Khác [Lý Chiêu Hoàng] - NHẤT CHỦNG TƯƠNG TƯ, LƯỠNG XỨ NHÀN SẦU - Trường An

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
222957486-256-k539556.jpg

[Lý Chiêu Hoàng] - Nhất Chủng Tương Tư, Lưỡng Xứ Nhàn Sầu - Trường An
Tác giả: Wind_23
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Nhất chủng tương tư
Lưỡng xứ nhàn sầu."

Vì một giấc tương tư mà vướng vào tình kiếp muôn năm.

Vì một chữ tình ngàn năm còn ai oán.

Chiêu Hoàng vì Trần Cảnh mất thanh xuân mất cả thiên hạ.

Trần Cảnh vì Chiêu Hoàng mà hy sinh trọn một kiếp.

Âu cũng là an ủi cho hai phận người giữa vòng xoáy đầy cay nghiệt của quyền lực.

Là một tác phẩm phi lợi nhuận vì yêu sử Việt.



điền-văn​
 
Related threads
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • Ỷ Lan Dương Chiếu
  • [Phaochi] [Lyhansara]Mật Mã hoà Bình
  • Mộng Vàng Son [Lý Chiêu Hoàng - Trần Thái Tông]
  • Trăng Tròn Đêm Ấy, Máu Rơi, Hoa Tàn [Lý Chiêu Hoàng]
  • Chiêu Hoàng Ký [Lý Chiêu Hoàng- Trần Cảnh- Thuận...
  • [Lý Chiêu Hoàng] - Nhất Chủng Tương Tư, Lưỡng Xứ Nhàn Sầu - Trường An
    Đôi lời giới thiệu


    Tác phẩm được viết với ba mục đích chính:

    - Thứ nhất, vì muốn giúp các bạn trẻ Việt Nam chúng ta có hứng thú tìm hiểu về lịch sử nước nhà.

    Mình thấy một thực trạng rất đáng buồn đó là sử Việt giới trẻ ậm ừ nhưng sử nước bạn mà cụ thể là Trung Quốc lại có thể kể được hết sức nuột nà.

    Mình nghĩ đó chính là vì thiếu những tác phẩm truyền cảm hứng đọc lịch sử.

    Nên mình quyết định dựa trên một nhân vật hết sức nổi tiếng cũng là nhân vật lịch sử để lại nhiều nỗi ám ảnh trong lòng mình nói chung cũng như sử Việt đó chính là Chiêu Thánh hoàng đế - Lý Chiêu Hoàng.

    Tuy kiến thức lịch sử của mình không quá xuất sắc nhưng sẽ cố gắng tái hiện lịch sử tốt nhất có thể và mình luôn mong các bạn đọc có thể comment góp ý để mình sửa đổi được một tác phẩm hoàn thiện.

    - Thứ hai, đó là vì muốn thỏa mãn cái niềm đam mê viết tiểu thuyết cho bằng bạn bằng bè của mình.

    - Thứ ba, cũng là để cải thiện cái tầm văn học trung bình - yếu của mình vì thế có sai sót trong việc dùng từ thì các reader xin hãy bỏ qua cho mình nhé!!!

    Một lưu ý nhỏ cho các bạn khi đọc đó là đây là một tác phẩm DÃ SỬ và mình là một tác giả mình viết nên tác phẩm của mình thế nên mình không phải là người kể sử mà là người dựng lại sử theo cách nhìn nhận của mình.

    Có thể sẽ thay đổi tính cách cũng như số phận trong đó nhưng mình hứa sẽ không để tác phẩm của mình gây ra bất cứ ảnh hưởng gì đến lịch sử Việt.

    Qua những thay đổi của mình mình cũng mong muốn các bạn có thể tự tìm hiểu và chỉ ra được cái chỉnh sửa của mình so với chính sử.

    --------------

    Tựa đề: "Nhất chủng tương tư, lưỡng xứ nhàn sầu."

    Tác giả: Trường An

    Thể loại: Dã sử, điền văn.

    Nhân vật chính: Lý Chiêu Hoàng & Trần Thái Tông - Trần Cảnh

    Tác phẩm được chia làm bốn quyển dựa theo bốn câu thơ trong "Bánh trôi nước" ứng với từng thời điểm trong cuộc đời của Lý Chiêu Hoàng:

    - Quyển I: "Thân em vừa trắng lại vừa tròn."

    - Quyển II: "Bảy nổi ba chìm với nước non."

    - Quyển III: "Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn."

    - Quyển IV: "Mà em vẫn giữ tấm lòng son."

    Giải thích tiêu đề: Tên tác phẩm được đặt dựa theo hai câu thơ trong bài thơ "Nhất tiễn mai" của thiên cổ đệ nhất tài nữ Lý Thanh Chiếu:

    "Nhất chủng tương tư,

    Lưỡng xứ nhàn sầu"

    Tạm dịch:

    "Một mối tương tư,

    Hai chốn u sầu."

    Muốn nói về chính cuộc đời thăng trầm của Lý Chiêu Hoàng, vì một chữ tình với Trần Cảnh mà đã khiến cho cuộc đời nàng trở thành một chuỗi bi kịch không lối thoát...

    Với độ dài khoảng 150 chương tương đối dài vì thuộc thể loại điền văn nên mọi người hãy cố gắng đu truyện đến cùng nhé!

    Còn một điều cấm kị nữa: Đây là tác phẩm tâm huyết của mình mong các bạn không sao chép dưới mọi hình thức không được mang đi đâu, không chuyển ver nếu chưa hỏi ý kiến mình.

    Các nguồn tư liệu tham khảo:

    "Đại Việt sử kí toàn thư"

    "Lý Chiêu Hoàng - một đời sóng gió"

    Wikipedia Tiếng Việt.
     
    [Lý Chiêu Hoàng] - Nhất Chủng Tương Tư, Lưỡng Xứ Nhàn Sầu - Trường An
    Quyển I: "THÂN EM VỪA TRẮNG LẠI VỪA TRÒN."


    Tạc dạ vũ sơ phong sậu,

    Nùng thụy bất tiêu tàn tửu.Thí vấn quyển liêm nhân,Khước đạo Hải Đường y cựu.Tri phủ?Tri phủ?Ứng thị lục phì hồng sấu.

    - Như mộng lệnh kì II, Lý Thanh Chiếu -

    Dịch nghĩa:

    Đêm qua mưa thưa, gió dữ,Hương rượu còn nồng thơm giấc ngủ.Ướm hỏi người con gái cuốn rèm:"Hoa Hải Đường liệu còn như trước?"

    Thật ư?Thật ư?Phải là hồng phai xanh thắm.

    Thiên cung là chốn thần ngự tiên ở, là chân - thiện - mỹ muôn loài hướng tới nhưng không có nghĩa đó là nơi tốt đẹp nhất chốn hồng hoang.

    Ánh sáng uy linh của Ngọc Hoàng cũng không che lấp nổi đi những khoảng tối mà chính Ngọc Hoàng cũng cảm thấy chướng mắt.

    Thần tiên cũng như người phàm cũng có tham luyến trần tục cũng làm ra biết bao chuyện mà kể ra cũng như trò cười cho người khác.

    Tình yêu giữa thần tiên không phải là chuyện hiếm gặp nhưng mối tình của Ngưu Lang – Chức Nữ bị khiển trách chẳng qua cũng chỉ là vì Ngưu Lang quên mất trọng trách để trâu bước tới cửa cung khiến cho Ngọc Hoàng đang trong hội yên mất mặt nên mới tách đôi mối tình ấy giữa cung trời rộng lớn.

    Giữa muôn thần tiên trên trời chỉ có một tiên tử xót thương cho mối tình ấy mà tình nguyện ngày ngày đi giữa sông Ngân gửi chút tâm tình của hai con người còn đang mối tơ vương.

    Nhưng Ngọc Hoàng là đấng cửu ngũ chí tôn sao lại không thể không biết việc làm ngu ngốc ấy.

    Thiên cung dù có muôn sắc ánh sáng cũng nào giấu nổi cơn thịnh lộ.

    Vạn đạo thiên lôi giáng lên người một tiên tử nhỏ bé khiến nàng đau đớn đến muốn chết đi.

    Để rồi nàng từ Vọng Hương đài xuống trút bỏ mọi quyền uy của thượng giới hòa mình vào giấc mộng về tình thương ở nơi trần thế nơi mà nàng cảm thấy bản thân mình nhẹ nhõm hơn ngàn năm trên thượng giới.

    Nhưng nào dễ dàng như vậy dù đã chấp nhận đánh mất tất cả để lịch kiếp làm người nhưng Ngọc Hoàng đại đế sớm đã viết cho nàng một tấn bi kịch của một tình kiếp vạn năm trước không ai khổ bằng nàng, vạn năm sau cũng không còn ai như thế được nữa.

    Ngọc Hoàng muốn cho nàng thấy tình yêu là thứ độc đau đớn nhất nhân gian...

    Giữa muôn trùng đạo thiên lôi nàng rơi xuống thế gian như một thứ sao sáng xa lạ.

    Nàng đã nhìn thấy trong một khoảnh khắc nào đó nụ cười của một bóng hình rơi bên cạnh nàng.

    Một nam nhân...

    Nàng là Chiêu Thánh tiên tử và nàng cũng là Lý Thiên Hinh, bông hoa cuối cùng của một triều đại vàng son.

    Một bông hoa phải trải qua muôn vàn sóng gió giữa dòng đời nổi trôi để người ta phải muôn năm thốt lên: "Tri phủ?

    Tri phủ?

    Ứng thị lục phì hồng sấu."
     
    [Lý Chiêu Hoàng] - Nhất Chủng Tương Tư, Lưỡng Xứ Nhàn Sầu - Trường An
    Hồi thứ nhất: "Lịch Kiếp."


    Lưu ý: Vì là truyện điền văn nên có tình tiết lịch kiếp tuy nhiên chỉ để đưa những triết lí chính trong truyện cũng như góp phần lí giải số phận của Chiêu Thánh sau này.

    Nên mong cách bạn không đáp gạch đá vì nhà mình cũng đã xây xong rồi.

    Cảm ơn và xin chúc các cậu đọc truyện vui vẻ.

    ------------------------------------------------------------

    Một đợt âm thanh như sấm động vang lên từ cuối trời.

    Đó là phía Tru Tiên đài.

    Phía trên sấm mây vần vũ, mấy đạo thiên lôi như mưa sa không ngừng kinh động.

    Người trong thiên hạ không khỏi cảm thấy bức bối đến kinh người.

    Mạnh Bà nhìn về xa xăm rồi lại thở dài khẽ cao giọng: "Vẫn là ái tình mơ hồ.

    Tất cả đều là những kẻ đáng thương."

    Bên kia cầu Nại Hà truyền đến một đợt vó ngựa như trống dồn.

    Tiếng vó ngựa, tiếng hô hoán của thiên binh, tiếng khóc thất thanh của đoàn người chờ được đầu thai,... ai oán vang lên.

    Hoàng Tuyền lộ hôm nay nhộn nhịp khác thường

    Một thiên tướng mình cao ba trượng, cưỡi chiến mã uy dũng đi tới Vọng Hương đài.

    Vó ngựa vừa ổn định thì một giọng vang như sấm hỏi: "Mạnh Bà có thấy một tiểu tiên thân vận bạch y, người đầy vết thương qua đây không?"

    "Vọng Hương đài quanh năm chỉ có oan hồn ẩn khuất thì lấy đâu ra tiểu tiên qua đây?"

    Mạnh Bà cười nhạt một tiếng khẽ nhìn đoàn binh trước mặt.

    Bà ta tiếp lời, "Sống trên chốn này cũng mấy vạn năm, lão bà đây chưa từng thấy đại sự kì lạ như vậy.

    Dám hỏi vị tiểu tiên đó làm gì sai để khiến cho Ngọc Hoàng phải giáng đạo thiên lôi cử thần binh thiên tướng đi đuổi cùng giết tận như thế?"

    Vị thiên tướng mặt không đổi sắc, nhìn Mạnh Bà lạnh nhạt: "Nếu ở đây không có kẻ mang tội, ta cũng không tiện ở lâu.

    Đoàn người đầu thai còn rất dài, lão bà vẫn nên lo chuyện của bản thân thì hơn."

    Y nhìn Mạnh Bà rồi hạ giọng, "Hành sự cẩn trọng"

    - Thiên tướng đi thong thả.

    Mạnh Bà nheo mắt, vị thần tướng kia cũng thúc ngựa cưỡi mây dẫn theo đoàn thiên binh rời đi.

    Cho đến khi bóng đã khuất hẳn khỏi chốn u tịch này mới lặng lẽ cất tiếng: "Người cần đi cũng đi rồi ngươi ra đây đi."

    Từ phía sau án, một tiểu tiên nữ vận bạch y mang đầy thương tích khó khăn bước ra.

    Gương mặt nàng ta trắng bệch, mái tóc đã hòa lẫn vào khí trời.

    Nàng ta khó khăn "Cảm tạ người đã giúp ta.

    Ân này cả đời ghi nhớ."

    "Lão đây trước nay không nhận lời cảm tạ của ai.

    Lão thân chỉ muốn hỏi ngươi đã làm gì để bị lão già cao cao tại thương kia truy cùng giết tận như thế?"

    Nàng ta chỉ lắc đầu: "Thần tiên yêu nhau là trọng tội, thông đồng giấu giếm là đại tội.

    Ta phạm phải đại tội."

    "Bản thân ngươi vẫn vẫn nghĩ ngươi sai ở đó ư?"

    Mạnh Bà cười lớn một tiếng nhìn nàng ta.

    Chỉ bắt gặp người con gái kia đang cúi đầu nhu thuận, đáy mắt lộ tia phức tạp.

    Bà lạnh nhạt buông một lời đầy ý bất tuân, "Thần tiên yêu nhau nào có hiếm?

    Kẻ biết thần tiên yêu nhau đâu phải chỉ có mình ngươi?

    Không phải là do lão già kia coi trọng thể diện mà đày đọa ngươi như thế này ư?"

    Nghẹn lời, Mạnh Bà nói:"Trong thiên giới này thần tiên yêu thương nhau không thiếu, nhưng cái sai của Ngưu Lang – Chức Nữ lại là vì yêu mà để trâu đến đại điện làm thể diện của lão già ấy mất hết trước mặt bao vị chư thần.

    Còn ngươi, lão già ấy đã đặt một kẻ ở đầu sông Ngân, một người ở cuối sông Ngân vĩnh viễn không thể chạm tới nhau, ấy vậy mà ngươi lại không ngại đường xa đem tín vật của hai người họ đến với nhau không phải chính là phụ tâm tư của lão già ấy rồi ư?

    Tất cả chỉ là hai chữ thể diện của lão già đó thôi."

    Tiểu tiên nhìn Mạnh Bà lòng nổi một cỗ mơ hồ, người này lại gọi Ngọc Hoàng là lão già lại một lời nói ra hết tâm tư của Ngọc Hoàng.

    Nếu nói về nhìn thấu cõi trần chắc cũng chỉ có người này mang được hết tâm tư trong thiên hạ.

    Tiên tử nhỏ giọng, "ta muốn nhờ người một chuyện."

    Mạnh Bà liếc nàng ta một cái rồi lại nhìn vào chén trà trong tay "Lão thân không thích chuyện vòng vo."

    "Ta muốn được đầu thai làm người."

    "Điều này thì lão không thể giúp ngươi được."

    Nàng nhìn Mạnh Bà chỉ thấy một bầu ưu tư trong mắt người phụ nữ già cỗi.

    Từ khi nàng đến đây chỉ thấy một Mạnh Bà lạnh nhạt nay thấy một tia muộn phiền thì không tránh khỏi lòng dâng lên một nỗi thắc mắc.

    "Tại sao?"

    Mạnh Bà nhìn nàng chậm chậm nói "Thần tiên muốn xuống hạ giới chỉ có một con đường lịch kiếp.

    Phải trải qua một đoạn khổ ải trần gian.

    Nếu trải qua được thì sẽ trở lại làm thân tiên, phàm là kẻ không thể dứt ra khỏi hỷ - lộ - ái – lạc của nhân sinh thì chỉ có thể mãi mãi sống trong trốn xoay vần mãi mãi lãnh nhận mọi đau khổ nơi trần gian.

    Mà nỗi khổ ấy ta với ngươi cũng không thể hình dung nổi đâu."

    Nàng cắn đôi môi quỳ xuống trước án, "Xin người đó Mạnh Bà!

    Ta nguyện quên hết vinh hiển của Thiên cung trải qua một đời một kiếp bình lặng chỉ cần được tự do khỏi những áp bức chốn này là ta đã mãn nguyện rồi."

    Một giọt, hai giọt nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống, chồng chéo lên những vết thương đã hủy hoại gương mặt của nàng.

    Chua xót.

    Mạnh Bà thở dài.

    Hương mắt về phía thiên cung rực sáng.

    Một lần đánh cược với trời thử xem lòng nhân nghĩa của trời có tày được một gang.

    "Lão nhiều lời khuyên ngươi một câu.

    Kiếp luân hồi, muôn sự đều hão huyền đảo điên muốn thoát ra ngươi đặt cả thế gian vào trong hạt bụi hư vô mới có thể tiêu diêu tự tại được.

    Lần này ngươi chuyển thế không thể không kinh động đến Thiên cung, lão già đó nhất định sẽ để mắt tới ngươi, số kiếp của ngươi đều do lão già đó quyết định không tránh được ngươi sẽ phải chịu không ít sóng gió.

    Ngươi còn muốn xuống nhân gian chứ?"

    "Ta muốn"

    Mạnh Bà nhìn người con gái nhỏ bé trước mặt kiên quyết như vậy thì không nói, chỉ thấy lão bà đó lấy một bát bằng ngọc đưa ra trước mắt nàng, "Đây là canh Mạnh Bà được luyện từ nước mắt con người khi vui, khi buồn, khi tham lam, khi kiêu ngạo và cả khi thật lòng thật dạ.

    Uống vào rồi mọi chuyện trong tiền kiếp ngươi đều sẽ quên hết.

    Chỉ khi ngươi uống chén này mới giúp ngươi một thân sạch sẽ đến nhân gian.

    Sướng cũng, đau khổ đều là một đời.

    Sau này nếu gặp lại ngươi tuyệt đối không được trách lão."

    Nàng không chút do dự một hơi uống cạn.

    Chén ngọc từ tay nàng chạm đất chỉ nghe thấy tiếng thanh âm trong trẻo âm ỉ lan truyền trong không gian.

    Đôi mắt lúc trước còn đầy ánh kiến giờ trở lên vô hồn đến lạ, đã không còn những đau đớn hay mất mát trong đó nữa.

    Thân thể nàng cũng trở lên nhẹ bẫng, bước chân khoan thai đến trước vọng hương đài.

    Mạnh Bà nheo mắt nhìn theo bóng hình đó.

    Nước sông Vong Xuyên vẫn chảy siết, nàng vẫn cứ bước đi đơn độc giữa ngàn trùng.

    Một cảnh tượng thê lương.

    Mở cuốn sách ghi chép về việc chuyển thế.

    Miễn cưỡng đặt vào đó một cái tên lạ lẫm: Chiêu Thánh tiên tử.

    Bầu trời u tịch của Hoàng tuyền trở lên xôn xao.

    Một cỗ lo lắng bỗng dâng lên trong mắt người đàn bà già nua.

    Từ cửa trời mở ra một luồng sáng đến lóa mắt.

    Vạn đạo thiên lôi như mưa sa đánh xuống một cách hỗn loạn khiến cho trăm ngàn linh hồn kêu gòn thảm thiết.

    Mạnh Bà vội vã tìm kiếm thân ảnh nàng mà hét lớn:

    "Mau đi!"

    Chiêu Thánh mơ hồ chỉ nghe tiếng gào thét phía sau, bước chân vô thức bước nhanh hơn.

    Vọng Hương đài đã ở ngay trước mắt.

    Một đám khói màu xám tro vươn lên từ lòng sông Vong Xuyên như bàn tay um ám bám lấy, bộ y phục rách nát.

    Thiên binh cũng đuổi tới.

    Mấy mươi vạn thiên binh rượt theo nàng, bày trận chỉ để tìm bắt một nữ tử đơn độc khiến người ta có chút buồn cười.

    Mạnh Bà cũng bị lính của Thiên cung giữ lại.

    Nàng xé chiếc áo đang bị níu lấy bới đám khỏi, chân đặt lên nền đá của Vọng Hương đài.

    Gió ở đây cuồng lộ hơn nơi khác, mạnh như vũ bão khiến cho Chiêu Tánh không vững trãi mà dạt về phía sau.

    Giữa đài đặt một miệng giếng tỏa ra thứ ánh sáng dị hoặc.

    Ngay phía sau, Thiên tướng cũng đã đến đài hô lớn:

    "Chiêu Thánh, mau về quy tội với Ngọc Hoàng."

    Chiêu Thánh mơ hồ quay lại nhìn vị Thiên tướng bước chân nàng trững lãi giữa không trung.

    Mạnh Bà thấy tình cảnh không ổn thì lấy hết sức bật ra khỏi bọn lính man trá, gắt gao hét lên, "Mau nhảy xuống."

    Chiêu Thánh như vừa tỉnh khỏi cơn mơ, bước nhanh đến miệng giếng mà gieo mình xuống.

    Trong giếng, chỉ còn nghe một tiếng nói già nua vọng bên tai "Mọi đau khổ của kiếp người âu cũng chỉ là không trả lời được một câu hỏi vạn năm: 'Tranh đoạt để làm gì?'" Nơi gò má nàng còn lưu luyến một giọt nước mắt.

    Đôi mắt nhắm nghiền đã chìm vào cơn mộng cả đời.

    Một kiếp bi thương.

    ...

    "Mạnh Bà trước không tuân thủ luật lệ Thiên đình, sau lại không làm đúng chức trách đồng lõa tội đồ.

    Cho thần tiên trên trời lịch kiếp khi chưa xin ý chỉ của Ngọc Hoàng."

    Nghe xong sớ tấu tội của Mạnh Bà, Ngọc Hoàng đại đế nộ khí xung thiên đập bàn nhìn lão bà bà trước mặt không khỏi chướng mắt.

    Nhưng một chút tức giận cũng không mảy may xuất hiện trên mặt ngọc, "Trong hồng hoang chỉ có ngươi luyện được canh Mạnh Bà, cũng chỉ có người khiến cho tâm can loài người quay về bản chất hiền lương.

    Nếu trẫm xử ngươi thì là họa cho nhân gian, nếu trẫm giữ ngươi thì không làm gương cho Thiên đình.

    Trẫm biết niềm hạnh phúc của ngươi là nhìn thấy con người trải qua một kiếp yên bình, vậy con người ngươi vừa giúp càng không thể sống yên."

    Mạnh Bà ngước lên, "Người định thế nào?"

    lòng dạ ông trời ôi lòng dạ ông trời.

    Ngọc Hoàng nhìn đáy mắt lo sợ của Mạnh Bà thì hả hê trong lòng.

    Giọng âm trầm nói "Trải qua một đời mạng nặng tình kiếp, lắm nỗi truân chuyên, ba vạn sáu nghìn năm trước không ai khổ như Chiêu Thánh, ba vạn sáu nghìn năm sau cũng không thể kiếm ra người khổ hơn nàng ta nữa.

    Người trong thiên hạ gọi nàng ta là Chiêu Thánh là công chúa của triều đại suy vong giữa lúc nước Việt nhà Lý suy tàn, nhà Trần xưng đế."

    Mạnh Bà nghe lời sấm truyền của Ngọc Hoàng liền gục xuống ông trời thật cao tay kẻ vì tình cuối cùng cũng lại vì tình mà đau khổ.

    "Ngọc Hoàng, người vẫn vô tình như thủa thiếu thời."

    Lời vừa dứt, phía Vọng Hương đài thoáng cảnh một ngôi sao sa rơi xuống mặt đất.

    Trong lòng Mạnh Bà cảm khái, lại có một kẻ si tình khác cũng vừa xuống thế gian.

    Hồi 2:
     
    [Lý Chiêu Hoàng] - Nhất Chủng Tương Tư, Lưỡng Xứ Nhàn Sầu - Trường An
    HỒI HAI


    "Sự đời đã tắt lửa hồng,

    Còn chen vào chỗ bụi hồng làm chi?"

    -Trích Truyện Kiều-

    ....

    Một người con gái toàn thân run rẩy mờ mờ xuất hiện.

    Nàng chạy trong không gian mộng mị.

    Cố gắng nổi trôi giữa mây ngàn u khuất.

    Trùng trùng điệp điệp như trăm ngàn đợt sóng cuốn lấy bóng hình bé nhỏ.

    Một ánh sáng như thiên lôi lướt qua, chỉ kịp nhìn thấy mặt ngọc của nàng cùng một thanh âm trong trẻo: “Xin người hãy cứu con”



    Hoàng hậu bật dậy mang theo nét bàng hoàng mơ hồ của giấc mơ ban nãy nhìn giáo giác xung quanh.

    Đã ba tháng nay nàng luôn nhìn thấy hình bóng ấy nhưng không hề nhận ra đó là ai.

    Vừa định thần, nàng nhìn một lượt xung quanh rồi lại đặt ánh nhìn lên bờ vai của hoảng đế.

    Hoàng đế đang ngủ ở án dài cách nàng tới một bức bình phong bằng lụa.

    Nàng khẽ mỉm cười.

    Một nụ cười gượng gạo.

    Từ ngày phong hậu đến giờ mà chính xác là từ khi hạ sinh trưởng công chúa đến nay hoàng đế đêm nào cũng đến cung của nàng nghỉ ngơi nhưng đều không động đến nàng.

    Nhắc đến đây, mặt ngọc dần trở lên u ám, hoàng hậu thở dài, trong mắt của hoàng đề có bảy phần đề phòng, ba phần chán ghét.

    Nàng ước gì mình không mang họ Trần.

    Nhớ lại chuyện đêm hôm ấy, một đêm của ba tháng trước, một đêm mà hoàng đế trong hơi rượu.

    Nhưng âu cũng chỉ là do hương rượu nồng đưa thôi.

    Cũng chỉ có thể là do hương nồng của rượu thôi…

    Khẽ tiến về phía hoàng đế, thâm tâm nàng có chút rối loạn.

    Người con gái trong giấc mơ là ai?

    Phải chăng là điềm về chút một si mê mà đêm hôm ấy hoàng đế vừa gieo cho nàng.

    Thâm tâm hoàng hậu có chút mơ hồ.

    Tiếng mành gỗ khẽ động.

    Một vị ma ma dáng người phốt phát bước vào nhìn hoàng đế rồi lại nhìn hoàng hậu, “Bây giờ đã là giờ Mão nhị khắc, hoàng hậu nương nương cũng nên đánh thức hoàng đế lên thượng triều.”

    Ngắt một chút, ma ma ghét tai “Đại nương nương lại gọi người qua bên Phúc Ninh điện thỉnh an.

    Sợ là nương nương lại phải nhức đầu một phen.”

    Hoàng hậu gật đầu chỉnh lại trang phục cho chỉnh tề, ngồi xuống trước bàn trang điểm cho cung nhân hầu hạ nước ấm rửa mặt, vấn lại tóc.

    Lại nói qua vị hoàng hậu đây chính là Thuận Trinh hoàng hậu Trần Thị Dung phối ngẫu của hoàng đế đương thời.

    Còn vị ma ma kia cũng mang họ Trần là tì nữ bồi giá khi hoàng hậu được gả cho Thái Tử Hào Sảm làm Thái tử phi.

    Nói ra thì đều là những người lợi hại.

    Lại nói về hoàng hậu, nay nàng vận thường phục màu sam, ở viền giao lĩnh được điểm xuyết chim trĩ.

    Mái tóc vấn gọn gàng lộ gương mặt thanh tú mỹ lệ.

    Toàn thân toát ra khí khái của một mẫu nghi thiên hạ, đoan trang điềm tĩnh.

    Sửa soạn xong thì cũng là lúc hoàng thượng thức dậy, hoàng đế uể oải vươn mình.

    Có lẽ đêm qua bệ hạ hơi quá chén.

    Hoàng hậu khoan thai bước đến trước mặt người, như một thê tử hiền hậu hầu hạ rửa mặt, thanh âm trong trẻo vui tai khẽ vang lên, “Bệ hạ để thiếp hầu thay xiêm y.”

    Hoàng đế nhìn hoàng hậu chỉ nhẹ nhàng ra giấu hôm nay không thiết triều, hoàng hậu thoáng lưỡng lự cũng cất giọng nhẹ nhàng, “Bệ hạ, giờ Sửu gà gáy, giờ Dần nông phu đã thức dậy, giờ Mão bá quan mũ áo chỉnh tề trực ngoài Thiên An môn, hà cớ bệ hạ là phụ mẫu của thiên hạ lại không khoác hoàng bào lên nghe dân tình?”

    Hoàng đế nhìn người con gái trước mặt, theo bản năng nâng cánh tay như ra hiệu cho cho nàng cởi bỏ áo ngoài.

    Hoàng hậu mỉm cười chậm rãi bước đến, thao tác cởi áo gọn gàng không dư không thừa nhìn giống như hiền thê hầu phu quân, nhìn sang hoàng đế lại có chút gượng gạo.

    “Bệ hạ người không tin tưởng thần thiếp sao?”

    Hoàng đế ngạc nhiên nhìn hoàng hậu, nàng vẫn đang chăm chú miết lại tà hoàng bào màu trắng cho hoàng đế (*), đáy mắt ánh lên chút đề phòng, “Không phải nàng là hoàng hậu, là chính thê của trẫm sao?”

    Hoàng hậu cười khổ, hoàng đế vẫn luôn đề phòng nàng, người không yên tâm về nàng “Chính thê trong thiên hạ mấy ai làm được tri kỉ với phu quân chứ.

    Bệ hạ có thể không an tâm về thần thiếp nhưng người thần thiếp an tâm chỉ có quan nhân của thiếp.”

    Thanh âm vừa thoát ra như một lời gió thoảng vu vơ nhưng một ngọn gió vẫn có thể lay động cả thái sơn.

    Hoàng hậu mềm mại chỉnh đường áo cho hoàng đế mặc cho người đang nhìn nàng không dứt.

    “Người thần thiếp an tâm chỉ có quan nhân của thần thiếp.”

    Trên đường đến điện Thiên An, hoàng đế không ngừng nhắc lại lời ấy, thâm tâm của người luôn có hai nỗi sầu muộn là Trần thị và hoàng hậu…

    Tới cửa điện Thiên An, Lương nội quan phía sau đã cất ra thanh âm lanh lảnh “Bệ hạ ngự giá” khiến hoàng đế khẽ cau mày.

    Gác lại tâm tình của bản thân, hoàng đế bước lên ngai tọa của mình giống như một chiếc gối thêu hoa đẹp đẽ nhưng rỗng tếch, được người ta tùy tiện để ở đó, không một ai đoái hoài.

    Trong muôn kẻ đang tung hô vạn tuế kia, được mấy ai mong chúc cho giang sơn Đại Việt của người được thái bình thật sự?

    Hay toàn là những suy nghĩ tư lợi hèn hạ?

    Một cỗ chán ghét khẽ dâng lên trong lòng của hoàng đế.

    Hoàng đế vừa ban chỉ dụ cho quần thần miễn lễ, Trần Tự Khánh tay cầm hốt bằng ngà, mặc quan phục nhất phẩm đã bước ra cao giọng dâng tấu.

    Hoàng đế nhìn những bước đi hách dịch của hắn mà thở dài.

    Kẻ tung người hứng cuối cùng mọi tấu sớ Trần gia dâng biểu đều vô thức được đóng dấu Ngọc tỉ lên.

    *

    * *

    Phía Phúc Ninh điện trà nóng cũng đã được bưng ra, hoàng hậu ngồi phía dưới phụng vị của Thái hậu vẫn giữ thái độ an yên.

    Thái hậu oai nghiêm bước ra vận thường phục cùng màu với hoàng hậu nhưng sắc sam có phần tươi hơn, vạt áo đối khâm cũng có phần trịnh trọng.

    Lại nói về Thái hậu, bà có xuất thân vô cùng nổi trội.

    Là ái nữ của thị tộc Đàm gia, thời tiên đế còn tại vị là cự tộc lớn mạnh nhất Đại Việt không biết bao lần dẹp phản loạn ổn định xã tắc.

    Phần danh vị lại là phác thê nguyên phối duy nhất của tiên đế.

    Có thể coi như là lưỡng toàn kỳ mĩ.

    Nhưng cái gì dễ dàng qua cũng không phải điều tốt, đường nhân sinh quá dễ dàng lại dễ sinh thói xấu.

    Hoàng hậu kính cẩn hành lễ.

    Thái hậu an tọa nhưng còn nhìn một lượt hoàng hậu đánh giá trước sau mới hạ lệnh ban tọa.

    Thái hậu đợi ma ma già bên cạnh hầu trà nhìn hoàng hậu một lượt nữa mới sắc sảo lên tiếng, “Sáng sớm cho người triệu hoàng hậu tới đây tới đây kì thực có chút khó khăn cho người trẻ như hoàng hậu.

    Nhưng thân già cô độc, hậu cung rộng lớn chỉ có mỗi bổn cung và hoàng hậu.

    Âu cũng chỉ hoàng hậu mới giúp ta giải nỗi cô độc này.”

    Nàng nhìn Thái hậu khẽ mìm cười phúc đáp “Thần thiếp xuất thân hàn vi, mẫu tộc thuần nông, đến đời gia phụ có chút tiến bộ nhưng không tránh lời lẽ có chút nực cười, thần thiếp trong lòng hổ thẹn có lòng nhưng không dám hầu chuyện thái hậu.”

    Thái hậu mỉm cười đắc ý, “Hà cớ hoàng hậu lại nói lời khách sáo, con là con dâu của bổn cung, được đích thân hoàng đế yêu thương, tiên đế chỉ hôn có gì mà xứng với không xứng.

    Hôm nay gọi con đến cũng không phải chỉ là nói chuyện xuông, Đàm gia của bổn cung có chút quà quý nên bổn cung gọi con đến để tặng cho con một chút.”

    Lời vừa dứt, Đoàn ma ma bên Thái hậu đã bưng ra một khay khỗ khẳm ngọc có phủ một lớp vải lụa đỏ bên trên.

    Đúng là sớm đã có tính toán.

    Thái hậu mềm mại lật khăn phủ để lộ ra mấy cây trâm vàng nạm minh châu, nhìn qua cũng đoán được giá trị không hề nhỏ.

    Thái hậu cũng tỏ ra trịnh trọng hơn “Đây là mấy cây trâm vàng huynh trưởng của bổn cung nhờ một vị lão sư vùng Diễn Châu làm ra, trân quý vô cùng.

    Con xem xem.”

    Thái hậu cũng thuận tay cầm một cây trâm lên đánh giá “Phượng hoàng này thanh mảnh kiêu sa, cả viên minh châu khảm trên đuôi cũng tròn trịa thuận mắt.”

    Hoàng hậu quỳ xuống hành lễ, “Thần thiếp trước nay ngu muội, không thông hiểu gì là mỹ lệ, gia quyến trước nay cũng chưa từng nhận thứ gì đáng giá, e là phụ tâm tư mà nương nương giành cho thần thiếp.”

    Ý cười trên miệng lại đậm hơn một chút, Thái hậu đặt cây trâm xuống khay “Suy cho cùng con vẫn chỉ là người trẻ, cũng không hiểu hết ý của bổn cung.

    Xem ra không nói rõ con lại không hiểu.

    Mấy cây trâm này tặng cho con không phải để con dùng mà là để con giúp hoàng đế nạp thêm phi tử.

    Hoàng đế bận rộn chính sự, hoàng hậu ở hậu cung cũng nên suy tính giúp người chuyện này chứ?

    Hậu cung rộng lớn, cung điện nhiều vô kẻ nhưng lại lạnh lẽo không phải khiến Tống triều chê cười, thiên hạ nghị luận sao?”

    “Thái hậu trách đúng lắm, nhưng trước khi xuất giá, gia phụ thần thiếp đã dặn dò nay là lúc hoàng đế vừa lên ngôi, vị tân đế còn chưa ngồi vững nhưng giặc cỏ nổi lên liên miên, phương Bắc Tống triều suy yếu nên càng lăm le dòm ngó lương thảo triều ta.

    Nếu vì vị hoàng hậu mà không ngừng nạp thiếp cho hoàng đế không phải là hoàng đế trước lo bình định tiền triều, sau lo an ổn hậu cung thực sự rất vất vả sao?

    Triều ta trước nay lấy nhân nghĩa làm trọng, coi trọng Phật pháp kiêng dè sắc dục, nếu vì nạp một nữ nhân hồng nhan họa thủy mà ảnh hưởng đến sự hưng thịnh trăm năm của hoàng triều, hoàng hậu như thần thiếp đây không có tư cách nào nhìn thần vị các tiên đế trong Thái miếu được.”

    Thái hậu ý cười vừa tắt liền đổi giọng “Hay.

    Bổn cung không ngờ ngươi thay đổi nhanh như vậy, câu trước tự nhận mình ngu dốt, nay lại nói lí lẽ đâu ra đấy lại dẫn lời các vị tiên đế ra nói.

    Đâu là cái hàn vi mà ngươi nói cơ chứ?”

    “Thái hậu minh giám, tâm tư của Thái hậu là muốn tốt cho bệ hạ,.

    Nhưng bấy lâu nay chung chăn gối, bệ hạ chưa từng có ý muốn thu nạp hậu cung, Khổng Tử đã dạy ‘Tại gia tòng phụ, xuất gia tòng phu, phu tử tòng từ”phận làm thê tử như thần thiếp chỉ có thể nhất mực theo ý của bệ hạ, không dám vượt quyền.

    Luận chính sự, luận gia sự đều không theo lẽ thường.

    Vậy đâu mới là chuyện cho thiên hạ cười chê?”

    “Không hổ là hoàng hậu được hoàng đế dốc hết tâm tư để mang về.

    Lời bổn cung vừa nói ra ngươi đã sẵn một bụng lời lẽ để đối phó.

    Thật không hổ danh là hoàng hậu của hoàng đế.

    Nhưng hậu cung vắng vẻ lấy đâu ra cảnh phồn thịnh của hoàng triều mà ngươi nói?

    Bổn cung lại cảm thấy không phải bệ hạ không muốn nạp phi tử mà bị thê tử như ngươi bên gối không ngừng nói những điều không sạch sẽ.”

    “Thái hậu minh giám, thần thiếp trước nay luôn can gián bệ hạ, không dám có nửa lời không sạch sẽ bên tai bệ hạ.

    Chỉ là ý phú quân cao như ý trời, nặng như thái sơn.

    Không có chỉ dụ của bệ hạ, thần thiếp thực sự không có ý tự định đoạt…”

    Lời chưa nói xong, Thái hậu đã ném chén trà xuống bên cạnh hoàng hậu khiến nàng giật mình, thanh âm càng ủy khuất hơn.

    Thái hậu nhìn hoàng hậu gay gắt “Vị hoàng hậu của ngươi nói ra thật lắm trắc trở, ngươi từ thái tử phi bị phế làm ngự nữ rồi lại lên làm phu nhân, thăng vị Nguyên phi đến nay làm hoàng hậu cũng đã 18 năm, nhưng ngươi chỉ sinh cho hoàng triều một được một vi công chúa.

    Đạo làm thê tử của ngươi để ở đâu rồi?

    Tam tòng ngươi nói ra để ở đâu rồi?

    Không phải chính thê như ngươi phải giúp cho hoàng đế con cháu đầy đàn gia tộc hưng thịnh sao?

    Nếu bản thân không làm được, thiên hạ không thiếu phụ nữ cũng không đến mức không thể tìm nổi thiếu nữ danh môn cho bệ hạ được.

    Hay ngươi muốn nhìn nhà Lý không có hoàng tử nối dõi để đế nghiệp thiên thu của bệ hạ rơi và tay Trần thị các người.”

    Hoàng hậu siết vạt áo “Thái hậu nói phải, không thể sinh hoàng tự là do thần thiếp vô năng, nhưng 10 năm không con cái mới là tội bất kính.

    Thần thiếp và bệ hạ đều còn trẻ, lại đã có trưởng công chúa, ngày rộng tháng dài sau này không thể nói là không có hoàng tử.

    Thái hậu nóng vội như vậy không lẽ mong bệ hạ sớm lui khỏi ngai vàng?

    Muốn đế nghiệp của hoàng triều tận ở đây ư?”

    “Hay.

    Thực sự rất hay.

    Không hổ danh là ái nữ của Trần thị, không hổ là hoàng hậu của hoàng đế.

    Trước sau đều không để lộ ra sơ hở.

    Cuối cùng bổn cung cũng hiểu sao hoàng đế lại dốc lòng đem ngươi về đây.

    Thực sự là có khí chất, có khí chất.”

    Hoàng hậu khẽ nhói đầu thanh âm như ngọt thốt “Là do hưởng phúc của Thái hậu.”

    Thái hậu cơ mặt cứng đờ hoàn toàn không thể nói thêm lời nào.

    Đoàn ma ma nhìn sự việc có vẻ bất lợi thì ở phía sau nhẹ giọng khuyên Thái hậu lùi bước.

    Hoàng hậu dần cảm thấy toàn thân khó chịu, một cơn nhói từ sống lưng truyền tới.

    Ánh nhìn dần trở lên mơ hồ thì, toàn thân ngà nhào xuống sàn trong sự hốt hoảng của cung nữ trong điện.

    Có vài kẻ thầm suy nghĩ có phải màn đấu khẩu hấp dẫn vừa rồi đã khiến cho hoàng hậu mất sức mà ngất đi sao.

    Thái hậu cũng bàng hoàng nhưng chuyện này trong cung không phải chuyện lạ, cũng để xả cơn giận: “Mau đi truyền thái y.”

    Rồi quát đám cung nhân tay chân vẫn còn đang lóng ngóng “Còn không mau đưa hoàng hậu đến viện phía đông nghỉ ngơi.”

    Chỉ nghe thấy trong đại điện tiếng vâng dạ không đồng đều của đám cung nhân.

    Thái hậu ở đại điện vẫn còn có chút kinh hãi.

    Không ngờ một thiếu nữ nhà quê xuất thân thấp kém lại có thể ứng biến trôi chảy như vậy.

    Khiến người như Thái hậu đối phó với Vương Trung phi, Triệu Lan phi chứng kiến bao nhiêu trắc trở chốn hậu cung lại thua đau một vố như vậy.

    Ngỡ tưởng có thể nhét được mấy tai mắt của bản thân vào hậu cung của hoàng đế giúp đỡ cho mẫu tộc hưng thịnh trở lại trước tiền triều lại bị hoàng hậu chặn đứng như vậy.

    Thật hao tổn tâm tư.

    Thấy Thái hậu bần thần, Đoàn ma ma thưa chuyện “Xin nương nương bớt giận, hoàng hậu lần này tuy chống đỡ được nhưng lại mất thần đến độ ngất xỉu nhất định là bản lĩnh cũng chỉ đến như vậy, để chuyện này lắng xuống chờ cơ hội khác cũng không vội.

    Người nghĩ xem, bệ hạ tuổi tráng kiệt không cần nhất thiết phải qua hoàng hậu, Thái hậu nương nương cũng có thể đưa một vài người xinh đẹp đến trước mặt bệ hạ không tin không có tác dụng.”

    “Đúng vậy.

    Lần này nếu không phải do hoàng hậu ngất xỉu, bổn cung phải lên lấy chuyện hai năm nay hoàng đế không hề hợp cung với nàng ta ra để nói chứ.”

    “Thái hậu nương nương tuyệt đối không được làm như vậy.

    Không nên bứt dây động rừng lộ ra chuyện chúng ta gài người vào chỗ hoàng hậu, như vậy chỉ khiến chúng ta mất đi thông tin quan trọng.”

    “Phải rồi, đúng là người cẩn trọng nhất vẫn là ngươi.

    Phụ mẫu ta cho ngươi theo bổn cung thực sự hữu dụng.”

    “Tạ nương nương.”

    Thái hậu mỉm cười nhìn Đoàn ma ma tâm tình có chút khởi sắc.

    Thái y lúc này cũng bước vào, kính cẩn hành lễ với Thái hậu.

    Thái hậu tâm tình thư thái cũng tiện hỏi thăm sức khỏe của hoàng hậu “Hoàng hậu thế nào rồi?”

    Thái y mặt mang hoang hỷ nhưng thanh âm phát ra giống như sét đánh ngang tai “Chúc mừng Thái hậu nương nương, hoàng hậu lại có hỷ rồi.”

    Thái hậu một lần nữa lịm đi nụ cười còn vương vấn trên môi, toàn thân như dựa dẫm vào Phụng tọa.

    Đoàn ma ma bên cạnh vội vã hỏi “Được bao lâu rồi.”

    “Khởi bẩm Thái hậu nương nương, theo mạnh tự thì cũng đã được ba tháng, sức khỏe của long thai vô cùng ổn định.

    Hoàng hậu nương nương hôm nay do căng thẳng quá độ hợp với việc nghỉ ngơi thất thương nên mới ngất đi thôi thương nương nương.”

    Thái hậu nhìn Đoàn ma ma “Không phải người của chúng ta nói hoàng đế không hề đụng tới nàng ta sao?

    Vậy đứa trẻ này ở đâu ra?”

    “Thần cũng không biết.”

    Thái hậu lòng như lửa dốt nắm chặt lấy cánh tay đang run lên của Đoàn ma ma “Có phải là ả ta đã đi thông dâm với người khác.

    Đúng rồi chỉ có thể là như thế.

    Mau đến nói chuyện này cho hoàng đế, mau.”

    Đoàn ma ma giữ hoàng hậu lại, đè nén sự bối rối mà trấn an “Tuyệt đối không được đâu thưa Thái hậu.

    Giả như là hoàng hậu có tư tình với kẻ khác, bản thân bệ hạ là người có chính kiến, dù có si mê hoàng hậu thế nào thì cũng sẽ cảm thấy việc nàng ta mang thai với người khác là xúc phạm nhất định sẽ tự có chủ ý.

    Còn nếu đây là con của bệ hạ mà người lại nói ra việc bệ hạ và hoàng hậu không hợp cung nhất định bệ hạ sẽ nói người không tin tưởng bệ hạ mà gài người bên cạnh bệ hạ.

    Việc sẽ càng thêm rối loạn.”

    Thái hậu gật gật đầu.

    Nhưng gương mặt vẫn không ngừng bất an.

    Từ phía Phúc Ninh môn có tiếng truyền của nội quan vọng vào “Hoàng thượng ngự giá.”

    Thái hậu bừng tỉnh liền mỉm cười cách gượng gạo.

    Vừa thấy bóng hoàng đế, Thái hậu đã cất giọng hân hoan “Chúc mừng hoàng đế.

    Hoàng hậu vừa có có hỷ, là long thai.”

    Hoàng đế vừa bước qua cửa điện Phúc Ninh nghe được lời này liền chững lại, nghi hoặc nhìn vị thái y đang cúi thấp đầu phía tả điện lại nhìn Thái hậu đang an tọa.

    Lấy lại vẻ điềm tĩnh, hoàng đế cũng cung kính “Nhi thần thỉnh an thái hậu.”

    Thái hậu mặt đầy phúc khí hiền hầu nhìn hoàng đế “Tin vui như vậy mau ngồi, mau ngồi.”

    Hoàng đế cười nhạt một tiếng, bản thân cũng chưa kịp ngồi yên vị gấp rút hỏi thái y “Long thai được bao nhiêu tháng rồi?”

    Vị thái y đang quỳ cũng ngẩng mặt mang nét hân hoan nhưng vẫn cẩn trọng suy lại trong lòng rồi mới trầm giọng thưa “Được ba tháng rồi.”

    Hoàng đế nghe xong liền trầm ngâm.

    Phía bên này Thái hậu cũng nuốt nước bọt đăm chiêu dò xét tâm ý bên trên gương mặt bệ hạ.

    Hoàng đế bất đắc thả lòng nét mặt, cười nhạt một lần nữa, thì thào trong vô thức “Đúng là ý trời.”

    Bệ hạ nói xong lời trong lòng liền quay sang thái y phân phó “Ngươi hãy chăm sóc tốt cho hoàng hậu và long thai.

    Nhất định phải giúp hoàng hậu mẹ tròn con vuông.

    Long thai an ổn.”

    “Vi thần xin nhận thánh ý.

    Vi thần xin lui.”

    Hoàng đế cũng ra hiệu cho thái ý.

    Thái y cúi đầu nhận chỉ cũng bước lùi ra khỏi điện.

    Ngước mắt lên nhìn thấy ánh mắt phức tạp của Thái hậu.

    Ai cũng đang có tâm tư riêng.

    Khí sắc của đại điện Phúc Ninh trầm xuống như màu gỗ trong điện.

    U ám.

    Phía đông đại điện, hoàng hậu cũng đã tỉnh lại, bản thân cũng biết tin mình mang thai chỉ khẽ mỉm cười.

    Đã lâu lắm rồi nàng mới có cảm xúc vui vẻ thật tâm này.

    Bàn tay mảnh mai xoa lên bụng khẽ than thở “Thực sự là nhỏ quá.”

    Rồi nhìn sang phía cửa “Được ba tháng tức là vào mua xuân, đêm rằm tháng Giêng năm ấy, chắc chắn rồi.

    Mưa xuân mang con đến vậy thì con sẽ ra đời vào tháng chín.

    Tiết thu ắt hẳn phải đẹp lắm đây, mong rằng mưa giông bão lớn con cũng sẽ an ổn ra đời.”

    Bước khỏi giường nhẹ nhàng tiến lại ghế dài, tựa cánh tay mảnh mai vào gối.

    Ánh mắt nàng phức tạp nhìn về phía Phúc Ninh điện thầm nghĩ vị đại nương nương kia sẽ lại gây sóng gió gì đây.

    Nghĩ đến những chuyện bà ta làm trước kia lại suy tưởng đến những chuyện tương lai.

    Thực mơ hồ.

    Hoàng đế bước vào đông viện, nhìn hoàng hậu đang trầm mặc nhìn ra ngoài, nét ưu tư này không phải là chính là nét ưu nhã của người con gái mà hoàng đế từng được mệ hoặc sao đến mức bản thân đã ngây người ra trước mỹ cảnh này bao lâu nữa.

    “Hừm” Khẽ ho một tiếng gượng gạo, hoàng đế đã thành công thu hút sự chú ý của hoàng hậu chỉ là khiến nàng giật mình ngã về phía sau thanh âm vừa vặn thốt lên một tiếng “Bệ hạ.”

    ......

    Mọi sự kiện bắt đầu từ năm 1218 nên sec đan cài nhiều yếu tố trước khi Chiêu Hoàng ra đời mọi người lưu ý nhé!❤
     
    Back
    Top Dưới