Đô Thị Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương

Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 20


(<b>Hai mươi)</b>Tạ Tây Hoa lúc bấy giờ là một nhân vật khét tiếng ở trường, lực học thì bình bình, đầu óc khôn khéo nhưng lại không dùng vào việc học mà suốt ngày chỉ biết kéo bè kéo phái, nhúng tay vào mọi chuyện lớn nhỏ. Khi xảy ra vụ sao chép mấy mẩu truyện tục tĩu, lãnh đạo nhà trường đã xử lý rất nghiêm túc, ngay lập tức gọi ông nội hắn đến.

Tạ Tây Hoa không chịu nghe lời, còn dõng dạc tuyên bố trước mặt lãnh đạo nhà trường: "Mấy cái đó thì có là gì? Tôi cũng từng thử qua hết rồi."

Lãnh đạo nhà trường tức đến mức mặt xanh lè xanh lét, môi trắng bệch, ông nội cũng mắng hắn nát đầu, về nhà dùng gậy đánh hắn tơi bời.

Dù sao vụ việc cũng rất lớn, thế là sự tích rất ư là vẻ vang của Tạ Tây Hoa, lúc bấy giờ vẫn còn là xử nam, mau chóng lan truyền.

Sau sự việc này, hình tượng của Tạ Tây Hoa dần được đắp nặn, hắn kiêu ngạo, ngỗ ngược, bất kham, vô kỉ luật. Ông nội mau chóng nhận ra có điều không ổn, nếu cứ tiếp tục như vậy thì tương lai Tạ Tây Hoa sớm muộn cũng sẽ nát bét. Thế nên ông bắt Tạ Tây Hoa thôi học, tống cổ hắn ra nước ngoài.

Kể từ khi Trần Diệp bị phạt, phía Tạ Tây Hoa xảy ra hết chuyện này đến chuyện khác, giai đoạn ấy hắn phải bù đầu bù cổ chuẩn bị cho kỳ thi đi du học, cho nên mọi thứ về Trần Diệp hắn đã sớm quên.

Sau khi Trần Diệp viết thư, y chờ mãi cũng không nhận được hồi âm, lại không dám gửi tiếp vì sợ làm phiền hắn, ông nội Tạ Tây Hoa cũng chẳng hay biết gì về thư từ giữa Tạ Tây Hoa và Trần Diệp, thế nên sự việc cũng không còn được nhắc đến.

Trần Diệp đợi hơn một năm nhưng người nọ vẫn bặt vô âm tín, mãi đến sau này khi liên lạc với ông nội Tạ Tây Hoa qua thư, y mới biết Tạ Tây Hoa đã ra nước ngoài.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 21


viên mới, không thể để những hoạt động tạo dựng quan hệ về đêm làm ảnh hưởng đến năng suất của mình trong công ty. Tạ Tây Hoa nghe vậy lại càng thêm năng nổ mà ôm đồm hai thương vụ cùng lúc, cuối cùng thành công chốt được cả hai. Ông nội Tạ Tây Hoa chế nhạo, "Đừng quên mày đang làm ở bộ phận sản xuất, chứ không phải bộ phận sales. Làm tốt công việc được giao trước mắt rồi hẵng khoe khoang bản lĩnh."

Ông nội Tạ Tây Hoa trong lòng cũng đã có tính toán riêng, Sở Tây Hoa giỏi nhất chính là khoản giao tiếp, tìm được khách hàng đối với hắn là chuyện không khó, nhưng hắn có thể đáp ứng được mong muốn của khách hàng hay không mới là quan trọng. Sở dĩ ông bắt Tạ Tây Hoa làm ở bộ phận sản xuất để tích lũy kinh nghiệm là muốn hắn dần nắm bắt cách vận hành của công ty.

Tính cách của Trần Diệp thích hợp xử lý những công việc cụ thể, hai năm nữa y sẽ tốt nghiệp, vừa khéo lúc đó Tạ Tây Hoa cũng đã quen thuộc với nội bộ công ty. Lúc đó hắn không cần tự mình xử lí mọi chuyện, Trần Diệp sẽ thay hắn giải quyết.

Trần Diệp bây giờ được ông xem như một đứa con trong gia đình, tính cách y thẳng thắn không vụ lợi, khi đã xác định thì sẽ không bao giờ thay lòng đổi dạ. Lúc đầu, ông nội muốn Tạ Tây Hoa và Trần Diệp phát triển một nền tảng tình cảm vững chắc, hai người càng như anh em keo sơn, Tạ Tây Hoa sẽ càng có cánh tay tận trung. Thế nhưng, thằng nhóc Trần Diệp này lại một mực phản đối ý tưởng này, khiến ông nội phải ảo não một phen.

Về phía Tạ Tây Hoa, tuy ngoài mặt tỏ vẻ không phục, nhưng thật ra hắn hiểu mục đích của ông nội khi điều hắn vào bộ phận sản xuất, thế nên hắn đành kiềm nén bản thân, chăm chỉ làm việc nghiêm túc. Nhưng bản tính vốn là thứ khó thay đổi, hắn thỉnh thoảng vẫn rượu chè cùng bè bạn suốt đêm.

Hầu hết đám bạn mà hắn kết giao đều là đám công tử hào môn thế gia, những mối quan hệ này cần được vun đắp, nên ông nội Tạ Tây Hoa chỉ có thể biết nhắm mắt làm ngơ.

Khoảng thời gian này, Trần Diệp vừa đi học vừa làm việc bán thời gian, chủ yếu làm gia sư, thỉnh thoảng giúp người khác bưng bê bát đĩa. Ngày hôm đó, y đang làm bồi bàn tạm thời tại một quán bar nhỏ.

Ngay khi thốt ra câu "Xin chào" với tốp khách vừa bước vào, toàn thân y liền cứng đờ, tựa như bị sét bổ.

Tạ Tây Hoa đang bước vào cùng với một vài người bạn.

Đây là lần thứ hai trong hơn mười năm Trần Diệp tận mắt thấy Tạ Tây Hoa, lúc này tình cảm trong y như nước lũ vỡ bờ, nhấn chìm mọi thứ.

Thấm thoắt đã hơn chục năm, y như trở lại chiếc giường ướt át ấy, miệng nỉ non tên hắn, để mối tình đầu nơi đỉnh tim rút cạn niềm đam mê tuổi trẻ của y, từng chút, từng chút một.

Mối tình đầu của y là dành cho hắn, d*c v*ng chớm nở đầu đời cũng là dành cho hắn. Trong tình yêu, một người có thể có bao nhiêu lần đầu tiên? Ấy vậy mà từ trước đến nay, mọi điều đầu tiên của y đều hiến trọn cho người này.

Hóa ra cơn đau nhói vẫn chưa biến mất, chỉ là bấy lâu nay y luôn sợ hãi giấu nhẹm nó đi mà thôi.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 22


<b>(Hai mươi hai)</b>Tạ Tây Hoa hoàn toàn không nhìn thấy y, hắn gật đầu chào bạn bè một tiếng, bước vào một gian phòng nhỏ tách biệt nằm ở sau quán. Trong phòng nhỏ ánh đèn mờ mịt, nhìn không rõ cái gì, Trần Diệp tay cầm nước đi vào, đứng ở trước mặt Tạ Tây Hoa cùng đám bạn của hắn, toàn thân y nóng bừng.

Y không thể nghe rõ thứ gì, trong đầu lúc này chỉ toàn ong ong.

Một người bạn của hắn nói: "Đứng đờ ra đó làm gì thế? Vẫn như cũ, sáu chai whisky, nhớ mang thêm vài món để nhắm với rượu."

Trần Diệp mang đồ uống tới rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Một số người có vẻ là bạn cấp ba của Tạ Tây Hoa, còn lại đa phần là đối tác làm ăn. Mấy người họ uống hăng say đến tận ba giờ sáng, Tạ Tây Hoa cuối cùng cũng ngồi ngửa ra, trước khi bất tỉnh nhân sự miệng lầm bầm: "Gọi taxi."

Hôm đó Tạ Tây Hoa đến là vào buổi thứ Bảy. Y ban đầu chỉ là tạm thời làm thay ca cho nhân viên phục vụ bị ốm hôm đó, nhưng sau sự kiện kia, y lại không kiềm được xin chủ quán cho y làm thêm tối thứ Bảy. Đêm thứ Bảy là đêm bận rộn, khách khứa nườm nượp, xe cộ đông đúc, Tạ Tây Hoa cứ mỗi tháng lại đến đây dăm ba lần, nhưng căn bản không hề để ý tới sự tồn tại của Trần Diệp.

Nhưng một hôm, cuối cùng cũng xảy ra chuyện.

Số lượng bạn bè đồng hành cùng Tạ Tây Hoa mỗi lần không cố định, thỉnh thoảng còn vài người chưa từng thấy qua. Hôm đó, đám người Tạ Tây Hoa vừa ngồi xuống, trong đó có một nhân vật lạ mặt vì muốn tạo thiện cảm nên đã gọi điện kêu một MB đến đây để khoản đãi mọi người.

<i>MB (money boy): trai bao</i>.

Cậu trai trẻ ngồi xuống cạnh Tạ Tây Hoa, ban đầu hắn đang cùng bạn bè trò chuyện nên cũng không quá để tâm, nhưng thiếu niên kia thiếu ý tứ, liên tục cọ xát vào người Tạ Tây Hoa, không cho hắn nói chuyện đàng hoàng, thậm chí còn sỗ sàng sờ mó người hắn. Tạ Tây Hoa tức giận đẩy cậu ta ra: "Cậu là đ**m hay xem tôi là đ**m?"Những người khác mau chóng giảng hòa: "Cậu đi ra ngoài đi, thật không biết điều gì cả." Xung quanh Tạ Tây Hoa thế là vắng vẻ, gã đàn ông kia lại làm một cú điện thoại, nịnh nọt: "Lần này tôi gọi cho anh là người tốt. Cậu ấy đến từ Phi Thiên, đảm bảo sẽ khiến anh hài lòng."

Thế là đám người bọn họ tiếp tục uống rượu.

Trần Diệp tình cờ đêm đó tâm tình không tốt, y đang sốt cao, đầu choáng váng, trực đến nửa đêm không chống đỡ được nữa nên chào chủ tiệm một tiếng, thay quần áo định rời đi. Khi đi ngang qua phòng riêng của Tạ Tây Hoa, y dừng lại, muốn hỏi xem hắn có cần gì nữa không. Ai ngờ vừa mở cửa đã có người bước tới, nhìn thấy Trần Diệp liền kéo y vào: "Gì mà lề mề thế? Thật không cho người ta mặt mũi gì cả, chúng tôi đã đợi cậu lâu lắm rồi đấy!"

Không nói một lời, gã đẩy Trần Diệp đến bên cạnh Tạ Tây Hoa.

Bên trong rất tối, Trần Diệp nhất thời ngơ ngác, toàn thân cứng ngắc, không biết phải làm sao. Tạ Tây Hoa chả thèm đếm xỉa tới y, tiếp tục cùng bạn bè cười vui rót rượu, Trần Diệp cứ thờ thẩn ngồi đó cho đến khi có người gọi y: "Sao không biết dâng rượu chúc mừng?"

Tạ Tây Hoa không nói gì.

Trần Diệp run rẩy cầm ly rượu đưa đến trước miệng Tạ Tây Hoa, người gọi tới có lẽ cảm thấy y quá tay mơ, bèn nhắc: "Cậu được đào tạo kiểu gì thế? Dùng miệng mớm."

Tạ Tây Hoa lập tức nói: "Không cần!"

Tim của Trần Diệp tưởng chừng muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Y lỡ nhấp vào ngụm rượu rồi, nhưng không dám làm gì nên chỉ đành nuốt ực xuống. Tạ Tây Hoa đang cười đùa cùng bạn, nhìn thấy y ngồi lủi thủi một mình hớp rượu, trong lòng chẳng hiểu sao lại thấy buồn cười, cũng không tiếp tục để ý tới y nữa.

Y uống qua vài ly rượu đã cảm thấy choáng váng, bỗng dưng nhớ lại cảm giác cay xót mà y đã trải qua trong nhiều năm, Trần Diệp ngồi đó ngẫm ngợi một lát, sau đó nốc vào ngụm rượu, nghiêng đầu về phía Tạ Tây Hoa, hướng tới môi hắn.

Tạ Tây Hoa theo bản năng quay mặt đi, Trần Diệp động tác còn dang dở, lòng y dâng lên cơn chua chát, đành phải tự mình nuốt xuống ngụm rượu. Tạ Tây Hoa sửng sốt một lát, sau đó mới hiểu ra người kia nãy giờ tự chuốc say mình là để làm gì. Kẻ muốn câu dẫn hắn nhiều vô số kể, nhưng hắn đã mất hứng thú từ lâu. Hắn chưa từng thấy có người muốn trèo lên giường hắn mà lại luộm thuộm vụng về đến thế.

Tạ Tây Hoa buồn cười: "Cậu từng học cách đút rượu bằng miệng chưa?"

Trần Diệp cắn răng gật đầu.

Nhìn là biết nói dối. Tạ Tây Hoa trầm mặc một lát, sau đó đối mặt với y bảo: "Vậy cậu thử xem, nếu làm đổ rượu coi như không đạt yêu cầu."

Vừa dứt lời, mọi người liền nghe thấy tiếng cửa mở, một thiếu niên tươi cười chạy vào: "Xin lỗi vì đã đến muộn! Em vừa mới từ Phi Thiên về, trên đường bị kẹt xe."

Một vài người ngơ ngác nhìn nhau. Đây mới là cậu MB, thế người ngồi cạnh Tạ Tây Hoa là ai?

Trần Diệp lập tức đứng dậy. Bên cạnh đã có mấy người cười nhạo: "Ối chà, Tạ thiếu gia quả là lão luyện tình trường, ngay cả người qua đường cũng muốn đục nước béo cò."

Trần Diệp không nói một lời, bỏ chạy trối chết.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 23


(<b>Hai mươi ba</b>)

Bốn giờ sáng, Tạ Tây Hoa đã uống tới say mèm, hắn tiễn đối tác lên xe, chậm rãi tản bộ dọc đường. Cậu MB khi nãy chả khơi dậy được chút hứng thú nào, nhưng nam sinh vừa rồi bỏ chạy thế mà lại rất hợp khẩu vị của hắn, tiếc là chưa kịp xin số điện thoại.Khi hắn đang bước đi, đột nhiên có ai đó nắm lấy vai hắn, kéo hắn đến một con hẻm tối tăm vắng vẻ gần đó.

Tạ Tây Hoa lúc bấy giờ đã gần như say khướt, khi bị người ta chộp lấy, ý nghĩ đầu tiên là có người muốn cướp giật tài sản, hắn chưa kịp làm gì, đột nhiên cảm thấy đối phương thở gấp, nghiêng người về phía hắn mà không nói một lời nào.

Tạ Tây Hoa thầm nghĩ. <i>Ồ, đây không phải là cướp tiền, mà là cướp tình.</i>

Đột nhiên lại nghĩ đến nhóc con bỏ chạy khi nãy.

"...Là cậu sao?" Tạ Tây Hoa im lặng cười, đầu óc ngấm men say, toàn thân nóng bừng.

Người kia tiến đến, hôn hắn một cách vụng về. Đối phương trong miệng có rượu, mớm đến cho hắn, rượu gần như đổ hết lên áo, nhưng Tạ Tây Hoa chả buồn bận tâm. Đối phương cắn chặt răng, mang theo sự nóng lòng xen lẫn sợ hãi. Hắn nắm cằm y, cạy mở miệng y rồi đưa lưỡi vào.

Đối phương quá ngây ngô, quá vụng về. Tạ Tây Hoa toàn thân nóng bừng, hắn nhíu mày, nhận ra th*n d*** đã nổi lên phản ứng.

Ở đây đa phần mọi người gặp dịp thì chơi, hắn đã trải nghiệm nhiều, cảm giác cũng chẳng còn mới lạ, đa số thời điểm cũng không thể làm hắn cứng. Tối nay xem như là...một ngoại lệ.

Hai người ôm lấy nhau trong ngõ tối, môi lưỡi không ngừng quấn quyện.

Tạ Tây Hoa sờ sờ mặt hắn: "Cậu bao nhiêu tuổi rồi?"

Bao nhiêu tuổi? Mười tám tuổi là hợp pháp rồi, Tạ Tây Hoa rất muốn ném người này lên giường mình ngay tắp lự.

Hơi thở Trần Diệp càng thêm gấp rút.

Mày còn dè dặt gì nữa? Ôm mối tình thầm kín vô vọng nhiều năm như vậy, trăn trở khổ sở nhiều năm như vậy, chẳng phải đây là cơ hội để đền bù cho bản thân hay sao?

Hai người áp sát vào nhau, Tạ Tây Hoa cởi bỏ thắt lưng y, thò tay vào trong q**n l*t y, ch*m r** v**t v*: "Cứng rồi."

Rượi khiến người ta buông lơi lí trí, hiện tại y đã sắp phát rồ.

Trần Diệp bèn dẫn hắn vào sâu trong ngõ, mở ra một cánh cửa, kéo Tạ Tây Hoa vào trong sân, rồi bước vào một căn nhà nhỏ.

Trong phòng tối om, nhiều thứ chất đống bừa bộn, Tạ Tây Hoa đóng cửa lại, đẩy y vào tường, hai tay kéo quần y xuống, ấn thứ gì đó thô ráp vào lỗ huyệt y.

...Không thể khống chế được nhịp điệu, tối nay hắn quả thật không hề ổn chút nào.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 24


<b>(Hai mươi bốn)</b>d**ng v*t thô to đặt tại lối vào. Đối phương mang vẻ non nớt, nhiệt tình banh rộng hai chân, thân hình run lẩy bẩy, Tạ Tây Hoa si mê dùng d**ng v*t nới rộng lối vào, chậm rãi tiến nhập, vách trong ướt át chật hẹp, bao bọc lấy hắn không một khe hở.

Chỉ sau nửa phút, động tác của hắn dần trở nên mạnh bạo, sắp sửa đ*t c** tr**. Đối phương lần đầu trải nghiệm mùi vị kia, hai chân tham lam quấn chặt quanh eo hắn. Tạ Tây Hoa trước đây cũng chưa bao giờ mất khống chế như vậy, hắn húc vào một cú thật sâu, khiến cơ thể đối phương run lên, bức tường nóng bức bên trong siết chặt lấy hắn.

Tạ Tây Hoa nghiến răng nghiến lợi, chán nản dừng lại động tác, tuy vẫn chôn vùi bên trong y.

Thiếu chút nữa hắn đã bắn rồi.

Hắn đặt nam sinh lên chiếc bàn cạnh mình, cầm d**ng v*t đang c**ng c*ng của y, tuốt nắn một cách chậm rãi.

Bình tĩnh, bình tĩnh nào, không thể b*n r* lúc này.

Trần Diệp có chút nóng nảy ôm lấy cổ hắn, nâng môi lên hôn hắn lần nữa. Tạ Tây Hoa càng đâm rút, càng cảm giác được đối phương không cho hắn đường sống, Tạ Tây Hoa cùng đối phương lưỡi quấn lưỡi, đồng thời ra sức va chạm thật mạnh.

Hắn không thể nói huỵch toẹt ra rằng, Cậu thả lỏng một chút, tôi sắp không nhịn được b*n r* rồi này.

Trần Diệp nương theo động tác của hắn, cố gắng hết sức để phối hợp.

Tạ Tây Hoa chỉ cảm thấy máu nóng xông thẳng lên đầu.

Tên nhóc này thèm được ** thế ư.

Rất nhiều người để ý đến hắn, nhưng ý đồ của họ quá rõ ràng, quá trắng trợn, không chút che đậy, khiến hắn đối với những tình huống như thế này trở nên lãnh cảm, chưa bao giờ nghĩ rằng cảm giác có người thèm khát được mình làm...lại khiến hắn hưng phấn đến thế.

Có lẽ là do rượu, cũng có thể là nguyên nhân gì đó, Tạ Tây Hoa cảm thấy mình đang hoàn toàn trầm mê. Hắn thầm nghĩ...đây ắt hẳn là diễm ngộ.

Đáng tiếc cuộc gặp gỡ này xảy đến quá đột ngột, làm hắn không có thời gian nắm bắt được rõ ràng.

c*m v** một phút, Tạ Tây Hoa bỗng mau chóng rút ra: "Chờ một chút."

Hắn không thể xuất tinh bây giờ được. Nếu chưa gì đã bắn, mặt mũi hắn lát nữa ném ở đâu!

- --

Trần Diệp nằm ngửa trên bàn, hít thở thật sâu.

Kỳ thực, đối với y thế là đủ rồi.

Y từ nhỏ đã luôn nhớ nhung người này, mặc dù nhận ra Tạ Tây Hoa khi trưởng thành khác với những gì y tưởng tượng nhiều lắm, nhưng nhiều năm như vậy, tình cảm của y vẫn không đổi thay.

Bây giờ được hắn chiếm lấy, tâm nguyện của y đã được thành toàn, không có gì phải nuối tiếc nữa.

Một người như vậy, sao y có thể dám mong tưởng đến một tương lai cùng với hắn chứ?

Hôm nay đã là kết cục mĩ mãn nhất. Giấc mộng thời thanh xuân và d*c v*ng khát khao quấn lấy y hơn mười năm đã được thỏa mãn.

Trần Diệp đứng dậy, giọng khàn khàn do cơn sốt: "Tôi đi toilet."

Tạ Tây Hoa gật đầu: "Ừm."

Để hắn một mình ở trong này điều chỉnh tâm tình cũng tốt.

Trần Diệp mặc quần áo đi ra ngoài, Tạ Tây Hoa say chuếnh choáng, trong lúc đợi người kia quay trở về thì dần thiếp đi, cho đến sáng hôm sau, hắn bị kéo ra khỏi phòng chứa đồ.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 25


<b>(Hai mươi lăm)</b>Khi Tạ Tây Hoa bị kéo dậy, hắn nhất thời không nhớ được chuyện gì đã xảy ra. Đầu hắn đau như búa bổ, rượu vương vãi khắp áo sơ mi trắng, dây nịt thì lỏng lẻo. Lúc này, hắn đang khoác hờ chiếc áo khoác vest trên người, ít ra thì quần vẫn còn mặc. Đây là sân sau của một quán bar nhỏ, người dọn dẹp đã quen đối phó với mấy tên khách ma men như hắn, chỉ ném chiếc khăn tắm cho hắn rồi bảo, "Rửa mặt rồi về nhà đi."

Khi Tạ Tây Hoa rửa mặt cho tỉnh táo, hắn liền nhớ tới chuyện tối qua, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Kể lại câu chuyện này có thể khiến người ta cười cả năm chưa ngớt, vì vậy Tạ Tây Hoa đương nhiên giữ im lặng, không nhắc đến một lời.

Sau đó, trong lúc đang làm việc, Trần Diệp tình cờ nghe được chủ quán nói về việc Tạ Tây Hoa đã bí mật yêu cầu kiểm tra camera giám sát của quán bar đêm đó.

Trần Diệp có chút sợ hãi. Quán bar nhỏ này chỉ gắn camera ở lối vào, đêm đó y từ hẻm sau đi ra, mặt không hề bại lộ trước máy quay. Nhưng y không dám nán lại nơi này nữa, nên liền kiếm cớ bận học để xin nghỉ, sau này lại nghe được Tạ Tây Hoa đêm đó đã tìm người mượn camera giám sát tại con hẻm kia.

Trần Diệp thầm mắng đáng đời y lắm. Lúc đó để hắn làm mình, phát tiết rồi chuồn đi sớm chẳng phải là xong sao? Nấn ná ở đó làm gì mà để xảy ra nhiều chuyện như vậy? Nhưng ngẫm lại tình huống lúc đó, sợ là khi súng đã lên nòng, có làm cả tiếng đồng hồ cũng chưa chắc có thể dừng...

Rối rắm một hồi, y vẫn cảm thấy rất sợ hãi, ông nội Tạ Tây Hoa đối với y vô cùng tốt, sau này y còn định gia nhập công ty của ông, lỡ như ông phát hiện y làm ra chuyện động trời như vậy thì phải tính sao?

Say rượu rồi đi quấy rối cháu nhà người ta!

Lôi Tạ Tây Hoa vào ngõ sau, dụ dỗ Tạ Tây Hoa quan hệ với mình, khiến hắn vừa vui sướng vừa kích động, đây chẳng phải là cảnh tượng chỉ xuất hiện trong AV hay sao, y thế mà cũng làm được...

Tạ Tây Hoa bí mật theo đuổi Trần Diệp ước chừng nửa năm, Trần Diệp cũng sống trong bất an lo sợ hơn nửa năm, may mắn thay chủ quán đồng ý với y sẽ không tiết lộ tin tức của y cho người khác biết. Sau này Tạ Tây Hoa bận rộn với công việc, sự việc cũng dần rơi vào quên lãng.

Bốn năm trôi qua, Trần Diệp tốt nghiệp đại học, từ chối tất cả lời mời mọc của những nơi khác, chờ đợi ông nội Tạ Tây Hoa an bài để y gia nhập công ty. Gác lại tâm tư khó nói với cháu trai đối phương, lòng tín nhiệm và công lao bồi dưỡng của ông nội Tạ Tây Hoa đối với y, y sẽ tìm mọi cách đền đáp.

Nhưng rồi đến một ngày, ông nội Tạ Tây Hoa lại thông báo rằng y tạm thời vẫn chưa gia nhập công ty, ông sẽ ra nước ngoài sinh sống một thời gian, nên ông giao Tạ Tây Hoa cho y trông chừng, chỉ định y làm trợ lý riêng của hắn.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 26


<b>(Hai mươi sáu)</b>Ông nội Tạ Tây Hoa làm vậy cũng có lí do riêng: "Cháu ta từ nhỏ đã không cha không mẹ, tuy vật chất đầy đủ nhưng nó giống như bèo tấm không rễ, khi không có ta ở bên cạnh, sẽ chẳng ai trông nom nó. Bạn bè nó tuy nhiều nhưng không có lấy một người đáng tin cậy, vì sợ làm mất lòng nên cũng không ai dám quản nó. Ta biết con không lo sẽ xúc phạm nó, nên việc này đành phải giao cho con vậy."

Trần Diệp sợ hãi.

Trên thực tế, y gặp Tạ Tây Hoa tổng cộng không quá ba lần, hai lần đầu tiên là trong căn phòng nhỏ của quán bar, ánh sáng nơi đó hiu hắt, bọn họ lại đang say rượu nên có lẽ cũng không ai để ý bộ dáng người phục vụ bình thường như y.

Lần cuối cùng, mặc dù khi ấy ngồi cạnh Tạ Tây Hoa, nhưng Tạ Tây Hoa từ đầu đến cuối không hề nhìn kĩ y. Chưa kể, theo trí nhớ của y, lúc đó y cũng chẳng nhớ nổi những người khác trông như thế nào, thậm chí ấn tượng về sắc mặt Tạ Tây Hoa lúc ấy cũng rất mơ hồ. Thời điểm bọn họ làm ra hành vi càn rỡ trong hẻm, trời tối đến mức chỉ nhìn thấy mang máng bóng người, chưa kể lúc đó cả hai đều say túy lúy, mọi hành động đều dựa trên cảm tính.

Bây giờ đã bốn năm trôi qua, nếu không phải ký ức về Tạ Tây Hoa từ nhỏ đã khắc sâu vào xương tủy của y, thì đối với kẻ mà y chỉ gặp thoáng qua ba lần, có lẽ y cũng đã quên sạch.

Trần Diệp nói: "Con có thể trông chừng anh ấy... nhưng chắc chắn anh ấy sẽ coi con như kẻ thù. Sau này muốn gia nhập công ty có thể sẽ khó khăn."

Ông nội Tạ Tây Hoa trấn an: "Tạm thời con không cần nghĩ nhiều như vậy."

Trần Diệp nói thêm: "Anh ấy đã từng giúp đỡ con lúc còn nhỏ. Nếu anh ấy biết con là ai, chắc chắn sẽ dựa vào đó để thoái thác. Lúc ấy con cũng sẽ rất khó xử."

"Thôi được rồi, ta tạm thời sẽ sai người chỉnh sửa danh tính của con, để nó không phát hiện ra."

Trần Diệp sau đó rối rắm hồi lâu, cuối cùng quyết định đổi kiểu tóc sang phong cách mộc mạc hơn, đeo lên cặp kính dày cộm. Như dự tính, vào ngày ông nội Tạ Tây Hoa ra nước ngoài, Tạ Tây Hoa đêm đó ra ngoài rượu chè đến say khướt, y tới đón Tạ Tây Hoa về nhà.

Sáng hôm sau, Trần Diệp ngồi trên ghế sofa, lòng bàn tay thấm đẫm mồ hôi, chờ đợi cơn giông bão chực tới. Tạ Tây Hoa dù có đối phó y, ức h**p y như thế nào, y vẫn không sợ. Y chỉ sợ một điều duy nhất.

Tạ Tây Hoa từ trong phòng ngủ đi ra, đầu tóc rối bù. Hắn liếc nhìn Trần Diệp, giận dữ chất vấn: "Cậu là ai?"

Trần Diệp cúi đầu, mở máy tính lên.

Đúng như dự đoán, hắn đã quên sạch mọi thứ về y.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 27


<b>(Hai mươi bảy)</b>Trần Diệp bày ra tư thế nửa quỳ trên giường, Tạ Tây Hoa nhấc một chân của y lên, d**ng v*t không ngừng tiến nhập. Tạ Tây Hoa thấy y bặm chặt môi, sắc mặt tái nhợt nên hỏi: "Có muốn dừng lại một lát không?"

Giọng nói của Trần Diệp có chút ấm ức: "Nếu bây giờ không cho ngài bắn, chẳng phải lát nữa lại càng giày vò tôi sao?"

Tạ Tây Hoa vốn đang cảm thấy có chút áy náy, nghe đến lời này sắc mặt liền trở nên khó coi, lạnh lùng nói: "Cậu cũng biết điều đấy, nếu không muốn tôi biến thành cầm thú thì hãy để tôi làm cho thỏa."

Vừa nói, hắn vừa lật Trần Diệp lại, thúc vào một cú thật mạnh để trấn áp y. Trần Diệp run rẩy đến mức bấu chặt chăn, Tạ Tây Hoa đè người y xuống, hôn môi y thật sâu.

Đâm rút hồi lâu, cuối cùng Tạ Tây Hoa cũng bắn.

Trần Diệp xoay người ngồi dậy. Tạ Tây Hoa thầm nghĩ, cậu bị tôi làm cả đêm, bây giờ xuống giường không sợ té dập mặt à? Vừa định vươn tay giúp đỡ, Trần Diệp lại nói: "Đáng lẽ ra hôm nay phải trả phòng, nhưng bây giờ đã là 2 giờ chiều, lại phải tốn thêm một ngày phí. Sau này tổng giám đốc làm những loại chuyện thế này cũng phải biết tiết chế lại một chút."

Tạ Tây Hoa không nói gì.

Ông nội không biết tìm được trợ lý ăn gan hùm mật gấu như vậy ở đâu, phải trái rạch ròi, sai một chút là không ngần ngại chỉnh đốn hắn.

Tạ Tây Hoa ôm eo y: "Ừm... nếu công ty hôm nay có mở đợt kiểm kê quỹ, tôi sẽ bảo là bị trợ lý mê hoặc đến mức không xuống giường được."

Trần Diệp lạnh lùng nhìn hắn.

Tạ Tây Hoa cười nhẹ bảo: "Mặc quần áo vào đi, ngoan ngoãn nghe lời nào, đừng làm tôi mất hứng nữa, lát nữa tôi dẫn cậu đi ăn trưa nha."
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 28


<b>(Hai mươi tám)</b>"Sao lại đi về hướng Tây? Cậu rẽ sai đường rồi." Tạ Tây Hoa chỉ vào con đường chính phía Tây: "Nhà hàng nằm ở bên kia mà."

Trần Diệp cầm vô lăng, nhìn thẳng về phía trước: "Chúng ta có việc gấp cần xử lí, xin lỗi tổng giám đốc. Lát nữa hẵng quay lại ăn cơm trưa nhé."

Càng ngày càng cách xa nhà hàng, Tạ Tây Hoa chán nản ngậm miệng. Ban đầu hắn còn có ý đưa y đi ăn tối, thế mà người này lại dám từ chối hắn. Lâu lắm rồi hắn mới có hứng thú làm ba cái chuyện như vậy, lại bị đối phương tạt thẳng một gáo nước lạnh.

Trần Diệp từ trong ngăn xe lấy ra một túi bánh mì qua đêm: "Nếu tổng giám đốc đói bụng, ngài ăn cái này lót dạ trước đi, lát nữa ta sẽ ra ngoài ăn tối."

Tạ Tây Hoa nheo mắt nhìn túi nhựa. Cái này mà cũng ăn được sao?

Chỉ biết làm hắn bực tức!

Về đến nhà, Trần Diệp đi tắm trước. Y đi công tác hai ngày, có rất nhiều điều cần tổng kết và báo cáo tại cuộc họp ngày mai. Y uống một ít nước, ăn bánh mì mà Tạ Tây Hoa không chịu ăn rồi chăm chú ngồi viết báo cáo trong phòng.

Không lâu sau, có tiếng gõ cửa.

Trần Diệp cố gắng trấn tĩnh, bước đến mở cửa: "Tổng giám đốc?"

Tạ Tây Hoa đứng ở cửa, trong tay bưng ly sữa nóng, nhìn như đang kiềm chế cảm xúc: "Cả ngày cậu chưa ăn gì, uống chút sữa đi."

"Không cần, tổng giám đốc uống đi. Nếu tôi muốn uống sẽ tự rót."

Tạ Tây Hoa cảm thấy khó chịu. Chẳng phải chỉ là ly sữa thôi sao, Trần Diệp cũng không thèm nhận.

Tối qua hắn lăn lộn y lâu như vậy, đây chắc hẳn là lần đầu tiên của Trần Diệp, nên nơi đó của y chắc chắn rất khó chịu. Cảm thấy có chút đau lòng nhưng không dám nói gì, Tạ Tây Hoa nhìn vào máy tính: "Đang chuẩn bị văn kiện cho cuộc họp à?"

"Ừm."

"Tối nay nghỉ ngơi sớm đi, tôi sẽ hoãn cuộc họp lại hai ngày."

Trần Diệp lắc đầu nói: "Không cần đâu, tranh thủ một chút sẽ hoàn thành ngay, bây giờ thông báo cũng đã muộn, lại còn khiến cấp dưới cho rằng tổng giám đốc làm việc tùy tiện."

Tạ Tây Hoa muốn sờ mặt y, lại sợ bị y phũ phàng, đành cúi đầu đặt sữa lên bàn nói: "Cậu muốn sao cũng được, lỡ mà bị bệnh thì cũng chẳng liên quan gì tôi."

Hắn quay phắt người bước ra ngoài, Trần Diệp khép cửa lại sau lưng hắn.

Tạ Tây Hoa dừng ở cửa, bất động thanh sắc.

Từ nhỏ tới lớn, hắn có bao giờ ăn nói nhún nhường như thế với ai đâu chứ.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 29


<b>(Hai mươi chín)</b>

Cuộc họp chính thức bắt đầu vào lúc 9 giờ sáng, Trần Diệp và Tạ Tây Hoa đến công ty lúc 8 giờ, Trần Diệp photo tài liệu, đặt từng văn kiện lên bàn dài hội trường.Sau khi cuộc họp bắt đầu, Tạ Tây Hoa cùng các phòng ban thảo luận vấn đề, khi cấp dưới báo cáo công việc, Tạ Tây Hoa liếc nhìn về phía Trần Diệp, phát hiện sắc mặt y càng ngày càng đỏ, cúi đầu trông rất bất thường. Hắn nhìn lại lần nữa, thấy Trần Diệp đầu càng cúi rũ, Tạ Tây Hoa đợi cho tới giờ nghỉ giải lao, thông báo: "Mọi người tạm ngưng mười lăm phút." Sau đó, hắn hướng Trần Diệp gọi: "Tôi có chuyện muốn bàn với cậu, đi cùng tôi."

Vừa vào cửa văn phòng, Tạ Tây Hoa liền hỏi: "Sao vậy?"

"Không có gì." Trần Diệp cúi đầu.

Thấy Trần Diệp đứng mà còn không vững, hắn liền nắm lấy cánh tay đối phương. Tạ Tây Hoa sờ lên trán nóng hổi của y, kéo y về phía mình, Trần Diệp choáng váng, cứ thế mà ngã nhào vào ngực hắn. Tạ Tây Hoa lần đầu nhìn thấy bộ dáng yếu mềm như vậy của đối phương, giọng cũng trở nên dịu dàng ân cần hơn hẳn: "Cậu phát sốt rồi."

Trần Diệp không nói gì, chỉ khép chặt mắt lại.

Tạ Tây Hoa ôm y ngồi lên đùi mình, dùng tay v**t v* trán y: "Không thoải mái sao?"

Trần Diệp không đáp, y muốn rời đi nhưng lại không còn sức lực, thân thể không tự chủ áp vào hắn, môi lướt qua cổ Tạ Tây Hoa. Tạ Tây Hoa lòng rung rinh, kéo mặt Trần Diệp ra xa, nhẹ giọng nói: "Tôi đưa cậu về nhà nghỉ ngơi."

"Ừm......"

Tạ Tây Hoa đỡ lấy y, trực tiếp đưa y đi thang máy riêng, xuống bãi đậu xe tầng dưới.

Sau khi thắt dây an toàn cho y và lái xe ra khỏi công ty, Tạ Tây Hoa gọi một trợ lý khác: "Thông báo cho tất cả các bộ phận, thời gian họp sẽ hoãn lại hai tiếng, 2 giờ chiều bắt đầu."

Về đến nhà, Tạ Tây Hoa đặt Trần Diệp lên giường. Trần Diệp không còn tỉnh táo nữa: "Tôi khó chịu..."

Lòng Tạ Tây Hoa hóa thành vũng nước: "Để tôi đi gọi bác sĩ."

Môi Trần Diệp bỗng áp vào môi hắn, đầu lưỡi xâm nhập vào miệng hắn. Tạ Tây Hoa trong lòng rung động, kiên nhẫn nói: "Cậu hiện tại đang bị bệnh đấy, chờ cậu khỏe lại hẵng..."

Khóe mắt Trần Diệp ươn ướt, y ôm chặt cổ Tạ Tây Hoa, kéo mở cổ áo hắn, "Tôi khó chịu..."

Nói là khó chịu, nhưng y cũng không biết mình khó chịu ở đâu, cơ thể hay trái tim.

Tạ Tây Hoa thật sự hết cách với Trần Diệp rồi, liền đè y hôn thật sâu: "Cậu yên tĩnh cái coi, tôi không kiềm chế được bây giờ." Trần Diệp không biết có nghe thấy hay không, nhưng y lại trở nên kích động hẳn, mở rộng hai chân, không ngừng cọ xát vào hạ bộ hắn. Tạ Tây Hoa trong lòng mắng một câu, c** th*t l*ng của y ra: "Bây giờ tôi mần cậu, cậu không đau sao?"

Trần Diệp không nói lời nào, y nắm lấy tay Tạ Tây Hoa, di chuyển nó đến hậu huyệt mình, khàn giọng nói: "Làm tôi...làm tôi đi mà."

Tạ Tây Hoa đút ngón tay vào hậu huyệt của y, hô hấp trở nên dồn dập: "Tên hồ ly tinh này."
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 30


<b>(Ba mươi)</b>Quần áo của Trần Diệp hỗn độn mở toang. Rèm cửa hiện đóng khít, tuy là ban ngày nhưng bên trong tối om, Tạ Tây Hoa mở ra hai chân y, làn da trắng nhợt trên ga trải giường tối màu tạo nên sắc tương phản rõ rệt, hắn thấy phía dưới mình ngày càng nóng hừng hực.

Tạ Tây Hoa đưa hai ngón tay vào, chọc ngoáy.

Trần Diệp r*n r* một tiếng, ngón tay Tạ Tây Hoa tiếp tục tiến vào càng sâu, khiến hai chân y khẽ run lên, cảm thấy ngứa ran khôn cùng.

Tạ Tây Hoa rút ngón tay ra, sờ vào huyệt đạo sưng tấy, nuối tiếc bảo: "Tối qua làm hơi quá trớn, hôm nay thôi bỏ đi, đợi cậu nghỉ ngơi cho khỏe một chút--"

Trần Diệp nhẹ nhàng nỉ non một tiếng, hai tay v**t v* d**ng v*t vốn đã cứng như mỏ hàn của Tạ Tây Hoa, dẫn dắt vào hậu huyệt mình, trong giọng nói y có chút làm nũng: "Cho tôi đi, tôi muốn ngài...Làm tôi đi mà...."

Tạ Tây Hoa nghiến răng nghiến lợi, không tự chủ mà ấn thứ c**ng c*ng của mình vào cái lỗ nhỏ kia, từ từ tiến vào.

Sau khi đã ở bên trong, hắn vẫn không nhúc nhích, Trần Diệp dường như rất khó chịu, khóc lóc ôm lấy cổ hắn, còn hai chân thì quấn chặt lấy eo hắn: "Chạm vào tôi đi, muốn ngài ch*ch tôi, xin ngài mà..."

Tạ Tây Hoa thế là quẳng đi toàn bộ lí trí, giơ chân y lên, ** y thật tàn bạo.

Trần Diệp giữa chừng thì ngất đi, nhưng Tạ Tây Hoa đã chẳng thể ngừng lại nữa, tiếp tục thúc vào y cho đến khi xuất tinh.

Sau đó, hắn bấm số gọi cho một người bạn bác sĩ với vẻ mặt khó chịu.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 31


<b>(Ba mươi mốt)</b>Người bạn ngồi trước giường, đắp chăn cho Trần Diệp xong thì bảo: "Không phải cảm cúm, cơ thể cũng không có dấu hiệu bất thường gì, tôi nghĩ có lẽ do vết thương bị nhiễm trùng nên mới sốt tới mức này."

Vừa rồi, anh kiểm tra trên người y không phát hiện vết thương nào, Tạ Tây Hoa cũng không nói vết thương nằm ở đâu, cho nên...anh có thể tự đưa ra kết luận.

"Tối qua rốt cuộc hai người làm bao nhiêu lần?" Người bạn ngẫm ngợi hỏi.

"...Bốn lần."

"Đây là lần đầu tiên của cậu ta?"

Tạ Tây Hoa câm nín.

Người bạn bác sĩ cũng á khẩu luôn, lần đầu tiên lên giường đã mần người ta tận bốn lần, giờ thì trông người ta tàn tạ chưa kìa, Tạ Tây Hoa cũng hung hãn quá đi.

Người bạn nhanh chóng khuyên nhủ: "...nghỉ ngơi không đầy đủ, vết thương bị nhiễm trùng, hôm nay lại còn làm một trận kịch liệt như vậy, vết thương mà trở nặng thì không khéo tình hình sẽ nghiêm trọng đấy."

"..."

Tạ Tây Hoa lông mi giật giật, miệng hơi hé mở, lại không phát ra được chữ nào.

Hắn cảm thấy khóe mắt như muốn nổ tung.

Không phải chứ...bị thương tới mức này, mà lúc nãy vẫn nài nỉ hắn tiếp tục...

Thật sự...bó tay toàn tập.

Tạ Tây Hoa tâm tình buồn bực xen lẫn hối hận: "Là cậu ta quyến rũ tôi chứ bộ."

Người bạn thầm thở dài, đầu tiên kê đơn thuốc kháng sinh kèm thuốc hạ sốt, cho Trần Diệp uống chút nước, sau đó dặn: "Ở đây có thuốc hỗ trợ lành thương, có điều hơi khó bôi..."

"Bôi bao nhiêu lần một ngày?"

"Một ngày hai lần, cho đến khi vết thương khỏi hẳn, trong khoảng thời gian này cần để cậu ta nghỉ ngơi, tuyệt đối không được..."

"Tôi biết rồi."

Miệng thì nói biết rồi, nhưng có thực hiện được hay không thì chưa chắc.

Người bạn bèn thu dọn đồ đạc: "Tối nay chú ý đến cậu ấy một chút. Cậu ấy mệt mỏi quá độ nên mới bất tỉnh thôi. Đêm nay chắc sẽ tỉnh dậy. Nếu sáng mai cơn sốt không thuyên giảm thì nhớ gọi cho tôi. Khi đó có thể phải truyền dịch tĩnh mạch."

"Ừm."

Người bạn chào tạm biệt: "Tôi đi trước đây. Mà ông đứng tần ngần ở đây cũng vô ích thôi. Chẳng phải đang có cuộc họp dang dở sao? Để cậu ấy ở đây nghỉ ngơi đi."

"Thôi nào, đi thôi, đừng nhìn nữa, nếu thú tính của ông bạn lại bộc phát thì tính sao?"

Tạ Tây Hoa hít sâu một hơi, lại liếc nhìn Trần Diệp yên tĩnh nằm trên giường, trong lòng lại dâng lên cảm giác kỳ quái: "Ừ."
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 32


<b>(Ba mươi hai)</b>Khi Trần Diệp tỉnh dậy, bốn bề tĩnh lặng tối tăm, dường như trời đã tối rồi. Y chợt nhận ra mình đang bị ai đó ôm vào lòng.

"Dậy rồi sao?" Giọng nói của Tạ Tây Hoa từ trên đỉnh đầu y truyền tới.

Trần Diệp theo bản năng muốn rời đi, lại bị Tạ Tây Hoa ghì chặt eo: "Còn muốn chạy? Tình trạng cậu bây giờ không được tùy ý cử động."

"Tôi bị cảm sao?" Tim y đập điên cuồng.

"Ừm...nãy tôi vừa kêu người tới khám cho cậu." Tạ Tây Hoa thanh âm có chút khàn khàn: "Cậu còn nhớ đã xảy ra chuyện gì không?"

Ký ức chồng chéo hỗn loạn.

Tạ Tây Hoa cúi đầu, nắm lấy cằm y, đưa chiếc lưỡi ướt át của mình xâm nhập vào miệng y, không cho đối phương có cơ hội kháng cự.

Trần Diệp nhẹ nhàng "ừm" một tiếng, hơi thở trở nên dồn dập, cơ thể y đã không còn sức lực đẩy hắn ra nữa, chỉ biết rền rĩ, cả người run lẩy bẩy. Tạ Tây Hoa hai tay đè hông y, nhẹ nhàng v**t v* bụng y, sau đó mon men đến bộ phận nhạy cảm phía dưới của y. Trần Diệp không khỏi ngọ nguậy, hai chân theo bản năng dang rộng, cọ sát vào người hắn, hậu huyệt mang theo cảm giác nóng rát và đau nhức.

Tạ Tây Hoa nhắm chặt mắt lại. Vừa nãy hắn ôm y, trong đầu lại nghĩ đến bộ dáng phóng túng của y tối hôm qua, lúc ấy vốn đã không thể khống chế được, bây giờ...lại càng không thể khống chế được.

Hắn đột nhiên buông Trần Diệp ra, bước xuống giường, cúi đầu bảo: "Để tôi lấy cho cậu ly nước."

Vành mắt Trần Diệp ươn ướt, y cố gắng hết sức điều chỉnh nhịp thở của mình.

Sau một lát, Tạ Tây Hoa mang nước, thuốc và một bát cháo tới: "Ăn cháo trước đi, xong rồi uống thuốc."

Trần Diệp ngồi dậy: "Cám ơn tổng giám đốc đã chiếu cố. Tôi cũng không phải bệnh nhân, ngài không cần phải ở lại đây cùng tôi."

Tên nhóc này lúc ngủ thì đáng yêu biết bao, tỉnh dậy rồi thì gai nhọn đầy người...

Tạ Tây Hoa nhàn nhạt nói: "Không sao, để tôi bôi thuốc cho cậu trước, xong rồi có thể từ từ ăn cháo."

Trần Diệp nhìn lọ thuốc mỡ: "Thoa ở đâu?"

"Cậu cảm thấy đau ở đâu thì thoa ở đó."

Mặt Trần Diệp đỏ lựng.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 33


Tạ Tây Hoa vén chăn bông, kéo quần ngủ y xuống, dang chân y ra. Hậu huyệt lúc này vừa đỏ bừng vừa sưng tấy, bị tàn phá quá độ, Tạ Tây Hoa bôi thuốc lên ngón tay rồi xoa nhẹ nơi kia, cúi đầu quan sát biểu cảm của y.

Trần Diệp cúi đầu: "Tổng giám đốc, xin ngài hãy nhanh lên chút."

Tạ Tây Hoa nhẹ nhàng v**t v*: "Đòi hỏi quá thì cầm lấy mà tự bôi, tôi ngồi xem là được."

Tự bôi...để hắn ngồi xem. Này có khác gì th*m d* trước mặt hắn đâu? Trần Diệp lầm bầm, "Không dám phiền tổng giám đốc."

Tạ Tây Hoa lại nói tiếp: "Nếu cậu tự bôi thì bôi không được sâu đâu."

Trần Diệp đành quay đầu đi, không còn cam đảm đối mặt với hắn nữa.

Thế rồi, những ngón tay của hắn từ từ thâm nhập, v**t v* bức tường bên trong đã sưng đỏ do ma sát.

Trần Diệp bị động tác chọc ngoáy không nhanh không chậm của hắn làm cho bất ngờ, khiến đôi chân y run rẩy.

Ngón tay hắn chậm rãi xoa xoa, mang theo cảm giác mát lạnh, từng centimet đều được hắn chăm chút tỉ mỉ. Tạ Tây Hoa bảo: "Trước đó đối với cậu có chút nóng vội, kể từ bây giờ tôi sẽ từ tốn hơn."

Trần Diệp cắn môi.

Hai ngón tay sau khi đã càn quét khắp ngóc ngách, Tạ Tây Hoa mới chậm rãi rút ra: "Xong rồi."

Trần Diệp vẫn không dám nhìn hắn: "Cám ơn tổng giám đốc."

Tạ Tây Hoa đặt cháo và thuốc lên bàn: "Ăn cháo rồi uống thuốc đi... Nếu cậu có chuyện gì thì tôi cũng không biết giải thích sao với ông nội."

Tạ Tây Hoa nói xong liền xoay người đi ra ngoài.

Trần Diệp ngồi trên giường, nhìn đăm đăm bát cháo, sau đó nằm xuống giường, bất động như khúc gỗ. Y thực sự không muốn mọi sự thành ra thế này mà... Vì sao hết lần này đến lần khác, y vẫn không thể kiềm chế được bản thân chứ?
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 34


<b>(Ba mươi bốn)</b>Trần Diệp ngã bệnh ba ngày liên tiếp, Tạ Tây Hoa mỗi sáng tối đều phải giúp y bôi thuốc.

Trần Diệp nằm nghiêng trên giường, cúi đầu để cho hắn cẩn thận thoa thuốc từ trong ra ngoài, sau đó nói: "Cám ơn tổng giám đốc--"

Tay Tạ Tây Hoa còn dính chút thuốc mỡ còn sót lại, chậm rãi hướng tới bộ phận nam tính của y. Thân thể Trần Diệp lập tức run lên, sau đó y bị Tạ Tây Hoa kéo ngồi dậy, ngồi trên đùi hắn.

Tạ Tây Hoa ôm eo y, dùng tay phải nắm lấy d**ng v*t c**ng c*ng của y, mạnh mẽ x** n*n.

Sau khi v**t v* y lúc lâu, Trần Diệp từ khi bôi thuốc đã trải qua rất nhiều k*ch th*ch, bây giờ đã hết gắng gượng nổi liền xuất tinh. Vật kia của Tạ Tây Hoa còn chưa cương, phần đỉnh đặt hờ tại lỗ hậu của đối phương: "Tôi chỉ bôi thuốc cho cậu thôi, vậy mà cũng giở trò quyến rũ tôi cho bằng được."

Trần Diệp nghĩ thầm, thuốc là hắn khăng khăng đòi bôi, giờ tự mình châm lửa lại còn có thể trách người ta. Y đỏ mặt nói: "Tôi không chỉ có một lỗ để ngài đút thuốc."

Tạ Tây Hoa sững người: "Cậu nói cái gì cơ?"

Trần Diệp không đáp lại.

Mà Tạ Tây Hoa cổ họng cũng khàn đặc chẳng thốt nên lời.

Trần Diệp cúi đầu, dùng đầu lưỡi l**m láp bộ phận nam tính của Tạ Tây Hoa, từ từ m*t vào, cho đến khi thứ kia đâm sâu trong cổ họng.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 35


<b>(Ba mươi lăm)</b>

Tạ Tây Hoa đ*t c** tr** trong miệng Trần Diệp. Trần Diệp ngã phịch xuống giường, quay lưng về phía hắn: "Sáng mai tổng giám đốc còn có cuộc họp, xin ngài hãy trở về phòng nghỉ ngơi đi."

Tạ Tây Hoa thầm oán mình còn chưa kịp lau sạch người đã bị đuổi đi, hung hăng quay mặt đối phương lại, định bắt nạt y một trận, lại chứng kiến y lúc này đang khép chặt mắt, khuôn mặt trắng nõn, cả thân thể đỏ bừng. Lòng hắn chợt động.

Trông y không có vẻ tức giận, mà hình như đang thẹn thùng?Tim Tạ Tây Hoa bỗng đập loạn nhịp.

Hắn nằm xuống bên cạnh Trần Diệp, hồi lâu mới nhỏ giọng nói: "Điều hòa trong phòng tôi hỏng rồi, tối nay tôi ngủ lại đây."

Trần Diệp không hề phản ứng.

Tạ Tây Hoa ôm thật chặt eo của Trần Diệp, thật lâu sau mới nhẹ nhàng hôn lên gáy y: "Nếu cậu không đáng ghét như vậy thì tốt rồi."
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 36


<b>(Ba mươi sáu)</b>

Trần Diệp tĩnh dưỡng bốn ngày thì khôi phục hoàn toàn, sáng nay y uống thuốc lần cuối rồi mới lái xe đi làm.

Tạ Tây Hoa từ buổi sáng họp mặt có chút lơ đãng, ánh mắt vẫn luôn dõi theo vị trợ lý trẻ tuổi. Buổi tối sau khi tan làm, Tạ Tây Hoa vừa đóng máy tính lại thì thấy Trần Diệp đi vào, đặt một chồng văn kiện trước mặt hắn.

"Mời tổng giám đốc ký vào mấy bản hợp đồng này." Trần Diệp hơi cúi người, "Ở đây, còn có ở đây."

Ánh mắt của Tạ Tây Hoa neo đậu tại chiếc cổ áo hơi hé mở của y. Hắn lần lượt ký tên vào từng văn kiện, mặt đỏ bừng, nhỏ giọng nói: "Nơi đó đã ổn chưa?"

Mặt Trần Diệp cũng nóng bừng: "Đã ổn."

Tạ Tây Hoa tranh thủ ký xong liền bảo: "Lên xe đợi tôi."

Trần Diệp lên xe trước, chờ đợi với khuôn mặt đỏ ửng. Không lâu sau, Tạ Tây Hoa cũng bước lên xe, đẩy phẳng ghế xe ra sau, kéo Trần Diệp lên đùi mình rồi c** q**n y ra.

Ban đầu hắn định đợi đến khi cả hai về nhà, nhưng do thiếu kiên nhẫn mà làm một trận tại xe luôn. Đêm đó về nhà, Trần Diệp lại bị hắn giày vò thêm ba hiệp trên giường, chất đục màu trắng không ngừng rỉ ra từ lỗ nhỏ, hai chân y banh rộng, hầu như không thể khép lại, cổ họng y bấy giờ nghẹn ứ khô khốc, toàn thân y nhạy cảm đến mức chỉ cần một cái chạm của Tạ Tây Hoa là có thể xuất tinh.

Trần Diệp không biết phải nói với ông nội chuyện này như thế nào. Thừa dịp đi hôi của, rốt cuộc sẽ bị đánh chết phải không?

Sáng sớm hai người lại quấn lấy nhau, Tạ Tây Hoa hôn lên môi y, bâng quơ hỏi: "Có phải tôi đã gặp cậu ở đâu không?"

Lông mi Trần Diệp khẽ run, không hiểu tại sao đối phương đột nhiên lại hỏi thế: "Tôi là người do chủ tịch thuê, trước kia chưa từng gặp qua tổng giám đốc bao giờ."

Tạ Tây Hoa vỗ đầu y nói: "Ừm." Một lúc sau, hắn đứng dậy xuống giường, mặc quần áo vào, thản nhiên nói: "Tối nay có cuộc hẹn giao lưu với một khách hàng, cậu đi cùng tôi đi."

Trần Diệp cũng nhặt quần áo lên: "Vâng."
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 37


<b>(Ba mươi bảy)</b>

Đêm đó Tạ Tây Hoa lái xe, khi xe đang đi trên đường, Trần Diệp ngồi bên cạnh hắn có cảm giác không ổn. Tại sao nơi hắn muốn đến lại chung tuyến đường với quán bar nhỏ nơi y từng làm việc?

Y bức thiết muốn hỏi nhưng không dám, thậm chí chẳng thể tỏ ra nghi hoặc. Khi xe ngưng bánh, tim Trần Diệp rơi tỏm xuống đáy. Cách trang trí của quán bar nhỏ trước mặt có chút thay đổi, nhưng vẫn rất quen thuộc.

Tạ Tây Hoa không nói một lời mà xuống xe, trên tay cầm một hộp giấy. Chủ quán đang đứng ở cửa nói chuyện với khách hàng, vừa nhìn thấy hắn liền tiến tới, tươi cười chào hỏi: "Ngài Tạ đến rồi!" Nói xong, ánh mắt của chủ quán rơi xuống người trợ lý bên cạnh, ông lộ ra vẻ kinh ngạc, hớn hở nói: "Trần Cẩm! Là cậu! Tôi nghe nói cậu đã trở thành trợ lý của ngài Tạ rồi sao? Tiền đồ xán lạn đấy nhé!"

Việc y trở thành trợ lý của Tạ Tây Hoa, làm sao ông ấy lại hay tin?

Tạ Tây Hoa nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Trần Diệp sắc mặt tái nhợt, đi theo Tạ Tây Hoa tiến vào quán bar nhỏ, ông chủ tủm tỉm nói: "Này, ngày trước cậu bảo mình đã vô tình đắc tội ngài Tạ, yêu cầu tôi không tiết lộ thông tin của cậu. Tôi thật sự không dám nói nửa lời. Mọi sự trên đời đúng là khó lường. Không ngờ bây giờ cậu lại trở thành cấp dưới của ngài Tạ. Lúc ngài Tạ nói với tôi, tôi còn cảm thấy khó tin."

Tạ Tây Hoa đi vào căn phòng nhỏ, thì thào: "Thấy hoài niệm không?"

Làm sao có thể không hoài niệm? Dù bị cháy thành tro y vẫn nhớ rõ căn phòng này.

"Ngài Tạ cứ ngồi đây chơi nhé, lát nữa tôi kêu người mang đồ uống cho anh."

Tạ Tây Hoa không nói gì, thong dong ngồi xuống ghế sô pha. Trần Diệp ngồi cách hắn hai ghế, dáng vẻ giống như gà sắp bị đưa lên thớt.

"Trần Cẩm, là tên thật của cậu." Tạ Tây Hoa v**t v* chiếc hộp bìa cứng trong tay.
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 38


<b>T/N</b>: <i>Tác giả viết thiếu chương 38 hay sao ấy. Trong bản QT cũng không có.</i>
 
Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Chương 39


(<b>Ba mươi chín)</b>

Chốc lát, có người mang rượu đến.

Tạ Tây Hoa nhìn cánh cửa khép lại, im lặng không nói gì. Trần Diệp thấp giọng nói: "Từ bao giờ tổng giám đốc phát hiện ra?"

Từ bao giờ ư? Lúc đầu hắn thật sự không nhận ra đối phương, nhưng lúc Trần Diệp bị sốt bất tỉnh, chủ động ôm hắn, hắn mơ hồ có cảm giác quen thuộc.

Người trong hẻm tối đó dường như mang một tình cảm sâu đậm với hắn. Có rất nhiều người thích Tạ Tây Hoa, nhưng lại không có ai thích hắn một cách cẩn trọng, dè dặt như thế.

Ấn tượng khảm sâu trong tâm trí hắn, khiến hắn bị mê hoặc.

Hắn bỗng dấy lên nghi ngờ về danh tính của người nọ. Hai ngày trước, khi hắn đưa bức ảnh Trần Diệp cho chủ quán bar, hắn có thể thu được một số manh mối từ biểu cảm của ông.

Trần Diệp xem như mình xong đời rồi: "Tổng giám đốc muốn xử trí tôi thế nào?"

Nếu ông nội hắn biết chuyện y dụ dỗ cháu trai ông, y chẳng biết phải giải thích ra sao.

Tạ Tây Hoa mở hộp giấy trong tay ra: "Trần Cẩm, tôi suýt nữa đã không biết tên của cậu, chỉ sau khi tìm được những bức thư trong tủ của ông nội, tôi mới biết cậu là ai."

Cả đêm hắn không nghỉ ngơi, tuyệt vọng tìm kiếm những ký ức đã bị lãng quên từ lâu, cật lực chắp nối quá khứ của mình từng chút một bằng những lá thư kia. Tạ Tây Hoa càng đọc, tâm tình càng dao động. Hóa ra...có người thích hắn lâu như vậy.

Trần Diệp cúi đầu, đứng dậy: "Ngày mai tôi sẽ từ chức với chủ tịch."

Tạ Tây Hoa thấp giọng lái vấn đề: "Lúc nhỏ tôi hỏi cậu thích ai, cậu không chịu nói. Hiện tại cậu nói cho tôi biết đi, người trong lòng cậu là ai?"

Trần Diệp im lặng.

Tạ Tây Hoa đứng dậy, đi đến trước mặt hắn, nhẹ nhàng nói: "Bốn năm trước, cậu ở trong hẻm tối dụ dỗ tôi, hiện tại thì sao? Muốn trốn tránh trách nhiệm à?"

Trần Diệp hô hấp trở nên gấp gáp: "Bốn năm trước là lỗi của tôi, tổng giám đốc muốn xử lí tôi thế nào cũng được."

"Tôi nên xử lí cậu thế nào đây?" Tạ Tây Hoa bình tĩnh quay người lại, "...Khi còn nhỏ đã từng th* d*m chưa?"

Trần Diệp nghiến răng nghiến lợi: "...Đã từng."

"Lúc đó nghĩ đến ai?"

Trần Diệp cúi đầu không nói gì.

"Hiện tại tôi ở trước mặt cậu, cậu ngồi lên đùi tôi tự làm mình một lần, chuyện của bốn năm trước tôi sẽ quên đi." Tạ Tây Hoa nói xong lại đỏ mặt, quay người đi, "Không thiệt thòi cho cậu đâu nhỉ?"
 
Back
Top Dưới