Ngôn Tình Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 160


Chương 160: Trong lòng mang ý nghĩ xấu xa

Trong phòng tắm, Vũ Linh Đan hít sâu một hơi, nghe giọng nói của người đàn ông kia không giống người bản địa, nếu đêm nay chạy trốn như vậy, muốn tìm thấy cũng không hề dễ dàng.

Dòng nước ấm áp đập vào người kéo những suy nghĩ của Vũ Linh Đan trở lại. Mặc dù cô rất muốn tắm rửa cẩn thận nhưng nghĩ đến Trương Thiên Thành vẫn còn ở ngoài, Vũ Linh Đan lại không dám chậm trễ thêm. Chẳng mấy chốc cô đã thay sang quần áo ngủ, bước đến trước mặt Trương Thiên Thành.

Lúc đó, Trương Thiên Thành đang ngồi ở bàn đọc sách, lật xem tài liệu trước đó của Vũ Linh Đan. Nhìn thấy Vũ Linh Đan trùm khăn tắm qua loa trở ra, đôi mắt đen cũng liếc nhìn qua mấy lần.

Vũ Linh Đan nhanh chóng bước qua Trương Thiên Thanh. Cô quay lưng lại với anh, tùy tiện hỏi: “Anh vẫn chưa nói cho tôi biết hôm nay đến đây làm gì.”

“Gọi cho cô không được, tôi còn tưởng cô đi vụng trộm với gã đàn ông nào rồi chứ.”

Vũ Linh Đan sửng sốt, lời Trương Thiên Thành nói ra không hề mang chút an ủi mà lại cay nghiệt đến thế.

Vũ Linh Đan cười khổ, bất đắc dĩ đáp: “Ngày nào anh cũng ồn ào đến vậy, tôi còn có thể đi tìm ai đây?”

“Nói như vậy tức là cô thực sự muốn đi tìm ai rồi?”

Trương Thiên Thành đứng dậy.

Lúc này đầu của Vũ Linh đau đến sắp nứt ra rồi, chuyện công việc còn chưa giải quyết xong giờ lại đến chuyện này, cô cũng chẳng còn hơi sức để tranh cãi với Trương Thiên Thành nữa. Cô đáp: “Anh đúng là loại đàn ông l* m*ng, người tối nay đấy, buồn quá lại bị anh đuổi đi mất rồi.”

“Vũ Linh Đan, cô cố ý chọc tôi à?”

Trương Thiên Thành vô cùng tức giận, sắc mặt cũng tối đen lại. Vũ Linh Đan nhún vui, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Nhưng lời còn chưa dứt, Trương Thiên Thành đã lao đến cắn vào môi cô.

Vũ Linh Đan còn mặc đồ ngủ nên rất dễ dàng bị cởi bỏ. Vũ Linh Đan chỉ thấy cơ thể đột nhiên thật lạnh lẽo, giống như đã không còn cảm giác gì nữa.

Hô hấp của Trương Thiên Thành bắt đầu rối loạn. Anh đã không còn chỉ an phận với nụ hôn trên môi nữa mà hai tay đã bắt đầu dần dần trượt xuống phía dưới, dẫn đến một sự giật mình run sợ.

Ấn tượng xấu khi này lại hiện ra trước mặt, trái tim Vũ Linh Đan lạnh dần, tránh khỏi sự truy kích của Trương Thiên Thành.

Dường như Trương Thiên Thành vẫn không muốn buông tha như ý cô. Vũ Linh Đan đã sắp khóc thành tiếng, chỉ muốn chạy trốn: “Trương Thiên Thành, anh đừng như thế, tôi khó chịu!”

“Có tôi ở đây, không cho phép cô khó chịu!”

Trương Thiên Thành bá đạo ra lệnh đồng thời ôm chặt cô vào lòng. Nhìn sự sợ hãi giữa mi mắt cô, Trương Thiên Thành vô thức chậm rãi hơn, chỉ nhẹ nhàng l**m láp khóe môi cô.

Vũ Linh Đan vẫn tiếp tục cự tuyệt.

Trương Thiên Thành đã mất đi sự kiên nhẫn, bế cô lên, vứt mạnh xuống giường.

“Trương Thiên Thành, anh như vậy có khác gì kẻ lúc nãy đâu?”

Vũ Linh Đan tức giận quát.

“Tôi không khác gì hắn sao? Vậy lúc nãy là ai cứu cô?”

Một câu nói đã thành công chọc giận Trương Thiên Thành.

Dù anh có vô sỉ thì cũng không đến lượt kẻ vô sỉ khi nãy có thể được đem ra so sánh. Một khi Trương Thiên Thành nổi giận thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Anh dường như đã dùng toàn bộ sức mạnh đè Vũ Linh Đan xuống, thấy cô vẫn còn muốn phản kháng, anh nở một nụ cười lạnh: “Nếu đã không khác nhau, vậy cô hãy thử nếm chút mùi vị bị cưỡng h**p đi!”

“Tên khốn nạn này!”

“Vừa nãy cô cũng mắng hắn như vậy sao, đúng thật là khiến người ta thèm khát.”

Rõ ràng là không nỡ nhưng lời Trương Thiên Thành thốt lên lại khiến người ta đau đớn vô cùng.

Nước mắt của Vũ Linh Đan một lần nữa lại rơi xuống từ khóe mắt, phản kháng không được còn bị anh xâm phạm từ trên xuống dưới. Ngay lúc Vũ Linh Đan gần như đã buông bỏ giãy giụa thì Trương Thiên Thành cũng dừng lại.

Nguyên do là bởi nhìn Vũ Linh Đan nằm đó như một xác chết, hứng thú trong nháy mất đã tan biến sạch.

Vô vị nhàm chán!

Trương Thiên Thành lạnh nhạt, đứng dậy, rời khỏi người cô. Anh ta lạnh nhạt chửi một tiếng rồi bắt đầu mặc quần áo.

Vũ Linh Đan quệt đi nước mắt, cầm chăn đắp lên cơ thể trống trơn của mình sau đó bao kín lại.

Thấy cô như vậy, từ tận sâu trong lòng Trương Thiên Thành cũng thấy khó chịu. Hai người ở bên nhau đâu chỉ mới một hai ngày, thế mà người con gái chẳng có chút tin tưởng cơ bản nào với anh cả.

Dường như anh đã quên đi những tổn thương mình từng gây ra cho Vũ Linh Đan, bắt đầu than trách mọi mặt Vũ Linh Đan đối xử bất công với mình.

“Vũ Linh Đan, nếu như cô đã đồng ý điều kiện trao đổi của tôi thì từ hôm nay, cô hãy chuyển đến nhà tôi chăm sóc cho Coco đi.”

Trương Thiên Thành bực bội ra lệnh.

“Tôi đã nói sẽ đến gặp Coco, nhưng không phải là mỗi ngày!”

Vũ Linh Đan cảm thấy thật bất lực.

“Nhưng giờ tôi thay đổi ý kiến rồi.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 161


Chương 161: Một cuộc điện thoại

Màu đen trong mắt Trương Thiên Thành tựa như màu mực đậm đặc, che lấp hết những cảm xúc.

Anh nhếch miệng, rít lên từng tiếng qua kẽ răng: “Dáng vẻ của tôi trong tim cô chính là kẻ vô sỉ như thế, không phải à?”

Vũ Linh Đan nhất thời cứng họng, há hốc mồm mà không biết nên trả lời câu hỏi này ra sao.

“Cô yên tâm, tôi sẽ không làm khó dễ cô đâu, thức ăn đưa đến tận cửa tôi còn chẳng có hứng thú nữa là cô.”

Trương Thiên Thành lạnh nhạt bỏ lại một câu, còn không để cho Vũ Linh Đan có cơ hội phản bác đã nặng nề đóng cửa lại, hiên ngang bỏ đi.

Vũ Linh Đan cảm thấy tim đập mạnh, im lặng nhắm mắt lại.

Sau vài giây, Vũ Linh Đan bắt đầu đừng lên mặc quần áo, ngồi lại xuống bàn. Lúc này cô mới để ý có vài chỗ đã được Trương Thiên Thành đánh dấu. Tính ra thì cô vốn chỉ mới làm xong một phần ba công việc nhưng giờ đã xong một nửa rồi.

Vũ Linh Đan không kiềm được lòng nhìn ra ngoài cửa sổ. Chiếc Maybach đen kia đã bật sáng đèn, có lẽ Trương Thiên Thành đang định bỏ đi.

Vũ Linh Đan khẽ thở dài, không thể phủ nhận hiệu suất làm việc của Trương Thiên Thành rất cao, cô chỉ vừa đi tắm anh đã giúp cô làm xong đống công việc phải cần mấy tiếng mới hoàn thành.

Tùy tiện xem qua thấy không có vấn đề gì, Vũ Linh Đan cũng an tâm. Dù nhân phẩm của Trương Thiên Thành chẳng tốt đẹp gì nhưng năng lực làm việc vẫn là số một.

Tối nay cô có thể an tâm ngủ rồi.

Trương Thiên Thành ngồi trong xe, thô bạo đập một quyền lên tay lái. Anh khởi động động cơ mà không có ý định rời đi,

Bất kể nói sao thì chắc chắn tối nay Vũ Linh Đan cũng đã bị dọa sợ.

Lần này anh đi, còn không biết cô gái ngốc nghếch kia còn có thể ngủ được hay không.

Đang suy nghĩ, thấy phòng của Vũ Linh Đan tắt đèn. Đáy lòng Trương Thiên Thành hiếm khi lại thấy bất bình: “Giúp cô hoàn thành công việc mà cô còn có thể an tâm đi ngủ được, đúng là đồ không tim không phổi.”

Mắng xong, Trương Thiên Thành cũng thấy nhẹ lòng.

Xảy ra chuyện lớn như vậy, cô gái khác có lẽ chỉ biết trốn trong chăn khóc nức nở, người có thể an tâm đi ngủ như thế chắc cũng chỉ có mình Vũ Linh Đan mà thôi.

Thẳng đến sáng ngày hôm sau, mặt trời đã mọc ở đằng đông, Trương Thiên Thành mới rời khỏi chỗ của Vũ Linh Đan.

Khi Vũ Linh Đan kéo rèm cửa sổ ra, cảm nhận những tia nắng mặt trời đầu tiên của ngày mới, công trường sớm đã thân thuộc cũng sớm trở lại những ngày cũ yên lặng.

Vũ Linh Đan nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm giác phơi nắng thật tuyệt.

“Chào Giám sát Đan.”

Có người lên tiếng chào hỏi Vũ Linh Đan, Vũ Linh Đan liền gật đầu cười. Sau khi quay lại, điện thoại cô đổ chuông làm tim cô lại đập mạnh, chuyện xảy ra tối hôm qua vẫn để lại trong cô một bóng ma tâm lí.

Sau khi bình tĩnh nhận điện thoại, là Vũ Phong Toàn. Vũ Linh Đan cười nhạt, tối hôm qua vừa xảy ra chuyện mà đã gấp gáp gọi điện đến đây vậy rồi, quả đúng là biết quan tâm cô mà.

Nguyễn Kim Thanh nhận lấy điện thoại từ Vũ Phong Toàn, vẻ mặt không còn ác liệt như trước kia, nét mặt rất dịu dàng. Đây là thỏa thuận của họ tối qua, sáng sớm nay sẽ do Nguyễn Kim Thanh gọi điện thoại, như vậy cho thấy bà ta cũng có thành ý một chút.

“Linh Đan à, tối qua ngủ có ngon không? Theo dì thấy thì con vẫn nên dọn về nhà ở đi, dù sao ở đây cũng là nhà con mà.”

Nguyễn Kim Thanh giống như là thay đổi tính cách, bắt đầu lựa lời khuyên bảo Vũ Linh Đan trong điện thoại.

Nếu như Vũ Linh Đan không đồng ý, thì cứ như là cô không biết điều vậy.

Nhưng Vũ Linh Đan chỉ cười giễu một tiếng rồi hỏi: “Ở đây không có người khác, bà có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi.”

“Xem cái giọng điệu của con kìa.”

Nguyễn Kim Thanh có phần khó xử nhìn Vũ Phong Toàn một cái, bà ta dùng ánh mắt ra hiệu cho Vũ Phong Toàn không cần lo lắng, rồi nói: “Dì không có ý gì khác, cũng chỉ là muốn tốt cho con.”

“Thế thì bà yên tâm, tối qua tôi ngủ rất ngon, chẳng có chuyện gì cả.”

Vũ Linh Đan nở nụ cười, cố ý nhấn mạnh giọng, nói từng chữ từng chữ.

Nguyễn Kim Thanh chau mày.

Tối qua rõ ràng…

Không thể có sai sót được, nhất định là Vũ Linh Đan lừa mình. Nguyễn Kim Thanh hừ lạnh một tiếng trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn đầy sự lo lắng: “Một đứa con gái như con sống ở ngoài một mình dù sao cũng có chút không tiện, theo dì thấy…”

“Không cần đâu, nếu như không có chuyện gì nữa thì tôi cúp máy trước đây.”

Vũ Linh Đan đã sẵn sàng cúp máy, trước khi cúp cô còn nhắc nhở bà ta một câu: “Chỉ cần bà không giở trò xấu, cuộc sống ở bên ngoài của tôi sẽ rất tốt.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 162


Chương 162:

Cúp điện thoại xong, Vũ Phong Toàn sốt ruột bước đến: “Thế nào rồi, con bé đồng ý chưa?”

Nguyễn Kim Thanh lắc đầu tỏ vẻ đau lòng, cúi mặt xuống tự trách: “Đều là lỗi của tôi, nếu như không phải tôi…”

“Kim Thanh, bà làm rất tốt, chỉ là khúc mắc của Linh Đan đối với chúng ta quá sâu.”

Vũ Phong Toàn lại thở dài một hơi, bây giờ Vũ Linh Đan trưởng thành rồi, ông ta cũng không biết làm thế nào với đứa con gái này nữa.

Nếu không phải ông ta nghe nói Vũ Linh Đan với Trương Thiên Thành có tin đồn quay lại, muốn thúc đẩy mối quan hệ này thì cũng sẽ không gấp gáp muốn Vũ Linh Đan về nhà như vậy.

“Vậy hay là… Lát nữa đích thân tôi đi tìm gặp Linh Đan, nếu thật sự không được nữa thì tôi sẽ cúi đầu xin lỗi con bé.”

Khóe mắt Nguyễn Kim Thanh ướt át, bà ta cắn môi, trầm giọng nói.

“Không cần thiết.”

Từ tối hôm qua, Vũ Phong Toàn đã tin Nguyễn Kim Thanh rồi.

Lúc trước Nguyễn Kim Thanh làm sai, bây giờ bà ta đã dùng hành động để thay đổi, Vũ Phong Toàn không có lý do gì mà không tin bà ta cả. Thậm chí Vũ Phong Toàn còn yêu thương bà ta hơn trước, sao nỡ để bà ta chịu khổ cơ chứ.

“Thế…”

Nguyễn Kim Thanh cũng không nói gì nữa, mà hoàn toàn nghe theo ý của Vũ Phong Toàn.

Vũ Phong Toàn chau mày, đôi mắt sáng sủa có thêm một chút phức tạp, nghĩ một hồi lâu, cuối cùng ông ta vỗ vỗ vai Nguyễn Kim Thanh, nói: “Chuyện này, cứ để tôi xử lý đi.”

“Hay là chúng ta tìm Trương Thiên Thành nói chuyện, nếu như cậu ta thật sự muốn quay lại thì nhất định sẽ chấp nhận lời mời của chúng ta, còn không thì chúng ta có làm gì cũng không có ý nghĩa nữa.”

Nguyễn Kim Thanh rất nhanh trí lại nghĩ ra một chủ ý tuyệt diệu.

“Cái này…”

Vũ Phong Toàn có hơi khó xử.

Dẫu sao lần trước có Vũ Linh Đan từng cảnh cáo, con người Trương Thiên Thành này thâm sâu không dễ đoán, chỉ ăn cơm không thì e là không thể nói rõ được vấn đề, ngược lại còn cho thấy bản thân quá hấp tấp.

“Chuyện này để tôi cân nhắc thêm.”

Cuối cùng Vũ Phong Toàn để lại một câu.

Nguyễn Kim Thanh vốn đang lo lắng, sau khi Vũ Phong Toàn ra ngoài thì bà ta lại chuyển sang nụ cười mỉa. Hai tay vòng trước ngực, từ từ đi lên lầu.

Vũ Linh Đan làm hại khiến Vũ Hải Yến bị hủy hôn, lần này cô đừng hòng nghĩ đến việc gả vào nhà họ Trương lần nữa. Nguyễn Kim Thanh lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Trương Đức Phú.

Trong điện thoại, sau khi Trương Đức Phú xác định rõ thân phận của Nguyễn Kim Thanh thì thái độ cậu ta liền xấu đi, rất cảnh giác, đồng thời cũng rất lạnh nhạt, cậu ta lạnh lùng hỏi: “Bà tìm tôi có chuyện gì?”

“Giám đốc Phú, cậu khoan hãy kích động đã. Tôi tìm cậu là có chuyện liên quan đến Vũ Linh Đan.” Nguyễn Kim Thanh vội vàng nói.

“Linh Đan?” Trương Đức Phú chau mày.

Từ tối qua đến bây giờ, Vũ Linh Đan luôn né tránh không nghe điện thoại của mình. Trong lòng cậu ta rất lo lắng, lời của Nguyễn Kim Thanh chắc chắn là chạm đến nội tâm của cậu ta, cậu ta hỏi lần nữa: “Sao thế?”

“Chuyện là thế này, ái chà, tôi cũng không biết có nên nói với cậu không, nếu như để Linh Đan biết được thì chắc chắn sẽ không vui đâu.”

Nguyễn Kim Thanh biết Trương Đức Phú sẽ có hứng thú với chuyện của Vũ Linh Đan, nên cố ý làm ra vẻ bí ẩn.

Kết quả Trương Đức Phú lại nói: “Nếu như chuyện mà Vũ Linh Đan không muốn tôi biết thì tôi cũng không cần biết.”

Nói xong, Trương Đức Phú lập tức cúp điện thoại.

Không lâu sau, điện thoại lại vang lên nữa. Lần này Trương Đức Phú đã hoàn toàn mất kiên nhẫn, hét lên vào điện thoại: “Rốt cuộc bà còn có chuyện gì muốn nói với tôi?”

“Giám đốc Phú, cậu đừng kích động, là Vũ Linh Đan, con bé…”

“Cô ấy rốt cuộc làm sao?”

Trương Đức Phú nóng giận, hoàn toàn không biết trong bình hồ lô của người đàn bà này rốt cuộc bán thuốc gì.

“Con bé bị cưỡng h**p.” Nguyễn Kim Thanh trầm giọng nói.

“Cái gì!”

Trương Đức Phú nghe xong liền đứng bật dậy, đầu gối đụng vào bàn phát ra tiếng dữ dội, nhưng cậu ta không hề cảm thấy đau chút nào, chỉ nắm chặt điện thoại, nói: “Bà nói lại lần nữa cho tôi.”

“Giám đốc Phú, chuyện nghiêm trọng như vậy, tôi đâu có dám đùa với cậu chứ.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 163


Chương 163:

Trong điện thoại, Nguyễn Kim Thanh cười mỉa một tiếng, nhìn gió, trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ, tâm trạng vô cùng tốt. Bà ta không kiềm được gõ nhẹ ngón tay lên bệ cửa sổ, tiếp tục nói: “Cho nên, tôi mới không biết có nên nói chuyện này cho cậu không.”

Trương Đức Phú không ngốc, sẽ không vì một câu nói của Nguyễn Kim Thanh mà chạy đi chất vấn Vũ Linh Đan, mà là hỏi lại một cách hoài nghi: “Sao bà biết được chuyện này?”

Vũ Linh Đan sẽ không vô duyên vô cớ mà nói chuyện này cho Nguyễn Kim Thanh biết, nếu như biết được từ con đường khác thì cậu ta cũng sẽ biết, nhưng đến bây giờ mọi thứ đều là trời yên biển lặng.

“Chuyện tối qua mà bà đã biết rồi, có phải có nhanh quá rồi không, hay là nói chuyện này có liên quan đến bà?”

Phút chốc Trương Đức Phú đã đoán ra được chân tướng của sự việc, nghiêm giọng chất vấn.

“Con người cậu…” Nguyễn Kim Thanh có chút tức giận.

“Tôi chỉ là có ý tốt muốn nhắc nhở cậu, cũng cho cậu thêm cơ hội. Cậu lại nghi ngờ tôi, bỏ đi, nếu cậu không tin tôi thì tôi cúp đây.”

Nói xong, Nguyễn Kim Thanh cúp điện thoại thật.

Trương Đức Phú chau mày,sầm mặt, nghĩ một hồi rồi vẫn quyết định đi gặp Vũ Linh Đan thử xem.

Phải nói rằng môi trường sống hiện tại của Vũ Linh Đan quả thực hơi kém, nếu như thật sự xảy ra chuyện gì thì sẽ rất rắc rối.

Lúc Trương Đức Phú đến thì Vũ Linh Đan đang bàn bạc với mấy nhà thầu về chuyện phân chia khu vực. Cô nhìn thấy Trương Đức Phú thì cũng chỉ ngẩng đầu lên nhìn một cái, tỏ ý bảo cậu ta đứng ở bên đợi cô.

Nhìn sắc mặt của Vũ Linh Đan, dáng vẻ bận rộn không hề giống giả vờ, trong lòng cậu ta cũng có tám phần mười chắc chắn, cũng cảm thấy phẫn nộ vì bà ta dám chơi mình.

Trương Đức Phú ra ngoài, gọi lại số điện thoại lúc nãy, mở miệng là mắng xối xả: “Người đàn bà này, bà dám chơi tôi à? Bà dám nói Linh Đan xảy ra chuyện, có tin tôi khiến con gái bà xảy ra chuyện không hả?”

Bên này, Nguyễn Kim Thanh đang dương dương đắc ý, thậm chí còn tự rót cho mình một ly rượu đỏ, vừa nghe Trương Đức Phú nói vậy thì ngây ra, vô thức nói: “Không được.”

“Cái gì mà không được, tôi thấy bà không có ý tốt gì cả.”

Trương Đức Phú tức giận.

Vũ Linh Đan không sao, Trương Đức Phú đương nhiên là thở phào một hơi, có điều cơn tức mà Nguyễn Kim Thanh mang lại, cậu ta không nuốt trôi, nói một câu: “Hai mẹ con các người cứ đợi đó cho tôi!”, sau đó liền cúp điện thoại.

Lúc này, Nguyễn Kim Thanh không bình tĩnh nổi nữa.

“Không được!”

Nguyễn Kim Thanh thì thào.

Rõ ràng bà ta đã tìm người rồi, tuy đến giờ vẫn không có tin tức, nhưng không có tin tức chính là tin tức tốt nhất, hơn nữa Vũ Linh Đan là con gái chân yếu tay mềm, sao đánh lại được một người đàn ông chứ?

Đây đã là chuyện gạo nấu thành cơm rồi, chắc chắn là do Vũ Linh Đan không thừa nhận, hại bà ta đắc tội với Trương Đức Phú. Nguyễn Kim Thanh hít một hơi, cũng chỉ có thể cho rằng con nhỏ Vũ Linh Đan đó ngụy trang quá giỏi, giấu diếm chuyện kia đi.

“Hừ, càng muốn giấu diếm thì càng chứng tỏ có chuyện.”

Nguyễn Kim Thanh tự tin, lòng bà ta cũng an tâm hơn rất nhiều, bà ta muốn xem xem, rốt cuộc là bà ta lợi hại hay là Vũ Linh Đan lợi hại.

Nguyễn Kim Thanh lập tức gọi lại cho Trương Đức Phú, đối phương không nghe, bà ta chỉ có thể nhắn tin: “Không cần biết cậu có tin hay không, ba ngày sau mọi chuyện sẽ rõ.”

Bỏ di động xuống, Nguyễn Kim Thanh cũng không chịu ngồi yên, bắt đầu gọi điện thoại, nhưng đối phương vẫn không nghe.

“Hết cách rồi, xem ra chỉ có thể tự đi tìm người thôi.”

Nguyễn Kim Thanh lẩm bẩm.

Bên kia, Vũ Linh Đan đã làm xong việc, nhưng thấy Trương Đức Phú đứng bên ngoài gọi điện thoại nên cũng không quấy rầy cậu ta.

Chờ đến khi cậu ta quay lại, Vũ Linh Đan mới cười khách khí, hỏi: “Trương Đức Phú, sao cậu lại tới đây?”

“Em không cần khách khí với tôi thế đâu.”

Trương Đức Phú cười gượng, sau đó nhìn xung quanh. Mấy chủ thầu biết Trương Đức Phú, cũng biết quan hệ giữa cậu ta và Vũ Linh Đan không tầm thường, bọn họ mỉm cười, đứng dậy thu dọn đồ đạc: “Giám sát Đan, chúng tôi về rồi xem cũng được, không quấy rầy hai người nữa.

“Haiz, mọi người…”

Vũ Linh Đan đang định ngăn lại nhưng cả đám đều rời đi, trước mặt cô thì có Trương Đức Phú đứng chắn, cô chỉ có thể ngồi xuống, nói: “Nói đi, có chuyện gì?”

“Không có gì.”

Lúc này đến lượt Trương Đức Phú bối rối, tim đập thình thịch, khó khăn lắm mới ổn định được cảm xúc, nói: “Không có gì, tôi chỉ muốn qua xem em có sao không thôi.”

“Tôi thì có thể có chuyện gì chứ?”

Vũ Linh Đan lập tức cảnh giác.

Chuyện tối qua khiến thần kinh của Vũ Linh Đan hơi nhạy cảm, sáng nay nhà họ Vũ gọi điện thoại, giờ Trương Đức Phú lại xuất hiện, mọi thứ rất không bình thường.

Trương Đức Phú vội nói: “Em không sao là tốt rồi, em không sao là tốt rồi.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 164


Chương 164:

Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng.

Vũ Linh Đan vẫn chưa có ý định nói những lời từ đáy lòng mình với Trương Đức Phú, lúc này im lặng, cậu ta từ từ tới gần, ngồi xuống đối diện cô, cẩn thận quan sát nét mặt của cô, cuối cùng cúi đầu dịu dàng nói: “Chuyện hôm qua, tôi xin lỗi.”

“Không sao đâu, tôi cũng quên rồi.”

Vũ Linh Đan nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.

“Linh Đan, em đừng như vậy, em cũng biết lòng tôi mà, cho dù người nhà họ Trương có phản đối thế nào, tôi cũng sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình đâu, tôi muốn em có thể tin tưởng tôi.”

Trương Đức Phú nói, sau đó quỳ xuống trước mặt Vũ Linh Đan. Cô sớm đã đề phòng, lập tức đứng dậy, hốt hoảng vén tóc ra sau tai, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ, lạnh lùng nói: “Trương Đức Phú, cậu không cần làm vậy đâu. Nếu cậu thật sự muốn bảo vệ tôi thì sau này chỉ cần giữ khoảng cách với tôi là được.”

“Chuyện không phải như em nghĩ đâu, sau này có tôi đây, sẽ không ai dám bắt nạt em nữa.”

Trương Đức Phú lập tức đảm bảo.

Vũ Linh Đan thầm cười lạnh, chuyện hôm qua, Trương Đức Phú chẳng làm được gì cả, còn Trương Thiên Thành đi qua nói một hai câu đã giải quyết được vấn đề.

Vừa nghĩ tới Trương Thiên Thành, đầu Vũ Linh Đan lập tức nóng lên, vô duyên vô cớ, tự nhiên nghĩ đến anh ta làm gì?

Vũ Linh Đan bày ra vẻ mặt nghiêm túc, không suy nghĩ gì nhiều, nhưng trong lòng đang cuộn sóng mãnh liệt, cô sợ Trương Đức Phú sẽ nhìn ra gì đó liền quay người giả bộ làm việc: “Tôi còn phải làm việc, không tiếp cậu được nữa đâu.”

Trương Đức Phú nhìn bóng lưng nhỏ nhắn đó, chỉ cảm thấy lời nói của cô cực kì chói tai.

Cậu ta đã làm nhiều vậy rồi, sao cô lại không cảm nhận được, sau đó đối xử với cậu ta tốt hơn một chút chứ?

Trương Đức Phú nắm chặt tay, mấy giây sau mới hỏi: “Là vì Trương Thiên Thành sao?”

Tay Vũ Linh Đan run lên, tài liệu trong tay suýt rơi xuống đất, cũng may là cô nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, lại đưa lưng về phía Trương Đúc Phú, lúc này mới bình tĩnh nói: “Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi và Trương Thiên Thành không giống những gì tin tức nói đâu.”

Trương Đức Phú thở dài một hơi.

Dù sao thì cũng là hai người đã ly hôn, trước đó ồn ào thế nào, cậu ta cũng biết.

Nếu không phải tin giả thì Trương Thiên Thành cũng không xóa nhanh đến vậy, cậu ta gật đầu, giọng điệu dịu đi rất nhiều: “Nếu vậy thì hàng ngày tôi sẽ đến đón em, một cô gái như em ở lại công trường có rất nhiều điều bất tiện, tôi cũng lo em sẽ xảy ra chuyện gì đó.”

“Tôi thì có thể xảy ra chuyện gì chứ, cậu cứ yên tâm đi.”

Vũ Linh Đan miễn cưỡng mỉm cười, không muốn nhắc lại chuyện tối qua.

Trương Đức Phú chỉ lắc đầu, vẻ mặt cực kì nghiêm túc: “Tôi vẫn không yên tâm, phải tự xác nhận em không sao mới được.”

“Thật sự không cần đâu.”

Vũ Linh Đan không biết từ chối thế nào nữa.

Trương Đức Phú chỉ cho rằng Vũ Linh Đan không muốn gây phiền phức cho mình, sau khi nói câu “Tôi sẽ đến!” thì liền rời khỏi.

Vũ Linh Đan lắc đầu, không nói gì, có chút bất đắc dĩ.

Lời cảnh cáo của Dương Thanh My ngày hôm qua vẫn còn rõ mồn một, nhưng Trương Đức Phú cứ cố chấp như vậy, cô không biết những chuyện phiền phức như tối qua sẽ lại xảy đến lúc nào nữa.

Vũ Linh Đan từng có suy đoán đó, nhưng không ngờ sẽ tới nhanh như vậy.

Lúc Vũ Linh Đan sắp tan làm, một chiếc BMW lao tới dưới ánh chiều tà.

Chiếc xe làm bụi bay mù mịt, cuối cùng dừng lại trước mặt Vũ Linh Đan, đôi giày cao gót giẫm xuống đất, lúc cô còn chưa nhìn rõ người đến là ai, đối phương đã tát cô một cái.

Vũ Linh Đan lảo đảo, may là vẫn chưa ngã sấp xuống, có điều lúc này cô cũng đã thấy rõ người tới, lập tức cảm thấy phiền não.

Dương Thanh My cho người đi theo Trương Đức Phú, cho nên cũng biết cậu ta đến tìm Vũ Linh Đan. Biết vấn đề nằm trên người con trai mình, nhưng Dương Thanh My không chịu thừa nhận, lại đổ hết mọi tội lỗi lên người Vũ Linh Đan.

“Con hồ ly tinh này, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, bảo cô tránh xa người nhà họ Trương chúng tôi ra, sao cô vẫn mặt dày quấn lấy Đức Phú nhà chúng tôi thế hả?”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 165


Chương 165: Mọi người về đi

Dương Thanh My rất hung hăng, vừa xuống xe đã chiếm lấy thế chủ động.

Thấy xung quanh có không ít công nhân nhìn lại, Dương Thanh My cười lạnh, thấp giọng nói: “Chỉ cần cô đồng ý với tôi rằng sẽ không gặp Trương Đức Phú nữa, tôi sẽ không nói chuyện đó ra ngoài, nếu không…”

Vũ Linh Đan nheo mắt lại.

Đây là chỗ làm việc của cô, cô cũng biết lần này Dương Thanh My qua đây là muốn uy h**p cái gì nhưng không hề sợ, dù sao chỗ này cũng chẳng phải tập đoàn Á Đông.

Vũ Linh Đan nói: “Không thì bà định thế nào? Bà thử hỏi công nhân trên công trường của tôi xem, là tôi mặt dày tìm Trương Đức Phú, hay là Trương Đức Phú mặt dày tìm tôi?”

Vũ Linh Đan không hề khống chế giọng nói của mình, lúc nãy cô chẳng làm gì sai cả, đương nhiên chẳng việc gì phải sợ hãi.

“Không được nói con trai tôi như vậy!”

Vừa nghe thấy hai chữ “mặt dày”, mắt Dương Thanh My đỏ ngầu.

Bà ta có thể nói người khác như vậy, nhưng người khác không được phép nói con trai bà ta như thế.

Bà ta lập tức giơ tay lên tát cái nữa, Vũ Linh Đan vội vàng lùi về phía sau, cô không muốn dây dưa nhiều với bà ta, liền nói: “Bà Trương, những gì nên nói tôi đã nói hết rồi, nếu bà muốn bịa đặt thì tôi cũng chẳng ngăn được, có điều phiền bà hãy nói chuyện với Trương Đức Phú nhiều hơn một chút, bảo cậu ta không cần tới thăm tôi hàng ngày đâu.”

Vũ Linh Đan nói vậy là vì thật sự không muốn Trương Đức Phú qua đây nữa.

Nhưng Dương Thanh My nghe xong thì ý nghĩa đã hoàn toàn thay đổi.

Bà ta không thích Trương Đức Phú qua đây, Vũ Linh Đan lại nói cậu ta sẽ qua hàng ngày, rõ ràng là đang khiêu khích bà ta mà.

Tính tình Dương Thanh My thô bạo đâu chịu được những điều này, lập tức xông đến, sau đó ra hiệu, mấy người đàn ông mặc áo đen cũng tiến lên.

Vũ Linh Đan bị vệ sĩ vây xung quanh, Dương Thanh My cười lạnh, ép mình tỉnh táo lại, nói: “Chỉ cần hôm nay cô đảm bảo với tôi, chắc chắn tôi sẽ không làm khó dễ cô nữa.”

Vũ Linh Đan cười lạnh, cô không sợ, cho nên cứ đứng im tại chỗ, không nói một lời.

Không bao lâu sau, nhóm công nhân đứng bên cạnh xem náo nhiệt đều cầm công cụ trong tay, vây quanh đám người kia.

Dương Thanh My nhíu mày.

Bà ta hừ lạnh một tiếng: “Các người muốn làm gì?”

“Chúng tôi muốn làm gì, hoàn toàn dựa vào chuyện bà sẽ làm gì Giám sát Đan, biết điều thì mau cút đi cho tôi!”

Một công nhân trong đó giơ xẻng sắt lên, lớn tiếng nói.

“Các người thử ra tay xem!”

Dương Thanh My không hề bị dọa, chỉ phát cáu với Vũ Linh Đan: “Sao nào, Vũ Linh Đan, cô định ra tay với tôi đấy à?”

Người không biết xấu hổ đúng là vô địch thiên hạ, bà ta tưởng người trên đời này đều phải nhường nhịn bà ta chắc?

Vũ Linh Đan tức đến mức bật cười, trong lòng cảm thán vì nhóm công nhân đứng về phía mình, đồng thời nói với Dương Thanh My: “Bà Trương, bà muốn bắt nạt tôi mà không cho tôi tự cứu mình à? Đấy, bà đánh đi!”

“Cô…”

Dương Thanh My vô cùng tức giận, quay đầu trao đổi ánh mắt với vệ sĩ, người đó lắc đầu, thấp giọng nói: “Đối phương có quá nhiều người…”

Dương Thanh My cảm thấy huyệt Thái Dương của mình đang nhảy lên, vốn định đến ra oai với Vũ Linh Đan, kết quả cô lại gọi người đến, tuy trong lòng không vui nhưng cũng không dám làm gì nữa.

“Mọi người về xe đi.”

Dương Thanh My không quay đầu, lạnh lùng nói.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 166


Chương 166: Mất đi ý thức

Vũ Linh Đan cũng khoát tay, nhìn họ bằng ánh mắt cảm kích, người công nhân đó không hề quan tâm, vết sẹo trên mặt cực kì bắt mắt, sát khí bức người.

“Giám sát Đan, nếu cần thì cứ gọi. Anh em chúng tôi sẽ tới ngay, cũng cho mụ đàn bà này biết đây là địa bàn của ai.”

“Cảm ơn.”

Vũ Linh Đan lẩm bẩm nói với công nhân, nhưng Dương Thanh My không hề biết. Cô không nhịn được giễu cợt nói: “Bà Trương, đây không phải là tập đoàn Á Đông, mọi người sẽ không nhường nhịn bà đâu, mời bà về cho!”

Các công nhân cũng phân rõ phải trái, Vũ Linh Đan tự tin hơn nhiều.

Không nói đến những vệ sĩ mà Dương Thanh My mang đến đây, những công nhân làm việc ở công trường hay làm việc tay chân, sức lực cũng không phải để trưng cho đẹp. Vũ Linh Đan hoàn toàn không sợ, cô khoanh tay trước ngực, từ trên cao nhìn xuống Dương Thanh My.

Dương Thanh My sao chịu được nỗi nhục này, nhất là người đó còn là Vũ Linh Đan luôn khiến bà ta chướng mắt nữa.

Hôm nay nếu là người khác thì thôi đi, nhưng hết lần này đến lần khác đều là Vũ Linh Đan, bà ta không nuốt trôi cơn tức, nếu không nhờ người khác giúp được thì bà ta sẽ tự ra tay.

Lập tức, Dương Thanh My lại xông đên, hai tay nắm chặt cổ áo Vũ Linh Đan, mở miệng là mắng “hồ ly tinh”, hoàn toàn không còn dáng vẻ cao quý của bà Trương.

Mấy công nhân cạnh đó cũng ngây ra.

Muốn lên giúp cũng không tiện lắm…

Đang lúc khó xử, một chiếc Maybach phanh gấp, nhanh chóng dừng lại bên cạnh.

Trương Thiên Thanh mặc đồ đen, dáng người cao ngất, vừa xuống xe đã kéo tóc Dương Thanh My, bà ta kêu ré lên như lợn chọc tiết, sau đó ngã ra sau.

Tiếp đó, Vũ Linh Đan cũng kêu lên đau đớn.

Trương Thiên Thành thấy Dương Thanh My vẫn đang túm tóc Vũ Linh Đan, sát khí trong mắt hiện lên, nhóm công nhân xung quanh cũng sợ hãi. Trương Thiên Thành đánh thẳng vào sau cổ Dương Thanh My, bà ta vô thức buông tay, anh vội kéo Vũ Linh Đan lại.

Để mặc Dương Thanh My ngã ra đất, bụi bay mù mịt.

Mấy vệ sĩ muốn lao đến nhưng đã bị nhóm công nhân vây quanh, có người nói: “Đúng là hả giận, nên để bà ta chịu chút đau khổ!”

Bà Trương gì đó chẳng là gì trong mắt đám công nhân này cả, thân phận của bà ta với họ quá xa xôi, họ cũng chẳng thấy có vấn đề gì cho nên cũng không cần kiêng kị.

Vũ Linh Đan còn chưa phản ứng kịp thì đã nằm trong lòng Trương Thiên Thành rồi.

Nhưng có thể là cô cảm thấy hơi chóng mặt, cho nên cảm giác Trương Thiên Thành như biến thành hai người, sau đó anh có nói gì đó nữa nhưng cô hoàn toàn không nghe được.

“Tìm phiền toái mà tìm đến tận đây cơ à?”

Những lời này là Trương Thiên Thành nói với Dương Thanh My.

Nhìn dáng vẻ chật vật của bà ta, Trương Thiên Thành không hề coi bà ta là trưởng bối của mình mà còn cười nhạt đánh giá, khóe miệng nhếch lên.

“Á!”

Dương Thanh My hét lên, gáy vô cùng đau đớn: “Trương Thiên Thành, dù gì tôi cũng là mẹ cậu, cậu dám làm vậy với tôi, tôi về rồi nhất định sẽ nói với bố cậu.”

“Bà thích nói sao thì nói, nếu bà cảm thấy nó có tác dụng với tôi.”

Trương Thiên Thành lạnh lùng nói một câu.

Đúng lúc này, có công nhân nhanh mắt thấy Vũ Linh Đan đã nhắm mắt lại, liền vội vã kêu to: “Giám sát Đan sao thế?”

Lòng Trương Thiên Thành trùng xuống, cúi đầu thấy Vũ Linh Đan đã mất đi ý thức, anh vội vàng lắc hai cái, tiếp tục gọi cô: “Vũ Linh Đan, Vũ Linh Đan…”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 167


Chương 167: Nguy cấp rồi

Chắc chắn Vũ Linh Đan đã quá mệt mỏi, đến cuối cùng không chống đỡ nổi nữa, thấy Trương Thiên Thành cho mình một chỗ dựa, cô vừa mơ mơ màng màng đã chìm vào giấc ngủ.

Trương Thiên Thành thôi do dự, không dám chậm trễ dù chỉ một phút. Anh bế Vũ Linh Đan lên xe, trông thấy Dương Thanh My vẫn đang nhìn qua bên này, Trương Thiên Thành lạnh lùng nói: “Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, cho dù bà là ai tôi cũng sẽ không bỏ qua cho bà đâu.”

“Trương Thiên Thành, cậu đang uy h**p ai thế?”

Nghe thấy lời này, Dương Thanh My lập tức nổi cáu.

Bình thường nhân nhượng Trương Thiên Thành là vì giữ thể diện cho anh, giữ hòa khí gia đình, nhưng Trương Thiên Thành như vậy rõ ràng là không cần thể diện nữa. Dù sao thì bà ta cũng bị thương, dựa vào đâu mà lại trở thành bà ta bắt nạt Vũ Linh Đan chứ?

Ngay tức khắc, Dương Thanh My cũng lên xe nói với tài xế: “Lái cho tôi, đi theo chiếc xe phía trước, tôi cũng phải đến bệnh viện.”

“Có cần báo cho ông chủ không ạ?”

Tài xế lo lắng hỏi.

Một chút sợ hãi thoáng hiện trong mắt Dương Thanh My, dù gì cũng là bà ta chạy đi tìm Vũ Linh Đan gây chuyện, nói trên lý thuyết thì bản thân cũng có phần đuối lý.

Nghĩ ngợi một lát, Dương Thanh My vẫn tỏ ra như sao cũng được đáp: “Cũng chẳng có gì đáng bàn cả, chút chuyện nhỏ này tự tôi cũng có thể xử lí được.”

Trong bệnh viện.

Trương Thiên Thành vội vã bế Vũ Linh Đan chạy thẳng đến phòng cấp cứu, bởi vì không có hẹn trước nên người ta bảo Trương Thiên Thành chờ ở ngoài. Cuối cùng Trương Thiên Thành lại một cước đạp văng cửa phòng làm việc của bác sĩ, ném thẳng người xuống bàn làm việc, lạnh lùng ra lệnh: “Cô ấy hôn mê rồi, tôi cần các ông cứu người ngay lập tức.”

“Người này là ai thế.”

“Phải đó, dù có muốn cứu người thì cũng phải đi lấy số trước đã. Anh cứ yên tâm, chúng tôi sẽ tìm người đến trị liệu đặc biệt.”

Mấy vị bác sĩ đứng lên nói.

“Im miệng.”

Trương Thiên Thành đã không nhịn nổi nữa. Nếu không phải giờ Vũ Linh Đan vẫn còn đang hôn mê, bất ổn thì anh cũng đâu cần kiềm chế lửa giận của bản thân chứ.

Vậy nên Trương Thiên Thành hạ giọng, nói ra từng câu từng chữ: “Nếu các ông nói thêm câu nào nữa làm chậm trễ thời gian chữa trị, tôi sẽ chôn các ông theo cùng cô ấy.”

“Chuyện này!”

Mấy vị bác sĩ trố mắt liếc nhìn nhau, mặc dù bọn họ không rõ chàng trai đang đứng trước mặt là ai nhưng khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ người anh cũng khiến họ run rẩy, không còn sức để nói chuyện như trước.

“Còn không nhanh làm đi!”

Trương Thiên Thành lại ra lệnh.

Lúc này những bác sĩ đã hoàn toàn khuất phục trước Trương Thiên Thành, sợ rằng bầu không khí do Trương Thiên Thành đem đến còn đáng sợ hơn cả viện trưởng. Bọn họ đã thật sự tin rằng nếu cô gái này xảy ra bất cứ chuyện gì thì chàng trai đó sẽ không dễ dàng buông tha bọn họ.

Sau khi Trần Đức Bảo đỗ xe xong cũng hồng hộc chạy tới, thấy Trương Thiên Thành đã lao vào phòng làm việc của bác sĩ, trong lòng anh ấy thầm nói không hay, anh ấy cũng biết Trương Thiên Thành sẽ không tuân thủ quy tắc.

“Xin lỗi, xin lỗi.”

Trần Đức Bảo vừa tiến vào đã vội vàng xin lỗi. Trên mặt mấy vị bác sĩ hiện rõ sự bất mãn, vốn họ còn muốn cáo trạng nhưng thấy tấm danh tiếp Trần Đức bảo đưa cho lại hoàn toàn buông xuôi.

“Hiện giờ bệnh nhân đang rơi vào trạng thái hôn mê sâu, lập tức chuẩn bị máy thở, thông báo luôn cho phòng phẫu thuật, sau gáy bệnh nhân có vết thương, chúng ta cần làm kiểm tra toàn diện một lượt.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 168


Chương 168: Không chỉ dừng lại ở đây đâu

Lúc đầu, mấy vị bác sĩ còn dây dưa, lòng đầy oán hận mà sau khi biết được thân phận của Trương Thiên Thành, họ lập tức thay đổi thái độ chủ động yêu cầu chữa trị cho Vũ Linh Đan.

“Tổng giám đốc Thành, cô Linh Đan không sao rồi, anh đừng quá lo lắng.”

Trần Đức Bảo an ủi.

Trương Thiên Thành vẫn đứng thẳng lưng, mắt nhìn chằm chằm vào Vũ Linh Đan. Chỉ mới nãy thôi, Vũ Linh Đan còn mạnh mẽ như rồng như hổ, sao có thể ngất xỉu nhanh như thế được?

Dọc đường đi, anh cũng đã hành hạ Vũ Linh Đan không ít vậy mà cô lại chẳng có phản ứng gì.

Nghĩ ngợi hồi lâu, Trương Thiên Thành lại siết chặt nắm đấm, cả người bộc phát khí thế tàn ác. Trong lúc bận rộn, bác sĩ cũng tranh thủ nói thêm: “Rất xin lỗi, anh Thành, chúng tôi không biết là anh.”

“Còn nói nhảm nữa thì có tin tôi mua luôn lại bệnh viện của các ông, để cả đời này các ông cũng không còn ăn nổi chén cơm này nữa không?”

Trương Thiên Thành nghiến răng, rít lên từng từ qua kẽ răng.

Tay cầm máy của bác sĩ khẽ run lên, trước khi đến ông ta còn len lén dùng mắt quan sát Trương Thiên Thành thế mà giờ hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên nữa.

Trần Đức Bảo đã từng trải, cũng biết rõ chắc chắn Trương Thiên Thành sẽ hù dọa kẻ khác như thế liền đứng một bên thấp giọng nói: “Tổng giám đốc hành, bác sĩ cũng đã nhận lời cứu chữa cho Giám đốc Vũ rồi. Chúng ta đứng đây cũng chỉ làm vướng tay vướng chân họ thôi.”

“Vướng tay vướng chân? Tôi lại muốn xem họ chữa trị đấy.”

Trương Thiên Thành không nghe lọt, anh không an tâm để cho Vũ Linh Đan ở cùng đám lang băm này.

Trần Đức Bảo cũng cảm thấy khó xử, nở nụ cười xin lỗi bác sĩ. Mãi đến khi bác sĩ nói Vũ Linh Đan không gặp vấn đề lớn gì nhưng nguyên nhân hôn mê vẫn còn cần theo dõi thêm thì Trương Thiên Thành mới miễn cưỡng đi ra hành lang chờ đợi.

Trần Đức Bảo lén lút lau mồ hôi, quay lại liếc nhìn các bác sĩ cũng đang rối rít ngẩng đầu lau mồ hôi.

Hết cách rồi, khí thế của Trương Thiên Thành lớn như vậy.

Nơi có anh ở đều không ai có thể bình tĩnh nổi.

“Rốt cuộc người sao rồi, đã qua mười phút rồi, có phải cái đám người kia là ăn phân mà lớn lên hay không?”

Chẳng được bao lâu, Trương Thiên Thành lại bắt đầu đứng ngồi không yên, lo lắng muốn đẩy cửa ra thì bị Trần Đức Bảo ngăn cản, lắc đầu tỏ ý nói anh không cần căng thẳng như thế.

Trương Thiên Thành thả lỏng tay, đang định ngồi xuống lại nghe một tiếng ui da quen thuộc truyền đến từ phía bên kia hành lang. Là Dương Thanh My.

Lúc này Dương Thanh My đang gióng trống khua chiêng, đầu quấn một lớp băng trắng xóa. Trông thấy Trương Thiên Thành ngồi đó, bà ta lập tức ngừng r*n r* mà đi thẳng đến chỗ Trương Thiên Thành.

Trương Thiên Thành trào phúng: “Sao đây, vừa thấy tôi là không kêu nữa à?”

“Ui da!”

Được nhắc nhở, Dương Thanh My lại kêu lên thảm thiết đồng thời he hé mắt trộm nhìn phản ứng của Trương Thiên Thành.

Chút trò lừa bịp này của bà ta dĩ nhiên không qua được mắt anh. Lúc này còn chưa biết Vũ Linh Đan sống chết ra sao, Trương Thiên Thành cũng không rảnh quan tâm, lạnh lùng nói: “Tốt nhất là Vũ Linh Đan không xảy ra chuyện gì, nếu không chuyện hôm nay sẽ không chỉ dừng lại ở đây đâu.”

“Không dừng ở đây thì con còn muốn thế nào?”

Một giọng nói trầm trầm vang lên sau lưng Dương Thanh My, tiếp đó Trương Chính Hiền bước ra từ phòng làm việc của bác sĩ, sửa lại một ống tay áo, mở miệng hỏi.

Trần Đức Bảo nhìn thấy Trương Chính Hiền thì lập tức cúi đầu, cung kính gọi một câu Tổng giám đốc Trương.

Nhưng Trương Chính Hiền lại nói: “Cậu không cần phải khách sáo với tôi thế đâu, giờ Tổng giám đốc là cái người ngồi trước mặt cậu kìa, tôi đâu có là gì, cùng lắm chỉ là một lão già đã về hưu mà thôi.”

Có thể Trương Chính Hiền chỉ tiện miệng nói ra mấy câu nhưng Trần Đức Bảo lại không dám trả lời qua loa, chỉ biết ngoan ngoãn thu mình đứng sang một bên, không chen vào chuyện của nhà họ Trương nữa.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 169


Chương 169: Tại sao con lại ra tay?

Trương Thiên Thành ngồi im trên ghế không nhúc nhích, dù ở trước mặt bố mình, anh cũng không có lấy chút áy náy hay kính trọng mà chỉ có nỗi hận thù sâu sắc.

“Trương Chính Hiền, tôi đau đầu muốn chết rồi. Bác sĩ nói tôi bị chấn động não, có lẽ phải tĩnh dưỡng một thời gian.”

Dương Thanh My õng ẹo nói.

“Chấn động não?”

Trương Chính Hiền hỏi lại.

“Đúng đấy.”

Dương Thanh My nhất thời chột dạ, bà ta không dám nhìn vào mắt Trương Thiên Thành, càng không dám nhìn sang Trương Chính Hiền, ánh mắt của bố con nhà này quá giống nhau, sắc bén như dao vậy.

Dương Thanh My lắp ba lắp bắp, thấp giọng nói: “Bị chấn động não nhẹ.”

“Ha ha!”

Trương Thiên Thành cười trào phúng, chấn động não nhẹ đâu cần quấn băng dày như thế: “Tôi thấy bà chỉ cần đi dạo phố, mua thêm hai món đồ trang sức là chấn động não nhẹ này sẽ ổn thôi.”

“Cậu…”

Dương Thanh My tức giận, bởi vì có Trương Chính Hiền ở đây nên bà ta không thể đứng ra, đành oan ức nhìn về phía Trương Chính Hiền, chờ ông ta ra mặt vì mình.

Quả nhiên, Trương Chính Hiền nhíu mày, không vui nhìn chằm chằm con trai của mình: “Con nói gì vậy hả?”

“Chấn động não nhẹ, chắc là bà ép bác sĩ chẩn đoán như vậy nhỉ, muốn nói là tôi đánh bà sao?”

Trương Thiên Thành thoải mái đứng dậy, anh rất cao, thậm chí còn cao hơn Trương Chính Hiền, cho nên lúc này anh đang nhìn chằm chằm Dương Thanh My từ trên xuống, dù không nói gì nhưng cũng đủ uy thế.

Dương Thanh My yếu thế, bà ta vội vàng trốn vào lòng Trương Chính Hiền.

“Trương Thiên Thành.”

Cuối cùng Trương Chính Hiền cũng không nhịn được nữa, trong lòng ông cũng biết là thiệt thòi cho đứa con cả này, cho nên nó có làm gì ông cũng chưa từng hỏi gì nhiều, dù sao Dương Thanh My cũng là người phụ nữ ông thương, mà Trương Thiên Thành làm vậy thì đúng là hơi quá đáng.

“Bố sẽ không hỏi hôm nay đã xảy ra chuyện gì, nhưng con ra tay với mẹ mình như vậy thì không đúng đâu, nếu bị truyền đi thì người ngoài sẽ nghĩ sao về Tổng giám đốc của Á Đông chứ?”

Giọng nói và ngữ điệu của Trương Chính Hiền đầy vẻ nghiêm khắc, nhưng vẫn chỉ như một người bố đang trách con trai mình mà thôi.

Trương Thiên Thành không buồn ngước mắt, Dương Thanh My giả vờ đâu phải chỉ lần một lần hai, anh cũng thấy nhiều lần, từ khi còn nhỏ anh còn từng bị đòn bị mắng vì như thế, nhưng bây giờ…

“Sao bố không hỏi tại sao con lại ra tay?”

Ánh mắt Trương Thiên Thành sắc lẻm, giống như một lưỡi đao đâm thẳng vào lòng Trương Chính Hiền.

Trương Chính Hiền sững sờ, ông ta phản ứng lại rất nhanh, cúi đầu nhìn Dương Thanh My đang tỏ vẻ điềm đạm đáng yêu trong lòng, trầm giọng nói: “Mặc dù tính tình của Trương Thiên Thành hơi ngang tàn, nhưng nó không phải là đứa không hiểu chuyện, nói đi, rốt cuộc hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”

“Bây giờ ông lại chất vấn tôi sao, ôi, tôi đau đầu muốn chết, sao ông không hỏi đứa con trai bảo bối của ông ấy.”

Dương Thanh My không chịu, đổ hết lỗi lên cho Trương Thiên Thành, bà ta không tin Trương Thiên Thành sẽ nhắc đến Vũ Linh Đan ngay trước mặt Trương Chính Hiền.

Quả nhiên, Trương Thiên Thành trầm mặc.

Anh đan hai tay lại với nhau, ánh mắt nhìn Dương Thanh My chằm chằm, Trương Chính Hiền lại ôm Dương Thanh My chặt hơn, bây giờ ông không nghĩ nhiều đến chuyện ai đúng ai sai nữa, ông nhân tiện đáp: “Chuyện hôm nay cứ như vậy đã, con cũng về công ty sớm đi.”

Trương Thiên Thành vẫn im lặng như trước.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 170


Chương 170: Tôi sẽ liều mạng với anh

Sự phản kháng không tiếng động.

Dương Thanh My lại oan ức nói thêm: “Trương Chính Hiền, sao ông cứ như vậy chứ, hôm nay tôi bị chấn động não, ai biết lần tới nó sẽ làm gì tôi.”

“Bà yên tâm đi, Trương Thiên Thành không phải là người như vậy.”

Trương Chính Hiền động viên.

“Vâng vâng vâng, con trai ông là tốt nhất, là tôi không tốt, vậy được chưa.”

Dương Thanh My oan ức, bà ta chui ra khỏi lòng Trương Chính Hiền, uất ức nói.

Hết cách rồi, Trương Chính Hiền chỉ đành nhìn Trương Thiên Thành, lạnh giọng: “Nếu con đã ra tay thì bố cũng không truy cứu nữa, nhưng giờ con phải xin lỗi mẹ con đi.”

“Mẹ con đã mất từ khi con bảy tuổi rồi.”

Trương Thiên Thành ngang bướng đứng yên ở đó không nhúc nhích.

Bầu không khí lại tắc nghẽn lần nữa.

Trương Chính Hiền nhíu chặt mày, đôi mày như muốn vắt ra thành nước, ông ta biết, nhiều năm như vậy, Trương Thiên Thành vẫn chưa chịu bỏ qua, vẫn luôn thấy hận ông.

“Haizz!”

Trương Chính Hiền không nhịn được thở dài một hơi.

Ánh mắt của con trai quá sắc, lạnh lùng và nghiêm nghị, nhưng lại giống hệt như ông thời còn trẻ, cho nên dù thế nào đi nữa, trong lòng ông vẫn thương yêu Trương Thiên Thành, hơn Trương Đức Phú rất nhiều.

Tiếc là Trương Thiên Thành mãi mãi không hiểu được.

Trương Chính Hiền thở một hơi dài, ông cúi đầu xuống, cả người như già đi rất nhiều.

Bi ai khó nói.

“Mẹ, bố.”

Trương Đức Phú chạy ra khỏi thang máy, vừa mới nghe Dương Thanh My bị thương, cậu đã vội vội vàng vàng chạy tới, vừa nhìn thấy Trương Thiên Thành cũng ở đây, hơn nữa thấy vẻ mặt của bố, Trương Đức Phú hiểu ra trong nháy mắt.

Ngay sau đó, Trương Đức Phú còn chưa kịp hỏi tình hình của Dương Thanh My thế nào, cậu ta đã xông tới đánh Trương Thiên Thành, nắm đấm trong tay nhắm thẳng về phía đầu Trương Thiên Thành.

Trương Thiên Thành nghiêng người tránh né, anh dễ dàng kéo tay Trương Đức Phú lại, hai chân vừa đứng vững, định quật ngã người kia thì bỗng nghe thấy tiếng Trương Chính Hiền vội vàng nói: “Trương Thiên Thành, đừng hồ đồ.”

Trương Thiên Thành dừng lại thật, nhìn vẻ mặt hốt hoảng của ba người, khóe môi Trương Thiên Thành khẽ cong lên, đúng là người một nhà nhỉ.

Cuối cùng anh chỉ để Trương Đức Phú nằm xuống đất mà không làm gì cả, rất nhanh sau đó, Trương Đức Phú cũng đứng dậy liền.

Trương Thiên Thành vỗ tay một cái, ra vẻ ghét bỏ: “Không phải người một nhà, không vào chung một cửa, mấy người hợp nhau lắm, chỉ có mấy người được bắt nạt người khác, còn người ta mà đánh trả thì lại muốn giảng giải đạo lý.”

“Trương Thiên Thành, anh không được nói chuyện với bố như thế!”

Mặc dù Trương Đức Phú không đánh thắng, nhưng bởi vì có Trương Chính Hiền ở đó nên khí thế cũng không hề yếu đi.

“Ha ha.”

Trương Thiên Thành cười lạnh một tiếng: “Bố từ con hiếu nhỉ, không tồi, không tồi.”

Vừa nói, Trương Thiên Thành không nhịn được vỗ tay, vẻ trào phúng không để đâu cho hết, sắc mặt Trương Chính Hiền cũng đỏ bừng lên, sau đó thì chuyển trắng, tâm trạng khó mà nói hết.

“Trương Thiên Thành, tôi không tính sổ với anh, nếu mẹ tôi mà khó chịu ở đâu thì chắc chắn tôi sẽ liều mạng với anh.”

Trương Đức Phú xắn tay áo, định xông lên tiếp.

Nhưng rồi lại bị Trương Chính Hiền gọi lại, ông chau mày nói: “Nó là anh trai con.”

“Nhưng có bao giờ anh ta xem con là em chưa, có khi nào chấp nhận mẹ con chưa, cho dù là bố đi nữa thì trong mắt anh ta bố có đáng là gì.”

Trương Đức Phú bỗng kích động la to, vẻ mặt thì có chút đau lòng, từ nhỏ cậu ta đã biết, Trương Thiên Thành không hề thích mình, cho nên xưa nay cậu ta cũng không thể chấp nhận người anh cả đó.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 171


Chương 171: Con xin lỗi

Nhưng thái độ của bố…

Cho thấy ông vẫn thương Trương Thiên Thành, vẫn lặng lẽ bảo vệ Trương Thiên Thành.

Trương Đức Phú siết chặt nắm đấm, trong lòng như bị người ta đâm mạnh một đao, cậu ta cắn răng, gằn từng chữ một: “Vậy thì con thà không cần người anh này.”

“Hồ đồ, đều là người nhà họ Trương cả, bố không cho phép con nói những lời như vậy nữa.”

Trương Chính Hiền quát lớn, trong hành lang yên lặng hơn rất nhiều.

Trương Đức Phú ngày xưa rất ngoan ngoãn, chưa bao giờ ngỗ nghịch với Trương Chính Hiền, nhưng giờ cậu ta lại kích động, lớn tiếng la to: “Anh cả có xem mình là người nhà họ Trương không, hay đây chỉ là mong muốn đơn phương từ bố thôi?”

“Bốp!”

Trương Chính Hiền tát một tát vào mặt Trương Đức Phú, sau đó ông giận đến run tay, mũi thở phập phồng: “Thằng chó chết, con nói bậy thêm một câu nữa thì đừng mong quay về.”

Dương Thanh My lao tới, sốt sắng, ôm lấy con trai mình.

Trương Đức Phú ôm lấy bên mặt bị đánh, đôi mắt hiện lên vẻ khiếp sợ và mờ mịt, nhưng cuối cùng tất cả lại hóa thành một nụ cười gằn.

Đây là nỗi khổ mà bố cậu luôn bảo vệ, cuối cùng vẫn vì Trương Thiên Thành mà tát mình một cái.

Mà từ đầu tới cuối, kẻ đầu xỏ này vẫn đứng hờ hững ở cạnh bên, mặt lạnh vô tình nhìn chằm chằm màn kịch trước mặt.

“Con trai, gắng nhẫn nhịn. Bố con nói không sai, dù cho anh con có phạm sai lầm gì thì đều là người một nhà cả.”

Dương Thanh My ôm con trai, không ngừng động viên Trương Đức Phú.

Trương Đức Phú nắm chặt lấy tay Dương Thanh My, muốn bà buông ra, nhưng Dương Thanh My vẫn không chịu buông tay, hơn nữa bà không ngừng an ủi bên tai Trương Đức Phú, móng tay cậu ta bấm vào trong da bà.

Dương Thanh My rơi nước mắt, nhưng bà vẫn cố nén cơn đau, tiếp tục nói: “Con trai ngoan của mẹ, ngoan, đừng làm mẹ tức giận, nhanh xin lỗi bố đi.”

Trương Thiên Thành lạnh lùng nhìn Trương Đức Phú, thấy cậu ta nhẫn nhịn và bùng nổ, lại kích động là thế, hiển nhiên không giống như thường ngày.

Anh muốn xem xem, tiếp sau đó Trương Đức Phú muốn làm gì.

Cứ tưởng tâm trạng của Trương Đức Phú đã bùng nổ từ lâu, sẽ lại hành xử như quá khứ, nhưng không ngờ khi cậu ta buông lỏng Dương Thanh My ra, cậu ta lại ngoan ngoãn đi tới trước mặt Trương Chính Hiền, thấp giọng nói: “Con xin lỗi bố.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 172


Chương 172: Bớt tranh cãi đi

Trương Chính Hiền cũng không tức giận thật, dù sao Trương Đức Phú cũng nói rồi, sao trong lòng ông không hiểu được, chỉ là môi hở răng lạnh, ông cũng không mong bố con phản bội nhau.

“Biết sai là được rồi, đi xin lỗi anh trai con đi.”

Trương Chính Hiền nghiêm mặt, ông lạnh lùng, tức giận nói.

“Cái gì?”

Trương Đức Phú không thể tin nổi, ngẩng đầu lên.

Nhưng trông Trương Chính Hiền rất nghiêm túc, không giống như nói đùa, mà vẻ mặt của Trương Thiên Thành lại ý vị sâu xa, tâm trạng khá là phức tạp.

Trong lòng Trương Đức Phú quả thực như chảy máu.

Cúi đầu trước Trương Chính Hiền còn chưa nói, dù sao mình cũng đang ở lại nhà họ Trương, tất cả đều phải dựa vào Trương Chính Hiền, mình phải nhịn, phải nuốt cơn giận này.

Nhưng Trương Thiên Thành thì dựa vào cái gì?

Trương Đức Phú không hiểu nổi, nắm đấm siết chặt vang lên từng tiếng sột soạt, nhưng dưới sự thúc giục của Dương Thanh My và Trương Chính Hiền, Trương Đức Phú không thể không bước tới trước mặt Trương Thiên Thành, cúi đầu xuống, cả người im bặt.

Nhưng trong giây phút cậu ta cúi đầu xuống, Trương Thiên Thành vẫn nhìn ra được sự phẫn nộ và không cam lòng trong đáy mắt cậu ta.

Khóe miệng Trương Thiên Thành cong lên, trào phúng trong lặng lẽ.

“Anh, xin lỗi anh, vừa rồi… Là em nói sai, anh đừng chấp nhặt với em.”

Trương Đức Phú nói.

Hai tay Trương Thiên Thành khoanh trước ngực, lạnh lùng liếc mắt nhìn Trương Đức Phú mà không nói năng gì, anh xoay người nhìn sang hướng phòng bệnh.

Đây là sự miệt thị rõ ràng.

Trương Chính Hiền cau mày: “Trương Thiên Thành, nói chuyện đàng hoàng.”

Trương Đức Phú vẫn cúi đầu như trước, không hề đối mặt với Trương Thiên Thành, trong lòng cậu ta đáng mắng vô số lần, nhắc nhở mình phải nhớ kỹ vô số lần, dù xảy ra chuyện gì thì mối thù hôm nay chắc chắn cũng không được phép quên.

“Xin lỗi thì không cần, sau này đừng gây phiền phức cho người khác là được.”

Trương Thiên Thành bình tĩnh, thản nhiên nói.

Sắc mặt Trương Đức Phú thoáng ngẩn ra, cậu ta nghe nói chuyện Dương Thanh My đi tìm Vũ Linh Đan, không ngờ lại gặp Trương Thiên Thành, chuyện đó cũng khiến Trương Chính Hiền phải giật mình.

“Rốt cuộc Vũ Linh Đan có bản lĩnh gì mà khiến anh em các con mê mẩn xoay quanh vậy hả, mẹ chỉ đi cảnh cáo Vũ Linh Đan để cô ta an phận một chút thôi chứ có lỗi gì đâu.”

Vừa nghe Trương Thiên Thành nói với Trương Đức Phú như vậy, Dương Thanh My lại thấy không vui, cho nên lúc này bà ta cũng mặc kệ đúng sai, đứng ra vạch trần lời nói giả nhân giả nghĩa của Trương Thiên Thành.

Suy cho cùng, anh đối xử với bà ta như thế còn không phải là vì Vũ Linh Đan hay sao?

“Linh Đan?”

Trương Chính Hiền nhíu mày, ông không có nhiều ấn tượng, cho nên khi ly hôn ông cũng mặc kệ, không phải đã ly hôn rồi sao, sao còn dính líu với nhau nữa.

Ánh mắt Trương Chính Hiền nghi ngờ nhìn về phía Trương Thiên Thành, anh cũng không có ý định giấu giếm, hai tay siết lại, trả lời bằng yên lặng.

Nhưng Trương Đức Phú bên cạnh lại kéo Dương Thanh My lại, ra hiệu cho bà bớt tranh cãi đi.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 173


Chương 173: Ba trăm năm mươi tỉ

Dương Thanh My nhân cơ hội đó kéo Trương Đức Phú sang, để cậu ta tỏ thái độ trước mặt Trương Chính Hiền: “Hôm nay xem như nể mặt bố con, con hứa đi, từ nay không lui tới với con hồ ly tinh kia nữa.”

“Mẹ, Linh Đan không phải hồ ly tinh.”

Trương Đức Phú phản bác.

Ánh mắt của Trương Chính Hiền sắc bén cỡ nào, cho nên ông cũng nhanh chóng phát hiện ra đầu mối, ông hơi nhướn mày, trầm giọng mắng: “Rốt cuộc chuyện này là sao?”

“Rất đơn giản, Trương Đức Phú thường đi tìm Vũ Linh Đan, khiến cho bà Trương cảm thấy Trương Đức Phú ở bên cạnh Vũ Linh Đan rồi, vì vậy thường hay quấy rầy cô ấy, còn đánh cô ấy vào bệnh viện, đến giờ vẫn hôn mê bất tỉnh.”

Trương Thiên Thành lồng hai tay vào nhau.

Nhìn dáng vẻ há hốc miệng không thể tin nổi của Dương Thanh My, trong lòng Trương Thiên Thành càng lạnh, bà ta ỷ rằng mình sẽ không dám nhắc tới Vũ Linh Đan trước mặt Trương Chính Hiền nên mới dám cả gan làm loạn, cho nên anh quyết định làm rối loạn hết suy tính của bà ta.

Sau này anh muốn xem xem thử bà ta còn định tung hoành như thế nào.

“Dương Thanh My, Trương Thiên Thành nói thật cả sao? Bà còn đánh người ta nằm viện?”

Trương Chính Hiền vừa nghe vậy thì đã nhức đầu.

Dưới cái nhìn của ông, mặc dù Trương Thiên Thành đã ly hôn cùng với Vũ Linh Đan, nhưng dù sao cũng từng là vợ chồng, có liên quan cũng chẳng sao, nhưng Trương Đức Phú lại động lòng với chị dâu trên danh nghĩa của mình, có là điều không thể chấp nhận.

Ngay sau đó, một cái tát vung lên, nhưng nhìn Dương Thanh My co rụt lại, ông lại không nỡ vung tay xuống.

“Con cắt đứt quan hệ với Vũ Linh Đan đi, nếu không thì đừng nhận người bố này nữa.”

Hai tay Trương Chính Hiền siết chặt, nói thẳng.

“Trương Đức Phú, còn không nhanh đồng ý đi, đừng chọc bố con tức giận.”

Dương Thanh My vội khuyên.

“Con không sai, anh và Vũ Linh Đan đã ly hôn rồi, tại sao lại ngăn cả không để Linh Đan theo đuổi hạnh phúc chứ?”

Trương Đức Phú không buồn quan tâm đến, xem như cậu ta đã nhìn rõ cả rồi, Trương Thiên Thành không hề từ bỏ Vũ Linh Đan, chỉ với điểm này thôi, cậu ta sẽ không để Trương Thiên Thành dễ chịu.

“Câm miệng!”

Trương Chính Hiền quát một tiếng, lần này ông ta thực sự tức giận rồi, ông đi vài bước đến trước mặt Trương Đức Phú, ngón tay chỉ thẳng vào cậu ta, giống như thể muốn cho Trương Thiên Thành xem, ông lạnh lùng nói: “Dù ly hôn đi nữa thì Vũ Linh Đan cũng từng là chị dâu của con, dù con thích ai đi nữa thì chỉ có Vũ Linh Đan là không thể, con muốn nhà họ Trương chúng ta mất mặt phải không?”

Trương Chính Hiền không thể chấp nhận nổi, vẻ mặt đầy tức giận.

Trương Thiên Thành đứng bên từ tốn đáp: “Mấy ngày trước có người nào đó còn định cầu hôn Vũ Linh Đan, nghe nói đã bỏ ra ba trăm năm mươi tỉ.”

“Ba trăm năm mươi tỉ?”

Lần này Trương Chính Hiền sốc thật rồi.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 174


Chương 174: Mất đi uy nghiêm và tôn kính

Nghĩ đến chuyện gần đây tài chính công ty gặp vấn đề, tài sản của Trương Đức Phú lại bị đóng băng, đương nhiên ông cũng liên hệ hai chuyện này với nhau, ánh mắt nhìn về phía Trương Đức Phú không còn là vẻ đau lòng nữa mà chuyển thành tức giận.

Trong lòng Dương Thanh My cũng run lên.

Theo bản năng bà ta bảo vệ Trương Đức Phú phía sau lưng, thấp giọng cầu xin: “Trương Đức Phú, nhanh xin lỗi bố con đi.”

“Hừ, nếu nó thật lòng xin lỗi thì đã không làm những chuyện đại nghịch bất đạo đến vậy, ba trăm năm mươi tỷ, muốn công ty bỏ ra cho con à, không có đâu!”

Trương Chính Hiền hừ lạnh một tiếng, vốn hôm nay ông định đến công ty, giờ cũng không còn giá trị gì: “Trương Chính Hiền tôi ở công ty ba mươi năm, xưa nay nói một không nói hai, hôm nay con làm bố mất hết mặt mũi, nếu không phải Trương Thiên Thành nói cho bố biết thì mẹ con hai người còn định giấu tôi đến khi nào?”

Ngực Trương Chính Hiền bắt đầu phập phồng dữ dội, có lẽ là tức giận không ít, nhìn thấy Trương Đức Phú cúi đầu nhưng vẻ mặt lại vô cùng ngang bướng, ông lại càng tức không biết để vào đâu.

“Bây giờ con hứa đi, sau này không cho phép lại gần Vũ Linh Đan nữa, còn bà… sau này cũng không được gây sự với người khác.”

Dương Thanh My nghĩ thầm, chỉ cần Trương Đức Phú không đi tìm Vũ Linh Đan thì bà cũng không cần gây sự với cô ta gì.

Nếu là vậy, giờ bà sẽ không dám nói gì nữa, chỉ có thể không ngừng gật đầu, giục Trương Đức Phú nhanh chóng xin lỗi.

Ba trăm năm mươi tỉ không phải là số nhỏ.

Nếu công ty không giúp đỡ, nhà họ Trương không giúp đỡ thì Trương Đức Phú không thể nào kiếm được số tiền đó trong khoảng thời gian ngắn.

Ánh mắt Trương Thiên Thành lạnh lùng nhìn người nhà họ Trương và Dương Thanh My đang đứng phía đối diện, ánh mắt càng ngày càng lạnh, nhưng rất nhanh sau đó anh lại rời mắt đi.

Nhiều năm như vậy, Dương Thanh My nấp trong bóng tối như một con rắn độc, bất cứ lúc nào cũng nhìn chằm chằm Trương Thiên Thành, mong anh phạm sai lầm để kéo anh xuống nước.

Trong lòng Trương Thiên Thành tĩnh lặng như nước, vẻ mặt không chút biến sắc.

Trận này Dương Thanh My thua.

“Sau này… con hứa sẽ không bám lấy Vũ Linh Đan nữa, con sẽ tự nghĩ cách trả món nợ này.”

Trương Đức Phú cúi đầu, trước sức ép của tiền tài, Trương Đức Phú không thể không cúi đầu trước mặt Trương Chính Hiền.

Trương Chính Hiền hừ lạnh một tiếng, dù sao cũng là con trai mình, lại phạm sai lầm lớn, giờ biết nhận lỗi nên cũng không thể giận tiếp được.

Dương Thanh My đứng bên, không cam lòng nói: “Đã lúc nào rồi mà con còn cậy mạnh như vậy, có bố con ở đây, con cũng bớt làm khổ mình đi.”

“Trương Thiên Thành, con xem…”

Cuối cùng Trương Chính Hiền mới đưa mắt nhìn về phía Trương Thiên Thành, vẻ mặt sắc bén ngày xưa giờ nhiều hơn mấy phần tiều tụy thê lương, ông còn chưa dứt lời, một phần là vì khó mở miệng, một mặt khác là vì ông cho rằng Trương Thiên Thành sẽ hiểu ý của mình.

Tiếc là ông không hề biết, trong lòng Trương Thiên Thành, người bố này đã không còn mấy uy nghiêm và tôn kính.

Có chăng cũng chỉ là một cổ đông không thể bình thường hơn.

Thử hỏi trong tình huống này, sao Trương Thiên Thành có thể đồng ý được, dựa vào cái gì mà đồng ý.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 175


Chương 175: Thật chán ghét

“Với Á Đông mà nói thì ba trăm năm mươi tỉ không phải con số nhỏ, mặc dù con là tổng giám đốc công ty nhưng những quyết sách quan trọng vẫn cần cả cổ đông trong công ty đồng ý.”

Trương Thiên Thành giải quyết việc chung nghiêm túc mà trầm ổn.

“Bố hiểu rõ.”

Trương Chính Hiền gật đầu, đương nhiên ông biết các quy trình quen thuộc của công ty: “Bố sẽ nghĩ cách, chuyện của Trương Đức Phú, con làm anh cả thì bao dung cho em nó nhiều hơn.”

“Tôi thấy nó đâu có muốn giúp đỡ, nếu không chuyện đơn giản như vậy sao mà từ chối được.”

Dương Thanh My nhìn thấu suy nghĩ của Trương Thiên Thành, rõ ràng anh muốn xem trò cười của mẹ con họ, nếu mà muốn giúp thật thì chuyện này không thể để cho Trương Chính Hiền biết.

Chỉ trong nháy mắt, đôi mắt Trương Thiên Thành trở nên vô cùng sắc bén, còn chưa nói xong, Dương Thanh My đã há hốc miệng, mặc dù bà ta không cam lòng nhưng cũng không dám được nước lấn tới nữa.

“Đúng là tôi không muốn giúp thật.”

Lần này, Trương Thiên Thành lại thừa nhận.

“Con…”

Trương Chính Hiền không tin nổi.

Ngay lúc đó, Dương Thanh My trợn to hai mắt, trừng mắt nhìn Trương Thiên Thành, giống như thể đoán đúng được bí mật, bà ta kéo tay Trương Chính Hiền bắt đầu chống đối: “Trương Chính Hiền, ông nghe thấy không, trong mắt nó không hề có người nhà họ Trương, bố cái gì, em trai cái gì, những thứ đó chỉ để cho người ngoài nhìn mà thôi.”

“Bà câm miệng lại cho tôi.”

Trương Chính Hiền trầm giọng quát lớn, ông nhìn sang Trương Đức Phú bên cạnh, hai đứa con trai cao thấp rõ ràng: “Con cũng bắt chước nó, lên cơn có phải không?”

“Con không có.”

Dương Thanh My chấn động, khóe miệng giật giật, thấp giọng nói.

Trương Chính Hiền thở dài một tiếng: “Trương Thiên Thành không giúp thì cũng không thể trách nó được, dù sao cũng là do Trương Đức Phú tự gây nên, tôi sẽ không nhúng tay vào chuyện này nữa, bà muốn giúp thì cứ giúp nó đi.”

Nói xong, Trương Chính Hiền phất tay Dương Thanh My ra, có lẽ vì ông quá thất vọng nên không dừng lại nhìn đứa con trai nào.

Ánh mắt Trương Thiên Thành lạnh lùng chờ đợi, hai bên đang đối chọi với nhau, Dương Thanh My hung ác nói: “Trương Thiên Thành, sao mày lại ác độc như vậy?”

“Nếu nói tôi độc ác chỉ e bà còn chưa hiểu rõ, muốn đối phó với rắn độc, nếu mình không tàn nhẫn thì kết cục tàn nhẫn đó sẽ dành cho mình mà thôi.”

Trương Thiên Thành cười nói.

Trương Đức Phú thì nổi giận, ngón tay chỉ thẳng vào Trương Thiên Thành: “Trương Thiên Thành, tôi không cho phép anh nói vậy.”

“Thật sao?”

Trương Thiên Thành khinh thường, trào phúng, dù Trương Chính Hiền đang ở chỗ này thì anh cũng chưa từng phải thu lại chút nào, huống chi chỉ là một Trương Đức Phú.

Anh lững thững đi tới bên cạnh Trương Đức Phú, nhìn đôi mắt tức giận của cậu ta, gằn từng chữ một: “Còn nữa, cậu là cái thá gì mà dám giơ tay múa chân trước mặt tôi.”

Một khắc sau đó, hai anh em lại lao vào đánh nhau một lần nữa.

Trương Đức Phú như muốn giải phóng những nhục nhã mà mình vừa phải chịu, nắm đấm xé gió, tàn nhẫn vô cùng, mà Trương Thiên Thành cũng không hề khách sáo, mấy đòn trước anh còn tránh né, để lại đường lùi, nhưng dần dần, ánh mắt anh càng thêm quyết tâm, nhắm ngay vào chỗ yếu mà ra tay.

“Đừng đánh nữa.”

“Nếu để bố biết thì hai đứa không ai có được lợi gì đâu.”

Thấy Trương Đức Phú dần chịu thua, Dương Thanh My bắt đầu nóng nảy, không ngừng muốn lôi kéo hai người, nhưng bà lại bị đẩy ra bên cạnh, không ai quan tâm tới.

Trần Đức Bảo nghe thấy động tĩnh phái bên này thì hoảng hốt chạy tới, bất giác nhìn vào phòng bệnh thì thấy bên trong phòng trống không, bất giác anh ta hét to lên.

“Tổng giám đốc Thành, không thấy quản lý Đan đâu.”

Một câu nói như hồi chuông cảnh tỉnh, hai người đàn ông cùng sững lại, liếc nhìn nhau rồi đẩy mạnh đối phương ra, vẻ mặt như ghét bỏ.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 176


Chương 176: Không chịu buông tha.

Trương Thiên Thành là người đầu tiên xông vào phòng bệnh, Trương Đức Phú không nhịn được hỏi với theo: “Vũ Linh Đan sao rồi?”

Trương Thiên Thành không lên tiếng, đương nhiên Trần Đức Bảo cũng không dám mở miệng, nghiêm trọng hơn là, dưới mí mắt của nhiều người như vậy mà Vũ Linh Đan biến mất như thế.

Không thể tin nổi!

“Bác sĩ!”

Trương Thiên Thành lạnh lùng kêu lên, vẻ mặt hiện rõ vẻ tức giận, sát khí bức người.

Trương Đức Phú bị Dương Thanh My ngăn lại, thấp giọng cảnh cáo: “Con quên mới nãy bố đã cảnh cáo con sao à, nếu con còn muốn ở lại Á Đông thì kìm nén bản thân lại cho mẹ.”

“Mẹ, giờ Linh Đan đang không thấy đâu cả, con phải đi tìm thử.”

Trương Đức Phú sốt ruột, cho nên đâu còn quan tâm đến lời hứa lúc vừa rồi.

Nhưng Dương Thanh My thì không cho phép, giữa hành lang, bà ôm chầm lấy con trai, trầm giọng nói: “Mẹ mặc kệ, có mẹ ở đây thì con đừng nghĩ đi đâu cả.”

“Mẹ!”

Trương Đức Phú bất đắc dĩ kêu to.

Cố gắng tránh khỏi tay của Dương Thanh My nhưng không được, hơn nữa Dương Thanh My còn bị thương trên người, Trương Đức Phú cũng không thể làm gì quá mạnh, chỉ có thể gấp gáp nhìn theo bóng lưng của Trương Thiên Thành đang dần biến mất, trước tình huống này, mình lại không thể làm gì.

“Mẹ, sức khỏe của mẹ không tốt, để con dìu mẹ ngồi xuống.”

Trương Đức Phú nhẹ nói.

“Được rồi, mẹ đã nói với con rồi, con đừng mong chạy được.”

Dương Thanh My vẫn không yên lòng.

“Mẹ yên tâm đi, con sẽ ở lại đây, không đi đâu cả.”

Trương Đức Phú miễn cưỡng nở nụ cười, làm Dương Thanh My mất cảnh giác, sau đó cậu ta mới tránh thoát được, chạy về phía cuối hành lang như cơn gió.

Phía sau là tiếng la hét thảm thiết xé lòng của Dương Thanh My: “Trương Đức Phú, không được đi. Nếu hôm nay con đi thì mẹ sẽ chết cho con xem.”

Bước chân của Trương Đức Phú hơi dừng lại.

Cậu ta khó khăn quay đầu lại nhìn Dương Thanh My một chút, người phía sau bỗng phát ra từng tiếng ho khan dữ dội, cả người té ngã xuống ghế, Trương Đức Phú không thể không quay lại lần nữa, đỡ Dương Thanh My lên.

Mà cậu cũng bị Dương Thanh My giữ chặt thêm lần nữa, lần này có nói gì cũng không chịu buông tha.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 177


Chương 177: Thang máy sắp tới rồi

“Trương Đức Phú, con muốn làm mẹ tức chết có phải không, bố con nói gì con cũng nghe rồi đó, con không thể cưới Vũ Linh Đan được.”

Lời của Dương Thanh My đầy ý vị sâu xa.

Giống như vừa rồi, bà lo lắng Trương Đức Phú sẽ vì Vũ Linh Đan mà cãi nhau với Trương Chính Hiền, nếu vậy, nỗ lực nhiều năm qua của hai mẹ con bà sẽ phải thất bại trong gang tấc.

Cũng may Trương Đức Phú không để cho chuyện đó xảy ra, chứng tỏ tình cảm của Trương Đức Phú dành cho Vũ Linh Đan vẫn còn cứu vãn được. dn muốn dùng h*m m**n chiếm hữu và sự ép buộc của minh để thay đổi suy nghĩ của Trương Đức Phú.

Bà nào ngờ bà ta càng như vậy, Trương Đức Phú càng mong nhớ Vũ Linh Đan, đặc biệt là sau khi mẹ mình còn làm Vũ Linh Đan bị thương hết lần này đến lần khác, cậu ta càng phản cảm với hành động của Dương Thanh My hơn.

Chỉ có điều, mình chưa thể nói toạc ra mà thôi.

“Được, mấy người cho người ngăn phía trước đi, tôi sẽ tới ngay.”

Sau khi Trương Thiên Thành đi ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ thi hùng hùng hổ hổ đi ngang qua người Trương Đức Phú, bấm thang máy cho mình.

Để một mình Vũ Linh Đan ở lại phòng bệnh là vì Trương Thiên Thành có việc, cho nên họ mới không quấy rầy, bây giờ Vũ Linh Đan mất tích, các bác sĩ cũng hết sức nghi ngờ.

Sau đó họ mới kiểm tra camera, Vũ Linh Đan vừa tỉnh lại đã bị một người ôm nhảy xuống từ bệ cửa sổ.

Chẳng trách cô mất tích mà không có ai phát hiện ra.

Mà người đưa Vũ Linh Đan đi không phải là ai khác, chính là Phan Bảo Thái mà họ có duyên gặp được mấy ngày trước.

Trương Thiên Thành siết chặt nắm đấm, xem ra lần trước anh cảnh cáo không có tác dụng rồi, dám ngang nhiên mang người phụ nữ của anh đi dưới mí mắt của anh, không muốn sống nữa à.

Trương Đức Phú cũng loáng thoáng nghe được mấy chữ, hơn nữa nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trương Thiên Thành, vừa nhìn đã biết là không có chuyện gì tốt, trong lòng Trương Đức Phú cũng rốt rắm theo.

Người không thể vô duyên vô cớ biến mất được, chắc chắn Vũ Linh Đan xảy ra chuyện rồi.

Lần thứ hai Dương Thanh My kéo Trương Đức Phú lại, nói gì cũng không để cậu đi.

Lần này thì Trương Đức Phú không lo nghĩ nhiều như vậy nữa, cậu kiên quyết đẩy tay Dương Thanh My ra, đứng lên nói: “Mẹ, dù thế nào đi nữa con cũng muốn đi một chuyến.”

“Nếu con dám đi thì mẹ sẽ chết cho con xem.”

Nếu dịu dàng không lay động được Trương Đức Phú thì chỉ còn cách uy h**p mà thôi.

Trương Đức Phú đau khổ nhíu mày, thấy thang máy sắp tới rồi, bất cứ lúc nào Trương Thiên Thành cũng có thể đi mất, Trương Đức Phú không nói thêm gì nữa, quyết tâm không quay đầu lại mà đi thẳng về phía cửa thang máy.

Dương Thanh My sửng sốt thoáng qua.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 178


Chương 178: Còn rất nhiều gánh nặng

Bà nói mình sẽ chết, nhưng mà Trương Đức Phú lại không hề để ý.

Đây là đòn sát thủ của bà rồi, bình thường vẫn có tác dụng với Trương Đức Phú, nhưng lần này…

Trong đầu Dương Thanh My xuất hiện bóng dáng của Vũ Linh Đan lần nữa, bà ta hạ giọng, nghiến răng nghiến lợi: “Xảy ra chuyện đi, tốt nhất là nên xảy ra chuyện, vậy thì ai cũng thoải mái.”

Vốn chỉ là lầm bầm lầu bầu vậy thôi, nhưng vô tình lại vang đến tai Trương Thiên Thành, anh lập tức xoay người lại, mặt mũi tối sầm bước nhanh đến cho Dương Thanh My.

Trương Đức Phú còn chưa hiểu tại sao, tự dưng thấy sắc mặt Trương Thiên Thành tái đi, đầy kìm nén, cậu ta bất giác quay đầu lại.

Ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết.

“Cứu với!”

Dương Thanh My lớn giọng la, nhưng hai tay Trương Thiên Thành vẫn liên tục tát bà ta, đánh đến mức lăn lộn trên mặt đất. Đến khi Trương Đức Phú chạy tới thì đã muộn rồi.

Trương Đức Phú đau lòng vô cùng, chắn trước mặt Dương Thanh My, trợn to hai mắt: “Trương Thiên Thành, anh có biết mình đang làm gì không thế hả?”

Trương Thiên Thành không buồn để ý đến Trương Đức Phú, anh chỉ nhìn Dương Thanh My, lạnh lùng cảnh cáo: “Nếu đã vậy, tôi không muốn nghe thấy lần thứ hai, nếu không bà không chịu nổi đâu.”

“Trương Thiên Thành, có phải anh nghĩ trở thành người thừa kế của Á Đông rồi thì cả gia tộc này phải nghe lời anh không?”

Trương Đức Phú không thể nhịn được nữa, mẹ mình bị đánh ngay trước mặt, đương nhiên người làm con như anh ta sẽ càng đau lòng hơn, cho nên anh ta đứng trước mặt Trương Thiên Thành, lạnh lùng nói.

Mí mắt Trương Thiên Thành không buồn ngước lên, sự khinh bỉ nơi đáy mắt không buồn che đậy, anh cười gằn: “Nếu cậu có thể hiểu điều đó thì cũng không đến nỗi bị đánh đâu.”

“Anh…”

Trương Đức Phú nổi điên vung nắm đấm tới, vừa lúc Trần Đức Bảo bên kia cũng hét lên: “Tổng giám đốc Thành, thang máy lên rồi.”

Trương Thiên Thành không muốn lãng phí thời gian với Trương Đức Phú, anh sửa lại áo khoác một chút rồi xoay người rời đi.

Trương Đức Phú không dám chậm trễ, cậu ta nhìn mặt Dương Thanh My bị đánh đến sưng đỏ, đáy mắt ngập tràn thù hận, nhìn theo bóng lưng Trương Thiên Thành rời đi, cậu ta gằn giọng: “Nhất định con sẽ đòi lại món nợ này cho mẹ.”

“Đừng, đừng con ơi, nếu con muốn giẫm Trương Thiên Thành dưới chân, thì bắt đầu từ bây giờ, con không được phép phạm sai lầm nữa.”

Dương Thanh My không quan tâm đến cảm giác đau rát trên mặt, kéo lấy Trương Thiên Thành: “Chỉ cần một ngày con chưa vùng lên thì mẹ con chúng ta phải chịu đựng nhục nhã như thế này.”

Trương Đức Phú cúi đầu.

Sau ba giây trầm mặc, rốt cuộc Trương Đức Phú cũng thoát khỏi tay Dương Thanh My lần nữa, đáy mắt ngập vẻ hổ thẹn và kiên quyết.

“Mẹ cứ xem như đây là lần cuối cùng con phạm sai lầm đi!”

“Trương Đức Phú.”

Trương Đức Phú cương quyết buông Dương Thanh My ra, chạy như bay về phía thang máy, phía sau là tiếng khóc tức tưởi của Dương Thanh My, mặc dù bà ta đã lấy chuyện sinh tử ra uy h**p Trương Đức Phú, nhưng cậu ta cũng không buồn để ý.

Dương Thanh My đấm mạnh lên tường, vừa oán giận con, vừa hận Vũ Linh Đan.

“Hồ ly tinh, tôi sẽ không để cho cô thoải mái đâu.”

Mũi Trương Đức Phú cay cay, khóe mắt hơi ướt át, Dương Thanh My nói không sai, trên người cậu ta còn rất nhiều gánh nặng.

Nhưng đột nhiên cậu ta cảm thấy, nếu có tất cả nhưng không có Vũ Linh Đan thì dường như cũng đâu còn ý nghĩa.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 179


Chương 179: Trào phúng quá

Trương Thiên Thành liếc nhìn Trương Đức Phú, khóe miệng mỉa mai cong lên: “Xem ra lời hứa với Trương Chính Hiền lại phải nói lại lần nữa nhỉ.”

“Vũ Linh Đan, rốt cuộc bây giờ thế nào rồi.”

Trương Đức Phú không có tâm trạng nào để ý đến lời trào phúng của Trương Thiên Thành, cậu nói thẳng vào vấn đề mà mình quan tâm nhất.

“Ha ha.”

Trương Thiên Thành cười lạnh một tiếng, hai tay đan vào nhau, ngước nhìn thang máy mà không đáp.

Trương Đức Phú bước lên một bước nữa, Trần Đức Bảo bèn đưa tay ra chặn lại, lạnh lùng nói: “Giám đốc Phú.”

Trương Đức Phú không thể không dừng bước, giọng điệu không còn vẻ không chịu khuất phục giống như xưa, mà bây giờ lại khẩn cầu dò hỏi: “Tôi biết tôi và Vũ Linh Đan không thể nào được nữa, tôi chỉ muốn biết rốt cuộc hiện tại cô ấy như thế nào, cô ấy đi đâu rồi.”

Trương Thiên Thành vẫn không đáp lại.

Khóe mắt Trương Đức Phú càng ướt át, nắm đấm siết chặt nhưng không thể làm gì.

Lần đầu tiên, cậu ta cảm giác mình vô dụng đến thế.

Lần đầu tiên, cậu ta cảm thấy bất lực là vậy.

Cho dù trước mặt Trương Thiên Thành, đây cũng là lần đầu tiên cậu ta thể hiện sự chán chường và mềm yếu đó.

Nhưng vì Vũ Linh Đan, Trương Đức Phú không lo lắng nhiều như vậy nữa.

Rời khỏi thang máy, Trương Đức Phú vẫn đuổi theo xe của Trương Thiên Thành, cuối cùng cũng ngăn được chiếc xe trước cổng.

Trần Đức Bảo trầm giọng nói: “Giám đốc Phú, phiền anh tránh ra.”

Ánh mắt Trương Đức Phú sáng rực, giọng điệu khẩn thiết: “Tôi không biết Vũ Linh Đan xảy ra chuyện gì, nhưng tôi tin thêm một người sẽ có ích hơn, cho tôi đi theo với.”

Trương Thiên Thành nhìn Trương Đức Phú như có thâm ý khác, một người phụ nữ có thể khiến cậu ta chật vật đến vậy, vậy mà lúc trước còn muốn bắt Vũ Linh Đan để uy h**p mình.

Ngẫm lại cũng thấy trào phúng quá.

Trương Thiên Thành không nói gì, hai mắt nhắm lại, Trần Đức Bảo đóng cửa vang lên một tiếng rầm rồi nghênh ngang rời đi.

Trương Đức Phú lái xe của mình, theo sát.

Rất nhanh sau đó, đi vòng qua hai con đường, Trần Đức Bảo lái xe nhanh hơn, Trương Đức Phú không dám chớp mắt, bám theo sát rạt, Trương Đức Phú không kịp suy nghĩ rốt cuộc Vũ Linh Đan đã xảy ra chuyện gì, chỉ mong cô bình an vô sự.

Chỉ mong không thêm phiền phức gì, đừng vì mình mà bị thương lần nữa.

Trương Đức Phú không nhịn được đấm mạnh vào tay lái, trong lòng ảo não không thôi, bỗng thấy Trương Thiên Thành phía trước chuyển hướng chạy sang một khu khác của thành phố Cần Thơ.

Trương Thiên Thành nhíu mày nhìn định vị trong tay, bấm định vị điện thoại của Vũ Linh Đan.

Từ camera vừa nãy, khi Vũ Linh Đan nhảy xuống cũng đã tỉnh lại rồi, không tính là bị người ta ép.

Nhưng điện thoại của cô vẫn để ở trạng thái tắt máy.
 
Back
Top Bottom