Khác [LONGFIC] [WENRENE] Like the first time

[Longfic] [Wenrene] Like The First Time
Chương 20


Seung Wan đi mãi đi mãi, cuối cùng lại đến một nơi, một nơi mà cô cũng đang định tới.

Những tầng nhà xếp chồng chất lên nhau, những ánh đèn từ những ô cửa sổ đều tắm tắp.

Một trong số đó liệu đâu mới là nơi nàng "công chúa" trị vì tim cô đang cư ngụ?

Liệu nàng có thấy một "thần dân" của nàng đang đứng tìm kiếm nàng?

Irene bao giờ cũng xa tầm với của Seung Wan.

Đến bao giờ thì cô mới có thể chạm đến chị ấy?

Irene hẹn cô tám giờ nhưng hình như bây giờ chỉ mới có năm hay sáu giờ, vẫn còn đến tận hai tiếng nữa.

Seung Wan nôn nóng đến mức chẳng còn có thể đợi chờ được nữa, cô liền đến căn hộ của Irene.

Có thể chị ấy sẽ không biết cô đứng ở phía dưới này đợi, cũng có thể là chị ấy đang không có ở nhà nhưng Seung Wan vẫn sẽ đợi.

Gió thổi, Seung Wan cảm thấy cơ thể mình liền phản ứng với nhiệt độ không mấy dễ chịu mà những cơn gió mang lại.

Seung Wan ban đầu dựa vào một cột đèn gần đó nhưng cô cũng chả chịu nổi cái lạnh và những đợt đau nhức truyền từ lòng bàn chân lên khắp cơ thể, Seung Wan ngồi thụp xuống mặt đường thô nháp đầy bụi bẩn.

Đưa điện thoại lên xem, hóa ra cả khoảng thời gian chờ đợi mà Seung Wan cứ ngỡ đó là cả thế kỉ chỉ mới vỏn vẹn có ba mươi phút.

Ba mươi phút, cơ thể và sự kiên nhẫn cũng đã chẳng thể chịu được, làm sao có thể chống cự với khoảng thời gian gấp hai lần còn lại?

Nhưng khi vừa cúi đầu xoa chân một chút tiện thể xuýt xoa cái lạnh, từ sau lưng Seung Wan đã cảm thấy một cái gì đó ấm áp lắm bao phủ lấy chính bản thân mình.

Một chiếc áo khoác dài, rộng lại được lót thêm bông ở trong , ấm áp là phải.

" EM BỊ ĐIÊN ĐÚNG KHÔNG SON SEUNG WAN?

"

Chẳng kịp để não bộ phân tích việc chiếc áo khoác kia từ đâu ra, ngước lên nhìn, người mà Seung Wan muốn gặp giờ lại đang ở phía trước mặt, chăm chăm giận dữ nhìn cô.

Seung Wan có thể cảm nhận được những tia giận dữ ánh lên trong mắt của chị ấy, có thể thấy rõ được giọt nước mắt lưng lững sắp rơi khỏi khóe mi.

Và tất nhiên cũng thấy bàn tay ấy đang cài từng chiếc nút một của chiếc áo trên người cô.

" Chị đã bảo em thế nào?

Chị sẽ đến đón em mà cái đồ ngốc này?

Vậy em chạy đến đây làm gì, em có biết bây giờ trời đang là mấy độ không?

"

" Em không biết.

"

" Em chỉ biết là em rất nhớ chị, và em muốn gặp chị nên em đến đây, thế thôi.

Em nhớ chị đến phát điên lên được ấy...

"

Irene không nói thêm bất cứ một lời nào nữa, cô chỉ kéo người mình yêu lần đầu tiên vì hai chữ nhung nhớ mà làm một kẻ bần tiện ngồi ngây ngốc và chờ đợi mình vào lòng mà ôm lấy.

Irene ôm Seung Wan rất chặt, đầu cô tựa lên mái tóc xơ rối tung vì gió của em.

Seung Wan được ôm cũng không khỏi bất ngờ, mất mấy giây sau, đôi tay cô cũng vô thức ghì lấy vòng eo mỏng manh đối diện kia.

" Bây giờ và cả sau này nữa, đừng rời xa chị thêm một lần nào nữa nhé Seung Wan.

Chị biết rồi, trái tim chị khômg chịu nổi mỗi khi nhìn thấy em đau khổ, đầu óc chị muốn nổ tung khi cứ mãi nhung nhớ về em.

Chị không thể thiếu em trong quãng đời còn lại.

"

Chốc lát sau phút tâm tình, Joo Hyun chỉ cảm thấy áo mình có chút ẩm ướt, khẽ nới lỏng vòng tay ôm Seung Wan, những giọt nước mắt đã thấm đẫm trên mặt em từ bao giờ.

Seung Wan xấu hổ khi biết Irene nhìn mình với ánh mắt dò xét những giọt nước mắt, cô chẳng nói chẳng rằng mà siết chặt vòng tay ở eo chị ấy.

Irene hơi ngã về trước một chút, nằm gọn trong lồng ngực Seung Wan.

" Chị có nghe tiếng con tim em đập rộn rã vì chị không?

Em yêu chị, rất nhiều.

Em cũng chỉ mong và xin Bae Joo Hyun đừng rời khỏi vòng tay của em, đừng để em mãi không tìm thấy được chị thêm một lần nào nữa.

Trái tim em và cả thân xác này, cũng chẳng thể chịu được đâu.

"

Hai thân thể với tâm hồn đã mỏi mệt cứ thế mà dựa dẫm vào nhau, ôm lấy những xúc cảm từ lâu chưa được bày tỏ.

Mặc kệ cả thế giới xung quanh, hãy để trái tim lắng nghe nhau và tìm về cùng chung một nhịp đập duy nhất.

Irene đưa cho Seung Wan một tách trà đen ấm.

Irene còn cẩn thận khuấy vài vòng thổi nhẹ trên mặt chất lỏng làm chúng hơi gợn sóng rồi mới đưa cho em.

Seung Wan nhận lấy tách trà, nhấm nháp một ngụm nhỏ cho ấm cổ họng sau đó để lại trên bàn.

Hai bàn tay không cần một lời chỉ thị nào từ miệng lại tự nhiên mà đan vào nhau.

Các kẽ hở giữa ngón tay được lấp đầy không chừa chút dư thừa nào.

Seung hơi nhích người mình lại phía Irene ngồi một chút rồi dựa hẳn vào vai chị.

" Bao lâu rồi em chưa dựa vào chị như thế này nhỉ?"

" Rất lâu, rất lâu rồi.

Chị không biết là đã bao lâu nữa, chị không thể đếm, đếm nốt những ngày chúng ta không ở bên nhau.

Chưa kể là những khoảng thời gian chúng ta đã không hiểu nhau, đã dày xéo nhau...

Và chị nhớ em, dù ở bất cứ hoàn cảnh nào đi nữa, chị đều nhớ em.

"

Seung Wan bất giác ngồi dậy, bàn tay đưa lên vuốt ve những sợi tóc của Irene sang một bên, sau đó lau đi vệt nước mắt còn vương lại trên đôi má hồng.

" Joo Hyun, nỗi nhớ của em còn đăng đẳng hơn cả chị.

Em ngàn lần vạn lần không muốn tổn thương chị nhưng không hiểu sao ông trời như dàn xếp cả một kịch bản khiến hai ta phải đau lòng.

Em chỉ muốn được ôm chị trong vòng tay nhỏ bé này, được...có lẽ là hôn chị một chiếc hôn sâu để Joo Hyun có thể vơi bớt những phiền muộn mệt mỏi mà chính em đã gây nên cho chị.

Nhưng em biết giữa chúng ta là có giới hạn và em không tài nào làm được điều đó mặc dù em rất muốn, Joo Hyun à.

"

" Bây giờ chị đang rất phiền muộn, cũng rất mỏi mệt.

Liệu em có thể hôn chị?

Coi như là một lời thỉnh cầu, hôn chị một lần có được không em?

"

Không màng đến sĩ diện, Irene cầu xin người mình yêu với ánh mắt tha thiết biết nhường nào.

Nếu em đã muốn hôn cô, tại sao không phải là bây giờ, ngay lúc này?

Đau đớn nào cũng đã trải qua, không thể trao nhau một chút ngọt ngào nào sao?

Khi Irene vẫn còn đang hơi hụt hẫng khi Seung Wan có vẻ hơi thẫn thờ trước lời đề nghị táo bạo kia của cô, bàn tay em tự bao giờ đã luồn vào mái tóc cô thật nhẹ nhàng, khuôn mặt em đã sát bên cạnh, hơi thở thơm tho nhàn nhạt tỏa xung quanh làm Irene có chút cảm thấy mặt mình như bị nóng lên.

Seung Wan chầm chậm để môi mình lên môi Irene, mút mát lấy "cánh hoa anh đào" mềm mại.

Tinh ranh một chút, Seung Wan dùng lưỡi mình nhẹ nhàng lướt qua viền môi dưới của Irene rồi nhẹ nhàng tách hai cánh hoa khép nép kia.

Cô khẽ nghiêng đầu một chút, bàn tay còn lại lần lần xuống eo chị rồi siết chặt, kéo gần khoảng cách giữa người.

Như được ngậm viên kẹo dâu mềm mại ngọt ngào sau khi uống chén đắng, hai người càng hôn càng say.

Seung Wan say mê, đắm chìm trong đôi môi bé xinh đầy mị lực kia mà không có điểm dừng.

Cứ hết mút mát thì lại dùng lưỡi lờn vờn xung quanh, đôi tay giữ chặt lấy Irene như muốn nuốt trọn cả cơ thể non mềm.

Hai người tách nhau ra khi chẳng còn chút oxi nào để thở, với cánh môi đỏ mọng và lồng ngực phập phồng như muốn hít thở.

Seung Wan chợt nằm lên đùi Irene, úp mặt vào phần bụng phẳng lì của chị mà tỉ tê:

"

Sau này Joo Hyun không cần phải nhắc nhở nữa, em sẽ tự giác chăm sóc lấy đôi môi chị và không cho bất cứ một kẻ nào cả gan dám mạo phạm vào thứ em đang sở hữu mà chạm lên đó nữa, ngoại trừ em mà thôi.

Từ nay Bae Joo Hyun là của em, riêng duy nhất một mình em.

"

end chương 20.
 
[Longfic] [Wenrene] Like The First Time
Chương 21


Seung Wan cứ mãi nằm trên đùi Irene để chị ấy vuốt ve như một con mèo con nũng nịu.

Irene không nói hay phản ứng gì sau câu nói mang tính khẳng định quyền sở hữu của Seung Wan.

Cô chỉ để em ấy nằm như vậy và đưa tay vuốt ve lấy mái tóc ngắn lòa xòa.

Mãi đến khi Irene nghĩ mình phải đứng dậy lấy điều khiển máy điều hòa vì hình như nhiệt độ có chút thấp, cô muốn nó ấm lên một chút.

Thấy phần "gối kê" của mình có chút cử động, Seung Wan tinh ý nhận ra ngay Irene đang muốn đứng lên nên liền ngồi dậy.

Irene hơi nhướng người về phía trước để đứng lên thì từ phía chân truyền lên cảm giác tê liệt do cứ giữ mãi một tư thế ngồi trong thời gian dài.

Việc đó hoàn toàn khiến cô mất hẳn thăng bằng và ngã về phía sau lại.

Seung Wan dĩ nhiên nhanh chóng đỡ lấy thân người bé nhỏ xiêu vẹo mất đà kia, không biết vô tình hay hữu ý mà Irene ngồi lại trên đùi Seung Wan, hoàn toàn lọt thỏm trong vòng tay của em ấy.

" Chị muốn đi đâu???

"

" Lấy điều khiển điều hòa, chị hơi lạnh thôi.

"

" Sao chị không nói với em là chị bị tê chân, để em nằm mãi lên thế?

"

" Thấy em đang thoải mái nên chị không muốn làm em phải khó xử...Với lại được vuốt tóc em nữa, nên chị nghĩ là không có vấn đề gì.

"

Mặt Irene trở nên ửng đỏ khi cô thừa nhận mình thích vuốt tóc Seung Wan.

Theo bản năng của một người phụ nữ đơn thuần, cô mắc cỡ, hơi cựa quậy để tránh khỏi vòng tay của Seung Wan nhưng em ấy đã nhanh tay siết nhẹ và hơi kéo cả cơ thể của Irene vào trong lòng.

" Không phải chị nói lạnh sao, chị còn tính đi đâu?

Em ôm chị như vậy chị vẫn chưa thấy đủ ấm?

Được rồi vậy để em ôm chặt thêm nữa vậy.

"

Irene càng trở nên lúng túng hơn nữa khi khoảng cách giữa hai người giờ đây được rút ngắn triệt để.

Cả hai lại còn đang trong một tư thế rất lãng mạn.

Hơi thở thơm mát và giọng nói trầm ấm của Seung Wan làm cho cả cơ thể cô có chút ngứa ngáy.

Em ấy như đang mê hoặc cô vậy.

Irene hoàn toàn có thể cảm nhận bờ môi em ấy đang sát bên mái tóc mình mà thì thầm.

Quả thật, Irene đang tham lam muốn được có chiếc hôn thứ hai với em nhưng lý trí lại bảo cô phải kiềm chế cảm xúc đang dâng trào của mình lại.

Cô và em chỉ mới hiểu nhau một chút, còn nhiều chuyện chưa làm rõ, tốt hơn là không nên gần gũi nhau quá.

Nhưng Seung Wan nào để yên cho lý trí của Irene làm tốt việc kiểm soát cơ thể của nó.

Cô nhẹ nhàng quấn lấy chiếc eo thon thả của Irene chỉ bằng một tay, tay còn lại khẽ nâng cằm chị, chuyển ánh nhìn của Irene lên người mình.

" Nhìn em này.

Em biết là chị vẫn còn những hoài nghi, những câu hỏi chưa có đáp án vẫn còn xoáy quanh trong lòng chị khiến chị vẫn chưa thật sự thả lỏng khi bên cạnh em.

Nhưng tin em một lần cuối này nữa thôi Joo Hyun, em yêu chị và để em che chở cho chị."

" Vậy sao trước đó lại tổn thương chị bằng những lời dối trá đau lòng, tại sao phải chì chiết chị, tại sao lại muốn đẩy chị ra xa khỏi cuộc sống của em?

"

" Những việc từ trước đến nay em làm, hoàn toàn là vì chị.

Tất nhiên em vẫn không thể nói ra tất cả sự thật cho chị biết vào ngay lúc này.

Đợi thêm một thời gian nữa, khi thời cơ đến em nhất định sẽ nói ra những điều cần phải nói.

"

" Chị đã sống ở trong căn nhà rộng lớn này một mình trong thời gian rất dài.

Đôi khi và cả lúc này nữa, chị luôn nhớ về khoảng khắc chúng ta vẫn ở bên nhau như ngày xưa, khi chưa có một bí mật nào làm cách trở chúng ta nhiều đến như vậy.

Chị đã quá mệt mỏi, chị chẳng còn một chút sức lực nào để tiếp tục đấu tranh để lựa chọn tin em hay không tin em nữa, chị chỉ biết lặp lại một câu nói mà chị đã từng nói với em và mong em hiểu.

Một lần nữa, chị yêu em.

"

Không biết vì một lí do nào trên trời rớt xuống hay vì những lời nói bản thân vừa nói đã chạm đến ngóc nghách sâu nhất của lòng mình làm Irene cảm thấy cay xè ở mắt, mọi thứ trước mắt cô đều nhòe đi, lập lòe không rõ nữa.

Seung Wan ngả đầu Irene vào lồng ngực mình, Irene càng rúc sâu vào lòng cô mà tỉ tê nước mắt ngắn dài.

Không cần phải nói quá nhiều, không cần đến những lời sến súa tỏ tình.

Seung Wan chỉ bảo hãy tin ở em ấy đã làm Irene cởi bỏ đi tuyến phòng ngự cao ngạo của bản thân mà lộ ra điểm yếu mềm nhất của bản thân.

" Đừng khóc nữa Hyun à.

Bây giờ đã có em ở đây rồi, bên cạnh chị này."

" Hyun à, nhìn em này."

Sau đó môi Seung Wan lại một lần nữa dán lên đôi môi nhỏ ươn ướt thấm đẫm những giọt nước mắt kia.

Chậm và nhẹ nhàng hơn nụ hôn trước đó vừa trao, Seung Wan lướt môi mình lên gò má rồi lại trải dài những cái hôn âu yếm của mình lên đôi mắt của Irene.

Và sau đó cuối cùng, điểm kết thúc của hành trình chu du của môi Seung Wan là mái tóc thơm mùi hương dịu dàng đặc trưng của chủ nhân nó.

Hít một hơi thật sâu hương vị mình yêu thích sau đó khẽ đặt cằm mình lên trên phía đỉnh đầu của người con gái trong vòng tay, sau đó nói những lời thật lòng nhất từ trước đến nay:

" Nếu chị khóc, em muốn mình sẽ là người lau nước mắt cho chị.

Sẽ là người sưởi ấm cả thân thể và tâm hồn chị một lần nữa.

Biết gì không Joo Hyun, đây là lời cuối cùng em muốn Joo Hyun tin tưởng nhất: em yêu chị, luôn luôn và mãi mãi."

" Em không dám hứa thêm những điều to tát, em chỉ dám hứa sẽ chỉ yêu duy nhất một mình chị ở kiếp này của em.

"

Irene rúc sâu hơn nữa vào hõm cổ Seung Wan.

Tay của Seung Wan cũng mạnh mẽ ôm lấy cơ thể nhỏ vào lòng.

Giờ đây cả hai tâm hồn vụn vỡ như được chữa lành, ấm áp của hạnh phúc len lỏi vào từng ngóc ngách của cơ thể.

Hai trái tim lại cùng hòa chung một nhịp đập duy nhất.

-----🙂------

Irene ngủ thiếp đi trong lòng của Seung Wan.

Vì cân nặng có chút tương đồng nên Seung Wan rất chật vật khi tìm cách đưa Irene về giường ngủ mà không làm đánh thức chị ấy.

Seung Wan không phải vị hoàng tử mạnh mẽ như truyện cổ tích mà bọn trẻ vẫn hay đọc nhưng cô vẫn bồng bế được vị công chúa của lòng mình vào chỗ ngủ một cách hoàn hảo nhất.

Mặc dù phải khá vất vả và sau khi đặt "nàng công chúa" lên được giường, Seung Wan liền thở dốc và vầng trán lấm tấm mồ hôi.

Nhưng khi cô vừa quay đi thì "nàng công chúa" ngỡ như đang say giấc đã kịp nắm lấy tay cô mà giữ chặt không buông.

Seung Wan không còn cách nào khác đành quay lại phía bàn tay đang níu lấy mình.

" Em vụng về quá làm chị tỉnh giấc phải không?

Xin..."

Chưa kịp nói xin lỗi, "công chúa" đã đặt ngón trỏ của mình lên vành môi để chặn lại những lời sắp thốt ra kia.

" Không, chị thức từ lâu rồi.

Chị cố tình để Seung Wan đưa chị vào phòng thôi.

Muộn rồi, ở lại một đêm với chị đi."

Seung Wan sững người trước lời thú nhận quá đỗi đáng yêu của chị.

Cô bất giác nhoẻn miệng cười.

Irene buông tay đang níu lấy Seung Wan, cô khẽ dịch người vào một chút và chừa một khoảng trống.

Seung Wan là một người thông minh, dĩ nhiên là cô tự giác nằm vào chỗ mà Irene đã dọn sẵn.

Irene cười mãn nguyện, sau đó cô hơi mở rộng vòng tay mình đồng thời hơi nhướng mày về phía Seung Wan.

Seung Wan tiếp tục tinh ý, liền tiến đến và nằm gọn trong vòng tay ấy.

" Chị quả thật là một con thỏ ranh mãnh ấy Joo Hyun à."

" Nhưng vẫn có con chuột hamster nào cũng tự nguyện làm những việc mà con thỏ chưa kịp nói, như việc nó đang ôm lấy con thỏ cứng ngắt luôn nè."

" Ngủ đi, mai còn dậy sớm về nhà của em rồi còn việc ở cửa hàng nữa."

" Tuân lệnh ngài thỏ!

"

Tíc tắc trôi qua,"ngài thỏ" đã yên giấc, tay ngài ấy vẫn ôm chặt lấy người yêu hamster nhỏ bé của mình.

Riêng về phía hamster, nó vẫn thao thức mà nhìn ngắm bờ mi nhắm nghiền của ngài.

" Ngủ thật ngon nhé Joo Hyun.

Sau cơn mưa, trời lại sáng.

Cầu vồng sẽ xuất hiện thôi.

Chúng ta rồi sẽ hạnh phúc thật nhiều.

"

Seung Wan hít hà một lần nữa để thính giác có thể thỏa mãn.

Mùi hương của những giọt tinh dầu li ti trong không khí từ chiếc máy phun đặt phía bên cạnh bàn trang điểm trong phòng, mùi hương dịu nhẹ ẩn ẩn nơi gối nệm cô đang nằm và cả hương thơm ngọt ngào của mùa hè trên người chị Irene.

Tất cả làm Seung Wan có cảm giác như đang được ngủ ở trên thiên đường vậy.

Nhắm mắt lại và yên tâm say giấc, cả Irene và Seung Wan đều không biết rằng: Điện thoại của họ đang sắp bị nổ tung vì những cuộc gọi đang đợi hồi âm.

Bạn có 91 cuộc gọi nhỡ, 30 tin nhắn từ Đạo diễn Lee.

Bạn có 94 cuộc gọi nhỡ, 20 tin nhắn từ Yoonmie~.

end chương 21.
 
[Longfic] [Wenrene] Like The First Time
Chương 22


Bình yên.

Hai chữ vốn rất đơn giản nhưng có những người dùng cả đời và tiền bạc cũng chẳng thể nào tìm được.

Họ loay hoay mãi rồi đến khi cận kề với thế giới bên kia, họ cũng chẳng tìm ra được.

May mắn trong đời là có được cảm giác bình yên.

Cả cơ thể như được thả lỏng và có thể cảm nhận được sự thanh thản trong tâm hồn mình.

Seung Wan đang có được may mắn đó đây.

Cô không biết mình đã ngủ bao lâu nữa nhưng khi chập chờn mở mắt vẫn thấy mình nằm trong vòng tay ấm áp của người ấy.

Irene rất đẹp.

Seung Wan không biết mình đã cảm thán ba từ ấy từ hồi mới quen biết người ta đến thời khắc bây giờ là bao nhiêu lần nữa.

Cô chỉ muốn đưa tay mình lên viền theo những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt quá đỗi thân quen kia.

Đôi mắt nhắm nghiền, sóng mũi cao thẳng tắp, đôi môi nhỏ khép hỡ hững,...tất cả chỉ xúc tác cho Seung Wan không ngừng nghĩ đến việc sẽ chạm vào "tác phẩm nghệ thuật" mà chính tay Thượng Đế đã nhào nặn ra.

Cô đưa tay gần đến chóp mũi của chị, từng làn hơi thở âm ấm phả nhẹ vào lòng bàn tay khiến Seung Wan có chút ngứa ngáy.

Tim cô cũng bất chợt ngứa ngáy, khó chịu theo.

Bản tính nhút nhát trỗi dậy, Seung Wan hơi lưỡng lự một chút nhưng rồi cũng thu tay về.

Ngay khoảng khắc cô thu tay về cũng là lúc hàng mi của Irene nâng lên theo.

Seung Wan giật mình một chút vì không nghĩ hành động vừa rồi đã đánh thức chị ấy.

Irene nhìn Seung Wan mà không hề chớp mắt.

Dùng hết mọi ân tình từ tận sâu trong tim truyền vào ánh nhìn lên trên người em.

Không chắc lắm nhưng Irene có cảm giác lâng lâng nhẹ trong người như vừa mới uống một ly rượu soju ấm nóng.

Khuôn mặt Seung Wan vẫn cứ như thế, vẫn hớp lấy hồn cô bất cứ khi nào mà nó muốn.

Không chần chừ như Seung Wan, Irene đưa tay mình chạm vào gò má em rồi khẽ khàng vuốt ve.

" Seung Wan này...

"

" Em nghe đây Joo Hyun.

"

" Có lẽ chị lại động lòng với em một lần nữa rồi.

Em rất đẹp, mọi thứ thuộc về em đều rất xinh đẹp.

"

Seung Wan ngại ngùng đến đỏ mặt.

Cô nhẹ nhàng tránh đi bàn tay "ma quái" đang vuốt ve kia, kéo chăn lên quá đầu để che đi vẻ ngượng ngùng.

Irene chỉ phì cười rồi ôm lấy lẫn chăn và Seung Wan vào trong lòng mình.

" Mấy lúc em ngượng cũng đáng yêu lắm.

"

" Mới sáng sớm đã nói mấy lời ngọt hơn đường để trêu em..."

" Chị đang bày tỏ lòng mình thôi mà, trêu em hồi nào cơ chứ?

"

Seung Wan bất mãn thò đầu ra khỏi chăn và không quên lườm yêu Irene một cái.

Sau đó cô lại về vị trí cũ nhưng lại cố tình dịch người lên phía trên một chút rồi đảo chính ôm lấy Irene vào lòng.

Đầu chị ấy vừa khít tựa vào khuôn ngực ấm áp đang phập phồng của cô.

Seung Wan hài lòng cúi xuống hôn lên mái tóc non mềm.

Một khi đã vứt bỏ được bản chất nhút nhát của mình thì Seung Wan lại bộc lộ ngay tính tham lam.

Cô để lại vô ngần chiếc hôn trên mái tóc đó và chuyển xuống thấp một chút là vầng trán kia nữa.

Seung Wan nhẹ nhàng hết mức có thể, luồn kẽ tay mình vào những lọn tóc, áp sát cơ thể của Irene vào lòng mình hơn nữa.

" Chị có nghe thấy gì không, Joo Hyun?

"

" Nhịp tim của em.

Chị nghe rõ từng nhịp một luôn này.

"

" Là vì ở bên cạnh chị nên nó mới được đập rộn ràng như thế đấy!

"

" Giờ thì ai mới là người nói lời đường mật đây?

"

" Biết gì không Joo Hyun?

Em cảm thấy có nói bao nhiêu lời đường mật vẫn không thể lấp lại được khoảng trống mà em để lại cho chị ở quá khứ.

Nên em mới cố gắng thật nhiều, để chị luôn cảm thấy an toàn, để chị có thể cảm nhận được yêu th....

"

Seung Wan chưa kịp nói hết câu, Irene đã dùng tay vịn lấy cầu vai cô làm điểm tựa để chồm lên và chuẩn xác hôn lên bờ môi vẫn còn đang mấp máy liên hồi kia.

Seung Wan lại cảm thấy ngứa ngáy lần thứ hai.

Cô không thể chịu được nữa liền kéo Irene vào một nụ hôn sâu khác.

Vẫn như hai lần trước ở tối qua, đến khi cả hai đã cạn kiệt oxi để dùng, hai người mới nhẹ nhàng tách nhau ra.

Irene trước khi rời đi còn lướt qua của Seung Wan và để lại trên đấy một cái hôn phớt rồi nói vào tai em ấy với một âm lượng chỉ đủ một người duy nhất có thể nghe được.

" Chị thích Seung Wan chứng minh qua hành động hơn.

Hãy nhớ là tối qua em đã hứa với chị những gì và làm ơn Seung Wan, chị không thích những người hứa suông thôi đâu!

"

" Còn bây giờ thì đi tắm đi, chị sẽ lấy cho em một bộ quần áo khác để thay.

Em còn phải về để làm việc nữa...

"

" Bỗng nhiên em chẳng muốn làm gì hết, chỉ muốn ôm Joo Hyun như này thôi có được không?

"

" Không được, dậy đi và chuẩn bị đi làm nào!

"

" Em nghỉ làm một hôm thôi...

"

" Tí nữa chị cũng có việc nên tốt hơn là em cứ về cửa hàng làm việc đi.

Quản ký thì phải biết làm gương cho nhân viên của mình, không được nghỉ làm với mấy lí do không hợp lí.

Sau khi đóng cửa hàng thì gọi cho chị, chị sẽ đến đón em."

" Thế thì khuya lắm...

"

" Vậy thì khoảng trưa một chút chị sẽ đến đón em đi ăn trưa còn khi tan làm thì vẫn đến đón em về đây với chị.

"

" Ở bên Joo Hyun nhiều hơn thì thích thật nhưng em có nhà mà, em ở nhà mình là được rồi.

"

" Còn chị thì không thích em ở chung với cái gia đình con bé gì ấy thêm một chút nào nữa.

Nghĩ đến là chị lại khó chịu đây này...

Tối nay em về gom thêm ít quần áo sang đây ở với chị, khi nào giải quyết được gia đình đó thì lại về.

Buổi sáng thì đưa em đến chỗ làm, trưa đưa em đi ăn trưa, tối lại đến rước em về.

Hay là em vẫn thích làm người hùng của gia đình đó???

"

" Làm như vậy có cảm giác như được Joo Hyun bao nuôi vậy.

"

" Em không thích?

"

" Chỉ là em muốn mình là người che chở và chăm sóc cho chị nữa, không để chị phải đi lại nhiều phiền đến như vậy.

Những hôm chị có lịch trình thì không phải em sẽ gây phiền phức cho chị sao?

"

" Chị không cần Seung Wan phải chăm chút cho chị từng chút một, chỉ cần em ở bên chị là được.

Nghe lời chị có được không?

"

" Được rồi Joo Hyun, em đi tắm đã.

Tạm thời thì cứ theo như lời chị đã sắp xếp.

"

" Để chị lấy quần áo cho em.

Quần áo mặc rồi thì cứ để vào thùng đựng ở trong nhà tắm, lát nữa chị sẽ giặt rồi hong khô cho em.

Ngoan.

"

Irene ôm lấy khuôn mặt đang có vẻ không hài lòng của Seung Wan mà hôn thêm một cái.

Sau đó đưa cho em ấy một cái khăn chưa dùng, một cái bàn chải còn nguyên trong hộp chưa bóc rồi còn cẩn thận đóng cửa phòng tắm lại.

Tiếp đến mới chọn ra một bộ quần áo phù hợp còn cẩn thận để lại trên giường rồi mới ra ngoài.

Seung Wan vẫn còn lăn tăn về chuyện sống chung với Irene trong một mái nhà.

Chị ấy luôn như vậy, luôn tìm mọi cách để tạo cho cô một sự thoải mái nhất, còn cô thì luôn được chị ấy bao bọc.

Seung Wan không hẳn là không thích điều đó.

Cô chỉ muốn Irene thấy được mình đã trưởng thành hơn trong khoảng thời gian đằng đẵng xa nhau, muốn được chăm sóc cho chị ấy sau những tổn thương.

Irene là một người phụ nữ rất khó đoán cũng như có thể nhìn thấu được.

Chị ấy vui vẻ ở bên ngoài nhưng chưa chắc nội tâm bên trong đã không xào xáo.

Chị ấy chưa bao giờ bộc lộ hết con người mình hoàn toàn, luôn tỏ ra mạnh mẽ, ấy mới là điều Seung Wan lo sợ.

Lo sợ vì lo lắng mãi cho cô sẽ khiến chị ấy cảm thấy mệt mỏi hơn.

Irene không được thoải mái thì cô cũng vậy.

Nhưng Irene đã ngỏ lời còn tỏ thái độ bài xích với Yoonmi thì cô làm sao mà từ chối được.

Trước mắt là làm cho chị ấy hài lòng đã, chuyện về lâu dài sẽ tính sau.

Seung Wan mở điện thoại.

Rất nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chỉ đến từ một người - Yoonmi.

" Yoonmi, là chị Seung Wan đây."

Yoonmi nghe được điện thoại từ Seung Wan thì vui mừng đến suýt khóc.

Em đã lo lắng cả đêm qua, thao thức nhiều giờ rồi cuối cùng mệt quá mà thiếp đi.

Seung Wan đi biệt tăm mà không có bất cứ tin nhắn hay cuộc gọi nào làm em khá lo lắng.

Chuyện tin tức cháy ở tòa nhà Seung Wan nói sẽ đi gặp khách hàng tại đó lại càng làm em lo lắng hơn.

Seung Wan có chuyện gì, em thật sự sẽ không thể tưởng tượng nổi.

" Chị không sao chứ?

Chị có bị thương ở đâu không?

Chị đang ở đâu, chị có ổn không?

"

" Từ từ thôi Yoonmi, tôi ổn.

Mọi thứ ở cửa hàng vẫn ổn chứ?

"

" Em cứ lo là chị sẽ xảy ra chuyện gì.

Chị ổn là tốt rồi.

Cửa hàng vẫn hoạt động tốt chị đừng lo.

"

" Ừ, lát nữa tôi về cửa hàng.

Nếu không có gì thì em làm việc của mình đi.

"

Seung Wan mặc áo choàng tắm ra ngoài thì mới thấy Irene đã để sẵn trên giường một bộ quần áo tươm tất, còn chị ấy thì không có ở đây.

Ướm thử, bộ quần áo thật vừa vặn với Seung Wan, cũng là kiểu mà cô thích.

Seung Wan lờ mờ đoán được đây là Irene mua riêng cho cô.

Vì chị ấy không hay ăn mặc theo phong cách này và dĩ nhiên trên áo vẫn còn tag mà hình như Irene quên cắt ra.

Mở cửa phòng, Seung Wan đã ngửi thấy được mùi thơm béo ngậy của bơ trên bánh mì nướng.

Irene bỏ một cái túi gì đó vào lò vi sóng và trong lúc chờ thì chị ấy rót một ít sữa vào trong li.

" Seung Wan, em đứng đó nhìn cái gì vậy?

Mau lại đây đi, chị làm xong bữa sáng rồi."

Seung Wan nghe được Irene gọi thì tất tả chạy đến bếp, phụ Irene bưng mấy cái đĩa ra bàn ăn rồi còn kéo ghế cho chị ấy ngồi.

Xong xuôi thì cũng kéo một cái ghế khác ngồi xuống bên cạnh Irene.

" Chị tận dụng vài thứ còn sót lại trong tủ lạnh thôi, hy vong em không chê.

Bình thường thì chị hay ra ngoài ăn, hôm nay mới là ngoại lệ."

" Nhìn rất tuyệt mà, để em thử."

Seung Wan để một ít mứt lên bánh mì nướng sẵn rồi cho vào miệng.

Irene ngồi nhìn chỉ cười rồi uống một ngụm sữa nhỏ.

" Sao chị không ăn đi?

"

" Nhìn em ăn là chị thấy no rồi.

"

" Không phải lát nữa chị có hẹn sao?

Ăn một ít vẫn tốt hơn là chỉ uống sữa.

"

Irene chỉ nhẹ lắc đầu rồi tiếp tục uống sữa.

Cô lướt nhẹ trên ipad bản tin buổi sáng để đọc tin tức như thường lệ, vụ cháy hôm qua cũng được lên top tìm kiếm, đoàn phim tạm thời ngừng quay,...

Mấy thứ Irene đã được thông báo từ chiều tối qua khi anh quản lý đưa cô về từ hiện trường.

Thật ra cuộc hẹn sắp tới là với đạo diễn Lee.

Irene dự định sẽ gặp anh ta sau khi nhìn thấy danh sách cuộc gọi nhỡ và tin nhắn vào sáng này.

Không biết có chuyện gì không lành sắp đến nữa không nhưng cô lại có cảm giác bất an đến lạ kì.

Seung Wan biết Irene đang nói dối cô.

Lần trước Seulgi đã từng nói với cô, Irene thường xuyên bỏ bữa sáng chứ không phải là không có thói quen ăn ở nhà.

Nhìn chị ấy lại dấy lên một cái gì đó không ổn nhưng không thể diễn tả được, càng không thể hỏi trực tiếp.

Bởi vậy nên cô mới mãi băn khoăn về việc mình có nên nói hết sự thật không.

Căn bản, Irene dường như vẫn có một rào chắn tâm lý, chị ấy không hỏi han hay nói bất cứ một chuyện gì liên quan đến quá khứ.

Dù cách xa hay ở bên nhau, vẫn có những chuyện làm cả hai đau đầu rất nhiều nhưng vẫn không hề mảy may cho đối phương biết.

Seung Wan dọn dẹp gần xong, mắt Irene vẫn dán vào màn hình chiếc ipad chi chít chữ.

Seung Wan cũng đoán được đó chính là lí do làm chị ấy cứ như người trên mây sáng nay.

" Chị đang xem cái gì mà chăm chú vậy?

"

" À không...Em ăn xong thì chuẩn bị đi, chị lấy áo khoác rồi đưa em về cửa hàng.

"

" Vâng.

"

-----🙂------

Trên xe hai người không nói gì nhiều, một người lo lái xe, một người thì mãi lo ngắm người lái xe.

Chẳng mấy chốc đã đến nơi.

Irene đỗ vào làn đường phía bên đối diện cửa hàng và nhoài người sang bên cạnh nên mở khóa dây an toàn cho Seung Wan.

Cô cũng không quên chỉnh chỉnh mấy sợi tóc loe nghoe không vào nếp cho em ấy.

" Buổi sáng suôn sẻ nhé Seung Wan!

Trưa nay khi nào xong việc chị lại đến đón em đi ăn trưa.

Tạm biệt.

"

" Joo Hyun cũng vậy nhé!

Tạm biệt ."

Chào nhau xong xuôi cả rồi Seung Wan mới bước xuống xe và dự định sang bên kia đường nhưng ngẫm lại thấy mình còn quên gì đó nên quay lại và đến gõ vào kính xe Irene làm chị ấy đang định quay đầu xe thì phải hạ kính xuống nói chuyện với cô.

" Sao thế Seung Wan?

"

" Chị định lái xe không công à?

"

Nói rồi Seung Wan chồm vào xe để hôn lên trán Irene một cái rồi chạy vụt ngay sang bên đường nhân lúc không có xe qua lại.

Đôi khi hạnh phúc đến rất bất chợt và thoáng qua nhanh chóng.

Irene không thể lường trước được sẽ có những khoảnh khắc mà tận sâu trái tim cô cảm nhận được sự ấm áp.

Seung Wan cứ như một cơn gió vậy.

Em ấy mang đến cho Irene nỗi phẫn uất nghẹn ngào rồi lại mang đi.

Sau đó, một lần nữa đem yêu thương đong đầy quay về.

Cô mong lần này "cơn gió" này sẽ ở lại mãi mãi.

Còn nếu không thể ở lại, Irene sẽ tình nguyện cùng đi.

------🙂-------

Seung Wan tự nhiên hôm nay cảm thấy bản thân vui vẻ lạ thường, tinh thần cũng phấn chấn hơn mọi ngày.

Có lẽ là việc mối quan hệ với Irene chuyển biến tốt làm cho tâm trạng cô khá lên rất nhiều.

Có tình yêu bao giờ làm cho con người ta bao giờ cũng phấn chấn hơn hẳn, như có một thứ chất kích thích được truyền vào cơ thể vậy.

Vừa bước vào cửa hàng thì cô đã thấy Yoonmi ở đó rồi.

Cô không nghĩ em ấy sẽ đến cửa hàng sớm như vậy, lại còn là người sớm nhất.

Thông thường người đến sớm nhất bao giờ cũng là Seung Wan, Yoonmi và các nhân viên khác lại muộn hơn một chút nhưng hình như hôm nay lại có ngoại lệ.

" Seung Wan unnie.

"

" Chào buổi sáng, Yoonmi.

"

" Chị đã ở đâu cả tối qua thế ạ?

Em đọc được tin tức trên TV nên lo cho chị lắm vả lại cả hôm qua em gọi mà chị cũng không bắt máy nữa..."

" Tôi ổn.

Hôm qua ở nhà một người bạn thôi.

"

" Chị ổn là tốt rồi ạ.

Em có chuyện này muốn nói với chị.

"

" Vừa hay tôi cũng có chuyện muốn nói với em.

"

" Mẹ em kiếm được một công việc ổn định rồi, có lẽ một khoảng thời gian nữa sau khi tài chính vững vàng hơn...gia đình em sẽ dọn đi ạ.

"

" À ừ, thế cũng tốt.

Khi nào dọn đi nhớ nói trước với tôi một tiếng để tôi còn sắp xếp.

Thời gian qua cũng cảm ơn gia đình em đã giúp tôi vơi đi phần nào nỗi cô đơn khi phải sống một mình trong căn hộ đó.

"

" Gia đình em cảm ơn chị còn không hết nữa là...

Sau này, nếu có thể giúp chị được việc gì, em và mẹ sẽ cố gắng để trả lại phần ân tình mà có đến chết em cũng sẽ không quên.

Còn chuyện chị muốn nói với em là chuyện gì cơ ạ???

"

" Chuyện là sắp tới tôi sẽ sang ở cùng với một người bạn, tạm thời sẽ không có ở nhà.

Nếu em và mẹ chưa chọn được chỗ ở mới thì cứ ở tạm đấy đi, khi nào chọn được, cảm thấy ổn thỏa hẳn rồi hãy dọn đi.

"

" Chị dọn hẳn sang chỗ khác ạ?

"

" Không hẳn nhưng về lâu dài thì có lẽ sẽ như thế.

Nếu bạn tôi không có bất cứ phiền hà nào thì chắc tôi cũng dọn hẳn sang đấy.

Tôi vẫn chưa quyết định rõ ràng lắm, vẫn còn rất nhiều những vấn đề làm tôi phân vân..."

" Chắc hẳn người bạn đó rất quan trọng với chị.

"

" Ừ, nếu không quan trọng thì cũng không làm tôi đau đầu đến thế.

"

" Nếu cần chị cứ gọi em giúp, không sao ạ.

"

" Cảm ơn em.

Thôi đi làm việc đi, buôn chuyện mãi không tốt đâu.

"

" Em đi làm ngay đây.

"

Yoonmi sau khi nói chuyện với Seung Wan xong càng cảm thấy ủ rũ hơn.

Em vốn đang rất buồn khi phải chuyển đi mặc dù đó chỉ chuyện sớm hay muộn, em không thể mãi sống nhờ ở đậu nhà Seung Wan nhưng đau lòng vẫn là đau lòng.

Yoonmi dự định khoảng thời gian cuối này sẽ chăm sóc tốt hơn nữa cho Seung Wan để lưu lại thêm một chút kỉ niệm đẹp cho cả hai nhưng hình như người bạn kia của Seung Wan không cho em cơ hội để thực hiện.

Không cần Seung Wan phải nói tên, em dư sức để đoán được người bạn đó là ai.

Ngoài người đó ra, sẽ không thể có bất kỳ ai có thể làm Seung Wan phải đau đầu suy nghĩ cân nhắc đến thế.

Nếu sự việc đã đi đến mức này, em bây giờ có thể buông tay được rồi.

Tình yêu cho Seung Wan thì vẫn luôn không đổi, vẫn luôn đong đầy nhưng vốn dĩ ngay từ đầu em đã không có chỗ đứng trong trái tim Seung Wan.

Chỗ đó đã có người chiếm lấy toàn bộ, từng chút một đều lấp kín không chừa bất cứ kẽ hỡ nào.

Nếu Yoonmi nhận ra sự thật hiển nhiên đó sớm hơn, có lẽ em sẽ không đau lòng đến như vậy.

-----🙂-------

Irene nhìn ly trà ấm có màu hồng nhạt trước mặt mình thật lâu mà chẳng nói một lời nào với người đối diện.

Người đối diện cũng nhìn cô thật lâu mà chẳng biết phải mở lời như thế nào.

Đạo diễn Lee quyết định gọi cho Irene một lần nữa vào sáng nay sau khi đã nghe mãi câu nói " Số điện thoại vừa gọi hiện đang bận, vui lòng gọi lại sau hoặc để lại lời nhắn sau tiếng bíp."

Anh cũng dự định rằng nếu không thành công ở lần cuối này, có lẽ phải đến tận nhà của Irene xem tình hình của cô ấy thế nào.

May mắn là cô ấy vẫn ổn và đồng ý cho anh một cái hẹn.

Đạo diễn Lee chính là người đề xuất cho buổi gặp nhau này nhưng anh vẫn không biết phải nói những gì với Irene.

Quá nhiều điều cần phải nói nhưng lại khó bật ra thành lời.

" Bộ phim phải dừng quay một thời gian, anh mới nhận được lệnh của cấp trên.

"

" Em biết mà, anh quản lý đã nói với em hôm qua rồi.

Mà anh chỉ hẹn em ra đây để uống trà thôi sao?

Em tưởng có những chuyện quan trọng hơn chứ?

"

" Irene này....Em và Wendy...

Em và cô ấy thân thiết hơn trước nhỉ?

Không phải thân thiết mà là mối quan hệ trên mức tình bạn.

Anh thấy...mà thôi đi.

"

" Sao lại thôi?

Em và Seung Wan hôn nhau ở hiện trường vụ cháy tòa nhà, anh đã trông thấy đúng không?

"

" Anh cứ nghĩ mối quan hệ giữa hai người vẫn rất căng thẳng.

Anh không nghĩ em sẽ gạt bỏ những gì mà cô ta đã nói, đã làm trong quá khứ....Con người hai mặt thật đấy, lúc trước rõ ràng tuyệt tình với em đến thế bây giờ lại tình cảm nồng nàn.

Em thật sự đã suy nghĩ kỹ khi chọn cô ta?

"

" Chuyện của em và Seung Wan không thể một lời nói hết.

Em cũng nghĩ không cần phải giải thích nhiều cho người khác về chuyện mà chỉ có em và em ấy hiểu.

Bây giờ em và Seung Wan đúng là đã có mối quan hệ trên mức bạn bè, em mong anh sẽ không đề cập tới quá khứ hay bất cứ thứ gì liên quan đến Seung Wan mà có phần tiêu cực, em không muốn nghe.

"

" May cho em là hôm đấy không có phóng viên ở góc khuất ở chỗ em và cô ta tình tứ, nếu có, anh thật sự nghĩ không ra hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào nữa.

Sự nghiệp của em đang thăng hoa, đừng vì tình cảm bồng bột nhất thời mà đánh mất đi những thứ em vất vả từ trước đến giờ.

Với tư cách là một người bạn, một người yêu mến em thật lòng, anh khuyên em nên suy nghĩ cho kĩ, cô ta không phải là lựa chọn đúng đắn ngay tại thời điểm này.

"

" Tình cảm bồng bột nhất thời mà kéo dài hơn mười năm?

Em đã tốn quá nhiều thời gian để suy nghĩ, em đã rất mỏi mệt rồi.

Seung Wan cho em một điểm tựa và em nghĩ em cần nó hơn bất cứ điều gì bây giờ.

"

Tâm trạng của đạo diễn Lee bắt đầu trùng xuống.

Anh chỉ muốn bảo vệ Irene và sự nghiệp quý giá của cô ấy.

Anh chỉ muốn cô gái mình yêu được bình yên sau biết bao là chuyện mà cô phải trải qua.

Anh ghét Seung Wan rất nhiều mặc dù giữa hai người thậm chí còn chưa từng có cuộc gặp gỡ chính thức.

Seung Wan luôn chế ngự lấy phần ký ức tuổi trẻ đẹp đẽ của Irene trong quá khứ và bây giờ thì thống lĩnh luôn cả phần tâm trí ở hiện tại.

Chưa biết cô ta có yêu Irene thật sự không nhưng việc Seung Wan cứ bám lấy Irene khiến anh thật sự phát điên lên mất.

Vị tình địch tưởng rằng đơn giản nhưng lại luôn "nặng kí" hơn bất cứ ai trong những người từng theo đuổi Irene.

Đã có lúc anh nghĩ mình sắp có được sự chú ý từ Irene thì Seung Wan lại xuất hiện và đoạt lấy đi toàn bộ tâm tư của cô ấy.

Nhưng chắc chắn một điều mà đạo diễn Lee không biết được: Người anh yêu từ trước đến nay vẫn luôn dành trọn vẹn trái tim và tâm trí của mình cho vị tình địch của anh.

Còn anh, vốn dĩ ngay từ đầu đã chẳng có được một chút gì, chỉ vì quá say men tình này mà mơ mộng hão huyền lấy đi những thứ không thuộc về mình.

Cuộc nói chuyện giữa hai người vẫn chưa kết thúc, diễn biến tiếp tục ở chương sau.

End chương 22.

Dạo này mấy chương mới lại bị sụt cmt đáng kể, vote thì nào giờ mình cũng không bận tâm lắm nên không sao.

Chắc fic hơi chậm và chương ngắn khiến mấy bạn cụt hứng.

Mình thì vẫn đang rất bận, thời gian tới sẽ còn bận thêm rất nhiều việc nhưng mình hứa sẽ không drop fic ngang chừng như đã từng làm với cái fic đầu tiên gớm chó vẫn còn để làm kỉ niệm của mình.

Vẫn up nhưng có điều hơi chậm thôiiiii.

Một lần nữa cảm ơn và xin lỗi các bạn đọc (T ___ T)
 
[Longfic] [Wenrene] Like The First Time
Chương 23


" Em quyết định kỹ chưa Joo Hyun?

Em sẽ đánh đổi toàn bộ sự nghiệp chói lọi của mình vào một ván bài tình yêu chông chênh?"

Đạo diễn Lee trầm tư rất lâu.

Anh rục mặt mình vào lòng bàn tay ấm nóng.

Khó khăn lắm, đạo diễn Lee mới có thể xếp các từ ngữ nhảy nhót lộn xộn không ngừng trong đầu mình thành một câu hoàn chỉnh.

Irene đang rời khỏi thế giới của anh từng chút từng chút một.

Một đạo diễn trẻ triển vọng của quốc gia, một gia tài phim ngắn dài hay ho được người đời ngoài kia tán dương, một thế giới điện ảnh chói lòa với những minh tinh, tài tử.

Một thế giới hào nhoáng, xa hoa và xinh đẹp.

Và người con gái xinh đẹp nhất đối với anh trong cái thế giới muôn màu ấy lại từng bước quay lưng bỏ đi, vứt bỏ tất cả mọi thứ như chưa hề mong muốn có được.

Cố gắng, nỗ lực, đam mê và cả những giọt mồ hôi thấm đẫm, những giọt nước mắt sau tấm màn bạc, anh đều nhận thấy được Irene phải dốc hết sức thế nào cho một vị trí vững vàng như ngày hôm nay nhưng hình như cô ấy không còn muốn cái vị trí phù phiếm ấy nữa.

Thay vào đó là an phận bên người cô ấy yêu và biến mất như người đó đã từng làm.

Biến mất.

Chát chúa làm sao.

Đạo diễn Lee có thể nhìn thấu tâm tư, có thể đoán được đường đi nước bước của một người phụ nữ nhưng không tài nào sở hữu được cô ấy.

Sự biến mất của cô ấy sẽ sớm được diễn ra thôi và giờ đây bằng mọi quyết tâm anh phải giữ nàng ở lại.

Để Irene lại trong ánh đèn lấp lánh nơi sân khấu, để Irene lại trong hào quang của nghệ thuật, đó mới là nơi Irene thuộc về.

Và để Irene lại bên trong tầm mắt của chính mình.

" Cuộc chơi nào rồi cũng sẽ có lúc tàn.

Vinh quang, thị phi hay bất kể thứ gì của giới giải trí này em đều ít nhiều trải qua.

Kể cả những đen tối, những góc khuất nhất sau ống kính kia em cũng chứng kiến.

Đã đến lúc, em nên lui về sau và nhường lại chỗ của mình cho một ngôi sao khác.

Em muốn tìm về bình yên.

Nếu em cứ tiếp tục song hành sự nghiệp và tình yêu, em sẽ làm tổn thương một trong hai...Tốt nhất, em nên bảo toàn một thứ duy nhất cho trọn vẹn.

"

" Vậy sao không phải tình yêu?

Tại sao em lại không chọn buông bỏ tình yêu mà lại là sự nghiệp dùng cả tuổi xuân của em để đạt được?

"

Đạo diễn Lee đoán không sai chút nào.

Irene rời đi thật sự, không chút cưỡng cầu hay hối tiếc.

" Em không chọn buông bỏ sự nghiệp hay tình yêu.

Cái em chọn chính là Seung Wan.

Vì em muốn bảo vệ Seung Wan nên mới phải gác lại sự nghiệp.

Em không biết lí do Seung Wan rời đi năm ấy là gì nhưng em ấy cũng như em, cũng yêu ca hát đến chết đi sống lại.

Thứ tình yêu mãnh liệt như vậy em ấy còn buông bỏ được, ắt hẳn phải có điều ẩn khuất bên trong.

Em vẫn đang điều tra nhưng em đoán là chuyện này có liên quan đến mối quan hệ giữa em và em ấy.

Nếu có liên quan, em không thể nhận lấy danh vọng được đánh đổi từ người em yêu.

Tới lúc đó mới chính thức rời bỏ, mọi thứ còn trở nên tồi tệ hơn.

Seung Wan, em hay bất kỳ ai trong Red Velvet và kể cả người yêu quý chúng em ngoài kia cũng cảm thấy tổn thương nặng nề.

Chi bằng lúc mọi thứ còn chưa hỗn độn, rời đi sẽ mang lại một kết quả tốt đẹp hơn.

Là bạn thân của em, em mong anh hiểu nhưng gì em nói, cũng như chúc phúc cho em.

Từ bây giờ đừng quan tâm em nữa.

Vì em cũng muốn anh được yên ổn trong những ngày tháng sau này.

"

Bầu không khí trở nên trầm mặc.

Đạo diễn Lee vẫn suy tư không nói nổi một lời.

Irene vẫn chìm đắm trong làn khói mang hương thơm nhẹ nhàng của li trà còn ấm nóng.

Nhấp ngụm cuối cùng, Irene nhẹ nhàng đặt chiếc li xuống bàn.

Dù nhẹ nhàng đến đâu vẫn có một âm thanh va chạm nhỏ vang lên lọt vào tai người đối diện.

Đạo diễn Lee bây giờ mới chợt tỉnh cơn suy tư mà quay về với thực tại.

Cảm giác như mới trải qua một thế kỉ đăng đẵng vậy, tệ vô cùng.

" Nếu anh không còn gì muốn nói, em về trước."

Irene cầm lấy áo khoác đứng lên và định ra về nhưng đạo diễn Lee kịp níu tay cô lại.

Anh nắm rất chặt tay cô và dĩ nhiên Irene phải quay lại, nhìn anh với một ánh mắt hoàn toàn không có một chút cảm xúc gì, vô cùng an tĩnh như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Không kiềm được cảm xúc của mình, anh dùng lực mạnh hơn một chút, Irene mất thăng bằng, chính xác ngã vào lòng anh.

" Nhưng anh làm sao yên ổn được khi không có em bên cạnh?

"

" Buông em ra."

Irene gằn giọng nghiêm túc nói và cũng dùng lực đẩy nam nhân tùy tiện ôm lấy cơ thể mình ra.

Đạo diễn Lee bị chính sự lạnh lùng của người mình yêu làm cho mất hồn, ngay cả lực đẩy nhẹ cũng làm anh chao đảo lùi về phía sau.

Ánh mắt Irene trở nên sắt lạnh và lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô ấy không phải là người hay tức giận hay bày tỏ thái độ của mình rõ ràng trước mặt người khác nhưng một khi đã thật sự tức giận, trông sẽ đáng sợ hơn bao giờ hết.

Irene rất ngại ngùng trước người khác giới, bởi vậy tùy tiện chạm vào cơ thể cô ấy càng là điều tối kị mà một người đàn ông không nên làm.

Mà kể cả Irene hay bất cứ người phụ nữ nào cũng đều không thích việc ai đó không nói không rằng thân mật với mình mà chưa có bất kỳ sự cho phép nào.

" Chỗ này cũng không hẳn là kín đáo và riêng tư, em không thích có người hiểu lầm chúng ta.

Từ đầu em và anh đã là bạn, em mong mọi thứ không đi xa hơn.

Sau này sẽ có những cô gái tốt hơn em đi qua cuộc đời của anh, đừng làm những chuyện khiến mối quan hệ vốn trong sáng của chúng ta trở nên phức tạp.

Xin lỗi, em phải đi.

"

Tiếng giày cao gót chạm sàn càng

thưa dần.

Li cà phê dang dở mà đạo diễn Lee uống đã nguội lạnh.

Irene đi rồi, bỏ lại một khoảng không trong một không gian nhỏ hẹp.

Một khoảng không lớn trong lòng của người cứ mãi cố chấp thứ không thuộc về mình.

" Anh nghĩ nếu chúng ta công bố được một số ảnh hay ho của cặp đôi tin đồn đang hot hiện nay thì chúng ta sẽ hời được bao nhiêu?

"

" Bây giờ chưa phải là lúc, đợi bộ phim của họ bấm máy quay trở lại, tung ảnh ra mới là hot đến phỏng tay."

------:/-------

Irene hơi nhíu mày khi kí vào giấy chuyển nhượng toàn bộ hãng thời trang và nước xả vải của chính mình và vài người bạn đồng sáng lập lại cho một người bạn khác(cái này ai thắc mắc thì xin hãy quay lại chương 1).

Ai cũng tiếc khi phải xa một đứa con tinh thần của mình, Irene cũng vậy.

Từ đầu cô đã rất hào hứng với ý tưởng này từ nhóm những người bạn học chung cấp ba với mình, sau đó họ lập ra công ty và việc làm ăn cũng khá là ổn định.

Danh tiếng Irene tăng theo mỗi năm thì doanh thu của hãng cũng tỉ lệ thuận mà tăng theo.

Công việc bận đến mấy Irene vẫn nhính chút thời gian để chăm bổng "đứa con" này thay vì ỉ lại hoàn toàn vào bạn mình.

Bây giờ khi hoàn thành thủ tục cuối để rời xa nó, quả nhiên là không đành lòng một chút nào.

Cuối cùng Irene vẫn đặt bút xuống và kí thật nhanh.

Cái gì đã quyết thì không nên trì trệ thêm nữa...

" Cậu nghĩ kĩ rồi chứ Joo Hyun?

Toàn bộ giao lại cho bọn mình?

Không phải là cậu sắp đi đâu xa chứ?

Cậu chỉ mới trở về từ Nhật Bản thôi mà, cậu lại muốn đi đâu sao?

"

" Không, mình sẽ không đi đâu xa.

Mình vẫn ở đây nhưng thật là bây giờ mình không muốn tiếp quản thêm công việc nữa, chuyện ở trường quay dạo gần đây cũng phần nào làm mình mệt mỏi.

Mình chỉ hy vọng các cậu có thể thay mình làm tốt hơn thôi.

"

Cô bạn của Irene khẽ thở dài rồi mới ôm người bạn thân thiết nhất của mình, bằng chất giọng mềm mại và nũng nịu nhất có thể nài nỉ:

" Ừ, đừng nói dối mình nhé.

Cậu có thể chia sẻ bất cứ điều gì mà.

Cũng đừng ôm đồm nhiều việc quá, sẽ có hại cho sức khỏe của cậu.

Việc ở đây bây giờ giao lại cho mình là được rồi, nghỉ ngơi cho tốt, khi nào cậu cảm thấy cần mình sẽ làm thủ tục chuyển nhượng lại.

"

Irene không nói gì.

Cô cảm thấy thật có lỗi.

Cô không muốn nói với ai hết, kể cả Seung Wan về sự chuẩn bị lần này của mình.

Không biết mọi thứ có êm đẹp như cô nghĩ không hay lại là một trò đặt cược như đạo diễn Lee nói.

Nhưng giờ đây trò chơi đặt cược này chỉ có thắng hoặc thua, được ăn cả, ngã về không.

Nếu đã đi đến bước này rồi thì không tài nào quay lại được nữa.

Chỉ mong Seung Wan có thể bằng lòng cùng cô vượt qua, cùng cô đối diện với mọi khó khăn sắp tới.

Xin lỗi.

Irene chỉ biết thốt lên thầm kín trong lòng mình hai từ ấy.

Có thể sẽ làm tổn thương nhiều người yêu mến cô vì sự ích kỉ này nhưng là con người, ai lại không mong muốn có một cuộc sống bình yên bên người mình yêu.

Cô đã nhận đủ hỉ nộ ái ố của cái thế giới tràn ngập danh vọng mà mình đang sống, có lẽ bây giờ chính là thời khắc để rời đi êm đẹp nhất.

-----:/------

" Irene, xin lỗi hôm nay em không thể ăn trưa với chị được, chị đừng sang đón em.

Cửa hàng đang đông khách quá, em phải phụ một tay.

Tối nay em làm bánh bù lại cho chị sau nhé!

"

Seung Wan vừa kê điện thoại giữa vai và tai mình vừa thoăn thoắt dùng hai tay làm việc khác.

Buổi trưa hôm nay cửa hàng lại đông khách hơn mọi ngày rất nhiều làm công việc trong cửa hàng tăng thêm khiến quản lí Son cũng phải làm thêm chút việc để phụ giúp.

" Ừ, vậy em làm việc đi, không phiền em nữa.

Bao giờ xong việc thì cứ gọi cho chị, chị sẽ sang đón.

"

" Đừng giận em nhé, em sẽ bù lại cho chị sau.

Mà Joo Hyun cũng phải ăn gì đi nhé, trưa lắm rồi đấy!

"

" Chị có giận em bao giờ đâu nào?

Ngoan làm việc chăm chỉ, tạm biệt.

"

" Tạm biệt Hyunie.

"

Irene cúp máy và nhìn lại đồng hồ trên điện thoại.

Seung Wan nói cũng phải, hơn mười hai giờ trưa rồi và cô đang dừng xe đối diện bên cửa hàng của Seung Wan.

Cô vừa đến, em ấy cũng vừa vặn gọi đến.

Irene băn khoăn không biết nên mua một phần ăn trưa mang tới đây cho em ấy hay là dùng tạm cái gì đó ở cửa hàng của Seung Wan luôn.

Mà thật ra thì cách nào cũng bất tiện.

Biết đâu người ta chụp lại được những hình ảnh không hay rồi đơm đặt thêm vài câu chuyện thì lại hỏng bét.

Cuộc sống của Seung Wan đang rất yên ổn, không nên làm náo nhiệt nó lên.

Nhưng thật sự là Irene rất muốn gặp Seung Wan.

Chỉ vài tiếng đồng hồ không gặp, cô đã nhớ Seung Wan.

Muốn cùng em ấy làm chút chuyện hẹn hò ăn trưa ăn tối như những người yêu nhau hay làm mà cũng thật khó khăn.

Đôi khi mang trên mình một thân phận của một người nổi tiếng, một ngôi sao cũng cảm thấy thật nặng nề và ngột ngạt.

Ví dụ như Irene vào lúc này đây.

Dĩ nhiên là cô không thể nói rằng mình đã đến bên kia đường của cửa hàng, Seung Wan thế nào cũng bỏ việc mà ra đây với cô.

Irene biết người yêu của mình không thích bỏ lỡ hay vô trách nhiệm với công việc nên không muốn làm phiền em ấy.

Vẫn đang phải suy tư làm sao để gặp được Seung Wan thì có một chiếc xe sang trọng khác rất quen mắt dừng ngay trước tầm mắt của Irene.

Một người đàn ông bảnh bao bước xuống xe, vuốt lại cho phẳng phiu nếp áo rồi mới bước sang đường.

Nhân lúc đèn đỏ làm luồng giao thông tấp nập tạm thời dừng lại, anh ta gấp gáp sang đường.

Đặt tay lên tay nắm cửa của cửa hàng Seung Wan đang làm việc bên trong, hắn thở hắt ra một cái rồi mới có đủ dũng cảm đẩy vào.

Nhưng có một bàn tay khác đặt lên mu bàn tay hắn ta và ngăn việc làm này lại.

Cánh cửa chỉ vừa hé một chút nên không làm động phần chuông treo phía trên nên nhân viên hoàn toàn không biết có một vị khách đang chuẩn bị tiến vào.

" Anh đến đây làm gì?

Đạo diễn Lee, anh đến đây làm phiền Seung Wan phải không?

Chuyện em đã quyết định, anh đừng ngăn cản em lại.

Cũng đừng gây phiền phức cho Seung Wan.

"

" Em làm những chuyện điên rồ này vì cô ta, anh phải đến tìm người duy nhất khuyên được em để khuyên em dừng lại.

"

" Em nói lại một lần nữa, chuyện em đã quyết thì sẽ không có khả năng em sẽ thay đổi quyết định của mình.

Còn anh, cũng đừng tìm những người thân cận của em nhằm xoay chuyển đi tình hình.

Em biết là anh yêu em, anh muốn tốt cho em, muốn giữ em lại showbiz nhưng em không cần.

Nếu anh quá độc đoán và cứ làm phiền đến em hay bất cứ người thân của em, chúng ta đến làm bạn cũng sẽ khó.

Quan hệ chúng ta ngay thẳng và tốt đẹp, anh đừng khiến nó trở nên phức tạp.

"

" Em biết anh yêu em nhưng không hiểu cho anh, anh là vì em, vì em mới làm nhiều trò đến như vậy....

"

" Em không muốn hiểu cho sự ích kỉ trong tình yêu của anh và anh cũng thừa biết là em không hề yêu anh.

Ngay từ đầu nếu em biết sẽ có sự lằng nhằng này, có lẽ em nên cự tuyệt anh, bạn bè cũng không nên làm sẽ tốt hơn cho cả hai.

"

" Nghe anh nói đã Irene, không phải như em nghĩ....

"

" Vậy chị ấy phải nghĩ thế nào mới vừa lòng anh?

"

Khi đạo diễn Lee phân bua và có ý định đến gần Irene hơn một chút, ngay lập tức có một bóng người chen giữa hai người.

Seung Wan chắn ngay trước tầm mắt đạo diễn Lee với một ánh mắt không mấy thiện cảm.

Ngay từ đầu cô đã chẳng thích gã đàn ông cứ bám lấy Irene không rời này.

Khi chị ấy nhờ vả anh ta làm người yêu hờ mà qua mặt cô, thật sự lại càng không thích.

Một cái gai trong mắt nhưng không thể nào nhổ đi ngay được.

" Joo Hyun nói chị ấy không yêu anh.

Đừng làm phiền chị ấy thêm một lần nào nữa.

Tôi không thích bất cứ ai làm phiền đến người yêu của mình."

Lần đầu tiên Irene cảm thấy Seung Wan tỏ thái độ chán ghét với một người nào đó.

Em ấy luôn hòa nhã và lịch sự với mọi người xung quanh bất kể giới tính, tuổi tác hay địa vị.

Seung Wan đang đứng trước mặt cô thì như có một ngọn lửa tức giận đang âm ỉ cháy, chỉ cần bị tác động sẽ trở nên bùng nổ đáng sợ.

Seung Wan nhẹ nhàng đan những ngón tay mình vào những kẽ hỡ còn lại của tay Irene thành một khối hợp nhất chặt chẽ rồi thay đổi hẳn thái độ đang đối địch sang một sắc thái dịu dàng và ôn nhu hơn hẳn.

" Mình đi thôi chị."

" À, ừ."

Sau đó Irene lại một lần nữa biến mất trước đạo diễn Lee như đã từng sáng nay.

Lần này còn có một người khác trực tiếp mang cô ấy đi.

Lòng anh cảm như thắt lại.

Nỗi buồn và sự tức giận âm ỉ bỗng nhiên hòa lại làm một và lan tỏa cùng một lúc.

Cảm xúc hỗn độn vùng lên lất át cả phần lí trí minh mẫn kia khiến con người có thể làm được những chuyện mà người ta chẳng bao giờ ngờ tới.

" Rồi thì em sẽ thay đổi ý kiến của mình mà ngoan ngoãn đến bên anh.

Đợi một ngày nào đó tao sẽ cho mày nếm mùi đau đớn nhất mà mày xứng đáng phải nhận sau những gì mày đã gây ra cho cô ấy và cả tao."

Cửa hàng vừa mới bớt người ra vào được một lúc, Seung Wan định ra ngoài hít thở khí trời một chút thì bắt gặp thấy cảnh tượng không hay trong con hẻm bên hông cửa hàng của mình.

Cô không suy nghĩ nhiều mà liền muốn kéo Irene ngay khỏi cái đuôi phiền phức đang chèo kéo chị ấy.

Dù gì thì bây giờ Irene cũng là người yêu Seung Wan, nhà cũng đã sắp dọn về ở chung, những người đeo bám như vậy nên đến lúc phải rời khỏi chị ấy.

Seung Wan nắm tay dẫn Irene vào cửa hàng thật nhanh.

Những bước chân gấp gáp đến mức Irene bị cuốn theo mà mất thăng bằng suýt té.

Những người trong cửa hàng cũng chẳng nhìn kịp là ai với ai đang sóng đôi, chỉ nghe một tiếng đóng cửa phòng riêng quản lí vang lên, hai bóng người mới lướt nhanh qua cũng biến mất.

Cửa nẻo đã đóng xong xuôi, Seung Wan mới dùng cả hai tay áp vào hai má Irene, trực tiếp dán môi mình lên môi chị ấy mà mãnh liệt hôn lấy.

Ngọn lửa tình bỗng nhiên cháy lên làm cho Irene cũng bị cuốn theo bất ngờ, cô vô thức đón nhận nụ hôn cháy bỏng kia, vô thức môi lưỡi dây dưa một chỗ cùng Seung Wan cũng vô thức quàng tay mình ngang hông em ấy.

Đến khi nhận đủ nhiệt tình đáp trả từ Irene, Seung Wan mới nhẹ nhàng tách ra, tùy tiện ngả đầu lên vai mà nóng bỏng thì thầm vào tai Irene.

" Từ giờ trở đi xin chị hãy nghe một lời tỏ tình duy nhất, lời tỏ tình đến từ em mà thôi.

Em yêu chị.

Yêu chị rất nhiều."

" Chị yêu em, cũng yêu rất nhiều."

Irene ngọt ngào đáp lại.

End chương 23

Long time no see (T___T).

Nhớ mọi người rất nhiều, rất nhiều.
 
[Longfic] [Wenrene] Like The First Time
Chương 24


Seung Wan ôm lấy con người ngượng ngùng đến đỏ hết cả mặt vào lòng.

Irene là người có da mặt mỏng, dù đã hôn Seung Wan không dưới ba lần, nhưng mỗi lần hôn nhau xong, cô vẫn xấu hổ như lần đầu hai người chạm môi.

" Sao hai người lại gặp nhau ở ngoài cửa hàng của em vậy?

"

" Tình cờ thôi, không có gì đâu.

"

" Em không thích chị thân mật với cái gã đó chút nào hết.

Chỉ cần chị nói chuyện với hắn ta, em cũng thấy khó chịu.

"

" Sao em lại không thích?

"

Irene cố ý hỏi vặn lại Seung Wan, hai tay đang đặt trên cổ em ấy đan chặt thêm một chút, ánh mắt nhìn em mang ý tinh nghịch trêu đùa.

Seung Wan không nói không rằng, kéo một cái ghế ngồi xuống, cũng thuận tay kéo luôn người trong vòng tay mình cùng ngồi.

Cả quá trình ngồi xuống cái ghế ấy, không giây phút nào là tay Seung Wan rời khỏi cái eo thon gọn kia.

Irene hơi bất ngờ một chút khi bị Seung Wan ôm lấy eo mình chặt hơn một chút và đặt mình ngồi trên cặp đùi nhỏ nhắn của em ấy.

Tự nhiên Irene lại thấy thích thú lạ thường trước hành động nóng bỏng quyết liệt của Seung Wan.

Tay em ấy vẫn đang đong đưa ở eo cô, không những vậy Seung Wan còn rúc mặt vào cổ cô hít hà...

Những dòng điện từ những động chạm tinh tế của Seung Wan khiến Irene khẽ rùng mình.

Cô cảm thấy có chút ngứa ngáy khó chịu, và hình như cả thân nhiệt của chính mình cũng đang nóng lên thì phải.

" Joo Hyun của em thơm quá đi mất...

Nhưng mà em vẫn thích mùi nước xả vải hơn là mùi nước hoa.

"

" Yah!

Em muốn ăn đòn lắm rồi phải không?

Không trả lời câu hỏi của chị, còn cợt nhả, xàm sỡ biến thái nữa!

Chị không ngờ em....

"

Chụt.

Những lời phàn nàn tiếp theo của Irene bị cho chìm vào hư vô bằng một chiếc hôn ngọt ngào do Seung Wan đặt lên môi cô.

" Ai là người trêu chọc em trước?

Ai là người cố tình quyến rũ em?

Ai là người làm em phải ghen?

Em không thích anh ta là vì em ghen.

Thử hỏi có ai chịu đựng được khi bạn gái mình có người khác theo đuổi đâu chứ?

"

Seung Wan lại dịu dàng hôn thêm một cái hôn nữa lên trán Irene.

Tay cô không sờ soạng nữa mà chuyển thành đan chặt chắc chắn quanh eo của chị ấy.

Để Irene ngồi trên đùi mình, Seung Wan mới cảm nhận được rằng người yêu của mình thật sự gầy đi rất nhiều.

Cảm giác xót xa và có lỗi dâng lên trong lòng khiến Seung Wan chỉ muốn yêu thương người con gái này nhiều thêm.

Irene thấy Seung Wan bỗng dưng im lặng thì nghĩ em đang dỗi lên liền véo mũi em một cái.

Tự nhiên hôm nay cô lại thấy Seung Wan đáng yêu hơn mọi ngày một chút.

Cô không ngờ chút chuyện nhỏ như vậy có thể làm em ấy ghen ra mặt.

Irene không cố ý tranh luận với đạo diễn Lee ngoài kia để em bắt gặp, tất cả chỉ là tình cờ.

Giây phút em mạnh mẽ kéo tay mình đi làm Irene cảm thấy rất vui.

Chỉ cần Seung Wan chủ động, cô liền như bị mê hoặc, tất cả đều theo ý muốn của em.

" Đau em.

"

" Chị không có dùng miếng lực nào hết, không đau chút nào.

Tại em cứ im lặng, chị tưởng em còn giận chị chuyện đạo diễn Lee...

"

" Em có bao giờ giận chị đâu?

Chỉ là em đang suy nghĩ chút việc thôi."

" Việc gì quan trọng vậy?

Quan trọng đến mức không thèm nói chuyện với chị luôn?

"

" Dĩ nhiên là quan trọng rồi.

Em đang suy nghĩ làm sao để vỗ béo con thỏ của em đây, gầy quá thì không mang đi 'thịt' được...

"

Một người phụ nữ trên ba mươi như Irene không thể không hiểu được ý tứ ám muội của câu nói trên và dĩ nhiên hai gò má của cô lại đỏ ửng lên một lần nữa.

" Em học ai cách nói chuyện không đứng đắn vậy?

"

" Em thấy có gì đâu mà không đứng đắn nhỉ?

Hay Irene ssi suy nghĩ không trong sáng rồi đổ thừa cho người vô tội như em đây?

"

" Vậy tối nay em cứ ở nhà lo cho con thỏ của em và gia đình em gái ở nhờ kia nhé, suy nghĩ đen tối như chị không ở với người trong sáng như em được đâu.

"

" Con thỏ gầy lại dỗi.

Em và Yoonmi không có gì thật mà, em cũng đã giải thích với chị rồi còn gì?

"

" Vậy Seung Wan hôn thỏ gầy một cái cho hết dỗi đi.

"

Một cái "chụt" đáp gọn gàng chính xác vào môi Irene.

" Một cái nữa đi..."

Một cái "chụt" khác cũng được đáp ngay vị trí cũ.

" Hôn tạm biệt đấy!

Chiều nay chị còn có lịch trình nữa, chị phải lái xe qua đó."

" Chị chưa ăn gì mà, để em gói chút bánh ngọt và sữa cho chị.

Chiều nay em sẽ bàn giao việc sớm rồi chúng ta đi ăn cái gì đó ngon ngon đi?

"

" Hay chị đặt bàn nhà hàng nhé, chị biết một chỗ có không gian riêng tư cho nghệ sĩ, khá an toàn.

Khi nào em xong thì gọi cho chị, chị sẽ qua đón em.

"

" Vốn dĩ em muốn tự đi lựa nguyên liệu rồi nấu cho chị một bữa ăn dinh dưỡng cơ...

Nhưng mà với thân phận hiện giờ, em xuất hiện cùng chị thì chỉ tổ gây thêm phiền phức cho chị thôi.

"

" Đừng bi quan như vậy chứ...Mọi việc rồi sẽ ổn thôi.

"

" Ổn thôi, em cũng tin là như vậy.

"

------🙂------

" Vụ việc tôi nhờ cậu điều tra đến đâu rồi?

"

" Việc cô ca sĩ Wendy rời nhóm ba năm trước quả thật là khó tra.

Nhờ vả hết các mối quan hệ của tôi trong SM cũng không ra nhiều thông tin gì cho lắm, nhân viên của họ khá kín miệng dù một số người còn là bạn lâu năm của tôi cơ, chỉ biết được cô ta đơn phương chấm dứt hợp đồng rồi bỏ đi thôi, SM vẫn cho tìm hiểu lý do cô ta ra đi nhưng hình như với cái gia thế không phải dạng tầm thường thì hình như gia đình cô ta cũng xì ra chút tiền để bưng bít sự việc không lớn hơn thêm thì phải?

Thêm một sự việc nữa là năm đó hợp đồng bảy năm của Red Velvet hết hạn, khi thương lượng duy trì kí tiếp hay chấm dứt thì Wendy vẫn có thái độ muốn ký tiếp nhưng chưa quyết định rõ ràng, giữa công ty và cô ấy không có bất kỳ mâu thuẫn nào nhưng sau đó ba ngày thì cô ta thanh lý hợp đồng thông qua luật sư riêng và rời đi không có lý do.

Thời điểm hợp đồng bảy năm kia còn giá trị thì bao gồm cả tour diễn kỷ niệm của nhóm, cô ta thậm chí còn không tham gia dù đã tập luyện làm tình trạng vé bị xáo trộn khi có vài người đòi trả vé hoàn tiền, tour diễn phải dời lại và chuẩn bị lại từ đầu, đó mới là lý do thật sự làm cho SM thất vọng và tức giận đến nỗi không còn muốn giữ lại hình ảnh hay cho phép nghệ sĩ trực thuộc công ty nhắc đến tên cô ta.

"

" Vậy cậu hay bạn bè cậu ở SM có suy luận gì không?

Từ những manh mối nhỏ ấy?

"

" Không.

Việc rời nhóm là một việc không ai ngờ tới, sự nghiệp lúc đó vẫn đang trên đà đỉnh cao mà, tại sao lại chấm dứt nhỉ?

Không ai hiểu nổi, nghe nói công ty có làm việc với Red Velvet và quản lý túc trực của họ nhưng rốt cuộc mối quan hệ của họ thật sự rất tốt đẹp, không có một mâu thuẫn nào, chỉ là do Wendy muốn ra đi thôi.

"

Đạo diễn Lee chợt nghĩ đến Irene, một người cũng đang có ý định từ bỏ sự nghiệp đang rất lộng lẫy của mình.

Chỉ vì quá yêu một người mà cam tâm đánh đổi tất cả, con người ở thời nay có thể cao cả đến mức đấy sao?

Wendy, Irene và có lẽ là cả anh nữa họ đều điên vì tình cả rồi.

" Sao anh trầm ngâm vậy?

Vụ việc qua cũng lâu rồi, SM hiện giờ cũng không truy cứu nữa, đừng quan tâm nhiều quá chuyện không đâu làm gì..."

" Tôi đoán là mình có câu trả lời cho chuyện không đâu này rồi.

Dù sao cũng cảm ơn cậu vì đã giúp tôi dò chuyện, tôi sẽ mời cậu đi ăn sau.

"

" Không có gì đâu.

Nghe nói cậu đang hẹn hò với Irene hả?

Tôi đoán cậu nhờ tôi điều tra cũng một phần vì bạn gái phải không?

"

" Cậu nghe tin tức từ ai vậy?

"

" Cậu quên tôi là phóng viên hả?

Giới phóng viên truyền tai nhau chuyện này cả rồi, có cả ảnh chụp nhưng vì khác tòa soạn nên tôi không được xem.

Cậu cũng tài giỏi thật đấy, Irene là một trong những idol gen 3 xinh đẹp nhất, tính cách của cô ấy cũng khá là khép kín nữa, vậy mà vẫn có thể cưa đổ được.

Tin đồn râm ran người ta vẫn hay đồn cô idol A yêu anh đạo diễn B hóa ra là thật.

"

" Cậu quá khen rồi.

Tôi và Irene không có gì cả đâu, chúng tôi chỉ là bạn.

Ảnh chụp thì là do hiểu lầm thôi.

"

" Bên phóng viên cũng lên lịch ngày tung ra là ngày bấm máy bộ phim của cậu thì phải.

Nếu không phải, tôi nghĩ cũng sẽ thành phải thôi."

" Ý cậu là sao?

"

" Vài ngày nữa có lẽ cậu sẽ nhận được một email thương thảo cho một chuyện tình media play nếu cậu và Irene không quen nhau thật.

Nếu thật thì họ sẽ đưa ra quyết định nhanh hơn.

"

" Đang yên đang lành mà media play để làm gì cơ chứ?

"

" Chuyện nội bộ rắc rối thì không biết được đâu, chờ đi ảnh cậu sắp được lên hết trang nhất mấy tờ báo lớn rồi.

Biết đâu cậu và cô ta từ media play có thể thành thật?

"

" Cảm ơn cậu vì mớ thông tin quý giá này.

Hôm nào mình đi ăn nhé "

" Được thôi, tôi có việc phải đi "

" Tạm biệt.

"

" Tạm biệt.

"

Một nụ cười chợt thoáng lên môi của đạo diễn Lee.

Ông trời đã sắp đặt sẵn cho cuộc tình giữa anh và Irene, cô ấy có muốn trốn cũng không trốn được.

Kiên trì bao lâu nay, cái ngày mà anh đợi có được cô gái mà mình yêu thương, rốt cuộc cũng đã đến.

------🙂-------

Cùng lúc đó tại Toronto, Canada.

Bà Son đưa ly trà ấm cho ông Son đang ngồi đọc tờ báo.

Con gái lớn đi làm, con gái nhỏ lại không có ở nhà nên vẫn là hai người già thủ thỉ tâm sự với nhau mỗi lúc chiều tà.

" Seung Wan không gọi về nhà hai hôm rồi.

Một lát ăn cơm tối xong chúng ta gọi con bé thử xem.

Hôm nào cũng đều gọi về vậy mà hai hôm liền không có cuộc gọi nào tin nhắn cũng không."

" Ông đừng quá lo lắng, con bé không có chuyện gì đâu.

Nó cũng đã ba mươi tuổi rồi, công việc ở cửa hàng chắc là bận quá, Seung Wan làm việc nhiều mệt mỏi nên quên thôi ấy mà.

"

" Tôi không biết lần mình chiều theo ý con để nó trở về Hàn là đúng hay sai nữa.

Tôi đã sai lầm khi để nó quay về làm thực tập sinh rồi rồi ra mắt làm ca sĩ, nếu năm đó tôi giữ nó lại, có lẽ bây giờ mọi chuyện đã khác.

"

" Nhưng ông và tôi lần đó thống nhất để con đi vì ước mơ của con mà không phải sao?

Tôi không thể chịu được cái ánh mắt nó nhìn cây đàn guitar tha thiết, nó muốn làm ca sĩ đến mức độ nào, ông biết mà?

Vậy nên ta không thể nói quyết định để con bé trở thành ca sĩ là một sai lầm.

"

" Tôi biết.

Tôi cũng không thể để con mình phải sống một cuộc đời mà nó không mong muốn.

"

" Vậy thì cứ để con bé tự quyết định.

Chúng ta làm bố mẹ của nó, ủng hộ hết mình là được rồi.

"

" Đưa nó về Canada là để bảo vệ nó, cuối cùng đứa con gái yêu này lại chạy về Hàn Quốc...

Ông Bae muốn bảo vệ con gái ông ấy, tôi cũng muốn bảo vệ con gái của tôi nhưng nếu hai đứa trẻ biết được sự thật này, chúng sẽ hận ta nhiều lắm.

"

" Ông có nghĩ Seung Wan về Hàn sẽ gặp lại người nó thương yêu rồi hai đứa....có chuyện gì tồi tệ sẽ xảy ra chăng?

"

" Tôi tin là ông Bae sẽ không để bất cứ chuyện nào tồi tệ xảy ra đâu.

Nếu xảy ra chuyện, tôi sẽ lập tức trở về Hàn để đưa Seung Wan về nhà.

"

" Đến giờ Seung Wan vẫn chưa biết ta cho người theo dõi và bảo vệ nó từ xa.

Người của chúng ta vẫn báo cáo tốt đều đặn, ông cũng đừng suy nghĩ tiêu cực.

"

" Đợi vài tháng nữa Seung Wan về nhà rồi, bà sắp xếp đưa nó đi coi mắt đi.

Cũng tới lúc phải yên bề gia thất, đến lúc nó cũng phải có một gia đình riêng.

"

" Nếu con chưa muốn, tôi cũng sẽ không ép.

Con nó phải cảm thấy hạnh phúc thì nó mới tự tạo cho nó một gia đình hạnh phúc được.

Ông đừng nhắc chuyện cưới xin của con bé nữa, cứ để nó tự do đi.

"

" Tự do rồi lại mắc sai lầm.

Tôi không nghĩ nó có thể yêu đương với...đến mức gia đình hai bên phải ra một thỏa hiệp, Seung Wan vì con bé kia đồng ý bỏ hết tất cả sự nghiệp mà nó yêu thích.

"

" Với tôi, chỉ cần là người Seung Wan yêu thương, tôi sẽ chấp nhận.

Ông và họ đều là những người cố chấp với định kiến của mình.

Cuối cùng ai cũng đau khổ với quyết định của mình.

"

" Nhưng Seung Wan đang ổn.

Con bé về Canada bắt đầu cuộc sống mới, chúng ta cũng có thể chăm sóc cho bó nhiều hơn, được ở bên cạnh nó mỗi ngày không phải sao?

"

" Ông có từng nhìn thấy Seung Wan mải mê với buổi biểu diễn đường phố mà quên bẵng đi việc đang cùng tôi đi mua sắm chưa?

Nó tha thiết cái việc biểu diễn, nhảy hát cho nhiều người cùng xem.

Tôi không phản đối thỏa hiệp của hai nhà vì tôi lúc đó nghĩ như vậy sẽ tốt cho con.

Nhưng đến khi nhìn thấy khát khao cháy bỏng, những nét buồn rười rượi thoáng trên khuôn mặt Seung Wan, những lúc nó thờ thẫn nhìn về nơi xa xăm, tôi mới biết con bé thật sự yêu thích cái gì, cái gì mới làm cho nó hạnh phúc.

Vì vậy, bất kể là ông có làm việc gì để 'bảo vệ' con theo cách độc tài của mình thì tôi vẫn sẽ có cách riêng để ủng hộ nó hết mình để nó được làm những điều nó mong muốn.

"

Ông Son không đáp lại vợ mình, đoạn hội thoại kết thúc trong căng thẳng.

Cả căn nhà rộng lớn lại chìm vào trong im lặng.

Ông thấy vợ mình khẽ lau giọt nước mắt tràn ra khỏi khóe mắt, bà ấy quay lưng đi làm việc khác để cho ông không thể nhìn thấy.

Nhìn lên bên tường nhà, nơi treo những tấm ảnh gia đình, những bằng khen chói lóa được đóng khung cẩn thận của hai chị em Seung Wan làm ông nhớ con gái của mình nhiều hơn.

Sờ lên tấm ảnh Seung Wan ngày nào vẫn còn là một cô bé nhỏ xíu đáng yêu, lòng ông nặng trĩu.

Dù cho Seung Wan là một đứa trẻ ba tuổi hay mười tuổi, một cô thiếu nữ mới dậy thì thông minh trong sáng, kể cả đã là một người phụ nữ trưởng thành ba mươi tuổi và sống đã được nửa đời người, ông vẫn sẽ bảo vệ đứa con gái nhỏ này bằng mọi giá.

End chương 24.
 
[Longfic] [Wenrene] Like The First Time
Chương 25


Irene đến cửa hàng ngay sau khi Seung Wan nhắn tin cho cô rằng em ấy đã hoàn thành xong mọi việc.

Sau đó Irene đưa Seung Wan đến một nhà hàng sang trọng kín đáo mà em ấy chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của nó.

Một không gian lãng mạn được trang trí theo kiểu kiến trúc châu Âu xưa với những chiếc đèn chùm lớn thắp sáng và những bài nhạc jazz của những thập niên trước được mở vừa vặn để tạo không khí nhưng vẫn không gây ồn ào khó chịu.

Hầu hết thì bàn ở đây phải được đặt trước nhiều ngày hoặc có thẻ thành viên, đa số khách hàng đều là những người có tiền, địa vị và tiếng tăm nhất định.

Nhà hàng này làm Seung Wan gợi nhớ đến cái quán cafe cũ mà Seulgi từng hẹn cô ra nói chuyện.

Nó cũng lộng lẫy, xa hoa và phù phiếm.

Đổi lại là sự kín đáo và an toàn mà bất kỳ người nổi tiếng nào cũng muốn có.

Không biết từ bao giờ Seung Wan phải gặp những người thương yêu của mình trong những nơi như thế này mới có thể thoải mái ăn uống trò chuyện nữa.

Xung quanh Red Velvet vẫn đầy rẫy những tai mắt chờ đợi cơ hội các cô có một chút sơ sẩy để chớp lấy thời cơ đưa những bài báo hot hit.

Seung Wan cũng biết mình là một trong những cái tên được săn lùng nên dù không thích những nơi thế này đi chăng nữa, cô vẫn an tâm hơn khi đến đây thay vì một nhà hàng bình thường nào khác.

Khi Seung Wan vẫn đang mải mê ngẩn ngơ nhìn chỗ này, ngắm chỗ kia thì Irene đã gọi xong món cho bữa tối của cả hai.

Một nhân viên nam khẽ khàng đặt hai ly rượu vang đỏ, lịch sự chúc cả hai ngon miệng.

Khi nghe thấy câu chúc ngon miệng, Seung Wan mới thôi không ngắm nghía nữa mà tập trung vào người đối diện mình hơn.

"Em nhìn mấy cái đèn chùm trang trí ở đây còn nhiều hơn nhìn chị nữa."

"Dù sao cũng là lần đầu đến đây, em không thể không ngó nghiêng được...

Được rồi từ bây giờ chỉ nhìn chị thôi."

"Đùa với em thôi.

Để xem, 9 giờ kém 20 phút.

Cũng không còn sớm nữa, em có đói lắm không?"

"Không sao, bình thường em cũng dùng bữa tối vào khoảng giờ này mà...

Ngược lại là chị đó, em đã dặn chị không được chờ đến lúc ăn cùng em mà phải ăn cái gì đó lót dạ trước.

Bệnh dạ dày của chị không hề đơn giản tí nào đâu, chị phải để ý vấn đề ăn uống hằng ngày một chút."

"Chị biết mà.

Đừng lo, chị không sao.

Ổn nên mới đến đón quý cô Son đây hẹn hò bữa tối dưới ánh nến lãng mạn này được chứ đúng không?"

Irene xoay ly rượu một cách điệu nghệ mà không để bất kỳ giọt nào trong cái li đó nào rơi ra ngoài.

Đưa thêm lên mũi hít hà mùi thơm của rượu vang lâu năm nhưng vẫn chưa kịp uống thì đã bị một bàn tay khác đoạt mất

"Em có thể nghe theo chị bất cứ điều gì nhưng còn vấn đề ăn uống của chị phải do em phụ trách.

Từ nay không phải có thể tùy tiện ăn uống, phải dùng những thực phẩm lành mạnh tốt cho sức khỏe.

Chị định hớp một ngụm rượu vang khi chị còn chưa ăn gì?

Không được uống rượu hay bia nữa, em sẽ gọi cái khác cho chị."

"Một ngụm nhỏ thôi mà, chủ yếu là để kích thích vị giác của chị trước khi ăn thôi..."

"Dù sao nó vẫn không tốt và chị nên kiêng hẳn rượu bia đi sẽ hay hơn.

Một ngụm cũng không được."

Vừa lúc đó phục vụ đến và đặt xuống bàn của hai người một phần salad loại lớn, hai dĩa beafsteak còn nghi ngút khói với những lát thịt bằng nhau được nấu rất hoàn hảo.

Bên cạnh là một ít rau củ nướng ăn kèm và sốt nấm.

"Cho tôi thêm một ly nước lọc nhé!"

"Vâng tôi sẽ đem đến ngay đây ạ."

"Ăn steak thì phải uống một chút rượu mới tăng thêm vị ngon được chứ?

Seung Wan à, một ngụm cũng không được sao?"

"Vì chị rất ngoan khi không gọi món nào có vị cay hết nên tạm thời nếu ăn xong chị có thể uống một ngụm.

Một ngụm duy nhất thôi đó.

Còn lại phải uống nước lọc."

Bỗng nhiên Irene lại mỉm cười.

Một nụ cười hạnh phúc mà ai nhìn vào cũng có thể cảm thấy vui vẻ theo.

Trong khi đó Seung Wan lại đang săm soi thành phần của dĩa thức ăn nên không nhìn thấy được nét mặt của đối phương.

"Seung Wan này."

"Em đây."

"Chị rất vui vì có em ở bên cạnh chăm sóc chị từ những việc nhỏ như nhắc nhở như thế này.

Có hơi phiền phức một chút, nhưng thật sự chị cảm thấy rất vui.

"

Seung Wan lúc này mới ngẩng lên nhìn và rơi ngay vào bể tình ngọt ngào trong chính nụ cười và ánh mắt quen thuộc.

Seung Wan chưa đụng đến ly rượu của mình ngay bên cạnh nhưng cô vẫn thấy đầu óc chếnh choáng quá.

Cô cảm thấy mình lại say đắm với người con gái luôn được ca ngợi xinh đẹp trước mặt mình một lần nữa.

Ánh mắt, nụ cười và lời nói từ người quá đỗi ngọt ngào.

Seung Wan như muốn tan chảy rồi hòa quyện vào thứ mật ngọt ái tình chết tiệt này ngay tại giây phút này.

"Ăn đi, em cứ ngắm chị như thế này mãi thì thức ăn sẽ nguội và không còn ngon nữa đâu."

"Có một người xinh đẹp đến thế này ngồi trước mặt em nên em không thể tập trung vào bữa ăn của mình nữa."

"Vậy chị ngồi cùng phía với em nhé.

Như vậy có thể em sẽ tập trung hơn."

"Như vậy càng mất tập trung hơn thì có.

Được rồi quý cô Bae, đừng trêu chọc em nữa.

Dùng bữa đi..."

Seung Wan kết thúc cuộc hội thoại ngượng ngùng một cách lúng túng và máy móc.

Mối quan hệ của hai người tốt lên, tốt đến mức từ không thể nói chuyện, không thể thoả hiệp chuyển thành yêu đương cuồng si làm Seung Wan phần nào cảm thấy choáng ngộp.

Cô choáng ngộp trong sự ấm áp, ngọt ngào và tất cả ôn nhu mà Irene dành riêng cho bản thân mình.

Đôi khi Seung Wan có những suy nghĩ loáng thoáng rằng tiếp tục như thế này có phải là một quyết định đúng đắn không?

Bởi lẽ, cô đã phải trả một cái giá không hề rẻ để đoạn tuyệt mối nhân duyên vừa mới chớm nở nhưng hiện tại cô lại đánh cược một lần nữa để tiếp tục nối lại đoạn tình cảm còn đang dang dở.

Được cất tiếng hát là giấc mơ, là hoài bão mãi cháy âm ỉ trong trái tim của Seung Wan và chưa bao giờ, chưa một phút nào cô có thể buông bỏ hoàn toàn.

Là những đêm dài lắm mộng, những giấc mộng tàn khốc khiến Seung Wan không tài nào chợp mắt được kể từ ngày cô rời xa ánh đèn sân khấu.

Đó là nơi trái tim của cô được nuôi dưỡng, nơi tâm hồn cô thăng hoa.

Nhưng Seung Wan biết được rằng, cô yêu sân khấu như thế nào thì Irene cũng vậy.

Là nụ cười hạnh phúc cô từng chứng kiến khi chị ấy hoàn thành bài nhảy, là khoảng khắc chị ấy toả sáng dưới ánh hào quang của nghệ thuật hay là ước mơ cùng nhau đưa Red Velvet đi đến thành công.

Tất cả đều đã khiến Seung Wan nhún nhường một bước.

"Con thật sự, thật sự không còn sự lựa chọn nào khác sao?

Bố, bố ơi con thật sự...con thật sự rất thích công việc này, con không thể."

"Một là con, hai là con bé đó.

Hoặc tệ hơn thì cả hai."

"Giấy không gói được lửa.

Con biết điều đó mà Seung Wan?

Nếu con thật sự thích ca hát, con thật sự muốn làm thần tượng, con muốn hoạt động trong làn giải trí Hàn Quốc mà có mối quan hệ đó sao Seung Wan?

Con chưa thấy hậu quả à, con không thấy bao nhiêu trường hợp lao đao rồi à, con quên rằng tình yêu này của con khiến những người ngoài kia kỳ thị và căm ghét đến nhường nào à?"

" Con có biết giới săn tin tống tiền bố mẹ con bé bao nhiêu rồi không?

Con không biết được họ đang giữ bao nhiêu bằng chứng chứng minh tình cảm con bé dành cho con.

Rồi sự nghiệp của cả con và nó nữa, sẽ đi về đâu, về đâu hả con?

Cứ cho rằng, con và cả nó có thể chịu được búa rìu của dư luận, nhưng còn ba đứa còn lại thì sao?

Đừng quên rằng con đang hoạt động nhóm, Seung Wan."

"Bố không thích, và luôn không thích con làm việc ca hát nhảy múa này.

Con không thể giống chị mình, làm những công việc bình thường và có cuộc sống bình thường như bao người phụ nữ khác được sao?"

"Bố muốn con rời khỏi nền công nghiệp hào nhoáng và phức tạp đó đi."

"Bố sẵn sàng cùng họ dàn xếp thật an ổn vụ này.

Chỉ cần con rời khỏi đó và sống một cuộc đời bình thường.

Không thì con bé đó, nó sẽ là người phải gánh chịu tất cả."

Và Seung Wan chọn "cuộc sống bình thường" theo định nghĩa của bố để Red Velvet có thể tiếp tục, Irene - nhóm trưởng tài năng của cô có thể tiếp tục lãnh đạo con thuyền và thực hiện giấc mơ về nghệ thuật của chị ấy.

Để bốn con người còn lại có thể vẽ tiếp bức tranh ngày ấy thanh xuân năm người cùng mơ về.

Seung Wan không biết cách làm này của mình liệu đã thành toàn hay chưa nhưng nụ cười của Irene lúc này cũng khiến cô an tâm phần nào.

Đổi ngược lại, ngày ấy nếu kẻ phản diện là chị ấy, nếu như chị ấy mới là người phải rời đi, có thể trái tim của Seung Wan còn đau đớn hơn bây giờ gấp nhiều lần.

Cuộc sống vốn ngắn ngủi, gặp được nhau giữa thế gian rộng lớn đã là một điều kỳ diệu.

Vẫn muốn ở bên nhau dù đã trải qua bao đớn đau còn kỳ diệu hơn gấp nhiều lần.

Gặp được Joo Hyun, yêu Joo Hyun và được chị ấy yêu là một món quà kỳ diệu nhất mà Seung Wan nhận được.

Dù biết tình yêu này khiến cô không còn lý trí, là tình yêu mù quáng, là thậm chí đánh mất cả chính bản thân mình, cô cũng tình nguyện đánh đổi.

"Seung Wan đang nghĩ gì đến thất thần đó, đồ ăn nguội hết cả rồi."

"Không có gì đâu Hyunie."

"Hyunie?"

"Chị không thích em gọi chị là Hyunie hả?

Vậy..."

"Không có.

Thích lắm, nó làm chị nhớ về những ngày cũ.

Đôi khi thỉnh thoảng em cũng sẽ phá lệ, gọi tên chị thân mật như vậy."

"Nếu một ngày nào đó, nếu không có vấn đề gì làm em vướng bận, hãy kể cho chị nghe tất cả mọi chuyện nhé."

Bàn tay ấm áp của Irene không biết lúc nào đã phủ lên cái nắm tay cuộn chặt vì căng thẳng của đối phương.

Nhẹ nhàng xoa dịu, xua tan đi những lo lắng bất an bắt đầu hiện rõ lên gương mặt của Seung Wan sau câu thỉnh cầu được biết sự thật.

Vốn dĩ, từ tận đáy lòng mình, Irene chưa bao giờ nghĩ Seung Wan có thể từ bỏ ca hát.

Chưa bao giờ cô tin những lời chua chát em ấy nói đêm định mệnh đó.

Chắc chắn em ấy có những khó khăn, những uẩn khúc không thể một lời nói hết, không thể bày tỏ cùng ai.

Irene sẽ đợi, đợi một ngày Seung Wan có thể dũng cảm đối diện.

Còn cô vẫn sẽ ở bên cạnh em ấy, cùng Seung Wan bước tiếp những ngày tháng sau này, dù đôi khi sự thật khiến cho người ta phải đau đớn, khổ sở đến mức nào đi chăng nữa.

"Chị chờ em, và sẽ luôn là như vậy."

"Em biết mà đúng không, biết chị yêu em nhiều đến nhường nào.

Nên là Seung Wan đừng lo lắng quá nhé.

Chị luôn ở đây, ngay bên cạnh Seung Wan thôi."

Seung Wan nhẹ nhàng đáp lại bằng một cái hôn nồng nàn lên bàn tay nàng.

"Em yêu chị, Joo Hyun."

————

Cùng lúc đó, tại Canada.

"Ông nói sao?

Vệ sĩ riêng của Seung Wan chụp được ảnh con gái ta cùng cô bé kia thân mật à???"

"Ngay từ đầu, có lẽ chúng ta nên cấm tiệt nó quay về Hàn Quốc.

Nếu biết nó vẫn cùng con bé đó...Ngay từ đầu chúng ta ngăn con bé lại thì đâu có rắc rối như bây giờ."

"Ông không nghe người ta nói à, những người yêu nhau rồi sẽ phải về bên nhau, chưa từng nghe à?

Ngay từ đầu, ông không nên thoả hiệp và lừa dối con thì mọi chuyện không rắc rối như bây giờ mới phải."

"Bà?!"

"Từ bây giờ, ông hãy để Seung Wan là người quyết định cuộc sống của chính mình.

Hãy để con được quyền hạnh phúc theo cách của nó.

Nếu ông còn can thiệp, người mẹ như tôi sẽ không đứng yên nhìn nữa!"

End chương 25

Sau nhiều năm, đã đến lúc phải cho đứa con mình thương nhất, tự hào nhất này của mình một đoạn kết rồi.

Cảm ơn mọi người vì đã luôn yêu thương Like the first time, xin lỗi vì đã để mọi người phải chờ quá lâu cho những điều dang dở 🙏
 
Back
Top Dưới