Ngôn Tình Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,271,528
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
luc-thieu-sung-co-vo-nho-197619.jpg

Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Tác giả: Vy Thảo
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Vy Thảo

Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng

Giới thiệu:

Truyện Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ của tác giả Vy Thảo kể về Lục Đình Quân _ Nam chính, là quân nhân vừa ra ngũ. Thái tử gia của Lục thị. Tính cách lạnh lùng tàn độc.

Triệu Lan Nhi _ Nữ chính, hiện tại làm chủ quán bar có tiếng tăm trong thành phố. Ăn miếng trả miếng không nhường nhịn ai.

Lục Đình Quân và Triệu Lan Nhi trong lúc say xỉn đã xảy ra tình một đêm...​
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 1: 1: Tình Một Đêm


Trong một lần say rượu, không biết tại sao Lục Đình Quan và Triệu Lan Nhi lại vào cùng một phòng, không chỉ như vậy họ còn l@m tình với nhau.
…………
Triệu Lan Nhi cầm một sấp tiền quăng lên giường, ánh mắt hững hờ nhìn anh :” Coi như là tiền công của anh.

Chuyện này cứ coi như là chưa từng xảy ra đi”
Sau đó, cô chỉnh sửa quần áo tươm tất rồi rời khỏi khách sản để lại Lục Đình Quân ngẩn ngơ ngồi nhìn cô.

Anh cười tự giễu, đường đường là một quân nhân uy nghiêm khiến rất nhiều người trong ngũ phải khiếp sợ nghe lời nhưng lại không giữ được một người con gái
Lục Đình Quân năm nay đã 32 tuổi, vốn đã đến tuổi thành gia lập thất vậy mà chưa tìm được một người nào để kết hôn.

Người cùng tuổi với anh, cũng không ít người đã bồng con vậy mà anh đến mảnh tình vắt vai cũng không có
Trước đây không lâu, anh vô tình gặp được cô trong quán bar trong thành phố.

Vừa nhìn thấy cô, trái tim anh đã đập lệch một nhịp, gương mặt xinh xắn, dáng người mảnh mai thon thả, cặp chân vừa dài vừa thon lại trắng, cách nói chuyện nhẹ nhàng lịch sự.

Hơn 30 năm của cuộc đời, cuối cùng anh cũng hiểu thế nào là yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Lần thứ 2 gặp cô, lần đó anh cùng mẹ đi mua sắm ở trung tâm thương mại, cùng lúc đó Triệu Lan Nhi cũng cùng cô bạn thân đi mua sắm thì gặp họ.

Bạn thân của Lan Nhi là cháu gái họ hàng của mẹ anh, gặp nhau liền trò chuyện rất lâu.

Hai người họ trò chuyện, anh và cô cũng không biết gì mà xen vào, bất chợt mẹ anh hỏi đến Triệu Lan Nhi
- Cháu gái, không biết cháu đã có bạn trai ?
Triệu Lan Nhi nghe hỏi đến vấn đề này, có hơi ngượng ngùng lên tiếng trả lời :” Vẫn chưa ạ, cháu mới 20 thôi, cũng không vội lắm “
Nghe cô nói vậy, anh lại nghe mẹ mình thở dài :” Còn trẻ tốt thật”
- Cô à, cô còn trẻ mà
- Ha ha ha ha ha cô nói đùa thôi
Sau đó bọn họ tạm biệt nhau rồi lại tiếp tục đi mua sắm.

Thấy họ đi xa rồi mẹ anh lại lên tiếng than trách anh :” Mẹ nói con đúng thật là, thích người ta thì cũng nên chủ động một chút chứ.

Mẹ và Ngữ Nhi câu thời gian cho con mà con lại làm lãng phí như vậy”
______
T/g: Ngữ Nhi trong câu trên tên là Hoàng Ngữ Ngữ là bạn thân của Triệu Lan Nhi đó nha mọi người
_____
Lục Đình Quân nhíu mày nhìn mẹ mình :” Mẹ….

sao mẹ biết”
- Có gì mà mẹ không biết hả? Con xem ánh mắt con nhìn người ta là gì hả?
Mẹ Lục liếc mắt nhìn anh rồi tiếp tục việc mua sắm của mình bỏ lại anh ngơ ngơ ngác ngác ở phía sau.

Ánh mắt ? anh nhìn cô như thế nào chứ? Khó hiểu thật.
Lần thứ 3 gặp cô cũng là tối hôm qua, trong lúc say xỉn quá hai người đã đi vượt giới hạn sao ? Lục Đình Quân nhìn vệt máu đỏ tươi trên giường mỉm cười thõa mãn.

Thì ra lần đầu tiên của cô chính là trao cho mình.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 2: 2: Người Đàn Ông Kia


Triệu Lan Nhi sau khi ra ra khỏi khách sạn liền trở về chung cư của mình.

Cô mở tủ lấy một chai rượu lâu năm cất trong tủ ra uống
- Ngữ Ngữ, đến nhà mình có được không ?
Lan Nhi gọi điện cho Hoàng Ngữ Ngữ.

Bên kia, Ngữ Ngữ nghe cô gọi mà thắc mắc khó hiểu.

Triệu Lan Nhi rất ít khi gọi cho cô giờ này, không phải giờ này cô ấy đang ngủ sao.

Bởi vì quán bar hoạt động vào ban đêm nên bà chủ như Triệu Lan Nhi cũng thức vào giờ đó còn ban ngày thì dành để ngủ
- Được mình đến ngay
Hoàng Ngữ Ngữ thấy lo lắng liền lái xe nhanh đến chung cư nơi Triệu Lan Nhi ở, dọc đường cô ấy vượt không ít đèn đỏ, may mắn làm sao khi chưa bị công an bắt lại.
- Lan Nhi, cậu làm sao vậy ?
Cô vừa đẩy cửa bước vào đã thấy Triệu Lan Nhi ngồi bệt dưới đất xung quanh có rất nhiều chai rượu.

Hoàng Ngữ Ngữ nhíu mày đi đến, lo lắng hỏi.

Lúc này, Triệu Lan Nhi mới ngẩn đầu nhìn lên :” Ngữ Ngữ, cậu đến rồi”
- Có chuyện gì sao? Sao cậu uống nhiều như vậy
- Mình… mình ngủ với người ta mất rồi.

Trinh tiết mình giữ gìn 20 năm nay đã bị mất trong một đêm…
Triệu Lan Nhi nghẹn ngào, lấy bình tĩnh nói ra.

Lời nói như sét đánh ngang tai của Hoàng Ngữ Ngữ, cô khó tin hét tin :” Cái gì? Cậu… cậu đùa à”
Lan Nhi hít một hơi thật sâu rồi kể lại cho Hoàng Ngữ Ngữ nghe chuyện tối hôm qua.

Chuyện xảy ra khi cô vô tình gặp lại nhiều người bạn cũ ở trong ngũ mới được về nhà, cô cùng họ uống rất nhiều, không biết tại sao nhưng sau khi tỉnh lại cô đã nằm trong lòng một người đàn ông
- Nói mình nghe là người nào ? Mình đòi công bằng lại cho cậu
Hoàng Ngữ Ngữ nghe dậy liền nổi máu lên, dám dụ bạn cô à, để cô cho các người biết thế nào là lợi hại.

Triệu Lan Nhi vội kéo Ngữ Ngữ ngồi xuống :” Mình nói ra thì cậu đừng bất ngờ nhé, người đàn ông kia chính là cái người đi cùng dì của cậu hôm bữa ấy”
Nghe lời nói kia xong, Hoàng Ngữ Ngữ liền lấy tay che miệng lại không thốt nên lời, hai mái mở to không dám tin.

Cái ông anh họ lạnh lùng khó gần kia lại là người ngủ cùng bạn thân cô sao ? Ông anh này bình thường lịch sự nhưng không ngờ lại là người như vậy
Thấy cô như vậy Triệu Lan Nhi nhết mày hỏi :” Còn dám cho anh ta biết tay không?”
- Mình không dám làm gì anh ta, nhưng cha mẹ anh ta dám.

Mình phải gọi điện nói với dì dượng mới được, xem họ xử anh ta như thế nào
Nói rồi Hoàng Ngữ Ngữ móc điện thoại trong túi xách ra định gọi như bị cô ngăn lại :” Ngữ Ngữ, không cần đâu.

Cứ xem như chuyện chưa từng xảy ra đi”
- Nhưng mà… cậu không sao chứ ?
- Không sao, mua giùm mình thuốc tránh thai khẩn cấp là được rồi
……..........
Hoàng Ngữ Ngữ vừa trở về đến công ty liền nhận được một cuộc điện thoại lạ :” Alo? Cho hỏi ai thế?”
- Lục Đình Quân
Người ở đầu dây bên kia trả lời, Cô nghe như vậy liền hít một hơi lạnh rồi từ từ lên tiếng :” Anh họ, anh gọi em có việc gì sao?”
- Cho anh số của Triệu Lan Nhi là được
- Chuyện này….

Chuyện này… chắc là không được đâu
Hoàng Ngữ Ngữ diện cớ nói với anh.

Anh còn muốn làm gì bạn thân của tôi à, đừng mơ tưởng nữa, bà đây không cho đâu.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 3: 3: Bà Chủ Triệu


Người ở đầu dây bên kia trả lời, Cô nghe như vậy liền hít một hơi lạnh rồi từ từ lên tiếng :” Anh họ, anh gọi em có việc gì sao?”
- Cho anh số của Triệu Lan Nhi là được
- Chuyện này….

Chuyện này… chắc là không được đâu
Hoàng Ngữ Ngữ diện cớ nói với anh.

Anh còn muốn làm gì bạn thân của tôi à, đừng mơ tưởng nữa, bà đây không cho đâu
- Nếu em không cho vậy anh sẽ tự tìm cô ấy
Lục Đình Quân bên kia vội kết thúc cuộc điện thoại.

Hoàng Ngữ Ngữ bên kia hơi bất ngờ, không định hỏi gì thêm sao, chỉ vậy đã kết thúc sao.

Anh tự tìm cô ấy? Tôi không để anh đạt được mục đích đâu, tránh xa bạn thân tôi ra
- À, anh họ không biết anh hỏi số điện thoại của Lan Nhi có việc gì sao
- Em không nhìn ra anh muốn làm gì sao?
Con người này bị điên à, anh làm gì thì sao tôi biết.

Hoàng Ngữ Ngữ đang suy nghĩ mục đích của anh ta thì lại nghe anh nói tiếp :” Anh muốn lấy cô ấy” “ Hả”
Lục Đình Quân không đợi cô trả lời lại cúp máy đi.

Anh nhìn người con gái trên màng hình điện thoại cười thỏa mãn
“ Cốc cốc cốc “
- Vào đi
Thư kí Lý đẩy cửa đi vào :” Lục tổng, tôi tìm ra nơi ở của Triệu tiểu thư rồi ạ, còn đây là lai lịch của cô ấy.

Cô ấy là con gái út của Triệu gia, trước cô còn có 3 người anh, tuy gia đình có sự nghiệp lớn nhưng không tiếp quản sự nghiệp gia đình lại đi mở quán bar tự mình kinh doanh”
- Được rồi, để tài liệu trên bàn rồi cậu ra ngoài đi
- Vâng
Thư kí Lý để lại sấp tài liệu trên tay mình lên bàn rồi đóng cửa rời đi.

Lục Đình Quân mới bắt đầu lật tài liệu về lai lịch của cô ra xem
Tối hôm đó, anh cùng nhóm bạn lại đi đến quán bar của cô.

Từ lúc bước chân vào quán, Lục Đình Quân bắt đầu tim kiếm bóng dáng của cô.

Đúng như anh mong đợi, Triệu Lan Nhi không lâu sau đã bước vào quán.
Người bạn Lý Khải hất vai anh :” Người trong mơ của cậu kìa”.

Cả đám nghe Lý Khải nói như vậy liền bật cười riêng Lục Đình Quân đằng đằng sát khí nhìn anh
- Rồi rồi, cứ xem như tôi chưa nói gì đi
Lý Khải nhết môi khinh thường anh.

Không phải thích người ta lắm sao, nhìn người ta muốn rớt con mắt ra rồi còn chối.

Khách trong quán thấy Triệu Lan Nhi bước vào liền đến bắt chuyện
- Bà chủ Triệu lâu quá không gặp
Triệu Lan Nhi nhìn những người đàn ông đang cười nói với mình mà trong lòng không khỏi khinh thường.

Những người hay vào đây, đa số là những sếp lớn, nhiều người đã có vợ có con vậy mà vẫn giở thói trăng.

Ngày thì dẫn theo người này, ngày kia lại dẫn theo người kia không ấy thì vào đây lại hai tay ôm hai em, nào là sờ đùi, sờ ngực.

Chẳng những như vậy mà còn dẫn đi khách sạn.

Triệu Lan Nhi ngoài mặt cười nói vui vẻ nhưng trong lòng cảm thấy vô cùng ghê tởm
- À, Ngô tổng, Hàn tổng lâu quá các ngài mới đến ủng hộ tôi đó
Ngô tổng nắm lấy bàn tay của cô xoa xoa :” Bà chủ Triệu, hôm nay không biết có ưa đãi gì với chúng tôi không”
Triệu Lan Nhi muốn rút bàn tay ra nhưng lại bị ông ta nắm chặt không buông, gương mặt của cô bắt đầu tắt đi nụ cười giả tạo kia :” Ngô tổng, Hàn tổng cứ tiếp tục, tôi còn có việc khác phải làm, tôi xin phép”.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 4: 4: Lấy Anh


Triệu Lan Nhi muốn rút bàn tay ra nhưng lại bị ông ta nắm chặt không buông, gương mặt của cô bắt đầu tắt đi nụ cười giả tạo kia :” Ngô tổng, Hàn tổng cứ tiếp tục, tôi còn có việc khác phải làm, tôi xin phép”
- Ấy ấy đi đâu, nói chuyện với chúng tôi một chút đi
Hàn tổng kia vội vàng kéo cô lại khoác tay lên bả vai của cô.

Cô nhíu mày muốn hất tay ông ta ra khỏi vai mình nhưng chưa kịp làm đã có một cánh tay chắc khỏe khác hất ông ta ra
- Cậu
Hàn tổng kia chỉ tay vào mặt người đàn ông kia.

Triệu Lan Nhi nhìn người đàn ông kia mà không khỏi khinh ngạc.

Người này không phải là Lục Đình Quân sao ?
Lục Đình Quân lạnh lùng nhìn ông ta :” Tránh xa cô ấy ra”
Anh híp mắt nhìn hai người đàn ông kia.

Ngô tổng lúc này mới nhận ra người đi cùng anh nên vội vàng kéo tay Hàn tổng lại rồi rời đi :” Người bên cạnh anh ta không phải Lý tổng sao, người đàn ông này xem ra không hề đơn giản, tốt nhất chúng ta không nên dây vào thì hơn”
Triệu Lan Nhi trầm mặt nhìn hai người kia rời đi thì nghe thấy tiếng anh nói :” Đi theo anh”.

Nói rồi anh kéo tay cô ra ngoài cửa, không gian tĩnh lặng hơn, Triệu Lan Nhi lạnh nhạt nhìn anh :” Có chuyện gì sao?”
Lục Đình Quân hít một hơi thật sâu rồi mới chậm rãi lên tiếng :” Lấy anh”
- Vì cái gì tôi phải lấy anh chứ
- Chuyện tối hôm trước, chuyện đó vốn ngoài ý muốn, trong lúc say xỉn nhưng mà anh đã… à ừm như vậy thì anh cũng nên chịu trách nhiệm với em
Nghe anh nói như vậy cô thở hắt ra một hơi :” Chuyện đó nếu anh muốn chịu trách nhiệm thì không cần đâu, cứ quên đi tôi không quan tâm đâu”
- Không được chuyện này rất quan trọng, à mà anh cũng lớn tuổi rồi cũng đã đến tuổi lấy vợ.

Lấy em cũng là chuyện tốt, một công đôi chuyện
Lục Đình Quân hơi gấp gáp lên tiếng, vợ đến tay rồi phải hốt lẹ chứ để người khác lấy mất thì sao.

Triệu Lan Nhi nghe anh giải thích mà buồn cười :” Chỉ như vậy thôi à”
Lục Đình Quân bất đắc dĩ nói ra lời trong lòng mình :” Là anh thích em, nên muốn lấy em làm vợ.

Từ khi vừa nhìn thấy em đã thích em mất rồi, tim anh đã bị em trộm mất rồi “
- Nhưng mà tôi không thích anh
Cô chậm trãi nói ra lời phũ phàng, ánh mắt của anh hơi mất mát :” Không cần thích anh, sau khi cưới rồi bù đắp cũng được, không vội.

Em nói xem, em lấy chồng, anh lấy vợ vẹn cả đôi bên.

Em lấy anh, sau này cũng có người chăm sóc chiều chuộng em với lại cũng không cần tìm bạn trai yêu đương rồi lại bla bla rất nhiều chuyện.

Vừa hay anh cũng đang tìm vợ, nên chúng ta đến với nhau không phải là hợp rồi sao”
- Có phải anh định lừa tôi cái gì không?
Triệu Lan Nhi lùi về sau một bước cảnh giác nhìn anh.

Nhìn cô như vậy, anh như bị đả kích, kiếm vợ thôi mà còn bị người ta nghĩ là lừa gạc
- Không lừa, cả mẹ anh em cũng biết rồi, sao anh dám gạc em chứ
Cô suy ngẫm thấy anh nói cũng đúng, sau này cũng đỡ phải kiếm bạn trai, đúng là có lợi thật.
- Nhưng mà anh muốn tôi gả cho anh mà không có cầu hôn gì sao? Có phải là tôi thiệt thòi quá không?
- Sao có thể thiếu chứ.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 5: 5: Đăng Ký Kết Hôn


Cô suy ngẫm thấy anh nói cũng đúng, sau này cũng đỡ phải kiếm bạn trai, đúng là có lợi thật.
- Nhưng mà anh muốn tôi gả cho anh mà không có cầu hôn gì sao? Có phải là tôi thiệt thòi quá không?
- Sao có thể thiếu chứ
Lục Đình Quân quỳ một gối xuống, móc trong túi áo vest ra một chiếc hộp nhung mà đỏ rượu, anh từ từ mở chiếc hộp ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương rất to.

Cô nhìn trố cả mắt :” Cả nhẫn anh cũng chuẩn bị rồi sao?”
- Từ lần đầu nhìn thấy em đã định phải lấy em rồi, nên đã chuẩn bị từ sớm
- Xùy, anh ảo tưởng dữ nhỉ? Sao biết tôi sẽ đồng ý lấy anh
Cô bĩu môi khoanh tay trước ngực nhìn anh lại nghe anh nói :” Vì em chỉ có thể gả cho anh”
- Vậy tôi không gả nữa
- Ấy ấy, lời nói ra không thể rút lại được, em đã đồng ý rồi
Anh bật cười trêu chọc cô, sau đó nhanh chóng nắm bàn tay cô rồi đeo nhẫn vào.

Lục Đình Quân đứng dậy nắm bàn tay của cô bao trọn trong tay mình :” Ngày mai chúng ta đi đăng kí kết hôn”

- Ngày mai sao? Để xem nào ?
Triệu Lan Nhi ngẫm nghĩ gì đó một lúc lâu, anh nhíu mày nhìn cô :” Em biết xem ngày sao ?”
- Biết một chút, lúc trước từng theo thầy học qua
Một lúc sau nữa trôi qua, cô mới lên tiếng :” Được ngày mai chúng ta đăng kí kết hôn”
Từ 4 giờ sáng anh đã gọi điện sang cô :” Lan Nhi, em dậy chuẩn bị đi chúng ta đi đăng ký….”
- Anh bị điên à ? mới 4 giờ thôi đó
Triệu Lan Nhi tức giận hét vào điện thoại, cái tên này muốn kết hôn đến điên rồi sao? Trời còn chưa sáng nôn nóng gì chứ.

Thấy cô tức giận Lục Đình Quân cũng dịu giọng dỗ dành :” Đừng giận mà, chúng ta đến sớm một chút được không?”
Nói đến nói lui, cuối cùng cô cũng thuận theo ý của anh.

Kết hôn thôi mà, cần gì mà nôn nóng như vậy chứ.

Hôm nay, cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng phối cùng váy ngắn, trang điểm cũng nhẹ nhàng hơn bình thường.

Cô muốn mình thật đẹp trong ngày này, tuy không phải ngày cưới nhưng ngày đăng ký kết hôn cũng quan trọng không kém
6 giờ sáng, Lục Đình Quân đã đến trước cửa chung cư của cô đứng đợi.

Anh mặc vest đen bên trong là áo sơ mi trắng, anh đứng bên cạnh chiếc BMW đen trò chuyện cùng mấy bác bảo vệ
- Cậu trai trẻ, cậu đợi ai sao ?
Lục Đình Quân nghe hỏi vậy, cười nhẹ nhàng :” Cháu đến đón bạn gái đi đăng ký kết hôn”
Nghe anh nói như vậy, bác bảo vệ cũng không có gì ngạc nhiên, ở trong khu chung cư này có rất nhiều cô gái đã đến tuổi kết hôn, cũng đã từng không ít người dẫn bạn trai về đây nhưng ông chưa từng thấy anh đến đây bao giờ
Ông còn đang suy nghĩ thì thấy Triệu Lan Nhi bước ra, không phải là con bé này đấy chứ, chỉ mới mười mấy hai mươi tuổi đầu đã lấy chồng sao?
- Bạn gái cháu đến rồi cháu đến đi đây
Lục Đình Quân chào tạm biệt bác bảo vệ rồi xoay người mở cửa ghế phụ cho cô ngồi vào.

Bàn tay anh che chắn trên cánh cửa tránh khi cô đụng vào.

Tiếp đó, anh cũng ngồi vào xe, tay cầm đồ ăn sáng đã mua sẵn cho cô :” Em ăn đi”
Cô nhận lấy túi đồ ăn anh đưa, rồi nhanh chóng ăn :” Anh đến đây từ bao giờ thế ?” cô nhìn sang anh đang lái xe hỏi
- 6 giờ
- Anh đến sớm như vậy làm gì chứ, nôn nóng như vậy sao ?.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 6: 6: Dọn Vào Nhà Anh


Cô nhận lấy túi đồ ăn anh đưa, rồi nhanh chóng ăn :” Anh đến đây từ bao giờ thế ?” cô nhìn sang anh đang lái xe hỏi
- 6 giờ
- Anh đến sớm như vậy làm gì chứ, nôn nóng như vậy sao ?
Lục Đình Quân nhìn sang cô khẽ cười :” Cả đêm anh cũng không ngủ được nên đến sớm chờ em vậy”
20 phút sau, hai người họ đã đứng trước cửa cục dân chính.

Chỉ mới 7 giờ thôi mà người chờ đăng kí kết hôn đã đứng chờ rất nhiều, họ cũng nhanh chóng xếp vào hàng.

Triệu Lan Nhi nhìn 2 người trước mặt liền lên tiếng hỏi :” Hai người đứng đợi từ khi nào vậy?”
Chị gái phía trên xoay người lại trò chuyện cùng cô :” Chúng tôi đợi hơn 1 tiếng rồi, muốn kết hôn cũng cực khổ thật”
- À mà em bao nhiêu tuổi thế ?
Nhìn dáng vẻ của cô cũng không lớn là mấy, thậm chí còn rất nhỏ chị gái liền nhanh chóng hỏi vào vấn đề
- Em sao ? 20 tuổi
- 20 thôi á ? Còn trẻ sao lại lấy chồng sớm thế ?
Triệu Lan Nhi cười cười không đáp.

Hai người đàn ông đứng bên cạnh thấy họ trò chuyện mà bất lực không biết chuyện gì mà xen vào
Đợi một lúc lâu cuối cùng cũng đến lượt của Lục Đình Quân và Triệu Lan Nhi.
“ Nào ngồi gần lại, cười lên”
“ Tách “
…….
“ Oaaaaa”
- Nhìn em đẹp thật a
Triệu Lan Nhi nhìn ảnh của mình trong ảnh không khỏi tự luyến cảm thán.

Nói thật thì cô đẹp thật, đôi mắt to tròn long lanh, môi hình trái tim đỏ mọng, đặc biệt làn da còn rất mịn màng.

Lục Đình Quân nhìn cô vợ nhỏ mà khẽ cười.

Hai người họ nhìn vào thật sự rất xứng đôi, anh cao 1m88 nhưng thân hình cân đối, có cơ bắp, chân mày đậm, sống mũi cao
Hai vợ chồng họ mà đi cùng với nhau thu hút cũng không ít người nhìn vào

- Em thích như vậy sao ? Hay chúng ta đem ảnh đó phóng to một chút rồi đem treo trong nhà
Lục Đình Quân bước đến sau lưng , thì thầm vào tai của cô.

Triệu Lan Nhi xoay nhìn nhìn vào mắt của anh :” Như vậy thì không cần đâu”
Khi lái xe đưa cô về nhà, anh liền nói đề nghị của mình ra :” Hay là em dọn về nhà anh ở đi, dù sau chúng ta cũng kết hôn rồi”
- Anh hay thật đó, vừa kết hôn đã có mưu tính
Tính cách của cô rất vui vẻ, còn đặc biệt hay trêu chọc người khác.

Nhưng cô đâu biết rằng, người đàn ông bên cạnh cô bây giờ, sau này cũng rất hay chọc ghẹo cô, còn thích chọc cô đến đỏ mặt.
Hôm ấy, cô cũng dọn tất cả đồ đạc trong chung cư của mình về nhà của anh.

Triệu Lan Nhi nhìn đóng đồ đạc đóng hộp chất đầy trong phòng liền thở dài.

Cô dốc hết sức vừa cho nó vào hộp cách đây vài tiếng để vận chuyển qua đây, xong lại phải mở ra treo quần áo đến nơi khác
- A a a a em không muốn dọn nữa
Cô nằm chường ra giường than thở, Lục Đình Quân dựa vào cánh cửa nhìn vợ nhìn đang lăn qua lăn lại trên giường mà khẽ cười
Vợ yêu của anh đáng yêu thật nha, ánh mắt nhìn người của anh đúng là quá chuẩn đó mà, có cô vợ vừa xinh vừa đáng yêu như vậy thì còn gì bằng he he he he
- Hay là anh mua đồ mới cho em, còn quần áo trong thùng cứ để đó đi
Nghe anh nói như vậy cô liền ngốc đầu dậy, ánh mắt hớn hở, sắp có quần áo mới rồi thích quá ha ha ha, nhưng không lâu liền mất đi :” Nhưng mà như vậy có được không ?”.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 7: 7: Chuẩn Bị Kết Hôn


Vợ yêu của anh đáng yêu thật nha, ánh mắt nhìn người của anh đúng là quá chuẩn đó mà, có cô vợ vừa xinh vừa đáng yêu như vậy thì còn gì bằng he he he he
- Hay là anh mua đồ mới cho em, còn quần áo trong thùng cứ để đó đi
Nghe anh nói như vậy cô liền ngốc đầu dậy, ánh mắt hớn hở, sắp có quần áo mới rồi thích quá ha ha ha, nhưng không lâu liền mất đi :” Nhưng mà như vậy có được không ?”
Thích quá nhưng phải kìm nén lại phải kìm lại cho người ta không biết mình là đang rất ham hố.
Lục Đình Quân thấy cô như vậy liền bật cười :” Được, có gì mà không được chứ, tiền của anh không phải sau này cũng cho em hết sao”
- A a a a anh tốt quá
Triệu Lan Nhi nhảy xuống giường chạy đến ôm anh rồi chạy xuống nhà, để lại anh đang ngây ngốc vì cái ôm kia.

Cảm giác gì đây ? Không biết diễn tả thế nào nữa nhưng mà thích quá he he he he
Xuống dưới phòng khách anh lại thấy cô vợ nhỏ của mình đang nằm trên ghế liền bước đến ân cần hỏi :” Em muốn ăn gì? Anh làm cho em ăn”
- Anh còn biết nấu ăn sao ? Em cứ tưởng mình sẽ bị bỏ đói chết mất
Triệu Lan Nhi than thở, gương mặt bí xị xuống giả vờ đau khổ.

Anh bật cười vì cái biểu cảm kì quặt của cô :” Sao nỡ bỏ đói vợ yêu chứ”

- Xùy, ai là vợ yêu của anh
- Anh trả lời thì chính là vợ yêu của anh
Anh vừa cười cừa đi xuống bếp chuẩn bị nấu ăn cho cô
Chuyện kết hôn của cô và anh đã truyền đến tai của mẹ anh, mẹ hối thúc hai người họ phải nhanh chóng làm đám cưới.

Vì vậy, hai người họ nghe theo lời bà đi chụp ảnh cưới trước, còn phải chọn váy cưới, rồi phải viết thiệp mời
Cuối tuần, Lục Đình Quân lái xe chở theo cô đi đến từng tiệm váy cưới nổi tiếng trong thành phố
Cuối cùng cũng có được chiếc váy cưới mà Triệu Lan Nhi ưng ý.

Cô chọn được hai chiếc váy cưới, một chiếc bồng bềnh lại cầu kỳ kiêu sa, một chiếc thì đơn giản nhưng tôn dáng người chuẩn của cô.
Cô thay chiếc váy thứ nhất trước, chiếc váy trang trí đầy kim cương và pha lê, tay áo dài, váy dáng tròn thân trên ôm sát người, tôn lên vòng một của cô
Nhân viên từ từ mở rèm ra, cô gái mặc váy cưới màu trắng tinh cũng dần xuất hiện rõ hơn.

Lục Đình Quân nhìn cô không chớp mắt, không khỏi cảm thán :” Vợ anh đẹp thật”
Anh đi đến ôm vòng eo con kiến của cô, Triệu Lan Nhi bĩu môi :” Thấy váy này thế nào”

- Vợ anh mặc gì cũng đẹp cả
- Xùy, bớt nịnh lại đi
Nói rồi cô xoay người rời đi, tiếp tục việc chọn váy của mình.

Sau đó, cô thay bộ váy thứ hai, được may bằng vải satin, áo cúp ngực váy đuôi cá.

Bộ váy này rất đơn giản nhưng vẫn phô lên đường nét điệu đà nữ tính
Ngày hôm đó, họ cũng làm xong việc chọn váy cưới lẫn chụp ảnh cưới.

Còn một việc nữa họ vẫn chưa giải quyết được chính là gia đình cô không hề biết chuyện cô cùng anh đăng kí kết hôn
Lục Đình Quân thấy cô trầm tư suy nghĩ liền lên tiếng hỏi :” Có chuyện gì sao?”
- Chuyện của chúng ta, gia đình em vẫn chưa biết
Cô thở dài mệt mỏi.

Cha và mẹ kế thì sao cũng được rồi, nhưng 2 ông anh trai của cô thì không qua được dễ dàng như vậy.

Tuy hai người họ rất thương cô nhưng không phải cô nói muốn lấy chồng thì liền lấy chồng được
- Không sao, chúng ta đến đi cùng họ nói chuyện được mà.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 8: 8: Nhà Của Cô


Cô thở dài mệt mỏi.

Cha và mẹ kế thì sao cũng được rồi, nhưng 2 ông anh trai của cô thì không qua được dễ dàng như vậy.

Tuy hai người họ rất thương cô nhưng không phải cô nói muốn lấy chồng thì liền lấy chồng được
- Không sao, chúng ta đến đi cùng họ nói chuyện được mà
Nghe anh nói như vậy cô thở dài nhiều hơn lắc đầu buồn bã đi lên phòng.

Anh nhìn cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra
Vài ngày sau, Lục Đình Quân cùng Triệu Lan Nhi quay về Triệu gia.

Triệu Lan Nhi nhìn biệt thự to lớn kia liền nhớ lại những kỉ niệm lục nhỏ của mình.

Lúc đó cô rất thích ở nhà, nơi đó có cha có mẹ yêu thương cô hết mực, có 2 người anh trai luôn chiều chuộng cô, nhưng từ khi mẹ mất cô không muốn về nhà nữa

Anh nhìn sang cô, cánh tay vuốt nhẹ lưng của cô :” Bình tĩnh một chút, có anh ở đây”
Triệu Lan Nhi hít một hơi thật sâu, rồi ngẩn cao đầu bước vào trong.

Người giúp việc thấy cô rất vui mừng, cô chủ rất tốt với họ nhưng khi bà chủ mới về đây thì cô đã rời đi và rất ít khi trở về, nếu có trở về cũng không ở lâu.

Bác quản gia thấy cô liền cúi chào :” Tiểu thư cô về rồi”
- Bà ta có nhà không ?
Không nói thì ai trong nhà cũng hiểu bà ta trong câu nói của cô ý đang nói đến ai, bác quản gia định mở miệng trả lời thì có tiếng nói lạnh lùng cắt ngang, người kia không ai khác chính là cha cô – Triệu Sơn
- Cô còn biết phép tắt không hả ? Có ai gọi mẹ mình như cô không ?
Triệu Lan Nhi lạnh mặt đi hẳn :” Bà ta không phải mẹ tôi, mẹ tôi đã chết rồi, là các người hại chết mẹ tôi”
- Câm miệng
Triệu Sơn quát lớn nhưng cô cũng chẳng hề hấn gì :” Về đây rồi vào nhà rồi nói” ông muốn cô vào nhà nói chuyện nhưng cô liền cự tuyệt
- Không cần, tôi đến đây chỉ muốn nói 1 chuyện, tôi kết hôn rồi
Cô lạnh nhạt lên tiếng, cả mặt ông cũng không thèm nhìn.

Triệu Sơn nghe cô nói liền nhíu mày, cô con gái này của ông tuy bướng bỉnh, ông để cô ra ngoài sống thế nào nhưng cũng phái không ít người quan sát bảo vệ cô, nói thật thì ông rất thương cô nhưng vì chuyện mẹ cô và mẹ kế mới về thì quan hệ của cha con hai người họ rạn nứt.
Dù có vậy đi nữa, tình cảm ông dành cho cô cũng chẳng hề phai nhạt đi.

Đùng một cái cô nói cô kết hôn, ý của ông cô cũng chẳng hỏi qua
- Con có còn xem cha là cha con không hả ?
- Ha, có ý nghĩa gì sao? Từ năm đó tôi rời đi, ông đưa bà ta về căn nhà này thì tình cha con của chúng ta đã kết thúc, cắt đứt mãi mãi.

Người khác nói tôi vô tình bất hiếu cũng được nhưng tôi không chịu được cái người mình gọi là cha lại cùng người phụ nữ khác hại chết mẹ mình
Triệu Lan Nhi cười chua xót :” Hai anh nhẫn nhịn không nói nhưng tôi thì không”
Lục Đình Quân bên cạnh xoa xoa cánh tay cô an ủi, Triệu Sơn không còn lời gì để nói nữa thì đột nhiên hai người anh kia của cô xuất hiện.

Triệu Bách là anh cả của cô nhìn cô và người đàn ông bên cạnh rồi hỏi
- Em muốn cưới cậu ta thật sao ?
- Thì sao ?
Khi cô rời đi năm đó, tình cảm anh em của bọn họ cũng rạn nứt đi không ít, hai người anh bọn họ nhẫn nhịn, nghe lời người hại chết mẹ mình như vậy không đáng là anh của cô.

Từ khi đó, cô nói chuyện với các anh cũng không quá nhiều lời, 5 năm nay bọn họ gặp nhau không quá 5 lần..
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 9: 9: Hôn Lễ


Khi cô rời đi năm đó, tình cảm anh em của bọn họ cũng rạn nứt đi không ít, hai người anh bọn họ nhẫn nhịn, nghe lời người hại chết mẹ mình như vậy không đáng là anh của cô.

Từ khi đó, cô nói chuyện với các anh cũng không quá nhiều lời, 5 năm nay bọn họ gặp nhau không quá 5 lần.
Hầu như mỗi lần cô trở về là ngày mẹ mất, sau đó cãi nhau với cha và mẹ kế rồi rời đi.

Ngày hôm nay cũng là ngày mẹ mất
- Lan Nhi em đừng như vậy nữa được không? Chúng ta sống như trước kia không tốt sao?
Anh hai – Triệu Thiếu Vũ lên tiếng giải hòa nhưng cô vốn chẳng đặt lời của bất kì ai vào tai mình.

Triệu Lan Nhi cười nhạt :” Sống như trước kia sao? Trừ khi mẹ tôi sống lại, nếu không cả đời này cũng đừng mong chúng ta cùng chung sống.

Tôi nói cho các người biết, tôi sống không tốt thì đừng mong bất kì người nào trong căn nhà này yên ổn”
- Năm đó, là các người ép tôi phải thành thế này, nếu ông ta không cùng con đàn bà kia hại mẹ ra như vậy thì gia đình chúng ta có phải bây giờ rất hạnh phúc sao?
Cô lạnh lùng nhìn người phụ nữ vừa bước đến, bà ta không đẹp bằng mẹ cô cũng chẳng giỏi giang bằng mẹ cô có gì khiến cha cô mê như vậy chứ
- Lan Nhi con về rồi, con vào nhà đi, dì làm…..
- Đủ rồi Kì Tố Tố, bà nên nhớ cho rõ bản thân mình đã làm cái gì ? Đừng làm như bản thân mình vô tội, tôi và bà cùng những người họ vốn không đội trời chung.

Cứ chờ tôi xử các người thế nào
Nói rồi, Triệu Lan Nhi xoay người rời đi.

Cô ở lại có ý nghĩa gì chứ, cô phải trả thù cho mẹ, phải khiến bọn họ phải chịu cảnh mà mẹ cô đã chịu năm đó
- Đừng tức giận, còn có anh ở đây, anh giúp em
Lục Đình Quân ôm cô vào lòng an ủi :” Đừng tức giận, sẽ xấu đi đó”
Ngày hôn lễ của cô và anh cuối cùng đã đến, sảnh cưới trang trí đầy hoa tươi, treo đèn lắp lánh, còn có rất nhiều ảnh cưới của anh và cô
Triệu Lan Nhi mặc chiếc váy cô dâu lộng lẫy, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, trên đầu còn đeo vương miệng trong cứ như nàng công chúa trong truyện cổ tích.

Cô nhìn ảnh của một người phụ nữ trên bàn mỉm cười nhẹ nhàng :” Mẹ, con kết hôn rồi, mẹ có linh thiên thì dõi theo con nhé”
Hoàng Ngữ Ngữ bước đến sau lưng cô vỗ vai:" Sao lại khóc chứ, hôm nay là ngày vui của cậu mà.

Phải vui vẻ lên"
- Mình không có
Cô bĩu môi chỉnh trang lại lớp trang điểm.

Triệu Lan Nhi nhìn bản thân trong gương xinh đẹp mà mỉm cười thỏa mãn, cuối cùng cô cũng lên xe hoa lấy chồng rồi nhưng không có mẹ bên cạnh, cũng chẳng có người thân nào khác ngoài Hoàng Ngữ Ngữ và Từ Diệp Vy nghĩ đến đây cô cảm thấy hơi buồn

- Lan Nhi sắp đến giờ làm lễ rồi, chúng ta ra ngoài thôi
Từ Diệp Vy đẩy cửa bước vào nhẹ nhàng nói với cô.

Diệp Vy vừa từ nước ngoài về để làm phù dâu cho cô, tuy rất bận nhưng cũng chừa thời gian bên cô lúc này.

Khác với Hoàng Ngữ Ngữ lanh lẹ thì Từ Diệp Vy rất ít nói.
- Được, chúng ta đi thôi
Cô đẩy ghế đứng dậy, còn Diệp Vy đi phía sau nâng váy cho cô.
Tại sảnh lớn, khách khứa đi vào tấp nập, bầu không khí trở nên rất nhộn nhịp.

Cha mẹ Lục đứng trước cửa vui vẻ tiếp khách đi vào, miệng cười không ngớt, có lẽ vì con trai của ông bà đã thật sự thoát ế rồi, hoặc là cưới được một cô con dâu như ý của ông bà
- Chủ tịch Lục xin chúc mừng
- Cảm ơn, cảm ơn, mời vào trong.

Không say không về nhé ?
Không lâu sau thì phù rể ra gọi ông bà vào trong vì đến giờ làm lễ.

Hôn lễ được tranh trí vô cùng hoành tráng khiến ai nhìn cũng trố cả mắt
Cánh cửa mở ra, Triệu Lan Nhi nâng váy bước vào, đầu phía bên kia chính là Lục Đình Quân.

Anh mặc vest đen được thiết kế tinh xảo, trên ngực cài bông hoa đỏ, bên trong là áo sơ mi trắng, nhìn anh toát lên một vẻ điển trai sang trọng..
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 10: 10: Ông Xã


Cánh cửa mở ra, Triệu Lan Nhi nâng váy bước vào, đầu phía bên kia chính là Lục Đình Quân.

Anh mặc vest đen được thiết kế tinh xảo, trên ngực cài bông hoa đỏ, bên trong là áo sơ mi trắng, nhìn anh toát lên một vẻ điển trai sang trọng.
Anh mỉm cười nhẹ nhàng nhìn cô gái đang bước về phía mình, người mà sau ngày hôm nay sẽ là vợ anh, cùng ăn cùng uống cùng chăn gối bên anh từ đây đến cuối dời.

Nghĩ đến như vậy cũng đã thấy rất ấm lòng
Lục Đình Quân tiến về phía trước vài bước nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, tay trao bó hoa linh lan trắng cho cô.

Sau đó, anh khom người nâng váy giúp cô dễ dàng bước đi hơn.
Một hành động tuy rất đơn giản nhưng đầy ngọt ngào khiến mọi người ở đang nhìn như bị nhét đầy họng đường
Sau khi hôn lễ kết thúc, Triệu Lan Nhi cũng đã mệt rã rời, cô nằm ngã lưng xuống giường.

Cả ngày phải mang đôi giày cao gót 12 phân, đã vậy váy cưới còn rất rờm rà.

Khi Lục Đình Quân bước vào phòng tân hôn đã thấy cô vợ nhỏ nằm ườn ra trên giường
- Em mệt sao?
Anh quan tâm bước đến gần hỏi, Triệu Lan Nhi nghe anh hỏi liền hé mắt nhìn anh rồi nhanh chóng sụp mắt xuống :” Phải, chân đau quá đi.

Em không muốn cưới nữa”
Nghe cô nói như vậy anh liền khẽ bật cười, cô vợ này của anh ngốc quá đi chứ, cưới một lần thôi chứ còn đòi cưới ai nữa nhưng anh cũng hùa theo cô :” Được được sau này không cưới nữa, một lần là được rồi.

Anh giúp em bóp chân được không?”
- Vậy… làm phiền anh rồi ông xã
Cô nở nụ cười vui vẻ, để hai chân lên đùi anh.

Lục Đình Quân ngớ người nhìn đôi chân trắng trẻo thon thả trên đùi mình
Cô vừa gọi anh là gì nhỉ? Nghe không lầm thì chính là ông xã sao? Ha ha ha ha hạnh phúc quá đi mất
Lục Đình Quân cười cười đáp lại :” Không phiền, việc ông xã như anh nên làm mà”
Một lát sau, chân cô cũng đỡ hơn nhiều, cô liền nhanh chóng tắm rửa, cả ngày hôm nay mệt chết được.

Triệu Lan Nhi xả nước ấm đầy bồn tắm rồi cho thêm hương liệu vào, cô bước vào ngâm mình vào trong làn nước ấm cảm thấy giãn gân cốt, thoải mái quá đi thôi
“ Cạch”
Cánh cửa phòng tắm bất ngờ mở ra, Triệu Lan Nhi xoay người mở to mắt nhìn người đàn ông đang bước vào như không có chuyện gì
- Sao anh vào đây ?
Lục Đình Quân nhìn cô vợ nhỏ của mình đang ngượng ngùng lấy tay che thân thể rồi rút người xuống nước mà khẽ cười :” Sao anh không thể vào, dù sao chúng ta cũng là vợ chồng hợp pháp”

- Anh..

anh mau ra ngoài, mau lên
Cô trừng mắt cảnh cáo nhìn anh, người đàn ông này để xem bà xử anh thế nào, Triệu Lan Nhi nghiến răng nghiến lợi thầm nghĩ.

Nhìn biểu cảm trên mặt cô không hiểu sao anh cảm thấy rất đáng yêu muốn nựng quá đi nha
Nghĩ là làm, anh bước gần lại bồn nắm nơi cô đang trú ngụ, sau đó vươn tay nựng cái mặt đáng yêu của cô
Lục Đình Quân cứ như vậy rồi bước đi ra ngoài, cũng không thèm đóng cửa lại giúp cô.

Triệu Lan Nhi tức giận nhìn bóng lưng đang đi ra của anh thì lên tiếng :" Mau đóng cửa lại"
- Vợ à, em ngại gì chứ.

Dù gì anh cũng thấy thôi
Anh ló đầu vào cười cười nhìn vào gương mặt tức giận đến đỏ bừng của cô rồi vươn tay đóng cửa lại
Triệu Lan Nhi ngâm bồn rất lâu mới đi ra, cô mặc chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa, bên ngoài khoác thêm chiếc áo.

Tóc vẫn còn ướt đẫm, Lan Nhi vừa đi vừa lau tóc
- Sao lại để tóc ước như vậy? Lỡ bị bệnh thì phải làm sao, lại đây anh sấy khô tóc giúp em?
Lục Đình Quân nhíu mày ngoắc tay cô lại gần, còn anh đứng dậy sấy tóc giúp cô
Tiếng máy sấy ù ù vang lên trong không gian tĩnh lặng, anh tập trung vào việc sấy tóc không hề lên tiếng
" Hắc xì....!Hắc xì....!"
Triệu Lan Nhi bất ngờ nhảy mũi liên tục.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 11: 11: Bị Sốt


Tiếng máy sấy ù ù vang lên trong không gian tĩnh lặng, anh tập trung vào việc sấy tóc không hề lên tiếng
" Hắc xì....!Hắc xì....!"
Triệu Lan Nhi bất ngờ nhảy mũi liên tục.

Sau đó nước mũi cứ liên tục chảy ra, cô xoa xoa lỗ mũi, khó chịu quá đi
Anh nghe cô nhảy mũi thì động tác sấy tóc càng nhanh hơn đến khi tóc cô khô hẳn rồi tắt máy.

Anh áp bàn tay to lớn của mình vào trán cô, có hơi âm ấm
- Chờ anh một chút
Lục Đình Quân đi xuống nhà lấy hộp dụng cụ y tế xách lên phòng
- 38 độ, em sốt rồi.

Nằm nghỉ một chút anh đem đồ ăn lên cho em
- Được
Triệu Lan Nhi vâng lời liền nằm xuống giường nghỉ ngơi, không quan tâm người kia đi đâu nữa.

Cơn sốt ập đến bất ngờ khiến cho cô ngủ li bì không biết gì, 1 tiếng sau Đình Quân bưng bát cháo trắng vào phòng
Anh nhìn một cục nhỏ nhô lên trên giường mà mỉm cười ôn nhu.

Sau đó, anh bước đến bên cạnh giường lay cô dậy :” Lan Nhi dậy ăn một chút cháo đi em”

- Ưm..
Đôi mắt đang nhắm nghiền chầm chậm mở ra, đôi chân mày nhíu chặt.

Đang ngủ ngon lành mà, sao lại đánh thức tôi dậy a.

Tôi muốn ngủ một chút nữa.

Nội tâm của Lan Nhi gào thét, bỗng dưng bên tai lại có tiếng nói ấm áp của một người dàn ông
- Vợ à, ăn cháo rồi uống thuốc nào
Bình thường Lục Đình Quân là một người cực kì lạnh lùng chẳng khác nào tảng băng trôi ở bắc cực nhưng bây giờ đối với cô lại thật ôn nhu.

Anh nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy rồi cẩn thận đút từng muỗng cháo cho cô
Suốt một quá trình anh không nói câu nào chỉ tập trung đút cho cô, ăn xong anh lấy thuốc đưa cho cô.

Triệu Lan Nhi thấy thuốc liền nhíu mày sợ hãi, vốn dĩ cô cũng không ghét thuốc đâu.

Nhưng sự việc 5 năm trước khiến cô suy sụp rất nhiều, liên tục nhập viện, uống thuốc
Vì vậy nên bây giờ thấy thuốc cô liền rất sợ, sợ phải nhớ lại chuyện năm đó.

Lục Đình Quân thấy cô như vậy liền hiểu rõ cô sợ cái gì, khi vừa gặp cô anh liền cho người điều tra về lai lịch của cô nên chuyện đó cũng chẳng lấy gì làm lạ
- Không sao, có anh ở đây.

Anh sẽ không để em chịu tổn thương nữa
Anh dịu dàng xoa tấm lưng thấm mồ hôi của cô rồi nhẹ nhàng an ủi.

Vợ anh, anh sẽ không để bất kì ai làm tổn thương cô ấy nữa, bất kì ai cũng không được
Dụ dỗ một lúc cô mới chịu uống thuốc rồi nằm xuống nghỉ ngơi, anh nằm ôm cô vào lòng không ngừng dỗ dành
- Anh kể chuyện cho em nghe đi
Cô gái nhỏ mở to hai mắt long lanh nhìn anh, giọng nói ồn ồn vì nghẹt mũi.

Nhìn cô đáng yêu như vậy, sao anh nỡ từ chối yêu cầu của cô chứ.

Lục Đình Quân kéo cô nằm xuống, bàn tay xoa xoa má của cô :” Em muốn anh kể chuyện gì?”
- Nghe nói trước kia anh là quân nhân sao?
Anh nhướng mày thích thú nhìn cô, cô nhóc này cũng tìm hiểu về anh dữ nhỉ? Nghĩ như vậy đôi môi bạc của anh liền nhếch lên :” Đúng vậy”
- Vậy anh kể em nghe chuyện trong quân đội đi
Bàn tay nhỏ nhắn của Lan Nhi nắm chặt áo ngủ của anh, gương mặt của cô áp sát vào ngực anh trông cô cứ như con gái nhỏ nằm trong lòng của anh vậy.

Lục Đình Quân ôm bờ vai mảnh khảnh :” Trong đó có chuyện gì để kể đâu chứ?”
- Có mà, có mà, chuyện của anh í
Cô nhóc con này ngoan cố thật nha, chuyện trong ngũ vô cùng nhàm chán mà cũng muốn nghe sao?
- Chuyện của anh sao? Được thôi, nhớ là không chán đó nhé
- Được
Triệu Lan Nhi nhìn anh cười vui vẻ
Thật ra anh vào quân đội sớm hơn người bình thường một chút, lúc 15 tuổi đã vào trong đó.

Có lẽ do gia đình có truyền thống quân đội nên sống trong đó cũng chẳng có gì lạ so với ở nhà, ngoài chuyện sống cùng nhiều người lạ hơn thì còn lại chẳng khác là bao.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 12: 12: Vợ À Em Định Giết Chồng Sao


Thật ra anh vào quân đội sớm hơn người bình thường một chút, lúc 15 tuổi đã vào trong đó.

Có lẽ do gia đình có truyền thống quân đội nên sống trong đó cũng chẳng có gì lạ so với ở nhà, ngoài chuyện sống cùng nhiều người lạ hơn thì còn lại chẳng khác là bao
Lúc đó là anh vẫn con là thống đốc, nên việc anh gia nhập quân đội sớm hơn cũng rất bình thường, mọi sinh hoạt từ nhỏ đến lớn của anh đều giống như trong đó.

5 giờ sáng đã dậy, chạy bộ ăn sáng sau đó là luyện võ, tập súng
Với những vấn đề đó, Lục Đình Quân thành thạo hơn so với người khác, có lẽ là do có luyện tập trước, hoặc là đã có năng khiếu từ sớm.

Sau bao năm trong quân đội, lập không ít chiến công, Lục Đình Quân đường đường chính chính lên nối ngôi của cha mình.

Trở thành thống đốc trẻ tuổi nhất từ trước đến nay
Do đó, chẳng ai phản kháng khi anh làm thống đốc cả, mọi người ở đó đều công nhận năng lực của anh, họ không dám đặt mình lên bàn cân so với anh.

Bởi chẳng ai đấu lại anh cả

- Sao đó thì sao? Tại sao lại giải ngũ, chẳng phải làm thống đốc tốt như vậy sao? Nếu không em sẽ được là thống đốc phu nhân, nhưng mà phu nhân cựu thống đốc cũng không tồi
Triệu Lan Nhi che miệng cười khúc khích.

Anh nhìn cô gái nhỏ cười đến thích thú bản thân không khỏi cong môi.

Thật ra bản thân anh vẫn chưa giải ngũ, chuyện giải ngũ được tung ra chỉ để tội phạm buông bỏ cảnh giác thôi.

Lục Đình Quân đang điều tra bọn tội phạm cướp của giết người lớn nhất từ trước đến nay, tung tin đó ra để dễ dàng điều tra hơn thôi
- Nào nào ngoan ngoãn nằm ngủ đi
- Nhưng mà em chưa buồn ngủ
Cô ngước ánh mắt đáng thương lên nhìn anh :” Cho em thức một chút đi”.

Gương mặt của anh nhìn cô rồi nở nụ cười bi3n thái :” Nếu em không ngủ thì chúng ta vận động một chút”
- A a a em..

em ngủ
Anh bị chọc cười vì hành động của cô, nghe anh nói xong liền đỏ cả mặt trùm chăn lên kín đầu, cả nói cũng lắp vắp.

Nhưng như vậy chưa được một lúc cô gái kia liền mở chăn ra, quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh đang hít thở đều đều
Triệu Lan Nhi liền nhích lại gần anh, ngốc đầu đến gần gương mặt của anh.

Bàn tay nhỏ nhắn không yên phận sờ mó lên gương mặt sắc xảo đó, nhưng khi bàn tay vừa chạm vào mặt anh đã làm anh tỉnh giấc
Nhưng anh không muốn mở mắt, để xem cô nhóc này định giở trò gì với anh.

Hết sờ lên gương mặt, bàn tay kia liền sờ xuống yết hầu của anh, lại còn chọc chọc vào nữa chứ, cô nhóc này định làm gì vậy không biết
Bỗng dưng bàn tay của cô bị chụp lại, người đàn ông kia bất ngờ mở mắt :” Vợ à, em định giết chồng sao?”
Giọng nói khàn khàn vừa mới tỉnh ngủ, Triệu Lan Nhi nhìn anh gương mặt bỗng dưng đỏ bừng, làm chuyện xấu lại bị người đó phát hiện, xấu hổ quá đi a :” Em không có”
- Thế em định làm gì?
Anh ngồi dậy, cười cười nhìn chằm chằm vào cô, khiến cho cô càng xấu hổ hơn.

Lục Đình Quân xoa xoa bàn tay lạnh ngắt của cô :” Em có biết đụng vào yết hầu của đàn ông sẽ có kết quả gì không?”
Triệu Lan Nhi hướng đôi mắt long lanh lên nhìn anh, nhìn cô đáng yêu như vậy khiến người ta không kìm lòng được mà muốn bắt nạt mà, anh chồm đến khẽ nói vào tai cô :” Nếu đụng mạnh sẽ mất đi một người, còn đụng nhẹ sẽ có thêm một người”.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 13: 13: Anh Lớn Hơn Em 12 Tuổi Lận Đó


Triệu Lan Nhi hướng đôi mắt long lanh lên nhìn anh, nhìn cô đáng yêu như vậy khiến người ta không kìm lòng được mà muốn bắt nạt mà, anh chồm đến khẽ nói vào tai cô :” Nếu đụng mạnh sẽ mất đi một người, còn đụng nhẹ sẽ có thêm một người”
- Đụng mạnh sẽ mất một người, đụng nhẹ sẽ có thêm một người?
Giọng nói của cô vô cùng nhẹ nhàng, cứ như mật vậy khiến lòng anh vô cùng ngọt ngào.

Lời vừa ra khỏi miệng, Triệu Lan Nhi đã muốn rút lại nhưng không kịp nữa rồi, cô nhăn mày :” A a a anh nói gì vậy chứ”
- Ây da, chúng ta đều là người trưởng thành còn gì, anh nói như vậy có gì sai đâu chứ
- Em còn nhỏ lắm, chỉ mới 20 thôi
Nhìn Triệu Lan Nhi nói mà chu chu cái môi ra khiến anh muốn cắn một cái quá đi.

Lục Đình Quân bị cô chọc cho bật cười :” Ý của em nói là anh già sao? Anh chỉ mới 32 thôi.

Đàn ông tuổi này còn phong độ lắm đấy”
- Anh lớn hơn em 12 tuổi lận đó
- Em … nhóc con cứ đợi đó, xem anh xử em thế nào
Lục Đình Quân thật sự bị cô chọc cho tức muốn hộc máu, bị người khác chê thì không nói gì, đằng này là bị vợ chê, a a a thật đau lòng nha

Nhìn gương mặt hầm hầm của anh, Triệu Lan Nhi phát hiện mình đã lỡ lời, người già thường không thích người khác nói mình lớn tuổi, đúng là cô sai lầm rồi.

Cô liền nhích đến bên anh, bàn tay xoa xoa lòng anh :” Ông xã à, đừng giận mà, thật ra anh không già đâu”
Không già là ý gì chứ? Có phải em nói vậy để an ủi anh không ?
Lục Đình Quân không nói gì, mặc cho cô làm loạn.

Bàn tay kia hết xoa xoa lòng ngực anh còn vuốt xuống bụng, xoa xoa cơ bụng của anh, à ờ anh nhìn xuống người anh em bị chọc cho căng cứng kia
- Em đừng đụng lung tung nữa
Giọng nói của anh khàn đặc, bàn tay trên bụng của anh cũng dừng lại ở đó.

Triệu Lan Nhi nhìn anh khó hiểu
Anh nắm lấy bàn tay của cô kéo xuống người anh em đang dựng đứng của mình, giọng nói khàn khàn phát ra :” Em chọc nó như thế này rồi, em tính thế nào?”
- A a a em không biết mà
Cô vội vàng rút bàn tay lại, đầu cúi xuống không dám nhìn anh.

A a a cô đã làm gì vậy chứ.

Trong lòng đang hoảng loạng thì bỗng dưng anh kéo cô ôm vào lòng, anh kề sát vào tai cô khẽ lên tiếng :” Em phải chịu trách nhiệm với nó.

Vợ à, anh khó chịu lắm, em giúp anh đi”
Vật dưới mông của cô cứng ngắt, cứ liên tục *** chọt vào mông của cô khiến cho cô đỏ mặt không dám lên tiếng
- Vợ à
Anh xoay gương mặt của cô lại, cúi đầu ngậm lấy đôi môi đỏ mọng, sau đó từ từ lướt xuống cái cổ trắng ngần để lại vài dấu dâu tây, rồi trượt xuống gò bồng to lớn mềm mại của cô.

Lục Đình Quân ngậm lấy một bên, còn một bên dùng tay x0a nắn thành thạo
- Ưm… Đừng mà…đau
Cô muốn đẩy anh ra nhưng sức của cô quá yếu so với người thường xuyên luyện võ như anh.

Một lúc sau, anh gỡ hai chân của cô ra, cúi đầu vào nơi riêng tư đó.

Triệu Lan Nhi thấy anh làm như vậy rất ngại ngùng :” A a anh đừng… ưm… đừng mà….a nơi đó dơ lắm”
- Sao lại dơ chứ, rõ ràng là rất sạch mà
Anh vừa nói vừa c ởi quần áo, giải phóng người bạn kia ra ngoài.

Gậ.y th.ịt thô dài, to lớn làm cho cô có hơi hoảng sợ, vốn cô cũng chẳng có ngây thơ trong sáng gì
15 tuổi đã bước ra đời, mở quán bar, xem phim người lớn cũng không ít, kể cả khi nhìn người ta làm trực tiếp trước mặt cũng chẳng có gì bất ngờ, vật đó cô thấy qua không ít nhưng mà nhưng mà… của anh thật sự to lắm nha.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 14: 14: Nhóc Con Dậy Thôi


15 tuổi đã bước ra đời, mở quán bar, xem phim người lớn cũng không ít, kể cả khi nhìn người ta làm trực tiếp trước mặt cũng chẳng có gì bất ngờ, vật đó cô thấy qua không ít nhưng mà nhưng mà… của anh thật sự to lắm nha
Anh banh hai chân cô ra, phát ra giọng nói khàn đặc :” Anh vào được không?’
Triệu Lan Nhi đỏ mặt nhìn anh, đầu có hơi gật nhẹ.

** *** thô dài từ từ đi chuyển vào bên trong hang động chật hẹp
Trong đêm tối mênh mông, hai thân ảnh cùng hòa làm một, đan chặt chẽ vào nhau nhấp nhô trên chiếc giường king size.

Không gian im ắng phát ra tiếng th ở dốc cùng tiếng r3n rỉ, tiếng da thịt va vào nhau không biết đến bao giờ mới kết thúc
…..
Mãi đến khi mặt trời lên đến 3 sào áo thì Triệu Lan Nhi mới tỉnh lại, cô lăn qua rồi lăn lại không chịu rời giường, cơ thể của cô nhức quá đi.

Cô chợt nhớ chuyện hôm qua mình đã làm liền đỏ mặt chui đầu vào chăn
A a a lần đầu tiên của cô đã trao cho ông xã rồi sao ? Không biết nên vui hay nên buồn đây? Tất nhiên là vui rồi chứ còn gì nữa
“ Cạch”

Lục Đình Quân đẩy cửa bước vào, anh nhìn cô gái đang lăn lộn trên giường rồi khẽ cười :”Nhóc con dậy thôi.

Nướng chín rồi”
- A em còn chưa ngủ đủ mà
Giọng của cô bị làm sao vậy? Sao khàn như vậy chứ? A a a a a a tôi không chịu đâu
Anh bước đến ngồi xuống giường, đánh nhẹ vào mông của cô :” Ngoan, dậy nào.

Chúng ta còn đến nhà cha mẹ đó.

Ông bà chờ em đến mòn mõi rồi”
Triệu Lan Nhi xoa xoa cái mông vừa bị anh đánh, trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt.

Nửa giờ sau, hai người bọn họ cùng lên xe về nhà cha mẹ Lục.

Cô nhìn sang ông xã đang lái xe rồi thở dài
- Có khi nào cha mẹ anh không vừa ý em không?
Nhìn gương mặt bí xị vì lo lắng của cô, trong lòng anh rất khó chịu liền vội vàng lên tiếng an ủi :” Bà xã anh đáng yêu như vậy sao có thể không vừa ý chứ”
- Thôi đi, anh đừng tưng bốc em
Lục gia
Lục Đình Quân lái xe vào cổng lớn thì đã thấy cha mẹ Lục đứng chờ sẵn.

Triệu Lan nhi liền nhìn sang anh :” Em sợ quá đi”
- Không sao đâu mà
Anh vươn tay xoa đầu cô an ủi, sau đó dắt tay cô đi đến chỗ cha mẹ Lục đang đứng :” Cha mẹ”
Mẹ Lục thấy Triệu Lan Nhi hai mắt liền mở sáng :” Lan Nhi của mẹ đến đây nào.

Dạo này ốm đi nhiều rồi, sau này ăn nhiều vào đừng có sợ mập”
Triệu Lan Nhi nghe bà nói chỉ gật đầu mỉm cười.

Sau đó, 4 người bọn họ cùng nhau đi vào nhà, hai mẹ con Triệu Lan Nhi cùng nhau trò chuyện trên trời dưới đất.

Cha Lục cùng Lục Đình Quân ngồi nghe bọn họ nói mà nhức cả đầu
- Đình Quân, công việc của con dạo này thế nào?
Nghe cha hỏi, anh nghiêm túc đáp lại :” Vẫn ổn ạ, còn một số chuyện hơi khó xảy quyết một chút”
- Được, đừng mạo hiểm.

Bây giờ con không chỉ có một mình, còn có Lan Nhi nữa hiểu không?
- Vâng ạ
Sau khi rời khỏi Lục gia, anh cùng cô đến nghĩa trang thăm mộ của mẹ.

Triệu Lan Nhi đặt bó hoa hồng trắng xuống trước mộ của mẹ, cô nhìn người phụ nữ trong bức ảnh mà kìm nén không khóc
Bởi vì mẹ không muốn thấy cô khóc, mẹ cô nói cô cười lên trông rất đẹp, mẹ thích nhìn cô cười
- Lan Nhi của mẹ, cười lên mẹ xem nào

Nhiếp Bạch Khả ôm cô vào lòng, vui đùa với cô.
Trong trí nhớ của cô, mẹ là người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, chẳng những như vậy còn rất có năng lực.

Công việc của mẹ luôn bề bộn nhưng vẫn dành thời gian vui đùa cùng với con gái như cô
- Mẹ, mẹ có thể yên tâm nhắm mắt rồi.

Con đã có người chăm sóc rồi
Bàn tay nhỏ nhắn của cô đan chặt vào tay anh, Lục Đình Quân có thể cảm nhận được người con gái bên cạnh anh đang kìm nén.

Anh ôm vai của cô xoa dịu :” Mẹ, sau này cứ để con chăm sóc em ấy, mẹ có thể yên tâm rồi”
Nhiếp Bạch Khả, cái tên này anh từng nhìn thấy ở đâu rồi thì phải, có khi nào chính là nạn nhân của đám tội phạm giết người cướp của kia.

Thì ra người này chính là mẹ vợ của anh, anh phải dốc hết sức bắt đám người kia.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 15: 15: Con Buông Bỏ Không Được Sao


Nhiếp Bạch Khả, cái tên này anh từng nhìn thấy ở đâu rồi thì phải, có khi nào chính là nạn nhân của đám tội phạm giết người cướp của kia.

Thì ra người này chính là mẹ vợ của anh, anh phải dốc hết sức bắt đám người kia
Vốn anh đã điều tra tên cha mẹ họ hàng thân thích của cô từ lâu, tên mẹ cô thì anh cũng biết, nhưng lại quên đi điều này
Một lát sau, lúc bọn họ chuẩn bị rời khỏi nghĩa trang thì gặp 2 người đàn ông đi vào.

Triệu Lan Nhi nhìn hai người bọn họ bằng ánh mắt khinh thường rồi nhanh chóng lướt qua.

Hai người kai không ai khác chính là 2 anh trai của cô, Triệu Bạch lên tiếng gọi :” Lan Nhi”
Cô nghe thấy nhưng mặc kệ, cô và họ 5 năm trước đã cắt đứt quan hệ rồi.

Bây giờ giữa họ và cô cũng chỉ là người dưng.

Triệu Thiếu Vũ thấy cô không trả lời anh trai mình liền chạy đến bên cô
- Lan Nhi, anh cả gọi em, em không nghe thấy sao?
Triệu Lan Nhi vẫn giữ thái độ lạnh nhạt không thèm trả lời, cô kéo tay của Lục Đình Quân tiếp tục bước đi.

Thấy thái độ của cô như vậy, hai người kia có hơi tức giận, dù sao bọn họ cũng là anh trai của cô, họ có làm chuyện gì sai cũng là anh trai cô mà
- Lan Nhi, em đừng cố chấp như vậy không được sao? Chúng ta cần gì phải làm như vậy
- Anh cả nói đúng đó Lan Nhi, chúng ta cùng chung sống với nhau như trước kia không phải rất tốt sao
Triệu Thiếu Vũ nhẹ nhàng lên tiếng, nhưng một chữ cô nghe cũng không lọt lỗ tai.

Triệu Lan Nhi xoay người lạnh nhạt nhìn hai người kia, ánh mắt hiện rõ lên sự căm hận
- Tôi cố chấp? Tại sao các người không tự xem bản thân các người thế nào? Người không biết đúng sai là các người không phải tôi.

Muốn tôi sống chung với các người sao? Tôi không thèm, các người chẳng có chút tình người nào cả, tôi cảm thấy các người rất ghê tởm
Triệu Bạch đang định lên tiếng khuyên ngăn cô thì Triệu Sơn đi đến.

Triệu Lan Nhi nhìn ông ấy cơn tức giận trong lòng của cô liền bộc phát lên
- Lan Nhi, chuyện qua lâu như vậy rồi, con buông bỏ không được sao?
- Ông kêu tôi buông bỏ? Buông bỏ thế nào? Trừ khi tôi chết đi cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên đi chuyện đó

Cô hít một hơi sâu rồi nói tiếp :” Các người đến đây làm gì? Mẹ tôi không cần các người đến đây, cút đi.

Các người chỉ làm dơ bẩn nơi này thôi”
- Lan Nhi bình tĩnh một chút, có anh ở đây
Lục Đình Quân xoa xoa lưng cô, anh khẽ nói nhỏ đủ để cô nghe thấy.

Sau đó, anh lạnh nhạt nhìn 3 người đàn ông kia, vợ anh không thích họ an cũng chẳng có thiện cảm gì.

Người cha thì sau khi vợ mất liền đem tiểu tam rước về nhà, mặc cho con gái phản đối như thế nào.

Bỏ mặc đứa con gái chỉ mới 15 tuổi ra ngoài tự kiếm sống
Hai người anh thì luôn đứng về phía người đàn ông kia, không biết người phụ nữ kia cho bọn họ ăn bù mê thuốc lú gì mà họ bên vực bà ta như vậy.

Tội cho vợ anh, chưa đủ 18 mà đã ra đời kiếm sống, chịu khổ không ít

- Chuyện gia đình chúng tôi liên quan gì đến cậu hả
Anh nhếch môi nhìn người đàn ông trung niên vừa lên tiếng, trầm giọng lạnh lùng nói :” Tôi là chồng của cô ấy, vậy ông nói xem tôi có liên quan hay không?”
- Cậu có biết người đàn ông này chính là cha ruột của Lan Nhi không? Có ai lại vô lễ với cha vợ như vậy chứ? Với lại hôn sự này chưa có sự đồng ý của chúng tôi
Triệu Lan Nhi nhìn người anh trai ruột mở miệng mà cảm thấy vô cùng buồn nôn.

Bọn họ xứng sao? Có người cha nào lại vì rước người đàn bà khác vào nhà mà nhẫn tâm để con gái ruột sống bên ngoài không? Có người anh nào mà vì mẹ kế, mặc kệ nguyên nhân mẹ ruột mình chết, mặc kệ em gái mình không? Với lại hôn sự của cô thì liên quan gì tới bọn họ chứ, người cùng anh sống đến răng long đầu bạc là cô mà chứ đâu phải họ
Nói chuyện đúng là mắc cười thật đấy.

Cô lạnh lùng nhìn về ba người đàn ông kia :” Chưa đồng ý? Các người và tôi có quan hệ gì chứ? Cha con sao, anh em sao? Tôi nhắc lại cho các người nhớ, chúng ta đã cắt đứt mọi quan hệ kể từ 5 năm trước rồi”
- Lan Nhi, sao con lại cố chấp như vậy chứ? Cha đã nói là mẹ con chết không liên quan tới mẹ kế của con mà.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 16: 16: Ngu Ngốc


Lan Nhi, sao con lại cố chấp như vậy chứ? Cha đã nói là mẹ con chết không liên quan tới mẹ kế của con mà
Triệu Sơn lên tiếng giải thích, mong con gái sẽ gạt bỏ chuyện này mà quay về với ông.

Nhưng dù ông có làm như thế nào đi nữa thì cô vẫn kiên quyết không tin.

Cô luôn mặc định chính Kì Tố Tố kia đã hại chết mẹ cô, dù bằng cách nào thì cô cũng không để bà ta sống yên ổn
- Đủ rồi, ông quên mẹ tôi đã chết như thế nào sao? Dù mặt ông cũng không muốn gặp, bây giờ ông còn dát mặt đến đây làm gì.

Còn dẫn theo hai đứa nghịch tử của mình.

Ha Triệu Sơn, ông nên nhớ bản thân đã làm gì với mẹ tôi.
Triệu Lan Nhi hít một hơi thật sâu, hướng ánh mắt sắc bén đến đáng sợ về phía họ :” 4 người các người trước hết nên hửng thụ cái gì mà gọi là ăn vui hưởng lạc ấy.

Đợi một thời gian nữa chưa chắc đã được sống bình yên đâu.

Nhớ cho kĩ một ngày Triệu Lan Nhi này con sống, tôi nhất định sẽ báo thù cho mẹ mình”
- Lan Nhi, em nói gì vậy? Chúng ta cũng cùng một mẹ sinh ra mà.

Anh biết là em rất buồn sau cái chết của mẹ nhưng mà cũng không nên oán hận mọi người như vậy.

Em không thể nhìn nhận sự thật sao? Sao cứ cố chấp cho là mình đúng như vậy chứ
Anh cả Triệu Bạch dịu dàng lên tiếng khuyên ngăn cô.

Lục Đình Quân thấy vợ mình đang tức giận đến muốn lao vào đánh 3 người kia liền lên tiếng :” Mọi chuyện còn lại để anh giải quyết, em vào xe trước đi”
Anh xoa xoa đôi vai mảnh khảnh của cô lại ôn nhu nói :” Ngoan nào, em vào xe trước đi”.

Nghe theo lời anh, Triệu Lan Nhi xoay người bước ra xe, để lại 4 người đàn ông đứng đó đối mặt với nhau.

Mãi một lúc không ai lên tiếng nói gì thì Lục Đình Quân phá vỡ bầu không khí
- Các người không cho rằng chuyện Lan Nhi nói là sự thật sao?
Triệu Sơn nghe anh nói thì lên tiếng cười khinh bỉ :” Ha ha ha, cậu nghĩ tôi chưa từng cho người điều tra sao? Tuy nhà chúng tôi không thuộc dạng giàu có gì, chỉ dư dã một chút.

Nhưng mà cũng đủ tiền để cho người đi điều tra”
- Vậy tôi đoán kết quả kia chính là Kì Tố Tố vô tội đúng không? Triệu lão gia, ông thông mình một đời nhưng lại bị một người phụ nữ qua mắt mà không biết? Tôi cũng hiểu nguyên do tại sao hai đứa con trai của ông lại ngu ngốc như vậy rồi
Bị Lục Đình Quân chế giễu như vậy, ai mà có thể chịu được chứ.

Huống hồ như Triệu Sơn, ông cũng bước qua tuổi 50 nhưng lại bị thằng nhóc này nói như vậy.

Chưa kịp len tiếng phản bác thì Lục Đình Quân đã xoay người rời đi, anh chỉ để lại vẻn vẹn một câu với hàm ý sâu xa :” Ngu ngốc”
Trở lại trông xe, anh vòng qua rồi xuống ghế lái rồi nhìn cô gái đang mệt mỏi dựa vào ghế nhắm mắt.

Anh vuốt mái tóc sau đó hôn nhẹ lên trán cô, hành động này vô thức là cho Triệu Lan Nhi thức giấc.

Đập vào mắt của cô là gương mặt rất đỗi đẹp trai của anh
- Xong rồi sao?
Lời nói của cô không có đáp lại, anh vẫn lẳng lặng nhìn cô.

Một lúc sau, anh ôm cô vào lòng dịu dàng lên tiếng :” Sau này anh sẽ là nhà của em, gia đình anh cũng chính là gia đình em.

Có uất ức gì phải nói cho anh nghe một tiếng có hiểu không? Không được để trong lòng nữa, anh là chồng em chuyện cũng có thể làm giúp em”
- Được.

Cảm ơn anh
Nghe cô nói cảm ơn, Lục Đình Quân thật tình là không vui.

Anh nhíu mày nhìn cô gái nằm trong lòng mình :” Chúng ta là vợ chồng”
Nghe anh nói thật là khó hiểu, Triệu Lan Nhi ngẩn đầu khó hiểu lên nhìn anh :” Đúng vậy, có gì sao?”
- Đã là vợ chồng thì cảm ơn gì chứ? Việc của em cũng là việc của anh.

Giúp chuyện cho em anh cảm thấy rất vui nên không được cảm ơn anh đâu.

Nhưng mà, em muốn cảm ơn thì cũng nên có thành ý một chút chứ
Nhìn gương mặt cười cười của anh cô càng rối ren hơn.

Thành ý sao? Mình cảm ơn như vậy chưa đủ thành ý sao? Đang rối ren thì anh áp sát vào tai cô khẽ nói :” Ý anh là trên giường ấy”
- A a anh thật là.

Bi3n thái
Triệu Lan Nhi đỏ mặt ngồi trở lại ghế phó lái, cô nhìn thẳng về phái trước mím môi không nói gì.

Mỗi lần căng thẳng cô đều như vậy.

Biết là trêu ghẹo cô lúc này là không đúng nhưng mà nhìn cô rất dễ thương chỉ muốn trêu mãi thôi.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 17: 17: Khả Khả Anh Xin Lỗi


Triệu Lan Nhi đỏ mặt ngồi trở lại ghế phó lái, cô nhìn thẳng về phái trước mím môi không nói gì.

Mỗi lần căng thẳng cô đều như vậy.

Biết là trêu ghẹo cô lúc này là không đúng nhưng mà nhìn cô rất dễ thương chỉ muốn trêu mãi thôi
Chiếc xe nhanh chóng rời đi.

Người phụ nữ núp sau bức tường từ từ đi ra, bà ta nhìn chằm chằm vào chiếc xe vừa rời đi, nói chính xác chính là chiếc xe của cô và anh.

Bàn tay bà ta không khỏi siết chặt rồi nhanh chóng thả lỏng, môi bà ta cong lên trông rất vui vẻ
- Ngày tàn của các người sắp đến rồi
Nói rồi bà ta cũng rời đi rất nhanh.

2 anh em Triệu Bạch và Triệu Thiếu Vũ rời khỏi đó, trong nghĩa trang chỉ còn Triệu Sơn.

Ông ngồi bệch xuống trước phần mộ của Nhiếp Bạch Khả hai mắt ông ta đỏ hoe, im lặng một hồi ông với cất giọng khàn khàn :” Khả Khả, anh thật xin lỗi.

Anh không bảo vệ được em, bây giờ cả Lan Nhi anh cũng…”
Ông không nói tiếp nhưng ánh mắt của ông vô cùng thống khổ :” Anh vô dụng lắm đúng không? Bây giờ con bé đã có Lục Đình Quân bên cạnh, chắc bọn họ sẽ không dám đụng vào con bé.

Khả Khả, anh sẽ bắt họ trả giá, chờ anh được không? Nếu mọi chuyện xong xuôi anh sẽ đến đó nhận lỗi với em.

Anh xin lỗi Khả Khả”
Triệu Sơn áp môi, hôn lên tấm anh trên phần mộ của Nhiếp Bạch Khả, cũng chính là mẹ ruột của Triệu Lan Nhi.

Trong mơ hồ, hình như có một người nào đó ôm lấy ông rồi tan biến vào hư vô.

Phải chăng đó chính là….
.......
Hết mùa thu, trời bắt đầu sang đông thời tiết trở nên lạnh hơn.

Vài tháng này, Triệu Lan Nhi và Lục Đình Quân sống với nhau vô cùng hạnh phúc, chẳng có ai làm phiền đến họ
- Lan Nhi, tuần sau anh phải đi công tác
Lục Đình Quân ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô vào trong lòng :” Em ở nhà chú ý an toàn nhé?” ngẫm nghĩ một lúc anh lại nói :” Nếu buồn chán hay là em đến nhà chính của Lục gia đi, nơi đó chỉ có cha mẹ anh, em đến bầu bạn với họ, được không?”
Triệu Lan Nhi nhìn anh mỉm cười nhẹ nhàng đáp :”Được, anh yên tâm đi”
…………………
Một tuần nhanh chóng trôi qua, rất nhanh đã đến ngày Lục Đình Quân đi công tác.

Triệu Lan Nhi giúp anh thu xếp quần áo vô cùng ngăn nắp gọn gàng :”Ông xã, em đã chuẩn bị quần áo giúp anh rồi.

Cả đồ dùng cá nhân cũng đầy đủ”

- Em muốn anh đi công tác như vậy sao?
Lục Đình Quân bước đến nhẹ nhàng kéo cô vào lòng ôm ấp :”Bà xã, em muốn anh đi sao?”
Cô nép đầu tựa vào lòng ngực anh khẽ lên tiếng :”Em không muốn thì anh sẽ không đi sao?”
“Không phải”
Triệu Lan Nhi bĩu môi nhìn anh :”Vậy anh còn hỏi, ấu trĩ thật”
“Nhóc con, em nói ai ấu trĩ hả? Nói lại xem nào?”
Lục Đình Quân nhếch môi cười cười kéo cô đ è xuống giường.

Anh chống tay nhìn cô từ trên xuống, bàn tay nhẹ nhàng vén vài sợi tóc che trước mặt cô :”Vợ à, em ngại sao?”
Gương mặt của cô đã dần nóng lên từ khi bị anh đ è xuống bất ngờ như vậy.

Người ta dù sao cũng là con gái mà, da mặt cũng mõng nữa.

Làm sao mà không ngại chứ?
“ Vợ ơi, em nhìn anh mà trả lời này”
Anh thấy cô ngại liền được nước lấn tới mà trêu chọc
“ A a a Anh không được trêu em.

Em sẽ giận anh đấy”
Triệu Lan Nhi lấy tay che mặt lên tiếng :”Anh tránh ra đi, chẳng phải sắp đến giờ cất cánh rồi sao?”
“ Không vội”
Ánh mắt của Lục Đình Quân bắt đầu liếc nhìn thân thể của cô, yết hầu theo đó mà di chuyển lên xuống.

Hơi thở cũng trở nên gấp gáp :”Vợ à, anh muốn”
“Hả?”
Triệu Lan Nhi ngạc nhiên ngẩn đầu lên nhìn anh :” Anh… anh… chẳng phải là…”
“Không vội, còn sớm mà”.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 18: 18: Có Phải Là Chuyện Vợ Chồng Không Ổn Không


Ánh mắt của Lục Đình Quân bắt đầu liếc nhìn thân thể của cô, yết hầu theo đó mà di chuyển lên xuống.

Hơi thở cũng trở nên gấp gáp :”Vợ à, anh muốn”
“Hả?”
Triệu Lan Nhi ngạc nhiên ngẩn đầu lên nhìn anh :” Anh… anh… chẳng phải là…”
“Không vội, còn sớm mà”
“ Vậy anh làm nhanh một chút”
…….
Kết quả của câu nói đó chính là Triệu Lan Nhi đã bị anh làm đến không xuống giường được.

Cô trơ mắt nhìn người đàn ông kia vui vẻ mà kéo vali rời đi
“ Vợ ơi, anh đi nhé.

Ở nhà chú ý an toàn, có chuyện thì gọi anh nhé?”
Triệu Lan Nhi nằm trên giường bĩu môi nhìn anh không thèm lên tiếng.

Nhìn biểu cảm trên mặt của cô như vậy, Lục Đình Quân khẽ chớp mắt, tay sờ chóp mũi bước lại giường
" Vợ à, anh đi nhé?"
" Anh đi đi, sắp trễ giờ rồi kìa"
Cô ngẩn nhìn đồng hồ rồi mấp môi lên tiếng.

Anh nhìn cô nhướng mày khẽ bật cười :" Nhìn em như vậy thật sự anh không muốn đi nữa "
"Không muốn cũng phải đi.

Cả nhà này chờ tiền của anh đem về đấy.

Anh mau đi đi"
Dưới lời hối thúc của Triệu Lan Nhi, mãi Lục Đình Quân mới chịu rời đi.

Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô một cái xem như một lời tạm biệt
........
Thời gian anh đi công tác không được gọi là lâu chỉ khoảng 5 ngày nhưng đối với người vợ như Triệu Lan Nhi lại thật sự kéo dài như 5 năm.

Mỗi ngày của cô không có sự hiện diện của anh đều trôi qua rất lâu
Tuy vậy nhưng công việc của cô vẫn phải thực hiện.

Cả ngày cô đều ở quán bar trong coi quán
Nhìn dòng người ra ra vào vào.

Đôi lúc cô người chào hỏi thì cô cũng đáp lại rất qua loa
" Bà chủ, hôm nay trông chị thiếu sức sống quá.

Có phải là chuyện vợ chồng không ổn thoả không"
Một cậu nhân viên ngồi xuống trước mặt cô lên tiếng, tay cậu ta che miệng cười rất xấu xa.

Triệu Lan Nhi nhíu mày đánh vào vai cậu
" Cậu rảnh rỗi quá nhỉ? Muốn bị trừ lương sao? "
" Bà chủ, là tôi đang quan tâm chị mà"

Cậu nhân viên bĩu môi :" Mà chuyện tôi nói có phải không?"
" Không phải.

Là ông xã của tôi đi công tác rồi"
Cô ủ rủ nằm mẹp xuống bàn khẽ thở dài lên tiếng :" Ây da, chán quá đi"
" Chị thật là, mới lấy chồng chẳng bao lâu làm như..."
"Như thế nào? Muốn bị trừ lương à?"
Cô trừng mắt nhìn cậu khiến cậu ta run sợ chạy đi.

Ai mà không biết là bà chủ chính là đại ác ma, chọc giận chắc chắn không có kết cục tốt
" Nhát gan"
Triệu Lan Nhi hừ lạnh thốt lên một tiếng khinh thường, cô tiếp tục lấy điện thoại ra lướt mạng xã hội.

Cô là bà chủ phải liên tục cập nhật xu hướng để chỉnh sửa lại quán của mình sao cho vừa ý mọi người mới có thể thu hút nhiều khách
Dạo này tự nhiên lại hình thành một phong cách cổ điển, đặc biệt là trang trí bằng gỗ.

Triệu Lan Nhi ngẫm nghĩ rồi nhìn lại quán bar của mình
Quán bar trang trí như vậy có được không nhỉ?
Đang suy nghĩ, điện thoại cô bỗng dưng đổ chuông đánh tan đi suy nghĩ vừa rồi.

Màn hình hiển thị tên "Ông Xã"
Không một chút chần chừ, Triệu Lan Nhi liền nhanh tay bắt máy :"Ông Xã?"
Điện thoại vừa được kết nối, Lục Đình Quân đã nghe thấy giọng nói ngọt ngào của vợ mình.

Anh không khỏi cong môi mỉm cười :"Nhớ anh không?"
" Ai thèm chứ"
Triệu Lan Nhi bĩu môi nói ra lời trái với suy nghĩ trong lòng.

Cậu nhân viên lúc nãy đứng gần đó đã nghe rõ cuộc đối thoại của anh và cô liền nở nụ cười khinh thường.

Bà chủ, chị giả vờ cho ai xem thế? Người có tình yêu đúng là có khác.
 
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ Nhỏ
Chương 19: 19: Em Chỉ Muốn Hai Gia Đình Thân Thiết


Không một chút chần chừ, Triệu Lan Nhi liền nhanh tay bắt máy :"Ông Xã?"
Điện thoại vừa được kết nối, Lục Đình Quân đã nghe thấy giọng nói ngọt ngào của vợ mình.

Anh không khỏi cong môi mỉm cười :"Nhớ anh không?"
" Ai thèm chứ"
Triệu Lan Nhi bĩu môi nói ra lời trái với suy nghĩ trong lòng.

Cậu nhân viên lúc nãy đứng gần đó đã nghe rõ cuộc đối thoại của anh và cô liền nở nụ cười khinh thường.

Bà chủ, chị giả vờ cho ai xem thế? Người có tình yêu đúng là có khác
" Thật sự không nhớ anh sao? Uổng công anh nhớ em nhiều như vậy.

Thật là đau lòng mà"
Không biết từ đâu, dạo này Lục Đình Quân rất hay nói những lời nhõng nhẽo sến súa với cô.

Nhưng không sao, cô đây rất thích như vậy
" Anh nhớ em sao?"
Lục Đình Quân không suy nghĩ mà " Ừm" một tiếng

" À, thực ra lúc nãy là em xạo đấy.

Em cũng rất nhớ anh"
Triệu Lan Nhi khẽ cười sờ chóp mũi lên tiếng
" Chờ vài ngày nữa là anh về rồi"
Lục Đình Quân vừa gõ máy tính vừa lên tiếng :" Ở nhà có chán không?"
"Không hề, công việc em bận rộn như vậy thời gian nào mà chán chứ"
Thay vì nói là không có anh ở đây thì cô rất chán nhưng Triệu Lan Nhi quyết định nói dối như vậy.

Cô không muốn anh vì mình mà làm chậm trễ công việc
" Anh còn bận sao?"
" Ừm, có đôi chút"
Nghe anh nói như vậy thật sự cô rất đau lòng, anh đã bận như vậy mà vẫn dành thời gian gọi điện cho cô :" Vậy anh làm việc đi, khi nào rảnh rỗi chúng ta lại nói tiếp.

Em cũng rất bận nên không sao đâu, anh đừng lo cho em"
Lục Đình Quân nghe tiếng của vợ mình từ trong điện thoại vang ra liền nhíu mày không vui, anh thở dài :" Được rồi bà Lục, đừng cố quá sức đấy nhé"
" Vâng, tạm biệt ông xã"
Cuộc gọi kết thúc, Triệu Lan Nhi lại nằm ườn ra bàn thở dài

............
" Lão Triệu, em thấy Tiểu Bạch và Tiểu Vũ đều đến tuổi thành gia lập thất hết rồi.

Em có vài đứa cháu gái hay để em giới thiệu cho hai con nhé?"
Kì Tố Tố nhìn Triệu Sơn đang ngồi đọc báo uống trà rồi nhẹ nhàng lên tiếng :" Anh yên tâm, những đứa cháu gái của em đều được học hành đàng hoàng, với lại cũng rất xinh đẹp"
Triệu Sơn nhìn bà nở nụ cười hiền hậu :"Chuyện này là của chúng nó, phải để tụi nó tự lựa chọn, anh cũng không thể ép buộc chúng nó được"
Ông cầm bàn tay mềm mại của bà lên vuốt v e :"Tố Tố à, anh hiểu lòng tốt của em.

Nhưng mà anh không muốn tụi nó giống như anh"
Nói ra lời này tim của ông thực sự rất đau, nhưng để trả thù cho người vợ đã mất, ông không thể làm gì hơn.

Trước khí tiến đến việc trả thù, ông phải nắm thóp tất cả điểm yếu của bà ta lẫn Kì gia kia
Kì Tố Tố nghe ông nói như vậy giận dỗi trong lòng đều tan biến hết, bà nhìn ông mỉm cười nhẹ nhàng :"Được rồi, em không ép.

Chỉ là em muốn hai gia đình chúng ta thân thiết hơn thôi nên mới đề ra ý kiến như vậy"
" Được, anh hiểu ý tốt của em mà"
Nói xong, Kì Tố Tố xoay người đi lên lầu.

Đóng cửa phòng lại, gương mặt của bà ta liền trở nên tức giận đến xấu xí
" Nhiếp Bạch Khả ơi là Nhiếp Bạch Khả, cô xinh đẹp hơn tôi, gia thế cô tốt hơn tôi, cô tài giỏi hơn tôi.

Cái gì cô cũng hơn tôi, nhưng bây giờ người chiến thắng là tôi chứ không phải cô"
Kì Tố Tố lấy tấm hình từ trong hộc bàn ra, bà ta bật cười chế giễu :"Người đàn ông của cô bây giờ chẳng phải đã thuộc về tôi rồi sao? Người Triệu Sơn yêu là tôi, không phải cô".
 
Back
Top Bottom