Ngày vô tình vượt thời gian và không gian về đây, ngoài chiếc đồng hồ của bác Agasa vẫn đeo ở tay, trong người Haibara còn có cái điện thoại cùng thuốc giải tạm thời của APTX 4869.
Điện thoại thì vẫn còn dùng được chỉ có điều không có sóng, đó là điều tất nhiên, nàng đã tắt nguồn để giữ cho pin không bị hao tốn, phòng khi có lúc phải dùng đến, còn thuốc giải tạm thời thì đó là vật bất ly thân của nàng.
Cũng nhờ nàng mang theo nó mà nàng và đám nhóc mới không bị chết cháy trong căn nhà gỗ đó, cái lần vô tình nhìn thấy hung thủ chôn xác người phi tang và bị hắn truy đuổi để giết người bịt đầu mối.
Treo chiếc đèn hồ kiêm đèn pin của bác Agasa lên cao để sao cho ánh đèn chiếu sáng được mặt bàn, Haibara mới trải giấy mực ra bàn để luyện chữ.
Ở hiện đại đèn điện sáng chưng, dù ban đêm cũng như ban ngày chứ không như ở thời xa xưa này, ánh nến tù mà tù mù, mặt người còn chẳng rõ, thắp nến lại còn làm cho không khí trong phòng nóng lên.
Thế mới biết điện đúng là phát minh vĩ đại của loài người.
Cũng may cái đồng hồ này mới được cải tiến dùng pin mặt trời nên nàng không phải lo nếu nó hết pin thì cũng chỉ trở thành thứ đồ vô dụng.
Ban đầu nàng định sẽ kiếm một cục than chì mài gọn thành thanh dài làm bút chì viết cho thuận tiện, nhưng nghe lời khích bác của Nhật Duật, nàng quyết tâm sẽ viết chữ bằng bút lông thật đẹp để cho người ta hết coi thường mình.
Trước kia, phần lớn thời gian của nàng dùng để nghiên cứu, suốt ngày vùi đầu vào hóa chất, vào đám chai lọ lỉnh kỉnh, không thì cũng cặm cụi trước màn hinh máy tính.
Còn ở đây thì trừ thời gian làm chân sai vặt linh tinh cho Nhật Duật thì nàng cũng được là rảnh rỗi.
Thôi thì luyện chữ bằng bút lông cộng học tiếng ở đây để giết thời gian vậy.
Không biết bây giờ những người ở hiện đại ra sao rồi, chắc họ nghĩ nàng đã chết vùi thây dưới đáy vực, nàng…nàng thấy nhớ họ, nhớ tiếng nói của Ayumi, tiếng than đói của Genta, sự tỏ vẻ người lớn của Mistu, cái dáng ục ịch của ông tiến sĩ, nụ cười nửa miệng ngạo mạn khinh đời của Conan.
Trước giờ nàng chỉ nghĩ nàng và họ chẳng qua là bèo nước tương phùng, chẳng thể ngờ khi xa cách lại nhớ đến vậy.
Nhac nen (ban nhac Nhat Duat thoi)
Trong đêm khuya thanh vắng, chỉ có tiếng lá cây xào xạc trong gió hòa lẫn tiếng côn trùng kêu rả rích, bỗng đâu có tiếng tiêu cất lên, văng vẳng vọng lại khiến ngòi bút đang định hạ xuống của Haibara ngừng lại trong chốc lại rồi lại tỉ mẩn kiên nhẫn viết tiếp từng nét từng nét một.
Tiếng tiêu kia khi gửi vào gió vào đất trời hết một khúc tâm tình thì ngưng lại, không gian lại tĩnh mịch, một quãng thời gian trôi qua, tiếng tiêu ấy lại cất lên.
Thấy cũng đã mỏi tay, Haibara liền nghỉ, không luyện nữa.
Nàng thu gọn giấy tờ rồi định đi ngủ nhưng tiếng tiêu vẫn đang vang lên tuy rất hay và mượt mà nhưng lại mang âm sắc buồn bã, có phần day dứt xen lẫn chút gì không can tâm, luyến tiếc, lãng đãng trong đó làm nàng tò mò.
Nàng không nghĩ trong phủ này lại có người thổi tiêu hay như vậy.
Trước kia, nàng cũng đã từng xem một số màn trình diễn độc tấu tiêu của các nghệ sĩ nổi tiếng nhưng cái nỗi lòng gửi được vào trong những âm thanh tuyệt diệu được tạo ra từ cây tiêu thì nàng chưa từng cảm nhận thấy như khúc nhạc dang văng vẳng bên tai nầy, hoặc cũng có thể do tâm hồn nàng chai sạn, không biết lãng mạn là gì.
Nhưng tiếng tiêu này thì khác, ngoài cái âm hưởng trầm buồn ra, nó còn mang trong mình cái hào sảng, cái chí tung hoành bốn phương, cái khí chất sáng ngời vững như bàn thạch từ tâm hồn của người thổi.
Tiếng tiêu dẫn Haibara đến một tiểu đình trên mặt hồ gần nơi phòng ngủ của nàng.
Ánh trăng sáng vằng vặc soi rõ bóng người nam tử đang ngồi trên lan can, tựa lưng vào cột, một chân gác lên lan can, người đang thả hồn theo khúc nhạc do chính bản thân mình tấu lên không ai khác chính là Nhật Duật.
Ánh trăng dát bạc xuống mặt hồ tĩnh lặng như gương, nhuộm vàng tà áo trắng đang phiêu diêu trong gió của Nhật Duật, trong đôi mắt chàng đượm ưu tư và buồn phiền, những ngón tay điêu luyện lướt trên thân tiêu.
Nhận ra kẻ đã phá hoại giấc ngủ của mình là vị vương gia đứng đầu vương phủ, Haibara cũng không muốn làm phiền người ta nên định rời bước trở về phòng, bản thân nàng cũng thế mỗi khi trong lòng có tâm sự thường chỉ muốn ở một mình, để cho những nỗi đau gặm nhấm con tim và sự cô đơn bủa vây lấy bản thân, nàng thích thế bởi vì đã thành thói quen, cô đơn mãi cũng quen rồi.
- Lại đây – Giọng nói trầm ấm quen thuộc của Nhật Duật cất lên khiến đôi chân đang định rời đi của Haibara dừng lại.
Haibara ngập ngừng rồi cũng bước về phía tiểu đình, bước qua bậc tam cấp rồi ngồi xuống ghế ngựa được bày sẵn ở đấy.
Nhật Duật thổi tiếp khúc nhạc đang dang dở.
- Chú đang thất tình à? – Nhìn vẻ đăm chiêu, rất phiêu trên gương mặt anh tuấn khí phách bất phàm của Nhật Duật - vẻ mặt có thể khiến biết bao nhiêu thiếu nữ không ngả nghiêng vì say nắng thì cũng ôm mộng tương tư, không hiểu sao Haibara lại thấy buồn cười nên buột miệng trêu một câu.
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời, từ hồi lạc về đây không được đá xoáy, mỉa mai, trêu tức Shinichi như vẫn hay làm khiến nàng thấy cũng bứt rứt trong lòng đâm ra ngứa mồm ngứa miệng.
Có lẽ ưa mỉa mai người khác là một tật xấu khó sửa đồng thời là cá tính của nàng.
Hồi còn ở trong tổ chức áo đen, “nạn nhân” chính của nàng là Gin và Vodka.
Câu nói của Haibara làm Nhật Duật dừng lại.
Trước ánh mắt khác lạ của chàng nhìn mình khiến Haibara bất an, biết mình lỡ lời, nàng liền nhún vai nói:
- Just kidding
Đôi mày kiếm của Nhật Duật nhíu lại vì chẳng hiểu cô nhóc quái đản trước mặt mình vừa nói gì.
- Chỉ đùa thôi. – Nàng sửa lại.
- Khuya rồi, nhóc chưa ngủ sao, trẻ con không nên thức muộn – Nhật Duật đưa bàn tay vuốt ve thân tiêu bằng bạch ngọc trong suốt tuyệt đẹp, trên đó còn khắc bốn chữ tinh xảo “Chiêu Văn đồng tử”.
- Cháu cũng định vậy nhưng tại tiếng tiêu của chú ồn ào quá nên không ngủ được – Nàng “thật thà” đáp, nói về việc thức muộn thì ở hiện đại, nàng làm thường xuyên, có khi còn thâu đêm không ngủ, một phần là do mải miết nghiên cứu thuốc giải APTX 4869, một phần do những ác mộng ám ảnh về tổ chức áo đen, về họng súng lạnh lùng của Gin, về sự đeo đuổi của Vermouth, vì vậy một trong những thói quen của nàng nữa là ngáp ngủ.
Nhưng từ hồi ở đây, sinh hoạt điều độ nên mắt nàng đỡ lờ đờ hơn, cũng ít ngáp hơn.
- Ta thổi tiêu dở đến vậy sao? – Nhật Duật hỏi.
- Cũng tạm được – Nàng đáp, nàng thường rất ít khi mở miệng khen hay ngưỡng mộ người khác mà chỉ để sự cảm phục ấy trong lòng, còn khi cất lời nàng thường không khen đểu thì cũng nói móc.
Nạn nhân thường xuyên của nàng trong trường hợp này không ai khác ngoài thám tử đại tài Conan.
Vì vậy đối với vị vương gia tinh thông âm luật, nổi tiếng tài hoa, làm trái tim biết bao thiếu nữ ngưỡng mộ, si mê, cuồng vọng đang ngồi trước mặt, nàng cũng không ngoại lệ.
- Nhóc biết thổi không?
- Cháu chỉ biết thổi một bản.
- Vậy thổi ta nghe đi, vừa rồi nhóc nghe ta thổi mà chưa xin phép, ta tha không bắt trả tiền rồi đấy – Nhật Duật nói giọng thật như đếm, rồi đưa một cây tiêu khác làm bằng … trúc cho Haibara. – Đừng nghĩ ta keo kiệt, cây tiêu ngọc này chỉ có người con gái ta yêu mới được động vào.
Mẹ ta dặn vậy.
- Cháu có nghĩ gì đâu, chẳng qua có người chưa khảo đã xưng – Nàng đáo để đáp rồi đưa tay nhận lấy cây tiêu.
Trước giờ nàng chưa thổi tiêu trúc bao giờ.
Âm thanh vang lên làm mặt hồ xao động, mái tóc nâu đỏ cùng gương mặt trẻ thơ bầu bĩnh của nàng dưới ánh trăng như tỏa sáng, những ngón tay thon dài lướt trên thân tiêu.
Nhật Duật không hiểu sao khi ấy mình lại chăm chú ngắm nhìn cô bé con ấy như vậy, đến khi nhận ra thì chính chàng cũng giật mình.
Công bằng mà nói, nàng thổi chỉ thành bản nhạc đúng giai điệu thôi chứ không hay.
Có điều bản nhạc nàng thổi tuy giai điệu lạ lẫm nhưng lại mang đến cho con người ta cảm giác thanh thản, bình yên, muốn quên hết hờn giận, lo âu, phiền muộn.
Khi bản nhạc kết thúc, Nhật Duật hỏi:
- Khúc này tên là gì?
- Amazing grace – Nàng đáp. – Nghĩa là ân điển kỳ điệu.
- Ân điển kỳ diệu – Nhật Duật nhắc lại tên rồi chàng hỏi – Khúc nhạc này có lời không?
- Có – Nàng gật đầu.
- Giờ ta thổi lại khúc đó, nhóc hát cho ta nghe có được không?- Nhật Duật đề nghị.
- Một cái khăn tay lụa Vạn Bảo, cháu chỉ cần chú trả công có vậy thôi – Haibara ra giá.
Nàng tuy không phải là tín đồ cuồng hàng hiệu nhưng không thể phủ nhận cảm giác thỏa mãn dễ chịu khi bắt người khác mua món đồ hàng hiệu cho mình khi người ta nhờ nàng giúp gì đó.
Nàng đã từng ra giá với Conan một chiếc ví hiệu Fusae khi cậu ta nhờ nàng đóng kịch đau ruột thừa phải cấp cứu để tìm ra ai là người giấu dây điện thoại trong một vụ án.
Về đây nàng phải từ bỏ sở thích xem tạp chí thời trang vì đơn giản là ở nơi này không có.
Lụa Vạn Bảo [1] là một loại lụa thượng hàng nổi tiếng ở Đại Việt có lịch sử đã mấy trăm năm nay.
Thực sự rất đẹp từ màu sắc cho đến hoa văn, chất vải tốt, mùa đông mặc thì tốt mùa hè thì mát, lại là đồ handmade.
Nơi này không có những hiệu như Channel, Levis, Guicci, Helmet,…, thôi thì lụa Vạn Bảo cũng được xem như hàng hiệu nên Haibara mới yêu cầu với Nhật Duật.
- Nhóc tính may áo mới? – Nhật Duật nhướn mày – Lụa Vạn Bảo được chọn để may y phục cho triều đình, nhóc cũng có mắt thẩm mĩ ghê, nhưng ta đi nghe đào nương nổi tiếng tài sắc kinh thành hát cũng không phải trả cái giá cao như vậy đâu.
- Đấy là cháu tính cả công nấu bữa ăn tối nay vào đó rồi, trong tờ cam kết chú thuê cháu làm việc không có công việc nấu nướng đó.
Khoan nói đến chuyện vi phạm thì sẽ bị phạt, chú vẫn thường nói cái gì mà quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, nhưng nay giấy trắng mực đen rành rành thế này mà còn làm sai, một vương gia tôn quý như chú sao có thể nói lời mà không giữ lấy lời. – Nàng cười và dùng ánh mắt “khinh thường” nhìn Nhật Duật.
Đến bây giờ thì Nhật Duật đã lờ mờ hiểu ra nhóc con này không dễ bắt nạt như chàng đã nghĩ.
Mồm miệng sắc sảo, đáo để ghê!
Mà chuyện bữa tối là do chàng bị các hoàng huynh ép đó chứ.
- Được rồi.
Nhóc cũng cơ hội gớm – Nhật Duật xuôi xị, gương mặt trẻ con hờn dỗi khiến Haibara chẳng thể tin được người ngồi trước mặt mình là một vị vương gia quyền cao chức trọng, người trong phủ vẫn hay bảo vương gia vui buồn đều không lộ ra mặt.
Nàng thấy cũng đúng, như tên thám tử kiêu ngạo ấy mỗi khi hắn nở nụ cười nửa miệng khinh đời là nàng biết hắn đã tìm ra chìa khóa vụ án, còn với Nhật Duật thì nàng thực sự không nắm bắt nổi người này, một người lúc nào đôi mắt cũng yên tĩnh trong suốt, trên môi điểm nụ cười nhẹ thản nhiên.
Thế nhưng cũng có lúc anh ta mang gương mặt mà theo như nàng nghĩ thì nhìn trông rất tức cười như bây giờ.
Nếu có máy ảnh ở đây chắc nàng phải chụp lén lại, rồi rửa ra chục tấm đem bán cho gia nhân trong phủ chắc cũng kiếm được khối tiền.
- Cảm ơn chú đã khen ngợi – Nàng thờ ơ đáp.
Trước câu trả lời của Haibara, Nhật Duật thấy cũng không lạ lắm, tính cách cô nhóc này thế nào nửa tháng qua đủ để chàng nắm được vài phần, nhóc con “khẩu thị tâm phi” [2].
Các anh trai chàng, rồi em gái chàng đều có cá tính đặc biệt khác người, chàng tiếp xúc nhiều rồi quen do đó đối với sự lập dị, kỳ lạ của Haibara, chàng cũng thấy bình thường thôi à.
Không biết có người đang nghĩ mình là lập dị, Haibara vô tư đưa tay lên che miệng ngáp.
Nhật Duật dùng cây tiêu ngọc thổi lại khúc Amazing grace.
So với với Haibara thì khúc nhạc của chàng mượt mà và điêu luyện thanh thoát cao siêu hơn, khiến nàng ngạc nhiên.
Nàng nghĩ anh ta chỉ nói chơi vì không tin chỉ mới nghe một lần lại có thể thổi lại được đúng âm điệu giai sắc của cả một bản nhạc tuy không dài nhưng cũng không phải ngắn này.
Amazing grace, how sweet the sound
That saved a wretch like me!
…
But God, who call’d me here below,
Will be forever mine.
Haibara cất tiếng hát.
Giọng hát trẻ thơ trong trẻo, cao vút, ngân vang hòa cũng tiếng tiêu bay lên tận trời đêm thăm thẳm lấp lánh những vị tinh tú giống như một tấm nhung khổng lồ thuê ngân tuyến.
- Nhóc có thể chép lời bài này cho ta được không, nếu không viết được tiếng An Nam thì viết tiếng Phù Tang cũng được để ta hiểu. – Nhật Duật nghe lời ca mà Haibara hát chẳng hiểu mô tê răng rứa chi hết, nhưng âm nhạc không cần ngôn ngữ, chỉ cần giai điệu, nên khi người tấu kẻ hát kết thúc rồi, chàng mới hỏi.
- Cháu có viết chú cũng chẳng hiểu đâu – Nàng đứng dậy, sở dĩ nàng trả lời như vậy vì bài hát này là thánh ca của Cơ Đốc giáo [3], ca ngợi Chúa trời, trong khi nơi này họ sùng Phật giáo còn Thiên chúa giáo thì chưa được truyền bá tới – Cháu về phòng ngủ đây.
- Thì nhóc cứ viết cho ta, hiểu được hay không là chuyện của ta – Nhật Duật cười, rồi chàng ném cây tiêu trúc về phía Haibara – Bắt lấy, cái này cho nhóc, trả công chép lại lời bài hát.
Theo phản xạ, Haibara đưa tay ra bắt lấy cây tiêu, cho thì nàng nhận.
Rồi nàng tính rời khỏi đình để trở về phòng thì nhớ ra có chuyện quan trọng cần nói, nàng liền quay lại:
- Đúng rồi, hôm nay ở trong bếp, chỗ lươn dùng để chuẩn bị bữa tối có rắn lươn lẫn vào, nghe nói ăn nhầm con đó sẽ trúng độc mà chết, trong những người đàn ông hôm nay đến tìm chú, chú đã bảo có một người là Thái thượng hoàng còn những người khác đều là vương gia, chỗ lươn dùng để chuẩn bị bữa tối đãi họ lại có vấn đề, cháu nói chuyện này để chú cân nhắc.
Nàng tuy không rành mấy chuyện đấu đá quan trường hậu cung hay những việc liên quan đến chính trị của thời cổ đại này nhưng nàng đủ thông minh và nhạy cảm để nhận biết được những ẩn tình khúc mắc đằng sau những vẫn đề tưởng chừng đơn giản.
Dù từ nhỏ đến lớn thế mạnh của nàng là hóa dược nhưng khi gặp Shinichi và bị dính dáng đến các vụ án mạng, suy luận giải đố, nàng cũng chẳng bỡ ngỡ và đôi khi còn trở thành một cộng sự giúp Shinichi phá án.
- Cảm ơn nhóc, nhưng ta nghĩ chỉ là vô tình thôi, đúng là trẻ con hay nghiêm trọng hóa vấn đề - Nhật Duật có đôi chút ngạc nhiên khi Haibara nói với chàng chuyện này, lúc trở về thư phòng chàng đã nghe Dương Đông báo cáo, ngạc nhiên vì không ngờ một đứa trẻ lại có thể suy nghĩ sâu như vậy, việc này đôi khi người lớn còn bỏ qua chẳng để tâm đến.
Để tránh đả thảo kinh xà và an toàn cho Haibara khi mà thủ phạm vẫn còn trong bóng tối, Nhật Duật chỉ mỉm cười xoa đầu nàng.
Nàng gật đầu rồi rời đi, Nhật Duật đã nói vậy thì nàng cũng chẳng biết nói gì thêm.
Nhật Duật là một người tâm tư khó dò, dù mới tiếp xúc với chàng được nửa tháng nhưng nàng đã nhận ra điều đó, có thể chàng không tin lời nàng nói cũng có thể đã tin và trong lòng đã có những tính toán riêng.
Người giống như Shinichi lại dễ đoán biết hơn, chỉ quen biết cậu ta mấy tháng mà nàng đã hiểu rõ tính cách của cậu.
Hoặc là nàng đã quá đa nghi, trưởng thành trong một môi trường mà ở đó được chứng kiến những mặt xấu xa nhất của con người khiến nàng luôn nhìn đời bằng một màu xám, Conan từng than thở rằng nên đặt tên cho nàng là sầu đời mới đúng.
Trăng bị mây mù che khuất, đêm cũng sắp tàn, ai về phòng người nấy.
Vừa đi Haibara vừa mân mê cây tiêu trên tay, người ta có sầu còn biết gửi vào tiếng tiêu để trải nỗi lòng với đất trời cảnh vật, còn nàng những nỗi đau chỉ giữ kín trong lòng để nó gặm nhấm con tim, đến rơi lệ cho vơi bớt thương đau cũng là chuyện hiếm hoi.
Có điều không hiểu sao nàng cảm giác nói chuyện với Nhật Duật rất thoải mái.
Tiếng tiêu tiếng hát đã dứt, chỉ còn tiếng đùa giỡn của gió với lá, tiếng côn trùng tấu nhạc rả rích là vẫn còn văng vẳng suốt đêm trăng thanh gió mát.
………………...………….
Trở về thư phòng, Nhật Duật ngần ngừ rồi mới gấp lá thư viết cho người vợ cả của mình là Trinh Túc phu nhân vào phong thư để gửi về thái ấp ở Thanh Hóa.
Ngoài Trinh Túc, chàng còn 2 người thiếp nữa.
Trinh Túc là con gái của Tướng quốc Thái úy Trần Nhật Hiệu [4].
Trần Nhật Hiệu là chú ruột của Nhật Duật vì thế nên Trinh Túc chính là em họ của chàng.
Nhưng hoàng tộc họ Trần có quy định chỉ được lấy con gái trong họ làm chính thất để cho quyền lực không bị ngoại tộc thâu tóm giống như những gì họ đã làm với triều Lý vì vậy chàng không thể không tuân theo.
Các hoàng huynh chàng cũng vậy.
Trần Hoảng lấy chị họ là Thiên Cảm Nguyên Thánh Hoàng Thái Hậu, Quang Khải lấy Phụng Dương công chúa – con gái của thái sư Trần Thủ Độ, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn lấy cô ruột của mình là Thiên Thành công chúa, Trần Khâm [5] lấy Quyên Thanh công chúa nay là Bảo Thánh Hoàng Hậu – con gái của Quốc Tuấn.
Hôn nhân để ràng buộc chính trị.
Tình cảm vợ chồng của những người khác như thế nào chàng không biết nhưng đối với riêng chàng đó là một cuộc hôn nhân sắp đặt không có tình yêu.
Vợ chồng chỉ tương kính như tân.
Chàng chẳng thể miễn cưỡng bản thân mình đối xử với Trinh Túc nồng thắm ân ái như những đôi vợ chồng bình thường vì bản thân chẳng có chút tình ý nào với người con gái này, nhưng cũng chẳng thể lạnh nhạt vô tình với nàng ấy.
Thân phận tôn quý nhưng thân bất do kỷ.
Hai người thiếp còn lại của chàng đều là con gái quan lại tướng quân nắm trọng trách trấn thủ ở vùng Thanh Hóa [6].
Chàng đã từng trêu hoàng huynh Quang Khải rằng trong phủ anh có cả một hậu cung thu nhỏ mỹ nhân như mây, quả thật Quang Khải có nhiều thê thiếp nhưng phần lớn trong số họ đều là con gái của các tù trưởng hoặc quan viên ở các vùng miền của đất nước, vì duy trì mối quan hệ với họ nhằm khiến họ tận tậm dốc lòng dốc sức phục vụ triều đình, Quang Khải cũng khó lòng từ chối việc họ dâng con gái cho chàng để làm tì thiếp.
Nhật Duật cũng vậy, thái ấp được vua ban của chàng ở Thanh Hóa, chàng lại không thường xuyên lúc nào cũng có mặt ở đó để quản lý nên giao hảo với quan lại nơi đó không thể không giữ.
Vì việc nước việc quân, chàng thường đi lại giữa kinh thành và thái ấp.
Khác với chàng, Trinh Túc ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Nhật Duật 5 năm trước đã đem lòng yêu mến sâu sắc.
Trong thư của lão tổng quản gửi từ phủ đệ ở thái ấp tới, ngoài việc báo cáo về các việc trong phủ, tình hình ruộng đất rồi dân chúng ở thái ấp làm ăn sinh sống ra sao thì còn nhắc đến việc Trinh Túc phu nhân do lâu ngày thấy chàng không về liền giận cá chém lung tung sinh ra gắt gỏng, nóng nảy, thường hay mắng mỏ nặng lời với gia nhân trong phủ, điều này khiến chàng buồn lòng phiền muộn và thấy tội lỗi của mình lại nặng thêm.
Thực ra Trinh Túc không phải không tốt, chỉ có điều nàng ta yêu Nhật Duật nên sinh ra tính hay ghen tuông quá đáng.
Hồi nạp thêm hai người thiếp, Nhật Duật cũng tôn trọng hỏi ý kiến của nàng.
Chẳng có người đàn bà nào muốn chồng mình có thêm vợ trừ khi người đó không yêu chồng, nhưng Trinh Túc cũng hiểu ý nghĩa của việc nạp thiếp nên đành phải đồng ý.
Trước giờ “chồng chung chưa dễ ai chiều cho ai” [7], vì vậy sợ Trinh Túc ở nhà gây khó dễ cho hai người thiếp nên khi viết thư về thái ấp, Nhật Duật thường chỉ viết cho Trinh Túc.
Mà chàng cũng yên tâm hai người thiếp kia không tủi thân, vì hai người họ tuy mỗi người một vẻ nhưng đều có “cá tính đặc biệt khác người” giống như các anh trai và em gái của chàng.
Nàng thứ nhất có cái tên tương đối mỹ miều: Hiền Thục, tuy là thiên kim tiểu thư nhưng lại có sở thích vô cùng quái đản.
Nàng ấy không yêu thích hoa, không đam mê thêu thùa, chán ghét cái gọi là cẩm kỳ thi họa mà chỉ thích ham hố nghiên cứu độc dược, vì vậy nàng ấy bôn tẩu giang hồ, ngao du bốn phương, tiêu dao tự do tự tại tìm cỏ lạ rắn độc bọ cạp vân vân và mây mây những thứ cần thiết để điều chế độc dược.
Có khi cả năm, cả tháng, người trong phủ chẳng thấy mặt nhị phu nhân đâu, nàng đi hay về phủ lúc nào chẳng ai biết.
Ngay đêm tân hôn, nàng lén bỏ thuốc độc vào chén rượu của Nhật Duật, đợi cho chàng uống cạn rồi nói:
- Cuộc hôn nhân này cả hai chúng ta chẳng ai thích, và cũng biết rõ tại sao lại có nó, vì vậy mạnh ai nấy sống, nước sông không phạm nước giếng, ta không cần ngài làm gì cho ta cả, hi vọng cả đời này ngài đừng động vào người ta, hứa với ta điều đó, ta cho ngài thuốc giải, còn nữa đừng gọi ta bằng cái tên Hiền Thục đó làm ta nghe xong mà nổi hết da gà.
Vốn đang bối rối khi không biết làm sao đối diện với tân nương, bắt chàng làm chuyện vợ chồng với người con gái chàng không yêu chàng không làm được.
Chuyện viên phòng giữa chàng và Trinh Túc là do Thiên Cảm Hoàng Thái Hậu thúc ép, vả lại trong ba tội thì không có con nối dõi tông đường là tội bất hiếu lớn nhất, đêm viên phòng với Trinh Túc hôm ấy chàng đã mượn rượu, đã uống đến say mèm không biết trời trăng gì nữa, tất cả còn lại phó mặc cho bản năng.
Không động phòng với tân nương nhưng nếu để nàng ấy cô đơn quạnh quẽ trong phòng một mình vào đêm tân hôn thì quả thật tàn nhẫn, chàng còn chưa biết lựa lời làm sao để nói cho phải để không làm tổn thương người ta thì Hiền Thục đã chủ động hành động trước vô tình giải thoát cho chàng khỏi tình thế khó xử.
Dằn cơn đau bụng do thuốc độc hành hạ xuống, chàng ngạc nhiên hỏi:
- Vậy cô muốn tôi gọi bằng gì?
- Gọi là Huyết Lệ đi, ta thích cái tên đó – Rồi nàng chỉ vào con chim bồ câu mập ú đang quẹt mỏ xoen xoét trên gi.ường tân hôn bảo – Nếu trong phủ có chuyện gì cần có sự có mặt của ta thì hãy dùng con chim bồ câu này đưa thư, ví dụ như cha ta đến thăm chẳng hạn, vì thân phận của ngài cao quý như thế nên ông ấy sẽ không đường đột mà đến, tất có báo trước.
Ta sẽ trở về vương phủ đề trình diện kịp thời.
- Cô định đi đâu? – Nhật Duật khó hiểu.
- Đó là chuyện của ta, đã nói việc ai nấy lo, kể cả ta đi tìm tình lang, ngài cũng chẳng quản được.
Nếu muốn thuốc giải độc thì đừng hỏi nữa. – Hiền Thục đáp.
- Tôi chỉ sợ cô gặp nguy hiểm ở bên ngoài, như vậy tôi sẽ có lỗi với nhạc phụ - Nhật Duật ôn tồn đáp.
- Yên tâm, bổn cô nương võ nghệ đầy mình, ám tiễn không thiếu, không thông minh nhưng đủ xảo quyệt – Hiền Thục tung viên thuốc giải cho Nhật Duật.
- Con chim này liệu có bay được không? – Nhìn cái dáng ục ịch, mập ú đến béo tròn của con chim bồ câu, chàng ái ngại hỏi.
- Sao lại không bay được – Hiền Thục bức xúc thay cho con bồ câu yêu quý của mình khi nó bị người ta xúc phạm
Đó là người thiếp thứ nhất của Chiêu Văn vương.
Người thiếp thứ hai tên Thùy Mỵ lại mang một cá tính khác.
Người giống như tên, nàng này đúng là hình mẫu chuẩn nhất cho một vị tiểu thư khuê các.
Cả ngày tam phu nhân đa sầu đa cảm chỉ ở trong khuê phòng làm thơ viết chữ, vẽ tranh đánh đàn, thuê thùa may vá, trồng hoa cắt cỏ, không quan tâm đến thế sự xoay vần bên ngoài, có khi đến mặt vương gia tròn méo xấu đẹp thế nào cũng chẳng biết.
Tại sao lại vậy, đêm tân hôn, Nhật Duật lại một lần nữa bối rối chẳng biết phải lựa lời ra làm sao khi nghe người ta nói vị tiểu thư này vốn mỏng manh dễ vỡ, nhưng chẳng khác gì một gáo nước lạnh khi chàng bước vào phòng tân hôn, vị tiểu thư còn chẳng thèm ngẩng mặt lên nhìn.
Chàng ân cần hỏi nàng không thèm đáp, chàng dịu dàng nói nàng không thèm nghe, tâm hồn nàng còn mải treo ngược cành cây để ngắm trăng nhìn hoa đếm lá rơi, rồi nàng ấy làm thơ vịnh con ruồi đang bị con nhện ăn thịt với sự thương xót khiến cho Nhật Duật cảm thấy bản thân mình vốn trước giờ được người người trọng vọng nhưng trong mắt nàng ấy chẳng đáng giá bằng loài ruồi bọ.
Sau một hồi đứng độc thoại như một kẻ tâm thần có vấn đề kiểu tàu hỏa nhập ma, chàng đành ngậm ngùi trong sung sướng nhảy chân sáo về phòng ngủ yêu dấu của mình.
Nếu là người khác có lẽ sẽ rất giận các quan viên đã gả cho mình hai cô gái không bình thường cho mình, nhưng Nhật Duật lại cảm thấy may mắn bởi bì trút được gánh nặng và món nợ với hai cô gái này.
Vì chàng không thể miễn cưỡng bản thân cho họ cuộc sống phu thê hạnh phúc đúng nghĩa tình nồng ý đượm vì chàng không yêu họ, đó là một món nợ tình cảm.
May mắn hơn là khi có nhà ngoại đến thăm, hay có khách đến phủ, hai nàng đều tỏ ra bình thường, trong mắt người ngòai họ là người vợ hiền lễ độ.
Ai cũng phải tấm tắc khen chàng thê thiếp hòa thuận, nhưng nào ai biết được sự thể thực sự là như thế nào.
Vì vậy trong ba người vợ chỉ có Trinh Túc là làm chàng phiền lòng.
Chàng vẫn thường xuyên hỏi han quan tâm đến nàng, dặn dò người trong phủ chăm sóc nàng chu đáo, thăm nom khi nàng đau ốm.
Những gì chàng làm được và có thể làm chỉ có thế, chàng cũng đã cố gắng làm tất cả những gì có thể.
Bản thân chàng chỉ coi nàng như em gái và muốn duy trì mối quan hệ tương kính như tân, giới hạn của một cuộc hôn nhân chính trị cũng chỉ đến vậy.
Có những thứ chàng không thể cho nàng được.
Mặc dù chàng không lạnh nhạt chán ghét nhưng sự xa cách tưởng như nghìn dặm trong ánh mắt chàng nhìn mình, khách sáo, giữ lễ của chàng đủ để Trinh Túc hiểu được rằng chàng không yêu nàng.
Điều đó làm nàng đau khổ, yêu một người và làm vợ một người đó nhưng lại không có được tình yêu của người ấy là một điều thống khổ.
Đêm tân hôn, Nhật Duật vờ uống rượu say đến mức vừa bước vào phòng tân hôn đã lăn ra ngủ, nàng biết chàng cố tình trốn tránh.
Những ngày sau đó, chàng đều tìm cớ thoái thác không bận việc quân thì cũng mệt trong người sợ lây bệnh cho nàng hay kinh thành có việc gấp phải đi một thời gian mới về.
Nàng đã phải đến khóc lóc kể lể với Thiên Cảm Hoàng thái hậu, lời của Hoàng thái hậu lại thêm Thái thượng hoàng, Nhật Duật không thể không nghe.
Chuyện đó, Nhật Duật biết, nhưng không trách nàng, sự đau khổ của nàng đối với chàng là một món nợ tình cảm, một sự phiền muộn, một tội lỗi khiến lương tâm chàng day dứt.
Nhưng tình cảm chẳng ai có thể miễn cưỡng được.
Vuốt ve cây tiêu ngọc, đưa ngón tay khẽ miết theo từng nét chữ tinh xảo được khắc trên đó, đây kỷ vật của mẹ chàng để lại, vì vậy chàng rất trân trọng nó.
Mẹ chàng là cung phi thứ năm của phụ hoàng, được phong là Vũ phi.
Cây tiêu này là quà phụ hoàng tặng mẹ vào ngày mẹ chàng chính thức trở thành cung phi.
Bốn chữ “Chiêu Văn đồng tử”, sau khi chàng ra đời, Vũ phi mới cho người khắc lên thân tiêu.
Chuyện là khi chàng mới sinh, trên cánh tay chàng có bốn chữ ấy.
Vì vậy vua cha mới lấy đó mà đặt vương hiệu cho chàng là Chiêu Văn.
Chiêu Văn nghĩa là đón gọi cái đẹp.
Khi chàng bắt đầu học về âm luật, Vũ phi đã tặng chàng cây tiêu ngọc này.
Khi ấy chàng đã giương đôi mắt to tròn ngây thơ hỏi mẹ:
- Cây tiêu này là của phụ hoàng tặng mẹ, chẳng phải mẹ rất quý sao lại cho con.
- Vì mẹ rất quý nó nên mới cho con, Duật à.
Để sau này con lớn sẽ tặng lại nó cho cô gái mà con yêu, giống như ngày xưa quan gia đã tặng cho mẹ - Vũ phi dịu dàng xoa đầu đứa con nhỏ.
Ám ảnh suốt thời thơ ấu của chàng là đôi mắt hạnh của mẹ u buồn khắc khoải chờ mong mỗi khi phụ hoàng không ghé thăm mà nghỉ lại ở tẩm cung của phi tử khác, lúc đó chàng đã nghĩ nếu phụ hoàng chỉ có duy nhất một người vợ là mẹ chàng thôi thì trong đôi mắt đẹp của mẹ sẽ không còn nỗi u bồn nữa.
Khi ấy, Nhật Duật đã tự nhủ lớn lên sẽ chỉ lấy người con gái mình yêu, chỉ lấy duy nhất một người, một vợ một chồng toàn tâm toàn ý yêu thương nhau mà sống đến đầu bạc răng long.
Nhưng thế sự xoay vần chẳng thể lúc nào cũng theo ý mình được.
Chàng đã từng thử cố ép mình mở cửa trái tim để đón nhận Trinh Túc nhưng không thể, nên đành để nàng tổn thương.
Một cuộc hôn nhân nhuốm màu chính trị, một cuộc hôn nhân sắp đặt tuân theo quy định của hoàng tộc sao có thể hạnh phúc???
“Chú đang thất tình à?”, nghĩ đến câu hỏi cắc cớ ban nãy của Haibara, bờ môi kiên nghị của Nhật Duật bất giác mỉm cười, gần đúng rồi đấy nhóc con, nói chính xác là ta làm người khác thất tình, còn chàng từ trước đến giờ đã có mảnh tình nào vắt vai đâu mà bị cô nào đó đá nên chẳng biết thất tình là cảm giác như thế nào?
Không biết chuyện buồn phiền, nỗi ray rứt của chàng về Trinh Túc có được coi là thất tình không ta?
………………………………………………………
Mở cửa phòng bước ra, Haibara khoan khoái hít thở không khí trong lành còn ẩm hơi sương của sớm mai.
Thực hiện vài động tác khởi động đơn giản, nàng bắt đầu tập bài tập thể dục tập thể quen thuộc mà trước kia vẫn hay cùng bác Agasa và đội thám tử nhí tập ở công viên vào mỗi sáng.
Nhớ lúc đó nàng đã nói nếu không chăm tập thể dục lúc về già sẽ mắc các bệnh như máu nhiễm mỡ, huyết áp cao, đái tháo đường khiến ông bác sợ xanh mặt, vội thực hiện các động tác mạnh mẽ siêng năng tích cực hơn cả.
Trong khi đó, Nhật Duật đang đứng nhìn nàng với ánh mắt khó hiểu khi không biết nàng đang làm gì mà hươ tay múa chân loạn hết cả lên giống như mấy ông đạo sĩ làm phép trừ ma.Thói quen của chàng là sáng sáng luyện võ, khi luyện xong bài quyền, chàng định đến đại sảnh, đi ngang qua phòng Haibara, thấy nàng đang làm những động tác kỳ cục nên tò mò lẫn thích thú đứng lại xem.
Cảm giác được đang có người nhìn mình, Haibara ngó quanh thì thấy Nhật Duật đang đứng đó nhìn mình bằng con mắt dành cho sinh vật lạ.
- Nhóc đang làm gì mà giơ tay giơ chân loạn lên thế? – Nhật Duật tròn xoe mắt hỏi.
- Tập thể dục – Haibara trả lời, hơi khó chịu khi Nhật Duật nhìn nàng với ánh mắt cứ như thể nàng đang làm trò gì điên khùng lắm.
- Tập thể dục??? – Nhật Duật không hiểu – Nghĩa là sao.
- Vậy hàng sáng chú đấm đá huỳnh huỵch ồn ào như vậy để làm gì – Nàng hỏi lại.
- Để rèn luyện võ nghệ và sức khỏe. – Chàng vô tư đáp.
- Thì tập thể dục cũng để rèn luyện sức khỏe, những động tác cháu làm này là nằm trong một bài tập – Nàng nói ngắn gọn đủ để cho Nhật Duật hiểu để khỏi thắc mắc.
- Ra vậy, nhưng những động tác này kỳ lạ quá, ta chưa thấy bao giờ - Nhật Duật gật gù – Nhóc chuẩn bị đi, lát nữa bưng tráp theo hầu ta ra phố - Nói rồi chàng phủi áo rời đi, không quên nói thêm với nụ “cười cực đểu” trên môi – Việc này trong tờ cam kết nhóc yêu cầu có ghi rõ đấy.
Biết chàng xỏ mình vụ hôm qua, khi nàng đòi chiếc khăn lụa Vạn Bảo với lí do trả thêm công nấu nướng cho bữa tối qua.
Vì hay xiên xỏ mỉa mai người khác nên với vấn đề này, nàng nhạy cảm lắm, người ta nói cái nàng hiểu ngay.
……………….
Nhật Duật thong dong đi ngoài phố, trên tay phe phẩy cây quạt, dáng điệu ung dung nhàn nhã, Haibara bưng tráp lẽo đẽo theo sau.
Trên đường đi, chàng thấy quán hàng hay hay thú vị cũng sà vào nghiêng nghiêng ngó ngó, vẻ băn khoăn lắm.
- Chú đang chọn quà cho cô nào hả - Ngán ngẩm vì lết đến mỏi cẳng đi theo Nhật Duật từ sáng đến giờ, lại bị mấy người bán hàng đốt vía vì vào xem mà không mua, Haibara lên tiếng.
Chàng cũng đã vốn định sẽ về thái ấp thăm Trinh Túc và nhân dân ở đó nhưng trong triều chàng được giao đặc trách những công việc về các dân tộc có liên quan.
Gần đây vùng núi phía Tây Bắc đang không được ổn định, sắp tới sợ rằng có biến nổi loạn, chàng cần phải ở lại kinh thành nên chẳng thể về được.
Vùng núi Tây Bắc là nơi các man người thiểu số sinh sống, là nơi tập trung nhiều châu phên dậu của Đại Việt, do có biên giới ráp gianh với đất Bắc nên có vị trí địa lý hết sức quan trọng.
Một mai quân Nguyên có sang xâm lược Đại Việt, nếu chúng chọn đường thủy để tiến công thì chỉ có một con đường là từ Khâm Châu qua Vĩnh An, đường này đi mất 5 ngày, còn về đường bộ thì từ Ung Châu đến kinh thành Thăng Long có 3 đường.
Con đường nhanh nhất và ngắn nhất để tiến đến Thăng Long là đường chính từ trại Vĩnh Bình theo sông Ô Bì, sông Đào Hoa rồi sông Phú Lương, đi đường này mất bốn ngày.
Bốn ngày là có thể tiến đến kinh thành nhưng đấy là nếu mọi điều đều thuận lợi.
Những muốn đi qua những đường đó bắt buộc quân địch phải đi qua những vùng do các dân tộc vùng thiểu số Đại Việt sinh sống, các tù trưởng luôn trung thành và dốc hết lòng phục vụ triều đình, họ sẽ lãnh đạo dân chúng của mình xả thân đánh giặc báo hoàng ân cũng là bảo vệ mảnh đất thiêng liêng nơi chôn rau cắt rốn của mình.
Do đó quân giặc muốn vượt qua vùng rừng núi âm u hiểm trở trùng trùng điệp điệp này cũng không dễ dàng.
Vì vậy, việc ổn định các châu phên dậu, động ở vùng Tây Bắc luôn luôn được coi trọng.
Thời nhà Lý trước đây, các vua Lý thực hiện chính sách gả công chúa cho các tù trưởng và cho họ tự cai quản vùng đất của mình để duy trì khối đại đoàn kết dân tộc bền vững.
Nhà Trần thì không dùng cách này.
Hiện tại, việc giao hảo với các dân tộc thiểu số ở đây là do Nhật Duật nắm trọng trách.
Vì chắc sắp tới, chàng chưa về thái ấp được ngay, nên tính mua một món quà cho Trinh Túc gửi kèm thư về cho nàng ấy nguôi giận.
Trong phủ chẳng thiếu thứ gì nên chàng chẳng biết nên gửi quà gì về.
Mấy khoản liên quan đến phụ nữ, chàng không rành lắm.
Mà hỏi các tỳ nữ trong phủ thì thấy ngài ngại làm sao ấy, hỏi An Tư thì còn nhỏ chưa hiểu chuyện người lớn, hỏi Thụy Bảo thì không sớm thì muộn chuyện cũng đến tai các hoàng huynh rồi mấy ông anh sẽ lôi ra để trêu chọc chàng.
- Sao nhóc biết – Nhật Duật bối rối, cái mặt ngố không thể tả.
- Đoán. – Nàng nhún vai – Nhìn vẻ mặt chú thì chắc không phải mua cho người yêu rồi.
Là mua quà cho em gái, vợ , hay bồ nhí?
- Cho em gái – Hơi méo mặt khi nghe đến hai chữ bồ nhí nhưng Nhật Duật lưỡng lự rồi cũng đáp, trên danh nghĩa là vợ chồng nhưng thực lòng chàng chỉ coi Trinh Túc như em gái thôi, quà tặng cho vợ và em gái khác nhau.
- Là chị An Tư ? – Haibara hỏi nhưng nhận được cái lắc đầu của Nhật Duật – Vậy là công chúa Thụy Bảo?
Nhật Duật tiếp tục lắc đầu.
- Chú nói thật đi, mua quà tặng cho bồ nhí chứ gì? – Haibara nhìn Nhật Duật bằng đôi mắt lấp lánh những tia sáng châm trọc chế giễu – Chú chỉ có hai em gái là công chúa Thụy Bảo và chị An Tư, làm gì có em gái nào khác, nếu mua quà cho ba bà vợ ở thái ấp thì cần gì nói dối, vậy thì chỉ có mua quà cho bồ nhí thôi.
- Sao nhóc biết rõ hoàn cảnh gia đình nhà ta thế? – Nhật Duật trố mắt.
- Dù ở đâu, thời nào thì con gái vẫn thích buôn chuyện như nhau, trong phủ lại có nhiều tỳ nữ như vậy – Nàng đáp, trên môi thấp thoáng nụ cười nửa miệng mỉa mai – Thấy chú từ sáng đến giờ chưa chọn được quà nên cháu định tư vấn cho một chút, nhưng từ trước đến giờ cháu ghét nhất là mấy gã đàn ông đã năm thê bảy thiếp lại còn quen thói trăng hoa lăng nhăng trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài.
- Ta…ta chọn quà cho…vợ nhưng… chỉ muốn chọn một món quà nào đó như dùng để tặng cho em gái thôi – Nhật Duật ngập ngừng nói, nén tiếng thở dài.
Đến đây, Haibara không thắc mắc tại sao lại như vậy, đó là chuyện riêng của Nhật Duật, nàng chỉ hỏi:
- Tặng bà cả, bà hai hay bà ba, hay cả ba bà?
Bao nhiêu tuổi, sở thích, sở ghét, nhân dịp gì.
- Cho vợ cả. – Nhật Duật bẽn lẽn đáp, rồi chàng lờ mờ nhận ra hình như từ nãy đến giờ mình giống đày tớ hơn là ông chủ - 23 tuổi, cô ấy yêu sự lãng mạn ghét màu hồng, yêu sự thủy chung ghét màu tím, yêu sự hòa bình ghét màu thanh thiên.
Lâu rồi ta chưa về thái ấp, mà sắp tới cũng chưa về được, nên muốn gửi quà về để cô ấy nguôi giận.
Đưa cái tráp cho Nhật Duật cầm, rồi chắp hai tay sau lưng, Haibara vừa đi vừa phân tích:
- Xem nào, mua mỹ phẩm à không son phấn, nước hoa à không dầu thơm à?
Phụ nữ thời phong kiến cổ hủ này coi chồng như trời, có trang điểm đẹp xức dầu thơm cũng chỉ để chồng ngắm.
Chú lại đang không có ở thái ấp, có tặng những thứ ấy chưa chắc vợ chú đã dùng.
Bỏ qua.
- Khoan đã, nhóc vừa nói “thời phong kiến cổ hủ này” nghĩa là sao? – Nhật Duật ngoan ngoãn nhận cái tráp Haibara đưa rồi lẽo đẽo đi theo sau nàng, thắc mắc.
- Không có gì quan trọng cả, chú không cần để ý. – Haibara nói tiếp – Chú là vương gia chắc trong phủ chẳng thiếu gì lụa là gấm vóc ngọc ngà châu báu.
- Cái khó là ở chỗ đó – Nhật Duật gật gù rồi thầm nghĩ “May mà nhóc vẫn nhớ được ta là vương gia” khi nhìn cô nhóc ra vẻ người lớn đang chắp hai tay sau lưng đi trước mặt.
- Chú đặt thợ kim hoàn làm một sợi dây chuyền, mặt dây chuyền là chữ viết tên của vợ chú ghép lại với nhau, vẽ hình sợi dây chuyền ra rồi đưa cho thợ kim hoàn để người ta làm theo mẫu.
Thế nào được không?– Haibara nhớ đến một thời đã từng rộ lên mốt làm mặt dây chuyền bằng chữ ghi tên mình hay từ nào đó đặc biệt, hoặc mặt nhẫn bằng chữ cái ở hiện đại nên mới gợi ý cho Nhật Duật, chắc chắn hàng độc, lại thấy được thành ý của người tặng quà.
- Nghe mới lạ đấy – Nhật Duật gật gù – Cảm ơn nhóc.
- Nhưng còn hai người vợ còn lại có sợ họ tủi thân không – Nàng liếc nhìn Nhật Duật trêu chọc.
- Cái đó nhóc yên tâm, một người thì cả năm không thèm ló mặt về vương phủ, một người thì còn chẳng quan tâm gì sự đời đến mặt mũi ta như thế nào cũng không thèm biết. – Nhật Duật ung dung đáp – Chuyện hôm nay nhóc đừng nói với ai đấy – Trả cái tráp cho Haibara, chàng dặn dò – Giờ thì về phủ. – Nói rồi chàng rảo bước.
- Sao chú đã cầm rồi không cầm luôn đi – Nàng ôm tráp lon ton theo sau
Nhật Duật không đáp trên bờ môi bất giác nở nụ cười khi nhìn gương mặt hậm hực của Haibara.
Đang đi Nhật Duật bỗng nhiên dừng lại không báo trước khiến Haibara đầm sầm vào người chàng.
- Sao tự dưng chú đứng lại? – Nàng bực mình hỏi.
- Tối hôm qua chẳng phải có người đòi khăn lụa Vạn Bảo đó sao? – Nhật Duật chỉ vào một cửa hàng bán vải bề thế và sang trọng – Vào đây đi.
Tối qua, nàng nói vậy chỉ là đùa Nhật Duật thôi, ai ngờ chàng vẫn còn nhớ.
Lần đòi Conan trả công chiếc ví hiệu Fusae, nàng nói rồi cũng để đấy, đến giờ đã thấy mặt mũi chiếc ví ra sao đâu.
Nàng tính bảo không cần nhưng Nhật Duật vừa trông thấy cô chủ hàng lụa xinh đẹp nõn nà đã vội nhanh chân bước vào cửa hàng.
Vừa thấy một vị khách ăn mặc sang trọng lại khôi ngô tuấn tú xuất hiện, cô chủ trẻ đẹp má thắm môi son có đôi mắt lúng liếng đa tình liền tươi cười đon đả chào mời:
- Công tử chẳng hay muốn mua gì ạ?
Cửa hàng chúng tôi có tất cả các loại vải tốt nhất, công tử đến đây thật là đúng đắn đấy.
Công tử là khách tới lần đầu, tôi sẽ giảm giá cho. – Chất giọng ngọt như mía như mật của cô bán hàng khiến Haibara thấy mình nổi gai ốc.
- Tôi muốn mua khăn tay bằng lụa Vạn Bảo, cô bé này sẽ chọn giúp tôi – Chàng tao nhã xòe cây quạt trúc phe phẩy, mục đích chính là muốn xua bớt mùi son phấn từ cô bán hàng.
- Công tử thật sáng suốt, khăn tay ở đây rất đa dạng, loại nào cũng có – Cô bán hàng tươi cười, rồi vẫy một cô gái khác lại gần, dặn dò – Em dẫn bé gái xinh xắn này đi chọn khăn tay Vạn Bảo nhé.
Trong lúc đứng đợi Haibara, Nhật Duật đưa mắt nhìn các loại vải đủ màu sắc hoa văn bày trong cửa hàng.
Cô chủ nhiệt tình quan tâm tới khách:
- Công tử còn muốn mua thêm gì không?
Ở đây có nhiều loại vải dùng để may y phục cho nam nhân đẹp lắm, giá cả lại phải chăng.
Chàng mỉm cười lắc đầu.
- Tôi không.
Khi Haibara quay lại trên tay là một chiếc khăn tay màu trắng loại vân quế hồng diệp thêu hoa xanh, nhìn đơn giản mà thanh lịch.
Trả tiền cho cô chủ “điệu chảy nước” theo như suy nghĩ của Haibara, Nhật Duật cùng nàng tiếp tục về phủ.
- Chú rời đi hình như cô bán hàng đó lưu luyến lắm – Nàng trêu
- Cô ấy lưu luyến túi tiền của ta thì đúng hơn – Chàng thản nhiên đáp.
…………………………………………..
- Nhóc thấy như thế này đã được chưa – Nhật Duật đưa cho Haibara xem hình sợi dây chuyền mà chàng vừa mới vẽ theo như ý tưởng và sự mô tả của nàng.
- OK. – Nàng gật đầu - Chú có tư chất làm nhà thiết kế trang sức đấy.
- Âu cây là gì?
Nhà thiết kế là gì? – Nhật Duật khó hiểu.
- OK nghĩa là được.
Còn nhà thiết kế là người làm công việc như chú vừa làm đó – Haibara giải thích, nàng tự nhủ lần sau không nên buột miệng nói mấy thứ chỉ hiện đại mới có, mắc công tên này thắc mắc rồi lại hỏi nhiều, nàng cũng không biết giải thích ra sao.
- Bẩm đức ông, lúc sáng người đi vắng, có bằng hữu của người xưng là Jaien Hojo ghé qua phủ tặng quà ạ - Lão tổng quản trên tay bê một hộp gỗ trơn láng, đứng trước cửa thư phòng cung kính thưa, rồi tiến vào trong thư phòng, cẩn thận đặt chiếc hộp lên bàn rồi cáo lui.
Nhật Duật mở hộp ra xem thì thấy bên trong là một chiếc vỏ ốc biển to, lòng xoắn rất đẹp, dưới ánh nắng mắt trời sáng lấp lánh trông như ngọc.
Chàng cầm lên ngắm nghía, rồi liếc sang nhìn cô nhóc đang lau chùi giá sách với ánh mắt lấp lánh những tia sáng tinh nghịch:
- Này, nhóc rất thông minh đúng không?
- Đương nhiên – Với chỉ số IQ là 180, từ nhỏ đã được coi là thần đồng, lớn lên là một trong những bộ não hàng đầu của tổ chức áo đen đủ để nàng tự tin đáp
- Vậy ta nhờ nhóc một chuyện, nhóc hãy xỏ một sợi chỉ mảnh xuyên qua lòng con ốc xoắn này.
Ngày mai nhóc đưa câu trả lời cũng được, giờ thì tiếp tục lau dọn đi – Nhật Duật đưa con ốc cho Haibara, trên bờ môi kiên nghị là một nụ cười hàm ý.
Trước yêu cầu của Nhật Duật, đôi mày thanh tú của Haibara nhíu lại khi bỗng dưng không hiểu sao chàng lại đưa ra yêu cầu quái lạ này.
………………………………..
Ngày hôm sau, Haibara mang trả con ốc chưa có sợi chỉ xuyên qua lòng cho Nhật Duật.
Việc này khó hơn nàng đã nghĩ, nàng đã thử nhúng sợi chỉ vào sáp nến nóng chảy rồi đợi nhấc ra, đợi cho sáp khô sợi chỉ trở nên cứng rồi mới xỏ thử qua lòng ốc nhưng không được vì lòng ốc xoắn.
- Cháu không làm được – Nàng nói.
- Nhóc nói gì cơ, ta không nghe rõ – Nhật Duật vờ vịt.
- Cháu không làm được – Biết Nhật Duật cố tình trêu mình, nàng hậm hực nhắc lại.
- Nhóc nói nhỏ quá, ta vẫn chưa nghe được – Cố nén cười, Nhật Duật tỏ vẻ ta đây đã chú ý lắng nghe lắm rồi nhưng tại Haibara nói nhỏ quá nên chàng mới không nghe được.
- CHÁU KHÔNG LÀM ĐƯỢC – Haibara hét lên vào cái tai đang chìa ra cho Nhật Duật rồi cười mỉa khi Nhật Duật nhăn nhó ngoáy ngoáy tai – Giờ thì chú nghe rõ rồi nhé.
- Vậy thì nhóc cũng đâu có thông minh lắm đâu – Nhật Duật tủm tỉm cười khi nhìn vẻ mặt không cam chịu của Haibara.
- Đây rõ ràng là một yêu cầu vô lý, làm sao mà xỏ được sợi chỉ mềm oặt lại mảnh qua lòng con ốc xoắn mình vặn như thế này, rõ ràng là không có cách, chú cố tình đánh đố làm khó cháu, có giỏi thì chú làm đi – Nàng không phục đáp, khó chịu khi nhìn thấy vẻ mặt trêu ngươi đắc thắng của Nhật Duật.
- Tang tình tang tính tình tang/Bắt con kiến càng/Buộc sợ chỉ ngang lưng/Bên thì lấy giấy mà bưng/Bên thì bôi mỡ kiến mừng kiến sang/Tang tình tang tính tình tang – Có tiếng hát trong trẻo vang lên ngoài cửa khiến Nhật Duật và Haibara đồng loạt ngoái ra nhìn.
Nhật Duật nhìn xem là kẻ nào phá đám mình, còn Haibara thì tò mò bởi khi nghe bài hát vừa rồi nàng biết đó chính là đáp án của câu đố, nàng muốn xem ai là người đã nghĩ ra đáp án đó.
Cách này thực sự rất thông minh và có lẽ cũng là cách làm duy nhất.
- Nếu không biết trước câu trả lời, chắc gì anh đã nghĩ ra được đáp án của câu đố oái ăm này mà đòi đố cô bé – An Tư cười khúc khích, rồi bước vào thư phòng, trên tay nàng cầm một con kiến càng to có buộc một sợi chỉ mảnh ngang lưng cùng một bát sành đựng mỡ và một cái giỏ đựng bánh cốm.
Trong khi đó ở Tân Nguyệt điện, “Tứ hà” và Lục Thảo đang ngồi bóp đôi chân mỏi nhừ của mình.
Tất cả cũng chỉ tại công chúa bé bỏng nổi hứng làm bánh rồi đem biếu Thái thượng hoàng, hoàng thái hậu, quan gia, hoàng hậu, các cung phi, các vị vương gia làm họ phải đi theo cùng để tặng bánh, đi từ cung này sang cung khác, phủ này sang phủ khác từ hôm qua đến giờ đến mệt nhoài người.
Đến lúc không thấy công chúa đâu họ mới tá hỏa khi nàng lại chốn khỏi cung rồi, mà đi một thân một mình.
Nhưng dù sao thì họ cũng không cần quá lo lắng vì công chúa của họ võ công đầy mình, lại thêm nói dễ nghe là đa mưu túc trí, nói khó nghe là ranh ma xảo quyệt, nên công chúa không ức hiếp người khác thì thôi, ai dám bắt nạt công chúa
Vì thấy “tứ hà” cũng mệt rồi nên An Tư để họ lại trong điện nghỉ ngơi, còn nàng thì một mình cưỡi ngựa xuất cung đến phủ Chiêu Văn vương để tặng bánh, chỉ còn sót lại mỗi ông anh quý hóa này là chưa nhận được, vả lại nàng cũng muốn đến thăm cô bé có mái tóc nâu đỏ đặc biệt đó.
Phủ của Chiêu Văn vương lập gần cửa Đại Hưng thuộc hoàng thành, an ninh tương đối tốt nên An Tư thấy cũng không cần nhất thiết phải đem theo người hộ vệ.
Đoán chừng ông anh yêu quái à không yêu quý của mình đang ở thư phòng nên nàng đến đó, trên đường đi thì gặp một tỳ nữ đang cầm một con kiến càng cùng một bát sành đựng mỡ đi về phía thư phòng.
Thấy tò mò, An Tư liền gặng hỏi thì nàng tỳ nữ thưa là làm theo lời dặn của vương gia.
Không biết ông anh định giở trò gì, nàng liền bảo nàng tỳ nữ đó đưa mình mang đến thư phòng hộ cho.
Ban đầu nàng ta cũng ngần ngừ lắm, một là sợ vương gia trách tội, hai là ai dám làm phiền công chúa nhưng không đưa thì là trái lệnh công chúa, nếu chọn đắp tội thì nàng chọn đắp tội với vương gia hơn vì từ trước đến giờ vương gia dối xử với gia nhân rất ôn hòa, nhã nhặn, không bao giờ đánh mắng, còn công chúa thì nàng ta chưa biết như thế nào, vậy nên An tư mới xuất hiện trước cửa thư phòng Nhật Duật với những thứ đó trên tay.
Tận mắt chứng kiến con kiến càng đánh hơi thấy mùi mỡ thơm, bò từ đầu bên này sang đầu bên kia con ốc, mang theo cả sợi chỉ mảnh như tơ nhện buộc ngang lưng, Haibara không thể không phục.
Nàng nghĩ bao giờ trở về hiện đại được, sẽ đem câu này đố tên thám tử kiêu ngạo đó, nhớ làn đi cắm trại nàng và bác Agasa đã ra câu đố cho đội thám tử nhí bằng cách lấy chữ trong gương ghép lại với nhau, vẻ mặt đắc ý khi giải được câu đó sau nửa ngày suy nghĩ của hắn làm nàng khó chịu dù rằng nàng đoán trước được hắn sẽ tìm ra đáp án.
- Chị An…công chúa thông minh quá – Haibara định nói chị An Tư, sau nhớ ra thân phận không tầm thường của cô bé trước mặt nên sửa lại.
- Em cứ gọi chị là chị được rồi – An Tư vui vẻ - Thực ra cách này không phải do chị nghĩ ra, còn câu đố tất nhiên cũng không phải của anh Chiêu Văn – Nói đến đây nàng liếc nhìn ông anh đã bị mình làm cho mất hứng đang giận dỗi đằng kia, trong đôi mắt đẹp ánh lên ý cười, ông anh này của nàng trông thế nhưng tính tình vẫn còn trẻ con lắm., rồi nàng kể - Vào thời tiên đế Trần Thái Tông phụ hoàng chị, sứ giả Trung Hoa đã đưa ra một con ốc xoắn và nhờ xâu qua ruột nó bằng một sợi chỉ mảnh.
Khi ấy, vị trạng nguyên mới 12 tuổi tên Nguyễn Hiền của Đại Việt chẳng cần suy nghĩ lâu đã đưa ra lời giải bằng bài hát chị vừa hát ngay sau khi nghe câu đố.
- Nhưng tại sao, sứ giả của Trung Hoa lại đưa ra câu đố này – Việc đi sứ ngày xưa cũng tương đương với việc ngoại giao bây giờ giữa các nước trên thế giới, thủ tướng nước này sang thăm nước kia, nhưng đâu có mấy chuyện các vị ấy đem những câu đố oái ăm như thế này đố nhau nên khiến Haibara thắc mắc.
- Là vì họ muốn thăm dò xem nước Nam này có nhân tài hay không – An Tư trả lời. – Đây cũng không phải là lần đầu tiên, càng không phải là lần cuối cùng. – Không muốn nói mấy chuyện này nữa với Haibara, An Tư quay trở lại với việc đang nói dở về vị trạng nguyên tài không đợi tuổi - Đến lúc vị trạng nguyên ấy qua đời và được phụ hoàng truy phong là “Đại vương thành hoàng” thì anh Chiêu Văn lúc đó mới có 4 tháng tuổi thôi và vẫn đang phải quấn tã bú sữa mẹ – Nàng tươi cười nhìn ông anh đang sa sầm mặt của mình.
- Giỏi nhỉ - Nhật Duật nhéo tai An Tư – Còn em thì lúc đó vẫn còn ở ngoài bờ tre chưa được cha mẹ nhặt về, cái nhéo tai này là anh thay Hắc Phong đòi lại công đạo cho cái đuôi của nó đã bị ai đó cắt về làm dây đàn.
- Em cắt đuôi nó chứ có cắt tóc anh đâu. – An Tư ấm ức.
- Chú cứ cậy lớn bắt nạt bé – Haibara lên tiếng nhắc nhở khiến Nhật Duật tự tủi phận mình, đã bị em gái coi không ra gì bây giờ đến thư đồng cũng vậy.
- Thôi mà anh trai, tha cho em đi, có mấy cái đuôi ngựa mà cũng so đo, uổng công em mang bánh cốm đến cho anh – An Tư năn nỉ.
Vốn định chưa buông tha cho An tư dễ dàng như vậy, nhưng nghe tiếng của lão tổng quản vang lên ngoài ngạch cửa.
- Bẩm đức ông, có Trần công công vâng lệnh quan gia có việc gấp đến xin gặp ngài ạ - Lão tổng quản thưa.
- Nô tài tham kiến vương gia – Trần công công thi lễ, rồi ông ta ngạc nhiên khi nhận ra An Tư – Nô tài tham kiến công chúa.
- Ngươi cứ coi như không có công chúa ở đây là được. – Nhật Duật ôn hòa nói nhưng trong ngữ điệu đầy hàm ý vừa trêu chọc An Tư vừa kín đáo nhắc nhở viên hoạn quan về cung chớ bép xép nhiều lời vì chắc chắn cô em út này lại trốn khỏi cung chứ chẳng có sai, mà việc này đến tai Trần Hoảng thể nào chàng cũng bị liên lụy– Quan gia sai ngươi đến đây có việc gì không?
- Bẩm đức ông, có sứ thần của nước Sách Ma Tích [8] sang tiến cống, nhưng triều đình không tìm được người thông ngôn, quan gia đã cho triệu tập những người thông ngôn giỏi nhất kinh thành lại để nói chuyện với sứ thần nhưng không một ai nói được tiếng Sách Ma Tích, nên quan gia cho nô tài đến đây để hỏi cao kiến của ngài – Trần công công cung kính thưa.
- Ngươi cứ về trước báo rằng quan gia cứ yên tâm, ta sẽ thay mặt triều đình tiếp sứ - Nghe viên hoạn quan trình bày xong, Nhật Duật thong thả đáp. – Ta sẽ vào cung ngay.
- Chúc anh thượng lộ bình an – An Tư cười nhăn nhở đưa tay vẫy vẫy khi Nhật Duật rời đi để chuẩn bị quan phục đí tiếp sứ thần.
Chính vì biết hôm nay triều đình bận rộn tiếp sứ nên chẳng ai để ý tới mình, An Tư mới có thể xuất cung dễ dàng.
Nhật Duật rời đi rồi, trong thư phòng chỉ còn lại An Tư và Haibara.
- Cảm ơn chị lần trước đã cứu em ngoài phố - Haibara lên tiếng trước, nàng muốn cảm ơn An Tư lâu rồi nhưng đến bây giờ mới nói được tiếng An Nam và gặp lại An Tư.
- Vậy em định cảm ơn thế nào đây. – An Tư nháy mắt tinh nghịch.
“Chị rất ổn”, trước khi rời khỏi quán cà phê, chị Akemi cũng nháy mắt và cười nói với nàng như vậy rồi để lại trong lòng nàng bao nỗi bất an.
Nào ai ngờ được đó là lần cuối cùng, lần cuối cùng nàng gặp chị gái, lần cuối cùng được nghe giọng nói và nụ cười dịu dàng của chị.
Sau đó nàng đã vĩnh viễn không thể gặp lại chị gái nữa vì hai người đã âm dương cách biệt, là người của hai thế giới khác nhau.
Chị nàng đã chết, chết vì bị tổ chức thanh trừng, chết dưới họng súng tàn nhẫn của Gin, chết vì muốn cứu nàng thoát khỏi cái địa ngục trần gian đó.
Hình ảnh chị gái đôi mắt nhắm nghiền sẽ chẳng bao giờ mở nữa, nằm bất động giữa vũng máu đỏ lênh láng hiện lên trong những cơn ác mộng hàng đêm nàng mơ, nó khiến tim nàng như có lưỡi băng sắc lạnh tàn nhẫn xuyên qua.
Tuy dung mạo khác nhau nhưng mỗi lần nhìn An Tư, hình ảnh người chị gái thân thương lại hiện lên trong tâm trí nàng.
- Chị Akemi, em có thể gọi chị như vậy được không?