Khác Lụy Tình [ GTOP ]

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
79978890-256-k678639.jpg

Lụy Tình [ Gtop ]
Tác giả: Zen-hoang
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lạnh lẽo, nhưng cũng biết yêu.

Cô đơn, nhưng cũng cần tình cảm.

Chỉ là, gặp anh là định mệnh ...

để rồi ... rơi vào lưới tình ... dù cho cố gắng vùng vẫy, cũng chẳng thể thoát ra !

Đổi lấy trái tim, để anh được hạnh phúc.

Tất cả ... chỉ là trò đùa của số phận.

Để khi kịp nhận ra ... người đã ra đi vĩnh viễn !



đammĩ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tình Duyên Vạn Kiếp
  • [Truyện ngắn] Quả tình
  • Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
  • Tần Thiên Chi Luyến[Truyện dã sử Việt]
  • Tập luyện thi của tôi
  • Minh hôn - Xung hỉ luyện quỷ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Lụy Tình [ Gtop ]
    SUMMARY


    Tên truyện : Lụy tình [ GTOP ]

    Tác giả : Zen-asagi a.k.a Zen

    Thể loại : đam mĩ, SE

    Pairing : Kwon Ji Yong x Choi Seung Hyun

    Raiting : 16+

    Tình trạng : 50%

    Số chương : khoảng 12 chương ( còn nữa )

    Thời gian đăng tải : chưa xác định

    - Mỗi chương từ 400 - 700 chữ

    Ai không thích truyện vui lòng ClikBack.

    ____________________________________

    ____________SUMMARY___________

    Cậu chơi đùa với tình yêu nhưng cũng khát khao nó.

    Từ khi gặp được hắn cậu càng khao khát đến điên cuồng.

    Liệu ... mở đầu có như mọi câu chuyện cổ tích ?

    Liệu cả hai có như những nàng công chúa và hoàng tử, yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên ?

    Và ...

    Hắn có yêu cậu ?

    Hay ... chỉ là đang chơi đùa với tình cảm của cậu ?

    Có thể hắn yêu cậu nhưng không biết giữ cậu ...

    để khi mất rồi, chẳng níu giữ được linh hồn của người kia.

    Liệu cuộc tình của cả hai có như những câu truyện cổ tích ?

    Có như công chúa và hoàng tử sống hạnh phúc bên nhau đến trọn đời ?

    Hoặc là tự dằn vặt, đau khổ vì tình yêu !

    _____________ LỤY TÌNH ___________
     
    Lụy Tình [ Gtop ]
    Chương 1


    Quá khứ - Hiện tại

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    - Appa, nhìn con này, mở mắt ra và nhìn con đi.

    Chẳng phải người luôn muốn ngắm nhìn con sao, chẳng phải người nói con giống mẹ sao, nhìn con đi !

    - Appa, mở mắt đi, kể cho con nghe về thiên đường, nơi mà mẹ hạnh phúc như ba đã thường kể khi con chìm vào giấc ngủ.

    Ba và mẹ đều bỏ con để đến nơi đó.

    Vậy...nó đẹp lắm phải không ba !

    Cậu bé với mái tóc bạch kim ngây thơ dùng giọng nói trong trẻo, hồn nhiên đến quen thuộc của mình để lay động trái tim người đàn ông, để ông ấy có thể ngồi dậy và ôm cậu vào lòng ...

    Cậu cố gắng chạm vào người ông ấy, nhưng không thể...đáp lại cậu là sự im lặng bao trùm cả khu vườn.

    Cậu đâu biết rằng, ba cậu - con người đang nằm trong chiếc quan tài pha lê trong suốt...đã chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ ngàn thu !

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Kí ức là như thế, là thứ mà ta muốn quên cũng không được, muốn bỏ cũng không xong.

    Nhưng ... người thì khác.

    Cậu...giờ đây không giống như quá khứ, mãi mãi là một đứa trẻ cần vòng tay bảo vệ của bố mẹ.

    Cậu...giờ đây là một tử thần.

    Chỉ cần cậu thích, đầu kẻ đó sẽ đặt dưới chân cậu.

    Vị thiếu niên trẻ tuổi nằm trên chiếc trường kĩ.

    Cả cơ thể toát lên vẻ băng giá ma mị đến rợn người.

    Kwon Ji Yong nằm đó, phả ra từng hơi thở lạnh lẽo băng giá.

    Cả cơ thể là một sắc bạc, nó lạnh, lạnh lắm...lạnh như trái tim cậu vậy !

    ____________________________________

    Tách biệt khỏi bầu không khí nhộn nhịp, sôi động của quán bar...hắn ngồi đó, cao cao tại thượng.

    Khẽ nhấc ly rượu, nhấp lấy chất lỏng đỏ đặc sóng sánh.

    Vô tình hay cố ý, một vệt rượu đỏ lăn dài xuống cổ áo, nằm ngay phần ngực nở nang rắn chắc...thật gợi tình.

    Kế bênh hắn, một ả đàn bà với thân thể đầy đặn, đưa những ngón tay thon dài chạm vào ngực hắn, mân mê và ma sát...ả trườn lên người hắn, đưa chiếc lưỡi nhớp nháp, bẩn thỉu liếm lấy vết rượu.

    Thân thể hắn giờ đây, thập phần câu dẫn.

    Không quan tâm, không biểu cảm...hắn là như vậy...là đứa con của bóng tối - Choi Seung Hyun.

    - Biến

    Đôi mắt khép hờ , hắn phả ra hơi thở lạnh lẽo.

    - Hyunie à~ Người ta đang vui mà.

    Đừng làm vậy chứ !

    Cô ta kéo dài chất giọng kinh tởm nũng nịu với hắn.

    Không phản ứng, đầu súng đã vừa vặn mi tâm .

    Ả ta tiếc rẻ xuống khỏi người hắn.

    Nhanh nhẹn vớ lấy chiếc khoác da đắt tiền, hắn bước ra khỏi hộp đêm.
     
    Lụy Tình [ Gtop ]
    Chương 2


    12 giờ đêm - giờ của quỷ

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Cạch, tiếng mở cửa vang lên, cả căn phòng âm u dường như được thắp sáng.

    Cậu đi vào, cô ta đã nằm đó tự bao giờ.

    Cả cơ thể trắng nõn không mảnh vải che thân, đôi chân nuột nà, bộ ngực đầy đặn, nhưng ... tất cả tạo cho cậu một cảm giác ngao ngán.

    Cô ta cũng như bao con đàn bà khác, thật không hợp khẩu vị của cậu.

    Elsa - thiên kim tiểu thư của tập đoàn đá quý ELE.

    Trong mắt người khác, cô ta mang dáng vẻ của một nữ thần, ngoan hiền thục nữ.

    Nhưng ... trong mắt Kwon Ji Yong, cô ta chỉ là một kẻ nghiện sex.

    Còn cậu - cậu xem tình cảm như một thứ trò chơi.

    Thích chơi, chán vứt.

    Tình dục, kẻ nào trả tiền, cậu tiếp kẻ đó.

    Nhưng ... cái giá phải trả thật không tầm thường.

    Nhẹ nhành ngồi xuống, cậu nở nụ cười mê hoặc.

    Nhanh chóng thoát y, áp sát cả hai cơ thể nóng bỏng vào nhau.

    Đôi bàn tay hư hỏng vòng qua eo ép cô ta vào nụ hôn kịch liệt, một nụ hôn mở đầu cho một đêm hoan ái triền miên.

    Từ bên trong, những âm thanh dâm đãng vang vọng khắp căn phòng.

    ____________________________________

    Ngay lúc ấy

    Một thân thể đen tuyền dựa mình vào cây cầu cũ kĩ.

    Đôi mắt hắn mơ màng đặt vào khoảng không vô định.

    Đêm nay, hắn không hứng thú với bar.

    Đêm nay, hắn có hợp đồng làm ăn lớn.

    Một con mồi của tổ chức mafia.

    Và...nhiệm vụ của hắn chính là diệt cỏ tận gốc.

    Nhấp lấy điếu thuốc, rít một hơi dài, phả ra những làn khói trắng, thân ảnh ấy quyện vào màn đêm.

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Phòng họp liên bang :

    Vút - thanh âm chói tai vang lên

    Lá thư sắt bén xuyên qua màn đêm, cắm chặt vào tường.

    Bọn họ mở thư, và thứ họ thấy được chính là :

    " Ta sẽ đến thăm ông chủ của các người.

    Chúc một đêm vui vẻ.

    12.00

    Tử thần phương Bắc "

    - Mẹ nó, tất cả bảo vệ ông chủ và kho hàng cho tao !

    Tiếng bước chân vội vã.

    Toàn bộ súng đạn được lên nòng, các thiết bị điện tử được kích hoạt.

    Mọi cái bẫy bắt đầu hoạt động để chờ hắn - Choi Seung Hyun.

    - Một lũ ngốc ' hắn nghĩ.

    Như một bóng ma, hắn di chuyển từ nóc nhà vào căn phòng số 9897 - căn phòng điều hành thiết bị của liên bang một cách dễ dàng mà không bị phát hiện.

    Phất tay, bộ đồ người hầu đã yên vị trên người hắn tự lúc nào.

    Nhanh chóng cài bom, hắn rời khỏi.

    Đi lên tầng cao nhất, tầng lầu dành cho kẻ quyền lực mà không bị một ai phát hiện.

    Khẽ mở cửa, họng súng đã yên vị ngay mi tâm.

    Hắn nhếch mép, cái nhếch mép lạnh người.

    Từ tay hắn, từng viên đạn rơi xuống.

    Ông ta đứng hình.

    - Không, không thể nào, sao mày có thể ...

    Băng lãnh và độc đoán, hắn một cước đá bay khẩu súng.

    Nhanh chóng khóa tay, dồn ông ta vào tường.

    Nhưng...ông ta khỏe hơn Seung Hyun nghĩ.

    Rút lấy thanh gươm trên tường, lão chém vào người hắn.

    Thanh gươm sáng lóa kéo ngang khuôn mặt tuấn mĩ, để lại một vệt máu dài.

    Đưa lưỡi lên liếm, thật không dễ chịu.

    Mặt hắn lạnh đi, lao đến nắm lấy cổ tay lão, lưỡi gươm vung lên, hắn lạnh mặt, đầu lão rơi xuống, cả cơ thể và cái đầu đổ dồn về hướng bắc.

    Hắn bấm nút, cả tầng lầu nơi chứa căn phòng 9897 nổ tung.

    Seung Hyun lại lần nữa khuất dạng trong màn đêm.

    Nơi đó trong căn phòng, những dòng chữ xinh đẹp đỏ đặc nhảy nhót trên tường :

    " Tiệc vui lắm.

    Tạm biệt

    Tử thần phương Bắc "
     
    Lụy Tình [ Gtop ]
    Chương 3


    Trong màn đêm yên tĩnh, hai con quỷ giáp mặt nhau.

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Cậu ngồi đó, trên nóc nhà bỏ hoang, ngao ngán nhìn đám đàn ông tranh lấy ả đàn bà.

    Rốt cuộc lại tự hỏi, cô ta đẹp chỗ quái nào chứ !

    Ít nhiều thì cũng ba vòng đầy đặn, thân hình cân đối, ngoài ra, cậu chẳng thấy gì tốt đẹp !

    Nhưng mà ...

    đối với loại có nhiều kẻ thích như vậy, cậu càng có hứng thú.

    Cậu lướt ánh mắt lên người ả, vừa vặn lúc ả nhìn thấy cậu.

    Liếm nhẹ vành môi, cậu bảo :

    - 200 cho một đêm, muốn hay không ?

    - Tôi chọn an...

    - Tôi cũng muốn cô !

    Chưa kịp vui mừng, đã có kẻ tới phá ' Ji Yong nghĩ

    Nhanh chóng dời đôi mắt sắc lạnh tìm kiếm chủ nhân của âm thanh trầm khàn vừa nãy, đập vào mắt cậu là thân ảnh một thiếu niên vắt vẻo trên cây cao.

    Và rồi, ai mà chẳng có sự tò mò...kể cả người hay quỷ, cậu cảm thấy hứng thú với hắn.

    Hơn thế nữa, hắn thật sự không biết cậu là ai sao !

    Liếm nhẹ vành môi, cậu bảo :

    - Khá lắm, nhưng kẻ tranh giành với ta, sẽ phải chết đấy !

    ____________________________________

    Hắn từ đầu đã để ý đến con người trên nóc tòa nhà kia.

    Chẳng qua nhìn có chút quen mắt.

    Thật không ngờ sau khi nghe khẩu khí liền phát hiện là Kwon Ji Yong - kẻ mà bao nhiêu người phải cúi mình vì sợ hãi.

    Hắn biết phụ nữ theo cậu rất nhiều, nhưng cũng chỉ là tình một đêm.

    Còn đàn ông, không biết bao nhiêu kẻ căm hận cậu đến tận xương tủy.

    Suy ra cũng vì cậu mà mấy con đàn bà mới bỏ bọn họ.

    Hắn không hứng thú với đàn bà.

    Nhưng nếu có kẻ nói hắn làm vậy để lấy sự chú ý từ cậu thì kẻ đó hoàn toàn đúng.

    - Ta không cần biết cậu là ai.

    Thứ ta cần chính là điều ta muốn.

    Cậu cũng vậy, phải không - Kwon Ji Yong !

    ____________________________________

    Trong bóng tối, hai đôi mắt tuyệt đẹp, một xanh một xám ngắm nhìn nhau ...

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Cả hai giờ đây đang đối diện nhau.

    - Nếu ta nói muốn mua cậu đêm nay ?

    - Thì cái giá phải trả không tầm thường !

    Seung Hyun nhướn mày, vung tay.

    Tấm thẻ đen như phi lao mà hướng tới chỗ cậu.

    Không nhanh không chậm, cũng có thể tùy ý giết một mạng người.

    Nhanh như cắt, cậu bắt được, tấm thẻ giờ đây đã yên vị trên tay cậu.

    Khẽ săm soi tấm thẻ, cậu lạnh nhạt thốt ra :

    - Đáng không nhỉ ?

    Một nụ hôn !

    Seung Hyun nhếch mép, bước đến bên cậu.

    Hắn nhẹ nhàng đặt lên môi Ji Yong một nụ hôn và từ từ biến mất.

    Cậu đơ người.

    Cái hôn này, thật khác với những cái hôn trước đó.

    Nó không mạnh mẽ cũng chẳng mãnh liệt.

    Nó chỉ đơn thuần phớt qua, nhưng để lại cho cậu một nỗi nhớ nhung tê tái.

    Và rồi cậu khao khát được độc chiếm nó.

    Ham muốn cực kì.

    Nhếch mép, cậu thì thầm

    - Seung Hyun, ngươi tuyệt lắm, sớm gặp lại !
     
    Lụy Tình [ Gtop ]
    Chương 4


    Vị ngọt đôi môi

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Từ sau nụ hôn của hắn, cậu điên cuồng lao vào những đêm hoan ái để tìm kiếm hương vị đê mê kia.

    Nhưng ...

    đáp lại cậu chỉ là cảm giác trống rỗng.

    Dựa người vào lan can trên hành lang sâu hút, cậu khép hờ đôi mắt, tay nâng ly rượu nặng, nhẹ nhàng nhấp từng chút một.

    Rượu, nó giúp đầu óc cậu thanh tỉnh được phần nào.

    Hắn là nam nhân, chẳng lẽ nam nhân với nữ nhân khác nhau sao ?

    ' Ji Yong nghĩ thầm

    Vừa đúng lúc, một phục vụ bước tới, cậu đưa tay nắm lấy cổ áo hắn, ấn tên đó vào nụ hôn sâu rồi chán nản buông ra.

    Nó không giống, thật sự không giống, chẳng giống nụ hôn của hắn một chút nào !

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Chán nản bước ra khỏi hộp đêm, nháy mắt, cậu liền biến mất.

    Đêm nay cậu thấy bực bội, đêm nay cậu muốn giết người, cậu muốn hành hạ từng tên khốn cho chúng biết mùi vị đau khổ ...

    Và rồi, đôi mắt màu xám tro ấy lại lần nữa lóe lên.

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Lại có một kẻ ngu ngốc tìm đến cậu.

    Vui thật !

    Đang buồn chán, vậy cũng tốt.

    Chắc lại liên quan đến mấy ả đàn bà ... và đúng như cậu nghĩ

    - Đêm nay mày phải chết - Kwon Ji Yong !

    Tại mày mà cô ta bỏ tao, tại mày mà tao để vuột mất con mồi lớn, tất cả là tại mày !

    Giương đôi mắt xám tro, cậu bảo :

    - Được thôi !

    Lời vừa dứt, tên đàn ông ấy lao đến chỗ cậu, nhẹ nhàng đùa giỡn, lướt qua vành tai hắn, thì thầm :

    - Từ từ nào, ngài Park.

    Đêm còn dài !

    Hắn tức tối, vừa rút súng, liền một cước bị cậu đá bay mất.

    Nhanh chóng vòng tay qua đầu hắn, ép sát cơ thể hắn vào cậu và ...

    đôi tay cậu đã yên vị trên cổ hắn tự lúc nào.

    Và ... một cái kết quá nhanh thì chẳng bao giờ thú vị.

    Hắn rút dao ở thắt lưng và chém mạnh vào người cậu.

    Nhanh chóng né lưỡi dao sáng lóa, nhưng ... không như cậu nghĩ.

    Lưỡi dao vô tình kéo một đường thẳng nơi cánh tay cậu, làm rách một mảng lớn nơi chiếc áo gi-le trắng sáng đắt tiền.

    Máu theo đó cũng từ từ chảy xuống thành những vệt dài và nhẹ nhàng chạm đất.

    Rít lên một tiếng trong cổ họng, cậu cảm thấy chán ghét.

    Cậu đánh nhau rất giỏi nhưng ... chịu đau thì không giỏi chút nào.

    Cậu lạnh lẽo xoay người, liền một cước bước lên bục gỗ bật người vào không trung để tránh đi lưỡi dao sáng lóa.

    Lại một cước đạp vào ngực hắn làm Park ngã lùi về sau.

    Từ trên cao nhìn xuống, cậu cảm nhận được sự đau đớn trên cơ thể con mồi.

    Hắn muốn ngồi cũng không được, muốn nằm cũng không xong.

    - Khi nãy, cánh tay nào của mày chém tao nhỉ ?

    Tay phải đúng không ?!

    Và ... vừa dứt lời, cậu nhấn đôi giày da đen tuyền lên cánh tay Park, tùy tiện mà đay nghiến khiến hắn phải gập người vì đau đớn.

    - Đụng vào người tao, cái giá phải trả gấp ngàn lần !

    Từng lưỡi dao rơi xuống, cậu nghe được một tiếng thét kinh hoàng.

    Máu bắn ra, vấy lên môi Park.

    Cậu nhìn xuống, bất chợt lại nhớ đến nụ hôn của hắn - Choi Seung Hyun.

    Đêm hôm ấy, họ thấy một thiếu niên với mái tóc bạch kim ngồi cạnh cái xác của một người đàn ông.

    Cậu thiếu niên ấy đẹp lắm, đẹp tựa thiên thần vậy.

    Nhưng ... thân thể của cậu ấy đã bị vấy bẩn bởi màu đỏ của máu mất rồi.

    _Nhưng mà...Đẹp đúng không !_
     
    Lụy Tình [ Gtop ]
    Chương 5


    Em trong mắt tôi không phải là ác quỷ ...

    Em trong mắt tôi lại chính là thiên thần, vì thế ... tôi hứng thú với em !

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Dưới bầu trời đêm, trên ngọn cây gần đó, một thân ảnh khoát lên mình chiếc áo choàng đen tuyền đang ngồi vắt vẻo trên cây.

    Không phải tự nhiên mà hắn ngồi đó.

    Không phải tự nhiên mà hắn rảnh rỗi.

    Hắn chính là đang nhìn ngắm vị thiếu niên với mái tóc bạch kim chơi trò mèo vờn chuột với gã đàn ông.

    Dưới ánh trăng lấp lánh, cả cơ thể cậu trong mắt hắn như được dát vàng.

    Đẹp, đẹp cực kì.

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Vô tình hay cố ý, hắn cảm nhận được một cỗ lạnh lẽo đến quen thuộc lướt nhanh qua .

    Khẽ dời tầm mắt, cả cơ thể sắc bạc ấy lại lần nữa yên vị trong mắt hắn rồi nhanh chóng biến mất.

    Cố lần mò theo hơi thở cậu như một bản năng, Seung Huyn thấy Ji Yong đứng đó, nhàn nhạ chơi đùa với gã đàn ông trước mặt.

    Hắn ... không phải loại người thích xen vào chuyện riêng tư của người khác, thoắt cái, nhanh chóng yên vị trên cây xem kịch vui !

    Hắn thích sự khiêu khích trong từng câu chữ của cậu, lúc cậu bóp cổ gã ta, hắn cảm thấy vui vẻ, lúc y rút dao, khuôn mặt hắn tối sầm.

    Hắn muốn một cước đá bay lưỡi dao ấy.

    Lúc cậu chảy máu, hắn hận không thể đập chết y !

    Và ... cách cậu nói chuyện, cách cậu chơi đùa, cách cậu tức giận hay cách cậu bật người, trong mắt hắn liền trở nên khả ái đáng yêu !

    Giật mình ... hắn không như thế.

    Hắn không phải loại người để người khác vào trong tầm mắt, không biết lo lắng và càng không thể bảo kẻ khác đáng yêu !

    Rốt cuộc, hắn đang bị cái quái gì cơ chứ !

    Lại chăm chú nhìn cậu.

    Cứ ngỡ như một phút giây rời mắt thì cả thân thể ấy sẽ biến mất.

    Để rồi cuối cùng, khi nhìn thấy cậu ngồi trên vũng máu, hắn lại lần nữa đơ người.

    Trong mắt hắn, cậu ngồi đó, trên vũng máu đỏ tươi.

    Máu nhuốm vào cơ thể, bết lên mái tóc bạch kim.

    Máu theo tay mà chảy xuống, đỏ cả chiếc áo gi - le trắng ngần.

    Cả cơ thể cậu, chìm ngập trong màu đỏ của máu ...

    đến nỗi ...

    đôi mắt xám tro ấy cũng bị nhuộm đỏ mất rồi !

    Nhưng ... trong mắt Choi Seung Hyun ... cậu thật xinh đẹp, quyến rũ và kiêu kỳ ...

    Khẽ thì thầm, hắn tự nói với chính bản thân :

    _Em ... là thiên thần ... chỉ dành riêng cho Choi Seun Hyun_
     
    Lụy Tình [ Gtop ]
    Chương 6


    Chiếm đoạt

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Đêm ấy, cậu bước vào căn phòng đặt sẵn, làm những việc phải làm khi những con đàn bà trả tiền cho cậu.

    Và ... lúc nào cũng vậy.

    Lúc nào bọn họ cũng đợi sẵn trong phòng.

    Nhưng ... con người ta làm gì cũng phải có lí do.

    Cậu chấp nhận làm vậy để ... trả thù cho mẹ !

    Mẹ cậu từng là một nữ nhân tài sắc vẹn toàn.

    Chỉ vì một phút bất cẩn mà đánh mất quảng đời tươi đẹp, sống trong nỗi nhục nhã, hèn hạ ... mặc dù cậu biết bà không hề lầm lỗi.

    Cô ta lại nằm đó, nằm để chờ cậu.

    Trong 20 năm qua, cậu lúc nào cũng lạnh lẽo.

    Những năm qua, cậu đã qua đêm không biết bao nhiêu người, làm tan nát bao nhiêu gia đình.

    Nhưng đối tượng của cậu chỉ là những thiên kim tiểu thư ăn chơi trác táng.

    Cậu muốn làm cho họ ham muốn, khao khát đến tuyệt vọng.

    Nhưng ...

    đêm nay lại khác ...

    Cậu vừa mở cửa bước vào, nhanh chóng tiến lại giường, chưa kịp ngồi xuống đã bị một lực đạo kéo ngã vào lòng.

    Cả khuôn mặt cậu vừa vặn úp vào lồng ngực của người nọ.

    ____________________________________

    Tại quầy bar, hắn vừa vặn nghe được cuộc đối thoại của cậu.

    Máu nóng dồn lên não nhưng cố ngăn bản thân không làm gì quá mức cho phép.

    Đến khi hình bóng cậu khuất rồi, hắn mới nặng nề nâng mi mắt.

    Nhưng ... hình ảnh cậu hôn tên phục vụ lại hiện lên.

    Điều đó làm hắn khó chịu, cơ thể nóng ran.

    Nhanh chóng vứt bỏ cái gì gọi là tự tôn, hắn bật dậy đuổi theo cơ thể nhỏ nhắn kia.

    Nhanh chóng hết mức có thể, hắn đạp cửa căn phòng 188 và ... hình ảnh thô tục đập vào mắt hắn.

    Tức giận kéo con người không biết điều vào lòng, không nặng không nhẹ bảo :

    - Biến

    Cô ta liền sợ hãi chạy đi.

    Lúc này, cậu đẩy mạnh hắn nhưng Seung Hyun mạnh hơn cậu nghĩ.

    Hắn ép Ji Yong vào tường, ngông cuồng hôn môi cậu.

    Hắn hôn cậu điên cuồng, tách đôi môi đỏ mọng, luồn chiếc lưỡi ma quái vào miệng cậu, luồn lách mọi ngóc ngách, rút cạn không khí.

    Đến khi buồng phổi cả hai đã cạn kiệt không khí mà gào thét, hắn mới luyến tiếc rời bỏ đôi môi ấy.

    Còn cậu, cậu muốn một cước đạp chết hắn.

    Tại hắn mà cả cơ thể cậu rã rời, buộc phải dựa tường thở gấp.

    Còn chưa kịp chửi hắn, cả cơ thể cậu liền bị nhấc bổng lên không, không mạnh không nhẹ, ném lên giường.

    Mất mặt, thật mất mặt.

    Mặc dù cậu thích hắn nhưng cái kiểu đòi hỏi mất mặt này ... cậu không cam tâm.

    Ngay lúc cơ thể hắn đè lên cậu, cậu mạnh bạo lật người, yên vị phía trên hắn.

    Seung Hyun nhếch môi.

    Tiểu tử này, khí chất không tồi.

    Còn chưa kịp nghĩ ngợi, cậu xốc lấy cổ áo hắn, ấn hắn vào nụ hôn sâu của riêng cậu.

    Bỗng ... hắn khóa tay cậu, cậu cũng nhanh chóng vùng ra.

    Cả hai vật lộn.

    Cái kết chính là ... nằm dưới thì ngàn năm không đổi.

    Hắn đưa bàn tay hư hỏng của hắn vào áo cậu, tùy tiện chạm vào nơi mẫn cảm và ... thoát y cả hai.

    Hai cơ thể nóng bừng, áp sát vào nhau.

    Đèn phòng lập lòe, cả căn phòng mờ ảo ...

    - Đêm nay em phải là của tôi, Kwon Ji Yong !

    Chuẩn bị hành sự, hắn và cậu giật mình khi nghe giọng nói :

    - Các người quên đóng cửa !
     
    Lụy Tình [ Gtop ]
    Thông Báo


    1 : Hiện giờ đã vào học nên Zen không thể đăng truyện thường xuyên.

    2 : Có thể Zen sẽ đăng truyện vào cuối tuần.
     
    Lụy Tình [ Gtop ]
    Chương 7


    Mẹ nó, Choi Seung Hyun, ngươi là tên hỗn đản.

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Trong căn phòng với ánh đèn mờ nhạt, một thiếu niên với khuôn mặt hoàn mĩ đang say giấc nồng trong chiếc chăn ấm áp.

    Kwon Ji Yong mệt lả sau một đêm hoan ái.

    Cậu nằm trên chiếc giường to lớn giữa một mớ cô đơn xáo trộn.

    Cả cơ thể nghiêng về một phía tựa hồ có thể thấy được bờ ngực trắng phiến sau chiếc áo ngủ còn chẳng thắt dây.

    Mái tóc bạch kim lòa xòa trước trán, vừa vặn chừa ra chiếc mũi thanh cao.

    Cậu giờ đây nhìn như một thiên thần vậy.

    Nếu ai kia tự dưng xuất hiện ... chắc cậu lại bị ăn lần nữa mất !

    Ánh sáng nhẹ nhàng len qua khung cửa kính, nhảy nhót trên khuôn mặt cậu.

    Ji Yong nhíu mày, khẽ mở mắt.

    Nhanh chóng ngồi dậy, cậu rít gầm lên trong cổ họng.

    Lần đầu của cậu ... bị tên khốn đó lấy mất.

    Mặc dù là cậu chính là để ý hắn nhưng ... cái gì cũng một vừa hai phải thôi chứ.

    Đêm qua không biết hắn ra bao nhiêu lần trong cậu, báo hại giờ đây khiến cậu mệt chết.

    Lia mắt thấy mảnh giấy đầu giường, cậu lập tức đen mặt.

    - Ji Yongie, em tuyệt lắm, sớm gặp lại nhé babe !

    Kí tên : Choi Seung Hyun

    Cậu giận đến run người, hai bàn tay nắm chặt lại, móng tay găm vào thịt tựa hồ có thể bật máu, cậu hét lên :

    - Choi Seung Hyun, ngươi đừng để ta thấy mặt ngươi, ta nhất định phanh thây ngươi !

    ____________________________________

    Tại thế giới ngầm Seoul :

    Một thiếu niên tự tung tự tại gác chân lên mặt bàn ho liên tục.

    - Mẹ nó, mới sáng sớm, đứa nào dám chửi tao !

    - Seung Hyun nghĩ.

    Và ... từng hình ảnh sau một đêm dâm đãng lại hiện lên trong đầu hắn.

    Đêm qua cậu thực mê người.

    Hắn nhớ làn da trắng sứ, nhớ đôi môi đỏ mọng và hơn thế nữa ... hắn nhớ hương vị của cậu.

    Điều quan trọng nhất, lần đầu của cậu đã thuộc về hắn.

    Bất giác rùng mình, hắn cảm thấy một luồn điện chạy dọc sống lưng, nơi nào đó đột nhiên cương cứng.

    May là hắn chỉ mới nghĩ đến cậu đã vậy, khiếp thật.

    Và rồi, hắn tự cười khổ.

    Cậu thật sự quá ngạo kiều, cả gan chống cự hắn.

    Suy theo đúng lý lẽ thì giờ này hắn phải nằm trên giường, ôm cậu và tiến vào mộng đẹp.

    Vậy mà để gọi là cái tự tôn của một thằng đàn ông, hắn phải để cậu lại trên giường mà luyến tiếc rời đi.

    Nhưng ... cậu cũng thật mê hoặc dụ người đi.

    Từ khi chạm mặt cậu, hắn đã bỏ bê, lơ là biết bao nhiêu con mồi.

    Cậu thật hư hỏng, hắn nhất định phải trừng phạt cậu nha !

    Khẽ liếm môi, nheo đôi mắt, bầu không khí dần trở nên quỷ dị.

    Seung Hyun nhẹ mỉm cười.

    Hắn thấy một con mồi đang tiến vào cánh cổng nơi căn phòng của hắn, một con mồi với một vụ làm ăn lớn, béo bở và thơm ngon.
     
    Lụy Tình [ Gtop ]
    Chương 8


    Trong màn đêm mờ nhạt, cậu thanh niên trẻ vắt vẻo đôi chân trong vô thức.

    Một câu đề nghị thốt ra, cậu ta liền biến thành ác quỷ.

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Cộc cộc ...

    - Vào đi

    Một thân hình cao lớn nhẹ nhàng cất bước vào căn phòng âm u, lạnh lẽo.

    Seung Hyun ngồi đó.

    Trong vô thức, ngước đôi mắt mơ màng nhìn về phía Jay.

    - Tôi có việc cần cậu giúp

    Jay thận trọng mở lời.

    - Ngươi nghĩ ta dễ dàng thực hiện yêu cầu của ngươi ?

    Cái gì cũng có cái giá của nó.

    Không phải ai cũng cho không ai.

    Ngươi làm việc trong thế giới ngầm, nên hiểu điều này đúng không, Jay ?

    - Seung Hyun, tôi biết.

    Nhưng số tiền tôi trả cho cậu cũng không nhỏ.

    Chuyến hàng lần trước cũng giúp cậu lọt khỏi tay bọn cớm, chẳng phải cậu cũng nên nể mặt tôi !

    Nhếch mép, cái nhếch mép đầy kiêu ngạo của hắn khiến Jay khó chịu.

    Nhíu mày, thoáng phân vân, kẻ nào đó liền lên tiếng :

    - Được rồi, không vòng vo nữa.

    Chắc hẳn cậu cũng biết Kwon Ji Yong đúng không ?

    Thằng nhóc đó làm tôi ngứa mắt thật.

    Nó phá bể kho hàng của tôi, cướp luôn cả miếng mồi thơm ngon ...

    Kẻ nào đó cứ ngu ngốc nói mãi mà chẳng để ý đến cảm xúc của hắn.

    Seung Hyun lạnh người, đôi mắt sắc bén xoáy vào người Jay.

    Hắn giờ đây thập phần giận dữ, nắm chặt bàn tay, đôi mắt hằn lên những tia máu.

    Không biết tự bao giờ, hắn đã xem Kwon Ji Yong là người của hắn.

    Vì thế, ngoại trừ hắn, không có kẻ nào có quyền tổn thương cậu.

    Hơn thế nữa, mạng cậu phải do chính tay hắn lấy.

    Và ... lời nói từ miệng Jay kéo hắn về thực tại :

    - Tôi muốn cậu giết thằng nhóc đó !

    Hắn lật bàn, đứng bật dậy.

    Vung nắm đấm vào mặt Jay.

    Khẽ cuối người, nhìn kẻ nào đó đau đớn nằm dưới đất, khóe miệng vươn vài vết máu, hắn chợt cười.

    Vươn đôi tay hằn những gân máu, Seung Hyun đặt tay lên cổ Jay, không nhanh không chậm, tùy ý nhấc bổng thân hình y lên không trung.

    Jay vùng vẫy, khuôn mặt vì ngạt khí mà nhăn lại đến đáng thương.

    Nhưng, có lẽ y không biết, càng vùng vẫy, đôi tay như gọng kìm sắt của hắn càng xiết chặt hơn.

    Lạnh lẽo, từng con chữ thoát ra khỏi đôi môi ấy :

    - Ji Yong là người của tao, ngoại trừ tao, không kẻ nào có tư cách chạm vào cậu ấy.

    Kẻ muốn ám sát thằng nhóc ấy phải chết.

    - Mày ... mày ... không th ...

    - Tao nói được làm được.

    Đôi tay ấy xiết chặt lại ... thả ra ... cả cái xác to lớn gục dưới chân hắn.

    Seung Hyun cuối người, nhìn vào Jay, bất chợt thốt ra :

    - Ngu dốt

    - Rầm_hắn bước ra, cánh cửa đóng sập lại.

    _Kwon Ji Yong, mạng của em, phải do chính tay ta lấy_
     
    Lụy Tình [ Gtop ]
    Thông báo


    1: Zen sẽ drop truyện vào lúc 12.00 đêm nay.

    2: lí do : Hiện tại gia đình Zen có việc.

    - Như trên thì Zen đang có 1 cú sốc tinh thần.

    3: Vì áp lực việc học.

    4: Sẽ cố gắng trở lại vào thời gian sớm nhất.

    5: Cám ơn các rds luôn quan tâm vào theo dõi truyện của Zen từ trước cho đến thời điểm hiện tại.
     
    Lụy Tình [ Gtop ]
    Chương 9


    Uống rượu, gạ gẫm, đường mật ...

    Kwon Ji Yong bước đi theo ả.

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    12.00

    Tấm thiệp đen huyền bí ẩn hiện trong tay cậu tự lúc nào.

    Ồn ào và những bữa tiệc vốn không phải sở thích của cậu.

    Nhưng ...

    ông ta vốn dĩ là mục tiêu của cậu, mục tiêu mà bất cứ tay thợ săn nào cũng thèm muốn.

    Vò nát tấm thiệp sang trọng trong tay, nhanh chóng khoác lên mình bộ vest đen lịch lãm, thân ảnh mảnh khảnh dần khuất vào màn đêm.

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Một thân ảnh lạnh lẽo bước vào tòa nhà lớn _ hộp đêm nổi tiếng khắp thế giới ngầm dành cho tầng lớp thượng lưu, quan chức.

    Cậu cao ngạo hất mái tóc bạch kim, bỏ ngoài tai những lời xì xầm, bàn tán, đi thẳng vào bên trong.

    Đứng trước chiếc cửa khảm đá quý, không quan tâm đến suy nghĩ của người khác, một cước liền đá tung.

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    - Kwon thiếu gia, nhập tiệc nhé, chúc cậu vui vẻ với bữa tiệc của chúng tôi.

    Đó là những lời ngon ngọt mà họ dành cho cậu, nhanh chóng chọn một ly rượu nặng, trong phút chốc, cậu đã yên vị tại góc khuất của căn phòng.

    Tiếng nhạc du dương dành cho những cặp đôi nhảy múa, cậu chán nản khép hờ mi mắt, thật chán chết được.

    - Tôi ngồi đây nhé, được không ?

    Ngẩn đầu lên, trước mắt cậu là một thiếu nữ khoác lên mình một bộ váy cúp ngực đen tuyền.

    Khuôn mặt ưa nhìn, mái tóc xoăn dài chấm lưng, ... cậu như bị thôi miên bởi cô ta.

    - Này, anh có nghe tôi nói không ?

    - À, ngồi đi.

    Hai con người, hai thái cực hoàn toàn khác nhau đang theo đuổi suy nghĩ của chính bản thân mình.

    Bầu không khí kì lạ ấy chỉ được phá vỡ khi :

    - Anh đi một mình à ?

    - Anh có bạn nhảy không ?

    - Anh thích im lặng à ?

    - Nhảy cùng tôi nha ?

    - Uống với tôi một ly rượu đi

    - ...

    Những câu hỏi được liên tiếp đưa ra cho đến khi cậu gằn giọng :

    - Câm miệng !

    Cô ta thoáng ngạc nhiên, sau đó lại sợ hãi và cuối cùng là bật khóc.

    Cậu ghét nhất là nước mắt, nhưng ... khi cô ta khóc, cậu thấy thật lạ ...

    Mãi mê suy nghĩ, cậu quên mất một điều: cô ta ngày càng khóc to hơn, mọi sự chú ý dồn vào bàn cậu nhiều hơn.

    Kwon thiếu gia bắt đầu nóng tính.

    Người ta nói nóng tính dẫn đến những sai lầm, cậu cũng đang dính vào những sai lầm đó.

    - Cô im ngay cho tôi, im ngay đi.

    - Này, ngưng khóc đi.

    - Tôi uống ly rượu này thì cô sẽ ngưng khóc ?

    Cô ta gật nhẹ đầu, thế là cậu một hơi nốc cạn ly rượu.

    Gọi là rượu cũng không đúng, nói thẳng ra phải là thuốc kích dục nhỉ !?

    Cô gái trẻ nhướn đôi mày mỏng, tự khi nào đã trưng lên một nụ cười, một nụ cười hoàn mỹ.

    Kwon thiếu gia, trong cơn mê, nhẹ nắm lấy đôi tay của người con gái trước mặt, từng bước, từng bước một, nhẹ nhàng và dứt khoát rời khỏi căn phòng, đến một căn phòng khác...

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Cậu ngồi trên giường, tay nới lỏng cổ áo, nhìn cô gái chốt cửa phòng.

    Cho đến khi cô ta bước tới, cậu lại không tự chủ, vươn tay nắm lấy đôi vai nhỏ, nhanh chóng ấn cô ta vào một nụ hôn.

    Tình cảm có thể cưỡng lại nhưng lí trí lại không.

    Cậu muốn hương vị từ hắn, từ Choi Seung Hyun nhưng khi thuốc kích dục vào người, con người ta liệu có thể từ chối ?

    Cậu cứ ngỡ cô ta khác với bọn họ, hay chỉ vì sự ngây thơ bên ngoài?

    Cô ta vốn dĩ là chiếc máy kiếm tiền của lão Lee.

    Dùng sự ngây thơ để đưa con mồi vào tròng bằng những đêm ân ái, đó luôn là phương pháp hiệu quả nhất.

    Thoát y cả 2, cậu vuốt ve cơ thể nuột nà ấy, cậu lại lần nữa bước vào con đường cũ, con đường của những đêm hoan ái nhưng lại không hề hay biết, cậu sắp bị giam cầm trong lồng ngực của một người con trai.

    _Người con trai ấy, chỉ có thể là..._
     
    Lụy Tình [ Gtop ]
    Chương 10


    Anh yêu tôi hay yêu cô ấy ?

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Thức giấc trong trạng thái đau nhức, toàn thân mệt mỏi, rã rời, cậu cố định hình lại nơi mình đang ở.

    Cơ thể bị trói vào một cây cột lớn, căn phòng âm u bốc mùi kinh tởm.

    Nhẹ lắc đầu để cơ thể tỉnh táo, chợt cậu nghe thấy tiếng bước chân...

    Cửa mở, cậu nhìn thấy bóng hình quen thuộc.

    Choi Seung Hyun bước vào, cơ thể hắn toát lên sự lạnh lẽo.

    Nhếch mép, lại cái nhếch mép quen thuộc đến nhức mắt, đôi môi mỏng gợi tình khẽ mấp máy:

    - Chào bé, ngạc nhiên lắm phải không?

    Dù cho bé là một nhân vật khiến mọi người sợ hãi hay Kwon Ji Yong thì trò chơi này nên kết thúc tại đây.

    Nheo mắt nhìn con người trước mặt.

    Cậu chợt hối hận khi trở về thu hút sự chú ý của hắn.

    Đáng nhẽ ngay lúc này đây, cậu có thể tản bộ hóng mát ở Anh Quốc chứ không phải đeo lên mặt chiếc mặt nạ giả tạo ám mùi máu tươi.

    Nhưng cậu kiêu ngạo :

    - Tôi nghĩ vậy đấy Seung Hyun, trò chơi này, 10 năm nay chúng ta đã chơi chán.

    Con người vô tình ấy nhìn cậu, cái nhìn sắc lẹm tưởng chừng như có thể giết cậu ngay lúc này.

    Sải một bước dài, cơ thể to lớn ấy gần kề ngay trước cậu ...

    Xoạt, hắn nắm tóc cậu, giật ngược lên để cậu có thể mặt đối mặt với hắn.

    Nhìn gương mặt xinh đẹp với bao nhiêu nét dao kinh dị, hắn khẽ nói :

    - Tao nghĩ mày không nên quay lại chứ !

    Đã dám quay về sao mày không nghĩ đến kết cục không mấy tốt đẹp của mày, hửm ?

    Phải chuẩn bị cho tốt một chút, cưng à !

    Tao không phải trẻ ranh như bọn không não tùy mày chơi đùa ấy !

    Còn nữa, tao cho mày một kết quả mày luôn tìm kiếm.

    TAO YÊU CÔ ẤY !

    KHÔNG PHẢI KẺ RÁCH NÁT NHƯ MÀY !

    Hắn thả mái tóc cậu ra.

    Nhẹ lắc đầu, ngẩng mặt lên, cậu kiêu ngạo phun vào mặt hắn ngụm máu tươi, tanh vô cùng.

    Đổi lại, ha ha, đổi lại là một cái tát của hắn.

    Hắn nhẫn tâm, vô tình in lên gương mặt mà hắn đã từng say mê, đã từng chìm đắm dấu bàn tay của hắn.

    Cái tát ấy, không những khiến cậu đau rát trên da thịt, mà còn đau ở tận trong tim.

    Ném cho hắn một nụ cười khẽ, cậu vươn người, ghé đầu sát tai hắn, bảo :

    - Thật không, tôi thật không tin được đấy !

    Tôi còn không hiểu ngài sao, Choi đại thiếu gia !

    Ngài, chỉ là đang cố trốn tránh một sự thật mà ngài không cách nào thừa nhận mà thôi !

    Ha ha ...

    Hắn đanh mặt, búng tay.

    Đàn em của hắn nhanh chóng xông vào.

    Lạnh lẽo để lại một câu nói vô cùng tàn nhẫn :

    - Lấy roi da tẩm nước, đánh bao nhiêu, tùy tụi bây.

    Cách một giờ, xối một chậu muối vào.

    Nhớ kĩ, đừng để nó chết !

    Nói rồi, hắn xoay mặt, sải bước ra khỏi căn phòng thê lương, thống khổ ấy.

    _Tôi có nỗi đau của riêng mình, tha thứ cho tôi, Kwon Ji Yong_
     
    Lụy Tình [ Gtop ]
    Chương 11


    Đau thương không dứt

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Tản bộ trên bờ hồ đêm, Seung Hyun mặc cho mưa lất phất thấm ướt cả một mảng lưng.

    Hắn cảm thấy đau thương quá.

    Rút một điếu thuốc, ngồi bệch xuống thành hồ, rít một hơi dài, hắn nhả ra từng ngụm khói.

    Đôi mắt xanh hiện lên một mảng mơ màng, kí ức của 8 năm trước lại ùa về nơi trí nhớ hắn.

    - - - - - - - - 8 năm trước - - - - - - - - - -

    Cậu 16

    Hắn 18

    Khoảng thời gian tuyệt đẹp, thời điểm mà con người ta gọi đó là thanh xuân.

    Khi ấy, cậu trong mắt hắn, tựa như ánh nắng ban mai, khiến hắn muốn chạm vào mà chẳng thể với tới.

    Hắn gặp cậu tại một ngôi trường quý tộc phương Tây.

    Hình ảnh đầu tiên hắn thấy, chính là một mĩ thiếu niên vui tươi hoạt bát.

    Khi ấy, hắn cố tình đụng ngã cậu - để giành lấy sự chú ý.

    Vị thiếu niên ấy, chẳng hề tức giận, thay vào đó, lại cho hắn một nụ cười, nhẹ nhàng giới thiệu: " Kwon Ji Yong, hân hạnh làm quen !

    " .

    Nhẹ nhàng đến nỗi ... khắc sâu vào trí nhớ hắn 8 năm sau.

    Cậu là người hắn yêu, cũng chính là người hắn hận.

    Hắn yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên.

    Và cũng bắt đầu hận cậu, từ khi ấy.

    Hắn hận cậu, vì cậu cứ thế, nhẹ nhàng bước vào, làm thay đổi toàn bộ cuộc sống hắn.

    Rồi lại như thế, lặng lẽ bỏ đi.

    Cậu làm hắn thê lương, làm hắn đau đớn, làm hắn tội lỗi.

    Vì, ... cậu thiếu niên ấy, ám sát toàn bộ người thân hắn, để lại cho hắn những tấm ảnh, cùng với những vết nhơ.

    _________________________________________

    Đang chìm đắm vào mảnh kí ức đau đớn, Choi Seung Hyun bị một hồi chuông điện thoại kéo về thực tại.

    Áp nhẹ vào bên tai, hắn bảo:

    - Chuyện gì?

    - Hắc Linh bang hẹn ngài đến vực Tiêu Vong, chúng hẹn ngài đến một mình.

    Chúng bảo nếu ngài không mang đủ 200 vạn đến, ... chúng sẽ phát tán những tấm hình năm đó của ngài ạ !

    - Thuộc hạ hắn, sợ hãi, run rẩy đáp lời.

    Đôi mắt xanh biếc ấy, tối sầm lại, cuồn cuộn ẩn hiện từng cơn tức giận như những ngọn sóng ngoài biển khơi.

    Nhanh chóng chỉ thị thuộc hạ gom tiền, còn hắn đích thân xuống hầm lái chiếc contain lớn, đợi người đem tiền bỏ vào, hắn liền nhanh chóng phóng đi.

    Thiên hạ bảo, con người trong lúc nóng vội, sẽ chẳng thể nhận ra những bất thường ... trường hợp này, đối với Choi Seung Hyun, quả thật rất đúng.

    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Thời điểm chiếc contain lao vun vút trên cao tốc, Seung Hyun, và cả thuộc hạ của hắn nào có ngờ, có một kẻ bọn họ tưởng đã rục rã dưới căn hầm tanh hôi nhơ nhuốc kia, hiện tại đang bám người dưới gầm xe của họ.

    Khóe môi Ji Yong nhếch nhẹ, cậu mặc mùi máu tươi tanh tưởi, chậm rãi thì thầm:

    _Vở kịch này, tôi thực hào hứng, Seung Hyun của tôi._
     
    Back
    Top Dưới