Đam Mỹ Lương Đa Giả Vờ Ngủ

Lương Đa Giả Vờ Ngủ
Chương 60


Gặp người lớn xong, tảng đá lớn trong lòng Lương Đa cũng biến mất. Anh không ngờ ải này dễ qua vậy đó.

Hồi trước không muốn yêu đương vì anh thấy lập gia đình rất phiền phức, đến ba mẹ anh còn chẳng thèm quan tâm anh nữa là. Trước khi Lương Đa tuyên bố chủ nghĩa độc thân của mình thì cũng đã từng có một thời niên thiếu đầy sắc xuân, anh từng nghiêm túc thảo luận vấn đề xu hướng giới tính với ba mẹ. Không giống Tưởng Hàn, sau khi trò chuyện với ba, Tưởng Hàn mới bắt đầu chấp nhận rằng đồng tính hay dị tính đều chẳng khác gì nhau, không cần phải áp lực về giới tính của mình. Còn Lương Đa thì bẩm sinh đã thấy việc này chẳng có vấn đề gì hết.

Trong mắt Lương Đa, việc anh là đồng tính chả liên quan gì đến ai cả. Anh yêu ai thích ai, người khác có quyền gì xen mỏ vào?

Đương nhiên, anh vẫn muốn tâm sự với ba mẹ xíu, nhưng anh không năn nỉ hay cầu xin gì, mà là… thông báo.

Năm ấy, Lương Đa mới mười mấy tuổi, vào một buổi tối thứ sáu ăn no dửng mỡ, anh đứng ở phòng khách thông báo: “Con yêu Beckham!”

“Ồ.” Ba mẹ anh chẳng thèm để ý gì đến anh.

“Hứ, ba mẹ không thèm quan tâm con hả?”

Lúc ấy hai người đang nghiên cứu một đề toán, tặng anh hẳn hai cục bơ to đùng.

Ngay sau đó, Lương Đa đã nói thẳng việc mình thích đàn ông, cũng tỏ vẻ: “Cho dù ba mẹ có chấp nhận hay không thì việc này cũng xảy ra rồi.”

Sau đó anh bị ba mẹ gọi đến, cùng giải bài tập
1f61e.svg


Ờ, lạ đời vậy đó quý vị!

Có điều, tuy kinh nghiệm come out của mình đơn giản đến mức chẳng đáng nhắc tới nhưng anh vẫn hiểu rõ, không phải bậc cha mẹ nào cũng giống ba mẹ anh.

Lúc Dương Khiếu Văn come out còn bị ba mình xách chổi lông gà quất đuổi khỏi nhà, hai năm không dám vác mặt về. Tuy không bị cắt học phí, nhưng phải tự kiếm tiền sinh hoạt bằng cách vừa học vừa làm. Khi đó, Lương Đa cảm thấy Dương Khiếu Văn rất tội nghiệp nên thường xuyên mời anh ta ăn cơm, sau này Lương Đa ngẫm lại, có khi nào do lúc trước mình mời Dương Khiếu Văn hốc cơm nhiều quá nên người ta hốc ra tình cảm với anh luôn không?

Tóm lại, Lương Đa rất ghét phiền phức, anh lựa chọn độc thân vì không muốn thêm người thêm thêm chuyện. Giả sử đang lúc hẹn hò, bạn trai vì mình cãi nhau với gia đình, chắc anh xỉu trước.

Cũng may, Tưởng Hàn không để anh phải nhọc lòng. Hai người bọn họ rất xứng lứa vừa đôi!

Mang theo tâm trạng sung sướng, hai người trở về nhà Lương Đa, làm từ ban ngày cho đến khi tối mịt, chẳng biết xấu hổ là gì. Coi như là bổ sung lại “bài học” trong khoảng thời gian vừa rồi đi vậy!

Lương Đa làm xong thì bắt đầu lười biếng. Anh nằm trên giường giả chết không thèm nhúc nhích, Tưởng Hàn bế anh đi tắm rồi thay khăn trải giường, xong xuôi mới quấn người vào chăn.

“Mệt quá à, mệt chết anh!” Lương Đa nói, “Sáng làm việc, trưa diễn kịch, tối còn xx, một ngày của bé Lương quá bận rộn.”

Tưởng Hàn cười hì hì chui vào chăn, lấy chân câu người vào lòng ngực, ôm chặt: “Ông Lương vất vả rồi!”

“Hứ, gọi ông Lương nữa thì anh oánh em đấy!”

“Không được bạo lực gia đình, nếu em đăng lên mạng thì anh sẽ bị bạo lực mạng đó!”

“Ái chà, em cũng giỏi quá ha!”

Tưởng Hàn chôn mặt vào cổ Lương Đa, vừa cười vừa hôn trộm hai cái.

Ấp ôm đủ rồi, Tưởng Hàn chủ động ra trận nấu cơm, hai người ngọt ngào ăn cơm tối. Vốn dĩ đã nói trước là an phận ngồi trong phòng khách xem phim truyền hình, cuối cùng vừa kéo rèm cửa, ngồi trên sô pha mở TV ra là Tưởng Hàn lại động tay chân.

Hai người làm không ngừng nghỉ cả đêm, nên sáng sớm hôm sau Lương Đa chẳng có tinh thần gì để lái xe cả. Hai người bèn dứt khoát gọi taxi, một người xuống xe ở phòng khám, một người đi tiếp đến trường học.

Tưởng Hàn quay về trường thì bắt đầu bận rộn, luận văn cuối kỳ khiến cậu trai trẻ này mệt đến mức bay cả hồn.

Cuối kỳ hành người thực sự, nhưng con người mà, rất thích mua vui trong cái khổ.

Nghiên cứu sinh trong học việc đều tổ chức một buổi họp mặt nhỏ vào dịp lễ Giáng Sinh hàng năm, tự nguyện ghi tên tham gia, còn có thể dẫn theo “người nhà”, chi phí là một người một trăm tệ. Chuyện này mọi người vô cùng hưởng ứng, mỗi năm có rất nhiều người tham gia, trước kia Tưởng Hàn thích mấy buổi hoạt động náo nhiệt này lắm, năm ngoái cậu và bạn cùng phòng còn chuẩn bị tiết mục tự đàn tự hát, lụm được một coupon giảm giá.

Bạn cùng phòng hỏi cậu: “Năm nay mày đi tiếp không?”

“Đi chứ!” Tưởng Hàn đã suy nghĩ kỹ rồi, cậu sẽ đưa bác sĩ Lương đi cùng để khoe anh đẹp trai nhà mình.

Bạn cùng phòng nghe cậu nói vậy thì rất kinh ngạc: “Mày không ăn Tết với bác sĩ Lương à?”

“Ai nói với mày là bọn tao không đi với nhau?” Tưởng Hàn đã hỏi ý Lương Đa, anh cũng ok rồi: “Anh ấy sẽ qua đây tụ tập với bọn mình, tao mới nghĩ xong tiết mục, mày nhìn thử xem.”

Bạn cùng phòng cắn hạt dưa run chân dòm cậu: “Mày tính cầu hôn hả?”

Tưởng Hàn hơi mỉm cười: “Bí mật!”

Thành phố trải qua mấy đợt tuyết rơi, trời càng lạnh. Đến mùa này là Lương Đa bắt đầu lười biếng, đặc biệt trong những ngày tuyết rơi, chả muốn lết thây đi làm tý nào hết!

Mấy bữa gần đây, Tưởng Hàn bận phát khóc. Thỉnh thoảng hai người gọi điện cho nhau, câu Tưởng Hàn luôn hỏi anh là: “Nếu đầu em trọc lốc, thì anh còn yêu em nữa hông?”

Vì vấn đề này của Tưởng Hàn, Lương Đa điên cuồng mua rất nhiều dầu gội ngăn rụng tóc, mua xong thì ngồi nghiên cứu thành phần, phát hiện tất cả đều vô dụng.

Lúc Lương Đa nghiên cứu mười chai dầu gội vì tình yêu, lễ Giáng Sinh cũng vừa đến.

Tưởng Hàn hẹn Lương Đa đến tham gia buổi họp mặt của nghiên cứu sinh trong học viện, ban đầu Lương Đa không muốn đi lắm nhưng Tưởng Hàn cứ mè nheo, đủ trò làm nũng mới thành công.

Lương Đa nói: “Má nó, đây chính là sự quyến rũ của tuổi trẻ!”

Không có chỗ phát bực, cuối cùng anh đành chấp nhận sự sắp đặt của vận mệnh.

Vì ban ngày Tưởng Hàn còn có việc nên Lương Đa hẹn sau khi phòng khám đóng cửa thì anh sẽ đến thẳng trường học tìm Tưởng Hàn, rồi bọn họ qua chỗ họp mặt.

Buổi họp mặt cuối năm của nhóm sinh viên thường tổ chức ở một quán bar quen gần trường, do một người đàn anh đã tốt nghiệp mở. Đối với các chiếu mới đàn em, giảm giá là điều vô cùng quan trọng.

Trước khi ra ngoài, Lương Đa cố tình ăn diện bảnh bao chói mù mắt, còn quất thêm cặp mắt kính. Anh phát hiện mắt kính là thứ vũ khí làm tăng thần thái, khiến cho người ta càng thêm phong độ.

Tuy bản thân Lương Đa chẳng phải người trầm tính chín chắn gì nhưng ở trước mắt mấy người trẻ tuổi, anh vẫn muốn make color chút.

Chờ cả ngày cũng tới lúc đóng cửa phòng khám, Lương Đa mở ngăn kéo, lấy quà Giáng Sinh cho Tưởng Hàn rồi ra ngoài.

Lương Đa đã tốn rất nhiều công sức vì món quà này kèm theo quyết tâm rất lớn, anh nghĩ chẳng có món quà thứ hai nào giống vầy nữa đâu, mà nếu Tưởng Hàn không nhận chắc anh đội quần tại chỗ luôn. Sau này nhất định cấm cửa, không cho Tưởng Hàn bước chân vào nhà bác sĩ Lương!

Mấy ngày nay, Tưởng Hàn bị luận văn nghiên cứu học thuật cuối kỳ tra tấn tới lú đầu, nhưng bữa nay có buổi họp mặt lễ Giáng Sinh. Hôm qua cậu đã cố ý đi ngủ sớm, sáng nay dậy còn tắm rửa cạo râu, giữa trưa chạy vội đi cắt tóc, một Tưởng Hàn lôi thôi như ăn mày chẳng mấy chốc đã khôi phục vẻ đẹp trai bảnh tỏn như xưa. Cậu vừa thấy Lương Đa, đến dí đít chạy đến ôm anh nhiệt tình.

Trong khuôn viên trường, từng nhóm sinh viên ngang qua đều quay đầu dòm bọn họ.

Lương Đa nói: “Em không thấy mắc cỡ hả?”

“Mắc cỡ gì đâu,” Tưởng Hàn đáp, “Da mặt em dày lắm á.”

Một cơn gió thổi qua, làm tuyết đọng trên cây rơi lả tả xuống người họ.

Tưởng Hàn phủi nhẹ tuyết bám trên vai Lương Đa: “Đi thôi anh, bọn anh Chu đi trước rồi.”

Hai người sóng vai đi bộ, mười phút đã đến cửa quán bar.

“Hồi hộp không?” Tưởng Hàn hỏi.

Lương Đa cười mỉm: “Em nghĩ anh là em đấy à? Có cái gì mà anh trai đây chưa từng gặp chứ!”

Sau đó Lương Đa suýt ngã sml vì vấp phải bậc cửa.

Nói không hồi hộp là mạnh mồm thôi, ở đây đều là bạn học của Tưởng Hàn cả, Lương Đa cảm thấy mình nên ra dáng chút.

Mấy đứa sinh viên này cũng biết chơi lắm, cả quán bar đều được bọn họ trang trí bằng cây thông Noel, hộp quà, thậm chí có cả diễn viên đóng vai Ông già Noel và tuần lộc.

Tưởng Hàn dẫn Lương Đa bước vào, Ông già Noel đứng ở cửa đã tặng cho họ hai chiếc bờm hình tuần lộc, đeo lên trông khá ngu nhưng ngu nhiều sẽ đáng yêu.

Lúc này người tới rất đông, tụm năm tụm ba nói cười đùa giỡn.

Lương Đa rất thích bầu không khí như vậy, nhiệt huyết thanh xuân xen lẫn nhẹ nhàng thoải mái.

Hai người tìm được bạn cùng phòng của Tưởng Hàn, đang ngồi cùng với bạn gái của cậu ta. Trước kia Lương Đa đã nghe Tưởng Hàn nhắc đến bạn gái của bạn cùng phòng, một cô gái xinh đẹp tựa như nữ thần vậy. Hôm nay gặp được mới thấy, cô gái này không chỉ xinh đẹp thôi mà khí chất rất có giáo dưỡng, ăn nói duyên dáng khéo léo.

Lương Đa nghĩ bụng: Hai đứa chung ký túc xá này tốt số ghê!

Lúc tán gẫu, Lương Đa để ý thấy cặp tình nhân kia có đeo nhẫn đôi, hỏi ra mới biết lần trước đã cầu hôn thành công rồi.

Lương Đa cười: “Chúc hai em hạnh phúc nhé! Khi nào kết hôn, anh và Tưởng Hàn sẽ đến dự hôn lễ của mấy đứa.”

Bạn cùng phòng Tưởng Hàn tặc lưỡi, nhướng mày với Tưởng Hàn. Cậu ra dấu “suỵt” với cậu ta, ý bảo cậu ta mau nín họng.

Tuy là họp mặt, nhưng có rất nhiều tiết mục biểu diễn tự phát. Buổi họp mặt bắt đầu đúng tám giờ tối, mọi người nâng cốc chúc mừng, không phải chúc lễ Giáng Sinh mà là chúc mừng cuối học kỳ.

“Thi xong chưa chết chính là thần!”

Lương Đa nghe giọng điệu oán hận của đám sinh viên mà buồn cười, chợt cảm thấy bản thân như quay về thời còn đi học.

Năm ngoái Tưởng Hàn và bạn cùng phòng đã hợp tác biểu diễn rồi, nhưng năm nay Tưởng Hàn muốn diễn cuối nên bạn cùng phòng phải lên làm một bài đơn ca.

Buổi họp mặt khá thú vị, nhẹ nhàng hơn nhiều tưởng tượng của Lương Đa rất nhiều, chẳng qua anh hơi cấn một chuyện đó là chưa thấy Tưởng Hàn tặng quà Giáng Sinh cho anh.

Giữa buổi họp mặt có tiết mục trao đổi quà tặng, tuy Lương Đa biết Tưởng Hàn vẫn còn là sinh viên chưa thể kiếm ra tiền, không nên coi trọng quà cáp quá, nhưng dù sao đây cũng là Giáng Sinh đầu tiên của bọn họ, một viên kẹo thì cũng là tấm lòng mà! Kết quả Tưởng Hàn toàn trò vui, đến khi cậu cầm ghi-ta lên sân khấu biểu diễn, Lương Đa vẫn chưa thấy quà cáp đâu.

Lương Đa sờ món quà trong túi định tặng cho Tưởng Hàn, dỗi nên chả thèm lấy ra. Trước kia Lương Đa hay khịa cái nết nhỏ mọn của Quản Tiêu, giờ nghiệp quật khi cái nết anh cũng không rộng lượng là mấy.

Lương đa “nhỏ mọn” dòm Tưởng Hàn ôm ghi ta ngồi giữa sân khấu, dỗi bao nhiêu cũng tiêu tan, bởi vì Tưởng Hàn thật sự quá ngon trai!

Đối mặt với trai đẹp thì khó mà dỗi được, Lương Đa hám trai vậy ó!

Lương Đa chợt thấy mình già rồi, bởi vì bài Tưởng Hàn đang hát anh chưa nghe bao giờ, nhưng có sao nói vậy, thằng c* này hát hay bỏ xừ, hay đến mức cả đôi mắt lẫn khóe miệng của Lương Đa đều cong cong. Anh quyết định không thèm dỗi bé Tưởng Hàn ngu ngốc nữa, đợi xong tiệc sẽ tặng quà cho cậu.

Nhưng anh chưa kịp tặng, thì quà của Tưởng Hàn đã dâng tới.

Ngay lúc Tưởng Hàn hát xong câu cuối, một người đẩy cửa quán bar ra, ôm bó hoa siêu to khổng lồ: “Xin hỏi vị nào là anh Lương Đa vậy ạ?”

Đó là một bó hoa hồng đỏ.

Lương Đa vội đứng lên. Ban đầu, vẻ mặt anh còn ngơ ngác nhưng khi nhìn thấy tấm card của người tặng hoa thì không giấu nổi nụ cười.

Trên tấm card viết rằng: “Mỗi từ ẩn giấu trong điệp khúc của bài hát ban nãy, đều nói rằng: Lương Đa, em yêu anh!

Ký tên: Bé Tưởng đáng yêu.”

Lương Đa nhận lấy bó hoa hồng trong tay nhân viên cửa hàng hoa, anh nói cảm ơn, sau đó quay đầu nhìn về phía Tưởng Hàn.

Tưởng Hàn cười hỏi anh: “Ui anh ơi, ai tặng hoa cho anh thế? Ngọt ngào quá à!”

Lương Đa cười: “Bạn trai anh chứ ai!”

Cả bọn reo hò ầm ĩ, Tưởng Hàn cũng hùa theo.

Biểu diễn của Tưởng Hàn kết thúc, ôm Lương Đa và bó hoa cùng ngồi xuống.

“Cho em xem hoa của anh nào!” Tưởng Hàn nói.

Lương Đa không cam lòng đưa bó hoa kia cho Tưởng Hàn: “Cẩn thận đó, đừng làm hỏng của anh.”

Tưởng Hàn nhận được bó hoa xong thì quay lưng về phía Lương Đa lén lút làm gì đó, hổng cho anh xem.

“Được rồi, anh ngắm hoa hồng của anh tiếp đi.”

Tưởng Hàn đưa lại bó hoa cho Lương Đa.

Lương Đa chả hiểu gì, nghĩ bụng: Ngắm nghía khỉ gì?

Đến khi anh cúi đầu thì chẳng kiềm nổi lòng, anh cười mà như khóc, chẳng giống anh bình thường chút nào cả.

“Này là cái gì đây?” Giọng nghe như dỗi nhưng bọn họ đều biết, Lương Đa đang rất hạnh phúc.

Thầm lặng cầu hôn, nhẫn giấu giữa hoa.

Giữa bó hồng đỏ thẫm là các cánh hoa bao bọc một chiếc nhẫn.

“Ở bên em cả đời được không?” Tưởng Hàn nhẹ nhàng chọt chọt bả vai Lương Đa, “Đồng ý đi, em rất đáng tin á!”

“Nếu anh không đồng ý thì sẽ gặp quả báo à?”

“Tất nhiên rồi!!” Tưởng Hàn nói, “Tụi mình là được Nguyệt Lão tự tay se tơ mà.”

Lương Đa nói giả trân: “Haizz, làm khó anh quá hà!”

“Em khuyên anh mau đồng ý đê, em nghe đồn Nguyệt Lão khó tánh lắm á nha!”

Lương Đa ra vẻ thâm trầm suy xét, sau đó thở dài: “Thôi anh miễn cưỡng đồng ý vậy!”

Thế là anh cầm chiếc nhẫn xỏ vào ngón tay mình.

“Chỉ một chiếc thôi à?” Lương Đa hỏi.

“Dạ…” Tưởng Hàn cười, “Tiền tiết kiệm của em chỉ đủ mua một chiếc.”

Lương Đa suýt nữa khóc thật, hạnh phúc xen lẫn cảm động vô vàn.

Hơn nửa đêm buổi họp mặt mới kết thúc, hai người chuẩn bị quay về nhà Lương Đa.

Bọn họ tạm biệt mọi người ở cửa quán bar, rẽ sang con đường khác rộng rãi vắng vẻ hơn, thỉnh thoảng mới có chiếc xe gào rú lướt qua.

Chiếc nhẫn Tưởng Hàn mua được thiết kế rất đơn giản nhưng Lương Đa thích lắm, anh biết Tưởng Hàn bỏ tâm sức nhiều vì kích cỡ rất vừa với tay anh.

“Anh vẫn chưa tặng quà Giáng Sinh cho em.”

Tưởng Hàn kinh ngạc: “Em cũng có à?”

“Sao hả? Em nghĩ anh keo kiệt đến mức lễ lộc không thèm xì quà à?” Lương Đa cười bảo cậu: “Em nhắm mắt lại đi.”

Hai người dừng bước, Tưởng Hàn ngoan ngoãn nhắm mắt.

Lương Đa đưa bó hoa hồng cho Tưởng Hàn ôm giúp, anh móc quà Giáng Sinh trong túi rồi mở hộp.

Lương Đa nắm tay Tưởng Hàn, đeo chiếc nhẫn mình tốn công chuẩn bị vào ngón tay cậu.

Tưởng Hàn đang nhắm hai mắt cũng nhận ra quà Giáng Sinh của mình là gì, sướng rơn cả người, mắt còn chưa mở mà mồm đã cười toe toét.

“Được rồi.”

Tưởng Hàn mở mắt, thấy chiếc nhẫn nằm trên ngón tay mình, lập tức kéo Lương Đa ôm vào lòng.

Một cơn gió quét ngang, cuốn theo bông tuyết rơi trên người họ. Lương Đa cảm thấy lãng mạn quá rồi, anh thật sự chịu không nổi!

“Lương Đa!”

“Sao?”

“Anh yêu em không?”

“Chút xíu.”

Tưởng Hàn ôm anh cười lớn, cười đến mức đau cả tai Lương Đa.

“Anh yêu em rồi chớ gì?”

“Chắc vậy đó.”

“Anh yêu em!”

“Được rồi, bớt mồm lại!”

Nửa đêm Giáng Sinh, hai người thanh niên ngây ngô ôm nhau ven đường, bé hoa hồng xinh đẹp bị bọn họ ép chặt đến thở méo ra hơi, vừa ngóc đầu đã bị gió thổi phần phật, đã đầu thai làm hoa mà cũng bị nhét cơm chó.

Tưởng Hàn bày tỏ: “Em thấy mình rất trâu bò luôn á anh!”

Lương Đa hỏi lại: “Em lại vênh váo cái gì đấy?”

Tưởng Hàn đáp: “Một người độc thân nhờ thực lực như anh mà vẫn để em bẫy được, em không có quyền vênh váo đắc ý sao ạ?”

Lương Đa mỉm cười thầm nghĩ đúng vậy thật: Cuộc sống này, đâu cũng là bẫy hết…
 
Lương Đa Giả Vờ Ngủ
Chương 61: Ngoại truyện 1


Trước đó Tưởng Hàn nói hùng hổ là mình cũng phải học tiến sĩ nhưng con người cậu trước nay luôn biết lùi bước trước khó khăn, bảo tồn hạnh phúc vĩnh viễn, lớn chừng này mà thứ duy nhất từng nhọc lòng theo đuổi chỉ có mỗi bác sĩ Lương nhà cậu.

Chuyện học tiến sĩ cậu cũng có ngó sơ sơ, nửa năm cuối nghiên cứu sinh được sắp xếp cho thực tập, cậu làm rất tốt, còn chưa kết thúc kỳ thực tập thì lãnh đạo đã đến tìm cậu, ý tứ là trong nhóm năm người thực tập vào đây có một người đạt tiêu chuẩn ở lại chính thức, nếu Tưởng Hàn đồng ý thì có thể ở lại.

Có thể nói công ty này thuộc diện khá, vả lại trước khi đến Tưởng Hàn đã nghiên cứu đầy đủ, cậu nắm bắt rõ vị trí nào của bộ phận nào có triển vọng.

Biết người biết ta mới có thể giàu sụ.

Con người Tưởng Hàn siêu thực tế, càng lớn càng hiểu cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, năm ngoái phòng khám bệnh của bác sĩ Lương nhà cậu có kế hoạch sửa chữa, cả hai tính toán hóa đơn xong phát hiện nếu Lương Đa sửa chửa thì phải ngừng làm việc, vừa ngừng hoạt động vừa chi trả khoản phí tu sửa, cộng thêm mỗi tháng Lương Đa phải trả tiền nhà mỗi tháng, thật sự khá áp lực kinh tế, vậy là kế hoạch ấy bị dời lại vô thời hạn.

Khi ấy Tưởng Hàn khó chịu bứt rứt, cậu nghĩ bụng nếu bản thân cũng kiếm ra tiền thì có thể san sẻ một ít với Lương Đa?

Tất nhiên Tưởng Hàn cũng biết bác sĩ Lương nhà cậu chí khí cao, chắc chắn sẽ không đồng ý cho cậu chi tiền nhưng Tưởng Hàn có biện pháp của mình, cậu có thể “trở thành một cổ đông”.

Một khi Tưởng Hàn thành “cổ đông” phòng khám thì về sau cậu cũng có phần trong phòng khám, Lương Đa sẽ không thể đá cậu đi.

Tưởng Hàn trông không thông minh mấy, thực chất thông minh vô cùng, chuyện gì cũng tính toán tinh tường.

Còn về chuyện công việc thì cậu chưa đồng ý ngay, lúc tan tầm về mở hội nghị nhỏ với Lương Đa —— Loại hội nghị chỉ có hai người trong gia đình, nghiêm túc thảo luận ưu điểm và khuyết điểm khi ở lại công ty.

Do Lương Đa không nghiêm chỉnh tìm việc, năm đó anh còn chưa tốt nghiệp đã quờ quạng lần mò với giảng viên hướng dẫn trong bệnh viện, quả thật gọi là “quờ quạng lần mò”, theo cách nói của anh thì công việc bác sĩ “thật sự không phải do con người làm”.

Không phải anh nói bác sĩ không phải người, ý anh là các bác sĩ mà có thể ở lại bệnh viện để đuổi theo giấc mơ của mình thì toàn là chiến thần, anh tự giác mình không có được nghị lực ấy nên bỏ chạy trước, điển hình của kẻ không có tiền đồ.

Không có tiền đồ thì không có tiền đồ, tôn chỉ cuộc đời của Lương Đa là sống vui vẻ, hiện giờ anh rất vui vẻ.

Do Lương Đa không trải qua quá trình tìm việc chân chính nên không thể cảm nhận được các sinh viên đại học đi tìm việc khổ cực đến mức nào.

Tưởng Hàn nói: “Em nghe anh chị khóa trên nói phỏng vấn xin việc thú vị lắm á.”

Lương Đa nghiêng đầu nhìn cậu: “Thú vị?”

“Chà… Rèn luyện con người.” Tưởng Hàn đáp, “Nói thật em rất muốn thử.”

“Anh nói chú mày,” Lương Đa gõ đũa lên trán Tưởng Hàn, “Em ra ngoài đừng nói vậy, dễ bị đánh.”

Tưởng Hàn cười khúc khích nhìn anh, cuối cùng cả hai vẫn nghĩ không cần vẽ chuyện, cơ hội có công việc tốt vậy mà không nắm bắt thì là kẻ ngu 100% à.

Tuy Lương Đa cà khịa Tưởng Hàn là một tên đại ngu nhưng đây là tình thú cuộc sống, bé Tưởng là bé Tưởng thông minh, là bé Tưởng lanh trí thấy đủ sẽ rút tay.

Bé Tưởng thông minh giải quyết mọi thứ trước khi tốt nghiệp, không ôm nỗi lo nỗi sầu, về sau mỗi ngày cậu và bác sĩ Lương sẽ sống cuộc sống hạnh phúc không xấu hổ không thẹn thùng.

Đến hè, Tưởng Hàn sắp chính thức tốt nghiệp.

Lương Đa mong ngóng Tưởng Hàn tốt nghiệp mãi, không phải vì lý do nào khác mà vì muốn nhìn dáng vẻ Tưởng Hàn mặc lễ phục thạc sĩ, chỉ nghĩ thôi anh cũng run chân trước vẻ đẹp trai ấy.

Ngày lễ tốt nghiệp, Tưởng Hàn dậy từ sớm, tắm rửa, nấu bữa sáng, đợi Lương Đa dậy như mọi ngày.

Từ khi Tưởng Hàn chuyển đến sống cùng Lương Đa, anh hoàn toàn thành kẻ lười biếng.

Bé Tưởng đáng yêu còn là một bé Tưởng cần mẫn, chăm sóc Lương Đa đến mức có thể gọi là thoải mái.

Cơm, Tưởng Hàn nấu.

Quần áo, Tưởng Hàn giặt.

Nhà, Tưởng Hàn dọn.

Lương Đa, Tưởng Hàn cưng.

Bình thường khi Tưởng Hàn làm việc Lương Đa sẽ la hét cổ vũ ngay bên cạnh, để khích lệ Tưởng Hàn anh thậm chí còn làm lá cờ hai mặt, mặt lá cờ do anh “chi sộp” tìm người vẽ chibi đáng yêu của anh và Tưởng Hàn, kiểu dẩu mông hôn nhau, đáng yêu hết nấc, lúc Tưởng Hàn làm việc anh sẽ lấy lá cờ ra phất xong reo hò, anh càng hò thì Tưởng Hàn càng làm việc năng suất.

Nhưng không phải Lương Đa lười biếng chẳng làm gì.

Kỳ thực tập của Tưởng Hàn bận tối mặt, một thực tập sinh mà đôi khi cũng sẽ tăng ca, mỗi lần Tưởng Hàn tăng ca Lương Đa đều đích thân lái xe đến đón, quay về Lương Đa phụ trách mua cơm xong dỗ Tưởng Hàn ăn nhiều hơn.

Xem như là người bạn trai làm tròn bổn phận.

Hôm tốt nghiệp của Tưởng Hàn, Lương Đa cũng biểu hiện cực ra gì và này nọ —— Sau khi dậy chuyện đầu tiên là cho bạn trai anh một nụ hôn nồng cháy.

“Chào buổi sáng người xã hội!” Lương Đa mơ màng treo lên người Tưởng Hàn, hôn xong cũng không buông tay mà dính chặt cứng vào ngực đối phương, ngáp to.

“Chào buổi sáng.” Tưởng Hàn nhéo mặt Lương Đa, “Chưa tỉnh ngủ?”

Tối hôm qua cả hai làm rất khuya, hoặc nói tối hôm qua Tưởng Hàn làm bác sĩ Lương rất khuya, nhưng vì hôm nay là “ngày trọng đại” của Tưởng Hàn, Tưởng Hàn không cần đi làm mà Lương Đa cũng tính không làm việc, thế nên tối qua buông thả tí.

Bây giờ đã sắp 9 giờ, 10 giờ 30 họ phải đến trường Tưởng Hàn.

“Không dậy nổi, anh bị làm rò điện rồi.”

Lương Đa lười nhác nằm bò trên ngực Tưởng Hàn: “Em ôm anh đi rửa mặt đi.”

“Okelah!” Tưởng Hàn cường tráng, ôm Lương Đa dễ như ăn cháo.

Tưởng Hàn ôm Lương Đa vào nhà vệ sinh, thả anh xuống dưới đất để đối phương tựa vào mình đánh răng.

Cậu đứng phía sau Lương Đa để chống cho đối phương, nhìn Lương Đa qua gương, cười hỏi: “Anh bị sao thế?”

Lương Đa ngạc nhiên: “Anh bị sao?”

Lương Đa dí sát vào gương: “Anh mọc mụn hả?”

“Không có.” Tưởng Hàn nói, “Em chỉ muốn hỏi anh bị sao mà càng ngày càng đẹp trai quá vậy?”

Lương Đa cười lườm cậu: “Mới bây lớn đã lắm lời!”

Mới câu đầu tiên đã dỗ Lương Đa vui vẻ, không thể không nói từ khi Cốc chủ Tuyệt Tình Cốc không còn tuyệt tình thì trở nên không hề có nguyên tắc, Tưởng Hàn làm đại thôi cũng có thể dỗ anh hớn hở mặt mày, cực kỳ không có tiền đồ.

Lương Đa càng ngày càng đẹp trai đứng đánh răng rửa mặt, vươn người ôm cổ bạn trai đi ăn sáng.

Cả hai sửa soạn xong chuẩn bị ra ngoài thì Lương Đa nhìn Tưởng Hàn, nói: “Em tính mặc thế này đi ra ngoài?”

Tưởng Hàn mặc gì?

Áo phông trắng hết sức phổ biến, quần jeans hết sức thông thường, giày thể thao hết sức bình thường.

Tóm lại là hoàn toàn không xem trọng buổi lễ tốt nghiệp hôm nay.

“Lát nữa đến sẽ tròng lễ phục thạc sĩ, mặc gì người ta cũng không thấy, không sao đâu.”

“Không sao đâu cái đầu nhà mi!” Con người Lương Đa vào một số thời điểm rất nghi lễ, anh không chịu được Tưởng Hàn chào tạm biệt quãng đời học sinh của mình bằng hình tượng tùy tiện như vậy.

Lương Đa kéo Tưởng Hàn quay vào nhà, kéo rớt từng món đồ hết sức phổ biến trên người oắt con, mở tủ quần áo nghiêm túc phối đồ.

Khi chuẩn bị ra cửa lần hai, Tưởng Hàn như biến thành người khác, ai không biết còn tưởng là tinh anh xã hội từ đâu đến —— Áo sơ mi trắng, tay áo xắn đến cánh tay, quần tây sẫm màu tao nhã phối với đôi giày Lương Đa mua cho cậu trước đó.

“Thôi, không ấy em cởi ra đi.”

Trước khi đi Lương Đa chặn ở cửa, nhíu mày đánh giá oắt con từ trên xuống dưới.

Tưởng Hàn chơi chiến thuật rút lui: “Lại sao?”

Anh trai, chúng ta cứ dùng dằng thế này có lẽ sẽ đến muộn mất.

Tưởng Hàn không dám nói thẳng, cậu chỉ dám nói thầm trong bụng.

Lương Đa: “Em mặc thế này khá…”

Tưởng Hàn hiếm khi ăn mặc trịnh trọng thế này, trước kia lúc mới đi thực tập cậu mặc mấy buổi mà thấy đồng nghiệp ai ai cũng nhàn nhã hơn mình, thế là bung lụa theo.

“Sao?” Tưởng Hàn hồi hộp hỏi, “Không đẹp mắt hả?”

Sai quá sai, Lương Đa anh sai lắm! Là ai nói em mặc như này sẽ trông đẹp trai vô địch cấp vũ trụ? Bây giờ vẻ mặt của anh như thế kia là sao?

Tưởng Hàn cuống cuồng dõi nhìn anh, đợi anh lên tiếng.

Lương Đa bĩu môi: “Em mặc như này điển trai quá, anh không muốn trai đẹp nhà anh bị người khác nhìn ngó.”

Tưởng Hàn đơ hai giây xong nổ trận cười đủ để chấn động sập nóc nhà.

Cậu đắc ý, đắc ý muốn phi thiên.

Lương Đa lườm xéo, quay người ra cửa: “Thu hồi lời anh mới nói, ăn mặc đẹp trai cách mấy cũng chỉ là tên ngốc, không ai thèm thích mi!”

Tưởng Hàn đi tò tò phía sau, ngoan ngoãn khóa cửa đuổi theo Lương Đa đi xuống dưới.

“Nhưng anh thích,” Tưởng Hàn chạy chầm chậm theo sau Lương Đa, thong thả đuổi theo đối phương cùng vào thang máy, trong thang máy Tưởng Hàn đứng sau Lương Đa, ngả người về trước khoác cằm lên vai Lương Đa, “Anh thích xỉu lên xỉu xuống, tối hôm là ai, là ai luôn miệng nói yêu em yêu em, em nghe mà ngại luôn á.”

Lương Đa đỏ tai, mặt cũng đỏ, luồng khí xấu hổ cũng dâng vọt lên.

“Tưởng Hàn.”

“Yes! Anh yêu dấu nói đi!”

“Ta khuyên mi mau ngậm miệng lại, nếu không có khả năng mi sẽ không thể tham dự buổi lễ tốt nghiệp.” Thang máy xuống tầng một, trước khi ra Lương Đa nghiến răng dọa Tưởng Hàn mới thăng cấp lên làm “người xã hội”, “Ta sẽ tiễn mi lên gặp Thượng Đế ngay.”

Anh cũng chỉ có thể nói một ít lời nanh ác chứ không thể động tay bạo hành gia đình, mọi lần hai người mà gặp vấn đề đều giải quyết ở trên giường.

Nhưng dù sao Tưởng Hàn cũng thông minh, biết nên nói gì vào lúc nào, hiện tại cậu đã chọc Lương Đa xù lông, điều duy nhất nên làm là ngoan ngoãn ngậm miệng.

Cả hai bước ra cửa ngồi vào xe, Tưởng Hàn vừa đặt mông xuống đã nhét một viên kẹo Bát Bảo vào miệng Lương Đa, vẫn là vị nho xanh.

Lương Đa nguôi giận trong phút chốc, thật ra anh không giận thật, anh chỉ ngượng thôi, bác sĩ Lương da mặt mỏng mà.

“Tưởng Hàn.” Lương Đa ngậm viên kẹo to, nói chuyện ậm ừ.

“Yes, có chuyện gì ngài cứ dặn!” Tưởng Hàn giỏi ra vẻ ngoan ngoãn trước mặt Lương Đa nhất.

“Mi đừng tưởng cho ta ăn kẹo ta sẽ bỏ qua cho mi, hôm nay mi sẽ không có được sắc mặt tốt từ ta đâu.”

Tưởng Hàn cười, ghé lại gần mặt anh hỏi: “Nếu em tặng thêm một đôi môi thơm thì sao? Anh có thể cho em sắc mặt tốt không?”

Tưởng Hàn nói xong thì hôn “chụt” một phát, cười hỏi: “Thích không?”

Lương Đa không căng nổi, tuy dẩu môi nhưng cuối cùng vẫn xẹp lại: “…Mi phiền người ta chết mất!”

“Anh thích không?”

“…Thích! Thích lắm được chưa!”
 
Lương Đa Giả Vờ Ngủ
Chương 62: Ngoại truyện 2


Tưởng Hàn cảm thấy thay đổi thân phận là một chuyện cực kỳ trọng đại.

Năm cậu 18 tuổi, đủ tuổi trưởng thành thì bám lấy đòi cha mẹ tổ chức “lễ trưởng thành” cho mình, “lễ trưởng thành” ở đây là mời các bạn bè có quan hệ thân thiết với cậu về nhà “phàm ăn tục uống” —— Ăn KFC, uống Coca.

Người trẻ rất chú trọng cảm giác nghi thức mà.

Bây giờ cũng vậy.

Chuyển từ thân phận học sinh thành “người xã hội”, Tưởng Hàn phấn khởi gần chết, cậu đã phải trơ mắt nhìn bác sĩ Lương kiếm tiền nên sốt ruột lắm rồi.

Ngày trước thỉnh thoảng hai người sẽ chơi sắm vai ở nhà, thử hết các loại nhân vật nhưng mãi không chơi trò “kim chủ bao nuôi”, Tưởng Hàn không có mặt mũi đó.

Tuy Tưởng Hàn hay tự xưng da mặt dày ở trước mặt Lương Đa nhưng play kiểu này khiến cậu muốn độn thổ.

Tất nhiên, Lương Đa từng nói: “Có thể để anh bao nuôi em.”

Tưởng Hàn bĩu môi: “Nhưng em muốn bao nuôi anh mà.”

Mặc dù Lương Đa trưng ra vẻ “Ta bực mi chết mất” nhưng âm thầm chiều cậu, anh sẽ nhớ rất dai những chuyện nhỏ nhặt thường ngày Tưởng Hàn nói.

Hai tháng trước, vào một buổi tối Tưởng Hàn vô tình nói thèm trà sữa của tiệm nào đó, nhưng tiệm này không giao hàng mà còn nằm rất xa, bình thường cả hai không có cơ hội đi đến đấy, gần hơn một tuần sau trùng hợp Lương Đa đi làm ở gần chỗ ấy, xong việc chính thì anh đi mua hai ly trà sữa, xách trà sữa đường xá xa xôi đứng chờ ở dưới công ty thực tập của Tưởng Hàn, Tưởng Hàn vừa tan ca, ngồi vào xe là có thể uống trà sữa nhớ mong bao ngày ngay.

Bác sĩ Lương mới là bạn trai tốt cảm động Trung Quốc.

Tưởng Hàn nói muốn bao nuôi Lương Đa, cho nên Lương Đa kiên nhẫn đợi ngày bé Tưởng kiếm được tiền.

Hiện tại cuối cùng Tưởng Hàn cũng thoái khỏi thân phận sinh viên, chỉ cần lấy được bằng tốt nghiệp sẽ có thể đến công ty ký hợp đồng lao động chính thức!

Tưởng Hàn nghĩ kỹ rồi, đợi cậu ký hợp đồng xong về nhà sẽ vứt hợp đồng lên người Lương Đa, ra lệnh: “Cởi ra cho tôi!”

Siêu bảnh siêu chảnh, giám đốc bá đạo nào trong tiểu thuyết mà không như thế.

“Em phải hỏi bao giờ họ ký hợp đồng với em mới được.” Trên đường hai người lái xe đến trường Tưởng Hàn, Tưởng Hàn bắt đầu nhung nhớ chuyện ký hợp đồng.

“Em đừng hối,” Lương Đa nói, “Chắc chắn công ty người ta có quy trình của họ, tên khỉ nhà em gấp gáp chọc người ta phát cáu, không cần em nữa, đến lúc đó em khóc bây giờ.”

“Nhân tài như em mà họ không cần?”

Lương Đa cười lớn: “Nhân tài?”

Tưởng Hàn câm miệng, phất phất tay từ bỏ khoác lác.

Sắp đến trường Tưởng Hàn, Lương Đa nói: “Lát nữa anh không đi cùng em đâu, em đi chụp hình đi, anh đi dạo.”

“Cũng được, nhưng em sợ anh lạc đường.”

Tưởng Hàn quen bác sĩ Lương khi là nghiên cứu sinh năm 2, ở bên nhau gần một năm, Lương Đa vào trường cậu đi dạo không ít lần nhưng chỉ cần không có Tưởng Hàn đi cùng, chắc chắn Lương Đa sẽ bị lạc.

Quả thật trường của Tưởng Hàn rất rộng lớn, vả lại đường đi có thể cắt ra nhiều nhánh nhỏ khác, Lương Đa luôn đi dựa theo trực giác, đi tới đi lui một hồi không biết mình đang đi đâu.

“Anh mà lạc đường?” Từ trên xuống dưới của Lương Đa chỗ nào cũng ngang ngược, “Em nghĩ anh là ai?”

Tưởng Hàn dựa vào lưng ghế cười phá lên, cười đến nỗi Lương Đa không thể nhẫn nhịn, bóp mặt cậu.

Đến trường, Lương Đa đậu xe xong hối Tưởng Hàn mau đi đi, Tưởng Hàn cởi đai an toàn ra dặn dò anh: “Đi một hồi mà mông lung thì gọi ngay cho em, Tuxedo Mặt nạ của anh sẽ chạy đến cứu anh bất cứ lúc nào.”

“Tuxedo Mặt nạ cóc khô.” Lương Đa cười hối cậu xuống xe.

Tưởng Hàn nhân lúc không có ai đi ngang qua đây, bỗng dưng áp sát hôn anh cái chóc, lúc xuống xe còn chớp chớp mắt với anh: “Em là Tuxedo Mặt nạ của anh.”

Khi mới chớm yêu, đối tượng “thẩ/m d/u” đầu tiên của Lương Đa là Tuxedo Mặt nạ trong bộ Thủy Thủ Mặt Trăng, nhân vật hoạt hình trở thành người yêu trong mộng của anh, từ khi Tưởng Hàn biết điều này thì luôn miệng tự xưng mình là Tuxedo Mặt nạ của Lương Đa, thậm chí còn lén tìm trang phục cos Tuxedo ở trên mạng mua luôn một bộ về, mặc nó làm chuyện xấu hổ với Lương Đa, bây giờ Lương Đa không cách nào nhìn thẳng vào Tuxedo Mặt nạ.

Tên thanh niên vô liêm sỉ Tưởng Hàn đã hủy hoại một nhân vật hoạt hình như thế đấy.

Lương Đa “hận” nghiến răng nghiến lợi.

Tưởng Hàn đắc chí bỏ chạy, chạy đến nhà thi đấu trong trường nhận đồng phục thạc sĩ rồi ra sân cỏ tìm các bạn chụp hình.

Ngày hôm nay bọn cậu phải chụp hình tốt nghiệp tập thể trước, sau đó là hoạt động tự do, buổi chiều sẽ có một buổi lễ tốt nghiệp tươm tất trong hội trường, thuộc kiểu người thân có thể tham dự.

Tưởng Hàn đi, Lương Đa cũng xuống xe.

Mặc dù không phải trường của Lương Đa nhưng vì Tưởng Hàn, anh có tình cảm đặc biệt với ngôi trường này.

Lương Đa thong thả đi dạo ở bãi đậu xe, trời đầu hạ nhiệt độ dễ chịu, cảnh sắc ở sân trường khá đẹp, anh lấy điện thoại ra bắt đầu quay, chỗ nào anh và Tưởng Hàn đứng đấu võ mồm, góc nào anh và Tưởng Hàn lén hôn nhau, anh nhớ hết.

Thật ra Lương Đa đã chuẩn bị quà tốt nghiệp cho Tưởng Hàn, là nhiều tấm hình trước đó anh lén chạy đi chụp, là những nơi anh và Tưởng Hàn từng đi qua, in chúng làm thành sổ kỷ niệm, tiêu tốn kha khá thời gian và công sức của Lương Đa, tất nhiên cũng tốn không ít tiền của anh, nhưng lại tính sai thời gian, đến giờ vẫn chưa nhận được hàng chuyển phát, anh giận suýt ngất.

Không thể tặng sổ lưu niệm đúng giờ, Lương Đa cũng chỉ đành nghĩ cách khác giải quyết.

Anh dự định quay vài video, thủ thỉ khẽ khàng mấy câu thân mật.

Nhưng Lương Đa nhận ra mình không thể nói được câu nào khi đối diện với điện thoại, dù đã soạn sẵn bài trong đầu nhưng lúc mở miệng vẫn thấy buồn nôn, cuối cùng mọi câu nói biến thành tiếng cười ngây ngô.

Đúng là yêu tên ngốc xít thì mình cũng sẽ ngốc theo mà.

Lương Đa cười gần chết, cuối cùng nói: “Tưởng Hàn, chúc em phát tài giàu sụ.”

Video dài gần 10 phút, Lương Đa thấy sai sai, y như rằng anh lại lạc đường.

Đây là đâu? Vắng vẻ quá.

Thật ra anh muốn đến căn tin mua hai ly trà sữa ung dung nhâm nhi, đợi Tưởng Hàn chụp hình xong đến tìm mình, kết quả tiêu tùng, không biết bao nhiêu căn tin đều bị giấu đâu mất tiêu.

Lương Đa nhìn điện thoại, nhẩm đoán bây giờ Tưởng Hàn đang chụp hình tập thể, anh vươn người quyết định tiếp tục đi đại một mình, dù sao trường lớn thế này, đến lúc đó chia sẻ vị trí thực với Tưởng Hàn để bạn trai nhỏ đi tìm anh là được mà.

Bác sĩ Lương không phải cao nhân gan lớn hoàn toàn chẳng sợ gì.

Có bạn trai, tốt ghê.

Anh đi trơn tru thông thoáng, tình cờ bắt gặp cửa hàng hoa trong trường.

Đến cũng đến rồi, không mua bó hoa hình như không thích hợp lắm.

Lương Đa mua bó hồng đỏ, còn cố tình viết tấm thiếp nhỏ: Sếp Tưởng sớm ngày phát tài, mau đến đây bao nuôi!

Anh viết xong cười muốn nấc cụt, cười đến độ nhân viên cửa hàng hoài nghi nhìn anh.

Lương Đa mua hoa xong muốn mau chóng tìm ra Tưởng Hàn để tặng hoa, anh hỏi thăm nhân viên nơi sinh viên tốt nghiệp chụp hình, không ngờ cách đây không xa lắm.

Lương Đa ôm hoa hồng rảo bước đến đó, kết quả lại vòng vào lối nhỏ.

Anh mệt, cảm giác ngôi trường này có hận thù với mình, chắc chắn là do anh đã bắt cóc nam sinh thông minh nhất đẹp trai nhất đáng yêu nhất của trường, nên nó mới muốn trả thù anh.

Anh ngồi trên ghế ở ven đường, móc điện thoại ra nhắn tin cho Tưởng Hàn: Câu hỏi! Bạn trai của tôi đang ở đâu?

Tưởng Hàn trả lời trong tích tắc: Quay đầu lại!

Lương Đa sửng sốt, vội vã quay đầu lại thì thấy Tưởng Hàn đang chạy chầm chậm qua đây.

Tưởng Hàn mặc đồng phục thạc sĩ của cậu, cầm một bó hoa chạy đến trước mặt Lương Đa.

Nói sao đây ta? Trong khoảnh khắc đó Lương Đa thật sự cảm thấy mình được thần số mệnh chiếu cố, sao Tuxedo Mặt nạ nói đến là đến thế này?

“Sao em ở đây?” Lương Đa không thể ngờ được Tưởng Hàn xuất hiện đột ngột tại đây, anh đứng dậy nhìn quanh tứ phía, xác nhận không có ai nhìn cả hai mới ôm cổ Tưởng Hàn hôn “chụt” môi đối phương.

Tưởng Hàn được hôn thì hí hửng vòng ôm eo Lương Đa: “Bác sĩ Lương nhiệt tình thế ạ?”

“Nói, sao em tìm được anh?”

Thật sự không phải cố ý đi tìm ở đây, Tưởng Hàn tính đi đường tắt để tìm Lương Đa, cậu tưởng Lương Đa vẫn còn ở bãi đậu xe.

“Dựa vào tình yêu em dành cho anh, đây là tình yêu dẫn lối, là tiếng gọi con tim.”

Lương Đa cười lườm cậu, không thèm tin cậu nói nhảm.

“Khoan!” Lương Đa rốt cuộc chú ý bó hoa Tưởng Hàn cầm trong tay, “Hoa này từ đâu ra?”

Lúc này Tưởng Hàn cũng nhìn thấy bó hoa hồng Lương Đa bỏ trên ghế, “Còn nó… là cho em hả?”

“Không hẳn.” Lương Đa nói, “Vốn tính tặng cho em nhưng xem ra đã có người tặng hoa cho em, em không thiếu một bó hoa này của tôi đâu.”

Lương Đa thích tác yêu tác quái, dù là ngày hôm nay cũng muốn ầm ĩ.

Anh cúi người cầm bó hoa hồng, quay người muốn bỏ đi.

Tưởng Hàn không nhịn được cười kéo anh lại: “Em đổi với anh được không?”

Tưởng Hàn đưa hoa của mình cho Lương Đa: “Ban nãy em được đưa lúc chụp hình tốt nghiệp, em thấy đẹp nên muốn cầm về cho anh.”

Lương Đa liếc cậu: “Thật không? Chụp tập thể?”

“Thật, chụp tập thể.” Tưởng Hàn nói, “Em đổi với anh, em muốn hoa hồng đỏ của anh.”

Lương Đa vừa lòng, chướng khí đưa hoa hồng cho Tưởng Hàn.

Tưởng Hàn gợi ý: “Đã tặng hoa cho em rồi thì có thể cho bổn sinh viên đây một sự khen thưởng đặc biệt khác không?”

“Đừng được voi đòi tiên!” Lương Đa lườm cậu.

Tuy nói vậy nhưng khi Tưởng Hàn ghé lại, Lương Đa vẫn ngước đầu hôn cậu.

Trên lối nhỏ hẻo lánh trong trường hiếm người qua lại, nhưng hiếm chứ không phải là không có.

Ngay khi hai người quấn quấn quýt quýt hôn nhau thì tròng mắt của mấy nam sinh suýt rớt ra.

“Anh Chú, đó là anh Tưởng đúng không?”

“Anh Chu, đó là đàn ông đúng không?”

“Anh Chu, mày đừng che mắt tao!”

“Anh Chu, sao người kia nhìn quen quen, đó chẳng phải người lần trước mình bắt gặp lúc ăn đồ nướng sao?”

Bốn, năm nam sinh mặc đồng phục thạc sĩ đứng cách đấy không xa, bạn cùng phòng của Tưởng Hàn không ngờ hai kẻ này sẽ hôn nhau ở đây, tức tốc muốn quay qua đánh đuổi mấy thằng loi choi, nhưng…

“Anh Chu, chẳng phải anh Tưởng nói bác sĩ Lương là anh của nó sao? Nó với anh nó thế này gọi là loạn luân đấy!”

Loạn luân đầu mày…

Bạn cùng phòng của Tưởng Hàn đỡ trán, kiệt quệ toàn thân.

Giờ phút này người trong cuộc Tưởng Hàn và Lương Đa chẳng hay biết gì, vẫn ôm ấp hôn nhau có thể nói là quấn riết, đến khi hai người hôn xong, cuối cùng cũng quay đầu lại, thấy bạn bè cùng đứng nhìn thì Lương Đa ngất xỉu trong lòng Tưởng Hàn.

Tưởng Hàn cười khẽ, bình tĩnh nói với mọi người: “Các vị, đây là anh của tại hạ, tại hạ đang hô hấp nhân tạo cho anh ấy thôi.”

Các bạn tỏ vẻ: “Đã hiểu đã hiểu, tụi tao hiểu mà!”

Cứ thế, trong ngày bạn Tưởng Hàn tốt nghiệp rốt cuộc cũng come out thành công.
 
Back
Top Dưới