Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 1220


“Triệu Đình Vũ, cậu ngẩn ngơ đứng ở đây làm cái gì vậy?” Đúng lúc này, một giọng nói từ phía sau lưng Triệu Đình Vũ vang lên.

Triệu Đình Vũ đang trầm tư suy nghĩ đột nhiên giật mình, quay đầu lại thì thấy Lại Nhi đang đứng sau lưng mình.

“Không… không có gì, tôi đang ở đây ngắm cảnh.” Triệu Đình Vũ vội vàng tìm cớ.

Sau đó, anh ta nhanh chóng vò tờ giấy trên tay thành một quả bóng và nắm trong lòng bàn tay.

Đồng thời nhanh chóng giấu con dao đang cầm trên tay đi.

Advertisement

Anh ta tuyệt đối không thể để Lại Nhi biết rằng em gái mình đã bị người của điện Thiên Cang bắt cóc rồi, nếu không Lại Nhi nhất định sẽ nói với Lê Vĩnh Thiên.

“Đang ngắm cảnh à? Ngắm cảnh thì tại sao lại hoảng loạn như vậy hả?” Lại Nhi vừa đi tới vừa hỏi.

Cô ấy là một đặc công của tổ đặc công Shadow, vẻ mặt hoảng loạn của Triệu Đình Vũ tất nhiên không thể thoát khỏi đôi mắt cô ấy.

Advertisement

“Tôi hoảng loạn chỗ nào chứ?” Triệu Đình Vũ một bên nói, một bên cố gắng hết sức khiến cho bản thân mình bình tĩnh trở lại.

“Cậu không lừa được tôi đâu, vừa rồi cậu lén lén lút lút rốt cuộc là đang làm cái gì vậy?” Lại Nhi tra hỏi.

“Tôi không có lén lén lút lút, tôi đang ngắm cảnh, xem đến mê mẩn, đột nhiên chị gọi một tiếng, dọa tôi hết hồn, cho nên có hơi hoảng hốt!” Triệu Đình Vũ nói.

Lúc này, Lại Nhi đã đến trước mặt Triệu Đình Vũ, thấy Triệu Đình Vũ nắm chặt tay phải lại, cô ấy hỏi: “Cậu nắm tay lại làm gì? Chẳng lẽ là muốn đánh tôi sao?”

“Tôi… tôi làm gì dám đánh chị chứ?” Triệu Đình Vũ muốn buông nắm đấm ra, nhưng lại sợ quả cầu giấy trong lòng bàn tay rơi xuống bị Lại Nhi nhìn thấy.

“Nếu cậu không dám đánh tôi, thì buông tay ra, đừng có làm ra vẻ như sắp đánh người.” Lại Nhi nói.

“Tôi…” Ngay lập tức Triệu Đình Vũ khó xử vô cùng, nếu buông tay ra, quả cầu giấy trong tay nhất định sẽ rơi xuống.

“Trong tay cậu đang cầm thứ gì không thể để người khác nhìn thấy đúng không?” Lại Nhi nhìn thấy Triệu Đình Vũ không chịu buông tay ra, liền cảnh giác hỏi.

“Không… không có.” Triệu Đình Vũ lại bắt đầu trở nên căng thẳng.

Anh ta đã hối hận lắm rồi, lúc này anh ta không nên cầm mảnh giấy trên tay, thay vào đó là nên bỏ nó vào túi quần như con dao bay đó, hoặc ném xuống đất rồi dùng chân giẫm lên.

“Nếu không có, vậy thì cậu mở tay ra cho tôi xem đi.” Lại Nhi nói.

“Tay của tôi bẩn lắm, có cái gì đáng xem đâu.” Triệu Đình Vũ thật sự không tìm được cái cớ nào khác nữa, chỉ có thể nói như vậy thôi.

“Cậu…cậu thực sự trốn trong rừng và làm cái chuyện dơ bẩn đó à?” Lại Nhi tức giận đến mức mặt đỏ tía tai.

Triệu Đình Vũ này nói rằng tay của anh ta bẩn, không chịu mở ra cho cô ấy xem, ngoài trừ làm ra cái việc đáng xấu hổ đó, rồi tự mình làm cho lòng bàn tay của mình bị bẩn, thì còn có thể làm gì khác nữa chứ?

“Tôi không hiểu rốt cuộc là chị đang nói cái gì vậy? Triệu Đình Vũ tôi dường đường chính chính, quang minh lỗi lạc và từ trước đến nay chưa bao giờ làm chuyện gì bẩn thỉu, chị đừng có ngậm máu phun người đấy!” Triệu Đình Vũ trong sáng ngây thơ nên thực sự không hiểu Lại Nhi đang nói cái gì.

“Đừng giả vờ không hiểu, chẳng trách ban nãy cậu lại lén la lén lút, khi nhìn thấy tôi tới thì hoảng loạn đến như vậy, hóa ra là làm ra cái chuyện như vậy! Hừ, không ngờ cậu lại là loại người như vậy!” Lại Nhi đang đứng trước rừng cây, bên cạnh còn có bụi cỏ bao phủ, ngoại trừ làm loại chuyện như vậy ra thì không việc gì có thể làm bẩn tay anh ta được.

“Chị Lại Nhi, chị có thể nói rõ hơn một chút được không? Rốt cuộc là tôi đã làm loại chuyện gì vậy? Tôi thực sự không hiểu ý của chị.” Triệu Đình Vũ than thở.

“Giả vờ, cậu tiếp tục giả vờ đi, tôi không thèm quan tâm đến cậu nữa, cậu thích làm gì thì làm, cậu có thể tiếp tục đi, tôi sẽ không quấy rầy cậu nữa.” Lại Nhi nói xong, thì tức giận quay người đi mất.

Triệu Đình Vũ nhìn thấy Lại Nhi đi rồi, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù cho tới tận bây giờ anh ta vẫn không hiểu rốt cuộc là Lại Nhi có ý gì, nhưng ít nhất anh ta sẽ không để cho cô ấy phát hiện ra quả cầu giấy trong tay mình.

Khi Triệu Đình Vũ nghĩ rằng sự việc này cứ như vậy mà trôi qua rồi, thì Lại Nhi đột nhiên nhớ ra một vấn đề rất nghiêm trọng, đột nhiên quay lại và chĩa súng về phía Triệu Đình Vũ!

Ngay lập tức Triệu Đình Vũ cực kỳ hoảng sợ, trừng mắt ngẩn người.

“Chị Lại Nhi… chị … sao chị lại chĩa súng vào tôi? Đừng có đùa như vậy, mau bỏ súng xuống đi, lỡ như súng bị bóp cò, thì tôi xong đời đấy.” Triệu Đình Vũ nhìn thấy đôi mắt của Lại Nhi có sự lạnh lẽo, nên có chút sợ hãi.

“Thành thật khai báo, có phải là cậu đang bí mật liên lạc với kẻ thù và muốn mưu hại hộ soái không hả?” Lại Nhi lạnh lùng tra hỏi.

Ngay lập tức Triệu Đình Vũ mồ hôi nhễ nhại, không hiểu tại sao Lại Nhi lại có cái suy nghĩ kỳ lạ như vậy!

“Hộ soái tốt đối với tôi ơn nặng như núi, làm sao tôi có thể bí mật cấu kết với kẻ thù và mưu hại anh ấy được cơ chứ?” Triệu Đình Vũ than vãn.

“Nếu cậu không bí mật cấu kết với kẻ thù, chỉ cần mở bàn tay bên phải của cậu ra, để cho tôi xem rốt cuộc là trong lòng bàn tay của cậu đang giấu cái gì!” Lại Nhi nói.

Cô ấy cũng biết rằng vừa rồi mình đã suy nghĩ quá nhiều, Triệu Đình Vũ không thể làm chuyện bẩn thỉu đó giữa thanh thiên bạch nhật như vậy được.

Ban nãy anh ta lén lén lút lút, khi nhìn thấy cô ấy đến thì đã nắm chặt tay phải lại sống chết không chịu buông ra, chắc là đang giấu diếm lén liên lạc báo tin với quân địch!

“Tôi… tôi không thể mở ra được.” Triệu Đình Vũ thực sự không muốn để cho Lại Nhi biết rằng em gái của mình đã bị người của điện Thiên Cang bắt đi rồi, để tránh cô ấy sẽ nói chuyện này cho Lê Vĩnh Thiên biết.

“Cậu muốn chết hay muốn sống?” Lại Nhi hỏi. Tuy rằng cô ấy có chút thích Triệu Đình Vũ nhưng nếu anh ta dám thông đồng với kẻ thù thì cô ấy vẫn sẽ trừ khử anh ta.

“Tất nhiên là tôi muốn sống rồi!” Triệu Đình Vũ nói. Em gái của anh ta vẫn chưa được cứu ra, tất nhiên là anh ta sẽ không muốn chết rồi.

Nếu có thể sống, thì có ai muốn chết cơ chứ?

“Vậy thì mở tay ra, nếu không thì tôi sẽ bắn cậu một phát đấy!” Lại Nhi không chút nể tình nói.

Triệu Đình Vũ nhìn thấy Lại Nhi lạnh lùng tàn nhẫn như vậy, không hề giống như đang nói đùa một chút nào, nên chỉ có thể từ từ mở bàn tay phải của mình ra.

Nếu không mở ra nữa, anh ta thực sự lo lắng là Lại Nhi sẽ bắn anh ta một phát chết mất.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1221


Khi lòng bàn tay của Triệu Đình Vũ mở ra, một viên giấy từ trên tay anh ta rơi xuống đất.

Sau đó, Triệu Đình Vũ nhanh chóng dùng chân giẫm lên quả cầu giấy đó.

Tuy nhiên, động tác nhỏ đó làm sao có thể đánh lừa được ánh mắt của Lại Nhi chứ.

“Lấy chân ra!” Lại Nhi tức giận quát lên một tiếng.

Advertisement

Nhìn thấy trong lòng bàn tay Triệu Đình Vũ quả nhiên có một viên giấy rơi xuống, cô ấy càng nghi ngờ Triệu Đình Vũ đang thông đồng với kẻ thù hơn nữa.

Nếu không thì tại sao anh ta lại không để cho cô ấy nhìn thấy viên giấy đó chứ?

Gần đây luôn có kẻ ám sát tới ám sát Lê Vĩnh Thiên, nếu để Triệu Đình Vũ hợp tác cả trong lẫn ngoài với tên ám sát, vậy thì Lê Vĩnh Thiên sẽ càng thêm nguy hiểm.

Advertisement

“Tôi không thể cho chị xem viên giấy này được.” Triệu Đình Vũ nói.

“Tại sao lại không thể cho tôi xem? Đây là bằng chứng cậu thông đồng với kẻ thù, thế nên mới không cho tôi xem đúng không?” Lại Nhi hỏi.

“Không… không phải!” Triệu Đình Vũ nói.

“Vậy thì rốt cuộc đó là cái gì?” Lại Nhi tra hỏi.

“Đó là bức thư tình tôi viết cho một cô gái, vì vậy tôi không thể đưa cho chị xem được.” Triệu Đình Vũ lại nghĩ ra được một lý do khác.

Lại Nhi đột nhiên nổi cơn ghen: “Tôi không tin! Người như cậu làm sao mà biết viết thư tình được chứ?”

“Tôi có người mình thầm thương trộm nhớ, chẳng lẽ không được hay sao?” Triệu Đình Vũ vì không để cho Lại Nhi biết em gái mình đã bị bắt đi mất, cũng liều mạng và không ngần ngại viện ra cái lý do này.

“Đừng nói nhảm nữa! Có phải là thư tình hay không thì để cho tôi kiểm tra một chút là biết thôi.” Lại Nhi thân là đặc công của tổ đặc công Shadow, chỉ số thông minh vẫn rất cao, sẽ không tin lời Triệu Đình Vũ một cách dễ dàng như vậy đâu.

“Đọc thư tình của người khác như vậy thật là bất lịch sự đấy.” Triệu Đình Vũ vẫn còn muốn đấu tranh thêm một chút nữa.

“Tôi đếm đến ba, nếu cậu còn không bỏ chân của mình ra nữa, tôi sẽ bắn gãy chân của cậu đấy! Một!” Lý Thụy bắt đầu đếm rồi.

Triệu Đình Vũ ngay lập tức đổ mồ hôi hột, không ngờ Lại Nhi lại ra tay tàn nhẫn đến như vậy.

“Hai!” Lại Nhi không muốn lãng phí thời gian nữa, lập tức đếm đến hai, đồng thời chĩa họng súng vào đùi của Triệu Đình Vũ.

Triệu Đình Vũ nhìn thấy Lại Nhi tuyệt tình và tàn nhẫn đến thế, sợ hãi nhanh chóng dời chân đi.

Sau đó Lại Nhi nhặt viên giấy trên mặt đất lên rồi mở nó ra.

Đã đến giây phút này rồi, Triệu Đình Vũ cũng không còn cách nào khác chỉ có thể để Lại Nhi đọc mảnh giấy đó.

Khi Lại Nhi đọc xong nội dung trên tờ giấy, tức thì trở nên vô cùng kinh ngạc: “Em gái cậu thật sự đã bị người của điện Thiên Cang bắt đi rồi sao?”

“Đúng vậy! Nếu không thì tại sao tôi lại không cho chị xem mảnh giấy này chứ?” Triệu Đình Vũ nói.

“Thế ban nãy cậu nói rằng đó là bức thư tình viết cho một cô gái nào đó mà?” Lại Nhi tức giận nói.

“Bởi vì tôi không muốn cho chị xem, cho nên mới cố tình nói như vậy.” Triệu Đình Vũ nói.

“Bây giờ cậu dự định như thế nào?” Lại Nhi hỏi.

“Hiện tại tôi cũng không biết nên làm gì nữa.” Triệu Đình Vũ nói.

“Hay là chúng ta nói chuyện này cho hộ soái Lê biết, để anh ấy nghĩ giải pháp!” Lại Nhi đề nghị.

“Chuyện này tuyệt đối không được nói với hộ soái Lê!” Triệu Đình Vũ từ chối ngay.

“Tại sao?” Lại Nhi hỏi.

“Bởi vì đối phương đã nói rồi, không thể nói cho hộ soái Lê được! Nếu nói cho hộ soái Lê biết, rồi để anh ấy đi giải cứu em gái cùng với tôi, bọn họ nhất định sẽ thay đổi địa điểm hoặc là gi3t chết em gái tôi mất.” Triệu Đình Vũ đáp lại.

“Làm sao mà bọn họ biết được là chúng ta đã nói chuyện này với hộ soái Lê chứ?” Lại Nhi hỏi.

“Bởi vì chắc chắn bọn họ đã sắp xếp người giám sát, theo dõi từng động thái một của tôi ở đây rồi.” Triệu Đình Vũ nói.

“Bọn họ muốn cậu dùng đao phổ của Càn Khôn Thất Đao để đổi lấy em gái mình, cậu định sẽ lấy đao phổ của Càn Khôn Thất Đao đi trao đổi sao?” Lại Nhi hỏi tiếp.

“Đao phổ của Càn Khôn Thất Đao tuyệt đối không được rơi vào tay những kẻ gian ác này! Tôi sẽ không đem đao phổ của Càn Khôn Thất Đao để đi trao đổi đâu.” Triệu Đình Vũ lại nói.

“Chẳng lẽ cậu vì muốn bảo vệ đao phổ của Càn Khôn Thất Đao mà bỏ mặc tính mạng của em gái mình không thèm quan tâm hay sao?” Lại Nhi lại hỏi.

“Tất nhiên là không rồi, tôi đã nghĩ xong rồi, tôi quyết định sẽ xông vào động Chuột Bay một mình để giải cứu em gái của tôi.” Triệu Đình Vũ đáp lời.

“Nếu như bọn họ đã dám bảo cậu đến động Chuột Bay, nhất định đã có phòng bị nguy cơ, chuẩn bị đầy đủ, sắp đặt sẵn mai phục, một mình cậu đi không những không cứu được em gái cậu, mà còn để tính mạng của chính mình rơi vào nguy hiểm nữa.” Lại Nhi nói.

“Vì cứu em gái tôi, cho dù nơi đó có là đầm rồng hang hổ, tôi cũng phải xông vào.” Triệu Đình Vũ nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1222


“Hộ soái Lê có thần kiếm Tiểu Lâu Thính Vũ, nếu để cho anh ta cùng đi cứu em gái cậu, cơ hội thành công sẽ lớn hơn nhiều.” Lại Nhi nói.

“Không thể liên lụy hộ soái Lê, đúng như lời chị nói, bọn họ nhất định đã làm xong chuẩn bị, chuyến đi đến động Chuột Bay lần này thập tử nhất sinh, tôi sợ hộ soái Lê đi cùng chúng ta sẽ bị hại.” Triệu Đình Vũ nói.

“Được rồi, vậy thì không nói cho anh ta, chỉ là tôi muốn đi cứu em gái với cậu.” Lại Nhi nói.

“Không được, chị đi cũng là chịu chết, tôi tuyệt đối sẽ không làm hại chị.” Triệu Đình Vũ nói.

Advertisement

“Nếu cậu đã nói cho tôi biết chuyện này, tôi chắc chắn sẽ không ngồi yên quan sát.” Lại Nhi kiên quyết nói.

“Chị đi cũng không giúp được gì mà? Dù sao cao thủ so chiêu, chị đi nơi đó sợ rằng sẽ kéo chân tôi.” Triệu Đình Vũ nói.

“Cậu dám xem thường tôi? Tôi thế nhưng chính là người của tổ đặc công Ám Ảnh, cho dù võ công của tôi chỉ có như vậy nhưng thương pháp của tôi lại như thần!” Lại Nhi thấy Triệu Đình Vũ lại xem thường mình liền tức giận nói.

Advertisement

“Cũng không phải là tôi xem thường chị, tôi biết thương pháp của chị rất lợi hại nhưng đó là chiến đấu trong cự ly gần, súng trong tay chị có thể phát huy tác dụng lớn chừng nào chứ?” Triệu Đình Vũ nói.

“Tôi không biết, tôi chính là muốn đi cứu em gái cậu với cậu đấy!” Lại Nhi nói.

“Không phải là tôi không muốn mang chị theo mà là điện Thiên Cang không cho chị đi theo! Bọn họ đã nói rõ chỉ cho phép tôi đi một mình, không được dẫn theo bất kỳ người nào, chị muốn đi theo tôi khác nào muốn trực tiếp hại chết em gái tôi sao?” Triệu Đình Vũ nói.

“Được rồi, vậy thì tôi không đi nữa, để mình cậu làm anh hùng đi một mình đi.” Lại Nhi biết Triệu Đình Vũ chắc chắn sẽ không đồng ý cho cô đi theo liền giả bộ không đi nữa.

Cô muốn chờ sau khi Triệu Đình Vũ xuất phát liền lặng lẽ theo sau.

Bởi vì cô biết vị trí cụ thể của động Chuột Bay ở đâu, đi phía sau cũng có thể.

“Được, chuyện này chị ngàn lần không được phép nói cho hộ soái Lê đấy!” Triệu Đình Vũ dặn dò.

“Tôi sẽ không nói cho anh ta, tôi cũng không muốn hộ soái Lê đi mạo hiểm.” Lại Nhi nói.

“Vậy thì tốt, chờ lát nữa chị phối hợp với tôi một chút, giúp tôi nói dối.” Triệu Đình Vũ nói.

“Cứ nói là tôi và em gái xuống núi chơi một lúc, sẽ không trở về nhanh, tôi không muốn hộ soái Lê và chị Nhược Mai lo lắng cho chúng tôi.” Triệu Đình Vũ nói.

“Được, chuyện này tôi có thể giúp cậu, chỉ là tôi cảm thấy cậu có thể cầm đao phổ Càn Khôn Thất Đao giả để lừa gạt người điện Thiên Cang.” Lại Nhi nói.

“Làm sao để lừa gạt?” Triệu Đình Vũ kinh ngạc hỏi.

“Chính là cầm một quyển đao phổ Càn Khôn Thất giả đi trao đổi em gái cậu! Như vậy liền có thể tránh được một trận chém giết, gươm chưa dính máu đã cứu được em gái cậu.” Lại Nhi nói.

“Chị nói đúng là nhẹ nhàng, tôi nơi nào có đao phổ Càn Khôn Thất Đao giả chứ?” Triệu Đình Vũ nói.

“Cậu có thể chế tạo một quyển đao phổ Càn Khôn Thất giả mà!” Lại Nhi nói.

“Tôi làm sao có thể tạo ra trong chớp mắt được, điện Thiên Cang lại không phải người ngu, đao phổ mới tạo nhìn một cái liền biết là đồ giả.” Triệu Đình Vũ nói.

“Được rồi, xem như tôi chưa nói gì, cậu thích làm gì thì làm đi, tôi không muốn quản cậu nữa.” Lại Nhi cũng biết suy nghĩ dùng đao phổ Càn Khôn Thất giả đi lừa gạt người điện Thiên Cang là một suy nghĩ hão huyền.

“Được, không cần để ý đến tôi, tôi đi lấy đao trước đây.” Triệu Đình Vũ biết chuyến này đến động Chuột Bay chắc chắn không tránh được một trận ác chiến, hơn nữa mình thân là thiếu chủ của Ma Đao Môn, không có đao làm sao cứu người?

Triệu Đình Vũ đi vào biệt thự, đến phòng mình lấy bảo đao tổ truyền Dương Văn Đoàn mà Lê Vĩnh Thiên cho lúc trước rồi đi ra.

Lúc này trong phòng khách chỉ có một mình Nguyễn Tú Hằng đang xem ti vi.

Lê Tuyết Tương đang nấu cơm trong phòng bếp, Lê Vĩnh Thiên và Chu Nhược Mai thì đang ở trong phòng.

Triệu Đình Vũ giấu đao sau lưng, lặng lẽ đi qua phòng khách.

Mà Nguyễn Tú Hằng vì xem ti vi quá chăm chú nên cũng không phát hiện Triệu Đình Vũ ra ngoài mang theo đao.

Sau khi Triệu Đình Vũ ra khỏi biệt thự liền nhanh chóng xuống núi.

Lại Nhi biết lần này Triệu Đình Vũ đi động Chuột Bay vô cùng nguy hiểm, rất có thể một đi không trở lại.

Cô vẫn đưa mắt dõi theo bóng dáng Triệu Đình Vũ xuống núi, sau đó mới trở về biệt thự.

Qua một lúc sai, Lê Vĩnh Thiên và Chu Nhược Mai mới đi ra khỏi phòng.

Lúc này Lê Tuyết Tương cũng đã chuẩn bị xong thức ăn, chuẩn bị ăn cơm.

“Hai anh em Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc đâu rồi? Đến giờ ăn cơm rồi mà sao không thấy đâu hết vậy?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Mới vừa rồi em thấy Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc xuống núi.” Lại Nhi vội vàng nói.

“Cũng đã trễ thế này, bọn họ còn xuống núi là gì thế?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Bọn họ nói muốn xuống núi đi chơi một lúc, tối nay không ăn cơm ở nhà, trễ một chút mới về.” Lại Nhi vì không để cho Lê Vĩnh Thiên biết được chuyện Triệu Vũ Ngọc đã bị người điện Thiên Cang bắt đi, Triệu Đình Vũ đã xuống núi đi cứu em gái liền đành phải cắn răng nói dối.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1223


Lê Vĩnh Thiên nghe vậy liền nhướng mày một cái: “Người điện Thiên Cang lúc nào cũng có thể giết tới đây, bọn họ lại dám chạy loạn khắp nơi sao?”

“Triệu Vũ Ngọc nói ở trong biệt thự quá lâu thật nhàm chán nên muốn xuống núi đi chơi một lát, Triệu Đình Vũ đi cùng cô ấy.” Lại Nhi không đổi sắc mặt nói.

Cô ấy vốn dĩ là đặc công, tố chất tâm lý rất vững vàng, sẽ không bởi vì Lê Vĩnh Thiên tùy tiện hỏi một chút liền lúng túng.

Advertisement

“Bây giờ là thời kỳ nhạy cảm, xuống núi sẽ gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, sao cô lại không ngăn cản bọn họ?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Tôi chỉ là cảm thấy thực lực của Triệu Đình Vũ mạnh như thế, có cậu ta bảo vệ em gái, hai người bọn họ chắc sẽ không xảy ra chuyện gì nên mới không ngăn cản.” Lại Nhi nói.

“Minh thương dễ tránh ám tiễn khó phòng, mau gọi điện cho bọn họ, kêu bọn họ về đây ăn cơm!” Lê Vĩnh Thiên nói.

Advertisement

“Được, em sẽ lập tức gọi điện cho Triệu Vũ Ngọc.” Chu Nhược Mai lấy điện thoại di động ra gọi vào máy Triệu Vũ Ngọc.

Nhưng điện thoại của Triệu Vũ Ngọc lại tắt máy.

Chu Nhược Mai lại gọi cho Triệu Đình Vũ, chỉ là điện thoại của Triệu Đình Vũ cũng tắt máy!

“Điện thoại di động của hai anh em họ đều tắt máy.” Chu Nhược Mai nói.

“Hai người đồng thời tắt máy có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?” Lê Vĩnh Thiên đột nhiên có một loại dự cảm khác thường.

“Sẽ không như vậy thật chứ? Hiện tại sắc trời vẫn chưa tối, hơn nữa bọn họ cũng đi chơi ở chỗ đông người mà.” Lại Nhi nói.

“Rốt cuộc bọn họ đã đi chơi ở đâu? Tôi xuống núi tìm bọn họ!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái, người điện Thiên Cang đang muốn giết ngài, ngài không nên đi lại lung tung, để tôi xuống núi tìm bọn họ cho, tôi biết bọn họ đi chơi chỗ nào.” Lại Nhi vốn dĩ muốn giúp Triệu Đình Vũ một tay, hiện tại biết thời biết thế mượn lý do này xuống núi.

“Được, vậy cô cẩn thận một chút, nhanh chóng trở lại, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi ngay lập tức.” Lê Vĩnh Thiên cảm thấy mấy chuyện nhỏ nhặt như đi tìm hai anh em Triệu Đình Vũ trở lại này không cần anh tự mình ra tay nên liền đồng ý cho Lại Nhi đi.

“Được, vậy tôi ra ngoài trước, mọi người cứ ăn trước đi, không cần chờ chúng tôi.” Lại Nhi nói xong liền rời đi.

Mọi người cũng biết Lại Nhi đi tìm hai anh em Triệu Đình Vũ chắc chắn tốn không ít thời gian nên đành ăn trước.

Mấy người điện Thiên Cang phụ trách giám thị ở sườn núi thấy Triệu Đình Vũ một mình xuống núi, cũng không mang theo những người khác liền yên tâm, lập tức báo cáo tình hình với động Chuột Bay bên kia.

Bên động Chuột Bay biết Triệu Đình Vũ một mình tới, Lê Vĩnh Thiên không đi theo liền để cho mấy tên phụ trách giám sát rút lui.

Bởi vậy nên lúc Lại Nhi xuống núi không bị người điện Thiên Cang bắt gặp.

Triệu Đình Vũ vì mang theo một cây đao khổng lồ bên người nên không thể bắt xe đi động Chuột Bay.

Bởi vì không có tài xế nào đồng ý chở anh ta.

Anh ta chỉ có thể chạy trên đường núi đến động Chuột Bay.

Đi đường núi đến động Chuột Bay cũng xem như đang đi đường tắt, so với bắt xe còn nhanh hơn một tí.

Hơn nữa Triệu Đình Vũ thân là thiếu chủ của Ma Đao môn chắc chắn biết khinh công.

Anh ta thi triển khinh công lướt nhanh như bay trên đường núi không thấy bóng người chạy về động Chuột Bay.

Mà Lại Nhi sau khi xuống núi liền bắt một chiếc xe Trích Trích đến động Chuột Bay.

Tài xế là một người đàn ông tuấn tú, thân cao trên một mét tám, khoảng chừng ba mươi tuổi.

Lại Nhi lúc lên xe, tên tài xế này thấy mỹ nữ tuyệt sắc vóc dáng hoàn mỹ như thế lại một mình đi đến nơi vắng vẻ như động Chuột Bay vào buổi tối liền không nhịn được vui vẻ trong lòng, trong ánh mắt lóe lên một tia ác ý không dễ phát hiện.

Lúc này sắc trời đã tối, anh ta thật sự nghĩ không ra, một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp như thế này một thân một mình đi đến địa phương vắng vẻ như động Chuột Bay để làm cái gì?

Thấy Lại Nhi đẹp như vậy, vóc người lại vô cùng tốt, tên tài xế này thấy sắc nảy lòng tham, quyết định khi đến gần động Chuột Bay liền ra tay!

Lại Nhi chưa từng đến động Chuột Bay, cô vì phòng ngựa tài xế chạy lọa liền dùng điện thoại di động dẫn đường.

Cô vốn là đặc công của tổ chức đặc công Ám Ảnh tất nhiên không sợ tài xế ra tay với mình, cô chỉ lo lắng tài xế vì muốn kiếm nhiều tiền hơn mà đi đường vòng, lãng phí thời gian cứu người của cô!

Lúc bắt đầu tài xế vẫn đi theo hướng dẫn.

Tuy nhiên khi đến gần động Chuột Bay, Lại Nhi phát hiện tài xế bắt đầu đi lệch!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1224


“Tại sao anh không đi theo bảng hướng dẫn?” Lại Nhi hỏi.

“Bởi vì nếu đi theo bảng hướng dẫn thì phải đi thêm một số đoạn đường và mất nhiều thời gian hơn. Tôi rất quen thuộc với khu vực này nên tôi biết đường tắt.” Tài xế nói.

Advertisement

Quả thật bây giờ Lại Nhi đang rất gấp nên khi nghe thấy tài xế nói như vậy liền tùy ý anh ta.

Bản thân cô ấy là một đặc công của tổ đặc công Shadow và có cảnh tượng nào mà cô ấy chưa từng gặp phải chứ, chẳng lẽ cô ấy lại sợ một tên tài xế ư?

Advertisement

Nếu như tên tài xế này dám có mưu đồ xấu xa nào đó hoặc là muốn giở trò thì anh ta chắc chắn sẽ phải chết!

Quả thật tên tài xế khá quen thuộc với khu vực này, anh ta biết ở gần động Chuột Bay có một hang núi, ở trong hang núi kia là một bãi cỏ xanh tươi, anh ta muốn đưa Lại Nhi vào trong hang núi vắng vẻ không một bóng người kia và xử cô ấy.

Tuy rằng anh ta cũng có thể đưa Lại Nhi đến động Chuột Bay rồi mới xuống tay nhưng mà động Chuột Bay vẫn còn cách hang núi kia một đoạn đường rất xa, anh ta nhìn thấy Lại Nhi trông xinh đẹp đến như vậy, thân hình lại rất đẹp nên không thể chờ đợi được nữa.

Lại Nhi ngồi ở trên xe và nhận thấy tên tài xế kia lấy xe đi đến một con đường con đường núi rất hoang vu và càng ngày càng trở nên hẻo lánh, cô ấy không khỏi cau mày lại và trở nên cảnh giác ngay lập tức.

“Rốt cuộc anh muốn đưa tôi đi đâu?” Lại Nhi hỏi.

“Đưa cô đến động Chuột Bay đấy! Ở nơi này có một con đường tắt đi đến động Chuột Bay.” Tên tài xế ra vẻ nghiêm túc và nói.

Lại Nhi nghe thấy những lời này của tên tài xế thì không nói thêm lời nào nữa. Nếu như thật sự có thể nhanh chóng đi đến động Chuột Bay bằng con đường này thì dĩ nhiên là tốt nhất.

Tên tài xế kia nhìn thấy Lại Nhi không hỏi thêm câu nào nữa liền âm thầm cảm thấy vui mừng ở trong lòng, người đẹp này cũng quá dễ bị lừa rồi đấy?

Cả hai người không hề nói chuyện trong suốt chặng đường, tên tài xế kia đã nhanh chóng đưa Lại Nhi đi đến hang núi hoang vu hẻo lánh sau đó phanh xe lại.

“Ai dừng xe lại làm gì? Mau đưa tôi đến động Chuột Bay đi chứ?” Lại Nhi nói.

“Người đẹp, đừng có gấp gáp như vậy! Chúng ta chơi một trò chơi trước rồi sau đó tôi sẽ đưa cô đến động Chuột Bay!”

Tên tài xế kia bắt đầu lộ ra vẻ mặt hung tợn và dữ dằn mà nói.

Ánh mắt của Lại Nhi trở nên u ám ngay lập tức, cô ấy hỏi một cách lạnh lùng: “Chơi trò gì?”

“Chúng ta đều là người trưởng thành dĩ nhiên phải chơi trò mà những cặp đôi thường chơi với nhau rồi! Đôi trai chưa vợ gái chưa chồng như chúng ta ở trong xe thì ngoài loại trò chơi kia ra còn có thể chơi trò gì nữa chút?” Tên tài xế kia đã hoàn toàn lộ ra bộ mặt thật và nói.

Lại Nhi nói thầm ở trong lòng, quả nhiên là một tên tài xế d*m t*c!

“Tôi cho anh thêm một cơ hội, nếu như anh không muốn chết thì lập tức quay đầu xe lại và đưa tôi đến động Chuột Bay, nếu không thì anh sẽ không kịp hối hận đâu đấy!” Lại Nhi vẫn nói một cách lạnh lùng.

“Người đẹp em đừng có gấp, đợi đến khi chúng ta chơi trò chơi xong thì anh đây sẽ đưa em đến động Chuột Bay cũng không muộn, nếu như không chơi với em trước thì anh mới hối hận đấy!” Lúc này tên tài xế vẫn chưa nhận ra được sự nguy hiểm đã đến gần mình.

“Có một câu nói nên nói như thế nào nhỉ, nếu không tự tìm đường chết thì sẽ không chết, anh có biết là anh đang tự tìm đường chết cho mình hay không?” Sát khí của Lại Nhi đã dâng lên.

“Ha ha, có thể chơi với người đẹp như em thì cho dù anh có là quỷ thì cũng muốn trăng hoa đấy!” Tên tài xế Grap kia nở một nụ cười xấu xa và nói.

Anh ta làm ở trong công ty tài xế Grap lâu như vậy vẫn chưa từng gặp được một hành khách nữ xinh đẹp đến như thế. hành khách nữ này không chỉ có gương mặt xinh đẹp mà còn có một thân hình rất tốt và đôi chân dài, thật sự là người tuyệt nhất trong số những người đẹp, nếu như anh ta có thể chơi với cô ấy một lần thì anh ta cũng sẵn sàng sống ít đi mười năm đấy!

Lại Nhi đang ngồi ở phía sau muốn mở cửa xe thì nhận thấy cửa xe đã bị khóa chặt rồi.

Lúc này tên tài xế kia đột nhiên lấy một con dao sắc bén lóe lên ánh sáng lạnh lẽo ra rồi quay người nói một cách dữ dằn: “Muốn xuống xe à, đâu có dễ như vậy! Ngoan ngoãn c ởi quần áo ra, nếu không thì tôi sẽ đâm chết cô đấy!”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1225


Trước đây anh ta cũng từng đưa các hành khách nữ đến những nơi hoang vu hẻo lánh bằng cách này sau đó lấy dao ra để đe dọa những hành khách nữ kia.

Những hành khách nữ kia bởi vì cảm thấy sợ hãi nên đều sẽ ngoan ngoãn làm theo và mặc cho anh ta sai bảo, hơn nữa vì mặt mũi của mình mà sau khi vụ việc xảy ra cũng không dám báo cảnh sát.

Advertisement

Anh ta đã có kinh nghiệm trong những loại chuyện như thế này. Có điều những hành khách nữ trước đây không hề đẹp bằng người hành khách nữ hiện tại, thậm chí còn không đẹp bằng một phần trăm của cô ấy!

Lại Nhi nhìn thấy dáng vẻ vô cùng hung tợn của tên tài xe Grap liền muốn cướp lấy con dao và khống chế tên tài xế này, thế nhưng điện thoại của cô ấy lại đột nhiên vang lên ngay vào lúc này!

Advertisement

Cô ấy bình tĩnh lấy điện thoại ra rồi liếc mắt nhìn một cái liền nhận thấy lại là cuộc gọi của Lê Vĩnh Thiên!

Khi nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên đang gọi đến, Lại Nhi chỉ có thể nói với tên tài xế Grap một câu: “Anh đừng gấp mà hãy đợi tôi một chút trước đã, tôi nhận cuộc gọi xong thì sẽ chơi với anh.”

“Cô có thể nhận cuộc gọi nhưng mà nếu như cô dám để lộ ra chữ nào thì tôi sẽ gi3t chết cô ngay lập tức!” Tên tài xế Grap chỉ con dao nhọn vào Lại Nhi và nói.

Anh ta tin rằng Lại Nhi đã bị mình chỉ con dao vào nên chắc chắn sẽ không dám nói ra chữ nào, vì vậy anh ta nghĩ để cho cô ấy nhận cuộc gọi trước rồi mới chơi tiếp cũng được, không cần phải gấp gáp vào lúc này.

Lại Nhi không thèm để ý đến tên tài xế Grap nữa và nhận cuộc gọi của Lê Vĩnh Thiên ngay lập tức.

“Hộ soái, ngài gọi cho tôi có chuyện gì không?” Lại Nhi hỏi.

“Chẳng phải cô đi tìm anh em Triệu Đình Vũ sao, cô đã tìm thấy chưa?” Lê Vĩnh Thiên cảm thấy lo lắng cho sự an toàn của anh em Triệu Đình Vũ, Lại Nhi đã xuống núi lâu đến như vậy mà vẫn chưa có tin tức nên anh liền gọi điện thoại hỏi một chút.

“Hộ soái, tôi đang gọi Grap để đi tìm anh em Triệu Đình Vũ nhưng mà tài xế Grap lại đưa tôi đến một nơi hoang vu hẻo lánh.” Lại Nhi nói.

Tên tài xế Grap nghe thấy Lại Nhi đã để lộ ra những chuyện này liền nổi giận ngay lập tức và nhỏ tiếng nói: “Có phải cô muốn chết hay không? Tôi bảo cô không được để lộ một chữ nào mà cô còn dám nói ra à?”

Tuy rằng Lại Nhi bị tên tài xế Grap chỉ con dao nhọn vào người thế nhưng cô ấy không hề cảm thấy sợ hãi một chút nào, con dao nhọn kia như trở thành không khí ở trước mắt cô ấy vậy. Chỉ cần tên tài xế Grap dám dùng dao đâm cô ấy thì cô ấy đều có thể cướp lấy con dao và đâm ngược lại bất cứ lúc nào.

“Tên tài xế Grap kia muốn đưa cô đến nơi không người để làm gì?” Lê Vĩnh Thiên cảm thấy bất ngờ mà hỏi. Khi nãy tuy rằng giọng nói của tên tài xế Grap rất nhỏ nhưng mà anh vẫn nghe thấy được.

“Nửa đêm đưa một người con gái như tôi đến hang núi không có một bóng người thì anh ta còn có thể làm gì chứ? Rốt cuộc tôi nên khống chế anh ta và giao cho phòng hộ pháp xử lý hay là nên xử tội mà gi3t chết anh ta ngay tại chỗ đây?” Bây giờ Lại Nhi vẫn xem Lê Vĩnh Thiên là một hộ soái bảo vệ, vì vậy cô ấy liền hỏi ý kiến của anh một chút.

“Lẽ nào lại như vậy! Dĩ nhiên phải xử tội rồi! Nếu như cô không gi3t chết anh ta thì sau này sẽ còn những hành khách nữ khác gặp nạn, loại tài xế ác độc này dù có giữ lại ở trên thế giới này cũng là một mối tai họa! Không cần phải giao cho phòng hộ pháp xử lý nữa, những người dám có mưu đồ xấu xa đối với người của tổ đặc công Shadow thì người đó chính là kẻ thù, vì vậy cứ gi3t chết không cần hỏi tội!” Lê Vĩnh Thiên vô cùng tức giận mà nói.

Ngay sau đó Lê Vĩnh Thiên lại nói thêm một câu: “Sau này nếu gặp phải loại chuyện này thì không cần phải hỏi ý kiến của tôi nữa, cô cứ hành động trước và báo cáo sau, tôi sẽ giúp cô thu xếp mọi chuyện!”

Tuy rằng bây giờ anh đã không còn là hộ soái nữa, thế nhưng nếu như phòng hộ pháp thật sự có thể điều tra ra Lại Nhi giết người thì anh vẫn có thể bảo Âu Dương Băng không cần quan tâm đến vụ việc này.

“Vâng thưa hộ soái, tôi biết phải làm thế nào rồi.” Lại Nhi nói xong và cúp điện thoại.

Tên tài xế Grap nhìn thấy Lại Nhi lại dám dứt khoát nói hết tất cả mọi chuyện đang xảy ra ở nơi này với tên hộ soái gì đó ở trước mặt anh ta, thậm chí còn xem bản thân anh ta như không khí, vì vậy anh ta liền cảm thấy vô cùng tức giận.

Dĩ nhiên anh ta sẽ không tin Lại Nhi sẽ quen biết tên hộ soái nào đó, lúc nãy khi anh ta nghe thấy cô ấy liên tục gọi đối phương là hộ soái còn nghĩ rằng cô ấy chỉ cố tình dọa sợ anh ta mà thôi.

“Xem ra cô đang rất muốn chết đấy! Không cho phép cô nói mà cô còn nói ra à, có phải cô muốn chết hay không?”

“Anh tiêu đời rồi, anh đã không còn cơ hội nhìn thấy mặt trời vào ngày mai rồi đấy.” Lại Nhi đặt điện thoại ở trong tay sang một bên và nói một cách lạnh lùng.

“Cô đừng có mà khoác lá, khi nãy tôi đều nghe thấy cuộc trò chuyện của cô và bạn cô rồi, cái gì mà hộ soái lại còn xử tội ngay tại chỗ, gi3t chết không cần hỏi tội gì đó, đừng lấy những lời nói kia mà dọa sợ tôi, tôi không hề sợ đâu!” Tên tài xế Grap kia nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1226


Tên tài xế Grap nhìn thấy Lại Nhi vẫn giữ được bình tĩnh đến như vậy liền nghĩ rằng chắc chắn Lại Nhi đang cố tình giả vờ làm ra vẻ bình tĩnh và muốn đấu trí với bản thân anh ta.

Ngay sau đó, tên tài xế Grap lại nói: “Cô mau c ởi quần áo ra ngay, nếu không tôi sẽ đâm chết cô đấy!”

Advertisement

“Muốn tôi c ởi quần áo à, nằm mơ đi! Có bản lĩnh thì anh đâm chết tôi, nếu không thì giờ chết của anh đến rồi đấy. Đừng nói rằng tôi không cho anh cơ hội, ra tay đi!” Lại Nhi nói.

Advertisement

Tên tài xế Grap nghe thấy những lời này của Lại Nhi liền thẹn quá hóa giận và cầm lấy con dao nhọn ở trong tay mà hung hăng đâm về phía Lại Nhi ngay lập tức!

Anh ta nghĩ rằng người con gái này quá kiêu căng rồi, nếu không cho cô ấy nếm thử một chút lợi hại thì cô ấy sẽ không biết sợ đâu.

Một người con gái đẹp đến như vậy, cho dù bản thân anh ta không cẩn thận đâm chết thì chắc chắn anh ta cũng sẽ không bỏ qua cái xác của cô ấy đâu!

Tuy rằng xác chết không chơi vui bằng người sống, thế nhưng nếu như có thể chơi đùa với một xác chết nữ đẹp đến như vậy thì cũng khá k*ch th*ch đấy.

Thế nhưng ngay vào lúc anh ta đang nghĩ đến điều này thì đột nhiên cảm thấy cổ tay phải đang cầm lấy con dao của mình bị một cánh tay mạnh mẽ nắm lấy, sau đó cổ tay của mình bị lật ngược lại, con dao ở trong tay đang đâm ngược về phía cổ họng của chính mình!

Vẻ mặt của tên tài xế Grap đột nhiên thay đổi ngay lập tức khi nhìn thấy tình huống này, sao lại như vậy chứ?

Anh ta còn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra thì cảm thấy cổ họng của mình chợt trở nên lạnh thấu xương.

Lại Nhi đã đâm con dao ở trong tay của anh ta vào trong cổ họng của chính anh ta!

Cô ấy đã khóa họng chỉ bằng một con dao!

Tên tài xế Grap trợn trừng mắt lên và lặng người đi, thậm chí anh ta còn chưa kịp kêu la một tiếng nào thì đã nằm ngửa ở phía sau ghế lái.

Máu tươi không ngừng chảy ra từ trong cổ họng của anh ta và chảy xuống xe.

Anh ta muốn biến Lại Nhi thành xác chết rồi mới chơi đùa nhưng không hề nghĩ đến chính mình lại trở thành một cái xác ngay trong chớp mắt.

Điều mà Lại Nhi căm hận nhất ở trong cuộc đời của cô ấy chính là những loại tài xế ác độc tấn công hành khách nữ này, vốn dĩ lúc trước cô ấy đã có ý định giết người rồi.

Sau đó khi nhận được lệnh gi3t chết không cần hỏi tội của Lê Vĩnh Thiên thì cô ấy càng không nương tay và gi3t chết anh ta chỉ bằng một nhát dao.

Chỉ có thể trách tên tài xế ác độc làm nhiều việc xấu này xui xẻo khi bản thân anh ta đã gặp phải người đã giết rất nhiều kẻ thù của tổ đặc công Shadow như Lại Nhi mà thôi.

Nếu không tự tìm chết thì sẽ không chết, việc này chính là do anh ta tự làm tự chịu.

Làm nhiều việc ác như tự mình đi đến chỗ chết, không phải những loại người này không bị quả báo mà chỉ chưa đến lúc mà thôi, cuối cùng ngày chết của anh ta cũng đã xảy ra vào đêm nay.

Lại Nhi gi3t chết tên tài xế làm nhiều việc ác này cũng xem như đã trừ hại vì dân.

Bởi vì tên tài xế kia đi chệch hướng lại còn đi đường vòng nên Lại Nhi càng cảm thấy thời gian trở nên eo hẹp hơn, hoặc là vào lúc này Triệu Đình Vũ đã có cuộc chiến đẫm máu với người của điện Thiên Cang ở động Chuột Bay rồi.

Lại Nhi trực tiếp lôi xác của tên tài xế Grap từ trong xe ra rồi ném vào trong bụi cỏ, thậm chí cô ấy còn không thèm chôn anh ta lại.

Sau đó cô ấy liền khỏi động xe của tên tài xế và phóng nhanh về phía động Chuột Bay theo bảng chỉ dẫn……
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1227


Chuyển sang một nơi khác.

Lúc này Triệu Đình Vũ đã sử dụng khinh công và chạy đến gần động Chuột Bay.

động Chuột Bay nằm lọt thỏm ở ngay giữa những vách núi cheo leo của một ngọn núi cao, ngoài cửa hang có thể thấy được những đám cỏ dại mọc lên, phía dưới cửa hang chính là vực sâu thăm thẳm.

Ở trên bức tường đá của cửa hang có khắc ba ký tự lớn–động Chuột Bay!

Cả ba ký tự đã trông rất cũ kỹ, không biết đã được khắc từ thời đại nào rồi.

Lúc này đã là ban đêm nên chỉ có những tia sáng yếu ớt của sao trời và mặt trăng.

Những làn sương khói mịt mù dâng lên ở xung quanh động Chuột Bay giống như sẽ có yêu quái xuất hiện bất cứ lúc nào vậy, điều này mang lại một loại cảm giác kỳ lạ khó tả.

Advertisement

Triệu Đình Vũ đã cảm nhận được một bầu không khí u ám khủng khiếp từ xa.

Bởi vì động Chuột Bay nằm ở trong vách đá treo dốc đứng nên những người bình thường không thể đi đến động Chuột Bay. động Chuột Bay vẫn luôn là một nơi hẻo lánh ít người đặt chân đến.

Triệu Đình Vũ không thể không cảm thấy phục về địa điểm giao dịch mà những người của điện Thiên Cang đã chọn, cho dù bản thân anh ta có dẫn theo người đến, nếu như bọn họ không phải là cao thủ tuyệt đỉnh thì cũng rất kho để đi lên động Chuột Bay.

Triệu Đình Vũ là một cao thủ võ lâm, anh ta sử dụng khinh công và leo thẳng đến tận vách núi với thân thể nhẹ như chim yến của mình.

Không bao lâu sau, Triệu Đình Vũ đã đi đến cửa hang.

Từng làn sương mù bay ra từ trong cửa hang càng khiến cho người khác cảm thấy sợ hãi, điều này còn khiến cho một người thiếu chủ của Ma Đao Môn như Triệu Đình Vũ cũng cảm thấy hơi sởn tóc gáy.

Advertisement

Thế nhưng em gái của chính mình đã bị người của điện Thiên Cang bắt vào trong động Chuột Bay, cho dù động Chuột Bay này là là đầm rồng hang cọp thì anh ta cũng phải lao vào trong đó.

Triệu Đình Vũ nhấc cây đao quý tổ truyền của Dương Văn Đoàn lên và đi vào động Chuột Bay một cách cẩn thận dè dặt.

Bên trong hang động tối tăm, u ám, kỳ dị, nơi nào cũng toát lên một bầu không khí kỳ quái giống như đang đi vào địa ngục vậy.

Ở trên vách hang tràn đầy những con sóc bay, khi Triệu Đình Vũ đi vào đã làm ồn đến những con sóc bay ở trên vách hang khiến cho rất nhiều sóc bay hoảng loạn mà bay ra khắp mọi nơi.

Bởi vì có rất nhiều sóc bay ở trong động nên hang động này mới có tên là động Chuột Bay.

Lúc này cả người của Triệu Đình Vũ đã toát lên một luồng sát khí mạnh mẽ, ngay cả sóc bay cũng bị dọa sợ đến bay đi tứ tung và không dám lao về phía anh ta.

Sau khi Triệu Đình Vũ đi vào thêm một đoạn đường thì nhìn thấy một vài ánh lửa.

Những người của điện Thiên Cang đã châm lửa ở bên trong!

Nương theo ánh lửa, Triệu Đình Vũ nhìn thấy rất nhiều người áo đen giống như thây ma mà đứng yên không hề nhúc nhích ở hai bên động Chuột Bay.

Vẻ mặt của họ trắng bệch và không hề hồng hào, bọn họ không hề có biểu cảm nào và im lặng giống như đã chết, điều này khiến cho người khác không thể nhận ra rằng bọn họ là những người còn sống.

Triệu Đình Vũ nhìn thấy nhóm người này liền biết bọn họ chính là người của U Minh giáo!

Bởi vì những người của U Minh giáo đều nổi tiếng là những người âm u. Bọn họ giống như những người chết vào những lúc không động đậy vậy, vừa nhúc nhích một cái liền trở nên đáng sợ như những con ma quỷ.

Những người của U Minh giáo này cũng có tham gia vào cuộc tiêu diệt Ma Đao Môn nên Triệu Đình Vũ vừa liếc mắt nhìn liền nhận ra bọn họ chính là người của U Minh giáo.

Lần này, Ngụy Nguyên Tùng đã cử cao thủ của điện Thiên Cang đến thành Đà Lạt bắt lấy em gái của Triệu Đình Vũ, Triệu Vũ Ngọc, người của U Minh giáo cũng được điều đi.

Bởi vì lần này không phải đến ám sát Lê Vĩnh Thiên mà là bắt lấy Triệu Vũ Ngọc để ép Triệu Đình Vũ giao đao phổ ra nên Hồ Qúy Trai, giáo chủ của U Minh giáo, cũng không hề tự mình đến đây.

Hồ Qúy Trai phải ở trong Long Cung và khống chế quốc vương Long Quốc Quan Phi bằng thuật mê hoặc nên không thể rời khỏi một cách dễ dàng.

Hơn nữa Hồ Qúy Trai căn bản không cần phải tự mình bước ra để đối phó với Triệu Đình Vũ.

Vì vậy ông ta đã cử đệ tử lớn nhất của m*nh tr*n Hiểu Sinh dẫn theo những đệ tử của U Minh giáo đến thành Đà Lạt bắt cóc Triệu Vũ Ngọc.

Chỉ cần đệ tử lớn nhất Trần Hiểu Sinh ra trận để đối phó với Triệu Đình Vũ đã là quá đủ rồi.

Những người đệ tử của U Minh giáo đứng yên không hề nhúc nhích ở hai bên hang động nhìn thấy một mình Triệu Đình Vũ cầm đao đi vào, bọn họ vẫn đứng yên như cũ và cũng không hề ngăn cản mà để cho anh ta đi vào gặp Trần Hiểu Sinh.

Bởi vì bọn họ đã sớm biết Triệu Đình Vũ sẽ đến đây, hơn nữa sẽ mang theo đao phổ để trao đổi với em gái của anh ta nên cần gì phải ngăn cản anh ta?

Nếu như Triệu Đình Vũ dám giở trò ở nơi này thì bọn họ sẽ khiến cho anh ta một đi không trở lại.

Anh ta có thể đi vào một cách dễ dàng, thế nhưng muốn ra ngoài một lần nữa thì còn khó hơn việc lên trời.

Bọn họ sẽ bao vây Triệu Đình Vũ và ngăn cản đường lui của anh ta.

Triệu Đình Vũ cũng không thèm để ý đến những người ở hai bên, anh cứ nhìn thẳng về phía trước và dứt khoát đi vào trong.

động Chuột Bay càng trở nên rộng hơn khi càng đi vào trong, những tảng măng đá và thạch nhũ với những hình dạng kỳ lạ giống như được khắc ra một cách điêu luyện sắc sảo ở khắp mọi nơi.

Bên trong hang động còn có rất nhiều hang nhỏ, Triệu Đình Vũ nhìn thấy có rất nhiều người của U Minh giáo đang ẩn nấp ở trong hang nhỏ kia.

Khi nhìn thấy có nhiều người của U Minh giáo đang núp trong bóng tối của động Chuột Bay đến như vậy thì anh ta liền biết rằng lần đi vào động Chuột Bay này của mình đã là chuyện chín phần chết một phần sống rồi.

Triệu Đình Vũ đi thẳng vào trong hang động chính.

Bởi vì ánh lửa phát ra từ hang động chính nên anh ta biết rằng kẻ cầm đầu vụ bắt cóc em gái mình chắc chắn ở trong hang động chính.

Sau khi Triệu Đình Vũ đi được một đoạn đường dài thì cuối cùng cũng nhìn thấy được đống lửa.

Nơi nhóm lửa là một nơi tương đối rộng rãi, xung quanh đều có những hang nhỏ và vài chục người của U Minh giáo đang đứng rải rác ở xung quanh hang động.

Một người đàn ông với đôi mắt trũng sâu và gầy gò như một bộ xương đang đứng ở giữa.

Người đàn ông gầy gò như một bộ xương này chính là đệ tử lớn nhất của giáo chủ Hồ Qúy Trai của U Minh giáo – Trần Hiểu Sinh!

Trần Hiểu Sinh giống như một cái xác khô vậy, thậm chí một người vô cùng can đảm như Triệu Đình Vũ cũng cảm thấy lông tơ dựng đứng cả lên khi nhìn thấy Trần Hiểu Sinh.

Từ trước đến giờ anh ta chưa từng nhìn thấy một người trông đáng sợ đến như vậy!

Ở trong một hang động vô cùng âm u mà nhìn thấy một người đáng sợ đến như vậy sẽ khiến cho người khác như nhìn thấy một con yêu quái.

Một loại cảm giác ghê rợn đến tận xương tủy khiến cho Triệu Đình Vũ cảm thấy hơi sợ hãi.

Lúc này Triệu Đình Vũ cũng đã nhìn thấy em gái của mình Triệu Vũ Ngọc!

Lúc này hai tay của Triệu Vũ Ngọc bị trói lại bằng dây thừng và đứng ở bên cạnh Trần Hiểu Sinh với vẻ mặt vô cùng sợ hãi.

“Anh, sao anh lại đến đây?” Khi Triệu Vũ Ngọc nhìn thấy Triệu Đình Vũ đã đến đây liền cảm thấy cực kỳ lo lắng mà hỏi.

“Em à, em không cần phải sợ, anh đến cứu em đây.” Triệu Đình Vũ nói.

“Anh không được em đâu, anh mau đi đi!” Triệu Vũ Ngọc nói.

“Em là người thân duy nhất của anh, anh chắc chắn sẽ không thấy chết không cứu đâu!” Triệu Đình Vũ nói.

Lúc này, Trần Hiểu Sinh không hề muốn nghe Triệu Đình Vũ trò chuyện với Triệu Vũ Ngọc nữa liền mở miệng nói: “Triệu Vũ Ngọc, anh đã mang đao phổ của Càn Khôn Thất Đao đến chưa?”

Giọng nói của Trần Hiểu Sinh như có như không giống như đến từ cõi âm vậy.

“Không có.” Triệu Đình Vũ cũng không muốn phí lời liền dứt khoát mà nói ra ngay tại chỗ.

Dù sao sớm muộn gì cũng phải có cuộc chiến đẫm máu với những người này và anh ta cũng không có đao phổ giả của Càn Khôn Thất Đao để đánh lừa bọn họ, còn không bằng sảng khoái một chút và trực tiếp bắt đầu cuộc chiến.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1228


Trần Hiểu Sinh nghe Triệu Đình Vũ nói vậy liền tức giận nói: “Chúng tôi không phải đã báo tin cho anh đem Càn Khôn Thất Đao để đổi lấy em gái anh mà, tại sao anh không đem đao phổ đến?”

“Các anh bảo tôi đem đến là tôi phải đem đến sao? Vậy không phải là tôi rất mất mặt hay sao?” Triệu Đình Vũ nói.

“Anh… anh cần mặt mũi còn hơn là tính mạng của em gái mình hay sao?” Người luôn điềm tĩnh như Trần Hiểu Sinh cũng sắp bị Triệu Đình Vũ làm cho phát cáu.

Advertisement

“Đao phổ của Càn Khôn Thất Đao tuyệt đối không thể rơi vào tay những kẻ độc ác như các anh được.” Triệu Đình Vũ nói.

“Nếu anh không đem đao phổ tới thì anh đến đây làm cái gì?” Trần Hiểu Sinh hỏi.

Advertisement

“Tôi tới cứu em gái.” Triệu Đình Vũ nói.

“Anh định dựa vào cái gì để cứu em gái?” Trần Hiểu Sinh chế nhạo nói.

“Dựa vào thanh đao trong tay tôi.” Triệu Đình Vũ lạnh lùng nói.

“Nực cười, chỉ với một thanh đao mà anh nghĩ anh có thể cứu được em gái anh khỏi tay chúng tôi sao? Thật là suy nghĩ viễn vông!” Trần Hiểu Sinh nói.

“Anh mau chạy đi, không cần phải nói nhiều với anh ta, anh không cần lo cho em đâu!” Triệu Vũ Ngọc biết Triệu Đình Vũ không mang theo đao phổ đến nên chắc chắc là sẽ rất nguy hiểm bởi vậy cô ấy liền giục anh ấy chạy đi.

“Em là em gái của anh, làm sao anh có thể không lo cho em được chứ? Hơn nữa anh cũng đã đến rồi thì làm sao mà đi đi được?” Triệu Đình Vũ nói.

“Anh thật ngốc, sao lại tự tìm đến chỗ chết chứ! Anh mau đi đi, đừng lo cho em!”

Triệu Vũ Ngọc cảm thấy nếu để một mình anh trai mình đi thì còn có cơ hội nhưng nếu đưa cả cô ấy đi thì đây là điều không thể.

“Muốn đi thì cùng đi, muốn chết thì cùng chết, anh tuyệt đối sẽ không bỏ em lại một mình đâu!” Triệu Đình Vũ nói.

Lúc này Trần Hiểu Sinh liền nói: “Triệu Đình Vũ, tôi cho anh thêm một cơ hội nữa, anh có thể trở về đem đao phổ của Càn Khôn Thất Đao đến đây để trao đổi.”

Anh ta nhận được mệnh lệnh là phải lấy được đao phổ nhưng nếu không lấy được đao phổ thì có giết em gái của Triệu Đình Vũ cũng không có ý nghĩa gì.

Mục đích thực sự chuyến đi của họ chính là lấy được đao phổ Càn Khôn Thất Đao!

“Anh cho rằng tôi là đồ ngốc sao, cho dù tôi có đem đao phổ tới thì các anh cũng sẽ không buông tha cho chúng tôi. Sau khi lấy được đao phổ anh nhất định sẽ giết chúng tôi vì vậy tôi sẽ không bị các anh lừa đâu!” Triệu Đình Vũ nói.

Tất nhiên là anh ấy biết rằng sau khi người của điện Thiên Cang lấy được đao phổ thì họ sẽ không bao giờ buông tha cho anh ấy và em gái của anh ấy.

Bởi vì bản thân là người của Ma Đao Môn mà Ma Đao Môn đã bị bọn họ phá hủy hết rồi, để ngăn chặn sau này bản thân sẽ không bị bọn họ trả thù nên nhất định phải nhổ cỏ tận gốc.

Nếu như không đem đao phổ tới thì có lẽ bản thân sẽ còn cơ hội, bọn họ sẽ không thể giết bản thân anh ấy trước khi lấy được đao phổ.

Nếu không khi anh ấy chết đi rồi thì sẽ không một ai biết nơi cất giấu đao phổ Càn Khôn Thất Đao và họ cũng sẽ không bao giờ có được đao phổ Càn Khôn Thất Đao.

“Anh… anh thật sự không định giao ra đao phổ Càn Khôn Thất Đao sao?” Trần Hiểu Sinh rất tức giận, anh ta có thể nhìn thấu được âm mưu của Triệu Đình Vũ.

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không để đao phổ đao Càn Khôn Thất Đao rơi vào tay kẻ xấu như các anh! Anh không hiểu tiếng người sao?” Triệu Đình Vũ nói.

“Được, được lắm, xem ra tôi không còn kiên nhẫn với anh nữa rồi!” Trần Hiểu Sinh độc ác nói.

“Các anh đã giết bố mẹ của tôi lại còn phá hủy Ma Đạo Môn, tôi và các anh không đội trời chung! Hôm nay tôi phải gi3t chết các anh để báo thù cho Ma Đạo Môn!” Triệu Đình Vũ tràn đầy sát khí và nói.

“Đúng thật là không biết trời cao đất dày! Ngay cả bố của anh còn không phải là đối thủ của chúng tôi, toàn bộ Ma Đạo Môn cũng bị chúng tôi phá hủy thì một tên nhóc hôi hám như anh mà đòi giết chúng tôi và trả thù cho Ma Đạo Môn sao?” Trần Hiểu Sinh nói bằng giọng đầy khinh bỉ.

“Đừng phí lời nữa, vào trận đi!” Triệu Đình Vũ không muốn nói thêm điều gì nữa, anh ấy chỉ muốn chiến đấu để cứu em gái của mình chứ không muốn nói những điều vô dụng.

“Được, nếu anh đã muốn chết thì tôi sẽ giúp anh!” Trần Hiểu Sinh nói xong liền nhìn những người xung quanh để ra lệnh cho bọn họ ra tay.

Nhìn thấy ánh mắt của Trần Hiểu Sinh, đám người mặc đồ đen đang bất động như người chết liền vụt ra như những đám ma và lập tức vây quanh Triệu Đình Vũ.

Vũ khí được những người U Minh giáo sử dụng đều rất kỳ quặc.

Có người dùng kiếm, có người dùng đao, người thì dùng chùy có người lại dùng bút thậm chí còn dùng quạt sắt.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1229


Đương nhiên là cũng có người không có vũ khí.

Lúc này cả người Triệu Đình Vũ tràn đầy sát khí, trong tay nắm chặt đao chờ đối phương ra tay.

Người của U Minh giáo đều biết rằng Triệu Đình Vũ là thiếu chủ của Ma Đạo Môn, đao pháp rất điêu luyện và năng lực rất mạnh mẽ nên ai nấy cũng đều không dám khinh địch và cũng không hành động hấp tấp.

Advertisement

Bởi vì bọn họ biết vậy nên người ra tay đầu tiên rất có thể sẽ chết dưới đao của Triệu Đình Vũ.

Tim của Triệu Vũ Ngọc như thắt lại khi nhìn thấy nhiều người như vậy vây quanh Triệu Đình Vũ.

Advertisement

Cô ấy cũng không muốn giục Triệu Đình Vũ trốn thoát bởi vì cô ấy biết rằng cho dù có chạy thì anh ấy cũng không chạy được.

Cho dù có chạy được thì anh ấy cũng sẽ không bỏ lại cô ấy mà chạy thoát một mình được.

Cho nên có giục thì cũng không có tác dụng gì và việc này chỉ làm cho Triệu Đình Vũ bị phân tâm vậy nên tốt hơn hết là không nên làm ồn.

Còn vào lúc này những người của U Minh giáo vây quanh Triệu Đình Vũ đang đưa mắt nhìn nhau sau đó đồng loạt ra tay và tấn công về phía Triệu Đình Vũ.

Trong tích tắc, kiếm đao chùy bú nắm đấm và cú đấm đều tấn công Triệu Đình Vũ từ nhiều hướng khác nhau.

Triệu Đình Vũ gầm thét lên một tiếng rồi rút con đao của anh ấy ra.

Một trận chiến đẫm máu đã bắt đầu theo cách này.

Xung quanh chỉ nghe thấy âm thanh của vũ khí va chạm vào nhau.

Đao pháp của Ma Đạo Môn thật sự rất tuyệt vời, Triệu Đình Vũ không hề gặp bất lợi gì khi phải đối mặt với hơn mười người của U Minh giáo.

Có điều vẫn còn rất nhiều người của U Minh giáo đang trốn trong hang tối và chưa tham gia trận chiến.

Trần Hiểu Sinh cũng chưa ra tay, anh ta cảm thấy là có nhiều người đối phó với Triệu Đình Vũ như vậy là đủ rồi nên anh ta không cần phải đích thân ra tay nữa.

Đao pháp của Ma Đạo Môn ngoại trừ việc biến hóa liên tục mà tốc độ của đao cũng rất nhanh.

Triệu Đình Vũ đang mang trong mình mối thù sâu đậm liền trực tiếp sử dụng đao pháp tuyệt thế của Ma Đạo Môn để chiến đấu với kẻ thù.

Chỉ nhìn thấy bóng kiếm vụt qua, không gian trống rỗng mơ hồ, lúc ẩn lúc hiện giống như là không tồn tại nhưng lại dường như ở khắp mọi nơi… bởi vì nó quá nhanh!

Trong trận chiến những người của U Minh giáo bị đao của Triệu Đình Vũ chém đều ngã xuống đất.

Và đương nhiên một mình Triệu Đình Vũ đánh trận chiến đẫm máu này, đối thủ lại là cả chục cao thủ của U Minh giáo nên đôi khi sẽ bị đánh thủ đánh trúng chỉ có điều cũng không làm anh ấy bị thương quá nhiều.

Trần Hiểu Sinh nhìn thấy mấy chục người đang đối phó với một Triệu Đình Vũ mà vẫn không chiếm được ưu thế nên anh ta lập tức vung tay lên lần nữa, những người ở trong bóng tối lập tức nhảy ra.

Nhìn thấy động tác của Trần Hiểu Sinh những người trong bóng tối lập tức lao ra và bao vây Triệu Đình Vũ.

Đối mặt với sự bao vây của rất nhiều người của U Minh giáo nên Triệu Đình Vũ bị yếu thế hơn và dần dần gặp bất lợi.

Anh ấy liên tục bị đánh và các vết thương trên người cũng tăng thêm.

Trái tim của Triệu Vũ Ngọc tan nát và bắt đầu tuyệt vọng khi nhìn thấy anh trai gặp bất lợi và liên tục bị tấn công.

Lúc này Lại Nhi đang lái xe, phi hết tốc lực đã đến được động Chuột Bay.

Cô ấy lập tức dừng xe và nhanh chóng mở cửa bước xuống xe.

Lúc cô ấy nhìn lên và thấy ba chữ “động Chuột Bay” hùng hồn thẳng vút ở trên, nhất thời liền cảm thấy tuyệt vọng.

động Chuột Bay nằm trong vách núi, cao như vậy làm sao đi lên?
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1230


Trước đó Lại Nhi không biết rằng động Chuột Bay nằm ở trong vách đá sâu nên không mang theo dụng cụ leo núi.

Lại Nhi không phải là một thành viên của võ lâm nên không giống như người của U Minh giáo và Triệu Đình Vũ có thể nhẹ nhàng bay lên được.

Có điều cô là một đặc công của tổ đặc công Shadow được huấn luyện đặc biệt và cũng được huấn luyện leo núi bằng tay không.

Advertisement

Thời gian bây giờ rất gấp rút nên cô không có nhiều thời gian để đi tìm dụng cụ leo núi vì vậy cô ấy quyết định leo núi bằng tay không.

Bây giờ đã đến lúc thực hiện tuyệt kĩ leo núi bằng tay không!

Lúc này Lại Nhi ngay lập tức chạy đến dưới vách núi và bắt đầu leo lên.

Advertisement

Những vách đá ở đây còn dốc hơn cả những vách đá mà Tom Cruise đã trèo lên trong phim “Nhiệm vụ bất khả thi 2”!

Cảnh leo núi đá bằng tay không nổi đình đám của Tom Cruise như đang tái hiện lại trước mắt của Lại Nhi!

Vách đá mà Lại Nhi đang leo hiện tại còn ly kỳ hơn nhiều so với cái mà Tom Cruise đã leo trong bộ phim “Nhiệm vụ bất khả thi 2”!

Đã có vài lần Lại Nhi suýt rơi khỏi vách đá.

Một khi rơi xuống chắc chắn sẽ bị nghiền ra thành từng mảnh và chắc chắn sẽ chết.

Nhưng để giúp Triệu Đình Vũ và cứu được em gái của anh ấy ra, Lại Nhi sẽ không bỏ cuộc.

Khi Lại Nhi leo lên được nửa đường cô ấy gần như sắp tắt thở.

Đúng lúc này điện thoại di động của cô lại vang lên!

Lúc này cô ấy đang dùng hai tay nắm lấy một hòn đá nhô ra, chân không có chỗ để giẫm lên, cả người lơ lửng trên không và chỉ dựa vào hai tay đang nắm lấy hòn đá.

Cô ấy không muốn nghe điện thoại nhưng cô ấy đoán rằng người gọi điện đến lúc này có lẽ là Lê Vĩnh Thiên.

Cô ấy không dám không nghe điện thoại của Lê Vĩnh Thiên.

Vì vậy cô ấy chỉ có thể dùng tay trái nắm lấy hòn đá rồi dùng tay phải rút điện thoại từ túi quần ra.

Quả nhiên người gọi đến là Lê Vĩnh Thiên.

Nhìn thấy cuộc gọi là của Lê Vĩnh Thiên nên cô ấy chỉ đành bắt máy: “Hộ soái, có chuyện gì vậy?”

“Cô đã giải quyết xong chuyện tài xế đó chưa?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Chuyện đã sớm được giải quyết rồi!” Lại Nhi thở hổn hển nói.

“Vậy cô đã tìm thấy Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc chưa?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Vẫn chưa!” Lại Nhi lại thở hổn hển nói.

“Sao cô lại thở hổn hển như vậy? Rốt cuộc là cô đang ở đâu?” Lê Vĩnh Thiên hỏi khi thấy Lại Nhi đang thở hổn hển.

“Tôi… tôi…” Lại Nhi không biết phải giải thích với Lê Vĩnh Thiên như thế nào.

“Thành thật nói đi rốt cuộc cô đang ở đâu? Nếu cô dám nói dối thì tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu!” Lê Vĩnh Thiên thấy Lại Nhi thở hổn hển hơn nữa còn ngập ngừng không muốn nói khiến Lê Vĩnh Thiên cảm thấy tình hình có chút không ổn.

Lại Nhi nhất thời sững sờ khi nghe Lê Vĩnh Thiên nói như vậy, cô ấy nói: “Hộ soái, tôi không thể nói!”

“Có chuyện gì mà không thể nói! Có phải cô đang làm chuyện xấu gì phải không?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Không… không có, tôi có thể làm chuyện xấu gì chứ!” Lại Nhi nói.

Lúc này Lại Nhi một tay bám vào hòn đá, một tay trả lời điện thoại, cả người treo trên vách núi còn phía dưới là vực thẳm.

Chỉ có những đặc công thuộc tổ đặc công Shadow của nước Đại Long mới có thể thực hiện những hành động khó như vậy.

Tất nhiên cô ấy sẽ bị hụt hơi khi trả lời điện thoại dưới những động tác khó như vậy.

“Tôi rất nghi ngờ cô đang làm chuyện xấu với tên đàn ông kia!” Lê Vĩnh Thiên nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1231


Khi Lại Nhi nghe Lê Vĩnh Thiên nói vậy bàn tay của cô ấy đột nhiên mềm nhũn ra và cô ấy suýt bị rơi xuống!

“Hộ soái, không có căn cứ thì anh không thể sỉ nhục người khác!” Lại Nhi nói, cô ấy không ngờ Lê Vĩnh Thiên lại cho rằng cô ấy đang làm cái loại chuyện đó.

Sau đó cô ấy nói thêm: “Tôi không có bạn trai, vậy làm sao mà tôi có thể làm điều đó với một người đàn ông được? Nếu tin đồn này lan ra, làm sao tôi có thể kết hôn với một người trong tương lai được?”

Advertisement

“Vậy cô hãy thành thật nói cho tôi biết bây giờ cô đang làm gì? Đây là mệnh lệnh và cô phải nói sự thật, không được nói dối, nếu cô che giấu sự tình thì tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô!” Lê Vĩnh Thiên nói bằng giọng điệu ra lệnh.

Khi Lại Nhi nghe Lê Vĩnh Thiên nói điều này, cô ấy cuối cùng cũng không dám che giấu nữa nên cô ấy chỉ đành nói sự thật: “Báo cáo hộ soái, tôi đang leo lên vách đá của động Chuột Bay nên mới thở gấp như vậy!”

“Không phải cô đang đi cứu em gái của Triệu Đình Vũ sao? Tại sao lúc này cô lại có hứng thú chạy tới động Chuột Bay?” Lê Vĩnh Thiên có chút tức giận nói.

Advertisement

“Em gái của Triệu Đình Vũ đang ở trên động Chuột Bay vì vậy tôi mới đi lên đó.” Lại Nhi nói.

“Cái gì cơ? Tại sao em gái của Triệu Đình Vũ đang ở trên động Chuột Bay?” Lê Vĩnh Thiên kinh ngạc hỏi.

Là người của thành Đà Lạt nên đương nhiên anh biết động Chuột Bay nằm ở ngoại ô thành.

“Triệu Vũ Ngọc bị người của điện Thiên Cang bắt cóc và người của điện Thiên Cang đã yêu cầu Triệu Đình Vũ phải mang đao phổ Càn Khôn Thất Đao đến để đổi lấy em gái.” Lại Nhi nói.

Lê Vĩnh Thiên nghe vậy lại càng sửng sốt, anh tức giận hỏi: “Cảy ra chuyện lớn như vậy tại sao cô không nói cho tôi biết?”

“Là Triệu Đình Vũ không cho tôi nói, anh ấy không muốn liên lụy đến anh và cũng sợ rằng anh sẽ đi vào chỗ chết vì vậy mới không cho tôi nói với anh.” Lại Nhi nói.

“Triệu Đình Vũ lấy đao phổ Càn Khôn Thất Đao để đổi lấy em gái sao?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Không có, anh ấy lo rằng sau này anh sẽ không đấu lại được người của điện Thiên Cang nên sẽ không đưa đao phổ Càn Khôn Thất Đao cho họ nên anh ấy chỉ đành tự mình đi đến cứu em gái nên bây giờ có lẽ anh ấy đang đánh một trận đẫm máu với người của điện Thiên Cang trong động Chuột Bay.” Lại Nhi nói.

“Vậy cô mau đi lên để giúp Triệu Đình Vũ đi, tôi sẽ nhanh chóng đến cứu cô!” Lê Vĩnh Thiên dứt khoát nói.

“Hộ soái, người của điện Thiên Cang chắc chắn đã bố trí mai phục ở trong động Chuột Bay rồi, vậy nên anh đừng đến đây!” Lại Nhi nói.

“Không được, tôi không thể thấy chết mà không cứu được, tôi không nói nhiều với cô nữa!” Lê Vĩnh Thiên nói xong liền cúp điện thoại.

Lại Nhi cũng biết mình không thể ngăn Lê Vĩnh Thiên đến động Chuột Bay để cứu người nên đành bỏ điện thoại lại vào túi quần, sau đó dùng hai tay nắm lấy tảng đá và dùng lực lật mạnh lên, cả hai chân đứng trên tảng đá.

Lại Nhi đứng trên tảng đá, thở mấy hơi rồi tiếp tục leo lên.

……

Lê Vĩnh Thiên biết em gái của Triệu Đình Vũ gặp chuyện không may liền đem theo thần kiếm Tiểu Thính Vũ Lâu đi ra ngoài.

“Vĩnh Thiên, anh định làm gì vậy?” Chu Nhược Mai thấy Lê Vĩnh Thiên cầm kiếm đi ra ngoài liền hỏi.

“Triệu Vũ Ngọc bị người của điện Thiên Cang bắt cóc rồi, anh đi cứu cô ấy đã.” Lê Vĩnh Thiên thành thật nói.

“Cái gì cơ? Triệu Vũ Ngọc bị người của điện Thiên Cang bắt cóc sao?” Chu Nhược Mai kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy, bây giờ Triệu Đình Vũ đang đi cứu em gái nên anh phải đi cứu anh ấy.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Sao anh lại biết chuyện này?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Là Lại Nhi nói cho anh biết, bây giờ cô ấy cũng đang đi cứu Triệu Vũ Ngọc.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Người của điện Thiên Cang đang giữ Triệu Vũ Ngọc ở đâu vậy?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Họ đã bắt Triệu Vũ Ngọc đến động Chuột Bay.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Để em đi cùng anh đến động Chuột Bay để cứu Triệu Vũ Ngọc.” Chu Nhược Mai không yên tâm về Lê Vĩnh Thiên nên muốn đi cùng anh.

“động Chuột Bay nằm trong vách núi nên em căn bản là không leo lên nổi nên em đi làm gì? Hơn nữa cứ cho là em biết võ công cho dù có lên được động Chuột Bay cũng chỉ thành gánh nặng của bọn anh thôi. Em không đi để gây rói chính là sự giúp đỡ lớn nhất cho bọn anh rồi.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Những lời này của Lê Vĩnh Thiên tuy có chút khó nghe nhưng Chu Nhược Mai biết rằng đây là sự thật nên cũng không bận tâm.

“Vậy anh nhớ phải cẩn thận, nhất định phải đưa được Triệu Vũ Ngọc trở về. Bọn anh có ít người nên nhất định phải an toàn mà trở về.” Chu Nhược Mai nói.

“Anh sẽ đưa họ trở về an toàn, em yên tâm đi.” Thời gian không còn nhiều nên Lê Vĩnh Thiên vừa nói xong liền đi luôn.

Sau đó Lê Vĩnh Thiên đặt thanh kiếm Tiếu Thính Vũ Lâu lên trên chiếc xe Bugatti Veyron và lái xe ra khỏi nhà.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1232


Lúc này tại động Chuột Bay.

Triệu Đình Vũ phải đối mặt với sự bao vây của U Minh giáo nhưng đối phương đông hơn nên anh ấy hoàn toàn gặp bất lợi.

Anh liên tục bị đối thủ dùng vũ khí đánh và vết thương trên người càng ngày càng nhiều hơn.

Có điều Triệu Đình Vũ không dễ dàng gục ngã nhanh như vậy, anh ấy càng đánh càng hăng.

Cơn đau của vết thương k1ch thích thần kinh và k1ch thích tiềm năng ban đầu của con người.

Cứ nghĩ đến những kẻ xung quanh này là kẻ thù đã giết bố mẹ mình khiến Triệu Đình Vũ như phát điên lên.

Advertisement

Anh ấy gầm lên và giết người một cách điên cuồng.

Lúc này đôi mắt của Triệu Đình Vũ trở nên đỏ như máu, anh ấy giống như một con dã thú điên cuồng gầm rú liên tục, con dao trên tay nhanh hơn và gần như vô hình, thậm chí tất cả những gì có thể thấy là một trận mưa máu…

động Chuột Bay đẫm máu, nhiều người của U Minh giáo đã chết dưới dao của Triệu Đình Vũ.

Trần Hiểu Sinh nhìn Triệu Đình Vũ bị thương mà có thể giết người như vậy khiến trong lòng anh ta có chút bất an, sắc mặt bắt đầu thay đổi.

Advertisement

Đao pháp của Ma Đạo Môn quả là danh bất hư truyền!

Trần Hiểu Sinh thấy không thể tiếp tục như vậy được nữa liền đưa mắt nhìn về phía những người mặc đồ trắng.

Sau khi nhận được lệnh của Trần Hiểu Sinh, những người mặc đồ trắng nhảy ra từ trong bóng tối.

Anh ấy là người duy nhất mặc đồ trắng trong đám đông.

Trong động Chuột Bay mặc quần áo màu trắng làm cho người ta có một loại cảm giác kinh dị, giống như yêu ma vậy!

Người đàn ông mặc áo trắng lướt qua đám đông như một bóng ma, vụt qua sau lưng Triệu Đình Vũ sau đó, năm ngón tay của bàn tay phải giống như móng vuốt bằng xương trắng chín tầng, tấn công vào lưng Triệu Đình Vũ.

Lúc này Triệu Đình Vũ đang chiến đấu đẫm máu với những người phía trước, hoàn toàn không để ý đến sự bất thường ở phía sau.

Triệu Vũ Ngọc thất thanh kêu to lên khi nhìn thấy người đàn ông mặc đồ trắng tấn công phía sau Triệu Đình Vũ.

“Anh ơi, cẩn thận phía sau!” Triệu Vũ Ngọc vội vàng nhắc nhở Triệu Đình Vũ.

Nhưng đã quá trễ rồi.

Năm ngón tay của người đàn ông mặc áo trắng giống như năm tia chớp đánh vào lưng Triệu Đình Vũ.

“Aaaa!” Triệu Đình Vũ hét lên và lảo đảo tiến về phía trước vài bước.

Đằng sau lưng của anh ấy đã thêm năm vệt máu!

Có điều vệt máu không sâu lắm nên tuy bị thương nặng nhưng Triệu Đình Vũ vẫn không chết.

Triệu Đình Vũ rất đau lòng khi nhìn thấy anh trai bị thương nặng!

Sau khi Triệu Đình Vũ đứng vững liền xoay người tấn công người đàn ông mặc áo trắng.

Một nhát đao mạnh mẽ chém vào người đàn ông mặc đồ trắng!

Người đàn ông mặc đồ trắng liền tránh giống như một bóng ma lẩn vào một góc.

Đao khí của Triệu Đình Vũ khiến những người của U Minh giáo không tránh được liền bị giết.

Sau đó người của U Minh giáo vẫn tiếp tục bao vây Triệu Đình Vũ.

Người đàn ông mặc đồ trắng cũng thỉnh thoảng tấn công lén lút.

Triệu Đình Vũ vừa bị trúng một chưởng, lưng bị thương rất nặng nên tốc độ đâm dao cũng dần dần chậm lại.

Tình hình ngày càng nguy hiểm.

……

Lúc này Lại Nhi đã leo đến lối vào của động Chuột Bay.

Phải tốn rất nhiều sức mới leo đến được cửa động Chuột Bay nên cô ấy gần như mệt lử.

Có điều cô ấy cũng đã mơ hồ nghe thấy tiếng đánh nhau bên trong hang từ ngoài cửa.

Nghĩ đến việc Triệu Đình Vũ đang phải chiến đấu với người của U Minh giáo nên Lại Nhi không nghỉ ngơi nữa mà lập tức rút hai ngọn giáo của mình ra và lao vào động Chuột Bay.

Vừa tiến vào động Chuột Bay, Lại Nhi đã nhìn thấy vô số người mặc đồ đen đứng bất động như thây ma hai bên liền lập tức sợ hãi mà da đầu tê dại.

Những người của U Minh giáo này đứng cách cửa hang không xa, họ đang ngăn cản Triệu Đình Vũ chạy thoát và chặn đường rút lui của anh ấy nên họ không tham chiến mà chỉ bao vây Triệu Đình Vũ.

Khi họ nhìn thấy Lại Nhi, một cô gái xinh đẹp đột nhập vào động Chuột Bay mà không được phép nên có chút kỳ lạ nhưng họ vẫn không để ý đến cô ấy mà vẫn đứng bất động.

Dù sao cũng là người tự tìm đến chỗ chết nên họ sẽ để cô tự sa vào bẫy rồi đợi cô vào rồi nói.

Nhưng Lại Nhi sẽ không mềm lòng với họ.

Cô ấy không thể biết những người đàn ông mặc đồ đen bất động này là thây ma hay con người nhưng vẫn trực tiếp bắn họ.

Dù là thây ma hay con người thì không phải là điều tốt nên cứ giết chúng trước đã!

Nếu đó là người thì không nghi ngờ gì nữa, đó chắc chắn phải là người của điện Thiên Cang!

Đều không phải là người tốt gì!

“Bùm bùm bùm…”

Lại Nhi cầm hai khẩu súng và liên tục bắn vào những người mặc đồ đen ở cả hai bên.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1233


Những người mặc đồ đen đó hoàn toàn không nghĩ tới được rằng Lại Nhi sẽ không lằng nhằng mà bất ngờ nổ súng, tất cả đều không kịp chuẩn bị, lần lượt bị trúng đạn.

Bởi vì những người trong võ lâm này, trước khi giao đấu thường sẽ nói vài câu khách sáo trước, hoặc là buông ra một vài lời hung ác, hoặc có thể là cho biết tên họ trước rồi sau đó mới bắt đầu động thủ.

Ai biết được rằng cô gái này không tuân theo quy tắc giang hồ, vừa lên đã nổ súng?

Người trẻ tuổi không nói chuyện về đức võ!

“Phanh phanh phanh…”

“Ai ya…”

Tiếng la hét không ngừng vang lên, những người trúng đạn lần lượt ngã xuống đất và bỏ mạng.

Advertisement

Kỹ thuật bắn của Lại Nhi như thần, mỗi một phát súng đều nhắm thẳng vào điểm trọng yếu của những người mặc đồ đen.

Những người mặc đồ đen này đều là những người có thực lực tương đối thấp trong giáo phái U Minh, khả năng phản ứng cũng không mạnh như vậy, căn bản là không cách nào thể né được đạn.

Tốc độ của viên đạn nhanh hơn bất kỳ vũ khí ngầm nào!

Không phải võ sĩ nào trong võ lâm đều có thể né được đạn hoặc là đỡ được đạn!

Advertisement

Lại Nhi không khỏi cảm thấy mừng rỡ khi thấy mình đã bắn chết một người mặc đồ đen một cách dễ dàng như vậy.

Dù võ công có cao đến đâu, còn không phải bị bà cô này này bắn một phát súng mất mạng sao?

Cô ấy vốn cho rằng những người mặc đồ đen này có tướng mạo đáng sợ như vậy, bất động như ma cương thi, hẳn là cao thủ tuyệt thế, giống như Thần Đao giáo có thể dùng dao đỡ đạn trong rừng cây sau biệt thự đêm đó.

Ai ngờ được rằng bọn họ còn không bằng đệ tử Thần Đao giáo!

Thật sự là chỉ có vẻ bề ngoài kinh khủng thôi!

Từ sự việc này, Lại Nhi cũng đã hiểu được một đạo lý. Đó chính là người có năng lực bình thường đều thích giả thành loại người hung ác để doạ người khác.

Bởi vì thực lực bình thường của bọn họ, chỉ có thể giả vờ lợi hại, mới có thể hù dọa được người khác.

Mà những người hung ác có thực lực thật sự, thông thường đều dùng sức mạnh lời nói, không cần phải giả vờ. Nhìn từ bên ngoài, vốn không thể nhìn ra đó là một người hung hãn.

Ví dụ, có một số người nhìn trông rất nhã nhặn, nhưng lại là một người rất đáng sợ!

Lời thoại rất ít, trở lại vấn đề.

Những người mặc đồ đen vẫn chưa bị Lại Nhi bắn trúng đều lần lượt xông lên, muốn gi3t chết Lại Nhi.

Nhưng mà, tốc độ nổ súng của Lại Nhi cực kỳ nhanh, những người mặc đồ đen đó vừa định ra tay liền đã trúng đạn rồi.

Những người mặc đồ đen còn lại nhìn thấy sự lợi hại của Lại Nhi, cũng bắt đầu chạy bán sống bán chết.

Những người của Thần Đao giáo lần đầu tiên đánh nhau với vũ khí hiện đại của Lại Nhi, lần đầu tiên được chứng kiến sự lợi hại của súng, cho nên bọn họ bị doạ làm cho sợ hãi.

Lại Nhi nhìn thấy những người mặc đồ đen này bắt đầu chạy bán sống bán chết, trong lòng càng thêm đắc ý, không ngừng đuổi theo bắn giết bọn họ từ phía sau.

Lại Nhi bây giờ vẫn không biết được người có sự lợi hại thực sự đều đang bay trong hang chuột.

Những người ở gần cửa hang đều có thực lực tương đối kém.

Bây giờ cô ấy vẫn đang cao hứng vì hơi sớm một chút.

Đợi chút nữa gặp được cao thủ thực sự, cô ấy sẽ khóc.

Lúc này, những con dơi ở trong hang động đang chiến đấu đẫm máu với đám người Triệu Đình Vũ, đột nhiên nghe thấy tiếng súng phát ra từ bên ngoài cửa hang, tất cả đều giật nảy mình và lần lượt dừng lại.

Triệu Đình Vũ cũng rất kỳ lạ, sao lại có tiếng súng?

Tự mình đến đây để giải cứu em gái, ngoài Lại Nhi ra thì không có ai biết được!

Triệu Đình Vũ cũng ngừng đánh nhau, muốn xem rốt cuộc là ai xông vào.

Lúc này, tiếng súng càng lúc càng gần, một nhóm người ở phía trước ba chân bốn cẳng chạy xông vào.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại hoảng hốt như vậy?” Trần Hiểu Sinh tức giận hỏi.

“Đại sư huynh, có một người phụ nữ cầm súng xông vào, gặp người nào là giết người đó!” Một tên của U Minh giáo kinh hoàng nói.

“Lại còn có người cầm súng xông vào! Triệu Đình Vũ, không phải là tao đã bảo mày là không được mang người đến mà? Sao mày lại mang người đến? Có phải là mày muốn tao gi3t chết em gái mày phải không?” Trần Hiểu Sinh nổi cơn tức giận hỏi.

“Tôi không đưa ai đến đây cả!” Triệu Đình Vũ nói.

“Vậy thì tại sao lại có người xông vào?” Trần Hiểu Sinh hỏi.

“Làm sao tôi biết được? Nói chung là không phải tôi dẫn đến!” Triệu Đình Vũ nói.

Lúc này Lại Nhi đã đuổi theo vào trong động dơi, cô ấy nhìn thấy Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc đều đang ở đó, lập tức không nổ súng nữa.

Nếu tiếp tục bắn súng, ngộ nhỡ có người né được và viên đạn bắn trúng Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc, thế thì coi như xong đời rồi.

Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc hoàn toàn không ngờ được rằng Lại Nhi thế mà lại một mình đến đây, lập tức ngạc nhiên.

“Chị Lại Nhi, sao chị lại đến đây?” Triệu Vũ Ngọc hỏi.

“Chị đến đây để cứu em đó!” Lại Nhi nói.

“Không phải là em đã bảo với chị là không được đến sao? Sao chị vẫn đến đây chịu chết?” Triệu Đình Vũ nói.

“Chị sợ em đánh không lại bọn họ, cho nên chị mới đến giúp em một tay.” Lại Nhi nói.

“Chị đến chỉ gây thêm rắc rối, trở thành gánh nặng của em thôi.” Triệu Đình Vũ nói.

“Em quá coi thường ta chị rồi. Chẳng lẽ em không thấy sao? Chị vừa tiến đến, đã quét sạch rất nhiều kẻ địch rồi!” Lại Nhi bất mãn nói.

“Những người bị chị đánh chết đều là tiểu lâu la. Cao thủ thật sự đều đang ở đây!” Triệu Đình Vũ nói.

“Chị không đến cũng sẽ đến. Em nói gì cũng vô dụng thôi. Chị không thể cứ trơ mắt nhìn em đi sâu vào hang cọp mà không đến giúp được.” Lại Nhi nói.

“Sự sống chết của em thì liên quan gì đến chị, em không cần chị quan tâm.” Triệu Đình Vũ nói.

Lại Nhi thấy Triệu Đình Vũ không cảm kích như vậy, cô cũng có chút tức giận, nổi giận nói: “Em đừng có tự mình đa tình, chị không phải đến để lo cho em, chị đến là để lo cho em gái em. Chị đến đây để cứu em gái em, chị không thể trơ mắt đứng nhìn em gái em chết ở đây được!”

Triệu Vũ Ngọc nghe được Lại Nhi nói như vậy, trong lòng cảm động một hồi.

Lúc này, Trần Hiểu Sinh không muốn nghe những lời vô nghĩa của Lại Nhi và Triệu Đình Vũ nữa: “Các người ai cũng không được rời khỏi đây, trừ khi các người giao nộp Càn Khôn Thất Đao ra đây. Nếu không, tất cả đều sẽ phải chết!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1234


“Muốn lấy đao phổ của Càn Khôn Thất Đao thì hãy qua được cây súng của tôi rồi nói!” Lại Nhi nói xong liền cầm lấy súng và bắn về phía Trần Hiểu Sinh!

“Pằng–”

Một tiếng súng vang lên, một viên đạn được bắ n ra từ miệng súng và bay về phía Trần Hiểu Sinh!

Tất cả mọi người đều sững người lại!

Advertisement

Không ai có thể ngờ rằng người tên Lại Nhi này vừa nói chuyện không hợp nhau thì liền nổ súng ngay!

Triệu Đình Vũ cũng vô cùng kinh ngạc. Anh ta không hề lo lắng Trần Hiểu Sinh sẽ bị Lại Nhi gi3t chết bằng một phát súng mà đang lo rằng Lại Nhi sẽ bắn trúng em gái Triệu Vũ Ngọc của mình.

Thậm chí Trần Hiểu Sinh cũng cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Advertisement

Bởi vì khoảng cách giữa hai người rất gần và tốc độ của viên đạn cũng rất nhanh, anh ta đã không còn kịp để né tránh viên đạn nữa!

Thế nhưng dù sao thì anh ta cũng là đệ tử lớn nhất của U Minh giáo và là đệ tử đầy tự hào của Hồ Qúy Trai, anh ta còn được gọi là cao thủ tuyệt đỉnh.

Khi viên đạn sắp bay về phía trán của anh ta thì anh ta liền nhanh chóng vươn tay phải lên sau đó kẹp lấy bằng ngón trỏ và ngón giữa!

Viên đạn kia đã bị anh ta kẹp lấy!

Lại Nhi trở nên sửng sốt ngay lập tức khi nhìn thấy cảnh tượng này!

Cô ấy thật sự không dám tin vào đôi mắt của mình!

Nếu như không phải do cô ấy tự mình nổ súng thì thậm chí cô ấy còn nghĩ rằng lúc này đang quay một bộ phim đấy.

Bởi vì trong bộ phim > có cảnh Hỏa Vân Tà Thần dùng ngón tay của mình kẹp lấy viên đạn.

Chẳng lẽ tên ác độc gầy gò như cái que này là do Lục Tiểu Phụng đầu thai à? Vậy mà lại có thể kẹp lấy viên đạn bằng hai ngón tay một cách dễ dàng đến như vậy!

Triệu Đình Vũ cũng cảm thấy cực kỳ bất ngờ khi nhìn thấy cảnh tượng này. Trần Hiểu Sinh chỉ là đệ tử của Hồ Qúy Trai mà đã có sức mạnh khủng khiếp đến như thế, vậy thì sư phụ Hồ Qúy Trai của anh ta sẽ có sức mạnh khủng khiếp đến mức nào đây chứ?

Lúc này, Lại Nhi đã lấy lại tinh thần, cô ấy không tin vào loại chuyện kỳ lạ này và lại bắn về phía Trần Hiểu Sinh ngay lập tức!

“Pằng–”

Một viên đạn khác lại bay ra từ miệng súng của Lại Nhi và bay về phía trán của Trần Hiểu Sinh.

Lần này Trần Hiểu Sinh đã chuẩn bị đầy đủ, ngay vào lúc Lại Nhi bắn súng thì anh ta đã nghiêng đầu sang một bên.

Dĩ nhiên anh ta sẽ không dùng ngón tay kẹp lấy viên đạn, dù sao thì làm cách này cũng rất nguy hiểm.

Lỡ như không kẹp được thì bản thân sẽ mất mạng như chơi đấy.

Khi Trần Hiểu Sinh vừa nghiêng đầu sang một bên thì viên đạn của Lại Nhi liền bay qua bên tai của anh ta.

Ngay khi Lại Nhi định bắn Trần Hiểu Sinh thêm phát súng thứ ba thì lại đột nhiên nhìn thấy Triệu Vũ Ngọc đã chặn lại ở trước mặt Trần Hiểu Sinh!

Triệu Vũ Ngọc đã bị Trần Hiểu Sinh kéo lấy để đứng chắn lại ở trước mặt anh ta!

Trần Hiểu Sinh không hề muốn bị Lại Nhi bắn mãi, lúc Lại Nhi chuẩn bị b ắn ra phát súng thứ ba thì anh ta liền nhanh chóng kéo lấy Triệu Vũ Ngọc cản lại ở trước mặt mình.

Nếu như để cho Lại Nhi luôn bắn súng vào mình, anh ta sợ rằng chính mình sẽ có thể không thể tránh được một phát súng nào đó.

Hiển nhiên khi Lại Nhi nhìn thấy Triệu Vũ Ngọc đang đứng chắn ở trước mặt Trần Hiểu Sinh liền không dám tiếp tục bắn nữa.

Thế nhưng cô ấy không muốn phí lời với những người này, nếu như đã bắt đầu cuộc chiến rồi thì chỉ còn cách gi3t chết tất cả những người này thì mới có thể cứu lấy Triệu Vũ Ngọc.

Lại Nhi liếc mắt nhìn vào người con trai mặc áo trắng kia một cái.

Tất cả những người của U Minh giáo có mặt ở nơi đó đều mặc áo đen, chỉ có người áo trắng này trông vô cùng nổi bật và thu hút nên cô ấy muốn gi3t chết người con trai áo trắng này trước để mở màn!

“Pằng–”

Một tiếng súng vang lên và viên đạn đang bay về phía trái tim của người con trai áo trắng kia.

Thế nhưng điều khiến Lại Nhi cảm thấy bất ngờ chính là ngay vào lúc viên đạn đang bay về phía trái tim của người con trai áo trắng thì người con trai áo trắng kia lại chợt lách người và biến mất như một bóng ma!

Khi nãy cô ấy xông vào từ cửa hang động thì gần như bắn phát nào trúng phát đó và đánh bại những người của U Minh giáo đến mức bọn họ trở nên tơi bời tan tác và gào thét thảm thiết.

Bây giờ cô ấy đã bắn ba phát súng mà cũng không thể bắn trúng được một người!

Điều này khiến cho cô ấy bị đả kích rất lớn và sự tự tin của cô ấy cũng giảm xuống rất nhiều.

“Đừng có ngây ngố ở đó mà nhanh chân lên! Bắt lấy cô ta, tôi muốn bắt sống cô ta!” Khi Trần Hiểu Sinh nhìn thấy tất cả những người này đều tỏ vẻ thờ ơ và đang xem kịch như anh ta liền cảm thấy vô cùng tức giận.

Những người của U Minh giáo nghe thấy mệnh lệnh của Trần Hiểu Sinh thì cuối cùng cũng lấy lại tinh thần rồi lũ lượt nhào lên mà tấn công Triệu Đình Vũ và Lại Nhi ngay lập tức.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1235


Triệu Đình Vũ nhìn thấy những người của U Minh giáo lại lũ lượt nhào tới liền vội vàng sử dụng đao pháp của Ma Đao Môn để ứng phó.

Lại Nhi cũng không ngừng bắn súng về phía bọn họ.

“Pằng pằng pằng……”

“Pằng pằng pằng……”

Lại Nhi bắn súng bằng cả hai tay, rất nhiều người phản ứng chậm đều bị cô ấy bắn trúng và ngã xuống đất chết.

Advertisement

Không bao lâu sau thì súng của cô ấy cũng không còn đạn nữa.

Ngay vào lúc cô ấy muốn thay đạn thì người của U Minh giáo đã vung đao múa kiếm mà chém về phía cô ấy.

Cô ấy sững người ngay lập tức và không còn kịp thay đạn nữa!

Bây giờ cô ấy đang cận chiến nên cây súng đã không còn tác dụng gì nữa.

Advertisement

Thế nhưng ngoại trừ cây súng ra thì cô ấy cũng không còn mang theo vũ khí khác nữa, cô ấy làm sao có thể đối phó với những người đang cầm đao kiếm ở trong tay bằng tay không được chứ?

Lúc này Lại Nhi đang đối mặt với sự bao vây và tấn công của nhiều người của U Minh giáo đến như vậy nên căn bản không thể nào rút lui và tránh né được.

Ngay trong chớp mắ tcô ấy đã rơi vào bước đường cùng!

Ngay vào lúc ngàn cân treo sợi tóc thì đột nhiên có một cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo của cô ấy và ôm cô ấy bay lên!

Lại Nhi quay đầu nhìn một cái thì nhìn thấy người đang ôm lấy chính mình lại lại Triệu Đình Vũ!

Khi nãy Triệu Đình Vũ nhìn thấy Lại Nhi đã rơi vào tình huống nguy hiểm bèn nhanh chóng lao tới và ôm cô ấy lên.

Lại Nhi được Triệu Đình Vũ ôm lấy và những người đang bao vây và tấn công cô ấy liền vồ hụt vào không khí, có người không kịp dừng bước chân lại liền đâm trúng đối phương!

Triệu Đình Vũ đang ở trên không trung ôm lấy Lại Nhi bằng một tay, tay kia lại liên tục vung xuống vài nhát dao.

Những luồng đao khí ngang dọc đan xen lóe lên như những tia lửa ngổn ngang đánh xuống từ không trung.

“A A A……”

Những người của U Minh giáo dồn dập bị đao khí của Triệu Đình Vũ đánh trung mà phát ra những tiếng kêu la thảm thiết.

Thậm chí còn có người trực tiếp bị chém đứt đôi bởi những luồng đao khí.

Đây là lần đầu tiên Lại Nhi được Triệu Đình Vũ ôm lấy, cô ấy cảm thấy có một loại cảm giác khó tả và cảm thấy cực kỳ an toàn.

Thế nhưng loại cảm giác này chỉ xảy ra ngay trong chớp mắt, bởi vì lúc này cô ấy và Triệu Đình Vũ đã rơi xuống từ không trung rồi.

Bởi vì đỉnh hang động của động Chuột Bay không cao lắm nên Triệu Đình Vũ cũng không thể ôm lấy Lại Nhi và bay lên quá cao được, nếu không thì đầu của bọn họ sẽ đụng vào đỉnh hang.

Lúc này, những người ở dưới đều bị đao khí của Triệu Đình Vũ chém bị thương hoặc là chém chết, Triệu Đình Vũ ôm lấy Lại Nhi và rơi xuống đất một cách an toàn.

“Hãy nhanh cầm lấy một cây đao lên để đối phó kẻ thù!” Triệu Đình Vũ buông Lại Nhi ra và nói.

“Được!” Lại Nhi nhanh chóng nhặt một cây đao của người U Minh giáo làm rơi lên.

Sau đó, Triệu Đình Vũ và Lại Nhi liền bắt đầu giơ đao và kiếm lên mà kề vai chiến đấu.

Lại Nhi là một đặc công của tổ đặc công Shadow nên dĩ nhiên ngoại trừ súng ra thì cô ấy còn biết dùng đao.

Có điều đao pháp của cô ấy khá bình thường, thế nhưng có đao còn tốt hơn không có, ít nhất cô ấy cũng có thể dùng để chặn lại đao kiếm của đối phương.

Triệu Đình Vũ phải dẫn theo Lại Nhi cùng nhau chiến đấu nên hơi hao phí sức lực.

Bởi vì đao pháp của Lại Nhi rất kém và thường rơi vào trong tình huống nguy hiểm nên anh không thể không rút đao ra và cứu lấy cô ấy.

Người con trai áo trắng kia lại giống như âm hồn không tan mà bất chợt xuất hiện và đột nhiên đánh lén Triệu Đình Vũ.

Triệu Đình Vũ không chỉ phải bảo vệ Lại Nhi mà còn phải đối phó với rất nhiều người của U Minh giáo nên người con trai áo trắng kia thường thành công trong những lần đánh lén.

Trên người Triệu Đình Vũ không ngừng có thêm vết thương.

Khi Lại Nhi nhìn thấy Triệu Đình Vũ vì bảo vệ mình mà lơ là rồi không ngừng bị thương, cô ấy cũng cảm thấy vô cùng đau lòng.

Lúc này, Triệu Đình Vũ lại bị người con trai áo trắng kia đánh trúng từ phía sau và bay thẳng ra ngoài.

Lại Nhi mất đi sự bảo vệ của Triệu Đình Vũ liền bị bắt lại ngay lập tức!

“Dừng tay hết, không cần đánh nữa!” Trần Hiểu Sinh nhìn thấy Lại Nhi đã bị bắt nên cũng không muốn người của mình tiếp tục chiến đấu với Triệu Đình Vũ nữa để tránh gây nên những tổn thất không đáng có.

Những người của U Minh giáo nghe thấy lệnh của Trần Hiểu Sinh liền dừng tay lại.

Lúc này Triệu Đình Vũ đã bị thương nghiêm trọng nên cũng không tiếp tục chém giết nữa.

“Triệu Đình Vũ, tôi hỏi anh lần cuối cùng, rốt cuộc anh có chịu đưa đao phổ của Càn Khôn Thất Đao ra hay không?” Trần Hiểu Sinh hỏi một cách lạnh lùng.

“Không đưa!” Triệu Đình Vũ nói một cách quyết liệt.

“Được! Nếu như anh không giao thì tôi sẽ cho anh biết cái gì gọi là tàn nhẫn!” Trần Hiểu Sinh cũng nói một cách dữ tợn.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Triệu Đình Vũ đột nhiên có một linh cảm không tốt.

“Vậy thì tôi sẽ để cho người của tôi làm nhục người con gái này và em gái của anh ở ngay trước mặt anh.” Trần Hiểu Sinh nói một cách vô cùng bi3n thái.

Cả người của Lại Nhi và Triệu Vũ Ngọc nghe thấy những lời này của Trần Hiểu Sinh liền run lên ngay lập tức và bị dọa đến sắc mặt trở nên tái nhợt.

Lửa giận của Triệu Đình Vũ dâng lên ngay lập tức, anh ta không ngờ rằng Trần Hiểu Sinh lại sử dụng thủ đoạn hèn hạ và đê tiện đến như vậy!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1236


“Tôi cho anh thêm một phút suy nghĩ, rốt cuộc anh muốn bảo vệ sự trong trắng của em gái mình và cô gái này hay bảo vệ đao phổ Càn Khôn Thất Đao, tự anh lựa chọn đi!” Trần Hiểu Sinh nói.

Triệu Đình Vũ lập tức vô cùng khó xử, đương nhiên là đao phổ Càn Khôn Thất Đao quan trọng, nhưng sự trong trắng của em gái và Lại Nhi cũng quan trọng như thế!

Lúc này Triệu Vũ Ngọc và Lại Nhi cũng sợ hãi, các cô không sợ cái gì, chỉ sợ bị đàn ông làm hại, hơn nữa còn bị một đám đàn ông mặt mũi xấu xí như yêu quái làm hại, điều đó quả thực còn buồn nôn hơn cả nuốt phải ruồi, sống không bằng chết!

“Tôi có thể nhìn ra, cô gái này có ý với anh, mà anh cũng có tình cảm với cô gái này, anh sẽ không trừng mắt nhìn cô gái mình yêu và em gái mình bị một đám người thay phiên nhau làm hại chứ!” Trần Hiểu Sinh nói.

Triệu Đình Vũ và Lại Nhi bị Trần Hiểu Sinh nói trúng tim đen, mặt hơi đỏ lên.

Advertisement

Nhưng bây giờ đang trong lúc nguy hiểm, bọn họ không có thời gian mà xấu hổ.

Bởi vì nếu không giao đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra thì sự trong trắng của Lại Nhi và Triệu Vũ Ngọc sẽ bị hủy hoại.

Trong lòng Triệu Đình Vũ vô cùng đau đớn, suy nghĩ của anh ta đang đấu tranh kịch liệt.

Nếu giao đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra, người của điện Thiên Cang luyện được Càn Khôn Thất Đao, đao Hắc Long Thôn Nguyệt sẽ phát ra sức mạnh vô hạn, gây tai họa cho thế giới, đến lúc đó chưa chắc thanh kiếm Tiểu Thính Vũ Lâu của Lê Vĩnh Thiên có thể ngăn cản được đao Hắc Long Thôn Nguyệt, thậm chí có thể sẽ chết dưới đao Hắc Long Thôn Nguyệt.

Advertisement

Nếu bây giờ không giao Càn Khôn Thất Đao ra, Lại Nhi và em gái sẽ bị một đám ác quỷ làm hại ngay lập tức, đây là điều anh ta không nỡ lòng nhìn thấy.

Bây giờ anh ta đã bị thương nặng, không còn sức lực chiến đấu lại người của U Minh giáo nữa, chỉ có thể chọn lựa giữa hai việc này.

Đương nhiên lúc này Lại Nhi và Triệu Vũ Ngọc sẽ không chủ động yêu cầu Triệu Đình Vũ không giao đao phổ, để người của U Minh giáo làm hại mình.

Con gái sợ nhất là chuyện này. Nếu người của U Minh giáo muốn giết mình, bọn họ sẽ không chối từ gì để bọn chúng giết.

Nhưng nếu phải dùng sự trong trắng của bản thân mình để bảo vệ đao phổ Càn Khôn Thất Đao, bọn họ không làm được.

“Thời gian đã qua nửa phút, còn nửa phút nữa, anh mau quyết định đi. Nếu không, vừa hết thời gian, sự trong trắng của cô gái anh yêu và em gái anh sẽ không giữ được đâu!” Trần Hiểu Sinh nói.

Đám người của U Minh giáo nghĩ đến chuyện sắp xảy ra cũng bắt đầu hứng thú, mặt mũi tên nào cũng trở nên hung ác lên.

Trong lòng bọn chúng lại hy vọng rằng Triệu Đình Vũ không giao đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra, như thế thì bọn chúng sẽ có cơ hội chơi hai cô gái này.

Bởi vì dù Triệu Đình Vũ có giao đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra thì cũng không đến lượt bọn chúng luyện, còn chẳng bằng chơi hai cô gái này cho thực tế.



Lúc này, Lê Vĩnh Thiên đã lái Bugatti Veyron đến động Chuột Bay dưới vách núi.

Anh biết Lại Nhi và Triệu Đình Vũ đã đi vào động Chuột Bay, chắc chắn là tình thế vô cùng nguy hiểm, bắt đầu leo núi ngay lập tức.

Lại Nhi có thể tay không leo núi, Lê Vĩnh Thiên thân là hộ soái bảo vệ, thực lực mạnh hơn Lại Nhi nhiều, đương nhiên anh có thể tay không leo núi.

Cứu người như cứu hỏa, anh đeo kiếm Tiểu Thính Vũ Lâu leo núi như bay.



Lúc này, trong động Chuột Bay.

“Hết thời gian rồi. Triệu Đình Vũ, xem ra anh bằng lòng trừng mắt lên nhìn em gái mình và cô gái này bị làm hại chứ không tình nguyện giao đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra.” Trần Hiểu Sinh nói.

Trong lòng Triệu Đình Vũ đấu tranh giãy giụa, vô cùng đau khổ.

“Anh ta đã không chịu giao đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra thì mọi người bắt đầu hành động thôi!” Trần Hiểu Sinh lập tức ra lệnh.

Đám người U Minh giáo đó lập tức vô cùng hứng thú, tên nào cũng mặt mũi dữ tợn đi về phía Lại Nhi và Triệu Vũ Ngọc.

Triệu Vũ Ngọc và Lại Nhi cực kỳ sợ hãi.

Lại Nhi là đặc công không sợ trời không sợ đất nhưng sợ loại chuyện thế này!

Dù cô ấy là đặc công nhưng cô ấy cũng là phụ nữ. Phụ nữ sợ loại chuyện này nhất!

“Anh, mau cứu em!” Triệu Vũ Ngọc thấy người của U Minh giáo lại gần như đám ác quỷ, sợ đến kêu gào lên.

“Đứng đó, không được lại đây! Nếu không bà đây sẽ khiến bọn mày chết rất thảm!” Lại Nhi mạnh miệng cảnh cáo.

Nhưng sao đám người của U Minh giáo này có thể nghe lời cô ấy được?

Bọn chúng giống như cương thi, vẫn bước lại gần Lại Nhi và Triệu Vũ Ngọc như cũ.

“Đợi đã!” Lúc này, Triệu Đình Vũ đột nhiên kêu to lên.

“Còn đợi gì nữa? Không giao đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra thì chỉ có thể hủy hoại sự trong trắng của em gái anh và cô gái này thôi!” Trần Hiểu Sinh nói.

“Tôi bằng lòng giao đao phổ Càn Khôn Thất Đao!” Cuối cùng Triệu Đình Vũ cũng đau khổ quyết định, dùng đao phổ Càn Khôn Thất Đao để đổi lấy sự trong sạch của em gái và Lại Nhi!

Anh ta giao đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra như thế này, nói không chừng sẽ có cơ hội cướp lại. Nhưng nếu sự trong trắng của em gái và Lại Nhi bị hủy rồi thì mãi mãi không thể bù đắp lại được.

Trần Hiểu Sinh nghe Triệu Đình Vũ nói như thế lập tức vô cùng vui mừng.

Đám người của U Minh giáo đang đi về phía Lại Nhi và Triệu Vũ Ngọc nghe thấy Triệu Đình Vũ nói bằng lòng giao đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra thì lập tức cảm thấy mất mát. Triệu Đình Vũ bằng lòng giao đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra thì bọn chúng không thể chơi nữa.

Lại Nhi và Triệu Vũ Ngọc cũng ngây người, không ngờ Triệu Đình Vũ lại bằng lòng giao đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra!

“Được! Vậy mau giao đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra đây!” Trần Hiểu Sinh nói.

“Tôi không mang đao phổ Càn Khôn Thất Đao trên người.” Triệu Đình Vũ nói.

“Vậy anh để ở đâu?” Trần Hiểu Sinh hỏi.

“Để ở một nơi bí mật.” Triệu Đình Vũ nói.

“Để ở nơi bí mật nào, anh mau nói đi!” Trần Hiểu Sinh không kiên nhẫn nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1237


“Ở… ở trong núi Ngọa Hổ ngoài thành phố Đà Lạt.” Triệu Đình Vũ do dự một chút, vẫn nói tung tích của đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra.

Triệu Vũ Ngọc nghe thấy Triệu Đình Vũ thực sự nói ra chỗ giấu đao phổ Càn Khôn Thất Đao thì lập tức lo lắng, trong lòng thầm mắng anh trai mình ngốc quá, chẳng lẽ không nói một nơi giả lừa kẻ địch một chút sao?

Ban đầu cô và anh trai chạy đến thành phố Đà Lạt là để phòng trừ đao phổ Càn Khôn Thất Đao bị người điện Thiên Cang cướp mất nên mới giấu đao phổ trong núi Ngọa Hổ.

Advertisement

Lúc giấu đao phổ cô cũng ở đó nên mới biết Triệu Đình Vũ đang nói thật.

Mà Triệu Đình Vũ vốn là người thành thật, không quen tính toán, lúc này thấy Lại Nhi và em gái sắp bị lăng nhục nên tâm trí rối loạn, nào có thể nghĩ đến việc nói dối lừa đám người U Minh giáo?

Advertisement

“Núi Ngọa Hổ lớn như thế sao chúng tôi tìm được? Rốt cuộc anh giấu đao phổ ở chỗ nào trong núi Ngọa Hổ?” Trần Hiểu Sinh lại hỏi.

“Ở phía bắc núi Ngọa Hổ có một gốc cổ thụ che trời vô cùng dễ thấy, tôi giấu đao phổ đao Càn Khôn bên dưới rễ cây của cây đại thụ che trời đó.” Để cứu em gái và Lại Nhi, Triệu Đình Vũ chỉ có thể nói chỗ giấu đao phổ Càn Khôn Thất Đao ra.

Triệu Vũ Ngọc nghe thấy Triệu Đình Vũ nói thật thì tức đến giậm chân.

Lại Nhi không biết rốt cuộc Triệu Đình Vũ giấu đao phổ Càn Khôn Thất Đao ở đâu, thế nên cô ấy không biết Triệu Đình Vũ có nói thật hay không.

Cô ấy cho rằng có lẽ Triệu Đình Vũ đang nói một chỗ giả để lừa những người điện Thiên Cang này trước.

Chỉ cần có thể kéo dài thời gian một chút, hóa giải nguy cơ thì mình và Triệu Vũ Ngọc sẽ được cứu.

Bởi vì cô ấy đã báo cáo tình hình với Lê Vĩnh Thiên, báo cho anh biết chuyện mình và Triệu Đình Vũ đến động Chuột Bay cứu Triệu Vũ Ngọc.

Lê Vĩnh Thiên sắp đến rồi!

Chỉ cần Lê Vĩnh Thiên đến thì những người điện Thiên Cang này chết chắc!

“Được! Nếu anh dám chơi tôi thì tôi nhất định sẽ khiến em gái anh và cô gái này sống không bằng chết!” Trần Hiểu Sinh nói.

“Từng lời tôi nói đều là thật, chắc chắn không nói dối nửa câu. Bây giờ tôi đã nói tung tích của đao phổ Càn Khôn Thất Đao cho anh biết rồi, anh mau thả em gái tôi và Lại Nhi ra!” Triệu Đình Vũ nói.

“Đừng gấp, tôi phái người đi núi Ngọa Hổ tìm trước đã, nếu thực sự có thể tìm được đao phổ Càn Khôn Thất Đao thì tôi sẽ thả bọn họ ra. Nếu không tìm được thì mấy người chết chắc!” Trần Hiểu Sinh là một lão cáo già, đương nhiên sẽ không dễ dàng thả Triệu Vũ Ngọc và Lại Nhi như thế.

Lỡ mà Triệu Đình Vũ nói dối thì sao?

Trước khi tìm được đao phổ thì chắc chắn anh ta sẽ không thả người.

Đương nhiên là dù có tìm được đao phổ thì anh ta cũng sẽ không thả người ra.

Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc đều là truyền nhân của Ma Đao Môn, chắc chắn phải nhổ cỏ tận gốc, diệt trừ tai họa về sau.

Còn về Lại Nhi, đương nhiên anh ta cũng sẽ không bỏ qua. Bởi vì cô ấy đã biết quá nhiều, mà vừa nãy cô ấy đã giết nhiều người U Minh giáo như thế, chắc chắn phải chết!

“Vậy anh mau đi tìm đi, dẫu sao núi Ngọa Hổ cũng không xa chỗ này.” Đương nhiên Triệu Đình Vũ cũng biết Trần Hiểu Sinh sẽ không dễ dàng thả người, bây giờ anh chỉ muốn bọn chúng lấy được đao phổ sớm một chút, sau đó thả em gái và Lại Nhi ra.

Đương nhiên Trần Hiểu Sinh cũng muốn lấy đao phổ Càn Khôn Thất Đao sớm một chút, phái một số người đi về phía núi Ngọa Hổ, để lại một nửa số người và mình cùng trông giữ Triệu Đình Vũ, Triệu Vũ Ngọc và Lại Nhi trong động Chuột Bay.

Đám người nhận lệnh đi về phía núi Ngọa Hổ lập tức bắt đầu hành động, đi ra ngoài động Chuột Bay.

Khi bọn chúng đi đến gần cửa động thì đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí vô cùng mạnh!

Bọn chúng lập tức kinh ngạc, tất cả đều dừng bước chân, sao lại có sát khí mạnh như thế?

Sát khi này truyền vào từ ngoài cửa động!

Bọn chúng nhìn chằm chằm vào cửa động, sau đó thấy một người đàn ông cầm một thanh kiếm cực lớn trong tay, sát khí hừng hực bước từ ngoài cửa động vào!

Người đàn ông này chính là Lê Vĩnh Thiên!

Mà thanh kiếm cực lớn trong tay Lê Vĩnh Thiên đương nhiên chính là thần kiếm Tiểu Thính Vũ Lâu!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1238


Đám người U Minh giáo này thấy Lê Vĩnh Thiên tới, tất cả đều bị dọa lùi từng bước một.

Bởi vì bọn chúng biết rằng, giáo chủ Cầu Hạn của Thần Đao giáo cũng không phải là đối thủ của Lê Vĩnh Thiên!

Bởi vậy có thể thấy rằng, Lê Vĩnh Thiên kh ủng bố như thế nào!

Mà bọn chúng tự biết rõ thực lực của mình còn lâu mới bằng giáo chủ Cầu Hạn Thần Đao giáo.

Lê Vĩnh Thiên vừa nhìn thấy đám người U Minh giáo này mặt mũi xấu xí kinh khủng như thế là biết bọn chúng chẳng phải người tốt lành gì.

Anh không nói hai lời, lập tức chém một kiếm về phía đám người U Minh giáo này!

Advertisement

Trong nháy mắt, một luồng kiếm khí lóe lên bay ra!

Đám người trước mắt không kiếm trốn tránh, nhốn nháo bị kiếm khí chặt ngang thành hai nửa, không kịp kêu lên một tiếng thì đã mất mạng.

Mà mấy người chạy nhanh thì nhao nhao hoảng sợ vừa chạy vào trong động vừa thất thanh hô to: “Không hay rồi! Lê Vĩnh Thiên tới rồi!”

Người trong động Chuột Bay lập tức vô cùng ngạc nhiên.

Advertisement

Triệu Đình Vũ, Lại Nhi và Triệu Vũ Ngọc lập tức vui mừng hẳn lên.

Dù lúc trước Triệu Đình Vũ không hy vọng Lê Vĩnh Thiên tới, nhưng bây giờ anh ta đã nói ra tung tích của đao phổ Càn Khôn Thất Đao, anh ta hy vọng Lê Vĩnh Thiên tới có thể giết hết đám người U Minh giáo thì mới có thể bảo vệ đao phổ Càn Khôn Thất Đao, không bị người của điện Thiên Cang cướp mất.

Lê Vĩnh Thiên đuổi giết đám người U Minh giáo từ cửa động, anh cũng không dám phát ra kiếm khí quá mạnh, đỡ cho kiếm khí làm Triệu Đình Vũ, Lại Nhi và Triệu Vũ Ngọc bị thương.

Bởi vì anh biết Triệu Đình Vũ, Lại Nhi và Triệu Vũ Ngọc đều đang ở trong động Chuột Bay, nhưng không biết vị trí cụ thể của họ.

Đám người U Minh giáo đang trốn chạy trong động không ngừng bị Lê Vĩnh Thiên chém giết.

Trong đó cũng có mấy người quay lại chiến đấu với Lê Vĩnh Thiên, nhưng bọn chúng không thể ngăn cản một nhát kiếm nhẹ nhàng của Lê Vĩnh Thiên!

Lê Vĩnh Thiên một đường chém giết như thái rau, giết cho đám người U Minh giáo gào khóc thảm thiết, xác chết chất đầy một đường trong động.

Chỉ có mười người chạy vào trong động.

Lúc này, Lê Vĩnh Thiên cũng đuổi vào trong động, thấy Triệu Đình Vũ bị thương nặng, Lại Nhi và Triệu Vũ Ngọc cũng rơi vào trong tay đám người U Minh giáo, anh chỉ có thể ngừng giết trước.

“Hộ soái, sao cậu lại đến đây?” Triệu Đình Vũ hỏi. Anh ta cũng không biết Lại Nhi gọi Lê Vĩnh Thiên tới.

“Biết được anh đến động Chuột Bay cứu em gái nên tôi đến đây.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Sao cậu biết tôi đến động Chuột Bay cứu em gái tôi?” Triệu Đình Vũ hỏi.

“Lại Nhi nói cho tôi biết. Xảy ra chuyện lớn như thế sao anh không nói cho tôi biết?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Tôi không muốn liên lụy đến cậu nên không nói cho cậu biết.” Triệu Đình Vũ không ngờ Lại Nhi lại bán mình đi thế.

Sau đó, Triệu Đình Vũ lại hỏi Lại Nhi: “Chị Lại Nhi, không phải em đã bảo chị đừng nói cho hộ soái Lê biết sao, sao chị còn nói với cậu ấy!”

“Hộ soái ép chị nói, chị không thể không nói được! Nói rồi không phải tốt hơn sao? Bây giờ hộ soái đến cứu chúng ta rồi.” Lại Nhi nói.

Lúc này, Trần Hiểu Sinh nói: “Dù Lê Vĩnh Thiên có tới thì cũng không cứu được mấy người.”

Dù anh ta biết thực lực của Lê Vĩnh Thiên rất mạnh, nhưng anh ta cũng không sợ Lê Vĩnh Thiên bao nhiêu.

Bởi vì trong từng động ngầm, đều có rất nhiều cao thủ mai phục.

Những cao thủ này vẫn không ra tay là để đối phó với Lê Vĩnh Thiên.

Bởi vì lúc trước anh ta cũng không dám chắc Triệu Đình Vũ có nói cho Lê Vĩnh Thiên biết hay không, có đưa Lê Vĩnh Thiên tới hay không.

Thế nên anh ta chuẩn bị hai phương án, trước đó mai phục một đám cao thủ. Nếu Lê Vĩnh Thiên đến thì những cao thủ ẩn nấp trong từng động sẽ lao ra giết Lê Vĩnh Thiên.

Ánh mắt Lê Vĩnh Thiên như đao nhìn về phía Trần Hiểu Sinh.

Thấy Trần Hiểu Sinh gầy như que củi, ánh mắt sâu hoắm, gầy như bộ xương khô bèn hỏi: “Rốt cuộc anh là kẻ nào?”

“Tôi là đại đệ tử U Minh giáo, Trần Hiểu Sinh!” Trần Hiểu Sinh nói.

“Tên kỳ lạ ghê. Anh tên là Trần Hiểu Sinh thì tôi sẽ khiến người như tên, trở thành một xác chết tàn phế đi!”

“Tất cả cùng lên giết Lê Vĩnh Thiên!” Trần Hiểu Sinh biết sự lợi hại của Lê Vĩnh Thiên, không dám khinh địch, lập tức bảo tất cả mọi người cùng lên.

Những cao thủ U Minh giáo mai phục trong các động nghe thấy mệnh lệnh của Trần Hiểu Sinh lập tức lao ra khỏi động như âm hồn, bao vây tấn công Lê Vĩnh Thiên.

Trong nháy mắt, trong động Chuột Bay có vô số ánh đao bóng kiếm lóe lên.

Triệu Đình Vũ thấy nhiều người tấn công Lê Vĩnh Thiên như thế, đương nhiên anh ta sẽ không đứng ngoài nhìn.

Anh ta nhịn cơn đau từ vết thương trên người, lại vung đao lên chiến đấu.

Anh ta muốn liên thủ cùng Lê Vĩnh Thiên chiến đấu với những cao thủ U Minh giáo này.

Lê Vĩnh Thiên đối mặt với sự bao vây tấn công của nhiều cao thủ như thế cũng không dám thờ ơ, lập tức dùng “chín chiêu thức kiếm Hiên Viên” để chiến đấu.

Dù thực lực của những cao thủ U Minh giáo rất mạnh nhưng trước mặt chín chiêu thức kiếm Hiên Viên thì hoàn toàn chỉ là tôm tép!

Bọn chúng nhốn nháo bị Lê Vĩnh Thiên chém giết!

Đao Hắc Long Thôn Nguyệt không ra, ai có thể tranh đấu với Tiểu Thính Vũ Lâu?

Tiểu Thính Vũ Lâu vừa ra thì đám người kêu lên như ma khóc quỷ gào!

Sau khi Lê Vĩnh Thiên liên tục gi3t chết mười mấy cao thủ U Minh giáo thì đột nhiên bay lên không trung, cầm kiếm đâm về phía cổ họng Trần Hiểu Sinh.

Giết địch thì giết vua trước, anh muốn gi3t chết Trần Hiểu Sinh trước, cứu Triệu Vũ Ngọc và Lại Nhi ra!

Bởi vì Triệu Vũ Ngọc và Lại Nhi ở hai bên Trần Hiểu Sinh nên anh không thể dùng kiếm khí, chỉ có thể lựa chọn chém giết, nếu không kiếm khí sẽ làm Triệu Vũ Ngọc và Lại Nhi bị thương.

Trần Hiểu Sinh thấy Lê Vĩnh Thiên đột nhiên xông tới, trong sự hoảng hốt lập tức giơ hai tay lên, dùng lực hút một cái, kéo Triệu Vũ Ngọc và Lại Nhi bên cạnh cản trước người anh ta!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1239


Lê Vĩnh Thiên thấy Triệu Vũ Ngọc và Lại Nhi ngăn trước người Trần Hiểu Sinh thì lập tức ngạc nhiên, vội vàng nghiêng mũi kiếm đi.

Mũi kiếm sượt qua cổ Lại Nhi, đâm vào vách đá sau lưng Trần Hiểu Sinh.

Một kiếm của Lê Vĩnh Thiên đâm vào không khí, Trần Hiểu Sinh nắm lấy cơ hội tung một chưởng về phía Lê Vĩnh Thiên!

Trong nháy mắt, một chưởng phong mạnh mẽ bay ra từ tay Trần Hiểu Sinh lao thẳng về phía Lê Vĩnh Thiên!

Lê Vĩnh Thiên lập tức ngạc nhiên, vội lách người tránh thoát chưởng phong của Trần Hiểu Sinh.

Chưởng phong của Trần Hiểu Sinh rít gào bên người Lê Vĩnh Thiên!

Advertisement

Chưởng phong đánh trúng vách đá sau lưng Lê Vĩnh Thiên, vách đá vỡ vụn rơi xuống ào ào.

Thấy tình hình này, Lại Nhi và Triệu Vũ Ngọc đều bị dọa nhảy dựng, chưởng phong của Trần Hiểu Sinh mạnh như thế, nếu vừa nãy Lê Vĩnh Thiên bị chưởng phong này đánh trúng thì thân thể máu thịt anh cũng sẽ bị đánh đến thịt nát xương tan!

Sau khi Lê Vĩnh Thiên tránh được chưởng phong của Trần Hiểu Sinh thì lập tức vung kiếm lên!

Trần Hiểu Sinh tung chưởng hụt cũng lập tức tung chưởng thứ hair a.

Chưởng phong lại rít gào tung ra lần nữa!

Advertisement

Lại Nhi lo rằng Trần Hiểu Sinh lại kéo mình và Triệu Vũ Ngọc ra chắn kiếm khí, nhân lúc Trần Hiểu Sinh giao chiến với Lê Vĩnh Thiên thì lập tức nhào về phía Triệu Vũ Ngọc.

Kiếm khí của Lê Vĩnh Thiên va chạm với chưởng phong của Trần Hiểu Sinh, kiếm khí xuyên qua chưởng phong xông thẳng về phía tim của Trần Hiểu Sinh!

Trần Hiểu Sinh kinh hại, muốn kéo Lại Nhi và Triệu Vũ Ngọc lại ngăn kiếm khí lần nữa thì phát hiện bọn họ đã nằm trên đất rồi!

Trần Hiểu Sinh chỉ có thể chạy thoát thật nhanh.

Lê Vĩnh Thiên lập tức rút kiếm đuổi giết Trần Hiểu Sinh.

Lại Nhi thấy Trần Hiểu Sinh đã trốn vào trong đám người, cô ấy cũng không nhàn rỗi, lập tức nhặt một cây đao lên cắt đứt dây thừng trên người Triệu Vũ Ngọc.

Cuối cùng Triệu Vũ Ngọc cũng được giải thoát, nhưng cô không có võ công, cũng chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn.

Lại Nhi biết Triệu Vũ Ngọc không có võ công, cô ấy chỉ có thể cầm đao đứng bên cạnh cô, bảo vệ cô.

Lúc này, Triệu Đình Vũ bị thương nặng lại như thú hoang phát điên chiến đấu với đám người U Minh giáo.

Lúc này, người dand ông áo trắng như ma quỷ vọt đến sau lưng Triệu Đình Vũ, đánh lén anh ta từ sau lưng.

“Anh! Cẩn thận phía sau!” Triệu Vũ Ngọc lại thất thanh kêu lên.

Triệu Đình Vũ giật mình, cùng lúc cảm thấy sau lưng có tiếng gió đánh tới, vội vàng quay người, thấy người đàn ông áo trắng đã dùng Cửu Âm Bạch Cốt Trảo đánh về phía mình.

Năm luồng sức mạnh như điện lóe ra từ ngón tay người đàn ông áo trắng.

Vì khoảng cách quá gần, Triệu Đình Vũ đã không thể trốn thoát được, chỉ có thể dùng lực ngăn năm luồng sức mạnh này.

“Rắc!”

Năm luồng sức mạnh đánh trúng cây đao lớn trong tay Triệu Đình Vũ, phát ra tiếng kêu giòn vang.

Cây đao trong tay Triệu Đình Vũ là bảo đao tổ truyền của Dương Văn Đoàn, không bị năm ngón tay của người đàn ông áo trắng đánh xuyên qua.

Nhưng Triệu Đình Vũ vẫn bị chấn động liên tiếp lùi về phía sau.

Khi người đàn ông áo trắng muốn dùng Cửu Âm Bạch Cốt Trảo đánh Triệu Đình Vũ lần nữa, Lê Vĩnh Thiên đang chiến đấu với Trần Hiểu Sinh nhìn thấy cảnh này thì lập tức đâm về phía người đàn ông áo trắng.

Một luồng kiếm khí lóe lên lao thẳng về lồ ng ngực người đàn ông áo trắng!

Kiếm khí quá nhanh, người đàn ông áo trắng chỉ một lòng nghĩ tấn công Triệu Đình Vũ, không ngờ Lê Vĩnh Thiên lại đột ngột dùng kiếm tấn công mình, anh ta không kịp phòng bị thì bị kiếm khí của Lê Vĩnh Thiên đánh trúng ngực!

“Phụt!” Người đàn ông áo trắng lập tức phun một ngúm máu tươi, ngã ra đất, sau đó không nhúc nhích gì nữa.

Người đàn ông áo trắng luôn đánh lén như ma quỷ cuối cùng cũng chết dưới một nhát kiếm của Lê Vĩnh Thiên!

Triệu Vũ Ngọc và Lại Nhi thấy cuối cùng người đàn ông áo trắng xuất quỷ nhập thần này cũng bị Lê Vĩnh Thiên gi3t chết, cũng thở phào một hơi.

Bớt đi người đàn ông áo trắng đánh lén, Triệu Đình Vũ có thể tránh lo lắng phía sau, chém giết với U Minh giáo.

Lê Vĩnh Thiên và Trần Hiểu Sinh chiến đấu mấy hiệp, sau đó dùng chiêu thứ ba trong chín chiêu thức kiếm Hiên Viên – Kiếm xuất thần diệt.

Trần Hiểu Sinh thấy kiếm pháp của Lê Vĩnh Thiên biến đổi khó lường, lập tức kinh hãi biến sắc!

Trần Hiểu Sinh chỉ là đại đệ tử của giáo chủ Hồ Qúy Trai U Minh giáo, dù thực lực rất mạnh, nhưng đối mặt với chiêu “kiếm xuất thần diệt” này của Lê Vĩnh Thiên, anh ta hoàn toàn không biết phải ngăn cản thế nào!

Cuối cùng, một kiếm của Lê Vĩnh Thiên xuyên qua tim của Trần Hiểu Sinh!

“Phụt!” Trần Hiểu Sinh phun một ngụm máu tươi, hai mắt lồi ra!

Khi Lê Vĩnh Thiên rút kiếm từ trong tìm Trần Hiểu Sinh ra thì Trần Hiểu Sinh ngã xuống đất, đứt hơi bỏ mình.

Trần Hiểu Sinh kinh khủng như thế cũng chết dưới kiếm của Lê Vĩnh Thiên!

Đám người U Minh giáo thấy Trần Hiểu Sinh và người đàn ông áo trắng đều chết dưới kiếm của Lê Vĩnh Thiên thì tất cả đều kinh hãi biến sắc, sợ vỡ mật.

“Hộ soái, những kẻ này biết tung tích đao phổ Càn Khôn Thất Đao, mau giết hết bọn chúng đi!” Lại Nhi lo là Lê Vĩnh Thiên sẽ mềm lòng tha cho đám người U Minh giáo này, lập tức hô lớn lên.

Lê Vĩnh Thiên vốn cũng không định bỏ qua cho đám người U Minh giáo này, nghe thấy Lại Nhi nói bọn chúng đã biết được tung tích đao phổ Càn Khôn Thất Đao thì càng không thể mềm lòng.

Anh lập tức triển khai chín chiêu thức kiếm Hiên Viên, đại khai sát giới.

Ngay cả Trần Hiểu Sinh và người đàn ông áo trắng cũng không phải là đối thủ của Lê Vĩnh Thiên, đám đệ tử U Minh giáo này thì càng không cần phải nói.

Trong nháy mắt, trong động Chuột Bay máu me tung tóe, quỷ khóc sói tru, tay đứt chân cụt đầy trên đất.

Có mấy kẻ muốn chạy ra ngoài cửa động cũng bị Triệu Đình Vũ đuổi giết đằng sau.

Chính miệng Triệu Đình Vũ nói đao phổ Càn Khôn Thất Đao cho những người này biết, đương nhiên anh ta sẽ không để tên nào chạy thoát.

Triệu Đình Vũ thấy Lê Vĩnh Thiên đã đại khai sát giới, giết cho đám người U Minh giáo gào khóc thảm thiết, không cần mình phải nhúng tay vào nữa.

Anh ta dứt khoát canh ở cửa động, chặn đánh những tên muốn chạy trốn ra ngoài, đề phòng có cá lọt lưới.
 
Back
Top Bottom