theo dì là đủ, nhưng, con cần một thân phận mới.

Còn về tên, thì cứ gọi là Diệp Thế Tuân đi ạ.

Tên mụ là A Tuân.’’
‘’Đúng, dì cũng nghĩ như vậy.

Vậy… giờ dì nhận con làm con nuôi của dì, thì như thế nào?’’
‘’Ông bà ngoại con sẽ không nghi ngờ chứ?’’ Cậu bé hoài nghi nhìn cô và hỏi.

‘’Chú thím có bao giờ rảnh rỗi tới nỗi quan tâm tới chuyện của dì đâu.

A Tuân, con cứ tin tưởng ở dì.’’
‘’Con dĩ nhiên là tin gì rồi ạ.

Chỉ là con vẫn không tin được, từ khi sinh ra đến giờ, bản thân cũng không biết thân phận thật sự của cha là gì.’’
‘’Không sao đâu, có gì chúng ta cùng tìm hiểu.’’
‘’Dạ, sau này khi khôn lớn.

A Tuân sẽ báo hiếu mẹ ạ.’’
‘’Được, vậy phải trông chờ thái tử nhà ta rồi.

Quên nói với con, cô có một người con gái là Diệp Ngọc Nhiêu, con gái bác Huyễn Chi của con là Lục Thanh Âm - thiên kim đích nữ đại tiểu thư Lục thị.’’
‘’Danh tiếng nhà họ Lục con cũng có nghe qua.

Không biết, chồng của mẹ có vấn đề gì sao mà em gái lại theo họ mẹ ạ?’’

‘’Mẹ ly hôn, Nhiêu Nhiêu sinh ra trong hoàn cảnh mẹ là một người mẹ đơn thân.

Nhưng bây giờ, mẹ đã có… vị hôn phu là Phụng Kiêu Duẫn rồi, có thể nói là cha dượng của con.

Nếu không thích, con có thể đổi cách xưng hô, cậu ấy không bắt ép đâu.’’
‘’Nếu đã là chồng tương lai của mẹ thì dĩ nhiên con phải gọi một tiếng cha rồi.

Không sao đâu ạ.

Còn về những khoản cá nhân khác như việc học thì con sẽ tự sắp xếp và nói với mẹ sau nhé?’’
‘’Được, không còn sớm nữa.

Ngủ đi.’’ Nói rồi cô thơm lên trán cậu một nụ hôn ngọt ngào y như một người mẹ.

Từ nay cậu đã không còn là Lâm Thế Duy rồi, mà bây giờ cậu là Diệp Thế Tuân - con trai của Diệp Thiễu Ngưng.

Tên mới, cuộc sống mới, mong rằng cuộc đời cậu sẽ có chuyển biến tích cực.


2 ngày sau, buổi sáng.

Tại phòng bệnh của Diệp Thiễu Ngưng.

"Mami, bảo bối mang cháo hầm mà mami thích nhất đây."
Mới sáng sớm, căn phòng bệnh vốn thường ngày yên tĩnh của cô nay đã trở nên nhộn nhịp.

Vì tình hình bên ngoài đã dần hạ nhiệt, cô của thể để lũ trẻ tới thăm mình dễ dàng hơn.

"Được rồi, cảm ơn mọi người nhé."
"Dì Ngưng, bánh táo của đồng chí Âm nè."

"Cảm ơn đồng chí Âm nhiều nhiều."
Khi mọi người đang vui vẻ nói chuyện thì từ xa Chước Nhiên vẫn đứng khép lép ngoài cửa, tay cầm một túi đồ và một bó hoa.

Vì ngại ngùng mà không dám vào.

Đúng lúc đó, Thế Tuân từ phòng kế bên đi sang, lắm bắt được tình hình thì liền kéo Chước Nhiên vào luôn.

Tuy tuổi còn nhỏ nhưng nhan sắc này quả thực khó cưỡng.

Đẹp trai sáng ngời, anh dũng tuấn tú nhìn thôi đã thấy thích rồi.

Mới nhìn vẻ bề ngoài, Thanh Âm đã chết mê chết mệt với chiếc nhan sắc này mà không biết người trước mắt mình là cậu em họ lưu lạc bao năm ngoài dòng đời xô bồ kia.

"Dì Thiễu Ngưng, dì kiếm đâu anh đẹp trai này thế?" Thanh Âm hai mắt mở to, long lanh mà chạy tới cạnh cô hỏi.

"Con đấy, med trai ít thôi.

Mới có tý tuổi… "
"Dì lại giống mẹ con.

Trai đẹp là để ngắm mà, thật không công bằng chút nào." Phụng phịu cô bé đáp.
 
Ly Hôn Rồi, Liệu Chúng Ta Có Thể Quay Lại
Chương 41: 41: Tiến Tới Sự Nghiệp Diễn Xuất


‘’Đây là Lục Thanh Âm mà mẹ nói ạ?’’ Thế Tuân nghi vấn nhìn Thanh Âm mà hỏi.

Vì dẫu sao nhìn cô bé cũng khá khác so với những bạn nữ mà cậu bé từng gặp.

Nhưng… A Tuân của chúng ta thì nào có bạn?
‘’Mẹ?’’ Nhiêu Nhiêu hoảng hốt khi nghe cậu bé nói vậy mà vội vàng quay ra tra hỏi mẹ của mình.

‘’Lẽ nào mới có mấy ngày không gặp.

mà mami đã muốn bỏ bảo bối đi rồi sao?’’
Trước hoàn cảnh đó, Thế Tuân vẫn ung dung bước tới mà mang cho cô một tách trà ấm áp và vài ba câu hỏi thăm ngọt ngào.

Chẳng ai chịu ai, cô đành giải thích mọi chuyện cho lũ trẻ.


1 lúc sau.

‘’Nhiêu Nhiêu, lúc nãy cậu không nên nói cư xử như vậy với anh trai đâu.’’ Chước Nhiên e ngại nói thầm vào tai của Ngọc Nhiêu nhắc nhở.

‘’Ừm, mình cũng thấy bản thân sai rồi.

Vậy để mình xin lỗi nhé?’’
‘’Được, cố lên.

Cậu làm được mà.’’
Nghe lời động viên của Chước Nhiên thì cô bé đã có thêm phần dũng khí để xin lỗi.

Dù gì ban nãy cũng là mình có thái độ không tốt trước nên nếu chỉ xin lỗi suông thôi thì có vẻ sẽ không thành thật cho lắm.

Thấy thế, cô bé liền chạy tới, hí húi trong chiếc túi hình con thỏ của mình mãi rồi lấy ra một đống kẹo socola mà bản thân yêu thích, đưa cho Diệp Thế Tuân và nói với cậu đây là quà tạ lỗi.

Lúc đầu tuy có vài phần không được hay cho lắm nhưng về sau thì cũng coi như là êm đềm rồi, đám trẻ cũng khá hòa đồng với nhau.

Mấy ngày sau đó, sau một khoảng thời gian dài tĩnh dưỡng thì cô đã được xuất hiện.

Để chúc mừng việc này thì Phụng Kiêu Duẫn khoa tất cả mọi người cùng đi ăn, trong đó có cả Sở Đãng Nhân.

Cũng không có gì đáng nói ở buổi tối này, vì đơn giản như là một đại gia đình đi ăn thôi, không có gì khác.khác.

Nhưng xuyên suốt cả bữa tối thì thái độ, cử chỉ và hành động kì lạ của hai người đàn ông này khiến cô vô cùng bối rối.

Nào thì kéo ghế giúp cô, tranh nhau gắp thức ăn, làm đủ thứ trên đời như muốn nói rằng bản thân rất hiểu cô vậy.

Tuy không hiểu mục đích của cả hai, nhưng cô cũng khá hợp tác, bởi bây giờ có thêm sự xuất hiện của Thế Tuân, cô không muốn cho cậu biết thấy những trường hợp khó xử.


Sáng hôm sau, tại phim trường.

‘’Chị Ngưng, chị đã khỏe hơn chưa? Vì sao không nghỉ thêm mấy ngày nữa mà đã đi làm rồi? Cảnh phim còn lại của chị không nhiều lắm đâu.’’ Mọi người trong trường quay thấy cô đến thì đổ xô ra mà hỏi han.

Nhưng điều cô để ý duy nhất chính là biểu cảm của Oán Phục Nghiên, trầm lặng một cách lạ thường như thế thì chắc hẳn là Sở Đãng Nhân đã nói chuyện hẳn hoi với cô ta rồi, nên hôm nay mới không gây hấn với cô, chứ thường ngày thì nào có chuyện này đâu chứ?
‘’Cảm ơn mọi người trong đoàn làm phim đã quan tâm tới em.

Sau khoảng thời gian dưỡng bệnh thì tình trạng của em đã tốt hơn rồi, chỉ là hiện tại cần uống một chút thuốc bổ thôi.

Nói chung là không còn gì đáng ngại hết, em cảm ơn, cảm ơn mọi người ạ.’’

‘’Cháu khách sáo rồi, mọi người ở đây như người một nhà mà.

Nghe nói cháu đã tìm được vai diễn phù hợp cho nhân vật tiểu vương gia.’’
‘’Dạ, rất phù hợp luôn ạ.

Con vào đi.’’
‘’Con?’’ Cả hậu trường trầm trò mà bán tán, đến bây giờ vẫn nhiều người không dám tin là cô đã có con rồi cả.

Ngọc Nhiêu mới chỉ xuất hiện trước truyền thông 1 lần, nhưng mà là con gái.

Vậy thì là ai, vừa là con của cô lại là con trai? Lẽ nào Thiễu Ngưng đã làm mẹ hai con trẻ như vậy rồi cơ á? - Đó là câu hỏi mà cả phim trường đều đồng loạt đặt ra.

Bước từ trên xe riêng của cô xuống, Thế Tuân với nhan sáng rạng ngời vừa bá đạo vừa dễ thương đã làm cả hậu trường trao đảo.

Các cô thím của tổ makeup thì tấm tắc khen đẹp trai.

Thấy con trai mình được săn đón như vậy thì cô cũng vui lây theo.

Đợi cậu bé tới bên cạnh thì cô mới giới thiệu.

‘’Xin giới thiệu với mọi người, đây là con trai nuôi của em ạ.

Diệp Thế Tuân là tên của cháu.

A Tuân, con tự giới thiệu với mọi người đi.’’
‘’Dạ, chào mọi người ạ.

Lời đầu tiên con muốn hỏi, không biết mọi người ở đây đã ăn sáng chưa?’’ Vừa vào, Thế Tuân đã đưa ra một câu hỏi vừa đơn giản mà hơi khó trả lời.

Thấy mọi người im lặng, lòng cậu cũng tự đoán được phần nào mà lấy đồ từ trên xe cùng cô và Caramella chia cho mọi người.

‘’Con là Thế Tuân.

mọi người có thể gọi con là A Tuân ạ.

Năm nay con vừa tròn 9 tuổi.

Mẹ của con là Diệp Thiễu Ngưng đã theo đuổi sự nghiệp diễn xuất từ lâu và con cũng muốn trải nghiệm thêm về ngành nghề này ạ.

Mong rằng mọi người có thể hậu thuẫn cho con thêm.’’
Tinh tế từ việc mang đồ ăn tới cho mọi người tới cách hành xử đúng mực, ngoan ngoãn chuẩn con nhà người ta thì ngay từ những phút giây đầu tiên thì cậu bé đã ghi điểm rất lớn trong lòng mọi người.

Hơn thế, khi diễn thử thì vô cùng hợp với nhân vật biểu cảm và hành động của cậu bé thể hiện đều được đánh giá cao khiến đạo diễn Trương vô cùng hài lòng.
 
Ly Hôn Rồi, Liệu Chúng Ta Có Thể Quay Lại
Chương 42: 42: Diệp - Oán - Sở


Trên đường về.

Trên xe riêng của Thiễu Ngưng.

"A Tuân, mẹ vẫn chưa hiểu lắm.

Vì sao con lại muốn xuất đầu lộ diện tham gia sự nghiệp diễn xuất thế?"
"Cũng không có gì đáng để ý mẹ ạ.

Chỉ qua con cảm thấy khá thú vị nên muốn thử sức thôi."
"Được rồi, nhưng nếu có gì không ổn thì chứ bảo mẹ, đừng tự ép mình."
"Vâng ạ."
Tuy là Thế Tuân tự nói đó là do cậu bé có hứng thú với sự nghiệp diễn xuất nên muốn thử sức, nhưng cô vẫn thấy rằng có điểm gì đó khá kì lạ, không đơn giản chỉ là thích làm thôi đâu.

Những ngày đầu khi cậu bé tới nhà Thiễu Ngưng thì cô đã để ý rất kĩ rồi.

Mọi hành động, cử chỉ, thái độ và lời nói đều rất chỉn chu, không giống như một đứa trẻ.

Mà cứ như là được huấn luyện lâu dài nén thành thói quen vậy.

Nhưng dù cô có gài hỏi bao lần thì cậu cũng chẳng nói gì thêm, vô cùng kín tiếng.

Ở cạnh một đứa trẻ có đầu óc nhìn thấu tâm gan của người khác, vừa thông minh lại vừa sắc sảo, nhạy bén như thế khiến lòng cô cũng có vài ba phần lo sợ, bất an khó nói.


Đinh thự Oán gia tại Tân thành.
"Chào mừng tiểu… " Người hầu vừa thấy cô chủ mình về thì liền vội chạy tới chào hỏi.

Nhưng bị Oán Phục Nghiên đang bực tức gạt bỏ rồi trách mắng: "Đi ra ngoài, ở đây không có chỗ cho mấy người."
Thấy thế, họ chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng làm theo.

Có ai làm việc ở đây mà không biết tính cách sốc nổi của vị tiểu thư họ Oán này đâu chứ.

Hơn nữa cả lão gia và thiếu gia và lão gia đều yêu thương cô vô đối, bởi từ khi sinh ra cô đã không còn mẹ nên chả dám ai dám đứng lên phản đối lấy một câu cả.

"Nghiên Nhi, em về rồi à? Có chuyện gì mà ầm ĩ hết lên thế?" Anh trai Oán Phục Nghiên ngồi ở phòng khách, tay đánh máy tính.

Vừa thấy em gái về thì gác bỏ lại tất cả công việc.

"Anh trai.

Sao anh lại tới đây mà không nói với em trước?" Phục Nghiên thấy anh trai bất ngờ tới thăm thì liền hí hửng ra chào đón bằng một cái ôm ngọt ngào.

"Nói trước rồi thì còn gì bất ngờ nữa.

Nói xem nào, có chuyện gì làm công chúa của chúng ta buồn rầu thế?" Xoa đầu em gái, anh hỏi.

Được yêu chiều như thế nên cô ta càng được nước làm tới.

Ngồi xuống kể chuyện mà không quên thêm mắm thêm muối.

Nhưng Oán Thế Huân đâu phải thằng khờ, là người tương lai sẽ đứng đầu cả một thành nên anh biết rõ câu từ nào là nói dối chứ.

Chẳng qua là mắt nhắm mắt mở cho qua.
"Diệp Thiễu Ngưng? Đã bao năm như vậy rồi mà cô ta vẫn còn làm khó dễ em sao?"
"Đúng rồi anh ơi.

Cô ta dựa vào cái vẻ hồ ly tinh õng ọe đó hết quyến rũ A Nhân lại tới chủ nhân Uy thành."
"Phụng Kiêu Duẫn kia cũng chung tình quá nhỉ? Từ thời học sinh tới giờ vẫn theo đổi cô ta."
"Chung tình cái khỉ, có mắt như mù thì đúng hơn.

Rõ ràng là nhìn ra ả ta cố tình quyến rũ mà còn cam tâm."
"Thôi nào, đừng nháo.

Uống hụm trà hạ nhiệt đi.

Nghe nói em thích viên ruby Arisphisa nên anh đã lặn lội đích thân mua đấy."
"Oa, sao anh biết hay vậy?" Coi hào hứng nói.

"Đặc quyền của công chúa nhà ta cả đây."
"Vẫn là anh trai hiểu Nghiên Nhi nhất."
Dù ngoài thế giới lắm người ghét Phục Nghiên bởi vẻ kiêu căng, ngạo mạn nhưng vẫn mãi có hai người đàn ông, dù cô có làm bất cứ chuyện gì có lỗi cũng có thế bỏ qua.

Họ có yêu thương cô, chỉ là thương không đúng cách, yêu không phải kiểu.

Nên mới có một Oán Phục Nghiên của ngày hôm nay.

Nếu trách họ thì cũng khó.

Oán thị chỉ có hai người đàn ông trống đỡ, là Oán lão gia và thiếu gia nhà họ.

Chăm công nghìn việc như thế thì sao nỡ lòng trách móc bảo bối mà mình yêu thương lâu ngày không gặp cơ chứ?

Mãi cho tới hôm nay thì Sở Đãng Nhân mới đưa Chước Nhiên về nhà.

Tuy đã cố tránh mặt, chọn giờ về muộn rồi nhưng ai ngờ vẫn là đụng mặt.

Anh vốn tính né tránh, cứ đưa con gái lên phòng trước thì bị Sở phu nhân gọi lại.

"Xuống ăn cơm, cả tối tao đợi mày về đấy."
Hiểu ý, anh bảo Chước Nhiên: "Con về phòng trước, xíu papa lên với con."
"Mang cả con nhỏ đó xuống nữa.

Bao ngày không gặp mà nó muốn tránh mặt tao nữa à?" Nói rồi bà đạp đũa mạnh xuống bàn, khiến Nhiên Nhiên giật mình mà sợ hãi.

"Không sao, có papa ở đây." Anh nói nhỏ vào tai cô bé, rồi bế cô bé xuống phía dưới.

Xuống tới nơi, chào đón họ là một bàn ăn nóng nổi và vẻ mặt khó coi của Sở phu nhân.

Nhìn thôi đã thấy không nuốt nổi thức ăn rồi mà.

"Ăn đi." Hành động và lời nói này của bà khiến hai cha con Đãng Nhân vô cùng khó hiểu, chẳng biết bà đang âm thầm tính kế cả hai cái gì nữa.

"Ăn đi, để nguội rồi ai ăn?"
"D… dạ." Chước Nhiên yếu ớt trả lời.

Cầm đũa lên gắp một miếng thịt kho thì bị bà ta chặn lại.

"Mày thì ăn rau thôi, không tự hiểu được à?"
 
Ly Hôn Rồi, Liệu Chúng Ta Có Thể Quay Lại
Chương 43: 43: Món Quà Nho Nhỏ


‘’Mẹ đây là đang thử thách sự kiên nhẫn của con?’’
Sở phu nhân dù đã nghe thấy tiếng nói nhưng lại cố tỏ ra rằng mình không biết, tiếp tục gắp đồ ăn và không trả lời.

Cơn lửa giận dữ của anh mỗi lúc một lớn, khiến Chước Nhiên ngồi cạnh cũng sợ lây.

Dù gì đây cũng chẳng phải lần đầu Sở phu nhân chèn ép cô bé bằng những lý lẽ vô lý như vậy rồi, bà ghét cô cũng đâu có gì lạ lắm.

Ghét người ghét cả đường đi lối về, ghét mẹ thì cũng ghét con, đó là điều đương nhiên.

Nhưng, thiếu vắng tình thương của mẹ từ bé nên cô bé càng khao khát bà nội có thể quan tâm mình hơn, hay đơn giản là bớt làm khó Chước Nhiên đi cũng được.

Nhưng có lần nào được như ước nguyện đâu.

"Thôi cha ạ, Nhiên Nhiên ăn nhiều thịt rồi.

Ăn rau chút có sao đâu ạ?" Vừa nói tay vừa gắp lấy miếng rau lạnh ngắt trên bàn ăn nóng hổi.

Nó chẳng nóng bởi vì không được hâm lại, mà là lạnh bởi tình người nơi đây.

Bao năm nay, Sở Đãng Nhân luôn vì một chữ "Mẹ" mà nhường nhịn bà.

Tại sao cứ phải được nước làm tới, luôn gây khó dễ cho anh như vậy? Bộ khiến người khác khó chịu thì bà ta vui vẻ lắm sao?
Thấy con gái không được ăn một miếng thịt nào, anh đập mạnh tay xuống bàn.

Trực tiếp bế Chước Nhiên về phòng.

Nhiều người sẽ hỏi, vì sao không giải quyết xong luôn đi, cứ như vậy chẳng phải bà ta sẽ làm khó con gái anh hơn sao? Nhưng mà nếu được như vậy thì tình cảm của cái nhà này cũng chẳng éo le như vậy rồi.

Chẳng phải anh không nghĩ cách, mà là dù có làm gì đi chăng nữa bà vẫn dùng thái độ đó mà đối xử với Chước Nhiên.

"Này, mày thái độ kiểu gì đấy, Sở Đãng Nhân?"
Bực mình anh quay lại quát lớn: "Bà tự xem lại mình.

Đừng để đến lúc mà ngay cả chữ mẹ cũng không có tư cách để tôi gọi thì đừng kêu ca.

Chẳng ai vô duyên vô cớ mà thái độ như vậy cả.

Không vì lời hứa với ông nội thì tôi đã dọn ra ngoài rồi."
Bà ta tức như muốn phát rồ, đang định cãi lại thì anh liền xải bước đi luôn.

Mặc cho bà ta kêu gào gọi lại.

Khi xưa trước khi Sở lão gia mất, vì sợ một ngày nào đó gia đình xảy ra chuyện, biết trước tính cách của cháu trai mình nên ông đã bảo cậu hứa rằng, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì cũng phải bảo vệ mái ấm này, bảo vệ những lời nơi đây.

Cũng từ đó mà Sở phu nhân có cái cớ để làm khó anh.

Vì bà biết mà, dù có chuyện gì xảy ra thì anh vẫn phải về cái nhà này.

Từ bé đến lớn được ông nội yêu chiều như thế, lại còn là con người luôn giữ chữ tín thì sẽ không dễ dàng gì mà thất hứa đâu.

Nhưng cũng vì vậy mà bà ta càng không coi ai ra gì, đã bao nhiêu lần cãi vã xảy ra rồi, ngày này nối ngày kia, đã bao giờ dừng đâu?
Vào phòng Chước Nhiên, dịu dàng đặt cô bé xuống giường.

Dùng bàn tay ấm áp của mình lau đi những giọt nước mắt li ti đang lăn dài trên má cô bé và nói: "Nhiên Nhiên, con muốn ở lại đây không?"
"Chúng ta đâu còn cớ để rời đi nữa đâu cha.

Hơn thế, không phải cha đã hứa với cụ rồi sao?" Cô bé sụt sịt đáp.

"Ai bảo là chúng ta sẽ rời đi, chỉ là không gặp mặt bà nội con theo nghĩa khác."
"Tránh mặt bà nội? Được sao ạ?" Ngưng khóc lại, cô bé hỏi.

Lúc sau suy nghĩ, thấy câu nói của mình không đúng thì liền xin lỗi cha.

"Con… con, con xin lỗi ạ.

Con không nên nói bà nội như vậy… "
"Không sao, Nhiên Nhiên ngủ đi.

Vài hôm nữa thôi, cha sẽ tặng con một bất ngờ nho nhỏ.

Cùng chờ đón nhé?"
"Dạ, chúc cha ngủ ngon."
Anh đắp chăn, đặt gấu bông cẩn thận cho con gái, khi qua còn hôn gió nữa chứ.


"Ngưng Nhi, em ăn sáng chưa?"
"Hả? Anh làm gì ở đây vậy?"
"Anh có chút chuyện muốn nói với em."
Mới sáng sớm, khi cô vừa chuẩn bị xong trang phục thì Sở Đãng Nhân đi tới, mời cô ra ăn sáng.

Nhưng thực chất ẩn sau bữa sáng đó, anh muốn nói với cô về món quà mà bản thân dành cho Nhiên Nhiên mà anh đã chuẩn bị suốt ba đêm nay.

"Đây… " Cô vừa mở bản thiết kế lớn do anh đưa ra thì liền choáng ngợp trước thiết kế trước mắt mình.

Ngôi nhà 6 tầng được chia làm đôi, giữa tầng ba và bốn có một đường đi khác xuống bên dưới mà không cần đi qua tầng 1.

Từ ý tưởng này mà đã tạo nên nét thiết kế cho căn nhà, khiến cô vừa nhìn thì liền yêu thích vô cùng.

Thấy cạnh đó có một đường đi khác - một chiếc cầu trượt nho nhỏ nối tầng hai với tầng một thì liền vội hỏi:
"Cái này, là anh đặc biệt chuẩn bị cho Chước Nhiên sao? Trông thích thật."
"Anh biết em sẽ thích mà.

Khi trước cả hai chúng ta cùng nhau vẽ bản thảo cho ngôi nhà trong mơ, em cũng có ý tưởng như vậy.

Tiếc là chưa có hoàn thành.

Ấy, như vậy có gọi là đạo nhái ý tưởng không vậy quý cô Diệp?"
"Thôi ạ, nghe anh nói mà da gà da vịt em nổi hết lên."
"Đúng rồi, chắc Phụng Kiêu Duẫn không nói với em.

Để anh nói cho em điều này nhé?"
 
Back
Top Bottom