showcase tại nhật kết thúc trong tiếng hò reo còn sót lại rất lâu.
cortis diễn sung đến mức lúc cúi chào lần cuối, keonho thấy cổ họng mình khô rát, mồ hôi thấm ướt lưng áo, tim vẫn còn đập nhanh vì adrenaline chưa kịp hạ xuống. gập người gửi lời tạm biệt đến các fan phía dưới sân khấu, ánh đèn tắt dần, nhưng cảm giác nóng rực trong người thì chưa.
sau khi thu dọn đồ đạc, cả nhóm chẳng về khách sạn nghỉ ngơi, mà ỉ ôi nằng nặc đòi đến check in tháp tokyo. vì về khách sạn tắm rửa rồi lại sẽ lên máy bay về hàn ngay, nên giờ không đi thì uổng lắm.
staff và anh quản lí thoả hiệp dẫn cả nhóm ra ngoài chơi một vòng tháp tokyo. khuya rồi, khách du lịch và dân cư thưa thớt, không gian rộng rãi hơn nhiều so với ban ngày. mấy đứa chơi hăng như được xả hơi sau chuỗi lịch trình dày đặc, chụp ảnh lia lịa, quay challenge không biết chán. keonho vừa đi vừa cười, từ chạy đua, cầu trượt, đu xào, đến hửi hoa hửi cỏ,...trò nào cũng thấy cái mặt nó trong đó.
martin vẫn luôn ngay cạnh phá cùng, cũng ham hố lắm cơ. keonho chơi mệt nhưng luôn để ý rằng anh chưa bao giờ khuất khỏi tầm mắt.
hai đứa tách ra một chút, rẽ vào cửa hàng tiện lợi gần tháp.
ánh đèn trắng trong cửa hàng hắt xuống sàn gạch, sạch sẽ và yên tĩnh. keonho cầm máy quay, đứng trước chiếc gương lồi, nó chợt nghĩ đến việc quay challenge với cái gương này, thế là rủ martin triển luôn.
hai đứa nhún nhảy theo nhịp nhạc, ban đầu còn đều chứ sau mỗi đứa một kiểu, martin đứng sau lưng nó, biểu cảm thay đổi liên tục, lúc trợn mắt, lúc nhướn mày, lúc giả bộ lạnh lùng rồi lại phá lên cười.
keonho coi lại video, cười hẹ hẹ thành tiếng, cái cười vô thức như trẻ con được kẹo. martin nhìn sang, cũng cười theo em nó.
ánh mắt anh mềm đi rất rõ.
lúc lựa đồ ăn, hai đứa đứng cạnh nhau trước kệ snack. tay keonho với lên, tay martin cũng với lên, đầu ngón tay chạm nhau đúng cùng một món. keonho giật mình, nhưng phản xạ nhanh hơn suy nghĩ, nó giật luôn gói snack về phía mình.
"của em." nó trêu, khóe môi cong lên.
martin bật cười, giơ tay đầu hàng.
"rồi rồi, anh không giành."
anh nói vậy, nhưng lúc rút tay về, lòng bàn tay lại trống trải đến lạ. cảm giác chạm kia ngắn ngủi quá, giống như chưa kịp nắm đã phải buông.
nhìn thằng nhóc họ ahn đang loay hoay chọn giữa hộp snack màu xanh hay màu đỏ (mặc dù trông chả khác méo gì nhau ngoài cái bao bì), trên tay nó ôm thêm mấy bịch bánh, kẹo khác. martin chợt lên tiếng:
"keonho ah."
"hử?" keonho không quay đầu nhìn anh, chỉ đáp.
"đưa đây anh cầm phụ cho, cứ ôm một đống như thế làm gì."
"không thích! lỡ mà hyung cầm rồi lát lấy luôn chẳng chịu đưa em."
martin nghe em nó giải thích chỉ có thể cười khổ, anh biết thừa nó giỡn, nói ra lời ngứa đòn để chọc anh thôi.
"nào, kể cả anh có lấy luôn, thì trước giờ chỉ cần em muốn gì anh đều cho em mà."
nó thoáng khựng người, dừng lại việc ngó qua ngó lại giữa hai hộp bánh xanh đỏ kia, quay sang nhìn martin. trông nó như có suy tư riêng, nhưng không nói ra, chỉ "ừ nhỉ!" một tiếng rồi chẳng buồn đôi co với anh như mọi lần nữa, trực tiếp đem hết đống đồ vặt mình ôm qua cho martin.
mà, martin thì chẳng ý kiến ý cò gì thêm nữa, ôm đống đồ đó đi sát ngay cạnh nó, chút xíu sẽ đòi nó lấy cái này, xíu nữa lại đòi lấy cái kia cho anh. keonho thấy hai tay martin không rảnh nên mới chịu nghe theo thôi đấy nhé.
chỉ là cả hai đứa chẳng nghĩ đến chuyện trong cửa hàng có sẵn giỏ xách để đựng đồ chúng nó lựa mà. cầm ở tay chi cho mệt không biết.
đứng đợi tính tiền, keonho nhìn nhân viên thu ngân bỏ món cuối cùng vào bịch nilon, nó với tay chuẩn bị xách bịch đồ thì đã có anh leader nào đó nhanh trước một bước. cảm ơn nhân viên rồi xách bịch đồ hướng phía cửa mà đi.
"đợi em."
"anh đi chậm mà." martin đẩy cửa kính cửa hàng, hơi quay người liếc mắt nhìn nó nói.
"phải đi cùng nhau chứ."
keonho có biểu hiện dỗi, nhưng mà anh đã làm gì nó đâu. martin đưa tay ra, hướng về phía keonho.
"nè."
"gì vậy?" nó khó hiểu hỏi.
"nắm tay. em muốn đi cùng nhau thì mình nắm tay đi, thế là không ai bị tụt lại nữa." martin tỉnh bơ đáp.
"kì lắm. anh nghĩ gì thế? em không nắm tay anh đâu."
"kì gì mà kì, em quên bọn mình đang phải tập dượt cho xào couple hả? nắm tay cũng tính đó nha."
"không là không.
ở đây làm gì có máy quay, cũng không có ai thèm nhìn mình hết, anh đòi tạo hint cho cây cối ngắm à?"
"không muốn thì thôi, không ép em."
bị từ chối, anh từ từ thu tay lại, dù chẳng thể hiện ra, mặt mày martin chẳng có gì khác lạ. nhưng trong lòng thì chứa phần nhiều sự hụt hẫng không đáng có, mà keonho dù có khờ cũng nhìn ra có chỗ không đúng. chỉ là không đúng như nào thì nó nghĩ không tới.
nó mặc kệ, nhảy chân sáo đến ngay cạnh martin, để có thể đi song song với anh. trong lòng thầm tính toán tí nữa sẽ thử loại snack nào trước, nên chia cho ai miếng thứ hai (vì miếng đầu tiên là của nó), nếu dở thì đưa cho ai ăn dùm (9 phần là đưa martin).
-
hôm đó, sân bay đông nghẹt người. cortis bước vào cửa sân bay đã nghe một tràng tiếng reo hò, cả nhóm rất hào hứng cười chào đón. nhưng ở đời đâu ai biết chữ ngờ, chỉ vài phút sau thôi nụ cười trên môi các thành viên liền tắt ngúm.
dòng người dồn lại như một khối đặc quánh, tiếng gọi tên, tiếng máy ảnh, tiếng bước chân chồng chéo lên nhau. vệ sĩ cố giữ đội hình, nhưng không gian quá chật.
đám đông chen chúc chật ních,
keonho bị đẩy dạt ra sau lúc nào không hay.
ai đó va mạnh vào vai nó.
túi xách bị kéo lệch.
dép mèo phắc du tuột khỏi chân, biến mất giữa biển người.
keonho khựng lại một nhịp, tim đập thịch một cái. nó quay người muốn tìm thử, nhưng dòng người không cho phép dừng lại. lực đẩy phía sau ép nó tiến lên, lưng va vào người khác, vai bị chen đến tê rần.
"xin lỗi-." giọng nó lạc đi trong ồn ào.
mãi đến khi lên được xe đưa đón nghệ sĩ, nó nhận lại chiếc dép từ vệ sĩ, cúi đầu nói cảm ơn đối phương. keonho mới ngồi phịch xuống ghế, thở dốc. chân trần đặt lên sàn xe lạnh ngắt. mấy thành viên quay sang hỏi dồn dập, ai cũng lo lắng, hỏi có sao không, có bị đau chỗ nào không.
keonho chỉ lắc đầu, nói không sao. nhưng nó cảm nhận rất rõ một ánh nhìn không rời khỏi mình.
martin ngồi đối diện. anh không nói gì, nhưng mày nhíu chặt, ánh mắt tối lại, chăm chăm nhìn keonho từ đầu đến chân như đang kiểm tra từng vết xước vô hình. cái nhìn đó nặng đến mức keonho thấy da mình nóng lên.
nó khó chịu. không phải vì bị nhìn, mà vì bị nhìn theo cách đó.
keonho quay mặt đi, nhìn ra cửa kính mờ, giả vờ tập trung vào cảnh vật lướt qua bên ngoài. nhưng trong lồng ngực, nhịp tim lại lệch đi một nhịp rất nhỏ.
nó không hiểu vì sao. chỉ biết là ánh mắt của martin, giữa cái hỗn loạn ấy, khiến nó nhớ mãi.
đến tối, khi cả nhóm đã yên vị trong phòng ngủ, keonho nằm dài trên giường, mở điện thoại chỉ với ý định lướt cho qua thời gian. nhưng vừa mở app lên, nó đã thấy tên mình xuất hiện dày đặc.
ngoài fancam sân khấu, hay clip về buổi showcase, còn có mấy đoạn video quay vội ở sân bay.
góc máy rung, ánh đèn loang lổ, người chen người. trong một đoạn ngắn, keonho bị đẩy lùi ra sau, mất dép, loạng choạng giữa đám đông.
những đoạn video quay ở sân bay được cắt lại, phóng to, tua chậm. cảnh keonho bị xô đẩy, khựng lại giữa dòng người, dép rơi mất, gương mặt thoáng hoảng loạn trong vài khung hình mờ. không cần nét quá rõ, fan vẫn nhận ra.
"làm ơn để idol thở đi được không?"
"chen kiểu này là xâm phạm rồi đó."
"chen chúc giữa sân bay là thấy nguy hiểm cỡ nào chưa? nhìn mấy đứa nhỏ hoảng loạn mà tội!!!"
"đây không phải lần đầu, công ty và an ninh sân bay làm ăn kiểu gì vậy?"
"thích thì đứng xa nhìn, đừng có chạm. ra dáng fan đi đừng nửa mùa như thế làm mất mặt cả fandom."
nó chưa từng nghĩ có ngày mình lại trở thành tâm điểm của những cuộc tranh luận như thế này. không phải vì sân khấu, không phải vì màn trình diễn, mà vì một khoảnh khắc bị tổn thương giữa đám đông.
rồi màn hình tự động lướt xuống video mới, martin xuất hiện, anh đi phía trước, bị chen chật cứng vẫn quay người lại tìm kiếm điều chi, liên tục quay đầu, tay cũng cố vươn ra phía sau muốn bắt lấy thứ gì.
chỉ vài giây thôi.
nhưng đủ để cư dân mạng chậm lại từng khung hình.
"đợi đã... martin vừa quay lại tìm keonho à?"
"cái động tác đưa tay đó quen ghê."
"đúng là leader có tâm mà, tuổi còn nhỏ mà ra dáng lắm rồi, luôn quan tâm đến các thành viên."
"cái tình cảnh hỗn loạn này, không thấy đứa út trong nhà đâu, gặp tôi thì tôi cũng lo sốt vó."
hashtag couple của hai đứa lại leo lên.
không ồn ào như hôm trước, nhưng dai dẳng hơn.
keonho đọc từng dòng bình luận, đầu ngón tay lướt chậm lại. ngực nó nặng trịch, cảm giác giống như đang bị ai đó nhìn thấu những thứ nó còn chưa kịp hiểu rõ.
keonho đọc đến đó thì dừng lại. cổ họng nó nghèn nghẹn. nó mở weverse, đăng lên dòng trạng thái trấn an fan, với hi vọng mọi người đừng vì sự việc của mình mà biến một ngày tốt đẹp trở nên tồi tệ. trong thâm tâm nó đan xen lẫn lộn giữa vui và buồn.
nó kéo chăn lên cao hơn, cuộn người lại.
cảm giác mệt mỏi dâng lên rất chậm, rất sâu.
đến lúc ngủ thiếp đi trong lớp chăn dày, nó vẫn không hề biết có một người ngồi bên chiếc giường ngay góc phòng, nhìn nó với ánh mắt đầy ý vị.
-
từ sau vụ việc sân bay, keonho thấy martin im lặng một cách kì lạ.
không phải kiểu lạnh lùng hay tránh né, chỉ là ít nói hơn thường ngày, trầm ổn hơn nhiều. anh vẫn ở đó, vẫn tập luyện cùng nhóm, vẫn quan tâm mấy chuyện lặt vặt, vẫn là mấy câu chọc ghẹo quen thuộc. dù hành động thể hiện ra thoạt nhìn rất bình thường, nhưng nếu để ý kĩ, martin ít cười hơn hẳn. lâu lâu sẽ nhìn nó chằm chằm, lúc ghẹo nhau thì động tác nhẹ nhàng hơn như sợ nó bị thương.
keonho không biết gọi cảm giác đó là gì, chỉ biết là khó chịu.
nó ghét nhất là mấy khoảng cách lưng chừng thế này. chả giống anh gì cả.
suốt buổi tập, keonho làm gì cũng lệch nhịp một chút. không đến mức bị nhắc, nhưng đủ để chính nó nhận ra. mỗi lần ngẩng đầu lên, thấy martin đang quay lưng chỉnh nhạc hay nói chuyện với quản lí, tim nó lại hẫng đi một nhịp rất nhỏ.
trời tối dần, cả nhóm rủ nhau đi ăn đồ nước gần công ty. không khí lúc này thoải mái hơn nhiều, mấy câu đùa quen thuộc quay trở lại, tiếng cười chen nhau trong quán nhỏ. keonho cũng cười theo, thỉnh thoảng lại liếc sang martin, trông anh đôi phần mệt mỏi, nụ cười trên môi chẳng tươi, ý cười không chạm tới mắt. làm nó có cảm giác anh cứ tội nghiệp kiểu gì ấy, mà, có lẽ là có điều gì cần tâm sự chăng?
ăn xong, james và anh quản lí đứng lên tính tiền. cả bọn kéo nhau ra ngoài đợi xe tới đón. gió đêm mát, đường vắng hơn ban ngày.
keonho đứng lắc lư tại chỗ, bỗng nó thấy bên đường có tiệm tạp hoá nhỏ còn sáng đèn đủ kiểu màu, tủ đông đựng kem bày ngay trước cửa, tự nhiên cũng thèm.
"em qua bên kia mua cây kem nha."
nó nói vu vơ.
"mới ăn xong đó, mày còn sức mà nốc tiếp à?" seonghyeon hỏi ngay.
"tự nhiên muốn ăn thôi."
"mua cho anh nữa." juhoon lên tiếng.
"juhoon hyung, anh cũng ăn à?" seonghyeon quay qua kều tay juhoon.
"ừ, keonho nó nói xong anh cũng thèm." juhoon cười típ mắt.
"thế, mua cho tao nữa nhé."
keonho "ahh" một tràng dài.
"mày mới chê tao ăn nhiều xong."
"giỡn, mua hộ đi, loại nào cũng được."
"nhiễu sự." keonho bĩu môi.
"anh cũng vậy nhé, chứ lấy theo ý em đi."
"em biết rồiii." nó đáp, lại quay sang martin cứ im im này giờ.
"martin, anh có ăn không?"
"là martin hyung." martin lại phải nhắc em nó.
"martin hyung."
keonho rất biết trêu ngươi mà gọi lại, thách thức anh à? martin chỉ có thể lắc đầu chán nản, chẳng trách được em nó, cũng không nỡ trách.
"anh đi với em."
"..." keonho hơi ngạc nhiên, nhưng cũng gật đầu.
"ok."
hai người băng qua đường, vào tiệm tạp hoá.
ánh đèn vàng hắt xuống kệ hàng thấp, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tủ đông kêu khe khẽ.
keonho chọn ba cây kem cá, cho nó với hai người kia, đắn do xem nên mua cho cả anh james và anh quản lí không. lúc quay lại, thấy martin đứng tựa kệ, tay đút túi áo, chỉ nhìn nó chứ không lấy gì cả.
"anh không ăn hả?"
"ừ."
"anh nghĩ james hyung có ăn không? quản lí nữa?"
"không biết đâu, nhưng anh đoán là anh quản lí sẽ không ăn."
martin chăm chú nhìn nó, khuôn mặt nhỏ hơi nhăn lại vì buộc phải lựa chọn.
"em muốn mua thì chứ lấy thôi.
đưa đây anh cầm cho, lạnh tay."
"vậy mua cho mọi người hết nhé."
"ừ."
lấy xong kem, hai đứa tiến vào cửa hàng, đứng trước quầy tính tiền. chủ cửa hàng là một người đàn ông trung niên, vừa tính tiền vừa ngó tivi xem phim truyền hình.
keonho đánh giá một vòng quán, ánh mắt lia đến người cao lớn đứng ngay cạnh mình, anh cúi đầu đợi người đàn ông bỏ kem vào bịch, bản thân anh lấy ví ra trả tiền. cả quá trình nó mãi nhìn anh, lâu đến mức martin thấy ngượng, tính tiền xong anh lập tức quay sang hỏi.
"sao em chứ nhìn anh chằm chằm thế? ngại chết đi được."
"luyện eye contact đó!" keonho ngước mắt nhìn anh trai nó đang ngượng ngùng.
"không giỡn."
"thiệt mà."
"chịu em luôn."
keonho thò tay vào bịch bóng, lấy ra một cây kem, bóc vỏ, cắn một miếng. vị ngọt lạnh tan ra trong miệng, làm đầu óc nó dịu xuống đôi chút. nó nhìn martin, do dự vài giây rồi hỏi thẳng.
"anh có phiền muộn gì à, mất nay anh lạ vậy?"
martin im lặng, vài giây sau mới trả lời.
"sao lại hỏi anh vậy? anh bình thường."
"xạo, trông cứ như ai cướp mất sổ gạo nhà anh vậy, nói đi mà, nếu là thằng seonghyeon hay juhoon hyung bắt nạt anh thì em sẽ xử lí cho."
"em mới là người bắt nạt anh nhiều nhất thì có!"
"không hề, buộc tội."
miệng nó cãi, nhưng trong lòng nó thừa nhận, tại giờ nhìn martin cứ tội tội nên keonho mới không chọc ngoáy anh thôi, chứ nếu là thường ngày thì đã đâm cho mấy câu rồi.
"lại cãi rồi, hỏi xem có ai ngày nào cũng kiếm chuyện với anh như em không? trên mạng mọi người đồn ầm lên từng leader nhóm này bị maknae bully không thương tiếc. mà mọi người còn bảo là anh hưởng thụ nữa đó!"
"đó là mình vui chơi lành mạnh với nhau, anh không thích chơi với em à?" keonho xị mặt, nom trông tủi thân vô cùng vì bị anh trách oan.
"anh có. nên đừng có bày ra cái vẻ mặt cún con đó nữa."
"hự." keonho liếc xéo martin, còn anh chỉ có nước giơ tay đầu hàng.
"nhưng mà anh lạ thật ấy, có gì thì tâm sự với em này."
"..."
anh cúi đầu, nhìn xuống sàn gạch, hàm siết lại như đang cân nhắc điều gì đó. keonho không thúc, chỉ đứng đó, tay cầm cây kem đã tan nước lạnh xuống ngón tay.
"anh giận bản thân." martin nói khẽ.
keonho ngẩn ra.
"giận... bản thân?"
"ừ." anh thở ra một hơi.
"ở sân bay, anh đi phía trước. anh nghĩ như vậy là ổn, nhưng lúc quay lại thì... chẳng thấy bóng dáng em đâu nữa. rõ là bản thân anh cao ráo, nhìn được cả dòng người xô đẩy, lại chẳng tìm được em."
giọng anh trầm xuống.
"anh là leader, là hyung.
đáng lẽ anh phải ở cạnh em, bảo vệ em chứ."
keonho không nói được gì.
tim nó đập nhanh đến mức chính nó cũng thấy lạ. cảm giác như có thứ gì đó siết chặt trong lồng ngực, vừa ấm vừa đau. nó chưa từng nghĩ martin lại để tâm chuyện đó theo cách này.
"em... không sao mà. lúc đó đông như vậy, anh cũng bị dồn ép, lo cho mình còn không xong nữa." keonho nói, nhưng giọng nhỏ đi hẳn.
martin lắc đầu.
"em không sao, là may. anh đi phía trước an toàn hơn, còn út của anh bị tụt lại hẳn phía sau, lúc quay lại không thấy em, anh lo muốn chết. sợ em bị thương."
"anh giận bản thân vì không bảo vệ được em giữa dòng người. lúc đó anh chỉ muốn chạy vòng lại vào dòng người, nắm tay em thật chặt mà kéo ra khỏi đó."
anh không nhìn nó khi nói câu đó.
keonho thấy sống mũi mình cay cay. nó cắn thêm một miếng kem, nhưng vị ngọt lúc này chẳng còn rõ nữa.
đầu óc nó rối bời. nó muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
martin mở cửa tiệm trước, bước ra ngoài. keonho theo sau. anh quản lí đứng cách đó không xa, đang xem điện thoại. martin dừng lại, quay sang keonho, đưa tay ra rất tự nhiên.
"tay đâu?"
hai chữ ngắn ngủi.
nhẹ như hỏi chuyện thường ngày.
keonho đứng khựng lại.
nếu là bình thường, nó sẽ trề môi, sẽ cằn nhằn "tự đi đi, em sẽ không nắm tay anh đâu", sẽ làm bộ khó chịu cho đúng vibe. nhưng lúc này, đầu nó trống rỗng. trong đầu chỉ lặp lại câu nói vừa rồi của martin, anh giận bản thân... anh lo cho em...
nó đấu tranh dữ dội trong vài giây rất ngắn.
chỉ là nắm thôi mà. nhưng mà... nếu là cái nắm tay vụn vặt, sao tim lại đập nhanh thế này?
bàn tay martin vẫn đưa ra, không thúc ép, không lôi kéo. chỉ chờ đợi được đáp lại.
keonho hít sâu một hơi. rồi đưa tay mình ra. lòng bàn tay chạm vào nhau.
ấm.
martin khẽ sững lại, rất khẽ, như không ngờ nó lại đồng ý dễ dàng đến vậy. rồi anh mỉm cười. nụ cười cong cong, mắt híp lại thành vầng trăng khuyết rất quen.
anh xoay tay, đan những ngón tay vào nhau.
lần đầu tiên.
mười ngón tay khít chặt, tay anh lớn hơn nó một vòng, bao trọn bàn tay nó, vừa vặn đến mức keonho giật mình. cảm giác đó rõ ràng đến nỗi nó quên mất cả việc rút tay về. tim nó đập thình thịch, mạnh và nhanh, lan cả lên cổ tay đang được nắm.
martin siết nhẹ. không đau, chỉ đủ để nói rằng anh đang ở đây.
keonho cúi đầu, nhìn hai bàn tay đang nắm nhau. nó không rút ra. cũng không muốn rút.
trong khoảnh khắc đó, nó hiểu ra, cái làm nó rung động không phải là hành động nắm tay.
mà là việc biết rằng, có người đã lo cho nó nhiều đến thế.
một bên tay keonho cầm kem, tay còn lại bị martin nắm trọn lấy, hình ảnh thoạt nhìn giống như anh đang dắt tay một bé con.
dắt về lại trước cửa hàng đồ nướng. hai đứa bị các thành viên còn lại trêu:
"ai chà, tình cảm quá nhỉ?"
keonho cúi thấp đầu vì quá ngượng, martin "ừ" một tiếng. trong đêm tối cũng có thể thấy được khuôn mặt cả hai đỏ lựng, nhưng hai bàn tay đan vào nhau chẳng ai muốn buông.