Đô Thị Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
609,380
0
0
AP1GczNbNBh68F_f5IovoFH9HfcIFCHCTfP8R08wAqewhE4Nw4y53PE0qTd3VA_W8CAs68RLZ4jNqNphLfEAKwEB9Sf8QFkE-l1MYtRwHOsqtT4b33vnqC81RsiwsrgPngB1cAsOKCBJGMdrgLsirXi5y6Ez=w215-h322-s-no-gm

Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
Tác giả: Cổ Ngọc Văn Hương
Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tạ Tây Hoa được giao cho ghế tổng tài, ngồi chưa ấm chỗ, tự do chưa được bao lâu đã bị trợ lý mới ông mình đặc biệt phái đến làm cho tức chết. Tán gái không được, tán trai càng không xong, uống rượu cũng bị ngăn cản, Trần Diệp như gà mẹ theo Tạ Tây Hoa mọi chỗ, bám riết không rời.

Thế nhưng, dù trợ lý khó tính đến đâu, Tạ Tây Hoa trong lúc vô tình vẫn phát hiện y có ý với mình. Tổng tài đại nhân ngày càng tò mò rốt cuộc phần tình cảm này ở đâu ra.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • ABO Thú Tính - Thanh Tiểu Vũ
  • Tuyết Muộn - Quy Hồng Lạc Tuyết
  • Chim Khách Ăn Cắp - Tây Lộc Hoàn
  • Biển Bạc - Lâm Tử Luật
  • Lời Giải T - Cửu Thập Hạ
  • Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 1


    Tạ Tây Hoa là cháu trai độc tôn, cha mẹ mất sớm khi còn nhỏ tuổi, lớn lên cũng không có ai trông chừng quản giáo hắn.

    Ông nội Tạ Tây Hoa năm nay đã lớn tuổi, muốn tận hưởng cuộc sống về hưu ở nước ngoài, thấy cháu trai mình có năng lực và triển vọng, ông bèn thu dọn hành lý bay đi, giao toàn bộ công ty cho Tạ Tây Hoa lo liệu.

    Tạ Tây Hoa vui mừng khôn xiết. Hắn có một sự nghiệp thành công, mạng lưới quan hệ rộng rãi, thế nhưng hắn không thích bị người khác quản thúc, đặc biệt là trên phương diện đời tư. Ngày Tạ Tây Hoa lễ phép tiễn ông nội xuất ngoại, tối hôm đó, hắn rượu chè với bạn bè, say khướt tới mức bị ai đưa về cũng chẳng hay biết.

    Sau khi Tạ Tây Hoa tỉnh lại, nhìn thấy một trợ lý trẻ tuổi đang ngồi trong phòng khách, hắn tức giận mắng, "Cậu là ai? Sao dám tự ý mang tôi về?"

    Người trợ lý trẻ tuổi bật máy tính, ngón tay y thuần thục gõ gõ soạn email, đính kèm một số bức ảnh chụp được ở hộp đêm tối qua cùng với lời tường trình rõ ràng, sau đó nói: "Tôi gửi nhé?"

    Tạ Tây Hoa thấy người nhận thư là ông nội mình, lập tức khuyên can: "Này này, ông ấy già rồi, chuyện lớn nhỏ gì cũng đừng kinh động đến ông ấy chứ."

    Người trợ lý trẻ tuổi chỉnh lại cặp kính cổ lỗ sĩ: "Tôi là trợ lý được chủ tịch thuê để phụ trợ anh."

    Tạ Tây Hoa cười gằng. Bộ dáng này mà đòi làm trợ lý tôi? Ba ngày sau tôi sẽ chống mắt nhìn cậu dâng lên đơn từ chức.
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 2


    Trợ lý kia tên là Trần Diệp.

    Hắn dành cả buổi sáng tra xét lý lịch của người nọ, nhưng lại không đào bới được gì. Xem ra ông nội đã có chuẩn bị. Hắn và tên này không có quan hệ gì, dùng cái gì để mà uy h**p người ta đây?

    Tạ Tây Hoa ra lệnh cho hai thư ký của mình viện cớ bị bệnh nghỉ ở nhà, bàn giao tất thảy công việc cho Trần Diệp, đồng thời bí mật ra lệnh những người khác không được giúp y.

    Một giờ sau, Trần Diệp tới gặp hắn: "Việc nhiều như vậy, một mình tôi không làm xuể."

    Tạ Tây Hoa cười thầm trong lòng. Nếu không làm xuể thì từ chức đi.

    Trần Diệp nói: "Tổng giám đốc không cần phải lo. Tôi vừa gửi văn kiện cần xử lí đến nhà hai trợ lý bị bệnh rồi, trên đường về cũng sẵn tiện mua cho ngài một phần bánh bao súp này."

    Tạ Tây Hoa: "..."

    "Lúc đến nhà hai người kia, tôi thấy một người còn đang sung sức tập thể dục, người còn lại mải mê cùng bạn đánh bài. Thoạt nhìn cũng không bị bệnh nặng lắm đâu."

    Tạ Tây Hoa cười lạnh.

    Trần Diệp bồi thêm, "Tôi ở ngay bên ngoài, có chuyện gì xin ngài cứ gọi tôi."

    Tạ Tây Hoa quay đầu đi, không thèm để ý tới y.

    Cút cút cút!
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 3


    Sau khi tan sở về nhà, Tạ Tây Hoa dẫn mấy đồng nghiệp đi uống rượu. Trong suốt quá trình, Tạ Tây Hoa không ngừng chuốt say Trần Diệp, Trần Diệp uống nhiều đến mức ho khan. "Tôi không uống nổi nữa."

    Tạ Tây Hoa hả hê trước bộ dáng chật vật của đối phương, tiếp tục rót rượu vào ly bất chấp sự phản đối của Trần Diệp. Trần Diệp uống nhiều đến mức hai mắt trợn ngược, nằm bất tỉnh trên bàn. Tạ Tây Hoa hí hửng sai người đưa Trần Diệp về nhà, sau đó vọt xe đến nơi hắn vui chơi tối hôm qua, tiếp tục chè chén cùng đám bạn.

    Chiến chưa được nửa giờ, ai ngờ lại thấy Trần Diệp lù lù xuất hiện, y không nói gì, cũng không tức giận, chỉ nghiêm túc ghi chép sột soạt vào cuốn sổ nhỏ.

    Tạ Tây Hoa lạnh lùng bảo. "Ông ấy là ông nội ruột của tôi, cậu cho rằng ông ấy sẽ đứng về phía tôi hay cậu?"

    "Về phía tổng giám đốc."

    "Nếu đã biết vậy, thì cậu khôn hồn hãy tập nhắm mắt làm ngơ đi. Nếu không tôi sẽ khiến cậu mỗi ngày bị đì đến sống không bằng chết đấy!"

    Trần Diệp nói. "Chủ tịch sợ anh mắc bệnh AIDS."

    Tạ Tây Hoa nghe vậy sắc mặt tái nhợt: "Ai bảo tôi bị AIDS? Là thằng nào đồn? Tôi mà dính bệnh thì nhất định đã lây cho cậu đầu tiên!"

    Trần Diệp chỉnh lại mắt kính: "Cảm ơn tổng giám đốc đã có hứng thú... Nhưng tôi có phương châm là không lên giường với ông chủ."

    Tạ Tây Hoa tức giận cười nói: "Cậu chủ động bò lên giường tôi cũng chả thèm, cái đấy chỉ cần dùng ống tiêm là dính."

    Trần Diệp cúi đầu: "Ống tiêm sao... tổng giám đốc không cần phiền toái như vậy."
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 4


    <b>(Bốn)</b>

    Trợ lý mới như tường đồng vách sắt, không có chỗ hở nào để công phá, cuộc sống của Tạ Tây Hoa từ nay trở nên khổ cực muôn phần. Từ nhỏ đến lớn, dù cho là người thân hoặc bạn bè, không một ai dám xúc phạm hay làm trái ý hắn, chỉ có người trợ lý không sợ trời sợ đất này, mỗi khi phạm sai lầm đều bắt chẹt hắn không thương tiếc. Có thể thấy tên trợ lý này một lòng trung thành với ông nội, đối với hắn không hề có tí ti nể sợ nào.Ông nội đã lớn tuổi, sớm muộn gì đây cũng sẽ là vùng trời của riêng hắn. Tên trợ lí này cũng quá thiển cận rồi, nếu thật sự đắc tội hắn, sau này còn mong có thể sống tốt sao?

    Phiền phức thật, lòng tận tụy của tên này với ông nội hình như có hơi vượt quá lẽ thường.

    Mấy ngày nay, từng nhất cử nhất động đều bị người dòm ngó, nên hắn bây giờ làm gì cũng cảm thấy vô vị. Tạ Tây Hòa lườm Trần Diệp bảo: "Chắc cậu là con người có đời sống buồn tẻ, không kẻ yêu không ai thương phải không? Ngày nào cũng kè kè bên tôi không thấy chán sao?"

    "Không ai bảo công việc phải có lạc thú, cũng không thể vì công việc tẻ nhạt mà lơ là nghĩa vụ," Trần Diệp cúi đầu, tiếp tục ghi chú: "Huống chi, đôi khi nhìn thấy ngài tức giận muốn đánh người cũng có chút thú vị."

    "Chờ đến khi cậu thật sự đắc tội tôi, xem ông nội tôi có còn lưu cậu lại hay không."

    "Lưu lại tôi hay không cũng không sao, chỉ cần ngài không mắc bệnh bậy bạ, tôi vẫn xem như đã làm tròn bổn phận."

    "Cậu đừng có mà ra vẻ khôn lỏi, tôi đã gặp quá nhiều tên sinh viên mới tập tễnh ra trường như cậu, tự cho mình là nhìn xa trông rộng, tưởng mình biết tất. Rốt cuộc chả làm nên trò trống gì."

    "Tổng giám đốc nói chí phải... À, đêm qua ngài ở lại Phi Thiên chưa đầy 15 phút. Sau đó ngài đã đi đâu vậy?"

    Má nó, hành tung bị người ta xói móc đến từng lỗ chân lông như vậy, còn có thể có hứng làm cái gì nữa.

    "Về nhà ngủ! Làm cái gì cũng thấy vô vị, nên về nhà xem tin tức tài chính, theo dõi chương trình thế giới động vật, được chưa?"
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 5


    <b>(Năm)</b>

    Tối nọ, hắn có một buổi hẹn giao lưu với khách hàng. Sau khi gọi món xong, Tạ Tây Hoa định gọi bốn cô tới hầu hạ, Trần Diệp liền ngăn lại: "Khách hàng có nhu cầu, nhưng ngài thì không. Gọi hai người phục vụ để khách hàng vui là đủ rồi."

    Cho nên lúc bàn chuyện làm ăn, xung quanh Tạ Tây Hoa lại đìu hiu không một mĩ nữ.Tạ Tây Hoa tức giận nói: "Bên ngoài tôi cũng có danh tiếng, cậu làm vậy mặt mũi tôi để ở đâu?"

    "Đợi đến khi ngài có bạn gái chính thức, cũng không cần phải tùy tiện chung đụng với người ngoài nữa."

    Tạ Tây Hoa cười lạnh: "Đây chính là chủ ý của ông nội sao?"

    "Dù ngài quen có là nam hay nữ, chỉ cần nghiêm túc, chủ tịch sẽ an tâm phần nào."

    Tạ Tây Hoa tiếp tục mỉa mai: "Bất kể là nam hay nữ sao? Tôi cảm thấy cậu trông cũng khá được đấy. Lăn giường cùng tôi đi. Cậu không có bệnh gì chứ?"

    "Không có, nhưng tôi cũng không định lang chạ cùng cấp trên của mình," Trần Diệp đẩy gọng kính lên. "Xin ngài hãy mau chóng tìm đối tượng kết giao. Sau khi từ chức, có lẽ tôi sẽ cân nhắc lên giường cùng ngài."

    Tạ Tây Hoa tức đến thở không ra hơi, thầm mắng: Cái tên cục mịch như cậu mà cũng đòi làm tiểu tam á? Tôi mới không thèm!

    ...
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 6


    <b>(Sáu)</b>

    Hôm nay Tạ Tây Hoa ở nhà xem thế giới động vật, bên cạnh hắn, Trần Diệp đang ngồi trên sô pha cúi đầu bấm điện thoại. Tạ Tây Hoa bèn hỏi: "Cậu cắm cúi nhắn tin cho ai thế?"

    Trần Diệp không trả lời.Tạ Tây Hoa nở nụ cười ác ôn: "Hiện tại đang là giờ hành chính, trong giờ làm việc không được sử dụng điện thoại, mang điện thoại qua đây!"

    Trần Diệp giả điếc, chẳng buồn ngẩng đầu.

    Tạ Tây Hoa khó lắm mới tóm được cái đuôi nhỏ, sao lại dễ dàng buông tha được: "Cậu không phải là người làm việc rất nguyên tắc sao? Cúc cung tận tụy với ông nội tôi lắm mà? Sao giờ lại làm việc riêng rồi hử?" Vừa nói, hắn vừa nhếch môi: "Ở chỗ ông nội đã là ba giờ đêm rồi. Bây giờ sự chú ý của cậu lẽ ra nên dồn hết vào tôi kia mà. Nói tôi nghe, đang làm cái gì?"

    Trần Diệp nghĩ mình chỉ là đang nhắn tin cho bạn thôi, cớ sao người này lại vô lý như vậy. Y đành đứng dậy, đi đến bàn rót nước. Tạ Tây Hoa lập tức nối gót theo y: "Cậu vô kỉ luật như thế, làm sao có thể xứng đáng với kỳ vọng ông nội tôi dành cho cậu?"

    ...Cứ nhặng xị chẳng ngớt.Trần Diệp vẫn không thèm để ý đến hắn, Tạ Tây Hoa cong môi, vươn tay vuốt vuốt tóc y: "Sao lại giả điếc rồi? Hả? Tôi nói cho cậu biết, hiện tại tôi không có trò tiêu khiển gì làm, có thể cùng cậu mè nheo cả đêm. Nói đi, cùng ai nhắn tin? Có nên bắt cậu viết kiểm điểm không?"

    Trần Diệp đang muốn xoay người trở về phòng, nhưng Tạ Tây Hoa lại cứ bám riết y không tha, "Không viết kiểm điểm cũng được, dù sao cậu cũng chả phải người có nguyên tắc gì, thôi thì dùng thứ khác để bù đắp đi. Chúng ta có qua có lại, cho tôi thân mật một phen, việc cậu chơi di động trong giờ làm tôi sẽ bao che giúp cậu, đỡ cho ông tôi phải đau buồn thất vọng."

    Trần Diệp quay người nhìn anh: "Giám đốc thật sự nhịn đã lâu ngày, đến mức bụng đói ăn quàng?"

    Tạ Tây Hoa nhìn gương mặt người đối diện, nghĩ thầm nếu trút đi lớp quần áo quê mùa kia thì tên nhóc này hẳn là cũng không khó coi lắm. Hắn bèn ngẩng đầu, nhếch mép đáp: "Chỉ sợ cậu bò được lên giường tôi rồi, quấn lấy tôi không chịu buông thì lại phiền."
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 7


    <b>(Bảy)</b>

    Có hôm Tạ Tây Hoa và Trần Diệp đi công tác, đối tác bên kia muốn lấy lòng, lúc chiêu đãi Tạ Tây Hoa tranh thủ tìm cho hắn hai cô gái xinh đẹp. Tạ Tây Hoa trong lòng khoái chí, thở dài quay sang Trần Diệp nói: "Nhìn xem, lần này tôi là khách, bọn họ có lòng muốn chiêu đãi tôi, từ chối thì bất kính lắm."

    Trần Diệp âm thầm kéo người đối tác sang một bên, thấp giọng bảo: "Tổng giám đốc của chúng tôi có chuyện tế nhị khó nói ra. Dù hai cô gái này quả thật rất tốt, nhưng thật sự không vừa lòng ngài ấy đâu ạ."

    Đối tác là công ty nhỏ, nghe thế liền ngơ ngác: "Vậy để chúng tôi nhanh chóng đổi người khác."

    Trần Diệp vội vàng ngăn cản: "Cho tôi xin nói thẳng, ngài không cần phải lãng phí tiền bạc vào chuyện này. Giám đốc chúng tôi thích nhất là món lẩu dê quán ngài, ăn mãi không thấy ngán, vì vậy trong hai ngày này, ngài chỉ cần thiết đãi ngài ấy món lẩu kia là đủ rồi."

    Đối phương nghe vậy mau chóng đáp ứng.

    Tạ Tây Hoa không biết tại sao buổi tối bảo là đi hộp đêm, thế nhưng lại biến thành đi ăn lẩu dê, ăn một lần thì không nói làm gì, thế mà bữa thứ hai, thứ ba, thứ tư đều là lẩu dê!

    Tạ Tây Hoa ở trong xe nổi đóa: "Có phải là cậu giở trò hay không?"

    Trần Diệp chuyên tâm lái xe, mắt hướng thẳng về phía trước: "Thịt dê bổ khí dương, ăn nhiều thì nơi đó sẽ không bị teo."

    Tạ Tây Hoa nhìn Trần Diệp, cười lạnh nói: "Cứ phá hỏng việc tốt của tôi đi, hôm nào tôi không nhịn được sẽ thật sự lôi cậu ra mà "bụng đói ăn quàng" đấy."

    Trần Diệp bình tĩnh đáp: "Thật ra ngài muốn tôi rời đi cũng không khó. Nghiêm túc tìm một người bạn đời cố định, bất kể giới tính, tôi sẽ không can thiệp vào chuyện của ngài nữa."

    "Cậu không phải từng mơ tưởng trèo lên giường tôi, còn bảo muốn làm tiểu tam tiểu tứ gì à?"

    "Phải, giờ vẫn còn nghĩ đến."

    Nghĩ cái rắm. Hắn chưa từng thấy ai muốn trèo lên giường hắn mà làm ra mấy chuyện dở hơi như vầy.

    Trần Diệp quay người, nghiêm túc nhìn anh: "Tôi nói thật. Ngài hãy tranh thủ tìm người kết giao càng sớm càng tốt, sau đó chúng ta có thể cùng nhau dan díu."

    Vô liêm sỉ. Đây là cái logic chó tha gì vậy? Thằng nhóc này chỉ giỏi trêu chọc hắn!
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 8


    <b>(Tám)</b>

    Trần Diệp nói: "Tôi dẫn ngài đi xem phim."Tạ Tây Hoa bực bội đáp: "Xem phim? Coi tôi là đứa con nít à?"

    "Ngài không hứng thú thì thôi vậy." Trần Diệp ngoan ngoãn ngồi xuống xem TV.

    Một lúc sau, Tạ Tây Hoa mới hỏi: "Phim gì?"

    "...Chẳng phải ngài vừa bảo không muốn đi sao?"

    Tạ Tây Hoa tức giận nói: "Bây giờ muốn đi. Cậu lại muốn giở trò hồ ly gì?"

    "Bộ dáng hồ ly trông như thế nào?" Giọng nói y mang theo chút lười nhác và lơ đãng.

    Tạ Tây Hoa nghiến răng nghiến lợi: "Dù là gì thì chắc chắn cũng không phải cái vẻ thiếu đòn này của cậu."
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 9


    (<b>Chín)</b>Tạ Tây Hoa và Trần Diệp cùng nhau đi xem phim, tình cờ gặp một trong những đối tác kinh doanh của Tạ Tây Hoa, người nọ trùng hợp cũng đang dẫn theo thư ký của mình. Tạ Tây Hoa thì thào vào tai Trần Diệp: "Cậu có biết sau khi xem phim cùng thư ký của mình rồi về nhà sẽ làm gì không?"

    Trần Diệp gật đầu: "Tôi biết. Thảo luận công việc ngoài giờ."

    Tạ Tây Hoa: "..."

    Hứ, giả ngu.

    Hai người bước vào rạp chiếu phim, bốn bề tối như mực nhìn không rõ cái gì, Tạ Tây Hoa mua vé ngồi ở hàng ghế cuối cùng, huých y bảo: "Ở sau."

    Dãy ghế cuối cùng là loại ghế đặc biệt, đệm khá êm ái, có thể ngả lưng, vị trí tách biệt với những hàng ghế còn lại, có cảm giác giống một gian phòng nhỏ biệt lập. Tạ Tây Hoa nằm xuống trước, cảm giác chung quanh có chút trống vắng, hắn liếc nhìn Trần Diệp, định kéo y nằm xuống cùng mình, nhưng lại cảm thấy hơi xấu hổ.

    "Lại đây, làm đệm cho tôi." Tạ Tây Hoa ra lệnh.

    Trần Diệp lắc đầu: "Tôi gầy lắm, toàn xương thôi."

    Tạ Tây Hoa câm nín, ý là sợ hắn nặng rồi đè nát xương y hay gì?

    "Không muốn nằm thì thôi, tôi không quan tâm."

    Càng nghĩ càng thấy bức bối, từ trước tới giờ hắn là hoa hoa công tử, thế mà giờ lại như con lừa bị cột chặt trong nhà. Chưa kể hiện tại, đối mặt với thằng nhóc nhỏ thó nhà quê này thế mà còn sản sinh ra chút...tà niệm?

    Xùy xùy xùy.

    Trần Diệp ngồi ở bên cạnh, cầm bỏng ngô đưa sang Tạ Tây Hoa: "Ăn không?"

    Tạ Tây Hoa cười lạnh không đáp.

    Trần Diệp vừa ăn vừa ngả người ra sau. Qua một lúc, Tạ Tây Hoa nghe thấy tiếng thở đều đặn truyền từ bên cạnh.

    Sắc mặt Tạ Tây Hoa xám xịt. Khi mới đến, đối phương luôn hành động cẩn trọng, thái độ đầy cảnh giác, lúc nào cũng xét nét từng hành vi cử chỉ của hắn. Mà hiện tại, y có vẻ đã buông thả hơn nhiều.

    Sắp đến giờ làm việc rồi, thế mà dám ngủ gục?
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 10


    <b>(Mười)</b>Trong bóng tối, Tạ Tây Hoa cau mày, không hề tập trung vào nội dung phim, điều quấn quanh tâm trí hắn lúc này chính là người trợ lý đang ngủ say bên cạnh.

    Gần đây hai người ít cãi vã hơn trước, Tạ Tây Hoa suy nghĩ hồi lâu, quyết định đánh giá đối phương một cách công tâm nhưng cũng không quá hào phóng.

    Rõ ràng là khi mới đến, nhóc này tác phong lúc nào cũng cứng ngắc, ánh mắt như keo luôn dán chặt lên người hắn, chả khác gì chó chăn cừu, hễ có động tĩnh gì là lập tức tóm lấy đuôi hắn kéo tọt về chuồng. Lúc đó hắn cũng không quá bận tâm, dăm ba ngày lại tìm cớ bỏ trốn ra ngoài, thỉnh thoảng còn ức h**p đối phương để người nọ biết khó mà lui. Khoảng thời gian ấy y cũng không thể thư giãn, mỗi một khắc đều phải ứng phó với mấy trò gây khó dễ từ hắn, lâu ngày tính cách của y cũng vì vậy mà dần dà trở nên sắc bén hơn.

    Không chỉ sắc bén mà còn thích trào phúng, không ngại phản kháng. Bề ngoài có vẻ yên tĩnh, nhưng mỗi lời nói đều như có gai nhọn châm chích.

    Bộ dáng thư giãn hiện tại, có lẽ mới chính là tính cách thực sự của y.

    Tạ Tây Hoa xoay người, hơi ngồi dậy, chăm chú nhìn khuôn mặt đang say ngủ của trợ lý mình.

    Thằng nhóc khó ưa này.

    Thời buổi này ai còn đeo đôi kính cận dày như đít chai này nữa?

    ... Khóe miệng có chút vết gì đó, vừa rồi ăn đồ ăn dính à?

    Hắn đưa tay định chạm vào khóe môi người nọ, nhưng chưa kịp chạm tới, động tác của Tạ Tây Hoa đột nhiên ngưng bặt.

    Hắn mau chóng quay đi.

    Mình bị quỷ nhập hay sao? Vừa nãy còn định chạm vào cậu ta?

    Trên màn hình truyền đến một tiếng nổ vang rền, thân thể Trần Diệp khẽ nhúc nhích, tựa vào người hắn.

    Cả người Tạ Tây Hoa hoá đá.

    Thật quá đáng...ai cho cậu dùng tôi làm đệm thịt vậy hả?
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 11


    <b> (Mười một)</b>Hai người đang trong chuyến đi công tác. Vừa vào khách sạn, Tạ Tây Hoa ném vali xuống, cởi ra áo vest: “Tối nay lịch trình thế nào?”

    "Ăn cơm tối với quản lý Chu, sau đó bên ngài Phí có tổ chức một bữa tiệc xã giao. Khả năng cao sẽ có kha khá khách mời có máu mặt. Giám đốc nên đến dự một chuyến."

    Tạ Tây Hoa kéo xuống cà vạt, cởi bỏ áo sơ mi rồi bước vào phòng tắm: “Được rồi, cậu về phòng tắm rửa trước đi.”

    Tắm xong, Tạ Tây Hoa không tìm được dao cạo râu, hắn cầm thẻ phòng, không chút nghĩ ngợi mà bước thẳng vào phòng Trần Diệp. Cửa phòng vệ sinh đóng khít, Trần Diệp chắc là đang tắm, chiếc vali của y mở một nửa, bên trong là quần áo kèm dụng cụ vệ sinh.

    Tạ Tây Hoa ngồi xổm xuống lục lọi, sau khi tìm được dao cạo của Trần Diệp, hắn đứng trước gương thong thả cạo râu.

    Đúng lúc này, cửa phòng tắm mở ra, Trần Diệp tr*n tr**ng bước ra ngoài.

    Tạ Tây Hoa đứng đực ra như pho tượng.

    Trần Diệp lúc này không đeo kính, cả người ướt sũng, đang nhắm mắt mò mẫm tìm chiếc khăn tắm treo ở cửa. Da dẻ y rất đẹp, vừa trắng vừa mịn. Tạ Tây Hoa luôn cho rằng kiểu tóc của Trần Diệp rất khó coi, nhưng bây giờ tóc ướt, nhìn không ra hình ra dạng, thế nhưng lại trông đẹp hẳn.

    Khuôn mặt kia bỏ kính ra tuy không thể gọi là quốc sắc thiên hương, nhưng lại mang theo vẻ khả ái, đáng yêu.

    Trần Diệp vớ được khăn, quay trở về phòng tắm.

    Tạ Tây Hoa đứng bất động hồi lâu, đặt dao cạo xuống rồi trở về phòng.

    Hắn đã lâu không nghĩ tới chuyện này, nhưng hôm nay chả hiểu sao lại rục rịch. Tạ Tây Hoa nhắm mắt lại, đứng trong phòng tắm bám vào tường, tiến hành chiến dịch tự xử toàn diện và triệt để.
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 12


    <b>(Mười hai</b>)Suốt hôm đó, Tạ Tây Hoa cứ thất thần dùng bữa, không hề nghe lọt tai những gì Trần Diệp nói. Sau bữa tối, Trần Diệp chở hắn đến bữa tiệc của nhà họ Phi rồi dặn dò: “Tiệc của Phi gia tối nay, không tránh khỏi sẽ có nhiều người đến làm quen, Tổng giám đốc xin hãy kiềm chế bản thân.”

    Tạ Tây Hoa vẫn im lặng.

    Bước vào dinh thự họ Phi, Tạ Tây Hoa liền bước đến hàn huyên với gia chủ, cùng lúc đó, không ít người chủ động đến chào hỏi hắn.

    Tạ Tây Hoa vốn đã quá quen với cảnh tượng này. Một người đàn ông anh tuấn tiêu sái như hắn, tự nhiên sẽ có nhiều ong bướm vây quanh.

    Tạ Tây Hoa cũng không có ý xua đuổi họ, mặc cho những kẻ kia thân mật hai bên ôm lấy tay mình. Trần Diệp đứng ở cửa, nhìn thấy hắn như vậy mau chóng bắn qua một tin nhắn: "Đây chỉ là sự kiện xã giao thuần túy, mong Tổng giám đốc hãy tiết chế."

    Tạ Tây Hoa phớt lờ y, tiếp tục trò chuyện vui vẻ với cô nàng nhà báo nọ. Trần Diệp lại gửi thêm một tin nhắn: "Tổng giám đốc, chỉ cần tôi ở đây, tối nay anh không được đưa người về khách sạn."

    Tạ Tây Hoa trực tiếp tắt điện thoại.

    Trần Diệp nhìn thấy Tạ Tây Hoa dẫn vị nhà báo kia rời khỏi tiền sảnh, y đành cắn môi bước theo sau.

    Người phụ nữ đang ở trong nhà vệ sinh, còn Tạ Tây Hoa thì đứng cách cửa không xa, tay cầm ly rượu.

    Trần Diệp tiến đến nói: "Tổng giám đốc, ngài biết rõ ông nội mình muốn gì. Nếu ngài cứ cố chấp như vậy, tôi chỉ có thể báo cáo với chủ tịch."

    Tạ Tây Hoa cong môi: “Tôi hiện tại có nhu cầu, giờ cô nàng kia không được, vậy thì dùng cậu thay nhé?"

    Tạ Tây Hoa bề ngoài có vẻ ngông ngạo khó thuần, nhưng thực chất lại là đứa cháo hiếu thảo, dù trước đây rất thích chơi đùa nhưng vì có sự hiện diện của ông nội, hắn cũng đã cố gắng kiềm chế bản thân.

    Mấy tháng nay Tạ Tây Hoa đôi lúc sẽ cố tình gây rắc rối cho y, nhưng y chưa từng chứng kiến thái độ bất cần "muốn tố cáo tôi thì cứ việc, tôi đếch quan tâm" như thế này.

    Lấy chủ tịch để răn đe đã không còn hiệu quả, để xem y tính thế nào?

    Tạ Tây Hoa cúi đầu, nhấp một ngụm rượu: "Giờ sao? Cậu có định làm không thì bảo?"
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 13


    <b>(Mười ba)</b>Trần Diệp im lặng đứng đó.

    Tiếng nước chảy từ trong phòng tắm truyền đến, nghe như có ai đang rửa tay sau khi trang điểm xong, ánh mắt Trần Diệp neo đậu tại cánh cửa không rời.

    Một tốp người đi ngang qua.

    Tạ Tây Hoa chăm chú nhìn Trần Diệp. Trần Diệp vẫn không nói gì.

    Tạ Tây Hoa khịt mũi, khóe môi khẽ nhếch.

    Cửa phòng tắm động đậy, chực mở ra, khi Tạ Tây Hoa biểu cảm lạnh lùng toan đứng lên, Trần Diệp mới đột nhiên nói: “Nếu tôi đồng ý ngủ với ngài, ngài sẽ nhẹ tay với tôi chứ?"

    Tạ Tây Hoa lạnh lùng đáp: “Còn phải xem kỹ thuật của cậu tốt đến đâu, có chịu phối hợp hay không.”

    "..."

    "Ít nhất hãy đợi tới khi ta trở về khách sạn đã." Trần Diệp nói.

    Tạ Tây Hoa nghe vậy liền kéo y ra khỏi phòng. Hắn dành thời gian hàn huyên thật lâu với gia chủ rồi mới mạn phép rời đi, đưa Trần Diệp lên xe. Tạ Tây Hoa nhịn lâu ngày đã sắp đạt đến cực hạn rồi, hắn tùy tiện rẽ vào một con đường nhỏ, dừng xe tại một nơi yên tĩnh và vắng vẻ.

    Tạ Tây Hoa lập tức nhào đến, xé rách quần áo của người ngồi ghế sau.

    "Chẳng phải bấy lâu nay ngài luôn chê tôi khó nhìn hay sao? Bây giờ cũng có thể cứng được?"

    Tạ Tây Hoa luồn lưỡi vào miệng y, càn quét mọi ngóc ngách. Trần Diệp có thể cảm nhận được d*c v*ng hừng hực của đối phương, như dã thú muốn xông vào nuốt tươi con mồi. Bị cấm phóng túng chỉ mấy tháng, không ngờ hắn giờ lại biến thành bộ dạng này.

    Hô hấp y trở nên khó nhọc.

    Tạ Tây Hoa đầu lưỡi không ngừng oanh tạc khoang miệng người nọ: “Ngoại trừ phun ra mấy lời khiến tôi ngứa tiết, cái miệng này xem ra vẫn còn công dụng tốt."

    Miệng Trần Diệp hoàn toàn bị chiếm cứ bởi người kia, không thể phát ra âm thanh, Tạ Tây Hoa xé áo y, vội vàng hôn y. Ngón tay hắn nhéo nhéo điểm đỏ trên ngực, khiến Trần Diệp nhịn không được phải cau mày r*n r*.

    Miệng của hai người thật lâu mới tách ra, nhưng sau một khắc lại quấn quýt lần nữa.

    "Cậu tơ tưởng đến việc này bao lâu rồi?" Tạ Tây Hoa chất vấn.

    "Không có."

    Tạ Tây Hoa sắc mặt tối sầm: “Không có?”

    "...Tôi ngủ với ngài chỉ vì có trách nhiệm với ông nội ngài mà thôi."

    Tạ Tây Hoa nở một nụ cười tàn khốc, cởi cúc quần y: "Vậy sao? Ông ấy tín nhiệm cậu, giao phó đứa cháu trai duy nhất của mình cho cậu, thế mà cậu lại trơ tráo leo lên giường hắn ta. Cậu không cảm thấy hổ thẹn với ông ấy sao?" Ngón tay của hắn ch*m r** v**t v* d**ng v*t c**ng c*ng, trượt tới lỗ sau hơi ướt át của y: “Nhìn cậu đi. Còn mạnh miệng bảo không có hứng thú?"
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 14


    <b>(Mười bốn)</b>Trần Diệp trầm mặc một lát, sau đó cúi đầu nhìn hắn: "Trước khi lên giường, giám đốc lúc nào cũng nói nhiều như vậy sao?"

    Tạ Tây Hoa nghiến răng nghiến lợi, ngay tức khắc n*ng m*ng Trần Diệp lên, kéo quần mình xuống. Tạ Tây Hoa nhẹ nhàng ấn ngón tay vào hậu huyệt của y. Khi cảm giác được eo và chân y khẽ run rẩy, trong lòng hắn dâng lên cảm giác thương hại: "Đây là lần đầu tiên của cậu?"

    Trần Diệp ôm cổ hắn, thấp giọng nói: "Ngài nói nhiều quá đó."

    Tạ Tây Hoa ngực lại dâng lên lửa giận, mạnh bạo hôn lên môi y lần nữa, lưỡi hai người quấn quyện lấy nhau, hắn nhắm mắt bảo: “Định nhẹ nhàng với cậu một chút, nhưng tôi đoán là cậu cũng kinh nghiệm đầy mình rồi nhỉ."

    Vừa nói, hắn vừa nhấc mông Trần Diệp lên, ấn bộ phận to lớn của mình vào lỗ nhỏ, từ từ chen vào. Chân của Trần Diệp run lên vì đau, y cắn môi, miệng bật ra tiếng r*n r* khẽ khàng. Tạ Tây Hoa đút lưỡi vào khoang miệng y lần nữa, Trần Diệp liền dùng sức cắn lưỡi hắn, nhưng d**ng v*t của hắn không những không rút ra, mà đòn tiến công càng dữ dội hơn.

    d**ng v*t cọ sát v*ch th*t bên trong, ngày càng căng cứng và nóng rực, Tạ Tây Hoa đè lên người y, cả người run lên vì kh*** c*m. Trần Diệp đắc ý, nhẹ giọng thủ thỉ: “Tổng giám đốc… quả nhiên là cao thủ tình trường, dù làm Ngưu lang cũng không sợ thiếu thịt ăn."

    Tạ Tây Hoa tức giận lật người y lại, buộc y ngồi lên đùi mình: "Tự mình di chuyển, cho tới khi tôi bắn thì thôi. Làm không được thì một tháng cậu đừng mơ xuống giường."
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 15


    <b>(Mười lăm)</b>Trần Diệp khó nhọc di chuyển lên xuống, Tạ Tây Hoa sau một lúc kiên nhẫn cũng bị rút cạn, ghì lấy eo y ngăn y động đậy. Sau đó hắn nhấc chân y lên, dùng sức đâm vào. Trần Diệp cắn môi im lặng chịu đựng, Tạ Tây Hoa thấy vậy lại cảm thấy có chút không nỡ: "Mở miệng cầu xin tôi đi, tôi sẽ nhẹ tay hơn."

    Đôi chân của Trần Diệp không khỏi run rẩy: "... Đây là phương châm l*m t*nh của ngài ư? Dịu dàng, chậm rãi, tỉ mẩn?"

    Tạ Tây Hoa nở nụ cười độc địa, ấn người Trần Diệp xuống ghế khiến y quay lưng về phía hắn, hắn n*ng m*ng y lên rồi tiếp tục xâm nhập. Hắn duỗi thẳng eo mình, tét vào mông Trần Diệp thật mạnh, khiến y phát ra tràng âm thanh đứt quãng. d**ng v*t của người đàn ông nay đã chạm đến điểm sâu nhất, cảm giác tê dại khiến Trần Diệp run lẩy bẩy, chẳng mấy chốc y đạt tới giới hạn mà xuất tinh.

    Tạ Tây Hoa lúc này đã giận ngút trời, hắn lái xe về khách sạn, ném Trần Diệp lên giường, xé xuyên y không thương tiếc. Trần Diệp cũng bị bắt nạt đến hai mắt đỏ hoe, Tạ Tây Hoa có chút không đành lòng, nhưng cũng kích động muốn dừng chả được: “Vậy giờ muốn cái nào, dịu dàng, chậm rãi hay tỉ mẩn?”

    Trần Diệp không đáp.

    Tạ Tây Hoa đưa lưỡi vào trong miệng y, thèm khát m*t mát. Đối phương bộ dáng ngoan ngoãn như vậy, không phun ra những lời khiến hắn bực tức, chẳng phải rất đáng yêu hay sao? Xứng đáng được thưởng một nụ hôn dịu dàng.

    Nói ra những lời tốt đẹp khó đến vậy ư?

    “Tổng giám đốc…”

    "Cái gì?"

    Trần Diệp hai chân q**n ch*t ** hắn, ý thức có chút mơ hồ: “Ngài đã từng thích ai chưa?”

    "Chưa từng."

    "Chưa từng sao?"

    "…Ừm."

    "Vậy thì tốt," Cả thân thể Trần Diệp bị người tùy ý đưa đẩy, không ngừng run lên bần bật, viền mắt y nổi lên tầng hơi nước, "Tốt nhất sau này ngài đừng bao giờ thích ai, bởi lẽ...cảm giác rất khó chịu."
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 16


    <b>(Mười sáu)</b>

    Trần Diệp xoay người ngồi dậy, đầu óc còn chưa tỉnh táo hẳn, y ngơ ngác một lát mới thấp giọng nói: "Mấy giờ rồi?"

    "10:30."

    "Ừm, mau chóng thu dọn thôi. Đã tới lúc trả phòng rồi." Trần Diệp đứng dậy mặc quần áo: "Ta phải rời đi trước 12 giờ."

    Tạ Tây Hoa nhìn bóng lưng y, thanh âm có chút khàn khàn: "Chuyện tối hôm qua...cậu nhớ được bao nhiêu?"

    "..." Toàn bộ đều nhớ.

    "Có nhớ tối qua cậu đã nói mình thích một người không?"

    Trong lòng Trần Diệp nhảy dựng, sau đó y cố ép bản thân bình tĩnh: "Lúc còn bé có một khoảng thời gian yêu đơn phương. Đã gần như quên sạch."

    Tạ Tây Hoa sắc mặt hơi bình tĩnh lại: "Chuyện đã lâu rồi?"

    "Ừm."

    “Vậy tại sao tối qua đột nhiên lại nhớ đến?”

    "Khi ở cùng với ngài...không hiểu sao lại có phần hoài niệm."

    "Tôi với người kia lớn lên giống nhau lắm à?"

    Trần Diệp lắc đầu.

    "Vậy tại sao cậu..."

    Trần Diệp ngắt lời hắn: “Tôi sợ mình sẽ không kiềm được mà thích ngài.”

    Tạ Tây Hoa nhướng mày.

    Sợ phải lòng mình sao?

    Ra là vậy.
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 17


    Sợ phải lòng mình sao?

    Ra là vậy.

    Báo hại hắn hành hạ y cả đêm, cứ tưởng đang ở cùng hắn mà trong lòng y lại bận nhung nhớ kẻ khác, trái tim hắn cứ như bị kim chích vậy.

    Tạ Tây Hoa trong lòng thầm vui mừng, nhưng không dám biểu hiện rõ ra mặt. Hắn vòng tay qua vai Trần Diệp: “Ngoan nào, trở lại giường với tôi đi…”

    Hắn nắm lấy tay Trần Diệp, ch*m r** v**t v* d**ng v*t c**ng c*ng của y: “Ngoan ngoãn cho tôi làm thêm một lần nữa nha.”

    Hắn cúi đầu, ngậm lấy môi Trần Diệp. Hắn thích hương vị của y, thích xúc cảm môi lưỡi giao hòa.

    Trần Diệp đứng dậy định rời đi, lại bị Tạ Tây Hoa từ phía sau ôm lại: "Nghe lời."

    Bức tường dù có kiên cố tới đâu cũng sẽ lung lay, chiếc lưỡi nóng hổi của người nọ l**m láp cổ y, Trần Diệp khàn giọng nói: "Chẳng phải ngài luôn chê bai tôi sao? Vì sao đột nhiên lại nổi lên hứng thú?"

    Tạ Tây Hoa tay v**t v* đùi y, trêu chọc bộ phận nam tính đang dần cứng rắn của đối phương: “Thích không?”

    Hơi thở của Trần Diệp trở nên nặng nề.

    Không được, tuyệt đối không được. y không thể để bản thân sa ngã lần nữa!
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 18


    <b>(Mười tám)</b>Tạ Tây Hoa và Trần Diệp lần đầu gặp nhau vào năm Trần Diệp chỉ mới học lớp 2.

    Tên thật của Trần Diệp thực ra không phải là Trần Diệp.

    Khi đó, Tạ Tây Hoa đang học lớp 6, vì ở nhà không có người giám sát nên tính cách của hắn tương đối ngỗ nghịch. Khi ấy, nhà trường tổ chức hoạt động trải nghiệm cuộc sống ở một trường tiểu học miền núi. Đang nghỉ hè nên Tạ Tây Hoa bị ông nội ép đi.

    Tạ Tây Hoa vốn không muốn đi, ban đầu còn mang tâm lý phản kháng, nhưng sau khi đến nơi, hắn mới phát hiện hóa ra nơi này cũng không tệ lắm.

    Tạ Tây Hoa từ nhỏ thứ không thiếu nhất chính là tiền, cho nên về cơ bản hắn không quan tâm đến việc lấy lòng ai, càng chẳng có hứng thú với tiền nong. Ông nội của hắn trước chuyến đi đưa cho hắn một nghìn nhân dân tệ, hắn không giữ lại một xu nào mà phân phát hết cho đám trẻ vùng núi.

    Tạ Tây Hoa ngoại hình xán lạn nổi bật, tất cả bọn trẻ đều hết mực sùng bái hắn, nghe lời hắn răm rắp. Tạ Tây Hoa cảm thấy vô cùng cao hứng, không ngần ngại chia sẻ của cải tiền bạc của mình, trước khi trở về còn tặng đám nhóc kia nào là giày thể thao Nike, nào là mũ, thậm chí cả chiếc máy tính hãng Apple mà ông nội mua ở Mỹ.

    Trần Diệp là người nhận được chiếc macbook kia.

    Trần Diệp thành tích tốt, tính cách lại khá hướng nội, Tạ Tây Hoa cảm thấy đứa nhỏ này có triển vọng hơn mình, có máy tính thì có thể học hỏi không ít thứ, trước khi rời đi còn dặn: “Nhớ viết thư cho anh nha.”

    Kỳ thực nơi đây nhiều đứa trẻ như vậy làm sao hắn nhớ hết nổi. Hắn cũng chỉ là thuận miệng nói vậy thôi, thế nhưng Trần Diệp lại tin thật.

    Lúc đó y ngây ngô, cảm thấy Tạ Tây Hoa giống như nam thần, hơn nửa năm sau khi hắn rời đi, thỉnh thoảng y vẫn nằm mơ thấy hắn.

    Khi có kết quả thi cuối kỳ, Trần Diệp như lời hứa viết cho Tạ Tây Hoa một bức thư, báo cáo điểm số cho hắn, cảm ơn Tạ Tây Hoa đã tặng mình chiếc macbook, bày tỏ lòng cảm kích của y.

    Tạ Tây Hoa không hề biết đến sự tồn tại của lá thư kia, lúc đó hắn còn đang ở nước ngoài nghỉ mát. Nhưng ông nội Tạ Tây Hoa là người nhận được bức thư. Ông là người có lòng hảo tâm, cảm thấy tấm lòng rộng lượng của Tạ Tây Hoa cũng có chỗ đáng khen. Chính ông cũng thường xuyên tham gia các chương trình từ thiện giúp đỡ trẻ em nghèo, trong đó bao gồm cả Trần Diệp. Ông có thể thấy rõ lòng biết ơn và ngưỡng mộ của đứa bé này với cháu trai nhà ông. Dựa vào phần ân tình này, ông mong trong tương lai có thể đào tạo y trở thành cánh tay đắc lực của Tạ Tây Hoa.

    Vì vậy, ông nội đã gửi một lá thư đến cho Trần Diệp, nói rằng Tạ Tây Hoa đã đọc qua thư của y, đồng thời gửi cho y hai nghìn nhân dân tệ để Trần Diệp có thể chuyên tâm học hành.

    Lúc này, Trần Diệp đã hoàn toàn bị mua chuộc.

    Trần Diệp và ông nội Tạ Tây Hoa thỉnh thoảng trao đổi thư từ cùng nhau, mãi cho đến khi y học cấp hai. Ông nội Tạ Tây Hoa thỉnh thoảng gửi vài tấm ảnh chụp của Tạ Tây Hoa cho Trần Diệp, Trần Diệp cẩn thận kẹp từng bức ảnh vào trong sách, biết rằng bản thân đối với Tạ Tây Hoa có gì đó không đúng, nhưng y vẫn không thể ngăn được mình.

    Cho đến năm thứ hai trung học cơ sở, mọi chuyện thế rồi biến hóa.
     
    Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương
    Chương 19


    <b>(Mười chín)</b>Kỳ thực, ông nội Trần Diệp lúc đầu cũng không nghĩ nhiều, Tạ Tây Hoa là người kế thừa duy nhất của gia tộc. Đợi đến khi ông gần đất xa trời, Tạ Tây Hoa chỉ có thể dựa vào thực lực của chính mình.

    Có câu "Mạnh Thường Quân có ba nghìn thực khách", chỉ cần trao đi một ân huệ nhỏ cũng có thể khiến người ta sống chết vì mình, ông nội âm thầm nâng đỡ Trần Diệp vì muốn xây dựng nền móng vững chắc cho Tạ Tây Hoa sau này.

    Khi Trần Diệp đang học cấp hai, mẹ y qua đời, y trải qua một cú sốc lớn. Ông nội biết tin, nhờ Tạ Tây Hoa gọi điện cho Trần Diệp để động viên. Bị ông nội nhét điện thoại vào tay, Tạ Tây Hoa chỉ mang máng nhớ đây là một trong những đứa trẻ mình đã gặp ở trường tiểu học miền núi, cũng không biết chính xác là ai, thế nhưng vẫn vâng lời.

    Đây có lẽ là lần duy nhất Tạ Tây Hoa trở nên tinh tế.

    Ba mẹ Tạ Tây Hoa qua đời trong một vụ tai nạn ô tô. Hắn năm đó đã sáu bảy tuổi, đủ lớn để nhận thức được toàn bộ sự việc, trải qua một khoảng thời gian hoang mang đầy thống khổ. Tạ Tây Hoa nói với Trần Diệp rằng: “Cô đơn là điều không thể tránh khỏi, sẽ không còn ai ở bên cạnh cậu, coi cậu như trân bảo nữa. Nhưng cậu tuyệt đối không thể gục ngã, biết chưa? Nếu không thì chẳng phải sẽ phụ lòng yêu thương của cha mẹ đối với cậu hay sao?"

    Đêm đó, Trần Diệp khóc nức nở.

    Lúc này Tạ Tây Hoa vẫn chưa biết Trần Diệp là ai, đường truyền ngắt quãng, sau đó bị cắt đứt. Hắn cũng không biết đối phương có nghe thấy lời hắn nói hay không. Ông nội yêu cầu hắn viết một bức thư cho Trần Diệp, ngoài mặt hắn từ chối không chịu viết, nhưng vẫn bí mật gửi thư cho y.

    Khi đó Trần Diệp đang ở tuổi dậy thì, sau hai ba lá thư, Tạ Tây Hoa bắt đầu nói tới những thứ tào lao mía lao, lừa Trần Diệp rằng hắn thích con trai. Khi hỏi Trần Diệp thích ai, Trần Diệp không chịu hó hé.

    Một tháng sau, y nhận được một xấp giấy dày do Tạ Tây Hoa gửi đến.

    Là những trang truyện viết về tình yêu giữa hai người đàn ông.

    "Anh lén chép cho cậu ở trên lớp đó, đủ thành ý chưa? Tối nay ta cùng chui vào trong chăn, nhớ cầm theo ảnh nam thần lòng cậu nhé!"

    Trần Diệp lơ mơ chả biết phải làm sao, đêm đó ôm ảnh của Tạ Tây Hoa, v**t v* mình dưới chăn cho tới khi xuất tinh.

    Y cũng không biết rằng trước đó Tạ Tây Hoa lén lút chép văn hóa phẩm đồi bại trong lớp, bị giáo viên bắt quả tang rồi chịu phạt nặng.
     
    Back
    Top Dưới