Khác Luân Hãm【BL / H văn】

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Luân Hãm【Bl / H Văn】
Chương 92: Đêm Xuân Phát Tình [3 H ]


Trịnh Chấn chậm rãi rút ra dương vật vừa bắn đã bán cương của mình, anh hạ đầu xuống, dùng đôi mắt nhuốm đầy sắc dục của mình nhìn nơi giao hợp của cả hai.

Vừa nhìn xuống, hạ thể của anh đã giật giật mấy cái trong bích tràng mẫn cảm, cũng khiến Trương Hiên co người rùng rẩy.

Bộ dạng phía dưới quả thật đã làm anh làm đến biến dạng mất rồi, dương vật Trương Hiên sưng tấy cương cứng, đầu khấc kéo dài từng giọt tinh dịch làm cho gậy thịt và lông mao bóng loáng, lấp lánh trong không gian nồng mùi tinh dịch, cái eo săn chắc của cậu cũng vì trải qua khoái cảm mà không ngừng nhấp nhô, bụng thịt cũng chứa không ít tinh dịch.

Điều khiến Trịnh Chấn mất kiểm soát nhất là nơi giao hợp của cả hai, vị trí ga giường chỗ đó đã ướt đẫm nước, vừa là mồ hôi, vừa là dịch thể, trông rất hỗn loạn, nơi cửa hoa huyệt ngập ngụa tinh khí tràn ra, khi anh rút hoàn toàn dương vật rời khỏi mị huyệt dâm đãng, toàn bộ tinh trùng mà anh vừa bắn đều đua nhau chảy ra khỏi hoa huyệt, vừa là mỹ cảnh, vừa là dâm cảnh.

Từng cánh hoa huyệt vì nhạy cảm mà đôi khi co mở, như muốn nuốt toàn bộ số tinh trùng đó không cho nó chảy ra, lại như cảm thấy thiếu thốn vì anh đã rút dương vật ra khỏi nơi đang vô cùng thèm khát tình dục.

Trương Hiên thở dốc nặng nề, nâng đôi mắt ướt đẫm nước nhìn anh rồi vì cơ khát mà đưa tay xuống dưới, cậu thật sự đã mất hết lý trí rồi, tự mình thủ dâm thõa mãn dục vọng trước mặt Trịnh Chấn, chẳng phải vừa bị anh thao qua hay sao, sao lại như kẻ lâu năm chưa được làm tình thế này.

Lý trí Trương Hiên giờ đây chỉ còn lại tia mong manh, nó không đấu lại lửa dục đang bùng phát, cậu xấu hổ nhắm chặt mắt, nước mắt lại vì thế mà chảy dài.

Ngón tay thon dài vừa chạm vào tinh dịch nhầy nhụa, cậu liền giật mình vì bên dưới đã ướt đẫm thế này rồi.

Trương Hiên như mời gọi Trịnh Chấn mà dang rộng hai chân mình ra, tay quệt lấy tinh trùng đang chảy tạo làm chất bôi trơn rồi từ từ đâm ngón tay vào bên trọng mị thịt, vách tràng vừa cảm nhận có gì đó tiến vào thõa mãn liên gấp rút siết chặt, chẳng khác gì yêu quái đang hút tinh khí đàn ông.

Trương Hiên rùng mình có chút co người, tự hỏi bình thường khi làm tình với Trịnh Chấn, ra là nó siết anh như thế này, thảo nào mỗi lần như vậy anh đều ra sức trêu ghẹo cậu, quả thật có chút không sai.

"Ah...

Trịnh Chấn...

Ức...

Bên trong quả thật siết rất chặt, giống như anh nói vậy.....

ưm.. hm..."

Trịnh Chấn từ đầu đến cuối đều im lặng quan sát tiểu sắc quỷ này sẽ làm ra hành động dâm đãng nào nữa, vốn dĩ khi nãy anh chỉ định rút ra xem thế nào rồi lại tiếp tục tiến vào thao lộng Trương Hiên đến mức cậu cầu xin tha mạng, nhưng chưa gì cậu đã thiếu thốn mà tự mình thủ dâm, xem ra hôm nay anh nhất định phải làm cho cậu chẳng còn gì để mà bắn ra!

Trương Hiên ngọ nguậy xoay tròn ngón tay một hồi, vách thịt thiếu thốn cứ điên cuồng đòi hỏi làm cậu vừa nóng vừa có cảm giác không đủ, chỉ biết nâng mắt ngậm nước nhìn người mình yêu đang im lặng quan sát bộ dạng cậu.

Bản thân cậu thừa biết là Trịnh Chấn cũng đang bị dục hỏa đốt người, anh không ngừng kéo từng hơi thở nặng nề, cơ bụng nhấp nhô trông có vẻ rất gấp.

Điều quan trọng là dương vật của anh giật nảy liên hồi, cương cứng như có như không chạm vào bắp đùi non mềm của cậu.

Trương Hiên càng thèm khát càng thủ dâm hăng hơn, cậu nhanh chóng cho thêm một ngón tay vào trong, mạnh mẽ ra vào, biết điểm mẫn cảm của mình ở đâu càng không ngừng dùng ngón tay cong lên đâm chọt, sướng đến dâm thủy chảy ướt cả tay hòa cùng tinh trùng mà anh vừa tưới đầy bên trong.

"Trịnh Chấn...

ư.. hưm...

Mau vào trong em đi mà...

Xin anh đó... ahah..

Chịu không nổi nữa rồi..."

Trịnh Chấn nghiến răng một cái, anh quả thật nhìn không nổi tiểu dâm đãng này quyến rũ mình nữa, nhanh chóng bắt lấy hai bắp đùi săn chắc giơ cao lên đặt lên trên vai phải, khiến hai cánh mông nhấc lên một chút khỏi nệm, không nói gì liền một phát đâm mạnh dương vật to lớn vào tận sâu bên trong, làm hoa huyệt phát ra tiếng nước òn ọt, nhem nhép vô cùng kích tai.

"Aaaahhh....

Trịnh Chấn...

Aa...

Sâu...

Sâu quá rồi....

ư..

ưm..."

Trương Hiên bị anh đột ngột thao mạnh như vậy liền sướng đến dục tiên dục tử, đôi mắt màu bạc giờ đây trắng dã đỏ ngầu, khuôn miệng đỏ hồng vô thức há to ra rồi ngậm chặt lại kiềm chế tiếng rên vì mất kiểm soát, vách thịt vốn sưng tấy nên nhạy cảm hơn gấp bội, cậu bị anh thao sướng đến tê dại, mị huyệt điên cuồng co rút thít chặt, mỗi lần anh thúc mạnh rồi lại rút ra, bên trong sẽ bị dồn khí tạo ra tiếng nước ọp ẹp hòa cùng tiếng da thịt càng khiến người nghe đỏ tai đỏ mặt.

"Tiểu dâm đãng...

Ai dạy em cách quyến rũ đàn ông như thế này hửm?"

"Ah... anh.. anh nhẹ chút..

ưm...ah..."

Trịnh Chấn thấy cậu bị thao đến rối tinh rối mù nư vậy, anh càng muốn trêu ghẹo cậu, vận dụng lực eo điên cuồng đưa đẩy, dương vật thô bạo càn quét hoa tâm, đỉnh sâu rồi rút ra, cứ thế liên tục làm anh sướng đến mức càng đẩy càng hăng, toàn bộ tinh khí đều dồn xuống côn thịt để thao chết tiểu yêu tinh này.

"Ai dạy em... hửm?

Tiểu dâm đãng?

Có phải lúc anh vắng mặt...

Hah...

Lén xem phim đen đúng không?"

Trương Hiên giờ tâm trí chẳng còn tỉnh táo, chỉ biết rằng bản thân đang được người mình yêu thõa mãn, hoa huyệt đau rát đến mất cảm giác, cảm nhận dương vật ra ra vào vào bắt nạt tuyến tuyền liệt, sướng đến muốn bắn tinh.

Cao trào sắp công kích đại não, cậu cố với tay bắt lấy tay Trịnh Chấn, khó khăn nói ra, kèm theo tiếng rên rỉ thở dốc, gợi cảm vô cùng.

So vơi mấy nữ diễn viên phim đen, Trương Hiên còn gợi dục hơn cả nghìn lần!

"Em..

Em... không có xem...

ức..

ông xã... sắp... sắp bắn rồi.. toàn thân em nóng lắm...

ưm... hah.. em... em chịu không nổi nữa."

Trịnh Chấn nhếch môi cười trông vô cùng lưu manh, anh không những không làm chậm, mà so với lúc đầu còn nhanh hơn gấp đôi, giường cũng vì thế mà kêu cọt kẹt lắc lư.

Mị thịt cứ nuốt nhả dương vật cũng nhanh chóng đem anh sắp đến đỉnh cao trào, nhìn thấy Trương Hiên như vậy, anh càng muốn xem Trương Hiên có thể bày ra bộ dáng dâm loàn hơn thế nào nữa.

Anh đưa tay ấn nhẹ lên phần bụng dưới đang nhấp nhô vì cự vật thao lộng bên trong, cảm giác đau trướng đột nhiên xâm chiếm toàn bộ cơ thể, làm cơ thể Trương Hiên ngay lập tức truyền đến cảm giác khác lạ, cậu mở to mắt muốn giãy dụa nhưng toàn bộ cơ thể đều đã bị Trịnh Chấn giam lại, huống hồ vô số lần trải qua cao trào, giờ lại bị cuồng thao, cơ thể cậu quả thật dã mềm nhũn như bún, hoàn toàn không thể phản kháng nữa.

"Ah.. ah... không được..ức... chỗ đó kì lắm..

Trịnh Chấn.. anh đừng chạm vào đó nữa mà..

ư hưm...xin anh..."

Trịnh Chấn cũng gấp gáp vô cùng, anh kéo từng hơi nặng nề, đôi khi là tiếng gầm nhẹ, mạnh mẽ thao lộng Trương Hiên nhanh đến mức khiến cậu thở không nổi nữa, chỉ biết ưỡn cao người rên rỉ không ngừng.

Trương Hiên biết rằng bản thân mình đã chạm vào ổ kiến lửa mất rồi, kêu gọi con quái thú bên trong Trịnh Chấn thức dậy, nếu cứ tiếp tục, chắc chắn cậu sẽ bị anh thao đến chỉ có thể xuất tinh khô, chẳng còn gì có thể bắn ra được nữa.

Dương vật được vách thịt săn sóc càng trở nên hăng hái, cậu có cảm giác như nó vừa cương to thêm một vòng, đầu khấc càn quét mạnh bạo tuyến tiền liệt, gân dương vật gồ lên chà xát từng thớ thịt sưng tấy bên trong.

Đem tinh dịch và dâm thủy hòa cùng một thể, một số thì đẩy sâu vào trong thành ruột non mềm, một số lại vì luật động ra vào mà chảy tràn ra ngoài, đem chỗ giao hợp biến thành một nơi ướt nhẹp dâm loạn.

"Trịnh Chấn... không.. em.. em sắp...

ức... bên dưới em rất lạ.. em.. em muốn tiểu.. aahh... aah... anh.. anh dừng lại đi mà..."

Dường như Trịnh Chấn vừa đạt được điều gì đó liền nhếch môi cười trông vô cùng đắc ý, anh chẳng những không làm chậm lại mà đâm vào càng lúc càng mạnh hơn, thao lộng mạnh bạo đem cơ thể Trương Hiên làm đến xốc nảy liên hồi, tiếng da thịt va chạm cũng vang dội trong khoảng không gian tối mờ ảo.

Trịnh Chấn dùng bàn tay chai sạn của mình cố tình ấn nhẹ ngay bụng dưới đang gồ lên một cái, khoái cảm xông thẳng vào đại não Trương Hiên, cậu kiềm chế không nổi nữa liền co cứng cả người, hai tay mò lấy ga giường ướt đẫm mồ hối nắm chặt, từng ngón chân trên không khí cũng co chặt.

Hai khõa đậu đỏ cương cứng mê người, chiếc cổ gợi cảm cong ưỡn cả người lên, cậu vô thức rên lớn.

"Aaaahhh....

Em..

Em.. bắn..

ức...ưhh..."

Lúc này dương vật sưng tấy của Trương Hiên giật giật mấy cái rồi phun ra từng luồn nước trong suốt, tưới ướt cả cơ thể gợi dục phát tình của cậu, cũng phun dính lên cơ thể vạm vỡ rắn chắc của Trịnh Chấn không ít, đem làn da ánh lên trong khoảng không gian nồng đậm hương vị dục ái.

Trương Hiên co người vô thức giật giật cơ thể vì khoái cảm quá mức chịu đựng này, cũng chẳng biết cơ thể vừa bắn ra thứ chất lỏng gì, chỉ biết nó nóng ướt vô cùng, nhưng phần nào đó hạ dịu cơ thể đang phát tình.

Trịnh Chấn nhìn thấy cảnh tượng Trương Hiên bị làm đến phun đầy nước tiểu, nước tiểu sóng sánh đọng tại một chút ở rãnh bụng, số còn lại thì đưa nhau chảy trượt xuống chiếc bụng đang ra sức nhấp nhô, thấm ướt ga giường nhăn nhúm, ở bụng dưới vẫn cộm lên dương vật của anh đang ở sâu bên trong cậu.

Hai mắt Trương Hiên như dại đi, cậu giật nãy liên hồi, từ từ cảm nhận cơ thể nóng ran đau rát của mình thì đột nhiên Trịnh Chấn bắt lấy eo cậu, đẩy ra rồi thúc một phát vào tận sâu trong thành ruột non mềm, anh không những làm nhanh hơn, mà còn nghiêng đầu hôn mút bắp chân trắng ngần đang ở trên vai, đem cậu từ vũng nước mà lôi tỉnh dậy, trở về thực tại.

"Aaaa.....

Trịnh Chấn..

ức.. hah... không được...

ư... nhanh quá.. em.. em ... aah..."

Trịnh Chấn thúc sâu một cái, bìu tinh hoàn cũng đập mạnh vào cánh mông đỏ hồng, anh vừa cười vừa thở dốc vì khoái cảm lan tỏa khắp cơ thể, nóng đến phát điên, Trịnh Chấn cất giọng trầm khàn.

"Em bị anh làm đến ra nước tiểu, anh cũng muốn thao em đến mức bắn đầy nước tiểu trong em."

Trương Hiên chẳng còn sức chống cự, quả thât bị Trịnh Chấn làm đến mềm nhũn như cộng bún, chỉ biết đưa tay bắt lấy bắp tay săn chắc của anh, cảm nhận thứ tho lớn khuấy đảo nội bích vừa sướng vừa tê dại.

Vách thịt dường như sưng tấy bên trong, đem mọi xúc cảm mà dương vật thúc đẩy càng tăng cao, cậu rất muốn lên đỉnh, nhưng chẳng còn gì để bắn nữa, dương vật cậu cũng đã cương cứng phun trào nước tiểu còn sót lại.

Trịnh Chấn nhìn thấy hạ thể cậu cứ không ngừng phun nước, anh nhếch môi cười đâm vào mạnh mẽ, mỗi lần rút ra đều kéo theo chút màng thịt đỏ hồng ra ngoài, anh cất giọng trêu ghẹo, bàn tay chai sần với tới núm ti cương cứng, cố tình ngắt nhéo xoay tròn.

"Hiên à... em nhìn xem, hạ thể của em mỗi lần bị anh đâm vào đều phun nước ra...

ức... hah...

Cứ như vòi sen vậy..."

Trương Hiên giờ đây thần trí mê loạn, cảm giác vừa lên đỉnh xong lại sắp lên đỉnh nữa khiến toàn thân cậu như bị thiêu đốt, muốn anh ra vào thật là nhanh, tốt nhất là thao cậu đến ngất đi.

Trương Hiên nghe Trịnh Chấn nói liền yếu ớt ngẩng đầu nhìn, quả thật nhìn dương vật cậu giờ trông như vòi sen vậy, Trịnh Chấn đâm vào thì nó liền phun nước ra tung tóe.

Trương Hiên ngượng đến đỏ chín mặt, cậu đưa tay muốn bịt lại dương vật của bản thân mình, nhưng vừa chạm vào thì đã rùng mình phun nước ra mạnh hơn, thêm cả đầu núm bị Trịnh Chấn trêu đùa như thế, quả thật là toàn thân đều bị Trịnh Chấn nhìn thấy bộ dáng xấu hổ nhất rồi.

"Ư...

Ư...Ưm...

Không được... hah... anh đừng nhìn em..

ứm.. aahh...

Em.. em muốn ra...

Ahh..."

Bộ dáng này làm Trịnh Chấn càng nhanh chóng đạt đến đỉnh cực khoái, anh kéo từng hơi thở dốc hết sức gấp rút, lúc này anh hạ người hôn lên đôi môi đỏ hồng sức tấy kia, vừa di chuyển thắt eo một cách suồng sã, chiếc lưỡi mềm mại bắt lấy lưỡi cậu không ngừng ma sát trau duyện tạo ra âm thanh tấm tắc dâm mị hòa cùng tiếng da thịt va chạm.

"Aaaahhhh...em... em ra..."

"Hah...

Hiên... anh cùng em ra...

ức..."

Trương Hiên mở to mắt một hơi thở sâu bằng mũi, chính tai nghe anh gọi tên cậu càng làm cậu hưng phấn gấp bội, đôi môi mút chặt môi Trịnh Chấn, toàn thân rùng mình một cái rồi cùng lúc đó, Trịnh Chấn gầm lên một âm thanh trầm khàn trong cổ họng, mạnh bạo thúc nhanh rồi cùng cậu đạt đỉnh cao trào, đem toàn bộ số tinh trùng đặc quánh một lần nữa phun ngập cả nội thịt mềm nóng.

'AAhh...

Nóng...

Nóng quá...

ưm..

Thật sướng..."

"Hah... hah... anh ra đầy bên trong em mất rồi..."

Trịnh Chấn thõa mãn cọ nhẹ trán lên cái trán ướt đẫm mồ hôi của Trương Hiên, anh có chút lưu luyến mà hôn mút đôi môi vốn đã sưng tấy, còn cố tình di chuyển eo nhẹ nhàng đem dương vật từng chút cọ ra vào vách tràng ngập ngụa tinh trùng.

Trương Hiên run rẩy ưỡn ngực rên lên rồi nhắm chặt mắt, hai chân vô lực thả lỏng lên trên giường, cảm nhận rõ ràng tinh dịch bên trong trướng đầy thế nào, làm bên trong nóng rát vô cùng.

Cao trào vừa qua làm Trương Hiên nhận ra bản thân mình vừa đạt cực khoái khô, chẳng có gì để bắn ra, chỉ rỉ nước nơi đầu khấc trông chẳng khác gì phụ nữ.

Trịnh Chấn hôn đôi môi cậu đến khi cả hai không còn dưỡng khí mới chịu buông ra, còn kéo theo cả sợi chỉ bạc lấp lánh, anh thẳng người dậy, đỡ lấy hai bắp đùi vô lực của người mình yêu dạng ra, chậm rãi rút dương vật ra ngoài, khi ra rồi còn tạo ra tiếng nhem nhép bắt tai vô cùng.

Trương Hiên co người, chẳng còn sức lực để ý bản thân mình đang bày ra bộ dạng gì, chỉ biết là nên tranh thủ nghỉ ngơi một chút.

Trương Hiên hô hấp có chút loạn, không biết là Trịnh Chấn đang nhìn chằm chằm nơi giao hợp của cả hai, dương vật anh cũng giật giật máy cái cương lên.

Hoa tâm bị thao đến nới rộng, vách thịt bên trong chèn ép làm cho tinh trùng và dịch ruột non đua nhau chảy ra ngoài, trượt qua khe mông rồi dính đầy trên ga giường ướt đẫm.

Cánh hoa huyệt dường như không muốn cho tinh dịch chảy ra, vô thức khép chặt rồi vì mệt mà nở ra, làm tinh dịch càng chảy ra nhiều hơn, trông không hác gì một hoa yêu đang hút tinh khí đàn ông.

Trịnh Chấn nhếch môi cười quan sát, anh với tay lấy điện thoại gọi cho Chu Hắc.

"Ngày mai tôi muốn cùng Trương Hiên nghỉ ngơi một ngày, đừng để ai đến phòng tôi và em ấy quấy rầy, người nhà em ấy cũng không."

Nói xong anh tắt điện thoại, thầm nghĩ.

Nếu quấy rầy, chẳng phải là ngại mặt đỏ tai vì tiếng mình và em ấy hoan ái giữa ban ngày sao.

_____________________________

Còn tiếp ===>

Truyện chỉ được up trên Wattpad, đọc nơi khác đều là reup không tôn trọng tác giả.
 
Luân Hãm【Bl / H Văn】
Chương 93: Thâu Đêm [ Kích H ]


"Ah...

ức... hah...

Trịnh Chấn..

Trướng...

Trướng quá rồi...

ưm..."

"Không phải khi nãy em mạnh miệng lắm hay sao hửm?

Giờ lại khóc lóc xin anh như vậy."

Trương Hiên thần trí mơ hồ, toàn thân mất cân bằng hướng về phía trước, ngực ưỡn cao lên để lộ hai nhũ tiêm sưng tấy rạng rỡ dưới ánh nắng nhàn nhạt mùa xuân, hai tay cậu bị anh giữ cố định ở phía sau, mông chổng cao tiếp nhận cự căn to lớn không ngừng càn quét hoa tâm sưng tấy.

Trịnh Chấn ở phía sau không ngừng đưa đẩy thúc mạnh, một tay giam cầm tay cậu Trương Hiên, một tay đưa ra phía trước bóp lấy cổ cậu, dù không dùng lực mạnh, nhưng vẫn làm cậu hô hấp loạn nhịp, đem khoái cảm tình dục đẩy cao đến đỉnh điểm.

Cả căn phòng tràn ngập mùi tinh khí ái dục hòa cùng hương hoa đào thơm ngát tỏa vào buổi sáng, Trương Hiên không biết đã ngất bao nhiêu lần, nhưng khi ngất đều bị Trịnh Chấn thao đến tỉnh dậy, anh bắn đầy tinh trùng nồng đậm trong tràng bích, khiến bên trong ngập ngụa căng đầy, bụng dưới cũng vì thế mà phình lên không ít.

Cả hai không biết rằng bây giờ đã mấy giờ rồi, chỉ biết nắng ấm chiếu rọi vào ô cửa giấy, từ từ nâng cao rồi thu lại gần sát cửa, có nghĩa là đã trễ lắm rồi.

Trương Hiên vừa lo người nhà cậu phát hiện khung cảnh xấu hổ này, một phần lại vì thế mà cảm thấy kích thích vô cùng, hai mắt ngập nước trở nên dại đi, đôi môi đỏ hồng bị hôn đến rách da môi cũng không ngừng thở dốc rên rỉ.

Trịnh Chấn thao cậu từ trên giường ướt nhẹo đến bế xuống sàn, trên sàn cũng đây nước tiểu và tinh dịch bắn tung toé.

Gần vị trí mái hiên bên cạnh cây anh đào ngay sát bên phòng, nếu lúc này cậu mở cửa ra, chắc chắn sẽ nhìn thấy cây hoa anh đào đang vươn mình nở rộ, xinh đẹp vô cùng.

Còn cậu thì cũng vươn mình, nhưng vươn mình là bị anh thao.

Trịnh Chấn thở dốc kề đến ngay tai cậu, mạnh bạo cắn lấy vành tai đỏ hồng như muốn đánh dấu lãnh thổ, toàn thân da thịt cậu đều là dấu vết của anh, từng vết cắn đến dấu hôn bầm tím.

Nếu để gia đình và hai đứa nhỏ trông thấy chắc cậu sẽ xấu hổ đến mức chẳng biết giải thích như thế nào.

Muỗi cắn chăng?

Nhưng con muỗi này bự quá, làm cậu bé thất tâm phong luôn rồi.

Bây giờ túi tinh Trương Hiên đã bị rút đến cạn kiệt nhưng dương vật vẫn khí thế ngẩng cao, rỉ ra từng giọt nước trong suốt trên mặt sàn gỗ, Trịnh Chấn dột nhiên dừng lại động tác, hoa huyệt đang bị thao lộng đến quen, anh đột ngột dừng lại thế này quả thật làm nó có phần thiếu thốn, ra sức siết chặt tham lam nuốt chửng cự căng, cái mông căng tròn còn tự mình di chuyển ra vào một cách khó khăn, làm cậu vừa sướng vừa tê, rùng mình thở gấp.

"Uưm...

Trịnh Chấn... sao.. sao anh lại dừng..."

"Suỵt...

Là mẹ."

Trịnh Chấn nghe thấy có tiếng bước chân đi về hướng bên này, còn có cả tiếng Chu Hắc hình như ra sức ngăn cản người kia tiến đến, sợ Trương Hiên sẽ xấu hổ nên mới tạm dừng, không ngờ tiểu dâm đãng này lại tự mình chuyển động như thế, còn rên rỉ mời gọi anh.

Trương Hiên nghe Trịnh Chấn nói liền hoảng sợ cắn lấy môi mình kiềm chế tiếng rên, bên ngoài ồn ào huyên náo tiếng nói của mẹ, chỉ cách một bức tường giấy mỏng, bên ngoài là mẹ, bên trong đây là cảnh tượng cậu cùng Trịnh Chấn làm tình.

"Ức...

"

Anh kiềm chế không được, thầm nghiến răng mắng yêu tiểu dâm đãng này vội đưa tay bịt lại cái miệng đang rên rỉ của Trương Hiên, di chuyển hết sức mạnh bạo, như thể đem Trương Hiên thao thành một vũng nước.

Khoái cảm quá mức chịu đựng, Trương Hiên mở to mắt ưỡn cao ngực đem mình đạt đỉnh khoái cảm, rên lên ư ử trong cổ họng.

Dương vật sưng tấy rỉ ra chút nước trong suốt rơi tí tách trên sàn gỗ, Trịnh Chấn cũng gầm lớn đem toàn bộ tinh trùng của anh tưới ngập ngụa bên trong mị huyệt đỏ au.

"Trương...

Trương phu nhân à, họ thật sự vẫn còn ngủ mà."

Chu Hắc đi theo sau Trương phu nhân, cười gượng nói.

Gương mặt ôn hòa của Trương phu nhân càng trở nên đăm chiêu, sợ rằng con trai bệnh mà lại giấu nên gạt nhẹ tay Chu Hắc ra, có chút hấp tấp nói.

"Ây dà cậu Chu...

Bây giờ đã 10 giờ rồi mà hai đứa nó vẫn chưa dậy, chắc chắn là có chuyện rồi...

Trịnh Chấn thì tôi không biết.

Nhưng mà Hiên Hiên không có ngủ muộn như vậy đâu.

Tôi phải kiểm tra thử."

Nghe đến từ "Kiểm tra thử", tim Chu Hắc liền một phen kinh hãi, y thừa biết bên trong đang xảy ra chuyện gì nên dang tay đứng trước Trương phu nhân chặn lại, hấp tấp nói.

"Ông chủ nói...

ừm...

Thì Trương phu nhân biết đó, cặp đôi trẻ nên... sẽ rất mãnh liệt.

Ờm...

Chắc là ngủ muộn hồi sức thôi mà, cảnh vật thơ mộng mà..."

Càng nói Chu Hắc càng đổ mồ hôi lạnh ở sau lưng, mắt Trương phu nhân dù bình thường hiền dịu thế nào nhưng giờ cũng ngập tràn nghi hoặc, bà khoanh tay nghiêm trang cười nói.

"Thật sao?"

"Dạ thật mà..."

Dường như Chu Hắc dần dần cảm nhận một luồng sát khí tỏa ra mạnh mẽ từ Trương phu nhân, làm y vừa khó thở vừa áp lực, còn hơn bị ám sát nữa.

Đúng là vợ của ngài Trương, không khác ông ấy chút nào!

Trong tình huống căng thẳng thế này, nếu Chu Hắc cho Trương phu nhân vào, y sẽ bị ông chủ giết chết.

Mà...

Nếu không cho Trương phu nhân vào, cũng chết!

Đang lúc khó khăn nhất đột nhiên cánh cửa giấy phòng Trương Hiên đột nhiên kéo ra, Trịnh Chấn ăn mặc đồ ngủ chỉnh tề tươm tất, thấy Trương phu nhân liền tỏ ra ngạc nhiên mà hỏi, đôi mắt thoáng lườm Chu Hắc rồi xong mắt cười nhìn bà.

"Mẹ...

Sao mẹ lại đến đây thế ?"

Trương phu nhân nhìn thấy bộ dáng Trịnh Chấn liền biết anh vừa mới ngủ dậy, bà nhanh chóng thu lại nét dịu dàng vốn có, nhẹ nói.

"Giờ này đã trễ nhưng thấy con và Trương Hiên chưa dậy, mẹ có chút lo."

"À...

Đêm qua chúng con tán gẫu hơi khuya, giờ em ấy vẫn chưa dậy.

Chắc là cần ngủ thêm một chút."

Trịnh Chấn nhanh chóng phì cười đẩy nhẹ cửa ra một chút để cho Trương phu nhân nhìn vào khe cửa vừa hé, sau khi bà thấy liền liếc mắt anh cho Chu Hắc, y hiểu ý liền gật nhẹ đầu.

"Phu nhân, con đã nói rồi mà..."

Đợi bà chưa kịp nói gì thì anh đã nói.

"Bọn con chuẩn bị xem lát nữa sẽ đi chơi quanh đây một chút, nên mẹ cứ để em ấy ngủ đi, con và mẹ chuẩn bị chút đồ ăn cho em ấy nhé."

"À...

Được được."

Trịnh Chấn hành sự quá nhanh tay nên bà cũng bị kéo theo, đợi bà ngộ ra thì đã đứng ngay bếp gọt trái cây rồi.

"Đây, con mang vào phòng cho nó đi.

Lát nữa hai đứa đi chơi không cần thưa cha mẹ đâu, cha mẹ sẽ canh hai đứa nhỏ, cứ thoải mái tận hưởng."

Trịnh Chấn dịu dàng cười nhận lấy khay thức ăn rồi nói.

"Cảm ơn mẹ."

Trịnh Chấn bưng khay thức ăn tiến về phía phòng, mắt anh đảo nhẹ xem có ai hay không liền đi nhanh ra ngoài, tiến đến chiếc xe đã chuẩn bị từ trước.

Chu Hắc nhanh tay mở cửa ra, anh liền tiến vào trong xe ngồi yên vị.

"Trịnh Chấn...."

Anh nhẹ cười quay sang nhìn ngắm Trương Hiên đang ngồi kế bên, lấy nĩa ghim miếng xoài đút cho cậu.

"Anh đây."

"Chúng ta đi đâu thế?"

"Tất nhiên là hưởng tuần trăng mật rồi."

Mấy ngày sau.

Trịnh Chấn đang cùng Trương Hiên đánh cờ tướng ngay bên mái hiên, gió xuân nhẹ thổi khiến mái tóc mềm mại của cậu nhẹ lay trong gió, gương mặt ôn hòa khẽ nhíu lại suy nghĩ bước đi tiếp theo, làn da trắng ngần, đôi mắt xinh đẹp, khung cảnh yên bình, giọng nó êm tai.

Có lẽ đây là điều anh ngày đêm mơ ước, chỉ cần bên cạnh Trương Hiên, bình bình an an cùng cậu thưởng trà đánh cờ, thế là quá đủ rồi.

Trịnh Chấn thầm nghĩ.

Phải nhanh chóng dạy dỗ tiểu Hạo và tiểu Hắc thật tốt, để anh còn sớm cùng Trương Hiên hưởng thụ tình yêu ngọt ngào, ngày ngày bên cạnh nhau.

Anh đăm chiêu lấy quân cờ đặt lên trên bàn cờ, sau đó cười cười cất giọng trầm ấm.

"Phản tiên."

"Anh..."

Trương Hiên nhìn nước cờ Trịnh Chấn vừa xuống liền có chút buồn bực, cậu khẽ cau mày nhìn lên liền thấy Trịnh Chấn đang nâng đôi mắt màu xanh hướng về cậu mà nhìn trông có vẻ rất đắc ý.

Cậu có chút đứng hình, hai phần má dần trở nên gợn hồng, đôi môi cũng có phần run rẩy.

Anh ấy đẹp quá.

Gương mặt tuấn lãng rạng rỡ dưới nền hoa anh đào màu hồng phấn phía sau, làn da anh cũng săn chắc hiện rõ từng đường gân và vết sẹo nam tính, huống hồ anh còn đang mặc yukata mà cha cậu bắt mặc, cậu thầm nhớ lại, cha còn bảo nhập gia phải tùy tục, nếu anh không mặc được cái này, thì có chết cũng không cho phép làm rể Trương gia.

Trương Hiên dở khóc dở cười đành phải cho Trịnh Chấn mặc nó, cứ nghĩ anh không hợp trang phục này, không ngờ nó lại làm anh càng nổi bật hơn, dáng vẻ phong trần không chút sợ hãi càng tô đậm vẻ đẹp nam tính của anh, làm cậu càng ngắm càng say mê, không thể nào thoát ra được.

"Em ngắm anh như thế thì ván cờ này anh thắng chắc rồi."

"Ai...

Ai thèm ngắm anh chứ, chỉ là em đang suy nghĩ cách làm sao đánh anh vì dám đi nước cờ này dằn mặt em thôi."

Trương Hiên thẹn quá hóa giận, trái tim đập nhanh liên hồi, cái mặt cũng dần trở nên đỏ hồng, cậu vội vớ tay lấy tách trà nâng lên uống để hạ nhiệt trong người, đột nhiên bên ngoài có người gõ cửa, cậu không nghiêng đầu sang nhìn, chỉ chăm chú xem nước đi tiếp theo.

Trịnh Chấn cười vui vẻ vì ghẹo được người mình yêu, anh cùng nâng tách trà lên uống một ngụm, giọng trầm ấm trở nên uy nghiêm.

"Vào đi."

Chu Hắc ở bên ngoài nghe lệnh anh liền đẩy nhẹ cửa bước vào, đến ngay chỗ vị trí mà Trịnh Chấn đang đánh cờ liền lễ phép có chút cúi người, cất giọng nghiêm nghị.

"Ông chủ, chuyện Club ngày hôm kia đã xử lý xong hết rồi, bọn họ chỉ khám xét có phát hiện một số khách đang chơi gái và cắn thuốc.

Còn lại đều không có việc gì."

Trịnh Chấn không quá thay đổi cảm xúc, thấy Trương Hiên đặt xuống quân Pháo thì anh cũng đặt tiếp quân Mã, anh trầm ổn nói.

"Là ai ra lệnh khám xét?"

"Là Thẩm Niên Đức, Trung tá của đội điều tra buôn lậu và ma túy."

Nghe đến tên Thẩm Niên Đức, Trương Hiên ngây ra nhìn Trịnh Chấn rồi có chút đăm chiêu suy nghĩ, cậu lấy quân cờ tiếp theo đặt lên trên bàn cờ rồi khoanh tay lắng nghe Trịnh Chấn và Chu Hắc nói chuyện.

Mày Trịnh Chấn khẽ nhướn lên trước thái độ của Trương Hiên rồi anh nói tiếp.

"Phương Vũ giải quyết bọn rắc rối đó, cha có nói gì không?"

Chu Hắc trầm mặc một chút rồi bình ổn đáp lại.

"Trịnh lão gia không nói gì cả, giao hết toàn bộ quyền lực cho ngài Phương tạm quản lý khi ngài không có ở đó."

"Ông ấy không nhắc gì về Trịnh Tần sao?"

"Dạ không, khi ngài Dương nhắc đến đều nói cứ để ngài ấy tịnh dưỡng, khi khỏe rồi tiếp quản sau."

"Được rồi, điều tra thêm về Thẩm Niên Đức, cũng dặn Trần Dân và Trần Hạo xem chừng Phương Vũ."

"Vâng."

Nói xong Chu Hắc cũng tự biết mà lùi người lại đi ra ngoài để lại không gian riêng tư cho hai người, lúc này Trương Hiên mới ngẩng đầu nhìn Trịnh Chấn, ôn hòa nói.

"Em biết người tên Thẩm Niên Đức này đó."

Trịnh Chấn ngạc nhiên nhướn mày, anh tò mò hỏi.

"Hửm?

Sao em lại biết cậu ta."

Trương Hiên xoa cằm cố nhớ lại, lúc này mới đánh xuống quân cờ, nhẹ nói.

"Lúc em học Đại học có học ở cùng khu chung cư với cậu ta, căn hộ của em đối diện với căn hộ của cậu ấy.

Cũng thường xuyên nói chuyện, nói chung cũng khá thân thiết thời điểm đó.

Sau khi tốt nghiệp thì em cũng chuyển đi, từ đó mất liên lạc."

Bỗng dưng Trịnh Chấn nghe thế, định nói thì Trương Hiên đã nói tiếp.

"Em thấy cậu ta là người nghiêm túc ít nói, rất chân thành chính trực.

Mối quan hệ hầu như cũng rất ít, ngoài nói chuyện cùng em ra, chỉ thấy bố mẹ cậu ấy đến thăm vài lần, người yêu cũng không thấy đến."

"Giờ thì cậu ta quậy chỗ làm ăn của chúng ta."

Trịnh Chấn cười cười đánh xuống quân cờ tiếp theo.

"Anh sợ gì chứ, cứ để em gặp cậu ta nói chuyện.

Em thấy tính cách như cậu ta, chắc chắn không bỏ qua cho chúng ta đâu."

Trịnh Chấn bật cười thành tiếng, mấy chuyện rắc rối của cảnh sát, anh sao có thể sợ hãi được chứ.

Vốn dĩ định cho người xử lý tên cảnh sát này, vừa nghe là bạn thời đại học của Trương Hiên liền cảm thấy cũng không nên vì thế mà giết một mạng người.

Lúc này anh mới thấm câu mà người xưa thường nói.

Thương ai thương cả đường đi lối về.

Không sai chút nào.

"Vậy anh phải nhờ em vậy."

Lúc này hai người mới nhìn nhau cười trông vô cùng hạnh phúc, đột nhiên Trướng Hiên đánh xuống một quân cờ, hô lớn trông vô cùng vui vẻ.

"Chiếu tướng!

Ván này em thắng rồi nhé.

Nhanh lại đây em búng trán anh."

Trịnh Chấn thấy dáng vẻ Trương Hiên cười trông vui vẻ như vậy, lòng cũng trở nên ngọt ngào mà hướng người về phía bên cậu, cười cười đưa mặt ra."

"Mời đại nhân búng, tiểu nhân thua rồi."

Trương Hiên cười hả hê đưa rướn người một chút, xoa xoa tay làm ra dáng vẻ sắp trừng phạt Trịnh Chấn đến nơi, cậu biết là nhan sắc của người đàn ông này không thể xem thường được, nhưng ánh mắt cậu không ngừng hướng về phía anh.

Cậu hít thở sâu, chống tay lên bàn cờ rồi hạ đầu hôn mạnh lên đôi môi khô bạc vẫn còn lưu lại dấu đêm hôm đó cuộc nhiệt.

"Chụt."

Nhất thời Trương Hiên ngượng đến đỏ chín mặt, cậu thấy Trịnh Chấn nâng mắt ngạc nhiên nhìn cậu.

Trái tim đột nhiên thắt một cái, đập mạnh đến mức mất kiểm soát, hơi thở cũng trở nên nóng hơn.

"Em...

Em ra phụ mẹ phơi trà..."

Trương Hiên xấu hổ vụng về ngồi dậy, lắp bắp nói qua loa rồi đi vào trong phòng, vụng về đẩy cửa phòng chạy đi mất, để lại Trịnh Chấn vẫn đang ngây người trước nụ hôn ngọt ngào này.

"Khụ...

"

Trịnh Chấn nhịn không được phụt cười thành tiếng, anh đưa tay sờ nhẹ đôi môi vẫn còn lưu lại cảm giác mà cậu hôn anh, cánh môi không ngừng cong lên nụ cười hạnh phúc.

Mãi một lúc sau anh mới chống tay ngồi dậy đi ra chỗ Trương Hiên cùng mẹ phơi trà.

Dáng vẻ ôn hòa xinh đẹp ấy rực dưới ánh nắng dịu nhẹ mùa xuân hòa cùng hương trà thảo mộc thơm ngát, Trịnh Chấn không dám tin là mình có thể được ai đó yêu, cũng như yêu ai đó.

Anh rất sợ đây là giấc mộng, một giấc mộng anh không muốn tỉnh dây.

Trịnh Chấn đưa bàn tay chai sạn đầy sẹo của mình ra với lấy Trương Hiên đang ở ngay trước mặt, cậu đang đảo trà, quay lại thấy Trịnh Chấn thì vừa yêu vừa ngại chuyện lúc nãy, đôi môi vô thức nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt màu bạc sáng rực dưới ánh nắng ấm áp.

Trương Hiên đưa tay ra bắt lấy tay anh đan lại, hai chiếc nhẫn trên ngón ám út ánh lên ánh sáng long lanh.

"Lại đây, chúng ta cùng phơi trà."

"Trương Hiên."

"Vâng?"

"Anh yêu em."

"Em cũng yêu anh."

Trương phu nhân cùng một số người làm đứng phơi trà nhìn thấy cảnh tượng ngọt ngào này cũng không giấu được nụ cười trên đôi môi, bà thầm nhớ lại dáng vẻ trước kia của Trương Thần Sơn, quả thật không hề khác Trịnh Chấn một chút nào.

"Cẩn Mai, chỉ cần em nắm tay anh.

Anh thề cả đời này sẽ không bao giờ để em sợ hãi bất cứ điều gì."

Trương phu nhân phì cười thành tiếng nhìn sang Trịnh Chấn và Trương Hiên, quả thật rất giống bà và Trương Thần Sơn lúc trẻ, không sợ gì cả, dù lạc trong rừng sâu hay đại dương rộng lớn.

Trương Thần Sơn đều dành cho bà điều tốt đẹp nhất.

Lúc này Trương Thần Sơn từ bên ngoài trở về, trên gương mặt ông vẫn luôn giữ nét nghiêm nghị trên gương mặt, ông vẫn như thói quen mà mặc yukata tối màu, phần tay áo được cố định đến khủy tay bằng dây đai màu trắng để dễ hoạt động.

Người làm thấy ông liền hạ người cúi chào, ông chỉ gật đầu nhẹ rồi tiến đến phía ba mẹ con Trương phu nhân đang phơi trà.

Trương phu nhân thấy ông định cúi người theo lễ nghi nhưng ông liền đưa tay cản lại, lắc nhẹ đầu rồi nắm lấy bàn tay thon dài của bà làm lòng bàn tay bà ngửa xòe ra, sau đó Trương Thần Sơn lấy một cây trâm làm bằng vàng dúi vào tay bà.

Ông không nói gì chỉ nhìn bà trông vô cùng dịu dàng rồi liếc nhìn sang Trịnh Chấn và Trương Hiên đang ở phía sau, ông nghiêm nghị nói.

"Lát nữa phơi trà xong thì Trịnh Chấn đến phòng trà gặp ta."

"Vâng."

Trịnh Chấn rất nhanh đáp lại một cách lễ phép.

Nói xong ông cũng xoay người đi vào trong nhà, lúc này Trương phu nhân mới mở tay ra xem cây trâm mà Trương Thần Sơn vừa đưa, đôi môi bất giác nở rộ nụ cười ngọt ngào, khiến gương mặt càng trở nên xinh đẹp.

Trương Hiên tò mò đến xem cha vừa đưa thứ gì cho mẹ, thấy cây trâm vàng được chạm khắc vô cùng tinh xảo, thân dưới cây trâm còn khắc chữ "Mai Sơn", phần đầu trâm được tạo hình thành cành hoa mai đang nở rộ, lại còn có tua rua ngọc trai rũ xuống sáng rực đẹp mắt.

Trương Hiên dịu dàng nói.

"Hoa mai vốn dĩ mọc trên núi, mẹ tên Cẩn Mai, cha tên Trương Thần Sơn.

Cả hai vốn dĩ sinh ra là để ở bên cạnh nhau."

"Con...

Đừng chọc ghẹo mẹ..."

"Haha..."

Bắc Kinh.

"Thượng tướng, tôi kính ngài một ly."

Trần Vũ Phong bật cười, anh ta cũng tự biết mình đang nói chuyện cùng người như thế nào, liền hào sảng nâng ly lên cùng Phương Vũ, cất giọng trầm khàn có phần nghiêm nghị.

"Phương tổng có gì mà kính tôi cơ chứ, tôi và Hắc Long Hội vốn làm ăn cùng nhau.

Chỉ là cho thằng nhóc Trung tá vừa đến kia thõa mãn ước mơ làm cảnh sát mà thôi."

Phương Vũ cong mắt cười nâng ly rượu vang sóng sánh màu đỏ, hắn cụng nhẹ vành ly rượu với Trần Vũ Phong, cất giọng nói.

"Hợp tác vui vẻ."

Trần Vũ Phong cười càng đầy ẩn ý, nói.

"Hợp tác vui vẻ."

--------------------------

Còn tiếp ===>

Truyện chỉ được up trên Wattpad, đọc nơi khác đều là reup không tôn trọng tác giả.
 
Luân Hãm【Bl / H Văn】
Chương 94: Thăm Mộ


"Anh ngồi dậy uống thuốc đi, tôi thay băng mới cho anh."

Sở Luân nhàn nhạt mà nói trông có vẻ rất vô tình, gương mặt tuấn mỹ cũng không biểu lộ một tí cảm xúc nào, chỉ lạnh nhạt ngồi bên mép giường Trịnh Tần, lẳng lặng tách từng viên thuốc trong vỉ thuốc rồi đưa cho đối phương.

Từ khi Sở Luân chăm sóc cho Trịnh Tần, anh biết dù cậu hận anh đến mức muốn giết chết anh, nhưng anh thừa biết cậu vẫn luôn yêu anh, luôn dùng trái tim chân thành và thuần khiết ấy hướng về phía anh.

Chỉ là anh quá khốn nạn, có trăm cái miệng cũng không thể chối cãi rằng mình không cùng người khác làm tình, huống hồ người kia còn là người yêu cũ của Sở Luân.

Đến cả bản thân của mình, Trịnh Tần còn cảm thấy ghê tởm, còn dám vô sỉ cầu xin Sở Luân tha thứ hay sao?

Sở Luân đến căn phòng này, cũng cho người dọn dẹp nó sạch sẽ tươm tất, không còn vươn vãi chai rượu rỗng nữa, mỗi sáng khi ngủ dậy, đều sẽ có một ly nước ép giàu dinh dưỡng đặt trên tủ đầu giường, rèm cửa sổ cũng được kéo mở ra để không khí mùa xuân ấm áp mát mẻ luồng vào trong căn phòng ảm đạm, bình hoa trên tủ đầu giường đều được thay mỗi ngày, mỗi ngày một loại.

Trịnh Tần nghiêng đầu sang nhìn, nâng ly nước lên uống đem nước rửa trôi cổ họng cơ khát.

Hoa lan.

Hôm nay là hoa lan.

Một luồn gió xuân từ ban công thổi vào khiến rèm cửa tung bay, âm thanh xào xạc của rừng cây bên ngoài, gió xuân đem mùi hương của hoa lan hòa cùng một thể, Trịnh Tần khẽ nhăm mắt cảm nhận, hương thơm làm cái đầu đau nhức của anh giảm đi rất đáng kể, lại còn rất yên bình.

Sở Luân đang đổ thuốc vào trong băng gạc chuẩn bị vệ sinh vết thương trên mặt và tay Trịnh Tần, cậu liếc mắt lên nhìn anh đang cảm nhận thiên nhiên như vậy nhất thời cảm thấy yên lòng, nhàn nhạt nói.

"Tối qua anh mơ ác mộng, hoa lan giúp an thần ổn định tâm trí."

Trịnh Tần có chút ngạc nhiên rồi nở rộ nụ cười vui mừng, anh bất giác vươn tay chụp lấy bàn tay đang cắt bông gạc của Sở Luân, kinh hỉ nói.

"Em...Đêm qua em đến đây sao?"

Sở Luân không nói gì chỉ lạnh nhạt rút tay ra khỏi tay Trịnh Tần như thể vô cùng cự tuyệt, cậu cúi đầu tiếp tục đổ thuốc thấm vào miếng bông gòn.

Thuốc đỏ vừa thấm đủ liền dùng kẹp y tế gắp miếng bông bắt đầu thoa lên từng vị trí bầm đỏ sưng tấy trên gương mặt của Trịnh Tần, dù ở tư thế gần sát như thế này, nhưng đôi mắt Sở Luân vẫn vô hồn như cũ, không liếc nhìn thẳng vào anh dù chỉ một chút.

Thoa thuốc xong rồi cậu mới xé miếng thuốc dán mà bác sĩ đã kê dán lên trên xương hàm của Trịnh Tần, sau đó cậu bắt lấy bàn tay mà lần đó Trịnh Chấn đạp.

Dù Trịnh Chấn dùng lực không khiến cho tay anh tàn phế, nhưng mấy khớp ngón tay cũng bị bong gân trật khớp, khiến nó sưng phù lên, nếu không chăm sóc vết thương kĩ, bàn tay cũng có thể bị liệt.

Sau mấy ngày chăm sóc, dù nó thuyên giảm nhưng chỉ cần về tối, trời trở lạnh nó đều nhức đến không thể nào ngủ nổi, nên Sở Luân một chút cũng không dám lơ là.

Cậu nhẹ nhàng tháo băng vải cũ ra tránh để Trịnh Tần bị chạm vết thương mà bị đau, tháo hết lớp gạc rồi mấy miếng bông thấm thảo dược mà cậu đã nghiên cứu mấy hôm trước, quả thật tay đã giảm sưng phù đi rất nhiều, chỉ là cử động vẫn rất khó khăn.

Cậu lấy thảo dược đã đâm nhuyễn đắp lên mu bàn tay, ngón tay và lòng bàn tay.

Dù Trịnh Tần đối mặt bao nhiêu súng đạn cũng không cảm thấy đau nhức bằng cái thảo dược này, có vẻ như Sở Luân có đâm nhuyễn muối cùng, nó vừa lạnh vừa đau nhức thấm sâu vào trong da, khiến anh nhẹ nghiến răng hít một cái rồi lại nghiến răng kìm chế.

Sở Luân là một người tinh ý, thấy anh đau đến rít lên như vậy nên nhẹ tay hơn sơ với lúc đầu.

Đắp thảo dược xong rồi cậu lấy băng gạc cố định thuốc lại tránh nó rơi ra, lúc này cậu mới lạnh nhạt nói.

"Sáng nay quản gia của anh nói cho tôi biết."

Trịnh Tần có chút buồn bã một chút nhưng lại nhanh chóng cảm thấy hạnh phúc, ít ra cậu vẫn luôn chú tâm và lo lắng đến anh, thậm chí còn chuẩn bị hoa lan để giúp anh an thần ngủ ngon.

Sở Luân lấy băng y tế bắt đầu quấn quanh bàn tay Trịnh Tần, vừa băng bó vừa nói.

"Lát nữa tôi đi thăm mộ cha mẹ."

Nghe thấy lời Sở Luân nói Trịnh Tần liền biến đổi sắc mặt, anh từ vui vẻ chuyển dần sang lo âu, lo rằng Sở Luân sẽ đi mất, lo rằng cậu sẽ không quay trở lại đây nữa, lo rằng Phương Vũ sẽ không để anh gặp lại cậu.

Trịnh Tần vội vã chụp lấy bên cánh tay của Sở Luân, khẽ run môi hạ giọng nói, đôi mắt cũng ẩn chứa sự thê lương.

"Em..."

Sở Luân biết rằng Trịnh Tần định nói gì liền nhanh chóng bắt lời trước, cậu không liếc mắt nhìn anh dù chỉ một cái, giọng nói càng trở nên bình thản vô tình, đến mức làm Trịnh Tần cảm thấy mình như một đứa trẻ bị ruồng bỏ, không có một điểm tựa nào cả.

"Tôi muốn an tĩnh, không cần anh đi theo, cũng không cần bất kì ai đi theo.

Tôi là sát thủ, kĩ năng dùng súng đứng đầu Hắc Long Hội, cũng sẽ luôn đem theo dao và súng."

Nói xong Sở Luân thu dọn khay thuốc rồi đứng dậy đi ra ngoài, trước khi đi ra khỏi cửa, cậu có phần chần chừ rồi cất giọng.

"Thăm mộ xong tôi sẽ về."

Cánh cửa đóng sầm lại, Trịnh Tần vẫn còn ngồi ngây ra đó, trong lòng vui buồn lẫn lộn vô cùng, anh không biết phải làm sao để cùng Sở Luân trở lại như trước, anh biết trong tâm cậu vẫn chỉ dành cho một mình anh.

Nhưng chỉ cần anh đưa tay ra, liền có một bức tường ngăn cản anh chạm vào cậu.

Trịnh Tần hít thở sâu nghiêng đầu nhìn sang chậu hoa lan trắng đang khẽ đung đưa trong gió, đôi mắt đỏ ngầu dần dần trở nên đăm chiêu, anh khẽ nheo mắt, xuống giường đi từng bước loạng choạng dù cái đầu đau tựa búa bổ.

Anh đứng ngay ban công nhìn ra khu rừng rộng lớn bên ngoài, tay đưa điện thoại lên gọi thuộc hạ.

"Chuẩn bị xe ở cổng sau."

"Vâng."

1 tiếng sau.

Sở Luân mở cửa ra liền bắt gặp Trịnh Tần đã đứng ngay phòng mình từ trước, cậu có chút bất ngờ, định hỏi thì thấy Trịnh Tần đưa một chiếc áo khoác da cho cậu, anh nâng đôi mắt tiều tụy nhìn cậu, dịu dàng nói.

"Tôi biết em lái motor nên tôi chuẩn bị nó cho em."

Sở Luân hít sâu một hơi trông có vẻ không vui, cậu lạnh nhạt đẩy ngực Trịnh Tần tránh ra một bên để cậu đi ra khỏi phòng.

"Tôi có đồ bảo hộ, không cần cái này."

Trịnh Tần vội bắt lấy tay Sở Luân giữ lại, anh hạ giọng khổ sở nói.

"Dù em không cho tôi theo em, nhưng xin em hãy mặc nó để bảo vệ em được không?"

Sở Luân nghiến nhẹ răng lườm anh chằm chằm, sau đó rút mạnh tay ra, giật lấy áo mà Trịnh Tần đang cầm, không nói gì mà đi nhanh ra khỏi căn biệt thự này.

Chưa bao giờ bản thân Sở Luân thấy Trịnh Tần trông đáng ghét đến như vậy, vừa đi cậu vừa thầm mắng, còn tự hỏi bản thân sao có thể yêu một người như vậy chứ.

Vừa đáng ghét vừa khó ưa, còn lì lợm và cố chấp nữa.

Sở Luân hậm hực mặc áo vào rồi leo lên xe motor đã chuẩn bị từ trước, cậu lấy nón bảo hộ đội vào rồi khỏi động xe.

Người canh gác cũng biết ý mà mở rộng cửa từ trước, Sở Luân vặn mạnh tay lái, phóng nhanh ra khỏi căn biệt thự của Trịnh Tần.

Đám chim trong rừng cũng không khỏi bay tán loạn khi nghe tiếng nộ máy lớn như vậy, hoặc cũng có thể là nó cảm nhận được cậu đang tức giận nên bay ra khỏi vùng trời u ám này.

Trịnh Tần ngồi trong xe lấy điện thoại ra xem, anh trầm ngâm dùng tay chống trán, chăm chú xem vị trí mà Sở Luân đang chạy trên bản đồ.

Khoảng cách giữa anh và Sở Luân không quá xa, đủ để cậu không phát hiện ra anh đang theo dõi cậu.

Không phải là anh không tin tưởng Sở Luân, là anh đang không tin tưởng chính mình, càng không thể lơ là để cậu một lần nữa rời khỏi anh.

Trịnh Tần biết mọi chuyện Phương Vũ gây ra chỉ để có được Sở Luân, anh sao có thể một lần nữa buông tay?

Giờ đây Nguyên Tử Ninh chết rồi, cũng không ai giúp anh rửa sạch oan khuất để Sở Luân tin rằng anh không như thế, mọi chuyện dường như đi vào bước đường cụt, anh hầu như không thể trở tay.

Bỗng dưng lúc này làm anh không khỏi nhớ đến lúc mẹ của Sở Luân mất, lúc đó bà chỉ mới 42 tuổi.

Đêm đó là sinh nhật của Sở Luân, trời đông đường trơn nên trượt chân té ngã trước một cửa hàng

Đồ ăn đã chuẩn bị sẵn trên bàn, chỉ còn thiếu loại cam ngọt mà Sở Luân thích ăn nhất.

Lúc người dân phát hiện bà té ngã, xung quanh đều là cam rơi vãi khắp nơi, vỏ cam ánh lên giữa nền tuyết trắng xoá, máu trên đầu bà tươm ra rất nhiều, nhuộm đỏ nền tuyết cùng vỏ cam rực rỡ.

Dù là đưa đi bệnh viện kịp thời nhưng bà không thể qua khỏi, lúc đó anh thấy Sở Luân hoảng loạn bỏ về nên đã âm thầm đi theo.

Trịnh Tần đứng bên ngoài phòng cấp cứu âm thầm quan sát, anh thấy bóng lưng Sở Luân đang ôm chầm lấy mẹ khóc rống, mẹ cậu lại chỉ mỉm cười vuốt nhẹ mái tóc mềm của cậu, dịu dàng cố nói.

"Sinh lão bệnh tử, mẹ đã già, cũng không nên để bố con ở nơi xa xôi kia một mình.

Chỉ là mẹ đi gặp người mẹ yêu thôi."

Lúc đó bà còn cố lấy trái cam đã mua cho Sở Luân rồi nắm lấy bàn tay cậu xòe ra, chậm rãi đặt trái cam lên lòng bàn tay lạnh buốt, nói cũng không nói nổi, đôi mắt ẩn nước nhưng lại dịu dàng đến đau lòng.

Sở Luân run rẩy nhận lấy quả cam rồi từ từ lột vỏ ra, từ góc độ của anh, anh thấy đôi vai Sở Luân run lên bần bật, hai tay chai sần cũng trở nên run rẩy.

Lột xong rồi cậu xé múi cam ra chậm rãi đưa lên miệng ăn.

Vị cam ngọt lan toả trong miệng nhưng lại cảm thấy vừa đắng vừa chát, nhưng cũng là trái cam ngon ngọt nhất mà Sở Luân từng ăn.

Cam trôi xuống cổ đem sự nghẹn ngào rửa trôi rồi lại càng đau đớn gấp bội, tim như muốn tan vỡ ra, thở cũng không thở nổi.

Đôi môi cậu run run, nước mắt không ngừng đua nhau chảy xuống đọng tại cằm, lẳng lặng rơi xuống từng giọt nước mắt mặn chát.

Cậu cố mím môi cười hạnh phúc đem sự thống khổ dằn xuống tận sâu trong đáy lòng, nước mắt lại không ngừng rơi.

"Cam ngon lắm."

Mẹ Sở Luân qua đời lúc 2h30 phút sáng hôm sau.

"Cha mẹ à, lâu ngày con không ra thăm mộ hai người, bụi hết rồi."

Sở Luân dịu dàng cười lấy khăn bắt đầu lau dọn lại hai mộ phần, bia mộ bên trái là hình ảnh một người đàn ông phong độ nam tính, đầu cắt gần sát, trên gương mặt nở rộ nụ cười ấm áp vô cùng, trông vẻ bề ngoài có phần giống Sở Luân, nhất là đôi mắt màu nâu.

Bia bên phải vẫn là gương mặt xinh đẹp dịu dàng của của một người phụ nữ, bà cũng đang mỉm cười,nụ cười hạnh phúc vô cùng.

Cậu rướn người nhổ đi vài bụi cỏ mọc dại xung quanh rồi đặt hai bó hoa cẩm chướng mà bố mẹ yêu thích.

Sở Luân nhẹ cười nhớ lại lúc nhỏ từng hỏi mẹ vì sao mẹ lại thích hoa cẩm chướng đến vậy, lúc đó mẹ chỉ cười rồi xoa đầu của cậu, dịu dàng nói đầy hạnh phúc.

"Vì đây là loại hoa mẹ được cha con tặng ngay lần đầu gặp mặt."

Không khí đầu xuân đem không khí vừa ấm áp vừa xoa dịu tâm hồn cậu, lúc này cậu ngồi xuống đối diện mộ phần của hai người, cậu nghiêng người lấy ra hai phần bánh sủi cảo nóng hổi vừa mua đặt lên trước mộ, kèm theo một số loại trái cây mà trước đó bố mẹ Sở Luân từng rất thích ăn.

Bố trí xong xuôi Sở Luân mới lấy một điếu thuốc lá đưa lên miệng mình, sau đó lấy mấy nén hương ra định đốt cho cha mẹ, kết quả mò hai bên túi lại không mang theo bật lửa, đang loay hoay định đứng dậy đi mua thì một bóng lưng sà xuống đưa bật lửa ngay trước mặt cậu, đối phương còn cất giọng nói dịu dàng.

"Quên đêm theo bật lửa sao?"

Sở Luân cả kinh ngước lên, nhìn thấy đối phương liền dịu xuống sự đề phòng.

Cậu thuận theo hướng cổ đến để người kia châm thuốc cho mình rồi cậu rít một hơi thuốc lá, làn khói cay nồng tràn ngập trong phổi, cậu thở nhẹ ra khiến làn khói mờ ảo cùng hòa vào không khí, lúc này Sở Luân nhận lấy bật lửa của người kia, bật lên đốt mấy nén hương rồi vái ba vái, cắm xuống lọ cắm hương ngay trước hai mộ phần.

"Sao em lại biết tôi ở đây?"

Phương Vũ cong đôi mắt cười dịu dàng, hắn chủ động ngồi xuống ngay bên cạnh Sở Luân, cất giọng dịu dàng nói, hơi thở lại khẽ hắt ra một hơi.

"Suốt thời gian qua không thấy anh nên em rất lo lắng, mấy người thuộc hạ vừa thấy anh thì em liền tức tốc đến đây."

Sở Luân nghe Phương Vũ nói lòng lại càng trở nên nặng trĩu.

Tâm lý Sở Luân hiện tại rất mệt trong việc phải đối mặt tình cảm với một ai đó, việc cậu đi đến thăm mộ cũng là để tâm trạng trở nên nhẹ nhõm một tí, tâm trạng thoải mái rồi sẽ dễ dàng đối mặt hơn.

Lúc này Sở Luân mới lấy thuốc ra khỏi miệng, phì ra làn khói trắng đục rồi cười nói.

"Ông chủ giao một số việc, phải giải quyết nên tôi mới đi gấp.

Chưa kịp nói cho cậu biết."

Ánh mắt Phương Vũ dường như trở nên lạnh đi không ít nhưng vẫn luôn giữ nụ cười dịu dàng trên gương mặt, hắn nghiêng mặt sang nhìn Sở Luân, cười nói.

"Anh có thể cho người truyền tin về cho em mà?

Hắc Long Hội..."

Phương Vũ nói đến đây bỗng dưng ngưng lại, hắn khẽ nheo mắt quan sát, nhẹ nhún vai cười cười.

"Có gì mà làm không được chứ?"

Sở Luân nhìn sang Phương Vũ, cậu không quá thay đổi cảm xúc trên gương mặt của mình, về cơ bản lại bình tĩnh hơn bao giờ hết.

Cậu chống hai tay ra sau lưng rồi ngã người một chút, khẽ nhắm mắt lại, mặt ngửa lên trời cảm nhận không khí ôn hoà của mùa xuân.

"Tôi đi gặp Trịnh Tần."

Phương Vũ sớm đã biết Sở Luân ở chỗ Trịnh Tần suốt khoảng thời gian qua, hắn vốn dĩ cứ cho mình sẽ bình tĩnh đối mặt với sự việc này nhưng khi nghe chính miệng Sở Luân thừa nhận, hắn hận không thể ngay lập tức đem anh nhốt lại trong ngục tối, ngoài hắn ra, không ai được nhìn thấy anh.

Phương Vũ trầm mặc một lúc mới cất giọng.

"Hai người đã làm hoà rồi sao?"

Sở Luân chậm rãi hé mắt ra nhìn ngắm bầu trời trong xanh chói chang trước mắt, ánh nắng quá đỗi rực rỡ khiến cậu phải nheo mày lại, hốc mắt cũng ướt nước.

Chẳng biết ở đâu mà yến lại bay lượn trên bầu trời ấy, nổi bật vô cùng, cũng rất là tự do.

Sở Luân ngồi thẳng dậy, hai chân xếp bằng nhìn thẳng vào di ảnh trên mộ phần của cha mẹ, khói nhang vẫn bay nghi ngút, thơm ngát khiến tâm trạng cũng ấm áp hơn.

"Tôi không biết, tôi muốn điều tra lại việc đó.

Tôi nghĩ...

Anh ta sẽ không làm như thế...

Anh ta rất si tình, sẽ không vì dục vọng mà..."

Sở Luân chưa nói xong thì Phương Vũ đã điên tiết lên mà đè cậu nằm ra, hắn cố định cậu trên nền gạch, dùng hai tay chụp lấy siết cổ Sở Luân, dùng lực mạnh đến mức gân tay hắn gồ cả lên, gương mặt Sở Luân cũng đỏ gay.

Hắn gằn giọng quát lớn, đôi mắt đầy tơ máu nhìn Sở Luân như thể muốn ngay lập tức giết chết cậu, trên trán hắn cũng đầy gân xanh.

"ANH NGHĨ ANH TA YÊU ANH ĐẾN VẬY SAO?

RÕ RÀNG LÀ ANH TA ĐÃ NGỦ VỚI TÊN KHÁC, ANH LẠI MỀM LÒNG THA THỨ CHO ANH TA?"

"Ức..."

Sở Luân bị giữ cố định không có cách nào chống cự, hai mắt cậu trợn lên ứa ra nước mắt vì thiếu dưỡng khí, đôi tay ra sức gỡ tay Phương Vũ ra nhưng càng gỡ hắn cành siết chặt cổ cậu, mặt Sở Luân đỏ như say rượu, hai chân vô lực đá mạnh lên không trung.

Phương Vũ rất đẹp, rất dịu dàng, đây là lần đầu tiên Sở Luân thấy bộ dạng đáng sợ này của hắn, nhất thời cậu cảm thấy kinh hãi, toàn thân càng lúc càng trở nên vô lực, phổi cũng vì thiếu dưỡng khí mà đau thắt.

Sở Luân đưa tay xuống đai súng ngay thắt eo, cậu kéo áo lên rút ra con dao găm mà bản thân đã chuẩn bị từ trước, cậu nghẹn thở vô cùng, như thể sắp chết đến nơi.

Sở Luân đưa con dao găm lên ngay vị trí cổ của Phương Vũ, mũi dao sắc nhọn đâm ngay yết hầu nhô lên của hắn nhưng cậu lại không đâm vào, chỉ trợn mắt đầy tơ máu nhìn Phương Vũ, run rẩy khó khăn nói nhưng lại không phát ra tiếng.

Nhìn thấy Sở Luân dường như sắp bị mình siết chết, hắn còn bị Sở Luân hướng dao về phía mình, lúc này Phương Vũ liền sực tỉnh buông tay ra.

Sở Luân vừa được giải thoát liền co người ra sức kéo từng hơi hít thở sâu, tay buông ra khiến con dao rơi trên nền gạch, cơ thể được nuôi sống bởi không khí nên liền thèm khát nó, không ngừng ra sức thở nhanh

Lúc này Phương Vũ mới nhặt con dao lên nhìn một lúc, hắn lầm bầm.

"Anh muốn giết tôi..."

Hắn cong môi cười lên từng tiếng trông như kẻ điên dại, hắn áp đến gần Sở Luân, áp hai lòng bàn tay lạnh buốt lên gương mặt Sở Luân, đôi mắt hắn lúc này lại rơi xuống từng giọt nước mắt nóng hổi trênda mặt cậu, hắn khổ sở mà nói.

"Sở Luân...

Để ý đến em...

Một chút thôi?

Có được không?

Em có thể cho anh tất cả...

Anh muốn gì em cũng đều cho anh, chỉ cần anh để ý đến em..."

Sở Luân ngây ra trước bộ dáng thành khẩn này của Phương Vũ, con người này thay đổi nhanh đến mức làm cậu cảm thấy sợ hãi, vừa nãy suýt chút nữa đã giết chết cậu, giờ lại cầu xin cậu để ý hắn.

Sở Luân đưa tay lên định chống ngồi dậy thì một bóng người đi nhanh đến dùng lực lôi Phương Vũ ra khỏi cậu, người nọ không nói gì đã đấm mạnh vào mặt Phương Vũ khiến hắn chao đảo suýt ngã xuống đất.

Sự việc nhanh đến mức làm cậu chưa nhận thức được gì thì Trịnh Tần đã vươn tay ra kéo Sở Luân đứng dậy, gắt gao ôm chặt cậu vào trong lòng của mình, chặt đến mức khiến Sở Luân suýt nữa đã không thở được.

Sở Luân cảm nhận được cả người Trịnh Tần đang run rẩy rất dữ dội, hơi thở cũng loạn nhịp, trái tim nóng hổi trong ngực anh cũng đập mạnh đến mức làm cậu như bị thôi miên, không biết được gì ngoài việc chìm đắm trong sự bảo vệ này, cũng không muốn thoát khỏi âm thanh thình thịch vội vã ấy.

"Thật may là em không sao...."

------------------

Còn tiếp ===>

Truyện chỉ được đăng trên Wattpad, đăng ở nơi khác đều là copy và không tôn trọng tác giả.
 
Luân Hãm【Bl / H Văn】
Chương 95: Biến Đổi


Bị cú đấm như trời giáng vừa rồi không làm Phương Vũ cảm thấy đau đớn chút nào, nếu có, cũng là cảnh tượng trước mắt làm hắn quên đi cảm giác đau nhói tại cơ thể, hiện tại hắn chỉ cảm nhận một nỗi đau, nỗi đau nằm sâu trong tâm can hắn.

Phương Vũ trơ mắt đỏ ngầu nhìn dáng vẻ ôm ấp của Sở Luân và Trịnh Tần, thứ mà hắn chẳng bao giờ có được, cái ôm mà hắn tiêu tốn mọi cách để nó không còn tồn tại nữa, nay nó lại tái hiện, ngay trước mắt hắn.

Mùi máu tanh nồng ngập tàn trong khoang miệng, chỗ má sưng tấy đau điếng càng làm hắn như bị hóa đá, Phương Vũ nghe thấy tiếng khởi động súng, xung quanh hắn là người của Hắc Long hội đang hướng mũi súng về phía hắn, lúc này có vô số tiếng huyên náo ồn ào của Andrea đang cảnh cáo người của Hắc Long Hội nếu làm hắn xảy ra chuyện gì.

Phương Vũ nghiến nhẹ răng hít một hơi sâu, đôi mắt xanh dần trở nên lạnh đi, hắn đưa tay lên lau đi vệt máu đỏ nơi khóe môi rồi đưa tay trái lên ngụ ý Andrea hãy im lặng.

Phương Vũ đảo mắt sang nhìn Sở Luân rồi cong môi nở nụ cười nhẹ, hai tay khoanh lại cất giọng nhẹ nói.

"Anh Tần, lâu ngày không gặp."

Trịnh Tần nghe thấy giọng nói trông có vẻ thanh cao cợt nhả kia liền làm anh gắt gao dùng lực siết Sở Luân ở trong lòng, anh hít sâu từng ngụm khí lạnh, hơi buông lỏng tay ra sau đó đẩy Sở Luân để cậu đứng phía sau tấm lưng anh.

Lúc này anh mới ngẩng đầu nheo mắt nhìn Phương Vũ, vết sẹo nơi mắt anh giật nhẹ, hai tay cũng tạo thành nắm đấm, anh trầm giọng cất lên tiếng nói.

"Sao mày lại ở đây?"

Phương Vũ phì cười, nhún vai đảo mắt nhìn sang Sở Luân đang im lặng ở phía sau, hắn thở ra nhẹ đáp lại.

"Tôi đến gặp Sở Luân."

"Mày!..."

Tức tốc Trịnh Tần gầm lên một tiếng như một con thú dữ đang bảo vệ lãnh thổ của nó, lúc này Sở Luân đang im lặng mới cất tiếng, trong giọng nói dường như biểu lộ sự mệt mỏi.

"Được rồi, các người đi về hết đi.

Nơi này là nơi không phải để các người tranh cãi, tôi muốn yên tĩnh."

Nghe Sở Luân nói như vậy, lòng Trịnh Tần có phần nhói đau, nhìn sang lại thấy ánh mắt đăm chiêu của Phương Vũ, giống như nếu như anh mà rời khỏi nơi này, hắn sẽ bắt Sở Luân đi mất vậy.

Anh thở hắt ra buông lỏng nắm tay, nhìn sang Sở Luân mà nói.

"Tôi sẽ ở đây đợi em."

Vừa dứt lời, Sở Luân đã ngay lập tức theo sau.

"Không cần đâu, tôi muốn yên tĩnh, cả anh và Phương Vũ đi hết đi, dắt theo cả đám thuộc hạ này đi nữa, đừng để họ làm phiền tôi."

Trịnh Tần không đồng ý có chút lớn tiếng.

"Không được, lỡ như em có chuyện gì thì sao?

Tôi không thể yên tâm được."

Sở Luân ngay lúc này mới rít sâu một hơi, cậu nâng mắt không nói gì chỉ tỏ thái độ cương quyết nhìn Trịnh Tần, nơi đáy mắt dường như xuất hiện tơ máu, dần dần đỏ lên.

Phương Vũ thấy tình thế càng trở nên căng thẳng nên tự biết mà lùi một bước, hắn cong môi nhẹ cười dịu dàng hướng về Sở Luân, đôi chân dài không sợ Trịnh Tần mà bước đến ngay bên Sở Luân, Trịnh Tần thấy thế muốn cản lại nhưng hắn lách sang một bên, còn cố tình chạm mạnh vai hắn với vai Trịnh Tần như thách thức.

Lúc này Phương Vũ cho tay vào túi áo ghile lấy ra một chiếc chìa khóa, chủ động nắm mạnh lấy tay Sở Luân rồi dúi chìa khóa vào lòng bàn tay cậu, lúc này Sở Luân đang cau mày liền giãn nở mi tâm ngạc nhiên, chưa kịp hiểu gì thì Phương Vũ đã nói.

"Tặng anh, mẫu motor mới nhất, phiên bản giới hạn."

Nói xong, Phương Vũ liếc mắt sang nhìn Trịnh Tần rồi cười cười.

"Anh Tần, em về trước nhé."

Đôi môi Phương Vũ nở nụ cười đắc ý, hắn phất tay ra hiệu cho Andrea rồi nhanh chóng rời khỏi chỗ đó.

Trịnh Tần nãy giờ im lặng nhưng răng đã nghiến chặt đến mức nổi đầy gân trán, hai mắt như muốn nổ lửa nhìn chằm chằm Sở Luân, Sở Luân nhét chìa khóa vào trong túi áo, cậu không muốn để tâm dáng vẻ tức giận của anh hiện giờ, nếu cậu để mắt đến, nhất định tim sẽ không thể nào đập nổi, tay chân cũng run lên như con mồi bị dính bẫy.

Sở Luân lạnh lùng nói.

"Còn anh, anh về đi.

Lát nữa tôi sẽ về sau."

Trịnh Tần biết rằng mình không thể giận quá mất khôn, anh chỉ trầm giọng kéo theo từng ngụm khí nặng.

"Tôi đợi em bên ngoài, lát nữa em lên xe của tôi."

Nói xong Trịnh Tần xoay lưng rời đi, lúc này mấy người thuộc hạ cũng ra hiệu cho Sở Luân hãy làm anh hạ lửa giận nhưng Sở Luân cũng mặc kệ, với tính cách của Trịnh Tần, nếu không đợi được cậu thì anh cũng sớm mà đi về thôi.

Mãi một lúc không gian yên tĩnh này mới dần dần trở lại, Sở Luân thở hắt ra ngồi xuống trước bia mộ của cha mẹ, đôi mắt cậu thẫn thờ nhìn khói nhang vẫn đang bay trong không khí mát lạnh, Sở Luân hạ giọng nói nhỏ.

"Con phải làm sao đây."

Không biết trôi qua biết bao lâu, chỉ biết bầu trời trên đầu Sở Luân đã dần chuyển sang tối mờ, tiếng quạ kêu vang lúc này mới làm Sở Luân sực tỉnh, ngồi thẫn thờ từ sáng giờ, rốt cuộc cậu cũng có câu trả lời cho riêng mình.

Cậu đưa tay lên xem đồng hồ, cũng đã hơn 6 giờ tối, lúc này cậu mới đứng dậy, đi ra cổng nghĩa trang liền bắt gặp chiếc xe quen thuộc vẫn còn đậu ngay đó.

Tiếng quạ đìu hiu càng làm không khí trở nên ảm đạm, đến cả tiếng thở của bản thân Sở Luân còn nghe thấy rõ huống chi tiếng quạ kia.

Cậu ngây ra tầm vài giây sau đó dự định rẽ bước sang vị trí xe của mình, cánh cửa chiếc xe hơi kia hạ xuống, gương mặt điềm tĩnh dần dần hiện ra sau lớp cửa kính.

Sở Luân muốn không quan tâm, cậu bước thêm một bước, giọng nói trầm ổn kia của đối phương cất lên.

"Tôi cho người đưa xe em về rồi."

Sở Luân hít một ngụm khí lạnh, cậu định lấy điện thoại ra gọi người thì người trong xe lại nói vọng ra tiếp.

"Đây là nghĩa trang cách xa trung tâm thành phố, sẽ không gọi được taxi đâu."

Những lời người đàn ông kia nói như thể đoán được hết mọi suy nghĩ của cậu, cậu cau mày đi nhanh đến ngay chiếc xe kia, hạ người cất tiếng trông có vẻ tức giận.

"Tôi đã bảo anh về, sao anh lại còn ở đây phá tôi cơ chứ?"

"Tôi đợi em."

Trịnh Tần nâng đôi mắt chân thành nhìn Sở Luân, chẳng biết là do ánh hoàng hôn chiếu vào khiến ánh mắt anh sáng rực hay vì trong đôi mắt anh chất chứa chân thành, nhất thời trong tim Sở Luân rung động, đáy mắt có chút cay cay.

Sở Luân không biết phải làm sao, đành thở vội sau đó đi sang bên ghế phụ mở cửa xe ra chủ động bước vào trong xe, cậu không liếc nhìn Trịnh Tần một cái, chỉ ngồi yên khoanh tay lại, đầu nghiêng sang cửa sổ nhìn ra cảnh vật đang dần bị bóng tối nuốt lấy.

Trịnh Tần lúc đó cũng không biết đang nghĩ gì, tâm can rối rắm, vừa muốn hỏi Sở Luân nhiều điều, vừa đấu tranh rằng đừng hỏi Sở Luân ngay lúc này, đừng nên nóng vội, cũng chỉ vì cái nóng vội mà chuyện của anh và Sở Luân mới trở nên tồi tệ như thế này.

Trịnh Tần khởi động xe, xoay vô lăng bắt đầu lái xe đi, đoạn đường từ nơi này về dinh thự cũng vài tiếng đồng hồ đi xe, đôi lúc anh sẽ nhìn sang Sở Luân xem cậu như thế nào, chỉ thấy cậu vẫn trầm tĩnh như cũ, ngoài tiếng thở ra thì chẳng phát ra tiếng gì cả.

Cách khoảng 1 tiếng nữa là đến nơi, lúc này đoạn đường hai bên là rừng cây um tùm trông vô cùng đáng sợ, bóng tối bao phủ chẳng thể thấy gì nếu chẳng có đèn xe, Trịnh Tần vẫn thong dong lái xe đi với tốc độ đủ nhanh để về.

Bây giờ Trịnh Tần nhìn sang thấy Sở Luân đã ngủ say, đầu có chút lắc lư nhẹ khi anh ôm cua đoạn đường nguy hiểm.

Trịnh Tần khẽ cười một tay vẫn lái, một tay nhịn không được đưa sang vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Sở Luân.

Cảm thấy Sở Luân cử động anh liền vội rụt tay lại, tim đập nhanh đến độ muốn nhảy ra ngoài, cảm giác hệt như thanh niên mới lớn vậy.

Cuối cùng anh cũng lái xe về đến nơi, khi xe chạy vào trong khoảng sân lớn thì người quản gia đã đứng sẵn từ trước.

Anh đỗ xe lại rồi nhìn sang Sở Luân đã thấy cậu thức dậy, anh định cất tiếng nói thì Sở Luân đã mở cửa xe ra, không nói gì đã đi nhanh vào trong dinh thự, để lại anh một mình trong xe.

Trịnh Tần thở nhẹ mở cửa bước ra khỏi xe, anh cất giọng nói nhỏ với quản gia.

"Chuẩn bị món yến chưng táo đỏ chưa?"

"Dạ rồi thưa ngài."

Trịnh Tần gật đầu đi theo vào bếp cùng với quản gia, anh tự tay bưng chén yến chưng nóng đặt vào khay thức ăn sau đó trầm giọng căn dặn.

"Cho người đem chiếc motor mà Phương Vũ cho em ấy đập nát đi.

Đập nát rồi trả về chủ cũ của nó.

Tối nay cho người phòng vệ nghiêm ngặt vào."

"Vâng, thưa ngài."

"Được rồi, không có gì thì nghỉ ngơi đi."

Nói xong anh bưng khay thức ăn đi lên trên phòng của Sở Luân, anh dùng một tay đỡ khay, một tay gõ nhẹ cánh cửa.

"Sở Luân, là tôi, tôi đem thức ăn đến cho em."

Đứng đợi một lúc nhưng bên trong vẫn không có động tĩnh gì, Trịnh Tần có phần lo lắng, định đưa tay lên gõ cửa lần nữa thì Sở Luân bên trong đã mở cửa ra, cậu cất giọng nhàn nhạt nói.

"Tôi không đói."

"Sáng giờ em chưa ăn gì cả, tôi lo cho em."

"Sao anh biết được là tôi không ăn?

Anh theo dõi tôi?"

Bị Sở Luân chặn đường nói, nhất thời Trịnh Tầm cảm thấy bối rối không biết phải trả lời như thế nào.

Quả thật anh có theo dõi, nhưng chỉ là vì lo cho Sở Luân, lý do chính đáng nhưng nếu nói ra, nhất định đối phương sẽ tức giận.

Sở Luân nhìn Trịnh Tần từ đầu đến cuối, cậu không hề tức giận chút nào, trái lại còn cảm thấy người trước mắt ngập ngừng một cách đáng yêu.

Hệt như một con chó lớn bị chủ của mình mắng vậy.

Sở Luân đưa tay ra đón lấy khay thức ăn sau đó hạ mắt nhìn chén yến nóng hổi, cậu nhún vai mà nói.

"Tôi sẽ ăn."

Nói xong không đợi Trịnh Tần trả lời mà cậu đã bưng khay thức ăn, chủ động đóng sầm cửa lại để anh đứng một mình bên ngoài.

Trịnh Tần có phần nín thở sau đó anh cũng xoay lưng đi về phòng của mình, lúc này điện thoại anh reo lên tin nhắn, anh theo quán tính lấy ra xem, xem xong đôi môi liền cong lên nụ cười nhạt.

"Đã kiếm được rồi."

-------------

Còn tiếp ===>
 
Luân Hãm【Bl / H Văn】
Chương 96: Mơ Hay Thật?


Sở Luân đang nghiêng người, đôi mắt nhắm nghiền ngủ say trong căn phòng chỉ có ánh đèn ngủ màu vàng chíu rọi, bỗng dưng lúc này cậu cảm thấy cơ thể mình bắt đầu tê rần như bị đông cứng, làm gì cũng không cử động được, mắt cũng không thể mở ra làm hàng chân mày của cậu cau chặt lại vì khó chịu.

Cảm giác khó chịu này được một lúc thì làn da Sở Luân lại cảm nhận có một bàn tay thon dài mềm mại vuốt ve gò má cậu, tiếp đến bàn tay đó áp lên má cậu một lúc lâu, cảm giác quen thuộc này làm cậu nhận ra điều gì đó, trong không gian tịch mịch, cậu nghe được tiếng tấm màn bay phấp phới do gió thổi, kèm theo đó là mùi hương thơm ngát tựa như hoa trà.

Sở Luân hận không thể ngồi bật dậy được, chỉ run rẩy cả cơ thể, hốc mắt vô thức trào ra dòng lệ nóng hổi.

Bàn tay đó tiếp đến đặt lên đầu cậu, xoa xoa mái tóc mềm mại được một lúc thì người đó cất giọng, một giọng nói trong trẻo, quá đỗi dịu dàng càng làm tim Sở Luân như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Sở Luân à...

Con của mẹ khổ quá rồi."

Tiếp đến cậu nghe tiếp một giọng nói trầm thấp ôn hoà tiếp lời.

"Thằng bé sẽ không sao đâu em."

Bố...

Mẹ....

Sở Luân giờ đây không thể làm gì được, toàn thân co cứng không thể dịch chuyển dù chỉ là một chút, dù cậu có muốn cố gắng mở mắt ra cũng không được, hệt như có một tảng đá vô hình, đè ép cơ thể không cho cậu cử động.

Lúc này giọng nói người phụ nữ kia hình như có phần yếu đi, bà cất tiếng như đang nức nở, bàn tay bà nắm lấy tay Sở Luân.

"Sao em có thể không an tâm được cơ chứ, thằng bé lúc nào cũng gặp nguy hiểm hết."

Người đàn ông kia hình như đang an ủi vợ mình, ông cất giọng.

"Thằng bé lớn rồi, với lại Trịnh Chấn sẽ lo được cho thằng bé thôi em."

Lúc này mẹ của Sở Luân im lặng một hồi rồi bà chạm tay lên má của Sở Luân.

"Con trai à, Trịnh Tần là một người không tệ, tuy trước kia nó từng làm con tổn thương.

Nhưng giờ bố và mẹ biết nó yêu con thật lòng, nhìn con và nó khổ sở như vậy.

Mẹ và bố đau lòng lắm.

Ít ra con hãy điều tra lại kĩ một chút xem thế nào, hãy suy xét thật kĩ con nhé."

"Em à...

Trời sắp sáng rồi."

"Mẹ chỉ dặn con như thế mà thôi.

Giờ bố và mẹ phải đi rồi..."

Lúc này Sở Luân nghe thấy giọng nói của mẹ như nghẹn lại, cậu cảm nhận bà đang áp môi lên trên trán của cậu, từng giọt nước mắt của bà dường như đang rơi lên trên da mặt cậu, vừa rơi xuống đã như hoa tuyết mà tan biết mất.

Lúc này cậu mới có thể he hé mắt nhìn được, nước mắt cậu giàn giụa ướt cả gối, muốn rướn tay hướng về phía bố mẹ đang xoay lưng rời đi nhưng không thể.

Cậu chỉ có thể bắt gặp được khoảnh khắc bấy lâu nay mà cậu luôn mong nhớ, hình ảnh bố cậu đang đưa tay ra sau vỗ về kéo mẹ cậu tựa vào vai ông an ủi, mong bà đừng khóc nữa.

Mái tóc dài của bà bay phấp phới trong gió, bà mặc một chiếc đầm trắng lấp lánh trông rất tinh khôi, đó là chiếc đầm mà bố tặng mẹ lần cuối và hứa sẽ trở về sau khi đi thực hiện nhiệm vụ.

Bố cậu vẫn trông phong độ tuấn mã như thế, ông mặc chiếc áo sơ mi màu trắng cùng quần âu đen, trông vô cùng tự do tự tại, ánh mắt nhìn mẹ cũng chỉ toàn là sự yêu thương nuông chiều.

Ông quay lưng lại nhìn Sở Luân, cong mắt cười ấm áp, đôi môi mấp máy nói gì đó nhưng cậu có thể nghe được rằng.

"Bố và mẹ sẽ luôn ở cạnh con."

Nói xong, hai người họ như làn sương mà tan biến trong gió, để lại tấm màn bay phấp phới cùng cửa sổ đang mở toang.

"Bố mẹ à!!!...

Đừng đi mà!..."

"Sở Luân!...

Sở Luân!

Em tỉnh dậy đi, em làm sao rồi!"

Sở Luân khóc rống lên, lúc này cậu mới giật mình tỉnh dậy, nước mắt đua nhau chảy xuống gương mặt tiều tụy của cậu.

Cậu nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc đang ngồi ngay bên cạnh giường, người đó đang cau chặt mày lo lắng vô cùng, đôi tay chai sạn cũng áp lên má cậu trấn an.

Giọng nói trầm khàn, mùi hương này đã luôn khắc sâu vào trong tâm trí cậu.

Sở Luân ngồi bật dậy vươn tay ôm siết lấy cơ thể của Trịnh Tần, cậu vừa há miệng thở gấp, vừa nấc lên từng hồi vì cảm xúc đang quá tràn ngập.

Trịnh Tần có phần bất ngờ rồi vòng tay ôm siết cơ thể cường tráng đang đầm đìa mồ hôi của Sở Luân, anh cảm nhận được toàn thân Sở Luân đang run bần bật, từng tiếng nấc do khóc cũng làm anh đau lòng cùng cực.

Anh vừa vuốt ve tấm lưng của Sở Luân, vừa nhỏ giọng trấn an.

"Sở Luân, tôi đây rồi.

Sẽ không sao cả, tôi đây rồi."

Từng hơi ấm mà Trịnh Tần truyền qua làm Sở Luân đã bình tĩnh được phần nào, nhưng chỉ cần nhớ lại hình ảnh của bố mẹ vừa rồi, nước mắt cậu lại không thể ngừng rơi được, nó cứ liên tục trào ra, nước mắt nóng hổi thấm ướt cả mảng áo thun của Trịnh Tần.

Đôi môi Sở Luân mím chặt run run, cậu cảm nhận được vòng tay Trịnh Tần đang bao lấy cơ thể cậu, cả mùi hương của anh cũng giúp anh cậu an tâm hơn.

Mùi rượu...

Anh ta uống rượu sao....

Trịnh Tần thấy hơi thở lẫn nhịp tim của Sở Luân đang có phần không ổn định, anh lo lắng buông tay ra sau đó áp hai tay lên gương mặt Sở Luân, hạ giọng trấn an.

"Sở Luân, em hít thở sâu nào.

Em không được thở loạn như thế, sẽ làm em ngất mất."

Sở Luân vẫn không thể ngừng rơi nước mắt được, vừa nhìn thấy Trịnh Tần liền nhớ đến lời mẹ nói lúc nãy, cậu nâng đôi mắt ngấn lệ lên nhìn Trịnh Tần, nhìn thấy từng ngũ quan trên gương mặt anh đang cùng nhau tạo ra một biểu cảm duy nhất, đó chính là lo lắng.

"Sở Luân, em hãy hít thở nào, hít thở thật sâu rồi thở ra nhẹ nhàng."

Sở Luân bất giác làm theo lời hướng dẫn của đối phương, cậu nhắm nghiền mắt lại, lồng ngực phập phồng kéo từng hơi thở sâu rồi thở ra nhẹ nhàng, làm được một lúc rồi nhưng Sở Luân vẫn không cảm thấy khá hơn là bao, đầu óc dần trở nên choáng váng, nhịp tim ngày càng tăng làm toàn thân Sở Luân nóng ran như lửa đốt.

Đau quá...

Tim mình ..

Tại sao lại đau thế này chứ...

Sở Luân bấu mạnh vào tấm lưng đầy vết sẹo của Trịnh Tần, càng cào cấu càng cảm thấy không đủ, như thể muốn đem người trước mắt hận đến tận xương tủy.

Trịnh Tần lần đầu thấy tình huống thế này nhất thời cũng cảm thấy mất bình tĩnh, anh kêu lớn gọi quản gia vào để kêu bác sĩ.

Quản gia nghe thấy cũng tức tốc chạy đi, nhưng ở đây là nơi núi rừng hoang vu, nếu bác sĩ đến nơi cũng phải đến rạng sáng.

Trịnh Tần càng nghĩ càng lo, lúc này mới để ý môi Sở Luân đã bị chính cậu cắn đến bật máu.

Anh lo rằng cậu sẽ cắn chết bản thân mất, Trịnh Tần không còn cách nào khác mà ôm lấy mặt Sở Luân, áp đến hôn sâu lên đôi môi sưng tấy của cậu.

Nhất thời bị đối phương chiếm thế thượng phong, Sở Luân như dồn hết bao nhiêu tức giận uất ức mà ra sức đánh đấm vào lưng Trịnh Tần, dùng chân đạp đá như một người bị phát điên.

Thể lực Trịnh Tần vốn vô cùng tốt, cơ thể cao to tráng kiện, đem một người đàn áp nhất định không có gì gọi là khó khăn.

Nhưng Sở Luân là sát thủ đào tạo nghiêm ngặt, sức lực và thể lực không hề thua kém anh chút nào.

Mỗi cú đấm đá mà Sở Luân giáng xuống đều làm anh đau đến nhăn cả mặt.

Trịnh Tần giờ đây chẳng để tâm việc đó lắm, đau có thể chịu đựng được, nhưng điều anh lo ở đây đó là Sở Luân.

Nếu cậu tiếp tục mất kiểm soát thế này, anh lo cậu sẽ bị nhồi máu mà chết mất.

Trịnh Tần tiếp tục ấn Sở Luân xuống giường, đem cơ thể áp đảo Sở Luân rồi nghiêng đầu hôn sâu lên đôi môi cậu, anh mút mát cánh môi chảy máu, đem máu hoà cùng nước bọt uống vào rồi lại dùng lưỡi tách răng của Sở Luân ra, đưa lưỡi vào trong khoang miệng tìm kiếm đầu lưỡi kia khuấy đảo ma sát.

"Ưm...."

Sở Luân bị trấn áp lẫn cưỡng hôn thế này, sức lực dù có tốt cách mấy cũng không thể chống cự mãi được, vùng vẫy giãy dụa một hồi, Sở Luân cũng dần dịu xuống, cậu không đánh đấm anh nữa mà ôm lấy cơ thể cường tráng của anh, đón nhận nụ hôn nồng nhiệt ấy.

Cậu nghe thấy mùi máu, mùi rượu, mùi thuốc lá và mùi nước hoa.

Tất cả hoà quyện vào nhau khiến Sở Luân như đắm chìm trong cảm giác này, đôi mắt đỏ ngầu nhắm nghiền lại, cùng Trịnh Tần môi lưỡi mút mát.

Âm thanh lép nhép ái mụi lẫn tiếng sột soạt của vải va chạm vào nhau càng khiến bầu không khí trở nên dâm mị.

Sở Luân cũng theo Trịnh Tần mà há miệng ra, đem nước bọt cả hai nuốt vào khiến yết hầu gợi cảm nhấp nhô, Trịnh Tần ấn đầu Sở Luân xuống giường, ra sức nút đầu lưỡi Sở Luân khiến đầu lưỡi cậu trở nên tê dại.

Trịnh Tần thấy Sở Luân đã dần bình tĩnh trở lại, lúc này anh mới an tâm buông môi Sở Luân ra, vừa buông ra đã kéo theo sợi chỉ bạc óng ánh trong màn đêm.

Sở Luân vì hôn đến thiếu dưỡng khí mà há miệng hít sâu một hơi, cơ ngực săn chắc phập phồng lên xuống.

Trịnh Tần nhìn thấy cảnh này khiến trong đầu anh hiện lên hình ảnh tà dâm, anh chạm tay lên má Sở Luân, thấy làn da cậu đang phát nhiệt nên lo lắng ngồi dậy tính lấy khăn lau cho cậu.

Anh vừa đứng dậy đã bị bàn tay của Sở Luân chụp lấy, cậu yếu ớt nói.

"Họ đã đi rồi....

Anh còn muốn đi sao?..."

Trịnh Tần đan xen lại tình huống nãy giờ, lúc nãy lúc ngủ cậu cũng kêu bố mẹ.

Anh ngờ ngợ hiểu ra rồi xoay người lại hôn lên đôi mắt sưng đỏ của Sở Luân, dùng tay lau đi dòng lệ còn vươn trên má.

"Em sốt, tôi đi lấy khăn lau cho em.

Tôi sẽ quay lại ngay mà."

Sở Luân lắc đầu ôm lấy Trịnh Tần, canh lúc anh mất cảnh giác liền áp đảo anh trên giường, cậu đưa tay bóp lấy cổ anh rồi đặt mông mình ngồi ngay vị trí đũng quần, thứ bên dưới nhô cao trong lớp quần đang chọc vào mông cậu.

Lúc này Sở Luân cười thành tiếng đầy ma mị, một tay bóp cổ Trịnh Chấn, một tay đưa ra phía sau kéo lưng quần anh xuống làm dương vật bên dưới bật ra.

"Hah....

Anh xem, anh đúng là kẻ biến thái mà, chỉ mới hôn đã cương thế này rồi."

Trịnh Tần bất ngờ trước tình huống thế này, anh còn bị cậu bóp cổ, lực bóp cổ không quá mạnh, nhưng cũng làm anh khó chống cự.

Anh đúng là đã phát tình khi thấy dáng vẻ gợi cảm của Sở Luân, nhưng anh không muốn ngay lúc cậu bệnh mà thừa cơ hội, anh phải kiềm chế bản thân.

Trịnh Tần gằn giọng cảnh cáo.

"Sở Luân, xuống trước khi tôi mất kiểm soát."

Sở Luân phụt cười thành tiếng, một tay cậu nắm lấy dương vật của Trịnh Tần vuốt ve lên xuống rồi dùng ngón tay chà xát đầu khấc.

"Anh đang lừa người dối lòng đấy à?

Đã cương thế này rồi."

Trịnh Tần hít thở sâu trước sự trêu ghẹo của đối phương, gằn giọng lặp lại lần nữa.

"Em xuống...."

Đang trong tình cảnh gì đây chứ, nhìn thấy anh ta liền làm mình không thể tự chủ bản thân được.

Sở Luân thầm nghĩ rồi sau đó đưa tay lên cởi áo thun của mình ra rồi ném sang một bên, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Trịnh Tần có thể nhìn thấy làn da màu nâu nhạt của Sở Luân lẫn cơ ngực vạm vỡ, anh nghiến chặt răng cố kiềm chế bản thân nhưng lại không thể rời mắt được trước cơ thể hoàn hảo này, cơ bụng ẩn hiện do cậu hít thở càng khiến Trịnh Tần như phát tình, dương vật bên dưới càng cương to hơn.

Trịnh Tần không nhịn được nữa mà đẩy Sở Luân, thoắt một cái đã đem cậu áp đảo xuống giường, anh cau mày thở ra từng ngụm hơi thở nóng hổi, chưa kịp để cậu phản ứng đã hạ đầu cắn mạnh lên cơ ngực Sở Luân, một tay đưa xuống chạm lên đũng quần ngủ của Sở Luân, dùng lực vừa đủ mà chà nhẹ.

"Ức....

"

Cả hai đang sắp lâm trận đến nơi thì một người phụ nữ lật đật mở cửa ra kêu lớn lên.

"Ngài Trịnh, bác sĩ đến rồi."

Người quản gia ấy còn kéo theo vị bác sĩ và hộ tá đi vào theo cùng, ba cặp mắt đều như hoá tượng mà đứng đơ người khi nhìn thấy cảnh tượng tà mị kia.

Cả Sở Luân và Trịnh Tần cũng thế, ngoài cứng người nhìn theo hướng cửa thì cũng không biết làm gì.

Một bầu không khí gượng gạo bao trùm cả căn phòng, nếu lúc này hỏi Sở Luân đang nghĩ gì, chắc hẳn là cậu đang muốn chui vào thùng gạo để né tránh nhân loại.

---------------

Còn tiếp ===>
 
Back
Top Bottom