Ngôn Tình Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 20: 20: Chịu Cảnh Này Hơn 30 Năm Rồi


Kì Tố Tố lấy tấm hình từ trong hộc bàn ra, bà ta bật cười chế giễu :"Người đàn ông của cô bây giờ chẳng phải đã thuộc về tôi rồi sao? Người Triệu Sơn yêu là tôi, không phải cô"
" Hai đứa con trai của cô cũng xem tôi là mẹ.

Chà, Nhiếp Bạch Khả sao cô sinh ra được loại vô ơn như vậy? Ha ha ha ha, à quên nói cho cô biết một chuyện.

Tôi sắp để con gái cưng của cô đến đoàn tụ với cô rồi.

Cô có phải nên cảm ơn tôi cho cô gặp lại con gái không nhỉ?"
" Cốc cốc cốc "
Tiếng gõ cửa bất ngờ làm cho Kì Tố Tố giật mình nhưng đã nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

Gương mặt của bà ta thay đổi 180° trở nên dịu dàng như bình thường không còn vẻ tức giận như lúc nãy nữa
Bức ảnh được bà ta cho lại vào ngăn kéo.

Rồi nhanh chân đi đến mở cửa

Bên ngoài là Triệu Thiếu Vũ, con trai thứ hai của Triệu Sơn
" Tiểu Vũ, đến tìm mẹ có chuyện gì sao?"
Kì Tố Tố cười nhẹ nhàng lên tiếng
" À, con nghe cha nói là mẹ định giới thiệu cháu gái của mẹ cho con sao?"
" Phải, nhưng mà mẹ sợ tụi con không chịu nên..."
Bà làm vẻ mặt bất đắc dĩ thở dài
" Không sao đâu mẹ, con dù sao cũng không có bạn gái.

Hay là giới thiệu cho con cũng được, cưới người mình còn hơn"
" Được, vậy mẹ sẽ chọn ngày để hai đứa gặp mặt"
Kì Tố Tố nở nụ cười vui vẻ, mục đích của bà ta bước đầu đã hoàn thành.

Trước kia mục đích của bà chỉ là Triệu Sơn, nhưng mà bây giờ còn cả Triệu thị nữa, mọi thứ của Nhiếp Bạch Khả có được bà phải giành tất cả
" Vậy con gặp mẹ sau"
.........
Về phần Triệu Lan Nhi, từ khi anh đi công tác, cô cũng thường trở về nhà chính của Lục gia hơn.

Ở một mình cũng chán nên cô quyết định về đó ở cùng cha mẹ chồng.

Nói là nói như vậy nhưng hai người họ thương cô chẳng khác nào cha mẹ ruột cả
“Mẹ ơi, con về rồi đây”
Triệu Lan Nhi xách đồ đã mua từ siêu thị đi vào nhà.

Mẹ Lục thấy cô trở về liền vui mừng chạy ra đón :” Ây da, Lan Nhi à, về thì về thôi, sao lại mua đồ nhiều như vậy? Xách có mệt không?”
Nói rồi, không đợi cô lên tiếng bà đã gọi người giúp việc ra xách đồ trên tay của cô vào trong nhà.

Bà nắm bàn tay vừa xách đồ đến đỏ ửng lên mà lắc đầu chậc lưỡi :”Bàn tay xinh đẹp như thế này sao lại làm công việc nặng như vậy chứ? Trong nhà không thiếu người làm mà”

“Con không sao đâu mẹ, lúc trước con xách cũng quen rồi.

Không nặng chút nào”
Triệu Lan Nhi mỉm cười ôm lấy bà lắc đầu phủ nhận.

Sau đó cả hai mẹ con cùng vào trong nhà, ngó quanh phòng khách không thấy cha Lục đâu, Triệu Lan Nhi liền thắc mắc hỏi :”Cha đâu rồi mẹ?”
Mẹ Lục kéo cô ngồi xuống sofa rồi thở dài :”Ây da, lão Lục ấy à.

Ông ấy lại trở về quân ngũ nữa rồi.

Lần này chắc cũng 1- 2 tháng”
“Thì ra là vậy.

Nhưng cũng đâu trách cha được, đây là việc nước mà”
Triệu Lan Nhi vỗ vai bà nhẹ nhàng an ủi.

Lục phu nhân cũng không phải là người không hiểu chuyện, bà chỉ là cảm thấy tủi thân khi chồng thường xuyên vắng nhà như vậy
“Phải, dù sao mẹ cũng chịu cảnh này hơn 30 năm rồi”
“ Thôi được rồi, không nói chuyện này nữa, nào Lan Nhi ăn trái cây đi con”

Mẹ Lục cầm một quả nhỏ trên đ ĩa trái cây người giúp việc vừa đưa đến đút vào miệng cho cô.

Cả hai mẹ con cùng trò chuyện với nhau mãi đến giờ ăn tối
“Phu nhân, cơm đã chuẩn bị xong”
Người giúp việc từ dưới bếp bước lên thông báo cho hai người đã đến giờ ăn cơm tối.

Mẹ Lục nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô cùng đi xuống phòng ăn :”Đi nào Lan Nhi”
“Hôm nay, mẹ đã dặn người giúp việc làm những món mà con thích đấy, ăn thoải mái nhé”
……..
Ăn tối xong, Triệu Lan Nhi xin phép mẹ Lục đi lên phòng.

Căn phòng này vốn là phòng của Lục Đình Quân, sau này trở thành phòng tân hôn của cô và anh.

Cô đẩy cánh cửa làm bằng gỗ được điêu khắc tinh tế ra, bên trong là căn phòng tone trắng, nó vừa cho ta một cảm giác êm dịu, vừa có một cảm giác thật rộng rãi.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 21: 21: 5 Năm Trước Mẹ Của Em


Ăn tối xong, Triệu Lan Nhi xin phép mẹ Lục đi lên phòng.

Căn phòng này vốn là phòng của Lục Đình Quân, sau này trở thành phòng tân hôn của cô và anh.

Cô đẩy cánh cửa làm bằng gỗ được điêu khắc tinh tế ra, bên trong là căn phòng tone trắng, nó vừa cho ta một cảm giác êm dịu, vừa có một cảm giác thật rộng rãi
Trên đầu giường được treo bức ảnh cưới của cô và anh.

Nhớ lúc đó, sau khi đi đăng kí kết hôn xong, anh liền kéo cô đi chụp ảnh cưới.

Tuy cuộc hôn nhân của họ hơn chớp nhoáng, nhưng anh không để cô chịu thiệt chút nào, tất cả mọi thứ một cô dâu nên có anh đều cho cô
Anh đối với cô là thật tốt, cô không rõ tại sao như vậy? Nhưng mà thời gian tiếp xúc càng dài, có lẽ cô đã yêu anh từ một ngày nào đó lúc nào không hay.

Bây giờ cô cũng chẳng quan tâm chuyện Lục Đình Quân vì sao lại đối tốt với cô như vậy nữa.
Triệu Lan Nhi bước đến ngồi xuống giường, chợt điện thoại của cô có thông báo đến
“Tôi đã điều tra ra chuyện đó rồi”
Không chần chừ, cô liền gọi điện thoại qua cho người vừa gửi tin nhắn đến.

Người bên kia nhanh chóng bắt máy :”Alo?”
“8 giờ ngày mai ở quán bar của tôi.

Chúng ta nói về chuyện đó”
“Được”
Cuộc gọi kết thúc với vài câu nói.

Triệu Lan Nhi trầm ngâm nhìn màn hình điện thoại, người trong đó chính là người mẹ đã mất của cô, cô nhìn bà mỉm cười lên tiếng
“Mẹ, con điều tra được rồi.

Con phải bắt bọn họ trả giá, nhưng con không đủ năng lực, mẹ nói con phải làm sao đây?”
“Em còn có anh mà”
Giọng người đàn ông phát ra nối tiếp câu nói của cô.

Triệu Lan Nhi xoay người nhìn người kia nhíu mày lên tiếng :”Hù chết em rồi, sao về không chịu nói cho em biết”
Lục Đình Quân bước đến ôm lấy cô, anh cúi đầu hôn nhẹ lên vầng trán :”Tối rồi, anh không muốn em ra đường vào buổi tối nên không thông báo cho em”
“Nhóc con, có chuyện gì phải nói cho anh biết hiểu không?”
“Em biết rồi”
Triệu Lan Nhi cúi đầu lên tiếng :”Chuyện của mẹ em, điều tra được rồi.

Ngày mai, em sẽ biết rõ sự tình năm đó”.

Đôi mắt của cô dần ngấn nước, giọng nói cũng nghẹn ngào :”5 năm rồi, mẹ của em….”
Cô không nói tiếp được nữa, cổ họng cứ như bị nghẹn lại, cô ôm lấy anh bật khóc nức nở
“ Lan Nhi, em còn có anh.

Anh giúp em đòi lại món nợ này”
Lục Đình Quân vuốt lưng cô nhẹ nhàng dỗ dành từng chút một, tiếng khóc của cô gái nhỏ cũng nhỏ dần rồi im bặt.

Cô ngẩn đầu lên nhìn anh
" Ngày mai anh có rảnh không?"
" Rảnh, lúc nào anh cũng rảnh"
Anh đáp lại một cách nhanh nhất, sau đó lại nghe thấy tiếng của cô nói
" Vậy anh có thể cùng em đi gặp thám tử không?"
" Được, bà xã đã nói sao anh có thể từ chối chứ"
Đôi môi bạc của anh cong lên kể từ khi cô hỏi.

Nếu cô đã nói với anh như vậy, có nghĩa cô không còn xem anh là người ngoài nữa.

Anh và cô bây giờ là vợ chồng là người nhà của nhau.

Dù có chuyện gì cũng phải cùng nhau trải qua
Im lặng một lúc, cuối cùng người lên tiếng trước vẫn là Triệu Lan Nhi :"Sao anh vào phòng lại không phát ra tiếng động như vậy chứ?"
" Chẳng phải là anh thấy em đang nói chuyện điện thoại sao? Anh là không muốn làm gián đoạn thôi"
Lục Đình Quân cúi đầu hôn khoé môi của cô, tay lau đi nước còn vươn trên khoé mắt cô gái nhỏ.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 22: 22: Biết Chuyện Gia Đình Mình Làm Rồi Sao


Im lặng một lúc, cuối cùng người lên tiếng trước vẫn là Triệu Lan Nhi :"Sao anh vào phòng lại không phát ra tiếng động như vậy chứ?"
" Chẳng phải là anh thấy em đang nói chuyện điện thoại sao? Anh là không muốn làm gián đoạn thôi"
Lục Đình Quân cúi đầu hôn khoé môi của cô, tay lau đi nước còn vươn trên khoé mắt cô gái nhỏ
"Anh ăn gì chưa? Hay là em xuống lấy đồ ăn cho anh nhé?"
" Anh không đói.

Bé cưng nằm xuống nào, anh nhớ em chết đi được"
Anh kéo cô nằm xuống giường, cẩn thận đắp chăn cho cô vô cùng kĩ càng.

Sau đó anh cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô gái nhỏ
" Ngủ ngon"
Triệu Lan Nhi dựa theo mùi trên cơ thể của anh mà dần đi vào giấc ngủ.

Mùi trên người của anh thật sự rất dễ chịu, nó khiến người ta có một cảm giác sạch sẽ dễ chịu.

Vì vậy cô cũng rất thích mùi này, đặc biệt là trên người của anh
Lục Đình Quân nhìn cô gái nhỏ dần dìm vào giấc ngủ, hơi thở cũng đều đều.

Anh buông cô ra bước xuống giường, đẩy cửa ban công bước chân ra ngoài
Một làn khói trắng toả ra từ phía của anh.

Nói chính xác đó chính là khói thuốc lá.

Lục Đình Quân rít mạnh điếu thuốc rồi ngẩn đầu nhìn lên bầu trời đầy sao
Anh cứ lặng lẽ như vậy, chẳng biết rõ anh nghĩ gì, ánh mắt của anh rất sắc lạnh, cứ mãi nhìn lên bầu trời cao vút ấy
Bỗng dưng điện thoại của anh vang lên
"Alo?"
" Thiếu tá, tôi đã nắm được điểm yếu của bọn họ.

Mọi chứng cứ đã thu thập đầy đủ"
Người gọi đến là một cảnh sát dưới trướng của anh.

Cũng chính là người mà anh tâm đắc nhất sau khi huấn luyện
" Được, các cậu cứ chờ lệnh của tôi"
Lục Đình Quân lạnh lùng lên tiếng :"Nhớ kĩ, đừng để họ phát hiện ra việc chúng ta làm"
...........
"Cốc cốc cốc "
" Vào đi"
Từ Diệp Vi ngẩn đầu nhìn người đang đi vào :"Có chuyện gì?"
"Em biết chuyện nhà của Lan Nhi không?"
Người đàn ông bước vào, rồi ngồi xuống ghế lên tiếng hỏi
"Sao anh hỏi chuyện này? "
Từ Diệp Vi nhíu mày, sau đó lại nở ra một nụ cười khinh thường :"Anh biết chuyện mà gia đình mình đã làm rồi sao? Cảm thấy thế nào? Dì của anh chính là một người xấu xa, bà ta hại chết dì Nhiếp.

Lại còn phá toàn bộ Nhiếp gia"
Nói đến đây, Từ Diệp Vi không kìm được tức giận.

Cô đứng dậy, hai mắt đỏ ửng nhìn vào người đàn ông đang ngồi đối diện bàn làm việc của mình
" Tất cả mọi chuyện đều do người nhà họ Kì các người.

Tại sao các người độc ác như vậy chứ?"
Người đàn ông kia tên là Kì Phong.

Anh nhìn cô với ánh mắt đầy tội lỗi :"Diệp Vi, em bình tĩnh một chút"
" Anh bảo tôi bình tĩnh thế nào? Nếu không phải tại các người, bạn trai của tôi sẽ không chết.

Nếu không tại các người, có lẽ bây giờ chúng tôi đã kết hôn sinh con rồi "
Từ Diệp Vi tức giận hét lên.

Kì Phong nhìn cô như vậy, trong lòng bỗng dưng sụp đổ, cổ họng như bị nghẹn lại.

Anh nhíu mày cố gắng nói ra từng chữ
" Trong lòng em vẫn còn người đó sao? Vậy mấy năm nay trong lòng em, không hề có anh đúng không?"

Trái ngược hoàn toàn với anh, Từ Diệp Vi nở ra một nụ cười hả hê :" Phải, anh cũng thông mình đấy.

Anh nghĩ tôi có thể yêu cái người mà gia đình anh ta đã hại chết người tôi yêu sao?"
"Diệp Vi, anh yêu em như vậy không đủ sao? Sao em có thể vô tình với anh như vậy chứ? Nếu hôm nay anh không phát hiện ra chuyện này thì em định lừa anh đến khi nào? Diệp Vi, rốt cuộc em muốn làm gì?"
Kì Phong đứng dậy đối diện với cô, anh nhìn cô đầy bất ngờ.

Hai mắt đã có chi chít gân máu.

Cô lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt anh lên tiếng, từng câu từng chữ phát ra khiến cho Kì Phong không thể tin vào tai mình
" Anh yêu tôi? Anh cảm thấy bản thân mình xứng đáng sao? Tôi không ngại nhắc cho anh nhớ, năm đó là người nhà anh đã hại chết người tôi yêu, còn có rất nhiều người khác nữa.

Tôi tiếp cận anh chỉ để trả thù, mối thù không đội trời chung này.

Năm đó, gia đình các người làm gì, bây giờ cũng nên trả giá một chút đúng chứ?"
" Em nói vậy là sao?".
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 23: 23: Vợ Anh Giỏi Nhất


" Anh yêu tôi? Anh cảm thấy bản thân mình xứng đáng sao? Tôi không ngại nhắc cho anh nhớ, năm đó là người nhà anh đã hại chết người tôi yêu, còn có rất nhiều người khác nữa.

Tôi tiếp cận anh chỉ để trả thù, mối thù không đội trời chung này.

Năm đó, gia đình các người làm gì, bây giờ cũng nên trả giá một chút đúng chứ?"
" Em nói vậy là sao?"
Kì Phong nhíu mày khó hiểu nhìn cô.

Anh chỉ thấy cô nở nụ cười nham hiểm, chưa kìm nói gì thì bản thân anh đã mất trọng lực, vô thức mà ngất đi
.....
Sáng hôm sau
Triệu Lan Nhi tỉnh lại thì thấy bên mé chỗ anh nằm đã không thấy người đâu.

Cô vốn đã quen với cảnh này nên không có gì tò mò nữa, bản thân bước xuống giường đi vào nhà vệ sinh rửa mặt
Lúc cô bước ra cũng chính là lúc Lục Đình Quân đẩy cửa bước vào.

Nhìn thấy cô, khoé môi của anh bất giác cong lên :"Bé cưng hôm nay dậy sớm vậy?"
Câu nói của anh được cô xem như là một lời khen bản thân mình.

Triệu Lan Nhi hất càm lên mặt :"Không phải riêng hôm nay mà ngày nào em cũng dậy sớm như này cả.

Anh thấy sao? Thấy em có giỏi không?"
" Giỏi, vợ anh giỏi nhất"
Lục Đình Quân kéo cô ôm vào lòng, càng nghĩ anh càng cảm thấy vợ mình chẳng khác nào trẻ con, anh cứ như có một đứa con gái lớn chứ không phải là cưới được một cô vợ.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, vợ của anh thật sự rất đáng yêu nha
Vợ chồng tình tứ được một lúc thì bỗng dưng anh lại đè cô lên giường
Anh cúi đầu hôn cô cuồng nhiệt.

Mãi đến lúc cô không thể thở được thì mới chịu thả ra
Lục Đình Quân nhẹ nhàng cởi từng lớp áo trên người của cô ra.

Bàn tay to lớn vô thức chạm nhẹ lên vùng da mịn màng không tì vết, đôi mắt anh ngưng lại trước đôi gò b ồng căng tròn
Ánh mắt của Lục Đình Quân dần nóng rực, đôi môi nhanh chóng áp xuống đó mà m** l**m.
** *** bên dưới đã ***** **** lên, như thể muốn phá tan lớp quần bên ngoài để được giải phóng.

Cách một lớp quần nhưng cô vẫn có thể làm nhận được độ thô to và nhiệt độ nóng ran của nó
Triệu Lan Nhi bị những hành động vờ như k1ch thích của anh làm cho đ ộng tình.

Hai má của cô đỏ ửng lên, đôi mắt mông lung nhìn anh trông càng quyến rũ hơn
Lục Đình Quân nhanh chóng c ởi sạch quần áo trên người, giải phóng anh bạn nhỏ thoát ra ngoài.

Anh di chuyển người anh em xuống trước động nhỏ
"Anh vào nhé?"
Giọng anh cất lên với vẻ khàn đặc, ánh mắt nhuốm màu d*c vọng.

Triệu Lan Nhi nhìn anh gật đầu rồi ngại ngùng quay sang nơi khác
Trước sự đồng ý của cô, Lục Đình Quân nhanh chóng tiếp vào hành động.

Từng nhịp từng nhịp của anh phải nói là rất nhanh lại còn mạnh
" A ...!ưm..

Quân...!chậm một...!chút....!ưm..."
Triệu Lan Nhi bám vào vai anh th ở dốc không ngừng.

Anh là người học võ, sức vô cùng khoẻ, lại còn ở trong quân đội thường xuyên luyện tập
Sức của cô không thể nào có thể so được với anh.

Vậy nên không bao lâu sau khi vào trận, thân thể của Triệu Lan Nhi bắt đầu rã rời.

Cô không rõ bản thân được anh cho l3n đỉnh bao nhiêu lần, rốt cuộc bản thân đã ngất đi khi nào cô cũng chẳng biết
Riêng Lục Đình Quân, cuộc vận động như thế này chẳng có gì thấm tháp đối với anh cả.

Vốn bản thân còn muốn nữa nhưng vợ yêu đã ngất đi mất rồi, điều này làm cho anh rất tiếc nhưng mà vợ là trên hết không thể làm quá đà được
Lục Đình Quân bế cô gái nhỏ đang mơ màng bước vào phòng tắm.

Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống bồn, cơ thể của cô được anh tắm qua bằng nước sạch cùng với xà phòng thơm tho
Không lâu sau, cô gái nhỏ kia được anh đem lên giường đắp chăn lại thật ấm áp.

Nhìn vợ nhỏ ngủ ngon trên giường, anh cũng chẳng nỡ làm phiền đến giấc ngủ ấy
Lục Đình Quân xoay người bước xuống nhà xem báo đợi cô tỉnh dậy
" Lan Nhi đâu rồi, Quân?"
Mẹ Lục bước đến tìm kiếm con dâu của mình, không thấy cô bà nhíu mày lên tiếng hỏi
Anh nhìn mẹ mình rồi nhíu mày khó chịu :" Sao mẹ cứ tìm vợ con thế? Con vừa mới về sao mẹ không hỏi han con chút nào vậy ?".
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 24: 24: Tôi Đợi Cô Hơn 3 Tiếng Rồi Đấy


Lục Đình Quân xoay người bước xuống nhà xem báo đợi cô tỉnh dậy
" Lan Nhi đâu rồi, Quân?"
Mẹ Lục bước đến tìm kiếm con dâu của mình, không thấy cô bà nhíu mày lên tiếng hỏi
Anh nhìn mẹ mình rồi nhíu mày khó chịu :" Sao mẹ cứ tìm vợ con thế? Con vừa mới về sao mẹ không hỏi han con chút nào vậy ?"
"Được được, hỏi con là được chứ gì?"
Mẹ Lục bĩu môi :"Con trai của mẹ đi công tác về có mệt không? Hay con ăn trái cây mẹ vừa cắt nhé?"
" Thôi mẹ khỏi hỏi thăm đến con đi.

Con thấy không quen"
Nghe lời mẹ mình vừa nói, Lục Đình Quân muốn ớn lạnh nổi hết cả da gà.

Bắt đầu từ khi nào mẹ anh lại sến súa như vậy chứ?
Mẹ Lục nhếch môi khinh thường, không quên liếc anh một cái :" Con nói Lan Nhi ở đâu được rồi chứ?"
" Vợ con còn ngủ"

" Con thật là"
Mẹ Lục nhìn anh lắc đầu rồi đứng dậy rời đi
.........
Hơn 11 giờ, cuối cùng Triệu Lan Nhi cũng tỉnh lại.

Thân thể của cô đau nhức đặc biệt là hạ th@n, cũng may là đã được anh bôi thuốc qua nên cơn đau cũng giảm đi đôi chút
Cô thay quần áo rồi bước xuống nhà.

Lục Đình Quân đã ngồi sofa đợi sẵn.

Khi thấy vợ mình bước xuống anh liền chạy đến đỡ lấy tay cô :"Nào, đi từ từ thôi"
Triệu Lan Nhi bị hành động của anh làm cho bật cười :"Anh làm gì vậy? Em có làm sao đâu"
"Anh mặc kệ, dù sao cũng nên đi đứng đàng hoàn"
Cả hai cùng nhau ăn trưa xong liền di chuyển đi đến quán bar của cô để gặp người thám tử kia
Lúc cô và anh đến nơi thì thấy người kia cũng đã ngồi đợi sẵn.

Người thám tử kia có bề ngoài dịu dàng hệch như phụ nữ, đặc biệt là làn da trắng mịn màng chẳng thua kém gì với Triệu Lan Nhi
Anh ta thấy Triệu Lan Nhi bước vào liền nâng mí mắt lên nhìn, khẽ lên tiếng :"Tôi đợi cô hơn 3 tiếng rồi đấy, cô chủ"
" Xì, tôi chỉ mới đến trễ có một lần.

Bình thường chẳng phải toàn là tôi đợi anh sao? Đợi tôi một lần đã than thở "
Triệu Lan Nhi bĩu môi ung dung ngồi xuống sofa, bên cạnh cô là Lục Đình Quân.

Khi thấy anh người đàn ông kia liền nhíu mày
"Chẳng phải đây là chuyện riêng sao? Có thể để người khác nghe sao?"
Lục Đình Quân liếc mắt nhìn đến người đàn ông đó.

Người khác? Anh hiểu người khác trong câu nói của anh ta chính là đang nói anh.

Rốt cuộc anh ta có lai lịch như thế nào mà nói như vậy? Chẳng phải là một thám tử tư thôi sao?
Bỗng dưng bàn tay anh được nắm lấy bởi một bàn tay nhỏ nhắn.

Tai anh nghe thấy tiếng nói của cô rõ mồn một :"Ở đây không có người ngoài.

Anh ấy là chồng tôi"
Chồng cô? Đây là lần đầu tiên cô mở miệng nói anh là chồng mình với người ngoài.

Khoé môi của Lục thiếu không khỏi cong lên theo lời nói ấy của vợ mình
" Được rồi, Nhiếp Nam anh nói xem, đã điều tra được cái gì?"
Triệu Lan Nhi dựa lưng vào ghế lười biến nâng mí mắt lên tiếng
Người này họ Nhiếp? Là họ hàng bên mẹ của cô sao? Hèn gì anh ta lại nói như vậy
Lục Đình Quân nhếch môi cười cười, bàn tay bao trọn tay cô vào lòng
Nhiếp Nam nhìn hai người họ rồi bĩu môi khinh thường
" Chuyện của dì và Nhiếp gia năm đó, tất cả đều do Kì gia gây ra"
Nói đến đây, sắc mặt của cô liền trầm xuống.

Không ngờ chuyện của Nhiếp gia cũng liên quan đến những người đó.

Nhiếp Nam lại tiếp tục kể lại đầu đuôi ngọn ngành
" Năm đó khắp cả thành phố ai ai cũng biết đến mối tình đẹp đẽ của chủ tịch Triệu thị và tiểu thư của Nhiếp gia.

Vì một cô gái mà từ một người đàn ông tay trắng đến làm nên một cơ nghiệp lớn như vậy"
........
"Triệu tổng, có thể cho chúng tôi một chút thời gian để phỏng vấn không?"
Cả đám phóng viên bao quanh Triệu thị chờ đợi được phỏng vấn Triệu Sơn
Triệu Sơn lúc này chỉ vừa chạm đến tuổi 40.

Sự nghiệp thăng hoa, gia đình êm ấm khiến rất nhiều người ngưỡng mộ, đặc biệt chính là chuyện tình vượt mọi chong gai của ông và vợ mình
" Được, mọi người cứ tự nhiên hỏi".
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 25: 25: Nhiếp Bạch Khả Anh Yêu Em


"Triệu tổng, có thể cho chúng tôi một chút thời gian để phỏng vấn không?"
Cả đám phóng viên bao quanh Triệu thị chờ đợi được phỏng vấn Triệu Sơn
Triệu Sơn lúc này chỉ vừa chạm đến tuổi 40.

Sự nghiệp thăng hoa, gia đình êm ấm khiến rất nhiều người ngưỡng mộ, đặc biệt chính là chuyện tình vượt mọi chong gai của ông và vợ mình
" Được, mọi người cứ tự nhiên hỏi"
" Triệu tổng có thể cho chúng tôi biết, nguyên nhân nào khiến anh có thể từ bàn tay trắng có thể làm sự nghiệp to lớn như ngày hôm nay không?"
Một cô phóng viên nhanh nhẹn lên tiếng hỏi.

Triệu Sơn khẽ đáp, ánh mắt của ông hiện rõ sự ôn nhu khác thường
" Tất cả đều vì vợ tôi, Nhiếp Bạch Khả.

Có thể ai ở đây cũng đều rất quen thuộc với cái tên này.

Đúng như mọi người nghĩ, cô ấy chính là tiểu thư của Nhiếp gia, một gia tộc rất thịnh thế.

Tình yêu của chúng tôi lúc đầu phải mang chịu rất nhiều phản đối của mọi người.

Ai cũng cho rằng tôi không xứng với cô ấy, điều này là đúng chứ không sai.

Lúc ấy, Triệu Sơn tôi chẳng có gì trong tay cả, vậy mà cô ấy lại đồng ý ở bên cạnh tôi.

Ngày tháng ấy nghĩ lại thật sự rất vất vả đối với một tiểu thư lá ngọc cành vàng như cô ấy, vì vậy tôi càng phấn đấu nhiều hơn.

Ông trời cuối cùng vẫn không phụ lòng mong mỏi của tôi và tôi cũng không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ vợ.

Cuối cùng tôi đã làm nên đại sự, tôi bây giờ có thể cho cô ấy một cuộc sống tốt nhất.

Cô ấy chính là động lực để tôi phát triển lên từng ngày "
Ông ngừng một lúc, mắt nhìn thẳng vào ống kính miệng mỉm cười dịu dàng khẽ nói :" Nhiếp Bạch Khả, anh yêu em"
" Ồ "
Mọi người ở đó cứ cảm thấy như bị nhét một họng cơm chó vào miệng.

Nhưng cũng không quên ngưỡng mộ tình yêu của Triệu Sơn dành cho vợ mình
Khung cảnh ấy tràn ngập sự hạnh phúc của ông và sự ngưỡng mộ từ mọi người phóng viên ở đó.

Đâu ai biết từ phía xa xa có một người phụ nữ tay cuộn thành nắm đấm, ánh mắt nhìn người đàn ông kia hiện lên đầy tức giận nói đúng hơn chính là ghen tị

Người đàn bà kia không ai khác chính là Kì Tố Tố, gia đình bà ta không được tính là giàu có như Nhiếp gia nhưng làm việc trong thế giới ngầm quen biết được rất nhiều lão đại.

Bà ta từ đầu đến cuối đều phải xếp sau lưng Nhiếp Bạch Khả, từ nhan sắc gia thế bây giờ lại đến tình yêu.

Vốn dĩ người đàn ông kia cả hai người cùng đem lòng yêu mến, vậy tại sao cô ta có được còn Kì Tố Tố bà lại không.

Bà không cam tâm, bà phải phá hủy tất cả mọi thứ mà Nhiếp Bạch Khả có được
.....
Triệu Lan Nhi quay sang nhìn Nhiếp Nam khẽ lên tiếng :" Vậy kể từ khí đó bà ta lên kế hoạch tính kế mẹ của em lẫn Nhiếp gia?"
Nhiếp Nam nhìn cô mím môi khẽ gật đầu :" Phải, Nhiếp gia chúng ta luôn làm ăn trong sạch mà đi lên không liên quan gì đến thế giới ngầm.

Điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta không có chống lưng, với lại trên thương trường cũng có rất nhiều người muốn Nhiếp gia đại bại.

Vì vậy họ liên kết với nhau và...."
Anh khẽ thở dài lắc đầu :" Anh may mắn hơn những người trong nhà vì còn sống.

Vì vậy anh cũng nên trả thù cho bọn họ"
Nhiếp Nam nhìn sang Lục Đình Quân bên cạnh cô :"Tôi nghe nói cậu là người của quân đội.

Có thể nào giúp chúng tôi không? Chúng cứ hiện tại vẫn chưa tìm đủ nhưng một thời gian nữa chắc chắn sẽ có..."
Câu nói của Nhiếp Nam còn chưa nói xong, Lục Đình Quân đã lên tiếng đồng ý khiến cho hai người kia bất ngờ nhìn ngược lại anh
Anh nhướng mày :"Chẳng phải đây là chuyện tôi nên làm sao? Việc của Nhiếp gia cũng là việc của họ ngoại vợ tôi mà đã là của vợ tôi thì tất nhiên là việc của tôi.

Anh yên tâm, chắc chắn tôi sẽ không thể những kẻ phạm pháp kia ngoài vòng pháp luật đâu ".
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 26: 26: Nhạn Hồi Về Rồi


Câu nói của Nhiếp Nam còn chưa nói xong, Lục Đình Quân đã lên tiếng đồng ý khiến cho hai người kia bất ngờ nhìn ngược lại anh
Anh nhướng mày :"Chẳng phải đây là chuyện tôi nên làm sao? Việc của Nhiếp gia cũng là việc của họ ngoại vợ tôi mà đã là của vợ tôi thì tất nhiên là việc của tôi.

Anh yên tâm, chắc chắn tôi sẽ không thể những kẻ phạm pháp kia ngoài vòng pháp luật đâu "
Giọng nói của Lục Đình Quân cất lên với sự ngỡ ngàng của Nhiếp Nam và Triệu Lan Nhi.

Cô nắm lấy bàn tay của anh khẽ lên tiếng :" Đình Quân cảm ơn anh "
" Đúng, đúng thật sự cảm ơn cậu "
Nhiếp Nam vui vẻ lên tiếng tiếp nối theo lời của em gái mình.

Lục Đình Quân nhìn sang anh rồi nhìn đến cô gái bên cạnh mình, khoé môi không khỏi cong lên.

Anh ôm cô kéo vào lòng dịu dàng nói
" Đây vốn là chuyện anh nên làm, em không cần phải cảm ơn anh.

Chẳng phải chúng ta là vợ chồng hay sao?"
.....

Vài ngày sau, Triệu Lan Nhi và Lục Đình Quân đã trở lại cuộc sống thường ngày.

Sáng đi làm, tối về nhà, cuộc sống cứ vậy mà trôi qua vô cùng êm đềm
Mãi đến một hôm
" Bà chủ, cô đi kiểm tra sao? Chuyện này cứ giao cho quản lý chúng tôi là được rồi"
Cô quản lý Cao quán bar nhìn Triệu Lan Nhi rồi lên tiếng.

Vốn những người ở đây đều có một lý lịch chẳng mấy tốt đẹp, nếu không phải mồ côi thì chính là ở tù ra.

Triệu Lan Nhi lúc đó cũng vừa hay mới mở quán bar làm ăn, cô có lòng tốt thu nhận bọn họ
Những nhân viên ở đây thật sự biết ơn cô vô cùng.

Vừa có việc làm, lương lại cao, chẳng những vậy Triệu Lan Nhi còn sắp xếp cho bọn họ chỗ ở tốt.

Đối với người vừa ra tù như cô quản lý Cao chuyện này thật sự rất tốt, bà chủ chẳng những không khinh thường cô còn nhận cô vào làm, đời này của cô coi như được vớt lên từ vực thẳm, thật sự thật sự cô biết ơn Triệu Lan Nhi rất nhiều
Triệu Lan Nhi nhìn quản lý Cao lắc đầu :" Không sao đâu, tôi rảnh rỗi kiểm tra một chút.

Sẵn tiện có thể làm quen với khách hàng, biết đâu họ có thể đến đây nhiều lần nữa.

Như vậy chẳng phải tôi lại có thêm tiền sao"
Trước thái độ mê tiền của bà chủ, quản lý Cao chẳng thể nói gì thêm, cô chỉ mỉm cười rồi đi làm việc của mình.

Thật sự cô phải bó tay với độ mê tiền của bà chủ 🙂))
" Tôi nghe nói Nhạn Hồi về rồi"
Một người đàn ông áo sơ mi đen tựa lưng vào ghế, một tư thế vô cùng lười nhác.

Tay anh ta cầm điếu thuốc đang bóc khói nghi ngút nhìn sang người đàn ông bên cạnh khẽ lên tiếng
" Nhan Hồi?"
Một người đàn ông tóc màu bạch kim ngạc nhiên nhíu mày lên tiếng :" Hoa Khôi trường cấp 3 của chúng ta sao? Là thanh mai trúc mã với Lục Đình Quân?"
" Phải "
Người áo đen khẽ nói :"Mấy tháng trước nghe nói Lục Đình Quân đã kết hôn.

Cô ấy về lần này chắc là do chuyện này"
" Xùy, về thì làm được gì chứ? Dù gì người ta cũng đã kết hôn, chuyện của bọn họ cũng đã kết thúc"
Người đàn ông đối diện bĩu môi lên tiếng
Triệu Lan Nhi đứng gần đó vô tình nghe được từ đầu đến cuối cuộc trò chuyện của mấy người đàn ông kia.

Trong đầu cô hiện lên một dòng suy nghĩ, anh và người tên Nhan Hồi kia rốt cuộc có quan hệ như thế nào? Cô ấy là bạn gái cũ lẫn thanh mai trúc mã của anh sao? Sao cô chưa từng nghe anh nhắc đến rằng bản thân có trải qua một đoạn tình cảm?.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 27: 27: Cô Ấy Và Đình Quân


Người đàn ông đối diện bĩu môi lên tiếng
Triệu Lan Nhi đứng gần đó vô tình nghe được từ đầu đến cuối cuộc trò chuyện của mấy người đàn ông kia.

Trong đầu cô hiện lên một dòng suy nghĩ, anh và người tên Nhan Hồi kia rốt cuộc có quan hệ như thế nào? Cô ấy là bạn gái cũ lẫn thanh mai trúc mã của anh sao? Sao cô chưa từng nghe anh nhắc đến rằng bản thân có trải qua một đoạn tình cảm?
Sau đó, Triệu Lan Nhi vẫn tiếp tục giả vờ đứng đó nghe lén
Triệu Lan Nhi nhìn người đàn ông tóc màu bạch kim một lúc, trong đầu phút chốc đã biết được cái tên người kia, anh ta tên là Trình Khải, trước kia anh ta có từng đến hôn lễ của cô.

Nếu cô nhớ không nhằm thì anh ta chính là bạn học cấp 3 của Lục Đình Quân.

Bỗng dưng cô lại nghe giọng nói khác cất lên một lần nữa
“ Nhạn Hồi xinh đẹp như vậy muốn dụ dỗ đàn ông cũng không phải chuyện khó.

Huống hồ giữa cô ấy và Đình Quân từng có một thời hạnh phúc chứ?”
Người đàn ông khác lên tiếng nói, người này cô cũng nhận ra cũng từng hoc chung cấp 3 với chồng cô.

Lại có thêm một người khác lên tiếng phản bác lại :”Cậu còn không rõ Lục Đình Quân sao? Một khi cậu ấy đã cự tuyệt dù có làm thế nào cũng không thể lay động cậu ấy đâu”
“Vậy cứ để xem”

………….
Nghe xong câu chuyện của mấy người kia, tâm trạng của Triệu Lan Nhi sa sút đến thậm tệ.

Trong đầu cô hiện lên rất nhiều suy nghĩ, rốt cuộc anh và cô gái tên Nhạn Hồi kia sẽ quay lại bên nhau sao?
Chỉ cần nghĩ đến chuyện Lục Đình Quân ở bên cạnh người khác mà bỏ rơi cô, hai mắt của cô liền ngấn nước
Triệu Lan Nhi bước chân ra khỏi bar lái xe vòng quanh thành phố hóng mát.

Tâm trạng hiện tại của cô rất phức tạp nên cô muốn đến một nơi yên bình nào đó suy nghĩ
Chiếc xe hơi cô lái dừng lại ven đường vắng, cô gái bên trong xe cũng bước ra ngoài.

Hai bên đường là những cây cỏ hoang mọc dại, ánh mặt trời cũng sắp lặng tạo nên một khung cảnh rất đẹp mắt.

Triệu Lan Nhi rất thích ngắm hoàng hôn ở đây, chỉ cần tâm trạng không vui cô đều đến đây
Mặt trời dần khuất phía sau rặn núi, ánh hồng cam hiện rõ trên đường chân trời.

Triệu Lan Nhi ngồi trên đầu xe mắt lẳng lặng nhìn khung cảnh cuối này.

Mãi đến khi trời tối, ánh mặt trời cuối cùng cũng tắt, một ngày mệt mỏi cuối cùng cũng kết thúc.

Cô xoay người trở lại vào xe rồi lái về nhà
Cả biệt thự tối đen như mực, Triệu Lan Nhi nhìn căn nhà rồi thầm nghĩ.

Chắc là do Lục Đình Quân đang tăng ca nên về trễ, mọi chuyện cứ vậy mà cô bỏ qua
“Tách”
Cô bật công tắc đèn lên, cả một biệt thự lần lượt được thấp sáng.

Triệu Lan Nhi đi vào bếp nấu một tô mì ăn cho qua cử rồi đi lên phòng
“Cạch”
Cánh cửa được mở ra rồi nhanh chóng đóng lại, sức lực cuối cùng trên người cô như bị trút sạch, Triệu Lan Nhi ngồi bệt xuống đất.

Trong đầu cô nghĩ rằng anh tăng ca nhưng trong lòng không khỏi tủi thân từng chút từng chút
Có lẽ vì lời nói của những người khách trong quán, cô là một người mạnh mẽ nhưng không ngờ hôm nay chỉ vì một chuyện quá đỗi nhỏ nhặt như vậy mà tủi thân đến bật khóc.

Triệu Lan Nhi rốt cuộc bản thân mình đang nghĩ gì thế? Trước kia khi cắt đứt quan hệ với cha và hai anh trai cô chưa từng rơi nước mắt thậm chí là một giọt cũng không
Nhìn xem hôm nay là chuyện gì? Chỉ là cô bạn gái cũ thanh mai trúc mã của anh về nữa đã khiến cô trở nên như vậy? Lỡ như… lỡ như cô ta thực sự làm những chuyện như người kia nói thì sao?
Triệu Lan Nhi bật cười lắc đầu, cô dùng tay gạt đi nước mắt trên mặt phấn chấng lấy lại tinh thần
….
“Ông xã, chừng nào anh về?”
Tin nhắn của Triệu Lan Nhi gửi đi nhưng chẳng nhận lại được hồi âm.

Cô thầm nghĩ chắc là do anh đang bận nên không trả lời tin nhắn của cô, cứ vậy Triệu Lan Nhi cứ ngồi xem ti vi ở phòng khách chờ anh về.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 28: 28: Sao Còn Chưa Ngủ


“Ông xã, chừng nào anh về?”
Tin nhắn của Triệu Lan Nhi gửi đi nhưng chẳng nhận lại được hồi âm.

Cô thầm nghĩ chắc là do anh đang bận nên không trả lời tin nhắn của cô, cứ vậy Triệu Lan Nhi cứ ngồi xem ti vi ở phòng khách chờ anh về
Mãi đến hơn 11 giờ khuya người đàn ông cô đợi vẫn chưa xuất hiện, không sao chưa 12 giờ còn gì cô đợi một chút nữa cũng chẳng sao
11 giờ 59 phút, cuối cùng người đàn ông cô đợi đã xuất hiện.

Cánh cửa mở ra đằng ra là một người đàn ông tay cầm áo vest, ống tay áo được săn lên bước vào.

Ánh mắt hai người vô thức mà giao nhau, một lúc sau anh nhíu mày bước về phía cô
“Sao giờ này còn chưa ngủ?”
Lục Đình Quân bỏ áo trên tay xuống ghế sofa, ngồi xuống bên cạnh cô lên tiếng hỏi :”12 giờ rồi”
“Em đợi anh về rồi ngủ cùng”
Cô gái nhỏ vui vẻ lên tiếng khác hẳn với biểu hiện mệt mỏi không sức sống của lúc nãy, tay cô choàng qua tay anh kéo vào lòng :”Ông xã, anh ăn chưa? Hay em làm cho anh nhé?”
“Anh đã ăn rồi.

Em ăn gì chưa?”

Tay anh vươn lên vén sợi tóc đang bay lất phất trước mặt cô dịu dàng hỏi
“Em ăn rồi”
“Ăn rồi? Ăn có đàng hoàng không? Hay lại ăn mì gói"
Lục Đình Quân híp mắt nhìn cô đầy nguy hiểm, Triệu Lan Nhi vô thức chột dạ cúi đầu không lên tiếng
“Lại ăn mì sao? Chẳng phải anh nói với em là ăn mì không tốt sao, có hại cho sức khỏe của em đó”
“Em biết rồi”
Cô gái nhỏ kéo anh nũng nịu khiến cơn giận trong lòng anh bỗng dưng biến mất tiêu
Dạo gần đây, Lục Đình Quân lại có một biểu hiện đi sớm về muộn.

Khi cô tỉnh dậy anh đã ra khỏi nhà đến gần 11 giờ đêm anh mới quay về nhà.

Lúc đầu, Triệu Lan Nhi không hỏi đến cô cứ nghĩ là do anh bận việc.

Nhưng rồi một tuần, hai tuần bây giờ đã là tuần thứ ba rồi.

Tình trạng này vẫn cứ tiếp tục
Cô có hỏi nhưng anh cũng lãng tránh trả lời lúc thì trả lời qua loa cho có lệ.

Trong lòng cô lại dấy lên một suy nghĩ không hay, có phải anh đang có chuyện giấu cô hay không ? Nghĩ rồi lại cho qua, sao có thể chứ? Anh đối với cô tốt như vậy sao có thể giấu diếm cô được
.....
" Sếp, tôi đã điều tra được mời anh xem"
Một trung sĩ cầm theo bảng tài liệu đưa đến trước mặt của Lục Đình Quân lên tiếng.

Đình Quân ngẩn đầu nhìn lên lạnh lùng nói
" Được rồi, cậu ra ngoài đi"
" Vâng"
Nói rồi, vị trung sĩ kia liền quay người bước ra ngoài với động tác vô cùng chuẩn mực quân đội không thừa hành động nào.

Lục Đình Quân cầm tệp tài liệu trên bàn lên xem, một lúc sau đôi mày của anh liền chao lại
Tất cả những việc trong tệp kia chính là thông tin mà anh đã cho người điều tra về vụ việc của Nhiếp gia trước kia.

Thực sự vụ việc này có liên quan đến Kì gia.

Trước khi Nhiếp thị sụp đổ, có người nói rằng Kì gia đã hợp tác cùng những công ty lớn khác nhằm thu mua cổ phần.

Khi vụ việc tại nạn xe của cậu chủ Nhiếp gia trên đường cao tốc khiến chiếc xe bốc cháy, người bên trong cũng bị thiêu chết, cũng thấy người của Kì gia đang ở hiện trường
Không lâu sau khi những vụ việc đó xảy ra, tiểu thư Nhiếp gia, Nhiếp Bạch Khả đột ngột qua đời, vị tiểu thư Kì gia nhanh chóng xuất hiện và thay thế chỗ Nhiếp Bạch Khả làm Triệu phu nhân của Triệu Sơn
Không thể nào những chuyện này đều là vô tình.

Chỉ cần xâu chuỗi lại một chút đã biết được sự sụp đổ của Nhiếp gia năm đó chắc chắn là liên quan đến Kì gia.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 29: 29: Có Chồng Quên Bạn


Không thể nào những chuyện này đều là vô tình.

Chỉ cần xâu chuỗi lại một chút đã biết được sự sụp đổ của Nhiếp gia năm đó chắc chắn là liên quan đến Kì gia
Lục Đình Quân ngẫm nghĩ gì đó, một lúc sau ánh mắt của anh bỗng loé lên một tia sáng lạnh lùng.

Anh đẩy ghế đứng dậy bước ra khỏi phòng, sau đó lái xe chạy về phía trung tâm của thành phố
.....
Về phần Triệu Lan Nhi dưới sự hối thúc của Hoàng Ngữ Ngữ cuối cùng cũng chịu ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa
" Lan Nhi à, cậu đừng ủ rủ như vậy nữa mà.

Theo mình thấy, anh ấy chưa ngoại tình thì cậu đã bị những suy nghĩ ấy làm cho suy sụp trước rồi"
Cô bạn Hoàng Ngữ Ngữ rồi bên ghế lái nhìn cô qua gương chiếu hậu nhíu mày không tán thành lên tiếng :" Trước tiên cậu nên vui vẻ trước rồi tính sau.

Nếu anh ấy ngoại tình thật thì ...."

Nghe đến chữ anh ngoại tình sắc mặt của Triệu Lan Nhi liền trở nên xấu đi
Hoàng Ngữ Ngữ nhìn cô rồi chậc lưỡi :" Mình chỉ nói là nếu thôi mà không phải là thật, cậu đừng làm vẻ mặt đó nữa "
" Được rồi, cậu nói xem chúng ta đi đâu đây?"
Triệu Lan Nhi bĩu môi lên tiếng
" Ây da có phải lấy chồng xong cậu liền quên mất sinh hoạt bình thường của chúng ta rồi không? Đúng là lấy chồng xong liền quên luôn bạn bè"
Hoàng Ngữ Ngữ lắc đầu khinh thường :" Chúng ta đi mua sắm quần áo sau đó ăn trưa, rồi đi cafe.

Cuối cùng tối nay chúng ta lên bar"
Nói đến đây vẻ mặt của cô ấy không giấu được niềm vui sướng mà nở nụ cười tươi roi rói mãi không ngậm miệng lại được.

Trước biểu hiện của cô, Triệu Lan Nhi lắc đầu bó tay
Lái xe khoảng 10 phút, cả hai đã có mặt trước trung tâm thương mại, hai người bước xuống xe rồi đi vào trong
Hoàng Ngữ Ngữ cùng Triệu Lan Nhi không biết mua bao nhiêu là quần áo, đến giá cả cũng chẳng thèm nhìn.

Những người có tiền như bọn họ chính là tiêu tiền như vậy.

Làm việc hết mình tạo ra những đồng tiền sau đó trong vài chục phút đã tiêu sài sạch
" Ngữ Ngữ nhìn chiếc váy này xem, có phải là hợp với mình lắm không ~~~"
Triệu Lan Nhi tựa lưng vào tường tạo một dáng s3xy hết cỡ cho cô bạn thân của mình xem sau đó cất giọng lơ đãng
" Chà chà, Triệu mỹ nữ lại đây với anh nào ~~"
Hoàng Ngữ Ngữ tiếp nối theo cô bắt chước giọng người đàn ông lưu manh bước đi đến bên cạnh Lan Nhi
" Triệu mỹ nữ, đêm nay đi với anh nhé?"
" Ha ha ha ha ha "
Triệu Lan Nhi nhìn điệu bộ của Hoàng Ngữ Ngữ mà không nhịn được bật cười ha hả, cô dùng tay che miệng cố nhịn cười lên tiếng :" Ngữ Ngữ càng ngày mình càng cảm thấy cậu rất hợp với vai diễn này"
" Xùy, bổn cô nương có thể diễn tất cả thể loại khỏi cần khen như vậy "
Hoàng Ngữ Ngữ xua tay hất mặt dùng giọng điệu hiển nhiên mà lên tiếng
Sau khi mua sắm ở trung tâm thương mại xong, cả hai người họ lái xe đến một nhà hàng gần đó để ăn trưa
Lúc bước xuống xe tình cờ hai người bọn họ gặp được Lục Đình Quân đang đi vào nhà hàng đó.

Hình như Lục Đình Quân không hề biết đến sự tồn tại của Triệu Lan Nhi và Hoàng Ngữ Ngữ.

Anh đi thẳng vào trong, bước chân đều đều không để ý hai người đứng đằng xa.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 30: 30: Phòng Đó Đã Có Người Đặt Trước


Sao giờ này anh lại ở đây nhỉ ?
Câu hỏi bỗng dưng xuất hiện trong đầu của cô rồi nhanh chóng đã bị xua tan.

Triệu Lan Nhi khẽ cười lắc đầu, có lẽ cô quá đa nghi rồi, chắc anh chỉ đang đi ăn trưa thôi.

Sao bây giờ cô lại xấu tính như vậy, lại nghĩ xấu cho anh rồi
Hoàng Ngữ Ngữ thì khác, khi thấy anh họ mình bước vào trong liền huých vai Triệu Lan Nhi khẽ nhỏ tiếng nói :" Lan Nhi, chúng ta có nên theo dõi anh ấy không?"
Trước câu nói của Ngữ Ngữ, Triệu Lan Nhi ngớ người ra nhíu mày :"Theo dõi gì chứ? Chắc là anh ấy đến đây ăn trưa thôi"
" Ăn trưa? Một mình sao? Không đem theo trợ lý hay thư ký gì à?"
" Ngữ Ngữ cậu nghĩ đi đâu vậy? Ăn trưa thôi mà"
" Lan Nhi không phải cậu đang lo anh ấy ngoại tình sao? Mình kêu cậu theo dõi thì cậu không chịu, lúc nào cũng nói đỡ cho anh ấy.

Sau đó chính cậu lại suy nghĩ này nọ tự làm bản thân tổn thương"
Hoàng Ngữ Ngữ tức giận đến độ thở hì hục, hai tay khoanh lại trước ngực mặt quay sang chỗ khác làm giọng điệu giận dỗi.

Cô rất rõ bạn mình nên nhanh chóng lên tiếng xoa dịu
" Được rồi, mình với cậu bám theo anh ấy là được đúng không?"
"Lan Nhi cậu không cảm thấy chuyện cậu suy nghĩ quá hệ trọng không? Lỡ như anh ấy bỏ rơi cậu thì sao? Cậu phải làm sao? Mình là vì hạnh phúc của cuộc đời cậu đó"
" Ngữ Ngữ mình biết rồi, cậu đừng giận"
" Hơi, mình cảm thấy cậu cái gì cũng giỏi cớ sao dính vào tình yêu cứ như bị lú vậy"
Hoàng Ngữ Ngữ bĩu môi nói :" Đi nào, nếu anh ấy dám ngoại tình thật thì cậu cứ yên tâm mình sẽ đòi công bằng lại cho cậu"
Nói xong Hoàng Ngữ Ngữ kéo tay cô bước vào nhà hàng.

Không gian bên trong phải nói là vô cùng sang trọng, người đi vào đây chắc chắn là có tiền.

Đây cũng chính là quán ruột của hai người họ
" Hoàng tiểu thư, Triệu tiểu thư đã lâu không gặp"
Quản lý nhà hàng thấy hai người họ bước vào liền chạy ra tiếp đón vô cùng lịch sự :" Hai vị ngồi phòng cũ sao? "
" Đúng vậy, món cũ luôn nhé?"
Triệu Lan Nhi mỉm cười lịch sự lên tiếng.

Không hiểu tại sao nghe đến đây sắc mặt của cậu quản lý kia có phần biến sắc.

Cậu ấy ngập ngừng lên tiếng
" Triệu tiểu thư...!chuyện là phòng của hai người...!có người đặt trước rồi.

Hay là hai người chọn một phòng khác nhé?"
" Có người rồi sao? Ai thế?"
Hoàng Ngữ Ngữ không vui nhíu mày lên tiếng.

Trong khắp cái thành phố này, mấy ai dám giành phòng với họ, cư không hôm nay tự nhiên trên trời rơi xuống một người nào đó giành mất căn phòng yêu thích của họ rồi
" Có một vị tiểu thư, sáng nay đã đến đặt trước với số tiền gấp 3 lần.

Cô ấy nói nhất định phải là căn phòng đó"
Cậu quản lý khó xử lên tiếng giải thích.

Triệu Lan Nhi cũng không phải người hẹp hòi liền bỏ qua chuyện đó rồi chọn một căn phòng khác :" Được rồi, không có chuyện gì nữa, chúng ta vào thôi "
" Cảm ơn Triệu tiểu thư đã thông cảm.

Lần sau chắc chắn chúng tôi sẽ dành căn phòng đó cho hai người "
Nhưng anh đâu biết được đây là lần cuối cùng cô ăn ở nơi này.

Nếu có ăn lần nữa chắc cũng mất vài năm là ít hoặc là không quay trở lại đây ăn nữa
Triệu Lan Nhi cùng Hoàng Ngữ Ngữ bước vào căn phòng mà cậu quản lý kia đưa đến.

Không gian không được đẹp như căn phòng VIP kia nhưng ở đây cũng không tệ, không khí vẫn thoáng mát, trang trí cũng vô cùng tinh tế
Cô ngồi xuống bàn lấy điện thoại trong túi ra lướt mạng xã hội.

Riêng Hoàng Ngữ Ngữ ló đầu ra bên ngoài cửa nhìn như đang rình mò chuyện gì đó, sau đó cô quay lại nhìn Triệu Lan Nhi đang rảnh rỗi bấm điện thoại rồi nhíu mày
" Lan Nhi cậu quên mục đích của chúng ta rồi à?"
Hoàng Ngữ Ngữ khoanh tay trước ngực, lưng tựa vào cánh cửa nhìn cô lên tiếng
" Hả?"
Lúc này Triệu Lan Nhi mới ngẩn đầu nhìn lên đối diện với ánh mắt ấy, cô gượng cười :" À, mình quên mất"
" Cậu đừng giả vờ với mình.

Lan Nhi mình nói trước nhé, nếu sau này có chuyện gì thì đừng tìm mình, mình không giúp cậu đâu"
" Ây da, Ngữ Ngữ đáng yêu xinh đẹp đừng giận mình mà, chúng ta đi là được rồi.

Nào chúng ta đi nè"
Triệu Lan Nhi đứng dậy bước đến bên cạnh cô gái đang giận dỗi kia mà lay lay cánh tay nũng nịu lên tiếng.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 31: 31: Cô Nhạn Nên Nhớ Vị Trí Của Mình


Hoàng Ngữ Ngữ ngẩn đầu lên nhìn bạn mình.

Đối diện với ánh mắt ấy, Triệu Lan Nhi khẽ ho vài tiếng
" Khụ khụ, mình biết rồi"
Cô xoay người ngồi xuống ghế :" Thật ra, nếu không có chuyện gì thì tốt nhưng nếu mình bắt gặp anh ấy có tình nhân bên ngoài...!mình..

thật sự mình không muốn chuyện này xảy ra chút nào"
" Nếu là thật cậu thử nói xem, mình phải đối mặt với nó như thế nào đây?"
Triệu Lan Nhi nhìn người đối diện với ánh mắt đầy ưu phiền, cô thở dài lắc đầu
Sau đó Triệu Lan Nhi đứng dậy :" Mình đi vệ sinh", nói rồi cô rời đi không rõ là vẻ mặt gì
" Lan Nhi à?"
Hoàng Ngữ Ngữ lo lắng lên tiếng, sau đó cũng đi theo sau cô
.....
" Lục Đình Quân, cậu quên tôi rồi sao?
Một người phụ nữ đứng khoanh tay trước ngực, gương mặt đầy khí chất ngẩn đầu nhìn người đàn ông trước mặt

Người đàn ông kia chính là Lục Đình Quân, hai tay đút vào túi quần.

Gương mặt đầy lạnh lùng nhìn cô gái đối diện
" Gọi tôi đến đây có việc gì?"
" Đình Quân, cậu kết hôn rồi sao?"
Một câu hỏi được đặt ra từ người phụ nữ kia nhưng không nhận được lời đáp lại
" Vợ cậu làm chủ quán bar sao?"
Lại một câu hỏi nữa nhưng anh vẫn không lên tiếng trả lời
" Người như cậu sao có thể lấy người như thế chứ?"
Người phụ nữ kia nhíu mày cứ như trách cứ
" Chuyện này liên quan gì đến cô sao? Cô Nhạn?"
Gương mặt Lục Đình Quân có vẻ biến sắc, giọng nói trầm đến đáng sợ :”Hình như chuyện này không liên quan gì đến cô nhỉ? Cô Nhạn có phải đi vượt quá giới hạn của mình rồi không?”
“Cậu nói như vậy là ý gì hả? Tôi chỉ quan tâ m đến cậu một chút không được sao?”
“Ha quan tâm? Tôi không cần sự quan tâm của cô Nhạn đây”
Anh cười lạnh miệng nói ra những lời quá vô tình :”Với lại, vợ tôi có là ai làm gì đi nữa đều không liên quan đến cô.

Mong cô Nhạn nhớ rõ vị trí của mình”
“Cậu...!Lục Đình Quân tôi chỉ có ý tốt thôi.

Cậu không xem địa vị của cậu và cô ấy chênh lệch đến mức nào sao?"
Nhạn Hồi cứng họng liền chuyển sang nói đến địa vị của Triệu Lan Nhi
" Chênh lệch? Tôi không quan tâm, chúng tôi yêu nhau là đủ với lại cô ấy có thể tự kiếm ra tiền chứ không phải nhờ vào gia đình.

Cũng chẳng phải kẻ ham danh lợi"
Nhạn Hồi nhìn chăm chăm vào nụ cười đang nở ra trên môi của Lục Đình Quân chính xác hơn chính là nụ cười chế giễu.

Anh đang chế giễu cô sao? Chẳng phải trước kia anh yêu cô lắm sao?
" Cậu nói vậy là sao?"

Cô vẫn cố chấp không tin vào tai mình đã nghe mà hỏi lại.

Trước câu hỏi ấy, Lục Đình Quân chỉ lạnh lùng phun ra lời nói vô tình
" Tôi đang nói cô Nhạn đó.

Cô không cần giả vờ không hiểu đâu "
Nói rồi Lục Đình Quân xoay người rời đi.

Bỗng dưng có một đôi tay mảnh khảnh ôm lấy anh từ phía sau lại, người ấy chính là Nhạn Hồi
Tay cô ta ôm anh rất chặt, miệng không ngừng lên tiếng
" Đình Quân, tôi sai rồi.

Cậu đừng như vậy nữa được không? Chúng ta quay lại từ đầu có được không? Tôi biết trước kia là tôi sai nhưng bây giờ tôi hối hận rồi, cậu tha lỗi cho tôi được không? Cậu hận tôi vì chuyện trước kia có nghĩa cậu vẫn còn tình cảm với tôi đúng chứ? Đình Quân chúng ta làm lại từ đầu có được không?"
Từ một góc tường phía xa, Triệu Lan Nhi vô tình thấy được cảnh này.

Hai mắt cô mở to ra, lỗ tai ù ù không nghe rõ chuyện gì nữa.

Bỗng dưng có một bàn tay che mắt cô lại, một bàn tay che lỗ tai cô lại.

Triệu Lan Nhi cứ như một bức tượng mặc cho người ta di chuyển đi nơi khác và người đó chính là Hoàng Ngữ Ngữ

Hoàng Ngữ Ngữ không ngờ rằng anh trai họ của mình ra ngoài là có phụ nữ thật.

Lúc trước cô chỉ kiếm cớ trêu chọc Triệu Lan Nhi nhưng không ngờ không ngờ chuyện thành ra như thế này
Cô nhìn bạn thân của mình bị sốc tâm lý đến độ không biết rõ trời trăng gì nữa, nước mắt cứ như ngưng đọng không thể chảy ra.

Tâm trạng này mấy ai có thể hiểu được chứ
Bỗng dưng thân thể Triệu Lan Nhi theo bước đi của cô lại đổ ập xuống, Hoàng Ngữ Ngữ nhất thời không thể đỡ nổi nên cả hai cùng ngã xuống sàn nhà
" A a"
" Lan Nhi, cậu có sao không? Lan Nhi, Lan Nhi"
Mặc cho cô có gọi bao nhiêu đi nữa, Triệu Lan Nhi vẫn cứ nhắm mắt không lên tiếng.

Trong lúc hoảng loạn, Hoàng Ngữ Ngữ lớn tiếng gọi người đến giúp
" Có ai không giúp tôi với"
" Có ai không?"
" Quản lý đâu?".
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 32: 32: Đều Tại Anh


“Ngữ Ngữ?”
Lục Đình Quân tình cờ bước đến gần chỗ của bọn họ.

Ánh mắt của anh di chuyển lên người của cô gái đang ngất xỉu kia.

Gương mặt lạnh lùng bỗng chốc hiện rõ sự lo lắng, anh lao đến như một mũi tên đến bên cạnh của Triệu Lan Nhi
“Lan Nhi? Lan Nhi”
Anh cúi người bế cô gái kia lên rồi nhanh chân chạy nhanh ra bên ngoài.

Đến bãi đỗ xe, Lục Đình Quân xoay người đưa chìa khóa cho Hoàng Ngữ Ngữ, cất giọng không mấy kiên nhẫn
“Lái xe”
Suốt cả một đoạn đường, anh luôn chú tâm nhìn quan sát người phụ nữ nằm trong lòng.

Sắc mặt của cô vô cùng nhợt nhạt đến khó coi, đôi môi trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền
“Mau lên”
Lục Đình Quân lạnh giọng lên tiếng.

Hoàng Ngữ Ngữ ngồi trước vô lăng ớn lạnh mà không dám nhìn xuống băng ghế sau.

Anh làm vậy là có ý gì chứ? Chẳng phải lúc nãy còn ôm ôm ấp ấp với cô gái kia sao? Bây giờ làm như vậy cho ai xem chứ? Triệu Lan Nhi của cô đúng là đáng thương mà, gia đình không trọn vẹn, giờ lấy chồng mà chồng còn như vậy
Cô lắc đầu thở dài, chiếc cadillac đen lao vun vút trong màn đêm tăm tối.

Không rõ là Hoàng Ngữ Ngữ đã vượt bao nhiêu chốt đèn đỏ, cũng may là đường vắng nếu không cũng tiêu đời rồi
“Két”
“Hộc… hộc….

hộc….”
“Cấp cứu cấp cứu”
Lục Đình Quân bế Triệu Lan Nhi trên tay chạy nhanh đến khoa cấp cứu.

Giọng của anh phát ra vô cùng lạnh lùng, khiến các y tá ở đó run rẩy mà không dám đến gần cấp cứu bệnh nhân
Một vị bác sĩ nam nhanh chóng đi đến lên tiếng :”Lục tổng, mời anh ra ngoài, còn lại cứ giao cho chúng tôi”
“Tôi ở đây với cô ấy”
Lục Đình Quân không muốn nghe lời bất kì ai ở đó, lời anh nói không ai có thể làm trái được.

Người kia vẫn kiên quyết mời anh ra ngoài :”Lục tổng, nếu anh còn ở đây sẽ gây trở ngại đến công việc của chúng tôi, tốt hơn là anh nên ra ngoài cho.

Bệnh nhân cứ giao lại cho chúng tôi”
“Bác sĩ nói đúng đó anh à, anh ra ngoài đi.

Đừng kéo dài thời gian chữa trị cho Lan Nhi nữa”
Dưới sự khuyên ngăn của bác sĩ cùng với lời nói động đến điểm yếu của anh của Hoàng Ngữ Ngữ.

Cuối cùng Lục Đình Quân cũng để yên đi ra ngoài cho bác sĩ làm bổn phận của mình.

Lục Đình Quân cứ đi qua đi lại trước cửa phòng cấp cứu, cuối cùng anh dừng lại, ánh mắt dừng trên người Hoàng Ngữ Ngữ đang lo lắng ngồi trên ghế
“Lan Nhi sao lại bị như vậy?”
Hoàng Ngữ Ngữ ngồi trên ghế, hai bàn tay đan vào nhau, biểu cảm vô cùng lo lắng.

Bỗng nhiên cô nghe thấy giọng nói cất lên từ phía bên cạnh, người nói hiển nhiên không nhìn cô cũng biết rõ là ai.

Dù vậy cô vẫn cố chấp không muốn trả lời
“Chuyện gì xảy ra với cô ấy?”
Lục Đình Quân cố chấp vẫn không chịu bỏ qua mà vẫn tiếp tục hỏi.

Cuối cùng, Hoàng Ngữ Ngữ mới ngẩn đầu lên nhìn thẳng vào người đàn ông kia
“Anh còn hỏi sao? Tất cả đều tại anh đấy”
“Tại anh? Rốt cuộc là chuyện gì?”
Anh nhíu mày khó hiểu
“Nếu không phải tại anh cùng cô gái kia ôm ôm ấp ấp trong nhà hàng đó.

Lan Nhi sẽ không xảy ra chuyện.

Anh có biết mấy ngày nay cô ấy phải trải qua như thế nào không? Cô ấy nói với em, anh đi sớm về trễ, lúc cô ấy hỏi lý do anh lại nói qua loa cho qua.

Lục Đình Quân, sao anh có thể làm chuyện có lỗi với Lan Nhi chứ?”

Hoàng Ngữ Ngữ không nhịn được mà đứng dậy nói lên tất cả.

Trong đầu Lục Đình Quân nhất thời không thể tiếp nhận hết những chuyện cô vừa nói ra, anh lên tiếng hỏi lại
“Cái gì? Anh với ai ôm ấp chứ? Không phải… chuyện này là hiểu lầm…”
“Anh đừng giải thích với em làm gì.

Người anh nên giải thích là Lan Nhi kìa”
Cùng lúc đó có tiếng bước chân đi đến “cộc cộc cộc “
Người đến là mẹ Lục, bà lo lắng mà đi đến vô tình nghe được cuộc trò chuyện của hai anh em bọn họ.

Bà nhìn Hoàng Ngữ Ngữ sau đó nhìn sang Lục Đình Quân không khỏi lên tiếng trách móc
“Rốt cuộc con đã làm gì mà Lan Nhi phải vào cấp cứu? Đình Quân con nên nhớ con là chồng của con bé”
“Mẹ, là hiểu lầm.

Con sẽ giải thích sau mà”.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 33: 33: Anh Thực Sự Không Yêu Em Sao


Lục Đình Quân yếu thế lên tiếng.

Cùng lúc đó cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, vị bác sĩ nam lúc nãy cũng đi ra, anh ta nhìn ba người họ rồi lên tiếng :”Bệnh nhân hiện tại đã không sao? Sau này hạn chế tránh để cô ấy chịu những đả kích lớn.

Nếu chuyện này xảy ra một lần nữa phải đưa cô ấy đến bệnh viện một cách nhanh nhất”
“Được, cảm ơn bác sĩ”
Không lâu sau, Triệu Lan Nhi cũng được chuyển ra phòng bệnh.

Người phụ nữ nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, Lục Đình Quân nhìn cô mà lòng đau vô cùng.

Anh ngồi xuống bên cạnh giường, bàn tay to lớn của anh nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, bàn tay ấy rất lạnh.
Anh nhẹ nhàng ủ ấm từng chút từng chút :”Lan Nhi, anh sai rồi.

Em tỉnh lại đi, trách anh cũng được đánh anh cũng được nhưng đừng ngủ như vậy có được không? Nhìn em như vậy anh rất khó chịu.

Em phải tỉnh lại để anh còn giải thích với em chứ?”
Bàn tay anh đang nắm bỗng nhiên bất ngờ cử động.

Người trên giường bỗng từ từ mở mắt
Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi của Triệu Lan Nhi, cô khẽ nhíu mày.

Bỗng dưng cô cảm nhận được thứ gì đang nắm chặt tay mình.

Mắt của cô dần mở ra, do ánh sáng không thích hợp nên cô phải chớp mắt vài lần mới có thể mở ra
Bên tai cô vang vẳng giọng nói quen thuộc của chồng mình
" Lan Nhi, em tỉnh rồi"
" Lan Nhi em có làm sao không?"
Lục Đình Quân lo lắng đứng dậy ân cần hỏi han cô gái đang nằm trên giường bệnh.

Cô gái kia vẫn nhìn anh với ánh mắt ngơ ngác vô cùng xa lạ
Cô mấp máy môi vài cái rồi lên tiếng, giọng nói khàn khàn vì thiếu nước :" Em không sao"
" Không sao thì tốt"
Gương mặt của anh hiện rõ nét vui mừng, tay anh vẫn nắm chặt bàn tay cô :" Lan Nhi, em đừng nhìn anh với ánh mắt đó được không?"
Triệu Lan Nhi nhìn anh rồi cử động một cách máy móc :" Không nhìn như vậy? Lục Đình Quân nếu anh không cần em em sẽ rời đi.

Đừng làm chuyện mập mờ sau lưng em"
" Không phải...!Lan Nhi mọi chuyện chỉ là hiểu lầm.

Anh và cô ta không là gì cả"
Anh cuống cuồng lên giải thích.

Rốt cuộc cô nhìn thấy gì? Nghe thấy những gì mà có thể sốc đến mức ngất xỉu như vậy?
" Không có gì sao? Đình Quân anh đang lừa em sao?"
" Không phải, sao anh có thể lừa em chứ? Có chuyện gì em cứ nói ra thử cho anh nghe xem.

Rốt cuộc em đã nghe thấy những gì?"
Lục Đình Quân ân cần đỡ cô ngồi dậy, anh chu đáo còn lót thêm cái gối đỡ dưới lưng cho cô.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt hiện rõ ưu phiền, ngập ngừng một chút cuối cùng cô vẫn nói ra
" Em nhìn thấy một cô gái ôm anh.

Sau đó cô ấy còn nói, anh vẫn còn tình cảm với cô ấy.

Anh nhất thời chỉ đang giận dỗi mà lấy em.

Còn nói em không xứng với anh"
Đôi mắt của Triệu Lan Nhi đỏ hoe, cô vẫn tiếp tục nói :"Chuyện đó có phải thật không? Anh thật sự không yêu em sao? Lục Đình Quân rốt cuộc anh lấy em là vì cái gì? Tại sao lại làm như vậy với em chứ?"
Nhìn cô như vậy thật sự trong lòng của Lục Đình Quân vô cùng đau đớn, anh nhíu mày cúi người ôm lấy cô, nhẹ nhàng dỗ dành.

Còn cô gái ấy vẫn một mực đẩy anh ra, nước mắt đã không kìm được mà rơi xuống
" Lục Đình Quân, có phải anh giấu em rất nhiều chuyện không? Tại sao vậy?"
Cuối cùng cô bật cười tự chế giễu mà lắc đầu :" Em hiểu rồi, anh không yêu em.

Những chuyện đó không nhất thiết phải cho em biết.

Ngay từ đã em nên biết rõ thân phận của mình mới đúng, em vốn dĩ không hề xứng với anh".
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 34: 34: Con Nít


“Lan Nhi sao em lại nói vậy? Em đừng tin lời nói của Nhạn Hồi”
Anh đau lòng nhìn cô lên tiếng :”Lan Nhi, không ai xứng với anh bằng em cả.

Em là vợ của anh, chuyện này pháp luật thừa nhận, không ai có quyền phán xét về em cả”
“Nghe anh, đừng nghĩ đến chuyện đó nữa.

Anh và cô ta không có quan hệ gì hết, người anh yêu là em, vợ anh cũng là em, con dâu của cha mẹ anh cũng là em, chỉ có Triệu Lan Nhi là Lục thiếu phu nhân ngoài ra không còn ai nữa, hiểu không?”
Lục Đình Quân ôn nhu nói ra một tràn câu khẳng định địa vị của cô.

Tâm trạng Triệu Lan Nhi cũng dịu đi rất nhiều, cô mím môi nhẹ nhàng gật đầu
Nhìn cô gái ngồi trên giường bệnh vô cùng mong manh, chỉ sợ đụng mạnh một chút sẽ bị thương, Lục Đình Quân nhìn cô như vậy rồi lại thở dài.

Rốt cuộc cô đã nghe cái gì mà trở nên như vậy?
“Lan Nhi, nói anh nghe.

Có phải ai đã nói với em cái gì không?”
Điều này anh có thể chắc chắn, chắc chắn cô đã nghe ai đó nói gì về anh và Nhạn Hồi kia.

Ngẫm nghĩ một lúc, cô lại thở dài rồi nói ra
“ Vài tuần trước, có vài người bạn học cấp 3 của anh đến quán bar.

Lúc đó em vô tình nghe được cuộc trò chuyện của những người họ.

Còn nghe thấy cái tên Nhạn Hồi, họ nói anh và cô ấy từng có quan hệ tình cảm.

Lần này cô ấy trở về là muốn giành lại anh”
Giọng nói của Triệu Lan Nhi nhỏ dần, cô ngẩn đầu nhìn anh :”Lục Đình Quân, chuyện này là thật sao?”
“Đúng là anh và cô ta từng có quan hệ tình cảm.

Nhưng đã kết thúc từ lâu rồi, bây giờ anh chỉ có em”
Triệu Lan Nhi mím môi lên tiếng: “Có thật không?”
“Thật, anh chỉ yêu vợ anh.

Những người phụ nữ khác anh không cần”
Lục Đình Quân kéo cô ôm vào lòng :”Vậy nên Lan Nhi của anh phải mau khỏe biết không? Em bệnh như vậy anh thật sự rất đau lòng”
“Anh học đâu cái thói đó vậy? Sến quá đi mất”
Cô dụi đầu lòng ngực của anh ngại ngùng lên tiếng.

Nhìn hành động đáng yêu của cô như vậy, khóe môi của Lục Đình Quân không khỏi cong lên.

Bỗng dưng cánh cửa phòng bệnh mở ra, mẹ Lục đi vào khẽ ho vài tiếng
“Khụ khụ”
“Ở đây là phòng bệnh đấy nhé?”
“A mẹ?”
Triệu Lan Nhi nhìn mẹ Lục rồi mở miệng lên tiếng.

Mẹ Lục nhìn thấy cô liền đi đến bên cạnh giường, đẩy thằng con trai “ruột” của mình ra ngồi vào chỗ của anh, bà nắm bàn tay lạnh lẽo của cô không ngừng lên tiếng nhắc nhở
“Sao tay lại lạnh như vậy? Lan Nhi của mẹ sao lại ra nông nỗi như thế này? Có phải ai kia làm gì con không vui không?”
Vừa nói bà vừa liếc mắt sang con trai mình với ánh mắt chẳng mấy thiện cảm, sau đó bà lại tiếp tục nói :”Lan Nhi, có chuyện gì cứ nói với mẹ, mẹ làm chủ cho con”
“Mẹ, con không sao đâu”
Triệu Lan Nhi mỉm cười dịu dàng lên tiếng, mẹ Lục nhìn cô như vậy lại nhíu mày không vui :”Cái gì mà không sao chứ? Con không xem bản thân đã ra nông nỗi nào sao?”
“Mẹ, con thật sự không sao mà”
“Được rồi mẹ không nói nữa.

Con phải giữ gìn sức khỏe đấy nhé?”
Mẹ Lục thở dài lắc đầu bó tay với cách binh chồng của cô.

Một lát sau, mẹ Lục cũng rời đi, trong phòng lại chỉ còn Triệu Lan Nhi và Lục Đình Quân
Anh bưng bát cháo đến trước mặt cô, tay cầm chiếc muỗng đã múc sẵn đưa đến miệng của cô :”Lan Nhi, ăn cháo nào.

A a há miệng nào”
“Em có phải con nít đâu chứ? Đừng làm kiểu đó”
“Đối với anh em vẫn là con nít.

Nào bé con há miệng nào”
Lục Đình Quân khẽ cười nhưng vẫn cố chấp xem cô là con nít mà đút từng muỗng cháo
“Ưm..

em không ăn nữa đâu”
Triệu Lan Nhi xoay mặt sang nơi khác nũng nịu lên tiếng :”Em không muốn ăn nữa”.

Lấy ngay điểm yếu của anh mà làm nũng, khiến anh không thể nào không nghe theo
“Được, không ăn nữa.

Uống nước nào”
Một lần nữa, Lục Đình Quân lại đưa ly nước đến trước mặt cô cứ như muốn đút cô uống nước.

Triệu Lan Nhi nhanh tay cầm lấy ly nước rồi uống cạn sau đó trả lại cho anh
“Xong rồi?”
“Đúng vậy”
Sau đó, Lục Đình Quân ngồi xuống ghế nhìn cô khẽ lên tiếng :”Bây giờ em còn có khuất mắt gì với anh thì cứ nói ra đi.

Anh ở đây lắng nghe em, đừng để trong lòng như vậy nữa”

Cô nhìn anh mím môi một lúc, sau đó thở dài nói :”Anh sẽ yêu em mãi mãi sao?”
Nghe câu hỏi của cô, anh khẽ cười lên tiếng :”Sao lại hỏi như vậy?”
“Em… em không muốn anh trở thành người như cha em.

Anh cũng biết đấy, trước kia em đã từng có một gia đình cô cùng hạnh phúc, em có cha, có mẹ, có các anh yêu thương.

Nhưng bây giờ mất hết rồi.

Em không muốn sau này con em sẽ trở thành em thứ hai…”
“Chắc chắn sẽ không có chuyện đó.

Anh sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra với gia đình của anh, anh sẽ không yêu ai khác ngoài em nữa”
Lục Đình Quân lên tiếng cắt ngang lời nói của cô :”Lan Nhi, một gia đình hạnh phúc chắc chắn anh sẽ cho em.

Anh sẽ không để em chịu khổ một lần nào nữa.

Tin anh, được không?”
“Đình Quân”
“Lan Nhi, anh yêu em”.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 35: 35: Bé Cưng Suy Nghĩ Nhiều Rồi


Lục Đình Quân lấy điện thoại từ trong túi ra, anh mở một đoạn video, nhìn có vẻ là được lấy từ camera.

Là đoạn video ghi hình anh và Nhạn Hồi lúc trưa cô bắt gặp
Triệu Lan Nhi nhíu mày nhìn anh
" Em xem thử đi"
Anh hất mặt vào điện thoại bảo cô xem.

Cô không nói gì thêm mà lặng lẽ chăm chú xem
.....
Lục Đình Quân đẩy tay Nhạn Hồi ra khỏi người mình, anh lùi về sau vài bước lạnh lùng nhìn cô trầm giọng nói :" Nhạn Hồi, cô nên biết rõ thân phận của mình.

Giữa tôi và cô đã kết thúc từ lâu rồi, đừng cố chấp nữa"
" Lục Đình Quân anh nói dối.

Rõ ràng anh còn yêu em"
Nhạn Hồi tức giận lên tiếng.

Anh chỉ cười lạnh :" Cô nghĩ vậy sao? Cô thích tự ảo tưởng địa vị của bản thân nhỉ? Cô Nhạn cô đừng quên năm đó chúng ta đã kết thúc bằng cách nào.

Chỉ có cô mới không xứng với tôi, chứ không phải là Lan Nhi "
" Tại sao chứ? Cô ta có gì hơn em, chẳng phải phải..."
" Câm miệng.

Không ai được phép sỉ nhục cô ấy, nếu tôi còn nghe cô nói xấu cô ấy thì đừng trách tôi tàn ác"
Ánh mắt của Lục Đình Quân hiện rõ lên tia sắc bén :" Cô Nhạn, đừng thách thức giới hạn của tôi "
" Anh"
Nhạn Hồi tức điên lên nhưng chẳng thể làm gì mà cứ lẳng lặng nhìn anh xoay lưng rời đi.

Sau đó, khoé môi của cô ta không khỏi cong lên.

Có lẽ lúc đó cô ta đã biết được sự xuất hiện của Triệu Lan Nhi phía sau bức tường gần đó.

Nhưng cô ta đâu biết bản thân mình mới là con mồi của người khác
.......
Video kết thúc, Lục Đình Quân ngẩn đầu lên nhìn cô gái bên cạnh :" Lan Nhi, anh không làm chuyện có lỗi với em"
" Vậy mấy tuần nay, anh làm gì?"
Triệu Lan Nhi nhỏ giọng lên tiếng :“ Mấy tuần nay em hỏi anh nhưng mà anh lúc nào cũng diện cớ để cho qua”
Cô càng nói càng nhỏ cúi đầu rồi im bặt, nhìn cô như vậy tim anh lại nhói lên.

Lục Đình Quân xoa đầu cô ôn nhu lên tiếng :”Bé cưng suy nghĩ nhiều rồi.

Vài tuần nay anh đang điều tra bằng chứng phạm tội của Kì gia thôi.

Anh tập trung vào việc đó quá mức mà để em buồn nhiều rồi.

Bà xã tha lỗi cho anh lần này nhé?”
Anh đang giúp cô lật đổ Kì gia sao? Triệu Lan Nhi ngẩn đầu sau đó nở nụ cười vui vẻ :”Sao lại giận anh chứ? Em phải cảm kích anh còn không hết”
“Không cần cảm kích.

Em vui là được”
“Lan Nhi, em phải mau khỏe lại.

Ngày em chờ sắp đến rồi”

Lục Đình Quân vuốt nhẹ mái tóc của cô khẽ cười lên tiếng
“Được”
…..
Tại một bệnh viện khác
Một người đàn ông nằm trên giường bệnh, hai mắt nhắm nghiền, trên mũi còn đặt ống thở.

Gương mặt người đó vô cùng xanh xao, râu ria mọi chi chít trông rất lố tuổi.

Một người phụ nữ bên ngoài đẩy cửa đi vào
Cô gái kia là Từ Diệp Vi, ánh mắt cô di chuyển đến người đang nằm trên giường vô cùng lạnh nhạt :”Không cần giả vờ nữa.

Đừng tưởng tôi không biết là anh đã tỉnh”
Người trên giường nghe giọng nói của cô mà từ từ mở mắt, anh ta nở nụ cười chế giễu bản thân :” ha ha đúng là không gì có thể giấu em.

Diệp Vi, hôm nay em lại muốn làm gì anh đây?”
“Đừng gọi tên tôi.

Kì Phong, anh không xứng.

Người Kì gia các người không xứng gọi tên tôi”
Bỗng dưng, Từ Diệp Vi lớn tiếng nói, gương mặt trở nên đỏ bừng vì tức giận.

Cô bước đến nắm lấy cổ áo người đàn ông nằm trên giường, trên môi nở ra một nụ cười quỷ dị :”Kì Phong, ngày tàn của Kì gia sắp đến rồi.

Khi đó tôi sẽ mở lòng tốt đưa anh xuống suốt vàng đoàn tụ cùng gia đình.

Ha ha ha ha”
“Chỉ cần em vui là được, dù anh có chết cũng chẳng sao.

Cái chết của anh có thể đổi lấy niềm vui của em thì anh đã mãn nguyện lắm rồi”
Kì Phong gương mặt trắng bệch nhưng vẫn nhìn cô gắng gượng mà mỉm cười ôn nhu
Từ Diệp Vi nhìn anh thỏa mãn không sợ sệt gì như vậy lại cảm thấy vô cùng khó chịu.

Rốt cuộc người đàn ông này có bị gì không hả?
Nghĩ rồi lại thôi, cô xoay người đi ra ngoài.

Kì Phong vẫn nằm trên giường, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng của người phụ nữ trong lòng mình
Anh lắc đầu thở dài, từ trước kia rất lâu anh đã đem lòng thầm thương trộm nhớ người con gái này.

Những tưởng cô tiếp cận với anh vì tình yêu, anh vẫn luôn đối xử với cô rất tốt, chẳng dám làm cô buồn.

Vậy mà mọi chuyện đều không như anh nghĩ, cô đến với anh chỉ để trả thù cho người bạn trai đã mất của mình.
 
Back
Top Bottom