Bách Hợp Lưu Quang Nhập Họa

Lưu Quang Nhập Họa
Chương 159: Tập kích


Phi Diệp Tân đã ở trong tầm mắt, hai người đã có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.

- -------------------

“Ở bên trong.” Lâm Lang dẫn đường, mấy người vào phòng. Ô Dạ đang ngồi vận công, nghe thấy mấy người đi vào thì mở mắt.

“Nhu Gia công chúa nói thế nào cũng không chịu một mình rời đi, ta không thể làm gì khác ngoài mang ngài ấy về.” Ô Dạ giải thích tình hình một chút.

Thần Nhứ quay đầu nhìn về phía Cảnh Hàm U, sự dịu dàng lưu luyến trong ánh nhìn làm Cảnh Hàm U lập tức không thể dời mắt.

“Khụ!” Ô Dạ xem mà nổi da gà, tình yêu của người trẻ tuổi thật đúng là không hề kiêng kỵ! Lão già này chịu không được đâu.

Chị em Lý Tư Duyên che miệng, hai người nhịn cười vô cùng vất vả.

“Tiếp theo công chúa định làm thế nào?” Cười đủ rồi, nên nói về chuyện chính.

Thần Nhứ không có dự tính khác, “Ta và Hàm U cùng đi Phi Diệp Tân. Ô Dạ, ngươi hộ tống hai chị em đến Hồng châu. Đến đó Thẩm Oánh sẽ bảo vệ hai người. Nói cho Thẩm Oánh, dưới tình huống trước mắt, không được hành động thiếu suy nghĩ.”

“Vâng.” Mấy người đơn giản sửa sang rồi trước sau rời đi.

Thần Nhứ và Cảnh Hàm U cải trang giả dạng, từ hai nữ tử xinh đẹp biến thành hai người đàn ông khôi ngô. Hai người giả dạng xong nhìn nhau, đều cười đến gập cả người.

Đi một đường cũng không gặp được nguy hiểm gì.

“Nàng bắt đầu hoài nghi Dịch Già Tề từ lúc nào?” Trên đường rảnh rỗi, lúc ăn cơm, Cảnh Hàm U hỏi.

“Từ khi ta gặp được Ngũ Âm Kiếm. Nhóm người này do Dịch Già Tề phái tới." Sau khi trở về, Thần Nhứ liền đưa ra phương pháp đón tộc nhân về, xem như cho Dịch Già Tề một lời cảnh cáo. Đáng tiếc Dịch Già Tề không tin tà, tiếp tục được một tấc lại muốn tiến một thước.

“Nàng hối hận không?” Cảnh Hàm U hỏi.

“Không hối hận. Chỉ là có chút thương tâm.” Thần Nhứ cúi đầu.

Cảnh Hàm U đau lòng kéo Thần Nhứ vào ngực. Lúc này các nàng đều ăn mặc như hai nam tử khôi ngô, hai người rúc vào nhau như vậy, làm thực khách xung quanh sợ đến rơi mất đũa. Hai người lập tức nhận ra vấn đề, tách ra, ngồi thẳng, ăn cơm.

“Mau lên đường đi, đeo râu ria khó chịu muốn chết!” Thần Nhứ phàn nàn.

Hai người tăng nhanh tốc độ, hiện tại đã rời khỏi nước Dịch, tiến vào lãnh thổ nước Phong. Hai người đều thở ra một hơi, nhanh chóng tháo bỏ ngụy trang, khôi phục thân nữ nhi. Sau khi tắm nước nóng trong khách đ**m cho thoải mái, hai người lăn lên giường. Lần này Cảnh Hàm U cũng không kiêng nể, đè lên người Thần Nhứ giày vò một trận. Cổ họng Thần Nhứ khô rang, Cảnh Hàm U uống nước xong truyền vào miệng nàng. Hai người răng môi dây dưa, nhanh chóng bắt đầu hiệp tiếp theo.

Sáng sớm, Thần Nhứ trực tiếp lạnh mặt. Cảnh Hàm U tự biết đuối lý, nịnh nọt đủ kiểu. Đáng tiếc hiệu quả không lớn. “Nàng bảo ta phải cưỡi ngựa thế nào đây?” Bây giờ Thần Nhứ đau lưng, chỉ muốn nằm nghỉ ngơi thật tốt.

Bất đắc dĩ, hai người đành phải mướn một chiếc xe ngựa đi đường. Ngựa của hai người liền buộc phía sau xe ngựa. Trên đường đi, Cảnh Hàm U quen thói cũ, tiếp tục ôm Thần Nhứ sàm sỡ. Thần Nhứ thật sự là tinh thần căng cứng quá lâu, lúc này cả người thả lỏng, cũng lười để ý tới Cảnh Hàm U, tuỳ nàng trêu chọc.

Một đường xuyên qua nước Phong, phía trước đã cách Phi Diệp Tân gần vô cùng. Các quốc gia nể mặt, phạm vi trăm dặm xung quanh Phi Diệp Tân đều thuộc danh nghĩa thư viện. Khu vực này được thư viện Phi Diệp Tân bảo hộ, tất cả ruộng đồng thuế má cũng đều nộp lên thư viện. Nghiễm nhiên là một tiểu vương quốc độc lập.

“Qua ngọn núi trước mặt liền tiến vào lãnh thổ của Phi Diệp Tân.” Cảnh Hàm U mới rúc đầu về từ cửa sổ, đến bên tai Thần Nhứ nói khẽ, thuận tiện l**m l**m vành tai mẫn cảm của Thần Nhứ.

“Đừng xằng bậy! Để sư phụ phát hiện thì chuẩn bị bị phạt đi.” Thần Nhứ ngồi thẳng người, kiểm tra xem trên người mình có dấu vết rõ ràng lưu lại từ mấy ngày hồ đồ không.

Cảnh Hàm U mếu máo. “Chẳng lẽ cái này mà sư phụ cũng quản? Không phải ngài ấy và Giang sư phó cũng...”

Thần Nhứ vội vàng che cái miệng hớ hênh của nàng. “Biết phía trước chính là Phi Diệp Tân mà còn dám nói hươu nói vượn.”

“Được, ta không nói gì cả. Dù sao không ai có thể chia cách ta và nàng. Sư phụ cũng không được!” Cảnh Hàm U nắm tay.

“Nàng còn nói!” Thần Nhứ liếc nàng.

Cảnh Hàm U im miệng, làm một động tác đóng kín.

Lúc này xe ngựa đột nhiên xóc nảy một chút, sau đó con ngựa lái xe và ngựa bị buộc sau lưng cùng hí lên. Hai người xem xét tình thế cực nhanh, cơ bản không cần suy nghĩ, lập tức bay ra khỏi xe ngựa. Lúc này người giữa không trung mới thấy xe ngựa rơi vào một cái bẫy to lớn được đào sẵn trước mặt, kéo theo hai con ngựa phía sau rơi xuống. Xa phu cũng đang giãy giụa ở đáy hố.

Hai người vừa mới rơi xuống đất, mấy hàng mũi tên xung quanh lao tới. Hai người vừa tránh né vừa vung kiếm ngăn cản mũi tên. Sau khi tránh né, Thần Nhứ đã nhìn thấy người trốn sau cây sử dụng nỏ, nàng bay lên, giẫm lên cây cối bên cạnh mấy lần đã đến chỗ người cầm nỏ. Kiếm Liệt Thiên ra khỏi vỏ, hào quang rơi xuống, mạng người đổ gục. Chỉ một chiêu, người kia thậm chí không phát ra âm thanh nào.

Sau đó kẻ thứ hai, kẻ thứ ba...

Bên Cảnh Hàm U cũng phát hiện người dùng nỏ, động tác của nàng không chậm hơn Thần Nhứ, cách sử dụng lại khác. Nàng tiện tay nắm một đám lá cây bên cạnh, giơ một tay lên, ba bốn người đối diện đã ngã xuống. Trích Diệp Niêm Hoa, tuyệt chiêu ám khí độc quyền của Giang Phong Mẫn. Lại giơ một tay lên, đối diện lại ngã xuống ba bốn người. Chỉ so võ công, hai người này đương nhiên không phải đệ nhất thiên hạ, nhưng đứng vào mười vị trí đầu của bảng xếp hạng cao thủ võ lâm hẳn là không thành vấn đề. Mà bây giờ hai người lại liên thủ đối địch...

Rất nhanh đã không còn hàng mũi tên nào. Hoặc là nói, không còn kẻ nào còn sống để bắn tên. Thật sự đến thời khắc sống còn, hai người sẽ không hề mềm lòng.

Hai người hợp lực cứu xa phu lên, phát hiện hắn chỉ chịu chút vết thương nhẹ, cũng không đáng lo, bèn cho hắn một chút ngân lượng, để hắn tự mua một chiếc xe ngựa khác.

Nhìn ngựa của mình, hai người đều lắc đầu, không có cách nào, người còn có thể cứu lên. Ngựa coi như phí sức.

Hai người không để ý ngựa nữa, tiếp tục hướng về phía trước. Cũng may cách Phi Diệp Tân rất gần, với tốc độ đi bộ của hai người, trước khi trời tối đã có thể tiến vào lãnh thổ của Phi Diệp Tân.

“Có còn xảy ra chuyện nữa không?” Cảnh Hàm U hỏi.

“Có.” Thần Nhứ còn chưa dứt lời, một tấm lưới tơ vàng đã rơi xuống đầu. Hai người đều không có phòng bị, trong lúc nguy cấp, Thần Nhứ dùng một chưởng đẩy Cảnh Hàm U ra, mình thì bị lưới bao lại. Cảnh Hàm U rút kiếm vừa định cứu người, xung quanh đã xuất hiện mười hai mười ba tên áo đen. Tất cả mang khăn đen che mặt, không thấy rõ tướng mạo.

“Tránh ra!” Cảnh Hàm U bực bội trong lòng. Thần Nhứ đang gặp nguy hiểm, nàng không có thời gian so đo với mấy tên này.

Người áo đen cũng không nói gì, cùng nhau tiến lên, lấy ra binh khí đánh úp về phía Cảnh Hàm U. Cảnh Hàm U chỉ có thể rút ra kiếm Thanh Hồng đánh nhau.

Thần Nhứ bị lưới tơ vàng bọc lại, nhất thời không thể thi triển. Bên cạnh nàng cũng xuất hiện mười hai mười ba người áo đen, cũng lấy binh khí đâm Thần Nhứ trong lưới. Thần Nhứ ở trong lưới, tránh cũng không thể tránh, mắt thấy sắp mất mạng. Lại thấy một đạo hào quang sáng lên, kiếm Liệt Thiên của Thần Nhứ ra khỏi vỏ. Lưới tơ vàng lập tức bị phá huỷ, Thần Nhứ lăng không tránh né đao kiếm, rơi xuống bên ngoài vòng vây.

Đám người vừa thấy đòn đánh mười phần chắc chín phần thất bại, không kịp giật mình, quay người lại vây quanh Thần Nhứ. Kiếm Liệt Thiên của Thần Nhứ chỉ xéo lên trời, Dẫn Thiên Lam Hà. Lam hà đầy trời rơi vào trong đám người. Tiếng kêu thảm thiết vang bên tai không dứt, Thần Nhứ nhìn từng tên áo đen ngã xuống, không có bất kỳ biểu cảm gì. Nàng xoay người, lại một đạo hào quang phóng ra, bọn áo đen bên cạnh Cảnh Hàm U cũng ngã xuống một nửa. Còn lại một nửa khác rất nhanh bị Cảnh Hàm U giải quyết.

“Nàng không sao chứ?” Cảnh Hàm U chạy tới kiểm tra trên dưới.

“Không sao. May mà có thanh kiếm Liệt Thiên này. Lưới tơ vàng cứng cỏi như vậy vừa rách liền mở ra.” Thần Nhứ cũng còn hơi sợ hãi. Dù sao lần này bị mắc kẹt chính là nàng, nếu là Cảnh Hàm U thì sao, nàng thật sự nghĩ thôi đã sợ.

“Những người này là ai?” Cảnh Hàm U thấy Thần Nhứ bình an, bắt đầu nghiên cứu thân phận của bọn áo đen. Nàng đi qua tháo khăn che mặt của một người áo đen, thấy được một gương mặt xa lạ.

“Ta không biết.” Cảnh Hàm U quay đầu nhìn về phía Thần Nhứ, Thần Nhứ cũng lắc đầu.

“Tóm lại là kẻ muốn giết chúng ta. Xem ra hơn mười dặm đường phía trước sẽ không dễ đi.” Thần Nhứ đứng thẳng người quan sát phương hướng của Phi Diệp Tân ở nơi xa, “Ai biết phía trước còn có cái gì đang chờ chúng ta.”

“Đi thôi.” Cảnh Hàm U nói.

Dù phía trước nguy hiểm đến đâu, nơi đó vẫn là đích đến của các nàng.

Phía trước lại gặp ba lần chặn giết, chẳng qua là hai người đều hữu kinh vô hiểm mà vượt qua. Phi Diệp Tân đã ở trong tầm mắt, hai người đã có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.

Tuy nhiên, lại một đám người xuất hiện, vẫn nhắm thẳng vào tính mạng của hai người. Quá tam ba bận, hai người thật sự phiền. Lần này Cảnh Hàm U thẳng tay vẩy ra một nắm lớn lá cây vừa rồi đi ngang qua rơi xuống. Thần Nhứ thẳng tay dẫn lam hà xuống, lập tức diệt cả bọn.

Hai người nhìn nhau, lắc đầu, ngay cả hứng thú giao lưu cũng không có. Cùng nhau đi qua những thi thể này, phía trước có cô bé qua đường nhìn thấy màn này, rõ ràng bị dọa sợ, lộn nhào chạy về. Cô bé chạy chưa được hai bước đã té ngã, đầu gối trầy một mảng thật to, bụm mặt khóc lớn.

Cảnh Hàm U tới đỡ cô bé, an ủi: “Không sao. Muội mau về nhà đi.”

Cô bé vẫn khóc lớn, trong lúc khóc lóc đột nhiên ngẩng đầu nhìn Thần Nhứ, trong tay nó không biết nắm thứ gì trực tiếp ném về phía Thần Nhứ. Thần Nhứ lùi lại, nhưng vật kia là một nắm bột phấn, dù nhanh nhưng tốc độ lùi về của Thần Nhứ vẫn không nhanh bằng bột phấn. Mắt thấy bột phấn sắp phải dính vào Thần Nhứ, không trung đột nhiên nổi một cơn gió, thổi bột phấn đi không còn tung tích.

Gió qua đi, trước mặt Thần Nhứ đã xuất hiện một nữ tử áo xanh. Lúc bột phấn được ném ra Cảnh Hàm U liền biết không tốt. Nàng dùng một chưởng đánh ngã cô bé kia, khi xoay người đi cứu Thần Nhứ cũng nhìn thấy nữ tử áo xanh.

“Sư phụ!” Hai người không hẹn mà cùng quỳ xuống hành lễ của đệ tử.

“Đứng lên đi.” Nữ tử áo xanh chính là Chưởng viện. Nàng xoay người nhìn trên dưới Thần Nhứ vài lần, “Có ngửi trúng không?”

Thần Nhứ vội vàng lắc đầu. “Nhờ có sư phụ kịp thời tới.”

Thứ cô bé kia vừa ném chính là bột phấn hương Vong Linh. Ai dính bột phấn này cũng không sao, chỉ có Thần Nhứ là không được.

Lúc này Chưởng viện mới rảnh rỗi nhìn về một đồ đệ khác của mình.

“Sư phụ.” Cảnh Hàm U chột dạ, lần này lại không bảo vệ tốt sư tỷ, nếu sư phụ trách tội thì chết mất.

Kết quả Chưởng viện cũng không nói gì, chỉ khoát khoát tay, bảo Cảnh Hàm U đứng sang một bên. Cảnh Hàm U vội vàng đứng cạnh Thần Nhứ, hai người trao đổi ánh mắt một chút, đều nhìn chằm chằm động tác kế tiếp của Chưởng viện.
 
Lưu Quang Nhập Họa
Chương 160: Kết thúc


Dưới hai bên chiếu rọi, chỉ thấy một vệt sáng dịu dàng rơi xuống, đậu trên người Thần Nhứ. Ánh mắt Cảnh Hàm U kinh ngạc, ngòi bút không ngừng. Không bao lâu, một bức “Lưu Quang Nhập Họa Đồ” đã sống động trên giấy.

- -------------------

“Được rồi, ngươi cũng đừng giả chết. Dám giương oai trong lãnh thổ Phi Diệp Tân ta, cũng coi như ngươi có gan.” Chưởng viện không để ý hình tượng đưa chân đá đá cô bé.

Cô bé kia đột nhiên bật dậy, vài cái kim châm bay ra từ trong tay.

Thần Nhứ và Cảnh Hàm U kinh hãi, vừa định hành động, lại thấy tay áo Chưởng viện khẽ đảo, trực tiếp ngăn cản tất cả ám khí. Tay vung ra một sợi dây lụa, cột chặt trên người cô bé. Cũng không biết Chưởng viện đá trúng bộ phận gì trên người nó, cô bé kia đau đớn kêu một tiếng xong, cả người bắt đầu biến lớn.

“Súc Cốt Công!” Thần Nhứ kinh ngạc kêu lên.

Sau khi biến lớn thân xác đã là của người trưởng thành. Bây giờ dây lụa không lỏng lẻo chút nào, đã siết vào thịt của nó. Máu tươi chảy xuống dây lụa.

“Nơi này... Nơi này vẫn chưa phải lãnh thổ của Phi Diệp Tân!” Người kia mở miệng nói chuyện, giọng nói vậy mà già nua khàn khàn.

“Thì sao?” Chưởng viện chỉ chỉ sau lưng, “Hai đứa này đều là đồ đệ của ta. Kẻ dám ức h**p đồ đệ của ta, chân trời góc biển, đều chỉ có một con đường chết!” Sự bá đạo của Chưởng viện là Thần Nhứ và Cảnh Hàm U cộng lại đều không kịp.

Người kia cầu xin tha thứ: “Ngươi thả ta đi! Nể tình ta tuổi cao, tha ta lần này. Ta cam đoan về sau không dám trêu chọc người của Phi Diệp Tân nữa!”

Chưởng viện gật đầu. “Tuổi của ngươi đúng là đã cao. Già như vậy chắc cũng sống đủ rồi.” Nói xong, Chưởng viện làm ra một động tác tay, dây lụa như sống dậy mà quấn lên cổ người nọ. Sắc mặt người kia lập tức đỏ lên, thè lưỡi. “Nhớ kỹ, kiếp sau làm người đừng đụng vào đồ đệ của ta nữa!”

Người kia đã tắt thở. Chưởng viện nới lỏng dây lụa, ném cho Cảnh Hàm U. “Trở về giặt sạch đưa tới.”

Cảnh Hàm U vội vàng nhận lấy, ngoan ngoãn đáp: “Vâng.” Sư phụ rốt cuộc chịu để ý đến nàng, mặc dù chỉ là sai vặt, nhưng đây cũng là dấu hiệu tốt.

Thần Nhứ thấy thái độ hòa hoãn của Chưởng viện đối với Cảnh Hàm U, trong lòng cũng thật vui vẻ. Ai ngờ Chưởng viện đột nhiên quay đầu, “Cười ngây ngô cái gì? Liên tiếp sử dụng Dẫn Thiên Lam Hà nhiều lần như vậy, con thật sự không muốn sống nữa!”

Hai người thế mới biết Chưởng viện được hào quang của Dẫn Thiên Lam Hà dẫn xuống tới cứu viện. Thần Nhứ nghe vậy không dám phản bác, chỉ thấp giọng đáp: “Đệ tử biết sai.”

Chưởng viện không nỡ phát hỏa lên người Thần Nhứ, đành phải quay đầu liếc Cảnh Hàm U một cái, “Đi mau!”

Cảnh Hàm U ra vẻ mặt vô tội, liên quan gì đến con!

Trở lại thư viện, Thần Nhứ lập tức được Chưởng viện mang vào Phi Hoa tiểu trúc chữa thương. Cảnh Hàm U giặt sạch sẽ dây lụa nhuốm máu, phơi ở trong sân, xoay người đã nhìn thấy Giang Phong Mẫn lặng lẽ tiến vào.

“Giang sư phó.” Cảnh Hàm U chào.

“Xem ra Chưởng viện tha thứ cho con." Giang Phong Mẫn nhìn dây lụa mà bĩu môi.

Cảnh Hàm U gật đầu. “Xem như thế đi. Chí ít sư phụ không có mắng con, nhưng cũng không cho con sắc mặt tốt. Có lẽ là sư tỷ bị nội thương, sư phụ trách con không bảo vệ tốt sư tỷ.” Nói thật, Thần Nhứ bị thương, Cảnh Hàm U sao có thể không đau lòng?

Giang Phong Mẫn thấy cảm xúc Cảnh Hàm U có chút sa sút, dùng cùi chỏ đụng đụng nàng, “Sư phụ con chính là khẩu xà tâm phật. Con nhìn sư phụ hung dữ với con vậy thôi, chờ một lát nhất định sẽ trả Thần Nhứ lại cho con.”

Cảnh Hàm U hơi đỏ mặt, “Giang sư phó nói gì đó.”

“Làm sao? Con không muốn ở cùng với Thần Nhứ? Vậy ta bảo người ta dọn cho Thần Nhứ một cái sân nhỏ khác đó nha.” Giang Phong Mẫn xoay người muốn đi.

“Ai đừng đừng đừng!” Cảnh Hàm U kéo cánh tay Giang Phong Mẫn, “Người cũng đừng đùa con. Con sao có thể rời xa sư tỷ?”

Giang Phong Mẫn cười vui vẻ, lôi kéo Cảnh Hàm U đi luận bàn võ công.

Bên trong Phi Hoa tiểu trúc, Chưởng viện vận công chữa thương cho Thần Nhứ, ròng rã một canh giờ mới xong. Nhìn thấy sắc mặt Thần Nhứ tái nhợt, Chưởng viện nói, “Xem sắc mặt của con một chút đi, lúc nào cũng nói không sao. Sau khi xuống núi con bị thương thế nào chính con rõ ràng. Bây giờ nếu trở về, từ ngày mai trở đi liền để Huyết Tằm cẩn thận điều trị sức khỏe cho con, mặc kệ Huyết Tằm đưa cái gì, con nhất định phải ăn hết.”

“Vâng. Vẫn là sư phụ hiểu rõ con nhất.” Miệng Thần Nhứ cũng là ngọt.

“Con biết là được. Đừng cả ngày bậy bạ theo Hàm U. Tính tình của nó, chỉ có thể quản, không thể chiều, hiểu chưa?” Chưởng viện bắt đầu truyền thụ thuật ngự thê.

Mặt Thần Nhứ hơi đỏ, lại cười đến vui vẻ.

“Lại nói, hai người các con trở về thư viện để làm gì?” Chưởng viện từ đầu đến cuối không mỉm cười.

Thần Nhứ lại hiểu rõ tâm tư của sư phụ. “Về giúp đỡ sư phụ quản lý thư viện."

“Không đi?”

“Không đi.”

Chưởng viện nhìn Thần Nhứ, “Con biết rõ quy định của thư viện, đúng không?”

Chưởng viện hỏi rất thận trọng, Thần Nhứ cũng đáp rất chân thành. “Đệ tử biết. Đệ tử và Hàm U đều quyết ý vứt bỏ thân phận công chúa. Từ nay về sau, chúng con chỉ là đệ tử của sư phụ, học trò của Phi Diệp Tân.”

Khuôn mặt vẫn luôn căng thẳng của Chưởng viện rốt cuộc lộ ra ý cười hài lòng. “Con đó, không uổng công mười năm tâm huyết của vi sư. Đi về nghỉ ngơi đi, mấy ngày nay nghỉ ngơi nhiều, đừng hồ đồ. Lời này con truyền cho Hàm U.”

“Vâng.” Thần Nhứ cũng không dám cười. Sư phụ của mình thật sự là cái gì cũng muốn quản.

Thần Nhứ trở lại sân mình ở cùng với Cảnh Hàm U, nhìn thấy Cảnh Hàm U đang ngồi trong sân uống trà. Giang Phong Mẫn đã đi. Thấy Thần Nhứ trở về, Cảnh Hàm U vội vàng đứng dậy, nhưng đi hai bước liền thấy sắc mặt Thần Nhứ trắng bệch, nàng sợ đến mức vội vàng tới hỏi: “Nàng sao vậy? Sư phụ không chữa thương cho nàng ư?”

“Không sao. Chỉ là lúc chữa thương hao phí quá nhiều nội lực, may mắn có sư phụ hỗ trợ, bằng không vẫn là chuyện phiền phức.” Khi nói chuyện, Thần Nhứ đã về phòng cùng với Cảnh Hàm U.

Cảnh Hàm U ôm eo Thần Nhứ không buông tay, “Đừng gắng gượng bản thân như thế này nữa." Nàng đang nói về việc Thần Nhứ nhiều lần sử dụng Dẫn Thiên Lam Hà dẫn đến nội thương.

“Được.” Thần Nhứ tựa đầu lên vai Cảnh Hàm U, “Trở về nơi này, nàng thật sự không hối hận?”

“Chỉ cần được bên nàng, ở đâu ta cũng không hối hận.” Cảnh Hàm U cúi đầu, nhìn thấy lông mi Thần Nhứ thật dài, không nhịn được đưa tay sờ.

“Ai!” Thần Nhứ đập xuống cái tay nhúc nhích tới lui của nàng. “Chưa nói được mấy câu đã bắt đầu không đứng đắn.”

“Sư tỷ ––” Âm cuối thật dài, mang theo nũng nịu. Cảnh Hàm U hôn môi Thần Nhứ, tay dùng sức ôm chặt người trong ngực.

Cơ thể Thần Nhứ mềm nhũn trong lòng Cảnh Hàm U. Nhân lúc thở cố gắng kéo về một chút lý trí. “Sư phụ nói, không cho phép nàng quấy phá. Hiện tại ta phải dưỡng thương.”

Nhắc đến dưỡng thương, Cảnh Hàm U quả nhiên không dám làm loạn nữa. Nàng trực tiếp ôm Thần Nhứ cẩn thận đặt lên giường, “Nàng nghỉ ngơi cho tốt. Ta trông coi nàng.”

Nhìn bộ dạng của Cảnh Hàm U, Thần Nhứ luôn luôn không nhịn được muốn bắt nạt. Nghĩ lại vẫn là thôi đi. Lúc này trêu ra lửa, hai người đều khó chịu.

Lúc ăn cơm tối, Chưởng viện tuyên bố tin tức Thần Nhứ và Cảnh Hàm U trở lại thư viện. Làm đại sư tỷ, uy vọng của Thần Nhứ trong đám đệ tử là không cần nghi ngờ. Mọi người rời khỏi phòng ăn trong tiếng bàn tán sôi nổi. Dịch Già Tĩnh Lan lập tức chạy vào sân nhỏ hai người ở, rốt cuộc nhìn thấy tỷ tỷ ba năm không gặp.

Tỷ muội gặp nhau không tránh khỏi nỗi buồn biệt ly. Nói một chút về những chuyện sau khi tách ra, rất nhiều chi tiết đã bị Thần Nhứ lược qua.

Tĩnh Lan nói, “Thái tử ca ca không chết, lại còn làm Hoàng đế. Vậy thì thật sự quá tốt rồi!”

Thần Nhứ cười nói: “Đúng vậy, rất tốt. Hiện tại Tiểu Tĩnh Lan của chúng ta cũng là trưởng công chúa."

Tĩnh Lan kéo tay Thần Nhứ, “Tỷ tỷ, về sau muội có thể ở chung với tỷ không?”

Cảnh Hàm U ở bên uống nước đột nhiên sặc một ngụm, ho dữ dội. Thần Nhứ sờ đầu Tĩnh Lan, nói: “Phi Diệp Tân có quy định của Phi Diệp Tân. Tĩnh Lan ở đây học tập ba năm, không phải không biết chứ?”

Mặt Tĩnh Lan đỏ lên, biết mình đòi hỏi quá mức. “Muội biết rồi, nhưng muội sẽ thường xuyên đến thăm tỷ tỷ. Tỷ tỷ có rảnh cũng có thể đi thăm muội.” Cô gái nhỏ thấy thời gian không còn sớm, liền cáo từ rời đi.

“Làm ta sợ muốn chết.” Tĩnh Lan vừa đi, Cảnh Hàm U liền âm thầm vào phòng. Lúc này nàng vuốt ngực nói. “Ta suýt cho rằng nàng sẽ để Tĩnh Lan ở lại.”

“Ta cũng không muốn dạy hư muội muội ta.” Thần Nhứ tức giận nói.

Trong núi không có năm tháng. Đảo mắt đã là ba tháng trôi qua. Nội thương của Thần Nhứ khỏi hẳn, bắt đầu thay thế Chưởng viện quản lý các loại sự vụ trong thư viện. Cảnh Hàm U ở bên hỗ trợ. Thần Nhứ quả nhiên được Chưởng viện tay nắm tay dạy ra, tác phong làm việc rất giống Chưởng viện, ngắn ngủi một tháng, trên dưới thư viện người người kính phục.

Sáng hôm nay, cả thư viện không ai tìm thấy Chưởng viện và Giang Phong Mẫn, nhưng lại phát hiện một tờ giấy trên mặt bàn của Chưởng viện. Ở trên chỉ có bốn chữ: Nửa năm sau về.

Đây là… Đây là trốn việc đi ra ngoài chơi ư? Cảnh Hàm U há to miệng.

“Có lẽ sư phụ chờ ta trở về chính là để ngài ấy có cơ hội đi ra ngoài chơi.” Thần Nhứ ngược lại bình tĩnh. Dù sao cũng là sư phụ của mình, vẫn phải có chút hiểu biết.

Thế là không có Chưởng viện thư viện Phi Diệp Tân, tất cả như cũ.

Lại một năm nữa, tân quân Dịch Già Tề của nước Dịch chết bất đắc kỳ tử. Không ai biết nguyên nhân. Nội bộ nước Dịch xuất hiện tranh đấu, mọi người vì tranh giành ngôi vua mà huyên náo túi bụi.

Thời điểm mấu chốt, Xương Thuận công chúa Dịch Già Tĩnh Lan chưa từng xuất hiện đột nhiên ra mặt, mang theo lệnh bài của Trấn quốc công chúa.

Nước Dịch quy định, phía dưới Hoàng đế Thái tử lớn nhất, phía dưới Thái tử Trấn quốc công chúa lớn nhất. Bây giờ Hoàng đế băng hà, Thái tử chưa lập. Trấn quốc công chúa xuất hiện, theo lẽ phải nghe theo ý kiến của Trấn quốc công chúa.

Tĩnh Lan nghe các hoàng tử đấu võ mồm biện luận mấy ngày, cuối cùng quyết định đẩy lục hoàng tử Dịch Già Minh lên ngôi. Rất nhiều người không phục, bị Tĩnh Lan dùng thủ đoạn cứng rắn ép xuống. Ảnh vệ Ô Dạ hồi lâu chưa xuất hiện suất lĩnh quân đội hai vạn người hộ giá Tĩnh Lan, việc này khiến mấy kẻ âm mưu muốn đảo chính thấy khó mà lui.

Cuối cùng dưới sự nâng đỡ của Tĩnh Lan, lục hoàng tử Dịch Già Minh lên ngôi. Lý lão thừa tướng vẫn luôn ẩn cư không ra lần nữa rời núi hộ giá tân quân. Tân quân đăng cơ, đại xá thiên hạ. Giảm thuế ba thành, một loạt tin tức tốt làm dân chúng vui vẻ ra mặt. Tân quân phong Tĩnh Lan làm Trấn quốc Xương Thuận trưởng công chúa, gánh vác chức trách Trấn quốc công chúa như các đời, cho đến khi Trấn quốc công chúa tiếp theo xuất hiện lớn lên mới thôi.

Thư viện Phi Diệp Tân.

Thần Nhứ ngồi trong sân nhìn lên bầu trời đầy sao sáng lấp lánh. Cảnh Hàm U đứng trong phòng cầm bút, nàng muốn hoạ lại cảnh đẹp trước mắt. Trên trời ánh trăng trong sáng, dưới đất mỹ nhân ngồi một mình. Dưới hai bên chiếu rọi, chỉ thấy một vệt sáng dịu dàng rơi xuống, đậu trên người Thần Nhứ. Ánh mắt Cảnh Hàm U kinh ngạc, ngòi bút không ngừng. Không bao lâu, một bức “Lưu Quang Nhập Họa Đồ” đã sống động trên giấy.

“Thần Nhứ!” Cảnh Hàm U gọi Thần Nhứ vào phòng, đưa tranh cho nàng xem như hiến vật quý.

Thần Nhứ cười nói: “Nàng có lòng.” Sau đó nâng bút viết hai hàng chữ nhỏ bên cạnh bức tranh: Nguyện ta như sao người như trăng, đêm đêm lưu quang cùng sáng tỏ.

–––– Hết chính truyện ––––

__________

Tác giả có lời muốn nói:

Chính truyện hoàn tất, ngày mai có ngoại truyện. Cảm ơn mọi người ủng hộ cuốn tiểu thuyết này. Bộ truyện này lề mà lề mề viết ba năm. Trong quá trình viết đã trải qua người nhà bị bệnh, công việc biến động hàng loạt chuyện, nhưng cuối cùng mình vẫn không từ bỏ. Rất cảm kích các bạn nhỏ còn đọc truyện cho tới hôm nay. Nhờ sự ủng hộ của các bạn mà mình có thể kiên trì. Vẫn luôn rất cảm kích các bạn nhỏ bao dung với mình, không có gì để hồi báo, về sau sẽ tiếp tục viết văn, cũng hy vọng mọi người có thể tiếp tục ủng hộ mình, thương các bạn ~~~~
 
Lưu Quang Nhập Họa
Chương 161: Ngoại truyện (Hết)


Thế gian này có quá nhiều thứ cầu mà không được, may mà các nàng cầu cũng không nhiều.

- -------------------

Cổ Trì rất phiền muộn. Trước đó y đồng ý yêu cầu của Thần Nhứ, mang theo một nhóm người đến nước Lịch âm thầm làm mấy việc phá hoại. Đổi lại, Thần Nhứ đồng ý giúp y làm sáng tỏ tội danh giết thầy, đoạt lại kiếm Thừa Dương, còn hứa là sẽ giúp y ngồi vào vị trí cốc chủ Quy Hạc cốc. Kết quả y hoàn thành nhiệm vụ, Thần Nhứ lại chạy tới Phi Diệp Tân. Đây không phải nói không giữ lời sao?

Sau khi nước Dịch phục quốc, nhiệm vụ của y liền hoàn thành. Những ngày này y tách khỏi đám người triều đình nước Dịch, một thân một mình xông xáo giang hồ.

Trong một tòa thành đông người, y nghe được một tin tức liên quan tới Quy Hạc cốc. Đại sư huynh của y Trần Kỳ định vào mùng sáu tháng sáu tiếp nhận vị trí cốc chủ Quy Hạc cốc, đồng thời kế thừa kiếm Thừa Dương Bạch Hạc chân nhân để lại. Cổ Trì đương nhiên không cam tâm để chuyện này xảy ra, thế là một đường lặng lẽ chạy về Quy Hạc cốc.

Đến mùng sáu tháng sáu, không ít người trong giang hồ đến Quy Hạc cốc xem lễ. Đại đệ tử Trần Kỳ của Bạch Hạc chân nhân mặc y phục mới tinh, đứng trong sảnh hàn huyên với người khác. Dưới trướng hắn cũng có một đám đệ tử, nghênh đón tiễn đưa, vô cùng náo nhiệt.

Cổ Trì cải trang thành một người đàn ông mặt mũi đầy râu quai nón lẻn vào bên trong Quy Hạc cốc. Y tránh né ánh mắt của mọi người cả đường, sợ hãi rụt rè tìm nơi hẻo lánh ngồi xuống.

Giờ lành sắp đến, khách khứa dự lễ cũng đã tới đông đủ. Đột nhiên có đệ tử bước nhanh đi tới bên tai Trần Kỳ thì thầm vài câu. Trần Kỳ biến sắc, lập tức đi ra ngoài sảnh đón.

Những người khác thấy vậy thì đều cảm thấy kỳ lạ. Mặc dù danh tiếng của Trần Kỳ không lớn, nhưng Quy Hạc cốc rất có uy vọng trong giang hồ. Người có thể làm cho cốc chủ tương lai của Quy Hạc cốc tự mình nghênh đón, lai lịch đương nhiên không tầm thường.

Rất nhanh, Trần Kỳ đã đón hai nữ tử vào cửa. Đám người không ai nhận ra hai người này, nhưng có hai nữ tử xinh đẹp tiến vào, phía dưới có người bắt đầu nghị luận ầm ĩ.

Chỉ nghe Trần Kỳ nói, “Chư vị, Phi Diệp Tân phái hai vị đệ tử đến đây dự lễ, Trần mỗ cảm thấy vô cùng vinh hạnh. Mời hai vị ngồi.”

Kỳ thật Trần Kỳ cũng không biết hai người tới là ai, nhưng chỉ cần đại diện cho Phi Diệp Tân là đủ rồi. Địa vị của Phi Diệp Tân trong chốn giang hồ vẫn luôn rất xa cách. Bởi vì đây là một môn phái toàn là nữ tử, cũng bởi vì trong môn phái này có Chưởng viện và Giang Phong Mẫn. Có rất ít người từng thấy Chưởng viện ra tay, dưới tình huống bình thường, có thể chống được hai mươi chiêu của Giang Phong Mẫn là đã có thể đi ba hoa trong giang hồ.

Cổ Trì ở một bên nhìn thấy hai vị nữ tử đi vào, con mắt đã sắp rơi ra. Thình lình tiến vào chính là Thần Nhứ và Cảnh Hàm U. Lúc này ánh mắt Thần Nhứ vô tình cố ý dừng lại trên người y mấy lần, song không nói gì, cũng không ám chỉ gì cả.

Hai người được đưa đến cái bàn ở giữa, Thần Nhứ cũng không khách khí, sau khi ngồi xuống cùng với Cảnh Hàm U, giờ lành đã đến. Trần Kỳ bắt đầu tiến hành quá trình kế nhiệm cần thiết, Thần Nhứ rất hứng thú nhìn xem. Đến bước cuối cùng, khi Trần Kỳ sắp nhận kiếm Thừa Dương của Bạch Hạc chân nhân, kế nhiệm cốc chủ Quy Hạc cốc, Thần Nhứ không nhanh không chậm nói một chữ, “Dừng!”

Trần Kỳ giật mình, tất cả mọi người ở đây giật mình. Ánh mắt của mọi người không hẹn mà cùng nhìn chằm chằm Thần Nhứ, không biết nàng gián đoạn nghi thức kế nhiệm là để làm gì.

“Trần đại cốc chủ,” Thần Nhứ đứng dậy mở miệng, nhấn mạnh chữ “đại”. “Xin hỏi ngươi dựa vào cái gì tiếp nhận vị trí cốc chủ Quy Hạc cốc?”

“Cô nương có ý gì?” Trần Kỳ đen mặt.

“Kiếm Thừa Dương của Bạch Hạc chân nhân rõ ràng là truyền cho đệ tử đích truyền của ngài ấy, Cổ Trì. Vì sao lại ở trong tay ngươi?” Người nói chính là Cảnh Hàm U. Giờ phút này nàng đã đứng dậy, đi tới trước mặt Trần Kỳ.

Bấy giờ Trần Kỳ mới biết hai vị này không đến để dự lễ, mà là đến gây chuyện. Hắn cười lạnh đáp: “Vị cô nương này, Cổ Trì sát hại thầy ta, ép bức lấy đi kiếm Thừa Dương. Là ta truy sát mấy lần mới đoạt lại được kiếm Thừa Dương. Hôm nay nếu hắn ở đây, ta tất nhiên phải chính tay đâm hắn báo thù cho thầy.” Ánh mắt của hắn rơi xuống chỗ bàn của Cổ Trì.

Cổ Trì run lên trong lòng, chẳng lẽ mình bị phát hiện?

Cảnh Hàm U nghe vậy cười nói: “Trần đại cốc chủ, Bạch Hạc chân nhân là cao thủ một đời, trong kiếm pháp của ngài ấy có một chiêu “Hạc Ngâm Quy”, không biết ngươi có tập được không?”

Trần Kỳ nghe vậy biến sắc, “Hạc Ngâm Quy” là tuyệt chiêu của Bạch Hạc chân nhân, trừ Cổ Trì ra, ông ta không truyền thụ cho những người khác trong môn phái. Chỉ là sao hai người này biết được? Lẽ nào thật sự đến trợ giúp Cổ Trì đoạt vị? Hắn nghĩ tới đây thì không chần chờ nữa, tay ra hiệu ở sau lưng, môn nhân phía sau hắn lập tức hiểu. Người ngồi ở bàn Cổ Trì bắt đầu tấn công y.

Cảnh Hàm U nghe tiếng động thì quay đầu, chỉ thấy Thần Nhứ đưa mắt ra hiệu cho nàng một cái. Nàng khẽ gật đầu, cũng không thèm quan tâm bên Cổ Trì có thể đối phó không, trực tiếp vươn tay đoạt kiếm Thừa Dương.

Đối mặt một loạt biến hóa này, khách dự lễ ở đây không hiểu ra sao, nhao nhao lùi lại nhường sân. Giữa sân, Cổ Trì đánh nhau với môn nhân Quy Hạc cốc đã được sắp xếp sẵn ở bàn của y. Bên này Cảnh Hàm U và Trần Kỳ đang tranh đoạt kiếm Thừa Dương. Thần Nhứ ngồi một bên uống trà, thỉnh thoảng nhìn xem tình hình hai bên.

Cổ Trì đúng là kỳ tài luyện võ. Mặc dù bây giờ trong tay chỉ có thanh kiếm tạm thời đoạt được, đối phó bảy tám người vẫn dư sức. Mà Cảnh Hàm U đối phó Trần Kỳ hiển nhiên không tốn sức chút nào. Hai bên đều không cần mình nhúng tay, Thần Nhứ lại phát hiện bàn mình ngồi có chút kỳ lạ. Người ngồi cùng bàn với nàng cũng đang xem náo nhiệt. Tuy nhiên đã có kẻ âm thầm lấy ra ám khí. Cũng có người bắt đầu tụ lực, chuẩn bị một chiêu khống chế địch.

Thần Nhứ cẩn thận quan sát một chút, liền phân biệt ra được võ công của mấy môn phái. Giờ phút này ám khí của một người đã phóng ra, hướng tới chỗ Cảnh Hàm U. Nhưng ám khí còn chưa bay ra ngoài bao xa đã bị một cơn gió cuốn về. Người ở bàn này đều nhìn về phía Thần Nhứ. Trong ánh mắt đều là không thể tin.

“Yến Quy Lai!” Có người có hiểu biết hô lên.

Tuyệt chiêu độc quyền của thư viện Phi Diệp Tân - Yến Quy Lai. Có thể cuốn lên khí lưu ngăn chặn công kích trong phạm vi một trượng. Sau khi luyện thành Niết Bàn Tâm Pháp, Thần Nhứ mới nắm giữ.

“Cô… cô là ai?” Người bị cuốn về ám khí run giọng hỏi.

“Trước đó đã nói. Ta là đệ tử của Phi Diệp Tân.” Gương mặt Thần Nhứ treo nụ cười ấm áp, làm cho dung nhan vốn xinh đẹp thêm phần gần gũi.

Chẳng qua hiện nay không còn ai dám tiếp cận Thần Nhứ. Chưởng viện của thư viện Phi Diệp Tân tuyệt đối là người tính tình vô cùng không tốt. Đắc tội nàng ta không khác gì đắc tội Diêm Vương.

“Cô là đệ tử của Chưởng viện?” Kẻ vốn định âm thầm dùng một chưởng đánh chết Cổ Trì, lúc này hoàn toàn thu lại nội lực của mình.

“Đệ tử của Chưởng viện, Dịch Già Thần Nhứ.” Thần Nhứ vẫn cười hiền hoà. Nhưng sau khi trở lại thư viện, nàng cơ bản thay Chưởng viện quản lý làm việc, bởi vậy danh tiếng vang xa.

Đám người nghe cái tên này, không hẹn mà cùng lùi về sau một bước, nhao nhao rời khỏi bàn, bày ra tư thế phòng ngự.

“Chư vị không cần căng thẳng. Các vị không xuất thủ, ta cũng sẽ không ra tay.” Thần Nhứ đưa tay nhường, ra hiệu mọi người có thể ngồi xuống nói chuyện.

Vẻn vẹn qua mấy câu như vậy, Cảnh Hàm U đã cướp được kiếm Thừa Dương, nàng xoay người ném cho Cổ Trì vẫn đang chiến đấu. Cổ Trì cầm lấy bội kiếm quen thuộc, không nhường nhịn nữa. Hào quang nổi lên, một tiếng hạc ngâm xé rách không trung mà ra.

Có người kinh ngạc hô lên: “Hạc Ngâm Quy!”

Cuộc chiến lập tức kết thúc, Cổ Trì xé toang ngụy trang của mình, lộ ra gương mặt thật sự.

“Chư vị,” Cổ Trì đi đến chính giữa, “Trước khi qua đời, sư phụ ta đã tự tay truyền kiếm Thừa Dương cho ta, cũng chỉ định ta tiếp nhận chức vị cốc chủ Quy Hạc cốc. Nào ngờ ta bị đại sư huynh Trần Kỳ hãm hại đuổi giết, đành phải lưu lạc chân trời góc biển. Hôm nay ta trà trộn vào Quy Hạc cốc, chính là muốn lấy lại thứ thuộc về ta.” Cổ Trì mặc dù không giỏi ăn nói, nhưng vì nói sự thật nên cũng không luống cuống.

Trần Kỳ còn muốn biện hộ, lại thấy Cảnh Hàm U ném một tờ giấy đến trước mặt hắn. Hắn giơ tay nhận, vừa nhìn đã giật nảy mình. Đây là chứng cứ hắn cấu kết người ngoài âm mưu giành lấy Quy Hạc cốc. Hắn đưa tay muốn xé, nhưng tờ giấy kia đã lập tức bị Cảnh Hàm U lấy về.

“Muốn tiêu hủy chứng cứ? Nếu không chắc chắn tuyệt đối, sao ta lại để ngươi xem?” Cảnh Hàm U cười lạnh nói, chuyển tay đưa chứng cứ cho Cổ Trì, thuận tiện trừng Cổ Trì một chút.

Cổ Trì có chút không hiểu, y lại không biết, một năm trước y cho nước Lịch thêm bao nhiêu nhiễu loạn, Cảnh Hàm U sao có thể vừa mắt y. Nhưng vì liên quan tới Thần Nhứ, nàng không tiện phát tác mà thôi.

“Chứng cứ ở ngay trong tay ngươi, chúng ta sẽ không quản chuyện này nữa. Xử lý như thế nào, chính ngươi quyết định.” Lúc này, Thần Nhứ vẫn luôn ngồi ở một bên đứng dậy, nhìn cả bọn mà nói, “Chuyện này là chuyện nội bộ của Quy Hạc cốc, Phi Diệp Tân không có quyền nhúng tay, những người khác thì sao?”

Đám người nhốn nháo biểu thị mình chỉ xem náo nhiệt, lúc này muốn đi. Sau đó thật sự từng nhóm từng nhóm rời đi. Trần Kỳ vừa định triệu tập môn nhân đã bị Cảnh Hàm U điểm huyệt, nói cũng nói không ra.

“Chuyện đã đồng ý với ngươi, ta sẽ không nuốt lời.” Thần Nhứ trịnh trọng nói.

“Đa tạ Di Mẫn công chúa.” Cổ Trì vô cùng cảm kích.

Thần Nhứ cười nói: “Ta đã không còn là công chúa.” Nói đi, cũng không đợi Cổ Trì có phản ứng gì, liền rời đi cùng Cảnh Hàm U.

Trong một tửu lâu ở thị trấn bên ngoài Quy Hạc cốc, Cảnh Hàm U và Thần Nhứ vừa ăn cơm vừa nói chuyện phiếm.

Cảnh Hàm U hỏi Thần Nhứ: “Nàng nói xem, đến cuối cùng Cổ Trì có làm hỏng chuyện hay không? Dù gì tình hình vẫn khá loạn.”

“Cũng không thể giúp y cả đời. Nếu như loại tình huống này cũng không thể nắm chắc, y nhận lại Quy Hạc cốc này cũng vô dụng.” Thần Nhứ hoàn toàn không lo lắng.

Cơm nước xong xuôi, hai người cũng không vội đi đường, mướn một phòng khách nghỉ ngơi. Thần Nhứ thật sự muốn nghỉ ngơi. Khoảng thời gian này, Chưởng viện và Giang Phong Mẫn trốn việc, một mình nàng đối mặt thư viện lớn như vậy, mỗi ngày xử lý công việc mệt gần chết. Tuy có Cảnh Hàm U ở bên hỗ trợ, nàng vẫn cảm thấy mỏi mệt. Mấy ngày nay vì chuyện Cổ Trì mà nàng sử dụng một chút thế lực thuộc về Phi Diệp Tân, quả nhiên có hiệu quả. Sau khi cầm được chứng cứ, hai người liền chạy một mạch đến đây.

“Nàng thật sự muốn nghỉ ngơi à?” Cảnh Hàm U trông thấy Thần Nhứ ngồi trên giường luyện công, có chút bất mãn. Mấy ngày nay chỉ lo đi đường gấp rút, đã vài ngày mình không chạm vào sư tỷ.

“Nàng muốn gì?” Thần Nhứ mở mắt ra, nhìn bộ dáng dục cầu bất mãn của Cảnh Hàm U.

“Sự tình đã được giải quyết, thư giãn một chút không tốt sao?” Cảnh Hàm U thuận mồm nói bậy.

Thần Nhứ cười vũ mị đa tình. Nàng đưa tay kéo Cảnh Hàm U lúc ẩn lúc hiện trước mặt mình, môi dán bên gáy nàng ấy, “Nàng muốn thư giãn thế nào?”

Cảnh Hàm U giật mình một cái, sư tỷ lại bắt đầu trêu chọc. Vấn đề là Thần Nhứ có một thói quen xấu, mỗi lần trêu chọc xong liền chạy. Nghĩ tới đây, Cảnh Hàm U trực tiếp đè người lên giường, “Nàng nói xem?” Hơi thở của nàng cũng không vững vàng.

“Nàng xác định làm người ở trên?” Thần Nhứ xoay người một cái, đã đặt Cảnh Hàm U ở dưới thân.

Tóc gáy của Cảnh Hàm U đã dựng lên cả. Cái này không được, kiên quyết phải bảo vệ hạnh phúc của mình. Nàng lại xoay người áp đảo Thần Nhứ. Thần Nhứ không chịu nhường nhịn, một tới hai đi, hai người đánh nhau trong phòng. Mặc dù đều là khoa chân múa tay không dùng nội lực, nhưng chính là vì không dùng nội lực, hai người cùng học một thầy, cho nên nhất thời khó phân cao thấp.

Đến cuối cùng vẫn là Thần Nhứ mềm lòng, để Cảnh Hàm U thắng.

“Ai, nàng nhẹ một chút.” Thần Nhứ mềm giọng thở gấp, âm thanh phát ra đều lộ ra ngọt ngào.

Cảnh Hàm U hôn môi Thần Nhứ, ngẩng đầu cười nói: “Nơi này không phải Phi Diệp Tân, nàng có thể lớn tiếng kêu ra, ta thích nghe.”

“Không được nói bậy.” Thần Nhứ đỏ mặt, một tay che mắt Cảnh Hàm U, không cho nàng thấy dáng vẻ đ*ng t*nh của mình vào giờ khắc này.

Cảnh Hàm U lại có ý tưởng, đưa tay rút ra đai lưng của Thần Nhứ trong y phục bên cạnh, che lên mắt nàng.

Thần Nhứ vùng vẫy một hồi, tay bị Cảnh Hàm U bắt lấy, “Chúng ta thử một chút có được không?”

Thần Nhứ không nói gì, chỉ là động tác không giãy giụa nữa đã nói lên tất cả. Bởi vì không nhìn thấy, cơ thể của nàng càng mẫn cảm hơn. Tất cả cảm giác Cảnh Hàm U cho nàng đều được phóng đại theo cấp số nhân.

Một đêm này, Thần Nhứ hoàn toàn giao bản thân mình cho Cảnh Hàm U, để nàng ấy đưa mình l*n đ*nh núi, lại đẩy mình xuống đáy vực. Một đêm này, Cảnh Hàm U cảm nhận được sự phối hợp của Thần Nhứ, trái tim nàng mềm mại đến rối tinh rối mù, chỉ muốn trao cho Thần Nhứ cảm giác tốt nhất trên đời này.

Sáng sớm tỉnh lại, hai người nhìn nhau cười một tiếng. Thế gian này có quá nhiều thứ cầu mà không được, may mà các nàng cầu cũng không nhiều.

Chỉ nguyện lòng người tựa lòng ta, định không phụ ý tương tư.

–––– Hết ––––

__________

Tác giả có lời muốn nói: Thấy có người nhắc đến Chưởng viện và Giang sư phó, đây chính là câu truyện khác rồi (là bộ “Chưởng viện” cùng hệ liệt nha), về sau Phi Diệp Tân sẽ còn có những câu truyện khác. Tóm lại tới nay “Lưu quang nhập họa” chính thức kết thúc. Các bạn nhỏ còn ở đây các bạn là tốt nhất ~~~ hi vọng có thể gặp lại các bạn trong những bộ truyện khác, thương các bạn, muah~~~~~

__________

Editor có lời muốn nói: Hành trình trên dưới ba năm, không có các bạn độc giả thân yêu thì sẽ không có bản edit “Lưu quang nhập hoạ” hoàn tất như ngày hôm nay. Nếu hữu duyên, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau trong những hành trình khác. D.H xin chân thành cảm ơn. ❤

–– D.H. 27/07/2024.
 
Back
Top Dưới