Môi Viễn vừa rời khỏi môi cậu, hơi thở cả hai còn quấn vào nhau.
Tịnh An đứng im, tim đập loạn nhịp, vai run nhẹ — không phải vì sợ, mà vì nhiệt lượng của Viễn vẫn dội thẳng vào cơ thể cậu.
Viễn nhíu mày, mắt dán chặt vào An, như đang đọc từng phản ứng trên cơ thể cậu.
Cậu cảm nhận bàn tay anh còn đang treo nhẹ nơi hông mình, đủ để trái tim nóng lên và nhịp thở gấp gáp.
Một giây.
Hai giây.
Cậu muốn né đi, nhưng cơ thể lại dính chặt vào anh.
Viễn nhếch môi, cúi sát gần tai cậu:
"Anh... không giữ được nữa rồi."
Chỉ nghe vậy, Tịnh An cảm giác một dòng điện lạ chạy dọc sống lưng, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Anh nhanh chóng buông tay một chút, lùi về phía WC.
Cậu nghe tiếng bước chân và cửa đóng nhẹ.
Còn Tịnh An, đứng đó, mặt nóng bừng, cảm giác nóng nực từ nụ hôn và cơ thể anh vẫn còn lan tỏa, khiến cậu vừa bối rối, vừa muốn chạy theo, vừa muốn... im lặng chịu đựng dư vị nguy hiểm ấy.
Ngoài cửa WC, Viễn hít một hơi sâu, trấn tĩnh bản thân.
Anh biết nếu không rời ra một chút, khoái cảm và ham muốn sẽ chiếm trọn lý trí.
Nhưng nụ cười nhẹ nơi khóe môi anh nói lên một điều: "Chúng ta chưa kết thúc đâu, An."
Tịnh An đứng đó, tim đập loạn, và biết rằng cả đêm qua vẫn chưa đủ để anh và cậu giải quyết... cái thứ cảm giác rạo rực nguy hiểm này.
Mắt ai đó lim dim mở khi ánh sáng đầu tiên chen lấn vào chiếc rèm mỏng ở cửa sổ.
Cậu cảm thấy có vật nặng nè lên người..Sau lưng còn rắn chắc và điều quan trọng ở đây là..có hơi ấm phả vào gáy cậu đều đều.
Không cần suy nghĩ cũng biết,là cái tên nhét chữ vào mồm cậu ôm chứ ai vào đây.
Mắt cậu nhắm lại một nhịp, cố định cảm giác ấy: vòng tay rắn chắc quàng ngang eo, vai áp sát lưng.
Hơi thở anh phả vào gáy đều đặn, ấm áp, khiến cậu không thể nào chối bỏ.
"Dậy đi, An..."
Giọng trầm, hơi nghẹt ngủ nhưng vẫn đầy tinh quái, vang ngay sát tai cậu.
Tịnh An khẽ nhíu mày, mặt đỏ bừng, lúng túng:
"Vi...Viễn... buông ra... một chút đi..."
Nhưng bàn tay vẫn giữ nhẹ hông cậu, kéo cậu sát hơn vào anh.
Viễn mỉm cười, gác cằm lên vai cậu.
"Không muốn."
Cậu điên với tên này mất thôi, sống 22 năm trời... chưa từng gặp cảnh éo le nào như thế này đấy — tỉnh dậy sau một nụ hôn không an toàn, bị ôm như con gấu, mà thủ phạm lại còn tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra.
Tịnh An chưa bao giờ nghĩ trái tim mình lại có thể rung lên vì một người con trai — nhất là Viễn.
Cậu vẫn luôn tin rằng tình cảm ấy là điều gì đó trái với lẽ thường và là thứ mà ba mẹ cậu chẳng bao giờ gọi tên ngoài hai chữ "lệch lạc".
Nhưng tại sao mỗi khi nhìn Viễn, thế giới lại im lặng đến kì lạ, chỉ còn tiếng tim lỡ một nhịp?
Và đáng nói - đêm qua... kéo theo một cảm giác lạ lẫm, vừa ấm áp lại vừa mới lạ với cậu.
Có gì đó đổi khác trong ánh mắt Viễn.
Còn An... chỉ biết rằng, từ giây phút ấy, cậu không còn đủ can đảm để nhìn mình trong gương.
Không phải vì hối hận, mà vì sợ — sợ rằng chính mình đã bước quá gần một điều mà cả đời mình tránh né.
Một cảm giác rất tệ.
" Bông tuyết nào cũng chẳng trong trắng "
...
Ừ thì, trắng hay không, đâu còn quan trọng.
Chỉ là... cậu không chắc, liệu trái tim này có còn sạch.
Tịnh An nghiến răng , nét mặt hơi nhăn nhó :
"Anh có thể... buông ra, để tôi còn thở không?"
Viễn, giọng khàn khàn vì vừa ngủ dậy, đáp tỉnh rụi:
" vẫn thở đều mà.
Tần suất 15 lần/phút.
Nhịp tim thì..."
Anh cố tình dừng một nhịp.
"108 lần/phút.
Cũng không yếu đến mức anh phải buông ra đâu."
"...!"
Tịnh An dám chắc nếu hiện tại có con dao mổ, cậu sẽ khắc lên trán anh chữ 'kiểm soát'.
Viễn mới chịu buông tay, rất từ tốn, rất thong thả — như thể anh cho phép, chứ không phải vì cậu yêu cầu.
Anh rời khỏi giường, khoác áo sơ mi trắng vắt trên ghế đêm qua, động tác ung dung đầy trật tự, cứ như...
ôm người ta ngủ là công việc nằm trong "lịch trình chuyên nghiệp" của anh vậy.
Tịnh An ngồi bật dậy, ôm gối:
"Anh có thấy cái việc làm tối qua... nó hơi—"
Viễn quay lại, cài khuy áo, ánh mắt như thể đang... cười nhưng lại không hề cong môi:
"Hơi quá giới hạn với em sao ?"
Tịnh AN : " ừ thì ...cứ cho là vậy đi ...!"
Viễn bước lại gần, không chạm, chỉ cúi xuống vừa đủ khiến khoảng cách đột nhiên trở nên nguy hiểm:
"Vậy mà tôi tưởng... em mới là người không muốn dừng."
"Trời ơi là trời, thằng cha này nói năng không biết phép tắc à , có ngày ra đường bị người đời vả cho vài phát vào khẩu cung quá " - Tịnh An nghĩ
Tịnh An định bật lại nhưng lại cứng họng.
Trong 0,3 giây ấy, cậu nhận thức rõ một điều:
Đấu khẩu với Viễn không nguy hiểm bằng đấu ánh mắt với anh ta.
Ba phút sau – phòng bếp nhỏ
Mùi cà phê mới pha lan ra.
Viễn rót cho mình một tách, thêm đúng một viên đường, không khuấy, nhấp một ngụm — như thể anh đang đánh giá ngày hôm nay có xứng đáng để bắt đầu hay không.
Tịnh An thì ngồi bên cạnh, im lặng gặm bánh mì , chẳng qua không muốn tới gần tên kia nên cậu mới lấy đại đồ trong tủ lạnh ra thôi và như thể mình là nạn nhân của vụ đánh cắp danh dự lúc sáng sớm.
Viễn đặt tách xuống, không nhìn, chỉ nói:
"Bánh bên trái không có bơ.
Bánh bên phải có.
Cậu chọn cái không có bơ."
"Tôi thích vị nguyên bản."
- Tịnh An
"Không.
Cậu đang né đường cong nguy hiểm thì phải."
- Trí Viễn cười
Tịnh An suýt nghẹn bánh mì.
Không khí vừa yên ổn được 20 giây —
Thì điện thoại đổ chuông, âm thanh sắc lạnh, cắt phăng bầu không khí vốn đã mỏng manh như một sợi dây thần kinh chưa được xử lý.
An nhấc máy, gương mặt đang thoáng đỏ lập tức chuyển về trạng thái 'đặc vụ', đầu dây bên kia Minh Hoàng nói với giọng hoảng loạn nhưng vì đã gặp tên VII nhiều nên cũng bình tĩnh xử lý được.
Đồng tử Tịnh An giãn ra hết mức khi nghe đến lai lịch nạn nhân.
Cậu đứng dậy, thu tập hồ sơ, ánh mắt sáng lên kiểu nguy hiểm rất đặc trưng của Tịnh An:
"Hắn bắt đầu rồi, Viễn."
" Công việc hàng đầu có gì tính sổ với thằng cha này sau" - Cậu nghĩ bụng
Viễn để tách cà phê xuống, đứng dậy, chỉnh cổ tay áo.
Gương mặt anh lúc này không còn chút vệt cảm xúc riêng tư nào nữa — chỉ còn sự điềm tĩnh lạnh lẽo của một thợ săn biết con mồi đang xuất hiện.
Anh liếc qua Tịnh An, giọng trầm, nhưng đôi mắt sâu thẳm chứa tia sáng không giấu được:
"Vậy thì đi thôi, An." (... một nhịp)
"Lần này — đừng né , anh sẽ đối đầu cùng em"
Tịnh An thoáng hiểu anh không chỉ đang nói về vụ án nhưng trong đầu cậu vẫn vương vấn "dư vị" của hôm qua.
06:10 sáng, hành lang khu phòng nghệ thuật của Đại học Saint Cecilia vẫn còn vương hơi lạnh mùa đông, ánh nắng đầu ngày lọt qua các ô kính dài, rải xuống nền gạch những vệt sáng nhạt như lớp sương chưa kịp tan.
Tiếng kéo lê của thùng lau sàn vang khẽ trong khoảng không im lặng, âm trầm, đều như nhịp thở của tòa nhà đang ngủ.
Cô lao công – một người phụ nữ ngoài năm mươi, dáng người nhỏ gọn, khuôn mặt phúc hậu – bước đi với cái vẻ thong dong của người đã yêu quá lâu sự bình yên nơi này.
Thích nhất là dọn phòng âm nhạc vào buổi sáng, khi nơi đây chưa có sinh viên nào thức dậy đến tập đàn, khi mọi âm thanh đều im ắng nhưng lại mang cảm giác không phải im lặng, mà như đang chờ ai đó thổi sự sống vào.
VÀ Cô ghé tới đây mỗi sáng, như thường lệ, với chiếc xe đẩy chổi lau và một tâm trạng dễ chịu .
Cô yêu khu nhạc viện, yêu cảm giác lắng nghe âm thanh của những bản nhạc luyện tập vọng ra từ các phòng học — dù cô chẳng hiểu nhiều.
Hôm nay, trước khi mở cửa phòng âm nhạc số 7 này cô còn ngân nga khe khẽ một đoạn trong bản Nocturne mà cô nghe hôm qua.
Cô dừng trước căn phòng mang tấm biển gỗ cũ đã sờn chữ: "Nơi âm thanh thức giấc" - khẽ cười vì luôn tự hỏi ai đã viết cái câu lãng mạn đó từ mấy chục năm trước.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ, cạch một tiếng rất nhỏ.
Cánh cửa mở ra, kèm theo mùi quen thuộc – mùi gỗ đàn, mùi giấy bản nhạc cũ, và một chút mùi hoa lavender nhè nhẹ của mấy cô sinh viên hay xịt phòng.
Cô đẩy thùng lau vào, cúi xuống nhặt một vài mảnh giấy nhạc rơi gần cửa.
Tất cả đều bình yên đến lạ.
Tường vẫn treo ba cây violin cũ kỹ, cây piano vẫn được phủ khăn trắng, rèm cửa còn dang dở chưa kéo hết – cứ như cả căn phòng chỉ đang tạm ngủ, chờ người đánh thức.
"Ai đó lại quên kéo rèm rồi..." – cô lẩm bẩm, giọng vui vẻ, rồi bước tới kéo nhẹ tấm rèm nhung màu tím sẫm.
Ánh sáng ùa vào, phủ lên cây piano một lớp sáng lấp lánh, đẹp đến mức bà thoáng đứng nhìn, mỉm cười bởi cảm giác yên bình hiếm có.
Nhưng thật kỳ lạ, ánh sáng hôm nay lại lạnh.
Không phải cái lạnh dễ chịu, mà như thứ gì đó len lỏi, vuốt dọc sống lưng.
Cô lao công chậm rãi bước sâu hơn vào phòng.
Bà ngân nga khe khẽ điệu nhạc cũ của một bài tình ca những năm 90.
Vẫn không có gì lạ.
Nhưng càng di chuyển, bà càng thấy không đúng.
Quá yên tĩnh.
Không phải kiểu yên tĩnh của phòng nhạc khi chưa có người.
Mà là kiểu yên tĩnh như thể nơi này đã bị đông cứng lại, không ai dám chạm vào.
Khi đi ngang qua cây piano, bà dừng lại.
Ánh nắng hắt qua cửa kính, chiếu đúng vào khoảng phía sau chân đàn.
Ở đó... không chỉ có ánh sáng.
Mà là một bàn tay.
Bà khựng lại.
Một cảm giác lạnh thấu từ gan bàn tay lan đến ngực.
Bà nhìn xuống.
Căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Không có tiếng nhạc cụ, không có ánh đèn — chỉ có cái lạnh phả ra như thể ai đó đã mở cửa tủ lạnh khổng lồ giữa mùa đông.
Giữa căn phòng, dưới ánh sáng nhạt xuyên qua ô cửa kính, là một hình người nằm gục, tay buông thõng, tóc phủ xuống sàn.
Một chiếc piano đen bóng ở gần đó — và một vệt đỏ nhỏ nơi chân đàn.
Và tất nhiên thứ vệt đỏ ấy — không phải sơn .....
Đôi giày trắng.
Một ống tay áo sơ mi trắng.
Một bàn tay mềm, buông hờ trên nền sàn gỗ.
Và... một nhành hoa khô ép trong nhựa, nằm ngay ngắn bên cạnh, như thể có ai đó cố tình để lại.
Không nhầm được.
Là một người - Một... cậu sinh viên.
Gương mặt ấy lộ ra khi bà run rẩy kéo nhẹ cây đàn sang một bên — ánh sáng phủ lên làn da tái nhợt.
Cô run run lùi lại, tay vội bấm điện thoại.
Đôi mắt cô mở to, không phải vì nhìn thấy xác chết — mà vì thấy ánh mắt người đó vẫn chưa khép.
Mở to — như thể đang nhìn thẳng vào một thứ gì đó trước khi chết.
Nhưng không— đây không phải ngủ.
Một kiểu lặng im không bao giờ tỉnh lại.
Không tiếng đàn.
Không tiếng thở.
Không còn sự sống.
Thùng lau sàn đổ xuống, nước loang vệt dài như vết mực lem trên trang giấy vừa bị xé ngang.
Giây phút đó, cô lao công không kêu lên như mọi người vẫn tưởng.
Bà chỉ đứng đó, nhìn, đôi mắt run rẩy, hai tay chụm vào nhau như vô thức cầu nguyện cho điều bà biết là không thể thay đổi.
Nhưng đúng lúc ấy, tiếng chuông reo báo tiết học đầu tiên vang lên trong khuôn viên trường.
Âm thanh quen thuộc — rộn ràng, lanh lảnh, gọi học sinh về lớp — nhưng sáng nay, nó không mang cảm giác bắt đầu một ngày mới.
Mà như một lời tuyên bố lạnh lẽo.
"Tiết học đầu tiên đã bắt đầu.
Nhưng cũng là lúc bình yên kết thúc."
Tiếng gọi điện thoại vang lên với sự rụn rẩy và lo sợ tột cùng.
Và đó chính là nguyên nhân Tịnh An có mặt ở đây
Bà run rẩy kể lại, giọng khàn đục:
"Lúc đó... tôi chỉ nghe tiếng rất nhẹ, như tiếng ai gõ vào phím đàn... tôi nghĩ sinh viên nào đến tập sớm.
Nhưng rồi không có tiếng nữa.
Tôi mở cửa... và thấy cậu ấy... nằm đó.
Tay vẫn đặt trên đùi và gục ngã kế bên đàn piano ...
Tôi ..tôi không biết gì nữa cả , ai ..ai lại làm vậy với một sinh viên đầy hoài bảo của tuổi trẻ chứ "- vừa nói cô vừa khóc , tiếc thương cho chàng trai xấu số .
Khu vực phòng âm nhạc số 7 lập tức được phong tỏa - cảnh sát phát hiện ở góc phòng có camera nên lập tức kiểm tra.
Trong camera an ninh ở góc phòng — có thứ gì đó đã xảy ra.
Đó là 1 cuộc đối thoại giữa cậu sinh viên và ...
" Đó là Fortune " - Minh Hoàng kinh ngạc chỉ vào màn hình.
Fortune vuốt nhẹ mặt cậu sinh viên và thì thầm điều gì đó vào tai cậu ta .. sau đó hắn bước đến gần camera , nhìn thẳng với đôi mắt sâu thẳm nhưng lần này mắt hắn có đồng tử là màu xám.
" Gì chứ , lần trước có người khai báo là mắt nâu mà sao lại ..
Được lắm , đeo lens ngụy trang à , khốn kiếp " - Tịnh An nghiến răng , bấu chặt tay đập thẳng xuống bàn để xả cơn tức.
Trí Viễn đứng bên cạnh im lặng , chỉ lấy tay xoa nhẹ lưng trấn an anh
" Hắn ta biến hóa khôn lường thật đấy - đa trò thật, chắc lần sau sẽ lại hóa nhân dạng nữa " - Trí Viễn lập luận
Nhưng không ai biết...
đó là gì.
Vì phần sau của đoạn băng đã nhiễu, bị ngắt đoạn hoàn toàn — chỉ nghe vài tiếng... có thể là cuộc nói chuyện.
Kết luận pháp y ban đầu khá rõ: nguyên nhân tử vong do sốc ma túy liều cao, nhưng khi Viễn và Tịnh An đến hiện trường, họ biết — mọi thứ không hề đơn giản.
Trên bàn học cạnh cửa sổ, có hộp thuốc thử độc.
Kết quả hiện lên vệt màu tím đậm kỳ quái.
Talaria Toxin — một loại chất độc hiếm dùng trong thí nghiệm sinh học, cực kỳ nguy hiểm khi kết hợp với chất kích thích thần kinh.
Nó khiến hệ thần kinh rơi vào trạng thái ảo giác, hoảng loạn cực độ — nhưng lại giữ cho nạn nhân tỉnh táo hoàn toàn khi tử vong.
Nó khiến người chết không "chết", mà... chứng kiến từng giây mình đang chết.
Thứ độc này — không thể vô tình mà xuất hiện.
Trên thi thể, không có vết mổ.
Không có dấu cắt, không lấy nội tạng như những vụ trước.
Chỉ có một chữ khắc — gọn gàng, ám ảnh, rất gần mép quần lót bên hông trái, bằng dao nhỏ:
Fortune VII
Không sâu, nhưng đủ để da thịt rớm máu — như một thứ ký hiệu hơn là tội ác.
Tịnh An cúi xuống — đôi mắt cậu khẽ tối lại.
Trong túi áo đồng phục của nạn nhân — có một thứ.
Một cành hoa nhỏ, bị ép nhựa, như lưu niệm.
Không phải hoa trang trí.
Không phải đồ tặng.
Đó là hoa Bạch lan tử — loài hoa tượng trưng cho cái chết thanh thản, cam chịu và im lặng.
Những người tuyệt vọng thường dùng nó như một ký hiệu tuyệt mệnh.
Nhưng...
Tại sao lại xuất hiện trong túi áo nạn nhân này?
Tịnh An lặng nhìn bông hoa ấy, đôi mắt sâu chìm, thấp giọng:
"Cậu ấy đã không tự chết một mình."
Viễn đứng cạnh, tay đút túi quần, ánh mắt lạnh đến sắc bén:
"Và lần này...
VII không giết người.
Hắn chỉ chứng kiến."
Không khí trong căn phòng lạnh đi rõ rệt.
Trong đoạn camera ngắn ngủi còn lại, chỉ nghe thấy một giọng nói — rất nhỏ:
"Nếu như chú là cánh hoa cuối cùng...
Chú có chọn rơi — hay được hái?"
Đoạn băng dừng lại.
Hình ảnh nhiễu đi.
Không có ai trong khung hình — ngoại trừ...
ánh mắt của nạn nhân.
Và hình như... trong khóe mắt đó, có nụ cười.
Mọi thứ trong phòng ngột ngạt hẳn khi ai cũng nổi da gà khi chứng kiến nụ cười đó và vì một số đọan camera bị nhiễu bất thường.
Bỗng
tiếng bíp ngắn vang lên từ màn hình giám sát khi Minh Hoàng tua đoạn khác còn sử dụng được - cảnh sát cũng khá nhanh khi khôi phục 1 số ít đọan nhiễu nhưng chưa đáng kể lắm.
Trong phòng họp, cả đội đều nín thở.
Trí Viễn đứng khoanh tay, bóng anh đổ dài lên tường trắng.
Dù mặt không hề đổi sắc, nhưng mí mắt phải của anh giật nhẹ một nhịp - nhỏ đến mức nếu không đứng gần sẽ chẳng ai nhận ra.
Trên màn hình, nạn nhân cậu sinh viên — ngồi trước cây đàn piano, hai tay run nhẹ vì tác động của ma túy.
Giọng cậu lạc đi, nhưng từng chữ vẫn nghe rõ:
"Ước mơ thì cao... nhưng thực hiện thì khó.
Mọi thứ...
đổ hết lên vai tôi.
Bốn chữ: Thi – gia – tài – danh...
Xã hội muốn gì ở tôi vậy...?"
Tiếng của cậu không giống một lời tuyệt vọng đơn thuần — mà giống như cậu đang trả lời ai đó, một người đang đứng ngoài khung hình, ngay sát chiếc camera bị hư đột ngột vài giây sau đó.
Màn hình chuyển sang nhiễu trắng.
Minh Hoàng ngẩng lên, giọng khàn: "Đoạn sau... mất rồi.
Camera bị ai đó làm gián đoạn nữa rồi, cản trở công việc quá"
Viễn cúi đầu một chút.
Không phải tiếc nuối, mà như đang xác nhận điều gì đó quen thuộc.
Tịnh An nhìn anh, đôi mắt anh tối đi nửa độ — phản ứng cực nhỏ, nhưng sắc như dao.
Khi cả đội đang bàn luận, màn hình máy tính của Minh Hoàng bỗng ping một thông báo tự bật lên khi Minh Hoàng đang xem lại đọan này.
Chỉ 1 giây.Một khung hình nhỏ như một hình mờ.
Là bóng lưng của một người phụ nữ đứng trong góc camera hư — tóc buộc cao, dáng người thanh mảnh, khoác áo đen ôm sát người.
Trên ngực áo trái có một ký hiệu "A" rất bé, chỉ hiện đúng một góc chéo 0.5 giây.
Minh Hoàng toát mồ hôi: "Cái... cái này không có trong file gốc..."
Tịnh An quay sang Viễn.
Anh không nói gì.
Nhưng mí mắt anh lại giật một nhịp nữa.
Không phải bất ngờ.
Không phải sợ.
Mà như thể... nhận ra người trong màn hình.
Người bình thường khi xem cảnh này phải tua lại để xem rõ mặt người phụ nữ kia vì đọan này vừa nhạn vừa mờ.
Còn Trí Viễn chỉ cần nhìn 1 lần mà chẳng cần nhìn nữa - đó là khi gặp nguời thân quen với anh ta.
Tịnh An thì thầm: "Cô ta là ai thế ?"
Viễn đáp quá nhanh, như cắt đứt câu hỏi: "File bị lỗi.
Đừng để tâm , anh cũng chẳng biết cô ta là ai nên chẳng quan tâm đâu"
Nhưng Tịnh An biết rõ — với Viễn, thứ gì anh bảo "đừng để tâm" luôn là thứ cần quan tâm nhất.
---
Khi rời hiện trường, gió quét dọc hành lang, làm tán lá cây đổ bóng xuống nền.
Trên nền xi măng, chỉ duy nhất một chiếc lá ép mỏng — giống hệt loài hoa tìm thấy trên người nạn nhân — nằm ngay lối ra vào.
Kì lạ nhỉ - lại còn được ép mỏng cẩn thận.
Không ai trong đội mang nó.
Không gió nào có thể thổi nó từ trong phòng ra.
Tịnh An cúi xuống nhặt.
Ở mặt sau lá, có vết viết rất mảnh:
"For him — A."
Cậu ngẩng lên nhìn Viễn.
Viễn chỉ nói một câu, giọng rất nhẹ nhưng lạnh: "Đừng nhìn anh như vậy chứ An."
Tịnh An khựng lại, sống lưng nổi gai óc.
Không phải vì sợ.
Mà vì cảm giác... vụ án này không chỉ đang truy đuổi tên Fortune kia.
Mà còn đang kéo Trí Viễn từ từ ra khỏi những gì cậu tưởng rằng mình biết rõ về anh.
Âm thanh ồn ào từ hành lang dội vào phòng âm nhạc, ngày càng lớn.
Hiếm khi trường đại học này hỗn loạn đến mức như vậy.
Tin tức lan nhanh hơn mọi người tưởng.
"Có người chết trong trường đó!"
" Thiệt luôn hả?"
"Trời ơi... lần đầu tiên luôn á!"
"Coi livestream nhỏ kia chưa?
Nó quay cảnh xe cứu thương vô trường luôn nè!"
Ở góc cầu thang, một nhóm sinh viên tụ lại xem điện thoại của một cô nữ sinh đang livestream trên TikTok với cái tên @LuuLy_302389.
Cô ta run bần bật nhưng hào hứng như vừa vớ được sự kiện đời người.
"Mọi người ơi!
Trường tui có án mạng thiệt!
Không ai cho vô khu A - Âm Nhạc nên tui đứng xa quay lại nha!"
Lượt xem tăng vùn vụt.
Người xem spam tim.
Cô ta la hét:
" Ối giời, cảnh sát tới rồi nha mọi người!"
Đám đông càng lúc càng mất kiểm soát, vừa sợ hãi vừa tò mò một cách méo mó.
---
Nhưng tất cả phải im bặt khi một bóng người lạ xuất hiện ở cuối hành lang.
Không ai biết cô ta là ai.
Không mặc đồng phục.
Không đeo thẻ sinh viên.
Một người phụ nữ trẻ, dáng cao, thanh mảnh, vai thẳng, tóc nâu hơi xoăn nhẹ, đôi mắt xám lạnh như thủy tinh.
Cô mặc chiếc áo khoác đen bó sát— loại trang phục khiến người ta liên tưởng đến đặc vụ hoặc sát thủ trong các phim châu Âu.
Chỉ một ánh nhìn của cô, cả đám đông vô thức tránh đường.
Cảm giác như có thứ gì đó không nên đụng vào đang đi ngang.
Không khí chùng xuống, lạnh ngắt.
Cô gái khẽ liếc qua điện thoại của người đang livestream.
Nụ cười rất nhỏ, rất nhạt, nhưng lại khiến sống lưng người xem lạnh toát
Rồi cô quay bước, tan biến vào dãy hành lang cấm.
Không ai nhận ra sự tồn tại bất thường đó.
Chỉ có một sinh viên lắp bắp:
"Ủa... ai vậy?
Bộ giảng viên khoa quốc tế hả?"
Có người hiếu kì chụp màn hình lại gửi vào phần bình lụân nhưng sau đó lại phát hiện ra.. khi tìm lại đoạn quay, cô gái ấy... không xuất hiện trong livestream nữa.
Chỉ có tiếng nhiễu sóng nhẹ, như có ai đó cố tình làm mờ dữ liệu.
Tịnh An vừa bước ra khỏi hiện trường phòng âm nhạc thì nghe đồng nghiệp thì thầm:
"Có nhân chứng nói họ thấy một phụ nữ lạ đi từ khu A."
"Thế có camera không?"
"Có... nhưng đoạn đó bị nhiễu."
Tịnh An dừng bước.
Tim đập mạnh.
Vừa nghe cụm từ " Người phụ nữ - Khu A - bị nhiễu" ..
Tịnh An nhảy số liên tục..
Không lẽ là...
Nhưng cậu không nói ra suy đoán của mình.
Hay đúng hơn là Fortune VII – đang giấu thân phận, thì chẳng đời nào anh ta để lộ người đồng hành của mình một cách dễ dàng như vậy.
Viễn ở cuối hành lang, khoanh tay nhìn về phía đám đông ồn ào.
Bộ dạng bình thản, sang trọng, lạnh lùng—y hệt biết rõ mình đang kiểm soát mọi thứ.
Tịnh An nuốt khan.
Có thể người phụ nữ ấy – không lộ mặt trên camera... vì vốn dĩ cô ta biết cách để không ai ghi được.
Giống như được huấn luyện sẵn.
Và sự thật đáng sợ nhất?
Cô ta giống Viễn đến kỳ lạ.
Đôi mắt.
Gò má cao.
Cách đứng thẳng.
Tất cả đều mang nét "lai Tây" rõ rệt.
Họ cùng dòng máu sao?
Không đúng!
Viễn mắt nâu còn cô ta màu xám cơ mà.
Chỉ còn..
"Đeo lens"..
Đồng phạm?
Một cái bóng trong tổ chức Fortune?
Không ai biết tên cô ta.
Nhưng khi kiểm tra hệ thống khi zoom lên có một chữ ký kỳ lạ được ghi lại camera khucs 0.5s như ai đó cố tình đánh dấu trên áo trái.
"Ai...
"
Chỉ có "Ai" còn 3 ký tự kia là gì?
Và quan trọng nhất—
Không thể nào Fortune lại chủ động khai ra đồng phạm dễ dàng thế cơ à?
Vậy... tại sao "Ai..." lại muốn "để lộ một chút" cho đội điều tra biết?
Là lời cảnh báo?
Là thách thức?
Hay là tin nhắn gửi riêng cho Fortune?
Người của tổ chức này rõ ràng không bình thường.
Vì công ty đang có dự án quan trọng nên trợ lý đã gọi cho Viễn nên bắt bụôc Viễn phải về ngay để gặp "đối tác"
..!
---
Khoảng 23h đêm, trong phòng khách trong căn penthouse riêng ngoại ô của Viễn - chìm trong ánh đèn vàng nhạt.
Đèn phản chiếu lên tấm kính, để lộ khuôn mặt đầy vẻ bình thản nhưng hiểm sâu của cậu ta.
Điện thoại rung lên — chỉ một cái tên:
"C.A- Aisce" hiện lên
Viễn vuốt để nghe.
Đầu dây bên kia vang lên giọng người phụ nữ nửa mỉa mai - nửa ẩn ý
Aisce : "Lucky you, little brother.
Mom asked me to fly back to take care of her since her condition relapsed again.
But tell me—who is that boy you've been following around?
I've been watching him for two days, ever since I returned."
- ( Hên cho cưng, mẹ nhờ chị về nước để lo cho sức khỏe bà ta, bà ta lại tái phát rồi, mà cưng thì cứ bám theo thằng nhóc nào vậy?
Chị đây để ý nó 2 ngày rồi từ cái hôm chị về nước. )
Viễn : "Well... that kid is my 'personal target'.
How's Mom doing?
Didn't Elena take good care of her?
Her mental episodes are back, so she hasn't been able to paint a single damn 'portrait' lately."
- ( Ừ thì nhóc đó là "con mồi " của riêng em, dạo này mẹ làm sao rồi, Cô giúp việc - Elena không chăm cho mẹ sao?
Dạo này bệnh tâm lý tái phát nên mẹ chẳng thể vẽ được bất kì "bức tranh" nào..)
---
Cô ta thở dài một cách kiêu kỳ, tiếng thở nghe như cười khẩy.
Bỗng cô ta chuyển đổi ngôn ngữ bất ngờ.
Aisce : "Ừ, chị bận tối mặt ở Anh chứ bộ.
Trái múi giờ, rồi ông bà nội cứ hỏi thăm em suốt.
Rảnh thì gọi cho họ đi.
Lần này chị về là có 'mục đích riêng' để hỗ trợ nhóc em yêu quý đấy.
Mẹ dặn thế."
Viễn : "Thank you, my guardian angel... my beloved sister !!!
" - (Cảm ơn chị yêu dấu - thiên sứ hộ thân của em!!!)
Viễn liếc mắt đầy ẩn ý, giọng nửa trêu, nửa thật
Aisce : "Don't mention it.
Erasing evidence is child's play.
Cops these days?Just toys in the wrong hands..."
- (không có gì, xóa dấu vết dễ thôi, cảnh sát thời nay cứ như đồ chơi ấy nhỉ..)
Giọng cô đột ngột ngừng lại.
"...Wait.
Mom's walking upstairs.
I'm hanging up."
- ( Khoan đã..
Mẹ được dìu lên tầng rồi.
Chị ngắt máy đấy)
Viễn : " Ok - my dear sister.
This is just between us, don't let anyone else know!
I will keep it a secret.
- (Được thôi , chuyện này chỉ có chúng ta biết thôi đấy, tránh để người ngoài xen vào, em sẽ giữ bí mật)...
Điện thoại tắt.
Màn hình trở về ánh sáng lặng lẽ.
Viễn tựa đầu vào ghế, đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu sự nguy hiểm khó đoán.
Không ai biết rằng người phụ nữ này có liên quan đến Fortune hay không và vừa trao đổi thứ gì đó với Trí Viễn.
Đây là " đối tác " của anh đây sao?
Và chuyện 2 người vừa trao đổi liệu rằng có thể thay đổi hoàn toàn cục diện vụ án?