Khác {Lucci x oc} Tình yêu ?

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
104,500
Điểm tương tác
0
Điểm
0
391401160-256-k142974.jpg

{Lucci X Oc} Tình Yêu ?
Tác giả: maiponi0403
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bị ràng buộc bởi nhiều lối suy nghĩ khác nhau , nữ hầu nhỏ tên Yumika đang bước trên con đường trưởng thành nhưng có rất nhiều bí mật sâu xa mà cô phải gặp và ghi nhớ suốt đời.

Tình cảm và cảm xúc méo mó , khó nói trong chính trái tim cô rốt cuộc là gì ?! và liệu....kết cục của cô và Rob Lucci-người đàn ông lạnh lùng tàn bạo ấy sẽ đi về đâu ?!?

Hãy đón xem sản phẩm của MAI PONIIIII



roblucci​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [END] Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư - Dạ Du
  • Vương Quốc Màu Xám - Nhất Độ Quân Hoa
  • [Đam Mỹ] Xin Chào Ác Quỷ
  • (Yukito x Touya) Short
  • [ Đam mĩ ] Xuyên đến tinh tế để yêu ngươi / Tứ Diệp...
  • [ĐỒNG NHÂN] HARUNO SAKURA xuyên không?!
  • {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    Nữ hầu của cp9 ?


    -"Chạy chậm thôi!!"

    -"Hahaha!"

    Tiếng cười của hai đứa trẻ, ??? và Yumika, vang lên trong một khu phố nhỏ.

    Hai đứa chạy nhảy, đùa giỡn dưới ánh nắng vàng rực rỡ, cảm nhận sự tự do của tuổi thơ.

    Đôi khi, chúng nó còn dừng lại để hái những bông hoa dại bên đường và cùng nhau đan chúng thành 1 vòng hoa xinh đẹp

    -"nèee Yu chơi xấu quá !!!

    Đan khó như vậy sao mà tớ học được chứ?!"

    Cậu bé kia phụng phịu nói khi nhìn cô bé kia đan

    -"hehe tại cậu không khéo tay thôi"

    Đứa kia chỉ cười và hai đứa lại tiếp tục tung tăng vui chơi

    Nhưng bỗng nhiên...Cô bé kia thấy một bóng đen phía trước mặc dù cậu ấy vẫn đang chạy về phía ấy

    -"****!!"

    Tiếng hét thất thanh của Yumika làm cậu bé kia giật mình.

    Nó quay đầu lại, thấy một bóng đen khổng lồ đang lao tới từ mọi phía nhưng không phải nhắm về nó mà là về cô bé kia, ánh mắt hoang mang hiện rõ trên khuôn mặt của cậu bạn.

    Mọi thứ đen xì chỉ còn cậu bé ấy

    _______________________________

    Một hình ảnh kinh hoàng bỗng nhiên xuất hiện hai đứa trẻ và một trong số chúng có cơ thể toàn máu...vâng là máu rất nhiều cứ như thể đã ngất đi và có hai người đàn ông giữ lấy nó đứa còn lại cũng bị giữ y chang .

    Và sau đó chỉ thấy mỗi đứa đi về 2 hướng khác nhau rồi mọi thứ lại bị nhuộm đen chỉ còn tiếng hét của cậu bé kia nhưng nó cũng dần nhỏ

    ________________________________________________

    -"hộc...!Lại nữa sao ?!!

    Một giấc mơ có chút quen thuộc nhưng mình lại mất ý thức từ khi lên 7.."

    Mỗi lần thức dậy sau những đêm dài như vậy tôi đều mệt mỏi tay chân như muốn rụng ra vậy, đầu óc thì lùng bùng như vừa trải qua một cơn ác mộng.

    Những hình ảnh trong giấc mơ luôn làm tôi bối rối, như một mảnh ghép trong tâm trí mà tôi không thể nào lắp ráp được.

    Nhìn cái đồng hồ reo liên tục trong phòng, tôi mới nhận ra hôm nay là ngày làm việc của tôi.

    Vội vàng ngồi dậy, tôi chạy vào phòng tắm, rửa mặt cho tỉnh táo.

    Khi nhìn vào gương, tôi thấy bóng dáng của một cô gái trẻ với mái tóc dài và đôi mắt to tròn, nhưng có điều gì đó trong ánh mắt ấy có vẻ xa xăm, như đang tìm kiếm điều gì đó đã mất.

    Sau khi thay bộ đồ hầu gái màu trắng đơn giản, tôi bước ra phòng bếp để chuẩn bị bữa sáng.

    Mùi thơm của đồ ăn lan toả khắp nơi.

    Bếp có vẻ lộn xộn với những chiếc chén đĩa và nguyên liệu còn lại từ bữa tối hôm qua và đương nhiên tôi là người dọn chúng.

    Trong lúc nấu ăn, hình ảnh trong giấc mơ lại hiện về.

    Một khuôn mặt quen thuộc mà tôi không thể nhớ tên.

    Hình như chúng tôi đã gặp nhau ở đâu đó... nhưng nơi đó là đâu?

    Tại sao lại có cảm giác như tôi đã biết người đó từ rất lâu rồi?

    Tôi cố gắng xua tan những suy nghĩ đó ra khỏi đầu mình.

    "Chỉ là một giấc mơ thôi mà," tôi thì thầm với bản thân và tiếp tục nấu ăn

    ____________Một lúc sau____________

    Hiện tại là 7 giờ 48 phút và tôi đang lau dọn lại cái bếp.

    Hôm nay nghe vẻ bình yên nhỉ ?

    Nhìn ra ngoài cửa sổ , ánh mắt tôi lại như bị thao túng bởi những đám mây trắng ngoài kia.

    Những suy nghĩ nổi lên trong đầu tôi khiến tôi như chìm đắm hẳn vào chúng và chẳng còn quan tâm đến những sự vật xung quanh

    Một cái vỗ vai lên sau tôi khiến tôi giật mình mà quay lại theo phản xạ .

    Hoá ra là Lucci hơn nữa còn có Jabra , Kaku , Kalifa , Kumadori phía sau

    Kaku vội tiến lên cốc đầu tôi và hỏi

    -"cô chưa tỉnh ngủ sao ?"

    Câu hỏi khiến tôi có chút ngại ngùng chỉ biết cúi đầu và xin lỗi nhưng Kaku lại cười xua tay và bảo tôi tiếp tục làm việc .

    Tôi cũng rời đi.

    Nói thật cả cái CP9 này chỉ có Kaku , Kalifa và Fukuro là tôi có thể nói chuyện cùng chứ mấy người kia tôi không thể hoà nhập đặc biệt là tên Lucci và Jabra .

    Dù đã vào cái tổ chức này được nhiều năm nhưng số lần tôi nói chuyện với Lucci chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay tại gã rất kiệm lời thậm chí chẳng thèm nói khiến đôi lúc nói chuyện với gã khiến tôi có chút ngượng .

    _______________________________________________________________

    Hôm nay, khi mọi người tập trung để chuẩn bị cho nhiệm vụ kế tiếp , tôi mặc dù chỉ là một nữ hầu đứng bên cạnh nhưng cũng cảm nhận được sức nặng vô hình và tôi cảm thấy nỗi lo lắng bất giác xuất hiện.

    Trong khi Kaku đang nói chuyện với với Kalifa, thì Lucci đứng ở góc phòng, tay khoanh trước ngực và ánh mắt lạnh lùng như thường lệ.

    -"Yumika, cô thấy Lucci như thế nào?"

    - Kaku nhìn tôi nhưng tôi khá bối rối và đang sắp xếp ngôn từ một cách hợp lí mà không gây ra hậu quả gì , tôi thực sự không muốn bị ghét

    -"Anh ấy lúc nào cũng cũng lạnh lùng cả."

    - Tôi đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, nhưng trong lòng vẫn có chút hồi hộp.

    Kaku nhướng mày, cười khúc khích

    -"Cô không thấy đôi lúc anh ta cũng có những khoảnh khắc thân thiện sao?

    Như khi anh ta cứu chúng ta khỏi nguy hiểm ấy?"

    -"Thân thiện?"

    Tôi thầm nghĩ trong đầu.

    Tôi không thể tưởng tượng ra hình ảnh của Lucci trong bộ dạng dễ thương.

    Gã luôn mang vẻ lạnh lùng, nghiêm túc và đôi lúc còn có chút bí ẩn.

    Chắc chắn rằng không ai trong chúng tôi có thể dễ dàng đọc được những suy nghĩ của gã.

    -"Anh ấy...

    ừm, có thể là... có những lúc anh ấy thể hiện sự quan tâm..."

    Tôi nói, cố gắng cân nhắc từ ngữ một cách cẩn thận.

    -"Nhưng mà cách thể hiện của anh ấy hơi... khác biệt."

    Tôi chỉ biết gãi đâu vã khẽ liếc nhìn gã .

    Ôi trời cái ánh mắt sắc lạnh như muốn giết tôi luôn vậy đáng sợ quá!

    Kalifa đứng bên cạnh, nghe thấy cuộc trò chuyện và góp ý:

    -"Cô biết đấy, đôi khi những người như Lucci chỉ cần thời gian để mở lòng hơn.

    Anh ấy có thể rất kiên định và mạnh mẽ, nhưng chắc chắn cũng có những điều mà chúng ta chưa biết."

    Tôi gật đầu, cảm thấy đồng ý với Kalifa.

    Nhưng lòng tôi vẫn băn khoăn.

    Lucci là một phần quan trọng trong CP9, và tôi không thể phủ nhận rằng sự hiện diện của gã khiến mọi thứ trở nên an toàn hơn.

    Tuy nhiên, việc tiếp cận và hiểu được con người thật của anh ta lại là một thử thách lớn.

    -"Thực ra,"

    Kaku nói tiếp với nụ cười trên môi

    -"Tôi nghĩ Yumika có thể khiến Lucci mở lòng hơn nếu cô kiên trì một chút."

    Hả????????????????????!!!!!!!!!!

    Lucci sẽ mở lòng nếu như tôi kiên trì sao ?

    Làm gì có điều ấy chứ thậm chí gã còn chẳng muốn nói chuyện với tôi chắc có mơ tôi cũng không nghĩ đến chuyện đó

    -"Haha điều đó không thể Kaku"

    Tôi bật cười, dù trong lòng vẫn cảm thấy có chút nản lòng.

    Ý tưởng về việc Lucci mở lòng với tôi dường như quá xa vời.

    Gã luôn kiệm lời và lạnh lùng, thật sự không dễ dàng để có thể tiếp cận.

    Kaku nhìn tôi với ánh mắt đầy sự mong đợi

    -"Cậu không biết được đâu!

    Đôi khi những người lạnh lùng lại có những khoảnh khắc bất ngờ.

    Cứ kiên trì một chút, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi."

    -"Kiên trì?

    Điều ấy thật khó bởi lẽ nó đã thành thói quen rồi.."

    Tôi thở dài, nhớ lại những lần cố gắng nói chuyện với Lucci mà không thành công.

    Mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy mình như một đứa trẻ vụng về cố gắng tìm cách giao tiếp với một người trưởng thành khó tính.

    Kalifa bước đến bên chúng tôi và góp lời:

    "Đừng quên rằng Lucci là một phần quan trọng của tổ chức.

    Anh ấy có nhiều trách nhiệm và áp lực.

    Có thể anh ấy không có thời gian để chia sẻ với mọi người."

    Tôi gật đầu đồng ý.

    Đúng là Lucci luôn tỏ ra nghiêm túc trong công việc.

    Nhưng đôi khi, tôi cảm thấy gã cần chút gì đó để thư giãn, để thấy rằng không phải lúc nào cũng phải nghiêm túc và căng thẳng.

    *RẦM!!!*

    Tôi giật nảy ngoái lại thì thấy Lucci đã rời đi

    -"....Cậu có nghĩ anh ấy giận và để lòng vì những gì chúng ta nói không ?....Tôi chỉ là một nữ hầu không hơn không kém"

    Tôi lên tiếng với vẻ lo lắng bởi từ lâu tôi đã là người hay nghĩ nhiều

    Kaku chỉ vỗ nhẹ vai tôi, ánh mắt đầy sự động viên.

    -"Không sao đâu, đừng nghĩ vậy.

    Lucci không phải là người dễ dàng bị ảnh hưởng bởi lời nói của người khác.

    Có thể anh ấy chỉ cần thời gian để suy nghĩ."

    Tôi nhíu mày, không hoàn toàn tin vào điều đó.

    -"Nhưng nếu anh ấy thật sự giận, thì sao?

    Tôi không muốn làm mất lòng ai trong tổ chức này."

    Kalifa bước lại gần, ánh mắt cô ấy đầy sự thông cảm

    -"Yumika, mỗi người đều có cách thể hiện cảm xúc riêng.

    Lucci có thể lạnh lùng, nhưng điều đó không có nghĩa là anh ấy không quan tâm.

    Cậu hãy cứ giữ vững bản thân mình."

    Tôi cảm thấy một chút ấm lòng khi nghe lời động viên từ họ.

    Nhưng sự bất an trong lòng vẫn còn đó.

    -"Có lẽ tôi nên xin lỗi anh ấy?"

    Tôi hỏi, nhưng trong lòng lại có chút tự trách và có lỗi

    -"Cậu không cần phải xin lỗi vì những gì đã nói"

    Kaku khẳng định.

    -"Cứ để mọi thứ tự nhiên.

    Nếu Lucci thực sự cần thời gian, thì hãy cho anh ấy không gian đó."

    -"Aiya~ Tính làm thân với tên mèo ngu đó sao ?

    Nghe thật nực cười đó Yumika em~ Trên đời làm gì thiếu trai tốt ? như anh chẳng hạn?"

    Tên Jabra phiền phức lên tiếng khiến tôi có chút không vui

    -"Chapapa Yumika thực sự muốn làm điều ấy sao ?

    Tôi sẽ nói hộ cô cho Lucci Chapapa"

    Tôi tối mặt ngay lập tức

    -"Thôi mà đừng giận Yumika tôi sẽ mổ bụng tự sát để thay tội cho 2 tên kia !!

    Mổ bụng Thiết thể ...Tôi không thể chết"

    CP9 sao lại phiền đến vậy chứ ?

    _____________________________________________________________

    Đây là chuyện đầu tay nhé ! mai tôi rảnh sẽ ra tiếp ! cảm ơn các bạn nhiều tại tôi phải đi học gấp :") mong nhận góp ý ạ
     
    {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    Lòng tốt và bánh ngọt?


    Hôm nay tôi cảm giác cơ thể có chút mệt mỏi hơn mọi ngày , cảm giác hai vai bị đè lên bởi vật vô hình khiến bước đi của tôi càng thêm nặng nhọc.

    -"Yo!

    Chào buổi sáng nhóc Yu"

    Mọi người thường quen gọi tôi là Yu vì cái tên Yumika thực sự rất dài

    -"Chào buổi sáng Kaku......"

    Giọng tôi có chút khàn và yếu hơn so với mọi ngày, nó quá rõ ràng

    -"Nay trông cô mệt mỏi thế ?

    Ốm sao ?

    Vậy thì đi nghỉ đi"

    -"Tôi ổn , cảm ơn Kaku nhưng nếu không làm thì lấy gì bỏ bụng đây?"

    Tôi trả lời Kaku nhưng lại không đối mặt mà chỉ cúi đầu lau nhà

    -"Hahahaha chẳng phải Jabra sẽ lo cho cô sao?"

    Giọng Kaku có vẻ có chút khiêu khích cái tên đằng sau mình hơn

    -"Không thì TÔI lo cho cô cũng được"

    Nói rồi Kaku bước xuống cầu thang nhưng không ngoảnh lại nhìn tôi và nói

    -"Mệt quá thì cứ nghỉ nhé!

    Sức khoẻ là tốt nhất mà Yumika"

    Tôi khẽ mỉm cười trước sự quan tâm của Kaku và bơ luôn cái tên Jabra phiền phức ở đằng sau.

    Trong lòng tôi cảm thấy ấm áp khi biết rằng những người xung quanh luôn giúp tôi cho dù....tôi chỉ là một nữ hầu.

    Có lẽ đó là lí do lớn nhất khiến tôi không không dám làm phiền họ.

    Khi Kaku rời khỏi, tôi tiếp tục công việc của mình.

    Dù cảm thấy mệt mỏi nhưng tôi vẫn cố gắng làm hết sức có thể.

    Trong lúc lau nhà, những suy nghĩ về Lucci lại hiện về trong tâm trí.

    Nghĩ đi nghĩ lại tôi vẫn thấy dù gã có vẻ lạnh lùng nhưng sâu thẳm bên trong, tôi tin rằng gã cũng là một người tốt hơn nữa còn rất trẻ con

    Khi xong việc, tôi quyết định ra ngoài để hít thở không khí trong lành.

    Có lẽ một chút ánh nắng và gió mát sẽ giúp tôi cảm thấy khá hơn.

    Khi bước ra ngoài, ánh nắng ấm áp và tiếng chim hót vui vẻ khiến tôi cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm hơn.

    Bất ngờ, tôi thấy Lucci đang ngồi gần đó, chăm chú nhìn vào một chiếc báo.

    Gã có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó rất nghiêm túc.

    Dù đã quyết tâm mở lòng hơn với gã nhưng giờ phút này, tôi lại cảm thấy hồi hộp.

    Tôi đứng một chút ở cửa, quan sát Lucci.

    Gương mặt gã hiện lên những nét căng thẳng, đôi mày nhíu lại thể hiện sự tập trung cao độ.

    Tôi tự hỏi liệu có nên tiến tới bắt chuyện hay không.

    Một phần trong tôi muốn đến gần, nhưng phần khác lại sợ bị từ chối.

    Cuối cùng, tôi quyết định bước về phía gã.

    -"Chào ngài Lucci"

    Tôi nói, cố gắng giữ giọng mình thật bình tĩnh và tự nhiên.

    Gã không quay mặt lại mà chỉ liếc mắt nhìn tôi một cái sắc lạnh nhưng rồi lại bình thường

    -"Pha trà cho tôi."

    -"....vâng"

    Đang có ý định mà gã lại nỡ lòng nào phá vỡ nó như vậy chứ .

    Mang trong lòng sự bực mình cộng với sự mệt mỏi tôi phà trà cho gã đó rồi đem ra bàn nhưng gương mặt thể hiện rõ thái độ không vừa lòng của mình

    -"mệt sao?."

    Gã ta hỏi tôi với giọng điệu không thể nào cục súc hơn.

    -"PHẢI , thưa ngài"

    Tôi nhấn mạnh trọng tâm trong vô thức khiến gã nheo mày

    -"Nên biết bản thân ở đâu đi , nhóc con."

    Tôi càng thêm tức mà phản bác

    -"Nè!!!"

    Nhưng khi định nói thêm thì qua gương mặt lạnh lùng ấy tôi lại thấy một nụ cười có phần nhỏ bé và méo mó .

    Chuyện gì vậy?

    Gã cười sao ?

    Vì gì ?

    Tại sao?

    Vì tôi?

    Không không đâu đó chỉ là 1 nụ cười khinh thường thôi nhưng....nó đẹp thật đấy

    -"Nghỉ đi"

    -"hả?!"

    Tôi bất ngờ trước câu nói của gã mà phải hỏi lại nhưng gã có vẻ khó chịu khi bị hỏi lại như vậy nên im lặng

    -"Nhưng mà tôi sẽ không có công-"

    Chưa để tôi nói hết câu gã đã đứng dậy nhét vào túi tôi một ít tiền rồi rời đi nhưng nó diễn ra khá nhanh làm tôi vẫn load não.

    Vừa rồi là gì?

    Gã có ý gì ?

    Lòng tốt ?

    Hay chỉ là sự quan tâm nhất thời ???

    Hàng nghìn câu hỏi trong đầu tôi xuất hiện nhưng tôi nhanh chóng lắc đầu bỏ đi những suy nghĩ ngớ ngẩn ấy và về phòng bởi dù gì tôi cũng đang ốm hơn nữa còn có tiền như vậy thì chẳng phải là 1 chuyện vô cùng tốt sao

    ______________________________________________

    Tại căn phòng có phần đơn giản của mình tôi ngồi xuống trên tay còn cầm tiền do Lucci đưa mà lại đưa bản thân chìm trong những suy nghĩ không cần thiết đến mức ngẩn ngơ cả người

    -"Ê , mày gan to nhỉ nay trộm được tiền nhiều phết đấy chứ ?

    định để tao phải dùng bạo lực mới chịu đưa sao ? không có chút tự giác gì nhỉ?~"

    Một ả người hầu tên là Hirashi đến gần tôi cùng đồng bọn đằng sau lên tiếng phá tan bầu không khí tốt đẹp của tôi

    -"Ê mày bị điếc à ? không thấy đại tỷ đang nói sao?!"

    -"....."

    -"Thật vô lễ!!!"

    Một nhỏ trong số đó tát tôi vang đến nỗi ngỡ đâu tiếng CHÁT vang khắp lối làm mặt tôi đỏ lên sau cú tát đó

    -"Ấy nhẹ tay thôi ~ kẻo em nó không cảm nhận được cú tát ấy hahahaha"

    Chúng cướp lấy số tiền vừa rồi tôi nhận được rồi nâng cằm tôi lên nói

    -"Mày đẹp đấy nhưng động vào ngài Lucci và ngài Kaku của tao thì không ổn đâu nhé con ranh!

    Hay để tao xé tan cái mặt mày ra nhỉ ?

    Khôn hồn thì tránh xa ngài Lucci và ngài Kaku của tao ra biết chưa con ranh!"

    Ả Hirashi đó nắm tóc tôi rồi kéo mạnh làm tôi ngã xuống dưới nền đất , lúc đi còn không quên đá vào đầu tôi và nói mấy câu lảm nhảm nhưng tôi chỉ nghe được câu

    -"Mày mà lẻo mép với ai thì đừng mong sống sót ở đây hahahaha"

    -----------------------------------------------------------------

    Chúng rời đi , tôi chỉ biết ngồi dậy tự chải lại tóc và lấy thuốc bôi vào cái chỗ trầy xước vừa rồi.

    Chẳng có gì là lạ cả bởi đây là chuyện thường ngày đó là Hiroshi , một người phụ nữ cũng là người hầu ngang hàng với tôi nhưng được ngài Jabra cưng chiều nên ả đó luôn vênh mặt với mọi nữ hầu khác và cho rằng mình là VỢ TƯƠNG LAI của ngài Jabra khiến ai cũng ghét nhưng nếu làm trái ý hay có thái độ được cho là vô lễ với ả thì ả sẽ mè nheo với Jabra và xử đẹp nhỏ đó khiến ai cũng phải chiều ý ả .

    Tôi cũng sợ bị giết ấy chứ ?

    Tuy có mối quan hệ tốt với Kaku nhưng tôi biết trèo cao sẽ ngã đau nên đâu dám đi sai lệch mối quan hệ .

    Mọi mối quan hệ đối với tôi chỉ là người hầu với cấp trên của mình mà thôi .

    Sau bao lần bị như vậy tôi cũng biết điều và rút ra 1 kinh nghiệm rằng nên cúi đầu và im lặng .

    __________________________________________________________

    10h36p, tôi uể oải vì đói bụng và mệt mỏi .

    Chẳng biết làm gì hơn cả tôi chỉ cố gắng chìm vào giấc ngủ nhưng bất thành

    -"AAAAAAAAAAA!!!!!"

    Tôi gào lên vì sự khó chịu trong cơ thể .

    Tức chết mất nếu như từ chối lòng tốt của gã ta có phải tốt hơn không ?!

    Lúc ấy tôi sẽ tiếp tục làm việc và có đồ ăn và buổi tối ngon lành ấy vậy mà lại phải chịu khổ như vậy

    Cả căn phòng im lặng chỉ còn tiếng gió và ánh trăng sáng soi sáng qua khung cửa sổ làm căn phòng nhỏ bé đơn sơ có chút đẹp đẽ.

    Bỗng...........

    Từ cửa sổ căn phòng tôi xuất hiện 1 con bồ câu trắng .

    Của Lucci chăng?

    Nhưng tại sao nó đến?

    Bất ngờ hơn nữa nó còn mang theo 1 bịch gì đó và để lên bàn tôi

    -"Kruu...kruu"

    Nó kêu lên mấy tiếng hơn nữa còn giơ cánh lên như chào tôi hay tạm biệt gì đó rồi rời đi nhanh chóng.

    Tôi mò đến mở cái bịch kia ra thì thấy trong đó có một gói bánh vị socola rất ngon hơn nữa còn đúng vị tôi thích và còn kèm một tờ ghi chú ghi

    "Ăn đi ."

    2 chữ ngắn ngủi nhưng tôi lại cảm nhận được sự ấm áp trong ấy .

    Đêm hôm ấy , tôi vừa ăn chiếc bánh không rõ người gửi , vừa ăn vừa khóc chẳng biết vì điều gì nữa .

    Tôi nghĩ người ấy không bao giờ là Lucci không có gì mà gã lại cho tôi cả .

    Và tôi đi ngủ với đôi mắt đỏ hoe vì xúc động.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Nhưng cô ngây ngô quá.

    Trong tờ ghi chú ấy đằng sau có ghi mấy chữ khá bé

    Người gửi : Lucci

    ___________________________Hết chap_____________________

    híc tính điểm thi thì dưới tb toán r mấy ní ơiiiiiii 🙁((

    9 điểm mấy môn khác cx ko cứu nổi .

    Tui ra chap hơi lâu tại hết ai đia cho cái tên chap á 🙂 sry nhee

    (Cho tôi động lực đi các tình yeu ơiiiii)
     
    {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    Chẳng biết vui hay buồn


    Hôm nay, không khí trong nhà có chút khác thường.

    Hirashi và Jabra đã đi ra ngoài cả ngày, chỉ còn một số thành viên khác ở lại.

    Tôi không thể giấu được cảm giác nhẹ nhõm trong lòng.

    Mỗi khi cô ta và Jabra vắng mặt, mọi thứ trong toà nhà này trở nên dễ chịu hơn rất nhiều.

    Kể từ sự việc tối hôm qua, tôi đã không ngừng nghĩ về chiếc bánh socola và người gửi nó.

    Mặc dù tôi không biết rõ người ấy là ai, nhưng có một điều tôi chắc chắn – nó khiến tôi cảm thấy ấm áp hơn rất nhiều bởi ai lại muốn giúp đỡ 1 ả hầu nghèo nàn như tôi chứ.

    Hôm nay, tôi quyết định không để mình bị cuốn vào những suy nghĩ lo lắng nữa mà thay vào đó, cố gắng tận hưởng ngày hôm nay khi không còn ai khiến tôi căng thẳng...nhưng có lẽ không chìm vào những suy nghĩ ấy tôi không còn là tôi nữa mất, tôi vốn là 1 người mắc overthinking may là chỉ bị nhẹ .

    Khi tôi đi ra ngoài, bầu trời hôm nay trong xanh và nắng ấm, một cảm giác bình yên lạ lùng bao trùm khắp không gian.

    Những cánh hoa nở rộ trong vườn như đang chào đón tôi, và tiếng chim hót líu lo khiến tôi cảm thấy mọi thứ xung quanh trở nên nhẹ nhàng, thư thái.

    -"Yu, cô ra đây làm gì vậy?"

    Một giọng nói quen thuộc vang lên ngay sau tôi

    Tôi quay lại, là Kaku, người luôn có mặt mỗi khi tôi cần một chút an ủi.

    Có lẽ Kaku là người trò chuyện với tôi nhiều nhất.

    Cậu ấy đang ngồi trên ghế trong vườn, tay cầm cuốn sách.

    Cậu ấy nhìn tôi một cách vui vẻ, như thể sự bình yên của ngày hôm nay cũng đã lan tỏa đến tâm trạng của cậu ấy.

    -"Không có gì đặc biệt.

    Chỉ là tôi... muốn ra ngoài một chút thôi."

    Tôi trả lời, mỉm cười với cậu ấy.

    Kaku gật đầu, rồi nhìn xung quanh khu vườn, dường như đang tận hưởng không gian yên tĩnh này.

    Cậu ấy cất cuốn sách sang một bên và nói:

    -"Tôi biết hôm nay cậu sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi không có nhiều người ở đây.

    Họ luôn làm không khí trở căng thẳng nhỉ.

    Cậu cứ thư giãn đi, không cần phải lo lắng gì đâu hôm nay chỉ có tôi Kalifa và Lucci ở đây thôi."

    Tôi cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn khi nghe những lời động viên đó.

    Đúng là vậy, mấy người kia hay ngay kể là những tên lính luôn khiến tôi cảm thấy căng thẳng và bất an, vì mấy lên lính luôn nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt hơn nữa vẻ mặt của họ luôn nghiêm túc cả và tôi thì không thích điều ấy.

    Nhưng hôm nay, tôi có thể thở phào và tận hưởng không gian xung quanh mà không lo lắng gì cả.

    Trong lúc Kaku và tôi trò chuyện, một vài người hầu khác cũng xuất hiện, họ dường như cũng vui vẻ hơn khi không có sự giám sát của Hirashi hay mấy người khác.

    Một vài người đã bắt đầu trò chuyện với nhau, và tôi nhận thấy bầu không khí trong nhà trở nên nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

    Trong một khoảnh khắc hiếm hoi, tôi cảm thấy như mình là một phần của cái gọi là "gia đình" này, không phải chỉ là một nữ hầu thấp kém.

    Mọi người ở đây, dù có thân phận thấp hơn, nhưng trong những giây phút này, tôi cảm nhận được sự đoàn kết, sự chăm sóc nhẹ nhàng mà chúng tôi dành cho nhau.

    Ngày hôm ấy trôi qua trong niềm vui nho nhỏ.

    Tôi giúp mọi người chuẩn bị bữa ăn, và thay vì chỉ làm theo những mệnh lệnh, tôi thấy mọi việc trở nên thoải mái hơn rất nhiều.

    Một bữa ăn đơn giản nhưng ấm áp, không có ai chê trách hay yêu cầu gì quá đáng.

    Khi chiều đến, mọi người bắt đầu làm việc của bản thân, họ trò chuyện vui vẻ.

    Kaku lấy ra một bộ bài và rủ tôi chơi cùng.

    Ban đầu, tôi hơi ngại, nhưng rồi, sau khi nhìn thấy những người khác cười đùa vui vẻ không có ý kiến hay nói gì thì tôi mới dám chơi Kaku.

    Có thể đó không phải là những trò chơi xa hoa hay những bữa tiệc sang trọng, nhưng những giây phút ấy lại mang đến cho tôi cảm giác vui vẻ thật sự.

    Hai người cười đùa, trò chuyện, không có căng thẳng, không có sự phân biệt.

    Mọi thứ như trở nên nhẹ nhàng hơn, và tôi cũng cảm thấy mình được yêu thương, được quan tâm.

    Khi đêm xuống, tôi dọn dẹp bữa tối.

    Lúc này, mọi người đang làm công việc của mình.

    Được ở bên những người khác, làm những công việc đơn giản mà vui vẻ, tôi cảm nhận được một sự bình yên trong tâm hồn mình.

    -"Cảm ơn, Kaku."

    Tôi nói khi chúng tôi kết thúc công việc dọn dẹp.

    -"Cảm ơn gì chứ?

    Nhóc cũng giúp tôi rất nhiều rồi."

    Kaku đáp lại, rồi cười nhẹ.

    -"Làm gì có chứ haha"

    Lời nói của Kaku làm tôi cảm thấy ấm áp.

    Trong một thế giới đầy khó khăn và thử thách, tôi biết rằng mình vẫn còn những người bạn đáng tin cậy, những người không đánh giá tôi chỉ vì tôi là một nữ hầu.

    Và điều đó khiến tôi cảm thấy có thêm sức mạnh để tiếp tục.

    Tôi bước đi trên hành lang thì gặp Lucci với vẻ mặt nghiêm túc nhưng có chút kì lạ...có lẽ là sự lười biếng pha với sự thoải mái

    -"A- chào ngài Lucci"

    Tôi cúi đầu chào một cách lịch sự nhất có thể để không gây ra bất kì sự khó chịu nào trong lòng gã

    -"Ừ"

    Một câu trả lời lãng xẹt khiến tôi cứng người liền .

    Ít nhất cũng nên chào lại tôi một cái chứ?!!!

    Tôi đứng đó, cảm giác như bị đóng băng trong giây phút đó, vẫn đang khẽ cúi, hơi thấp người một chút để thể hiện sự tôn trọng.

    Nhưng câu trả lời của Lucci lại khiến tôi cảm thấy như bị bỏ rơi.

    Một từ "Ừ" – ngắn gọn đến mức chẳng khác gì một làn gió thoảng qua, không chút quan tâm.

    Trong đầu tôi, hàng loạt suy nghĩ bắt đầu xâm chiếm.

    Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?

    Chẳng phải tôi luôn cố gắng làm đúng bổn phận của mình hay sao?

    Tôi biết Lucci không phải người dễ gần, nhưng ít nhất một chút lễ phép cũng đâu có gì sai?

    Cảm giác bất mãn bỗng nhiên trỗi dậy trong tôi, nhưng tôi cố gắng kiềm chế, không muốn để sự tức giận bộc phát.

    Cảm giác ấy rất khó tả, vừa muốn phản ứng lại nhưng lại biết rằng làm vậy sẽ chỉ khiến mọi thứ càng thêm căng thẳng.

    Tôi định tiếp tục đi, nhưng chân tôi như bị kẹt lại bởi thái độ của gã.

    Còn Lucci, gã chỉ đứng im đó, nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng nhưng cũng không thiếu phần buồn cười

    Tôi hít một hơi thật sâu rồi cố gắng giữ bình tĩnh.

    -"Ngài Lucci... hôm nay ngài có vẻ... khác."

    Tôi nói, dù trong lòng vẫn còn một chút khó chịu nhưng tôi cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể.

    Lucci vẫn không thay đổi, đôi mắt sắc bén như một lưỡi dao, lạnh lùng nhìn tôi một lúc, trước khi đôi môi mỏng của gã khẽ nhếch lên.

    Một nụ cười, không phải kiểu cười vui vẻ hay thân thiện, mà là một nụ cười hơi khinh bỉ, pha chút bí ẩn.

    -"Khác sao?"

    Gã lặp lại, rồi khoanh tay đứng tựa vào tường.

    -"Không phải chỉ là 1 ngày bình thường như bao ngày khác sao?."

    Câu trả lời của gã khiến tôi càng thêm bối rối.

    Tôi không biết mình đang trò chuyện với một người hay một bức tường không cảm xúc nữa.

    Có lẽ cái cách gã nhìn tôi khiến tôi càng trở nên không tự nhiên hơn.

    Nhưng tôi vẫn phải nói gì đó, dù chỉ để kéo dài cuộc trò chuyện này.

    -"Tôi... chỉ thấy ngài ít nói và ít đi lại hơn bình thường."

    Tôi thử mở lời, mong rằng ít ra gã sẽ phản ứng một cách dễ chịu hơn.

    Lucci không đáp ngay, mà chỉ chăm chú nhìn tôi một cách kỳ lạ, như thể đang đánh giá tôi từ đầu đến chân.

    Cảm giác bị soi mói này khiến tôi hơi chột dạ và khó chịu.

    Nhưng rồi, một lúc sau, gã mới lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn mang theo sự xa cách.

    -"Vì tôi không có gì để nói với cô.

    Thật khó để tìm ra chủ đề thú vị khi chỉ có những người như cô để trò chuyện."

    Lời nói của gã lạnh lùng nhưng không hẳn là thiếu thẳng thắn.

    Cảm giác bị tổn thương lướt qua tôi trong tích tắc, nhưng rồi tôi lại nhủ mình phải mạnh mẽ hơn.

    Dù sao đi nữa, tôi cũng chỉ là một nữ hầu, có lý do gì để cảm thấy bị xúc phạm quá mức?

    Tôi quay mặt đi, giữ cho giọng mình không bị nghẹn vì sự mất bình tĩnh và tổn thương.

    -"Tôi chỉ là một nữ hầu ngài không cần phải nói chuyện với tôi nếu không muốn.

    Tôi sẽ không làm phiền ngài nữa."

    Vừa nói xong, tôi cố gắng bước đi nhanh chóng, không dám nhìn lại.

    Những lời của Lucci như một cú tát vào lòng tự trọng của tôi.

    Dù chỉ là 1 nữ hầu nhưng tôi cũng có tự trọng của bản thân.

    Nhưng càng nghĩ lại, tôi lại cảm thấy trong lòng có chút gì đó không đúng.

    Tại sao tôi phải buồn vì những lời nói đó?

    Với mỗi bước đi, tôi cảm thấy dường như mình đang rời xa khỏi cái sự lạnh lùng và kiêu ngạo của gã.

    Nhưng dù có thế nào, một phần trong tôi vẫn không thể phủ nhận rằng, sâu thẳm trong lòng, tôi không thể ngừng nghĩ về gã.

    Một sự tổn thương không hề nhỏ in vào sâu trong tôi

    Vì sao gã lại đối xử với tôi như vậy?

    Có phải là vì tôi chỉ là một nữ hầu, một người vô danh trong mắt gã?

    Hay là vì gã thật sự không quan tâm đến tôi chút nào?

    Nhưng cho dù có thế nào, tôi cũng không thể tiếp tục suy nghĩ về Lucci mãi được.

    Bước đi, bước đi thật nhanh, tôi cố gắng để quên đi cái ánh mắt lạnh lẽo ấy, và tự nhắc nhở bản thân rằng mình phải tiếp tục tập trung vào những việc khác và tiếp tục làm việc chứ không cứ buồn bực vì những chuyện không đáng và không liên quan , nó chỉ là 1 cuộc giao tiếp BÌNH THƯỜNG mà thôi.

    Ngày hôm nay sẽ không thể bị định hình bởi một lời nói lạnh nhạt của Lucci....nhưng càng không muốn suy nghĩ đến nó nó càng đến.

    ____________________________________________________________

    Nhìn trần nhà , hình ảnh cậu bé kì lạ bỗng nhiên xuất hiện và theo đó là 1 giọng nói

    Đừng bỏ cuộc

    Cố lên

    Đừng buồn

    Nó không như vậy

    Không phải như vậy...!!!

    Đầu tôi nhói lên và ù một lúc sau những lời nói ấy.

    Tôi tự hỏi đó là ai ?

    Tại sao lại nói như vậy ?

    Nó có ý gì ?

    Nhưng một điều mơ hồ nữa lại xuất hiện hình dáng cậu bé và con chim bồ câu trắng ấy giống hệt Lucci .

    Cảm giác quen thuộc luôn xuất hiện khi tôi tiếp xúc với Lucci nhưng tôi hầu như lại cất nó đi ở một nơi nào đó trong lòng .

    Tôi không dám khẳng định điều ấy , nó rất mơ hồ , nếu như tôi nói điều này với ai chắc chắn sẽ bị khinh miệt hay thậm chí là bị đánh vì dám nhận Lucci-một người có chức vụ cao ngất ngưởng tại đây là người quen của mình .

    Nực cười bởi ai mà tin 1 người cao quý lại là bạn thân của 1 con nhỏ quê mùa nghèo nàn như tôi chứ.

    Nhắm mắt cố quên đi nó để nghĩ đến chuyện khác nhưng nào thể và cứ thế cả tối ấy tôi ngồi bên cửa sổ cùng hàng nghìn suy nghĩ mông lung cứ thế viết ra hàng trang sổ nhật kí

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Liệu Lucci nghĩ gì về tôi?

    ______________________________________________

    Thông báo!!!! rằng dạo này tôi cầm máy tính nhiều , hôm trc mom vừa hỏi 🙂 chỉ sợ mom tịch thu máy là hetcuu

    Tôi sẽ cố gắng nhé các bn :") nếu tôi mà bị thu thì chắc tuần hoặc phải đến 2 tuần mới ra đc 1 chap :"

    Cùng cầu nguyện với tg nhé các tềnh yêu 😀

    Ủng hộ tui nhoa (tên chap cho các bn nghĩ đó chứ tui chẳng bt đặt là gì nên đánh số tạm v)

    Chap nì hơn 2000 chữ đó nha !

    YEUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUU
     
    {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    Chiếc hộp gỗ


    Enies Lobby—hòn đảo tư pháp sừng sững giữa biển, nơi ánh sáng không bao giờ tắt.

    Tại dãy phòng dành riêng cho CP9, một cô gái nhỏ bé lặng lẽ đi qua dãy hành lang, mang theo một khay trà nóng.

    Cô là một nữ hầu, chẳng ai để ý, chẳng ai quan tâm.

    Quá quen với công việc hầu hạ nhạt nhẽo và đầy rẫy 'nguy hiểm' này nên tôi cũng chẳng quan tâm mấy đến việc mình phải hầu hạ mấy tên sĩ quan biến thái và kinh tởm đến mức nào.

    Tôi cũng không đến nỗi tệ .

    Nhan sắc cũng nhất nhì , nhìn tổng thể cũng gọi là đẹp.

    Một cô gái tuổi đôi mươi xinh đẹp chưa có một mối tình vắt vai , ngây thơ , ngốc như vậy ai lại không mê chứ .

    Có lẽ vì vậy mà tôi thường được đưa đến để phục vụ cho mấy cái tên đó .

    Không sao lương tôi sau mấy vụ đấy cũng nhiều phết dù chỉ là bừng trà rót trà thôi hahaha

    _________________________________________________________________

    Hôm nay , vì rổn lành quá nên tôi đã lôi hết mấy cái hộp dưới gầm giường ra để sắp xếp.

    Nó cũng cũ lắm rồi , nó ở đây từ khi tôi được đưa vào Enies lobby để làm việc nhưng lâu lắm rồi tôi mới lôi ra để sắp xếp.

    Từng thứ 1 được lấy ra.

    Từ những quyển truyện cũ , cuốn nhật kí hồi tôi 6 tuổi hay gì đó , những món đồ chơi,.....Nhưng có một hộp gỗ khiến tôi để ý .

    Nó rất cứng , tôi dùng cả búa đập còn không vỡ.

    Lắc lắc mấy cái thì nghe thấy được mấy tiếng lạch cạch có lẽ không chỉ 1 mà có rất nhiều món đồ khác

    Tôi bỏ qua tất cả mấy cái món đồ kia mà chạy ra khỏi phòng tìm Kaku hoặc mấy người khác cũng được , có lẽ họ có thể giúp tôi phần nào .

    Chạy mỏi chân một lúc từ tầng 3 đến tận tầng 6 xong lại chạy ngược xuống tầng 4 thì mới gặp Kaku và mọi người trong phòng khách .

    Chưa bao giờ tôi thấy bọn họ ngồi lại với nhau như vậy.

    -" Chuyện gì vậy Yumika ?

    Bị người ta đuổi sao ?"

    Kaku nhìn bộ dạng của tôi cười cười hỏi .

    Tôi thì thở lấy thở để rồi mới từng bước tiến lại ngồi lên ghế và nói

    -"Giúp em mở hộp này được chứ?...hộc"

    Tôi hổn hển đưa Kaku cái hộp đó và mọi người đều chú ý vào chiếc hộp gỗ ấy kể cả Lucci

    -"Nó đựng gì vậy Yumika?"

    -"Em không biết nữa"

    Kalifa nhìn tôi hỏi nhưng đến tôi còn không biết kia mà.

    Jabra giật lấy cái hộp đó và lắc lên

    Lạch cạch...lạch cạch

    -"????"

    -"Có vẻ có nhiều hơn 1 thứ"

    Jabra tên đần đó phán như thật

    -"AI CŨNG BIẾT !"

    Kaku nhìn Jabra rồi nói

    -"Mở nó đi Jabra"

    -"À...ờ"

    -"Chắc chắn là 1 món đồ quý giá của dòng tộc yoyoi!!"

    -"Thư tình hồi nhỏ sao chapapa?"

    -"..Suỵt...."

    -"....."

    Cả đám nhìn Jabra đang mở nó nhưng.....Jabra không mở được

    -"TRỜI ƠI !

    YẾU XÌU HÀ !"

    Tôi nhìn Jabra cáu

    -"Chapapa!

    Jabra yếu xìu không mở nổi một chiếc hộp gỗ !"

    -"Ê!

    Nói gì đó hả Fukuro?!!"

    Jabra ném nó nhưng nó lại rơi vào tay Lucci.

    Thôi xong tôi nghĩ gã sẽ ném đi hoặc phá huỷ nó rồi phủi tay huhu tôi cũng có nhiều thứ quan trọng lắm nhỡ là đồ kỉ vật hoặc có giá trị chắc tôi khóc mất.

    Nhưng đời nào như mơ Lucci lại cầm lấy nó

    -"...?"

    Cả đám bỗng nhìn chằm chằm vào cái hộp trong tay Lucci .

    Nó được mở một cách hoàn hảo không một vết nứt !

    -"Đó thấy chưa!

    Ta mở được rồi còn gì ?!"

    Jabra cười nhìn Fukuro

    -"Chẳng phải Lucci mới là người mở sao?"

    Tôi và Kaku đồng thanh khiến Jabra cứng họng.

    Lucci thì vẫn vẻ mặt lạnh lùng đặt cái hộp được mở sẵn lên bàn làm cho cả đám ngồi lại nhìn tôi chầm chậm mở nó

    -"??????!!!!!!"

    Có đến 1...2...3...4 cái băng ghi hình (tg không biết miêu tả nó như thế nào nữa mn cứ nhìn cái ảnh ở trên nhé:") )

    4 băng ghi hình, 1 con búp bê ,1 vòng hoa đã khô héo và nhiều bức ảnh bị đốt cháy 1 phần 2

    -"Ểh nó là gì nhỉ ?

    Lâu lắm rồi em chẳng nhớ"

    Tôi nhìn chúng rồi thắc mắc rồi để ý 1 bức ảnh bị cháy hết chỉ còn mỗi hình ảnh 1 cô bé đang khóc và đó là cô .

    Nhìn bức ảnh một lúc tôi nhận ra đó là cô trong những giấc mơ kì lạ kia nhưng tại sao nó lại ở đây chứ ?

    Một cơn đau đầu ập đến như thể nó là 1 mảnh ghép kí ức đã được tìm thấy trong hàng ngàn kí ức đã mất của tôi vậy

    -"Sao vậy Yumika ?"

    Kaku nhìn tôi ôm đầu hỏi

    -"Có chút đau đầu.....Đám cháy....đứa bé...thành phố...."

    Cô bất giác thốt lên những câu nói

    -"??? gì thế , không hiểu gì hết Yumika"

    Tôi bỏ qua lời nói ấy tiếp tục xem những bức ảnh kia , quả thật có 1 bức ảnh xuất hiện 1 cậu bé nhỏ đội mũ đen nhưng ảnh lại bị cháy mất phần mặt của cậu bé ấy .

    Tôi cầm lên

    -"?

    Có gì sao Yumika?"

    Họ lại hỏi nhưng đầu óc tôi luôn đau nhức 1 cách khó hiểu

    -"Cuộn băng đó....mấy người có cách nào xem được nó không?

    Em nghĩ những gì em cần nằm trong ấy...một cậu bé cũng được đưa đi để rèn luyện trở thành cipher pol nhiều năm về trước.."

    Vứt hết cả liêm sỉ rồi Yumika ơi .

    Từng rất ngại nhờ vả họ kia mà ?

    Ấy vậy mà giờ lại nhờ họ trong khi đó là chuyện của mình chứ .

    Lucci-người im lặng suốt nãy giờ bỗng đứng dậy mở 1 chiếc tủ lấy ra một con ốc sên gì đó

    -"Đặt cuộn băng đó vào đây."

    Lời nói lạnh như băng nhưng lại khiến tôi phải nói lời cảm ơn .

    Tôi đưa cuộn băng vào vỏ con ốc sên và nó bắt đầu hoạt động

    Zè......zè....zè

    Âm thanh vang lên khiến tôi lo sợ đôi chút , nếu như nó không hoạt động thì mong ước tìm lại được kí ức của tôi sẽ biến mất

    Và rồi kì tích xuất hiện

    Hình ảnh 2 đứa nhỏ bị che mặt hiện lên , rất đáng yêu và tinh nghịch .

    Nè Yumika !

    Tớ không muốn lộ tên !

    Được thôi L...zẹt...zẹt Nè ! cậu đang nói đó !

    Xin lỗiiii

    ......

    Đan đẹp vậy Yumika !

    Haha tớ hơi bị khéo đó nha !

    Chỉ tớ đi !

    Được thôiii

    ...

    AAAA Yumika chơi xấu ! tớ không biết đâu !!! cậu đan khó quá ! tớ không học!

    Cạch....cạch

    Đoạn phim thứ nhất kết thúc

    -"?

    Ai vậy"

    -"Cô bé đó là em còn người kia thì em không biết...em mất kí ức từ lúc lên 8 rồi"

    Tôi vừa nói vừa đặt cuộn băng thứ 2 vào

    Yumika....Sao cậu lại chơi với tên đó ! cậu ghét tớ sao ? không phải chỉ mình tớ là đủ rồi sao ?

    Thôi đi L..zẹt...zẹt Tớ chơi với cậu ấy thì sao đâu chứ ? cậu không muốn có thêm bạn mới sao ?

    KHÔNG!

    ểhhhh!

    ...

    Không biết Yumika!

    Tớ không cho cậu chơi với người khác !!!!

    Sau này cũng vậy !

    Tớ còn phải cưới chồng chứ !

    Tớ không cần biết !

    Sau này lớn....tớ sẽ là CHỒNG CỦA CẬU!!!!

    TỚ SẼ NUÔI CẬU!

    ÁAAAAAA THÔI ĐI LU...zẹt...zẹt

    Cạch

    -"Thằng nhỏ kia chiếm hữu thật"

    -"Chiếm hữu là gì ạ?"

    "....."

    ________________hết chap_________________

    Bai tg đi học đây :") hahaha ủng hộ tui nhe
     
    {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    THÔNG BÁO


    Sry các bn nhưng tg đang rất sì trét trong vc nghĩ cốt truyện tiếp theo vậy nên hãy giúp tg chọn cốt truyện đi chap sau đc ko :>

    1, Mn đang xem đến cái t3 thì đc spandam gọi vào phòng nch j đó , khi cô quay lại thì 2 cái còn lại vỡ vụn (lucci làm vì ko muốn mấy ng kia bt rằng ảnh là bn của nhỏ Yu nhé) cô bt chuyện nhx ko dám làm j chỉ bt cất chúng và tìm cách sửa ( trong lòng thù lucci ) .

    Sau đó cô đc đi cùng họ đến Water 7

    2, Họ xem hết và có thấy nhắc đến 1 ng tại water 7 nên cô quyết định đi đến đó tìm ng kia còn cp9 thì đc điều động đến đó làm vc , cả hai gặp nhau

    3, Xoá đi viết cốt truyện khác cho ló hay

    4, Khác (các bn nghĩ ra)

    🙂))

    Vậy nhé :" tg đợi chờ từ các bn

    MAIKEOCACTINHYEUUUUUUUU
     
    {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    Im lặng và căm ghét????


    Khi mọi người đang định xem tiếp cuộn băng thứ thì âm thanh rè rè phát ra từ con ốc sên trên tường cách đó không xa .Một giọng nói vang lên

    -"Lucci, Kaku, Jabra! và mấy người còn lại mau đến phòng số xxx!"

    Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía con ốc sên đó.

    Lucci không nói gì, chỉ đứng dậy và bước ra ngoài.

    Kaku và Jabra nhanh chóng đi theo và cả mấy người kia nữa.

    Trước khi đi, Kaku còn quay sang tôi, khẽ dặn:

    -"Nhớ cất mấy thứ này đi, đừng để ai thấy."

    Tôi gật đầu, thu dọn đống băng ghi hình và những bức ảnh rách.

    Tôi nhìn theo bóng lưng của họ khuất dần ngoài hành lang, rồi thở dài.

    Không hiểu sao, một cơn bất an dâng lên trong lòng tôi

    Tôi ngồi lại một mình trong căn phòng im lặng.

    Đôi tay tôi khẽ run run khi đặt cuộn băng thứ ba xuống bàn.

    Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại hồi hộp như vậy.

    Những hình ảnh trong cuộn băng trước đó vẫn còn ám ảnh tâm trí tôi: một cậu bé bướng bỉnh, chiếm hữu, luôn muốn giữ cô bên mình.

    Giọng nói ấy... quen thuộc đến kỳ lạ.

    Sau một hồi lưỡng lự, tôi quyết định đặt cuộn băng thứ ba vào máy phát.

    Nhưng ngay lúc đó, một tiếng động lạ vang lên phía sau tôi.

    Không kịp quay đầu lại, một bàn tay lạnh lẽo đã vươn tới trước mặt tôi.

    Rắc!

    Một âm thanh chói tai vang lên, khiến tôi chết lặng.

    Trước mặt tôi , hai cuộn băng ghi hình cuối cùng... vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

    Tôi không kịp phản ứng.

    Chỉ biết trơ mắt nhìn những mảnh vụn của quá khứ rơi lả tả trên bàn.

    Tôi lặng lẽ nắm chặt bàn tay, cơn giận dữ dâng lên trong lòng.

    Không cần quay lại, cô cũng biết ai là kẻ đã làm điều này.

    Lucci.

    Gã đứng đó, bình thản như thể chuyện này chẳng có gì quan trọng.

    Đôi mắt sắc lạnh nhìn tôi một thoáng rồi rời đi, không hề nói một lời giải thích.

    "Tại sao...?"

    Giọng tôi run lên, nhưng lại không đủ lớn để thành một lời buộc tội.

    Gã không đáp, chỉ nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu trước khi quay lưng bước đi.

    Cánh cửa phòng đóng sập lại sau lưng gã.

    Tôi siết chặt nắm tay, móng tay đâm vào da thịt đến mức đau nhói.

    Tôi biết mình không thể làm gì được.

    Tôi chỉ là một nữ hầu thấp hèn.

    Mà một kẻ thấp kém chẳng có quyền lên tiếng trước những con người này.

    Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên cái cảnh ấy.

    Những câu hỏi lại bủa vây lấy tôi và một câu hỏi làm tôi suy nghĩ nhiều nhất

    Tại sao gã ta lại làm vậy?

    __________________Nhiều ngày sau________________

    Dòng suy nghĩ khiến tôi càng thêm ghét gã ta và nảy sinh những hành động và việc làm mà chính tôi cũng không muốn.

    Từ sau ngày hôm đó, tôi cảm giác bản thân không còn giống như trước kia nữa....

    Mỗi lần đối mặt với Lucci, tôi không thể ngăn bản thân cảm thấy căm ghét.

    Tôi ghét cái cách gã làm như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Tôi ghét cái cách gã nhìn tôi bằng đôi mắt vô cảm đó, như thể tôi chẳng là gì ngoài một kẻ vô hình.

    Tôi bắt đầu trốn tránh gã.

    Khi thấy gã đi tới, tôi lập tức quay lưng bước đi hướng khác.

    Khi vô tình đụng mặt, tôi giả vờ không nhìn thấy gã.

    Nhưng tôi biết, gã nhận ra sự thay đổi của tôi.

    Những thành viên khác trong CP9 đều nhận thấy thái độ khác lạ của tôi với Lucci.

    Kaku đôi khi nhìn tôi đầy thắc mắc, còn Jabra thì chỉ cười nhạo như thể đã đoán được chuyện gì đó.

    -"Yu!, em bị gì vậy?"

    Một lần, Kaku chặn tôi lại khi tôi cố lách qua hành lang để tránh Lucci.

    -"Chẳng có gì cả, Kaku"

    Tôi đáp cụt lủn, nhưng đôi mắt vô thức nhìn về phía Lucci đang đứng gần đó.

    Gã không nói gì, chỉ đứng đó nhìn tôi bằng ánh mắt sâu không thấy đáy.

    Tôi cắn môi, quay đi thật nhanh.

    .

    Hằng đêm tôi vẫn thức cố tìm cách sửa chữa 2 chiếc băng ghi hình còn lại nhưng bất thành.

    Hai cuộn bặng đó bây giờ chẳng khác nào sắt vụn không hơn không kém.....

    .

    Mỗi lần chạm mặt, tôi đều né tránh.

    Nếu không thể tránh, tôi cũng chỉ im lặng, không nói một lời nào, không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì.

    Những câu chào hỏi thông thường tôi vẫn dành cho Kaku, Kalifa hay thậm chí là Jabra, nhưng khi đến lượt Lucci, tôi chỉ lướt qua như thể gã không tồn tại.

    Tôi biết gã nhận ra sự thay đổi này.

    Những ánh mắt sắc bén, đầy dò xét của gã vẫn luôn dõi theo tôi mỗi khi tôi quay lưng bước đi.

    Nhưng tôi mặc kệ!.

    Tôi không còn muốn bận tâm đến gã nữa.

    Là một nữ hầu.

    Công việc của tôi không thay đổi.

    Vẫn là dọn dẹp, bưng trà rót nước, đi qua đi lại giữa những con người quyền lực của CP9 như một cái bóng.

    Nhưng với riêng Lucci, tôi tuyệt đối không đến gần gã.

    Nếu phải hầu rượu, tôi sẽ để một người khác làm.

    Nếu phải dọn phòng, tôi sẽ đổi ca.

    Nếu gã bước vào phòng khi tôi đang có mặt, tôi sẽ ngay lập tức rời đi.

    Tôi muốn gã biết rằng, tôi ghét gã.

    Tôi muốn gã cảm nhận được sự chán ghét đó rõ ràng nhất có thể.

    Nhưng điều khiến tôi khó chịu là, Lucci không phản ứng như tôi mong đợi.

    Gã không nói gì.

    Không gọi tôi lại, không chất vấn, không bắt tôi phải giải thích.

    Gã vẫn quan sát tôi, nhưng không một lần lên tiếng.

    Sự im lặng của gã khiến tôi thấy khó chịu hơn bất cứ điều gì khác.

    Tôi thà rằng gã nổi giận, chất vấn tôi vì sao thay đổi.

    Tôi thà rằng gã dùng giọng điệu đáng sợ đó để hỏi tôi đang nghĩ gì.

    Nhưng không.

    Gã cứ thế mà im lặng, như thể đang chờ đợi điều gì đó.

    Một ngày nọ, khi tôi đang sắp xếp tài liệu trong thư phòng, một cánh tay vươn qua vai tôi, đặt một tập hồ sơ xuống bàn.

    Tôi cứng người lại ngay khi nhận ra ai là người đứng sau lưng mình.

    Cảm giác lạnh lẽo quen thuộc ấy—Lucci.

    Tôi lùi lại ngay lập tức, giữ khoảng cách với gã.

    Ánh mắt gã vẫn như cũ, trầm lặng nhưng đầy áp lực.

    Tôi nghiến răng, quay người bước đi.

    -"Yumika."

    Gã gọi tên tôi.

    Tôi dừng lại một chút, nhưng không quay lại.

    -"Vì chuyện 'đó' ?"

    Tôi siết chặt tay.

    Ghét?

    Đó chưa phải là từ chính xác nhất.

    Tôi không biết phải diễn tả cảm xúc này như thế nào.

    Là thất vọng, là tức giận, hay là cảm giác bị phản bội?

    Tôi cũng không rõ.

    Tôi chỉ biết rằng, kể từ khoảnh khắc gã đập nát hai cuộn băng kia, tôi không thể nhìn gã như trước được nữa.

    -"Tôi chỉ là một nữ hầu.Tôi không có quyền ghét hay thích ai cả."

    Tôi nói khẽ, rồi bước đi, để lại gã đứng đó, lặng im.

    Tôi không thấy được nét mặt của gã lúc đó.

    Nhưng tôi biết—gã không vui..

    Nhưng....liệu gã có cảm thấy ân hận không?

    À- sát thủ thì làm gì có thứ đó.

    Vậy liệu gã có thể có phản ứng gì chứ?

    Tức giận?

    Ghét lại?

    Tìm cách an ủi tôi ?

    Không chí ít cũng nên cho tôi lời giải thích về cái hành động ấy.

    Lucci.....

    ___________________Hết chap______________

    Trên cả mong đợi! tg 4 điểm toánnnnn! 🙂 cộng với điểm thành phần hay cái j đó là trên 5đ rồiiiii

    Vì nay quá zui tác giả sẽ cố ra 2 chap luôn! ( Không thì mai bù nhé😀 )

    MAI KEO CAC TINH YEU UNG HO TOI DIIIII
     
    {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    Water 7


    Tôi không biết Spandam đang suy tính điều gì khi giao cho tôi nhiệm vụ này nữa.

    -"Ngươi sẽ theo dõi bọn chúng, không để lộ thân phận.

    Ta cần một đôi mắt khác ngoài kia."

    -"Nhưng tôi chỉ là một nữ hầu-"

    -"Còn ta là chỉ huy đó!"

    -"...."

    _____________________________________________________

    Lời hắn vang lên trong đầu tôi khi tôi đứng trước cánh cửa căn phòng trọ cũ kỹ.

    Cả CP9 đều đã rời khỏi Enies Lobby để nhận nhiệm vụ mới.

    Đáng lẽ tôi không nên đi theo bởi vì tôi vẫn chỉ là một nữ hầu vô danh ở căn cứ.

    Nhưng không—Spandam đã cử tôi theo dõi họ bởi vì lệnh của sếp nên tôi cũng chẳng thể cãi.

    Không ai biết chuyện này, kể cả Kaku hay Kalifa.

    Mọi chuyện diễn ra trôi chảy.

    Tôi lặng lẽ theo chân họ đến thành phố, thuê một căn phòng nhỏ trong một khu trọ gần công ty tên Galley-la.

    Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói... cho đến khi tôi nhận ra sự trớ trêu của số phận.

    Căn phòng tôi thuê nằm ngay cạnh phòng của Lucci.

    Đúng là ghét của nào trời trao của đó....

    Khoảnh khắc tôi nhìn thấy tên gã trên bảng danh sách thuê phòng, tôi gần như chết lặng.

    Tôi muốn đổi phòng ngay lập tức, nhưng tất cả đều đã kín chỗ.

    Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận thực tế cay đắng này.

    Tôi cố gắng giữ khoảng cách, như cách tôi đã làm suốt mấy ngày qua.

    Nhưng số phận không để tôi yên.

    Tối hôm đó, khi tôi vừa trở về sau khi mua đồ tiếp tế, tôi chạm mặt gã ngay tại hành lang chật hẹp.

    Tôi đã định lướt qua như bao lần khác, nhưng lần này, gã không để tôi đi dễ dàng.

    -"Đứng lại."

    Giọng nói trầm khàn vang lên phía sau lưng, buộc tôi phải khựng lại.

    Tôi hít sâu một hơi, rồi chậm rãi quay đầu lại.

    Ánh đèn mờ nhạt chiếu lên gương mặt gã, làm nổi bật đôi mắt tối tăm không chút cảm xúc.

    "Tại sao cô lại ở đây?"

    Tôi biết gã đang nghi ngờ.

    Một nữ hầu vô danh của Enies Lobby, tại sao lại xuất hiện ở một nơi như thế này, ngay bên cạnh nơi gã ở?

    -"Chuyện của tôi không liên quan đến anh."

    Tôi lạnh lùng đáp, cố gắng che giấu sự bất an trong lòng.

    Lucci im lặng trong vài giây, ánh mắt sắc bén quét qua tôi.

    Tôi biết gã đang phân tích, đang suy đoán, nhưng tôi tuyệt đối không thể để lộ bất cứ điều gì.

    -"Tránh xa tôi ra."

    Tôi nói, rồi quay lưng bước nhanh về phòng mình.

    Nhưng khi tôi vừa đặt tay lên nắm cửa, giọng nói của gã lại vang lên, lạnh lẽo như một lưỡi dao sắc bén:

    -"Ngươi không có quyền ra lệnh cho ta, một nữ hầu thì nên biết thân phận của mình ở đâu đi."

    Tôi cắn môi, bàn tay siết chặt lại.

    Tôi đã nghĩ rằng, nếu phớt lờ gã đủ lâu, nếu giữ khoảng cách đủ xa, thì gã cũng sẽ làm như vậy với tôi.

    Nhưng giờ đây, đứng trước cánh cửa phòng mình, tôi nhận ra một sự thật cay đắng.

    Lucci không dễ dàng bỏ qua bất cứ điều gì khiến gã nghi ngờ.

    Và có lẽ... gã sẽ không để tôi yên.

    .

    Vài ngày tiếp theo , tôi thường xuyên đi mua đồ cho căn phòng của mình , hơn thế tôi còn tìm được 1 con mèo đen khá to rất đáng yêu với đôi mắt to tròn sắc bén nhưng lại rất hiền(với tôi).

    Không những thế tôi còn tìm được công việc khá phù hợp với bản thân mà lương lại rất cao!

    Đó là thiết kế những con tàu cho công ty Galley-la do Iceburg làm chủ!

    Tôi dành phần lớn thời gian trong xưởng đóng tàu của Iceburg, vẽ bản thiết kế và đôi lúc sẽ hỗ trợ sửa chữa tàu.

    Iceburg là một người thầy nghiêm khắc nhưng công bằng, và tôi thực sự tôn trọng ông ấy.

    Nhờ công việc này, tôi có lý do chính đáng để ở lại thành phố mà không gây nghi ngờ.

    Nhưng không thể qua mặt được Kalifa ,Kaku, Blueno và cả Lucci nữa .

    Ôi trời cuối cùng việc làm này cũng chỉ để nói cho có chứ có lẽ họ cũng đều biết tôi bị Spandam sai đến đây cả rồi.

    Nhưng sự hiện diện của CP9 khiến tôi không thể nào thoải mái đặc biệt là Lucci.

    Nó khá khó trong việc giao tiếp hiện giờ, Kaku-người tôi thường hay bắt chuyện hay cả Kalifa nữa , tất cả đều như có 1 rào cản vậy.

    Mỗi ngày, tôi đều có thể bắt gặp một trong số họ trên đường phố hoặc trong xưởng đóng tàu.

    Kaku và Kalifa đã hoàn toàn nhập vai vào công việc, hòa nhập với các thợ đóng tàu khác tôi cũng vậy , làm thân với Paulie và một số người khác để kiếm cớ nói chuyện với Kaku và Kalifa là một kế hoàn hảo nhưng tôi chưa từng bắt chuyện với cái tên nhát gái Paulie đó

    Chuyện gì khó có Iceburg lo!

    Tôi không thể tự mình nghĩ ra cách nên đã nhờ Iceburg giúp.

    Ngồi trong phòng , Iceburg hoàn toàn thoải mái khi nói chuyện với tôi

    -"hmmm chuyện đó thì....."

    -"Mà...cô chưa lần nào nói chuyện với Paulie thật sao?"

    -"Đúng vậy...."

    -"Vậy thì bắt chuyện đi."

    Cái tên đó ngoáy mũi nhìn tôi khiến tôi nổi đoá

    -"NGHIÊM TÚC CHÚT ĐI NGÀI ICEBURG!!! nếu tôi bắt chuyện được thì đã không nhờ đến ngài.."

    Tôi nhanh chóng đổi giọng vì biết mình đang nhờ người khác

    -"Được rồi, cô cứ về đi."

    ____________________Tối đó______________

    Tôi mặc bộ đồ ngủ khá thoải mái và mát mẻ , có thể nói có phần gợi cảm nhưng đây là buổi tối hơn nữa còn là nhà của tôi nên tôi không sợ mấy.

    Bỗng.....

    Cốc...cốc...cốc

    Tiếng gõ cửa vang lên nhưng tôi chỉ nghĩ đó là bà chủ đến thu tiền nên ra mở vội

    -"Cháu chào bá-"

    -"AAAAAAAAA!!!!!-"

    Tiếng hét đồng thanh vang lên

    -"Cái tên biến thái này!!!AAAAAAA- Cứu tôi vớiiiii"

    Tôi gào lên khi nhìn thấy người đàn ông đó nhưng gã ta lại đỏ mặt chỉ vào người tôi

    -"Cô ăn mặc kiểu gì thế hả?!!

    Biết tôi đến nên cố tình chứ gì ?!!!"

    Gã nó cứ như thể tôi là kẻ làm nên tội vậy làm tôi cũng tức điên lên mắng lại

    -"NÈ!

    Đây là phòng của tôi, tôi muốn mặc như thế nào thì kệ tôi nha cái đồ biến thái nàyyy!!!"

    Tôi vừa chửi vừa lấy chiếc áo dài che vội lên người.

    Sau khi nghe tiếng động lớn có lẽ nhiều người để ý đến phòng của tôi ( chắc tại tôi la to quá hihi )

    -"Làm cái gì mà ồn ào vậy !?."

    Lucci với chiếc áo 3 lỗ cùng chiếc quần dài và mái tóc đen khá bù xù ( có lẽ đang ngủ ) bước đến đằng sau Paulie

    -"Cậu ở đây làm gì Paulie?!."

    Tôi thấy khá lạ vì Lucci nói bằng giọng bụng chứ không mở miệng nói chuyện với tôi như bình thường.

    Nhưng khoan...anh ta vừa nhắc đến Paulie?

    Người đàn ông tôi vừa nói là biến thái lại là Paulie sao?...

    -"Cậu cũng ở đây sao?!

    Mau giúp tôi đi cái ả đàn bà này phiền phức thật!"

    -"NÈ!

    AI BẮT ANH GÕ CỬA NHÀ TÔI CHỨ!!!"

    Lucci gã nhìn tôi từ đầu đến cuối .

    Chiếc áo che đi chiếc quần đùi ngắn chỉ để lại phần đùi trắng nõn của tôi khiến tôi cũng đỏ mặt

    -"Cậu đến đây làm gì chứ?"

    Gã ta quay sang nhìn Paulie

    -"AI MÀ BIẾT!

    Ngài Iceburg bảo tôi đến đây lấy bản thiết kế thì tôi đến lấy chứ sao?!"

    -"HẢAAAAA?????

    Sao Iceburg không nói với tôi???"

    -"Cô để quên ốc sên ở phòng Iceburg đó Kru...ku"

    Tôi giật mình sờ túi thì phát hiện ốc sên truyền tin quả thật không có trong túi

    -"X-xin lỗi anh nha Paulie"

    Tôi vẻ mặt tội lỗi nhìn con người mà vừa bị mình chửi té tát

    -"Chỉ vậy thôi sao?!!!"

    -"ANH CÒN MUỐN NÀO NỮA!"

    Tôi gào lên khi thấy gã được nước lấn tới .

    Nếu Lucci không cản có lẽ tôi sẽ cấu anh ta mất

    -"Được rồi!

    Cậu đến để lấy bản thiết kế đúng chứ?"

    Lucci bước vào nhà tôi lấy trong tủ cả đống bản thiết kế tàu đưa cho Paulie

    -"Đi mau lên Paulie!"

    ........

    Sau khi Paulie rời đi tôi tự hỏi sao Lucci lại biết chỗ tôi để bản thiết kế chứ?

    Nhưng thôi kệ....

    Trước khi Lucci rời đi , tôi còn không quên đem cho anh ta một chai rượu

    -"Cầm đi....Coi như lời cảm ơn của tôi."

    -"...."

    Gã không nói gì chỉ cầm chai rượu ấy và bước ra khỏi cửa

    -"Con gái không nên uống nhiều rượu đâu."

    Gã lại đổi giọng nữa rồi .

    Nói bằng giọng bụng với tôi đối với gã khá vô ích mà lại tốn công (tôi nghĩ vậy) bởi tôi đã nghe giọng của gã nhiều rồi

    . . . . . . . . . . . . . . . . . .

    Sau cùng tôi lại nằm suy nghĩ về việc tại sao mình lại tặng quà cho gã?

    Rõ ràng rất ghét gã kia mà?

    Thật chẳng hiểu nổi con người tôi!

    Tính cách thất thường quá đi mất....và Lucci cũng vậy, gã lại khuyên nhủ tôi khi tôi đưa chai rượu ấy thay vì lời cảm ơn ngược.

    Không biết gã ta nghĩ gì về chuyện này nữa.

    Còn tôi tôi nghĩ...cũng nên bỏ qua cho chuyện gã bóp nát 2 cuộn băng kia và hỏi rõ mọi chuyện.

    Cảm giác quen thuộc khi ở cạnh gã ngày càng trở nên rõ ràng!

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Bao giờ mới hiểu tôi?

    .

    .

    .

    .

    .

    _____________________Hết chap________________

    Huhu tg ốm rồi 🙁 sốt cao đùng đùng nè ủng hộ đi các bợn yêu ơiiii
     
    {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    W7(Paulie?)


    Tôi thức dậy vào sáng hôm sau với một tâm trạng lạ lùng.

    Những suy nghĩ về Lucci vẫn còn vương vấn trong đầu tôi, dù tôi cố gắng gạt chúng đi.

    Bước vào căn phòng bếp nhỏ và tự nấu cho mình 1 bữa ăn đơn giản để quên đi những thứ ngày hôm qua nhưng không khá hơn mấy......

    ______________________________________________________________________

    -"Thật đáng ghét!"

    Tôi lẩm bẩm, vỗ nhẹ vào hai bên má để tỉnh táo hơn.

    Không để mình lạc vào dòng suy nghĩ vô nghĩa, tôi nhanh chóng chuẩn bị đến xưởng đóng tàu.

    Hôm nay, tôi có một số bản thiết kế quan trọng cần hoàn thành, và tôi không muốn Iceburg phải nhắc nhở.

    Khi tôi đến xưởng, bầu không khí vẫn náo nhiệt như mọi ngày.

    Các thợ đóng tàu bận rộn với công việc của họ, và Paulie thì đang la hét về việc ai đó làm sai yêu cầu.

    Tôi lướt qua anh ta, cố gắng không thu hút sự chú ý, nhưng dĩ nhiên, anh ta không bỏ qua tôi.

    -"Này, cái cô tối qua la tôi là biến thái kia!"

    Tôi giật mình khi nghe giọng Paulie vang lên sau lưng.

    Quay lại, tôi thấy anh ta đang khoanh tay nhìn tôi với ánh mắt trách móc.

    Những thợ đóng tàu xung quanh cũng bắt đầu dừng lại hóng chuyện.

    Tôi cũng không vừa mà đứng lại đấu khẩu với cái tên kia nhưng mục đích chính của tôi là làm thân với gã ( có lẽ cách làm quen này khá thô lỗ )

    -"Tôi đã xin lỗi rồi còn gì?!!!"

    Tôi lườm anh ta.

    -"Cô xin lỗi mà không có chút thành ý nào cả!

    Còn dám hét vào mặt tôi nữa chứ!"

    Paulie tiếp tục cằn nhằn, nhưng tôi chỉ tặc lưỡi, không muốn đôi co bởi vì nếu đôi co thêm tý nữa có lẽ tôi và gã sẽ thành kẻ địch mất

    -"Được rồi, tôi sẽ đãi anh một bữa trưa, được chưa?"

    Tôi nói, chỉ mong anh ta im đi và chấp nhận

    Paulie nhìn tôi chằm chằm, rồi gật đầu.

    -"Cái gì ?!!

    C-cô thật không có ý tứ gì cả! tôi là đàn ông đó!"

    -"Ồ!

    VẬY HẢ?

    Trước giờ tôi tưởng anh là đàn bà đấy!"

    -"C-cô!!!"

    Gã ta đỏ mặt nhìn tôi và nhiều người khác cũng đang chú ý đến tôi và gã

    -"Tóm lại anh không muốn tôi đãi bữa trưa chứ gì ?!"

    -".....tôi-"

    -"Muốn thì hẹn gặp ở quán xxxx nhé!"

    Tôi quay bước đi, cảm giác như vừa mắc một món nợ không đáng có và có phần vui trong lòng.

    Dù sao thì ít nhất, tôi có thể nói chuyện làm thân với gã vào buổi trưa này để trò chuyện với Kaku và Kalifa mà không bị nghi ngờ. ( nghe có chút.....nhưng thôi kệ)

    Buổi trưa, tôi ngồi trong văn phòng của mình để hoàn thiện một số bản thiết kế.

    Ông Iceburg bước vào, trên tay cầm một cốc trà nóng và nhìn tôi đầy ẩn ý.

    -"Cô dạo này bận rộn nhỉ?"

    -"Vâng, công việc khá nhiều."

    Tôi đáp và thản nhiên uống nước mà không hiểu ông đang ám chỉ điều gì.

    Iceburg đặt cốc trà xuống bàn, khoanh tay nhìn tôi.

    -"Tôi nghe nói cô và Paulie có chút... hiểu lầm tối qua?"

    Tôi suýt sặc khi nghe câu đó

    -"Sao ngài cũng biết chuyện đó?!"

    -"Cô nghĩ chuyện gì xảy ra ở đây mà tôi không biết chắc?"

    Ông bật cười nhẹ, rồi nghiêm túc lại.

    -"Nhưng tôi không hỏi về Paulie.

    Tôi muốn hỏi về Lucci."

    Tim tôi chững lại một nhịp khi nghe thấy cái tên quen thuộc LUCCI

    -"Tôi thấy hai người có vẻ có chút... thân mật?"

    Iceburg nói tiếp, đôi mắt sắc bén hơn thường ngày.

    Tôi nuốt khan.

    -"Không có gì cả.

    Tôi chỉ là hàng xóm của tên đó thôi."

    -"Vậy sao?"

    Iceburg nhướng mày.

    -"Nhưng cậu ta không nghĩ thế."

    Tôi không biết nên đáp lại thế nào.

    Iceburg thở dài, vươn người ra sau ghế sofa gần đó.

    "Mà...cô cũng nên nghĩ một cách khác khi nhìn về mọi người Yumika."

    Lời Iceburg làm tôi có chút khó hiểu.

    Iceburg không phải người dễ tin ai, nhưng có vẻ ông đã nhìn thấu một phần nào đó trong tôi.

    Tôi mỉm cười.

    -"Người quen mà lại không tin tưởng nhau mà cứ nghi ngờ như vậy sao được chứ Iceburg-san."

    Iceburg gật đầu, rồi đứng dậy.

    - "Paulie là tên nhát gái nên cô ăn mặc kín đáo một chút đi tên đó sẽ hét toáng khi thấy cô ăn mặc như hiện tại cho xem "

    Tôi nhìn bộ đồ mình đang mặc.

    Rất đỗi bình thường!

    Một chiếc quần đùi ngắn cùng chiếc áo cộc trắng vô cùng thoải mái trong cái ngày nóng nực này.

    Nhưng xem ra lời Iceburg khuyên thì cũng nên nghe.

    Và...tôi đi thay đồ thật

    10 giờ ngày hôm đó, khi tôi rời khỏi xưởng đóng tàu với bộ quần áo kín đáo hơn rất nhiều, tôi chạm mặt Lucci một lần nữa.

    Gã đứng tựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi.

    -"Cô đã nói gì với Iceburg vậy?"

    Tôi nhíu mày.

    -"Nói về công việc, vậy thôi."

    -"Cô nghĩ tôi tin cô sao?"

    Tôi cứng người.

    Lucci tiến một bước về phía tôi, giọng nói trầm thấp hơn.

    -"Cô có thể lừa được nhiều người, nhưng không thể lừa tôi.

    Cẩn thận đi, nữ hầu đáng yêu của cp9."

    Tôi nghiến răng, nhưng không đáp lại.

    Tôi biết gã đang thử tôi, nhưng tôi sẽ không để gã thấy sự dao động của mình.

    Tôi quay đi để gã 1 mình đứng đó mặc kệ cho cái được gọi là bất lịch sự đang hướng về phía tôi.

    _________________________Tại quán xxx___________________

    Tôi bước vào quán ăn quen thuộc ấy và thấy bóng dáng của Paulie

    -"Ồ, tôi tưởng anh không đến"

    Ngồi xuống chiếc ghế cạnh tên đó tôi nhận thấy Paulie vừa tức giận vừa đỏ mặt

    -"Đ-đừng nhắc đến chuyện đó nữa!

    Cô đã hứa sẽ đãi tôi đấy nhé còn nữa, ngồi sang ghế bên kia đi tôi không muốn bị hiểu nhầm đâu"

    -"Bày vẽ quá đấy-"

    -"A- tôi có thể ngồi vào chiếc ghế này chứ?"

    Một người đàn ông bước đến chỗ tôi hỏi và đương nhiên tôi không phải dạng khó tính nên cũng cười nói

    -"Được cứ ngồi đi không sao đâu"

    Paulie càng tức hơn , gã định chủ động ngồi sang cái ghế khác để cô và gã cách nhau mỗi người một ghế nhưng đều đã kín chỗ

    -"Tch-"

    -"Anh ăn gì còn không mau gọi đi!"

    Tôi đưa menu ra nhìn gã

    -"Rồi!"

    -"Anh đúng là nhát gái mà"

    Tôi lí nhí trong họng ai ngờ bị gã nghe được

    -"Có thôi đi không!!!"

    -"Được rồi."

    ______________________________________

    Tôi và Paulie ngồi ăn rất tự nhiên không có gì đi quá đáng nói ấy vậy mà mấy người phiền toái cứ liên tục nói tôi và Paulie đẹp đôi làm tôi và Paulie tức chết chỉ biết ngồi cách xa nhau ra để tránh gây hiểu lầm nhưng ôi sao mà được.

    Tên Lucci vô tình đi ngang qua đó và nhìn thấy chúng tôi mặc dù tôi không ngoảnh lại nhưng cái ánh mắt của gã nhìn tôi từ xa tôi luôn cảm nhận được và đương nhiên , nó không vui vẻ gì cả.

    Paulie thì cứ thản nhiên ăn như không cảm nhận được cái ánh mắt ấy còn tôi thì lạnh sống lưng đến nỗi cơm không nuốt trôi mà phải nhanh chóng trả tiền và đi về.

    ____________________________________________________

    Buổi ăn hôm ấy tôi vẫn không trò chuyện được với Paulie hơn nữa tôi còn đang tự thắc mắc tại sao bản thân lại phải trò chuyện với Kaku ?

    Chẳng lẽ là vì cái lí do vớ vẩn tôi luôn nghĩ thầm trong lòng

    Tôi thích Kaku?
     
    {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    W7 (p3)


    Tôi trở về nhà, không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, sự im lặng ấy càng làm tăng thêm cảm giác nặng nề trong lòng tôi.

    Tôi ngồi xuống ghế, tự hỏi mình đã đi sai hướng ở đâu.

    Lời nói của Iceburg và ánh mắt của Lucci vẫn ám ảnh tôi.

    Có lẽ tôi đã mạo hiểm quá nhiều trong việc tìm hiểu mọi người xung quanh.

    Tôi lật những tờ giấy phác thảo những chiếc tàu còn đang dang giở, cố gắng hoàn thành các bản thiết kế còn dang dở.

    Nhưng đầu óc tôi lại chỉ quay cuồng với những suy nghĩ về Paulie và Kaku và Lucci.

    Dù sao thì, Paulie chỉ là một người đồng nghiệp và cái hẹn ăn trưa chỉ là một cách để giải quyết hiểu lầm.

    Còn Kaku...

    Rốt cuộc, tôi có cảm giác gì với cậu ta? và cả Lucci nữa???

    Cái chuyến đi chết tiệt này tôi bắt đầu thấy chán nản rồi đấy.

    Thời gian trôi qua, bỗng có tiếng gõ cửa.

    Tôi làm việc chủ yếu tại nhà nên việc người khác đến tìm bản thiết kế để nộp cho Iceburg là điều bình thường suốt thời gian vừa rồi.

    Tôi đứng dậy và mở cửa.

    Là Kaku, gương mặt cậu ấy hiện rõ vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi.

    -"Yumika!

    Tôi đến tìm cô vì có một số vấn đề cần thảo luận về bản thiết kế."

    Tôi gật đầu, mời cậu vào.

    -"Mời vào!

    Tôi vừa mới hoàn thành một số bản vẽ."

    Kaku ngồi xuống bàn, ánh mắt chăm chú nhìn vào những bản vẽ.

    -"Haha, cô làm tốt lắm!

    Tôi thấy cô rất có tài năng ."

    Tim tôi đập mạnh khi nghe lời khen ngợi từ cậu ấy.

    -"Cảm ơn... nhưng cũng nhờ vào sự giúp đỡ của mọi người xung quanh."

    Cả hai chúng tôi bắt đầu thảo luận về công việc, nhưng trong lòng tôi lại không thể không cảm thấy một điều gì đó khác lạ.

    Ánh mắt Kaku khi nhìn tôi khiến tôi cảm thấy như có một kết nối nào đó mà trước giờ tôi chưa từng nhận ra.

    Những gì ở Eines Lobby và cả ở nơi này nữa thật rắc rối! (Hoặc chỉ là do tôi tự bịa đặt ra thôi )

    Một lúc sau, Kaku ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi.

    -"Yumika, có điều gì khiến cô trăn trở à?

    Tôi cảm thấy như cô đang suy nghĩ điều gì đó xa xăm."

    Tôi cắn môi, không biết nên nói gì.

    Liệu có phải tôi nên thổ lộ rằng tôi đang bối rối giữa Paulie anh ấy và cả Lucci nữa ?

    Hay chỉ đơn giản là tôi đang không hiểu được cảm xúc của chính mình?

    -"Không, tôi chỉ đang suy nghĩ về công việc thôi"

    tôi trả lời nhẹ nhàng.

    Kaku không tỏ ra thuyết phục lắm, nhưng anh ấy cũng không tiếp tục truy vấn.

    Thay vào đó, anh ta mỉm cười và tiếp tục xem xét các bản vẽ.

    Là cố tình hay anh ta không biết tôi được Spandam cử đi vào đây dám sát bọn họ?

    Cách đối xử của anh ta khá khác....Chẳng giống lúc ở Eines Lobby tý nào cả.

    Một lúc sau, khi cuộc trò chuyện đang dần trở nên thoải mái hơn, Kaku đột nhiên hỏi:

    -"Cô có muốn đi dạo không?

    Tôi nghĩ một chút không khí bên ngoài sẽ giúp cô thư giãn hơn."

    Tôi ngần ngại một chút nhưng cuối cùng cũng gật đầu mỉm cười đồng ý.

    -"Được thôi, anh có vẻ rất thân thiện."

    Chúng tôi rời khỏi nhà và đi bộ qua những con phố nhỏ trong thành phố.

    Không khí buổi tối thật dễ chịu và có phần lãng mạn.

    Tôi cảm thấy như mọi thứ xung quanh đều bừng sáng lên.

    Kaku bắt đầu kể cho tôi nghe về những trải nghiệm thú vị của cậu trong quá khứ.

    Câu chuyện của cậu khiến tôi không thể nhịn cười và quên đi những lo lắng trước đó.

    Khi ánh đèn đường lung linh phản chiếu trên gương mặt Kaku, tôi cảm nhận được sự gần gũi giữa chúng tôi ngày càng tăng lên.

    Có lẽ đây chính là lúc mà những cảm xúc thật sự trong lòng tôi bắt đầu trỗi dậy.

    Nhưng chỉ là 1 nữ hầu tại cp9 tôi chỉ đành chôn vùi cái cảm xúc ấy vào góc tối tâm hồn.

    Những gì ở đây làm tôi như biến thành một người khác vậy...quên đi cái thấp hèn khi ở Eines Lobby.

    Chúng tôi dừng lại bên một công viên nhỏ, nơi ánh đèn dịu dàng tỏa sáng.

    Kaku quay sang nhìn tôi, ánh mắt cậu đầy ấm áp.

    -"Yumika, thật ra...

    Tôi luôn cảm thấy cô là một người đặc biệt,"

    Kaku nói với một chút ngập ngừng.

    -"Kaku, anh không biết hay cố tình không biết vậy.

    Yumika vẫn là Yumika....một nữ hầu..."

    Lời nói của tôi trở nên nhỏ dần.

    Rồi chỉ im lặng nhìn vào mắt cậu, trong lòng chứa đầy những câu hỏi chưa được giải đáp.

    Tôi luôn biết những gì mình nên và không nên làm nhưng cách thể hiện của tôi nó tệ quá

    -"Hahaha đừng như vậy chứ!

    Tôi biết điều ấy nhưng chẳng phải hiện tại cô đang là người làm việc cho Iceburg-san đó sao?

    Cứ tận hưởng đi Yumika!

    Thời gian chúng ta ở đây còn dài lắm..!!"

    Kaku vừa cười vừa xoa đầu tôi như một lời an ủi nhỏ.

    Tôi chỉ biết mỉm cười, cảm giác như một phần nào đó trong mình đang tan chảy trước sự đáng yêu của cậu ấy.

    -"Cảm ơn Kaku"

    Khi chúng tôi quay trở lại nhà sau buổi dạo chơi, lòng tôi bỗng dưng nặng trĩu suy nghĩ về Paulie và Lucci.

    Liệu những mối quan hệ này sẽ đi đến đâu?

    Và rốt cuộc thì cảm xúc thật sự của tôi là như thế nào???

    Trong cái đêm tĩnh lặng ấy, khi ngồi trên ban công, tôi tự hỏi liệu trái tim mình đã tìm ra câu trả lời cho những băn khoăn ấy hay chưa thì tôi thấy Lucci ngay ở bên cạnh.

    Gã ta chưa ngủ sao?

    Đã rất khuya rồi, tôi tưởng chỉ mình tôi thức đêm nay ấy vậy mà gã cũng thức

    -"Có chuyện gì sao?"

    -"KRU...KU..!!!"

    Gã cất lời khiến tôi giật mình suýt ngã khỏi ban công may sao vẫn còn giữ thăng bằng được !!

    Cái giọng nói khàn khàn ấy thật kì lạ làm sao...nó......có chút nhẹ nhàng.

    Lúc tôi mất thăng bằng, tôi đã thấy tay của gã...đột nhiên rút ra khỏi túi quần , đôi chân dường như đang định tiến nhưng khi thấy tôi lấy lại được thăng bằng gã lại dừng lại như thể chưa có chuyện gì xảy ra vậy.

    Tôi nghĩ chắc đó chỉ là gã không muốn bị liên luỵ khi tôi chết nếu bị ngã ban công và gã là một người gián tiếp giết tôi vậy nên mới có ý định đỡ tôi thôi

    -"Cô bị điên sao?

    Ngồi trên ban công như vậy không sợ ngã à?"

    Tôi chỉ biết cười trừ lấy đại 1 cái lí do nào đó để không bị quê

    -"Tại tôi muốn ngồi cao một chút để ngắm trăng thôi"

    -"Ngắm trăng?

    Đêm nay trăng có đẹp quái đâu?"

    ỂHHHHHHH cái tên này vậy mà lại dám nói như vậy??!!!

    Thật là....!!!!!!

    -"K-kệ tui!"

    Gã im lặng ngước lên nhìn trăng cùng con chim bồ câu đáng ghét bên cạnh rồi nói

    -"Vậy sao không lên hẳn mái nhà mà ngắm?"

    -"Anh khùng hả?!

    Tôi không phải siêu nhân nhé!"

    Gã im lặng rồi nhảy sang ban công nhà tôi

    -"Tôi giúp cô"

    Không nói tiếp gã bế tôi từ ban công nhảy sang mái nhà bên cạnh và nhanh chóng nhảy lên mái nhà của toà nhà tôi thuê.

    -"ÁAAAAA- Tôi đang bayyyyy-"

    -"Im lặng chút đi"

    Gã đặt nhẹ tôi xuống

    -"C-cảm ơn nhiều nhưng tý tôi biết xuống sao..?"

    Tôi lắp bắp khi nhìn xuống dưới

    -"HÍC...! cao quá..!!!"

    -"Tự nhảy xuống."

    -"KHÔNG ĐỜI NÀO!"

    Nói hết câu tôi liền qua sang nhìn gã...ánh trắng mờ ảo chiếu qua gương mặt ấy làm nó càng trở nên điển trai..!

    ..........

    __________________________Hết chap____________________

    😛 Thấy chăm ra chap chưa mấy ní?
     
    {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    W7(p4) KÍ ỨC


    Gió đêm lùa qua mái tóc tôi, mang theo hương muối biển nhè nhẹ của Water 7.

    Tôi vẫn còn sững người trên mái nhà, tay nắm chặt lấy váy của mình như một phản xạ tự nhiên để giữ lại chút bình tĩnh.

    Lucci ngồi cạnh, tay khoanh trước ngực, đôi mắt đen sâu hun hút nhìn xa xăm mà không nói gì.

    Chim bồ câu của gã, như thường lệ, đậu yên trên vai, thi thoảng khẽ vỗ cánh.

    Tôi không biết nên cảm thấy gì.

    Cảm ơn?

    Giận dữ?

    Hay... bối rối?

    Sự im lặng giữa chúng tôi kéo dài, nhưng lần này không còn mang màu sắc căng thẳng như trước.

    Nó lạ lắm, như thể khoảng cách đang dần được rút ngắn lại... dù chỉ là một chút.

    Tôi khẽ liếc sang Lucci.

    Cái bóng của gã in lên nền mái nhà dưới ánh trăng, sắc nét và cô độc.

    Gương mặt ấy — lạnh lùng, sắc sảo, nhưng lại có gì đó... mệt mỏi.

    Có lẽ, trong khoảnh khắc này, Lucci không còn là một sát thủ máu lạnh của CP9.

    Gã chỉ là một con người... một người đàn ông với quá khứ nặng nề và ánh mắt chất chứa điều gì đó rất khó gọi tên.

    Tôi buột miệng hỏi để phá vỡ bầu không khí căng thẳng

    – "Tại sao... anh lại giúp tôi lên đây?"

    Gã không quay lại nhìn tôi.

    Chỉ lặng lẽ nói:

    – "Chẳng phải cô muốn ngắm trăng sao?."

    Tôi bật cười, nhưng trong tiếng cười ấy có cả nghèn nghẹn nơi lồng ngực.

    – "Anh thật sự nghĩ tôi sẽ cảm thấy thoải mái khi bị bế bay lên tận đây sao?

    Tôi cảm thấy sợ hơn là thoải mái đấy!-"

    – "Vì tôi?"

    Câu trả lời khiến tim tôi lỡ một nhịp.

    Tôi nhìn gã, thật lâu.

    Phải chăng...

    Lucci đang cố nói điều gì đó mà chính bản thân gã cũng không rõ?

    Tôi không dám hỏi thêm.

    Đêm nay, chỉ riêng việc hai người chúng tôi ngồi cạnh nhau thế này đã là một điều không tưởng.

    Tôi ngả lưng ra sau, nằm xuống mái ngói mát lạnh, tay gối đầu, mắt nhìn lên trời.

    – "Anh biết không, đôi lúc tôi ước mình là một người bình thường.

    Không phải gián điệp, không phải kẻ giả tạo.

    Chỉ là một cô gái có thể thích ai đó mà không phải lo sợ bị phát hiện hay lợi dụng!"

    – "Cô đang thích ai à?"

    Câu hỏi thản nhiên như gió biển, nhưng lại khiến tôi cứng người.

    Tôi không trả lời ngay vì sợ gã sẽ trêu chọc.

    Chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn Lucci, rồi hỏi ngược:

    – "Còn anh?

    Anh có bao giờ... thích ai chưa?"

    Lucci im lặng rất lâu.

    Tưởng chừng như sẽ chẳng có câu trả lời.

    Nhưng rồi gã lên tiếng, nhỏ đến mức tôi suýt không nghe thấy:

    – "Là một sát thủ, thứ đó không cần thiết.

    Nếu cô hỏi những người khác như Kaku thì chắc chắc là có."

    Lòng tôi như có một dòng điện chạy qua.

    Tôi ngồi bật dậy, nhìn chằm chằm vào gã.

    – "Anh vừa nói gì...?"

    Lucci hơi nghiêng đầu, ánh trăng lướt qua đường viền gương mặt sắc lạnh của gã.

    Đôi mắt đen ấy vẫn dán vào khoảng không xa xăm, không nhìn tôi, như thể sợ nếu đối diện sẽ để lộ một điều gì đó không nên.

    – "Tôi nói...

    Kaku thì chắc chắn đã từng thích ai đó."

    Tôi ngồi đó, ngơ ngác.

    Một phần trong tôi muốn tin rằng câu nói ấy chỉ là một sự lạc hướng, một cách đánh trống lảng.

    Nhưng trực giác lại mách bảo...

    Lucci không nói điều đó một cách ngẫu nhiên.

    Tôi cúi đầu, lặng người.

    Trái tim đập nhanh hơn, không phải vì sợ, mà vì cảm giác mơ hồ — một tia hy vọng mỏng manh rằng đằng sau lớp băng giá ấy, có lẽ trái tim của Lucci cũng đang dần nứt ra, từng chút một... vì tôi?

    – "Anh đang tránh câu hỏi của tôi."

    Tôi nhẹ giọng, không giận dỗi, chỉ là một lời thì thầm giữa đêm yên lặng.

    Lần này, Lucci quay đầu nhìn tôi.

    Thật chậm, nhưng ánh nhìn ấy khiến tôi không thể nào rời mắt.

    Không có châm biếm, không có sự lạnh lùng vô cảm thường thấy — mà chỉ là một sự trầm mặc...

    đầy suy nghĩ.

    – "Thích ai đó sao?

    Đã từng.

    Nhưng bây giờ thì không."

    Giọng gã khàn khàn như gió đêm

    – "Tôi biết cách đọc biểu cảm, nắm bắt điểm yếu.

    Nhưng những thứ như cảm xúc chân thật, hay rung động thì khác.

    Đôi khi sẽ rất rõ ràng hoặc không bao giờ nhìn thấu."

    Gã ngừng một chút, rồi tiếp lời

    -"Tên Paulie và Kaku có thể nói là đang thích cô."

    Tôi đang im lặng bỗng phản kháng kịch liệt

    -"K-Không đời nào!!!

    Làm gì có chuyện đó chứ- Hahaha Lucci anh đừng giỡn như vậy-"

    Lucci không nói gì gã chỉ quay đầu đi chỗ khác

    -"Tuỳ cô."

    .

    .

    .

    .

    Tôi im lặng và suy nghĩ rất nhiều về câu nói của Lucci cái buổi tối đó.

    Những gì gã ấy nói nửa thật nửa đùa cứ như thể gã nói mà sợ tôi biết điều gì đó vậy.

    Rốt cuộc sự thật là gì?

    ___________________Chuyển cảnh___________________________

    Sau cái ngày ấy , tôi bắt đầu suy nghĩ lại về tất cả mọi chuyện và cuối cùng cũng tìm ra thứ mà mình phải làm......:

    Tìm người có thể sửa cái băng ghi hình ghi lại những gì ở quá khứ của tôi.

    Ngu ngốc làm sao , cái đêm hôm trước khi cùng Lucci 'ngắm trăng' tôi lại không hỏi cho ra lẽ mà lại trò chuyện về mấy thứ ngớ ngẩn kia !!!

    Nhưng rồi tôi vẫn vác xác đi hỏi những người xung quanh đây liệu có ai có thể giúp tôi sửa chúng và.......thay vì tìm được người sửa chúng tôi lại được họ gợi ý cho 1 bà lão có thể gọi là tiên tri hoặc pháp sư gì đấy hơn nữa......tôi còn đến tìm bà ấy thật !

    Vừa bước vào cửa tôi đã nhận ra cái ngu của mình và muốn bỏ về.

    Nơi đây rất âm u và với 1 đứa nhát như tôi thì đó là 1 cực hình chẳng khác nào tra tấn cả!

    Vừa bước đi , tôi vừa niệm cầu mong sẽ không có chuyện gì to tát xảy ra và thật may mắn tôi đã gặp được bà lão ấy!!!

    -"Con chào bà ạ!"

    Một người lễ phép , tôi cúi đầu chào hỏi và ngồi xuống cái ghế đối diện bà lão ấy

    -"Ừm."

    -"Dạ, thưa bà con tên là Yumika, con đến để-"

    -"Được rồi không cần nói gì thêm, từ khi cháu bước đến Water 7 này , ta đã để ý đến cháu rồi"

    Bà lão ấy vừa nói vừa lấy ra mấy cái đồ gì đó

    -"Ta thấy cháu là 1 người hiền lành , có phúc nên ta sẽ giúp cháu"

    Bà vừa nói vừa lấy ra 1 chiếc vòng hoa hệt cái vòng trong chiếc hộp gỗ lúc trước của tôi

    -"Ta thấy nó rớt ở trên đường và ta đoán nó là của cháu...ta thấy cháu và cậu bé ấy rất có duyên với nhau nhưng mà....cả hai không thể bên cạnh nhau được đâu-"

    -"Nhưng bà ơi.. thứ cháu muốn nói đến không phải là chuyện tình duyên hay gì cả.

    Cháu muốn hỏi về thân phận thực sự và những gì đã xảy ra trong quá khứ của cháu."

    Bà lão im lặng 1 hồi lâu rồi mới nói tiếp

    -"Cháu đừng nói như vậy trong khi trong lòng cháu thực sự lời nói trước của ta rất cần thiết.

    Nhưng nếu cháu muốn nói về chuyện 'đó' thì ta cũng sẽ trả lời..."

    Bà lão ấy nhìn tôi bằng ánh mắt sâu hun hút, như thể có thể soi thấu mọi suy nghĩ đang rối ren trong tôi.

    – "Cháu nói muốn biết về quá khứ, nhưng hãy nhớ... không phải ai cũng sẵn sàng để chấp nhận sự thật đó đâu."

    Tôi nuốt khan.

    Tay tôi siết chặt vạt áo, trái tim đập mạnh, không rõ là vì sợ hay vì mong chờ.

    Bà lão lại từ tốn lục lọi một chiếc rương gỗ cũ, rồi lấy ra một lọ thủy tinh đựng thứ bột óng ánh như bụi sao.

    – "Ta sẽ dùng bột Phản Ảnh để cho cháu thấy.

    Nhưng cháu phải tự chuẩn bị tâm lý... vì một khi nhìn thấy rồi, cháu sẽ không thể quay lại như trước được nữa."

    Tôi gật đầu.

    Mắt tôi như dính chặt vào bàn tay bà, không thể rời đi được nữa.

    Bà lão rắc bột Phản Ảnh vào một chiếc chén sứ, rồi lẩm nhẩm những câu thần chú cổ xưa.

    Làn khói tím từ từ bay lên, rồi bất ngờ uốn lượn thành hình ảnh – mờ ảo nhưng sống động kỳ lạ.

    Và rồi... tôi thấy chính mình.

    Một cô bé với mái tóc vàng óng, ngồi giữa căn phòng trắng lạnh lẽo.

    Xung quanh là những người mặc áo blouse trắng – họ không phải là bác sĩ... họ là những kẻ thí nghiệm.

    Họ theo dõi, đo đạc, tiêm thuốc – và tôi, đứa bé ấy... bị nhốt trong đó.

    Tôi choáng váng.

    – "Đây... là cháu sao...?"

    Bà lão gật đầu, giọng nhẹ như gió thoảng.

    – "Cháu từng là một phần trong dự án nghiên cứu phi pháp.

    Cháu bị họ kiểm soát ký ức, xóa sạch danh tính và quá khứ.

    Chiếc vòng hoa đó... là một mảnh chốt ký ức còn sót lại."

    Tôi run rẩy, không thể nói được gì.

    Hơi thở trở nên nặng nề.

    Cả cơ thể tôi như đóng băng.

    – "Nhưng... tại sao cháu lại ở Water 7?

    Làm sao cháu lại thoát được khỏi đó...?"

    Bà lão rót thêm thứ gì đó vào làn khói đang tan dần.

    Hình ảnh lại hiện lên: Một người đàn ông với khuôn mặt bị che mờ, bế tôi chạy khỏi căn cứ, vượt qua lửa đạn.

    Ông ấy để lại tôi trước cổng một nhà ga rồi biến mất...

    Tôi rơi nước mắt.

    – "Cháu...

    đã bị bỏ lại?"

    – "Không.

    Người đó đã hy sinh để cứu cháu."

    Tôi thẫn thờ.

    Những lời nói đó như lưỡi dao khoét sâu vào tim.

    – "Vậy... tại sao cháu không nhớ gì cả?"

    – "Vì cháu không muốn.

    Tiềm thức của cháu phong ấn tất cả, để tự bảo vệ mình."

    Tôi im lặng thật lâu.

    Mọi thứ giờ đây giống như một giấc mơ dài đau đớn, và tôi không biết khi nào nó sẽ kết thúc.

    – "Cháu vẫn còn muốn biết nhiều thứ lắm... nhưng nếu cháu thật sự từng là một phần của thí nghiệm đó, thì liệu... những cảm xúc cháu đang có hiện giờ... có phải là thật không?"

    Bà lão nhìn tôi dịu dàng.

    – "Cảm xúc không thể giả.

    Tình cảm của cháu với cậu trai đó – Lucci, là điều chân thật nhất trong tất cả."

    Tôi đỏ mặt, vội cúi đầu.

    Nhưng rồi nhớ lại lời bà nói trước đó, tôi ngẩng lên, hỏi:

    – "Làm sao bà lại chắc chắn người 'trúc mã' của con là anh ta ?!

    Hơn nữa bà từng nói... cháu và anh ấy có duyên nhưng không thể bên nhau.

    Tại sao?"

    Bà lão thở dài, như mang cả ngàn năm gió bụi:

    -"Chẳng phải điều ấy rất rõ sao?

    Cháu không cảm thấy một chút quen thuộc khi ở cạnh chàng trai ấy à?"

    – "Nhưng nếu cháu thực sự 'muốn' thì cậu ta sẽ phải lựa chọn – giữa con đường của công lý... và trái tim của mình.

    Mà cháu... là điểm mù duy nhất có thể khiến trái tim đó dao động."

    Tim tôi như vỡ ra.

    Không hiểu sao, tôi biết... giây phút này sẽ thay đổi tất cả.

    -"Đó chỉ là 1 phần nhỏ...nếu muốn thì hãy chuẩn bị tâm lí...!"

    -"...."

    _____________________________________________________________

    Sau khi rời khỏi căn phòng ấy , cả người tôi như mất hồn lững thững bước đi trên con đường dài.

    Chẳng biết bản thân đã đi bao lâu và bao xa nữa.

    Chỉ biết đôi chân của tôi cũng đã ngấm mệt và nó muốn dừng lại.....

    Tôi lờ đờ vật lộn với đống suy nghĩ điên cuồng trong đầu của mình mà quên đi hiện tại.

    Chuyện gì thế này?

    Chẳng phải tôi muốn tìm hiểu về cái quá khứ đó sao?

    Nhưng sao lại hối hận rồi?

    Cậu bé ấy thực sự là Lucci nhưng biết rồi thì phải làm gì chứ ?

    Nói ra sao?

    Nghe thật ngu ngốc.

    .

    .

    .

    .

    .

    -"Yumika!

    Đêm rồi mà cô vẫn đi ngoài đường làm gì thế!?

    Con gái đi đêm không tốt đâu hơn nữa...trời còn đang đổ mưa đó!"

    -"Cô nghe tôi nói gì không đó Yumika!"

    -"Yumika!"

    -"Yumi-"

    Những tiếng nói vang lên nhưng tôi gần như phớt lờ điều ấy.

    Thật phiền phức , bây giờ tôi chỉ muốn một mình..

    một mình..

    một...

    .

    .

    .

    .

    Mọi thứ giờ đây bỗng mờ nhạt hẳn .

    Đôi mắt của tôi cũng dần nhắm lại và....mọi thứ đen ngòm.

    Cơ thể tôi cũng mất thăng bằng mà ngã xuống nhưng thật kì lạ nó không chạm đất .

    Có ai đó đang đỡ lấy cơ thể tôi.

    Dùng chút sức lực, tôi khẽ mở mắt và chỉ nhìn thấy một gã đàn ông tóc đen đội mũ

    À...

    Tôi biết ai rồi.......

    .

    .

    .

    .

    .

    _______________________________________

    Xin lỗi các bạn vì sự chậm trễ này!!!!!

    Tôi ngồi nghĩ cốt truyện muốn lòi fa luôn 🙂

    Hãy cho tôi thêm ý tưởng đi nàooooo~
     
    {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    W7 (p5) Cô gái 19 ấy sẽ nở rộ như một bông hoa xinh đẹp


    Tôi dần tỉnh dậy trong căn phòng lạ lẫm nhưng lại thân quen.

    Mùi cháo thịt thơm như vừa mới nấu xộc vào mũi tôi làm tôi bật dậy.

    -"Sao rồi?."

    Một giọng nói quen thuộc vang lên.

    Nó trầm ổn nhưng lại rất ấm áp.

    Tôi quay lại thì thấy là hắn-Lucci đang cầm bát cháo lại gần.

    -"Đây là đâu vậy?"

    Tôi cất tiếng hỏi trong suy đầu vẫn đang cố nhớ lại những gì xảy ra lúc trước.

    -"Nhà tôi."

    -"???Tại sao tôi lại ở nhà anh?"

    Tôi mơ hồ nhìn gã, giọng nói tôi khàn khàn gần như bị mất giọng...một phần có lẽ là do chính sự hỗn loạn đang khuấy đảo tâm trí mình.

    — "???

    Tại sao tôi lại ở nhà anh?"

    Lucci đặt bát cháo xuống bàn, ánh mắt thoáng qua vẻ khó hiểu — hoặc có thể là lúng túng, nhưng thoáng thôi, vì gương mặt ấy lại nhanh chóng trở về với vẻ lạnh lùng thường ngày.

    — "Vì cô ngất giữa đường."

    Gã nói không một chút cảm xúc, như thể chỉ đang tường thuật lại một sự kiện vô thưởng vô phạt.

    Nhưng tôi nhìn thấy bàn tay của gã — quấn nhẹ một lớp băng gạc ở mu bàn tay, như thể vừa va chạm hoặc cào xước ở đâu đó.

    — "Anh đã...thôi bỏ đi"

    Tôi định hỏi gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại.

    Thay vào đó, tôi chỉ khẽ rút tay về, siết chặt tấm chăn quanh người như để che đi những cảm xúc hỗn độn trong lòng.

    Im lặng phủ xuống căn phòng nhỏ.

    Chỉ còn tiếng mưa ngoài cửa sổ rả rích, từng giọt như rơi vào lòng tôi, lạnh buốt.

    Tôi chỉ biết cúi mặt xuống không dám đối diện với gã vì sợ rằng sẽ có chuyện không hay.

    -"Ăn đi."

    Một câu nói lạnh lùng cùng tiếng cửa đóng lại.

    Lucci rời đi.

    Để tôi lại một mình , đơn giản thôi gã là 1 sát thủ vô tâm , mua cháo cho tôi là thứ quý giá lắm rồi , tôi không nên đòi hỏi gì thêm ở con người gã.

    Tôi nhìn theo bóng lưng ấy , nửa muốn níu kéo nửa lại thôi.

    Tôi muốn gã nói gì đó về cái chuyện của tôi và gã.

    Cái chuyện mà cả hai đã quen nhau từ trước ấy

    Không lẽ...gã sợ bị khinh bỉ vì có 1 người bạn cũ là 1 người hầu?

    Tôi cứ ngồi đó, ánh mắt vẫn dõi theo cánh cửa vừa đóng lại.

    Tiếng bước chân gã xa dần ngoài hành lang, để lại trong lòng tôi một khoảng trống mơ hồ khó tả.

    Bát cháo — thứ duy nhất ấm áp lúc này.

    Có phải là do tôi yếu lòng quá, hay do... tôi vẫn chưa quên được ánh mắt gã nhìn tôi hôm nào, khi tôi còn là một cô hầu bé nhỏ vụng về trong căn cứ ấy?

    Tôi nhớ lúc đó, gã không lạnh lùng như bây giờ.

    Gã từng đưa cho tôi một khăn tay khi tôi làm đổ nước, từng lặng lẽ đỡ tôi đứng dậy khi tôi vấp ngã, thậm chí... từng mỉm cười.

    Một nụ cười rất nhẹ.

    Rất hiếm.

    "Không lẽ... gã không muốn nhớ lại?"

    Tôi bặm môi, nước mắt lặng lẽ tràn xuống.

    Phải chăng trong mắt gã, tôi vẫn chỉ là một con bé thấp hèn, người hầu không tên không tuổi, không xứng để được nhớ đến?

    Đột nhiên, tiếng cửa mở ra lần nữa.

    Tôi giật mình dụi nhanh những giọt nước mắt đọng trên hàng mi ấy và quay lại.

    Là Lucci

    Gã không nhìn tôi.

    Chỉ bước vào, đặt một cái khăn lông và bộ đồ sạch lên ghế, rồi quay đi, như thể muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

    Tôi bỗng bật hỏi:

    — "Lucci...

    Anh còn nhớ lần đầu tiên gặp tôi là ở đâu không?"

    Gã khựng lại.

    Trong một thoáng, tôi thấy vai gã hơi căng lên, nhưng vẫn không quay đầu lại.

    — "Không."

    Một chữ.

    Dứt khoát.

    Nhưng quá mức... cố gắng.

    Tôi mỉm cười cay đắng.

    — "Ra vậy..."

    Tôi không hỏi gì thêm.

    Và gã cũng không nói gì nữa.

    Nhưng tôi biết, gã nhớ.

    Bởi vì nếu không, làm sao gã lại biết tôi bị dị ứng trứng mà chọn bát cháo không có trứng, ít tiêu?

    Hoặc chỉ do vô tình thôi

    Tôi siết chặt tay, cố không để nước mắt rơi thêm.

    Nếu gã cố quên... thì có lẽ, tôi phải học cách làm điều tương tự.

    Càng làm như vậy thì đôi khi sẽ tốt hơn cho cả hai.

    Điều ấy có vẻ cần thiết.

    ____________________________________________________

    Tôi đã rời khỏi nhà Lucci sau khi ăn hết bát cháo ấy và về nhà mình.

    .

    .

    .

    .

    Căn phòng với nội thất đơn giản.

    Nhưng chứa rất nhiều đồ.

    Từ những tờ note xanh, hồng , vàng được dán kín 1 khoảng tường đến những tờ giấy phác thảo được vứt khắp phòng và.....một bãi chiến trường do con mèo đen tôi nhận nuôi.

    Mệt mỏi đến bất lực trước sự nghịch ngợm của nó tôi không còn lựa chọn nào khác khi nhìn thấy ánh mắt long lanh vô tội của nó nên đành phải vác xác đi dọn và cho nó đồ ăn.

    Đêm nay , có lẽ là đêm chẳng dài cũng chẳng ngắn nhưng tôi đã nằm đủ lâu để biết mình nên làm gì từ ngày mai rồi.

    Bây giờ quá khứ coi như là cũng đã biết

    Các mối quan hệ bây giờ phụ thuộc vào tôi

    Mọi thứ bây giờ sẽ do tôi quyết định ( hi vọng là vậy )

    Nhắm mắt lại , tôi mỉm cười và cảm nhận không khí trong lành buổi đêm ấy.

    .

    .

    Thật tuyệt.

    .

    .

    Tôi quyết định rồi.

    .

    .

    .

    Nếu Spandam đã trao cho tôi cơ hội như thế này , tôi sẽ tận dụng nó!

    Không xa vào những thứ chỉ toàn màu đen kia nữa

    .

    .

    .

    Tôi sẽ chọn cách yêu chính bản thân mình.

    .

    .

    .

    Không lười biếng

    .

    .

    Không nhút nhát

    .

    .

    .

    .

    .

    Sống đúng như một người con gái 19

    .

    .

    Tôi sẽ thật tươi đẹp như một bông hoa

    .

    .

    .

    Nở rộ và không còn quan tâm đến những lời nói ba hoa hay những thứ tiêu cực

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp đi....tôi tin rằng ngày mai bản thân sẽ rất tuyệt vời

    ________________________Hết chap____________________

    À thì tg xin phép sâu tuổi hiện tại của mấy người xuất hiện đến chap hiện tại nhé

    1.

    Nu9 : 19

    2.

    Lucci : 23 ( Khi xuất hiện lần đầu tiên Lucci 28 mà ở W7 từ 5 năm trước nên 23 nhé )

    3.

    Kaku : 21 ( Xin lỗi nhưng lần đầu tiên xuất hiện Kaku 23 tuổi mà tính ở thời điểm từ 5 năm trước thì Kaku mới chỉ 18 tuổi thôi nên tôi tăng tuổi nhé :> )

    3.

    Jabra : 30 ( giống kiểu Lucci , tôi ko tăng nha : D )

    4.

    Blueno : 25

    5.

    Kumadori : 29

    6.

    Fukuro : 24

    7.

    Kalifa :22 ( Nếu như tính tuổi thật thì Kalifa là 20 nhưng theo cốt truyện chính thì cổ lớn hơn Kaku tận 2 tuổi lận nên tôi cho là 22 nhé :" )

    8.

    Spandam : 34

    9.

    Paulie : 21 ( Paulie nếu tính giống Lucci thì mới chỉ 19 tức lớn hơn Kaku 1 tuổi và = tuổi cô đó!!! nên tg xin phép tăng nha )

    10.

    Iceburg : 33 ( xin lỗi nhưng đây là sự thật )

    Còn những nhân vật khác sau này xuất hiện thì tôi sẽ nói sau nha :>

    TẠM BIỆTTTT
     
    {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    W7 (p6) Mới chỉ là khởi đầu thôi mà


    Hehe lịch đã lên 😆

    ____________________________________________

    Buổi sáng hôm ấy, với ánh nắng ban mai dịu dàng len lỏi qua từng kẽ lá, như thể cả đất trời đang cất lời chào đón tôi – một người con gái mang trong mình tâm hồn tươi mới, tràn đầy niềm tin và khát vọng bắt đầu một ngày mới đầy hứa hẹn.

    .

    .

    Tự làm món ăn mình thích

    Mặc những bộ váy luôn ao ước

    Nói lên những điều mình chưa nói

    Làm những việc mình chưa từng làm

    Thoải mái với chính bản thân mình

    Đó chính là những điều tôi sẽ làm như những bước đi đầu tiên trên hành trình tìm về con người thật của chính mình.

    Tôi sẽ sống đúng với cảm xúc, suy nghĩ và khát vọng từ sâu thẳm trong tim, không còn để nỗi sợ hãi hay ánh nhìn phán xét của bất kỳ ai níu giữ.

    Tôi không muốn mãi sống trong lớp vỏ bọc được tạo ra để làm hài lòng người khác, mà muốn được là chính tôi – chân thành, tươi vui , toả sáng như 1 ánh sao.

    Từng hành động, từng lựa chọn, sẽ là minh chứng cho 1 điều : tôi tự do, không gò bó, không e dè, không cần phải xin phép để được sống đúng với bản chất của mình

    Một nguồn năng lượng tốt đẹp và dồi dào như những làn sóng nhẹ nhàng dâng lên trong lòng tôi, khiến tôi cảm thấy sự tươi mới và sự sống chảy tràn trong mỗi tế bào.

    Có lẽ chính câu nói 'Nên làm những gì bản thân muốn, bởi vì cuộc đời chỉ có một' đã là ánh sáng soi đường, giúp tôi giác ngộ và nhận ra rằng mỗi khoảnh khắc sống đều vô giá.

    Cuộc sống này quá ngắn ngủi để chúng ta sống vì những kỳ vọng hay sợ hãi từ người khác.

    Chính lúc này đây, tôi hiểu rằng, để được sống trọn vẹn, tôi phải dám làm những điều mình ước ao, không chần chừ, không e ngại

    ______________________________________________

    Bước trên con phố dài, mỗi bước chân như vang lên trong không gian tĩnh lặng, và bộ váy trắng ngắn mà tôi khoác lên người như một làn gió nhẹ nhàng vương vấn.

    Cảm giác mềm mại của vải lướt qua da, kết hợp với ánh sáng ấm áp của buổi sáng, khiến tôi cảm thấy như mình đang tỏa sáng hơn bao giờ.

    Chính lúc ấy, tựa như mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại tôi – một người con gái tự tin, mạnh mẽ, với nụ cười ngập tràn niềm vui.

    Cảm giác ấy thật tuyệt.....bởi lẽ tôi chưa bao giờ thấy mình tự do và tự tin đến vậy.

    -''Oa-''

    -''ÔI TRỜI!!''

    -''Ôi cha , con cái nhà ai mà xinh quá''

    -''Này cô bé~ có thể làm quen với tôi không~~?''

    -''Con nhỏ đó-!''

    Hàng nghìn con mắt hướng vào tôi nhưng tôi không còn sợ hãi nó nữa mà còn tự hào vì điều ấy.

    Tôi biết khoảng thời gian vừa rồi sinh sống tại đây có rất nhiều cô gái để ý đến tôi.

    Nhưng tôi biết họ cũng là 1 bàn đạp mạnh mẽ để tôi vững tiến trên con đường trở thành phiên bản tốt nhất của bản thân.

    Hất nhẹ mái tóc dài của bản thân , bước đều , ánh mắt nhìn thẳng....tôi có thể biết bản thân trông rất xinh đẹp ở hiện tại.

    Khác xa hoàn toàn với bản thân lúc trước-một đứa hèn bẩn thỉu.

    Một người đàn ông xăm kín người bước tới với ánh mắt cũng không mấy tốt đẹp.

    Gã nhìn thẳng vào bầu ngực của tôi khi nói chuyện khiến tôi có phần cau mày

    -''Này cô gái , có thể cho tôi làm quen chứ?.

    Nếu không thể làm 1 đôi , chúng ta có thể làm bạn , không mất gì của em mà đúng không~ một cô gái xinh đẹp cho hỏi cô tên gì?''

    Tôi khựng lại 1 chút định mở miệng đồng ý nhưng rồi tôi lại thấy bản thân phản đối kịch liệt mà chưa kịp nghĩ hết miệng tôi đã nói lên điều ấy

    -''Răng anh dính rau.''

    Ánh mắt BÌNH THƯỜNG của tôi quét qua gã ta.

    Một tên già , thô lỗ như vậy thì chắc chắn đến với tôi cũng gì lí do khác.

    Những tiếng cười khúc khích của những người xung quanh khiến gã ta tức giận mà nổi đoá.

    Tôi rất hiểu cảm giác của gã lúc ấy những ánh mắt phán xét hướng về phía ta thật xấu hổ.

    Hay xin lỗi gã ta đi

    Nếu gã tức lên giết luôn mình thì sao?

    Chạy đi

    Nhưng chẳng phải đã cố gắng thay đổi đến vậy sao?

    Vậy thì cứ làm theo những gì bản thân muốn đi !

    Và giọng nói lớn vang lên làm tôi giật mình nhẹ và nó đã giúp tôi thoát ra khỏi những dòng suy nghĩ

    -''Mẹ kiếp con đĩ!!!

    Loại lăng nhăng như mày mà dám lên mặt với ông sao?!

    Còn chửi tao nữa mẹ kiếp chúng mày đâu đưa tao gậy!''

    Một tên xăm mình cũng chẳng khác gì mang đến cho gã một chiếc gậy sắt lớn vẫn còn dính chút máu của ai đó.

    Gã giơ cái gậy đấy lên....đánh tôi

    Tôi như đứng im tại chỗ.

    Không thể chạy , không thể hét .

    Tôi cứ đứng đấy , tôi biết họ nghĩ tôi muốn ch3t nhưng họ nào biết tôi cũng muốn chạy , muốn khóc xin gã tha mạng nhưng tôi không thể.

    Có thứ gì đó giữ tôi lạ ở đấy.

    Có lẽ ham muốn thay đổi của tôi quá mãnh liệt.

    Cảnh báo nguy hiểm.

    Đã kích hoạt lớp phòng vệ .

    Năng lượng 7%

    Một lời nói kỳ lạ vang lên trong đầu tôi.

    Xoẹt..

    Tôi có thể thấy rất rõ một thứ ánh sáng xanh tím phát ra từ lồng ngực tôi rồi dần quấn chặt lấy tên kia.

    Một thứ không rõ từ đâu , nó mờ ảo như 1 làn sương đôi lúc thì thể rắn đôi lúc lại thể khí.

    -''AAAAAAAAAA"

    Tiếng hét thất thanh vang lên tên kia mắt trợn trắng gào lên trong đau đớn còn tôi thì bịt tai lại chạy đi thật nhanh , rất nhanh

    Đây là cơ hội

    ---------------------------Ở một nơi nào đó-------------------------

    Ánh mắt của một con đại bàng theo dõi từng cử chỉ của cô gái nhỏ

    -"Bắt đầu giống rồi đấy."

    --------------------------------------------------------------------

    Tôi không ngoái lại dù chỉ 1 lần.

    Chạy mãi đến khi đôi chân mệt mỏi đến mức không thể di chuyển.

    Tôi nhận ra bản thân đã ở trước cổng xưởng Dock one-một trong những xưởng đóng tàu tốt nhất của công ty Galleyla

    -'' Hà hà cuối cùng cũng đến nơi an toàn hê hê''

    Tôi lẩm bẩm, vừa thở hổn hển vừa cố gắng tỏ ra lạc quan.

    Tôi bước qua hàng rào gỗ ngắn vào trong.

    Ai nấy cũng nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ

    Không quan tâm

    Không quan tâm

    Không quan tâm

    Không quan tâm

    Tôi lặp lại suy nghĩ liên tục vào bước hẳn đến căn phòng được làm riêng cho tôi nhưng đi qua mấy người công nhân trong xưởng thì mấy tiếng bàn tán lại vang lên.

    -''Ối chà , chào mỹ nữ Yumika~"

    -''Bộ váy đẹp đấy haha'

    "Trông hôm nay khác dữ à nha~"

    Tôi nghiến răng.

    Đúng là hôm nay tôi lỡ tay chọn cái váy có phần hơi... mát mẻ.

    Đẹp thì đẹp, nhưng rõ ràng không phải để mặc ở chỗ có toàn đàn ông như xưởng đóng tàu thế này!

    Tôi vừa bực vừa ngại vừa xấu hổ ngồi xuống chiếc ghế của bản thân thì

    -''TRỜI ƠIIII AI CHO PHÉP CÔ ĂN MẶ-''

    Chưa để tên đó nói hết câu tôi liền nắm lấy quyển sổ trên bàn đánh thẳng vào đầu gã

    -"Im coi !

    Nhiều lời QUÁAAAA AAAAAAA"

    Tôi hét vào mặt gã khiến gã im lặng , mặt vừa đỏ vừa đơ ra trông buồn cười không thể tả

    -"Đi RAAAAAA , ai CHOOOO ?!!!?

    RAAAA"

    Tôi hét lên lần thứ hai

    Gã liền giật mình bật dậy cúi đầu xin đầu rồi đi ra ngoài không quên đóng cửa cứ như robot ấy.

    Tôi không nhịn được cười liền khúc khích cười lớn

    Không ngờ Paulie cũng có ngày hôm nay

    Đang cười như đin thì tôi đột nhiên cảm thấy tội lỗi...Paulie vì việc đó mà liên tục bị chọc ghẹo ở ngoài.

    -''Haha Paulie cậu không phải là sợ cô gái đó chứ hahaha''

    -''Sao lại mất mặt như thế chứ''

    -''Hahaha''

    -''Mấy người thôi đi!''

    Paulie thì đỏ mặt giận dữ còn mấy tên kia thì vẫn cười sảng

    Tôi mím môi.

    Cảm giác áy náy như con muỗi cắn trong đầu không chịu buông tha.

    ___________________Nhiều tiếng sau________________________

    Cảm thấy tội lỗi, tôi không tài nào ngồi yên một chỗ, liên tục thúc giục bản thân phải làm việc gì đó để sửa lỗi lầm của mình.

    Trời ơi sao mà ngu ngốc quá vậy nè

    Sao mà lúc đó mà mình làm được việc đó trời

    Trời ơi lỡ quá trớn bị ghét luôn thì sao

    Có khi bị đuổi việc ấy chớ

    Trời ơi

    AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

    Tôi úp mặt xuống bàn, hét thầm trong đầu.

    Nhắm mắt hít một hơi thật sâu tôi quyết định gọi điện cho Paulie.

    Dù gì cũng nên chuộc lỗi.

    Chỉ cần một bữa tối, giải thích rõ ràng, chắc là sẽ ổn...

    Tôi bấm số.

    Chuông reo.

    Paulie bắt máy.

    -"Alo?"

    Tôi hắng giọng, cố tỏ ra tự nhiên.

    "À...

    Paulie hả?

    Tôi...chúng ta có thể đi ăn không?

    Tôi sẽ bao một-"

    -''Paulie !cậu còn làm gì ở đó vậy mau lên chúng ta còn phải đi làm bữa chứ!"

    -''À rồi rồi!"

    Đầu bên kia vang lên tiếng của ai đó chắc là Lulu hoặc Tilestone ( họ cũng là 2 người quản đốc ở Dock one )

    "Có gì mai nói sau nhé''

    Giọng Paulie lạnh như nước đá

    Bíp—

    Hắn cúp máy.

    Tôi chết sững.

    -''một bữa..''

    Giọng tôi lí nhí .Còn chưa kịp nói hết câu... nữa kia.

    Ít nhất cũng nên cho người ta nói hết câu chứ.

    Tôi nhìn chằm chằm vào con sên, chẳng thốt nên một lời.

    Trời ơi... bị ghét thật rồi...

    ________________________________________

    Đem tâm trạng uể oải về nhà , tôi mở cửa vào phòng nhưng lại không thấy con mèo đáng yêu đâu cả

    -''Trờii ơi....huhuhu ông trời phạt tui rồi''

    ____________________end chap________________

    MUHAHAHAHAHA

    Nên cho tình cởm bắt đầu từ đây ko nàooo?
     
    {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    W7(7) Quyển sách-chìa khoá


    Tôi luống cuống đi tìm con mèo ở khắp nơi .

    Mọi nơi có thể có khe hở tôi đều tìm.

    Nhưng kết quả lại làm tôi thất vọng.

    -''Chẳng lẽ nó bỏ mình đi thật luôn sao?.."

    Tôi buồn bã ngồi trên chiếc ghế sofa.

    Tôi biết mặc dù nó chỉ là 1 con mèo hơn nữa cũng chẳng mấy đắt đỏ hay thân thiết nhưng...tôi thực sự tiếc nuối nếu nó đi bởi lẽ nó rất ngoan ấy chứ

    Suy nghĩ hồi lâu tôi lại càng thêm tiếc nuối cảm giác mệt mỏi bao trùm.

    Hôm nay , có lẽ là do tôi vụng về quá mức..

    _________________một lúc lâu sau__________

    -''....''

    -''Meow...''

    Tiếng mèo làm tôi bừng tỉnh.

    Nhanh chóng chạy đến nơi phát ra tiếng mèo kêu , nó là ở ban công.

    -''Neko!''

    Tôi vừa vui vừa giận nhìn nó đang đi trên dây điện miệng còn cắn lấy 1 quyển sách gì đó.

    Tôi bế Neko vào lòng, vẫn còn chút run rẩy.

    Nó dụi dụi vào tay tôi như thể đang xin lỗi vì sự biến mất bất ngờ.

    Tôi khẽ thở dài, nhẹ nhàng vuốt lưng nó rồi đặt xuống sàn, để nó ăn thứ đồ ăn mèo yêu thích.

    Ánh mắt tôi liếc xuống quyển sách mà nó cắn mang về — một quyển sách bọc da cũ kỹ, viền mép đã bong tróc, trên bìa là một biểu tượng lạ lẫm — hệt như hoa văn được khắc trên viên đá cẩm thạch mà tôi luôn mang theo người.

    Tôi nhíu mày.

    Lạ thật...

    Tôi ngồi xuống, mở quyển sách ra.

    Những dòng chữ viết bằng ngôn ngữ tôi chưa từng học qua... vậy mà tôi lại đọc được.

    Rõ ràng.

    Mạch lạc.

    Tựa như một giọng nói từ xa xăm vang vọng trong đầu tôi, dịch lại từng câu từng chữ.

    "Pháp Ma Luân - Bí điển cổ của một tộc đã biến mất từ lâu"

    "Chỉ những hậu duệ mang dòng máu thuần túy mới có thể mở khóa sức mạnh từ viên đá tâm mạch — viên đá cẩm thạch lưu giữ năng lượng sống còn của tộc."

    "Khi dòng máu cuối cùng thức tỉnh, linh hồn cổ xưa sẽ dẫn lối qua ánh sáng viên tâm mạch."

    Tôi rút viên đá cẩm thạch trong túi ra.

    Ánh sáng nhàn nhạt phát ra từ tâm nó... lần đầu tiên kể từ khi tôi nhặt được nó bởi một con mèo cách đây vài năm.

    Mỗi lần tôi gặp nguy hiểm, viên đá này đều phát sáng — nhưng chưa bao giờ...

    ấm thế này.

    Bàn tay tôi run nhẹ.

    Phải chăng... tôi không phải một người bình thường?

    Ký ức tôi vốn trống rỗng.

    Tôi không nhớ rõ thời thơ ấu.

    Tôi chỉ biết khi lớn lên, tôi đã ở trong một căn biệt thự u ám, làm hầu gái cho những kẻ lạ mặt thuộc CP9 — nhóm mật vụ tàn nhẫn mà ai cũng sợ hãi.

    Và... người phụ nữ.

    Người mà tôi không nhớ mặt nhưng luôn xuất hiện trong cơn ác mộng.

    Mỗi đêm, tôi thấy đôi tay bà ta siết chặt đầu tôi, tiếng lẩm bẩm những câu chú xa lạ... và đau đớn.

    Đó là cách tôi mất ký ức, phải không?

    Tôi nhìn quyển sách.

    Trang kế tiếp vẽ hình một thiếu nữ đứng giữa vòng tròn ma pháp, viên đá phát sáng nơi tim cô — ánh sáng ấy đẩy lùi cả biển lửa lẫn quân lính.

    Tôi là người cuối cùng còn sống của tộc đó?

    Nếu vậy... tôi hiểu tại sao chính phủ lại giữ tôi lại.

    Họ không chỉ cần một người hầu.

    Họ đang chờ viên đá thức tỉnh.

    Họ đang chờ tôi... phục hồi sức mạnh để chiếm lấy nó.

    Tôi khẽ ôm Neko, mắt vẫn dán vào quyển sách.

    Bàn tay nắm chặt viên đá.

    -"Nếu đây là con đường đưa mình đến sự thật... thì mình sẽ bước tiếp."

    Cứ thể tôi ngồi đọc nó , học nó để rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

    ________________________________________________________________

    Trong làn sương mờ mịt lặng lẽ bao phủ cả không gian, tôi thấy mình đứng sau một bức tường đá cũ kỹ, thở nhẹ, cố gắng không gây ra tiếng động.

    Gió lùa qua khe nứt trong vách đá, lạnh đến tận xương sống.

    Ở phía trước, trong vùng ánh sáng lờ mờ của một ngọn đèn dầu chập chờn, một bà lão với mái tóc rối bù, bạc trắng như tro tàn, đứng quay lưng về phía tôi.

    Bà lẩm bẩm – giọng nói khàn khàn như thể đã từng hét lên hàng ngàn lần trong cơn tuyệt vọng:

    -"Nó sắp hoàn thành... ta phải ngăn cản nó...

    Không được, không được để nó thức tỉnh..."

    Bà cứ lặp đi lặp lại như vậy, từng chữ như một lời nguyền, một chuỗi âm thanh khiến lòng tôi bất an không rõ lý do.

    Trái tim tôi đập nhanh hơn, không phải vì sợ bà lão, mà vì một cảm giác nghẹt thở mơ hồ, như thể tôi có liên quan đến điều gì đó kinh hoàng mà chính tôi còn chưa biết.

    Bỗng bà ngừng nói.

    Không gian như bị bóp nghẹt, chỉ còn lại tiếng thở của chính tôi – run rẩy và lạc nhịp.

    Chầm chậm, rất chậm, bà quay đầu lại.

    Đôi mắt bà trống rỗng như không có lòng đen, chỉ toàn một màu trắng đục, nhưng lại xoáy sâu vào tôi như thể bà thấy tôi rõ ràng, thấy cả những gì tôi đang che giấu trong lòng.

    Tôi đứng sững, không kịp trốn, cũng không thể di chuyển.

    Và rồi...

    Bà lao đến.

    Nhanh một cách kỳ lạ – không giống người già chút nào.

    Tôi còn chưa kịp phản ứng thì bàn tay gầy guộc, đầy những đốm lão hóa đã chụp lấy tôi.

    Móng tay dài cắm vào da thịt, khiến tôi không thở được.

    Bà bóp chặt cổ tôi, lẩm bẩm bằng giọng điên loạn:

    -'' Sao mày lại trở lại...?!

    Mày phải chết ! chết đi cùng với chính thứ quỷ dị ấy...!''

    Tôi cố giẫy, cố đẩy bà ra, nhưng sức bà quá mạnh... mọi thứ mờ dần... tiếng tim đập trong tai tôi dần chậm lại...

    Và rồi – tôi bật dậy, toát mồ hôi lạnh, cổ vẫn còn cảm giác đau rát.

    Căn phòng tối om, chỉ có tiếng quạt máy quay đều và ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ.

    ____________________________________________________________________

    Buổi hôm ấy tôi đã xin nghỉ phép và ở nhà chỉ để nghiên cứu quyển sách đó.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Ồ tôi cũng quên luôn việc thay đổi bản thân rồi

    _________________________hết chappp__________________

    Chắc là đọc có nhiều cái chẳng liên quan đôi lúc là vô lý đúng ko ??? hehehe đều là kế đó 🙂))
     
    {Lucci X Oc} Tình Yêu ?
    W7(p8) Lucci


    Tôi ngồi co chân trên ghế sofa, quyển sách cổ nằm mở trước mặt.

    Ánh đèn bàn vàng dịu hắt lên những trang giấy ngả màu, khiến từng ký tự cổ đại như ánh lên một thứ gì đó sống động, kỳ bí.

    Tôi đã đọc suốt từ sáng đến giờ, gần như quên cả ăn.

    Quyển sách chẳng dày, nhưng mỗi dòng chữ lại khiến tâm trí tôi dội lên vô vàn câu hỏi.

    Có thứ gì đó trong tôi đang dần được khơi dậy — một linh cảm xa xôi, như thể tôi đã từng đọc những dòng này trước đây... trong một kiếp khác.

    "Năng lượng trong viên đá không chỉ để bảo vệ, mà còn là phong ấn giữ lấy một phần linh hồn cổ xưa — nếu giải phóng sai cách, hậu quả sẽ là sự hủy diệt."

    "Chìa khóa để kiểm soát là cảm xúc, là ký ức... là tên thật."

    Tôi khựng lại.

    Tim tôi lỡ một nhịp.

    Tên thật?

    Tôi không nhớ tên thật của mình.

    "Yumika" là cái tên mà một người hầu đặt cho tôi khi tôi được "thu nhận".

    Nhưng sâu trong lồng ngực, tôi biết — tôi từng có cái tên khác.

    Một cái tên gắn với máu mủ, với ký ức, với thứ tôi đã đánh mất.

    Tôi siết chặt viên đá trong túi.

    Nó đang rung lên.

    Cộc.

    Cộc.

    Cộc.

    Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.

    Tôi ngẩng đầu.

    Ai vậy?

    Cộc.

    Cộc.

    Tôi không muốn mở.

    Bản năng bảo tôi phải im lặng.

    Tôi ngồi yên, không nhúc nhích.

    "Yumika."

    Giọng nói quen thuộc vang lên.

    Là Lucci.

    Tôi do dự một lúc, rồi đứng dậy, bước ra mở cửa.

    Anh đứng đó — ánh mắt vẫn lạnh lùng, gương mặt không biểu cảm như thường ngày.

    -"Có chuyện gì sao?"

    -"Có một người cần gặp cô.

    Tôi được lệnh đưa nhóc đến."

    Giọng anh bình thản.

    Nhưng có gì đó... không đúng.

    Anh gọi tôi là "nhóc".

    Bình thường anh luôn gọi tên tôi, hoặc lờ đi không thèm gọi.

    Cách nói chuyện hôm nay cứng nhắc — giống như đã được soạn sẵn.

    Hơn nữa ở đây họ vẫn đang đi lại Lucci đáng lẽ phải nói bằng giọng bụng thông qua Hattori.

    Có điều gì đó đáng ngờ

    Tôi nuốt nước bọt.

    -"Tôi... chưa chắc đã đi được bây giờ."

    -"Không được trì hoãn.

    Người đó không thích chờ."

    Hắn nắm lấy cổ tay tôi, lạnh như băng.

    Tôi giật tay lại, nhưng hắn đã quay người bước đi, như thể biết chắc tôi sẽ theo.

    Tôi cắn môi, rồi — vì muốn xác minh nghi ngờ — lặng lẽ đi theo.

    Hắn dẫn tôi qua vài con đường, rồi rẽ vào một con hẻm hẹp và tối.

    Tôi dừng lại.

    -"Đây là đâu?"

    Hắn im lặng mãi lúc sau mới quay đầu — ánh mắt không còn là của Lucci mà tôi biết nữa.

    Gương mặt bắt đầu nhòe đi, biến dạng, như thể lớp da đang bị bóc ra từ từ.

    Một mùi thối rữa và máu lan trong không khí khiến tôi gần như muốn nôn ra.

    -"Ngươi không nên đọc quyển sách đó."

    Giọng hắn trầm hơn, như có âm vang từ nơi khác.

    Lúc này, tôi biết — Lucci này là giả.

    Là thứ gì đó khác.

    Tôi không cần đợi thêm.

    Quay người chạy.

    Bóng tối cuốn lấy tôi, nhưng tôi biết rõ mình phải chạy về hướng ánh sáng, về phía có người...

    Và rồi — UỲNH!

    Tôi va vào một thân người quen thuộc .

    Cơn choáng ập đến, nhưng giọng nói vang lên trên đầu tôi khiến tôi tỉnh táo ngay.

    -"Nè nè đi cho cẩn thận một đi chớ!!

    Kru-ku Yumika cô làm cái quỷ gì ở đây vậy?"

    Tôi ngẩng lên.

    Hơi thở dồn dập.

    Vẫn còn có hình bóng của con quỷ ấy đằng xa nhưng nó không dám lại gần nữa rồi.

    -''Hộc...hộc''

    -''....Nè cô bỏ tay ra được rồi đó đồ biến thái Kru-ku !''

    Tôi khẽ ngẩng đầu thì giật mình .

    Tay của tôi đã nắm chặt lấy áo gã khiến gã hở ít nhiều da thịt.

    Vội vã bỏ tay mình ra , tôi luốn cuống xin lỗi.

    Mặt gã không biến sắc chỉ nhìn một lúc

    -''X-xin lỗi xin lỗi"

    -''Theo tôi.''

    Giọng nói lạnh lẽo chỉ đủ cho cả hai nghe.

    Không nhắc thêm gã kéo tôi đi đến 1 nơi rất vắng người , gần như xa khỏi khu vực có người sống.

    Nơi đây là 1 nơi đất mềm hơn nữa còn có cỏ xanh phía trước là biển xanh.

    Tôi mắt tròn nhìn gã rồi lại nhìn nơi đây.

    Gã vẫn nắm lấy tay tôi đi ra gần mặt biển mới buông.

    Tôi không hiểu

    Cả hai ngồi xuống bãi cỏ , gió khẽ thổi...

    -''Tôi biết cô đã gặp những chuyện gì.''

    Nghe đến đây tôi liền bất ngờ vội hỏi

    -''Anh biết ư ?

    Làm sao anh biết điều ấy hơn nữa....tại sao lại có những điều ấy ?''

    Gã không nhìn tôi chỉ nhìn ra phía trước

    -''Nghe này tôi chỉ nghe từ một số người hầu và hồ sơ của cô thôi.''

    Gã nói tiếp:

    -''Họ nói rằng cô từng là một đứa trẻ cực kỳ tài giỏi, đã từng giúp hoàn thành những nhiệm vụ gần như bất khả thi nhưng lại tạo phản vì biết rằng cả tộc chỉ còn lại mình bản thân mà người làm lại là chính phủ.

    Không thể khống chế cô nên họ đã đưa đến 1 người phụ nữ có cùng dòng máu với cô thực hiện nghi lễ lấy đi kí ức và sức mạnh của cô nên mới có cô ngày hôm nay.''

    Nụ cười méo mó hiện lên gương mặt gã:

    -''Nếu như không tạo phản , có lẽ hiện tại chúng ta là một đội rồi.''

    Tôi vừa nghe vừa bất ngờ không thôi , hỏi liên tục

    -''Vậy tên thật của tôi là gì ?"

    -''Người đấy là ai ??"

    -''Bình tĩnh , tên thật của cô đã bị xoá đi từ rất lâu rồi.

    Còn người kia chỉ biết là cùng dòng tộc với cô thôi."

    Tôi nghe có lý nhưng lại thấy điểm bất thường

    -''Tại sao người đàn bà ấy lại được giữ lại ?"

    -''Tôi cũng không biết."

    -''...''

    -''Nhưng có 1 thứ quan trọng tôi biết''

    -''?"

    Gã vừa nói dứt câu liền dí sát người vào tôi , đầu rúc vào hõm cổ tôi thủ thỉ khiến tôi đỏ chín mặt

    -''Chỉ có nhưng những người không có ý xấu mới lại gần cô khoảng cách nhất định và chỉ những người đặc biệt mới có thể chạm vào viên đá cẩm thạch đấy ngoài cô."

    Nói rồi gã nắm lấy chiếc vòng cổ cô đeo mấy ngày nay , một lực kéo mạnh khiến đó đứt ra khỏi dây

    -''Ơ!''

    -''Nó sẽ không bao giờ vỡ , chỉ biến mất khi sứ mệnh không hoàn thành được."

    Gã giơ nó lên trời và nói

    -''Tôi là người được nó chọn hãy cẩn thận những việc làm của cô..."

    Gã đứng dậy ném lại viên đá cho tôi rồi bước đi .

    Tôi cũng theo mà đứng dậy

    -"Nếu cô gặp nguy hiểm tôi sẽ là người cứu cô nhưng tôi cũng có thể là người gây nguy hiểm cho cô."

    -"Tôi sẽ là người đầu tiên giết cô nếu như có lệnh."

    Tôi không quan tâm đến những gì anh vừa nói chỉ một mực muốn hiểu một điều

    -"Tại sao anh lại giúp tôi ?"

    Gã cúi đầu nụ cười khẩy hiện rõ

    -"

    Sau này cô sẽ biết."

    -"Đi , tôi đưa cô về."

    Tôi nghe được câu trả lời từ miệng gã thì không khỏi tò mò nhưng đến giờ cũng phải về thôi

    -"Ngày mai liệu chúng ta có thể ngồi lại như vậy nữa không Lucci ?

    Tôi thích những bầu không khí như vậy .

    Tôi mời anh một bữa cũng được !"

    Chạy lại với nụ cười trên môi , tôi nhìn gã với ánh mắt mong chờ câu đồng ý.

    Gã có vẻ khá bất ngờ khi tôi gọi thẳng tên gã như vậy nhưng rồi cũng trả lời

    -" Nếu là cô mời tôi sẽ không đi.

    "

    -"Ểhhh Tại sao chứ ?"

    Gã bước tiếp làm tôi cũng phải chạy theo , liên tục kéo áo để gã đứng lại trả lời nhưng phải mãi lúc sau gã mới đứng lại

    -'' Đàn ông ai lại để một đứa con gái trả tiền hơn nữa còn như một đứa trẻ con như vậy chứ ."

    Không sai khi gã ví tôi như trẻ con vì so với một một tên 2m12 và một con nhóc 1m67 thì nhìn chẳng khác nào trẻ con thật.

    Nhưng đó cũng là cao rồi ấy chớ !

    Chỉ là nếu nói chuyện với gã thì phải ngước lên trên cao tý thôi !

    -"Nè!"

    Một nụ cười trên môi gã làm tôi chợt để ý

    -''A!

    Anh cười rồi kìa !!"

    Nghe thấy tôi nói gã liền vội trở lại vẻ mặt lạnh lùng , quay đi chỗ khác nhưng tôi biết gã đang ngại vì tai gã đỏ hết rồi kìa.

    -''Con nhóc lùn đáng ghét.''

    -''Lêu lêu ngại nên phải trêu lại nè hahaha"

    Cứ thể chúng tôi trò chuyện với nhau khắp quãng đường .

    Đừng hỏi tại sao Lucci lại không nói bằng bồ câu nhé , chúng tôi đi lối tắt nên không có ai đâu )

    _________________________________________________________________

    Nằm trên giường , tôi suy nghĩ lại chuyện sáng nay .

    Lần đầu tiên tôi nhận ra Lucci một người vốn lạnh lùng , tàn nhẫn lại trở nên dễ gần như vậy.

    Lúc anh ta nắm tay tôi......ấm áp hơn nữa làm tôi cảm thấy rất an toàn

    Lúc anh ta nói chuyện với tôi không lạnh lùng như trước , gã nói rất nhiều

    Thậm chí anh ta còn cười....cười với tôi

    Đẹp traii

    Cứ suy nghĩ đến mấy cái cảnh đó tôi lại lăn qua lăn lại trên giường đỏ mặt .

    Câu nói hẹn ngày mai chỉ là 1 câu nói tôi lỡ miệng nói ra chỉ vì lúc đó tôi đang rất vui , ai mà ngờ anh ta lại đồng ý .

    Tôi bật dậy , tiến đến tủ quần áo lục gọi tìm mấy bộ váy phù hợp .

    Loay hoay mãi đã 11 giờ mà tôi vẫn thức gần 12 giờ mới chịu ngủ yên.

    -''mèo..''

    Đến cả mèo cũng chán tôi.

    _________________________________end_________________

    Sao hở off lâu tý hoi
     
    Back
    Top Dưới