Ngôn Tình Ly Hôn Có Vẻ Khó

Ly Hôn Có Vẻ Khó
Chương 20: Chương 20


"Cô đi đâu? Tôi có xe sẵn đường đưa cô về luôn."
"Không cần đâu, nhà tôi cũng gần đây thôi, cảm ơn anh." Cố Phán Yên từ chối.
"Không sao đâu, dù sao tôi lái xe cũng tiện mà."
Hai người một thì mời một thì từ chối mãi cho đến khi ra khỏi thang máy,cô bước ra khỏi công ty, người nọ vẫn bám riết không buông "Cô không cần khách khí, bây giờ đã muộn nên xe buýt không còn đâu, để tôi đưa cô về.”
Cố Phán Yên thực sự không muốn dây dưa cùng người này, nhưng mọi người đều là đồng nghiệp, về sau còn làm chung một công ty nếu cự tuyệt quá cũng khó coi, cô đang rối rắm tìm cách từ chối thì một giọng nói lạnh băng chen vào giữa hai người "Cậu muốn đưa vợ tôi về nhà, chẳng phải nên hỏi ý kiến của tôi trước sao?"
Cố Phán Yên và anh ta quay đầu lại cùng lúc.
Giang Vũ Lan một tay đút vào túi quần, dựa vào chiếc Audi màu đen với vẻ mặt lạnh lùng không vui.
Người đàn ông muốn phản bác vài câu, nhưng khi nhìn thấy xe của hắn, đã không còn tiếng động.
Một chiếc xe đắt tiền...
Cố Phán Yên chột dạ nhấc chân muốn rời đi.

"Em muốn đi đâu?" Giọng của Giang Vũ Lan không lớn, nhưng hắn đã thành công khiến cô ngừng bước.
"Em..." Cố Phán Yên đảo mắt, không tìm được lý do thích hợp, cuối cùng cô chỉ đành nhắm mắt dậm chân quay đầu nhìn hắn vội vàng nói: "Em đã đưa cho anh thỏa thuận ly hôn rồi nên không còn quan hệ gì với anh, đến tìm em làm gì? "
Cô lưu loát nói liền một mạch, khiến Giang Vũ Lan nghe có chút đau đầu.

"Chính em chạy trốn, còn có dũng khí chất vấn anh tại sao lạitìm em?" Giang Vũ Lan nhướng mày "Ồ, kẻ ác thường khiếu nại trước."
Cố Phán Yên im lặng.
"Tại sao muốn ly hôn?" Giang Vũ Lan đến gần Cố Phán Yên, nhìn cái đầu nhỏ của cô, lòng bàn tay ngứa ngáy muốn xoa xoa.
Cố Phán Yên cúi đầu, nói nhỏ: "Cố Sanh Phi không tìm anh sao?"
"Có tới." Giang Vũ Lan nói dứt khoát "Nhưng điều anh hỏi là tại sao em lại bỏ đi?"
"Là bởi vì..." Cố Phán Yên thực sự không nói ra được, bản thân cô cũng không muốn nói ra chuyện hắn thích Cố Sanh Phi.
Khi Giang Vũ Lan vừa nhìn thấy bộ dạng này của cô, hắn không thể cứng rắn nổi, sao phải dạy cho cô một bài học bắt cô xin lỗi và thừa nhận lỗi lầm của mình, tất cả ý nghĩ từ trước đều bị gạt bỏ hết.

Bây giờ hắn chỉ muốn giữ cô trong vòng tay, quan tâm và yêu thương để cô không bao giờ lộ ra vẻ mặt đáng thương như vậy nữa.
"Được rồi sao đến cuối cùng cứ như anh ép buộc em vậy?" Giang Vũ Lan thở dài, nhẹ nhàng ôm cô trong tay, nhẹ nhàng vuốt v3 eo và mái tóc cô.
"Không có..." Cố Phán Yên nghèn nghẹn nói: "Anh không ép buộc em..."
"Vậy thì sao em lại như sắp khóc đến nơi vậy? Anh có bắt nạt em à?"
"Không..." Cô lại lắc đầu, bộ dạng rất ngoan.
Cô luôn ngoan ngoãn như vậy, nhưng một khi nổi loạn, quả thực khiến hắn đau đầu.
Giang Vũ Lan nghĩ đến cuộc sống ăn không ngon ngủ không yên gần một tháng nay của mình, bất lực thở dài, buông cô ra, kéo tay Cố Phán Yên mở cửa cho cô rồi thắt dây an toàn.
"Tại sao anh...!Còn muốn tới tìm em?" Cố Phán Yên cúi đầu, mười ngón tay không ngừng đan vào nhau.
"Em nói như vậy là có ý gì?" Giang Vũ Lan cau mày.
"Chính là...!Từ khi em đi rồi, sao anh không ở cùng Cố Sanh Phi? Không phải anh muốn ở cùng cô ấy sao?" Cố Phán Yên hỏi.
"Ai nói với em rằng anh muốn ở cùng cô ta?" Giang Vũ Lan nhíu mày, nhìn cô đầy hoài nghi.
"Lúc đầu anh nói rằng anh đồng ý kết hôn vì nghĩ cô dâu là Cố Sanh Phi." Cố Phán Yên nói, lại cảm thấy rất buồn "Nếu không có em, anh và Cố Sanh Phi đã ở bên nhau lâu rồi.

"
"Nhưng anh đã kết hôn với em." Giang Vũ Lan khó hiểu.
"Nhưng người anh thích vẫn là Cố Sanh Phi." Cô nghiêm túc nói: "Cố Sanh Phi ban đầu đã có ban trai nhưng chia tay rồi,cô ấy muốn ở cạnh anh.

"
"Cho nên bởi vì cô ta muốn ở bên cạnh anh, nên em liền đồng ý rời đi?" Giang Vũ Lan nắm chặt tay lái.
"Không, em không quan tâm Cố Sanh Phi nghĩ gì." Cố Phán Yên lắc đầu, cắn môi thấp giọng nói: "Tất cả đều là vì anh..."
"Anh muốn ở cạnh Cố Sanh Phi.

Cô ấy cũng muốn bên anh, vậy giữa ba người chúng ta, em là người thừa."
"Cho nên, em liền đi? Không hỏi hay nói một lời, cứ để lại thỏa thuận ly hôn rồi đi luôn?" Giang Vũ Lan nghiến răng nghiến lợi.
Cô co rụt vai lại, không khỏi muốn khóc "Nhưng em sợ sau khi nhìn thấy anh, em sẽ quyến luyến không rời đi được..."
Rời bỏ hắn đã là một điều rất khó khăn đối với cô.
"Nếu đã luyến tiếc như thế,sao còn muốn bỏ anh mà đi?"Hắn đạp phanh và quay lại nhìn Cố Phán Yên.
"Hơn nữa, lúc đầu anh nghĩ rằng người kết hôn với anh là Cố Sanh Phi, bởi vì anh hoàn toàn không biết Cố gia còn có em, còn nữa anh nói với em rằng anh thích Cố Sanh Phi lúc nào? "
"Ngày trở về Cố gia,em đã hỏi anh."
"Em hỏi gì?"
"Em hỏi anh là anh nghĩ gì về Cố Sanh Phi, anh nói cô ấy rất tốt."
"Chuyện này thì liên quan gì đến việc thích cô ta?"
"Anh chưa bao giờ nói em rất tốt cả." Cố Phán Yên bĩu môi nói.
Giang Vũ Lan chưa bao giờ nghĩ rằng chính vì hai chữ này mà gây ra chuyện lớn như vậy.

Hắn bất lực mỉm cười, cũng không biết giải thích thế nào, cuối cùng đành phải nói: "Anh có ấn tượng này về Cố Sanh Phi vì cô ta đã từng cứu anh."
Cố Phán Yên sững sờ.
"Cô ta đã cứu anh một lần." Giang Vũ Lan cũng có chút khó chịu.
"Anh chưa báo đáp lòng tốt của cô ta.

Nên anh sẵn sàng kết hôn với Cố gia vì họ thiếu tiền.

Anh muốn giúp đỡ, nhân tiện báo đáp cô ta luôn.

Vì vậy, khi biết em là người kết hôn với anh,nên anh có mới có chút không vui.

"
"Vậy, thật ra anh...!không thích Cố Sanh Phi chút nào?" Cô thật ngu ngốc, cảm thấy mình phải chịu khổ trong một tháng qua đúng là uổng phí!.
 
Ly Hôn Có Vẻ Khó
Chương 21: Chương 21


"Anh chưa từng nói với em là anh thích cô ta, tất cả đều là em tự cho mình là đúng." Giang Vũ Lan thở dài "Em với Cố Sanh Phi đã ngầm nói gì với nhau thì anh không quan tâm nhưng em cho rằng anh là loại người để người khác sắp đặt hôn nhân của mình sao? Em nghĩ nếu em đi rồi thì Cố Sanh Phi có thể ngồi vào vị trí này sao?"
Cố Phán Yên chột dạ "Em nghĩ là anh thích cô ấy, nếu em rời đi, anh và cô ấy sẽ hạnh phúc bên nhau."
"Em thật sự bỏ được anh để nhường cho cô ta sao?" Giang Vũ Lan nâng tay vuốt v3 má Cố Phán Yên.
Cố Phán Yên lắc đầu "Nếu em có thể chịu đựng được, thì em đã không lén lút rời đi."
"Đúng vậy, đi rất dứt khoát, cái gì cũng không mang theo."
"Thực ra không phải, em cũng mang theo một thứ." Cố Phán Yên cởi nút áo sơ mi trên cùng, lấy ra sợi dây chuyền "Nhẫn cưới em luôn mang theo."
Đôi mắt của Giang Vũ Lan tối sầm.
"Em nghĩ nếu anh ở cùng Cố Sanh Phi, nhất định sẽ vứt nhẫn cưới của chúng ta đi.

Em thực sự không muốn vứt nó đi chiếc nhẫn này rất đắt tiền.

Tuy rằng chiếc nhẫn này ngay từ đầu anh vì Cố Sanh Phi mà chuẩn bị, nhưng em rất thích nó, nó chứng minh em thực sự đã có một đoạn thời gian làm vợ của anh,không phải do em nằm mơ." Cô cảm thấy mình sắp khóc đến nơi rồi.
Cố Phán Yên cảm thấy bản thân thật đáng thất vọng, trước đây cô ấy rất mạnh mẽ, nhưng khi ở bên hắn, cô ngày càng nhõng nhẽo hơn, không thể chịu nổi ủy khuất nữa rồi, từ một tỷ tỷ mạnh mẽ trở thành một cô gái hay khóc nhè.

Như vậy không tốt chút nào.
"Cho nên, nói chung là em vẫn còn muốn làm vợ anh đúng không?" Giang Vũ Lan khàn giọng hỏi.
Cô không tự chủ được gật đầu "Em muốn làm...!vợ anh..."
Đôi mắt tròn của cô đang nhìn Giang Vũ Lan, chìm vào đáy mắt hắn, giống như một con thỏ trắng nhỏ đáng yêu không chút phòng bị đứng trước con sói to hung ác, chờ đợi anh xé xác và nuốt chửng.
Giang Vũ Lan không nhịn được bóp cằm hôn lên môi cô, đầu lưỡi bắt đầu cạy môi xâm nhập vào trong khoang miệng cô.
Ngay khi cả hai đang loạn tình ý mê và chuẩn bị thực hiện một cảnh không phù hợp với trẻ em trong ô tô thì có người gõ cửa kính ô tô.
Giang Vũ Lan ngay lập tức ấn đầu cô ấn chặt cô trong lòng ngực hắn, ngước mắt lên và nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ không hài lòng.
Hạ Lam nhìn chằm chằm Giang Vũ Lan qua cửa kính xe với vẻ mặt vô cảm.
Nhìn thì nhìn, ai sợ ai! Bắt nạt bạn thân trước mặt cô ấy, coi cô ấy như người chết!
Giang Vũ Lan thấy người phụ nữ này hoàn toàn không biết thức thời là gì, hắn nhìn lâu như vậy nhưng cô ấy vẫn không có ý định rời đi, anh ấn cửa kính xe, tức giận hỏi: "Có chuyện gì sao?".

Đam Mỹ Hài
Hạ Lam nâng một ngón tay, chỉ vào Cố Phán Yên còn đang bị Giang Vũ Lan ôm trong lòng, lạnh giọng nói: "Anh ôm bạn tôi làm gì?"
Giang Vũ Lan không nói gì.
Cố Phán Yên cuối cùng cũng thoát ra khỏi vòng tay của hắn, hai má ửng hồng ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên một tia lấp lánh, khiến Hạ Lam ngẩn ra một lúc "Lam Lam...."
"Vừa về đến nhà, vừa vặn nhìn thấy chiếc xe sang trọng này vốn định xem kỹ bên trong xe, không ngờ lại nhìn thấy cậu và tên đàn ông này đang diễn cảnh cấm trẻ dưới mười tám, có quấy rầy hai người không?"
"Không, không..." Cố Phán Yên xấu hổ, đỏ mặt giới thiệu với hai người "Đây là Giang Vũ Lan, Vũ Lan, đây là bạn thân của em, cô ấy tên là Hạ Lam."
Giang Vũ Lan và Hạ Lam nhìn nhau, cả hai đều có cảm giác khó chịu vì người của mình sắp bị người kia cướp đi.
Hai người mắt to mắt nhỏ trừng nhau hồi lâu, Hạ Lam đành phải nhượng bộ trước, thở dài nói: "Hai người các ngươi xuống xe trước đi, mặc kệ như thế nào, trước tiên đi nhà nói rõ ràng."
Hắn cũng có ý định như vậy.
Hạ Lam mở cửa xe, nhìn Cố Phán Yên chậm rãi cởi dây an toàn xuống xe, cau mày nói: "Cậu có mang khẩu trang không?"
"Không..." Cô ngơ ngác lắc đầu "Làm sao vậy?"
"Mình nghĩ cậu nên che miệng lại thì hơn." Môi cô bị hôn đến sưng cả lên, con bé ngốc nghếch này chắc bị Giang Vũ Lan ăn sạch sẽ rồi!
Cố Phán Yên phản ứng muộn màng, mặt đỏ bừng, vội vàng không biết che miệng như thế nào, cuối cùng chỉ biết dùng tay bịt chặt miệng, chỉ lộ ra một đôi mắt to ngập nước.

Giang Vũ Lan không vui lườm Hạ Lam, ôm cô vào trong ngực, nhỏ giọng dỗ cô "Đừng để ý đến Hạ Lam, cô ấy gạt em đó,"
"Thật sao?" Cố Phán Yên vẫn còn lo lắng.
"Thật." Giang Vũ Lan gật đầu.
Đột nhiên, Hạ Lam thực sự khâm phục khả năng nói dối không chớp mắt này của hắn.
Ba người trở lại nhà Hạ Lam, Giang Vũ Lan cực kỳ ghét bỏ căn hộ không đến 20 mét vuông này, hắn cảm thấy một tháng qua vợ hắn nhất định phải chịu nhiều ủy khuất.
"Được rồi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi." Hạ Lam ngồi xuống sô pha, khoanh tay nhìn hắn "Anh Giang, tôi muốn biết anh nghĩ sao?"
"Hả?" Giang Vũ Lan cau mày.
"Không phải anh thích Cố Sanh Phi sao, sao giờ lại đến đây trêu chọc Cố Phán Yên chứ?" Hạ Lam hỏi.
"Ai nói với cô tôi thích Cố Sanh Phi? Yên nhi nói gì cô liền tin cái đó sao?" Giang Vũ Lan hỏi ngược lại.
Hạ Lam nghe xong lời này, sửng sốt vài giây, trừng mắt Cố Phán Yên.
Cô chột dạ nhìn đi chỗ khác, lí nhí nói "Thực xin lỗi, Lam Lam...!Là mình hiểu lầm Vũ Lan..."
Hạ Lam thực sự không nói nên lời.
"Được rồi, nếu anh Giang tự mình tới cửa, hôm nay hai người thu dọn đồ đạc, trở về nhà của mình đi." Hạ Lam phất phất tay, cũng không thèm lo lắng cho Cố Phán Yên nữa.

Chuyện của vợ chồng trẻ thì để họ tự mình giải quyết.
"Phòng của em ở đâu?" Giang Vũ Lan nhẹ giọng hỏi cô.
Cố Phán Yên đứng dậy thu dọn đồ đạc, Hạ Lam chợt nhớ ra cô đang mang thai, cô ấy lập tức ngăn cản hành động của Cố Phán Yên "Tôi sẽ thu dọn cho, anh Giang, phiền anh đi với tôi, còn cậu cứ ngồi đây đi.

Không được đi đâu hết!"
"Ồ..." Cô ngoan ngoãn ngồi xuống.
Nhìn thấy cô như vậy, Giang Vũ Lan không thể nhịn cười, đưa tay xoa đầu cô, cô cười ngọt ngào nhìn hắn.
Hạ Lam yên tĩnh nhìn một màn này, không nói lời nào.
Trong phòng dành cho khách, Hạ Lam thu dọn đồ đạc của Cố Phán Yên.
Cố Phán Yên không có nhiều đồ đạc, trước đó có một số đồ còn bị bỏ lại ở đây, Hạ Lam cũng không định thu dọn, dù sao sau này cô nhất định sẽ có thời gian đến đây chơi.

Hạ Lam đưa túi cho hắn nghiêm túc nói: "Anh Giang."
"Cô nói đi." Hắn lên tiếng.
"Anh nên biết rằng Phán Yên là một cô gái nhạy cảm." Hạ Lam nghiêm túc nói: "Cô ấy từ nhỏ đã sống dựa dẫm vào người khác, tôi không biết liệu anh có biết việc nhà chú của cô ấy đã lấy hết tài sản thừa kế của cha mẹ cô ấy hay không, nhưng tôi nghĩ anh cần biết một điều Phán Yên thực sự khao khát một mái ấm."
"Cô ấy cũng rất thích anh, một tháng nay ở chung, cô ấy không ngừng nhắc tới anh, tôi còn không thể nói xấu anh được lời nào, tôi nói một câu liền bị đáp lại mười câu!"Nói tới đây, Hạ Lam cũng cảm thấy buồn cười "Con bé đó thực sự rất bênh vực anh.".
 
Ly Hôn Có Vẻ Khó
Chương 22: Chương 22


"Tôi biết." Giang Vũ Lan nghe thế không khỏi mỉm cười.
"Cô ấy là một cô gái tốt, lúc nào cũng nghĩ đến người khác.

Sống ở Cố gia nhiều năm như vậy không hề biến cô ấy thành một người ích kỷ.

Ngược lại, càng trân trọng lòng tốt của người khác đối với mình, nên tôi hy vọng nếu anh thật sự không nghĩ đến việc ở bên cô ấy cả đời, chi bằng nhân lúc này mà tách ra khỏi cô ấy đi."
Thấy sắc mặt Giang Vũ Lan không được tốt lắm, Hạ Lam không rụt rè nói tiếp: "Tôi biết với điều kiện của anh, có đủ loại phụ nữ tốt, nhưng đối với tôi, chỉ có một Cố Phán Yên, tôi không hy vọng tôi giao cô ấy cho anh, cuối cùng anh trả lại cho tôi là một Cố Phán Yên vết thương chồng chất, anh hiểu ý tôi chứ?"
"Tôi hiểu." Giang Vũ Lan gật đầu, cảm nhận được áp lực từ Hạ Lam.
Yên nhi thật may mắn khi có một người bạn tốt, luôn nghĩ cho cô.
"Tôi cam đoan với cô, tuyệt đối sẽ đối xử tốt với Yên nhi."
"Hứa thì ai mà chẳng làm được, chỉ cần mở miệng ra thôi mà.

Mấu chốt là, nhất định phải làm được.".

Đọc ????????uyệ???? hay ????ại || TRU????TRU????ỆN﹒ⅤN ||

"Cô có thể giám sát tôi cả đời."
"Có lời của anh thì tôi yên tâm." Hạ Lam nói xong khoanh tay nhướng mày "Đúng rồi, tôi nghe nói con nhỏ ngốc kia trước khi đi để lại đơn thỏa thuận ly hôn cho anh đúng không?"
"Tôi đã xé nó rồi."
"Vậy sao..." Hạ Lam gật đầu "Sao không ký thêm một bản đi."
"Nếu sau này anh làm chuyện khiến có lỗi với Phán Yên, một nửa tài sản của anh cho Phán Yên thì sao?" Hạ Lam không tham lam, cô ấy chỉ hy vọng rằng ngay cả khi điều tồi tệ nhất xảy ra, Cố Phán Yên vẫn có thể có một ít để an cư lạc nghiệp.
"Không cần." Giang Vũ Lan bình tĩnh nói: "Sau này nếu như tôi làm gì sai, tất cả tài sản của tôi đều đưa cho cô ấy."
"Được." Hạ Lam thật sự có cảm tình với Giang Vũ Lan, lấy địa vị của hắn để mà nói ra câu này cũng không dễ dàng gì "Nhớ in văn kiện ra, ký tên và đóng dấu."
"Được, lúc đó cô nhớ có mặt." Giang Vũ Lan gật đầu.
Hạ Lam trong lòng thầm nghĩ, con bé ngồi ở phòng khách nhất định sẽ không đồng ý.
"Đi ra ngoài đi, nếu không cái nhỏ ngốc kia sẽ lại tưởng chúng ta ở trong phòng đánh nhau." Hạ Lam cười cười mở cửa phòng.
Quả nhiên, Cố Phán Yên đứng ngồi không yên chỗ ghế sô pha, nhìn thấy hai người đi ra, liền cười nói: "Vũ Lan, Lam Lam."
"Về nhà thôi." Giang Vũ Lan đi tới, ôm cô đứng dậy.
Hạ Lam tiễn hai người ra cửa.
"Này, Phán Yên!" Nhìn bóng lưng của hai người, Hạ Lam không khỏi lên tiếng.
Cô Phán Yên quay lại.
"Chúc cậu hạnh phúc."
Cố Phán Yên mắt đỏ hoe liên tục gật đầu.
Không biết có phải do mang thai hay không mà cô cảm thấy bản thân nhạy cảm hơn về mặt tình cảm, thỉnh thoảng lại muốn khóc.
"Sao em lại khóc nhiều như vậy?" Hắn ôm Cố Phán Yên vào thang máy và xoa đầu cô.
Cố Phán Yên thấp giọng nói "Lam Lam đối với em thật sự rất tốt, cô ấy là người tốt nhất đối với em, mỗi lần em chịu ủy khuất đều là Lam Lam an ủi em.

Trước đây em không dám xin tiền tiêu vặt với cô chú, mỗi lần như thế Lam Lam đều mua đồ ăn ngon chia cho em một nửa...Nhưng thực tế thì chú em vẫn rất tốt với em, bất cứ thứ gì Cố Sanh Phi có em cũng sẽ có."
Cô lại nói: "Nhưng em không nói xấu sau lưng người khác.

Em chỉ đang nói sự thật.

Cố Sanh Phi ghét việc em và cô ấy có mọi thứ hệt nhau, vì vậy mỗi khi chú em đưa cho chúng em một thứ giống nhau, Cố Sanh Phi nhất định sẽ phá thứ đó của em."
"Không vấn đề." Giang Vũ Lan nói: "Sau này đồ vật của em có rất nhiều, Cố Sanh Phi không thể lấy đi, cũng không thể phá hủy."

"Ví dụ là anh sao?" Cố Phán Yên mong đợi hỏi.
"Đúng vậy, giống như anh, vĩnh viễn thuộc về em, Cố Sanh Phi có muốn cướp đi thế nào cũng không cướp được." Giang Vũ Lan gật đầu.
Thiếu phu nhân của Giang gia đã trở lại, áp lực công ty cuối cùng cũng có thể chấm dứt, nhân viên có thể sống một cuộc sống tốt đẹp.
Cố Phán Yên không nhịn được hỏi Giang Vũ Lan "Anh nói Cố Sanh Phi đã cứu anh, chuyện đó xảy ra khi nào vậy?"
Trong ấn tượng của cô, Cố Sanh Phi sẽ không chủ động giúp đỡ người khác, nếu cô ta cứu một người ưu tú như hắn, Cố Sanh Phi chắc chắn đã nói ra từ lâu.

Ân tình có thể khiến hắn nhớ lâu như vậy chắc chắn không nhỏ, nếu cô ta nói điều đó ngay từ đầu, có lẽ đã không có hôn nhân nào cả.
"Thật ra chuyện đã xảy ra từ lâu, khi đó anh vừa trở về nước tiếp quản Giang gia, áp lực rất lớn..."
Hắn chậm rãi kể về quá khứ, nhưng càng nói, vẻ mặt của cô càng trở nên kỳ lạ, khi Giang Vũ Lan giải thích xong mọi chuyện,Cố Sanh Phi do dự im lặng.
"Đừng suy nghĩ nhiều, anh thật sự không thích Cố Sanh Phi." Giang Vũ Lan sợ cái đầu nhỏ của cô lại nghĩ nhiều.
"Có phải lúc đó anh ngất ngay tại cửa công ty không?" Cố Phán Yên hỏi.
Giang Vũ Lan gật đầu: "Ừ."
"Bệnh viện anh tỉnh lại có phải là bệnh viện thành phố không?"
Hắn ngạc nhiên nhìn cô.
Cố Phán Yên nhìn chằm chằm Giang Vũ Lan và đưa tay về phía hắn "Anh còn nợ em 1.500 tệ tiền chữa bệnh, trả lại cho em!"
"Là...!em sao?" Giang Vũ Lan kinh ngạc.
"Là em." Cô cảm thấy rất tức giận "Em đang định phỏng vấn cho một công việc bán thời gian, nhưng anh đã ngã vào em lúc em vừa bước đến cổng công ty Giang thị.

Để cứu anh, em không chỉ trượt phỏng vấn mà còn mất hết tiền riêng!"
"Nhưng em thậm chí còn không nhận ra anh." Giang Vũ Lan khó hiểu.

"Lúc đó em bận đưa anh đến bệnh viện, làm gì có thời gian xem bộ dạng của anh như thế nào, sau đó Cố Sanh Phi gọi điện thoại cho em nói muốn tìm em, em liền nói mình đang ở bệnh viện.

Nhân tiện nhờ cô ấy giúp em trông anh.

Em đi thanh toán hóa đơn y tế, khi em quay thì Cố Sanh Phi bảo bác sĩ nói rằng anh không sao, chú có chuyện muốn gặp em nên em không kịp quay lại gặp anh"
Giang Vũ Lan chỉ cảm thấy rằng tất cả những điều này thực sự là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Nếu Cố Phán Yên nhìn kỹ hơn vẻ ngoài của hắn vào thời điểm đó, nếu hắn có thể hỏi Cố Sanh Phi thêm vài câu khi anh ấy tỉnh dậy trong phòng bệnh, thì mọi chuyện có thể đã không như thế này, và họ có thể đã đã ở bên nhau từ lâu.
Họ thực sự...!đã bỏ lỡ nhiều năm chẳng vì điều gì.
"Hóa ra người đã cứu anh vẫn luôn là em." Hắn không kìm được mỉm cười dịu dàng.
Cố Phán Yên khó hiểu ngẩng đầu nhìn hắn "Cho dù là bởi vì chuyện này, nhiều năm như vậy anh vẫn nhớ tới Cố Sanh Phi thì lạ thật, cũng không phải chuyện gì to tát, cho dù là ai đi nữa thấy người khác ngất cũng sẽ cứu thôi." Đối với cô đây là chuyển nhỏ không đáng nhắc đến.
"Không chỉ vì lý do đó."
Giang Vũ Lan sẽ không nói với cô rằng khi hắn choáng váng, giọng nói mềm mại và ngọt ngào bên tai khiến hắn an tâm hơn rất nhiều, khiến trái tim nóng nảy của hắn bình tĩnh lại.

Đối mặt với tất cả những thách thức trong sự nghiệp..
 
Ly Hôn Có Vẻ Khó
Chương 23: Chương 23


Thảo nào Giang Vũ Lan luôn cảm thấy giọng nói của Cố Sanh Phi khác với những gì hắn nghe được khi mê man, hóa ra đó hoàn toàn không phải là cô ta.
Hóa ra tất cả mọi chuyện đều là nhờ cô vợ nhỏ của hắn.
Hắn ôm lấy Cố Phán Yên, tay hắn không kìm được đưa vào trong bộ đồ ngủ của cô, gần đây ngực của Cố Phán Yên hình như có dấu hiệu phát triển hơn.
Cố Phán Yên bị hắn xoa đến loạn tình ý mê.
Sợ cô quá mệt, Giang Vũ Lan cũng chưa làm cô, nhưng gần đây thân thể cô trở nên nhạy cảm hơn, hắn chỉ trêu chọc cô một chút cô cũng cảm thấy có chút không chịu nổi, đêm nay cô mơ mơ màng màng để Giang Vũ Lan tùy tiện hôn cô.

Sau lớp quần áo trên người, hơi nóng như thiêu đốt cô, khi hắn chuẩn bị tiến vào, Cố Phán Yên rốt cuộc cũng tỉnh lại, vội vàng gọi Giang Vũ Lan "Không...!không được.."
"Hả?" Giang Vũ Lan nhướng mày.
"Trong bụng em có bảo bảo..." Cố Phán Yên thở hổn hển nói "Sẽ làm đứa bé đau."
Giang Vũ Lan sững sờ.

Cố Phán Yên hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng áp chế sự kích động trong cơ thể, nhìn vẻ mặt thất thần của Giang Vũ Lan, xấu hổ cười "Em quên nói với anh, trong bụng em có một em bé."
Hắn có con? Hắn và Yên nhi đã có kết tinh tình yêu rồi sao?
"Anh sao vậy? Anh không vui sao?" Thấy Giang Vũ Lan im lặng, cô cũng trở nên lo lắng.
"Anh không phải không vui, anh là..." Giang Vũ Lan không kìm được muốn ôm chặt lấy cô, nhưng lại sợ làm cô đau, chỉ có thể cẩn thận vòng tay qua người cô, khàn giọng nói "Anh rất hạnh phúc."
"Cảm ơn em, Yên nhi."
"Em cũng muốn cảm ơn anh,Vũ Lan anh đã cho em một mái nhà."
Sau khi Cố Phán Yên trở lại Giang gia, Giang Vũ Lan không để cô tiếp tục đi làm tại chỗ mới của cô nữa.
Không phải hắn nghĩ rằng Cố Phán Yên nên là một người vợ ở nhà chăm lo cho gia đình, mà bởi vì công ty quá xa nhà, và nếu cô đi làm thì mỗi sáng đều phải dậy sớm.
Nhưng khi bác sĩ kiểm tra thân thể Cố Phán Yên đã nói cơ thể cô rất yếu, có thể không đủ sức sinh nở, vì vậy cô nên vận động nhiều hơn, điều này rất tốt cho mẹ bầu và thai nhi.
Giang Vũ Lan nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng quyết định để Cố Phán Yên luôn ở trước mặt hắn, khi cô hoạt động thân thể thì hắn cũng không cần lo lắng cô quá mức mệt mỏi.
Cố Phán Yên cũng không ảnh hưởng đến công việc của Giang Vũ Lan, cô chưa từng đến công ty, ngoại trừ những giám đốc điều hành công ty đã tham dự hôn lễ trước đó đã nhìn thấy Cố Phán Yên, những nhân viên còn lại về hầu như không biết cô.
Để không nhân viên trong công ty đàm tiếu quá nhiều,Cố Phán Yên lấy thân phận vào công ty là một nhân viên mới, trợ lý đặc biệt của văn phòng thư ký, đặc biệt đến mức cô chỉ cần in tài liệu ra và gửi một số tài liệu không quan trọng với mỗi bộ phận, chỉ cần lập biên bản trong cuộc họp thông thường là đủ.
Loại chức vị đơn giản này trước đây chưa từng có trong công ty, mỗi người hận không thể mọc thêm một đôi tay, một cái đầu, để giải quyết những công việc tưởng chừng như vô tận đó.
Vì vậy, sự xuất hiện đột ngột của Cố Phán Yên đương nhiên trở thành đề tài hấp dẫn.
Cố Phán Yên lần đầu tiên bị mọi người chú ý đến nhiều như vậy, cô rất khó chịu, sau khi đến công ty một ngày mà đã ồn ào như vậy thì cô dứt khoát ở nhà thì hơn, học nấu ăn,làm bánh gì đó cũng được miễn là Giang Vũ Lan không phải phân tâm nhiều đến cô khi ở công ty.
Hơn nữa, những lời xì xào trong công ty thực sự rất khó đề phòng.
Chỉ trong một ngày, Cố Phán yên đã ở trong nhà vệ sinh nghe người khác bàn tán về mình, để tránh xấu hổ, cô đành phải ở lại trong nhà vệ sinh.

Cô thực sự không hiểu tại sao những người đó lại chọn ngồi lê đôi mách ở một nơi như nhà vệ sinh!

......
"Nếu ngay từ đầu em chịu đồng ý vào công ty với tư cách là thiếu phu nhân, anh không nghĩ bây giờ trong công ty sẽ có bất kỳ ai dám nói xấu em đâu." Giang Vũ Lan ngồi trên ghế sô pha ôm Cố Phán Yên trong tay, cô thân hình nhỏ bé cuộn tròn trên sô pha, đầu tựa vào vai hắn, một nửa tâm trí đang xem chương trình tạp kỹ, một nửa tâm trí đang lắng nghe những lời hắn nói.
"Em chỉ là không muốn thu hút quá nhiều sự chú ý của mọi người, vì vậy mới che giấu thân phận của mình.

Ai biết rằng điều đó sẽ thu hút sự chú ý hơn."
Giang Vũ Lan xoa đầu cô, nhìn bộ dạng buồn rầu của cô, trong lòng hắn mềm nhũn "Nhưng anh phải làm thế nào đây? Anh chỉ muốn em đi cùng anh đến công ty."
Cố Phán Yên do dự giữa việc ở bên Giang Vũ Lan và không muốn bị người khác bàn tán, nhưng cuối cùng tình cảm của cô dành cho hắn đã thắng.
Cô cũng rất muốn ở bên cạnh Giang Vũ Lan, mặc dù hắn bận làm việc không có nhiều thời gian trò chuyện với cô, nhưng cô thỉnh thoảng vẫn có thể vào đưa một tách cà phê hoặc tài liệu cho hắn.
"Được rồi." Cố Phán Yên thở dài "Em sẽ tiếp tục đi làm."
Về thân phận của Cố Phán Yên ngay từ đầu mọi người đã đoán được cô là họ hàng hay con gái của một vị giám đốc nào đó trong công ty, nếu không thì cô đã không đến thẳng văn phòng thư ký dù đây chỉ là một chức vụ không đáng kể, nhưng tổng giám đốc luôn là người nghiêm khắc với người khác chưa từng thấy có ý kiến gì với cô, chắc chắn cô không phải người bình thường.
Về việc này, tổng thư ký của văn phòng thư ký chỉ biết mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, lặng lẽ giao tất cả công việc cần đến văn phòng tổng giám đốc cho Cố Phán Yên.
Một phần là bởi vì bọn họ là vợ chồng có thể thấy được vị này rất thích cô, cho hai người càng nhiều thời gian ở bên nhau, nhất định sẽ có lợi chứ không có hại cho cô ta.
Thứ hai, bất kể là tài liệu gì, báo cáo kém cỏi như thế nào, chỉ cần là do cô đem lên, ở một mức độ nhất định sẽ có thể áp chế cơn tức giận khủng khiếp của tổng giám đốc.

Vì vậy, dần dần, rất nhiều nhân viên trong công ty cũng phát hiện ra rằng kể từ khi vị trợ lý kia xuất hiện, số lần tổng giám đốc mất bình tĩnh...!dường như đã giảm đi đáng kể.
Trước đây mỗi khi công ty họp đầu tháng luôn có một đám giám đốc bị tổng giám đốc mắng té tát, chỉ muốn bứt tóc treo cổ trăm lần tại chỗ!.

Harry Potter fanfic
Nhưng họ đột nhiên phát hiện ra rằng chỉ cần Cố Phán Yên ngồi bên cạnh tổng giám đốc để xử lý biên bản cuộc họp, tần suất tức giận của hắn sẽ giảm đi rất nhiều.
Cảm giác này càng rõ ràng hơn khi họ ở trong văn phòng tổng giám đốc.
Một lần, giám đốc của nhiều bộ phận cùng nhau làm báo cáo về việc mua lại một công ty nào đó, mọi người thức khuya dậy sớm mấy ngày, cho rằng kế hoạch này đã đủ hoàn hảo, nhưng khi bản kế hoạch này được đặt trước mặt tổng giám đốc.

Sau bàn đó, bầu không khí trong văn phòng nháy mắt liền thay đổi ngay lập tức..
 
Ly Hôn Có Vẻ Khó
Chương 24: 24: Hoàn


"Mấy người nói cho tôi biết, đây là kế hoạch dự án hoàn hảo mà mấy người tự xưng là đã thức năm ngày để làm sao?" Giang Vũ Lan quăng bản kế hoạch xuống đất "Lúc tạo ra mấy người, ông trời quên ban cho chỉ số thông minh và đầu óc sao?"
Một nhóm cúi đầu đứng trước mặt Giang Vũ Lan không dám thở mạnh.
"Cốc cốc."
"Chuyện gì?" Giang Vũ Lan không kiên nhẫn nói.
"Tổng giám đốc, cà phê của ngài." Là giọng nói mềm mại của Cố Phán Yên.
Giang Vũ Lan Lan dừng một chút, sắc mặt cũng ấm trở lại, khẽ ho một tiếng, hơi khắc chế biểu cảm quá mức lạnh lẽo trên mặt "Mời vào."
Cố Phán Yên bưng cà phê mở cửa chậm rãi đi vào, cô đi giày bệt, ánh mắt kinh ngạc lướt qua một đám người đang đứng ngay ngắn như học sinh tiểu học bị giáo viên chủ nhiệm mắng.
Có chuyện gì mà hắn lại tức giận như vậy?
Cố Phán Yên nhẹ nhàng đặt cà phê trước mặt hắn, Giang Vũ Lan nhìn cô chằm chằm khi cô rút tay lại "Tay em bị sao vậy?"
Cố Phán Yên nhìn mu bàn tay ửng đỏ của mình, cô có làn da trắng nên vết đỏ trên mu bàn tay hiện lên rất rõ ràng.

"Khi em vừa lấy nước sôi, tôi đã bị bắn một ít nước nóng." Cô giải thích.
"Sao em lại bất cẩn như vậy?" Giang Vũ Lan lập tức lên tiếng, trong lời nơi mang theo ít nhiều sự đau lòng.
Cố Phán Yên lập tức đỏ mặt, định vội vàng rời đi.
"Đợi đã, anh có chuyện muốn nói với em." Giang Vũ Lan hắng giọng nói: "Mấy người ra ngoài làm lại kế hoạch đi! Nếu như lần sau còn tệ như hôm nay, thì cứ đợi viết đơn thôi việc đi! "
Mặc dù lời nói của Giang Vũ Lan không nhẹ nhàng lắm, nhưng họ nhìn nhau và vẫn không thể tin được.
Cho đến một ngày, danh tính của Cố Phán Yên cuối cùng đã được tiết lộ.
Triệu chứng ốm nghén của cô không quá rõ ràng, hơn nữa vì dáng người mảnh khảnh nên sau 4 tháng mang thai, cô không có biểu hiện gì nhiều, nhưng thay đổi lớn nhất chính là người cô uể oải.
Có thể ngủ mọi lúc, mọi nơi.
Tại cuộc họp định kỳ của công ty, hơn năm mươi giám đốc điều hành và cổ đông trong phòng họp, lắng nghe các phòng ban báo cáo về tình hình kinh doanh của công ty trong tháng trước.
Sau đó, người giám sát đang đứng ở phía trước và giải thích cho tổng giám đốc, nhìn thấy Cố Phán Yên ngồi bên cạnh Giang Vũ Lan, đầu của cô từng chút một từ từ dựa vào vai hắn.
Người giám sát cho rằng anh ta sẽ nhìn thấy một vụ phun trào núi lửa, giọng nói có chút cứng lại vì sợ hãi.

Nhưng thật không ngờ, hắn không những không tức giận mà còn điều chỉnh tư thế ngồi để cô dựa vào thoải mái hơn.
Giọng nói của giám sát viên giải thích có chút lơ lửng, anh ta tự hỏi liệu mình có phải ảo giác hay không.
Rất nhiều người chú ý tới sự khác thường của anh ta mà nhìn theo sau đó mọi người tiếp tục ngầm im lặng.
Trong nửa sau của cuộc họp, sau khi giải thích xong, tất cả đèn trong phòng họp đã đóng trước đó đều được bật sáng.
Cố Phán Yên bị ánh sáng chói mắt đánh thức, đầu vẫn còn choáng váng, mặt cọ vào vai Giang Vũ Lan vài cái, mê man gọi: "Ông xã...!sáng quá...!tắt đèn đi."..."
Tất cả các giám đốc điều hành và cổ đông đều im lặng.
Vậy cô gái này là...!thiếu phu nhân của bọn họ...
Cố Phán Yên dần dần tỉnh táo bởi bầu không khí quá yên tĩnh, Giang Vũ Lan đang nhìn cô cười như không cười.

Truyện Lịch Sử
Nhìn xung quanh một lần nữa.
Hừ...!Hết rồi, hết rồi, hết rồi, thân phận cuối cùng cũng bị phát hiện!
....Hoàn......
 
Back
Top Dưới