Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 180: Cầm cự


"Giám đốc Hoàng, tại sao ông lại có mặt ở đây cùng với băng Hổ Báo này? Giữa các người có quan hệ gì?" Ánh Hạ cau mày hỏi.

"Ơ hay! Tôi tưởng là cô đã điều tra ra hết rồi chứ? Hóa ra là chưa sao? Cô nhìn cảnh này mà vẫn chưa hiểu à? Tôi mang Lê Uy Long đến đây tất nhiên là để giết hắn ta rồi!" Hoàng Minh Yên nói với vẻ đắc ý ra mặt. Dù sao, Ánh Hạ cũng chắc chắn phải chết, ông ta chẳng cần phải giấu diếm điều gì nữa.

"Đường đường là Giám đốc Sở cảnh sát thành phố, làm sao ông có thể tiếp tay cho đám xã hội đen và kẻ xấu như vậy, ông có còn liêm sỉ nữa không?" Ánh Hạ tức giận nói. Thì ra, tất cả những nghi hoặc bấy lâu nay của cô về Hoàng Minh Yên đều chính xác.

"Chuyện này có gì khó hiểu chứ? Dĩ nhiên là vì tiền rồi! Băng Hổ Báo và Trương gia rất hào phóng và có thể cho tôi nhiều tiền gấp mấy lần số lương ít ỏi mà Sở trả cho! Nếu cô đã muốn biết chuyện này, bây giờ tôi sẽ nói thẳng luôn cho mà biết! Phải! Tôi đã bắt tay với băng Hổ Báo và gia đình họ Trương được một thời gian dài rồi, và chúng tôi đã thành công trong rất nhiều phi vụ, thu được không ít tiền.... Vậy đấy! Cô còn muốn biết thêm gì nữa không?" Hoàng Minh Yên thản nhiên nói.

"Ông.....Giám đốc Hoàng, tôi khuyên ông nên tỉnh táo lại, quay đầu lại bờ, hãy giơ tay đầu hàng ngay và ông sẽ được pháp luật khoan hồng!" Ánh Hạ không ngờ Hoàng Minh Yên còn dám tự mình thừa nhận điều này. Cô có linh cảm rằng mình có thể đang gặp nguy hiểm.

"Haha... đầu cô có vấn đề gì rồi sao? Tôi đã nói với cô tất cả những chuyện này rồi, cô vẫn nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi Thung lũng Ngạc Na này mà còn sống sao?" Hoàng Minh Yên cười lớn.

Qủa nhiên đúng như Ánh Hạ dự đoán, Hoàng Minh Yên này thực sự mốn giết người diệt khẩu!

“Đội trưởng Ánh Hạ, cô đã nhiều lần làm hỏng chuyện tốt của Băng Hổ Báo chúng tôi. Đêm qua ở Thung lũng Ngạc Khuông, cô và Xiao Potian cũng đã phá hoại một thỏa thuận lớn giữa băng Hổ Báo và băng Lions Gate. Chúng tôi đã phải chịu tổn thất cực kỳ nặng nề đấy cô biết chứ? Giám đốc Hoàng và tôi đã bàn qua về việc giết cô nhưng chưa thực hiện được, không ngờ bây giờ cô lại tự đến nộp mạng. Chuyện này không thể đổ lỗi cho chúng tôi được đâu." Cao Kim Bình cũng nói thêm.

"Bang Hổ Báo các người toàn làm rất nhiều chuyện xấu xa, không chỉ buôn bán hàng cấn, tự tiện tàng trữ vũ khí,...lại còn kinh doanh m** d*m trá hình, giết người không gớm tay....... Tôi dĩ nhiên sẽ không để yên cho các người lộng hành!” Ánh Hạ tức giận nói.

Ánh Hạ vừa dứt lời, cô ấy ngay lập tức gây ra một làn sóng tiếng cười ầm ĩ. Tất cả những người có mặt đều cho rằng cô đang có vấn đề về thần kinh.

Về phần Lê Uy Long, anh còn đang hy vọng rằng Ánh Hạ có thể đấu khẩu với bọn chúng lâu thêm một chút, để kéo dài thời gian cho đến khi sư đoàn tác chiến của Lưu Bảo Kim xuất hiện.

"Haha... Bây giờ đến bản thân cô còn chẳng giữ nổi mạng mình, vậy mà còn dám cuồng ngôn sao? Một mình cô mà đòi đối đầu với hơn một ngàn anh em ở đây à? Đúng là không biết lượng sức!" Cao Kim Bình đắc ý nói.

“Cô cảnh sát, cô đã phát hiện ra bí mật của chúng tôi, cô nghĩ chúng tôi sẽ để cô đi dễ dàng sao?" Trương Minh Trí cũng lên tiếng.

"Trương Minh Trí, tôi cũng đang muốn thẩm vấn anh đây! Cha nuôi của Lê Uy Long, ông Dương Văn Diệp, có phải ông ấy đã bị Trương gia các người và bang Hổ Báo đánh đập đến chết không?" Ánh Hạ gần đây đã có điều tra về vụ án này và phát hiện ra một số manh mối. Cô muốn nhân cơ hội này hỏi rõ ràng anh ta.

“Ờ, phải đấy! Ông già chết tiệt đó đã ngang nhiên phá hỏng chuyện tốt của tôi! Nên hiển nhiên tôi phải cho ông ta một bài học rồi!! Ai kêu lão ta đã già khọm rồi mà còn thích chõ mũi vào chuyện người khác chứ? Sao hả? Cô có thể làm gì chúng tôi đây?" Trương Minh Trí vênh mặt nói.

"Giám đốc Hoàng, vậy tức là ông đã giúp bọn họ che đậy tội ác bằng cách phá hủy các bằng chứng?" Ánh Hạ lập tức quay sang hỏi Hoàng Minh Yên một lần nữa.

"Điều này còn cần phải hỏi sao? Ngoài tôi ra, làm gì còn ai khác có khả năng này?" Hoàng Minh Yên đáp gọn lỏn.

"Tôi không ngờ ông lại trở thành loại người này! Là giám đốc Sở cảnh sát thành phố, nếu ông dám làm như vậy, sớm muộn cũng sẽ bị pháp luật trừng trị thôi!" Ánh Hạ cay đắng nói.

"Cô quá ngây thơ rồi. Thôi nhân tiện để tôi nói cho cô biết luôn, phía sau tôi đã có Bí thư tỉnh ủy Trương Minh Thành chống lưng, ai có thể làm gì tôi cơ chứ!?" Hoàng Minh Yên nói một cách khinh bỉ.

Ánh Hạ đã giật mình khi nghe điều này, cô không ngờ Hoàng Minh Yên còn có Trương Minh Thành hỗ trợ phía sau!

Vừa lúc này, cô trông thấy Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm đều đang bị trói vào gốc cây và vội hỏi lại: "Các người còn bắt cả mấy cô gái vô tội đến đây, rốt cuộc có mục đích gì hả??"

Lê Uy Long yên lặng nghe Ánh Hạ tiếp tục hỏi hết chuyện này đến chuyện khác và cảm thấy cô ấy cũng thật dễ thương. Đúng như anh dự đoán, Ánh Hạ có khả năng kéo dài cuộc nói chuyện với bọn chúng đến vô tận!

"Hỏi hay lắm! Tất nhiên là bắt để có thể chơi với họ rồi! Tên khốn Lê Uy Long quá kiêu ngạo và xấc xược. Dám chống lại Trương gia và băng Hổ Báo, và đã ra tay giết hại vô số người của chúng tôi. Vì vậy tối nay, ngay trước mặt anh ta, chúng tôi sẽ từ từ giúp vợ và bạn bè của hắn ta trở thành đàn bà thực thụ. Hahahha...." Hoàng Minh Yên nói và cười lớn.

"Hoàng Minh Yên, ông đúng là thứ đáng khinh, là nỗi nhục của Sở cảnh sát! Sao ông dám làm ra chuyện đồi bại kinh tởm đó chứ?" Ánh Hạ tức giận hét lớn.

"Chẳng có gì là tôi không thể làm được cả. Chu Nhược Mai kia là đệ nhất mỹ nhân Đà Lạt, có người đàn ông nào không thèm muốn cô ta chứ? Nhân tiện, tôi cũng đã có ý định này với cô từ lâu, nhưng cô quá lạnh lùng nên tôi chưa bao giờ có cơ hội bắt đầu cả." Hoàng Minh Yên bắt đầu thể hiện bản chất thật của mình.

Ông ta đang nói về những suy nghĩ thực sự trong thâm tâm. Ánh Hạ dẫu lạnh lùng khó gần nhưng vẫn là hoa khôi của Sở cảnh sát thành phố Đà Lạt, trong khi ông ta vẫn đang ở trong độ tuổi còn sung sức. Sẽ thật kỳ lạ nếu ông ta chưa từng có những suy nghĩ bậy bạ!

"Hoàng Minh Yên, đồ súc sinh, ông chẳng khác gì một con thú b*nh h**n, làm sao mà một kẻ cặn bã như ông có thể leo lên cái ghế Giám đốc Sở cảnh sát vậy hả?! Đúng là kinh tởm!" Ánh Hạ dường như sắp nổ tung và la mắng dữ dội.

"Cô cứ chửi bới đi, tức giận đi! Dù sao cô cũng chẳng thể sống tiếp được bao lâu nữa, nếu không gào hét bây giờ, sau này cô sẽ chẳng có cơ hội để gào hét nữa đâu." Hoàng Minh Yên nói và cười ngạo nghễ.

"Ông điên rồi, đồ vô pháp vô thiên! Dám lạm sát những người vô tội một cách bừa bãi. Ông không sợ bị điều tra ra sao?" Ánh Hạ lại chửi rủa.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 181: Nữ cảnh sát quả cảm


"Cô không cần phải lo lắng về điều này giúp tôi, tôi tự có cách giải quyết ổn thỏa!" Hoàng Minh Yên nói.

"Ban đầu, sức mạnh của Lê Uy Long cũng khiến chúng tôi có một chút kinh hoàng. Trước đây, tôi muốn dựng lên vở kịch rằng hắn ta đã vượt ngục rồi bị đuổi đến Thung lũng Ngạc Na này, sau đó do chống đối người thi hành công vụ nên đã bị bắn chết ngay tại chỗ. Nhưng bây giờ cô đã đến đây, tôi nghĩ sẽ thay đổi nó một chút. Rằng chính cô là người đã giúp Lê Uy Long trốn thoát khỏi nhà tù và bị bắn chết cùng nhau trong Thung lũng này!" Ông ta nói tiếp.

Ánh Hạ thực sự không ngờ Hoàng Minh Yên lại mưu mô xảo quyệt đến thế, thậm chí còn nghĩ ra cả những cáo buộc cho bản thân cô và Lê Uy Long!

"Thế còn Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm? Họ là người vô tội, hãy để họ đi đi!" Ánh Hạ nói.

"Để họ đi á? Cô nghĩ tôi là kẻ ngu ngốc sao? Bọn họ đã biết hết những bí mật của chúng tôi, chúng tôi có thể để họ đi sao?" Hoàng Minh Yên cau mày.

Ngừng một lát, ông ta lại nói: "Sau khi bọn chúng phục vụ chúng tôi xong, tôi sẽ cho một vài phát súng lên cơ thể chúng, sau đó có thể khiến chúng giống như cô. Đều là đồng phạm đã giúp Lê Uy Long trốn thoát và bị bắn chết ngay tại chỗ."

"Hoàng Minh Yên, ông quá quỷ quyệt, những gì ông làm thực sự quá bỉ ổi! Ông không đáng mặt làm người mà!" Ánh Hạ hét lên đầy căm phẫn.

Lúc này, Tạ Ngọc Liên lại nói: "Giám đốc Hoàng, ông không cần phải phí lời vô ích với cô ta, đừng làm chậm trễ chuyện tốt của chúng ta chứ. Nếu ông đã để ý cô ta thì hãy mau chóng bắt sống luôn cả cô ta luôn đi. Đây chính là cơ hội của ông đấy!"

Ánh Hạ đã bị sốc khi nghe điều này, cô không dám tin một bà lão như Tạ Ngọc Liên lại nghĩ ra một ý tưởng độc ác như vậy!

"Phải! Bà nói đúng lắm! Chúng mày đâu! Mau bắt sống con nhỏ này cho tao, tối nay tao muốn một mũi tên trúng hai con nhạn! Sau khi tao “chén” xong sẽ thưởng nó cho chúng mày luôn!” Hoàng Minh Yên đắc ý hét lên.

Đám tay chân băng Hổ Báo vừa nghe ông ta nói điều này, tinh thần của bọn chúng ngay lập tức phấn chấn hơn hẳn. Đối với một nữ cảnh sát xinh đẹp như Ánh Hạ, chúng cũng cảm thấy rằng nếu phải bắn cô ta chết ngay thì thật là uổng phí!

Tốt hơn hết là bắt sống cô ta, chơi cho chán trước rồi mới giết.

"Các anh em, mau xông lên bắt sống nó đi!" Cao Kim Bình cũng ra lệnh.

Lê Uy Long nhận ra Ánh Hạ cũng đang gặp nguy hiểm và không thể nào trì hoãn thời gian thêm được nữa.

Theo lệnh của Cao Kim Bình, hơn một ngàn người lập tức đổ xô đến vây quanh nữ cảnh sát Ánh Hạ.

Ai cũng muốn bắt được cô trước, nên tất cả đều ganh đua để vượt lên.

Ánh Hạ hoàn toàn sốc và kinh hãi tột độ khi thấy cả ngàn người đổ xô về phía mình như sóng thủy triều.

"Quay lại xe nhanh lên rồi chạy đi!" Lê Uy Long lo lắng khi thấy Ánh Hạ trong thời điểm này giống như một chiếc thuyền đơn độc giữa biển khơi phong ba bão táp, có thể bị nhấn chìm bất cứ lúc nào, liền vội vàng hét lên, yêu cầu cô lái xe rời đi ngay lập tức.

"Tôi phải cứu vợ anh và bạn cô ấy, mình họ không thể trốn thoát được, tôi sẽ chiến đấu để cứu họ!" Ánh Hạ gầm lên, và nhanh nhẹn rút hai khẩu súng ra cầm ở cả hai tay.

Vì lý tưởng công lý trong trái tim mình, cho dù hàng ngàn người đang ào tới, cô vẫn sẽ chiến đấu với bọn chúng một mình. Cho dù cô có phải chết, cô cũng sẽ không hối hận!

"......" Lê Uy Long toát mồ hôi đầm đìa và hoàn toàn không nói nên lời. Ánh Hạ này thực sự không còn sáng suốt nữa rồi. Một cô gái nhỏ bé yếu ớt lại dám chiến đấu với cả ngàn người, cô đang nghĩ mình là nữ sĩ Đồng Lộc sao?!

Tuy nhiên, chứng kiến sự can đảm của Ánh Hạ khi quyết tâm cứu vợ mình và các cô gái khác, thà chết chứ không rút lui. Lê Uy Long thực sự rất ngưỡng mộ cốt cách này của cô ấy.

Trong chớp mắt, trận chiến một chọi một ngàn đã bắt đầu.

"Pằng ...Pằng....."

"Á ... ..."

Ánh Hạ liên tiếp nổ súng, những kẻ chạy lên phía trước đều bị bắn hạ và ngã xuống đất cho vô số kẻ khác phía sau dẫm đạp lên.

Nhưng dù giỏi đến đâu đi nữa, làm sao mà cô ấy có thể giết hàng ngàn người cùng một lúc?

Lực lượng băng Hổ Báo, cùng với đội ngũ thân cận của Hoàng Minh Yên và tay sai của Trương gia, cộng lại tất cả phải đến hơn ngàn người, tất cả bọn chúng lúc này đều đang đổ xô về phía Ánh Hạ như một bầy xác sống háu đói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 182: Chiến đấu ngoan cường (1)


Để trở thành kẻ đầu tiên bắt được Ánh Hạ, những người này tràn lên một lúc, ngay cả khi một vài kẻ bị bắn ngã xuống chúng vẫn tiếp tục lao lên. Ai cũng nghĩ rằng đông người nhào lên như thế, khẩu súng của cô ta chắc không thể bắn vào mình được.

Nhìn thấy hàng ngàn người như một con sóng thần ùa về phía mình, Ánh Hạ ngay lập tức quyết định quay ngược vào trong xe rồi đóng chặt cửa lại.

Cô kéo ga, vọt thẳng vào đám đông!

Bây giờ đã đến lúc anh chết hoặc tôi sống thì tất nhiên cô sẽ không còn tử tế nữa.

Cô biết rằng nếu bản thân rơi vào tay bọn chúng thì chắc chắn sẽ có một kết thúc vô cùng tồi tệ! Lúc này, trong mắt cô, những kẻ này không còn là con người, mà là một nhóm quái thú đã mất lương tâm!

Do đó, cô lao thẳng xe vào bọn chúng!

"Brừm….!" Chiếc xe giống như một con ngựa hoang bứt đứt dây cương, điên cuồng lao vào đám đông!

"Á! Á! Á ..."

Chiếc xe đâm thẳng đến chỗ nào, đám người chỗ đó quay lưng lại vừa chạy vừa la hét. Vài kẻ còn bị đâm trúng văng lên không trung!

Quyết định đột ngột của Ánh Hạ khiến tất cả bọn chúng đều bất ngờ! Không kẻ nào có thể nghĩ Ánh Hạ lại dám điên cuồng tông thẳng xe hơi vào bọn chúng!

Ánh Hạ không dừng tay ga, tiếp tục tông sang bên trái, nghẹo sang bên phải. Chiếc xe gầm rú không ngừng !

"Ối ... Á ..."

Nhiều kẻ trong đám đông kêu lên thất thanh vì bị thương hoặc bị giẫm đạp.

Hoàng Minh Yên và Cao Kim Bình sợ mất mật khi nhìn chiếc xe bất khả chiến bại của Ánh Hạ, chúng sợ tới nỗi đã nghĩ đến phương án tìm đường thoát thân. Tất cả đều hối hận vì nghe lời Tạ Ngọc Liên định bắt sống nữ cảnh sát.

Nhưng kẻ nào chết thì đã chết rồi. Chỉ cần bắt sống được cô ta thì có thể hả hê tra tấn mà trả thù cho những người đã chết.

Vậy là bọn chúng suy nghĩ lại, tiếp tục dự định bắt sống Ánh Hạ!

Lê Uy Long nhìn chiếc xe Ánh Hạ lái chìm trong một biển người, anh không khỏi đổ mồ hôi lạnh. Dù cho có tông thẳng vào chúng như thế thì sớm hay muộn cô vẫn sẽ rơi vào tay chúng. Đây chỉ là phương án tạm thời, không kéo dài được!

Nếu anh có thể chiến đấu bên cạnh Ánh Hạ với những kẻ này thì vẫn có một cơ hội chiến thắng nhỏ nhoi. Nhưng bây giờ tay chân Vĩnh Thiên đang bị gông cùm bởi rất nhiều xích sắt, anh không thể nào thoát ra được. Nếu không phải mới bị trúng đạn vào chân thì thực tế Vĩnh Thiên vẫn có thể khuất phục được số gông cùm, thanh sắt đó.

Bây giờ trong thâm tâm anh chỉ hy vọng rằng Ánh Hạ có thể chi trì lâu hơn một chút. Nếu có thể thì nên cố gắng trì hoãn càng lâu càng tốt.

Bởi vì Vĩnh Thiên biết rằng đội quân của anh chắc chắn đang trên đường đến thung lũng Ngạc Na. Sư đoàn của Lưu Bảo Kim sẽ đến. Sớm hay muộn, đó chỉ là vấn đề thời gian.

Dù kết quả có thế nào Lê Uy Long cũng vô cùng biết ơn Ánh Hạ. Sự xuất hiện của cô ấy ít nhất đã làm giảm bớt nỗi sợ hãi khủng khiếp của ba cô gái và kéo dài thời gian chờ đợi đội quân tinh nhuệ của Lê Uy Long. Nếu không phải có sự xuất hiện của Ánh Hạ, giờ này ắt hẳn Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm đã đang phải chịu đựng những điều khủng khiếp nhất trên đời và Vĩnh Thiên thì phát điên vì bất lực!

Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm nhìn Ánh Hạ lái xe tông thẳng vào đám quỷ, họ âm thầm cổ vũ cho cô, hy vọng Ánh Hạ có thể mang đến phép màu đánh bại được lũ ác ôn đó.

Đồng thời, tất cả họ đều ngưỡng mộ lòng can đảm của Ánh Hạ. Cô thực sự là một nữ cảnh sát anh hùng! Dù chúng đông và mạnh, cô vẫn can đảm chiến đấu một mình, không hề sợ hãi.

Ánh Hạ cứ thế đâm thẳng vào đám đông hết lần này đến lần khác. Sau cùng cô cũng đành thừa nhận rằng đây không phải là một phương án tối ưu. Có rất nhiều kẻ ở đây, làm sao cô có thể tiếp tục làm như thế được mãi? Điều cần kíp nhất bây giờ là phải cứu Chu Nhược Mai và những người khác.

Về phần Lê Uy Long, hiện tại cô không thể làm gì cho anh được. Ngay cả khi có thể tiếp cận anh thì trong một thời gian ngắn, Ánh Hạ cũng không thể nào tháo được mấy lớp xiềng sắt, gông cùm kia để giải thoát cho anh ta.

Sau khi suy tính, Ánh Hạ vội vã bẻ tay lái xe hướng về hướng Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm để giải cứu họ trước.

Tuy nhiên, bề mặt thung lũng Ngạc Na không hề bằng phẳng! Những tảng đá to nhỏ rải rác khắp mọi nơi. Đi được nửa đường thì chiếc xe khựng lại! Gầm xe bị kích lên bởi một tảng đá lớn, bốn bánh xe bị nâng lên khỏi mặt đất và chiếc xe không thể chạy được tiếp nữa!

Ánh Hạ bất ngờ!

Lê Uy Long nhìn chiếc xe kẹt trên một tảng đá, anh thảng thốt giật mình, thầm kêu không ổn!

Đám tay chân nhà họ Trương và bang Hổ Báo thấy chiếc xe của Ánh Hạ không còn chạy được nữa liền hết sức vui mừng. Ngay lập tức chúng lao về phía cô từ mọi hướng!

Vừa nãy Ánh Hạ đã tông thẳng xe vào đám đông làm rất nhiều người của chúng bị thương và chết, bây giờ chúng vô cùng tức giận, hè nhau định lật ngửa chiếc xe của cô lên!

Ánh Hạ phản ứng rất nhanh. Cô lao ra khỏi xe ngay lúc chiếc xe bị lật.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 183: Chiến đấu ngoan cường (2)


Cô biết nếu tiếp tục cố thủ trong xe, cô sẽ bị bọn chúng bắt sống. Nếu mạo hiểm lao ra ngoài thì còn có cơ hội tiếp tục chiến đấu với chúng thêm một lần nữa!

"Đoàng! Đoàng!..."

Ngay khi Ánh Hạ lao ra khỏi xe, cô lập tức cầm hai tay hai khẩu súng bắn thẳng vào đám đông.

Trước khi lên đường, biết rằng sẽ có một trận chiến khốc liệt, vì vậy cô đã mang theo vài khẩu súng và đạn dự phòng lấy từ Sở cảnh sát.

"Á! ... Ối! ..."

Tiếng la hét lại tiếp tục vang lên trong đám đông.

Ánh Hạ chỉ cần bóp cò mà không cần nhắm bắn. Xung quanh cô có quá nhiều kẻ ập tới bao vây nên dù có bắn chỗ nào cũng trúng đích!

Bắn hết hai băng đạn, Ánh Hạ đang định rút súng lại để nạp thêm thì vô số kẻ tay cầm dao rựa, thanh sắt nhào tới trực diện tấn công cô.

Ánh Hạ không kịp trở tay đành nhảy lên chiếc xe bị lật hòng tránh đòn tấn công điên cuồng của đối thủ.

Cô vừa nhảy lên xe chúng lập tức ùa tới như vũ bão!

Không đủ thời gian để nạp đạn, cô ném hai khẩu súng đi rồi nhanh chóng rút ra thêm hai khẩu súng khác nhằm thẳng đám đông bắn tiếp !

"Đoàng! Đoàng! Đoàng !..."

"Á! ... Ối! ..."

Máu bắn tung tóe khắp nơi. Rất nhiều kẻ ngã xuống ngay sau tiếng súng!

Có rất nhiều tay chân trong bang Hổ Báo mang theo súng. Nhìn nhiều đồng đảng bỏ mạng dưới súng của Ánh Hạ họ không muốn bắt sống cô nữa mà muốn bắn chết cô ngay lập tức.

Tuy nhiên, Hoàng Minh Yên và Cao Kim Bình đều yêu cầu bắt sống Ánh Hạ, vì vậy họ không dám trái lệnh.

Ánh Hạ đứng trên xe và bắn liên tục. Chẳng mấy chốc, những viên đạn trong hai khẩu súng của cô lại hết!

Trong lúc đó rất nhiều kẻ không ngừng cầm dao lia dưới chân cô!

Ánh Hạ không có thời gian rút súng hoặc thay đạn, nên cô nhảy lên cao phía trên đầu bọn chúng.

"Bốp! Bốp! Bốp! ..." Vài kẻ bị Ánh Hạ đá thẳng vào đầu. Chúng hét lên và ngã xuống đất.

‘Á! Á! Ối! …’

Nhìn thấy khe hở từ những kẻ vừa ngã xuống, Ánh Hạ rơi từ trên không xuống đám đông!

Ngay khi Ánh Hạ chạm chân xuống đất, như một con cừu rơi vào bầy sói, đám người nhào tới điên cuồng hòng bắt sống cô.

Ánh Hạ bất ngờ, vội vàng chống hai tay xuống đất, xoay người tại chỗ quét ngang bằng chân!

Nhiều kẻ đang đà lao tới bị chân cô quét trúng ngã nhào xuống đất.

Lập tức cô lăn người qua chỗ kẻ vừa bị ngã, nhặt hai con dao rựa lên, bật ngược người trở lại và cầm dao chém tới tấp!

Máu b ắn ra khắp nơi theo đà bay của hai cây dao!

Một trận chiến bằng dao kiếm chính thức bắt đầu!

Trong cuộc hỗn chiến, dù liên tục chém chết nhiều kẻ trong đám đông, Ánh Hạ cũng bị chém rất nhiều nhát vào người!

Máu đã sớm nhuộm màu bộ đồng phục cảnh sát của cô.

Lê Uy Long nhìn Ánh Hạ một mình xoay sở trong vòng vây của vô số kẻ thù, lòng anh như lửa đốt!

Là Tổng tư lệnh trên chiến trường, đã gi3t chết cơ man kẻ thù, tung hoành ngang dọc khắp các chiến trường, là một anh hùng của đất nước, mà giờ đây Lê Uy Long lại phải chết đứng ở đây, chịu bó tay với xích sắt, gông cùm, hận không thể xông thẳng tới mà lấy mạng của đám quỷ dữ ngoài kia được!

Cảm giác vô dụng của một anh hùng thực sự rất khó chịu!

"Bốp!"

Ánh Hạ bị đánh thẳng vào đầu bằng một thanh sắt. Máu dàn dụa chảy xuống từ trán cô!

Nhưng cô vẫn kiên cường tiếp tục chiến đấu!

Cảm xúc trong lòng Vĩnh Thiên trào dâng lẫn lộn. Anh quyết định, miễn là Ánh Hạ còn sống, cô chắc chắn sẽ là Giám đốc công an thành phố tương lai!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 184: Chiến đấu ngoan cường (3)


Lúc này trên con đường dẫn đến Thung lũng Ngạc Na...

Vô số xe tăng, xe bọc thép và xe quân sự đang gầm rú, tăng tốc hết cỡ. Bụi bay mù mịt bầu trời!

Khung cảnh hoành tráng này khiến các phương tiện đi qua phải dẹp sát vào một bên đường mà tránh. Tất cả những ai chứng kiến đều mắt tròn mắt dẹt!

"Nhanh lên, nhanh lên! Tiếp tục tăng tốc!" Lưu Bảo Kim vô cùng lo lắng, luôn miệng hối thúc đoàn quân tăng tốc!

Vì ông ta biết Lê Uy Long có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào ở thung lũng Ngạc Na. Tình hình hiện thời vô cùng nguy hiểm vì vậy cả sư đoàn phải chạy đua từng phút với thời gian.

Nếu Lê Uy Long có bất kỳ ảnh hưởng nào sẽ là một mất mát lớn đối với Long quốc và bản thân Lưu Bảo Kim không thể giải thích hay bào chữa gì với lãnh đạo quốc gia.

Lệnh ban ra, đoàn xe lập tức chạy nhanh hết mức có thể !

Ô tô cũng được lái như máy bay!

Nơi đoàn quân đang hướng tới là một thung lũng chết người, thung lũng Ngạc Na.

Một trận chiến táng đởm kinh hồn giữa công lý và cái ác sắp sửa xảy ra tại đó!

Thung lũng Ngạc Na đêm nay chắc chắn sẽ chìm trong biển máu!

...

Lúc này, tại thung lũng Ngạc Na…

Máu trên người Ánh Hạ không ngừng chảy. Vết thương trên đầu làm cô váng vất.

Tuy nhiên, cô vẫn không gục ngã, và vẫn chiến đấu ngoan cường!

Chỉ một lát sau, áo quần của cô đều nhuộm màu đỏ!

Bóng dáng người nữ chiến sĩ cảnh sát như chìm dần trong máu!

Nhưng ngay cả khi vẫn còn một hơi thở, cô vẫn chiến đấu đến cùng!

Từ lúc cô quyết định đến Thung lũng Ngạc Na, cô đã biết sẽ phải lao vào một cuộc chiến thập tử nhất sinh nắm chắc cái chết. Nhưng cô không hề do dự mà vẫn chọn lựa cái chết ở đây!

Vì sự công bình của thành phố này cô không ngần ngại chết!

Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Thu Hằng nhìn Ánh Hạ một thân đầy máu nhưng vẫn ngoan cường chiến đấu, tất cả đều xúc động rơi nước mắt.

Anh hùng là ai? Anh hùng là đây!

Ngay cả một con hổ sa trường như Lê Uy Long, người đã trải qua bao nhiêu trận chiến, mắt thấy ngàn ngàn kẻ thù phải đầu rơi máu chảy mà nhìn Ánh Hạ nhuộm thân trong máu, vung tay sang trái, xoạc chân sang phải vất vả chống cự cả biển quỷ khát máu, nước mắt của anh cũng lưng tròng chực rơi xuống.

"Ánh Hạ này không những là một chiến sĩ dũng cảm và tài năng, mà cô còn là một con người ngay thẳng, không bị chi phối bởi cường quyền. Thật là một tấm gương mẫu mực trong ngành cảnh sát !" Lê Uy Long thở dài trong lòng.

Trong lòng anh không ngừng thầm cổ vũ cho Ánh Hạ: "Ánh Hạ, cô phải cố gắng lên. Sau khi tôi quét sạch lũ thối nát này, cô sẽ trở thành Giám đốc công an Thành phố! Cô phải nắm giữ chức vụ đó để còn tiếp tục trừ hại cho dân, cho nước!"

Lúc này, Ánh Hạ đã bị thương nặng. Mắt cô vằn đỏ, vết thương không làm cô cảm thấy đau mà dường như càng làm cô có thêm sức mạnh.

Những kẻ bao vây đều sợ hãi khi thấy cô quá dữ dằn và ngoan cường.

Tuy nhiên, mắt thấy cô sắp bị bắt, chúng nhất định không bỏ cuộc giữa chừng.

Nhiều kẻ không dám lao tới, nhưng một số vẫn ngoan cố lao lên như một đám thiêu thân.

Đột nhiên, Ánh Hạ lảo đảo đứng không vững rồi sụp chân quỳ xuống đất. Đầu gối chân trái của cô đã bị kẻ nào đó dùng gậy sắt đâm trúng!

Thấy Ánh Hạ đã quỳ trên mặt đất, vô số kẻ nhào tới hòng là người đầu tiên bắt sống cô.

Đột nhiên một luồng ánh sáng lóe lên.

"Á ... ..."

Đám người đang nhào về phía trước lại liên tục hét lên. Máu bắn vương vãi khắp nơi!

Ánh Hạ chống tay trái quỳ trên mặt đất nhưng cánh tay phải vẫn cầm một cây dao dài vung lên chém tiếp!

Mấy kẻ bị cô chém trúng hét lên thảm thiết, hồn lìa khỏi xác !

Nhìn cảnh tượng hiện tại của Ánh Hạ, lòng Lê Uy Long đau đớn. Cảnh người nữ cảnh sát bị trọng thương quỳ trên mặt đất không khác gì cảnh cha anh trong những giây phút cuối cùng chiến đấu với bọn tay chân bang Hổ Báo!

Hận thù mới và hận thù cũ chất chồng làm lòng Lê Uy Long sục sôi căm hờn!

Bây giờ Ánh Hạ đã gặp hiểm nguy, Lê Uy Long không thể tiếp tục chứng kiến cô bỏ mạngt trong trận chiến, vậy là anh bắt đầu vật lộn một cách tuyệt vọng bất kể vết thương ở cánh tay và đùi, cố gắng phá vỡ kiềng sắt để cứu Ánh Hạ.

Căng người vật lộn, tay và chân của anh đầm đìa những máu, vết thương ở chân phải do chặn viên đạn cho Ánh Hạ đêm qua cũng bắt đầu vỡ ra và tiếp tục chảy máu.

Nhưng anh không cảm thấy đau! Nỗi đau trên da thịt của anh là gì so với Ánh Hạ!

Lúc này, Ánh Hạ mất máu quá nhiều nên bắt đầu kiệt sức, phản ứng của cô dần trở nên chậm chạp.

Những gậy sắt của kẻ thù liên tục giáng mạnh vào cơ thể cô!

Tất cả đều thấy rằng Ánh Hạ sắp không duy trì được nữa nên chúng chỉ dùng gậy đánh vào cô thay vì dùng dao vì nếu dùng dao ắt cô sẽ chết. Lúc đó thì phần thưởng cho chúng cũng chẳng còn!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 185: Tiếp ứng


"Dừng lại đi! Dừng lại!"

Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm khóc thảm thương khi thấy Ánh Hạ bị chúng liên tục nện gậy sắt vào người.

Nhưng chúng nào lắng nghe những lời van xin thảm thiết của các cô?

Chúng vẫn tiếp tục đánh.

Tạ Ngọc Liên, Trương Minh Nghị, Phan Hoài Lan, Trương Minh Trí và những kẻ khác trong Trương gia quan sát trận đấu với một vẻ vô cùng thích thú. Nhìn cô bị lũ người kia vây đánh hội đồng chúng không hề cảm thấy chút áy náy, thương xót trong lòng. Tất cả đều xem cô là một tội đồ xứng đáng phải chết !

"Bang!" Một âm thanh lớn lạnh lẽo vang lên, Ánh Hạ bị đánh mạnh vào phía sau đầu bằng một thanh sắt.

Cú đánh quá mạnh, mắt cô hoa lên và cô từ từ ngã xuống bất tỉnh!

Ánh Hạ đã thực sự gục ngã. Đám đông dừng tay, nhìn tấm thân đầy máu của cô, lại hoảng sợ quay lại nhìn nhau, nhất thời đứng yên tại chỗ.

"Mang cô ta qua đây! Nhanh lên!" Cao Kim Bình hét lên giận dữ.

Để bắt được Ánh Hạ này, rất nhiều thuộc hạ của hắn đã bị giết, vậy làm sao hắn ta chịu bỏ qua cơ hội này để trả thù cô?

Nghe lệnh của Cao Kim Bình, hai gã đàn ông có vẻ mạnh bạo hơn lập tức nắm hai cánh tay Ánh Hạ và kéo cô về phía Cao Kim Bình.

Những vệt máu dài như vẽ khi chúng kéo lê cô trên mặt đất!

Thấy rằng Ánh Hạ cuối cùng cũng bị bắt, đám đông bu lại vây quanh.

Sau một lát, chúng đã kéo được Ánh Hạ đến trước mặt của Cao Kim Bình và Hoàng Minh Yên.

"Ánh Hạ, cô dám chống lại tôi sao? Đây chính là kết cuộc của một kẻ như cô đó!" Hoàng Minh Yên nhìn Ánh Hạ đang hấp hối trên mặt đất, khinh bỉ nói.

"Hoàng Minh Yên ! Đời còn dài lắm! Ông không thoát được quả báo đâu! Những kẻ như ông chắc chắn cũng không có kết cục tốt đẹp được đâu!" Mặc dù Ánh Hạ không thể di chuyển được nhưng cô vẫn có thể nói.

"Giám đốc Hoàng, không cần nói những lời vô nghĩa ấy với cô ta! Không phải ông nói rằng ông rất quan tâm đến nữ cấp dưới của mình sao? Hãy nhanh chóng bắt đầu khi cô ta còn sống nếu không đến lúc cô ta chết rồi lại không vui đâu."

Cao Kim Bình nhắc nhở Hoàng Minh Yên. Hắn không muốn chờ đợi thêm phút giây nào. Hắn muốn nhìn Ánh Hạ bị hành hạ, bị giày vò tới chết ngay lập tức!

Phải cho cô ta nếm mùi của tận cùng đau đớn! Bao nhiêu tay chân của hắn đã chết mà đổi lại chỉ bắt được một kẻ hấp hối thế này thì thật đáng hận! Thật đáng hận!

"Ai trong số các anh bắt được cô ta trước? Nếu các anh thích, tôi sẽ thưởng cô ta cho các anh." Hoàng Minh Yên không muốn Ánh Hạ chết như thế này, nên hắn cất tiếng nói với những kẻ đang đứng xung quanh.

Nhìn Ánh Hạ nhuộm đầy máu đỏ, chúng nhìn nhau ớn lạnh. Không kẻ nào dám bước lên nhận thưởng.

Tuy nhiên, trong số hàng ngàn người, sẽ luôn có một số kẻ đặc biệt bất thường, và chẳng mấy chốc, một vài kẻ đã bước ra khỏi đám đông.

"Tôi nhận!"

"Tôi bắt được cô ta trước, tôi phải được trước!"

"Tôi chém cô ta ngã xuống, nên tôi phải được!"

...

Hơn chục kẻ nhao nhao tranh giành làm kẻ đầu tiên.

"Đừng cãi nhau nữa. Nhiều thế này tốt nhất là nên rút thăm để xếp thứ tự!" Hoàng Minh Yên cất tiếng.

"Được rồi, rút thăm cũng được!"

Tất cả đều đồng ý rút thăm.

Lê Uy Long, Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm đều chết lặng, hận không thể nào moi tim, uống máu lũ người kia!

Đến con vật còn có lương tâm hơn đám người này. Chúng không đáng so với cả con vật!

Lúc này, Hoàng Minh Yên bắt đầu chủ trì cuộc bắt thăm một cách vui vẻ.

Hàng ngàn người háo hức chờ đợi kết quả bốc thăm. Ngay khi có kết quả bốc thăm sẽ có một màn biểu diễn hay đáng để xem.

Thấy Ánh Hạ sắp phải chịu đau khổ, Lê Uy Long vừa vật lộn để bẻ gãy số gông cùm vừa giận dữ nghĩ thầm: "Lưu Bảo Kim và Thiên Thành đang làm cái quái gì vậy? Làm sao mà tới tận bây giờ vẫn không thấy sư đoàn của bọn họ xuất hiện?"

Đúng lúc dòng suy nghĩ của Lê Uy Long vừa dứt, một tiếng gầm rung chuyển đất trời vang lên bên ngoài thung lũng Ngạc Na.

Tất cả những kẻ đang có mặt tại đây đều sững sờ khi nghe tiếng động! Chúng nhìn dáo dác xung quanh, không hiểu chuyện gì xảy ra.

Lê Uy Long vui mừng hết sức! Nghe thứ âm thanh quen thuộc này anh nhận ra ngay đó chính là sư đoàn của Lưu Bảo Kim mà anh vừa nghĩ tới!

Cuối cùng đội quân của anh cũng có mặt tiếp ứng!

Tiếng gầm từ xa vọng dần lại gần làm toàn bộ Thung lũng Ngạc Na rung chuyển!

Hàng nghìn con mắt trợn tròn nhìn về hướng phát ra tiếng động.

Hàng nghìn con người bắt đầu ớn lạnh và run lẩy bẩy chân tay !

Chúng thấy lớp lớp xe tăng, xe bọc thép và xe quân sự đang phi nước đại, lao về phía Thung lũng Ngạc Na nơi chúng đang đứng!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 186: Run sợ


Lê Khắc Hưng, Cao Kim Bình, Tạ Ngọc Liên, cùng những kẻ của Trương gia và Bang Hổ báo sốc tới nỗi đứng sững như trời trồng!

Chu Nhược Mai, Ngô Vy, Nguyễn Tú Cẩm nhìn thấy xe tăng, xe bọc thép và xe quân sự gầm rú bao vây khắp nơi, bọn họ như không thể tin vào mắt mình. Họ tưởng như đang mơ. Tất cả đều nghi ngờ rằng họ bị ảo giác.

Cảnh này còn sốc hơn nhiều so với khi Lê Uy Long tổ chức đám cưới vào tháng trước!

Trong đám cưới hoành tráng làm ngỡ ngàng cả thành phố Đà Lạt, chỉ có một vài xe tăng và xe bọc thép mở đường, còn lần này vô số xe tăng, xe bọc thép và xe quân sự xuất hiện trước mắt bọn họ!

Hơn nữa, những chiếc xe hạng nặng này lại đang tấn công dữ dội, gầm rú như hổ gào, không êm ái như trong hỉ sự của bọn họ mà như đang lao vào một trận chiến!

Tất cả họ đều không hiểu. Ai đã chỉ đạo đoàn quân hoành tráng này tới đây ? Họ tới để làm gì ?

Ánh Hạ, đang bị thương nặng, nhưng không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn thấy cảnh tượng hùng tráng này. Mặc dù là một cảnh sát, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy một cảnh tượng gây sốc như vậy!

Lê Uy Long đã phải cắn răng chịu đựng rất nhiều, giờ cuối cùng cũng chờ được tới lúc đội quân của anh tới giải cứu. Anh như được hồi sinh lần nữa! Bây giờ mới là lúc lũ dã thú man rợ này phải đền tội!

"Chuyện gì lạ vậy ? Đội quân này từ đâu ra đây? Tại sao lại đến Thung lũng Ngạc Na này tập trận đêm hôm như thế ?" Hoàng Minh Yên nhìn cảnh tượng hùng tráng trước mắt liền nghĩ ngay tới việc tập trận của quân đội.

Cao Kim Bình nghe Hoàng Minh Yên nói thế liền cố gắng bình tĩnh lại, trấn an những đồng đảng đang run rẩy, hoảng loạn của mình : "Mọi người ... đừng hoảng sợ. Họ đang tập trận mà thôi. Bình tĩnh ... Bình tĩnh, đừng rối loạn!"

"Đúng ! Đúng…. Chắc bọn họ chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi. Rồi họ sẽ đi ngay tức khắc. Các người lo sợ cái gì ? Các người chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tập trận sao?!" Tạ Ngọc Liên lập cập trấn an đám Trương gia đang tái nhợt đi vì sợ hãi.

Chúng hoàn toàn nghĩ rằng đây chỉ là một cuộc tập trận, không hơn không kém!

Ở đây không có chiến tranh mà lại bất ngờ xuất hiện nhiều xe tăng, xe bọc thép và xe quân sự như thế thì có thể là gì khác ngoài các cuộc tập trận?

Không kẻ nào tưởng tượng được đội quân hùng mạnh này tới đây để cứu Lê Uy Long!

Vì hắn rốt cuộc cũng chỉ là một quân nhân quèn. Làm gì có cái khả năng huy động cả một sư đoàn lớn như thế đến đây giải cứu chứ!

Đội quân trông có vẻ cồng kềnh, nhưng lại tiếp cận Thung lũng Ngạc Na trong nháy mắt!

Đám Trương Gia và bang Hổ Báo thêm một phen kinh hoàng khi thấy đội quân không đi ngang qua mà tiến thẳng vào trong thung lũng.

"Họ định tới thung lũng Ngạc Na làm gì?" Cao Kim Bình lại bắt đầu hoảng loạn.

"Làm sao tôi biết được ! Không phải chỉ đến đây để tập tận thôi chứ?" Hoàng Minh Yên cũng bắt đầu hoang mang. Nếu đội quân này tình cờ biết rằng bọn họ đang thực hiện những vụ giết người bi thảm ở đây, liệu họ có can thiệp vào không?

"Không phải đoàn quân này tới đây để giải cứu Lê Uy Long đấy chứ?" Võ Trung Hiếu toát mồ hôi hột hỏi.

"Không thể nào! Tôi đã xác minh lý lịch của Lê Uy Long. Hắn chỉ là một cựu chiến binh bình thường, làm sao một sư đoàn hoành tráng như vậy có thể đến đây giải cứu hắn ta?" Hoàng Minh Yên vẫn bướng bỉnh.

"Hình như là có chuyện ! Có vẻ có chuyện không ổn rồi…!" Lúc này Tạ Ngọc Liên không còn bình tĩnh được nữa. Bà ta bắt đầu run rẩy toàn thân.

Lúc này cơ man xe tăng, xe quân sự và xe bọc thép đã xông thẳng vào trong thung lũng rồi xếp thành hàng ngay ngắn.

Vô số binh sĩ vũ trang đầy đủ nhảy ra khỏi các xe quân sự và đứng xung quanh những chiếc xe tăng và xe bọc thép, chĩa thẳng súng vào đám đông đang có mặt trong thung lũng Ngạc Na!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 187: Ứng cứu


Một số binh sĩ vừa xuống xe đã nhanh chóng lắp súng máy ngay tại chỗ.

Vì lúc này Lê Uy Long, Chu Nhược Mai và hai người bạn của họ vẫn đang bị trói chặt vào thân cây, nên những người lính này không dám bắn bừa, họ sợ rằng đạn lạc có thể khiến Lê Uy Long và những người khác bị thương.

Những người đang có mặt ở Thung lũng Ngạc Na lúc này bỗng nhiên trông thấy tất cả đầu súng trên các xe tăng, xe bọc thép và mũi súng của vô số binh lính đang chĩa về phía mình, ai nấy đều thất thần sợ hãi!

"Không phải là diễn tập đâu! Mau chạy đi!" Hoàng Minh Yên bất giác tỉnh khỏi cơn mơ. Ông ta nhanh chóng hiểu ra rằng đội hình hoành tráng này nhất định không phải là một cuộc diễn tập thông thường của quân đội, nên ngay lập tức ra hiệu lệnh cho đàn em trốn vào các ngọn núi xung quanh Thung lũng Ngạc Na.

Những người có mặt tại hiện trường vội vã giải tán, ai nấy đều cố gắng chạy nhanh nhất có thể và sẵn sàng giẫm đạp lên nhau để được chạy trước.

Mặc dù trong tay bọn họ cũng có súng, nhưng mấy khẩu súng ngắn đó làm sao so được với các khẩu đại pháo và lôi kích của quân đội? Làm sao bọn chúng dám đối đầu với cả một quân đoàn được trang bị vũ khí tận răng như vậy chứ?

Từng người đều lần lượt vứt bỏ mũ bảo hiểm và áo giáp rồi vội vã chạy trốn một cách thảm hại, nhiều người trong số đó đã bị giẫm đạp đến chết.

Các thành viên gia đình họ Trương cũng quá sợ hãi và mạnh ai nấy chạy, náo loạn như một bầy vịt, ngay cả tộc trưởng Tạ Ngọc Liên đứng thần ra đó cũng bị họ phớt lờ.

"Đợi tôi với, ai đó làm ơn giúp tôi với!" Tạ Ngọc Liên đã bảy mươi tuổi, bà ta không thể nào chạy nhanh được, khung cảnh xung quanh lại quá hỗn loạn khiến bà hoàn toàn không biết nên làm gì, chỉ đành cố gắng hét lên.

Tuy nhiên, con cháu của bà ta hiện còn chạy nhanh hơn cả ngựa chiến bị thúc roi. Mạng họ còn lo chưa xong, đâu còn tâm trí mà ngó ngàng đến Tạ Ngọc Liên?

Lê Uy Long im lặng nhìn những người đang vội vã chạy trốn kia một cách lạnh lùng. Anh biết rằng cho dù có cố gắng đến thế nào đi nữa, không ai trong số họ có thể chạy thoát được! Đội quân của anh đã đến, và một cuộc tàn sát đẫm máu sẽ chính thức bắt đầu!

Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm cũng rất hoảng loạn vào lúc này, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng họ đã bị trói cố định vào một cái cây nên có muốn cũng không thể chạy nổi.

Trong lòng ba cô gái thực sự cảm thấy rất kỳ lạ. Chính xác thì đội quân này tại sao lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ là đến để cứu họ?

Lúc này, Ánh Hạ đã bị thương rất nặng, dĩ nhiên cô không thể chạy nổi. Nhưng cho dù không bị thương, cô cũng sẽ không chạy. Bởi vì đối với cô quân đội khoog phải kẻ thù, cô cũng hoàn toàn trong sạch nên không việc gì phải e sợ cuộc thanh trừng của họ cả!

Vừa lúc đó, Lưu Bảo Kim và Thiên Thành đều đã ra khỏi xe và vội vã chạy về phía Lê Uy Long để giải cứu anh.

Một lượng lớn binh sĩ cũng chạy ngay theo họ.

Nhìn thấy cảnh này, Chu Nhược Mai, Ngô Vy, Nguyễn Tú Cẩm và cả Ánh Hạ đều hết sức ngạc nhiên. Chẳng lẻ cả một quân đoàn lớn như vậy thực sự đến đây để cứu Lê Uy Long?

"Soái tướng! Chúng tôi đã đến giải cứu chậm trễ, xin Soái tướng tùy ý trừng phạt!" Lưu Bảo Kim và Thiên Thành đồng thanh nói.

Trong lúc đó, những cỗ xe tăng và xe chiến đấu vẫn đang gầm rú ầm ầm, mặt đất xung quanh cũng rung chuyển dữ dội, bốn cô gái thì lại ở cách khá xa vị trí của Lê Uy Long, vì vậy họ không thể nghe thấy Lưu Bảo Kim và Thiên Thành đang nói với Lê Uy Long những gì.

"Đừng mất thời gian thêm nữa! Chuyện đó nói sau! Hãy mau phá mấy cái kiềng sắt này giúp tôi!" Lê Uy Long cáu kỉnh nói. Bọn họ quả thực đã đến muộn. Nếu không nhờ Ánh Hạ đến trước và chiến đấu ác liệt với đám xã hội đen đó, thì khi quân đội đến, chắc hẳn anh đã trở thành phế nhân, và vợ anh cũng như Ngô Vy, Nguyễn Tú Cẩm đã bị hủy hoại cả rồi!

"Vâng!" Thấy Lê Uy Long đang giận dữ đùng đùng, Lưu Bảo Kim và Thiên Thành đều toát mồ hôi lạnh, không dám nói thêm câu nào.

Thiên Thành ngay lập tức đi ra đằng sau Lê Uy Long, sau đó dùng hai tay nắm chặt lấy hai thanh sắt sau cổ anh rồi kéo mạnh khiến chúng uốn cong và bật ra.

Sau khi Thiên Thành bẻ gãy tất cả các kiềng sắt trên cơ thể Lê Uy Long, Lưu Bảo Kim mới nói: "Soái tướng, toàn bộ sư đoàn đã sẵn sàng, xin anh hãy ra hiệu lệnh!"
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 188: Phân phó


"Tất cả những kẻ đang có mặt ở thung lũng Ngạc Na này đều có tội, chúng ta sẽ giết tất cả bọn chúng!" Lê Uy Long cau mày nói đầy giận dữ.

Những kẻ bỉ ổi này không chỉ muốn hủy hoại vợ của anh và Ngô Vy, Nguyễn Tú Cẩm, mà còn đánh đập cảnh sát Ánh Hạ thậm tệ, thậm chí ngay cả khi Ánh Hạ đã bị thương nặng, bọn chúng vẫn muốn c**ng bức cô ấy. Thật sự là một lũ súc sinh không có liêm sỉ. Bọn chúng phải chết thì xã hội này mới tốt đẹp lên được!

"Vâng! Tôi đã hiểu." Lưu Bảo Kim và Thiên Thành đồng thanh nói.

"Riêng Hoàng Minh Yên, Cao Kim Bình, Tạ Ngọc Liên, Trương Minh Trí, cùng với quân sư Võ Trung Hiếu và bốn thủ lĩnh khu vực của băng Hổ Báo, các anh bằng mọi cách phải bắt sống chúng về đây. Để ngày mai tôi có thể tự tay giết chúng trước mộ cha tôi! Tuyệt đối không được để bất cứ ai trốn thoát!" Lê Uy Long nói thêm.

Anh biết rằng súng đạn không có mắt, và kẻ thù cũng có rất nhiều súng. Nếu có thể nhanh chóng bắt sống những kẻ cầm đầu này, anh có thể giúp cho binh lính của mình không phải chịu quá nhiều thương vong, tránh những thiệt hại không cần thiết. Vì vậy bắt sống chúng là một việc cần thiết và cấp bách hơn bao giờ hết.

"Vâng!" Sĩ quan Lưu và Thiên Thành lập tức tuân lệnh.

"Được rồi, trước hết hãy thông báo với bác sĩ quân đội và đưa nữ cảnh sát đang bị thương nặng đằng kia lên xe điều trị, rồi sau đó chúng ta sẽ hành động!" Lê Uy Long nói.

Dù sao, đám lâu nhâu đó cũng không thể trốn thoát, cứ để chúng chạy thêm một lúc cho mệt nhoài đi cũng được! Lúc này cứu mạng Ánh Hạ mới là ưu tiên hàng đầu.

"Đã rõ!" Lưu Bảo Kim và Thiên Thành nói lớn.

"Nếu không nhờ cô ấy đến kịp lúc và một mình chiến đấu với hàng ngàn người, kéo dài thời gian, thì lúc này chắc tôi và mọi người đã bị chúng hành hạ đến chết rồi! Nhất định phải cứu sống cô ấy!" Lê Uy Long nói tiếp, mắt nhìn về phía Ánh Hạ.

"Vâng!" Nghe tới đây, Lưu Bảo Kim và Thiên Thành bỗng cảm thấy thật xấu hổ vì đã không thể đến kịp lúc. Đồng thời họ cũng rất nể phục nữ cảnh sát Ánh Hạ dũng cảm, một cô gái nhỏ bé như thế lại dám chiến đấu chống lại hàng ngàn kẻ thù độc ác.

Nhìn thấy những vết thương rướm máu trên tay và chân của Lê Uy Long, họ cũng biết rằng mình thực sự đã đến muộn.

"Còn nữa, đã nói đừng gọi tôi là Soái tướng mà, tôi vẫn đang là một gã con rể vô dụng thấp hèn cơ mà." Lê Uy Long thì thầm.

"Ấy, chúng tôi suýt quên mất! Nhưng giờ anh có thể yên tâm rồi." Thiên Thành nói và cười nhạt.

"Được, vậy hãy hành động ngay đi!" Nói xong, Lê Uy Long lập tức đi thẳng đến chỗ cái cây nơi Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm đang bị trói.

Thiên Thành và một nhóm binh sĩ khác lập tức đi theo để bảo vệ anh.

Lưu Bảo Kim thì vội vã đi gọi bác sĩ quân y đến giải cứu Ánh Hạ.

Với một sự kiện quan trong như hôm nay, sư đoàn tác chiến này đã được cấp trên bố trí các bác sĩ quân y tài giỏi nhất trong cả nước cùng với các thiết bị y tế hiện đại nhất. Nhất quyết không để xảy ra sơ sót nào.

Các bác sĩ quân y vừa nhận được lệnh liền ngay lập tức khiêng cáng chạy đến đưa Ánh Hạ vào một chiếc xe gần đó để chữa trị.

Khi Lê Uy Long và Thiên Thành đến chỗ Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm, hai người nhanh chóng tháo dây trói trên người các cô gái và mở còng tay đang thít chặt da họ.

Tới tận lúc này, Dư Hân, Tường Ninh và Tú Hằng vẫn còn chưa hết sốc. Họ chết lặng, không dám tin rằng mình đã thực sự được giải cứu.

Tất nhiên, họ không nghe thấy cuộc trò chuyện trước đó giữa Lê Uy Long với hai sĩ quan quân đội kia.

"TThiên Thành đã đến quá trễ, khiến chị dâu phải sợ hãi rồi, xin cứ trừng phạt tôi đi!" Thiên Thành cúi mặt nói.

"Là anh đã đưa đội quân này đến sao?" Chu Nhược Mai đã định thần lại và hỏi ngay khi thấy Thiên Thành lên tiếng.

"Đúng vậy." Thiên Thành nói.

"Đừng lo, cứ đi theo bọn anh!" Lê Uy Long không muốn lãng phí thêm thời gian nữa. Anh chỉ muốn ba người họ rời khỏi nơi tang tóc này thật nhanh, để anh và những binh sĩ khác có thể lập tức nổ súng tiêu diệt bang Hổ Báo và Trương gia.

Vì vậy, ba cô gái đã theo Lê Uy Long lên một chiếc xe bọc thép gần đó.

Theo lệnh Thiên Thành vừa nãy, nhóm lính phải luôn theo sát Lê Uy Long để ngăn các thành viên của băng Hổ Báo bất ngờ nổ súng làm anh bị thương.

"Mọi người hãy lên chiếc xe bọc thép này trước và ngồi yên ở trong đó chờ tôi." Lê Uy Long nói với Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm.

Dù sao, ở đây cũng có rất nhiều xe bọc thép, cho dù lực lượng băng Hổ Báo rất đông, nhưng để đối phó với chúng không nhất thiết phải huy động đến toàn bộ số xe này. Những chiếc xe còn lại này tương đối an toàn và có thể giúp họ tránh các rủi ro không cần thiết.

Mặt khác, khi chiến tranh bắt đầu, súng đạn không có mắt và nếu lỡ may họ bị trúng đạn lạc thì coi như mọi cố gắng chiến đấu của Lê Uy Long và quân sĩ đều trở thành vô ích.

"Được, em biết rồi." Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm khó khăn lắm mới thoát khỏi nanh vuốt của băng Hổ Báo, dĩ nhiên họ tự biết phải bảo vệ bản thân, vì vậy tất cả đều lần lượt bước lên chiếc xe bọc thép này.

Cùng lúc này, các bác sĩ quân y cũng đã đưa Ánh Hạ lên một chiếc xe quân sự gần đó, sẵn sàng chữa trị cho cô.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 189: Khai chiến


"Mau! Tiêu diệt tất cả kẻ thù ở Thung lũng Ngạc Na!" Lưu Bảo Kim vừa trông thấy Chu Nhược Mai, Ánh Hạ và những cô gái khác đã được chuyển đến xe bọc thép an toàn thì lập tức ra lệnh!

Anh vừa dứt lời, năm ngàn khẩu pháo lập tức lên nòng, bắn phá thẳng vào trung tâm Thung lũng Ngạc Na!

Những thành viên của băng Hổ Báo và người nhà họ Trương đang hớt hải chạy trốn, ban đầu khi không thấy bất kỳ động tĩnh nào, chúng còn nghĩ rằng sư đoàn hùng hậu này không phải đến đây để tàn sát mình và thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chỉ một lát sau, họ đột nhiên nghe thấy vô số tiếng đạn pháo ầm ầm!

Lúc này, họ mới hiểu rằng mình thực sự là mục tiêu và tiếp tục chạy đi trong vô vọng!

"Bùm! Bùm! Bùm ....."

“ Đoàng....Đoàng.................”

Vô số đạn pháo lao tới và nổ giữa đám đông.

"Á... Á...Á..............."

Những tiếng thét vang lên hết lần này đến lần khác, máu thịt bay tứ tung khắp khu Thung lũng Ngạc Na, vô số người bị thổi bay với phần cánh tay và chân bị đứt lìa vương vãi đầy trên mặt đất.

"Tấn công! Bắt sống những tên cầm đầu!" Sau một loạt đạn pháo mở màn, Lưu Bảo Kim ngay lập tức ra lệnh cho một đội tấn công khác phải bắt sống những kẻ đứng đầu do Lê Uy Long trực tiếp chỉ định.

Một loạt các xe tăng và xe bọc thép dày đặc bắt đầu tiến về phía thung lũng Ngạc Na theo những hàng lối ngay ngắn.

Từng tốp binh lính đi cùng đội xe tăng và xe bọc thép này, và bắt đầu bắn xối xả vào tất cả các vị trí mà họ nghi ngờ là có người đang trú ẩn.

"Pằng Pằng Pằng ...................."

"Ahhhhhhh..........”

Những tiếng súng dữ dội kèm theo vô số tiếng la hét thảm thiết đang vang vọng khắp bầu trời thung lũng Ngạc Na. Những người đang tuyệt vọng bỏ chạy đều lần lượt bị bắn hạ và nằm la liệt trên mặt đất khô cằn.

Bất cứ nơi nào xe tăng và xe bọc thép đi tới, bọn chúng đều bị xe cán và nát bét như tương, bao gồm cả những xác chết do bị Ánh Hạ giết trước đó và những kẻ không thể chạy tiếp do bị thương.

"Á! Á! Á ......."

Bất cứ nơi nào cỗ xe đi qua, máu thịt bắn lên tung tóe và tiếng xương người gãy vụn kèm những tiếng hét thảm thiết vang lên không ngớt!

Băng Hổ Báo và Trương gia chưa bao giờ bị tấn công bởi một quân đoàn tinh nhuệ như vậy! Đây thực sự là một cơn ác mộng đối với chúng!

Thung lũng Ngạc Na hôm nay quả thực đã biến thành địa ngục trần gian!

Thấy trận chiến đã bắt đầu đi vào trật tự theo kế hoạch của mình, Lê Uy Long quyết định đi kiểm tra tình hình Ánh Hạ trước.

Ánh Hạ đã bị thương nặng vì cứu anh và những người thân. Anh dĩ nhiên rất biết ơn cô và phải trực tiếp nhìn thấy cô được cứu sống.

Khi đến phía sau xe quân sự, Lê Uy Long thấy rằng các bác sĩ đã bắt đầu điều trị khẩn cấp cho Ánh Hạ.

"Đội trưởng Ánh Hạ, cô phải ráng lên!" Lê Uy Long lo lắng nói.

"Vĩnh Thiên, đêm qua anh đã cứu mạng tôi, nên dĩ nhiên hôm nay tôi cũng sẽ chiến đấu hết mình để cứu vợ và bạn bè anh. Tôi là người rất sòng phẳng, nếu đã nợ anh điều gì, tôi nhất định sẽ trả lại!" Ánh Hạ nói một cách yếu ớt.

"Cô đang nói linh tinh cái gì vậy? Thật là, lúc này đừng nói chuyện vô nghĩa nữa. Cô không nợ tôi gì cả!" Lê Uy Long nói.

"Sư đoàn này đến từ đâu vậy?" Ánh Hạ thều thào hỏi lại.

"Đó là đội quân cũ của tôi. Họ biết rằng tôi đang gặp nguy hiểm, vì vậy họ đã đến giải cứu tôi." Lê Uy Long nói.

"Nếu vậy thì hay rồi. Mau giúp tôi đi. Tôi phải quay lại chiến đấu và tiêu diệt tên cặn bã Hoàng Minh Yên kia!" Ánh Hạ bỗng nói một cách quyết liệt.

"....." Lê Uy Long toát mồ hôi đầm đìa, hiện giờ Ánh Hạ đã bị thương nặng như vậy mà vẫn còn tâm trí nghĩ đến việc giết kẻ thù?

"Cô đúng là rất can trường. Nhưng cô chiến đấu đến như thế là đủ lắm rồi! Việc đối phó với một kẻ bỉ ổi như Hoàng Minh Yên không cần đến tay một nữ anh hùng như cô. Cô không cần phải tự làm điều đó, hãy để đồng đội của tôi giúp cho. Bây giờ cô hãy yên tâm để bác sĩ quân y ở đây chữa trị cho mình trước. Sau khi được chữa khỏi, Hoàng Minh Yên đó cô có thể tùy ý xử lý!”, Lê Uy Long ôn tồn nói.

Sau khi nghe những lời của anh ta, Ánh Hạ thực sự cảm thấy rất yên tâm và có phần tự hào, cô nói: "Được, vậy tôi sẽ chuyên tâm điều trị vết thương trước."

"Đúng vậy, sau khi vết thương của cô được chữa lành, tôi sẽ cất nhắc cô trở thành Giám đốc Sở cảnh sát thành phố, thay thế gã Hoàng Minh Yên thối nát đó." Lê Uy Long mỉm cười nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 190: Phòng thủ của địch


"Lúc này rồi mà anh còn đùa tôi, làm sao tôi có thể trở thành giám đốc sở cảnh sát chứ? Anh bị chúng đánh vào đầu à?" Ánh Hạ nói với vẻ không hài lòng.

"Một người luôn đứng về phía công lý, sẵn sàng hy sinh bảo vệ người vô tội, lại chiến đấu một cách can đảm như cô, nếu không để cô giữ vị trí đó thì còn ai có khả năng ấy chứ??" Lê Uy Long nói.

"Chuyện đó không đến lượt anh quyết định đâu." Ánh Hạ hoàn toàn không dám tưởng tượng rằng mình có thể ngồi vào vị trí đó.

"Vậy thì cứ chờ xem!" Lê Uy Long nói chắc nịch.

...............

Trong khi Lê Uy Long đang trò chuyện với Ánh Hạ, Lưu Bảo Kim vẫn tiếp tục chỉ huy sư đoàn của mình tấn công.

Những tiếng súng ồn ã trong thung lũng Ngạc Na vang liên hồi không dứt, và kèm theo đó là vô số tiếng hét đau đớn.

Vô số thành viên của băng Hổ Báo và gia đình họ Trương đã bị xóa sổ trong khi Vĩnh Thiên và Ánh Hạ đang cười nói.

"Hoàn Soái, anh có thể nói chuyện với cô ấy sau được không? Cô ấy có quá nhiều vết thương. Chúng tôi phải cởi bỏ quần áo để cầm máu và khâu vết thương cho cô ấy. Có khi là còn phải làm vài tiểu phẫu nữa... Anh có thể mau chóng tránh ra một chút không?" Một nữ bác sĩ quân đội thấy Lê Uy Long và Ánh Hạ nói chuyện quá lâu liền vội vã lên tiếng với vẻ khó chịu.

"......" Lê Uy Long toát cả mồ hôi. Không ngờ nữ bác sĩ quân y này dám nói chuyện với anh bằng thái độ đó! Có vẻ như anh bình thường quá dễ gần rồi.

Tuy nhiên, anh cũng biết rằng việc sơ cứu bây giờ rất quan trọng và việc anh trò chuyện liên tục với Ánh Hạ ở đây thực sự rất ảnh hưởng đến việc điều trị của các bác sĩ quân đội.

Vì vậy, anh nói với một chút bối rối: "Được rồi, tôi sẽ đi ngay đây, mọi người hãy chăm sóc cho cô ấy!"

Nói xong, Lê Uy Long quay lưng lại và lặng lẽ rời đi.

Khi nữ bác sĩ quân đội này gọi Lê Uy Long là Soái tướng, Ánh Hạ đã vô tình nghe thấy, nhưng thực ra cô cũng không biết từ “Soái tướng” này nghĩa là gì. Cô nghĩ đó chỉ là một biệt danh và không quan tâm lắm.

Lúc này, nữ bác sĩ quân đội đang vội vã cởi bỏ quần áo ngoài của Ánh Hạ, thấy trên cơ thể mình đầy những vết sẹo, Ánh Hạ lo lắng nói: "Tôi có quá nhiều vết thương, chúng sẽ không để lại sẹo chứ?"

Mặc dù Ánh Hạ là một cảnh sát dũng cảm và mạnh mẽ, nhưng cô ấy vẫn là một người phụ nữ, và dĩ nhiên cô cũng rất quan tâm đến vẻ ngoài của mình. Nếu cơ thể cô đầy rẫy những vết sẹo xấu xí như vậy, làm sao cô có thể tự tin kết hôn với ai đó trong tương lai?

"Cô gái, đừng lo lắng, chúng tôi có một loại thuốc chống sẹo đặc biệt nên đảm bảo rằng sẽ không để lại bất kỳ vết sẹo nào trên cơ thể cô đâu.", Nữ bác sĩ quân y nói và mỉm cười.

"Thật sao? Không phải chị đang an ủi tôi đấy chứ??" Ánh Hạ cau mày nghi ngờ.

"Nguyên tắc trong quân đội là không được nói dối, tất nhiên đó là sự thật rồi! Sau khi cô khỏe lại, tôi hứa rằng làn da của cô sẽ nhanh chóng trở lại trạng thái ban đầu, mịn màng như tuyết. Yên tâm rồi chứ?", Nữ bác sĩ quân đội nói và bật cười với vẻ lo lắng đến căng thẳng của Ánh Hạ.

"Được, vậy xin chị hãy giúp tôi chữa lành vết thương càng sớm càng tốt." Ánh Hạ đã hiểu ra vấn đề. Thật vô ích khi cứ lo lắng như vậy, cô quyết định sẽ tin vào tay nghề của họ.

Vì vậy, các nữ bác sĩ quân đội bắt đầu quá trình điều trị cho Ánh Hạ.

Sau khi Lê Uy Long rời khỏi chiếc xe quân sự nơi Ánh Hạ đang được chạy chữa, anh đứng lại bên cạnh chiếc xe bọc thép nơi Chu Nhược Mai đang theo dõi trận chiến.

Để đối phó với đám người này, Lê Uy Long không cần phải trực tiếp chỉ đạo, chỉ cần giao nó lại cho sĩ quan Lưu.

Tất nhiên, Thiên Thành cũng không nhàn rỗi vào thời điểm này. Cá nhân anh ấy cũng đang dẫn đầu một tiểu đội binh lính lao tới. Anh ta muốn bắt sống vài người mà Vĩnh Thiên đã chỉ định lúc đầu!

Tạ Ngọc Liên chính là người đầu tiên bị Thiên Thành bắt sống vì bà ta quá già nên không thể chạy nhanh.

Chỉ trong một thời gian ngắn, Thiên Thành đã bắt được Phan Hoài Lan, Trương Minh Nghị, Trương Minh Trí và một số người khác. Bọn họ đã bị thương bởi một quả bom nổ gần đó nhưng vẫn còn sống.

Khi Hoàng Minh Yên và Cao Kim Bình trông thấy cảnh quân đội vừa đi qua, những người xung quanh liên tục ngã xuống, họ đã rất sợ hãi.

Bọn chúng biết rằng nếu điều này còn tiếp diễn, không sớm thì muộn cũng sẽ bị đánh bom hoặc bị bắn chết, chúng không muốn ngồi yên chờ chết như vậy.

"Mọi người, đừng chạy trốn, dù sao cũng đến ngõ cụt rồi, hãy chiến đấu đi, đánh lại bọn nó!" Hoàng Minh Yên dù sao cũng vẫn là Giám đốc Sở cảnh sát thành phố. Nhiều người vẫn e sợ quyền lực của ông ta nên khi ông ta vừa lên tiếng, tất cả đã dừng lại.

"Phải! Dù sao thì tất cả đều chết, hãy đấu với bọn chúng một trận ra trò đi!" Rốt cuộc, Cao Kim Bình cũng là thủ lĩnh của một băng đảng, là một người đàn ông tàn bạo, hắn ta không muốn ngồi yên chịu chết, nên đã ra lệnh cho đàn em quay lại kháng cự.

Băng Hổ Báo xuất quân tối nay có tất cả hơn 1000 người, tất cả đều có súng hoặc dao. Mặc dù hiện tại đã có mấy trăn người bị giết, nhưng vẫn còn không ít nhân mạng. Nếu tất cả bỏ chạy một cách mù quáng và không đánh trả, họ sớm muộn cũng sẽ chết. Chẳng thà là chiến đấu đến chết sẽ bớt nhục nhã hơn.

Các thành viên băng đảng Hổ Báo và đội ngũ thân cận của Hoàng Minh Yên cũng hiểu điều này, nên khi nghe lệnh của Hoàng Minh Yên và Cao Kim Bình, họ lập tức quay lại và bắn trả.

Có rất nhiều đá và cây cối rậm rạp trong Thung lũng Ngạc Na. Nhờ đó Hoàng Minh Yên, Cao Kim Bình, Võ Trung Hiếu và bốn thủ lĩnh các khu vực đều đã tìm thấy nơi trú ẩn và bắt đầu tổ chức kháng chiến.

Tuy nhiên, người mà chúng phải đối mặt là những chiến binh tinh nhuệ nhất của Lê Uy Long, nếu chúng muốn chiến đấu chống lại sư đoàn dũng mãnh này, thực sự chỉ như một con kiến cắn voi!

Sư đoàn tinh nhuệ này có rất nhiều xe tăng và xe bọc thép, hàng toán binh sĩ thiện chiến cũng đang ngồi trong những chiếc xe này và tấn công một cách có trật tự.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 191: Kẻ cầm đầu tháo chạy


Sự kết hợp giữa xe tăng, xe bọc thép và bộ binh trong chiến đấu đã dễ dàng tạo thành lợi thế bất khả chiến bại.

Các thành viên của băng Băng Hổ liệu có thể làm được gì khi đối mặt với đội quân hùng hậu này?

Chưa kể, sư đoàn tinh nhuệ này còn được đào tạo bài bản trong quân ngũ, được trang bị vũ khí tối tân, kinh nghiệm chiến đấu đầy mình. Đấu với họ có khác gì lấy trứng chọi đá, lấy mèo vờn hổ?

Mặc dù người của băng Hổ Báo cũng được trang bị súng, nhưng những người lính của Sư đoàn còn được bảo vệ bởi xe tăng và xe bọc thép, đạn của chúng căn bản không thể làm tổn thương đến họ.

Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm cũng đang yên vị trong một chiếc xe bọc thép và chăm chú theo dõi trận chiến.

Từ nhỏ tới lớn, họ chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến những cảnh chiến đấu gay cấn này. Cơ hội này không dễ gì có được, nên dĩ nhiên họ sẽ không bỏ lỡ nó.

Những cảnh đánh nhau trong trường hợp đặc biệt như thế này chưa từng được thể hiện trong bất kỳ bộ phim nào. Cũng phải thôi, bởi cho dù có làm thành phim cũng đâu thể mang lại cảm giác chân thực như thế?

Nhìn thấy những đám người xấu xa liên tục bị thổi bay và bị giết bởi sư đoàn chính nghĩa này hết lần này đến lần khác, tất cả đều cảm thấy nhẹ nhõm và yên tâm trong lòng!

Ba người họ suýt chút nữa đã bị hủy hoại trong tay những tên súc sinh này, họ vô cùng căm hận chúng và chẳng hề có chút xót thương nào cho dù chúng có bị phanh thây.

Hơn nữa, những con quái vật này cũng đã đánh và hành hạ Ánh Hạ rất thậm tệ, khiến cô ấy bị thương nặng. Không dừng lại ở đó, chúng lại còn muốn hủy hoại cô ấy trước khi giết hẳn. Thật là một lũ cầm thú, không thể tha thứ!

Cùng lúc đó, thủ lĩnh Mặt Thẹo của khu phía Đông và Nguyễn Thành Nam của khu vực phía Nam đã bất ngờ bị bắn vào chân và ngã dúi xuống đất.

Ngay lập tức, tại nơi chúng bị ngã có một số xe tăng đang lao đến, cả hai đều sững sờ, sợ hãi tột độ!

Hiện chúng đều đã bị bắn vào chân, không ai có thể chạy được nữa!

"Không!" Mặt Thẹo và Nguyễn Thành Nam sợ hãi quá độ và gào khóc r3n rỉ hết sức thảm thiết.

Tuy nhiên, những người lính trên xe tăng không biết rằng hai kẻ này là hai trong số bốn thủ lĩnh của băng Hổ Báo mà Lê Uy Long đã chỉ định phải bắt sống. Vì vậy, họ không quan tâm lắm đến bọn chúng, và vẫn tiếp tục cho xe lao về phía trước......

"Ahhhhhhhh------------"

"Á Á----------"

Hai tiếng hét thất thanh cùng lúc vang vọng trên bầu trời của thung lũng Ngạc Na.

Chiếc xe tăng vừa trực tiếp cán qua qua cơ thể chúng!

Hai thủ lĩnh của băng Hổ Báo hung ác nức tiếng đột nhiên biến thành hai đống bầy nhầy đỏ thẫm như nước sốt thịt, thực sự là một cảnh tượng quá đỗi kinh dị.

Hoàng Minh Yên, Cao Kim Bình, Võ Trung Hiếu và hai thủ lĩnh khu vực còn lại là Lưu Bảo Thục và Ngụy An Khánh đều trở nên tái nhợt và run lẩy bẩy khi nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này.

Trong khi đó, sư đoàn tác chiến vẫn đang tiến lên, lái xe đi thẳng về phía trước, tiêu diệt vô số người.

Bất cứ nơi nào đội quân này đi qua, nơi đó đều đầy rẫy những tiếng kêu khóc thảm thiết, những tiếng la rống như lợn bị chọc tiết và kèm theo đó là những hình ảnh đẫm máu vô cùng tang tóc.

Đám tay sai của Trương gia cũng đã chết gần hết, số còn lại đều bị thương nặng trong cuộc hỗn chiến.

Tạ Ngọc Liên, Trương Minh Nghị, Phan Hoài Lan và Trương Minh Trí đã bị bắt sống và tất cả đều kinh hoàng đến cùng cực khi phải tận mắt chứng kiến cái chết bi thảm của rất nhiều người trong dòng tộc.

Họ vẫn không hiểu tại sao đội quân này đột nhiên xuất hiện để tiêu diệt băng Hổ Báo.

Tất cả đều hối hận khi đến tham dự vụ hành quyết Lê Uy Long tối nay. Nếu như từ đầu họ quyết không đến xem, có lẽ lúc này đã không bị bắt sống!!

Tuy nhiên, sâu trong thâm tâm, bọn họ lại cảm thấy mình vẫn còn chút may mắn khi đã bị bắt sống, nếu không có lẽ chính họ cũng sẽ chết một cách thảm hại như những người dưới kia!

Tất cả đều có một niềm tin mong manh rằng chỉ cần họ không chết ngay lúc này, họ sẽ có cơ hội sống sót. Bởi vì Trương gia dẫu sao vẫn còn có Trương Minh Thành, người giữ một chức vụ cao trong ban lãnh đạo thành phố!

Chừng nào Trương Minh Thành ra mặt, những người này chắc chắn sẽ để họ đi!

"Đoàng! Đoàng! Đoàng ..."

Những tiếng đại bác tiếp tục vang lên, và những người ngoan cố thách thức đều bị thổi bay trong làn khói đạn mù mịt.

Thung lũng Ngạc Na đã trở thành địa ngục trần gian, thành mồ chôn của toàn thể băng Hổ Báo.

Hoàng Minh Yên, Cao Kim Bình và Võ Trung Hiếu thấy hơn ngàn anh em đều đã bị thương nặng hoặc bị g**t ch*t. Lực lượng đông đảo mà chúng cất công chuẩn bị đã nhanh chóng tiêu tan chẳng còn lại mấy mống. Tất cả chúng đều sợ hãi và vội vã trốn lên núi ...
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 192: Cuộc thanh trừng ở thung lũng ngạc na (1)


Đám tâm phúc của Hoàng Minh Yên nhìn thấy sếp lớn của mình bỏ chạy liền không còn chút can đảm nào, vứt hết vũ khí mạnh ai người nấy chạy.

Lũ tay chân bang Hổ Báo thấy thủ lĩnh Cao Kim Bình và quân sư Võ Trung Hiếu hối hả tìm cách thoát thân, cũng nháo nhào, hoảng hốt chạy theo như rắn mất đầu.

Ánh Hạ đang được điều trị thương tích trong một chiếc xe quân sự, nghe tiếng pháo nổ ầm ầm bên ngoài và tiếng súng nổ liên tục, cô không thể chờ đợi hơn được nữa, liền nói ngay sau khi nữ quân y lau xong vết máu trên người:

"Được rồi, tôi thấy ổn hơn rồi. Tôi muốn ra ngoài xem."

Các nữ quân y sửng sốt không nói nên lời! Ra đó là có gì hay?

Những cảnh này là những cảnh họ phải trông thấy thường xuyên. Họ đã quá quen với những cảnh thương vong đầu rơi máu chảy này nên tất cả đều không thấy có gì hay ho để xem ngoài kia cả. Họ đã trải qua nhiều chiến trường lớn hơn gấp trăm lần như thế.

"Vết thương ở đầu cô chưa ổn!" Một nữ bác sĩ quân đội kêu lên.

"Để sau đi! Chậm trễ nữa là trận chiến kết thúc mất! Xin hãy giúp tôi mặc quần áo vào!" Ánh Hạ nói.

Đây là một cảnh chiến đấu hiếm hoi. Nếu cô bỏ lỡ lần này rất có thể trong tương lai cô sẽ không có cơ hội để mục sở thị thêm một lần nữa. Vì vậy tất nhiên cô rất sốt sắng được ra ngoài.

"Quần áo của cô bị rách rồi. Cô không thể mặc chúng nữa!" Nữ quân nhân nói.

"Vậy tôi phải làm sao đây?" Ánh Hạ rất lo lắng. Đương nhiên cô không thể chạy ra ngoài mà không mặc quần áo.

"Thôi được rồi. Tầm vóc của tôi cũng tương đương với cô. Tôi sẽ mặc đồng phục quân đội cho cô!" Nữ bác sĩ đành nhượng bộ và lấy ra một bộ đồng phục trong quân ngũ.

"Cảm ơn!" Ánh Hạ nói một cách biết ơn.

"Không có gì ! Chỉ là một bộ quân phục thôi mà." Vị nữ bác sĩ đáp lời Ánh Hạ khi mặc quần áo cho cô.

Mặc xong, cô nhanh chóng lao ra ngoài xem trận chiến. Dù vết thương trên cơ thể cô hoàn toàn chưa ổn nhưng vì sự thôi thúc mãnh liệt của trí tò mò, Ánh Hạ vẫn ra được ngoài mà không cần ai hỗ trợ.

Lúc này, Hoàng Minh Yên, Cao Kim Bình, Võ Trung Hiếu và đám người còn lại đang cố sức bỏ chạy lên núi, theo sau là một nhóm lớn lũ tay chân tàn dư bị đánh cho tơi tả.

"Pằng! Pằng! Pằng! ….

Cùng một lúc mấy khẩu đạn pháo trên những chiếc xe tăng nhắm thẳng vào chúng mà bắn.

"Bùm! Bùm! Bùm!"

Những khẩu thần công tiếp tục rền vang…

"Á! Á! Á..."

Những tiếng la hét chói tai vang lên, vô số thành viên của báng Hổ Báo và lũ tay sai của Hoàng Minh Yên bị thổi bay lên cao, máu thịt vương vãi khắp nơi.

"Bụp! Bụp! Bụp!..." Cơ man những xác chết mất đầu, mất chân, đứt ngang phần bụng… văng vào người bọn Hoàng Minh Yên và Cao Kim Bình.

"Ối!"

"Trời ơi!"

Hoàng Minh Yên và Cao Kim Bình hét lên cũng lúc, xém xỉu vì sợ hãi.

Chúng rủn cả đầu gối, không còn chạy được nữa mà ngã ngồi xuống đất.

Ngay khi ngã ngồi xuống đất, vô số bàn tay, bàn chân, tim gan phèo phổi của đám người trúng đạn đổ ụp hết xuống đầu làm cả hai tiếp tục són ra quần vì sợ.

Lúc này, cả hai tên đều hối hận khôn cùng. Chúng đã chuẩn bị một kế hoạch tuyệt vời để giết Lê Uy Long, tại sao lại gặp phải một đội quân táng đởm kinh hồn này ở đây?

Chẳng lẽ không phải tình cờ họ đi ngang qua mà đội quân này thực sự tới đây để giải cứu một quân nhân quèn như Lê Uy Long?

Ánh Hạ vô cùng vui mừng khi chứng kiến những kẻ cầm thú ngoài kia tan xương nát thịt. Chúng đã hành hạ cô và nhóm Lê Uy Long một cách vô lương tâm và bây giờ tới lượt chúng phải trả một giá đắt!

Đặc biệt là khi nhìn Hoàng Minh Yên và Cao Kim Bình sụp một đống xuống đất, cô cảm thấy nhẹ nhõm như trút được một gánh nặng to lớn trong lòng.

Đoàn quân tiếp tục quét sạch lũ rác rưởi ở mọi ngóc ngách. Lũ tay chân của bang Hổ Báo không còn có thể chống đỡ được chút nào. Tất cả đều hoảng loạn ôm đầu chạy lên núi

"Bùm! Bùm! Bùm! Bùm!"
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 193: Cuộc thanh trừng ở thung lũng ngạc na (2)


"Đoàng! Đoàng!..."

"Bùm! Bùm!..."

Âm thanh của những khẩu đại liên, tiểu liên… khác nhau vang lên, vô số viên đạn rào rào bay về phía những kẻ đang chạy trốn.

"Á ...Á ..."

Những kẻ đã chạy lên được trên núi cũng bị bắn cho rơi xuống đất.

Lê Uy Long đã ra lệnh giết hết chúng thì dĩ nhiên những người lính của anh sẽ không bao giờ mềm lòng. Nhìn tay chân anh và Ánh Hạ đầm đìa những máu, họ biết nhất định những dã thú này đã ra tay hành hạ chủ soái của họ. Và bây giờ họ muốn trả thù cho Lê Uy Long!

Thiên Thành cũng thế! Là một tướng sĩ trung thành, gần gũi với Lê Uy Long nhất, từ lâu anh đã vô cùng thần tượng vị Lê Soái lẫy lừng này! Nhìn thấy chân tay Vĩnh Thiên không ngừng rỉ máu, anh là người căm hận hơn ai hết, vì vậy liền nhanh chóng dẫn đầu một nhóm binh sĩ hăng hái tiến lên quét sạch kẻ thù!

Hoàng Minh Yên và Cao Kim Bình nhận ra rằng tất cả những kẻ rắp tâm chạy trốn đều bị giết không toàn mạng, chúng kinh hoảng khôn cùng đành nằm bất động trên mặt đất! Chúng biết rõ không thể nào chạy thoát được trước hỏa lực mạnh như vậy. Chỉ cần bỏ chạy nhất định sẽ chết!

Nếu không muốn chết vì chạy trốn mà may mắn trở thành tù nhân biết đâu chúng vẫn còn một tia hy vọng sống sót!

Võ Trung Hiếu, quân sư của bang Hổ Báo, vốn là một kẻ cáo già, quỷ quyệt, cũng đang nằm trên mặt đất giả vờ chết.

Hai đại ca khác của bang Hổ Báo, Lưu Bảo Thục và Ngụy An Khánh bị sức ép của đạn pháo ngất xỉu ngay tại chỗ.

Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm ngồi trên xe bọc thép. Họ bịt mắt không dám nhìn cảnh những đám quỷ khát máu vừa nãy chết thê thảm dưới họng súng của đoàn quân. Rốt cuộc họ chỉ là những người phụ nữ bình thường, chưa từng được chứng kiến cảnh tượng bi thảm như thế trong đời từ lúc sinh ra.

Nhưng Ánh Hạ thì khác. Vốn là một nữ cảnh sát dạn dày kinh nghiệm, nên nhìn những cảnh này cô không hề sợ hãi, trái lại còn đặc biệt vui mừng! Những kẻ vô lương tâm này thực sự đáng chết. Để chúng sống thì thực không công bằng so với những tội ác mà chúng đã gây ra!

Lúc này, số kẻ còn tiếp tục chạy trốn ngày càng ít và trận chiến đang dần đi tới hồi kết!

Tay sai của Trương Minh Trí, kẻ đã tham gia vào vụ gi3t chết ông Dương Văn Diệp, Trương Minh Phú đã bị bắn tan xác trong cuộc hỗn chiến

Hoàng Minh Yên và Cao Kim Bình nhìn trận chiến đã sắp kết thúc, thấy được thất bại ngay trước mắt, chúng biết rằng cơn ác mộng của chúng sẽ sớm bắt đầu. Chỉ một lát sau, không còn kẻ nào bỏ chạy và cũng không một ai còn chống trả.

Trong thung lũng Ngạc Na, máu chảy thành sông, xác chết ở khắp mọi nơi chất thành từng đống như những ngọn núi.

Đội quân của Lưu Bảo Kim đã quét sạch hàng ngàn kẻ thù trong thung lũng Ngạc Na chỉ trong hơn mười phút. Nếu không cần bắt sống những kẻ cầm đầu như lệnh của Lê Uy Long thì ắt hẳn không cần đến mười phút, chỉ sau ba phút, nhóm người này cũng bị xóa sổ.

Tạ Ngọc Liên, Trương Minh Nghị, Trương Minh Trí và Phan Hoài Lan ngồi bất động trên mặt đất, nhìn cảnh xác chết ngổn ngang, máu thịt bầy nhầy mà sợ đến nỗi gần như mất đi tri giác. Bọn chúng vẫn không hiểu tại sao đoàn quân hùng mạnh này lại đột nhiên xuất hiện ở đây giết người, liệu có phải họ thực sự đang tập trận?

"Dừng bắn. Dọn dẹp chiến trường và bắt sống những kẻ cầm đầu!" Lúc này Lưu Bảo Kim hét to.

Lệnh của Lưu Bảo Kim vừa ban ra, tất cả các khẩu súng trên xe và trong tay các binh sĩ đều ngừng bắn.

Một lượng lớn quân nhân chạy lên dọn dẹp chiến trường.

Thiên Thành dẫn đầu một nhóm binh sĩ đi bắt sống Hoàng Minh Yên và Cao Kim Bình.

Võ Trung Hiếu đang nằm im giả vờ chết cũng bị các binh lính phát hiện và bắt sống.

Lưu Bảo Thục và Ngụy An Khánh ngất xỉu vì sức ép của đạn pháo lúc này vừa hồi tỉnh, cũng bị bắt sống ngay lập tức

Ngoại trừ hai đại ca của bang Hổ Báo là Mặt Thẹo và Lương Tuấn Kỳ đã bị xe tăng nghiền nát, tất cả những kẻ Lê Uy Long yêu cầu đều bị bắt sống. Trong trận chiến ở thung lũng Ngạc Na này, cuối cùng Lê Uy Long đã quét sạch được ba thế lực tà ác của Trương gia, bang Hổ Báo và Hoàng Minh Yên.

Lúc này, Thiên Thành đã hộ tống Tạ Ngọc Liên, Trương Minh Nghị, Phan Hoài Lan, Trương Minh Trí, Hoàng Minh Yên, Cao Kim Bình, Võ Trung Hiếu, Lưu Bảo Thục và Ngụy An Khánh, những kẻ đã bị bắt sống tới trước mặt Lê Uy Long.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 194: Cuộc thanh trừng ở thung lũng ngạc na (3)


Khi đám Tạ Ngọc Liên, Hoàng Minh Yên, Cao Kim Bình và những người khác được đưa đến trước Lê Uy Long, tất cả đều run lẩy bẩy chân tay.

"Quỳ xuống!" Thiên Thành hét lớn và đá một đá vào chân lũ đầu sỏ.

Ánh Hạ nhìn thấy cảnh này liền cảm thấy rất kỳ lạ. Tại sao đám người này lại bị đưa đến trước mặt của Lê Uy Long? Lê Uy Long có phải là chỉ huy của quân đoàn này không?

"Được rồi, cô gái. Bây giờ trận chiến đã kết thúc rồi. Không còn gì để xem nữa. Hãy vào đây để chúng tôi tiếp tục điều trị vết thương cho cô!" Lúc này, nữ quân y cất tiếng nói với Ánh Hạ khi cô vẫn đang chăm chú dõi theo những diễn biến ngoài hiện trường.

"Ngoài này thực sự rất thú vị. Cô hãy cho tôi xem thêm một lúc nữa!" Ánh Hạ ngập ngừng trả lời.

"Không được! Cô không thể tiếp tục đứng đó nữa. Vết thương trên đầu cô vẫn đang chảy máu! Cô phải cầm máu ngay lập tức!"

Nữ bác sĩ quân y sốt sắng. Lê Uy Long vừa phân phó Ánh Hạ cho cô, yêu cầu phải chữa khỏi nên cô không dám bỏ bê.

Ánh Hạ muốn tiếp tục quan sát nhưng đã bị mấy cô bác sĩ đưa trở lại vào trong chiếc xe quân sự.

…….

"Bây giờ chúng mày rơi vào tay tao rồi, chúng mày còn muốn nói gì nữa?" Lê Uy Long lạnh lùng hỏi, nhìn lũ tù nhân đang quỳ trước mặt.

"Lê Uy Long, quân đoàn này đến từ đâu?" Hoàng Minh Yên cố cứng cỏi lên tiếng hỏi.

"Từ chiến trường phía Tây!" Lê Uy Long trả lời dõng dạc.

"Từ chiến trường phía Tây? Họ vượt qua ngàn dặm đường xa xôi như thế chỉ đến đây để giết người vô tội một cách bừa bãi sao? " Hoàng Minh Yên cố gặng hỏi tiếp.

"Giết người vô tội một cách bừa bãi? Chúng mày coi thường luật pháp, mất hết lương tâm, làm vô số điều xấu xa bỉ ổi, giết hại bao con người… mà được coi là vô tội sao? Bọn họ vừa giết người vô tội sao?"

"Tao không đồng ý! Tao muốn kháng cáo! Ngay cả khi tao có tội, cũng không đến lượt mày kết án!" Hoàng Minh Yên gân cổ lên nói to.

"Hãy nhốt chúng lại và canh giữ cho cẩn thận. Ngày mai tôi sẽ đưa chúng đến trước mộ của cha tôi để xử tử chúng!" Lê Uy Long không muốn nghe những lời vô nghĩa của Hoàng Minh Yên nữa nên hạ lệnh xuống.

Ngay lập tức lũ Hoàng Minh Yên, Cao Kim Bình, Võ Trung Hiếu và những kẻ khác bị các binh sĩ bắt giữ.

"Lê Uy Long, không phải cậu định xử tử chúng tôi chứ?"

Tạ Ngọc Liên sợ đến nỗi khuôn mặt của bà ta xám ngoét như tro, toàn thân run lên từng cơn như sốt rét. Tất cả những thành viên của Trương gia nếu không phải là bị bắt thì đã bị bắn chết từ lâu. Không lẽ gia đình họ Trương của bà ta thực sự bị phá hủy trong tay Lê Uy Long này sao?

"Tôi đã nói từ lâu rằng Trương gia của bà đã tận tay gi3t chết cha tôi và bảy ngày sau sẽ là ngày tôi ra tay quét sạch gia đình bà. Bây giờ bà còn đưa tôi tới đây, hành hạ bạn bè và vợ tôi như thế, bà thực sự nghĩ rằng tôi đang đùa với bà sao?" Lê Uy Long nheo mắt, nhìn thẳng mặt Tạ Ngọc Liên mà nói.

"Mày không thể xử tử chúng tao. Mày không có quyền xử tử chúng tao! Con trai cả của tao Trương Minh Thành là Bí thư Thành ủy thành phố này, nếu mày dám đụng vào bất cứ ai trong gia đình họ Trương tao thì mày sẽ không thoát được khỏi tay con trai của tao đâu!" Tạ Ngọc Liên vừa run rẩy vừa rít lên qua kẽ răng.

"Thật sao? Vậy thì hãy chờ đến ngày mai. Tôi sẽ không chỉ xử tử cả nhà bà mà còn bắt cả con trai cả Trương Minh Thành của bà chôn cùng một mộ!" Lê Uy Long gằn từng tiếng.

"Mày dám không? Mày có đủ khả năng để bắt được con trai của tao sao?" Tạ Ngọc Liên ngoan cố thách thức.

"Ngày mai bà sẽ biết thôi. Không phải vội!"

Lê Uy Long không muốn nói thêm với Tạ Ngọc Liên gì nữa. Còn điều gì muốn nói, anh sẽ nói hết vào ngày mai trong buổi lễ phúng điếu cha anh.

Một nhóm binh sĩ kéo Tạ Ngọc Liên và đám Trương gia đi ra chỗ khác.

Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm vừa chứng kiến một cơn mưa máu kinh hoàng. Cảnh tượng quá bi thảm. Họ vẫn ở trong chiếc xe bọc thép mà không dám bước xuống xe.

Nhìn thấy đám tù nhân quỳ trước mặt Lê Uy Long, tất cả họ đều rất ngạc nhiên. Tuy nhiên, vì đang ngồi trong chiếc xe bọc thép nên họ không thể nghe thấy cuộc trò chuyện của Lê Uy Long với bọn chúng.

"Lưu Bảo Kim, anh hãy gửi lệnh của tôi cho Minh Hải, cử ngay một đội binh tinh nhuệ đến bắt giữ Trương Minh Thành ngay trong đêm nay!" Lê Uy Long nói với Lưu Bảo Kim.

"Tuân lệnh!" Lưu Bảo Kim ngay lập tức đi chuyển lệnh của Lê Uy Long cho Minh Hải, tổng chỉ huy chiến trường miền Nam.

Trong trận chiến tối nay tại thung lũng Ngạc Na, đội quân ưu tú của Lê Uy Long đã quét sạch năm ngàn lâu la bang Hổ Báo mà không hề có bất kì một thương vong nào. Ngoài sự tinh nhuệ và sức mạnh phi thường của đội quân, một lý do không kém phần quan trọng là bè lũ tay chân của chúng quá yếu, cộng với sự kinh hoảng tột độ làm chúng không thể chống đỡ nổi một đòn.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 195: Một lưới bắt gọn cá


Đối mặt với một đội quân hùng mạnh như vậy thì dù chúng có kháng cự cũng vô ích và không thể tạo ra bất kì sát thương đáng kể nào.

Đám thân tín của Hoàng Minh Yên cũng hoàn toàn bị tiêu diệt sạch sẽ trong trận chiến.

Tất cả những kẻ đến thung lũng Ngạc Na tối nay đều không thể trốn thoát. Những kẻ bị thương nặng bị các binh sĩ tìm thấy khi đang dọn dẹp chiến trường đều được hưởng một phát súng ân huệ cuối cùng.

Quả là một lưới bắt gọn cá! Toàn bộ bang Hổ Báo, Trương gia, thân tín của Hoàng Minh Yên đều có mặt tại đây, tạo điều kiện cho Lê Uy Long tiêu diệt sạch sẽ chỉ trong mười phút!

Mặc dù toàn bộ quá trình diễn ra mẻ lưới có vẻ ly kỳ, nhưng thực tế đều kết thúc như mong đợi của Lê Uy Long.

Trước đây Lê Uy Long đã nói với Thiên Thành rằng anh sẽ chơi một ván cờ lớn với ba lực lượng hắc ám của thành phố Đà Lạt, một ván cờ nguy hiểm nhưng cuối cùng anh đã hoàn toàn lách qua khe cửa hiểm nguy để giành chiến thắng.

Ba thế lực tàn ác trong thành phố Đà Lạt đã bị xóa sổ. Bây giờ đã đến lúc tính sổ với ông lớn đằng sau chúng, Trương Minh Thành!

"Anh Thiên, anh bị thương khá nhiều. Vết thương trên chân anh vẫn còn chảy máu. Anh hãy để quân y cầm máu và điều trị thương tích cho anh!" Thiên Thành ôn tồn nói với Lê Uy Long.

"Được rồi, tôi biết. Cậu hãy sắp xếp cho binh lính xử lý chỗ xác chết này một cách thỏa đáng!" Lê Uy Long nói.

"Vâng!" Thiên Thành trả lời đúng theo tác phong nhà binh và quay người đi làm nhiệm vụ.

Lê Uy Long không vội vàng đi cầm máu vết thương. Thay vào đó, anh đến chiếc xe bọc thép Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Tú Hằng đang ngồi, mở cửa xe và nói với họ: "Trận chiến kết thúc rồi. Nếu các cô ở trong mà thấy buồn chán thì có thể ra ngoài đi dạo vài vòng với tôi."

Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm gật đầu và ra khỏi xe.

Nhìn những xác chết la liệt, những dòng suối máu chảy khắp mọi nơi trong thung lũng Ngạc Na, bọn họ quay đầu đi không dám nhìn thẳng

"Lê Uy Long, anh với quân đoàn này có mối quan hệ gì vậy? Tại sao họ lại đột ngột tới để giải cứu chúng ta?" Chu Nhược Mai tò mò hỏi.

"Đây là sư đoàn tôi tham gia lần trước khi chiến đấu ở chiến trường miền Tây. Biết tôi đang gặp nguy hiểm nên họ đến để giải cứu." Lê Uy Long ngập ngừng nói. Anh quyết định vẫn nên bảo mật danh tính của mình trong thời gian trước mắt.

"Họ ở tận chiến trường phía Tây thì làm sao họ có thể đến nhanh như vậy?" Chu Nhược Mai hỏi lại.

"Họ nghe tin cha tôi bị giết bởi những kẻ này nên họ muốn đến để trả thù cho bố tôi. Vì vậy họ đã đóng quân bên ngoài thành phố từ lâu." Lê Uy Long cố gắng tìm một cái cớ cho hợp tình hợp lý.

"Để trả thù cho cha anh, họ thực sự đã huy động chừng ấy con người và phương tiện đi cả một quãng đường xa đến thế sao?"

Dĩ nhiên, Chu Nhược Mai sẽ không tin lời Lê Uy Long hoàn toàn. Mặc dù không nằm trong quân đội, cô cũng biết không thể nào huy động ngay lập tức một đội quân vừa tinh nhuệ vừa hùng hậu đến thế.

"..." Lê Uy Long toát mồ hôi hột. Có vẻ nói dối không phải là sở trường của anh. Hơn nữa một lời nói dối tốn của anh nhiều sức lực quá! Ắt phải bằng cả 10.000 lời nói thật dồn lại!

"Có lẽ đoàn quân của chúng tôi có lòng trung thành rất lớn. Vả lại bây giờ không có chiến tranh trên chiến trường phía Tây nên họ có thể ở đây nhanh chóng như vậy!" Lê Uy Long cố gắng duy trì để đứng vững trước đôi mắt trong trẻo như nước hồ thu của người vợ mà anh rất mực yêu thương dù không thể thể hiện thành lời.

Chu Nhược Mai nhìn Lê Uy Long bằng một vẻ mặt hết sức ngây thơ và lương thiện, rồi hỏi: "Có phải vì anh biết có đội quân này chờ sẵn bên ngoài thành phố nên anh luôn tự tin nói rằng anh sẽ không sao khi bắt buộc phải giết người không?"

"À ! Ừm! Đúng vậy. Em rất thông minh." Lê Uy Long trìu mến nhìn vợ mình khen ngợi.

"Vậy… với những người vừa bị bắt đi, anh dự định làm gì với họ?" Chu Nhược Mai hỏi lại.

"Bây giờ em đừng vội quan tâm tới vấn đề này. Ngày mai em sẽ biết. Vết thương ở chân tôi vẫn đang chảy máu nên… nên tôi sẽ đến chỗ những bác sĩ quân y để họ cầm máu đã."

Không thể tiếp tục đối diện với Chu Nhược Mai nhiều như vậy trong lúc này nên Lê Uy Long vội chuyển chủ đề. Anh vội vã tiến về phía các bác sĩ quân y.

Nhớ đến Ánh Hạ đã vì cứu mọi người mà bị thương nặng, Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm cùng đi tìm cô.

...

Minh Hải nhận lệnh hỏa tốc từ Lê Uy Long liền ngay lập tức phái một đội quân tinh nhuệ đến bắt giữ Trương Minh Thành.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 196: Sức mạnh phi thường


Khi Chu Nhược Mai, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm đến chỗ chiếc xe quân sự, Ánh Hạ đã được các nữ quân y băng bó xong các vết thương.

Ngoại trừ cú đánh mạnh vào đầu, các vết thương khác trên cơ thể Ánh Hạ đều là những thương tổn phần mềm, không có gì đáng ngại. Tuy nhiên bị mất máu quá nhiều nên cơ thể cô còn yếu.

"Đội trưởng Ánh Hạ. Cô thực sự vô cùng can đảm! Chúng tôi không biết nói gì để cảm ơn cô vì đã dũng cảm cứu chúng tôi như thế!" Chu Nhược Mai nói một cách chân thành, mắt rưng rưng lệ.

"Không có gì. Bảo vệ mọi người cũng là nhiệm vụ của tôi." Ánh Hạ nói.

"Đại úy Ánh Hạ. Cô là nữ cảnh sát đẹp nhất, giỏi nhất và dũng cảm nhất tôi từng thấy! Cảnh mình cô khổ chiến với cả ngàn người vừa nãy thật sự là vô song!"

Nguyễn Tú Cẩm thốt lên. Là một tiểu thuyết gia nên cô biết cách ăn nói hơn hẳn Chu Nhược Mai. Tuy nhiên mọi lời của cô nói với Ánh Hạ đều rất chân thành.

"Cảm ơn!" Ánh Hạ khiêm tốn nói.

"Đội trưởng Ánh Hạ, nếu không phải lúc nãy cô đã đến kịp thì chúng tôi sẽ không biết đã thê thảm tới mức nào. Cảm ơn cô rất nhiều!" Ngô Vy cũng nói.

"Các cô không cần phải cảm thấy áy náy hay biết ơn như thế. Các cô bị bắt đi như thế, bản thân tôi là một cảnh sát, dĩ nhiên là tôi phải đến cứu mọi người rồi." Ánh Hạ hết sức khiêm nhường.

"Những vết thương của cô giờ thế nào?" Chu Nhược Mai lo lắng.

"Không sao đâu. Chỉ là chấn thương ngoài da thôi." Ánh Hạ khoát tay.

"Trời! Nhìn cả người cô toàn máu là máu, chúng tôi sợ chết khiếp!" Chu Nhược Mai kêu lên.

...

Trong lúc mấy người phụ nữ trò chuyện với nhau, Lê Uy Long cũng đang điều trị vết thương trong một chiếc xe khác.

Trình độ của các bác sĩ quân đội này cao hơn nhiều so với các bác sĩ trong bệnh viện, các loại thuốc họ sử dụng cũng là những loại tốt nhất. Chốc lát sau, vết thương của Lê Uy Long đã được cầm máu và băng bó xong xuôi. Anh đến chỗ các cô gái và bảo:

"Bây giờ không còn sớm nữa. Chúng ta hãy về thôi!"

"Được. Nhưng giờ không có xe hơi, làm sao chúng ta có thể về đây?" Chu Nhược Mai nhìn ra bên ngoài lo lắng.

Lê Uy Long định phái một chiếc xe bọc thép để đưa mọi người về nhưng chợt cảm thấy quá phô trương nên anh nói với Ánh Hạ:

"Đội trưởng Ánh Hạ. Cô có thể cho chúng tôi về bằng xe của cô không?"

"Tất nhiên là được. Nhưng tôi đang bị thương thế này, tôi không thể lái xe." Ánh Hạ giơ cánh tay băng trắng lên nói.

"Tất nhiên cô không cần lái xe. Để tôi lái." Lê Uy Long nói.

"Cũng được. Vậy anh xem có thể nhờ ai đó giúp lật xe của tôi lên xem nó có còn chạy được nữa không đã." Ánh Hạ chỉ về phía chiếc xe mà lúc nãy đã bị đám đông hò nhau lật xuống.

"Không thành vấn đề. Các cô đợi ở đây một lát, tôi sẽ nhờ người ngay." Lê Uy Long nói xong liền quay người đi về phía Thiên Thành.

Chu Nhược Mai, Ánh Hạ, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm đứng đợi tại chỗ.

"Cậu giúp tôi lật chiếc xe đó lại." Lê Uy Long chỉ vào chiếc xe bị lật của Ánh Hạ và nói với Thiên Thành.

"Được, anh Thiên!" Thiên Thành ngay lập tức bước tới chiếc xe, dùng hai tay đỡ lấy và đẩy mạnh. Chiếc xe được lật lại ngay lập tức!

Chu Nhược Mai, Ánh Hạ, Ngô Vy và Nguyễn Tú Cẩm sững người!

"Thiên Thành này có một sức khỏe phi thường như thế, mà anh ta lại có thể là một chiến binh giả được sao?" Ánh Hạ nghi ngờ nói.

"Tôi thì cho chuyện người ta nói là thật! Vì nếu anh ta là một vị tướng thực sự của quân đội Đại Long sao lại có thể tuân lệnh chồng tôi răm rắp như thế được?" Chu Nhược Mai ngẫm nghĩ.

"Biết đâu cấp bậc của chồng cô lại cao hơn Thiên Thành." Ánh Hạ suy đoán.

"Sao? Ý cô là chồng tôi có thể là cấp trên của Thiên Thành sao?" Chu Nhược Mai vô cùng ngạc nhiên.

"Tôi không biết! Tôi chỉ đoán thôi." Ánh Hạ ngập ngừng nói.

...

Lưu Bảo Kim thấy Lê Uy Long yêu cầu Thiên Thành lật xe của Ánh Hạ lên, ông ta liền bước tới và hỏi: "Soái tướng, anh có quay về luôn không?"
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 197: Rời khỏi địa ngục trần gian


"Sau khi các anh xử lý xong mấy cái xác ở đây, hãy tìm một nơi nào đó an toàn để đóng quân, và sáng mai dẫn toàn bộ sư đoàn tới tham dự lễ tưởng niệm của cha tôi." Lê Uy Long nói.

"Vâng!" Lưu Bảo Kim và Thiên Thành đồng thanh nói.

"Thiên Thành, anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho buổi lễ tưởng niệm chưa?" Lê Uy Long hỏi lại Thiên Thành.

"Ôi, anh không cần phải lo lắng về chuyện đó, dĩ nhiên là em đã chuẩn bị chu toàn rồi." Thiên Thành nói.

"Vậy thì tốt. Tối nay, chúng ta phải canh giữ cẩn thận đám người Trương gia cùng với Hoàng Minh Yên, Cao Kim Bình và những người khác, để đảm bảo có thể đưa chúng đến mộ của cha tôi vào ngày mai để tạ lỗi!" Lê Uy Long nói.

"Soái tướng, anh đừng lo lắng, những người này đã nằm trong tay chúng ta, cho dù chúng có mọc cánh cũng không thể bay đi đâu được." Lưu Bảo Kim nói.

"Được rồi. Mà... Buổi lễ tưởng niệm ngày mai, hãy nhớ đừng gọi tôi là Soái tướng, giống như Thiên Thành, cứ gọi tôi là Vĩnh Thiên cũng được. Nhớ phải thông báo chuyện này với cả những người lính khác nữa. Bảo tất cả họ cứ gọi tên tôi là được!! Đừng quá khách sáo vào ngày mai!" Lê Uy Long lo lắng nói .

"Ơ, nhưng tại sao vậy?" Lưu Bảo Kim bối rối hỏi.

"Bởi vì tôi muốn mọi người không biết được danh tính thật của mình!" Lê Uy Long nói.

"Vâng, tôi hiểu rồi! Chúng tôi sẽ ghi nhớ." Lưu Bảo Kim nghiêm nghị nói.

Sau khi căn dặn mọi việc xong xuôi, Lê Uy Long ngồi vào xe của Ánh Hạ và kiểm tra thử nó một lúc, thấy rằng nó không bị hỏng.

Vì vậy, anh lái chiếc xe này về phía vợ mình và các cô gái.

“Lê Uy Long, anh cũng đang bị thương, hay là để tôi lái nó cho!?" Chu Nhược Mai nói.

"Không sao, vết thương nhỏ này không là gì với tôi. Mọi người lên xe đi!" Lê Uy Long mỉm cười nói.

Chu Nhược Mai nhìn anh tin cẩn, và sau đó tất cả những cô gái đều lần lượt lên xe.

Cuối cùng, Lê Uy Long đã đưa họ ra khỏi khu thung lũng Ngạc Na đáng sợ kia.

Sau khi rời Thung lũng Ngạc Na, các cô gái đều bồi hồi nhớ lại trải nghiệm về cuộc chiến lúc nãy, và họ cảm thấy như mình vừa trải qua một cơn ác mộng, thật may mắn vì cuối cùng cơn ác mộng đó cũng đã kết thúc!

Họ chưa bao giờ phải trải qua một cuộc phiêu lưu nguy hiểm như vậy, chưa bao giờ thấy một trận chiến lớn đến thế và chưa bao giờ phải chứng kiến những cảnh tượng kinh dị bi thảm như vậy.

Những xác chết rải rác trên khắp khu đất trống giữa thung lũng, nhiều chỗ chất cao như núi, máu chảy lênh láng thành sông với mùi tanh nồng khủng khiếp! Đó thực sự là một trải nghiệm quá đỗi kinh hoàng!

Mặc dù Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm đã từng thấy Lê Uy Long giết rất nhiều người trước đó, nhưng những cảnh đó không là gì so với cảnh tượng hãi hùng trong Thung lũng Ngạc Na tối nay!

"Đội trưởng Ánh Hạ, vết thương của cô đã ổn chưa?" Lê Uy Long hỏi trên con đường gồ ghề ra khỏi thung lũng.

"Ngoại trừ việc mất máu quá nhiều và một số vết thương phải khâu, thì cũng không có gì quá nghiêm trọng!", Ánh Hạ nói.

"Vậy à, nếu không có gì nghiêm trọng, tôi muốn mời cô đến tham dự lễ tưởng niệm cha tôi vào ngày mai. Cô có rảnh không?" Lê Uy Long hỏi.

Sự thể hiện của Ánh Hạ tối nay khiến anh rất ngưỡng mộ, vì vậy anh quyết định mời cô đến dự lễ tưởng niệm cha mình.

"Sao? Anh sẽ tổ chức một buổi lễ tưởng niệm cho cha mình ư?" Ánh Hạ ngạc nhiên hỏi lại.

"Đúng vậy! Lúc nãy ở thung lũng Ngạc Na, chắc cô cũng đã nghe Hoàng Minh Yên, Trương Minh Trí và những kẻ khác nói rằng cha tôi đã phải chết như thế nào rồi đấy! Lúc đó, tôi vẫn đang chiến đấu ở phía tây, kẻ cả khi ông ấy chết, tôi cũng không thể ở bên đưa tiễn. Ông ấy đã chết một cách quá cô độc và đau đớn, vì vậy tôi muốn tổ chức một buổi tưởng niệm lớn cho ông ấy để linh hồn ông được an nghỉ." Lê Uy Long nói.

"Ra là vậy. Chuyện này tôi quả thực cũng đã nghe qua. Cha anh thực sự là một anh hùng, tôi rất ngưỡng mộ tinh thần quả cảm của ông ấy. Nhất định tôi sẽ đến buổi lễ ngày mai." Ánh Hạ nói.

"Vậy thì tốt rồi, cảm ơn cô!" Lê Uy Long mỉm cười.

"Thế, anh có kế hoạch gì cho lễ tưởng niệm này chưa?" Ánh Hạ tò mò hỏi.

"Cô và tất cả mọi người sẽ biết vào ngày mai." Lê Uy Long đáp gọn lỏn. Anh không muốn tiết lộ quá nhiều vào lúc này.

Bỗng nhiên, Chu Nhược Mai nói: "Đội trưởng Ánh Hạ, nếu cô đã đồng ý đến tham dự lễ tưởng niệm này vào ngày mai, thì hay là cô hãy ở lại nhà tôi tối nay, như vậy thì chúng ta sẽ có thể đi cùng nhau luôn vào ngày mai."

"Ấy, như vậy không tiện đâu! Đó là nhà của vợ chồng cô mà!" Ánh Hạ có một chút xấu hổ nghĩ tới chuyện này. Cô không phải người thích làm phiền người khác.

"Không sao đâu mà! Nhà tôi có rất nhiều phòng trống, cô chỉ đến đó một đêm thôi. Cô đang bị thương thế này, sẽ rất bất tiện khi phải về nhà một mình!" Chu Nhược Mai nài nỉ.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 198: Chuyện không lường trước


"Phải đấy, cô có thể ở lại nhà tôi một đêm, như vậy là tiện cả đôi đường!" Lê Uy Long cũng nói.

Thấy Lê Uy Long và Chu Nhược Mai năn nỉ mãi, Ánh Hạ cũng không đành lòng từ chối, vì vậy cô nói: "Được rồi được rồi, vậy thì tôi sẽ ở nhà hai người một đêm vậy!"

"Giám đốc Ngô, tất cả chúng ta đã cùng nhau trải qua một cuộc chiến sinh tử tối nay, ai cũng bị dọa sợ chết khiếp rồi. Nếu cô cũng cảm thấy sợ khi phải trở về nhà một mình thì hãy ở lại nhà tôi một đêm!" Chu Nhược Mai nói thêm với Ngô Vy.

"Vậy thì tốt quá, cảm ơn cô!" Ngô Vy thực sự đã rất sợ hãi tối nay, và cô không dám về nhà một mình, vì vậy cô sẵn sàng đồng ý.

Hơn nữa, dù sao cô cũng sẽ tham dự lễ tưởng niệm của ông Dương Văn Diệp vào ngày mai, lúc nãy Lê Uy Long đã mời cô.

Sau khi trở về căn biệt thự trên đồi Mây, Chu Nhược Mai đã cẩn thận sắp xếp một phòng cho Ánh Hạ và Ngô Vy, để họ có thể ngủ chung trong một phòng.

Nguyễn Tú Cẩm tiếp tục ngủ cùng với Chu Nhược Mai.

Tuy nhiên, Tú Hằng là một tác giả rất tận tâm. Sau khi trở về phòng, cô lập tức quay trở lại với chiếc máy tính và viết thêm hai tiếng nữa cho hoàn thành nhiệm vụ cập nhật của ngày hôm nay trước khi đi ngủ.

..........

Cùng lúc này, tại văn phòng Bí thư Thành Uỷ thành phố Đà Lạt......

Trương Minh Thành nhìn lên đồng hồ và thấy rằng đã gần sáng sớm. Ông ước ccchừng lúc này hẳn là Lê Uy Long đã bị giết, vì vậy ông ta đã gọi ngay cho Tạ Ngọc Liên để hỏi thăm tình hình.

Tuy nhiên, sau khi cuộc gọi được thực hiện, không hề có phản hồi nào từ Tạ Ngọc Liên.

Trương Minh Thành gọi lại cho em trai mình là Trương Minh Nghị và thấy rằng cuộc gọi cũng không thành công!

Trong lòng ông ta cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao tất cả tín hiệu cuộc gọi đều bị tắt?

Nghi vấn về điều này, ông ta liền gọi cho các thành viên khác trong gia đình họ Trương và thấy rằng điện thoại của mọi người đều không có phản hồi!

Lúc này, Trương Minh Thành bỗng có một linh cảm không lành, tại sao tất cả bọn họ đều không bắt máy? Là do họ đã không bật nó lên hay không thể bật được nó?

Không cách nào lý giải được, ông ta gọi lại cho Hoàng Minh Yên, rồi nhanh chóng nhận ra rằng ngay cả điện thoại di động của Hoàng Minh Yên cũng tắt ngúm!

Tình huống bất thường này chưa từng xảy ra trước đây. Nếu không có lý do gì đặc biệt, cả gia đình không thể tắt điện thoại di động cùng lúc thế được.

Một linh cảm đáng ngại trào đến trong trái tim ông ta!

Ngay sau đó, Trương Minh Thành lập tức gọi tới Sở cảnh sát để hỏi họ xem có bất kỳ sự việc kỳ lạ gì xảy ra ở trong địa bàn thành phố tối nay không.

"Xin chào, có chuyện gì vậy?", Một viên cảnh sát trực điện thoại nhanh chóng bắt máy.

"Là tôi, Bí thư thành ủy Trương Minh Thành đây." Ông ta nói.

"Hóa ra là Trương..... Bí thư thành ủy Trương Minh Thành!" Vừa nghe thấy cái tên này, viên cảnh sát chợt cảm thấy sợ hãi và những lời nói của anh ta trở nên run rẩy.

"Tại sao tôi lại không gọi được cho Hoàng Minh Yên, ông ta không mang điện thoại à??" Trương Minh Thành lập tức đi vào vấn đề chính.

"À vâng, điện thoại di động của giám đốc Hoàng không có tín hiệu vào tối nay nên cả chúng tôi cũng không gọi được!", viên cảnh sát nói.

"Vậy sao? Thế, tối nay trong thành phố có xảy ra chuyện gì đặc biệt không?" Nghe tới đây, Trương Minh Thành đã nhận ra tình hình không ổn chút nào, nên anh ngập ngừng hỏi.

"Đúng là có! Tối nay ở trong thành phố....., không, thực ra là ngay trước trụ sở cảnh sát này, đã xảy ra chuyện kỳ lạ nhất tôi từng thấy từ khi theo nghề đến nay." Người cảnh sát nói.

"Rốt cuộc là chuyện gì vậy?" Trương Minh Thành cau mày, sốt ruột hỏi.

"Chuyện là, tối nay, một sư đoàn hùng hậu được trang bị vũ khí hết sức tối tân không rõ nguồn gốc từ đâu đã tiến công dữ dội vào thành phố Đà Lạt và bao vây Sở cảnh sát." Viên cảnh sát nói. Nhớ lại cảnh cả đội cảnh sát vừa bị quân đoàn bao vây, anh ta vẫn còn hơi sợ.

"Một đội quân không rõ nguồn gốc tiến công vào thành phố?" Trương Minh Thành rất sốc khi nghe tin này, liền hỏi lại một cách lo lắng: "Tại sao đội quân này lại bao vây Sở cảnh sát, cậu có biết không??"

Là người đứng ở một vị trí cao trong ban lãnh đạo thành phố, Trương Minh Thành khá nhạy cảm với những sự bất thường này. Đặc biệt là vào thời điểm gia đình họ Trương của ông ta cùng với Hoàng Minh Yên và băng Hổ Báo hợp lực để đối phó với Lê Uy Long tối nay. Việc cả một quân đoàn tiến vào thành phố khiến ông ta thực sự cảm thấy lo lắng.

"Họ đến để truy hỏi về nơi chủ tịch Hoàng bắt Lê Uy Long đến." Viên cảnh sát cũng trình bày chân thực mọi việc.

"Cái gì? Bọn họ muốn tìm vị trí của Hoàng Minh Yên và Lê Uy Long ư?" Trương Minh Thành kinh ngạc hét lên, mồ hôi lạnh bắt đầu toát ra đầm đìa.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 199: Trương minh thành trốn chạy


"Vâng, và họ đã tìm thấy rồi, họ phát hiện ra Lê Uy Long đã bị đưa đến Thung lũng Ngạc Na chỉ trong một vài phút." Viên cảnh sát nói.

"Sau đó thì sao?" Trương Minh Thành cảm thấy sự việc đang ngày càng nghiêm trọng.

"Sau đó, sư đoàn này đã đi thẳng đến Thung lũng Ngạc Na đó."

Nghe tới đây, Trương Minh Thành bỗng run rẩy khắp người, tay anh ta lập cập làm cho chiếc điện thoại rơi ngay xuống đất.

"Ông Trương, ông ổn chứ?" Viên cảnh sát hoảng hốt hỏi khi nghe tiếng điện thoại rơi kịch xuống đất.

Lúc này, Trương Minh Thành không còn tâm trạng để nói chuyện với anh ta. Ông ta lặng lẽ cúi xuống nhấc điện thoại lên và cúp máy.

Trương Minh Thành biết rằng kế hoạch hành quyết Lê Uy Long của Hoàng Minh Yên được thực hiện tại thung lũng Ngạc Na!

Tối nay, không chỉ Trương gia của ông ta, mà rất nhiều người thân cận của Hoàng Minh Yên trong sở cảnh sát và toàn bộ lực lượng băng Hổ Báo đã cùng đến đó đối phó với Lê Uy Long!

Vậy mà một quân đoàn không rõ gốc gác từ đâu đã lao vào thành phố để bao vây Sở Cảnh sát và lần theo dấu vết của Lê Uy Long rồi nhanh chóng kéo đến Thung lũng Ngạc Na này. Không còn nghi ngờ gì nữa, bọn họ chắc chắn đến là để giải cứu Lê Uy Long kia!

Đồng thời, ông ta chợt có ý nghĩ rằng Lê Uy Long hoàn toàn không phải là một nhân vật đơn giản! Làm sao mà một người bình thường có thể khiến cả một quân đoàn được trang bị hùng hậu xông vào Thành phố ứng cứu chứ?

Lê Uy Long chắc chắn không phải là một quân nhân bình thường như anh ta vẫn nói, mà phải là một nhân vật có vị thế lớn nên mới có thể huy động quân đội vào thành phố chỉ với một mệnh lệnh!

Thân là một bí thư thành ủy, giá mà ông ta có thể hiểu được điều này sớm hơn thì đã không phải loay hoay thế này.

Lúc này, điện thoại di động của tất cả thành viên Trương gia và Hoàng Minh Yên đều đã bị tắt, chứng tỏ có điều gì đó không may đã xảy ra với họ!

Nếu thực sự có chuyện gì đó xảy ra, chắc chắn họ sẽ buộc phải khai ra kẻ chủ mưu đứng phía sau.

Trương Minh Trí là một người khôn ngoan và giảo hoạt, ông ta tự biết rằng mình đã gây ra một đại thảm họa, và những điều xui xẻo chắc chắn sẽ xảy đến với ông ta!

Dám xúc phạm đến một người có thể huy động cả Quân đoàn, đây thực sự không phải là một tội nhỏ. Đừng nói đến việc bị bắt, có khi chính mạng sống của ông ta lúc này cũng khó giữ!

Lần này Trương Minh Thành quả thực đã gây ra một thảm kịch nghiêm trọng!

Ông ta không muốn ngồi yên chờ chết, nên quyết định sẽ bỏ trốn ngay trong đêm!

Tuy nhiên, thường thì sẽ không có chuyến bay nào vào giờ sáng sớm như thế này. Ông ta có thể trốn đi đâu?

Sau khi suy nghĩ rất lâu về chuyện này, Trương Minh Thành quyết định chạy đến đại sứ quán Đông quốc để trốn tạm!

Ông ta vốn có một mới quan hệ chặt chẽ với ban lãnh sự Đông quốc, bây giờ dù đã gây ra một thảm họa, ông ta vẫn có thể nương nhờ họ.

Chừng nào có thể đến được đại sứ quán đó, ông ta coi như đã ở trong lãnh thổ Đông quốc. Quân đội Đại Long sẽ không thể làm gì họ!

Nghĩ vậy, Trương Minh Thành vội vã chuẩn bị tiền bạc và một số đồ đạc cũng như tài liệu quan trọng, và lập tức lái xe đến lãnh sự quán Đông quốc ở gần khu trung tâm thành phố.

...................

Vào lúc hai giờ sáng, điện thoại di động của Lê Uy Long đột nhiên reo lên.

Anh liếc nhìn vào màn hình điện thoại và thấy rằng đó là cuộc gọi từ Căn cứ phía Nam, liền vội vã choàng dậy trả lời ngay lập tức.

"Lê Soái, là tôi, Minh Hải đây." Giọng nói của Minh Hải vang lên qua điện thoại.

"Có chuyện gì mà anh gọi tôi muộn vậy?" Lê Uy Long ngạc nhiên hỏi.

"Đám người Trương gia và băng Hổ Báo đã khai ra người đứng sau mọi chuyện là Trương Minh Thành, Bí thư thành ủy thành phố Đà Lạt, nhưng chúng tôi lại vừa nhận được tin hắn ta đã bỏ trốn ngay sau khi biết chuyện." Minh Hải nói.

"Ông ta định trốn đi đâu?" Lê Uy Long hỏi.

"Theo thông tin điều tra thì đã trốn đến Đại sứ quán Đông quốc," Minh Hải nói. Anh ta cũng chỉ vừa nhận được tin này. Việc này liên quan đến đại sứ quán nên vô cùng nghiêm trọng và ngoài sức tưởng tượng của Minh Hải, vậy nên anh ta mới phải gọi Lê Uy Long lúc đêm hôm như thế này.

"Cái gì? Lão ta thực sự đã chạy trốn đến Đại sứ quán sao?" Lê Uy Long có một chút ngạc nhiên. Chẳng lẽ giữa bọn họ có quan hệ mờ ám gì đó?

"Phải. Chúng ta nên làm gì bây giờ? Lê Soái, xin hãy ra chỉ thị!" Minh Hải lo lắng hỏi. Anh ta không dám tự ý ra quyết định hành động đối với vấn đề này, chỉ có thể hỏi Lê Uy Long và để cho anh xử lý tất cả.
 
Back
Top Bottom