Đô Thị  [Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,502,624
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
luong-hy-chap-niem-toi-muon-cau.jpg

[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Tác giả: Khương Anh
Thể loại: Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện [Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu! của tác giả Khương Anh. Một nghìn năm rồi, đã qua chừng đó thời gian rồi.

Tại sao?

Tại sao hiện giờ mới xuất hiện?

Chừng ấy năm dằng dặc, chừng ấy năm khổ đau...

Ngươi trốn tránh ta sao?

"Tiểu Hy ta nói cho ngươi biết, cho dù ngươi có trốn đi đâu thì ta vẫn sẽ tìm ra ngươi."​
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 1: 1: Mở Đầu


Tăng gia là một gia tộc trừ tà lâu đời ở Hàng Châu, bọn họ rất có tiếng trong dân gian, có rất nhiều người biết đến bọn họ.

Tăng gia đã diệt trừ không ít yêu ma quỷ quái, cũng kết thù với không ít người, điều đáng nói ở đây là nhân số của Tăng gia rất có hạn bọn họ đa phần không sống quá ba mươi tuổi.

Nhưng từ ngày cậu ấy ra đời thì cũng đã đem lại cho Tăng gia một niềm hi vọng, hi vọng bọn họ có thể phá giải lời nguyền của gia tộc này.
Cậu tên Tăng Thuấn Hy, là tiểu thiếu gia dòng chính của Tăng gia.

Từ nhỏ cậu đã được mọi người yêu thương hết mức, cậu cũng như những đứa trẻ khác ở Tăng gia đều phải học cách trừ tà, cho nên từ nhỏ cậu đã đọc không ít các loại sách có liên quan đến ma quỷ, cũng biết không ít tên của chúng.

Chỉ vì trong tộc chỉ có mình cậu là có con mắt âm dương cho nên rất được các trưởng bối trong nhà chú ý đến, các buổi huấn luyện của cậu cũng khắc nghiệt hơn nhiều so với người khác trong tộc.
"Chương Dương thúc thúc, có phải chỉ cần con mạnh lên rồi thì sẽ được ra ngoài cùng mọi người không?"
"Đúng vậy, Tiểu Hy con phải chăm chỉ luyện tập có như vậy thì thực lực của con mới mạnh lên được, lúc đó thì con có thể đi rất nhiều nơi mà không lo sẽ bị người khác khi dễ bắt nạt con nữa."
"Vậy...vậy con sẽ cố gắng chăm chỉ luyện tập cùng Chương Dương thúc thúc có được không?" Tiểu Hy lắp bắp nói
"Được thôi, vậy chúng ta bắt đầu đi."
Thời gian trôi qua, giờ cậu đã đến tuổi thành niên rồi cũng đã đến lúc ra ngoài rèn luyện một chút rồi.

Lần này ra ngoài không chỉ có mình cậu mà còn có rất nhiều người khác, trước khi đi mẹ của cậu đã đặc biệt đưa cho cậu bảo khí còn dặn dò cậu phải hết sức cẩn thận, đừng để bị thương.
"Tiểu Hy con cũng biết bản thân mệnh cách đặc biệt, cho nên tuyệt đối không được để bị thương nghe chưa?"
"Được con biết rồi, con sẽ cẩn thận không để bản thân bị thương."

"Đây là bảo khí mà ta đặc biệt nhờ cha con đi làm, con giữ lấy nó sẽ giúp ích cho con ít nhiều trong lần rèn luyện này."
"Được, cảm ơn nương."
"Tiểu Hy đến giờ phải lên đường rồi." Cha cậu bên ngoài lên tiếng nhắc nhở cậu
"Nương con phải đi rồi, người ở lại bảo trọng." nói xong cậu cứ vậy mà bước đi, không một lần quay đầu nữa vì cậu không biết lần này đi còn có thể quay trở lại được nữa hay không.
Sau khi rời khỏi Tăng gia cậu liền đi thẳng đến mục tiêu của mình, chính là Tiêu gia trang nằm ở trong dãy núi Tuấn Tật.

Nơi đây chướng khí bao quay dày đặc, xung quanh lại chứa vô số yêu quái nhưng nghe nói ở đây trước kia đã từng là nơi vô cùng hoa mĩ là nơi có vô số cảnh đẹp, muôn hoa đua nở, là một nơi linh khí dồi dào.

Mà thực tại lại trở thành một nơi không chút sức sống, chướng khí mù mịt như vậy chắc chắn chỉ có một lý do duy nhất chính là ở đây có thể đã phong ấn thứ gì đó mà cậu có mặt ở đây chính là để giải quyết mấy cái vấn đề này.

Chẳng qua chướng khí ở đây quá dày đặc còn có chiều hướng lan sang những vùng lân cận ảnh hưởng đến đời sống của những người ở đó, chứ không thì cậu cũng không muốn ở đây một chút nào đâu ở đây cũng quá u ám rồi!!
Thất thần suy nghĩ lung tung một hồi cậu đột nhiên nghe thấy ai đó đang nói chuyện, mới đầu cậu chưa kịp phản ứng nhưng đợi sau khi hoàn hồn thì cậu mới phát hiện đây là giọng nói của một nam nhân.

Hơn nữa còn rất trẻ, cậu bấy giờ mới bắt đầu đi sâu vào bên trong cậu cứ đi như vậy qua rất lâu rồi nhưng khoảng cách giữa cậu và âm thanh đó vẫn rất xa, cậu dừng lại quan sát xung quanh một lát rồi lại đi về phía trước khoảng hai mươi bước rồi dừng lại đưa tay ra kết ấn lúc này trước mặt cậu liền xuất hiện một cánh cửa bên trên ghi Tiêu gia trang.

Thông qua mắt Âm Dương cậu có thể thấy được âm khí ở đây rất nặng có lẽ chướng khí cũng là từ nơi này mà ra, nhưng có một điều cậu không hiểu vì sao nơi này lại thành ra như này chứ? Rốt cuộc là vì lý do gì mà nơi lại sản sinh ra nhiều chướng khí như vậy chứ?.
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 2: 2: Sơ Kiến


Sơ kiến: Lần đầu gặp mặt chính là bài ost của Đông Cung ấy, ai xem rồi thì chắc chắn là sẽ biết🙂)
___________
Lần đầu tiên bước vào Tiêu gia trang trong lòng cậu đột nhiên nảy sinh một cảm giác rất quen thuộc, giống như nơi này cậu đã từng đến rồi vậy cậu cũng đã quan sát kĩ càng xung quanh nơi này ngoại trừ oán khí và chướng khí ra thì chẳng còn gì hết.

Trong lúc suy nghĩ cậu đã bất giác đi đến một nơi mà sau khi hoàn hồn lại cậu mới nhận ra bản thân vậy mà đã đi đến từ đường của Tiêu gia này rồi, trước đó cũng đã nói đây là lần đầu tiên cậu đến đây nhưng cảm giác quen thuộc kia vẫn luôn hiện diện ở đây nó không hề biến mất lúc này cậu bắt đầu hoài nghi vì sao lại như vậy cơ chứ? Có khi nào là liên quan đến tiền kiếp hay đại loại tương tự như thế không?.

Truyện Linh Dị
Đang lúc suy nghĩ cậu đột nhiên nghe thấy một âm thanh của đồ vật rơi xuống đất, khi quay người lại thì cậu phát hiện dưới đất xuất hiện một cái hộp gỗ cậu tiến đến nhặt hộp gỗ lên phủi bụi bặm thên đó đi rồi mở ra xem, bên trong chứa hai vật một là phong thư cái còn lại là....!
"Nhẫn sao? Vì sao lại đặt nhẫn này ở đây cơ chứ? Không phải đây là vật liền thân hay sao? Hay...đây là quà mà gia chủ muốn tặng cho ai đó?"
Vì hiếu kỳ cậu đã to gan mở phong thư đó ra xem nội dung bên trong của bức thư đó nào ngờ sau khi đọc xong cậu liền đờ ra hai tay bắt đầu run rẩy miệng há to mắt trợn trừng lên không dám tin vào những gì mình nhìn thấy: đây chính là một bức thư tình gia chủ chính là muốn đem cái hộp này tặng cho một người nhưng không biết tại sao lại không thể tặng được cho người kia mà điều khiến cho cậu có những phản ứng thái quá kia là...người mà gia chủ muốn tặng quà kèm theo bức thư tình này chính là___
"Tiểu Hy? Là mình sao? Không chắc chắn là một người có cái tên giống mình, nhưng vì sao mình lại cảm thấy cái nhẫn này quen mắt thế nhỉ?"
Đúng rồi cậu đã từng nhìn thấy nó một lần rồi mà bản thân cậu lại coi nó như một miếng ngọc bội mà đeo nó ở thắt lưng đến khi lớn lên cậu lại đan nó vào một sợi dây rồi đeo ở cổ, đợi cậu nghĩ ra thì bên ngoài đột nhiên tối đen bên cạnh cậu đột nhiên xuất hiện một người có lẽ đây chính là gia chủ của nơi này cũng nên.

"Anh là ai vậy? Anh có phải gia chủ của nơi này không? Anh có thể cho tôi biết vì sao anh lại bị nhốt ở đây không? Còn nữa chướng khí ở đây vì sao lại nặng như vậy, anh có biết không?" sau khi lấy lại bình tĩnh cậu bắt đầu dò hỏi người kia, nghe ngữ khí thì có vẻ rất ổn nhưng bên trong cậu vẫn rất sợ nội tâm cậu đang gào thét nhè nhẹ, nói gì thì nói chứ cái kiểu đột nhiên xuất hiện này cũng quá dọa người rồi (。ŏ﹏ŏ)
Người kia nhìn cậu, nhìn rất lâu.

Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt mà hắn nhìn cậu giống như nhìn một cố nhân vậy, lẽ nào hắn biết cậu sao? Hay bản thân gương mặt này của cậu giống vớ một người quen nào đó của hắn?
"Tiểu ca ca, anh nói gì đi sao anh cứ nhìn tôi hoài vậy? Anh như vậy tôi cảm thấy ngại lắm đấy, tiểu ca ca." cậu dè dặt nói
Nói xong rồi cậu lại nhìn hắn, hai người cứ vậy mà nhìn nhau được một lúc thì vì quá ngại nên trong vô thức cậu đã làm ra một loại những động tác mà những động tác này lại gợi lại cho hắn nhớ đến một người, hắn nhìn cậu chằm chằm rồi nói: "Tiểu Hy ta đã ở đây đợi ngươi rất lâu rồi, vì sao đến giờ ngươi nới đến tìm ta?"

Cậu giật mình nhìn người trước mặt, hắn lại nói: "Tiểu Hy có phải ngươi đã quên mất ta rồi không?"
Lúc này hắn tiến lại gần cậu rồi đưa tay lên xoa xoa hai bên mặt của cậu, bàn tay của hắn rất lạnh cậu bất giác run lên một cái hai chân vô thức mà lùi về sau một bước, cậu cau mày nói: "Tôi không phải Tiểu Hy của anh, người anh muốn tìm không phải tôi cho dù tên có giống thì cũng không phải là một người."
"Tiểu Hy, Tiểu Hy ta biết là ngươi chẳng qua là ngươi đang giân ta cho nên mới nói như vậy có đúng không? Đúng rồi, ngươi hiện tại đã không còn nhớ được gì nữa rồi...không sao, nếu không nhớ nữa thì cứ quên nó đi chúng ta bắt đầu lại từ đầu có được không?".
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 3: Chương 3


Cậu lúc này rất muốn nói một lời giải thích với người này nhưng hành động tiếp theo của hắn đã chặn lại những gì mà cậu định nói ra: hắn đưa tay cầm lấy chiếc nhẫn rồi thành thục cầm tay phải của cậu lên rồi đeo nó lên ngón áp út của cậu, sau khi đeo nó lên anh ta đột nhiên biến mất mà chiếc nhẫn kia cũng đột nhiên phát sáng còn cậu thì như chết lặng chỉ biết đứng yên ở đó.

Đợi đến khi cậu kịp nhận ra thì mọi thứ đã chuyển sang một hướng hoàn toàn khác: chiếc nhẫn cậu đang đeo đột nhiên phát sáng, sau khi ánh sáng đó biến mất thì hiện ra trước mặt cậu là một sợi tơ hồng nó nối liền với chiếc nhẫn.

Một lần nữa vì hiếu kỳ cho nên cậu đã đi theo hướng mà sợi tơ hồng đó chỉ dẫn, đi một hồi cuối cùng cũng đến điểm cuối của nó lúc ngẩng đầu lên xem cậu phát hiện đây chính là gian phòng của người kia vì cách bài trí ở đây rất khác cho nên cậu mới đoán đây chính là phòng của gia chủ cũng chính là cái người đột ngột xuất hiện rồi đột ngột biến mất kia.

"Ngươi tìm ra nơi này rồi còn không nhận mình chính là Tiểu Hy?" người kia lại đột nhiên lên tiếng nói
"Tôi quà thật tên là Hy nhưng mà tôi không phải Tiểu Hy kia của anh, tôi tên Tăng Thuấn Hy không biết vị kia của anh tên đầy đủ là gì vậy?" Thuấn Hy cậu vội giải thích
"Tăng Thuấn Hy? Tiểu Hy người lại đổi họ tên rồi, nhưng Tiểu Hy cho dù ngươi có đổi tên thì ta vẫn nhận ra ngươi." trong giọng nói của hắn có một chút hằn học, một chút bá đạo.

Quả nhiên là công tử nhà giàu có khác, không lẽ nhà giàu thời xưa ai cũng như vậy hết sao?
"Được rồi, tôi lười giải thích với anh cứ cho là tôi là người đó nhưng trước đó anh cũng đã nói tôi bây giờ đã không còn nhớ gì nữa, cho nên anh có thể nói cho tôi biết anh là ai đi được không?" Thuấn Hy cậu dõng dạc nói
"Được, ta tên Tiêu Vũ Lương là...gia chủ của Tiêu gia trang này còn ngươi Tiểu Hy ngươi chính là tình lữ của ta." nói xong hắn liền xuất hiện trước mặt cậu sau đó ôm cậu thoáng chốc xung quanh cậu đều trở nên tối đen, đợi đến khi ổn định lại thì cậu lại phát hiện bản thân mình đang bị người kia đè lên giường!!??
Cậu lúc đó vô cùng hoảng loạn nhìn người trước mặt, cậu bắt đầu phản kháng lại đối phương nhưng lại phát hiện cả tay lẫn chân đều bị người kia trói chặt lại không cử động được, đến nước này cậu cũng chỉ đành dùng khẩu đấu mà thôi.

"Anh mau thả tôi ra, anh...anh vì sao lại trói tôi lại như vậy cơ chứ? Có gì chúng ta không thể từ từ nói chuyện được sao?" cậu vừa hoảng loạn vừa sợ hãi nhìn người trước mặt kia nói
"Tiểu Hy không cần sợ ta sẽ không làm gì ngươi, ta chỉ là quá nhớ ngươi mà thôi.

Ngươi có thể ở đây cùng ta có được không? Một đêm nay thôi có được không, Tiểu Hy?" hắn vừa cầu xin vừa đe dọa cậu (à thì thật ra là đang cầu xin nhưng vì nghe cái giọng ma mị đó của anh thì lại thấy nó giống như đang đe dọa hơn cho nên cậu mới nghĩ vậy🙂))
Nhìn cậu như vậy hắn cảm thấy có chút buồn cười vậy cho nên sau đó hắn thật sự đã cười rồi nhưng điều đó lại khiến cho cậu một cảm giác không được thoải mái cho lắm vậy cho nên ngay sau đó cậu đáp trả hắn bằng một cái lườm mắt rồi cọc cằn nói: "Anh cười cái gì? Tôi trông như vậy rất buồn cười sao? Mau tránh ra nếu không tôi không khách sáo với anh nữa đâu, đến lúc đó anh cũng đừng có hỏi vì sao tôi lại động thủ với anh." aiya lần này Tiểu Hy Hy nhà mìn thật sự tức giận rồi mà người kia giống như bị đả kích vậy hắn vẫn cứ giữ nguyên tư thế đó mà nhìn cậu rất lâu, lâu đến mức cậu cảm thấy phiền luôn.

Vì không đợi được nữa cho nên cậu chỉ đành tự thân vận động tự thoát khỏi sự kìm kẹp của người kia, thành công cởi được sợi dây trói nhưng sau đó sợi dây chuyền trên cổ của cậu nó đột nhiên phát sáng còn tỏa ra nhiệt nữa cậu lúc này chỉ đành giựt nó ra rồi vứt nó xuống đất.
Chiếc nhẫn sau khi chạm đất đã vỡ thành trăm mảnh mà ánh sáng phát ra từ chiếc nhẫn đó không có biến mất mà ngày càng lan rộng ra bao phủ lấy cậu, vì quá chói mắt cho nên cậu vẫn luôn đưa tay ra che mắt rồi đợi đến khi ánh sáng kia biến mất thì bỏ xuống nhưng không biết tại sao phía trước cậu đã không còn chói mắt như trước nữa lúc lấy lại được tầm nhìn thì cậu phát hiện đằng trước cậu chính là một thân ảnh.

Là hắn, đúng rồi là hắn đã đứng ra che chắn cho cậu, cậu lúc này chỉ biết đần ra đó nhìn hắn rồi hỏi: "Vì sao anh lại làm như vậy? Nếu như tôi thật sự không phải người đó thì anh còn đối xử với tôi như vầy nữa không?".
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 4: 4: Cậu Chính Là Chốn Về Của Tôi


Nghe cậu hỏi như vậy xong hắn chỉ đứng yên đó nhìn cậu rồi cười nhẹ một cái nói: "Cậu có thể giải thoát cho tôi không? Tôi đã bị giam cầm ở đây rất lâu rồi, chướng khí ngoài kia có lẽ là do thân xác tôi tạo thành nếu cậu có thể phá giải kết giới giam giữ thân xác tôi thì có lẽ chướng khí ở nơi này sẽ từ từ biến mất."
"Cậu vừa nói cậu tên Tăng Thuấn Hy đúng không? Hừ, qua bao nhiêu kiếp rồi mà vẫn không đổi được một cái tên hẳn hoi gì cả cậu thích cái tên này như vậy sao? Nhất quyết phải để tên của mình là Hy sao?" Hắn cứ nhìn cậu rồi nói một tràng như vậy mà bản thân cậu thì đang chú ý đến một thứ khác, mọi người còn nhớ chiếc nhẫn trên cổ của cậu đột nhiên nóng lên sau khi chạm đất thì phát ra một luồng ánh sáng không?
Trước khi được Tiêu Vũ Lương che chắn Tiểu Hy cậu đã kịp lĩnh hội được một số chuyện rất thú vị: chính là tiền kiếp của cậu, cậu đã nhìn thấy một người mang gương mặt giống hệt mình.

Hắn đứng trước mặt cậu nhẹ nhàng đưa tay chạm lên trán của cậu ngay sau đó một loạt hình ảnh liền hiện ra trước mắt cậu, một lúc sau người kia lại truyền tất cả những hiểu biết của mình cho cậu bao gồm cả sức mạnh của bản thân kèm theo một câu nói Bảo hộ hắn rồi biến mất ngay sau khi tỉnh lại thì cậu đã thấy Tiêu Vũ Lương kia đang đứng trước mặt cậu rồi.

Vốn chỉ định thăm dò tâm ý của hắn nào ngờ hắn lại nói như vậy, cậu lúc này đang rất hoang mang cậu nghĩ không biết vì sao hắn lại hợp tác với cậu một cách kỳ lạ như vậy? Không phải vừa rồi hắn còn muốn cùng ngủ với cậu hay sao? Sao giờ lại thay đổi sang một trạng thái khác rồi? Thật kỳ lạ.
Cậu nhìn hắn một hồi đột nhiên mệt mỏi thở dài nói: "Vậy anh nói đi, nơi phong ấn anh nằm ở đâu? Anh là muốn đưa tôi qua đó hay là muốn tôi tự mình tìm đến đó?" Hắn cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cậu mỉm cười nói: "Tôi đưa cậu đi." nói xong hắn lại ôm lấy cậu thoáng chốc quang cảnh xung quanh cậu thay đổi hiện giờ nơi cậu đang đứng chính là một cái hồ nhưng bên trong cái hồ này rất kỳ lạ, chưa để cậu kịp hiểu vấn đề thì hắn ta đột nhiên lên tiếng nói: "Ở trung tâm, cậu có thể giải không?"
Cậu quay mặt nhìn hắn khóe miệng khẽ cưỡi nói: "Lúc trước có lẽ là không thể nhưng bây giờ thì chưa chắc, Tiêu Vũ Lương tôi nói anh nghe tôi ngày trước vốn có cái nhìn phiến diện về số kiếp nhưng thân là pháp sư trừ tà thì tất cả mọi thứ đều có thể xảy ra.

Đến bây giờ tôi có thể nói là đã có được một cái nhìn khác về chuyện này rồi, Tiêu Vũ Lương sau khi pháp chú này được phá giải thì hãy đi đến nơi anh thuộc về đi đừng mãi ở nơi này nữa, anh có nghe hiểu những gì tôi nói không?" lúc nói ra những điều này ánh mắt của cậu vẫn luôn dừng lại ở thân ảnh đó không rời, cậu chỉ muốn biết phản ứng của hắn sau khi nghe xong những lời cậu nói mà thôi cứ coi như là một kiểu thăm dò đi.

"Tiểu Hy cậu không muốn tôi ở đây sao?" hắn không nhìn cậu mà nhìn về hướng xa xa về phía mặt hồ kia hỏi cậu, cậu cũng rất nhanh liền trả lời: "Đương nhiên là không rồi, anh ít nhất cũng phải ra ngoài thăm thú một chút đi chứ? Anh định sống ẩn dật như vậy đến cuối đời này hay sao hả?"
"Vậy thì cậu hãy thu nhận tôi đi, tôi đã không còn nơi nào để đi rồi.

Nếu cậu không nhận thì tôi cũng chỉ đành ở đây suốt đời thôi, dù sao thì ngoài kia cũng đã không còn ai nhớ đến tôi nữa rồi."
"Được thôi, tôi thu nhận anh như vậy thì anh sẽ đồng ý cùng tôi ra ngoài kia sao?" cậu suy nghĩ một chút rồi nói, câu hỏi cuối kia chỉ là muốn xác nhận lại xem hắn có thật muốn hay không thôi.

Chỉ là cậu không ngờ đến hắn vậy mà đã lập tức đáp ứng lại cậu rồi nói: "Đương nhiên rồi, cậu đi đâu thì tôi sẽ đi đến đó vì giờ cậu chính là chốn về duy nhất của tôi rồi." Tiêu Vũ Lương nhìn cậu thâm tình nói.
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 5: 5: Đến Lưu Gia


Sau cuộc nói chuyện đó Tiêu Vũ Lương đã từ người dưng trở thành đồng minh của Thuấn Hy, à cụ thể chính là trở thành trợ thủ của cậu giúp cậu thanh trừ chướng khí, phá giải trận pháp quanh Tuấn Tật sơn này đổi lại thì cậu đã giúp hắn phá giải phong ấn lấy lại nhục thể, thoát khỏi cái ngục tù này.

"Được rồi nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành rồi, bây giờ tôi phải đi đến một nơi anh có muốn đi cùng không?" Tiểu Hy hớn hở vui mừng nói, thấy cậu vui như vậy trong lòng của Tiêu Vũ Lương liền cảm thấy thỏa mãn hắn nhìn cậu mỉm cười nói: "Tôi cùng cậu."
"Anh không suy nghĩ gì mà đã đáp ứng tôi rồi sao?" cậu có hơi sửng sốt nói
"Tiểu Hy tôi đã từng nói qua rồi không lẽ cậu quên rồi sao? Nếu là như vậy thì tôi sẽ nhắc lại thêm một lần nữa lần này cậu hãu nhớ cho kỹ vào nghe chưa?" ánh mắt hắn nhìn cậu làm cho cậu có chút áp lực, cậu vẫn là nghĩ bản thân nên tránh xa con người này ra xa một chút thì hơn nhưng trước mắt vì không muốn hắn cụt hứng cho nên cậu đã dùng hết tất cả dũng khí tích góp được nãy giờ mạnh dạng nhìn trực diện hắn nói: "Anh nói đi tôi, tôi nghe." ừ mặc dù có hơi run một chút🙂)
Hắn thấy cậu có biểu cảm thú vị như vậy thì trong lòng không hiểu sao liền cảm thấy rất đắc ý, hắn mỉm cười nhìn cậu rồi nói: "Được, tôi đã từng nói cậu đi đâu thì tôi sẽ đi tới đó giống như cái bóng vậy, cậu đã nghe rõ hay chưa?"

"Nghe, nghe rõ rồi.

Vậy, vậy chúng ta đi thôi nếu còn chậm trễ thì chúng ta chỉ có thể đứng trước cửa nhà hắn mà thôi." nói xong cậu liền vội vàng rời khỏi chỗ này, hắn thấy dáng vẻ vội vàng đó của cậu thì có chút buồn cười nhưng rất nhanh liền đuổi kịp cậu cùng cậu rời khỏi đây mà không chút luyến tiếc.

Trong chuyến đi này tâm tình của Thuấn Hy đột nhiên thay đổi cậu bắt đầu lo lắng bồn chồn, hơi thở không ổn định nhận thấy những dấu hiệu bất thường này của cậu Tiêu Vũ Lương hắn thực sự không hiểu tâm trạng của cậu vì sao lại thay đổi nhanh đến vậy? Cậu ấy...rốt cuộc đang lo lắng điều gì?
"Tiểu Hy cậu đang lo lắng cái gì vậy? Cậu là sợ không kịp đến đó, sợ phải đứng ở ngoài cửa sao?" hắn thấp thỏm dò hỏi
"Không có, tôi chỉ là lo liệu người phong ấn anh có đột ngột xuất hiện hay không thôi.

Nếu hắn thực sự xuất hiện thì coi như xong rồi, tôi thật sự không thể đánh lại hắn đâu...." cậu nố được một nửa thì quay ra nhìn Tiêu Vũ Lương nói tiếp: "Anh cũng không được, hắn nếu có thể phong ấn anh được lần một thì chắc chắn là sẽ có lần tiếp theo."
Tiêu Vũ Lương nhìn cậu cười tươi nói: "Cậu...đang lo lắng cho tôi sao? Không sao đâu, hắn nhất định sẽ không bao giờ đến đây cho nên cậu không cần sợ hãi."
Cậu híp mắt lại nhìn chằm chằm nói: "Anh làm sao biết được là hắn sẽ không xuất hiện ở đây cơ chứ? Nếu như hắn xuất hiện thì sao? Tôi nói trước nếu hắn đến tôi nhất định sẽ chạy, đây là ân oán cá nhân của mấy người tôi chỉ là người ngoài bị liên lụy mà thôi." nói xong cậu liền quay đầu bỏ đi tiếp đó cậu luôn giữ một khoảng cách nhất định với Tiêu Vũ Lương điều này khiến hắn cực kỳ khó chịu.

"Tiểu Hy vì sao cậu lại giữ khoảng cách với tôi vậy? Tôi đâu có ác ý với cậu, tôi sẽ không bao giờ hại cậu đâu." Tiêu Vũ Lương oan uổng nói
"Đúng anh không hại tôi nhưng những phiền phức kia của anh thì không, tôi không thích gặp phiền phức anh hiểu không?" Thuấn Hy nói: "Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, đến Lưu gia.

Đúng đến Lưu gia rồi thì tất cả mọi thứ đều có thể giải quyết rồi, có lẽ cậu ấy vẫn đang đợi tôi.

Tôi không thể để cậu ấy đợi lâu được, nếu không cậu ấy sẽ không quản tôi nữa tôi lại phải tốn sức dỗ cậu ấy nữa, như vậy thì mệt chết tôi rồi." cậu vẫn luôn ở đằng trước than vãn mà không biết ở đằng sau mình từ lúc nào đã xuất hiện một luồng sát khí âm thầm lớn mạnh.

"Tiểu Hy cậu rất quan tâm đến cảm xúc của người đó sao? Đối với cậu hắn quan trọng đến vậy sao?" Tiêu Vũ Lương gằn giọng nói, nhận thấy điều bất thường cậu có quay đầu lại nhìn Tiêu Vũ Lương thì thấy mặt của hắn càng ngày càng đen lại hắn đây là sắp phát điên lên rồi sao?
"Ừm rất quan trọng nhưng bây giờ không phải đã có anh rồi sao?" cậu nhìn hắn cười hề hề nói: "Vấn đề không phải cậu ấy đối với tôi có quan hệ gì mà vấn đề chính ở đây là cậu ấy có chịu thu nhận tấm thân tàn này rồi thu dọn bãi chiến trường mà tôi để lại hay không kìa, nếu cậu ấy không nhận thì tôi thực sự là gặp phiền phức to rồi." trong lòng Thuấn Hy lúc này đang âm thầm khóc nhiều chút, một phần là vì lo lắng cho tương lai của mình còn lại là vì cậu bắt đầu nhận ra cái người tên Tiêu Vũ Lương này thực sự rất để ý đến cậu, biểu cảm của hắn vừa rồi chính là đang phát ghen.

Nếu như cậu không nhận ra rồi kịp thời giải thích cho hắn thì có lẽ hắn sẽ không để yên cho cậu đâu (*꒦ິ꒳꒦ີ).
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 6: 6: Đến Lưu Gia 2


Sau khi đi đến chân núi Tuấn Tật hai người liền nhìn thấy một chiếc xe màu đen đang đậu ở gần đó, ban đầu cậu còn có chút nghi ngờ nhưng đến lúc tới gần thì mọi nghi ngờ kia của cậu đều đã biến mất không thấy tăm hơi đâu.

Đúng vậy, không sai chiếc xe đó chính là xe của người Lưu gia cụ thể thì chính là của Lưu Dục Hàm - bạn thân của Thuấn Hy đi theo cậu ta là em gái của mình Lưu Nhược Yên, cả ba gộp lại thì chính là thanh mai trúc mã của nhau đương nhiên là tần suất bọn họ gặp nhau, những thói quen của bọn họ sẽ phản ánh một số chuyện.

Sau khi đến gần chiếc xe việc đầu tiên cậu làm chính là mở cửa xe hộ Tiêu Vũ Lương tiến sau đó mới mở cửa xe cho mình, mới đầu Tiêu Vũ Lương còn tưởng mình sẽ được ngồi cùng với cậu nhưng đâu ngờ bên cạnh vậy mà lại là một cô gái, cô gái đó nhìn anh rồi cười nói: "Anh là người bạn mới quen của Thuấn Hy ca ca đúng không? Để em nói anh nghe nha, Thuấn Hy ca ca chỉ thích ngồi cạnh anh trai em tôi.

Vì quan hệ của hai người rất tốt, những lúc có chuyện anh ấy cũng chỉ tìm đến anh của em để xin cứu viện thôi."
Tiếp sau đó là giọng của Thuấn Hy nhưng trong giọng nói ấy lại có vài phần nuông chiều: "Nếu em nói vậy thì sự xuất hiện của em lại nói là gì đây? Là trộm lên hay năn nỉ mãi mới được hả? Thân là dược sĩ thì bớt kiếm chuyện cho người khác đi, người bạn này của anh không phải là người để em đem ra trêu đùa đâu Yên Nhi à.

À đúng rồi, em có mang thuốc đến không? Lần này anh làm hơi quá có lẽ sẽ không giống như lần trước, em có ứng phó nổ không?"
"Cậu cũng biết là mình thái quá cơ à? Nếu như tôi không đến thì có phải cậu phát sốt rồi ngất luôn trên đường hay không?" Lưu Dục Hàm tức giận nói
Thuấn Hy thất vậy cũng chẳng nói gì chỉ nhìn hắn rồi cười trừ tiếp đó cậu trực tiếp phất lờ người đối diện, quay xuống phía dưới hướng Tiêu Vũ Lương nói: "Quên chưa có giới thiệu với anh đây là hai người bạn thủa bé của tôi người kế bên anh là em gái Lưu Nhược Yên còn ngồi trước anh là Lưu Dục Hàm.

Đây là Tiêu Vũ Lương anh ấy là...." Lưu Nhược Yên đột nhiên lên tiếng cắt ngang lời của Thuấn Hy, cô ấy nói: "Em biết anh ấy có phải giống như trong sách cổ nói chính là người của tộc Giao nhân không?"
Lưu Dục Hàm kinh ngạc thốt lên: "Giao nhân? Anh ta vậy mà lại là Giao nhân sao?"
"Cậu hoài nghi anh ấy sao?" Thuấn Hy liền tiếp lời dò xét
"Không có, chỉ là tôi nghe nói Giao nhân rất ít khi lên bờ cũng có rất ít người có thể gặp được Giao nhân bọn họ.

Tiểu Hy cậu làm cách nào mà lừa anh ta đến đáy được hay vậy? Như vậy thì tần suất cậu gặp Nhược Yên cũng sẽ ít hơn là gặp tôi luôn rồi."
Lưu Nhược Yên nghe vậy tức giận đáp: "Ca mục đích của anh có phải luôn là như vậy hay không? Anh thật sự muốn độc chiếm Thuấn Hy ca ca với em sao?"
Lưu Dục Hàm tươi cười nói: "Người độc chiếm Thuấn Hy ca ca của em giờ không phải anh nữa mà là cái người ngồi kế bên em ấy, đúng rồi nhân lúc cậu chưa phát sốt Nhược Yên hai người đổi chỗ cho nhau đi."
"Hàm ca cậu giờ ghét bỏ tôi đến vậy luôn sao?" đây chính là lần đầu tiên cậu nũng nịu trước mặt người ngoài đấy nhưng cho dù có ngại thì cũng phải làm nếu không..."Cậu thực sự muốn nhìn thấy tôi biến thành người khác sao?"
"Tiểu Hy cậu lại muốn nhập định à? Cậu trong lúc làm nhiệm vụ có phải làm vỡ mất chiếc nhẫn kia rồi không? Cậu lúc đó có nhìn thấy cái gì hay là làm ra hành động gì không?" Lưu Dục Hàm tức giận nói: "Tiểu Hy cậu có biết như vậy rất nguy hiểm không? Cậu còn nhớ bản thân lần trước sau khi tôi lấy chiếc nhẫn đó cậu đã làm gì không?"
"Aiya! Dục Hàm cậu đừng tức giận tôi không sao, thật sự là không có vấn đề gì chỉ là lúc đó tôi có nhìn thấy một người.

Lần này chính là để xác định xem người đó là ai thôi cậu giúp tôi nha Dục Hàm, tôi cầu xin cậu đó~ có được không?"

Lưu Dục Hàm thở dài bất lực nhìn người kế bên rồi chỉ người phía sau mình nói: "Vậy anh ta cậu tính sao? Anh ta nhất định có liên quan nếu như cậu muốn đưa anh ta đi cùng thì phải hỏi qua ý kiến của Lưu thái bà nếu không tôi cũng hết cách.".

Đam Mỹ H Văn
"Được thôi, nhưng lần này nhập định tôi muốn ngồi thiền cậu chỉ cần sắp xếp cho tôi một phòng trống là được rồi còn về Tiêu Vũ Lương thì tôi giao cho cậu đó." nói xong cậu quay xuống hướng Lưu Nhược Yên nói: "Còn có em nữa, không được trêu chọc anh ấy có biết chưa? Nếu có bị gì thì em tự chịu có nghe không? Anh không quản nữa đâu." tiếp đó cậu hướng Tiêu Vũ Lương nói: "Anh nữa mặc dù chúng ta chỉ mới quen biết không lâu nhưng nếu anh đã quyết định đi cùng tôi thì phải làm quen với cách sống của tôi, nếu anh cảm thấy không được thì anh có thể đi tôi không cưỡng cầu."
Nói xong cậu ra hiệu cho Lưu Dục Hàm lái xe đi còn mình thì nhắm mắt lại dưỡng thần, không khí trong xe đột nhiên trầm xuống cả đoạn đường không ai nói với ai câu nào..
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 7: 7: Kinh Tâm Động Phách


Trong khoảng thời gian Thuấn Hy ngủ (à thì là dưỡng thần nhưng vì quá mệt cho nên cậu ấy đã ngủ lúc nào không hay) cậu đã vô tình bước vào thần thức của mình lúc nào không hay, ở đó trước mặt cậu lấp ló nhìn thấy bóng dáng của một người.

Người này có tỉ lệ cơ thể rất giống cậu vì là quay lưng cho nên cậu không biết gương mặt của người này có giống cậu hay không nhưng từ y phục thì cũng đủ cho cậu biết khoảng cách về thời đại của hai người có vẻ như là rất xa đấy.
"Ai đang đứng ở đó đây? Anh có thể quay mặt lại đây không?" cậu rụt rè lên tiếng
"Rất giống, cậu đã gặp hắn rồi nhỉ? Có thể nói tôi nghe cảm nghĩ của cậu về hắn không? Là Tiêu Vũ Lương ấy, hắn với cậu hai người đã đến giai đoạn nào rồi?" người kia lên tiếng đáp lại nhưng không cùng chủ đề với cậu

"Tiêu Vũ Lương? Anh biết anh ấy sao? Hai người là người quen sao?" cậu có chút bất ngờ nói: "Nhưng vì sao anh lại vào được đây? Đây là thần thức của tôi phải biết nơi này không phải ai cũng có thể vào được đâu, thời gian trước có người muốn vào trong này đàm luận với tôi nhưng lại bị kết giới chặn lại...anh làm sao vào được đây vậy?" cậu thắc mắc hỏi
"Cậu nói cậu tên Tăng Thuấn Hy nhỉ? Tôi xin tự giới thiệu tôi chính là Tiểu Hy mà hắn vẫn luôn nhắc đến hôm nay gặp mặt tôi có lời muốn nói với cậu, những chuyện tiếp sau đây tôi nói cậu đừng cho người khác biết nhất là Tiêu Vũ Lương vì con người hắn rất dễ kích động, trọng tình, hắn rất chu đáo rất hay để ý, quan sát cậu, hắn còn rất dễ ghen nữa.

Tóm lại hắn rất tốt chẳng qua tôi không có phúc ở cạnh hắn mà thôi, vì chúng ta cùng tên là Tiểu Hy cho nên đây có thể coi là một đoạn duyên phận nhỏ tôi là muốn nói cậu và tôi chính là chuyển thế của nhau.

Tăng Thuấn Hy bên trong người cậu có phong ấn sức mạnh và thần hồn của tôi và tôi chính là một mảnh thần hồn bị tách ra và bị lưu lạc lại Nhân gian, vì một vài lý do mà tôi vẫn luôn ẩn mình trong chiếc nhẫn được đeo trên người cậu bây giờ cái nhẫn đó đã mất rồi tôi cũng được giải thoát tiếp sau đây tôi sẽ dung hòa với cậu.

Sau khi dung hòa thì sức mạnh, thực lực, kiến thức và ký ức của tôi đều sẽ là của cậu nhưng nếu làm như vậy thì cậu sẽ nhất nhanh sẽ không phải là người nữa mà sẽ trở lại thân phận thật sự của mình.

Tăng Thuấn Hy cậu nên nhớ bản thân cậu là đang trốn tránh một người, đây không phải lần đầu tiên cậu xuất hiện trên thế gian bằng cái tên này và một ngày nào đó cậu vẫn sẽ phải quay lại nơi mà bản thân cậu thuộc về rồi đảm nhận chức trách mà bản thân cậu nên nhận.

Tăng Thuấn Hy lời sau cùng tôi muốn nói với cậu, vào ngày sinh nhật năm 26 tuổi của cậu sẽ là ngày tôi thực sự dung hợp lại với cậu rồi phá giải phong ấn trong người cậu, đến lúc đó cậu có thể sẽ gặp được người mà cậu không muốn gặp....như vậy cậu vẫn sẽ chọn tự đối mặt với nó chứ? Nếu như Tiêu Vũ Lương hắn biết cậu sẽ làm gì? Phong ấn hắn như cậu đã làm trước đó sao?"
Thuấn Hy lúc này không biết nên làm sao cho phải vì ở đây, ngay lúc này có quá nhiều thông tin cần cậu tiếp nhận.

Đầu tiên người đứng trước mặt cậu chính là một phần của cậu, nói cách khác chính là hai người là một mà cậu chính là chính chủ còn người này chỉ là một nhánh nhỏ của cậu mà thôi giống như một cục đất sét cùng màu ban đầu chúng ta cắt một phần nhỏ của nó ra là muốn nặn ra một hình thù khác nhỏ hơn, còn bây giờ sau khi không thể nặn nó tiếp nữa thì lại muốn dung hợp nó lại biến nó trở lại nguyên dạng và Thuấn Hy cậu đang ở trong tình huống như vậy đấy.

Đó là thông tin thứ nhất còn cái thứ hai thì lại là một chuyện hoàn toàn khác biệt nó lại liên quan đến ân oán cá nhân của một cậu khác, nói như vậy nếu như cậu và người kia thực sự dung hợp thì cậu sẽ phải đối mặt với thứ không thực sự liên quan đến mình.

Còn cuối cùng....người phong ấn Tiêu Vũ Lương vậy mà lại chính là Cậu??!!
Đúng thật là bất ngờ liên tiếp bất ngờ mà! ┐(´д`)┌
P/s: Mọi người thấy cốt truyện mới này ntn? Nó có hay hơn cốt truyện cũ hay không? Có thể cho mich xin ý kiến riêng của các bạn hay không? Mich sẽ ghi nhận và nếu có sai sót gì mich sẽ cố gắng sửa chữa *cúi gập người*.
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 8: Chương 8


Vì thời gian cậu ở trong thần thức với bên ngoài kia không giống nhau cho nên bất giác bản thân cậu ở bên ngoài đã ngủ quá lâu rồi vì nhận thấy điều bất thường này Lưu Dục Hàm đã cho xe chạy hết tốc lực nhanh chóng về đến Lưu gia dự định đưa cậu đến phòng trống dành riêng cho cậu ấy nhưng khi gần đến Lưu gia thì Thuấn Hy cậu đã bắt đầu có dấu hiệu tỉnh lại rồi có điều thân nhiệt lần này chỉ hơi nóng một chút hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến thân thể, nói cách khác lần này làm nhiệm vụ quay lại Tăng Thuấn Hy hoàn toàn khỏe mạnh không hề có dấu hiệu đổ bệnh như những lần trước.

"Tiểu Hy cậu tỉnh rồi? Cậu rốt cuộc đã nhìn thấy cái gì vậy? Vì sao mãi không tỉnh lại, lẽ nào có người cản trở cậu rời khỏi hay sao?" Lưu Dục Hàm lo lắng nói
"Không có, chỉ là có một số chuyện tôi nghĩ mãi không thông cần thời gian để từ từ tiếp nhận đợi đến khi hoàn hồn lại thì mới phát hiện bản thân bất giác đã ở đây rất lâu rồi, thiết nghĩ mọi người ở ngoài chắc hẳn là rất lo lắng cho nên! xin lỗi nha để mọi người lo lắng rồi.

" Thuấn Hy yếu ớt nói

"Tiểu Hy rốt cuộc thì cậu đã nhìn thấy cái gì vậy?"
"Hàm ca tôi bây giờ rất mệt, giờ tôi thực sự trở thành bệnh nhân rồi cậu không thể buông tha cho tôi hay sao?" Thuấn Hy ấm ức nói, tiếp đó hướng Tiêu Vũ Lương nói: "Vũ Lương anh cứ ngồi đó nhìn bọn họ bắt nạt tôi sao? Anh phải lên tiếng bảo vệ tôi đi chứ? Có phải anh không cần tôi nữa rồi không, như vậy không bằng tôi nên đi tìm Ninh ca thì hơn anh ấy nhất định sẽ bảo vệ tôi, không giống các người suốt ngày chỉ biết tìm cơ hội bắt nạt tôi thôi.

" cậu giận dỗi Lưu Dục Hàm vì cậu ta luôn thừa cơ bắt nạt cậu rồi quay ra tìm Tiêu Vũ Lương mong anh ta có thể lên tiếng bênh vực cậu nhưng sau đó liền quay ngoắt đi giận dỗi với hắn đã vậy còn có Tiểu Nhược Yên không làm gì cũng trúng đạn🙂)
"Thuấn Hy ca ca em chưa có nói gì hết mà, vì sao anh lại lôi cả em vào vậy?" nói xong cô quay ra trách móc anh trai của mình: "Ca anh xem lần sau anh có thể đừng làm như vậy nữa không? Lần nào em cũng bị kéo vào nội đấu của hai người, mệt chết em rồi nhưng lần này thì khác nha còn có một người cùng chung số phận với em rồi.

" cô tươi cười nhìn về phía Tiêu Vũ Lương nói
"Anh không phải đang nội đấu chỉ là muốn xem phản ứng của hai người thôi, Vũ Lương tôi có thể gọi anh như vậy được không?" cậu quay ra hỏi ý kiến đợi khi Tiêu Vũ Lương gật đầu đồng ý rồi cậu mới tiếp tục nói: "Khi nãy tôi có cảm nhận được chiếc nhẫn ở trên tay tôi có linh tính, tôi nghĩ nó có liên quan đến cảm xúc của tôi cho nên mới thử một chút sẵn tiện khảo nghiệm xem phản ứng của hai người, nhưng đúng thật là rất thú vị.

" cậu giải thích xong liền không kìm được mà bật cười một tiếng
"Vậy anh cũng biết sao, anh hai? Vậy là hai người vừa nãy là diễn cho em với Tiêu ca đây xem sao?"

"Không phải hắn cũng biết chỉ là không có nói ra mà thôi.

" Lưu Dục Hàm ung dung nói
"Ừm chỉ là tôi không biết anh làm sao biết tôi với Dục Hàm là đang diễn vậy?"
"Tôi nhìn thấy được, Tiểu Hy cậu sẽ không nói như vậy với tôi.

"
"Vậy anh nghĩ như tôi muốn trách móc anh thì sẽ dùng giọng điệu như thế nào?"

"Tiểu Hy cậu sẽ không trách móc tôi đâu, mà cho dù có đi chăng nữa thì cũng sẽ không làm trước mặt người khác bởi vì cậu rất dễ xấu hổ tôi nói có đúng không?" Tiêu Vũ Lương bình thản nói
Lưu Nhược Yên kế bên nghe vậy liền nổi hứng cười tươi nói: "Sao anh biết là Thuấn Hy ca ca da mặt mỏng vậy? Đến em và anh hai phải mất một thời gian mới biết được điều này, anh và anh ấy cũng chỉ là mới gặp không lẽ! "
"Vì hắn cũng như vậy sao?" Thuấn Hy đột nhiên lên tiếng gắt lời của Nhược Yên, cậu nói: "Tiêu Vũ Lương sau khi đến Lưu gia anh cùng tôi, chúng ta nói chuyện tử tế đi.

Tôi muốn xem xem tôi với hắn trong ấn tượng của anh có bao nhiêu tương đồng, cũng muốn xem xem vì sao chiếc nhẫn này lại nhận tôi làm chủ?".
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 9: Chương 9


Vì thấy bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng cho nên Nhược Yên vì muốn giảng hòa hai người nên đành dè dặt lên tiếng: "Hai người có thể thôi đi không? Nếu có hiểu lầm gì thì chúng ta từ từ nói đừng có cãi nhau ở đây, em không muốn nghe cũng không muốn quản."
"Nhược Yên giữa anh và hắn chẳng có gì cả chỉ là nghĩ lại lúc mới gặp mặt hắn nhận anh thành người khác, cho dù là nhầm lẫn nhưng thứ anh ghét nhất em và Hàm ca đều biết mà đúng không?" vì không muốn bị hiểu nhầm cho nên Thuấn Hy lại biến hóa biến thành một bộ dạng ủy khuất cáo trạng Tiêu Vũ Lương trước hai người bạn của mình.

"Thế thân? Đây đúng là thứ mà cậu ghét nhất.

Hừ, mới lần đầu gặp mặt mà anh ta đã nhận cậu thành người khác thì chắc hẳn cậu phải có vài phần giống người đó cho nên mới bị nhận nhầm, nhưng mà cũng không thể trừ bỏ khả năng cậu chính là chuyển thế của người đó Tiểu Hy cậu...tôi nghĩ kiếp nạn của cậu đã đến rồi, cái này cậu phải cẩn thận đấy đứng để bản thân bị thương quá nặng nha." hừm...sao nghe Lưu Dục Hàm nói lại có chút mỉa mai vậy? Cho dù như vậy thì cậu ta vẫn không quên nói vài câu trêu chọc cậu, hận không để cậu tức đến muốn động tay động chân với hắn luôn sao? Này là Lưu Dục Hàm muốn bị Tăng Thuấn Hy đánh sao? Hay chỉ đơn thuần là muốn giao đấu với cậu?

"Dục Hàm tôi biết là cậu lúc này rất muốn tôi nhưng mà tôi hiện tại thật sự là không được, tôi bệnh rồi cậu đến chăm sóc tôi đi đợi tôi khỏi rồi có thể tôi sẽ suy xét có nên chấp nhận cậu hay không đấy." Thuấn Hy hướng Lưu Dục Hàm nói chỉ là hơi gây hiểu lầm cho người khác🙂)
"Này anh hai, anh thật sự là muốn ngay lúc này sao? Thuấn Hy ca ca vừa mới về, em còn chưa có làm kiểm tra cho anh ấy nữa mà!!" Lưu Nhược Yên bất bình nói
Còn một người bị tuột lại phía sau giống như không tồn tại trong cuộc nói chuyện của ba người này, từ nãy đến giờ hắn vẫn luôn im lặng và chỉ quan sát đúng một người mà người này dường như không hề hay biết chỉ tập trung vào cuộc nói chuyện hoàn toàn không chú ý đến sắc mặt của hắn lúc tốt lúc xấu của hắn.

"Được rồi không nói nữa, Nhược Yên sau khi đến Lưu gia em làm kiểm tra tổng quát cho anh trong lúc kiểm tra thì Dục Hàm, cậu có thể đưa Vũ Lương đến phòng khách có được không? Sau khi làm kiểm tra xong tôi sẽ đến đó còn cậu thì đợi tôi ở địa điểm cũ nha." nói xong cậu không quên hướng Lưu Dục Hàm nháy mắt một cái rồi mỉm cười với hắn cái hành động này trực tiếp làm cho tinh thần của Tiêu Vũ Lương đang đà xuống dốc nay càng tuột dốc không phanh, hắn sắp bạo nổ rồi aaaaa....!!!! Làm sao đây?
"Vũ Lương....tôi, tôi có chuyện muốn nói với anh, tôi chỉ là có một vài nghi vấn muốn anh giải đáp.

Tôi muốn biết tại sao anh lại bị phong ấn ở đó? Tại sao "tôi" lại chết? Anh có thể nói cho tôi biết đáp án của những câu hỏi này không? Đương nhiên tôi sẽ không ép buộc anh, anh có thể từ chối nếu không muốn." Thuấn Hy nghiêm túc nói
"Thuấn Hy ca ca người anh nói là ai vậy? "Tôi" này chính là anh sao?"
"Là mối nợ của tiền kiếp sao? Tiểu Hy kiếp nạn này của cậu đến cũng nhanh thật đấy." câu nói này của Lưu Dục Hàm sặc mùi giễu cợt
"Dục Hàm cậu bớt khịa tôi đi, Nhược Yên em mau đưa thuốc cho anh uống đi.

Tôi muốn yên tĩnh, đầu tôi bấy giờ....*nhỏ dần* đau đến không chịu được rồi." nói xong cậu liền ngất lịm đi, vừa hay bọn họ đã về đến nhà rồi sau khi xuống xe Lưu Dục Hàm định bế Thuấn Hy vào trong nhưng lại bị Tiêu Vũ Lương nhanh chân một bước, hắn bế cậu nên lạnh lùng nói: "Dẫn đường đi, tôi sẽ không rời khỏi cậu ấy quá xa lần này tôi sẽ bảo vệ cậu ấy thật tốt, sẽ không để cậu ấy bị thương nữa.".
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 10: Chương 10


"Thuấn Hy cậu có nghe thấy tôi nói gì không?"
"Cậu không cần sợ, tôi sẽ không làm hai cậu.

Tôi chỉ là muốn cho cậu biết, tôi không phải là muốn phong ấn hắn chỉ là nếu không làm như vậy hắn sẽ làm ra chuyện không thể vãn hồi, tôi chỉ muốn bảo vệ hắn Thuấn Hy giờ tôi với cậu là một cậu có thể giúp tôi bảo vệ hắn không? Cho dù cậu không yêu hắn, nhưng hắn vẫn luôn yêu cậu không phải vì lý do nào khác cậu và tôi là cùng một người."
Giọng nói này chính là của Tiểu Hy nó bắt đầu xuất hiện khi cậu vừa ngất đi không lâu, giọng nói này cứ vang vọng bên tai cậu nghe cực kỳ rõ ràng.

Mục đích của hắn rất đơn giản chính là muốn cậu thay hắn bảo vệ tốt Tiêu Vũ Lương nhưng hắn có biết là bản thân Tiêu Vũ Lương vốn không cần hắn bảo vệ hay không?
Hắn có biết là Tiêu Vũ Lương vẫn luôn chìm đắm trong hồi ức xưa cùng hắn hay không? Thận chi hắn còn phát điên khi phát hiện biết cậu nhân lúc hắn mất cảnh giác mà thẳng tay tách thần hồn và nhục thể hắn ra rồi phong ấn nhục thể lại còn thần hồn thì bị giam giữ trong Tiêu gia trang.

Nếu như Thuấn Hy cậu không đến thì Tiêu Vũ Lương hắn còn bị nhốt ở đây thêm bao lâu nữa đây?
"Tôi biết là cậu có oán giận tôi, tôi cũng biết cậu bây giờ đang nghĩ cái gì hiện tại tôi đều sẽ nói cho cậu biết hết tất mọi thứ tôi biết chỉ mong cậu có thể giúp tôi giữ kín chúng không được để Tiêu Vũ Lương biết."
Trong không gian yên tĩnh đến dọa người này cậu không thể nhìn thấy hắn vì xung quanh cậu không có một chút ánh sáng nào cả, nội tâm cậu có chút sợ hãi vị cậu không biết điều gì đang chờ đợi mình trong bóng tối bao chùm này.

Những lời mà Tiểu Hy nói vẫn luôn vang vẳng bên tai cậu, cậu chỉ biết lặng thinh ở đó không có nói một câu nào vì những gì mà Tiểu Hy nói cho cậu biết nó đều là thứ cậu không thể tưởng tượng được, mọi thứ dường như đã đi quá xa so với những gì cậu dự đoán nhưng cũng nhờ đó mà cậu biết được bản thân trong tương lai sẽ bắt buộc phải gặp một người, hắn chính là nguyên nhân của mọi chuyện còn cậu lại đóng vai trò là chất xúc tác trong câu chuyện này.

"Người đó là Chu Kiệt, trong tương lai gần hắn sẽ tìm đến cậu giống như cách hắn đã tìm được tôi.

Cho dù cậu có trốn ở bất cứ đâu hắn đều có thể tìm được cậu, lúc đó cậu phải tự bảo trọng cũng đừng cho hắn biết sự có mặt của Tiêu Vũ Lương có đươc không?"
Tiểu Hy nói tiếp: "Sau cùng đều tại vì tôi không thể đáp lại hắn, đây những gì hắn nói với tôi lúc này tôi mới biết là hắn từ khi nào đã nảy sinh tình cảm với tôi.

Điều này làm tôi rất kinh ngạc vì từ nhỏ tôi đã coi hắn như đệ đệ mà đối xử, còn hắn lại không nghĩ như vậy.

Thuấn Hy chân thân của hắn chính là một con Bạch Long thần lực của hắn rất lớn cho nên cậu đừng có đấu với hắn, tôi biết là tôi lắm lời nhưng cũng không có cách nào khác Thuấn Hy cậu sau khi tỉnh lại có thể đi tìm Lưu Vũ Ninh có thể anh ấy sẽ giúp cậu vì anh ấy chính là người đã nhận nuôi tôi và hắn, được rồi thời gian không còn nhiều nữa rồi cậu nhớ đấy sau khi tỉnh lại thì đi tìm Lưu Vũ Ninh có biết chưa?"
Mọi thứ xung quanh cậu đột nhiên xuất hiện đại biến hóa mọi thứ bỗng chốc trở nên mơ hồ, âm thanh của Tiểu Hy cũng không còn nữa mà đổi lại thì cậu lại nghe thấy có người đang gọi tên của mình.

"Tiêu Vũ Lương? Là anh đang gọi tên tôi sao? Đối với anh, tôi thực sự quan trọng đến vậy sao?"
Phía trước cậu lúc này có xuất hiện một luồng ánh sáng nhưng sau khi đi qua nó cậu lại nhìn thấy cảnh tượng mà cậu nghĩ có lẽ bản thân sẽ không bao giờ có thể quên đi được..
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 11: Chương 11


Sáng ngày hôm sau Thuấn Hy cậu tỉnh lại trong tình trạng rất không tốt chút nào, toàn thân vô lực, đầu thì choáng váng, mắt thì mơ hồ nhìn thấy cái gì đó không rõ ràng.
"Mình bị làm sao vậy?"
Đúng lúc này bên ngoài có người gõ cửa phòng cậu, bị tiếng gõ cửa này làm phiền cho nên Tăng Thuấn Hy rất không tự giác mà lê từng bước chân đi đến mở cái cửa ra, "Thuấn Hy cậu làm gì mà lề mề quá vậy hả? Sao vậy? Cậu đã hôm mê mấy ngày liền rồi mà vẫn chưa thấy khỏe hơn chút nào à?" người bước vào cứ nhiên lại là Lưu Dục Hàm(;¬_¬)
Cậu nhìn hắn thở dài lắc đầu nói: "Hôm nay ngủ dậy liền cảm thấy nhức hết cả đầu, toàn thân vô lực...." nói được giữa chừng thì cậu bị hành động bất ngờ của Lưu Dục Hàm làm cho bất động tại chỗ.

Hắn ta đột nhiên sát lại gần cậu, đến một khoảng cách nhất định rồi đưa tay lên sờ trán của cậu nói: "Ừm...vẫn còn hơi nóng, vậy là cậu vẫn bị sốt nhẹ, hôm nay cậu cứ ở đây nghỉ ngơi đi còn về Tiêu Vũ Lương...hắn, hắn vẫn luôn đứng trực ở bên ngoài nếu cậu muốn thì tôi có thể gọi hắn vào."

"Không cần đâu đợi tôi khỏe hơn rồi sẽ chủ động đến tìm hắn nói chuyện sau cũng được, à đúng rồi tôi đột nhiên nghĩ ra có một chuyện muốn nhờ cậu giúp đỡ.

"
"Cậu cứ nói nếu giúp được tôi nhất định sẽ giúp cậu bằng được."
"Tôi, tôi là muốn cậu giúp tôi tìm một người."
"Được thôi cái này không phải đơn giản sao? Nói đi, danh tính của người này như nào?" Lưu Dục Hàm sảng khoái nói
"Cậu có biết người tên Lưu Vũ Ninh không? Tôi có việc muốn nhờ hắn, chỉ là tôi nghe nói hắn không dễ lộ mặt với người ngoài." cậu vừa ngại vừa dè dặt nói với lại vì vừa mới tỉnh lại nên giọng của cậu có chút khàn nghe không có chút sức nào cả.

"Cậu tìm hắn làm gì? Với lại ai nói hắn kín tiếng không dễ lộ mặt vậy? Cậu có biết hắn chính là người nổi tiếng không? Mà có một điểm cậu nói đúng hắn quả thật là khó gặp vô cùng, vì cường độ làm việc cho nên không dễ gặp hắn đâu nếu cậu muốn gặp hắn thì tôi có thể hẹn gặp hắn cho cậu, thế nào cậu có muốn gặp hắn ngay bây giờ không?"
".....!Tôi giờ chưa thể gặp hắn nhưng tôi muốn nhờ cậu gửi bức thư này đến tay hắn, đợi tôi viết xong rồi sẽ đến đưa cho cậu có được không?"
"Đương nhiên có thể, cậu sao tỉnh lại lại trở nên khách sáo đến vậy chứ?" hắn khó hiểu hỏi nhưng cậu lại không biết trả lời hắn sao cho phải nên đành giữ im lặng cúi mặt xuống không nói gì, Dục Hàm thấy vậy liền biết ý nên cũng không có truy hỏi đến nữa chỉ nói: "Được rồi không làm phiền cậu nữa tôi ra ngoài đây, cậu mau nghỉ ngơi đi lát nữa Nhược Yên sẽ tới khám lại cho cậu.

À đúng rồi nếu có cần cái gì thì cứ gọi người tới chứ đừng có tự động tay động chân mà xuống giường nghe chưa? Tôi nói rồi đấy, ở bên ngoài....hắn vẫn luôn đợi cậu." nói xong Lưu Dục Hàm liền đi ra ngoài bỏ lại Thuấn Hy ở lại đây một mình yên tĩnh trong phòng, cậu cũng không vì vậy mà suy nghĩ lung tung chỉ là giấc mơ kia khiến lòng cậu có chút không yên.
"Tiểu Hy vẫn luôn ở bên trong thần thức của mình, hắn vẫn luôn nhân cơ hội lúc cơ thể mình suy yếu nhất rồi nhắc nhở mình.

Hắn...đang dần biến mất nhưng tại sao hắn lại làm như vậy chứ? Phân thân này đã làm rất nhiều thứ sau lưng Chủ thể là mình, giờ hắn đã không thể làm gì nữa nên mới tìm mình nhờ giúp đỡ sao?" cậu ngừng một chút lại nghĩ: "Có khi nào mọi chuyện không như mình nghĩ không? Có lẽ người tên Lưu Vũ Ninh kia sẽ biết gì đó, bức thư này gửi đi mong là hắn có thể sớm hồi âm lại mọi chuyện trong quá khứ kia mình nhất định phải làm rõ rồi mới có thể đưa ra quyết định cuối cùng được.".
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 12: Chương 12


Sau khi Lưu Dục Hàm đi khỏi cậu đã ngồi thẩn thơ trên giường nghĩ lung tung rất lâu đến khi hoàn hồn lại thì mới nhận ra bản thân còn chưa có viết thư gửi cho Lưu Vũ Ninh nữa, còn nữa bây giờ cậu không được xuống giường cơ thể cũng không có sức đâu mà đứng dậy nữa giọng cũng rất khàn không thể nói quá to nếu bây giờ cậu gọi thì không biết người bên ngoài có nghe thấy không nhỉ?
Cậu đắn đo hồi lâu rồi quyết định gọi người: đầu tiên cậu làm một loạt động tác điều chỉnh giọng sao cho sau khi vừa cất giọng thì người bên ngoài kia sẽ nghe thấy được nhưng không lo bị khản giọng sau khi giọng xong🙂)
"Có người không? Tiêu Vũ Lương, anh có ở ngoài đấy không?"
"....."
"Vũ Lương nếu anh có ở ngoài có thể vào đây không? Tôi có chuyện muốn nhờ anh một chút, Vũ Lương?"
"......"
"Tiêu Vũ Lương, sao anh không nói gì hết vậy?"
Gọi một hồi lâu rồi nhưng vẫn không có tiếng động gì lúc này cậu định bỏ cuộc rồi thì cánh cửa phòng cậu đột nhiên vang lên rồi từ từ mở ra, người vào đương nhiên là Tiêu Vũ Lương rồi.

"Thuấn Hy cậu, cậu không phải nói cậu không muốn gặp tôi nữa sao?" hắn ngập ngừng nói

"Hả? Tôi, tôi có nói sao? Tại sao tôi lại không nhớ gì hết vậy?" cậu hoang mang hỏi người trước mặt, bởi vì ngoại trừ cuộc đối thoại giữa cậu và Tiểu Hy ra thì cái gì cậu cũng không nhớ.

Mà đây cũng không phải là lần đầu tiên cậu bị như vậy, trước đây cậu cũng đã từng bị như vậy sau khi luyện tập quá sức rồi ngất đi đến khi tỉnh lại thì những gì cậu làm khi bất tỉnh đó đều không nhớ gì hết.

.

truyện xuyên nhanh
"Anh có thể nói cho tôi biết tôi đã nói những gì khi mất ý thức không?"
"Thuấn Hy chính cậu là người đã đưa tôi rời khỏi Tuấn Tật sơn cậu không được không để ý đến tôi." Tiêu Vũ Lương ủy khuất nhìn Thuấn Hy ánh mắt long lanh trực chào nói
"Hì hì, thật ra anh không có nói gì hết chỉ là khi bất tỉnh biểu cảm của anh trông vô cùng thống khổ còn đổ rất nhiều mồ hôi nữa, em vì lo cho anh xảy ra chuyện cho nên đã đuổi hết bọn họ ra ngoài còn nói người anh ấy cần lúc này là em không phải anh cho nên...Thuấn Hy ca ca." Lưu Nhược Yên đột nhiên xuất hiện cười hì hì vừa nói vừa làm kiểm tra cho cậu.

"Nhược Yên trước đây anh cũng từng như vậy rồi, sau khi tỉnh lại ba mẹ đã đưa cho anh một tờ giấy bên trên chính là những gì anh đã viết trong lúc mất ý thức.

Mọi người không cần giấu tôi, cứ nói đi tôi chịu được."
"Thật sự là không có mà, đều là do em cho nên anh ấy mới như vậy thôi.

Mà Thuấn Hy ca ca trong lúc trở lại Lưu gia chúng ta quả thật đã nhiều lần bỏ lơ anh ấy, có lẽ anh ấy chính là đang giận dỗi anh thôi." Nhược Yên lại gần nói nhỏ vào tai cậu: "Chính là cái kiểu hai đôi tình nhân giận dỗi nhau ấy, anh hiểu không?"
"Em gái em cũng biết anh với anh ấy đều là nam mà."
"Ừm em biết nhưng thế giới này đâu có cấm nam nhân yêu nhau đâu, có đúng không?" cô hí hửng nói
"Thuấn Hy nếu cậu không có việc gì thì tôi đi đây." hắn mất sức sống rồi từ từ đi khỏi phòng Thuấn Hy thấy vậy thì hết sức phiền não thở dài một cái rồi nói: "Anh ở lại đi, nghe nói thân nhiệt của anh vô cùng thấp tôi chính là cần anh làm mát giùm tôi...." chưa nói hết cậu thì cậu và Nhược Yên bên cạnh đã không còn nhìn thấy bóng dáng của Tiêu Vũ Lương đâu rồi, nhưng lạ một cái là nửa người bên trong của cậu đột nhiên vô cùng lạnh đưa mắt ra nhìn thì thấy Tiêu Vũ Lương đã nằm gọn một bên đang điều chỉnh tư thế định ôm lấy cậu.

"Lương ca anh như vậy cũng quá nhanh rồi đi." Nhược Yên đứng một bên vừa nhìn vừa cảm thán nói, còn cậu vì quá ngạc nhiên nên không biết nói gì chỉ biết đứng người nhìn người bên cạnh ngày càng gần mình hơn lòng thầm nghĩ Tiêu Vũ Lương anh chính là một trà xanh đúng hiệu, chính là cao thủ trong giới cao thủ trà xanh..
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 13: Chương 13


Vốn định đợi Nhược Yên kiểm tra xong thì sẽ nhờ Vũ Lương dìu cậu qua cái bàn kia để viết thư nhưng chưa đợi Nhược Yên kiểm tra xong thì Dục Hàm lại đến rồi, trên tay cậu ấy chính là chiếc máy tính đời mới nhất trên thị trường.

Làm việc kiểu nhà giàu chỉ nhìn thôi đã cảm thấy sầu lòng rồi, than ôi phận người nghèo (*꒦ິ꒳꒦ີ)
Lưu Dục Hàm tiến đến cười thân thiện nói: "Vì cậu đang bệnh cho nên cậu đọc đi tôi viết, tôi đã tìm ra địa chỉ email của người đó rồi."
"Hàm ca cậu có nhìn thấy tình hình hiện tại của tôi không? Cậu nghĩ tôi có thể đọc được sao?" cậu chán nản nói
"Hả? Tôi nghĩ chuyện này cũng không cần bảo mật với người khác cho nên....."
"Đúng vậy không cần nhưng bây giờ tôi mới phát hiện ra cái con người này là loại người gì rồi cho nên phải bảo mật, tôi không muốn chuyện của tôi bị con người này phá hoại đâu." cậu vừa nói vừa liếc nhìn Tiêu Vũ Lương ở bên cạnh mà vừa hay hắn cũng đang nhìn cậu🙂)
"Tôi tuyệt đối sẽ không gây phiền phức cho cậu." hắn nghiêm túc nói, nhưng không biết sâu bên trong nội tâm hắn có nghĩ như vậy không nữa.

Cậu nhìn hắn, hắn nhìn cậu hai người cứ nhìn nhau như vậy không ai nói với ai câu nào Lưu Dục Hàm thấy vậy trong lòng sầu không ai thấu liền lên tiếng đập tan bầu không khí chán ghét này: "Tiểu Hy cậu muốn gặp trực tiếp hay gián tiếp? Tôi có thể cho cậu mượn phòng của tôi rồi Facetime với người đó cũng được, cậu thấy sao?"
"Được, cứ làm như cậu nói đi."
"Thuấn Hy cậu giấu tôi điều gì? Tại sao lại không cho tôi biết?"
"Tôi không phải không cho anh biết nhưng...ài phiền chết đi được, Hàm ca ngày mai cậu đưa tôi qua phòng cậu đi." nói xong cậu quay ra hỏi Nhược Yên: "Em khám xong chưa? Tôi mệt rồi nên muốn ngủ một chút có được không?"
"Xong rồi nhưng anh cũng đừng có lười biếng quá nghe chưa? Ngày mai qua phòng anh trai em thì tự đi đi từng đó thời gian cũng đủ cho anh hồi phục thể lực rồi, à nếu đêm nay có phát sốt thì chông cậy vào anh nha Lương ca."
"Được, cô yên tâm."
"Yên tâm cái gì mà yên tâm, nếu đêm nay tôi phát sốt anh định ôm tôi ngủ cả đêm sao? Như vậy người hời là anh không phải tôi, hơn nữa tôi không thích anh cũng không muốn ở cạnh anh quá gần." cậu ngượng ngùng nói
"Tôi sẽ không ép cậu."

Thế nhưng trời không thấu đất không nghe, đêm đó Tiểu Thuấn Hy đã sốt rất cao toàn thân đưỡm mồ hôi Tiêu Vũ Lương đã rất thay cho cậu rất nhiều bộ quần áo nhưng chúng đều ướt hết cả, cuối cùng hắn chỉ đành quấn khăn choàng tắm lên người cậu rồi ôm cậu vào lòng cứ như vậy cho đến khi thân nhiệt của cậu trở lại như cũ thì mới thôi.

"Thuấn Hy, Thuấn Hy cậu tỉnh lại đi.

Thuấn Hy, Thuấn Hy nếu cậu không tỉnh lại thì chúng ta không còn thời gian nữa rồi." giọng của Tiểu Hy đột ngột vang lên, hắn đang cố kéo Thuấn Hy vào thần thức chỉ là cậu vừa trải qua cơn sốt thân nhiệt chỉ vừa mới ổn định trở lại nếu muốn gọi cậu e là sẽ mất chút à không phải là mất rất nhiều thời gian mới đúng.

"Thuấn Hy, Thuấn Hy! Cậu có nghe thấy tôi nói gì không? Thuấn Hy, mau tỉnh lại đi nếu không thứ đó sẽ tự bạo phát mất."
"Thuấn Hy, Thuấn Hy!"
Tiểu Hy mang vẻ mặt hoảng hốt không ngừng kêu gọi Thuấn Hy tỉnh lại nhưng bất thành, hắn cho dù có gọi thế nào thì cậu ấy cũng không chịu dậy lúc này cơ thể cậu đột nhiên bị một luồng hào quang bao bọc lại thân nhiệt cũng từ từ tăng cao trở lại.

Cậu lúc này đã không còn là cậu nữa rồi, ý thức của cậu ấy bị thần lực trói lại rồi không biết cậu ấy có thể thoát được ra trước khi thú tính hoang dã của bản thân bọc phát hay không đây?.
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 14: Chương 14


Mọi người đều biết vạn vật đều có thú tính hoang dã của mình mà thú tính bị kìm hãm hơn một nghìn năm nay vì cơ thể của túc chủ suy yếu nhân cơ hội này để thoát ra ngoài thì càng đáng sợ hơn, có lẽ mọi người đều thắc mắc về chân thân của Thuấn Hy rốt cuộc là cái gì đúng không? Chỉ là đến giờ cậu ấy vẫn chưa hoàn toàn điều kiện được cỗ thần lực to lớn kia hơn nữa thân thể cũng đang trong quá trình biến đổi, cũng giống như công đoạn ấp trứng vậy cậu ấy hiện tại vẫn đang ở bên trong vỏ trứng vẫn chưa có hình thể hoàn chỉnh cho nên vẫn là phải mất thêm một đoạn thời gian nữa mới có thể biết được hình dáng thật sự của cậu ấy rốt cuộc là như thế nào.

(*cười ẩn ý* nụ cười đến từ vị trí của con tác giả)
Quay lại một chút, tình hình hiện tại của Thuấn Hy không phải hoàn toàn xuất phát từ thú tính hoang dã kia của mình mà còn là vì cơ thể của cậu ấy đang bước vào giai đoạn biến đổi gân cốt, còn cậu ấy vốn có thể tỉnh lại nhưng khổ nỗi lại bị vướng vào Ảo cảnh mà thú tính cùng tâm ma tạo thành.

Đến đây có thể mọi người đều nghĩ rằng Thuấn Hy vốn chẳng có tâm ma gì cả, vì sao lại bị như vậy chứ? Thật ra nếu nhìn ngẫm kĩ lại thì từ sau khi gặp Tiêu Vũ Lương, chiếc nhẫn tùy thân của cậu bị vỡ, nguyên thần của Tiểu Hy nhập thể rồi dung hợp với Tăng Thuấn Hy từ đó đêm nào cậu cũng mơ thấy những thứ trước đây mình chưa bao giờ nhìn thấy thì đều có thể nhận ra, rằng phần tâm ma kia chính là xuất phát từ chấp niệm của Tiểu Hy hắn.

Bây giờ Tăng Thuấn Hy bị nhốt trong Ảo cảnh cậu buộc phải nhanh chóng thoát khỏi đây còn nếu như không thể thì chỉ có thể chấp nhận việc bản thân bị tâm ma khống chế từ nay mọi hành động chỉ theo bản năng cùng những cảm xúc mà tâm ma kia mà thôi.

"Đây là đâu? Nơi này....thật giống như trong giấc mơ kia." cậu đã ở đây được 30 phút rồi, vì hiếu kỳ mà đã quan sát xung quanh nơi này rất kỹ càng chỉ là càng đi thì không thấy được nối ra ở đâu mà đoạn đường này càng ngày càng dài.

"A! Tôi nhớ ra rồi đây...chính là nơi đó, nhưng vì sao mình lại ở đây? Không phải là đang ở Lưu gia sao?" cậu lại nhìn xung quanh một lượt thì phát hiện có một lượng lớn linh lực đang bao quanh nơi này, mà nếu đã là một lượng lớn thì chỉ có thể là để duy trì Ảo cảnh hoặc là trận pháp mà thôi.

Vậy cho nên kết luận cuối cùng của cậu chính là: "Đây là Ảo cảnh!? Không được, mình không thể bị nhốt ở đây được mình còn chưa hoàn thành lời hứa với Tiểu Hy nữa, còn có Tiêu Vũ Lương nếu hắn biết liệu có buồn không?"
À thì thật ra hắn đang lo sốt vó lên rồi đây này, vì thân nhiệt của cậu cứ tăng lên không ngừng cho nên hắn đành gọi Lưu Nhược Yên đến kiểm tra cho cậu nhưng sau khi kiểm tra xong coi không có thấy điều gì bất thường cả mà vấn đề khiến cô khó hiểu nhất là tại sao Thuấn Hy ca ca của cô lại sốt cao như vậy, cho dù có uống thuốc hạ sốt rồi như vẫn không có hiệu quả gì chứ?
Còn ở trong này Tiểu Thuấn Hy cũng đã rất khẩn trương tìm cách để thoát khỏi Ảo cảnh này cho bằng được, nhưng đã tốn nhiều thời gian như vậy cậu cũng chỉ phá được hai tầng mà ở tầng thứ ba này cũng rất kỳ lạ ở nơi này càng lâu thì cậu càng cảm thấy rõ lệ khí ở đây càng lồng.

Có lẽ đây chính là nơi sản sinh ra oán niệm và chấp niệm của chủ thể nhưng theo lời của Tiểu Hy thì cậu mới là chủ thể nhưng từ trước đến giờ cậu đâu có oán niệm gì đâu? Vì sao nơi này lại có nhiều lệ khí đến vậy chứ?
Vì muốn tìm hiểu rõ mọi chuyện cậu quyết định đi sâu mà nơi này để tìm manh mối nhưng không ngờ hành động này của cậu lại dẫn đến một sự việc không lường trước được mà đợi đến khi cậu phát hiện ra thì mọi chuyện cũng đã quá muộn rồi..
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 15: Chương 15


Tăng Thuấn Hy vì muốn nhanh chóng tìm ra chân tướng mà đi khắp nơi trong tầng thứ ba của Ảo cảnh nhưng đâu ngờ là càng đi về phía trước thì sương mù ở phía trước càng nhiều đợi đến khi cậu bước ra khỏi đám sương mù dày đặc kia thì mới biết nơi này đã không còn chướng khí nữa cũng không còn những đám khí đen do oán khí cùng lệ khí tạo ra nữa, cậu đã thoát khỏi Ảo cảnh tam tầng rồi nhưng đồng thời cũng tự nhốt mình vào một nơi không biết là có ra được hay không.

"Hừ! Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà, nhưng ít ra ở đây cũng thanh tịnh hơn cái Ảo cảnh kia nhiều."
Đúng lúc này cậu bắt đầu cảm thấy vô cùng nóng khi nhìn lại toàn thân mình thì cậu đã không kìm được sự ngạc nhiên nữa: khi nhìn xuống cậu nhìn thấy bàn tay của mình đã đỏ bừng lên rồi, quần áo cũng đã ướt mèm hết cả nhưng kì lạ là cậu không cảm thấy gì cả, đứng thần ra nghi ngợi một hồi nhưng vẫn hiểu vì sao cậu lại định tiếp tục truy vấn thì phía trước đột nhiên phát ra một âm thanh.

Đây là giọng của một người, có người đang gọi cậu?!
Cậu lại bước từng bước về phía trước mà giọng nói ấy cũng càng ngày càng rõ ràng đến bấy giờ cậu mới nhận ra đây chính là giọng nói của chính cậu!?
"Tăng Thuấn Hy cậu để tôi đợi rất lâu rồi đấy, sao giờ cậu mới tới hả?"

"Sao hả? Rất bất ngờ đúng không? Có biết vì sao tôi lại ở đây không?" hắn ghé xát vào tai cậu nói: "Là vì cậu đó, tôi và cậu vốn là một thể vì sao cậu lại nỡ phong ấn tôi lại chứ? Vì sao lại vì hắn mà ruồng bỏ tôi chứ? Cậu vốn có thể đánh bại hắn cơ mà, vì sao lại tha cho hắn? Cậu có biết cậu càng như vậy thì hắn lại càng lấn tới không?".

||||| Truyện đề cử: Bá Đạo Tổng Tài Chi Sủng Kiều Thê |||||
Đứng trước một Tăng Thuấn Hy hoàn toàn khác bọt về tính cách này cậu chẳng thể làm gì ngoài đứng im nghe hắn nói, à mà thật ra là cậu không cử động được không phải là vì bị hắn điểm huyệt mà là vì cậu đang bị một luồng sức mạnh bao bọc.

Đúng vậy cậu hiện tại đang được luồng sức mạnh này nâng lên không trung vậy cho nên cậu không thể di chuyển theo ý muốn của mình được, "Nói như vậy thì chính cậu là người đưa tôi đến đây sao? Là vì muốn thoát ra ngoài sao? Hay là cậu còn có ý đồ nào khác?"
"Không phải, tất cả những gì cậu nói đều không phải.

Tôi ấy à hừ hừ, chỉ muốn cùng cậu trở lại như trước kia chúng ta vốn là một thể mà đúng không?" hắn đột nhiên trở nên rất thân thiện cười hì hì nói mà cậu với thái độ này của hắn cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt chỉ là thấy có chút thú vị, không biết nếu mọi người thấy một cậu cá tính như vậy liệu có phản ứng gì nhỉ? Hừ hừ hừ, nghĩ thôi cũng thấy mắc cười rồi🙂)
"Nhưng hiện tại tôi chỉ là một phàm nhân yếu kém không thể tiếp nhận sức mạnh khổng lồ này của cậu được, làm sao đây? Với lại người cậu nói đó là ai vậy? Là Chu Kiệt sao?"
".....Tôi nghĩ lần lịch kiếp này của cậu quá dài rồi, cậu nên sớm quay lại đi."
"Quay lại? Ở đây tôi có bạn còn có người thân còn có...à đúng rồi Tiêu Vũ Lương cậu chắc hẳn biết anh ấy, với lại thời gian của tôi vẫn còn rất nhiều mà tại sao cậu lại nói như vậy chứ?"
"Cậu vậy mà đã gặp hắn rồi sao? Không phải hắn vẫn luôn ở Tiêu gia sơn trang hay sao? Là cậu thả hắn ra ngoài sao, hay là do phân thân kia làm hả? Tại sao lại như vậy chứ? Cậu có biết nếu hắn ra ngoài thì sẽ có chuyện gì hay không?" Tăng Thuấn Hy đột nhiên phát tiết hung dữ nói, cậu có thể nhìn thấy được đằng sau đó là sự lo lắng khó hiểu của hắn.

"Tại sao...cậu lại hoảng sợ khi biết tin anh ấy đã được ra ngoài chứ?" cậu nghi vấn hỏi

"Tiểu Hy phong ấn hắn cậu có biết không? Khi ra ngoài rồi hắn chắc chắn sẽ tìm cậu ta để trả thù, cậu ở gần hắn không sợ một ngày nào đó sẽ phải chết trong tay hắn sao?" khi hắn nói đến vấn đề này cậu có dành thời gian ra suy nghĩ một chút, quả thật nếu sự thật là chính cậu là người đã phong ấn Tiêu Vũ Lương thật thì có lẽ bây giờ là cơ hội tốt nhất để hắn ra tay với cậu nhưng cho dù là như vậy thì cậu vẫn không hối hận vì đã quyết định thả anh ta ra ngoài.

Cậu ngẩng mặt lên mỉm cười y Tăng Thuấn Hy nói: "Không sao, nếu anh ấy muốn thì cứ để anh ấy làm đi dù sao cũng là do tôi nợ anh ấy.

Còn về cậu, tôi nghĩ có lẽ đến một lúc nào đó chúng ta sẽ lại được gặp nhau, lúc đó tôi với cậu sẽ không còn là hai cá thể riêng biệt như bây giờ nữa mà giống như cậu nói là một thể đấy." nói xong cậu này thì đằng sau cậu từ lúc nào đã xuất hiện một cánh cửa, từ bên trong cánh cửa xuất hiện một cánh tay nó bắt lấy tay của cậu rồi mạnh dạn kéo cậu về phía sau cánh cửa rồi một màu trắng xóa xuất hiện dần che lấp đi sự hiện diện của Tăng Thuấn Hy kia đợi đến khi mọi thứ đều trở nên trắng xóa một màu, cậu đã không còn nhìn thấy cậu ta nữa rồi cũng không còn cảm nhận được linh lực từ Ảo cảnh phát ra nữa.

Cậu lúc này đã hoàn toàn thoát khỏi nơi sâu thẳm trong thần thức của chính mình rồi, cũng không bị nhốt trong Ảo cảnh nữa thay vào đó cậu bắt đầu cảm nhận được một cỗ hàn khí đang rất gần với mình?!
Hàn khí, là hàn khi đấy!!!
Mà nếu là như vậy thì chỉ có thể là.......Tiêu Vũ Lương?! Không lẽ anh ta hiện thân rồi sao?!
Sau khi ngũ cảm khôi phục thì cậu lúc này cũng từ từ tỉnh lại, quả nhiên đập vô mắt cậu chính là cảnh Tiêu Vũ Lương đang ôm chặt lấy mình nhưng không phải như những gì mà cậu nghĩ mà là.....

"Tiêu Vũ Lương ai cho phép anh cởi hết quần áo của tôi ra chứ? Còn nữa anh muốn để tôi chết cóng hay gì hả?" cậu yếu ớt nói
"Tiểu Thuấn Hy cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi." Tiêu Vũ Lương vui mừng sẵn tiện ôm trầm lấy cậu nói
"Hừ hừ, tôi sắp bị anh làm đông cứng chết rồi còn không mau thả tôi ra."
"Á!? À được được, cậu đợi tôi một chút để tôi lấy quần áo ra rồi mặc vào cho cậu."
"Không cần, để tôi tự làm không cần anh phí sức vì tôi đâu."
"Không sao, cậu cứ để tôi."
"Tôi nói là không cần, Tiêu Vũ Lương anh sớm biết tôi là người đã phong ấn anh lại vì sao không nhân lúc tôi không đề phòng anh mà ra tay đi? Vì sao anh lại không giết tôi? Tôi trước kia đã phản bội anh, làm tổn thương anh nhiều như vậy vì sao anh một chút cũng không hận tôi chứ? Vì sao vậy?".
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 16: Chương 16


Thuấn Hy tỉnh lại rồi, cậu đã tỉnh lại trước khi dã tính kia kịp đào tẩu ra ngoài kiểm soát thân thể cậu nhưng không biết vì sao tâm tình của cậu đột nhiên biến đổi điển hình là sau khi tỉnh lại cậu nhìn thấy Tiêu Vũ Lương đã cực khổ bên cạnh chăm sóc mình, cậu rất cảm kích hắn nhưng không hiểu vì lý do gì mà cậu đột nhiên cáu giận lớn tiếng với hắn.
Nghe thấy tiếng ồn phát ra từ phòng của cậu Lưu Dục Hàm và Lưu Nhược Yên đã nhanh chân chạy đến phòng của cậu xem tình hình thế nào, nhìn thấy cậu mất khống chế vậy nên Nhược Yên liền nhanh tay lấy ra một liều an thần rồi đưa cho anh trai của mình rồi nói: "Ca mau lên, mau tiêm cái này cho cậu ấy đi.

Yên tâm đây là an thần thuốc, tiêm cái này xong em muốn kiểm tra cho cậu ấy."
Lưu Dục Hàm nhìn liều thuốc trong tay mình rồi quyết đoán xông về phía Thuấn Hy đè cậu xuống nhanh tay tiêm liều an thần thuốc kia vào cổ của cậu ấy, nhưng thuốc đã tiêm hết mà Thuấn Hy lại chẳng có dấu hiệu gì là bị thuốc ảnh hưởng cả trông cậu rất tỉnh táo cậu nhìn Lưu Dục Hàm rồi nói cái gì đó, không ai nghe thấy gì cả chỉ thấy biểu cảm của Lưu Dục Hàm đột nhiên trở nên hoảng hốt hắn hoang mang nhìn người dưới thân như muốn xác nhận lại những gì mà mình vừa mới nghe thấy chỉ là Thuấn Hy cậu ấy một lời cũng không nói mà chỉ nhìn Lưu Dục Hàm một cách nghiêm túc, như vậy cũng đủ để hiểu vấn đề mà cậu nói với Lưu Dục Hàm nó nghiêm trọng đến mức nào.
"Ca, anh...anh và Thuấn Hy ca ca đã nói gì với nhau vậy?" Nhược Yên đứng một bên thấy vậy lo lắng hỏi

"Thuấn Hy...tôi không chắc bản thân có giúp được cậu hay không chỉ là___"
"Tôi biết thứ đó rất khó tìm, cậu có thể từ từ tìm chỉ là từ giờ đến khi ngày đó đến tôi nhất định phải có được nó." nhìn thấy cậu nghiêm túc như vậy Tiêu Vũ Lương cuối cùng cũng biết được vì sao cậu lại trở nên như vậy với mình, hắn im lặng suy nghĩ một chút rồi quyết định nói: "Cậu đang tìm Ngọc Hồ Ly sao? Tôi biết thứ đó ở đâu, nếu cậu muốn tôi có thể đi lấy nó cho cậu chỉ là tôi có một điều kiện."
"Tiêu Vũ Lương sao anh biết thứ cậu ấy muốn tìm nhất định là Ngọc Hồ Ly chứ?" Lưu Dục Hàm không giấu được kinh ngạc nói, chỉ là đến lượt Thuấn Hy cậu thì bầu không khí có hơi trầm xuống một chút.
"Vì sao vậy? Anh nói cho tôi biết đi được không Tiêu Vũ Lương?" cậu im lặng nhìn vào mắt đối phương trong lòng cậu giờ có hàng tá câu hỏi không lời giải đáp, cậu trước giờ vẫn không thể hiểu được vì sao Tiêu Vũ Lương lại quyết định đi theo cậu chứ? Hai người bọn họ chỉ mới gặp nhau, nhưng hắn chỉ mất năm giây để đồng ý với lời đề nghị này của cậu.

"Thuấn Hy tôi là cam tâm tình nguyện ở bên cậu, vừa này cậu hỏi tôi rốt cuộc là có hận cậu hay không đúng không?" hắn nhìn cậu cúi đầu xuống, đưa một tay lên ôm mặt cười khổ rồi nói: "Hừ hừ, tôi hận chứ.

Tăng Thuấn Hy tôi lúc đó quả thật rất hận cậu, hận không thể mau chóng thoát ra tìm cậu rồi tự tay hành hạ cậu cho cậu nếm trải cảm giác sống không bằng chết.

Nhưng rồi sao chứ? Trải qua ngàn năm nỗi thống hận đó của tôi đã bị thời gian bào mòn dần, trước cậu đã có rất nhiều người bước chân vào Tiêu gia trang tôi đã từ bọn họ mà biết được sự thay đổi của thế giới ngoài kia, cũng biết được tin cậu đã chết rồi.

Sau khi phong ấn tôi xong thì cậu lại đi tìm cái chết rồi, lúc đó tôi hoàn toàn không hiểu vì sao? Vì sao cậu lại làm như vậy, tại sao lại phong ấn tôi lại? Tại sao lại chết ngay sau khi phong ấn tôi lại chứ?"
Tiêu Vũ Lương khóc rồi, hắn vậy mà lại khóc rồi!! Đương nhiên vì là Giao nhân cho nên toàn bộ nước mắt của hắn sau khi rơi xuống đất đều sẽ biến thành ngọc trai mà công dụng của ngọc trai mọi người đều biết mà đúng không.

.
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 17: Chương 17


"Thuấn Hy cậu nói cho tôi biết đi sự việc năm đó rốt cuộc là như thế nào vậy? Cậu đang giấu giếm tôi chuyện gì, vì sao lại phong ấn tôi lại, vì sao một năm sau cậu lại đi vào cánh cửa luân hồi?" Tiêu Vũ Lương kích động nói: "Cậu có biết khi tôi biết tin này tôi đã tuyệt vọng như nào không? Lúc đó tôi nghĩ cậu là muốn quên đi tôi cho nên mới làm như vậy, Thuấn Hy giờ tôi gặp được cậu rồi chỉ cần cậu đồng ý ở bên tôi từ giờ về sau cũng không bỏ rơi tôi nữa thì mọi thù hận kia tôi đều sẽ bỏ qua hết.

Thuấn Hy, Thuấn Hy lần này cậu sẽ không bỏ rơi tôi nữa có đúng không?"
"Tiêu Vũ Lương....lúc ở Tiêu gia trang tôi đã nói rồi anh cũng đã nghe thấy rồi giờ tôi sẽ nhắc lại lần cuối, Tiêu Vũ Lương nếu bây giờ anh muốn đi tôi sẽ không cưỡng cầu anh ở lại Tiêu Vũ Lương anh có thật sự muốn ở bên tôi không?" nói xong câu này dường như thuốc đã có tác dụng rồi cậu bắt đầu cảm thấy mệt mỏi hơi thở từ dồn dập đến đều đều có nhịp điệu, mí mắt cũng trở nên thật nặng cơ thể cậu bắt đầu thả lỏng dần.

Chưa đến hai phút sau cậu đã ngủ rồi, Lưu Dục Hàm thấy vậy thì liền buông tay chế trụ cậu ra rồi từ từ lùi ra sau đến gần Lưu Nhược Yên nói: "Em mau khám cho cậu ấy đi, xem xem cậu ấy có làm sao không."

Cô nghe anh trai mình nói xong gần đầu hiểu ý nói: "Được nhưng mà lúc nãy Thuấn Hy ca ca kêu anh tìm cái gì vậy? Nếu có thể em cũng muốn giúp hai người có được không?"
"Không được, giờ cậu ấy đã thành ra như vậy rồi em phải ở lại chăm sóc cậu ấy.

Còn về việc cậu ấy nhờ vả thì anh sẽ tự mình đi làm, Tiêu Vũ Lương tôi không cần biết cậu ấy với anh trước kia rốt cuộc có mối duyên phận như thế nào, rồi vì chuyện gì mà hai người lại trở nên như vậy.

Tôi chỉ biết hiện giờ cậu ấy là bạn tôi, là tiểu đương gia của Tăng gia, là người nhà bên ngoại của Lưu gia - cậu ấy chính là Tăng Thuấn Hy.

Còn về mối duyên nợ kia với anh tôi không quan tâm nhưng nếu anh có ý định làm hại cậu ấy tôi nhất định sẽ không tha cho anh đâu." Lưu Dục Hàm nghiêm túc nói
"Làm hại cậu ấy? Đúng là tôi đã từng có ý định đó nhưng đến khi gặp được người rồi thì tôi lại bỏ cuộc, tôi không làm được cậu yên tâm kiếp này cho dù có xảy ra chuyện gì tôi nhất định sẽ bảo hộ tốt cho cậu ấy."
"Hừm, tốt nhất là vậy."
Nói xong Lưu Dục Hàm liền quay người rời khỏi phòng của Thuấn Hy để lại Nhược Yên và Tiêu Vũ Lương ở lại, còn Lưu Nhược Yên sau khi chứng kiến một màn vừa rồi cũng không có thái độ gì cô chỉ lẳng lặng bước đến chỗ Thuấn Hy kiểm tra một lượt chắc chắn là cậu ấy không sao rồi mới an tâm rời đi, đi đến cửa phòng rồi thì cô dừng lại nói: "Em vốn không định nói gì nhưng vẫn không kìm được, chuyện của Thuần Hy ca ca mong anh có thể phân biệt rõ cho dù kiếp trước anh ấy có làm gì có lỗi với anh thì ở kiếp này...anh ấy cũng chưa có làm gì hết, tuổi thơ của anh ấy cũng không tốt hơn anh là mấy đâu như vậy có tính là anh ấy đang trả giá cho những việc đã làm ở kiếp trước không?"
Hiện giờ trong phòng chỉ còn lại mình Tiêu Vũ Lương hắn cứ đứng im lặng một chỗ không nhúc nhích một lúc sau mới từ từ đên gần thành gường nhìn cậu, vì vừa mới bệnh dậy lại bị Lưu Dục Hàm tiêm cho mũi an thần cho nên sắc mặt của cậu không được tốt lắm.
"Vũ Lương tôi xin lỗi, là tôi không xứng với tình cảm anh dành cho tôi.

Vũ Lương nếu có thể thì anh hãy quên tôi đi, bắt đầu một cuộc sống mới như vậy tôi mới có thể yên tâm rời đi rồi.".
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 18: Chương 18


"Tiêu Vũ Lương xin lỗi, tôi đã cô phụ tình ý của anh rồi." Thuấn Hy yếu ớt nói, những lời này cậu đã muốn nói ra rất lâu rồi chỉ là không hiểu sao lại không thể thốt ra được.

Có lẽ những lời kiểu thật lòng này mãi mãi cũng không thể đến tai người cần nghe, bởi vì với thân thể này cậu không chắc là ngày mai bản thân có thể tỉnh lại hay không nữa.

"Thuấn Hy chỉ cần cậu cần tôi, tôi nguyện mãi mãi ở bên cậu cho dù có phải trả giá bằng cái chết."
Như các bạn đã biết sau khi từ Tuấn Tật sơn trở về thân thể của Tăng Thuấn Hy bắt đầu xảy ra sự biến đổi, sự biến đổi này đối với cậu hẳn là rất bình thường vì cậu vốn không phải là người thường.

Từ nhỏ cậu đã có mệnh cách khác người lại sở hữu thiên phú dị bẩm, là một thiên tài hiếm có cho nên cậu được rất nhiều người yêu thương nhưng cùng với đó cậu cũng đã bị không ít người có lòng đố kỵ ám toán nhưng tất cả đều không thành.

Tăng Thuấn Hy năm sáu tuổi đã trở thành người đứng đầu của Tăng gia, sau này đến lớp cũng là một học sinh xuất sắc của trường chỉ đứng sau Lưu Dục Hàm.

Không nói chuyện này nữa lại nói Tăng Thuấn Hy trước đây thi thoảng vẫn mơ thấy những giấc mộng kì quái, mỗi đêm đều nghe thấy có ai đó đang gọi mình nhưng sau khi đến tuổi thành niên thì rất lâu rồi không còn nghe thấy hay mơ thấy gì nữa.

Cho đến khi...đến Tuấn Tật sơn, gặp được Tiêu Vũ Lương rồi chiếc nhẫn trên cổ của cậu vỡ nát một loạt sự việc đều lần lượt xảy đến làm cho những giấc mộng kia lại lần nữa xuất hiện mà lần này nó còn rõ ràng và chi tiết hơn trước rất nhiều.

Lại nói sau khi đến Tiêu gia trang cậu có phát hiện ra hộp gỗ bên trong chứa một chiếc nhẫn cùng một phong thư, chiếc nhẫn trong hộp sau đó được Tiêu Vũ Lương cưỡng ép đeo lên ngón áp út tay phải của cậu từ đó đến giờ vẫn chưa một lần tháo ra.

Còn về chiếc nhẫn được đeo trên cổ của cậu sau khi vỡ vụn ra thì liền hóa thành một làn khói vây quanh lấy cậu rồi từ từ nhập thể với cậu, ngay sau đó cậu liền trong khoảng thời gian ngắn đã nhìn thấy một đoạn ký ức rời rạc từ đó cậu mới đưa ra quyết định muốn đưa Tiêu Vũ Lương rời khỏi đây.

Chỉ là khi đó cậu vẫn chưa nhận ra rằng cơ thể của mình ngay từ khoảng khắc chiếc nhẫn không còn thì đã bắt đầu xảy ra biến đổi rồi, mặc dù không quá rõ ràng nhưng nó vẫn đang diễn ra một cách chậm rãi vì lý do này cho nên sau khi phá bỏ phong ấn cho Tiêu Vũ Lương thì cơ thể của cậu đã bắt đầu suy yếu.

Đến khi rời khỏi Tiêu gia trang xuống dưới chân núi Tuấn Tật gặp được nhóm Lưu Dục Hàm cậu đã ngủ nguyên một ngày liền, lúc tỉnh lại thì là lúc Nhược Yên đang bắt mạch cho cậu "Thuấn Hy ca ca, anh không muốn sống nữa hay gì? Anh có biết làm như vậy nguy hiểm nhường nào không? Chỉ vì phá phong ấn cho một người không quen biết mà đến mạng của bản thân cũng không cần nữa đúng không?" cậu vừa tỉnh lại thì liền bị cô ấy mắng cho một trận lúc đó cũng chỉ có hai người không có ai khác, còn về Tiêu Vũ Lương khi đó hắn đang ở cùng với Lưu Dục Hàm đợi Thuấn Hy tỉnh lại.

"Tôi không biết anh làm thế nào để thuyết phục cậu ta phá giải phong ấn cho anh dù sao thì cũng ra ngoài rồi có lẽ, hai người cũng đã khí giao ước với nhau rồi nhỉ." Lưu Dục Hàm nói
"Không có, tôi chỉ đơn thuần là muốn đi cùng cậu ấy mà thôi." Tiêu Vũ Lương lạnh lùng đáp
"Đơn thuần? Một Giao nhân bị phong ân như anh mà cũng xứng nói hai từ đơn thuần sao? Tôi không biết anh là có mục đích gì nhưng nếu anh dám làm hại cậu ấy tôi sẽ g**t ch*t anh." Lưu Dục Hàm tức giận nói
"Tôi sao có thể làm hại cậu ấy chứ?"
Hai người bọn họ đã từng có một cuộc đối thoại như vậy nhưng sau khi sức khỏe của Tăng Thuấn Hy đỡ hơn bọn họ mới thực sự lên xe đi về Lưu gia sau đó thì mới có chuyện cậu vì mải nói chuyện với Lưu Dục Hàm và Lưu Nhược Yên mà bỏ lơ Tiêu Vũ Lương rồi lại lấy hắn ra làm trò đùa.

Chỉ là sau khi thực sự về đến Lưu gia cậu lại đổ bệnh rồi, đoạn đường từ Tuấn Tật sơn về đến Lưu gia ở Liêu Ninh cũng đủ để hoàn thành quá trình thay đổi gân cốt của một người không mấy bình thường như cậu rồi.

Gân cốt đổi mới rồi phong ấn trong người cậu cũng không trụ được bao lâu nữa, thứ bị phong ấn bên trong vẫn đang không ngừng rò rỉ rồi đi qua từng ngóc ngách trong cơ thể cậu nhưn vậy cậu mới mơ thấy một Tăng Thuấn Hy khác rồi cùng hắn nói chuyện, à còn có Ảo cảnh kia tất cả đều là do ý thức của cái thứ bị phong ấn kia.

Nhưng rất nhanh thôi nó sẽ không còn ý nghĩa gì nữa vì sau này thứ đó sẽ lại bị phong ấn thêm lần nữa, nó sẽ không còn cơ hội có thể làm phiền đến cậu nữa chỉ là phần bị rò rỉ ra kia cũng không thể thu hồi lại được vì nó đã sớm dung hợp với cậu rồi cùng với gân cốt mới của mình giờ thì không có ai có thể làm hại đến cậu được nữa.

Chỉ là đến giờ cậu vẫn đang hôn mê, không phải vì thuốc của Nhược Yên mà là thân thể của cậu cần thời gian để thích nghi với gân cốt mới cùng mới nguồn sức mạnh kia.

Những ký ức bị chôn vùi cũng lần lượt được hàn gắn lại rồi tự sắp xếp theo từng khoảng thời gian như vậy trong lúc cậu hôn mê cũng không có nhàm chán như vậy nữa, đến khi tỉnh lại thì phần ký ức bị chôn vùi kia cũng khôi phục được phân nửa rồi.

Mà qua đoạn ký ức này cậu mới biết được lý do vì sao Tiêu Vũ Lương lại bị phong ấn lại, vì sao Tiểu Hy lại đi vào vòng Luân hồi còn có vì sao mọi chuyện lại trở nên như vậy..
 
[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!
Chương 19: Chương 19


Tăng Thuấn Hy sau khi ra trường liền nhận được nhiệm vụ phải thanh tẩy toàn bộ chướng khí ở Tuấn Tật sơn nhưng sau khi đến nơi thì lại bị cấm chế, tử trận cầm chân suốt ngày một tháng liền không chỉ có vậy cậu còn bị yêu pháp hôn mê đến hai ngày đến khi tỉnh lại thì bị yêu quái dày vò thân thể, bị hắn coi như một món đồ chơi mà thỏa sức chơi đùa mà những cảnh như vậy thì thường sẽ diễn ra giữ một nam và một nữa hoặc là ngược lại nhưng đằng này cậu lại bị một nam yêu quái mặc sức chơi đùa không thể kháng cự, đúng là thật vô lý mà.

Nên nhớ cậu chính là người mạnh nhất của Tăng gia, là thiên tài hiếm có nhưng bây giờ lại không khác gì một kẻ thư sinh trói gà không chặt.

Hiện tại thì sao chứ?
Cậu ấy vẫn đang hôn mê một phần là do tác dụng của thuốc một phần là do thứ bên trong thân thể cậu mà cái thứ đó trải qua vô số lần luân hồi cuối cùng cũng đã đến thời điểm được thức tỉnh rồi, chỉ là còn thiếu một thời cơ chín muồi mà chủ nhân của nó vẫn còn đang thích ứng dần với thân thể mới được tái tạo lại.

Cơ thể hiện tại của Thuấn Hy đã không còn là của phàm nhân nữa rồi nhưng cũng không khác trước đây là bao đó là về bề ngoài còn về bên trong thì đúng là lợi hại hơn thân thể phàm nhân rất nhiều, giống như nhục thể của Giao nhân, của các thần thú thượng cổ ấy cậu sau khi hoàn toàn thích nghi thì cũng sẽ trở nên như vậy.

Sẵn tiện tôi cũng nói luôn thân thế trước kia của Tăng Thuấn Hy không có đơn giản như hiện tại đâu, mẫu thân trước kia của cậu là con gái của Tinh Linh tộc với Hồ tộc của Thanh Khâu sau này kết duyên với Thái tử Phượng tộc rồi sinh ra cậu.

Cậu sinh ra đã sở hữu sức mạnh to lớn lại được mọi người thương yêu, nhưng cha cậu vì được Thần giới trọn làm thú cưỡi mà phải hóa kiếp nhiếp bàn trùng sinh từ đó hoàn toàn quên đi gia đình nhỏ này.

Trước khi đi ông ấy có để lại cho cậu một chiếc nhẫn nó được luyện từ lông vũ, vảy lòng cùng tu vi nửa đời của ông đây chính là món quà cuối cùng của ông dành cho con trai của mình, chiếc nhẫn này sau đó vẫn luôn được cậu bảo quản kỹ lưỡng chỉ cho đến khi cậu xuống trần lịch kiếp thì chiếc nhẫn đó cũng biến mất theo cậu đến giờ vẫn không ai biết tung tích của chiếc nhẫn đó giờ đang ở đâu.

Lại nói về mối lương duyên của Tiêu Vũ Lương và Tăng Thuấn Hy cậu dường như đã sớm được an bài rồi vậy, chuyện là sau lần lịch kiếp thứ nhất trong một lần vô tình cậu đã cứu sống một tiểu Giao nhân từ bọn người xấu từ đó đến khi cậu chết đi cũng không có gặp lại tiểu Giao nhân đó nữa.

Đến kiếp thứ hai thì cậu lại gặp một người đang bị một đám người truy đuổi, người kia thấy cậu liền kêu lên: "Cứu tôi với, bọn họ là thổ phỉ.

" nghe vậy cậu cũng không có nghĩ nhiều mà lập tức ra tay giúp đỡ người nọ đợi đến khi xử lý xong đám thổ phỉ nọ cậu mới để ý người kia "Ngươi không sao chứ?"
Người kia đáp: "Tôi không sao, chỉ là tôi, tôi!.

hành lý của tôi đều đã mất hết rồi__"
"Nếu được thì ngươi có thể đi cùng ta về nhà, dù sao ở đây cũng hẻo lánh nếu không ngươi có thể đi về phía trước kia thêm bốn canh giờ nữa ở đó có một cái thôn.


"Có thể sao?" trên mặt người nọ không giấu được niềm vui sướng nhìn cậu hỏi thêm lần nữa: "Ta có thể về nhà của ngươi sao?"
"Được chứ.

" cậu cười cười dịu dàng nói
Người kia laii nhìn cậu rụt rè nói "Nếu có thể!.

ngươi, ngươi có thể thu nhận ta được không? Ta đã không còn nơi để về nữa rồi.

" trong giọng nói của hắn có chút mông lung vô hướng, hắn thực sự là không có nơi nào để đi nữa rồi.

"Ngươi tên là gì? Ta tên Thuấn Hy ở nhà không còn ai, nhưng bù lại ta rất được muôn thú ở đâu yêu thích.

" cậu cười tươi nhìn người nọ nói
"Ta tên Tiêu Vũ Lương, ta đến là để tìm ân nhân đã cứu ta khi còn nhỏ.

".
 
Back
Top Bottom