Khác 𝕝𝕦𝕟𝕖 𝕓𝕝𝕖𝕦𝕖

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
𝕝𝕦𝕟𝕖 𝕓𝕝𝕖𝕦𝕖
𝖎𝖑𝖑𝖚𝖒𝖎𝖓𝖆𝖙𝖎𝖔𝖓


"Nghỉ một chút đi, trông em xơ xác lắm rồi đấy."

Santa ngồi xuống bên cạnh Châu Kha Vũ ở ngoài hành lang, đặt một tay lên vai cậu.

"Không sao, em ổn.

Anh bảo vụ án có điểm lạ, là sao?"

Châu Kha Vũ xoay người sang, đối mặt với Santa.

"Em có biết thám tử Chikada Rikimaru không?"

Santa bắt đầu vào công chuyện.

"Em biết, anh ta nổi tiếng mà.

Nhưng một vụ án không quá nghiêm trọng thế này, thì mời anh ta có vẻ hơi khoa trương nhỉ?"

"Cái đó không thành vấn đề lắm.

Điểm nghi vấn ở đây, là lấy người chết ra làm nghi phạm."

Châu Kha Vũ nghe xong liền cau mày, đúng là lạ thật.

"Anh đã hỏi cảnh sát nhưng họ không tiết lộ nhiều, họ chỉ bảo tìm được ngần này người gần gũi thì tạm thời cho vào vòng tình nghi thôi.

Anh cũng hỏi về lai lịch của cậu ta, nhưng không thu được gì cả."

"Em nghĩ cậu ta tiếp cận em là có mục đích, không chỉ là để tán tỉnh.

Chắc chắn là tên Edward đứng sau sai bảo cậu ta."

Santa vỗ vai cậu an ủi.

"Không sao đâu, chúng ta nhất định sẽ bắt được hắn.

Mà tình hình Lưu Vũ có ổn hơn không?"

Nghe đến tên anh, Châu Kha Vũ cúi gằm xuống, hai tay ôm mặt, không biết nên mở miệng như thế nào nữa.

"Hai mươi..."

"Hả?"

Santa không hiểu ý của cậu.

"Cơ hội sống sót, chỉ có 20%."

Châu Kha Vũ khó khăn lên tiếng, giọng nói đầy bi thương.

Bầu không khí dần nhuốm màu u ám.

Santa chỉ có thể im lặng, tay đều đều vỗ về đôi vai gầy gò ấy.

Ting

Chợt tiếng chuông tin nhắn vang lên, cắt đứt sự ngột ngạt nơi hành lang bệnh viện.

Là Patrick nhắn trên group chat chung của bọn họ.

________________

Patrick

Mọi người ơi

Em cảm thấy

Người nằm cạnh em hiện tại

Không phải Tiểu Cửu...

Oscar

Hả?

Chẳng phải hai đứa

Đi cùng nhau suốt sao?

Patrick

Đúng là bọn em đi cùng nhau

Nhưng mà lúc về đến sảnh khách sạn

Tiểu Cửu buồn nôn

Nên có chạy vào nhà vệ sinh

Còn em chờ ở ngoài

Sau lúc đấy thì...

Oscar

Chết tiệt

Chạy sang phòng anh

Nhanh lên!

Châu Kha Vũ

Mau chạy ra khỏi phòng đi!!!

Patrick offline 1 phút trước

_______________________________

Đến lúc Doãn Hạo Vũ rời giường toan chạy đi, thì bóng đen đã nhanh chóng ngồi dậy, trên tay là một con dao sắc lẹm phóng thẳng về phía cậu.

May mắn là cậu phản xạ nhanh nhạy, né được mũi dao của hắn, chạy lùi về phía bàn trang điểm, tay với chiếc dao rọc giấy rồi giấu sau lưng.

"Ngươi là ai?"

Bóng đen trước mặt không hề trả lời, chầm chậm tiến gần cậu.

Chiếc mặt nạ đã rách đến một nửa.

Dưới ánh sáng vàng vọt của đèn ngủ, khuôn mặt ấy nở một nụ cười thoắt ẩn thoắt hiện.

Một nụ cười quỷ dị.

________________

Cao Khanh Trần khẽ mở mắt, đầu đau như búa bổ.

Đây là đâu?

Sao lại tối om thế này?

Anh khẽ run rẩy.

Lạnh quá...

Thật sự rất lạnh.

Cả người anh tê dại, không thể cử động nổi.

Mà khoan

Sao anh lại ở đây?

Cao Khanh Trần cố gắng nhớ lại.

Đúng rồi!

Lúc anh bước ra khỏi buồng vệ sinh, liền bị ai đó tấn công từ đằng sau rồi bất tỉnh.

Khi mở mắt ra thì đã thấy bản thân ở đây.

Tay nhanh chóng lục lọi túi quần, anh cầm lấy điện thoại, thứ mang lại hi vọng cuối cùng trong tình huống hiện tại.

Nhưng trớ trêu thay, nó đã sập nguồn.

Không gian nơi đây ngày một lạnh hơn.

Cao Khanh Trần bó gối thu mình lại, cả người run lên cầm cập.

Cứ thế này, anh sẽ sớm chết cóng mất.

Patrick, em đang ở đâu?

Cứu anh!!!

___________________

Doãn Hạo Vũ khẽ giật mình.

Cậu cảm giác như Tiểu Cửu vừa gọi bản thân.

Tranh thủ cậu đang lơ là, bóng đen lập tức lao tới.

Phập

Máu bắn tung toé.

Từng giọt mồ hôi chảy dài trên gương mặt anh tuấn.

Bộ đồ ngủ cậu yêu thích nhất, giờ đã vấy đầy màu đỏ của máu.

Doãn Hạo Vũ nghiến răng, nhắm mắt rút mạnh dao ra khỏi mặt của hắn.

Bóng đen đứng đơ một lúc rồi đổ rầm xuống, máu nhuộm đỏ cả một vùng sàn nhà.

Keng

Con dao rọc giấy đẫm máu rơi xuống, vang lên tiếng động lạnh lẽo.

Cậu thở hồng hộc, tay vịn vào thành bàn.

Lạy chúa

Cậu vừa giết người.

Doãn Hạo Vũ sốc đến tận óc, khuôn mặt thất thần nhìn vào hư không.

Kể cả lúc Oscar và Trương Hân Nghiêu chạy đến, xung quanh cậu vẫn chỉ là một khoảng mơ hồ.

Chỉ đến khi Nghiêu ca giáng cho cậu một cái bạt tai, ý thức của cậu mới quay trở lại.

"Có thế mà cũng sợ sao?"

Trương Hân Nghiêu nhìn cậu.

Patrick hoảng loạn đáp lại.

"Anh làm sao biết được chứ, giết một mạng người hậu quả có thể khó lường đến nhường nào, chưa kể..."

Bốp

Một cú đấm mạnh rơi xuống.

Khóe miệng Doãn Hạo Vũ rớm máu.

Trương Hân Nghiêu mặc kệ, anh nắm lấy cổ áo của cậu kéo mạnh, bắt cậu nhìn thẳng vào mắt mình.

"Sie Trottel!"

"Aufwachen!!!"

Oscar đang chuyên tâm khám xét cái xác bên cạnh bỗng ngớ người.

Trương Hân Nghiêu...vừa nói tiếng Đức?

Nhưng cậu ta có học tiếng Đức bao giờ đâu?

Đột nhiên, một mẩu giấy nhỏ bay đến chân anh.

Tay cầm mẩu giấy đứng dậy, anh định ngăn người bạn của mình khỏi động tay động chân quá đà, thì bị khung cảnh trước mặt làm cho sững sờ.

Sắc mặt của Trương Hân Nghiêu thay đổi hoàn toàn.

Đôi mắt giận dữ hằn lên tia máu, những đường gân xanh nổi lên, hàm răng lộ ra trắng nhởn, còn có cả răng nanh.

Đây chẳng phải là gương mặt của mấy con zombie sao?

Không thể nào!

Đây là Trương Hân Nghiêu, bạn thân của anh mà.

Với lại từ khi tỉnh dậy, anh ở bên cạnh cậu 24/24, làm sao có chuyện bị giả dạng được?

Không thể chần chừ thêm nữa, anh chạy đến đánh một cái vào đầu người bạn của mình.

Doãn Hạo Vũ ngay lập tức ngã xuống, ôm cổ ho sù sụ.

"Hai người làm sao thế hả?

Giờ này còn đánh nhau được!"

Oscar tức sôi máu, hét lớn.

"Làm ơn bớt trẻ con đi, tỉnh táo lên!"

Trương Hân Nghiêu đứng dậy, thở dài vươn tay đỡ lấy Doãn Hạo Vũ.

Sau đó, anh xoa xoa cổ, bẻ sang hai bên phát ra tiếng kêu rắc rắc, khuôn mặt bình thản đến lạ.

Dead bodies don't know how to talk

"Đấy là nội dung mẩu giấy sao?"

Anh hỏi trong khi đang bôi thuốc cho cậu em bên cạnh.

Oscar gật đầu, vẻ mặt khó hiểu.

Bí ẩn này chưa giải xong đã đến bí ẩn khác, đau cả đầu!

Doãn Hạo Vũ im lặng ngồi trên giường.

Tiểu Cửu của cậu lưu lạc nơi nào cậu cũng không rõ, hơn nữa biểu cảm của Nghiêu ca cũng rất lạ lùng.

Một sự nghi ngờ không hề nhỏ bắt đầu dấy lên.

Trong khi đó, Trương Hân Nghiêu đang trầm ngâm suy nghĩ

Dead bodies don't know how to talk.

Tất nhiên rồi, người chết làm sao mà nói được.

Người chết???

"Oscar."

Anh chợt lên tiếng.

"Yes, bro."

"Có mang theo điện thoại không?"

"Có"

"Mau lấy ra đây."

Mặt Oscar hiện lên vô vàn dấu hỏi chấm.

"Để làm gì?"

Đáp lại cậu là ánh mắt nghiêm nghị.

"Tra xem ở đảo này có tất cả bao nhiêu nhà xác."

Mặt Doãn Hạo Vũ bỗng chốc biến sắc.

________________

Cao Khanh Trần vùng vẫy trong không gian tối tăm, chật hẹp.

Nhiệt độ càng ngày càng lạnh, anh cảm tưởng cả người sắp đóng băng đến nơi.

Anh sắp lên thiên đường rồi sao?

Thật sự không trụ được nữa rồi...

Cơ thể anh mất dần sức lực, đôi mắt nhắm nghiền, đầu óc mơ hồ.

Hình ảnh Patrick với nụ cười tỏa nắng và hai tay dang ra như muốn đón anh vào lòng.

Đây không phải là mơ, đúng không?

Cao Khanh Trần mỉm cười gục xuống, khóe mắt còn vương lại một giọt nước mắt.

I'm sorry, dear...

_______________________________

"Cảnh sát thông báo, đã phát hiện ra thủ phạm chủ mưu giết Henry Williams."

"Hắn là một người vô danh, không rõ tên tuổi hay xuất thân, đã giả dạng và đột nhập vào phòng của anh Patrick Doãn Hạo Vũ - 23 tuổi và có ý định hãm hại anh.

Tuy nhiên, kế hoạch không thành và hắn đã tự sát."

"Hiện trường không có dấu hiệu bị lục soát.

Theo kết quả giám định, con dao hắn cầm trong tay có dính máu của nạn nhân Henry.

Vì vậy, thám tử và cảnh sát đã đưa ra kết luận cuối cùng..."

Cạch

Cánh cửa mở ra, một bóng người bước vào, thong thả tiến lại gần.

Santa tắt phụt màn hình tivi trước mặt, đứng dậy mời người ngồi xuống.

"Cậu gọi tôi đến đây có chuyện gì?"

Vị khách mở lời hỏi.

Anh nhấp một ngụm rượu, nhàn nhã mở miệng.

"Chúng ta vào thẳng vấn đề nhé."

"Thú nhận đi, cậu không phải là Chikada Rikimaru, đúng chứ?"

Khóe miệng người đối diện nhếch lên.

"Tinh ý đấy..."

TURN UP

________________

dạo gần đây bỏ bê chiếc fic này quá, xin lỗi mng nhìu

sẽ cố gắng ra chap mới ngày mai để bù đắp cho các cô 🥰

có giả thuyết nghi ngờ gì thì hãy cmt nhíe, tui thích đọc cmt của các cô lắm

vậy thui, chúc mng thất tịch vui vẻ 💕
 
𝕝𝕦𝕟𝕖 𝕓𝕝𝕖𝕦𝕖
𝖊́𝖈𝖍𝖆𝖓𝖌𝖊𝖗


"Tại sao anh biết tôi không phải Chikada Rikimaru?"

Trong căn phòng kín, lớp mặt nạ được xé rách xuống, khuôn mặt của chàng lễ tân điển trai với mái tóc ánh nâu xuất hiện dưới ánh sáng yếu ớt, nở một nụ cười tươi.

"Anh muốn biết lí do?"

Không đợi người đối diện trả lời, Santa mở điện thoại, nhấn bật một tệp ghi âm.

"Rè...rè...Mika...chạy đi...rè...tôi giết..."

Đồng tử của Bá Viễn chấn động.

Santa không hề bất ngờ với biểu cảm của người trước mặt.

Anh thong thả cất điện thoại vào túi quần, ngả người ra sau ghế, chậm rãi cất lời.

"Chikada Rikimaru đã bị ám hại vào 2 năm trước rồi."

"Việc anh ta chết chỉ có Mika, bạn thân của tôi biết.

Cậu ấy với Riki là họ hàng, nên hai người rất tín nhiệm nhau.

Tôi phải gặng hỏi mãi Mika mới nói ra."

"Cái chết của Riki rất kì lạ.

Anh ta lái xe vào buổi đêm rồi bị đâm, chết mất xác trong rừng, đoạn ghi âm vừa nãy là thứ cuối cùng anh ấy gửi cho Mika.

Chiếc xe sau đó đã tự bốc cháy và người dân chỉ nghĩ đơn giản là một vụ hoả hoạn nhỏ.

Nhưng tôi nghĩ chắc chắn có ai đó đã giết anh ta."

"Chính vì những uẩn khúc đó, mà đến hiện tại cái chết này vẫn chưa được công bố, phía gia đình và Mika vẫn luôn thuê người đóng giả Riki hòng tìm ra được chân tướng sự thật."

Nghe xong, Bá Viễn chống tay lên bàn, hai tay đan vào nhau.

"Ra là vậy..."

"Nước đi này của anh, cũng cẩu thả quá rồi."

Santa cười nửa miệng.

"Nhưng mà, tôi có một đề nghị."

Bá Viễn nhìn người trước mặt đứng dậy, nhét một khẩu súng nhỏ vào túi áo.

"Là gì?"

Santa chìa tay ra, ánh mắt đầy thành ý.

"Đừng độc lập nữa, hợp tác đi."

Chàng lễ tân đứng dậy, bắt lấy cái tay ấy, mỉm cười.

"Được thôi."

_______________________________

Không khí của nhà xác lạnh lẽo khiến Doãn Hạo Vũ rợn người.

Ở hòn đảo này có tổng cộng bốn nhà xác, và đây là nhà xác thứ hai họ đặt chân tới để tìm Cao Khanh Trần.

Điều đáng sợ nhất là, các nhà xác ở đây đều không có ai canh chừng, cửa cũng không hề khoá.

Cảm giác như nếu bạn muốn giết người, chỉ cần chuốc thuốc mê rồi quăng người đó vào đây là xong.

Càng nghĩ, cậu càng lạnh sống lưng, quyết tâm chạy thật nhanh về phía trước để cứu người.

Có lẽ, đây cũng là một phần lí do Edward chọn hòn đảo này chăng?

Cánh cửa được mở ra, cả cậu lẫn Oscar đều chạy vào bên trong, lập tức lục soát.

Trương Hân Nghiêu không thể đi cùng, vì hiện tại, việc anh ấy tỉnh lại đang được giữ bí mật tuyệt đối.

Vào giây phút mở cánh tủ chứa xác ra, Doãn Hạo Vũ vỡ oà.

Trước mặt cậu, là một chàng trai đang gục xuống, hai mắt nhắm nghiền, hai tay đang ôm lấy chính mình như muốn sưởi ấm bản thân.

Cậu lao tới, lập tức ôm anh người yêu vào lòng, nước mắt không tự chủ được mà lã chã rơi.

"Anh ơi, em đến rồi đây, Patrick của anh tới rồi đây."

"Mở mắt ra nhìn em đi mà anh ơi..."

Dù cảm xúc đang hoảng loạn tột độ, cậu vẫn giữ được chút ý thức nhỏ nhoi, tay rút điện thoại ra định gọi cấp cứu.

RẦM

Đột nhiên, một vật thể rơi xuống sàn với tốc độ rất nhanh ở góc phòng khiến Doãn Hạo Vũ giật thót, mọi dây thần kinh trong cơ thể như bị đình trệ.

Oscar thấy vậy liền chạy tới, tay soi đèn pin để xác định xem thứ trước mặt là gì.

Đó là một cái xác không đầu bê bết máu, mùi tanh bốc lên khiến anh vô cùng khó chịu.

Người này chắc mới bị giết không lâu, vì vết máu vẫn chưa sỉn màu hoàn toàn.

Chợt anh chú ý đến bộ quần áo trên người cái xác.

Là một bộ vest đen, cái nơ màu đỏ xơ xác, đẫm máu vẫn nằm ngay ngắn trên chiếc cổ không đầu.

Não bộ như có tia điện xẹt qua, Oscar sốc toàn tập, quay sang phía Doãn Hạo Vũ hét lớn.

"Patrick, mau gọi cấp cứu đi!!!

Cả cảnh sát nữa!!!"

"Ông Arthur chết rồi!!!"

_______________________________

Châu Kha Vũ tắt màn hình điện thoại, ngửa mặt ra sau mà thở dài.

Trương Gia Nguyên khuyên cậu ra ngoài hít thở chút không khí để đỡ mệt, nhưng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Lâm Mặc đang dần hồi phục khá tích cực, cũng rất phối hợp với bác sĩ để bản thân mau khỏi.

Hôm qua, anh ấy còn mấp mé gọi tên Gia Nguyên, đây là một tín hiệu đáng mừng.

Tuy nhiên, tình hình của Lưu Vũ không có bất cứ tiến triển gì.

Châu Kha Vũ lấy tay che đi hai mắt, một dòng nước mắt nóng hổi rơi xuống.

Bầu trời nơi đây, đối với cậu không có lấy một chút ánh sáng dù là mong manh nhất.

Tên Edward vẫn đang lộng hành ngoài kia, tấn công từng người một.

Hắn không giết ngay, mà sẽ để con mồi của hắn dày vò trong đau đớn tột cùng.

Cậu ôm đầu, nếu bây giờ không hành động, không chỉ bọn họ mà cả Blue Moon cũng sẽ tiêu tùng, lời hứa với bà Diana sẽ không thực hiện được.

Khoan đã, Diana?

Châu Kha Vũ lôi mẩu giấy cũ, trầm ngâm đọc lại.

Thật ra, cậu tin rằng người báo mộng cho mình chính là bà, nhưng người đưa tờ giấy này thì không phải.

Trên đời này, làm sao lại có chuyện tâm linh như thế được chứ?

Đọc đi đọc lại nội dung tờ giấy, hai mắt của cậu mở to.

Thì ra là hắn!

Châu Kha Vũ bất ngờ, không thể tin vào mắt mình.

Cuối cùng, cậu cũng biết Edward là ai rồi!

Hắn ở gần cậu đến vậy, gần bọn họ đến vậy, nhưng cậu lại không nhận ra.

Châu Kha Vũ vò đầu, thầm trách bản thân quá ngu ngốc.

Bây giờ, điều quan trọng là phải báo cho từng người biết mà không bị phát hiện, rồi một phát tóm gọn hắn càng sớm càng tốt.

Không chần chừ, cậu đứng dậy, tác phong nhanh nhẹn rảo bước về phòng bệnh.

_______________

Trương Gia Nguyên mặt không còn một giọt máu, mồ hôi tuôn ra như tắm, đồng tử run rẩy.

Người trước mặt cậu, không phải là Lâm Mặc!

Cậu vừa mới rời đi vệ sinh chưa đến năm phút, vừa mở cửa phòng đã chứng kiến thảm cảnh kinh hoàng này...

Không đâu!

Tuyệt đối không phải!!!

Lâm Mặc sẽ không bao giờ có ánh mắt đỏ ngầu thế kia, có nụ cười tàn độc như vậy và sẽ không cầm con dao dính máu đó.

Máu của Lưu Vũ.

Cậu vừa thấy anh, cầm con dao ấy, đâm anh Vũ.

Toan chạy đi gọi người, Trương Gia Nguyên không may bị phát hiện.

Ngay lập tức, người trước mặt di chuyển đến chỗ cậu.

Anh càng tiến tới, cậu càng vô thức lùi về phía sau.

Cho đến khi lưng cậu chạm tường, khoảng cách giữa hai người cũng chẳng còn là bao.

Lâm Mặc nhìn cậu, đầu ngoẹo sang một bên, nở một nụ cười quái dị.

"Anh...yêu à, không...muốn...ôm em...sao?"

"Chúng...ta...làm hoà...nhé..."

Con dao đẫm máu lập tức vung lên.

Trương Gia Nguyên nhắm chặt mắt, cậu hoàn toàn có khả năng ra tay nhưng lại không thể.

Vì đây là thân xác...của người con trai cậu yêu.

PẰNG

Bóng đen trúng đạn, nhanh chóng ngã xuống.

Châu Kha Vũ tức tối chạy đến, cốc một cái vào đầu cậu.

"Bị lú hả?

Sao cứ đứng chết trân như thế?"

"Anh, em không thể ra tay được...Lâm Mặc, anh ấy..."

Trương Gia Nguyên ngồi rụp xuống, ôm mặt lắc đầu.

Đầu Châu Kha Vũ như muốn nổ tung, anh hét vào mặt cậu.

"Nhóc thối nhà cậu, mau mở to mắt ra mà nhìn cho kĩ đi!"

Anh tiến tới, gỡ lớp mặt nạ, khuôn mặt nọ bỗng chốc biến dạng, nhìn rất kì dị.

"Đây không phải là Lâm Mặc!!!"

Trương Gia Nguyên muốn nói với anh, rằng cậu biết, thật sự không phải là không nhận ra.

Nhưng mà, giây phút bóng người ấy mang hình hài của anh, cậu không thể động tay động chân được.

Và cho dù hoàn cảnh có như thế nào đi chăng nữa, câu trả lời vẫn sẽ là không thể.

PÍPPPPPPPP

Âm thanh của máy điện tâm đồ vang lên chói tai, hình ảnh hiển thị một đường thẳng dài.

Châu Kha Vũ tức tốc chạy vào trong, bàng hoàng nhìn người con trai đang nằm trước mặt, ngực áo đã nhuốm một màu đỏ tươi

Không!

Không được đâu!!!

GAME OVER

_______________

chuyện gì đến thì cũng phải đến thôi...
 
𝕝𝕦𝕟𝕖 𝕓𝕝𝕖𝕦𝕖
𝖒𝖊𝖓𝖙𝖊𝖚𝖗


Hồ Diệp Thao đang hoảng loạn tột độ.

Cậu không tin vào những gì mình vừa chứng kiến nữa.

Sáu giờ sáng, cái thời gian mà con người ta thức giấc, đón nhận ánh sáng ban mai tươi đẹp, đáng lẽ cậu có thể ngồi ung dung tận hưởng bữa sáng ngon lành của mình.

Nhưng bởi thói quen vừa ăn vừa xem TV của bản thân, buổi sáng của cậu đã bị phá huỷ triệt để.

Bản tin hiện tại, đang chiếu hình ảnh một phóng viên trẻ tuổi đứng cạnh xe cứu thương, trong đó là một cái xác được phủ lên một lớp bọc trong suốt.

Đến khi tên của cái xác đó được nêu lên, Hồ Diệp Thao sốc nặng.

Là Arthur.

Bố cậu đã đi rồi.

Trớ trêu hơn, thân là con trai của ông ấy, cậu lại chỉ có thể nhìn cha mình lần cuối qua cái màn hình cứng kia.

Xoảng

Tất cả đồ trên bàn đều bị gạt xuống không thương tiếc, tiếng vỡ vang lên, như chính cảm xúc tan nát của Hồ Diệp Thao lúc này.

Lúc trước là mẹ, giờ lại là bố cậu, chết không toàn thây.

Rốt cuộc họ đã làm gì mà phải chịu những điều tồi tệ này?

Hồ Diệp Thao gào thét khuỵu xuống, đầu gối ghim vào mảnh thuỷ tinh, ngửa mặt lên trần nhà đầy đau khổ.

Nhưng, tuyệt nhiên không có một giọt nước mắt.

Một lúc sau, hai viên cảnh sát được cử đến kiểm tra xông vào, tuy nhiên, người đã biến mất.

Cửa sổ mở toang, rèm bay tứ tung, dưới sàn nhà là những mảnh thuỷ tinh rải rác, có mảnh còn rướm máu.

Màn hình TV vẫn đang chạy.

Nhìn một lượt, họ đã hiểu chuyện gì xảy ra rồi.

Nữ cảnh sát lập tức lôi bộ đàm ra, dõng dạc nói.

"AK, yêu cầu tăng cường canh gác, cậu ta bỏ trốn rồi."

"Nhắc lại, yêu cầu canh gác, cậu ta bỏ trốn rồi..."

______________

Hồ Diệp Thao bước đi vô định trên con đường dẫn ra biển, khuôn mặt thất thần.

Giờ đến một người thân, cậu cũng chẳng còn nữa rồi.

"Mom, Dad, I miss you..."

Mặc kệ cho đầu gối chảy máu ra sao.

Mặc kệ cuộc sống này có như thế nào.

Bố, mẹ, con đến với hai người đây...

Bước chân chạm xuống dòng nước mát lạnh, cậu dường như nghe thấy tiếng gọi của bố mẹ lẫn trong âm thanh của từng đợt sóng ào ào.

Thao Thao, đến đây nào con yêu...

Cả người cậu chìm trong làn nước, những giọt nước mắt hoà lẫn với biển cả bao la.

"I'm coming..."

TÙM

______________

"Hồ Diệp Thao"

Ai thế?

"Có nghe thấy tôi nói không?"

Ai gọi mình vậy?

"HỒ DIỆP THAO!!!"

Cậu mở mắt sau tiếng gọi thất thanh, cả thân lạnh cóng, miệng ho sặc sụa.

Một cái khăn nhanh chóng được quấn quanh người cậu.

"Nè, cậu bị điên hay sao mà dầm mình xuống nước vào cái giờ này hả?

Đây không phải lúc thích hợp để tắm biển đâu, lại còn chuồn ra ngoài bằng cửa sổ, bộ người ta đối xử với cậu như tù nhân hay sao mà phải như thế?"

Oscar quỳ xuống bên cạnh Hồ Diệp Thao, xổ ra một tràng như sợ ai cướp mất lời của mình.

Chả biết cậu có nghe lọt tai được cái gì anh nói không, chỉ thấy vừa dứt lời xong, cậu nhìn anh một lúc rồi ôm chặt lấy, khóc nức nở.

"Sao anh biết...tôi ở đây?"

Giọng cậu run rẩy.

Tại sao anh lại đối xử tốt với tôi như vậy?

"Tôi là Oscar mà, có gì tôi không biết đâu."

Oscar ôm lấy cậu vỗ về.

Bản tin sáng nay, anh biết chứ, cậu thật sự đã vất vả rồi.

Từ đằng xa, AK nhìn cảnh tượng trước mặt mà không khỏi thở dài, tay cầm bộ đàm báo cáo.

"Captain, he is safe.

Over"

_______________________________

Tiểu Vũ

Anh nghe thấy em nói không?

Anh không được chết, không được đâu...

Khung cảnh tang thương bây giờ thật khiến cho người ta đau lòng khôn xiết.

Trương Hân Nghêu nhìn con người nằm yên trước mặt, cả thân được phủ lên một lớp chăn trắng muốt, lòng quặn thắt.

Người con trai anh yêu thương...giờ không còn nữa rồi...

Bên cạnh đó, là Châu Kha Vũ đang nắm lấy bàn tay lạnh ngắt ấy với dáng vẻ đầy đau thương.

Anh ghen tị với cậu ta, anh muốn được ở bên cạnh Lưu Vũ như cậu ta.

Tuy nhiên, anh biết, cậu yêu Lưu Vũ đến nhường nào.

Và giây phút này, cậu cũng chính là người đau khổ nhất.

Trương Hân Nghêu nhìn cảnh tượng trước mặt, muốn nói gì đó nhưng cổ họng cứ nghẹn ứ lại.

"Anh ơi, đừng bỏ em đi mà..."

"Em hứa sẽ không bỏ anh đi một mình nữa đâu..."

"Em biết lỗi rồi, mở mắt ra nhìn em đi anh ơi..."

Châu Kha Vũ không thể ngăn những dòng nước mắt rơi xuống, gào thét trong vô vọng.

Em thật yếu đuối, phải không anh?

Nhưng anh đi rồi, em mạnh mẽ sao được đây?

Dự định của bọn họ, là sáng nay sẽ chuyển Lưu Vũ, Lâm Mặc và Hồ Diệp Thao đến bệnh viện trung tâm, nơi đã được cảnh sát phân bố canh chừng cho an toàn.

Tất nhiên, là mọi thứ đổ bể cả rồi.

"Tiểu Vũ..."

Châu Kha Vũ suy sụp, ngất lịm đi khiến Trương Hân Nghiêu hốt hoảng, nhanh chóng chạy đi gọi bác sĩ.

Anh nhìn bóng dáng cậu được các y tá đưa đi trong cơn mê man, môi mấp máy vài chữ.

"Xin lỗi..."

_______________________________

Doãn Hạo Vũ thở dài bước ra ngoài.

Lưu Chương và FBI đã sắp xếp cho họ ở đây - tầng trên của đồn cảnh sát, để thuận lợi cho việc bảo vệ lẫn nhau.

Bảo vệ và cảnh sát luôn được bố trí vô cùng chặt chẽ ở dưới, kể cả ở chỗ Châu Kha Vũ.

Oscar đứng ở ngoài chờ hồi lâu, thấy người bèn chạy đến hỏi thăm.

"Tình hình của Nine thế nào rồi?"

"Tiểu Cửu đỡ hơn nhiều rồi ạ, em để anh ấy ở trong phòng nghỉ ngơi."

Nghe xong câu trả lời, anh hài lòng gật đầu.

"Tốt rồi, giờ cứ để cậu ấy với Hồ Diệp Thao ở đây, có AK giúp đỡ cũng bớt một phần nỗi lo."

Sau đó, bầu không khí lại rơi vào im lặng.

Ba con người đứng đó nhìn nhau, dù không ai lên tiếng nhưng họ đều hiểu đối phương đang nghĩ gì.

Khách sạn Blue Moon giờ đã bị phong toả, có quá nhiều vấn đề xảy ra khiến cho các vị khách cũng không muốn ở lại nữa, nhanh chóng rời đi.

Rốt cuộc, tên Edward đang ở đâu?

Lưu Vũ đi rồi, Châu Kha Vũ thì suy sụp tột độ.

Cao Khanh Trần lại không thể làm gì, Hồ Diệp Thao cũng hoảng loạn, còn Lâm Mặc thì đang mất tích không rõ dấu vết.

Mọi chuyện dần rơi vào bế tắc.

"Vậy hoá ra cái đồng hồ này vô dụng sao?

Chết tiệt!"

Trương Gia Nguyên bực tức, ném mạnh chiếc đồng hồ đeo tay xuống mặt sàn.

Píppppppp

Đồng hồ vỡ toang, thứ âm thanh khó chịu vang lên, một dòng chữ màu đỏ chạy ngang qua màn hình đen ngòm rồi lập tức tắt phụt.

Và ánh mắt của cậu, không hề rời khỏi vật nằm trên sàn nhà này dù là một giây hay một phút kể từ khi nó bị ném xuống.

Môi cậu chợt mấp máy.

"Reverse..."

Oscar và Patrick đang cố gắng bịt tai để không phải nghe âm thanh nhức nhối kia, nhưng vẫn hoàn toàn nghe rõ lời nói của Trương Gia Nguyên.

"Hả!!?"

Cả hai đồng thanh hỏi.

"Mọi người...

Em nghĩ em biết Edward là ai rồi..."

Khuôn mặt của hai người bên cạnh bỗng sững sờ.

_____________________

"Thả tôi ra!!!"

"Mấy người định làm gì vậy hả!!?"

"Ra đây nói chuyện đi, tôi không sợ đâu!!!"

Trong một căn nhà hoang gần ven biển, một cậu trai đang ở đó mà hét lớn.

Căn phòng tối om, chỉ hắt được chút ánh nắng len lói từ cửa sổ nhỏ xíu, đồ đạc thì ngổn ngang, thức ăn đã nguội lạnh.

Chỉ có ngọn lửa ý chí của chàng trai, là chưa bao giờ tắt.

Đang đấu tranh, chợt một giọng nói phát ra từ loa tổng khiến cậu dừng lại.

"Bonjour..."

CONTROL

_____________________

xin đừng đúm tui...
 
𝕝𝕦𝕟𝕖 𝕓𝕝𝕖𝕦𝕖
𝖋𝖊𝖚


"You are really brave, do you know that?"

Lâm Mặc ngước mắt lên nhìn cái loa đang được treo lẳng lơ trên góc trần nhà, vô cùng bức xúc.

"Này, tôi không có điều kiện được học nhiều thứ tiếng như ông, nên là đừng cậy mình am hiểu muốn nói gì thì nói nhen, ít nhất nói gì để tôi hiểu được chứ."

"Đây là đất Trung Quốc, làm ơn nhập gia tuỳ tục cái coi."

Cậu cứ thế xổ một tràng khiến cho người đứng trước màn hình vô thức nở một nụ cười nhẹ.

Thú vị đấy.

"Vậy sao, thật sơ suất quá, xin lỗi nhé."

Lời nói tiếp tục được phát ra, nhưng tuyệt nhiên Lâm Mặc không thể đoán được là ai, vì giọng đã bị biến đổi trở nên ồm ồm khó nghe.

"Ông không dám dùng giọng thật nói chuyện với tôi sao?

Cũng hèn quá đấy."

Cậu cố gắng khiêu khích đối phương hòng tìm kiếm chút sơ hở.

Nhưng con mồi thì làm sao có thể qua mắt được thợ săn đây?

"Lâm Mặc, tôi cảnh cáo cậu lần cuối.

Trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi, đừng để tôi phải kết thúc nó sớm hơn dự kiến."

"Còn làm loạn một lần nữa, sẽ có người mất mạng đấy."

"Nhớ lấy điều này."

Tiếng micro phụt tắt, Lâm Mặc mệt mỏi khuỵu xuống.

Hắn, một lần nữa, lôi tính mạng của bọn họ ra để đe doạ cậu.

Và đương nhiên, lần nào hắn cũng thành công.

Trông cậu không khác nào một con rối bị tuỳ ý chơi đùa.

Lâm Mặc vò đầu, thầm chửi rủa bản thân thật ngu ngốc.

Ngu ngốc khi bị lừa.

Ngu ngốc để cho hắn điều khiển.

Ngu ngốc rơi vào bẫy của hắn.

Và ngu ngốc...khi không tin Trương Gia Nguyên.

Suy nghĩ một hồi, cậu khó khăn đứng dậy, đi về phía bộ bàn ghế bằng gỗ cũ kĩ, ngồi xuống xúc từng miếng cơm bỏ vào miệng.

Cậu sẽ không bao giờ bỏ cuộc đâu.

Cậu nhất định sẽ trốn thoát khỏi đây, bảo vệ bọn họ.

Và trả thù cho Lưu Vũ.

_______________________________

Awdred bước ra khỏi đồn, lắc đầu ngán ngẩm nhìn mấy vị cảnh sát bên cạnh mình, nói tiếng Trung vô cùng thông thạo.

"Tôi xin lỗi, nhưng tôi không thể tiết lộ gì thêm."

Trương Gia Nguyên và Oscar đứng khoanh tay, dựa vào bức tường cách đó không xa, quan sát từng cử chỉ hành động của hắn.

"Cậu có chắc đây là người chúng ta cần tìm?"

Oscar quay sang hỏi với vẻ mặt ngờ vực.

Trương Gia Nguyên không trả lời, ánh mắt vẫn không rời người trước mặt dù chỉ một li.

Chắc chắn là hắn ta.

Không thể lẫn đi đâu được.

"Anh còn nhớ hắn ta tên gì không?"

"Hình như là Awdred?"

"Đúng, giờ anh sắp xếp lại các chữ trong tên của hắn ta một chút đi."

Oscar nghe xong liền ngẫm nghĩ một lúc, hai mắt mở to.

"No way..."

"Là hắn đó."

Trương Gia Nguyên kiên định.

Awdred chính xác là Edward.

Oscar nhăn mặt.

"Tôi đang tự hỏi tại sao chúng ta không nhận ra điều này sớm hơn."

Đáp lại anh là một cái lắc đầu.

"Kể cả có nhận ra sớm, chúng ta cũng không làm được gì, bởi manh mối lúc đó quá mờ mịt, không thể nào nghi ngờ người ta mà không có cơ sở.

Còn bây giờ thì chẳng phải mọi thứ đã quá rõ ràng rồi sao?"

Mục tiêu đã sáng tỏ.

Thứ mà bọn họ cần nhất bây giờ, chính là bằng chứng quyết định để rồi kết thúc cuộc chơi này.

Vì Lưu Vũ, vì Lâm Mặc.

Vì tất cả mọi người.

"Có cần báo cho Daniel không?"

Trương Gia Nguyên cười nhẹ.

"Không cần đâu, anh ấy có lẽ đã biết trước cả chúng ta rồi..."

Dẫu vậy, mọi thứ vẫn là quá muộn để cứu lấy một thiên thần...

_______________________________

Đối với những người ở nguyên 1 chỗ, không đi đâu cả như Cao Khanh Trần và Hồ Diệp Thao thì họ chỉ có 3 nhiệm vụ chính: ăn, ngủ và nghỉ.

Tất nhiên, không một ai dám để hai người họ ở một mình, vì thế mà Trương Hân Nghiêu, Oscar và Châu Kha Vũ luôn thay phiên nhau túc trực gần cửa phòng.

Tuy đã xuất viện nhưng thể lực của Châu Kha Vũ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nên hầu hết các ca trực của cậu đều được hai người còn lại sắp xếp trông thay.

Đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm, Cao Khanh Trần và Hồ Diệp Thao đang say giấc nồng trên chiếc giường ấm cúng.

Căn phòng tối đen, ánh trăng len lỏi xuyên qua khung cửa sổ nhỏ bé.

RẦM

Cánh cửa gỗ cũ kĩ bỗng mở toang, đập vào thành tường thô bạo.

Hồ Diệp Thao bị tiếng động làm cho tỉnh giấc, ngồi dậy đảo mắt nhìn quanh, còn Cao Khanh Trần vẫn có chút mơ màng.

Bước chân ngày một nặng nề lê trên nền nhà.

Một bóng người tiến gần đến giường của bọn họ, vươn tay ra như muốn túm lấy cả hai.

Đến lúc này, Cao Khanh Trần mới hoảng hồn, hai người cùng hét lớn.

"AAAAAAAAAAAAAAA"

Họ không thể ngừng hét.

Người trước mặt giờ đã gục xuống, máu bắt đầu lan ra tấm ga giường trắng muốt.

Trong bóng tối thoắt ẩn thoắt hiện, một vật gì đó bằng kim loại, phát sáng cắm phía sau lưng người đó.

Di chuyển ánh mắt xuống khuôn mặt của thi thể, Hồ Diệp Thao khựng lại.

Sự sợ hãi và hoảng loạn hiện lên rõ nét trên những đường nét thanh tú.

Cao Khanh Trần cũng nhận ra, nỗ lực gào thét, hai hàng nước mắt lăn dài.

Ánh trăng bàng bạc, để lộ một khuôn mặt điển trai đang nhăn nhó, biểu cảm vô cùng bất lực.

Đôi mắt chết, trợn trừng nhìn hai người đầy vẻ bất ngờ, đau xót và...tội lỗi.

"Tiểu Cửu!"

Doãn Hạo Vũ ngồi ở dưới đồn, nghe thấy tiếng la thất thanh liền bật dậy chạy lên tầng trên.

Châu Kha Vũ đang nằm nghỉ cũng nhảy ra khỏi giường, phóng vụt về hướng phát ra âm thanh.

Khi tất cả đều có mặt thì Santa và Lưu Chương đã đứng ngay cửa, nhìn thẳng vào hiện trường trước mặt.

Tay Santa cứng đờ đặt trên công tắc đèn.

Lưu Chương cũng vậy, khuôn mặt của cậu trắng bệch, lập tức xông đến cạnh thi thể.

"Trương Hân Nghiêu!!!"

Cậu lay thử, không thấy có bất cứ ý thức nào.

"Gọi cấp cứu ngay đi!

Ai cũng được, nhanh lên!!!"

__________________

Tất cả đèn đều được bật sáng.

Đồn cảnh sát lại bắt đầu tấp nập người chạy đi chạy lại, cảnh tượng vô cùng náo loạn vì sự việc vừa xảy ra.

Rõ ràng đã ở gần nơi bảo vệ, vậy mà vẫn có người gặp nguy hiểm.

Doãn Hạo Vũ và Oscar đang ra sức vỗ về hai con người đã trực tiếp chứng kiến thảm cảnh vừa rồi.

Cho dù có mạnh mẽ đến cỡ nào, thì nhìn thấy người chết ngay trước mặt ai chả khóc thét chứ?

"Anh ấy thế nào?"

Lưu Chương ở ngoài hành lang nghe điện thoại, cơ mặt nhăn hết lại.

Ở đầu dây bên kia, giọng Trương Gia Nguyên run run đáp lại.

"Không biết nữa, bác sĩ bảo...khó lòng qua khỏi..."

Cổ họng Lưu Chương nghẹn lại.

"Cứ liên tục cập nhật cho tôi nhé."

Cúp máy xong, cậu thở dài.

Đã hai giờ đồng hồ trôi qua, không gian như đang vùng vẫy trong vô vọng.

Tất cả vẫn yên vị ngồi trong căn phòng có phần chật hẹp, mỗi người chìm đắm vào những suy nghĩ riêng của mình.

Cao Khanh Trần và Hồ Diệp Thao vẫn không hết thất thần dù đã ổn hơn.

Mọi thứ xảy ra quá nhanh như một cơn ác mộng, nhưng lại chân thực đến từng chi tiết, khiến họ phải chấp nhận sự thật đầy tàn khốc.

Lưu Chương rảo bước vào phòng, lặng lẽ ngồi xuống, hai mắt nhắm nghiền.

"CCTV không có, dấu vân tay cũng không hề, vụ này hẳn đã được lên kế hoạch rất bài bản."

Châu Kha Vũ lên tiếng phá vỡ sự ngột ngạt đến bức người.

"Em nghĩ ở đây có ai đó muốn ám sát Nghiêu ca, chứ thật sự việc xâm nhập vào từ bên ngoài nghe hơi bất khả thi.

Những đồ vật bị mất ở phòng sách chẳng có giá trị gì, cảnh bị trộm trong phòng cũng được suy đoán là dựng lên mà."

Doãn Hạo Vũ cũng nói ra ý kiến của mình.

"Có 2 điểm mấu chốt.

Đầu tiên, tại sao thứ giá trị nhất tên đó lấy, lại là cây bút Mont Blanc trong phòng ngủ?"

Santa tự hỏi.

"Đó cũng là thứ duy nhất bị mất ở trong phòng."

"Điều thứ hai, đó là Trương Hân Nghiêu bị tấn công ở phòng ngủ.

Giờ đấy là phiên túc trực của anh ta trước cửa phòng này, tại sao anh ta lại quay về phòng ngủ?

Sau đó, cửa bị khoá ngoài không rõ lí do, vì vậy mà anh ta cố gắng leo qua cửa sổ bằng các vách tường hẹp, đến cầu thang tầng 2 rồi chạy vào phòng của hai người - phòng gần nhất.

Ở những nơi ấy đều có vết máu, nhưng phòng đọc sách lại tuyệt nhiên không thấy một vệt nào, điều đó chứng minh Trương Hân Nghiêu không hề xuất hiện ở đó.

Từ đấy, có thể kết luận là tên sát nhân cố tình xáo trộn phòng sách, sau đó mới ra tay với anh ta để chúng ta hiểu sai quá trình giết người của hắn."

"Nhưng tại sao hung thủ lại...không giết chết anh ấy luôn?"

Doãn Hạo Vũ dè dặt hỏi.

Lưu Chương im lặng nãy giờ, bỗng chốc đều đều cất giọng.

"Có lẽ là vì hắn đinh ninh Trương Hân Nghiêu đã tắt thở."

Santa nhận xét thêm.

"Hoặc là vì một lí do nào đó khiến hung thủ buộc phải rời hiện trường ngay lập tức."

Chợt máy điện thoại của tất cả rung lên.

Oscar nhanh nhẹn, tay rút điện thoại ra.

Nhìn chằm chằm vào màn hình, khuôn mặt anh dần trở nên tối sầm.

"Sao thế?"

Hồ Diệp Thao ngồi bên cạnh hỏi.

Anh nuốt nước bọt một cái, ngẩng mặt lên nhìn khắp phòng một lượt.

"Tất cả mở điện thoại ra đi.

Là tin quan trọng."

Nghe đến đây, chỉ có ai ngu mới không hiểu ý của Oscar.

Họ, lại tiếp tục mất đi một người nữa rồi.

LOST

__________________

mong các cô sẽ không ai bị sốc ha...

tui ở đây mở một chuyên mục, đoán xem ai sẽ là người chết tiếp theo?

ai đoán đúng tui sẽ tặng 1 oneshot viết theo yêu cầu sau khi hoàn fic nè, miễn là nằm trong tổ đội 6 người Hoàn Châu là oke ^^

và vẫn là phải nhắc lại một lần nữa, chuẩn bị một trái tim khoẻ mạnh để tiếp tục gặm nhấm mạch truyện này nhíe 🥺
 
𝕝𝕦𝕟𝕖 𝕓𝕝𝕖𝕦𝕖
𝖇𝖆𝖘𝖈𝖚𝖑𝖊


Tất cả mọi thứ hiện tại chỉ có thể được hình dung bằng hai từ: hỗn độn.

Đúng như dự đoán của bọn họ, Trương Hân Nghiêu thật sự không qua khỏi rồi.

Tang lễ của anh ấy sẽ được tổ chức sau khi giải quyết xong mọi việc.

Tuy nhiên, ngoài thông tin đó ra, Trương Gia Nguyên còn bảo họ phải thu dọn đồ đạc, rời khỏi đó ngay khi đồng hồ điểm đúng ba giờ sáng.

Cậu bổ sung thêm rằng đó là lời của Bá Viễn, rằng mọi thứ đều đang trong tầm kiểm soát của Edward.

Anh cũng đã chuẩn bị xong xuôi phương tiện rồi, chỉ cần họ rời đi đúng như đã dặn thôi.

Sau một hồi suy nghĩ kĩ lưỡng, bọn họ quyết định sẽ làm theo lời Bá Viễn.

Bởi lẽ, họ còn ở đây thêm một phút nào, thì tính mạng vẫn sẽ như treo trên sợi dây, đung đưa vô định.

Nhưng mọi thứ sẽ kết thúc dễ dàng vậy sao?

_______________________________

Trời hửng sáng, khí hậu trên Thanh Đảo có phần khó chịu.

Những đám mây đen kịt lũ lượt kéo về, báo hiệu một cơn bão sắp tràn đến.

Mặt biển nhuốm màu xanh sẫm, từng đợt sóng cao và hung dữ ập vào vách đá.

Oscar mệt mỏi thở dài, ánh mắt ngước ra ngoài cửa sổ.

Trương Gia Nguyên đã ngủ say từ lúc nào trên băng ghế, thi thoảng lại run lên vì lạnh.

Anh cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng đắp lên cho cậu.

Anh không thể nào chợp mắt nổi, vì người anh em của anh đã ra đi vĩnh viễn, còn kẻ giết người vẫn đang đội lốt chiếc mặt nạ hoàn hảo mà tung hoành khắp nơi.

Bầu trời dần âm u, gió ngày càng mạnh.

Oscar có thể nghe rõ tiếng cành cây đập mạnh vào ô cửa kính và những tia chớp đang lóe sáng.

Liệu đây có phải là điềm báo cho một ngày chẳng lành?

Bệnh viện dần đông đúc trở lại, lúc này đã là tầm năm giờ sáng.

Những tiếng nói chuyện rôm rả và những tiếng ngáp vì mệt mỏi của những cô y tá bước đi trên hành lang bệnh viện.

Những thứ âm thanh giản dị, thường ngày ấy bỗng khiến Oscar cảm thấy bình yên lạ thường.

Chắc những người kia đang an toàn rồi nhỉ?

______________

Oscar đã nghĩ sai rồi.

Những người bạn của anh, vẫn chưa hề rời đi.

Thật ra, bọn họ đã bước ra khỏi cửa đồn rồi.

Đột nhiên, vào giây phút đó, máy điện thoại của Cao Khanh Trần lại nhận được một tin nhắn từ Trương Gia Nguyên.

Không cần phải đi nữa đâu.

Mọi người quay lại khách sạn tạm trú đi, chỗ đó an toàn rồi, hiện giờ em chưa tiện nói lý do.

Cứ đến đó đi rồi báo em, thế nhé.

Dù ai cũng bán tín bán nghi nhưng trên hết, họ cảm thấy vẫn nên tin tưởng người thân cận với mình hơn một chút.

That's a stupid decision.

Cao Khanh Trần và Hồ Diệp Thao được đưa đến khách sạn trước, còn lại đều quyết định đến bệnh viện để nhìn Trương Hân Nghiêu lần cuối trước khi từ biệt.

Hiện tại, cả khách sạn rộng lớn chỉ có hai người ở bên trong.

Cao Khanh Trần đang tranh thủ cơ hội đi tham quan xung quanh.

Nhìn dãy hành lang trước mắt, anh không thích mấy bức tranh được treo trên tường một chút nào.

Dù chúng là những kết tinh nghệ thuật, nhưng đằng sau có vẻ là hàng trăm câu chuyện cần sáng tỏ.

Cứ thế, anh đi đến cuối hành lang rồi ngoảnh mặt lại, một bóng người đột nhiên xuất hiện khiến anh nhắm tịt mắt, hoảng hồn hét lớn.

"AAAAAAAAAA"

Đến khi Cao Khanh Trần mở mắt ra, anh thật sự chỉ muốn đập cho người trước mặt một trận thôi.

"Yah, Hồ Diệp Thao!

Đừng có hù tôi như thế chứ!"

"Tôi hù cậu?

Cậu nhát tôi thì có!"

Tay cậu đặt trên ngực, cố gắng trấn an nhịp tim đang tăng vọt của mình.

"Cậu đang đi đâu đây?"

"Kiếm cậu.

Chẳng phải mấy người kia đã dặn chúng ta không được tách nhau ra sao?"

"Được, vậy thì về phòng thôi."

Hai người khoác tay nhau bước lên lầu, trò chuyện vui vẻ, mà không hề biết rằng vẫn có người khác ở trong khách sạn này ngoài họ.

"Ôi sao ở đây có nhiều quần áo đẹp thế!"

Cao Khanh Trần một tay cầm đĩa bánh, một tay đóng cửa lại, ngồi xuống tự hỏi Patrick đã về đến nơi chưa.

Trong khi đó, Hồ Diệp Thao đang ngắm nhìn tủ quần áo bên trong.

"Thao Thao, cậu lấy hộ tôi cái túi màu tím được không?

Túi có cái áo tím tôi mua cho Patrick ấy."

Anh lên tiếng nhờ vả.

"Gì cơ?"

Hồ Diệp Thao hỏi lại, cả đống túi xách và quần áo đang thu hút sự chú ý khiến cậu chẳng nghe rõ.

Lúc này, cánh cửa bất chợt được mở ra.

Cao Khanh Trần đang nhai dở miếng bánh, nghe thấy tiếng cửa thì tưởng Patrick quay lại, mừng rỡ không thôi.

Nhưng vào giây phút anh quay đầu lại, chỉ còn tiếng gục xuống nặng nề.

"Nine?"

Hỏi mãi không thấy tiếng người đáp, Hồ Diệp Thao quyết định ra ngoài xem sao.

Sau đó, cậu liền khựng lại.

Trước mặt cậu, là Cao Khanh Trần đang nằm dài trên nền sàn nhà lạnh lẽo, mắt nhắm nghiền.

Cậu hoảng loạn chạy đến.

"Nine!

Có chuyện gì thế này..."

Chưa kịp dứt câu, Hồ Diệp Thao cảm thấy khung cảnh trước mắt mình mờ ảo vô cùng.

Một thanh gậy cứng vừa giáng xuống, cả đầu cậu đau nhói, ngã khuỵu.

_______________________________

Có lẽ, nguy hiểm không chỉ đến với hai người, mà là ba người.

Lâm Mặc đang giãy giụa trong vòng tay của mấy tên lính, chúng tự dưng xông vào và lôi cậu đi.

Cậu không hề biết mình sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ biết hét lớn trong vô vọng.

Sau đó, một tên lính liền tiêm cho Lâm Mặc một liều thuốc mê, và cậu bất tỉnh mặc cho họ đem đi.

Đến khi tỉnh lại, Lâm Mặc nhận ra mình đang ở trong một căn phòng kín, chỉ có một chiếc cửa thông gió ở góc tường.

Ngồi dậy khỏi băng ghế, cậu chưa kịp tỉnh táo sau tác dụng của thuốc mê, đầu vẫn vô cùng nhức nhối.

Chợt có một giọng nói vang lên khiến Lâm Mặc đớ người.

"Tỉnh lại rồi hả..."

SUDDEN

______________

ai thế nhỉ?
 
𝕝𝕦𝕟𝕖 𝕓𝕝𝕖𝕦𝕖
𝖉𝖊́𝖈𝖊̀𝖘


"Lâm Mặc"

Ngay khi giọng nói vừa cất lên, não bộ Lâm Mặc rơi vào trạng thái đình trệ.

Cậu không dám quay mặt về hướng phát ra tiếng nói.

Năm phút

Mười phút

Mười lăm phút...

Bầu không khí duy trì sự im lặng.

Lúc này, Lâm Mặc hít một hơi, lấy hết dũng khí mà đối diện với người đã cất giọng lên.

Bốn mắt cứ thế nhìn nhau một hồi, nhưng chả biết từ khi nào, những giọt nước mắt đã trực chờ nơi khoé mi.

Lâm Mặc co rúm lại, đầu lắc nguầy nguậy.

Không thể nào!

Chuyện này sao có thể xảy ra.

Chả lẽ cậu đã...

Chết rồi sao?

_______________________________

6 giờ sáng

Bão lớn đã ập đến.

Bầu trời phủ một màu xám xịt, tiếng sấm chớp cùng tiếng mưa hoà quyện vào nhau, như bài ca than khóc cho những số phận bấp bênh.

Sắc màu của thiên nhiên cũng đã nhuốm đầy căn phòng rộng lớn của khách sạn.

Tất cả đều đang yên vị ở sảnh, tâm trạng ai nấy đều não nề vô cùng.

Một lần nữa họ để bản thân bị lừa, một lần nữa họ đã mắc sai lầm.

*FLASHBACK*

Sải bước trên hành lang bệnh viện, không khó để bọn họ tìm thấy Oscar cùng Trương Gia Nguyên đang nằm gục bên cạnh ở hàng ghế chờ.

Thấy những người anh em của mình vẫn chưa hề rời đi, Oscar bật dậy, vẻ mặt bất ngờ tột độ.

"Sao mấy người vẫn ở đây?"

Trương Gia Nguyên bị giọng nói lớn của anh làm cho bừng tỉnh, hai mắt liu diu nhìn đám người phía trước, bất ngờ không kém Oscar.

"Mọi người chưa rời đi sao?

Em bảo 3 giờ phải đi liền mà!"

"Chẳng phải em nhắn bọn anh là không cần đi nữa sao?"

Châu Kha Vũ hoài nghi trước câu hỏi của hai người trước mặt, trong lòng bắt đầu dấy lên một nỗi lo sợ.

"Em không hề nhắn gì cho mọi người sau đấy cả..."

Trương Gia Nguyên cùng khuôn mặt có phần ngái ngủ đáp lại.

"Em có chắc không?

Có nhầm lẫn gì không?"

"Không nhầm đâu.

Mọi người nhận được tin nhắn mới của em lúc mấy giờ?"

"Gần 3 giờ."

Oscar nghe xong liền khẳng định.

"Thế thì không có đâu.

Lúc anh đến đây là 2h40, nhóc Nguyên đang lim dim thiếp đi rồi."

Bầu không khí như ngừng lại sau khi Oscar nói xong.

Châu Kha Vũ là người tỉnh táo nhất.

Cậu hét lớn.

"Mau quay lại khách sạn, nhanh lên!!!"

Không suy nghĩ, bọn họ đều chạy như điên về khách sạn.

Trong khi đó, Lưu Chương được Trương Gia Nguyên đưa đến căn cứ của FBI để báo cáo sự việc.

Và kết quả cũng như mọi người đã thấy, họ đến trễ mất rồi...

____________________

Châu Kha Vũ đang trầm ngâm suy nghĩ.

Cậu đang xâu chuỗi tất cả sự việc lại với nhau, nhưng mọi thứ thật sự rối như tơ vò.

Cảm giác cậu đang lạc vào một mê cung không lối thoát.

Cầm trên tay tấm ảnh gia đình ba người mà họ tìm được hôm thám hiểm kho chứa xác, cũng là manh mối duy nhất họ có trong tay nhưng chưa giải được, đầu cậu xuất hiện vô vàn dấu chấm hỏi.

Rốt cuộc tấm ảnh này là gì?

_______________________________

Hồ Diệp Thao cố gắng cử động nhưng thật sự là không thể, miệng cũng đã bị nhét thứ gì đó để không nói được.

Tiềm thức của cậu hiện tại bao phủ bởi bóng tối, không một tiếng động, hơi lạnh kéo đến khiến cơ thể run lên.

Mạng sống của cậu, có lẽ, chỉ có thể đếm bằng giây.

"Uhm..uhm"

Một giọng nói bất chợt vang lên khiến người cậu cứng lại, tia hoảng sợ bắt đầu xuất hiện.

Hồ Diệp Thao có thể cảm nhận, giọng nói ấy đang ở rất gần mình.

Cậu cố gắng không phát ra tiếng động, liền nghe thấy tiếng thút thít.

Là con trai.

"Erm...erm"

Cậu quyết định tạo chút tiếng động để trấn an người nọ, cố gắng dùng hết sức lực để lết thân lại gần.

Cho đến khi Hồ Diệp Thao cảm thấy lưng của mình chạm phải một tấm lưng khác, hai người cùng phát ra tiếng.

"UHM"

"ERM"

Sau đó, cả hai đều bật cười.

Là Cao Khanh Trần.

Đáng lẽ nên nhận ra sớm hơn mới phải.

Trông bọn họ thật ngốc, nhưng ít ra họ có nhau.

Đối với cả Cao Khanh Trần và Hồ Diệp Thao, như vậy là quá đủ rồi.

_______________________________

Sau khi đưa Lưu Chương đến nơi an toàn, Trương Gia Nguyên lái xe đến thẳng khách sạn.

Bước vào trong, cậu có phần bị ngợp bởi bầu không khí im lặng đến đáng sợ.

Cũng dễ hiểu thôi, giờ thì ai mà chả có nỗi sợ riêng.

Nhìn lướt thấy Châu Kha Vũ đang nghiên cứu một tấm ảnh trên tay, cậu quyết định tiến lại gần xem xét.

Sau khi nhìn kĩ, cậu thốt lên.

"Đứa bé này quen quá..."

Câu nói của Trương Gia Nguyên như phá vỡ sự u ám của căn phòng.

Hai con ngươi đen láy của Châu Kha Vũ nhìn chằm chằm cậu em đang khom người đứng bên cạnh mình.

"Em từng gặp đứa trẻ này ở đâu rồi à?"

"Không phải gặp, mà là em thấy qua một tấm ảnh khác."

Hai mắt Kha Vũ sáng ngời, mong đợi câu trả lời.

"Tấm ảnh trong ví anh Lưu Chương."

"Hả?"

Tất cả đồng thanh.

Câu trả lời này, nằm ngoài dự đoán của bọn họ.

Oscar không tin, anh hỏi lại một lần nữa.

"Em có chắc không?

Hay là em nhìn nhầm?"

Trương Gia Nguyên lắc đầu ngồi xuống.

"Chắc chắn không nhầm, em đảm bảo, chính là đứa bé này."

"Nhưng tại sao mày lại xem được ảnh trong ví AK?"

Patrick hỏi.

Cậu chậm rãi kể lại.

"Mọi người còn nhớ hôm Lâm Mặc bị bắt đi không?"

"Hôm đấy Lưu Chương cứu em, rồi bọn em đi xe của anh ấy đến địa điểm mà chúng ta đã bảo với nhau ấy.

Đi giữa đường thì xe hết xăng, phải táp lại để đổ.

Mà khổ nỗi, em không có đồng nào trong người, nên anh Lưu Chương đã bảo em lấy ví của anh ấy ở hốc xe ra để trả.

Đó cũng là lúc em nhìn thấy tấm ảnh kẹp trong đó."

"Em có hỏi gì về tấm ảnh không?"

"Em có, em hỏi người trong ảnh là ai.

Sau đấy thì Lưu Chương có nói, là ảnh chụp anh ấy và em họ.

Anh ấy là con một, không có anh chị em ruột nên từ nhỏ đã luôn coi em họ mình như em ruột.

Về sau, bi kịch ập đến, anh ấy sống sót rồi được FBI nhận nuôi và huấn luyện như bây giờ, còn em họ anh ấy thì không xác định được là chết hay sống vì không tìm thấy xác.

Tuy nhiên, tìm kiếm lâu lắm rồi vẫn không thấy nên cũng mặc định là chết rồi..."

Bầu không khí, một lần nữa, lại chìm trong sự im lặng.

Lại một câu chuyện đau thương nữa được hé lộ.

"Vậy em có biết đứa trẻ này là Lưu Chương hay em họ anh ấy không?"

Châu Kha Vũ kì vọng hỏi, bởi họ sắp đến gần hơn với chân tướng rồi.

"Rất tiếc là em không biết, vì lúc đó trong đầu chỉ suy nghĩ đến việc cứu Mặc Mặc cho nên..."

Những tiếng thở dài lần lượt được trút ra.

Nói Châu Kha Vũ không thất vọng thì là nói dối, nhưng ít ra bọn họ đã biết thêm được nhiều thông tin hữu dụng rồi.

"Làm tốt lắm, Gia Nguyên."

Trương Gia Nguyên nghe được lời động viên từ người anh thì tảng đá trong lòng cũng nhẹ bớt, đưa mắt đảo quanh khán phòng.

"Ơ, Santa đâu rồi anh?"

"À, cậu ta đi thám thính nơi này một chút rồi sẽ quay lại.

Cũng đi được một lúc khá lâu rồi, để anh gọi."

Oscar vừa dứt lời liền rút điện thoại ra, bấm một dãy số quen thuộc, rồi nhấn nút gọi.

Cuộc đầu tiên, không bắt máy.

Cuộc thứ hai, không bắt máy.

Cuộc thứ ba, máy bận.

Cuộc thứ tư, máy bận.

Và cuộc thứ 5, thuê bao.

Anh dập máy xuống, ánh mắt hoảng loạn nhìn tất cả mọi người.

"Santa, không xong rồi..."

TRAGEDY

____________________

chao xìn, tui đã quay trở lại rùi đây

sau một khoảng thời gian sắp xếp lại cuộc sống, giờ tui có thể ổn định quay lại viết lách tiếp ròi hehe ^^

mọi thứ xuất hiện cũng đã khá rõ rồi, có ai phát hiện ra điểm gì ở chap này chưa? mong các cô đều phát hiện ra nhíe, và đoán xem ai là người đã cất tiếng nói với lâm mặc nè 😉

lune bleue sắp đi đến hồi kết rồi, thật sự rất biết ơn sự ủng hộ của các độc giả cho bộ fic này của tui đến tận bây giờ, từng lượt đọc, từng ngôi sao tui đều vô cùng trân trọng, cũng rất mong khi đọc lune bleue các cô sẽ cảm thấy thật thoải mái và tận hưởng nó 🥰

vậy thuiii, gửi tặng các cô trái tim yêu thương 💕
 
𝕝𝕦𝕟𝕖 𝕓𝕝𝕖𝕦𝕖
Chiếm dụng


dạo gần đây mng có nhiều chuyện sầu não lắm đúng không? thương em để đâu cho hết nhỉ?

tui cx buồn lắm, thương em lắm

nhma tui cx không muốn buồn mãi

nên là quyết định đào một cái hố mới, một chiếc hố mào hường

nhìn bìa đã thấy hường phấn rùi =)))

fic này sẽ vô cùng nhẹ nhàng, 100% đường và không có ngược (bà Au xin thề là không có)

các cô có thể sang fic đọc để được thả lỏng tâm hồn hơn cũng như chia sẻ những nỗi niềm của mình, vì tui muốn mang lại năng lượng tích cực qua chiếc fic này ^^

mong các cô sẽ thích, gửi ngàn trái tim yêu thương 💕
 
Back
Top Dưới