Đô Thị  [Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 20: 20: Hồi Ức Của 1500 Năm Trước


"Ta tên Tiêu Vũ Lương, ta đến để tìm người báo ơn.

"
"Báo ơn? Vậy ngươi đã tìm được người đó chưa?"
"Ta!.

.

ta tìm được rồi, nhưng hắn đã sớm không còn nhớ đến ta nữa rồi.

"
"Hm, không nhớ? Vì sao chứ?"
Tiêu Vũ Lương nhìn cậu mỉm cười đáp: "Bởi vì người ta tìm chính là chuyển thế của người đó, ta đã đợi suốt ba trăm năm rồi.

"
"Hửm? Ngươi là người tu đạo à hay là ngươi là!.

.

"
"Ta là Giao nhân, ta đã tốn rất nhiều thời gian để có thể giống như phàm nhân mấy người đấy.

"
"Vậy ngươi nói xem vì sao phải đợi đến ba trăm năm mà không phải là ngay thời điểm đó chứ?"
"Ta sau khi về tộc thì liền bị giám sát, mọi người trong tộc đều không cho ta rời khỏi quá xa.

Đợi đến khi ta trưởng thành rồi đi tìm người đó thì cũng đã muộn rồi, lúc đó ta nghĩ có lẽ cả đời này cũng không còn cơ hội gặp người đó nữa cho nên!.

"
"Ngươi đã ở đây suốt ba trăm năm sao?"
"Đúng vậy, ta đã trông coi mộ phần của người đó suốt ba trăm năm những người đi ngang qua đều nói ta không nên ở đây, nói kiếp sau nhất định sẽ gặp được cho nên ta mới rời khỏi rồi đi tìm chuyển thế của người đó.

"
"Vậy nếu ngươi đã tìm được rồi thì sao lại ở đây?"
"Ngươi chẳng phải đã biết rồi sao? Ta là vì muốn trốn thoát khỏi tay bọn thổ phỉ cho nên mới ở đây, hiện tại hành lý không còn chỗ ở cũng không đến tung tích của người đó ta cũng làm mất rồi.

"

"Không sao ngươi có thể đến chỗ ta ở tạm một thời gian cũng được, cho đến khi tìm được người đó thế nào?" Thuấn Hy vui vẻ nói: "Nhưng nơi ta sống rất vắng vẻ còn có rất nhiều dã thú và ma thú, nếu ngươi cảm thấy không vấn đề gì thì có thể suy xét nếu không thì!.

" cậu đưa tay chỉ về phía nam rồi nói tiếp: "Ở hướng đó, đi về hướng đó thêm ba dặm nữa thì sẽ thấy một cái thôn ngươi có thể đến đó rồi tìm chỗ một cái khách đ**m nào đấy cũng được.

"
Tiêu Vũ Lương nhìn Thuấn Hy nói một hồi rồi nói mà không cần suy nghĩ: "Không cần, ta có thể đến chỗ ngươi không? À, tất cả số ngân lượng mà ta có đều để hết ở trong túi hành lý kia rồi cho nên!.

.

"
"Được thôi, vậy chúng ta đi thôi nếu đợi đến khi trời tối thì sẽ có chút phiền phức đấy.

" cậu tươi cười nói
"Là vì dã thú và ma thú kia sao?"
"Ừm, một phần cũng là vì nơi ta ở rất khó tìm nếu như trời tối vậy cho nên nhân lúc Mặt Trời chưa lặn xuống chúng ta phải mau chóng về nhà thôi.

" Thuấn Hy vừa bước về phía trước vừa giải thích cho Tiêu Vũ Lương nghe, đi được một đoạn nhất định rồi cậu mới dừng lại quay lưng nhìn người phía sau tươi cười nói: "Mau đi thôi Vũ Lương, chúng ta mau về nhà thôi.

"
Hắn đứng đó nhìn ngắm cậu còn cậu thì lại hướng hắn nở một nụ cười thật tươi rồi tiếp tục sải bước về phía trước lúc này hắn mới phản ứng lại rồi dùng hai ba bước là có thể cùng cậu sánh bước, ngay từ đầu cậu đã biết con người này không đơn giản mà một màn vừa rồi có thể cũng chỉ là cái cớ để hắn tiếp cận cậu mà thôi nhưng mà hắn không có ác ý.

Từ cách bước đi của hắn đã cho cậu biết được hắn là người học võ hơn nữa còn rất giỏi, hắn nói hắn là Giao nhân như vậy hắn cũng sẽ biết pháp thuật nhưng khi nãy hắn lại không dùng đến hai thứ đó còn có câu chuyện kia của hắn, cậu nghĩ người kia mà hắn nói có thể chính là mình.

.
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 21: Chương 21


Thuấn Hy thật ra không phải người bình thường, vì kiếp trước cậu đã là một người vô cùng bình thường rồi cho nên kiếp này Tinh Mệnh đã cho cậu làm một bán yêu theo đúng nghĩa của nó.

Mà bậc phụ mẫu của cậu ở kiếp này đều đã không còn, một người một yêu sống với mau sao có thể lâu dài? Mẫu thân cậu đã mất khi cậu năm tuổi còn cha cậu sau hai năm vì không chịu nổi cảnh âm dương cách biệt nên đã chuyền hết tu vi tu luyện cả đời cho cậu rồi tự sát, cứ như vậy trong hai năm cậu đã mất cả cha lẫn mẹ khi đó vì quá sốc cậu đã có một thời gian khép kín mình lại không hề tiếp xúc với thế giới bên ngoài kia, thật may sau đó có một người đã giúp cậu thoát ra khỏi cái kén mà mình tạo ra.

Hắn chính là Chu Kiệt.

Lần đó hắn đến đã nói với Thuấn Hy rằng bản thân là nhận được sự ủy thác của một người đến đây để chăm sóc cậu cho đến khi cậu có thể kiểm soát được sức mạnh của bản thân, vậy cho nên Chu Kiệt sau này hôm đó đã trở thành sư phụ của cậu kiêm người giám hộ của cậu.

Trải qua một thời gian chung sống với nhau Chu Kiệt đã có thêm hiểu biết về cậu còn cậu thì bắt đầu mở lòng ra chấp nhận người sư phụ là hắn, mọi chuyện sau đó đều diễn ra một cách êm đềm hai sư đồ bọ họ cùng nhau trải qua những bài học nghiêm khắc, những thực nghiệm khó khăn mệt mỏi để rồi sau đó cái mà họ nhận được chính là thành quả mà họ đã bỏ công sức ra để đạt được.

Năm Thuấn Hy hai trăm tuổi cuối cùng cũng có đủ tư cách để xuất sơn rồi, cậu đã trở nên mạnh hơn sau hai trăm năm tính cách cũng cởi mở hơn trước chỉ là có một điểm khiến Chu Kiệt rất phiền lòng chính là vô tình.

Cậu ấy sống chung với Chu Kiệt suốt hai trăm năm nhưng mối quan hệ của cậu và hắn luôn chỉ dừng lại ở thời điểm ban đầu họ gặp nhau, cậu chỉ coi Chu Kiệt là thầy cho nên cậu hoàn toàn không nhận ra từ lâu Chu Kiệt đã không còn coi cậu là đồ đệ của mình nữa rồi.

Khi mới nhận ra tình cảm của mình dành cho Thuấn Hy đã vượt quá ranh giới sư đồ chính bản thân Chu Kiệt cũng không thể tin được, hắn đã nhiều lần phủ định nó thậm chí còn có ý định tránh mặt Thuấn Hy nhưng hắn không làm vậy tất cả đều là vì lời ủy thác đó cho nên hắn vẫn luôn trôn giấu phần tình cảm không nên kia lại rồi cầu mong sẽ không bao giờ có ngày nó bị phát hiện ra.

Trở lại với vấn đề chính, giờ Thuấn Hy cậu đã trưởng thành rồi đã có thể một mình sống tốt Chu Kiệt hắn cũng đã hoàn thành tốt sự ủy thác kia như vậy cũng đồng nghĩa với việc hắn sắp phải đi rồi, trước khi đi hắn đã thiết kế lại nơi ở cho cậu còn đặt kết giới giấu đi khí tức của cậu thêm vào đó hắn còn dạy cậu cách sử dụng cánh cổng dịch chuyển với một lý do là: khi ở Nhân gian không được sử dụng pháp thuật nếu không sẽ lộ yêu khi như vậy sẽ thu hút đạo sĩ và thầy trừ yêu.

Vậy cho nên sau này căn nhà của cậu đã ở thành một nơi không ồn tại trong mắt của Nhân tộc, là một nơi bất xâm trong mắt của đám yêu ma dã quỷ ngoài kia, một căn nhà di động trong mắt của chính cậu chỉ bởi vì đi đến đâu cậu cũng chỉ lần một bước chân là có thể tới nơi sau đó chỉ cần trở lại điểm đặt chân ban đầu là có thể quay về.

Lần này đi cậu vô tình cứu được một Giao nhân còn đưa người ta về nhà, trong lòng cậu mặc dù biết người này không đơn giản như cũng không hề phòng bị người này ngược lại còn cảm thấy hắn nhất định sẽ không hại mình.

Lúc đi là vào sáng sơm đến gần trưa thì gặp Giao nhân kia, còn hiện tại đã là ban trưa cuối cùng thì cũng đến nơi rồi chỉ là cậu vẫn chưa muốn rời khỏi chỗ này cho nên cậu đã cố tình đi lòng vòng nhiều lần như vậy.

"Ngươi không muốn đi?" Tiêu Vũ Lương hỏi
"Hả?! Sa!.

sao có thể chứ ta chỉ là, chỉ là lạc đường mà thôi.

" nghe Tiêu Vũ Lương nói vậy nội tâm cậu bắt đầu thấy chột dạ vội giải thích với hắn chỉ là không ngờ đến biểu cảm sau đó của hắn lại khiến cậu một đời khó quên.

Hắn cười rồi.

Trong cả quãng đời này Thuấn Hy cậu chưa thấy ai có nụ cười đẹp như vậy, vốn dị vẻ ngoài của hắn đã đẹp sẵn rồi mà Giao nhân làm gì có ai xấu đâu chứ đúng không? Vậy cho nên khi Tiêu Vũ Lương cười cho dù chỉ là thoáng qua cũng đủ khiến cậu cảm thấy dao động rồi.

"Đẹp qua, Tiêu Vũ Lương sau này huynh có thể cười nhiều một chút được không?".
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 22: Chương 22


Thuấn Hy ngơ ngác nhìn Tiêu Vũ Lương thật lâu sau cậu nói: "Sau này ngươi có thể cười thật nhiều lên được không?"
"Hả? Vì sao vậy? Ta có thể biết lý do không?"
"Vì khi ngươi cười lên trông rất đẹp, ta rất thích.

"
"!.

.

Được.

"
Sau khi đưa hắn về nhà cậu đã dọn dẹp qua phòng trước kia Chu Kiệt từng ở, vì trong nhà chỉ có hai phòng một phòng là của cậu còn một cái là của cha và mẹ cậu về sau họ mất thì người ở phòng đó chính là Chu Kiệt còn bây giờ Chu Kiệt đi rồi thì cái phòng này đương nhiên là để dành cho khách ở trọ là Tiêu Vũ Lương rồi.

"Vì sau này chúng ta sẽ cùng chung sống với nhau cho nên! ta muốn đổi cách xưng hô, có được không?" Thuấn Hy sau khi dọn dẹp xong định ra ngoài tìm thì thấy Tiêu Vũ Lương hắn đã đứng ngoài cửa từ bao giờ rồi nghe hắn nói vậy cậu có chút không kịp phản ứng nên đã đứng im ở đó nhìn hắn mà không nói gì đến khi thấy hắn thất vọng định rời đi thì cậu vội nói: "Vậy! vậy sau này ta sẽ gọi huynh là Lương ca nha, được chứ? Huynh cũng có thể gọi ta là Tiểu Hy nếu muốn.

"
"Được vậy cứ gọi như thế đi, Tiểu Hy.

" Tiêu Vũ Lương nhìn cậu mỉm cười nói
Hai người cứ như vậy mà sống chung với nhau, ban đầu cậu tưởng rằng mình cần một khoảng thời gian để thích ứng với chuyện này nhưng không ngờ đến là ngày hôm sau gặp lại Tiêu Vũ Lương bản thân cậu lại không hề có phản ứng bài xích nào cả khác hoàn toàn với lần sống chung với Chu sư phụ, còn nhớ lần đó cậu phải mất một năm rưỡi mới có thể sống hòa thuận được với y giờ nghĩ lại trong lòng cậu không hiểu sao lại tràn ngập sự tội lỗi.

.
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 23: 23: Hồi Kết


"Vì sao vậy? Sao lại như vậy chứ? Thuấn Hy, vì sao...đệ lại làm như vậy chứ?"
"Lương ca, ta không sao.

Huynh còn nhớ không? Ta đã từng nói nhờ có chúng mà ta biết được điều mà gia phụ luôn giấu giếm không cho ta biết được, Lương ca thật ra ta không sao vì độc không ảnh hưởng đến ta ngược lại còn giúp ta rất nhiều ví dụ như...cứu người."
Vừa nãy có một con rắn mào gà định nhào lên định tấn công Tiêu Vũ Lương nhưng sau đó Thuấn Hy cậu đột nhiên xuất hiện rồi đỡ đòn thay cho hắn, đúng vậy Tiểu Hy của chúng ta bị cắn rồi lọc độc rất nhanh đã phát tác nhưng đúng như những gì cậu nói nó không ảnh hưởng gì đến cậu cả ngược lại còn đánh thứ thứ sức mạnh bị chôn vùi suốt bao năm qua.
"Lương ca, huynh mau về nhà đi tạm thời lũ rắn sẽ không tấn công huynh nữa cho nên hãy nhân lúc này mau rời khỏi đây đi. Nếu còn chần chừ thì không sợ là kịp nữa, Tiêu Vũ Lương mau rời khỏi đây đi!!!"
Đúng rồi cậu đã bị cắn rồi, từ miệng vết thương sẽ chảy ra rất nhiều máu mà máu của cậu sau khi nhiễm độc thì sẽ tỏa ra một mùi hương thơm đến kỳ lạ, mùi hương này thu hút rất nhiều loài con trùng có độc đến đây vì vậy nếu Tiêu Vũ Lương không mau chóng rời khỏi thì hắn nhất định sẽ chết.

Có phải các bạn nghĩ vì sao Tiểu Hy không rời khỏi cùng Tiêu Vũ Lương mà lại kêu hắn một mình rời khỏi đúng không? Hì, đơn giản là vì nơi nào có hoa nơi đó có ong tương tự nếu Thuấn Hy rời khỏi đây thì bầy côn trùng kia cũng sẽ đi theo như vậy không những gây thêm phiền phức mà còn liên lụy đến người khác.

Ở ngoài bìa rừng có rất nhiều động vật thậm chí còn lác đác xuất hiện con người nữa, nếu như cậu rời khỏi đây thì bọn họ vô tình sẽ bị lũ côn trùng g**t ch*t còn có Tiêu Vũ Lương cho dù hắn có thể sử dụng pháp thuật thì đã sao chứ? Hắn có thể chống cự được bao lâu? Lũ côn trùng sẽ đến ngày càng đông cho nên....
"Huyng hãy về trước đi sau khi xử lý xong ở đây đệ sẽ quay lại, trước đó nhớ chuẩn bị cho đệ một thùng nước thảo dược rồi để ở trước cửa nhà, có được không?"
".....Được, Tiểu Hy đệ nhớ phải quay lại đấy ta sẽ đợi.

Ta sẽ về nhà đợi cho đến khi đệ quay lại mới thôi." Tiêu Vũ Lương lãnh đạm nói
"Được."
Đợi sau khi Tiêu Vũ Lương đi khỏi thì ở đằng xa kia cũng bắt đầu xuất hiện một đám mây đên đang bay về phía cậu bằng một tốc độ nhanh đến chóng mặt, "Chúng đến rồi hừ, cuối cùng thì ngày này cũng đến cho dù có trốn cũng trốn không thoát."
Lý do khiến cậu nảy ra ý định muốn xuất sơn du ngoạn tứ phương chính là muốn tìm ra cách thoát khỏi số mệnh đã được định sẵn này nhưng tất cả đều vô dụng, cậu vẫn là không thể thoát được kết cục cuối cùng là trở thành một loại thảo dược vừa có độc tính vừa là giải dược.
Có lẽ cả đời này của cậu cũng chỉ vì một khoảng khắc này mà thôi, ba mẹ cậu đều là những danh y sống ẩn dật tài nghệ của họ thật sự là không ai sánh bằng thỉnh thoảng họ cũng sẽ xuống núi khám chữa bệnh cho người khác chỉ là sau này vì muốn tránh xa hồng trần nên mới giấu tài cả đời này cũng không động đến thảo dược nữa.
Sau này có cậu rồi bọn họ lại phát hiện ra sứ mệnh mà sau này cậu phải gánh vác lại nặng nề đến thế vậy cho nên mẹ của cậu đã liều màng dùng cấm thuật cũng chỉ để đổi lấy mười năm tuổi thọ cho cậu còn cha cậu, ông không thực sự vì tương tư quá độ mà tự sát mà là vì muốn trông coi thành quả của vợ mình ông là muốn xem xem con trai của mình sau đó có thể an an ổn ổn mà sống hay không.

Thân là một Thụ yêu ngàn năm ông cũng biết bán yêu thường không sống quá thọ nhất là Thụ yêu lại càng không thể, Thuấn Hy vốn chính là một loại thảo dược quý có thể trị được bách bệnh, giải được bách độc chỉ là cho đến khi nó thực sự trưởng thành thì bản thân chính là kịch độc.

Muốn nó có thể trở thành một loại thuốc quý thì phải để tất cả côn trùng có độc đến thụ phấn cho nó, nói là thụ phấn thực ra là để nó hấp thụ độc tính của tất cả côn trùng có độc đó rồi trải qua một đêm hàn sương cùng với tinh hoa nhật nguyệt đợi đến ngày hôm sau nó liền trở thành một loại thuốc quý, chỉ là việc gì cũng có giới hạn nhất định của nó.
Thuấn Hy giờ đã tiến hành lột xác rất nhanh liền có thể có được thân thể bách độc bất xâm cũng như khả năng chưa trị bách bệnh chỉ là khả năng này sau khi đến một lúc nào đó sẽ không còn sử dụng được nữa cũng như bã của một thang thuốc không thể nấu đi nấu lại nhiều lần được.
Cậu sau khi trải qua một đêm hàn sương ở trong rừng cùng với hàng ngàn con côn trùng kịch độc trông lúc mơ hồ liền nhìn thấy trước mặt xuất hiện một con cáo nhỏ, miệng nó ngậm một cái hộp nhỏ nó đứng ở trước mặt của cậu không hề sợ hãi mà nhìn chằm chằm lấy cậu một lúc sau thì nhả cái hộp nhỏ đó xuống đất tiếp đó còn dùng chân viết cái gì đó trên mặt đất cuối cùng nó lại nhìn cậu lần cuối rồi mới quyết định rời đi.
Ngày hôm sau, sau khi phá bỏ lớp kén kia ra cậu loạng choạng bước tới chỗ con cáo nhỏ kia cậu rất muốn xem xem con cáo đó rốt cuộc đã viết cái gì chỉ là sau khi biết rồi cậu lại sững người không biết nên làm gì cho phải nữa.

Còn có cái hộp, sau khi mở ra bên trong chính là một đôi nhẫn được làm bằng Ngọc Hồ Ly một cái trong số đó có thể hấp thụ được máu của cậu mà sau khi hấp thụ máu của cậu xong thì nó liền có thể biến đổi khi nhận ra khí độc ở xung quanh nó như vậy liền có thể bảo vệ được người mà cậu luôn muốn bảo vệ rồi.

Còn công dụng của chiếc nhẫn còn lại cậu muốn dùng nó để nhắc nhở mình của kiếp sau, cậu muốn lưu giữ một phần nguyên thần cùng ký ức của kiếp này vào trong chiếc nhẫn còn lại này cậu chỉ là muốn có thể lần nữa gặp được người đó mà thôi.
Sau khi trở về trước mặt cậu chính là thùng nước thuốc cậu đã ngâm trong đó suốt hai canh giờ đợi đến lúc ra ngoài cũng đã gần trưa rồi, Tiêu Vũ Lương cũng đã đứng đợi cậu rất lâu rồi "Tiểu Hy ta phải đi rồi, trong tộc có biến ta phải về đó một chuyến đợi qua chuyện này rồi ta sẽ lại đến tìm đệ."
"Không cần đâu, ta cũng phải đi rồi sẽ không còn ở đây nữa khi nào ra rảng thì tự khắc sẽ đến tìm huynh.

Lúc đó huynh có thể....g**t ch*t ta không?" cậu từ từ mở mắt ra nhìn thẳng vào mắt của Tiêu Vũ Lương điềm đạm nói, khác với Thuấn Hy tâm trạng lúc này của Tiêu Vũ Lương quả thực là không ổn cho lắm hắn sửng sốt nhìn cậu, miệng run rẩy mấp máy một hồi lâu sau mới thốt ra được, hắn nói: "Tiểu Hy vì sao? Vì sao đệ lại nói như vậy?"
Thuấn Hy không giải thích gì chỉ nói: "Trước khi huynh đi ta có cái này tặng cho huynh bên trong chính là một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn này huynh phải giữ gìn cho kỹ tuyệt đối đừng làm mất vì có khi một lúc nào đó nó lại có thể là cọng rơm cứu mạng của huynh đấy." cậu ngừng một chút hít một hơi thật sâu, thở ra rồi tiếp tục nói: "Nhớ rõ, lần tới gặp mặt nếu như chiếc nhẫn này đổi màu thì huynh hãy giết ta đi còn nếu như ngược lại thì hai người chúng ta có thể như trước đây không?".
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 24: 24: Hồi Kết 2


"Tiêu Vũ Lương sau khi huynh đi ta cũng phải đi rồi, ngày sau gặp lại ta mong huynh có thể một đao g**t ch*t ta.

Có được không?"
"Tiểu Hy vì sao vậy? Tại sao lại kêu ta giết đệ chứ?"
"Ta biết ta không nên nói như vậy, vì trên đời này ai mà chẳng muốn sống đâu ai muốn chết như ta chứ.

Chỉ là mệnh không thể trái trước giờ ta vẫn luôn muốn tìm ra một phương pháp khác nhưng cho dù ta có tìm như thế nào thì....Lương ca ta thật sự là hết cách rồi còn nhớ lúc đầu gặp huynh, huynh nói muốn tìm người huynh muốn tìm ân nhân năm đó đã cứu huynh.

Nhưng cho đến bây giờ huynh vẫn ở đây không hề đi đâu thì ta đã biết...người đó, là ta đúng không? Nếu thật là vậy thì..."
"Tiểu Hy!! Đệ đừng nói nữa, ta không làm được đệ ủy thác người khác đi, ta không thể làm ra cái chuyện trái lương tâm như vậy được.

Đúng, đệ chính là cái người mà ta vẫn luôn tìm đó giờ thì ân nghĩa đã báo ta cũng phải quay về rồi, nếu rảnh thì đệ có thể đến Đông Hải tìm ta bất cứ lúc nào cũng được nhưng tốt hết chúng ta vẫn là....đừng nên gặp nhau nữa." Tiêu Vũ Lương đi rồi hắn vốn nghĩ sau khi đợi Tiểu Hy quay lại nếu biết hắn sắp đi rồi thì sẽ làm ầm lên, sẽ níu kéo hắn không muốn hắn đi nhưng phản ứng hiện tại của cậu ấy ngược lại lại làm hắn ngạc nhiên đến phát hoảng.

Cậu ấy vậy mà....vậy mà lại nói muốn chính tay hắn g**t ch*t cậu ấy vào lần gặp mặt sau này, điều này trực tiếp làm tổn thương đến tình cảm bấy lâu nay của hắn với cậu.
"Huynh đi rồi, cha mẹ ta đi rồi, sư phụ cũng đi rồi.

Không ai muốn giúp ta hoàn thành sứ mệnh này cả, nếu đã như vậy thì cũng chỉ đành tự mình gánh vác thôi."
Hai người sau ngày hôm đó thì đường ai lấy đi, không hề liên quan gì đến nhau nữa.

Tiểu Hy thì đi khắp nơi chưa bệnh cho rất nhiều người, số lượng bệnh nhân cậu cứu được càng nhiều thì cơ thể của cậu lại càng suy nhược mọi người bên cạnh không ai biết vì sao lại vậy bọn họ lo lắng cho cậu, khuyên bảo cậu nhưng cậu đều không đặt lời nói của bọn họ trong lòng.

Thời gian trôi qua chớp mắt đã là một trăm năm sau rồi, Tiểu Hy cậu cũng đã hoàn thành được cái sứ mệnh khó tránh kia rồi nhưng thời gian của cậu thì lại ngày một ngắn đi.
Hôm nay cậu cố gắng lết thân thể bệnh tật này đến bờ Biển Đông Hải cậu muốn trước khi chết có thể gặp được huynh ấy một lần, nhưng cậu cho dù có đợi như thế nào cũng không thể đợi được đến lúc cái người đó xuất hiện trước mặt cậu nữa.

Lúc cậu rời đi bên cạnh chính là sư phụ của cậu Chu Kiệt, trước lúc đó cậu đã dùng hết tất cả sức lực cuối cùng của mình để nhờ sư phụ đưa hộp gỗ cho Giao nhân Tiêu Vũ Lương.
"Sư phụ....ta biết, thời gian của ta không còn nhiều nữa.

Cho nên.....cho nên ta muốn người, giúp ta đưa cái này đến tay của...của Giao nhân Tiêu Vũ Lương, có được không?"
Ngày đó Chu Kiệt đã khóc rất nhiều trước giờ chưa có chuyện gì cũng không có ai có đủ khả năng khiến hắn rơi lệ cả vậy mà bây giờ hắn đã khóc rồi, người đó cũng xuất hiện rồi nhưng hắn lại sắp đánh mất người đó rồi.
"Được, được ta sẽ giúp con đưa cái này cho hắn.

Con, con có thể ở lại đây với ta có được không? Con cũng biết ta trước giờ vẫn luôn một thân một mình, cái ngày con nhân ta làm sư phụ chính là lúc ta cảm thấy vui nhất lúc đó ta nghĩ giờ ta không còn một mình nữa rồi, ta có đệ tử ta có người nhớ đến, có người đợi ta, ngày ngày gọi ta rồi.

A Hy con có thể, có thể ở lại bên ta thêm chút nữa có được không? Đừng...đừng bỏ lại ta."
"Sư phụ.....số ta đã tận, cho dù có muốn cũng không thể được.

Như vậy là làm trái ý trời, sẽ bị phạt đấy." Thuấn Hy yếu ớt nói
"Ta không quan tâm có bị trời phạt hay không, A Hy ta chỉ muốn con sống nếu không, nếu không ta sẽ....."
"Người cho dù giết huynh ấy thì cũng không thể giúp ta kéo dài dương mệnh đâu, như vậy chỉ khiến ta hận người thôi."
"A Hy."
"Haizz.....thời gian đến rồi, cuối cùng thì ta vẫn không thể gặp được huynh rồi." cậu ngưng một lát rồi lấy hơi hét lớn: "Tiêu Vũ Lương nếu có kiếp sau mong chúng ta đừng bao giờ gặp lại nữa, kiếp này gặp được huynh ta đã mãn nguyện rồi." nói xong cậu hướng về phía xa xa trước mắt, cậu muốn nhìn kỹ nơi quê nhà của người đó trước khi chết.
"Sư phụ...trước khi độc phát tác, xin người...xin người có thể giúp ta được chết một cách nhẹ nhàng, có được không?"
Chu Kiệt nước mắt lưng tròng nhìn đồ nhi mà mình cực khổ nuôi lớn, nay lại cầu xin hắn việc hắn không muốn cũng không lỡ làm nhất thử nói xem lòng hắn có đau hay không?
"Làm đi sư phụ, ta không trách người đâu cứ coi đây như là lời khẩn cầu đầu tiên cũng là cuối cùng của ta đi.

Sư phụ mong người có thể thành toàn cho ta, có được không?"
".....Được." Chu Kiệt run rẩy cầm dao găm lưỡng lự không quyết, hắn nhìn Thuấn Hy rất lâu nhưng sau cùng hắn vẫn là làm rồi.

Lúc xuống tay hắn đã khóc rất nhiều còn gầm lớn một tiếng nhưng ngược lại với hắn biểu cảm của Thuấn Hy lại vô cùng thỏa mãn cậu không nói gì mà mỉm cười thật tươi rồi từ từ nhắm mắt, thân thể của cậu sau đó cũng dần dần tan biến rồi nương theo chiều gió mà bay mất còn về nguyên thần của cậu thì được chiếc nhẫn kia hút vào bên trong lúc nào không hay.
Chu Kiệt đau khổ rời khỏi bờ biển Đông Hải từ đó biệt tăm suốt một năm đến lúc trở lại hắn lại trong hình dánh của Thuấn Hy, hắn là đến gặp cái người tên Tiêu Vũ Lương kia còn có lời ủy thác trước khi chết kia của cậu nữa.
Lần đó hắn đến Đông Hải tìm Giao nhân tên Tiêu Vũ Lương thì biết được thì ra hắn chính là thế tử của tộc như như vậy thì đã sao chứ? Sau khi gặp được Tiêu Vũ Lương hắn đã đưa y đến trạch viện của hắn ở Tuấn Tật sơn hắn giả làm Thuấn Hy rồi nói chuyện với y, đưa cho y cái hộp gỗ kia rồi dẫn y đến cái hồ ở hậu viện nhân lúc y không chú ý mà đánh y một chưởng tiếp đó liền giàn trận nhốt y lại bên trong kết giới tra tấn y, hành hạ y sau cùng hắn quyết định phong ấn y lại nơi này.
Lúc phong ấn Tiêu Vũ Lương, hắn đã biến trở lại nguyên dạng.

Hắn không muốn làm ô uế hình dáng đó, gương mặt đó nữa cũng là để cho Tiêu Vũ Lương biết kẻ thù thật sự của y là ai.
"Tiêu Vũ Lương ta và người không quen không biết, nhưng lại cùng quen biết với Tiểu Hy cho nên cũng coi như là có quen biết.

Ngày này một năm trước vì sao người không đến? Tiểu Hy đã đợi ngươi rất lâu, đợi đến khi ánh dương xuống núi rồi vậy mà ngươi vẫn không đến, ngươi có biết đó là lần cuối cùng ngươi được nhìn thấy y hay không?" Chu Kiệt cười lạnh, hai mắt rưng rưng nước mắt nói lớn: "Tiểu Hy chết.

Vì sao, vì sao vậy? Tiểu Hy cho dù sức cùng lực kiệt cũng muốn đến gặp ngươi lần cuối? Vì sao lần đó ngươi lại không đến chứ? Vì sao lại để Tiểu Hy ra đi trong nuối tiếc chứ?".
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 25: Chương 25


Chu Kiệt sau khi hoàn thành phong ấn Tiêu Vũ Lương hắn tiếp tục đi khắp nơi trong trang viên rồi thiết lập cấm chế, sau khi làm xong rồi hắn mới an tâm rời đi mà hoàn toàn không hay biết ở dưới mặt nước kia đang diễn ra chuyện gì.
Vì trước khi bị phong ấn Chu Kiệt có đưa cho Tiêu Vũ Lương một cái hộp mà bên trong cái hộp đó là chiếc nhẫn được Tiểu Hy ngâm trong bảo huyết của mình (thật ra là nhỏ từng giọt máu lên chiếc nhẫn để nó hấp thụ từng chút một), vậy cho nên màu sắc của nó có chút bắt mắt mà chiếc nhẫn này còn có một công dụng nữa chính là nuôi dưỡng Thần hồn.

Khác với chiếc nhẫn mà Thuấn Hy giữ bên mình, chiếc nhẫn mà cậu đặc biệt chuẩn bị cho Tiêu Vũ Lương được c** nh* từng giọt máu trân quý của mình lên mà máu của cậu khi đó giống như thần dược vậy cho nên sau khi thể xác tan biến phần lớn Thần hồn của cậu là ở bên trong chiếc nhẫn đó, sau khi Tiêu Vũ Lương bị Chu Kiệt đánh cho trọng thương rồi bị ngã xuống nước thì chiếc nhẫn đã phát sáng, ánh sáng đó rất nhanh đã bao bọc lấy thân thể của Tiêu Vũ Lương lúc này có một giọng nói trầm ấm xuất hiện gần ngay bên tai cậu.
"Òa nhìn xem, chúng ta nhìn thấy cái gì đây? Là một nhóc con tộc Giao nhân, không phải lần trước ta nói ngươi đừng tùy tiện theo người khác lên bờ rồi sao? Giờ thì hay rồi, bị người ta đánh cho không còn mảnh giáp nào luôn rồi." nói xong người này lại thở dài một tiếng nhìn Tiêu Vũ Lương ngao ngán nói: "Haizzz....cứu ngươi nốt lần này thôi đấy, không được có lần sau đâu đấy nghe chưa."

Trong mơ hồ Tiêu Vũ Lương hắn chỉ có thể nhìn thấy cái bóng của người đó nhưng giọng nói này cả đời hắn sẽ không bao giờ quên được, cho dù không thể nhìn rõ nhân dạng nhưng hắn có thể chắc chắn rằng người đó chính là người đã cứu hắn lúc nhỏ cũng chính là Tiểu Hy.
"Tiểu Hy là cậu sao? Cậu quay lại rồi?"
"Ngủ đi, mọi chuyện ở đây có ta lo rồi ngươi không cần phải lo lắng nữa đâu." người đó an ủi nói
Một lúc sau có một cánh tay đột ngột xuất hiện nó bám vào thành hồ rồi dùng sức để lên bờ, trong tay của người này chính là chiếc nhẫn mà Tiêu Vũ Lương đã đeo.

Người này sau khi lên được bờ thì không nhanh không chậm mà lê từng bước đi về phía đại sảnh tìm cái hộp rồi để chiếc nhẫn vào bên trong lúc này hắn có vẻ rất hài lòng, tiếp đó hắn lại tìm đường đến từ đường điều đáng nói ở đây là cả đoạn đường này hắn không gặp bất kỳ cấm chế nào cả hắn cứ vậy mà an ổn đến từ đường rồi đem cái hộp hóa thành cái giá đỡ nến tiếp đó hắn lại hóa phép khiến cho cây nến này cháy hoài sau khi làm xong mọi thứ thì bước tiếp theo chính là lập kết giới bảo vệ không cho bất cứ ai có thể chạm vào nó lúc này hắn mới yên tâm mà rời đi.
Hắn chính là một phách nhỏ của Thuấn Hy sau khi hoàn thành xong một nguyện vọng thì liền biến mất, nhưng đến ngàn năm sau hắn lại xuất hiện rồi trong hình hài của một con hồ ly.

Vì sau khi cậu giải phong ấn cho Tiêu Vũ Lương rồi rời khỏi cùng anh ta và chiếc nhẫn kia thì nó vẫn luôn bám theo cậu bất kể ngày đêm, cho đến một ngày nọ của tháng mười con hồ ly đó đột nhiên xuất hiện mà tiết trời bên ngoài thì mưa to sấm giật.

Sự xuất hiện của con hồ ly này báo hiệu thời gian lịch kiếp của cậu đã hết rồi cũng đến lúc quay về rồi, vậy cho nên ngay sau đó cậu đã cùng với con hồ ly này ra ngoài đến giữa sân thì có một đạo, hai rồi đến ba đạo Thiên lôi lần lượt giáng xuống trúng lưng cậu cho đến khi cậu không còn chịu được nữa mà ngã khụy xuống đất.
"Đến lúc trở lại rồi, ngươi...ở lại đây thay ta làm tròn đạo hiếu sau khi hoàn thành thì ta sẽ đến tìm ngươi."
Nguyên thần của Thuấn Hy cậu từ từ bay lên rồi biến mất trước mặt của tiểu hồ ly kia, sau khi tất cả nguyên thần của cậu hoàn toàn rời khỏi thì lúc này tiểu hồ ly kia bắt đầu hóa hồn rồi chiếm cứ thể xác.

Hai người thật thật giả giả cứ vậy mà hoán đổi cho nhau mặc dù tiểu hồ ly kia không hoàn toàn là giả nhưng nó không có cảm xúc, mọi cảm xúc hiện tại đều là của chính chủ tiền nhiệm để lại nó chỉ có việc dựa vào đó mà làm theo giống như một cỗ máy vậy.
Thuấn Hy đi rồi, Thuấn Hy hiện tại lại lạnh lùng khó gần cậu ta hoàn toàn không để ý đến Tiêu Vũ Lương một chút nào ngoại trừ hai người họ Lưu và người của Tăng gia ra thì cậu không hề tiếp xúc với ai nữa.

Mà cùng lúc này ở Thanh Khâu Hồ tộc lại nhộn nhịp hơn ngày thường rất nhiều, bọn họ đang đón chào cho sự khởi hoàn của Linh Hồ Thập Vĩ đầu tiên của tộc.

Từ bây giờ cậu không còn là con tốt thí mặc người sắp đặt hay một người có tấm lòng nhân nghĩa hi sinh vì vạn dân nữa, cậu giờ đã được giải phong ấn lấy lại sức mạnh vốn có trước tiên cậu muốn làm một Thập Vĩ Linh Hồ có tự do tự tại sau đó mới đến việc xuống trần tìm lại vài món đồ đã làm mất.
"Haizzz, cuối cùng cũng về rồi nếu như đã quay lại rồi thì có những thứ cũng nên kết thúc rồi.".
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 26: 26: Thanh Khâu Nữ Đế


"Lý Khiêm, chào mừng ngươi trở lại.

Một vạn năm rồi, ngươi còn nhớ ta không?"
"Tiêu Tiêu? Cô là...Bạch Tiêu Tiêu!?"
"Đúng là tôi, cậu vậy mà vẫn nhớ ra tôi." Bạch Tiêu Tiêu tủm tỉm cười nói
"Hừ! Ở cả cái Thanh Khâu này cũng chỉ có mình cô là còn nhớ rõ tên của tôi, tôi sao có thể quên cô chứ? Hơn nữa cô còn là Nữ Đế duy nhất của Thanh Khâu, nếu như tôi không nhận ra cô vậy không phải là đại bất kính với Nữ Đế là cô rồi hay sao?" cậu từ từ ngồi dậy nhưng vì không đủ sức nên...
"Haizz...dậy không nổi thì đừng cố nữa, thời gian này cậu cứ ở im đây mà nghỉ ngơi đi đừng có đi đâu hết." Bạch Tiêu Tiêu nghiêm mặt nói
"Vì sao?"

"Hai ngày nữa Thiên kiếp của cậu đến rồi, trước đó ở Nhân gian cậu vì chịu Tiên kiếp mà chết nhưng may là nguyên thần không sao hơn nữa còn vượt qua được Tiên kiếp.

Giờ người ở dưới kia thay thế cậu là một mảnh hồn phách của cậu, tôi đúng chứ?"
".....Tôi không nhớ là mình làm sao mà vượt qua được Tiên kiếp nhưng việc tôi để một mảnh hồn phách thay thế mình thì tôi vẫn nhớ."
"Được rồi, cậu cứ nghỉ ngơi cho tốt đi sắp tới còn có một đợt Thiên kết nữa.

Nếu như cậu có thể vượt qua được thì cậu hoàn toàn có thể có được vinh dự lên được Thần giới còn nếu không thì cậu cũng biết rồi đấy, nhưng tôi nghĩ là khả năng đó sẽ không xảy ra đâu vì cậu có____"
"Đừng nhắc đến chuyện này nữa, tôi sẽ cố gắng vượt qua Thiên kiếp này nhưng mà...tôi muốn gặp mặt nói chuyện riêng với Thủy Quân cô có biết cách liên lạc với hắn không?"
"Cậu muốn gặp Thủy Quân? Để làm gì vậy?"
"Tôi có việc muốn nhờ hắn giúp đỡ."
"Ừm....tôi không biết, tôi chỉ biết hắn vẫn luôn đi tìm một người suốt một nghìn năm nhưng vẫn tìm không được."
"Được vậy là được rồi, nếu như hắn vẫn luôn tìm người đó vậy thì để tôi giúp hắn."
"Cậu biết người hắn tìm là ai sao?"
"Đương nhiên là biết rồi, lúc trước ở dưới kia tôi vẫn luôn tìm cách liên lạc với hắn nhưng vì tình hình không tốt cho nên mọi chuyện mới kéo dài đến tận bây giờ.

Giờ cô tìm cách liên lạc với hắn, nói cho hắn biết người hắn tìm đang ở Dinh Khâu, Liêu Ninh."
"Được, nhưng mà vì sao? Ta không hiểu, ngươi vì sao lại làm như vậy?"
"Tiêu Tiêu ngươi không biết kiếp trước là ta hại hắn, ta cũng đã nói kiếp sau không gặp lại nhưng số trời trêu ngươi lại để ta gặp lại hắn còn giúp hắn giải phong ấn còn cùng hắn ra ngoài, vốn dĩ ta định cứ để mặc như vậy đi nhưng sau đó lại nghĩ hắn biến mất lâu như vậy lại chưa từng nghĩ sẽ quay lại biển mà vẫn muốn ở bên cạnh ta cho nên..."
"Khoan đã, người ngươi nói là Tiêu Vũ Lương sao? Vậy người mà Thủy Quân dành cả một nghìn năm để tìm là Tiêu Vũ Lương sao?" trông Bạch Tiêu Tiêu có vẻ khá là bất ngờ, cậu cũng á khẩu không biết nói gì luôn vì trước giờ cậu không cần nói rõ ràng Bạch Tiêu Tiêu chỉ cần nghe thoáng qua là hiểu cậu là đang muốn ám chỉ cái gì, đây là lần đầu tiên hai người bị như vậy cho nên khống khí có hơi....ngượng ngùng đi?
"Bạch Tiêu Tiêu cô hết hiểu ta rồi."
"Ấy không phải, ta chỉ là không ngờ đến cũng không biết.

Ngươi không biết sau khi ngươi đi khỏi ta đã không rời khỏi Thanh Khâu đúng tần đấy thời gian, hoàn toàn không có thời gian đi hóng hớt chuyện thiên hạ đương nhiên sẽ không biết chuyện Thủy Quân có giao hảo với tên Giao nhân đó rồi." Bạch Tiêu Tiêu giở giọng hờn dỗi ra nói chuyện với Lý Khiêm cuối cùng cũng chỉ là muốn tránh cứ hắn một phen.
"Bạch Tiêu Tiêu ta hỏi cô, sau trận Thiên kiếp này thì cấp bậc của ta là gì?"
"Ngươi lại lảng sang chuyện khác rồi."

"Mau nói."
"Được, được, được, ta nói, ta nói là được chứ gì? Hừ, sau khi vượt qua lần Thiên kiếp này ngươi được phi thăng thành Thần, có địa vị nhất định ở Thần giới mà quan trọng nhất chính là Thần lực của ngươi có thể sáng ngang với Tứ Linh."
"Là vì...ta có thêm một cái đuôi sao? Hay là vì."
"Ngươi cũng thừa biết là vì sao mà, mẹ của ngươi còn có cha của ngươi cả hai người đó đâu có ai là bình thường đâu, đương nhiên nếu như ngươi muốn ta cũng có thể giúp ngươi phong ấn thứ kia sau khi ngươi vượt qua được Thiên kiếp."
"Không cần đâu."
"Vậy được thôi, ta phải đi rồi ngươi cứ ở đây nghỉ ngơi cho tốt đi."
"Ừm, ta biết rồi.".
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 27: Chương 27


Thời gian hai ngày cuối cùng cũng đến khi cậu vừa bước ra ngoài thì Thần kiếp của cậu cũng vừa lúc đến, nói ra cũng rất kỳ lạ người bình thường chịu Tiên kiếp và Thần kiếp xong nhẹ thì là bị nội thương còn nặng thì là hồn phi phách tán mà cậu chỉ một hồn phách mỏng manh cũng có thể chịu được mười hai đạo Thiên lôi còn lại cho chủ thể.

Còn bây giờ là Thần kiếp cũng là Thiên kiếp cuối cùng trong đời của cậu, lần này là bản thể chịu trận nhưng cũng chỉ chảy một chút máu ở miệng mà mười cái đuôi kia của cậu lại bắt đầu tỏa ra ánh lửa kì lạ chúng bao bọc cậu lại rồi trong chốc lát Thiên kiếp kia liền xong rồi.
Tám mươi mốt đạo Thiên lôi cũng chỉ khiến cậu chảy có chút máu miệng đó, từ trước đến nay trong Lục giới cũng chỉ có mình cậu và Thượng thần Mặc Uyên mới có thể làm như vậy mà thôi.
"Lý Khiêm sao rồi? Có bị thương không?"
"Tôi không sao, chỉ là trong người luôn cảm thấy có chút lạ."
"Lạ là đúng rồi, cậu bây giờ được thăng cấp là Thần rồi, có thể sử dụng Thần lực tùy ý nhưng vì thân phận đặc biệt của cậu cho lên lực Thần lực này của cậu có hơi nhiều cậu hiện tại lại chưa thể hoàn toàn kiểm soát được chúng.

Lý Khiêm tôi nghĩ cậu nên dành ra chút thời gian mà luyện hóa chúng đi, bế quan tu luyện cho đến khi hoàn toàn kiểm soát được nó rồi hẵng đi làm mấy chuyện kia." Bạch Tiêu Tiêu nghiêm nghĩ nói
"Được, vậy cô nghĩ tôi nên đến đâu để bế quan đây? Hiện giờ tôi chỉ là một kẻ lang thang không nơi để về, may thay được Nữ Đế Thanh Khâu thương xót cô cứ an bài đi tôi không có ý kiến.

"Được thôi, vậy thì....đến Côn Luân Hư đi.

Ở đó giàu linh khí với lại đối với Thanh Khâu ta cũng có chút quan hệ, cậu đến đó đi tôi sẽ viết thư nói cho chủ nhân ở đó một tiếng."
"Được.
Vậy là sau đó cậu đã cùng với Bạch Tiêu Tiêu đến núi Côn Luân tìm vị Thượng thần kia xin nhờ giúp đỡ, vì trước đó hai bên đã có giao tình cho nên rất nhanh lời của Bạch Tiêu Tiêu đã được chấp nhận.

Trong thời gian Lý Khiêm bế quan tu luyện ở đây cô liền xuống Trần gian quan sát nhất cử nhất động của người kia và cả hắn nữa, chỉ là cô không biết lần này xuống dưới lại mang đến cho mình nhiều sự bất ngờ đến thế "Đợi đến khi Lý Khiêm ra ngoài rồi nhất định phải nói cho cậu ta biết mới được.

Bạch Tiêu Tiêu khẽ cười nói
Mà ở bên kia, Lý Khiêm sau một tuần ở đây cũng đã dần nắm bắt được cách sử dụng Thần lực chỉ là thời gian càng lâu thì lại có một số chuyện lại ùn ùn kéo đến.
Mỗi khi cậu luyện hóa xong một phần Thần lực thì bản thân cậu sẽ lại nhớ ra một phần ký ức tương ứng, điểm chung của tất cả chính là về nguồn gốc thật sự của chiếc nhẫn mà phụ thân cậu để lại kia.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
2.

[BHTT] Ân

3.

Thế Gả Hào Môn: Nghiêm Tổng! Xin Buông Tha
4.

Anh Ấy Từ Chối Trở Thành Một Tên Cặn Bã Sau Ly Hôn
=====================================
"Hừ, đúng là kịch tính mà.

Không ngờ đến, vậy mà người phụ thân biệt tích kia của ta lại giấu ta nhiều chuyện như vậy.

Đến cả lương duyên cũng đã sắp đặt từ trước, nếu như ta mãi không thể luyện hóa được Thần lực thì có phải chuyện này cũng sẽ mãi được trôn vùi trong quá khứ hay không?" Lý Khiêm bỗng cảm thấy nực cười nói mà dù sao thì ở đây cũng vắng vẻ như vậy chắc hẳn là sẽ không có người nào nghe thấy nhưng trong lòng cậu không hiểu vì sao lại...bất an đến vậy chứ?
Trong lòng ngươi đang không tịnh, nếu còn như vậy nữa thì hậu quả ngươi cũng biết rồi đấy.
Ngươi là ai?

Ta là ai không quan trọng, quan trọng là ngươi phải mau chóng học được cách sử dụng Thần lực rồi đi độ kiếp cho hắn là được rồi.
"Độ kiếp? Cho ai? Vì sao ta lại phải làm như vậy?
Hứa Vân Xuyên, hắn là người đã được định hôn ước với ngươi trước đó vì thai khí không ổn định cho nên mới đem hắn giấu trong chiếc nhẫn mà phụ thân ngươi làm ra cho ngươi.

Những điều này ngươi đều đã nhìn thấy cả rồi đúng chứ?
Ừm, đều thấy cả rồi.

Nhưng vì sao?
Nếu muốn biết, vậy thì ngươi hãy tự đi tìm câu trả lời đi..
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 28-29: Quy Vị - Quy Vị (2)


<b>28: Quy Vị </b>

<b>Giọng nói thần bí kia vừa biến mất thì cậu lại bị kéo vào trong mộng cảnh, nói ra cũng thật lạ đời trước cậu cố gắng tu luyện đến khi xuống trần lịch kiếp thì lại trải qua vô vàn sự việc, từ đó mới biết được thế nào là yêu, thế nào là hận, thế nào là thương, thế nào là đau.

Nhiều khi cậu nghĩ bản thân dường như là đang lịch kiếp thay người khác vậy, vì một tán tiên như cậu đâu thể lịch kiếp quá một lần chứ thế nhưng cậu lại ở dưới trần gian những một năm (à thì, thật ra là còn tận ba tháng nữa mới đủ một năm).
Lúc tỉnh lại Bạch Tiêu Tiêu nói nghìn năm không gặp là vì nghìn năm nay cậu vẫn luôn đi khắp nơi tìm kiếm bóng hình của một người về sau lại không hiểu vì cơ sự gì mà xuống trần lịch kiếp, những sự việc xảy ra ở phàm trần cùng với mối nhân duyên với Giao nhân kia có lẽ....đã sớm được định sẵn cả rồi.
Lại nói cậu sau khi vào bên trong mộng cảnh này thì không kiềm chế nổi cảm xúc của bản thân mình nữa, vì những gì hiện ra trước mắt cậu...chính là những góc khuất mà cậu vĩnh viễn cũng không bao giờ được biết đến.
Cho đến khi ra khỏi mộng cảnh cậu vẫn không khỏi bàng hoàng với những gì mình đã chứng kiến mà câu chuyện về chiếc nhẫn kia cũng nằm trong số đó, giờ thì cậu đã hoàn toàn hiểu được vì sao trong kiếp thứ hai kia của mình lại xuất hiện cặp nhẫn rồi.

Còn có Tiêu Vũ Lương, mối lương duyên này của cậu và hắn trải qua ba kiếp mà vẫn luôn bền vững như vậy, hồi trước trước đó cậu có nghe người ta đồn thổi chuyện của Bạch cô cô với Thái tử Thiên tộc cậu nghĩ mối nhân duyên như vậy thật hiếm có, đến khi nó xảy ra với bản thân cậu lại cảm thấy bất ngờ, không dám tin chuyện như vậy lại xảy ra với mình.

Mọi người quả nhiên là đã được người khác sắp đặt cả rồi, cậu chỉ là người đi thực hiện chúng thành sự thật mà thôi.
Ngọc trai, vảy rồng, ngọc bích còn có Phượng Vũ.

Tất cả những thứ này chính là nguyên liệu chính để chế tạo chiếc nhẫn có thể chứa đựng được nguyên thần, linh lực, tu vi thậm chí là Thần lực.

Phụ thân của cậu là Hỏa Phượng duy nhất trong tộc kiếp trước cùng với tiểu hồ ly của Thanh Khâu kết làm phu thê rồi sinh ra cậu, sau đó vì được Chủ Thần để mắt đến cho nên ông ấy mới phải về tộc từ đó không còn liên can gì đến hai mẹ con cậu nữa cũng không còn nhớ gì đến chuyện trước kia nữa, chiếc nhẫn này là món quà đầu tiên cũng là cuối cùng mà ông dành cho cậu.
Còn về hôn ước thì có lẽ là do Chủ Thần đề ra như là quà đền bù cho việc chia cắt tình thân này đi.

Lại nói ở Nhân gian Bạch Tiêu Tiêu vẫn luôn âm thầm quan sát Tăng Thuấn Hy còn âm thầm làm một số việc mà hắn không thể làm, chung quy cũng chỉ là muốn hắn có thể mau chóng quay về nhưng mà có vẻ là không thể rồi.
Chuyện là cô không thể làm gì để tăng nhanh tiến độ hết á, mọi chuyện cô có thể làm là: chờ đợi.

Đúng chính là chờ đợi, âm thầm quan sát mọi sinh hoạt hàng ngày của Tăng Thuấn Hy còn có cái người tên Tiêu Vũ Lương kia nữa.

Sau khi tiết lộ thông tin cho Lưu Vũ Ninh hắn rất nhanh đã đến rồi đưa Tiêu Vũ Lương rời khỏi, đương nhiên không phải vì vậy mà cuộc sống sau này của cậu sẽ không còn chướng ngại gì mà nó chỉ phong phú hơn trước kia một chút thôi.🙂)
Quay lại Côn Luân Hư, hiện tại tiến độ luyện hóa của Lý Khiêm cũng sắp thành rồi chỉ là cậu hiện vẫn đang chìm đám trong mộng cảnh cho nên cậu hoàn toàn không hay biết tốc độ luyện hóa đang tăng lên trước kia rất nhiều.

Bình thường một ngày cậu có thể luyện hóa được ba phần nhưng hiện tại tất cả số Thần lực cần được luyện hóa còn không đến một phần nữa, nói như vậy chuyện cậu bị rơi vào mộng cảnh có khi lại là chuyện tốt cũng nên..

<b>29: Quy Vị (2)
</b>

Thần lực luyện hóa sắp thành rồi, mọi chuyện xảy ra trong mộng cảnh cũng không còn nhiều nữa, chỉ là không hiểu vì sao Lý Khiêm cậu ấy vẫn không có dấu hiệu gì là sắp tỉnh lại cả.

Nếu như cậu có thể tỉnh lại thì sẽ thấy sự biến hóa của bản thân ngay lúc này, mọi người đều biết cậu không phải là một con Hồ ly bình thường, mọi người lại càng biết cậu sau khi lịch kiếp xong thì nhanh chóng đến Côn Luân để bế quan tu luyện. Rất nhiều chuyện của cậu bị người ta đem ra để đàm tiếu, mọi nhất cử nhất động của cậu đều bị người người dòm ngó, nếu bọn họ biết cậu hiện tại đến Côn Luân không phải chỉ để bế quan tu luyện mà còn để hoàn thành bước hóa hình cuối cùng của bản thân thì không biết sẽ có cảm tưởng gì đây?

Còn nữa về chuyện thân phận của Hứa Vân Xuyên thì chắc hẳn là có rất nhiều người thắc mắc rồi đúng không? Đương nhiên, đối tượng đính hôn với Thập vĩ Hồ duy nhất của Thanh Khâu không thể là nhân vật tầm thường được rồi, chỉ là hiện tại...hì hì, hắn cũng đang lịch kiếp dưới trần gian cho nên nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn thì có lẽ là hắn sắp lịch kiếp xong rồi.

Nương thân trong Phượng Vũ* chín trăm năm, lại hấp thụ không ít linh lực của chủ nhân chiếc nhẫn. Sau khi chủ nhân chiếc nhẫn đi lịch kiếp thì cũng là lúc hắn được sinh ra, trải qua rất nhiều gian khổ cuối cùng hắn cũng trưởng thành rồi chỉ là mỗi kiếp hắn đều ở bên cạnh chủ nhân nhưng chủ nhân lại không nhận ra hắn cũng không hề biết đến sự tồn tại của hắn ở trên thế gian này.

(* Phượng Vũ này là tên của chiếc nhẫn Lý Khiêm khi trước đeo, sau này vì di lịch kiếp mà lạc mất nó. Cậu vẫn nghĩ chiếc nhẫn xuất hiện trong kiếp thứ hai chính là Phượng Vũ cho nên đã nhờ Bạch Tiêu Tiêu tìm cơ hội rồi lấy nó về.). Đọc‎ ????????????yện‎ hay‎ ????ại‎ _‎ ????????????????????????????y‎ ????n﹒ⅤN‎ _

Giờ thì thời thế thay đổi còn hắn mãi chỉ là....ừm, một thế tử Giao nhân bình thường trong mắt người khác mà thôi, không một ai biết hắn thật ra chính là Linh Thú thượng cổ vì muốn bảo vệ một người mà hạ phàm lịch kiếp lại không ngờ đến lần lịch kiếp này lại trở thành tình kiếp kéo dài đến hai kiếp. Ờ thì....kiếp đầu tiên là lần đầu tiên gặp mặt, đến kiếp thứ hai thì mới là bắt đầu cho mối tình truyền kiếp.

Tóm lại, thời hạn sắp đến rồi mọi chuyện đều có quy luật, nếu không nhầm thì hiện tại ở dưới hạ giới Tăng Thuấn Hy có lẽ sắp đi hết một cuộc đời rồi, cậu ấy đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một người con, làm tròn đạo hiếu, làm một người chồng và là một người cha tốt, cậu ấy có thể sắp được nghỉ ngơi rồi. Từ giờ trở đi cậu ấy không cần phải, lo nghĩ đủ thứ chuyện nữa, tất cả, đều đã kết thúc rồi.

Còn về Tiêu Vũ Lương, hắn sau khi bị Lưu Vũ Ninh đưa đi thì vẫn luôn ở Đông Hải làm tròn bổn phận của một thế tử, nhưng cho dù là vậy thì trong lòng hắn vẫn luôn hướng về một người cho nên khi nhận được tin người đó không còn nữa, từ sâu trong lòng hắn cảm thấy rất buồn.

Ngày đầu gặp mặt hắn còn nghĩ, cậu hiện tại đầu thai làm một thiếu gia của một gia tộc lớn, đời sau nhất định sẽ rất hạnh phúc, sẽ không phải sầu não vào những việc không đâu nữa....cũng sẽ sống rất lâu, rất lâu vì cậu và mọi người trong gia tộc cậu đều là người tu tiên, đời đời đều chỉ làm một việc duy nhất chính là trừ ma diệt tà.

Nhưng bây giờ cậu ấy lại đi rồi, cuộc đời của cậu ấy lại khống giống như những gì mà hắn nghĩ, chỉ mới có sáu mươi năm, một đời người. Một nghìn năm, bây giờ lại thêm sáu mươi năm, có lẽ cả đời này của hắn vĩnh viễn cũng không bao giờ có thể ở bên cạnh người hắn yêu được rồi.

Mà một bên khác, Bạch Tiêu Tiêu cuối cùng cũng lấy được chiếc nhẫn, cô ấy dự định sẽ quay lại Côn Luân Hư đón Lý Khiêm nhưng rồi lại nghĩ bản thân mình đến đó thì có vẻ không ổn thế nên cô ấy quyết định sẽ quay về Thanh Khâu đợi người quay lại, sẵn tiện xử lí nốt số công vụ kia luôn.

''Lý Khiêm, thời hạn ba tháng đã hết rồi, cậu cũng nên ra ngoài rồi.''

''Mặc Uyên thượng thần, những chuyện như vậy sao lại không cử người tới mà lại đích thân làm vậy?"

''Hừ, ta là thấy một tia nguyên thần kia của cậu cuối cùng cũng quay lại rồi, mọi thứ ở dưới kia cũng đều ổn cả, lần lịch kiếp này của cậu đã thành rồi, cậu bây giờ đã không đơn giản là một con Hồ ly của Thanh Khâu nữa rồi. Ta đến đây là để tiễn cậu, cũng là đến để nói cho cậu biết tung tích của Phượng Vũ và Hứa Vân Xuyên.''

''Nhưng cậu trước tiên cứ quay về Thanh Khâu trước đi, mọi chuyện ta sẽ viết thư rồi gửi cho cậu sau. Lý Khiêm thượng thần, mời ngài xuất sơn.''

''Mặc Uyên thượng thần, ngài khách khí rồi. Ta chỉ là một tiểu yêu hồ đặc biệt hơn những đồng loại trong tộc, bây giờ tu đến cảnh giới này lại thêm Thần lực thức tỉnh, sau này nếu có gì sơ sót mong ngài có thể đứng ra giúp đỡ.''

''Được, vậy....ta chúc mừng cậu qua được Thiên kiếp có được Thần lực, chúc mừng cậu....có thể bình an quy vị.''
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 30: 30: Hôn Ước


Từ thời hồng hoang Chủ Thần và Hứa Vân Xuyên sớm quen biết nhau, bọn họ thỉnh thoảng sẽ ra tay giúp đỡ đối phương ở một số phương diện hoặc một số việc mà bản thân họ có thể làm.
Cho đến một ngày, Hứa Vân Xuyên hắn đột nhiên quyết định đi lịch kiếp, mọi chuyện sau đó đều là được bắt đầu từ đây.
Vào kiếp thứ nhất, hắn đầu thai vào Long tộc nhưng vì một nửa huyết mạch của hắn lại là của Giao nhân cho nên ngay từ khi còn trong bụng mẹ hắn đã bị người người ghét bỏ.

Khi Phương Thanh (cha của Lý Khiêm) đến để lấy Nước mắt Giao nhân cũng chính là Ngọc trai trong mắt phàm nhân và Vảy rồng thì lại vô tình bị cuốn vào vòng xoáy nội chiến của Long tộc.

Đây cũng chính là lý do vì sao sau khi làm xong chiếc nhẫn Phượng Vũ, ông đã đem thai khí kia vào trong chiếc nhẫn rồi để nó hút à không là hấp thụ linh lực của con trai mình mà từ từ lớn lên.
Chỉ là khi nó lớn lên rồi hóa hình thì cũng là lúc Lý Khiêm xuống trần lịch kiếp.

Lúc đó, hắn cũng định lịch kiếp nhưng rồi lại sợ sau khi lịch kiếp thì tất cả ký ức về người đó đều bị một chén Vong Xuyên làm cho quên sạch, cho nên hắn quyết định hạ phàm rồi âm thầm bên cạnh người đó, âm thầm bảo vệ người đó.
Đến kiếp thứ hai, hắn đến gặp Nguyệt Lão xin một sợi tơ hồng rồi buộc một đầu vào tay của người đó, một đầu vào tay của mình sau khi kiểm tra chắc chắn mọi chuyện, lúc này hắn mới yên tâm mà uống chém canh Vong Xuyên, bước vào cánh cửa luôn hồi.
Chỉ là hắn mãi không biết hắn vậy mà đã bước sang lần lịch kiếp thứ hai rồi, đã vậy lại còn là Tình kiếp nữa chứ.
Về chuyện hôn ước giữa hắn với Lý Khiêm thì hắn cũng giống như cậu vậy, không biết một chút gì hết vì khi đó hắn đã chuyển thế và đang sống lương tựa vào số linh lực mà hắn chôm được của Lý Khiêm cậu mà🙂) (xuống cấp thật sự)
Còn nữa, nếu nhớ không lầm thì trong lúc lập ra hôn ước này Chủ Thần có nói: Bản Chủ Thần ta lấy danh nghĩ là huynh trưởng của hắn để lập bản hôn ước giữa hai tộc, nếu sau này người đệ đệ kia của ta có không đồng ý hay có bất kỳ hành động nào khiến Phượng tộc chạnh lòng thì hôn ước sẽ được coi như hủy bỏ.

Nhưng mà hôn ước này có thực sự sẽ như lời nói kia mà bị hủy bỏ không?
Không đâu.

Tờ hồng đã được buộc vào tay của ai rồi thì cho dù có chạy trốn cách mấy thì cũng không thể thoát được, trừ khi dây tơ hồng bị cắt hoặc duyên phận của hai người đã hết nếu không thì cho dù giữa hai người có mâu thuẫn gay gắt như thế nào thì đến một lúc nào đó mọi chuyện đều sẽ chấm dứt, hai người sẽ lại làm hòa rồi sẽ lại bên nhau giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Và đương nhiên duyên phận của hai người họ hiện tại vẫn luôn được trói chặt lại với nhau cho dù có là thay đổi thân phận.
Ở Thanh Khâu hiện tại, Lý Khiêm đã ngồi ở Động Hồ Ly rất lâu rồi nhưng người cần đến lại không thấy đâu ngược lại người không cần đến lại đang ngồi đối diện với cậu.
Xin chào, giới thiệu một chút, tôi là Kim Tiêu là tộc trưởng của đương nhiệm của Phượng tộc.

Từ sớm đã nghe danh của cậu qua lời kể của cha tôi nhưng vì cậu vẫn luôn ở dưới trần lịch kiếp cho nên vẫn chưa thể gặp mặt.
Người của Phượng tộc sao?"
Đúng vậy, nếu xét theo tuổi tác thì chúng ta bằng tuổi nhau nhưng nếu xét theo vai vế thì tôi vẫn nên gọi cậu một tiếng biểu ca.
.......
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 31: Chương 31


Vậy, cậu đến đây tìm tôi là coa việc gì?"
Tôi chỉ là muốn gặp mặt người biểu ca là anh mà thôi, nhưng sau khi gặp anh xong thì tôi lại sực nhớ ra là mình còn có chuyện khác nữa.

Kim Tiêu nhìn Lý Khiêm rồi cười đầy ẩn ý nói: Hôn ước của anh với Linh thú Thượng cổ Côn Bằng, anh chắc là đã biết rồi đúng không? Vậy, anh tính khi nào mới đi thực hiện nó đây? À đúng rồi, trước tiên phải hỏi anh xem....liệu anh có đồng ý mối hôn sự này không đã chứ nhỉ?"
Kim Tiêu đúng không? Tôi cũng chỉ là mới biết đến chuyện này, mà theo tôi biết thì....hừ, Linh thú Côn Bằng từ lâu đã luân hồi chuyển kiếp đến bây giờ vẫn chưa quay lại, cái ngày lập ra hôn ước hắn đâu có mặt, là Thân tôn là tự mình lập ra không hề có sự đồng ý của hắn.

Nhưng mà, tôi cũng không nói là không làm chỉ là đến gương mặt hắn trông như thế nào tôi cũng không biết, cậu nói xem tôi nên làm thế nào đây?"
Anh là muốn hoãn lại chuyện này sao?
.....Tôi chỉ muốn nói, hoặc là các người tìm được chuyển thế của hắn hoặc là hắn đến tìm tôi, bằng không các người đừng hòng Lý Khiêm tôi làm cái gì cho các người.
Không cần phải nóng, tôi chỉ là.....hửm?
Lý Khiêm, Lý Khiêm cậu....
Tiêu Tiêu, cô về rồi! Sao vậy?"
Ngũ sắc Thiên lôi....

Lão Thiên gia này là muốn cái gì đây? Lúc đó, chẳng lẽ....Hứa Vân Xuyên hắn về rồi?"
Không phải chứ!!
Nói như vậy hôn ước này có cơ hội được thành sự thật rồi? có lẽ người vui nhất ở đây chính là Kim Tiêu hắn mà thôi còn Lý Khiêm và Bạch Tiêu Tiêu thì là cả một bầu trời kinh ngạc và sụt đổ.
À đúng rồi, Lý Khiêm cái này trả lại cho cậu.

Cậu xem xem có phải là nó không?" đứng thần người một lúc lâu sau Bạch Tiêu Tiêu mới nhớ ra lý do mình đến gặp Lý Khiêm là gì.
Chiếc nhẫn này là cô lấy từ Tăng Thuấn Hy?"
Ừm.
Vậy còn hắn thì sao?"
Hắn sao? Về Đông Hải rồi, nhưng mà tôi nghe nói ở đó đang nội chiến.
Trong lúc hai người đang nói chuyện thì bên ngoài kia vì Ngũ sắc Thiên lôi mà chao đảo cả nên, tóm lại là rất loạn.
Lý Khiêm đừng nói nữa, ngoài kia, đang rất loạn.

Cậu mau đi kết thúc tất cả đi, sau đó thì đến Phượng tộc một chuyến, Lý trưởng lão muốn gặp cậu.

Kim Tiêu đột nhiên nghiêm túc nói
Được.
Lý Khiêm Ngũ sắc Thiên lôi, cậu có chắc chắn là vượt qua được không?"
Chắc chắn được, cô tin tôi đi Thiên kiếp tôi còm qua được thì Ngũ sắc Thiên lôi là cái gì chứ.
Đừng nhìn thấy bộ mặt đầy tự tin và lạc quan này của cậu đánh lừa thật ra, trong lòng cậu hiểu rõ uy lực của Ngũ sắc thiên lôi nàu mạnh như thế nào, nếu như không vượt qua được thì chỉ có hòn phi phách tán không được siêu sinh.

Đây là còm chưa kể cậu lại còn là Hồ Ly đặc biệt nhất trong Thanh Khâu mang trong mình hai huyết mạch, một cái là của Thanh Khâu Hồ tộc, một cái là của một trong các tứ linh Thần thú vậy cho nên cậu nhất định sẽ vượt qua được lần thử nghiệm này của Lão Thiên gia, nhất định là vậy.
Bạch Tiêu Tiêu, cô ở đây ổn định mọi người còn tôi sẽ đi đến khu rừng kế bên để linh hội Ngũ sắc thiên lôi, như vậy sẽ không có ai bị nó ảnh hưởng nữa.
Lý Khiêm cậu nắm chắc mấy phần là bản thân có thể chống đỡ được Ngũ sắc thiên lôi? Phải biết Ngũ sắc thiên lôi này rất khác với Thiên kiếp, hơn nữa cũng không có mấy người được Lão Thiên gia ban ân điển này đâu.
Vậy cho nên tôi sẽ trân trọng thật tốt cơ hội này, vượt qua đợt này là tôi có thể chính thức trở thành Thần rồi.
Cũng có thể nói, cậu đã có cơ hội gặp Lý thúc rồi.
Gặp ông ta làm gì chứ? mỗi lần nhắc tới người này cậu đều sẽ tức giận vì ông đã bỏ rơi mẹ cậu và cậu mà đi, vì ông ấy đã không còn là ba của cậu nữa rồi.
Tôi đi đây, mấy ngày sau gặp lại.
Được, tôi và Lý trưởng lão ở Phượng tộc đợi cậu..
 
Back
Top Bottom