Ngôn Tình Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 341


Phan Phùng Hiếu không hề che giấu dã tâm của mình, nheo mắt đánh giá Vũ Linh Đan.

“Vậy không cần, tôi không có hứng thú” Vũ Linh Đan thấy vậy không hề do dự mà thẳng thừng từ chối.

“Vì sao?” Phan Phùng Hiếu nhịn không được mà đuổi theo,

hỏi.

“Tôi không muốn mới ra khỏi một ổ sói này lại nhảy vào ổ sói khác” Vũ Linh Đan bước đi dứt khoát, không ngoảnh đầu lại.

Cô không thể hiểu và cũng không muốn hiểu rõ suy nghĩ trong lòng của Phan Phùng Hiểu, nhưng cô biết rõ anh ta cũng chẳng phải là người lỗi lạc gì, vậy nên cô cũng không cần phải mạo hiểm như vậy.

“Vậy cô định chết cùng với Bạch Đằng sao?” Thấy Vũ Linh Đan bước càng nhanh, Phan Phùng Hiếu không cam lòng nhìn cô, cao giọng nói.

Vũ Linh Đan vẫn không dừng bước, thái độ đầy kiên quyết.

Trương Đức Phú đã chú ý đến động tĩnh bên này, sớm xuống xe chờ, thấy Vũ Linh Đan đi về phía này, cậu ta tò mò hỏi: “Người kia tìm em làm gì vậy?

“Không có gì, chỉ muốn xem chuyện cười của Bạch Đằng thối” Vũ Linh Đan trả lời qua loa.

Trương Đức Phú hoàn toàn không tin, cậu ta nhịn không được mà nhìn về phía Phan Phùng Hiếu, cảm thấy người này có hơi quen mắt, nhưng nhất thời cũng không nghĩ ra là ai.

Sau khi lên xe, cậu ta thấy dáng vẻ mệt mỏi không muốn nói nhiều của Vũ Linh Đan, vì thế cũng không hỏi nhiều nữa.

Bên trong xe mở nhạc nhẹ, Trương Đức Phú cho xe dừng trước một nhà hàng, vừa định nói gì đã bị Vũ Linh Đan từ chối

ngay.

Vũ Linh Đan cầm di động, có hơi xấu hổ nói: “Vừa xảy ra chút chuyện, có lẽ tôi phải đến đó xử lý”

Trong mắt Trương Đức Phú xẹt qua một tia mất mát, nhưng cậu ta không tiện ngăn cản, chỉ gật đầu nói: “Đi đầu, để tôi đưa em đi.”

“Không cần, tôi tự đi được” Vũ Linh Đan cười xin lỗi, mở cửa xuống xe, ánh mắt trông mong của Trương Đức Phú nhìn theo bóng dáng Vũ Linh Đan, buổi hẹn hò lại bị ngâm nước nóng một lần nữa.

Trường Đức Phú tức giận nện một quyền lên trên tay lái,

ánh mắt đầy tối tăm.

Cậu ta không tin mình không đầu lại Trương Thiên Thành. Một ngày nào đó, Vũ Linh Đan sẽ là của cậu ta.

Hiện tại Vũ Linh Đan không quan tâm đến suy nghĩ của Trương Đức Phú, vừa nãy cô nhận được điện thoại của Phạm Thu Trang nói là có một nhóm truyền thông đang chờ đưa tin.

Hiển nhiên là Vũ Phong Toàn đang từng bước uy h**p cô.

Suốt dọc đường Vũ Linh Đan đã suy nghĩ rất nhiều, biện pháp giải quyết tốt nhất vẫn là tìm Trương Thiên Thành thương lượng.

Khó khăn lắm cô mới có đủ dũng khí, nhưng mà điện thoại lại không có người nghe.

Trong ba tiếng đồng hồ, Vũ Linh Đan gọi ba cuộc điện thoại, nhưng mà đều cùng có một kết quả.

Buổi tối, cuối cùng Vũ Hải Yến cũng ra khỏi cục cảnh sát về nhà họ Vũ, Nguyễn Kim Thanh tức giận khóc la, ômVũ Hải Yến muốn bỏ nhà trốn đi.

Bây giờ Vũ Phong Toàn đang rất phiền muộn, làm gì có tâm trạng dỗ dành cảm xúc Nguyễn Kim Thanh, thừa dịp tình hình đang hỗn loạn, ông ta mất kiên nhẫn nói: “Ngày mai tôi mua vé đi đảo Bali cho hai người, hai người qua đó chơi hai ngày đi.”

Nguyễn Kim Thanh vừa nghe lập tức ngẩn người, nước mắt lập tức tuôn rơi xối xả.

Vũ Phong Toàn vừa thấy vậy đã biết Nguyễn Kim Thanh lại

hiểu lầm, vội vàng nói: “Ý của tôi là để hai người ra ngoài giải sầu, đừng có nghĩ nhiều rồi hiểu lầm”

“Cái gì mà nghĩ nhiều, tôi thấy là ông chê hai mẹ con chúng tôi phiền phức, nhân cơ hội này đuổi chúng tôi đi.”

Nguyễn Kim Thanh vô cùng tủi thân, đôi mắt sưng đỏ, căm giận nói: “Cũng được, chờ hai mẹ con tôi đi rồi là ông có thể liên lạc gắn kết tình cảm với con gái cưng kia của ông”

“Bà đừng nói bậy, chuyện này sao lại ầm ỹ như vậy chẳng lẽ trong lòng bà còn chưa hiểu sao?”

Mấy ngày nay Vũ Phong Toàn nói năng rất gay gắt, gần đây xảy ra nhiều chuyện khiến cho tâm trạng của ông ta tệ đi. Thứ hai là ông ta có chút thất vọng với cách làm của Nguyễn Kim Thanh gần đây.

Sao mà Nguyễn Kim Thanh không hiểu chứ, nhưng lúc này bà ta không nhịn nổi nữa, bà ta không tin chỉ trong vài ngày ngắn ngủi Vũ Linh Đan đã có thể thay thế được địa vị của hai mẹ con bà ta trong lòng Vũ Phong Toàn.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 342


“Tôi thấy là ông muốn làm hòa với Vũ Linh Đan, dựa vào cổ ta để giữ địa vị của ông ở Bạch Đằng thôi.”

Bóp!

Cái tát của Vũ Phong Toàn đánh thẳng lên mặt Nguyễn Kim

Thanh.

Phòng khách vốn đang rất ầm ĩ lập tức trở nên yên tĩnh, ngay cả tiếng khóc thút thít của Vũ Hải Yến cũng vì kinh ngạc mà ngừng lại, cô ta mở to mắt nhìn chằm chằm Vũ Phong Toàn.

Đầu tiên Nguyễn Kim Thanh sửng sốt hai giây, ngay sau đó lộ ra vẻ mặt không thể ngờ được nhìn Vũ Phong Toàn.

Không ngờ bà ta vừa mới bị đánh.

“Vũ Phong Toàn, ông dám đánh tôi sao?”

Vũ Phong Toàn nhìn bàn tay của mình, đến bản thân ông ta cũng không ngờ là mình lại tát thật. Bây giờ có hối hận cũng không kịp nữa rồi, Vũ Phong Toàn lập tức xụ mặt, tức giận nói: “Bản thân bà đã làm ra chuyện gì trong lòng còn không rõ sao, đến giờ còn không biết xấu hổ mà ầm ỹ lên”

“Tôi làm gì, tôi đã làm gì? Vũ Phong Toàn, hôm nay ông phải nói cho rõ, nếu ông muốn lấp l**m cho qua thì tôi cũng không còn trông chờ gì vào ông nữa. Mấy năm qua cho dù tôi không có công lao thì cũng có khổ lao, mấy năm qua là ai chăm sóc ông, là ai không quản ngày đêm túc trực chăm sóc khi ông lâm bệnh.”

Nguyễn Kim Thanh bắt đầu điên cuồng, mỗi một câu một chữ đều hùng hổ dọa người.

Vũ Phong Toàn rất muốn nói những chuyện này chỉ là chuyện mà một người vợ nên làm, nếu đổi lại là ai thì cũng đều như vậy thôi.

Nhưng cãi thì cũng cãi rồi, Vũ Phong Toàn không muốn nói gì cả, im lặng suy sụp ngồi trên sô pha để mặc Nguyễn Kim Thanh giống như đang phát điện, điên cuồng quát mắng bên tai.

Vũ Hải Yến bị chuyện này dọa sợ, cô ta ở một bên định khuyên Nguyễn Kim Thanh hai câu, nhưng đều vô dụng, sau đó thì chỉ đành ngậm miệng.

Vũ Linh Đan đến nhà họ Vũ trong tình huống đang cãi nhau âmi.

Quản gia vốn muốn thông báo trước, nhưng nhìn thấy Vũ Linh Đan đã theo vào phía sau, trong nhà lại đang cãi cọ ồn ào, khuôn mặt già nua của ông ta cũng giật giật vài cái, không còn lời nào để nói.

Ba người cãi nhau ầm ĩ, bất giác không phát hiện ra có người đi đến.

Cuối cùng Vũ Linh Đan đi thẳng vào trong, ngồi đối diện với Vũ Phong Toàn, lạnh nhạt nói: “Nếu đang nói chuyện quan trọng, con thấy vẫn phải im lặng một chút thì hơn”

Vũ Phong Toàn nhíu mày, sau đó vẻ mặt lộ ra vui mừng, nếu

Vũ Linh Đan không đồng ý điều kiện của mình, hiển nhiên sẽ không đến nhà họ Vũ tối muộn như vậy.

Ông ta lập tức quay đầu nhìn Nguyễn Kim Thanh, lớn tiếng quát: “Còn không lên lầu cho tôi”

Nguyễn Kim Thanh hoàn toàn không còn dáng vẻ của một bà chủ nhà giàu, hận thấu xương người dám lên mặt với bà ta, nhận ra mình đang xấu hổ, lập tức vọt lê, đưa tay ra kéo cổ Vũ Linh Đan.

Tuy là Vũ Linh Đan đã lùi lại hai bước, nhưng vẫn bị Nguyễn Kim Thanh điên cuồng ép đến góc tường.

“Có, chính cô đã hại cả nhà tôi, bây giờ còn dám thong dong lên mặt với tôi, tôi sẽ không để cho cô kiêu ngạo như vậy đâu.”

Nguyễn Kim Thanh hùng hổ, sức nặng cả người gần như đều đè trên người Vũ Linh Đan, sau đó Vũ Phong Toàn cũng tới, đứng phía sau kéo Nguyễn Kim Thanh lại, không để bà ta áp đảo Vũ Linh Đan.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 343


Lần này, Vũ Phong Toàn rất bình tĩnh, còn chưa cho Nguyễn Kim Thanh có cơ hội kêu oan đã trực tiếp quát lớn: “Ầmi đủ chưa?”

Vũ Phong Toàn trừng mắt, cánh mũi theo hơi thở phồng to lên, làm cho Nguyễn Kim Thanh sợ đến mức không dám ho he gì, gương mặt đầy vẻ không cam lòng, tay ôm mặt, ngoan ngoãn để cho Vũ Hải Yến kéo lên lầu.

Trong lòng Vũ Hải Yến làm sao không oán hận được, nhưng mà cô ta hiểu rõ thế cục trước mắt.

Vũ Phong Toàn có việc cần nhờ vả Vũ Linh Đan, đương nhiên sẽ không ngả về phía Nguyễn Kim Thanh, nếu để mặc Nguyễn Kim Thanh tiếp tục cãi nhau chỉ có thể khiến cho mọi việc càng thêm nghiêm trọng thôi.

Dưới lầu, hai bố con đang giằng co, trên lầu cũng không thiếu trò hay để xem.

Vũ Hải Yến lạnh lùng nhìn Nguyễn Kim Thanh còn đang khóc lóc, nói thẳng: “Sở dĩ Vũ Linh Đan có thể kiêu ngạo như thế còn không phải ỷ vào Trương Thiên Thành sẽ giúp cô ta

sao? Hai ngày nay Trương Thiên Thành đi công tác, cô ta qua nhà anh ta ở hai ngày rồi”

“Con nói… Vũ Linh Đan ở trong nhà Trương Thiên Thành?” Nguyễn Kim Thanh sửng sốt.

Ngay sau đó, tiếng khóc ngừng lại, sự tĩnh lặng được khôi phục trong nháy mắt.

Khóc là khóc để người khác xem. Mà bây giờ trong lòng Nguyễn Kim Thanh chỉ có rét lạnh và không ngừng tính kế.

Vũ Hải Yến cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Nguyễn Kim Thanh đầy khinh thường, nói: “Trương Thiên Thành đi công tác rồi, Vũ Linh Đan qua đó có ích gì đâu đúng không?”

“Vậy cũng đúng” Sau đó Nguyễn Kim Thanh lập tức đoán được ý của Vũ Hải Yến, nhịn không được hỏi tiếp: “Vậy con có cách nào không?”

Vũ Hải Yến bĩu môi: “Cách cũng có rồi, nếu Trương Thiên Thành là chỗ dựa lớn nhất của Vũ Linh Đan, chúng ta chỉ cần nghĩ cách nào để đốn ngã cải chỗ dựa này là được”

“Con đối phó Trương Thiên Thành, có nổi hay không đó?” Nguyễn Kim Thanh không dám tin, những lời còn lại cũng không muốn nghe tiếp.

Vũ Hải Yến không biết nói gì, không hiểu sao cô ta lại cảm

thấy bình thường Nguyễn Kim Thanh trông khôn khéo thế mà bây giờ lại không quá thông minh.

“Hiển nhiên là không có cách nào đốn ngã Trương Thiên Thành được con chỉ muốn tìm cách chia cắt quan hệ giữa hai người, chỉ vậy là đạt được mục đích của con rồi.” Vũ Hải Yến giải thích.

Chỉ cần nói đến đây là Nguyễn Kim Thanh đã có thể hiểu rõ, nhưng bà ta vẫn nhịn không được mà hỏi tiếp: “Vậy con định làm sao đây?”.

“Mẹ cứ chờ xem đi”

Vũ Hải Yến không nói nữa mà đi thẳng xuống, trong lòng bắt đầu tính toán, khóe miệng xẹt qua một nụ cười tự tin, ngay sau đó siết chặt nắm tay lại: Vũ Linh Đan, trước giờ là tôi không muốn đấu với chị nên mới để chị thoải mái như vậy, từ giờ trở đi ngày lành của chị đã không còn nữa rồi.

Dưới lầu, tuy rằng lặng ngắt như tờ, nhưng không khí cũng không yên bình.

Tuy rằng Vũ Linh Đan đã đồng ý hợp tác, nhưng lại yêu cầu được tư vào công trường điều tra số liệu một lần nữa, đến lúc đó có trò quý gì hay không vừa nhìn đã hiểu ngay, cũng không đến mức không kiểm soát được mọi chuyện.

Còn Vũ Phong Toàn vốn muốn khống chế Vũ Linh Đan,

đương nhiên sẽ không để cho cô có cơ hội để phản bội.

“Cho dù bố con có mâu thuẫn thế nào thì trong mắt người ngoài dù gì chúng ta đều là người một nhà, Linh Đan, bố có thể để mặc cho con so đo mọi chuyện, nhưng con đừng làm cho chuyện này trở nên khó giải quyết” Vũ Phong Toàn như có như không mà cất giọng uy h**p.

Vũ Linh Đan cong khóe miệng, không nói gì chỉ nở nụ cười châm chọc.

Vũ Phong Toàn nhìn thấy rõ nhưng không thèm để ý, ngược lại bắt đầu tính kế cho mình, bước lên một bước nói: “Bố biết bây giờ trong lòng con có rất nhiều bất bình, lần này gồm một lần rồi bùng phát ra hết, coi như là hết giận đi. Từ nay về sau Nguyễn Kim Thanh cũng không dám làm gì con, còn Vũ Hải Yến, bố tin dựa vào năng lực của con, con chẳng có gì phải sợ nó cả.”

“Ruồi bọ đúng là không đáng sợ, nhưng nếu cứ bay Vo ve bên tai thì rất ngứa mắt, tổng giám đốc Toàn nói xem có phải hay không?” Vũ Linh Đan ngoài cười nhưng trong không cười, nhàn nhạt nói.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 344


Quả nhiên, Vũ Phong Toàn lập tức nhíu mày.

Lời hay nói đã hết, nhưng thái độ Vũ Linh Đan vẫn không mặn không nhạt, khiến cho ông ta từ vị trí chủ động dần trở nên

bị động.

Vũ Phong Toàn không kiên nhẫn hỏi: “Vũ Linh Đan, giữa hai chúng ta phải quậy đến long trời lở đất con mới hài lòng sao?”

“Giữa con và tổng giám đốc Toàn đã thân mật lúc nào vậy?” Vũ Linh Đan giả vờ làm bộ giật mình, dò hỏi.

“Vũ Linh Đan!” Dường như Vũ Phong Toàn đã bị chọc tức, đứng phắt dậy trừng mắt nhìn Vũ Linh Đan, quát lớn: “Con đừng có rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt, bây giờ là con cần bố, nếu không đến trời sáng con cứ chờ bị đưa đi điều tra đi”

Vũ Linh Đan cười cười, bâng quơ nhìn Vũ Phong Toàn một cái, nói: “Tổng giám đốc Toàn cứ nói đùa, nếu như con không muốn hợp tác thì sao lại đến đây vào nửa đêm chứ? Có điều vẫn có vài chỗ cần thương lượng lại”

Từ đầu đến cuối, Vũ Linh Đan luôn mỉm cười, không có chút tức giận.

“Hừ!”

Vũ Phong Toàn hừ lạnh một tiếng rồi ngồi xuống, nhưng vẻ mặt vẫn nhướng mày, trừng mắt, không kiên nhẫn nói: “Chút ý nghĩ này của con bố hiểu rõ, nghĩ cũng đừng nghĩ”

“Sao vậy, hợp tác với tổng giám đốc Toàn, con còn không

được quyền bảo vệ mình sao? Vũ Linh Đan cười tủm tỉm dò hỏi.

Một câu của cô làm cho Vũ Phong Toàn hoàn toàn á khẩu không trả lời được, ông ta rầu rĩ ngồi uống trà, đến tận khi thấy đáy cốc, Vũ Linh Đan liên tục ngáp vài cái. Vũ Phong Toàn nhìn đồng hồ thấy không còn sớm, lúc này mới mở miệng: “Muốn để con trở về cũng được, nhưng bố có điều kiện”

“Bố cứ nói.”

Vũ Linh Đan cũng thở phào nhẹ nhõm, trận đánh dài lâu này tiêu tốn quá nhiều thời gian của cô, chỉ cần Vũ Phong Toàn để cho cô trở về, cô nhất định sẽ lấy được số liệu.

Dù sao trước đây đều là tự tay cô ký tên lên mỗi hạng mục. Cô chắc chắn không xảy ra vấn đề, mà trong khi Phương Lâm Thiên vừa nhậm chức chưa đến một tuần, bản vẽ của cô đã bị xé, có lẽ chưa thăm dò được cái gì.

“Những tội danh khởi tố con bố sẽ cho ngừng lại ngay, mấy ngày nay người bên ngoài đã xem náo nhiệt đủ rồi, bố không hi vọng thanh danh nhà họ Vũ cứ bị hủy hoại như vậy” Vẻ mặt Vũ Phong Toàn đầy nghiêm túc nói với cô.

Có suy nghĩ như vậy cũng là chuyện hợp tình hợp lý, trước khi đến đây Vũ Linh Đan đã nói chuyện với luật sư trước, cho nên trong lòng cô cũng biết rõ, nói: “Đây là đương nhiên, con đã nói chuyện với luật sư rồi. Có điều nếu tổng giám đốc Toàn mà

có thời gian thì vẫn nên khuyên nhủ nhiều chút, ruồi bọ tuy rằng không làm ra chuyện gì, nhưng lại làm người khác thấy khó chịu, con đây cũng không ngại dành ra chút thời gian mà xử lý sạch sẽ đâu.”

Vẻ mặt Vũ Phong Toàn có hơi khó coi, nhưng dù là nghĩa bóng nghĩa đen ông ta cũng không cách nào phản bác được.

Không nói gì, xem như cam chịu.

Cho đến khi nói hết mọi chuyện, Vũ Linh Đan ra khỏi nhà họ Vũ thì chân trời đã bắt đầu hừng sáng.

Vũ Linh Đan dừng lại ở ven đường tùy tiện ăn một tô mỳ, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn mà về ngủ bù, những chuyện còn dư lại cứ để Vũ Phong Toàn xử lý là được.

Tám giờ sáng, Vũ Linh Đan vừa mới ngủ không được bao lâu, ngoài cửa đã có một tràng tiếng đập cửa.

Tiếng gõ cửa gần như muốn sập nhà làm cho Vũ Linh Đan lập tức trở nên khẩn trương, cô lập tức nghi ngờ có phải nhóm người lúc trước cô từng đối phó đã tìm ra được nhà cô rồi không, muốn tìm cô quấy rối sao?

Cũng may di động vang lên, nhìn thoáng qua là Trần Đức Bảo, lúc này cô mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, đi ra mở cửa.

Trần Đức Bảo đứng ngoài cửa có hơi xấu hổ, hiển nhiên

biết như vậy là hơi vô lễ, vì thế mà anh ấy nhanh nói rõ ý đồ đến đây: “Tổng giám đốc Thành không gọi được cho cô, cố ý bảo tôi chạy đến đây xem sao”

Vũ Linh Đan, cô giải thích chậm rồi

Vũ Linh Đan chỉ vào cửa nhà, híp mắt, khó chịu nói: “Mới sáng sớm mà, bây giờ mấy giờ rồi?”.

Trần Đức Bảo liếc nhìn đồng hồ đeo tay, khóe miệng giật giật, nói thật: “Bây giờ tám giờ, tôi đã đi làm rồi.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 345


Vũ Linh Đan trợn tròn mắt, có trời mới biết đứng ở đây cô có thể ngủ gật, híp mắt là muốn đóng cửa lại: “Nếu như không có chuyện gì thì tôi đi ngủ tiếp đây”

Vũ Linh Đan trừng mắt lườm Trần Đức Bảo, kiên nhẫn chờ anh ấy có muốn nói chuyện gì không.

Sắc mặt của Trần Đức Bảo đã sớm đỏ bừng, vô cùng xấu hổ:

“Chuyện đó. Cô Linh Đan, cô có thể tự gọi điện thoại cho Tổng giám đốc Thành được không? Nếu không tôi lo rằng kiểu gì Tổng giám đốc Thành cũng sẽ trực tiếp từ thành phố Hải Phòng trở về gấp”

Lời nói trước mặt chẳng có tác dụng gì đối với Vũ Linh Đan, nhưng một câu cuối cùng quả thực chính là một vũ khí đánh thức não, hoàn toàn xóa sạch cơn buồn ngủ của Vũ Linh Đan.

Vũ Linh Đan làm một cử chỉ OK rồi bắt đầu tìm điện thoại.

Không nhìn không biết, nhìn vào danh sách cuộc gọi nhỡ, trái tim của Vũ Linh Đan bắt đầu đập thình thịch, cả người hoàn toàn không được thoải mái.

Một trăm lẻ một cuộc gọi nhỡ.

Có phải Trương Thiên Thành đã dành cả đêm qua để gọi điện thoại đúng không?

Vũ Linh Đan cẩn thận nhớ lại một chút, từ sau khi cô đến nhà Vũ Phong Toàn đến giờ vẫn không để ý đến điện thoại di động của mình, sau khi đi ra ngoài cả một ngày, cô thực sự rất mệt mỏi, về nhà vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi.

Vũ Linh Đan hoàn toàn có thể tưởng tượng được Trương Thiên Thành ở đầu bên kia điện thoại đã tức giận như thế nào mà mới sáng sớm đã bảo Trần Đức Bảo đến đập cửa.

Vũ Linh Đan hít một hơi thật sâu, trong đầu đang suy nghĩ những lời giải thích, lúc này mới cẩn thận từng li từng tí bấm điện thoại.

Nghe tiếng tút tút, Vũ Linh Đan cảm thấy ngay cả một hơi thở của mình cũng vô cùng xa xỉ.

“Cuối cùng cũng chịu trả lời điện thoại, Vũ Linh Đan, cô được lắm.”

Trong điện thoại, giọng điệu của Trương Thiên Thành rất

khó chịu, giống như bị đè nén dưới hàng trăm nghìn ngọn núi lửa sắp phun trào, bên dưới bình tĩnh, nhưng lúc nào cũng có thể thiếu đốt Vũ Linh Đan đến mức không còn chút cặn bã nào.

Vũ Linh Đan hơi xấu hổ, dựa theo những lời nói nghĩ sẵn từ trước, mở miệng nói: “Tối qua ngủ sớm quá, điện thoại lại để chế độ yên lặng nên không nghe thấy”

“Vậy sao?”

Trương Thiên Thành cũng không tin điều đó, tàn nhẫn vạch trần lời nói dối của Vũ Linh Đan: “Nhưng trong nhà cả đêm đều không sáng đèn, xin hỏi cô đi đâu để ngủ vậy?”

“Không phải tôi đi ngủ sớm sao, ngủ thì cũng phải tắt đèn chứ, do anh không để ý mà.”

Vũ Linh Đan chột dạ nói.

“A, cả đêm tôi cho người gõ cửa, cô thì đến sáng sớm mới về nhà, xem ra cuộc sống về đêm của cô thật muôn màu muôn vẻ nhỉ, Vũ Linh Đan.”

Vũ Linh Đan tốn công tốn sức nói dối một hồi lâu, không ngờ Trương Thiên Thành đã sớm phát hiện, lại cứ ngồi đây nghe cô quanh co giải thích.

Vũ Linh Đan thẹn quá thành giận, cũng cảm thấy đứng ngồi không yên, lập tức kêu lên trong điện thoại: “Trương Thiên

Thành, có phải anh bị bệnh thần kinh hay không, biết rõ tôi sáng sớm nay mới về lại còn quấy rầy giấc ngủ của tôi.”

“Cái gì, anh hỏi tôi tối qua làm gì á, haha, thật xin lỗi, đây là chuyện riêng tư của tôi, anh không có quyền hỏi.”

Vũ Linh Đan bực mình vò tóc, đặt mông ngồi lên ghế salon, tức giận nói.

“Vũ Linh Đan!”

Trong điện thoại lại vang lên một tiếng gầm, truyền sang làm điện thoại Vũ Linh Đan rung lên.

Vũ Linh Đan đưa điện thoại di động ra xa, oán hận chồng chất, lá gan của Vũ Linh Đan cũng to lên, bây giờ cô không còn sợ hãi nữa mà vắt chéo chân, cầm lấy điện thoại, nhẹ nhàng thoải mái khác xa lúc bình thường, nói với anh: “Tổng giám đốc Thành, điều tôi nói là sự thật, nếu như không có chuyện gì nữa vậy thì tôi cúp máy đấy. Hơn nữa nếu như lần sau anh lại có hành vi phá cửa, tôi sẽ báo cảnh sát đấy”

Nói xong, để đề phòng Trương Thiên Thành lại nổi giận lần nữa, Vũ Linh Đan nhanh chóng cúp điện thoại.

Sau đó, Vũ Linh Đan nhắm mắt lại, hai tay siết chặt nắm đấm, ngồi ở trên giường mừng thầm, cuối cùng lại không nhịn được lăn một vòng trên giường, cảm giác này thật sự sung sướng.

Quả thật sau khi giải tỏa hết phiền muộn tối hôm qua, chắc chắn là sẽ ngủ được một giấc thật ngon.

Vũ Linh Đan đưa mắt nhìn điện thoại, nhận ra Trương Thiên Thành lại không tiếp tục gọi điện thoại quấy rầy, cô cũng thở phào một hơi, sau đó đắp chăn kín từ đầu đến chân, bắt đầu tiến vào mộng đẹp.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 346


Hai giờ chiều, sau đi đánh một giấc ngon lành, Vũ Linh Đan tắm rửa, ăn một bữa cơm, bây giờ mới thật sự là bắt đầu ngày mới.

Ngay lúc Vũ Linh Đan đang làm tổ ở ghế sô pha xem tạp chí, xem xét hành động tiếp theo của Vũ Phong Toàn, ngoài cửa lại một lần nữa vang lên tiếng đập cửa vang dội.

Còi báo động của Vũ Linh Đan lại một lần nữa vang lên.

Lúc đi ra cổng còn cố ý liếc mắt nhìn điện thoại, sau khi xác định không có cuộc gọi của Trần Đức Bảo, cô lập tức khẳng định chắc chắn là người khác.

“Vũ Linh Đan, tôi biết cô ở bên trong, còn đang nhìn lén ở cửa, tốt nhất cô nên ra mở cửa ngay cho tôi”

Ngoài cổng truyền đến tiếng gầm của Trương Thiên Thành, âm thanh như muốn lật tung cả nóc nhà.

Vũ Linh Đan bị dọa đến mức lập tức cắn ngón tay, cùng lúc

đó thu hồi lại động tác rình mò. Cô nghĩ thầm rằng mình cũng đâu có làm ra tiếng động gì, làm sao Trương Thiên Thành lại biết được mình đang nhìn trộm?

Trương Thiên Thành lại một lần nữa đập cửa, thậm chí Vũ Linh Đan còn có thể cảm nhận được sự chấn động của vách tường, cứ tiếp tục như thế chỉ sợ hàng xóm sát vách đều biết đến mình mất.

Cuối cùng Vũ Linh Đan đành phải cắn răng mở cửa, đồng thời nở một nụ cười mà cô tự nhận là hấp dẫn nhất, dịu dàng nhất, dò hỏi: “Tổng giám đốc Thành, xin hỏi không phải anh đang ở thành phố Hải Phòng sao, bây giờ quay về tìm tôi để làm

gì thế?”

“Vũ Linh Đan, cô không phải rất trâu bò sao, thế nào, quên luôn sáng nay làm gì rồi sao?”

Trương Thiên Thành nhanh chóng bước vào cửa, rầm một tiếng đóng cửa lại, sau đó bắt đầu hùng hổ dọa nạt, dồn Vũ Linh Đan đến góc tường.

Đầu Vũ Linh Đan hơi loạn, cũng may bản năng sinh tồn mãnh liệt khiến Vũ Linh Đan nhanh chóng nhớ đến sáng nay lúc mình đang mơ màng, trong cơn buồn ngủ nặng nề không tỉnh táo, cô đã nói những lời hơi bạo gan một chút.

“À thì… hình như là thế.”

Vũ Linh Đan bắt đầu nói năng lộn xộn lắp bắp.

“Thế nào?”

Trương Thiên Thành bước từng bước lại gần, hơi thở ấm áp phả lên mặt cô, nhưng lại giống như không có nhiệt độ.

Vũ Linh Đan cảm thấy đầu óc của mình chắc chắn bị rơi mất rồi mới dám đùa giỡn với Trương Thiên Thành, bây giờ thì tốt rồi, người ta đi thẳng từ thành phố Hải Phòng quay trở lại hỏi tội, bây giờ còn đứng trước mặt mình luôn rồi.

Đầu óc Vũ Linh Đan chuyển động nhanh chóng, nhưng ở trước mặt Trương Thiên Thành, gần như tất cả mọi thứ đều là

vô ích.

Thấy Vũ Linh Đan không nói gì, Trương Thiên Thành trực tiếp cúi đầu xuống, hai cặp mắt hoàn toàn đối diện với nhau, sau khi nhìn thấy đáy mắt Vũ Linh Đan tràn đầy sự sợ hãi và xoắn xuýt, Trương Thiên Thành nở nụ cười khinh thường.

Anh còn tưởng lá gan của người phụ nữ này có thể lớn đến cỡ nào.

“Nói xem, tối hôm qua đi đâu?”

Sau khi Trương Thiên Thành tự nhận là đã hù được cô, anh buông Vũ Linh Đan ra, sau đó ngồi xuống ghế sô pha, vắt chéo chân, mặt không có cảm xúc nhưng ánh mắt lại muôn màu

muôn vẻ.

“Đã bảo là đang ngủ mà.”

Vũ Linh Đan theo bản năng nói dối, cũng biết rõ Trương Thiên Thành sẽ không tin tưởng, nhưng bây giờ cô không thể tìm ra lí do thứ hai hợp lí hơn nữa.

“Ừ” Trương Thiên Thành nói.
Thật bất ngờ, Trương Thiên Thành lại không hỏi thêm câu nào.
Anh tin có thật sao?
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 347


Vũ Linh Đan kinh ngạc đến mức há to mồm, lúc trước Trương Thiên Thành không có nói như vậy trong điện thoại.

“Vậy chúng ta đổi chủ đề nhé” Tuy Trương Thiên Thành đang ngồi nhưng anh lại khiến người khác có cảm giác rằng đang nhìn từ trên cao xuống. Anh biết rõ Vũ Linh Đan đang nghĩ gì nhưng cũng không vạch trần cô mà chỉ nói: “Tại sao hôm qua cô lại gọi điện thoại cho tôi, đừng nói là cô nhớ tôi đấy nhé”

“Chuyện này.” Vũ Linh Đan nghẹn họng, cô nhìn anh trân trối.

Cô không phải là một người giỏi nói dối, trong lúc nhất thời cô không thể nghĩ ra được đáp án nào ổn cả, thế là bèn im lặng đứng đó. Thời gian dần trôi qua, lúc đầu Trương Thiên Thành có vẻ kiên nhẫn, nhưng từng giây từng phút đi qua thì đôi mắt anh cũng híp lại, con ngươi hẹp dài lóe lên sự nguy hiểm.

“Mẹ nó!” Bỗng dưng, Trương Thiên Thành vừa dứt lời thì lập tức lao đến bóp cổ Vũ Linh Đan, hơi thở ấm áp lại phả lên mặt cô một lần nữa.

“Vũ Linh Đan, mẹ nó, rốt cuộc cô muốn làm gì vậy hả? Ngoan ngoãn đợi không được hay sao?”

Bỗng nhiên Vũ Linh Đan nhớ đến vụ tai nạn xe ngày hôm trước, thế là nhịn không được phản bác: “Là anh nói tôi có thể tự do hoạt động mà, hơn nữa tối qua tôi làm cái gì cũng không cần thiết phải báo cáo với anh.”

“Xem ra cô đúng là rất thèm khát đàn ông nhỉ.”

Trương Thiên Thành cười âm hiểm.

“Cái gì cơ?” Vũ Linh Đan sững sờ.

Nhưng Trương Thiên Thành không để cô có nhiều thời gian suy nghĩ mà đã nhào đến hôn lên môi cô. Một nụ hôn cực kỳ nóng bỏng lại bá đạo, thậm chí Vũ Linh Đan không có thời gian để hô hấp.

Trương Thiên Thành đẩy người cô lên tường, một tay lục lọi mở nút áo của Vũ Linh Đan, sau đó có lẽ vì cảm thấy phiền toái nên tay anh bèn phủ lên b* ng*c no đủ của cô cách một lớp áo

Sơ mi.

Trương Thiên Thành x** n*n hết lần này đến lần khác, mỗi lực đều dùng lực rất mạnh tựa như Vũ Linh Đan là một con rối không có sinh mạng đang bị anh đùa bỡn trong lòng bàn tay vậy.

Vũ Linh Đan nhíu mày nhưng cô không thể làm gì cả, tiếp

đến Trương Thiên Thành đặt hai tay cô lên đầu, sau đó cởi phòng chiếc áo sơ mi trên người cô ra.

Vậy là không còn bất kỳ trở ngại nào nữa rồi, khóe miệng Trương Thiên Thành nhếch lên một nụ cười thỏa mãn đầy vui vẻ: “Nhìn vậy thuận mắt hơn nhiều”

“Trương Thiên Thành, anh điên rồi!” Vũ Linh Đan giơ tay tát anh một cái nhưng Trương Thiên Thành lại không để ý, ngược lại anh ôm ngang cố lên, sau đó ném lên ghế sô pha.

Trương Thiên Thành vừa c** q**n áo vừa cười tàn nhẫn nói: “Vũ Linh Đan, tôi không ngờ lúc tôi không có mặt ở đây có lại thèm khát như thế, nếu vậy thì tôi không ngại thỏa mãn cô đâu.”

“Không phải, không phải như thế. Tối qua tôi chỉ đi tìm Vũ Phong Toàn mà thôi. Trương Thiên Thành, anh đừng qua đây..”

Thái độ tựa như điên cuồng của Trường Thiên Thành khiến Vũ Linh Đan không khỏi sợ hãi, cô vừa run rẩy vừa giải thích.

“Giờ cô muốn giải thích à?” Động tác của Trương Thiên Thành khựng lại, vì không biết hành tung tối qua của Vũ Linh Đan nên trong lòng anh rất hỗn loạn, vậy mà Vũ Linh Đan lại giấu diếm khiến anh tức đến mức sắp nổ tung rồi đây.

Anh không chỉ muốn làm chủ cuộc đời mình, mà còn muốn làm chủ cuộc đời của người phụ nữ này nữa.

Bây giờ, tất cả mọi chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát.

Anh bất mãn, anh điên cuồng, thậm chí anh còn bỏ cuộc họp, không để ý tất cả mà trở về thành phố Cần Thơ để truy vấn đến cùng.

“Đúng vậy, tôi gọi cho anh là muốn hỏi ý kiến của anh, thế nhưng tôi lại không gọi được nên mới đi tìm Vũ Phong Toàn. Anh nên biết rằng, nếu hôm qua tôi không hợp tác với Vũ Phong Toàn thì rất có thể Bạch Đằng sẽ tiêu đời.”

Trương Thiên Thành im lặng, sự im lặng của anh khiến Vũ Linh Đan tin rằng anh đang chăm chú lắng nghe mình nói chuyện, thế là cô bèn giải thích chuyện tôi qua rời đi và gọi điện thoại cho anh.

Vũ Linh Đan chưa bao giờ nghĩ rằng cô chỉ mất tích trong chốc lát lại khiến Trường Thiên Thành điên cuồng như thế.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 348


Đối với Trương Thiên Thành, cô quan trọng như thế ư?

Vũ Linh Đan không dám nghĩ, cũng không dám tin.

“Đủ rồi!” Trương Thiên Thành cắt ngang lời giải thích của Vũ Linh Đan, ánh mắt anh vẫn chứa đựng sự u ám và phiền muộn, nhìn không ra một chút ánh sáng nào cả.

“Vũ Linh Đan, cô nghĩ cô là ai? Cô làm gì thì ai thèm quan tâm cơ chứ?” Trương Thiên Thành bỗng nhiên tức giận.

Vũ Linh Đan sững sờ.

Trương Thiên Thành nuốt một ngụm nước bọt, rốt cuộc Vũ Linh Đan đã làm gì thì anh có thể bí mật điều tra, Vũ Linh Đan không nói thì anh cũng biết cô không có làm chuyện xấu hổ nào cả.

Nhưng hết lần này đến lần khác anh lại trở nên mất kiểm soát. Vừa nhìn thấy cô là anh đã có suy nghĩ xé nát hết quần áo của Vũ Linh Đan, mạnh mẽ đặt cô lên giường giải tỏa sự khó chịu suốt hai ngày qua.

Bây giờ, anh thật sự làm như vậy.

Một ngọn lửa nóng bùng lên thiêu đốt toàn thân Trương Thiên Thành, anh cảm giác ngực mình nóng ran cả lên, anh mắt cũng hằn lên tia máu. Bất chợt, Trương Thiên Thành tựa như một con sói đói khát đang nhìn chằm chằm con mồi của mình, sau đó vọt tới.

“Trương Thiên Thành.” Vũ Linh Đan lại thét lên.

“Câm miệng!” Trương Thiên Thành không kiên nhẫn mà cắt ngang lời của Vũ Linh Đan.

Giờ anh không muốn nghe hay suy nghĩ bất kỳ điều gì cả, anh chỉ muốn tuân theo bản năng của cơ thể để đạt được sự thỏa mãn từ sâu trong nội tâm mà thôi.

Anh cũng không biết từ sâu trong nội tâm của mình, anh đã mang ý muốn chiếm hữu triệt để với người phụ nữ này rồi.

Trương Thiên Thành đè lên người Vũ Linh Đan, anh nhìn cô vì phản kháng mà hai mắt đỏ lên. Cô cắn môi, dù uất ức cũng không muốn thốt ra bất kỳ âm thanh nào. Nhìn thấy dáng vẻ này của cô, kh*** c*m vừa dâng lên lại nhanh chóng giảm xuống.

Đã giảm đi rất nhiều.

“Vũ Linh Đan, xem như đã ly hôn thì cô cũng là người phụ nữ của tôi, đừng có suy nghĩ đến việc đi tìm người đàn ông khác, nếu không có sẽ phải tự gánh chịu hậu quả đấy” Trương Thiên Thành cảnh cáo.

Vũ Linh Đan nhắm hai mắt lại, cô không nói gì cả.

“Vũ Linh Đan, cho dù cô có hận tôi thì cả đời này cô đừng hòng thoát khỏi khống chế của tôi!” Anh lại cảnh cáo thêm một câu nữa, muốn ăn tươi nuốt sống lý trí còn sót lại của cô.

Nhưng trả lời anh chỉ có sự im lặng.

Trương Thiên Thành cũng không tức giận, anh nhanh chóng bắt đầu vận động.

Anh có thể nhìn ra, ngoại trừ sự đau đớn bên ngoài thì trên mặt Vũ Linh Đan không hề có biểu cảm gì cả, tuy nhiên cơ thể

cô lại vô cùng vui sướng.

Theo sự vận động của anh, b* ng*c cao vút kia lay động như một đợt sóng gợn, lúc ẩn lúc hiện khiến người của Trương Thiên Thành nóng ran cả lên. Cuối cùng, anh không nhịn được nữa mà cúi đầu cắn xuống.

Trương Thiên Thành c*n m*t như muốn hòa tan “ngọn núi” kia, trong đầu anh nóng lên, thế là sử dụng hết sức để trêu đùa.

Người dưới thân bắt đầu xấu hổ mà động đậy, dù Vũ Linh Đan không nói gì nhưng bầu không khí vẫn tồn tại sự nóng bỏng và mập mờ không thể hình dung.

Vũ Linh Đan im lặng nhìn chằm chằm vào Trương Thiên Thành, cảm xúc phức tạp từ cơ thể truyền đến khiến cô không thể thốt ra một câu trọn vẹn. Ngay lúc này đây, người đàn ông vốn nghiêm nghị, lạnh lùng và kiêu ngạo như chim ưng kia đang làm gì vậy chứ?

Vũ Linh Đan cẩn thận theo dõi anh.

Cô vốn tưởng rằng, cho dù là trong chuyện ân ái trên giường thì người đàn ông như Trương Thiên Thành cũng nhất định sẽ giữ vững lý trí của mình.

Có mấy lần Vũ Linh Đan nhìn thấy rõ ràng sự đam mê và nhiệt huyết trong đáy mắt của Trương Thiên Thành, cảnh tượng ấy giống như một ngọn lửa vậy, có rất nhiều đốm lửa lúc nào cũng có thể cháy lan ra cả một thảo nguyên.

Người đàn ông này cũng có lúc không thể khống chế được bản thân.

Cũng không biết là qua bao lâu mọi thứ mới bình tĩnh trở lại.

Cuối cùng thì Trương Thiên Thành cũng rời khỏi người của Vũ Linh Đan, thời khắc này, Vũ Linh Đan lại nhìn anh, vẻ mặt người đàn ông vừa kiên định vừa lãnh đạm.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 349


Một chiếc sống mũi cao che lấp đi ánh mắt có chút vô hình, cũng có chút vừa phức tạp vừa chân thật.

“Sao? Không muốn nói chuyện nữa à?” Trương Thiên Thành hỏi.

Vũ Linh Đan không nói được một lời nào, cô hơi nhúc nhích cơ thể, cả người đau đớn đến rã rời. Vũ Linh Đan nghiến răng, dùng sức chống đỡ thân thể, cố gắng ép buộc bản thân đứng thẳng lên nhưng hai chân lại vô thức run rẩy, lung lay như muốn

đổ gục.

Trương Thiên Thành cũng không có ý muốn giúp đỡ cô, anh bắt đầu mặc quần áo vào.

Bình thường Trương Thiên Thành là một người đặc biệt chủ ý đến cơ thể, ngay cả khi nghỉ ngơi bữa trưa cũng phải đi tắm, quần áo cũng phải thay.

Nhưng mấy ngày gần đây, dường như Trương Thiên Thành càng ngày càng mê hơi thở trên người Vũ Linh Đan. Sau khi xong chuyện, cuối cùng anh lại cảm thấy chưa thỏa mãn.

Anh mau chóng mặc quần áo vào, nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng vệ sinh, trong đầu thầm nghĩ chắc chắn người phụ nữ này rất ghét mình. Có lẽ bây giờ cô đang ở bên trong tắm rửa thật cẩn thận, chỉ mong sao có thể tắm tróc một lớp da xuống.

Trương Thiên Thành nhàn nhạt quan sát căn phòng, nhìn lên giá sách trông thấy một quyển khá giống nhật ký. Sau khi suy nghĩ một lát, anh nhìn sang cánh cửa phòng tắm vẫn chưa có động tĩnh, cuối cùng quyết định mở ra.

“Hừ, nhàm chán”

Trương Thiên Thành chỉ vừa liếc mắt nhìn vào đã khép nhật ký lại, tùy ý quăng đi giống như xả rác vậy.

Tuy nhiên, sau khi ném quyển nhật ký đi thì Trương Thiên Thành lại không có chuyện gì để làm.

Ánh mắt anh rơi vào quyển nhật ký một lần nữa, thầm nghĩ cứ coi như mình đang xem truyện hài đi.

Phía trên không ghi thời gian nhưng nhìn vào từng dòng ghi chép có thể đoán được quyển nhật ký này được viết từ sau khi Vũ Linh Đan lên đại học, những câu chuyện vặt vãnh không hề có một chút ý nghĩa nào.

Đột nhiên, Trương Thiên Thành nhanh chóng lật ra sau giống như muốn tìm kiếm gì đó.

Cuối cùng, anh đã tìm được.

Khóe miệng Trương Thiên Thành thoáng qua một nụ cười không dễ phát hiện.

“Hôm nay con trai lớn của Á Đông đến nhà họ Vũ, đương nhiên mình không có cơ hội được nhìn thấy. Dường như cả nhà rất vui vẻ, Vũ Phong Toàn lại xin nghỉ ở nhà, đổi một kiểu tóc khác, ngay cả quần áo cũng thay đổi giống như cố ý nghênh đón Trương Thiên Thành vậy. Thật không biết người đàn ông này có gì đặc biệt hơn người!”

“Hừ!”

Khóe miệng Trương Thiên Thành giật giật, chuyện trong ghi

chép này anh cũng có chút ấn tượng. Dù sao cũng là lần đầu tiên đến cửa, thật ra lúc bắt đầu cũng không nhìn thấy Vũ Linh

Đan.

Lúc ấy anh không suy nghĩ nhiều, nhưng bây giờ xem ra sợ rằng Vũ Linh Đan bị người khác cố ý đuổi đi.

“Trương Thiên Thành lại đến, thật sự là rất phiền. Mình không thể không ra ngoài làm bài tập được, vì thế lúc đi đã len lén nhìn trộm người đàn ông kia. Anh ta rất cao, rất cường tráng, đáng tiếc lại không nhìn thấy mặt nhưng mình nghĩ sẽ rất tuấn tú, nếu không thì Vũ Hải Yến cũng không si mê lâu như

vậy.”

“Trời ạ, hình như mình thích Trương Thiên Thành rồi. Hôm nay rốt cuộc mình đã được nhìn thấy tận mặt Trương Thiên Thành, nói chung so với suy nghĩ trước kia cũng không khác biệt nhiều lắm. Anh ta là một tên mặt lạnh, đối với tất cả những lời nịnh hót của mọi người đều thờ ơ, cứ giống như một tượng phật lớn ngồi ở chỗ đó vậy. Không đúng, Phật cũng biết cười híp mắt mà, thế nhưng Trương Thiên Thành… chắc là anh ta giống ác ma nhiều hơn.

Nhưng mà cho dù là như thế, mình lại phát hiện mình thích

anh ta mất rồi.

Đương nhiên, trong này có một điểm mâu thuẫn đó chính là rất có thể thấy Vũ Phong Toàn nịnh hót lấy lòng Trương Thiên

Thành như vậy, nếu như mình có thể đứng bên cạnh anh ta thì đương nhiên Vũ Phong Toàn cũng sẽ không dám đối xử càn quấy với mình. Chuyện này có chút giống với các mượn oai hùm nhỉ?”
 
Back
Top Bottom