Ngôn Tình Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 40: 40: Dỗ


Từ lúc anh rời nhà đi công tác tới giờ, Mặc Hân Nghiêm hôm nào cũng tự nhốt mình trong phòng cả ngày, cơm được người mang lên tận phòng cũng không buồn ăn.

Lâu lâu lại khua vài miếng rau, miếng thịt hay chút nước để cầm cự.

Cô nhận ra, dạo này cô rất kén ăn.
"tiểu Nghiên, không muốn anh cơm hay là thím là cháo cho con nhé! Con muốn ăn gì lập tức sẽ có người làm ngay, thím lập tức bảo người làm cho con" thím Trường đứng từ ngoài cửa gõ cửa, nói vọng vào nhưng không một tiếng đáp lại, đã ba ngày nay cô đều như vậy.

Hết cách, bà xuống nhà lấy máy gọi cho anh
Lục Triết Hạo đang đi khảo sát, nhận được điện thoại từ nhà gọi về, nhíu mày khó chịu.

"alo"
("thiếu gia, mấy ngày nay rồi, thiếu phu nhân đều tự nhốt mình trong phòng, đũa một chiếc cũng không động")
"được rồi, tôi sắp xếp công việc rồi về ngay") Lục Triết Hạo nhíu chặt mày
"chuẩn bị máy bay đi, chiều nay bay về lại gấp" anh quay sang nói với thư ký riêng

"vâng" Lập Thành thận trọng đáp lại, chủ tịch thân yêu của anh lại mới bị người ta chọc giận hay sao?
Ngay đầu giờ chiều, Lục Triết Hạo đã có mặt ở sân bay chuẩn bị về nhà.

Mấy ngày nay cô ở nhà nhốt mình trong phòng không ăn không uống.

Anh cũng không có tâm trạng để làm việc nữa.
Vừa về tới nhà, anh đi thẳng lên phòng, đẩy cửa, kéo va li vào thì thấy cô đang nằm chùm kín chăn trên giường.
"bà xã, mấy nay anh không ở nhà quản em, em lại không ngoan" Lục Triết Hạo leo lên giường nằm ôm cô
Mặc Hân Nghiên vẫn không một động thái nhúc nhích, chăn chùm kín mặt.

Ai mà biết được, cô đang tủi thân, nằm thút thít trong chăn.

Rõ ràng hôm đó anh ở cùng người con gái khác, anh chẳng còn yêu thương gì cô mà giờ anh lại nhẹ nhàng, làm như yêu thương cô lắm vậy.
"Hân Nghiên, mở chăn ra, em muốn chết ngạt trong đó?" Lục Triết Hạo cố kéo chăn ra nhưng cô sống chết giữ lại
"tiểu Nghiên, nghe anh nói không? Mau xuống nhà ăn cơm" Cô vẫn không mở chăn, miệng chẳng hó hé câu nào
"vậy khi nào em đói thì nhớ xuống ăn, không được bỏ bữa" Lục Triết Hạo bất lực, chẳng dám mắng mỏ lớn tiếng, mất công cô lại giận thêm thì mệt
"thím Trương"
"dạ"
"chốc thím nấu cho cô ấy chút cháo hoặc súp gì đó cho dễ ăn, con tới tập đoàn trước"
"vấng thưa thiếu gia"
Ăn xong, Lục Triết Hạo lại tới tập đoàn như mọi khi.

Thấy anh đã ra khỏi nhà, cô cũng chậm chạp bước xuống nhà kiếm gì đó bỏ bụng.

Từng bước chân của cô lê từ trên cầu thang xuống tầng, nặng như đổ chì, cả cơ thể mệt nhoài, dậy thì chỉ muốn nằm mà nằm xuống rồi thì ê ẩm cả người.
"thiếu phu nhân" người làm trong nhà thấy cô xuống liền cúi đầu chào hỏi

"tiểu Nghiên" thím Trương đang loay hoay trong bếp, nghe thấy tiếng của người làm trong nhà chào liền quay người lại
"thím" cô kéo ghế ra ngồi vào bàn
"con mới khóc sao? Sắc mặt con rất kém" thím Lý nhìn thấy đôi mắt sưng húp của cô, mặt thì nhợt nhạt liền lo lắng hỏi
"con không sao ạ"
Nhìn đồ ăn trước mắt, cô lắc đầu ngao ngán, bỏ qua bát súp bí đỏ, gắp thức ăn vào bát.

Mặc Hân Nghiên chỉ khua vài miếng rau luộc bỏ miệng rồi lại thôi.
"tiểu Nghiên, đồ ăn hôm nay thím làm không hợp khẩu vị với con?"
"dạ không ạ, là con không muốn ăn thôi, con xin phép" cô đi ngược lại lên phòng
Lục thị:
Từ nãy tới giờ, mặt ăn c*̛́ tối sầm lại, đằng đằng sát khí.

Không biết từ nãy tới giờ có biết bao nhiêu là nhân viên vừa phải chịu trận, nghe anh trách móc, chửi bới.

Nhân viên nam nào vừa bước ra khỏi phòng là y như rằng mặt xanh lét, còn nhân viên nữ thì nước mắt ngắn nước mắt dài.
"các người gọi cái này là bản báo cáo? Số liệu còn tính sai, hôm nay không xong việc thì đừng về" Lục Triết Hạo rống lên, vứt phăng tệp tài liệu xuống bàn
Cô nhân viên đứng trước bàn chỉ biết nhắm tịt mắt, bặm môi, tay siết chặt chiếc váy bút chì, khuôn mặt ửng đỏ hiện rõ những vệt nước mắt, hứng chịu cơn thịnh nộ từ anh
"Vương tổng" cô nhân viên bước ra, c*́i đầu

"hôm nay cậu ta bị điên?" Vương Tuấn Huy nhíu mày đứng ngoài c*̛̉a nhìn vào rồi tới chỗ bàn làm việc
"đồ c*̉a cậu" Tuấn Huy vứt tập tài liệu lên bàn, Lục Triết Hạo chỉ liếc một cái rồi tiếp tục làm việc
"tối nay đi bar không?" Vương Tuấn Huy lại sopha ngồi
"chưa biết" anh thờ ơ đáp lại
"cãi nhau với vợ?" Vương Tuấn Huy nhấp một ngụm trà rồi nói
"ừ" Lục Triết Hạo khó chịu vì bị người khác nhìn thấu
"cứ từ từ mà dỗ" Vương Tuấn Huy nhếch môi cười
"tôi về ôm vợ đây" vừa mới bước ra khỏi cửa, Tuấn Huy không quên ngoáy đầu lại châm chọc
"cút" Lục Triết Hạo nghe vậy liền quát
*reng reng reng* Vương Tuấn Huy chưa đi được bao lâu thì điện thoại anh lại reo inh ỏi, Lục Triết Hạo thấy vậy liền nhíu mày, anh rất ghét bị người khác làm phiền khi đang xử lý công việc.
"alo" anh nói bằng giọng khó chịu, gắt gỏng
("thiếu gia, hình như thiếu phu nhân muốn dọn ra ngoài, mới nãy đi qua phòng tôi thấy cô ấy đang dọn đồ") thím Trương thấp thỏm, khẩn trương nói
"được rồi, tôi về ngay" Lục Triết Hạo đứng dậy dọn đồ, tức tốc đi xuống sảnh để ra về.
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 41: 41: Ly Hôn


Mặc Hân Nghiên cố gắng thu dọn đồ đạc vào va li nhanh nhất có thể để về lại Mặc gia.

Cứ cuối tuần sẽ có Mặc Hân Nguyệt cùng với Dâu Tây từ biệt thự của John về đó chơi nên cô không cần lo nữa.

Vì kéo theo va li, khá cồng kềnh nên cô phải di chuyển xuống dưới tầng bằng thang máy.
"tiểu Nghiên, con đi đâu?" thím Trương thấy cô kéo va li ra từ thang máy liền giữ tay cô lại
"con chỉ đi vài ngày rồi về, thím đừng lo" cô hất nhẹ tay bà ra
Nhưng còn chưa ra tới c*̛̉a, Mặc Hân Nghiên đã thấy xe c*̉a anh xuất hiện ngoài cổng.

Cô ngỡ ngàng, hai tay buống thõng túi đồ, quẳng lại luôn va li ở đó rồi chạy ngược lên phòng.

Có ai đen như cô không? Cái lúc nằm chán chê mê mỏi ở nhà thì chả có ai về, tới cái lúc đang hành sự thì y như rằng.

Lục Triết Hạo bước xuống xe, tức tối đi vào nhà thì thấy va li và túi đồ bị vứt sõng soài giữa sàn
"mang đồ lên lại phòng tôi" anh quay sang gắt gỏng nói với người làm
"vâng thưa thiếu gia" một cô hầu gái c*́i xuống nhặt đồ lên
Lục Triết Hạo đi vào bếp, rót một ít nước ra ly, đổ thẳng vào họng, tiếp tục rót đầy ly nước tiếp theo rồi uống để lấy lại bình tĩnh.

Hiện tại anh đang rất tức giận, rất phẫn nộ, hàng đống công việc ở tập đoàn, giờ về nhà còn bị vợ giận dỗi kiếm chuyện.
"thiếu phu nhân, tôi mang đồ tới rồi" người làm gõ c*̛̉a
"để đấy tôi kéo vào" anh từ cầu thang đi lên
"vâng thưa thiếu gia" người làm c*́i đầu rồi tiếp tục chạy ngược xuống dưới nhà làm việc, đứng cạnh ông chủ như muốn đóng băng luôn rồi
"Mặc Hân Nghiên, mau đứng dậy thu dọn đồ lại tủ rồi xuống ăn cơm " Lục Triết Hạo mở toang c*̛̉a phòng ra, cô vẫn chùm kín chăn
"mau đứng dậy, tôi không muốn nói thêm lần nữa đâu"
"không dậy" Mặc Hân Nghiên dứt khoát nói
Mấy ngày hôm nay, anh đã xuống nước năn nỉ nhưng Mặc Hân Nghiên vẫn chả hó hé câu nào, vẫn lạnh nhạt, anh hỏi gì thì làm ngơ hoặc ừ một câu cho có lệ.

Tới lúc lên giường lại chùm chăn kín mít, nức nở khóc.
"Nghiên, rốt cuộc là tại sao em lại như vậy, nói anh nghe" anh hạ giọng, trèo lên giường nằm, ôm chặt lấy thân hình nhỏ nhắn c*̉a cô đang bị bọc chặt trong chăn
Thấy cô mãi không trả lời, trong chăn truyền ra tiếng nức nở.

Là cô đang khóc?
"bà xã" Lục Triết Hạo đau lòng, tay vuốt lưng cô năn nỉ
"anh đi ra chỗ khác đi, tôi không muốn thấy anh nữa, việc anh làm anh phải tự rõ chứ sao lại hỏi tôi, c*́t ra chỗ khác"
"vợ" Lục Triết Hạo tiếp tục năn nỉ
"c*́t ra, tôi không muốn thấy anh" cô vùng vẫy

"Mặc Hân Nghiên, em giận dỗi đủ chưa?" anh gằn lên từng chữ, mấy ngày nay anh đã xuống nước năn nỉ như vậy mà cô còn không chịu, giận hờn vô cớ, anh không biết là giờ này trong đầu cô đang nghĩ cái gì nữa
"c*́t đi, ra chỗ khác, không được nữa thì ly hôn đi"
"Mặc Hân Nghiên" Lục Triết Hạo rống to lên, thím Trương nghe thấy tiếng liền vội vã chạy lên
"thiếu phu nhân, thiếu gia" thím Trương đập c*̛̉a
"thím xuống nhà" anh quát to, không thèm liếc một cái ra phía c*̛̉a
"Nghiên, em vừa nói gì? Nói lại tôi nghe"
"ly hôn đi" cô thờ ơ đáp lại, mặt vô hồn, nước mắt lã chã, chảy dài
"em xem hôn nhân là trò đùa c*̉a em? Muốn c*̛ới thì c*̛ới, muốn bỏ thì bỏ?" Lục Triết Hạo tức giận, dứt khoát vùng chăn cô ra, không ngờ có ngày cô lại dám nhắc đến hai từ "ly hôn" trước mặt anh
"ngay từ đầu tôi nói tôi muốn c*̛ới anh sao? Là do hôn ước, hôn ước anh có hiểu không? Tôi đây là bị ép gả"
"rốt cuộc là tôi làm cái gì? Nói" Lục Triết Hạo nghe vậy siết chặt tay, mắt đã sớm hằn tia máu, đỏ ngầu
"anh làm gì thì tự lương tâm anh biết, việc anh làm thì sao lại hỏi tôi" nghe xong câu trả lời c*̉a cô, anh chỉ biết vò đầu bứt tóc vì bất lực, không hiểu mình đã làm cái gì mà khiến sự việc lại ra nông nỗi này
"được, ly hôn thì ly hôn, em làm đơn, tôi ký" dứt lời, anh tiến ra ngoài, đóng sầm c*̛̉a vào
Mặc Hân Nghiên cầm lấy chiếc gối bên cạnh mình, ném mạnh về phía cửa rồi nằm trên giường đau lòng bật khóc, hai mắt sưng húp lại ngập nước, đỏ hoe.

Nói anh đi là đi thật sao? Chết tiệt, đáng ghét.
"tôi hận anh huhuhu hức...a huhu"

Lục Triết Hạo tức tối tới thư phòng, sập cửa, chân đạp mạnh vào chiếc ghế da đắt tiền rồi lôi máy điện thoại ra gọi cho Vương Tuấn Kiệt.
"bar không?"
"ừ, chỗ cũ"
Hiện tại chỉ có Tuấn Kiệt mới có thể đi giải quyết nỗi buồn cùng với anh chứ giờ này hai ông bạn chết tiệt còn lại kia có khi đang chăn ấm đệm êm ôm vợ yêu ngủ ở nhà.
"bao giờ lô vũ khí kia tới?" Lục Triết Hạo rót rượu ra cốc rồi nhấp một ngụm
"ngày kìa"
"nghe nói ông ta cho người canh sẵn bên đó rồi, chắc là cú vụ mảnh đất kia lắm nhỉ?" Vương Tuấn Kiệt nhếch môi
"vậy thì phải chơi với ông ta đến cùng thôi"
Tới tận 1 giờ rưỡi đêm Lục Triết Hạo mới về lại Lục viên, người nồng nặc mùi rượu bước vào phòng thì thấy cô vẫn đang hậm hực quay ra nhìn mình, hai mắt sưng húp, đỏ hoe
"thế nào? Em viết đơn chưa? Đưa tôi ký" Mặc Hân Nghiên vẫn im lặng không trả lời, quay ngoắt sang bên cạnh
Lục Triết Hạo lấy nhanh chóng lấy đồ rồi ra sang phòng tắm bên thư phòng, tắm xong, anh lại tiếp tục vùi đầu vào công việc.
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 42: 42: Có Chết Cũng Không Bỏ


Mặc Hân Nghiên vẫn nằm khóc thầm một mình, từ nãy đến giờ cô cứ thút thít suốt.

Có khi nào mới nãy anh vừa vui vẻ với phụ nữ khác bên ngoài không?
Bỗng bên ngoài, một tiếng sấm vang lên thật lớn, sét đánh sáng chói cả một vùng trời.

Mặc Hân Nghiên sợ hãi bịt chặt tai, khóc thành tiếng.

Mưa ngày một lớn.
"sợ quá hức hức" cô vừa khóc, vừa lè nhè nói
Mặc Hân Nghiên nằm một lúc, cuối cùng vẫn không chịu được nữa, vội bước xuống giường.

Lúc này, cô oà khóc thật to như một đứa trẻ đòi mẹ, chạy sang thư phòng tìm anh.

Mặc Hân Nghiên hối hận rồi, cô yêu anh đến nhường nào, dù anh có ngoại tình hay không, chỉ cần anh nhận lỗi, cô sẽ tha thứ hết.

Mặc Hân Nghiên cảm thấy mình thật dễ dãi quá, nhưng biết làm sao bây giờ, ly hôn với anh, cô không cam lòng, có chết cô cũng không đồng ý ly hôn nữa.
"huhuhu..." cô chạy nhanh sang căn phòng đối diện, chỉ cách một nửa vòng hành lang
*Cạch*
"Hạo...anh không được bỏ em" cô mở cửa ra
"Hân Nghiên?" Lục Triết Hạo đang xem lại văn kiện, thấy cô nức nở bước vào liền ngẩng mặt lên
"trời mưa to, em sợ.."
"bà xã" anh kéo cô ôm vào lòng, định lần này sẽ giận cô thật lâu, cuối cùng vẫn không làm được
"huhuhu..anh hết yêu em rồi, anh dám có phụ nữ khác bên ngoài...aa hức hức huhuhu" Mặc Hân Nghiên mặt đẫm nước mắt, tay đánh mạnh lên ngực anh
"bà xã, anh yêu em còn không hết, làm gì có chuyện anh có phụ nữ khác bên ngoài" Lục Triết Hạo v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn, lau đi những hàng nước mắt tèm lem
"anh lừa dối em hức huhu"
"tiểu Nghiên, em nói xằng bậy gì vậy? Anh không có"
"rõ ràng hôm mùng 3 anh đi với phụ nữ khác mà còn bảo em nói xằng bậy huhu oaaaa..."
Lục Triết Hạo ngớ người, nhớ lại xem hôm đó mình đã đi đâu, làm gì.

Anh nhớ lại, rõ ràng là hôm đó anh đi gặp Vương Tuấn Kiệt ở bar mà
"vợ, hôm đó anh đi bar với Tuấn Kiệt mà" Lục Triết Hạo lấy ra chiếc dây buộc tóc màu hồng có đính nơ ở ngăn tủ, túm tóc cô lên, cẩn thận thắt đuôi ngựa.

Người cô đổ nhễ nhại mồ hôi, mấy cọng tóc mai đã ướt đẫm, dính tùm lum, bù nhù trên trán và hai bên cạnh mặt
"không có, rõ ràng không có tiếng nhạc gì hết mà, có thì em phải nghe thấy chứ huhu" Mặc Hân Nghiên lắc đầu phủ nhận
"hay anh ngồi phòng riêng xong xơi luôn người ta trong đó chứ gì?"
"Hân Nghiên, sao em biết là hôm đó anh ra ngoài?" hôm đó anh đi tới tận sáng mới về, đâu có nói gì cho cô biết
"anh còn hỏi sao? Em gọi cho anh mà anh có nghe đâu, anh dám đưa cho tình nhân anh nghe hộ"
"không có, anh đâu có nhận được cuộc nào"
"em nghe máy rõ ràng mà anh còn cãi, không tin anh mở lịch sử danh bạ ra xem thử hức hức huhu đáng chết"
"thật đấy, hôm đó anh đi bar với Tuấn Kiệt, mai anh lôi cậu ta đến nhà cho em hỏi" Lục Triết Hạo lấy điện thoại, nhấn vài biểu tượng hình điện thoại trên mà hình, ngón tay dài vội vuốt, tìm tên trong lịch sử danh bạ
"anh có tình nhân bên ngoài mà còn chối huhu"
"Hân Nghiên, bình tĩnh, nín khóc lại, anh tìm, anh tìm cho em" anh dừng ngón tay đang vuốt lại, giơ lên lau nước mắt cho cô.

Mặc Hân Nghiên nghe vậy liền nín khóc, mím môi im bặt, cổ họng vẫn nấc liên hồi
Thấy cô ngoan ngoãn im lặng, anh dở khóc dở cười tiếp tục công cuộc tìm tên trong lịch sử danh bạ, mới nãy còn đánh anh túi bụi, khóc ầm ĩ hết cả lên
Tay anh dừng lại trước thanh ngang có chữ "Bảo bối" ngay đầu, đúng là hôm đó cô có gọi cho anh, cuộc gọi vẫn được nhận, không hề bị nhỡ.

Đúng 3 giờ 07 phút sáng, "Bảo bối" nhỏ của anh ở nhà vẫn ngoan ngoãn trông điện thoại chờ anh
"thấy chưa, em gọi anh đây này" cô dành lấy điện thoại, chỉ vào thanh ngang chứa biệt danh của mình, nước mắt bắt đầu trào trực, miệng mếu máo
Hiện tại anh vẫn đang ngồi lặng thinh nhớ lại từng sự việc.

Hôm đó, sau khi Tuấn Kiệt ra về, anh có buồn vệ sinh, sau đó gặp...Bối Yên La.

Chính xác là Bối Yên Lan.

Chết tiệt, anh bỏ quên điện thoại ở ngoài.
"bà xã, vậy mai anh gọi người nghe máy đến quỳ xuống xin lỗi em có được không?" Lục Triết Hạo nhếch môi
"chết đi, giờ này mà anh còn trêu em được hức hức" Mặc Hân Nghiên đanh túi bụi vào ngực anh, nước mắt cô lại chảy dài
"Nghiên, anh nói thật đấy" anh luống cuống, vội lấy tay lau nước mắt cho cô, mới vừa dỗ được xong mà giờ lại khóc rồi
"chết đi...hức"
"anh hứa, mai sẽ có người tới nhà" anh giữ chặt hai tay cô lại
"em không tin anh?"
"không"

"vậy phải làm sao thì em mới tin anh bây giờ"
"tự đi mà nghĩ cách, sao lại hỏi em?" Mặc Hân Nghiên nói, hai mắt vẫn long lanh ánh nước.

Anh hận chết cái vẻ mặt này của cô, có muốn giận cũng không giận nổi
"anh nói thật đấy, mai anh sẽ xử người đấy ra trò"
"ư" Mặc Hân Nghiên giận dỗi, mím môi ư một tiếng trong họng
"bà xã, anh vẫn còn yêu em nhiều lắm, sẽ không bỏ em, có chết cũng không bỏ" Lục Triết Hạo ôm chặt cô vào lòng.
Bỗng chốc, cả căn phòng rơi vào trạng thái im lặng một lúc lâu, chỉ nghe thấy tiếng cô thút thít cùng tiếng sấm chớp nổi đùng đùng.

Bên ngoài, trời mưa không ngớt, Mặc Hân Nghiên ngồi trong lòng anh người run nhẹ.

Nhìn cô, lòng anh như bị ai cấu xé, đôi mắt sưng húp, hai hàng mi dài vẫn chưa khô nước mắt, ươn ướt, người cô cũng gầy rộc đi, ốm hơn trước nhiều.

Mấy ngày nay dường như Mặc Hân Nghiên ăn rất ít..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 43: 43: Không Tin


Một lúc sau, Mặc Hân Nghiên người tựa như không còn chút sức lực, đổ cả vào người anh.

Hơi thở cô phả ra đều đều, hai mắt nhắm ghiền.

Mèo nhỏ của anh ngủ rồi.
Lục Triết Hạo khẽ dỡ tay cô ra, định bế Mặc Hân Nghiên sang phòng ngủ nhưng ngay lập tức, trong vô thức, tay cô víu chặt lấy áo anh không rời.

"ưm..."
"được được, anh ở đây" Lục Triết Hạo xót xa hôn lên mái tóc mềm mại
Ngồi làm việc thêm lúc lâu nữa, anh bế cô sang phòng ngủ.

Mới nãy cô chạy sang thư phòng quên không đóng cửa, cánh cửa gỗ chỉ khép hờ.

Vừa đẩy cửa vào phòng đã thấy Cá Khô đang nằm cuộn tròn trên giường.

Hơn một tháng nay anh đi vắng, cô đều ôm nó ngủ.

Cứ khoảng độ 2,3 giờ sáng, khi mà cô vẫn không tài nào chợp mắt nổi, Mặc Hân Nghiên sẽ ôm nó lên ngủ cùng.

Dường như đã hình thành một thói quen mới, nó vẫn lên đợi cô như những ngày qua.
Lục Triết Hạo quơ tay đuổi cục bông trắng tinh đang chiếm chỗ của mình xuống nhà.

Cá Khô kêu *meo* một tiếng tỏ vẻ không hài lòng, mấy ngày nay chỗ này là chỗ nó cơ mà.

"shhh" anh đưa ngón trỏ lên miệng nhắc nó trật tự
Vừa đặt cô xuống giường, anh lập tức ôm Cá Khô xuống nhà rồi chạy lên phòng khoá cửa ôm cô vào lòng.

Bỗng ở ngoài, sấm đánh một tiếng thật to, Mặc Hân Nghiên giật mình, hai mi mắt chậm rãi mở.

Cô cẩn thận gỡ tay anh ra khỏi người mình nhưng liền bị anh ôm chặt lại
"bà xã, trời đang mưa đấy, ông xã ôm em ngủ" Lục Triết Hạo ôm chặt cô vào lòng
"đi ra đi, tôi xuống nhà mang Cá Khô lên ngủ cùng" cô vùng dậy định bước xuống giường nhưng bị anh giữ chặt lại.

Mặc Hân Nghiên cuối cùng cũng chịu thua, bất lực để anh bao trọn
"hôm nay em dám nói ly hôn với anh"
"đi ra, anh đi mà ôm hôn tình nhân ở ngoài, đừng động vào người tôi, bẩn rồi" cô đẩy anh ra
"bà xã, em vẫn không tin anh"
"đã nói là không rồi mà, anh bảo tôi tin kiểu gì đây?"
"Nghiên, anh chỉ có mình em"
"hôm đó rõ ràng có phụ nữ nghe máy" nước mắt cô lại trào trực
"nói anh nghe cô ta nói gì?"
"nói là anh hơi mệt, đang trong nhà vệ sinh, anh với cô ta mới quan hệ xong chứ gì, còn gọi tên anh rất thân mật"
"bà xã, anh thề là anh không có dây dưa gì với phụ nữ khác bên ngoài hết, em không được suy diễn lung tung"
"anh sang thư phòng đi, hết ngày mai chưa giải quyết xong thì đừng sang"
"Nghiên"
"Hạo, anh chỉ cần xin lỗi em là em sẽ tha thứ cho anh hết mà, em không muốn ly hôn, em không chịu nổi" Mặc Hân Nghiên mếu máo
"bà xã, anh thề là anh không có ngoại tình, anh mà ngoại tình thì mai ra đường xe tông anh chết"
"ai mà thề như vậy, thế nào cũng là giả"
"vậy em phải tin anh"
"lỡ anh lừa em"
"anh không lừa em, em đây là vẫn chưa muốn tin lời ông xã nói"
"em muốn ngủ" nước mắt cô chảy xuống, ướt gối
"vậy em ngủ đi" Lục Triết Hạo đau lòng nhìn đôi mắt sưng húp, hôn lên mắt cô chúc ngủ ngon
"ngủ ngon, yêu em"
"hức" cổ họng cô nấc một cái
Mặc Hân Nghiên trở mình để anh ôm từ đằng sau, cô buồn ngủ nhưng không tài nào ngủ nổi, nước mắt vẫn chảy dài.

Cô sợ lắm, sợ tiếng sấm, tiếng mưa ngoài kia và sợ nhất là...lỡ như...hôm đó anh đi ngoại tình thật thì sao
"Nghiên" thấy vai cô run lên, Lục Triết Hạo lật người cô lại

"em đói hức" Mặc Hân Nghiên nức nở mè nheo, lè nhè nói.

Bụng cô giờ đang rất đói, đói đến cồn cào cả ruột nhưng đưa đồ ăn vào miệng đều không nuốt trôi, cảm thấy rất ngán, rất nhạt miệng
"được, anh xuống làm đồ ăn cho em"
"làm đồ gì chua chua một chút, dưới tầng có xoài xanh, gọt cho em"
"đau dạ dày đấy, bụng em trống rỗng mà"
"ư em chỉ muốn ăn xoài xanh" Mặc Hân Nghiên buồn bực ư một tiếng, quay ngoắt sang bên cạnh
"được được, chờ anh" Lục Triết Hạo thấy vậy liền mềm lòng, thôi thì chiều cô một chút
"vâng"
30 phút sau, Lục Triết Hạo quay lại phòng với một bát cháo đã được hâm nóng và một đĩa xoài trên tay.

Mặc Hân Nghiên nghe thấy tiếng cửa mở liền quay ra, mắt sáng lên khi thấy đĩa xoài
"ăn hết bát cháo này rồi anh cho em ăn xoài" Lục Triết Hạo múc một thìa cháo trắng lên, thổi nguội rồi đưa ra trước miệng cô
"ừm" Mặc Hân Nghiên ngoan ngoãn há miệng.

Vì là cháo trắng nên khá dễ nuốt
"không ăn nữa" ăn được nửa bát, cô quay mặt đi, lảng tránh chiếc thìa trước miệng mình
"nốt một miếng rồi cho em ăn xoài"
Nghe vậy, cô cố ăn nốt thìa cuối, mắt sáng lên nhìn sang đĩa xoài bên tủ đầu giường
"của em" anh lấy một chiếc dĩa, c*m v** miếng xoài màu vàng nhạt trên đĩa rồi đưa cho cô
Mặc Hân Nghiên vui vẻ cầm lấy cắn một miếng, giòn giòn chua chua.

Trước giờ cô đâu thích ăn đồ chưa như vậy nhưng hôm nay lại thèm thuồng đến lạ.

Mặc Hân Nghiên chăm chú nhìn miếng xoài, miệng vẫn nhai không ngừng nghỉ.

Dường như đã quên hết chuyện vừa nãy, mặc kệ sự đời.

Việc của cô lúc này chỉ có ăn.
"ngon không?" Lục Triết Hạo lấy giấy ăn lau miệng cho cô
"ngon"
"đút anh"
Nghe vậy, cô đưa miếng xoài đang ăn dở tới gần miệng anh.

Lục Triết Hạo vui vẻ cắn một miếng rồi nhăn mặt như khỉ.
"bà xã, chua loét, sao em ăn được vậy?" chua đến buốt cả răng cả lợi
"ngon mà" Mặc Hân Nghiên vui vẻ cắn miếng xoài xanh
"cho em ăn nốt 4 miếng nữa"
"em muốn ăn hết dĩa"
"đau dạ dày đấy" anh nhăn mặt, giờ miệng vẫn cảm thấy chua
"8 miếng nữa nhé!" cô xin xỏ
"4 miếng" anh nhướng mày, Mặc Hân Nghiên cô dám xin lên tận gấp đôi, anh vẫn giữ nguyên ý kiến, ăn tổng cộng 5 miếng là quá đủ
"7 miếng"
"4 miếng là 4 miếng"
"6 miếng, em muốn 6 miếng nữa, anh mà không cho là em ăn hết thật đấy" cô dành lấy luôn cả đĩa
"hư đốn"
Lúc sau, khi đã xong xuôi, anh lại lên giường ôm cô ngủ
"bà xã, không được suy nghĩ linh tinh nữa, anh chỉ có mình em".
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 44: 44: Quỳ


Sáng hôm sau, vừa mới đặt chân vào cửa tập đoàn, Lục Triết Hạo đã cho người điều Bối Yên Lan đến ngay lập tức.

Ở Bối gia, Bối Yên Lan nghe tin anh muốn gặp mình liền đắc ý, vui mừng chuẩn bị quần áo, chải truốt tóc tai, trang điểm cẩn thận.
"Hạo" Tới tập đoàn cô ta được người dẫn lên, không màng đến phép tắc, cứ thế đẩy thẳng cửa vào
Lục Triết Hạo đang xử lý công việc nghe tiếng cửa liền nhíu chặt mày.

Còn nữa, từ khi nào tên anh bị gọi tuỳ tiện như vậy
"quỳ xuống" Anh đứng dậy, cầm lấy tách trà nhấp một ngụm nhàn nhạt nói
"Hạo...anh...anh nói gì cơ?" Bối Yên Lan gượng cười, lắp bắp nói
"cô đi ngủ với đàn ông nhiều quá, giờ lú lẫn, không hiểu được tiếng mẹ đẻ à? Còn nữa, từ bao giờ cô giám gọi tên tôi tuỳ tiện như vậy" Lục Triết Hạo nhếch môi, anh còn không biết những việc cô ta làm sao? Ngủ với hết chủ tịch tập đoàn này đến tập đoàn khác, còn không bằng gái đứng đường
"anh..." Cô ta tức không nói nên lời
"quỳ" Lục Triết Hạo gắt giọng, rống lên
Bối Yên Lan sợ xanh mặt, vội vã quỳ rạp xuống đất
"tay nào của cô động chạm vào đồ của tôi?"
"anh nói gì?...tôi...tôi không hiểu?"
"hôm trước ở quán bar, không phải cô nghe máy của vợ tôi sao?"

"anh nói gì thế? Ở đó có biết bao nhiêu là người" Bối Yên Lan chột dạ, cúi gằm mặt xuống đất
"tay nào?" giọng anh lạnh ngắt, hừng hực sát khí, gằn lên, vang vọng khắp phòng
Bối Yên Lan run rẩy, mặt xanh lét, khẩn trương đáp
"Tay này, tay này" Cô ta giơ bàn tay phải ra
Anh tiến tới, nhằm vào tay cô ta mà dẵm lên, không thương tiếc, liên tục ghì thật mạnh xuống đất
"aaa...Đau" cô ta thống khổ hét lên, bàn tay phải của cô sắp gãy hết ra tới nơi rồi
"nếu chuyện này còn tiếp diễn, tôi sẽ không nể tình bạn học cũ của ba tôi nữa đâu, cố mà giữ lấy cái tập đoàn nhà cô đi" Lục Triết Hạo bóp mạnh cằm cô ta, nhấc lên
"aaa.." khuôn mặt của Bối Yên Lan đẫm nước mắt, mắt nhắm tịt, miệng kêu đau, bàn tay của cô ra vẫn chưa rời khỏi chân anh
"mau đưa cô ta ra ngoài, huỷ hợp đồng mới ký hôm trước" Lục Triết Hạo tiến lại bàn làm việc rút giấy ướt ra lau tay, thay đôi giày mới, không ngần ngại vứt luôn đôi giày da đắt tiền kia vào thùng rác.
"Dơ bẩn"
Bối Yên Lan bị đưa tới quỳ rạp trước cổng Lục viên, quần áo xộc xệch, cả bàn tay phải bầm tìm một mảng, khác hẳn với hình ảnh tiểu thư quyền quý hàng ngày
"thiếu phu nhân, thiếu phu nhân" người làm lên gõ cửa phòng của Mặc Hân Nghiên
"sao thế?" cô mở cửa ra, nhẹ nhàng hỏi
"dạ, có người đang quỳ trước cổng biệt thự, mọi người đã đuổi mãi nhưng vẫn không đi ạ"
"được rồi, cô đi làm việc tiếp đi, để tôi xuống"
"vâng"
Mặc Hân Nghiêm quay vào phòng choàng áo rồi xuống tầng.

Nhìn ra ngoài cổng, đúng là có người đang quỳ ở đó, bỗng, cô nhớ tới lời anh nói hôm qua:
anh hứa, mai sẽ có người tới nhà
"Bối tiểu thư? cô là tình nhân của chồng tôi?" Mặc Hân Nghiên bất ngờ, bước ra ngoài cổng.
"không, không phải, không phải, tôi sai rồi, hôm đó chỉ là hiểu lầm thôi, Lục thiếu phu nhân thứ lỗi" Cô ta bò tới, tay khẽ chạm vào chân cô, Mặc Hân Nghiên bất giác lùi ra sau
"mau cho người về đi" cô quay sang nói vệ sĩ
"vâng"
"cảm ơn thiếu phu nhân" Bối Yên Lan bị lôi đi, không quên quay lại cảm ơn
Tới trưa, Lục Triết Hạo về nhà, thấy cô đang loay hoay trong bếp, anh tiến tới ôm chầm lấy cơ thể thơm tho của cô, nhếch môi nói
"bà xã, em viết đơn xong chưa?"
"anh nói gì cơ?"
"anh nói em đã viết đơn ly hôn xong chưa, anh có thể ký rồi"

"anh muốn ly hôn chứ gì? Được, đơn tôi ký rồi đây, lên mà ký nốt" Mặc Hân Nghiên đang đứng gọt táo ăn lót dạ vì cả sáng nay chưa có gì bỏ bụng nghe vậy, cô liền nổi giận đùng đùng, vùng vẫy ra khỏi vòng tay của anh, đi thẳng lên phòng
"bà xã, bà xã, Nghiên, anh trêu chút thôi mà, anh xin lỗi" Lục Triết Hạo sốt sắng chạy theo cô xin lỗi
Giờ anh chỉ muốn đập đầu vào tường, tự chửi mình ngu dốt, trêu cho cố vô xong giờ lại phải đi dỗ.
- ---------
Mặc Hân Nghiên đưa thức ăn vào miệng, mặt nhăn nhó.

Sao dạo này cô lại kén ăn thế không biết
"bà xã, em sao thế?" Lục Triết Hạo thấy vậy liền hỏi
"em không muốn ăn, cảm giác rất nhạt miệng, rất ngán, nhai như nhai rơm ấy, miếng thịt này còn hôi nữa, miếng cá này thì lắm dầu lắm mỡ, mắc ói quá"
"anh thấy rất ngon mà"
"vợ à, hình như dạ dày em có vấn đề thật rồi, hôm nào cũng xoài xanh"
"em muốn ăn bún ốc ở nhà hàng Y ấy" mắt cô sáng lên
"được"
Lục Triết Hạo lập tức cho người đi mua về tới nhà, Mặc Hân Nghiên thấy bát bún trước mặt mình, mắt sáng rực nhưng chỉ mới ăn tới miếng thứ ba đã buông đũa, nói
"tự nhiên em không muốn ăn nữa, em lên ngủ đây"
"bà xã, mới nãy em thèm lắm mà, em còn mới dậy không lâu xong"
"không muốn ăn nữa, rất buồn ngủ"
"được, vậy em lên trước, chốc anh lên sau" Lục Triết Hạo nhíu mày.

Mấy nay cô làm sao thế?

"dạ, nhớ lên ôm em ngủ đó"
"ừ, anh sẽ lên sau"
- ---------
Bối gia
"ba" Bối Yên Lan về nhà đã thấy Bối Việt Trạch đang ngồi ở phòng khách, mặt đỏ bừng vì tức giận
"mày còn dám vác mặt về nhà, hợp đồng vừa mới ký đã bị huỷ, mấy hôm trước mày hứa với tao như nào?"
"ba...là do..."
"im mồm, người ta còn gọi thẳng về nhà bảo tao giữ con gái cho kín kẽ" Bối Yên Lan còn chưa kịp nói hết câu đã bị mắng tới tấp
"được rồi được rồi, ông bớt giận" bà Bối chạy ra can ngăn
"con mau lên nhà"
"dạ mẹ"
"bà cứ chiều hư nó, suốt ngày tiêu tiền phung phí, ăn chơi xa đoạ, bà có thấy nó thiếu cái gì không?"
"tôi nghe nó để nó nghỉ du học về nước rồi cuối cùng được gì?"
Vừa lên cầu thang, cô ta nghiến răng nghiến lợi
"Mặc Hân Nghiên, Lục Triết Hạo, đáng chết, cứ đợi đấy" Bối Yên Lan siết chặt tay lấy thành cầu thang bằng gỗ bóng loáng.
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 45: 45: Trúng Số


Đang ăn trưa cùng Cao Tử Vy tại một quán ăn gần trường đại học, bỗng điện thoại cô có tin nhắn gửi tới, kêu *ting* một cái
(tôi về rồi, tối nay gặp nhau ở nhà hàng H nhé! Tôi sẽ gửi địa chỉ cho em sau)
Vừa đọc xong tin nhắn, Mặc Hân Nghiên tỏ ra chán ghét sập luôn máy.

Không đi không được, hắn đang giữ khăn quàng của cô, chiếc khăn đó là của Triết Hạo tặng cô cơ mà, cô thích nó biết bao nhiêu.
"tin nhắn của anh yêu hay ai mà nhăn nhó khó chịu thế?" Cao Tử Vy ngồi đối diện liếc mắt lên nhìn cô một cái, cười nói
"hôm nay cái tên Trần Trần gì đó về nước, tối nay lại phải ra gặp"
"hử? chưa lấy được lại khăn sao?"
"ừm"
"bảo anh yêu của bà chở bà đi, đảm bảo lần sau có mời hắn ta cũng không dám đến gặp bà nữa"
"thôi, phiền lắm, tối nay anh ấy họp"
Mặc Hân Nghiên thấy đồ ăn được mang lên, mắt liền sáng rực.

Học cả buổi sáng, giờ cô đã đói meo.

Nhưng vừa đưa miếng sủi cảo lên miệng

"oẹ" Mặc Hân Nghiên ôm bụng chạy vào nhà vệ sinh
"Nghiên, Nghiên" Cao Tử Vy lo lắng chạy theo
"bà ăn gì lung tung, hay đau dạ dày à?"
"không có, mấy ngày nay đâu ăn được gì, bụng cũng không đau"
Mặc Hân Nghiêm lấy đũa gẩy gẩy mấy cọng rau rồi nói
"tóm lại là dạo này tôi rất ngán thức ăn, đặc biệt là thịt, cá, hôi tanh kinh khủng"
"rất ngon mà" Cao Tử Vy ăn ngon lành
"tiểu Nghiên à, tháng này bà đã có chưa?" lúc sau, vừa đưa miếng thịt lên miệng thì bỗng Cao Tử Vy khựng lại, buông đũa hỏi
"có gì?" Mặc Hân Nghiên ngơ ngác
"cái đó đó"
"cái đó là cái gì?" cô nhăn mặt bực bội
"kinh nguyệt ấy"
"à, sao gần hai tháng nay không thấy có nhỉ?" Mặc Hân Nghiên lôi điện thoại ra xem lại lịch
"chờ đây, không được đi lung tung, nhớ chờ tôi"
Khoảng 10 phút sau, Cao Tử Vy quay lại với 3,4 hộp giấy nhìn như hộp thuốc trên tay.
"thử đi" Tử Vy dứt khoát để xuống mặt bàn
"gì đây?" cô nhìn hộp giấy hình chữ nhật lên, ngó nghiêng từng dòng hướng dẫn sử dụng một
"que thử thai"
"gì?...gì cơ?"
"que thử thai đấy, nãy giờ đọc hướng dẫn sử dụng mà không biết à?" Cao Tử Vy tỉnh bơ đáp, bỏ thức ăn vào miệng
"ai da, mau vào thử đi" thấy Mặc Hân Nghiên vẫn đang ngơ ngác nhìn mấy hộp que thử thai trên tay, Tử Vy liền đứng dậy, khẩn trương đẩy cô đi
"hay không biết dùng? Không biết thì tôi chỉ" Cao Tử Vy đang định giật lấy chiếc hộp thì cô đã nhanh tay giữ lại
"biết, biết, biết dùng, biết dùng" Hân Nghiên gật đầu như giã tỏi rồi đi vào nhà vệ sinh
Kết quả hai vạch đỏ chót, Mặc Hân Nghiên như không tin vào mắt mình, vội bóc hết một lượt tất cả các que ra thử.

Cuối cùng, que nào cũng như que nào.
"thế nào? thế nào?" Vừa mới thấy cô bước ra, Cao Tử Vy đã nhảy cẫng lên, phấn khích
"hai vạch rồi, trúng số rồi aaa" Mặc Hân Nghiên vui phát khóc, cũng nhảy lên ôm chầm lấy Tử Vy.

Cuối cùng cô cũng có bảo bối nhỏ rồi

"đừng, đừng, không được nhảy, em bé trong bụng" Tử Vy vội giữ cô lại nhắc nhở
6 giờ rưỡi, Mặc Hân Nghiên lái xe tới bữa hẹn với tậm trạng không mấy làm vui vẻ.

Vừa đi, cô vừa nhấn vào màn hình trên xe gọi cho anh để báo một tiếng là mình đi ăn ngoài nhưng đều thuê bao.

Mặc Hân Nghiên định sẽ làm cho anh một phen thật bất ngờ, cô định mai sẽ đi khám cho chính xác rồi mới nói lại với anh.
Không lâu sau, cô đã có mặt tại cửa vào của nhà hàng H.

Mặc Hân Nghiên vừa nhìn cánh cổng vừa nghi hoặc.

Hàng quán gì mà kỳ thế, người nào bước ra cũng mặt nặng mày nhẹ, không vạm vỡ to cao thì cũng xăm trổ đầy mình.

Ở trước cổng và thềm cửa vào đều có người mặc vest đen đứng canh rất nghiêm ngặt.
Thấy không ổn, cô liền nhấc máy gọi cho Trần Quanh Dao
"alo" vừa mới nhấn gọi, chưa đầy 3 giây đã có người nghe máy
("tôi đang đứng ngoài cửa rồi, anh mang khăn ra ngoài là được, tôi có việc phải đi luôn") Quang Dao vừa nghe điện thoại, mắt vừa liếc sang chỗ một người đàn ông có vẻ cao lớn, hầm hố ra hiệu.

Người đàn ông đó không nói gì mà chỉ gật đầu
"vào uống ly nước rồi ra cũng không được sao? Tôi ở ngay phòng ăn đây rồi, sẽ có người dẫn em vào"
("thứ lỗi, tôi có việc rồi")
"được, không làm khó em nữa, chờ tôi"

"bảo đám người ở ngoài canh cho chắc" hắn ta quay sang nói với người đang đứng ở cửa
"vâng thưa thiếu gia"
Trần Quang Dao cầm lấy chiếc khăn màu trắng mang ra ngoài
"tôi ở đây" Mặc Hân Nghiên từ xa vẫy vẫy gọi
"của em" hắn mỉm cười lại chỗ, đưa chiếc khăn cho cô
"cảm ơn Trần tiên sinh"
"không có gì, em có muốn vào uống chút nước không, 1 ly nước thôi"
"cảm ơn nhưng tôi có việc phải đi luôn"
"Trần tiên sinh, hình như còn thiếu cái kẹp thì phải" Mặc Hân Nghiên kiểm tra lại khăn quàng.
Khăn quàng của cô ngoài khăn ra thì còn có phụ kiện kèm theo là một chiếc kẹp tròn nữa
"vậy chờ tôi, chờ tôi vào lấy"
"vâng" Mặc Hân Nghiên bình tĩnh đáp lại, từ nãy tới giờ cô có cảm giác như ai đang theo dõi mình vậy
Cảm thấy không an toàn, Trần Quang Dao vừa bước vào cổng nhà hàng, cô liền leo ngay lên xe chạy đi
"đuổi theo" đám người to lớn đằng sau hét lên
"hừ, dám bỏ trốn sao?" hắn nhếch môi.
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 46: 46: Tai Nạn


Lục Triết Hạo vừa bước ra khỏi phòng họp đã thấy ngồi ở bàn ghế chờ trước cửa phòng
"Lục tổng"
"cho vào phòng đi" anh nói với thư ký rồi đi thẳng vào phòng, không nhìn ông ta lấy một cái
"Lục tổng, là con gái tôi sơ ý, không phải phép"
"hợp đồng đó mong ngài xem xét lại"
"thứ lỗi, hợp đồng đó không thể không bị huỷ" Lục Triết Hạo nhếch môi
Dám làm hạnh phúc gia đình anh đảo lộn xong giờ mong anh xem xét lại, Lục Triết Hạo anh còn xuýt bị vợ yêu bắt ký giấy ly hôn.

Tha thứ? Hừ, không có chuyện đấy.
"Lập Thành, tiễn khách"
"Lục tổng, Lục tổng"
Một lúc sau, điện thoại anh bỗng đổ chuông
"alo chồng à" Mặc Hân Nghiên gọi hai cuộc anh mới nhấc máy
Trong lòng cô bây giờ rất lo lắng, bất an.

Liếc qua kính hậu hai bên xe, Hân Nghiên để ý từ nãy tới có hai chiếc xe màu đen c*̛́ bám theo.
"anh nghe bảo bối, xin lỗi em, giờ anh mới họp xong"
"hình như em bị người bám theo rồi" Mặc Hân Nghiên sợ hãi, run run nói
"em đang ở đâu?" nghe vậy anh liền lo lắng

"em đang từ nhà hàng H về"
"ai cho em tự ý lái xe tới chỗ đó, anh đã cho phép chưa?" anh lớn tiếng, Lục Triết Hạo cho người tìm định vị c*̉a cô rồi lập tức xuống sảnh
Vừa mới nghe thấy địa điểm, Lục Triết Hạo liền biết ngay là cô bị ai bám theo
Lần này anh tức giận thật rồi, chỗ đó phải nguy hiểm như nào mà cô giám tự lái tới đó một mình.
"em có gọi cho anh mà, nhưng toàn thuê bao, vì sắp trễ hẹn tới nơi nên em mới đi trước" Mặc Hân Nghiên bật khóc vì sợ, sợ cả anh, cả đám người đằng sau
"Hân Nghiên, nghe anh nói"
"dạ"
"anh đang có định vị c*̉a em, chỗ đó gần hắc bang, em mau bật bản đồ rồi tới trước được không?"
"vâng" Mặc Hân Nghiên nghe lời anh nói, tay vội vã nhấn vào màn hình nhỏ trên xe bật bản đồ
"để anh gọi cho người ở đó"
"đừng tắt máy, em sợ"
"sợ mà còn dám tự ý đi một mình" anh lớn tiếng
"tiểu Nghiên, bình tĩnh lại, anh sẽ không tắt máy, anh vẫn nối máy ở đây, tập trung lái xe, anh đang trên đường tới đó" Lục Triết Hạo hạ giọng trấn an cô
Hai tay cô điều khiển vô lăng, chân vẫn đạp ga nhưng đều run cầm cập, c*̛́ một lúc là lại nhìn sang kính hậu thấp thỏm lo sợ.
*đoàng đoàng đoàng* Tiếng súng nổ lên
Không lâu sau, hàng chục viên đạn găm vào xe cô, bọn họ hình như đã nhận thấy được xe của Mặc Hân Nghiên đang chuyển hướng đi liền tăng tốc.
Đạn từ nãy đến giờ c*̛́ liên tục bắn vào c*̛̉a kính khiến tai cô ù đi.

Cửa kính bên ghế lái của cô đã đầy vết nứt nhưng may sao vẫn chưa vỡ.

Truyện Huyền Huyễn
"kính vỡ thì phải làm sao đây" cô sợ hãi bật khóc nức nở
Miệng thì nói cô bình tĩnh nhưng trong lòng anh lúc này nóng như lửa đốt.

Anh thề rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ cho cô động vào vô lăng nữa.
"tất cả c*̛̉a kính đều là c*̛̉a chắn đạn, mau lấy tai nghe đeo vào rồi tập trung lái xe"
Mặc Hân Nghiên tăng tốc xe rồi làm theo lời anh nói, nếu c*̛́ giữ tốc độ này thì cô sẽ sớm bị bọn người trên kia phóng lên chặn c*̛́ng đầu mất, đây còn là đường 1 chiều.

Hân Nghiên với lấy 2 chiếc tai nghe kết nối với cuộc gọi c*̉a anh, bật âm lượng lớn rồi đeo lên tai.
Hắc bang:
("Tuấn Kiệt")
"alo"
("cậu có đang ở hắc bang không?")
"có, có cả Bách Điền"
("mau cho người mở sẵn cổng, chốc nữa sẽ có xe c*̉a Hân Nghiên phóng vào")
"bị bám theo?" đang ngồi uống rượu, Tuấn Kiệt nghe vậy, giọng liền lạnh đi không ít, khẩn trương đứng dậy bảo người mở cổng

("ừ, người c*̉a lão Trần") dứt câu Triết Hạo liền tắt máy
"sao đấy?" Bách Điền thấy Tuấn Kiệt khẩn trương liền hỏi
"Hân Nghiên đang tới, bị người c*̉a lão Trần bám theo"
Xe của Trần Cảnh giờ đã cách sau xe cô không xa
"mau tăng tốc lên, phải bắt bằng được" hắn ta ra lệnh
Ở tít đằng sau c*̀ng, xe c*̉a Triết Hạo c*̃ng đã xuất hiện
"tại sao bây giờ mới nói, tôi trả lương cho các cậu để cuối c*̀ng cậu xử lý công việc như này" nghe Vu Quân và Lập Thành báo cáo mấy tuần nay Hân Nghiên đều bị con trai c*̉a lão bám theo, anh phẫn nộ quát
"tại khi hắn ta gặp thiếu phu nhân, hắn đã cho người chặn hết thông tin, hắn chỉ nói hắn tên Quang Dao chứ không phải là Trần Cảnh nên..." Lập Thành vừa lái xe vừa ngập ngừng báo cáo
"cho các cậu 5 phút, phải vượt lên trên"
"hiện tại đã là..." Lập Thành đang lái xe mà toát mồ hôi lạnh, bây giờ chỉ cần sai sót một chút là gặp diêm vương, ông chủ c*̉a họ còn bắt tăng tốc thêm.

Vu Quân thấy khổ thân thay liền lên tiếng nói đỡ
"các cậu còn 5 phút" chưa nghe Vu Quân báo cáo hết, anh đã chen ngay vào
Xe c*̉a Trần Cảnh lần lượt tiến lên đâm rầm vào đít xe của Mặc Hân Nghiên, đạn vẫn c*̛́ phi thẳng vào thân xe và c*̛̉a kính, c*̛̉a kính bên tay trái c*̉a cô sắp không trụ được nữa rồi.
"dừng lại hức...hức..khốn khiếp" cô bất lực hét lên, cổ họng cô đau rát, cảm tưởng như sắp rách toạc ra đến nơi
"mau tăng tốc nữa lên" Lục Triết Hạo nói với Lập Thành, từ nãy đến giờ nghe cô hét lên mà đau lòng sắp chết
Mặc Hân Nghiên tiếp tục nhấn mạnh chân ga bỏ lại đám xe c*̉a Trần Cảnh một khoảng đủ để cô làm họ mất dấu.

Cô không nghe theo bản đồ nói nữa mà đi đường khác, thay vì đi thẳng thì đánh tay lái quẹo vào một ngã rẽ bên trái
"hình như họ mất dấu rồi" cô ngó ra kính chiếu hậu rồi nói
"giỏi lắm bảo bối"
"thiếu gia, mình bị cắt đuôi rồi" tài xế e ngại nhìn hắn ta
"phương án B" hắn hừ lạnh
Xe c*̉a Triết Hạo bây giờ đã ngang hàng với xe c*̉a Trần Cảnh, anh và Vu Quân liên tục nổ súng vào bộ phận hiểm và lốp c*̉a chiếc xe bị kẹp giữa rồi vượt lên phía trước

"chết tiệt, quay về" Trần Cảnh thấy người c*̉a mình c*̀ng chiếc xe kia bị bắn trọng thương và hỏng lốp liền lớn tiếng ra lệnh, Lục Triết Hạo chẳng mấy can thiệp vào chuyện ở hắc bang nên hắn ta rất chủ quan và coi thường, không ngờ anh vẫn thủ sẵn súng trong xe.
"vâng thưa thiếu gia"
"nói với người ở bên đó đi"
"vâng"
*reng reng reng*
("alo") sau một hồi đổ chuông, cuối c*̀ng c*̃ng có người nghe máy
"nhắm vào con Maybach màu trắng"
("được")
"nhớ kĩ, muốn con gái mày trong cô nhi viện được chữa trị đàng hoàng thì làm cho tử tế"
"cả vụ nợ nần cờ bạc của mày nữa, công an mà biết thì chạy đằng trời"
Mặc Hân Nghiên đã sắp tới nơi, đằng sau còn có thêm xe c*̉a anh.

Cánh cổng to lớn được mạ vàng dần xuất hiện ra trước mắt cô.

Không do dự, Mặc Hân Nghiên tăng tốc phóng thẳng vào.

Đằng sau, xe c*̉a Triết Hạo c*̃ng đã chạy tới
Nhưng rồi một tiếng *rầm*
"Hân Nghiên" Lục Triết Hạo từ sau hét lớn.
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 47: 47: Cấp Cứu


Một chiếc xe ở trong góc khuất gần đó phi thẳng ra đâm ngang vào xe cô.

Tiếng va chạm xe vang lên đến chói tai, vang cả trời đất.

Chiếc xe cô đang giữ lái c*̃ng vì thế mà biến dạng, mất phương hướng văng ra xa hàng chục mét, đâm rầm vào một chiếc cột đèn gần đó.

Đầu cô đập một phát thật mạnh vào vô lăng.
"ướt? Là máu...đau quá" từng giọt máu đỏ từ trên trán cô nhỏ giọt xuống bàn tay trái đang đặt trước vô lăng, đầu truyền đến cảm giác đau nhức đến tột độ
"a...đau quá...bụng...mình" Mặc Hân Nghiên trong vô thức, miệng lẩm bẩm.
Trong xe, Mặc Hân Nghiên đưa một tay đang giữ vô lăng dính đầy máu lên ôm trán, một tay run rẩy khẽ chạm vào phần bụng phẳng lì đang mang một sinh mệnh nhỏ, là kết tinh của tình yêu giữa anh và cô.
"Hân Nghiên" Giọng anh từ xa vọng lại, trước khi rơi vào hôn mê, thứ duy nhất cô còn nghe thấy được là giọng c*̉a anh, anh đang gọi tên cô một cách rất thống khổ.

Dần dần, trước mắt cô chỉ là một màu tối đen.

Cô sẽ chết sao? Cô sẽ phải bỏ anh lại sao? Còn bé con của cô và anh thì phải làm sao đây?
Lục Triết Hạo bước xuống xe, mắt đỏ ngầu, trán và tay đều co chặt nổi gân xanh.

Người anh bây giờ như hoá thành một con thú dữ đang phát cuồng phát điên.

Triết Hạo giật lấy chiếc súng lục c*̉a Vu Quân, sải bước thật nhanh tới trước đầu xe rồi bóp cò, nhắm thật chuẩn vào giữa trán c*̉a người đàn ông vừa đâm vào xe c*̉a Mặc Hân Nghiên.

Anh vội vàng đi về phía cô, luống cuống tay chân đỡ cô ra ngoài.

Vì c*́ va chạm mạnh mà người tài xế đó c*̃ng trọng thương.

Từng viên đạn xiên vỡ lớp kính rồi găm thẳng vào trán người đàn ông trong xe.

Người anh bây giờ run cầm cập, rất sợ hãi, hai mắt nhoè đi vì nước mắt.

Chưa bao giờ anh lại mất bình tĩnh tới như vậy, động chạm vào cô chính là đã động vào giới hạn c*̉a anh.
"mau gọi xe cấp c*̛́u, các người đứng ngơ ra đấy làm gì?" Cao Bách Điền thét lớn
"Hân Nghiên, mau tỉnh dậy, bà xã, em có đang nghe anh nói không?" Lục Triết Hạo nhẹ nhàng đỡ cô ra ngoài.

Anh bây giờ chẳng khác gì một đứa trẻ, hàng nước mắt chảy dài trên má, tuôn ra như mưa.

Nhìn thấy một bên trán c*̉a cô chảy đầy máu, lòng anh đâu như cào xé, tim như bị ai c*̛́a vào liên tiếp
"đúng rồi, nhẹ nhàng thôi, đừng chạm vào vết thương" Tuấn Kiệt lại chỗ giúp anh sơ c*̛́u cho cô
"tiểu Nghiên, mau dậy nhìn anh, anh tới rồi, mở mắt ra nhìn anh, có được không? " bàn tay anh run rẩy vuốt nhẹ bên má dính đầy máu, hai mắt Mặc Hân Nghiên lúc này đã nhắm ghiền
"Mặc Hân Nghiên, mau tỉnh dậy ngay cho anh"
Giờ anh mới hiểu được cảm giác c*̉a cô vào 3 năm trước, lúc đó cô đã phải đau khổ tới mức nào, có giống như anh không? Còn Lục Triết Hạo anh sắp đau đớn mà chết tới nơi rồi.
Không lâu sau, xe cấp c*̛́u c*̃ng đã tới.

Ngồi trong xe, có thể nghe thấy tiếng máy móc rồi tiếng còi kêu inh ỏi c*̉a xe cấp c*̛́u, Lục Triết Hạo không ngừng cầu nguyện, mong sao cô đừng bỏ anh lại một mình mà đi.

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp c*̉a cô ngày nào giờ lại đẫm máu.

Thường ngày anh mạnh mẽ, tàn nhẫn bao nhiêu thì giờ anh lại yếu đuối, bất lực và thống khổ bấy nhiêu.

Sợ hãi có, tức giận có, lo lắng, bất an có, anh có đủ cảm giác đau đớn khổ sở.
"Vu Quân, đổi lái, chạy nhanh lên" Nghe anh gằn giọng lên, tài xế trong xe run lẩy bẩy, tìm cách đổi lái cho Vu Quân

"xuống xe, ngay lập tức đổi lái" Thấy tài xế bối rối, chậm chạp, anh đã tức giận, giờ còn giận hơn, gầm lên
Tới bệnh viện, Mặc Hân Nghiên được đẩy thẳng luôn vào phòng cấp c*̛́u.

Cuộc phẫu thuật này c*̃ng sẽ do chính tay Vương Tuấn Kiệt tiến hành
Cánh c*̛̉a phòng phẫu thuật vừa đóng lại, đèn báo bên trên cánh c*̛̉a bắt đầu loé sáng c*̃ng là lúc Mặc Hân Nguyệt hớt hải chạy tới.
"Hân Nghiên...Hân Nghiên con bé sao rồi?" Mặc Hân Nguyệt vội lay tay anh, hai hốc mắt đã sớm đỏ hoe.
"cô ấy vẫn đang trong phòng phẫu thuật"
Mặc Hân Nguyệt như người không hồn, nhìn chăm chăm vào cánh c*̛̉a phẫu thuật lớn, một giọt nước mắt chảy dài xuống gò mà.

Hân Nguyệt rất căm ghét cái cảm giác này, cái cảm giác phải chờ đợi ngoài c*̛̉a phòng phẫu thuật, không biết người ở trong sống chết ra sao.
Lúc lâu sau, Vương Tuấn Kiệt đi ra
"cô ấy thế nào?" Lục Triết Hạo ngồi thất thần vò đầu bứt tóc ở ghế, tay vào áo dính máu đỏ tươi, thấy Vương Tuấn Kiệt bước ra, anh liền khẩn trương đứng dậy hỏi
"bị chấn thương nặng ở vùng đầu, trên người có nhiều vết thương, còn nữa, cô ấy đã mang thai được gần 1 tháng rồi, chúng tôi đang cố gắng giữ lại cả mẹ và đứa nhỏ"
"Nhưng trong tình trạng xấu nhất, e rằng...cái thai sẽ không thể giữ lại"
Lục Triết Hạo như không tin vào những gì tai mình vừa nghe thấy được, đôi mắt đầy tia máu trợn tròn đầy kinh ngạc, hốc mắt lại một lần nữa nóng bỏng.

Mặc Hân Nghiên cô ấy có thai rồi.

Hàng tuần nay cô kén ăn, mệt mỏi vậy mà anh không nhận ra.

Vương Tuấn Kiệt đưa cho anh giấy xác nhận để phẫu thuật.

Anh không chần chừ, cầm chiếc bút màu bi lên quệt vào đường lên giấy, 3 ngón tay anh giữ chiếc bút bi vỏ bằng kim loại lạnh ngắt.

"bằng mọi cách phải cứu bằng được con bé" Mặc Hân Nguyệt cũng đứng nghe từ đầu tới cuối, hai mắt đỏ hoe, níu lấy tay áo Tuấn Kiệt
"chúng tôi sẽ cố gắng hết sức"
Bối gia
Cùng lúc đó, Bối Việt Trạch lật đật bước vào nhà.

Người nồng nặc mùi rượu.
"Lập tức cho người đưa tiểu thư về nước N"
Hai ba vệ sĩ được gọi tới nghe vậy liền lên phòng đưa Bối Yên Lan xuống nhà
"ba à, không thể thế được" Bối Yên Lan bị lôi từ cầu thang xuống thì hoảng hốt, cô còn bao nhiêu kế hoạch muốn chả thù đôi vợ chồng chết tiệt kia
"khẩn trương lên, chặn hết liên lạc đi, nửa bước cũng không được về lại"
"mẹ ơi"
"tiểu Lan" bà Bối hớt hải chạy ra
"ai cho các người đưa tiểu thư đi"
"chắc ba chỉ là say nên nhất thời tức giận thôi" bà liên tục an ủi
" mau thả tiểu thư ra" Bối phu nhân lớn tiếng
"lần này bà không thể cản, muốn thì đi luôn theo con bé đi"
"ông à, tôi xin ông, tôi xin ông".
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 48: 48: Cấp Cứu2


Đứng trước cánh cửa phòng phẫu thuật, anh gần như chết lặng.

Hai hốc mắt vẫn còn đỏ hoe, nóng bỏng.
Chỉ mới ban nãy thôi, anh còn đang vui vẻ mong chờ vì sắp được về nhà.

Nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ của cô anh sung sướng biết bao nhiêu.

Cứ ngỡ vợ nhỏ của anh đang đợi sẵn anh ở nhà về ăn cơm.

Cứ ngỡ sẽ như mọi hôm, Lục Triêt Hạo chỉ cần vừa mới bước tới cửa nhà thôi là đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức.

Anh sẽ nhẹ nhàng bước tới, bất ngờ ôm chầm lấy thân hình nhỏ nhắn đang tất bật, loay hoay trong bếp, khiến cô giật nảy mình rồi bật cười trong hạnh phúc.

Sẽ in vài cái thơm thật kêu vào hai gò má ửng hồng bởi hơi nóng từ trong nồi canh bốc lên của cô.

Sẽ cùng cô vui vẻ ngồi vào bang mà thưởng thức từng món một rồi nói "đồ ăn hôm nay vợ nấu thật ngon".

Vậy mà giờ đây, anh đang đứng chôn chân trước cánh cửa phẫu thuật cao lớn.

Vui vẻ và hạnh phúc chẳng thấy đâu mà thay vào đó là cảm giác lo lắng và thống khổ đến tột cùng.
Bà xã, em và con phải bình an đấy, nhất định
Cuộc phẫu thuật vẫn đang được tiến hành, kể từ lúc đèn báo phẫu thuật bật lên, giờ đã hơn một tiếng đồng hồ.

Người của hắc bang hẹn gặp Lục Triết Hạo ở ngoài hành lang, chỗ gần cầu thang của bệnh viện.

Vì ở khu chăm sóc riêng biệt nên rất vắng vẻ.

Lúc này hàng lang gần như không một bóng người
"lập tức cho người tìm lão chó chết ấy và con trai Lão ta về đây"
Trên người anh vẫn còn mặc nguyên chiếc áo sơ mi dính đầy máu, hai cúc ở cổ áo đã được nới rộng.

Đến tóc tai cũng bị anh vò cho rối mù.
"dạ...thưa...." người đàn ông trẻ tuổi ấp úng, mồ hôi hột đang chảy dài từ trán xuống
"nói" Lục Triết Hạo mất kiên nhẫn thét lên
"dạ thưa ta đã chậm hơn chúng một bước, lão ta cùng con trai đã lên máy bay về lại nước M rồi ạ" anh ta sợ hãi, vội tuôn ra một mạch
*Rầm*
"mẹ kiếp" Anh vung tay thật mạnh, đập xuống thành lan can.

Hai bàn tay đã trở nên căng cứng đến khó kiểm soát
"cho người sang đó, có phải lục tung nước cả nước đấy lên cũng phải tìm thấy lũ chó chết ấy, buộc phải bắt được"
"cút về đi, chuyện hôm nay không được để cho lão gia và phu nhân biết"
"dạ vâng"
Lục Triết Hạo quay lại phòng chờ phẫu thuật thấy Mặc Hân Nguyệt vẫn thất thần ngồi y như mới nãy, bên cạnh còn có thêm John, chồng của Hân Nguyệt vừa đến.
"bà xã, Hân Nghiên sẽ không sao đâu, em cứ ngồi khóc như vậy con bé khi tỉnh dậy sẽ không vui" John ngồi quỳ một chân xuống để nói chuyện với Hân Nguyệt đang ngồi ở ghế chờ
"em lo lắm" Mặc Hân Nguyệt sụt sịt khóc
"con bé sẽ ổn thôi" John đưa tay lên nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô
"từ chiều tới giờ vẫn chưa ăn gì, anh có mang cơm tới này"

"em không muốn ăn"
"vợ, em cứ như vậy, ngộ nhỡ lúc con bé tỉnh dậy nó sẽ nhào lấy đánh anh vì để chị nó bị đói đấy, còn nhớ ngày đầu anh về ra mắt ba mẹ không? Con bé nó hành anh suốt vì dám rước chị nó đi"
"đừng chọc em cười, không vui đâu"
John nghe vậy thì bất lực
Mặc Hân Nguyệt và Mặc Hân Nghiên từ bé đã luôn như hình với bóng.

Chị ở đâu thì em ở đó, dính nhau như keo sơn.

Năm Mặc Hân Nghiên vừa tròn 13 tuổi, sinh nhật 19 tuổi của cô cũng chỉ cách có vài tháng sau.

vào một ngày đẹp trời, cô đã dẫn bạn trai của cô lúc đó là John tới nhà chơi.

Đợt đó anh sang nước T công tác tiện thể sang nhà cô chơi, Mặc Hân Nguyệt xin phép ba mẹ cho cô sang nước B du học rồi ở đó luôn với bạn trai.

Hân Nguyệt và John lúc đó vốn đang yêu xa.

Anh vẫn luôn điều hành công ty mẹ bên nước B nên không thể nào ở lại, ba mẹ anh đối với cô cũng rất tốt, cưng cô không khác gì con gái ruột.

Mặc Hân Nghiên nghe vậy thì sống chết ngày ngày bám cô không buông, còn khi dễ, hành anh lên bờ xuống ruộng.

Có chị gái sớm tối bên cạnh săn sóc, giờ lại phải xa nhau, Hân Nghiên thật sự không nỡ.

"xin chào" Lục Triết Hạo tiến lại gần chào hỏi
"con bé sẽ ổn thôi" John đứng thẳng dậy nói
"tôi có mang cơm tới"
"tôi không đói, cảm ơn anh"
Sự lo lắng và bất an trong lòng anh vẫn chưa nguôi ngoái.

Ruột gan anh bây giờ nóng như lửa đốt.

Bắt được lũ chó chết kia, anh sẽ khiến chúng sống cũng không bằng chết.
Không lâu sau, đèn báo phẫu thuật vụt tắt, Vương Tuấn Kiệt mặc trên người chiếc áo blouse trắng tinh dài ngang gối bước ra, kéo khẩu tráng trên mặt xuống.
"cô ấy thế nào?" cả ba người vội lại chỗ Vương Tuấn Kiệt
"con bé ổn rồi phải không?"
"ca phẫu thuật rất thành công, giờ cô ấy sẽ được đưa lên phòng nghỉ, chỉ còn chờ cô ấy tỉnh lại là được"
"bao giờ mới có thể tỉnh lại?"
"sớm thì vài tiếng sau khi hết thuốc mê, muộn thì vài ngày sau, vì chấn thương ở vùng khá nguy hiểm nên tôi không đoán chắc được"
"Hân Nghiên chắc chắn không sao đâu" Vương Tuấn Kiệt vỗ vỗ vai anh rồi rời đi.
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 49: 49: Tỉnh Lại


Trong phòng bệnh, Lục Triết Hạo nhìn khuôn mặt trắng bệnh của cô mà không khỏi đau lòng.

Mặc Hân Nghiên lúc này vẫn đang bất tỉnh trên giường bệnh, trên đầu được băng bó bằng lớp gạc trắng tinh.

Xung quanh cô đều được kết nối với toàn là máy móc, tiếng kêu *tít tít* inh ỏi khiến đầu óc anh càng thêm nhức mỏi.
Anh ngồi lặng yên bên giường bệnh ngắm nhìn người con gái anh yêu đã phải chịu biết bao nhiêu đau đớn.

Lục Triết Hạo nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang lạnh toát của Mặc Hân Nghiên, ngón trỏ miết nhẹ lên mu bàn tay cô.
"Hân Nghiên, anh chờ em tỉnh lại"
Hơn 12 giờ đêm, Mặc Hân Nguyệt vẫn còn ngồi chờ cô, đã hơn 5 tiếng đồng hồ rồi mà Hân Nghiên vẫn chẳng có chút động tĩnh, đôi mắt vẫn nhắm ghiền, khuôn mặt vẫn xanh xao.
"Nghiên nhi, Nguyệt Nguyệt của em tới rồi, em biết chị lo cho em biết nhường nào không? Mau mở mắt ra nhìn chị"
"Chị đã chờ em hàng mấy tiếng đồng hồ rồi, em còn muốn bắt chị chờ đến bao giờ nữa" Mặc Hân Nghiên nói đến đây thì bật khóc
Cô ghét phải chờ đợi, căm hận cái cảm giác này.

Vào 3 năm trước, Mặc Hân Nguyệt đã phải mòn mỏi chờ đợi, hy vọng gần một năm trời.

Cuối cùng, nhận lại chỉ là sự thật vọng tràn trề.

Đợt đó, cô đã phải bảo lưu việc học ở nước ngoài, chạy ngược chạy xuôi về lại đây, ngày đêm túc trực bên ba mẹ đang bất tỉnh trên giường bệnh.

Ngày ngày họ phải truyền hết loại hoá chất này đến hoá chất khác vào người, rồi gắn hết các máy móc này đến máy móc khác để duy trì sự sống.

Tới lúc được bác sĩ thông báo sẽ chẳng còn hy vọng, đã tới lúc cho họ yên nghỉ rồi.

Hai chị em cô đã phải nuốt ngược nước mắt vào trong, cắn rang chịu đựng, chấp nhận rút máy thở của cả ba và mẹ.

Ba mẹ đi rồi sẽ chẳng còn phải chịu nhiều đau đớn nữa.
Mặc Hân Nguyệt thầm mong
Ba mẹ ở bên kia nhớ phù hộ độ trì cho em nhé! Đừng đón em đi, con sẽ không chịu nổi mất.
Cứ thế, suốt ba ngày qua, anh luôn túc trực bên cô, ban ngày sẽ có Mặc Hân Nguyệt tới thăm.

Dù đã khuyên nhủ nhưng anh vẫn chẳng dám chợp mắt, chẳng buồn động đến một miếng ăn hay miếng nước nào.

Công việc ở tập đoàn cũng xử lý rất qua loa, hầu như toàn là Lập Thành giải quyết.

"bà xã, em đã ngủ liên tiếp ba ngày liền rồi, mau tỉnh dậy nhìn anh, anh nhớ em chết mất"
Mặc Hân Nghiên như mơ hồ cảm thấy lời anh nói nhưng hai mí mặt không tài nào mở nổi.
Bỗng Mặc Hân Nghiên cảm thấy trước mắt mình loé sáng, một khoảng không lớn sáng chói hiện ra trước mắt mình.

Từng kỷ niệm ấu thơ như ùa về, hiện lên trước mắt cô.

Trong mơ, Mặc Hân Nghiên thấy ba, thấy mẹ đang dắt tay hai chị em cô trên thảm cỏ xanh mướt trong khu vườn xinh đẹp ngập tràn nắng ấm.

Ngắm nhìn hai khuôn mặt hiền từ mà ngày nào cô cũng mong nhớ, Mặc Hân Nghiên không kìm nổi, bật khóc nức nở.
"ba mẹ ơi, tiểu Nghiên của ba mẹ ở đây này, sao ba mẹ lại bỏ con ở lại thế? Con nhớ hai người biết bao nhiêu hức hức"
Dần dần, khung cảnh trước mắt cô khép lại, chỉ còn là một khoảng không tối đen, từng ký ức rời rạc cứ thế hiện lên lại vụt mất trong tức khắc rồi bên tai cô lanh lảnh vang vọng tiếng gọi mẹ của một đứa trẻ.
"mẹ ơi mẹ ơi, mẹ tỉnh dậy nhanh nhé! Ba nhớ mẹ con mình nhiều lắm"
Lục Triết Hạo đang ngồi bên cạnh, thấy miệng cô lẩm bẩm gọi, người đẫm mồ hôi, liền hoảng hốt
"Hân Nghiên, Hân Nghiên, nghe anh nói không?" anh vội lay cô dậy rồi liên tục nhấn nút gọi y tá ở đầu giường
Mặc Hân Nghiên nghe anh gọi liền cố động mi mắt, bừng tỉnh.

Cơn đau từ đầu truyền đến, cảm giác đau đến tột độ
"bà xã, em tỉnh rồi" Lục Triết Hạo ôm chầm lấy cô
"con, anh ơi con..."
"con ở đây, bảo bối nhỏ của chúng ta ở đây" anh bắt lấy tay Mặc Hân Nghiên, nhẹ nhàng đặt lên bụng cô
"không sao rồi"
"ở đây đợi anh, anh đi gọi bác sĩ"
"em đau" Mặc Hân Nghiên vội nắm lấy tay anh, lè nhè nói

"Ngoan, chờ anh đi gọi bác sĩ làm em hết đau ngay" Lục Triết Hạo v**t v* khuôn mặt cô, hôn nhẹ lên phần đầu bị thương đang được băng đầy gạc trắng
"vết thương đang chuyển biến tốt, không câng lo lắng quá"
"cảm ơn"
Sau khi đã theo dõi bác sĩ thay băng và kiểm tra một lượt thật kỹ càng, anh mới phần nào yên tâm hơn
"bà xã, em có đói không?"
"em không muốn ăn cháo đâu" Mặc Hân Nghiên thấy anh lấy bát cháo ra, cô ngán ngẩm
"ngoan, đang ốm, ăn cháo một hai hôm rồi anh đổi món cho em"
Cuối cùng cô cũng ngoan ngoãn chấp nhận ăn cháo, nhưng ăn chưa đến nửa bát
"em không muốn ăn nữa, mắc ói lắm" Mặc Hân Nghiên quay ngoắt mặt đi, lảng tránh chiếc thìa trước mặt
"bà xã, nốt một miếng"
"ưm" Mặc Hân Nghiên ngậm lấy thìa cháo, cố nuốt nốt miếng cháo xuống rồi nhăn mặt
"không ăn nữa"
"được được, không ăn nữa, uống miếng nước đi".
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 50: 50: Tiêm


Sau khi đã dọn dẹp xong xuôi, Lục Triết Hạo liền quay lại về phía giường bệnh
"lại đây ôm em" Mặc Hân Nghiên nằm trên giường, dang hai tay ra
"được, ôm em" Lục Triết Hạo lên giường
Vì là giường chỉ đủ cho một người nằm nên dường như, người anh chiếm gần hết cả giường.

Lục Triết Hạo ôm trọn lấy thân hình nhỏ bé của cô trong lòng.

thoả sức mà âu yếm, v**t v*.

Suốt ba ngày Mặc Hân Nghiên bất tỉnh, Lục Triết Hạo nhớ cô đến nối sắp phát điên tới nơi
"ông xã"
"hử?"
"em mang thai anh có vui không?"
"vui, rất vui, rất sung sướng, sung sướng đến nỗi không thể nói nên lời"
Nghe anh nói xong, Mặc Hân Nghiên bật cười sung sướng đến híp hết cả mắt lại
"vậy anh thích bảo bối nhỏ là trai hay gái?"
"con gái"

"tại sao thế? Mới lần trước anh nói sẽ thích cả hai mà" Mặc Hân nghiên chăm chú nhìn anh, nụ cười trên môi từ nãy đến giờ vẫn chưa tắt
"nếu sinh con trai sẽ mất vợ"
"con gái hầu hết đều sẽ dính ba như sam, nhỡ em mất chồng thì sao đây?"
"chồng em ở đây, không mất đi đâu được"
"vậy anh sẽ thương con gái hơn?"
"tất nhiên không, anh yêu em nhất đời này" Lục Triết Hạo nhắm mắt, dụi mặt vào hõm cổ của cô
"tại sao thế? Phải thương con hơn chứ?" Mặc Hân Nghiên bật cười
"thế anh đoán xem, giới tính của bảo bối trong bụng em là gì?"
"là con gái"
"còn chưa suy nghĩ gì mà anh biết là con gái sao?"
"công chúa đầu lòng của anh chắc chắn sẽ giống em, xinh đẹp giống hệt em"
"em nghĩ ba mẹ sẽ thích con trai hơn đấy"
"tại sao lại nghĩ như vậy?"
"em không biết, chỉ nghĩ vu vơ vậy thôi"
"trước đây anh nghe mẹ kể lại, lúc mẹ vừa mới sinh anh xong, ba biết anh là con trai thì mặt mày bí xị.

Vài ngày sau có gia đình của một bé gái chuyển vào nằm giường bên cạnh, ba anh cứ đứng thất thần ở đó, nhìn chăm chăm vào chiếc nôi mà bé gái của cặp vợ chồng bên đang nằm, Tới lúc anh khóc toáng lên, mẹ phải gọi đến lần thứ hai, ba mới chợt nhận ra rồi quay lại lấy tã"
"Mấy năm sau đó, mẹ anh sinh tiểu Tịnh ra rồi, kết quả anh liền bị hắt hủi"
Mặc Hân Nghiên nghe anh kể chuyện thì dở khóc dở cười
"sau này nếu em sinh con trai anh có vậy không?"
"có thể lắm" Lục Triết Hạo hôn chụt một cái vào môi cô
"anh mà vậy em sẽ ngày ngày hắt hủi anh y như ngày bé"
Vừa dứt lời, bên ngoài của đã vang lên tiếng bước chân dồn dập, tiếng mắng nhiếc của bà Lục
"thằng con của ông đúng là nghịch tử mà" bà Lục dậm châm bìn bịt, cuống cuồng đi
Nhín bà Lục đi phía trước, Lập Thành và ông Lục tái mét mặt.

Mới nãy còn mệt mỏi, huyết áp tăng cao, đau đầu chóng mặt thế mà vừa mới nghe tin con dâu gặp chuyện đã hớt hải dậy đòi vào bệnh viện.
"được rồi, được rồi, bà đi chậm thôi, huyết áp vừa mới giảm lại vụt lên bây giờ, vào tôi sẽ xử nó cho bà có được không?" ông Lục vội đi theo sau, hai tay còn giơ ra đỡ phòng xảy ra chuyện bất trắc
"hai mẹ con nó gặp chuyện mà phải để tôi moi tin từ thư ký của nó mới biết"
"thảm nào, mấy ngày nay...ôi dồi ôi...mệt chết tôi rồi hộc hộc" bà Lục vịn tay vào tường, thở hồng hộc
"ây ây, cẩn thận chứ, là nó lo cho mình thôi mà"
"mệt quá! nước, nước, nước đâu?"

"kìa kìa, thư ký Thành, nước"
"dạ dạ vâng, đây, phu nhân cẩn thận ạ" Lập Thành đưa chai nước cho....rồi đưa tay lên lau mồ hôi trên trán, hết xử lý gần hết công việc cho ông chủ ở tập đoàn rồi lại mua đồ ăn cho vợ ông chủ, bây giờ lại phải hộ tống bố mẹ ông chủ vào bệnh viện
Nghĩ lại
"mình có nên đổi nghề không nhỉ?"
Trong phòng bệnh, Mặc Hân Nghiên lặng thinh lúc lâu, chăm chú lắng nghe câu chuyện ở bên ngoài rồi bật cười, quay sang nhìn anh
"anh sắp toi đời rồi"
"ừm, sắp toi đời rồi"
- ---------
"bắt buộc phải tiêm ạ?" Mặc Hân Nghiên chăm chăm nhìn vào chiếc ống kim tiêm bác sĩ là Vương Tuấn Kiệt đang bơm thuốc từ trong lọ nhỏ
"ông xã? có thể không tiêm không?" Mặc Hân Nghiên quay sang nhìn về phía ông xã của mình
"không thể "
"tại sao thế?" Trên đời này cô sợ nhất là tiêm đấy
"em muốn hết bệnh để về nhà không?"
"tất nhiên muốn"
"vậy phải tiêm, không tiêm không thể về"
Cô y tá bên cạnh cẩn thận gắp lấy một miếng bông nhỏ trong lọ, tiến gần về phía giường bệnh Mặc Hân Nghiên đang nằm.

Y tá vừa mới đưa miếng bônh tới gần bên tay, chuẩn bị lau chỗ cần tiêm để sát trùng thì
"đừng đừng, từ từ đã" Mặc Hân Nghiên vội ôm lấy tay, rụt cả cổ lại, hai từ "hoang mang", "sợ sệt" đang in hằn rõ trên khuôn mặt
"thiếu phu nhân, phải sát trùng thì mới có thể...tiêm thuốc ạ" Cô y tá nhìn Mặc Hân Nghiên rồi e ngại nhìn về phía anh và Tuấn Kiệt
"Lục Triết Hạo, mong bạn nhỏ nhà cậu hợp tác với chúng tôi vui vẻ để cuộc thăm khám lần này được thuận lợi và suôn sẻ" Vương Tuấn Kiệt đã cầm sẵn ống kim tiêm trên tay.

Trên môi thoáng qua ý cười giễu cợt.

Trong mắt anh, Mặc Hân Nghiên hiện tại không hơn không kém những đứa trẻ chừng 5, 6 tuổi anh từng chữa trị qua
"thiếu phu nhân, chỉ như kiến cắn thôi ạ" cô y tá mỉm cười, y hệt như đang dỗ trẻ nhỏ
"có thật là không đau không thế?" Lục Triết Hạo thấy vợ sắp phát khóc tới nơi vì sợ hãi liền quay sang hỏi Vương Tuấn Kiệt
"cậu bị ấm đầu à?" Vương Tuấn Kiệt bực bội
Lục Triết Hạo không trả lời, quay sang tiếp tục an ủi cô vợ nhỏ
"bà xã, còn không bằng kiến cắn nữa"
"đừng dối em, em không phải là con nít"
"bà xã, em không muốn về nhà?"
"nhưng em sợ"
"vậy anh ôm em" Lục Triết Hạo bước tới, đang định dang tay ôm lấy Mặc Hân Nghiên thì cô vội bước xuống giường
"anh ôm em cơ mà"
"đừng, đừng lại gần đây" Mặc Hân Nghiên xuống giường, tránh anh như tránh tà
Vương Tuấn Kiệt "....."
Y tá "....."
Lục Triết Hạo ".....".
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 51: Chương 51


Sau hơn 30 phút, Mặc Hân Nghiên ngồi trên giường, nước mắt ngắn nước mắt dài
"vết thương ở đầu lành khá tốt, đã có thể xuất viện, chú ý vệ sinh vết thương cẩn thận" sau khi đã kiểm tra xong xuôi, Vương Tuấn Kiệt ở lại dặn dò vài câu, không lâu sau cũng rời đi.
"bà xã, đừng nhìn anh thế chứ?" Lục Triết Hạo hướng mắt về phía cô vợ nhỏ đang hờn dỗi, mắt trợn tròn lên
"đâu có đau đâu đúng không?"
"đau" Mặc Hân Nghiên bắt đầu sụt sịt, lè nhè nói, đầu mũi và viền mắt hồng hồng
"bảo bối, mới đầu anh tưởng em sợ mỗi trời mưa chứ? Sợ cả tiêm à?" Lục Triết Hạo cười cợt trêu đùa
"anh im đi" Mặc Hân Nghiên nói rồi bịm chặt môi
"bảo bối, em còn sợ gì nữa không? Nói ông xã nghe"
"im miệng"
"đừng giận mà, em bé sẽ xấu" Lục Triết Hạo tiến lại gần ôm lấy mặt cô hôn hít khắp mặt
"em bé xấu rồi anh sẽ không thương hai mẹ con tôi nữa chứ gì?" Mặc Hân Nghiên nghe anh nói vậy thì khóc lóc dữ dội hơn
"bà xã, làm gì có chuyện đấy" Lục Triết Hạo thấy cô khóc liền luống cuống tay chân, ôm chặt cô vào lòng
"bảo bối, anh xin lỗi"
"ưm...bỏ ra, nãy anh hung dữ với em"
"bà xã...là em không chịu hợp tác, anh đã nói anh ôm em là sẽ hết sợ mà em không nghe, anh nhắc nhẹ thôi mà, hung dữ chỗ nào?"

"đâu có đau đâu, đầu kim nó nhỏ tí mà, chỉ cần chạm nhẹ một phát là xong rồi"
"ai bảo anh là không đau, em bị tiêm chứ anh có bị đâu mà biết, anh giữ em lâu chết đi được" Mặc Hân Nghiên mếu máo như trẻ con
"đúng là cái đồ hung dữ"
- ---------
Một chiếc xe đen sang trọng, bóng loáng dừng lại tại khuôn viên của một toà biệt thự rộng lớn, bao quanh nó là những bức tường cao ráo và những hàng cây xanh rậm rạp.

Vốn đã là nơi có rất ít người qua lại, giờ lại là chiều tối, ông mặt trời chỉ vừa mới tắt nắng, lặng mất sau những đám mây đằng xa kia chưa được bao lâu.

Thay vào đó là vầng trăng sáng đang lấp ló sau những hàng cây khiến quang cảnh nơi đây lại càng thêm vắng vẻ và tĩnh mịch, khônh một bóng người di chuyển qua lại.
Lục Triết Hạo bước xuống xe, theo chân hai người đàn ông bước vào toà biệt thự.
Tại một căn phòng, xung quanh là bốn bức tường gạch cũ đã sờn màu, lớp vôi vữa bên trên đã ẩm mốc, loang lổ.

Lục Triết Hạo chiễm chện ngồi giữa phòng, tay cầm ly rượu sóng sánh, lâu lâu lại đưa lên nhấp một ngụm.

Trước mắt anh là khung sắt lạnh lẽo đang giam giữ người.

Người đàn ông trong đó đang bị đánh đập, kêu gào đến thảm thiết.

Trên người dính nhem nhuốc vết bẩn và vết máu tươi từ những vết thương hở.
Lát sau, thấy người trong phòng giam nằm im chịu trận, chẳng còn kêu gào thảm thiết, chắc hẳn là mệt đến mức chẳng còn sức để mà gào thét.

Lục Triết Hạo ra lệnh dừng tay rồi hỏi
"chơi mệt rồi?"
"giết tao đi" Trần Cảnh nằm co quắp người dưới nền đất lạnh, thều thào
Hắn ta mất tất cả rồi, sự nghiệp và danh tiếng bao năm cha ông gây dựng đều sụp đổ thảm hại.

Mẹ mất từ lúc còn nhỏ, giờ cha cũng chẳng còn.

Giờ có cho hắn sống hắn cũng chẳng thiết.
"đang chơi vui mà"
"giết tao đi"
"chắc là khát rồi nhỉ?" Lục Triết Hạo đứng dậy cười lạnh một tiếng rồi đặt ly rượu khác vừa được đưa tới xuống đất, dùng mũi giày đẩy chiếc ly tới gần song sắt.
"giết đi, giết đi" hắn đang luôn miệng lẩm bẩm thì nghe thấy tiếng thuỷ tinh khẽ chạm vào kim loại
Trong phòng giam, Trần Cảnh quay đầu lên.

Thấy ly rượu sóng sánh ánh vàng được đẩy tới trước mắt mình thì như cá đang giãy chết gặp nước.

Hắn vội vồ lấy ly rượu, đã gần hai tuần nay, đến một giọt nước hắn cũng chả được động tới.
"thiếu phu nhân muốn tìm ngài" một người đàn ông mặc vest đen bước vào, hơi cúi người
"xử lý cho sạch, không được để sót lại thứ gì" Anh đi thẳng ra ngoài xe, lạnh lùng buông ra một câu
"vâng"
Vẫn như mọi khi, vào tới xe, Lục Triết Hạo cởi bỏ áo vest khoác bên ngoài ra quẳng xuống ghế, ghỡ hai cúc ở cổ áo.

Anh đưa tay lên xem đồng hồ rồi nói
"về lại bệnh viện đi"
"vâng"
Trần Cảnh uống lấy uống để, trong phút chốc, hắn cảm thấy thật sảng khoái, đầu óc lâng lâng, mơ màng.

Tới lúc ly rượu đã cạn, hắn dốc ngược ly rượu lên.

Một rồi hai giọt cuối cùng rơi xuống, hắn đều không bỏ xót rồi tiếp tục nằm vật ra đất ngủ thiếp đi.
Nhưng rồi 30 phút sau, hắn đã quằn quại ở dưới sàn.

Người hắn dần đau nhói kinh khủng khiếp, cảm giác sảng khoái lúc trước đã không còn nữa mà thay vào đó là từng cơn đau như thể những khúc xương trong người đang vỡ tan, co giật liên hồi, miệng sủi bọt mép trắng xoá.

Hắn cứ như vậy cho tới khi chết hẳn.

Từng cơn đau nhói và co giật ồ ập kéo đến, chết một cách đau đớn.
Bù cho mọi người chap thứ 7 nè.

Tại hôm đó mình đăng mãi mà không được, app bị lỗi hay sao á.

Mình xin lỗi mọi người nha!!!.
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 52: 52: Nằm Mơ


Ở bên đây, Lục Triết Hạo hướng mắt vào màn hình máy tính trước mặt mình, nhếch môi cười thoả mãn.

Trên màn hình là người đàn ông đang thoi thóp, người co quắp lại rồi giật nảy lên, quằn quại r*n r* cho tới tận lúc chết.
"Hạo, anh ơi" Mặc Hân Nghiên đang nằm ngủ trên giường bỗng mơ màng tỉnh dậy.

Thấy anh đang ngồi ở bàn làm việc, cô liền gọi
Lục Triết Hạo nghe thấy cô gọi, tắt phụp màn hình máy tính rồi đứng dậy, tiến gần về phía giường bệnh
"ngủ thêm chút nữa, chốc bác sĩ vào kiểm tra anh gọi em dậy" Lục Triết Hạo vuốt nhẹ tóc mai mềm mại của cô
"em không muốn ngủ nữa"
"ngủ đủ rồi?"
"ừm"
"đã đỡ đau đầu hơn chưa?"
"em đỡ hơn rồi"
"vậy nằm nghỉ thêm chút nữa, chờ bác sĩ kiểm tra xong anh dẫn em ra ngoài đi dạo"
"có đói không? Ăn chút cháo nhé!"
"em không muốn ăn cháo"
"vậy cơm nhé"

"không muốn"
"hoa quả thì thế nào?"
"em không muốn ăn gì cả"
"bà xã, hết nghén rồi thì phải cố ăn nhiều một chút" Lục Triết Hạo nhíu chặt mày, gần tháng nay ở bệnh viện Mặc Hân Nghiên chẳng lên được cân nào, có khi còn sụt cả cân
"em có thể xuất viện chưa?"
Nằm viện khá lâu rồi, cô cảm thấy rất ngột ngạt, chỉ muốn về nhà
"em muốn về nhà"
"vậy mai về, được không?"
"em muốn về luôn"
"giờ chưa thể về, mai sẽ có người tới đón em"
"không" Mặc Hân Nghiên quay phắt mặt đi, giận hờn
Suốt ngày mai về mai về, đây là lần thứ ba anh nói mai cho cô về rồi
"sao thế? Lại đây" Lục Triết Hạo bật cười, lay người cô muốn cô quay mặt lại
"anh suốt ngày nói mai về, em muốn về luôn" Mặc Hân Nghiên đẩy tay anh ra
"mai chắc chắn được về mà"
"còn lâu mới tin" Mặc Hân Nghiên vẫn không quay người lại
Ngừng một lát, cô lại nói tiếp
"bảo bối nhỏ của mẹ, là ba không thương mẹ con mình, suốt ngày nói dối mẹ con mình, lúc con sinh ra rồi nhất định phải theo phe mẹ đấy, đừng chơi với ông bố già đáng ghét kia" Cô vừa nói vừa yêu chiều xoa nhẹ chiếc bụng bầu mới được hai tháng, lâu lâu lại quay ra sau liếc xéo người đàn ông đang đứng lặng thinh chứng kiến câu chuyện.
"con nói cái gì cơ? À, Con nói là con cũng không thương ba đúng không?"
"không được, không được, nếu không thương, ông bố già kia sẽ ngày ngày bắt nạt mẹ con mình lên bờ xuống ruộng, không chơi cùng thôi nhé!" Mặc Hân Nghiên làm ra vẻ nghĩ ngợi lúc lâu rồi gật gù
"gì cơ? Bảo bối của mẹ vừa nói vâng ạ sao? Thật ngoan quá!"
" Không như ai kia con nhỉ? hư thật đúng không bảo bối nhỏ?"
Lục Triết Hạo "....."
Phải bình tĩnh, nhẫn nại một chút, đây là cái giá của việc lấy vợ kém mình tận 8 tuổi, kém mình tận gần 1 con giáp.

Trâu già gặm cỏ non thì phải chịu thôi.
Sáng ngày hôm sau, khi Mặc Hân Nghiên vẫn đang ngủ ngon lành trên giường, mọi thứ đã được Lục Triết Hạo chuẩn bị xong xuôi.

Quần áo, đồ dùng và thủ tục xuất viện đều đã sẵn sàng.
Lục Triết Hạo thấy cô vẫn đang ngủ thì mỉm cười, hình như còn đang mơ một giấc mơ đẹp, nơi khoé miệng khẽ cong lên

Anh cúi thấp người xuống, hôn lên môi cô, rồi phớt nhẹ vào trán cô một cái rồi khẽ nói
"bà xã, dậy thôi"
"ưm...anh đi ra, em đang ngủ mà" Mặc Hân Nghiên đẩy mặt anh ra
"Hân Nghiên, dậy về nhà thôi"
"anh đi ra, không muốn" Mặc Hân Nghiên mặc kệ là anh đang nói gì, dụi dụi mắt, dứt khoát nói rồi tiếp tục dúi mặt vào trong chăn ngủ tiếp.
Giờ này cô chỉ muốn ngủ thôi, còn đang mơ đẹp mà bị anh phá mất, tức chết.
"được, nếu em không muốn về thì thôi vậy, anh về đây" Lục Triết Hạo đứng dậy đi về phía cửa ra vào phòng bệnh, khẽ mở cửa ra rồi đóng vào tạo ra tiếng *cạch* một cái, anh giả vờ như đã ra khỏi phòng
Mặc Hân Nghiên tưởng anh đã ra khỏi phòng, vui vẻ nằm trong chăn ngủ tiếp.

Hai tiếng "về nhà" từ nãy tới giờ cứ quanh quẩn trong đầu cô.

Vài giây sau, Mặc Hân Nghiên mới hoàn hồn, lật tung chăn, nhảy khỏi giường
"đúng rồi, về nhà, phải về nhà chứ"
"chồng ơi, chồng ơi, đợi em, em muốn về nhà" Mặc Hân Nghiên rối rít gọi, đang định đi ra ngoài tìm Lục Triết Hạo thì thấy anh vẫn đang đứng sẵn ở cửa
"thế nào? Muốn về rồi à?" Lục Triết Hạo bật cười
"về nhà thôi" Cô vui mừng ôm lấy cổ anh
"Sao mới nãy em nói không muốn về mà? Hay là không về nữa? Ở lại thêm tháng nữa tĩnh dưỡng rồi hãng về lại được không?"
"không biết đâu, anh hứa rồi, em vào thay đồ" Mặc Hân Nghiên vẫn cười tươi roi rói, lập tức vào nhà vệ sinh
"bà xã, đang có em bé, đi chậm thôi" Lục Triết Hạo nhìn théo cô vợ nhỏ đang tíu tít đi sửa soạn
Ngồi trên xe, Mặc Hân Nghiên hướng mặt ra ngoài cửa kính vừa được kéo xuống, nhắm mắt cảm nhận từng đợt gió mát bên ngoài đang thốc vào.

"sáng nay dậy sớm, ngủ một chút, tới nhà anh gọi em"
"em muốn hóng gió"
"rất muốn về nhà?"
"rất muốn" Mặc Hân Nghiên kéo cửa kính lên, quay người lại để anh ôm trọn vào lòng
"ông xã, nãy em nằm mơ đấy"
"anh biết"
"đố anh biết em mơ gì?"
"mơ gì?" Lục Triết Hạo bật cười
"anh phải đoán đi chứ"
"anh thật sự không biết, là mơ được ăn kem à? Bánh ngọt, bim bim hay...." rồi anh liệt kê một đống đồ ăn vặt mà anh từng biết qua, cũng là những thứ mà Mặc Hân Nghiên đã từng mua về chất đầy trong tủ đầu giường và bàn học
Mấy nay mèo nhỏ suốt ngày đòi anh mua nào là kem, bánh ngọt rồi bim bim nhưng đều bị anh khước từ một cách phũ phàng.

Vậy chắc là mơ được anh khao ăn một bàn toàn là đồ ăn vặt nhỉ?
Mặc Hân Nghiên"....."
Anh nghĩ cô là heo hay gì?
"mơ thấy em và con bắt nạt anh" Lục Triết Hạo vừa dứt lời, cô liền nói.
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 53: 53: Mang Thai


Vừa mới nghe tin hôm nay Mặc Hân Nghiễn xuất viện, thím Trương và người làm trong nhà đã tất bật chuẩn bị đầy đủ mọi thứ để chào đón cô về nhà.

Ông bà Lục cũng đã mua thêm bao nhiêu là đồ bổ và những bộ quần áo cho trẻ sơ sinh rồi gửi tới.

Vì chưa biết giới tính của em bé nên quần áo, đồ chơi cho trai hay gái ông bà Lục đều mua đủ cả.

Bà Lục đã đợi cái khoảnh khắc này lâu lắm rồi nên lúc mới chỉ vừa nghe tin con dâu đậu thai một phát là phòng đi mua đồ ngay lập tức.
"ây dô, tiểu Nghiên à, trưa nay thím và mọi người đã làm rất nhiều món con thích đó, có sườn sào, trứng hấp và cả..."
Mặc Hân Nghiên nhìn bàn thức ăn mà loá hết cả mắt
"tiểu Nghiên à, ăn nhiều một chút, món này, món này, món này nữa" thím Trương và Lục Triết Hạo liên tục gắp đồ ăn vào bát cô, đồ ăn trong bát cô sắp chất thành núi tới nơi rồi
"em không ăn nổi nữa" Mặc Hân Nghiên nhăn mặt nhìn bát cơm vẫn còn hơn phân nửa
"bà xã, còn chưa hết nửa bát mà"
"em muốn ăn dưa hấu, nhé!" Mặc Hân Nghiên nũng nịu xin xỏ
Giờ mà có mấy miếng dưa mát lạnh, cắn vào là ứa nước ra, vị thì ngọt lịm.

Cô chỉ mới nghĩ đến thôi là đã muốn ăn rồi.
Tối đến, trong phòng ngủ, ánh đèn ngủ vàng vàng nhạt rọi sáng.

Lục Triết Hạo ngồi tựa lưng vào thành giường phủ da mềm mại, trên đùi là một chiếc máy tính, hai tay lướt trên bàn phím tạo ra những tiếng lạch cạch vui tai.

Cứ lâu lâu là anh lại liếc nhìn cô gái nhỏ đang say giấc nồng nằm bên cạnh.

"ông xã" Mặc Hân Nghiên bỗng tỉnh dậy, nheo mắt, quay lên gọi anh
"tỉnh?"
"dạ"
"còn đau đầu không?" Lục Triết Hạo vuốt mấy sợi tóc vướng trên trán cô
"em đỡ rồi"
"mai anh gọi Tuấn Kiệt đến khám cho em"
"cậu ấy sẽ giết anh" Mặc Hân Nghiên phì cười, Vương Tuấn Kiệt là bác sĩ giỏi được nhiều người săn đón, muốn được anh khám cho còn không được vậy mà lại bị Lục Triết Hạo hành lên bờ xuống ruộng
"anh không thiếu bác sĩ khám cho em"
"muộn rồi đấy" Mặc Hân Nghiên biết mình có cố gắng thể nào cũng không nói lại được anh, thấy máy tính vẫn còn sáng trưng liền nhắc nhờ
"ngủ thôi"
Lát sau, tay anh bỗng luồn qua lớp áo mỏng manh của cô, thật nhẹ nhàng đặt lên phần bụng vẫn còn thon gọn mà ân cần âu yếm, xoa nhẹ.

Lục Triết Hạo cảm thấy như được rót mật vào lòng.

Ngọt lịm! Cảm giác sung sướng khó tả.

Nhưng rồi một lúc sau lại hư hỏng lần mò tới n** m*m m** cao ngất ngưởng mà x** n*n
"anh đang sờ con hay sờ gì thế?" Mặc Hân Nghiên cảm thấy có gì đó không đúng

"anh đang sờ con" Lục Triết Hạo áp mặt vào sau gáy cô, nhắm mắt hưởng thụ
"hình như sai chỗ rồi"
"anh lại cảm thấy đúng chỗ rồi"
"đừng, nhột em" cô khúc khích cười
Lục Triết Hạo nổi tiếng sủng vợ, Mặc Hân Nghiên vốn đã được anh nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa giờ lại mang trong mình một sinh linh nhỏ nên lại càng được sủng hơn
Phụ nữ có thai cảm xúc thật thất thường.

Có những lúc Mặc Hân Nghiên nằm tủi thân khóc thầm một mình mà không ai hay biết khiến anh cảm thấy đau xót nhưng Lục Triết Hạo nhiều lúc cũng phải nhức óc với cô vợ nhỏ này
"bà xã, em lại làm sao thế?"
"bảo bối, là ba không thương mẹ con mình, ba có người khác ở ngoài rồi...oa..huhu"
Lục Triết Hạo: "....."
Vào buổi sớm mai của một ngày đẹp trời, Lục Triết Hạo đến tập đoàn xử lý việc gấp, về liền bị cho là đi ngoại tình dù có giải thích hết nước hết cái.
- -------
"bảo bối, có phải là con khát nước rồi không?"
"khát rồi à?"
"ừm, mẹ con cũng khát nhưng mẹ đau chân quá! Phải làm sao đây?" Mặc Hân Nghiên vừa nói vừa liếc liếc ra chỗ Lục Triết Hạo đang ngồi làm việc rồi lại nhìn ra chiếc bàn tròn trước mặt mình
"bảo bối, con có muốn ăn mấy trái quýt kia không?" một tay cô vỗ vỗ nhẹ bụng mình, một tay chỉ vào mấy trái quýt vàng ươm, căng tròn và bóng bẩy ở trên bàn
"ừm, mẹ cũng muốn ăn lắm nhưng mẹ đau tay quá con ạ! Mẹ không bóc được cho con rồi, mẹ xin lỗi bảo bối nhé!"
"hửm? Con nói gì cơ? Con nói con cũng muốn ăn bánh ngọt nữa sao?"

"ừm ừm, mẹ cũng muốn ăn lắm nhưng đâu ai mua cho mẹ con mình đâu?"
Mặc Hân Nghiên ngồi ở sopha trong thư phòng, đầu cô lúc thì lắc lắc, lúc thì gật gật gù gù như đúng rồi.

Cô ân cần âu yếm, v**t v* bụng bầu mới hơn 4 tháng hơi nhô ra của mình.
Lục Triết Hạo đang ngồi làm việc nhìn cô tự biên tự diễn một hồi rồi đứng dậy, lần lượt đi lấy nước, bóc quýt, cho người đi mua bánh kem...
Tới lúc Mặc Hân Nghiên đã xử gọn mọi thứ, anh bước tới hỏi
"bà xã, có thể hết giận anh chưa?"
"bảo bối hôm nay thật ngoan quá!" Mặc Hân Nghiên tiếp tục làm ngơ, v**t v* bụng
"không như ai kia con nhỉ?"
Lục Triết Hạo: "......"
Ai bảo suốt ngày nhốt cô ở nhà, sinh nhật bạn không được đi, đến Cá Khô cũng không được chơi cùng, điện thoại thì chỉ được dùng 30 phút một ngày.

Hôm nào cũng chỉ chăm cây cảnh, đánh đàn với đọc sách, Mặc Hân Nghiên sắp cuồng chân cuồng tay đến sắp điên lên rồi..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 54: 54: Mang Thai 2


Tới tháng thứ 4 của thai kì, bụng của Mặc Hân Nghiên mới nhô rõ hẳn ra.

Chiếc bụng nhỏ này đặc biệt làm cô rất khó chịu khi chuyển tư thế lúc ngủ vì mọi khi cô toàn nằm thẳng người.

Dạo này cô cứ phải nằm nghiêng sang một bên suốt, chỉ trừ khi được ông xã ôm cô mới cảm thấy thoải mái.
Giờ đã hơn 11 giờ đêm rồi mà Mặc Hân Nghiên vẫn chưa chợp mắt được tí nào.

Vì hôm nay cả ngày cô đã ngủ chán chê cộng thêm việc gặp khó khăn trong tư thế ngủ nên Mặc Hân Nghiên không tài nào ngủ nổi.
Kể từ lúc cô mang bầu tới giờ, cứ 9 giờ là Lục Triết Hạo đã lên giường say sưa ôm cô ngủ rồi mà hôm nay Mặc Hân Nghiên vẫn chẳng thấy anh sang.

Lấy làm lạ, cô liền rón rén sang thư phòng.

Tới trước cánh cửa gỗ đang khép hờ đối diện, Mặc Hân Nghiên đẩy cửa vào gọi
"ông xã"
Lục Triết Hạo đang làm việc nghe cô gọi liền ngẩng đầu lên nhìn
"chồng ơi" Mặc Hân Nghiên gọi thêm tiếng nữa rồi nhanh nhảu lại chỗ anh đang ngồi
"tại sao lại chưa ngủ?" Lục Triết Hạo đỡ cô ngồi lên đùi mình
"ai bảo ba bỏ hai mẹ con ngủ một mình, con nhớ anh rồi"

"10 phút nữa được không?" Lục Triết Hạo thơm thật mạnh vào má bánh bao phúng phính của cô rồi ôm chặt cô vào lòng
Mặc Hân Nghiên do có em bé nên người đầy đặn hơn hẳn, da thịt mát lạnh, ôm vào rất thích
"được, em sẽ ngồi kia chờ anh nhé" cô ôm lấy cổ anh
"cảm ơn bà xã"
Mặc Hân Nghiên trong lúc chờ đã xin được điện thoại của mình để nghịch giết thời gian.

Đang ngồi trên ghế lười thoải mái bỗng cô kêu "á" lên một tiếng, mặt mày nhăn nhó, cả người co chặt lại, phía dưới cẳng chân truyền đến cơn đau đớn dữ dội.

Hình như là cô bị chuột rút rồi.
"em khó chịu ở đâu?" Lục Triết Hạo ngồi ở bàn làm việc nghe thấy liền đứng ngay dậy, thấy cô nhăn nhó vì đau đớn, hai hàng lông mày liền co chặt
"chuột...rút rồi"
Lục Triết Hạo nắm lấy bắp chân cô duỗi ra.

Mặc Hân Nghiên thấy vậy liền vội đẩy tay anh.
"đừng đừng"
Cô đau đến độ trên người đã phủ lên một lớp mỏng mồ hôi lạnh.

Lần đầu bị chuột rút đấy, đau chết bà đây rồi.
"bà xã, thả lỏng ra một chút"
"thế nào? đã đỡ chưa?" Lục Triết Hạo thấy mặt cô dần dãn ra, hai tay dần đặt nhẹ chân cô xuống rồi xoa bóp
"đau" Mặc Hân Nghiên làm mặt mếu máo
"nó dám làm em khó chịu như vậy, lúc nó sinh ra rồi anh nhất định sẽ tét đít nó" Lục Triết Hạo vừa ngồi bóp chân vừa nói còn Mặc Hân Nghiên nghe vậy thì bật cười.
"chồng, ngày mai ấy, em có thể sang Cao gia chơi với Tử Vy không?" Mặc Hân Nghiên nhìn anh đang xoa bóp chân cho mình, chu môi hỏi
"anh bảo Tử Vy đến chơi với em"
"em muốn ra ngoài chơi"
"lần trước anh vừa đưa em đi rồi mà"
"đấy là từ tháng trước rồi"
"bà xã, dưới sân nhà mình rộng vậy mà, đi hết một vòng còn mỏi rã rời cả chân, em xuống chơi thoả thích"
"em chơi chán rồi"
"giờ đi ngủ đã, sáng mai anh gọi Tử Vy với tiểu Oanh đến chơi với em?"
"không thèm nữa"
"bà xã, mai anh hơi bận một chút, không thể đi cùng em"
"ngày nào anh chả bận, em muốn đi mà"

"bảo cho vệ sĩ theo thì em không chịu, anh không an tâm"
"đi đâu mà cũng có 3, 4 vệ sĩ lẽo đẽo theo sau, nhìn kì chết đi được"
Sáng hôm sau, Mặc Hân Nghiên đang ngồi ăn dâu tây ngon lành trên sopha ở phòng khách chờ Tử Vy tới thì bỗng từ đâu, tiếng kêu *meo meo* của Cá Khô văng vẳng bên tai.

Mặc Hân Nghiên bỏ luôn bát dâu tay xuống bàn, vội chạy đi tìm chú mèo mặt xệ mà cô ngày đêm mong nhớ.
"meo...meo..."
*lộp bộp lộp bộp* Mặc Hân Nghiên đi khắp nhà, miệng thì "meo meo" liên hồi, tay thì lắc lắc hộp thức ăn cho mèo mà Cá Khô rất thích.
"meo...meo..., Cá Khô ơi, chị có cá khô cho em này"
"Khô ơi, chị này, meo....meo..."
Lúc sau, Mặc Hân Nghiên thấy Cá Khô ló đầu ra từ cửa sau, chiếc cửa đó nối ra vườn hoa hồng của cô.

Nó ngao ô một tiếng rồi chạy tới, dụi dụi cái đầu nhỏ vào chân Mặc Hân Nghiên.
Tư tình với tiểu mặt xệ được một lúc, Mặc Hân Nghiên ôm nó ra vườn hoa hồng rồi lọ mọ đi tìm khắp vườn cho bằng được chỗ ở của nó.

Lần này cô sẽ thường xuyên tới đây chơi với Cá Khô thoả thích, ông chồng già khú đế kia có mà biết đằng trời.
Không lâu sau đó, Cao Tử Vy đã có mặt tại Lục viên, đằng sau là chiếc đuôi nhỏ tên Oanh Oanh.

Từ lúc Cao Tử Vy về Cao gia, con bé cứ bám cô suốt.
"Hân Nghiên"
"Vy Vy, cuối cùng bà cũng tới rồi"
"cô Nghiên ơi" Cao Tố Oanh chạy vào
"ây dô, hôm nay có cả tiểu Oanh tới sao, mẹ An của con đâu rồi?"
Mặc Hân Nghiên thấy Tử Vy cùng Tố Oanh đã tới nhà liền vui mừng đón tiếp

"dạ, mẹ An con đến trung tâm dạy múa rồi"
"cô Nghiên ơi, trong bụng cô đang có em bé ạ?" tiểu Oanh thấy bụng Hân Nghiên to hơn bình thường liền lấy làm lạ, trông cô bé có vẻ bỡ ngỡ, chạm nhẹ vào bụng cô rồi rụt tay lại hỏi
"đúng vậy, tiểu Oanh có thích em bé không?"
"thích, thích lắm ạ" Cao Tố Oanh nhảy tưng lên
"to hơn lúc trước tôi gặp bà rồi này, lúc đó còn phẳng lì à, anh yêu của bà giấu bà kỹ quá đấy, gần 2 tháng không gặp rồi"
"xin lỗi mà"
"lúc bảo bối sinh ra nhớ cho tôi làm mẹ nuôi đấy"
"cô Nghiên ơi cho con sờ em bé với"
"được được"
"hay là tiểu Oanh nói mẹ An sinh em bé đi" Mặc Hân Nghiên thấy Tố Oanh thích thú v**t v* bụng mình, cô liền nói
"thế cũng được ạ?" tiểu Oanh tròn xoe mắt
"con sẽ bảo mẹ sinh ạ"
Mặc Hân Nghiên cùng Cao Tử Vy nghe cô bé nói vậy liền bật cười
Cứ như vậy, cả ba người cùng nới chuyện rôm rả.

Từ sáng sớm tới tận trưa, bao nhiêu câu chuyện kể cũng không hết.
Bù chap thứ 4 nè mọi người ơi, dạo này đầu bù lu bù loa quá, quên suốt..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 55: 55: Công Tác


Hai ngày sắp tới Lục Triết Hạo phải bay sang nước ngoài để xử lý công việc.

Mặc Hân Nghiên nghe nói vì anh đã hạn chế và nghỉ quá nhiều đợt công tác cũng như số lượng công việc đều giao lại một phần hai cho thư ký toàn năng tên Lập Thành thế nên lần này bắt buộc phải đi.

Vụ việc lần này cũng rất quan trọng nên không thể thiếu mặt anh được.
Trước mặt cô lúc này đây, người đàn ông trụ cột của gia đình đang tỉ mỉ sắp xếp đồ và dặn dò cô đủ thứ trên đời như (thời gian ngủ nghỉ, ăn uống, chỗ để quần áo, chỗ để hoa quả và bánh trái mà cô yêu thích...).

Mọi lần anh đi công tác trước đây, Lục Triết Hạo không cần phải lo lắng "quá nhiều", mỗi ngày gọi đi gọi lại về nước cho cô khoảng 10 lần, tin nhắn thì không đếm xuể.

Ít quá mà đúng không? Nhưng lần này thì khác, Mặc Hân Nghiên đang mang thai nên đoán chừng một ngày sẽ gấp đôi số cuộc gọi (khoảng 20 lần hoặc hơn) tin nhắn có lẽ sẽ nhảy bum là bum tung máy.

Có lẽ cô sẽ phải mua thêm một chiếc máy dự phòng mới được, sợ rằng chiếc máy điện thoại bé nhỏ này của cô sẽ phát nổ vì quá tải mất.
"bà xã, quần áo anh đã để ra ngoài này để em dễ lấy"

"hoa quả và bánh trái mà em thích anh cũng mới chỉ em vừa nãy dưới bếp rồi"
"khi nào cần hay thèm ăn gì thì phải nói với người làm, tuyệt đối không được vào bếp"
"đi vào nhà vệ sinh thì nhớ phải mang dép không là sẽ trơn trượt"
"bảo bối, em nhớ không được nhân lúc anh ở nhà liền đi lung tung biết không?"
"em biết rồi mà, anh cứ nhắc suốt, anh nói nãy giờ hơn hai mươi phút rồi đấy"
Sáng sớm ngày hôm ấy, lúc chuẩn bị lên xe tới máy bay, Lục Triết Hạo vẫn không ngừng lải nhải đi lải nhải lại nào là phải ăn uống đầy đủ, ngủ đủ giấc, phải đi dép khi vào nhà vệ sinh...vân vân và mây mây
"ông xã à, anh còn nói nữa sẽ muộn mất"
"đi máy bay riêng, em muốn ông xã ở lại với em đến tận chiều cũng có thể"
"hay là cho em ra sân bay tiễn anh được không?" Mặc Hân Nghiên nhướn người lên ôm cổ anh
"ngoan, ở nhà, đi đường xa sẽ mệt đấy"
Từ tối hôm qua Mặc Hân Nghiên đã xin xỏ anh ra sân bay cùng nhưng anh bị anh từ chối.

Lục Triết Hạo nói Mặc Hân Nghiên đang mang thai, sân bay xa nhà với đông người nên đi đi về về sợ cô mệt, anh còn nói nếu cô tiễn anh ra tận sân bay thì anh sẽ không nỡ đi mà đổi ý ở lại nước với cô luôn mất.
"sang đấy không được léng phéng với cô nào đấy" Mặc Hân Nghiên vừa nói vừa chỉnh lại cổ áo cho anh
"sẽ không, không ai ngon như vợ anh được"
"thế nhỡ có cô nào ngon hơn thì anh sẽ xơi luôn chứ gì?" cô đánh nhẹ vào ngực anh
"không dám"
Mặc Hân Nghiên nghe anh nói vậy liền bật cười
"bà xã à, em nhớ hết những gì anh nói chưa?"
"nhớ rồi nhớ rồi" Mặc Hân Nghiên gật đầu như rã tỏi, cô sắp thuộc hết đến nơi rồi
"bảo bối, có cần anh nhắc lại không?"
"ông xã à, nếu không đi nhanh sẽ muộn mất" Cô vội mở cửa xe rồi đẩy anh vào
Lúc cửa xe vừa đóng, Mặc Hân Nghiên như chút bỏ được một gánh nặng, thở phào một hơi.

Nhưng rồi một sự việc không ai có thể ngờ tới xảy ra
"bảo bối, hay là em đi cùng anh luôn, anh sang đó làm việc còn em thì du lịch" Lục Triết Hạo nhảy ra khỏi xe rồi kéo cô đi thẳng vào nhà thu dọn hành lý
Gì thế? Cô còn chưa hoàn hồn mà? Còn đang định lên nhà ngủ tiếp mà, biết thế cô đã không đặt đồng hồ dậy sớm để tiễn anh rồi.

Nhưng có khi nào kể cả lúc cô đang ngủ anh cũng sẵn sàng lật cô dậy hay bê nguyên cô đi luôn không? Nghĩ kiểu gì cũng thấy không thoát được.
Cứ như vậy, Mặc Hân Nghiên bị ông chồng già của mình lôi lên máy bay sang nước ngoài.

Là ai nói đi đi về về nhiều không tốt, sợ cô mệt? Là ai ngày ngày nhốt cô ở nhà, cấm túc cô ra ngoài? Vậy mà giờ còn lôi Mặc Hân Nghiên cô đây sang tận nước ngoài.
Lần đầu đi máy bay riêng của nhà, Mặc Hân Nghiên không ngừng táy máy chân tay nghịch ngợm.

Vì là máy bay riêng nên vô cùng tiện nghi, khoang phòng ngủ, phòng tắm, phòng khách đều đủ cả
"bảo bối, sáng nay dậy sớm, ngủ thêm lúc nữa, chốc anh gọi em dậy"
"bà xã, em đang mang thai, ra ngoài chơi anh không an tâm" Mặc Hân Nghiên vừa ngắm cảnh trời mây vừa nhại lại lời anh suốt ngày lải nhải với cô
"suốt ngày nói tôi bầu bì, nhốt tôi ở nhà mà hôm nay còn giở chứng lôi tôi sang tận nước ngoài"
"bà xã, em có biết lần trước anh đi công tác 4 ngày 3 đêm thì anh mất ngủ mất 3 đêm không?"
"không" Mặc Hân Nghiên cắn một miếng bánh socola, ăn một cách ngon lành.

Anh đi công tác mất ngủ thì anh biết chứ Mặc Hân Nghiêm cô đây ở nhà thì sao mà biết?
"anh mất ngủ vì thiếu hơi bà xã đấy"
"ừm" Mặc Hân Nghiên bóc chiếc bánh mới vị trà xanh trên bàn
Sau hơn 8 tiếng ngồi máy bay và 30 phút ngồi xe ô tô thì cuối cùng Lục Triết Hạo và Mặc Hân Nghiên cũng tới được nhà riêng.
"ông xã à, nhà anh có mấy căn biệt thự thế?" Mặc Hân Nghiên ngỡ ngàng ngắm nhìn xung quang
Căn biệt thự này có khi rộng gần bằng Lục gia luôn ấy chứ, phía trước còn có cả biển xanh cát trắng nắng vàng.

Đúng là không uổng công cô cất công ngồi gần 10 tiếng đồng hồ bay tới đây mà.
"là ba mẹ hay đi du lịch ở đây nên mua luôn một căn để ở"
"thế nào? Có đẹp không?" Lục Triết Hạo vuốt nhẹ mấy sợi tóc mai vướng trên mặt cô ra sau tai
"chồng à, em muốn ở đây lâu lâu một chút"
Lục Triết Hạo thích thú ngắm nhìn cô vợ nhỏ đang lon ton khám phá tất cả các ngóc ngách trong nhà, tất nhiên là cả một vườn đầy hoa cẩm tú cầu và cây ăn quả đều không bị cô bỏ xót..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 56: 56: Vệ Sĩ Xịn


Lúc Lục Triết Hạo và Mặc Hân Nghiên vừa xuống máy bay đã là hơn 3 giờ chiều.

Nghe tin con trai và con dâu của ông bà chủ tới, bà Edna là quản gia của căn biệt thự này đã cùng với người làm chuẩn bị đầu đủ mọi thứ để chào đón anh và cô.

"xin chào xin chào, rất vui được gặp ngài, tôi là quản gia của căn biệt thự này, bà Lục đã kể về ngài với tôi rất nhiều" bà Edna tươi cười bắt tay anh.

Lục Triết Hạo nếu có đi công tác thì cũng chỉ ở khách sạn, chưa từng ở lại căn biệt thự này nên đây là lần đầu tiên bà Edna gặp anh.

Quả nhiên, chàng thiếu gia này đẹp trai y như lời của bà Lục đã từng kể với bà.
"xin chào bà" Lục Triết Hạo cũng vui vẻ đáp lại
"vị này là vợ ngài?" bà nhìn sang phía Mặc Hân Nghiên
"dạ, cháu tên Mặc Hân Nghiên ạ, bác cứ gọi cháu là tiểu Nghiên là được ạ"
"dạ, nếu thiếu phu nhân cho phép"

Thăm quan nhà và làm quen với mọi người được một lúc, Lục Triết Hạo đã phải ra ngoài xử lý công việc.

Anh dặn cô ở nhà phải cẩn thận, ngoan ngoan đợi anh về hoặc nếu muốn ra biển hay đi đâu chơi thì cần phải có người đi theo cùng.

Anh muốn đưa Mặc Hân Nghiên đi theo cùng là vì anh không an tâm để cô ở nhà một mình khi cô mang thai, tiện cho Mặc Hân Nghiên đi du lịch luôn, anh đã nhốt cô ở nhà mấy tháng y như tù giam lỏng rồi nên không cấm cô ra ngoài chơi nữa (với điều kiện là phải có người đi cùng).
Mặc Hân Nghiên biết anh đi công tác sẽ thường xuyên bận rộn nên cô cũng rất nghe lời, không cứng ngắc như trước đây.

Cô không muốn anh phải vừa lo lắng cho công việc, vừa lo lắng nhiều cho cô.

Khi đã bàn công việc xong, Lục Triết Hạo lên xe, đang định nói thư ký là Lập Thành đưa về biệt thự thì Lập Thành đã báo cáo luôn
"chủ tịch, ngài Hubert mời chúng ta đến thăm quan khu nghỉ dưỡng mới xây xong của ngài ấy"
"là khu nghỉ dưỡng mà tập đoàn chúng đã đầu tư vào từ năm ngoái"
"đã nhiều lần ngài Hubert mời ta đến nhưng anh đều từ chối với lý do phải chăm vợ bầu ở nhà, nhân tiện chuyến công tác này, ngài ấy muốn gặp chúng ta"
Lục Triết Hạo đang ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi ở dưới nghe vậy liền nhíu mày nhẹ, giơ tay lên xem đồng hồ rồi gật đầu
"tới đó tham quan một vòng rồi về"
Lúc đến nơi, Lục Triết Hạo và Lập Thành được chào đón nhiệt tình và được đưa đi tham quan một vòng.

Quả nhiên, nơi này không làm anh thất vọng.
"bên đây là sân golf, bể bơi và cả(......)nữa" ông Hubert giới thiệu
Lục Triết Hạo ngắm nhìn từng địa điểm mà ông Hubert giới thiệu.

Bỗng anh nhìn thấy một con đường sâu thẳm có mái vòm hoa hồng rất đẹp.
"vào mỗi buổi chiều, mọi người có thể ngồi đây(.....)"

"cho tôi hỏi con đường này dẫn vào đâu thế?" Lục Triết Hạo bất chợt lên tiếng hỏi
"à, như ngài có thể nhìn thấy, không bao xa đằng kia là hội trường tổ chức tiệc, con đường này dẫn tới đó" ông Hubert chỉ tay về phía trước
"bao quanh mái vòm của con đường này là hoa hồng, luôn được chăm sóc rất kỹ lưỡng, cũng là nơi mà vợ tôi thích nhất vậy nên tôi đặc biệt trân trọng nơi này, cả tiểu khu bên cạnh cũng đều là vườn hồng"
"cảm ơn ngài, tới địa điểm tiếp theo thôi"
Kết thúc chuyến đi của ngày hôm nay, anh cùng Lập Thành quay về lại khách sạn
"tôi muốn đặt tiệc ở chỗ khách sạn hôm nay, sắp xếp đi"
"dạ, chủ tịch nói sao ạ?" Lập Thành đang lái xe bất ngờ nhìn lên gương chiếu hậu trên xe
Lục Triết Hạo vẫn như mọi khi, ngồi trên xe, anh thoải mái cởi bỏ áo khoác ngoài, nới lỏng cúc áo và cà vạt, mắt nhắm lại nghỉ ngơi, điềm tĩnh nói
"một tuần nữa, không, năm ngày tới, đúng ngày 11 tháng này, chắc chắn phải chuẩn bị xong xuôi hết mọi thứ"
Lục Triết Hạo về đúng lúc Mặc Hân Nghiên và người làm đang dọn cơm ra.

Anh mỉm cười, bước tới ôm chầm lấy cô vợ nhỏ.

Mới xa có mấy tiếng mà đã nhớ gần chết luôn rồi.
"bà xã, sao em lại từ trong bếp ra thế?"
"em chỉ dọn đồ ăn ra thôi, không có việc gì làm rất chán"

"được, hôm nay ở nhà có ngoan không?"
"hôm nay em ra biển chơi rồi tới mấy khu du lịch nổi tiếng gần đây, dù đi một mình nhưng rất vui luôn đấy" Mặc Hân Nghiên hào hứng nói
"vậy à?"
Suốt cả bữa ăn, Mặc Hân Nghiên thích thú kể hết chuyện này đến chuyện khác, hầu hết là kể về cuộc hành trình đi chơi của cô hôm nay.
"em chụp được nhiều ảnh lắm chồng ạ"
"ai ảnh chụp cho em?"
"là mấy anh vệ sĩ ấy" Mặc Hân Nghiên vừa trả lời vừa gắp đồ đút cho anh ăn
Lục Triết Hạo há miệng ăn miếng cá mà cô đút cho mình rồi bật cười.

Anh đang thắc mắc có nên tăng lương cho mấy cậu vệ sĩ hôm nay không nhỉ? Đã làm vệ sĩ đi theo cô rồi mà còn kiêm luôn thợ chụp ảnh.
"mà mấy anh ấy chụp cũng đẹp lắm luôn"
"vệ sĩ của anh đúng thật là xịn" Mặc Hân Nghiên giơ ngón cái lên tán thưởng.
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 57: 57: Ngủ Quên


Sau khi ăn xong, Mặc Hân Nghiên ngồi nghỉ một lúc rồi ra vườn chơi còn Lục Triết Hạo thì lên thư phòng làm nốt việc.
Làm việc được một lúc lâu, anh quay trở lại phòng ngủ.

Lúc này, Mặc Hân Nghiên đang ở trong phòng tắm, nghe tiếng nước chảy, biết là cô đang ở trong đó, Lục Triết Hạo liền nổi thú tính, cứ thế bước đến rồi đẩy cửa một mạch vào.

Anh đã phải nhịn hàng tháng nay rồi.

Mỗi lần nằm cạnh chỉ được ôm cô ngủ đối với anh là một cực hình
"sao anh lại vào đây? Em đang tắm mà" Mặc Hân Nghiên đang ngâm bồn, thấy anh vào liền hoảng hốt, vội lấy tay che ngực lại
"bà xã, mình tắm chung đi được không?" Lục Triết Hạo cởi hết quần áo ra
"không aaa, anh mau ra ngoài" Mặc Hân Nghiên thấy vậy liền hét lên, che mặt lại
"anh chịu hết nổi rồi" Anh đang định ôm chặt lấy cô mà hôn hít thì bị cô đẩy mạnh ra
"anh mới làm hôm trước mà"
"hôm trước của em là từ hơn một tháng trước rồi"
"nhưng mà con"
"bác sĩ nói rồi mà, nhẹ nhàng là được, anh sẽ nhẹ nhàng mà"
"vậy à? Em không biết đấy, có bao giờ anh nhẹ nhàng đâu"
"lần này anh hứa đấy, một tí thôi"
"hứa rồi đấy, anh nhanh một chút, con mà bị gì thì anh chết với em"
"cảm ơn bà xã" vừa dứt lời, anh hôn lấy môi cô tới tấp

Cứ thế, trong vệ sinh, không khí nóng bỏng, tiếng th* d*c và những âm thanh ái muội hoà quyện lại với nhau.
"ưm...ông xã...con...hơ"
"anh nhẹ hết cỡ rồi"
"a...đừng cắn...ưm...đau em..."
Sau gần 3 tiếng đồng hồ vật lộn trong nhà vệ sinh, Mặc Hân Nghiên cuối cùng cũng được giải thoát.

"một tí của anh đấy à?"
Nằm trên giường, Mặc Hân Nghiên đưa ánh mắt sắc lẹm của mình hướng về phía ông chồng già đang phơi phới vì mới được thoả mãn xong
"bà xã, anh xin lỗi mà, tại em bỏ đói anh hơn tháng nay rồi"
- ---------
Lục Triết Hạo đang đứng trước gương sửa sang lại quần áo thì bỗng chuông báo thức từ đâu tới vang lên inh ỏi.

Anh liền vội vội vàng vàng kiểm đi tìm máy để tắt chuông.

Còn chưa kịp tìm thấy máy, Mặc Hân Nghiên nằm trên giường đã vươn vai tỉnh dậy.

Là tối qua cô đã dấu anh đặt báo thức để dậy sớm tiễn anh đi làm.

Mấy nay anh liên tục đi sớm về muộn, lúc nào cũng đi từ tận sáng sớm lúc cô chưa ngủ dậy rồi tắt luôn báo thức của cô, còn lúc về thì tới tận đêm muộn.

Cứ thế, liên tiếp 5, 6 ngày Mặc Hân Nghiên không được thấy mặt anh.

May mà hôm qua anh về sớm hơn mọi khi, không thì sẽ tròn một tuần cô không được thấy mặt chồng mất.

"sao lại dậy rồi?" Lục Triết Hạo tới gần giường, vuốt nhẹ tóc cô
"em muốn tiễn anh đi làm" Mặc Hân Nghiên dụi dụi mắt
"đừng dụi, sẽ đau mắt"
"không dậy thì sẽ không gặp được anh mất"
"nốt hôm nay là anh xong việc rồi, nhớ anh đến vậy à?" Lục Triết Hạo phì cười
"ừm, rất nhớ"
"vậy trưa nay anh về với em, có được không?"
"dạ"
"hôn tạm biệt nào" Lục Triết Hạo cúi mặt xuống
Nghe anh nói vậy, Mặc Hân Nghiên cũng nhướn người lên, hôn chụt một cái vào môi anh
Sau khi đã tiến chồng đi làm, vẫn như mọi hôm nhưng hôm nay thì sớm hơn một chút, Mặc Hân Nghiên lại ghé vài địa điểm du lịch trong thành phố không thì chỉ quanh quẩn trong nhà giúp người chăm cây cảnh, đọc sách rồi lướt wed.

Đến trưa thì ăn cơm, nhưng có điều, hôm nay cô sẽ không đi ngủ như mọi hôm nữa mà đợi anh về.

Nghĩ đến đây, Mặc Hân Nghiên cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm quá, cô mong được gặp chồng chết đi được.

Sau khi ăn trưa xong, Mặc Hân Nghiên lấy điện thoại xem ra lại ảnh.

Mới sang đây một tuần mà cô đã chụp được hàng mấy bộ ảnh luôn rồi.

Chắc chắn trước hôm về nước, cô sẽ phải trả công cho mấy anh vệ sĩ thật hậu hĩnh mới được.
Mặc Hân Nghiên hết đọc sách, chơi điện thoại rồi tạt hàng đống nước vào mặt.

Cô đã làm đủ thứ để ngăn cơn buồn ngủ kéo đến nhưng chỉ không lâu sau, cô cảm thấy hai mắt mình đã díu lại với nhau.

Chết tiệt! biết vậy sáng nay cô đã lên phòng ngủ tiếp rồi.

Mặc Hân Nghiên nghĩ bụng
"chỉ nhắm mắt lại vài giây thôi mà, chắc không sao đâu nhỉ?"
Và thế là Mặc Hân Nghiên nhắm mắt lại không biết từ bao giờ quên mất mình phải tỉnh lại.

Cô đã mơ nốt luôn giấc mơ đang dang dở mà sáng nay cô còn chưa mơ xong.
Lục Triết Hạo về tới nhà.

Vừa mới vào tới phòng khách, anh đã phải phì cười vì nhìn thấy bà xã của mình đang say giấc nồng.

Chắc là mèo nhỏ của anh đã ngồi đây đợi anh ở đây đến độ ngủ gật luôn đây mà.

Mặc Hân Nghiên của anh mà không ngủ một mạch tới tận 11 giờ thì làm gì có chuyện cô sẽ không đánh một giấc ngủ trưa đây.

Lục Triết Hạo tiến lại gần, thơm nhẹ lên trán và má cô vài cái rồi bế cô lên lầu.

Không lâu xong, anh lại phải rời nhà vì còn bận công chuyện.
Mặc Hân Nghiên đang ngủ thì bất chợt tỉnh dậy, phát hiện ra giờ đã là gần 4 giờ chiều.

Nói đợi anh về mà cô ngủ quên mất luôn rồi.

Để ý lại, thấy mình đang nằm trên giường thì bất giác mỉm cười, vậy là trưa nay anh có về.

Cô bước xuống giường vệ sinh cá nhân rồi xuống tầng dưới.

Nhưng chỉ mới đi được có nữa quãng cầu thang đã thấy có hai người đang đứng dưới nhà tất bật chỉnh sửa váy áo và chuẩn bị dụng cụ trang điểm, bà Edna vừa thấy cô đã tươi cười.
"tiểu Nghiên"
"dạ, nhà có khách ạ?"
"thiếu gia nói chốc nữa có tiệc, kêu người tới chuẩn bị cho con"
"tiệc ấy ạ?".
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 58: 58: Bữa Tiệc Bất Ngờ End


"tiệc bắt đầu từ 6 giờ chiều"
"dạ vâng"
"thiếu phu nhân" thợ trang điểm mỉm cười
"chào hai cô"
Mặc Hân Nghiên ngắm mình trong gương, thật đẹp! Dù cô chỉ tráng điểm nhẹ nhưng vẫn đẹp đến mê hồn.

Mái tóc được búi cao kết hợp tết xung quanh, chỉ còn thiếu vài phụ kiện kẹp tóc bắt mắt là đã hoàn thành.
Mặc Hân Nghiên nhìn xuống chiếc hộp trang sức bằng da màu trắng, bên trong có 4, 5 loại kẹp.

Tất cả đều là những món cô rất thích, rất ưng ý.

Từng chiếc cặp, từng đôi giầy đều là do anh cất công chuẩn bị, tất cả đều có gót chỉ cao đúng hai phân hoặc hoàn toàn là giầy bệt.

Mặc Hân Nghiên nhờ thợ trnag điểm kẹp chiếc cặp nơ bằng bạc lên mái tóc xinh xắn, đi cho mình đôi giày nơ có đệm chân mềm mại.
"bộ váy này dùng để dự tiệc tối nay có hơi phô trương thì phải" Mặc Hân Nghiên tay vút nhẹ nếp váy
"chiếc váy này là do Lục tổng đặt may riêng, chúng tôi chỉ làm theo yêu cầu"
Ngắm nhìn chiếc váy chỉ dành cho riêng mình, cô cảm thấy thật ngọt ngào
Hôm nay cô khoác lên mình chiếc váy xoè bồng bềnh, hệt như những nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích.

Tà váy bồng được xếp lớp dày, xoè rộng, rũ dài xuống đất, có thể che đi chiếc bụng bầu gần 5 tháng của cô.

Cổ váy áo dáng vuông, tay áo dài tới khuỷu tay.

Chiếc váy lấp lánh màu trắng tinh trông thật kiêu sa, trang trọng.

Chỉ là dự tiệc thôi, có cần phải cầu kì vậy không.

Nhìn cô lúc này hệt như mặc váy cưới vậy.
"Lục tổng quả là có mắt nhìn, thiếu phu nhân thật đẹp quá!"
Lát sau, khi có người tới nói Lục Triết Hạo sẵn đang ở bữa tiệc rồi, chỉ cần cô tới đó sẽ lập tức có người ra đón.

Mặc Hân Nghiên nghe vậy chỉ mỉm cười nhẹ rồi gật đầu, theo sau ra xe.
Mặc Hân Nghiên chưa bao giờ ăn mặc lộng lẫy đi dự tiệc mà phải đi một mình thế này.

Nghe nói anh đã tới đó trước rồi.

Thực sự...cô có chút hơi thất vọng, trong lòng trống rỗng.

Mấy ngày nay anh đều đi làm thật sớm, đến tối muộn mới lại về làm cô hơi buồn rồi đấy nhé!
Chiếc xe đen bóng loáng của cô rẽ vào nơi tổ chức tiệc của một khu resotf sang trọng.

Cứ tưởng khi tới sảnh lớn, xe sẽ dừng lại rồi có người tới đón nhưng tài xế cứ thế lái sâu vào bên trong
"này anh, không phải tổ chức tiệc trong sảnh lớn này à?" Mặc Hân Nghiên nghi hoặc
Lúc đi qua sảnh cô cũng thấy làm lạ, tiệc gì mà vắng người thế không biết.

Phóng viên đến một người cũng không có, không có người tiếp đón, thảm đỏ cũng không.
"dạ, tiệc được tổ chức ở bên trong nữa ạ"
"vâng, anh cứ chạy tiếp đi"
"vâng"
5 phút sau, con đường trước mắt dần tối, chỉ còn có ánh sáng của mấy cây đén đường gần đó.

Xe cô dừng trước con đường được trải thảm đỏ, bên trên là mái vòm, hoa hồng leo trên đó chi chít.

Cả con đường này đều được bao quanh bởi mái vòm hoa hồng lộng lẫy.

Đường bên ngoài thì có vẻ tối nhưng kể từ khi đặt chân lên thảm đỏ, trước mắt cô là cả một con đường được trang hoàng rất đẹp đẽ, sáng trưng bởi ánh đèn.

Mái vòm trên đầu cô được bao bởi một lớp hoa hồng và lá dày đặc, hồng hồng, đo đỏ, trông rất đẹp mắt.
Mặc Hân Nghiên dùng hai tay túm lấy váy để dễ di chuyển hơn rồi đi dọc theo đường thảm đỏ, vào tận sâu tít bên trong.

Chiếc cửa gỗ cao lớn dần hiện ra, bên cạnh là chiếc bàn tròn chứa đầy nến thơm, mấy cánh hoa đỏ chót được dải lên khắp mặt bàn.

Và thứ khiến cô bất ngờ hơn nữa, trên đó, không chỉ một mà tận ba, bốn cuốn album ảnh to nhỏ khác nhau của anh và cô.

Ảnh cưới có, ảnh đi chơi có, và cả những khoảnh khắc mà cô tưởng như đã quên hết rồi, nhìn vào là lại thấy nhớ.

Tất thảy đều đủ cả.
"gì thế không biết?" Mặc Hân Nghiên phì cười, lật dở từng trang ảnh một
Nhìn lên cánh của gỗ cao lớn, không chần chừ, cô mỉm cười thật tươi rồi đẩy vào.

Khung cảnh dần hiện hữu, Mặc Hân Nghiên hết lặng thinh chôn chân tại chỗ rồi lại bật cười.

Cuối cùng, nước mắt từng giọt một lã chã rơi xuống.
Trong hội trường, từng hàng ghế đều kín chỗ, tiếng vỗ tay rần rần vang lên, Mặc Hân Nghiên vẫn chẳng bận tâm, lặng thinh một chỗ.

Tới lúc chiếc khăn phủ đầu bằng voan được ai đó từ đằng sau đeo lên từ bao giờ mà cô vẫn chẳng hề hay.

Giờ đây, trong mắt cô chỉ có đúng một người, chàng trai ấy đang mặc bộ đồ âu đen, cầm bó hoa tươi thắm, đứng trên bục sân khấu chờ cô bước đến.

Mặc Hân Nghiên chầm chậm bước tới phía anh.

Lục Triết vẫn đứng đó, ánh mắt yêu chiều đặt toàn bộ lên người con gái anh yêu.

Rồi anh tiến lên đón lấy bàn tay cô
"bà xã, nguyện ý gả cho anh chứ?" Trước hàng trăm người, Lục Triết Hạo quỳ xuống, bật mở nắp hộp đựng cặp nhẫn cưới.

Đây cũng không phải lần đầu tiên anh show ân ái với vợ trước mặt bao người.
"giờ em nói không nguyện ý có còn kịp không?" Mặc Hân Nghiên chòng ghẹo, miệng thì sung sướng cười nhưng mắt vẫn còn đỏ hoe.

Cô vừa dứt lời, cả khán phòng cười rộ lên
"giấy tờ cũng đã ký, bảo bối nhỏ của anh cũng đã sớm trong bụng em rồi, em dám không nguyện ý"
Vì phần chân váy xoè rộng nên phần bụng của cô không lộ rõ.

Cả hội trường xì xầm to nhỏ "con dâu của Lục thị có thai rồi"
"bà xã, nguyện ý gả cho anh chứ? Anh quỳ mỏi chân rồi"
"em nguyện ý" Mặc Hân Nghiên gật gật đầu, hai hàng nước mắt bỗng rơi xuống từ cặ mắt hoen đỏ, bật cười trong hạnh phúc
Hoàn.
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 59: 59: Ngoại Truyện 1 Tiểu Vũ


5 năm trước, Mặc Hân Nghiên hạ sinh được một cậu con trai kháu khỉnh.

Đứa trẻ được ra đời trong vô vàn niềm yêu thương và những lời chúc phúc từ của mọi người xung quanh.
Buổi mai hôm ấy, một ngày hè được tắm mát bởi những trận mưa rào hết đến rồi lại đi.

Nhờ vậy, sự nóng nực và oi ả của mùa hạ ít nhiều cũng vơi đi được phần nào.

Những cơn mưa ấy hệt như những đứa trẻ vậy, đang giận hờn vu vơ rồi lại tươi cười được ngay.
Vì thế, chính vào lúc đứa trẻ vừa cất tiếng khóc chào đời, Mặc Hân Nghiên đang mệt nhoài nằm trên giường bệnh đã thì thầm cất tiếng gọi "Lục Hạ Vũ, bảo bối của mẹ" rồi mê man chìm vào cơn mê.
Mẹ mong rằng, con trai của ba mẹ sẽ luôn bình an, vui tươi và hạnh phúc.

Con sẽ là cơn mưa nhỏ, nhẹ nhàng tưới mát, chữa lành và lấp đầy khoảng trống tâm hồn mẹ.
Hạ Vũ: Cơn mưa mùa hạ
"Hạ Vũ...hộc hộc...đứng lại ngay" Lục Nhã Tịnh lớn tiếng gọi, vừa thở hồng hộc vừa đuổi theo cậu bé

"tiểu thiếu gia, cậu chạy chậm thôi" Bác quản gia cũng chạy theo cố bắt cậu bé lại
"aaa...vui quá đi mất, sao cô Tịnh không bắt con nữa à?"
"Bác Sơn ơi, bác tới đây bắt con đi" Lục Hạ Vũ ngoái lại phía sau, lớn tiếng gọi, chân vẫn không ngừng chạy về phía trước
Lục Nhã Tịnh và bác quản gia vẫn còn đang ngồi thở
"ôi dồi ôi...mệt chết tôi rồi" bác quản gia mồ hôi nhễ nhại trên trán
"em nói cho anh chị biết, anh chị mà không về đây đón thằng bé, em sẽ cho nó ra đường ở, ba mẹ không có ở nhà, không ai cản được em" Lục Nhã Tịnh lấy máy gọi cho Lục Triết Hạo, lúc cuộc gọi vừa mới được nhận, Nhã Tịnh ngay lập tức thét lớn vào điện thoại
"bà xã à, tiểu Tịnh đòi chúng ta đón tiểu Vũ về nhà rồi" Lục Triết Hạo hôn chụt vào má Mặc Hân Nghiên một cái còn Mặc Hân Nghiên thì đẩy anh ra, quay sang cằn nhằn
"em đã nói anh sắp xếp máy bay về nước từ hôm trước rồi mà"
"đúng đúng, chị dâu là thương em nhất" Lục Nhã Tịnh nghe tiếng cô vọng vào liền ngon ngọt nói
"Tịnh Tịnh, chị dâu em đang mang bầu, anh phải đưa chị em đi chơi một chút cho thư thả đầu óc"
"em cũng vẫn còn bé cơ mà, đang tuổi ăn tuổi chơi mà ngày nào cũng phải kè kè bên tiểu quỷ nhà anh"
"ngay từ đầu em nói anh chị cứ đi chơi thoải mái còn tiểu Vũ để em lo cơ mà?"
"em không biết, tóm lại là anh phải về ngay, ngay lập tức".

Ngôn Tình Sắc
Chết tiệt! Chết tiệt! Cặp vợ chồng đáng ghét kia dám bỏ tiểu quỷ này ở Lục gia hơn tuần nay sang nước ngoài du lịch.

Ông bà Lục cũng đi du lịch từ hai tháng trước chưa về, Lục Nhã Tịnh cô sắp chết tới nơi rồi.

Cô thề sẽ không bao giờ đón thằng bé này về nhà chơi nữa.

Mới đầu còn mạnh miệng đòi chăm, giờ cô chừa rồi.

"Ông giời ơi, tha cho con" nội tâm Lục Nhã Tịnh gào thét
"về-nước-ngay-lập-tứccc" Lục Nhã Tịnh gào lớn rồi sập máy
Lục Nhã Tịnh thề rằng, hôm nay cô mà không đuổi thằng bé này ra khỏi nhà, cô không phải con người.

Những ngày vừa qua đối với cô y như địa ngục trần gian vậy.

Lục gia có khi còn sắp phải thay toàn bộ bát chén với ấm dĩa mới luôn rồi.
- --------
"cô Nhã Tịnh ơi, Vũ Vũ mệt rồi, cô ra chơi lego với con đi" Lục Hạ Vũ đầm đìa mồ hôi chạy lại phía cô
"Cô Tịnh cũng mệt rồi, con ra tự chơi mình đi" Lục Nhã Tịnh một tay lướt điện thoại, một tay bứt nho ăn
"đi mà cô, đi mà" Cậu bé năn nỉ
"cô mệt lắm" cô đẩy nhẹ người cậu ra
Bỗng, từ ngoài truyền đến tiếng mở cổng, Lục Nhã Tịnh vẫn chẳng mảy may để ý tới còn Lục Hạ Vũ vừa nghe thấy đã chạy ngay ra ngoài, lớn tiếng gọi
"ông bà nội, ông bà nội về rồi, tiểu Vũ nhớ ông bà"
"ây dô, tiểu Vũ của ông bà sang đây chơi từ khi nào thế?" ông bà Lục hớn hở ôm chầm lấy cậu cháu trai nhỏ
"ông bà nội cũng nhớ tiểu Vũ, ba mẹ tiểu Vũ đâu rồi?"
Lục Nhã Tịnh nghe thấy giọng nói quen thuộc của ba mẹ thì nước mắt ngắn nước mắt dài.

Về rồi, về rồi, cứu tinh của cô về rồi.

Giời ơi! Con cảm ơn ông, ngàn vạn lần cảm ơn ông.
"ba mẹ con đi du lịch rồi, con về đây chơi với ông bà nhưng ông bà nội lại đi du lịch mất"

"sao người con đầm đìa mồ hôi thế?"
"con vừa chơi cảnh sát bắt kẻ trộm với đá bóng cùng mấy bạn hàng xóm xong, vui lắm ông bà ạ"
"huhu ba mẹ ơi" Lục Nhã Tịnh bất chợt chạy ra
"tiểu Tịnh, con sao thế?" ông Lục thấy con gái rượu của mình khóc liền lại chỗ dỗ dành
"con giả lại tiểu quỷ cho ba mẹ đấy, ba mẹ đi mà chăm"
"con về nhà riêng đây"
- --------
"Vũ Vũ, con đang làm gì thế hả?" Lục Nhã Tịnh vừa bước vào phòng đã thấy túi sách và quần áo văng tứ tung khắp sàn
"con đang trang điểm cho bạn gấu đấy" Lục Hạ Vũ người nhem nhuốc phấn son
"dừng lại ngay, đồ trang điểm của cô ai cho con động vào?"
"là bà nội nói con lên phòng cô tìm siêu nhân sáng nay bà để nhầm nhưng con tìm mãi không thấy nên con mới chơi gấu bông ấy chứ"
Nhìn chú gấu bông yêu quý của mình bị bôi troe troét vết bẩn cộng tủ đồ hiệu bị lục tung cùng bao nhiêu túi sách và quần áo dưới sàn, Lục Nhã Tịnh thét lên
"mẹeeeeee".
 
Back
Top Bottom