- Đủ rồi.
Dara hét lên.
Mọi sự chú ý đổ dồn về phía cô.
GD nghiêng đầu, nheo mắt nhìn cô gái bên cạnh mình.
- Con người yếu đuối chỉ đáng là tay sai của ma cà rồng thôi.
- Yang Hyun Suk lại tiếp tục.
Một chút gì đó hài lòng khi ông ta biết mình đã thành công kích hoạt quả bom mang tên Dara.
Ông ta biết con người khi bị công kích sẽ khó lòng kiểm soát được lời nói lẫn hành động của họ.
Yang trưởng lão ông chính là chờ Dara như vậy!
Dara đảo mắt khắp khán phòng, cô đã thật sự cảm thấy rất sợ hãi từ khi đặt chân vào căn phòng này.
Chứng kiến cuộc cãi lý giữa GD và Yang Hyun Suk, cô im lặng vì cô biết cô vẫn chưa hiểu thấu được mọi chuyện cũng như con người anh, cô cũng sợ những điều cô nói ra vô tình khiến GD mất mặt.
Nhưng cho dù họ có là ai, có uy quyền thế nào, yêu thương ghét bỏ anh ra sao, tất cả những kẻ có mặt nơi đây đều không có cái quyền dùng giọng điệu khinh bỉ đó để nói về cô.
Dara ở thế giới hiện đại không hề yếu kém như thế này, ít nhất là về mặt trí tuệ, cô tự tin cô vẫn khá hơn nhiều người.
Vì cô đã nhận lời giúp GD, vậy nên cô sẽ chứng minh cho anh ta thấy anh ta không hề nhờ sai người.
Bây giờ, cô không đơn giản chỉ là một cô gái làm việc trong thư viện Seoul nữa, cô là nữ nhân của người đứng đầu gia tộc này.
Đã vậy, trước khi rời khỏi thế giới này, cô cũng phải đóng cho tròn vai diễn chứ.
Hít một hơi lấy lại bình tĩnh, cô dõng dạc nói:
- Các vị là những cá thể siêu nhiên, điều đó tôi không phủ nhận.
Nhưng cũng không đồng nghĩa với việc các vị có quyền xem thường loài người chúng tôi như vậy.
Các vị nói tôi không có sức mạnh?
Các vị sai rồi.
Con người chúng tôi mạnh mẽ nhất về ý chí.
Các vị cho rằng tôi không có tài lãnh đạo, chỉ vì tôi có gương mặt ngây thơ ư?
Với trí tuệ và bản lĩnh của mình, tôi dám tự tin mà nói rằng các vị thật sự đã lầm rồi.
Dara cắn chặt môi.
Cô thật sự đã dùng hết can đảm của mình để có thể nói ra những lời đó.
Bắt gặp những đôi mắt đỏ bừng của các vị trưởng lão hướng về phía mình, mặc dù rất sợ nhưng cô ố gắng không biểu lộ điều đó ra ngoài.
Trước khi Dara kịp tìm ra cho mình những lý lẽ tiếp theo để thuyết phục mọi người.
Câu nói của vị trưởng lão họ Yang, dù ngắn gọn, nhưng căn bản là đã dồn Dara vào thế bí.
- Cô nói có vẻ hay lắm!
Vậy... hãy chứng minh bản lĩnh của mình đi.
Tôi và mọi người ở đây thật sự rất muốn xem đó!
Đôi mắt bình thản và nụ cười nửa miệng của Yang Hyun Suk cho thấy ông ta đoán được điều gì sắp xảy ra đây.
Điều ông ta vẫn hằng chờ đợi từ khi cô gái tên Dara đặt chân vào căn phòng này sẽ thành sự thật trong một phút nữa thôi.
Yang trưởng lão chậm rãi tiến đến gần Dara.
Cô nuốt nước bọt ừng ực, chân run đến mức chẳng thể tiếp tục trụ vững.
Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.
- Nào.
Làm gì đó với sức mạnh ý chí của cô đi.
- Dara...
GD buộc miệng gọi tên cô.
Ánh mắt của anh ánh lên nỗi lo lắng.
Cô thực lòng muốn nói với GD rằng hãy giúp cô thoát khỏi nơi này đi, cô không thể đóng trọn vai diễn nặng nề anh giao được.
Nhưng cổ họng cô bấy giờ như bị ai thắt chặt, đôi môi chỉ mấp máy những âm tiết vô nghĩa.
Dara hướng mắt nhìn GD, rồi lại chuyển sang phía Yang trưởng lão.
Phải bình tĩnh.
Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt khẽ nhắm hờ.
Cô không biết mình cần làm gì nhưng ít ra cô chắc chắn việc giữ bản thân không sợ hãi lúc bấy giờ quả thực rất quan trọng.
"Mọi chuyện rồi sẽ ổn..."
Lời trấn an cô muốn nói với GD chưa kịp thành câu thì đã bị tiếng hét của anh chen ngang vào...
- Dara!!!!!!
Yang trưởng lão, hắn là đồ tồi, hắn đã tấn công cô khi cô kém đề phòng nhất.
Mũi tên màu xanh lao vun vút trong không trung, nhắm thẳng về ngực trái của cô mà lao tới.
- Ngài...
- Yang Hyun Suk trừng mắt.
Trước khi Dara kịp định hình, cô đã nhìn thấy GD lao đến đứng trước mình.
Một cách nhanh như chớp, anh giữ lấy mũi tên trong tay, nghiền nát.
Cô hết sức bất ngờ trước mọi việc vừa diễn ra, bất ngờ tới mức cô không nói được lời nào hoàn chỉnh.
Chỉ lắp bắp hai chữ:
- G...D.
- Về thôi.
- Anh giằng lấy cổ tay cô.
Nói khẽ.
Cô rất muốn rời khỏi căn phòng này.
Cô luôn nghĩ đến việc rời đi.
Nhưng không phải theo cách nhục nhã thế này.
Ra đi bây giờ, cô có thể không sao, nhưng anh đường đường là kẻ đứng đầu gia tộc.
Vì cô mà phó mặc mọi lời phỉ báng, bỏ đi như thế, quyền uy của anh còn đâu?
- Không...
GD!
- Về!!!
Anh gào lên.
Đôi mắt long sòng sọc.
Đôi bàn tay mạnh khỏe của anh siết chặt lấy cổ tay Dara.
Nếu cô tiếp tục ở đây, với sức mạnh của anh bây giờ, vốn dĩ chẳng thể chống chọi nổi nếu toàn bộ gia tộc đứng lên tấn công cô.
Đây mới chính là điều anh sợ.
Từ lúc anh đặt chân vào căn phòng này, khinh khỉnh tựa lưng trên ngai vàng của chính mình, anh đã quên mất một điều rất quan trọng.
Tần số của anh đã suy giảm rất nhiều so với lúc trước.
Tần số được xem như một tín hiệu để nhận diện kẻ mạnh nhất ở thế giới của loài quỷ hút máu.
Và việc anh bước vào phòng với dãy tần số chập chờn đã vẽ lên trên môi một số kẻ nụ cười thỏa mãn.
Nhưng, bọn chúng không thể tấn công anh ngay được.
Bởi bên cạnh anh, vẫn còn tứ bộ hắc ám hết sức trung thành.
" GD.
Buông cô ấy ra.
Mọi thứ sẽ ổn thôi."
Một dòng sóng âm kín đáo được truyền sang GD.
Là T.O.P.
"Tin anh đi.
Mọi thứ đã được chuẩn bị.
Tất cả đều trong tầm kiểm soát."
Lại một dòng sóng âm thứ hai được truyền tới.
GD đánh mắt về phía T.O.P, bắt gặp cái gật đầu khẳng định từ anh, hắn nhẹ nhàng buông lỏng tay khỏi Dara.
Yang không hài lòng chút nào với cảnh tưởng diễn ra trước mắt ông ta nên vội vàng lên tiếng:
- Ngài làm ơn tránh sang một bên.
Dara, dù cô ta có là nữ chủ được ngài lựa chọn thì không thể bỏ qua việc phán quyết sức mạnh của cô ấy.
Chỉ có người đủ tố chất mới có thể dẫn đầu gia tộc này và nhận được sự quy phục của chúng tôi.
Còn kẻ vô dụng như cô ta thì đừng hòng.
Phán quyết gì chứ?
Chưa bao giờ cô cảm thấy hoang mang như bây giờ.
GD từ từ lui ra xa khỏi cô, nhưng vẫn không rời mắt khỏi Dara.
Anh đang trấn an cô bằng tất cả những dịu dàng nhất từ đôi mắt nâu lạnh lẽo ấy.
Nhưng cô không thể ngừng sợ hãi.
Trái tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực.
Cô sẽ chống chọi thế nào được với những cá thể siêu nhiên vây quanh mình?
Cô chỉ là người bình thường thôi...
- Mời cô, Dara.
Yang Hyun Suk nghiêng người, lịch thiệp nói, rồi chỉ vào phiến đá hoa cương in hình cánh bướm đêm thật lớn giữa căn phòng.
Từng bước chân nặng nề, cô tiến về phía phiến đá.
Bao nhiêu suy nghĩ tồi tệ liên tục hiện lên trong đầu cô.
- Anh chắc là cô ấy không sao chứ?
- GD bất ngờ xuất hiện cạnh T.O.P lúc nào không hay.
- Cậu nhớ thứ thuốc dở hơi mà Wol đã chế ra không?
- T.O.P nói bằng chất giọng bông đua, nhưng tim anh thì dường như bị bóp nát bởi cái tên Wol đã lâu anh không dám gọi.
- Thứ thuốc đó đủ sức hủy diệt cả thế giới đấy.
Anh dám gọi là dở hơi cơ à?
- Còn không là dở hơi?
Uống một lọ, chỉ thi triển phép thuật được duy nhất một lần.
Thôi nào GD, đó không phải việc ta cần quan tâm bây giờ.
Yên lặng quan sát nào.
Dara đứng giữa phiến đá, tay níu chặt chân váy.
Yang trưởng lão đọc lầm bầm trong miệng câu chú gì đó Dara cũng chẳng rõ.
Cô chỉ biết khi ông ta dứt lời, ngước mặt lên trời thì một luồng khí đen bay quanh cô.
Bảy người phụ nữ kỳ quặc xuất hiện bất ngờ sau luồng khí.
Cô đoán họ không phải ma cà rồng.
Vì trang phục của họ khác với những kẻ trong gia tộc và chúng khiến cô liên tưởng đến thất quỷ trong Kinh Thánh.
GD, tuy không biểu lộ chút lo lắng trên gương mặt nhưng lòng anh như lửa đốt.
Nhỡ mọi chuyện không tiến triển thuận lợi như lời T.O.P nói, nhỡ Dara bị giết chết thì sao?
Hẳn anh sẽ tự nguyền rủa mình bằng cả cuộc đời này.
Dù thật lòng anh không thích Dara, thì việc kéo cô ấy vào mớ rắc rối của anh và để cô một mình gánh mọi hậu quả, chả phải quá tàn nhẫn với Dara hay sao?
Dara quét ánh mắt sợ hãi qua bảy gương mặt đang chăm chăm nhìn mình.
Giống như loài người, ma quỷ cũng có tín ngưỡng.
Bảy người phụ nữ mà bọn chúng tôn thờ gọi là mẹ chính xác là bảy con quỷ tượng trưng cho bảy tội lỗi của con người, bao gồm: sự kiêu ngạo, sự đố kỵ, sự giận dữ, sự lười biếng, sự tham lam, sự phàm ăn, và sự trụy lạc.
Người phụ nữ đầu tiên - Vanity - con quỷ của sự kiêu ngạo.
Bà ta mặc một bộ váy dài chấm gót màu tím.
Mái tóc búi cao khoe chiếc cổ kiêu hãnh như đài hoa loa kèn.
Tay cầm một chiếc gương bằng ngọc với gương mặt đẹp sắc sảo làm say đắm lòng người.
Người tiếp theo, Envy, người phụ nữ của sự đố kỵ.
Bà ta có mái tóc uốn cong như sừng sơn dương, trên người mặc một chiếc váy xanh lá đơn giản, áo choàng của bà ấy là con rắn lục to tướng vắt từ cổ đến tận bàn tay phải.
Wrath, con quỷ tượng trưng cho sự giận dữ, có lẽ là người đáng sợ nhất trong số bảy người phụ nữ.
Đôi lông mày đỏ sẫm to như hai con sâu róm và khuôn miệng tô son đen thật dữ tợn.
Mái tóc bà ta như ngọn lửa cháy bừng bừng trên đỉnh đầu.
Trái ngược với Wrath, Soth trông hiền dịu hơn hẳn.
Nhìn điệu bộ thảnh thơi đủ biết bà ta là hiện thân của sự lười nhác.
Chiếc đầm da trời dài đến đầu gối điểm xuyến bằng vài chiếc lông vũ.
Dara không chắc mớ hỗn độn trên đầu bà ta có được gọi là tóc hay không vì trông nó chẳng khác gì bà ta đang đội kẹo bông gòn lên đầu cả.
Người thứ năm có tên là Greed, bà ta trông như một nữ hoàng.
Với chiếc váy dài chấm gót màu vàng lấp lánh, và những phụ kiện cầu kỳ cũng bằng vàng nốt.
Greed, trông bà ta thật xa xỉ.
Nhưng điều này dễ hiểu thôi, bởi ba ta chính là hiện thân của sự tham lam mà.
Người thứ sáu, Gluttony, người phụ nữ tròn trịa nhất trong số bảy người, là biểu tượng của tội phàm ăn.
Bà ta trông chẳng có gì đáng sợ.
Mái tóc đen buộc lòa xòa, chiếc đầm màu hồng nhạt không quá bắt mắt.
Chỉ duy nhất việc bà ta cầm bên tay một tô đầy ụ những thứ quả gì đó là khiến Dara đặc biệt lưu tâm.
Và người phụ nữ cuối cùng, Lust, con quỷ của sự trụy lạc, cũng là người đẹp nhất trong số bảy người theo đánh giá của riêng Dara.
Cô ta có lẽ trẻ hơn so với sáu người còn lại.
Nước da màu sô cô la hờ hững ẩn khuất sau chiếc váy đỏ hở vai đầy hấp dẫn.
Mái tóc xoăn dài đến tận gót chân.
Đôi mắt mơ màng và làn môi mềm mại của cô ta như chứa ma lực, khiến người nhìn không thể rời mắt. (1)
Yang trưởng lão chắp tay khấn vái điều gì đó, rồi cúi người xuống hô vang một câu rất khó hiểu.
Cả khán phòng đồng loạt cúi gập người theo ông ta.
Ma quỷ quan niệm con người bị trói buộc bởi bảy tội lỗi tày trời.
Và không có bất kì người nào không phạm một trong bảy tội lỗi đó.
Một người phàm muốn được quỷ dữ công nhận, phải là một kẻ có tâm hồn thuần khiết.
Mà trong số bảy tỷ người tồn tại, ít nhất một người phải phạm một trong bảy tội lỗi ấy.
Những điều kỳ quặc chúng đang làm với Dara được gọi là nghi thức phán quyết.
Từ trước đến nay, thậm chí là bọn thiên thần, cũng chưa ai toàn thây qua khỏi sự phán quyết của thất quỷ.
Nhưng, lần này, mọi chuyện đáng tiếc không thuận theo ý Yang trưởng lão.
Những dãy màu ma thuật thay vì bay thẳng vào phía ngực trái của Dara thì bọn chúng lại chuyển hướng bay vô định trong không trung.
Cả người Dara phát ra thứ ánh sáng tựa vầng thái dương.
Thứ ánh sáng đó làm bọn chúng lóa mắt.
Cả gia tộc trở nên hỗn loạn.
- Cái quái gì vậy?
- Cô ta không phải con người à?
- Mau chạy đi.
- Tránh ra khỏi chỗ này.
Là ánh sáng mặt trời.
Wrath, con quỷ của sự phẫn nộ lúc bấy giờ thật sự phẫn nộ.
Bà ta là kẻ mãnh liệt không chấp nhận sự tồn tại của một trái tim thuần khiết nơi lồng ngực một người trần.
- Wrath, dừng lại.
- Gluttony thét lên.
Bà ta nhìn thấy được sự cố chấp trong đôi mắt người bạn của mình.
- Chúng ta sẽ không thể làm gì cô ta đâu.
- Greed chán nản nói.
- Về thôi, Wrath!
- Soth nhẹ nhàng tiếp lời.
Nhưng lời khuyên của họ không tác động gì đến Wrath.
Ngọn lửa trên đầu bà ta cháy bừng bừng, Wrath trỏ thẳng vào Dara, nghiến răng.
- Ta không tin ngươi không phạm bất kì sai lầm nào.
Nhân loại là tội lỗi.
- Dara!!!!!
GD giật nảy.
Quả cầu lửa trên tay Wrath bay thẳng vào người cô.
Nhưng trước khi nó kịp thiêu rụi cô.
Một đôi cánh từ đâu xuất hiện, che chắn cho Dara, làm quả cầu chuyển hướng bay ngược về phía Wrath.
Bị phản công bất ngờ, Wrath không kịp đỡ, bà ta ngã lăn xuống sàn, rên la đau đớn.
Dara vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy đến với chính mình.
Cô xoay lưng nhìn đôi cánh sau lưng mình rồi đưa mắt nhìn về phía T.O.P thấy hắn nhún vai cười tươi rói.
Vậy là hắn sắp đặt ly nước kia là có chủ ý, cô nghĩ thế, nên khẽ gật đầu mỉm cười hàm ý cảm ơn T.O.P cứu cô một bàn thua trông thấy.
Khi mọi việc kết thúc Dara bước đến nắm lấy tay GD rồi nhìn về phía những người đang sửng sốt:
- Tôi đã vượt qua phán quyết của các vị rồi nhỉ?
Mọi thứ tôi thể hiện đã cho thấy được sự thông minh cũng như ánh mắt tinh tường chọn người của GD luôn đúng và chính xác nhất, vậy nên tôi mong mọi người hãy tin vào lựa chọn của chủ quân các vị.
Bất luận thế nào, chỉ cần mọi người ủng hộ tôi sẽ không tiếc sinh mệnh của mình mà bảo vệ cả gia tộc này.
Vì bảo vệ gia tộc này cũng chính là bảo vệ người mà tôi yêu thương nhất.
Tôi sẽ luôn bên cạnh cùng GD gánh vác mọi thử thách cùng anh ấy.
Bàn tay nhỏ nhắn của Dara siết chặt lấy tay GD cho thấy được sự kiên quyết.
Nhìn cô như thế này hắn thật sự rất kinh ngạc.
Nếu cô không phải đang đóng giả là người yêu hắn thì hắn đã sớm cảm động vì lời nói của cô rồi.
Dara nói như thể cô là nữ chủ của gia tộc.
Từ ánh mắt, đến biểu cảm gương mặt thể hiện một sự khẳng định rằng vị trí nữ chủ chỉ có thể là của Dara, chứ không phải một ai khác.
Hắn nhếch môi cười nửa miệng, đột ngột nắm lấy đưa lên môi hắn, hôn nhẹ.
- Thất quỷ cũng chẳng thể làm gì cô gái này thì ta nghĩ các người không còn gì thắc mắc nữa đâu phải không?
Ta nghĩ không cần giải thích, tự các người cũng hiểu lý do vì sao tôi yêu Dara đến vậy.
Hôm nay đến đây thôi nhé!
Các người có thể lui.
Những người trong phòng lần lượt rời khỏi, Yang trưởng lão giữ im lặng tự nãy đến giờ không phải vì hắn chịu thua mà vì hắn tức giận đến mức không thể nói nên lời.
- Ôi chúa ơi...
Sợ quá đi mất.
Dara lúc này mới ngồi phịch xuống ghế đưa tay lên ngực, thở gấp.
Cô đã rất sợ, sợ đến chẳng thở nổi được nữa.
- Tôi còn tưởng cô thật sự quả cảm chứ, nhìn cô bây giờ cứ như vừa té từ lầu mười ba xuống.
Đúng là thỏ núi nhút nhát.
- GD châm chọc.
Cô lườm anh một cái, dẩu môi:
- Tôi vừa giúp anh đấy.
- Không có tôi đỡ mũi tên kia thì cô đã chết chắc với Yang già rồi.
- Hắn bĩu môi phản bác, nhận công về phía mình.
- A a...
Anh nói hay thế đấy.
Anh bỏ mặc tôi đối đầu với bảy người phụ nữ đó một mình.
Cũng may có ly nước thần kỳ của T.O.P oppa đấy!
- Ú ồi, T.O.P oppa!
- Seung Ri hú lên ầm ĩ - T.O.P oppa kìa.
- Cậu nhại lại giọng Dara, huých vào vai T.O.P đầy hàm ý.
T.O.P mỉm cười từ tốn nói:
- Làm tốt lắm, Dara.
Không phải nhờ tôi mà là nhờ tâm hồn thuần khiết của cô cứu cô đó.
Thỏ núi đúng là cực phẩm.
Câu cuối của T.O.P tác động đến Dara mạnh mẽ, cô chiếu ngay một tia lườm về phía GD:
- Đến bao giờ anh mới nói được chữ Dara đây?
Nhờ ơn anh mà tôi lại bị gán cái biệt hiệu là thỏ núi.
Đáng ghét.
- Có ghét như thế nào thì cô vẫn chỉ là thỏ núi trong mắt tôi.
- Hắn khẽ mỉm cười nhìn hình ảnh khoanh tay giận dỗi của Dara một lúc lâu mới nói thêm - Nhưng cũng thật sự cảm ơn cô, thỏ núi.
Dara nghe được lời cảm ơn từ GD liền quay mặt đi làm bộ tức giận nhưng thật ra cô đang cố giấu đi nụ cười khẽ trên môi mình.
- Được rồi, đến lúc kết thúc mọi việc rồi đó.
Rất vui vì đã được biết mọi người.
Tôi hẳn sẽ không bao giờ trở lại đây nữa...
Tôi sẽ nhớ mọi người lắm đấy!
Điều này nói ra khiến cho đám người kia hơi khó xử, nhìn ra vẻ khó xử đó cô nhăn mặt hỏi:
- Bộ có vấn đề gì với việc tôi trở về sao?
Và ngay tức khắc chính cô cũng nhận ra vấn đề.
- À...
T.O.P, anh có thể đưa lọ thuốc giải cho tôi được rồi.
T.O.P lúc này nhìn cô lắp bắp trả lời:
- Việc trở về thì không thành vấn đề...
Nhưng việc thuốc giải...
- Chào tạm biệt không bao giờ gặp lại nữa thì hơi sớm...
- Taeyang tiếp lời T.O.P.
- Ý các anh là...
Seung Ri chen vào giải thích:
- Chúng tôi sẽ đưa cô về nhưng cô sẽ phải trở lại đây vào ba ngày tới.
Ba ngày tới là ngày tiệc mừng GD trở về và tại bữa tiệc GD sẽ công khai phá bỏ hôn ước với Taeyeon, nếu cô không có mặt ở đó thì mọi thứ hôm nay cô làm sẽ vô nghĩa.
Dara chau mày kinh ngạc:
- Tôi...
- Cô buộc phải quay lại Dara.
Vì thuốc giải tôi sắp đưa cho cô cũng chỉ có hiệu nghiệm trong ba ngày.
Ba ngày sau, nếu cô trốn chúng tôi, đôi cánh của cô sẽ theo cô suốt đời.
Dara đưa mắt về phía GD cầu cứu.
Hắn thờ ơ lên tiếng:
- Nếu cô không đồng ý thì tôi cũng không giữ chân cô.
- Rồi môi anh chợt cong lên nham hiểm - Nhưng nhớ, cánh của cô sẽ mọc lại trong ba ngày tới.
Và tôi không chắc ở thế giới loài người, đây là chuyện bình thường đâu.
Chưa kể đến việc cả gia tộc của tôi sẽ đi tìm cô đó, tân nữ chủ yêu quý của tôi.
Hắn vỗ vai Dara.
Cô nhăn nhó, day day thái dương khổ sở cam kết.
- Quả là bạn, và.cả.anh nữa, đều phiền thật đấy.
- Tôi đã cảnh cáo cô rồi.
GD nhướng mày.
Dara mất vài phút nghĩ ngợi rồi thở dài một cái, gật đầu đầy miễn cưỡng:
- Tôi hứa sẽ quay lại.
Giờ anh có thể cho tôi lọ thuốc giải được chưa?
Tôi không muốn thành động vật quý hiếm khi trở về đâu.
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
(1) Tham khảo tại:
http://suthatvui.com/7-con-quy-trong-kinh-thanh-la-tuong-trung-cho-7-toi-loi-cua-con-nguoi/
Nhấp vào đây để Trả lời hoặc Chuyển tiếp