Khác Lựa Chọn

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
120,868
0
0
372327891-256-k43872.jpg

Lựa Chọn
Tác giả: hhwjdbd
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

nhìn gì đọc đi



yoonmin​
 
Có thể bạn cũng thích
  • 〈Countryhumans〉[ Omegaverse] Luân hồi bạc kiếp.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Những Đứa Con Của Băng Và Lửa [Ma Kết - Kim Ngưu]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Shigeru x Satoshi [H] Lửa dưới đáy băng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Loạn Luân/H++] Cuồng Nhiệt Cùng Cha
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ Edit H - Trò Chơi Công Lược Lửa Tình ]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Luật chơi của Quân và Minh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Lựa Chọn
    Giới thiệu


    Park Jimin: 20 tuổi nhưng bị ngốc vì tai nạn, lúc trước tính cậu không vậy đâu.

    Min Yoongi: 22 tuổi trước ghét Jimin sau bị phũ nên chuyển sang yêu.

    *

    *

    *

    Tên fic vậy chứ kết k có SE đâu à nha
     
    Lựa Chọn
    Chap 1


    Ông Min: Yoongi...

    Yoongi: Ba gọi con?

    Hắn đi chơi về nhà ngồi xuống sofa thì ông Min cũng đi làm về nhưng trông trạng thái rất mệt mỏi, ông nhìn hắn mà lưỡng lự đi lại gọi.

    Ông Min: Xin con giúp ta

    Yoongi: giúp gì ạ?

    Hắn khó hiểu nhìn ông cứ úp úp mở mở mà không nói ra.

    Ông Min: Công ty ta đang trong bờ vực sắp phá sản may mà có 1 công ty khác giúp chúng ta nên không sao nhưng mà họ cũng có điều kiện chứ không phải cho không.

    Yoongi: vậy điều kiện của họ là gì?

    Ông nghe hắn cũng nói cũng trầm ngâm 1 lúc rồi nói.

    Ông Min: Đó là phải lấy đứa con nhà họ, nhà chúng ta chỉ có 2 đứa mà 1 đứa đã lấy vợ rồi chỉ còn con thôi, ta cũng bất đắc dĩ đành phải chấp nhận.

    Yoongi: Sao ba không nói cho con mà đã tự í hành động vậy chứ?

    Hắn nghe ba mình nói mà nổi đoá tức đến nỗi mặt đỏ mà gằn giọng đứng lên nói.

    Ông Min: làm ơn hãy cứu ta, nhà ta chỉ có cái công ty đó để kiếm sống thôi nếu mất đi rồi chúng ta chẳng còn gì nữa...

    Hắn nhìn ông khóc lóc van xin hắn khó chịu mà đỡ ông dậy, thấy ông vẫn không có í định đứng lên nên hắn đành miễn cưỡng chấp nhận.

    Yoongi: Được!

    Con lấy!

    Được chưa

    Nghe hắn nói vậy ông liền cảm ơn hắn liên tục mà mừng rỡ, hắn nhìn ông vậy mà cảm thấy chán ghét kẻ đã biến nhà hắn thành ra như vậy liền bỏ lên phòng đóng sập cửa lại.

    Lấy tai nghe bật laptop lên mà gọi cho ai đó với gương mặt niềm nở.

    Yoongi: Bé cưng anh nhớ em...

    Mina: em cũng nhớ anh lắm

    Mina là cô bạn gái của hắn nhỏ hơn 3 tuổi, hắn đã gặp cô khi đang đi chơi với những người bạn vô tình được cô xin số điện thoại làm quen, tới bây giờ cũng được gần 1 năm 2 người quen nhau rồi.

    Mina: anh ơi khi nào anh mới chịu lấy em đây, em chờ anh mòn mỏi luôn rồi.

    Yoongi: chờ anh thêm tí nữa anh sẽ sắp xếp rồi rước em về nhà.

    Mina: hí hí vâng thôi em có việc bận rồi gặp lại sau nha.

    Kết thúc cuộc gọi hắn thở phào tựa lưng vào thành giường đưa tay lên xoa vùng thái dương nhăn nhó mà nghĩ.

    Yoongi: * Chỉ là kết hôn thôi mà trụ được vài năm rồi ly dị cũng được *

    Nằm đó nghĩ được 1 lúc thì hắn cũng mệt nhọc mà đắp chăn ngủ, ngủ trước tính sau, việc ngủ đối với hắn luôn luôn được ưu tiên nhất còn về sau thì không biết có cái gì đá việc ngủ ra chiếm vị trí đầu trong lòng hắn không.

    *

    *

    *

    __Nhà Park__

    Ông Park: Jimin lại đây

    Ông với tay gọi cậu lại, cậu đang chơi với chú cún của nhà mình nghe ba gọi mà nhanh nhảu chạy lại ngồi ngay ngắn nghe ba mình nói.

    Jimin: Dạ ba gọi Minie

    Ông Park nhìn cậu mà mỉm cười xoa đầu cậu, thật là lúc trước cậu trái với tính cách này rất nhiều đột nhiên bị tai nạn xong tính cách cậu liền trẻ con, ông đã đưa cậu đi khám nhưng bác sĩ cũng chỉ bảo là mất trí nhớ nhưng mất trí nhớ gì kéo dài lâu vậy, ông nhìn đứa con đang nhe răng cười với mình không khỏi thương xót.

    Ông Park: Jimin con muốn có bạn đời không

    Jimin: bạn đời là gì ạ?

    Ông Park: là người sẽ ở cùng con đến suốt cuộc đời có thể vậy

    Ông cũng chỉ giải thích vậy thôi dù gì thì nói cậu cũng không hiểu.

    Jimin: không phải ba mẹ cũng sống cùng con suốt đời sao

    Cậu nhìn ông thắc mắc nghiêng đầu mà hỏi.

    Ông Park nghe xong cũng phải bật cười vì độ ngây thơ của cậu.

    Ông Park: Đương nhiên là không rồi bọn ta chỉ là ba mẹ con thôi còn bạn đời là luôn sát cánh bên con cùng con trải qua nhiều điều cũng là người thay mặt ba mẹ để yêu thương bảo vệ con

    Jimin: Vậy sao! thích quá con cũng muốn có.

    Cậu nghe ba mình nói mà háo hức chun mũi cười hì hì làm ông cũng bất lực, không biết cậu có hiểu không nữa haizz...

    Jimin: Mà ba ơi người bạn đó thế nào vậy ạ con chưa được nhìn cậu ấy nữa.

    Ông Park: Vài ngày nữa cưới thì con sẽ được thấy cậu ấy mà.

    Jimin: Cưới?

    Là gì ạ?

    Ông Park: Nói đơn giản thì đó là bữa tiệc bự thật bự có 2 nhân vật chính ở đó đeo nhẫn cho nhau.

    Jimin: Woah ghê vậy mong chờ quá.

    Đối với cậu bây giờ chỉ nghĩ là bữa tiệc có nhiều bánh kẹo để ăn thôi chứ có biết gì đâu, cậu cười khúc khích rồi ngả lưng ra ghế coi TV.

    Ông nhìn cậu rồi cũng thở dài, không biết có ổn không nữa việc bây giờ là sắp xếp hậu sự rồi cho hắn với cậu cưới thôi, ông thấy cậu cả 1 năm tinh thần vẫn không thay đổi nên nghĩ kiếm cho cậu 1 người bạn đời để lo cho cậu, không biết người đó thế nào.

    *

    *

    *

    Hôm nay là ngày cưới

    Cậu vẫn vậy vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, ngây thơ nhí nhảnh tươi cười là cảm xúc bây giờ cậu đang có nhưng đối với hắn thì lại khác, hắn nhìn cậu rồi nghiến răng ken két.

    Tại sao hắn lại phải lấy nam nhân lại còn bị ngốc thật không thể chấp nhận.

    - Min Yoongi con có đồng í lấy Park Jimin làm chồng không?

    Yoongi: con...đồng í

    - Park Jimin con có đồng í lấy Min Yoongi làm chồng không?

    Jimin nghe cũng không hiểu gì hết nhưng nãi đứng kế bên hắn nghe hắn nói đồng í nên cậu cũng bắt chước mỉm cười rồi nói theo.

    Jimin: Con đồng í

    - Bây giờ 2 con có thể trao nhẫn cho nhau.

    Cậu xoè bàn tay 5 ngón bé bé xinh xinh trước mặt hắn để hắn đeo nhẫn cho mình.

    Đến lượt hắn đưa tay ra thì thấy cậu bối rối không biết làm gì nên đã đã bực bội giật lấy mà tự đeo cho mình.

    Khung cảnh này chỉ có cậu và cha sứ nhìn thấy, cậu thì không quan tâm lắm vì nghĩ đây là đồ chơi chắc hắn muốn chơi nên đã giành đồ của cậu còn cha sứ thấy hắn làm vậy đã tắt nụ cười mà chuyển qua nghĩ về mối quan hệ này.

    *

    *

    *

    Vì 2 người lấy nhau nên ba cậu cũng sắp cho 2 người 1 căn nhà riêng để ở.

    Hắn sau khi tổ chức hôn lễ xong đã không ở nhà mà lái xe vào bar để uống rượu.

    Còn cậu thì ngoan ngoãn ở nhà xem TV chán chê rồi lại ăn, cậu thấy thật cô đơn nghĩ đến lời ba mình nói mà bĩu môi nói.

    Jimin: Ba nói dối mình sao, làm gì có bạn đời nào ở đây, chán chết!

    Phải cậu chán là đúng rồi trong căn biệt thự này ngoài mấy người giúp việc mang gương mặt lạnh nhạt thì có mỗi bác quản gia chơi với cậu nhưng bác ấy cũng phải làm việc nên giờ cậu chỉ chơi 1 mình.

    Được 1 lúc thì cánh cửa bật mở, đập vào mắt cậu là hình ảnh hắn đang say ngoắc cần câu lảo đảo mà bước đi.

    Cậu thấy vậy liền chạy lại đỡ hắn nhưng hắn lại hất tay cậu ra mà gằn giọng.

    Yoongi: Cậu...tránh xa tôi ra đừng đụng vào tôi thứ dơ bẩn.

    Hắn nói rồi lại lảo đảo mà bước lên từng bậc cầu thang, cậu nghe hắn nói mà đứng hình.

    Jimin: * dơ sao?

    Nhưng mình tắm sạch sẽ rồi mà, sao cậu ấy lại quát mình....mình có làm gì đâu? *

    Cậu nhìn bóng lưng hắn chập chờn mà bước lên cầu thang được 1 lúc thì thấy hắn chống tay mém ngã, cậu hốt hoảng chạy lại đỡ hắn lên nhưng hắn ta cứ giằng co mà đẩy cậu ra quát.

    Yoongi: Đã bảo cút ra!!

    Còn nữa...

    đừng ngủ với tôi qua phòng khác mà ở và cũng đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi ngứa mắt.

    Cậu bị hắn đẩy nên té ngã cũng may là mới đứng trên bậc thứ 3 nên không sao nhưng mà cậu cũng biết đau đó, té đau chết đi được.

    Jimin: Tớ xin lỗi...tớ chỉ thấy cậu không đi được nên giúp thôi, tớ không có í gì đâu...xin cậu đừng mắng tớ.

    Yoongi: Đúng là thằng điên

    Hắn nhìn cậu ngồi đó không biết lải nhải cái gì mà khinh thường nói cậu vậy, cậu nghe hắn nói mà mím môi cố gắng không bật khóc vì ba mẹ đã dặn là cậu không được khóc phải mạnh mẽ lên nhưng trên mắt cậu bây giờ cũng có 1 lớp nước phủ lên rồi.

    Cậu không muốn cho hắn thấy nên đã đứng dậy mà chạy vào phòng đóng cửa lại.

    Hắn nhìn cậu mà cười khẩy nghĩ cậu bị ngốc dở tính con nít giận dỗi hậm hực nên cũng chẳng quan tâm mà quay gót đi kiếm phòng khác mà ngủ.
     
    Lựa Chọn
    Chap 2


    Trải qua 1 đêm buồn tủi cậu thức dậy với đôi mắt sưng húp vì đêm qua khóc khá lâu, còn hắn thì tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ.

    Nhẹ nhàng lấy tay xoa đầu một lúc hắn lại đứng lên vệ sinh rồi xuống nhà, lúc xuống nhà thì bắt gặp cảnh cậu đang vừa ăn vừa cười nói với bác quản gia, hắn mặc kệ đi ngang qua thì cậu gọi lại.

    Jimin: Ơ yoongi cậu chưa ăn gì mà, mau vào đây ăn đi đồ ăn nấu ngon lắm.

    Yoongi: ngon thì ăn một mình đi hơn nữa đừng có gọi tên tôi tự tiện như vậy, những lời nói của cậu phát ra chỉ làm tôi càng thấy kinh tởm mà thôi.

    Hắn quay lại mà nói 1 tràng làm cậu im lặng không dám lên tiếng.

    Sau khi hắn bước ra khỏi nhà thì nước mắt cậu bắt đầu trào ra rớt cả vào bữa ăn, bác quản gia thấy vậy liền ôm cậu mà vỗ về an ủi.

    Quản gia: Cậu Park đừng khóc chắc cậu Min chỉ tức giận cái gì nên mới nói vậy thôi.

    Jimin: hức....nhưng mà cậu ấy từ hôm qua luôn tránh né con còn bảo con dơ bẩn nay lại nói con kinh tởm....hức...con đã làm gì cậu ấy đâu chứ sao cậu ấy cứ mắng con...

    Quản gia: không phải vậy đâu cậu Min rất thương cậu đó, cậu Park của chúng ta phải mạnh mẽ lên chứ không được khóc.

    Bác quản gia nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra khỏi người mình mà lau nước mắt cho cậu, đứa trẻ này sao lại quá đỗi ngây thơ không biết về sau sẽ thế nào đây haiz...

    Jimin: Ưm....Minie sẽ không khóc minie sẽ ngoan mà.

    Cậu lấy tay lau nước mắt đi khịt mũi vài cái rồi quay trở lại cầm nĩa ăn tiếp.

    Còn hắn thì lại cầm chìa khoá lái xe đi chơi dù đã 22 tuổi nhưng hắn nghĩ nhà có ông Min làm rồi nên hắn chỉ hưởng thôi cũng chẳng nghĩ đến chuyện kế thừa mà ham chơi, tới bây giờ hắn vẫn làm ông Min phải nhức đầu vì tính tình đó.

    Mina: Yoongi!

    Không phải anh đã hứa rằng sẽ lấy em sao, bây giờ lại lấy người khác chứ?

    Yoongi: anh chỉ bị ép thôi!

    Anh đã nói rồi chờ thời điểm thích hợp anh sẽ ly hôn cậu ta rồi lấy em.

    Hắn ôm cô ta vào lòng mà dỗ ngọt rồi lại hôn làm cô ta bị cuốn theo từng động tác của hắn được một lúc thì hai người cũng thả ra mà ôm nhau.

    Yoongi: Em yên tâm anh sẽ không để em chịu thiệt đâu

    Mina: Ừm em chờ anh mà

    Hắn cứ vỗ về cô còn cô thì núp mặt vào áo hắn mà cười khẽ.

    Nói thật cô chỉ quen anh vì hắn đẹp thôi về sau khi biết được nhà hắn sở hữu công ty riêng liền có í xấu muốn cướp đoạt tài sản của nhà hắn nên mới kéo dài mối quan hệ này cho đến giờ chứ hằng ngày lúc không có hắn thì cô cũng đi cặp kè với người đàn ông khác mà thôi tất nhiên là những điều này hắn hoàn toàn không hề hay biết.

    Mina: Anh à~

    Yoongi: Hửm?

    Mina: Em muốn về nhà anh xem nó thế nào quá.

    Yoongi: Bây giờ sao?

    Mina: Đúng rồi anh sẽ không từ chối đúng không nè.

    Hắn nghe cô nói cũng thầm nghĩ 1 lúc rồi liền gật đầu đồng í dù sao ở nhà có cậu cũng đâu có sao, cậu cũng chỉ làm cảnh thôi chứ chả làm được gì.

    Nói rồi anh kéo cô đứng dậy mà lái xe đưa về nhà.

    *

    *

    *

    /Lạch cạch/

    Cậu nghe thấy tiếng gì cứ sột soạt ở ngoài cửa mà thắc mắc quay mặt vào bếp tìm xem bác quản gia đâu để ra mở cửa nhưng nhìn mãi vẫn không thấy ai nên cậu cũng tự ra mở cửa luôn.

    Cánh cửa mở ra đập vào mắt cậu là cảnh đôi nam nữ ôm nhau hôn hít trước cửa nhà, cậu đứng hình nhìn họ mà không nói gì.

    Hắn đang hôn thì thấy cánh cửa mở ra nên liếc mắt lên nhìn thì thấy cậu rồi trở nên khó chịu.

    Yoongi: Nhìn gì?

    Jimin: Tớ....tớ xin lỗi, tớ chỉ ra mở cửa không biết là 2 người đang....

    Mina: ai vậy anh?

    Yoongi: Chỉ là người giúp việc thôi kệ đi.

    Mina: Giúp việc mà mặc đồ nhìn sang vậy không phải chứ cậu là chồng mới cưới của anh ấy hả.

    Jimin: Chồng là gì??

    Yoongi: Hỏi gì mà hỏi còn không mau tránh ra đứng ngáng hết đường vào.

    Jimin: Xin lỗi....tớ không cố ý

    Hắn cứ vậy mà thản nhiên ôm cô vào nhà dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người làm trong nhà, người làm còn thầm nghĩ sao cậu ngốc đến nỗi không biết chồng mình đang ngoại tình.

    Bác quản gia nhìn thấy cũng không thể nói được điều gì vì những người trong đây chỉ có làm rồi nhận mức lương của mình chứ không có quyền được lên tiếng nhất là chuyện nhà cửa gia đình.

    Mina: Woahh~ nhà anh rộng quá, đây là nhà của anh sao.

    Yoongi: ừm....

    Hắn ừ vậy thôi chứ căn nhà này thuộc quyền sở hữu của nhà cậu chứ hắn làm gì có đứng tên, đúng là mở miệng ra mà không biết ngượng mồm.

    Mina: Hí hí vậy sau này khi chúng ta về với nhau có thể sống trong căn nhà bự này rồi.

    Yoongi: ừm

    Jimin: ........

    Yoongi quay sang nhìn thì thấy cậu đang đứng bất động ở đó hắn lại thấy không ưa lại cằn nhằn cậu.

    Yoongi: Đứng đó làm gì, lại tính dở trò gì cho xem nữa à.

    Jimin: K...không! tớ không có cậu đừng hiểu lầm.

    Hắn nhìn cậu chân cứ ngọ nguậy mà chạm nhau, tay thì ngón này ngón kia cứ xoay vòng quanh, miệng thì cứ ríu rít xin lỗi giải thích, nghe mà nhức đầu hắn kéo cô lên lầu để cậu ở đó đang cúi gằm mặt xuống mà sợ hãi.

    Mina: Anh! cậu ta là người mà anh nói sao trông ngốc thật đó.

    Yoongi: Ừ cậu ta thần kinh có vấn đề đó bởi vậy nên anh muốn ly hôn càng sớm càng tốt ở với cậu ta sớm ngày bị điên theo quá.

    Cô nhìn hắn đưa tay lên đầu vỗ trán mà cười khẩy rồi lại câu cổ lấn tới mà hôn hắn, hắn cũng không vừa, đặt tay lên vùng eo của cô kéo sát lại mà hôn tới tấp.

    Sau đó thì căn phòng bắt đầu chứa đầy tiếng hoan hỉ của 2 người.

    Cậu dưới nhà sau khi thấy hắn đi thì thở phào mệt mỏi, từ khi không ở chung với ba mẹ nữa cậu bắt đầu gặp hắn, cảm nghĩ lúc đầu của cậu khi nhìn thấy hắn ở hôn lễ rất đẹp nên chắc sẽ rất hiền ai ngờ khi về nhà riêng cứ mỗi lần cậu gặp hắn là đều bị chửi xỉ nhục, cậu không thể hiểu rốt cuộc mình đã làm gì mà hắn lại ghét mình vậy.

    Nghĩ cũng mệt mỏi buồn bã nên cậu lết chân lên phòng mình nhưng đi qua cánh cửa phòng anh thì cậu lại nghe tiếng rên của người phụ nữ lúc nãi cậu cũng không để í mấy, nghĩ chắc 2 người họ đang đùa dỡn nên cũng vào phòng cậu ngủ cho qua.

    _________

    /Sáng hôm sau/

    Cậu đau đầu mệt mỏi sau 1 đêm không ngủ được vì tiếng được cho là đùa dỡn của cậu ở phòng kế bên khiến cậu không thể nhắm mắt ngủ ngon.

    Xuống nhà ăn cơm lại thấy 2 con người kia từ trên lầu đi xuống đi đứng cứ dính sát vào nhau mà cười đùa làm cậu ghen tị.

    Sao cô ấy cười nói với hắn được mà cậu chưa nói 1 câu hoàn chỉnh đã bị mắng chứ thật không công bằng.

    Mina: Em đã bảo nhẹ thôi, bây giờ người em đau hết rồi đây này.

    Yoongi: Xin lỗi mà đừng giận nữa anh đưa em đi ăn nhá.

    Mina: Vậy còn được, đi!

    2 người cứ vừa đi vừa cười nói như vậy mà chẳng để í tới cậu dù chỉ 1 chút, cậu buồn phiền mà mím chặt môi cúi xuống ăn cơm, hỏi sao cậu lại buồn ư?

    Nhìn xem trong nhà này còn ai không, từ khi xa ba mẹ cậu bắt đầu cảm giác như bị cô lập, ngoài bác quản gia chơi với cậu thì chẳng còn 1 ai nữa nên thấy cô đơn.

    Buồn hiu được 1 lúc cậu lại nảy ra 1 í liền sáng mắt mà chạy vào bếp tìm bác quản gia.

    Jimin: Bác ơi~ Bác chỉ con cách làm bánh được không ạ?

    Quản gia: Bánh sao?

    Cậu muốn ăn bánh hả

    Jimin: Không ạ con chỉ muốn làm 1 chiếc bánh cho Yoongi thôi, mẹ con bảo nếu ai đó tức giận thì hãy làm gì cho họ vui là được nên con sẽ làm bánh cho cậu ấy ăn.

    Quản gia: ......ừm....được

    Quản gia nhìn cậu mà xót lòng, sao lại có 1 thiên thần ngây thơ ấy vậy chứ, thôi thì cũng cười rồi gật đầu đồng ý làm cậu vui vẻ mà ôm lấy bác còn chun mũi cười hì hì.
     
    Lựa Chọn
    Chap 3


    2 người cứ hì hục làm bánh, cậu vì quên xỏ găng tay mà thò tay vô lò nướng để lấy khay bánh làm tay bị phỏng.

    Jimin: Ah!

    Quản gia: cậu Park!

    Mau lại đây tôi rửa tay rồi bôi thuốc cho còn lại cứ để tôi làm là được rồi.

    Bác quản gia sốt sắng khi thấy cậu bị phỏng mà kéo tay cậu đi rửa nước lạnh nhưng vừa rửa xong thì cậu rụt tay lại không cho bác bôi thuốc mà xua tay.

    Jimin: Không được đã làm rồi phải xong mới được, con sẽ bôi thuốc sau khi con làm xong bác cho con phụ nhá.

    Cậu dương đôi mắt long lanh nhìn bác làm bác phải động lòng mà gật đầu.

    Quản gia: Được!

    Jimin: Con cảm ơn

    Sau 1 hồi làm thì cũng xong cậu bỏ bánh vào tủ lạnh rồi đợi đến khi mát lúc đó hắn về thì lấy cho ăn thôi.

    Cậu nhìn thành quả của mình mà cười tủm tỉm nghĩ chắc hắn sẽ rất vui.

    10h__

    Bây giờ cũng đã trễ, cậu ngồi ở phòng khách mỗi 1 giây 1 phút đều bồn chồn mà nhìn lên đồng hồ nhưng đợi mãi mà hắn vẫn chưa về khiến cậu cũng có chút tủi thân.

    Bây giờ cậu cũng đã mệt mắt lim dim muốn ngủ nhưng phải mở toang mắt ra để chờ hắn, chắc không được rồi mắt cậu cứ từ từ khép lại rồi thành ra cậu ngủ luôn trên ghế sofa.

    10h45'___

    Hắn về nhà thì thấy cậu nằm ở đó nên lại nhìn xem cậu thế nào dù gì ban ngày hắn cũng chưa được để í dung nhan của cậu mà.

    Bước tới trước mặt cậu hắn cúi xuống nhìn từng mọi ngóc ngách trên gương mặt của cậu, mặt cậu rất đẹp, đôi mắt 1 mí nhưng cũng khá to còn có đôi môi đầy đặn cứ chu ra mà thở nhìn rất đáng yêu.

    Yoongi: * Đây là mặt cậu ta à...cũng đ....mày điên rồi Yoongi đang nghĩ gì thế này cậu ta là nam nhân cũng là 1 đứa ngốc *

    Hắn lắc đầu nguầy nguậy mà phũ bỏ í định trong đầu mình, hắn cứ luôn khẳng định vì cậu nên hắn mới thành ra như thế này, nếu không có cậu thì chắc bây giờ hắn đã lấy được Mina rồi.

    Định xoay người bỏ lên phòng nhưng khựng lại thấy cậu cứ nằm co ro ở đó nên hắn đành bế cậu lên phòng, coi như còn lòng thương người đi.

    Bây giờ 2 người đang rất gần với nhau hắn ngửi thấy cả mùi hương trên người cậu để xem nào mùi cậu khá ngọt thoang thoảng mùi dầu gội xen kẽ sữa tắm, ngửi cũng dễ chịu lắm, hắn bế cậu vào phòng nhẹ nhàng đặt cậu xuống rồi đắp chăn sau đó không nghĩ gì nữa mà đi về phòng luôn.

    *

    *

    *

    Sáng hôm sau cậu thức dậy tay còn đang gãi đầu ngáp ngủ thì chợt nhớ ra mình đang đợi hắn, vừa quay sang hạ chân xuống giường liền khựng lại vì thấy mình đang ở phòng của cậu không lẽ cậu nằm mơ hôm qua làm bánh à, cậu cũng chẳng để í về vết thương trên tay mình mà chạy 1 mạch xuống lầu mở tủ lạnh ra coi cái bánh có không.

    Thấy bánh vẫn ở đó nên cậu cũng thở phào.

    8h10___

    Cậu ngồi coi TV đến khung giờ đó thì thấy hắn bắt đầu đi xuống, cậu thấy hắn thì mắt sáng bừng chạy vào phòng bếp lấy bánh ra cắt cho hắn ăn.

    Jimin: Yoongi!

    Hắn nghe tiếng cậu gọi thì khựng lại rồi lại đi tiếp mà không quan tâm đến cậu.

    Cậu tưởng hắn không nghe nên đã chạy ra trước mặt hắn mà đưa bánh giơ trước mắt hắn mà cười.

    Hắn nhìn cậu khó hiểu, nhìn lên đĩa bánh rồi lại nhìn cậu.

    Yoongi: Lại dở trò gì nữa, ghét tôi nên muốn đầu độc à.

    Jimin: Không có!

    Đ...đây là bánh hôm qua tớ làm, cậu ăn thử 1 chút đi.

    Yoongi: Không ăn, muốn thì tự mà ăn đi không thì mời mấy người hầu trong nhà ăn cùng kìa.

    Hắn nói rồi lại đi ra cửa làm cậu vội dí theo dù gì cũng cất công làm cũng phải ăn 1 miếng rồi đi chứ sao lại từ chối thẳng thừng vậy.

    Jimin: Ơ Yoongi cậu ăn 1 miếng thôi, chỉ 1 miếng thôi mà.

    Yoongi: Đã bảo là không ăn!!

    /Bộp/

    Jimin: .......

    Yoongi: ......

    Hắn vùng vằng hất luôn cả đĩa bánh trên tay cậu rớt xuống đất, cậu nhìn chiếc bánh nằm bất động dưới sàn nhà mỗi nơi lại có vài vụn bánh mà im lặng rồi lại quỳ xuống mà nhặt thu dọn miếng bánh bị dơ.

    Hắn nhìn cậu cúi xuống lựm từng cái đĩa muỗng với miếng bánh mà cũng im lặng.

    Yoongi: Tôi đã nói là không ăn....mà cậu....

    Jimin: Cất công nấu đến bỏng tay mời cậu ăn dù chỉ 1 miếng cậu cũng không thèm....

    Yoongi: ......

    Jimin: Tớ đã làm gì sai sao cậu lại ghét tớ.

    Cậu ngửng mặt mình lên nhìn anh, đôi mắt của cậu có phần sắp khóc nhưng cũng kìm lại mà hỏi hắn.

    Yoongi: từng mọi cử chỉ của cậu tôi đều ghét hết, cậu là nguyên nhân khiến tôi phải như thế này, tất cả là tại cậu!

    Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi dù cho cậu có cố thế nào thì cũng chỉ làm tôi ghét thêm mà thôi, còn nữa đừng có đụng vào Mina nếu để tôi biết cậu làm gì cô ấy cậu không yên với tôi đâu.

    Nói rồi hắn mở cửa đi ra ngoài, cậu thì ngồi ở đó vừa khóc vừa nhặt bánh.

    Tất cả là tại cậu sao, nhưng cậu đã làm gì đâu.

    Jimin: hức....không cần bạn nữa con muốn về nhà...

    Cánh cửa lại mở ra nhưng không phải là hắn mà là cô, sau khi được hắn giới thiệu nên cô bắt đầu muốn qua đây thường xuyên còn tự tiện không xin phép mà mở cửa vào nhà.

    Bây giờ khung cảnh cũng lạ lắm cậu thì đang quỳ còn cô thì lại đứng.

    Mina: Ôi trời ai đây sao cậu lại khóc, có phải....là anh Yoongi hắt hủi cậu nữa không hửm.

    Jimin: ......

    Cậu nghe cô nói mà không ngẩng mặt lên cứ im lặng mà cúi đầu xuống

    Mina: sao vậy nói đúng quá nên không biết nói gì hả?

    À~ tôi quên...

    cậu bị ngốc mà hahah.

    Jimin: Tôi không có ngốc cô đừng nói bậy!

    Cô nghe xong khuỵu 1 chân xuống, lấy 1 bên giày cao gót mà dẫm lên tay cậu, nắm lấy cằm cậu xoay qua xoay lại nhìn từng đường nét trên khuôn mặt cậu rồi hất ra.

    Mina: Cũng đẹp phết nhỉ nhưng tiếc cho nhan sắc trời ban lại là sản phẩm lỗi, dù gì thì.....cậu có đẹp đến thế nào thì cũng không thể quyến rũ được Yoongi của tôi đâu.

    Jimin: ư...đau...hức bỏ ra...

    Cậu bị cô ta dẫm lên tay mình mà đau đớn cố gắng lấy chân cô ra khỏi.

    Mina: Nói cho cậu biết!

    Cậu chỉ là 1 kẻ dư thừa trong mối quan hệ này thôi nếu có việc gì xảy ra thì Yoongi cũng lấy cậu đi mà làm bệ đỡ cho anh ấy còn chính xác thì tôi mới là người được anh ấy chọn

    Jimin: hức....xin cô bỏ chân ra Minie biết sai rồi....

    Quản gia: Này!

    Cô đang làm cái gì vậy!!

    Quản gia làm việc của mình xong đi lên thì thấy cậu đang bị cô ta hành hạ nên hốt hoảng mà chạy lại đẩy cô ta ra mà đỡ cậu lên.

    Mina: Áaa!!

    Cô bị quản gia đẩy mạnh nên cũng té đập lưng vào cửa nhưng nó cũng không đau bằng việc dùng cao gót dẫm tay cậu.

    Cậu đang bị phỏng mà cô lại còn làm vậy vết thương sẽ còn nặng hơn.

    Yoongi: chuyện gì xảy ra vậy??

    Hắn quên đồ nên đã quay lại lấy thì thấy cảnh này, gặp lúc nào không gặp lại chính lúc cô bị té mà quản gia với cậu đang đứng trước mặt cô, bây giờ ai không biết nhìn vào còn tưởng cô bị ngược đãi.

    Mina: hức....e...em chỉ đi tìm anh thì bị 2 người này đẩy em ngã.....

    hức....em đau quá.

    Jimin: kh....không phải cô ta...

    /Chát/

    Tiếng này là do hắn khi nghe cô nói xong không nghe cậu giải thích mà trực tiếp đứng lên tát cậu.

    Jimin: .......

    Quản gia: cậu Min nghe chúng tôi giải thích đi!!

    Yoongi: Bà sắp xếp đồ rồi chẩm bị cút ra khỏi nhà cho tôi.

    Còn cậu không phải tôi đã cảnh cáo cậu mà nhỉ?

    Jimin: T...tớ không có làm gì mà...

    khụ...cậu bỏ tay ra đi....

    Yoongi đẩy quản gia ra mà đi tới bóp cổ cậu, ánh mắt hắn té lên tia lửa hận thù không chịu nghe cậu giải thích, bây giờ hắn nghe cậu nói gì đều như nước lã chỉ muốn giết cậu tại chỗ thôi.

    Jimin: hức....khụ....Yoongi....

    Mina: Yoongi!

    Bình tĩnh lại, cậu ấy sẽ chết mất...

    Cô thấy cảnh này liền sợ hãi mà đứng dậy cản hắn lại, cô cũng không muốn hắn giết người ở trong nhà này đâu mắc chi hắn đi tù thì còn tiền đâu mà cho cô hưởng.

    Hắn nghe tiếng hét của cô mà bình tĩnh dừng tay lại nhưng anh nhìn cậu thấy ngứa mắt nên đã dồn lực vào tay mà đẩy cậu té ngã đập đầu vào tay nắm tủ để giày dép sau đó hừ lạnh 1 cái rồi kéo cô đi khỏi nhà.

    Cậu bị anh đẩy chưa định hình kịp nên đã trượt chân va chạm mạnh vì lực của anh khá mạnh nên đầu cậu đã chảy rất nhiều máu, cậu bắt đầu thở gấp đầu đau như búa bổ, tim đập nhanh.

    Jimin: đau quá.....ức...

    Quản gia: Cậu Park!!!

    Jimin: kh....không phải tôi....grr....

    đầu tôi...ức

    Cậu thầm gầm trong cổ họng, mắt liên tục láo lia nhìn, miệng cứ lẩm bẩm nói gì đó, cậu không thể chịu nổi cơn đau đầu mà ngất đi làm quản gia và các người làm trong nhà chứng kiến phải phát sợ.

    Quản gia: mau...mau gọi cấp cứu, nhanh lên cậu ấy mà có mệnh hệ gì các người sống không bằng chết.

    Nghe quản gia nói vậy người giúp việc trong nhà cậu cũng bắt đầu hoảng hốt mà gọi cho cấp cứu.
     
    Lựa Chọn
    Chap 4


    /tít/

    /tít/

    Sau khi gọi xe cứu thương cậu đã được đưa vào phòng cấp cứu, thấy tình hình đã ổn nên bác sĩ đã chuyển cậu vào phòng hồi sức, vì đã tiêm thuốc ngủ nên giờ cậu vẫn chưa tỉnh, đầu cậu đã được băng bó chỉnh chu, vết thương trên tay cũng đã được xử lý gọn ghẽ.

    Bây giờ chỉ có bác quản gia ở với cậu thôi vì không có số điện thoại của ba mẹ cậu nên cũng là người giám hộ của cậu luôn, bác cũng không thể gọi cho hắn vì chính hắn là người đã làm ra việc này.

    Nhìn cậu bất tỉnh mà lòng bác đau như cắt, bác coi cậu như là con của mình vậy, từ khi cậu cưới bác được ông bà Park nhận vào làm việc cho cậu dù cậu có bị ngốc nhưng cậu bé này rất dễ thương luôn khiến cho người xung quanh sau khi tiếp xúc cũng nghĩ khác về cậu nhưng 1 cậu bé dễ thương như vậy lại bị chính chồng mình chà đạp không thương xót.

    Quản gia: Jimin con phải kiên cường lên, bác xin lỗi vì không thể giúp gì được cho con chỉ mong con luôn khoẻ mạnh hạnh phúc là bác vui rồi.

    Bà nhìn cầm tay cậu đưa lên nắm mà nói, cậu rất đáng thương, bà muốn mối quan hệ này chấm dứt nhưng người như bà có quyền gì để lên tiếng chứ.

    Tất cả cảm xúc cũng chỉ biết gói gọn lại mà hy vọng thôi.

    Còn hắn bây giờ thế nào, sau khi kéo cô ra khỏi nhà đã lái xe chở cô đi chơi mà không nghĩ đến tình cảnh của cậu, hắn vô lo vô nghĩ mà cười nói với cô, dắt cô đi ăn đi uống rồi lại về nhà cô mà làm chuyện nam nữ với nhau.

    _________

    Đã hơn 1 nửa ngày cậu mới tỉnh dậy nhưng hình như có gì khác hơn thường ngày thì phải.

    Cậu nhìn xung quanh mà thầm nghĩ đây chắc là bệnh viện rồi.

    Jimin: * chậc thằng chó đó đẩy đau thật chứ, mà cũng nên cảm ơn vì giúp mình nhớ lại hết *

    Cậu vươn vai mình 1 cái rồi đứng dậy đi gần lại cửa sổ ngồi kế bên mà ngắm nhìn thành phố.

    Trong lúc bất tỉnh cậu cũng đã nhớ hết toàn bộ khi nằm mơ mà cũng không hẳn là mơ coi như là giai đoạn hồi ký ức lại đi.

    Bác quản gia xách đồ đi vào thì thấy cậu đang ngồi bên cửa sổ liền mừng rỡ mà chạy lại hỏi han.

    Quản gia: Cậu Park cậu tỉnh rồi, cậu có khó chịu ở đâu không

    Bà đỡ cậu đứng dậy mà xoay 1 vòng kiểm tra khiến cậu phải bật cười.

    Jimin: bác cứ gọi con là Jimin được rồi ạ hơn nữa con không sao đâu bây giờ con cũng nhớ hết mọi chuyện rồi.

    Quản gia: g...gì cơ cậu đã nhớ lại hết rồi ư!!

    Jimin: Hừm sao vậy bác sẽ ghét con sao

    Cậu dở thói làm nũng mà tiến lại ôm người bác này vào lòng, cậu rất quý người bác này luôn đứng ra bảo vệ cậu chỉ cậu nhiều điều mà không hề coi thường cậu khi cậu bị ngốc.

    Quản gia: Không!

    Ta sao có thể ghét con được chứ, đứa nhỏ này...

    nào mau lại đây ăn sáng thôi, ta có mua ít cháo này.

    Jimin: Vâng con cảm ơn

    Cậu quay trở lại giường mà ăn hết suất cháo mà bà đã mua rồi quay qua quay lại hỏi bà.

    Jimin: Bác!

    Con muốn xuất viện

    Quản gia: sao mà được, con mới tỉnh dậy sau khi bất tỉnh 2 ngày thôi mà.

    Jimin: không sao bác cứ làm thủ tục xuất viện cho con đi, con có việc gấp.

    Quản gia: ừm vậy được....

    Sau khi được xuất viện xong cậu chạy đi mua cho mình 1 chiếc điện thoại rồi bắt xe về nhà.

    Trong lúc về cậu đã lưu các số của người mà cậu quen trước đây vào danh sách liên lạc cứ vậy cho đến khi đến nhà cậu trả tiền rồi xuống xe.

    Bước vào nhà cậu đi lên phòng mình nhưng vừa đi ngang qua thì nghe thấy căn phòng của hắn phát ra tiếng rên rỉ của người phụ nữ, cậu biết là ai liền cười khẩy mà xuống nhà lấy chìa khóa dự phòng lên mở cửa phòng hắn ra.

    Jimin: Ồ wow đặc sắc phết, cứ làm tiếp đi để tôi xem động vật cấp cao giao phối là thế nào

    Cậu dựa lưng vào bức tường mà khoanh tay đứng nhìn, anh nhìn cậu từ trên xuống dưới khác thường ngày, ăn mặc cũng bảnh bao hơn nhìn ra nét trưởng thành rất nhiều trên đầu thì băng bó lại và quan trọng hơn là câu nói cậu vừa thốt ra rất lạ.

    Jimin: Hửm?

    Sao nhìn tôi dữ vậy.

    Mina: cậu...mau đi ra ngoài...

    Cậu nghe cô nói mà bật cười bước lại gần ghé sát mặt vào mà nói.

    Jimin: cô là cái thá gì mà lại ra lệnh cho tôi hả cô gái, à quên cảm ơn 2 người nha nhờ phước của 2 người mà tôi nhớ lại hết rồi nè~

    Cậu nhìn 2 người mà chỉ tay vào đầu rồi cũng đứng lên mà rút điện thoại ra tìm dòng chữ ba Park mà gọi điện cho ông.

    Ông Park: alo ai vậy??

    Jimin: coi ba tồi chưa kìa mới có mấy ngày mà ba đã quên con rồi.

    Ông Park: ủa thằng nào vậy???

    Jimin: Park Jimin thân yêu của ba đây....

    Cậu bất lực mà vừa đi vừa mở cửa bước ra ngoài trước khi đi còn không quên đạp cho cánh cửa phòng gãy ra rồi để banh chành vậy cho mọi người nhìn đôi cẩu nam nữ đang làm chuyện đồi bại gì.

    Ông Park: Jimin?

    G...gì cơ Jimin là con sao?

    Jimin: Phải!

    Con nhớ hết mọi chuyện rồi bây giờ ba gọi tài xế qua bên nhà con đi.

    Ông Park: à ờ...được!

    Trong lúc đợi xe tới cậu đi qua phòng mình lấy chiếc laptop rồi xuống nhà ngồi kiểm tra lại toàn bộ file mà mấy năm trước cậu còn làm việc ở công ty ba mình xem mất chưa, xem ra cũng chưa mất nhiều có vài cái không thể dùng được nữa cậu cũng thở phào.

    Ngồi được 1 lúc thì cặp đôi trai gái kia xuống nhà, thường ngày thì cậu sẽ để í đó bây giờ thì kệ mẹ nó đi, cậu vẫn tập trung vào làm việc trên laptop mà chẳng để í 2 người kia đang đứng trước mặt cậu.

    Mina: Này!

    Jimin: ......

    Mina: Bộ cậu bị điếc hay gì mà không nghe tôi gọi.

    Cậu nghe cô nói xong cũng liếc mắt lên mà nhìn rồi thở hắt hơi khinh thường, cậu cứ im lặng mà không thèm trả lời cô mặc cho cô cứ ở trước mặt la hét.

    Jimin: Bộ anh ta cấm cô nói hay gì mà cô nói lắm vậy ồn ào chết đi được miệng như cái loa phát thanh aizz...

    Mina: cậu....

    Yoongi: cậu nhớ được hết rồi sao?

    Jimin: Có 1 cặp mắt mà không biết nhìn xem nó khác thế nào hay sao mà hỏi.

    Cậu vẫn trả lời nhưng mắt cậu vẫn dán vào màn hình trước mặt làm hắn phát điên lên, đi lại gập màn hình 1 cái cộp, cậu chưa xử lý kịp nên đã bị kẹt tay vào suýt nữa làm gãy màn hình.

    Jimin: .......

    /Bốpp/

    Như trước đây thì cậu bị hắn chà đạp chửi bới đến rụt rè giờ thì không còn nữa, tính cách thật sự của cậu bị trôn vùi trong kí ức 1 năm qua bây giờ đã trở lại cậu không thể để hắn thích làm gì thì làm, sau khi hắn gập laptop cậu lại làm cậu kẹt tay đã thành công làm cậu tức lên mà thẳng tay cầm laptop của mình đứng dậy phang vào đầu hắn 1 cái.

    Mina: Yoongi!

    Cậu bị điên à

    Jimin: Ngầu nhỉ?

    Hắn bị cậu làm cho 1 phát nên té ngã rồi lại đứng lên, giơ tay tính đánh cậu nhưng mà võ mèo à cậu có đai đen taekwondo đó, hắn nhào tới cố đưa nắm đấm vô mặt cậu mà nào được, cậu 1 tay dữ khư khư tay của hắn bóp thật chặt khiến hắn đau đến mức méo xệch khuôn mặt rồi cậu thẳng chân đá vào bụng hắn làm hắn khuỵu chân quỳ xuống vì đau.

    Cậu đi lại lấy tay mình bóp cằm hắn dương đôi mắt lạnh lẽo của mình nhìn hắn khiến mọi người phải khiếp sợ.

    Jimin: Đã tồn tại ở dạng 2 chân

    thì đừng hành xử theo kiểu 4 cẳng.

    Mina: bỏ tay ra!!

    Yoongi: ức...

    /Reng reng/

    Tiếng chuông điện thoại cậu reo lên, cậu hất hắn sáng 1 bên mà đứng dậy nghe điện thoại.

    Jimin: Alo?

    Ông Park: ta gọi tài xế cho con rồi họ bảo đến rồi mà chưa thấy con đâu nên ta gọi con mau ra xe đi.

    Jimin: Ừm con biết rồi.

    Tắt máy cậu quay xuống nhìn tình hình bây giờ liền cười khẩy.

    Jimin: Đỉnh cao của sự ngu dốt là luôn cho rằng mình thông minh.

    Mà công nhận những đứa ngu như anh giờ đông thật.

    Yoongi: .......

    Mina: .......

    Cậu chính là đang nói hắn nhưng cũng thầm nói người kế bên hắn cũng vậy, vừa vô dụng vừa thấp hèn thì đừng lên tiếng vì mở mồm ra chỉ giúp bản thân mình càng ngu hơn mà thôi.

    Cậu hừ lạnh 1 cái rồi cầm đồ của mình bước ra xe để lại hắn và cô còn mang tâm trí bất hồn ở đó, chuyện vừa xảy ra quá nhanh, cậu thật sự đã không còn ngốc nữa thay vào đó là 1 nhân cách trưởng thành thẳng thắn mạnh mẽ hơn làm ai cũng phải khiếp sợ ngay cả lúc đánh nhau hắn cũng không thể đánh lại cậu mà chùn bước.
     
    Lựa Chọn
    Chap 5


    Cánh cửa nhà Park mở ra chào đón sự trở lại của Park Jimin này, 1 người mấy năm trước đã làm cho giới kinh doanh phải lo sợ vì tuổi còn nhỏ mà đã cống hiến cho công ty quá lớn, cậu đã được đào tạo nhiều thứ từ trong ra ngoài nên mới được như vậy, tiếc là vì 1 sự cố nên khiến cái tên Park Jimin đã bị đóng băng tạm thời.

    Quản gia họ Park: cậu Park đã về

    Jimin: Ừm ba tôi đâu

    Quản gia: Dạ ông ấy ở trong thư phòng ạ

    Cậu nghe quản gia nhà mình nói liền di chuyển lên phía thư phòng.

    /Két/

    Tiếng cửa thư phòng mở ra, ông Park ở trước mặt cậu đang miệt mài làm sổ sách nghe tiếng mở cửa liền ngẩng đầu lên nhìn thì thấy cậu đang đứng đó trên đầu lại còn băng bó, ông sốt sắng bỏ việc chạy lại đỡ cậu hỏi han.

    Ông Park: Jimin!

    Con bị sao vậy, đầu của con....còn nữa trí nhớ của con....

    Jimin: Chỉ bị va chạm chút thôi, không sao ạ.

    Ông Park: va chạm 1 chút mà nhớ lại được kí ức?

    Con bốc phét à.

    Jimin: ờm...thì

    Ông kéo cậu ngồi xuống ghế mà hỏi từng chi tiết cậu cũng không ngại mà nói.

    Ông Park: Sao?

    Nó đánh con

    Jimin: Đúng rồi nên con mới nhớ được đây.

    À đúng rồi ba chuẩn bị tờ giấy ly hôn cho con đi, con bình thường lại rồi không cần gì nữa đâu hơn nữa ba cũng bán luôn căn nhà kia đi.

    Ông Park: Sao phải bán chứ chỗ đó cũng đẹp mà?

    Jimin: Chỗ đó sẽ biến thành ổ khiêu dâm vì anh bạn đời mà ba ban cho con đấy, tiện thể chấm dứt cái hợp đồng với nhà họ Min đi ạ.

    Ông Park: hơ hơ nó làm cái gì đến nỗi làm con tức thế này luôn vậy.

    Jimin: làm mình làm mẩy...con sẽ quay về công ty quản lý tiếp ngày mai luôn, ba thông báo dùm con.

    Ông Park: con mới hồi phục trí nhớ nên nghỉ ngơi đến khi khoẻ thì tốt hơn.

    Jimin: không sao dù gì con cũng nhập viện lâu rồi bây giờ cũng bình thường, đi làm cho đỡ chán.

    Ông Park: ....*lưỡng lự*

    Jimin: Yên tâm đi mà con trai ba số lớn chưa chết được nhờ ba thứ này đâu ba cứ sắp xếp cho con đi.

    Ông Park: Ừ thì được...quay lại là tốt rồi nhưng mà không được làm quá sức đâu đấy.

    Quả là ông không thể nói được cậu, bây giờ cậu cũng đã hồi phục trí nhớ rồi mà tính cách cậu ở hiện tại cũng rất bướng, thôi thì ông cũng chỉ biết khuyên thôi.

    Jimin: vâng mà mẹ con đâu rồi

    Ông Park: Đang ngủ á biết tin con nhớ lại nên vui quá không ngủ trưa được mệt nên ngủ rồi.

    Cậu nghe xong mà bật cười không lẽ chuyện câu quay về chấn động vậy à.

    Nói chuyện cũng xong cậu lại về phòng của mình mà làm việc, vừa bước vào đã thấy căn phòng đầy màu sắc làm cái mỏ cậu giựt giựt mà không nói nên lời, cậu đi xuống phòng gọi người đến sửa lại phòng cho cậu, trong lúc đó thì ngồi lại đưa laptop lên mà nhìn xem có bị hư đâu không vì nãi 1 chút bốc đồng mà cầm laptop đập đầu hắn.

    Jimin: * laptop của tui.... *

    Chán chê cậu lại ngồi nhớ hồi nãi cặp trai gái kia có đụng vào người mình nên bắt đầu nổi da gà thấy bẩn liền chạy vào phòng tắm mà tắm sạch sẽ.

    Jimin: Chị ơi!

    Đồ này chị đừng giặt mà cứ vứt sọt rác dùm em nhé

    Người giúp việc: đồ có vấn đề gì sao?

    Tôi thấy nó đâu bị gì đâu...

    Jimin: chị cứ vứt đi mà đừng có tiếc cho từ thiện đó sợ người ta cũng bị bẩn nhờ bộ đồ đấy.

    Cậu nói xong cũng đi ra ngoài để cho người giúp việc trong đây khó hiểu nhìn cậu.

    Đồ còn mới sao cậu lại vứt nhỉ...

    ________

    Jimin trong lúc chờ căn phòng sửa xong thì nằm ở phòng khách mà bấm điện thoại, sực nhớ cái gì liền gọi điện cho ai đó.

    .....: alo?

    Jimin: Taehyung tao nè!!

    Còn ai vào đây người bạn thân của cậu thời còn đi học đánh nhau sứt đầu mẻ trán vì cái bánh bao Kim Taehyung đây chứ ai.

    Taehyung: Jimin?

    Ủa nhầm số hả nhớ nó mất trí nhớ mà ta.

    Jimin: tao nhớ lại rồi đỉ mợ không tin thì kết bạn số này call video đi.

    Nghe cậu nói vậy anh liền kết bạn rồi call video thật.

    Taehyung: ôi vl thật này, ôi thằng bạn lùn của tôi nó quay về thật rồi.

    Anh mừng rỡ mà nhảy khắp nhà nhưng con người trước màn hình kia đang nhìn anh muốn ăn tươi nuốt sống rồi đây.

    Jimin: lùn cc để tao gặp lại mày thì tới số.

    Taehyung: ơ ơ

    Jimin: bé con nhà mày đâu?

    Taehyung: Jungkook hả?

    Đang uống sữa chuối dưới phòng khách á.

    Anh mở cửa liền ra chạy xuống lầu bổ nhào vào người em mà cười tít mắt nói Jimin đã quay về, em đang tính mắng anh thì nghe từ Jimin liền cầm điện thoại mà xem.

    Jungkook: Jimin ssi!!!

    Cậu bật cười với đứa em này mặc dù hay ăn nói trống không với cậu nhưng cậu cũng không nỡ mắng vì em rất đáng yêu.

    Jungkook: Jimin!

    Jimin!

    Jimin: Hửm?

    Jungkook: anh quay về thật rồi, nhưng mà trên đầu anh có gì vậy....

    Jimin: không cẩn thận bị té thôi

    Taehyung: là té xong mày nhớ lại hả, bộ mày té lộn xuống cống hay gì?

    Cậu bất lực mà kể cho 2 người nghe.

    Taehyung: ?????

    Dell gì thằng đó đánh mày!!

    Jungkook: đưa địa chỉ cho em, em vào nhà anh ta cho 1 trận!!!!

    Đm

    Jimin: không sao, anh xử lý xong rồi

    Jungkook: vậy bây giờ anh đang ở đâu em qua đó chơi với anh.

    Jimin: anh đang ở nhà ba mẹ anh nhưng đừng qua, ngày mai anh lên công ty làm nếu có thể thì đến đó gặp anh.

    Taehyung: ờ vậy đi, nhớ tiếp khách chu đáo vào nhá

    Jungkook: bye bye anh mai gặp lại.

    Jimin: ừm....

    Tắt máy xong cậu đi lên phòng kiểm tra xem đã tu sửa đến đâu rồi, ừm cũng kha khá đó cậu chọn tông màu của phòng theo chủ đạo tối, đa số là màu xám tro với ít đen.

    Jimin: khi nào chú làm xong thì gọi cháu ạ

    Thợ sửa: Vâng!

    À cậu xem phòng như vậy đã được hơn chưa?

    Jimin: Ổn rồi chú cứ tiếp tục đi

    Thợ sửa: Vâng

    Cậu lại đi vào thư phòng của ba mình nhờ ba giúp 1 chuyện nữa.

    Jimin: Ba!

    Tìm cho con 1 trợ lí riêng ạ

    Ông Park: ừ ta định nói con đây, danh sách trợ lí này còn xem ai được thì ứng cử.

    Ông đưa cho cậu 1 sấp hồ sơ để coi, cậu ngồi xuống ghế bắt đầu đọc thông tin của từng người.

    Jimin: * Lee Sunghan, Kang SoJun, Kim Suho,....

    Khó tìm thật *

    Ngồi được vài phút cuối cùng cậu cũng chọn được 1 người.

    Jimin: Ryu Yooseong?

    Ông Park: sao rồi chọn được rồi hả?

    Ông đi lại gần cậu nhìn tờ hồ sơ của người cậu vừa đọc tên.

    Jimin: vừa ra trường còn tốt nghiệp trường Đại học quốc gia Seoul , đạt danh hiệu học sinh xuất sắc 4 năm liền, woah được phết.

    Ông Park: ồ nhưng mà kém hơn con

    Jimin: Hơ hơ con tìm người trợ giúp con chứ có tìm người để hơn thua đâu

    Ông Park: ừ ha quên không lẽ lại tìm trợ lí giỏi hơn mình, cũng được á chốt đi.

    Jimin: người mà cứ làm như hàng hoá để ba chốt á

    Ông Park: haha...

    đưa hồ sơ đây để ta nói với cấp dưới sắp xếp cho cậu ta vào làm.

    Cậu đưa hồ sơ cho ba rồi ra ngoài.

    Vừa bước ra cậu bị 1 trận ôm từ ai đó làm cậu té bổ nhào ra phía sau, dù bị té nhưng tay cậu vẫn ôm người này để bảo vệ.

    Bà Park: Con traiiiii

    Jimin: Mẹ!

    Làm vậy nguy hiểm lắm đó đừng làm vậy nữa nhỡ con không đỡ được mẹ thì sao.

    Bà Park: mẹ tin con sẽ không để mẹ bị thương đâu mà mới nhớ lại đã dở thói càu nhàu rồi.

    Bà Park nhéo tai cậu làm cậu phải í é rít lên vì đau.

    Jimin: áaa má mì đ...đau

    Ông Park nghe thấy tiếng ồn cũng đi ra ngoài thì thấy 2 mẹ con đang ngồi dưới sàn nhà mà nhéo tai, ông đi lại bế sốc bà lên.

    Ông Park: Nào bà đừng ngồi trên sàn bị cảm đó hơn nữa đừng nhéo tai thằng bé nhỡ tay của bà bị đỏ lên thì sao....

    Jimin: what?

    Ba thiên vị, con bị nhéo đau muốn đứt cả tai mà ba chỉ lo cho mẹ.

    Ông Park: vợ tao, tao không lo thì lo ai

    Jimin: Ác độc, 2 người đi mà chơi với nhau hừ

    Bà Park: ơ thôi!

    để ta nấu cho con ăn nhá.

    Bà thấy cậu bĩu môi tỏ vẻ giận dỗi nên đi lại ôm cánh tay cậu mà kéo đi xuống nhà bỏ ông bơ vơ 1 mình ở trên đây.

    Ông Park: ơ còn tôi thì saooo!

    Cậu nghe ba mình nói vậy vừa đi vừa quay ra sau kéo 1 bên mắt xuống rồi lè lưỡi.

    Jimin: *còn sao nữa ba chính thức bị đá ra chuồng gà rồi còn gì *

    Ông Park: * thằng con trời đánh, tự nhiên hồi kí ức lại chi không biết *

    Ông nhìn cậu mà bực tức dơ ngón giữa ra chứ chẳng biết làm gì hơn.
     
    Lựa Chọn
    Chap 6


    Ngày hôm sau theo như những gì đã sắp xếp cậu lên công ty của nhà mình mà quản lý, ai cũng bất ngờ vì cậu, có người làm lâu năm thì biết cậu là ai, có người mới vô thì bị vẻ đẹp hút hồn của cậu làm cho mê mẩn.

    Cậu hôm nay diện cho mình 1 bộ vest hoàn chỉnh, tóc thì được chia thành 2 mái trông rất bảnh.

    Jimin: * nhớ lại rồi đúng là thoải mái thật mà lâu rồi thì có chút gượng gạo... *

    Cậu bước vào căn phòng cũ, nơi đây hình như vừa được dọn dẹp lại nên giờ khá sạch sẽ, bước tới bàn làm việc cậu đưa tay lên sờ vào biển chức danh, dòng chữ CEO Park Jimin được in đậm trên đó vẫn còn dữ nguyên chưa ai thay thế.

    Jimin: * Căn phòng thân thương *

    *

    *

    *

    Bên phía hắn vẫn chưa hề hay biết vì mình sắp xảy ra chuyện gì, hắn vẫn ra vào trong căn nhà đó với cô ta nhưng hôm nay lại có vài người đến xem nhà.

    Hắn thắc mắc liền đi vào hỏi

    Yoongi: các người là ai sao ở trong nhà tôi?

    .....: nhà của anh?

    Đây là nhà của cậu chủ tôi tên Park Jimin, tôi chỉ làm theo yêu cầu của cậu ấy xem căn nhà thế nào rồi bán thôi.

    Mina: Anh có bị nhầm cái gì không nhà này là của chúng tôi đâu phải của Jimin chứ

    .....: nhầm đếch gì??

    Đây sổ đỏ đứng tên cậu ấy này, mấy người được cậu ấy cho ở nhờ mà còn không biết tốt xấu mà nói đây là nhà của mình haizz.

    Người này cho 2 người xem sổ đỏ, đúng thật tên cậu được in đậm trong cuốn sổ làm hắn phải bất ngờ.

    Mina: G...gì chứ không phải anh nói đây là nhà của anh sao Yoongi!

    Yoongi: Nè cậu ấy bây giờ đang ở đâu.

    .....: làm sao tôi biết được, thôi tránh ra cho chúng tôi còn làm việc.

    /Reng reng/

    Yoongi: alo

    Ông Min: thằng nghịch tử!!

    Con đã làm gì Jimin để nhà họ rút hợp đồng với chúng ta hả.

    Yoongi: Cái gì!

    R...rút hợp đồng.

    Ông Min: Phải bây giờ mau đi tìm thằng bé xin lỗi đi, nếu không đừng vác mặt về nhà.

    /Tút tút..../

    Yoongi: Chết tiệt....

    Mina: Chuyện gì vậy anh

    Hắn nghe ông nói xong lập tức lái xe qua nhà Park bỏ cô ở lại mà hoang mang không biết chuyện gì.

    _________

    __Nhà Park__

    Bảo vệ: cậu gì đó ơi cậu là ai mà lại đứng ở đây vậy??

    Yoongi: Ah!

    Bác ơi bác có biết Park Jimin đi đâu rồi không

    Hắn đến nhà cậu nhưng không dám vô chỉ biết đứng đây mà ngó nhìn không khác gì ăn trộm.

    Bảo vệ: À cậu ấy lên công ty rồi không có ở nhà đâu

    Yoongi: Vậy bác biết công ty cậu ấy tên không ạ!!

    Bảo vệ: sao tôi phải nói cho cậu biết, nhìn cậu rất mờ ám cứ lấp ló ở đây mãi cậu tính làm gì cậu chủ nhà tôi à.

    Yoongi: Kh...không cháu không có, bác đừng hiểu lầm, cháu đang rất gấp cần gặp cậu ấy ngay bây giờ làm ơn hãy cho cháu biết địa chỉ cậu ấy đi ạ.

    Thấy hắn nài nỉ đáng thương quá nên ông cũng mủi lòng mà nói cho hắn biết làm hắn ríu rít mà cảm ơn.

    Biết được địa chỉ hắn liền lái xe đến chỗ cậu làm, đứng dưới 1 toà nhà cao hắn tấp xe vào lề đường đi lại bàn tiếp tân mà nói.

    Yoongi: Tôi cần gặp Park Jimin!

    Tiếp tân: Anh muốn gặp giám đốc chúng tôi sao?

    Anh có hẹn trước không.

    Yoongi: .....không...không có

    Tiếp tân: Vậy thì xin anh mời về cho, giám đốc chúng tôi còn phải làm việc.

    Yoongi: xin cô hãy gọi cho cậu ấy nói có 1 người tên Min Yoongi muốn gặp.

    Tiếp tân: Không được!

    Đây là quy định của công ty chúng tôi nếu anh không có lời mời hay hẹn trước thì chúng tôi không thể cho anh vào.

    Yoongi: làm ơn....

    /Cộp cộp cộp/

    Jimin: ừ....bên đó có vài dự án bị lỗi anh cho người qua đó xem thế nào rồi báo với tôi....

    Trợ lý Hyu: Vâng

    Tiếng giày phát ra từ đằng xa là cậu vừa họp xong muốn đi kiểm tra vài bộ phận nên xuống sảnh để coi.

    Nhân viên: Chào giám đốc

    ......: Chào giám đốc

    Cậu đi tới đâu ai cũng phải cúi người chào.

    Hôm nay hắn lại chứng kiến 1 dáng vẻ khác của cậu, mặc đồ gọn gàng từ trên xuống ra dáng như 1 cấp trên mà hiên ngang lướt qua hắn chẳng để ý cứ liên tục giao nhiệm vụ cho cấp dưới.

    Hắn choàng tỉnh rồi gọi tên cậu thật lớn khiến ai cũng phải nhìn.

    Yoongi: Jimin!!

    Hắn hùng hổ chạy lại làm bảo vệ đang đứng ở dưới tưởng hắn muốn làm gì nên chạy lại chắn cho cậu.

    Bảo vệ: Anh là ai, phiền anh tránh ra!

    Yoongi: Jimin!

    Tôi muốn nói chuyện với cậu 1 chút, chỉ 30p à không chỉ 15p thôi...tôi không làm mất thời gian của cậu đâu.

    Cậu nhìn anh hốt hoảng vậy chắc là cũng ngầm hiểu được gì rồi, ba cậu làm việc cũng nhanh thật.

    Jimin: Cho anh ta vào phòng chờ

    Nói rồi cậu lạnh lùng quay lưng lại mà đi tiếp mặc kệ hắn làm gì cậu chỉ thông báo vậy thôi còn việc hắn chờ được hay không thì tùy.

    Bây giờ là 9h hắn được nhân viên dẫn vào phòng chờ mà ngồi, nơi đây sạch sẽ rộng rãi còn có mùi thơm của oải hương.

    __9h48'__

    Yoongi: * có hơi lâu nhỉ... *

    1 góc nào đó

    Trợ lý Hyu: giám đốc ngài có cần tôi đuổi anh ta đi không?

    Jimin: không cần, dù gì cũng cho anh ta vào rồi.

    Cậu tưởng với tính cách của hắn đợi lâu nên sẽ sinh ra bực bội rồi bỏ cuộc đi về nên cậu cứ làm việc của mình, ai mà ngờ lúc xuống xem thì thấy hắn vẫn ngồi đó.

    Jimin: Có chuyện gì nói nhanh đi!

    Cậu mở cửa ra vừa đi lại ghế ngồi vừa nói với hắn, hắn nghe thấy giọng cậu liền hớn hở mà quay sang nhìn, dáng vẻ bây giờ của hắn bẽn lẽn như đi hẹn hò vậy, còn cậu thì nhìn hắn bằng con ngươi sắc bén mà khinh thường bây giờ cậu chỉ muốn kết thúc chuyện này thật nhanh thôi.

    Yoongi: ừm...tôi...

    Jimin: À anh kí vào đơn ly hôn này đi, trước đây vì để kiếm bạn cho 1 thằng ngốc như tôi nên ba tôi mới làm vậy, bây giờ thì không cần nữa.

    Cậu không cho hắn nói mà trực tiếp ép hắn vào đường cùng đưa đơn ly hôn trước mặt hắn, không lẽ cậu tính phũ bỏ mối quan hệ của 2 người mà trở thành người dưng sao?

    Jimin: Sao?

    Không phải anh muốn lấy cô gái kia sao, ký thì anh được tự do, chúng ta đường ai nấy đi coi như không quen biết.

    Hắn cầm cây bút lên mà lưỡng lự, không phải đây là điều hắn muốn sao chỉ cần ký vô hắn sẽ được tự do.

    Jimin: Hửm?

    Lưỡng lự à hay anh muốn chia tài sản.

    Yoongi: tôi....không phải chỉ là....

    Họng hắn cứ cứng lại chả hiểu sao lại vậy chứ lúc trước khi đứng trước mặt cậu rất bình thường mà sao bây giờ lại sợ hãi đến vậy.

    Cậu ngồi vắt chân ngả lưng ra ghế nhìn anh rồi cười khẩy.

    Jimin: Nếu không muốn thì thôi, tôi không ép.

    Cậu nói vậy thôi chứ nếu hắn không kí thì cậu sẽ còn dày vò hắn tới khi nào hắn chịu mở miệng nói ly hôn thì thôi, không ai rảnh mà để yên cho người đã hành hạ mình đâu đó chỉ có trên phim thôi, mới bước đầu mà đã không chịu nổi phải chạy qua đây rồi.

    Yoongi: Thật sao!

    Vậy còn hợp đồng công ty.....

    Cậu ngồi dậy nhìn vào mắt hắn làm hắn phải sợ mà không dám nói tiếp.

    Jimin: anh có tay chân hơn nữa cũng có cái đầu mà, thay vì đến đây xin tôi sao không về cùng ba anh mà gậy dựng công ty cùng đi.

    Anh sống theo chủ nghĩa ăn không rồi ngồi đến khi thất bại tìm người xin xỏ là xong à.

    Yoongi: ......

    Cậu nhìn hắn không nói gì mà cười hắt.

    Jimin: Ha!

    Đúng là đồ thất bại.

    Bị cậu nói cho 1 tràng hắn cũng không biết nói gì mà ngồi đó suy nghĩ.

    Bây giờ hắn cũng 22 tuổi rồi nhưng hắn chưa bao giờ đụng vào mấy xấp tài liệu của ba mình để quản lý công ty trong khi đó những người khác điển hình như cậu đã phải lao đầu vào làm rồi.

    /Reng reng/

    Jimin: alo?

    Đang ở phòng chờ.

    Không cần đâu.

    Đi lại bàn tiếp tân kêu người ta hướng dẫn là được.

    Ừ...ừm.

    Hắn nhìn cậu nói chuyện mà nghĩ chắc cậu cũng bận lắm, hắn làm phiền cậu rồi.

    Nhìn sơ 1 lượt thì cái hắn chú í vẫn là vị trí đầu cậu đang được băng bó.

    Yoongi: đầu của cậu....

    Jimin: không sao!

    Yoongi: tôi xin lỗi, hôm đó tôi chưa nghe cậu giải thích mà đã làm vậy.....

    Jimin: anh đang xin lỗi tôi vì anh đẩy ngã tôi hay anh xin lỗi tôi vì hiểu lầm tôi thay vì cô gái đó.

    Yoongi: Không phải cậu là người đã đẩy cô ấy sao?

    Jimin: con mắt nào của anh chứng kiến tôi đẩy cô ta.

    Yoongi: Vậy không phải sao!

    Tôi xin lỗi với lại tôi lúc đó rất ghét cậu nên mới....

    Jimin: vậy bây giờ là anh thích tôi à?

    Hắn nghe cậu nói vậy mà múa tay múa chân, hắn cũng không hiểu sao hắn lại có biểu hiện này nữa.

    Yoongi: ...ơ tôi...

    Jungkook: Jimin ahhh!!!

    2 người đang nói chuyện thì nghe tiếng la của em nên quay lại nhìn, cậu chưa loand xong thì còn thỏ bếu này đã nhảy bổ vào người cậu mà ôm chặt làm cậu suýt thì té.

    Hắn nhìn khung cảnh này không hiểu sao lại thấy khó chịu.

    Taehyung: Này Jungkook bỏ ra đi Jimin đang bị thương đó!

    Jungkook: ơ em quên xin lỗi anh

    Jimin: 2 người đang làm gì vậy đã bảo đừng vô đây mà.

    Jungkook: nhưng mà em nhớ anh muốn chết.

    Taehyung: ai đây Jimin?

    Bây giờ cả 2 người mới để ý có hắn đang ở đây làm hắn cười gượng.

    Yoongi: Chào....

    Em thấy hắn vậy liền thân thiện đưa tay ra mà bắt tay hắn, hắn cũng đưa tay ra mà bắt tay chào hỏi em làm như thân thiết lắm không bằng.

    Jungkook: hihi xin chào tôi là Jeon Jungkook chồng bé của Kim Taehyung còn anh.

    Yoongi: Tôi là Min Yoongi....áaaaa

    Hắn đang nói tên thì bị em siết chặt tay làm hắn đau như muốn gãy xương vậy.

    Jimin: Jungkook bỏ ra!

    Jungkook: anh là người đã làm Jimin thành ra thế nào sao, tôi phải trừ khử hắn.

    Khác với lớp vỏ bọc đáng yêu lúc nãy bây giờ Jungkook chỉ toả ra sát khí nhắm vào hắn thôi.

    Taehyung: gì cơ anh ta là người đã làm Jimin thế này ư đcm đập nó.

    Anh đấm vào mặt hắn còn em thì cắn tay hắn làm hắn đau oai oái, căn phòng bây giờ từ 1 nơi sạch sẽ trở thành 1 đống hỗn loạn làm cậu bực mình.

    Jimin: Dừng!!

    Các người muốn tôi đập cho 1 phát rồi đem xác vứt cho chó ăn không.

    Anh và em nghe xong thì trở về trạng thái ngoan ngoãn mà ngồi lên ghế sofa.

    Gì chứ chọc Jimin giận thì liệu cái hồn.

    Hắn bị 2 con người kia hành cho quần áo tả tơi giãn hết ra mà ngồi ở mặt đất không đứng dậy nổi.

    Jimin: xin lỗi anh ta đi.

    Jungkook: nhưng mà hắn đánh anh....

    Taehyung: đúng vậy là hắn...

    Jimin: có xin lỗi không!

    Cậu bắt đầu gằn giọng làm 2 người cũng phải miễn cưỡng quay mặt ra chỗ khác mà xin lỗi hắn, hắn thì vẫn ngồi ở đó chưa đứng được trên người thì có vết cắn với bị bầm tím vài nơi bị sưng nữa trông cũng tội.

    Jimin: 2 người về trước đi chuyện ở đây để anh lo

    Jungkook: lỡ hắn làm gì anh sao

    Jimin: anh đai đen taekwondo

    Jungkook: ừ nhỉ quên về hoi Taehuyng.

    Taehyung: ừm nhớ bảo trọng còn anh dám làm gì Jimin tôi xé xác anh.

    Yoongi: .......

    Nói rồi cả 2 kéo nhau ra về để anh với cậu ở trong phòng, căn phòng hỗn loạn giấy tờ rớt tùm lum ly nước thì bể, hắn vẫn ngồi dưới sàn còn cậu thì đứng trước mặt hắn.

    Jimin: sao không đứng lên nữa?

    Còn muốn tôi đỡ anh à?

    Yoongi: k...không phải, chỉ là... tôi không đứng được....

    Cậu nghe hắn nói rồi đi lại khuỵu 1 chân xuống xem hắn thế nào, mới đụng vào chân hắn 1 cái hắn đã kêu é rồi.

    Jimin: trật chân à?

    Yoongi: không biết

    Cậu nhìn hắn 1 lúc rồi cúi sát mặt xuống, hắn tưởng cậu muốn hôn nên ngại ai dè cậu bế hắn lên làm hắn hoảng hốt.

    Yoongi: ?????????

    Jimin: anh bị trật chân rồi tôi đưa anh đi bệnh viện.

    Yoongi: thả tôi xuống không cần bế kiểu này đâu.

    Jimin: Đứng còn không được thả xuống hồi anh gãy luôn chân thì sao?

    Bây giờ cậu đang bế anh kiểu công chúa nhìn cậu vậy thôi chứ cậu khoẻ lắm đó, lúc bị bệnh nặng cậu vẫn dư sức vật được hơn 5 người đấy.

    Hắn bị cậu bế ra khỏi cửa làm mọi người nhìn mà ngại ếu biết chui vào đâu đành dụi vào cổ cậu mà núp thôi.

    Xin nhắc lại là Yoonmin k phải Mingi tại yoongi què nên Jimin mới phải làm vậy thôi.
     
    Lựa Chọn
    Chap 7


    Jimin: Này đừng có rúc nữa nhột chết.

    Yoongi: bỏ tôi xuống...

    Jimin: đã nói anh đang bị thương nên không thể.

    Nói thật là cậu tính bế hắn ra cho mọi người thấy để hắn quê xệ nhưng mà hình như hắn cũng thích thế này thì phải, người cậu rất thơm tự nhiên muốn cắn 1 miếng lên chiếc cổ trắng nõn này ghê.

    Cậu bế hắn ra xe rồi bảo với tài xế trở hắn tới bệnh viện còn cậu thì quay vào trong làm việc tiếp mặc kệ hắn ở đó, cậu cũng chỉ giúp được nhiêu đó thôi chứ cậu cũng chẳng muốn dính dáng gì đến hắn.

    Quay xuống nhìn bộ đồ của mình bị nhăn nhó vì nãi bế hắn lại còn dính ít mùi của hắn trên người nữa khiến cậu khó chịu.

    Jimin: * kinh tởm...lại phải bỏ bộ này *

    Cậu vào thang máy giành riêng cho mình bấm số tầng cao nhất để lên, thang máy mở ra, cậu nhanh chóng bước vào phòng riêng của mình tháo cà vạt ra mà tắm rửa.

    Còn hắn sau khi được cậu bế ra xe rồi thả đó đi vào trong liền cảm thấy có hơi mất mát, tiếc cho 1 chuyến đi không ra gì lại còn bị thương.

    Hắn suy nghĩ về những gì cậu nói hồi nãi mà đột nhiên tỉnh ngộ, muốn thành công thì phải cố gắng hắn cũng không thể ăn bám vào ba mẹ riết được.

    Tài xế: Cậu gì đó ơi tới bệnh viện rồi, cậu cần tôi đỡ không.

    Yoongi: à...không cần đâu tôi tự đi được.

    Tài xế: Tiền cậu không phải trả đâu hồi nãi cậu trai kia đã trả rồi.

    Yoongi: cảm ơn

    Hắn từng bước nhảy lò cò vào bệnh viện xử lý vết thương rồi ra về gọi người của mình truy cập vào camera ngày hôm hắn đẩy cậu ngã xem thế nào.

    Quả nhiên không phải là cậu, thứ hắn nhìn là đôi tay bé xinh kia đang bị cô dẫm đau đến nỗi mà cậu phải khóc lóc cầu xin, không hiểu sao thấy cậu như vậy tim hắn có cảm giác bị thắt lại vậy, hắn tua về tiếp xem cậu ở nhà lúc đó làm gì thì thấy cậu đang làm bánh với bác quản gia trông rất vui vẻ.

    /Ah/

    Hắn nghe thấy tiếng cậu kêu nên ngó vào xem thì thấy tay cậu hình như bị phỏng nên bác quản gia cho tay cậu vào nước lạnh mà rửa, nhưng cậu lại không chịu bôi thuốc mà xin bác tiếp tục làm bánh.

    Yoongi: * Ngốc thật sao lại không chịu bôi thuốc chứ *

    Hắn nghĩ lại tay cậu bị phỏng mà lại bị cô dẫm rồi còn bị anh đẩy, vừa thấy tức giận vừa thấy hối hận.

    Tức vì cô dẫm tay cậu còn hối hận vì hắn đã làm cậu đau.

    Hắn lấy điện thoại gọi cho cô.

    Mina: alo?

    Yoongi hồi nãi anh chạy đi đâu vậy bỏ em ở chỗ đó lết chân về mệt muốn chết

    Làm gì đâu mà mệt, cô ta nãi thấy hắn chạy đi liền tức tối mà bắt xe về nhà chứ hơi đâu mà cô ta thèm đi bộ chứ.

    Yoongi: ồ vậy à, xin lỗi nhá mai em rảnh không anh dẫn đi chơi.

    Nếu muốn diễn thì hắn cũng diễn luôn, hắn muốn cô ra ngoài để hắn làm rõ mọi chuyện sẵn chấm dứt luôn mối quan hệ này.

    Mina: em rảnh hihi mai gặp lại nha bây giờ em bận rồi bye bye iu anh.

    Yoongi: ừ....

    Hắn cúp máy rồi chạy xe đến công ty ba mình, một thân đi cà nhắc lết vào thang máy bấm tầng muốn lên.

    Đứng trước cửa phòng của ba mình hắn mạnh dạn mở cửa, ông Min ngồi ở bàn mà làm việc liên tục đến nỗi không biết hắn đã vào.

    Yoongi: Ba!

    Ông Min: Yoongi? sao con lại đến đây.

    Yoongi: Ba con muốn làm việc giúp đỡ cho công ty.

    Ông Min: ủa mày có bị bệnh không con sao nay lạ vậy?

    Yoongi: Con nói thật dù gì cũng đã 22 tuổi rồi không lẽ cứ sống bám vào ba mẹ riết.

    Ông nhìn hắn với ánh mắt nửa nghi ngờ nhân sinh nửa bất ngờ.

    Ông Min: Vậy thì việc ta giao cho con làm xong chưa?

    Hắn nghe ông nói mà nhớ lại lời nói lúc chiều của ông bảo đi xin lỗi cậu.

    Yoongi: con đã làm rồi

    Ông Min: Vậy thằng bé nói sao?

    Yoongi: đồ thất bại!

    Ông Min: sao mày chửi ba mày thất bại

    Yoongi: không là cậu ấy chửi con

    ........

    1 không gian tĩnh lặng ông nghe anh nói xong cũng im lìm không biết nói gì nhưng được 1 lúc ông lại cúi gằm mặt xuống mà lén cười.

    Anh nhìn thấy người ông run run nên ngó qua coi thì thấy miệng ông đang cười liền lên tiếng.

    Yoongi: Sao ba cười con!!

    Ông Min: ....đâu có

    Yoongi: rõ là ba đang cười con còn chối.

    Ông Min: thì ta cười cũng đâu có sai, đúng là con dâu, nói ít hiểu nhiều sát thương cũng ghê thật.

    Không phải con cũng vì câu nói của thằng bé mà tự ái chạy tới đây xin làm đó chứ, haiz còn tưởng thế nào ai dè là có nguyên nhân.

    Hắn cũng hơi giật mình khi nghe ông nói thì cũng có 1 phần trúng tim đen đó nhưng hắn không muốn phủ nhận điều đó nên biện minh.

    Yoongi: l...làm gì có con chỉ là muốn làm thôi mà.

    Ông Min: vậy thử việc đi.

    Ta không thể vì quan hệ máu mủ mà cho con lên vị trí cao đâu với lại con cũng chưa đủ trình để lên vị trí này.

    Hắn thấy ông nói cũng có lí dù gì hắn vẫn chưa tiếp xúc với kinh tế kinh doanh nhiều cho lắm nên cũng gật đầu đồng í rồi được ông hướng dẫn xuống nơi phỏng vấn mà làm, ông muốn cho hắn làm từ vị trí thấp để chứng minh được thực lực của mình chứ không phải bám vào gia đình.

    __Nhà Min__

    Vì căn nhà kia đã bán nên hắn phải về nhà ba mẹ mình ở, bây giờ nhà đang trong bờ vực sắp phá sản nên hắn cũng chả dám đòi hỏi 1 căn nhà riêng để ở.

    Yoongi: * mệt rã rời, đây là cách dân đi làm hay vậy sao, chân què mà cứ sai đi tùm lum lại còn bị mắng nữa chứ *

    Hắn ngồi trên sofa mà cũng không phải ngồi, lưng hắn bây giờ mỏi lắm nên nằm trườn xuống, chán chê lại nằm luôn ở ghế mà bấm điện thoại.

    Yoongi: * cậu ấy có mệt vậy không nhỉ, mình thấy cậu ta khá bận *

    Hắn nằm nghĩ về cậu dáng vẻ lúc sáng chiều cao thấp hơn hắn 1 tí, thân hình bé nhỏ tập trung vào làm việc còn lúc cậu đối diện trước mặt hắn ở phòng chờ nữa, rất đẹp nhưng pha 1 chút sắc lạnh làm hắn rất áp lực, ai mà ngờ đứng sau 1 cậu bé ngốc tạm thời lại là 1 người mang khí chất trưởng thành giỏi toàn vẹn chứ.

    Yoongi: lớn hơn 2 tuổi mà bây giờ mới vô làm, người ta bé hơn 2 tuổi mà quản lý cả công ty rồi tự nhiên thấy nhục ghê....

    Hắn bắt tay lên trán mà nói, lẩm bẩm một lúc rồi cũng ngủ luôn.

    Ngày đầu làm việc khiến hắn không thể nhấc người lên nổi không biết ngày mai sẽ thế nào đây.
     
    Lựa Chọn
    Chap 8


    Trợ lý Hyu: buổi họp lúc 7h

    Jimin: Dẹp

    Trợ lý Hyu: 10h có cuộc hẹn với bên...

    Jimin: hủy đi

    Trợ lý Hyu: ăn cơm cùng...

    Jimin: không hứng thú

    Trợ lý Hyu: đi xem tình hình công ty

    Jimin: mua xe lăn đẩy đi chứ đi bộ mỏi chân

    Trợ lý Hyu: vậy thì ngồi 1 chỗ tôi sẽ đem tài liệu lên cho ngài kí.

    Jimin: làm như idol hay gì mà kí riết.

    Trợ lý Hyu: vậy tôi đi về

    Jimin: ai cho?

    Trợ lý Hyu: ngài đi cũng không muốn ngồi cũng không muốn vậy tôi làm trợ lí cho ngài biết làm gì ngoài đi về.

    Jimin: nhưng mà tôi chán mà....

    Trợ lý Hyu: không lẽ giờ tôi mua vui cho ngài

    Jimin: Hoiii!!

    Cậu và trợ lý của mình ngồi ghế sofa suốt sáng giờ mà không làm được gì, anh cứ thông báo giữa chừng cậu lại phản đối lập tức thành ra cậu mệt lả mà nằm ra bàn luôn.

    Jimin: sao mà làm giám đốc vừa nhàn vừa chán vậy.

    Trợ lý Hyu: thì ngài từ chức làm giám đốc xuống làm bên bộ phận nhỏ đi.

    Jimin: anh điên rồi tôi mà xuống đó có khi làm chưa được bao nhiêu đã muốn độn thổ vì mấy người phụ nữ ở đó rồi.

    Trợ lý Hyu: ........

    /Reng reng/

    Jimin: alo....gần đây á....cũng được đang chán.

    Trợ lý Hyu: ngài định đi đâu tính bỏ tôi ở đây hả.

    Jimin: anh về đi, tôi đi chơi đây

    Cậu nói xong cũng mở cửa chạy đi luôn để trợ lý của mình ở đó đơ ngoắc cần câu chả hiểu kiểu gì.

    Trợ lý Hyu: trời trời là học xuất sắc 4 năm liền rồi đi làm chỉ cần chông boss trẻ trâu thế là được nghỉ rồi lãnh lương thôi á hả ôi vcl.

    Anh loand được 1 lúc rồi cũng sắp đồ mà đi về luôn, làm cái gì nữa boss đi chơi rồi về thôi.

    *

    *

    *

    Jungkook: Jimin ssi ở đây~

    Em với Taehyung sáng sớm đi chơi mà mệt rồi nên ghé vào quán nước cũng gần công ty cậu nên rủ ra đây luôn tưởng từ chối ai ngờ cậu bảo chán rồi đi luôn.

    Taehyung: nay không có việc hay sao mà đi chơi vậy?

    Jimin: có mà lười đi nên hủy hết rồi.

    Jungkook: anh mà cũng có ngày chán công ty sao?

    Jimin: Suốt ngày đi ký hợp đồng, không thì ngồi 1 chỗ coi tài liệu ai mà không chán.

    Taehyung: xời làm như tao nè để việc cho cấp dưới làm, tao trốn đi chơi với chồng bé.

    Jimin: ừ mày có người thương còn tao làm gì có 1 ai mang tiếng kết hôn rồi mà chả ra gì.

    Jungkook: nói mới nhớ hắn ta hôm qua có làm gì anh không?

    Jimin: có 2 người làm gì anh ta chứ anh ta làm được gì anh, thật tình mới nghe cái tên đã nhào vô đánh người ta mà cũng vừa thật.

    Taehyung: lúc trước anh ta làm gì mày vậy.

    Jimin: quát có xỉ nhục có đánh có mà ngoại tình cũng có.

    Taehyung: gì bất ổn vậy rồi mày có làm gì anh ta sau khi nhớ lại chưa.

    Jimin: sương sương thì cầm laptop đập đầu hắn, bán căn nhà đó đi sẵn rút luôn cái hợp đồng liên kết giữa 2 nhà.

    Jungkook: vậy đó là lí do anh ta đến công ty gặp anh hả.

    Jimin: ừ sau đó anh đưa tờ ly hôn ra trước mặt anh ta mà thấy anh ta không muốn kí nên thôi.

    Taehyung: èo sao anh ta hèn vậy, làm cho đã rồi tới xin lỗi là xong

    Jungkook: nhưng sao lại thôi không kí nữa không lẽ anh tính giúp anh ta nữa hả.

    Jimin: Nào có!

    Không giúp 1 tí nào luôn.

    Ngồi quay mặt ra hướng ngoài cửa kính nâng ly nước lên uống cậu khẽ nhướn 1 bên chân mày nhìn thấy 2 bóng dáng quen thuộc đang đứng bên kia đường hình như đang rất lộn xộn.

    Jimin: ồ coi ai kìa....

    Jungkook: hở ai gì?

    Taehyung: ????

    Cậu vừa nói thì cả 2 cùng nhìn ra hướng cửa kính thấy hắn đang đứng đó cùng 1 người phụ nữ.

    Taehyung: nói gì vậy nhìn căng thế.

    Jungkook: người phụ nữ kế bên anh ta là ai vậy?

    Jimin: là người dẫm tay anh.

    Jungkook: hả...

    Taehyung: hờ hờ đúng là chỉ có những loại người như vậy thì mới chơi được với nhau.

    Cậu nhìn hắn được 1 lúc rồi cũng không có hứng thú mấy mà quay vào, cậu vẫn nghĩ hắn vẫn chưa tỉnh ngộ mà vẫn quen người đó.

    Jimin: * chậc chậc ít ra cũng phải quen gái nhà lành chứ sao lại quen dạng gái thấy trai là sẵn sàng banh háng ra cho mà chơi vậy trời *

    Cậu nhấp từng ngụm cà phê mà thưởng thức mặc kệ cho 2 người ngoài kia như thế nào, một lúc sau thì thấy hắn bỏ đi còn cô thì tức tối đi vào trong quán mà cậu đang ngồi.

    Jungkook: ê ê cô ta vào đây kìa.

    Taehyung: Cãi nhau xong đi uống nước hảo thật.

    Cậu cũng chẳng quan tâm mấy mà lấy điện thoại ra coi mấy giờ rồi lại cất đi mà thả mình vào yên tĩnh.

    Cô ta mua nước xong cũng đi lại bàn gần chỗ cậu đang ngồi, nhìn mọi thứ xung quanh đột nhiên cô ta thấy cậu nên dở trò lại bắt chuyện.

    Mina: Chào cậu Jimin

    Jimin: .......

    Jungkook: .......

    Taehyung: ......

    Thấy bị bơ nên cô ta tức tối nhưng vẫn chưa bỏ cuộc mà nói.

    Mina: Cậu đang ngồi uống nước với bạn hả?

    Jungkook: mắt mù hay gì mà hỏi vô quán nước không uống chẳng lẽ ăn.

    Em quay mặt ra chỗ khác lẩm bẩm mà khinh thường.

    Mina: Yoongi không đi cùng cậu sao anh ấy để cậu đi 1 mình luôn hả như tôi là anh ấy không cho đâu.

    Cô ta muốn nói ở đây là cậu không được như cô ta luôn được Yoongi trông coi còn cậu thì không có ngày nào được hắn để í nhưng mà nãi giờ sao cậu không nói gì mà chỉ toàn mỉm cười thôi vậy.

    Jungkook: dĩ nhiên là không cho rồi vì cô là động vật anh ta phải dữ chặt không sợ mất còn cậu ấy là người có í thức nên anh ta đâu phải giữ chi cho mệt.

    Mina: cậu nói cái gì ai là động vật!

    Taehyung: cô chứ ai mở mồm ra là thấy mình ngu rồi.

    Jimin: đúng là tôi không bị sao đó còn cô bị anh ta quản mà anh ta đâu rồi sao không đi cùng cô không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ.

    Mina: anh ấy đ...đi mua đồ rồi lát mới quay lại.

    Jungkook: Cô gái à thành thật 1 chút đi chứ, cãi nhau thì cứ nói là cãi nhau sao lại đi mua đồ.

    Mina: tôi không....

    ......: Mina!!

    Cô bị nói chúng tim đen nên muốn biện minh nhưng lại có 1 giọng của ai đó gọi cô nên cô không thể nói được mà quay lên nhưng lúc cô nhìn người đó lại cảm thấy sợ đến vậy không phải chứ sao lại gặp lúc này.

    ....: Mina sao em lại ở đây, đây là bạn em sao?

    Jungkook: aizz không dám chỉ là người dưng nước lã thôi làm gì quen biết.

    Mina: sao anh lại đến đây mau về đi!

    Cô nói thầm cho người kế bên biết nhưng anh ta hoàn toàn không hiểu cô đang nói gì còn cười với cô nữa, hơn nữa lời thì thầm của cô còn bị lọt vào tai cậu nên cậu thích thú mà muốn chọc.

    Jimin: xin chào.

    ......: ah!

    Giám đốc Park xin chào ngài.

    Anh ta đưa tay ra bắt với cậu, cậu cũng vui vẻ mà bắt lại.

    Thật ra đây là người lúc trước cậu gặp mặt để bàn về việc ký hợp đồng.

    Mina: * gì chứ cậu là là giám đốc ư? *

    ......: à bản hợp đồng đó sao rồi ngài có đồng í không?

    Jimin: Rất tốt, tôi sẽ xem tình hình rồi ký vào.

    ......: à cảm ơn

    Jimin: giới thiệu 1 chút nhỉ đây là bạn tôi Kim Taehyung chủ tịch công ty XX còn đây là Jungkook CEO của công ty XXX.

    Jungkook: chào!

    Taehyung: Rất hân hạnh được làm quen.

    Nghe giới thiệu mà toát hết cả mồ hôi, hội tụ những boss lớn chơi với nhau sao, anh ta lau mồ hôi tay vào quần rồi nhanh chóng bắt tay với 2 người.

    .....: vâng chào ạ còn đây.....

    Cô thấy anh ta định giới thiệu về mình mà nhéo tay anh ấy mà khổ nỗi anh ta cũng chẳng hiểu cô đang làm gì.

    Jungkook: cô ấy là gì của anh vậy?

    ......: cô ấy là bạn gái của tôi, tôi cũng không ngờ lại gặp cô ấy ở đây.

    Anh ta vừa giới thiệu vừa lấy tay ôm eo cô kéo sát lại làm cô đứng hình không biết nói gì.

    Jimin: ồ là bạn gái à.

    Cậu thích thú mà nhìn vào mặt cô cười tủm tỉm làm cô phải né tránh, 2 người kia cũng bất ngờ mà nhìn anh ta rồi lại nhìn cô.

    Jungkook: vậy sao hạnh phúc nha.

    Mina: * chết tiệt đã bảo đừng nói mà *

    Cô đột nhiệt bỏ chạy làm anh ta cũng cuống quýt tạm biệt mà đuổi theo cô.

    Còn cậu bây giờ cũng hả dạ lắm khi chọc cô nên cũng bật cười.

    Taehyung: woah ghê thật cô ta bắt cá 2 tay à?

    Jungkook: anh Jimin biết nên mới cố tình làm vậy đúng không nãi em nhìn cô ta bỏ chạy mà mặt đỏ chót luôn vừa lắm hahaha.

    Jimin: vẫn là ở ngoài đường luôn có thú vui để coi còn hơn ở trong công ty.

    ________

    Hắn sau khi làm rõ mọi chuyện rồi chia tay đã trở về công ty đi làm tiếp, hắn lén lút đi vào trong phòng làm việc để không ai bị phát hiện nhưng mà....

    Trưởng phòng: Yoongi!

    Yoongi: Có!

    Trưởng phòng: trốn đi chơi trừ 10% lương.

    Yoongi: em không có mà! em chỉ ra ngoài có chút chuyện thôi chị đừng trừ lương em, em còn bố mẹ già ở nhà, em nghèo lắm huhu.

    Hắn dù làm cho công ty nhà nhưng không nói thân phận cho mọi người biết nên họ cũng tưởng hắn như công nhân thường thôi.

    Trưởng phòng: tha cho đó lần sau không được vậy nữa nghe chưa, công ty vây giờ đang trục trặc lớn nếu 1 bộ phận mà có vấn đề thì công ty đi đời.

    Yoongi: vâng em biết rồi cảm ơn chị.
     
    Lựa Chọn
    Chap 9


    Trưởng phòng: nè bộ phận ở trên đưa thông báo xuống bảo cần người qua các tập đoàn 1 tuần để học hỏi bên đó thế nào rồi về giúp công ty mình tiếp thu kiến thức đó, ai muốn đi không?

    ......: có những tập đoàn nào vậy ạ?

    Trưởng phòng: chủ yếu các tập đoàn lớn thôi như tập đoàn Kim, Jeon, Jung, Park,....

    Hắn nghe trưởng phòng nói mà chán nản không muốn đi, ở đây đã mệt rồi qua công ty người khác lại bị hành cho mệt lắm, hắn nằm ì ra bàn nhìn từng người từng người dơ tay lên đăng ký đi.

    Trưởng phòng: Yoongi cậu cũng đi đi, tôi thấy cậu tiếp thu cũng tốt đó.

    Yoongi: thôi....

    Trưởng phòng: Tăng lương cho cậu nếu cậu đi

    Yoongi: công ty nào vậy chị giờ em đi luôn cũng được.

    Trưởng phòng: .......

    Hắn nghe trưởng phòng mình nói liền trở mặt nhanh như bánh, gì chứ có tiền là hắn đi hết.

    Trưởng phòng: vậy cậu qua tập đoàn Park, ngày mai cậu không phải đến công ty mà qua đó luôn.

    Yoongi: Ok

    *

    *

    *

    Đứng trước toà nhà cao tầng hắn lưỡng lự không muốn vô.

    Cái gì đây hắn tưởng tập đoàn Park nào ai dè là tập đoàn của cậu sao, ôi vl hắn muốn rút lại lời nói quá.

    Quản lý: cậu là nhân viên từ công ty XX qua học hỏi hả?

    Yoongi: à....à vâng tôi là nhân viên từ bên đó qua, tôi tên Min Yoongi giúp đỡ vui vẻ ạ.

    Quản lý: ừm tôi là quản lý của khu A nếu có gì khó hiểu cậu cứ bảo tôi.

    Yoongi: Vâng cảm ơn.

    Hắn đi 1 vòng trong công ty mà rã rời chân tay, công ty gì mà bự thế đi mỏi chân.

    Hắn vào trong bộ phận kiểm soát chất lượng xem rồi đi qua bộ phận sản xuất, các khu kế toán hay marketing tùm lum chỗ mà mệt đứt hơi.

    Jimin: TÔI ĐÃ NÓI ĐÂY LÀ DỰ ÁN QUAN TRỌNG PHẢI LÀM CẨN THẬN MÀ!

    Nhân viên: thưa giám đốc tôi xin lỗi vì 1 chút sơ xuất....

    Jimin: TÔI KHÔNG MUỐN NGHE ANH NÓI CÂU NÀY MAU CÚT RA NGOÀI!!

    Nhân viên: gi....giám đốc xin ngài cho tôi 1 khoảng thời gian tôi sẽ liên lạc với bên đối tác nói chuyện lại.

    Jimin: Được! nếu lần này anh thất bại tiếp thì chuẩn bị đơn, nghỉ việc ngay và luôn đừng để tôi nói nhiều!

    Nhân viên: v...vâng tôi xin phép ra ngoài.

    Hắn đang đi thì nghe thấy tiếng quát lớn nên nép vào 1 góc mà ngó xem thì thấy cậu đang mắng nhân viên của mình, không biết chuyện gì mà làm cậu giận vậy nhỉ, người vừa bị cậu mắng sau khi được cậu thả cũng cuống quýt mà chạy ra ngoài, hắn tiếp tục nhìn xem cậu làm gì thì thấy cậu ngồi trên bàn làm việc cầm mấy tờ tài liệu mà xem với cái khuôn mặt đang còn nhăn vì đang bực nhưng lại rất tập trung, dáng vẻ của cậu khi làm việc là thế này sao?

    Jimin: aaaaa, mệt quáaaa

    Yoongi: * than mà cũng đáng yêu thật *

    Xin phép từ đoạn này xưng hô của Yoongi sẽ đổi nha.

    Cậu vò đầu rồi đứng phắt dậy bước ra ngoài mở cửa, hắn thấy cậu đứng lên liền hốt hoảng mà tìm chỗ núp nhưng ở đây là 1 khoảng trống không có chỗ để trốn thành ra đang loay hoay thấy cậu mở cửa ra liền đứng thẳng lưng.

    Jimin: .........

    Yoongi: haha....hi~

    Jimin: sao anh ở đây?

    Đang bực còn gặp hắn làm cậu bực thêm nên tone giọng có chút trầm.

    Yoongi: anh được cử sang đây để học hỏi nhưng không biết sao lại lạc lên đây.

    Jimin: không phải mấy việc này dành cho nhân viên à?

    Yoongi: thì anh là nhân viên mà

    Cậu nhìn hắn mà khó hiểu, 1 lúc sau mới ngờ ngợ ra.

    Jimin: anh đi làm rồi à?

    Yoongi: Đúng anh đã bắt đầu đi làm sau lần anh đến đây nè.

    Yoongi: * mau khen anh giỏi đi *

    Hắn tự hào về bản thân còn nghĩ cậu sẽ khen mình nhưng cậu cũng chẳng có phản ứng gì ngược lại còn chỉ tay vào trong thang máy riêng của mình.

    Jimin: vô đó xuống tầng 13 đi có người ở đó chỉ dẫn, cũng đừng đi lung tung ở đây không phải chỗ để đi dạo.

    Nói rồi cậu quay phắt đi chả thèm quay đầu lại nhìn hắn 1 chút làm hắn có chút hụt hẫng nhưng không sao cả rồi từ từ cậu sẽ tha thứ mà chấp nhận hắn hoi.

    Hắn nghe theo cậu đi xuống tầng 13 thì có người đứng sẵn ở đó làm hắn có chút giật mình.

    Thật ra hồi nãi lúc đi, cậu có gọi cho quản lý ở tầng đó dẫn hắn đi chứ không phải tự nhiên mà có đâu.

    Yoongi: * nhân viên ở đây chu đáo vậy hở, chỉ tận tình cho luôn woah vô đây như được khai sáng vậy *

    Hắn được quản lý dẫn từ chỗ này qua chỗ kia, tóm tắt từng sản phẩm, nguyên liệu hay cách máy móc hoạt động, bị dẫn nhiều chỗ vậy mà hắn vẫn không nản còn miệt mài lắng nghe ghi chép, cậu cũng đi kiểm tra các bộ phận thấy hắn vậy cũng có chút vui.

    Jimin: * cũng chăm chỉ gớm *

    Trợ lý Hyu: giám đốc muốn kiểm tra chỗ này sao?

    Jimin: không chỉ là có thứ để nán lại thôi.

    11h__

    Yoongi: mệt rã rời, đói quá không nhấc nổi người đi luôn.

    Hắn đói lắm mà bây giờ tay chân bủn rủn chỉ có thể tìm thấy cái ghế ở đó mà ngồi đỡ thôi.

    Đột nhiên có cái bánh đưa trước mặt hắn, hắn ngửng lên nhìn thì thấy cậu đứng trước mặt hắn, chớp chớp mắt nhìn người trước mặt đang chìa bánh ra mà nghi ngờ xem bản thân có bị ảo giác không.

    Yoongi: đói quá sinh ra ảo giác hả trời, sao em ấy có thể đứng đây được chứ.

    Jimin: vậy để tôi đấm anh vài cái cho bớt ảo giác.

    Hắn nghe tiếng cậu nói mà quay qua nhìn, giọng nói cả hơi thở đều rõ ràng là cậu thật kìa.

    Hắn đứng phắt dậy nhưng chỉ được 1 lúc liền ngồi thụp xuống, cậu nhìn hắn mà thở hắt rồi nhét cái bánh vào trong tay hắn.

    Hắn nhìn cái bánh trong tay mình mà quay sang cậu nhìn, không phải cậu ghét anh sao?

    Jimin: tôi chỉ không muốn thấy xác người chết trong công ty tôi thôi.

    Yoongi: vậy hả cảm ơn mà em ăn gì chưa.

    Jimin: Chưa.

    Yoongi: ủa chưa ăn sao lại đưa anh cái bánh này.

    Jimin: Được tặng...không thích đồ ngọt, dù gì vứt đi cũng uổng nên cho.

    Yoongi: * à... thì ra ẻm coi mình là thùng rác cứ tưởng có hy vọng chứ... *

    Cậu ngồi quay mặt ra chỗ khác không nhìn hắn, tự nhiên thấy bắp tay bị ai đó chọt chọt nên quay sang thì thấy hắn cầm 1 nửa cái bánh chia cho cậu.

    Yoongi: dù không thích nhưng vẫn phải ăn đừng nhịn sẽ đau bao tử.

    Cậu nhìn hắn 1 lúc rồi cũng cầm 1 nửa đó mà ăn, ngại nhưng vẫn phải cằn nhằn.

    Jimin: ứ ngư mẹ ôi..../ cứ như mẹ tôi /

    Hắn nhìn cái má phúng phính của cậu đang nhai bánh mà vẫn cằn nhằn trông rất đáng yêu liền phì cười.

    Jimin: cười gì?

    Yoongi: không có gì nói ra cậu cũng không hiểu

    Hắn nói rồi cầm chiếc bánh lên mà ăn làm cậu cũng khó hiểu.

    Không hiểu cái gì?

    Hắn lại định giở trò gì à?

    Trong đầu cậu tàn nghĩ về những câu hỏi đó, mặt thì ngơ ngác rồi cũng không quan tâm nữa mà ăn tiếp.

    Yoongi: ngốc....

    Hắn nhìn cậu mà lẩm bẩm, cậu đúng là ngốc thật mà, giỏi tất cả chỉ thua mỗi đường tình haizz, 1 dãy ghế, 1 hành lang vắng vẻ có 2 con người đang ngồi cách xa nhau, nhìn thì có vẻ thân thiết nhưng ẩn đó có 1 bức tường tàn hình chắn giữa 2 người chưa thể đến với nhau, không nói không cười trông lạnh lùng nhỉ... nhưng trái tim của 1 người nào đó chắc đang cố sưởi ấm cho đối phương, tạo 1 khoảng cách cho đối phương 1 không gian thoải mái mà không hề cảm thấy bị chèn ép.

    Tình yêu mà, cứ từ từ mà tiếp cận nó đâu gia hạn thời gian, nếu cảm thấy được thì tới nhưng nếu không thể thì nên buông xuôi.
     
    Lựa Chọn
    Chap 10


    Sau ngày hôm đó hắn cũng chẳng thấy cậu đâu, hỏi thì mới biết là cậu đi công tác khoảng 2 tuần mới về làm hắn buồn rười rượi, đang muốn có không gian riêng để hắn có thể ở cùng cậu vậy mà cái công việc chết tiệt này aizzz.

    Trải qua hết 6 ngày không có cậu hắn về lại công ty của ba mình báo cáo.

    Trưởng phòng: cũng khá đó, nào muốn bao nhiêu chị đây tăng tiền cho.

    Yoongi: không cần....nhớ chồng bé chết đi được.

    Hắn nằm xuống bàn nói nhưng câu sau lại chuyển về nói lí nhí nên chẳng ai nghe được.

    Trưởng phòng nhìn hắn chán nản mà khó hiểu có điều gì trắc trở khi ở công ty cậu sao?

    Trưởng phòng: sao nhìn cậu mệt vậy có muốn về nghỉ ngơi không?

    Yoongi: cũng được chị cho em nghỉ 2 tuần đi....

    Trưởng phòng: nghỉ nhiều vậy.

    Yoongi: * 1 tuần để đợi em ấy, 1 tuần để chơi với ẻm chứ sao *

    Yoongi: không cho thì thôi....

    Trưởng phòng: nghỉ đi dù gì cũng hứa sẽ thưởng cho cậu nghỉ rồi mà.

    Hắn vừa nghe cô nói dứt lời, tay chân liên thoắt bật người dậy sắp xếp đồ rồi chạy đi luôn.

    Trưởng phòng: ê ít ra cũng phải làm nốt hôm nay chứ!

    Thật là....

    _______

    Ông Min: sao mày lên đây con?

    Yoongi: ủa bộ con lên thăm xíu không được hả?

    Ông Min: thôi đê muốn hỏi gì nói lẹ.

    Yoongi: công ty mình sao rồi

    Ông Min: tạm ổn không còn bị đứng trên bờ vực nữa nhưng cũng không được chủ quan.

    Nhưng sao lại hỏi cái này muốn nghỉ việc đi chơi hả.

    Yoongi: sao ba cứ hay nghĩ xấu cho con thế, cứ làm như con đi làm vì miễn cưỡng vậy.

    Ông Min: ồ bị con dâu đập cho 1 phát tỉnh ngộ à?

    Yoongi: sao ba biết ẻm đập con.

    Ông Min: đoán mà cũng đúng, tại tính mày không trước thì sau cũng có người làm cho 1 phát cho à.

    Yoongi: Em ấy đập còn thốn hơn má mì nữa á ba.

    Ông Min: ừ con dâu ta giỏi lắm.

    Yoongi: ........

    Ông Min: Hôm qua ông nội có gọi điện về bảo con bữa nào rảnh sang thăm ông 1 chuyến.

    Yoongi: vâng...

    Ông Min: nhưng sao mày lại lên đây, nãi chưa trả lời câu hỏi của ta nữa.

    Yoongi: được thưởng nghỉ 2 tuần nên chán đi lên đây.

    Ông Min: sao nghỉ nhiều vậy?

    Yoongi: nghỉ nhiều mới chinh phục được chồng bé.

    Ông Min: vậy biến lẹ đi, con ở đây chắn hết không khí trong lành của ta rồi.

    Yoongi: đi thì đi làm gì căng!

    Hắn đi lấy xe lái xe về nhà, trong lúc chờ cậu về thì hắn làm gì ở nhà đây?

    Ăn rồi ngủ chứ sao, ngủ thì mới thấy thời gian trôi qua nhanh, hắn mở cửa phòng của mình ra thích thú mà ngả xuống giường ngủ 1 giấc đến tối thì hắn dậy ăn cơm rồi đi tắm lên ngủ tiếp, vậy là hết 1 ngày rồi đó.

    *

    *

    *

    __Sân bay__

    Jimin: ư~ cái lưng của tôi, lười đi làm quá mai tôi nghỉ đây.

    Trợ lý Hyu: ủa vậy còn tôi.

    Jimin: anh làm gì thì làm tôi không quan tâm.

    Đã xong 2 tuần cậu đã trở về trong trạng thái mệt mỏi, mắt hơi hiện lên quầng thâm vì đã mua 1 căn nhà riêng nên giờ cậu lái xe về đó ở mà không phải ở nhà ba mẹ.

    Về đến nhà cậu liền nhảy 1 phát lên giường ngủ đến khuya mới thức dậy được.

    Jimin: Gì vậy trời lệch múi giờ hả sao dậy giờ này trời...

    Cậu liền đứng dậy kiếm gì đó ăn sẵn tắm luôn, biết là tắm khuya không tốt nhưng từ lúc về tới giờ cậu chưa tắm nên rất khó chịu.

    Bây giờ cũng 3h sáng chắc không sao đâu ha, cậu bước vào phòng tắm gội đầu được 1 lúc thì cảm thấy như có ai đi ngang qua đành phải quay lại xem nhưng chẳng thấy gì, phải rồi cậu đang ở 1 mình mà làm gì có ai.

    Jimin: * .....đừng có làm con sợ nha má *

    Cậu tiếp tục tắm thì thấy có cái bóng lướt qua đành nheo mắt lại nhìn mà vẫn không thấy gì, tự nhiên cảm thấy rợn gáy ngang, cậu đứng im 1 lúc thì có tiếng động làm cậu giật mình chuyển qua tắt nước rồi vội mặc quần áo chạy ra vào phòng quấn chăn xung quanh người lại mà ngủ nhưng khổ nỗi mới ngủ 1 giấc từ sáng đến giờ còn ngủ được gì nữa.

    Jimin: * ngủ dùm đi trời ơi.... *

    Cứ vậy mà đến sáng hôm sau mắt cậu lại có thêm quầng thâm, người lại hơi mệt vì đêm không ngủ được

    Jimin: .......

    /Reng reng/

    Jimin: * số ai lạ vậy? *

    Jimin: alo.....ai vậy?

    Mệt mỏi nhấc máy, không có hứng nghe nhưng vẫn phải nghe.

    Yoongi: là anh nè

    Jimin: anh nào?

    Yoongi: Min Yoongi đó.

    Jimin: sao anh biết số tôi?

    Yoongi: lúc còn ở công ty em, anh hỏi người xin số em mà sao nay nghe giọng mệt mỏi vậy có chuyện gì hả.

    Jimin: ừm...

    Yoongi: em đang ở đâu để anh đến.

    Hắn nghe cậu nói mà bắt đầu lo lắng.

    Jimin: hỏi làm gì?

    Yoongi: em đang mệt thê để anh qua chăm sóc.

    Jimin: không cần, anh qua chỉ làm tôi mệt thêm thôi...

    Yoongi: không anh hứa anh sẽ ngoan, anh chỉ chăm sóc cho em thôi anh không làm gì đâu.

    .........

    Đột nhiên đầu dây bên kia không nói gì nên hắn tưởng cậu đã tắt máy thì nghe tiếng cậu nói.

    Jimin: .... khu Gangnam địa chỉ tự kiếm đi.

    Yoongi: 🙂)) ủa....ơ nè!

    Cậu tắt máy luôn không để cho hắn nói câu nào, ra phòng khách mở toang hết cánh cửa ra cho ánh sáng vào nhà nhưng bắt đầu từ căn bếp trở xuống thì ánh sáng không thể chiếu tới đó được mà cậu còn sợ không dám xuống bật đèn.

    Đành vậy thôi ngồi phòng chơi vậy, nay cậu không thể làm việc đâu laptop lỡ để trên phòng rồi.

    Trưa thì vẫn cố xuống bếp nấu ăn đó nhưng đến tối thì khác, cậu ngồi cảnh giác mọi thứ xung quanh, cứ có tiếng động cậu lại làm cậu giật mình.

    Ở nhà cảm thấy ngột ngạt quá nên cậu đã xỏ giày đi ra ngoài đường, được 1 lúc thì chân rã rời, cậu suy nghĩ có nên về nhà không 1 chút lưỡng lự lại quay về đứng trước cửa nhà nhưng không dám vô.

    Jimin: ......

    Căn nhà u ám không có 1 bóng đèn vì cậu chưa mở, so với hôm qua thì bây giờ nhìn vào còn đáng sợ hơn nữa.

    Cậu bĩu môi muốn khóc lắm mà không khóc được, ai mà hỏi không lẽ nói sợ ma nên khóc mà bây trờ trễ rồi không bắt được xe để về nhà ba mẹ nữa.

    Jimin: biết vậy sáng chạy qua nhà ba mẹ rồi...

    /Bộp!/

    Yoongi: Tìm thấy rồ...

    Jimin: ??!!!

    /Rầm!!!/

    ......

    Jimin: .....

    Yoongi: Ặc...

    Tự nhiên đang rơi vào không gian của mình thì cậu nghe tiếng ai gọi lại còn vỗ vai cậu 1 cái làm cậu giật mình mà theo bản năng nắm tay hắn vật xuống đường nằm la liệt mà đau đớn.

    Sau 1 hồi thì cậu cũng bình tĩnh mà nhìn lại khung cảnh hỗn loạn vừa rồi.

    Jimin: xin lỗi tôi....

    Yoongi: k...không sao chắc hẳn có gì làm em hoảng nên mới vậy nhỉ, anh xin lỗi lần sau anh sẽ không vậy nữa.

    Jimin: ......

    Yoongi: Em đã ăn gì chưa?

    Hắn bị cậu vật khá đau nhưng không có í kêu ca hay mắng chửi như trước nữa mà quay sang nhận lỗi về mình còn hỏi han cậu.

    Cậu không nói mà chỉ lắc đầu, hắn cũng bất lực mà dẫn cậu đi ăn ở mấy quán lề đường, cậu cũng không kén ăn nên món nào ăn được thì cậu vẫn ăn chứ không chê bai giàu nghèo.

    Thấy cậu ăn ngon lành mà không nói gì nên hắn cũng yên tâm phần nào, ăn xong thì hắn dẫn cậu về định lên xe lái đi thì cậu dữ tay hắn lại.

    Quay sang nhìn thì thấy khuôn mặt cậu hơi nhăn như sợ mất thứ gì đó.

    Yoongi: sao vậy?

    Jimin: ......

    Yoongi: Em muốn đi đâu nữa sao?

    Hắn kiên trì đợi cậu còn hỏi xem cậu muốn gì, miệng cậu bắt đầu mấp máy muốn nói gì đó.

    Jimin: ở...ở lại với tôi đi....hôm nay thôi...

    Yoongi: hả?

    Jimin: í tôi là...để tạ lỗi cho sự việc nãi nên anh vào nhà tôi nghỉ ngơi đi.

    Yoongi: ....

    Jimin: ...nếu anh không muốn thì thôi v....

    Yoongi: ai nói!

    Jimin: hở?

    Yoongi: í anh là anh cũng không phiền nếu em cho phép....

    Hắn vui đến nỗi không tin được cậu đang nói cái gì, đầu hắn đang muốn nổ tung lắm rồi mà phải tém lại vì có cậu ở đây.

    Có phải cậu đã mở lòng với hắn không, có phải cậu đã chấp nhận hắn không.

    Ngta sợ ma nên miễn cưỡng đó ba.
     
    Lựa Chọn
    Chap 11


    Sau khi mời hắn vào nhà, cậu cứ thấy hắn đi đâu rồi cũng đi theo làm hắn khó hiểu.

    Yoongi: * ẻm sợ mình chôm đồ về hay gì mà cứ đi theo mình riết vậy? *

    Yoongi: Jimin

    Jimin: ???

    Yoongi: anh không có í xấu đâu nên em đừng lo.

    Jimin: hả í xấu gì?

    Yoongi: không phải em sợ anh chôm đồ nên mới đi theo hả?

    Jimin: không chỉ là...

    Yoongi: chỉ là gì?

    Jimin: chỉ là....sợ anh cần gì không có tôi nên tôi mới đi theo thôi mắc công loay hoay không biết gì lại đập vỡ đồ nhà tôi.

    Nói là sợ ma thì ngại lắm nên cậu cũng đành phải nghĩ cách khác nói vậy thôi, tưởng hắn không tin ai dè hắn tin luôn.

    Yoongi: vậy hở không cần đâu phiền em lắm anh cũng không hậu đậu đến vậy đâu.

    Jimin: phòng của anh ở kia.

    Yoongi: anh biết rồi cảm ơn, em cũng đi nghỉ ngơi đi trông thần sắc em không ổn lắm.

    Jimin: ừ

    Cậu nhớ ra là mình chưa tắm nên cắn răng bất đắc dĩ mà vào phòng lấy đồ đi tắm.

    Bây giờ cậu đang đứng trước cửa phòng tắm, nuốt nước bọt mà sợ hãi.

    Jimin: * chắc không sao đâu, hôm qua vì tắm giờ linh nên mới gặp thôi.... *

    Jimin: tui....tui vào tắm nhá bạn ma, bạn đừng có hù tui như hôm qua á.

    Can đảm bước vô cậu vẫn tắm theo các bước bình thường cậu hay làm thôi, tắm rồi gội đầu nhưng lần này tâm lí cậu cứ lo sợ nên ngoái trước ngoái sau mà cảnh giác thành ra tắm không được thoải mái mấy.

    Jimin: * Chỉ cần mặc đồ rồi ra ngoài là xong *

    Mặc đồ ổn thoả rồi thì cậu cũng bước ra ngoài sẵn cầm theo cái khăn lau đầu.

    Vừa lau vừa bước nên cũng chẳng ngẩng đầu lên, khăn che khuất 1 nửa đường của cậu nhưng cậu vẫn để í đường dưới chân mà đi được.

    Cậu cứ để í dưới chân mà đi tự nhiên thấy ai đang đứng ở ghế sofa gần góc tường bàn làm việc của cậu.

    Cậu còn tưởng Yoongi muốn hỏi cậu cái gì nên vào phòng cậu, liền lên tiếng mắng.

    Jimin: Vào phòng tôi mà không gõ cửa?

    Anh là đang xâm phạm quyền riêng tư của người khác đấy.

    1 không gian im lặng, không ai trả lời cậu cả cậu vẫn ngồi trên giường mà lau tóc, thắc mắc thường ngày anh nói nhiều lắm mà sao nay kiệm lời vậy.

    Jimin: vẫn chưa ra à...

    Cậu ngẩng mặt lên nhìn thì chẳng thấy ai nhưng rõ là nãi cậu nhìn thấy nguyên cặp giò của ai mà.

    Tự nhiên tái mặt, lưng bắt đầu cảm thấy lạnh lạnh.

    Tâm trí hỗn loạn đột nhiên có 1 đồ vật trong phòng rơi xuống làm cậu giật mình mà hét toáng lên.

    Jimin: aaaaaa!

    Có maaaaaaa!!!

    Mở cửa ra khỏi phòng, mặt mếu máo sợ hãi chạy qua phòng hắn mà gõ cửa liên tục, người cậu bây giờ cứ run mãi.

    Jimin: Yoongi!!

    Yoongi....mở cửa...làm ơn mở cửa đi cứu tôiii!!!

    Hắn đang ngủ thì nghe cửa phòng gõ ầm ầm còn nghe tiếng cậu nên hắn đứng dậy xỏ dép chạy ra mở cửa.

    Vừa mở ra thì cậu nhào ập vào làm hắn chưa định hình được gì thì cả 2 đã ngã xuống đất rồi, hắn đỡ cậu ngồi vào trong lòng mình mà ôm rồi nghe cậu nói.

    Jimin: Yoongi!

    Tôi muốn chuyển nhà không muốn ở đây nữa đâu....thứ đó nó...vừa nãi, cả hôm qua....không muốn.

    Yoongi: Jimin bình tĩnh đã nhìn anh này!

    Ngoan có anh ở đây rồi đừng sợ.

    Hắn ôm cậu vào lòng mà vỗ về, lo đến phát hoảng vì sợ cậu bị gì, chuyển nhà gì cơ?

    Hôm qua với nay làm sao?

    Hơn nữa nó mà cậu nói là cái gì?

    Được 1 lúc thì câu cũng bình tĩnh lại nhưng nhìn người cậu vẫn còn run, mặt thì tái xanh làm hắn lo chết đi được.

    Yoongi: em bình tĩnh lại chưa?

    Jimin: ....

    Yoongi: vậy nói anh nghe xem em đã gặp gì?

    Hắn vẫn ôm cậu vào lòng mà ôn nhu hỏi làm cậu lại mếu máo khóc, cậu là vậy đó chỉ cần sợ hãi hay gì mà có chỗ để giải toả sẽ lập tức khóc liền, hắn bị cậu doạ nên được 1 trận hoảng nữa, hắn đã làm gì sai để cậu khóc hở, hắn đã làm gì đâu chỉ hỏi thôi mà?

    Yoongi: ơ anh xin lỗi, đừng khóc anh sẽ không hỏi nữa, em mà khóc tiếp là anh khóc theo em luôn đó.

    Jimin: ức....phòng tôi...

    Cậu vừa ấm ức vừa nói với hắn, giọng cậu khi khóc làm hắn nghe muốn đốn tim luôn rồi làm sao mà dễ thương vậy.

    Hắn vuốt lưng dỗ dành cậu để cậu nín.

    Jimin: chuyển nhà....ức không ở đây.

    Yoongi: Được nhưng sao em lại muốn chuyển?

    Jimin: Nhà có ma....tôi thấy nó trong phòng tôi....ức cả hôm qua lúc đang tắm cũng có....

    Yoongi: ma?

    Jimin: đúng rồi...nó ghê lắm.

    Cậu đứng dậy kéo tay hắn đi làm hắn phải bật cười đi theo mà khoan sao cậu kéo hắn đến cửa nhà luôn vậy không lẽ muốn cả 2 đứng đường hả?

    Bước đến cửa cậu lấy chìa khoá định mở cửa, hắn thấy cậu tâm trí đang không ổn đành nghĩ cách để cậu bình tĩnh lại, nếu gọi cậu thì cậu sẽ không nghe ngược lại còn làm cậu hoảng thêm, haiz xin lỗi nhá hắn bắt buộc phải làm cách này thôi.

    Nắm tay cậu xoay người lại dồn cậu vào cửa đưa 2 tay của mình nâng má cậu lên mà hôn.

    Bị 1 trận tấn công như vậy cậu liền mở to đồng tử nhìn hắn, hắn đang làm cái gì vậy?

    Tỉnh táo hơn cậu liền lấy tay mình đẩy hắn ra nhưng lại không được sao hắn cứ hôn cậu mãi thế.

    Jimin: ỏ a!! / bỏ ra!! /

    Cậu bực tức mà gào lên, hắn thấy cậu bình thường lại rồi liền dời môi cậu ra nhưng lại không nỡ mà liếm 1 cái cho đỡ tiếc.

    Yoongi: xin lỗi anh thấy em hoảng quá nên mới làm vậy, anh không có í gì đâu.

    Jimin: anh có thể táng vào đầu tôi thay vì làm cách này mà đm!

    Cậu vỗ tay vào trán vừa xấu hổ vừa cảm thấy không thoải mái cho lắm vì cậu nghĩ hắn muốn lợi dụng cậu mà làm thế này.

    Yoongi: Sao anh có thể đánh em chứ với lại lúc nãi hoảng quá nên anh cũng không còn cách nào khác.

    Hắn cúi gằm mặt xuống tỏ vẻ ăn năn hối lỗi làm cậu cảm thấy bản thân đã làm quá nên cũng bỏ qua không so đo với hắn nữa.

    Jimin: ừm....cảm ơn và cũng đừng làm như vậy nữa.

    Yoongi: anh biết rồi, vậy giờ sao tính thức đêm canh cái kia hả?

    Cái kia mà hắn đang nói là cái mà cậu đang sợ đó, sợ cậu hoảng tiếp nên hắn không dám nói thẳng ra.

    Jimin: không!

    Đi chỗ khác.

    Yoongi: chỗ nào? bây giờ cũng khuya rồi đó.

    Jimin: ......

    Cậu quay qua nhìn xung quanh nhà có chỗ nằm không thì thấy có bộ sofa ở phòng khách.

    Jimin: ở đó ngủ tạm đến sáng rồi đi.

    Yoongi: vậy ai sẽ nằm trên ghế, ai sẽ xuống sàn nằm.

    Jimin: để tôi nằm sàn cho, anh cứ ngủ trên sofa đi.

    Không có gối không có chăn, cậu chia chỗ nằm liền đi lại vị trí ghế sofa mà nằm thẳng ra sàn tỉnh queo như chưa có chuyện gì, còn hắn nhìn cậu nằm ra sàn nhà lạnh lẽo mà cảm thấy không hài lòng người gì mà không biết nghĩ cho bản thân suốt ngày chỉ lo cho người khác, hắn bước tới ngồi lên sofa nhìn cậu đang nằm dưới sàn khoanh tay nhắm mắt ngủ, suy nghĩ 1 lúc liền cúi xuống bế cậu lên sofa nằm cùng mình.

    Jimin: ?!!

    Tự nhiên đang nằm trên sàn nhà lạnh bị bế lên chỗ vừa mềm vừa ấm làm cậu có chút bất ngờ mà nhìn hắn.

    Jimin: cái quái...

    Yoongi: anh không thích em nằm sàn!

    Jimin: vậy thì anh để tôi nằm sofa còn anh xuống đó đi, làm cái gì khó coi vậy.

    Yoongi: ồ nếu em đảm bảo rằng cái kia không kéo chân em thì anh sẽ xuống nằm.

    Biết bây giờ cậu đang sợ hắn liền dở trò doạ cậu làm cho cậu cảnh giác thêm, muốn đánh hắn lắm mà thôi lỡ lời hắn nói là thật thì sao.

    Yoongi: chỉ ngủ qua đêm nay thôi em đừng lo hơn nữa....anh cũng là chồng hợp pháp của em mà, ngủ đi rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.

    Hắn vừa nói vừa xoa lưng cho cậu dễ ngủ, cậu nghe hắn nói mà cũng không có í cằn nhằn nữa, người hắn rất ấm bàn tay vuốt lưng cho cậu cũng ấm hơn nữa cậu cũng nghe được nhịp tim của hắn đang đập rất rõ, thiu thiu 1 lúc thì hắn cũng nghe được tiếng thở đều của cậu.

    Bật cười thầm nghĩ cậu đúng là em bé đanh đá mà, thức thì dữ dằn không cho ai đụng ngủ rồi thì lại ngoan ngoãn không làm phiền ai.

    Xoay người nằm nghiêng ôm cậu vào lòng, ghế sofa này cũng khá to nên không sợ bị rớt, hắn đưa mặt sát lại hôn nhẹ vào vùng trán của cậu rồi cười khẽ.

    Yoongi: anh xin lỗi về những việc trước đây anh làm....đến khi nào em mới thực sự tha thứ chấp nhận anh đây?

    Bất lực thở dài hắn ôm cậu mà khép mắt lại ngủ, không biết sáng mai cậu có tránh xa hắn nữa không nhỉ?
     
    Lựa Chọn
    Chap 12


    Sáng hắn tỉnh dậy thấy người mình đang được đắp chăn còn người nhỏ kia thì đã đi đâu từ lâu rồi vì hắn để tay lên chỗ cậu nằm thấy không có hơi ấm nên biết.

    Có chút mất mát hắn ngồi dậy thì thấy tờ note hình gà con để trên mặt bàn có quyển sách kê lên.

    - Tôi có việc gấp phải lên công ty, đồ ăn tôi nấu để ở trong lồng bàn nếu dậy rồi thì ăn rồi về, căn nhà sẽ được bán đi trong hôm nay hoặc có thể là ngày mai nên anh đừng lui tới nữa.

    Jimin.

    Yoongi: Xin nghỉ 2 tuần mà cũng như không, em ấy bận vậy sao.....

    Hắn thấy dòng chữ đồ ăn cậu nấu liền quay mặt nhìn vào bếp mà mỉm cười đọc tiếp thì cậu lại nói về căn nhà làm hắn tái mét đổ mồ hôi ngang, nhớ lại lời cậu nói là thấy cái kia trong nhà nên hắn bắt đầu sợ, vì hôm qua là có cậu nên hắn mới dũng cảm bảo vệ chứ bây giờ trong căn nhà rộng này có mỗi hắn bảo sao không sợ cho được.

    Yoongi: * ẻm bảo ăn ở đây rồi hãng về....hoi anh xin lỗi nhá anh không ăn ở đây được đâu *

    Hắn vô bếp cuống cuồng tìm bọc thực phẩm, mở lồng bàn ra cầm hết khay thức ăn đổ vào từng cái bịch rồi xách tay chạy 1 mạch ra khỏi cửa lái xe chạy về.

    ________

    __Tập đoàn Park__

    /Két....rầm/

    Ông Park: đến rồi ngồi đây đi.

    Sáng sớm mở điện thoại lên coi mấy giờ thì cậu có tin nhắn từ đêm qua từ ba mình bảo là mai đến tập đoàn, ông có chuyện muốn nói.

    Ngồi xuống ghế thấy ông Park đang mải làm cậu đành lên tiếng hỏi.

    Jimin: ba có chuyện gì gọi con đến đây sao?

    Ông Park: đi Mĩ đi!

    Jimin: gì cơ?

    Ông Park: ta bảo con đi Mĩ đi.

    Jimin: tại sao?

    Ông Park: con mới có 20 tuổi vẫn đang là tuổi để học nếu con không nhảy lớp thì bây giờ cũng chỉ mới học đại học thôi, bây giờ ta cần con qua đó học thêm 1 khoảng thời gian nữa rồi về giúp ta quản lý luôn cả tập đoàn.

    Jimin: 1 khoảng mà ba nói là bao lâu?

    Ông Park: tầm 4 hay 5 năm gì đó hoặc định cư luôn cũng được.

    Jimin: ......

    Ông Park: tất nhiên là ta không ép con nhưng đây là cơ hội tốt ta luôn muốn con đi, hãy suy nghĩ thêm rồi trả lời ta sau tối mai.

    Ông đứng dậy vỗ vai cậu rồi vào bàn làm việc của mình mà cặm cụi làm tiếp.

    Cậu nghe xong tự nhiên cảm thấy có chút buồn, sao lại vậy nhỉ thường cậu đâu có vậy....suy nghĩ 1 lúc cậu cũng đứng dậy đi tới bàn ba mình mà nói.

    Jimin: không cần tối mai đâu bây giờ con cũng có câu trả lời rồi.

    Ông Park: sao?

    Jimin: con sẽ đi!

    Dù gì thì ở đây cũng không có gì để con luyến tiếc nên con đi, ba định đặt vé khi nào?

    Ông Park: nếu con muốn thì mai bay luôn cũng được, hôm nay ở Hàn Quốc chào tạm biệt đi.

    Jimin: Vâng!

    Bước ra khỏi phòng của chủ tịch cậu cũng chẳng hiểu sao lại nói vậy nữa, lúc đầu thì có chút lưỡng lự nhưng nghĩ lại thì cậu chả có cái gì để tiếc nên không nghĩ nhiều mà đồng í luôn đây chẳng phải là tính cách của cậu mấy năm trước sao, dứt khoát gọn lẹ, đối với cậu cho đến bây giờ vẫn chưa có thứ gì có thể làm cậu lay động, cậu vẫn sống theo ý nghĩ của mình lâu lâu làm người ta cảm thấy phát bực nhưng cũng chẳng nói được gì vì cậu mỗi lần quyết định gì rồi sẽ không thay đổi đâu.

    Thấy cậu đi nên ông cũng ngẩng mặt lên nhìn nhớ câu nói nãi của cậu mà bất lực.

    Ông Park: không có gì để luyến tiếc à đúng là vẫn còn khờ khạo, con rể à vất vả rồi.

    Đúng là ông có giận hắn một chút về việc dám đánh cậu nhưng cũng biết ơn hắn vì đã làm cậu nhớ lại cũng có biết 1 ít thông tin là hắn đã đi làm rồi nên cũng bỏ qua mà ngầm chấp nhận hắn.

    Vì cậu để hết đồ ở nhà cũ nên bây giờ phải về lấy, vào nhà nhìn vào ghế sofa không thấy hắn nữa nên cậu nghĩ hắn đã về rồi, chẳng quan tâm mấy, lần này không còn giống hôm qua nữa đi 1 mạch lên lầu vào chính căn phòng trong 2 ngày mình bị hù mà lục tủ đồ lấy vali sắp xếp hết đồ mà bỏ vào.

    Cậu vừa mải sắp đồ vừa nói chuyện với căn phòng cho đỡ sợ.

    Jimin: Sắp đi rồi nha đừng có bám theo tui nữa á!

    /Xoạt/ tiếng kéo khoá vali.

    Cậu nhanh chân kéo 2 chiếc vali ra cổng mà để vào xe mình.

    Xong xuôi hết cậu lên xe lái về nhà Park cất đồ rồi lại lên công ty của mình.

    Trợ lý Hyu: giám đốc tìm tôi có chuyện gì sao?

    Jimin: ngày mai tôi sẽ đi Mĩ

    Trợ lý Hyu: vậy ngài đi thôi sao phải nói với tôi?

    Anh tưởng cậu đang nói đi công tác như bình thường đi vài ngày rồi sẽ về nhưng....

    Jimin: không....lần này sẽ lâu hơn nếu được thì có thể sẽ không về nữa.

    Trợ lý Hyu: ......

    Jimin: thật ra thì ba tôi có bảo qua đó học hỏi thêm vài năm rồi v....

    Trợ lý Hyu: vậy ngài cứ vậy mà đồng í luôn sao?

    Ngài bỏ hết tất cả để qua đó luôn à?

    Ôi trời tôi hỏi ngài có bao giờ nghĩ đến cảm giác của người khác chưa hay chỉ nghĩ điều đó lúc nào cũng sẽ tốt cho bản thân?

    Anh ngắt lời cậu mà nói 1 tràng bức xúc, anh chưa bao giờ thấy ai như cậu, coi nơi này như 1 nơi không thuộc về mình cứ nói đi là đi còn công ty thì sao?

    Những người yêu thương của mình thì sao?

    Jimin: trợ lý Hyu.....

    Anh ngẩng mặt lên nhìn cậu thấy đôi mắt cậu bỗng trở nên lạnh lẽo khác với dáng vẻ hay hơn thua với anh bây giờ nhìn cậu anh lại cảm thấy như có một thứ gì đó làm cho bản thân bị đè nén đến khó thở rất áp lực.

    Jimin: anh không có quyền can thiệp vào cuộc sống của tôi!

    Trợ lý Hyu: ......

    Jimin: dù gì đã quyết định rồi nên anh có 2 lựa chọn.

    1 là qua tập đoàn của ba tôi làm việc với tư cách là trợ lý của ông ấy còn 2 là nghỉ việc qua công ty khác làm tôi có thể giới thiệu cho anh nhiều công ty.

    Trợ lý Hyu: tôi muốn đi theo ngài thì có được không?

    Jimin: đi theo tôi?

    Bên đó làm gì có chi nhánh của nhà tôi mà cho anh làm?

    Trợ lý Hyu: cứ coi tôi là giám hộ của ngài là được....

    Jimin: không được!

    Trợ lý Hyu: tại sao?

    Jimin: anh rất giỏi phải được đến những nơi thuộc về anh, tôi chả là gì mà anh phải làm vậy, mất tôi thì còn có người khác thay thế nhưng mất anh coi như là phí nhân tài.

    Trợ lý Hyu: tại sao ngài lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho người khác vậy?

    Làm ơn đừng suy nghĩ cho công việc nữa, tôi biết là ngài muốn tốt cho tôi nhưng tôi không cần, tôi muốn đi theo...

    Jimin: tôi đã nói là không là không!

    Nếu anh còn nói về chuyện này nữa thì anh đừng bao giờ nhìn mặt tôi.

    Anh nhìn cậu với trạng thái ấm ức không thể nói được gì, cậu lại còn dùng giọng nói đanh thép đó để mà khẳng định.

    Không còn gì để nói nữa anh 1 tay chống hông, 1 tay ôm mặt mà gật đầu liên tục.

    Trợ lý Hyu: Nếu ngài đã nói vậy thì tôi cũng chẳng có quyền gì mà từ chối.

    Đi vui vẻ khi nào có về thì báo tôi, tôi vẫn sẽ làm việc tiếp cho ngài còn về việc tôi có làm cho người khác hay không đó là quyền quyết định của tôi ngài không cần phải xen vào.

    /Cạch....RẦM!/

    Anh bất lực xoay người bỏ ra ngoài, cậu bên trong cũng chẳng khá khẩm hơn ngồi phịch xuống ghế bực tức mà nghĩ tại sao anh lại nói vậy, việc cậu đi có liên quan gì đến những người thân mà anh nói, cũng chỉ đơn giản là cậu đi thôi mắc gì phải lớn tiếng tranh cãi với cậu chứ?

    Ngồi được 1 lúc rồi cậu cũng ra ngoài, người trong công ty chứng kiến cảnh hồi nãi giữa 2 người lớn tiếng mà sợ hãi, hằng ngày cậu với anh tranh cãi nhưng cũng không đến nỗi này, chuyện này bắt đầu truyền tai nhau mà lan ra hết cả công ty đúng lúc hắn lại đến nghe được.

    Vì lúc sáng có về nhà rồi nhưng hắn nghĩ bây giờ vẫn còn ngày nghỉ nên đi tìm cậu rủ đi chơi 1 chút liền lái xe lên công ty nhưng vừa vào trong sảnh thì nghe mọi người nói hắn liền lắng tai nghe, cũng không hay lo chuyện bao đồng đâu nhưng mà vừa thoáng qua nghe được tên cậu nên hắn mới vậy, nghe được 1 lúc hắn bắt đầu tay chân cứng đờ.

    Cái gì mà giám đốc đi Mĩ sinh sống còn trợ lý muốn đi theo rồi cãi nhau chứ?

    Vừa chạy ra nhà xe vừa lấy điện thoại gọi cho cậu nhưng đầu dây bên kia tàn là giọng lạnh băng của tổng đài thôi.

    Yoongi: Đm sao lại không bắt máy chứ!!

    Hắn muốn lái xe đi lắm nhưng mà biết cậu ở đâu mà tìm, căn nhà của cậu thì chắc chắn cậu sẽ không về rồi còn nhà Park, đúng rồi là nhà Park hắn nghĩ đến nơi đó liền lái xe chạy nhanh đến.

    Tới nơi hắn mở cửa xuống xe chạy lại nhấn chuông nhà cậu ầm ĩ làm bà Park phải chạy xuống mở cửa.

    Bà Park: gì mà ồn ào vậy tính phá nhà à, ủa Yoongi?

    Yoongi: con chào mẹ!

    Mẹ ơi Jimin em ấy đâu rồi ạ, em ấy có ở đây không?

    Bà Park: sáng thì nó có vào đây cất đồ rồi lại đi đâu đó bây giờ chưa về, có chuyện gì sao?

    Yoongi: kh....không ạ con chỉ muốn gặp em ấy nói chuyện thôi...

    Bà Park: vậy sao....nếu không gấp thì con vào nhà chờ nó về cũng được.

    Thấy bà nói vậy hắn thấy cũng hợp lí dù gì đồ đạc cậu cũng để ở đây nếu về lấy đồ chắc sẽ gặp được cậu thôi.

    Nhưng chờ tận mấy tiếng vẫn chưa thấy cậu về hắn liền sốt sắng không chịu được nữa nên vào chào bà Park rồi chạy đi lái xe đi tìm cậu.
     
    Lựa Chọn
    Chap 13


    Trong lúc hắn đang tìm thì cậu ở đâu?

    Sau khi ra khỏi công ty cậu không về nhà mà ở ngoài đường đi dạo sông Hàn chẳng hiểu sao lại có hứng vậy, vừa đi vừa cảm nhận từng cơn gió mát tự nhiên của dòng sông thổi luồn qua khe áo rồi lại đứng ở lan can bờ sông mà ngắm nhìn.

    Jimin: * thích thật.... *

    Cậu cứ cảm thấy buồn buồn nhưng cũng chả hiểu lí do tại sao lại vậy, nhắm mắt thả mình vào trong không khí mát mẻ này mà cảm nhận, cậu rất thích ở nơi như thế này không ai làm phiền chỉ có dòng người lạ mặt lướt qua nhau, dù là chốn đông người tấp nập và ồn ào nhưng cậu cũng coi nó như một âm thanh hoà chung với tiếng nước của dòng sông mà tạo nên một bản nhạc.

    Hắn bên này đang sốt sắng mà chạy đi tìm cậu, thấy cái bóng dáng quen thuộc đang đứng ở phía xa, hắn nheo mắt lại nhìn xem đó có phải người nhỏ mà hắn muốn tìm hay không, từ từ đi lại từng người lướt qua, cái bóng nhỏ bé đó đang hiện dần trong mắt hắn, chưa bao giờ hắn cảm thấy khoảng cách của 2 người lại cách xa nhau tới vậy.

    Kia rồi...khoảng cách bây giờ của cả 2 chỉ cách vài bước chân nữa thôi, cậu trông thật trầm lặng lại có 1 chút yên bình.

    Yoongi: .....jimin

    Nghe thấy tiếng gọi cậu liền quay sang nhìn thì thấy hắn, sao hắn lại nhìn cậu bằng ánh mắt u buồn như vậy?

    Màn đêm bao chùm, 1 ít ánh sáng từ mặt trăng cùng đèn đường trông hắn trở nên nổi bật hơn.

    Đứng nhìn hắn 1 lúc thì thấy hắn tiến lại gần, quay đi quay lại đã thấy hắn đứng trước mặt cậu rồi.

    Hắn đột nhiên cúi xuống ôm cậu làm cậu 1 phen giật mình.

    Jimin: g...gì vậy?

    Yoongi: đừng đi....

    Jimin: đi đâu?

    Yoongi: không phải mọi người nói em sẽ đi Mĩ sao, làm ơn đừng đi mà.

    Hắn càng nói càng ôm chặt cậu hơn cứ như là sợ cậu biến mất vậy, cậu im lặng cũng chẳng đáp trả cái ôm ấy cũng định đưa tay lên ôm hắn đó nhưng lại thôi.

    Đột nhiên thấy bả vai có chút nóng cùng tiếng khịt mũi nhẹ cậu bất ngờ khi đang chứng kiến hắn đang khóc, gì cơ hắn khóc vì cậu ư?

    Nhưng tại sao?

    Yoongi: ....đừng bỏ anh ở lại 1 mình xin em...

    Jimin: ......

    Sao cậu lại thấy mềm lòng với giọng nói trầm ấm này chứ, đáng ra cậu phải mắng hắn rằng hắn không có quyền gì nhưng sao cậu lại không nói ra được, dường như cậu không muốn làm tổn thương hắn ngay lúc này, đợi 1 lúc thấy không còn tiếng khóc nữa nên cậu cũng đẩy hắn ra.

    Jimin: Anh cứ coi như tôi đi du học đi xong rồi tôi sẽ về mà đâu có đi luôn đâu, sao ai cũng khó chịu về việc tôi đi vậy?

    Yoongi: không muốn....không được đi, anh không cho em đi nếu em đi thì phải dẫn anh đi theo.

    Hắn lắc đầu nguậy nguậy mà nói làm cậu thầm bật cười vì độ mè nheo của hắn.

    Jimin: anh ngộ thật cứ nói như tôi với anh đang yêu nhau 1 bước cũng không thể rời xa nhau v....

    Yoongi: Đúng!

    Anh yêu em.

    Jimin: gì?

    Cậu bất ngờ khi nghe hắn nói vậy, chỉ nói dỡn ai dè hắn phủ nhận luôn ai mà không bất ngờ chứ đã vậy lại còn trong tình cảnh này thật khó nói.

    Yoongi: Anh nói là anh yêu em, anh không thể rời xa em được vậy nên đừng rời xa anh, anh sẽ chết vì không có em bên cạnh mất.

    Jimin: đây là....đang tỏ tình à?

    Yoongi: cũng có thể là như vậy...

    Jimin: từ khi nào?

    Yoongi: từ lúc em nhớ lại mọi thứ, từ lúc em mắng anh là đồ thất bại, anh đã cố thay đổi bản thân để đến gần em nhưng cứ mỗi lần anh muốn tiến thêm 1 bước nữa thì em lại đẩy anh ra xa, tại sao vậy?

    Em có bao giờ dù chỉ 1 chút có tình cảm với anh chưa?

    Cậu nghe hắn hỏi mà có chút khó hiểu, yêu sao?

    Không!

    đối với cậu sẽ không bao giờ có chuyện đó với hắn đâu.

    Jimin: Chưa!

    Tôi chưa bao giờ có dù chỉ là 1 chút.

    Yoongi: .......

    Hắn nghe cậu nói mà cảm thấy tim mình bắt đầu nhói lên, phải rồi trước đây hắn đã hành hạ cậu mà làm sao mà cậu có thể yêu hắn chứ nực cười thật.

    Jimin: xin lỗi....tôi

    Yoongi: Cho anh cơ hội sửa đổi đi!

    Jimin: ???

    Yoongi: cứ coi như là anh vừa bị từ chối lời tỏ tình đi nhưng anh không bỏ cuộc đâu, anh sẽ chờ em dù cho em có đi 5 năm hay 10 năm anh vẫn sẽ chờ.

    Jimin: .....

    Hắn vừa nói vừa cười ôn nhu với cậu làm cậu cũng phải bất lực, cậu không muốn nghe những lời này tí nào, sao sự việc lại đi quá xa vậy.

    Định quay đi bỏ chạy mà hắn lại dữ cậu lại, ôm eo cậu rồi kéo cậu lại sát vào người mình, cúi đầu xuống nhìn vào khuôn mặt đang nhăn nhó khó hiểu nhìn hắn.

    Yoongi: em tính đi đâu?

    Jimin: đi đâu mặc tôi!

    Yoongi: vậy thì em cũng phải trả lời anh đi chứ.

    Jimin: trả lời cái gì?

    Yoongi: Anh yêu em.

    Jimin: kệ mẹ anh, bỏ tôi ra!

    Yoongi: câu trả lời không vừa í anh nên anh không thả em ra đâu.

    Jimin: muốn chết?

    Tránh ra!

    Nhìn mèo nhỏ đang xù lông ở trong lòng mình hắn lại cảm thấy rất dễ thương, không chịu nổi nữa hắn cúi xuống hôn cái chóc vào trán cậu làm cậu mở to đồng tử mà bất ngờ.

    Jimin: anh....cái, anh dám!

    Yoongi: là do em, ai bảo em dễ thương quá chi.

    /Thụp/

    Cậu tức không biết nói gì mà đấm hắn rồi cái, tự nhiên đổ thừa cậu lại còn hôn khi chưa có sự cho phép của cậu, hắn hôm nay là quá mạo phạm rồi.

    Yoongi: aaaa...

    Hắn bị cậu đấm 1 phát vào bụng mà đau đớn ngồi thụp xuống, dù gì cũng là chồng của cậu đâu cần phải đấm mạnh vậy hic.

    Jimin: Đáng đời!

    Dù sao thì tôi vẫn sẽ không thay đổi í định, anh cũng đừng hy vọng gì ở tôi sẽ không có kết quả đâu.

    Nói rồi cậu bước đi để hắn ở lại, nói thật nếu được chọn thì ngay từ đầu cậu không dính dáng gì tới hắn.

    Yoongi: ......

    Hắn bất lực buồn rầu mà không nói gì, cậu đúng là tàn nhẫn, đã từ chối tình cảm của hắn lại còn nói hắn đừng hy vọng gì ở cậu nữa chẳng phải cậu đây là không muốn có mối quan hệ gì giữa 2 người sao.

    Yoongi: jimin!

    Nghe tiếng gọi cậu đứng lại nhưng không quay đầu nhìn mà nghe hắn nói.

    Yoongi: đi mạnh giỏi nhớ ăn uống đầy đủ đừng để bản thân bị gì còn nữa đừng quên nơi đây là nhà của em còn có anh và mọi người chờ em về....

    Jimin: Biết rồi anh cứ như bảo mẫu của tôi vậy.

    Hắn nghe cậu nói vậy mà cũng bật cười.

    Dù bị phũ phàng nhưng hắn vẫn cam lòng chịu đựng, hắn coi như đây là sự trả giá cho những việc lúc trước mà hắn đã đối xử với cậu.

    Yoongi: Được!

    Thượng lộ bình an.

    Cậu nghe hắn nói vậy rồi cũng dơ tay ra chào nhưng người vẫn không quay lại nhìn hắn mà đi ra xe của mình mở cửa ngồi vào.

    Ngồi trong xe khởi động máy bắt đầu di chuyển, nhìn vào gương chiếu hậu thấy hắn vẫn còn đứng đó nhìn mà thở dài.

    Jimin: * mong là anh ta đừng quá lún sâu về tình cảm này *

    Hắn sau khi nhìn xe cậu đi khuất cũng bắt đầu ghé vào quán nhậu ven đường mà uống rượu, có ai mà lại vui trong khi người mình thích lại từ chối rồi đi xa chứ.

    Hắn uống từ ly này đến ly khác đến khi chủ quán không nhịn được nữa lại dật lấy chai rượu rồi khuyên bảo hắn thì hắn mới chịu đứng lên nhưng nhiêu đây cũng chẳng làm hắn say được, buồn rầu lái xe về nhà, chẳng còn tâm trạng gì nữa nên hắn cũng chẳng ăn cơm, đồ cũng chưa thay cứ vậy mà nằm xuống giường ngủ luôn.

    *

    *

    *

    __Nhà Park__

    /Xoạt/ tiếng kéo khoá vali

    Ông Park: đủ đồ chưa?

    Jimin: cũng ổn rồi nếu thiếu gì thì mai con qua đó mua.

    Ông Park: ừ hồ sơ nhập học ta để ở trên bàn con đó nhớ bỏ nó vào vali không lại quên.

    Jimin: vâng

    Bà Park: chiều Yoongi có đến đây tìm con đó, nó có liên lạc với con không?

    Jimin: con đã gặp anh ta ở sông Hàn rồi.

    Bà Park: vậy thì được chứ chiều nhìn nó hoảng lắm có chuyện gì hả?

    Jimin: không biết ạ.

    Cậu nhún vai trả lời.

    Anh ta hoảng thì có liên quan gì đến cậu đâu chứ sao cậu phải bận tâm.

    Ông Park: tính ra nó là chồng mày luôn đó con, sao mà 2 đứa như thể người dưng giống cặp đôi mới bắt đầu tìm hiểu vậy.

    Jimin: vốn dĩ đây là hôn nhân mà ba sắp đặt, con có kêu anh ta kí giấy ly hôn nhưng nhìn anh ta có vẻ không muốn nên chịu thôi dù gì thì con với anh ta ngay từ đầu cũng chẳng quen biết nên gieo hy vọng làm gì cho mệt.

    Bà Park: thì cứ coi như 2 đứa mới gặp nên bắt đầu tìm hiểu như các cặp đôi khác thôi có gì đâu.

    Jimin: Không!

    Anh ta là đồ đã qua sử dụng rồi con không thể tiếp xúc với người như anh ta.

    Bà Park: ờm...cái này hờ hờ....

    Ông Park: nếu ta là con ta cũng khó chấp nhận mối quan hệ này thật....

    Jimin: vậy nên đừng nói chuyện này nữa, mọi người đi nghỉ đi con cũng cần nghỉ ngơi nữa.

    Cậu đẩy 2 ông bà ra ngoài đóng cửa lại, quay vào đánh răng rồi không nghĩ ngợi gì mà ngủ luôn.

    Hôm nay có nhiều chuyện xảy ra quá hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, liệu lựa chọn của cậu có đúng không đây.
     
    Lựa Chọn
    Chap 14


    __Sân bay Incheon__

    Jungkook: đi đừng có quên em đấy nhá!

    Jimin: biết rồi mà.

    Taehyung: ai bắt nạt thì cứ gọi tao, tao sẽ qua múc nó luôn.

    Jimin: mày khỏi tao có đai đen taekwondo rồi, chờ mày đáp cánh chắc lúc đó tao phế luôn rồi.

    Taehyung: trời trời coi nó kìa cái mỏ mày thế này khỏi lo bị bắt nạt.

    Hôm qua nghe cậu nói sẽ đi Mĩ nên sáng sớm cả anh và em đến nhà cậu đi tiễn cùng luôn.

    Jungkook thì cứ dặn dò Jimin mãi từ lúc trên xe tới giờ, cả Taehyung cũng vậy, dù 2 người này nói liên tục thì cậu vẫn không cảm thấy phiền ngược lại còn cảm thấy mình đang được quan tâm.

    Ông Park: con lưu số điện thoại này vào đi xuống sân bay thì gọi số đó người ta sẽ đón con.

    Jimin: vâng con cảm ơn.

    Bà Park: kiểm tra giấy tờ thủ tục đầy đủ chưa không lát lại thiếu.

    Jimin: tất cả đều ở đây rồi mẹ đừng lo.

    Bà Park: nhớ ăn uống đầy đủ đó, con mà về tụt miếng cân là ta bắt con ăn gấp đôi.

    Jimin: con biết rồi mà.

    Còn mấy phút nữa là đến giờ bay cậu tranh thủ trân trọng những giây phút này ở bên gia đình.

    Sau này cậu cũng không biết khi nào mình sẽ về nữa, 20 năm ở xứ Hàn nói không tiếc là nói dối, gia đình bạn bè mọi thứ đều ở đây bây giờ cậu phải đi xa để tiếp xúc với môi trường mới, văn hoá mới, có thể thời gian đầu sẽ không quen nhưng về sau rồi sẽ quen thôi.

    Jimin: * từ khi nào mà nơi đây lại sắp phải gọi 1 tiếng quê còn Mĩ lại là nhà của mình nhỉ *

    Nghĩ có chút buồn mà cũng không để í nữa nhưng sao cậu cứ cảm thấy thiếu thốn cái gì, tất cả mọi người đều ở đây mà chẳng lẽ cậu quên cái gì?

    Ông Park: Được rồi!

    Ôm nhau 1 cái rồi chia tay thôi.

    Jungkook: đúng rồi còn 1p thôi.

    Cậu nghe mọi người nói vậy liền bỏ suy nghĩ đó mà quay lại giang tay ra ôm mọi người.

    Ông Park: nhớ sống tốt đó.

    Jimin: vâng!

    Tạm biệt mọi người.

    Bà Park: ừ đi đi khi nào về thăm nhớ gọi cho ta 1 tiếng.

    Cậu gật đầu chào rồi cũng quay đi, vừa bước đến cổng chẩm bị ra xe đưa lên máy bay thì có người gọi tên cậu.

    ......: jiminn!!

    Tiếng gọi làm mọi người giật mình quay ra nhìn, cậu cũng bị giật mình nên quay ra nhưng chưa thấy ai thì đập vô mặt cậu là bó hoa đang được dồn vào người cậu rồi, suýt thì té nhưng lại có bàn tay của ai đó đỡ cậu nên không sao.

    Yoongi: ha....hộc....xin lỗi anh tới trễ.

    Đúng là hôm qua có chào tạm biệt với chúc lên đường bình an rồi nhưng mà hắn tự nhiên lại nhớ cậu nên phóng xe đi mua bó hoa rồi chạy lên đây gặp cậu luôn, haiz chưa qua 1 ngày nữa mà đã thế này rồi về sau mấy ngày khác sẽ ra sao đây.

    Jimin: sao anh lại ở đây?

    Yoongi: Nhớ em!

    Mà không còn nhiều thời gian đâu em không định tạm biệt anh hở anh sẽ tổn thương đó.

    Hắn làm cậu được 1 phen bất ngờ, quay sang nhìn thì thấy người đi cùng chuyến bay của cậu cũng bắt đầu vào cổng ra xe rồi, không kịp thời gian nữa cậu liền nhón chân lên ôm cổ hắn làm hắn bất ngờ nhưng rồi lại đáp lại cái ôm đó.

    Jimin: ở lại mạnh khoẻ tôi đi đây.

    Yoongi: ừm...em cũng vậy.

    Cậu nhanh chân chào tạm biệt mọi người lần cuối rồi đi.

    Hắn đứng nhìn bóng lưng cậu chạy đi mà không nỡ, đột nhiên có bàn tay vỗ vai hắn.

    Ông Park: nó sẽ về thôi nếu con chờ được.

    Yoongi: A!

    Con chào ba mẹ nãi giờ thất lễ quá con không để í.

    Bà Park: không sao.

    Jungkook: xem ra anh ta đã thay đổi rồi nhỉ?

    Taehyung: ừm chắc vậy nhưng anh ta thay đổi là 1 chuyện còn Jimin có chấp nhận anh ta hay không mới là chuyện lớn.

    Jungkook: em chắc là có, hồi nãi anh ấy còn ôm anh ta mà.

    Taehyung: sợ rằng cậu ấy vẫn chưa nhận ra cảm xúc của mình.

    Em nghe anh nói mà khúc khích cười nhìn vào 3 con người đằng trước đang nói chuyện với nhau, hắn quay sang thấy em với anh liền gật đầu chào, em với anh cũng đi lại chào mọi người rồi ra về.

    Ông Park: ta tưởng con không đến chứ nhìn là biết thằng nhóc đó mong con thế nào rồi.

    Yoongi: chắc không có đâu ạ hôm qua em ấy còn từ chối lời tỏ tình của con mà.

    Bà Park: từ chối là đúng rồi.

    Yoongi: ơ sao vậy ạ?

    Bà Park: con quen nó mới có mấy tháng mà đã nói yêu làm sao mà nó tin hơn nữa mẹ nghe nó bảo con không trong sạch nhể.

    Yoongi: cái đó....lúc trước con còn dại không biết nên....

    Bà Park: không sao đâu ta cũng chỉ muốn giúp con thôi.

    Ta nghĩ phải cần thời gian nữa Jimin mới chấp nhận con được mà cũng đừng gấp nếu con gấp thằng bé càng tránh xa con thôi.

    Yoongi: vậy còn phải làm sao thì mới được em ấy chấp nhận?

    Ông Park: cái đó sao mà bọn ta biết được chứ, con phải tự tìm đi, tụi ta chỉ khuyên con đến đó thôi.

    Yoongi: vâng....

    Bà Park: Jimin nó ghét sự lừa dối lắm nếu con đã muốn theo đuổi nó vậy thì phải cực đó, thằng bé rất khó trong mảng tình cảm đó.

    Ông Park: ừ bà ấy nói đúng đó, được thằng bé chấp nhận con phải trải qua 1 quá trình thì mới đến được với nó.

    Yoongi: không sao ạ nếu là em ấy thì con sẽ cố gắng không bỏ cuộc đâu.

    Bà Park: haha chàng trai trẻ thử thách bây giờ bắt đầu rồi đó, để xem con chịu được bao lâu khi nó không ở đây.

    Ông Park : nếu không làm được thì có thể kí giấy.

    Yoongi: giấy gì vậy ạ?

    Ông Park: giấy ly hôn chứ gì.

    Yoongi: thôi ạ!

    Ông Park: haha vậy thôi cố gắng nhá, bọn ta cũng về đây.

    Yoongi: vâng con chào ba mẹ.

    Ông vỗ vai hắn vài cái rồi cũng ra về, hắn sau khi tiễn 2 người xong rồi cũng đi làm thôi, cậu đi rồi bây giờ hắn phải làm thì mới chứng minh được bản thân mới xứng đáng với cậu.

    Hôm nay hắn khá vui đó nha, vì sao ư?

    Nãi cậu ôm hắn chứ sao, sáng sớm được người mình thích ôm thì còn gì bằng.

    ......: ê Yoongi nay nó sao mà mặt nó phởn vậy mày.

    ......: ai biết mà đỡ hơn là cái mặt hằm hằm thường ngày nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

    *

    *

    *

    __Sân bay Los Angeles__

    Chuyến bay dài đã hạ cánh an toàn, cậu xuống máy bay vươn vai rồi cầm điện thoại bấm vào dãy số mà ba mình đã đưa gọi điện.

    .......: alo?

    Jimin: alo tôi là Park Jimin, ba tôi có bảo sau khi xuống máy bay thì gọi số này đến đón.

    .....: à bây giờ cậu đang ở đâu, tôi đã đến rồi đang ở cổng 11 chờ đây.

    Jimin: vâng chờ tôi 1 lát tôi để tôi thủ tục lấy hành lý rồi tôi ra.

    .....: được

    Sau khi lấy hành lý xong cậu cũng đi ra cổng 11 theo lời người vừa nãi dặn.

    Không biết xe nào nên cậu lại gọi cho người đó lần tiếp.

    Jimin: anh đang ở đâu tôi không thấy.

    ......: cậu là người đang đứng ở cổng có vali đen đúng không?

    Jimin: đúng

    ......: đây tôi ở bên đường nè!

    Cậu thấy ai đang vẫy tay thì đó là tôi.

    Cậu ngửng mặt lên nhìn thì có 1 chàng trai trẻ đang vẫy tay ở bên đó liền kéo vali đi lại.

    Jimin: xin chào.

    .....: Chào cứ nói chuyện thoải mái đi sau này anh là người giám hộ của cậu.

    Để anh giới thiệu trước, anh tên Kim SeokJin 23 tuổi cứ gọi anh là Jin được rồi.

    Jimin: vâng Jin hyung, em là Park Jimin 20 tuổi.

    Jin: nhóc hơi lùn nhỉ?

    Jimin: em chưa muốn đánh người khi vừa bước sang Mĩ đâu.

    Jin: haha đùa tí thôi cọc thế, nào bây giờ muốn đi thăm quan trường trước hay về nhà.

    Jimin: nhà sao?

    Nhưng em chưa có nhà mà.

    Jin: đã nói anh mày làm giám hộ cho mày thì mày phải ở cùng anh chứ không lẽ anh lại cho mày ra ngoài đường ở?

    Jimin: Ah...nae....em quên.

    Jin: vậy giờ đi đâu?

    Jimin: về nhà ạ.

    Cất đồ lên xe anh chở cậu về nhà, căn nhà đại loạn thì cũng khá to nhưng cậu cũng không bất ngờ lắm.

    Đột nhiên có người từ trên lầu xuống, lại là 1 chàng trai khác có mái tóc vàng, nhưng mà sao ai cũng cao vậy ㅠㅠ.

    .....: về rồi à!

    Jimin: ah!

    Em chào anh.

    ......: chào nhóc anh tên Kim Namjoon gọi anh tên Namjoon hay RM cũng được, rất vui được làm quen.

    Jimin: em tên Park Jimin sau này giúp đỡ nhau ạ.

    RM đưa tay ra tỏ í muốn bắt, cậu cũng nhanh chóng bắt tay lại, xem ra cũng hoà thuận phết.

    Jin: để hành lí ở đây rồi tí anh đem lên cho, em đi nghỉ ngơi đi, ngồi máy bay mấy tiếng cũng mệt rồi.

    Namjoon dẫn thằng bé lên phòng đi.

    Namjoon: tuân lệnh!

    RM dẫn cậu lên lầu 2 rồi đứng tại chỗ làm cậu khó hiểu nhìn.

    Jimin: anh ơi....phòng em đâu ạ?

    Namjoon: nè!

    Cậu khó hiểu ngó nghiêng nhìn rồi lại nghiêng đầu nhìn xuống sàn.

    Jimin: em ngủ ở sàn nhà ạ?

    Namjoon: hở sàn gì?

    Phòng em là nguyên cái lầu này luôn á.

    Jimin: dạ?

    Cậu không tin vào mắt mình cái gì mà phòng chiếm nguyên cả 1 dãy lầu chứ, huống hồ căn nhà to thế này bảo cậu cho thuê nhà còn đúng đó.

    RM thấy cậu ngơ ngác mà cũng bật cười xoa đầu cậu.

    Namjoon: vì nhà này chỉ có 2 người sống thôi, nên dư rất nhiều phòng.

    Để dễ sinh hoạt thì bọn anh đã thiết kế cứ 1 lầu là 1 phòng nhưng nói ra thì nó giống 1 nhà hơn vì đầy đủ tiện ích, nghe nói sắp có thêm thành viên nữa vào nhà nên bọn anh đã mở thêm lầu 2 cho em đó.

    Cậu cũng không hiểu anh nói lắm nên đã đi thăm quan từng phòng ở lầu 2.

    Mỗi lần mở cửa ra đều là 1 căn phòng khác nhau.

    Như là phòng tập gym, phòng PC, nhà tắm, phòng ngủ, phòng thay đồ còn có nơi ngắm cảnh nữa ôi vl đỉnh thật cậu bắt đầu thích cái thiết kế này rồi nha.

    Jimin: woahh đẹp thật!

    RM nghe cậu nói mà bật cười, nhìn cậu bây giờ không khác gì chú gà con lon ton với cặp mắt sáng bừng đang tìm hiểu vậy.

    Namjoon: em còn thời gian để khám phá hết căn nhà này đó, bây giờ đi nghỉ đi lát nữa có cơm thì anh sẽ lên gọi.

    Jimin: ......ủa nhưng mà phòng ngủ ở đâu em quên rồi.

    Namjoon: anh cũng không nhớ🙂)

    Ôi trời ai lại để 2 con người vô tri ở với nhau chứ, thế là cậu lại lết cái chân rã rời đi tìm phòng ngủ, mãi mới tìm được haiz chắc lần sau mua cái bảng về treo ở cửa quá.
     
    Lựa Chọn
    Chap 15


    /Lạch cạch - lạch cạch/ tiếng bấm laptop.

    Jimin: * để coi trường XX *

    Cậu vào phòng liền mở laptop của mình lên mà tìm kiếm về ngôi trường mà mình học.

    Đã lâu rồi cậu không dùng laptop để học nhỉ, đa số cậu tàn dùng để làm việc khi còn ở Hàn thôi.

    Jimin: * hừm cũng được, mong là đừng gặp mấy thằng ất ơ nào *

    /Cộc cộc cộc/

    Jimin: vào đi!

    Namjoon: Jimin!

    Cơm xong rồi xuống ăn thôi.

    Jimin: vâng anh cứ xuống trước đi, em sẽ xuống sau.

    Namjoon: em đang làm gì á?

    Jimin: em chỉ đọc 1 số thông tin về trường em sắp học thôi, thấy các hoạt động ở đây cũng thú vị.

    Namjoon: anh nghe danh trường này từ lâu rồi, từ phong cảnh đến các giáo viên trong trường rất thích hợp để học.

    Jimin: vậy sao?

    Namjoon: ừ

    Jin: MẢ CHA NÓ 2 THẰNG KIA CÓ XUỐNG ĂN KHÔNG THÌ BẢO!!

    Cậu và RM đang bàn về trường quên mất phải xuống ăn cơm, nghe tiếng của Jin quát mà 2 người nhanh chóng thu dọn đồ dọt lẹ xuống, nói cậu không sợ là nói dối đó từ lúc gặp Jin ở sân bay cậu đã rén anh khi bị anh nói cho 1 tràng về nhà ở rồi.

    Jin: Bảo đi gọi thằng bé rồi cũng ngồi ì trên đó luôn.

    Namjoon: xin lỗi mà anh đừng giận, để em bóc vỏ tôm cho anh ăn nhá.

    Jin: hừm nói vậy còn được.

    Cậu ngồi ngoan ngoãn ăn bát cơm của mình nghe cuộc hội thoại giữa 2 người mà thắc mắc.

    Jimin: 2 người là gì của nhau ạ?

    Namjoon: ủa tưởng em biết rồi bọn anh là chồng chồng của nhau á.

    Jimin: ồ

    Jin: sao phản ứng của mày miễn cưỡng vậy em.

    Jimin: em không biết nói gì nữa.

    Mà giờ mới để í 2 anh là người Hàn ạ.

    Jin: ừ anh vì hồi nhỏ bố mẹ đi công tác nên phải chuyển nhà qua đây.

    Namjoon: anh cũng giống anh ấy.

    Jimin: ồ

    Namjoon: mày không còn câu nào khác ngoài " ồ " hả.

    Jimin: ờ

    Jin/Namjoon: ......

    Ăn xong cậu giúp mọi người dọn dẹp, chán quá nên lên lầu lấy cái chăn ấm trong phòng mình rồi xuống phòng khách nằm ra ghế sofa quay mặt vào trong nhắm mắt, thời tiết bây giờ đang mưa bé nên thành ra rất thích hợp để ngủ, cậu cuộn tròn người lại rúc vào chăn mà ngủ ngon lành không khác gì con mèo.

    Gì chứ ngủ khi trời đang mưa rất chill cậu phải tận hưởng những giây phút này chứ

    ......: aiz mưa to ghê

    ......: ủa người trong nhà đâu hết rồi.

    Quay sang thấy 1 cục bông đang cuộn tròn trên ghế sofa làm người này tưởng là Namjoon đang nằm đó nên chạy lại theo thói quen nhảy 1 phát lên người cậu.

    ......: Surprise~

    /Ặc hự!!/

    Nghe thấy giọng lạ nên hắn đứng phắt dậy, cậu vì đau quá nên nằm đó 1 lúc rồi từ từ chồm người dậy.

    Jimin: aaa....shit đau vl

    Cậu 1 tay chống ra sau gượng dậy, còn 1 tay đang để bên hông xoa xoa vì đau, miệng thì đang thầm chửi là tên nào đã làm vậy với cậu.

    Ngẩng mặt lên nhìn người đối diện khiến hắn 1 phát đứng hình, tim đập loạn xạ.

    .......: gì vậy thiên thần sao?

    Nghe hắn nói vậy cậu có chút rùng mình.

    Jimin: này anh!

    Nhìn đủ chưa?

    .....: ah!

    À....xin lỗi tôi không biết đó là cậu tôi tưởng đó là Namjoon nên muốn chọc 1 chút.

    Jimin: chọc như kiểu của anh suýt làm tôi gãy xương chậu rồi đó.

    .....: tôi xin lỗi cậu có sao không có cần tôi đưa đến bệnh viện không?

    Hắn luống cuống mà hỏi han cậu, chắc hắn giỡn lố quá rồi, nãi thấy cậu đau méo cả mặt luôn mà.

    Jimin: không cần đừng đụng vào tôi.

    Cậu lết cái lưng đau của mình mà từng bước lên phòng, hắn nhìn không nổi nữa nên đã mạn phép mà chạy lại đỡ cậu.

    ......: là do tôi làm cậu đau nên tôi phải chịu trách nhiệm.

    Jimin: * ôi đm thằng này bị điên hả chịu trách nhiệm gì? *

    .....: phòng cậu ở đâu?

    Jimin: tránh!

    Hắn đứng bất thần nhìn cậu 1 lúc rồi lại không nhịn được mà thò tay xuống bế cậu lên làm cậu hú hồn 1 phen.

    Jimin: này làm trò gì vậy, bỏ tôi xuống!

    .....: xin lỗi nhưng nếu cứ lết vậy thì mệt lắm nên tôi phải làm vậy thôi.

    Jimin: Ya!!!

    Đã bảo bỏ xuống.

    .....: không được mà.

    Nghe thấy tiếng ồn bên ngoài Jin với RM cũng chạy ra xem thì thấy cậu đang bị hắn bế nhưng cậu lại phản kháng bằng cách đẩy mặt hắn ra.

    Jin: bỏ em ấy xuống đi, thằng này mày làm nó sợ đó!

    Nghe thấy tiếng của Jin hắn quay đầu lại nhìn còn cậu lộ ra sở hở liền nhảy xuống.

    Namjoon: em có sao không, nó có làm gì em không?

    Jimin: Em không sao...

    Mà anh ta là ai vậy?

    Jin: Là bạn của bọn anh cậu ta hay đến đây chơi lắm.

    Namjoon: này mày làm gì em tao vậy?

    .....: nãi tưởng mày nằm dưới nên nhảy xổ vào ai dè không phải mà là cậu nhóc này.

    Jin: ôi vl chọc kiểu của mày chết người đó em.

    .....: thì đó nên em mới bế cậu nhóc này đi nè nhưng mà ẻm cứ phản kháng riết.

    Namjoon: mày bế em ấy chi?

    ......: thấy đi cực quá nên bế...

    Jimin: tôi chưa đến mức què đâu mà anh phải làm vậy đm phá giấc ngủ ngon lành.

    Cậu vò mái tóc của mình rồi đi lên phòng bỏ lại 3 người ở đấy làm gì thì làm cậu không quan tâm.

    Jin: mày hên thế.

    .....: sao?

    Jin: nghe bảo nó đai đen taekwondo đó cũng may chưa đánh mày thôi.

    .....: gì ghê vậy, nhìn nhỏ con mà lợi hại thế.

    Namjoon: nhỏ mà có võ, mày mà biết thêm thông tin của nó chắc sốc hơn.

    .....: em ấy tên gì vậy nãi thấy xưng em với mày chắc nhỏ tuổi hơn nhỉ?

    Jin: Jimin 20 tuổi.

    ......: oh nhỏ hơn 1 tuổi.

    Namjoon: rồi sao tính dở trò gì với con nhà người ta nữa đây?

    .....: làm quen thoi tui có làm gì đâu...

    Jin: ờ mà mày chính thức bị liệt kê vào danh sách đen của nhóc đó rồi.

    .....: ......

    _________

    Cậu vào phòng lại nằm xuống giường mà ngủ chẳng hiểu sao khi qua đây cậu lại thấy bản thân mình lười đến như vậy nếu là ở Hàn thì cậu sẽ không được ngủ vậy đâu, thôi thì cứ tận dụng thời gian khi còn ở đây đi coi như là cậu đi du lịch nghỉ ngơi vậy.

    Mò mẫm tìm chăn đắp mà sực nhớ ra cái chăn nãi cậu đem xuống dưới rồi, lười đi xuống cậu lấy đại cái gối ôm đỡ vậy.

    Đến trưa thấy cậu ngủ vẫn chưa xuống nhà nên Jin đã bảo ai đó lên gọi cậu xuống đi thì hắn xung phong, được RM chỉ phòng xong hắn cũng đi tìm.

    .....: đây hở?

    Hắn mở cửa ra thì thấy con mèo lười này đang ngủ, cậu chỉ biết ngủ thôi hở nhưng mà nhìn đáng yêu phết, đứng nhìn 1 lúc rồi hắn mới gọi cậu.

    .....: jimin ah dậy thôi đừng ngủ nữa.

    Jimin: ưm...

    Namjoon hyung cho em ngủ 1 tí nữa thôi.

    Ôi vl cái giọng này là thế nào đây hắn nghe xong muốn rụng tim quá, giọng cậu nghe vẫn còn ngái ngủ nhưng mà sao lại gọi hắn là Namjoon chứ cậu tưởng hắn là Namjoon sao?

    ......: anh không phải Namjoon.

    Nghe hắn nói vậy nên cậu quay ra nhìn.

    Ồ cũng chẳng có gì đặc sắc mấy cậu quay vào ngủ tiếp.

    .....: nào dậy thôi anh Jin sẽ mắng đó.

    Jimin: * đm bên Hàn thì gặp Yoongi, bên Mĩ thì đụng phải thằng nào chưa biết tên, aizz sống mà cứ bị làm phiền vậy? *

    Jimin: tôi sẽ dậy anh xuống trước đi.

    .....: chuyện vừa nãi cho anh xin lỗi.

    Jimin: không biết không có tội mà tôi cũng không để bụng chuyện đó đâu mà anh phải lo.

    Cậu vừa nói vừa đứng dậy đi rửa mặt, không lẽ để người ta nhìn mình ngủ nữa.

    ......: anh tên Hoseok, rất vui được làm quen.

    Jimin: ừm

    Chả có gì thú vị mấy cậu rửa mặt xong mở cửa đi xuống nhà bơ luôn cả hắn ở đó.

    Hắn bị cậu phũ cho mà bật cười, chưa bao giờ có ai làm vậy với hắn cả đa số ai nhìn thấy hắn hoặc nghe đến danh hắn đều muốn tiếp cận nhưng cậu lại khác, chẳng quan tâm gì đến hắn hết đã vậy lần đầu gặp mặt đã chửi hắn rồi.

    Cậu đi xuống nhà thấy Jin với RM đang ngồi ở phòng khách gọt táo ăn mà lại ngồi.

    Jin: đỡ đau hơn chưa?

    Jimin: em đỡ rồi.

    Namjoon: ăn táo đi.

    Jimin: vâng

    Được 1 lúc thì hắn cũng xuống thấy cậu đang ngồi đó bấm laptop chẳng để í hắn làm hắn có chút hụt hẫng.

    Jin: em định khi nào nhập học?

    Jimin: tuần sau ạ, trong thời gian đó em sẽ tập thích nghi môi trường ở đây.

    Jin: ừm vậy thì tốt, em học trường nào?

    Jimin: trường XX ạ

    Jin: trường XX sao?

    Thằng Hoseok đang theo học ở đó này.

    Jimin: ừm

    Chẳng quan tâm mấy, hắn học hay không liên quan gì đến cậu chứ.

    Dù gì cậu cũng chỉ đến đây để học hỏi về văn hóa phương Tây là chính thôi mà chứ cậu cũng hoàn thành xong các khoá học rồi coi như là giờ học lại thôi cũng chẳng cần ai giúp đỡ.

    *

    *

    *

    Yoongi bên này cũng đang chán nản lắm rồi, được mỗi lúc sáng còn đến chiều thì hắn nhớ cậu muốn chết.

    Yoongi: ah mình có thể gọi cho em ấy mà.

    Hắn lấy điện thoại ra gọi cho cậu.

    Cậu ở bên này thấy số điện thoại từ Hàn Quốc mà nhíu mày.

    Jimin: *ai vậy?*

    Jin: sao vậy?

    Sao không bắt máy.

    Jimin: số từ Hàn quốc.

    Namjoon: chắc ba mẹ em thôi, cứ bắt máy đi đừng lo.

    /Bắt máy/

    Jimin: alo?

    Yoongi: hello em khoẻ không?

    Jimin: ????

    Yoongi: anh nè~

    Jimin: .....

    Jin: ai vậy?

    Cậu bỏ điện thoại ra nhìn rồi lại áp điện thoại vào nghe tiếp.

    Yoongi: ủa em đang ở cùng ai hả.

    Jimin: à

    Yoongi: "à" gì v...

    /Tút tút/

    Cậu nghe câu tiếp nhận ra hắn liền cúp máy không muốn nói chuyện, hắn là đỉa sao cậu đã qua tận đây mà hắn còn gọi điện được nữa, cậu cảm thấy nổi da gà chắc phải đi mua SIM mới thôi.

    Jin: ủa gì vậy tự nhiên "à" cái cúp luôn vậy??

    Jimin: không có gì, cuộc gọi rác thôi.

    Namjoon: gọi rác gì tận Hàn Quốc vậy

    Jimin: Em không biết hơ hơ anh đừng quan tâm nữa.

    Bên phía Yoongi sau khi bị cậu dập máy thì có chút hoang mang, ấm ức.

    Yoongi: ơ!

    Cái con mèo này không thể chào 1 tiếng được hả lúc nào cũng...

    Yoongi: * ẻm ghét mình tới vậy à...*

    Yoongi: thôi bỏ đi lần sau được thì kiếm cơ hội khác.

    Trưởng phòng: Yoongi!

    Đưa tài liệu này lên phòng chủ tịch dùm tôi.

    Yoongi: vâng

    Bên phía cậu sau khi đánh trống lảng xong thì tiếp tục nhìn vào laptop mà bấm tiếp mặc kệ cả 3 người đang hoang mang tò mò không biết ai vừa gọi mà cậu lại không muốn nói.

    Jin: có phải cái người chồng gì đấy của em không?

    Anh ghé sát lại nhìn chằm chằm vào cậu làm cậu muốn đổ mồ hôi hột.

    Jimin: *cái ông này sao lại tinh ranh thế*

    Jimin: không phải mà...

    /Đùng/ tâm hồn của Hoseok khi nghe Jin nói vậy.

    Namjoon: what?

    Em có chồng.

    Jimin: Đúng là chồng nhưng em chưa có yêu anh ta.

    Jin: là sao?

    Jimin: lúc trước em bị mất trí nhớ nên ba em đã sắp đặt cuộc hôn nhân này, cũng xảy ra nhiều chuyện lắm.

    Rồi ngay lúc em chọn qua đây thì hắn khóc bù loa lên còn tỏ tình em.

    Hoseok: vậy em đồng í hả?

    Jimin: không!

    Tôi không yêu anh ta sao phải chấp nhận chứ.

    Jin: * ồ thì ra là chưa nhận ra tình cảm của mình *

    Hoseok nghe cậu nói vậy liền mừng thầm, vậy là hắn sẽ có cơ hội tiếp cận cậu rồi.

    Nhưng mà cậu thế nào thì không biết.

    Jimin: nói chung mọi người đừng quan tâm nữa mà cũng đừng nhắc hay hỏi điều gì của anh ta, em không có biết đâu.

    Jin: ò
     
    Lựa Chọn
    Chap 16


    Jimin: chán quá...

    Jimin: * hay là kêu ba gửi file tình hình công ty cho làm ta, hê hê cũng được đó *

    *

    *

    *

    Ông Park: không cho!

    Lo mà học đi.

    Jimin: Noooo chán lắm!

    Ông Park: vậy học bài đi cho đỡ chán.

    Jimin: học qua hết rồi cần gì học nữa, ba gửi cho con 1 ít việc đi nhó.

    Ông Park: không!

    Đi chơi đi

    Jimin: chỗ con nít có gì đâu mà chơi.

    Ông Park: kiểu gì cũng nói được.

    Jimin: vậy ba gửi cho con đi.

    /Tút tút...../

    Jimin: ơ sao lại tắt ơ....

    Hoseok: sao vậy có chuyện gì hả?

    Jimin: Chán...

    Hoseok: vậy đi chơi không anh chở em đi.

    Jimin: Chơi cái gì?

    Hoseok: khu vui chơi.

    Jimin: trẻ con.

    Hoseok: không thì đi ngắm cảnh.

    Jimin: ai già như anh đi ngắm 1 mình đi.

    Hoseok: ......

    Hắn bất lực với cậu luôn nói kiểu nào cũng phản bác cho bằng được.

    Cậu ngồi khoanh tay mím môi suy nghĩ gì đó rồi lại đứng lên đi ra ngoài, hắn thấy vậy cũng đuổi theo.

    Hoseok: em đi đâu vậy?

    Jimin: đi dạo, anh đi theo tôi làm gì.

    Hoseok: em mới qua nếu lạc thì sao?

    Jimin: tôi có tiền nếu lạc thì bắt taxi về thôi.

    Cậu nhún vai trả lời, hắn thấy cũng hợp lý nhưng nào để cho cậu đi 1 mình hắn cứ lẽo đẽo theo sau làm cậu thấy phiền chết đi được.

    Cậu muốn vô cửa tiệm nào đó để mua đồ nhưng không dám hỏi hắn, sợ hỏi cái hắn lại bắt cậu làm này làm kia nên lấy điện thoại ra mở bản đồ luôn.

    Hắn thấy cậu cứ cắm cúi vô điện thoại nên nhìn vào xem thì thấy nguyên cái bản đồ, tính từng phút từng Km, quay sang nhìn cậu rồi lại nhìn vào bản đồ.

    Hoseok: em tìm gì vậy có thể hỏi anh mà?

    Jimin: tôi học địa!

    Thấy hắn hỏi nên cậu bịa đại ra 1 lí do nào đó, nghe giọng cậu chắc nịch nên hắn cũng tin sái cổ.

    Hoseok: v...vậy hả đi bộ mà cũng học em siêng thật...

    Jimin: ừ vậy nên anh cần về và đừng đi theo tôi, rất phiền tôi không tập trung được.

    Hoseok: vậy tôi về....nếu có việc gì em cứ gọi tôi.

    Jimin: ừ

    Thấy anh đi nên cậu bắt đầu bắt taxi đi đến trung tâm mua sắm luôn, bắt xe đi chứ ai rảnh mà đi bộ cả 1 đường dài, nãi đi bộ chỉ vì muốn cắt đuôi hắn mà thôi.

    Jimin: * cuối cùng cũng được yên haiz *

    Cậu đi mua đủ thứ đồ rồi lại ra bắt taxi đến đoạn đường vừa nãi mà đi bộ về, đi bộ cho giống người vừa đi dạo chứ có ai đi dạo mà không đổ miếng mồ hôi nào đâu.

    Vừa bấm điện thoại vừa nhìn đường thì cậu thấy ở ngay phía tường bên trái có 1 đám áo đen đang đứng đó hút thuốc, không muốn liên lụy nên cậu đã né chúng nhưng mà xui rủi cậu bị bọn chúng phát hiện nên đến chặn đường.

    ......: chào chú em có muốn cùng anh đi uống 1 ly không?

    Jimin: 1 ly uống làm đếch gì?Nghèo mà cứ hay sĩ.

    ......: mày dám!

    ......: ey đừng manh động.... anh thấy em mặt mũi cũng được phết hay là em muốn thử cảm giác được sung sướng không đi theo anh, anh sẽ dạy cho em.

    Gã ta đi lại định sờ tay vào mặt cậu thì....

    /Rắc.../

    ......: áaaaaa.....

    Cậu bẻ 1 tay của gã rồi lấy chân đạp lên phần vai của gã, đôi mắt sắc bén cúi xuống nhìn vào khuôn mặt đang sợ hãi của gã mà cười.

    Đồng bọn gã thấy cậu như vậy liền cuống cuồng mà bỏ chạy để gã ở đó đang đau đớn mà quỳ xuống.

    Jimin: hình như mày không muốn dùng cánh tay này nhỉ hay để tao làm nó phế luôn hửm?

    ......: anh ơi em xin lỗi, em biết sai rồi làm ơn tha cho em đi

    Jimin: Đã là cặn bã của đời thì đừng có vênh mặt dạy đời.

    .....: ức....dạ

    Jimin: Cút!

    Cậu quăng hắn sang 1 bên, thấy mình được thả nên gã cũng cuống quýt đứng dậy chạy, dù có đau nhưng vẫn phải đi chứ ở chỗ cậu áp lực đến nghẹt thở quá.

    Cậu nhìn hắn chạy mà phủi đồ miệng còn lẩm bẩm chửi thề. /Vì đang ở Mĩ nên Jimin sẽ nói tiếng anh chứ không phải tiếng Hàn đâu, đừng nghĩ cậu đang dùng tiếng Hàn nhó vì cậu không có ở Hàn./

    Jimin: Damn it! ~ Shit! ( Chết tiệt! )

    Cậu cầm đồ vừa nãi mua rồi về, vừa quay ra thì thấy Hoseok đang ở đó nhìn cậu.

    Jimin: * Rồi....thấy mẹ luôn *

    Hoseok: em...bọn chúng....

    Jimin: đừng có nói với anh Jin!

    Hoseok: hả?

    Jimin: tôi bảo anh đừng nói cho Jin hyung biết.... * Anh ấy mà gọi cho ba báo thằng con mới qua Mĩ đã đánh nhau chắc giáo huấn 1 trận quá *

    Hoseok: tôi không nói đâu em đừng lo, mà em có bị thương ở đâu không?

    Jimin: không

    Hoseok: nè hồi nãi nhìn em ngầu lắm đó.

    Jimin: ừ nên ngậm miệng lại dùm, mà sao anh lại ở đây?

    Hoseok: nãi tôi ghé vào tiệm bánh ngọt mua 1 ít rồi đi ra đây sẵn chờ em về cùng luôn ai dè vừa ra thì chứng kiến cảnh này biết vậy nãi quay rồi.

    Jimin: anh tính quay rồi đưa lên trình báo cho cảnh sát à?

    Hoseok: quay để xem chứ trình báo gì, em hãy nghĩ xấu cho tôi quá!

    Jimin: hơ hơ nhìn mặt anh đáng ngờ lắm tôi không thể không nghĩ được.

    Hoseok: .......

    *

    *

    *

    Jin: Mày dẫn em tao đi đâu?

    Hoseok: đại ka em làm có....

    Jimin: Hyung!

    Em chỉ đi mua ít đồ thôi.

    Chuyện là cậu bảo hắn tối rồi đi về đi nhưng hắn lại không chịu còn bảo là sợ diễn ra chuyện giống vừa nãy nên nhất quyết phải dẫn cậu về, ai dè vừa bước vào nhà đã thấy Jin đang xách chổi khoanh tay đứng trước mặt rồi.

    Jin: mua cái gì sao không bảo anh mua cho, em mới qua không biết đường lỡ xảy ra chuyện gì anh biết nói với chú Park làm sao.

    Hoseok: * Park?

    Nếu ba ẻm mang họ Park thì ẻm là Park Jimin hở, Park jimin....Park jimin sao cái tên này nghe quen vậy? *

    Jimin: em xin lỗi....

    Jin: ừm vô nhà nghỉ ngơi đi.

    Jimin: vâng.

    Cậu được anh cho vô nhà còn hắn thì vẫn đứng đó suy nghĩ gì.

    Jin: sao còn chưa về tính ngủ nhờ hả?

    Hoseok: Jin hyung!

    Jimin em ấy rốt cuộc có lai lịch gì?

    Sao lại ở đây?

    Jin: biết tập đoàn Park không?

    Hoseok: có....ơ không phải chứ...

    Jin: bây giờ mới nhận ra hả gà vậy.

    Hoseok: không phải em ấy đang quản lý công ty ở Hàn sao?

    Giờ lại qua đây để làm gì?

    Jin: qua chơi cụ thể là mấy năm rồi về, mà mày không cần biết nhiều đâu, cũng đừng có í định tiếp cận thằng bé, nó cũng có chồng rồi hơn nữa Jimin qua đây cũng là vì nghĩa vụ làm ăn.

    Anh biết là hắn đang để í cậu nên cũng nói cho hắn biết.

    Hoseok: ......không phải em ấy nói là không có í gì với cậu ta sao?

    Vậy em phải có cơ hội chứ?

    Jin: lời nói không bao giờ thể hiện được cảm xúc, mày thử nghĩ lại lúc sáng nay xem, nó nói chuyện với cậu ta mà miệng còn cười tủm tỉm kìa, mày mất slot rồi.

    Hắn nghĩ lại hồi sáng còn thấy cậu đỏ mặt đỏ tai khi bị trêu chọc, ồ vậy là hắn không có cơ hội rồi.

    Dù gì cũng không muốn làm phản diện đâu nên hắn xin rút thôi coi như từ bây giờ cậu sẽ là em trai hắn vậy.

    Hoseok: em biết rồi, em về đây.

    Jin: ừ

    Vậy coi như Yoongi nhà ta bớt đi 1 tình địch rồi nhỉ?

    Ở 1 nơi nào đó.....

    Yoongi: sao nay cảm thấy sẽ ngủ ngon vậy ta?
     
    Lựa Chọn
    Chap 17


    Hoseok: Jimin ahh!

    Jimin: nữa hả anh có gì chưa hiểu sao?

    Hoseok: đúng rồi, đây phần này nè anh không hiểu.

    Jimin: thì anh cứ tính tổng lại các sản phẩm mà trong năm qua rồi thống kê lại, nếu không làm được có thể đưa xuống cấp dưới làm cho.

    Hoseok: ồ anh nên gọi em là tiền bối không nhỉ vì em đi trước anh luôn còn giỏi quá trời.

    Jimin: em chỉ hiểu 1 chút thôi còn đang trong quá trình đi tìm hiểu đây.

    Hắn sau tối hôm đó biết thân phận của cậu nên thường xuyên đến nhờ cậu chỉ cho hắn cách làm việc, mới đầu cậu còn nghi ngờ hắn nhưng về sau cũng quen rồi nói chuyện thân mật luôn.

    Jin: Jimin đi ăn sáng đi.

    Jimin: vâng

    Cậu thích ăn đồ của Jin nấu lắm nó khá vừa miệng nên hiếm khi cậu ăn ở ngoài sau khi sang đây, đồ ăn ngon ngu gì từ chối chớ.

    /Lạch cạch lạch cạch/ tiếng bấm máy của Hoseok.

    Jin: ồ nghĩ thông suốt rồi à?

    Hoseok: ừm

    Jin: học được gì từ thằng bé rồi.

    Hoseok: rất nhiều!

    Em ấy rất giỏi, đúng như người đời trong giới kinh doanh hay đồn là một đối thủ đáng gờm đây.

    Jin với Hoseok quay vô nhìn cậu và RM đang tranh nhau miếng ăn rồi lại cười đùa.

    Jin: như trẻ con....

    Hoseok: thế mà Hyung vẫn yêu cơ.

    Jin: kệ tao!

    Hoseok: có được thành viên này trong nhà coi như vui nhà vui cửa rồi.

    Jin: ừ anh coi Jimin như em trai mình vậy, nó rất đáng yêu dù nghiêm túc trong công việc nhưng mỗi lần chẩm bị ăn mắng lại rụt rè hối lỗi, nhìn sao thì cũng chẳng dám mắng.

    Hoseok: haha em mới đầu nhìn Jimin còn bị hớp hồn mà có ai mắt mù mới ghét Jimin từ cái nhìn đầu tiên á.

    Yoongi: /hắt xì...khịt/

    Namjoon: Jimin ngày mai đến ngày nhập học rồi à?

    Jimin: đúng vậy.

    2 người dành nhau miếng đùi gà ê hết cả tay cuối cùng RM không chịu được nữa nên nhường cho cậu.

    Đồ ăn của chồng tui nấu mà sao dành của tui.

    Jimin: Namjoon hyung!

    Namjoon: gì?

    Jimin: miếng này thơm lắm ạ.

    Namjoon: 🙂 * nhịn nhịn không được đánh em nhỏ. *

    Jimin: đùa thôi anh ăn đi.

    Namjoon: ủa gì?

    Jimin: em no rồi nãi chỉ muốn đùa anh thôi.

    Cậu bỏ miếng đùi xuống bát RM rồi đứng dậy dọn bát, rửa miệng rồi lên phòng.

    Namjoon: * em trai tui, cảm động quớ *

    Namjoon: cảm ơn~

    RM định cắn miếng gà thì Hoseok đi lại lấy miếng gà trên tay anh mà đưa lên miệng ăn.

    Hoseok: hừm...không tồi, cảm ơn vì miếng gà nha.

    Hắn ngoạm luôn miếng gà của anh sạch bách ném xương vào tô để xương rồi đi lại phòng khách.

    Namjoon: .....

    Namjoon: thằng kia đứng lại!!

    Hoseok: ơ mày ăn nhiều rồi tao ăn có 1 miếng.

    Namjoon: thà mày ăn miếng giữa còn được, đó là miếng cuối cùng!

    Miếng cuối cùng rất ngon!

    Anh cầm dép vừa rượt hắn vừa đánh beep beep, căn nhà cứ vậy mà ồn ào lên, haiz bất ổn ghê...

    Cậu vào phòng mình sắp đồ để mai đi học.

    Bút, sách, cặp, đồng phục, giày dép đều đã đủ.

    Jimin: * haiz phải học nữa rồi....không biết khi nào mới được về đây *

    *

    *

    *

    __Sáng hôm sau__

    Jin: Jimin ah xong chưa nay nhập học không được đi trễ đâu?

    Jimin: đây...xong rồi đây.

    Namjoon: chà~ mặc vest trường đẹp phết.

    Jimin: em thấy bình thường mà ở Hàn lúc đi làm em mặc riết.

    Jin: ra xe đi!

    Namjoon trông nhà nha.

    Namjoon: vâng vâng

    Khác với dáng vẻ của những người bằng tuổi cậu thì rất phấn khởi khi nhập học còn cậu nhìn mà chán đời, mặt không miếng vui vẻ nào có khi còn làm người ta sợ vì nhìn cậu như đang muốn ăn tươi nuốt sống vậy.

    Jin: sao mày nhập học mà mặt như cái đít nồi vậy?

    Anh nhìn vào gương thấy cậu mặt mày bí xị không có sức sống.

    Jimin: vẫn cười thê.

    Cậu nhoẻn miệng cười gượng cho anh xem, kết quả nhận được ánh mắt khinh bỉ từ anh mình.

    Jin: thôi mày khỏi cười đi, nhìn mày cười xong chắc anh đi tự vẫn.

    Jimin: ...... cười cho còn chê.

    Chiếc xe Lamborghini Aventador S đậu cạnh cửa trường làm ai cũng phải ngoái nhìn.

    Cậu với anh xuống xe làm báo nhiêu người phải ồ lên 1 cái, nhìn qua thì anh rất lịch lãm hoàn hảo, còn cậu lại có vẻ khó gần hơn, gương mặt sắc nét quyến rũ, 2 người 1 lớn 1 nhỏ từng bước đi làm cho nhiều người trong trường phải đổ gục, tất nhiên là có gái thì cũng phải có trái.

    Jimin: đi chi cái xe này rồi bị nhìn.

    Jin: không có!

    Anh mày chọn lâu lắm mới dám tậu con này đi đó, có con này bình thường nhất à.

    Jimin: bình thường dữ rồi đó, mấy xe kia hãng gì mà không bình thường?

    Jin: Rolls Royce, Maybach, Mercedes, Audi, Porsche, Lexus, BMW,....

    Nhiều lắm mày chọn cái nào lần sau anh chở mày đi

    Jimin: hừm....Maybach đi.

    Jin: Ok

    Đi được 1 lúc thì cũng đến phòng hiệu trưởng.

    /Cốc cốc cốc/

    Hiệu trưởng: mời vào.

    /Cạch.../

    Hiệu trưởng: ồ lâu rồi mới gặp trò Kim.

    Jin: vâng em chào thầy.

    Anh cũng là cựu học sinh của trường này, mấy năm trước cũng từng là người làm cho confession của trường rầm rộ vì gương mặt tỉ lệ vàng của mình.

    Nhưng khi ra trường anh cũng không về đây lần nào vì cái lí do là trường l*n ếu thích thăm.

    Hiệu trưởng: em đến đây xin học cho cậu trai kia sao?

    Ông nhìn vào cậu đang đứng sau anh mà hỏi.

    Jin: vâng

    Hiệu trưởng: em tên gì?

    Jimin: Park Jimin ạ.

    Hiệu trưởng: trong hồ sơ của em là đã hoàn thành các khoá học rồi mà sao em lại muốn học nữa?

    Jimin: học không thừa em muốn thì em học.

    Hiệu trưởng: học lực tốt đó em muốn chọn khối nào?

    Jimin: khối nào trầm tính là được ạ.

    Hiệu trưởng: vậy thì khối A học về ngành kinh tế theo năng khiếu môn học của em nhá.

    Bảng tên của em bây giờ chưa làm được chắc phải đợi 2-3 ngày thì có.

    Jimin: vâng

    Jin: đi tìm lớp được không hay để anh đi cùng.

    Jimin: không cần đâu em tự đi được, anh về cẩn thận.

    Jin: ừm

    Lớp cậu học đã quen nhau vì học được năm nhất rồi còn giờ sang năm hai cậu chuyển vào nên có vẻ sau khi thấy cậu bước vào liền bàn luận to nhỏ, có người thấy cậu khó gần còn tưởng cậu chảnh nên sỉ sói nói xấu.

    Đến khi giáo viên bắt đầu gằn giọng bảo im thì lớp mới bắt đầu nghiêm túc hướng mắt nhìn vào cậu với giáo viên.

    Jimin: *lớp này mà trầm chết liền*

    Giáo viên: em giới thiệu đi.

    Jimin: Tôi tên Park Jimin, sau này nhờ mọi người giúp đỡ.

    Học sinh: cũng đâu có chảnh đâu nhìn lãng tử phết.

    Học sinh: chào mừng cậu tham gia vào làm thành viên lớp tớ.

    Học sinh: hí hí đẹp trai quá.

    Giáo viên: em xuống ngồi bàn cuối nhá.

    Jimin: vâng

    Cậu đi xuống kéo ghế ngồi đàng hoàng, vừa đặt đít xuống thì 2 học sinh bàn trên quay xuống đưa tay ra muốn làm quen.

    .....: xin chào tôi là David

    .....: tôi là Eugen rất vui được gặp.

    Jimin: ừm rất vui được gặp.

    Eugen: cậu là người Hàn sao?

    Thấy cậu họ Park.

    Jimin: ừ

    David: Này! cậu là người nổi tiếng về giới kinh doanh đúng không nhỉ, tôi nghe tên cậu quen lắm.

    Jimin: tôi không hoàn toàn nổi đến mức đó đâu....

    Eugen: cậu là người đó thật sao?

    Woah không tin là ở đây cũng có thể nhìn thấy người bằng xương bằng thịt vậy.

    David: tôi phải gọi cậu bằng 1 tiếng tiền bối rồi.

    Tiền bối!

    Xin chỉ giáo.

    Jimin: đừng gọi tôi là tiền bối, bằng tuổi nhau gọi vậy kì quá cứ như già đi chục tuổi vậy.

    David: Ok

    Eugen: Mà sao cậu lại ở đây, không phải cậu đã sở hữu cho mình công ty riêng rồi à?

    Jimin: tôi qua đây tìm hiểu văn hóa phương Tây nếu về thì có thể giúp công ty phát triển thêm.

    Eugen: đây cũng là hình thức kinh doanh hở?

    Jimin: chắc vậy.

    Cậu nhún vai trả lời, nói chuyện được 1 lúc thì giáo viên cũng vào nên cả 3 lấy sách ra học, xem ra bạn bè xã giao đối với cậu không có gì khó khăn nhỉ?
     
    Lựa Chọn
    Chap 18


    ......: Yoongi ah giúp tôi cái này với!

    Yoongi: đây!

    .....: nè cậu chuyển bản dự án này qua phòng thống kê giúp tôi.

    Yoongi: vâng!

    .....: Yoongi nhanh lên sắp trễ rồi!

    Yoongi: chờ em đừng đóng cửa.

    .......: bản dự án đâu Yoongi?

    Chúng ta sắp thuyết trình rồi đó.

    Yoongi: chết mợ nãi quên đem theo, để em xuống lấy.

    Xin lỗi đã làm phiền tôi ra ngoài 1 chút.

    ......: Yoongi ah bên này bên này.

    Yoongi: vâng vâng.

    ........: cậu đã đi xem bản thiết kế từ bên trên đưa xuống chưa?

    Yoongi: không phải nó phải được phát cho từng người xem thay vì phải lết đi coi hả?

    .....: Yoongi ah!

    ......:Yoongiiii!

    .......: Giúp tôi!

    ......: Nhanh chân lên Yoongi!

    Yoong: aaaaaa! tôi không làm nữa tôi nghỉ việc!

    Hắn dù gì cũng là 1 công nhân bình thường chứ có phải osin sai vặt đâu đúng là quá đáng, có 2 tay 2 chân làm gì phân thân được mà gọi lắm.

    Bực bội đá cửa bỏ ra ngoài làm mọi người phải nhìn theo.

    Nhân viên 1: chắc chúng ta làm quá rồi....

    Nhân viên 2: ừ lát nữa cậu ấy vô phải xin lỗi mới được.

    ______

    Hắn sau khi bỏ ra ngoài liền ra công viên ngồi.

    Lững thững từng bước đi hắn nới lỏng cà vạt rồi ngồi đại 1 cái ghế ở đó.

    Yoongi: đúng là bắt ép người quá đáng.

    Đã mệt vì công việc rồi chồng bé lại không có ở đây, em mau về với anh đi Jimin anh nhớ em muốn chết rồi....

    Hắn ôm mặt mà mắt hơi rưng rưng, đúng là 1 thử thách khó đối với hắn mà sao lại để cả 2 phải cách xa nửa cái trái đất như vậy chứ, hắn cũng muốn đi gặp cậu lắm nhưng mà không được.

    Vài ba cuộc gọi khi hắn quá nhớ phải chủ động gọi chứ cậu có thèm gọi đâu mà cũng không đủ đối với hắn, nhìn cậu qua màn hình hắn lại muốn chui qua bắt cậu về ôm hôn mà thôi, càng xa cậu hắn càng biết rằng bản thân mình nghiện cậu đến mức nào, nhớ đến phát điên mà có ai hiểu hắn chứ.

    Yoongi: ước gì cho thời gian quay ngược lại lúc đó nình đã không đẩy em ấy rồi....

    Yoongi: * chắc Jimin ghét mình nhỉ... *

    Hắn ngồi nhớ những chuyện trước đây mình đã làm với cậu mà dằn vặt bản thân mình mãi, ngồi cũng khá lâu rồi nên hắn đứng dậy về công ty.

    Mở cửa bước vào hắn không thể để tâm đến ai mà đi thẳng tới bàn làm việc của mình ngồi xuống.

    .....: yoongi...

    Yoongi: nhờ gì nữa?

    Ghi vô giấy hết rồi đưa tôi là được khỏi phải gọi nhức đầu.

    .....: không có!

    Cái này....cậu ăn rồi uống nhá xin lỗi vì cứ bắt cậu gánh vác hết trách nhiệm.

    ......: chúng tôi xin lỗi, cậu đừng giận nữa.

    Yoongi: .....ừm cảm ơn, mọi người ra chỗ khác đi cho tôi làm việc.

    .....: được!

    Nhớ ăn hết đó dạo này tôi thấy cậu gầy lắm.

    Hắn gật đầu mà mắt vẫn dán vào màn hình làm việc, mọi người thấy vậy nên cũng không dám làm phiền hắn nữa đành tản ra ai làm việc đó.

    Hắn thấy mọi người đi rồi mới thở dài.

    Yoongi: * ước gì số thức ăn này thay thế bằng Jimin thì tốt biết mấy... *

    Cầm bản thảo bước ra khỏi phòng ấn thang máy lên tầng cao nhất hắn mở cửa bước vào ngồi phịch xuống cái ghế sofa ở đó làm ông Min đang làm việc cũng phải liếc mắt sang nhìn.

    Ông Min: Sao?

    Yoongi: chán

    Ông Min: thì đi đâu đi.

    Yoongi: không!

    Con chán cái khác.

    Ông Min: lại gì nữa? muốn gì nói đại đi.

    Yoongi: muốn Jimin...

    Ông Min: thì gặp nó đi.

    Yoongi: ẻm qua Mĩ rồi thê!

    Ba quên rồi hả?

    Ông Min: già cả rồi quên tí, vậy thì mua vé sang thăm thằng bé là được mà.

    Yoongi: không có địa chỉ.

    Ông Min: vậy ở nhà đi, thứ vô dụng.

    Yoongi: .....

    Hắn quay liếc mắt nhìn ông, ông cũng không vừa, đá xéo mắt nhìn hắn luôn.

    Ông Min: làm việc đi!

    Làm thì mới có cách để chứng minh cho thằng bé thấy.

    Yoongi: chưa chắc...

    Ông Min: đi đi!

    Yoongi: xì...suốt ngày đuổi, nay cho con nghỉ 1 bữa nhá chào ba.

    /Cạch....rầm/

    Hắn mở cửa lững thững bước ra, ông nhìn cách cửa đóng cũng thở hắt bất lực mà lắc đầu.

    Ông Min: /chậc chậc/ đời còn dài, phải trải qua nhiều thứ thì mới có cái kết con ạ.

    /Lọc cọc lọc cọc/ tiếng cục đá.

    Hắn đi bộ trên đường chán nản mà đá lăn cục đá mãi, cứ mỗi 1 lần đá hắn lại trầm mặc suy nghĩ.

    Hắn có thể gặp cậu liền đó nhưng nghĩ đến cảnh trước đây hắn làm với cậu nên hắn cũng không dám đối mặt với cậu mấy, nhớ những lần hắn hôn cậu hay ôm bất chợt, cậu cũng nổi đoá lên mà tránh xa hắn chỉ duy nhất lần đi Mĩ cậu chủ động ôm hắn thôi nhưng chắc là cái ôm tạm biệt nhỉ.

    À...vừa rồi hắn cũng gọi cho cậu nữa sau vài lần gọi thì cậu cũng nhấc máy làm hắn vui đến nỗi chỉ nói được vài câu đã tắt rồi xem ra cậu rất ổn khi ở bên đó nhỉ vậy thì hắn có thể an tâm rồi.

    Yoongi: phấn chấn lên Yoongi, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.

    Ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống từ 1 ngọn đồi cao, hắn quay người lại đi bộ về, rảnh ha nhưng mà cũng có không gian yên tĩnh để hắn bĩnh tĩnh lại, bây giờ phải cố thay đổi bản thân thôi may ra thì cậu có thể nhìn hắn bằng ánh mắt khác.

    Để đến được với em, tôi có thể thay đổi tất cả.
     
    Back
    Top Dưới