Cập nhật mới

Khác Lụa Trắng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404841835-256-k744434.jpg

Lụa Trắng
Tác giả: MinhDuydepzaiso1
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

phủ quan đèn tắt canh dài,
cậu thương con ở trái lời gia phong.
lụa sầu vướng gió bên song,
một câu thề nhẹ, hoá lòng trăm năm.



langman​
 
Lụa Trắng
Chương 1: Dưới mái phủ son


Năm mười sáu tuổi, cha nó qua đời trong một trận sốt rét giữa gió mùa chướng.

Còn mẹ nó, người đàn bà nhỏ thó, đen đúa, quanh năm áo nâu sờn, mắt sâu như nước đục ôm món nợ tiền thuốc của chồng để lại, sưu thuế triền miên, chả còn cách nào ngoài việc gán con cho nhà bá hộ Trần để lấy tiền trả nợ.

Lời giao kèo được viết rõ ràng, giấy trắng mực đen, đóng dấu son đỏ chót.

Từ đó, nó không còn tên, chỉ nghe mọi người gọi nó là " con Lan nhà bá hộ ".

Phủ đệ nhà bá hộ Trần nằm ở cuối làng, sau rặng tre già, cổng gỗ lim đen bóng, hai bên khắc rồng phượng, mái ngói rêu phong mà bệ vệ như một toà thành.

Trước cổng phủ, đôi lân đá phủ rêu xanh đứng chầu, mắt đăm đăm về phía trước, móng vuốt sắc nhọn chạm đất, đầu ngẩng cao, uy nghi mà lạnh lẽo.

Trong sân, cây khế trổ hoa trắng lả tả, mỗi khi gió thổi qua, hoa rơi đầy vai áo kẻ hầu người hạ trong nhà như mưa bụi tháng ba.

Xa xa, tiếng mõ trầu ở đồng ruộng vọng về phủ, xen lẫn tiếng quát tháo của bà quản gia với đám người hầu trong nhà, khiến buổi sáng của phủ bá hộ mang mùi ngai ngái của tiền bạc và quyền lực.

Biết sao được, nhà bá hộ nổi danh giàu nhất vùng, trâu bò tính hàng đàn, ruộng đất tính chục mẫu.

Ông Trần, là một người ít nói và kín tiếng, có hai bà vợ và hai cậu con trai quý tử.

Bà cả Luyến, vốn là cô con gái rượu của quan huyện, tính tình cay nghiệt, nhưng cực kì dẻo miệng để lấy lòng chồng.

Còn bà hai Hường thì hiền hơn, song xuất thân thấp bé nên có nói cũng chả ai nghe.

Hai cậu con trai thì mỗi người một nết, không ai giống ai: Cậu cả Minh, tính tình điềm đạm, nhu mì, học chữ Nho, thỉnh thoảng người trong nhà hay thấy cậu ra bàn đá ở gốc khế ngồi đọc sách.

Còn cậu hai Trọng thì ngược lại hoàn toàn, người thì cao lớn, mắt sắc như gươm , tính tình thì nóng nảy nhưng công bằng.

Tự hồi cậu còn nhỏ, mọi người đã quen nghe tiếng cậu quát phu trong nhà, nhưng ai cũng phục vì cậu chả bao giờ đánh người, cũng chả tham lam lấy của.

Lan vào bước vào phủ bá hộ vào một buổi chiều mưa bụi, con bé co ro đứng ở bậc thềm, áo vải sờn vá lỗ chỗ, đôi tay gầy gò xương xẩu dính đầy bùn đất.

Bà quản gia đi ra, nhìn nó từ đầu đến chân, cau mày hừ giọng:

- Nhỏ con quá, còn gầy yếu, được cái mắt sáng...Thôi được rồi, cho vào bếp rửa chén.

Lan gật đầu, luống cuống chạy vào bếp.

Đêm ấy, lần đầu tiên trong đời nó được ngủ trong nhà ngói, trên chiếc giường tử tế.

Nó không dám chợp mắt, chỉ lẳng lặng nghe tiếng mưa rả rích bên hiên, tiếng chuột cắn gỗ và tiếng bà cả mắng người hầu vang xa như vọng cổ.

Trong cái đêm mưa lạnh lẽo ấy, nó bỗng nhớ cái mùi rơm khô ở nhà cũ, cái nghèo xem vậy nhưng cũng có cái hơi ấm riêng của nó.

Những ngày đầu trong phủ, Lan làm quần quật từ sáng đến tối mịt mới được nghỉ, lưng lúc nào cũng ướt đẫm mồ hôi.

Nhưng nó ngoan, chưa bao giờ than vãn nửa câu, vì nó biết sống ở cái nơi này, có làm thì mới có ăn.

Sáng thứ bảy, Lan đang lúi húi cầm cây chổi chà quét sân , cậu Minh đang học bài ở gốc khế bỗng ngoắt nó lại:

- Lan, lại đây cậu bảo!

Nó vội để cây chổi ở bờ giậu, lau vội tay vào cái áo bạc màu của mình rồi chạy tới thưa:

- Cậu cả có gì dặn dò ạ?

Cậu Minh đưa tay lên đĩa bánh trên bàn, đưa cho nó.

- Ăn đi, cho có sức.

Nhưng đừng để bà quản thấy, lại bị phạt thì khổ.

Thỉnh thoảng cậu lại cho nó cái bánh, quả thị, hôm thì vài cái kẹo tây do cậu đi công tác xa về có được, cậu quý nó vì nó hiền, lại còn chăm chỉ.

Lần nào gặp cậu cũng cho nó một cái gì đó, Lan thích lắm, còn cảm kích.

Nhưng ở với cậu hai Trọng thì khác hẳn, mỗi lần Lan làm sai gì thì cậu lại gắt lên:

- Có mấy cái chén mà rửa cũng không nên thân!

Cái nhà này không nuôi những kẻ đến cái việc nhỏ làm cũng không ra hồn!

Cậu rất nghiêm, ánh mắt thẳng, chê ra chê khen ra khen, chả ai nịnh được cậu.

Lúc đầu Lan rất sợ cậu, nhưng rồi cũng quen, mỗi khi cậu mắng con bé, nó chỉ biết cúi đầu chịu trận.

Thỉnh thoảng " dạ " một tiếng mỗi khi cậu hỏi nó nhớ chưa..

Sáng nay, cậu Minh trở về sau chuyến đi vào miền Nam, Lan mừng lắm.

Thấy cậu về, nó chạy ngay ra cổng, cậu cả bước xuống xoa đầu nó:

- Ở nhà có ngoan không?

Bà cả Luyến có làm khó con không?

Nó mỉm cười, đáp:

- Dạ không thưa cậu, cậu đi đường vất vả, để con xách va li cho!

Nói rồi con bé nhanh nhảu cầm lấy chiếc va li gỗ son trên tay cậu, cậu Minh cười xoà.

- Ngoan lắm, tí cậu có quà cho mày.
 
Lụa Trắng
Chương 2: Nắng trưa trên phủ đệ


Con Lan khom người xuống ôm chiếc vali gỗ son của cậu, nó thận trọng đi chậm rãi như sợ làm trầy mất lớp vecni bóng loáng bên ngoài.

Mưa bụi đã ngớt, những đám mây đen đã hé ra những tia nắng dịu nhẹ, tuy nhiên đất sân vẫn ẩm.

Nó bước đi rất chậm để tránh trượt, cũng nở nụ cười trên môi, má ửng hồng hây hây như đào chín.

Nụ cười của nó, chỉ dành cho cậu Minh mỗi khi cậu trở về sau những chuyến công tác xa, tuy nhẹ nhàng nhưng lại hồn nhiên đến mức chả bao giờ kìm lại được.

Cậu Minh bước theo sau, tay chắp ra sau lưng, có lẽ sau chuyến đi xa khiến cậu mệt, cậu ngẩng lên nhìn bầu trời xanh trong.

Chiếc áo dài the trên người cậu vẫn còn vương mùi nắng gió của phương Nam, thoang thoảng mùi lá khô xen lẫn với chút mùi thuốc nam từ mấy gói quà trong vali.

Con bé vừa đi vừa nhìn trộm cậu, thấy cậu Minh đã gầy đi nhiều, sống mũi cậu thẳng, nổi bật trên làn da rám nắng do xa xứ.

Nhưng cái ánh mắt ấy, vẫn luôn dịu dàng như ngày cậu cho nó trái thị .

- Mai mốt cậu có đi xa nữa thì....nhớ mang áo khoác, miền Nam nắng gắt lắm cậu ơi!

Nó run run nói, giọng thỏ thẻ như gió xuyên qua kẽ tre đầu làng.

Cậu Minh bật cười, giọng cười trong trẻo như ánh nắng mai sau trận mưa rào, cậu đáp:

- Ở nhà mà vẫn còn lo cho cậu được sao?

- Dạ....con chỉ nói vậy thôi, chứ cậu đi đâu...con...cũng....

Mặt Lan nóng bừng, giọng ấp úng như mắc đá trong cổ.

Cậu Minh không hỏi thêm, nhưng ánh mắt của cậu lại nói nhiều hơn thế, cậu chỉ khẽ lắc đầu như thể người đã biết quá nhiều nhưng chẳng muốn con bé trước mặt mình ngại thêm.

Họ cứ thế đi men theo hành lang gỗ, nơi chiếc cột gỗ lim bóng nhẵn soi rõ hai đời người tuy cách biệt đôi chút về tuổi tác nhưng lại gần gũi một cách kì lạ.

Lan bước vào gian phòng quen thuộc, mọi thứ vẫn được xếp ngay ngắn.

Nó ngẩng lên, nhìn cậu Minh đang đứng sát bên cạnh mình, tay chống lên thành bàn, hơi thở cậu phả nhẹ lên vai nó.

Con bé chỉ biết lúng túng đặt va li lên bàn, tay đan chặt vào nhau.

Cậu mỉm cười dịu dàng gọi:

- Lan!

- Dạ?

- Khi cậu đi, con có nhớ cậu không?

Câu hỏi cậu vang lên, mềm như lụa khiến cho con bé không phân biệt được đó là lời trêu chọc hay thật lòng.

Nhưng khoảnh khắc đó, tim nó co vào, như chiếc lá khô cảm nhận được giọt sương sớm đầu ngày.

- Dạ có....

Lan gật đầu, lí nhí đáp.

Nhưng giọng nói đầy vẻ chân thật.

Cậu cả Minh im lặng, hơi ấm của cậu khẽ truyền lên người nó, khiến con bé vội vã quay đầu đi, giả vờ chỉnh lại cái khăn bàn đang lệch cho đỡ bị ngượng.

Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng rọi qua dàn bông giấy, cái màu hồng phơn phớt của nó như sáng bừng cả khu vườn xanh rì, đầy tiếng dế.

Tuy nhiên, phủ đệ nhà bá hộ Trần thì có bao giờ được bình yên?

Tiếng quát tháo từ sân vang ầm lên, xé nát không gian bình yên ngắn ngủi của hai người.

- Thằng hỗn hào!!

Mày có biết mày vừa đắc tội với ai không!?

Còn dám chê con gái nhà quan phủ" học dốt mà hay làm điệu " nữa chứ!!!

Mày còn tính bôi tro trát trấu lên mặt bá hộ Trần này bao nhiêu lần hả!?

Rồi tiếng " vút " của roi mây vang lên, quất vào da thịt, nghe nhói xé lòng.

Âm thanh đó làm con bé rụt cổ lại, khẽ rùng mình.

Cậu Minh chỉ biết thở dài, lắc đầu ngao ngán, mặt hơi tái đi vì mệt:

- Cha lại phạt thằng Trọng rồi...

Cái thằng nhóc này, đúng thật là...

Cả hai đi ra hiên nhà, con bé nó khép nép, tay siết nhẹ vạt áo cậu Minh, khúm núm đứng sau cậu.

Nó nhìn ra bãi sân gạch đang nắng gắt như hun lửa.

Ông Trần, lúc này đang đứng trên bậc thềm, tay cầm cây roi mây dài, thân mảnh, đôi mắt đỏ ngầu,lông mày rậm cau lại, gân nổi trên trán.

Còn cậu hai Trọng đang quỳ giữa sân, lưng trần, áo vứt sang một góc.

Trên lưng, vệt roi đỏ au chạy dọc từ vai xuống tận hông.

Người làm, phu xe trong nhà đứng xung quanh nhưng không ai dám lại gần can ngăn, sợ liên lụy.

Cậu hai lúc này cắn răng, mặt lộ rõ vẻ cương nghị không chịu khuất phục.

Ánh mắt sắt nhưng vẫn nén cơn đau, không rên một tiếng nào.

Bá hộ Trần đứng trước mặt con trai, tay lăm lăm cây mây, gằn từng chữ:

- Mày nghĩ đây là cái chợ để mày muốn làm gì thì làm sao?

Mày còn non lắm!!

Lại một tiếng " vút " chói tai vang lên, con Lan nép sau người cậu Minh, run rẩy không dám thở mạnh.

Nó từng bị cậu hai rầy la vì làm sai đủ thứ chuyện, nó rất sợ cậu vì cậu dữ.

Nhưng bây giờ, khi thấy cậu hai Trọng bị đánh, sống mũi con Lan cay cay.

Lúc này cậu Trọng không còn là một con người nghiêm khắc mà nó từng biết, mà là một chàng trai trẻ đang dần bị đè bẹp bởi gia pháp và quyền uy của chính người cha ruột của mình.

Cậu hai khựng lại khi bị mây vụt, nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh:

- Lỗi con, con xin chịu.

Giọng cậu trầm khàn, như đá rơi xuống giếng cạn, không có vẻ hối lỗi như lời nói.

Lan bấu tay cậu Minh, tim nó nóng ran như lửa chích, vừa thương vừa sợ.

Bà cả Luyến đứng bên hiên nhà, tay phe phẩy chiếc quạt đính ngọc, nụ cười nhếch lên khinh khỉnh.

- Xem kìa, đúng là cái bọn ở đợ, thấy chuyện người trên đã rơm rớm nước mắt.

Đúng là vô tích sự mà!

Lan giật mình cúi đầu, cậu cả Minh vội đi lên, đứng chắn trước mặt nó.

Giọng cậu vang lên, đều đều, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.

- Mẹ!

Mẹ đừng nói thế!

Cái Lan nó còn bé, có biết cái gì đâu.Mà trời đang nắng, con đi đường xa xin phép vào nghỉ trước.

Bà cả cau mày, ý không hài lòng.

Nhưng không phản bác, chỉ hừ nhẹ một tiếng rồi phẩy tay cho lui.

Lan đi theo sau cậu Minh, nhưng cứ đi được vài bước nó lại ngoảnh mặt nhìn một lần.

Cậu hai Trọng hơn nó có hai tuổi, năm nay tròn mười tám, cũng vừa chăng phải lứa với nó.

Có lẽ như vậy mà con Lan không nỡ lòng .

Ánh nắng buổi trưa như giăng lên tấm lưng đầy vết roi vọt đó lòm một tấm lụa mỏng, làm vệt roi đỏ ửng như vết cháy .

Cậu quỳ thẳng, không chịu khuất phục, thân người căng lên như gốc tre cứng cỏi trong trận bão.

Không hiểu vì sao, khi thấy cậu hai như vậy... nó không còn sợ cậu nữa, mà chỉ thấy cậu....thật cô độc.
 
Lụa Trắng
Chương 3: Nỗi buồn trong tiếng đàn tranh


Ở cái làng Sen này, ai cũng biết đến bà cả Luyến.

Không phải bà ta đẹp đẽ hay là mẹ ruột của cậu cả Minh, người vốn nổi danh vừa có tài vừa có đức, mà người ta biết đến bà Luyến vì bà ta ác.

Bà Luyến xưa nay nổi tiếng là người đàn bà với ánh mắt sắc như dao cạo, từng bước chân của người hầu trong phủ, mỗi hơi thở khẽ lệch đi của người ở trong bếp, bà đều nắm cả.

Ai cũng sợ bà, vì ai đi đâu, làm gì cũng chả bao giờ qua mặt được đôi mắt của bà ta.

Bởi thế, từ cái ngày con Lan nó bước vào phủ, người gầy như nhánh lúa khô cuối vụ, cứ thỉnh thoảng lại đến chỗ cậu Minh, bà cả lại thấy gai trong lòng.

Bà để ý hết.

Mỗi khi cậu Minh đọc sách ở chiếc bàn đá dưới gốc khế già, nó thì quét sân ở bên cạnh.

Khi cậu trở về từ tư thất, con Lan lại pha ấm trà hoa nhài để sẵn trên bàn.

Bà chỉ cần đứng từ xa đã thấy cái dáng người nhỏ nhắn trong bộ áo sờn run run với cái ánh nhìn của con trai bà, dù chỉ là thoáng qua thôi.

Nhưng đã quá đủ với một người như bà.

Mới chỉ vừa nãy, cậu Minh còn đứng lên che chắn cho nó, đã thế còn nói đỡ nó vài câu.

Với một người như bà Luyến khác gì bị dội một thau nước lạnh vào cái quyền uy mà bà giữ gìn bao nhiêu năm nay trong cái phủ này.

Người ở, gia đinh còn xem bà ra gì nữa?

Bà nuốt không trôi cục tức này.

Trong cái nhà này, tuyệt đối không được để bất kì đứa con gái nào len vào lòng cậu cả, dù chỉ là một làn gió nhẹ thoảng qua cũng không.

Chiều hôm ấy, khi con Lan đang ôm chậu nước đi ngang qua sân, bà cả Luyến cất tiếng gọi, giọng bà ngọt như mía lùi nhưng đằng sau nó lại là một mũi gai bén mà rất ít người có thể nhận ra.

- Con hầu kia, lại đây bà nói cái này!

Lan dừng lại, tay vẫn ôm chặt thau nước, ngón tay bám chặt mép thành chậu như muốn bám víu lấy chỗ đứng cuối cùng.

Nó bước đến gần bà cả, cúi đầu thật thấp.

Bà Luyến nhìn nó từ đầu đến chân như đang đánh giá, khoé môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó đoán:

- Tao nghe nói mày lanh lợi lắm, lại nết na chăm chỉ.

Từ mai, cứ theo hầu cậu hai Trọng, ta muốn rèn cái nết của đám hầu trong phủ, chứ mấy bữa rày loạn hết cả lên, không biết quy củ là gì!

Lời bà nói như gió thoảng qua tai, mà tâm trạng con bé như đeo chì .

Người trong phủ ai cũng biết một điều: Theo hầu cậu Hai là xác định rời khỏi bếp, mà cậu Trọng thì tính nghiêm, lời nặng, việc làm cả ngày không hết.

Chưa có con hầu nào chịu được quá một tuần khi theo cậu.Lan lặng lẽ dạ một tiếng, nhưng đôi mắt nó khẽ xao động, như đèn dầu bị gió tạt nghiêng.

Những ngày theo cậu Trọng mà dài như sương đầu mùa.

Trời chưa kịp hửng sáng, sương mù giăng dày trong sân như phủ lụa trắng, con Lan đã chà được hơn nửa cái sân, sương lạnh làm con bé lạnh run,nứt cả da tay.

Cậu hai đứng bên thềm, khoanh tay, quan sát từng viên gạch như xét tội.

- Lau lại!

Cái góc sân kia còn bẩn.

Cậu nói, giọng trầm, sắc lạnh như lưỡi kéo.

Lan khom người, lưng đã mỏi nhưng vẫn cắn chặt môi lau thêm lần nữa.

Nó lau đến mức đầu gối tê rát, bàn tay sưng phồng đỏ ửng mới được ngừng.

Lúc này mặt trời cũng đã lên, xoá tan màn sương dày buổi sáng sớm.

Từ sáng đến trưa, nó cũng chả lúc nào được ngơi tay.

Nào là thắp hương, gánh nước, rửa chén, tưới rau, xếp sách, chuẩn bị trà.

Chỉ cần sai một ly, dù là nhỏ nhất cậu Trọng cũng đã trách:

- Đã nói bao nhiêu lần rồi, hả!?

Làm cái gì cũng phải cẩn thận!!

Có mấy việc cỏn con mà làm cũng không xong nữa!!!

Vô dụng!

Con bé chỉ biết cúi đầu,giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:

- Dạ...con nhớ rồi...Con sẽ cẩn thận, thưa cậu.

Nhưng dù con Lan có sai cỡ nào, thậm chí vấp gạch làm đổ chồng tài liệu xuống sàn, khiến nó rơi lả tả.

Cậu cũng chưa bao giờ đánh nó.

Có thể cậu không muốn đánh phụ nữ, hoặc cũng có thể cậu không muốn bẩn tay mình cho một con ở, chỉ vậy thôi.

Lan thấy hết, nó cũng mừng, cũng vừa lo.

Mừng vì cậu vẫn tốt, không ngược đãi nó.

Sợ vì nó chỉ là phận hầu... nói ra " sai một li, đi nghìn dặm ", nên chỉ biết nhủ thầm với lòng.

Trong khi nó đang chật vật từ sáng đến khuya, thì đâu đó trong phủ, vẫn có một bóng dáng quen thuộc dõi theo.

Những buổi ngả chiều con bé giặt đồ bên giếng, nó thường hay nhìn xuống mặt giếng phẳng lặng, thấy rõ được đôi mắt sâu và u buồn của nó.

Nó bỗng nhớ nhà, nhớ thầy, nhớ bu, nhớ cả cái mùi tro bếp trong căn nhà tranh lụp xụp.

Nhưng nó chả thể về, chỉ biết len lén lau nước mắt vào tay áo sờn.

Từ nhà trên, cậu Minh dừng lại nhìn đôi chút, nhưng không nói gì, chỉ lặng lẽ thở dài rồi chắp tay ra sau lưng bước vào phòng cầm.

Tiếng đàn tranh của cậu vẫn êm như dòng Sông Cái bước vào mùa nước cạn, vẫn đều như gió thu luồn qua rặng tre mỗi chiều mùa hè.

Ấy vậy mà hôm nay tiếng đàn ấy lại phảng phất một nỗi u sầu không thể gọi tên, nỗi buồn ấy mong manh như trận mưa phùn lúc đêm muộn rơi dưới mái hiên.

Mỗi nốt đàn khi cậu gẩy lên, trông như lời tâm sự của một chàng trai mới biết yêu gửi đến người con gái thầm thương mà không dám lại gần.

Mây vẫn trôi, nước vẫn chảy, và hiển nhiên cậu biết rõ tình ấy mãi mãi chỉ có thể giữ trong lòng, nhưng phải làm sao...khi trái tim con người nào chịu ngoan ngoãn trước những khuôn phép mà cuộc đời trói buộc vào đâu?
 
Lụa Trắng
Chương 4: Bình yên trước ngày gió lớn


Sáng sớm hôm nay, trời vẫn còn lờ mờ một lớp sương mỏng, mắt đất mờ đục như khói.

Gió heo may từ cánh đồng lúa thổi về mang theo mùi rạ mới cũng như cái lạnh run người của cơn gió cuối thu.

Trong cái hơi lạnh se sắt, phủ bá hộ dường như bị lọt thỏm vào tiếng chim sẻ đầu ngày kêu lác đác trên cành cây, xa xa là tiếng trâu bò lục bục nhai cỏ.

Một buổi sáng yên bình quá đỗi lạ lẫm của phủ bá hộ Trần, nó tĩnh mịch đến nỗi chẳng ai hay được chuyện đời sắp đổi thay chỉ vì một hành động nhỏ thoáng qua.

Cái êm đềm này nó lạ quá, khiến đám người làm trong phủ không khỏi rùng mình.

Có lẽ ai ai cũng biết, đằng sau cái lớp màn yên tĩnh này, sắp có một trận bão lớn chuẩn bị ập đến.

Người xưa có câu " đất yên trời động " có bao giờ sai?

Cậu hai Trọng hôm nay thức dậy khi gà vừa mới gáy, cậu mặc áo the sẫm màu, khăn xếp gọn gàng rồi gọi người mang ngựa ra sân.

Lâu nay, cậu vẫn chịu trách nhiệm quản mấy mẫu ruộng ở phía Đông, nơi này mới được khai hoang, trồng lúa mới, nước tưới tiêu được dẫn từ con ngòi lớn.

Sau trận đòn roi của bá hộ Trần, cậu nằm trên giường một tuần, chả thể đi đâu xa, công việc cũng bị bỏ dở.

Với cái tính nghiêm nghị và cẩn thận của cậu Trọng, một tuần đủ dài để cậu thấy bản thân mình tắc trách, bất tài.

Nên hôm nay, cậu muốn tự tay xem cho tỏ tường, chẳng thích kiểu báo cáo xuôi tai.

Cậu sợ đám tá điền làm không xong chuyện rồi lại báo gian, mất mặt cậu.

Khi cậu giật cương cho ngựa phi ra đồng, sương mỏng cuộn theo vó, trắng xoá như tuyết.

Nhưng chẳng hiểu trời đất hôm ấy ra sao, có điềm dữ chi, con ngựa bỗng giật mạnh đầu, hí lên một tiếng dài đứt ruột.

Chỉ thấy bóng nó chao đảo rồi dựng đứng, hất văng cậu xuống vệ ruộng, mấy người tá canh thấy thế liền chạy lại, hoảng lắm.

Có người còn hét lên :

- Cậu Hai ngã rồi!!!

Cậu hai ngã ngựa chúng mày ơi!!!!

Cánh đồng lúc đấy nháo nhào hết cả lên, như chim vỡ tổ.

Dân làng cũng hoảng loạn chạy lại xem, nhưng không ai dám lại gần....họ biết người đang nằm là ai, không cẩn thận lại "làm ơn mắc oán".

Con Lan lúc ấy đang gánh quang nước nặng trịch từ giếng về, chuẩn bị tưới rau.

Má nó còn ửng hồng vì cái lạnh của sương buốt, bàn tay chai sần còn dính tro bếp do nhóm lửa từ sớm tinh mơ.

Vừa mới đặt gánh xuống thềm, chưa kịp duỗi lưng thì đã nghe tiếng hốt hoảng ngoài bãi xa vọng về.

Nó không kịp nghĩ nhiều, chạy ra ngoài đồng xem.

Đôi chân trần của nó men theo con đường đất, đạp lên bao nhiêu sỏi đá mà chẳng thấy đau.

Nó chạy mãi, mon men qua vườn cau nhà ông Sáu Thuận, vòng theo rào chè của bà Tư, băng qua bãi đất trống để lao về phía đông, nơi mọi người đang túm tụm.

Khó khăn lắm, nó mới chen được vào đám người, cảnh tượng trước mắt không khỏi khiến tim con Lan thót lên một cái.

Cậu Trọng nằm nghiêng, mặt trắng bệch, máu trên trán rỉ thành vệt dài, tưởng như sắp chết.

Người dân và đám phu phen người thì lay, người thị gọi cậu mãi nhưng cậu vẫn không trả lời.

Ai cũng hoảng, có kẻ còn đọi mồm độc miệng trù ẻo " nay là ngày tàn của cậu Trọng, vì cậu ở ác ".

Con ngựa thì đứng cách đó không xa, thở hồng hộc, bờm nó dính đầy sương.

Con Lan nghe hết, nhưng nó không nghĩ gì nhiều như thế, nó vội lao tới, quỳ xuống cạnh cậu.

Tay nó run rẩy hơn bình thường, đến mức gỡ một chiếc khăn vấn trên đầu cũng không nổi.

Nhưng rồi loay hoay mãi, nó vẫn mở được.

Nó vội vã xé mảnh khăn, vòng quanh đầu cậu, buộc chặt để cầm máu đang rỉ ra.

Động tác có hơi vụng về, nhưng ánh mắt lại có gì đó vững tâm đến lạ.

- Cậu đừng cử động mạnh...để con kêu người đỡ cậu về....

Con bé nói, giọng nhỏ xíu nhưng chắc nịch.

Cậu hai Trọng từ từ mở mắt, hơi thở có chút nặng nhọc.

Cậu mơ mơ hồ hồ nhìn nó, nhưng không còn là ánh nhìn sắc lẹm như mũi dao quen thuộc, mà là một sự bối rối khó thể gọi tên.

- Không phải....mày sợ tao sao...Lan?

Sao vẫn lao vào cứu..?

Con Lan cúi đầu, tay vẫn ghì chặt tấm vải trên đầu cậu.

- Sợ..... nhưng phải đỡ cậu chứ, để cậu nằm vậy....con đâu nỡ lòng...

Con Lan đáp lại ngay lập tức, không do dự.

Lời nói nó phát ra thẳng tắp như đường đê làng, mộc như rơm.

Mà chẳng hiểu sao nó lại khiến cậu hững một nhịp, có cái gì đó vừa chạm vào nơi yếu mềm nhất của cậu, một thứ gì đó khó mà đặt được tên.

Một con người vốn đã quen ra lệnh cho kẻ hầu người hạ, vốn quen với sự nghiêm khắc, quen giữ khoảng cách với mọi thứ xung quanh, nay lại cảm thấy lòng mình như tơ mỏng, rung khẽ trước ngọn gió cuối thu.

Đám hầu dìu cậu Trọng về phủ, cậu bám lấy vai con bé, đi từng bước.

Chân nó dính đầy bùn nhưng bước vẫn rất vững, cậu Hai dựa vào nó, lần đầu tiên cậu phải thừa nhận, cái con bé này... không hề vô dụng như những gì cậu từng nghĩ.

Khi cậu được đỡ về cổng phủ, máu thấm đỏ tấm khăn trên trán, cả người lấm lem bùn đất.

Bà Hai Hường đang ngồi lựa đậu bên hiên với đám gia nhân trong phủ, thấy con về, bà liếc mắt một cái rồi hốt hoảng chạy ra, miệng kêu giới kêu đất.

Tay bà phủi đi vệt bùn khô trên áo cậu, giọng bà đầy xót xa:

- Ối giời ơi!!!

Cái thằng phá gia chi tử, mày làm cái trò gì mà ra nông nỗi này hả con?

Cậu Trọng cố gắng đứng vững, tay cậu bấu chặt vai áo sờn của con Lan.

- Lạy u, con chỉ trượt chân té xuống mương chứ có ai làm gì con đâu...U đừng rầy, con không sao...U đừng buồn tấm thân con...

Bà Hường xoa nắn tay con, rõ ràng là đang xót cậu con quý tử của mình.

Bà Hai Hường nổi tiếng thương con như thương vàng, ai trong phủ cũng biết chỉ cần cậu Trọng ho nhẹ một tiếng, bà đã đứng ngồi không yên.

Cậu Trọng cũng biết nên cậu thương bu lắm, nên chưa bao giờ cậu làm gì nông cạn làm bà lo lắng.

Nhưng giờ nhìn cậu bê bết bùn đất, trán rịn máu, tay chân xước xát.

Mặt bà tái đi không còn sắc máu, bà Hai Hường bỗng quay sang đám gia nhân đang đứng chết trân bên hiên, giọng bà nghiêm nhưng thoáng chút run rẩy:

- Còn đứng đấy làm gì hả!?

Mau đưa cậu Hai vào!!

Lo mà đun nước nóng,lấy thuốc đỏ và khăn sạch ra đây!!

Kẻo cậu ngất ra đây lại trúng gió thì khốn!

Rồi bà lại cúi xuống, bàn tay lạnh ngắt run rẩy xoa nắn lấy cánh tay cậu Trọng, bà sợ chỉ một chút lơ là thì con mình sẽ ngã mất.

Tuy nhiên,sau buổi sáng định mệnh đó, người trong phủ ai cũng nhận ra một điều: Cậu Hai có gì đó khác lạ hẳn.

Cậu vẫn nghiêm khắc, rạch ròi, giữ nề giữ nếp, vẫn lãnh đạm.

Nhưng cái cách cậu mắng con Lan đã bớt nặng nề hẳn, lời nói của cậu không còn cắn vào da thịt như ngày trước.

Có những buổi chiều nắng gắt, khi nó đặt thau nước xuống bậc thềm, con bé thường thấy một chén nước ấm được đặt trên bàn đá cạnh giàn thiên lý đang trổ bông.

Không ai ở đó, nhưng nó cũng thầm hiểu là của ai cho mình.

Cậu Hai bước ra ngưỡng cửa, khoanh tay nhìn nó.

- Uống đi, có sức mà làm.

Cậu nói nhưng ánh mắt lại nhìn ra góc vườn đầy nắng, ánh mắt cậu như đang muốn chạy trốn thứ gì đó khó nói ra.

Nó gật đầu, lí nhí " dạ " một tiếng rồi cầm chén nước lên uống, lén nhìn cậu một cái rồi lại thôi.

Nó biết lòng cậu đang rối.

Nhưng rối nhất không phải là cậu Hai Trọng.

Ngày nào cũng vậy, hễ trời sẩm tối, khi con Lan nó ngồi giặt quần áo bên giếng, tiếng đàn quen thuộc lại văng vẳng từ phòng cầm của cậu Minh.

Tiếng đàn thanh như gió chạm nước, nhưng lại có gì đó sầu não thê lương đến lạ, như mạch ngầm réo rắt qua lòng đất.

Mỗi nốt nhạc khi gẩy lên, cảm giác như muốn gọi tên một ai đó, cũng có thể đang thay cho một tiếng thở dài bất lực mà chính cậu cũng không hề hay.

Không phải lần đầu nó nghe cậu đàn, nhưng từ hôm đó, tiếng đàn ấy vướng vào áo con bé, theo vào cả giấc ngủ.

Nó giặt chiếc áo yếm sờn, nước từ chiếc gáo gỗ gợn lên như sóng mỗi khi tiếng đàng ngân lên, nó xắn tay áo, múc gáo nước đổ ra chậu, mùi xà phòng phảng phất trong không khí, cùng với tiếng đàn thê lương không dứt đang dần len lỏi vào tâm trí.

Nó đang hì hục phơi áo trên chiếc dây thép đã rỉ, không biết từ lúc nào, cậu Minh đã đứng ở bậc thềm.

Cậu đứng đó, khoanh tay và nhìn nó bằng ánh mắt khó nói.

Ánh mắt thoáng vẻ xa xăm, có vẻ cậu đang suy tính cái gì đó hoặc là chỉ đang bận lòng mình.

Nó ngẩn ngơ nhìn cậu, khi định thần, Lan vội cúi xuống ngay, sợ lại gây nên chuyện.

- Lan này!

Cậu Minh gọi, ánh mắt đăm đăm nơi xa vắng, giọng nhẹ như gió sớm.

Nó giật mình, đôi tay vẫn còn ướt nước.

- Dạ...cậu cần con ạ?

- Tối rồi, sàn giếng trơn, cẩn thận kẻo té.

- Dạ..thưa cậu.

Chỉ là một lời nhắc bình thường, mà tim nó đập thình thịch như tiếng mõ ngoài đình mỗi khi chợ phiên họp làng.
 
Lụa Trắng
chương 5


Ông bà ta có câu " Tưởng làm điều phải, ai dè mang điều trái " có bao giờ sai.

Sau cái ngày nó đỡ cậu Hai về tự vệ ruộng, cái Lan gặp không ít lời ra tiếng vào của người đời, có người còn nói con Lan cố tình lấy lòng cậu hai, nói nó muốn trèo cao.

Nhưng nó chọn cách mặc kệ, vì giờ nó có cố gắng bao biện điều gì, người đời cũng chả nghe.

Mùa lúa năm nay nhà bá hộ trúng mánh lớn, thóc chất đầy sân, kho nào kho nấy kín cả miệng.

Ông Trần phấn chí lắm, bèn sai người dựng rạp, mổ lợn, thổi xôi, quyết mở một bữa tiệc cho thiên hạ trong vùng biết nhà ông năm nay lộc rơi lộc vãi.

Đêm ấy, phủ sáng như có hội.

Đèn dầu treo la liệt, bóng người đổ lên tường chập chờn như ma trơi.

Con Lan cùng đám người ở tíu tít bưng mâm rượu, chạy qua chạy lại giữa tiếng cười khà khà và giọng mấy ông khách say lè nhè.

- Con bé kia, đi đứng cho cẩn thận vào!!!

- Này!

Làm đổ rượu ra bàn là tội lớn đấy!!!

Những câu nói mỉa mai quất vào tai con bé như roi, bàn tay nó run lên bần bật, sợ đến vã cả mồ hôi lạnh.

Khi tiệc tàn, người tản dần, nó lẩn ngay xuống bếp.

Chẳng đợi ai bảo, nó lom khom bới ngay ít cơm cháy dưới đáy nồi - thứ cơm vàng giòn, khét cạnh nhưng thơm lạ.

Nó lấy ít cà dằn mặn muối, bóp qua loa rồi ngồi xổm cạnh bếp lửa đỏ hồng.

Ánh lửa hắt lên mặt, thấy rõ hai gò má ửng vì đói lả từ chiều.

Đang ăn ngấu nghiến, thì bên ngoài có tiếng chân bước vội, cánh cửa bếp nghe tiếng " két ".

Là cậu hai Trọng.

Cậu nhìn ngang dọc, không thấy con Lan trên sân thì mặt cậu bỗng cau lại, đến khi trông thấy bóng nó co ro dưới bếp thì cậu mới thở phào, nhưng vẫn gằn giọng:

- Làm cái trò gì mà ngồi lì ở đây?

Mày trốn ở góc này làm gì hả Lan?

Con Lan giật mình, đánh rơi cả miếng cơm cháy trên tay, nó cúi gằm mặt, lí nhí:

- Dạ...con đói...nên xuống bếp ăn chút cơm thừa..

Cậu hai tới gần, nhìn cái bát mẻ một góc, rồi nhìn đống cơm cháy lẫn với tro than, ánh mắt dừng lại ở đôi tay nó còn run vì sợ.

Cậu lặng đi một nhịp, suy tư.

Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị của cậu, khiến bóng cậu đổ dài lên vách đất.

Cậu buông một tiếng thở dài:

- Làm cả buổi mà ăn có thế này à?

- Dạ...

- Thế đồ thừa ngoài kia sao không lượm vài con tôm mà ăn ?

Con Lan cầm chén cơm cháy nửa, nhìn cậu hai Trọng:

- Bẩm cậu, sơn hào hải vị tuy ngon, nhưng ăn mãi cũng chán.

Cơm trắng tuy nhạt nhưng vững bền thời gian...

Cậu cúi xuống, giọng thấp nhưng rắn:

- Thôi ăn nốt đi, từ mai đừng để bụng đói nữa, người ta khinh cho.

Con bé khẽ ngẩng lên, đôi mắt đen láy giữa ánh lửa bập bùng.

Vừa ngạc nhiên vừa lúng túng.

Cậu hai đứng đó, tay vẫn kẹp chiếc khăn lụa của tiệc yến, nhưng ánh mắt cậu lại ngó về phía nó, như đang nghĩ xa hơn những lời trách mắng hằng ngày.

Ấy vậy mà, nghĩ cho cùng, thân phận con người lắm lúc còn chẳng bì được kiếp súc vật.

Ở trong cái phủ này, mấy con chó săn còn được miếng thịt thừa, bát cơm đầy.

Nuôi một con súc ấy mỗi tháng tốn gấp đôi tiền người ta trả cho một đứa ở.

Nghĩ mà tủi, phận người nhẹ tựa cỏ bùn trên bờ đê, gió thổi ngang cũng bật rễ, chẳng kịp kêu một tiếng.

Sau chuyện đêm yến tiệc, con Lan cứ cảm thấy trong lòng có sợi chỉ tơ ai buộc hờ nơi cổ tay.

Mỗi khi gió hun hút lùa qua hành lang phủ, sợi chỉ lại khẽ giật, khiến nó giật mình chẳng rõ vì lạnh hay vì một ánh nhìn ai đó vừa lướt qua.

Những ngày ấy, phủ quan nhà họ Trần rộn ràng đến lạ.

Quan lớn sắp đi kinh lý mấy tổng làng, bà cả lo lễ lạt đón quan Tây về thăm, trong ngoài chạy như mắc cửi.

Người hầu chẳng ai dám lười tay.

Chỉ có con Lan vẫn cứ lặng lẽ làm, nhưng trong lòng nổi lên những chập chờn khó tả.

Trời sáng hôm nay còn ủ hơi sương, mặt sân phủ ánh trắng mờ mịt như có ai trải một lớp lụa bạc lên từng viên gạch cũ.

Con bé Lan dậy từ canh tư, nó lom khom nhóm bếp, vừa toan xách thùng ra giếng múc nước thì chạm mặt cậu Minh từ lối nhà trên đi xuống.

Tà áo the của cậu còn đẫm sương, vạt áo cậu khẽ sẫm lại nơi gấu, mang theo mùi đêm lạnh và lá ướt sương sớm.

Cậu thấy nó liền dừng bước:

- Sao con dậy sớm thế?

Giọng cậu nhẹ nhàng, tựa tiếng nước hồ khẽ động khi có cơn gió tạt qua.

Con Lan vội cúi đầu, hai tay buông vội thùng nước xuống, hai tay để trước bụng:

- Dạ, con nhóm bếp cho kịp giờ ạ!

Cậu Minh không đáp lại ngay, ánh mắt cậu lướt qua đôi bàn tay chai sần của nó, nay đã đỏ ửng vì sương sớm.

Khớp ngón tay nứt nẻ vì lạnh.

Một thoáng im lặng trôi qua, chỉ nghe tiếng nước giếng nhỏ giọt đều đều.

Rồi cậu bước lại gần, đặt nhẹ lên bệ giếng một bao diêm còn mới, giọng cậu vẫn nhẹ như gió thoảng:

- Dùng cái này, dạo này sương nặng, củi dễ ẩm, nhóm lửa dễ tắt.

Nó sững người một thoáng, ở trong cái phủ này, người ta quá quen với việc chửi bới, doạ nạt...

Mấy ai để ý đến việc nhóm lửa có bén hay không?

Nó định cất lời cảm ơn, nhưng khi ngẩng đầu lên, cậu đã quay người đi mất.

Tà áo dài sẫm màu khuất dần sau rặng cau, lay nhẹ theo gió sớm, để lại trên sân một vệt tĩnh lặng mỏng manh.
 
Lụa Trắng
chương 6: gió heo may về sớm


Chiều hôm ấy, nắng xế chiều quẹt ngang mặt sân phủ, ánh lên màu vàng sậm của mật ong cũ.

Cậu hai Trọng đi từ lò gạch về, vai áo the còn dính bụi đỏ au, gót giày cậu vẫn còn lấm đất.Bên cạnh là tên phu gạch tíu tít cái miệng nói về chuyện ở lò.

Cái dáng đi vẫn ngang tàng, nhưng ai nhìn tinh mắt thì sẽ nhận ra bước chân của cậu hôm nay không còn nện mạnh như mọi khi, tựa hồ có gì đó kìm lại.

Lan đang đứng tưới rau ở vườn, nghe tiếng bước chân, nó vội quay lại.

Chưa kịp cúi đầu thì đã bắt gặp ánh mắt cậu Hai.

- Có ăn uống đầy đủ không mà người gầy rộc như tép khô thế hả?

Cậu hỏi, như hỏi một chuyện vặt.

Lan khựng lại, suýt dẫm phải mớ rau cải gần đó.

- Dạ...ai ạ?

- Mày đó.

Cậu nhướng mày, tay chắp ra sau lưng.

- Còn ăn cơm cháy nữa không?

Lan cúi đầu, cổ họng nghẹn lại, má nó nóng bừng như lửa chích.

- Dạ có....mà cậu đừng nói to thế...con sợ..

Cậu Hai cười khẽ, tiếng cười trầm đục như gỗ cũ gõ vào nhau.

- Hoá ra cũng biết sợ à?

Tưởng chỉ biết nhớ cậu Cả ?

Cậu bước lại gần, thấp giọng.

- Mà từ giờ đừng để ai sàm sỡ, ở cái phủ này, hiền quá nhiều khi người ta leo lên đầu mình.

Nó biết cậu đang nói đến cái buổi yến hôm nọ, hình ảnh đêm đó lướt qua như làn gió nhạt: tiếng cười say, bàn tay thô kéo áo, hành lang lờ mờ...Lan khẽ dạ, tin đập rộn như đánh trống.

Nhưng lúc đó, nó vô tình thấy cậu Minh ở cuối sân, cậu vừa buộc dây cương, tay còn đặt lên cổ con ngựa.

Gió chiều thổi qua, làm vạt áo sẫm màu của cậu khẽ lay trong gió, ánh mắt cậu nhìn về phía này.

Không sắc.

Không gắt.

Nhưng lại sâu hun hút khiến con Lan bối rối.

Gió chiều ấy, không biết thổi qua mái ngói hay thổi qua lòng người.

Chả biết từ khi nào, bà Luyến bắt đầu để ý con Lan kĩ đến lạ.

Mỗi bước chân của nó qua hành lang, bà đều nhìn.

Nhìn cách nó cúi đầu, nhìn xem tà áo có phẳng hay không, yếm nó mặc có lệch không, nhìn bàn tay có dính bùn không.

Bà để ý hết, đến mức gai cả mắt.

- Cái con bé kia, dạo này mày lơ ngơ lắm đấy nhá!

Bà phẩy chiếc quạt đính ngọc quen thuộc, giọng lạnh buốt:

- Mặt mũi thì sáng sủa, nhan sắc thì cũng được.

Mà sao biết được, ruột gan nó thế nào bố nhà ai thấy được!!

- Thưa bà...con...

- Im mồm!

Bà gắt, giọng bắt đầu the thé.

- Cỏ dại dễ mọc, thân rơm thì dễ cháy!

Câu nói của bà lạnh buốt, Lan nghe xong, sống lưng như có ai rắc muối.

Bà Luyến không nhìn con Lan, nhưng càng không nhìn thì lại càng đáng sợ.

Người đàn bà ấy đã sống hơn nửa đời người trong phủ quan bệ vệ, quen nhìn người bằng khoé mắt.

Bà không cần chứng cớ.

Chỉ cần linh cảm thôi cũng đủ làm mầm mống hiểm hoạ.

Đêm đó, bà gọi người hầu thân tín lại, nhỏ giọng:

- Cái con bé Lan đó, để ý kĩ cho ta!

Nhất là khi nó ở gần hai cậu!!

Nghe rõ chưa!?

Giếng nước tháng chạp cũng không lạnh bằng giọng bà Luyến lúc ấy.

Phận người chẳng khác chi rơm bèo dạt trên mặt nước, sống nay chết mai, chưa kịp bén rễ đã bị gió đời cuốn phăng.

Than ôi, ở cái đời này, có khi chẳng cần làm điều gì trái cũng đủ để trở thành cái gai trong mắt thiên hạ, chỉ vì thân phận quá nhẹ, quá rẻ.

Chỉ vài ngày sau đêm yến, trong phủ xuất hiện mấy lời đồn thổi.

Không ai nói to, nhưng chỗ nào cũng nghe,ai ai cũng biết.

- Tạo nghe nói đêm yến, cậu Hai kéo nó ra hành lang làm gì đó!

- Úi giời!

Mày biết thế thôi à!

Tao còn nghe đồn cậu Cả và con bé có tư tình với nhau cơ!

- Chết chết!

Hai cậu mà để ý đến một đứa thì có mà mang hoạ!!!!

Mấy đứa ở rửa rau bên miệng giếng xì xào to nhỏ, khi thấy Lan, chúng nó im bặt nhìn nhau không hé răng một lời.

Con bé Lan đi qua mà tim như bị ai bóp, không nói cũng biết họ nhắc đến ai.

Nó đâu cố ý trèo cao, cậu Hai, nó mang ơn.

Cậu cả, nó quý cậu vì cậu tốt bụng, lại nhu mì điềm đạm.

Cậu chẳng cần nói nhiều mà vẫn khiến người ta thấy mình được coi là người.

Nhưng ở phủ quan, lòng người như mặt ao cuối hạ, chỉ cần một hòn sỏi, sóng gợn lăn mãi không ngừng.

Chiều hôm ấy, gió heo may về sớm.

Con Lan bưng lá dong ra phơi ở sân sau thì nghe tiếng đàn tranh vọng ra từ phòng cầm của cậu Minh.

Tiếng đàn không mấy ồn ào, cũng chả khoe mẽ, chỉ nhẹ nhàng như tiếng nước rơi chậm.

Trầm, gãy, rồi ngân dài như tiếng thở của người đang cố gắng kìm nén điều gì đó, nghe xót xa đến nao lòng.

Lan đứng nép sau bụi chuối, nghe mà lòng nó mềm nhủn.

Mềm như cánh bèo gặp nước lặng.

- Con đứng xa thế làm gì?

- giọng cậu Minh vọng ra từ phòng cầm, ngay khi tiếng đàn vừa dứt.

Lan giật mình:

- Bẩm cậu...con phơi lá ạ...

- Phơi lá sao đứng ở bụi chuối?

- Dạ...con...

- Gió thổi bay hết rồi kìa.

Nó vội quay lại.

Đúng thật, lá dong xô xệch, mấy tàu đã bay vướng vào bờ rào.

Cậu Minh bước ra hiên, nở một nụ cười.

Nụ cười hiếm hoi từ sau đợt cậu Hai té ngựa, cậu đã không còn né nó nữa.

Nụ cười đó của cậu làm tim con bé hụt một nhịp.

- Lại đây nghe cậu gảy một khúc, đừng sợ, không ai thấy đâu.

Lan bước lại, ngồi xuống bậc thềm, giữ một khoảng đúng mực tôi tớ.

Hai tay nó đặt vào lòng, lưng thẳng, như đứa trẻ ngồi trước bàn thờ dịp tết.

Cậu Cả gảy đàn, tiếng đàn lần này chậm hơn đợt trước, nặng hơn, như từng tiếng nói không thành lời.

Rồi cậu dừng lại, khẽ hỏi:

- Lan này… nếu có một người… thương ai đó… mà biết rõ là không nên, thì phải làm thế nào?

Nó khẽ gãi đầu, lần đầu tiên trong đời nó gặp một câu hỏi khó trả lời đến như vậy.

Nó nào dám nghĩ đến chuyện ấy bao giờ.

- Dạ...con không biết ạ...

Cậu Minh nhìn xuống dây đàn, giọng cậu thấp, buồn như sương đọng trên cành cau lúc sáng sớm:

- Ừm..con không biết thật.

Cậu không nhìn Lan khi nói lên câu đó, nhưng từng câu, từng chữ lại rơi vô lòng nó như đá rơi xuống giếng cạn

- Có những thứ… biết là sai từ đầu.

Nhưng càng tránh, nó càng ở đó.

Như cái bóng.

Không đuổi được.

Con bé cắn môi, tim nó bắt đầu loạn nhịp.

- Con chỉ là đứa ở...nào dám nghĩ xa..

Cậu Minh ngẩng đầu lên, nhưng lần này, cậu nhìn thẳng vào nó.

Ánh mắt cậu không còn giấu giếm gì nữa.

- Ta biết.

Cậu nói, giọng cậu khẽ run.

- Ta biết từ đầu.

Cậu đặt tay lên đàn, nhưng không gảy nữa.

- Chính vì biết, nên ta mới sợ.

Gió chiều lùa qua hiên gỗ, mang theo hơi lạnh nhè nhẹ.Lan chợt thấy sống mũi cay xè, mắt hoe lên mà không dám đưa tay quệt.

- Ta không cần con đáp, chỉ cần con biết....

Cậu Minh nói tiếp, giọng chậm rãi, từng chữ rơi xuống nghe rõ mồn một:

- .....Ở trong cái phủ này, có kẻ mỗi lần trông thấy con cúi đầu là trong lòng lại nhói lên.

Cậu đứng dậy, quay lưng bước đi.

Lời nói bỏ lại giữa hiên, nhẹ mà nặng như đá rơi xuống nước:

- Xót đến mức phải tránh.

Bởi lỡ bước một lần rồi, e rằng không còn đường quay lại.

Con bé ngồi đó, nhìn bóng lưng cậu rời đi, nó nào biết rằng, sống mũi cậu lúc đó cũng cay.

Gió vẫn thổi qua mái hiên, lay động mấy tấm liếp tre kêu khe khẽ.

Lòng nó chợt dâng lên cảm giác khó tả, vừa ngọt vừa đau.

Ngọt vì lần đầu biết có người thương mình đến vậy.

Đau vì hiểu rõ, thứ tình ấy sinh ra đã không có lối đi.

Tiếng đàn khi nãy đã im bặt từ lúc nào.

Chỉ còn dư âm vấn vít trong không gian, mỏng manh như một sợi tơ buộc hờ nơi cổ tay, càng muốn quên, càng khẽ giật, để lại một vết nhói âm thầm mà dai dẳng.
 
Back
Top Bottom