- Cậu là ai?
- Sau khi Ác Quỷ rút đi hết, JiHoon mới nhíu mày hỏi người-lạ-mặt-chui-từ-chỗ-nào-đó-đến.
- Chào, xin chào, chao xìn.
Em là Kim MinGyu, Ác Quỷ Quý Tộc.
Em ở lại đây để cưa cẩm anh Jeon WonWoo.
- MinGyu nở nụ cười thương mại thảo mai đi đến bắt tay SeokMin và JiHoon.
- HẢ??
- Hai người shock hết cỡ.
Gì mà Ác Quỷ?
Gì mà cưa với chả cẩm?
- Cậu đùa tôi hả?
- JiHoon nghi ngờ hỏi.
- Em nghiêm túc thật sự mà ai cũng nghi ngờ em là saooo!?
- MinGyu gắt lên.
Ủa tại sao ai cũng nghĩ là nó đùa ấy nhỉ?
Nó nghiêm túc thế này cơ mà!!
- À ờ.
- JiHoon gật đầu lấy lệ.
-Mà này, có ai thấy SeungCheol hyung với SeungKwan và HanSol đâu không?
- JiHoon hỏi.
- SeungKwan và HanSol thì em không biết nhưng SeungCheol hyung có thể ở rừng YeoSeo.
- WonWoo nói.
- Vậy sao.
Chết rồi không biết hai cái đứa này đi đâu??
- JiHoon lo lắng nói.
- Hai người đó ở đâu?
Phía Đông à?
- MinGyu mon men lại gần hỏi.
- Ừ.
Sao?
- WonWoo lạnh nhạt trả lời.
- Ở phía Đông là MingHao với ông Jun.
Hai người đó tuy có thể không mạnh bằng hai cậu kia nhưng mưu kế hiểm độc lắm.
Em nghĩ mọi người nên qua đó một chuyến.
- MinGyu nghiêm túc nói.
- Vậy chúng ta đi.
À, WonWoo với ... cậu qua chỗ Cheol hyung đi.
Để tôi với SeokMin đi tìm hai đứa nó.
- Ừm/Nae.
- WonWoo với SeokMin đồng thanh.
- Nae nhưng ...
Tên em là MinGyu, Kim MinGyu nhé hyunggg.
- Nó gọi với lại trước khi bị WonWoo lôi đi.
- Không biết có ổn không nữa.
- JiHoon thở dài.
- Chắc không sao đâu hyung.
Em thấy cậu ấy cũng có vẻ thật thà.
Mà lúc nãy cậu ấy còn giúp chúng ta thương lượng tạm dừng cuộc chiến này nữa.
- SeokMin vỗ vai JiHoon.
- Mình đi tìm SeungKwan với HanSol đi hyung.
- Ừ.
Ở phía Đông.
- SeungKwan ah!!!!
HanSol ah!!!
- Chết rồi không thấy họ đâu hyung ạ.
- Sao có thể chứ??
Làm sao giờ??
- JiHoon hoảng loạn.
- Hay chúng ta chia nhau ra tìm một lần nữa.
Lần này nếu không thấy chúng ta liên lạc với WonWoo hyung.
- Ừ ừ, cũng được.
Mau lên nào.
- Thế là JiHoon lại đứng lên đi tìm SeungKwan và HanSol lần nữa.
Cậu thật sự vô cùng hoảng loạn.
Nếu SeungKwan mà có việc gì cậu dằn vặt tới chết mất.
Đáng lẽ không nên để nó đi với HanSol, đáng nhẽ cậu phải để nó đi với mình.
Ở chỗ của HanSol và SeungKwan.
Nói trắng ra là ở dưới lòng đất tối tăm lạnh lẽo.
Mặc dù đã có ánh sáng từ SeungKwan nhưng cũng chả khá khẩm hơn là mấy.
Mà kể cũng lạ, tự dưng ở dưới lòng đất thế này lại có cái hố cũng khá to vừa đủ cho hai người thỏa sức lăn lộn.
- Ngốc vừa thôi, là do hai tên kia làm đấy.
- HanSol cốc đầu nó.
- Đau.
Tớ biết mà, biết mà.
- SeungKwan ôm đầu ủy khuất nói.
- Mà sao tớ thấy càng ngày càng khó thở thế nhỉ?
- Chết tiệt!
Chúng ta phải mau tìn cách lên đó thôi.
Không thì cả hai đứa sẽ hết vì mất oxi đấy.
- HanSol nghiến răng nói.
Nhưng mặt đất dày, mà lại bị mấy tên Ác Quỷ đáng ghét kia làm gì đó khiến HanSol dù có cố gắng đến mấy cũng chỉ phá được một í.
Huống chi họ còn không biết mình đang ở đâu, lỡ đào trúng hồ hay ao thì có mà chết cả lũ.
- A, tớ có cách này, cậu xem có được không ...
Về phía của JiHoon và SeokMin.
- Chết rồi, không thấy thật rồi.
Làm sao bây giờ?
Làm sao giờ hả SeokMin.
- JiHoon sắp khóc tới nơi rồi.
- Hyung bình tĩnh đã, để em liên lạc với WonWoo hyung.
- SeokMin trấn tĩnh JiHoon.
Sau đó lấy ra một tờ giấy, viết một vài chữ vào đó, rồi tờ giấy biến mất.
- Hyung yên tâm, đây là loại giấy đặc biệt, WonWoo hyung sẽ nhận được tin ngay thôi.
- Quả thật, SeokMin vừa dứt lời thì WonWoo, MinGyu, SeungCheol, JiSoo và JeongHan - đang bất tỉnh đã hiện ra trước mặt hai người.
- Ơ sao ...
- Chuyện dài lắm.
Hai đứa kia thế nào rồi?
- SeungCheol sốt sắng hỏi.
- Chưa có thấy.
Này cậu, cậu có biết cách nào tìm ra họ không?
- JiHoon nhìn chàm chằm MinGyu.
- Ừm ...
Có thể họ ở dưới lòng đất.
- Sau khi đảo mắt một vòng để suy nghĩ, nó nói.
- Hả?
Không đùa ...
- Thật.
Tuy MingHao nó hệ Mộc nhưng nó đào đất hơi bị giỏi đấy.
Và cái chiêu chôn sống người của nó lúc nào cũng hiệu quả hết.
Tôi nghĩ là phải tìm nhanh lên, hừm ...
Tôi đoán là họ chỉ còn ...
Hơn 30 phút?
- MinGyu giải thích.
- Vậy mau chia ra tìm đi.
- SeungCheol tính đi mà bị SeokMin kéo lại.
- Từ đã, hai người này tính sao?
- Cứ để tôi với JeongHan ở lại, mọi người đi tìm đi.
- JiSoo lúc này mới lên tiếng.
- Liệu ...
Có ổn không?
- SeokMin ái ngại.
Trên khắp người họ đầy vết thương, quần áo cũng bị rách.
- Tôi ổn, mau lên kẻo hết thời gian đó.
- Ừ, vậy hai cậu ở lại nhé.
Bọn tôi đi tìm.
- Sau đó 5 người cả MinGyu tản ra tìm kiếm một lần nữa.
- Haiz, Hanie à, tỉnh lại đi chứ.
Đừng làm tớ sợ.
- JiSoo đỡ JeongHan dựa vào một gốc cây rồi cũng ngồi xuống bên cạnh.
- Muốn về nhờ MingHao quá mà sợ làm hỏng kể hoạch.
Làm sao giờ?
Mà không biết cái tên SeungCheol đó có nghi ngờ gì không.
- Hắn ta mạnh thật, không ngờ luôn ...
Khụ khụ ...
Hình như mình cũng bệnh chút chút ...
Khụ khụ ...
Sau một hồi thì JiSoo cũng gục đầu xuống và thiếp đi.
Quay lại với HanSol và SeungKwan.
- Cố lên SeungKwan, tôi biết cậu làm được.
- HanSol đang nắm tay nó khích lệ.
Chuyện là SeungKwan nói, nó có thể triệu hồi kiếm ánh sáng, vật mạnh mẽ có thể cắt bất kỳ thứ gì.
HanSol nghe về thanh kiếm đó rồi.
Để triệu hồi nó cần thời gian và nguồn năng lượng rất mạnh mà sức của SeungKwan hiện giờ chưa đủ.
Tuy nhiên, SeungKwan nói là nó có thể làm được, nhưng chỉ xuất hiện trong đúng ba giây nên cũng hơi khó.
Dẫu vậy HanSol nói cậu tin nó, ừ, chỉ mấy chữ cơ bản đó thôi đã khiến cho SeungKwan quyết tâm làm.
Từ đó tới giờ cũng phải gần 20 phút rồi, SeungKwan cũng có dấu hiệu thành công, họ sắp tự do rồi.
- Cố lên!
Cậu làm được!
- Ư ...
HanSol ...
Tớ khó thở quá ...
- SeungKwan thở gấp.
- Đừng lo, cố lên, cậu sắp thành công rồi ...
SeungKwan tôi tin ở cậu ...
- Đ-Được ... rồi ...
Aaaaaaaaa.
- Một tiếng hét chói tai vang lên, cây kiếm ánh sáng lấp lánh hiện ra trước mặt họ.
- Không còn thời gian, tôi làm cũng cậu.
NÀO!
- "Xoẹt" "Rầm" Mặt đất nứt ra làm đôi, SeungKwan và HanSol nhanh chóng bay lên và thành công thoát được.
- Thành công rồi SeungKwan!
Cậu giỏi lắm!!
- Ừ ...
Hộc ...
Ừ ...
Tớ ... g- - Chưa dứt câu cả người SeungKwan đã đổ ập xuống mềm nhũn trong lòng HanSol.
- Này ...
Này Boo SeungKwan ...
Mau tỉnh dậy ...
Này ...
Sau đó thì mọi người cũng tìm thấy họ và mau chóng đưa SeungKwan về lâu đài.
______________________
Hai ngày sau, tại nhà của SeungCheol.
- Ưm~ Mình đang ở đâu thế này ...
- JiSoo nheo mắt nhìn trần nhà, sau đó đảo một vòng.
Căn phòng nhìn vừa lạ mà vừa quen ...
A, nhà của Choi SeungCheol ...
Nghĩ vậy JiSoo liền giật mình ngồi bật dậy.
Đúng rồi, đây là nhà của Choi SeungCheol ...
Mà nếu JiSoo đang ở đây thì JeongHan ...
- JeongHan ...
A ...
- JiSoo tính chạy đi tìm JeongHan nhưng vừa đứng lên thì cơn đau đầu ập tới khiến anh lại ngồi phịch xuống giường.
- Đừng cố quá, anh đang bệnh mà.
- SeokMin nghe thấy tiếng động liền chạy vào.
- JeongHan, cậu ấy ... khụ ...
- JiSoo sốt sắng.
- Đừng lo, anh ấy không sao.
- SeokMin nở nụ cười trấn an và cố gắng khiến JiSoo nằm xuống.
- Khụ ...
Không phải, không thể nào, cậu lừa tôi.
- Nhưng anh cứng đầu không chịu nghe lời.
- Em không lừa anh.
Bây giờ anh mau nằm lại lên giường để nghỉ ngơi đi.
Sau đó em sẽ nói cho anh biết.
Nhaa - SeokMin năn nỉ.
- Thôi được ...
- JiSoo miễn cưỡng nằm xuống.
- Hừm, JeongHan hyung đang ở phòng chăm sóc đặc biệt.
Mọi liệu pháp trị thương tốt nhất đã được dùng để chữa cho anh ấy.
Anh đừng lo, anh ấy sẽ sớm tỉnh lại và mọi chuyên sẽ ổn thôi.
- KHÔNG!!!!
KHÔNG CÓ ỔN CHÚT NÀO ...
KHỤ KHỤ KHỤ ...
- Phản ứng của JiSoo dữ dội hơn cậu tưởng rất nhiều.
Và nhanh như cắt, anh phóng vọt ra khỏi giường rồi chạy đi.
- NÀY ANH!!!
- SeokMin kịp định hình lại và đuổi theo anh.