Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 1160


“Hộ soái…” Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh thấy Lê Vĩnh Thiên bằng lòng chấp nhận kết quả này, nhất thời trở nên lo lắng.

“Đừng có gọi tôi là hộ soái nữa, tôi đã không còn là hộ soái nữa rồi. Lúc tôi không ở đây, các người phải cố gắng mà phục vụ Long Quốc!” Lê Vĩnh Thiên nói.

Ngụy Nghiêm nhìn thấy có thể cách chức của Lê Vĩnh Thiên dễ dàng như vậy, trong lòng lập tức cảm thấy vô cùng vui sướng.

Advertisement

Ông ta thực sự không muốn gây thêm rắc rối nữa, lập tức làm cho quốc vương Long Quốc nói: “Được rồi, Lê Vĩnh Thiên, nếu anh đã chấp nhận hình phạt này, vậy thì mời anh rời khỏi đây, quay về Đà Lạt đi!”

“Vâng! Tôi xin cáo lui, quốc vương Long Quốc chú ý giữ gìn sức khỏe!” Lê Vĩnh Thiên nói xong, lập tức quay người đi, không hề do dự mà rảo bước ra khỏi Long Cung.

Advertisement

Đây cũng không phải là lần đầu anh bị cách chức, sớm đã quen rồi.

Hơn nữa anh biết, sớm muộn gì mình cũng được phục chức mà quay về thôi!

Mấy người văn võ đại thần của Long Đô, nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên đã bị cách chức rồi, cũng không dám đi đến tiễn, sợ sẽ bị liên lụy.

Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên rời đi, cũng không muốn ở lại chỗ này nữa, đều nhanh chóng cáo lui với quốc vương Long Quốc.

“Quốc vương Long Quốc, nếu như không có chuyện gì, mạt tướng xin cáo lui trước.” Phạm Cương nói.

“Quốc vương Long Quốc, Hà Ngọc Vinh cũng xin lui.” Hà Ngọc Vinh cũng nói.

Ngụy Nghiêm thấy đã thành công cách chức Lê Vĩnh Thiên, hơn nữa còn hủy được ngôi vị thái tử của anh, cũng không muốn để cho Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh ở lại đây nữa, lập tức dùng ma thuật mà làm cho Quốc vương Long Quốc nói: “Được, các người quay về hết đi! Phạm Cương quay về vùng biên giới phía bắc, tiếp tục dẫn dắt sư đoàn dũng sĩ. Hà Ngọc Vinh mang theo đội đặc nhiệm Phượng Hoàng quay về biên giới phía tây đi!”

Ngụy Nghiêm để cho Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh chạy khắp đông tây, choa nhau đi biên giới phía bắc và tây, chính là muốn họ phải tách nhau ra, không để cho bọn họ đi theo Lê Vĩnh Thiên về Đà Lạt.

Bởi vì Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh đều là người thân cận của Lê Vĩnh Thiên, nếu như mà để cho bọn họ về Đà Lạt với Lê Vĩnh Thiên, thì có thể bọn họ vẫn còn nghe lệnh của Lê Vĩnh Thiên, trở thành thế lực của Lê Vĩnh Thiên.

“Vâng!” Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh không dám chống lệnh của quốc vương Long Quốc, chỉ đành chịu sự sai khiến.

Sau đó, Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh lập tức quay người, nhanh chóng đuổi theo Lê Vĩnh Thiên, cùng nhau đi ra khỏi Long Cung.

Đi đến bên ngoài Long Cung, Phạm Cương vội vã mà nói với Lê Vĩnh Thiên: “Hộ soái, tại sao anh lại không biện hộ cho mình?”

“Đúng đấy hộ soái, anh một lòng một dạ vì đất nước, lại bị cách chức, quá oan uổng rồi, sao anh lại không biện hộ gì chứ?” Hà Ngọc Vinh cũng vội vã mà hỏi.

“Tôi đã nói rồi, đừng có gọi tôi là Hộ soái nữa, giờ tôi chỉ là một dân thường thôi! Tôi đã chống lại mệnh lệnh của quốc vương Long Quốc, bị cách chức, đó là tôi tự gieo gió gặt bão, không thể nào biện hộ được!” Lê Vĩnh Thiên nhìn thấy khắp nơi ở cổng Long Cung đều là những thị vệ xa lạ, anh nhất định phải phủi sạch quan hệ với Phạm Cương, vạch rõ giới hạn.

Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh còn muốn nói gì nữa, Lê Vĩnh Thiên lập tức nhỏ tiếng mà nói: “Chỗ này toàn là thị vệ, rất nhiều tai mắt, không phải là nơi để nói chuyện.”

Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh lập tức hiểu ra, lập tức không nói nhiều nữa.

Các thành viên của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đang chờ ở ngoài cổng Long Cung, nghe thấy Lê Vĩnh Thiên nói anh đã bị cách chức, tất cả đều vô cùng kinh ngạc, không biết vừa rồi ở trong Long Cung đã xảy ra chuyện gì!

“Lê…Lê Vĩnh Thiên, chúng ta sống chết với nhau đã bao nhiêu năm, là bạn chí cốt, giờ anh bị cách chức rồi, phải quay về Đà Lạt, để tôi đưa anh đến sân bay đi!” Đây là lần đầu tiên Phạm Cương gọi thẳng tên của Lê Vĩnh Thiên, rất không quen.

“Lê Vĩnh Thiên, những năm gần đầy, được anh chăm sóc rất nhiều, tôi cũng tiễn anh một đoạn đường đi!” Hà Ngọc Vinh cũng nói.

Quãng thời gian Lê Vĩnh Thiên đang che giấu thân phận, cô ấy vẫn luôn gọi tên của Lê Vĩnh Thiên, vì vậy cô ấy gọi rất trôi chảy.

Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh muốn đưa Lê Vĩnh Thiên đến sân bay, một là xuất phát từ tình nghĩa, hai là muốn dọc đường đi có thể nghe được Lê Vĩnh Thiên có tính toán gì.

Bọn họ đều biết, chắc chắn Lê Vĩnh Thiên sẽ không cam tâm bị cách chức đâu, chắc chắn lần này có nguyên nhân gì đó!

“Được thôi, vậy thì các người tiễn tôi đến sân bay đi!” Lê Vĩnh Thiên hiểu được mà nói.

Bởi vì, anh thực sự là có chuyện muốn nói với Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh.

Chỉ có ở trên đường đến sân bay, thì anh mới có cơ hội nói cho Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh biết về kế hoạch của mình.

“Đội đặc nhiệm Phượng Hoàng nghe lệnh, đi theo tôi tiễn Lê Vĩnh Thiên đến sân bay!” Hà Ngọc Vinh lập tức ra lệnh với đội đặc nhiệm Phượng Hoàng.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1161


“Rõ!” Tất cả thành viên của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đồng thanh nói.

Sau đó, Lê Vĩnh Thiên lên một chiếc xe Jeep, Hà Ngọc Vinh đích thân lái xe cho Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương cũng ngồi cùng xe với Lê Vĩnh Thiên.

Advertisement

Sau khi xe chạy được một đoạn đường, Phạm Cương mới bắt đầu tiếp tục hỏi Lê Vĩnh Thiên: “Hộ soái, anh có công tiêu diệt Sư Quốc, nhưng lại vẫn bị Quốc vương Long Quốc cách chức, vì sao anh không biện hộ cho mình?”

“Bởi vì tôi biết rõ, cho dù là tôi có biện hộ thế nào, Quốc vương Long Quốc sẽ vẫn kiên quyết muốn cách chức tôi.” Lê Vĩnh Thiên đáp.

Advertisement

“Từ trước đến nay quốc vương Long Quốc vẫn luôn coi trọng anh, tại sao lần này lại có quyết định như vậy?” Phạm Cương thắc mắc.

“Chuyện này trước mắt tôi vẫn chưa rõ ràng, nhưng tôi phát hiện Long cung có điểm không đúng.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Có gì bất thường sao?” Phạm Cương hỏi.

“Thị vệ của Long Cung, đã không phải là thị vệ trước kia.” Lê Vĩnh Thiên đáp lời.

“Cái gì? Lẽ nào đã thay hết thị vệ ở trong Long Cung rồi sao?” Phạm Cương hết sức kinh ngạc.

Anh ấy chỉ là một tướng ba sao, bình thường rất hiếm có cơ hội vào cung, cho nên không nhớ rõ thị vệ của Long Cung lắm.

Hà Ngọc Vinh nghe thấy Lê Vĩnh Thiên nói như vậy, cũng vô cùng ngạc nhiên.

Cô ấy chỉ là đội trưởng của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, hơn nữa cũng không có cơ hội vào Long Cung. Hôm nay là lần đầu cô ấy tới Long cung, vậy nên vốn dĩ không hề biết thị vệ của Long Cung trông như thế nào.

“Bình thường thì Long Cung sẽ không thay đổi toàn bộ thị vệ. Bây giờ xảy ra tình huống như vậy, rất có khả năng Long Cung đã bị kẻ khác khống chế!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Kẻ nào to gan như vậy, lại dám khống chế cả Long Cung?” Phạm Cương lại ngạc nhiên hỏi.

“Nếu như tôi đoán không sai, có lẽ chính là lão tặc Ngụy Nghiêm.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh thì vậy nhưng Lê Vĩnh Thiên lại khác, anh là Hộ soái bảo vệ đứng đầu Long Quốc, thường ra vào cung, cho nên nhớ rất rõ những thị vệ của Long Cung.

“Ngụy Nghiêm chỉ là một bộ trưởng, làm sao có đủ khả năng khống chế được cả Long Cung?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

“Đây cũng là điều mà tôi chưa hiểu được. Theo lý mà nói, Ngụy Nghiêm vừa không có quyền điều binh, không thể có khả năng khống chế Long Cung được. Tuy nhiên, những thị vệ kia quả thực không phải những người trước đây, rất có khả năng là người của Ngụy Nghiêm.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Rốt cuộc những thị vệ trước đây đã đi đâu rồi? Sao họ lại có thể để người của Ngụy Nghiêm khống chế Long Cung được?” Hà Ngọc Vinh thắc mắc.

“Thị vệ trước đây, rất có thể đã bị bọn chúng gi3t chết.” Lê Vĩnh Thiên nói. Lời của Lê Vĩnh Thiên khiến Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh kinh ngạc thêm lần nữa.

“Thị vệ của Long cung đều là những cao thủ hàng đầu, sao lại có thể dễ dàng để kẻ khác gi3t chết toàn bộ cơ chứ?” Phạm Cương hỏi.

“Những thị vệ bây giờ, khắp người đều tỏa ra một luồng sát khí. Thực lực của bọn họ, có lẽ còn mạnh hơn những thị vệ của Long Cung.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái, nghe anh nói như vậy, tôi cũng nhớ ra, lúc nãy thực sự là cả Long Cung tràn đầy sát khí.” Phạm Cương nói.

“Anh biết là tốt, đây chính là lý do tại sao tôi không muốn biện hộ cho mình. Bởi tôi sợ rằng, nếu như tôi không nghe theo hình phạt của Quốc vương Long Quốc, chỉ cần một chút phản kháng, Ngụy Nghiêm sẽ nhân cơ hội định cho tôi tội tạo phản, sau đó để cho những thị vệ kia của Long Cung giết chúng ta ngay tại chỗ.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Ngụy Nghiêm lại có thể to gan tới mức dám giết cả Hộ soái bảo vệ?” Phạm Cương lại thêm một lần kinh ngạc tột cùng.

“Chỉ cần uy h**p tới an toàn của Quốc vương Long Quốc, ông ta sẽ có cớ xuất binh. Những thị vệ ở cổng Long cung không để chúng ta mang theo vũ khí tiến cung, chính là chuẩn bị để giết chúng ta tại chỗ.” Lê Vĩnh Thiên nói ra.

“Nhưng mà, Long cung đã bị Ngụy Nghiêm khống chế, tại sao Quốc vương Long Quốc không nói với chúng ta?” Phạm Cương thắc mắc.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1162


“Đây cũng là điều mà tôi không thể hiểu nổi. Chỉ cần quốc vương Long quốc ra lệnh, tất cả chúng ta đều có thể chiến đấu chống lại những kẻ nổi loạn. Nhưng quốc vương lại thì không, ngài ấy vẫn kiên quyết bãi nhiệm chức vụ của tôi. “Lê Vĩnh Thiên nói.

“Quốc vương Long quốc sẽ bị Ngụy Nghiêm uy h**p sao?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

Advertisement

“Điều này là cực kỳ có thể xảy ra. Vừa rồi tôi quan sát thấy khi quốc vương Long quốc nói chuyện, có những biểu hiện đờ đẫn, giống như người gỗ, rất khác so với trước đây.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Quốc vương Long quốc luôn cứng rắn và độc đoán, chưa bao giờ bị người khác bắt làm con tin. Chính xác thì Ngụy Nghiêm đã dùng cái gì để uy h**p Quốc vương Long quốc?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

Advertisement

“Chuyện này tôi cũng không biết, vì chúng tôi cũng đang điều tra.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Chúng ta sẽ điều tra như thế nào?” Hà Ngọc Vinh lại hỏi.

“Chuyện điều tra không phải là chuyên môn của chúng ta, cứ để tổ đặc công Shadow điều tra đi. Hãy để tổ trưởng Trương Minh Nguyệt của tổ đặc công Shadow trở về nước càng sớm càng tốt để điều tra vấn đề này.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Tôi chịu trách nhiệm về việc để Trương Minh Nguyệt trở về nước.” Phạm Cương nói.

“Trương Minh Nguyệt vừa tiêu diệt nước Dẫn Dao. Quốc vương sớm có tin tức bảo cô ấy lúc này về nước phải cẩn thận hơn.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Phạm Cương nói: “Tôi sẽ sắp xếp để Trương Minh Nguyệt trở về nước an toàn để điều tra vụ việc của Long Cung.

“Vấn đề là vào đêm hôm qua. Nghe nói đêm qua, thích khách đã vào Long Cung định ám sát Quốc vương Long quốc. Nhưng Quốc vương Long quốc nói rằng Ngụy Nghiêm đã biết trước thích khách sẽ đến. Nên các thị vệ của Long Cung đã chuẩn bị từ lâu rồi giết hết bọn thích khách ấy. Chuyện này không hề đơn giản.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Đúng vậy, Ngụy Nghiêm chỉ là một bộ trưởng. Làm sao có thể biết trước được đòn tấn công của thích khách? Đó chắc chắn là vấn đề!” Hà Ngọc Vinh nói.

“Đúng vậy, nếu tất cả các thích khách đều bị giết bởi các thị vệ của Long Cung, vậy thì làm sao mà tất cả các thị vệ của Long cung lại thay thế bằng những người mới?” Phạm Cương nói

“Chẳng lẽ các thị vệ của Long cung đều bị thích khách gi3t chết. Sau đó mấy tên thích khách đó cải trang thành thị vệ của Long Cung sao?” Hà Ngọc Vinh đưa ra một suy đoán táo bạo.

“Điều này thật sự có thể xảy ra.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Nếu đúng là như vậy thì thật quá kinh hãi!” Hà Ngọc Vinh nói.

“Hèn chi Quốc vương Long quốc lại thắng chúng ta liên tiếp như thế. Trong tình huống đó mà đưa ra bảy thẻ rồng liên tiếp để buộc chúng ta phải rút binh. Thì ra là bị uy h**p bởi Ngụy Nghiêm!” Phạm Cương nói.

“Những thích khách này có thể là người của Ngụy Nghiêm. Sau khi giết các thị vệ của Long Cung, chúng đã cải trang thành thị vệ của Long cung.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái của Long Cung đều do Ngụy Nghiêm khống chế. Đây không phải chuyện tầm thường, nhưng Quốc vương Long quốc bất cứ lúc nào cũng sẽ gặp nguy hiểm. Tốt hơn hết, chúng ta nên trực tiếp hợp nhất với bốn vị Hổ soái hộ quốc để cùng nhau tiêu diệt kẻ phản loạn Ngụy Nghiêm và giải cứu Quốc vương Long quốc. Chờ đợi cuộc điều tra của Tổ đặc công Shadow.” Phạm Cương nói.

“Hiện tại chúng ta cũng chỉ là đoán không ra những căn cứ sự kiện của tên phản nghịch đó. Hơn nữa tôi cũng không còn là Hộ soái bảo vệ nữa, mà chỉ là một dân thường. Tôi không có cách nào để huy động binh mã. Tất cả mọi thứ hãy để tổ đặc công Shadow điều tra sự thật rồi mới đưa ra kết luận cuối cùng! “Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vâng!” Phạm Cương nói.

“Hộ soái, thế trong khoảng thời gian này, kế hoạch của anh là gì?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

“Từ trước đến nay, tôi đều nam chinh bắc chiến, vướng vào chuyện quốc gia đại sự là không được sum vầy cùng gia đình. Bây giờ hiếm có dịp không có việc gì cần làm. Cho nên tôi định trở về thành phố Đà Lạt để dành thời gian cho gia đình tôi. “Lê Vĩnh Thiên nói.

“Cũng được, thời gian vừa qua, anh đã quá mệt mỏi rồi nên cũng cần nghỉ ngơi. Anh vừa tìm lại được mẹ của mình, cũng nên dành thời gian cho bà ấy.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Vâng.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái kết hôn với chị dâu đã ba năm rồi mà vẫn chưa có con. Nếu lần này về thì nhớ tranh thủ cùng chị dâu sinh ra một tiểu Hộ soái nhé!” Phạm Cương nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1163


Khi Hà Ngọc Vinh nghe Phạm Cương nói nhưng câu này, cô cảm thấy rất khó chịu.

Lê Vĩnh Thiên cũng không tiếp tục nói về chủ đề này nữa. Tối ngày bị người khác thúc giục chuyện có con, trong lòng cứ muộn phiền lắm. Không phải anh không muốn Chu Nhược Mai sinh con, mà là ông trời cố tình trêu chọc con người, sự cố ngoài ý muốn luôn xảy ra vào thời khắc mấu chốt.

Advertisement

“Lúc tôi đi vắng, mọi người nhất định phải tuân theo công văn, không được phạm sai lầm, đừng để cho Ngụy Nghiêm nắm được cán dao. Hắn sẽ xử tội mọi người.” Lê Vĩnh Thiên dặn dò.

“Vâng. Vừa rồi khi chúng tôi tạm biệt Quốc vương Long Quốc, Quốc vương đã yêu cầu tôi đi về phía bắc để dẫn dắt Hộ soái.” Phạm Cương nói.

Advertisement

“Quốc vương Long Quốc đã cử Đội đặc nhiệm Phượng hoàng đến phía Tây. Tôi nghĩ Quốc vương Long Quốc đã cố tình chuyển chúng ta đi để ngăn chúng tôi không ở quá gần anh.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Đây không phải là ý của Quốc vương Long Quốc, mà là ý của Ngụy Nghiêm. Ngụy Nghiêm đã yêu cầu ngài ấy làm việc này.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Đúng, là Ngụy Nghiêm. Ngụy Nghiêm sợ rằng chúng tôi sẽ ở quá gần anh, sẽ gây ra rắc rối bất cứ lúc nào.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Ừ, vậy cứ làm theo lệnh của Quốc vương Long Quốc, bảo mọi người đi đâu thì đi. Ngụy Nghiêm sẽ không thành công được bao lâu đâu. Nếu thật sự như chúng ta đoán, là hắn đã khống chế Long Cung, thì sớm muộn gì, toàn bộ nhà họ Ngụy của hắn cũng sẽ bị tiêu diệt.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Được rồi, Hộ soái, khi tôi không ở bên cạnh anh, anh phải bảo trọng, nhất định phải cẩn thận. Tôi lo lắng Ngụy Nghiêm sẽ làm hại anh.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Đúng đó, anh phải đề phòng. Hiện tại anh đã bị cách chức, không có ai ở bên cạnh bảo vệ anh. Tôi sợ Ngụy Nghiêm sẽ phái người giết anh. Dù sao Ngụy Nghiêm vẫn cho rằng anh chính cái gai trong mắt hắn. Đây là cơ hội tốt nhất để hắn ra tay với anh.” Phạm Cương cũng nói.

“Tôi sẽ cẩn thận, mọi người đừng lo lắng.” Lê Vĩnh Thiên nói.



Chưa kịp nhận ra thì xe đã đến sân bay.

Sau đó, Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng miễn cưỡng tiễn Lê Vĩnh Thiên lên máy bay.

Đội đặc nhiệm Phượng Hoàng cũng trao thanh kiếm Thần Tiểu Thính Vũ Lâu cho Lê Vĩnh Thiên và yêu cầu anh mang nó theo.

Vốn dĩ thì, Lê Vĩnh Thiên bây giờ đã bị cách chức, thì sẽ không thể ngồi máy bay chi3n đấu được nữa, chứ đừng nói đến việc mang theo kiếm lên là máy bay chi3n đấu.

Tuy nhiên, việc cách chức Lê Vĩnh Thiên vẫn chưa được công bố chính thức nên mọi người có mặt tại sân bay vẫn nhận anh là người Hộ soái bảo vệ quốc gia, ai dám nói gì?

Cho dù những người ở sân bay biết Lê Vĩnh Thiên không còn là Hộ soái bảo vệ đất nước nữa, nhưng tất cả vẫn rất tôn trọng Lê Vinh Thiên, họ sẽ dành cho anh những đặc quyền.

Cứ như vậy, Lê Vĩnh Thiên đã ngồi lên máy bay chi3n đấu và bay trở lại thành phố Đà Lạt.

Sau khi Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh bùi ngùi chia tay Lê Vinh Thiên, họ đã đường ai nấy đi.

Phạm Cương đã đi máy bay chi3n đấu và bay về phía bắc. Trong khi đó, Hà Ngọc Vinh và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng cũng lên máy bay chi3n đấu và bay về phía tây.



Lúc này, trong Long Cung.

Sau khi Lê Vinh Thiên, Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh rời khỏi Long Cung, Ngụy Nghiêm và các đại thần trong Long Cung vẫn chưa rời đi.

“Quốc vương Long Quốc, vì ngài đã bãi nhiệm Lê Vĩnh Thiên khỏi chức vụ Hộ soái bảo vệ đất, nên chúng ta cần lập tức thông báo việc này với thế giới bên ngoài. Để cho dân chúng biết chuyện Lê Vĩnh Thiên đã bị cách chức và đã không còn là Hộ soái bảo vệ số một của Đại Long Quốc rồi.” Ngụy Nghiêm nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1164


Ngụy Nghiêm sau khi nói xong, liền dùng một thuật Cổ Hoặc để cho quốc vương Long Quốc nói chuyện với mình.

“Hừ, những gì Ngụy bộ trưởng nói đều để tránh cho Lê Vĩnh Thiên tiếp tục lạm quyền. Lập tức phải đăng bố cáo, việc Lê Vĩnh Thiên đã bị tước bỏ chức vụ Hộ soái bảo vệ đất nước và bãi bỏ vị trí người kế vị. Đồng thời cũng kêu gọi các phương tiện truyền thông lớn cũng đồng loạt đưa tin. “ Quốc vương Long Quốc nói.

“Quốc vương Long Quốc thật anh minh!” Tất cả các văn võ đại thần đều đồng thanh.

Sau đó, Ngụy Nghiêm bắt đầu tự mình chỉ đạo và bắt đầu sử dụng thuật Cổ Hoặc để khiến quốc vương Long Quốc lên chức cho ông ta trước sự có mặt của công chúng.

Advertisement

“Hôm qua thích khách tấn công vào Long Cung, ba cha con bộ trưởng Ngụy đã hộ giá Trẫm. Ta sẽ trọng thưởng, ta sẽ quyết định phong Ngụy Nghiêm làm tể tướng!” Quốc vương Long Quốc nói.

Lời nói của Quốc vương Long Quốc vừa thốt lên, tất cả các bá quan văn võ đều có mặt, tất cả đều sững sờ.

Bởi vì địa vị tể tướng chỉ đứng sau vị trí quốc vương Long Quốc mà thôi!

Advertisement

Trước đây vị trí tể tướng đã bỏ trống, không ngờ lần này Quốc vương Long Quốc lại trực tiếp chỉ định Ngụy Nghiêm làm tể tướng!

Đối với vị trí tể tướng, là sẽ có quyền tham gia phụ trách việc chính trị, tài chính, quân đội để tham gia vào các vấn đề trọng đại của quốc gia.

Chức vị tể tướng là quan chức bên trái của Thiên tử, là chức quan cao nhất phụ trách mọi việc của tổng bá quan.

Ngụy Nghiêm chỉ là một học giả bộ trưởng nhỏ nhoi mà có thể trực tiếp nhảy lên làm tể tướng!

Nước đi của Quốc vương Long Quốc hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của mọi người!

“Quốc vương Long Quốc tuyệt đối không thể được! Vi thần làm sao có thể đảm đương nhiệm vụ quan trọng này? Quốc vương Long Quốc tốt nhất hãy chọn một cao minh khác đi!” Ngụy Nghiêm bắt đầu giả vờ từ chối

“Lương tâm và tài năng cả đời của Ngụy ái khánh đã khúc cung tận tụy cho Đại Long quốc. Ngoại trừ ông thì không ai có thể đảm nhận nhiệm vụ quan trọng này. Ngụy ái khanh, tôi đã đưa ra quyết định này rồi, không nên từ chối thêm nữa” Quốc vương Long Quốc nói.

“Tạ chủ long ân, nếu quốc vương Long Quốc đã coi trọng lão thần, vậy thì vi thần sẽ cung kính chi bằng tuân mệnh.” Ngụy Nghiêm nói.

“Kể từ khi Trẫm trở thành quốc vương Long Quốc, công việc quá nhiều hàng ngày dẫn đến sức khỏe của ta gần đây rất kém và cần được hồi phục. Trong tương lai, nhiều công việc sẽ được giao cho tể tướng Ngụy. Tất cả các ái khanh sẽ phải nghe lời tể tướng, phải nỗ lực phối hợp với tể tướng để đưa Đại Long quốc trở thành một cường quốc thế giới!” Quốc vương Long quốc nói.

Trên thực tế, là do Ngụy Nghiêm đang tự chỉ đạo và diễn xuất. Ông tađã sử dụng thuật Cổ Hoặc để khiến Quốc vương Long Quốc phải nói như vậy.

Ông ta chỉ muốn ngồi lên chức vị tể tướng, một tay che trời!

“Thần tuân chỉ!” Đại thần các quan văn võ không dám trái lệnh đều đồng thanh nói.

Sau đó Ngụy Nghiêm đã dùng thuật Cổ Hoặc khiến quốc vương Long vương phải thốt lên: “Trẫm luôn cảm thấy có người muốn hãm hại ta. Để đề phòng lại xảy ra chuyện giống tối hôm qua, ta quyết định lập tức tổ chức lại đội quân Ngự Lâm.”

“Quốc vương Long quốc thật anh minh, Long Cung không thể một ngày mà không có đội quân Ngự Lâm. Bây giờ là lúc tổ chức lại đội quân Ngự Lâm rồi.” Ngụy Nghiêm nói.

“Chà, việc tổ chức lại quân Ngự Lâm do con trai trưởng của tể tướng Ngụy – Ngụy Nguyên Trác phụ trách. Để cậu ấy chỉ huy của đội quân Ngự Lâm.” Quốc vương Long Quốc nói.

Ngụy Nguyên Trác biết rằng bố mình đã yêu cầu quốc vương Long quốc nói điều này, nên vội vã giả vờ từ chối: “Sự thiếu kinh nghiệm của vi thần sợ rằng sẽ không thể đảm nhận nhiệm vụ quan trọng này! Trước đây, quân đội Ngự Lâm đồi là do giáo đầu Quan chỉ huy, cho nên lần này cứ để giáo đầu Quan thống lĩnh quân đội Ngự Lâm đi ạ!”

“Giáo đầu Quan, hôm qua đã bị nội thương trong trận chiến, ông ấy không thể làm việc quá sức được. Cứ để ông ấy thống lĩnh đội thị vệ Long Cung là được. Theo ta biết, cậu đã học võ từ nhỏ, có văn võ song toàn. Trẫm cảm thấy cậu rất xứng đáng để trở thành thống lĩnh của quân đội Ngự Lâm.” Quốc vương Long Quốc nói.

“Tạ chủ long ân, ti chức sẽ cố gắng hết sức mình để xây dựng đội quân đội Ngự Lâm mạnh nhất để bảo vệ sự an toàn của quốc vương Long quốc!” Ngụy Nguyên Trách không muốn giả vờ từ chối nữa mà lập tức nhận lệnh.

Các bá quan văn võ đã rất ngạc nhiên khi nghe tin quốc vương Long Quốc bổ nhiệm Ngụy Nguyên Trác con trai của Ngụy Nghiêm làm chỉ huy quân đội Ngự Lâm.

Ngụy Nghiêm dã trở thành tể tướng. Con trai cả của tể tướng – Ngụy Nguyên Trác lại là thống lĩnh quân đội Ngự Lâm. Ai còn dám chống lại nhà họ Ngụy trong triều nữa chứ?

Bấy giờ, quốc vương Long Quốc nói: “Ta sức khỏe kém, các chư hầu khắp nơi sẽ nhân cơ hội nổi loạn. Vì vậy, ta quyết định thành lập một viện giám sát chịu trách nhiệm giám sát, đốc thúc quân đội.” Quốc vương Long Quốc nói.

Tất cả các văn võ bá quan sau khi nghe những gì quốc vương Long Quốc nói thì biết rằng viện giám sát tương đương với một cơ quan mật vụ chuyên thu thập thông tin. Viện này đưa thảm họa lên hàng đầu!

“Quốc vương Long Quốc anh minh!” Tất cả các văn võ ba quan đại thân không dám phản lại ý của quốc vương Long Quốc. Nên họ chỉ có thể đồng thanh.

“Vì tất cả các ái khanh đều ủng hộ việc thành lập viện giám sát, nên con trai thứ hai của tể tướng Ngụy, Ngụy Nguyên Tùng, sẽ giữ chức viện trưởng viện giám sát!”

Khi quốc vương Long Quốc vừa nói xong, văn võ bá quan đại thần lại sững sờ.

Ngay con trai thứ Ngụy Nguyên Tùng của nhà họ Ngụy cũng trở thành viện trưởng viện giám sát. Vậy là nhà họ Ngụy trên dưới gần như hoàn toàn nắm được quyền lực của Long Quốc!

Như vậy, ba cha con Ngụy Nghiêm đã tính toán trước, để có thể khống chế được Long Cung và Quốc vương Long Quốc, thì các thành viên nhà họ Ngụy phải nắm toàn bộ máy chính sự!

Các quan viên đều muốn, nếu ai không vừa ý thì viện giám sát lập tức có thể giáng tội cho họ và hành quyết!

“Ti chức thật sự khó có thể đảm đương được nhiệm vụ quan trọng này, thưa quốc vương Long Quốc!” Đương nhiên, Ngụy Nguyên Tùng cũng giả vờ từ chối khi nghe Quốc vương Long Quốc nói lời này.

“Cậu Ngụy, đừng khiêm tốn, cậu là người xuất thân văn võ song toàn. Trẫm không nhìn lầm người đâu. Ta nghĩ cậu hoàn toàn có khả năng này!” Quốc vương Long Quốc nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1165


“Tạ chủ long ân, ti chức chắc chắn sẽ dốc hết sức mình để không phụ lòng sự mong mỏi của quốc vương Long Quốc. Tôi sẽ giúp xây dựng viện giám sát trở thành một cơ cấu tổ chức quan trọng của Long Quốc!” Ngụy Nguyên Tùng cũng không muốn từ chối nữa mà lập tức đồng ý ngay.

“Tốt! Vậy nhờ bố con nhà họ Ngụy các ông rồi. Nhà họ Ngụy các ông chính là trụ cột của Long Quốc ta!” Quốc vương Long Quốc nói.

“Tạ quốc vương Long Quốc, nhà họ Ngụy của chúng tôi sẽ làm mọi thứ để đáp lại sự tin tưởng của quốc vương Long Quốc!” Ngụy Nghiêm, Ngụy Nguyên Trác, và Ngụy Nguyên Tùng đồng thanh lên tiếng.

Advertisement

Tất cả các văn võ bá quan khi thấy nhà họ Ngụy và các con trai ông ta đều giữ những chức vụ quan trọng, ai cũng đều toát mồ hôi hột.

Cha con nhà Ngụy, một chức cho tể tướng, một chức cho thống lĩnh quân đội Ngự Lâm, một chức cho viện trưởng viện giám sát. Còn gia tộc nào trong Long Quốc dám chống lại nhà họ Ngụy đây?

“Được rồi, nhanh thông báo, cách chức Hổ soái bảo vệ Lê Vĩnh Thiên đi. Việc bổ nhiệm Ngụy Nghiêm làm tể tướng, Ngụy Nguyên Tráclàm thống lĩnh quân Ngự Lâm, Ngụy Nguyên Tùng làm viện trưởng viện kiểm sát cũng đều phải thông báo!” Quốc vương Long Quốc nói.

Advertisement

“Tuân lệnh.” Tất cả các văn võ bá quan đều đồng thanh.

Tiếp theo, các văn võ bá quan đều đi tới chúc mừng Ngụy Nghiêm, Ngụy Nguyên Trác, Ngụy Nguyên Tùng. Họ muốn kéo quan hệ.

Ngụy Nghiêm, Ngụy Nguyên Trác và Ngụy Nguyên Tùng rất tự hào.

Lần này cuộc đảo chính diễn ra quá suôn sẻ và khiến tất cả họ như đang nằm mơ.

Bây giờ nhà họ Ngụy rất có thế lực, quyền lực. Họ đã hoàn toàn nắm quyền cai quản triều đình!

Ai mà tranh thủ lúc này để được bọn họ trọng dụng, để mắt cơ chứ!

Theo tính toán của Ngụy Nghiêm, việc để quốc vương Long Quốc phong ông ta làm tể tướng, trực tiếp lập mình làm người kế vị, như vậy sẽ không quá vội vàng để khiến người ta nghi ngờ..

Sớm muộn gì thì ông ta cũng sẽ để quốc vương Long Quốc lập bản thân ông làm người kế vị. Nhưng không phải là bây giờ.

Hiện tại ông ấy chỉ muốn thiết lập cho mình trước. Chờ thế lực đủ mạnh, lúc đó mới để quốc vương Long Quốc lập mình làm người kế vị được.

Khi quốc vương Long Quốc phong ông ta làm người kế vị, ngày chết của quốc vương Long Quốc sẽ không còn xa nữa.



Ngay sau khi Lê Vĩnh Thiên hạ cánh xuống sân bay Đà Lạt., đó là thời gian để thông báo về việc anh bị cách chức.

Lê Vĩnh Thiên, Hộ soái bảo vệ đầu tiên của Đại Long Quốc đã bị cách chức vì không tuân lệnh quân đội của quốc vương Long Quốc. Người kế vị bị phế truất và bị giáng chức xuống thường dân. Ngay sau khi tin tức được tung ra, toàn bộ quốc vương Long Quốc và cả thế giới đã bị sốc.

Không ai có thể nghĩ một Hộ soái công cao cái thế trong chiến thắng oanh liệt chém sư tử như Lê Vĩnh Thiên lại có tình huống bất ngờ bị cách chức!

Những người có liên quan gì đến quốc vương Long Quốc đều cảm thấy khó hiểu!

Lê Vĩnh Thiên không chỉ có sức mạnh gi3t chết sư tử mà vào lúc có năm quốc gia đang đối địch cùng nhau tấn công Long Quốc, Lê Vĩnh Thiên đã có công đẩy lùi kẻ thù xâm lược!

Long Quốc đã mất đi Lê Vinh Thiên – Hộ soái bảo vệ quốc gia. Vậy ai sẽ là người bảo vệ Long Quốc trong tương lai đây?

Sư Quốc, nước Dẫn Dao, nước Liệp Ưng, nước Cực Hùng khi rất bất ngờ khi biết tin Lê Vĩnh Thiên bị cách chức.

Ngay cả quốc vương Lang Quốc cũng thầm tiếc rằng nếu biết trước Lê Vĩnh Thiên sẽ bị cách chức thì anh ta sẽ không đầu hàng với Long Quốc rồi!

Quốc vương Sư Quốc thở phào nhẹ nhõm. Nếu không nhờ việc Lê Vĩnh Thiên bị cách chức, có khi Sư Quốc đã bị sự bị Lê Vĩnh Thiên hủy diệt!

Ngay cả khi Liên minh thiên hạ biết rằng Lê Vĩnh Thiên đã bị miễn nhiệm khỏi chức vụ của mình, nhưng họ đã được nhẹ nhõm. Bằng không, một chiến thần của thế giới như Lê Vĩnh Thiên sớm muộn gì cũng trở thành kẻ thù số một của Liên minh thiên hạ.

Bốn vị Hộ soái ở Long Quốc đã rất sốc khi biết rằng Lê Vĩnh Thiên đã bị cách chức. Họ không hiểu tại sao quốc vương Long Quốc lại đưa ra quyết định như vậy.

Tất cả đều gọi điện cho quốc vương Long Quốc để hỏi thăm tình hình. Họ đều đồng ý nên trừng trị Lê Vĩnh Thiên thế nào.

Người nhà họ Chu, ngoài Chu Thiệu Huy và Chu Phi Phi, đều rất vui mừng khi biết rằng Lê Vĩnh Thiên đã bị cách chức.

Lê Vĩnh Thiên từng là con rể của nhà họ Chu, tuy nhiên Lê Vĩnh Thiên chưa từng làm gì có ích cho nhà họ Chu mà còn xử tử Chu Phi Dương. Những người nhà họ Chu này đã căm ghét Lê Vĩnh Thiên từ lâu.

Bây giờ họ biết rằng Lê Vĩnh Thiên đã bị sa thải, đương nhiên là họ rất hả hê.

Chỉ cần Lê Vĩnh Thiên bị cách chức, họ sẽ có cơ hội để làm bẽ mặt anh ta hoặc thậm chí trả thù cho Chu Phi Dương!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1166


Chu Nhược Mai, Lê Tuyết Tương và Nguyễn Tú Hằng đều bị sốc khi biết rằng Lê Vĩnh Thiên đã bị sa thải.

Advertisement

Đó là Lê Vinh Thiên, người Hộ soái bảo vệ đầu tiên của Đại Long Quốc, dưới một người, trên vạn người, bây giờ vì không chấp hành quân lệnh của quốc vương Long Quốc, anh ta đột nhiên bị cách chức và bị giáng chức xuống làm thường dân!

Điều này khiến cho họ cảm thấy như thể họ đã đột ngột rơi từ trên mây xuống đáy!

“Đây hẳn là tin tức giả, đúng không? Quốc vương Long Quốc sao có thể cách chức Lê Vĩnh Thiên đến mức giáng xuống thường dân như vậy?” Chu Nhược Mai không muốn tin vào sự thật này.

Advertisement

“Nhược Mai, rất có khả năng như vậy. Trang báo chí quyền lực nhất của Long Quốc đưa ra một báo cáo. Các phương tiện truyền thông lớn đang cạnh tranh để đưa tin về nó. Các tiêu đề trên trang nhất đều được tìm kiếm nóng hổi” Nguyễn Tú Hằng nói.

“Nhưng, chính Lê Vĩnh Thiên đã lập rất nhiều chiến công quân sự cho Đại Long Quốc. Vậy mà tại sao lại bị cách chức?” Chu Nhược Mai thực sự không thể hiểu nổi tại sao Lê Vĩnh Thiên lại dễ dàng bị cách chức như vậy.

“Báo cáo nói rằng Lê Vĩnh Thiên đã bị cách chức vì anh ấy không tuân lệnh quân đội của quốc vương Long Quốc. Quân lệnh như núi, một khi không tuân theo sẽ bị trừng phạt hoặc thậm chí bị xử bắn. Lê Vĩnh Thiên không tuân lệnh quân đội của quốc vương Long Quốc. Chuyện nó bị cách chức như vậy là không thể nào.” Lê Tuyết Tương nói.

“Vậy là các đấng quân vương đồng hành cùng Vĩnh Thiên cũng đã bị giáng xuống làm thường dân. Vậy là họ sẽ được sống cuộc đời êm ấm, lặng lẽ. Chiến đấu cho đất nước trong nhiều năm, anh ấy đã đủ mệt mỏi rồi, đến lúc phải nghỉ ngơi.

“Mẹ à, Lê Vĩnh Thiên bây giờ không có gì cả. Anh ấy sẽ bị nhiều người chế giễu và sỉ nhục. Cũng giống như việc anh ấy đã bị sỉ nhục với tư cách con rể bao năm qua, tôi lo lắng rằng những ngày đó sẽ quay trở lại Một lần nữa. Vả lại, con lo lắng anh ấy có quá nhiều kẻ thù, họ có thể nhân cơ hội đến trả thù anh ấy. “Chu Nhược Mai nói.

“Bây giờ sự thật là nó đã bị sa thải, chúng ta lo lắng cũng vô ích, chỉ có thể chấp nhận kết quả này.” Lê Tuyết Tương nói.

“Là thật đó, đứng càng cao, ngã càng đau! Không ngờ Lê Vĩnh Thiên lại rơi xuống thảm hại như mây gió.” Nguyễn Tú Hằng thở dài.

“Có một cuộc tranh đấu trong triều đình. Nó rất phức tạp. Càng đứng cao, bạn càng đi trên lớp băng mỏng. Không cẩn trọng một chút sẽ là vực thẳm” Lê Tuyết Tương nói.

“Nhưng mà, tôi nghĩ lần này Lê Vĩnh Thiên không mắc sai lầm gì cả! Anh ấy đã giành đã đánh bại Sư Quốc, lập công lớn như vậy, Quốc vương Long Quốc làm sao có thể đột ngột bảo anh ấy rút quân cơ chứ?” Chu Nhược Mai nói.

“Quốc vương Long Quốc có tâm tư không phải chuyện chúng ta có thể đoán được. Về mặt chiến thuật, anh ấy rất đúng. Nhưng anh ấy sai khi không chịu nghe theo lệnh của quốc vương Long Quốc. Lê Tuyết Tương nói.



Sau khi Lê Vĩnh Thiên đến sân bay quân sự thành phố Đà Lạt, nhiều thuộc hạ của anh vẫn coi anh như một Hổ soái bảo vệ đất nước mặc dù họ biết anh đã bị cách chức.

Thuộc hạ đã phái một chiếc xe đặc biệt để đưa Lê Vĩnh Thiên trở về biệt thự Tinh Nguyệt.

Lê Vĩnh Thiên không từ chối vì anh đang mang theo thanh kiếm. Nếu bây giờ bắt taxi trở về, tài xế taxi có thể không dám chở anh vì nhìn thấy thanh kiếm khổng lồ của anh ta.

Khi Lê Vĩnh Thiên trở lại biệt thự Tinh Nguyệt, các hộ vệ trong biệt thự vẫn gọi anh là Hộ soái.

“Tôi không còn Hộ soái nữa. Mọi người cứ về đi, không cần phải ở đây bảo vệ tôi nữa” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Ngài vẫn luôn là Hộ soái của chúng tôi. Chúng tôi sẽ không rời bỏ ngài đâu!” Các hộ vệ đồng thanh nói.

“Nếu không chịu đi, cấp trên sẽ hạ lệnh điều đi thôi. Tới lúc đó các người không muốn đi cũng phải đi.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Chu Nhược Mai, Lê Tuyết Tương, Nguyễn Tú Hằng sau khi nghe thấy giọng nói của Lê Vĩnh Thiên thì họ đều chạy ra khỏi khu biệt thự.

“Vĩnh Thiên về sớm vậy?” Chu Nhược Mai có cảm xúc lẫn lộn khi thấy Lê Vĩnh Thiên quay về, nhưng cô không biết phải nói gì.

Chỉ vừa mới biết tin Lê Vĩnh Thiên đã bị đuổi việc, nhưng cô lại không ngờ rằng anh ấy sẽ trở về nhà sớm như vậy.

“Tôi đã trở về.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Mau vào nhà, vào nhà nói chuyện.” Chu Nhược Mai nói.

“Ừ.” Lê Vĩnh Thiên cũng biết tin tức về việc anh bị sa thải hẳn đã được lan truyền. Anh cũng chắc chắn người nhà của anh đã nghe thấy, chắc hẳn họ sẽ có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi nên cứ vào nhà mà nói chuyện với họ..

Sau khi vào biệt thự, Lê Tuyết Tương không hỏi về việc Lê Vĩnh Thiên bị cách chức. Bà chỉ nói, “Vĩnh Thiên trở về, vậy là gia đình chúng ta có thể đoàn tụ rồi.”

“Từ giờ con có cơ hội bên cạnh cả nhà rồi.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Chu Nhược Mai thậm chí còn không hỏi về việc Lê Vĩnh Thiên bị cách chức, cô ấy trực tiếp hỏi: “Kế hoạch trong tương lai của anh là gì?”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1167


“Anh tạm thời không kế hoạch nào tại thời điểm hiện tại vì tôi không còn gì cả.” Lê Vĩnh Thiên không muốn nói với gia đình về kế hoạch của mình.

“Với năng lực của anh, cho dù làm cái gì, cũng nhất định có thể thành công. Nếu anh thắng, em sẽ cùng anh thống trị thiên hạ, nếu anh thua, em sẽ cùng anh làm lại từ đầu.” Chu Nhược Mai nói.

“Nhưng anh rất mệt mỏi, đang muốn ăn cơm mềm.” Lê Vĩnh Thiên trịnh trọng nói.

“Anh… anh không thể như thế này! Anh từng có thế lực, là một Hộ soái bảo vệ đất nước mà giờ muốn ăn cơm mềm, người khác sẽ cười nhạo đấy.” Chu Nhược Mai nói.

Advertisement

“Phải đó! Con phải phấn chấn lên. Con là trạng nguyên trong số ba trăm sáu mươi lăm người. Dù con không trở thành một Hộ soái, thì cũng có thể làm việc trong các ngành khác để hỗ trợ gia đình của mình. Đừng nản lòng!” Lê Tuyết Tương cũng nói.

“Lê Vĩnh Thiên nếu anh dám ăn cơm mềm, tôi sẽ viết anh vào tiểu thuyết của tôi. Tôi sẽ viết anh là một kẻ vô dụng hoặc một tên cặn bã!” Nguyễn Tú Hằng nói.

“Được rồi, mọi người không cần nói về chuyện đó nữa. Con muốn yên lặng …” Lê Vĩnh Thiên nói.



Advertisement

Thông báo về việc cách chức của Lê Vĩnh Thiên đã được đưa ra. Ngụy Nghiêm được bổ nhiệm làm tể tướng, Ngụy Nguyên Trác được chỉ định làm thống lĩnh của quân đội Ngự Lâm và Ngụy Nguyên Trác làm viện trưởng viện giám sát.

Cha con nhà họ Ngụy bất ngờ được quốc vương Long Quốc trọng dụng, nhảy lên chức cao khiến dư luận dậy sóng.

Không ai có thể nghĩ rằng cha con nhà họ Ngụy vốn luôn là vô danh tiểu tốt lại đột nhiên lên chức cao như vậy. Vả lại đều là những chức vụ quan trọng!

Đặc biệt làNgụy Nghiêm đã nhảy từ một bộ trưởng nhỏ nhoi lên làm tể tướng của Đại Long Quốc!

Hai người con trai của ông ta chả có kỹ năng đặc biệt nào mà cũng có thể được quốc vương Long Quốc giao phó trọng trách!

Ngay khi tin tức truyền tới cả nước, tất cả đều bàng hoàng. Bốn vị Hộ soái đều không hề hay biết không biết Ngụy Nghiêm đã cho thuốc mê gì cho quốc vương Long Quốc mà ngài lại trọng dụng người bố con họ Ngụy như thế.

Tin tức cha con nhà Ngụy nắm quyền không chỉ khiến Long Quốc chấn động mà còn khiến tất cả các quốc gia trên thế giới phải kinh ngạc.

Tuy nhiên, tất cả các quốc gia trên thế giới đều rất vui mừng khi biết rằng quốc vương Long Quốc đã để những kẻ tầm thường và kém cỏi như nhà họ Ngụy và con trai của ông ta nắm giữ những chức vụ quan trọng.

Bởi vì bọn họ đều biết rằng chính sự trọng dụng nhũng kẻ kém cỏi như vậy thì sớm muộn gì Long Quốc cũng sẽ suy tàn.

Long Quốc suy tàn là điều đáng mừng cho tất cả các quốc gia khác trên thế giới. Lúc đó trên thế giới ít đimột đối thủ mạnh khác. Thậm chí còn có cơ hội thôn tính cả Long Quốc!

Chu Nhược Mai, Lê Tuyết Tương và Nguyễn Tú Hằng đã rất ngạc nhiên khi biết rằng bố con nhà họ Ngụy đều đã trở thành các quan chức cấp cao.

“Lê Vĩnh Thiên vừa mới bị bãi chức, thì nhà họ Ngụy lập tức được thăng chức. Chẳng lẽ đây là âm mưu gì?” Chu Nhược Mai nói.

“Truyện trong triều đình rất khó để tôi giải thích với mọi người. Tốt hơn hết là không nên hỏi những câu hỏi này.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Được rồi, vậy thì tôi sẽ không hỏi những câu này. Lúc trước anh có nói sau chiến tranh, sẽ xây dựng lại tập đoàn Galaxy. Bây giờ anh bị cách chức, chắc chắn không thể xây dựng lại Tập đoàn Galaxy rồi. Hai anh em Triệu Đình Vũ vẫn đang chờ đợi để tôi làm việc cho họ. Bản thân tôi giờ cũng không còn việc làm… “Chu Nhược Mai nói với giọng u sầu.

“Cô có thể yên tâm, tập đoàn Galaxy sẽ xây dựng lại dù sớm hay muộn. Thành phố Đà Lạt cũng sẽ được xây dựng lại.” Lê Vĩnh Thiên nói

Chu Nhược Mai nói: “Bây giờ anh không quyền không chứ. Chuyện xây dựng lại Tập đoàn Galaxy và thành phố Đà Lạt không tới lượt anh làm chủ đâu.” Chu Nhược Mai nói.

“Đừng nói nhiều nữa. Tôi phải đến bệnh viện để gặp Triệu Đình Vũ. Hay là tranh thủ thời gian tôi đang rảnh, tới bệnh viện thăm Triệu Đình Vũ và Lại Nhi!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Được rồi, chúng ta cùng nhau đi!” Chu Nhược Mai nói.

Vậy là, Chu Nhược Mai, Lê Tuyết Tương,Nguyễn Tú Hằng và Lê Vĩnh Thiên đã ra ngoài cùng nhau.

Ngay khi vừa đi ra ngoài biệt thự, thủ lĩnh hộ vệ nhận được lệnh của Ngụy Nghiêm rằng họ không được ở lại biệt thự Tinh Nguyệt để bảo vệ một thường dân như Lê Vinh Thiên.

Ngụy Nghiêm muốn tấn công Lê Vĩnh Thiên. Vì vậy, ông ta phải giải tán hộ vệ của Lê Vĩnh Thiên trước mới có thể ra tay.

Cho nên, chuyện phải làm đầu tiên sau khi nhậm chức, đó là ra lệnh thu hồi đội hộ vệ của Lê Vinh Thiên.

Bởi vì Lê Vĩnh Thiên đã bị giáng chức xuống một thường dân, nên anh ta không đủ tư cách dùng hộ vệ. Với tư cách là tể tướng, Ngụy Nghiêm có đủ lý do để thu về hết hộ vệ của Lê Vinh Thiên.

Biệt thự Tinh Nguyệt được cậu chủ họ Hàn tặng cho Lê Vinh Thiên, không phải là do quốc gia ban tặng nên Ngụy Nghiêm không thể lấy lại được biệt thự Tinh Nguyệt.

“Hổ soái… Tể tướng Ngụy vừa ra lệnh cho chúng tôi sơ tán..” Người thủ lĩnh đội hộ vệ nói một cách khó xử.

Lê Vĩnh Thiên nói: “Ta đã nói, chuyện trên sẽ cho ngươi đi trở về.

“Nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy. Chúng tôi thực sự không muốn rời xa anh!” Thủ lĩnh đội hộ vệ nói.

“Hãy tuân thủ mệnh lệnh. Tôi đã bị cách chức vì không tuân theo mệnh lệnh. Tôi không có quyền hay chức vụ gì bây giờ nên sẽ không ai làm hại tôi đâu. Giờ tôi không cần sự bảo vệ của các cậu” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hồ soái sẽ luôn là một Hồ soái trong lòng chúng ta. Cho dù vị trí của anh có thay đổi, tôi cũng muốn đi theo anh.” Thủ lĩnh đội hộ vệ nói.

“Vâng! Hộ soái cho chúng tôi theo anh đi!”

Những hộ vệ này đều trung thành với Lê Vĩnh Thiên và không muốn rời đi.

“Không được! Các cậu sẽ bị kết án tử hình nếu không tuân lệnh! Nếu mọi người vẫn xem tôi là Hổ soái thì nghe lời tôi về nhà mau đi! Tôi bây giờ đã là một kẻ lang thang không thể tự nuôi sống bản thân, các cậu còn theo tôi để làm gì? “Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hổ soái …” Thủ lĩnh đội hộ vệ vẫn còn muốn nói tiếp.

Lê Vĩnh Thiên cắt ngang lời của anh ta: “Đừng nói gì nữa. Là mệnh lệnh, cậu hãy dẫn các anh em mau chóng rời đi!”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1168


“Vâng, Hộ soái.” Nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên nhất quyết đuổi họ đi, thủ lĩnh đội hộ về đành phải thực hiện mệnh lệnh.

“Đừng gọi tôi là Hộ soái nữa, đi nhanh lên.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái hãy bảo trọng, có duyên gặp lại!” Thủ lĩnh hộ vệ nghe lệnh không thể thay đổi lời nói.

“Hộ soái hãy bảo trọng, có duyên gặp lại!” Các hộ vệ khác cũng đồng thanh.

Advertisement

“Đừng dây dưa nữa, mau đi đi!” Lê Vĩnh Thiên thực ra rất buồn và bất đắc dĩ, nhưng anh ta lại giả vờ sốt ruột.

Sau khi chào tạm biệt Lê Vĩnh Thiên, các hộ vệ và Lê Vĩnh Thiên lái xe rời khỏi biệt thự trên núi Tinh Nguyệt.

Cảnh chia ly gượng ép này khiến Nguyễn Tú Hằng, Chu Nhược Mai, Lê Tuyết Tương không kìm được nước mắt.

Advertisement

Sau khi hộ vệ đi hết, Lê Vĩnh Thiên nói với Nguyễn Tú Hằng,Chu Nhược Mai, Lê Tuyết Tương và những người khác: “Được rồi, chúng ta hãy đến bệnh viện và thăm Triệu Đình Vũ đi!”

“Vâng.” Chu Nhược Mai nói.

Bây giờ không có người hộ tống, Lê Vĩnh Thiên – người được hộ tống bằng xe đặc biệt chỉ còn cách lái chiếc Bugatti Veyron chở Nguyễn Tú Hằng, Lê Tuyết Tương và Chu Nhược Mai đến bệnh viện.

Mặc dù Lê Vĩnh Thiên không còn là Hộ soái bảo vệ quốc gia nữa. Nhưng anh vẫn còn biệt thự và xe sang.

Người đàn ông gầy gò có thân hình lạc đà to hơn cả con ngựa này dù không còn cái gì, nhưng ít nhất anh vẫn còn khấm khá hơn so với nhiều người bình thường khác.

Chu Nhược Mai không muốn lái chiếc Lamborghini của mình, nên cô đã ngồi xe của Lê Vĩnh Thiên để đi đến bệnh viện.



Long Cung.

Sau khi quốc vương Long Quốc thoái triều, Ngụy Nghiêm, Ngụy Nguyên Trác và Ngụy Nguyên Tùng trở về nhà họ Ngụy trong sự phấn khích.

Kế hoạch bao năm nay cuối cùng hôm nay cũng thành công. Ba người họ không giấu nổi sự phấn khích.

Nhà họ Ngụy trên dưới lớn nhỏ khi biết tin ba bố con Ngụy Nghiêm trở về đã vui mừng chào đón.

Sau khi trở về nhà, Ngụy Nghiêm, Ngụy Nguyên Tùng và Ngụy Nguyên Trác không thể nhịn được cười vì quá phấn khích.

“Chúc mừng ông chủ! Chúc mừng cậu chủ!” Cả nhà họ Ngụy đồng thanh.

Chỉ trong một đêm, nhà họ Ngụy đã leo lên đ ỉnh cao quyền lực của Long Quốc nên tất cả các thành viên nhà Ngụy đang ở đều vô cùng vui mừng.

Ba bố con nhà họ Ngụy một người thì giữ chức tể tướng, một người thì giữ chức vụ chỉ huy quân đội Ngự Lâm và người còn lại thì giữ chức viện trưởng viện giám sát. Bây giờ đã trở thành gia tộc số một ở Đại Long Quốc.

Ngoại trừ quốc vương Long Quốc, không một gia tộc nào trong toàn bộ Đại Long Quốc có thể cạnh tranh với gia tộc Ngụy.

Sau khi Ngụy Nghiêm và con trai chia vui cùng gia đình, ba người lại quay về mật thất.

Bởi vì có một số bí mật chỉ có họ mới được biết, ngay cả người nhà của họ cũng không thể cho biết nhằm tránh bị lộ ra ngoài.

Vì vậy ba bố con chỉ có thể vào mật thất để bàn bạc công chuyện.

“Bố ơi, bây giờ chúng ta đã đạt được thành công của kế hoạch ban đầu và nắm được sức mạnh của Long Quốc. Vậy, chúng ta nên làm gì tiếp theo?” Ngụy Nguyên Trác hỏi.

“Bây giờ con đã là thống lĩnh của quân đội Ngự Lâm. Bố đã giúp con ở trước mặt quan đại thần đảm nhận việc xây dựng lại quân đội Ngự Lâm rồi.” Ngụy Nghiêm nói.

“Nhưng trong một lúc, con tìm đâu ra nhiều người cùng lúc để phục vụ cho quân đội Ngự Lâm đây?” Ngụy Nguyên Trác hỏi.

“Con thật ngu ngốc, điện Thiên Cang của chúng ta chẳng phải có các môn các phái sao? Cứ cho các đệ tử môn phái đó đến phục vụ cho quân đội Ngự Lâm là được rồi. Đó không phải là người à?” Ngụy Nghiêm nói.

Ngụy Nguyên Trác đột nhiên hiểu ra: “Đúng nhỉ, rất nhiều môn phái trong điện Thiên Cang mà gia nhập vào quân Ngự Lâm thì sẽ có rất nhiều người rồi.”

“Đúng vậy, thị vệ của quốc vương Long Quốc, người trong quân đội Ngự Lâm đều là người của chúng ta. Toàn bộ người trong Long Cung sẽ được kiểm soát vững chắc trong tay chúng ta.” Ngụy Nghiêm nói.

“Bố, thế viện giám sát của con sẽ sử dụng người nào?” Ngụy Nguyên Tùng hỏi.

“Chúng ta cũng sử dụng người ở điện Thiên Cang luôn. Người ở điện Thiên Cang đều là các võ lâm cao thủ. Để bọn họ đi giám sát các nước chư hầu. Nếu phát hiện ai đó có dã tâm muốn chống lại chúng ta, chúng sẽ bị kết tội và loại bỏ ngay lập tức! Muốn đạt thành đại sự, ta cần phải loại bỏ những người bất đồng chính kiến! “ Ngụy Nghiêm nói.

“Vâng!” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Bố ơi, bây giờ Lê Vĩnh Thiên đã không quyền không thế. Hắn chỉ là một thường dân, sao mình không tận dụng lúc này mà giết hắn chứ?” Ngụy Nguyên Trác hỏi.

“Lê Vĩnh Thiên vừa mới bị cách chức thôi, chúng ta cứ để hắn thảnh thơi vài ngày. Không cần phải vội.” Ngụy Nghiêm nói.

“Tại sao lại phải để cho hắn sống thêm mấy ngày? Lê Vĩnh Thành một ngày không chết thì hắn vẫn là tâm phúc đại hoạn của chúng ta đây!” Ngụy Nguyên Trác nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1169


“Bởi vì Lê Vĩnh Thiên vừa mới bị cách chức. Nếu hắn bị giết ngay lập tức, thế giới bên ngoài sẽ nghi ngờ chúng ta làm điều đó. Dù sao hắn cũng không quyền không thế, chung quanh lại không có hộ vệ. Vậy nên, chúng ta có thể giết hắn bất cứ khi nào mình muốn dù sao cũng không thể chạy trốn “ Ngụy Nghiêm nói.

“Được rồi, tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của bố.” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Dù Lê Vĩnh Thiên đã bị cách chức, nhưng uy thế vẫn ở đó. Nhiều năm qua, hắn đã lập được nhiều công lớn cho Long Quốc và đã thu phục được quân tâm. Để ngăn chặn Lê Vĩnh Thiên tạo phản, chúng ta phải điều bọn chúng đi xa.” Ngụy Nghiêm nói.

“Chúng ta sẽ chuyển bọn chúng đi đâu?” Ngụy Nguyên Trác hỏi.

Advertisement

“Không phải Lang Quốc đã đầu hàng Long Quốc chúng ra sao? Lang Quốc là nước phụ thuộc vào Long Quốc của chúng ta nhưng vẫn chưa chính thức đưa quân đến đóng quân, cho nên chúng ta có thể đưa Lên Vĩnh Thiên và sư đoàn tứ vương bài, Hộ Bôn Sư, Hộ Lang Sư, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư toàn bộ điều đi để chúng đóng giữ ở Lang Quốc đi. “Ngụy Nghiêm nói.

“Chà, nếu là như vậy, thì cho dù chúng ta có gi3t chết Lê Vĩnh Thiên thì đội quân khi đó đã ở Lang Quốc rồi cũng sẽ không thể gây ra bất kỳ cơn bão nào nữa.” Ngụy Nguyên Trác nói.

Advertisement

“Đúng vậy, Hộ Bôn Sư, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư đều ở lãnh thổ phía Bắc, chỉ có Hộ Lang Sư đangg ở lãnh thổ phía Tây. Hay là, chúng ta cứ chuyển cả đội Lê Vĩnh Thiên đến Lang Quốc ngay lập tức!” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Còn chưa điều đi được.” Ngụy Nghiêm nói.

“Tại sao? Lúc này không điều cđi vậy phải đợi tới khi nào?” Ngụy Nguyên Tùng hỏi.

“Long Quốc chúng ta vừa có một trận chiến long trời lỡ đất với Sư Quốc. Sư Quốc sẽ có thể trở nên điên loạn trả thù bất cứ lúc nào. Chúng ta cần sử dụng Hộ Bôn Sư, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư đáng trấn giữ biên giới phía bắc để xem xét thái độ của Sư Quốc rồi hẵng nói.” Ngụy Nghiêm nói.

“Trên thực tế, chúng ta chỉ cần nắm giữ giang sư Đại Long Quốc chứ không cần mở rộng lãnh thổ. Để đề phòng Sư Quốc xâm lược, chúng ta có thể thương lượng với Sư Quốc để ký hiệp định đình chiến.” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Chúng ta hãy chờ xem rồi mới nói về hòa ước. Một bên thua sẽ là động lực để đàm phán. Đôi khi cũng sẽ gặp bất lợi” Ngụy Nghiêm nói.



Thành phố Đà Lạt.

Lúc này, Lê Vĩnh Thiên, Chu Nhược Mai, Lê Tuyết Tương và Nguyễn Tú Hằng đã đến bệnh viện quân đội.

Trong bệnh viện quân đội, mặc dù mọi người đều biết Lê Vĩnh Thiên đã bị cách chức, nhưng họ vẫn coi anh ấy là Hộ soái và hành lễ như bình thường.

Uy vọng của Lê Vĩnh Thiên trong quân đội quá lớn, vì vậy các tướng sĩ cũng không đối xử khác biệt với anh ấy cho dù anh có bị cách chức.

Lý do tại sao Ngụy Nghiêm không dám tấn công Lê Vĩnh Thiên ngay lập tức cũng vì ông ta đang cân nhắc những điều này. Ông ta cần phải đợi thế lực của Lê Vĩnh Thiên từ từ giảm xuống mới dám tấn công anh ta.

Lê Vĩnh Thiên, Chu Nhược Mai và những người khác đến bệnh viện, bác sĩ Lưu Đại Thông đang điều trị phục hồi cho Triệu Đình Vũ và Lại Nhi.

Triệu Vũ Ngọc quan sát từ bên cạnh.

“Hộ soái, là anh… sao anh lại ở đây?” Lưu Đại Thông ngạc nhiên khi thấy Lê Vĩnh Thiên đang đi tới.

“Tôi dến thăm Triệu Đình Vũ và Lại Nhi.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Triệu Đình Vũ và Lại Nhi đã rất ngạc nhiên khi thấy Lê Vĩnh Thiên đến.

“Hộ soái…”

“Hộ soái…”

Triệu Đình Vũ và Lại Nhi cũng đã nghe tin Lê Vĩnh Thiên đã bị cách chức, nhưng họ không biết phải nói gì.

“Hai người, vết thương hồi phục như thế nào rồi?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Nhờ có bác sĩ Lưu, chúng tôi đang được điều trị, các vết thương đều đang hồi phục nhanh chóng lắm.” Triệu Đình Vũ nói.

“Hổ soái ơi, y thuật của thần y Lưu đâu phải là anh không biết. Có anh ấy chữa trị cho chúng tôi thi anh cứ yên tâm, không lâu sau chúng tôi sẽ hết bệnh và xuất viện.” Lại Nhi nói

“Tốt quá.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái, lần này anh trở về Long đô rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?” Lưu Đại Thông hỏi.

“Thật khó để nói hết tất cả mọi thứ cho mọi người trong một sớm một chiều.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Tôi nghĩ quốc vương Long Quốc chỉ nhất thời hồ đồ thôi. Sớm muộn gì ngài ấy cũng sẽ trọng dụng lại anh” Lưu Đại Thông nói.

“Thôi, chuyện sau này thì sau này hẳn nói.”

Sau đó Lê Vĩnh Thiên hỏi Triệu Đình Vũ: “Triệu Đình Vũ, tôi có câu hỏi muốn hỏi anh từ lâu. Tôi luôn tò mò về thân phận của anh, không biết là anh đã nhập ngũ qua chưa mà thực lực lại mạnh mẽ như vậy? Anh rốt cuộc tới từ môn phái nào?”

“Hộ soái, chuyện đến nước này tôi cũng không muốn giấu cậu. Tôi là người của Ma Đao Môn.” Triệu Đình Vũ nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1170


“Ma Đao Môn? Ma Đao Môn rốt cuộc là dạng tồn tại nào?” Lê Vĩnh Thiên ngạc nhiên hỏi.

Chu Nhược Mai Nguyễn Tú Hằng và Lê Tuyết Tương cũng là lần đầu tiên nghe nói đến Ma Đao Môn này. Bọn họ rất kinh ngạc chưa từng nghe qua môn phái trên.

“Ma Đao Môn là một môn phái võ lâm ẩn thế. Ma Đao Môn có tuyệt thế đao pháp nổi tiếng trong giới võ lâm.” Triệu Đình Vũ nói.

“Nhưng, tại sao tôi chưa nghe nói về Ma Đao Môn này?” Lê Vĩnh Thiên nói.

Advertisement

“Vậy thì, bởi vì anh không phải người trong võ lâm.” Triệu Đình Vũ nói.

“Thời đại này mà vẫn còn người trong võ lâm sao?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Đúng đó! Trên thế giới vẫn còn rất nhiều cao thủ võ lâm. Chỉ là họ tương đối ẩn mình, họ không lưu lạc giang hồ mà sống ẩn dật để luyện tập võ công. Vì vậy, những người bên ngoài không biết vẫn còn người trong võ lâm tồn tại.” Triệu Đình Vũ nói.

Lê Vĩnh Thiên cũng tin lời Triệu Đình Vũ vì Triệu Đình Vũ không cần thiết phải nói dối anh. Vả lại, sức mạnh của Triệu Đình Vũ thật đáng kinh ngạc, xuất thân từ võ lâm thật sự không thể giải thích được.

Advertisement

“Vậy thì tại sao người trong võ lâm như anh không ở lại Ma Đao Môn mà đến thành phố Đà Lạt làm gì?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Bởi vì Ma Đao Môn của chúng tôi đã bị diệt môn, chỉ có tôi và em gái tôi có thể trốn thoát.” Triệu Đình Vũ nói.

“Ai diệt môn?” Lê Vĩnh Thiên hỏi lại.

“Người của điện Thiên Cang đã làm.” Triệu Đình Vũ nói.

“Điện Thiên Cang, môn phái nào vậy? Tại sao họ lại muốn phá hủy Ma Đao Môn của các anh?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Về điện Thiên Cang tại sao họ lại diệt môn Ma Đao Môn của chúng tôi. Thì thật ra, tôi đã nói với Trương Minh Nguyệt rồi. Cô ấy không nói với anh sao?” Triệu Đình Vũ hỏi.

“Không có, cô ấy chưa bao giờ nói với tôi.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Nếu Trương Minh Nguyệt không nói với anh điều đó, vậy tôi sẽ nói lại với anh!” Triệu Đình Vũ nói.

Thế là, Triệu Đình Vũ đã kể lại cho Lê Vĩnh Thiên về điện Thiên Cang.

Lê Vĩnh Thiên, Chu Nhược Mai, Nguyễn Tú Hằng và Lê Tuyết Tương đều bị sốc sau khi nghe kể.

Họ không ngờ rằng Võ Lâm mạnh như vậy mà cũng có một điện Thiên Cang lợi hại như thế. Không ngờ rằng hai anh Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc lại phải trải qua những thay đổi bi thảm sau khi bị diệt môn. Bất ngờ hơn nữa, trên đời này có một ma đao tên là Hắc Long Thôn Nguyệt Đao.

“Gần đây, tôi không có ý tưởng viết tiểu thuyết! Sau khi nghe câu chuyện của anh, tôi đã có ý tưởng viết tiểu thuyết ngay lập tức rồi!” Nguyễn Tú Hằng nói.

“Chuyện quan trọng như vậy mà Trương Minh Nguyệt lại không nói với tôi!” Lê Vĩnh Thiên tức giận nói.

“Hộ soái, tổ trưởng Minh Nguyệt có thể nghĩ rằng anh lúc đó quá bận rộn, nên cô ấy cảm thấy không cần nói với anh vấn đề nhỏ nhặt này” Lại Nhi nói.

Lúc Trương Minh Nguyệt biết được chuyện của điện Thiên Cang, Lê Vĩnh Thiên đang tổ chức cuộc họp ngũ hộ ở Long đô. Thật sự là rất bận rộn.

Sau cuộc họp của Lê Vĩnh Thiên, anh ta ngay lập tức yêu cầu Hà Ngọc Vinh và Trương Minh Nguyệt lập một kế hoạch hành động chặt đầu. Cho nên Trương Minh Nguyệt không có thời gian để nói chuyện với Lê Vĩnh Thiên về điện Thiên Cang.

Hơn nữa, Trương Minh Nguyệt lúc đó cảm thấy điện Thiên Cang chỉ là một nơi oai môn tà đạo, chứ chẳng phải là cơ mật quân sự gì nên không vội báo cáo với Lê Vĩnh Thiên.

Vì lúc đó Lê Vĩnh Thiên đang lo toan mọi thứ nên cô không muốn làm phiền anh.

Cô muốn đợi cho đến khi mình đã kiểm tra rõ ràng thì mới báo cáo cho Lê Vĩnh Thiên cũng không muộn.

“Tại sao Võ Lâm phải thành lập điện Thiên Cang?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Chuyện này tôi không biết. Có lẽ điện Thiên Cang muốn thống nhất võ lâm!” Triệu Đình Vũ nói.

“Ai đã xây dựng điện Thiên Cang? Điện chủ của điện Thiên Cang là ai?” Lê Vĩnh Thiên lại hỏi.

“Điện Thiên Cang đột nhiên mọc lên như vậy đó. Tôi cũng không biết là ai đã xây dựng nó và ai là chủ điện.” Triệu Đình Vũ nói.

“Tại sao trong một khoảng thời gian ngắn mà điện Thiên Cang lại phát triển nhanh như vậy và trở thành một môn phái đáng sợ?” Lê Vĩnh Thiên lại hỏi.

“Sự hình thành của điện Thiên Cang khiến mọi người không biết họ đã sử dụng thủ đoạn gì mà đột nhiên nhiều cao thủ hàng đầu trong Võ Lâm đã gia nhập. Sau đó ngày càng nhiều cao thủ hàng đầu khác gia nhập vào điện Thiên Cang. Bọn họ đã đi khắp nơi để thu thập tất cả các cao thủ võ lâm. Nếu ai không tuân theo sẽ bị diệt môn. Vì có nhiều võ sư hàng đầu gia nhập, cho nên điện Thiên Cang hiển nhiên trở thành môn phái đáng sợ nhất trong giới Võ Lâm.” Triệu Đình Vũ nói.

Nghe những lời của Triệu Đình Vũ, Lê Vĩnh Thiên bất chợt nhớ đến những thị vệ trong Long Cung cũng tràn đầy sát khí.

“Chẳng lẽ thị vệ trong Long Cung là các cao thủ võ lâm trong điện Thiên Cang sao?” Lê Vĩnh Thiên đoán trong lòng.

Nhưng anh vẫn không chắc chắn điều này, đó chỉ là suy đoán của cá nhân anh. Bởi vì anh thật sự là không thể liên kết giữa thị vệ Long Cung và điện Thiên Cang.

Người trong võ lâm của điện Thiên Cang, theo lý mà nói họ chỉ muốn xưng bá võ lâm. Làm sao có thể lẻn vào Long Cung?

Lê Vĩnh Thiên cảm thấy khó hiểu, nhưng anh cũng không dám khẳng định Long Cung đã bị điện Thiên Cang kiểm soát.

Anh quyết định rằng cần phải gọi Trương Minh Nguyệt trở về nước càng sớm càng tốt, để tổ đặc công Shadow có thể điều tra ra thị vệ trong Long Cung rốt cuộc là ai!

“Anh cảm thấy Hắc Long Thôn Nguyệt Đao của Ma Đao Sơn các anh và thanh kiếm thần Tiểu Lâu Thính Vũ của tôi thì ia sẽ mạnh hơn?” Lê Vĩnh Thiên lại hỏi.

“Ma Đao một cây đao và một thần kiếm. Đều là vũ khí hiếm có trên thế giới, đều có thế mạnh riêng của nó. Nếu Hắc Long Thôn Nguyệt đao và Tiểu Lâu Thính Vũ thần kiếm đấu với nhau thì sẽ bất phân thắng bại. Vả lại, đao và kiếm sẽ có đao pháp và kiếm pháp riêng của nó.” Triệu Đình Vũ nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1171


Khi Lê Vĩnh Thiên nghe Triệu Đình Vũ nói như thế, anh đã quyết định rằng mình phải nắm bắt thời gian nhanh chóng học thêm Hiên Viên Cửu Kiếm.

Bởi vì Hắc Long Thôn Nguyệt đao của Ma Đao Môn đã bị người của điện Thiên Cang lấy đi rồi. Nếu một ngày nào đó người của điện Thiên Cang lại đến đoạt lấy Tiểu Lâu Thính Vũ thần kiếm thì lúc đó sẽ có ó một trận chiến giữa anh và người của điện Thiên Cang.

Advertisement

Nếu thật sự người của Điện Thiên Cang kiểm soát Long Cung, thì anh sẽ chủ động tìm người của Điện Thiên Cang quyết chiến một trận sinh tử!

Advertisement

“Anh phải giữ cho cẩn thận cuốn đao phổ Bảy chiêu thức Càn Khôn. Nếu không, người của điện Thiên Cang lại lấy đi đao phổ đó là không được đâu.” Lê Vĩnh Thiên nói với Triệu Đình Vũ.

Lê Vĩnh Thiên vốn luôn nắm giữ Tiểu Lâu Thính Vũ thần kiếm, lại luyện Hiên Viên Cửu Kiếm, nên đương nhiên, anh biết rõ tầm quan trọng của kiếm pháp và đao pháp. Anh cũng tin rằng, trên thế giới thực có cây ma đao như Hắc Long Thôn Nguyệt như vậy.

“Vâng, tôi sẽ giữ gìn nó cẩn thận. Tôi đã cất đao phổ Bảy chiêu thức Càn Khôn ở một nơi bí mật, sẽ không ai có thể tìm thấy nó.” Triệu Đình Vũ nói.

Lê Vĩnh Thiên cũng không muốn hỏi Triệu Đình Vũ nơi cất giữ đao phổ Bảy chiêu thức Càn Khôn. Vì dù sao thì đó cũng là đồ của người ta.

Miễn sao đao phổ Bảy chiêu thức càn khôn Càn Khôn không rơi vào tay người của điện Thiên Cang là được.

Bây giờ bản thân anh đã học được thanh kiếm thứ hai của Hiên Viên Cửu Kiếm. Mặc dù những người ở điện Thiên Cang đã đoạt được Hắc Long Thôn Nguyệt đao, nhưng họ vẫn chưa có được đao phổ Bảy chiêu thức Càn Khôn. Nếu Tiểu Lâu Thính Vũ đấu với Hắc Long Thôn Nguyệt đao, thì cơ hội chiến thắng của anh vẫn cao hơn.

“Hộ soái, Ngụy Nghiêm chỉ là một bộ trưởng nhỏ nhoi. Ông ta có tài năng gì mà quốc vương Long Vương lại trọng dụng ông ta như thế? Lại còn phong ông ta làm tể tướng. Quốc vương Long Quốc sao lại hồ đồ như vậy?” Lại Nhi nói.

Lê Vĩnh Thiên cũng cảm thấy việc dùng người lần này của quốc vương Long Quốc rất có vấn đề. Trước giờ, phong cách dùng người của quốc vương Long Quốc luôn rất anh mình. Tuyệt đối sẽ không bao giờ trong dụng những người như Ngụy Nghiêm như vậy.

Anh bị cách chức do không tuân lệnh quân lệnh. Quốc vương Long Quốc làm thế anh cảm thấy rất hợp lý và không có gì để nói. Nhưng Ngụy Nghiêm – một bộ trưởng không có tài cán gì mà được quốc vương Long Quốc phong làm tể tướng, điều này thật sự rất có vấn đề.

Nhưng trong bệnh viện có rất nhiều người. Không thích hợp để bàn tán những chuyện này, Lê Vĩnh Thiên không tiện nói thêm gì nữa.

“Đừng bàn chuyện của quốc vương Long Quốc và tể tướng Ngụy nữa, để tránh rước thêm những rắc rối không cần thiết.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Lại Nhi đột nhiên tỉnh ngộ, cô cũng không dám thảo luận vấn đề này nữa.

Bởi vì cô biết trong bệnh viện có quá nhiều người, nếu không chú ý mà khiến câu chuyện bàn tán Quốc vương Long Quốc và tể tướng truyền ra ngoài thì sẽ không hay.

“Hộ soái, tôi nghĩ anh sẽ sớm trở lại thôi” Lưu Đại Thông nói.

“Đúng đấy, một tướng giỏi như Hộ soái, sớm muộn gì quốc vương Long Quốc cũng sẽ trọng dụng lại anh mà thôi. Đừng nản lòng!” Lại Nhi cũng nói.

“Chuyện sau này hãy để sau này nói. Tôi không còn là Hộ soái, mọi người đừng gọi tôi là Hộ soái nữa.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Sau đó mọi người trò chuyện thêm một lúc, rồi Lê Vĩnh Thiên, Lê Tuyết Tương, Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Hằng rời đi.

Sau khi trở về biệt thự núi Tinh Nguyệt, Lê Vĩnh Thiên trốn vào trong phòng. Anh gọi điện cho Phạm Cương và nhờ Phạm Cương sắp xếp để Trương Minh Nguyệt nhanh chóng trở về nước.

Phạm Cương nhận được cuộc gọi từ Lê Vĩnh Thiên thì ngay lập tức sắp xếp để Trương Minh Nguyệt trở về nước.

Trương Minh Nguyệt đang ở nước Dao Dẫn sau khi nhận được cuộc gọi liền nhanh chóng khởi hành.

Cô đã biết rằng Lê Vĩnh Thiên đã bị cách chức, và cô cũng biết rõ đã xảy ra chuyện gì đó ở Long Cung. Bản thân cô cân phải nhanh chóng quay trở lại để điều tra ra sự thật.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1172


Quốc Vương của nước Dẫn Dao vừa bị cô bắn chết mấy ngày nay, giờ cô đang bị truy lùng khắp nơi. Nhưng vì để giúp Lê Vĩnh Thiên điều tra ra sự thật, Trương Minh Nguyệt đành liều mình bất chấp nguy hiểm, nhanh chóng trở về nước.

Cô ấy rất giỏi thuật dịch dung, cô hóa trang bản thân mình thành cô gái nước Dẫn Dao. Cô mang giấy tờ bắt đầu bay đến một quốc gia trung lập và sau đó chuyển quốc gia trung lập về Long Quốc.

Advertisement

Vì Long Quốc và nước Dẫn Dao đang có chiến tranh, nên các máy bay đã chặn lẫn nhau và không qua lại được nữa.

Advertisement



Lê Tịnh Vi đã theo học trường trung học cơ sở số Một ở thành phố Đà Lạt. Nhằm để cô ấy học tốt hơn, Lê Vĩnh Thiên dã cho cô ấy sống trong trường. Vì vậy lúc này, cô không có ở trong biệt thự núi Tinh Nguyệt.

Vào ban đêm, Lê Vĩnh Thiên và Chu Nhược Mai cùng ở trong cùng một phòng.

Bởi vì Nguyễn Tú Hằng đã cụt hứng, nên nhanh chóng chuyển đến phòng khác để ở.

Lê Vĩnh Thiên, Chu Nhược Mai vốn dĩ là vợ chồng nên chuyện ở chung một phòng cùng nhau là điều hiển nhiên.

Nếu không, để Lê Tuyết Tương biết con trai mình và con dâu đã kết hôn lâu như vậy mà vẫn chưa ngủ chung thì sẽ rất tệ.

Ánh trăng sáng đêm nay thanh khiết như nước. Cỏ cây hoa lá phảng phất hương thơm từ cửa sổ bay vào phòng khiến tâm trạng người ta gợn sóng.

“Đêm nay trăng tròn thật đẹp!” Chu Nhược Mai nói một cách đầy ám chỉ.

“Đúng vậy, thật hiếm khi được thưởng thức trăng tròn thanh bình như thế. Có thể tránh xa chiến trường khói thuốc súng một cách bình yên.” Lê Vĩnh Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ bóng đêm rồi thở dài.

“Có một bài thơ từng nói: Nhân sinh đắc ý tu tận hoan, Mạc sử kim tôn không đối nguyệt. Em nghĩ bài thơ này rất có ý nghĩa!” Chu Nhược Mai ám chỉ thêm.

“Nhưng giờ anh đang thất vọng trước cuộc sống của mình này! Bị cách chức thành thường dân như thế, lấy đâu ra mà đắc ý với nhân sinh đây?” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Cuộc đời thăng trầm là chuyện bình thường, tái ông thất mã có khi là phúc. Anh không làm Hộ soái bảo vệ đất nước nữa, như vậy sẽ tránh xa sự tranh đấu của triều đình. Bảo toàn được tính mạng có khi là chuyện tốt.” Chu Nhược Mai nói.

“Nhưng bây giờ, rất nhiều quốc gia kẻ thù đang dòm ngó vào Đạo Long Quốc. Bọn chúng thật sự sẽ xâm lược bất cứ lúc nào. Anh thực sự muốn chiến đấu vì đất nước để không ai dám xâm phạm” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Đại Long Quốc hiện tại đã đủ thịnh vượng rồi. Đại Long Quốc nhân tài rất nhiều, dâu chỉ có mình anh có thể chiến đất. Nếu có ai dám xâm phạm thì tự nhiên sẽ có người đứng lên chống lại kẻ địch.” Chu Nhược Mai nói.

“Nói thì như thế, nhưng mà đại trượng phu như anh mà không thể phục vụ cho đất nước thì thật là đáng tiếc.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Chu Nhược Mai nói: “Anh đã vì Đại Long Quốc mà lập nên rất kỳ tích quân sự vĩ đại. Anh không cần cảm thấy có lỗi với quốc gia nữa. Đại trượng phu như anh không có lỗi với quốc gia nhưng có lỗi với vợ anh đấy.” Chu Nhược Mai nói.

“Anh từ trước tới giờ chưa bao giờ làm gì có lỗi với em. Sự việc này làm sao cố lỗi với em chứ?” Lê Vĩnh Thiên bối rối.

“Chúng ta kết hôn đã hơn ba năm, nhưng anh đối với em vẫn chưa hoàn thành nghĩa vụ của một người chồng.” Mặt Chu Nhược Mai đột nhiên đỏ bừng.

Lê Vĩnh Thiên không hề ngốc, nghe thấy Chu Nhược Mai nói như thế, anh lập tức hiểu ra dụng ý của cô.

Khi Chu Nhược Mai thấy Lê Vĩnh Thiên im lặng, cô nghĩ một người đàn ông gang thép như anh vẫn không hiểu. Cô cắn môi nói với khuôn mặt đỏ bừng: “Trước kia, anh là Hổ soái bảo vệ quốc gia ngày nào cũng nam chinh bắc chiến không có thời gian. Bây giờ, anh không quyền không chức, rảnh rỗi ở nhà. Tối nay trăng thanh gió mát thế kia, giữa chúng ta cần phải hoàn thành chuyện dang dở kia đúng không?”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1173


Lê Vĩnh Thiên cũng rất xúc động khi nghe Chu Nhược Mai nói điều này.

Tuy nhiên, hiện tại anh ấy vừa mới bị cách chức ở Long Cung. Sự việc thế nào, anh cũng chưa điều ra rõ ràng, thật tình thì anh không có tâm trạng để làm những chuyện đó.

“Nhược Mai, anh vừa bị cách chức ở Long Cung. Tên gian thần Ngụy Nghiêm lại trở thành tể tướng. Bây giờ anh đang có tâm trạng khá chán nản…” Lê Vĩnh Thiên nói.

Advertisement

“Nếu anh đang có tâm trạng chán nản, thì anh cần phải làm như vậy để thư giãn và làm cho tâm trạng của mình tốt hơn…” Chu Nhược Mai nói.

“Nguyên nhân chính là anh lo lắng Ngụy Nghiêm sẽ phái người đến giết anh.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Advertisement

“Bây giờ anh đã bị giáng xuống thành thường dân, không có quyền thế gì. Liệu Ngụy Nghiêm vẫn muốn giết anh sao?” Chu Nhược Mai ngạc nhiên hỏi.

“Ngụy Nghiêm luôn coi anh như cái gai trong mắt, cho dù bây giờ anh có là dân thường, thì ông ấy cũng sẽ không buông tha cho anh” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Tại sao?” Chu Nhược Mai lại hỏi.

“Bởi vì bây giờ cho dù anh đã không còn quyền thế gì hết, nhưng vẫn là mối đe dọa lớn nhất đối với ông ta. Anh từng là Hộ soái bảo vệ đất nước số một của Đại Long Quốc, uy tín quá lớn. Ngay cả khi bây giờ anh đã bị giáng chức xuống làm dân thường, nhưng anh vẫn có một sức ảnh hưởng nhất định. Ông ta lo lắng rằng anh sẽ đông sơn tái khởi, sẽ tranh thủ thời gian này để diệt cỏ tận gốc. “Lê Vĩnh Thiên giải thích.

Chu Nhược Mai nghe xong liền toát cả mồ hôi lạnh.

“Ngụy Nghiêm bây giờ đã là một tể tướng quyền uy, còn anh thì chỉ là một thường dân không quyền không thế. Nếu Ngụy Nghiêm muốn giết anh, anh chống cự thế nào đây?”

“Ngụy Nghiêm mặc dù là tể tướng, nhưng ông ta không dám quang minh chính đại phái người đến giết anh. Ông ta nếu muốn giết anh thì chỉ có thể phái người bí mật để giết thôi. Nếu như ông ta dám bí mật phái người giết anh, anh sẽ có lý do chính đáng để giết tên đó.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Ừ ừ, võ công cao cường như anh làm sao có ai giết được anh chứ.” Chu Nhược Mai nói.

“Anh vốn tưởng rằng mình là người có võ công rất cao. Nhưng hôm nay, sau khi nghe Triệu Đình Vũ nói trên đời còn có những cao thủ võ lâm đang ẩn mình, lại còn có Hắc Long Thôn Nguyệt Đao nên anh mới nhận ra một điều: Đúng là núi cao còn có núi cao hơn. còn có rồng đen mặt trăng nuốt kiếm. Thực lực của anh so với các cao thủ võ lâm kia chưa chắc đánh lại được chúng.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Anh cũng đâu phải người trong võ lâm, người của điện Thiên Cang đâu có thù oán gì với anh. Chắc họ sẽ không tới giết anh đâu, phải không?” Chu Nhược Mai nói.

“Mặc dù anh không có thù oán gì với điện Thiên Cang, nhưng anh lo rằng Ngụy Nghiêm đã bí mật xây dựng cơ mật tại điện Thiên Cang. Một ngày nào đó, ông ta sẽ sai người của điện Thiên Cang đến giết anh.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Ngụy Nghiêm chỉ là một bộ trưởng, ông ta xây dựng điện Thiên Cang để làm gì?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Bởi vì ông ta chỉ là một bộ trưởng không có binh quyền. Để có thể phát triển bản thân, nâng cao thể lực, ông ta cần phải bắt đầu với những cao thủ võ lâm này theo một cách khác.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Ngay cả anh cũng không biết trên đời này có võ lâm cao thủ, vậy làm sao ông ta có thể biết nhỉ?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Anh không biết tại sao ông ta lại biết chuyện này. Nói tóm lại, việc ông ta trở thành tể tướng chắc chắn có sự tình đằng sau không thể nói ai biết. Cho dù quốc vương Long Quốc có hồ đồ đi chăng nữa, thì ngài ấy cũng không thể để một kẻ như Ngụy Nghiêm làm tể tướng như vậy được. “Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vậy anh định làm gì bây giờ?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Anh định nắm bắt thời gian để luyện kiếm.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Luyện kiếm? Sao đột nhiên anh lại có nhã hứng luyện kiếm vậy?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Đây không phải là nhã hứng, mà là tình thế ép buộc. Một ngày nào đó, nếu người của điện Thiên Cang mang theo Hắc Long Thôn Nguyệt đao tới giết anh mà anh còn chưa luyện ra Hiên Viên Cửu Kiếm, vậy thì anh không đánh bại được Hắc Long Thôn Nguyệt đao rồi. Hôm nay Triệu Đình Vũ đã nói Hắc Long Thôn Nguyệt đao và Tiểu Lâu Thính Vũ đều là những thần khí vô song. Nếu Hắc Long Thôn Nguyệt và Tiểu Lâu Thính Vũ đấu với nhau, yếu tố quyết định trong cuộc chiến này không phải giữa đao và kiếm, mà là đao pháp và kiếm pháp. “Lê Vĩnh Thiên nói.

“Ừ, vậy chúng ta mau luyện kiếm đi. Luyện kiếm lúc này quan trọng nhất, không phải làm chuyện giường chiếu.” Chu Nhược Mai nói.

“Đúng rồi, ngay bây giờ, chúng ta nên làm những gì nên làm. Chúng ta nên luyện kiếm để nâng cao sức mạnh của mình. Miễn sao có thể giữ được cái mạng, thời gian còn dài, có rất nhiều cơ hội để làm chuyện đó.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Anh nói thật có lý, vậy chúng ta đi đâu để luyện kiếm đây?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Hay là đến khu rừng nhỏ ở ngọn núi phía sau!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Được rồi, vậy chúng ta đi ngay nào!”

Thế là, Lê Vĩnh Thiên đã mang theo Tiểu Lâu Thính Vũ thần kiếm cũng Chu Nhược Mai bước ra khỏi biệt thự để đến khu rừng nhỏ ở ngọn núi phía sau.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1174


Khi đến khu rừng nhỏ ở ngọn núi phía sau, Lê Vĩnh Thiên bắt đầu luyện Hiên Viên Cửu Kiếm – chiêu thứ ba – Kiếm Xuất Thần Diệt.

Chiêu thứ ba của Hiên Viên Kiếm dựa trên cờ tướng. Là sự kết hợp tác chiến của ba quân cờ xe, ngựa, pháo hình thành nên kiếm pháp.

Lê Vĩnh Thiên trước đó học được chiêu thứ nhất Nhất Kiếm Xuyên Tâm và chiêu thức thứ hai Nhân Kiếm Hợp Nhất của Hiên Viên Cửu Kiếm.

Chiêu thức thứ nhất Nhất Kiếm Xuyên Tâm của Hiên Viên Cửu Kiếm dựa vào phương thức con xe trong cờ tướng để ngộ ra kiếm pháp

Chiêu thức thứ hai Nhân Kiếm Hợp Nhất của Hiên Viên Cửu Kiếm dựa vào phương thức con ngựa và pháo trong cờ tướng để ngộ ra kiếm pháp.

Chiêu thức thứ ba Kiếm Xuất Thần Diệt của Hiên Viên Cửu Kiếm dựa vào phương thức con xe, ngựa, pháo trong cờ tướng để ngộ ra kiếm pháp

Advertisement

Mặc dù chiêu thức thứ ba chỉ có thêm một con cờ hơn chiêu thứ hai. Nhưng khi tổ hợp lại, thì có rất nhiều biến hóa. Cho nên uy lực mạnh cũng sẽ hơn nhiều so với chiêu thức thứ hai, cách luyện tập cũng phức tạp hơn.

Sự kết hợp của ba quân cờ xe, ngựa và pháo phức tạp hơn nhiều so với chiêu thức thứ hai Nhân Kiếm Hợp Nhất.

Lê Vĩnh Thiên muốn tấn công và phòng thủ kẻ thù từ nhiều phương hướng khác nhau với tốc độ cực cao.

Chu Nhược Mai – người thông thạo cờ tướng, đứng bên cạnh liên tục chỉ điểm cho Lê Vĩnh Thiên luyện kiếm.

Advertisement

Lê Vĩnh Thiên tiếp tục luyện tập dưới sự hướng dẫn của Chu Nhược Mai.

Mỗi một lần luyện tập đều có một số tiến bộ.

Tuy nhiên, chiêu Kiếm Xuất Thần Diệt này quá phức tạp. Lê Vĩnh Thiên luyện tập tới nửa đêm chỉ mới luyện được sơ sơ. Chứ về việc nắm vững bản chất, anh vẫn chưa thực hành được.

“Nhược Mai, hai chiêu thức kia anh chỉ cần luyện trong một đêm là hoàn thành. Nhưng tới chiêu thức thứ ba này, anh luyện cả một đêm vẫn chưa xong. Tại sao nó lại khó đến vậy?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Hiên Viên Cửu Kiếm, càng luyện sâu, anh sẽ càng cảm thấy nó biến hóa khó lường và rất khó luyện. Nếu mỗi chiêu thức đều dễ luyện như vậy, thì Hiên Viên Cửu Kiếm đơn giản quá còn gì.” Chu Nhược Mai nói.

“Ừ, em nói có lý.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Chiêu thứ thứ ba có thêm con xe. Tổ hợp biến hoa vô cùng đa dạng.Việc anh không thể tập luyện trong một thời gian là điều hết sức bình thường” Chu Nhược Mai nói.

“Vậy thì anh sẽ tiếp tục luyện tập.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Anh đã tập luyện gần như cả đêm rồi, chắc là rất mệt mỏi. Bây giờ đã muộn thế này rồi, đừng cố tập luyện nữa, qua ngày khác hãy tập tiếp.” Chu Nhược Mai nói.

“Anh muốn luyện được chiêu thức thứ ba càng sớm càng tốt. Có như vậy thì mới có thể luyện ra Hiên Viên Cửu Kiếm được.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Được rồi, vậy anh cứ tiếp tục luyện tập lần nữa!” Chu Nhược Mai thấy Lê Vĩnh Thiên khăng khăng muốn luyện tập, vì nên cô cùng đành để anh ấy luyện tập thêm một lúc.

Tiếp theo đó, Lê Vĩnh Thiên tiếp tục thi triển kỹ năng Kiếm Xuất Thần Diệt của mình.

Sau hai giờ tập luyện nữa, vẫn không có gì tiến triển.

Lúc này đã là ba giờ sáng.

Chu Nhược Mai đã quá buồn ngủ và Lê Vĩnh Thiên thì cũng quá mệt. Cho nên, anh ấy đã trở về nghỉ ngơi cùng với Chu Nhược Mai.

Vì Lê Vĩnh Thiên và Chu Nhược Mai đều đã quá mệt mỏi, nên họ không làm gì sau khi về phòng. Họ chỉ đi tắm rồi lên giường ngủ.



Vào ngày thứ hai, Trương Minh Nguyệt đã bí mật đến sân bay Long Quốc bằng cách bay từ một quốc gia trung lập với một danh tính khác. Sau đó, cô tổ chức một cuộc điều tra bí mật bởi tổ đặc công Shadow để điều tra những gì đã xảy ra trong Long Cung.

Trương Minh Nguyệt ám sát được quốc vương nước Dẫn Dao, vốn dĩ sẽ được các quan đại thần tiếp đãi long trọng. Nhưng bây giờ, tình hình trong nước của Long Quốc đã thay đổi nghiêm trọng, Lê Vĩnh Thiên đã bị tên gian thần Ngụy Nghiêm phản bội làm giáng chức. Cho nên, cô ấy chỉ có thể trở về nước trong bí mật để điều tra vấn đề này.

Ngụy Nghiêm đã sớm đoán ra được tổ đặc công Shadow sẽ bắt đầu điều tra. Ông ta đã phái người chiếm giữ Long Cung và phá vỡ các máy camera.

Ở điện Thiên Cang, trước khi đột nhập vào Long cung, ông ta đã phái người phá hủy hệ thống giám sát ở Long Cung trước rồi.

Việc phát động mưu phản của ông ta được hành động bí mật với các kế hoạch chi tiết. Đương nhiên ông ta sẽ không để lại bất cứ bằng chứng nào để mọi người có thể tìm ra quá trình mưu phản đó.

Do các camera giám sát đã bị phá hủy, cho nên tôi đặc công Shadow sẽ có phần khó khăn khi điều tra. Họ chỉ có thể hành động theo cách khác.

Ngụy Nghiêm hôm nay không không có thời gian rảnh rỗi lên triều. Ông ta đề nghị quốc vương Long Quốc điều Lê Vĩnh Thiên và người nhà anh ấy đến Lang Quốc để đồn trú.

Sau đó, ông ta sử dụng thuật Cổ Hoặc để khiến quốc vương Long Quốc làm chính xác những gì ông ta muốn.

Quốc vương Long Quốc bị thuật Cổ Hoặc của Ngụy Nghiêm mê hoặc nên đồng ý với lời đề nghị của Ngụy Nghiêm. Anh ta đích thân ra lệnh cho Lê Vĩnh Thiên, Hộ Bôn Sư, Hộ Lang Sư, Thiết Huyết Sư và Thiết Huyết Sư toàn bộ đến Lang Quốc ngay lập tức!

Hộ Bôn Sư, Hộ Lang Sư, Thiết Huyết Sư và Thiết Huyết Sư nhận được lệnh của quốc vương Long Quốc thì không thể chống lại mệnh lệnh. Học chỉ có thể tuân lệnh mà lên đường ngay lập tức để đến Lang Quốc.

Mặc dù Phạm Cương đoán rằng hành động của Ngụy Nghiêm là để làm suy yếu Lê Vĩnh Thiên. Nhưng anh ta buộc phải đến Lang Quốc theo lệnh của quốc vương Long Quốc.

Kết quả là, bộ đoàn của Lê Vĩnh Thiên không còn ở Long Quốc nữa.

Lê Vĩnh Thiên đã biến mất!

Việc điều đi cả bộ đoài Vương bài sư đoàn của Lê Vĩnh Thiên đển Lang Quốc lập tức gây ra các cuộc thảo luận sôi nổi trên khắp đất nước.

Nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng, Sư Quốc và nước Dẫn Dao sao khi biết Lê Vĩnh Thiên đã được điều đi Lang Quốc, thì bọn họ cũng bắt đầu rục rịch.

Bây giờ Lê Vĩnh Thiên đã bị giáng chức xuống làm thường dân. Không những thế, Vương bài sư đoàn đã bị điều đi Lang Quốc. Nên bọn chúng cảm thấy, đây sẽ là cơ hội tuyệt vời để tấn công Long Quốc một lần nữa.

Nhưng mà, bọn họ vẫn lo lắng chuyện này là do Long Quốc cố ý tung ra bom khói để khiến bọn chúng bị lừa. Thế là, chúng quyết định chờ xem tình hình thế nào chứ không dám hành động hấp tấp.

Chờ đợi Hộ Bôn Sư, Hộ Lang Sư, Thiết Huyết Sư và Thiết Huyết Sư đã thực sự đến Lang Quốc rồi mới hành động!

Hơn nữa, bọn chúng cũng lo lắng Quốc vương Long Quốc đã cố tình giáng chức Lê Vĩnh Thiên để khiến bọn chúng xâm phạm vào lãnh thổ. Nếu bọn chúng thật sự xâm phạm mà đột Lê Vĩnh Thiên xuất trận vậy thì chúng sẽ trở tay không kịp.

Bởi vì họ thực sự không hiểu nổi tại sao Quốc vương Long Quốc lại giáng chức Lê Vĩnh Thiên – vị thần chiến tranh trở thành dân thường như thế!

Những gì Quốc vương Long Quốc chẳng khác nào tự hủy diệt Trường Thành, thật khó để hiểu!

Vì vậy, các nước thù địch này không dám hành động hấp tấp vì sợ bị lừa.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1175


Ngụy Nghiêm yêu cầu quốc vương Long Quốc điều đi Vương bài sư đoàn của Lê Vĩnh Thiên đến Lang Quốc nhằm làm suy yếu thế lực của Lê Vĩnh Thiên.

Chỉ khi làm yếu đi thế lực của Lê Vĩnh Thiên, thì ông ta mới dám ra tay với anh.

Ngụy Nguyên Trác cũng đứng ngồi không yên và ngay lập tức thành lập đội quân Ngự Lâm gồm các đệ tử từ các môn phái khác nhau trong điện Thiên Cang.

Advertisement

Những đệ tử này thực lực không hề yếu so với người luyện võ.

Còn Ngụy Nguyên Tùng thì bắt đầu thành lập viện giám sát. Cậu ta yêu cầu người từ điện Thiên Cang phân tán đến mọi miền đất nước, để trở thành tai mắt của nhà họ Ngụy. Họ sẽ có nhiệm vụ và trách nhiệm theo dõi các quan lại địa phương để nắm tình hình các nơi.

Nếu ai đó dám nói xấu về nhà họ Ngụy hoặc điều gì đó bất lợi cho nhà họ Ngụy, họ sẽ báo ngay cho Ngụy Nguyên Tùng- viện trưởng Viện giám sát.

Advertisement

Nhiều quan lại trong Long Quốc biết Ngụy Nghiêm đã làm chủ được chính quyền, lại có hai người con trai đều giữ chức quan, nên các quan chức khác đều lo lắng không dám làm mất lòng nhà Ngụy. Một số người thậm chí còn bắt đầu làm quen với gia đình nhà họ Ngụy nữa.

Quyền lực của nhà Ngụy đã bành trướng nhanh chóng.

Trong vài ngày tiếp theo, Lê Vĩnh Thiên và Chu Nhược Mai vẫn luyện kiếm trong khu rừng nhỏ phía sau biệt thự mỗi đêm.

Hiên Viên Cửu Kiếm càng về sau càng trở nên phức tạp và khó luyện hơn.

Dưới sự hướng dẫn của Chu Nhược Mai, quá trình luyện chiêu thức thứ ba của Hiên Viên Cửu Kiếm của Lê Vĩnh Thiên vẫn rất chậm chạp. Nhưng cứ sau mỗi đêm lại có thêm chút tiến bộ.

Nhà họ Chu luôn muốn tìm Lê Vĩnh Thiên để trút giận, nhưng cả Lê Vĩnh Thiên và Chu Nhược Mai đều không tìm đến nhà họ Chu. Vì vậy, họ không có cơ hội để châm biếm Lê Vĩnh Thiên và Chu Nhược Mai.

Triệu Đình Vũ và Lại Nhi dưới sự điều trị cẩn thận của bác sĩ thiên tài Lưu Đại Thông, họ đã hồi phục rất nhanh, có thể ra khỏi giường và đi lại thoải mái.

Một đêm, Trương Minh Nguyệt đột nhiên gọi điện thoại cho Lê Vĩnh Thiên.

“Hộ soái, tổ đặc công Shadow của chúng tôi đã tìm thấy một số điểm nghi vấn.” Trương Minh Nguyệt nói.

“Nghi vấn gì?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Theo điều tra của chúng tôi, quốc vương Long Quốc đã ra Long bài lệnh cho. Đêm hôm trước, một đám người đàn ông đeo mặt nạ, mặc áo đen đã lẻn vào Long cung” Trương Minh Nguyệt nói.

“Quốc vương Long Quốc nói với tôi rằng đêm hôm đó có rất nhiều thích khách đeo mặt nạ tấn công Long Cung. Nhưng quốc vương Long Quốc cũng nói rằng những thích khách này đã bị Quan Hồng và thị về Long Cung giết hết rồi.” Lê Vĩnh Thành cho biết.

“Những thích khách đó có thể không bị giết bởi các thị vệ của Long Cung, mà là chính bọn chúng đã giết các thị vệ mới đúng.” Trương Minh Nguyệt nói.

“Làm sao cô biết chúng là người đã thị vệ của Long Cung chứ?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Bởi vì chúng tôi đã điều tra ra rằng không còn thị vệ của Long Cung nữa. Trước đây đã có lính gác của Long cung. Vậy là chỉ còn một khả năng. Chính là các thị vệ của Long Cung đã bị giết bởi những thích khách này và những thích khách này đã cải trang thành thị về của Long Cung.” Trương Minh Nguyệt nói.

Lê Vĩnh Thiên lập tức đổ mồ hôi lạnh. Mặc dù bản thân anh đã từng suy đoán như vậy, anh cũng không mong đợi điều đó xảy ra!

Thích khách cải trang thành thị vệ Long Cung, vậy thì tình cảnh bây giờ nguy hiểm quá rồi! Có vẻ như Quốc vương Long Quốc đã bị đe dọa bởi bọn thích khách!

“Tại sao những tên thích khách này chỉ giết các thị vệ của Long Cung mà không phải giết quốc vương Long Quốc chứ?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Bọn chúng có lẽ chỉ muốn kiểm soát quốc vương Long Quốc. Bởi vì kiểm soát được quốc vương Long Quốc sẽ có ưu điểm tốt hơn là giết quốc vương Long Quốc.” Trương Minh Nguyệt nói.

“Những tên thích khách này chủ mưu là ai?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Theo tôi đoán là nhà họ Ngụy. Bởi vì chỉ sau một đêm mà Ngụy Nghiêm dã trở thành tể tướng. Còn con trai ông ta thì một bước lên trời, cùng lúc giữ chức vụ cao ngất ngưởng. Ngoài nhà họ Ngụy ra, tôi thực sự không thể nghĩ ra ai là người đứng sau hậu trường.” Trương Minh Nguyệt nói.

“Ừ, tôi cũng đoán là nhà họ Ngụy. Nhưng chúng ta phải có bằng chứng thay vì phỏng đoán như thế.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vâng! Tôi sẽ tìm ra tội chứng phản loạn của nhà Ngụy càng sớm càng tốt!” Trương Minh Nguyệt nói.

“Cô còn phải tìm hiểu xem lý do tại sao quốc vương Long Quốc lại bị khống chế. Chính xác thì nhà họ Ngụy đã sử dụng thứ gì để khống chế quốc vương Long Quốc nữa đó.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Văng! Tôi chắc chắn sẽ tìm ra!” Trương Minh Nguyệt nói.

“Cuối cùng là điều tra những tên thích khách, rốt cuộc chúng là ai? Tại sao lại tuân theo mệnh lệnh của nhà họ Ngụy.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vâng!” Trương Minh Nguyệt nói.

“Triệu Đình Vũ có nói với cô chuyện ở điện Thiên Cang không?” Lê Vĩnh Thiên lại hỏi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1176


“Đúng là Triệu Đình Vũ có từng nói với tôi rằng trên đời này có các cao thủ võ lâm ẩn thế. Gần đây, giới võ lầm đã thành lập một môn phái đáng sợ có tên là điện Thiên Cang. Triệu Đình Vũ, thiếu chủ của Ma Đao Môn có nói rằng Ma Đao Môn chính là đã bị điện Thiên Cang diệt môn rồi. “Trương Minh Nguyệt nói.

“Chuyện quan trọng như vậy tại sao cô không nói với tôi sớm hơn?” Lê Vĩnh Thiên chất vấn.

Advertisement

“Lúc đó, anh đang có cuộc họp ở Long Đô. Là Triệu Đình Vũ nửa đêm có nói với tôi. Sáng hôm sau, thì tôi lại đi chấp hành hành động trảm thủ, nên tôi tưởng chuyện nhỏ thôi không cần làm phiền anh.” Trương Minh Nguyệt nói.

“Triệu Đình Vũ trước đây chưa bao giờ nói với tôi về chuyện này, tại sao anh ấy lại nói với cô?” Lê Vĩnh Thiên hỏi lại.

Advertisement

“Vào cái đêm anh mở cuộc họp ở Long Đô, có một thích khách đã lẻn vào bệnh viện để ám sát Triệu Đình Vũ. Sau khi chúng tôi gi3t chết tên sát thủ đó, tôi đã ép anh ta nói thì anh ta mới nói lại sự thật với tôi.” Trương Minh Nguyệt nói.

“Chuyện của điện Thiên Cang không phải là chuyện nhỏ, chúng ta phải điều tra cẩn thận. Tôi nghi ngờ rằng kẻ ám sát vào Long cung có liên quan đến điện Thiên Cang.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Những tên võ lâm trong điện Thiên Cang dám to gan tiến vào Long Cung à?” Thượng Quan Liệt Nguyệt vô cùng kinh ngạc.

“Ngoại trừ những cao thỉ võ lâm này ở điện Thiên Cang ra, tôi thực sự không thể nghĩ ra ai mà có năng lực khủng khiếp như vậy đột nhập vào Long cung.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái trước đó có nói một bộ trưởng như Ngụy Nghiêm không có binh mã. Tuy nhiên, ông ta lại có thể kiểm soát Long cung và trở thành tể tướng. Rất có khả năng chính là ông ta đã lập nên điện Thiên Cang.” Trương Minh Nguyệt nói.

“Chà, hãy kiểm tra giúp tôi. Hiện tại, Quốc vương Long Quốc đang rất nguy hiểm và chúng ta phải tìm ra sự thật càng sớm càng tốt.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vâng!”

Sau khi Lê Vĩnh Thiên và Trương Minh Nguyệt nói chuyện điện thoại xong. Anh lại cùng Chu Nhược Mai đi luyện kiếm trong khu rừng nhỏ phía sau biệt thự.

Sau khoảng thời gian luyện tập này, Lê Vĩnh Thiên đã dần dần lĩnh hội được những điều cốt yếu trong Kiếm Xuất Thần Diệt. Và kiếm thuật của anh đã tiến bộ vượt bậc.

Tuy nhiên, anh vẫn chưa thể chính thức luyện thành chiêu thức Kiếm Xuất Thần Diệt này.

……

Ngày hôm sau, tại nhà họ Chu.

“Mẹ, ngày mốt đại thọ lần thứ 70 của mẹ. Tụi con sẽ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng cho mẹ.” Chu Thiệu Huy nói.

“Ồ, Phi Dương vừa đi. Là kẻ đầu trắng tiễn kẻ đầu xanh. Mẹ lấy đâu ra tâm trạng để tổ chức sinh nhật đại thọ chứ. Không cần đâu!” Bà cụ Chu nói.

“Mẹ à, Phi Dương đi rồi, đó là chuyện không thể nào thay đổi được. Và tiệc sinh nhật lần thứ 70 của mẹ quan trọng lắm, nó phải được tổ chức! Nếu không, người ngoài sẽ cho rằng chúng con bất hiếu. Ngay cả tiệc sinh nhật của mẹ mình mà không được tổ chức.” Chu Thế Huy nói.

“Đúng vậy, bữa tiệc sinh nhật của mẹ phải được tổ chức. Vả lại, mình còn phải mời cả nhà Lê Vĩnh Thiên và Chu Nhược Mai cùng tham gia.” Kim Ngọc nói.

“Mà Lê Vĩnh Thiên đã ra lệnh xử quyết Phi Dương, mẹ đã không muốn gặp lại hắn. Tại sao lại phải mời Lê Vĩnh Thiên – gã kẻ thù này đến bữa tiệc sinh nhật của mẹ hả?” Bà cụ Chu hỏi.

“Lê Vĩnh Thiên hiện đã bị cách chức và giáng cấp xuống làm thường dân. Nếu chúng ta mời hắn đến, thì ta thể làm bẽ mặt hắn một cách nghiêm trọng trong bữa tiệc sinh nhật của mẹ rồi!” Kim Ngọc nói.

“Cứ sỉ nhục Lê Vĩnh Thiên cũng chả có ý nghĩa gì. Chẳng phải mấy năm nay chúng ta vẫn sỉ nhục hắn sao? Vậy mà hắn vẫn luôn như con heo chết không sợ nước sôi, chả có hại gì đối với hắn cả.” Bà cụ Chu nói.

“Chúng ta không thể giết Lê Vĩnh Thiên để trả thù cho Phi Dương. Chúng ta chỉ có thể làm bẽ mặt hắn trong bữa tiệc sinh nhật của mẹ thôi. Đó là để hắn làm trò ngu ngốc để giải quyết mối hận thù của chúng ta bấy lâu nay.” Chu Thế Huy nói.

Chu Thiệu Huy cảm thấy bất lực khi nghe tin Chu Thế Huy và Kim Ngọc sắp làm nhục Lê Vĩnh Thiên một lần nữa.

“Được rồi, vậy chúng ta hãy tổ chức tiệc sinh nhật mừng thọ. Hôm nay, cứ gửi thiệp mời đến những người nổi tiếng từ mọi tầng lớp trong xã hội, cũng sẽ gửi luôn thiệp mời đến Lê Vĩnh Thiên!” Bà cụ Chu nói.

“Vâng ạ, vậy chúng ta sẽ cử Phi Phi đích thân gửi thư mời đến Lê Vĩnh Thiên!” Chu Thế Huy nói.

“Tại sao anh muốn tôi đích thân gửi thiệp mời đến anh rể?” Chu Phi Phi hỏi
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1177


“Anh rể gì mà anh rể, đó là kẻ thù giết em trai của con! Anh rể gì chứ!” Kim Ngọc tức giận nói.

“Con là người trẻ tuổi cho nên mới bảo con đi đưa thiệp mời cho hắn. Chẳng lẽ muốn trưởng bối đích thân mời hắn à?” Chu Thế Huy nói.

“Nếu đó là kẻ thù giết người có thù, vậy thì đừng kêu hắn tới để chướng mắt.” Chu Phi Phi không muốn Lê Vĩnh Thiên bị sỉ nhục lần nữa, cho nên cô không muốn mời anh.

Bởi vì Lê Vĩnh Thiên đã giải cứu cô khỏi thiên quân vạn mã của Arnold nên cô rất biết ơn Lê Vĩnh Thiên. Và cô cũng không còn ghét anh nhiều như trước nữa.

Advertisement

“Bảo cháu đi mời thì mời đi. Đừng nhiều lời như thế.” Bà cụ Chu nói.

“Chà, vậy con đi thì đi.” Chu Phi Phi muốn gửi cho Lê Vĩnh Thiên một thiệp mời, tới lúc ấy cô sẽ bảo anh đừng đến.

Sau đó, người nhà họ Chu bắt đầu viết thư mời và mời những người nổi tiếng từ mọi tầng lớp xã hội ở thành phố Đà Lạt đến dự tiệc đại thọ bảy mươi tuổi của bà Chu.

Advertisement

Sau khi viết thiệp mời, Chu Phi liền lấy thiệp mời và đến biệt thự trên núi Tinh Nguyệt để tìm Lê Vĩnh Thiên.

Lê Vĩnh Thiên bây giờ không có việc gì để làm ở nhà. Tập đoàn Galaxy của Chu Nhược Mai cũng không còn nữa, nên họ không có việc gì làm.

Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Hằng rủ Lê Vĩnh Thiên chơi bóng rổ với họ.

Lê Vĩnh Thiên vốn dĩ không muốn chơi bóng rổ với phụ nữ, nhưng Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Hằng vẫn cứ khăng khăng rằng anh phải đồng ý chơi bóng rổ với họ.

Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Hằng cảm thấy những màn cho bóng vào rổ quá nhàm chán, vì vậy họ đề xuất để Lê Vĩnh Thiên một chọi hai, anh sẽ đấu với hai người phụ nữ.

Lê Vĩnh Thiên liền đồng ý.

Đối phó với hai người phụ nữ, anh chỉ cần chơi một cách tùy tiện là có thể đánh bại họ.

Sau nhiều hiệp đấu liên tiếp, Lê Vĩnh Thiên đã dễ dàng đánh bại họ.

Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Hằng bị Lê Vĩnh Thiên ngược tới nổi nghi ngờ nhân sinh.

“Lê Vĩnh Thiên – một người đàn ông gang thép thẳng nam như anh không thể để tụi tôi thắng một hiệp sao?” Nguyễn Tú Hằng tức giận nói.

“Tôi không nhường đâu, một khi hai người chiến thắng thì sẽ đắc thắng.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Cho tụi tôi đắc thắng một tí không được sao? Từ nay về sau tôi sẽ không chơi với một người đàn ông gang thép thẳng nam như anh nữa!” Nguyễn Tú Hằng vẫn còn rất tức giận sau khi thua vài ván liên tiếp.

“Đừng thách thức tôi nếu cô không đủ sức. Nếu để hai người phụ nữ chiến thắng tôi thì tôi còn mặt mũi nào nữa?” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Nếu không phải vì Nhược Mai kết hôn sớm với anh, thì anh bây giờ nhất định sẽ độc thân!” Nguyễn Tú Hằng nói.

“Được rồi Nhược Mai, chúng ta thua thì cũng đã thua rồi. Chỉ cần hai chúng ta luyện tập chăm chỉ, sớm muộn gì cũng có ngày đánh bại được anh ấy.” Chu Nhược Mai nói.

Lúc này, Chu Phi Phi lái chiếc BMW đến biệt thự trên núi Tinh Nguyệt.

Lê Vĩnh Thiên, Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Hằng đã rất ngạc nhiên khi thấy Chu Phi Phi tới đây.

“Tại sao Phi Phi lại tới đây?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Chị, em mang tới thiệp mời.” Chu Phi Phi nói.

“Thiệp mời gì vậy? Chẳng lẽ em lại kết hôn sao?” Chu Nhược Mai hỏi. Bởi vì chồng của Phi Phi là Trần An Khang đã bị xử tử, nên cô ấy nghĩ rằng Chu Phi Phi sẽ kết hôn một lần nữa.

“Chị ơi, em đâu có cưới nhanh như thế. Chị quên à, ngày mốt là sinh nhật bảy mươi tuổi của bà nội. Gia đình định tổ chức đại tiệc thật long trọng. Gia đình thống nhất quyết định mời cả nhà chị tới tham gia tiệc mừng thọ của bà nội. “Chu Phi Phi nói.

Chu Nhược Mai bất chợt nhớ ra: “Đúng nhỉ, chị xém nữa đã quên mất sinh nhật lần thứ bảy mươi của bà nội vào ngày mốt rồi. Thực ra đại thọ của bà nội em không cần đích thân mang thiệp mời tới, cứ gọi điện thông báo cho chị là được.” Chu Nhược Mai nói.

“Chị ơi, chị định đến tham gia đại thọ sinh nhật của bà nột sao?” Chu Phi Phi hỏi.

“Mặc dù bà nội có từng nói rằng đã đoạn tuyệt quan hệ với chị, nhưng mối quan hệ huyết thống không thể nói cắt đứt là cắt đứt. Đại thọ lần thứ bảy mươi của bà nội, chị nhất định sẽ tham gia chúc thọ.” Chu Nhược Mai nói.

“Nhưng bố mẹ đã lên kế hoạch sẽ làm bẽ mặt mọi người trong bữa tiệc sinh nhật của bà nội.” Chu Phi Phi nói.

Chu Nhược Mai đột nhiên sửng sốt, cô không ngờ rằng Chu Phi Phi lại nói cho mình chuyện này.

“Chu Phi Phi, tại sao em lại nói trước chuyện này với bọn tôi vậy?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Bởi vì anh đã cứu tôi, tôi không muốn anh lại bị sỉ nhục.” Chu Phi Phi nói.

“Nhưng lúc ấy tôi đã ra lệnh xử tử em trai cô, cô không ghét tôi sao?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Tôi đúng là có ghét, nhưng tôi hiểu nổi khổ của anh. Em trai tôi phản quốc, quốc pháp khó dung. Là thống soái vạn quân lúc bấy giờ, nếu anh không chấp hành quân pháp thì sẽ khó thuyết phục lòng dân.” Chu Phi Phi nói.

“Cô có thể hiểu được là được rồi. Nhược Mai, hiện tại anh đã không còn là Hộ soái bảo vệ quốc gia nữa, tiệc đại thọ sinh nhật này nếu chúng ta đến đó thì sẽ bị sỉ nhục. Vậy chúng ta không cần tới!” Lê Vĩnh Thiên nói với Chu Nhược Mai.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1178


Chu Nhược Mai suy nghĩ một chút rồi nói: “Việc này chúng ta cần phải cân nhắc trước rồi mới nói!”

“Được rồi, thiệp mời đã được gửi tới. Tôi cũng đã nói rõ hết, muốn đi hay không tùy hai người quyết định. Tôi đi trước đây.” Chu Phi Phi nói.

“Phi Phi, đã tới đây rồi, hay là em vào nhà ngồi chút rồi mới đi!” Chu Nhược Main ói.

“Không cần đâu, em vẫn còn rất nhiều thiệp mời cần phải gửi.” Mặc dù Chu Phi Phi không còn tranh đấu với Lê Vĩnh Thiên và Chu Nhược Mai, nhưng cô rất xấu hổ khi đối mặt với họ.

“Vậy được thôi, sau này nếu em rảnh thì đến nhà chơi.” Chu Nhược Mai không ép buộc nữa.

Advertisement

“Sau này mới nói đi. Bây giờ chị và Lê Vĩnh Thiên đều không có việc làm. Hai người có kế hoạch gì không?” Chu Phi Phi hỏi.

“Hiện tại tụi chị không có bất kỳ kế hoạch nào cả. Lê Vĩnh Thiên đó giờ đều nam chính bắc chiến, bây giờ hiếm có thời gian nhàn nhã như thế, hãy để anh ấy nghỉ ngơi ở nhà nhiều hơn.” Chu Nhược Mai nói.

“Đừng để cho tới lúc không có cơm ăn đợi chết như hồi xưa đấy nhé!” Chu Phi Phi nói xong liền rời đi.

Advertisement

Sau khi Chu Phi Phi rời đi, Chu Nhược Mai, Lê Vĩnh Thiên và Nguyễn Tú Hằng cũng trở về biệt thự.

“Vĩnh Thiên, đại thọ bảy mươi của bà nội, Phi Phi đã đích thân mời thiệp. Nếu chúng ta không đi thì có vẻ không hay cho lắm.” Chu Nhược Mai nói một cách khó chịu.

“Bây giờ anh không quyền không thế lại không có việc làm. Anh đã bị giáng chức xuống làm dân thường. Cô Phi Phi còn nói người nhà họ Chu sẽ hạ nhục anh nếu chúng ta đến dự tiệc sinh nhật của bà nội. Biết rõ mà còn đi thì làm gì? Đây chẳng phải là rước nhục vào người à?” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Sinh nhật lần thứ bảy mươi của bà nội, nếu chúng ta không tới đó, e rằng người ngoài sẽ đàm tiếu.” Chu Nhược Mai nói.

Lê Tuyết Tương nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Chu Nhược Mai và Lê Vĩnh Thiên nen hỏi, “Bà nội của hai đứa chừng nào sinh nhật?”

“Ngày mốt, gia đình con mời cả nhà mình tham gia. Mẹ nói xem, chúng ta có nên đi không?” Chu Nhược Mai không còn cách nào khác đành hỏi ý kiến của Lê Tuyết Tương.

Dù sao thì một người lớn như Lê Tuyết Tương cũng sẽ có kinh nghiệp trong việc đối nhân xử thế.

“Mẹ nghĩ là chúng ta nên đi.” Lê Tuyết Tương nói.

“Tại sao vậy mẹ? Gia đình họ Chu yêu cầu chúng ta đến đó chỉ để sỉ nhục chúng ta thôi.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Bởi vì dù sao đó cũng là tiệc sinh nhật lần thứ bảy mươi của bà nội. Nếu chúng ta không đi, thì là chúng ta không đúng. Bất kể nhà họ Chu có làm nhục chúng ta như thế nào, chúng ta chỉ làm đúng việc của mình là được.” Lê Tuyết Tương nói.

“Mẹ, chẳng lẽ mẹ cũng muốn đi với tụi con sao?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Bên thân gia chẳng phải mời cả nhà chúng ta đến đó sao?” Lê Tuyết Tương hỏi ngược lại.

“Vâng.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vậy thì đúng rồi, mẹ của tụi con đương nhiên phải đi. Con và Nhược Mai kết hôn đã nhiều năm như vậy, mà mẹ vẫn chưa từng gặp qua thân gia. Mẹ phải nhân cơ hội này đi gặp thân gia mới được.” Lê Tuyết Tương nói.

Lê Vĩnh Thiên nói: “Gia đình họ Chu miệng lưỡi rất chanh chua. Mẹ vợ của con là Chu Ly Bình sẽ khinh thường mẹ cho xem.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Mẹ nghĩ nếu chúng ta chuẩn bị một món quà nặng tay thì sẽ không bị bẽ mặt.” Lê Tuyết Tương nói.

“Những gì mẹ nói là đúng đấy. Chỉ cần chúng ta tặng một món quà lớn thì và gia đình mẹ em sẽ không có lý do gì để làm bẽ mặt chúng ta.” Chu Nhược Mai đồng ý.

“Được thôi, nếu mọi người bất chấp nhất định muốn đến đó, vậy thì con cũng sẽ đi cùng.” Lê Vĩnh Thiên không muốn quan tâm nữa, dù sao thì anh ấy cũng không phải là lần đầu tiên chịu sỉ nhục.

Lúc này, Vương bài sư đoàn của Lê Vĩnh Thiên gồm, Hộ Bôn Sư, Hộ Lang Sư, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư đều đã đến đóng quân tại Lang Quốc.

Sư Quốc, nước Liệp Ưng, nước Cựu Hùng cùng nước Dẫn Dao vui mừng khôn xiết khi thấy Long Quốc chuyển chuyển Vương bài sư đoàn bất khả chiến bại của Lê Vĩnh Thiên đến đồn trú ở Lang Quốc..

Lê Vĩnh Thiên – hộ soái bảo vệ đầu tiên Long Quốc đã bị cách chức. Ngay cả Vương bài sư đoàn của anh ta cũng bị chuyển đến Lang Quốc, lúc này Sư Quốc, nước Liệp Ưng, nước Cựu Hùng cùng nước Dẫn Dao đã bắt đầu khởi động, có lại tham vọng thôn tính.

Tân Sư vương bị lần trước bị Lê Vĩnh Thiên đánh cho mất hết mặt mũi. Bây giờ hắn không thể đợi thêm được nữa. Nên lập tức điều động một lượng lớn binh mã đi đến biên giới của Long Quốc!

Quân địch của Sư Quốc bất ngờ xông thẳng tới biên giới phía bắc của Long Quốc. Hộ soái phía bắc lập tức báo về Long Cung.

Các quan đại thần củ Long cung đều hoảng sợ khi biết tin quân địch của Sư Quốc đang chuẩn bị tấn công biên giới phía bắc.

Các vị đại thần ở Long Cung khi biết tin quan dịch Sư Quốc chuẩn bị tấn công vào phía Bắc Long Quốc thì bắt đầu hoang mang.

Hồi xưa, một khi có địch đến thì Hộ soái bảo vệ đất nước số một của Long Quốc – Lê Vĩnh Thiên sẽ có thể chống chọi. Nhưng lần này phải dựa vào ai để khiến địch rút lui đây?

Sóng giớ ở Long Quốc ập đến, khiến dân chúng rơi vào khủng hoảng.

Dân chúng Long Quốc lại nhớ tới Lê Vĩnh Thiên – người dụng binh như thần.

Mặc dù bốn vị Hộ soái khác của Đại Long Quốc vẫn có khả năng cản phá địch. Nhưng phương thức phá địch của bọn họ nhất định sẽ không hiệu quả bẳng Lê Vĩnh Thiên.

Ngụy Nghiêm và các con trai của ông ta cũng bắt đầu hoảng sợ khi biết rằng Sư Quốc đang tiến tới.

Bọn jọ vừa mới leo lên vị trí cao và cũng mới nắm được sức mạnh của Long Quốc thôi, vậy mà đã phải đối diện địch rồi.

Tể tướng Ngụy Nghiêm không dám lập tức đưa ra biện pháp đối phó, đánh hay không đánh vẫn đang do dự.

Giặc đã gần thành rồi, nếu làm không tớt thì giang sơn Đại Long Quốc sẽ mất đi. Cái ghế tể tưởng ngồi vẫn chưa ấm mông có khi phải trở thành tù nhân của Sư Quốc.

Hàng trăm quan chức của các lực lượng dân sự và quân sự Long Cung đều bất lực, Ngụy Nghiêm không muốn bàn bạc với họ cách đối phó với kẻ thù, ông ta lui về trước và dẫn hai con trai về nhà.

Ông ấy muốn thảo luận với gia đình trước rồi mới nói với văn võ bá quan trong triều.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1179


Sau khi trở về nhà, Ngụy Nghiêm liền gọi hai người con trai đến mật thất của mình để bàn cách đối phó với kẻ thù là Sư Quốc.

“khi Lê Vĩnh Thiên vừa mới bị bãi chức, thì Sư Quốc đã bắt đầu tập hợp quân đội ở biên giới phía bắc của tôi. Chúng ta nên làm gì đay?” Ngụy Nghiêm hỏi hai đứa con trai của mình.

“Bố ơi, Đại Long Quốc của chúng ta có muôn vàn nhân tài, tướng mạo dũng mãnh như mây, ngoài Lê Vĩnh Thiên ra còn có tứ đại hộ soái khác. Hộ soái nào cũng có thể đánh địch rút lui, chúng ta sợ gì chứ?” Con trai cả Ngụy Nguyên Trác nói.

Advertisement

“Đúng vậy, quân địch Sư Quốc lần trước đã bị Lê Vĩnh Thiên đánh cho không còn sinh khí, lại bị thương nặng.” Con trai thứ hai Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Sự thật từ lâu đã chứng minh rằng Lê Vĩnh Thiên có khả năng chiến đấu. Không nghi ngờ gì nữa, Long Quốc có tứ đại hộ soái khác cũng không bằng một mình Lê Vĩnh Thiên. Nếu lại khi chiến với Sư Quốc, bố sợ chúng ta sẽ thua. Một khi bị đánh bại, chúng ta sẽ rất bị động. Rất có thể sẽ không bảo vệ được vị trí của mình ở giang sơn Đại Long Quốc đâu.” Ngụy Nghiêm nói.

“Bố à, chỉ có một Sư Quốc thôi, Đại Long Quốc của chúng ta chắc chắn có thể xử lý được. Chúng ta sẽ không bị Sư Quốc xóa sổ đâu?” Ngụy Nguyên Trác nói.

Advertisement

“Chỉ một nước Sư Quốc thì không khủng khiếp. Sẽ thật kinh khủng nếu nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng, nước Dẫn Dao cùng nhau liên thủ với Sư Quốc tấn công Đại Long Quốc của chúng ta” Ngụy Nghiêm nói.

“Bố đã nói như vậy, nếu theo ý kiến của bố thì chúng ta phải làm thế nào?” Ngụy Nguyên Tùng hỏi.

“Chúng ta khó lắm mới nắm được quyền của Đại Long Quốc. Chúng ta còn chưa được hưởng uy thế của Đại Long Quốc. Việc chúng ta phải làm là giữ nguyên trạng hiện tại của Đại Long Quốc là được.” Ngụy Nghiêm nói.

“Làm sao nắm giữ hiện trạng của giang sơn Đại Long Quốc đây?” Ngụy Nguyên Trác hỏi.

“Nếu muốn nước Đại Long Quốc bình yên vô sự, chỉ có thể cùng Sư Quốc thương lượng con đường này.” Ngụy Nghiêm nói.

“Thảo luận hòa bình với Sư Quốc sao? Sư Quốc vốn là nước bại trận, nếu chúng ta đề nghị đàm phán hòa bình với Sư Quốc, thì Long Quốc của chúng ta có tứ đại hộ soái sẽ không chịu đâu!” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Nhưng, con lo lắng rằng thế lực của chúng ta vẫn chưa ổn định sau khi ngươi lên chức. Chúng ta chủ trương thảo luận bá quan trong triều và tứ đại hộ soái. E rằng họ sẽ tạo phản” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Chẳng phải chúng ta còn có thánh khẩu của quốc vương Long Quốc sao, bọn họ mà dám cãi lời à? Ngụy Nghiêm nói.

“Bố nói đúng. Chỉ cần quốc vương Long Quốc bị thuạt cổ Hoặc làm cho nghe lời thì sẽ nói với bọn họ thôi. Lúc ấy, tứ đại hộ soái cũng không dám trái lời” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Đúng vậy, bây giờ Lang Quốc ở phía tây đã đầu hàng. Chỉ cần chúng ta đàm phán hòa bình với Sư Quốc thì không phải lo lắng về Đại Long Quốc ở phía bắc nữa. Tới lúc đó, nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng và nước Dẫn Dao cũng không dám hành động ngang tàng với chúng ta nữa.” Ngụy Nghiêm nói.

“Vậy thì chúng tôi quyết định thảo luận hòa bình với Sư Quốc để gia đình họ Ngụy chúng ta tiếp tục tận hưởng vinh hoa tại Đại Long Quốc.” Ngụy Nguyên Trác nói.

Lúc này, Ngụy Nguyên Tùng nói: “Bố, bây giờ Vương bài sư đoàn của Lê Vĩnh Thiên đã được chuyển đến đất nước Lang Quốc. Anh ta về cơ bản đã bị tước đi quyền lực. Khi nào chúng ta có thể hành động chống lại Lê Vĩnh Thiên để thoát khỏi rắc rối này đây?”

“Bất cứ lúc nào cũng được. Chuyện trừ khử Lê Vĩnh Thiên con cứ sắp xếp đi.” Ngụy Nghiêm nói.

“Vâng ạ, con sẽ lập tức phái điện Thiên Cang đi Đà Lạt ám sát Lê Vĩnh Thiên!” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Được rồi, nhưng để ám sát Lê Vĩnh Thiên cần phải giữ bí mật. Đừng để thế giới bên ngoài biết chúng ta là chủ mưu đứng sau hậu trường, tránh những rắc rối không đáng có” Ngụy Nghiêm nói.

“Con biết rồi, con sẽ phát cao thủ của điện Thiên Cang giết hắn. Thần không biết quỷ không hay.” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Nếu được thì nhất định phải giết Lê Vĩnh Thiên trong một lần thôi. Nếu lần đầu không thành công thì sau này muốn giết sẽ khó khăn hơn. “Ngụy Nghiêm nói.

“Con hiểu rồi.” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Con đinh sẽ phái thần đao giáo chủ Cầu Hạn mang theo Hắc Long Thôn Nguyệt đao tới Đà Lạt để giết Lê Vĩnh Thiên.” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Hắc Long Thôn Nguyệt đao mặc dù rất lợi hại, nhưng vẫn đánh không lại đao phổ Bảy chiêu thức Càn Khôn của Lê Vĩnh Thiên.” Ngụy Nghiêm hỏi.

“Thần đao giáo chủ Cầu Hạn là một người am hiểu kiếm thuật của võ lâm. Cho dù không dùng đao phổ Bảy chiêu thức Càn Khôn thì cũng có thể ám sát Lê Vĩnh Thiên bằng Hắc Long Thôn Nguyệt đao thôi.” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Vậy tốt, để đảm bảo an toàn, hãy để Cầu Hạn dẫn thêm vài người đi!” Ngụy Nghiêm nói.

“Con sẽ thu xếp đi!” Ngụy Nguyên Tùng nói.

Sau đó, Ngụy Nguyên Tùng ngay lập tức liên lạc với thần đao giáo chủ Cầu Hạn. Anh ta yêu cầu hắn đến thành phố Đà Lạt để chuẩn bị ám sát Lê Vĩnh Thiên.

Sau khi nhận được lệnh, thần đao giáo chủ Cầu Hạn ngay lập tức đưa một nhóm cao thủ của điện Thiên Cang bí mật đến thành phố Đà Lạt.

Sau khi vụ ám sát Lê Vĩnh Thiên được sắp xếp, Ngụy Nghiêm bắt đầu triệu tập các văn võ bá quan của Long Quốc đến Long Đô để bàn cách đối phó với kẻ thù Sư Quốc.

Trấn trung Hộ soái Lưu thiên Du, trấn đông Hộ soái Bàng Siêu Vũ, trấn nam Hộ soái Trần Kiện và trấn bắc Hộ soái Trương Lâm Lương cũng đều nhận được lệnh khẩn cấp đến Long Đô.
 
Back
Top Bottom