Khác [Longfic] Battle Royal

[Longfic] Battle Royal
Chap 19: Kosho vs Tể tướng của Hikari


- Aiko: Này này Kama, xem ra Kosho hơi bị sốc với cú này rồi, liệu có ổn khi phát động BR lúc này không?

- Kama: Theo tớ thì không sao, dù gì trận BR này là không thể tránh khỏi mà, với lại tớ đã có kế hoạch rồi bây giờ cậu chỉ cần lo cho trận BR ngày mai thôi.

Sakura hốt hoảng chạy vào...

- Kama nguy rồi, Kosho đã biến mất rồi, không biết cậu ta đi đâu nữa.

- Kama(cười): Vậy là đúng như mình dự đoán, cậu ta chắc có lẽ đang ở biên giới của Hikari rồi,

- Aiko: Trời trời, không đùa chứ, để tớ đi cản Kosho lại.

- Kama: Không cần thiết đâu, Sakura Chị và Naori sẽ đến đó và giúp Kosho, nhưng chỉ là giúp đánh bại tên Hắc Pháp Sư đang cầm đầu ở đó thôi nhé, còn những người còn lại chuẩn bị BR đi.

Lời của Kama lúc này là tuyệt đối không ai có quyền cãi hay phản đối cả, một phần vì không có Vua thì lệnh của Kama như lệnh của Vua và một phần không ai có thể nghi ngờ về chiến lược của cậu cả.

Kosho lúc này đã đặt chân lên tới Vương quốc Hikari và lập tức tên tể tướng đã nhận ra được một Pháp lực vô cùng mạnh đã đến đây.

- Là ai đây?

Chúng thì giờ phải lo BR chứ làm gì có thời gian mà ở đây??

Đã phát động BR thì chúng không được xâm phạm vào nước khác trừ khi... tên nhóc Vua đó một mình đến đây à?

Hắn lập tức phái người ra xem tình hình, một mình Kosho xong thẳng vào cung điện không một ai có thể ngăn cản được cậu, những tên lính chỉ biết lùi từng bước và run sợ trước cậu.

Tên Tể tướng cũng đã xuất hiện,

- Ồ xem kìa, chẳng phải là Đức vua của Fiore sao?

Ngài đại giá đến nước chúng tôi trước khi BR diễn ra có việc gì đó ạ??

Lúc này không kìm được tức giận, Vua của Hikari đã đứng dậy và quát lớn,

- Tên khốn, ngươi đã làm gì con gái ta?

Mau thả nó ra...Nếu không...

Kosho nghe đến từ "con gái ta" cậu lại càng tức giận, không nói gì cậu lao thẳng vào tên Tể tướng nhưng bọn Hắc Pháp Sư của hắn đã cản cậu lại, chúng khá đông và khá mạnh mẽ.

- Kosho: Ngươi chính là tên đã bày ra trò này đúng không?

- Đúng là ta đấy, chỉ tiết là công chúa quá vô dụng không giết được cái mạng của ngươi haha.

- Vua Hikari: Tể tướng ngươi nói gì đó?

- Kosho: Vì thế mà ngươi muốn giết luôn cô ấy à?

Tên khốn

Cậu nắm chặt bàn tay lại, ánh mắt đầy sát khí nhìn về phía tên Tể tướng khiến hắn rất vui, bộ dạng hắn rất ngạo mạng.

- Vua Hikari: Tể tướng hắn nói gì thế?

Ngươi muốn giết cả con gái ta ư?

Tên khốn...

Đức vua đã lớn tuổi lại chịu thêm cú sốc đó khiến ngài choáng váng và ngã xuống ghế, cận thần đều lo lắng và đến đỡ ngài.

- Tể tướng: Đức Vua à đó là lí do tại sao nước chúng ta lúc nào cũng yếu nên mới để chúng để mắt đến đấy, vì ngài quá yếu đuối.

- Tướng quân của Hikari: Tể tướng ngươi dám phạm thượng, tính tạo phản à?

Một đòn từ tên Tể tướng phát ra tấn công tới đã giết chết Tướng quân của Hikari, những người khác khiếp sợ không dám nói gì nữa cả.

- Kosho: Xem ra ta đã hiểu được mọi chuyện rồi, đến lúc ta trả lại đủ hết những gì ngươi đã làm.

- Ngươi không tự nhìn tình hình của mình à?

Tự lao vào hang địch rồi ngong cuồng, tính làm anh hùng trước khi chết đó à?

Giết hắn.

Bọn Hắc Pháp Sư vay quanh lấy Kosho, Ma lực của chúng tỏa ra xung quanh cậu, Kosho không hề sợ hại gương mặt của cậu bây giờ như hiện lên dòng chữ "Ai vào thì ta giết kẻ đó".

Pháp lực của Kosho cũng đang tung ra và mạnh đến mức áp đảo hoàng toàn Ma khí của chúng.

- Tể tướng: Không thể nào, sức mạnh gì thế này?

Đám Hắc Pháp Sư vừa lao vào và không hề thấy bay ra bởi vừa chạm vào Pháp lực của Kosho chúng đã tan biến mất, Kosho từng bước tiến đến tên Tể tướng,

- Chịu chết đi tên khốn.

- Ngươi tưởng một tên nhóc như ngươi có thể đánh bại được một Hắc Pháp Sư già dặn kinh nghiệm như ta à?

Haha

Hắn bắt đầu lao vào đánh tay đôi với Kosho, đúng là hắn mạnh thật nhưng chỉ trong phút chốc Kosho đã đánh liên tục vào hắn khiến hắn không kiệp trở tay, sức mạnh của Kosho lúc này thật sự rất khủng khiếp.

- Những kẻ như ngươi không xứng đáng làm đối thủ của ta...

Bước nhảy thời gian.

Kosho tung ra tuyệt chiêu của mình và dồn hết sức mạnh vào nó, cậu đánh liên tục vào hắn trong 1s liên tục liên tục cho đến khi cậu cạng hết Pháp lực và dừng lại, tên Tể tướng đã bị cậu đánh tan biến mất, cậu thở hỗn hểnh cứ tưởng đã kết thúc thì lúc này luồng Ma khí từ hắn bỗng nhiên tụ hợp lại và xâm nhập vào người của Kosho khiến cậu hết sức đau đớn.

- Tên nhóc ngươi tưởng như thế là sẽ kết thúc sao?

Hahaha, Hắc Thuật chiếm đoạt linh hồn.

- Cái gì??

Hắc thuật gì thế này.

Kosho đang cố sức chống chọi với Ma khí trong người cậu cậu đã chủ quan sử dụng hết sức mạnh vào đòn vừa rồi nên cơ thể cậu lúc này khá yếu điều đó khiến hắn dễ dàng xâm nhập vào tâm trí của cậu.

- Tên khốn, mau biến ra khỏi người ta.....

- Ta e rằng không thể, haha ta sẽ chiếm lấy cơ thể mi và khiến mi hoàn toàn biến mất đó là cái giá phải trả khi ngươi dám đánh tan thân xác mượn của ta.

- Thì ra ngươi là Hắc Pháp sư không có cơ thể ư?

Khốn khiếp.

Lúc này Sakura đã tới, Sakura nhận ra ngay chuyện gì đang diễn ra, cô giữ chặt lấy Kosho và truyền Pháp lực của mình vào Kosho để ngăn chặn Ma khí lan ra cơ thể cậu thế nhưng cô không thể.

- Sakura: Không xong rồi, chúng ta không thể ngăn cản được, cố lên bệ hạ đừng để ma lực đó chiếm lấy ngài.

Kosho vẫn đang chiến đấu dữ dội với tâm trí của mình lúc này thì những tên Hắc Pháp Sư lại xuất hiện và chúng dự định giúp cho chủ của chúng chiếm lấy cơ thể mới Sakura và Naori đã sẵn sang chiến đấu

- Sakura: Kosho, đừng để mình lạc vào Ma giới, người yêu em vẫn đang đợi em về đó cô ấy thật sự rất thích em đấy em trai ngốc.

Sakura cùng Naori lao lên chặn những tên Hắc Pháp sư lại, những lời nói của Sakura chút ít đã truyền đạt được đến cho Kosho, cậu trở nên mạnh mẽ hơn và đấu tranh liên tục với luồn Ma khí này.

- Bỏ cuộc đi tên nhóc, sớm muộn gì cơ thể ngươi cũng sẽ là của ta thôi haha.

- Ngươi tưởng ta để yên cho ngươi làm gì làm à?

Ta không phải là kẻ dễ bị khuất phục thế đâu tên khốn...

Ánh phát phát ra từ người cậu đã lóe rực lên và thiêu cháy hết nguồn Ma khí đó

- KHÔNG THỂ NÀO....

Hắn đã hoàn toàn tan biến, lúc này thì Sakura cùng Naori song kiếm cũng đã dẹp tan bọn Hắc PHáp sư quấy rối, vì chủ của chúng đã thất bại nên một số cũng đã bỏ chạy.

Kosho quỵ xuống và thở mạnh..

- Sakura: Xem ra một lần nữa Nhóc lại mạnh lên rồi nhỉ.

Sakura cười và đỡ cậu dậy, lúc này Đức vua của Hikari đã ra đối diện với Kosho,

- Tại sao tể tướng của ta lại là một Hắc PHáp Sư?

Chuyện gì đang diễn ra vậy?

- Sakura: Có vẻ như Tể tướng nước ngài đã bị tên Hắc Pháp Sư này chiếm lấy cơ thể và thao túng mọi thứ, Việc đưa công chúa sang cũng là ý kiến của hắn đúng không?

Đức Vua không trả lời vì ngài cảm thấy hối hận, Kosho lúc này cũng không kìm chế được nữa,

- Dù có bị thao túng thế nào nhưng việc bắt ép con gái mình làm việc như thế là không thể tha thứ được.

- Ta biết, trong chuyện này mọi lỗi lầm la do ta cho nên ngươi hãy tha cho con gái ta, ta đồng ý đầu hàng vô điều kiện.

- Kosho: Ông đang nói gì thế?

Fiore chúng tôi không hề muốn độc chiếm một vương quốc nào cả, chúng tôi chỉ muốn thành lập một liên kết giữa các vương quốc để không xảy ra chiến tranh mà thôi.

Đức Vua Hikari lúc này mới nhận ra một lần nữa lại bị tên Tể tướng kia lười gạc, đức vua lúc này như người mất hồn không biết nói gì nữa cả.

- Kosho: BR vẫn sẽ được tiếp tục, và điều kiện vẫn như Fiore đề ra trước giờ nếu chúng thắng Hikari sẽ gia nhập vào liên minh Fiore.

- Ta đồng ý, nếu ta thắng ngươi phải đưa con gái ta về một cách bình yên...

Giao kèo BR đã được thành lập, đúng như dự đoán của Kama.

- Aiko: Vậy là BR thật sự diễn ra rồi, xem ra Kosho thật sự sang đó gây loạn nhỉ.

- kama: Cậu ta là vậy mà, tuy nóng giận nhất thời nhưng không bao giờ quên nhiệm vụ vì đất nước này cả với cậu ta, Đất nước này quan trọng hơn bất cứ thứ gì hết...

***************************************************************

BR diễn ra theo đúng lịch trình, đội hình bên Fiore gồm Aiko, Kai, Lech, Seido cùng Haru với sức mạnh như thế thì BR họ đã nắm giữ được chiến thằng tuyệt đối ở cả ba phương hướng và đánh bại toàn bộ Pháp sư bên Hikari.

Cuộc gặp mặt giữa 2 vị Vua lại diễn ra.

- Kosho: Xin ngài đừng lo, con gái của ngài sẽ không sao đâu, chúng tôi sẽ đưa cô ấy về Hikari,

Kosho nói với giọng buồn bã.

- Dù gì, trong cô ấy có vẻ không có phần nào dành cho tôi.

Kosho quay lưng đi.

- Vua Hikari: Cậu ta còn trẻ mà đã mạnh như thế rồi lại còn hiền lương nữa, có vẻ như thế giới sẽ do cậu ta thiết lập lại một trật tự mới, ta mong chờ đấy cậu nhóc...

Kosho về Cung điện, Kama, Sakura cùng Aiko đã chờ sẵn và dự định nói giúp cho cô công chúa thế nhưng Kosho đã ra dấu hiệu im lặng,

- Ta muốn nói chuyện riêng với cô ấy.

Kosho bước vào phòng, cả 3 ở bên ngoài khá tò mò liệu Kosho lẽ sử lí chuyện này như thế nào.

Trước mặt Kosho lúc này là Hoshi, cô ấy nhìn vào Kosho với đôi mắt buồn bã và ân hận về việc cô đã làm.

Cô vừa mở miệng định nói gì đó thì Kosho đã nói trước.

- Được rồi, không cần nói gì cả, ta đến đây chỉ để nói cho cô biết ngày mai sẽ có người hộ tống cô về nước nên chuẩn bị đi.

Kosho nói xong lập tức quay lưng ra ngoài cửa và đi ra, Hoshi không thể nói gì cả, cô chỉ biết cuối mặt và rơi lệ, cô chỉ biết thì thầm

- Cũng đúng nhỉ, mình làm gì còn tư cách ở lại đây chứ, có lẽ như suốt kiếp này mình mãi mãi không thể gặp chàng được nữa rồi...

Hoshi nhớ lại những lúc cô và Kosho cùng ở bên nhau, cùng đi chơi vui vẽ, ăn uống khắp nơi...

- Không được nữa rồi....

SÁNG HÔM SAU.

Kai và Seido cùng Haru cả ba được phân công hộ tống công chúa Hoshi trở về nước, và Kosho đã không ra tiễn biệt cô, Kosho cắm đầu vào công việc phê duyệt các bản báo cáo.

Sakura ngó qua Kama,

- Sakura(nói nhỏ): Xem ra cú này khó lòng mà Kosho trấn tỉnh lại được, mấy chuyện nghĩ cách chắc nhờ tới cậu nhỉ Kama.

- Kama: Bệ hạ không đi tiễn công chúa Hoshi sao?

Kama vừa nhắc tới Hoshi thì Kosho đã đè mạnh bút của mình xuống khiến nó gãy mất, Kosho ngước lên nhìn cả hai,

- Tại sao ta lại phải đi tiễn cô ấy?

Đối với ta cô ấy bây giờ chỉ đơn giản là một công chúa Hikari và viến thăm đất nước này thôi ngoài ra không còn gì cả...không còn gì cả...

Hình ảnh cười đùa của Hoshi lại hiện lên trên đầu cậu, thế nhưng cậu không thể làm gì lúc này cả, Kama và Sakura cũng chỉ biết lặng im vì Kosho đã nói thế thì đã không còn cách nào quay đầu lại được nữa rồi.

Nhóm của Kai trên đường hộ tống công chúa về, suốt dọc đường không ai nói tiếng nào cả, đặc biệc là công chúa, có vẻ như cô đã tổn thương khá nặng.

- Kai: Có thật là cô muốn bỏ đi như thế này không?

Kai lạnh lùng hỏi trước sự bất ngờ của Seido và Haru.

- Tại sao ngươi lại hỏi thế?

- Ta không quan tâm đến chuyện yêu đương nhưng ta biết một điều, những kẻ yêu nhau lúc nào cũng tỏ vẻ cao thượng với người mình yêu thương nhưng họ không biết chính điều đó mới làm đối phương bị tổn thương nhiều nhất.

Haru khá ngạc nhiên vì người lạnh lùng như Kai lại có thể nói được câu đó, Seido cũng có phần bất ngờ cả hai nhìn chầm chầm vô Kai.

- Không có gì bất ngờ đâu, chuyện đó ta cũng đã từng trải qua nên hiểu được.

- Seido: Nghe chưa Haru, Kai cũng có người yêu đấy, há há.

Seido và Haru cười, Kai bực tức và hù dọa cả hai khiến cả hai không dám hé môi nữa.

- Kai: Và rồi?

Cô thật sự muốn trở về như thế à?

- Ta...ta muốn ở lại bên Kosho nhưng...nhưng ta không thể làm gì để chuộc lại lỗi lầm của bản thân mình gây ra cả, ta biết làm gì bây giờ...

- Kai: Nếu vậy cô càng không được đi, cô phải ở lại và chứng minh cho cậu ta thấy tình cảm của cô đối với cậu ta như thế nào.

- Haru: Nè nè, như thế là cãi lại nhà vua tội tử đấy không đùa được đâu Kai.

- Seido: Chuyện yêu đương tôi cũng không rành lắm, nhưng mệnh lệnh vua ban ra là tuyệt đối không cãi lại được đâu Kai.

- Kai: Yên tâm đi, ta sẽ chịu tất cả, có điều Cô có dám quay trở lại hay không thôi.

Tiếng xe ngựa dừng lại và sự im lặng bao trùm ....

********************************************************

Rusian đang từ Vương quốc Volentear trở về Fiore, trên tay cậu đang cầm một túi đồ và đang bị rất nhiều tên Hắc PHáp sư đuổi theo tới tận biên giới.

Biết không thể đi được nữa cậu đã dừng lại và chuẩn bị đối đầu với bọn chúng, xui cho cậu là lại dừng đúng ngay chỗ của nhóm Kai và công chúa Hoshi.

- Kai: Ngươi là...Tên lúc trước.

Kai nhớ lại lúc đánh với rồng Ác ma và chính Rusian đã giúp cô tiêu diệt nó.

- Ngươi tính làm gì ở đây?

- Haru: Hắn ta là Hắc Pháp sư đấy, có lẽ định tấn công công chúa đây mà.

- Seido: Bảo vệ công chúa.

- À À, nhầm rồi, ta chỉ...

Lúc này thì từ đằng sau một luồng Hắc Thuật tấn công tới Rusian, với phản xạ của cậu cậu đã dễ dàng chặn luồn Hắc Thuật đó.

- Kai: Vừa rồi là gì thế?

Năm tên Hắc Pháp sư khác đã bao vây nhóm người của họ, tên nào trong cũng thật dữ tợn và đầy sát khí.

- Tên khốn kia, mau giao túi đồ đó lại đây nếu không ta sẽ lấy mạng ngươi.

- Tiết quá, ta không có ý định giao trả lại sau khi cực khổ cướp nó về đâu.

Mà chuyện này không liên quan tới đám nhóc này, để chúng qua đi.

- Không được, nếu ngươi không giao ra, tất cả ở đây sẽ chết.

- Kai: Mặc dù không biết chuyện gì nhưng ta vô cùng ghét cái câu đó đấy, tất cả sẽ chết à?

Cứ thử xem các ngươi sức đến mức nào.

Kai đã bật Pháp lực của mình lên , khiến bụi bay nghi ngút những tên Hắc PHáp sư và đều ngạc nhiên vì đối đầu với một người giữ Pháp lực mạnh đến thế.

- Kai: Seido, Haru hai đứa hộ tống công chúa quay về nước mình đi, ở đây sẽ vướn chân đấy.

Không còn cách nào khác Seido và Haru đều nghe theo Kai và hộ tống công chúa đi trước, một tên trong số chúng định cản lại thì lập tức Kai đã di chuyển ra trước mặt hắn mà hắn không kiệp làm gì cả, hắn bất ngờ và bị Kai đạp một phát té nhào xuống đất.

- Rusian: Trời trời, chưa gì mà đã đánh nhau rồi, xung sức quá đấy cô bé.

- Im đi, ngươi cũng là một Hắc PHáp sư cẩn thận ta giết ngươi luôn đấy.

- Rồi rồi.

Chúng cũng đồng loạt lao tới tấn công Rusian, cả hai người chiến đấu với 5 tên Hắc PHáp sư, nhưng sức mạnh của cả hai không hề yếu hơn chúng, cả hai đang áp đảo 5 tên.

Chúng bị đẩy lùi và lập tức rút những lệnh bài ra và đứng vào 5 vị trí của ngôi sao 5 cánh lập tức tung ra đòn phối hợp, Kai và Rusian không thể đở được đòn đó và bị hất tung ra.

- Rusian: Cái phối hợp đó khó chịu quá, đó là lí do ta phải chạy đấy cô bé.

- Kai: Nhiêu đó vẫn chưa đủ làm nóng người ta đâu,

Kai tiếp tục lao lên tấn công, Rusian tính ngăn lại nhưng không kiệp cô bật hết sức mạnh của mình và lao vào, 5 tên HPS đã niệm xong Ma chú và phóng một đòn Chí mạng vào cô.

END
 
[Longfic] Battle Royal
Chap 20: Cuộc chiến mới...


Kai bị bất ngờ bởi nguồn Ma lực từ 5 tên Hắc Pháp Sư khiên cô từ trạng thái tấn công phải đưa hai tay về lại và đở đòn đó nhưng sức mạnh Ma lực từ đòn Phối hợp ngôi sao 5 cánh đã đánh cô bật lùi về sau, không dừng lại một đòn chí mạng nữa lại phóng đến lần này Kai không đủ sức để phòng thủ được thì Rusian đã lao vào đỡ một đòn đó thây cho cô , ngay lúc đó một hình ảnh người con trai lúc nhỏ cũng đã đở một đòn hắc thuật cho cô hiện lên trong đầu.

Rusian quay người về phía cô và cùng Cô bỏ chạy.

- Hắn lại chạy rồi.

- Không sao đâu hắn không thể nào thoát được khi lãnh trọn một đòn đó đâu, mau đuổi theo.

Chúng lại tiếp tục đuổi theo.

Rusian đã bị thương khá nặng khi lãnh trọn một đòn đó, Kai vẫn còn mơ hồ về hình ảnh mà cô đã nhớ lại lúc nãy.

- Tại sao ngươi lại đỡ đòn đó thay cho ta?

- Chỉ vì ta mà cô bị vướn vào rắc rối này nên ta phải tự nhận lấy hình phạt thôi, chúng sẽ tìm đến đây nhanh thôi cô nên trở về đi.

- Ngươi đang bắt ta phải chạy trốn khỏi Hắc Pháp Sư ư?

Đừng có xem thường ta.

- Không hổ danh Sát thủ bóng đêm, không biết sợ là gì nhỉ?

Nhưng mà 5 tên đó không phải là Hắc Pháp Sư mà cô có thể một mình chống lại chúng đâu.

- Ngươi nói thế ta càng phải ở lại để chứng minh cho ngươi thấy, ta có thể hay không.

Trời sập tối, lúc này chúng cũng đã tìm đến nơi của cả hai đang ẩn trốn, Kai đứng ra một lần nữa đối diện với chúng.

- Con ả nhiều chuyện mau tránh sang một bên, nếu không ngươi sẽ là ngươi chết đầu tiên đấy.

Kai không những không nghe mà cô còn bật Pháp lực của mình vút lên khiến cả 5 tên phải lùi lại, Rusian lúc này cũng đã bật Pháp lực của mình lên khiến Kai khá ngạc nhiên,

- Ngươi cũng dùng được cả Pháp thuật à?

Hắc Pháp Sư sao có thể sử dụng được PHáp lực chứ??

Ngươi là ai??

- E rằng h này không có thời gian để giải thích đâu, trước mắt dẹp bọn này đã.

Chúng lao vào tấn công cả hai, xét về trình độ và sức mạnh thì năm tên đó không tài nào có thể chống lại Kai và Rusian được thế nhưng khi chúng phối hợp lại ở 5 vị trí ngôi sao 5 cánh khiến cho cả hai không tài nào đở được đòn đá mà chỉ biết có né liên tục.

- Kai: Đó là loại Hắc thuật gì mà kinh vậy, ta chưa gặp bao giờ.

- Rusian: Chúng là Ngũ Ma Tinh của một tổ chức Hắc Pháp Sư đang lộng hành ở hầu hết các vương quốc, đây là cái khó chịu nhất của bọn chúng.

Chúng liên tục tấn công bằng đòn Ngũ Tinh khiến cả hai khổ sở để né đòn, hết giới hạn Kai lại một lần nữa dồn PHáp lực và đở lại đòn đó nhưng vô ích, cô lại bị đánh bật ra, cô tiếp tục đứng lên ánh mắt cô lúc này tràn đầy sát khí khiến PHáp lực của cô một lần nữa chuyển đổi và mạnh lên khiến luồng Ma khí của 5 tên đó vì thế mà bị ảnh hưởng khá nhiều.

- Đây là sức mạnh thật sự của Sát thủ bóng đêm sao?

Chúng tấn công liên tiếp bằng đòn Ngủ tinh, những cú đầu cô có phần vất vả nhưng chỉ vài phút sao cô đã dần đỡ được hết khiến cho chúng phải kinh hoàng.

- Cái gì thế này?

Cô ta đở liên tiếp những đòn đánh của Ngũ Tinh kìa, cô ta là thứ gì thế.

Kai lao lên dồn Pháp lực của mình và tung ra đòn DAO GÂM BÓNG TỐI khiến cho đội hình Ngũ Tinh của chúng tan vỡ ra và chúng rơi xuống mặt đất.

- Kai: Thế nào hả?

Đừng có xem thường ta.

Rusian không nói gì, 5 tên Hắc Pháp Sư đứng dậy chúng vẫn chưa chịu bỏ cuộc, lúc này chúng đã dùng những lệnh bài Hắc Ám và triệu tập những LINH HỒN CỦA QUỶ nhập vào chúng, chúng đã trở nên dã thú và không còn là bản thân chúng nữa.

- Kai: Lại một loại Hắc Thuật gì đây?

Bọn này thật phiền phức.

Năm con dã thú lao vào tấn công khiến Kai và Rusian phải chia ra hai bên, 2 con dã thú tấn công vào Kai rất dữ dội, bên kia Rusian cũng một lần nữa bị 3 con Dã thú đánh lùi về sau.

- Rusian: Thế này chắc được rồi, đến giờ ngủ rồi các bạn.

Lúc này thì Rusian bật Ma lực của mình lên khiến cho Ma lực của cả 5 con dã thú bị áp đảo hoàn toàn sức nặng của Ma lực từ Rusian đè nặng lên tất cả kể cả Kai, cơ thể cô nặng nề và rất khó để cử động được vì nguồn Ma lực đó.

- Ma lực này ở đâu ra vậy, nó làm bình cảm thấy khó chịu.

Ma lực từ Rusian cứ tiếp tục tuôn ra cho đến khi cả 5 con Ma thú đến giới hạn và của mình thì Rusian đã sử dụng "Phán Xét của Lucifer" truyền thêm Ma lực vào cho 5 con Ma thú và vượt giới hạn cơ thể chúng đã bị nổ tung và tan biến.

Kai khá bất ngờ và từ từ đi lại gần Rusian.

- Kết thúc rồi.

- Ngươi thật ra là ai?

Bạn hay thù?

- Vì lí do công việc nên không thể tiết lộ được, nhưng sớm thôi chúng ta sẽ gặp lại đấy.

Rusian dùng thuật dịch chuyển và biến mất, Kai vẫn còn rất tò mò về cậu ta nhưng việc hiện giờ là trở về kinh thành giải thích với Kosho.

------TẠI HOÀNG CUNG-----------

- Kosho: Bị tấn công?

Là do kẻ nào làm?

- Seido: Có tất cả là 6 tên Hắc Pháp Sư nhưng có vẻ một trong số chúng đang chống lại những tên còn lại.

- Kama: Hắc Pháp sư tự đánh lẫn nhau ư?

Chuyện này khá lạ.

Kosho Sakura cùng Aiko đã nghi ngờ về người đó, vì chỉ có họ là biết Rusian từ nhỏ. (Kama cũng biết nhưng cậu ta không phân biệt được Hắc Pháp Sư).

- Kosho: Nếu là thế thì chắc không sao, thế ... công chúa có bị gì không?

- Haru: Ngài vẫn còn quan tâm tới công chúa thế mà sao lại để cô ấy đi như thế thưa Bệ hạ?

- Ta không còn cách nào khác, đừng bàn về vấn đề này nữa ta mệt rồi.

Kosho đã đi về phòng của mình, hầu hết ai cũng hiểu tâm trạng của Kosho lúc bấy giờ ai nấy đề nhìn nhau và không khí có một chút buồn.

Kosho đứng trên thành cao nhìn lên bầu trời...

Từ cung điện nơi Hoshi đang ở cô cũng đang ngước nhìn lên bầu trời...

Mật thư của Rusian đã được chuyển tới cho Sakura khiến Đào tỉ khá hốt hoảng, trong thư nói rõ tình hình về chiến sự giữa các nước đang chống lại với tổ chức Hắc PHáp Sư đánh thuê Akane.

Đã từng nghe về tổ chức bạo loạn này nhưng không ngờ trong thời gian ngắn nó đã trở nên nguy hiểm đến thế khiến cô hết sức lo lắng và phải bàn bạc với Kama và Aiko.

- Kama: Xem ra bọn Hắc PHáp Sư này đang muốn thôn tính tất cả các nước đây mà.

- Sakura: Hẩu hết các vương quốc phía đông đã bị chúng càn quét hết rồi, sớm muôn gì chúng cũng sẽ tiến đánh tới chúng ta thôi, chúng ta cần nhờ các nước trong liên minh Fiore hợp lực thôi.

- Aiko: Xem ra vụ này e rằng sẽ lớn lắm đây, liệu Kosho còn tỉnh táo để chiến đấu không?

- Kama: Yên tâm đi cậu ta không dễ gì gục ngã thế đâu với lại chuyện này liên quan tới đất nước cậu ta sẽ không bỏ qua đâu, về phần công chúa đích thân tớ sẽ qua Hikari nói chuyện với quốc vương.

- Sakura: Trong cậy vào cậu đấy.

Rusian đứng trên một ngọn núi nhìn về phía một hố đen lớn đang tích tụ rất nhiều Ma khí, một cánh tay khổng lồ từ đó thò ra,

- Đến rồi sao?

Ma vương.

END

END

Cám ơn mấy đứa thời gian qua đã đồng hành cùng bộ truyện đến tận chap 20 như thế này mặc dù truyện hơi bị nhãm nhí :v .

Có vẻ như anh sẽ không ra chap trong đợt này được nữa (từ tháng 9 - 12) vì một số lí do cá nhân (công việc, học tập) nên truyện sẽ dừng tại đây (cứ coi như là hết season 1 =))).

Lâu lâu anh sẽ lại làm "Những sự thật được tác giả tiết lộ" hay những "Chap ova ,ngoại truyện" để mấy đứa đỡ quên truyện của anh :> Một lần nữa cám ơn mấy đứa :v

- RUSIAN * SHIROYASHA -
 
[Longfic] Battle Royal
Ngoại truyện: KHÚC NHẠC ĐỊNH MỆNH


Ở một thời đại mà con người chưa văn mình như hiện giờ, đó là nơi các pháp sư còn tồn tại và những câu truyện về Ma thuật được tương truyền khắp mọi nơi.

Tại nơi hẻo lánh trên một ngọn núi cao đó là nơi ở của 3 người bạn thân từ nhỏ nhưng vì thảm họa Hắc Pháp Sư cả 3 đã mất hết người thân và lưu lạc đến nơi này đó 2 chàng trai mạnh mẽ Kama và Kosho cùng cô gái xinh đẹp và diệu dàng Aiko.

Hằng ngày, Kosho,Kama với chút pháp thuật của mình cậu vào rừng săn bắt thú, Aiko giữ vai trò nội trợ và trồng trọt, cuộc sống tuy khó khăn vất vả nhưng cả 3 cảm thất rất hạnh phúc vì họ như là một gia đình, cái cảm giác mà cả 3 đã mất từ khi lưu lạc tới đây.

Aiko đàn rất hay, Kama và Kosho thì thổi sáo rất giỏi, tiếng đàn của Aiko cất lên là vang cả núi rừng, những con thú vật đều quay quanh lấy cô, chỉ cần nghe tiếng đàn, mọi mệt nhọc của cả hai như vơi đi phần nào đó, nó chỉ là một tiếng đàn của một cô gái bình thường nhưng họ cảm thấy như là một tiếng đàn của thần tiên.

Vào một ngày khá âm u, Kama và Kosho đang đi săn bắt thú rừng thì họ bắt gặp một cô gái đang bị thương khá nặng nằm giữa rừng, Kosho và Kama khá ngạc nhiên.

- Kosho: Giữa rừng mà sao lại có người thế này nhỉ?

Lạ còn bị thương khá nặng nữa, có vẻ như sắp chết rồi.

- Kama: Tớ thấy cô gái này hơi lạ, mùi nguy hiểm từ cô gái này làm tớ hơi sợ đấy

- Kosho: Nhưng không còn cách nào khác, chúng ta phải cứu cô gái này thôi.

Cả hai mang cô gái về, Aiko hoảng hốt vì những vết thương của cô gái và đã tận tình chăm sóc cô.

Cứ ngỡ làm việc tốt sẽ được báo đáp nhưng họ đâu ngờ được chính cái ngày đó đã phá tan đi cuộc sống yên bình mà họ đang có.

Cô gái tỉnh lại, cô bật người dậy vì khung cảnh xung quanh cô khá lạ với cô.

- Aiko: Tỉnh rồi hả?

Cô đã bất tỉnh 2 ngày rồi đó.

Cô gái không trả lời, Aiko thắc mắc và gạn hỏi nhiều câu nhưng cũng không được cô gái này hồi đáp lại và lúc này Aiko cứ ngỡ là cô gái bị câm.

Aiko không hỏi nữa và cầm đàn ra đánh một khúc nhạc vấn vương mà cô vẫn hay thường đàn.

Cô gái từ phòng bước ra chỗ Aiko.

- Cô thấy sao?

Thích chứ??

Cô gái không nói chỉ gật đầu và Aiko tiếp tục đàn còn cô gái thì nhắm mắt và tận hưởng theo điệu nhạc vấn vương và cùng lúc đó thì Kosho và Kama cũng đã đi săn về.

Thấy họ cô gái sợ sệt và núp ra đằng sau Aiko.

- Không sao đâu, chính họ là người đã cứu cô về đây đó.

- Kosho: Cô gái tỉnh rồi à?

Vết thương đã lành chưa?

Cô gái không trả lời khiến Kosho khó ngạc nhiên.

- Aiko: Có vẻ như cô ấy bị câm không nói được thì phải.

- Kama: Thế thì làm sao chúng ta hỏi được thông tin về cô ấy đây, còn gia đình cô ái nữa.

Cô gái càng sợ sệt và ép sát người về phía Aiko.

- Có vẻ tâm lý cô ấy vẫn chưa tỉnh táo tạm thời cứ theo dõi một thời gian nữa đã rồi tính sao, dù gì vết thương cô ấy cũng chưa lành hẳn mà.

Nghe Aiko nói thế nên Kama và Kosho cũng đành nghe theo.

Tôi hôm đó, Cô gái đang ngồi trước cửa nhà và nhìn lên những vì sao sáng lấp lánh nó khiến cô khá thích thú và chăm chú nhìn nó, Kosho từ trong nhà nhìn ra và thấy cô, cậu cười và bước ra ngồi xuống bên cạnh cô khiến cô giật mình và có một chút sợ hãi.

- Cô đừng sợ, tôi chỉ muốn ngắm sao với cô thôi, hôm nay thật nhiều những ngôi sao sang nhỉ.

Kosho cười và nhìn lên bầu trời, cô gái cũng đôi chút hết sợ sệt và gật đầu cười,

- À đúng rồi, tôi vẫn chưa biết tên của Cô, tôi là Kosho còn cô?

Cô gái nghiêng đầu qua và không nói gì chỉ nhìn vào mắt Kosho,

- À cô không nói được nhỉ,

Một ngôi sao vừa lướt qua trên bầu trời, cô gái bỗng tươi hẳn lên và đứng dậy ú ớ, nhìn vào đôi mắt cô Kosho cảm thấy cô đang rất hạnh phúc.

- Vậy bây giờ tôi sẽ gọi cô là Hoshi (Ngôi sao) nhé, nó rất hợp với cô.

Cô gái không đáp lại chỉ nhìn vào Kosho và cười, từ trong nhà Kama và Aiko cũng đã bước ra và cười

- Kama: Hoshi tên hay đấy, vậy từ giờ chào mừng Hoshi tới với tổ ấm nhỏ của chúng tôi.

Aiko đặt đàn xuống, Kama ném cây sáo cho Kosho, cả 3 tấu nên một khúc nhạc hết sức lưu luyến lòng người khiến cô gái đắm mình trong điệu nhạc và nhảy múa.

Khoảng thời gian này thật sự rất hạnh phúc.

Từ đó Hoshi đã sống cùng với cậu, Hoshi khá thân với Kosho và có lẻ Aiko cũng có một chút buồn vì Aiko đã yêu Kosho từ lâu nhưng không dám thổ lộ vì cô biết Kama cũng đang yêu mình, cô không muốn phá bỏ sự hạnh phúc của cả 3 chỉ vì bản thân cô.

Hoshi và Kosho ngày càng thân khi Hoshi đã tặng cho Kosho một viên ngọc lấp lánh, Kosho rất quý nó và đổi lại cậu đã tặng cô cây sáo trúc của mình.

Một ngày như bao ngày Kama và Kosho cùng nhau đi săn, ở nhà Aiko đang chỉ dậy cho Hoshi làm những công việc của người nội trợ, lúc này thì những con gà trong chuồng bỗng kêu lên, những con thú nuôi cũng kêu rêu theo thất thanh khiến không khí thật ghê rợn.

Aiko không hiểu chuyện gì bèn đi ra ngoài xem thì đã thấy từ xa một nhóm người đầy sát khí tiến về phía nhà của họ.

- Aiko: Họ là ai mà trong nguy hiểm quá, có lẽ nào...

Cô nhìn qua Hoshi thì đã hiểu chuyện ngay khi cô gái hết sức run sợ, có vẻ như chính chúng đã khiến cô gái bị thương tích như thế, Aiko lậ tức giấu cô gái vào trong một cái thùng đúng lúc đó thì chúng đã xong cửa vào.

- Aiko: Các người là ai?

- Ta ngửi thấy mùi ả đang ở đây, ngươi giấu ả đi đâu rồi con nhóc kia.

- Các ngươi nói gì ta không hiểu, ở đây có mình ta thôi.

- Ngươi tưởng có thể qua mặt được Hắc PHáp sư bọn ta sao?

Chúng lật tung cái thùng ra và đã phát hiện được Hoshi, không thể chạy được nữa.

Trưa đến, Kosho và Kama đang vui vẽ trở về ngôi nhà của mình, họ khá vui vì hôm nay thu hoạch lớn họ tính mở một bữa tiệt nhỏ và cũng là lúc Kama muốn thổ lộ lòng mình với Aiko và Kosho cũng đã ủng hộ cậu.

Cả hai vừa tới cổng rào đã vô cùng hốt hoảng khi mọi thứ đều bị phá tung, nhìn vào thì cánh tửa đã mở toan, cả hai chạy vào thì trước mắt cả hai là Aiko đã nằm bất động trên một vũng máu.

Kama lao tới ôm Aiko và khóc.

- Kosho: Chuyện...chuyện gì đã xảy ra thế này??

- Kama: Aiko, em đừng có chuyện gì, em nhất định...

Aiko mở mắt ra, cô ngước về phía Kosho, cô nói trong những hơi sức cuối cùng.

- Chúng đã bắt Hoshi đi rồi, chúng bảo phải mang viên ngọc đến nếu không chúng sẽ giết chết cô ấy, tớ biết cô ấy rất quan trọng với cậu đúng không Kosho.

- Kosho: Cậu đừng nói nữa, hãy nghĩ ngơi đi..

Aiko đưa một tờ giấy lên cho Kosho, bàn tay cô đầy vết máu.

- Aiko: Không kiệp nữa rồi, có lẽ những ngày tháng vừa qua với tớ đã đủ hạnh phúc lắm rồi, tớ chỉ muốn nói với cậu, Tớ ...yêu...

Aiko không kiệp nói hết câu thì tay của cô đã buông xuống, Kama chỉ biết hét lên và vô cùng tức giận cậu thả Aiko xuống và đấm vào mặt Kosho.

- TỚ ĐÃ NÓI RỒI, CÔ TA RẤT NGUY HIỂM TẠI SAO, TẠI SAO CẬU KHÔNG NGHE CHÍNH CẬU ĐÃ GIẾT CHẾT AIKO, TỚ SẼ TỚ SẼ KHÔNG THA THỨ CHO CẬU ĐÂU.

Kosho lúc này như người mất hồn, cậu không biết nên làm gì lúc này, cậu mở tờ giấy ra và trong đó là địa chỉ của bọn bắt Hoshi đi. vò tò giấy lại Kosho hết sức tức giận, cậu tung cánh cửa và định đi trả thù cho Aiko và cứu Hoshi. kama đã ngăn cậu lại.

- Cậu tính đi tìm đường chết đó à?

Aiko đã mất rồi, giờ cậu còn đi vào chỗ chết như thế à?

- Tớ có thể sẽ chết, nếu thế tớ sẽ không cảm thấy hổ thẹn với bản thân nữa, tớ xin lỗi cậu, tớ sẽ tự mình giải quyết vụ này.

Nghe câu đó Kama đã một lần nữa đấm vào mặt Kosho,

- Cậu tính chịu trách nhiệm bằng cái chết à?

Tớ sẽ không tha thứ cho cậu dù cậu có chết đâu, tớ sẽ cũng sẽ đi với cậu, tớ cũng không tính tha cho chúng đâu.

Kosho lúc này chỉ biết rơi nước mắt, mất Aiko mất đi người bạn thân như thế có lẽ không nỗi mất mát nào đau khổ hơn cho cả hai người.

Đến chỗ của bọn Hắc Pháp Sư cả hai người xong vào, Hoshi bị trói chỉ biết kêu ú ớ như là đuổi họ đi, nhưng cả hai đã quyết tâm rồi có vẻ như cô có cản cũng không thể.

- Đem viên ngọc hồ li đến rồi đấy à, tốt lắm đưa đây rồi biến đi, ta sẽ tha mạng cho cả hai ngươi.

- Mau thả cô ấy ra, ta và ngươi sẽ đánh nhau một trận, ta không có ý định tha cho ngươi vì cái chết của bạn ta.

Cả hai hết sức tức giận, ánh mắt tràn đầy sát khí.

- Cái ánh mắt đó là sao?

Muốn đi gặp bạn các ngươi ở dưới đó à?

Được thôi ta đã tha mạng nhưng các ngươi đã không muốn thì thôi vậy, giết chúng đi.

Bọn thuộc hạ của hắn lao vào tấn công, Kosho và Kama chiến đấu hết sức mãnh liệt và tàn bạo, họ đã đánh bại được hết bọn chúng với sức mạnh của cả hai, máu khắp người cả hai và cũng đã bị thương.

- Khá lắm 2 tên nhóc, nhưng tiết quá..

Hắn đưa dao ngay cổ của Hoshi và uy hiếp cả hai phải bỏ vũ khí và đưa viên ngọc cho hắn, cả hai tức giận.

- Kosho: Tên hèn hạ, có ngon thì đánh với ta.

- Ta không có bị điên, không có thời gian chơi với các ngươi, mau giao cho ta có được nó ta sẽ là vô địch.

Hoshi lắc đầu ý muốn họ đừng lo cho cô nhưng Kosho không thể, cậu cúi đầu xuống lúc này Kama tức giận

- Kosho cậu làm gì thế?

Cậu quên chúng ta phải báo thù cho Aiko à?

- Tớ không thể bỏ mặc Hoshi được.

Cô ấy...

- Tên khốn (túm lấy cổ áo) uổng công Aiko yêu cậu nhưng bây giờ cậu lại như thế.

- Cậu nói gì? (Bất ngờ)

- Cậu đừng tưởng tớ không biết, thật ra người cô ấy yêu thương lúc nào cũng là cậu, tớ không hiểu tại sao cô ấy lại thích cậu, mà giờ cậu lại vì người con gái khác mà không báo thù cho cô ấy sao?

- Khiến người khác chết theo cô ấy, tớ không thể làm được Aiko cũng không muốn chúng ta làm thế đâu.

- Cậu đừng nói những lời dư thừa.

Kama định lao tới tấn công hắn thì Kosho đã chặn lại,

- Dừng lại đi Kama.

- Buông tớ raaa...

- Hai ngươi bớt ồn ào đi, mau đưa viên ngọc cho ta nếu không ta sẽ giết ả.

Kosho không còn cách nào khác đã ném viên ngọc cho hắn, hắn chụp lấy và nuốt vào người và một đòn chí mạng đánh vào Hoshi khiến cô hộc máu và văn ra Kosho đã chụp lấy cô.

- Tên khốn nhà ngươi,

Cậu hét lớn định lao vào nhưng Hoshi đã kéo tay cậu lại,

- Ko..Kosho...

- Hoshi, cô nói được rồi hả??

- Tôi thật ra chỉ là một con hồ li thành tinh và đã tu luyện được viên ngọc hồ li, tôi đã từng nghĩ sẽ không bao giờ ra ngoài quá xa hang của mình thế nhưng chính khúc nhạc lưu luyên của ba người đã khiến tôi không thể kìm chế và đi theo điệu nhạc thế nhưng tôi đã đụng mặc bọn chúng và chạy trốn cuối cùng gặp cả 3 người.

Tôi rất hối hận giá như tôi đừng ra ngoài có lẽ mọi chuyện đã không ra cớ sự này.

Nước mắt cô rơi xuống, Kosho cũng đã khóc, đứng bên kia Kama cũng đã đấm mạnh vào tường và khóc.

Tên kia lúc này đã trở nên cực kì mạnh mẽ, Kama không kìm được cơn giận cậu lao vào và đánh nhau một mất một còn với hắn.

Kosho nắm chặt lấy tay của Hoshi.

- Đợi đây nhé Hoshi sau khi giết chết hắn trả thù cho Aiko sao đó tớ sẽ chữa trị cho cậu.

Hoshi nắm chặt tay Kosho,

- Đã không kiệp nữa rồi, hắn đã uống viên ngọc sinh mệnh của Hồ li tôi không thể sống được nữa rồi, cám ơn mọi người đã cho tôi một cuộc sống thật hạnh phúc nhưng cái giá phải trả quá đắt, cái tôi có thể làm bây giờ là chết đi để khiến hắn yếu lại trong một thời gian lúc đó hãy đâm vào tim hắn, hắn sẽ chết.

- Cô nói gì thế, cô không thể chết được, tôi ... tôi không thể mất cô.

- Như vậy là đã đủ rồi...

Cô thả tay xuống và nhắm mắt với một nụ cười trên môi, Kosho hét lớn lên,

- TẠI SAO?

TẠI SAO?

TẠI SAO?

Cậu điên cuồng vào lao vào hắn, Kama lúc này đã bị hắn đánh bị thương và văn ra xa, Kosho lao tới đánh trong vô thức, lúc này hắn đã bị suy yếu do Hoshi đã hi sinh và khiến viên ngọc Hồ li mất tác dụng trong phút chốc, Kosho lao vào định đâm hắn nhưng không dễ gì Hắc Pháp sư như hắn dù không có ngọc hắn vẫn không dễ gì bị đánh bại, không còn cách nào khác Kosho đã nhảy ra sao và ôm chăt hắn quay về hướng Kama.

- Kama, hãy đâm kiếm vào tim của hắn như thế hắn sẽ chết.

- Cậu nói gì thế, như thế cậu cũng sẽ chết đấy.

- Nhanh lên đi, nếu không Hoshi sẽ hi sinh vô ích mất nhanh lên.

Kama cầm kiếm trên tay và vẫn đang phân vân, Kosho lại hét lên khiến cậu không còn cách nào khác cậu hét to lên và lao vào đâm hắn.

Lưỡi kiếm đâm xuyên tim hắn và cả Kosho, tên Hắc PHáp Sư đã tan biến, Kosho ngã quỵ xuống, Kama đỡ và khóc thét.

- Tên ngốc, sao cậu lại làm thế?

- Chỉ đơn giản là chuộc lỗi của mình thôi, có lẽ cả 4 chúng ta đã đủ hạnh phúc rồi, cậu có thể thổi khúc sáo cuối cùng cho tớ nghe không?

Kosho rút cây sáo trên người ra và đưa cho Kama, bàn tay đầy máu của Kama cầm chặt lấy cây sáo, cậu thổi một khúc nhạc mà khiến nước mắt cả hai rơi.

Nước mắt của Kama là giọt nước mắt bi thương còn nước mắt của Kosho là giọt nước mắt hạnh phúc, Kosho miểm cười và nhắm mắt lại.

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Một tiếng thét lớn của Kama khiến không gian như vỡ tung ra,

END (còn tiếp nữa.)
 
[Longfic] Battle Royal
Ngoại truyện: KHÚC NHẠC ĐỊNH MỆNH


------ Phần Cuối ----

Bản nhạc thổi xong cũng là lúc Kosho nhắm mắt lại, cơ thể cậu và Hoshi biến thành những hạt bụi và biến mất, Kama cố dùng tay níu giữ lại nhưng không thể được cậu chỉ biết khóc và trách bản thân mình quá vô dụng.

Kama như người mất hồn, cậu lết từng bước về căn nhà kĩ niệm của cả ba, trong một nổi tuyệt vọng nặng nề thì cậu nghe tiếng đàn quen thuộc cất lên khiến cậu bừng tỉnh và nhận ra cậu đã ở trước cửa nhà, tiếng nhạc từ bên trong phát ra.

Kama vẫn còn ngỡ ngàng, cậu mở toanh cánh cửa ra thì Aiko đang ngồi bên cây đàn, Kama không khỏi bất ngờ, cậu cứ nghĩ đó là một giất mơ.

Cậu lao vào ôm chầm lấy Aiko và khóc.

Aiko đã bị bất ngờ và đẩy cậu ra.

- Aiko: Cậu là ai?

Câu hỏi của Aiko khiến Kama càng thêm bất ngờ và không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả,

- Cậu không nhớ tớ sao?

Tớ là Kama chúng ta là bạn từ thuở nhỏ đến giờ mà, cậu quên hết rồi sao?

- Tôi...

Aiko không thể nhớ gì nữa cả ngoại trừ khúc nhạc đó và căn nhà này, dường như nó rất quan trọng đối với cô.

Biết không thể hỏi gì thêm cậu đành im lặng..

Tối hôm đó....

Kama vẫn trằn trọc không ngủ được, cậu vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chính mắt lúc đó cậu và Kosho đã nhìn thấy Aiko chết, mà bây giờ Aiko thậm chí không có đến một vết thương...

Một làn khói bất ngờ lan tỏa vào phòng cậu, cậu bật dậy, đi theo làn khói đó và trước mặt cậu đó là hình ảnh của Kosho và Hoshi.

- Kosho, Hoshi ...

Hai người...

Mắt cậu rơi lệ, cậu tiến đến ôm chằm lấy Kosho nhưng...

Kosho lúc này đã không còn là một con người nữa, Kama không thể chạm vào cậu được.

- Chuyện.... gì thế này...?

- Tớ đã chết rồi Kama, đó là chuyện dĩ nhiên mà...

Chỉ có điều tớ muốn nói với cậu một chuyện cuối cùng.

Hoshi em nói đi.

- Aiko đã được viên ngọc sinh mệnh củ Hồ li hồi sinh lại, tuy nhiên đổi lại cô ấy sẽ mất hoàn toàn kí ức từ trước đến giờ, cho nên...

Đó có lẽ là cách cuối cùng tôi có thể chuộc lại tội lỗi mà tôi đã gây ra.

Hoshi cuối mặt xuống, Kama cũng thế, cậu nắm chặt bàn tay lại và hét lên.

- Thế còn cô và Kosho?

Chẳng lẽ hai người tính bỏ chúng tôi mà đi như thế à?

Không tôi không chấp nhận việc cậu chết như thế KOSHO.

Kosho cười, tiến lại gần Kama,

- Có lẽ đó là ý trời rồi, chúng ta không thể cản lại nó được, nhưng đừng lo, cái kết thế này tớ cũng đã có thể mãn nguyện rồi, hãy sống hạnh phúc bên Aiko cậu nhé...

Hình ảnh Kosho và Hoshi tan biến dần với nụ cười của cả hai nhưng lại trong nước mắt của Kama.

- Tại sao lại thế chứ...?

******************************

- Hoshi: Lúc đó tại sao anh lại lựa chọn hồi sinh cho cô ấy mà không phải là cho bản thân mình?

- Kosho: Đối với anh, Kama và Aiko nếu cả hai được sống hạnh phúc với nhau như thếthì cái chết của anh nó mới có ý nghĩa , nếu sống lại mà quên hết tất cả những chuyện đã xảy ra anh thà được chết để được sánh bước cùng em...

Hoshi.

*********************************

Đã 5 năm trôi qua kể từ ngày đó, Kama và Aiko đã có một đứa con vừa tròn bốn tuổi, cậu nhóc khá kháo khỉnh và rất giống Kama, hôm nay là ngày tưởng niệm về Kosho và Hoshi, vẫn như thường lệ Kama thổi sáo và Aiko cất tiếng đàn của mình, cả hai song tấu một bài hát quen thuộc, giai điệu khiến co Kama nhớ lại những ngày trước, những ngày cả 3 đã từng sống rất hạnh phúc và đâu đó trong những làn sương mờ hình bóng Kosho và Hoshi vẫn miễm cười mỗi khi bài hát của họ cất lên.

- Mỗi năm cứ đến ngày này là ba mẹ lại đàn và thổi sáo bài này, con thấy ba trong có vẻ buồn lắm, có chuyện gì vậy ba?

Đứa con ngây thơ tò mò hỏi Kama, Cậu ngừng thổi sáo, xoa đầu tóc con trai mình và cười, cậu bế con trai lên đầu mình,

- Để ba kể cho con nghe một câu chuyện và một anh chàng yêu một cô gái hồ li con nhé...

END
 
Back
Top Dưới