Cập nhật mới

Ngôn Tình Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn

Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 340


Mặc Cửu Diệp biết Bành Vượng rất thông minh, rất có thể sẽ nghi ngờ chính mình. Vì vậy mục đích chủ yếu của hắn khi qua đây chính là để xóa bỏ sự lo ngại của Bành Vượng.

Vì vậy, biểu cảm của Mặc Cửu Diệp càng khuếch trương thêm mấy phần.

"Nếu nói như thế, thì tối hôm qua bởi vì sự xuất hiện của Hằng Vương nên chúng ta mới không thể rời khỏi chỗ này sao?"

Bành Vượng quan sát kỹ biểu cảm của Mặc Cửu Diệp, lúc này đã có thể kết luận được, sự mất tích của Hằng Vương không liên quan gì đến Mặc Cửu Diệp.

Hắn ta vỗ bả vai của Mặc Cửu Diệp một cái: "Haiz... hy vọng những người đó có thể tìm thấy Hằng Vương sớm một chút, chúng ta cũng có thể tiếp tục lên đường."

Nhìn thấy bộ dạng đau khổ và oán hận sâu sắc này của Bành Vượng, Mặc Cửu Diệp bèn an ủi mấy câu rồi mới rời khỏi.

Ăn chút cơm sáng đơn giản, Mặc Cửu Diệp cũng chui vào lều vải để bổ sung giấc ngủ.

Mãi đến buổi chiều, hai người họ mới sống lại trong trạng thái tinh thần dồi dào.

Nghe tiếng động ở ngoài lều vải, thì có vẻ như các tẩu tẩu đang nói chuyện phiếm với nhau.

Hách Tri Nhiễm nhớ đến vẫn chưa kịp xử lý vật bẩn thỉu trong không gian, vừa vặn lúc này đi thu dọn luôn một thể.

Nàng mang theo Mặc Cửu Diệp cùng nhau tiến vào không gian.

Mặc Cửu Diệp cũng nghĩ đến chuyện này, liền tiến vào phòng vệ sinh như xe nhẹ chạy đường quen, cầm theo cái chổi, cây lau nhà và một xô nước lớn đến nông trường. Vừa mới đi vào nông trường, hắn liền bị choáng váng bởi cảnh tượng trước mắt.

Toàn bộ cây trồng trong đất đều đã trưởng thành. Hách Tri Nhiễm đang đứng tiến hành thu hoạch trước bàn điều khiển.

Chỉ thấy dưa chuột trên giàn leo bay lên trong chớp mắt, tiếp theo liền rơi vào trong giỏ trúc trên đất.

Hơn nữa còn tự động sắp xếp ngay ngắn rất có thứ tự...

Những cây trồng khác cũng giống vậy, cho dù hình dáng như thế nào, màu sắc như thế nào, thì tất cả đều tự động sắp xếp vào trong giỏ trúc với phương thức tương tự.

Còn có chuyện càng kỳ diệu hơn, là lúa nước được bóc vỏ trực tiếp rồi chui vào trong túi...

Tuy là hắn đã từng nghe Hách Tri Nhiễm nhắc đến chỗ kỳ diệu của không gian, nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy, vẫn cứ cảm thấy tất cả những chuyện này quá kỳ diệu không thể tưởng tượng nổi.

Hách Tri Nhiễm cũng giống như vậy, nàng đứng ở trước bàn điều khiển nhìn tất cả những chuyện này, giống như là đang nhìn một buổi chiếu phim hoạt hình cỡ lớn.

Hách Tri Nhiễm của lúc này, đang phấn khởi như một đứa trẻ.

Khóe môi nàng nhếch lên thành một hình cung rất lớn, lúm đồng tiền hình quả lê nhỏ dường như đang chở đầy niềm hạnh phúc.

Mặc Cửu Diệp quay đầu, liền nhìn thấy dáng vẻ cười tươi như hoa của nàng.

Ở bên nhau đã lâu như thế, mà đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy nàng cười vui vẻ như thế, Mặc Cửu Diệp vậy mà lại nhìn đến ngẩn ngơ.

Toàn bộ sự chú ý của Hách Tri Nhiễm đều đã tập trung vào trong quá trình thu hoạch, nên không hề chú ý đến Mặc Cửu Diệp.

Sau khi nàng thao tác xong xuôi, nhìn thấy các loại thực vật được sắp xếp ngay ngắn trước mặt, hận không thể cầm ra ngoài cho người nhà thưởng thức.

Chỉ đáng tiếc, những món đồ này muốn thấy được ánh sáng thì không dễ dàng gì.

Mặc Cửu Diệp thấy nàng đột nhiên ngây người liền bước lên hỏi thăm.

"Đang suy nghĩ gì đó?” Hách Tri Nhiễm chỉ những đồ ăn đó nói: "Ta đang nghĩ, phải làm sao mới có thể cho người trong nhà nếm thử những đồ vật này."

Lòng can đảm của Mặc Cửu Diệp ngược lại lớn thêm một chút.

"Người của quan phủ không tìm thấy Nam Hằng, trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ không cho qua như vậy, ngày mai chúng ta nói với Bành đại ca là đi dạo trong rừng."
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 341


Nghe thế, ánh mắt của Hách Tri Nhiễm liền ngay lập tức sáng lên.

“Biện pháp này của chàng không tệ, đến lúc đó ta sẽ chọn một số đồ ăn để mang ra ngoài.”

Dù sao cũng có hiệp sĩ vác nồi Mặc Cửu Diệp này ở đây, nàng cũng không có gì phải lo lắng cả.

Hách Tri Nhiễm dùng suy nghĩ để đưa những đồ ăn đã thu hoạch lúc nãy vào không gian. Sau khi bận bịu xong những thứ này, vừa quay đầu đã nhìn thấy Mặc Cửu Diệp đang nghiêm túc đứng đó xử lý những vệt m.á.u trên đất.

Lẽ ra nàng có thể thao tác những thứ này bằng suy nghĩ.

Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc làm việc của Mặc Cửu Diệp, liền ngay lập tức có loại cảm giác của gia đình.

Đồng thời, trong đầu của nàng cũng lóe lên một cảnh tượng dịu dàng.

Sáng sớm, nàng thì bận rộn chuẩn bị cơm sáng trong phòng bếp, nam nhân thì cầm cái chổi quét dọn sân nhà...

Tuy rằng những thứ này chỉ là những tháng ngày bình thường đến không thể bình thường hơn. Nhưng đối với một người từ nhỏ đã không cảm nhận được sự ấm áp của gia đình như Hách Tri Nhiễm mà nói, lại là cuộc sống mà nàng vô cùng hướng tới.

Nàng không nỡ phá hoại cảnh tượng này, vì vậy liền ngừng ý nghĩ muốn thao tác bằng suy nghĩ.

Mặc Cửu Diệp rất nghiêm túc với việc mình đang làm, cọ rửa chỗ có vết m.á.u và bụi bẩn tận mấy lần, sau khi xác định không có vết bẩn nào mới thu dọn công cụ.

Nhìn xem thời gian, đã gần đến chạng vạng, hai người lo lắng người nhà đến gọi họ ăn cơm sẽ phát hiện ra manh mối, nên không dám ở lại trong không gian quá lâu.

Hai cái bóng dáng vừa mới xuất hiện ở trong lều vải, liền nghe thấy tiếng gọi ăn cơm của Tứ tẩu ở bên ngoài. Hách Tri Nhiễm vội vàng đáp lại một tiếng, đi ra lều vải cùng với Mặc Cửu Diệp.

Lúc nói chuyện phiếm sau khi ăn cơm, Hách Tri Nhiễm nhìn thấy Phương Truyền Châu và Tạ Thiên Hải cùng nhau đi tìm Bành Vượng giống như là đã hẹn trước.

Khoảng cách hơi xa, nên nàng không nghe rõ hai người nói cái gì với Bành Vượng.

Chỉ thấy Bành Vượng không ngừng xua tay lắc đầu, cuối cùng còn lớn tiếng ồn ào một câu.

"Đừng có quên thân phận của các ngươi."

Hách Tri Nhiễm và Mặc Cửu Diệp nhìn nhau, hai người đều không biết đã xảy ra chuyện gì.

Không bao lâu, Phương Truyền Châu và Tạ Thiên Hải liền cúi đầu rời đi.

Nhị tẩu cũng đang ở chỗ nhà họ Tạ, thấy phụ thân trở lại, sau khi hỏi thăm mấy câu cũng mang theo vẻ mặt u sầu quay trở lại.

Chuyện của nhà người khác bọn họ có thể không quan tâm, nhưng thấy bộ dạng rõ ràng rất mất mát của Nhị tẩu, Hách Tri Nhiễm không thể không hỏi thăm mấy câu.

"Nhị tẩu, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Nhị tẩu thở dài một chút.

"Bạc trong tay của nhà họ Tạ và nhà họ Phương sắp dùng xong rồi, nên cha ta và Phương thúc thúc liền tìm Bành quan gia để bàn bạc một chút. Nếu như đội ngũ vẫn tiếp tục dừng lại ở đây trong một khoảng thời gian, thì ngày mai bọn họ muốn mang theo trai tráng trong nhà ra ngoài để tìm công việc làm, cũng có thể kiếm chút bạc trợ giúp một chút.

Kết quả bàn bạc thì muội cũng nhìn thấy rồi, chính là tốn công vô ích, Bành quan gia hoàn toàn không đồng ý."

Gần đây đã xảy ra rất nhiều chuyện, nên Hách Tri Nhiễm cũng không quan tâm đến nhà họ Phương và nhà họ Tạ cho lắm.

Vừa nghe Nhị tẩu nói như vậy, nàng nghĩ lại thì đúng thật là vậy. Trước tiên không nói đến chuyện ăn uống của hai nhà, trên đường đi chỉ việc ở lại quán trọ thôi cũng đã tiêu tốn không ít.
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 342


Hai mươi lượng bạc đó dù cho có dùng tiết kiệm, phỏng chừng cũng chẳng còn bao nhiêu.

Nhà họ Phương ngược lại vẫn ổn, nhẫn của Triệu thị vẫn còn ở chỗ nàng.

Dựa vào những hành động giúp đỡ người nhà họ Mặc chống đối lại sai dịch của hai nhà họ khi nàng và Mặc Cửu Diệp rơi xuống sườn núi, nàng cũng hoàn toàn có lý do trả chiếc nhẫn đó lại cho Triệu thị.

Nhưng mà, người nhà họ Tạ phải làm sao?

Nàng cũng không thể trực tiếp cho bạc không, nếu nàng làm như thế, há chẳng phải sẽ thay đổi ước nguyện ban đầu của nàng sao?

Đang suy nghĩ, ý thức của Hách Tri Nhiễm đã tiến vào không gian.

Nàng muốn kiểm tra giá trị chiếc nhẫn của Triệu thị.

Vốn nghĩ rằng một chiếc nhẫn nhỏ, lên Taobao định giá sẽ tương tự như những chiếc kẹp tóc bạc và các loại trang sức khác.

Điều khiến Hách Tri Nhiễm ngạc nhiên là giá trị tra ra của chiếc nhãn này lại lên tới 80 vạn.

Hách Tri Nhiễm không hiểu biết nhiều về các loại đồ trang sức, nhưng cô tin rằng giá trị mà Taobao đưa ra sẽ không có sai lệch.

Nàng không biết khi nhà bọn họ bị tịch thu, Triệu thị đã làm cách nào để giữ lại chiếc nhẫn này, nhưng xét theo giá trị của nó, chiếc nhẫn này chắc chắn có ý nghĩa đặc biệt đối với Triệu thị.

Hách Tri Nhiễm quyết định trả lại chiếc nhẫn cho Triệu thị trước.

Ý thức nàng từ không gian quay về, thấy nhị tẩu đang nhìn nàng chằm chằm.

"Nhị tẩu, lúc nãy ta vào rừng đi vệ sinh, nhìn thấy rất nhiều loại thảo dược, trong đó có một số loại các tẩu cũng biết, hay là ngày mai chúng ta thương lượng với Bành đại ca, dẫn mọi người đi hái thuốc, như vậy chúng ta cũng có thể đổi lấy một ít bạc." Vốn tưởng rằng nàng nghĩ ra cách kiếm tiền nhị tẩu sẽ rất vui, nhưng không ngờ, vẻ mặt nhị tẩu vẫn buồn bã.

"Cửu đệ muội, đây quả thực là chủ ý hay, nhưng quan sai căn bản không cho mọi người rời khỏi chỗ này, làm sao chúng ta có thể đi hái thảo dược được?"

Hách Tri Nhiễm phải thừa nhận rằng suy nghĩ của nàng quá đơn giản rồi.

Bành Vượng tin tưởng nàng và Mặc Cửu Diệp, lòng tin này là nhờ trải qua một số chuyện mới có được.

Cô không thể mặt dày mà đi giúp người khác cầu xin ân tình này.

Nghĩ đi nghĩ lại, Hách Tri Nhiễm nhất thời không có chủ ý nào khác.

Nhìn thấy Hách Tri Nhiễm gặp khó khăn, nhị tẩu nói: "Cửu đệ muội, chuyện này chúng ta đều không thể giúp được, tốt nhất đừng tự chuốc thêm phiền não vào mình nữa."

"Được, ta nghe lời nhị tẩu nói, dù sao thân phận của chúng ta đặc biệt, chuyện gì cũng phải biết lượng sức mình mới được."

Hai người lại trò chuyện một lúc thì nhị tẩu ngáp một cái rồi quay về nghỉ ngơi.

Thấy người nhà họ Phương vẫn chưa đi nghỉ, Hách Tri Nhiễm lấy chiếc nhẫn từ trong không gian ra và cầm sang cho Triệu thị.

"Thẩm, chiếc nhẫn này đối với thẩm chắc chắn rất quan trọng, ta định trả lại cho thẩm”

Triệu thị nhìn thấy chiếc nhẫn, mắt cô lập tức đỏ hoe, nhưng cô lại không đưa tay ra nhận lấy.

"Không, ta dùng chiếc nhẫn này để trao đổi cá với cháu, không thể lấy lại được."

Hách Tri Nhiễm trực tiếp đeo chiếc nhẫn vào tay Triệu thị.

"Thẩm à, chiếc nhẫn này của thẩm thoạt nhìn liền biết là đồ vật rất có giá trị, mấy con cá của ta làm sao so sánh được?"

Triệu thị dơ tay đón lấy chiếc nhẫn, nghẹn ngào nức nở: "Không giấu gì cháu dâu, chiếc nhẫn này là do mẹ ta truyền lại cho ta. Khi nhà bị tịch thu, ta muốn giữ lại kỷ niệm nên đã giấu chiếc nhẫn trong búi tóc để mang ra ngoài. Lúc đó nếu không phải nhìn thấy bọn trẻ đáng thương vì đói thì cho dù như thế nào ta cũng sẽ không lấy nó ra."
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 343


“Thẩm à, nếu chiếc nhẫn này quý giá như vậy, từ nay thẩm nên bảo quản nó thật kỹ, ngoại trừ trường hợp bất đắc dĩ thì đừng lấy ra để đổi lấy bất cứ thứ gì nữa.”

Hách Tri Nhiễm không giỏi thuyết phục người khác, nói vài câu liền rời đi.

Dự đoán thấy không có nguy hiểm nào sẽ xảy ra, Hách Tri Nhiễm dẫn Mặc Cửu Diệp vào không gian nghỉ ngơi.

Ban ngày hai người ngủ hơi nhiều cho nên hiện tại không cảm thấy buồn ngủ.

Hách Tri Nhiễm nhớ ra nàng chưa nếm thử các sản phẩm thu hoạch trong không gian, vừa khéo lúc này có thể dùng làm bữa ăn tối nhẹ.

Mặc dù bữa ăn tối nhẹ chủ yếu là rau xanh, nhưng Hách Tri Nhiễm vẫn rất ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng các loại rau được trồng trong không gian không chỉ trông đẹp mắt mà còn có hương vị rất tuyệt vời.

Ví dụ như là cà chua, chúng có vị chua chua, ngọt ngọt, ngon hơn cả trái cây.

Dưa chuột cũng tương tự như vậy, ăn vào có vị ngọt, rau mùi có hương vị đậm đà hơn nhiều so với rau mùi mà trước đây cô từng ăn qua...

Tóm lại, các sản phẩm được trồng trong không gian đều rất ngon.

Mãi đến tận đêm khuya, hai người mới thỏa mãn nằm trên giường, nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau, khi cô dậy sớm, Mặc Cửu Diệp chào Bành Vượng và đưa Hách Tri Nhiễm ra ngoài.

Vốn dĩ hắn định đi vào rừng, nhưng Hách Tri Nhiễm nghĩ tới những cây trồng trong không gian đã đến lúc thu hoạch được phần lớn đều là rau củ và lương thực nên hai người quyết định vào thành dạo một lát.

Lương thưc có thể mua trực tiếp ở chợ, rau củ cố gắng chọn những thứ thích hợp mang về là được rồi.

Có lẽ bởi vì cả thành đều đang truy lùng tung tích của Nam Hằng nên trên đường không có nhiều người qua lại. Các cửa hàng hai bên đường tuy vẫn mở cửa hoạt động bình thường nhưng tình hình kinh doanh lại rất ít.

Hách Tri Nhiễm và Mặc Cửu Diệp chỉ đi dạo qua dạo lại một cách ngẫu nhiên mà không có mục đích gì.

Khi hai người bước đến trước cửa một tiệm thêu, một tiểu cô nương nhìn chừng mười ba, mười bốn tuổi bước ra, theo sau nàng ta còn có hai nha hoàn.

Một người phụ nữ trung niên đuổi ra từ phía sau mấy người đó.

Người phụ nữ cầm trên tay một số vật giống như là con rối.

"Lý tiểu thư, tôi đây chỉ là kinh doanh nhỏ, thú nhồi bông tiểu thư đặt bây giờ không cần nữa, tiểu thư nói tôi phải bán nó cho ai bây giờ?"

Lý tiểu thư quay lại, tức giận nói: "Thú nhồi bông bà làm ra không hợp với ý của bổn tiểu thư, bổn tiểu thư sẽ không lấy."

"Nhưng Lý tiểu thư, những con thú nhồi bông này đều được làm theo mẫu mà tiểu thư mang đến. Làm sao có thể nói rằng không như ý muốn của tiểu thư thì tiểu thư không cần nữa? Tiểu thư xem, những thú nhồi bông này đều được làm bằng vật liệu cao cấp, chỉ tính mình mua vật liệu thôi tôi đã phải bỏ ra mấy lượng bạc rồi, còn có tiền nhân công cũng là tôi tự móc tiền túi ra trả trước, tiểu thư không cần nữa thì tôi lỗ vốn mất..."

Lý tiểu thư khinh thường liếc nhìn con thú nhồi bông trong tay người phụ nữ, quay người bỏ đi.

Hách Tri Nhiễm nhìn kỹ con thú nhồi bông trên tay người phụ nữ.

Nếu nói về chất liệu, trông cũng khá đắt tiền, trông gần giống với chất liệu quần áo của vị Lý tiểu thư kia.

Thế này thì...

Chẳng trách vị Lý tiểu thư kia không mua, đích thực là có chút khó nói.

Cái thì hình vuông cái thì hình tròn cái thì hình dẹt, nàng nhìn rất lâu mà không thể đoán được chúng là thứ gì. Hách Tri Nhiễm đột nhiên nảy ra một ý tưởng. Kiếp trước nàng có một người chị em tốt, bình thường thích làm đồ thủ công giống những đồ vật như thú nhồi bông các loại.
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 344


Làm xong cũng tặng cho nàng một ít, bây giờ những thứ đó được đặt ở đầu giường trong không gian của nàng.

Hách Tri Nhiễm đứng phía trước, áp sát vào cơ thể Mặc Cửu Diệp.

Lúc đầu Mặc Cửu Diệp có chút bối rối khi nàng ấy có hành động thân mật như vậy.

Nhưng ngay sau đó hắn cảm thấy bàn tay nhỏ bé ở trước cơ thể mình xuất hiện một đồ vật.

Cúi đầu xuống nhìn, hắn thấy đó chính là con thú nhồi bông cô đặt ở đầu giường.

Thì ra là hắn đã hiểu lầm, người ta chỉ lợi dụng hắn làm lá chắn thôi...

Hách Tri Nhiễm đi vài bước đến trước mặt Lý tiểu thư, giơ ra trước mặt cô một con thỏ tai dài bằng vải lông màu trắng làm thủ công.

"Tiểu thư, tiểu thư nhìn xem, tiểu thư thấy con thú nhồi bông này như thế nào?"

Đột nhiên bị người khác chặn đường, Lý tiểu thư theo bản năng muốn nổi giận, nhưng khi nhìn thấy con thỏ tai dài lông trắng muốt, vẻ mặt cô đột nhiên thay đổi.

Từ tức giận đến ngạc nhiên chỉ mất chưa đầy một giây.

"Con thỏ này người bán à? Ta có thể mua nó với giá cao."

Chưởng quầy tiệm thêu nhìn thấy con thỏ nhồi bông, quên mất việc tiếp tục thuyết phục Lý tiểu thư mua con thú nhồi bông của mình, vội vàng bước tới, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

"Tiểu nương tử, con thú nhồi bông này là do ngươi tự làm à?"

Hách Tri Nhiễm nhìn hai người, chỉ một câu nói liền có thể giải quyết vấn đề của bọn họ.

"Con thú nhồi bông này là ta tự làm, cái này không thể bán được."

Nghe vậy, Lý tiểu thư vội vàng: "Chỉ cần người đồng ý bán con thú nhồi bông này cho ta, ta trả mười lạng, thế nào?" Hách Tri Nhiễm vẫn bình tĩnh lắc đầu.

Nàng không lấy con thỏ bông ra để đổi lấy mười lạng bạc này.

Hách Tri Nhiễm trực tiếp lướt ngang qua Lý tiểu thư đi tới trước mặt chưởng quầy tiệm thêu.

"Chưởng quầy, ta làm ra sản phẩm giống như vậy, tiệm thêu của bà có bằng lòng thu mua không?”

Chưởng quầy không suy nghĩ gì mà lập tức gật: "Bằng lòng, tất nhiên là bằng lòng thu mua rồi ˆ"

"Nếu đã như vậy, chúng ta hãy bàn bạc về chuyện hợp tác?"

"Được, được, được, tiểu nương tử, mời vào trong, chúng ta thương lượng kỹ càng hơn nhé." Chưởng quầy làm động tác mời vào trong, dẫn Hách Tri Nhiễm đi vào phòng thêu.

Lý tiểu thư thấy nàng ta hoàn toàn bị phớt lờ, không can tâm đuổi theo.

"Này! Ta cho ngươi hai mươi lạng bạc, ngươi có muốn bán không?"

Hai mươi lượng một con thỏ nhồi bông, nếu Hách Tri Nhiễm còn không bán, quả thực có chút diễn lố rồi.

"Nếu đã như vậy, tôi chỉ có thể từ bỏ đồ vật yêu thích của mình."

Lý tiểu thư sợ mọi chuyện sẽ thay đổi nên nhanh chóng ra lệnh cho nha hoàn bên cạnh đưa bạc.

Chưởng quầy thấy Hách Tri Nhiễm nhanh như vậy đã lấy được hai mươi lạng bạc, nếu nói không đố kỵ là nói dối.

Nhưng nghĩ đến nếu có thể thương lượng việc kinh doanh này, bà ấy sẽ có vô số cơ hội kiếm được hai mươi lạng bạc, trong lòng bà ta cảm thấy vô cùng hưng phấn.

Lý tiểu thư đón lấy con thỏ nhồi bông, vui vẻ ôm nó vào lòng, nhìn dáng vẻ giống như nàng ta không có ý định rời đi.

Chưởng quầy nóng lòng muốn hỏi Hách Tri Nhiễm thú nhồi bông cô giao đến chỗ bà ấy giá cả như thế nào, nhưng Lý tiểu thư có mặt ở đó nên bà ấy không thể hỏi liền được, cả người cảm thấy nôn nóng sốt ruột..

Thấy người bán con thỏ nhồi bông đang bình tĩnh ngồi đó, Lý tiểu thư nhanh chóng tiến lại gần.

"Không biết chỗ ngươi còn con thú nhồi bông nào có chất lượng tương tự như thế này không. Ta muốn mua tất cả."

Thú nhồi bông có chất lượng tương tự?

Nàng ta muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.

Nếu không có, nàng vẫn có thể mua trên taobao.
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 345


Tuy nhiên, Hách Tri Nhiễm không hề bị choáng váng trước những lợi ích nhỏ nhặt trước mắt.

Mục đích của cô là cùng chưởng quầy bàn việc làm ăn, Vị Lý tiểu thư này tuy không thiếu bạc, nhưng cũng không thể mua quá nhiều.

Hách Tri Nhiễm không thiếu bạc, nàng đột nhiên muốn kinh doanh thú nhồi bông, chủ yếu là để giúp đỡ Tạ gia và Phương gia, để họ có thể tự nuôi sống bản thân mình, như vậy tốt hơn sự giúp đỡ vô ích của nàng.

Tạm thời nàng không muốn lấy ra quá nhiều loại thú nhồi bông cùng một lúc, tuy không giỏi kinh doanh nhưng nàng cũng biết nguyên tắc từng bước một.

"Thật xin lỗi, tiểu thư, hiện tại chỉ có một loại thú nhồi bông này."

Nghe được lời của nàng, Lý tiểu thư hiển nhiên có chút thất vọng, vẫy tay ra hiệu cho hai nha hoàn rời đi.

Chưởng quầy nhìn thấy người rời đi, vội vàng nở nụ cười nói: "Tiểu nương tử, không biết ngươi có thể cung cấp bao nhiêu con thú nhồi bông như vậy cho tiệm thêu của ta?

Hách Tri Nhiễm không thể đảm bảo số lượng thú nhồi bông có thể cung cấp được.

Suy cho cùng, nàng không biết đoàn của mình có thể ở lại đây bao lâu nữa.

"Chưởng quầy, con thú nhồi bông này trong tay tôi không có hàng sẵn, nếu ở bà cần thì ta chỉ có thể bảo người nhà làm tạm thời.

Ta chỉ đi ngang qua đây, bây giờ bến tàu và trong thành đều phong tỏa, không biết có thể ở đây bao lâu, nên không có cách nào đảm bảo số lượng."

Chưởng quầy nghe xong lời nói của nàng có phần thất vọng, nhưng trước mắt có cơ hội kiếm tiền, bà ấy không bao giờ từ bỏ.

"Như vậy cũng tốt, gia đình ngươi gần đây có thể làm ra bao nhiêu con thú nhồi bông, ta đều có thể thu mua, có điều, giá cả..." Hách Tri Nhiễm vốn không nghĩ rằng một con thỏ bông tai dài lại đáng giá nhiều tiền như vậy.

Lúc nãy bán được hai mươi lạng một con, là do Lý tiểu thư chủ động đưa ra giá, chứ không phải nàng tự hét giá như vậy.

Ngoài mặt nàng như đang suy nghĩ về giá cả, nhưng thực ra ý thức đã tiến vào không gian, nàng định xem thử vải lông thỏ và bông nhồi thú nhân tạo giá cả như thế nào. v. v. để nàng có thể dễ dàng tính toán chi phí.

Trong ứng dụng mua sắm Taobao, có loại vải chuyên dùng để làm thú nhồi bông, kích thước hình vuông cạnh 50cm và được bán với giá 10 nhân dân tệ một tấm, bông nhồi thú được bán với giá 15 nhân dân tệ một kg.

Ngoài ra còn có đồ trang trí cho mắt và mũi, chỉ tốn một nhân dân tệ một bộ.

Hách Tri Nhiễm tính toán sơ bộ, chi phí để làm ra một con thỏ nhồi bông có kích thước tương đương vừa rồi sẽ vào khoảng mười lăm tệ, tất nhiên còn phải tính thêm chi phí nhân công.

Sau đó, nàng lại tính toán giá trị của một lượng bạc ở thời đại này, có thể mua bao nhiêu thứ, gần tương đương với một nghìn nhân dân tệ ở thế hệ sau.

Với giá một lượng bạc, có thể sản xuất ra hơn sáu mươi con thỏ tai dài như thế này, đối với Hách Tri Nhiễm mà nói, số tiền này gần như không tính là chi phí gì...

Hách Tri Nhiễm tính toán xong chi phí nói: "Chưởng quầy, một con thỏ nhồi bông cùng kích cỡ với con vừa rồi, ta giao đến chỗ bà, mỗi con ít nhất cũng phải một lượng bạc."

"Cái gì? Tiểu nương tử, ngươi đừng nói thách như vậy, nhập hàng một lượng bạc, ngươi nói ta có thể bán cho ai được chứ?"

Trong lòng chưởng quầy cũng biết rằng Lý tiểu thư vừa rồi có thể bỏ ra hai mươi lạng để mua một con thỏ nhồi bông, đó là vì nàng ta giàu có và trong lòng nôn nóng muốn có.

Hơn nữa, loại thú nhồi bông này chỉ cần có một con là đủ rồi, dù Lý tiểu thư có ngốc nghếch, lắm tiền đến đâu cũng sẽ không bỏ ra hai mươi lạng để mua lại con thú nhồi bông đó nữa.
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 346


Bà ấy lo lắng với giá nhập hàng cao lỡ như bán không được, số tiền lớn như vậy liền mất sạch.

Hách Tri Nhiễm cười: "Thỏ tai dài nhồi bông của ta bày ở đó, dùng chất liệu bà chắc chắn không thể mua được để làm ra. Thú nhồi bông độc đáo như vậy, chưởng quầy căn bản không cần lo lắng vấn đề không bán ra được."

Điều này, chưởng quầy quả thực không phủ nhận.

Chất liệu dùng để làm con thú nhồi bông này quả thực bà ấy chưa từng thấy qua bao giờ, hơn nữa sờ vào rất mềm mại, cảm nhận được chất liệu thực sự tốt.

Thấy chưởng quầy không lên tiếng, Hách Tri Nhiễm tiếp tục công kích.

"Không giấu gì chưởng quầy, nguyên liệu này là ta vô tình mua được từ một người ngoại quốc, hiện tại trong tay ta cũng không còn lại nhiều, nếu chưởng quầy cảm thấy giá cả mà ta đưa ra cao thì ta sẽ tìm người khác hợp tác. Ta tin là sẽ có người biết nhìn hàng."

Hách Tri Nhiễm vừa nói xong liền đứng dậy làm ra điệu bộ chuẩn bị rời đi.

Chưởng quầy nhìn thấy, lập tức trở nên lo lắng.

"Tiểu nương tử, đừng vội đi. Một lượng bạc thì một lượng bạc. Thú nhồi bông ngươi làm ra, ta bảo đảm thu mua hết."

Giá một lượng bạc mà Hách Tri Nhiễm đưa ra đã rất thực tế rồi, nếu không phải muốn lời ít nhưng bán ra số lượng nhiều, để Phương gia và Tạ gia có thể kiếm được một số tiền thì đừng nói đến một con một lượng bạc, một con năm lượng bạc cũng có người mua.

Nàng cũng không phải thực sự muốn rời đi nên thuận theo lời chưởng quầy ngồi xuống lại.

"Chưởng quầy nhìn là biết người hào sảng dễ chịu, nếu như vậy, hai chúng ta đích thân lập văn kiện trước mặt nhau, tránh về sau sinh biến." "Được, cứ làm theo lời tiểu nương tử nói, lập văn kiện là được."

Chưởng quầy vừa nói vừa lấy giấy bút ra

Bà ấy đánh giá bộ váy Hách Tri Nhiễm đang mặc, cho rằng thân phận nàng chỉ là con dâu của một nhà nghèo, có lẽ không biết viết chữ.

"Tiểu nương tử, để ta viết văn kiện cho?"

Hách Tri Nhiễm làm một động tác xin mời: "Được, vậy vất vả cho chưởng quầy rồi."

Chưởng quầy cũng chưa bao giờ đọc sách qua, biết viết chữ cũng là bởi vì thuận tiện cho việc mở tiệm, lúc sắp mở bèn kiếm người dạy cho.

Do vậy, tốc độ bà ấy viết không nhanh lắm.

Sau thời gian gần một tách trà, bà ấy mới dựa theo những gì hai người đã thương lượng viết ra hai văn kiện hoàn toàn giống nhau.

Chưởng quẩy chủ động ký tên lên đó, sau đó đưa hai văn kiện cho Hách Tri Nhiễm.

"Tiểu nương tử nếu không biết viết thì chỉ cần lấy dấu vân tay là được."

Hách Tri Nhiễm cười không nói gì, cầm lấy cây bút từ trong tay chủ tiệm, ký tên của mình lên trên.

Chưởng quầy nhìn thấy nét chữ của nàng đẹp hơn chữ của mình vô số lần, mặt bà ấy đột nhiên đỏ bừng.

Đúng là không thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, mình tưởng người ta không biết viết nhưng kết quả chữ họ viết ra lại đẹp đến thế...

Hách Tri Nhiễm giả vờ như không để ý đến sự xấu hổ của chưởng quầy, cất đi một tờ giấy rồi đứng dậy.

"Chưởng quầy, ta không ở đây ảnh hưởng việc buôn bán của bà nữa, bây giờ ta đi về sắp xếp người nhà để sớm bắt đầu khai công."

"Được, hy vọng tiểu nương tử sẽ sớm giao hàng qua đây."

Hách Tri Nhiễm đáp lại một tiếng và bước ra khỏi phòng thêu.

Mặc Cửu Diệp vẫn luôn đứng đợi ở cửa, thấy cô đi ra, liền bước tới hỏi: "Nàng không thiếu tiền, sao lại nhận công việc này làm gì?”

Hai người tiếp tục không có điểm đích mà bước về phía trước, Hách Tri Nhiễm vừa đi vừa giải thích.

"Hôm qua ta thấy Phương gia và Tạ gia đều buồn bã vì trong tay không có tiền, đột nhiên ta nhìn thấy cơ hội kinh doanh này liền muốn dẫn dắt bọn họ kiếm ít tiền.
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 347


Các tẩu tẩu và Hàm Nguyệt dạo này cũng nhàn rỗi không có việc gì, đúng lúc tìm việc gì đó cho bọn họ làm, để họ bớt nhàn rỗi, buồn chán.

Mặc Cửu Diệp trìu mến sờ đầu nàng, cảm thấy vui mừng cho chính mình vì cưới được một người vợ vừa hiểu chuyện vừa lương thiện như vậy.

Hai người tiếp tục đi dạo thêm một lát, cảm thấy thời gian sắp đến rồi mới tìm một chỗ không người rồi lách mình đi vào không gian.

Vốn lần này ra ngoài, định đem một chút đồ trong không gian ra ngoài là được.

Không ngờ được còn chó ngáp phải ruồi bàn được một vụ làm ăn nho nhỏ.

Hách Tri Nhiễm mở trung tâm mua sắm Đào Bảo Bảo, mua vật liệu đủ để làm ra hai trăm con thỏ tai dài.

Mua xong đồ đạc, nàng và Mặc Cửu Diệp đều không thể bình tĩnh được.

Số vật liệu này tuy không có gì nặng lắm, nhưng chất thành một đống thì cứ như một cái núi nhỏ vậy...

Xem ra bọn họ phải thuê một cái xe để về rồi.

Hai người hợp sức nhét chặt đống nguyên vật liệu này vào trong bao tải, vừa hay nhét đủ năm bao lớn.

Hách Tri Nhiễm lại chọn tới chọn lui vài bao lương thực, còn có ngô tươi mà nàng thích ăn nhất, sau cùng mua một ít các loại thịt ở trong trung tâm mua sắm Đào Bảo Bảo.

Ngoài ra rau xanh cũng lấy mỗi loại một ít.

Chuẩn bị xong mọi thứ, Hách Tri Nhiễm bèn dùng ý niệm đưa số đồ này ra khỏi không gian, nàng ở lại phụ trách trông giữ, còn Mặc Cửu Diệp thì chạy đi thuê xe. Không lâu sau, Mặc Cửu Diệp thuê một chiếc xe bò quay về, hắn cùng phu xe chuyển đồ đạc lên xe.

Hách Tri Nhiễm và Mặc Cửu Diệp mỗi người tìm một chỗ trống ngồi xuống, lúc đó xe bò mới từ từ khởi hành.

Người đợi trong doanh trại không ngờ tới rằng hai người ra ngoài một chuyến lại mua được nhiều đồ như vậy quay về, mọi người nhao nhao lên trước giúp đỡ dỡ hàng xuống.

Đồ đạc chuyển hết về vị trí của nhà mình, người Phương gia và Tạ gia tò mò đều muốn qua đó xem họ mua những thứ gì về.

Hách Tri Nhiễm không hề nóng vội mở bao tải đựng đồ ăn ra, mà tiên phong lấy ra con búp bê thỏ tai dài đã mọc lại ở trong không gian.

Nhìn thấy búp bê, các tẩu tẩu và Mặc Hàm Nguyệt đều tới tấp vây đến.

Sự yêu thích trong mắt của Mặc Hàm Nguyệt đối với thỏ tai dài không hề che giấu.

"Cửu tẩu, con búp bê này đẹp thật đó."

Hách Tri Nhiễm nhân cơ hội này, định nói một chút về cách làm ra thỏ tai dài.

"Hôm nay ta giúp mọi người lấy được một việc ra tiền."

Nghe nói đến làm ăn ra tiền, mắt của mọi người đều sáng lên.

Nhị tẩu tỏ thái độ đầu tiên: "Cửu đệ muội, nhị tẩu gần đây bận luyện tập, có việc gì cần sức, giặt quần áo hay gì đó đều là chuyện nhỏ."

Thất tẩu cũng lên trước: "Cửu đệ muội, việc may vá ta là lành nghề nhất."

Mặc Hàm Nguyệt kéo cánh tay của Hách Tri Nhiễm: "Cửu tẩu, những việc mà các tẩu tẩu có thể làm Hàm Nguyệt cũng có thể làm, Hàm Nguyệt chịu được khổ."

Phương gia và Tạ gia thấy thế cũng nhao nhao góp sức.

Triệu thị nói trước: "Cháu dâu, nếu có việc dư thừa nào thích hợp để bọn ta làm, bọn ta cũng có thể làm."

Hách Tri Nhiễm cười nhìn một lượt, sau đó giơ con thỏ tai dài trong tay mình lên. "Nếu như ta cung cấp nguyên vật liệu để mọi người chế tạo con búp bê này, mọi người có làm được không?"

Mọi người không hề đáp ngay lập tức, dù sao thì nhìn món đồ này cũng có vẻ rất cao cấp, trước khi nghiên cứu kĩ càng, các nàng không dám chắc có thể làm được ra.

Về điểm này Hách Tri nhiễm đã nghĩ xong từ lâu rồi.
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 348


Các loại sách vở trong trung tâm mua sắm Đào Bảo Bảo rất đầy đủ, nàng có thể mua luôn một số giáo trình hướng dẫn cách làm búp bê.

Chỉ cần nắm được phương pháp, tin rằng người chưa từng cầm kim may vá như nàng cũng có thể làm thành công.

Cùng lắm thì, nàng đơn giản thô bạo gỡ một con búp bê thỏ thành phẩm trong không gian ra, sau đó cắt theo kích thước mẫu, tin rằng các nữ quyến chỉ cần nghiên cứu một chút là có thể học được cách chế tác.

Đại tẩu bước lên trước vài bước: "Cửu đệ muội, có thể đưa con búp bê này cho ta xem không?”

Hách Tri Nhiễm trực tiếp đưa thỏ tai dài cho nàng ấy: "Đại tẩu cứ xem tự nhiên."

Đại tẩu cầm thỏ tai dài xem kĩ một lượt, sau đó, vấn đề của nàng ấy tới rồi.

"Cửu đệ muội, chế tác con búp bê này chắc là không khó, hơn nữa, nguyên nhân lớn nhất giúp búp bê nhìn đẹp đó là chất vải, nếu như chúng ta không có chất vải như vậy, thì khi chế tác ra sợ cũng không đạt được hiệu quả như thế này."

Hách Tri Nhiễm cười rồi chỉ xé một bao tải ra, nàng mở bao tải, vải nhung màu trắng bên trong xuất hiện trước mắt mọi người.

Vải vừa xuất hiện đã khiến nữ quyến có mặt ở hiện trường kinh ngạc kêu lên.

"Trời ơi, đúng là có vải như vậy thật."

"Vải này nhất định rất đắt nhỉ?"

"Lần đầu tiên ta thấy chất vải giống y nhưng lông động vật đó."

Các nữ quyến vô thức nhìn tay mình, nếu không phải các nàng cảm thấy tay mình hơi bẩn, lúc này đã hận không thể tiến lên trước sờ chất vải nhung này rồi.

Mặc Hàm Nguyệt hưng phấn ôm lấy Hách Tri Nhiễm. "Cửu tẩu, tẩu thật là lợi hại, đến chất vải này cũng có thể mua được."

Về vấn đề này Hách Tri Nhiễm cảm thấy nên giải thích một chút, dù sao thứ đồ đến từ thế giới tương lai, quá dễ dẫn đến sự nghi ngờ.

"Vữa nãy bọn ta ở gần bến tàu gặp được một người nước ngoài đang bán loại vải này, ta bèn nghĩ đến mọi người có thể kiếm tiền dựa vào nó, nên mua một ít về. Người nước ngoài đó nói rồi, trong tay hắn ta còn không ít loại vải như thế này, chỉ là người Đại Thuận chúng ta không biết hàng, từ đầu đến cuối đều không bán được. Ta nghĩ, nếu lần làm ăn này thành công, ta lại đi tìm hắn ta mua loại vải này, kiếm nhiều tiền một chút."

Hách Tri Nhiễm nói như vậy cũng có nguyên nhân.

Nàng suy nghĩ tương đối xa, nếu như chuyện làm ăn có thể kéo dài, con đường lấy hàng cũng phải có một lí do chính đáng mới được.

Dù sao những nữ quyến bị lưu đày này từng là người biết cảnh đời ở kinh thành, cho dù chưa từng tận mắt gặp được người nước ngoài, cũng từng nghe người khác nói đến.

Các nàng biết trong tay những người nước ngoài có rất nhiều đồ hiếm lạ kỳ quái, ví dụ như loại vải này, các nàng ấy chưa từng nhìn thấy cũng không cảm thấy kì lạ.

Hách Tri Nhiễm thấy lời giải thích của mình không bị ai nghi ngờ, nàng bèn nói tiếp:

"Vừa nãy ở chợ phiên ta đã bàn bạc xong xuôi với một chủ phòng thuê rồi, búp bê chúng ta làm ra, phòng thuê sẽ trả hai lượng bạc một con."

"Cửu đệ muội, muội nói thật sao? Chỉ cần chúng ta có thể làm ra con búp bê này, thì có thể bán hai lượng bạc một con?" Rõ ràng nhị tẩu có chút không thể tin.

Hách Tri Nhiễm ra sức gật đầu: "Chắn chắn."

Triệu thị thấy vậy, vội vàng lên trước hỏi: "Cháu dâu, đám người ngoài bọn ta có thể đi theo để làm không?"

"Đương nhiên là được, nguyên vật liệu hôm nay ta đưa tới có thể làm ra hai trăm con búp bê, mọi người đều ra sức mới được." Triệu thị lại nói: "Nữ quyến nhà ta đều biết may vá, chỉ cần cháu dâu không chê, bọn ta đều có thể giúp sức."
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 349


Người Tạ gia thấy vậy cũng nháo nhào tỏ ý bản thân cũng muốn đi làm chế tác thỏ tai dài.

Hách Tri Nhiễm thấy hiện trường lại bắt đầu ồn ào, nàng vội vẫy tay với mọi người.

“Mọi người nghe ta nói, chúng ta chế tác con búp bê này, đầu tiên thì chất lượng phải đạt chuẩn, nguyên vật liệu quý giá, nhất định không được lập lờ đánh lận con đen. Còn nữa, chỉ cần búp bê mọi người làm ra hợp tiêu chuẩn, ta sẽ bỏ ra năm trăm văn tiên công cho một con búp bê.”

Tuy nói số nguyên vật liệu chế tác này căn bản không đáng tiền với Hách Tri Nhiễm.

Nhưng vừa nãy nàng đã nói rồi, nguyên vật liệu mua từ tay người nước ngoài, nếu như thành phẩm có chất lượng quá kém, khẳng định sẽ không có ai tin.

Đã là như vậy, chi bằng nói một mức giá mà mọi người đều thấy hợp kí, như vậy cũng tránh những nghi ngờ không cần thiết.

Lời của Hách Tri Nhiễm vừa nói xong, hiện trường lại một lần nữa xôn xao.

Chế tác một con búp bê có thể nhận được năm trăm văn tiền công, Tạ gia và Phương gia đều cảm thấy có chút không thể tin nổi.

Đến Mặc lão phu nhân đứng sau đám đông cũng thấy động lòng rồi.

Một ngày chỉ cần làm ra hai con búp bê, thì có thể kiếm được một lượng bạc, tiền này kiếm đúng là dễ quá.

Bà cũng muốn tham gia, kiếm nhiều bạc về giúp đỡ gia đình.

Triệu thị lại tiến lên, chân thành nói: "Cháu dâu, loại vải này vừa nhìn đã biết không rẻ, cháu đừng vì giúp bọn ta mà khiến mình bị thiệt."

Hách Tri Nhiễm biết ngay là sẽ như vậy. Lúc đầu nàng định nói chế tác một con búp bê sẽ trả tám trăm văn tiền công, may mà nàng nói trả năm trăm văn, nếu không nhất định sẽ khiến mọi người nghi ngờ.

"Thẩm không cần lo lắng, người nước ngoài kia thấy ta mua nhiều vải, không tính đắt cho ta đâu."

"Nhưng mà, cháu đã làm nhiều việc cho mọi người như vậy, cũng phải kiếm một chút mới được chứ!"

Thấy Triệu thị nói như vậy, Tạ mẫu cũng lên trước phụ họa.

"Đúng đó, cháu dâu, cháu đừng vì mọi người mà để bản thân chịu thiệt."

Hách Tri Nhiễm biết, hai người họ đều thật lòng thật dạ suy nghĩ cho mình.

Nàng cười giải thích với họ: "Hai thẩm không cần lo lắng, ta không bị thiệt đâu."

Vì để mọi người không băn khoăn đến vấn đề này nữa, Hách Tri Nhiễm vội vàng lấy vải ra phân phát cho mọi người.

Hễ là người muốn tham gia chế tác búp bê, nàng tạm thời phát cho bọ họ một phần nguyên vật liệu, để xem tay nghề của các nàng ra sao trước đã.

Lúc này, đại tẩu cầm thỏ tai dài đã chơi rất lâu ở trong tay bước đến.

"Đệ muội, đại tẩu cảm thấy thứ này chế tác không hề khó, chỉ cần cắt chuẩn rồi bắt đầu may vá là được. Đại tẩu muốn hỏi muội, con búp bê này có thể tháo ra không, cắt theo kích cỡ của nó?"

"Đương nhiên là được, đại tẩu cứ tháo con búp bê này ra là được." Vốn nàng cũng định như vậy, cũng may đại tẩu cũng nghĩ đến điều này, lại giúp Hách Tri Nhiễm bớt việc.

Có lời này của Hách Tri Nhiễm, đại tẩu vui vẻ ôm thỏ tai dài và nguyên vật liệu đi chuẩn bị.

Những người khác thấy thế cũng nhao nhao đi theo, ở chỗ Hách Tri Nhiễm lúc này tạm thời coi như yên tĩnh.

Mặc Cửu Diệp thấy các phụ nhân rời đi, hắn đi tới giúp Hách Tri Nhiễm, cùng nàng chỉnh lý một số thực phẩm trong không gian. Nam nhân mấy nhà và quan sai rảnh rỗi không có việc làm cũng đến giúp.

Sau khi bọn họ nhìn thấy những đồ mình chưa thấy bao giờ trong bao tải, thì tò mò hỏi.

"Mặc huynh đệ, những thứ này đều là rau xanh sao?" Bành Vượng cầm lấy một cọng rau xanh mình chưa thấy bao giờ lật qua lật lại trong tay để xem.

Trong lòng hắn ta nghĩ, sao lúc bản thân đi tản bộ lại không thấy bán những thứ này?

Lẽ nào những thứ này cũng mua từ chỗ người nước ngoài?

Còn nữa, bây giờ đã là tháng mười rồi, tuy rằng không được tính là quá lạnh, nhưng đấy còn có thể trồng ra loại rau xanh tươi mới như thế này sao?

Nay Mặc Cửu Diệp đã học được chiêu của Hách Tri Nhiễm.

"Bành đại ca, rất nhiều đồ ở đây là do một nông gia kén chọn bán đấy, bọn ra thấy rất tươi mới, cũng không xem là loại rau nào đều mua hết về."

Bành Vượng cũng không nghi ngờ, những đồ này có hiếm lạ đến đâu, hắn ta cũng tin những đồ này là do hai người họ ra ngoài mua về.

Nhưng mà, hắn ta có hơi ghen tị vận khí của Mặc Cửu Diệp.

Tại sao hắn ra ngoài lại gặp được nông gia kén chọn bán những thứ này?
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 350


Mặc Cửu Diệp cảm thấy vừa nãy bản thân giải thích đã rất ổn rồi, để đề phòng Bành Vượng hỏi tiếp những vấn đề khác, hắn vội cầm lấy một quả cà chua nhét vào tay Bành Vượng."

"Bành đại ca, thứ này ta vừa nếm thử, chua chua ngọt ngọt, còn ngon hơn cả trái cây."

Không nghi ngờ hắn, Bành Vượng nhận lấy quả cà chua rồi cắm một miếng to.

"Ừm, đúng là rất ngon, còn ngon hơn cả trái cây." Bành Vượng nói xong lại cắn thêm một miếng.

Hành động của hắn là mọi người xung quanh thèm muốn chết.

Mặc Cửu Diệp sẽ không bên trọng bên khinh, người thấy đều có phần, hắn đưa cho mỗi người một quả cà chua.

Sau khi ăn mọi người đều tỏ ý rất ngon, hơn nữa, nhìn dáng vẻ của bọn họ, quả thật là chưa đã thèm mà.

Mặc dù như vậy, nhưng mọi người ai cũng ngại mở miệng đòi Mặc Cửu Diệp đưa thêm.

Mặc Cửu Diệp chủ động lấy một ít rau xanh đưa cho Phương gia và Tạ gia, còn về phái quan sai, hắn quá hiểu tính cách của Bành Vượng.

Có đồ ăn ngon, bọn họ đều đến nhà mình ăn ké, chắc chắn sẽ không tự mình động tay, Mặc Cửu Diệp cũng miễn luôn suy nghĩ đưa đồ ăn cho họ.

Hách Tri Nhiễm dốt đặc cán mai cái khoản nữ hồng*, nàng cũng không có hứng thú, sau khi sắp xếp ổn thoả số đồ ăn này, nàng bèn quay về lều trại để nghỉ ngơi.

*Nữ hồng: ngày xưa dùng để chỉ những công việc may vá, dệt vải, thêu thùa mà con gái phải làm. (Baidu)

Cho tới tận khi sắp làm cơm tối, bên ngoài vẫn yên tĩnh như trước. Khi nàng bước ra khỏi lều trại kiểm tra, nàng mới nhận thức được rằng, nàng có chút cảm giác tự bê đá đập vào chân.

Nữ quyến trong nhà, bao gồm cả Mặc lão phu nhân, toàn bộ ghé lại với nhau, tập trung tinh thần ở đó chế tác búp bê.

Xem ra, cơm tối hôm nay cần nàng đích thân ra tay rồi.

Như vậy cũng tốt, dù sao có rất nhiều đồ ăn tươi ngon, các tẩu tẩu chưa chắc đã biết làm.

Thấy Hách Tri Nhiễm đi nấu cơm, Mặc Cửu Diệp chủ động giúp nàng nhóm lửa.

Hắn thích nhất là mùi vị món ăn vợ mình làm, bình thường không nỡ để nàng quá vất vả, nên vẫn luôn không nhắc đến.

Hôm nay, có bao nhiêu là đồ ăn ngon, lại được ăn món ngon do chính tay vợ mình làm, nghĩ thôi đã thấy sảng khoái.

Hơn nữa, nay hắn vô cùng yêu thích cuộc sống bình đạm kiểu này.

Tuy rằng cơ thể của Mặc Sơ Hàn chưa khỏi hắn, nhưng qua sự chăm sóc chu đáo của Hách Tri Nhiễm, nay hắn ta đã cử động được bình thường.

Hắn ta thấy cửu đệ thương vợ như vậy, giúp Hách Tri Nhiễm nhóm lửa, bản thân cũng nhớ đến cô vợ ngốc nhìn thấy đồ ăn là vui vẻ của mình.

Nghĩ như vậy, Mặc Sơ Hàn cũng định đến xem vợ mình có chỗ nào cần giúp đỡ hay không.

Trải qua hơn một canh giờ nghiên cứu, cuối cùng các nữ quyến đã hiểu ra phương pháp chế tác thỏ tai dài.

Trước mắt, trong tay các nàng đã làm ra bán thành phẩm rồi.

Tuy là bán thành phẩm, chỉ thiếu mỗi thân của thỏ tai dài là chưa làm xong, còn đường nét trên đầu nhìn đã rất rõ ràng rồi.

Khi Mặc Sơ Hàn đi đến đó, thì nhìn thấy vợ mình đang ngồi đó may đuôi thỏ.

Dáng vẻ nghiêm túc đó, khiến cho người ta thương tiếc. Thế là, hắn ta không lên tiếng ngồi bên cạnh vợ mình.

Bát tẩu quá tập trung tinh thần, thế nên không phát hiện ra phu quân nhà mình đến.

Mặc Sơ Hàn thấy bản thân hoàn toàn bị ngó lơ, hắn cố ý ho một tiếng.

Bát tẩu nghe thấy tiếng, ngẩng đầu lên nhìn hắn ta, cười nói: "Sao chàng lại đến đây?"

Mặc Sơ Hàn nhận lấy búp bê bán thành phẩm trong tay vợ mình nhìn xem, khen ngợi: "Làm đẹp lắm."

Bát tẩu thấy thành quả lao động của mình được công nhận, bỗng cười cong cả mắt.

"Ta cũng cảm thấy đẹp."
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 351


Hai người tương tác với nhau, chọc vào mắt những nữ quyến khác.

Mọi người đều hâm mộ bát đệ muội, phu quân c.h.ế.t đi vậy mà có thể sống lại, nếu như phu quân của các nàng cũng sống sót thì tốt quá.

Cho dù tương lai chỉ có thể sống này tháng cơm canh đạm bạc, tốt ở chỗ có người chia sẻ niềm vui với mình.

Giống như bát đệ và bát đệ muội vậy...

Bởi vì Mặc Sơ Hàn đến làm cho các nữ quyến chế tác búp bê phân tâm, các nàng mới chú ý tới cửu đệ muội ở phía xa đã bắt đầu chuẩn bị cơm tối.

Đại tẩu đứng lên trước gọi mọi người qua giúp đỡ.

Có các tẩu tẩu giúp sức, Hách Tri Nhiễm làm cơm tối nhanh hơn rất nhiều.

Cơm tối hôm nay đương nhiên rất phong phú, quan sai thấy Mặc gia đã làm xong cơm, Bành Vượng dẫn theo bọn họ không mời mà tới.

Dùng xong món ngon, các nữ quyến căn bản không nỡ nghỉ ngơi, họ nhóm một đống lửa mượn ánh trăng tiếp tục vội làm búp bê.

Trước lạ sau quen, sau khi họ thành công chế tác ra sản phẩm hợp quy cách, sau đó quen việc dễ làm.

Sáng sớm Hách Tri Nhiễm thức dậy, đã bị các tẩu tẩu kéo đến xem thành qủa chế tác búp bê tối qua của các nàng.

Kiểm tra một lượt, Hách Tri Nhiễm bội phục tay nghề của những người cổ đại này tự tận đáy lòng.

So với bản gốc khuê mật trong không gian của nàng làm còn đẹp hơn rất nhiều, thậm chí có thể nói là không có một chút khuyết điểm nào.

Các tẩu tẩu và Mặc Hàm Nguyệt mỗi người làm được hai con búp bê, tính cả Mặc lão phu nhân làm được một con, ngày hôm qua người Mặc gia làm được 21 con. Còn người Phương gia và Tạ gia, mỗi nhà làm được hai mươi con.

Hách Tri Nhiễm cảm thấy số lượng này đáng để nàng chạy vặt một chuyến rồi, thế là sau khi ăn sáng xong, Mặc Cửu Diệp cùng nàng mang số búp bê thỏ tai dài này đến phường thêu.

Nhìn từ xa xa, trước cổng phường thêu người vây kín.

Hách Tri Nhiễm và Mặc Cửu Diệp đều không rõ đã xảy ra chuyện gì, họ nhanh chân bước đến định ra rõ một phen.

Chỉ thấy Lý tiểu thư hôm qua bỏ ra hai mươi lượng để mua thỏ tai dài dẫn theo mười mấy người vây quanh trước cửa.

"Chưởng quầy, chỗ ngươi bao giờ mới có búp bê như thế này vậy, bọn ta đã đợi cả một buổi sáng rồi."

Chưởng quầy đứng ở trước cửa có chút bất đắc dĩ nói: "Cái này ta cũng không chắc chắn, phải xem bao giờ người ta mới đưa hàng đến."

Hách Tri Nhiễm nhìn một chút, nàng và Mặc Cửu Diệp đưa sáu mươi mốt con búp bê thỏ tai dài đã làm xong đến.

"Tiểu nương tử, cuối cùng thì ngươi đã đến rồi, người xem các tiểu thư đứng trước cửa tiệm ta đi, đều đến vì búp bê của ngươi đó"

Lý tiểu thư cũng nhìn thấy Hách Tri Nhiễm.

"Mau mau mau, búp bê có hàng rồi."

Các tiểu thư như ong vỡ tổ chạy vào phường thêu.

Mặc Cửu Diệp trực tiếp đặt một bao búp bê thỏ tai dài lên quầy.

Hách Tri Nhiễm bước lên trước nói: ""Chưởng quầy này, hôm nay ta đem tới sáu mươi mốt con búp bê."

Sau khi chưởng quầy kiểm tra hàng, bà ấy rất vừa lòng với đợt búp bê này, bà ấy dẫn Hách Tri Nhiễm vào trong tiệm tính tiền.

Sáu mươi mốt lượng bạc không giống như ngân phiếu, có vẻ là một đống rất lớn, đứng trước mặt người ngoài nàng không tiện bỏ luôn bạc vào không gian, bèn tạm thời giao cho Mặc Cửu Diệp giữ.

Khi nàng và chưởng quầy đến trước quầy hàng, các khách hàng đợi mua búp bê đã vây thành một vòng rồi.

Thấy chưởng quầy đến, Lý tiểu thư tiến lên nói:

"Chưởng quầy, hôm qua ta đồng ý bỏ ra hai mươi lượng bạc để mua một con búp bê là bởi vì ta quá thích nó, thực sự con búp bê này vốn không đắt như vậy. Bà đừng có thấy hôm nay đông khách mà đẩy giá lên trời đấy!"
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 352


Chưởng quầy như vậy bỗng sững người.

Vừa nãy bà ấy nhìn thấy bao nhiêu là khách hàng đều do Lý tiểu thư dẫn tới, thì đã suy nghĩ vấn đề này.

Những khách này đều là tiểu thư nhà giàu, Lý tiểu thư nỡ bỏ ra hai mươi lượng mua một con búp bê, tin rằng đám người này cũng có thể.

Huống chi, hiện tại con búp bê này là hàng độc quyền chỉ có ở chỗ bà ấy, búp bê lại còn đáng yêu như vậy, chắc chắn sẽ bán được giá tốt.

Cho dù không bán được với giá hai mươi lượng, mười lượng chắc không phải vấn đề.

Ai ngờ Lý tiểu thư vừa mở miệng đã phá vỡ kế hoạch của bà ấy.

"Lý tiểu thư, không thể nói như vậy được, lúc ngươi bỏ ra hai mươi lượng để mua búp bê, nếu như ta bán cho người khác hai lượng, thế chẳng phải khiến người ấm ức sao?"

Căn bản Lý tiểu thư không nghe bà ta qua loa.

"Ta không cảm thấy ấm ức, hai lượng là một cái giá hợp lí."

Tiếp đó, mấy vị tiểu thư bên cạnh nàng ta cũng phụ họa theo.

"Chưởng quầy, nếu không phải con búp bê này đặc biệt thì hai lượng cũng không đáng đâu, nếu ngươi không bán với giá đó thì bọn ta không mua nữa."

Mấy người đi theo hóng chuyện nghe thấy vậy cũng bắt đầu gây ồn.

"Đúng đó, hai lượng một con đã rất đắt rồi."

Chưởng quầy bỗng thấy nhức đầu, theo bản năng bà ấy nhìn Hách Tri Nhiễm.

Hách Tri Nhiễm chỉ cười cười, tỏ ý bản thân sẽ không tham gia vào việc này.

Khách hàng cũng không ngốc, Lý tiểu thư nói cũng có lý, hôm qua nàng ta đồng ý bỏ ra hai mươi lượng mua một con búp bê thỏ tai dài, một mặt bởi vì lần đầu tiên nàng ta thấy con búp bê này, có thể là nàng ta sợ sau này không thể gặp được nữa.

Quan trọng nhất cũng là người ta không thiếu tiền.

Tuy nói những khách hàng hôm nay đi cùng Lý tiểu thư nhìn có vẻ đều là tiểu thư nhà giàu, nhưng hai mươi lượng ở thời đại này không phải con số nhỏ.

Người thực sự có thể bỏ ra hai mươi lượng để mua một con búp bê e là không nhiều.

Nàng không ngờ rằng chưởng quầy lại tham lam đến vậy, kiếm được một nửa và mà còn không đồng ý.

Cũng may nàng không ở lại nơi này lâu dài, bằng không nàng nhất định sẽ suy nghĩ đến việc đổi một đối tác làm ăn khác.

Chưởng quầy thấy Hách Tri Nhiễm không nói giúp bà ấy, cũng nhận ra rằng bản thân muốn bán con búp bê này với giá cao là điều không thể.

Thế là, bà ta ngượng ngùng cười cười.

"Các vị tiểu thư, con búp bê này ta tốn rất nhiều giá, các ngươi xem thế này có được không, năm lượng, năm lượng bạc một con."

"Hai lượng có bán không, không bán thì bọn ta đi."

Lý tiểu thư nói xong chuẩn bị đưa người rời khỏi.

Chưởng quầy sốt ruột rồi, vội tiến lên ngăn lại.

"Ba lượng, ba lượng không thể ít hơn nữa."

Lý tiểu thư dừng bước, nàng ta và các tiểu thư khác đưa mắt nhìn nhau rồi mới quay người lại.

"Được, vậy thì ba lượng, không thể tăng giá nữa."

"Không tăng giá, không tăng giá." Chưởng quầy nói xong rồi dẫn người đến quầy hàng lựa búp bê.

Hách Tri Nhiễm lại nhìn xem một lúc, nàng cảm thấy chẳng có gì thú vị bèn kéo Mặc Cửu Diệp rời khỏi. Vừa bước vào đường nhỏ về doanh trại, thì đụng phải Mặc Sơ Hàn có chút nóng vội ở phía trước.

Mặc Sơ Hàn bước nhanh lên trước.

"Cửu đệ, cửu đệ muội, cuối cùng hai người cũng về rồi."

Mặc Cửu Diệp cau mày: "Bát ca, đã xảy ra chuyện gì rồi?"

"Vừa nãy bỗng nhiên lục tẩu ngất xỉu, nương nói người tẩu ấy nóng đến dọa người."

Mặc Cửu Diệp nghe vậy, hắn đưa hết đồ ăn trong tay cho Mặc Sơ Hàn rồi kéo Hách Tri Nhiễm chạy về phía doanh trại.

Về đến doanh trại, Hách Tri Nhiễm nhìn thấy có một lều trại phía trước có đông người vây xem.

Nàng tách đám đông ra bước vào.
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 353


Đại tẩu và nhị tẩu đang dùng khăn lau trán cho lục tẩu.

Thấy Hách Tri Nhiễm quay về, đại tẩu vội đứng lên nhường chỗ cho nàng.

“Cửu đệ muội, muội về đúng lúc, mau khám cho lục tẩu đi, sao lại tự nhiên ngất xỉu chứ.” Hách Tri Nhiễm tiến lên sờ trán của lục tẩu, đúng là rất nóng.

Lúc này, lục tẩu đã dần lấy lại ý thức, giọng nói yếu ớt.

"Ta không sao, chỉ là nhiễm phong hàn mà thôi."

Trước khi xác định được rốt cuộc lục tẩu có sao không, Hách Tri Nhiễm sẽ không qua loa sơ suất.

Nàng đưa tay bắt mạch cho lục tẩu, dần dần, ấn đường của nàng ngày càng nhíu chặt hơn.

Đúng là lục tẩu nhiễm phong hàn, nhưng từ mạch tượng của nàng ấy xem, không hề đơn giản chỉ là nhiễm phong hàn.

Nàng có cảm giác, trong người lục tẩu có một năng lượng nào đó thúc đẩy phong hàn của nàng ấy ngày càng nặng hơn.

Nhìn thấy ánh mắt trầm ngâm của Hách Tri Nhiễm, đại tẩu nói: "Cửu đệ muội, Lục đệ muội chắc là đã mắc bệnh phong hàn rồi."

Từ khi ta gả vào Mặc gia, mỗi khi nhiễm phong hàn đều nghiêm trọng hơn trước rất nhiều, cũng từng xuất hiện tình trạng hôn mê như Lục đệ muội."

Nhị tẩu cũng nói: "Nghe đại tẩu nói như vậy, hình như cũng đúng thật, sau khi ta gả vào Mặc gia, cũng từng nhiễm phong hàn một lần, mặc dù không hôn mê, nhưng lại nghiêm trọng hơn những lần nhiễm phong hàn trước đó.

Lời nói của hai người, khiến Hách Tri Nhiễm đầu tiên nhận thức được một vấn đề.

Đó chính là, hai vị tẩu tẩu đều nói, sau khi gả vào Mặc gia, nhiễm bệnh phong hàn đều nghiêm trọng hơn lúc trước. Điều này không thể không nhắc nhở cho Hách Tri Nhiễm nghĩ đến một điều Nam Hằng đã từng thú nhận.

Hoàng hậu mua chuộc người hầu của Mặc gia, bất kỳ nàng dâu mới nào được gả vào Mặc gia thì Lưu ma ma đều sẽ động thủ vào trà.

Nói trắng ra là trong trà có thuốc, làm cho con dâu của Mặc gia không thể mang thai.

Hách Tri Nhiễm cau mày suy nghĩ.

Chẳng lẽ, bệnh cảm lạnh nặng bất thường của tẩu tẩu có liên quan đến loại thuốc tránh thai?

Đây cũng chỉ là nghi ngờ ban đầu của nàng, nếu muốn xác nhận rõ hơn, thì cần phải xét nghiệm máu, như vậy thì mới có thể chẩn đoán chính xác.

Trước mắt, bên ngoài lều của lục tẩu có nhiều người vây quanh như vậy, muốn lập tức lấy m.á.u của tẩu ấy cũng không tiện.

Hách Tri Nhiễm nghĩ đến việc nhân cơ hội này đi kiểm tra tình hình của các tẩu tẩu khác.

Thế là, trước tiên nàng nắm lấy cổ tay của đại tẩu, cảm nhận mạch đập của tẩu ấy.

Đại tẩu không nhiễm phong hàn, nhưng cảm giác khác thường trong mạch của tẩu ấy, khiến cho Hách Tri Nhiễm có thể khẳng định, mạch của tẩu ấy và lục tẩu giống hệt nhau.

Nhị tẩu không biết cửu đệ muội rốt cuộc tại sao lại kiểm tra mạch của đại tẩu, cứ nghĩ nàng đang so sánh cái gì, nên chủ động đưa cổ tay của mình lên.

Quả nhiên, mạch đập của ba vị tẩu tẩu đều bất thường như nhau.

Nếu không phải nàng từng nghe Nam Hằng nói các tẩu tẩu bị bỏ thuốc, nàng cũng sẽ không phát hiện ra chút bất thường này.

Điều này cũng có thể giải thích là không một ai trong Mặc gia phát hiện ra mấu chốt về việc hiếm muộn của họ nằm ở đây.

Đây không phải là chuyện nhỏ, Hách Tri Nhiễm sẽ không có ý định công khai cho đến khi hoàn toàn chắc chắn.

Nhị tẩu thấy nàng bắt mạch hồi lâu mà không nói gì, nên hỏi: "Cửu đệ muội, thân thể của bọn ta có vấn đề gì sao?"

"Nhị tẩu đừng lo lắng, thân thể của tẩu và đại tẩu rất tốt, muội chỉ đang bắt mạch của các tẩu để so sánh với mạch của lục tẩu thôi."

Nhị tẩu lúc này mới yên tâm.

"Ồ, thì ra là vậy, ta còn tưởng rằng thân thể của bọn ta cũng có vấn đề."
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 354


Bệnh phong hàn của lục tẩu không phải vấn đề gì khó đối với Hách Tri Nhiễm, uống một ít thuốc trong thời gian này là có thể thuyên giảm.

Điều quan trọng nhất lúc này là phải giúp lục tẩu xét nghiệm m.á.u trước.

"Đại tẩu, nhị tẩu, muội muốn châm cứu cho lục tẩu, lục tẩu mắc phong hàn nên sợ gió, hai tẩu ra ngoài canh, trước khi muội châm cứu xong, không được để mọi người đi tới đi lui ở đây."

Hai vị tẩu tẩu không hề nghi ngờ về lời nói của Hách Tri Nhiễm, liền đồng ý đi ra khỏi lều.

Hách Tri Nhiễm nhanh chóng lấy ra cây kim bạc.

Trên thực tế, bệnh phong hàn của lục tẩu không nhất thiết phải châm cứu, nàng định dùng châm cứu làm vỏ bọc để lấy một ít m.á.u của lục tẩu đi xét nghiệm.

"Lục tẩu, để muội châm cứu cho tẩu trước, có lẽ sẽ hơi đau, tẩu cố chịu một chút."

Lục tẩu khẽ gật đầu: "vất vả cho cửu đệ muội rồi, lục tẩu không sợ đau."

Hách Tri Nhiễm dùng kim bạc châm vào huyệt đạo, thấy lục tẩu đã buồn ngủ, nàng liền lấy dụng cụ lấy m.á.u trong không gian ra, rút ra một ống máu.

Xử lý xong việc này, Hách Tri Nhiễm tháo kim bạc ra, lục tẩu từ từ tỉnh lại.

Hách Tri Nhiễm đứng dậy nói: "lục tẩu, tẩu đang còn yếu, cứ ở trong lều nghỉ ngơi, muội đi chuẩn bị thuốc."

Thấy Hách Tri Nhiễm đi ra, tất cả nữ thân nhân của Mặc gia đều vây quanh hỏi thăm tình hình của lục tẩu.

Hách Tri Nhiễm nói với mọi người, lục tẩu chắc là do thức khuya làm búp bê nên hôm nay mới bị phong hàn.

Mọi người đều không phản đối điều này, đêm qua bọn họ đang làm búp bê bên đống lửa ở ngoài quả thực có chút lạnh. Sức khỏe của lục tẩu hơi yếu, bị nhiễm phong hàn cũng là điều dễ hiểu.

Biết lục tẩu đột nhiên ngất xỉu không phải do bệnh gì nặng nên mọi người cũng yên tâm hơn một chút.

Hách Tri Nhiễm giải thích rõ ràng tình hình của lục tẩu, sau đó vào lều chuẩn bị thuốc.

Những loại thảo dược hái trên đường quả thật có thể bào chế thành thuốc chữa bệnh phong hàn, tuy nhiên, hiệu quả của thuốc này so với thuốc tây y hơi chậm.

Lúc này, lục tẩu đang sốt nặng, việc cần làm bây giờ là hạ sốt trước.

Vì vậy cô lấy thuốc hạ sốt, thuốc chống viêm và thuốc cảm từ trong không gian ra.

Sau khi đổi hết thuốc thành gói giấy dầu, cô quay lại căn lều nơi lục tẩu đang ở.

Đại tẩu đem đến một bát nước, Hách Tri Nhiễm đỡ lục tẩu dậy.

"Lục tẩu, những thuốc này đều là một vị đại sư tặng cho muội, hiệu quả trị liệu phong hàn rất tốt, tẩu uống thuốc này trước đi."

Đầu tiên Hách Tri Nhiễm cho lục tẩu uống thuốc hạ sốt, còn hai loại còn lại thì phải uống cách quãng.

Lục tẩu nghe nói các viên thuốc có hình dạng kỳ quái này là do cao nhân tự tay chế tạo ra, nghĩ rằng nó rất quý giá, lúc này tẩu ấy có chút do dự.

"Cửu đệ muội, thuốc này quá quý giá."

Hách Tri Nhiễm cười cười thuyết phục lục tẩu: "lục tẩu không cần lo lắng, những viên thuốc này muội đã học được cách pha chế rồi, chỉ cần có dược liệu, là muội có thể chế tạo được, vì thế tẩu không cần lo lắng đâu."

Nghe thấy nàng nói vậy, gánh nặng trong lòng lục tẩu cũng không còn nữa.

Tẩu ấy nghe theo phương pháp mà Hách Tri Nhiễm nói, đưa viên thuốc vào miệng, sau đó uống một ngụm nước lớn nuốt xuống.

Mặc Hàm Nguyệt nhìn viên thuốc trong tay Hách Tri Nhiễm với sự thích thú ngày càng tăng. Khi nàng bước ra khỏi lều, Mặc Hàm Nguyệt đã đến gần cô.

"Cửu tẩu, gần đây muội đang học cách hái thuốc từ tẩu, đã có thể nhận biết được nhiều loại thảo mộc, tẩu có thể dạy cho muội cách chế tạo viên thuốc này không, nếu như thành công, muội có thể giúp gia đình mình kiếm thêm chút tiền."
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 355


Bệnh phong hàn của lục tẩu không phải vấn đề gì khó đối với Hách Tri Nhiễm, uống một ít thuốc trong thời gian này là có thể thuyên giảm.

Điều quan trọng nhất lúc này là phải giúp lục tẩu xét nghiệm m.á.u trước.

"Đại tẩu, nhị tẩu, muội muốn châm cứu cho lục tẩu, lục tẩu mắc phong hàn nên sợ gió, hai tẩu ra ngoài canh, trước khi muội châm cứu xong, không được để mọi người đi tới đi lui ở đây."

Hai vị tẩu tẩu không hề nghi ngờ về lời nói của Hách Tri Nhiễm, liền đồng ý đi ra khỏi lều.

Hách Tri Nhiễm nhanh chóng lấy ra cây kim bạc.

Trên thực tế, bệnh phong hàn của lục tẩu không nhất thiết phải châm cứu, nàng định dùng châm cứu làm vỏ bọc để lấy một ít m.á.u của lục tẩu đi xét nghiệm.

"Lục tẩu, để muội châm cứu cho tẩu trước, có lẽ sẽ hơi đau, tẩu cố chịu một chút."

Lục tẩu khẽ gật đầu: "vất vả cho cửu đệ muội rồi, lục tẩu không sợ đau."

Hách Tri Nhiễm dùng kim bạc châm vào huyệt đạo, thấy lục tẩu đã buồn ngủ, nàng liền lấy dụng cụ lấy m.á.u trong không gian ra, rút ra một ống máu.

Xử lý xong việc này, Hách Tri Nhiễm tháo kim bạc ra, lục tẩu từ từ tỉnh lại.

Hách Tri Nhiễm đứng dậy nói: "lục tẩu, tẩu đang còn yếu, cứ ở trong lều nghỉ ngơi, muội đi chuẩn bị thuốc."

Thấy Hách Tri Nhiễm đi ra, tất cả nữ thân nhân của Mặc gia đều vây quanh hỏi thăm tình hình của lục tẩu.

Hách Tri Nhiễm nói với mọi người, lục tẩu chắc là do thức khuya làm búp bê nên hôm nay mới bị phong hàn.

Mọi người đều không phản đối điều này, đêm qua bọn họ đang làm búp bê bên đống lửa ở ngoài quả thực có chút lạnh. Sức khỏe của lục tẩu hơi yếu, bị nhiễm phong hàn cũng là điều dễ hiểu.

Biết lục tẩu đột nhiên ngất xỉu không phải do bệnh gì nặng nên mọi người cũng yên tâm hơn một chút.

Hách Tri Nhiễm giải thích rõ ràng tình hình của lục tẩu, sau đó vào lều chuẩn bị thuốc.

Những loại thảo dược hái trên đường quả thật có thể bào chế thành thuốc chữa bệnh phong hàn, tuy nhiên, hiệu quả của thuốc này so với thuốc tây y hơi chậm.

Lúc này, lục tẩu đang sốt nặng, việc cần làm bây giờ là hạ sốt trước.

Vì vậy cô lấy thuốc hạ sốt, thuốc chống viêm và thuốc cảm từ trong không gian ra.

Sau khi đổi hết thuốc thành gói giấy dầu, cô quay lại căn lều nơi lục tẩu đang ở.

Đại tẩu đem đến một bát nước, Hách Tri Nhiễm đỡ lục tẩu dậy.

"Lục tẩu, những thuốc này đều là một vị đại sư tặng cho muội, hiệu quả trị liệu phong hàn rất tốt, tẩu uống thuốc này trước đi."

Đầu tiên Hách Tri Nhiễm cho lục tẩu uống thuốc hạ sốt, còn hai loại còn lại thì phải uống cách quãng.

Lục tẩu nghe nói các viên thuốc có hình dạng kỳ quái này là do cao nhân tự tay chế tạo ra, nghĩ rằng nó rất quý giá, lúc này tẩu ấy có chút do dự.

"Cửu đệ muội, thuốc này quá quý giá."

Hách Tri Nhiễm cười cười thuyết phục lục tẩu: "lục tẩu không cần lo lắng, những viên thuốc này muội đã học được cách pha chế rồi, chỉ cần có dược liệu, là muội có thể chế tạo được, vì thế tẩu không cần lo lắng đâu."

Nghe thấy nàng nói vậy, gánh nặng trong lòng lục tẩu cũng không còn nữa.

Tẩu ấy nghe theo phương pháp mà Hách Tri Nhiễm nói, đưa viên thuốc vào miệng, sau đó uống một ngụm nước lớn nuốt xuống.

Mặc Hàm Nguyệt nhìn viên thuốc trong tay Hách Tri Nhiễm với sự thích thú ngày càng tăng. Khi nàng bước ra khỏi lều, Mặc Hàm Nguyệt đã đến gần cô.

"Cửu tẩu, gần đây muội đang học cách hái thuốc từ tẩu, đã có thể nhận biết được nhiều loại thảo mộc, tẩu có thể dạy cho muội cách chế tạo viên thuốc này không, nếu như thành công, muội có thể giúp gia đình mình kiếm thêm chút tiền."
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 356


Hách Tri Nhiễm lấy lọ m.á.u của lục tẩu vào phòng thí nghiệm, sau khi mở máy móc, liền bắt đầu các thao tác một cách cẩn thận.

Gần hai mươi phút sau, kết quả kiểm tra tất cả hạng mục đều đã có.

Từ xét nghiệm m.á.u cho thấy sức khoẻ của lục tẩu vẫn được xem là khỏe mạnh.

Chỉ có một chỉ tiêu, vượt quá phạm vi của thiết bị thí nghiệm.

Cũng có thể nói, chỉ tiêu đó thiết bị thí nghiệm không thể phán đoán được.

Kết hợp với các phân tích khác nhau để xác định, lục tẩu quả thật đã bị trúng độc.

Chất độc này không gây ra tử vong, nhưng một khi bệnh nhân bị cảm lạnh, sẽ thúc đẩy bạch cầu phát triển nhanh chóng, gây ra tình trạng viêm nhiễm nặng trong cơ thể và gây sốt cao.

Rất dễ khiến cho người ta hiểu nhầm thành các triệu chứng của bệnh m.á.u trắng.

Nhìn thấy Hách Tri Nhiễm cau mày không nói gì, Mặc Cửu Diệp lo lắng hỏi: "rốt cuộc là như thế nào vậy?"

Hách Tri Nhiễm thở dài.

"Theo như kết quả xét nghiệm m.á.u của lục tẩu, muội nghi ngờ loại thuốc mà hoàng hậu hạ độc các tẩu ấy phát tán độc tố qua m.á.u khiến các tẩu ấy không thể mang thai được.

Trước mắt muội vẫn chưa biết chi tiết cụ thể về loại thuốc này, muội cần phải nghiên cứu kỹ một chút.

Hách Tri Nhiễm nói xong, lấy phần m.á.u còn sót lại chiết ra rồi quan sát dưới kính hiển vi.

Kết quả quan sát dưới kính hiển vi khiến Hách Tri Nhiễm chợt nhận ra.

Tế bào có hình lục giác này, nàng đã nhìn thấy nó trên một cuốn tạp chí y khoa.

Chuyên gia đăng bài đó cho rằng thuốc có thể là nguyên nhân gây ra sự xuất hiện của các sinh vật tế bào lục giác trong máu.

Và một khi tế bào có hình dạng này xuất hiện trong m.á.u của phụ nữ, người đó sẽ không thể mang thai đến suốt đời.

Nói cách khác, độc mà các tẩu tẩu bị trúng chính là dựa theo nguyên lý này dẫn đến việc các tẩu ấy không thể mang thai được.

Chỉ đáng tiếc, Hách Tri Nhiễm không biết nguyên lý bào chế loại thuốc này.

Nhưng mà, điều nàng có thể chắc chắn chính là có một loại huyết thanh có thể loại bỏ chất độc trong m.á.u này.

Loại huyết thanh này mới được tiến hành nghiên cứu chế tạo không lâu trước khi cô xuyên không và vẫn chưa được sử dụng rộng rãi trong thực hành lâm sàng.

Nhưng trong không gian này không có, nàng cũng không thể mua được trên cửa hàng taobao.

Trước mắt, muốn giúp lục tẩu bài trừ độc tố, trước tiên nàng phải tìm hiểu xem các tẩu tẩu rốt cuộc là trúng loại độc gì, như vậy thì mới có thể chế thuốc giải được.

Hách Tri Nhiễm nói kết quả cuối cùng cho Mặc Cửu Diệp biết.

Mặc Cửu Diệp tức giận siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm.

"Hoàng hậu... vì h*m m**n ích kỷ của bản thân, đã làm hại vô số phụ nữ vô tội."

Hách Tri Nhiễm cũng tức giận, nhưng trong lòng cô biết có nổi giận cũng không giải quyết được vấn đề gì nên khuyên nhủ:

"Hoàng hậu đã mất đi đứa con trai duy nhất của mình, và bà ta đã phải trả giá cho mọi việc mà mình đã làm, sau này nếu có cơ hội, chúng ta sẽ báo thù cho các tẩu tẩu, điều quan trọng nhất bây giờ là điều chế ra thuốc giải."

Đặc biệt là tam tẩu và bát tẩu, tam ca và bát ca vẫn còn sống, sau này nhất định họ Sẽ có con.

Mặc Cửu Diệp cũng biết rõ đạo lý này, lúc nãy chỉ là do anh tức giận quá mà thôi.

"Nếu nàng cần sự giúp đỡ của ta trong quá trình điều chế thuốc giải thì nàng cứ nói với ta."

"Ừm, khi ta cần giúp đỡ ta sẽ nói với chàng."

Sau khi Hách Tri Nhiễm nói xong, lấy điện thoại mở trang mua sắm điện tử Taobao ra, ở đây nàng mua một cuốn sách có tên( những chất độc kỳ lạ trong thời cổ đại và hiện đại)."
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 357


Nàng kiểm tra một lượt mục lục, trong đó quả nhiên có giới thiệu về loại thuốc tránh thai.

Nội dung sách được viết dựa trên y học hiện đại, tuy không ghi chính xác công thức của các loại thuốc này nhưng lại ghi lại các phương pháp giải độc.

Hách Tri Nhiễm cẩn thận kiểm tra nguyên lý và triệu chứng của một số loại thuốc tránh thai.

Cuối cùng, cô hoàn toàn chắc chắn rằng các tẩu tẩu đang tống một loại thuốc có tên cực kỳ đơn giản và dễ hiểu là thuốc vô sinh.

Có lẽ dược liệu bào chế thuốc vô sinh đã tuyệt chủng ở đời sau, vì vậy biên tập không cần lo lắng có người bào chế loại thuốc này theo công thức này nên đã ghi rõ công thức vào sách.

Đến nỗi Hách Tri Nhiễm đã may mắn học được công thức của loại thuốc vô sinh này.

Quả nhiên trong đó quả thực có hai loại dược liệu nàng chưa từng nghe nói đến, thiết nghĩ đời sau cũng chưa từng xuất hiện.

Dù sao nàng cũng không có hứng thú bào chế những thứ tai hại như vậy, dược liệu có hay không không quan trọng, chỉ cần dược liệu bào chế thuốc giải không khan hiếm là được.

Công thức giải độc được viết ở phía dưới, Hách Tri Nhiễm cẩn thận đọc kỹ, tổng cộng có mười sáu loại dược liệu.

Mười lăm loại trong số đó là dược liệu thông thường.

Tuy nhiên một trong số những dược liệu đó có tên là đản bì thì lại rất hiếm gặp.

Cô đã từng nghe lão viện trưởng nói dược liệu này là vỏ trứng của một con chim mới đẻ.

Chim này sinh sống ở vùng núi phủ tuyết trắng, do môi trường đặc biệt nên vỏ trứng của nó dày và vô cùng ấm áp.

Đáng tiếc là số lượng chim sơ sinh cực kỳ hiếm, sau khi đẻ, trứng của chúng được chôn vùi trong tuyết dày nên rất ít người có thể tìm thấy trứng của chúng, điều này khiến dược liệu về chim sơ sinh trở nên hiếm hoi trên thế giới.

Nghĩ đến đây, Hách Tri Nhiễm thử tìm kiếm trên Taobao.

Đúng như dự đoán, không có một link bán hàng nào ở trên này cả.

Xem ra cô chỉ có thể tìm cơ hội đến tiệm thuốc cổ để hỏi thăm.

Mặc Cửu Diệp xem không hiểu sách viết bằng chữ Hán giản thể, lại nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hách Tri Nhiễm hồi lâu, hắn quan tâm hỏi: "Không tìm thấy thuốc giải?"

"Đã tìm thấy công thức làm thuốc giải, chỉ là có một loại dược liệu quá hiếm thấy, ta lo lắng không thể lấy được."

Mặc Cửu Diệp lo lắng hỏi: "Là dược liệu gì?"

"Đản bì, chàng đã nghe nói qua chưa?"

"Nàng nói đản bì?"

Nghe giọng điệu của Mặc Cửu Diệp, có lẽ hắn cũng không quá xa lạ với vật này.

"Chàng biết thứ này?" Hách Tri Nhiễm thấy phảng phất một tia hy vọng.

"Hai năm trước, ta phụng chỉ hộ tống Tứ công chúa đến phía Nam Tân Cương hòa thân. Trong của hồi môn của nàng ta có một loại dược liệu tên là đản bì."

Nghe nói là của hồi môn của Tứ công chúa, Hách Tri Nhiễm liền nghĩ ngay tới hoàng hậu.

Tứ công chúa là do Hoàng Hậu thân sinh, của hồi môn khi nàng đi hòa thân có chứa dược liệu cũng là điều dễ hiểu. Nhưng việc hoàng hậu bằng lòng cho nàng mang theo dược liệu quý giá mà chỉ có một tác dụng duy nhất như vậy khiến người ta không khỏi suy nghĩ nhiều.

Mặc Cửu Diệp đột nhiên cũng nghĩ đến chuyện này. Trong lòng hai người cũng hiểu rõ, nhìn nhau nhưng không ai nói một lời.

Hoàng hậu hẳn là lo lắng Mặc gia phát hiện ra manh mối, tìm được phương thuốc giải dược thì mọi nỗ lực của bà từ trước đến nay há chẳng phải đổ xuống sông sao? Bởi vậy, bà ta mới đưa đản bì làm của hồi môn cho Tứ công chúa đi hòa thân ở Nam Tân Cương, như vậy vừa hay cắt đứt mối hy vọng duy nhất của Mặc gia.

Nghĩ tới đây, Mặc Cửu Diệp tức giận đến nổi gân xanh, hắn ước gì lúc này mình có thể xông vào cung, nhanh chóng g.i.ế.c c.h.ế.t người đàn bà hung ác đó.
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 358


Mặc Cửu Diệp thậm chí còn không nhận ra rằng mong muốn trả thù của hắn ngày càng trở nên không kiểm soát được.

Hách Tri Nhiễm biết đản bì trân quý, mà Mặc Cửu Diệp lại biết nơi cất giữ dược liệu. Mục tiêu của nàng giờ là ở phía nam Nam Tân Cương.

Tẩu tẩu bị đầu độc, may mắn là không nguy hiểm đến tính mạng nên hiện tại chưa cần giải độc gấp.

Sau khi định cư ở Tây Bắc, để tìm kiếm tung tích của đại ca và nhị ca, bọn họ nhất định phải đi Nam Tân Cương đi một chuyến, nhân cơ hội ấy tìm kiếm đản bì.

Không thể không nói, hai người cùng lúc có chung suy nghĩ, Mặc Cửu Diệp cũng nghĩ như nàng vậy.

Vì thế tạm thời gác lại việc tìm kiếm đản bì, đợi sau khi đến Nam Tân Cương sẽ tìm giải pháp mới.

Đương nhiên, Hách Tri Nhiễm cũng sẽ thường xuyên chú ý đến đề xuất trên ứng dụng Taobao, nếu loại huyết thanh đặc biệt đó được sử dụng rộng rãi thì có khả năng Taobao sẽ có liên kết dẫn đến nơi bán.

Tóm lại, Hách Tri Nhiễm sẽ ghi nhớ hai manh mối tìm thuốc giải này.

Dù sao cũng là ban ngày ban mặt, hai người nán lại quá lâu ở trong không gian cũng không tốt lắm. Hách Tri Nhiễm liền cùng Mặc Cửu Diệp rời đi.

Nàng đi tìm Lục tẩu.

Lục tẩu sau khi uống thuốc thì toát mồ hôi nhưng theo tình hình trước mắt có lẽ không có trở ngại.

Nàng ấy nghe nói hôm qua kiếm được tiền nhờ chế tác thú bông thì cảm thấy dễ chịu và muốn tiếp tục công việc ấy.

Nhưng suy nghĩ của nàng ấy đã bị Hách Tri Nhiễm ngăn lại. Muốn kiếm tiền là điều dễ hiểu, nhưng sức khỏe mới là quan trọng nhất. Lục tẩu nghe nói vậy chỉ đành tiếp tục nằm trong lều trại nghỉ ngơi.

Ba ngày trôi qua trong vô thức.

Vẫn chưa có thông báo thả người nhưng các chiến sĩ đến đây tìm người càng lúc càng đông.

Các sĩ quan và binh lính được trang bị vũ khí có thể được nhìn thấy ở bất cứ đâu trên những con đường và ngõ hẻm trong thành phố. Gặp ai họ cũng hỏi về tung tích nơi Hằng Vương điện hạ rơi xuống.

Sự việc này đã khiến cho người dân không dám ra khỏi nhà nửa bước, trừ khi có việc quan trọng cần làm gấp. Việc kinh doanh của những cửa hiệu dọc hai bên đường cũng vì thế mà tụt dốc không phanh.

Tuy nhiên, tình trạng này không ảnh hưởng đến việc kinh doanh của phòng thêu.

Chẳng những không có ảnh hưởng gì mà khách tới phòng thêu cũng ngày một nhiều thêm.

Nguyên nhân là vì sức hút của búp bê thỏ tai dài.

Ba ngày sau, khi Hách Tri Nhiễm và Mặc Cửu Diệp mang theo 131 con búp bê đến cửa, họ thấy phòng thêu đã chật kín người.

Mọi người hối thúc chưởng quầy, hỏi xem khi nào búp bê thỏ tai dài mới có.

Chưởng quầy không thể đào đâu ra thú bông, lại không muốn ảnh hưởng đến việc làm ăn nên ra sức trấn an khách hàng.

Chưởng quầy nói khô cả họng, vừa ngồi xuống định uống chút nước thì ngẩng lên đã thấy Hách Tri Nhiễm và Mặc Cửu Diệp xách theo bao lớn đi vào.

Chưởng quầy vui như mở cờ trong bụng, vội vàng chạy ra chào đón.

"Tiểu cô nương, cuối cùng cô cũng tới rồi. Hôm nay mà cô không tới, có khi cửa tiệm nhỏ này của ta sẽ bị đánh sập mất."

Hách Tri Nhiễm không có ấn tượng tốt với chủ tiệm nên không nói gì mà đưa ngay bao hàng cho đối phương. Đợi sau khi đối phương kiểm tra hàng xong, nàng cầm bạc cùng Mặc Cửu Diệp rời đi. Vừa bước ra khỏi cửa phòng thêu, đã nhìn thấy Đường Minh Duệ đang đứng ở phía đoạn đường đối diện.

Vì có lệnh phong tỏa nên Đường Minh Duệ chưa thể rời khỏi đây.

Đồng thời, hắn ta cũng phát hiện những người tìm chuyện gây sự của Diêm Bang mấy ngày nay bỗng dưng biến mất như bốc hơi khỏi mặt đất, thế nên mới muốn ra ngoài dạo quanh để hít thở không khí trong lành.
 
Lưu Đày Thần Y Mang Theo Không Gian Chạy Nạn
Chương 359


Không ngờ khi đi ngang qua cửa hàng thêu, hắn ta lại phát hiện ra điều gì đó bất thường ở đây.

Khác với những cửa hàng vốn đã đông đúc, nơi này lại càng náo nhiệt hơn mấy phần.

Xuất phát từ tò mò, hắn đứng ở chỗ này quan sát xem ở đó có chuyện gì đang xảy ra.

Không ngờ, hắn lại nhìn thấy Hách Tri Nhiễm và Mặc Cửu Diệp bước ra khỏi đó.

Đường Minh Duệ sải bước tiến lên chào hỏi.

"Ân nhân, huynh đến đây để mua thứ gì à?"

Mặc Cửu Diệp không chút giấu giếm, đem chuyện kinh doanh búp bê thỏ tai dài kể cho Đường Minh Duệ hay.

Đường Minh Duệ hiển nhiên có chút khó tin mà nói: "Ân nhân, ý huynh là những con búp bê nhồi bông mà các tiểu thư nhà giàu cầm trên phố là do huynh tự tay làm ra?"

Mặc Cửu Diệp cười, hắn nhìn về phía Hách Tri Nhiễm.

"Là nương tử thấy kinh tế trong nhà eo hẹp nên đã nghĩ ra biện pháp kiếm thêm ít bạc."

Nói đến kiếm tiền, không ai quan tâm điều đó hơn Đường Minh Duệ.

Hắn ta chỉ vào quán trà cách đó không xa và nói: "Ân nhân, chúng ta gặp nhau ở trên phố âu cũng là duyên phận, không bằng cùng nhau uống chút trà ôn lại chuyện xưa?"

Mặc Cửu Diệp vô thức liếc nhìn Hách Tri Nhiễm một cái, thấy nàng không có phản đối, hắn liền sảng khoái đón nhận lời mời.

Ba người cùng đi vào quán trà, tìm một chỗ cạnh cửa sổ ngồi xuống.

Khi tiểu nhị mang trà lên, Đường Minh Duệ tự rót trà mời họ, sau đó làm động tác mời rất lịch sự: "Mời ân nhân cùng phu nhân dùng trà."

Mặc Cửu Diệp nhấc chén trà lên, khách khí nói: "Đường công tử, ngươi không cần lúc nào cũng treo bên miệng hai từ ân nhân. Nếu không ngại, ngươi cứ gọi ta một tiếng Mặc ca là được."

Đường Minh Duệ nghe vậy, trịnh trọng đứng lên, cúi đầu lạy hai người: "Nếu như thế tiểu đệ sẽ không khách khí, Mặc ca, Mặc tẩu."

Khách sáo một phen, cuối cùng Đường Minh Duệ cũng đi vào vấn đề: "Mặc tẩu cũng biết, tẩu làm được loại thú bông kia quả thực hiếm lạ, đặc biệt là chất liệu, ta kinh doanh nhiều năm chưa từng gặp qua."

Hách Tri Nhiễm vẫn như cũ viện lý do thoái thác: "Ta và phu quân đi dạo quanh đây, trùng hợp gặp một vị người nước ngoài bán loại vải này, thế là đột nhiên nảy ra ý tưởng dùng nó làm nguyên liệu chế tạo thú bông. Không nghĩ tới là sau khi bày bán lại được ủng hộ tới vậy."

Khu vực hồ nước mặn là tuyến đường thủy chính của giao thương vận tải, vậy nên không có gì đáng ngạc nhiên khi thỉnh thoảng có thể bắt gặp một hai người nước ngoài.

Hơn nữa, trong tay những người nước ngoài đó còn có không ít những vật phẩm mới lạ. Nếu không phải vì rào cản ngôn ngữ khiến việc giao tiếp gặp khó khăn, Đường Minh Duệ thật sự muốn cùng người nước ngoài thực hiện một số giao dịch.

Giờ phút này, hắn ta vô cùng bội phục tầm nhìn và lòng can đảm của Hách Tri Nhiễm.

Nguyên liệu làm thú bông thoạt nhìn không hề rẻ, hiện giờ bọn họ mang tội bị kết án tới Tây Bắc lưu đày, lại đúng thời điểm có tiền, nàng mới dám mua nhiều vải như vậy để làm thú nhồi bông.

Nếu việc làm ăn thua lỗ, chắc chắn đó sẽ là tổn thất nặng nề đối với những kẻ đang bị lưu vong như họ.

Đường Minh Duệ không giấu được vẻ ngưỡng mộ, chắp tay nói: "Mặc tẩu thật là sáng suốt, không những dám bắt tay làm ăn với người nước ngoài mà còn có thể làm ra những con búp bê độc đáo như vậy."

Hách Tri Nhiễm mỉm cười đáp chuyện, lời lẽ vô cùng khiêm tốn: "Để tiếp tục, ta buộc phải nương theo sự sắp đặt của cuộc sống, không có lựa chọn thứ hai."

Hai người vui vẻ trao đổi với nhau vài câu trước khi Đường Minh Duệ tiết lộ mục đích thực sự của mình.
 
Back
Top Bottom