Khác Lựa Chọn

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Lựa Chọn
Chap 19


David: Jimin cậu đã để í ai trong trường này chưa?

Eugen: ồ hỏi hay đó! nói đi nếu cậu thích ai tôi sẽ gắn ghép 2 người lại với nhau.

Jimin: trường này có gì mà tôi phải để í, như cứt vậy.

David: tiếp xúc mãi mới biết thì ra người tôi luôn hâm mộ lại biết mỏ hỗn.

Jimin: đời người mà, giống như việc trai đẹp biết đi ỉa thôi.

Eugen/David: ......

Lại 1 ngày đi học chán đời với những kiến thức đã học qua, giờ cậu không muốn tiếp thu nữa.

Lâu lâu 2 đứa bàn trên không hiểu thì cậu có việc phải giảng lại thôi, chưa bao giờ cậu thấy nhàn như vậy.

Jimin: * ước gì có chi nhánh ở Mĩ, nếu có khỏi về cũng được dù gì ở đây cũng tốt *

Jimin: * đúng rồi ha!

Nếu vậy thì chỉ cần mở chi nhánh ở đây là được mà *

Cậu nhắn tin cho Jin bảo cần 1 mảnh đất rộng để xây dựng công ty.

Thấy anh OK cậu liền vui vẻ làm 2 người kia khó hiểu.

David: gì hớn hở vậy?

Eugen: có gì vui hả?

Jimin: 2 người muốn thử làm thực tập sinh không?

Eugen: thực tập sinh gì?

Jimin: tôi sắp mở chi nhánh bên này nếu muốn thì 2 người có thể làm.

David: xin 1 slot.

Eugen: tôi cũng vậy!

Jimin: ....nhanh vậy?

Eugen: nhanh không hết kkk.

Jimin: .....

Cậu bất lực mà bảo 2 người quay lên học đừng nói chuyện.

Có ai thắc mắc sao cậu không gọi cho ba mình không?

Vì cậu và ba cậu đều sở hữu tập đoàn riêng nên việc cậu muốn mở chi nhánh hay sao thì do cậu quyết định, còn chức chủ tịch tại cậu không thích nên chỉ đảm nhiệm vị trí giám đốc thôi chứ vị trí đó còn trống đấy chưa ai dám lên đâu.

Bây giờ tâm trạng cậu khá vui, lâu lâu còn cười nhẹ nữa thường nếu ở trong trường cậu ít cười lắm nhưng hôm nay cứ ai gọi cậu lại quay sang cười tươi rói nói chuyện làm ai cũng bất ngờ nhưng rồi lại chuyển sang mê mẩn nụ cười của cậu.

Học sinh: woah đẹp quá.

Học sinh: cậu ấy cười lên trông như thế này sao?

Ui đừng cười nữa chói mắt tôi.

Học sinh: hôm nay có chuyện gì làm cậu ấy vui sao?

Jimin: * vì sắp mở công ty chứ sao biết vậy lúc đó khỏi gọi về cho ba xin tài liệu làm rồi *

/Reng reng reng reng/ tiếng chuông trường.

Cậu bỏ hết đồ vào cặp rồi đi ra khỏi lớp, như thường ngày cứ đến cổng thì sẽ có xe của anh Jin đến đón.

Jin: nhóc lùn!

Bên này.

Jimin: nay vui đó em không muốn đánh người đâu.

Jin: xí!

Mày mà đánh anh méc Namjoon cho xem.

Jimin: chơi mà méc Namjoon hyung....

Jin: haha không đùa nữa nói chuyện mở công ty đi, tự nhiên đang học lại muốn vận hành công ty là sao?

Jimin: Em thấy chán nên em mở công ty chứ ngày nào cũng học trên trường rồi lại về nhà chả làm gì cái hết 1 ngày vậy thì phí thời gian lắm.

Jin: hmm....nói cũng đúng, à!

Anh tìm được nơi để xây dựng rồi.

Jimin: ở đâu ạ?

Jin: ở trung tâm luôn, khá thuận lợi đó.

Jimin: vậy sao, vậy thì tốt quá hehe.

Jin: nay vui ha.

Cậu cứ ngồi cười khúc khích mãi làm anh cũng phải bật cười lắc đầu, cậu thật sự đang rất vui đó vì sắp quay trở lại làm việc rồi.

Jin: * đúng là workaholic *

Workaholic là kiểu người nghiện công việc nha, đại loạn là vậy hoi.

Về đến nhà cậu chào RM với Hoseok rồi chạy lên phòng luôn, hắn với anh ngồi đó thắc mắc khó hiểu mà hỏi Jin.

Namjoon: sao nhìn nó lạ vậy?

Hoseok: nhìn em ấy hớn hở thế, có chuyện gì à?

Jin: hỏi thằng bé á.

Anh nhún vai trả lời dù gì cũng là niềm vui của Jimin nên anh thấy phải để Jimin nói sẽ được hơn.

Cậu sau khi vào phòng đã lấy điện thoại gọi cho ba mình, cũng phải nói chứ, dựng lên 1 công ty đâu phải chuyện đùa.

/Reng reng/ tiếng chuông điện thoại.

Ông Park: alo?

Jimin: ba con mở thêm chi nhánh công ty đây.

Ông Park: gì gấp vậy con, mới qua chưa được 1 tháng nữa.

Jimin: nếu cứ vừa học vừa chơi thì chán lắm, mở công ty bên này vừa làm vừa tìm hiểu các đối tác bên Châu Âu với Châu Mỹ dễ dàng hơn.

Ông Park: Ồ cũng được, vậy con tính làm thế nào?

Jimin: con nhờ Jin hyung tìm chỗ dàn dựng công ty sau khi xây xong thì cứ như cũ khi ở Hàn thôi ạ.

Ông Park: ừm ta tin con làm được mà cứ làm theo í mình đi.

Jimin: .....cảm ơn ba.

Ông Park: sao nay lại biết cảm ơn vậy?

Jimin: vì ba luôn tin tưởng con.

Ông bật cười với cậu, người ta hay nói rất khó để mở lời nói cảm ơn hay xin lỗi với bố mẹ của mình vì nghe nó khá ngại nhưng cậu lại nói luôn, từ lúc cậu bắt đầu đi theo con đường kinh doanh họ không bao giờ phản đối quyết định của cậu mà lại chấp nhận cho cậu theo đuổi chúng, cậu rất biết ơn họ.

Nghe này nếu có điều gì muốn nói với ba mẹ mình thì phải nói ngay vì 1 lúc nào đó có thể ta sẽ không được nghe giọng họ mắng mỏ hay vài tiếng yêu thương " mừng con đã về " khi chúng ta về nhà đâu, vậy nên hãy nói khi còn có thể dù có hơi ngại 1 chút nhưng khi nói ra vẫn thấy thoải mái hơn là sự thất vọng nuối tiếc.

Ông Park: được rồi ngủ đi mai còn nhiều thứ để làm mà này con có biết bên đó với bên này lệch múi giờ không?

Đêm hôm đi gọi lỡ mẹ con mà thức thì con liệu hồn.

Jimin: biết rồi mà cứ mắng suốt, ba ngủ tiếp đi nha bye bye~

Cậu tắt máy rồi đi xuống nhà chơi với mọi người.

Vừa đặt đít xuống đã bị RM với Hoseok hỏi tía lia.

Hoseok: em có gì vui vậy?

Quen được người nào sao?

Namjoon: mày điên!

Ẻm có chồng rồi đó.

Hoseok: ừ ha quên!

Mà em có gì vui vậy?

Jimin: có gì đâu chỉ là sắp mở 1 chi nhánh công ty ở đây để làm thôi.

Namjoon: what?

Là em tính mở công ty á?

Ôi vl tôi còn chưa làm được sao thằng bé còn nhỏ mà lợi hại vậy ㅠㅠ

Jimin: Đâu có anh còn giỏi hơn em đó, người đi trước lại còn có IQ cao

Namjoon: Jimin!

Nếu em có cần gì thì anh sẽ giúp tuyệt đối không cạnh tranh miếng nào luôn.

Jimin: woah cảm ơn anh, Namjoon hyung là số 2 có người số 1.

Namjoon: ủa mắc gì số 2 rồi ai số 1.

Jin: Anh nè!

Sao?

Í kiến gì?

Namjoon: à....đâu có gì đâu hì hì em hỏi chơi.

Namjoon: * gì chứ số 1 mà là Jin thì rút thôi không thì ngủ ké nhà bạn mất *

Hoseok: rồi anh đứng thứ mấy?

Bộ em không thương anh hở Jimin.

Jimin: không thương nhưng anh ở số 3.

Hoseok: whyyy?

Sao tui lại ở cuối...

Jimin: chừng nào anh làm cổ đông lớn nhất cho em là được lên vị trí đầu em ngồi luôn.

Hoseok: sơ hở là tế mình cho lợi ích của nó.

Jimin: nào đừng nói vậy chứ em cũng biết tổn thương đó.

Jin: vào ăn cơm đê anh mày đói.

Namjoon: Nhanh!

Hoàng thượng đói rồi kìa đi sắp cơm.

Jimin/Hoseok: ......
 
Lựa Chọn
Chap 20


.....: cậu thấy bản vẽ này thiết kế vậy được chưa.

Jimin: hmm sao tôi thấy vẫn còn vài chỗ lủng củng nhỉ?

Như ở chỗ này nè, phòng kế toán nên để cách xa các phòng khác vì nếu đến ngày họ thống kê lại tất cả chi tiêu thì phải cần 1 nơi yên tĩnh 1 xíu.

Thang máy thì mỗi tầng có 6 cái, 1 góc để 2 cái thang máy ở cạnh nhau là được.

.....: vâng tôi hiểu rồi, tôi sẽ sửa lại.

Jimin: ừm

Cậu sáng sớm đi gặp kiến trúc sư bàn về bản thiết kế bố cục toà nhà, dường như đã quay trở lại dáng vẻ ban đầu rồi nhìn cậu rất chuyên tâm làm việc.

.......: vậy là ổn rồi đúng không?

Cái này tôi sẽ về chỉnh sửa lại, có gì xong thì tôi sẽ gọi cho cậu.

Jimin: được!

Cảm ơn anh đã hợp tác.

Sau khi bàn xong việc cậu lại lên xe đi học luôn.

Vì ở bên này thời gian học là đi trễ về sớm nên cậu có đủ thời gian để làm việc.

Eugen: Hello~

Jimin: ờ

Eugen: sao lạnh lùng dị.

Jimin: sao?

Í kiến?

Eugen: không dám không dám, mà nè chuyện công ty sao rồi?

Jimin: vừa bàn xong bản thiết kế rồi.

Eugen: wow đúng là tần suất làm việc của cậu nhanh thật đó, mới vừa rồi bảo sẽ mở công ty vậy mà giờ đã sắp tiến tới giai đoạn xây dựng rồi.

Jimin: đó mới chỉ bước đầu thôi, về sau nếu xây dựng xong rồi sẽ rất bận vì thời gian đầu rất quan trọng.

Eugen: oh vậy rất bận sao?

David: Đúng đó!

đối với tôi thời gian đầu hình thành công ty được ví như phá sản vậy phải trụ được vài năm thì công ty mới leo lên được vị trí hàng đầu hơn nữa bên này là Châu Mỹ có rất nhiều đối thủ cạnh tranh.

Jimin: đừng lo tôi có cách giải quyết mà.

David: ừ nhể chúng ta đâu cần lo, Jimin là boss lớn đó.

Eugen: tao quên haha...

Jimin: đừng có tâng bốc tôi.

David: thật mà!

Cậu nổi tiếng tới nỗi trong giới kinh doanh ai cũng biết đó chỉ là chưa được thấy mặt thôi nhưng mà có vài người tìm hiểu sâu thì sẽ biết như tôi nè.

Jimin: * mình nổi vậy à?

Ngồi 1 chỗ làm mòn đít muốn trĩ luôn mà vẫn có tiếng mới hay ôi vl *

Eugen: mà sao tôi thấy cậu sống ẩn nhỉ, đa số tôi thấy ai mà nổi tiếng người ta sẽ anti rồi nói xấu cho bằng được còn cậu hoàn toàn không có 1 tin xấu nào.

Jimin: ai biết!

Tôi còn không biết tôi nổi tiếng như vậy.

Eugen/David: .....

Eugen: cậu đang khiêm tốn hả?

Jimin: Không hề.

David: Thật?

Jimin: ừ...nghe 2 người nói mới biết.

David: cậu đang nằm trong khung top 5 những người có sức ảnh hưởng nhất trong giới kinh doanh đó.

Jimin: ......

Jimin: hở?

Khung top 5 luôn á?

Eugen: Google không tính phí.

Cậu mở điện thoại ra sợt thử tên cậu thì vl nó hiện lên đầy luôn này, lướt xuống đọc vài phút thì thấy dòng chữ tập đoàn của Park Jimin đứng thứ 2 chỉ xếp sau tập đoàn của Kim Namjoon.

Jimin: what the f*ck!!

Kim Namjoon?

David: sao vậy?

Jimin: người quen tui mà, ủa có nhầm tên không vậy?

Ủa đúng cái mặt vô tri này rồi nè!!

Cậu bàng hoàng khi biết mình quen được 1 đấng lớn, không những quen mà còn ở chung nhà luôn chứ, hèn gì nhà bự xe nhiều lại còn nói muốn hợp tác giúp cậu chứ.

David: tao vừa nghe gì vậy?

Eugen: 2 boss lớn quen hiết nhau vl....

David: Làm sao 2 người biết nhau vậy kể cho tôi nghe đi!!

Jimin: chuyện dài lắm lười kể, bây giờ tôi cũng mới biết đó, shock

Eugen: những người tài giỏi đều không biết mình tài giỏi....

*

*

*

__Nhà Kim__

Jin: Jimin đi mua đồ với tụi anh không?

Jimin: mua đồ sao?

Đi ạ!

Dù gì ở nhà riết cũng chán, lâu lâu cũng phải đi ra ngoài với mấy anh chứ.

Chẳng biết sao cứ ở cùng 2 người anh này cậu lại cảm thấy mình nhỏ bé, cậu rất mến 2 người dù không cùng huyết thống nhưng 2 người lại coi cậu như em trai vậy luôn giúp đỡ từ lúc cậu qua đây cho tới giờ.

Namjoon: đi cẩn thận kẻo ngã.

Jin: quậy là anh cho mày về.

Jimin: em biết rồi mà, 2 người cứ coi em như con nít í.

Cậu bĩu môi nói làm 2 người kia bật cười cảm thấy cậu rất đáng yêu, cái mặt này ai mà nỡ mắng chứ haiz.

Jin: Đi thôi tiến tới trung tâm mua sắm đê.

Namjoon: tuân lệnh!

Jimin: quên mất 2 người đừng có mà rải cơm, thấy rớt nhiều là em tự động về.

Jin: thì mày kêu chồng mày qua đây đi cho đỡ cô đơn.

Jimin: mang tiếng chồng nhưng chưa yêu coi như đang ế.

Jin: hơ hơ....

__Trung tâm mua sắm __

Jin: cái này!

Cái đó!

Đây nữa thử hết đi!

Namjoon: cái nón này hợp với em nè thử luôn đi!

Jimin: 2 người....rủ em đi để mua mấy thứ này hả?

Đồ em nhiều lắm rồi không cần đ....

Jin: Vô thử hay nhịn cơm?

Jimin: vâng em thử

/Roạt/ tiếng kéo màn che.

Namjoon: trông cute đó....

Jin: đúng zị đồ anh mày chọn mà...

Jimin: * còn đâu hình dáng ngầu lòi của tui ㅠㅠ *

Jimin: sao lại màu hồng....

Jin: dễ thương mà....đội cái nón này nữa.

Nào quay ra xem mình trong gương nè....khục hahah~

Jimin: anh cười em?

Anh cố tình dìm em....huhu các người bắt nạt tui.

Namjoon: Jimin chắc không hợp màu hồng đâu hahah.

Jin: đừng mếu vô thay đồ lại đi nãi giờ anh giỡn thôi, ai biết em mặc tếu vậy...

Cậu cầm bộ đồ đen vô thay rồi lại ra ngoài làm các nhân viên ở đó chết mê chết mệt vì hình dáng của cậu.

Jin: ổn phết!

Namjoon: ra dáng boss lớn lắm nha.

Jin: lấy bộ này đi à không tính tiền cho tôi từ sạp đồ bên này tới bên kia!

Jimin: anh mặc nhiều thế?

Jin: Đâu có! mày mặc mà, anh mua cho mày thoii.

Jimin: what? từ từ tủ đồ em chật rồi em....

Namjoon: thì mở thêm tầng 3 để đồ.

Jin: đúng rồi nhà anh đâu thiếu tiền.

Jimin: Ya!

Không phải vấn đều về tiền mà là nhiều vậy sao em mặc hết.

Jin: không mặc hết thì bán, mày mà bán đảm bảo khối người mua.

Jimin: .....

Cậu bất lực luôn rồi, đúng là nói chuyện với người hay sài tiền rất dễ bí lời.

Nhân viên sau khi nghe anh nói xong đều mắt sáng như thấy được mồi trong đây đều hàng hiệu mà anh lại chọn gần 1 nửa cái cửa tiệm thì còn nói gì nữa khách Vip thôi.

Nhanh chóng gỡ 1 nửa sạp đồ đem đi đóng gói số lượng đồ lớn nên cần đến 5 - 6 người gói nhưng vẫn lâu nha chắc lần sau gặp 3 người này phải chuẩn bị chục người mới đủ quá.

Jin: gọi người đến xách đồ về đi anh còn muốn xem quầy đồ ăn nữa.

Namjoon: Ok

Sau khi gọi người đến thì đồ cũng vừa kịp lúc gói xong, hơn 10 người xách 1 đống đồ đi thành 1 hàng làm những người trong trung tâm phải ngoái lại nhìn.

.....: ai đại gia mà mua nhiều đồ thế.

......: tôi cũng muốn lấy chồng giàu như vậy ghê.

Namjoon: tính tiền cho tôi đi.

Nhân viên: ờ số tiền....số tiền...từ từ để đếm số đã 1 số 0, 2 số 0,....

Namjoon: đếm chi má!

Thẻ nè.

Nhân viên: quý khách có muốn đăng ký làm khách Vip của bên nhãn hàng không ạ.

Jin: Không.

Nhân viên: Vâng vậy thì tiếc quá ạ.

Đây!

Thẻ của anh.

Quý khách lần sau ghé thăm ạ.

Nhân viên: * ghé zề chớ, quất luôn cả nửa sạp rồi chắc mặc cả đời chưa hết nữa *

Jin: ừm tạm biệt.

Nhìn bên dưới xôn xao mà cậu xấu hổ không muốn nghe đành kéo 2 người đi lẹ đến quầy bán đồ ăn, 2 người bị kéo mà cũng nhìn nhau nói.

Jin: rồi cũng sẽ quen thôi.

Namjoon: đúng vậy trước anh cũng ngại lắm về sau cứ phơi ra cho người ta biết đó.

Jimin: mua đồ nhiều vậy coi chừng chưa kịp mặc đã mốc rồi.

Jin: sao mốc được tàn hàng hiệu đó cứ từ từ mà mặc.

Namjoon: đi làm nhân viên sẽ nói là giám đốc mỗi ngày mặc 1 bộ đồ cho xem.

Jimin: trời ơi tha tuii.

Đến khu bán đồ ăn cậu như trẻ háu ăn vậy thấy cái gì là chọn luôn.

Jin với RM nhìn cậu mà lắc đầu ngao ngán.

Jin: haiz đúng là còn tuổi ăn tuổi lớn mà.

Namjoon: nói con nít thì lại giận.

Jin: anh có bỏ đói mày hả em?

Jimin: đâu có.

Namjoon: thế này thì ăn đến khi nào?

Jimin: sức em ăn hết được nhiêu đây đó đừng khinh thường em.

Jin: bó tay luôn, mua đồ mặc thì than vãn mãi còn mua đồ ăn thì nguyên 1 nùi.

Jimin: tại đồ ăn có thể xử lý hết trong tích tắc được, còn đồ mặc thì cứ 1 ngày mới được mặc 1 bộ lâu lắm nên phải mua ít thôi chớ.

Namjoon: chịu em luôn Jimin ạ, nhớ ăn hết nhá nhiêu đây mà không cao tí nào thì anh mua thịt cá mập cho ăn.

Jin: mua xương khủng long cho gặm á.

Jimin: hơ hơ...

Khác với khu mua đồ mặc, khu đồ ăn là cậu quất luôn 3 xe đẩy.

Sau khi ra tính tiền nhân viên cũng đổ mồ hôi nách với nhà cậu.

Nhân viên: ê mày qua đây giúp tao....

Nhân viên: gì cha tao đang bận bên này rồi tự tính tiền 1 mình đi.

Thế là anh nhân viên 1 mình tính hết 3 cái xe đẩy.

Tính xong thì 3 người cũng về còn anh nhân viên thì tay chân run lẩy bẩy, ôi trời mới được làm nhân viên chính thức mà nhận được 1 vé khủng bố tinh thần luôn chắc nghỉ làm quá.

Đẩy bịch đồ đến chỗ để xe chứ hơi đâu xách nhiều cho mệt.

Nhưng lần này không những đẩy xe còn phải cõng thêm 1 ông trời nhỏ này trên lưng nữa.

Jin: đúng là trẻ con, hết ăn đến chơi rồi lại ngủ.

Namjoon: hahah em ấy dễ thương mà.

Chuyện là lượn mỏi chân quá cái cậu than thế là RM bảo cậu lên lưng cõng cho, lúc đầu còn lưỡng lự từ chối sau khi bị Jin bế xốc lên để lên lưng anh thì cậu mới không dám nói nữa mà được cõng cứ đung đưa lên xuống như ru võng vậy nên cậu buồn ngủ quá ngủ luôn.

Jin: Bất lực....

Jin: Jimin như 1 thành viên trong gia đình của mình nhỉ?

À không từ lúc gặp em ấy, anh đã xác định em ấy sẽ là người nhà của mình rồi.

Namjoon: ừm...em cũng chẳng biết dùng từ nào để miêu tả thằng bé cả, lúc đầu nhìn nó em cũng thấy rất vui cứ như là ông trời định sẵn em ấy sẽ là thành viên trong nhà vậy.

Jimin: mmm....Jin hyung, Namjoon hyung....em lớn rồi mà...

Cậu ngủ mơ thấy gì mà nói mớ làm 2 người phải bật cười.

Jin đưa tay lên xoa đầu cậu còn Namjoon thì đang cõng cậu nên dùng tay đỡ mông cậu mà vỗ, giờ 2 người không khác gì đang ru trẻ ngủ cả rất đáng yêu.

Jin: ừ lớn rồi nhưng lớn này phải ăn thêm thì mới cao nữa nhá.

1 người ngủ 1 người cõng 1 người đỡ lấy lưng người đang ngủ vì sợ té bật ra sau.

Cả 3 người cứ như 1 gia đình nhỏ vậy, lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt lại rất thương nhau.

Bên ngoài nghiêm túc bao nhiêu thì về với vòng tay được cho là gia đình lại cảm thấy nhỏ bé muốn nương tựa bấy nhiêu.

3 bóng người 2 lớn 1 nhỏ cứ vậy mà đi bộ ra chỗ đậu xe vì hầm để xe cũng khá vắng nên cũng không ai để í 3 người mấy.

Nhưng nếu thấy thì chắc họ cũng phải bật cười vì 1 khung cảnh ấm cúng này thôi.
 
Lựa Chọn
Chap 21


Jimin: cái đó để bên này....ừm để đó đi....ừ ổn....

Được rồi tất cả mọi người vất vả trong thời gian qua rồi nghỉ ngơi thôi.

......: phù~ đúng là có mệt thật nhưng được làm việc với cậu Park đây thì chẳng sao cả.

.....: đúng rồi thường tôi làm cho mấy chỗ khác tàn bóc lột sức lao động không, còn ở đây thì được cậu chăm lo cho từng cái khăn ướt.

Jimin: mọi người vui là được.

/Ting ting.../ Tiếng tin nhắn điện thoại.

.....: ớ cậu chuyển khoản cho chúng tôi ạ?

Jimin: vâng

.....: nhưng mà không phải chúng tôi đã được cậu giao dịch hết rồi sao?

Jimin: Vì tôi không có thời gian để chở mọi người đi ăn nên nếu mọi người không chê thì hãy nhận ít số tiền này ạ.

.....: woah người gì đâu vừa tinh tế lại còn giàu nữa chứ.

Jimin: đâu có, tôi nghĩ đây là thành quả vì mọi người đã vất vả trong mấy ngày qua thôi.

.....: ôi trời cậu còn trẻ mà đã xây dựng cả 1 công ty rồi đáng nể phục đó.

.....: ước gì có đứa con như cậu Park đây vừa ngoan lễ phép lại còn chu đáo nữa chứ.

Jimin: mọi người nói quá ạ....

Cậu được mọi người khen mà ngại đỏ cả tai, ai cũng buồn cười vì sự đáng yêu của cậu.

/Reng reng/ tiếng điện thoại.

Chuông điện thoại cậu reo cậu liền xin phép mọi người ra ngoài nghe.

Ai cũng cười gật đầu bảo cậu đi đi, xem ra chàng trai trẻ này rất bận nhỉ.

Jimin: alo?

Jin: này em có về ăn cơm không?

Jimin: chắc không ạ em ở đây xử lý xong việc rồi về, còn 1 ít xíu nữa xong rồi.

Jin: vậy để anh mang cơm lên cho sẵn đến xem chỗ đó thế nào rồi.

Jimin: cũng được ạ.

*

*

*

Jin: ồ cũng được phết.

Jimin: cứ như quay về quỹ đạo ban đầu vậy.

Jin: yên tâm đi anh đảm bảo sau khi khai trương sẽ rất nhiều người đến kí hợp đồng cho xem.

Jimin: gì chứ anh nói quá bên Hàn em phải trụ 2 năm mới làm ăn phát triển được đó.

Jin: ủa thật mà chỉ cần Namjoon thôi em cũng đủ vươn tầm thế giới rồi.

Jimin: Nhưng cũng đâu phải lúc nào cũng dựa vào anh ấy, em muốn tự lập.

Jin: Làm sao thì làm nhưng mà Namjoon vẫn là người đầu tiên kí hợp đồng.

Jimin: lỡ em kinh doanh sản phẩm bất hợp pháp anh cũng kí luôn hả?

Jin: bọn anh quen thiếu gì cảnh sát với luận sư mày mà làm thế thì bọn anh cũng bao che cho thôi.

Jimin: tại sao phải làm vậy?

Jin: vì em là gia đình của bọn anh.

Jimin: .....

Jin: sao hả không muốn à?

Jimin: không có chỉ là...em cũng được coi là thành viên ạ?

Jin: ừ nếu không muốn thì thôi anh mày về đây.

Jimin: đâu có em muốn mà cho em về chung với!

Jin: mới bảo không về thê, nhóc lùn té bây giờ.

Cậu chạy theo ôm tay anh lắc qua lắc lại như 1 đứa trẻ vậy.

Đối với cậu Jin hyung hay Namjoon hyung đều là anh trai của mình, không phải cậu quý 2 người vì vật chất đâu, trước lúc qua đây cậu còn tưởng sẽ bị bơ vơ không thể thích nghi với cuộc sống xa nhà nhưng khi qua thì cậu rất bất ngờ, từng cái ăn cái mặc chỗ ngủ xịn lại còn được giúp đỡ nhiều thứ nữa, có thể coi đây là ngôi nhà thứ 2 của cậu, 1 ngôi nhà chỉ có 3 người nhưng lại chứa đầy tình yêu thương che chở lẫn nhau.

*

*

*

Trải qua mấy tháng cố gắng bây giờ hắn cũng leo lên được vị trí trung trung rồi, không ỷ lại vì quan hệ huyết thống mà leo lên, hắn chính là tự mình làm được, trả giá bằng mồ hôi nước mắt mới lên được vị trí này.

.....: Trưởng phòng Min anh có thấy bản thiết kế tôi để ở trên bàn không?

Yoongi: không

.....: aizz chết tiệt.

Yoongi: sao vậy?

.....: cái bản thiết kế đó rất quan trọng cần phải nộp cho chủ tịch.

Yoongi: cậu có dữ file tờ giấy đó không?

Trước khi in ra phải có bản thảo của tờ giấy thì mới in được mà.

.....: phải nhưng mà xui là tôi xoá rồi, haiz chắc phải tăng ca 2 đêm rồi.

Yoongi: vào phòng camera kiểm tra xem lúc đó cậu đã để đâu.

....: ừ ha tôi quên, dạo này lú lẫn cảm ơn trưởng phòng nhá tôi đi đây.

Sau khi nhân viên đó đi xong anh lại quay vào làm việc tiếp nhưng lại chán quá mà thoát chương trình vào báo chí xem tin tức thế nào.

Yoongi: công ty XX sắp được ra mắt sao?

Lướt vài dòng hắn lại chán nản đóng tệp lại.

Yoongi: * aiz kệ đi, có gì mà coi chứ bây giờ thiếu gì công ty thành lập quan tâm làm gì. *

Hắn liếc sang nhìn vào điện thoại của mình đang nằm bên cạnh sấp tài liệu mà thở hắt.

Yoongi: người gì đâu chẳng bao giờ gọi điện về hỏi thăm, bộ tôi không gọi là em cũng không gọi luôn sao cái đồ vô tâm.

Ông Min: hở ai vô tâm?

Yoongi: Hết hồn!

Ba...à lộn chủ tịch làm gì ở đây vậy ạ?

Ông Min: xuống kiểm tra xem nhân viên của mình đang tương tư ai mà lại không làm việc.

Yoongi: đừng có chọc con!

Mà sao ba xuống đây?

Hắn nói nhỏ hết mức có thể để mọi người không biết được quan hệ giữa 2 người.

Ông Min: chán nên đi kiểm tra các bộ phận xem tiến triển tới đâu thôi.

Yoongi: vậy ba đi đâu thì đi đừng quan tâm tới con.

Ông Min: ờ đang định đi đây khỏi cần ông đuổi nhìn con thấy ghét.

Yoongi: .....

Nhìn ông bước đi hắn lấy điện thoại ra gọi.

Yoongi: alo?

Mẹ à ba vừa nói nhìn con thấy ghét.

/Reng reng/

Ông Min: alo?

Đúm dồi.... hả?

ủa ai vậy?

Chết mợ vợ gọi!!

À à....đâu có...tôi đâu có, tôi mắng iu hoi à...ủa ê alo...alo.

Hít 1 hơi tính quay sang chửi hắn 1 trận nhưng lại không thấy hắn ở đó.

Ông Min: thằng nghịch tử có ngon thì đứng trước mặt ta nói chuyện nè!

Hắn từ lúc gọi cho mẹ đã đoán trước được tình hình nên bỏ chạy rồi, đâu có ngu mà ở lại bị bòm đầu đâu.

Giờ cũng là buổi trưa nên hắn đi ăn luôn, xuống canteen công ty mua 1 khay thức ăn rồi ngồi vào 1 chiếc bàn trống ở đó.

.....: ôi trời coi ai kìa là trưởng phòng đây sao?

Yoongi: .....

.....: tôi tưởng anh chê bai những chỗ nghèo nàn như này nên mới không thèm đến ăn chứ.

.....: kệ anh ta đi chắc trước giàu nên đi ăn đồ sang còn giờ phung phí hết tiền nên vào đây ăn rồi.

Hắn nghe 2 người nói mà cười khẩy, họ tưởng hắn đang cười nhạo nên đi lại hất luôn khay thức ăn đi.

Yoongi: * đồ ăn của tui.... *

....: ô xin lỗi tôi lỡ tay để tôi đền tiền khay thức ăn này cho anh nha~

Gã cầm 20.000 won (khoảng 365k tiền Việt á) đưa ra trước mặt hắn phẩy phẩy 1 vài cái rồi lại ném xuống đất, í bảo nếu hắn cần tiền thì hãy cúi xuống mà lụm.

Hắn nhìn gã làm trò con bò nãi giờ mà thích thú cười.

.....: Sao?

Chê ít hả hay là....50.000 won (khoảng 912k tiền Việt).

Gã lại rút ra tờ 50.000 won mà ném xuống đất.

Hắn nhìn gã làm vậy rồi bẻ các khớp tay, cúi xuống lụm làm gã tưởng hắn lụm tiền nên cười sảng khoái ai dè thứ hắn cầm lên là cái khay thức ăn.

/Bang!/

Chưa kịp định hình được gì thì đã bị hắn cầm khay thức ăn phang 1 phát vào đầu, gã ngã ngửa ra nằm lên đống thức ăn vừa nãi làm đổ.

Hắn quỳ 1 chân, cúi xuống nhìn vào mặt gã mà cười khẩy làm gã cay cú phải nghiến răng.

Yoongi: 70.000 won là số tiền dư sức để mua hạt óc chó về bồi bổ cho cái não của anh đó.

Lần sau nếu muốn trả tiền thì cầm Black Card đập vào mặt tôi chứ vài đồng lẻ này của anh tôi xin bố thí lại.

.....: Mẹ nó!

Cậu dám....

Gã đứng lên định dơ tay lên đánh hắn thì hắn né ra nên gã đã đánh trượt rồi lại trượt chân té thêm lần nữa, nhìn gã té mà mọi người ở đó đều bật cười.

Yoongi: chỉ duy nhất có 1 người có thể đánh được tôi thôi, anh không xứng.

Người mà hắn đang nói chính là cậu đó, không phải hắn bảo là chỉ có cậu mới được đánh hắn đâu mà í hắn muốn nói cậu là người duy nhất mà hắn không kịp né đó, lúc cậu còn ở đây chỉ cần hắn làm gì sai thì đảm bảo chưa kịp chạy đã bị cậu tẩn cho vài phát rồi, nhớ lần cậu hồi lại kí ức hắn chỉ lỡ bực quá nên đóng laptop của cậu mạnh làm kẹt tay cậu thôi mà đã bị cậu phang cho 1 phát rồi.

Eo ôi lúc đó nhìn cậu đáng sợ lắm, con ngươi sắc bén nhìn hắn, cả lời nói đanh thép với sát khí cậu toả ra làm hắn muốn nghẹt thở tim đập bình bịch luôn mà, lực đánh cậu tác động rất mạnh đó.....may mà cậu nương tay đánh 1 cái thôi chứ không là hắn tàn phế luôn rồi.

Gã bị hắn làm vậy còn bị mọi người đứng cười nên quê quá đứng dậy bỏ đi.

Nhìn gã đi mà hắn thở phào, hồi còn làm 1 công nhân bé đâu có ai đụng hắn đâu bây giờ lên chức trưởng phòng lại có người đến kiếm chuyện, haiz muốn ăn 1 bữa cũng không yên.

Nhân viên: Trưởng phòng ah!

Vừa nãi cậu ngầu lắm đó.

Nhân viên: đúng vậy hắn ta là người hay bắt nạt chúng tôi lắm vì ỷ vào gia thế nhà mình mà hay vênh mặt với cấp trên, lần này may mà có anh giúp, anh là vị cứu tinh của chúng tôi đó.

Yoongi: * ỷ vào gia thế?

Ba có biết chuyện này không nhỉ?

Hay để lên nói với ba ta, mà nãi mới chọc ba đi trốn giờ quay lại chẳng khác gì vào hang cọp *

Yoongi: thôi kệ trước sau gì chả chết.

Nghĩ 1 lúc hắn cũng sải chân bước đi, bấm vào tầng thang máy cao nhất, từ từ đi lại hé cửa mở ra.

Yoongi: Hello ba...

Ông Min: mày vào đây!

Ba có quà!

Yoongi: hoi hong cần quà đâu...

Ông Min: Vô!

Hắn nghe giọng nói của ông mà giật mình sợ hãi bước vào, vừa bước vô đã bị ông nhéo tai làm hắn đau đến ré lên.

Yoongi: éc!!

Đau đau đau đau... phụ vương!

đồ nhi biết sai rồi lần sau sẽ không dám tái phạm.

Ông Min: hứa của con toàn là hứa suông, có tin khi Jimin về ta bảo thằng bé dạy dỗ lại không hửm?

Yoongi: không!

Em ấy đánh đau lắm không muốn đâu con xin lỗi mà...

Ông Min: biết chừa chưa?

Yoongi: chồi...(Chưa+rồi -> chồi)

Ông Min: đàng hoàng!

Yoongi: Rồi!

Ông Min: tốt!

Lên đây làm gì?

Yoongi: ba biết tên trưởng phòng công nghệ không?

Ông Min: Không, Sao?

Yoongi: con nghe mọi người bảo hắn ta ỷ vào gia thế nhà hắn nên suốt ngày bắt nạt mọi người, vừa nãi có kiếm chuyện với con nữa.

Ông Min: vậy thì đuổi đi là được, công ty ta thiếu gì người có gia thế mà tài giỏi đâu.

Yoongi: đuổi đi vậy lỡ hắn làm gì công ty mình thì sao?

Ông Min: ta không tin người trong công ty im lặng để hắn muốn làm gì thì làm.

Yoongi: ồ đúng ha!

Hắn bắt nạt nhiều người vậy mà.

Ông Min: việc đơn giản này mà nghĩ cũng không ra rồi sao lên vị trí như ta làm việc đây?

Yoongi: thì ba cứ từ từ con đang trong quá trình tìm hiểu mà, con cũng đâu có giỏi bẩm sinh như chồng bé con đâu.

Ông Min: ờ mày là nhất!

Lượn đê!

Yoongi: đi liền~ ba nhớ xem hồ sơ của thằng kia rồi cho nó phắn luôn nhá!

Ông Min: ừm
 
Lựa Chọn
Chap 22


David: chúc mừng cậu Park đây đã hoàn thành việc xây dựng công ty nhá.

Vì công ty đã xây dựng xong nên mừng ngày sắp ra mắt công ty Jin đã đề xuất việc mở tiệc chúc mừng, mới đầu cậu bảo sẽ không có ai đến đâu mà có đến thì đa số cũng là đối tác của Jin với RM ai dè nghe sau khi nghe thông báo có tiệc còn được gặp cậu nên mọi người đến ầm ầm, dù gì cậu cũng là boss đứng thứ 2 đó, người ở bên Châu Âu với Châu Mỹ hiếm được thấy cậu lắm vì hồi đó cậu không ở đây bây giờ cậu ở đây rồi phải book vé đi xem cậu là ai mà người trong giới kinh doanh lại chùn bước đến vậy chứ.

Jimin: cảm ơn

Eugen: Nào~ uống với tôi 1 ly đi.

Jimin: Được!

/Coong~/ tiếng chạm ly.

Jin: chúc mừng em nhá.

Jimin: anh cũng giúp em mà, em cảm ơn.

Namjoon: trời ơi Jimin hoa người ta tặng nhiều thế chất đầy bên kia kìa thúi quắc!

Jimin: thúi thật...

Jin: anh thấy mùi thơm của hương hoa tụ lại phải thơm chứ ai dè thúi vl.

Hoseok: sơ hở là tiểu phẩm....

Namjoon: khi nào em bắt đầu đi làm?

Jimin: ngày mai ạ.

Namjoon: nhớ mở cửa nhá.

Jimin: mở cửa làm gì?

Jin: để nó vô ký hợp đồng chứ sao.

Jimin: gì nhanh vậy nhân viên công ty còn chưa đủ nữa đã có người kí hợp đồng rồi.

Hoseok: anh cũng kí.

Jimin: wow!

Đại ka anh cũng kí sao tưởng anh không thèm béng xác đến người em này chứ.

Hoseok: sao hay nghĩ xấu ghê á.

Jimin: hehe!

Nói vậy thôi chứ em cảm ơn nhá.

Hoseok: ừ nói vậy còn được.

John: trẻ nhỉ?

Ralph: Ừ! trẻ đẹp lại tài giỏi đáng khâm phục.

Nadia: Cậu ấy nói chuyện rất khéo léo đó còn lịch sự nữa.

Có nhiều người đang nhìn cậu mà khen ngợi, bước đầu của cậu xem ra cũng vẻ vang nhỉ, được đó cứ vậy mà phát huy thôi.

*

*

*

Hoseok: sắp 10h rồi chẩm bị kết thúc nữa tiệc thôi.

Cậu nghe Hoseok nói rồi gật đầu chờ đến 10h bắt đầu cầm mic nói.

Jimin: Kính thưa toàn thể quý vị cổ đông có ở đây, hôm nay tôi rất vui vì có thể gặp được mọi người, trước khi kết thúc bữa tiệc này tôi xin trân thành gửi lời cảm ơn đến các vị vì đã bỏ thời gian quý giá của mình để đến nơi này.

Lần tới nếu có cơ hội chúng ta sẽ lại gặp nhau nữa, tôi sẽ cố gắng làm việc để công ty có thể phát triển hơn, chúc mọi người luôn có sức khỏe, thành công và luôn thăng tiến trong công việc, 1 lần nữa tôi xin cảm ơn mọi người vì ngày hôm nay.

/Bộp bộp~/ tiếng vỗ tay.

Ratih: nè trước khi ra về chúng ta cùng nhau chụp 1 bức ảnh đi.

Đang mải suy nghĩ thì cậu bị mọi người kéo xuống chụp, thôi thì đành chịu vậy.

.....: Nào~ cười lênn~

/Tách/ tiếng máy ảnh.

Aimee: woah đẹp quá nè, tôi sẽ lưu dữ kỉ niệm này mãi.

Jin: nhìn anh đẹp trai chưa này!

Hoseok: tới giờ rồi đó...

Namjoon: Jimin đâu?

David: Jimin cậu ấy đang ở ngoài kia tiễn mọi người về.

Cả 5 người nhìn ra ngoài cửa thấy cậu đang cúi người chào còn bắt tay cười nói với mọi người nữa.

Jin: cũng thuận lợi phết nhề.

Namjoon: ừ

Hoseok: cũng trễ rồi 2 đứa về đi chuyện ở đây để bọn anh lo.

Eugen: vâng!

À!

Trước khi về em có thể bắt tay với mọi người được không?

Jin: được chứ!

David: em cũng muốn...

Namjoon: đây haha~

Hoseok: được rồi về cẩn thận nhá.

David: vâng tạm biệt mọi người.

Eugen: tụi em về đây

Đi lại chỗ Jimin 2 người ôm cậu 1 cái rồi cũng vỗ lưng nhau mà ra về.

Cậu sau khi tiễn mọi người xong cũng quay vào với các anh.

Jimin: hơ...mệt xỉu

Jin: vất vả rồi.

Namjoon: về thôi mai mới là ngày chính đó.

Hoseok: về nghỉ ngơi thôi~

Bữa tiệc cứ vậy mà kết thúc 1 cách suôn sẻ, cậu sau hôm nay đã có thêm uy tín trong mắt mọi người rồi.

À còn bức ảnh vừa nãi chụp nữa dù mọi người đã thống nhất với nhau là đừng đăng tải lên mạng xã hội nhưng bức ảnh vẫn không tránh khỏi việc bị leak ra ngoài.

Cũng chỉ là 1 bức ảnh thôi nhưng nó cũng hoàn toàn làm cả các nước rầm rộ lên đó, có nhiều người dù không phải người trong giới kinh doanh nhưng khi nhìn vào bức ảnh cũng thấy rất đẹp vì những người trong bức hình chụp ảnh cười hay ngồi rất thoải mái nhưng nhìn chung thì họ vẫn toát lên vẻ đẹp cao sang quý phái.

.....: tui cũng muốn chụp với họ.

....: mày ơi....hội tụ toàn các cổ đông lớn chơi với nhau hả?

.....: ghen tị quá toàn trai gái đẹp ở đây thôi.

.....: vãi mày ơi tao nghe nói trong đây toàn những người đứng đầu về mảng kinh doanh đó, woah đúng là vừa đẹp vừa tài giỏi mà.

________

Hắn đang làm trong công ty nghe mọi người bàn tán mà cũng lên tin tức coi thì đập mặt vào mắt hắn là con người đứng ở vị trí trung tâm có nụ cười chói rọi kìa.

Yoongi: aaaaaa!

Chồng tôiiiii!!

Mọi người nghe hắn hét lên mà quay sang nhìn, hắn thấy vậy liền bịt mồm lại mà ngồi xuống.

Yoongi: * trời ơi con người tôi luôn nhung nhớ xuất hiện rồi này huhu đẹp quá, em ấy cười đẹp quá, mặc đồ cũng đẹp nữa. *

Hắn đọc bài báo thì thấy bài viết ghi dòng chữ "tụ họp các cổ đông lớn mạnh gặp nhau", vậy là cậu cũng nằm trong số đó sao?

À phải rồi cậu đứng top 2 cơ mà.

Nhưng mà cái hắn đang thắc mắc là tại sao cậu đang đi học sao lại nói về cổ đông chứ?

*

*

*

Yoongi: ba thấy em ấy chưa?

Đẹp lắm luôn hê hê.

Hắn vui đến nỗi chạy đến phòng làm việc của ba mình.

Ông Min: con hết cơ hội rồi Yoongi.

Yoongi: hết gì ạ?

Ông Min: không biết à?

Thằng bé mở công ty bên đó rồi đấy.

Yoongi: Công ty?

Công ty tên gì?

Mà mở công ty thì có làm sao?

Ông Min: con có thật sự đọc báo không vậy?

Công ty XX đó hơn nữa nếu thằng bé quyết định mở công ty bên đó chẳng phải nó sẽ định cư ở đó để quản lý công ty luôn sao.

Yoongi: làm gì có chớ...ba cứ đùa.

Con đã rất cố gắng để chờ em ấy về nê....

Ông Min: Yoongi!

Trên đời này không phải lúc nào cũng chỉ biết chờ đâu, nếu ta là con ngay từ đầu ta đã chọn đi theo thằng bé rồi.

Với lại....con cũng nghĩ lại đi từ lúc bắt đầu cho đến bây giờ, chỉ duy nhất 1 mình con là kẻ suy tình còn thằng bé thì không.

Yoongi: .....

Ông Min: nếu muốn ai đó thuộc về mình thì ít ra cũng phải là người chủ động tiến tới, nhưng con lại chọn cách chờ niềm hy vọng đấy tự đến với mình, ta xin lỗi khi phải khẳng định điều Jimin trước đây nói là đúng, con là đồ thất bại!

*

*

*

/Cạch.../

Yoongi: haiz...

*Sao ta phải nói con vậy con có hiểu không?

Không phải ta nói con bất tài mà ta nói về chuyện tình cảm của con đó!

Yoongi ah trước đây còn đã làm gì thằng bé?

Đánh nó quát tháo nó rồi về sau lại bảo yêu nó, con coi tình yêu như 1 trò đùa hả?

Đã làm nó tổn thương thì phải gỡ bỏ vết nhơ trong lòng nó có ai mà chờ người bị mình chà đạp đến nói lời yêu không?

Con ra ngoài đi!

Nếu suy nghĩ kĩ rồi thì hẵng vào đây nói chuyện với ta!*

Hắn sau khi bị ông đuổi ra ngoài đều nghĩ về những lời ông nói lúc nãi, đúng là điên thật sao hắn lại chờ mà không tự động đến bên cậu chứ nhưng hắn sợ, sợ rằng cậu sẽ không chấp nhận hắn, giữa cậu và hắn luôn có 1 sợi dây được thả lỏng mãi chứ không được kéo căng, nghĩa là sợi dây đó được đặt thành hàng dọc và nó ngày càng thả lỏng dây ra thế nên khoảng cách giữa 2 người lại không thể đến gần với nhau, 1 người càng ở bên trên thì 1 người càng rớt xuống vực, mãi không thể có 1 điểm dừng cho cuộc tình này.

Hắn ngồi thụp xuống dựa lưng vào cánh cửa gỗ mà suy nghĩ mãi.

/Sụt sịt.../

Yoongi: * mình nên làm gì đây....

hay từ bỏ nhỉ.... *

Ngồi được 1 lúc hắn cũng nín khóc rồi đứng dậy mở cửa đối diện với ông.

Mắt mũi hắn bây giờ đỏ hoe nhìn sao thì vẫn hiết là vừa khóc rồi.

Ông Min: Sao?

Suy nghĩ thế nào rồi?

Buông bỏ hay tiếp tục?

Yoongi: con sẽ tiếp tục nhưng bây giờ chưa phải lúc!

Con cần thời gian để thay đổi tất cả sau đó mới đường đường chính chính mà đến bên em ấy!

Ông nghe hắn nói mà bật cười khẽ, thứ ông muốn nghe chính là cái này, đôi mắt chứa đầy sự quyết tâm nhưng không biết sau này sẽ thế nào đây.

Mà kệ đi con đường tình yêu rất gian nan mà nhưng phải có gian nan thì tình yêu mới bền lâu đúng không?

Ông Min: ừm nói phải dữ lời.

Yoongi: vâng....

Yoongi: con cảm ơn ba!

Ông Min: tại sao?

Yoongi: không biết nữa nhưng khi nghe ba mắng xong con mới thực sự tỉnh ngộ...

Ông Min: Được rồi!

đi rửa mặt đi ông cụ non mặt mày nhem nhuốc hết rồi kìa.

Yoongi: con biết rồi mà.
 
Lựa Chọn
Chap 23


Hôm nay là ngày chính thức khai trương công ty, tưởng chỉ có RM với Hoseok là đến kí hợp đồng ai dè 1 nùi người đến hợp tác làm ăn với cậu.

Nào là cổ đông đến còn có cả người đến xin việc.

Vì mới thành lập công ty nên 1 mình cậu phải xử lý tất cả, cậu bận đến nỗi còn phải xin nghỉ học 1 buổi cơ mà.

/Cạch.../ Tiếng mở cửa.

Jimin: xin chào!

Cậu chào người đứng trước mặt nhưng không hề ngửng lên mà cứ cặm cụi làm việc người kia thấy vậy đành lên tiếng.

......: ngài vẫn vậy nhỉ?

Jimin: ???

Cậu ngửng mặt lên thì thấy con người thân quen trước mặt, người mà lúc trước đã cãi nhau với cậu về việc cậu đi Mĩ.

Ồ bây giờ anh ta đang đứng trước mặt này!

Jimin: trợ lý Hyu?

Trợ lý Hyu: lúc trước ngài bảo không có chi nhánh bên Mĩ nên mới không cho tôi đi nhỉ?

Bây giờ có rồi này tôi có được làm không?

Jimin: sao anh cứ phải trung thành với tôi vậy?

Còn nhiều người tốt hơn tôi mà?

Trợ lý Hyu: tôi đã làm việc và tiếp xúc với nhiều người rồi, đa số mấy người đó tàn lợi dụng tôi để làm những việc xấu cho họ còn ngài thì khác, ngài luôn tạo mọi điều kiện tốt đẹp nhất có thể cho mọi người.

Một người cuồng công việc nhưng cũng không bao giờ dùng nhân viên của mình làm lá chắn cho những lợi ích của mình, vậy nên tôi rất muốn làm việc cùng ngài....

Jimin: ......

Trợ lý Hyu: sao ngài không nói gì, ngài định gửi tôi về nước làm cho mấy công ty khác làm hở?

Jimin: chờ anh đưa cái hồ sơ mà có thấy cái nào đâu mà duyệt!

Đm sao anh hay nghĩ xấu cho tôi thế?

Trợ lý Hyu: quên đây nè!

Jimin: tác phong chậm chạp hừ!

Anh nhìn cậu mắng mà bật cười, haiz đúng là quay trở về quỹ đạo ban đầu rồi tiếp tục làm việc và giao chiến cùng giám đốc thôi.

Trợ lý Hyu: vậy giờ tôi làm gì?

Jimin: làm mình làm mẩy.

Trợ lý Hyu: hình như ngài thích chọc tôi lắm hả?

Jimin: duyệt hồ sơ cho mấy người kia vào làm đi thời gian này khá bận đấy không giống như ở Hàn lúc anh vô là công ty đã phát triển sẵn đâu.

Trợ lý Hyu: tôi biết rồi ngài đưa tôi sấp hồ sơ của họ đi.

Jimin: Đây!

Bàn của anh ở bên kia kìa.

Trợ lý Hyu: công ty này có bự hơn so với ở Hàn không vậy, sao tôi thấy phòng tôi to chà bá thế?

Jimin: ừm chắc có đó, bữa nào phải mua xe lăn cho anh đẩy tôi thôi.

Trợ lý Hyu: Ác vậy đã mỏi chân còn phải đẩy con heo mập như ngài đi vòng vòng...

Jimin: nói ai heo mập đồ lợn rừng!

Trợ lý Hyu: ngài á!

Jimin: đi ra chỗ khác, có tin tôi đấm anh không?

Trợ lý Hyu: Nè!

Chỗ này nhiều máu nè lêu lêu.

Anh chỉ tay vào đầu làm cậu quạu ngang, đứng phắt dậy nhưng chưa kịp đi lại tẩn cho anh vài phát thì anh đã bỏ chạy rồi.

Jimin: có ngon vô đây lại coi đồ chết nhát!

Bất ổn ghê ha....

_______

Sau vài giờ duyệt hồ sơ thì bây giờ công ty đã có nhiều người làm hơn rồi.

/Reng reng/ tiếng chuông điện thoại.

Jimin: alo?

Jungkook: Hello!

Bật call video đê.

jimin: ahh Jungkook!

Taehyung!

Tôi nhớ 2 người quá.

Taehyung: nhớ sao không về?

Jimin: mày điên hả tao mới qua đây lại kêu tao về.

Taehyung: nghe báo chí nói mày thành lập công ty hả?

Jimin: ừ có cơ hội thì qua đây mà thăm quan.

Jungkook: thì đang tham quan nè!

Jimin: hở?

Jungkook: anh không thấy quang cảnh anh nhìn rất quen sao?

Jimin: ......

Jimin: 2 người đang ở đây sao?

Taehyung: ừm!

Phòng mày ở đâu?

Đi nãi giờ mỏi chân lắm rồi, sao chi nhánh này còn rộng hơn chi nhánh bên Hàn vậy.

Jimin: chịu thôi tại tao thừa tiền mà.

Tầng 51 đó lên đi.

Cậu ở với Jin riết giờ cũng bị lây cái tính cách hay flex rồi.

Taehyung: má gì mà 51 tầng dữ dị cha!

Jimin: có nhiều thang máy mà có ai bảo mày lết bộ đâu mà hoảng.

Taehyung: Không!

Tao hoảng vì cái công ty mày vừa rộng vừa cao mà tầng 51 là hết chưa?

Jimin: chưa....

Jungkook: 🙂.....

Taehyung: ê thang máy bự quá vậy.

Jimin: Này Taehyung, mày cũng là chủ tịch 1 công ty đó, ra dáng dùm tao cái coi, cứ như trai từ quê mới lên vậy.

Taehyung: ờ tao quên tao cũng là chủ tịch....

Bấm thang máy lên tầng 51, ở đây chỉ có duy nhất 1 cánh cửa nhưng nhìn là biết trong cách cửa đó chứa 1 căn phòng rất to.

Mở cửa bước vào thì thấy cậu đang ngồi ở sofa quay lưng lại làm việc với 1 đống tài liệu.

Jungkook: anh Jimin!

Jimin: đến rồi à?

Jungkook: anh khoẻ không?

Jimin: chưa chết.

Jungkook: vẫn hay nói chuyện bằng mấy câu cụt ngủn vậy.

Jimin: 2 người uống gì?

Jungkook: có sữa chuối không?

Jimin: đây là Mĩ, sữa chuối thì về Hàn nha!

Jungkook: vậy cho em nước lọc là được.

Taehyung: tao cũng vậy.

Cậu đứng dậy đem 2 chai nước đến.

Jimin: 2 người chắc không phải qua đây chỉ để chơi đúng không?

Taehyung: ừm qua kí hợp đồng.

Jungkook: em cũng vậy!

Jimin: hơ hơ vậy có cần xem điều kiện thế nào không?

Jungkook: có chứ, xem thì mới giống đi làm ăn.

Sau khi kí xong thì 2 người cũng về vì Jimin nói bây giờ cậu không thể bỏ công ty nên 2 người cũng đành chịu mà đi chơi không có cậu.

Bây giờ cũng đã là 5h chiều, người trong công ty đã tan làm hết chỉ còn 1 mình cậu làm việc thôi.

/Reng reng/ tiếng chuông điện thoại.

Jimin: hơ....alo?

Cậu mệt mỏi nhấc điện thoại lên mà nói.

Jin: về thôi anh đang đứng dưới nè.

Jimin: nhưng em chưa làm xong mà, anh cứ về trước đi lát em gọi tài xế đến đón.

Jin: về đi, em có làm thì vẫn chưa hết việc đâu đừng có quá sức.

Nghe anh nói vậy cậu đành đem đống tài liệu về nhà, phải hoàn thành cho xong đêm nay chứ mai cậu đi học rồi sẽ rất bận.

*

*

*

__Ở nhà__

Namjoon: Jimin ah xuống ăn cơm th...

RM vào phòng cậu gọi cậu xuống ăn thì thấy cậu nằm ngủ trên bàn rồi.

Nhìn 1 đống tài liệu nằm trên bàn anh đi lại kéo cậu lên giường ngủ rồi xuống nói với Jin.

Jin: thằng này đã nói đừng làm quá sức mà.

Namjoon: để Jimin ngủ 1 lúc rồi gọi dậy cũng được.

Jin: ừm

2 người ăn cơm xong thì đi lên phòng gọi cậu dậy.

Jin: Jimin dậy ăn cơm rồi ngủ tiếp.

Jimin: hừm....em ngủ quên sao....

Cậu vừa dụi mắt vừa nói với giọng mệt mỏi đột nhiên cậu sực nhớ ra là mình còn đang làm việc.

Jimin: ơ dự án....

Namjoon: để đó anh xử lý cho em cứ xuống ăn rồi nghỉ ngơi đi.

Jimin: sao mà được chứ, việc của em mà sao để anh làm được.

Namjoon: được mà ba cái này dễ ẹc làm 1 tí là xong.

Jimin: ......

Cậu có chút lưỡng lự không muốn để anh gánh vác việc của cậu, Jin thấy vậy liền nói vài câu.

Jin: Namjoon có cách làm việc riêng của nó, mấy cái này không sao đâu.

Namjoon: đúng rồi!

Nếu em muốn thì mai anh sẽ chỉ cho em cách làm việc của anh.

Jin: giờ xuống ăn thôi.

Jimin: nhưng mà...

Namjoon: đi đi!

Bị 2 người đẩy ra khỏi phòng cậu mới quyết định xuống ăn.

Ăn xong thì cậu rửa bát của mình rồi vội chạy lên, nhưng vừa lên thì RM đã bảo làm xong rồi.

Namjoon: xong rồi em không cần làm gì nữa đâu giờ đi nghỉ đi.

Jimin: ơ xong hết toàn bộ luôn này!

Anh đỉnh vậy.

Namjoon: haha mai anh chỉ cho cách làm, giờ em đi ngủ đi.

Jimin: em cảm ơn.

Namjoon: không cần cảm ơn đâu, gia đình với nhau mà phải giúp đỡ nhau chứ.

Jin: ngủ đê, không anh lấy roi quất cho giờ.

Jimin: ngủ liền mà!

Jin: đánh răng chưa mà ngủ?

Jimin: quên em đi đánh liền!!

Thấy cậu chạy mà 2 người bất lực quay sang nhìn nhau.

Jin: haiz biết vậy lúc đó anh không đồng í xây dựng công ty rồi.

Namjoon: với tính cách của thằng bé dù anh không giúp thì nó vẫn sẽ làm thôi.

Jin: ừ nhể đi ngủ thôi!

Bế anh đi.

Namjoon: haiz~ đây đây chiều anh tất hoàng thượng của em.
 
Lựa Chọn
Chap 24


/Reng reng..../ tiếng điện thoại.

/Reng reng..../

/Reng reng.../

Uể oải đưa tay lên đầu giường lấy chiếc điện thoại có ai gọi mà reo mãi làm cậu bực mình.

Jimin: Gì?

Trợ lý Hyu: Chủ tịch!

Ngài định trốn làm hả?

Jimin: lạy anh bây giờ công ty đâu còn giống mấy năm trước đâu mà phải chạy việc, để tôi nghỉ 1 ngày đi!

Trợ lý Hyu: what ngài nghỉ rồi tôi làm gì?

Jimin: ai mà biết bộ anh sống cứ phải bám tôi riết hay gì?

Tắt điện thoại cậu quay sang ôm gối ngủ tiếp.

Đã trải qua 5 năm kể từ lúc cậu qua đây rồi, hình dáng cậu cũng thay đổi từ màu tóc đến khuôn mặt, cậu không còn là 1 cậu nhóc 20 tuổi nữa bây giờ cậu là 1 chàng trai 25 tuổi rồi.

5 năm qua nhờ sự tiếp thu học hỏi không ngừng nên cậu đã đưa công ty mình lên được vị trí hàng đầu.

Cảm thấy tự hào bản thân nên cậu tự thưởng cho mình 1 giấc ngủ ngo....

/Rầm!!/

Jin: dậy!!!

Jimin: Noooo cho em ngủ đi.

Jin: hôm qua đã nói về Hàn thăm ba mẹ mà dậy thay đồ nhanh!

Jimin: hay là để năm sau đ....

Jin: giờ mày muốn tự dậy hay để anh vác mày đem lên sân bay bằng trạng thái này?

Jimin: Dậy!

Dậy liền!

Jin: phải vậy ngay từ đầu có phải ngoan không.

Jimin: em úc ào ả oan /em lúc nào chả ngoan/. (Đang đánh răng)

Jin: đồ anh sắp đem xuống dưới hết rồi đó.

Mày về trước đi anh với Namjoon sẽ đi sau.

Jimin: sao 2 người không đi cùng em?

Jin: có bạn đến thăm vào đúng ngày hôm nay nên chưa thể đi được.

Jimin: ò~

Hôm nay là ngày cậu về Hàn thăm ba mẹ, thật ra là cậu bị ép về đó.

1 buổi sáng chill chill đang uống cafe thì ba cậu gọi điện bảo cậu về thăm nhà còn nói cậu mà từ chối thì ba sẽ méc mẹ nên cậu cũng đành quay về.

Jimin: * chơi mà méc mẹ... *

*

*

*

Thư kí: giám đốc tài liệu của ngài.

Yoongi: ừm để đó đi

Trong vòng 5 năm hắn cũng đã leo lên được vị trí này nhờ vào năng lực của chính mình.

Hằng ngày hắn đều coi tin tức, lúc đó nghe báo đưa tin tập đoàn của cậu đang dẫn đầu bảng xếp hạng hắn cũng mừng thầm, cậu đang rất cố gắng mà vậy thì hắn cũng phải cố gắng thôi.

/Ting ting.../ Tiếng thông báo.

Ông Min: tối nay có tiệc ta sẽ chính chức thông báo con là người kế thừa mới của công ty mình nên nhớ phải hành xử cho tốt, rất nhiều cổ đông ở đó đó.

Yoongi: vâng!

Hắn đã đảm nhiệm chức Giám đốc gần 2 năm rồi nhưng vẫn chưa ai biết giữa hắn và ông Min có quan hệ như thế nào, không có bí mật nào là dữ mãi phải công khai thôi, bây giờ hắn đã có đủ năng lực để chống chọi với bao nhiêu con người ngoài kia hắn không còn là 1 người suốt ngày chỉ biết ăn chơi gái gú nữa.

_______

__Nhà Park__

Jimin: Má mì con về rồi nè~

Bà Park: ôi trời con tui nó lớn rồi nè.

Jimin: hehe con nhớ mẹ lắm.

Ông Park: nhớ con khỉ khô không gọi điện thì còn lâu mới chịu về.

Hừ! mới về đã quấn lấy mẹ.

Jimin: đâu có con cũng nhớ ba lắm đó.

Cậu định lại ôm ba mình 1 cái liền bị ông đẩy ra còn tặng cho ánh mắt khinh bỉ.

Ông Park: mày làm nhiều quá tóc đổi màu hả con?

Jimin: làm gì có!

Bà Park: 2 đứa mà con nói đâu?

Jimin: 2 anh ấy đến sau vì còn bận xử lí vài chuyện.

Ông Park: vậy vô ăn cơm thôi.

Bà Park: đúng rồi con đi đường xá cũng mệt rồi vô ăn thôi, hôm nay mẹ nấu nhiều món con thích lắm đó.

Jimin: vâng con cảm ơn.

Bàn ăn hôm nay lại có thêm 1 cái chén của cậu nữa, bữa ăn lại có thêm nhiều chuyện để nói hơn.

Rôm rả được 1 lúc thì ông Park cũng lên tiếng.

Ông Park: Jimin con còn nhớ Yoongi không?

Jimin: có sao vậy ạ?

Ông Park: thằng bé sắp lên kế thừa tập đoàn Min rồi.

Jimin: ồ bất ngờ ghê.

Ông Park: vậy nên tối nay cả nhà ta phải đến bữa tiệc đó để chúc mừng.

Jimin: đi 1 người thôi đi gì lắm thế, con lười đi chết đi được.

Ông Park: ai bảo nhà mình có tận 2 cổ đông chi.

Jimin: vậy ba đi trước đi con chờ anh Jin hyung với Namjoon hyung rồi đi luôn.

Ông Park: ừm cũng được.

Vì đã được thông báo nên cậu gọi cho Jin với RM chuẩn bị đồ rồi bay đến đây.

Chiều hôm đó vừa kịp lúc 2 người xuống máy bay nên đã vào nhà cậu ở tạm sẵn chuẩn bị đồ luôn.

Jin: đi chưa?

Jimin: chắc được rồi á.

Namjoon: đi!

_________

Kang: ồ chủ tịch Min đây là con trai ngài sao?

Ông Min: haha đúng rồi.

Kang: cháu mấy tuổi rồi?

Yoongi: dạ cháu 27 ạ

Kang: ừ vừa đẹp trai vừa tài giỏi nhớ làm tốt đấy nhé!

Yoongi: vâng con cảm ơn.

Hôm nay hắn diện cho mình 1 bộ đồ lịch thiệp làm mấy cô con gái của các đối tác dẫn theo đều phải mê mẩn với nhan sắc của hắn.

Yoongi: * sao mấy mẻ này cứ nhìn mình vậy trời nổi hết da gà rồi cho tui về nhà đi ㅠㅠ *

.....: Ôi mẹ ơi!!!

Nghe tiếng kêu của 1 người phụ nữ nên mọi người quay sang nhìn thì thấy cô ta chỉ ra ngoài sảnh có 3 người đang bước vào.

Bữa tiệc bắt đầu xôn xao náo nhiệt hơn, hắn cũng nheo mắt lại nhìn rõ xem là ai nhưng vẫn không thể thấy.

Jin: Hello my name is Jin.

I'm worldwide handsome!

Namjoon: xin chào!

Jimin: ......

Cậu bước ra từ đằng sau 2 người kia làm hắn bất ngờ.

Cậu trông trưởng thành quá mái tóc cũng đổi màu rồi trông rất hợp với khuôn mặt cậu.

Căn phòng từ sau khi 3 người bước vào đã bắt đầu ồn ào chỉ quay sang nhìn vào 3 người, cậu thấy vậy nên cũng lên tiếng.

Jimin: chúng tôi không phải nhân vật chính đâu, nếu mọi người cứ nhìn mãi thì chúng tôi sẽ được 1 vé ra về đó.

Nghe cậu nói vậy cả phòng bắt đầu cười lên.

Đúng thật là, quên mất nhân vật chính hôm nay là hắn mà nhưng ai bảo cả 3 người xuất hiện bất ngờ quá làm gì.

Lee: sao 3 người này lại ở đây nhỉ họ đáng ra đang ở bên Mĩ chứ?

Hwang: tôi cũng không ngờ luôn, 2 người đại diện cho tập đoàn Kim, 1 người là đại diện tập đoàn Park woah đều là người đứng đầu trong giới kinh doanh đó.

Ông Park: sao mày mới vô đã chiếm spotlight của nó dị con?

Jimin: tại con trai ba đẹp đó.

Namjoon/Jin: cháu chào chú!

Ông Park: ừ chào 2 đứa cảm ơn vì thời gian qua đã chăm sóc Jimin nhà chú nhé.

Jin: không có gì đâu ạ đây là điều nên làm mà con coi em ấy như em trai mình vậy.

Song: woah đẹp trai quá!

Choi: hội tụ 4 tế hết đó ước gì có thể yêu được 1 trong 3 người đó nhưng mà nhìn lại bản thân là đủ biết không có cửa rùi...

Jang: haha kiếp sau chắc cũng không được.

Cả 4 người cứ cười nói mặc cho những người xung quanh đang nhìn mình mà chẳng thèm để í một lúc sau cậu mới sực nhớ ra là mình chưa đi chào hỏi ông Min với hắn đành xin phép mọi người.

Jimin: con đi chào hỏi đã, quên mất!

Jin: em đi 1 mình được không?

Jimin: được!

Cậu nhìn quanh tìm người trong bữa tiệc thấy được liền đi lại chỗ ông Min với hắn chào hỏi.

Jimin: con chào....bác

Cậu hơi cấn vì cách xưng hô dù đã lấy hắn nhưng chưa yêu nên gọi ông Min là bác vậy.

Ông Min: Jimin là con sao?

Jimin: vâng!

Ông Min: đẹp trai quá nhưng ta nghe nói con đang sống ở Mĩ mà?

Jimin: con về thăm ba mẹ, nghe tin Yoongi kế thừa nên đến dự tiệc luôn.

Ông Min: vậy sao?

Vậy 2 đứa nói chuyện đi, ta phải đi bàn chuyện với đối tác 1 tí.

Jimin: vâng bác cứ thong thả.

Sau khi ông đi thì cậu cũng quay sang nhìn hắn, nãi giờ hắn cứ đứng ngắm cậu riết mà không nói được gì.

Thấy hắn đứng bất động nên cậu lên tiếng làm hắn giật mình lúng túng.

Jimin: Chúc mừng!

Yoongi: à....ờ....c...cảm ơn

Jimin: nhìn anh thay đổi không ít nhỉ?

Yoongi: Em cũng vậy

Hắn vừa trả lời vừa trao cho cậu ánh mắt ôn nhu, cậu biết hắn đang muốn gì nên né tránh ánh mắt đó.

Jimin: anh cứ tiếp khách đi nhé, tôi đi đây.

Thấy không còn gì để nói nữa nên cậu đành quay về chỗ của ba mình, nhìn bóng lưng cậu quay đi làm hắn cảm thấy hụt hẫng, sao lúc cậu không ở đây hắn nghĩ nhiều câu muốn hỏi lắm mà, giờ cậu đứng trước mặt hắn lại không thể nói được gì vậy haizzz.
 
Lựa Chọn
Chap 25


Bữa tiệc cứ vậy mà kết thúc, hắn bắt đầu với chức vụ mới cũng có thể bận hơn còn cậu hôm nay khá nhàn rỗi, cậu chỉ đi thăm lại công ty của mình thôi.

Jimin: xin chào!

Nhân viên: giám đốc!

Nhân viên: mày điên!

Ngài ấy lên chức chủ tịch từ lâu rồi thê.

Nhân viên: xin lỗi tôi quên.

Jimin: không sao, ở đây thế nào có ổn không?

Nhân viên: rất ổn ạ

Jimin: có cần tu sửa lại chỗ nào không tôi sẽ cho người đến sửa?

Nhân viên: không mấy sửa cho công ty bé lại được không chứ đi mỏi chân quá.

Jimin: hơ hơ cái này thì không được đâu...

Đứng nói chuyện 1 lúc, cậu đi kiểm tra các nơi khác xem sao rồi lại vào căn phòng trước đây cậu làm việc.

Jimin: Quào!

Ếu có ai.

Ngồi lên ghế 1 lúc rồi lại chán, cậu muốn đi đâu đấy nhưng lại chưa nghĩ ra.

Jimin: * hay đi tham quan công ty anh ta nhỉ, sẵn kí hợp đồng luôn *

Suy nghĩ 1 lúc rồi cậu cũng đứng dậy lái xe qua tập đoàn Min.

Đi lại trước bàn tiếp tân hỏi phòng của hắn.

Jimin: cho tôi hỏi phòng của chủ tịch Min ở đâu ạ?

Tiếp tân: cậu có hẹn trước không?

Jimin: có!

Ngu gì nói không chứ, nói không rồi bị đuổi về thì sao, quê ẻ.

Tiếp tân: vậy để tôi kêu người đến đưa cậu lên phòng ngài ấy ạ, cậu có thể đi ra kia ngồi chờ.

Cậu nghe lời đi ra đó ngồi, nhưng mà mấy người làm trong đây bị gì á cứ đi ngang qua lại bẹo má nựng cậu bộ tưởng cậu là em bé hay gì?

.....: ôi ai mà dễ thương vậy?

Jimin: * các người không biết tôi là ai thì đừng đụng vào muốn chết hay gì? *

Hôm nay khác với dáng vẻ thường ngày cậu chỉ diện cho mình 1 bộ đồ bình thường thôi cái áo thun dài tay với cái quần jean nhưng có sợi dây dài màu đen cậu đang đeo ở cổ kia là Black Card đó.

Mới đầu cậu tính để thẻ ở ví nhưng mà nghĩ lỡ để vào ví mất thì sao nên mua dây đeo thẻ đựng card luôn.

Chỗ nguy hiểm nhất là chỗ an toàn nhất, ai nhìn vào cũng nghĩ nó là đồ bình thường nên cũng chẳng để í mấy.

Ngồi được 1 lúc thì cũng có người đến dẫn cậu đi.

Bấm thang máy đến tầng 30, thư ký của hắn chỉ cậu phòng của hắn ở kia rồi đi làm việc khác.

Cậu cũng khó hiểu nhìn cô ta, ở đây tiếp khách như vậy sao?

Chỉ chỗ cho khách rồi bỏ đi luôn.

Bất lực bước đến gần cửa thì cậu nghe tiếng quát của hắn.

Yoongi: CÚT RA NGOÀI!!

Nhân viên: dạ dạ tôi xin lỗi....tôi...

tôi đi ngay.

Cậu nghe vậy liền đứng nép vào 1 góc để người trong kia mở cửa ra không đụng cậu.

Có chuyện gì vậy nhỉ?

Cậu quay sang nhìn mấy người làm cùng tầng với hắn đang bàn chuyện to nhỏ nhìn có vẻ đang rất sợ.

Nhân viên: cậu có sao không?

Nhân viên: ừm...không sao.

Nhân viên: haiz hôm nay ngài ấy lại giận rồi mỗi lần ngài ấy mà giận thì không khác gì ma vương, đáng sợ lắm.

Nhân viên: ê hồi nãi có cậu trai kia được thư ký Yoon dẫn đến đó, xui ghê bây giờ ngài ấy đang giận mà không biết sẽ thế nào nữa.

Jimin: * nói gì vậy chả nghe thấy gì? *

/Cốc cốc cốc.../

Cậu chả quan tâm nữa mà quay ra gõ cửa thấy không khí im lặng nên cậu mở cửa bước vào luôn.

Hắn tưởng cậu là nhân viên vừa nãi nên lại quát tiếp.

Yoongi: ĐÃ BẢO LÀ RA NGOÀI BỘ ANH KHÔNG NGHE TÔI NÓI À?

Jimin: Gì cơ?

Nhân viên: gì vậy cho nghe ké với

Nhân viên: trời ơi đi ra chỗ khác chặt quá

Thấy cậu bước vào phòng nên mọi người cũng lại hóng hớt ai dè vừa ghé tai sát vô thì nghe cậu nói gì với hắn.

Woah lần đầu có người dũng cảm đến thế mở cửa vào phòng chủ tịch mà không cần có sự cho phép đã xông vào rồi.

Hắn nghe giọng lạ liền ngẩng mặt lên nhìn thì thấy cậu đang đứng đó.

Yoongi: ji.... jimin! sao em ở đây?

Jimin: Đến kí hợp đồng mà anh đuổi thì thôi!

Tôi về.

Yoongi: ơ không đừng đi mà...

Hắn chạy lại dữ vai cậu, bị hắn làm cho giật mình nên theo phản xạ vật hắn 1 phát.

/Rầm!!/

(Úi chà cảnh này quen ghê hê hê)

Nhân viên: trời duma đánh nhau hở?

Nhân viên: ulatr cậu trai kia bị ngài ấy đánh hả?

Nhân viên: nghe thôi đã thấy thốn rồi.

Jimin: Chết!! xin lỗi!

Anh có sao không??

Yoongi: đau...huhu

Jimin: ai bảo anh đụng tôi làm gì làm hết cả hồn.

Yoongi: anh có làm gì đâu!

Oan ức quá!

Jimin: có bị thương ở đâu không?

Có đứng được không?

Hay để tôi bế anh.

Cậu hoảng loạn hỏi hắn vì sợ hắn bị gì, cậu biết sức của mình không hề nhẹ, làm người ta gãy xương chắc cậu chết mất.

Yoongi: không cần!

Hắn chính thức dỗi cậu luôn, khi không vật hắn té lại còn đổ thừa hắn.

Từ từ đứng dậy đi lại sofa ngồi, cậu thấy vậy liền cảm thấy có lỗi nên đi lại chỗ hắn.

Jimin: xin lỗi....tôi không cố í.

Yoongi: .....

Hắn cầm gối ở ghế sofa mà ôm quay ra chỗ khác không thèm nhìn cậu.

Cậu nhìn hắn như vậy lại có chút khó hiểu thường ngày thì có dáng vẻ ngầu lắm ai dè hắn cũng có mặt này à.

Cậu cũng im lặng không nói gì luôn.

Hừ để xem ai thắng, mãi không thấy động tĩnh gì cậu quay sang đánh mắt 1 vòng rồi quay người mở cửa.

Gì chứ hắn không muốn nói gì thì thôi cậu cũng không cần thiết phải ở lại.

Yoongi: ơ...đừng đi

Hắn thấy cậu định mở cửa thì nhanh chân xuống ghế chạy lại giữ cửa lại không cho cậu đi.

Jimin: tôi đến đây để kí hợp đồng không rảnh rang để ngồi lại đôi co mấy trò con nít với anh.

Anh không thích thì tôi về.

Yoongi: không mà!

Anh có nói không thích đâu.

Jimin: chứ giờ sao?

Yoongi: vô ngồi lại đi...

Cậu thành công thắng được hắn mà không phải làm gì nhiều, gì chứ cậu chưa dỗi thì thôi mà hắn đã dỗi rồi, ai cho!

Jimin: .....

Kí xong hợp đồng 1 lúc thì cậu cũng chẳng biết làm gì vốn dĩ cậu cũng là đang chán đi dạo thôi mà.

Jimin: * sao im lặng dị giờ sao đây biết nói gì đâu... *

1 khoảng không im lặng từ lúc kí xong cậu cũng không biết khi này hắn thế nào cũng muốn nhìn lên lắm nhưng cậu cứ cảm giác bị ngượng.

Jimin: ừm...không còn gì thì tôi đi v...

Yoongi: Jimin!

Jimin: ?

Cậu nghe hắn gọi rồi mới chịu quay lên nhìn hắn, đột nhiên lại bị hắn hôn cái chóc vào trán.

Jimin: cái!

Yoongi: anh vẫn luôn chờ em, rất nhớ lần này xin em đừng đi nữa có được không?

Jimin: ......

Cậu cũng chẳng biết nói sao nữa, bao năm cậu tưởng khi cậu đi rồi thì hắn sẽ buông bỏ cậu nhưng hắn lại chờ cậu.

Đúng là hắn có thay đổi không ít nhưng mà nếu....nếu như cậu đồng í thì liệu hắn còn như vậy không hay là hắn chỉ đang lợi dụng cậu?

Yoongi: anh không bắt em trả lời liền đâu nhưng anh hứa....

Jimin: đừng có hứa!

Yoongi: hở?

Jimin: những người nói hứa tàn là nói xuông!

Hắn nghe cậu nói mà bật cười rồi tiến lại ôm cậu dụi đầu vào vai làm cậu giật mình.

Yoongi: vậy anh không hứa...em sẽ thế nào?

Jimin: cho tôi thời gian suy nghĩ....

Yoongi: được!

Jimin: có thể... bỏ tôi ra được không?

Yoongi: Không muốn....làm ơn cứ như thế này 1 lát được không, anh đã rất nhớ em.

Jimin: m...một lúc thôi

Cứ ôm cậu thế này hắn nghiền mất thôi, cậu rất ấm còn thơm nữa ôm rất vừa người hắn.

Hắn ước gì bây giờ thời gian ngưng lại hắn có thể ôm cậu mãi.

Cậu bị hắn ôm mà người cứng ngắc không dám thở mạnh nhưng mà....hình như ôm thế này cũng có chút thích.

Một lúc sau cậu cũng cảm thấy lưng có chút mỏi nên bảo hắn bỏ ra nhưng gọi hoài mà vẫn không thấy động thái gì.

Jimin: Này!

Bỏ tôi ra được rồi...anh có nghe tôi nói không vậy?

Yoon...ngủ rồi à?

Cậu từ từ gỡ tay hắn ra, đỡ hắn nằm xuống sofa rồi lại liếc mắt nhìn khuôn mặt đang ngủ.

Jimin: ......

Jimin: * chắc anh ta làm việc nhiều nên mệt nhỉ? *

Thò tay vào túi lấy 5 viên kẹo của mình rồi để đó, mấy viên kẹo này cậu mang theo để mỗi lần cảm thấy mệt đều lôi ra ăn cho đỡ buồn chán.

Xoa vùng trán vừa nãi bị hắn hôn cậu liền thở dài rồi cũng xoay người ra khỏi phòng.

Vừa bước ra thì có nguyên dàn người ở đó nhìn cậu.

Nhân viên: hơ hơ....hi!

Jimin: mọi người làm gì vậy?

Nhân viên: hồi nãi cậu có bị thương ở đâu không?

Nhân viên: đúng rồi tôi nghe tiếng động lớn nên chạy ra xem, cậu có sao không?

Jimin: tôi có bị gì đâu?

Nhân viên: vậy tiếng động hồi nãi là gì?

Không phải cậu bị đánh sao?

Cậu nghe mọi người nói mà nhớ lại cảnh hồi nãi cậu vật hắn...

Jimin: không chỉ bị rớt đồ thôi...

Nhân viên: vậy hả sao tôi nghe không giống rớt đồ lắm nhỉ?

Jimin: làm gì có chắc mọi người nghe nhầm rồi.

Nhân viên: vậy hở?

Lạ ha.

Nhân viên: bây giờ mới để í trông cậu dễ thương quá, cậu tên gì vậy?

Jimin: Jimin

Nhân viên: ồ tên cậu giống 1 người đứng đầu về giới kinh doanh nhỉ.

Jimin: Í chị là Park Jimin á hả?

Nhân viên: đúng òi tui nghe nói cậu ấy rất đẹp trai đó lại còn trẻ nữa thật muốn gặp quá đi.

Jimin: chắc trùng tên thôi nhiều người bị trùng tên mà.

Nhân viên: đúng ha với lại người đó đang ở Mĩ mà cậu lại đang ở Hàn.

Cậu nhìn mọi người đứng đó bàn về cậu mà có chút buồn cười, lắc đầu vài cái rồi cũng chào mọi người đi về.

Hắn sau khi tỉnh dậy không thấy cậu cũng biết là cậu đã về.

Quay sang nhìn thì thấy có mấy viên kẹo ở đó liền thắc mắc.

Yoongi: cái này của ai vậy?

Thấy bên cạnh đó có tờ giấy bé nên hắn cầm lên xem.

- Cho vài viên kẹo đó ăn đi, đừng làm việc quá sức.

Jimin.

Hắn nhìn viên kẹo cậu cho mà cười tủm tỉm, xé 1 viên ra ăn rồi mở cửa ra ngoài.

Mọi người thấy hắn ra liền sợ hãi nhưng nhìn kĩ thì không thấy hắn đang bực mà ngược lại hắn còn cười rất tươi.

Yoongi: mọi người làm việc vui vẻ nhó!

/Rùng mình..../

Nghe hắn nói mà mọi người thấy ớn cả người, cả phòng quay sang nhìn nhau mà hiểu í.

Nhân viên: ngài ấy bị gì vậy mày.

Nhân viên: không biết!

Sáng thì như diêm Vương giờ thì lại vui vẻ.

Nhân viên: thấy ghê quá mày ơi...

Nhân viên: có khi nào chủ tịch là người đa nhân cách không!

Nhân viên: chắc vậy lần sau phải né né thôi.
 
Lựa Chọn
Chap 26


Namjoon: em về rồi.

Jimin: vâng

Jin: đi đâu vậy anh còn tưởng em bỏ về Mĩ không đó.

Jimin: Nào dám chứ....

Jin: vậy sáng giờ đi đâu?

Jimin: đi thăm chi nhánh cũ với đi gặp Yoongi.

Jin: ồ trốn đi gặp chồng à, sao rồi tiến triển gì chưa?

Jimin: tiến...tiến triển gì em gặp anh ta chỉ để kí hợp đồng thôi!

Jin: vậy hợp đồng đâu kí chưa?

Jimin: hợp đồng dĩ nhiê....ủa đâu rồi?

Namjoon: đừng nói là quẳng ở đó rồi chạy về nhá?

Jimin: * thấy mẹ lỡ để hợp đồng ở đó rồi *

Jin: hờ hờ nhìn mặt nó là biết rồi.

Jimin: hợp đồng của em....

Namjoon: còn ngồi ở đây làm gì, lên đó tìm lại đi.

Jimin: mới về luôn đó...

Jin: vậy thì đi cùng đi, anh cũng đói rồi muốn đi ăn luôn.

Cậu đứng dậy gọi tài xế của mình chở cậu đến công ty hắn.

Đến nơi cậu liền bước xuống xe nhưng Jin lại dữ cậu lại dặn dò.

Jin: nhớ xuống lẹ nhá anh mày đói lắm rồi.

Jimin: biết rồi mà.

Đi thẳng đến thang máy bấm số tầng 30, cánh cửa mở ra cậu đi lại gần cửa 1 cách nhanh chóng.

/Cốc cốc cốc....cạch/

Cậu hết kiên nhẫn rồi nên mở cửa vào tìm luôn.

Hắn không có ở đây nên cậu dễ tìm kiếm hơn.

Cậu tìm hết ngóc ngách này đến ngóc ngách kia vẫn không thấy, cũng hơi bực bội nên cậu vò đầu mình.

Jimin: đâu rồi....đm

Thư kí: cậu đang tìm cái này hả?

Cậu quay ra nhìn thì thấy thư ký của hắn đang cầm tập hồ sơ của cậu.

Jimin: Đúng! cảm ơn cô đã tìm giúp tôi.

Cậu định cầm lấy hồ sơ thì cô ta giật tay lại, cậu liền nhíu mày khó hiểu nhìn cô ta đang giở trò gì.

Thư kí: làm sao tôi biết được đây có phải là của cậu hay không lỡ như cậu là trộm thì sao nhìn tác phong của cậu thế này mà cũng cầm được giấy tờ quan trọng thế này à?

Jimin: Này cô!

Giấy tờ quan trọng cũng cần phải mặc đồ sang mới được cầm à cô nói chuyện vô lí vậy?

Thư kí: ăn mày mà cũng bày đặt lên giọng à?

Jimin: What?

Ăn mày???

Cậu chả hiểu cô ta đang nói gì nhìn cứ như đang muốn kiếm chuyện với cậu vậy, nói chuyện xuyên tạc từ chỗ này qua chỗ kia.

Thư kí: tới đây quyến rũ ngài Min không những tới 1 lần mà còn tới 2 lần trong 1 ngày.

Jimin: Quyến rũ cái gì, tôi đi lấy lại hồ sơ tự nhiên bảo tôi đi quyến rũ?

Cô nói cái khỉ gió gì nãi giờ vậy, trả hồ sơ cho tôi!

Thư kí: không trả đó cậu làm được gì tôi!

Jimin: tôi không muốn đánh phụ nữ đâu, ngay khi tôi còn đang nói chuyện đàng hoàng thì mau đưa đây.

Thư kí: Bố người ta ăn trộm đánh người nè!!

Cô ta tự nhiên hét lên làm mọi người chạy vào xem coi có chuyện gì trong lúc mọi người vô thì cô ta vò đầu làm quần áo nhăn nheo rồi ngồi xuống đất diễn như bị cậu đánh vậy.

Cậu khó hiểu nhìn cô ta làm trò mà bất lực, tiếng của cô ta kêu như heo bị đem lên lò mổ vậy nhức đầu chết đi được, được 1 lúc thì mọi người cũng chạy vào.

Nhân viên: gì vậy?

Thư kí: cậu ta là ăn trộm đó, cậu ta đã trộm bản hợp đồng của tập đoàn Min khi tôi vào thì thấy cậu ta nên đã giành lại ai dè bị cậu ta đánh cho hức...

Nhân viên: ủa là cậu trai hồi nãi nè!

Ủa nhưng vừa rồi không phải cậu ấy về rồi sao?

Jimin: tôi để quên hồ sơ quan trọng ở đây nên muốn đến lấy thôi.

Thư kí: cậu ta nói dối đó...

Yoongi: gì vậy?

Sao đứng ở phòng tôi hết thế?

Thư kí: chủ tịch ngài xem cậu ta đến đây để trộm đồ đó còn đánh tôi nữa.

Hắn quay sang nhìn cậu thì thấy cậu cũng đang nhìn hắn rồi nhún vai.

Jimin: đừng nhìn tôi, anh còn nghèo hơn tôi đó!

Yoongi: em có cần phải sát muối vậy không....

Hắn biết là cậu sẽ không làm mấy chuyện này mà, liếc xuống nhìn cô thư kí đang ngồi dưới đất hắn liền trao cho cô 1 ánh mắt khinh bỉ.

Yoongi: camera phòng tôi đâu có hư muốn thì coi lại thôi.

Hắn là muốn trả thù dùm cậu làm cho cô ta bẽ mặt nên lấy điện thoại gọi cho người bên phòng camera check lại.

Yoongi: nhớ gửi video cho tôi luôn.

Trong lúc hắn xử lý thì cậu cũng đi lại ghế sofa mà ngồi, sẵn lấy kẹo trong túi ngồi bóc ăn luôn, trừ thư kí ra ai nhìn cậu lúc này cũng muốn cắn cho vài phát nhìn cưng chết đi được.

Sau khi đoạn video được gửi qua thì hắn cũng xem lại, hắn cố tình mở to loa lên cho mọi người cùng nghe thì thấy 1 loạt lời lẽ xúc phạm của cô ta nói với cậu.

Thư kí: tôi...tôi

Nhân viên: nín mồm dùm cái đi đúng là vừa ăn cắp vừa la làng.

Yoongi: khỏi cần đơn cô chính thức bị đuổi việc à người như cô chắc không cần việc đâu tôi sẽ đóng băng hồ sơ của cô để các công ty khác khỏi nhận cô vào làm.

Thư kí: không!

Đừng mà!

Tôi biết sai rồi ngài đừng làm vậy....

Nhân viên: /chậc chậc/ Tiếc cho cái mặt xinh nhưng thông minh thì không có.

Hắn gọi bảo vệ lên đưa cô ta ra ngoài, thấy cô ta được đưa ra ngoài rồi cậu đứng lên đi tới nhặt lại hồ sơ của mình lên mà phủi.

Jimin: may ghê vẫn an toàn cảm ơn anh nhá tôi về đây.

Yoongi: em làm loạn rồi bỏ đi luôn hả?

Jimin: tôi có làm gì đâu là do cô ta tự biên tự diễn mà.

Nhân viên: e hèm....2 người là gì của nhau vậy?

Yoongi: chồng bé tui đó.

Jimin: ......

Mọi người nghe xong ai cũng há hốc mồm hèn gì lúc sáng hắn vui là vì gặp cậu.

Ôi trời ma vương vớ phải được thiên thần à?

Đang mải nghĩ thì có người gọi tên cậu.

Jin: Park Jimin!!

Làm cái gì mà lâu thế có biết anh mày đói không?

Nhân viên: woah sao lắm người đẹp vậy?

Một giọng nói hờn dỗi quát to từ phía thang máy mở ra đi lại phía cậu làm mọi người quay sang nhìn, cậu thì bất lực lắc đầu.

Jimin: đây xong rồi đây em xin lỗi.

Jin: Phạt mày bao anh ăn bữa này.

Jimin: giàu mà hay tính toán ghê.

Để em chào mọi người đã.

Jimin: tôi về đây mọi người làm nhá.

Yoongi: ừ đi cẩn thận.

Cậu quay ra lễ phép chào rồi chạy lại kéo anh đi mất hút 1 cách nhanh chóng chắc đói lắm rồi đây.

Nhân viên: dễ thương quá tôi mê cậu ấy mất thôi.

Nhân viên: còn lễ phép nữa hay tôi lập đàn đập chậu cướp hoa ta.

Yoongi: hờ hờ cậu có cửa chắc?

Nhân viên: em nói đùa chủ tịch bớt nóng haha...

Yoongi: tốt nhất là vậy không thì cậu sẽ có 1 vé nhà sáng nhất làng nha~

Nhân viên: * đáng sợ quá * /run rẩy/

Hắn thiếu điều muốn tống cổ mấy nhân viên này lắm rồi, thật là bực quá mà ai bảo cậu hoàn hảo quá chi làm người nào cũng muốn dành chắc hắn phải bắt cóc cậu rồi nhốt cậu trong tim quá, Jimin là của hắn ai cũng không cho hừ.

Nhân viên: mà chủ tịch Min.

Yoongi: gì?

Nhân viên: người đó là Park Jimin trong lời đồn á hả?

Yoongi: ờ sao?

Nhân viên: sao cậu ấy ở đây vậy với lại nhìn cậu ấy trên tivi khác với đây quá....

Yoongi: em ấy mới về nước ngày hôm qua, nè đừng có mà nghĩ em ấy tầm thường cái dây ẻm đang đeo trên người là Black Card đó.

Nhân viên: wtf tôi còn tưởng đó là thẻ nhân viên cao cấp.

Yoongi: điên quá làm gì có cái thẻ nào cho nhân viên mà bóng loáng như vậy, không nói nữa mọi người đi làm đi.

Nhân viên: chủ tịch à anh sướng quá ước gì tôi cũng được như vậyㅠㅠ.

Yoongi: * sướng nỗi gì tán ẻm riết vẫn chưa được đây, lại còn dễ bị ăn đập nữa haiz người gì đâu mà đanh đá nhưng mà mình thích *

________

__Quán ăn__

Namjoon: ăn chậm thôi coi chừng nghẹn đó hết thì em mua tiếp mà.

Jin: lâu rồi mới được ăn món Hàn đó ngon quá trời.

Cả 3 người đều vô 1 quán bình dân mà ăn, đối với họ thì việc ăn uống sao cũng được cứ có đồ ăn nhét vào bụng là được rồi nên chẳng cần phải vô mấy chỗ cao sang làm gì.

Dù gì ở mấy quán như thế này cũng không ai nhận ra còn vô mấy nơi xịn sò vừa dễ gặp phải đối tác mà ăn cũng không được tự nhiên nữa.

Jimin: cô ơi cho con thêm 3 phần nữa!

Chủ quán: đây đây công nhận 3 đứa ăn khoẻ thật đó.

Jin: vì quán cô làm ngon quá đó.

Chủ quán: vậy sao vậy thì ăn nhiều vào cô sẽ giảm giá cho 3 đứa luôn.

Namjoon: ơ vậy thì không được đâu cô cứ tính hết cho tụi cháu đi ăn nhiều vậy mà giảm giá thì hời quá.

Chủ quán: không sao cô làm vì đam mê thôi thấy mọi người vui vẻ khi ăn món cô nấu thì cô cũng mãn nguyện rồi.

Jimin: cô làm ở đây lâu chưa ạ?

Chủ quán: hình như cũng lâu rồi.

Jin: chắc cô giàu lắm nhỉ bán nhiều mà lấy tiền ít mà.

Chủ quán: haha nhà cô không giàu đâu, cô chỉ sống có 1 mình vì chán quá nên cô mở tiệm này để bán kiếm sống qua ngày thôi.

Jin: cô ở 1 mình sao?

Jin quay sang nhìn RM, anh liền hiểu í mà lên tiếng.

Namjoon: nếu cô không chê thì có thể đến nhà tụi con làm việc được không chỉ cần nấu ăn thôi tụi cháu sẽ trả tiền gấp đôi còn cho cô chỗ ngủ nữa.

Chủ quán: đã có chỗ ngủ còn gấp đôi số tiền?

Vậy thì có lời quá không vậy?

Jin: không đâu ạ, nhưng mà có điều nhà tụi con không ở đây....

Chủ quán: được mà dù gì ta ở đây 1 mình cũng chán.

Jin: vậy sao!

Vậy thì tốt quá cô cho con số điện thoại đi khi nào đi thì tụi con sẽ báo trước cho cô vài ngày để cô chuẩn bị.

Chủ quán: được!

Vậy là sau này Jin cũng đỡ phải nấu ăn ngược lại còn được ăn đồ ngon do người khác nấu nữa.
 
Lựa Chọn
Chap 27


Jimin: haizzzzzz.....

Namjoon: sao vậy?

Jimin: không....

Lúc đi ăn về cậu cứ ngồi nghĩ đến lời hắn nói không biết có nên ở lại hay là đi.

Nếu cậu đi thì hắn sẽ thế nào mà nếu cậu ở lại thì công sức cậu gậy dựng trong 5 năm qua hoàn toàn tan biến à, vậy thì tiếc lắm.

Chán nản ngồi thở dài cũng muốn ai đó tâm sự lắm nhưng mà không biết nói sao.

Jimin: /chậc/ aishi....

Namjoon: thằng này nhóc từ nãi giờ cứ bị làm sao đấy?

Jimin: Em!....thôi khỏi đi...

Jin: Sao?

Cứ nói đi.

Jimin: Thì là...ví dụ thôi nhá không phải thật đâu!

Jin: ờ

Jimin: có 1 người thích người kia nhưng mà người kia lại không thích rồi đi xa, thế là vài năm sau người kia thành công rực rỡ rồi quay lại tưởng người đó bỏ cuộc rồi ai dè người đó lại bảo là vẫn chờ người kia và muốn người kia cho mình 1 cơ hội thì thế nào nên chọn đi hay không đi?

Jin: Vậy mày có thích nó hay không?

Jimin: Không biết......mà ơ!

đã bảo không phải em mà!

Jin: thừa biết người kia là mày còn người đó là thằng Yoongi rồi!

Sao?

Thành thật trả lời đi có thích hay không?

Jimin: em không biết mà....

Namjoon: Không biết sao?

Vậy từ lúc quay về nhóc tiếp xúc với Yoongi có cảm nhận được gì không?

Jimin: em thấy nó lạ lắm....không thể xác định rõ ràng được, em đang rất rối!

Namjoon: đúng là rối thật...mọi thứ bên Mĩ đang rất tốt mà nếu em chọn ở lại thì tiếc lắm còn nếu đi thì anh ta sẽ vẫn chờ nhưng để anh ta chờ mãi thì cũng hơi có lỗi đó haha...

Jin: vậy thì cho anh ta qua đó luôn đi!

Jimin: nhưng anh ta phải làm việc ở đây mà...

Jin: ngốc ạ!

Yêu nhau sẽ không vì công việc mà bỏ nhau đâu nếu thích thì thằng nhóc đó qua Mĩ dựng công ty là được mà.

Jimin: í anh là kêu anh ta làm giống em á hả định cư bên Mĩ rồi xây dựng chi nhánh thứ 2 lên sao?

Jin: đúng!

Jimin: nhưng mà anh ta đâu có giống em, ít ra em còn có kinh nghiệm có thể trụ được rồi thành công như bây giờ còn anh ta thì đâu có, cho đến giờ tập đoàn Min vẫn chưa đứng vào top 50 kìa.

Namjoon: Này!

Đầu óc của em chỉ để vận dụng trong khi làm việc thôi hả?

Em quên rằng có anh ở đây à!

Nếu Yoongi mà bị gì thì anh sẽ giúp hơn nữa....em cũng là 1 cổ đông lớn đó, không lẽ em tính đứng nhìn chồng mình bị phá sản à?

Jimin: phải ha!

Nhưng mà em đâu có yêu anh ta việc gì phải đem anh ta qua đó chứ.

Jin: Bộ mày không có 1 cảm giác gì với nó à?

Jimin: ......

Cậu nghĩ lại lúc ở cùng hắn đúng là có cảm giác rất lạ giống như chỉ có hắn mới cho cậu cảm giác an toàn muốn được dựa dẫm vậy, cậu vẫn luôn thắc mắc tại sao khi ở cùng hắn cậu lại thấy bản thân mình nhỏ bé đến vậy?

Cũng muốn cho hắn cơ hội lắm nhưng mà cậu sợ nếu hắn có được cậu rồi liệu hắn sẽ còn yêu thương cậu không hay là hắn sẽ giống như lúc cậu bị mất trí nhớ.

Jin: nghĩ xong chưa?

Trả lời đi, hay là mày sợ nó đang lợi dụng nên mới không dám đến.

Jimin: ừm...đời người không ai biết trước sau...rất sợ.

Namjoon: Jimin ah anh nghĩ em nên cho anh ta 1 cơ hội.

Jimin: tại sao?

Namjoon: không ai rảnh mà chờ đợi 1 người tận mấy năm để về lợi dụng đâu.

Jin: đúng rồi mày cứ thử cho nó cơ hội xem, giống như anh với Namjoon nè!

Nó tán cái anh Ok luôn.

Namjoon: sao lúc đó anh lại đồng í nhanh vậy?

Jin: tại lúc đó anh có địa vị cao nên anh chả sợ gì mà đồng í luôn vì nếu em phản bội thì người chết là em chứ không phải anh.

Jimin: hơ hơ may anh không làm gì ảnh ha...

Namjoon: ừ....

Jin: nói chung là đừng sợ, em còn có mọi người mà, nếu thằng nhóc đó làm gì em thì cứ sử dụng nắm đấm múc nó luôn.

Cậu nghe 2 người anh mình tư vấn mà bật cười khúc khích.

Đúng rồi ha!

Cậu có quyền có tiền có võ việc gì phải sợ chứ nếu hắn có phản bội thì trực tiếp làm cho hắn ta 1 vố rồi đi thôi.

*

*

*

Vì đồ ăn vặt cậu mua để ở Mĩ hết rồi nên qua đây không có gì để ăn, đói quá nên đành đi mua thôi.

/Loạt xoạt/ tiếng xỏ giày.

Jin: tối rồi còn đi đâu đó?

Jimin: đi mua đồ xíu ạ.

Jin: đừng về trễ quá nguy hiểm, ba mẹ em không có ở đây đâu nếu xảy ra chuyện gì cũng không về kịp.

Jimin: em biết rồi em đi 1 lúc thôi.

Vì trung tâm mua sắm cũng gần nhà cậu 1 xíu nên cậu quyết định đi bộ luôn.

Hôm nay trời mát mà thi thoảng đi dạo chút cũng không sao.

/Loạt xoạt...bíp/ tiếng máy tính tiền.

Nhân viên: Của quý khách 25.000 won (khoảng 456k tiền Việt).

Jimin: ở đây có trả tiền bằng hình thức quẹt thẻ không ạ?

Nhân viên: vâng có ạ!

Jimin: đây!

Nhân viên: * trời đụ.... *

Nhân viên sốc khi cậu cầm chiếc Black Card sáng bóng của mình đưa ra trước mặt, lần đầu được thấy thẻ này nên cầm chiếc thẻ có chút run.

Jimin: * mẻ này bị bướu cổ hay gì mà tay run vậy? *

Nhân viên: đ...đây thẻ của quý khách, cảm ơn quý khách đã ủng hộ.

Jimin: ừm.

Cậu cầm lấy thẻ vứt vào trong túi đồ ăn luôn làm cho nhân viên sốc thêm lần nữa.

Ôi cách người giàu trân trọng tiền là như vậy sao?

Tiếp tục cuộc hành trình đi bộ về, cậu vừa đi vừa bấm điện thoại, rồi đi ngang qua công viên nhìn sơ qua thì chẳng có gì nên chẳng quan tâm mà đi tiếp, vừa đi được vài bước thì nghe thấy tiếng của cô gái làm cậu đứng khựng lại.

.....: Yoongiiiii!!

Yoongi: ủa gì vậy?

Hắn đột nhiên bị cô gái gọi nên giật mình quay ra thì bị cô chạy lại ôm chặt.

......: Hê hê lâu rồi không gặp em nhớ anh ghê.

Yoongi: ừm!

Em về khi nào vậy sao không nói với anh?

Hắn cũng ôm lại cô gái đó, 1 cô gái tóc ngắn ngang cổ đang ôm hắn.

Tim cậu bắt đầu đập nhanh hơn, mắt trở nên lạnh lẽo lại nhìn hắn, hàm răng nghiến ken két, tay nắm chặt lại mà nhìn khung cảnh này.

Yoongi: được rồi bỏ ra!

.....: cho ôm tí nữa đê.

Yoongi: không!

.....: xí không thì thôi.

Đang xà quần thì hắn ngẩng mặt lên nhìn xem có ai không thì....

/Ping pong~chúng giải độc đắc hoan hô hoan hô~/.

Cậu đang đứng trước mặt hắn nhìn như đang muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy.

Đứng nhìn thêm 3s nữa rồi cậu cười khẩy bỏ mặc hắn mà bước đi, hắn thấy vậy cũng hiểu ra được gì rồi hoảng loạn.

Yoongi: trời đỉ má mày báo anh mày rồi Yonji ơi!

Yonji: làm dell gì?

Yoongi: mất anh dâu là tại mày hết đó!

Yonji: wtf anh dâu gì?

Đâu?

Sao còn đứng đây mau đi kiếm ảnh về đi!!

Hắn nghe cô nói mà chạy theo cậu.

Cậu đi nhanh thật mới đây mà đã ở cuối đường luôn rồi hắn hớt hải chạy xồng xộc đến bắt tay cậu lại.

Jimin: Cút ra!

Kinh tởm...

Yoongi: ......

Jimin: câu "nhớ" của anh chắc cũng dành cho nhiều người rồi nhỉ?

Đúng là ngu khi mới tin lời anh nói!

Yoongi: không phải....

Jimin: Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi, đơn li hôn nếu anh không kí tôi trực tiếp phá nát tất cả sự nghiệp của anh!

Cậu hất tay hắn ra rồi bước đi, hắn nghe cậu nói vậy nên đứng bất thần 1 lúc.

Không được!

Khó khăn lắm cậu mới quay về, hắn không muốn 1 lần nữa mất cậu đâu!

1 bước, 2 bước cứ vậy mà hắn chạy đến ôm cậu khóc nức nở.

Yoongi: Đừng mà!

Đừng bỏ anh....

làm ơn...xin em nghe anh nói đi!

Hồi nãi không phải như em nghĩ đâu đó là em gái anh....

Jimin: Gì cơ?

Yoongi: Anh còn không biết.... là nó về nước từ khi nào đột nhiên đang cho mèo hoang ăn thì nó lại ôm chứ....anh biết gì đâu.

Jimin: .....

Yoongi: Anh chỉ cho mèo ăn thôi... anh xin lỗi, em đừng bỏ anh....hức....anh không muốn xa em nữa đâu.

Hắn cứ ôm cậu mà nói bằng giọng mũi, cậu nghe hắn nói mà cũng có chút vui nhưng lại có chút xấu hổ vì hiểu lầm hắn.

Bây giờ làm sao đây, hắn vẫn không chịu buông cậu ra mà cứ ôm chặt rồi khóc thế này càng làm cậu khó xử thêm.

* Không ai rảnh mà chờ đợi 1 người tận mấy năm để về lợi dụng đâu. *

Cậu nhớ đến lời Namjoon nói.

Chờ sao?

Cậu có nên tin tưởng hắn không?

Có nên cho mình 1 cơ hội không?

1 không gian vắng lặng chỉ có 2 con người đang đứng ôm nhau, 1 người thì khóc lóc ôm chặt lấy người kia không buông còn người kia thì cứ đưa tay lên vỗ lưng người đang khóc.

Jimin: nín đi....tôi xin lỗi

Yoongi: ....không được li hôn mà anh không thích....

Jimin: ừm không li hôn nữa.

Yoongi: em nói thật hả?

Hắn nghe cậu nói nhưng vẫn giữ chặt cậu, hắn sợ lắm sợ nếu bỏ ra thì cậu lại chạy mất, hắn không muốn đâu.

Jimin: bỏ tôi ra được chưa?

Yoongi: Không!

Em chỉ đang dụ anh đúng không?

Em nói vậy nhưng lát anh bỏ ra em lại chạy đi đúng khô...ưm.

.....

Gì vậy?

Cái gì diễn ra thế này?

Cậu đang hôn hắn này!

Thứ hắn luôn mong đợi tưởng như sẽ không xảy ra nhưng nó lại đang hiện trước mặt hắn.

Cả 2 cùng đắm chìm vào trong nụ hôn, cậu đang từ trạng thái chủ động bây giờ chuyển về trạng thái bị động rồi, hắn hôn lâu đến nỗi làm người cậu mềm nhũn ra không thể đứng nổi nữa, hơi cũng không còn để theo kịp tốc độ của hắn.

Nhưng mà....cái người này thở bằng mang tai hay sao mà hơi lắm thế cậu chết mất.

Jimin: hộc....bỏ....thở....

Dùng chút hơi còn sót lại mà thều thào.

Hắn nghe cậu nói mà cũng nhanh chóng bỏ ra, cậu được hắn thả liền ngồi thụp xuống mà thở gấp, hắn nhìn cậu như vậy lại có chút áy náy, ai bảo môi cậu ngọt quá làm gì hắn muốn nhả ra từ lâu lắm rồi nhưng mà vẫn không nỡ nên thành ra thế này luôn.

Yoongi: xin lỗi!

Jimin: hộc....anh...tên chết tiệt...

Hắn vừa nghe cậu mắng vừa sốt sắng xoa lưng cho cậu, lấy lại hơi thở rồi cậu bắt đầu ngẩng lên nhìn hắn.

Jimin: .....tên lừa đảo!

Khóc chỉ là cái cớ để anh chơi tôi thôi đúng không?

Yoongi: làm gì có!!

Anh sợ em bỏ anh nên mới vậy mà!

Mà em cũng đừng nhớ lại cảnh đó nữa quê quá...

Jimin: .....

Yoongi: Nè....em đã hôn anh rồi vậy thì tính sao?

Jimin: Tôi thấy anh đầu óc không tỉnh táo nên mới làm vậy thôi, như cách lúc tôi sợ ma anh cũng làm vậy đó!

Yoongi: ồ vậy hong phải em ghen nên mới nổi đoá rồi diễn ra chuyện vừa rồi hả?

Jimin: ai thèm!

Tôi là gì của anh đâu mà phải ghen!

Xê ra cho tôi về.

Yoongi: em là chồng bé của anh, em có quyền được ghen.

Jimin: hờ hờ thật vinh dự cho tôi quá, chức danh này tôi xin trả lại, tôi không cần.

Yoongi: ơ em có cần phải phũ phàng vậy không?

Anh đau đó...

Jimin: đau kệ mẹ anh tránh ra!

* Má!!

Tôi mà bị Jin hyung mắng thì anh chết với tôi *

Yoongi: em ghét anh sao....

Cậu nghe hắn nói vậy liền khó hiểu nhìn hắn.

Yoongi: thật sự rất ghét sao?

Jimin: không có

Yoongi: em luôn tránh né anh mà.

Jimin: tôi...

/Reng reng..../ Tiếng điện thoại kêu.

Jimin: * rồi luôn biết ngay... *

Cậu nhìn điện thoại rồi lại nhìn hắn.

Hắn nhìn vào điện thoại cậu thì có chữ Jin hyung nên im lặng để cậu nghe máy.

Jimin: al...

Jin: Mày lộn xuống cống rồi hay gì mà đi mua đồ hơn 1 tiếng vẫn chưa về, có biết làm anh mày lo lắm không hả, không về lẹ là anh mày kêu dì giúp việc đóng cửa cho mày ở ngoài đường ngủ luôn!

Cậu bắt máy để điện thoại xa lỗ tai mà vẫn nghe được tiếng của Jin quát đến hắn còn nghe được mà.

Cậu nhanh chóng ập ừ vài cái rồi cúi xuống xách bịch đồ chạy về, trước khi đi còn quay lại nói với hắn.

Jimin: Sẽ sớm có câu trả lời thôi, tôi về đây.

Hắn nhìn bóng lưng bé của cậu lon ton chạy dần khuất đi.

Không biết câu trả lời của cậu là gì nhỉ?
 
Lựa Chọn
Chap 28


Namjoon: Ê! thằng Hoseok bảo là nó sẽ đến đây chơi luôn này.

Jimin: Gì!

Thật á?

Namjoon: ừ nó bảo cho nó địa chỉ đi, tối có thể nó đến ăn trực luôn.

Jin: kêu nó đừng đến ở đây không tiếp người vô gia cư.

Jimin: anh cũng đang là người vô gia cư mà.

Jin: ừ nhể quên đây là Hàn mà haha.

Jimin: hay zậy ghê....

*

*

*

__ Tối hôm đó__

/Cạch....rầm/ tiếng đóng cửa xe.

Jin: ồ tới rồi à.

Hoseok: ngồi riết ê đít ghê còn mỏi lưng nữa...

Jimin: Hoseok hyung anh để đồ ở đó rồi vào nhà nghỉ ngơi đi lát em kêu người bê đồ lên cho anh.

Hoseok: Em trai tuiii nhớ nhóc quá lại đây anh ôm miếng.

Jimin: /chê/

Hoseok: Sao nhìn mặt em có vẻ không chào đón mấy thế.

Namjoon: vô nhà đi, đây không giống như ở Mĩ đâu, tối mà làm ồn mày lên đồn đó.

Hoseok: gì ghê vậy ba.

Jin: vô lẹ đi muỗi chích nãi giờ rồi!

Kéo đồ vô nhà, cậu chỉ phòng cho hắn rồi vô phòng mình làm việc, cậu bị ép về mà chứ cậu có muốn về đâu, bây giờ không ở công ty nhưng cậu vẫn phải làm việc thôi, cực lắm mới leo lên được vị trí đầu mà bỏ bê 1 cái thì có mà tụt dốc.

/Cốc cốc cốc..../

Jimin: Vào đi!

/Cạch..../

Jimin: anh không ngủ được vì bị lệch múi giờ hả?

Cậu quay sang thấy Hoseok nên cũng biết nguyên nhân sao hắn qua đây, thấy hắn ngồi trên giường nên cậu cũng chẳng để í nữa mà làm tiếp.

Hoseok: ừm em cũng vậy hả?

Jimin: vâng vì mới về nên chưa thích ứng được.

Hoseok: em vẫn phải làm à?

Jimin: đúng rồi nếu không bị bắt về thì giờ này em đang ở công ty làm việc đó.

Hoseok: Jin hyung nói đúng nhỉ nhóc là 1 người nghiện công việc, dù ở đâu cũng phải đem theo laptop ngồi làm.

Jimin: không hẳn là người nghiện em chỉ đơn giản là thích, vì làm những công việc mình đam mê nên cũng có thể coi là giải trí nhỉ, huống hồ em đã theo nghề này lâu rồi, để đạt được thành công như bây giờ em đã không ngừng cống hiến cho nó bao nhiêu công sức, sống bận rộn riết giờ nếu có bỏ thì cũng có chút không quen.

Hoseok: đừng làm quá sức nếu để bản thân mình bị gì thì mọi người sẽ rất lo.

Jimin: ừm....Anh đi ngủ đi, khó ngủ thì bật bài hát ru em bé ngủ là được.

Hoseok: ru nhóc á đồ cú đêm!

Jimin: không thì đợi em làm xong rồi thì em dẫn đi chỗ này.

Hoseok: giờ gần 2h rồi còn đi đâu?

Jimin: nhà hoang, sao?

Dám đi không?

Hoseok: Đi!

_______

Bây giờ là 2h10', 2 con người bật đèn flash mang theo máy quay với 1 cây nến đi ra khỏi nhà.

Jimin: tui cũng không nghĩ rằng Hoseok hyung lại đồng í ngay.

Hiện giờ mình và Hyung ấy đang thử thách lòng gan dạ của bản thân bằng cách khám phá khu vực phía sau căn nhà mình sống. (Đang nói với camera).

/Nến tự nhiên vụt tắt/

Hoseok: !!!! em thấy khi nãi chứ.

Tự dưng đèn nến vụt tắt làm anh rùng mình luôn đó...

Jimin: đó là lí do tại sao chúng mình lại đem theo bật lửa đó anh.

/Tách/ tiếng bật lửa.

Jimin: được rồi đi tiếp thôi.

Jimin: có 4 căn nhà bị bỏ hoang phía sau này nên tụi mình đi ra đó nhá. (Nói với camera)

Hoseok: nến lại tắt rồi nè!

/Tách/ tiếng bật lửa.

Jimin: Rồi!

Đi thôi.

[Căn thứ nhất]

Jimin: ủa xung quanh nhà thứ nhất có nhà hàng xóm bật đèn sáng rồi nên không sợ, mục tiêu thứ 2 của em là căn nhà số 2 vậy.

Jimin: chú í cẩn thận anh nhé!

Cẩn thận dưới chân đó!

Biết được tính Hoseok sợ ma nên cậu quay sang hỏi lại.

Jimin: Chúng ta đi mấy căn nhà?

Hoseok: đi xem tất cả chứ.

Jimin: đến căn thứ 4 luôn ạ?

Hoseok: ừ đi rồi thì khám phá hết luôn đi.

Jimin: Okay

[Căn thứ 2]

Jimin: Không thấy gì bên trong luôn.

Vì căn nhà thứ nhất có đèn của nhà dân bên cạnh nên còn sáng được bây giờ qua căn thứ 2 không có ai sống xung quanh nên thành ra chỗ này không được soi sáng mà tối thui.

Định vô nhưng mà tối quá không thể nhìn đường nên Jimin nói Hoseok.

Jimin: Còn căn thứ 3 đó anh.

Hoseok: vậy qua đó đi.

Jimin: Qua luôn ạ?

Hoseok: ừ!

Jimin: Okay~ Hoseok ah~ (giọng man rợn).

Vừa mới đi được vài bước thì.

Hoseok: Trời ơi!!!

Cái gì vậy???

Hắn giật mình chỉ vào 1 luồng sáng đang đứng phía bên kia hỏi cậu.

Thật ra đó là người của cậu kêu đi cùng đó vì sợ nếu xảy ra chuyện gì nên kêu đi theo sẵn tiện làm cameraman luôn.

Hoseok: cái gì ở đó vậy?

Jimin: Anh làm em giật mình đó......chỉ là người của em kêu đi theo thôi.

Hoseok: Gì vậy?

Nó ở đây từ khi nào thế?

/Loạt xoạt loạt xoạt..../tiếng dẫm lá.

Hoseok: Ở đây tối thật đó....

Vì các căn nhà hoang đang ở xung quanh rừng nên 2 người phải vào trong rừng mà rừng về đêm khác với rừng về ban ngày nên nó rất tối, cầm 1 ngọn nến với đèn pin cũng không ăn thua, đường đi thì cũng khó thấy nên phải chịu thôi.

Jimin: mình có đến căn nhà cuối cùng không anh?

Hoseok: đi chứ.

Hoseok: haiz em đừng hỏi anh mấy cái đó, cứ đi đi vì đây là thử thách lòng can đảm cho chúng ta mà.

Jimin: cẩn thận ạ.

Jimin: chú ý bậc thang đó anh, tụi mình không thể bị thương đâu.

/Loạt xoạt.../ Tiếng bước chân.

Hoseok: anh nghĩ là anh có thể tự đi 1 mình được luôn!

Thấy hắn tự tin tràn đầy cậu cũng nghi ngờ nhân sinh.

Jimin: anh đi 1 mình cũng ổn ạ?

Hoseok: ừa.

Jimin: * vậy thì mình sẽ nghỉ 1 lát vậy *

Cậu nghe hắn nói vậy nên cũng hạ đèn pin xuống rồi ngồi nghỉ nhưng vừa hạ đèn xuống thì hắn đã đứng bất động.

Jimin: *ủa sao ổng không đi nữa?*

Hoseok: Đây không phải là điều anh muốn đâu...

Jimin: * Gì?

Anh không mong muốn điều gì? *

Cậu khó hiểu về câu nói của hắn.

Í của hắn là không muốn cậu bỏ hắn lại đâu tự nhiên tắt đèn đi làm hắn sợ, hắn chỉ cầm mỗi ngọn nến thôi.

Cậu thấy hắn cứ đứng tại chỗ còn nói câu đó 1 lúc sau liền hiểu í rồi bật cười đứng lên đi lại gần trấn an.

Jimin: em ở ngay sau anh mà.

/Loạt xoạt.../ Tiếng bước chân.

Cả 2 lại tiếp tục đi cùng nhau, đi được 1 lúc thì cậu quay ra đằng sau nhìn thấy khu nhà mình sống chỉ còn 1 luồng sáng bé.

Jimin: Chúng mình đã đi khá xa khu nhà ở rồi.

Mọi người có thấy chúng ở đằng kia không? (Nói với camera tiện thể quay khoảng cách từ chỗ mình đứng đến khu nhà).

Jimin: Chúng mình đã đi xa tới nỗi không thể thấy chúng bây giờ nữa (nói với camera).

Jimin: tụi mình tắt đèn pin lúc vào căn nhà thứ 3 nha anh.

Hoseok: tất nhiên đó cũng là cách kiểm tra lòng dũng cảm mà.

Thế là cả 2 tiến vào căn nhà thứ 3 mà không cần đèn pin, cậu nghe hắn nói vậy liền đề cập thêm 1 í.

Jimin: vậy còn như thế này thì sao ạ?

Hãy lần lượt tiến vào căn nhà đó đi ạ.

Í cậu đang muốn nói là từng người đi 1 mình vào căn nhà đó.

Hắn nghe vậy thấy cũng có chút thú vị nên đồng ý.

Hoseok: Được!

Nghe hay đó!

Jimin: Nhưng mà phải đi hết các phòng trong đó nữa nha anh.

Hoseok: Hát 1 đoạn của bài quốc ca khi vào đó nha.....

Jimin: mình phải lên tầng 2 nữa ạ.

(Nếu thấy 2 tên mà không cách ra có nghĩa là 2 người đang nói cùng 1 lúc nha!)

Hoseok: hở

Vì cậu nói cùng 1 lúc với hắn nên hắn không nghe rõ cậu nói.

Jimin: lên cả tầng trên nữa.

Hoseok: nhớ hát 1 đoạn quốc ca đó nha....

Jimin: anh nghĩ là anh có thể làm vậy không ạ?

/Loạt xoạt.../ tiếng bước chân.

Hắn cũng hơi lo vì đi 1 chút nữa sẽ đến căn nhà thứ 3 rồi.

[Căn thứ 3]

Vừa nói đã đến rồi thấy im lặng quá nên hắn nói chuyện cho đỡ sợ.

Hoseok: ờm...chúng mình tiến vào căn thứ 3 đây... (Nói với camera).

/Tạch.../ Tiếng tắt đèn.

Hoseok: đợi chút đã...

Jimin: đến lúc rồi ạ!

Lại nói cùng 1 lúc nữa, nơi này không có đèn nó còn đáng sợ hơn lúc nãi nữa, hắn nhìn cậu cứ loay hoay tìm cửa vào nên bảo đợi xíu vô chứ hắn đang rén lắm mà cậu cứ vội.

Hoseok: có 1 chút....

Jimin: ở đây không có 1 chút ánh sáng nào luôn!

Hoseok: Cái này có chút đáng sợ hơn vừa rồi đó....

Jimin: được rồi đi nào anh.

Cậu đã tìm thấy lối vào nên gọi hắn đi.

Jimin: đi vào trong thôi~ (giọng ma mị).

Hoseok: Đợi đã!

Sao ở đây có nhiều mạng nhện vậy?

Jimin: ở đây không có tí ánh sáng nào luôn.

Càng tiến vào trong càng thấy tối nên hắn bắt đầu sợ mà quay ra nhìn cậu, cậu thấy vậy nên cũng cười.

Hoseok: việc này không ổn chút nào!

Hắn lưỡng lự không biết có nên vô hay không.

Bên trong thật sự rất tối, hắn có chút hối hận.

Hoseok: em không nghĩ việc này là í tồi sao?

Jimin: thử 1 lần đi anh.

Đi được 1 lúc thì cũng ổn.

Jimin: okay!

Ít nhất thì hãy khám phá tầng 2 đi anh, không phải nhà này có 2 tầng sao ạ?

Không giống Hoseok có vẻ Jimin rất háo hức nhỉ?

Có ai thấy lạ không?

Jimin: em nghĩ là có tầng trên đấy ạ.

Hoseok: anh không nghĩ đây là í hay đâu....

Jimin: ô, cửa mở kìa anh!

Hắn với cậu đi rồi thấy cầu thang dẫn lên tầng 2 nên mới nói nhau.

Hoseok: ồ

Jimin: cánh cửa mở sẵn chào đón chúng ta đó.

/Cộc...lạch cạch.../ Tiếng bước chân lên cầu thang.

Hoseok: anh vẫn thấy ý tưởng này không ổn lắm.

Jimin: hãy vào thử bên trong đi anh!

Thấy hắn cứ chần chừ bước vô nên cậu lên tiếng.

Jimin: hay là em vào trước nha!

Dường như không có í định đó nên hắn cứ tiến vào bên trong, cậu thì cứ theo sau đột nhiên cameraman dở trò trêu chọc đóng cánh cửa lại, khổ nỗi đang sợ lại gặp ông chơi trò mất dại, vừa đi được mấy bước nghe tiếng cánh cửa đóng nên giật mình hoảng loạn.

Hoseok: Gì vậy!

Gì vậy!

Cái gì vậy!

Cái gì ở đó thế!

Hắn giật mình chạy lại giữ cánh cửa đang đóng mà hỏi, mở ra thì thấy cameraman đứng đó.

Hoseok: sao lại đóng cửa chứ!

Sao lại làm vậy hả?

Jimin: hahah, ôi anh à!

Hoseok: gì đó.

Đi thôi!

Nhưng đừng đóng cửa nha!

Jimin: Như vậy không thú vị chút nào ạ.

2 người cứ vậy mà bình tĩnh đi tiếp khám phá, đi thêm vài bước nữa thì đến 1 căn phòng nào đó.

Jimin: Anh ơi, ở đây có 1 chiếc TV cổ nè.

Jimin: có 1 chiếc TV và radio cổ đó anh.

Đi khám phá thêm 1 lúc nữa thì thấy căn phòng trống với phòng vệ sinh.

Jimin: đây đích thị là căn nhà bỏ hoang rồi.

Đi thêm 1 tí nữa lại thấy 1 cái cầu thang lên tầng tiếp, hắn cứ vậy mà bước lên còn cậu thì cứ theo sau.

Đang bước giữa chừng thì hắn thấy gì đó nên kêu lên.

Hoseok: uây!

Thấy được ban công nên hắn lên xem thế nào, từ từ bước lại ngó xem tí thì....

Jimin: AHHHHH!!!!

Hoseok: AHHHHHHH!!!!

Hoseok: Yaa!! @&##&**% (tiếng chửi cực chill xin phép được che).

Hoseok: Yaaa!!! ₫@&#₫*%*

Jimin: hahahah~

Hoseok: thôi đi mà!!

Em không thể làm thế được!!

Yaa!!! @*#₫*₫#*%

Jimin: hahahaha

Đạt được chiêu trò của bản thân cậu liền bỏ chạy làm hắn vừa chửi mà vừa hoảng sợ bị bỏ lại.

Hoseok: đợi anh với!!!

[Aahhhhh!!!!]

Hắn vừa chạy ra khỏi cửa thì bị giật mình bởi cái bóng của cameraman nên la lớn tiếp.

Chả biết cậu đang đứng ở đâu mà cứ cười không ngớt.

Jimin: ahahahha

Hoseok: không đi nữa....anh không đi tiếp được đâu!

Mình về thôi!!

Hoseok: em làm vậy là không được đâu.

Hoseok: em làm vậy nhỡ anh gặp xui thì sao?

Hắn đang xấu hổ vì vừa làm cho bản chất thật của mình bộc lộ đã vậy đoạn này lại còn bị quay lại chứ...

Hoseok: Sao em có thể làm vậy chứ?

Hắn ấm ức đến nỗi mắng cậu mà cậu cũng chẳng nghe gì mà cười mãi, trông bây giờ nhìn hắn bẹo hình bẹo dạng lắm, quần thì ống thấp ống cao, tóc thì bù xù, mặt thì méo xệch miệng còn lẩm bẩm mắng cậu.

Hắn hoảng đến nỗi đi nhanh như muốn chạy về nhà luôn vậy.

Hoseok: anh muốn trở về càng nhanh càng tốt.

Hoseok: anh muốn về nhà...

Thế là chuyến thử thách lòng can đảm kết thúc như vậy đó, kết thúc gần khúc cuối thôi, thật ra là cậu đã đi xem các căn nhà hoang này trước rồi còn căn thứ 4 vẫn chưa đi nữa nhưng mà thôi nhìn Hoseok như vậy chắc lần sau cậu mà dẫn đi tiếp phải chuẩn bị kế hoạch thật thận trọng rồi mới dắt hắn đi cùng.

Jimin trong đây thật ra không sợ ma lắm chỉ là lúc đầu nhìn thấy ma nên mới vậy hoi chứ thường đi tham quan mấy nơi thế này hay nhà ma thì còn lâu cậu mới sợ.
 
Lựa Chọn
Chap 29


Jin: ahahahha cười đau bụng quá cứu tôi hahahah.

Jimin: ......phụt!

Namjoon: mày buông lời chửi không kiểm soát luôn ha.

Hoseok: Im dùm đi!

Namjoon: Jimin trong video thiếu điều cười muốn đột quỵ đến nơi rồi.

Jimin: haha....em không nghĩ là anh lại sợ đến vậy đâu, xin lỗi nha.

Jin: trời ơi " anh có thể tự đi 1 mình " thằng nhỏ vừa tắt đèn có cái đã rén rồi.

Hoseok: thì tự nhiên tắt đèn đi em còn tưởng em ấy biến mất nên mới vậy thôi!

Sáng sớm Jimin đưa cho Jin với RM video tối hôm qua 2 người đi để bật lên coi thì cười nắc nẻ, cậu coi lại cũng không nhịn nổi mà cười tiếp.

Hắn thì tức đỏ mặt vì bị trêu chọc chắc lần sau không dám đi với cậu nữa đâu sợ chết vía...

Namjoon: nay bọn anh có việc tối có thể về trễ.

Hoseok: ủa mày cũng đi hả, tối nay anh cũng vậy nên em chịu khó ở 1 mình nha.

Jin: ba mẹ em vẫn đi công tác chưa về đâu nếu có chuyện gì thì gọi điện báo anh.

Jimin: Xì....em đã 25 tuổi rồi không phải con nít đâu.

Jin: khi nào mày xác định được đối tượng mày yêu thì mày mới trưởng thành ok!

Bọn anh đi thay đồ rồi đi đây.

Jimin: ......

*

*

*

__12h45' trưa__

Jimin: chán quá trời ơi.....

Cậu nằm trên sofa dốc đầu xuống ghế mà thở dài.

Trong nhà giờ chẳng còn ai.

À có mấy người giúp việc nhưng người ta lo làm việc của họ chứ chẳng để í cậu làm gì.

Jimin: hay đi chơi ta, mà thôi...nay chủ nhật đông người lắm, lười.

Jimin: ừ ha!

Quên mất!

Tui có chồng mà!

ờ....không hẳn là chồng ừm....

Cầm điện thoại lên nhìn vào số của hắn cậu lưỡng lự không biết có nên gọi hay không.

Jimin: * nhưng mà tui muốn đi đâu đó ở nhà chán lém.... *

Đang suy nghĩ thì điện thoại cậu rung lên làm cậu giật mình.

Trùng hợp thế!

Là hắn gọi cậu, vậy thì cũng tốt ít ra cậu không phải là người gọi trước hê hê bắt máy hoi.

Jimin: alo?

Yoongi: Jimin!

Em có ở nhà không?

Jimin: Có!

Làm gì?

Dù muốn đi chơi nhưng vẫn phải làm giá nha bà con.

Yoongi: ừm.... chuyện là ông nội anh muốn được gặp em nên....nhưng mà nếu em không rảnh thì khỏi phải bận bịu đi cùng anh.

Jimin: Tôi không bận!

Yoongi: vậy sao!

Vậy em có muốn đi không?

Jimin: Dù gì cũng là ông nội gọi nên tôi phải đi, không thì vô lễ lắm.

Yoongi: Vậy anh qua đón em nhá!

Em đang ở đâu?

Jimin: nhà ba mẹ tôi.

Yoongi: Được chờ anh.

/Cúp máy/

Yoongi: trời ơi tui sắp được gặp em ấy rồi thích quá hí hí.

Thật ra đúng là ông nội hắn có bảo hắn dẫn cậu về nhưng mà lời này là của mấy năm trước vì cậu lúc đó đã về đâu mà dẫn, giờ có cơ hội rồi phải khoe chồng bé cho mọi người coi chớ.

Có ai có chồng bé như tui hơm vừa giỏi vừa giàu vừa đẹp lại rất lễ phép lắm luôn đó!

Sau khi gọi xong cậu liền quay sang nhắn tin cho Jin biết để lỡ anh có về sớm đột xuất thì khỏi lo.

Jimin: Jin hyung em đi thăm ông nội của Yoongi đây nếu anh về mà không thấy em thì đừng lo.

Jin: ừ!

đi cẩn thận.

Jimin: vâng~

Đối với cậu Jin chẳng khác gì người bảo mẫu cho cậu, cũng có lúc mắng cậu như con đẻ vậy nhưng mà anh vẫn luôn chăm cho cậu mọi thứ nên cậu rất mến anh.

Thông báo xong thì cậu cũng lên lầu thay đồ.

Jimin: * máy sưởi sao? *

Đang thay đồ thì thấy có 2 cái máy sưởi nhỏ trong tủ nên cậu cầm lên nhìn.

Jimin: * nay trời cũng lạnh cầm theo cũng được! *

Cậu đút đại 2 cái vào 2 bên túi áo rồi đi xuống nhà ngồi chờ hắn đến.

Trong lúc chờ thì cậu ngồi lướt web để giết thời gian.

Được vài phút thì hắn cũng đến.

Yoongi: xin lỗi để em chờ lâu.

Jimin: lâu đâu tôi còn tưởng anh đi giao đồ ăn vậy nhanh vl.

Hôm nay cậu mặc 1 bộ đồ đồ đơn bình thường thôi cũng chỉ là để dữ ấm hắn cũng vậy, nhanh nhanh chóng chóng kéo cậu vào trong xe chứ không ở bên ngoài đóng băng luôn quá.

Yoongi: sữa ấm nè em uống đi!

Vừa ngồi vào trong xe hắn đã dúi cho cậu 1 ly sữa rồi, hắn coi cậu là con nít à sao lại đưa thứ này cho cậu?

Yoongi: uống cafe mãi thì không tốt đâu nên anh đã mua cái này.

Jimin: .....

Suy nghĩ 1 lúc thì cậu thấy cũng hợp lí nên quay sang cảm ơn hắn.

Jimin: cảm ơn.

Trong lúc cậu đang uống thì hắn chồm tới thắt dây an toàn cho cậu, bây giờ 2 người rất gần nhau, nhìn cái má phúng phính của cậu làm hắn muốn cắn 1 cái cho đỡ thèm quá tự nhiên ngứa răng ghê....

/Cạch..../ Tiếng chốt dây.

Jimin: .....

Yoongi: em chưa thắt dây....nên anh thắt dùm.

Jimin: ừm...cảm ơn.

Không khí bây giờ rất ngượng nghịu dù đã kết hôn với nhau nhưng 2 người vẫn chưa là gì của nhau nên vẫn ngại.

Yoongi: e hèm!

Anh lái xe đây.

Jimin: ừm

__Trên đường __

Jimin: * đói....

Trưa chưa ăn nữa biết vậy lúc nãi ăn rồi *

Jimin: /thở phào/

Yoongi: sao vậy?

Em mệt hả?

Jimin: không chỉ là....hơi đói.

Yoongi: em chưa ăn hả?

Jimin: không có ai ở nhà nên tôi cũng lười ăn.

Yoongi: vậy thì ăn cùng anh đi dù gì hồi nãi anh cũng ăn ít.

Em muốn ăn ở nhà hàng nào? * Cái đồ đáng yêu mà lại ngốc không biết lo cho bản thân*

Jimin: ăn tạm chỗ nào là được rồi không cần mấy nơi xa hoa đâu.

Yoongi: em không thích ăn ở những chỗ đó hả?

Jimin: ừ ở đó không được tự nhiên, hỡ 1 chút lại có người đến với lại đồ ăn có khi không ngon mà cũng không nhiều bằng đồ ăn lề đường.

Yoongi: nổi tiếng cũng mệt nhỉ?

Jimin: tôi có gì đâu mà nổi chứ, haiz giờ tôi đi cùng ai thì người đó cũng bị vạ lây cảm thấy cái lỗi với họ ghê.

Yoongi: có khi người ta lại cảm thấy điều đó là may mắn đó.

Hắn nghe cậu kể khổ mà cười khúc khích, cậu đáng yêu thật dù cho có nổi tiếng bao nhiêu vẫn không hề phô trương ra lại còn áy náy vì bản thân mà liên lụy đến người khác nữa.

Ghé vào 1 tiệm để ăn hắn sợ cậu đói nên gọi 1 nùi đồ ăn cho cậu, cậu nhìn vào 1 đống đĩa thức ăn trên bàn mà nhăn mày khó chịu.

Hắn nhìn mặt cậu lại tưởng cậu không hợp khẩu vị vì đây là món tầm thường chứ không phải sơn hào hải vị.

Jimin: Này!

Yoongi: ơ hả?

Em không thích mấy món này hở để anh đổi món khá....

Jimin: Đổi gì mà đổi!

Nhiêu đây ăn sao hết, anh không biết tiết kiệm tiền hả đồ phung phí đồ ăn, đm anh gọi ra 1 nùi vậy phải ăn hết cho tôi không thì đừng hòng đi đâu!

Yoongi: Ơ!

Anh xin lỗi lần sau anh không dám nữa tại lúc nãi nghe em bảo đói nên anh mới gọi nhiều vậy.

Cậu nghe hắn nói mà bất lực không nói nên lời, cậu chỉ mới bảo đói thôi đó về sau cậu mà cần mấy thứ có giá trị hơn thì không biết sao.

Jimin: haiz lần sau đừng làm vậy n....

Cậu đang muốn mắng hắn tiếp mà ngửng lên nhìn thì thấy mặt hắn xịu xuống, tự nhiên cảm thấy có lỗi ngang zị.

Jimin: nè ăn đi!

Tôi chỉ nói vậy thôi ăn không hết thì mang về.

Cậu cầm đũa gắp thức ăn cho hắn mặc dù mình cũng đang rất đói nhưng mà cái người trước mặt thế này thì ăn sao nổi làm người ta vui trước đã.

Yoongi: em đừng giận nhó...

Jimin: không có giận!

Yoongi: em rõ là đang giậ....

Jimin: ăn đi nói nhiều quá!

Cậu cầm đũa gắp thức ăn nhét vào miệng hắn luôn.

Hắn bị cậu nhét 1 miếng to chà bá nên tạm thời ngoan ngoãn không nói gì mà ngồi ăn.

/Reng reng..../ Tiếng chuông điện thoại.

Cậu lấy điện thoại ra nhìn thì thấy dòng chữ trợ lý Hyu nên cũng hoảng.

Jimin: * thấy mợ quên nói với anh ta là về Hàn nên không đi làm *

/Reng reng reng reng..../

Hắn nhìn cậu cứ nhìn điện thoại mà không bắt máy nên thắc mắc hỏi.

Yoongi: sao em không nghe máy có chuyện gì sao?

Jimin: à ừ.... * Bắt máy thì cái tên này lại làm mình làm mẩy vì tội bỏ hắn không dẫn hắn theo cho coi mà không bắt máy hắn sẽ làm phiền tiếp *

Nghĩ được 1 lúc cậu cũng bắt máy.

Trợ lý Hyu: Hé lô~

Jimin: hi~

Yoongi: ????

Trợ lý Hyu: ngài biết tôi muốn hỏi gì mà đúng hơm.

Jimin: Ờ thì....

Trợ lý Hyu: ngài trốn làm phải không?

Jimin: làm gì có tôi đang đi công tác nè!

Trợ lý Hyu: Ồ vậy sao ngài không nói với tôi hơn nữa với tư cách là trợ lí thì ngài cũng nên dẫn tôi theo chứ.

Jimin: Thôi khỏi, anh đi theo tôi nhiều năm rồi nghỉ ngơi đi.

Trợ lý Hyu: ngài đi công tác ở đâu vậy?

Jimin: ờ....ở...ở Pháp!!

Trợ lý Hyu: Pháp ạ?

Nhưng sao tôi thấy không khí khá giống Hàn á.

Jimin: Anh nói như anh đang ở đây vậy.

Yoongi: ......cái đó

Trợ lý Hyu: thì tôi đang ở đây nè.

Cậu quay ra thấy anh đang ở đằng sau mình mà giật mình.

Rồi luôn chuyến này bị tra khảo như đi tù luôn.

Jimin: ủa anh cũng trốn làm hả?

Trợ lý Hyu: đúng òi zui ha!

Jimin: hờ hờ...

Trợ lý Hyu: ngài trốn về đây đi chơi với trai bỏ tôi ở miền đất xa quê hẻo lánh sao?

Jimin: quên nói tí làm gì căng!

Trợ lý Hyu: nhờ ngài mà tôi tưởng chủ tịch bỏ công ty làm nhân viên sốc tinh thần nên về quê chữa lành á.

Mà đây là ai vậy?

Yoongi: * chắc ẻm không muốn người này biết mình là ai đâu ha *

Tôi là bạ....

Jimin: chồng tôi!

Yoongi: ......./bất ngờ/

Trợ lý Hyu: what?

Chồng?

Jimin: ờ biết vậy rồi thì ra chỗ khác đi, anh quản tôi hơi nhiều rồi đó.

Trợ lý Hyu: đã nói gì đâu....thôi tôi đi đây 2 người ở lại vui vẻ.

Yoongi: ừm chào.

Jimin: không tiễn.

Sau khi trợ lý của cậu đi thì cậu bắt đầu thấy ngại vì lời nói của bản thân khi nãi, cậu chỉ muốn nói vậy để cho anh đi thôi ai dè giờ mới thấy tự hủy rồi.

Yoongi: em coi anh là chồng hở?

Jimin: thì trên giấy tờ hợp pháp có ghi thê không lẽ bảo anh là đối tác!

Yoongi: ồ vậy sao vinh hạnh ghê ta~

Jimin: ă...ăn đi!

đừng để ông nội chờ lâu.

Yoongi: tuân lệnh chồng bé!

Jimin: ...... * Trời ơi ngại vl có cái hố nào không cho tui chui xuống đi trời *

Hắn vừa ăn vừa nhìn cậu đang ngại đỏ hết cả tai lên mà buồn cười, trêu cậu vui thật mà cậu gọi hắn là chồng đó ghê chưa chắc hắn vui đến nỗi có thể xơi hết bàn ăn này quá.
 
Lựa Chọn
Chap 30


/Ting tong~/ tiếng chuông cửa.

.......

/Ting tong ting tong ting tong ting tong ting tong!!!/

Ông nội: mả cha mày thằng nào phá nhà ông!

Yoongi: Hello ông nội còn nhớ cháu trai iu quý này không?

Jimin: cháu chào ông.

Ông nội: ôi!

Yoongi: nhớ ông quá cho cháu ôm miếng~

Ông nội: Nào vào nhà đi cháu, chắc ở ngoài lạnh lắm ha.

Jimin: ơ...dạ

Ông chẳng quan tâm gì đến thằng cháu ruột của mình mà kéo cậu vô trong nhà bỏ hắn bơ vơ bên ngoài.

Yoongi: ......

Cậu bị ông kéo vô trong bắt ngồi xuống sofa chưa kịp định hình được gì đã bị ông nhét vào người 1 đống đồ ăn vặt, nào là hạt điều, bánh kẹo vân vân và mây mây còn hắn thì ờm....

Yoongi: /giựn/

Jimin: Yoongi....

Yoongi: Ơi~

Giận mỗi nội hoi chứ bé nhà mình gọi thì vẫn phải nghe nhó.

Jimin: ơi chăng gì cứu....

Cậu quay sang nói nhỏ với hắn, hắn cũng hiểu mà lên tiếng.

Yoongi: ông nội từ từ thôi, ông làm em ấy sợ bây giờ.

Ông nội: ủa mày ở đây khi nào vậy?

Yoongi: đừng nói là nãi giờ ông chỉ biết đến sự tồn tại của em ấy thôi nhá!

Ông nội: ờ có mỗi thằng bé này sáng lạng dễ thương nhất nên ông quên nhìn mày.

Yoongi: ơ cháu là cháu của ông đó, ông hết thương cháu rồi đúng không?

Ông nội: đâu có, mà cháu tên gì vậy? /Bơ tiếp/

Yoongi: .....

Jimin: Cháu tên Jimin ạ. /Cười/

Ông nội: hở nói lại đi ông không nghe rõ.

Jimin: Dạ Jimin ạ.

Ông nội: sao tên con giống thằng nhóc hay xuất hiện trên TV mà vợ ta hay xem thế nhỉ?

Yoongi: ẻm chứ ai /gác chân cắn hạt dưa/

Ông nội: mày có nhầm không thằng bé này dễ thương mà đâu giống thằng kia.

Yoongi: ẻm đó.

Có ai lại giống tên lẫn khuôn mặt vậy không?

Ông nghe hắn nói mà quay sang nhìn cậu, nãi cậu nghe ông gọi mình là thằng bé nhưng gọi cậu trên TV là thằng kia không phải chứ, ông ghen hả chỉ vì bà nội ngắm cậu sao?

Jimin: Ông ghét cháu ạ?

/Đoàng!/ Tiếng sấm tâm hồn.

Ông nội: không không!

Nào có!

Sao ông lại ghét 1 đứa cháu dễ thương vậy! * Ôi trời sao mình lại ghen với 1 đứa nhóc đáng yêu vậy chứ. *

Jimin: vậy ạ /Cười/

Yoongi: * xì....dính rồi chớ zề, cũng phải thôi chồng bé mình đáng yêu vậy ai nỡ mắng hay ghét chứ *

Hắn chồm người qua kéo cậu ôm vào người.

Tranh thủ lúc này chứ ông nội đang nghĩ 2 người là của nhau nên hắn phải tận dụng hehe.

Cậu bị hắn ôm mà bất ngờ, trước mặt ông nội mà hắn đang làm gì vậy?

Jimin: nè bỏ ra /nói nhỏ/

Yoongi: không bỏ, cho anh ôm tí đi /nói nhỏ/

Jimin: anh bị điên sao ông nội đang ở đây mà! /nói nhỏ/

Ông nội: Chà~ 2 đứa tình cảm gớm như vậy thì ta vui rồi.

Yoongi: thấy chưa ông thích mà.

/nói nhỏ/

Jimin: .......

Yoongi: mà bà nội đâu rồi ông?

Ông nội: đang ngủ, cấm được lên gọi bà ấy không là ta đuổi con về giữ Jimin lại khỏi chơi bời gì nữa.

Yoongi: hoi!

Chồng con sao ông giữ!

Jimin: /bật cười/

Cậu bật cười vì đoạn hội thoại của 2 ông cháu nhà này từ sáng đến giờ cứ sàng qua sàng lại trông như con nít vậy.

Jimin: à!

Ông ơi cháu có chút quà biếu ông bà mong ông bà nhận cho.

Ông nội: ôi trời cháu đến đây chơi thôi cũng làm ta vui muốn ném thằng Yoongi đi rồi, cũng là người nhà với nhau không cần khách sáo gì đâu.

Jimin: vâng!

Ngồi được 1 lúc hắn quay sang thấy cậu chán xịu mặt nên hỏi.

Yoongi: đi tham quan không?

Jimin: có!

Để cậu ngồi đây riết chắc ông nội cướp cậu luôn quá nên hắn phải kéo cậu đi chỗ khác thôi.

Yoongi: ông!

Con dẫn em ấy đi tham quan nhà nhá.

Ông nội: ừ đi đi.

Được sự cho phép hắn liền dẫn cậu đi luôn ở đây nguy hiểm lắm sơ hở là mất chồng.

Yoongi: phòng anh hồi bé nè lúc ba mẹ không có nhà nên gửi anh qua đây.

Jimin: ồ phụ kiện trang trí thời bé còn luôn, lâu vậy mà nhìn vẫn như đồ mới.

Yoongi: vì bà anh muốn giữ lại kỉ niệm nên thường xuyên kêu người tới quét dọn.

Jimin: bà anh yêu thương anh nhiều lắm đó.

Yoongi: ừm

Jimin: có ảnh hồi nhỏ nè!

Yoongi: đừng xem!

Hắn giành lấy quyển album từ tay cậu mà dấu.

Jimin: sao vậy?

Yoongi: xấu hổ lắm....

Jimin: sao đâu cho tôi xem đi.

Yoongi: hông!

Jimin: Yoongi ah~ Yoongi ơi~ cho Jimin xem đi nhó.

Rồi đm cậu đang làm nũng với hắn chỉ để lấy quyển album này à, trời ơi cậu biết điểm yếu của hắn với điểm mạnh của cậu đúng không?

Hắn đột quỵ vì cậu quá dễ thương quá.

Lưỡng lự có nên đưa cuốn album xấu đau xấu đớn này cho cậu không, định là sẽ từ chối nhưng mà thôi cậu muốn xem đến nỗi làm aegyo luôn mà.

(Aegyo là hành động dễ thương nhó)

Yoongi: đừng làm vậy nữa anh chết bây giờ, của em nè tha anh.

Được hắn đưa cho xem, cậu khúc khích cười cầm đến ngồi xuống bên cạnh hắn mà lật ra xem.

Xem đến đâu cũng bật cười đến đó.

Jimin: anh hồi nhỏ dễ thương phết.

Yoongi: xấu chết....

Jimin: đẹp mà.

Yoongi: Cuốn này giống như cuốn dìm tuổi thơ của anh hơn chứ kỉ niệm nỗi gì...

Jimin: hahaha nhìn nè lúc này anh mới tắm xong hả quấn mỗi cái khăn.

Yoongi: ai chụp dị!! * Trời ơi xấu hổ chết *

Dù rất ngại nhưng mà không muốn lấy lại, nhìn cậu cười vui như vậy hắn cũng thấy vui.

_______

Ông nội: phu nhân của tôi dậy thôi trời sáng rồi.

Bà nội: dậy cũng có làm gì đâu....

Dù 2 người đã già nhưng cách nói chuyện hay cách thể hiện tình cảm vẫn mặn nồng như thời còn trẻ vậy.

Ông nội: có cháu trai về thăm đó.

Bà nội: thôi ngắm nó chán rồi không cần tiếp đâu.

Ông nội: có cháu dâu nữa thằng bé rất dễ thương.

Bà nội: Gì?

Cháu dâu á?

Dậy!

Kéo tôi dậy!

Cháu tui, tui phải tiếp!

Bà nghe thấy từ cháu dâu mà choàng tỉnh, ai mà xui khi vớ được đứa cháu nhà mình vậy?

Nhưng mà bà cũng rất tò mò khi nghe ông nói là cậu dễ thương bà rất thích những thứ dễ thương phải mau mau dậy để gặp cậu chứ lần đầu nghe tin cháu dâu xuất hiện mà.

Bà nội: Đâu!

Cháu tui đâu!

Ông nội: thằng Yoongi dẫn nó đi tham quan rồi lát nó xuống thôi.

Bà nội: không biết cháu tui thế nào nhể?

Ông nội: biết thì đừng bất ngờ.

Yoongi: Ông nội sao ông lại để ảnh hồi bé của con ở ngoài thế!

Đang nói chuyện thì nghe tiếng hắn nên 2 người quay lại nhìn.

Ông nội: chưa dán lên tường là may rồi còn ở đó mà nói.

Yoongi: ơ bà nội!

Con nhớ bà lắm á!

Cho con ôm miếng đi.

Bà nội: né ra coi!

Để bà xem cháu dâu bà thế nào.

Jimin: dạ...cháu chào bà ạ!

Yoongi: * sao ai cũng chào đón em ấy vậy còn tui thì sao ㅠㅠ *

Bà nội: ôi!

Người hâm mộ của tôi!

Ông nội: ey bậy này là cháu bà đó người hâm mộ gì.

Bà nội: nhưng sao nhìn thằng bé giống chàng trai đó vậy!

Cháu tên gì?

Mấy tuổi?

Làm nghề gì?

Ở đâu....

Ông nội/ Yoongi: bà làm Jimin sợ bây giờ!!

Bà nội: à....ờ bà xin lỗi.

Jimin: không sao ạ cháu không để í đâu /cười/

Bà nội: Cháu tên gì?

Jimin: dạ Jimin ạ.

Bà nội: ủa sao giống luôn cái tên vậy?

Jimin: í bà là Park Jimin ạ?

Bà nội: đúng rồi bà mê cậu ấy lắm.

Yoongi: thì ẻm đó chứ ai bà đang nói chuyện với người thật bằng xương bằng thịt đó.

I chang ông nội lúc nãy, bà nghe hắn nói xong liền quay sang nhìn cậu chằm chằm, quái lạ trên TV nhìn cậu sắc sảo lạnh nhạt lắm mà sao giờ lại trái ngược vậy?

Bà nội: Sao cũng được mà đẹp trai quá cháu dễ thương i chang lời ông nội nói vậy, woah trên TV ta tưởng cháu ngoài đời khó gần ai dè lại là 1 thiên thần hiền quá trời luôn.

Jimin: vâng....cháu xin lỗi vì làm bà vỡ mộng ạ.

Cậu ngại đỏ cả tai lên vì bị gọi là thiên thần.

Đừng khen cậu vậy chứ ngại chết.

Bà kéo cậu lại sofa ngồi bơ đẹp 2 người kia chẳng quan tâm mà nói chuyện với cậu.

Bà nội: không có!

Thích nữa là đằng khác mà sao cháu ngốc vậy?

Jimin: dạ?

Bà nội: người như cháu phải lấy ai đàng hoàng chứ sao lại lấy thằng nghịch tử này haiz nó ở với ta suốt ngày bị làm phiền.

Yoongi: ơ sao bà nói xấu con!

Bà nội: chứ con có gì tốt để ta nói?

Yoongi: .....

Bà nội: Con ở cùng nó có bị nó bắt nạt không, nếu nó làm gì con ta sẽ trừ khử nó luôn.

Jimin: * chưa ở cùng dù chỉ 1 ngày luôn * Không ạ.

Bà nội: may cho mày đó con, mày mà bắt nạt thằng bé thì tới số.

Yoongi: vâng không dám. * Chưa kịp đụng đã bị bụp cho vài phát rồi... *

Bà nội: cháu chơi với bà nhá, kể cho bà nghe xem cháu đã làm những gì khi ở đây đi!

Jimin: vâng ạ!

Nhìn cậu với bà nội nói chuyện chả để ý đến 2 con người này mà bất lực.

Yoongi: cảm giác sao ông nội?

Ông nội: thất sủng rồi chứ sao hỏi nhiều!
 
Lựa Chọn
Chap 31


Bà nội: con ở lại nốt đêm nay rồi mai hẵng đi....

Chuyện là chơi cũng lâu rồi bây giờ là 8h30', 2 người phải về nhưng bà nội cứ dữ cậu lại không muốn cho cậu đi nên cậu cũng bối rối.

Jimin: con cũng muốn ở lại lắm nhưng con xin lỗi lần sau nếu có cơ hội con sẽ đến đây chơi với bà cả tuần luôn nha.

Ông nội: đúng rồi Jimin còn nhiều việc không thể ở đây đâu.

Bà để nó đi đi lần sau nó sẽ đến.

Bà nội: .......vậy lần sau nhớ đến chơi với ta nhá!

Jimin: vâng.

Yoongi: tụi con đi đây 2 người ở lại mạnh khoẻ, lúc nào rảnh tụi con lại về chơi.

Ông nội: ừ đi đi, tối rồi nhớ lái xe cẩn thận.

Jimin/ Yoongi: vâng chào ông bà con về.

__________

Yoongi: em mệt không?

Jimin: không mệt lắm.

Yoongi: xin lỗi nhá bà anh hay vậy lắm thấy ai dễ gần cứ bắt người ta ngồi xuống kể chuyện không à.

Jimin: không sao mà nhìn vậy cũng rất dễ thương /cười/

Yoongi: em thấy vui là tốt rồi.

/Cạch...rầm/ tiếng đóng cửa xe.

Yoongi: thắt dây an toàn vào hay để anh thắt cho.

Jimin: thôi khỏi...

Nhớ lúc sáng cậu chỉ quên không thắt dây thôi mà hắn đã chồm tới rồi, cậu lúc đó mà quay ra chắc 2 người hôn nhau luôn quá.

/Lạch cạch.../ Tiếng thắt dây.

Jimin: được rồi đi thôi.

Yoongi: Ok

Hắn thì lái xe, cậu thì mở điện thoại ra nhắn tin, đang đi thì thấy đường lạ không giống hồi sáng nên hắn lên tiếng.

Yoongi: Quái lạ?

Jimin: sao thế?

Yoongi: hình như tụi mình lạc rồi.

Jimin: sao lạc được không phải có bản đồ sao?

Yoongi: anh đã đi theo bản đồ rồi không hiểu sao nó lại ra được chỗ hoang vắng này.

Jimin: vậy quay đầu xe lại đi.

Yoongi: để anh chỉnh bản đồ lại đã.

Đang kiểm tra lại bản đồ thì màn hình bỗng nhiên tắt ngúm, đèn trong xe cũng tắt nốt các thiết bị trong xe chẳng còn sáng nữa.

Yoongi: Rồi luôn....

Jimin: gì vậy?

Yoongi: xe có vấn đề rồi để anh xuống kiểm tra lại.

/Xoạt...cộc/ tiếng tháo dây an toàn với mở cửa xe.

Hắn ra ngoài mở nắp capo ra xem cậu thì ở trong coi tất cả các thiết bị trong xe rồi coi sóng điện thoại.

Jimin: mẹ xe dổm lần sau kêu Jin hyung né hãng này.

Cậu thấy hắn loay hoay nên cũng ra ngoài xem coi thế nào.

Jimin: sao rồi có được không hay để tôi gọi người đến.

Yoongi: chắc bị hư phần ở phần nào rồi.

Jimin: ừm vậy để tôi gọi cho người đến.

Jimin: alo ở đoạn đường.... /nhìn hắn/

Yoongi: Đường XX /nói nhỏ/

Jimin: đường XX có xe bị hỏng phiền anh đến đây kéo xe về giúp tôi.

.....: vâng nếu ở đoạn đường đó thì phải chờ hơn 1 tiếng chúng tôi mới đến được.

Jimin: Được làm ơn đến nhanh chút.

.....: vâng

Jimin: Họ bảo chờ hơn 1 tiếng mới đến đây được

Yoongi: lâu vậy sao?

Jimin: ừ chịu thôi vì ở đây là ngoại thành rồi.

Yoongi: ừm cũng phải....mà ngoài này lạnh quá vô trong thôi!

/Lạch cạch lạch cạch..../ Tiếng tay nắm cửa xe.

Yoongi: ủa?

Jimin: ?

/Lạch cạch lạch cạch lạch cạch.../

Jimin: Gì vậy?

Hắn chạy qua bên cửa của cậu kéo cửa ra nhưng cũng không được.

Yoongi: cửa không mở được!!

Jimin: What!

Yoongi: chìa khoá bên trong rồi!

Jimin: cốp xe mở được không?

Yoongi: không được luôn...

Jimin: rồi luôn mai được lên báo 2 thanh niên ngẻo vì chết cóng.

Yoongi: ......

________

__9h35'__

Yoongi: lạnh quá....

Jimin: .....

Quay sang nhìn hắn cố gắng lấy tay che phần mũi để có khí nóng hít thở.

Bây giờ cũng là đêm rồi nên trời lạnh hơn, không khí lạnh tới nỗi 2 người có thể thở ra khói luôn.

Jimin: Yoongi!

Lại đây nắm capo đang còn ấm.

Cậu kéo hắn lại mà tận dụng chỗ ấm để đỡ lạnh, nhưng cũng chỉ được 1 lúc rồi nắp capo không còn ấm nữa 2 người lại bắt đầu rét lại.

Jimin: * lạnh quá....ơ đúng rồi *

/Loạt xoạt.../

Yoongi: ?

Hắn nhìn cậu đang sờ soạn trong túi mình lấy thứ gì đó rồi lại ngồi xổm xuống.

/Lạch cạch lạch cạch/ tiếng bấm máy.

Jimin: nè!

Cho anh 1 cái!

Yoongi: sao máy sưởi lại ở đây?

Jimin: hồi sáng lúc thay đồ tôi nhìn thấy có 2 cái trong tủ, định là mang đi sưởi nhưng lại quên, may quá còn pin.

Yoongi: may thật.

Dù đã có máy sưởi nhưng cũng chỉ đỡ được phần tay thôi chứ không nhiều lắm nên 2 người vẫn còn lạnh.

Hắn nhìn cậu ngồi thụp xuống kể từ lúc lấy máy sưởi ra vẫn chưa đứng lên, người còn có chút run vì lạnh.

Yoongi: Jimin!

Jimin: h...hở?

Yoongi: lại đây!

Cậu ngẩng lên nhìn hắn thì thấy hắn mở 1 bên áo khoác ra hình như là muốn cậu chui vào.

Yoongi: bây giờ rất lạnh em vào đây đi anh sẽ ôm em!

Cậu nhìn hắn lưỡng lự 1 lúc rồi cũng chui vào trong, thấy hắn cũng đang lạnh mà chỉ lo cho cậu nên cậu cũng áy náy mà quay người lại sưởi ấm cho hắn bằng cách ôm luôn.

Yoongi: ........

Hắn thấy cậu làm vậy cũng có chút vui nghĩ cậu lạnh mới làm vậy nên hắn ôm chặt hơn.

Jimin: yoongi....

Yoongi: hửm?

Jimin: tôi nghĩ tôi đã có câu trả lời rồi.

Yoongi: em nghĩ chúng ta sắp chết nên mới nói lời cuối hả /bật cười/

Jimin: anh nói tôi mới để í nhỉ cũng thích hợp đó.

Yoongi: hừm mong là chết trong sự hạnh phúc chứ không phải là đau khổ.

Jimin: anh xuyên tạc đi đâu rồi đó.

Yoongi: vậy thì em nói đi anh đang chờ đây.

Jimin: tôi chọn đi.

Yoongi: .....

Dù không mong muốn câu này lắm nhưng hắn vẫn tôn trọng quyết định của cậu, có điều....đau thật....

Yoongi: vậy thì anh sẽ kí đơn ly hôn....

Jimin: sao lại kí?

Yoongi: vì em chọn đi mà nên anh phải kí để trả sự tự do cho em chứ.

Jimin: mắc gì trả sự tự do cho tôi?

Yoongi: không phải em không thích anh nên mới chọn đi sao vậy thì anh giữ em lại thì chả khác gì đang chèn ép em.

Jimin: /khúc khích/

Yoongi: sao em lại cười?

Jimin: cười vì anh ngốc đó.

Yoongi: Phải....ngốc khi yêu 1 người mà người đó không yêu mình.

Jimin: ai nói người đó không yêu anh?

Yoongi: ồ vậy là người đó yêu an....

ủa?

Hắn cúi xuống nhìn cậu thấy cậu vẫn còn bật cười vì hắn, hắn có nghe lầm không í cậu đang nói là cậu cũng yêu hắn hả?

Yoongi: ơ....em

Jimin: tôi chọn đi nhưng dẫn anh theo được chưa.

Yoongi: ôi mẹ ơi!

Má ơi hức.....

Jimin: gì vậy sao tự nhiên khóc?!!!

Hắn sợ quá vừa nãi tưởng cậu đi nên hắn đã nhịn không khóc mà định chia tay trong hoà bình ai dè nghe cậu nói vậy hắn không kiềm được nữa mà khóc luôn, hắn vui quá không biết nói gì nữa rồi nước mắt không thể ngừng được cứ rớt mãi.

Yoongi: anh không nghĩ em lại cho anh 1 cơ hội....anh vui quá....cảm ơn em, cảm ơn em rất nhiều

Jimin: ......

Jimin: tôi mới là người nên cảm ơn anh vì anh đã chờ tôi mà.

Yoongi: coi như đây là món quà nhỉ, sự đền đáp công lao mà anh bỏ ra, cuối cùng em là món quà giá trị nhất của cuộc đời anh.

Hắn cúi xuống trao cho cậu nụ hôn, 1 nụ hôn không mạnh bạo chà đạp mà lại nhẹ nhàng chứa nhiều sự ngọt ngào ở trong, hắn yêu chiều kéo cậu cuốn vào nụ hôn mà thưởng thức, 2 chiếc lưỡi cứ liên tục khám phá từng mọi ngóc ngách trong khoang miệng rồi lại quấn lấy nhau sau 1 hồi thì cả hai cũng dừng lại kéo ra 1 sợi chỉ bạc mà nhìn nhau.

Jimin: /ngại.../

Yoongi: /khúc khích/

Hắn nhìn cậu cứ cúi gằm mặt xuống mà bật cười dù trời đang lạnh nhưng hắn vẫn biết là cậu đang ngại đến đỏ mặt chứ không phải đỏ mặt vì trời lạnh đâu, hắn hôn lên trán cậu 1 cái nữa rồi lấy 2 tay nâng mặt cậu lên mà ngắm.

Jimin: đừng có nhìn!

Yoongi: Sao vậy?

Dễ thương mà~

Jimin: không giỡn đâu....

Cậu bị hắn chọc cho xấu hổ đến nỗi chui lại vào áo hắn mà trốn, hắn vì hành động của cậu lại bật cười ôm chặt vì cậu quá đáng yêu.

Yoongi: Jimin ah~

Jimin: ?

Yoongi: Anh yêu em.

Jimin: ừm

Yoongi: anh yêu em lắm Jimin!

Jimin: biết rồi.

Yoongi: rất yêu em.

Jimin: đã bảo biết rồi mà.

Yoongi: anh sẽ không dừng lại nếu em không nói yêu anh đâu.

Jimin: .....

Cậu không muốn nói mấy lời sến sẩm vậy đâu....nói ra rất ngại đó nhưng mà hắn có tật hay nói là làm nếu cậu không nói có thể hắn sẽ nói mãi đó mà thiếu điều cậu mà không trả lời có khi hắn lại mếu máo khóc lóc nữa cho mà xem, tên này mít ướt lắm.

Jimin: Y....yêu anh

Yoongi: ey nói ra 1 câu hoàn chỉnh xem nào " em yêu anh "

Jimin: không thích!

Yoongi: giựn!

Jimin: em yêu anh....

Yoongi: anh cũng yêu em, cho anh hun miếng.

/Bốp/

Yoongi: aaa đau....

Jimin: tên biến thái lợi dụng!

Hừ!

Hắn bị cậu đấm 1 phát liền ngồi thụp xuống mà đau đớn, dù đã là của nhau rồi nhưng vẫn không tránh khỏi việc bị ăn đập nha.

/Reng reng reng..../ Tiếng chuông điện thoại.

Jimin: alo?

.....: alo chúng tôi đã đến đường XX rồi cậu đang ở đâu?

Jimin: chúng tôi cũng không biết đang ở đâu nữa ở đây là 1 con đường vắng.

.....: vâng chúng tôi biết rồi chúng tôi sẽ đến ngay phiền cậu chờ 1 chút.

Jimin: vâng

Yoongi: sao rồi?

Jimin: họ sắp đến rồi.

Yoongi: vậy em vào đây lại đi không lạnh.

Hắn lại giang tay ra để ôm cậu vào lòng, bây giờ cậu chẳng còn ngại nữa mà chạy vào lòng hắn ôm chặt luôn.

Vậy là xong 1 ngày trải qua nhiều chuyện rồi mất cái xe thì có cậu, mà xe thế nào kệ bà nó đi, cậu mới quan trọng hơn mất cậu hắn mới khóc chứ mất xe hắn vẫn thừa tiền để mua cái mới mà.
 
Lựa Chọn
Chap 32


Hoseok: anh ngồi xuống đi, cứ đi qua đi lại vậy chẳng làm được gì đâu.

Jin: aizzz thằng nhóc này đi đâu mà vẫn chưa về nữa gọi mấy cuộc cũng không bắt máy, em nghĩ em làm sao anh có thể ngồi yên được.

/Lạch cạch..../ Tiếng cửa cổng.

Namjoon: hình như em ấy về.

Mọi người chạy ra xem thì thấy hắn đang bế cậu, tưởng cậu bị gì nên ai cũng sốt sắng chạy ra hỏi.

Jin: em ấy bị sao vậy?

Namjoon: Jimin sao thế này?

Hoseok: sao vậy?

Yoongi: /suỵt/ em ấy chỉ đang ngủ thôi đừng nói lớn, phòng em ấy ở đâu?

Jin: lầu 1 rẽ trái.

Nói rồi hắn đi khẽ nhất có thể để cậu không phải thức rồi đưa cậu vào nhà, đi lên phòng đặt cậu xuống giường đắp chăn đàng hoàng rồi cúi xuống hôn 1 cái vào vùng trán cậu.

Yoongi: /chụt/ ngủ ngon thiên thần nhỏ.

Đứng nhìn 1 lúc rồi hắn cũng ra ngoài đóng cửa không làm phiền cậu nữa.

Xuống nhà định đi về thì cả 3 người dữ lại tra hỏi.

Jin: Nói!

Cậu đưa em ấy đi đâu?

Hoseok: anh là gì của em ấy?

Yoongi: là chồng!

Tôi mới là người hỏi cậu câu đó đấy.

Jin với RM thì hắn biết rồi vì lúc trước khi cậu về dự tiệc nhà hắn thì có thấy 2 người đi cùng sau khi biết đó là người thân của cậu nên hắn không tính toán gì nhưng còn người này( Hoseok) là ai thì hắn không biết cậu ta có quyền gì mà hỏi hắn chứ.

Namjoon: sao lại đưa Jimin về trễ vậy?

Yoongi: tôi đưa em ấy đến nhà ông nội tôi chơi, lúc về xe có vấn đề nên phải chờ người đến kéo xe, xin lỗi vì đã đưa em ấy về trễ.

Jin: ừm, dù gì thì cũng cảm ơn cậu đã đưa Jimin về, cậu về đi.

Hắn đứng dậy bước ra khỏi cửa thì RM gọi lại.

Namjoon: Này!

Cho tôi số của cậu đi có việc gì liên quan đến Jimin thì chúng tôi sẽ gọi.

Yoongi: các người định kiểm soát em ấy à?

Namjoon: Ai rảnh?

Chỉ là nếu có chuyện đột xuất thôi như trường hợp hôm nay chúng tôi không thể gọi cho em ấy nên rất lo.

Suy nghĩ 1 lúc rồi hắn cũng đưa số của mình cho RM dù gì cũng là người thân của cậu chắc không có gì đáng lo ngại đâu.

Namjoon: cảm ơn.

Yoongi: tôi về đây.

Jin: ừm

/Cạch....rầm/ tiếng đóng cửa.

Hoseok: anh ta là chồng của Jimin đó hả?

Quào không hiểu sao em ấy có thể lấy anh ta được.

Jin: lúc trước nghe bảo đó hôn ước thôi bây giờ thì chắc khác rồi.

Namjoon: xem ra hôm nay bỏ em ấy ở nhà là điều khá thuận lợi.

Jin: ừm, đi ngủ thôi mệt rồi~

Hoseok: ơ gì vậy?

Thuận lợi gì, sao chưa nói rõ đã đi ngủ rồi!

*

*

*

/Lách tách lách tách/ tiếng nước chảy.

Yoongi: ......

- Tôi chọn đi nhưng dẫn anh theo...

Yoongi: * Cuối cùng cũng được chồng bé chấp nhận ㅠㅠ *

Hắn vừa tắm vừa nghĩ đến lời cậu nói lúc đó rồi lại bật cười.

Hắn nghĩ là do hắn may mắn khi gặp 1 người lương thiện như cậu, làm gì có ai bị chồng mình đánh cho nhập viện mà không trả thù lại còn trao cho hắn 1 cơ hội nữa chứ.

Tắt nước lấy quần áo mặc vào rồi lấy khăn lau đầu, vừa đi vừa cầm điện thoại bấm gọi.

/Reng reng reng reng/ tiếng điện thoại.

Ông Min: ....../chậc/ thằng nào đêm hôm còn gọi vậy?

Alo?

Yoongi: ba ơi~

Ông Min: thằng nào vậy??

Yoongi: con nè~

Ông Min: mày bị ấm đầu hả con, đêm hôm gọi còn nói giọng gì nghe nổi hết da gà.

Yoongi: có tin vui cho ba nè.

Ông Min: tin gì?

Nếu không đủ làm ta bất ngờ thì ta sẽ báo công an vì tội đêm hôm quấy rối người khác.

Yoongi: Ba tính cho con ngồi tù hả tình cha con như ấm như nồi nước sôi vậy?

Ông Min: nói đi!

Yoongi: Con chỉ nói 1 lần thôi nhé, Jimin cho con cơ hội rồi hehe.

Ông Min: ờ zui nhờ tắt máy đây...

Cúp máy nằm xuống ngủ tiếp nhưng vẫn loand câu nói của hắn vừa nói xong, lúc nãi câu cuối hắn nói gì nhỉ hình như ông nghe là " con bỏ trốn đi theo chồng bé con đây tạm biệt ba " thì phải.

......

Ông Min: ...... /Choàng tỉnh!/

Ông Min: ủa nó nói cái gì vậy????

Ông lấy điện thoại ra gọi cho hắn lần nữa.

/Reng reng reng..../ Tiếng chuông điện thoại.

Yoongi: Gì đây?

Đã bảo nói 1 lần thôi mà /cúp máy/

Hắn thẳng tay cúp máy của ông để chế độ không làm phiền rồi đem đi sạc pin sau đó lại quay vào giường đắp chăn ngủ ngon lành.

Bên đây sau khi nghe được giọng của chị tổng đài ông liền khó hiểu, bỏ trốn cái gì cơ hắn lại đang tính dở trò gì nữa đây?

*

*

*

__Sáng hôm sau __

Ông Min: /bơ phờ..../

Bà Min: ôi trời nhà mình nuôi gấu trúc từ bao giờ thế?

Ông Min: gấu trúc gì chứ....

Bà Min: ông không ngủ được hả, quầng thâm đen xì luôn, có chuyện gì sao?

Ông Min: đêm qua thằng Yoongi nó gọi...

Bà Min: nó xảy ra chuyện gì hả!

Ông Min: nó nói là bỏ trốn cùng chồng nó rồi tạm biệt, chả hiểu nó nói gì luôn gọi lại thì không bắt máy.

Bà Min: thì đi gặp nó đi.

Ông Min: ừ nhề mà lát gặp giờ đang buồn ngủ.

Bà Min: ......

*

*

*

/Lạch cạch..../ Tiếng dao nĩa chạm nhau.

Ông Park: Jimin!

Dự định tiếp theo của con là gì?

Jimin: bắt cóc Min Yoongi về Mĩ.

Ông Park: hả?

Bà Park - Jin - Namjoon - Hoseok:

/quay sang nhìn/

Jimin: /nhìn lại/

Jin: anh mày không nghe rõ nói lại đi.

Jimin: Đưa Yoongi về Mĩ cùng.

Ông Park: Con bị gì vậy nó mới kế thừa xong tập đoàn Min giờ con đưa nó đi vậy cái tập đoàn đó không khác gì con gián mất đầu à?

Jimin: Gián mất đầu vẫn còn hoạt động được mà hơn nữa chồng con thì anh ấy phải ở với con không lẽ lại cách xã nhau nửa vòng quanh Trái Đất?

Ông Park: ta không có í đó nhưng mà nếu còn đưa nó đi thì chuyện gì sẽ xảy ra, con biết không?

Jimin: ba quên con là ai hả?

Có nhiều cách để tập đoàn Min không bị gì mà.

Ông Park: ờ...quên thích làm gì thì làm.

Namjoon: em suy nghĩ kĩ chưa?

Jimin: Vâng, Rồi ạ!

Bà Park: vậy khi nào con đi?

Jimin: con thì sao cũng được ít ra cũng phải để thời gian cho Yoongi tạm biệt mọi người chứ.

Jin: Vậy để anh với Namjoon về trước vì còn phải xử lý việc trên công ty, em cứ ở đây khi nào về thì gọi bọn anh ra đón.

Jimin: khi nào mấy anh về?

Namjoon: tối mai

Jimin: gấp vậy sao?

Namjoon: ừ

Hoseok: vậy thì anh cũng về luôn, ở đây làm kì đà cản mũi 2 người thì kì lắm nên về.

Jimin: Gì!

Em không có giống Jin hyung với Namjoon hyung đâu.

Hoseok: Anh về còn lo chuyện hợp đồng trên công ty nữa, ráng đi với chồng mình đi ha dù gì 2 người mới tiến triển được 1 chút mà.

Bà Park: nói cũng có lí đó 3 đứa nó còn việc bận phải về chứ không lẽ để tụi nó ở đây chờ con với Yoongi thì đến khi nào mới được về.

Jimin: vâng....vậy 3 người đi cẩn thận.

Jin: cười tươi lên coi về rồi cũng gặp mà có đi đâu xa đâu?

Jimin: em biết rồi mà.

Bà Park: mấy đứa ăn cơm đi.

Jin - Namjoon - Hoseok - Jimin: vâng~

Ông Park: Jimin ăn xong dẫn 3 đứa nó đi đâu đi, mang tiếng qua Hàn mà chỉ đi công việc chứ chả tham quan chơi bời gì.

Jimin: Vậy Jin hyung với Namjoon hyung đi tháp Namsan đi, 2 người biết nơi đó nổi mà nhỉ chắc không cần em chỉ đường đâu.

Hoseok: vậy còn anh?

Jimin: anh đi phố Myeongdong với em.

Hoseok: ở đó có gì vậy?

Jimin: anh không biết sao?

Ở đó có nhiều lắm nào là mĩ phẩm, đồ ăn, đa dạng lắm em không kể hết được.

Jin: ủa vậy sao không dẫn bọn anh đến đó mà chỉ dẫn Hoseok thôi?

Jimin: thì 2 người suốt ngày quấn lấy nhau không đi tháp Namsan chứ đi đâu địa điểm dành cho các cặp tình nhân đó.

Jin: èo ai rảnh háng đâu mà bỏ thời gian đi lắp móc khoá rồi ngồi tâm sự.

Jimin: có chỗ ngắm cảnh phố về đêm mà nghe bảo khá đẹp đó.

Jin: hơ hơ thơ mộng nhề nếu vậy thì anh mày thà mua đèn Led gắn phòng xem còn hơn.

Jimin: .......

Bà Park: Jin đã không thích vậy thì cho 2 đứa nó đi Myeongdong cùng đi.

Jimin: cũng được nhưng mà 2 người đừng có cho em ăn cơm của 2 người đó, em dữ bụng để còn thưởng thức đồ ăn ở đó nữa.

Jin/Namjoon: biết rồi ông cụ non!

Ông/Bà Park: hahahah
 
Lựa Chọn
Chap 33: H, End


Vì truyện đg trở dần chán nên lẹ lẹ kết thúc hen.

____________________________________

Hôm nay là ngày đi Mỹ như đã dặn trước nên ba mẹ hắn có đến tiễn hắn đi.

Bà Min: nhớ ăn uống thật tốt còn nữa không được bắt nạt Jimin nghe chưa, để ta biết được con làm gì thằng bé thì liệu hồn!

Yoongi: con biết rồi mà * Thương còn không hết ai dám làm gì *

Ông Min: bỏ nhà theo trai là có thật.

Yoongi: không có cái này phải nói là lấy chồng phải đi theo chồng.

Ông Min: ồ nói câu này là đang thừa nhận mình là vế dưới hả.

Jimin: /bật cười/

Yoongi: .....ồ cái này phải để người trong cuộc mới biết chứ sao ba lại đoán vậy được, đúng không nè.

/nhìn Jimin/

Jimin: ...gì, sao nhìn em, không biết gì hết.

Ông Min: hahah thôi đi đi, từ giờ đỡ 1 đứa dành phu nhân của ba rồi.

Yoongi: mẹ ba đuổi con!

Bà Min: đi đi cứ nói nhiều để Jimin chờ nãi giờ kìa.

Hắn nghe bà nói xong quay sang nhìn ông thì thấy ông đang khiêu khích hắn bằng cách lè lưỡi, giận ghê hắn chạy lại phía cậu mà ôm cho đỡ tức, cậu thấy hắn vậy liền bật cười vỗ nhẹ vào tay mấy cái như để an ủi.

Jimin: chào ba mẹ rồi đi thôi.

Yoongi: ừm

Jimin/Yoongi: tạm biệt ba mẹ chúng con đi đây.

Bà Min: ừ đi cẩn thận.

Ông Min: tạm biệt.

/Loạt xoạt/ tiếng kéo hành lý.

Yoongi: để anh kéo cho.

Jimin: cái này nhẹ mà anh kéo 1 đống vali rồi không lẽ em đi tay không?

Yoongi: làm gì có tay không, em đang vác cả thế giới của mình bên cạnh nè. /Nắm tay cậu/

Cậu nghe hắn nói mà cười khúc khích cứ vậy mà cậu không cần xách đồ gì chỉ cần nắm tay hắn rồi lên máy bay thôi.

Jimin: anh có dự định gì sau khi qua đó chưa?

Yoongi: làm chồng em!

Jimin: đàng hoàng muốn ăn đấm hả?

Yoongi: anh sẽ mở thêm chi nhánh nữa giống cách em làm đó.

Jimin: thời gian đầu rất mệt đấy, anh làm được không?

Yoongi: có em làm động lực cho anh, không có gì là anh không làm được.

Jimin: /khúc khích/ Sến thấy ghê, em sẽ giúp anh nên đừng lo

Yoongi: Anh nói thật mà anh tự lo được đó nha đừng xem thường anh.

Jimin: Vậy thì để xem anh có phải là đối thủ cạnh tranh trong tương lai với em không nhá.

Yoongi: Ok

__1 năm sau__ (xin phép tua).

Vì đã về với nhau nên cậu đã xin phép Jin với RM ra ở riêng.

2 người không những đồng í mà còn tìm cho cậu 1 căn nhà to bổ chảng hơn nhà 2 người nữa, cậu không đồng ý nhưng Jin lại bảo " anh tặng mày coi như mừng ngày 2 đứa về với nhau" nên cậu bắt buộc phải nhận hoi.

/Cạch..../ Cửa phòng tắm bật mở.

Cậu tắm xong thấy hắn đang ngồi trên ghế với đống sổ sách chắc đang thống kê lại chi phí với thu nhập trong năm qua rồi.

Định là chẳng để ý nhưng cậu lại dở trò muốn chọc hắn tí.

Jimin: Yoongi~

Yoongi: sao vậy?

Hắn thấy không khí im lặng nên hắn ngửng lên nhìn thì cậu ngay lập tức cúi xuống hôn lên môi hắn không những không bỏ ra cậu còn ngang nhiên ngồi lên người hắn mà câu cổ hôn, bàn tay hư hỏng của cậu còn thò vào áo hắn mà sờ soạng, được 1 lúc thì cậu cũng dứt ra khỏi nụ hôn.

Yoongi: em là đang muốn gì đây?

Jimin: hôn thôi giờ hết muốn rồi anh làm tiếp đi bye bye~

Yoongi: chạy đi đâu?

Hắn thấy cậu đứng lên định bỏ chạy liền ôm eo cậu kéo lại ngồi vào lòng mình.

Jimin: chạy gì, bỏ em ra.

Yoongi: dập lửa đi rồi anh thả.

Jimin: l...lửa gì haha....

Cậu biết là hắn đang muốn nói gì mà vì chỗ cậu ngồi đang có 1 con quái vật cứ nhô lên chọc vào mông cậu đây.

Jimin: anh tự xử đi em đi đây!

Nói rồi cậu bỏ chạy khỏi phòng nhưng hắn nào có tha chứ, đi xuống lầu bế cậu lên rồi đưa vào phòng đóng chặt cửa lại không cho cậu bỏ chạy mà xử lý chuyện đại sự.

Jimin: Đại ka Jimin biết sai rồi, Jimin không dám nữa áaaa.

Cậu cứ nép mình vào khung giường tránh né nên hắn nắm chân cậu kéo xuống mà đè lên.

Yoongi: có chơi có chịu tự lột hay anh lột!

Jimin: không muốn đâu....

Yoongi: không có lựa chọn thứ 3.

Nói rồi hắn chẳng để cậu tự chọn mà tay chân nhanh chóng lột hết quần áo cậu ra, trên người cậu chẳng còn thứ gì nữa, cảnh xuân hiện ra trước mặt hắn, không kìm được nữa hắn liền cúi xuống hôn cậu, mỗi nơi hắn lướt qua đều để lại vết đỏ ở đó.

Jimin: hưm...yoongi.

Yoongi: sao?

Jimin: tha cho em.

Yoongi: không!

Đêm nay đừng hòng chạy.

Hắn di chuyển xuống dưới, nơi nãi giờ cậu cũng đã cương từ lâu mà đùa giỡn.

Yoongi: ồ cứng luôn nè /vuốt/

Jimin: a...ha...đừng

Cậu lấy tay mình gỡ tay hắn ra nhưng không thể, hắn cứ cầm cậu bé của cậu mà sục lên sục xuống tay còn lại thì sờ soạng trên đùi non cậu.

Được 1 lúc thì cậu cũng không chịu nổi nữa mà rùng mình bắn ra 1 dòng tinh đặc sệt lên tay hắn.

Jimin: kh..không chơi nữa.

Yoongi: anh còn chưa được thoả mãn thì sao em chạy được.

Cởi bỏ hết đống quần áo trên người giải thoát thằng em đang cương cứng đến phát đau của mình ra.

Cậu nhìn xuống thấy cái đó của hắn to liền sợ hãi chuyến này coi như nát cúc rồi huhu.

Muốn chơi lắm rồi nhưng phải đi lấy lọ gel bôi vào chứ không chồng bé đau thì sót chết.

Jimin: ưm lạnh...

Yoongi: làm 1 lúc là nóng liền.

Nước dâm dịch cộng thêm việc dùng gel cũng dư sức để bôi trơn rồi.

Yoongi: anh vào nhá!

Đây không phải là hỏi mà là thông báo việc hắn sắp tiến vào trong cậu thôi, hắn nói xong thì cũng từ từ đâm vào, gãi ngứa 1 lúc thì hắn bắt đầu làm nhanh hơn.

Jimin: ...từ từ thôi...ưm á!

Cậu bị hắn nắc cho đến run cả người mà cầu xin, hắn đưa tay lên nắm chặt bàn tay đang run của cậu mà dữ lấy bên dưới thì không ngừng đâm rút cán liên tục làm cậu phải rên to.

Jimin: ưm...ha...hộc aha~

Yoongi: jimin ah, tiếng em rên ngọt lắm đó anh muốn nghe nhiều hơn.

Jimin: ưha....biến...th...thái

Yoongi: một mình em thôi.

Hắn cứ liên tục chà đạp cúc huyệt của cậu không ngừng, miệng cúi xuống mút lấy đầu ti đến đỏ, tay còn lại thì gẩy rồi vân vê đầu ti còn lại, cậu bây giờ không khác gì con mồi đang bị 1 con rắn quấn chặt lấy nhưng thay vì bị rắn cắn đau thì cậu lại có cảm giác hoàn toàn khác, rất sướng, đến nỗi mà miệng không thể phát ra 1 câu nói hoàn chỉnh luôn đây.

Jimin: hưm...em ra m...mất...aha~

Yoongi: ai cho ra!

Hắn dùng tay bịt đầu khấc của cậu làm cậu khóc lóc cầu xin, ác ôn thật chứ chơi trò mấc dại.

Jimin: aaa...xin anh...ức...bỏ ra

Yoongi: nói gì dễ nghe đi rồi anh bỏ.

Jimin: ư hức....không biết mà...

Yoongi: vậy thì thôi chịu đi.

Hắn nghe cậu nói xong còn không bỏ ra lại còn ra sức bóp cậu em của cậu, bên trong thì cố tìm điểm nhạy cảm của cậu mà đâm.

Jimin: Áaaa....

đừng chọc chỗ đó Yoongi....bỏ tay ra hức... bỏ ra đi...

Hắn chạm đến điểm G của cậu mà liên hồi thúc làm cậu la hét cầu xin, thôi thì thấy thương quá nên cũng bỏ tay ra.

/Phụt/

Yoongi: woah ra nhiều ghê, bé giỏi quá!

Jimin: ưm...đừng nhìn...

Yoongi: đẹp mà cái gì của em cũng đều đẹp.

Cậu thì ngại muốn độn thổ hắn thì cứ nhìn vào nơi đó của cậu mà khen, nhưng sao nãi giờ hắn chưa ra nữa ăn gì mà trâu thế.

Căn phòng đầy tiếng rên ngọt ngào của cậu với tiếng thở dốc của hắn, côn thịt đâm rút không ngừng tạo ra 1 âm thanh không mấy trong sáng /bạch bạch.../ liên tục phát ra.

Jimin: ưm...đừng chọc chỗ đó...hư...hưm.

Yoongi: sao vậy chỗ này chỗ vấn đề gì? /Thúc mạnh/

Jimin: ư ha...yoongi... dừng lại...

/Giật thót/

Yoongi: hửm? /Thúc/

Jimin: ch...chồng ơi...ức aa...nhẹ thôi.

Yoongi: ha, ráng đi sắp được rồi!

Đã không chịu nổi khi bị chà đạp điểm G rồi hắn còn ôm cậu bế lên nữa, tên ác ma không biết thương người, côn thịt bên trong càng đâm sâu vào trong hơn cậu càng khó thở hơn, gấp rút đớp lấy từng ngụm không khí để thở.

Jimin: ...hộc...đau...hức rách mất...

Yoongi: ha grrr...

/Phụt/

Hắn gầm lên trong cuống họng rồi bắn hết vào trong cậu, phần tinh đặc được tiết ra đúng 1 lần nhưng khá nhiều đã tràn ra mép mông cậu, mệt đến nỗi muốn xụi lơ luôn rồi.

Hắn đặt cậu xuống giường nhưng vẫn chưa rút côn thịt ra, nhìn cậu lại muốn trêu đùa thêm tí nữa, đưa tay xuống chỗ phần bụng đang nhô lên mà ấn vào làm cậu mở mắt mà nhìn hắn.

Jimin: đừng ấn mà....

Yoongi: cảm giác bị đâm đến tận rốn thế nào?

Có thích không?

Jimin: không thích!

Yoongi: nói dối là phạt nha~ /thúc mạnh/

Jimin: Minie xin lỗi mà, tha cho em ưm...

Cậu câu cổ hắn mà làm nũng, hắn dĩ nhiên là đổ rồi nhưng mà con mèo này hư lắm nếu tha thì lần sau lại tái phạm tiếp nên không thể nhân nhược được.

Yoongi: không!

Jimin: Chồng hết thương Minie rồi sao?

Yoongi: em đừng dở trò, hư thì phải phạt, muốn bị dã hay muốn đứng úp mặt 2 tiếng đây hửm?

Jimin: Em biết sai rồi Yoongi đừng giận mà.

Cậu dụi đầu vào vai hắn mà nói, trời đất thế này thì sao hắn chịu nổi nhưng cái gì ra cái đó, đang dạy chồng bé thì phải ra dáng không thì mất mặt lắm.

Yoongi: Muốn gỡ phạt không?

Jimin: Có!

Yoongi: 2 hiệp nữa thì xoá tội.

Jimin: ơ khôn....ưm

Cậu chưa kịp từ chối thì đã bị hắn nhào đến hôn rồi, thôi vậy thà bị dã trong sự sung sướng chứ bắt đứng úp mặt 2 tiếng thì mỏi chân lắm mà giờ chọn đứng thì cũng không nổi đâu.

__11h45'__

Jimin: a...ưm...từ từ...hộc

Yoongi: từ gì mà từ!

Hắn nắm eo cậu kéo sát vào hạ bộ của mình mà thúc liên tục làm cậu muốn ná thở, chân thì vừa run vừa co quắp lại.

Jimin: Ahh, ức, ah sâu quá rồi...

Yoongi: ư... /Đẩy/

Jimin: Hưm...Yoongi ah, ch...chậm lại...ức aa. /Run rẩy/

Yoongi: Jimin bên dưới em khít quá đấy.

Jimin: ư ha ứm!

Yoongi: ha!

Bên trong em rất tuyệt đó, từng tớ thịt mềm đang bao bọc thằng em của anh này còn ra sức nhấp nhô nữa cơ rất dễ chịu.

Yoongi: Jimin ah~ rên to thêm nữa cho anh nghe nào, tiếng của em nghe rất vừa tai anh đó.

Jimin: ưm...ha ahh!

Hưm ư...

Yoongi: nói xem em đang muốn gì, anh sẽ cho em.

Jimin: ưm hộc...muốn...a...anh ứm...

Yoongi: bé ngoan~ /thúc mạnh/

Jimin: aha~ Yoongi ah~

Yoongi: gọi Daddy!

Jimin: Da...ddy thích...ức... thích anh...hưm

Yoongi: thích thôi hửm?

Jimin: ahh...yêu...rất yêu anh...hư ưm....

Yoongi: anh cũng yêu em.

Hắn kéo cằm cậu lại đi vào nụ hôn sâu, bây giờ đầu óc cậu chả còn tâm trí gì, toàn thân như bị tê liệt, chỉ có thể nghe chất giọng khàn đặc ấm áp của hắn vang vẳng bên tai mình thôi, mỗi lần hắn nói cậu như bị dính bùa mà nghe theo vậy.

/Phụt/

Không biết lần này là lần bao nhiêu cậu suất ra rồi, tinh bắt đầu bị loãng không còn đặc như trước nữa, đúng thôi vừa ra hắn lại nắc cho cậu mấy phát nữa để cậu ra tiếp bảo sao không loãng.

Giận!

Muốn đánh hắn lắm nhưng mà tay thì đang run chân thì...thôi khỏi nói đi dính vào hạ bộ hắn rồi còn đâu.

Jimin: ư hức...Yoongi thúi hức...

Yoongi: ơ sao lại khóc?

Jimin: đồ ác độc...hức bảo 2 hiệp thôi mà làm tận mấy lần hức... anh hành tui đến thế này...hức rồi mai lại bỏ tui ở nhà đi làm, cái tên đáng ghét...

Yoongi: nín, mai anh không đi làm anh sẽ ở nhà chăm sóc cho bé nhá u chu chu nín đi anh thương không khóc.

Jimin: hưm...

Mắng hắn 1 trận rồi cậu lại lim dim mắt buồn ngủ, hắn nhìn cậu vậy lại bật cười bất lực.

Đúng là trẻ con thật haiz hắn yêu phải 1 em bé rồi nhưng mà em bé này rất không ngốc rất dễ thương ngoan ngoãn, tốt từ trong ra ngoài nên dù có bắt hắn làm trâu làm ngựa vẫn phải làm để đến với cậu thôi.

Yoongi: không làm nữa, bé cứ ngủ đi mọi việc để anh lo.

Hắn bế cậu đi tắm rồi sẵn thay luôn cả tấm ga giường, lấy bộ đồ khác thay cho cậu đàng hoàng rồi đắp chăn ôm cậu ngủ.

Jimin: ...... /thở đều/

Nhìn vào chiếc môi chúm chím với đôi mắt nhắm nghiền kia hắn muốn cắn cho 1 phát quá nhưng mà thôi sợ làm phiền giấc ngủ của cậu.

Jimin: hmmm....yoongi...yêu anh

Yoongi: ......

Còn tưởng hắn đánh thức cậu ai dè là cậu ngủ nói mớ, hắn nhìn cậu vậy rồi lại bật cười ôm cậu sát vào lòng hơn mà hôn lên đỉnh đầu.

Yoongi: anh cũng yêu em, ông trời nhỏ của anh.

Vậy đó thế là 2 người ôm nhau ngủ ngon lành, trải qua nhiều sóng gió nhưng vẫn dành sự tin tưởng lẫn nhau mà chờ đợi để được hạnh phúc như bây giờ đó.

____________________________________

"Lựa chọn" cập bến rồi nha, đây là fic thứ 2 của tui.

Nói thiệc là tui viết chơi thôi nên cũng chẳng quan tâm ai đọc ai vote gì đâu chẳng qua là viết để thoả sức cơn đói khát trong người thôi, chứ thấy mn đọc tui cũng biết ngại đó.

Thật ra tui có nhiều ý tưởng lắm trong đó có 1 fic mà tui ấp ủ trong 4 năm nhưng không dám viết mà lại đăng mấy bộ phụ này, cũng chẳng biết sao nữa mấy bà đừng có dụ tui viết bộ đó nha không viết đâu lêu lêu.

Tóm lại là end rồi đó bye bye lúc nào ngứa tay tiếp thì tui làm fic khác, à quên xin lỗi vì fic càng ngày càng nhạt nha trí óc tui thay đổi như thời tiết á lúc thì viết ổn đó mà lúc thì viết như cức vậy đó.

Trân thành gửi lời xin lỗi đến mn và cảm ơn mn đã đọc bộ này nha.
 
Back
Top Dưới