Đô Thị Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương

Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 40


<b>(Bốn mươi)</b><b>
Trần Diệp ngồi lên đùi hắn, cúi đầu lấy vật kia của mình ra. Ánh sáng căn phòng tù mù, không thể nhìn thấy mọi thứ rõ ràng, vừa khéo che đậy biểu cảm bẽ bàng của y, đồng thời giấu đi đôi mắt sâu thẳm lấp lóa của Tạ Tây Hoa.

Khi còn nhỏ, y thường trong ổ chăn mơ tưởng tới Tạ Tây Hoa mà làm loại chuyện như vậy, nhưng hiện tại, người kia đang sừng sững trước mắt khiến y quẫn bách tột cùng, đặc biệt khi bị đối phương nhìn chăm chú như vậy. Trần Diệp thấp giọng nói: "Tôi không cứng được."

"Vậy tối nay cậu cứ nằm đây mà hưởng thụ." Tạ Tây Hoa nhẹ giọng nói.

Môi của Trần Diệp mấp máy.

Hắn cúi đầu, v**t v* y một cách chậm rãi, từng chút một, cho đến khi vật kia ngẩng đầu, tay hắn vẫn không ngừng tuốt nắn lên xuống. Hắn nhẹ nhàng l**m đôi môi khô khốc, hỏi: "Đủ chưa?"

Tạ Tây Hoa sau đó nhấc hai chân y tách ra, kéo tuột quần xuống, thứ kia bây giờ đã hoàn toàn bại lộ trước mặt hắn, cặp đùi trắng nõn trông đặc biệt duyên dáng. Tạ Tây Hoa thấp giọng lặp lại: "Đủ sướng chưa?"

Trần Diệp khẽ khàng th* d*c. Vô liêm sỉ.

Y nghiêng đầu nhìn Tạ Tây Hoa, xấu hổ đến mức không dám nhìn đối phương, Tạ Tây Hoa v**t v* cái đùi mịn màng của y mà trêu đùa: "Nếu như lúc nhỏ cậu bày ra dáng vẻ này, có lẽ ta đã không lãng phí nhiều năm như vậy."

Không nhắc đến trước kia thì không sao, bây giờ nhắc đến, cảm giác hồi hộp, chân đập tim run trên giường bỗng tràn ào ạt về tâm trí. Trần Diệp nhìn hắn mang theo vẻ phiền muộn, Tạ Tây Hoa bèn ôm eo Trần Diệp, vùi mặt vào vai y, nhẹ nhàng thở dài.

"Trước kia là anh bỏ lỡ em, bây giờ em có còn nguyện ý tiếp tục thích anh không?"

<b>...</b>
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 41


<b>(Bốn mươi mốt)</b>Trần Diệp cúi đầu, mặc quần áo vào. Tạ Tây Hoa cong môi, rút khăn giấy trên bàn lau tay. Trần Diệp im lặng, hắn cũng không tìm được lời để nói. Từ trước đến nay hắn chưa từng rung động với bất kỳ ai, hiện tại mới biết, đối với một người tình cảm càng sâu đậm, càng khó có thể diễn đạt bằng ngôn từ.

Trần Diệp nhìn điện thoại hồi lâu mới lên tiếng: "Anh có muốn về nhà không? Đã 9 giờ rưỡi rồi, em muốn đón chương trình kênh pháp luật."

Tạ Tây Hoa đứng lên, nắm tay y: "Ừm, đi thôi."

Hai người sánh vai rời khỏi quán bar nhỏ, Tạ Tây Hoa đánh mắt sang cửa hàng bên cạnh: "Mua chút pizza với bia về nhà đi, anh đói bụng quá."

Lần này đến phiên bụng Trần Diệp kêu lên ọt ọt. Hai người đi mua đồ ăn khuya rồi về nhà. Tạ Tây Hoa bật TV, nằm ườn trên ghế sô pha, sau đó kéo Trần Diệp lại, ôm y vào lòng: "Đêm nào cũng xem cái này, chán òm."

"Anh chẳng phải suốt ngày cũng chỉ xem thế giới động vật sao? Có hơn gì em đâu?" Y cầm một miếng pizza, đút đến miệng Tạ Tây Hoa.

"Ít nhất có thể học được cách giao phối." Tạ Tây Hoa cục cựa người, tìm một tư thế thoải mái hơn để ôm y, "Muốn không? Để anh thị phạm kiến thức cho em nhé."
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 42


<b>(Bốn mươi hai)</b>Tạ Tây Hoa nhìn đồng hồ, cười gằng.

"Tạ tổng, hai người này có chỗ nào không thuận mắt ngài sao?" Người phụ nữ ngoài bốn mươi cười lấy lòng, "Hai cậu trai này đều là nhân viên hot nhất chỗ chúng tôi đấy. Tạ tổng cảm thấy thế nào?"

"... chưa đủ quê mùa."

"Chưa đủ quê mùa?" Người phụ nữ sống trên đời mấy chục năm rồi, đã từng nghe vô vàn lí do khác nhau, thế mà hôm nay mới nghe có người dùng cái cớ "chưa đủ quê mùa".

Tạ Tây Hoa liền xem đồng hồ đeo tay của chính mình: "Phải, chưa đủ cục mịch."

Vừa rồi hắn về nhà, cãi nhau một trận um tỏi với Trần Diệp. Hắn vốn muốn đưa Trần Diệp đi chơi bắn súng, nhưng Trần Diệp một hai bắt hắn ở nhà xử lí công việc, còn mang theo một đống văn kiện về nhà, bảo đây là mệnh lệnh của ông nội, muốn hắn làm quen với nội bộ công ty.

Đọc tài liệu một lát, Tạ Tây Hoa đã chán đến tận cổ, hắn muốn thân mật với Trần Diệp một phen, y lại không chịu, thế là hắn dỗi, bỏ chạy ra ngoài.

Đến giờ mà người kia vẫn còn chưa đuổi theo hắn? Bộ không sợ tối nay bị làm chết trên giường hay sao? Sắc mặt Tạ Tây Hoa xám xịt.

Người phụ nữ bối rối chẳng biết làm sao, vội vàng thúc giục hai cậu trai vào trong thay đồ, một lát sau hai người kia quay lại, một người mặc chiếc áo sơ mi lỗi thời không có gì nổi bật, người còn lại mặc một chiếc quần jean rách nửa vời. Người phụ nữ ngập ngừng thăm dò: "Tạ tổng, thế này đã đủ quê mùa chưa ạ?"

Tạ Tây Hoa trầm mặc một lát: "Tôi muốn cái kiểu quê mùa một cách chân chất kìa."

...Quê mùa một cách chân chất. Đây là cái yêu cầu gì vậy, bà sống lâu như vậy rồi, cũng chưa hề nghe qua cái style gọi là "quê mùa một cách chân chất".

Đã gần 11 giờ rưỡi, Trần Diệp vẫn chưa vác mặt đến tìm hắn. Hắn bức bối muốn chết rồi!

Đột nhiên cửa mở, một người đàn ông cao gầy đeo kính từ bên ngoài bước vào, Tạ Tây Hoa vừa nhìn thấy y ngay lập tức quay mặt đi, giả bộ làm ngơ. Trần Diệp bước đến trước mặt hắn, liếc nhìn hai cậu thanh niên ăn mặc kỳ quái, mặt không biểu cảm bảo: "Tổng giám đốc, giờ đã muộn rồi, xin mời ngài về nhà."

Tạ Tây Hoa ngẩng đầu liếc xéo y một cái: "Cậu tới đây làm gì? Tôi về nhà hay không liên quan gì cậu? Về nhà cũng đâu có ai thèm chăm lo cho nhu cầu hạnh phúc của tôi."

Trần Diệp lạnh lùng nhìn hắn, không nói gì.

"Còn nữa, suốt ngày cứ bắt tôi làm tăng ca mà tiền thưởng thì chẳng thấy đâu."

Đó là công ty của hắn kia mà! Trần Diệp là người dưới trướng của hắn, có người nào làm công ăn lương lại phải trả ngược lại lương cho sếp hay không?
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 43


<b>(Bốn mươi ba)</b>Y cuối cùng vẫn phải nhượng bộ.

Tạ Tây Hoa ném y lên giường, l*t s*ch quần áo y. Trần Diệp nhắm mắt lại nói: "Lão chủ tịch muốn tổng giám đốc am hiểu công việc kinh doanh của công ty, tất cả chỉ vì muốn tốt cho tổng giám đốc, xin ngài đừng lãng phí thời gian chơi bời nữa."

Cái gì cũng dám nói ra, ở trước mặt hắn chưa từng ngần ngại mở miệng giáo huấn.

Tạ Tây Hoa banh rộng hai chân y, bôi chút dầu bôi trơn rồi thọc vào lỗ huyệt: "Vậy em làm cho anh thoải mái đi, anh sẽ ngoan ngoãn vâng lời ông nội."

Khi hắn tiến vào, hô hấp cả hai người trở nên đứt đoạn, Trần Diệp phát ra tràng r*n r* khẽ khàng trước lực đẩy đưa của đối phương, y đáp lại hắn, từng chữ ngắt quãng: "Nắm bắt nghiệp vụ công ty là trách nhiệm của tổng giám đốc, nếu không sau này sẽ dễ bị người lừa kẻ gạt."

"Em muốn tốt cho anh phải không?" Tạ Tây Hoa duỗi thẳng eo, đâm thật sâu, "Nếu thực sự muốn tốt cho anh thì chủ động ôm anh đi, xin anh mần em, anh sẽ mần em tới khi nào thỏa mãn thì thôi, thỏa mãn rồi thì sẽ có hứng làm việc."

Không hiểu nổi, đây dù gì cũng là vì lợi ích của hắn, thế sao y phải tốn công thỏa hiệp mọi yêu cầu của hắn thế này.

Tâm tư lại phiêu dạt.

Cha mẹ của Tạ Tây Hoa qua đời khi hắn còn nhỏ, ông nội hắn lại bận rộn sự vụ công ty nên cũng không có thời gian quan tâm đến hắn. Dù xung quanh hắn có rất nhiều bạn bè thân thích, nhưng hầu hết đều mang ý đồ riêng, mà cũng chẳng ai dám đắc tội hắn. Từ khi còn nhỏ, chưa từng có ai quản thúc hắn, hướng hắn đi đúng đường.

Tạ Tây Hoa cúi đầu nhìn y, cắn môi: "Đang suy nghĩ cái gì? Giờ đang ở trên giường mà còn dám phân tâm?"

A, đau.

Trần Diệp thấp giọng nói: "Nhớ nơi dưới của anh."

Tạ Tây Hoa cứng đờ: "Em vừa nói gì?"

Trần Diệp đỏ mặt, sửa lời: "Tối nay tổng giám đốc không chịu làm việc gì cả, lãng phí quá nhiều thời gian..."

Tạ Tây Hoa thúc vào thật mạnh, eo và bụng của Trần Diệp run lên, khiến y bật nghẹn.

"Được rồi, vậy nghe lời em, anh đi làm việc đây." Tạ Tây Hoa trầm ngâm một lát, lập tức rút lui.

Trần Diệp nhịn không được nhấc mông lên, hậu huyệt quyến luyến ấn vào cự vật của hắn.

"Đừng đi mà."

"Vậy giờ em muốn thế nào?" Tạ Tây Hoa nghiến răng nghiến lợi, nơi kia trướng đến phát đau, khiến hắn cảm thấy khó chịu muốn chết.

Trần Diệp im lặng một lát, ôm lấy eo Tạ Tây Hoa, cúi đầu m*t vào d**ng v*t của hắn, từng chút từng chút một.

"Muốn làm?" Tạ Tây Hoa nói.

Trần Diệp gật đầu, gò má đỏ bừng.

Tạ Tây Hoa đè y xuống, banh hai chân y rộng nhất có thể, khiến cảnh xuân lồ lộ trước mắt, hắn khàn giọng nói: "Lẽ ra bây giờ có hứng làm việc, nhưng nếu em thèm khát đến thế thì chiều em vậy."
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 44


<b>(Bốn mươi bốn)</b>Khi Trần Diệp mở mắt ra, trời đã hửng sáng. Y từ khi còn bé đã hình thành thói quen dậy sớm, cho dù đêm qua có kiệt quệ đến mức nào thì y vẫn có thể tỉnh giấc trước 7 giờ sáng.

Tạ Tây Hoa còn đang ngủ say, ngực để trần. Bên cạnh hắn, laptop đang mở, xung quanh rải rác tài liệu. Trần Diệp nhặt lên xem thử, đều là văn kiện trong công ty.

Thì ra đêm qua sau khi y ngủ quên, Tạ Tây Hoa đã ngồi nghiên cứu văn kiện.

Tạ Tây Hoa vòng tay qua eo y, giọng dày đặc cơn ngái ngủ: "Dậy sớm thế? Ngủ thêm một lát đi."

Trần Diệp nép mình vào lồng ngực hắn. Những ngày gần đây tựa như mật trộn với đường, mộng tưởng tựa như xa vời nay trở thành sự thật, khiến y không khỏi cảm thấy khó tin, ân ẩn trong lòng là cảm giác bất an.

Tạ Tây Hoa kì thực không biết y thích hắn đến nhường nào, cũng bởi vì quá thích nên mới không có gì lo sợ, bất luận là lỗi lầm gì y đều không ngần ngại chỉ ra.

Tạ Tây Hoa ấn môi vào hõm cổ của y, tay ghì thắt lưng y: "Tối qua được người hầu hạ rất tốt, cảm giác rất sung sướng, rất mãn nguyện."

"..."

Tạ Tây Hoa khóe môi nhếch lên: "Lần đầu gặp nhau, em đã là con hồ ly tinh thích dụ người rồi."

Trần Diệp không biết hình tượng mình đã trở nên bết bát như thế từ lúc nào, y ngồi dậy nói: "Đã đến giờ đi làm, tổng giám đốc phải dậy thôi."

Tạ Tây Hoa đặt một nụ hôn lên vai y: "Hôm nay anh chở em đi làm tóc, đừng quên tháo kính ra, tối nay ta đi dự tiệc."
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 45


<b>(Bốn mươi lăm)</b>Tạ Tây Hoa dùng ngón tay ra hiệu cho y quay một vòng, ngắm nhìn đối phương trong bộ vest được cắt may khéo léo, chất lượng thượng hạng, hắn quay đầu nói với trợ lí cửa hàng: "Lấy bộ này."

Bộ âu phục khiến vòng eo của y trông vô cùng thon gọn, khiến hắn dấy lên h*m m**n ôm trọn trong vòng tay.

Trong thâm tâm, hắn không muốn Trần Diệp ăn mặc như thế này, y bây giờ đã thay đổi kiểu tóc, khi tháo cặp kính ra, khoác lên bộ trang phục này, vẻ ngoài của y có thể xem như ngang hàng với những nam phục vụ hot nhất hắn từng gặp qua.

Trong giới của họ, trợ lý đồng nghĩa với tình nhân, bất kể nam hay nữ. Hắn biết rõ, khi kẻ khác nhìn vào y sẽ nảy sinh những ý tưởng quá phận, bộ dạng này của y chỉ có thể cho một mình hắn chiêm ngưỡng mà thôi.

Trợ lí cửa hàng lập tức mỉm cười nói: "Vâng ạ, để tôi đóng gói bộ mới cho ngài."

Trần Diệp nhìn nhãn giá trên tay áo, nhỏ giọng nói: "Bộ này giá mười lăm nghìn."

Tạ Tây Hoa không mấy để ý. "Ừm".

Trợ lí cửa hàng rời đi.

"Em đi thay đồ đây." Trần Diệp cởi nút áo trước ngực rồi bước vào phòng thay đồ, y chợt nghe thấy tiếng bước chân phía sau, phát giác ra có người đang theo sau y. Trần Diệp quay đầu, thấy cửa phòng thay đồ đã khép lại, Tạ Tây Hoa hai tay đút trong túi quần, dựa vào tường, nhàn nhã nhìn y: "Cởi cho anh xem."

"..."

Vốn dĩ chỉ là thay đồ bình thường, bây giờ lại khiến y lâm vào cảnh quẫn bách.

Y cởi ra nút áo sơ mi trắng, để lộ khuôn ngực trắng nõn.

Tạ Tây Hoa ánh mắt cố định trên người y, thu vào từng tấc da tấc thịt khiến y ngứa ran. Dưới ánh nhìn oanh tạc kia, Trần Diệp cảm thấy hết sức khó chịu, mặt nóng bừng, ngoảnh đầu đi: "Đừng nhìn."

"Sao lại không cho nhìn?"

Bỗng chốc, Trần Diệp dấn tới, kích động hôn lên môi hắn.

Tạ Tây Hoa không hề nhúc nhích, hai tay đút trong túi quần, thấp giọng nói: "Muốn sao?"

Trần Diệp chẳng biết phải đáp lại như thế nào. Lúc đầu y không muốn, nhưng bây giờ bị hắn nhìn đến cứng luôn rồi.

Tạ Tây Hoa chậm rãi quay mặt đi: "Đây là nơi công cộng, đừng có giở trò quyến rũ anh nữa, chờ tối nay về nhà anh sẽ cho em ăn đủ, để em nhớ rõ cảm giác bức bối lúc này là thế nào."

Thấy Trần Diệp trầm mặc, Tạ Tây Hoa bèn thì thầm vào tai y: "Bây giờ cùng anh dự tiệc, chỉ cần em quên một phút, anh liền nhắc nhở em ngay."

Tên này...rốt cuộc trong đầu toàn chứa thứ gì thế này?
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 46


<b>(Bốn mươi sáu)</b>

Đây là một bữa tiệc sinh nhật vô cùng sang trọng.

Tạ Tây Hoa và chủ nhân bữa tiệc vốn là bạn học cấp ba, vì vậy khách đến dự đa phần là bạn cùng lớp với hắn, hầu hết đều là thành phần tinh anh trong xã hội. Tạ Tây Hoa có vòng bạn bè rộng rãi, gần như quen biết tất cả mọi người ở đây, vừa thấy hắn bước vào, mọi người liền vây quanh, chèo kéo hỏi han hắn, tạo thành đám đông sôi nổi.Trần Diệp tìm một chỗ ngồi xuống, tự rót cho mình một ly nước lọc.

Công việc của y vẫn như cũ, ở trong góc chờ Tạ Tây Hoa xong việc, chỉ là không ngờ tối nay y phải mặc bộ đồ này, thu hút vài ánh mắt khó hiểu.

Y vốn không xấu, nhưng khi mặc bộ vest trị giá 15,000 tệ, khí chất của y thực sự đạt đến tầm cao mới.

Đột nhiên phía sau có người cất giọng: "Ơ kìa? Đây không phải là đàn em sao?

Y lập tức quay người lại: "Chào anh, học trưởng."

Vị kia là một thanh niên khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, từng là đàn anh năm cuối sống chung ký túc xá với y thời đại học. Đối phương xuất thân từ gia đình khá giả, mà còn là người địa phương, anh ta vốn dĩ không cần phải ở ký túc xá, giữ một phòng cũng chỉ để trải nghiệm cuộc sống mà thôi. Trong mắt anh ta, Trần Diệp cũng chỉ là đàn em quen mặt. Từ khi trở thành trợ lý của Tạ Tây Hoa, Trần Diệp đã tình cờ gặp qua người này vài lần, lúc đó y vẫn luôn cúi đầu, cật lực tránh né, đối phương cũng chưa từng nhìn kĩ y, mãi cho đến hôm nay anh ta mới nhận ra y.

"Đã lâu không gặp, sao cậu lại đến đây?"

Có vẻ đối phương còn không nhớ tên y.

Trần Diệp nhanh chóng giới thiệu: "Em hiện tại đang làm trợ lý cho Tạ tổng."

"Ra là vậy. Với năng lực của cậu, làm trợ lý chẳng phải quá lãng phí sao?" Người đàn ông ngồi xuống nói: "Anh nhớ thành tích trước kia của cậu không tồi."

Trường đại học của họ không phải ai muốn cũng có thể vào, có rất ít người thành tích kém cỏi, lời này cũng chỉ là lời khách sáo lấy lệ. Ngược lại, người trước mặt y vừa có gia thế tốt, vừa luôn giữ vững thành tích xuất sắc mới được xem là hiếm có.

Trần Diệp không ngờ chỉ một bộ trang phục cũng có thể thu hút người đến bắt chuyện cùng mình. Vị học trưởng ngồi xuống bên cạnh y, cười nói: "Hồi đó thấy em lúc nào cũng chăm chỉ vùi đầu vào sách vở, ít nói chuyện với em lắm. Không ngờ bộ dáng thật sự của em là thế này..."

Trần Diệp mỉm cười: "Sau khi đi làm cũng đã biết chăm chút bản thân hơn."

Đối phương cười ha ha: "Đúng vậy, đúng vậy, sửa sang lại một tí là ổn ngay thôi."

Trần Diệp thản nhiên lia mắt về phía Tạ Tây Hoa, phát hiện hắn đang ngồi cùng đám bạn, bên cạnh hắn là nhân vật nữ chính của bữa tiệc sinh nhật ngày hôm nay. Ánh mắt Tạ Tây Hoa hướng đến y, mang theo vẻ lạnh lẽo u ám, Trần Diệp thầm nghĩ: Anh nhìn cái gì, chẳng phải anh cũng đang thân mật ngồi sát bên cô gái kia sao?

Khi y uống vơi nửa cốc nước, cách đó không xa bỗng dâng lên trận nhốn nháo, Trần Diệp lập tức ngẩng đầu, thấy bên cạnh Tạ Tây Hoa hiện giờ đang rất hỗn loạn. Cuối cùng, từ những tiếng động huyên náo xung quanh, y mới biết rằng cô nàng chủ tiệc sinh nhật kia từ thời trung học đã thầm mến Tạ Tây Hoa, mấy năm gần đây cả hai mới gặp lại nhau, cô nàng đợi đến bữa tiệc ngày hôm nay để thổ lộ tình cảm của mình.

Mọi người ai ai cũng đều đốc thúc Tạ Tây Hoa mời nàng nhảy một điệu, khích lệ hai người hôn môi.

Trần Diệp tựa lưng vào ghế sofa, nhìn tình huống náo nhiệt trước mắt, sau đó lại cầm cốc nước lên uống. Trước đây Tạ Tây Hoa muốn chơi đùa bừa bãi, y có thể can thiệp, nhưng hiện tại, việc hắn tìm được bạn đời cố định lại không mâu thuẫn với ý muốn của ông nội.

Người đàn anh ở bên cạnh cảm thán: "Tạ tổng đi đến đâu cũng không thiếu người mến mộ."

Đúng vậy, tuy thành tích học tập chẳng ra làm sao, thái độ làm việc không đủ nghiêm túc, tính cách cũng không đủ dịu dàng, nhưng đi đến đâu cũng đều trở thành tâm điểm của mọi người.

Hồi lớp sáu đã như vậy, bây giờ vẫn như vậy.

Sắc mặt Tạ Tây Hoa càng ngày càng khó coi, hắn lạnh lùng liếc xéo Trần Diệp. Người đàn ông của em sắp bị người ta ủn đi rồi đó, bộ em không lo lắng tí nào hả?

Trần Diệp trong lòng hiểu rõ. Tạ Tây Hoa cũng không phải là kẻ ngốc, với bối cảnh khổng lồ của gia đình cô gái kia, hoặc là hắn quyết định kết giao cùng nàng, hoặc là không nên rớ tới. Nhưng khả năng Tạ Tây Hoa có thể toàn tâm toàn ý sống cùng một người đến hết đời là việc không tưởng. Ít nhất thì đối với cô gái này, đây là điều bất khả thi.

Cô gái kia cũng thông minh, lựa dịp sinh nhật mình mà tỏ tình, biết rõ Tạ Tây Hoa không thể khiến nàng mất mặt trước nhiều người mà thẳng thừng từ chối. Sau này họ ở cùng nhau, việc chia tay cũng sẽ gian nan hơn khi có sự can thiệp của bố mẹ nàng.

Cưỡi hổ khó xuống, Tạ Tây Hoa sẽ làm gì đây?

Ánh mắt Tạ Tây Hoa lại hướng về phía Trần Diệp, lần này ánh lên vẻ ấm ức.

Trần Diệp im lặng nhìn hắn, y không có tư cách gì can ngăn chuyện tình cảm của hắn cả.

Có người thấy hắn sắc mặt không vui, bầu không khí trở nên lạnh lẽo, huých lấy vai hắn nói: "Là bạn học lâu năm, giờ người ta đã bày tỏ tâm ý với ông rồi, sao lại đứng đực ra thế? Mau cùng nhau nhảy một bài rồi tặng người ta một nụ hôn đi chứ?"

Cái lí lẽ quái đản gì đây? Hắn cũng chả phải thằng ngu, nếu giới tính đảo ngược, liệu đứa con gái nào cũng phải hôn rồi khiêu vũ với mọi thằng đã tỏ tình mình chắc?

Tạ Tây Hoa cười nói: "Kẻ như tôi mà cũng được vị tiểu thư đây để mắt đến, quả thật là vinh hạnh. Nhưng thú thật thì, dạo gần đây tôi bị một người mê hoặc, đến mức mỗi đêm đều tâm loạn, ăn ngủ không yên, đã không còn tâm trí nghĩ đến ai khác nữa rồi."

Bầu không khí ngay lập tức tụt xuống độ âm.

Nghe xong lời này, tất cả mọi người có mặt đều không biết nên nói gì, cô gái kia ôm mặt rời đi, khắp nơi vang lên tiếng xì xào chỉ trích Tạ Tây Hoa.

<i>Tên tuyệt tình. Thằng đàn ông vô tâm.</i>

Có người thấp giọng thở dài: "Biết là cậu thật lòng, nhưng đâu cần ăn ngay nói thẳng như thế."

Tạ Tây Hoa nhấp một ngụm rượu đáp: "Từ hồi trung học danh tiếng tôi vốn đã chẳng tốt lành, giờ nát thêm chút có là gì."

Một người trong nhóm bạn lẩm bẩm, "Nghe nói hôm nay cô ấy định tỏ tình, tớ đã cố khuyên ngăn rồi mà cô ấy không chịu nghe. Tớ biết trong lòng cậu đã sớm có người khác nhưng chịu không nói ra đấy thôi. Rõ ràng là từ bốn năm trước cậu tự dưng bắt đầu thủ thân như ngọc..."

Tạ Tây Hoa đột nhiên cắt lời: "Không có chuyện đó."

Người bạn giật mình ngẩng đầu lên, chỉ thấy Tạ Tây Hoa tuy đang nói chuyện với mình nhưng ánh mắt lại tập trung vào người trợ lý vừa đi tới.

Trần Diệp cúi đầu đi đến bên cạnh hắn: "Tổng giám đốc, máy móc trong xưởng bị hỏng rồi, ta cần tìm người sửa chữa ngay trong đêm nay."

Tạ Tây Hoa nhận lấy điện thoại, thấp giọng nói: "Nãy giờ em đã nghe được bao nhiêu?"

"Không nghe thấy gì hết."
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 47


<b>(Bốn mươi bảy)</b>

Trong công ty xảy ra sự cố nên Tạ Tây Hoa và Trần Diệp rời đi trước.

Tạ Tây Hoa cúp điện thoại: "Chắc không có chuyện gì nghiêm trọng đâu."Đúng là không phải chuyện gì lớn. Để tránh làm cấp trên lo lắng, bên xưởng đã tranh thủ liên hệ bộ phận sửa chữa, mọi việc đã được xử lý xong xuôi rồi, khi nãy gọi điện chỉ là theo thủ tục mà thông báo tình hình thôi. Vừa may, Tạ Tây Hoa cũng không muốn nán lại bữa tiệc kia nữa.

Trần Diệp trông có chút quái lạ, chỉ chuyên tâm lái xe mà không nói lời nào.

Tạ Tây Hoa liếc y một cái: "Đang suy nghĩ gì thế?"

"Không gì cả."

Hừ! Rõ ràng là đang nói dối.

"Phải bỏ lại bạn học cũ nên không cam lòng à?" Tạ Tây Hoa giọng điệu chua lòm.

"...Sao lại có gì không cam lòng. Dù sao anh ta cũng không vì ai mà thủ tiết tận bốn năm."

Tạ Tây Hoa biến sắc. Thằng nhóc đáng ghét này, rõ ràng vừa nãy đã nghe được mồn một mà lại dám bảo không có!

"Không có vụ đó!" Tạ Tây Hoa sắc mặt lạnh lùng nói.

Trần Diệp nhìn thẳng về phía trước: "Ừm, không có, tổng giám đốc nói thế nào thì là thế đó."

Sau khi về nhà, Tạ Tây Hoa tựa người vào ghế sô pha, nhìn thấy Trần Diệp cởi áo khoác vest treo lên tường, sau đó lấy laptop ra, hắn bảo: "Đến nằm với anh đi."

"Em phải soạn email đã."

Tạ Tây Hoa không nói gì, kiên nhẫn nhìn y gõ email. Trần Diệp bấm "Gửi" xong, thấy Tạ Tây Hoa vẫn đang chăm chú nhìn mình, đi tới nằm bên cạnh hắn: "Tổng giám đốc muốn làm gì? Muốn làm em sao?"

"Ừ." Tạ Tây Hoa sờ sờ lỗ tai y, "Lạnh quá."

"Vậy tổng giám đốc sưởi ấm cho em đi," Trần Diệp xoa xoa chóp tai lạnh ngắt của mình, "Chẳng phải muốn làm em sao? Chỉ cần vài hiệp sẽ ấm ngay thôi."

Cái tên hồ ly tinh này.

Chỉ cần một lời cũng đủ khiến hắn xốn xang.

Tay Trần Diệp luồn vào trong cổ áo của Tạ Tây Hoa, nhẹ nhàng xoa xoa hai điểm nhô ra trên ngực hắn. Tạ Tây Hoa nhìn y, nghẹn lời: "Em làm gì vậy hả?"

Trần Diệp cúi đầu không nói gì, chỉ tập trung xoa x** n*n nắn.

Tạ Tây Hoa xoay người đè y xuống: "Sao hôm nay nhiệt tình thế?"

Cũng nhiệt tình như đêm bốn năm trước.

Trần Diệp mím môi, khàn giọng nói: "Anh đối với em, là thích sao?"

Miệng Tạ Tây Hoa khô khốc, hắn còn chưa kịp nói gì, đã nghe Trần Diệp lập tức bảo: "Em sai rồi, vừa rồi không nên hỏi vấn đề như vậy."

Cổ họng Tạ Tây Hoa nghèn nghẹn, hắn nắm lấy cằm y, thô bạo hôn y. Trần Diệp khẽ rít lên, nhưng Tạ Tây Hoa lại không hề buông tha, xoay người đè y xuống, ôm hôn y như muốn cấu xé y thành từng mảnh.

"Anh đã tâm niệm một người suốt bốn năm," Tạ Tây Hoa nhìn vào nỗi xót xa hằn trong mắt y, "Kể từ hôm đó, anh đã không còn cảm giác gì với bất kỳ ai nữa, biết bao năm qua vẫn luôn băn khoăn người kia đến tột cùng là ai."

Lời nói của hắn khiến cả người Trần Diệp rúng động.

Tạ Tây Hoa chậm rãi dịch người, "Đã từng tưởng tượng đến cảnh gặp lại em ấy sẽ như thế nào, đối diện với em ấy sẽ phải nói gì...Hiện tại, anh chỉ biết một điều rằng, anh muốn giữ em ấy bên mình cả đời."Nước mắt của Trần Diệp cứ thế mà rơi xuống.

Tạ Tây Hoa nhấc chân y lên, chậm rãi tiến vào: "Anh thích em, muốn em. Anh biết em cũng muốn anh mà." Hắn xoa lấy d**ng v*t dần cứng rắn của Trần Diệp, từ tốn rút ra: "Làm sao vậy?"

Hô hấp của Trần Diệp ứ đọng.

Tạ Tây Hoa mỉm cười: "Tự mình chuyển động xem."

"...em không được."

Tạ Tây Hoa một lần nữa đâm vào, hai chân Trần Diệp run rẩy, ngón chân co quắp.

"Còn không nghe lời?" Tạ Tây Hoa lại rút ra.

Trần Diệp thều thào: "Đừng, đừng vậy mà, em không thể--"

Thế rồi, lỗ nhỏ đằng sau lại bị v*t c*ng rắn lấp đầy, khiến thần kinh y tê dại, Trần Diệp bật ra tiếng rên khẽ, không tự chủ cong người, phóng thích trong tay Tạ Tây Hoa.

Tạ Tây Hoa tiếp tục ch*m r** v**t v* y: "Bây giờ thì sao?"

Cơ thể Trần Diệp bây giờ đã mềm nhũn.

Tạ Tây Hoa bế y ngồi lên đùi mình, tay bôi t*nh d*ch quanh mép huyệt của y, rồi lại chậm rãi đem d**ng v*t đang hưng phấn của hắn tiến vào.

"Vẫn còn sớm, anh chưa có bắn đâu." Tạ Tây Hoa đặt một nụ hôn lên môi y, "Em chẳng phải muốn l*m t*nh nhân bí mật của anh sao? Chính cung chỉ là bình phong, tiểu tam mới là chân ái. Anh biết em thích anh, tương lai anh cũng không cần chính cung chính thất gì cả. Sau này mọi rượu tiên nước thánh, mọi sủng ái đều dành cho em hết, có được không?"
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 48


<b>(Bốn mươi tám)</b>Sáng sớm hôm sau.

Trần Diệp nằm trên người Tạ Tây Hoa, mồ hôi đầm đìa, môi phả ra tiếng th* d*c yếu ớt.

Mấy ngày nay có chút hoang dâm vô độ, y thầm nghĩ.

Đã hơn một tháng kể từ bữa tiệc sinh nhật kia, kể từ khi Tạ Tây Hoa bày tỏ tâm ý với y, y ngày càng không kiềm chế được, hằng đêm buông thả mình trong nh*c d*c.

Eo, bụng và đùi y khắp nơi đều dính nhớp, Trần Diệp chậm rãi đứng dậy, thứ vật dày cứng ở lỗ sau thuận thế trượt ra ngoài, dòng chất lỏng trắng đục rỉ xuống đùi.

Tạ Tây Hoa cười rộ: "Cảnh này ngay cả AV còn phải chào thua."

Phải rồi, lỡ mai này hắn không làm giám đốc nữa, thì bắt đầu nghiệp diễn AV coi bộ cũng ngon đó.

"Sắp tới giờ đi làm rồi." Trần Diệp đầy áy náy nói.

Bây giờ y muốn khép chân lại cũng khó khăn, nơi kia vẫn còn ướt át, cảm giác rất khó chịu. Tạ Tây Hoa nhéo cái mông trắng nõn của y một cái, dùng ngón tay chọc vào cái lỗ sưng đỏ: "Tiểu hồ ly."

Trần Diệp không còn gì để phản bác. Bây giờ y là ai? Dụ dỗ Tạ Tây Hoa thức thâu đêm đắm mình trong trụy lạc, không phải hồ ly thì là gì?

"Em đi tắm trước, tổng giám đốc ngủ thêm một lát đi." Trần Diệp xuống giường lượm nhặt quần áo.

Không lâu sau, có tiếng nước từ phòng tắm truyền đến.

Tạ Tây Hoa dạo này không còn hứng thú đi chơi đêm nữa, ngược lại, chỉ cần một ngày không gặp Trần Diệp, hắn liền cảm thấy bứt rứt, có lúc cùng người khác uống rượu hàn huyên, tâm trí lại bay xa đến chân trời nào.

Trước đây, công việc và các mối quan hệ cá nhân là thứ giúp hắn xao lãng quên đi phiền muộn, giờ đây, trong đầu hắn lại có thứ còn gây nghiện hơn.

Trần Diệp từ phòng tắm đi ra: "Em xuống lầu mua đồ ăn sáng, anh mau đi tắm đi."

Tạ Tây Hoa xuống giường, cười bảo: "Sao anh vẫn thích bộ dạng khi nãy của em hơn vậy cà."

Đúng vậy, khắp người bao phủ bởi t*nh d*ch của hắn, đây mới chính là dáng vẻ đẹp nhất.

Trần Diệp chẳng đáp lại lời nào, bước ra khỏi cửa.

Tạ Tây Hoa miệng ngâm nga chút giai điệu rồi vào phòng tắm. Lúc đi ra, hắn thấy Trần Diệp đang ngồi trước máy tính, bất động mà chăm chú.

Khi Tạ Tây Hoa chạm vai y, Trần Diệp giật mình rồi quay người lại, sắc mặt y có chút tái nhợt.

"Sao vậy?" Tạ Tây Hoa nhận thấy có gì không ổn.

"Không, không có gì." Trần Diệp nhìn màn hình máy tính, "Ông nội hình như biết chuyện của chúng ta rồi, bảo em đi gặp ông ấy."

"Ra nước ngoài gặp ông?"

"Ừm."

Tạ Tây Hoa ngồi xuống bên cạnh y, bình tĩnh nói: "Sớm muộn gì cũng phải nói cho ông biết."

Trần Diệp không biết phải đáp lại thế nào. Y dụ dỗ cháu trai người ta, giờ nên đối mặt với ông như thế nào đây?

Tạ Tây Hoa trấn an: "Để anh đi cùng em, đem sự tình nói cho rõ ràng, không có chuyện gì đâu, em đừng sợ."

Trần Diệp lo lắng gật đầu.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 49


<b>(Bốn mươi chín)</b>

Trần Diệp bước ra khỏi phòng tắm, dùng khăn lau mái tóc nhỏ giọt của mình. Chuyến bay kéo dài hai mươi tiếng đồng hồ khiến y giờ cảm thấy cả người lờ đờ, từng bước chân cũng nặng trĩu.Tạ Tây Hoa đang nói chuyện điện thoại: "Tám giờ ông phải đi ngủ rồi, phải không? Vâng, hai chúng con đang ở khách sạn, sáng mai sẽ đến."

Trần Diệp cúi đầu nói: "Ông nội đã biết anh cũng tới?"

"Ừ." Tạ Tây Hoa nằm xuống giường, thâm ý nhìn y: "Em sợ à? Lỡ như ông nội phản đối chúng ta, em dự tính thế nào?"

Tình và nghĩa khó song toàn. Y đối với ông nội là lòng tận trung, mệnh lệnh của ông y tuyệt đối sẽ không làm trái. Nhưng nếu đối tượng là Tạ Tây Hoa, việc chia tay hay không đã không còn là lựa chọn dễ dàng như thế nữa.

Tạ Tây Hoa khẽ thở dài: "Anh đoán rằng em sẽ nói lời chia tay."

Suy đoán của Tạ Tây Hoa không phải là vô căn cứ. Nếu tình huống xấu nhất xảy ra, y ở bên Tạ Tây Hoa cũng không dễ dàng gì.

Hai người họ khác nhau. Tạ Tây Hoa là cánh chim tự do, có thể đi theo bất kỳ con đường nào hắn thích, còn Trần Diệp lại bị xiềng xích khắp người.

Tạ Tây Hoa mỉm cười: "Biết gì không, Las Vegas chỉ cách đây một giờ đồng hồ, tối nay chúng ta tranh thủ đến nhà thờ làm lễ kết hôn, sáng sớm ngày mai về."

"Kết hôn?"

Tạ Tây Hoa ghé sát y: "Chúng ta kết hôn, ông nội sẽ không còn lời nào phản đối."

Không phải là không lời nào phản đối, mà là tức đến không nói nổi thì có.

"Sở dĩ em đến làm việc cho anh, chính là muốn ngăn cản anh làm ra những loại chuyện bốc đồng này." Trần Diệp đứng dậy nói: "Sáng mai em đến gặp lão chủ tịch xưng tội, nếu ông ấy muốn sa thải em, khai trừ em, thì em vẫn sẽ chấp nhận. Sau đó, ta cùng nhau bàn tính bước đi tiếp theo."

"Nếu như ông ép em chia tay với anh thì sao?" Tạ Tây Hoa chăm chú nhìn y.

Thì sao? Đương nhiên sẽ thống khổ cả đời.

Trần Diệp đứng bất động, đột nhiên lắc đầu.

"Lắc đầu là ý gì?"

"Không tách ra đâu." Trần Diệp thái độ kiên định.

Tạ Tây Hoa hai mắt sáng lên: "Thật sao?"

"Em sẽ không chia tay, nếu như anh không thích em nữa, muốn tìm người khác kết giao, thì anh có thể chia tay với em. Nhưng em không muốn tự mình rời xa anh." Còn gì giằng xé tâm can hơn là tự tay cắt đứt hạnh phúc của chính mình. Thà rằng là kẻ bị ruồng bỏ còn dễ chịu hơn.

Tạ Tây Hoa cười rạng ngời, ôm lấy y: "Nếu ngày mai ông nội không đồng ý, chúng ta bỏ trốn rồi làm thủ tục kết hôn nhé."

Trần Diệp lại lắc đầu: "Kết hôn sẽ khiến ông nội tức giận. Không kết hôn, ít nhất sẽ không bị ép phải chia tay."

"Thế muốn vĩnh viễn là tình nhân trong tối của anh sao?" Tạ Tây Hoa mỉm cười, đỡ y ngồi lên người mình. Tim hắn hơi đau à nha, đây là lần đầu tiên trong đời ngỏ lời cầu hôn, thế mà lại bị người ta tế nhị từ chối như vậy.

"... Nếu anh muốn cả đời, thì em cũng cả đời." Trần Diệp nằm trên người hắn, đầu vùi vào hõm cổ hắn, nhưng bờ vai lại khẽ run lên.

Tuy rằng miệng nói thế, nhưng trong y vẫn dâng lên cảm giác sợ hãi.

"Tây Hoa, từ nhỏ tới lớn em chưa từng mong cầu điều gì xa vời." Trần Diệp nhẹ nhàng nói.

"Anh biết."

Y chưa từng cầu xin ai điều gì, chưa từng đặt quá nhiều niềm tin vào thứ gì, nhưng hiện tại, y chỉ mong điều ước của mình có thể thành hiện thực.

Y ước chi ngày mai không bao giờ đến.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 50


<b>(Năm mươi)</b>Tạ Tây Hoa nhấn chuông cửa. Ngôi nhà được xây bên bờ hồ xinh đẹp, xung quanh là những biệt thự được các gia đình giàu có sử dụng để nghỉ dưỡng, mùa này thường không có ai đến ở.

Một người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi dẫn họ vào trong.

"Dì Tề." Tạ Tây Hoa đặt hành lý xuống: "Ông nội ở thư phòng sao?"

"Ngài Tạ vừa mới ăn sáng, đang ở thư phòng đọc báo, để tôi dọn hành lí cho cậu chủ nhé."

Tạ Tây Hoa nắm lấy tay Trần Diệp, siết chặt: "Đi thôi."

Chậm rãi bước qua hành lang yên tĩnh, cuối cùng là cửa thư phòng. Trần Diệp áp chế bất an trong lòng, Tạ Tây Hoa nghiêng đầu nhìn y: "Sẵn sàng chưa?"

"Ừm."

Giờ là sống hay chết, đều mặc cho số phận đi. Ván đã đóng thuyền, dù có thịt nát xương tan thì y cũng không thể quay đầu nữa rồi.

"Đừng sợ, có anh ở đây."

"Em biết."

Nhẹ nhàng đẩy mở cánh cửa cửa, Trần Diệp tim hẫng một nhịp, trong phòng ánh sáng chói chang khiến y nhất thời hoảng hốt.

Trần Diệp mang theo cảm giác lạ lẫm nhìn ông lão đang ngồi trong phòng.

Giọng nói của Tạ Tây Hoa cũng trở nên nghi hoặc: "Ông nội?"

Ông lão nhìn bọn họ mỉm cười, gật đầu: "Đi máy bay có mệt không?"

Cổ họng của Trần Diệp nghẹn ngào, không thể thốt nên lời. Sau vài tháng không gặp, tóc ông đã rụng hết, cơ thể gầy gò.

Sao lại thành thế này?

Tạ Tây Hoa ngơ ngác nhìn ông nội, thật lâu sau mới lên tiếng: "Ông bị bệnh?"

Ông lão mỉm cười tiến về phía họ, chiếc xe lăn phát ra âm thanh máy móc: "Ung thư dạ dày, hai ngày nữa sẽ tiến hành phẫu thuật."

Hai người hốc mắt đỏ hoe, ngồi xổm xuống bên cạnh ông, Tạ Tây Hoa đè nén cảm xúc hỏi: "Chuyện xảy ra khi nào?"

Ông lão mỉm cười: "Đã hơn mười năm rồi, hồi mày còn học cấp hai đã từng bị một lần, chữa khỏi rồi không có chuyện gì nữa. Không ngờ năm ngoái bệnh lại tái phát. Ông không chịu được nữa, nên quyết định ra nước ngoài chữa bệnh. Hai ngày nữa ông phải phẫu thuật rồi, muốn gặp mặt hai đứa một lần."

Trần Diệp không lên tiếng, nước mắt rơi xuống.

Ông lão vỗ đầu Trần Diệp: "Đừng đau lòng. Con ở bên cạnh cháu trai ta bị nó đối xử tệ bạc, hết thảy cũng vì ta ích kỉ, không muốn nó phải cô đơn một mình."

"Không đâu ạ." Trần Diệp bật khóc.

Tạ Tây Hoa có cảm tưởng như bị gậy giáng cho một trận điếng đau, "Sao trước đây con không biết gì về bệnh ung thư của ông?"

"Lúc đó mày mới tập tễnh lên tiểu học, nói với mày thì có ích gì?"

Chính vì căn bệnh của mình mà ông mới nảy ra ý tưởng đào tạo nhân tài làm hậu thuẫn cho hắn, Trần Diệp chỉ là một trong số đó. Những người khác lại không được tận tụy như y, một số người sau khi được giúp đỡ thì mất liên lạc, còn lại thì thiếu đi năng lực và tố chất.

Chỉ có Trần Diệp, là một người vừa đầy hứa hẹn vừa có tình nghĩa. Ông quăng lưới xuống đại dương mênh mông, tình cờ bắt được trứng rồng quý hiếm này.

"Cơ hội phẫu thuật thành công là bao nhiêu?"

Ông trầm mặc hồi lâu mới đáp: "Khoảng 50%."

Ông nội nói 50%, trên thực tế chỉ khoảng 20%. Lý do tại sao ông yêu cầu cả hai đến gặp mình là hiển nhiên.

Ba người nắm chặt tay nhau, không nói gì.

Một lúc lâu sau, Tạ Tây Hoa mới lên tiếng: "Ông thật xảo quyệt, có bệnh cũng dám giấu con, còn con chỉ có thể bị nhóc hồ ly tinh này trói chặt."

Ông nội mỉm cười không đáp. Làm sao mà ông vẫn chưa nắm rõ tình hình của thằng cháu trai mình? Bốn năm trước, ông thấy hắn dường như có tâm sự, bên ngoài điên cuồng truy tìm tung tích của một người trong hẻm cạnh quán bar. Tình cờ, Trần Diệp lại đột nhiên nghỉ làm tại quán bar nhỏ ấy, khi ông hỏi thì cứ ấp a ấp úng tìm cớ lảng tránh. Lúc đó ông đã biết trong chuyện này có ẩn tình sâu xa.

Tạ Tây Hoa không phải kẻ mà người bình thường có thể chinh phục được, đây là việc ông đã trăn trở nhiều năm.

Trần Diệp rốt cục cũng lên tiếng, thanh âm khản đặc: "Anh ấy suốt ngày cứ ức h**p con, con còn đang chờ ngài thay con làm chủ kia mà."

Ông nội cười: "Nó từ nhỏ đã không cha không mẹ, nếu ta rời đi, sẽ không có ai đối xử tốt với nó. Mặc dù phải chịu thiệt thòi, nhưng mong con đừng bỏ rơi nó nhé."

Để lại đứa cháu cô độc một mình, không người thân không hạnh phúc, ông không thể nào yên tâm mà nhắm mắt xuôi tay được.

Bây giờ xem ra hai đứa đã không thể tách rời, Tạ Tây Hoa bằng lòng ở bên cạnh người mình thích, dù đối tượng là đàn ông đi nữa. Cuối cùng, ông đã có thể hoàn toàn buông bỏ lo lắng của mình rồi.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 51


<b>(Năm mươi mốt)</b>"Phẫu thuật chắc chắn suôn sẻ, ông không cần lo lắng gì cả, chúng con ở bên ngoài đợi ông." Trần Diệp nắm lấy tay ông lão đang nằm trên giường, chuẩn bị tiến vào phòng mổ.

Tạ Tây Hoa vòng tay ôm eo Trần Diệp: “Nhất định sẽ không sao, đợi khi ông khỏe, phải tham dự đám cưới của tụi con đấy."

Ông lão nhìn hắn cười nhạo một tiếng, rồi quay đầu nói với Trần Diệp: "Con còn nhớ lời ông dặn tối qua chứ?"

"Vâng, con đã nhớ rõ."

Tạ Tây Hoa liếc y một cái.

Ông vươn hai tay, xoa xoa lấy mặt Tạ Tây Hoa và Trần Diệp, nhắm mắt lại nói: "Hai con đi đi."

Nước mắt của Trần Diệp ứa ra, y nhanh chóng đứng dậy, ngăn lệ rơi xuống. Cánh cửa phòng mổ mở ra, ông được các y tá đẩy vào bên trong.

Có lẽ đây là lần cuối cùng nhìn thấy nhau...

Đời người có hai nỗi đau lớn nhất, sống chia ly và chết ly biệt. Khi Trần Diệp đến đây, y tưởng mình sẽ trải qua nỗi đau phải sinh ly, thế nhưng không ngờ lại trái ngược.

"Cơ hội là 50%, em đừng quá lo lắng." Tạ Tây Hoa nói.

“Em biết.” Trần Diệp nhắm mắt ngồi xuống, “Em bây giờ có cảm giác như đang nằm mơ, cứ nhớ đến từng việc nhỏ nhặt mà lão chủ tịch đã làm cho em, em không thể chịu được.”

Tạ Tây Hoa đồng cảm.

Con muốn phụng dưỡng nhưng cha mẹ không còn, hắn chợt nhớ đến câu nói này, lập tức hối hận chất chồng, khó có thể giữ bản thân bình tĩnh.

“Tối qua ông nội đã nói gì với em?” Tạ Tây Hoa hỏi.

“Lo liệu việc an táng.” Trần Diệp vẫn khép mắt.

Cha mẹ của Tạ Tây Hoa qua đời khi hắn còn nhỏ, khi đó hắn ban đêm tìm khắp nhà không thấy mẹ mình đâu, trong vài tháng mắc bệnh trầm cảm nặng. Tuy bây giờ không nghiêm trọng đến mức này, nhưng nỗi đau nhất định cứa sâu hơn nhiều. Ông nội đêm qua gọi Trần Diệp đến bên giường, muốn y hứa với ông rằng về sau phải chăm sóc hắn thật tốt.

Tạ Tây Hoa ngồi xuống bên cạnh hắn, tựa đầu hắn vào hõm cổ hắn, nhỏ giọng nói: “Anh cảm thấy hiện tại mình thật sự rất bất hiếu.”

Trần Diệp vòng tay qua vai hắn: “Còn có 50% cơ hội.”

Nói là 50%, nhưng ai cũng biết xác suất chỉ khoảng 20%. Trần Diệp đột nhiên cảm thấy hõm cổ có chút ươn ướt, cúi đầu dựa vào hắn, ôm lấy hắn chặt hơn.

Ca phẫu thuật kéo dài tám tiếng, Tạ Tây Hoa chở Trần Diệp mua đồ ăn, Trần Diệp mua bánh mì, nhưng cả hai người đều không ăn một miếng. Hai giờ sáng, bên trong phòng có động tĩnh, bác sĩ đầy mồ hôi bước ra ngoài.

"Kết quả như thế nào?" Tạ Tây Hoa sắc mặt tái nhợt.

Trái tim của Trần Diệp như bật nảy khỏi cổ họng.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 52


<b>(Năm mươi hai)</b>Bốn tháng sau.

Tạ Tây Hoa một tay đút túi quần, tay còn lại giơ lên nhìn đồng hồ. Ở sân bay dòng người ra vào tấp nập, Tạ Tây Hoa nhìn thấy một bóng người mặc áo sơ mi trắng từ xa đi tới, liền lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc.

Thanh niên áo sơ mi trắng lấy điện thoại di động từ trong túi trả lời.

“Máy bay đáp muộn quá.” Tạ Tây Hoa nói.

Người mặc áo sơ mi trắng ngẩng đầu nhìn hắn: "A, trễ tận hai tiếng, anh đợi có lâu không?"

"Không, anh cũng vừa mới tới."

...Mới tới bốn tiếng trước.

Trần Diệp xách hành lý, trải qua lần kiểm tra hải quan cuối cùng rồi bước ra ngoài. Tạ Tây Hoa giúp y xách hành lý, cười nói: “Ông nội không sao chứ?”

"Sức khỏe ổn định, tâm trạng cũng rất tốt, em vừa cùng ông đi Hoàng Thạch, ông có vẻ rất vui." Trần Diệp suy nghĩ một chút rồi nói: "Sau ca phẫu thuật thì quá trình hồi phục rất suôn sẻ. Bác sĩ nói nếu bệnh không tái phát, cơ thể có thể chống đỡ thêm năm sáu năm cũng không thành vấn đề."

“Tháng sau anh sẽ đến thăm ông.” Tạ Tây Hoa nói.

Ca phẫu thuật thành công, Tạ Tây Hoa bận việc công ty nên ở cùng ông nội hơn một tuần mới về nước, để lại Trần Diệp đợi ông xuất viện. Có lẽ là do tâm trạng không tồi nên cơ thể ông hồi phục cực kỳ tốt, gương mặt dần dần có da thịt.

Hai người đã hơn ba tháng không gặp nhau, vừa lên xe, Tạ Tây Hoa đã kéo cằm y hôn một cái. Trần Diệp lợi dụng tình thế, tiếp tục dây dưa với hắn, Tạ Tây Hoa bình tĩnh ghì y lại: “Nơi này có người.”

"Em biết."

Tiểu hồ ly. Từ lần đầu gặp nhau đã giở trò mê hoặc hắn.

Xe vụt chạy trên đường cao tốc, Trần Diệp lấy ra một túi nhỏ đựng thứ gì đó, mỉm cười nói: “Đây là cá ông nội tự tay bắt được, ông phơi khô bảo em mang về, nếu anh có uống rượu thì lấy ra nhắm."

Tạ Tây Hoa phì cười.

Nghe là biết không phải ý tốt gì, bảo đảm cái kia khó ăn cực kỳ.

Trần Diệp nhìn ra ngoài cửa sổ, vui vẻ bảo: "Lúc ta rời nước tiết trời lạnh thấu xương, giờ trở về thì đã là mùa xuân, mọi thứ nở rộ cả rồi."

Tạ Tây Hoa cong khóe môi: “Lâu như vậy không về nhà, không sợ anh thay lòng đổi dạ à?”

“Không sợ.” Trần Diệp tuy không nhìn hắn, nhưng vành tai y lại đỏ lên, “Em biết anh chỉ mê cơ thể em thôi.”

Vừa trở về nhà, đặt hành lý xuống, Tạ Tây Hoa không nói một lời liền bế y lên, ném y lên ghế sofa. Trần Diệp cảm giác như toàn bộ quần áo mình sắp bị xé toạt, thở hổn hển nói: "Đợi em tắm trước đã."

“Anh tắm giúp em.” Tạ Tây Hoa cởi khóa quần của y, ôm y vào phòng tắm rồi mở vòi sen.

Cả cơ thể bị nướt xối ướt đẫm, hai người còn chưa kịp c** q**n áo xong, Tạ Tây Hoa đẩy y, khiến tay y chống vào kính. Thân thể hai người dính sát rịt, thế rồi hai chân của Trần Diệp bị tách mở, có thứ gì đó dày và cứng chực chờ tại miệng huyệt y, Trần Diệp thở hổn hển nhìn vào tấm gương trước mặt, khàn giọng nói: "...Nhớ anh lắm."

"Nhớ gì của anh?" Tạ Tây Hoa chậm rãi đẩy vào.

“…Nhớ cái này.” Trần Diệp chạm vào hình ảnh phản chiếu của hắn trong gương, rồi cầm lấy ngón tay hắn đưa vào miệng, “Còn có ở đây.”

Tiểu hồ ly này quá lắm rồi... ai có thể cưỡng lại được chứ?

Chiếc lưỡi hồng quấn quanh ngón tay của hắn... Tạ Tây Hoa cảm thấy toàn thân bốc lên ngọn lửa thiêu đốt, hắn đột nhiên hít một hơi sâu, bên dưới rút ra, không thèm động nữa.

Trần Diệp khó hiểu quay đầu lại, nâng cái mông trắng nõn lên, cọ cọ vào v*t c*ng rắn kia, dùng tay v**t v*: "Sao vậy?"

Tạ Tây Hoa nghiến răng nghiến lợi. Sao trăng cái gì. Hắn sắp sửa muốn bắn!

Trần Diệp n*ng m*ng lên, dẫn dắt vật kia của hắn đến miệng huyệt mình.

Tạ Tây Hoa ôm eo y: “Gần bốn tháng không gặp nhau, trong thời gian qua, anh cũng chưa từng tự an ủi.”

Trần Diệp không biết hắn đang muốn nói cái gì: "...Thì sao?"

"Thì em cứ như vậy anh sẽ sớm..." d**ng v*t giật nảy khi cảm nhận được hơi ấm ướt át quấn chặt lấy, Tạ Tây Hoa mất đi khả năng ngôn ngữ, chỉ nghe thấy tiếng r*n r* trầm thấp của Trần Diệp

Khốn kiếp, hắn quyết hôm nay phải mần thịt con cáo nhỏ này!

Hắn cầm lấy bộ phận nam tính của Trần Diệp, chậm rãi xoa từ dưới lên trên, miệng ngậm lấy đầu v* ửng đỏ của đối phương, ở mặt sau của y thì công kích không ngừng. Hắn nghiến răng im lặng kiềm chế bản thân không bắn sớm, nhưng Trần Diệp lại không nhịn được nữa, hấp tấp nói: "Chậm lại một chút, em sắp bắn rồi..."

Bị giày vò ở phía trước lẫn phía sau như vậy, để xem lần sau còn dám khiêu khích hắn hay không!

Tay của Tạ Tây Hoa nhào nặn tính khí của y, sau đó ấn mạnh, Trần Diệp rùng mình vì áp lực, nhắm mắt lại, một chất đục màu trắng bắn lên eo của Tạ Tây Hoa. Y còn đang yếu ớt th* d*c thì Tạ Tây Hoa vẫn tiếp tục đâm rút bên trong y, động tác càng lúc càng vồn vã, đột nhiên đầu óc hắn trống rỗng, cơ thể căng cứng, rồi cũng đạt đến cao trào.

Dòng t*nh d*ch trắng đục hòa trộn, khó có thể phân biệt được là của ai.

Tạ Tây Hoa giả vờ như không có chuyện gì, hôn lên điểm đỏ tấy trên ngực y: “Anh còn chưa đủ sướng đâu.”

Trần Diệp nghiến răng nghiến lợi: "Anh lại muốn thế nào?"

"Không muốn thế nào hết." Tạ Tây Hoa chậm rãi hôn lên cơ thể y, vật chôn sâu trong cơ thể y lại bắt đầu c**ng c*ng, "Anh chỉ nghĩ là, đêm nay chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi."

Đêm vẫn còn dài, hiện tại, hắn cảm thấy bên trong mình dường như có luồng sức mạnh vô hạn.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 53


<b>(Năm mươi ba)</b>Tin tức Tạ Tây Hoa sắp kết hôn lan truyền như vũ bão, khiến bạn bè trong giới phải há hốc mồm.

Trong giới, Tạ Tây Hoa được xem như mặt trời không bao giờ lặn, thông thường khi ai bị gia đình thúc ép kết hôn thì sẽ lấy Tạ Tây Hoa làm lá chắn. Lần trước, hắn trước mặt mọi người từ chối tình cảm của tiểu thư gia thế hiển hách kia, dính phải không ít chỉ trích.

Mọi người đều biết Tạ Tây Hoa cả nam lẫn nữ đều ăn, nhưng khi hắn tuyên bố kết hôn, không ai ngờ rằng là với một người đàn ông. Hôn nhân đồng tính không thể tổ chức ở trong nước, nhưng cũng không sao, nghe nói Tạ chủ tịch đã tự tay sắp xếp ổn thỏa rồi.

Phía phụ huynh coi như đã đồng ý.

Đồng thời, những bức ảnh của Trần Diệp cũng được tung ra.

Ngoại hình ưa nhìn, tốt nghiệp từ trường đại học danh tiếng, cùng Tạ Tây Hoa chung sống đã gần một năm.

Có vẻ như lần này là nghiêm túc.

Bạn bè thân thiết đều biết trong lòng Tạ Tây Hoa đã có người thương, giờ phút này nhân vật kia là ai khỏi nói cũng biết, từ cái cách mà hắn cười đến tận mang tai khi báo tin cũng đủ hiểu.

Đây quả thật là dấu chấm cho cả một kỷ nguyên.

Mặt trời lặn rồi, ôm người yêu lên giường, đánh một giấc thật ngon thôi.

- --

Buổi tối có cuộc hẹn uống rượu cùng khách hàng, Tạ Tây Hoa dẫn Trần Diệp đến một quán bar nhỏ. Khách hàng mời đến hai nam sinh phục vụ, Tạ Tây Hoa cười bảo Trần Diệp: “Xem người ta mớm rượu thế nào kìa, em cũng nên học tập đi.”

Trần Diệp liếc hắn một cái: "Em cũng có thể."

Tạ Tây Hoa không khỏi cười khẽ: "Thật sao? Chờ người đi rồi nhớ đút cho anh đó."

Một lúc sau, vị khách rời đi, chỉ còn hai người trong căn phòng nhỏ tối tăm, trên bàn vẫn đầy đủ thức ăn và rượu. Vừa rồi cả hai đều uống không ít, Tạ Tây Hoa ôm Trần Diệp ngồi lên đùi mình, nâng ly rượu lên, rủ rỉ: “Em không phải kinh nghiệm đầy mình sao? Đút cho anh đi."

Trần Diệp đưa rượu lên môi nhấp một ngụm, ra vẻ thuần thục mà áp vào môi hắn, làm vẩy chút rượu lên cổ Tạ Tây Hoa. Y mỉm cười, l**m láp cổ hắn, cắn nhẹ vào hầu kết hắn: “Lần này em lại làm không tốt rồi."

“Không sao.” Tạ Tây Hoa bị cắn đến ngứa ngáy, giơ chân lên: “Bù lại, mấy phương diện khác lại hầu hạ rất tốt.”

“Phương diện nào cơ?”

"Em nói thử xem?"

Trần Diệp khẽ đung đưa eo, khuôn mặt đỏ bừng, thấp giọng cười: "Rất có kinh nghiệm hầu hạ...vật thô to kia của anh..."

Đột nhiên có tiếng gõ cửa, có người mở cửa bước vào: "Các ngài còn cần gì nữa không ạ?"

Trần Diệp nhanh chóng buông hắn ra, suýt chút nữa té nhào xuống đất: “Không cần, chúng tôi cũng chuẩn bị rời đi rồi.” Y quay đầu nhìn về phía Tạ Tây Hoa lúc này đang mỉm cười lau miệng, vẻ mặt bất cần. May mắn thay khi nãy chỉ dùng miệng quấn quýt, quần áo vẫn gọn gàng chỉn chu.

Người phục vụ đi ra ngoài, Tạ Tây Hoa vui vẻ ôm y vào lòng, lại đưa cho y một ly rượu: "Từ nay về sau anh đã là của riêng em, có vui không?"

Trần Diệp mỉm cười, ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay hắn.

Hai người đi ra khỏi quán bar nhỏ, Tạ Tây Hoa ôm y vào lòng, cả hai đi ngang qua một con hẻm tối tăm. Tạ Tây Hoa dừng bước, hạ giọng nói: “Chẳng phải em còn nợ anh một thứ chưa trả sao?”

"Nợ gì cơ?"

Tạ Tây Hoa không trả lời, kéo y vào trong hẻm, hai người không biết đi bao lâu, hắn mở một cánh cửa nhỏ, dẫn y vào bên trong.

Bên trong tối mịt mùng, hình như là kho chứa đồ, Trần Diệp mím môi cười: "Tổng giám đốc định làm gì em?"

"Đòi nợ."

Môi y hé mở, cảm nhận được đầu lưỡi trơn tru xâm nhập, Tạ Tây Hoa vội vàng lột bỏ quần áo y.

Cảnh tượng quen thuộc đến mức hô hấp Trần Diệp trở nên gấp rút, Tạ Tây Hoa đặt y lên bàn, dang chân y ra, rồi thúc vào.

Vật vừa dày vừa thô to kia không ngừng đâm sâu trong cơ thể y, Trần Diệp dường như quay trở lại cái đêm bốc đồng khó quên bốn năm trước.

Y ôm chặt lấy cổ hắn: “Em yêu anh.”

Tạ Tây Hoa thì thào: “Anh cũng yêu em.”

Vĩnh viễn yêu em, em là cuộc gặp gỡ đẹp nhất đời anh.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 54: Phiên ngoại


<b>PHIÊN NGOẠI: Bí mật</b>Bàn tay của cậu trai bên cạnh lơ đãng chạm vào chân hắn.

Tạ Tây Hoa nhếch môi.

Người này là Tạ Tây Hoa mướn để chiêu đãi đối tác của mình, nhưng từ lúc bước vào cho tới khi ngồi trong lòng người đối tác, ánh mắt cậu ta thi thoảng cứ lướt về phía hắn.

Mọi người đều cho rằng hắn là loại người tùy tiện, ai dâng lên trước mặt cũng không cự tuyệt. Hắn không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Tuy nhiên, trên thực tế, rất ít người biết được sự thật.

Hắn không những cự tuyệt người khác, mà còn rất thường xuyên. Bởi vì hầu hết thời gian, hắn luôn có cảm giác như mình bị quấy rối.

Nếu nói ra điều này, người khác sẽ nghĩ đầu óc hắn có vấn đề, nên hắn chỉ nghĩ mà chưa từng giãi bày cùng ai.

Cậu trai kia vươn lưỡi, l**m vào tai người đối tác, nhưng ánh mắt vẫn luôn hướng về Tạ Tây Hoa.

Tạ Tây Hoa cố gắng cảm nhận điều gì đó, nhưng cuối cùng lại bỏ cuộc, thờ ơ nhấp một ngụm rượu.

Khi vừa chớm tuổi 20 còn cảm thấy mới mẻ thú vị, nhưng sau này, hắn đã nhìn thấu mọi thủ đoạn mánh lới.

Có lẽ đã đến lúc tìm một cô gái xinh đẹp lập gia thất rồi...

Nghĩ đến đó, hắn bỗng dưng thấy không cam lòng. Không được, đó cũng không phải là điều hắn muốn.

Vậy rốt cuộc hắn muốn gì?

Tâm trí lại phiêu dạt về đêm hai năm trước.

Tại sao chưa từng có ai có khả năng mê hoặc hắn đến nhường này?

Nam sinh kia thiếu kinh nghiệm, kỹ thuật thì luộm thuộm, nhưng tình cảm mãnh liệt của y khiến hắn không tài nào cưỡng lại được. Thiếu niên này rõ ràng là thích hắn, không biết đã nhẫn nhịn bao lâu, đến khi tình cảm có dịp bộc phát thì vô phương khống chế.

Trong bóng tối nóng hừng hực, khát vọng hòa cùng cảm giác bồn chồn khiến trái tim Tạ Tây Hoa không ngừng rung động.

Nhóc này rốt cuộc là ai? Tiểu hồ ly này từ đâu chui ra?

Chưa từng ai có khả năng làm trỗi dậy những xúc cảm kia từ hắn, điều đáng hận chính là hắn còn chưa kịp hỏi tên, nhóc ấy đã chẳng nói một lời mà chuồn đi mất dạng.

Hắn muốn bắn thật sâu trong cơ thể y, muốn làm y đến mức buộc đối phương phải nỉ non nói thích hắn, muốn cùng y lưỡi môi giao hòa.

Phải, hắn đã động lòng rồi.

Nhưng chẳng ai thèm đoái hoài.

Để hắn nếm được mùi vị khó quên kia, rồi lại bưng đi mất, không cho hắn có cơ hội thưởng thức lần nữa.

Tạ Tây Hoa chào đối tác, rời khỏi căn phòng nhỏ, bước vào phòng vệ sinh. Đây là phòng vệ sinh riêng tư, hắn đóng cửa lại, tựa lưng vào tường, mở khóa quần.

Hắn tuy không nhớ rõ khuôn mặt của cậu nhóc kia, nhưng lại nhớ kĩ xúc cảm cơ thể y. Chiếc lưỡi nóng ẩm của y khuấy động trong miệng hắn, làn da trắng nõn của y, khi hắn tiến vào, bên trong vừa chặt vừa trơn trượt...

Nơi kia đã cứng đến mức khiến hắn đớn đau, hắn dùng tay di chuyển lên xuống, miệng phả ra từng làn hơi hổn hển.

Chết tiệt thật. Một ngày nào đó, đừng để tôi bắt được em!
 
Back
Top Dưới