Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 140: Luận tội


"Anh... anh đã bị bắt, mà vẫn muốn tỏ thái độ chống đối sao?" Ánh Hạ có chút tức giận khi thấy Lê Uy Long tỏ ra quá kiêu ngạo đối với cô.

"Đây đâu thể gọi là bị bắt giữ, tôi chỉ đang thể hiện sự hợp tác trong cuộc điều tra thôi." Lê Uy Long nói.

"Nhân chứng vật chứng đã rành rành ra đây rồi!! Chính anh cũng đã thừa nhận rằng mình là kẻ giết người, còn gì cần phải điều tra nữa?!" Ánh Hạ nói gay gắt.

"Đúng là tôi đã giết người, nhưng đó là sự tự vệ chính đáng." Vĩnh Thiên quyết nói lý với nữ cảnh sát nọ.

"Phòng vệ chính đáng gì?" Ánh Hạ ngạc nhiên hỏi.

"Chính những người này đã gây sự trước và muốn giết tôi, mạng sống của mình bị đe dọa như vậy, chẳng lẽ cô bảo tôi phải ngồi yên chịu chết à?" Lê Uy Long giải thích.

"Hả? Tại sao bọn họ lại muốn giết anh?" Ánh Hạ ngạc nhiên hỏi lại.

"Bởi vì tất cả họ đều là những sát thủ." Lê Uy Long nói.

"Cái gì? Sát thủ?" Nữ cảnh sát tròn mắt ngơ ngác.

"Phải, cô là cảnh sát nên chắc cũng từng nghe nói qua. Bọn họ chính là Thất bang Sát thủ, đứng thứ chín trong Bảng xếp hạng Siêu Sát thủ của nước ta đấy!" Lê Uy Long phân trần.

"Ý anh là......Thất bang Sát thủ trong huyền thoại?" Nghe tới đây Ánh Hạ càng kinh ngạc hơn. Tất nhiên cô cũng đã nghe nói về nhóm sát thủ máu lạnh khét tiếng này, bọn họ là những kẻ giết người đáng sợ trong truyền thuyết. Nhắc đến cái tên đó thôi cũng đủ khiến cả giới giang hồ lẫn lực lượng cảnh sát đều phải rùng mình.

"Phải, chính là bọn họ." Vĩnh Thiên nói.

"Vậy là một mình anh đã gi3t chết tất cả bảy sát thủ chuyên nghiệp này?" Tất nhiên, Ánh Hạ sẽ không dễ dàng tin rằng Lê Uy Long có khả năng này.

"Không phải tôi, ở đây còn ai nữa? Chắc cô cũng biết rằng tôi là lính đặc nhiệm chứ hả?" Lê Uy Long hỏi.

Nghe anh ta nói điều này, Ánh Hạ đột nhiên nhớ lại những tin đồn đã lan truyền sau đám cưới hoành tráng của Lê Uy Long và Chu Nhược Mai vào tháng trước. Một trong số đó là tin đồn rằng họ Lê này là lính đặc nhiệm của quân đội. Xem ra không có gì lạ khi anh ta có thể bắn hạ Trịnh Kiến Sang, gã tù nhân định bỏ trốn tại bệnh viện lần trước.

Tuy nhiên, tóm lại Lê Uy Long này cũng chỉ là một người lính bình thường, làm thế nào anh ta có thể cùng lúc hạ đo ván Thất bang Sát thủ mà không có bất kỳ sự trợ giúp nào? Đây là trò đùa sao?

"Anh chẳng qua chỉ là một quân nhân bình thường, làm sao có thể giết cả nhóm sát thủ thiện chiến như thế này được?" Ánh Hạ hỏi lại.

"Thất bang Sát thủ chỉ là một cái hư danh mà bọn chúng cường điệu lên để tự tạo ra danh tiếng cho mình. Tôi thực sự đã giết họ đấy, có gì đáng ngạc nhiên đâu!?” Lê Uy Long nói nhẹ nhàng.

"Ý anh là, bọn họ chỉ là những sát thủ giả mạo, lấy danh nghĩa là Thất bang Sát thủ?" Ánh Hạ bất giác thốt lên. Nếu họ thực sự là Thất bang sát thủ nổi tiếng tàn nhẫn, làm sao quân nhân hạng xoàng như Lê Uy Long có thể kết liễu dễ dàng như vậy?

"Chuyện này tôi không biết được, chẳng phải đó là nhiệm vụ của Đội trưởng đội cảnh sát điều tra cô sao?" Lê Uy Long nói.

"Cho dù bọn họ có đúng là Thất bang sát thủ hay không, tôi muốn biết lý do mà họ muốn giết anh là gì! Chuyện này chắc là anh biết rõ nhỉ?" Ánh Hạ hỏi lại.

"Không phải quá rõ ràng rồi sao? Tất nhiên là bọn họ được ai đó thuê đến để giết tôi! Đám sát thủ vẫn luôn giết người thuê vì tiền mà!" Lê Uy Long nói.

Ánh Hạ rất khó chịu trước cách nói chuyện thiếu tôn trọng của Lê Uy Long, cô hỏi: "Thế ai là người thuê?"

"Trước khi ra tay, bọn họ có nói với tôi rằng chính Trương gia đã thuê họ giết tôi." Vĩnh Thiên nói.

"Trương gia? Là gia đình họ Trương giàu có bề thế nhất ở thành phố Đà Lạt này ư?" Ánh Hạ kinh ngạc hỏi lại.

"Đúng vậy. Ngoại trừ Trương gia này, làm gì còn ai có đủ khả năng thuê Thất bang Sát thủ chứ?" Lê Uy Long nói tiếp, khẽ thở dài vì cuối cùng cô ta cũng chịu hiểu ra.

"Nhưng tại sao gia đình họ Trương muốn giết anh?" Ánh Hạ vẫn chưa hết tò mò.

"Chuyện đó tôi cũng không rõ." Vĩnh Thiên không muốn nói với Ánh Hạ về mối hận thù sâu sắc giữa mình với gia đình họ Trương. Vì vậy anh đã cố lờ đi.

"Sau đó, hãy nói lại cho tôi với Cục Bảo vệ Pháp luật!" Ouyang Bing nói.

Chu Nhược Mai thấy Ánh Hạ có vẻ chuẩn bị đưa Lê Uy Long đi liền vội vàng nói: "Đội trưởng, chồng tôi thực sự chỉ phòng vệ thôi. Chính những sát thủ này muốn giết anh ấy nên chồng tôi mới buộc phải ra tay với họ. Đó là sự thật. Tôi có thể làm chứng về điều này, vậy nên xin đừng bắt anh ấy! "

"Phải, tôi cũng có thể làm chứng. Vừa nãy tôi thấy những người này lao vào định gi3t chết Vĩnh Thiên, vì vậy tôi mới gọi cho cảnh sát các cô để báo cáo sự việc. Chính là tôi đã gọi đây! Nếu những gì Vĩnh Thiên nói không phải sự thật, nếu anh ta thực sự giết người, tại sao tôi phải gọi cảnh sát chứ?" Nguyễn Tú Cẩm cũng nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 141: Mong muốn của thiên thành


"Đừng lo, tôi chỉ đưa anh ta về đồn để hỗ trợ điều tra. Nếu Lê Uy Long thực sự chỉ phòng vệ, tôi sẽ không làm khó anh ta nữa." Ánh Hạ nói.

"Tôi sẽ đi với cô ấy, mọi chuyện sẽ ổn thôi, hai người không phải lo lắng." Lê Uy Long an ủi.

Vào lúc này, lại có thêm một vài chiếc xe cảnh sát chuyên dụng xuất hiện bên cạnh hiện trường.

Một nhóm cảnh sát bước ra khỏi xe và rất sốc khi trông thấy hiện trường vụ án mạng.

"Đội trưởng, chúng tôi đã đến trễ, hung thủ giết người đã bị bắt chưa ạ?" Một trong những cảnh sát đến đứng cạnh Ánh Hạ và hỏi.

"Đã bắt rồi đây, anh ta là Lê Uy Long." Ánh Hạ đẩy Vĩnh Thiên lên trước và nói.

"Đội trưởng ra tay nhanh thật đó!" Anh cảnh sát nọ cười nói.

"Cậu hãy thu thập tất cả bằng chứng có liên quan tại hiện trường này, sau đó đưa các xác chết về nhà xác của sở để xác minh danh tính họ, xem họ có đúng là Thất bang Sát thủ hay không. Còn bây giờ tôi sẽ đưa Lê Uy Long về sở để thẩm vấn." Ánh Hạ nói với vẻ nghiêm túc.

"Vâng! Tôi đã rõ thưa đội trưởng!" Viên cảnh sát nói.

"Được rồi, Lê Uy Long, mau đi với tôi!" Nói xong, Ánh Hạ áp giải Vĩnh Thiên lên xe của mình và chuẩn bị rời đi.

"Vĩnh Thiên....." Chu Nhược Mai vẫn rất lo lắng và chạy theo hai người họ.

"Dư Hân, anh thực sự không sao mà. Em đừng lo lắng quá! Nhân tiện, em có thể gọi cho Thiên Thành giúp anh không? Hãy nói là anh đã đến Sở cảnh sát thành phố để hỗ trợ điều tra và bảo Thiên Thành đừng hành động vội vàng. Số điện thoại của anh ta là......." Lê Uy Long cẩn thận dặn dò vợ mình, và ghé vào tai cô đọc số điện thoại của Thiên Thành.

Vĩnh Thiên lo rằng nếu Thiên Thành biết rằng anh ta đã bị bắt đến sở cảnh sát thì sẽ lập tức cử Lưu Bảo Kim đưa sư đoàn của anh ta vào thành phố ứng cứu. Như vậy thì sẽ hỏng hết toàn bộ kế hoạch mà họ đã bàn bạc từ đâu. Vì vậy anh phải dặn trước Chu Nhược Mai thông báo với Thiên Thành và yêu cầu anh ta đừng hành động lỗ m ãng.

"Được, em biết rồi." Chu Nhược Mai không hiểu ý của Vĩnh Thiên là gì, nhưng cô vẫn ghi nhớ số điện thoại của Thiên Thành trong đầu.

"Thiên Thành mà anh đang nói đến là viên Trung úy của đơn vị Đại Long đó hả?" Ánh Hạ cau mày hỏi.

"Phải." Lê Uy Long đáp.

"Haha.... Anh ta thì có thể hành động lỗ m ãng gì chứ? Thiên Thành đó dám đến đây cướp ngục sao? Nếu vậy, chỉ cần anh ta xuất hiện, tôi sẽ bắt giữ luôn một thể! Nghe nói anh ta đã mạo nhận mình là một Trung úy, đây đúng là cơ hội tốt mà! Anh hãy mau khai ra nơi ẩn náu của hắn ta đi!" Ánh Hạ nói dữ dội.

"....." Lê Uy Long toát mồ hôi đầm đìa, "Không được, tôi sẽ không phản bội đồng đội của mình."

"Không sao, bây giờ anh không nói với tôi cũng được. Nhưng khi chúng ta trở về sở cảnh sát, tôi sẽ có những cách riêng để buộc anh khai ra điều đó!" Ánh Hạ nói một cách quyết liệt. Chỉ cần về đến Sở, cô sẽ có cả trăm cách để Lê Uy Long khai báo một cách trung thực!

Ngay khi Ánh Hạ lái xe áp giải Lê Uy Long đi, Chu Nhược Mai chạy ngay về căn biệt thự và gọi cho Thiên Thành.

Lúc này, Phạm gia vẫn đang nghỉ ngơi ở trong phòng khách sạn, vừa thấy cuộc gọi của Chu Nhược Mai, anh liền trả lời ngay.

Lần trước khi Lê Uy Long gọi cho anh ta, Lê Soái đã sử dụng điện thoại di động của Chu Nhược Mai. Thiên Thành đã nhanh chóng lưu số đó lại, nên giờ đây có thể biết ngay rằng đó là số điện thoại của cô.

"Xin chào?" Đây đúng là số của Chu Nhược Mai, nhưng Thiên Thành không chắc là Lê Uy Long đang sử dụng điện thoại di động cô hay chính Chu Nhược Mai đang gọi. Nên anh ta cứ giữ phép lịch sự trước.

"Là số của Trung úy Thiên Thành phải không?" Chu Nhược Mai cũng lo rằng cô đã nhớ nhầm số, vì vậy cô đã hỏi để kiểm tra trước.

"Chị dâu, là em đây, em là Thiên Thành. Chị gọi cho em lúc muộn thế này có việc gì không?" Thiên Thành đã nhận ra giọng nói của Chu Nhược Mai.

"Đúng là có chuyện. Vĩnh Thiên, anh ấy vừa mới bị bắt bởi một cảnh sát nào đó ở sở cảnh sát Thành phố. Anh ấy đã nhờ tôi thông báo với anh." Chu Nhược Mai nói với vẻ lo lắng.

"Sao? Anh Thiên đã bị ai đó của cục cảnh sát bắt đi?" Thiên Thành đang nằm dài bỗng đứng dậy. Anh đã đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi.

"Phải." Chu Nhược Mai nói, trong lòng tự hỏi vì sao giọng Thiên Thành lại có vẻ phấn khởi như vậy. Đây đâu phải là chuyện vui?!

"Tốt! Tốt! Thật quá tốt rồi!!" Thiên Thành hào hứng nói. Cứ phải ở lỳ trong khách sạn suốt những ngày này, anh ta đã rất mệt mỏi và gần như nghẹt thở, anh chỉ chờ Lê Uy Long bị người của cục cảnh sát đưa đi, như vậy thì anh ta có thể lập tức ra hiệu lệnh cho Lưu Bảo Kim đưa sư đoàn và lực lượng đặc nhiệm đóng quân ở vùng ngoại ô di chuyển vào thành phố, sau đó tiến thẳng đến cục cảnh sát làm một trận tưng bừng.

Chu Nhược Mai nghe Thiên Thành vỗ đùi cái đét đầy hào hứng, lại còn nhắc đi nhắc lại “chuyện tốt”, cô đột nhiên toát mồ hôi. Chẳng lẽ do đã bị Lê Uy Long bắt nạt quá nhiều, nên giờ đây khi biết rằng Lê Uy Long bị bắt, Thiên Thành mới cảm thấy hạnh phúc như vậy không?

"Chuyện này có gì vui sao? Lê Uy Long đã bị bắt đó, anh thấy hả hê lắm à?" Chu Nhược Mai cau mày hỏi với vẻ không hài lòng.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 142: Giải cứu (1)


"Không ... không, đừng hiểu sai ý tôi, ý tôi không phải thế."

Thiên Thành nhận ra mình đã làm Dư Hân hiểu nhầm nên toát mồ hôi vội vàng bào chữa. Anh hỏi tiếp:

"Mà tại sao cảnh sát lại tới bắt anh Thiên?"

"Một nhóm người xưng là … là Thất bang Sát thủ gì đó đã kéo tới trước nhà tôi định giết Vĩnh Thiên, nhưng chúng đã bị anh ấy lấy mạng. Sau đó nữ cảnh sát Ánh Hạ ở đội điều tra tội phạm đã dẫn cảnh sát tới bắt giữ anh ấy. Anh ấy hoàn toàn chỉ giết người vì mục đích tự vệ chính đáng mà thôi." Chu Nhược Mai ngắn gọn tường thuật lại sự việc.

"Tôi hiểu điều này. Chị dâu, chị cứ yên tâm. Tôi sẽ đi giải cứu Anh Thiên ngay lập tức!"

Thiên Thành không hề ngạc nhiên khi nghe tin Thất bang Sát thủ khét tiếng thiệt mạng trong tay Lê Uy Long. Chúng so với Vĩnh Thiên chỉ là hạng tép riu trước một Lê Soái lẫy lừng. Anh ta phấn khích khi cuối cùng cũng có thể hạ lệnh cho Lưu Bảo Kim thống lĩnh đội quân tinh nhuệ tiến vào thành phố giải cứu Lê Uy Long.

"Anh đừng vội. Trước khi Lê Uy Long rời đi, anh ấy đã yêu cầu tôi gọi cho anh để nói rằng anh đừng vội vàng hành động." Chu Nhược Mai cuối cùng cũng nói rõ lời nhắn của Lê Uy Long trước lúc rời đi.

"Tại sao?" Thiên Thành bối rối hỏi.

"Bởi vì anh ấy nói rằng anh ấy chỉ đến sở cảnh sát để hỗ trợ điều tra thôi." Chu Nhược Mai không biết Thiên Thành định làm gì để cứu Lê Uy Long khỏi những rắc rối về luật pháp nhưng đã được dặn dò, cô chỉ có thể nói với Thiên Thành những gì Lê Uy Long đã nói.

"Ồ, được rồi, tôi hiểu rồi." Thiên Thành chùng giọng xuống nản lòng. Có vẻ như anh lại phải tiếp tục chờ đợi!

"Vậy thì tốt rồi. Tôi cúp máy đây!" Chu Nhược Mai nói.

"Được rồi, tạm biệt chị dâu."

...

Sau khi Ánh Hạ rời đi cùng Lê Uy Long, số cảnh sát còn lại bắt đầu thu thập bằng chứng tại chỗ, đưa thi thể đi và sau đó dọn dẹp hiện trường.

Lê Uy Long và Ánh Hạ ngồi trong xe không nói lời nào.

Đi được nửa đường, điện thoại di động của Ánh Hạ đột nhiên reo lên. Đó là cấp dưới của cô, Quang Hùng.

Ánh Hạ nhanh chóng cầm máy: "Quang Hùng, có chuyện gì vậy?"

"Đội trưởng, tôi muốn báo cáo với cô một việc khẩn cấp!" Giọng Quang Hùng căng thẳng.

"Có chuyện gì vậy? Tôi nghe đây!" Ánh Hạ hỏi.

"Lục Cao và tôi phát hiện ra rằng băng Hổ Báo đã ra khỏi vùng ngoại ô. Chúng tôi lặng lẽ theo dõi liền thấy chúng vào Thung lũng Ngạc Khuông và bắt đầu giao dịch hàng cấm với một nhóm người không rõ nguồn gốc ở đó!" Quang Hùng nói nhanh .

Thần kinh của Ánh Hạ căng lên ngay lập tức. Cô hỏi:

"Có bao nhiêu người ở đó?"

"Có khoảng hơn hai trăm người cả hai nhóm. Tất cả đều có súng!" Quang Hùng trả lời.

"Được rồi, tôi hiểu rồi. Hãy tiếp tục theo dõi chúng thật chặt, đừng hành động vội vàng. Tôi sẽ đưa người đến đó ngay lập tức." Ánh Hạ ra lệnh.

"Đoàng! Đoàng!..."

Đúng lúc này Ánh Hạ nghe thấy phía bên kia đầu dây vang lên những tiếng súng nổ chát chúa. Cô giật mình hỏi:

"Chuyện gì vậy? Quang Hùng, chuyện gì đã xảy ra vậy?"

"Đội trưởng không ổn rồi! Chúng tôi đã bị phát hiện!" Quang Hùng lo lắng nói.

Khuôn mặt Ánh Hạ đanh lại, cô hét to vào điện thoại: "Ra ngoài! Lập tức ra ngoài!"

"Đoàng! Đoàng! Đoàng!..."

Quang Hùng không kịp trả lời. Chỉ có tiếng súng dữ dội đáp lời Ánh Hạ.

Tình hình rất nghiêm trọng. Có lẽ Quang Hùng và cậu cảnh sát đi cùng đang phải chiến đấu vô cùng dữ dội. Cô cảm thấy lo lắng vô cùng. Linh cảm của một chiến sĩ cảnh sát dày dặn kinh nghiệm mách bảo cô về một trận chiến đẫm máu vô cùng bất lợi cho người phía cô. Ánh Hạ ngay lập tức đạp chân ga tăng tốc hết sức chạy ra vùng ngoại ô tới Thung lũng Ngạc Khuông

Cô biết rằng Quang Hùng và Lục Cao chỉ có hai người lại phải đối mặt với hơn hai trăm tên tội phạm nguy hiểm có vũ khí trong tay. Nếu chậm trễ trong việc chi viện, ít phút nữa họ chắc chắn không thể cầm cự nổi và sẽ hi sinh.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 143: Giải cứu (2)


Do đó, cô không có thời gian để gọi và thông báo về Sở cảnh sát.

"Cô định đến thung lũng Ngạc Khuông một mình à?" Thính giác của Lê Uy Long rất tốt. Loáng thoáng nghe được cuộc nói chuyện giữa Ánh Hạ và cấp dưới, Vĩnh Thiên nhận ra ngay tình hình nguy cấp mà Quang Hùng đang mắc phải.

"Tôi không kịp gọi về Sở cảnh sát. Làm ơn giúp tôi gọi điện !"

Cố gắng tăng tốc thật nhanh đến thung lũng Ngạc Khuông nên lúc này Ánh Hạ không thể phân tâm. Chỉ một giây không tập trung chú ý, một tai nạn xe hơi nghiêm trọng rất có thể xảy ra trên cung đường ngoằn nghèo đèo dốc này.

"Được." Tất nhiên Lê Uy Long sẵn sàng giúp đỡ việc này.

Là một chiến binh cầm quân trên Mặt trận, nhiệm vụ của anh là bảo vệ Tổ quốc. Bây giờ trong cuộc sống đời thường, bắt giữ tội phạm m@ túy cũng là một công việc để bảo vệ đất nước thân yêu của anh. Dòng máu yêu nước của một chiến sĩ quân đội dũng cảm luôn chảy trong huyết quản thì làm sao anh có thể làm ngơ khi Ánh Hạ và lực lượng cảnh sát đang cần.

Hơn nữa, những kẻ đó đều thuộc bang Hổ Báo, kẻ thù giết cha của anh. Anh cũng muốn giúp đỡ những chiến sĩ cảnh sát này hoàn thành nhiệm vụ của mình. Lê Uy Long nhẩm tính, chỉ khoảng hai trăm người thì vẫn chưa cần gọi đến đơn vị tinh nhuệ của Lưu Bảo Kim.

Vì vậy, anh lấy điện thoại di động của Ánh Hạ gọi về Sở cảnh sát yêu cầu gửi chi viện tới Thung lũng Ngạc Khuông.

Mặc dù tay vẫn bị còng nhưng Vĩnh Thiên xoay xở gọi được. Lúc tắt máy, Lê Uy Long nhận ra Ánh Hạ bắt đầu kéo hết ga, phóng đi với tốc độ nhanh khủng khiếp. Anh nhíu mày kêu lên.

"Cô muốn chết sao? Lái xe với tốc độ thế này thì cô chưa chết vì súng đạn đã chết vì tai nạn ô tô rồi đấy!" Lê Uy Long kêu lên.

Không phải là anh ta sợ chết, mà cảm thấy rằng nếu chết một cái chết lãng xẹt thế này thì thật là không đáng.

"Anh im đi! Tôi đang vội đi cứu người!" Ánh Hạ hét lên giận dữ, không có ý định chậm lại.

Khi thấy Ánh Hạ liên lục đánh vô lăng qua trái rồi qua phải, vượt lên trước vô số xe đi cùng chiều, lách qua khe hở giữa những chiếc xe với một tốc độ kinh hồn, Lê Uy Long bắt đầu vã mồ hôi lạnh. Lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy lo sợ.

"Không! Tôi muốn xuống xe! Cho tôi xuống!"

Là Tổng tư lệnh của quân đội Long quốc, chịu trách nhiệm về an toàn của quốc gia, lại nặng gánh trên vai mối thù của cha còn chưa báo, Lê Uy Long không muốn bỏ mạng trong một hoàn cảnh chẳng mấy liên quan như thế này!

"Nếu muốn anh có thể nhảy khỏi xe!"

Dĩ nhiên với mong muốn cứu đồng đội đang thôi thúc trong lòng, không bao giờ Ánh Hạ chấp nhận dừng xe để cho anh xuống.

"..."

Lê Uy Long toát mồ hôi đầm đìa. Với tốc độ này mà nhảy xuống xe chỉ có thể tan xác! Anh không bao giờ lại làm loại chuyện ngu ngốc như thế !

"Sao? Anh không dám nhảy à?" Ánh Hạ cười khẩy.

"Tập trung vào tay lái của cô đi ! Đừng nói chuyện với tôi nữa." Lo sợ tai nạn, Vĩnh Thiên không dám làm cô ta mất tập trung.

Ánh Hạ ngay lập tức dừng nói. Phân tâm trong hoàn cảnh này, dù chỉ là một tích tắc sẽ là thảm họa, không chỉ cho mình mà còn cho nhiều người khác!

Cô ta tăng tốc hết cỡ, chạm tới tốc độ tối đa cho phép. Lúc này chiếc xe của cô ta hú còi ầm ỹ, lướt nhanh như một vạch thẳng trên đường!

Lê Uy Long không còn cách nào khác, vội kiểm tra lại dây an toàn xem đã thắt chặt hết mức hay chưa. Lần đầu tiên anh cảm thấy cuộc sống của mình vượt quá tầm kiểm soát và nằm trong tay kẻ khác trong một hoàn cảnh bất đắc dĩ như vậy.

Ra đến ngoại ô, số xe tải lớn trên đường cao tốc ngày một nhiều hơn nhưng Ánh Hạ vẫn không giảm tốc độ. Cô ta vượt qua những chiếc container đi cùng chiều với tốc độ của một kẻ điên mà không mảy may để ý gì tới mạng sống.

Hết chiếc này lại tới chiếc kia, mồ hôi của Lê Uy Long đổ ra đầy gáy. Tai nạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào, không phải trong tích tắc này thì có thể ngay trong tích tắc tiếp theo!

Anh ta thậm chí đã bắt đầu tưởng tượng đến một vụ tai nạn ô tô thảm khốc với hai thi thể không còn nguyên vẹn. Rồi ngày mai toàn quốc sẽ có lệnh treo cờ rủ, Thủ tướng Chính phủ, Chủ Tịch nước, những quan chức đầu ngành sẽ tề tựu tại đám tang của anh ta mà bày tỏ lòng thương tiếc, các tờ báo lớn sẽ giật tít về tin tức kinh hoàng, và những đồng đội cấp dưới của anh không còn được nhìn thấy một vị tướng vĩ đại trên chiến trường nữa...

Ánh Hạ liếc Vĩnh Thiên bằng đuôi mắt, thấy anh ta căng người, mồ hôi túa ra đầy đầu liền nhân cơ hội buông lời mỉa mai : "Kẻ kiêu ngạo như anh nay cũng biết sợ rồi sao? "
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 144: Giải cứu (3)


"Cô muốn chết nhưng tôi chưa muốn chết. Tập trung vào lái xe đi. Tôi không muốn nói chuyện với cô!" Lê Uy Long hoảng sợ bấu chặt tay vào thành ghế phụ, cố gắng nhắc nhở không muốn Ánh Hạ mất tập trung.

Có hai kiểu chết, nặng tựa Thái Sơn và nhẹ tựa lông hồng. Vĩnh Thiên thực sự không muốn chết theo cách nào trong hoàn cảnh này!

Để an toàn, Lê Uy Long lặng lẽ bẻ còng tay.

Loại còng tay này sao có thể giữ được bàn tay hộ pháp của anh.

Anh ta bắt buộc phải bẻ còng tay để chuẩn bị cho những điều bất trắc rất có thể sẽ xảy ra.

"Đừng có lo! Kỹ năng lái xe của tôi rất tốt. Sẽ không có gì xảy ra được đâu." Ánh Hạ đắc thắng nói.

"Tôi bảo cô im đi. Tập trung vào lái xe. Cô nói nhiều thì sẽ chết trước khi đến được nơi để cứu đồng nghiệp của cô đấy!" Lê Uy Long hét to.

"Cái miệng thối của anh! Dám nguyền rủa tôi à? Tôi mà chết vì tai nạn ở đây thì tôi cũng sẽ mang anh theo bồi táng!" Ánh Hạ hét lên dữ dội.

Đột nhiên cô ta tắt tiếng. Ngay phía đầu xe một chiếc xe tải lớn đột ngột xuất hiện.

Ánh Hạ lập tức đánh lái sang bên phải để tránh.

Không ngờ ngay bên phải cũng xuất hiện một chiếc xe tải lớn khác !

"Ối!" Ánh Hạ kinh hoàng hét lên vì sợ hãi.

Khoảng cách quá gần, tốc độ quá nhanh, cô không thể kịp phản ứng để né chiếc xe này!

Ngay lập tức, Lê Uy Long từ ghế phụ bên cạnh nhào sang bẻ mạnh vô lăng về bên trái!

"Vụt!" Chiếc xe tải lướt vụt qua!

Cách Thần chết chỉ trong gang tấc, Ánh Hạ sợ đến mức mặt xanh như tàu lá, mồ hôi túa ra từ đầu đến chân và không thể lái xe được nữa.

Lê Uy Long siết chặt vô lăng bằng một tay, tay kia kéo phanh tay, rồi dừng xe lại bên vệ đường.

Ánh Hạ lúc này vẫn chưa hoàn hồn. Hai chân run lẩy bẩy.

"Không phải cô nói rằng cô lái xe rất tốt sao? Tại sao bạn lại run rẩy thế kia?" Lê Uy Long hỏi.

May mà anh ta đã phản ứng kịp thời, nếu không tích tắc trước đã phải cùng cô ta đi chầu Diêm Vương rồi!

Ánh Hạ đã hồi phục, nhớ lại khoảnh khắc mong manh giữa sự sống và cái chết vừa nãy và cú đánh tay lái thần sầu của Lê Uy Long. Cô thậm chí không thể nhớ anh ta đã làm thế nào trong cái chớp mắt sáng lòa như điện xẹt đó !

Nếu không có phản ứng kịp thời của anh ta thì bây giờ cô đã chết!

Cô nhìn xuống và thấy rằng còng tay trên tay Lê Uy Long đã bị bẻ từ khi nào, Ánh Hạ run rẩy hỏi : "Anh ... làm thế nào anh có thể phá còng trên tay anh được?"

"Có thể là còng tay của cô có chất lượng kém. Nó bị vỡ khi tôi cố hết sức xoay tay lái!" Lê Uy Long nói dối.

"..." Bình Loạn lại toát mồ hôi.

Gì? Chiếc còng tay của cô mà có chất lượng kém sao?

Tuy nhiên trong một khoảnh khắc nguy hiểm, sức mạnh của con người có thể trở nên mạnh không ngờ. Có thể đúng như những gì anh ta vừa nói, giữa ranh giới sống chết mong manh, anh ta đã gắng hết sức và làm gãy nó.

Lúc này, đó không phải là điều quan trọng. Quan trọng là Lê Uy Long này vừa giúp cô thoát khỏi một vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng trong chớp mắt.

"Không phải là cô đang rất vội đi cứu người à? Lên xe nhanh lên!" Lê Uy Long không muốn buông lời chế giễu vị nữ cảnh sát trong lúc này. Cô ta vội vã vì cô ta mong muốn cứu những người đồng đội. Nếu là anh, trong lúc đồng đội bị kẻ thù bao vây, anh cũng nhất định lao tới thật nhanh để cứu. Ánh Hạ này giống anh!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 145: Giải cứu (4)


"Hãy để tôi bình tĩnh lại trước." Tay chân vẫn còn run rẩy, Ánh Hạ thực sự không thể lái xe.

"Cứu người như cứu hỏa. Nếu cô không thể tiếp tục lái xe thì hãy để tôi lái!" Lê Uy Long nói.

Sau khoảnh khắc kinh hoàng vừa nãy chắc chắn cô ta không thể bình tĩnh mà lái xe tiếp nữa. ‘Nếu còn cố nhất định sẽ xảy ra tai nạn.Tốt hơn hết mình hãy tự nắm giữ lấy vận mệnh của mình thay vì để cô ta làm điều đó’. Vĩnh Thiên thầm nghĩ.

"Anh lái được không?" Ánh Hạ cố gắng hỏi.

"Cô hỏi vớ vẩn gì thế? Tôi mà không thể lái được thì lúc nãy đã cùng chết với cô trên ghế phụ rồi. Không phải cô vẫn nghĩ vừa rồi là tôi lại gặp may nữa đấy chứ?" Lê Uy Long rất ngạc nhiên

"Được rồi. Vậy anh hãy lái xe." Ánh Hạ cũng biết rằng cô đã hỏi quá nhiều. Chính Lê Uy Long vừa cứu cô ta thoát khỏi tay thần chết, đó không phải là điều may mắn tình cờ. Có thể anh ta không phải là một tài xế hạng xoàng.

Do đó, Ánh Hạ và Lê Uy Long chuyển vị trí cho nhau. Lê Uy Long sang ghế lái còn Ánh Hạ ngồi ghế phụ.

Ngay khi cầm vô lăng, Vĩnh Thiên lập tức khởi động chiếc xe, lao nhanh về phía thung lũng Ngạc Khuông.

Tốc độ của anh ta không chậm hơn Ánh Hạ chút nào. Thậm chí còn nhanh hơn!

"Lái chậm thôi! Lái nhanh như thế là anh muốn giết tôi đấy à ?" Ánh Hạ cuối cùng cũng cảm thấy sợ hãi khi thấy mình dường như đang ngồi cạnh một con ma tốc độ.

Thường là vậy. Người lái thì không sợ nhưng người ngồi thì lại vô cùng sợ hãi.

Thật buồn cười vì mới chỉ phút trước Ánh Hạ mới là người phải nói với anh như thế vậy mà phút sau hai người đã đảo ngược vị trí cho nhau.

"Đồng nghiệp của cô đang lâm vào một trận chiến không cân sức. Họ có thể mất mạng bất kể lúc nào nếu không có chi viện kịp thời. Nên chúng ta phải đến đó càng nhanh càng tốt!" Lê Uy Long đáp nhanh.

Miễn đó là những người chiến sĩ bảo vệ bình an cho cuộc sống dân lành, mang lại tương lai tốt đẹp cho Tổ Quốc đều là đồng đội của anh. Anh sẽ dốc lòng sát cánh cùng họ trong cuộc chiến này.

"Vậy hãy cẩn thận." Ánh Hạ không nói nữa.

Lê Uy Long tiếp tục tăng tốc. Chiếc xe lao như tên bắn trên đường. Động tác lái xe của anh ta thành thục và dứt khoát khiến Ánh Hạ không khỏi ngạc nhiên. Cô nhìn anh ta bằng ánh mắt ngưỡng mộ, không ngờ một kẻ vừa kiêu ngạo vừa vô tích sự như anh ta lại có kỹ năng lái xe thần sầu như thế!

Chớp mắt họ đã đến thung lũng Ngạc Khuông.

Từ xa, Lê Uy Long và Ánh Hạ đã nghe thấy tiếng súng dữ dội vọng lên từ ngọn núi phía trên thung lũng.

Lê Uy Long lái xe đến chân núi rồi dừng lại.

Ánh Hạ nhìn thấy Quang Hùng trên núi với một khẩu súng trên tay, nấp sau một thân cây.

Nhưng Lục Cao đang ngồi dưới gốc một cái cây khác, lưng dựa vào thân cây, mình đầy máu!

Lúc này nhiều tay súng trong hai băng đảng tội phạm đang dần dần thu hẹp khoảng cách với Quang Hùng và Lục Cao! Tình hình vô cùng hung hiểm.

Ánh Hạ giật mình, miệng nói với Lê Uy Long mà mắt không rời mục tiêu phía trước: "Anh hãy ở trong xe và đợi tôi quay lại. Nếu anh dám trốn, chờ tôi bắt lại được, anh sẽ biết tay tôi!"

Vì anh ta vốn đang là nghi phạm giết người, còng tay của anh ta lại bị phá vỡ, Ánh Hạ lo rằng anh ta sẽ nhân cơ hội mà trốn thoát vì vậy đã cảnh báo anh ta trước.

"Cô nhanh đi hỗ trợ bọn họ đi. Tôi sẽ không chạy trốn đâu." Lê Uy Long nheo mắt nói.

Tình hình vô cùng khẩn cấp, Ánh Hạ không nói thêm gì nữa, lập tức ra khỏi xe rồi rút súng ra và lao lên núi!

Ngay khi Ánh Hạ rời đi, Lê Uy Long ra khỏi xe, nhanh chóng vòng sang phía bên kia ngọn núi và lặng lẽ tiến lên ...
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 146: Giải cứu (5)


Là Thống soái trong một đội quân nổi tiếng về sự anh dũng, kiên cường, làm sao Lê Uy Long có thể ngồi yên trong một hoàn cảnh như hiện tại?

Hơn nữa chỉ có ba người bọn họ đối đầu với hơn hai trăm tên tội phạm có vũ khí thì làm sao anh có thể điềm nhiên ngồi yên mà không ra tay trợ giúp?

Đây là cuộc đấu tranh giữa công lý và cái ác. Anh nhất định phải tham gia và hợp tác với những cảnh sát chân chính để loại bỏ những tên tội phạm nguy hiểm này.

...

Lúc này, trên núi…

Đạn của Quang Hùng đã cạn kiệt. Phía bên cạnh Lục Cao bị thương nặng sống chết còn chưa rõ.

Trong khi đang theo dõi hành tung của hai băng đảng, họ không may bị phát hiện và sau đó buộc phải bắt đầu một trận chiến khốc liệt ngay trong thung lũng.

Vì chúng đông hơn, hai người họ phải chạy lên núi, dựa vào khu rừng rậm rạp để đối phó với những tên tội phạm này. Nhưng vì bọn chúng quá đông, Lục Cao lại bị trọng thương, đạn của Quang Hùng đã hết từ lâu, cả hai rơi vào hoàn cảnh vô cùng tuyệt vọng.

Quang Hùng nhìn chúng dần thu hẹp vòng vây, anh gần như không còn hi vọng đành chuẩn bị tâm lý sẵn sàng hi sinh.

"Đoàng! Đoàng!

"Á ... ..."

Quang Hùng tuyệt vọng khi nghe thấy tiếng súng từ phía sau. Nhưng nhìn lại anh nhận ra vài gã tội phạm ở gần đã ngã xuống!

Đó chính là đội trưởng Ánh Hạ!

Quang Hùng vui mừng khôn xiết. Anh lập tức phấn chấn tinh thần!

Tuy nhiên, khi thấy chỉ có Ánh Hạ xuất hiện một mình, lòng anh lại chùng xuống.

"Quang Hùng, Lục Cao, tôi đến đây!" Ánh Hạ hét lên trong khi lao lên.

"Đội trưởng, đừng lên đây. Quay lại! Nguy hiểm!" Quang Hùng lo lắng hét lên với Ánh Hạ.

Thêm một Ánh Hạ cũng không thể giải quyết được hết số tội phạm hiện có ở đây vì vậy anh không muốn người đội trưởng của mình hi sinh vô ích!

Ngay cả khi phải hy sinh bản thân mình anh cũng không muốn người đội trưởng đáng kính phục phải vì mình mà chết!

Nhưng làm thế sao Ánh Hạ có thể lùi lại?

Là đội trưởng của đội điều tra, sao cô có thể giương mắt nhìn những đồng đội của mình chết thảm dưới họng súng kẻ thù?

"Đoàng! Đoàng! Đoàng!’

Cô vừa chạy lên vừa tiếp tục nhắm bắn

"Á... Á…!

Ánh Hạ đột ngột xuất hiện, vài tên tội phạm mất cảnh giác liền bị trúng đạn.

Một nửa trong số những tên đang phục kích ở đây là tay chân của bang Hổ Báo, nửa còn lại là những kẻ người nước ngoài đang mua bán m@ túy với chúng.

Ánh Hạ nung nấu ý định quét sạch băng Hổ Báo đã từ lâu nhưng băng nhóm xã hội đen này vốn đã được thành lập từ rất lâu, gốc rễ của chúng đã luồn lách vào sâu trong mọi tầng lớp xã hội ở thành phố này. Muốn xóa sổ chúng hoàn toàn không phải là việc có thể làm ngày một ngày hai. Hiện giờ chỉ có thể thấy một tên thì giết một tên rồi mới có thể thu hẹp gọng kìm bao vây bọn chúng dần dần.

Lúc này bọn tội phạm đã ý thức được Ánh Hạ và ngay lập tức hướng mọi nòng súng về phía kẻ mới xuất đầu lộ diện.

"Đoàng! Đoàng! Đoàng!’

Tiếng súng nổ dồn dập, điên cuồng. Làn mưa đạn nhằm thẳng về phía cô.

Chúng thậm chí còn có cả súng trường tấn công AK47!

Ánh Hạ vội vã nấp sau một cây lớn.

"Giết nó!" Một gã trong nhóm hét lên.

Gã vừa hét chính là một trong bốn đại thủ lĩnh của Băng Hổ Báo, Nguyễn Thành Nam.

Bang Hổ Báo có bốn đại thủ lĩnh vươn tay khắp bốn quận theo bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc ở trong thành phố. Đó là Mặt Thẹo chủ nhân quận Đông, Nguyễn Thành Nam chủ nhân của quận Nam, Ngụy An Khánh chủ nhân của quận phía tây và Lưu Bảo Thục, chủ nhân của miền bắc.

Nguyễn Thành Nam đến Ngạc Khuông theo lệnh của Anh lớn để giao dịch với một băng đảng khác bên ngoài biên giới nhưng bị bọn Quang Hùng theo dấu và phát hiện hành tung. Chúng lập tức nổ súng truy kích.

Nguyễn Thành Nam vừa dứt tiếng, những con chó lửa lại tiếp tục khạc đạn về phía Ánh Hạ.

"Đoàng! Đoàng! Đoàng!’
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 147: Người hùng thầm lặng


"Đoàng....Đoàng....Đoàng"

Những tiếng súng điên cuồng khác lại vang lên, và vô số viên đạn bắn tới tấp về phía cái cây nơi Ánh Hạ đang ẩn mình.

Cùng lúc đó, nhiều viên đạn lướt qua thân cây, vỏ cây nhanh chóng bị tróc ra và thổi bay.

May mắn thay, cái cây này tương đối lớn nên đạn không thể xuyên thủng được nó.

Hỏa lực của đối thủ quá dữ dội nên Ánh Hạ hoàn toàn rơi vào thế bị động sau gốc cây và không thể nhúc nhích được nữa.

Sau khi băng Hổ Báo và Lions Gate đã tạm thời khóa vị trí của Ánh Hạ bằng hỏa lực, bọn chúng lại nhanh chóng tản ra, chuẩn bị bắn cô từ nhiều góc độ khác nhau.

Ánh Hạ không ngờ ngay khi mình vừa tham chiếm, lại rơi ngay vào tình huống tuyệt vọng như thế này, cô thậm chí còn không có cơ hội chống trả, nói gì đến tấn công.

Lúc này, băng Lions Gate đã tản ra và nã đạn liên tiếp từ khắp các khu vực bên cạnh, khiến cho Ánh Hạ, người đang trốn sau gốc cây, càng ngày càng lại gần nguy hiểm. Cái cây lớn mà cô đang ẩn nấp không thể trụ lâu hơn được nữa. Vô số viên đạn đã lướt ngang trên đầu cô.

Tình thế của Ánh Hạ lúc này quả thật là ngàn cân treo sợi tóc. Chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể mất mạng ngay!

Quang Hùng thấy đội trưởng đang rơi vào một tình huống tuyệt vọng, anh vô cùng lo lắng, nhưng không thể làm gì hơn được. Bởi vì súng của anh ta lúc này đã hết đạn, anh chỉ có thể đau lòng nhìn cô tiếp tục gắng gượng.

.......

Lúc này, Lê Uy Long cũng đã lên đến được sườn ngọn núi. Từ đây, anh có thể thấy được cảnh Băng Hổ Báo và một nhóm người lạ hoắc khác đang bắn điên cuồng vào một cái cây lớn. Lê Uy Long nhanh chóng đoán được rằng chính là Ánh Hạ đang trốn ở đằng sau cái cây đó.

Lúc này Vĩnh Thiên không có súng trong tay, vì vậy anh vội vã chạy áp sát phía sau một người đang cầm khẩu AK47 và bẻ gãy cổ hắn.

Sau đó, Lê Uy Long ngang nhiên cầm khẩu AK47 này và bắn liên hoàn vào những tên tội phạm kia từ phía sau.

"Pằng.....Pằng......Pằng...."

Những tiếng súng điên cuồng đột nhiên vang lên từ phía sau những thành viên của băng Hổ Báo và Lions Gate.

"Á...Á......"

Đám đàn em trong băng đảng bị bắn trúng đang hét lên đau đớn và ngã đầy trên mặt đất.

Những người không bị trúng đạn thì đều bị sốc trước tình huống bất ngờ này. Bọn chúng không biết ai đang tấn công từ phía sau. Những người khác đều chạy đến mấy gốc cây và tìm chỗ trốn trước.

Nguyễn Thành Nam cũng phản xạ rất nhanh và lập tức tìm nơi trú ẩn.

Ánh Hạ vừa mới thoáng nghĩ đến việc mình sẽ bỏ mạng sau cái cây này, nhưng thật bất ngờ, vào đúng thời khắc quan trọng này, cô đột nhiên nghe thấy tiếng la hét của bọn xã hội đen và những luồng đạn khét lẹt cũng vừa dừng lại.

Ánh Hạ lập tức cho rằng đó có thể là một đồng nghiệp từ Sở Cảnh sát, được cử đến để hỗ trợ cô ấy, cô ngay lập tức lấy lại tinh thần của mình và chạy ra từ phía sau cái cây.

Tuy nhiên, khi bước ra ngoài, Ánh Hạ đã không thấy bất kỳ đội quân tiếp viện nào, trước mắt cô lúc này chỉ có một mình Lê Uy Long tay đang cầm một khẩu AK47 vĩ đại và liên tục bắn xả vào những tên tội phạm!

Chứng kiến tình cảnh này, Ánh Hạ kinh ngạc vô cùng. Lê Uy Long sao lại xuất hiện ở đây lúc này?

Tuy nhiên, bây giờ tình hình đang diễn biến rất nghiêm trọng và Ánh Hạ không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều. Việc trước tiên là phải lập tức trừ khử những tên tội phạm này!

Và thế là cô nhanh chóng rút súng ra nhắm bắn những kẻ đang trốn sau gốc cây!

Những tên này đang cố gắng tránh luồng đạn của Lê Uy Long từ phía sau, vì vậy bọn chúng vô tình bị lộ ra dưới đường bắn của Ánh Hạ.

"Pằng...Pằng....Pằng........."

"Á...Á......."

Ánh Hạ đã bắn thẳng tay mà không thèm liếc nhìn đạn, cô cứ bắn và bắn, dùng hết khả năng có thể để có thể kết liễu nhiều tội phạm nhất.

Cô và Lê Uy Long đã kết hợp tạo thành một thế tấn công bao phủ cả trước và sau, khiến đám tội phạm này không kịp trở tay.

Băng Hổ Báo và bè lũ nhóm Lion Gate bị tấn công liên tục từ cả hai phía, ai nấy đều thất kinh sợ hãi, một số kẻ bắt đầu chạy trốn trong hoảng loạn.

Tuy nhiên, ngay khi vừa chạy ra ngoài, chúng đã bị Lê Uy Long cho ăn đạn của khẩu AK47, lần lượt từng tên bị bắn chết.

Đây là lần đầu tiên Ánh Hạ và Lê Uy Long hợp lực. Họ không ngờ sự hợp tác này có thể đem lại kết quả tốt như thế!

Trong lúc Quang Hùng đang vô cùng tuyệt vọng, anh đã rất ngạc nhiên khi trông thấy Lê Uy Long, một kẻ nổi tiếng hèn nhát, lại sẵn sàng đứng ra để hỗ trợ anh và đội trưởng.

Tuy nhiên, hai băng đảng này tính ra có tới hơn hai trăm người, và không phải ai cũng chạy trốn trong hoảng loạn. Khi nhận ra Ánh Hạ chỉ đang cầm một khẩu súng lục, có vẻ cũng sắp hét đạn, chúng đã lần lượt quay lại nhắm bắn vào cô.

"Đoàng...Đoàng....Đoàng.................."

"Pằng...Pằng..............."

Vô số viên đạn bay về phía Ánh Hạ!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 148: Hỗn chiến (1)


Đối mặt với sự tấn công dồn dập của quá nhiều người, Ánh Hạ nhất thời không thể ứng phó được, vì vậy cô ấy chỉ có thể chớp lấy thời cơ mà chạy lại sau cái cây gần đó để trốn.

Lê Uy Long thấy Ánh Hạ một lần nữa lại bị tấn công bởi hỏa lực của đối thủ thì nhanh chóng chạy lại bên cạnh chúng và tiếp tục nổ súng!

“Tạch...Tạch... Tạch................."

"Pằng...Pằng............."

“Á Ahhhhh...........”

Những thành viên của bang Hổ Báo và Lions Gate không ngờ rằng Lê Uy Long lại thình lình xuất hiện ngay bên cạnh, tất cả bọn chúng lần lượt trúng đạn và ngã nhào xuống đất.

Lực lượng của địch có hơn hai trăm người, lúc đầu Lê Uy Long đã không thực sự chú ý đến chúng. Khi còn là một người lính đặc nhiệm, anh thường sử dụng chính sức mạnh của mình để giết một quân đoàn địch.

Tuy nhiên, vào thời điểm đó, trong tay anh có đủ loại vũ khí và thiết bị quân sự cần thiết. Nhưng giờ đây Vĩnh Thiên chỉ có thể giết kẻ thù bằng cách cướp lấy súng của chúng. Tình hình đã hoàn toàn khác, vì vậy cũng không thể sử dụng cách ứng chiến giống nhau được!!

Hơn nữa, sau khi trở thành Tổng Tư lệnh chỉ huy quân đội quốc gia, Vĩnh Thiên đã không còn phải đích thân dùng súng để giết kẻ thù trong nhiều năm.

Nếu những người lính của anh biết được vị Tổng tư lệnh dũng mãnh trong lòng họ, người nắm trong tay cả ngàn quân và có sức mạnh vô biên, giờ đây lại đang phải đích thân dùng súng và chiến đấu với một nữ cảnh sát trước hơn hai trăm quân địch. Hẳn là tất cả bọn họ đều sẽ không tin nổi vào tai mình.

Do những cây cối rậm rạp trên ngọn núi này, nhiều viên đạn đã bị chặn lại, khiến cho đợt oanh tạc của Lê Uy Long đã không giết được nhiều người.

"Bắn trả đi! Giết tên Lê Uy Long trước!" Nguyễn Thành Nam hét lên lo lắng.

Trong mấy ngày qua, tin tức về việc Lê Uy Long một mình đánh bại cả băng đảng Hổ Báo khiến chúng tan tác hoảng loạn, tất nhiên cũng đã đến tai Nguyễn Thành Nam.

Lê Uy Long này hiện giờ là kẻ thù số một của băng Hổ Báo. Nếu hắn đã vác xác đến đây, xem ra là ý trời muốn cho bọn chúng trả mối thù này. Vì vậy, Nguyễn Thành Nam quyết tâm phải lập công kết liễu anh trước!

Chỉ cần Nguyễn Thành Nam có thể gi3t chết Lê Uy Long, hắn ta sẽ có được uy tín với thuộc hạ, trở thành kẻ mạnh nhất băng Hổ Báo và có chỗ đứng trước mặt đại ca Cao Kim Bình.

Nghe thấy tiếng hét của Nguyễn Thành Nam, những thành viên của băng Hổ Báo và băng Lion Gate lập tức tập trung mọi hỏa lực còn lại bắn trả Lê Uy Long.

Bất ngờ bị chuyển hướng tấn công quá dữ dội, Vĩnh Thiên cũng đành phải trốn sau một cái thân cây.

"Mau tản ra chặn chúng nó lại, nhất định không để hắn ta thoát!" Nguyễn Thành Nam lại hét lên.

Nhóm Lions Gate tiếp thu mệnh lệnh và nhanh chóng phân tán lực lượng rộng ra, vượt xa Lê Uy Long từ mọi hướng.

Ánh Hạ thấy Lê Uy Long lúc này đã thu hút mọi hỏa lực, cô cũng chớp thời cơ chạy từ phía sau cái cây và bắn liên thanh!

“Đoàng...Đoàng"

"Á... ..."

Ánh Hạ vừa nhảy ra, cô đã nhanh chóng gi3t chết một vài kẻ đang nhắm súng vào Lê Uy Long.

Cô được biết tới là xạ thủ giỏi nhất của sở cảnh sát thành phố, vì vậy tất nhiên khả năng thiện xạ của cô không phải hạng vừa.

Những người khác đều ngạc nhiên khi thấy Ánh Hạ thình lình nhảy ra, và để ứng phó, chúng chuyển mục tiêu hỏa lực sang phía cô.

Ánh Hạ nhanh trí sử dụng những cây lớn rậm rạp gần đó làm nơi trú ẩn, vừa chạy trong rừng vừa bắn trả tới tấp.

Cô cảm thấy việc trốn sau một cái cây là phương án tối ưu nhất ở địa thế rừng núi này, bởi sớm muộn gì cô cũng sẽ bị chặn lại bởi những tràng đạn của đối phương.

Lê Uy Long thấy Ánh Hạ đang dốc sức chiến đấu vô cùng dũng cảm. Tất nhiên, anh cũng sẽ không thể ngồi yên được, tương tự như cô ấy, anh đã lập tức nhảy ra từ phía sau cái cây đang nấp.

"Đoàng.... Đoàng.....Đoàng.............."

"Hự...Á......."

Đám chân tay trong bang Hổ Báo và Lions Gate đã bị bắn hạ một cách bất ngờ, tất cả bỗng hoảng loạn và la hét ầm ĩ.

" Lê Uy Long, tại sao anh không ở trong xe, anh tới đây làm gì?" Ánh Hạ hét lớ. Một nghi phạm giết người đã bị cô bắt giữ vẫn chạy đến đây xông pha nguy hiểm để giúp đỡ cô, Ánh Hạ dĩ nhiên không khỏi tò mò.

"Hỏi ngớ ngẩn quá đấy! Tất nhiên là tôi ở đây để cứu cô!" Lê Uy Long nói thầm.

"Anh thực sự tốt vậy sao?" Ánh Hạ ngạc nhiên hỏi trong khi tay vẫn nạp đạn liên tục. Trong ấn tượng ban đầu của cô, Lê Uy Long là một người thô thiển, khiếm nhã, thích ra vẻ ta đây can đảm công minh. Cô không ngờ rằng một người như thế lại sẵn sàng đến giải cứu khi cô lâm vào tình thế nguy hiểm nhất.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 149: Hỗn chiến (2)


"Cô là một cảnh sát có lương tâm và trách nhiệm cao với công việc, một người thực sự đứng về phía công lý. Những cảnh sát như cô giờ không còn nhiều nữa. Vì vậy tôi sẽ bảo vệ cô, để cô có thể tiếp tục sống mà bảo vệ công lý!! Người như cô xứng đáng được sống!!" Lê Uy Long vừa nói vừa căng thẳng kéo cò súng.

Anh đã được bí mật bổ nhiệm làm trưởng đoàn thanh tra để điều tra các quan chức của thành phố Đà Lạt, từ lớn và nhỏ, và bí mật xác định xem họ có đủ tiêu chuẩn hay không. Giờ đây sự thể hiện của Ánh Hạ khiến anh rất hài lòng.

Thật không dễ gì được chứng kiến cảnh tượng một nữ cảnh sát xông pha gi3t chết kẻ thù, cô ấy thà chết chứ không bỏ rơi đồng đội của mình. Dù là rơi vào tình thế hiểm nghèo vẫn dũng cảm tiến lên. Làm sao Lê Uy Long nhẫn tâm để một người như vậy hy sinh?

Trong tương lai anh nhất định sẽ đề nghị lên cấp trên cất nhắc Ánh Hạ lên một chức vụ cao hơn. Những người vừa có tâm, vừa có năng lực thì nên được trọng dụng!

Nghe những gì Lê Uy Long nói, Ánh Hạ đột nhiên thấy cảm động trong lòng. Cô không nghĩ rằng Lê Uy Long, người vẫn luôn tranh cãi và nói chuyện thiếu tôn trọng với cô, lại là một người có lương tâm thuần khiết.

"Ở đây quá nguy hiểm, anh hãy chạy đi. Chuyện này vốn không liên quan gì đến anh cả, tôi không muốn anh chết ở đây!" Ánh Hạ lo sợ khi thấy lực lượng kẻ thù quá đông, cứ đà này Lê Uy Long sớm muộn cũng bị giết. Cô không muốn anh ta chết, không muốn Chu Nhược Mai phải trở thành góa phụ. Vì vậy cô nhất định phải giúp anh ta thoát khỏi đây.

"Đừng quên, tôi là một lính đặc nhiệm đấy! Không chỉ cô mới có trách nhiệm tiêu diệt bọn tội phạm này đâu! Cô cứ giục tôi bỏ trốn như vậy, khác nào muốn tôi nhận thêm tội đào ngũ nữa?" Lê Uy Long nói.

Ánh Hạ rất ngạc nhiên khi nghe điều này. Vừa rồi khi ngồi trong xe, thấy cô lái xe quá nhanh, Lê Uy Long thậm chí còn đòi ra khỏi xe vì sợ chết, nhưng giờ đây anh ta lại muốn bất chấp tính mạng?

"Được rồi! Nếu cấp dưới của tôi có thể được giải cứu lần này, tôi chắc chắn sẽ tặng anh một phần thưởng cho lòng dũng cảm ngày hôm nay!" Ánh Hạ nói, cô nghĩ rằng Lê Uy Long sẽ phấn khích và có thêm sức mạnh khi được treo phần thưởng.

Người xưa đã nói, con người ta thường chết vì tiền như chim chết vì thức ăn. Có lẽ Lê Uy Long cũng là một người như vậy!

"......" Lê Uy Long cũng cạn ngôn với nữ cảnh sát này nên im lặng không nói. Hiện giờ anh đang sống trong một biệt thự hạng sang và lái chiếc xe hơi tiền tỉ. Trông anh giống một người thiếu tiền sao?

"Cô nói nhiều quá, định tự sát đấy à? Chúng ta cần phải tập trung tiêu diệt kẻ thù trước! Cô phải có niềm tin rằng mình sẽ chiến thắng và chiến đấu đến cùng! Bởi vì cô không chiến đấu một mình!" Lê Uy Long lo rằng Ánh Hạ sẽ không đủ tự tin để chiến thắng nên đã cổ vũ cô ấy.

"Được rồi!" Ánh Hạ được Lê Uy Long khích lệ thì bỗng vực lại tinh thần, đôi mắt sáng rỡ, khí thế bừng bừng như thể một vị thần vừa giáng trần, sẵn sàng gi3t chết tất cả kẻ địch.

Vì vậy, cô ngừng nói chuyện và tập trung bắn phá kẻ thù.

Khi những làn đạn của kẻ thù bay tới, Lê Uy Long không còn trốn đằng sau cái cây, nhưng giống như Ánh Hạ, anh tiếp tục vừa chạy trong rừng vừa bắn trả ra.

Quang Hùng thấy đội trưởng và Lê Uy Long đang lần lượt xử lý những tên tội phạm này, máu anh ta sôi lên. Anh ta không muốn ngồi yên nhìn nữa. Liền lập tức lao ra khỏi cái cây, giương súng và bắt đầu bắn vào những tên tội phạm gần đó.

Bằng cách này, ba người Lê Uy Long, Ánh Hạ và Quang Hùng đã chiến đấu ác liệt ở cả ba phía với băng Hổ Báo và Lions Gate.

Tuy nhiên, do lực lượng địch quá đông, họ đã bị phân tán. Điều này tạo cơ hội cho kẻ thù tấn công riêng lẻ từng người.

Trong cuộc hỗn chiến, một viên đạn lạc bay về phía chân của Quang Hùng.

"Quang Hùng cẩn thận!" Ánh Hạ vội vã hét lên khi thấy viên cảnh sát dưới trướng gặp nguy hiểm.

Tuy nhiên, Quang Hùng lúc này đang tập trung bắn người, và tốc độ của viên đạn quá nhanh, anh ta không thể nào tránh kịp được.

"Ahhhh----------" Anh ta đột nhiên hét lớn khi bị trúng đạn vào chân.

"Quang Hùng!!" Ánh Hạ kinh hãi khi nghe tiếng anh ta hét lên và máu từ chân bắt đầu trào ra.

"Tôi ổn!" Quang Hùng nghiến răng chịu đựng cơn đau này, chạy lết ra sau một cái cây và trốn tạm vào đó.

Thấy Quang Hùng đã tìm thấy một nơi tương đối an toàn để trốn, Ánh Hạ cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút và tiếp tục trở lại bắn kẻ thù.

Vì quân số kẻ thù thực sự đông, lại bị phân tán trong rừng, tình hình chiến đấu càng trở nên nguy hiểm.

Nếu không cẩn thận, cô sẽ dễ dàng bị bắn trúng.

Lúc này, khẩu súng lục của Ánh Hạ lại đột nhiên hết đạn! Tất cả các băng đạn mà cô ấy mang theo cũng đã được sử dụng hết!

Những thành viên trong băng Hổ Báo và Lion Gate nhanh chóng nhận ra điều đó và mừng thầm trong lòng. Sau đó chúng lần lượt chĩa mũi súng về phía cô, quyết tâm xử lý nhanh gọn.

"Đội trưởng, cầm lấy súng này!!"

Vào đúng thời khắc sinh tử này, Ánh Hạ đột nhiên nghe thấy Lê Uy Long hét lên, sau đó là một khẩu AK47 bay vút trong không trung, lao thẳng về phía cô!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 150: Song kiếm hợp bích


Khi khẩu AK47 bay đến gần Ánh Hạ, cô ngay lập tức vươn tay ra và bắt được nó, đôi mắt cô chợt lóe sáng lên.

"Pằng...Pằng....Pằng..........." Vừa nhận được khẩu súng, cô lập tức kéo cò bắn xối xả vào những thành viên của băng Hổ Báo và Lions Gate.

"Ahhhhhhhh ........" Bọn chúng trúng đạn và lần lượt ngã xuống đất.

Vừa nãy Lê Uy Long nhận thấy khẩu súng lục của cảnh sát Ánh Hạ không còn đạn, nên anh ta đã nhanh chóng nhặt lấy một khẩu AK47 bị địch bỏ lại trên mặt đất rồi đá nó về phía Ánh Hạ.

Với vũ khí tốt trong tay, nữ cảnh sát đã trở nên tự tin hơn rất nhiều, và cô liên tục nã đạn vào bè lũ kẻ thù.

Tất nhiên Lê Uy Long cũng không nhàn rỗi đứng xem, anh kết hợp cùng với Ánh Hạ tạo thành một thế trận hai mới và tấn công tới tấp vào băng Hổ Báo và Lios Gate, khiến chúng không kịp trở tay.

"Đoàng....Đoàng................"

"Pằng Pằng Pằng.............................."

Vô số thành viên của hai băng đảng xã hội đen đã trúng đạn và bắt đầu la hét dữ dội.

Với khẩu AK47 trong tay, Ánh Hạ ngày càng trở nên can đảm hơn, khí thế ngùn ngụt.

Lê Uy Long và Ánh Hạ bắt đầu “song kiếm hợp bích”, hợp nhất phướng án tác chiến của họ, cả hai bước lùi lại và đứng quay lưng vào nhau, chĩa súng về hai hướng đối diện nhau và sẵn sàng hạ từng đối thủ.

Cả hai người họ đều là những người có khả năng thiện xạ tuyệt vời. Nếu họ có thể kết hợp lại với nhau ăn ý thì việc đánh bại băng Hổ Báo và Lions Gate hoàn toàn không phải chuyện khó khăn.

Tuy nhiên, những tên tội phạm này cũng không phải là người ăn chay, chúng dĩ nhiên sẽ không trương mắt nhìn nhau bị giết, nên đã điên cuồng bắn về phía hai người.

"Đoàng....Đoàng..............."

"Đoàng........"

"Pằng...Pằng....Pằng.........................."

Từng tiếng súng dữ dội vang lên như tiếng pháo nổ ở thung lũng Ngạc Khuông.

Trước lực lượng hùng mạnh của kẻ thù, Ánh Hạ và Lê Uy Long một lần nữa phải đứng tách nhau ra để phân tán lực lượng của bọn chúng, cũng là để giảm thiểu rủi ro cho bản thân.

Cứ mỗi khi cây súng trên tay hết đạn, họ lại ném chúng đi và nhặt vội lấy một khẩu súng khác trên mặt đất. Ngày càng có nhiều xác chết của kẻ thù nằm la liệt trên mặt đất và dĩ nhiên tất cả các loại vũ khí của chúng cũng nằm lại đó.

Dưới những đợt xả súng quyết liệt đầy ám ảnh của Lê Uy Long và Ánh Hạ, băng Hổ Báo và Lions Gate đã chết đến hơn phân nửa quân số. Một số kẻ hèn nhát đã sợ hãi ôm đầu bỏ chạy mất.

Đột nhiên, Quang Hùng trông thấy có hai người đàn ông bất ngờ chạy xông về phía Ánh Hạ từ cả hai bên. Anh sững sờ mất mấy giây rồi vội vàng hét lên: "Đội trưởng cẩn thận! Bọn chúng định tấn công cô từ cả hai phía đấy!"

Ánh Hạ vừa nghe được tiếng hét của anh ta thì đã thấy một người mặc đồ đen bật lên từ cánh rừng bên phải, chuẩn bị bắn mình!

Đúng lúc này, khẩu AK47 trong tay cô vừa hết đạn và cô chỉ kịp vơ lấy khẩu súng lục của một xác chết gần đó.

"Pằng!" Có vũ khí, nữ cảnh sát ngay lập tức bắn vào đối thủ.

Rất may, tốc độ bắn của cô vẫn nhanh hơn đối thủ. Kẻ địch bên phải đã bị cô bắn trúng trước và chết ngay tại chỗ.

Giải quyết xong tên côn đồ bên phải, Ánh Hạ chợt nhớ rằng Quang Hùng đã nói đối thủ đến từ cả hai phía, và vội vàng quay sang bên trái.

"Đoàng------------!"

Ánh Hạ vừa quay lại thì đã nghe một tiếng súng lớn rát tai. Kẻ ở bên kia đã kịp bắn một phát súng, và một viên đạn đang lao nhanh về phía cô!

Ánh Hạ rất kinh ngạc và bất ngờ, đã quá muộn để né tránh. Xem ra lần này cô thực sự sẽ chết!

"Pằng........!"

Gần như cùng lúc đó, Ánh Hạ lại nghe thấy một phát súng khác. Cô không biết ai đã bắn phát súng đó, chỉ có một ý nghĩ thoáng vụt qua trong đầu cô gái trẻ lúc này. Vậy là hết, lần này cô đã bị bắn hai phát liên tiếp và chắc chắn sẽ hy sinh.

Tuy nhiên, khi cô còn đang nghĩ rằng mình sẽ chết như thế nào, cô bỗng nghe thấy âm thanh “Croẹt!” “Đoàng---------------”, ha viên đạn mà cô tưởng sẽ bắn thẳng vào đầu và tim mình đã va trúng nhau và nổ tung.

Ánh Hạ sũng sờ. Hai viên đạn cũng có thể va trúng nhau ư? Đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên sao? Dường như mạng cô hãy còn lớn lắm!!

Thậm chí, Ánh Hạ còn cho rằng hẳn là khả năng thiện xạ của gã xa hội đen kia quá tệ, và do trùng hợp, một kẻ địch khác đã bắn trúng đường bay của viên đạn này. Đây đúng là ý Trời, xem ra ông Trời vẫn chưa muốn cô phải chết!

"Đoàng!" Lúc này, bất ngờ lại có một phát súng khác vang lên.

"Á!" Người đàn ông đứng bên trái đang chuẩn bị bắn vào Ánh Hạ một lần nữa, bỗng nhiên thốt lên một tiếng hét đau đớn, và máu trên trán hắn bắn phụt ra.

Ánh Hạ kinh ngạc nhìn theo hướng viên đạn vừa lao tới, tự hỏi ai là người đã ra tay?

Và cô không tin nổi vào mắt mình khi thấy Lê Uy Long đang cầm một khẩu súng lục với mũi súng hướng về phía bên trái.

Thì ra chính anh là người đã kết liễu kẻ thù!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 151: Ân nhân


Bất giác nhớ lại khoảnh khắc hai viên đạn bay ngang qua trước mặt và bắn trúng nhau, Ánh Hạ thực sự không dám tin, chẳng lẽ chính Lê Uy Long đã bắn viên đạn vừa nãy ư?

Nghĩ đến đây, cô lại ngớ người ra một lúc. Phải rồi! Ngoài Lê Uy Long, còn có thể là ai nữa?

Cuối cùng Ánh Hạ cũng hiểu rằng sự may mắn thoát chết trong gang tấc đó không phải là ý Trời hay là sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà chính là do Lê Uy Long đã bắn hạ viên đạn của đối thủ và cứu mạng cô!

Cô thực sự không ngờ rằng khả năng thiện xạ của Lê Uy Long lại có thể xuất chúng đến mức đó!

Tình huống đó dường như chỉ có thể được dàn dựng trong những bộ phim kinh phí lớn, không tin nổi là bây giờ cô lại có thể chứng kiến một phiên bản thực sự ngay trước mắt mình!

B ắn ra một viên đạn ở góc độ đó còn khó khăn hơn gấp nhiều lần so với việc bắn súng thông thường trên một đường thẳng!

Tốc độ và hướng đi của viên đạn phải được tính toán cực kỳ chuẩn xác. Vì chỉ cần sai lệch một milimét thôi cũng không thể tạo ra vụ va chạm!

Đến lúc này thì Ánh Hạ đã hoàn toàn ngả mũ bội phục khả năng thiện xạ vô song của Lê Uy Long. Trong lòng tự hỏi rốt cuộc anh phục vụ ở vị trí nào trong quân đội? Một tài năng như thế chắc chắn không thể chỉ là lính hạng xoàng được!

"Đừng ngẩn người ra nữa, mau tiếp tục giết kẻ thù đi!" Lê Uy Long ngạc nhiên khi thấy Ánh Hạ lại ngơ ngác vào thời khắc sinh tử này, liền vội vàng nhắc nhở cô.

"Được, tôi biết rồi!" Ánh Hạ cũng biết rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, vì vậy cô không dám lơ là, ngay lập tức quay trở lại chiến tuyến.

Ngay sau đó, Ánh Hạ và Lê Uy Long lại nhặt những khẩu AK47 xung quanh đó và bắt đầu một lượt bắn mới.

Nhờ sự phối hợp ăn ý giữa hai người họ, chỉ khoảng mười phút sau, các xác chết của bang Hổ Báo và Lions Gate đã chất đầy khắp vùng thung lũng, những kẻ sống sót cũng không còn lại nhiều.

Nguyễn Thành Nam không thể ngờ rằng lực lượng tổng cộng hơn hai trăm người của hắn lại nhanh chóng bị Lê Uy Long và nữ cảnh sát gi3t chết gần như hoàn toàn!

Hơn hai trăm người lại để thua hai người!

Thấy tình hình đã gần đi đến hồi kết và thất bại đã được định sẵn, Nguyễn Thành Nam cũng không dám nán lại lâu hơn nữa, liền vội vã rời đi.

Trong thời gian vài phút khi Nguyễn Thành Nam tìm cách bỏ trốn, Ánh Hạ và Lê Uy Long đã quét sạch tất cả bọn tội phạm còn lại trong khu thung lũng.

Sau khi đã hoàn toàn tiêu diệt chúng và cảm thấy tình hình đã tạm ổn, Ánh Hạ vội vã chạy về phía Quang Hùng, viên cảnh sát cấp dưới vừa bị bắn vào chân.

"Quang Hùng, cậu sao rồi?" Ánh Hạ lo lắng hỏi.

"Tôi vẫn ổn. Đội trưởng, hãy đến xem tình hình Lục Cao thế nào đi. Anh ta bị bắn vào người và vết thương rất nghiêm trọng. Chúng ta phải xem có thể được cứu được anh ấy hay không." Quang Hùng nói.

"Được, giờ tôi sẽ đi thăm anh ấy trước." Nói xong, Ánh Hạ lập tức chạy đến bên Lục Cao.

Lê Uy Long biết rằng Lục Cao này đã bị thương nặng, nên đã chăm chú quan sát biểu cảm và thái độ của Ánh Hạ.

Ánh Hạ vội vã chạy đến bên Lục Cao và thấy rằng anh đã bị bắn vào ngực. Nhìn máu tươi nhuộm đỏ quần áo của anh ta, cô cảm thấy vô cùng đau lòng.

"Lục Cao! Thế nào? Anh cảm thấy sao rồi?" Ánh Hạ ngồi xuống bên cạnh đầu Lục Cao và lo lắng hỏi.

Tuy nhiên, có vẻ cảnh sát Lục không thể trả lời cô ấy vào lúc này.

"Lục Cao, đừng như vậy chứ! Anh hãy cố gắng lên, đừng nhắm mắt lại, tôi sẽ gọi xe cứu thương ngay lập tức!" Nước mắt của Ánh Hạ lã chã rơi trên má viên cảnh sát bị thương, nhưng đôi mắt Lục Cao vẫn lim dim không mở ra nổi.

Ánh Hạ, đội trưởng đội cảnh sát điều tra của Sở cảnh sát thành phố, một người phụ nữ luôn tỏ ra mạnh mẽ, quyết đoán và lạnh lùng, lại đang bật khóc nức nở như một đứa trẻ.

Đúng lúc này, đột nhiên một thành viên của băng Hổ Báo ngã trên mặt đất cách đó không xa đã lặng lẽ chĩa mũi súng vào đầu của Ánh Hạ!

"Đoàng-------------!"

Một phát súng nhanh chóng được bắ n ra và viên đạn từ nòng súng bay vút về phía đầu của nữ cảnh sát, người vẫn đang khóc lóc thảm thiết mà tuyệt nhiên không để ý gì xung quanh!

"Ahhhh---------------"

Vừa nghe tiếng súng nổ, Ánh Hạ theo phả xạ ngước nhìn lên và thấy một viên đạn đang lao về phía mình. Cô chỉ kịp hét lên sợ hãi và nhắm chặt hai mắt lại.

Ngay sau khoảnh khắc đó, cô cảm thấy chất lỏng gì đó ấm nóng như máu rơi tung tóe trên mặt mình!

Ánh Hạ đã nghĩ mình chắc chắn sẽ chết. Tuy nhiên, cô không hề cảm thấy đau, và khi mở mắt ra, cô thấy mình vẫn an toàn và dường như không có gì xảy ra cả!

Nhưng ngay sau đó, Lê Uy Long kéo một chân phải đầy máu đến đứng sừng sững trước mặt cô!

Lại một lần nữa, Ánh Hạ nhận ra chính Lê Uy Long vừa mới cứu mạng cô.

Chỉ là lần này, anh đã dùng chân để chặn lại viên đạn trước khi nó đục thủng một lỗ trên đầu Ánh Hạ!

Máu từ chân phải của Lê Uy Long văng ra và bắn đầy lên mặt cô!

Thấy Lê Uy Long trực tiếp đứng ra che chở cho mình, Ánh Hạ bất giác cảm thấy động lòng và không biết phải nói gì.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 152: Xả thân


Cùng lúc Lê Uy Long nghe thấy tiếng súng, anh lập tức thấy một viên đạn nhắm thẳng đầu của Ánh Hạ khi cô còn đang ngồi trên mặt đất. Đã quá muộn để giương súng nhắm bắn chặn đường đi của viên đạn, vì vậy anh chỉ có thể dùng ngay chân của mình để chặn vết thương chí mạng cho Ánh Hạ.

Kẻ vừa bắn Ánh Hạ mới chỉ bị thương trước đó chứ chưa chết hẳn. Vừa nãy, lợi dụng sơ hở của cô, hắn ta muốn giết cô ta bằng một phát súng, nhưng không ngờ lại có kẻ ngăn viên đạn bằng chân!

Sau khoảnh khắc ngơ ngẩn, hắn lập tức bóp cò lần nữa, bắn phát thứ hai.

"Đoàng!"

Khi Ánh Hạ vẫn còn đang choáng váng, một tiếng súng khác lại vang lên.

Tuy nhiên lần này là phát súng của Lê Uy Long, được b ắn ra trước gã lâu la bang Hổ Báo một tích tắc!

"Á!"

Viên đạn găm thẳng vào đầu, hắn hét lên một tiếng và đổ vật ra sau, tắt thở hoàn toàn.

Nghe tiếng súng, Ánh Hạ cuối cùng cũng khôi phục được thần trí.

"Lê Uy Long, anh ổn chứ?" Ánh Hạ lo lắng hỏi khi thấy chân phải của Lê Uy Long rỉ máu.

Vậy là anh ta đã dùng ngay chân mình để chặn viên đạn cho cô! Ánh Hạ thực sự cảm động! Nếu không phải tình cờ Lê Uy Long bị cô bắt đi với tội danh nghi phạm giết người thì cô ắt hẳn đã chết rất nhiều lần!

Trong trận chiến vừa rồi, nhiều lần cô gặp nguy hiểm, và chính Lê Uy Long đã cứu cô, hết lần này đến lần khác!

Nếu không có sự hiện diện của Lê Uy Long, cô sẽ không thể quét sạch hơn hai trăm tên tội phạm khi chỉ có một mình, mà chỉ có thể bị chúng gi3t chết!

Trong trận chiến có sự chênh lệch lớn về lực lượng phía cô và phía kẻ thù, trận chiến mà cô nắm chắc lành ít dữ nhều, Lê Uy Long đã được đưa đến đây. Liệu có phải đó chính là ý muốn của Chúa?

"Tôi ổn. Tôi không chết được đâu." Lê Uy Long nói to. Ngày hôm sau nữa là ngày diễn ra lễ phúng điếu cho cha anh nhưng với vết thương nằm trên chân thế này chắc chắn sẽ mang lại cho anh rất nhiều bất tiện.

Hai ngày cuối cùng này mới thực sự là hai ngày quan trọng khi Trương gia và bang Hổ Báo sẽ lồng lộn tìm mọi cách dồn anh vào chỗ chết. Vậy mà đúng lúc này chân anh lại bị thương. Khoảng thời gian tiếp theo ắt hẳn sẽ rất khó khăn.

Tuy nhiên, anh không hối hận. Vết thương ở chân anh có thể đổi lấy mạng sống của Ánh Hạ cũng thực sự đáng giá.

Anh chỉ cảm thấy mình quá bất cẩn. Nếu là trong quá khứ, một nhóm hai trăm kẻ được vũ trang đầy đủ cũng không thành vấn đề. Còn bây giờ thêm bọn Ánh Hạ nữa mà anh vẫn trúng đạn. Lần gần đây nhất anh bị thương vào tay tính ra vẫn là điều hợp lý khi quân địch được huấn luyện kĩ càng và được trang bị vũ khí tối tân. Vậy mà tối nay, đối phó với lũ xã hội đen lâu nhâu này mà vẫn bị thương thì chắc chắn không phải là điều hợp lí.

Mặc dù Lê Uy Long bị thương là vì chặn viên đạn cho Ánh Hạ, nhưng anh nhận ra sự cảnh giác cao độ trong mình đã giảm nên không để ý thấy kẻ thù còn chưa chết hoàn toàn. Có vẻ như ba năm xa chiến trường, sống cuộc sống đời thường ở Bình Dương đã ru ngủ bản năng cảnh giác của con hổ chốn sa trường.

Trước đây những làn mưa đạn của kẻ thù không hề hấn gì tới anh, đối diện với Bảy Linh hồn sát thủ anh cũng hoàn toàn giữ thế chủ động vậy mà bây giờ lại bị trúng đạn của một tên tay chân trong bang Hổ Báo. Lê Uy Long có chút xấu hổ nghĩ tới việc Thiên Thành và Lưu Bảo Kim sẽ biết chuyện này trong tương lai..

Thật đáng xấu hổ!

Con hổ xông pha mọi mặt trận để bảo vệ đất nước, vị thần chiến tranh, bị một lâu la của bang Hổ Báo làm bị thương. Chẳng phải nó sẽ khiến mọi người cười rụng răng sao?

"Đại úy!” Lúc này, Quang Hùng nhìn thấy Ánh Hạ dính máu trên mặt, nghĩ rằng cô đã bị bắn, anh quên phắt cơn đau ở chân, hét lên và chạy đến bên Ánh Hạ.

"Đừng lo. Tôi ổn." Ánh Hạ nói.

Quang Hùng nhìn kĩ, thấy rằng đó chỉ là vết máu dính trên mặt, đội trưởng của anh không bị thương, anh ta kêu lên: "May quá. Tôi cứ nghĩ rằng cô đã bị bắn.Tôi sợ sắp chết!"
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 153: Điều mờ ám


"Lê Uy Long đã cứu tôi, nếu không tôi đã chết rồi." Ánh Hạ nói.

Quang Hùng nhìn sang và thấy máu chảy trên chân phải của Lê Uy Long, anh hiểu ngay rằng Lê Uy Long đã dùng chân để chắn cho đội trưởng của anh ta khỏi bỏ mạng vì viên đạn.

"Cảm ơn anh đã cứu đội trưởng và giúp chúng tôi thoát khỏi tay bọn tội phạm này." Quang Hùng nhìn Vĩnh Thiên một cách chân thành.

Anh thực sự đánh giá cao Lê Uy Long. Nếu không có anh ta tham gia trận chiến, một mình anh và Ánh Hạ chắc chắn sẽ không thể thoát thân trong vòng vây của hơn hai trăm tên tội phạm. Chắc chắn thung lũng Ngạc Khuông sẽ là nơi anh và nữ đội trưởng Ánh Hạ phải ngã xuống hi sinh.

"Không có gì. Ai cũng có trách nhiệm loại bỏ những tên tội phạm này!" Lê Uy Long khiêm tốn nói.

"Lục Cao! Lục Cao!" Ánh Hạ gọi Lục Cao một lần nữa.

Lục Cao nghe thấy tiếng gọi thảm thiết của Ánh Hạ liền từ từ mở mắt ra. Anh thều thào yếu ớt: "Đội trưởng, tôi chưa chết. Tôi chỉ mới ngất đi thôi."

Vị trí bị thương của anh ta không nằm ở chỗ hiểm, chỉ vì bị mất quá nhiều máu, Lục Cao mới ngất đi.

"Lục Cao, may là anh chưa chết! Thật tốt anh vẫn còn sống ở đây. Anh dọa tôi sợ chết đi được!" Ánh Hạ thấy người đồng chí của mình còn sống, cô mừng rơi nước mắt.

"Thế còn những tên tội phạm đó thì sao?" Lục Cao vừa mới ngất đi nên chưa biết cụ thể tình hình.

"Chúng tôi giết chúng rồi." Ánh Hạ nói.

Lục Cao nhìn xung quanh, thấy xác chết ở khắp mọi nơi, tất cả đều là xác của bọn tội phạm, anh ngạc nhiên khôn tả!

"Chi viện của chúng ta đến rồi à?" Lục Cao hỏi.

"Không. Đội tiếp viện chưa đến nhưng đội trưởng và anh Lê Uy Long đã bắt chết hết bọn chúng!"

Quang Hùng hào hứng nói. Nghĩ đến cảnh Lê Uy Long và Ánh Hạ chiến đấu với hơn hai trăm tên tội phạm vừa nãy, lòng anh tràn ngập sự đam mê và ngưỡng mộ.

"Cái gì? Đội trưởng và anh ấy có thể gi3t chết hơn hai trăm tên tội phạm có súng?" Lục Cao ngạc nhiên không tin vào tai mình.

"Ừ. Nhưng bây giờ cậu đang bị thương nặng, đừng nói quá nhiều. Sau khi cậu khỏe lại, tôi sẽ từ từ kể lại cho cậu về câu chuyện chiến đấu vừa qua của hai người bọn họ với hơn hai trăm tên tội phạm nguy hiểm này." Quang Hùng vẫn còn phấn khích.

"Lạ quá. Trận chiến cũng đã kết thúc, mà tại sao quân tiếp viện của chúng ta còn chưa đến?"

Ánh Hạ thấy Lục Cao, Quang Hùng và Lê Uy Long đều bị thương, cô lo lắng muốn đưa họ đến bệnh viện, nhưng quân tiếp viện của cô vẫn chưa thấy tới. Cô bỗng thấy lo lắng, trong lòng có một dự cảm về một điều không thỏa đáng.

Vừa nãy trên đường, cô đã yêu cầu Lê Uy Long gọi về Sở cảnh sát yêu cầu thêm chi viện. Cô cũng nghe anh ta nói rất rõ ràng tình hình nguy hiểm ở thung lũng Ngạc Khuông vậy mà cho đến giờ vẫn chưa thấy một ai được gửi đến. Đúng ra bây giờ họ đã tới đây lâu rồi mới phải!

"Có kẻ đã cố tình trì hoãn việc gửi chi viện tới đây!" Lê Uy Long trầm giọng nói.

"..." Ánh Hạ không mong đợi Lê Uy Long đưa ra khẳng định như thế, nhưng đánh giá từ tình hình hiện tại, điều đó thực sự có thể!

Ngay cả khi hai người đã lái xe rất nhanh, nhưng cuộc chiến cũng đã kéo dài hơn 20 phút, nếu Sở cảnh sát cử thêm chi viện thì nhất định họ đã có mặt ở đây!

"Tôi chưa thể đưa ra kết luận về việc này. Tôi sẽ gọi xe cứu thương trước." Ánh Hạ nói xong liền lấy điện thoại di động ra và gọi xe cứu thương.

Rồi cô quay sang nhìn Vĩnh Thiên một cách biết ơn "Anh Lê Uy Long, lần này tôi thực sự muốn cảm ơn anh. Anh không chỉ giúp tôi nhanh chóng đến được đây, giúp chúng tôi chiến đấu mà còn cứu mạng của tôi nữa. Các đồng đội của tôi cũng được cứu. Tôi không biết lấy gì đền đáp cho lòng tốt của anh, chỉ ... chỉ ... "

Ánh Hạ hiếm khi nói những lời cảm ơn với mọi người nên cô không biết phải nói gì sau đó nữa.

"Chỉ có gì? Đừng nói rằng cô ta hứa chỉ có thể đáp tặng mình một tấm chân tình thì toi! Mình là một người đàn ông đã có vợ!" Lê Uy Long toát mồ hôi đầm đìa thầm nghĩ. Anh ta thực sự lo rằng Ánh Hạ sẽ nói những lời như thế.

"Cô không được nghĩ quá nhiều!"

Ánh Hạ sững người lại, mặt cô đỏ ửng lên. Lê Uy Long này thực sự hàm hồ! Anh ta nghĩ đã cứu cô vì vậy mới có ý nghĩ cô muốn dành cho anh ta tình cảm trai gái thông thường sao. Thật là một chuyện vô lý! Hàm hồ hết sức!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 154: Chi viện giờ mới đến


"Tôi … hy vọng tôi đã nghĩ quá nhiều."

Lê Uy Long cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy Ánh Hạ trở nên tức giận. Anh đã có vợ ở nhà và lại là một cô vợ vô cùng xinh đẹp, vì vậy anh thực sự không muốn phát triển thêm bất cứ một mối quan hệ nào khác.

"Tất nhiên là anh đã nghĩ quá nhiều!" Ánh Hạ nói với sự xấu hổ và tức giận.

"Vậy chính xác thì cô muốn nói gì?" Lê Uy Long tò mò cười hỏi.

"Tôi chỉ muốn nói rằng ... tôi chỉ có thể nộp đơn xin tặng bằng khen chiến công cho anh!" Ánh Hạ đột nhiên nghĩ về điều này và nói bừa.

"Chà, điều này thì không sao. Miễn là cô không có cái ý định kia, mọi thứ đều dễ nói."

Lê Uy Long mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm ngay lập tức.

Mặc dù bây giờ anh không thiếu tiền. Trong tay anh sở hữu tập đoàn Galaxy và tấm thẻ tối cao mà Thiên Thành nhận lệnh gửi cho anh hôm trước, nhưng nếu Ánh Hạ muốn nộp đơn để anh được thưởng một bằng khen hay gì gì đó thì anh cũng sẽ không từ chối. Bởi vì sau tất cả, anh hoàn toàn xứng đáng được nhận.

"..."

Ánh Hạ lại sững sờ, muốn tát Lê Uy Long đến chết. Tên khốn này có vẻ thực sự lo rằng mình sẽ ngã vào tay anh ta! Chẳng lẽ một nữ cảnh sát trông nghiêm túc quá và không quyến rũ chút nào trong mắt anh ta!?

Lúc này, tiếng còi xe cảnh sát mới bắt đầu đồng loạt vang lên.

Những chiếc xe đến sát thung lũng Ngạc Khuông rồi dừng lại. Sau đó nhiều chiến sĩ công an mang theo đầy đủ vũ khí bắt đầu tràn lên núi!

"Đội trưởng Ánh Hạ, tình hình thế nào rồi?" Một cảnh sát chỉ huy chạy lại phía Ánh Hạ và hỏi một cách khó khăn.

"Sao bây giờ các anh mới tới?" Ánh Hạ giận dữ hỏi. Nếu không có sự giúp đỡ của Lê Uy Long thì cô đã chết. Vậy mà bây giờ bọn họ mới tới.

"Chúng tôi ... chúng tôi đã nhận được tin báo và đến ngay lập tức!" Viên cảnh sát nói một cách bối rối.

"Được rồi. Trận chiến kết thúc rồi! Các anh cho người đi dọn dẹp đi!"

Ánh Hạ biết chắc chắn trong chuyện này có nhiều điều mờ ám nhưng hiện tại cô chưa thể tìm ra, chỉ có thể để sau vậy.

"Được."

Khi những cảnh sát trên núi nhìn thấy số xác chết đang nằm ở đây, họ thực sự sững sờ! Không thể tin vào mắt, nhưng sự thật đang bày ra ngay trước mắt! Ai đã giết hai trăm người này?

Họ không thể tưởng tượng được chính Ánh Hạ và Lê Uy Long đã giết hơn hai trăm tay chân của hai bang xã hội đen.

Một lượng lớn m@ túy và tiền mặt thu được tại hiện trường. Không có gì đáng ngạc nhiên bởi đây là một vụ giao dịch lớn. Chính vì vậy cả hai băng nhóm đã phái rất nhiều tay chân được trang bị vũ khí tận răng đến bảo vệ hiện trường cuộc mua bán. Chúng đang kiểm tra hàng và đang đếm tiền dở thì phát hiện bị nhóm của Ánh Hạ theo dõi liền lập tức phát lệnh truy sát.

Lê Uy Long cũng nhớ lại khi đột nhập vào câu lạc bộ Wonderland ngày hôm đó cùng với Thiên Thành, anh cũng đã thấy rất nhiều tiền mặt và nhiều cô gái bị hành hạ, làm nhục hoặc ép tiếp khách… Chúng đã làm nhiều điều trời không dung đất không tha. Vì vậy ngay cả khi Vĩnh Thiên không có mối thù giết cha với chúng, một khi đã có sức mạnh và sự hậu thuẫn của quân đội sau lưng, anh cũng quyết tâm tiêu diệt cho bằng được băng nhóm này để làm trong sạch xã hội và trừ hại cho dân.

"Xe cứu thương sẽ đến sớm. Chúng ta hãy xuống núi chờ!" Ánh Hạ nói.

"Được." Lê Uy Long trả lời.

Ánh Hạ hạ lệnh cho một nhóm cảnh sát hỗ trợ đưa Lục Cao và Quang Hùng xuống núi.

Lê Uy Long vẫn tự mình đi xuống.

Ánh Hạ đã rất ngạc nhiên khi thấy Lê Uy Long dù bị bắn vào chân vẫn có thể tự đi lại. Anh ta thật cứng cỏi!

"Đừng cố. Để tôi dìu anh xuống núi!" Nghĩ đến hành động xả thân dũng cảm của Lê Uy Long, Ánh Hạ chân thành đề nghị được giúp anh đi xuống.

"Không, tôi là người đã có gia đình. Cô cứ để tôi tự đi." Lê Uy Long từ chối thẳng thừng.

"..."

“Anh thực sự có một tấm lòng thẳng thắn và một trái tim bằng thép. Dù có một cuộc hôn nhân ba năm không như những cuộc hôn nhân bình thường khác mà anh vẫn đứng đắn và chung tình. Anh thật khiến tôi ngưỡng mộ!”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 155: Chờ đợi tin tức


Lê Uy Long giật mình. Có vẻ như tất cả mọi người ở thành phố này đều biết về cuộc sống hôn nhân riêng tư của anh. Thực đáng xấu hổ!

"Tôi đã cứu cô và bị thương ở chân rồi, vậy chắc tôi không phải quay lại Sở cảnh sát để thẩm vấn nữa phải không?" Lê Uy Long vội vã chuyển đề tài.

"Được rồi. Vì anh đã cứu tôi và giúp đỡ chúng tôi xóa sổ những tên tội phạm này nên tôi sẽ cho phép anh được tự do trong thời gian này. Sau khi chân anh hồi phục thì tôi sẽ lấy lời khai của anh sau." Ánh Hạ nói.

"Oài! Vậy cũng gần giống nhau," Lê Uy Long thở ra một hơi làm điệu bộ miễn cưỡng.

"Tuy nhiên, đừng có cố bỏ trốn. Nếu tôi điều tra ra được những kẻ anh giết không phải là Bảy linh hồn sát thủ mà là dân thường vô tội thì dù anh có trốn tới chân trời góc bể nào tôi cũng sẽ bắt anh về quy án!" Ánh Hạ mạnh giọng cảnh cáo .

"Cô đừng lo. Tôi sẽ không bỏ trốn. Chân tôi bị thương thế này, tôi có thể trốn đi đâu?" Lê Uy Long nghiêm túc nói.

"Anh biết vậy thì tốt!" Ánh Hạ nhăn mặt.

Khi họ xuống đến chân núi, xe cứu thương cũng vừa kịp đến.

Lê Uy Long, Lục Cao và Quang Hùng được đưa vào xe cứu thương để đến bệnh viện.

...

Tại gia đình nhà họ Trương...

Tối nay Trương Minh Trí vừa được xuất viện trở về nhà. Mọi người trong gia đình đều tới để an ủi hắn ta.

Bị Lê Uy Long phế tự trong bữa tiệc mừng thọ bà Trương, hắn được mang tới bệnh viện cấp cứu ngay lập tức và nằm viện suốt mấy hôm nay. Tuy nhiên vết thương của hắn ta chỉ có thể lành da lành thịt chứ không thể nào khôi phục khả năng của một người đàn ông được nữa. Vì vậy tâm trạng của hắn vô cùng sầu não và căm hận.

"Phong Trí, tuy hiện tại các bệnh viện ở đây không thể chữa trị được cho cháu nhưng sau này chúng ta nhất định sẽ đưa cháu đến những bệnh viện hàng đầu, những bác sĩ có tay nghề tốt nhất. Phong Trí, đừng nản lòng!" Tạ Ngọc Liên xoa tay đứa cháu đích tôn, đau lòng mà nói.

"Thằng chó chết Lê Uy Long đã biến cháu thành một hoạn quan! Cháu phải băm vằm nó ra thành từng mảnh mới hả giận được!" Trương Minh Trí dữ dội rít lên từng tiếng qua kẽ răng.

"Cháu đừng lo. Đương nhiên ta cũng nghĩ tới điều này. Ngày nào hắn còn chưa chết thì ta chưa thể nào ngủ yên được. Tuy nhiên nói cho cháu biết hắn cũng sẽ sớm chết không toàn thây mà thôi." Ánh mắt Tạ Ngọc Liên rừng rực như lửa.

"Bà ơi, đã có chuyện gì vậy? Làm sao Lê Uy Long có thể chết dễ dàng như bà nói được?" Trương Minh Trí ngạc nhiên, mừng rỡ như chết đuối vớ được cọc.

"Phong Trí, con không biết. Tối qua chúng ta đã chi ra gần nghìn tỉ đồng để thuê bảy tên sát thủ tới giết Lê Uy Long!" Trương Minh Nghị cất lời giải thích.

"Cái gì? Gần một nghìn tỉ đồng? Mạng sống của Lê Uy Long đáng giá gần một nghìn tỉ đồng sao?" Trương Minh Trí suýt nhảy dựng ra khỏi giường mà kêu lên.

"Đúng. Tên Lê Uy Long này thực sự rất mạnh. Chúng ta đã cố gắng giết hắn ta bằng nhiều cách nhưng không thành. Bây giờ chúng ta đành phải thuê sát thủ. Miễn là có thể giết hắn và trả thù cho con thì dù phải chi số tiền lớn như vậy cũng xứng đáng. Tiền có thể tìm cách kiếm lại về sau!" Trương Minh Nghị ngậm ngùi.

"Bà và cha đã thuê những kẻ nào?"

Trương Minh Trí hỏi lại. Hắn ta nhập viện trong thời gian này nên không biết chuyện gì đã xảy ra ở nhà khi hắn nằm viện.

"Chúng ta đã mời Bảy Linh hồn sát thủ, những sát thủ được xếp thứ chín ở Long quốc này." Trương Minh Nghị nói. Chính ông ta đã trực tiếp liên lạc, ngã giá và giao dịch với những kẻ này.

"Bảy Linh hồn sát thủ? Bảy Linh hồn sát thủ khét tiếng chưa bao giờ thất bại trong việc tiễn bất cứ kẻ nào về với suối vàng sao?" Trương Minh Trí lại ngạc nhiên.

"Đúng, chính là bọn chúng. Lê Uy Long chắc chắn sẽ không còn cơ hội nhìn thấy mặt trời vào ngày mai ngay khi Bảy Linh hồn sát thủ hoàn thành nhiệm vụ." Mắt Trương Minh Nghị vằn lên những tia máu.

"Hừm vậy thì để hắn chết trong tay bọn sát thủ đó cũng được. Như vậy là đã quá dễ dàng cho hắn ta rồi!”

Trương Minh Trí gầm gừ. Hắn ta nghĩ thầm, dù cho tên Lê Uy Long kia chỉ còn là cái xác cũng phải mang về đây cho hắn băm ra từng mảnh mới hả giận!

"Lê Uy Long này thật kiêu ngạo! Hắn dám rêu rao hạn định bảy ngày, hắn thực sự nghĩ rằng có thể nghĩ rằng có thể trèo lên đầu lên cổ nhà họ Trương chúng ta hay sao? Hắn muốn chết thì ta sẽ cho hắn chết, chết đau chết đớn! Ha.. ha…ha…!" Tạ Ngọc Liên cười thành từng tiếng.

Đột nhiên Trương Minh Thọ, gã quản gia, chạy vào, vừa chạy vừa hét to hoảng loạn:

"Bà Trương, không ổn rồi! Mọi thứ không ổn rồi!"

"Trương Minh Thọ, việc gì lại có thể khiến một đại quản gia nhà họ Trương như ông kinh hoàng đến thế? Điều gì khiến ông hoảng sợ vậy?" Tạ Ngọc Liên nói một cách không hài lòng.

"Bà Trương, tôi vừa nhận được tin Bảy Linh hồn sát thủ đã bị Lê Uy Long g**t ch*t!" Mặt Trương Minh Thọ như chàm đổ.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 156: Tin dữ dồn dập


Nghe tin ai nấy đều cảm thấy như bị sét đánh bên tai.

“Cái ... cái gì? Bảy Sát Thủ Linh Hồn đã bi Lê Uy Long giết, hay Bảy Sát Thủ Linh Hồn đã g**t ch*t Lê Uy Long? Trương Minh Thọ, nói cho rõ ràng!” Tạ Ngọc Liên tưởng Trương Minh Thọ nói nhầm, liền lắp bắp hỏi lại.

“ Bà Trương, Bảy Sát Thủ Linh Hồn đã bị Lê Uy Long g**t ch*t!” Trương Minh Thọ nhắc lại một lần nữa với vẻ mặt không thể kinh hoàng hơn.

Tất cả đều sững sờ! Đặc biệt là Trương Minh Trí. Hắn vừa cho rằng được chết trong tay Bảy Sát Thủ Linh Hồn đã là quá dễ dàng cho Lê Uy Long, mà không ngờ tên khốn đó lại lấy được mạng bảy kẻ khét tiếng khát máu và tàn ác đó.

“Chẳng phải thiên hạ đồn rằng không ai có thể thoát khỏi lưỡi dao của bảy tên sát thủ này cơ mà? Làm thế nào mà Lê Uy Long lại giết được chúng?” Tạ Ngọc Liên nhảy dựng lên khỏi ghế.

"Thưa bà tôi cũng không biết! Tôi không có mặt ở đó mà chỉ nghe cảnh sát nói. Xác của chúng đã được người ta đem vào nhà xác rồi. Trương Minh Thọ run lẩy bẩy.

"Đến cả Bảy Sát Thủ Linh Hồn cũng bị Lê Uy Long g**t ch*t thì hắn ta có vẻ như không phải là con người nữa rồi! Chúng ta phải làm sao đây" Trương Minh Nghị mặt mũi xanh lét, thều thào.

"Vâng! Tôi còn nghe nói Lê Uy Long và Ánh Hạ, đội trưởng đội điều tra, ở Thung Lũng Ngạc Khuông g**t ch*t hơn hai trăm người của Bang Hổ Báo và một nhóm xã hội đen ngoại quốc khi chúng đang mua bán m@ túy nữa!" Trương Minh Thọ tiếp tục.

Đám Trương gia thêm một lần nữa chết lặng!

"Ma? ... Hắn là người hay là ma quỷ vậy? Hai kẻ mà giết sạch hơn hai trăm người có vũ khí hay sao?" Trương Minh Trí không ngờ Lê Uy Long lại mạnh đến thế!

"Vâng, Lê Uy Long và Ánh Hạ này đã đọ súng bắn chết hơn 200 tay chân của bang Hổ Báo và bang Lions Gate. Chỉ có tên đại ca Nguyễn Thành Nam của bang Hổ Báo là trốn thoát." Trương Minh Thọ nói.

Trương Minh Trí mặt cắt không còn giọt máu. Chính hắn ta ra lệnh cho đám tay chân của bang Hổ Báo g**t ch*t cha nuôi của Lê Uy Long. Đó là khởi nguồn cho mọi tai họa cho tới tận giờ. Nếu hắn ta tìm đến nhà họ Trương trả thù thì Trương Minh Trí hắn sẽ là người đầu tiên bị hắn giết!

"Bà Trương. Kẻ này thật sự kinh khủng! Bảy ngày giờ chỉ còn lại hai. Nếu ngày mai ta còn không thể giải quyết hắn thì ngày kia hắn nhất định sẽ không cho Trương gia của chúng ta một cơ hội sống. Làm sao bây giờ?" Trương Minh Thọ càng nói càng hoảng hốt hơn.

Tạ Ngọc Liên bắt đầu run rẩy…

"Mẹ. Bây giờ nhà chúng ta đến nước này rồi thì phải gọi anh con để anh ấy còn tìm cách cứu chúng ta thoát khỏi hắn. Chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác cả đâu mẹ!" Trương Minh Nghị sốt ruột kêu lên.

"Vâng, mẹ ơi, không gọi anh cả lúc này thì sau này con e là chẳng còn cơ hội nào mà nhờ anh ấy nữa cả, mẹ ơi." Thúy Họa lúc này lo đến nỗi không còn khóc được nữa.

"Được rồi! Ta sẽ gọi cho anh con ngay bây giờ!"

Lúc này Tạ Ngọc Liên không còn cách nào khác. Trương gia đã tới nước đường cùng và bà ta phải gọi đến Trương Minh Thành, người con trai cả đang nắm giữ một chức vụ quan trọng của thành phố để cầu viện.

Đây là động thái cuối cùng của gia đình họ Trương.

Bà ta bấm số di động gọi con trai.

Có tiếng trả lời, Tạ Ngọc Liên bèn thuật lại cho Trương Minh Thành đầu đuôi sự việc bao gồm việc Lê Uy Long đã tặng bà ta một cỗ quan tài ngay trong ngày mừng thọ, phế tự cháu trai Trương Minh Trí, đe dọa giết sạch Trương gia trong vòng bảy ngày, việc hắn ta đột nhập câu lạc bộ Wonderland và g**t ch*t hơn hai trăm người nhà họ Trương trong nhà máy cũ…

Duy chỉ có việc Trương Minh Trí đã ra lệnh cho bang Hổ Báo đánh cha nuôi của Lê Uy Long đến chết là bà ta ém nhẹm đi, không nói.

"Ngang ngược! Lê Uy Long này dám coi thường luật pháp vậy sao? Thậm chí hắn còn dám đe dọa gia đình họ Trương chúng ta nữa ! Hắn nghĩ rằng hắn thực sự có khả năng xóa sổ Trương gia sao?" Trương Minh Thành nổi giận đùng đùng sau khi nghe.

Vì đang bận công tác nước ngoài nên ông ta không về tham dự lễ mừng thọ 70 tuổi của bà Trương. Đó là lí do ông ta không biết chuyện gì đã xảy ra ở nhà trong thời gian ấy.

"Đúng vậy ! Hắn thực sự là một kẻ coi thường luật pháp! Hắn giết người bừa bãi, uống máu bao nhiêu người ở Đà Lạt này. Hắn thực sự còn có ý định san bằng Trương gia của chúng ta nữa đó!" Tạ Ngọc Liên tiếp tục thêu dệt thêm câu chuyện.

"Lê Uy Long này là ai?" Trương Minh Thành hỏi.

"Hắn là con rể nhà họ Chu, là một kẻ nghèo kiết xác nổi tiếng trong thành phố. Nghe nói hắn từng là một quân nhân nên kĩ năng của hắn cũng không phải dạng tầm thường đâu." Tạ Ngọc Liên nói.

"Hắn ta ngang nhiên giết rất nhiều người như thế mà cảnh sát thành phố vẫn phớt lờ sao?" Trương Minh Thành giận dữ hỏi.

"Trương gia ta đã báo cáo tình hình vụ việc cho anh Hoàng, Giám đốc công an thành phố. Nhưng không biết anh ta nghĩ gì mà một thời gian dài vẫn thấy anh ta im hơi lặng tiếng không bắt giữ Lê Uy Long. Phong Thành, con phải tìm cách giải quyết triệt để hắn, nếu không ngày kia họ Trương của chúng ta sẽ lành ít dữ nhiều. Mẹ nói với con đây mà lòng mẹ lo lắng quá ! Mấy ngày nay cả mẹ, cả em trai và cháu trai con không ai là ăn ngon ngủ yên được cả. Cứ thế này thì chắc mẹ không trụ nổi được đâu." Tạ Ngọc Liên càng đổ thêm dầu vào lửa.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 157: Âm mưu thâm độc (1)


"Được, con hiểu rồi! Mẹ không cần phải lo lắng. Muốn giết Lê Uy Long này, đối với con dễ như đạp lên một con kiến! Con không quan tâm hắn ta từng là lính gì, dám đe dọa đến Trương gia chúng ta, hắn chắc chắn chết không toàn thây!!" Trương Minh Thành giận dữ nói.

"Ừ, nghe con nói vậy, mẹ cũng cảm thấy yên tâm phần nào." Tạ Ngọc Liên cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

"Vậy chúng ta nói chuyện sau nhé, bây giờ con phải gọi cho Chủ tịch Hoàng và bảo ông ta tìm cách xử trí Lê Uy Long." Trương Minh Thành nói.

"Được, mọi việc trông cậy ở con đó!!" Tạ Ngọc Liên hồ hởi.

"Vâng, mẹ hãy lo tịnh dưỡng chu đáo, chờ tin tốt của con. Gã Lê Uy Long đó chắc chắn sẽ không sống được đến ngày mai." Trương Minh Thành mỉm cười nói.

Nói xong, ông ta nhanh chóng cúp điện thoại. Lúc này, Tạ Ngọc Liên mới quay lại nói với tất cả mọi người về những hành động của con trai cả sắp tới.

Đám đông lắng nghe và cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

"Qúa tốt rồi, cuối cùng Lê Uy Long này cũng phải chịu chết!" Trương Minh Trí nói.

"Cháu thấy hài lòng rồi chứ? Bác của cháu đã hứa rằng sẽ không để tên khốn khiếp đó sống đến ngày mai, mọi người chỉ việc ngồi chờ tin tốt!" bà Trương nói và hớn hở ra mặt.

.................

Tại văn phòng Giám đốc công an thành phố....

Điện thoại di động của Hoàng Minh Yên đột nhiên reo lên.

Ông ta liếc nhìn màn hình và thấy rằng cuộc gọi tới là của Cao Kim Bình, thủ lĩnh cao nhất của băng Hổ Báo.

Hoàng Minh Yên cẩn thận nhìn quanh văn phòng, thấy không có ai ở đó, ông ta mới bắt máy và hỏi: "Anh Cao, có chuyện gì vậy?"

"Giám đốc Hoàng, tại sao ông lại để cấp dưới của mình phá hỏng toàn bộ cuộc giao dịch của chúng tôi với bang Lions Gate hả? Thậm chí còn quét sạch tất cả người của bọn này tại khu Thung lũng núi Ngạc Khuông? Ông nhận tiền đầy túi rồi mà làm ăn như thế à??" Cao Kim Bình giận dữ nói.

Cuộc giao dịch bị phá vỡ ở Ngạc Khuông tối nay không chỉ gây hao hụt một lượng tiền mặt khổng lồ mà còn gi3t chết rất nhiều người trong băng đảng, dĩ nhiên khiến cho anh ta vô cùng cay cú.

"Anh Cao, đây không phải là mệnh lệnh của tôi, nữ cảnh sát đó hoàn toàn tự ý hành động, mãi sau đó tôi mới phát hiện ra đấy chứ! Lúc đó, tôi cũng cố tình trì hoãn thời gian hỗ trợ để tạo cơ hội cho người của anh tiêu diệt cô ta. Tôi không ngờ mọi chuyện lại thành ra như thế này. Ai mà ngờ được chỉ có cô ta và Lê Uy Long đơn phương độc mã chống lại được cả mấy trăm người?! Đây đâu phải là lỗi của tôi!" Hoàng Minh Yên khúm núm nói một cách sợ sệt.

"Ồ! Thế ra không phải lỗi của ông! Vậy có nghĩa là lỗi của tôi hả?! Tôi nghĩ rằng Chủ tịch Hoàng đây đang muốn phá vỡ mối quan hệ lâu dài giữa hai chúng ta thì phải!", Cao Kim Bình cao giọng nói.

"Không không...Ý tôi không phải như vậy! Bên anh đã cho tôi rất nhiều lợi ích, tôi sao có thể cắt đứt quan hệ với anh được? Đừng hiểu lầm tôi!" Hoàng Minh Yên vội phân bua.

"Con cớm Ánh Hạ này đã nhiều lần bắt giữ các thành viên từ băng Hổ báo của tôi và tối nay còn trực tiếp gi3t chết hơn hai trăm người của bang tôi cùng với bang Lions Gate nữa. Giám đốc Hoàng, chắc ông không định bỏ qua cho cô ta đấy chứ?” Cao Kim Bình nói.

"Phải, Ánh Hạ này từ lâu đã là cái gai trong mắt tôi. Hơn nữa, cô ta thực sự đã nghi ngờ và theo dõi hoạt động của tôi gần đây. Loại người này không thể tiếp tục ở lại lâu được. Sớm muộn tôi cũng sẽ tìm cách trừ khử cô ta. Đừng lo lắng về điều đó nữa." Hoàn Chính Yên cẩn trọng nói.

"Tốt, nếu ông cảm thấy tự ra tay không tiện, có thể để băng Hổ Báo giúp cũng được!!" Cao Kim Bình nói.

"Được được, khi có thời gian, tôi sẽ lên kế hoạch chi tiết để dụ cô ta đến Băng Hổ Báo cho anh tùy ý xử trí!" Hoàng Minh Yên cười nói.

"Tốt lắm, còn cả Lê Uy Long nữa, kẻ đã giết vô số người của chúng ta, hắn cũng phải bị trừ khử!" Cao Kim Bình gằn giọng nói với vẻ căm thù không giấu được.

"Về phần Lê Uy Long này, tôi cũng sẽ tìm cách loại bỏ hắn ta." Giám đốc Hoàng nói một cách khéo léo. Hiện giờ ông ta vẫn chưa tìm ra sơ hở nào của Vĩnh Thiên, nên không dám hành động một cách l* m*ng.

"Được rồi, vậy tôi sẽ chờ tin tốt từ giám đốc Hoàng." Cao Kim Bình cũng chỉ là một thủ lĩnh băng đảng, anh ta không dám chỉ tay năm ngón trước một Hoàng Minh Yên quyền lực đầy mình, người đứng đầu sở cảnh sát thành phố. Vì vậy chỉ có thể tạm đặt niềm tin ở ông ta.

"Anh Cao, anh hãy yên tâm, mọi chuyện tôi sẽ lo liệu ổn thỏa thôi, bây giờ tôi cúp máy nhé." Hoàng Minh Yên cũng không dám nói quá nhiều với thủ lĩnh băng Hổ Báo, biết đâu lại vô tình chọc giận hắn ta mà mang họa!

Ngay khi giám đốc Hoàng cúp máy, điện thoại di động của ông ta lại reo lên.

Ông ta đưa mắt nhìn và nhận ra người gọi đến là Trương Minh Thành của gia đình họ Trương, người giữ một chức vụ cao cấp trong Hội đồng lãnh đạo thành phố.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 158: Âm mưu thâm độc (2)


Hoàng Minh Yên vô cùng bất ngờ, không dám lơ là và vội vã bắt máy ngay: "Ông Trương, chào buổi tối, không biết muộn thế này rồi ông còn có chuyện gì cần nhắc nhở tôi?"

"Giám đốc Hoàng, Lê Uy Long gần đây đã giết rất nhiều người, anh ta còn dám đe dọa là sẽ phá hủy toàn bộ Trương gia nhà chúng tôi. Một tên sát nhân hống hách ngạo mạn như thế vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, tại sao ông không bắt giữ hắn ta và đưa hắn ra trước công lý? Đường đường là Giám đốc Sở cảnh sát thành phố, ông lại làm ăn như thế à? Ông dám bỏ bê công việc của mình và cho phép Lê Uy Long kia giết người một cách bừa bãi. Ông có còn muốn ngồi trên cái ghế đó nữa không đấy?" Trương Minh Thành giận dữ nói.

Hoàng Minh Yên sợ hãi đổ mồ hôi lạnh, bèn vội vàng giải thích: "Ông Trương, xin đừng hiểu lầm tôi! Tôi không dám bắt Lê Uy Long là vì e ngại anh ta có giao tình với Chỉ huy căn cứ phía Nam Minh Hải, nếu không mọi chuyện đã không rắc rối như vậy!"

"Minh Hải thì đã sao? Lê Uy Long đã giết quá nhiều người, cũng dính líu tới quá nhiều cuộc thảm sát, không ai có thể cứu được hắn ta đâu!" Trương Minh Thành quả quyết nói.

"Vâng, vâng, những gì ông Trương nói là vô cùng thỏa đáng!" Hoàng Minh Yên vội vã nói đồng ý hết lần này đến lần khác.

"Nhân tiện, tôi có một thắc mắc, tại sao gã Lê Uy Long đó lại cứ gây sự với Trương gia của tôi?" Trương Minh Thành chợt nhớ ra và hỏi.

"Bởi vì cháu trai của ông, cậu Trương Minh Trí, đã ra lệnh cho băng xa hội đen Hổ Báo gi3t chết cha nuôi của anh ta. Nên Lê Uy Long mới ghi hận Trương gia, đe dọa sẽ phá hủy toàn thể Trương gia để trả thù cho cha nuôi của mình." Hoàng Minh Yên nói.

"Ra là như vậy. Thế....có bao nhiêu người biết chuyện này rồi?" Trương Minh Thành hỏi lại.

"Không nhiều, tôi đã giúp gia đình ông che đậy nó, tất cả bằng chứng đã bị phá hủy." Hoàng Minh Yên thản nhiên nói.

"Tốt lắm, như vậy thì tôi có thể tạm yên tâm rồi! Lê Uy Long này phải được xử lý càng sớm càng tốt, nếu không sự việc này sớm muộn cũng bị phanh phui!", Trương Minh Thành trầm tư nói.

"Vâng! Tôi hiểu, tôi sẽ bắt anh ta ngay lập tức! Nhưng tôi nên làm gì nếu Minh Hải xuất hiện để bảo vệ anh ta?" Giám đốc Hoàng nói với vẻ lo lắng.

"Vậy thì không cần đưa hắn ta về sở luận tội nữa. Trước khi Minh Hải đến, hãy tìm một nơi nào đó để xử tử Lê Uy Long một cách bí mật! Tới lúc đó, dù Minh Hải có đến thì người cũng đã chết, anh ta cũng không thể làm gì khác. Ông cũng chỉ cần bịa tạm ra một cái cớ để chống chế thôi! Cứ nói là, hắn ta bị bắn chết vì tội cố ý vượt ngục. Như vậy Minh Hải có thể bắt bẻ gì được chứ??" Trương Minh Thành ôn tồn nói.

"Ông Trương thật đúng là người thông tuệ! Vậy mà tôi không nghĩ ra nổi! Được rồi! Tôi sẽ thực hiện chuyện này ngay lập tức và đưa Lê Uy Long đến chỗ chết càng sớm càng tốt!" Hoàng Minh Yên nhận được chỉ thị của Trương Minh Thành thì như được khai sáng, ngay lập tức đã biên soạn ra một kế hoạch trong đầu.

"Ừm..... Vậy ông đã nghĩ ra kế hoạch hành động nào chưa?" Trương Minh Thành lại hỏi.

"Tôi có nghĩ ra một kế hoạch đây, nhưng không biết liệu nó có phù hợp không." Giám đốc Hoàng phân vân nói.

"Kế hoạch như thế nào? Nói tôi nghe thử xem." Ông Trương hỏi.

"Nghe nói vừa rồi Lê Uy Long đã bị bắn vào chân phải trong cuộc đấu súng với băng Hổ Báo và băng Lions Gate ở Thung lũng Ngạc Khuông. Anh ta đã bị thương nên sức mạnh hẳn cũng đã giảm đi rất nhiều. Tôi dự tính sẽ bắt giữ hắn ta vào tối mai rồi sau đó bí mật đưa hắn đến thung lũng Ngạc Na để băng Hổ Báo tự ra tay. Với sự giúp đỡ của băng đảnh này, Lê Uy Long chắc chắn sẽ vùi xác ở Ngạc Na!" Hoàng Minh Yên cẩn thận trình bày kế hoạch của mình.

"Ừm, kế hoạch này cũng ổn đấy!" Trương Minh Thành khẽ gật đầu.

"Nếu ông Trương cũng đồng ý với kế hoạch này, tôi sẽ lập tức cho triển khai ngay!" Hoàng Minh Yên hớn hở nói. Nhận được lời chấp thuận của Trương Minh Thành, ông ta lại càng thêm phần tự tin.

"Được, hãy cứ làm vậy đi, ông hãy sắp xếp nó càng sớm càng tốt. Nếu có bất cứ khó khăn gì, cứ liên hệ để tôi hỗ trợ." Trương Minh Thành nói.

"Vâng, có lời này của ông Trương, tôi cũng cảm thấy yên tâm hơn nhiều rồi, tôi nhất định không để Lê Uy Long đó có cơ hội thấy mặt trời lặn vào ngày mai!" Hoàng Minh Yên quả quyết nói.

"Chuyện này là bí mật gữa hai chúng ta, ông tuyệt đối không được để người biết. Đến lúc đó, cứ nói rằng Lê Uy Long chống đối người thi hành công vụ, đã vượt ngục trốn đến Thung lũng Ngạc Na và bị bắn chết trong lúc giao tranh. Nếu Minh Hải thực sự đến hỏi, chúng ta coi như cũng là người làm việc công, không phải lo sợ gì nữa cả!!”, Trương Minh Thành nói.

"Vâng, tôi đã hiểu." Hoàng Minh Yên gật đầu.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 159: Âm mưu thâm độc (3)


"Vì tên khốn Lê Uy Long này mà gần đây Trương gia chúng tôi đã thường xuyên hoảng loạn. Vậy nên hãy mời họ đến Thung lũng Ngạc Na vào tối mai để tham gia cuộc vui này! Hãy để họ tận mắt chứng kiến Lê Uy Long bị giết, để họ có thể được hả dạ." Trương Minh Thành đắc ý nói.

"Vâng, tối mai tôi sẽ từ từ tra tấn Lê Uy Long để hắn ta phải chết một cách cực kỳ đau đớn, đảm bảo sẽ làm hài lòng Trương gia ngài." Hoàng Minh Yên nói, cảm thấy đây là một cơ hội tuyệt vời để lấy lòng nhà họ Trương.

"Được rồi, chuyện chỉ có vậy thôi. Ông hãy mau đi sắp xếp chuyện này sao cho nhanh chóng, và làm cho nó liền mạch nhất có thể", Trương Minh Thành dặn dò.

"Vâng!" Hoàng Minh Yên đáp. Đây là lệnh của Trương Minh Thành, nếu có chuyện gì trục trặc xảy ra, Hoàng Minh Yên coi như cũng có người hậu thuẫn, vì vậy ông ta cảm thấy yên tâm hơn khi làm những việc dơ bẩn này.

Sau khi cúp điện thoại, giám đốc Hoàng ngay lập tức gọi cho Cao Kim Bình, thủ lĩnh băng Hổ Báo, thông báo về kế hoạch của mình. Yêu cầu Cao Kim Bình dẫn dắt tất cả các thành viên của băng đảng mình đến thanh toán Lê Uy Long tại Thung lũng Ngạc Na vào tối mai.

Sau khi nghe kế hoạch của ông ta, Cao Kim Bình biết rằng giám đốc Sở cảnh sát cuối cùng cũng chịu hành động. Hắn ta thầm mở cờ trong bụng, và ngay lập tức thông báo lại kế hoạch này với quân sư Võ Trung Hiếu.

Sau khi nghe qua về kế hoạch của Hoàng Minh Yên, Võ Trung Hiếu cũng tỏ ra ngưỡng mộ: "Kế hoạch này thực sự liền mạch và hoàn hảo. Võ Trung Hiếu tôi hãy còn kém xa so với ông ta."

"Nếu ngay cả anh cũng cảm thấy kế hoạch này là khả thi, vậy chúng ta có thể yên tâm theo đó mà hành động vào tối mai rồi!", Cao Kim Bình phấn khích nói.

"Tất nhiên chúng ta phải hành động theo kế hoạch này. Đây là cơ hội tuyệt vời để hợp tác với giám đốc Hoàng gi3t chết Lê Uy Long, loại bỏ hoàn toàn mầm mống tai họa này. Lê Uy Long gần đây đã gi3t chết vô số anh em trong bang Hổ Báo chúng ta. Nếu hắn ta không bị trừ khử, bang chúng ta đâu còn uy tín trong giang hồ nữa?! Tối nay, chúng ta hãy hành động luôn đi! Kêu gọi tất cả anh em còn lại đặt bẫy trong Thung lũng Ngạc Na, Lê Uy Long này dù có mọc cánh cũng sẽ không thể nào thoát được!” Võ Trung Hiếu đắc ý nói.

"Được! Vậy thì tối mai, băng Hổ Báo chúng ta sẽ đến thung lũng Ngạc Na và hợp tác với người của Hoàng Minh Yên để tiêu diệt thằng khốn Lê Uy Long, giải quyết một lần và mãi mãi!” Cao Kim Bình cũng hào hứng nói.

............

Sau khi Hoàng Minh Yên nói với Cao Kim Bình về kế hoạch của mình, ông ta lập tức gọi cho Tạ Ngọc Liên, người đứng đầu Trương gia, thông báo với bà ta về kế hoạch giết Lê Uy Long, và đặc biệt mời toàn bộ Trương gia đến chứng kiến việc Lê Uy Long bị tra tấn và giết hại tại thung lũng Ngạc Na vào tối mai.

Sau khi nghe kế hoạch của ông ta, Tạ Ngọc Liên đã ca ngợi hết lời và hoàn toàn khẳng định rằng kế hoạch này là hoàn hảo. Đồng thời, bà ta cũng hứa rằng tối ngày hôm sau tất cả các thành viên của Trương gia đều sẽ có mặt tại Ngạc Na.

Tất nhiên, Tạ Ngọc Liên đã đoán được lý do tại sao Hoàng Minh Yên lại có hành động như vậy, chắc chắn là vì con trai lớn của bà, Trương Minh Thành, đã tác động và gây sức ép với ông ta.

Sau khi cúp điện thoại, bà Trương nhanh chóng thuật lại toàn bộ kế hoạch này với các thành viên trong gia đình.

Nghe tin này, mọi người trong gia đình họ Trương rất phấn khởi ra mặt. Tối mai, nhất định họ sẽ được chứng kiến những tiết mục ấn tượng đáng nhớ.

"Lê Uy Long đã không biết lượng sức, dám gây chiến với Trương gia ta, trước giờ chúng ta đã quá nhân nhượng với hắn! Nhưng đến tối mai, mọi chuyện sẽ kết thúc. Đó chính là ngày chết của hắn ta!" Tạ Ngọc Liên đắc ý nói dữ dội.

..........

Cùn lúc này, tại bệnh viện đa khoa thành phố....

Lê Uy Long vừa mới hoàn thành xong ca phẫu thuật và được chuyển đến phòng phục hồi chức năng.

Từ bên ngoài cửa phòng, một y tá có vẻ ngoài ngọt ngào bước vào cùng với một xe đầy thuốc.

Lê Uy Long liếc nhìn và nhanh chóng nhận ra nữ y tá xinh xắn này chính là Bích Loan, người mà anh đã cứu ngày hôm đó trước nanh vuốt của tên tù nhân!

Bích Loan cũng nhận ra bệnh nhân mà cô có nhiệm vụ chăm sóc là Lê Uy Long, cô vô cùng ngạc nhiên và có chút mừng rỡ trong lòng.
 
Back
Top Bottom