Khác (Lucy Harem) Bọn anh yêu em !!! (Phần 2)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 169 Tiến thoái lưỡng nan


(Nhóm Lucy _ Uosuke)

-"Ư..."

Địa chất trọng lực của Uosuke khiến Lucy, Yukino và mọi người gặp rắc rối.

Tất cả đều bị trọng lực kìm hãm, thân thể bị ép chặt dưới đất không thể cử động.

"K-Khó chịu quá..."

Happy.

"Haha, cáaa..."

Uosuke.

Lucy nhìn xung quanh, các tinh linh kim cương của cô không có ai có khả năng chống lại trọng lực, nếu gọi họ ra thì cũng bằng không, nhưng:

(Đưa miệng cười) "Thấy rồi."

"Hở?"

Uosuke.

"Sao Hỏa Mars !"

"Dám làm đau Lucy, CÚT CHO TA !"

*Rầm* Nhanh như chớp Uosuke bị đánh văng ra, địa chất trọng lực, mất tác dụng.

"Sao Hỏa..."

Yukino.

Lần trước Yukino chỉ được gặp Mercury và Jupiter, hiện tại được thấy thêm Mars, chị Lucy có 4 chìa khóa kim cương, như vậy chỉ còn mỗi sao Thổ thôi.

"Lucy~, lâu rồi không gặp~~~"Mars vui mừng chạy lại ôm Lucy, 7 năm rồi chứ đùa.

Nói vậy thôi chứ ở không gian "riêng" của bọn cậu thì thời gian chỉ mới trôi qua 2 năm.

"M-Mars..."

Lucy cố gắng đẩy Mars ra, thật là, cậu ấy lại quá khích rồi.

Ngay sau đó, Mars liền trở về tinh linh giới, dù rất muốn ở lại thêm một lúc nhưng cậu biết ma lực của Lucy có giới hạn, phải nghĩ cho Lucy.

"Ui, ui da, đau quá..."

Uosuke bị đánh một cái khiến đầu hắn choáng váng, hắn vật vã đứng lên, tức giận :

"Các ngươi làm ta giận rồi."

"Tớ tưởng hắn ta giận này giờ rồi chứ?!"

Lucy.

"Nhìn cái mặt hắn giống giận không?"

Happy.

(Lắc đầu) _Yukino.

________________________________

(Haru _ Cosmos)

Sau một hồi chiến đấu, nhìn thì thấy Haru đang có lợi thế nhưng, những làn khói bí ẩn đột nhiên xuất hiện, và :

(Choáng) _Haru khụy xuống, mắt nheo lại.

"Mình sao vậy?"

Thân thể anh dường như đã bị thứ gì đó lấy đi toàn bộ sức lực, ngay cả đứng cũng đứng không vững.

"Loài hoa gây mê, nó sẽ khiến ngươi có một giấc ngủ vĩnh cửu, trở thành một cái xác xinh đẹp."

Comos.

Đầu Haru nhức lên, tay chân đều run rẩy, tầm mắt mờ dần.

Liếc sơ qua, hình dáng, màu sắc, hương thơm, kinh ngạc:

"Hoa gây mê, không phải, đây...là hoa độc..."

Haru ngã xuống đất, bất động.

"Thật đẹp."

Comos.

________________________________

(Jake _ Neppa)

"Tên này khó nhằn quá."

Chỉ cần mất cảnh giác một chút thì sẽ bị axit làm tan chảy, các tuyệt chiêu cũng không sử dụng được.

Ma pháp của Jake thuộc hệ hỗ trợ, xét về chiến đấu-----nếu miễn cưỡng thì vẫn có thể tấn công, nhưng đồng thời sẽ khiến ma lực cậu bị bào rút hết.

Hiện giờ tiến thoái lưỡng nan chẳng lẽ cậu phải chết ở đây sao?

"Sao ngươi không đứng yên để ta đanh nhỉ?

Chỉ cần một phát không đau đớn."

Neppa.

"Đề nghị khá tốt nhưng ta từ chối."

Jake.

Những chiếc lông vũ tụ lại, phát ra ánh sáng hóa thành một thanh kiếm bạc:

"Vô dụng thôi, axit của ta sẽ làm tan chảy thanh kiếm của ngươi."

Neppa.

"Cứ thử xem."

________________________________

(Taro _ Kamika)

Khí độc bao trùm mọi nơi, hiện giờ Taro cũng không thể nín thở thêm được nữa, tưởng như đã hết nhưng:

"Cậu ta cười sao?"

Kamika nhíu mày.

Taro đột nhiên nở nụ cười bí ẩn, sau đó cậu hít một hơi thật sâu như đang bù lại các dưỡng khí khi nãy đã bị mất.

"Chịu chết rồi sao?"

Dù đang ngạc nhiên, nhưng Kamika vẫn cố giữ bình tĩnh cho bản thân.

"Một kẻ từng sống trong khí độc 2 năm, ngươi nghĩ sao?"

Khi làm người giả mạo, Taro đã bị Guest bắt rèn luyện khả năng chịu độc, sự đau đớn thống khổ đã tạo cho cậu hệ miễn dịch với các loại độc.

Đến hiện tại, Taro vẫn thường xuyên dùng độc lên cơ thể để suy trì sự thích nghi.

"K-Không thể nào."

"Huyễn Linh Trận !"

Mặt đất rung chuyển, từ nãy đến giờ đã đủ thời gian để cậu tạo ra một ma trận nhỏ.

Thấy tình hình không ổn Kamika liền bỏ chạy.
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 170 Lucy & Haru


"L-L-Lạnh quá..."

Happy run rẩy.

Địa hình Băng Giá !

Khu vực xung quanh bị đóng băng hoàn toàn, luồng khí cũng bị giảm xuống mức cực thấp, khiến Lucy, Yukino và Happy run lên cầm cập.

"H-Happy, cho tớ mượn l-lông cậu đi."

Lucy.

"Aye~---, (giật mình) CẬU NGHĨ GÌ VẬY HẢ?"

Happy.

"Lạnh quá..."

Yukino.

2 cô gái ăn mặc mỏng manh, thiếu vải, một con mèo không mặc đồ chỉ đeo mỗi cái túi, ở nơi lạnh giá này chỉ có thể không ngừng run lên.

"Lucy, nếu em lạnh thì hãy sa vào lòng anh đây."

"Bớt bớt dùm."

Trả lời giọng nói bí ẩn kia, nhận thấy không đúng lắm, Lucy liền quay lại, và:

"L-LOKI."

Lucy.

"Aye, chàng hoàng tử của em đã xuất hiện rồi đây~" Loki mỉm cười nháy mắt với cô.

"Sao anh lại ở đây?

Không phải anh và mọi người đã..."

Lucy.

"Anh mang đến cho em một bất ngờ."

Loki lấy ra 12 chìa khoá cung hoàng đạo, trả lại những chiếc chìa khóa cho chủ nhân của chúng.

"Pisces, Libra, xin lỗi đã để mất hai cậu."

Yukino hạnh phúc ôm chìa khóa vào trong lòng.

"Loki, cảm ơn anh."

Cô để những chiếc chìa khóa vào lại chỗ cũ, cuối cùng cô cũng không phải lo các cậu ấy sẽ bị tổn hại nữa rồi.

"12 cung hoàng đạo đã tụ họp, chúng ta chiến thôi."

Loki.

Ngay lúc này, Uosuke điều khiển các nhũ băng sắc nhọn trên trần nhà đâm xuống :

"Địa hình Trọng Lực !"

"Nguy rồi."

Happy, nếu bị mấy cái nhũ băng kia đâm trúng thì bọn cậu toi mạng mất.

"Mở ra cánh cổng dẫn đến cung Thiên Bình, Libra !"

Cô gái với mái tóc đen huyền bí, vận bộ trang phục giống vũ nữ Ai Cập, trên tay cầm cán cân xuất hiện.

"Trọng lực cân bằng."

Nhờ Libra, các nhũ đá do Uosuke điều khiển bị mất tác dụng.

Hắn ta nổi điên lên.

"Địa hình Hành Quyết !"

Các vật dụng tra tấn phạm nhân lần lượt xuất hiện, sau đó liên tục nhắm đến nhóm Lucy mà tấn công.

"Nguy, nguy hiểm lắm đó !"

Happy sợ hãi né tránh các món đồ kia.

"Mọi người cẩn thận."

Yukino cũng đang cố gắng thoát khỏi những thứ vũ khí đang bay lượn trên không, nếu bị trúng thì cô sẽ trở thành gánh nặng mất.

Loki luôn đứng phía trước bảo vệ mọi người chu toàn, nhưng căn bản là không thể làm điều đó.

"Tch, cái tên này."

Loki quan sát xung quanh, và....

Lucy nãy giờ cũng không thể triệu hồi thêm tinh linh nào bởi trong địa hình này, không tinh linh nào có thể phát huy sở trường chiến đấu cả.

Khi Uosuke đang đắc ý, bỗng:

"Chú ý đằng sau này.

Regulus !"

Loki đột nhiên từ phía sau đấm tới, dù bị tấn công bất ngờ nhưng Uosuke vẫn có thể né tránh.

"Địa hình Bạch Dạ !"

Luồng sáng mạnh xuất hiện bao bọc trọn Uosuke, bảo vệ hắn khỏi chiêu thức của Loki.

(Kinh ngạc) "Hắn ta không bị Regulus ảnh hưởng sao?"

Loki.

Ngay lúc né được Uosuke tiếp tục thay đổi địa hình:

"Địa hình xoáy nước !"

Hắn giơ tay lên, một vòng xoáy nước từ hư không xuất hiện đánh bay Loki.

"Ư...

" Loki.

Cả Lucy và Yukino cũng bị ảnh hưởng, bị dòng nước cuốn trôi không thể đứng vững, nhưng đừng quên, nếu nước đã xuất hiện thì không thể thiếu trùm cuối:

"Nước sao?"

Lucy nhếch miệng cười, cô giơ chìa khóa lên.

"Uầy, Lucy, không lẽ cậu định..."

Lông Happy dựng đứng, cậu có cảm giác bất an.

"Khai triển cung Bảo Bình, Aquarius !"

________________________________

(Haru VS Cosmos)

"Lalalala~~~....."

Haru nằm bất tỉnh dưới nền đất, Cosmos du dương những nốt nhạc dịu êm, tay vuốt ve khuôn mặt diễm lệ của Haru.

"Anh thật may mắn vì đã đấu với tôi, nhìn xem, giờ anh thật xinh đẹp."

Đùa nghịch một hồi, Cosmos đứng dậy, khi cô định rời đi thì:

"Tôi đã nói không thích ai khen mình xinh đẹp chưa nhỉ?"

Thấy Haru tỉnh dậy, Comos trợn tròn mắt kinh ngạc, cảnh giác lùi lại một bước.

"S-Sao ngươi..."

Comos.

- Tuy không kịp uống thuốc giải nhưng những làn gió thảo dược đủ để tôi chiến đấu với cô rồi.

Những cơn gió xuất hiện giữa lòng bàn tay Haru, chỉ thấy anh nở nụ cười dịu dàng, sau đó:

"Phong Thực Loạn Đao !"

Làn gió biến thành những mũi tên sắc nhọn tấn công Comos.

Vì tốc độ của những mũi tên quá nhanh ngay cả mắt thường cũng không nhìn thấy, khiến Comos không biết phải tránh thế nào.

"Áaaa...."
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 171 Taro & Jake


(Taro VS Kamika)

Trận chiến hiện giờ đã đảo ngược tình thế, kẻ đi săn thành kẻ bị săn.

"Thôi nào, cô có thể đứng yên không, trò rượt đuổi này rất mất thời gian đó."

Taro nói với giọng nhàm chán.

Ả ta cứ chạy mãi khiến cậu không thể kết thúc nhanh được.

"Tch,..."

Kamika vẫn đang gắng dức chạy khỏi ma trận của Taro, luồng ánh sáng kia khiến cô cảm thấy bất an.

"Mình còn phải đi tìm Lucy nữa."

Trong một phút lơ đãng, Taro đột nhiên bị một đám hình nhân giấy bao vây, khiến tầm nhìn bị che khuất.

"G-Gì vậy?"

Taro.

"Kết thúc rồi, ngươi hãy chết trong cái quá khứ tồi tệ nhất của bản thân đi."

Kamika.

Bằng cách nào đó Taro bị bao vây bởi quả cầu hình nhân giấy, cậu dần lâm vào hôn mê và:

_________

"A-Anh...cứu em, cứu em với !"

"P-Pobis, đừng, đừng mà, con cầu xin cha đừng đánh em ấy nữa, em ấy sẽ chết mất !"

Taro quỳ xuống liên tục cầu xin, nhưng những đòn roi vẫn cứ giáng xuống người em cậu, sau đó thì--- em ấy đã chết.

_________

"Cảm giác bị đứa con mình nhặt về giết hại thế nào?

Vui chứ?!"

Taro.

"Thằng khốn !

Mày sẽ phải trả giá."

Guest nằm dưới đất, tay ông ôm ngực cầm máu vì vết dao đâm.

"Trả giá?

CHÍNH CÁC NGƯỜI MỚI PHẢI TRẢ GIÁ !

Tôi đã xem ông là cha, tôi tôn trọng, kính phục ông, còn ông thì sao?

Ông coi bọn tôi còn không bằng một đống rác ngoài đường !

Ông giết em tôi, ÔNG ĐÃ GIẾT EM ẤY !!!

"

Sau đó một nhát dao kết thúc tất cả, cánh cửa nhà Gamaguchi từ hôm đó khép lại, ai dám bén mảng đến thì tất cả đều phải chết.

Chỉ duy nhất một người, Lucy Heartfilia, tớ vẫn đang chờ cậu.

_________

"C-Chết...tại sao cậu phải chết chứ?!

Chúng ta chỉ vừa mới gặp nhau thôi, chúng ta chỉ mới...đoàn tụ thôi..."

________________________________

Bóng tối ngày càng nuốt chửng lấy Taro, khi tưởng mọi thứ đã kết thúc, thì:

"Quá khứ của ta, nó quả thật khiến ta run lên vì sợ hãi..."

"Không thể nào, giọng nói của hắn ta vẫn..."

Kamika kinh sợ nhìn hướng quả cầu hình nhân, rõ ràng nó vẫn còn đó, vậy tại sao hắn ta có thể...

"....Nhưng Lucy đã trở lại, cậu ấy đã bước đến cứu rỗi linh hồn ta, vậy nên..."

Quả cầu hình nhân nổ tung, Taro trở ra với ánh mắt sắc lạnh.

"K-Không thể nào !"

Kamika kinh ngạc nhìn chiêu thức bản thân luôn luôn tự đắc nay dễ dàng bị Taro phá hủy.

Sao chuyện này có thể xảy ra được chứ?!

"....Khai Trận !"

Luồng ánh sáng rực rỡ xuất hiện, và:

"ÁAAAA....."

________________________________

(Jake VS Neppa)

Đúng như mong đợi thanh kiếm làm bằng lông vũ không bị axit làm tan chảy, nhưng hiện giờ Jake đã thấm mệt, sợ rằng sẽ không trụ được lâu nữa.

"Dù thanh kiếm của ngươi rất tốt, nhưng không bao lâu sẽ bị axit của ta làm tan chảy thôi."

Neppa.

Hộc...hộc...

"Không ổn rồi, cứ như vậy thanh kiếm sẽ hoàn toàn biến mất."

Nếu thanh kiếm này biến mất thì ngay cả cơ hội chống cự cậu cũng không có.

"Hay là mình sử dụng nó?

Dù rất nguy hiểm nhưng nếu thành công thì mình sẽ thắng."

Jake siết chặt thanh kiếm trong tay, lấy ma thuật của bản thân truyền vào thanh kiếm.

"Ngươi định làm trò gì nữa đây?"

Neppa kỉeu ngạo hỏi.

"Vũ Hoạt Linh !"

Thanh kiếm bừng lên ánh sáng đỏ rực, Jake tận dụng lực của đôi cánh tăng thêm sức tấn công.

"Ư....ÁAAAAA......"
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 172 Lucy & Lucy


Từ khi Aquarius xuất hiện thế trận đã thay đổi, nhờ sức mạnh của nàng Bảo Bình nhóm Lucy đã vực dậy lợi thế, Uosuke cũng bị hành cho ra bã.

"Hắn ta chết chắc rồi."

Happy nhìn hắn với ánh mắt tội nghiệp, Aquarius quả thật rất đáng sợ.

Uosuke lúc này đột nhiên nhớ lại lời Lucy khi nãy.

" "Lúc nãy cô ta đã nói nước, vậy thì..."

Địa hình Nước Sôi !"

Nước đang lạnh bỗng chốc hóa nước nóng.

"Nước nóng..."

Yukino.

"Con cá kia, cứ đợi bị nấu chín đi."

Hắn ta dương dương tự đắc nhìn Aquarius, nhưng ngay sau đó hắn đã không thể nở nụ cười kia nữa.

"Nước nóng sao?

Ngươi nghĩ con nhỏ này đã triệu hồi ta ở bồn nước nóng bao lần rồi chứ?!"

Aquarius.

"Hả?"

Uosuke.

"Haha, chuyện cũ thôi mà."

Lucy gượng cười, đúng là lúc nhỏ cô đã triệu hồi chị ấy trong khi tắm...

Aquarius hoàn toàn bơ Uosuke, quay sang nói với Lucy:

"Chị về đây."

"S-Sao?

Đừng mà !

Chị mà về thì em biết làm sao đây?"

Lucy lập tức ngăn cản, Aquarius, chị ấy là niềm hy vọng cuối cùng của cô đó.

Nhìn sắc mặt Bảo Bình, thắc mắc: "Chị sao vậy?

Đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Dạo nay Scorpio rất kỳ lạ, anh ấy luôn tránh mặt chị."

Aquarius.

"Anh chị cãi nhau?"

Lucy.

"Không phải, nhưng chị thấy anh ấy thân mật với những cô gái khác nên..."

Aquarius nố với giọng buồn bã, cứ hễ chuyện liên quan đến Scorpio lại khiến cô phải suy nghĩ .

"Em nghĩ chị nên đi hỏi thẳng anh ấy, chị không thể tự suy đoán tình cảm của anh ấy dành cho chị được phải không?"

Lucy.

Dù không rành mấy chuyện đó lắm, nhưng Lucy cảm giác tình cảm Scorpio dành cho chị ấy là thật.

Anh ấy sẽ không làm chuyện gì có lỗi với chị.

Với lại, cô cần Aquarius AAA!

"Chị hiểu rồi, chị sẽ đi hỏi anh ấy."

Aquarius.

Khi cả hai đang tâm sự giữa trận đâu thì:

"NÀY, CON NHỎ VỚI MỤ GIÀ NGƯỜI CÁ KIA, DÁM BƠ TA SAO?

TA GIẬN RỒI ĐÓ !"

Lời Uoske vừa nói khiến Happy giật mình run rẩy: "N-Ngươi chết chắc rồi."

Nghe những lời kia, không chỉ Happy mà ngay cả Lucy cũng bị dọa cho sợ hãi, ánh mắt sắc bén của Aquarius sáng bừng giữa không gian tối mịt, tay siết chặt chiếc bình đang cầm, trầm giọng:

"Tên khốn này, ngươi...

GỌI AI LÀ MỤ GIÀ HẢ?"

Một cơn sóng mạnh tấn công trực tiếp vào Uosuke.

"ÁAAAA..."

________________________________

*RẦM !* Kỵ Lang Đoàn toàn bộ bị hạ gục, mọi người bị phân tán nay đã gặp được lại nhau.

"Lucy."

Taro.

"Taro, Natsu, mọi người !"

Lucy vui mừng nhìn những người bạn của mình, vậy là không ai bị thương cả.

"Chị Lucy, em tưởng mình thua rồi cơ."

Jake bay đến ôm Lucy, đôi cánh dần biến mất, cậu đã cố gắng hết sức rồi.

"Em đã làm rất tốt."

Lucy xoa đầu đầu Jake.

Natsu tiến lại chỗ đội trưởng Kỵ Lang Đoàn, hỏi: "Lối ra ở đâu?"

Dù vậy nhưng hắn ta và ngay cả người của hắn cũng không nói lấy nửa lời, tất cả đều rất kín miệng.

"Hắn ta là người được hoàng gia huấn luyện kỹ lưỡng chắc chắn sẽ không khai đâu."

Jake.

"Vậy chúng ta đành dùng cách cũ thôi."

Haru nhắm mắt cảm nhận hướng gió.

"Lối kia."

Cả nhóm người đi về hướng anh chỉ.

_________

"Lucy, cậu lấy lại chìa khóa rồi sao?"

Taro.

"(Gật đầu) Loki đã đưa cho tớ đó."

Lucy.

"Nếu em cảm kích thì hôn anh một cái đi, anh không từ chối đâu."

Loki.

"Muốn dép tôi hôn mặt cậu không?"

Taro.

Cả đám tiếp tục đi, khi đi được một đoạn liền thấy một cánh cửa lớn.

"Đó là..."

Yukino.

"Luồng gió khá mạnh, hẳn đó là lối ra, nhưng cũng có thể là nơi hành quyết."

Haru.

"(Rùng mình) H-Hành quyết..."

Happy chán cái đó lắm rồi, đừng gặp thêm đội hành quyết nào khác nữa mà !

"Khịt, khịt..."

Mũi của Natsu đột nhiên nhạy cảm lạ thường, cậu đi đến gần cánh cửa.

"Sao vậy Natsu?"

Lucy.

"Có mùi gì đó, một mùi hương quen thuộc."

Natsu.

"Là mùi cá sao?"

Happy.

"Không phải, mùi hương này rất giống gì đó, bên ngoài cánh cửa này nè."

Natsu tiếp tục ngửi, chỉ cần mở nó ra là sẽ rõ.

"Nếu là quen thuộc thì có lẽ sẽ không có nguy hiểm."

Haru.

Natsu bước đến dùng sức mở cánh cửa khổng lồ kia ra, dù rất khó khăn nhưng cánh cửa đã được mở.

Mùi hương quen thuộc ập đến, Natsu tiến lên hai bước liền bị vấp té bởi cục đá ngáng đường, và--- một người bí ẩn mặc áo choàng tiến vào.

"Mùi hương này...đúng rồi, không thể sai được, nó là..."

Natsu kinh ngạc nhìn người bí ẩn kia.

"A-Ai vậy?"

Happy sợ hãi núp sau Lucy, không lẽ lại là người muốn giết bọn cậu sao?

"Ngươi là ai?"

Taro cảnh giác che chắn cho Lucy.

Ngay khi cả đám đang đề phòng xảnh giác thì:

"Natsu, mọi người...tốt quá rồi..."

Giọng nói run rẩy vừa vang lên khiến tất cả đều điếng người, đó--- không phải, không thể nào...

"Cô...là ai?"

Haru nghi hoặc nhìn người bí ẩn kia, giọng nói đó,...anh đang nghe nhầm sao?

Người bí ẩn mở lớp áo choàng ra, sau khi thấy dung mạo kia tất cả mọi người đều trợn tròn mắt kinh ngạc, n-người đó là...

"Chị Lucy?!"

Jake.

Sững sờ: "L-Là mình sao?"
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 173 Một vạn con rồng


Haru: "Có...

đến hai Lucy sao?"

Yukino: "Đó không phải là Gemini..."

Happy: "...Cũng không phải từ Edolas."

Loki: "Không thể nào..."

"Cảnh cổng Nhật Thực, một cánh cổng thần kỳ của Hoàng gia, nhờ cảnh cổng đó, tớ...

đã trở về quá khứ."

Lucy tương lai.

Yukino: "Trở về..."

Happy: "...quá khứ sao?"

Ngay lúc mọi người đang kinh ngạc, một giọng nói khác vang lên: "Lucy, cậu đi nhanh quá đó, phải đợi tớ nữa chứ."

Một chàng trai mặc áo choàng khác đi đến, và đó là...

"Lúc này hẳn các cậu đã đánh bại Kỵ Lang Đoàn rồi nhỉ?

Xin chào,

Taro quá khứ."

Người kia bỏ mũ ra làm tất cả mọi người lại thêm một điều chấn kinh.

Happy: "Thêm...một Taro sao?"

Haru: "Chuyện gì thế này?"

"Bọn tớ đều đến từ tương lai, tớ muốn cảnh báo về..."

Giọng nói nhỏ dần đi.

Lucy tương lai vô thức ngã xuống, rất may Taro tương lai đã đỡ được cô.

"Đã nói cậu đừng quá sức rồi...mà..."

Sau đó Taro kia cũng ngất đi.

Mọi người chỉ biết đứng nhìn hai người họ, chuyện này, là sao?

Lucy: "Thật đáng sợ, tại sao là mình chứ?!"

Taro: "Tớ có cảm giác bất an về chuyện này."

"Dù không biết chuyện gì xảy ra nhưng chúng ta không thể bỏ bọn họ ở lại được."

Natsu nhấc bổng hai người tự xưng đến từ tương lai lên vai.

Dù không hiểu những lời kia là gì, nhưng đây đúng thật là Lucy, bởi cậu đã rất quen với mùi hương ấy rồi.

________________________________

(Ở một nơi nào đó trong thành phố)

Meredy: "Lucy, nhờ cánh cổng Nhật Thực mà đã trở về quá khứ sao?"

Chuyện này có thể xảy ra ư?

Jella: "Em ấy trở về với một thành viên khác của Fairytail, nhưng anh không nhìn thấy người đó."

Ultear: "Cánh cổng Nhật thực là một trong những sức mạnh của Zeref, vậy là khi đi qua đó cô ấy đã bị lưu lại một chút ma thuật của hắn."

Meredy: "Nhưng cô ấy và người kia trở về quá khứ làm gì chứ?!

Mà khoan đã, khi nãy anh nói bọn họ trở về quá khứ cách đây 3 ngày, nhưng chúng ta cảm nhận được sức mạnh của Zeref vào 4 ngày trước mà."

Ultear: "Vậy không lẽ..."

Jella: "Có người thứ 3 trở vè từ quá khứ !"

________________________________

(Cung điện Hoàng gia)

"Chết thật, chúng ta lạc rồi."

Natsu nhìn xung quanh tìm lối ra, nhưng ở đây rộng quá, bọn cậu ra bằng cách nào đây?

Yukino: "Em xin lỗi, em không rõ lối đi của lâu đài lắm."

Khi mọi người đang bế tắc, thì Natsu nảy ra một ý tưởng táo bạo: "Sao chúng ta không phá tường để thoát ra ngoài?"

Happy: "Không được đâu."

Natsu: "Tại sao?"

Phá tường là lối ra nhanh nhất rồi mà.

Haru: "Đại hội ma thuật vẫn đang diễn ra, Quốc vương của vương quốc là người tổ chức đại hội, chúng ta không thể gây ấn tượng xấu với họ."

Jake: "Anh đáng lẽ phải nói điều này trước khi chúng ta hạ bọn Kỵ Lang Đoàn mới phải."

Bọn họ thuộc đội chấp pháp hoàng gia, nếu không muốn gây ấn tượng xấu thì sợ là đã muộn rồi.

Đã đập bọn chúng nhừ tử vậy mà.

Taro: "Chúng ta phải tìm một nơi để trốn, cứ đứng nghêng ngang như vậy, sớm muộn gì cũng bị nhìn thấy."

_________

Sau một hồi tìm kiếm bọn họ đã đi đến nhà ăn của cung điện.

"Ư..."

Lucy tương lai tỉnh dậy.

Cùng lúc đó Taro cũng mở mắt ra.

"Hai người tỉnh rồi."

Natsu.

"Mọi người..."

Lucy tương lai ngồi dậy.

"Tại sao cậu và... cậu ta trở về quá khứ?"

Taro lạnh lùng hỏi, đối với phiên bản tương lai kia của cậu, cậu quả thực không thích.

"Bọn tớ chạy trốn khỏi quân lính hoàng gia, sau đó đã đến đây."

Lucy tương lai.

"Chạy trốn quân lính hoàng gia?"

Lucy.

"Sau khi Đại hội kết thúc, chúng ta bị thứ gì đó hút cạn ma lực vì thế mà đã bị bắt, sau đó tất cả đã bị phá hủy, bởi....

M-Một vạn con rồng !"

Lucy tương lai.

Bầu không khí đột nhiên im lặng, trên mặt tất cả mọi người là một sự hoảng hốt kinh hoàng.

"M-MỘT VẠN CON RỒNG?"

Natsu hét toáng lên, một vạn con--- rồng?

Cậu không nghe nhầm chứ?

"....Cả vương quốc bị thiêu rụi, lâu đài bị phá hủy, nhân loại... rơi vào cảnh diệt vong."

Lucy tương lai nhỏ gióng nói.

"Diệt vong..., vậy bọn tớ, có khi nào đã..."

Happy.

"Tất cả đều đã chết, chỉ có tôi và Lucy trốn thoát và trở về quá khứ, mục đích của bọn tôi là muốn cảnh báo mọi người về một vạn con rồng kia."

Taro tương lai.

Mọi người đồng loạt rùng mình, chết... bọn họ thật sự sẽ chết sao?

"Không bao lâu sau lũ rồng sẽ đến, bọn tôi đã nói chuyện này với Jella, hẳn anh ta cũng đang nghĩ kế hoạch đối phó."

Taro tương lai.

"Kế hoạch..."

Loki.

"Thật xấu hổ nhưng bọn tớ không thể nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ có thể cảnh báo mọi người về điều nguy hiểm trong tương lai, tớ..."

Ngay lúc Lucy tương lai đang tự trách bản thân, Natsu đã nắm lấy tay cô, mỉm cười: "Cảm ơn cậu, cậu đã làm rất tốt."

Natsu tựa đầu vào trán cô, sự ấm áp này làm Lucy cảm thấy thật nhẹ nhõm, đã bao lâu cô lại mới nhận được hơi ấm này chứ?!

"Được rồi, chúng ta đi nói với mọi người thôi, phải chuẩn bị thật tốt trước khi lũ rồng đến."

Natsu.

"Mọi người, sẽ tin sao?"

Một vạn con rồng ập đến trong khi vương quốc vẫn đang ấm êm, hạnh phúc, đây như là một câu chuyện viễn vông, liệu họ sẽ tin lời bọn cô?

"Đương nhiên rồi, tất cả mọi người trong hội đều sẽ tin lời của Lucy."

Natsu.

"Natsu..."

Lucy tương lai.

Lucy tiến lại, mỉm cười với bản thân trong tương lai: "Bản thân tôi trong tương lai sẽ không thiếu tự tin đến vậy, cậu phải tin vào đồng đội, tin vào Fairytail, phải không?"

Lời của Lucy là một động lực lớn thúc đẩy người con gái kia, cô ấy nhìn Lucy, xong lại nhìn Natsu: "Chúng ta đi thôi."
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 174 Bóng đen


Sau đó mọi người đã rời khỏi phòng ăn, lần này họ không cần lo sẽ lạc đường lần nữa bởi đã có sự chỉ đường của Lucy và Taro tương lai.

Happy: "Lucy tương lai, sao cậu biết lối đi bí mật này vậy?"

Lucy tương lai: "Lúc bị truy đuổi, con đường này vô tình dẫn đến Cổng Nhật Thực, ngay khi đó bọn tớ đã quyết định trở về đây.

Chỉ là sau đó cảnh cổng đã bị phá hủy."

Nói đến đây thần sắc của cô trầm xuống.

Taro: "Đi con đường này sẽ không bị binh lính phát hiện thật chứ?!"

Taro tương lai: "Lúc trước bọn tôi đi đường này đã không bị binh lính truy đuổi nữa."

Lời vừa dứt, một trận ồn ào vang lên, trước mắt bọn họ là quân đội hoàng gia đang chạy đến.

Jake: "G-Gì vậy?

Không phải nói lối đi bí mật rất an toàn sao?"

Taro và cả Lucy tương lai đều kinh ngạc nhìn binh lính trước mắt.

Lucy tương lai: "Không thể nào, sao bọn họ biết chúng ta đi lối này chứ?"

Taro: "Tất cả mau quay lại."

Nhiều binh lính như vậy bọn họ muốn đấu cũng đấu không nổi.

Haru: "Không kịp rồi."

Không chỉ đằng trước mà quân lính đã xuất hiện ở phía sau, không có lối rẽ, bọn họ đã bị bao vây !

Haru: "Taro ở lại bảo vệ Lucy, quân lính để bọn tôi lo."

Taro hiện tại/ Taro tương lai: "Được."

Lucy: "Không sao chứ?

Em có thể giúp mọi người."

Natsu: "Cậu ở đây đi, tớ... nóng máu rồi đây !!"

Tay cậu bùng lửa lên.

Natsu, Haru, Jake Loki chia nhau ra tấn công, Taro ở lại bảo vệ Lucy.

Chưa đủ hoảng loạn, Yukino như có điều bất đắc dĩ, cô đột ngột bỏ chạy, tách khỏi nhóm.

Lucy: "Yukino !"

Cô định đuổi theo nhưng đã bị Taro cản lại: "Cô ta có tinh linh, cũng biết cận chiến, cậu không cần đuổi theo đâu."

Thấy tình thế đã đủ căng thẳng, vì không muốn mọi người thêm lo nên Lucy đành ở lại.

Dù Haru và Natsu đã nói bọn họ lo được, nhưng Lucy đời nào chịu đứng yên nhìn đồng đội chiến đấu chứ?

Lucy: "Mở ra cánh cổng cung Xử Nữ, Virgo !"

Nàng hầu từ mặt đất chui lên, khuôn mặt không biểu cảm tấn công quân lính hoàng gia: "Công chúa, xin người hãy trừng phạt."

Binh lính dù không mạnh bằng bọn họ nhưng số lượng vẫn hoàn toàn áp đảo.

Natsu: "Chết tiệt !

Sao đánh mãi không hết vậy nè?"

Ngay lúc này, Kỵ Lang Đoàn từng bị đánh bại nay lại xuất hiện cản đường.

Cosmos: "Hi~~"

Jake: "Lại là bọn chúng."

Haru: "Ara, ara, khi nãy đáng ra chúng ta nên giết bọn chúng mới phải nhỉ?"

Anh nở nụ cười tươi tắn nhưng khuôn mặt đã đen lại, thật phiền phức.

Đội trưởng Kỵ Lang Đoàn: "Đầu của các ngươi phải thuộc về bọn ta."

Khi nãy chỉ cần đấu với quân lính dù đông nhưng bọn họ vẫn lo được, còn hiện giờ phải đấu với Kỵ Lang Đoàn có sức chiến đấu thuộc hạng khó nhằn, chuyện này càng khiến nhóm Natsu gặp bất lợi.

Ngay lúc cuộc chiến đang đến hồi căng thăng, thì một bóng đen xuất hiện, ăn trọn quân lính hoàng gia.

"Á, chuyện gì vậy?

N-Nó đang nuốt chửng tôi !"

"Cứu, CỨU TÔI VỚI !!!

ÁAAAA...."

"Quái vật !

LÀM ƠN CỨU TÔI !"

Tiếng hét cầu xin của binh linh khiến nhóm chiến đấu phải dừng cuộc chiến, kinh hãi chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp kia.

Lucy: "Đó... là gì vậy?"

Cả hai Taro che chắn cho hai Lucy, cảnh giác nhìn bóng đen kia.

Taro: "Dù không biết là thứ gì, nhưng nó đang ăn kẻ địch của chúng ta."

Taro tương lai: "Nó có thể là bạn, hoặc cũng có thể là kẻ địch, Lucy, cậu phải ở đằng sau tớ."

Lucy tương lai: ....

Không chỉ quân lính, mà ngay cả Kỵ Lang Đoàn cũng bị bóng đen kia nuốt chửng.

Ngay khi ăn hết kẻ địch bóng đen liền biến mất.

Vậy nó là--- bạn sao?

Không để cả nhóm nghi ngờ, một giọng nói bí ẩn vang lên: "Fairytail, lâu rồi không gặp."
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 175 Kẻ đóng cổng


Khi bóng đen biến mất cũng là lúc một người đàn ông lạ mặt xuất hiện.

Vì không biết là bạn hay là địch nên cả nhóm vẫn giữ khoảng cách người kia.

Natsu: "Ngươi là ai?"

Người đàn ông bí ẩn: "Xin chào Fairytail, tôi là người trở về từ cánh cổng Nhật Thực, Rouge tương lai."

Lời nói khiến bọn họ kinh ngạc, ngay cả hai người kia cũng ngạc nhiên.

Có người thứ ba trở về quá khứ sao?

________________________________

"Dù không biết kẻ thứ 3 trở về là ai nhưng chúng ta phải tìm ra hắn, hỏi rõ mục đích hắn trở về."

Jella cùng Meredy và Ultear hiện đang trên đường đến cung điện hoàng gia.

Bọn họ phải xác định xem một vạn con rồng đến từ đâu, và kẻ thứ 3 kia là ai.

________________________________

(Đại hội ma thuật)

Sau bao nhiêu nỗi đau thương, giọt nước mắt, sự cố gắng, cuối cùng thần chiến thắng đã mỉm cười với Fairytail.

Bọn họ, đã dành cúp vô địch trong Đại hội lần này.

"Tốt quá rồi, Fairytail thắng rồi !"

Kito mừng rỡ nhảy cẫng lên, hạnh phúc ôm lấy Ryu.

Cả hội trường rầm rộ tiếng chúc mừng.

Fairytail thật sự đã tái sinh !!!

Kito: "Thật vui quá phải không?

Nếu Lucy biết được tin này hẳn cậu ấy sẽ rất mừng."

Đang vui vẻ, khi nhìn qua lại thấy cậu bạn chau mày: "Ryu?"

Nhíu mày: "Có kẻ nào đó đã làm không gian đảo lộn."

Kito: "Cậu sao vậy?

Không sao chứ?"

Mấy ngày nay Ryu đã cảm thấy có việc gì đó không ổn, dù đã cố tìm điều không ổn nhưng tất cả đều trở thành con số 0.

Đến hiện tại cái cậu biết được chỉ là một số thông tin mập mờ, không rõ đúng sai.

Ryu: "Không sao."

________________________________

Jake: "Người của Sabertooth sao?"

Happy: "Cũng...đến từ tương lai..."

Rouge tương lai: "Chỉ ít phút nữa thôi, một vạn con rồng sẽ ập đến Fiore, bọn chúng phá hủy tất cả mọi thứ trước mắt.

Sau 7 năm, đất nước bị tàn phá nặng nề, dân số chỉ còn 10% sống sót, không bao lâu mọi thứ sẽ rơi vào cảnh diệt vong.

Tôi là người trở về từ 7 năm trước, để nói với mọi người có một thứ tiêu diệt được một vạn con rồng."

Natsu: "Là thứ gì?"

Rouge tương lai: "Nhật Thực pháo, khẩu pháo xuất hiện sau khi cổng Nhật Thực được mở.

Chỉ cần có nó, Fiore, nhân loại, tất cả sẽ được cứu."

Thông tin ập đến quá bất ngờ, hắn ta biết những thông tin mà Lucy và Taro tương lai không biết.

Natsu phấn khích: "Vậy mọi chuyện quá đơn giản rồi, chỉ cần mở cổng, lấy một khẩu pháo tên gì Nhật đó, sau đó bắn hạ lũ rồng là được."

Cả bọn như trút được gánh nặng, tất cả đều dãn cơ mặt, chuyện này đã có biện pháp giải quyết, bọn họ cũng không cần lo gì nữa.

Mọi người hiện đang thư giãn, nhưng Rouge thì khác, anh ta nói thêm một thông tin: "Dù vậy, nhưng sẽ có người đến và đóng cánh cổng đó."

Happy: "Đóng cổng..."

Rouge: "Khẩu pháo không được xuất hiện, nhân loại vì thế đã rơi vào cảnh diệt vong."

Lucy: "Không thể nào, sao người đó lại đóng cánh cổng chứ?!"

Không lẽ người đó muốn giết tất cả mọi người sao?

Jake: "Đơn giản mà, chúng ta chỉ cần bắt tên đó lại là được."

Rouge tương lai: "Tại sao phải bắt?

Chúng ta nên giết kẻ đó mới phải, hắn đã muốn tiêu diệt cả vương quốc."

Lucy bước lên hai bước: "Giết thì có hơi...

Không thể thương lượng sao?"

Rouge tương lai: "Không thể, chúng tôi đã thương lượng nhưng kẻ đó vẫn cố chấp đóng cổng.

Và kẻ đó không ai khác, chính là ngươi....

....LUCY HEARTFILIA !"

Luồng sức mạnh đen tối phóng ra từ tay hắn, mũi tên nhắm thẳng đến Lucy, khi Natsu nhận ra thì đã quá muộn, cậu--- không kịp ngăn mũi tên đó lại.

Hốt hoảng: "LUCY !"
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 176 Cái chết


Thân thể cứng đờ, đầu óc trống rỗng, vạn vật xung quanh như ngừng trôi, thời khắc này Lucy cảm thấy bản thân thật sự sẽ chết.

(Uỵch) _Một thân thể mong manh lao đến, che chắn bảo vệ cô, máu bắn ta tung tóe khiến đầu óc cô buộc phải tỉnh táo.

"L-LUCY !"

Happy run rẩy chạy đến, Lucy sợ hãi khụy xuống, đỡ Lucy tương lai.

Ngạc nhiên: "Có tận hai Lucy sao?"

Rogue tương lai.

Lucy run rẩy nhìn bản thân ở tương lai: "T-Tại sao?"

Lucy tương lai yếu ớt lên tiếng: "Cậu là tớ ở quá khứ, nếu cậu chết thì tớ cũng sẽ...T-Tớ vốn dĩ không thuộc về thế giới này, cậu và mọi người vẫn sẽ tiếp tục sống, t-tớ...cũng sẽ sống...

L-Lucy...tớ không đóng cổng, tớ không..."

Lucy: "Tớ biết, tớ đời nào sẽ làm chuyện gây bất lợi với đồng đội chứ."

"Đừng mà Lucy, Lucy đừng chết, tớ không muốn..."

Happy nức nở, nước mắt đẫm khuôn mặt.

Lucy tương lai đưa tay xoa má Happy: "Đừng lo..."

Happy: "Hức...cậu là bạn của tớ, sao tớ không lo được chứ?!...Hức..."

Haru đằng sau chỉ biết trơ mắt đứng nhìn, vết thương quá sâu, dù có phép chữa trị cũng không thể cứu được.

Lucy tương lai: "Để tớ xem hội huy của cậu được không?"

Lucy gật đầu, cô đưa tay lên.

Lucy tương lai nhẹ đưa bàn tay run rẩy lên sờ hội huy, ánh mắt trìu mến nhìn thứ bản thân đã đánh mất.

Lucy: "T-Tay của cậu..."

Nước mắt Lucy chực rơi, không thể nào, tay của cậu ấy...

Lucy tương lai: "H-Hứa với tớ...hãy...b-bảo vệ tương lai..."

Từng ký ức vui vẻ trong quá khứ xuất hiện như một cuộn phim tua chậm, mắt của Lucy tương lai dần mờ đi, và--- cánh tay cô ấy vô lực rũ xuống.

Happy: "Hứcccc...

L-LUCY !"

Lúc này, Taro tương lai bước đến, quỳ xuống sờ má Lucy, lau đi những giọt nước mắt trên lăn má cô, dịu dàng nói: "Đến lúc tớ phải đi rồi."

Cú sốc khi Lucy tương lai ra đi vẫn còn, Lucy sợ hãi muốn nắm lấy tay Taro, nhưng, cô không thể: "C-Cậu..."

Tại sao tay cô lại xuyên qua tay cậu ấy?

Chuyện gì thế này?

Taro như biết điều gì đó, nghi hoặc hỏi: "Taro tương lai, không lẽ cậu đã chết rồi sao?"

Khả năng này là rất cao, vì theo lời Rouge tương lai nói, chỉ có 10% dân số may mắn sống sót.

Cậu ta xuất hiện ở đây chỉ có một lý do duy nhất, dù cậu ta đã chết nhưng vì không yên tâm nên linh hồn mới theo Lucy trở về quá khứ.

Vậy nên khi nãy cậu ta không thể chiến đấu, hay ngăn chặn mũi tên của Rouge dù là đứng ở khoảng cách rất gần.

Taro tương lai không trả lời, thân thể cậu ấy rực sáng, thân ảnh dần mờ đi.

"Không, Taro, đừng mà, làm ơn..."

Lucy cầu xin trong tuyệt vọng, Taro, người bạn của cô tại sao lại...

Taro tương lai: "Lucy, thật vui vì đã bảo vệ được cậu, tớ yê--" Nụ cười dịu dàng cùng Taro tương lai tan biến vào hư không, một chút vết tích cũng không còn.

Mọi người chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn mọi chuyện xảy ra.

Ánh mắt sát khí, nỗi oán hận đổ dồn vào Rouge tương lai, người đã gây ra mọi chuyện.

Rouge tương lai: "Vậy là cô ta không biết mình sẽ đóng cổng sao?"

"Đóng cổng gì chứ?

Cậu ấy đã nói không rồi !"

Lucy tức giận hét lớn.

Rouge tương lai: "Dù vậy, nhưng để đảm bảo an toàn thì cô vẫn phải chết."

Mũi tên một lần nữa chuẩn bị phóng ra.

Ngay lập tức Natsu, Haru và Taro chạy đến dùng sự phẫn nộ đấm lùi Rouge tương lai.

Giọt nước mắt lăn dài trên mặt Natsu, gằng giọng: "Tớ sẽ bảo vệ tương lai, tớ hứa !"

Natsu: "Lucy, cậu trốn đi, ở đây để tớ lo."

Lucy: "Nhưn--"

Không để Lucy phân vân, Loki đã nắm lấy tay cô, kéo cô chạy đi: "Ở đây giao cho cậu ta là được rồi."

Lucy không trả lời, cô liếc nhìn xác của Lucy tương lai, sau đó quay người chạy đi.

Natsu: "Hai người đi theo bảo vệ Lucy đi, hắn để tôi lo."

Haru và Taro hiện đang tràn đầy sự phẫn nộ.

Tên khốn đó suýt nữa đã giết chết người bọn họ yêu, còn vu oán giá họa cho cậu ấy.

Cái thằng đáng chết này.

Haru kiềm chế cơn tức giận nói: "Được, nhưng nếu cậu thua thì tôi sẽ tự xử tên đó."

Natsu: "Ờ."

Haru đuổi theo nhóm Lucy, Taro trừng mắt nhìn Rouge tương lai sau đó cũng quay người bước đi.

Khi thấy xác Lucy tương lai, trong lòng Taro nhói lên liên hồi, cậu nhắm chặt mắt chạy thật nhanh đi.

Taro tương lai đã làm rất tốt nhiệm vụ rồi, vậy nên cậu cũng phải bảo vệ người mình yêu, sẽ không để tương lai một lần nữa lặp lại.

Cậu thề đó.
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 177 Kế hoạch Nhật Thực


Loki nắm chặt tay Lucy, dẫn cô chạy đi, trong lòng liên hồi sợ hãi, tương lai, anh nhất định phải tiêu diệt cái tương lai chết tiệt đó !

Haru và Taro theo đằng sau nâng cao cảnh giác, bọn họ không thể để Lucy gặp nguy hiểm, bởi cơ hội sẽ không đến lần thứ hai.

________________________________

(Sân thượng cung điện)

Nơi này sẽ là nơi công chúa Hisui mở cánh cổng Nhật Thực, triệu hồi đại pháo tiêu diệt một vạn con rồng.

Nhóm Lucy đến là lúc tất cả quân lính, cận vệ, và công chúa đã có mặt ở đây.

Để tránh một lần nữa bị truy đuổi, Lucy và mọi người buộc phải núp ở bụi cây gần đó, nhưng: "Các vị không cần trốn ở đó đâu."

Chỉ huy đội hiệp sĩ, Arcadios đã phát hiện ra.

Lucy lúc này cũng không trốn tránh nữa, cô bước ra cùng với sự lo lắng trong lòng.

Haru và Taro cánh giác nhìn xung quanh, Jake, Happy thay Loki bảo vệ Lucy bởi anh đã trở về tinh linh giới.

Lucy: "Công chúa, bọn tôi đến đây không phải có ý thù địch."

Công chúa Hisui: "Tôi biết, xin lỗi vì khi trước đã mạo phạm các vị.

Chúc mừng hội các vị đã đứng đầu, chiến thắng trong Đại hội."

"Hội chúng ta...thắng rồi !"

Happy vui mừng nhảy cẫng lên, thật tốt quá, công sức của mọi người đều được đền đáp cả rồi.

Lucy: "Ngài định mở cổng Nhật Thực sao?"

Công chúa Hisui: "Đúng vậy."

Lucy: "Lũ rồng vẫn chưa đến, chúng ta có nên mở cổng sớm không?"

Arcadios: "Tôi nghe nói đồng đội của các vị cũng từ tương lai trở về, liệu có thể cho bọn tôi gặp người ấy không?"

Nói đến đây bầu không khí liền trầm mặc, Jake lên tiếng giải thích: "Bạn của bọn tôi đã bị một kẻ đến từ tương lai sát hại...

Chỉ vì hắn ta nói chị Lucy sẽ đóng cổng.

"

Hisui nhíu mày, lùi lại một bước, nghi ngờ hỏi: "Cô thật sự sẽ cản trở cánh cổng mở ra sao?"

"Không đời nào tôi làm thế, tôi chỉ thắc mắc tại sao chúng ta mở công sớm như vậy, tôi thật sự không có ý xấu."

Lucy cố gắng giải thích, cô không muốn bản thân bị nghi ngờ một lần nào nữa, cái cảm giác đó thật sự rất tồi tệ.

Cảm nhận được lòng tốt của Lucy, Hisui lúc này buông lỏng cơ mặt, giải đáp: "Cánh cổng cần một thời gian để tích trữ năng lượng, vậy nên chúng ta cần phải chuẩn bị."

Haru: "Ra là vậy, chắc chắc năng lượng phải rất lớn để có thể tiêu diệt hết một vạn con rồng."

Dù vậy nhưng Lucy vẫn cảm thấy bất an, liệu một vạn con rồng sẽ thật sự bị đẩy lùi, thậm chí là bị tiêu diệt ư?!

________________________________

Lúc này ở quãng trường Đức vua đang nói với mọi người về kế hoạch Nhật Thực.

Quốc vương Toma: "Tôi biết sau Đại hội các vị đã rất mệt mỏi, nhưng Vương quốc chúng ta sắp phải đối mặt với một đại thảm họa, không bao lâu nữa...một vạn con rồng sẽ ập đến."

Tin tức vừa tung ra, các pháp sư kinh ngạc, xôn xao bàn tán.

Hội trưởng Makarov: "...M-Một vạn con rồng..."

Gray: "Không thể nào."

Kito: "Không phải số lượng quá nhiều sao?"

Để tránh hoang mang dư luận Quốc vương tiếp tục nói: "Một vạn con rồng ập đến cả vương quốc chắc chắn sẽ bị phá hủy, nhưng hoàng gia đã chuẩn bị một kế hoạch để tiêu diệt một vạn con rồng.

Chúng tôi gọi nó là kế hoạch Nhật Thực.

Sau khi cổng Nhật Thực mở, một khẩu Nhật Thực pháo sẽ được triệu hồi, khai hỏa và tiêu diệt hết lũ rồng.

Nhưng số lượng lũ rồng quá lớn, phát bắn đầu tiên chắc chắn sẽ lọt ra mấy chục, thậm chí là mấy trăm con rồng.

Lúc này tôi cần các vị, các ma pháp sư tài ba của Fiore.

Tôi mong các vị đồng lòng, giúp bọn tôi kéo dài thời gian, bảo vệ dân chúng, bảo vệ vương quốc này."

Vừa dứt lời, các ma pháp sư phấn khích hét lớn lên, đồng loạt đồng ý yêu cầu nguy hiểm kia.

Orga: "Rồng chứ gì?

Bọn tôi lo được."

Rufus: "Chỉ là kéo dài thời gian, không thành vấn đề."

Erza: "Fairytail chuẩn bị tinh thần đi, cuộc chiến này sẽ rất gay cấn đó !"

Fairytail: "Ohhhh !!!"

Khí thế các hội hừng hực nổi lên, nhưng trong đó vẫn có người nghi ngờ về kế hoạch này.

Kito: "Sao vậy?"

Ryu: "Cổng Nhật Thực, mặt trăng, Nhật Thực pháo, rồng,... tất cả đều rất đáng ngờ."

Kito vỗ vai Ryu, giọng an ủi: "Tớ biết một vạn con rồng là quá nhiều, nhưng không phải đã có kế hoạch bày sẵn sao?

Chúng ta chỉ cần làm theo, mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Ryu: "Ừm."

Cổng Nhật Thực dần được hé mở, sự cứu rỗi của loài người đã xuất hiện.
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 178 Bảo vệ tương lai !


Cảnh cổng dần được mở, những người chứng kiến rơi xuống giọt nước mắt vui sướng.

Happy: "Tốt quá rồi, chúng ta sẽ được cứu, Lucy được an nghỉ rồi."

Khi sự vui mừng hiện rõ trên đôi môi của từng người, ánh mắt Lucy trở nên thất kinh, đôi chân tiến về phía cánh cổng đang hé mở.

Jake: "Chị Lucy?"

________________________________

(Hội Fairytail)

Mọi người của Fairytail phụ trách bảo vệ trung tâm thành phố, những khu vực còn lại sẽ để các hội khác lo.

Người dân sẽ được các pháp sư di tản, bọn họ phải giảm thiểu số thương vong.

Kito: "Các cậu bị thương khá nặng, có cần nghỉ ngơi không?"

Dù đang ở tình thế nguy nan, nhưng tâm trạng của các pháp sư đang rất ổn, bọn họ không có chút gì gọi là sợ hãi.

Erza: "Không sao, nhờ thuốc của cậu, cô bé Shelia của Lamia Scale và các thái y của cung điện điều trị, bọn tôi đã đỡ hơn rất nhiều."

Gray: "Chỉ cần di chuyển được thì bọn tôi vẫn sẽ chiến đấu."

Juvia: "Juvia sẽ sát cánh bên Gray-sama~~"

Tinh thần mọi người lúc này đang rất cao tựa như có thể tiếp lũ rồng bất cứ khi nào.

Trừ Ryu, cậu nãy giờ vẫn băn khoăn về kế hoạch Nhật Thực.

Một mảnh nhỏ ký ức đột nhiên lướt qua, cơ thể Ryu run lên, miệng lẩm bẩm: "K-Không, không được, cánh cổng...không được mở cánh cổng đó..."

"Ryu, cậu sao vậy?"

Kito bước lại, ngay lập tức Ryu hét lên: "Chúng ta phải cản công chúa ngay, không được để cô ta mở cảnh cổng !!"

________________________________

Taro: "Lucy, cậu đi đâu vậy?"

Lẩm bẩm: "Không được, tớ phải đóng cổng, không thể để cánh cổng mở ra..."

Nét mặt mọi người hiện rõ sự kinh ngạc, cô ấy... sẽ đóng cổng sao?

Công chúa Hisui bước đến chặn đường Lucy: "Ta sẽ không để cô đóng cánh cổng, đó là hy vọng cuối cùng của nhân loại."

Cô lúc này chỉ muốn thật nhanh đóng cánh cổng, nhưng người trước mắt cô là công chúa, cô không thể thất lễ, phải giải thích rõ với nàng ấy: "Hy vọng gì chứ?!

Nó là sự thảm họa, chúng ta phải đóng nó lại !"

Arcadios: "Dừng lại ngay!

Cô đang bất kính với công chúa đó."

Taro: "L-Lucy..."

Lucy: "Cánh cổng không thể mở, không hề có một khẩu pháo nào cả, nó chỉ là một cánh cổng nhiễu loạn, bị kết nối với 400 nă--"

(RẦM) Trận động đất đột nhiên xuất hiện, một đôi chân khổng lồ bước ra, ngay sau đó là tiếng gầm rú khủng khiếp đến rợn người: "Garhhh... !!!"

Lucy và Hisui bị bước chân của con rồng kia thổi văng, tiếng gầm gú đợt nữa vang lên khiến mọi người đều bị thổi bay.

Lucy/ Hisui: "ÁAAA...."

Arcadios chạy đến đỡ: "Công chúa cẩn thận."

Taro: "Lucy !"

Cậu đỡ lấy Lucy.

Cô khó khăn bước đến lay thân thể cứng đờ của Hisui, hét lớn: "Làm sao để đóng cổng?!"

Nhìn con rồng trước mắt, Hisui kinh sợ đến đơ cứng, tay run rẩy giơ lên: "C-Cái bệ đ-đằng kia..."

Thấy được mục tiêu, Lucy lập tức chạy đi, nhưng con rồng kia lại một lần nữa gào lên.

Lần này, nó phóng ra một luồng sức mạnh cực đại hướng đến thị trấn.

Cô bị tàn dư của ma thuật khổng lồ kia thổi bay.

Taro: "Lucy !!"

________________________________

Ngay khi lời của Ryu vừa dứt, một tia sáng khổng lồ thổi đến khiến các ngôi nhà sụp đổ, trung tâm thành phố như bị chia cắt làm hai.

Tất cả mọi người đều kinh hãi nhìn số thiệt hại mà thứ kia gây ra, đây--- là sức mạnh của một con người sao?

Kito: "Sức mạnh kinh khủng đó là gì?"

Gray: "Nó đến từ cung điện."

Thứ sức mạnh kia thật đáng sợ, người ở cung điện, Lucy...nhóm Lucy sẽ không sao chứ?!

Ryu: "Chết tiệt, đã trễ rồi sao?"

Kito: "Ryu, cậu biết gì sao?

Đã xảy ra chuyện gì?"

Ryu: "....Có một cuốn sách viết về hiện trạng của cánh cổng Nhật Thực, vì đã đọc nó từ rất lâu nên hiện giờ tớ mới nhớ ra..."

________________________________

"Em đi đi, anh sẽ yểm trợ em."

Haru đỡ Lucy, không nói nhiều cô gật đầu sau đó tiến đến chỗ cái bệ.

Thân thể Hisui không ngừng run rẩy, nước mắt đau xót rơi xuống: "M-Một vạn con rồng chui ra từ cánh cổng..."

Lính canh: "L-LẠI THÊM MỘT CON NỮA KÌA !"

Happy: "LUCY, ĐÃ XẢY RA CHUYỆN GÌ?"

Lucy tiến đến chỗ cái bệ cùng lúc cố gắng giải thích: "Lúc đầu tớ không rõ, ông Trux đã mất rất nhiều thời gian để tìm ra.

Cánh cổng này kết hợp sức mạnh giữa quyển sách của Zeref với ma thuật của tinh linh pháp sư.

Tất cả vốn là để nhập tọa độ, từ đó ta có thể dịch chuyển không gian và thời gian, nhưng...mặt trăng đêm nay đã làm đảo lộn mọi thứ..."

Arcadios: "Thật điên rồ."

Lucy: "....Đêm nay ta...không thể điều khiển được nó, và nó đã được liên kết với 400 trước, kỷ nguyên của loài rồng !"

Haru: "Không thể nào..."

Vậy đó là nguyên do Lucy sẽ đóng cổng, bởi em ấy đã biết lý do, nhưng tên Rouge đó tại sao muốn ngăn cản em ấy?

Jake: "CHỊ LUCY, CÁNH CỔNG VẪN CHƯA KHÉP LẠI."

Lính cánh: "T-Thêm một con nữa..."

Lucy: "Cánh cổng này tại sao không thể khép lại chứ?!

Tại sao..."

Dù đã vận dụng ma lực nhưng để đóng cánh cổng vẫn còn thiếu gì đó.

________________________________

"Cánh cổng dẫn về 400 năm...."

Laxus kinh ngạc, anh rùng mình khi nhìn hậu quả của thứ sức mạnh khổng lồ khi nãy.

Một cạn con rồng---

Kito: "Vậy có nghĩa cánh cổng kia mở ra thực chất không phải để cứu rỗi mà là để hủy diệt...

Chết tiệt, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?!"

Hối hận rồi, ngay từ đầu cậu phải tin Ryu chứ không nên tin cái bọn hoàng gia ngu ngốc kia.

Erza: "Không được lơ là, tất cả sốc lại tinh thần ngay, rồng đã xuất hiện rồi !!!"

Kito: "Có thể đưa tớ đến vị trí Lucy không?

Cậu ấy hẳn đang gặp nguy hiểm."

Ryu: "Không thể, không gian đã bị xáo trộn, ma thuật của tớ không thể sử dụng ở phạm vi xa nữa."

________________________________

"C-Chỉ vì s-sai lầm của ta...thế giới sẽ bị diệt vong..."

Hisui run rẩy nhìn từng con rồng dần thoát ra, tất cả-- đều là tại cô.

Arcadios: "Công chúa, ngài cẩn thận!"

"Ư..."

Dù đã dùng hết sức nhưng cánh cổng ngay cả một tí dịch chuyển cũng không có.

Thêm một con rồng khổng lồ thoát ra, lực chân mạnh mẽ dẫm xuống khiến Lucy lần nữa bị lực gió thổi văng.

Lucy: "Á..."

"Đỡ được em rồi."

Haru bế Lucy lên, anh dùng ma pháp đẩy Lucy, ít ra nó sẽ cản bớt lực gió mạnh mẽ kia, bảo vệ được Lucy.

Hisui: "Kết thúc rồi, hức...vì ta...hức...thế giới kết thúc rồi..."

Tinh thần nàng công chúa rơi vào hoảng loạn, tâm trí đã bị bóng đen bao trùm.

Cô hiện giờ chỉ biết sợ hãi khóc nấc lên, nhân loại sẽ vì sự ngu ngốc của cô mà rơi vào cảnh diệt vong.

Lucy: "Kết thúc gì chứ, tôi muốn sống, tôi muốn phiêu lưu, muốn mỉm cười cùng mọi người, tôi sẽ sống, tôi sẽ...

Lucy/ Natsu: "....

BẢO VỆ LẤY TƯƠNG LAI !"
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 179 Zodiac !


Từng con rồng thoát ra khỏi cánh cổng, Lucy dùng ma pháp tinh linh cố gắng đóng cổng trong tuyệt vọng.

Taro lo lắng: "Chuyện gì vậy?

Cậu ấy là tinh linh pháp sư tại sao cánh cổng không đóng lại?"

Haru: "Không phải cánh cổng không đóng, mà là em ấy không thể làm cánh cổng đóng."

Jake: "Là sao?"

Haru: "Muốn đóng cổng thì cần có đủ 12 chìa khóa vàng, hoặc đủ 8 chìa khóa kim cương, nhưng tôi nghe một số nơi nói chỉ cần 7 chìa kim cương cũng đủ rồi."

Jake: "Chị Lucy có 10 chìa vàng, 4 chìa kim cương tính thế nào cũng không đủ."

Happy: "Vậy phải làm sao đây?"

Nỗi lo lắng hiện rõ trên nét mặt của mọi người, nếu cứ như vậy thì viễn cảnh một ngàn con rồng hủy diệt vương quốc sẽ chỉ còn là thời gian thôi.

Ngay lúc này hai cô gái chạy đến, đó như là sợi dây cứu nguy cho mọi người.

"CHỊ LUCY !"

Yukino chạy đến đằng sau là Mira.

Yukino: "Chúng ta phải kết hợp sử dụng 12 chìa khóa để đóng cánh cổng !"

"12 chìa khóa, chị hiểu rồi !!" ....

Lucy ngay lập tức hiểu ra, cô nắm chặt 10 chiếc ném lên không trung, Yukino sử dụng 2 chiếc chìa khóa còn lại kết hợp với nhau.

Hai cô gái chạy đến quỳ xuống, nắm chặt tay, tựa đầu vào nhau, đọc câu thần chú:

Hỡi các tinh linh trên đường 12 hoàng đạo,

Xin hãy cho chúng tôi sức mạnh đẩy lùi cái ác,

12 cánh cổng, Khai Mở,

Zodiac !!!

Trụ sức mạnh từ hai cô gái sáng rực lên, 12 tinh linh dần xuất hiện theo lời mời gọi, bọn họ bay lên không trung, dùng tất cả sức mạnh để khép lại cánh cổng.

Cùng lúc này một con rồng khác muốn đẩy cửa ra, như một cuộc chiến cân sức mạnh, cả hai bên đều đang cố gắng, và kết quả...

Happy: "T-Thành...THÀNH CÔNG RỒI !"

Tiếng hét vui mừng từ những người lính, bọn họ đã thật sự thành công, không đúng, phải nói hai cô nàng tinh linh kia đã thành công rồi.

Lucy và Yukino mệt mỏi tựa người vào nhau, các tinh linh sau khi làm nhau nhiệm vụ cũng tự khắc biến mất.

Taro chạy lại đỡ Lucy lên: "Cậu thành công rồi."

Arcadios: "Đừng vui mừng vội, nãy giờ có bao nhiêu con rồng đã thoát khỏi rồi?"

Lính canh: "Thưa ngài, có tổng cộng 7 con."

Happy: "7 con luôn sao?"

Jake: "Đấu với một mình Acnologia chúng ta đã vật vã xém chết, 7 con rồng, chúng ta tiêu rồi."

Khi tất cả mọi người đang hoang mang thì một giọng nói quen thuộc vang lên.

"Tôi đã nói cô sẽ đóng cổng mà."

Giọng nói đó là của Rogue tương lai.

Hisui: "Chính hắn là người đã nói cho ta về tương lai."

Arcadios: "Cái gì?"

Tên đó là kẻ đã lừa gạt công chúa sao?

Yukino: "Anh...Rogue..."

Tại sao anh ấy lại ở đây?

Còn với ngoại hình như vậy?

Taro: "Ngươi đã biết cánh cổng này liên kết với 400 năm sau, mục đích của ngươi là gì?"

Rogue: "Rất đơn giản, khống chế lũ rồng sau đó tiêu diệt thế giới, ta sẽ tạo dựng nên một vương quốc mới, và ở đó người thống trị sẽ là ta !

À đúng rồi, Lucy, Yukino, cảm ơn các người đã cố gắng đóng cánh cổng.

Nói thật, 1 vạn con rồng đúng là quá sức với ta, nhưng với 7 con rồng thì khác, hahaha...."

Bóng đen dưới chân Lucy đột nhiên mở rộng, nuốt trọn lấy cô.

Jake: "Chị Lucy !"

"LUCY !"

Khi nhìn lại, Lucy đã ở trong vòng tay của Rogue tương lai, hắn tay siết chặt cổ cô, không để cô có hành động chống cự nào.

"Ưm..."

Lucy nhíu mày, cô gắng lấy hít từng hơi thở yếu ớt, tay cô bám víu lấy tay Rogue chỉ mong hắn đừng siết chặt thêm.

"Thả cậu ấy ra !!!"

Taro tức giận, khi cậu định khai triển ma trận thì một con rồng to lớn bay đến, để Rogue cưỡi lên, đem Lucy đi mất.

"Chết tiệt !"

Taro siết chặt tay, nghĩ cách cứu Lucy.

Haru: "Tên Rouge đó bắt Lucy hẳn là muốn lợi ích từ em ấy, vậy tạm thời em ấy sẽ không gặp nguy hiểm, nhưng chúng ta thì nguy rồi."

Quay lại nhìn, một con rồng màu bích đứng sừng sững trên sân thượng, nó gầm một tiếng thét vang trời, khiến tất cả đều bất giác run rẩy.
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 180 Bảo vệ vương quốc


Khi mọi người đang nguy khốn với lũ rồng thì Lucy đang vật vã trốn khỏi Rogue tương lai.

Lucy: "Buông tôi ra !"

Không đợi Lucy chống cự Rogue đã thả cô xuống, cô sợ hãi chạy xa hắn 2 mét khi muốn nhảy xuống thì: "Cô chắc muốn nhảy xuống từ độ cao này không?"

Lucy ngó đầu nhìn thử ngay lập tức bị dọa cho kinh sợ, nhảy từ đây xuống không chết cũng sẽ phế mất, cô chưa muốn chết...

Hỏi: "Tại sao ngươi làm vậy?!

Mục đích ngươi thả lũ rồng là gì?"

Rogue tương lai: "Frosh, 1 năm sau cậu ấy sẽ bị giết."

"Sao?"

Lucy ngơ người, bị giết, bạn cậu ta bị giết ư?

"Lucy Heartfilia, nói thật tôi không muốn cô chết, nhưn--" Khi đang nói, một ngọn lửa to lớn đột nhiên tấn công đến.

Rogue vội chạy đến ôm Lucy tránh khỏi ngọn lửa nguy hiểm kia.

"Lại là ngươi, Natsu."

Rogue nhíu mày, sao hắn ta cố chấp quá vậy?

Nằm yên chịu chết có phải hay hơn không.

"Natsu !"

Nghe giọng nói quen thuộc Natsu liền chú ý, ngạc nhiên: "Lucy, sao cậu ở đây?

Còn ôm ấp hắn nữa?"

Lucy: "Ai ôm hắn chứ?!

Tớ bị bắt đến đây, cứu tớ !!"

Nãy giờ cô cố gắng vùng ra nhưng căn bản là không thể, hắn ta khỏe quá.

Ngọn lửa từ tay Natsu bùng lên, cậu tấn công Rogue, hắn ta đẩy Lucy ra lao đến chiến đấu với Natsu.

Còn Lucy thì tìm cách xuống khỏi con rồng, cô không muốn làm gánh nặng ở đây.

Bỗng--- chấn động xuất hiện.

Natsu thay đổi mục tiêu tấn công, từ Rogue tương lai sang tấn công rồng họ đang cưỡi, ngọn lửa rực cháy đã thành công làm đau con rồng, khiến nó loạng choạng trên không trung.

Đồng thời, cậu cũng thành công giúp Lucy từ lưng rồng---

Rơi xuống....

"ÁAAAA....NATSU !!!"

Lucy hốt hoảng hét lên.

"LUCY !"

Natsu muốn chạy đến cứu nhưng bị tên Rogue tương lai đá văng, hắn ngạo nghễ nói: "Nếu Lucy Heartfilia chết lần nữa thì sẽ thế nào?

Ta rất tò mò đó."

"TÊN KHỐN NÀY !"

Lúc con rồng loạng choạng bay ở khoảng cách gần với mặt đất Natsu hét lên: "CÓ TẤT CẢ 7 CON RỒNG THOÁT RA !!!"

________________________________

"ÁAAA..."

Lucy từ trên không rơi xuống, cô hoảng loạn lục tìm chìa khóa cứu nguy: "Bạch Dương khai mở, ARIES !!!!"

Aries xuất hiện, bối rối: "Xin lỗi vì đã tới trễ ạ !"

Một khối bông khổng lồ xuất hiện làm đệm đỡ cho Lucy, Aries biến trở về.

"Phù, may là không sao."

Vừa thở dài, giọng nói quen thuộc vang khắp nơi:

"....CHÚNG TA CÓ 7 SÁT LONG NHÂN TƯƠNG ỨNG VỚI 7 CON RỒNG, CÁC SÁT LONG NHÂN SINH RA LÀ CHO KHOẢNH KHẮC NÀY, HÃY CHIẾN ĐẤU, BẢO VỆ ĐỒNG ĐỘI CỦA CHÚNG TA !

BẢO VỆ VƯƠNG QUỐC !"

Lời nói của Natsu đã tiếp thêm sĩ khí cho tất cả mọi người, nhưng ngay lúc đó, một trận trứng từ trên trời rơi xuống.

Lucy: "Trứng?"

Cô tò mò bước đến một quả trong số đó, ngay lập tức bị dọa sợ khi một con rồng con chui ra.

Không chỉ một, mà nguyên một loạt trứng trên toàn vương quốc đều nở.

Ở khu Lucy đứng ít nhất cũng có chục con nở, chúng nhắm đến tấn công cô.

"N-Nguy rồi, Chòm tinh tú khai triển, Mars !"

"Mấy con rồng xấu xí này, cút cho ta !"

Mars xuất hiện tiêu diệt hết lũ rồng.

Sau khi Mars biến mất, Lucy vội vàng chạy khỏi đó, cô phải trở về sân thượng của cung điện, phải tìm cách ngăn chặn tương lai đã định sẵn.

Lucy: "Hộc... hộc..."

"Hộc..."

Ngay lúc này một người khác cũng chạy đến, và: "CHỊ LUCY, ĐỪNG CHẠY HƯỚNG NÀY, CHẠY HƯỚNG NGƯỢC LẠI ĐI."

Nghe giọng nói Lucy khựng lại, cô nhíu mắt nhìn về hướng xa kia: "Ai vậy?"

Người kia ngày càng chạy lại gần, khi thấy rõ khuôn mặt người kia Lucy liền kinh ngạc thốt lên: "Sting của Sabertooth ! ...Cậu ta gọi mình là chị sao?

Mà khoan, theo sau cậu ta hình như là....

MỘT CON RỒNG Ư?!!!"
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 181 ---Chết


Sting chạy đến nắm tay Lucy, kéo theo cô chạy chung.

Hoảng: "C-Chuyện gì vậy?

Con rồng đó đuổi theo cậu sao?"

Sting: "Vâng."

Wow, nụ cười thật tự nhiên, bị một con rồng đuổi theo mà cậu ta còn cười được?

Cô sắp bị cậu ta dọa chết rồi đây.

Lucy: "Thả tay tôi ra đi, tôi sẽ chạy hướng khác."

Nếu cứ chạy chung sẽ chết chùm mất.

Sting thì không nói, dù gì cậu ta là Sát Long nhân, còn rất mạnh, nhưng vấn đề là cô, nếu dẫn cô theo thì chẳng khác gì cậu ta đang mang theo một gánh nặng cả.

Cô không bi quan, cũng không tự ti, chỉ là cô biết tự lượng sức mình.

Chia nhau ra chạy đi mà.

Sting: "Mấy con rồng nhỏ bao vây khắp nơi rồi, chị đi một mình sẽ rất nguy hiểm."

Vậy đi chung với cậu tôi an toàn sao?

Dù trong lòng nghĩ vậy nhưng mối hiểm họa đằng sau khiến Lucy sợ hãi.

Chạy được một đoạn, mũi Sting hít một hơi, sau đó cua sang một hướng khác.

Lucy: "Cậu định chạy đi đâu?"

Sting: "Rogue, bạn của em."

Nghe tên Rogue, Lucy siết chặt tay, đôi lông mi rũ xuống.

Sting cảm nhận được liền hỏi: "Chị sao vậy?

Mệt rồi sao?"

Nhìn sắc mặt tươi tỉnh kia có lẽ cậu ấy chưa biết kẻ chủ mưu là bạn thân trong tương lai của cậu ấy.

Lucy: "Thật ra..."

Sting: "?"

Lucy: "Không có gì, chúng ta phải nhanh lên, nó mà đuổi kịp là chúng ta chết chắc."

Thôi vậy, sớm muộn gì cậu ấy cũng biết, trước tiên bọn họ phải thoát khỏi con quái vật đằng sau cái đã.

Sting hít hà hai cái nói: "Cậu ấy kia rồi."

Chạy khỏi con hẻm, đúng là Rogue đã đứng ở đó, với một--- CON RỒNG KHÁC.

"Rogue !!!!"

Sting chạy đến với Lucy, Hắc Ảnh kinh ngạc nhìn hai người, hỏi: "Cậu hạ được một con rồi sao?"

Với một nụ cười tự tin, Sting trả lời: "Haha, làm gì dễ ăn vậy chứ?"

Ngay lập tức con rồng đằng sau bọn họ xông đến, phá nát các tòa nhà nó đi qua, gây thiệt hại không nhỏ.

Rogue bị dọa đến kinh ngạc còn Lucy thì sa sầm mặt tuyệt vọng, trời ơi, hai con rồng, đây là con đường dẫnđến địa ngục sao?

Cô thấy thần chết đang đợi 3 người bọn họ rồi.

Rogue: "Cậu dụ nó đến đây?"

Sting: "Cậu quên sao?

Chúng ta là song long, đương nhiên phải cùng nhau chiến đấu."

Hai anh chàng tựa vai vào nhau, khác với Lucy nghĩ, bọn họ rất tự tin.

Nhìn hai con rồng khổng lồ kia Lucy cảm thấy sợ hãi, đường thoát ở đâu đây?

Sting: "Chị Lucy, chị tìm một chỗ an toàn trốn đi, hai con rồng này để bọn em lo."

Trong lòng cười lạnh một tiếng, chỗ trốn an toàn, nguyên cái thành phố này còn nơi nào an toàn chứ?!

Với lại, cô không muốn trốn.

Lucy: "Hai cậu yên tâm chiến đấu đi, tôi có thể tự lo."

Sting: "Vâng."

Hai sát long nhân sát vai nhau chiến đấu, Lucy cố gắng chạy đi thật ra, chạy được 3 bước cô cảm giác mình đá trúng một thứ gì đó.

Nhìn lại thì ra là một cuốn sổ đã bám đầy bụi bẩn.

Cô tò mò nhặt lên, liền kinh ngạc: "Nhật ký... của mình sao?"

Trên quyển sổ rõ ràng ghi tên cô, nhưng cô không nhớ bản thân có quyển nhật ký nào như vậy, mở ra Lucy ngạc nhiên khi đọc nội dung bên trong.

"Đây, đây không phải là cách...

" Lucy mừng rỡ ngước lên, nhìn từ xa thấy 5 con rồng nhỏ đang nhắm hướng song long tấn công.

Không nghĩ nhiều, Lucy vội chạy lại chỗ hai cậu, hét lớn: "CẨN THẬN ĐÁM RỒNG NHỎ !"

Triệu hồi:

"Jupiter !"

Anh xuất hiện tấn công lũ rồng, nhưng số lượng quá lớn vẫn còn sót lại một con.

Năng lượng của con rồng phóng đến phía Sting, cô chạy lại đẩy cậu ra, nhưng bản thân đã không kịp tránh.

Lượng ma pháp xuyên thẳng qua trái tim cô, khiến cô chết ngay lập tức.

"LUCY!/ CHỊ LUCY!"

Jupiter và Sting chạy đến thì đã muộn, Lucy đã--- chết rồi.

"H-Hức...

CHỊ LUCYYY !"
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 182 Cô giúp bọn tôi?


"Lucy, Lucy, tỉnh dậy đi, Lucy..."

Nhìn vết thương ở tim, Jupiter tuyệt vọng quỳ xuống, nước mắt không ngừng rơi.

3 tinh linh kim cương còn lại xuất hiện, lại là nó, viễn cảnh ở quá khứ tiếp tục lặp lại.

Mercury: "L-Lucy..."

Mars: "Chuyện gì vậy?

Cậu ấy sao vậy?

CHẾT TIỆT, KHI ĐÓ CHÚNG TA ĐÃ CẢM NHẬN ĐƯỢC NGUY HIỂM NHƯNG TẠI SAO..."

Đến khi 3 người cảm nhận được nguy hiểm thì đã quá muộn, chủ nhân của các cậu đã chết rồi.

"Chị Lucy, chị Lucy, chị không thể chết được, chị Lucy !"

Sting sợ hãi lay thân thể đầy máu của Lucy.

Rogue: "Chị ta..."

Saturn siết chặt tay, trơ mắt một lần nữa nhìn chủ nhân chết đi, giọng nói cố nén run rẩy: "Khế ước tinh linh đã bị giải trừ, cậu để em ấy yên nghỉ đi."

Sting: "B-Bị giải trừ..."

Cậu từng nghe Yukino nói, khế ước tinh linh bị giải trừ, hoặc là do chủ nhân muốn hủy khế ước, hoặc--- chủ nhân đã chết.

________________________________

....Last Ages !

Ánh đen tối bao phủ lấy cô gái, tiếng hét đau đớn vang lên, thân thể cô dần dần rạn nứt, thời gian---

"K-Không thể nào, mạng sống của mình chỉ đổi được 1 phút sao?

Mình... không thể cứu được ai."

Cô gái dù không cam tâm nhưng đã gục xuống nền đất hoang tàn.

________________________________

Ngay sau khi thời gian quay lại 1 phút, tất cả mọi người như dự đoán được 1 phút sắp tới, vô số ma pháp sư được cứu khỏi cái chết.

1 phút tuy không phải là một khoảng thời gian dài, nhưng nó đã đảo ngược tình thế, cuộc phản công của loài người chính thức, BẮT ĐẦU !

"CẨN THẬN ĐÁM RỒNG CON !

Ư..."

Một viễn cảnh đáng sợ hiện lên trong đầu Lucy, đó, đó là cô mà, cô chết sao?

Bởi lũ rồng...

"Hỏa Viêm !"

"Thủy Trảm Ngục !"

"Thổ Trụ !"

" Mộc Lưu Sơn !"

4 tinh linh kim cương xuất hiện tiêu diệt 5 con rồng, Sting và Rogue của Sabertooth như đoán được chuyển động của lũ rồng mà dễ dàng tránh né đòn tấn công.

Sting chạy đến chỗ cô, nhìn ngực trái Lucy: "Chị, không sao chứ?"

Lucy: "K-Không sao, cậu hỏi vậy là có ý gì?"

Mars: "Lucy !!!"

4 tinh linh hớt hả chạy đến bên cô.

Saturn: "May quá, đến kịp lúc rồi."

"Bọn anh cũng thấy nó sao?"

Lucy ngạc nhiên hỏi.

Mars: "Không biết bằng cách nào nhưng bọn tớ đã thấy cậu..., vậy nên bọn tớ mới đến đây, hóa ra là thật à."

Mercury: "Có người đã giúp chúng ta nhìn thấy trước tương lai."

Jupiter: "Dù không biết là ai nhưng phải thật lòng cảm ơn người đó."

Lúc này, Lucy quay lại nói với Sting: "Chúng ta phải tách nhau ra rồi."

Hoảng: "Tại sao?

Rất nguy hiểm, để em theo chị đi."

Lucy: "Cậu yên tâm, tôi đã có các anh ấy bên cạnh rồi, trên hết tôi muốn cậu và Rogue cản chân lũ rồng."

Rogue dù đang chiến đấu vật vã với hai con rồng, nhưng cậu ta vẫn có thể nghe thấy cuộc trò chuyện.

Sting: "Chị nói cản chân thay vì tiêu diệt, không lẽ chị có cách gì rồi?"

Gật đầu: "Đúng vậy, tôi đã có cách, vậy nên hai cậu phải giữ bản thân an toàn, đừng chết."

Thấy Lucy quan tâm đến mình trong lòng Sting vui như mở hội, cậu quay lại chiến đấu không quên nói: "Vâng, em nhất định sẽ sống."

Nghe lời đảm bảo, Lucy an tâm rời đi, cuốn nhật ký này hẳn là do Lucy tương lai ghi chú trước khi trí nhớ biến mất, cảm ơn cô.

________________________________

Chạy một đoạn, Lucy không ngờ gặp được người quen khác ở đây.

"Nhật Tinh, Tu Nhiên, hai em phải cẩn thận !"

Kay đang chiến đấu với lũ rồng nhỏ.

Nhật Tinh: "Mẹ nó, thôi miên không có tác dụng với bọn nó."

Kay: "Không sao, chúng ta sẽ vào thế giới gươn--" Ngay khi anh định biến tất cả vào thế giới của mình thì một con rồng đột nhiên lao đến.

Nhật Tinh: "CẨN THẬN !"

Với khoảng cách này, cậu không thể bay đến kịp.

Tu Nhiên thì đang chật vật với mấy con khác, bọn họ sẽ chết trước khi kịp vào thế giới gương mất !

"Phóng !"

Một khối đất khổng lồ bay đến hạ gục con rồng kia.

Những con khác cũng lần lượt bị hạ.

Cả 3 người quay lại nhìn người thần bí đã cứu mạng bọn họ, ngạc nhiên: "Là cô sao?"

"X-Xin chào..."

Lucy cùng 4 tinh linh bước đến.

Kay nhíu mày nhìn Lucy, nghi hoặc: "Cô giúp bọn tôi?"

Lucy: "Thật ra...là tôi cần các cậu giúp."
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 183 Ma pháp biến thái


Nhật Tinh: "Cô điên sao?

Muốn tôi đưa cô đến cung điện để cứu lũ chính hội, bộ cô quên bọn tôi là thành viên của Hắc hội à?"

Có hơi sợ hãi, Lucy hít sâu một hơi lấy can đảm, nói: "Các cậu không muốn cứu chính hội bọn tôi nhưng các cậu không muốn cứu chính mình sao?

Sau 7 năm tất cả sẽ bị diệt vong, các cậu cũng không thể trốn ở thế giới gương cả đời."

Nhật Tinh và Tu Nhiên đã có sự dao động, chỉ còn Kay vẫn nghi ngờ Lucy.

Thấy Kay vẫn chưa tin lời mình nói, cô tiếp tục thuyết phục: "Tôi xin cậu, hàng ngàn con người đang gặp nguy hiểm, làm ơn... hãy cứu vương quốc này."

Lucy quỳ xuống, tay ôm chặt cuốn nhật ký của Lucy tương lai để lại.

Ánh mắt anh sắc lạnh quan sát một lượt, nhìn sang Nhật Tinh, nói: "Được rồi, em ấy có thể đưa cô đến cung điện."

Lucy vui mừng ngẩng đầu lên.

"Đừng vội mừng, để đảm bảo em ấy sẽ an toàn trở lại, cô phải đưa ra vật trao đổi."

Liếc một lượt, ánh mắt anh ta hướng đến: "Chìa khóa, cô phải đưa nó cho tôi."

"Sao chứ?!"

Lucy đưa tay giữ chìa khóa, ánh mắt hiện rõ sự phân vân, nhưng lúc đó một vụ nổ khác vang lên.

Những con rồng đang phá hủy thành phố, mỗi giây Lucy chần chừ sẽ gây ra thiệt hại lớn đối với thành phố, cũng như đem đến sự nguy hiểm cho biết bao người.

"Được."

Lucy miễn cưỡng đưa bao đựng tất cả các chìa khóa cho Kay.

Jupiter bước lại, lạnh giọng: "Đưa chìa kim cương cho em ấy, trong trường hợp nguy hiểm tôi sẽ bảo vệ bọn họ."

Nhìn Jupiter, Kay mở bao đựng ra, trong đó có một số chìa khóa vàng, và bạc.

Nổi bật nhất là 4 chìa khóa mang chất liệu bạch kim được đính những viên ngọc pha lê rực rỡ.

Anh không chần chừ đưa chúng cho Lucy: "Hẹn gặp cô ở cuối con hẻm phía tây, tuyệt đối không được cho ai theo."

"Được."

Tu Nhiên: "Anh cẩn thận, nếu gặp nguy hiểm thì cứ bắt cô ta làm con tin, bọn chính hội rất quan trọng đồng đội nên sẽ cho anh thoát."

Nhật Tinh: "Anh biết rồi."

Uầy uầy, cô đang ở đây đó, bàn chuyện xấu thì bàn nhỏ chút được không?

Sau khi cặn dặn đủ điều, Nhật Tinh dang rộng đôi cánh với những chiếc lông vũ xanh huyền bí, cậu đưa Lucy bay lên bầu trời tối mịt không một chút ánh sao.

Từ trên cao nhìn xuống, Lucy có thể thấy thành phố đã bị thiệt hại không ít, rất may người dân đã được sơ tán, nếu không thì đây sẽ là một đại thảm họa.

Nhật Tinh: "Tôi tăng tốc đây."

Lucy: "Được."

________________________________

(Sân thượng cung điện)

"Mọi người !!"

Lucy và Nhật Tinh đáp xuống sân thượng, cậu lập tức bị dọa cho sợ hãi, ở đây có rồng sao?

"Lucy !"

Taro vui mừng muốn chạy lại nhưng hiện giờ cậu, Haru, Mira và có thêm Wendy đến giúp, tất cả đều đang đấu với con rồng màu ngọc bích kia.

Mọi người đều đã thương tích đầy người, sắc mặt cũng đầy vẻ mệt mỏi.

Lucy: "Tớ tìm ra cách dừng chuyện này lại rồi, chúng ta chỉ cần phá hủ--"

Cắt lời: "Ồ?

Một cô gái sao?

Ta thích con bé này, vị của nó hẳn sẽ ngon lắm đây."

Ngay sau đó một làn khói kỳ lạ bay đến.

Taro hốt hoảng hét lên: "Lucy, tránh nó đi !"

Nhưng tất cả đã muộn màng, quần áo Lucy đã--- biến mất.

"ÁAAAA....

Quần áo của tớ..."

Lucy ngồi sụp xuống che cơ thể lại, trời ơi, cái ma pháp biến thái gì thế này.

Mọi người đều đỏ mặt nhìn Lucy, cô hét lên: "CÁC CẬU ĐỪNG NHÌN !"

Tất cả đều vội quay khuôn mặt đỏ bừng của mình đi, nhưng không lẽ bọn cậu cứ phải vừa che mắt vừa chiến đấu sao?

Như vậy sẽ làm bọn cậu--- mất tập trung đó.

Khi cô đang trong tình thế bất động thì Nhật Tinh tiến lên phía trước, dang rộng đôi cánh, che chắn cho cô.

Lucy ngơ người: "Cậu..."

Đỏ mặt: "Nhanh mặc quần áo vào đi."
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 184 Tan vào hư không


Đúng rồi phải mặc quần áo, nhưng quần áo biến mất cả rồi cô mặc kiểu gì đây?!!!!

Ngay lúc hiểm nguy, Mars xuất hiện, cậu ta che mắt lại, mặt đỏ bừng đưa một bộ đồ ra: "Cậu mặc tạm bộ này đi."

"Đây là...

Cảm ơn cậu !"

Lucy vội lấy bộ đồ kia mặc vào nói: "Mọi người hãy cố gắng phá cổng, đó là biện pháp duy nhất để ngăn chặn tất cả những chuyện điên rồ này."

Hisui: "Phá cổng?

Cô nói vậy là sao?"

Lucy sau khi mặc đồ xong, cô bước đến đưa cho Hisui cuốn nhật ký:

"Đó là lời của Lucy tương lai đã viết trước khi... chết, trong đó nói chỉ cần phá cánh cổng thì trong tương lai Rouge và tôi sẽ không thể trở về quá khứ, nếu cánh cổng không liên kết với 400 năm sau, thì...

"

Happy: "7 con rồng không thể thoát được."

Lucy: "Đúng là như vậy."

Hisui: "Vậy chúng ta phá cánh cổng bằng cách nào đây?"

Cũng không thể bỏ lơ con rồng kia để phá cổng được.

Yukino: "Em và chị Lucy có thể kết hợp 12 chìa khóa thử phá cánh cổng."

Hisui: "Vậy thì tốt quá rồi."

Mọi hy vọng đều đặt lên 12 chìa khóa hoàng đạo, Lucy trầm mặc: "Xin lỗi, tôi... làm rơi chìa khóa rồi."

Jake: "Sao chứ?!"

Lucy: "Nhưng tôi có thể kết hợp chìa khóa kim cương lại với nhau."

Jake: "Muốn phá cổng cần 12 chìa vàng và 8 chìa kim cương, chị bây giờ chỉ mới có một nửa, với lại ma lực của chị..."

Lucy: "Không sao, chị lo được mà."

"Được, giao cho cô."

Hisui đặt niềm tin vào Lucy, cô ấy là người đầu tiên phát hiện cánh cổng bất ổn, cũng là người cố gắng đóng cổng.

Hiện tại, Hisui không còn lý do gì nghi ngờ Lucy nữa.

Nhận được sự đồng ý, Lucy tung 4 chìa khóa kim cương lên, ánh sáng bạch kim bao quanh Lucy.

Sức mạnh vô tận của những chòm tinh tú,

Xin hãy cho tôi mượn sức mạnh của ngài để cứu rỗi vạn vật,

Tứ Huyễn Tinh !

4 tinh linh kim cương lần lượt xuất hiện xung quanh Lucy.

Bọn họ quỳ xuống trước cô, sau đó tất cả đồng loạt bay lên, tấn công cổng Nhật Thực.

Yukino và mọi người kinh ngạc nhìn lượng ma lực to lớn toát ra, cánh cổng không ngừng bị tác động vật lý, các vết nứt dần hiện ra.

"Ưm..."

Lucy cố gắng duy trì ma lực, một ít nữa thôi, cô chỉ cần---

Taro: "Đủ rồi Lucy, cánh cổng nứt rồi, để bọn tớ lo đ---" Con rồng quật đuôi khiến Taro bị va chạm mạnh, Haru và mọi người đang cố gắng mở đường cho các tinh linh, ngăn con rồng này quấy phá.

Nhật Tinh sững sờ khi nhìn thấy cảnh tưởng hoàng kim trước mắt, sức mạnh đó--- thật rực rỡ.

"A...."

Lucy kêu lên một tiếng, các tinh linh cùng sức mạnh to lớn kia biến mất, cô đau đớn nằm dưới đất, miệng không ngừng thở dốc.

Happy: "Lucy !"

Yukino: "Chị Lucy !"

Hai người chạy lại bên cạnh cô, thật may là cô không sao nhưng: "Tôi không thể phá nó."

Arcadios: "Không có gì đáng ngạc nhiên, cánh cổng này được làm bằng hợp kim chắc chắn nhất, có thể làm nứt nó cô đã rất cố gắng rồi."

Lucy bất lực thở dốc, Nhật Tinh bên cạnh có thể cảm nhận được nổi lo lắng của Lucy.

Đột nhiên:

"M-MỌI NGƯỜI, MAU TRÁNH XA CÁNH CỔNG !"

Nghe tiếng hét của Happy, tất cả mọi người nhìn lên trời.

Nguy điểm đang đến, tất cả vội vàng chạy xa, Nhật Tinh bế Lucy lên, chạy khỏi phạm vi nguy hiểm.

Chỉ thấy một quả cầu lửa khổng lồ lao xuống, gây ra một vụ nổ lớn, khi làn khói biến mất cũng là lúc Rogue bị hạ gục, và--- cổng Nhật Thực đã bị phá hủy.

Jake: "Cánh cổng tan nát rồi."

Happy: "Chúng ta...

THÀNH CÔNG RỒI !"

Những con rồng toàn thân phát ra ánh sáng cơ thể dần biến mất.

Rogue tương lai yếu ớt nói: "Hãy nói Rogue bảo vệ Frosh trong 1 năm tới, nếu không cậu ấy sẽ bị giết."

Natsu: "Được."

"....Lucy Heartfilia, quả nhiên tôi... không muốn cô chết."

Rogue tan biến vào hư không.

Khi con rồng kia định đồng quy vu tận thì: "Ta tên là Hisui."

Công chúa đứng trước con rồng, uy nghiêm hô tên trước sự ngỡ ngàng của binh lính.

Con rồng: "Hở?"

Hisui: "Nghĩa là ngọc bích, ông không thấy ta với ông rất giống nhau sao?"

Con rồng: "Giống nhau?

Chỗ nào chứ?"

Hisui: "Ta và ông đều liên quan đến màu xanh, Ngọc Bích Long."

Lời công chúa nói làm con rồng hài lòng phá lên cười: "Ngọc Bích Long.

Haha, rất hợp với ta, hahaha..."

Khi này thân thể ông ta đã biến mất gần hết, lúc này ông ta mới phát hiện ra bản thân bị lừa, tức giận gào: "Con mẹ nó, lũ loài người khốn kiếp !"

Giọng nói tức giận cùng thân thể to lớn tan biến vào hư không, sổ nhật ký của Lucy tương lai cũng dần biến mất, vậy có nghĩa thân xác của cô ấy cũng...

Nhìn cuốn sổ biến mất trong lòng Lucy chợt đau nhói, nhưng cũng an lòng đến lạ thường, bọn cô--- thành công bảo vệ tương lai rồi.

Tiếng reo mừng bùng nổ khắp vương quốc, những người anh dũng chiến đấu đến kiệt sức giờ đã có thể thở phào.

________________________________

Sting và Rogue đã cạn kiệt ma lực lẫn thể lực, hai người mệt mỏi nằm xuống nền đất.

Sting: "Chị ấy thành công rồi."

Rogue: "Ừm, tất cả đều thành công."
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 185 Cảm ơn


Trận chiến kết thúc cũng là lúc các ma pháp sư ăn mừng.

Khác với mọi năm, để chúc mừng hội pháp sư đứng nhất, trên hết là cảm ơn tất cả mọi người đã chung tay cứu lấy vương quốc, Quốc vương quyết định bữa tiệc sẽ được tổ chức ở trong cung điện hoàng gia.

Và trên tất cả, các pháp sư trong vương quốc đều sẽ được tham gia.

Giọng nói ghét bỏ: "Tại sao tôi phải ăn mặc kiểu này chứ?!"

Rèm cửa mở, Nhật Tinh cùng những người khác ăn vận lịch sự bước ra.

Taro: "Đây là tiệc của hoàng gia, chúng ta không thể ăn mặc như bình thường được."

Nhật Tinh: "Nhưng tôi thì liên quan gì?

Tôi không muốn tham gia tiệc này."

Jake: "Chị Lucy nói anh đã giúp chị ấy rất nhiều, đây là cách chị ấy cảm ơn anh."

Nhật Tinh nghe vậy liền không thể nói thêm, cậu hậm hực đi đến chỗ vắng người, cậu không bắt chuyện với ai, cũng không muốn ai bắt chuyện với mình.

_________

Taro: "Lucy đâu rồi?"

Haru: "Em ấy vẫn còn đang chuẩn bị, những quý cô thường rất kỹ lưỡng khi dự tiệc mà."

Taro: "Anh hiểu rõ quá nhỉ?"

Haru: "Như nhau thôi."

Nhìn cách hai người đối nhân xử thế trong bữa tiệc thật giống như những quý tộc thực thụ, đúng là một chín một mười.

"A, ra là cậu ở đây sao?"

Giọng nói trong trẻo vang lên, đó là giọng của, Lucy !

Vừa quay người, Haru và Taro đều ngơ người.

Lucy vận một bộ dáy dạ hội màu hồng, đáng chú ý nhất là vùng bị khoét ngực, mái tóc vàng óng được cột cao lên để lộ cái cổ trắng nõn, nụ cười tươi rói bước đến chỗ--- một chàng trai lạ.

_________

Lucy: "Sao cậu trốn ở đây?

Không đi chào hỏi mọi người sao?"

"Tôi không thích lũ chính hội các người, cô làm gì thì làm nhanh đi, tôi muốn gặp anh Kay."

Nhật Tinh khó chịu nói.

Lucy: "Tôi không nghĩ cậu có ác cảm với bữa tiệc đến vậy."

Cô nhìn xung quanh khi thấy không có ai ở gần, nhỏ giọng: "Để tôi tìm cách trốn khỏi bữa tiệc."

Cảnh đó đã bị những người khác nhìn thấy, tất cả đều như mang hũ giấm bên người, âm khí toả ra không ai dám lại gần.

"Nhóc lùn đó là ai vậy?!"

Kito trầm giọng, tay siết chặt ly rượu đang cầm.

"Nghe nói là bạn của chị ấy."

Không hiểu vì lý do gì những Jake cảm thấy khá khó chịu.

"Hở?

Bạn sao?"

Taro.

"Có thật là bạn không?

Hay lại là..."

Laxus gầm gừ, cái cảm giác này quen lắm, nó rất giống với hồi anh biết Jella thích Lucy.

"Đừng nghĩ nhiều nữa, Lucy mặc dù rất cuốn hút nhưng cũng không đồng nghĩa vừa gặp đã thích như chúng ta đâu."

Gray chấn an mọi người, cũng như chấn an bản thân, nhưng ngay lập tức anh đã bị vả mặt, bởi:

"Chị Lucy !"

Một chàng trai chạy đến hớn hở gọi tên cô, bên cạnh là một chàng trai khác.

"Sting, Rogue của Sabertooth, hai người đến tìm Natsu với Gajeel sao?"

Lucy.

"Một phần thôi, lý do chính em đến đây là muốn chào hỏi chị, cũng như cảm ơn chị."

Sting.

Lucy nghi hoặc chỉ tay về bản thân:

"Cảm ơn tôi?

Nói đùa rồi, tôi là người phải cảm ơn hai cậu mới đúng, nếu lúc đó không có hai cậu bảo vệ thì tôi đã gặp rắc rối rồi."

Khi đó nếu cứ tiếp tục chạy về phía trước thì chắc chắn cô sẽ bị lũ rồng con gây rắc rối, là nhờ Sting đã kéo cô theo.

"Chị mới đúng là người đã bảo vệ em, hơn 7 năm trước trên một thế giới được gọi là Edolas, chị đã gặp một cậu nhóc sát long nhân, chị nhớ không?"

Sting.
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 186 Anh bảo vệ chị ta đi


Ký ức của Lucy chợt xuất hiện một cậu bé tóc vàng, cô ngạc nhiên nhìn chàng trai trước mắt, thốt: "Em là cậu bé đó sao?"

Sting nở nụ cười tươi, giọng như nhẹ nhõm: "Thật may vì chị không quên."

"Trời ạ !

Đúng thật là em sao?

Em lớn quá làm chị không nhận ra luôn đó."

Lucy vui mừng nhìn Sting, không ngờ cô và em ấy có thể gặp lại nhau ở thế giới rộng lớn này.

"Chị thì không thay đổi chút nào, vẫn xinh đẹp như vậy."

Sting.

"Sau 7 năm ai cũng phải thay đổi, là do chị bị phong ấn 7 năm tại Thiên Lang Đảo nên ngoại hình mới y như trước."

Lucy.

"Về chuyện đó em cũng đã nghe nói, thật mừng vì chị không sao."

Nói thật là cậu đã rất lo khi nghe tin chị ấy mất tích, nhưng giờ thì ổn rồi.

"Cảm ơn em.

Còn đây là Rogue, Ảnh sát long nhân của Sabertooth phải không?

Chị từng thấy cậu ấy chiến đấu với 2 con rồng."

Lúc Sting ở bên bảo vệ cô thì chính Rogue là người đã một mình chiến đấu, cầm chân một lúc hai con rồng, sức mạnh của cậu ấy đúng là không thể đùa được.

"Em nghe nói Rogue tương lai đã cố gắng giết chị nhưng không thành, vì chị ở tương lai đã... thay mặt bản thân ở tương lai, xin lỗi chị."

Rogue đột nhiên cúi đầu khiến mọi người chú ý, hành động của cậu cũng làm Lucy bị hoảng, cô bối rối xua xua tay: "C-Chuyện này cũng không có gì cả, em mau ngẩng đầu lên đi."

Tất cả đã kết thúc rồi, cô ở tương lai vẫn sống, vẫn tiếp tục phiêu lưu cùng với đồng đội, với lại tất cả mọi chuyện đều không phải do cậu ấy muốn.

Vậy nên, không có lý do gì khiến cậu ấy tự trách cả.

Nhật Tinh lúc này đã không nhìn nỗi nữa, cậu lên tiếng: "Thấy có lỗi thì sau này cố gắng bảo vệ chị ta đi, dùng cả tính mạng của anh mà bảo vệ."

"Cậu nói gì vậy?"

Lucy vội đẩy Nhật Tinh đi, ngượng ngùng: "Xin lỗi, chị có việc cần xử lý rồi."

"Vậy hẹn chị khi khác."

Sting.

Lucy gượng cười xong liền bỏ đi, còn Rogue như tìm ra được gì đó, mắt cậu ấy sáng rỡ lên nhìn về phía bóng lưng dần khuất của Lucy.

"Thấy chưa?

Cậu có chắc là muốn buông lỏng cảnh giác để mấy tên kia thoải mái nói chuyện với Lucy không?"

Kito cùng mọi người đã quan sát từ nãy đến giờ.

Mấy tên kia trông rất mờ ám.

Mặt Gray hiện đã tối sầm, trầm giọng: "Chúng ta vẫn nên tách Lucy ra khỏi lũ bu quanh cậu ấy."

Nếu anh không nhầm thì Sting đã có chút ít tình cảm với Lucy, vẫn có thể xử lý được, còn Rogue thì---

Gray: "Tôi thấy Rogue vẫn chưa xác định được tình cảm, tránh Lucy lại thu nhận thêm thành viên tôi nghĩ nên để cậu ấy khuất khỏi tầm mắt của song long"

Kito: "Đồng ý."

Taro: "Có lẽ đó là cách tốt nhất rồi."

Ryu: (Gật)

Haru: "Ara, sẽ vui lắm đây~"

_________

(Ngoài ban công)

"Từ từ, cô đẩy tôi làm gì?"

Nhật Tinh nói với giọng khó chịu.

Lucy: "Chúng ta sẽ trốn ra ngoài bằng đường này."

"Hả?"

Nhật Tinh nhìn Lucy với ánh mắt khó hiểu, trốn ra--- bây giờ luôn sao?

"Sau khi diện kiến Quốc vương, tôi sẽ tìm cách tránh tầm mắt của mọi người, sau đó chúng ta sẽ đến chỗ đã hẹn."

Với sức mạnh của Nhật Tinh thì cả hai sẽ dễ dàng trốn khỏi đây thôi.

"Cô không sợ tôi bỏ trốn à?"

Nếu Lucy bỏ cậu một mình ở đây, khả năng cao là cậu sẽ tự rời khỏi, lúc đó Lucy sẽ mất cả chì lẫn trại.

"Tôi biết các cậu sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt như này để bắt tôi, vậy..."

Lucy mở cửa ra: "Cậu đợi tôi một lát."

Cánh cửa đóng lại.

Nhật Tinh quay người, nhảy lên bàn công ngồi ngắm cảnh sao trời, ánh mắt hiện lên tia phức tạp.

Cậu không hiểu cô gái tinh linh kia đang nghĩ gì, biết rõ mục đích của bọn cậu mà vẫn muốn tự chui đầu vào rọ, kế hoạch của cô ta là gì?

________________________________

(Cuối con hẻm phía Tây)

Sau trận đại chiến, toàn bộ trung tâm thành phố gần như đã bị phá hủy, ngay cả con hẻm này cũng vậy, tất cả chỉ còn là một đống hoang tàn.

"Anh chắn chắn cô ta sẽ đến không?"

Tu Nhiên.

"Cô ta nhất định sẽ đến."

Kay.
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 187 Lời đề nghị


Tu Nhiên: "Trước kia em đã bị lộ mặt nên không tiện đi theo, giờ nghĩ lại để anh ấy đi một mình thật sự quá nguy hiểm."

Dù Nhật Tinh có thể tàng hình, nhưng với mấy cái mũi thính hơn chó của mấy tên Sát long nhân, cái phép đó của anh gần như là vô dụng.

Khác với Tu Nhiên, Kay không một chút lo lắng hay bất an: "Em đừng lo nữa, chỉ cần anh còn giữ mấy cái chìa khóa này, dù cho Nhật Tinh có bị phát hiện thì cô ta cũng sẽ liều mạng bảo vệ em ấy thôi."

Để sưu tầm được 10 chiếc chìa khóa hoàng đạo quý hiếm, tinh linh ma đạo sĩ phải bỏ biết bao công sức để tranh đoạt, ắt hẳn cô ta sẽ không dễ dàng từ bỏ nó.

________________________________

(Bên Lucy)

Sau khi giải quyết vấn đề của công chúa Hisui, và Yukino đã về lại Sabertooth, nhân lúc mọi người không chú ý, cô và Nhật Tinh đã lén rời khỏi cung điện.

"Con hẻm phía Tây ở chỗ nào cô biết không?"

Cậu bay cũng đã gần chục phút mà vẫn không tìm thấy điểm hẹn, mọi thứ là đống gạch vụn thì biết đi đâu bây giờ.

"Có lẽ là ở dưới."

Lucy chỉ tay về phía xa.

Dù không thông thạo địa hình ở đây nhưng cô đã xem bản đồ từ trước, vậy nên tìm đường cũng không có gì khó.

Nhật Tinh không hỏi nhiều liền rẽ theo hướng cô chỉ.

Không bao lâu sau cả hai người đã đến điểm hẹn.

"Tu Nhiên, anh Kay."

"Anh !"

Tu Nhiên mừng rỡ chạy về phía Nhật Tinh, Kay bình thản tiến lại.

Lucy: "Cậu ta đã an toàn, theo lời hứa anh phải trả chìa khóa cho tôi."

Kay lấy chùm chìa khóa ra, thuận tay xoay vài vòng, nói với giọng khiêu khích: "Nếu tôi không trả thì sao?"

"Anh--" Lucy cứng họng, cô đã không lường trước tên này bỉ ổi đến như vậy.

Thấy vẻ mặt tức giận của Lucy, Kay chỉ cười một tiếng, sau đó ném chìa khóa về phía cô, khi chụp được Lucy liền sững sờ nhìn anh.

"Tôi hứa là nhất định làm, sẽ không giống bọn chính hội các người."

Ánh mắt anh ta đột nhiên lóe lên tia sắc lạnh.

Lucy rùng mình, chợt lời hứa giữa cô và Louis hiện lên: "Bản chất họ không xấu, chỉ là họ đang đi sai đường, ít nhất trong quãng thời gian này em hãy ở bên họ."

Nhìn ánh mắt lạnh lẽo kia, Lucy hít một luồng khí lạnh, nói: "3 người theo tôi được không?"

.

.

.

.

Không gian tĩnh lặng lạ thường, Lucy lúc này mới ý thức được bản thân lỡ lời, cô không định nói quỵch toẹt ra vậy đâu, cô thề đó.

Thanh âm thâm trầm của Kay hướng Lucy: "Cô vừa nói gì?"

Kyaaa, đáng sợ quá, Lucy run lẩy bẩy nhìn 3 con người kia.

Thôi vậy, dù gì lời cũng đã rời khỏi miệng không bằng nhân cơ hội nói rõ hết mọi chuyện luôn đi.

"Nhìn các anh tôi đoán 3 người cũng bị mắc kẹt trên Thiên Lang Đảo 7 năm, giờ tay không trở về Hắc hội liệu sẽ bình an chứ?!"

Tu Nhiên: (Siết chặt tay)

"Hiện giờ các anh có cơ hội bắt tôi nhưng thực lực của tinh linh kim cương các anh chắn hẳn rất rõ, 3 người không phải đối thủ của họ.

Giờ các anh không rõ mục đích, vậy thì theo tôi đi, không chừng sẽ có một ngày các anh có cơ hội tốt để bắt tôi giao nộp về hội, lấy công chuộc tội thì sao?"

Lời nói ngạo mạn, ánh mắt tự tin, khí chất ngút ngàn của Lucy làm ba người ngỡ ngàn.

Nhưng không ai biết rằng, thực ra trong lòng Lucy đang run lên cầm cập, lòng bàn tay vì căng thăng đã đổ rất nhiều mồ hôi.

Kay: "Cô đang uy hiếp bọn tôi?"

Lắc đầu: "Tôi chỉ đang nói đúng sự thật, không phải sao?"

Kay tiến đến gần Lucy, mắt đối mắt với cô, sau đó thì---

"Cô đảm bảo bọn tôi sẽ an toàn?"

Tu Nhiên/ Nhật Tinh: "Anh !"

Lucy: "Tôi đảm bảo."

Kay: "Bọn tôi sẽ không gia nhập Fairytail."

Lucy: "Được."

Chắc là vì lời hứa với Louis mà ánh mắt của Lucy kiên quyết đến lạ thường.

Kay nhìn cô, trong đầu có vẻ đang suy tính gì đó.

Một lúc sau anh trả lời: "Hẹn gặp tại trước phòng trọ của cô."

Lucy ngơ người, anh ta... vậy mà đồng ý rồi sao?

Kay: "Gì đây?

Không chịu à?"

Lucy: "K-Không, hẹn gặp lại 3 người."

Kay cùng Nhật Tinh và Tu Nhiên rời đi, khi thấy bóng họ đã khuất Lucy mới an tâm rời khỏi, nhưng đột nhiên:

"Chị Lucy."
 
(Lucy Harem) Bọn Anh Yêu Em !!! (Phần 2)
Chap 188 Cuối cùng em đã tìm được chị


Theo giọng nói Lucy quay người, bỗng hơi ấm bao trùm, một thân ảnh to lớn ôm trọn lấy cô.

"Cuối cùng em đã tìm được chị rồi."

Giọng nói khàn đặc xa lạ làm Lucy sững người, ngay khi nhận thức được tình hình cô lập tức dùng lực đẩy chàng trai kia ra.

Nhưng sức lực của cậu ta quá lớn, dù cô có dùng lực cỡ nào cũng không thể làm xê dịch cậu ta.

"Cậu là ai?

Buông tôi ra."

Lucy hoảng loạng muốn đẩy cậu ta.

Cô rất hoảng sợ, người kia là ai?

Cậu ta muốn làm gì chứ?!

"Chị Lucy..."

Giọng nói tha thiết gọi tên cô, chàng trai một lúc ôm chặt hơn như sợ cô sẽ chạy trốn.

Thấy chàng trai không nghe mình nói, Lucy chỉ đành hạ giọng, nhẹ nhàng nói: "Tôi không biết cậu là ai, nhưng cậu buông tôi ra được không?

Cậu đang làm tôi khó chịu."

Người kia im lặng, một hồi sau đó nói: "Chị hứa sẽ không bỏ đi lần nữa chứ?!"

Lần nữa?!

Cô với cậu ta quen biết nhau sao?

Dù không chắc chắn nhưng hiện giờ cô chỉ đành nói: "Tôi hứa sẽ không bỏ đi."

Ban đầu cái ôm kia siết rất chặt, sau đó nó đã dần buông lỏng, nhưng tay chàng trai ấy vẫn nắm lấy tay cô như sợ nếu bản thân anh ta buông ra thì cô sẽ biến mất.

Ngay khi thấy dung mạo người kia Lucy liền cứng người, tròng mắt căng dãn hết mức, miệng lắp bắp cố gắng phát ra tiếng: "T-Tiểu...

Hiên..."

"Chị Lucy."

Chàng trai rơi nước mắt mỉm cười nhìn Lucy.

Chính cô cũng không kiềm được nước mắt, đưa tay lên xóa má cậu, run rẩy hỏi: "Tiểu Hiên, là em thật sao?"

"Vâng."

Nhận được câu trả lời, Lucy xúc động ôm chầm lấy chàng trai, nước mắt không ngừng rơi.

_________

Phải mất một lúc cả hai mới lấy lại được bình tĩnh, Hạo Hiên và Lucy ngồi xuống lề đường, trầm tĩnh không nói chuyện.

"Ư..."

Lucy rùng mình ôm cơ thể, vì là trốn ra ngoài nên cô chưa kịp thay lại quần áo, nói chính xác là cô vẫn đang mặc bộ váy dạ hội lộng lẫy kia.

Lúc này một hơi ấm truyền đến, khi nhìn lại là Hạo Hiên, cậu ấy đã truyền hơi ấm từ ngọn lửa sang cho cô.

"Chị khỏe chứ?!"

" ....

Chị khỏe, còn em thì sao?"

"Không tốt lắm, từ khi chị rời đi, cuộc sống em bị xáo trộn mọi thứ, em đã không thể vượt qua nó."

Lời của Hạo Hiên có lẽ là không có ý gì nhưng với Lucy, đó như một lời trách móc, trách cô tại sao lại ích kỷ như vậy?

Trách tại sao cô bỏ cậu ấy lại một mình?

"Chị xin lỗi."

Một lần nữa Hạo Hiên ôm cô vào lòng, nhưng lần này cậu ấy rất dịu dàng, nói thầm với cô: "Lần trước là chị tìm được em, lần này là em tìm thấy chị.

Xin chị, đừng rời bỏ em nữa được không?"

Lời cầu xin như những mũi tên sắc nhọn, từng nhát từng nhát đâm vào lồng ngực Lucy, khiến nó nhói lên từng hồi.

"...

Được."

Lucy ôm lấy Hạo Hiên, từng chút cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu.

"Cảm ơn chị."

Bầu không khí trầm tĩnh dường như đã biến mất, dù không ai nói thêm gì nhưng không gian xung quanh đã trở nên rất nhẹ nhàng và ấm áp.

________________________________

(Cung điện)

Trong khi Lucy đang tận hưởng cảm giác hạnh phúc khi được gặp lại Hạo Hiên, thì nhóm Natsu đang nháo nhào lên vì phát hiện Lucy mất tích.

Kito sốt ruột nhìn Ryu hỏi: "Sao rồi?

Thấy cậu ấy không?"

Cậu mở mắt ra, đôi lông mày chau lại: "Không thấy."

Kito: "Ngay cả cậu cũng không tìm được cậu ấy, có khi nào xảy ra chuyện gì rồi không?"

Gray, Taro, Haru, cùng những người khác chạy lại, vẻ mặt đầy sự lo lắng.

Gray: "Hướng Nam không thấy cậu ấy."

Taro: "Phía Bắc cũng không có."

Haru: "Ryu sao rồi?

Tìm thấy Lucy không?"

Kito: "Cậu ấy đã cố gắng nhưng vẫn không thấy."

Sự lo lắng của mọi người mỗi lúc một lớn hơn, Ryu là người có năng lực tìm kiếm mạnh nhất, nếu đến cả cậu ấy cũng không tìm được Lucy thì bọn họ phải làm sao đây?

"Khịt, khịt, cậu ấy về rồi."

Natsu hướng cửa ngửi hai phát, nhưng, bên cạnh cậu ấy có một mùi khác, rất lạ lẫm.

"Em ấy mang thú về sao?"

Laxus cũng ngửi thấy rồi, cái cảm giác khó chịu kia lại lần nữa xuất hiện.

"Mọi người !"

Lucy chạy lại, trên mặt không giấu được sự vui mừng.

Haru tiến lại dịu dàng hỏi: "Bọn anh tìm em nãy giờ, em đi đâu vậy?"

Lucy: "Em đi tiễn bạn một đoạn, mà nhân tiện em muốn giới thiệu bạn của em với mọi người, Hạo Hi-- à không, đây là Bạch Hàn."

Chàng trai lạ bước đến trước sự ngờ nghệch của dàn harem, cậu ấy cúi đầu, tay đặt trước ngực theo nghi thức hoàng gia, giới thiệu:

"Chào mọi người, tôi là...

Hạo Hiên là nô lệ do chị Lucy thu nhận, mong mọi người chiếu cố."

Lời giới thiệu thật ngắn gọn nhưng nó đã cho mọi người đủ dữ liệu để sinh ra sự thắc mắc.

Kito: "Hạo Hiên?"

Taro: "Nô lệ?"

Laxus: "Em quen cậu ta bằng cách nào vậy?!"

Nghe câu giới thiệu của Hạo Hiên cô cũng bị dọa đến ngu người, nô lệ... cô biết giải thích sao với mọi người đây?
 
Back
Top Bottom