Cập nhật mới

Ngôn Tình Lửa Hoang Câm Lặng - Toàn Nhị

Lửa Hoang Câm Lặng - Toàn Nhị
Chương 200


Các báo cáo khám sức khỏe lần lượt được gửi đến tay.

Hách Gia Âm không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là cơ thể suy nhược, cần được bồi bổ.

Ra khỏi bệnh viện, cô không về nhà mà đến thẳng nhà một thầy thuốc Đông y lớn tuổi.

Thầy thuốc bắt mạch cho Hách Gia Âm, cau mày lo lắng, nói rằng cô đã bị tổn thương nguyên khí, tổn hại đến gốc rễ của cơ thể.

Ông còn cảnh báo, nếu không nhân lúc còn trẻ mà dưỡng lại cho tốt, về già chắc chắn sẽ phải chịu khổ nhiều.

Sau khi về nhà, Hách Gia Âm trở thành một “búp bê sứ” cần được chăm sóc tỉ mỉ.

Cô bị “nhốt” trong nhà.

Vai không được vác, tay không được xách.

Không được để nóng, không được để lạnh, không được ra gió.

Ba bữa một ngày đều do chuyên gia dinh dưỡng cẩn thận chuẩn bị.

Còn phải uống thuốc bắc, ngâm tắm thuốc…

Khoảng thời gian đó, Hách Gia Âm cảm thấy mình như bị ngấm hết mùi thuốc.

Vì vậy, dù trong lòng muốn quay về gặp ông cụ Thi nhưng cô vẫn chưa chủ động nhắc tới.

Cô không muốn mang “mùi bệnh tật” đi gặp người lớn.

Thi Cảnh cũng luôn ở nhà.

Theo lời anh, anh cũng cần nghỉ ngơi một thời gian, vừa hay có thể giám sát cô, một người vốn khó uống thuốc.

Lời này của anh chẳng có mấy phần thật.

Thầy thuốc Đông y đã bắt mạch cho anh, nói rằng cơ thể anh rất tốt, chỉ hơi nóng gan.

Anh nói gan anh nóng đều là do bị cô chọc tức.

Bây giờ Hách Gia Âm cũng không còn là người khó uống thuốc nữa, vì muốn dưỡng tốt cơ thể nên cô đều tự nguyện uống.

Nhưng thuốc thật sự rất đắng, rất khó uống.

May mắn là, mỗi lần uống xong đều có một viên kẹo sữa được nhét vào miệng, xua đi vị đắng chát ấy.

Thầy thuốc Đông y còn đề nghị Hách Gia Âm mỗi ngày vào khoảng 10 giờ sáng phơi lưng dưới nắng hai mươi phút.

Nói rằng làm vậy có thể ôn thông kinh lạc, trừ ẩm đuổi hàn, còn có lợi cho sức khỏe xương khớp, tăng cường hấp thụ canxi, giảm bớt tâm trạng khó chịu…

Tóm lại là có rất nhiều lợi ích.

Acnes
Ban công ngoài trời của phòng ngủ, bên ngoài không có tòa nhà nào che chắn, hướng lại vừa đẹp, là một nơi lý tưởng để phơi lưng.

Chỉ cần thời tiết không tệ, Thi Cảnh sẽ đúng giờ ngồi vào chiếc ghế dài trên ban công, để Hách Gia Âm c** tr*n phần trên, nằm úp vào lòng mình phơi lưng.

Những ngón tay xương dài của anh luồn vào mái tóc đen.

Da cô trắng, trắng đến trong suốt, dưới ánh mặt trời ánh lên vẻ bóng bẩy, sáng mịn.

Ngón tay men theo đường sống lưng xinh đẹp, chậm rãi trượt xuống dưới.

Cô sẽ co người rụt lại, vặn vẹo eo, nói ‘nhột’.

Nhưng anh chẳng hề thu tay lại.

Cô liền ngẩng cằm khỏi lòng anh, mím môi, ánh mắt hờn dỗi cảnh cáo.

Đó là điểm thay đổi lớn nhất ở Hách Gia Âm.

Thi Cảnh có thể nhìn thấy trên gương mặt cô vẻ nũng nịu tùy hứng và sự quyến rũ của một người phụ nữ mà trước đây chưa từng có.

Vừa gợi cảm vừa đáng yêu.

Anh nắm lấy gáy cô rồi hôn xuống.

Mỗi lần phơi lưng đều kết thúc bằng một nụ hôn nồng cháy.

Đúng vậy.

Kết thúc là việc phơi lưng.

Chứ không chắc chỉ dừng lại ở hôn môi.

Thầy thuốc Đông y nói phơi hai mươi phút, nhiều hơn sẽ có hại chứ không có lợi.

Thế nên lần nào Thi Cảnh cũng đặt báo thức.

Có lúc chuông báo thức reo, anh đưa tay mò mẫm nhấn tắt rồi bế người trên thân mình dậy khỏi ghế dài.

Đi vào trong phòng.

Môi họ tách ra nhưng hơi thở nóng rực vẫn còn quyện vào nhau.

Anh sẽ căng quai hàm, khẽ mổ nhẹ lên người cô từng chút một.

Môi cô, chóp mũi cô, má cô, cổ cô, vai cô…

Chiếc giường rất mềm.

Khi anh ném cô lên giường, cơ thể cô rung lên cùng với chiếc giường.

Trắng đến lóa mắt.

Khiến anh không thể chờ đợi mà cúi xuống nếm thử.

Chỉ là nếm thử rồi dừng lại.

Lại càng không thỏa mãn.

Anh luôn cắn vào tai cô vào lúc cuối để nhắc nhở rằng cô nợ anh.

Nợ anh một lần.

Nợ anh hai lần.

Nợ anh ba lần…

Hách Gia Âm nghe những “khoản nợ” ngày một chồng chất, cuối cùng cô mặc kệ những con số đó, cảm thấy nợ nhiều quá rồi thì chẳng còn áp lực nữa.

Trước thềm Quốc khánh.

Hách Gia Âm nhận được một cuộc điện thoại.

Văn phòng sĩ quan cấp cao.

Trên tường là lá quân kỳ to lớn, rực rỡ, trên tủ trưng bày là vô số cúp và huy chương danh dự.

Ở đây, Hách Gia Âm nhìn thấy rất nhiều ảnh của bố.

Phần lớn là ảnh tập thể, vì đã lâu năm nên phải nhìn kỹ mới có thể tìm thấy ông giữa đám đông.

Cũng có ảnh cá nhân.

Đó là một bức ảnh đen trắng cỡ lòng bàn tay.

Trong ảnh, Hách Vân khác với vẻ trưởng thành trong ấn tượng của Hách Gia Âm. Gương mặt ông non nớt, ngây ngô, nhưng trong bộ quân phục, dáng đứng thẳng tắp, ánh mắt kiên định, hăng hái đầy sức sống.

Hách Gia Âm đã không kìm được mà bắt đầu rơi nước mắt.

Điều khiến cô bật khóc nức nở là khi cô nhìn thấy ảnh của mẹ.

Đó là một tấm ảnh thẻ cỡ hai inch.

Mẹ cô trẻ trung, xinh đẹp, mặc áo sơ mi hoa, tết hai bím tóc dày, nhìn vào ống kính và mím môi mỉm cười.

Vào cái tuổi ngây ngô Hách Gia Âm từng khóc lóc với mẹ, hỏi tại sao bố mình không bao giờ ở bên cạnh. ‌‌ ‌‌‌‌ ‌‌ ‌ ‌‌ ‌‌‌‌ ‌ ‌‌‌‌‌ ‌‌‌‌ ‌ ‌‌ ‌ ‌ ‌‌‌ ‌ ‌ ‌‌ ‌‌‌ ‌‌ ‌‌‌ ‌‌ ‌‌‌‌ ‌‌ ‌‌‌ ‌‌‌ ‌ ‌‌ ‌ ‌ ‌‌ ‌‌‌ ‌‌ ‌

Mẹ trả lời, bố đang làm anh hùng.

Sau này khi Hách Gia Âm lớn hơn một chút, mẹ đã kể cho cô nghe một vài câu chuyện về bố.

Bố mẹ quen nhau qua mai mối.

Lần đầu gặp mặt là ở nhà ăn của nhà máy.

Bố mặc quân phục, rất nhút nhát, đến ăn cơm cũng không dám nhìn mẹ.

Sau đó họ đăng ký kết hôn.

Mẹ thích bố đến mức nào?

Để chụp tấm ảnh đăng ký kết hôn đó, mẹ đã dùng nửa tháng lương đến tiệm vải cắt một chiếc áo sơ mi hoa thời trang nhất lúc bấy giờ, trang điểm kỹ lưỡng rồi đến tiệm ảnh, chọn loại khung ảnh có viền hoa văn thịnh hành nhất…

Hách Gia Âm nhìn bức ảnh trước mắt.

Đây chính là chiếc áo sơ mi hoa thời thượng nhất, viền khung ảnh thịnh hành nhất trong lời mẹ kể…

Bố mẹ xa nhau nhiều hơn gần nhau nhưng mẹ chưa bao giờ than phiền, luôn một mình gồng gánh gia đình nhỏ.

Nhắc đến bố, mẹ luôn dịu dàng mỉm cười dưới ánh đèn, trong mắt lấp lánh niềm hy vọng.

Bố của Hách Gia Âm là anh hùng.

Mẹ của Hách Gia Âm, cũng là ‘anh hùng’ của cô…

Hách Gia Âm nhận được bản sao ảnh của bố mẹ.

Đồng thời cô nhận được một lá thư mời.

Mời cô tham dự chương trình gala tối Quốc khánh trên CCTV.

Lúc Thi Cảnh gặp Hách Gia Âm, cô đã bình tĩnh trở lại.

Đôi mắt hơi sưng đỏ chứng tỏ cô vừa mới khóc.

Hai người ngầm hiểu ý nhau, không nhắc đến chuyện đó mà lái xe về nhà.

Buổi tối.

Thi Cảnh đang tắm trong phòng tắm bên ngoài thì loáng thoáng nghe thấy tiếng gõ cửa.

Anh không chắc.

Nhưng vẫn lập tức tắt nước, vơ lấy khăn tắm quấn quanh hông rồi mở cửa.

Hách Gia Âm đứng ở cửa, mặc váy ngủ, cúi đầu, hai vai run lên.

Cô khóc và nói: “Thi Cảnh… em buồn quá… hu hu hu, anh có thể… có thể ôm em không? An… an ủi em…”

Đây cũng là sự thay đổi của Hách Gia Âm.

Trước đây cô tuyệt đối sẽ không biểu đạt cảm xúc và nhu cầu một cách thẳng thắn như vậy.

Thi Cảnh ôm lấy Hách Gia Âm.

Nước trên người anh chưa kịp lau đã thấm ướt váy ngủ của cô.

Hơi ấm của hai cơ thể hòa quyện vào nhau.

Đêm đó Hách Gia Âm cứ khóc mãi trong lòng Thi Cảnh, vừa khóc vừa kể lại những ký ức xưa.

Ký ức về ngôi nhà.

Ký ức về bố.

Ký ức về mẹ.

Ký ức về em gái…

Cô càng trút bỏ ký ức lại càng khóc dữ hơn.

Những dồn nén bao năm như cơn lũ vỡ đê.

Cô hoàn toàn chìm trong đau thương, cả người đã ướt sũng, da ửng đỏ mà vẫn khóc không ngừng.

Thi Cảnh dỗ dành, an ủi thế nào cũng không có tác dụng.

Thầy thuốc Đông y đã nói, phải giữ tâm trạng vui vẻ, thân tâm thoải mái.

Cô cứ khóc như thế này, anh thật sự sợ cơ thể vừa mới khá lên của cô lại bị suy sụp.

Anh lật người đặt cô nằm thẳng trên giường, cúi xuống, nắm lấy cổ chân cô rồi đẩy lên.

Trong khoảnh khắc môi lưỡi giao hòa.

Bụng dưới của cô run lên, giọng nói khàn khàn trở nên ngắt quãng: “Đừng…”

Sau đó.

Cuối cùng cô cũng không khóc nữa, đầu óc trống rỗng, toàn thân mềm nhũn không còn chút sức lực, thất thần thở hổn hển.

Ngày Quốc khánh.

Gala được truyền hình trực tiếp.

Hách Gia Âm theo chỉ dẫn của đạo diễn hiện trường, lần lượt xếp hàng lên sân khấu.

Trên sân khấu, ánh đèn nóng rực lòng người.

Giọng nói đầy phấn khích của người dẫn chương trình vang vọng bên tai:

“Trong những năm tháng giông bão ấy, chính họ đã đứng lên, dùng niềm tin vững chắc và lòng dũng cảm không sợ hãi để gánh vác trọng trách của thời đại…”

“Tinh thần của họ như những tượng đài bất hủ, khích lệ hết thế hệ này đến thế hệ khác…”

“Hôm nay, chúng ta với tấm lòng vô cùng thành kính tưởng nhớ họ, chính là để ghi nhớ công lao của họ, kế thừa tinh thần của họ…”

Lãnh đạo lên sân khấu trang trọng bắt tay với con em của các anh hùng.

Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên:

‘Non sông vô sự, khói lửa yên bình’

‘Có phải là cảnh bạn khát khao được thấy’

‘Hỡi những đứa trẻ, hãy an giấc mộng lành’

‘Như cách bạn hằng yêu thương’

‘Và tôi sẽ mơ về sự đoàn viên mà bạn đã hằng mơ’

‘Nguyện điều bạn mong mãi mãi trường tồn’

‘Đi con đường dài mà bạn đã đi’

‘Yêu bạn như thế đó’

‘Tôi cũng sẽ thấy thế giới mà bạn chưa thấy’

‘Viết những vần thơ bạn chưa kịp viết’

‘Vầng trăng nơi chân trời, nỗi nhớ trong tim’

‘Bạn mãi ở bên tôi’

‘Hẹn với bạn một đời trong trẻo’

‘Như gương mặt thanh xuân của bạn…’
 
Lửa Hoang Câm Lặng - Toàn Nhị
Chương 201


Sau Quốc khánh, Thi Cảnh cùng Hách Gia Âm trở về Úc Nam.

Muốn đổi lại tên cũ, lấy lại hộ khẩu cũ, cần phải về nơi đăng ký hộ khẩu ban đầu.

Gần đến giờ lên máy bay, Thi Cảnh vẫn đang nghe điện thoại.

Anh hỏi ngược lại với giọng điệu hờ hững: “Ai nói với cậu cô ấy là con riêng?”

Không biết đầu dây bên kia nói gì.

Anh hỏi tiếp: “Nhà chúng tôi, ai đã nói vậy?”

Đối phương có lẽ đã bị chặn họng.

Anh cười một tiếng đầy vui vẻ: “Lên máy bay rồi, cúp máy đây.”

Chỉ qua vài câu ngắn ngủi, Hách Gia Âm cũng đoán được đại khái nội dung cuộc điện thoại.

Chắc là chuyện cô tham gia chương trình với tư cách là con của anh hùng đã lan truyền ra ngoài.

Nhìn lại toàn bộ sự việc.

Đầu tiên, bố cô được truy tặng danh hiệu anh hùng.

Tiếp đó, cô xuất hiện trước công chúng với thân phận là con gái của anh hùng họ Hách.

Bây giờ lại được tạo điều kiện đặc biệt để đổi lại tên cũ.

Thật khó để không đoán rằng, tất cả đều đã được lên kế hoạch.

Ngồi trên máy bay, Hách Gia Âm liền hỏi ngay: “Bố em được truy tặng danh hiệu anh hùng, có phải là do anh giúp đỡ không?”

Thi Cảnh hờ hững liếc nhìn Hách Gia Âm: “Tôi giúp đỡ thế nào được?”

Hách Gia Âm tỏ vẻ nhìn thấu nhưng không nói ra.

Giữa hai ghế ngồi có một tay vịn không quá hẹp.

Cánh tay dài của Thi Cảnh dễ dàng vươn qua tay vịn, véo lên gò má gần đây đã đầy đặn hơn không ít của Hách Gia Âm.

Anh nói anh chỉ nộp đơn, toàn bộ quy trình xét duyệt đều tuân theo quy định, không thể coi là giúp đỡ.

Thi Cảnh đã từng vô số lần nói với Hách Gia Âm, giữa họ, chỉ cần cô gật đầu, mọi chuyện đã có anh lo, bao gồm cả vấn đề thân phận giữa họ, anh sẽ khiến tất cả phải im miệng.

Đó không phải là lời khoác lác của một người đàn ông để đạt được mục đích.

Hai giờ sau, máy bay hạ cánh xuống Úc Nam.

Úc Nam tựa núi kề sông, núi non và nhà cao tầng đan xen, hoàn toàn khác biệt với Bắc Đô rộng lớn và bằng phẳng.

Acnes
Sau nhiều năm, Hách Gia Âm lại một lần nữa đặt chân lên mảnh đất trong ký ức.

Nhưng mọi thứ trước mắt đã không còn trùng khớp với những hình ảnh trong trí nhớ.

Nhiều năm trước, theo quy hoạch của thành phố, nơi đây trở thành khu phát triển, người dân di dời, đường sá thay đổi, những tòa nhà hiện đại mọc lên san sát.

Hách Gia Âm không hề cảm thấy buồn bã hay sầu muộn.

Cô khoác tay Thi Cảnh, thảnh thơi cảm nhận không khí ẩm ướt đặc trưng của thành phố này, chỉ trỏ khắp nơi và kể cho anh nghe nơi này trước kia trông như thế nào.

Vào ngày thứ tư ở Úc Nam, họ đổi sang một khách sạn khác.

Khách sạn nằm trên đỉnh núi, bên ngoài phòng có một sân thượng lớn rộng hơn hai mươi mét vuông.

Về đêm, thành phố này rực rỡ ánh đèn neon.

Hai dòng sông giao nhau, mặt nước lấp lánh, cây cầu vượt sông hùng vĩ, những ngôi nhà sàn ven bờ lớp lớp chồng lên nhau, như mơ như ảo…

Tiếng bước chân sau lưng, không cần quay đầu lại cũng biết là ai.

Thi Cảnh tìm thấy nhang muỗi trong phòng, đốt lên và đặt sang một bên.

Anh ôm cô từ phía sau, cằm tựa vào hõm vai cô.

Nhắm mắt lại, ngửi thấy mùi hương thơm ngát trên người cô, anh bất giác nghiêng đầu hôn lên má cô.

Trăng sáng treo cao, ánh trăng bạc dịu dàng đổ xuống.

Giọng nói nhẹ nhàng của Hách Gia Âm hòa vào màn đêm: “Thi Cảnh.”

Thi Cảnh m*t lấy lúm đồng tiền bên khóe môi cô, lười biếng “Ừm” một tiếng.

Hách Gia Âm nhìn về phía xa: “Mộ phần gia đình em, em không muốn đặt ở Úc Nam nữa.”

Chuyến trở về Úc Nam lần này, ngoài việc đổi lại thân phận, còn một việc nữa là lập mộ phần cho gia đình Hách Gia Âm.

Khi còn ở Bắc Đô hai người đã bàn bạc chuyện này.

Hai ngày nay họ đã đi xem hai nghĩa trang.

Cảm thấy cũng không khác nhau là mấy.

Nên tạm thời vẫn chưa quyết định.

Lúc ăn tối, hai người còn định ngày mai sẽ đi xem các nghĩa trang khác.

Đột nhiên thay đổi ý định…

Động tác hôn của Thi Cảnh dừng lại, anh ngước mắt lên, ánh mắt sâu thẳm, anh xoay người cô lại đối diện với mình: “Tại sao?”

Hách Gia Âm khẽ cong môi: “Chỉ là em đột nhiên phát hiện ra, Úc Nam chỉ là một chấp niệm của em.”

Thi Cảnh khẽ cau mày.

Hách Gia Âm đưa tay lên vuốt phẳng nếp nhăn giữa hai lông mày của Thi Cảnh: “Nơi này rất đẹp, nhưng cảm giác thật xa lạ, em phải buông bỏ thôi.”

Khi cô nói những lời này, vô cùng thản nhiên và chân thành.

Thi Cảnh nắm lấy tay Hách Gia Âm, đưa lên môi hôn một cái.

Đôi môi anh luôn truyền đi sự nóng bỏng.

Hách Gia Âm hít một hơi thật sâu, xoay người, một lần nữa ngắm nhìn thành phố này.

Thật đẹp.

Thi Cảnh lại vòng tay qua eo Hách Gia Âm, ôm trọn cô vào lòng: “Vậy định lập ở đâu?”

Hách Gia Âm không chút do dự: “Bắc Đô.”

Thi Cảnh: “Được.”

Hách Gia Âm đã từng nghĩ, Úc Nam là nhà, là quê hương, là chốn về cuối cùng của cô.

Bây giờ mới nhận ra suy nghĩ đó quá hạn hẹp.

Ngày đêm thay đổi không ngừng. ‌‌ ‌‌‌‌ ‌‌ ‌ ‌‌ ‌‌‌‌ ‌ ‌‌‌‌‌ ‌‌‌‌ ‌ ‌‌ ‌ ‌ ‌‌‌ ‌ ‌ ‌‌ ‌‌‌ ‌‌ ‌‌‌ ‌‌ ‌‌‌‌ ‌‌ ‌‌‌ ‌‌‌ ‌ ‌‌ ‌ ‌ ‌‌ ‌‌‌ ‌‌ ‌

Sự vật biến đổi không thôi.

Thứ vững chắc chỉ là ký ức của cô.

Ký ức của cô sẽ tồn tại mãi mãi.

Mà nhà của cô, quê hương của cô, chốn về cuối cùng của cô, nên là bất kỳ nơi nào trên mảnh đất 9,6 triệu kilomet vuông này…

Giữa tháng mười, mộ phần của gia đình Hách Gia Âm được an táng.

Hôm đó trời lất phất mưa, càng thêm nao lòng.

Thi Cảnh cầm một chiếc ô đen lớn, luôn ôm lấy vai Hách Gia Âm, không để cô bị ướt một giọt mưa nào.

Cuối tháng mười, Hách Gia Âm lần đầu tiên đề nghị muốn đến thăm ông cụ Thi.

Thi Cảnh nói: “Không vội.”

Mấy ngày sau, Hách Gia Âm nghe tin ông cụ Thi đã trở về Nghi Châu.

Hách Gia Âm có thể mơ hồ cảm nhận được, ông cụ Thi vẫn không đồng ý.

Chỉ là, Thi Cảnh đã đứng ra che chắn trước mặt cô, không để cô phải đối mặt.

Chuyện cả đời, cũng không cần phải vội.

Vội cũng không được.

Nhiệm vụ của cô bây giờ là dưỡng tốt sức khỏe.

Có sức khỏe tốt mới có thể làm những việc thiết thực.

Tháng mười một.

Bắc Đô bị sương mù bao phủ liên tiếp mấy ngày, cả thành phố khoác lên mình một tấm màn che xám xịt và ngột ngạt.

Thi Cảnh lái xe đưa Hách Gia Âm đến gặp thầy thuốc Đông y để xem tình hình hồi phục của cơ thể.

Thầy thuốc Đông y bắt mạch cho Hách Gia Âm, mạch tượng của cô đã mạnh mẽ hơn.

Được chăm sóc cẩn thận, cộng thêm tuổi tác còn trẻ, tình hình hồi phục tốt hơn so với dự kiến.

Thầy thuốc đổi cho Hách Gia Âm một đơn thuốc mới, dặn dò cô có thể vận động nhẹ một chút.

Đông y chú trọng “mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ”, nên tốt nhất là vận động vào buổi sáng.

Hách Gia Âm hiểu ý gật đầu.

Rời khỏi chỗ thầy thuốc Đông y, xe vừa ra khỏi con hẻm, Hách Gia Âm đã không thể chờ đợi mà tranh thủ quyền lợi.

Cô thắt dây an toàn, người hơi nghiêng trên tay vịn trung tâm: “Anh nghe thấy cả rồi chứ? Vậy có phải em không cần phải ăn mấy bữa dinh dưỡng đó mỗi ngày nữa đúng không?”

Trong lời nói có sự hoạt bát hiếm thấy.

Thi Cảnh buồn cười liếc nhìn.

Hách Gia Âm hiểu lầm ý cười của Thi Cảnh: “Cái gì quá cũng không tốt, hoa trong nhà kính không sống được lâu đâu.”

Thi Cảnh khẽ “hừ” một tiếng, hào phóng nói: “Hôm nay muốn ăn gì?”

Hách Gia Âm đảo mắt, vẻ rất hoài niệm: “Đậu phụ phỉ thúy.”

Thi Cảnh quay đầu xe ở ngã tư.

Hách Gia Âm được voi đòi tiên: “Còn nữa, thời gian đi ngủ buổi tối có thể muộn hơn một chút được không?”

Làm gì có chuyện chín rưỡi đã phải lên giường đi ngủ?

Không ngủ được cũng bắt cô phải nhắm mắt nằm im.

Thi Cảnh nghiêng đầu nhìn: “Muộn hơn bao nhiêu?”

Ngón tay thon dài của cô gái nhẹ nhàng gõ lên tay vịn trung tâm, khi ngước mắt nhìn người khác, trông thật xinh đẹp và lanh lợi.

Thăm dò hỏi: “Đến mười một giờ được không?”

Mí mắt người đàn ông cụp xuống.

Cảm giác áp bức tự nhiên tỏa ra.

Hách Gia Âm lập tức đổi ý, vẻ mặt nghiêm túc: “Mười giờ!”

Thi Cảnh lúc này mới hài lòng “Ừm” một tiếng.

Hách Gia Âm bĩu môi: “Còn nữa… có phải không cần cả ngày ở nhà nữa không…”

Có thể đi làm việc gì đó.

Phía trước đèn đỏ.

Xe từ từ dừng lại.

Thi Cảnh quay đầu.

Những ngón tay với khớp xương rõ ràng véo lên chiếc cằm nhọn nhỏ, mày nhướng lên: “Không muốn ở nhà?”

Hách Gia Âm gật đầu lia lịa.

“Được thôi.” Thi Cảnh chuyển tay sang vuốt lên cái đầu tròn tròn, vỗ nhẹ một cái, “Gần đây trong thành phố có sương mù, chúng ta đi biệt thự Bích Thủy chơi vài ngày.”

Biệt thự… Bích Thủy?

Nghe quen quen.

Vài giây sau Hách Gia Âm mới nhớ ra, đó là nơi mà rất lâu trước đây Thi Cảnh đã nói sẽ đưa cô đến.

Lúc đó để không phải đi, cô còn hành hạ bản thân hết lần này đến lần khác để bị ốm.

Nhìn gương mặt trước mắt.

Thật sự là một trăm, một nghìn lần không thể ngờ tới, cuối cùng lại yêu…

Thi Cảnh bị Hách Gia Âm nhìn chằm chằm, anh tiến lại gần hơn một chút, vẻ phóng túng hiện rõ trên lông mày và ánh mắt: “Nhìn gì vậy?”

Hách Gia Âm dời mắt đi: “Không có gì.”

Chỉ là cảm thấy.

Đời người.

Quanh đi quẩn lại.

Thật kỳ diệu.
 
Back
Top Bottom