Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 80: Thiên thành ra tay


"Tôi đã bị bọn chúng bắt đến đây!" Nguyễn Tú Cẩm nói, khuôn mặt vẫn chưa hết kinh hãi.

Lê Uy Long không ngờ băng Hổ Báo còn dám bắt cóc phụ nữ, lại còn là bạn thân nhất của vợ mình, lúc này anh ta thậm chí còn tức giận hơn. Băng đảng này thực sự là cặn bã của xã hội và nhất định phải bị loại bỏ!

"Vĩnh Thiên, làm ơn cứu tôi, nếu không tôi chết mất!" Tú Hằng nhăn nhó nói.

Trong cuộc họp lớp lần trước, cô đã chứng kiến những kỹ năng đáng kinh ngạc của anh và Thiên Thành. Giờ đây thấy cả hai người đều đến, cô cảm thấy vững lòng hơn và tin rằng mình sẽ được giải thoát.

"Có tôi ở đây, cô sẽ ổn thôi, yên tâm." Lê Uy Long nhẹ nhàng nói.

"Tại sao anh biết chỗ này? Anh đã thấy tôi bị bắt đến đây nên tới cứu tôi à?" Nguyễn Tú Cẩm ngơ ngác hỏi. Câu lạc bộ này là một nơi bí mật bên ngoài thành phố và Lê Uy Long không thể tự nhiên biết đến nó được!

"Không, đây hoàn toàn là do trùng hợp. Tôi đến để tìm Lưu Bảo Thục trả thù. Tôi không ngờ cô cũng bị bắt đến đây." Lê Uy Long nói.

Nguyễn Tú Cẩm nghe anh nói điều này thì ngay lập tức hiểu ra vấn đề, trong lòng cô cảm thấy có một chút thất vọng. Thì ra bởi vì cha nuôi của Lê Uy Long đã bị Lưu Bảo Thục giết, nên anh mới đến đây để tìm cách trả thù, chứ hoàn toàn không phải Vĩnh Thiên đến đây vì cô.

Nhưng nếu Vĩnh Thiên thực sự đến để trả thù, anh ta hẳn đã có sự chuẩn bị. Có khi nào anh ấy đã mang tới một nhóm người không?

Thiên Thành là một Trung Úy ba sao. Người như anh ta không thể nào đi cùng Lê Uy Long đến nơi nguy hiểm này mà không mang theo hộ vệ được!

Nghĩ đến đây, Nguyễn Tú Cẩm đã cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều.

"Muốn đến tìm tao để trả thù? Thế mày đã đem bao nhiêu người đến đây?" Lưu Bảo Thục vênh mặt hỏi.

"Để đối phó với bọn nhãi nhép chúng mày cần gì đến nhiều người mà kinh động thiên hạ chứ? Chỉ cần hai người bọn tao là thừa sức rồi." Vĩnh Thiên lạnh lùng nói.

Nghe anh nói vậy, Nguyễn Tú Cẩm cũng rất bất ngờ. Sao Lê Uy Long và Thiên Thành dám vào hang ổ của bang Hổ Báo một mình mà không có chi viện? Có phải bọn họ đã quá kiêu ngạo rồi không?

"Haha, hai thằng vô danh tiểu tốt như tụi mày dám xông vào lãnh địa của tao mà không có người giúp sao, đúng là điếc không sợ súng!! Mày quá kiêu ngạo làm tao thấy nhức mắt rồi đấy! Nếu đã muốn chết như thế, tao sẽ cho mày toại nguyện!" Lưu Bảo Thục nói xong và cười điên dại.

"Để rồi xem ai sẽ chết trước! Tao sẽ biến Wonderland của mày thành một địa ngục trần gian", Vĩnh Thiên nhếch môi nói.

"Được lắm! Có giỏi thì đến đây giết tao đi!" Lưu Bảo Thục không muốn nói chuyện vô nghĩa thêm nữa, bèn ngay lập tức khiêu chiến.

Tức thì, những đàn em xung quanh hắn ta lập tức rút súng ra từ thắt lưng và nhắm thẳng vào Vĩnh Thiên với Thiên Thành.

"Pằnggg......."

Một tiếng súng dữ dội vang lên.

Tất cả người của Lưu Bảo Thục đột nhiên bị bắn vào trán và ngã nhào xuống đất!

Cảnh tượng bất ngờ này đã khiến cả Lưu Bảo Thục và Nguyễn Tú Cẩm đang có mặt ở đó đều bị sốc.

Đồng thời, ngay lúc đó Thiên Thành đã cầm súng ở cả hai tay và nhắm vào Lưu Bảo Thục.

Hồi nãy, khi người của họ Vũ chuẩn bị bắn, Thiên Thành đã phản xạ nhanh hơn và bắn chúng trước.

Anh vốn là một vị Trung úy cứng rắn và dày dạn kinh nghiệm trong chiến đấu, xét về tốc độ bắn và độ chính xác của thiện xạ, tất nhiên, người trong băng đảng này không thể so sánh với anh.

Chưa cần Lê Uy Long phải ra tay, Thiên Thành đã giải quyết chúng xong xuôi.

Nguyễn Tú Cẩm cũng kinh ngạc khi đột nhiên thấy đám côn đồ ngã xuống đất với một lỗ thủng chảy máu ở trên trán. Cái chết đó diễn ra quá nhanh và khủng khiếp khiến cô bắt đầu kinh hãi.

Trong khi cô còn chưa kịp định hình tình thế hai bên. Thiên Thành đã lập tức bắn và gi3t chết những người này. Có vẻ đối với anh ta, việc giết người đơn giản như giết một con kiến.

Tình hình lúc này rất nghiêm trọng và Thiên Thành không thể mạo hiểm mà kéo dài thời gian quá nhiều. Anh chỉ còn cách ra tay gọn lẹ, đánh nhanh thắng nhanh, khiến bọn chúng không kịp trở tay.

Dù sao, Nguyễn Tú Cẩm cũng không phải là vợ hay một người quan trọng đối với Lê Uy Long, vì vậy Thiên Thành không quan tâm lắm đến cảm xúc của cô ấy.

An toàn của Lê Uy Long mới là ưu tiên hàng đầu, mọi thứ khác đều có thể tạm gác qua một bên.

Kẻ nào dám chĩa súng vào Long thần chiến, hắn chỉ có nước chết!

Lần này hai người đột nhập vào lãnh thổ của Lưu Bảo Thục chính là để trả thù, nên chẳng có lý do gì khiến anh phải e ngại việc giết người cả. Đám xã hội đen ở đây cũng đâu có ai đáng sống?!

Lúc này, Thiên Thành chỉ chĩa súng nhằm khống chế Lưu Bảo Thục, anh sẽ không giết hắn mà để Lê Uy Long tự mình quyết định. Dù sao Lưu Bảo Thục này cũng là kẻ thù giết cha Vĩnh Thiên, anh không có quyền can thiệp vào.

"Thế nào? Bây giờ mày còn điều gì trăn trối nữa không?" Lê Uy Long đưa cặp mắt sắc lạnh nhìn Lưu Bảo Thục và hỏi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 81: Địa ngục trần gian


"Không.....Tôi....tôi không muốn chết..." Lưu Bảo Thục đã bị đẩy vào đường cùng, cuối cùng cũng không dám vênh mặt nữa mà co vòi sợ hãi. Trong tình trạng này, chỉ cần hắn ta sơ sẩy trái ý một chút thì sẽ lập tức ăn đạn của Thiên Thành! Lưu Bảo Thục bắt đầu run sợ và không dám nhúc nhích.

"Bố tao đã chết trong tay mày, vậy mày nghĩ tao có nên tha cho mày không?" Lê Uy Long nói và bắt đầu đi vòng quanh người Lưu Bảo Thục.

Lúc này Lưu Bảo Thục đang rất sợ hãi và đã bị dồn đến chân tường.

Trong khoảng không gian chật chội của căn phòng, hắn ta hoàn toàn không có cách nào để rút lui.

Lúc này, bỗng nhiên có tiếng bước chân rầm rập ngoài hành lang đang ngày một gần.

Thiên Thành lập tức quay lại, hai tay cầm súng nhắm thẳng về phía cánh cửa căn phòng.

Anh ta đoán rằng tiếng súng vừa nãy đã đánh động đến đám người của Lưu Bảo Thục bên ngoài hành lang.

Còn tên Lưu Bảo Thục nghe thấy tiếng bước chân của đàn em đang tới thì mừng rỡ ra mặt, chắc mẩm mình sẽ được cứu.

Nguyễn Tú Cẩm nghe thấy rất nhiều tiếng bước chân đang chạy về phía mình liền đoán được có chuyện chẳng lành nên trong lòng dấy lên đầy lo lắng.

Nếu bọn chúng đổ xô đến đông như vậy, liệu Thiên Thành và Lê Uy Long có thể đối phó được không?

Cô vẫn đang miên man suy nghĩ thì một nhóm người đã vội vã chạy đến bên cửa phòng.

Trước mắt họ là cảnh tượng rất nhiều người trong băng đảng nằm trên vũng máu loang lổ, tất cả đều có một lỗ lớn trên trán!

Chứng kiến điều này, tất cả bọn chúng đều trợn mắt kinh ngạc.

"Nhìn cái gì nữa?! Mau giết chúng đi!" Lưu Bảo Thục bất chợt hét lớn khi thấy người của mình đã đến trước cửa.

Những tên đàn em tuân lệnh ngay lập tức, nhác thấy Thiên Thành đang cầm súng cả hai tay, bọn chúng liền nhắm bắn vào anh.

"Pằng Pằng Pằng-------------"

Có tiếng súng vang lên liên hồi, và đám vệ sĩ của Lưu Bảo Thục đứng trước cửa đã lần lượt ngã xuống trước khi chúng kịp rút súng.

"Ahhhh.............."

Những tiếng hét đau đớn vang lên, cả đám người bị bắn ngã dài trên mặt đất.

Thấy đám đàn em của mình quá vô dụng, Lưu Bảo Thục lại rơi vào trạng thái tuyệt vọng một lần nữa.

Lúc này, Thiên Thành ngay lập tức rút khẩu súng trường tấn công QBZ ra khỏi cơ thể anh sau khi hết đạn ở khẩu súng lục.

Lại thêm nhiều tiếng bước chân chạy đến gần, tất cả thành viên băng Hổ báo đã chạy đến vây kín cửa phòng.

Lập tức, Thiên Thành đã nã khẩu súng trường tấn công liên tục vào phía cửa.

Tất cả những người bước chân đến cửa phòng đều vào tầm ngắm của khẩu súng và bị bắn chết ngay.

Càng nhiều người trong băng đảng này chết thì càng tốt!

Rất may là Thiên Thành đã có sự chuẩn bị chu toàn từ trước khi đến đây! Đặc biệt là khoản đạn dược.

Chưa đầy một phút, các xác chết ở cửa phòng đã chất thành đống.

Những người còn lại của băng Hổ Báo trông thấy đồng bọn vừa chạy đến cửa phòng thì lập tức bị giết, nên đã cẩn thận dừng lại kịp thời và không dám lao về phía trước nữa.

Thấy cánh cửa của căn phòng đầy xác chết, máu tràn ra nhuộm đỏ mặt đất, tràn vào đầy sàn căn phòng, Nguyễn Tú Cẩm sợ hãi đến mặt mũi xanh lét.

Thế giới thần tiên Wonderland quả thực đã trở thành địa ngục trần gian!

Chỉ một lúc sau, đã không còn tên nào trong băng đảng đứng ở cửa phòng, nhưng Thiên Thành vẫn giữ chặt khẩu súng trường và chĩa nó về phía cửa khoang, sẵn sàng cho mọi tình huống có thể xảy ra.

Lúc này, Lưu Bảo Thục hiểu rằng sẽ không có bất cứ tên đàn em nào dám chạy tới cứu hắn nữa, hắn chỉ còn cách tự cứu lấy mình.

Vì vậy, thấy Thiên Thành còn đang mải ứng phó với đám người ở cửa khoang, Lưu Bảo Thục đột nhiên lao tới người Lê Uy Long và cố gắng đánh lại một cách tuyệt vọng!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 82: Toan tính


Mắt thấy Lưu Bảo Thục nhào tới, Lê Uy Long vung tay giáng một cú đấm nặng ngàn cân ngay giữa trán hắn ta.

"Á …" Lưu Bảo Thục hét lên và bay người về phía sau.

"Bang…" Lưng hắn đập vào tường phát ra một tiếng động lớn.

Rồi cả cơ thể hắn trượt từ bức tường xuống đất, máu nhuộm đỏ cả một khoảng tường.

Lúc này mặt hắn tái nhợt không còn chút khí huyết, nằm bẹp dúm một đống trên mặt đất như một con chó sắp chết, hoàn toàn không động đậy.

Liếc thấy nắm đấm của Lê Uy Long vung lên, đại ca của bang Hổ Báo đã nằm sõng soài trên mặt đất, Nguyễn Tú Cẩm sững sờ!

Cô thầm nghĩ, Lê Uy Long, kẻ luôn bị coi là vô tích sự, lại là một người đàn ông có nhiều bí mật đến thế. Thật đáng tiếc khi Chu Nhược Mai không có mặt ở đây để có thể chứng kiến phong thái ngang tàng, anh dũng của chồng cô ấy.

Trong mắt nhiều người, lực lượng của bang Hổ Báo vô cùng đáng sợ, nhưng đối diện với Lê Uy Long, chúng dường như chỉ là một bầy sâu bọ, nhấc chân là đi tong cả lũ.

Khi mới biết tin ông Dương Văn Diệp bị giết bởi băng nhóm xã hội đen này, cô cho rằng Lê Uy Long không có hy vọng có thể trả thù cho bố. Vậy mà cho đến thời điểm hiện tại, băng Hổ Báo, bóng ma ám ảnh bao nhiêu người, bao nhiêu gia đình trong thành phố, đã nát như cám dưới gót chân của Lê Uy Long!

Lúc này, sự ngưỡng mộ của Lê Uy Long trong lòng cô dâng trào như một dòng sông.

Lê Uy Long không vội giết Lưu Bảo Thục, mà trước tiên cởi trói tay và chân cho Nguyễn Tú Cẩm.

"Lê Uy Long, anh đã giết rất nhiều người, liệu anh có sao không?" Nguyễn Tú Cẩm thở phào nhẹ nhõm và lo lắng hỏi.

"Không sao. Những người này đều chết vì chống người thi hành công vụ. Đặc vụ Thiên Thành đang thi hành nhiệm vụ vây bắt các băng đảng xã hội đen trong thành phố. Ai dám hỏi?" Lê Uy Long nói.

"Vậy làm ơn hãy đưa tôi ra khỏi đây! Ở đây thật kinh khủng!" Nguyễn Tú Cẩm kinh hãi nhìn xác chết ở khắp mọi nơi, máu lan tới nhuộm đỏ cả chân cô. Cô chỉ muốn rời khỏi địa ngục này ngay lập tức.

"Đừng vội, hãy chờ tôi xử lý tên cầm đầu Lưu Bảo Thục này đã." Lê Uy Long nói và quay sang Lưu Bảo Thục.

Lúc này, Lưu Bảo Thục bị thương nặng, nhưng vẫn còn ý thức.

Thấy Lê Uy Long đằng đằng sát khí tiến đến gần, hắn thều thào, yếu ớt van xin: "Đừng giết tôi, xin đừng giết tôi… Tôi không muốn chết."

"Vậy khi bố tao bị thương nặng, mày… chính mày đã giết ông bằng một nhát dao chí mạng, mày còn nhớ hay không? Mày không nhớ thì tao ở đây để nhắc cho mày nhớ! Không giết mày thì sao tao rửa sạch được mối thù này?" Lê Uy Long hét lớn và vung một nắm đấm hướng thẳng lồng ngực của hắn.

Như một tảng đá lớn đè x uống trái tim, Lưu Bảo Thục không thở được. Hắn há hốc mồm:

"Ộc! Một ngụm máu phun ra từ miệng hắn.

Ngay khi Lê Uy Long muốn kết liễu cuộc đời của tên đại ca khét tiếng, Thiên Thành đột nhiên lên tiếng : "Anh Thiên, tay chân của hắn đang phục kích bên ngoài hành lang. Chúng ta còn phải đưa đưa cô Tú Hằng đi qua nữa. Nếu giết hắn ngay thì e rằng lợi bất cập hại!"

Lê Uy Long ngay lập tức tỉnh táo khi nghe lời nhắc nhở của Thiên Thành.

Nếu chỉ có anh ta và Thiên Thành lao ra, sẽ không thành vấn đề gì cả. Nhưng nếu mang theo cả người phụ nữ này cùng đi lại vô cùng nguy hiểm.

Bởi vì hành lang tối om mở ra từ mọi hướng, những họng súng của bang Hổ Báo chĩa đến từ khắp mọi nơi. Nếu cùng một lúc chúng bóp cò thì anh rất khó để có thể đảm bảo an toàn cho Nguyễn Tú Cẩm.

Để rút lui và đảm bảo an toàn cho Nguyễn Tú Cẩm, chỉ có thể lấy Lưu Bảo Thục làm con tin!

Vì vậy, Lê Uy Long nới lỏng nắm tay và nói với Lưu Bảo Thục: "Mày may đấy. Hôm nay tao sẽ bố thí cho mày thêm chút thời gian. Bảy ngày sau, tao sẽ tổ chức một buổi lễ tưởng niệm lớn cho cha tao, đó sẽ là lúc tao lấy cái mạng chó của mày. Không trễ một phút! "

"Trong vòng bảy ngày này, nếu Trương Minh Trí có tìm đến mày, thì chúng mày có cơ hội mà khóc cùng nhau rồi đó!"

Lê Uy Long một lần nữa nói với Lưu Bảo Thục những gì anh nói với gia đình họ Trương.

Sẽ quá dễ dàng cho hắn nếu hắn được chết bây giờ. Cái giá ấy quá rẻ mạt so với nỗi đau mà hắn và đám lâu la đã gây ra cho anh. Sẽ tốt hơn nhiều nếu hắn phải trải qua bảy ngày sống trong sợ hãi cho tới khi chực chờ miệng lỗ. Rồi hẵng giết hắn sau cũng chưa muộn.

Lưu Bảo Thục nghe Lê Uy Long nói sẽ tha mạng cho mình, hắn mừng khôn xiết. Hắn nghiến răng thầm nhủ: ‘Bang Hổ Báo sẽ không tha cho mày trong bảy ngày tới đâu, đừng vội mừng!’

"Thiên Thành, đưa tôi khẩu súng, anh hãy giữ lấy hắn." Lê Uy Long nói với Thiên Thành.

"Được!" Thiên Thành hiểu ý của Lê Uy Long, và ngay lập tức đưa cho Lê Uy Long khẩu súng trường tấn công đang cầm trong tay.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 83: Cẩn thận rời đi


Sau đó, anh đón lấy Lưu Bảo Thục, rút khẩu súng lục ra, gí vào đầu của hắn và nói: "Ra ngoài cùng với chúng tao. Yêu cầu người của chúng mày hạ súng xuống, nếu không tao sẽ cho mày ngay một viên đạn vào đầu!"

"Được rồi, đừng nóng nảy, tôi sẽ yêu cầu bọn chúng không bắn." Tất nhiên, Lưu Bảo Thục hiểu tình thế làm con tin trong tay Thiên Thành của hắn.

Thiếu gì củi đốt ở trên rừng? Chỉ cần có thể sống, sẽ có cơ hội giết Lê Uy Long và thằng nhãi này trong tương lai!

"Tú Hằng, tôi sẽ đưa cô ra khỏi đây. Đi theo tôi!" Lê Uy Long nói dứt khoát, một tay cầm khẩu súng, một tay kéo Nguyễn Tú Cẩm.

"Được rồi." Ngay khi bàn tay cô được nắm lấy bởi bàn tay của Lê Uy Long, cô cảm thấy như một cú sốc điện. Trong ánh sáng lờ mờ, mặt cô đỏ lên.

Thiên Thành điệu Lưu Bảo Thục tới trước cửa hộp đêm Wonderland.

"Tất cả bỏ súng xuống! Không ai được bắn, tao sẽ ra ngoài ngay bây giờ!" Lưu Bảo Thục hét to khi gần đến cửa.

Trở thành con tin thì ắt phải có ý thức của một con tin. Hắn nhận thức rõ ràng rằng nếu đàn em nào của hắn vọng động, thì hắn ắt phải cầm chắc cái chết trong tay. Vì vậy hắn đành gom hết chút hơi tàn hét to lên một tiếng cảnh báo lũ đàn em phía bên ngoài.

Bên ngoài các hành lang, những kẻ đang phục kích nghe tiếng Lưu Bảo Thục hét to liền cảm thấy nhẹ nhõm ngay lập tức. Bọn chúng đều nghĩ rằng đại ca Lưu Bảo Thục đã giải quyết xong xuôi kẻ thù trong phòng.

Nhưng khi thấy Thiên Thành dí khẩu súng lục vào đầu Lưu Bảo Thục và bước ra ngoài từng bước, tất cả đều sững sờ. Chúng không ngờ rằng đại ca chúng tôn sùng đã trở thành con tin trong tay kẻ khác!

Nhìn thấy tình huống này, tất cả lũ đàn em hoang mang tột bực, không biết phải làm gì, sợ ném chuột vỡ bình!

Lê Uy Long và Nguyễn Tú Cẩm đi theo Thiên Thành bắt đầu bước ra khỏi phòng.

"Tôi sợ quá! Làm ơn bảo vệ tôi!" Lần đầu tiên trải nghiệm hoàn cảnh hiểm nguy cận kề trong gang tấc này nên Nguyễn Tú Cẩm kinh hoảng vô cùng.

"Yên tâm là có tôi thì không ai có thể làm tổn thương cô được." Lê Uy Long nói.

Khi ra đến trước cửa phòng, Nguyễn Tú Cẩm nhìn thấy một đống xác chết, toàn thân cô run lên vì sợ hãi.

"Bên ngoài đầy xác chết. Đâu đâu cũng có người chết. Làm sao ta có thể ra ngoài được?" Nguyễn Tú Cẩm run rẩy nói.

"Tôi sẽ đưa cô ra ngoài." Lê Uy Long nói xong liền ôm lấy eo của Nguyễn Tú Cẩm và nhảy qua.

Trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, vị anh hùng Lê Uy Long không thể câu nệ tiểu tiết giữa nam và nữ như trong những hoàn cảnh thông thường được nữa.

"Ôi!’ Nguyễn Tú Cẩm được Lê Uy Long ôm trong lòng nhảy qua từng đống xác người, đột nhiên thốt lên một tiếng.

Cảm giác này thật không thể diễn tả thành lời.

Sau khi nhảy qua vô số những xác chết, Lê Uy Long cầm khẩu súng bằng một tay, giữ Nguyễn Tú Cẩm trong tay kia, đi theo Thiên Thành và tiếp tục tiến về phía trước.

"Bỏ súng xuống, đừng chĩa vào tao!" Lưu Bảo Thục thấy người của hắn vẫn đang lăm le súng trong tay đành bắt buộc phải hét lên một lần nữa.

Nhìn vào thái độ của đại ca, lũ đàn em đành bỏ súng xuống đất.

Kẻ cầm đầu bị bắt làm con tin, nên tất cả đều không dám gây rối.

Thiên Thành và Lê Uy Long cẩn thận nhìn bốn phía, nghe ngóng động tĩnh ở mọi hành lang… Tất cả đều yên ắng.

Ngay khi tiếng súng đầu tiên vang lên, phần lớn khách trong Wonderland đã nháo nhào bỏ chạy ra ngoài. Số rất ít còn lại vì quá sợ hãi đành tìm nơi trốn đâu đó trong các căn phòng.

Thiên Thành hộ tống Lưu Bảo Thục, Lê Uy Long dẫn Nguyễn Tú Cẩm cùng tiến đến sàn nhảy lớn mà không bị cản trở trên đường đi.

Lúc này ở sảnh, thứ âm thanh rú rít khi nãy đã dừng lại từ lâu, những vị khách say sưa nhảy nhót trong men rượu cũng không còn một mống. Cả khu vực sàn rộng lớn trống trơn.

"Anh Thiên, anh đưa cô Thu Hằng ra ngoài trước, tôi sẽ đuổi theo sau ngay." Thiên Thành nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 84: Thoát khỏi câu lạc bộ wonderland


"Tốt!" Lê Uy Long trả lời, trả lại khẩu súng trường cho Thiên Thành, và sau đó kéo Nguyễn Tú Cẩm ra khỏi câu lạc bộ Wonderland.

Vì Lưu Bảo Thục bị Thiên Thành bắt làm con tin, nên lúc này tất cả đàn em của hắn đều nín thở bước từng bước về phía phía sàn nhảy.

"Dừng lại cho tao! Đừng tiến lên nữa!" Lưu Bảo Thục hét lên. Hắn ta còn sợ hãi, căng thẳng hơn cả Thiên Thành. Nếu lũ đầu đất này làm Thiên Thành nổi cơn điên lên cho hắn một viên đạn vào đầu thì tất cả đều kết thúc.

Lũ đàn em liền dừng bước.

"Hãy đứng lên cho tao. Nếu mày dám bước một bước, tao sẽ ngay lập tức biến mày thành một tổ ong!" Lúc này, Thiên Thành chỉ vào Lưu Bảo Thục với khẩu súng trường tấn công và bắt đầu rút lui về phía cửa.

Lưu Bảo Thục biết điều hiểu rằng phía sau hắn là một họng súng không lơ là cảnh giác của một đối thủ đáng sợ nên hắn chỉ có thể đứng tại chỗ với nỗi sợ hãi ngập tràn, chờ đợi Thiên Thành rời đi.

Lũ tay chân của hắn đã nhận được lệnh, không dám gây rối và chỉ có thể đứng im nhìn Thiên Thành rời đi.

Chúng không thể hiểu tại sao Thiên Thành lại có khẩu súng trường tấn công QBZ. Những người có thể có được khẩu súng trường tấn công này chắc chắn không phải hạng tầm thường!

Ngay sau khi Lê Uy Long và Nguyễn Tú Cẩm lên xe jeep, Thiên Thành đã đuổi kịp.

Anh nhảy lên xe và lái đi ngay lập tức.

...

Tại Câu lạc bộ Wonderland…

Sau khi Thiên Thành rời đi, Lưu Bảo Thục bị thương nặng đến nỗi chút hơi sức cuối cùng của hắn để giữ cho cơ thể có thể đứng thẳng cũng bị rút cạn. Hắn ngã gục xuống đất.

"Đại ca!"

‘Đại ca!’

Lũ tay chân của băng Hổ Báo đồng loạt kêu lên và nhào tới.

"Đại ca, có chuyện gì với anh vậy?"

"Đại ca, anh có sao không?"

Cả lũ nháo nhác hồi lâu.

Lưu Bảo Thục đổ mồ hôi: "Câm cái miệng của chúng mày lại! Tao đã bị thương nặng đến thế này rồi mà chúng mày còn hỏi tao có làm sao không? Lũ đầu đất!"

"Đại ca. Bọn đó đánh anh như thế này và giết rất nhiều anh em của chúng ta. Chúng ta hãy đuổi theo, giết hết bọn chúng và trả thù cho những anh em đã chết!", Một gã đàn em nói.

"Bọn chúng quá mạnh. Đuổi theo bây giờ là đâm đầu vào chỗ chết. Phải dùng cái đầu mày mà nghĩ đi đã!" Lưu Bảo Thục nói.

Hắn đã được nếm sự lợi hại của Lê Uy Long và Thiên Thành nên không dám làm liều.

"Vậy chúng ta đành ngồi đây mà chống mắt lên nhìn chúng nó thoát sao?"

"Chắc chắn tao sẽ không tha cho chúng nó. Nhưng vẫn chưa đến lúc. Chuyện trả thù phải tính dài hơi. Bây giờ hãy nhanh chóng báo cáo tình hình chúng ta với Anh lớn!"

"Tuân lệnh đại ca!"

...

Lúc này, trên xe jeep…

"Cô hãy bình tĩnh lại. Mọi chuyện đều ổn cả rồi." Lê Uy Long thấy rằng Nguyễn Tú Cẩm vẫn còn bị sốc, vì vậy anh an ủi.

"Khủng khiếp! Cảnh tượng lúc nãy thật kinh hoàng! Máu chảy thành sông, làm thế nào mà tôi bình tĩnh lại được?" Nguyễn Tú Cẩm vẫn còn run rẩy.

"Làm sao cô lại bị bắt đến nơi đó?" Lê Uy Long hỏi.

"Tối nay khi tôi đang đi mua sắm thì bất ngờ bị kéo vào một chiếc xe. Rồi sau đó chúng đưa tôi đến câu lạc bộ Wonderland này." Nguyễn Tú Cẩm nói.

"Hóa ra là như vậy. Sau này cô phải cẩn thận hơn." Lê Uy Long trầm ngâm nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 85: Dọn đến ở chung


"Ôi, sau những gì vừa xảy ra, bây giờ tôi không dám ở một mình đâu!" Nguyễn Tú Cẩm hoang mang cực độ. Cô thực sự sợ bị băng Hổ Báo bắt đi thêm một lần nữa.

Thêm nữa chứng kiến cảnh xác chết ngổn ngang trên mặt đất, máu tươi đổ thành sông, cô thực sự không dám ngủ một mình. Đầu cô tràn ngập những cảnh khủng khiếp, máu me, nếu nhắm mắt nằm xuống thế nào ác mộng cũng sẽ bủa vây lấy cô.

"Vậy tôi phải làm gì cho cô đây?" Lê Uy Long hỏi.

"Tôi muốn chuyển đến nhà anh và sống với Dư Hân." Nguyễn Tú Cẩm trả lời nhanh.

"Nếu cô vui lòng thì tôi không có ý kiến gì." Lê Uy Long nói, dù sao, có rất nhiều phòng trong biệt thự của anh. Và Nguyễn Tú Cẩm là bạn gái tốt nhất của Dư Hân. Cô ấy muốn chuyển đến trong thời điểm này cũng là một việc dễ hiểu.

"Anh nên hỏi Dư Hân trước." Nguyễn Tú Cẩm cảm thấy rằng Vĩnh Thiên nên hỏi Chu Nhược Mai về quyết định của anh.

"Có, nhưng cô đừng nói với cô ấy rằng chúng tôi đã đột nhập vào căn cứ của Lưu Bảo Thục và giết nhiều người ở đó." Lê Uy Long nói ."Tại sao anh không thể nói với cô ấy?" Nguyễn Tú Cẩm hỏi.

"Bởi vì tôi không muốn cô ấy sợ tôi", Lê Uy Long nhẹ nhàng nói.

"Nếu tôi không nói những gì vừa xảy ra, làm sao tôi có thể chuyển đến nhà anh mà ở được?" Nguyễn Tú Cẩm thắc mắc.

"Cô và Dư Hân là bạn thân mà. Đâu cần một lý do đặc biệt gì để chuyển đến ở cùng nhau đâu nhỉ?" Lê Uy Long hỏi một cách khoa trương.

"Được rồi, tôi sẽ nói đại ý như vậy. Cảm ơn anh rất nhiều về buổi tối nay. Nếu anh không có mặt đúng lúc để cứu tôi, thật tôi không biết những gì khủng khiếp sẽ xảy ra với mình nữa." Nguyễn Tú Cẩm nói một cách chân thành.

"Không có gì. Cô là bạn gái thân thiết của Dư Hân, nên việc tôi cứu cô là điều tự nhiên. Vả lại tôi cũng tình cờ đến đó với một mục đích khác mà thôi." Lê Uy Long nói đơn giản.

"Thật kỳ lạ… Anh … đến tìm Lưu Bảo Thục để trả thù đúng lúc tôi bị bắt. Liệu đây có phải là định mệnh không?" Nguyễn Tú Cẩm ngập ngừng nói.

"Định mệnh sao? Cô cũng tin vào thứ được gọi là định mệnh sao? Cô là một nhà văn online nên tin vào định mệnh à?" Lê Uy Long nhún vai.

"Ừm… Anh nói cũng phải. Vậy để tôi gọi điện cho Dư Hân trước."

Nguyễn Tú Cẩm nói xong bèn lấy điện thoại di động ra và gọi vào số của Chu Nhược Mai.

Sau đó, Nguyễn Tú Cẩm nói với Chu Nhược Mai về dự định ở lại biệt thự đồi Mây của cô một thời gian. Tất nhiên, Dư Hân rất hoan nghênh bạn mình. Biệt thự có rất nhiều phòng, nếu Thu Hằng cùng đến ở cô sẽ rất vui.

Chưa kể rằng bây giờ mẹ cô cũng đã chuyển đi, và tất nhiên cha cô cũng sẽ không sống trong biệt thự nữa. Nguyễn Tú Cẩm chuyển đến thì tuyệt vời biết bao. Cô sẽ có một người sớm tối bầu bạn.

Sau đó, Nguyễn Tú Cẩm yêu cầu Lê Uy Long đưa cô về nhà, chuẩn bị vài bộ quần áo và mang theo máy tính xách tay.

Cô làm nghề viết tiểu thuyết trực tuyến, công việc cần được cập nhật mỗi ngày, vì vậy cần phải mang theo máy tính .

Đà Lạt không phải quê nhà của cô. Đây chỉ là nơi cô theo học đại học. Tuy nhiên sau khi tốt nghiệp cô đã lựa chọn ở lại thành phố này kiếm sống bằng nghề viết lách online và thuê một ngôi nhà để ở.

Sau khi Nguyễn Tú Cẩm chuẩn bị xong đồ đạc, Thiên Thành chở Lê Uy Long và Nguyễn Tú Cẩm đến biệt thự đồi Mây rồi lái xe đi, anh sống trong khách sạn.

Chu Nhược Mai rất vui khi thấy Nguyễn Tú Cẩm đến.

Nguyễn Tú Cẩm hoàn toàn tuân theo lời dặn của Lê Uy Long, không tiết lộ với Chu Nhược Mai rằng cô đã phải trải qua một buổi tối hồn xiêu phách lạc khi bị bắt đến Câu lạc bộ Wonderland, và Lê Uy Long cùng với Thiên Thành đã giết rất nhiều người ở đó…

...

Anh lớn mà Lưu Bảo Thục và lũ đàn em đề cập đến là Cao Kim Bình. Khi biết tin về hai kẻ đã dám to gan xông thẳng vào hang hùm miệng cọp của bang Hổ Báo, đánh trọng thương Lưu Bảo Thục và gi3t chết nhiều anh em trong bang hội hắn nổi giận đùng đùng.

"Hoang đường! Xằng bậy! Dám xông vào lãnh thổ của bang Hổ Báo mà giết người! Một lũ có mắt mà không thấy Thái Sơn! Nếu tao không ra tay lóc từng mảnh da, lột từng sợi gân của chúng thì bang Hổ Báo này còn mặt mũi nào nữa?" Cao Kim Bình phừng phừng giận dữ.

"Theo như tôi biết, Lê Uy Long đến Wonderland để trả thù Lưu Bảo Thục vì anh ấy đã giết cha nuôi của hắn là Dương Văn Diệp." Một gã đàn em lí nhí trước cơn gận dữ của Anh lớn trong bang.

"Vậy thì làm sao? Ở thành phố này chỉ anh em trong bang Hổ Báo chúng ta mới nắm quyền sinh quyền sát với những kẻ khác. Đứa nào dám lên tiếng? Đứa nào dám phản kháng lại nào? Để chúng nó ngang ngược vào bang như vào chỗ không người thì chúng ta còn uy tín ở đâu ra nữa? Rồi sau này kẻ nào cũng nghĩ rằng chúng ta toàn bọn hổ giấy, nhấc tay là bắt nạt được sao? Được rồi!" Cao Kim Bình càng nói càng tức giận.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 86: Quân sư của anh lớn.


"Vậy giờ chúng ta phải làm sao? Chỉ bằng vào hai kẻ mà chúng dám đột nhập, đánh trọng thương Lưu Bảo Thục, còn giết bao nhiêu anh em trong hội, chứng tỏ rằng đối phó với chúng không hề đơn giản, và chúng ta không được khinh suất mà hành động vội vàng." Võ Trung Hiếu nói.

"Vậy theo ý kiến của anh, chúng ta nên làm gì?" Cao Kim Bình hỏi.

Võ Trung Hiếu vốn được coi là quân sư của bang Hổ Báo. Trước đây nhờ vào những mưu lược tháo vát của ông ta Cao Kim Bình đã quét sạch các băng nhóm khác trong toàn thành phố, từ đó thiết lập một đế chế ngầm độc tôn của bang Hổ Báo tại Đà Lạt cho tới nay.

Do đó, địa vị của hắn ta phải nói là dưới một người nhưng trên vạn người, bên dưới mỗi mình anh lớn Cao Kim Bình. Trong nhiều chuyện, Cao Kim Bình đều phải tham vấn ý kiến của ông ta.

"Theo như tôi biết, hôm nay Lê Uy Long cũng đã đường đột xông vào gia đình nhà họ Trương. Trong bữa tiệc mừng thọ 70 tuổi của bà Trương, hắn ta đã ngang nhiên mang một cái quan tài tới làm lễ vật mừng thọ, lại còn đánh bại những cao thủ khác trong gia đình nhà họ Trương, thậm chí còn phế tự cả cháu đích tôn của bà Trương là Trương Minh Trí nữa."Võ Trung Hiếu nói.

"Ý anh là gì?" Cao Kim Bình hỏi.

"Điều này cho thấy sức mạnh của Lê Uy Long là phi thường. Anh ta dám ngang nhiên không coi ai ra gì như thế, cho thấy anh ta không hề sợ hãi!" Võ Trung Hiếu nói.

"Mặc dù Lê Uy Long có thể đánh bại các cao thủ của nhà họ Trương nhưng bang Hổ Báo của chúng ta cũng thiếu gì nhân tài. Vì vậy chẳng có gì phải run sợ trước hắn cả!" Cao Kim Bình vẫn hùng hổ.

"E rằng Lê Uy Long không đơn độc một mình đâu. Tôi lo rằng phía sau hắn ta còn có thế lực khác ngầm ủng hộ nữa." Võ Trung Hiếu thâm trầm.

"Hắn thì có thể dựa vào ai?" Cao Kim Bình hỏi.

"Đó cũng chỉ mới là điều tôi suy đoán. Tuy nhiên, tôi nghe nói rằng ngày 26 tháng trước, Minh Hải, người đứng đầu chiến trường miền Nam, đã tham dựvào đám cưới của hắn ta!"Võ Trung Hiếu cảnh giác nói.

"Quân đội thì có liên can gì ở đây? Nếu vậy chúng ta nên làm gì?" Cao Kim Bình hỏi lại.

"Lê Uy Long đã bãi tự Trương Minh Trí. Làm sao nhà họ Trương có thể nuốt trôi mối hận thù ấy cho được. Kiểu gì Trương gia cũng không để hắn được yên. Vì vậy tạm thời chúng ta nên án binh bất động đã, chờ xem tình hình sắp tới sẽ diễn tiến thế nào rồi sau đó hãy quyết định."

Võ Trung Hiếu thật không hổ danh quân sư của bang Hổ Báo.

"Được rồi. Tôi cũng sẽ điều tra thêm về vấn đề liên quan tới quân đội mà anh vừa nhắc tới." Cao Kim Bình nói.

...

Sau khi được đưa đến bệnh viện, Lưu Bảo Thục nhớ ra rằng Vương Tử Lan và nhóm tay chân được phái đi hôm nay vẫn chưa trở về. Hắn ra lệnh cho anh em gọi Vương Tử Lan xem tung tích của hắn ở đâu nhưng điện thoại của hắn liên tục báo ngoài vùng phủ sóng.

Điện thoại của tất cả nhóm người đi cùng Vương Tử Lan cũng nằm trong tình trạng như vậy. Tất cả đều không liên lạc được!

Cứ như tất cả đều bốc hơi hoàn toàn khỏi trái đất này! Vụ mất tích tập thể này làm dấy lên một linh cảm đáng ngại trong suy nghĩ của hắn ta. Chẳng lẽ nhóm Vương Tử Lan kia cũng bị tên Lê Uy Long xóa sổ hoàn toàn sao?

Nghĩ đến đây, đột nhiên Lưu Bảo Thục cảm thấy khó thở! Rất có thể là như vậy!

Hắn dám xông thẳng vào Wonderland giết bao nhiêu người thì không có gì lạ nếu hắn cũng là người quét sạch Vương Tử Lan cùng đồng bọn!

...

Biệt thự núi Mây.

"Tú Hằng, sao tối nay cậu có vẻ lạ thế? Cậu có ổn không?"

Chu Nhược Mai hỏi Nguyễn Tú Cẩm khi hai cô ngồi trò chuyện. Đầu óc của cô ấy như ở trên mây và tâm trạng thì có vẻ không ngừng lo lắng, sợ sệt một điều gì đó.

"À… ừm… Mình có hơi lơ đãng vì đang tìm ý tưởng để viết tiếp cuốn tiểu thuyết." Nguyễn Tú Cẩm vội viện một lý do.

Nhưng thực sự cảnh tượng kinh hoàng toàn máu và máu ở câu lạc bộ Wonderland tối nay không ngừng hiển hiện trong tâm trí cô làm Nguyễn Tú Cẩm liên tục bị phân tâm khi nói chuyện với người bạn gái Chu Nhược Mai của mình.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 87: Căn nhà cũ


"Vậy sao? Tức là hôm nay cậu chưa viết chương mới à?” Chu Nhược Mai ngạc nhiên hỏi.

"Ừ, hôm nay chuyển nhà nên tớ thấy hơi mệt, chưa viết thêm được chữ nào cả." Trải qua một loạt sự việc kinh hoàng như hôm nay, dĩ nhiên Tú Hằng không có tâm trí nào để viết bài.

"Chà, thế thì gay thật! Như vậy lâu dần sẽ dẫn đến việc mất độc giả nhỉ!", Dư Hân lo lắng nói.

"Không sao đâu, tớ sẽ viết bù vào ngày mai. Bây giờ tớ thấy hơi buồn ngủ rồi." Tú Hằng vờ dụi mắt và nói.

"Được, vậy tớ đưa cậu lên phòng nghỉ ngơi nhé!" Dư Hân nói.

"Lên phòng? Tớ ngủ ở phòng nào vậy?" Tú Hằng ngạc nhiên hỏi.

“Thì là phòng tớ chứ đâu! Tối nay cậu chung với tớ đi! Chị em ta đã không ngủ cùng nhau một thời gian dài rồi." Chu Nhược Mai mỉm cười nói.

"Chuyện này đâu có được? Nếu tớ ngủ chung với cậu, Vĩnh Thiên sẽ không hài lòng đâu!" Tú Hằng bối rối nói. Nói gì thì nói, Chu Nhược Mai vẫn là người đã có chồng. Làm như vậy khác nào Tú Hằng trở thành kỳ đà cản mũi hai người họ?

Mặc dù cô biết rằng Dư Hân chưa từng chung giường với Lê Uy Long trước đó. Nhưng sau lễ cưới tháng trước, biết đâu Chu Nhược Mai đã chấp nhận anh ta rồi thì sao?

"Anh ấy có thể có ý kiến gì chứ? Bọn tớ đâu có ngủ chung đâu! Anh ấy ngủ trong phòng anh ấy. Còn cậu thì ngủ với tớ. Chuyện này có gì lạ đâu?" Chu Nhược Mai đỏ mặt nói.

"À...., nếu vậy, chúng ta ngủ chung một đêm cũng được ha!" Tú Hằng khẽ thở phào. Tối nay cô thực sự sợ đến mức không dám ngủ một mình, những kí ức về câu lạc bộ Wonderland vẫn ám ảnh trong tâm trí cô, thật may vì Dư Hân đã có ý tưởng này.

Người cha nuôi đã chết một cách bi thảm dưới tay kẻ xấu, xương cốt ông ấy còn chưa lạnh và mối thù này vẫn chưa được trả, vậy nên lúc này Lê Uy Long vẫn còn rất đau buồn và suy tư, cho dù lúc này Dư Hân muốn anh nằm chung, anh cũng không có tâm trạng.

Sau khi Dư Hân và cô bạn Tú Hằng đã đi nghỉ, Lê Uy Long cũng lặng lẽ về phòng mình.

Ngày hôm sau, nghe lời Vĩnh Thiên, Dư Hân đã đi làm lại, cô tiếp tục công việc ở Tập đoàn Galaxy.

Còn Nguyễn Tú Cẩm thì ở lại trong biệt thự để viết tiếp tiểu thuyết dang dở.

Lê Uy Long cảm thấy rằng ở cùng Tú Hằng một mình trong biệt thự như vậy thật không ổn lắm, vì vậy anh đã yêu cầu Thiên Thành lái xe đến và đưa mình quay trở lại nơi ở cũ của cha nuôi bên ngoài vùng ngoại ô. Anh muốn xem xét những đồ đạc còn lại của ông Dương.

Vào lễ cưới được tổ chức tháng trước, vị thiếu gia trẻ Dương Văn Thành đã tặng anh một chiếc xe hiệu Bugatti Veyron, còn cậu chủ Đàm Phong thì tặng một chiếc Lamborghini.

Hiện tại anh đã cho Chu Nhược Mai sử dụng chiếc Lamborghini để đi làm, còn anh sẽ dùng chiếc Bugatti Veyron. Nhưng hôm nay Lê Uy Long không muốn lái xe, vì vậy anh đã yêu cầu Thiên Thành làm việc này, dù sao, Vĩnh Thiên cũng muốn đi tới đó cùng Thiên Thành.

Khi vừa đến khu nhà cũ của ông Dương Văn Diệp, trong lòng Lê Uy Long lại dấy lên một nỗi buồn khôn tả. Cảnh vật thì vẫn như xưa, nhưng giờ đây cha anh đã không còn nữa.

Vĩnh Thiên bước vào căn phòng nơi ông Dương ở trước kia và cẩn thận sắp xếp lại đồ đạc trong phòng. Trong lúc đó, anh đã tìm thấy những tấm huy chương và chứng nhận của ông. Có đầy đủ các loại huân chương hạng nhất, hạng hai và hạng ba được cất trữ cẩn thận trong rương gỗ. Tất cả đều là những tấm huy chương danh giá được trao tặng bởi Bộ quốc phòng quốc gia. Nhìn chúng, Vĩnh Thiên lại càng đau lòng và ôm mặt khóc nghẹn. Trong lúc ông ấy cần anh nhất, anh lại không có mặt, giờ đây anh đã không còn cơ hội nào để báo hiếu nữa......

..............

Trong khi Chu Nhược Mai đang làm việc, tên sát thủ bí ẩn mà cô ngấm ngầm liên lạc trên Internet đã gửi cho cô một tin nhắn nói rằng anh ta đã đến thành phố Đà Lạt và yêu cầu cô chuẩn bị 2 tỷ tiền mặt, rồi mang tiền đến vùng ngoại ô lúc 9 giờ tối giao cho hắn.

Chừng nào nhận được tiền, sát thủ này mới có thể giúp cô giết Trương Minh Trí và Lưu Bảo Thục.

Như vậy, cái giá cho mạng sống của Trương Minh Trí và Lưu Bảo Thục mỗi người là 1 tỷ đồng.

Chu Nhược Mai đã tìm hiểu rất nhiều thông tin về tên sát thủ bí ẩn này và biết rằng anh ta là kẻ ra tay rất sạch sẽ, thần không biết, quỷ không hay, và đặc biệt là chưa bao giờ thất bại. Vì vậy, Dư Hân rất tin tưởng vào sức mạnh của anh ta.

Lần này, Chu Nhược Mai quyết định mạo hiểm một lần nên đã yêu cầu sát thủ này giết Trương Minh Trí và Lưu Bảo Thục để trả thù cho ông Dương.

Cô cảm thấy đây là cách duy nhất để bù đắp lỗi lầm của mẹ mình khi đã đuổi Dương Văn Diệp ra khỏi nhà giữa đêm khiến ông chết thảm thương dưới bàn tay kẻ xấu. Nếu không, trong tương lai để Lê Uy Long biết được chuyện này, anh chắc chắn sẽ không tha thứ cho bà.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 88: Kế hoạch của chu nhược mai


Vì vậy, khi được nghỉ làm vào buổi chiều, Chu Nhược Mai đã đến ngân hàng để rút 2 tỷ tiền mặt và bỏ vào một chiếc vali nhỏ.

Sau khi rút tiền, cô trở về nhà trước.

Khi cô trở về căn biệt thự trên đồi Mây, Nguyễn Tú Cẩm vẫn đang ở nhà một mình còn Lê Uy Long thì vắng mặt, Chu Nhược Mai ngạc nhiên hỏi: "Tú Hằng, Vĩnh Thiên đâu?"

Lúc này, Tú Hằng đang tập trung vào màn hình chiếc máy tính trước mặt nên nói mà không ngoảnh lại: "Anh ấy đã đi ra ngoài từ sáng sớm, tớ cũng không biết anh ấy đã đi đâu."

Hôm qua, Tú Hằng đã không đăng chương truyện mới. Vì vậy cô đã hứa với độc giả rằng sẽ bù đắp cho họ vào ngày hôm nay bằng việc thêm vào truyện nhiều chi tiết kịch tính mới và gia tăng số lượng chương bình thường. Bây giờ Tú Hằng đang tràn đầy cảm hứng nên cô không có thời gian để nói chuyện cụ thể với Chu Nhược Mai.

Thấy Tú Hằng đang bận rộn làm việc, Dư Hân cũng không muốn làm phiền cô ấy quá nhiều, vì vậy cô đi vào bếp để lấy một ít đồ ăn.

Dư Hân nghĩ lúc này Lê Uy Long không ở nhà lại là chuyện tốt, nếu không cô sẽ phải đau đầu viện một lý do gì đó để ra ngoài gặp sát thủ kia mà không khiến anh ấy nghi ngờ.

Do đó, cô cũng không muốn gọi cho Lê Uy Long để hỏi xem anh đang ở đâu.

Có điều, khi Vĩnh Thiên không có ở nhà, sẽ không có ai nấu ăn cho cô, vì vậy Dư Hân đành phải tự làm chuyện này.

.............

Xiao Potian đã về nhà cũ của bố nuôi để sắp xếp lại các đồ đạc. Anh dành cả ngày để ngắm nhìn mọi thứ và tưởng nhớ đến cha mình, nên không muốn đi đâu cả.

Đây là nơi anh lớn lên, nó gắn với rất nhiều kỷ niệm ấu thơ của anh.

Bây giờ người cha nuôi đột nhiên qua đời, Lê Uy Long thực sự không thể chấp nhận sự thật này, trong lòng anh thực sự đau buồn khôn tả.

Tâm trạng của Thiên Thành cũng không khá hơn bao nhiêu, anh không biết làm cách nào để an ủi Lê Uy Long, nên chỉ đành đứng im lặng quan sát.

Mặc dù Trương gia đã điều tra ra rằng Lê Uy Long chỉ là một người lính đặc nhiệm bình thường vào đêm qua, nhưng sau đó, bọn họ đã hay tin Lê Uy Long và Thiên Thành đột nhập vào lãnh thổ của Lưu Bảo Thục và gi3t chết rất nhiều thành viên của bang Hổ Báo. Vì vậy, Trương gia cũng e dè và chưa dám hành động gì. Kể cả bang Hổ Báo sau khi chịu một nỗi nhục như vậy, bọn chúng cũng không dám hấp tấp mà trở nên cẩn thận hơn hẳn, im ắng chờ thời cơ.

Hơn nữa, Trương gia thấy rằng một nhân vật tầm cỡ như Thiên Thành lại có vẻ như rất nghe lời Lê Uy Long, vì vậy bọn họ cũng không dám gây chuyện.

Gia đình họ Trương này muốn chờ băng Hổ Báo ra tay trước, khiến cho Lê Uy Long dần suy yếu, sau đó mới nhân cơ hội xử lý anh. Dù sao, trước mắt vẫn còn bảy ngày, họ không cần phải vội vàng.

Về phần băng Hổ Báo, bọn chúng đã tiếp thu lời khuyên của quân sư Võ Trung Hiếu, nên đã quyết định chờ Trương gia hành động trước.

Tất cả bọn họ đều là những con cáo già, không ai muốn mạo hiểm trước mà chỉ muốn làm ngư ông đắc lợi.

...........

Sau khi Chu Nhược Mai nấu ăn xong, cô ngồi ăn tối cùng với Nguyễn Tú Cẩm. Cả hai vui vẻ nói một vài chuyện cũ hồi còn đi học. Nhưng trong lòng Chu Nhược Mai lúc này vẫn canh cánh một nỗi lo.

Sau bữa tối, Tú Hằng tiếp tục công việc viết lách của mình, trong khi Chu Nhược Mai tranh thủ kiểm tra thời gian.

Cuối cùng, sau khi đợi đến 8:30 tối, Chu Nhược Mai nói với cô bạn: "Tú Hằng, giờ tớ có việc phải ra ngoài."

"Muộn thế này rồi, cậu còn muốn đi đâu?" Tú Hằng ngạc nhiên hỏi.

"Cũng không có gì to tát đâu, tớ sẽ về ngay ấy mà!" Dư Hân mỉm cười trấn an cô bạn.

"Hay để tớ đi cùng cậu nhé!" Nguyễn Tú Cẩm cảm thấy có chút bất an, cô lo là Chu Nhược Mai ra ngoài vào ban đêm sẽ gặp phải đám côn đồ bang Hổ Báo đang lồng lộn muốn trả thù.

"Không sao, tớ sẽ không gặp chuyện gì đâu, cậu cứ an tâm ở nhà hoàn thành nốt tiểu thuyết đó đi!" Dư Hân bình tĩnh nói.

"Vậy cũng được, cậu nhớ quay lại sớm và chú ý an nguy bản thân đấy." Tú Hằng nói, cô vẫn còn hai chương trước khi kết thúc chỉ tiêu ngày hôm nay. Vì vậy cô cũng không muốn cản Chu Nhược Mai nữa.

Nói xong, Chu Nhược Mai lặng lẽ xách theo chiếc vali nhỏ chứa 2 tỷ tiền mặt và đi ra ngoài.

Sau đó, cô lái chiếc Lamborghini đến địa điểm mà gã sát thủ bí ẩn đã giao hẹn tại vùng ngoại ô thành phố.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 89: Bàn bạc


............

Cùng lúc đó, tại ngôi nhà cũ của Dương Văn Diệp ở ngoại ô thành phố...

"Soái tướng, tôi vừa nhận được thông báo rằng sư đoàn tinh nhuệ đã được tập hợp bên ngoài thành phố Đà Lạt." Thiên Thành nói.

"Đừng gọi tôi là Soái tướng, cậu phải chú ý giữ bí mật danh tính chứ. Hãy bảo họ ở yên ngoài đó và chờ mệnh lệnh của tôi." Lê Uy Long nói.

"Vâng, Anh Thiên. Mà anh biết lần này ai là người chỉ huy sư đoàn đó không?" Thiên Thành nói rồi nhìn Vĩnh Thiên dò hỏi.

"Không, làm sao mà tôi biết được? Đó là sĩ quan ưu tú nào thế?" Vĩnh Thiên tò mò nói.

"Sư đoàn tinh nhuệ này là một bộ phận của Quân ứng chiến khu vực biên giới phía Tây! Dĩ nhiên nó sẽ được lãnh đạo bởi Lưu Bảo Kim, sĩ quan chỉ huy của quân đội khu vực đó!" Thiên Thành hồ hởi nói với vẻ phấn khích.

"Cái gì? Tại sao sĩ quan Lưu không yên vị ở phía tây để bảo vệ biên giới mà lại dẫn binh lính từ tận phía tây đến Đà Lạt này làm gì? Chúng ta chỉ vừa mới kết thúc chiến tranh, ai biết được địch có giữ lời không chứ?" Lê Uy Long vô cùng ngạc nhiên chen lẫn nỗi lo lắng.

"Các anh em ở căn cứ phía Tây đều đã biết về cái chết của Dương Lão tướng rồi, bọn họ ai cũng phẫn nộ. Họ muốn giúp anh trả thù cho ông ấy! Đây dù sao cũng là những người anh có quen biết, có họ bên cạnh chúng ta cũng yên tâm hơn!" Thiên Thành hớn hở nói.

"Không được, việc này quá mất thời gian, một sư đoàn đông như vậy cùng với sĩ quan Lưu đi từ khu biên giới phía Tây đến đây đâu phải chỉ mất một hai ngày, có khi là hàng tuần ấy chứ! Thôi! Anh hãy kêu họ quay trở lại đi!", Vĩnh Thiên xua tay.

Lê Uy Long chỉ đang viện cớ để từ chối việc này. Đây dù sao cũng là chuyện cá nhân của anh, anh đâu muốn liên lụy tới nhiều người như vậy! Những chiến sĩ này đã cùng anh vào sinh ra tử ở trận chiến vừa qua, anh hoàn toàn không muốn họ phải vì mình mà dốc sức thêm nữa. Vả lại, Trương gia và băng Hổ Báo cũng chỉ có mấy người, lại toàn là những kẻ trói gà không chặt. Chỉ cần anh và vài ba người nữa là thừa sức giải quyết, đâu cần huy động tới cả một sư đoàn? Họ định san bằng cả thành phố hay sao?

"Anh Thiên, dù anh nói gì thì họ cũng đến rồi. Hay là cứ để họ đóng quân bên ngoài thành phố trước! Để đến được đây, sĩ quan Lưu đã phải xin chỉ thị đặc biệt từ cấp trên đấy, họ đã bỏ nhiều công sức như vậy, anh cũng thoáng tính một chút có được không?" Thiên Thành dè dặt khuyên nhủ.

"Tại sao họ biết tin tức về cái chết của cha tôi nhanh như vậy?" Vĩnh Thiên sực nhớ ra điều này và hỏi.

"À...Thì... là em đã nói với họ." Thiên Thành nói lí nhí.

"Cái gì?? Cậu....Cậu muốn huy động cả quân đoàn đến đây để xử lý ba cái đám tép riu ấy à?! Để đối phó với Trương gia và bang Hổ Báo, chỉ cần một đội đặc nhiệm của Minh Hải đã quá đủ rồi!" Lê Uy Long tức giận nói.

"Thì ban đầu, kế hoạch của cấp trên là để Minh Hải rút một sư đoàn ưu tú ra tạm trú bên ngoài thành phố sẵn sàng để anh phái đi, nhưng những người lính của căn cứ phía Tây cứ nhất quyết yêu cầu được tham gia. Họ cương quyết đến mức Đại tướng cũng đã chấp nhận rồi! Em có thể làm gì khác đây? Đây đâu phải là ý định của em." Fan Gang nói.

"....Hừm, thôi được rồi! Dù sao chiến tranh cũng đã kết thúc, biên giới cũng tạm thời ổn thỏa, cứ để họ đến nếu họ muốn." Lê Uy Long nói, trong lòng cảm thấy thật áy náy khi chuyện riêng của mình lại ảnh hưởng tới nhiều người như vậy.

"Vâng! Còn chuyện này nữa! Theo điều tra của em, Hoàng Minh Yên, chủ tịch Hiệp đồng Pháp luật thành phố Đà Lạt, đã bí mật thông đồng với bang Hổ báo, Trương gia và nhiều thế lực khác, làm ra những chuyện động trời nhằm chuộc lợi cá nhân. Xem ra kẻ chúng ta phải đối phó với không chỉ có đám côn đồ và Trương gia đâu!" Thiên Thành nói với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Hừ, tên cẩu Chủ tịch hám lợi này nhất định phải bị loại bỏ, chúng ta phải trừ hại cho dân!" Vĩnh Thiên quả quyết nói.

"Anh Thiên, bây giờ cả sư đoàn tinh nhuệ của Sĩ quan Lưu và đội đặc nhiệm của Đại uý Minh Hải đều đã được tập hợp lại bên ngoài thành phố. Chỉ cần anh ra lệnh, chúng ta có thể lập tức tìm đến Trương gia và băng Hổ Báo để trả thù cho chú Dương!" Thiên Thành nói.

"Không vội, cứ đợi chúng hành động trước. Chúng ta vẫn tiếp tục làm như kế hoạch ban đầu. Tôi muốn truy ra tất cả những kẻ có liên quan để bắt gọn chúng trong một lần." Lê Uy Long cẩn trọng nói.

"Hôm qua chúng ta đã gây ồn ào tại Trương gia, lại còn đột nhập vào Câu lạc bộ Wonderland giết rất nhiều người. Nhưng bọn chúng vẫn im ắng đến tận giờ. Vậy chúng ta còn phải đợi đến khi nào đây?” Thiên Thành lo lắng.

"Nếu tôi không nhầm, thì có lẽ là do chúng e sợ cậu đấy! Cậu là một Trung úy tài năng trong quân đội, có huân chương ba sao, một người như cậu luôn đi bên cạnh bảo vệ tôi khiến chúng dè chừng nên không dám tấn công ngay." Lê Uy Long nói.

"Trời!! Lại còn có chuyện này nữa sao? Đúng là tôi không để ý đến!" Thiên Thành cau mày.

"Đúng vậy, bởi vì cậu luôn ở bên cạnh tôi và nghe lời tôi, đám cáo già này hẳn đã nghi ngờ gì đó!?" Lê Uy Long nói tiếp.

"Anh nói rất có lý, vậy em nên làm gì đây?" Thiên Thành hỏi.

"Hôm tổ chức lễ cưới, tất cả chúng ta đều đã quá phô trương rồi! Lẽ ra hôm đó cậu không nên mặc quân phục có đính quân hàm và huy chương đến tham dự. Bây giờ mọi người ở thành phố này đều biết cậu là Trung úy của đơn vị Đại Long rồi. Chúng ta đã lộ tẩy tung tích khá nhiều, muốn hành động xem chừng cũng khó!" Vĩnh Thiên đăm chiêu suy nghĩ.

"Vậy, bây giờ không có biện pháp nào khắc phục sao?" Thiên Thành hỏi lại.

"Tất nhiên là có cách." Vĩnh Thiên nói và chống cằm.

"Là cách gì? Anh Thiên, anh nói luôn được không, em chắc chắn sẽ làm theo." Thiên Thành hồi hộp lắng nghe.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 90: Khu rừng vắng


"Cậu hãy nghĩ cách chứng minh mình chỉ là một Trung úy giả mạo." Lê Uy Long nói.

"Chuyện này......?! Em là một Trung úy thực sự mà, làm sao có thể chứng minh là giả đây?" Thiên Thành bắt đầu bối rối.

"Hãy can thiệp bằng các phương tiện truyền thông xem sao! Cố tình tiết lộ với bên đài truyền hình rằng trong ngày cưới của tôi, vì muốn tôi được hãnh diện, cậu đã thuê một bộ quân phục giả, thực sự cậu chỉ là một người lính bình thường." Lê Uy Long gợi ý.

"Như vậy là anh muốn em phải chịu xấu hổ sao?" Thiên Thành phụng phịu hỏi.

"Thôi nào, để dụ rắn ra khỏi hang, tôi đành để cậu phải chịu khổ rồi! Hãy thông cảm cho tôi đi!" Lê Uy Long nói.

"Haizzz, cũng phải! Ngay cả một Tổng tư lệnh như Lê Soái đây cũng phải giấu diếm thân phận và ép hồn ép xác trở thành người con rể vô dụng tội nghiệp. Anh có thể làm được, vậy thì em cũng làm được! Đúng là trong lòng chẳng vui vẻ gì, nhưng ngày mai em sẽ cho cả thành phố này biết mình chỉ là kẻ giả mạo thân phận." Thiên Thành nói và khẽ cười trừ.

"Yên tâm, sau khi chúng ta xử lý xong tất cả những kẻ xấu này và trả thù cho cha tôi, cậu có thể khôi phục lại danh tính của mình." Lê Uy Long nói.

"Vâng, bây giờ cũng không còn sớm nữa, anh hãy nhanh chóng về nhà, đừng để chị dâu chờ quá lâu!" Thiên Thành nói rồi nháy mắt tinh nghịch.

"Rồi! Vậy thì đi thôi." Lê Uy Long nói và nhìn đồng hồ, thấy rằng đã gần chín giờ tối và anh cần phải quay về nhà ngay để Dư Hân khỏi lo lắng.

Thiên Thành đã giúp anh mang các di vật của ông Đoàn rời khỏi nơi ở cũ để về cùng với Lê Uy Long.

Trước đó, trong lúc sắp xếp các di vật của cha, Lê Uy Long đã tìm thấy một đoản kiếm lớn mà trước đây ông đã từng dùng để giết kẻ thù trên chiến trường và mang nó đi theo.

Cả hai đặt các di vật của ông Dương lên chiếc xe jeep và lái xe trở về. Tình cờ, trên đường trở về, họ bất ngờ trông thấy một chiếc Lamborghini đang từ từ lái về phía một khu rừng nhỏ cách đó không xa!

"Anh Thiên, đó chẳng phải là chiếc Lamborghini của chị dâu sao?" Thiên Thành ngạc nhiên nhìn theo chiếc Lamborghini và nhanh chóng nhận ra đó là món quà cưới của thiếu gia Đàm Phong tặng riêng cho vợ chồng Lê Uy Long.

"Phải, chính là nó!" Lê Uy Long cũng kinh ngạc nhìn theo.

"Kỳ lạ thật! Muộn thế này rồi chị ấy còn định đi đâu?” Thiên Thành thắc mắc.

"Tôi cũng đang tự hỏi đây!? Cô ấy tới đây làm gì mà không nói với tôi chứ?" Vĩnh Thiên cũng rất hiếu kỳ, bất giác trong đầu lóe lên ý nghĩ rằng Chu Nhược Mai đã chán tên vô dụng như anh mà đi tìm người đàn ông khác dan díu!

Thiên Thành cũng có ý nghĩ tương tự, nhưng anh không dám nói ra, chỉ có thể nhìn trộm Lê Uy Long với ánh mắt thông cảm.

"Anh có muốn em theo dõi chị ấy không?" Thiên Thành hỏi lại.

"Đợi tôi ở đây, tôi sẽ tự đi xem cô ấy đang làm gì." Lê Uy Long nói.

"Được, vậy anh đi cẩn thận nhé." Thiên Thành bỗng có chút lo lắng cho Vĩnh Thiên.

Nói rồi, Lê Uy Long bước xuống xe và lặng lẽ đi về phía khu rừng nhỏ nơi Chu Nhược Mai vừa đi vào.

.............

Chu Nhược Mai chưa từng đến nhà cũ của Dương Văn Diệp nên không hề biết rằng nơi mà tên sát thủ yêu cầu gặp cô lại ở gần đó.

Cô chỉ đơn giản là làm theo lời giao hẹn của sát thủ bí ẩn và lái chiếc xe vào khu rừng nhỏ. Ngồi trong xe, cô đã quan sát kỹ khu rừng nhưng chỉ thấy nó là một nơi âm u trống rỗng và không hề thấy bóng sát thủ kia. Vì vậy cô đã ra khỏi xe và bắt đầu nhìn xung quanh.

Lúc này đã là chín giờ tối, cả khu rừng tràn ngập ánh trăng mờ, màn sương mù dày đặc bao trùm không gian và những lùm cây rậm rạp khẽ xì xào trong cơn gió lạnh. Bầu không khí cực kỳ u tối và ảm đạm, như thể ma quỷ và quái vật có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Từ khi Chu Nhược Mai được sinh ra đến nay, đây là lần đầu tiên cô đến một nơi đáng sợ như vậy. Hơn nữa lại là đi một mình. Dĩ nhiên trong lòng cô cũng sợ hãi vô cùng.

Dư Hân không hiểu tại sao sát thủ bí ẩn đó lại chọn gặp nhau ở một nơi ảm đạm hoang vu như vậy. Hay vì anh ta là một sát thủ nên làm gì cũng cần phải tuyệt mật??

"Này, anh đến chưa vậy?" Chu Nhược Mai cố gắng thu lấy hết can đảm và hét lên.

Từ đằng xa, một bóng người nhập nhoạng đang tiến lại gần, Chu Nhược Mai căng mắt dõi theo cái bóng trong màn đêm, cơ thể cô bất giác run rẩy.

Trong một khung cảnh ảm đạm đến đáng sợ như vậy, một bóng đen đang ngày càng tiến lại gần cô, cảm giác này thật khó diễn tả bằng lời, cổ họng Dư Hân bỗng nghẹn lại sau tiếng hét vừa rồi, và cô cứ đứng trân trân nhìn về phía cái bóng.

"Tôi đã đến đây từ rất lâu rồi! Sao hả? Cô có mang theo tiền không?" Đột nhiên, một giọng nói rất nhỏ và trầm phát ra phía sau một cái cây.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 91: Sát thủ giấu mặt


Giọng nói này đặc biệt thanh tao và nhỏ nhẹ, nhưng dường như nó phảng phất một luồng sát khí đến từ địa ngục!

Chu Nhược Mai đã sợ hãi đến nỗi tóc cô dựng đứng cả lên, nổi da gà và mồ hôi đầm đìa.

"Tôi.....Tôi có mang đây!.....Hãy...... đi ra và nhận lấy nó!" Chu Nhược Mai run rẩy nói lí nhí trong cổ họng.

"Tốt lắm!"

Một lúc sau, từ sau cái cây lớn, Chu Nhược Mai trừng mắt khi thấy một người đàn ông mặc đồ đen ngòm, đeo một chiếc mặt nạ đang từ từ bước ra.

Người này đeo mặt nạ che kín mặt, nên cô chỉ thấy mỗi đôi mắt lấp lánh sáng lên trong màn đêm như mắt mèo.

Cuối cùng cô cũng có cơ hội được diện kiến sát thủ vô hình huyền thoại.

Chỉ riêng cái phong cách ăn mặc và cách xuất hiện của hắn ta thôi cũng đủ khiến cô dựng tóc gáy rồi! Thật sự quá đáng sợ!!

Tên sát thủ nhìn thấy sắc mặt và biểu cảm kinh hãi của Chu Nhược Mai, đôi mắt mèo của anh ta bỗng phát ra một thứ ánh sáng kỳ lạ.

"Tiền đâu?" Hắn ta hỏi.

"Ở.....Trong xe. Anh.... thực sự có thể giết Trương Minh Trí.... và bang chủ băng Hổ Báo Lưu Bảo Thục ư?" Chu Nhược Mai run rẩy hỏi.

"Cô có tỉnh táo không vậy? Tôi là một sát thủ chuyên nghiệp, đã giết vô số người, chưa một ai nằm trong tầm ngắm của tôi có thể trốn thoát. Một Trương Minh Trí nhỏ nhoi và bang chủ băng Hổ Báo đó có là gì!! Hãy giao tiền ra đây và tôi hứa bọn chúng sẽ không thấy mặt trời vào ngày mai." Tên sát thủ nói.

"Được,.... Tôi sẽ đưa tiền cho anh ngay bây giờ." Nói xong, Chu Nhược Mai mở cửa xe và lấy ra chiếc vali nhỏ chứa 2 tỷ tiền mặt.

Sau đó, cô đưa chiếc vali nhỏ này cho sát nhân kia và nói: "Có đủ 2 tỷ trong vali, anh có thể xem qua."

Gã sát thủ đã cầm lấy chiếc vali, sau đó mở nó ra và thấy trong đó quả thực chứa đầy những tờ tiền năm trăm ngàn đồng mới cứng, đôi mắt anh ta lại rực sáng lên.

Sau khi đã kiểm tra số tiền giấy, anh ta đóng chiếc vali lại và nói: "Giao dịch đã hoàn tất, cô chắc chắn sẽ nhận được tin tức về cái chết của Trương Minh Trí và Lưu Bảo Thục vào ngày mai".

"Khoan....nếu....nếu anh nuốt lời..và bỏ trốn thì sao?" Chu Nhược Mai hỏi lại, trong lòng có hơi lo lắng.

"Cô không tin tôi sao?" Gã sát thủ nói một cách giận dữ.

"Không ... Không phải tôi không tin anh. Tôi chỉ muốn nói, hai kẻ này khá là máu mặt trong giang hồ, thế lực của họ rất lớn, liệu anh thực sự có thể giết chúng...mà không gây liên quan gì đến tôi không?” Chu Nhược Mai cũng rất sợ hãi vì đây là lần đầu tiên cô thuê một kẻ giết người. Nếu chuyện này thất bại, cô chắc chắn sẽ bị liên lụy.

"Hừ, cô lo lắng thái quá rồi. Đã có biết bao người còn giàu có và nổi tiếng hơn hai kẻ đó gấp vạn lần cũng đã bị tôi g**t ch*t! Trong từ điển của tôi chưa từng có hai chữ “thất bại”. Nếu ngay cả những tên vô danh tiểu tốt như Trương Minh Trí và Lưu Bảo Thục mà tôi cũng không thể giết, vậy thì tôi sao có thể tồn tại trong giới sát thủ chứ?" Tên sát nhân nói với vẻ tự mãn.

"Vậy....vậy thì tốt rồi! Làm ơn!" Chu Nhược Mai nghe anh ta nói chắc chắn như vậy thì cũng yên tâm phần nào.

"Tuy nhiên, tôi phải giết người cho người khác, nên chính bản thân tôi cũng sẽ gặp nguy hiểm. Ngoài việc thu tiền, tôi còn có một yêu cầu đặc biệt." Gã sát thủ nói thêm.

"Yêu cầu đặc biệt gì? Tại sao anh không nói luôn về chuyện đó khi chúng ta liên lạc qua tin nhắn??" Chu Nhược Mai thấy hắn ta đang nhìn chằm chằm vào mình với đôi mắt sáng rực, và một linh cảm chẳng lành ập đến trong trái tim cô.

"Cô phải ngủ với tôi đêm nay và phục vụ tôi thoải mái bất cứ khi nào tôi cần, nếu không tôi sẽ giết luôn cả cô." Gã sát thủ nói thẳng thừng.

Nghe tới đây, Chu Nhược Mai kinh hãi đến mặt mũi tái mét, cô hét lên trong nỗi xấu hổ chen lẫn sự tức giận: "Anh..... anh đi quá xa rồi đấy! Tôi sẽ không bao giờ đồng ý với yêu cầu này!"

Lúc này, cô mới nhận ra rằng mình đã thuê phải một sát thủ giả mạo, một yêu râu xanh!

Hôm qua, khi cô nói với Lê Uy Long về việc sẽ thuê một sát thủ chuyên nghiệp, Vĩnh Thiên đã nói trước rằng bây giờ có quá nhiều kẻ lừa đảo, và một sát thủ thực sự không dễ để chiêu mộ. Chẳng lẽ lần này anh thực sự đã đúng?

"Bây giờ cô đã không còn lựa chọn nào nữa rồi!" Gã sát thủ vừa nói vừa tiến lại gần phía Chu Nhược Mai đang đứng với giọng cười khoái trá.

Chu Nhược Mai biết mình đã bị lừa, cô không còn cách nào khác đành phải cuống cuồng quay vào trong xe và tìm cách lái đi.

Tuy nhiên, khi Chu Nhược Mai đang định mở cửa xe, tên sát nhân đã đá cho cánh cửa xe đóng sầm lại!

Dư Hân giật mình quay lại nhìn, có vẻ cô không thể trốn thoát bằng ô tô!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 92: Gã sát thủ (1)


Lúc này, gã sát thủ bí ẩn đã lao về phía Chu Nhược Mai.

Chu Nhược Mai quyết định phải thoát ra khỏi khu rừng ngay lập tức!

Gã trượt chân ngã xuống đất nhưng ngay lập tức vùng lên đuổi kịp cô gái tội nghiệp đang cố gắng chạy ra khỏi khu rừng.

"Chạy đi đâu! Dừng lại cho tôi!" Gã hét lên khi đuổi theo phía sau Chu Nhược Mai

" Cứu! Cứu tôi với! ..." Chu Nhược Mai vừa chạy vừa cố gắng hét thật to.

Tuy nhiên, ở vùng đất hoang vắng này, đến ma cũng chẳng có thì ai có thể đến mà cứu cô được!

Nghe thấy tiếng chân ngày càng gần, Chu Nhược Mai tuyệt vọng nghĩ rằng không thể nào thoát được gã sát nhân b3nh hoạn kia.

Ở nơi hoang vắng này, nếu phải rơi vào tay kẻ giết người b**n th** này thì sống còn tệ hơn cả chết! Thà chết đi còn hơn!

Chu Nhược Mai vô cùng hối hận. Cô luôn là người nhanh nhẹn và thông minh vậy mà lần này lại lầm lỡ mà tin vào một kẻ sát nhân trên mạng. Đúng là người ta thường nói, khôn ba năm dại một giờ!

Cô thực sự hối hận vì đã không nghe lời khuyên của Lê Uy Long!

Đúng lúc này, Chu Nhược Mai nhìn thấy một cái cây lớn ngay trước mặt. Không do dự cô quyết định đâm sầm vào gốc cây đó.

Cô thà chết còn hơn bị sỉ nhục. Cô sẽ đâm vào gốc cây và tự sát!

Đột nhiên, một bóng dáng bất ngờ xuất hiện phía sau cái cây lớn và nhanh chóng bước tới ôm chầm lấy Chu Nhược Mai!

"Thả tôi ra! Để cho tôi chết!" Chu Nhược Mai gầm lên.

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai cô: "Chà, em muốn chết cái gì?"

Bất ngờ! Một sự bất ngờ ấm áp! Chính là chồng cô, Lê Uy Long, đang giữ tay cô lại!

"Vĩnh Thiên, sao anh lại ở đây?" Chu Nhược Mai sửng sốt. Cô không ngờ Lê Uy Long lại có thể xuất hiện ở đây khi cô gặp nguy hiểm!

"Tôi vừa đi qua." Lê Uy Long nói.

Vừa nãy, khi đến khu rừng này, vì muốn xem Chu Nhược Mai đang làm gì ở đây, nên anh lặng lẽ trốn sau cái cây lớn này. Thật không ngờ trước khi kịp nhận thức được việc gì đang diễn ra, anh thấy Chu Nhược Mai đang lao thẳng vào cái cây trong tuyệt vọng.

Anh dang cánh tay ra, giữ lấy vai cô, không để cho cô thực hiện được ý định dại dột của mình!

"Mày là ai?" Gã sát nhân đột nhiên nhìn thấy một người đàn ông cao lớn xuất hiện cạnh cái cây. Hắn bất ngờ, dừng lại gằn giọng hỏi.

"Tao là chồng cô ấy, Lê Uy Long." Lê Uy Long lạnh lùng nói.

Gã sát nhân sững người trong giây lát. Không phải đã dặn đi dặn lại là cô ta chỉ được phép đến một mình sao? Vậy mà cô ta lại dám đưa cả gã chồng đến! "Anh là ai?" Lê Uy Long lạnh lùng hỏi.

"Tao là sát thủ ! Sát thủ chuyên nghiệp! Không muốn chết thì hãy tránh ra!" Hắn gằn từng tiếng.

Những gì Chu Nhược Mai nói tối qua lướt nhanh trong đầu Lê Uy Long. Vậy ra cô mạo hiểm ở đây là để tìm kiếm một kẻ giết người thuê trả mối thù với Trương Minh Trí và Lưu Bảo Thục cho cha của anh sao?

"Một sát thủ?" Lê Uy Long nói một cách khinh bỉ.

"Chính xác! Những thể loại tép riu như mày đã từng chết dưới tay tao vô số! Mày chưa bao giờ nghe một về những kẻ giết người vô thanh vô thức, đến và đi không để lại một dấu vết hay sao?"

"Dư Hân, là kẻ mà tối qua em đã nói đây sao?" Vẻ không quan tâm tới tên sát thủ b3nh hoạn, anh quay sang hỏi Chu Nhược Mai.

"Vâng ... Vâng." Chu Nhược Mai vẫn còn sốc.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 93: Gã sát thủ (2)


Nhận được xác nhận từ phía Chu Nhược Mai, Vĩnh Thiên không nói nên lời.

"Đó là kẻ mà em thuê, vậy sao khi nãy em lại phải bỏ chạy?" Lê Uy Long không hiểu được tình huống vừa nãy, nên anh hỏi lại.

Chu Nhược Mai bối rối: "Gã này rất b**n th**. Ngoài việc đòi tiền giết thuê hắn ta còn đòi… ".

"Hắn ta còn đòi gì nữa?" Lê Uy Long gặng hỏi.

"Hắn muốn tôi phục vụ hắn." Chu Nhược Mai cuối cùng cũng nói ra điều đó một cách khó khăn.

Cơn giận dữ sôi trào trong nháy mắt. Một kẻ b3nh hoạn đòi ăn h**p vợ của anh ta!

Chu Nhược Mai là hoa khôi số một ở đất này nên không có gì khó hiểu khi luôn có bao nhiêu kẻ nhòm ngó, vô số lời ong bướm v* v*n xung quanh. Và với tư cách là một người chồng làm sao Lê Uy Long có thể bỏ qua cho một gã như thế này được.

"Dù mày là thánh thần phương nào đi nữa thì mau cút xéo khỏi đây. Đừng cản trở việc của tao với cô gái này. Nếu không, đây sẽ là nơi mày chôn xác!" Gã sát thủ dữ dội nói.

"Đừng nói suông nữa! Tao muốn xem mày có bản lĩnh gì mà dám động vào cô ấy! Nhưng tao khuyên, mày nên suy nghĩ lại thật kĩ trước khi động thủ!" Lê Uy Long lạnh lùng nói.

"Vậy hãy mở to mắt ra mà nhìn nắm đấm của tao!" Hắn vung tay ra một đòn thật mạnh.

"Cẩn thận! Hắn ra tay kìa!" Chu Nhược Mai vội kêu to khi kẻ sát nhân bắt đầu di chuyển.

Lê Uy Long thờ ơ chờ đợi gã giết thuê ra đòn. Nhưng hắn chỉ như một con bọ ngựa, vung cánh tay lên một cách khoe mẽ, hòng dọa dẫm đối thủ mà thôi.

"Mày đã chơi đủ chưa? Mày có cần phải khởi động trước khi chiến đấu không?" Lê Uy Long có chút thiếu kiên nhẫn.

Nhận thấy không thể nào dọa dẫm được địch thủ, gã sát nhân không còn cách nào khác ngoài việc phải cắn răng lao vào một trận chiến thực sự.

"Nhìn đây!" Hắn hét lên, rồi dồn toàn lực lao về phế Lê Uy Long với một tốc độ đáng sợ.

Chu Nhược Mai thấy cuối cùng gã b**n th** đã thực sự ra tay, cô sợ đến nổi bủn rủn cả đầu gối, vội vã trốn đằng sau Lê Uy Long.

Rất nhanh Lê Uy Long xoạc chân, hướng thẳng về phía tên sát thủ!

"Hự! Á…!" Lãnh một cước vào bụng mạnh như trời giáng, hắn bay về phía sau và hét lên như lợn!

Chứng kiến khoảnh khắc bạo lực vừa qua, Lê Dư Hân sốc! Một kẻ giết thuê tuyên bố đã từng lấy đi mạng của bao nhiêu con người lại bại dưới tay chồng cô chỉ sau một cú đã được sao?

"Bang!" Lưng hắn đập mạnh vào một cây lớn phía sau và dính ngay vào đó. Một ngụm máu phun ra từ miệng hắn.

Sau đó, hắn ta ngã từ trên cây xuống đất và không thể đứng lên được nữa.

Nhìn thấy tình huống này, Chu Nhược Mai chết lặng. Không lẽ đây chỉ là một kẻ giết thuê giả mạo hay sao?

"Có vẻ em thuê được một kẻ hạng xoàng thôi! Bản lĩnh này sao có thể giết người được chứ?" Chu Nhược Mai không thốt nên lời khi nghe Lê Uy Long nói.

"Tôi ..."

Kẻ này quá tệ hay chồng cô quá giỏi?

"Sau này đừng nhẹ dạ cả tin với những kẻ giả danh trên mạng. Bên cạnh em mới là những bậc thầy thực sự đó!" Lê Uy Long nắm lấy cơ hội nhắc nhở Chu Nhược Mai, nếu không cô sẽ lại mắc phải loại sai lầm này trong tương lai.

"Những bậc thầy thực sự bên cạnh tôi? Anh đang đề cập đến ai?" Chu Nhược Mai hỏi.

"Đó là chồng của em. Là tôi đấy!"

Lê Uy Long không nói nên lời! Người vợ lạnh lùng của anh lại trở nên ngu ngốc như vậy khi nào thế?

Câu nói của Lê Uy Long khiến Chu Nhược Mai không thể phủ nhận. Có vè như cô hơi giống nhân vật nữ trong bộ truyện Thiên Long mà cô đã từng đọc. Không hề hay biết người đàn ông cạnh cô ta, Thiên Long, là một bậc thầy môn phái Astral.

Lúc này, Thiên Thành vội vã chạy tới.

"Anh Thiên, chuyện gì xảy ra vậy?" Thiên Thành lên tiếng ngay khi vừa xuất hiện.

Vừa nghe tiếng kêu cứu của Chu Nhược Mai, cảm thấy tình hình không ổn nên anh ta vội vã chạy tới.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 94: Gã sát thủ (3)


"Một tên sát thủ muốn tấn công vợ tôi." Lê Uy Long trả lời.

"Cái gì? Một tên sát thủ? Một kẻ giết người? Hắn đâu rồi?" Thiên Thành ngạc nhiên hỏi.

"Là kẻ đang nằm trên mặt đất đằng kia." Lê Uy Long chỉ vào gã đàn ông đeo mặt nạ màu đen đang nằm rúm ró trên mặt đất phía đằng xa.

"Thật là một kẻ gan to tày trời, lại dám tấn công chị dâu tôi. Tôi sẽ dọn dẹp hắn ta sạch sẽ!" Thiên Thành dứt lời, hùng hổ xông lên phía trước.

"Em có muốn xem xem em đã thuê loại sát thủ nào không?" Lê Uy Long hỏi Chu Nhược Mai.

"Có! Đi." Với Lê Uy Long bên cạnh, Chu Nhược Mai đột nhiên cảm thấy một loại cảm giác an toàn chưa từng thấy. Vì vậy cô muốn xem dưới lớp mặt nạ kia là gương mặt lừa đảo nào.

Thế là Lê Uy Long đưa Chu Nhược Mai đi tới.

Gã đàn ông run lên từng cơn vì sợ khi nhìn thấy Lê Uy Long và Thiên Thành đồng thời tiến về phía mình.

Hắn đã nếm qua sức mạnh của Vĩnh Thiên nên hắn ta thực sự sợ hãi.

Thiên Thành không do dự, đưa tay giật chiếc mặt nạ màu đen hắn đang đeo trên mặt.

Một khuôn mặt cực kỳ xấu xí xuất hiện trước mặt mọi người.

Chu Nhược Mai sắp ngất xỉu khi nhìn vào gương mặt xấu xí tới mức khó hình dung đó. Cô không thể không cảm thấy vui mừng trong lòng bởi may mắn thay Lê Uy Long lại xuất hiện kịp thời. Nếu không, bị hủy hoại dưới tay kẻ này thì cảm giác còn kinh tởm hơn là nuốt phải một con ruồi vào họng!

"Em đã chi bao nhiêu tiền để mời một kẻ như thế này tới?" Lê Uy Long hỏi Chu Nhược Mai.

"Mất hai ... hai tỉ..." Chu Nhược Mai bối rối nói.

"Một kẻ giết người như vậy đáng giá hai tỉ?" Lê Uy Long không nói nên lời.

Chu Nhược Mai đỏ mặt, im lặng.

"Nói xem. Mày là ai?" Lê Uy Long bắt đầu ép người đàn ông mặc đồ đen.

"Tôi ... tôi thực sự chỉ là một kẻ vô công rỗi nghề nghèo khổ. Xin hãy để tôi đi!" Hắn nài nỉ.

"Em thấy chưa. Những kẻ như thế này trên mạng nhiều vô số." Lê Uy Long nói với Chu Nhược Mai.

Chu Nhược Mai đã vô cùng xấu hổ, lúng túng giải thích: "Chỉ là vì tôi quá nôn nóng trả thù cho bố nên tôi đã vội vã tin nhầm người…"

"Em đã nói với hắn ta rằng em muốn giết Trương Minh Trí và Lưu Bảo Thục?" Lê Uy Long cảnh giác hỏi.

"Vâng. Tôi vốn nghĩ hắn ta thực sự là một kẻ giết thuê có bản lĩnh nên tôi đã nói với hắn." Chu Nhược Mai nói.

"Em không cần phải can thiệp vào chuyện trả thù này. Tôi sẽ tự mình tìm cách." Lê Uy Long không muốn để Chu Nhược Mai phải lo lắng quá nhiều.

"Tôi hiểu rồi." Chu Nhược Mai đã thực sự nhận thức được mức độ nguy hiểm của câu chuyện. Dù sao, Lê Uy Long thực sự phi thường, tài năng. Vậy hãy để anh ta tự mình trả thù cho bố.

"Anh Thiên, anh định xử lý kẻ này thế nào?" Thiên Thành hỏi.

"Hắn ta biết quá nhiều bí mật, và hắn ta còn dám lừa vợ tôi nữa. Không biết có bao nhiêu người nhẹ dạ cả tin đã bị hắn hãm hại. Loại người này, sống là một tai họa, nếu để hắn yên thân hôm nay thì những ngày tiếp theo hắn sẽ lại làm hại người khác." Lê Uy Long lạnh lùng nói.

Chu Nhược Mai giật mình khi nghe Lê Uy Long nói. Những lời nói đó thật giống với những lời nói trong buổi họp lớp đẫm máu hôm trước mà cô và anh ta từng tham dự. Anh ta muốn Thiên Thành giết người đàn ông này sao?

"Tôi đã hiểu." Ngay khi nói xong, Thiên Thành túm lấy bàn tay của người đàn ông mặc đồ đen và kéo hắn ta về phía sâu trong rừng.

"Anh định làm gì? Xin hãy buông tôi ra. Tôi xin trả lại tiền cho anh. Làm ơn hãy để tôi đi!"

Thấy trước cái chết đang đến gần, hắn ta run sợ vô cùng, gào thét cầu xin.

"Mày hết cơ hội kiếm những đồng tiền thất đức đó rồi! Kiếp sau nhớ hãy làm một người tốt!" Lê Uy Long nói không thương hại.

"Vĩnh Thiên, anh định giết anh ta thật sao?" Chu Nhược Mai kinh ngạc hỏi.

"Hôm qua tôi đã giết rất nhiều người trước mộ của cha tôi, vì vậy tôi không quan tâm nếu tôi có phải giết thêm một người nữa." Lê Uy Long lạnh lùng.

"Làm vậy thì anh quá tàn nhẫn!"

"Tàn nhẫn? Nếu tối nay tôi không đến kịp thời, thì em phải gánh chịu hậu quả ra sao? Và bao nhiêu người đã bị hắn ta lừa gạt trước em? Bao nhiêu người phụ nữ đã bị hắn ta làm hại? Một người như vậy có đáng được cảm thông không?" Lê Uy Long chất vấn.

Chu Nhược Mai không thể đáp lời. Những gì Lê Uy Long nói khiến cô không thể bác bỏ. Nếu người này không bị loại bỏ, trong tương lai sẽ còn bao nhiêu người rơi vào tay hắn nữa? Không phải ai cũng có thể may mắn như cô khi được chồng giải cứu.

"Đi thôi, lên xe tôi sẽ đưa em về." Lê Uy Long biết rằng Chu Nhược Mai vẫn còn đang trong cơn sợ hãi và không thể lái xe nên anh quyết định đưa cô trở về.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 95: Ngủ riêng


"Được rồi." Chu Nhược Mai không muốn ở đây lâu thêm một phút nào nữa, vì vậy cô đi bộ đến chiếc Lamborghini của mình cùng với Lê Uy Long.

Về đến xe, Chu Nhược Mai nhặt chiếc vali nhỏ chứa 2 000. 000. 000 tiền mặt, đặt nó vào xe, rồi ngồi vào ghế phụ bên tay lái.

Lê Uy Long cầm vô lăng và nổ máy chiếc Lamborghini.

"Anh đang theo dõi tôi à?" Chu Nhược Mai hỏi khi ngồi trong xe.

"Sao em lại nghĩ tôi theo dõi em?" Lê Uy Long bối rối trước câu hỏi của Chu Nhược Mai.

"Nếu không phải là anh đang theo dõi tôi thì làm sao anh có thể qua đây trùng hợp và đúng lúc như thế?" Chu Nhược Mai hỏi lại.

"Hôm nay tôi trở về nhà cha nuôi tôi cùng với Thiên Thành để thu dọn đồ đạc cho ông. Khi chuẩn bị về tôi lại thấy em lái xe vào khu rừng này vì vậy tôi đã đi xem. Tình cờ tôi ở đây đúng lúc em gặp nạn." Lê Uy Long giải thích.

"Nhà của cha ở gần đây?" Chu Nhược Mai ngạc nhiên hỏi.

"Đúng vậy. Ngôi nhà phía trước là nhà của cha tôi." Lê Uy Long nói.

"Đây thực sự là một sự trùng hợp!" Chu Nhược Mai thở dài. Nếu không phải Lê Uy Long tình cờ mà đến đây thì sự thể hôm nay không biết thế nào! Cô bối rối nghĩ.

Lê Uy Long cũng nói điều tương tự với Nguyễn Tú Cẩm đêm qua khi cô ấy gặp nạn ở câu lạc bộ Wonderland. Và hôm nay lại đến Chu Nhược Mai gặp hiểm nguy ở đây, anh cũng tình cờ đến. Đó thực sự là những sự trùng hợp may mắn.

"Tôi phải kể với Tú Hằng những gì tôi gặp tối nay để làm tư liệu cho cuốn tiểu thuyết của cô ấy." Chu Nhược Mai nói.

"Thật đáng xấu hổ! Em không xấu hổ khi nói với cô ấy chuyện nhẹ dạ cả tin của mình lần này sao?" Lê Uy Long mỉm cười.

"..." Chu Nhược Mai cũng nghĩ về điều đó. Nếu Nguyễn Tú Cẩm biết rằng vì một phút ngớ ngẩn cô bị lừa bởi một kẻ lang thang thất nghiệp, chắc có lẽ cô ấy phải cười rơi cả hàm răng ra mất!

Lê Uy Long đậu xe bên cạnh chiếc jeep, sau đó mở cửa và di chuyển dồ đạc còn lại của người cha yêu quý vào chiếc Lamborghini.

Một lúc sau, Thiên Thành quay lại.

Lê Uy Long không cần hỏi cũng biết Thiên Thành đã xử lý ổn thỏa kẻ giết thuê giả mạo đó.

"Tôi sẽ đưa chị dâu của cậu về. Cậu có thể không cần phải đi cùng tôi về nữa." Lê Uy Long nói với Thiên Thành.

"Được rồi." Thiên Thành nói.

Vì vậy, Lê Uy Long lái chiếc Lamborghini và về nhà với Chu Nhược Mai.

Họ trở về nhà đúng lúc Nguyễn Tú Cẩm vừa hoàn thành trang tiểu thuyết thứ 12.

"Dư Hân, hóa ra là cậu đi đón Lê Uy Long về! Đi đón chồng thì là chuyện tự nhiên và đơn giản thôi mà, vậy mà cậu lại giấu tớ! Chuyện đó thì có gì đáng xấu hổ đâu?" Nguyễn Tú Cẩm đùa bạn.

"Cậu nói vớ vẩn gì thế? Tớ có đi đón anh ta đâu. Tớ gặp anh ta trên đường về, nên tớ đi cùng anh ta về nhà thôi." Chu Nhược Mai đỏ mặt giải thích.

Bây giờ thì cô đã từ bỏ ý định kể cho Nguyễn Tú Cẩm nghe về vụ bị lừa ngớ ngẩn mà cô dính lứu vào khi nãy.

"Chà, Thôi được rồi tớ không chọc cậu nữa. Xem mặt cậu đỏ ửng lên kìa! Cậu định làm gì thế? Tối nay tớ sẽ ngủ một mình trong phòng riêng." Nguyễn Tú Cẩm nói.

"Tại sao hôm nay cậu lại muốn ngủ trong phòng một mình?"

Cũng giống như Tú Hằng tối qua, hôm nay Chu Nhược Mai đã trải qua một khoảng thời gian vô cùng đáng sợ. Cô cần một người ngủ cùng, nhưng Tú Hằng lại đề nghị điều trái khoáy đó.

"Tớ sợ nó sẽ ảnh hưởng đến cậu và Lê Uy Long!" Nguyễn Tú Cẩm thành thật nói.

"Ảnh hưởng gì? Anh ta ngủ phòng của anh ta, tớ ngủ phòng của tớ. Làm gì có ảnh hưởng gì được chứ?" Chu Nhược Mai thẹn thùng cố gắng cãi.

"Vậy nếu anh ta lẻn vào phòng của cậu giữa đêm, thì nếu tớ ở đó sẽ không thuận tiện lắm!" Nguyễn Tú Cẩm tưởng tượng. Cô nghĩ rằng điều đó rất có thể xảy ra.

"Cậu lại nói vớ vẩn gì nữa! Chẳng bao giờ xảy ra những điều như vậy được cả!" Chu Nhược Mai lại đỏ mặt.

"Ai biết được!" Nguyễn Tú Cẩm cao giọng đùa dai.

"Không biết! Tối nay cậu phải ngủ với tớ. Nếu không thì không bạn bè gì nữa hết!" Chu Nhược Mai đe dọa.

"Được rồi, được rồi… Chúng ta đang ở cùng nhà thì cũng nên nhường nhịn nhau. Vĩnh Thiên, anh đừng trách tôi nhé. Vợ anh đe dọa tôi nếu tôi không ngủ với cô ấy đấy!" Tú Hằng làm ra vẻ phụng phịu nói.

"Tùy ý hai người, không cần quan tâm đến tôi đâu." Lê Uy Long nói.

Do đó, tối nay Nguyễn Tú Cẩm và Chu Nhược Mai lại ngủ với nhau.

………

Giữa đêm, Lê Uy Long đột nhiên bị đánh thức bởi một tiếng hét.

"Đừng! Đừng!"

"Cứu! Cứu tôi!"

Trực giác trong một sĩ quan quân đội thần sầu được đánh thức ngay lập tức! Đó là giọng của Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm phát ra từ phòng bên cạnh.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 96: Ác mộng


Lê Uy Long khẩn cấp. Có thể là kẻ nào đó đã lẻn vào phòng của họ và làm điều gì sai trái?

Ngay lập tức, Lê Uy Long nhảy ra khỏi giường mà không kịp mặc quần áo. Anh ta vội ra chạy ra khỏi phòng, hướng tới căn phòng mà Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm đang ngủ.

Lê Uy Long chụp tay nắm cửa và thấy rằng cửa không bị khóa, vì vậy anh xông thẳng vào phòng và bật đèn.

Đèn bật lên, anh quét mắt khắp căn phòng nhưng không tìm thấy một ai khác trong phòng của họ! Chỉ có hai cô gái trong bộ đồ ngủ đang vật vã la hét trên giường!

Lê Uy Long ngạc nhiên. Không có ai ở đây thì họ vừa kêu cứu làm gì?

"Cứu tôi với!"

"Không!"

Lúc này, Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm đều thét lên cùng một lúc! Cả hai toát mồ hôi và khuôn mặt hiển hiện lên vẻ đau đớn vô cùng.

Cuối cùng Lê Uy Long cũng hiểu rằng cả hai đang gặp ác mộng cùng một lúc.

Cách duy nhất là đánh thức họ dậy. Lê Uy Long lập tức quyết định.

"Này, dậy đi các cô." Lê Uy Long nói to một cách thận trọng, vì sợ làm họ sợ.

Sau vài lần lay gọi cuối cùng hai cô gái mới tỉnh giấc.

Khi Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm mở mắt họ thấy Chu Vĩnh Thiên chỉ mặc độc mỗi chiếc quần ngủ đứng bên giường, họ lại hét lên sợ hãi.

"Ah! Anh kia! Anh muốn làm gì?" Tú Hằng vội vàng lấy tay che mắt và hét to.

"Lê Uy Long, tôi không nghĩ anh là loại người như vậy! Cút ra ngoài đi!" Chu Nhược Mai hét lên và ném chiếc gối vào Vĩnh Thiên.

Lê Uy Long toát mồ hôi đầm đìa giải thích: "Tôi vừa nghe thấy các cô hét lên. Tôi nghĩ rằng có kẻ nào đó đột nhập vào trong phòng nên tôi vội chạy vào. Tôi… không phải là người như các cô nghĩ. Các cô … vừa gặp ác mộng phải không?"

Anh ta lắp bắp từng lời vì chưa bao giờ gặp một tình huống dở khóc dở cười như vậy cả.

Nghe những lời của Lê Uy Long, Dư Hân và Tú Hằng mới thực sự tỉnh giấc, nhận ra rằng cả hai vừa gặp cơn ác mộng khủng khiếp.

Tối qua Nguyễn Tú Cẩm đã trải qua cảnh máu me ở Câu lạc bộ Wonderland của bang Hổ Báo, còn tối nay Chu Nhược Mai lại gặp những phút giây kinh hoàng trong khu rừng hoang vắng. Họ không gặp ác mộng mới là điều kì lạ!

"Tôi … Đúng là tôi có gặp ác mộng, nhưng tôi không muốn anh vào đây trong bộ dạng thế này! Anh ra ngoài lập tức giùm tôi!" Chu Nhược Mai nói.

"VPhải, làm sao anh có thể xông thẳng vào phòng phụ nữ một cách đột ngột như thế? Lại còn không mặc quần áo tử tế vào. Anh làm chúng tôi sợ chết khiếp!" Nguyễn Tú Cẩm buông tay che mắt, cũng tức giận nói.

Mặc dù cô ra vẻ giận dữ như vậy, nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Lê Uy Long, và không thể rời đi được nữa.

Lúc này, Lê Uy Long đang c** tr*n, cơ bắp mạnh mẽ hiện lên. Vài vết sẹo mờ nhạt ẩn hiện trên cơ thể.

Mặc dù Chu Nhược Mai là vợ của Lê Uy Long, nhưng cô chưa bao giờ nhìn thấy cơ thể lực lưỡng này của anh ta trước đó. Cô không ngờ chồng mình lại trông nam tính, mạnh mẽ đến thế.

Hai cô gái không những nhìn những cơ bắp trên người anh ta mà còn không thể không đảo mắt xuống ...

Lê Uy Long nhìn theo ánh mắt của hai người phụ nữ, và đột nhiên có chút xấu hổ.

"Được rồi. Như thế này thì tệ quá! Tôi sẽ đi ra ngoài ngay bây giờ." Lê Uy Long cảm thấy như mình đã rơi vào hang sói. Thật nguy hiểm khi ở đây thêm một lúc nữa. Vì vậy anh ta lập tức quay lại và bước ra khỏi phòng.

Sau khi Lê Uy Long rời đi, Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm không thể bình tĩnh ngay lại được. Trong lòng hai cô gái đều tràn ngập hình ảnh của người đàn ông vừa đi khỏi.

Có chút xấu hổ trong lòng!

"Hằng Thu, cậu mơ thấy cái gì vậy?" Chu Nhược Mai cất tiếng hỏi sau khi cô đã hoàn hồn trở lại.

"Tớ mơ thấy một con sông đầy máu, toàn máu là máu! Cậu thì đã mơ thấy điều gì?" Tú Hằng hỏi lại.

"Tớ lại thấy mình đi lạc trong một khu rừng toàn ma và quái vật. Chúng vây quanh tớ và ở khắp mọi nơi!" Chu Nhược Mai rùng mình.

"Thật kỳ lạ, làm sao tối nay chúng ta có thể cùng lúc gặp ác mộng như thế?" Nguyễn Tú Cẩm thắc mắc.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 97: Liên minh kẻ ác


"Có khi nào là vì chúng ta có cùng một tâm bệnh không?" Chu Nhược Mai lo lắng nói.

"Có thể lắm." Tú Hằng đáp. Cô đang tự nhắc nhở bản thân rằng Lê Uy Long là chồng của bạn thân mình, và cố gắng không nghĩ quá nhiều về anh ta nữa!

Tuy nhiên, cho dù cô có cố gắng cách mấy cũng không thể gạt bỏ hình ảnh của Vĩnh Thiên ra khỏi đầu mình, anh cứ hiện lên mãi trong tâm trí cô.

............

Ngày hôm sau, một số phương tiện truyền thông trong thành phố bỗng có bài đăng tiết lộ rằng Thiên Thành, người luôn đi cùng Lê Uy Long và phục tùng anh ta tuyệt đối – thực ra đã mạo danh quân hàm Trung úy, cả anh ta và Lê Uy Long đều chỉ là những quân nhân bình thường. Ngay khi tin tức được đưa ra, thành phố Đà Lạt lại dậy sóng một lần nữa. Tốc độ lan truyền nhanh một cách chóng mặt.

Trương gia và băng Hổ Báo khi nghe được tin này thì cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tạ Ngọc Liên, người đứng đầu Trương gia, ngay lập tức tổ chức thêm một cuộc họp gia đình.

"Hôm nay trong thành phố đã có tin đồn rằng tên Thiên Thành, người hay đi cùng Lê Uy Long, thực ra không phải là Trung Uý của đơn vị quân đội tác chiến Đại Long như chúng ta tưởng. Tất cả đều là do hắn giả mạo. Mọi người nghĩ sao về chuyện này?" Tạ Ngọc Liên cao giọng hỏi tất cả các thành viên trong gia đình.

"Nếu hắn thực sự không phải một người có quyền thế, vậy thì chúng ta đâu cần e dè sợ hãi nữa! Lần trước Lê Uy Long đã đến gây sự với gia đình chúng ta ngay trong chính ngày mừng thọ của mẹ, sỉ nhục mẹ và đả thương rất nhiều người của chúng ta, hắn thậm chí còn tuyệt tự Phong Trí. Con thực sự không nuốt trôi cục tức này. Chúng ta phải làm gì đó đi chứ!" Trương Minh Nghị nói với vẻ tức giận.

"Phải! Gã Lê Uy Long này quá kiêu ngạo. Một kẻ vô danh tiểu tốt không có quyền lực, không có tiền hay hậu thuẫn, thậm chí vô dụng đến mức không có nổi một công việc đàng hoàng. Vậy mà hắn ta dám xông vào nhà chúng ta gây rối ngay trong bữa tiệc mừng thọ của mẹ, khiến Trương gia mất mặt, lại còn to mồm nguyền rủa chúng ta. Mẹ à, mẹ nhất định phải làm chủ cho Trí nhi và giữ thể diện cho Trương gia ta!" Phan Hoài Lan khóc lóc khẩn khoản.

"Trương gia ta là gia đình giàu có và thế lực mạnh nhất ở thành phố này. Chúng ta không thể ngồi im để những kẻ như Lê Uy Long bắt nạt được! Nếu không thì Trương gia còn mặt mũi nào nữa?!”

"Đúng vậy, chúng ta phải tìm cách tiêu diệt Lê Uy Long, nếu không những người khác sẽ nghĩ rằng Trương gia dễ bị bắt nạt!"

"Gia đình chúng ta có rất nhiều người giỏi giang và nhiều “chân trong” ở ban lãnh đạo Thành phố. Xử lý một tên rác rưởi như Lê Uy Long thì có gì khó đâu? Chỉ cần búng tay một cái là xong! Bà ơi, chúng ta nên ra tay ngay thôi, tránh để đêm dài lắm mộng!!”

..........

Tất cả mọi người đều thẳng thắn nêu ý kiến và ai nấy đều đồng ý phải gi3t chết Lê Uy Long cho hả giận.

"Được, vậy thì hãy trừ khử cậu ta." Tạ Ngọc Liên tuy là một người phụ nữ, nhưng lòng dạ bà ta cũng độc ác chẳng kém ai. Nếu không phải vì e sợ quyền lực của một Trung Uý quân đội quốc gia như Thiên Thành, bà ta đã ra tay gi3t chết Lê Uy Long từ lâu rồi.

"Tổ phụ anh minh!" Mọi người đồng thanh nói và trên mặt ai nấy đều tỏ ra đắc ý vô cùng.

"Tuy nhiên, thân thủ của Lê Uy Long này không phải hạng tầm thường. Để tránh thương vong không cần thiết, chúng ta không nên ra tay bằng vũ lực, hãy giết hắn ta bằng thủ đoạn." Tạ Ngọc Liên nhướn mày, nói. Ngay cả một lão sư khinh công hạng nhất như Tứ Quan Gia cũng không phải là đối thủ của Lê Uy Long, bà ta thực sự không dám mạo hiểm.

"Thế....... mẹ nghĩ chúng ta nên đối phó với hắn như thế nào?" Trương Minh Nghị hỏi.

"Đêm hôm trước Lê Uy Long đã đột nhập vào lãnh thổ của bang Hổ Báo và gi3t chết nhiều thành viên của chúng. Băng đảng này hẳn là phải căm thù hắn ta dữ lắm. Bây giờ bọn chúng đã biết Thiên Thành chỉ là kẻ mạo danh chứ thực ra không quyền không thế, chúng chắc chắn sẽ không ngồi yên nhẫn nhịn nữa đâu." Bà Trương nói và bỗng nhếch môi cười khẩy.

"Ý mẹ là gì?" Trương Minh Nghị vẫn chưa hiểu ra và hỏi lại.

"Ý ta là, chúng ta hãy bắt tay tham gia với lực lượng của băng Hổ Báo để diệt trừ tên Lê Uy Long đó." Tạ Ngọc Liên quả quyết nói.

"....Vậy được rồi, đó cũng là một ý hay! Mọi chuyện tùy mẹ quyết định!" Trương Minh Nghị nói.

"Bây giờ ai đó lập tức liên lạc với thủ lĩnh băng Hổ Báo đi, ta sẽ trực tiếp bàn bạc với anh ta về chuyện của Lê Uy Long." Tạ Ngọc Liên vội vã nói.

.................

Tại bang Hổ Báo...............

Sau khi Cao Kim Bình và Võ Trung Hiếu biết được tin tức về việc Thiên Thành thực ra chỉ là người bình thường, bọn họ cũng triệu tập ba thủ lĩnh nhóm khác của bang Hổ Báo để bàn luận về cách xử lý Lê Uy Long.

Ngoài thủ lĩnh cao nhất băng đảng và một quân sư cố vấn, còn có bốn thủ lĩnh khác dưới trướng băng đảng này, mỗi người lần lượt điều hành bốn khu vực sầm uất nhất của thành phố Đà Lạt, kéo dài từ đông nam qua tây bắc.

Lưu Bảo Thục, thủ lĩnh băng Hổ Báo khu vực Bắc thành phố đã bị thương nặng và vẫn đang nằm trong bệnh viện. Vì vậy, ba thủ lĩnh còn lại đã được triệu tập để bàn bạc.

Cả ba đều nhất trí phương án trừ khử Lê Uy Long, trả thù cho những anh em đã chết và đồng thời nâng cao sức mạnh của băng đảng.

Giờ đây chúng đã biết rằng Thiên Thành chỉ là một Trung úy giả, không có gì phải e sợ nữa và nhất trí tán thành kế hoạch giết người.

Cùng lúc đó, Cao Kim Bình bỗng nhận được một cuộc gọi từ chủ nhân Trương gia, bà Tạ Ngọc Liên.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 98: Buổi họp của chu gia


Qua cuộc điện thoại này, Tạ Ngọc Liên tỏ ý muốn hợp tác với băng Hổ Báo để xử lý Lê Uy Long.

Cao Kim Bình lúc này cũng đang có ý định giết Vĩnh Thiên, nên Tạ Ngọc Liên vừa ngỏ ý, ông ta đã đồng ý ngay. Có sự trợ giúp của Trương gia, đối với Cao Kim Bình mà nói giống như hổ mọc thêm cánh. Ông ta sẽ không dại mà từ chối đề nghị nfy.

Sau đó, Cao Kim Bình đã yêu cầu Võ Trung Hiếu đưa ra đề xuất và xây dựng một kế hoạch hành động cụ thể để đối phó với Lê Uy Long.

Là bộ não thông thái nhất băng xã hội đen này, Võ Trung Hiếu đã sớm nghĩ ra một kế hoạch tuyệt vời. Anh ta ngồi phác thảo lại kế hoạch ra giấy và giải thích cụ thể với anh lớn Cao Kim Bình. Kế hoạch này khiến họ Cao hết sức hài lòng.

Sau khi đã nắm rõ chiến lược của Võ Trung Hiếu, Cao Kim Bình gọi điện thông báo lại với bà Trương về kế hoạch hành động. Nghe xong, bà ta đã lập tức đồng ý. Đối với bọn họ, đây có thể nói là một kế hoạch hoàn hảo không chút sơ hở, và khả năng thành công là 100%, Lê Uy Long lần này cầm chắc cái chết!

Cả hai phe Trương gia và Băng Hổ Báo đã sẵn sàng hành động.

............

Tin tức về việc Thiên Thành đã mạo nhận là Trung úy ba sao của quân đội quốc gia đã lan truyền khắp thành phố, và dĩ nhiên cũng lọt đến tai Chu gia. Biết được việc này, các thành viên của Chu gia đều hết sức thất vọng, cảm giác như vừa bị chơi một vố rất đau. Rốt cuộc thì Lê Uy Long cùng bạn của anh ta cũng chỉ là những người bình thường và vô dụng như nhau.

"Rốt cuộc Lê Uy Long này vẫn chỉ là một tên vô dụng. Thế mà ta còn tưởng rằng cậu ta ít nhất cũng có một người bạn có quyền lực. Xem ra lần này lại bị hắn lừa nữa rồi! Thạt đáng thất vọng!" Bà Hoàng chán nản nói.

"Phải! Lễ cưới tháng trước thật quá hoành tráng. Nó đã làm thay đổi suy nghĩ của con về Lê Uy Long. Còn tưởng đâu anh ta là một đại gia ngầm, hóa ra tất cả chỉ là trò lừa đảo, đúng là thứ không biết giữ thể diện!" Chu Hữu Lộc nói.

"Chúng ta không thể tin tưởng hay nhờ vả người này nữa, chỉ còn có thể hy vọng Dư Hân sẽ cung cấp cho Chu gia một số dự án từ Tập đoàn Galaxy thôi!", Bà Hoàng nói.

"Nhưng chẳng phải Phi Phi và Phi Dương đã tới cầu xin con bé ấy rồi sao? Nó đâu có đồng ý, nó đâu có đếm xỉa gì đến cái gia đình này!! Bây giờ thì nó đã chuyển đến biệt thự trên đồi Mây cùng với tên đốn mạt Lê Uy Long. Chúng đâu còn là thành viên của Chu gia này nữa. Mẹ còn nghĩ con bé đó sẽ giúp đỡ chúng ta sao?" Chu Văn Chân tức giận nói.

"Không, ta chưa bao giờ nghĩ Dư Hân sẽ là người như vậy. Có lẽ là do chúng ta đã đối xử quá khét khe với con bé trong những năm qua, khiến nó ôm giận trong lòng, mới dẫn đến cơ sự như thế này." Bà Hoàng nói với giọng buồn rầu.

"Kìa bà, vậy chẳng lẽ ý bà là.... chúng ta nên tiếp tục cầu xin chị ta?" Chu Hoàng Lâm nhăn nhó hỏi.

"Dĩ nhiên! Một người của Chu gia ta đã được làm Giám đốc quản lý dự án trong Tập đoàn Galaxy. Với cơ hội tốt như vậy, chúng ta sao có thể từ bỏ?Chỉ cần có thể hợp tác với Tập đoàn Galaxy, gia đình họ Chu sẽ sớm được công thành danh toại, trở thành một trong những gia tộc bề thế nhất Đà Lạt, ta cũng coi như không phụ lòng liệt tổ liệt tông....!", đôi mắt bà Hoàng bỗng sáng lên khi nghĩ tới điều này.

"Nhưng, làm sao bà biết chắc được là chị ấy có chịu đồng ý giúp đỡ chúng ta hay không?" Chu Hoàng Lâm hỏi với vẻ không hài lòng, trước giờ anh ta vẫn luôn có mâu thuẫn với người chị họ và quyết sẽ không hạ mình đi cầu xin lần nữa.

"Chỉ cần chúng ta tỏ ra chân thành, thiện ý một chút, Dư Hân sẽ đồng ý ngay thôi. Ta đã nuôi nấng con bé từ khi nó chào đời, ta biết rõ tính cách của nó. Dư Hân là người ôn nhu hiền thục, lại rất rộng lượng, nó có để bụng ai lâu bao giờ đâu!" Bà Hoàng nói.

"Vậy bà muốn chúng cháu phải làm gì?" Chu Hoàng Lâm hỏi lại.

"Tối mai, chúng ta sẽ tổ chức một bữa tiệc gia đình quy mô nhỏ và mời vợ chồng Dư Hân về tham dự, cả Phi Phi và An Khang nữa. Chúng ta sẽ tìm cách thuyết phục nó vào lúc đó!", bà Hoàng ôn tồn nói.

"Xem ra mẹ đã có chủ ý từ trước rồi. Việc này quả thật không phải quá khó khăn đối với chúng ta!" Chu Hữu Lộc nói.

"Văn Thiệu, con là cha của Dư Hân. Tối mai, con nhớ thuyết phục con bé nhiều một chút, có lẽ nó sẽ lắng nghe con hơn là nghe chúng ta." Bà quay sang nói với người con trai lớn của mình, Chu Hòa, người nãy giờ vẫn im lặng.

"Được thôi. Như ý mẹ!" Mặc dù Chu Hòa là con trai cả của bà Hoàng, nhưng bởi vì ông chỉ có một cô con gái, không có trưởng tử nối dõi, con gái lại kết hôn với một kẻ thấp kém và vô dụng như Lê Uy Long, nên từ lâu trong Chu gia ông không hề có chỗ đứng. Vì vậy Chu Hòa cũng không tiện nhiều lời trong những cuộc họp gia đình như thế này.

..................

Trong khi Chu Nhược Mai đang làm việc, Ngô Trường Ninh đã đến trao đổi thêm về những công việc phải làm trong thời gian Dư Hân vắng mặt.

Chỉ vài ngày sau khi Chu Nhược Mai đến Tập đoàn Galaxy nhận việc, do tai nạn của bố chồng cô Dương Văn Diệp, cô đã phải nghỉ làm một thời gian dài và mất tiến độ công việc.

Dư Hân rất trân trọng công việc của mình với tư cách là giám đốc bộ phận phát triển dự án của Tập đoàn Galaxy và muốn chuyên tâm làm việc, cống hiến cho công ty càng nhiều càng tốt.

Do đó, cô đã chủ động tăng ca đến chín giờ tối.

Lúc này, điện thoại di động của cô đột nhiên reo lên, Dư Hân liếc nhìn màn hình, là Lê Uy Long đang gọi.

"Có chuyện gì vậy?" Chu Nhược Mai hỏi.

"Sao giờ này em vẫn chưa về nhà? Em làm việc muộn vậy?" Lê Uy Long lo lắng hỏi.

"Em tăng ca nên phải ở lại công ty!" Trong lòng Dư Hân bỗng cảm thấy thật ấm áp khi nghe Lê Uy Long hỏi thăm.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 99: Chu nhược mai bị bắt cóc


"Đừng làm việc quá sức, em về sớm nghỉ ngơi đi!" Lê Uy Long nói.

"Được rồi, em sẽ về sớm thôi." Lúc này, Chu Nhược Mai mới nhận ra các đồng nghiệp của mình đã ra về hết nên cô cũng chuẩn bị tan làm.

"Anh đến đón em nhé!" Vĩnh Thiên dịu dàng nói, dù sao giờ này đã rất muộn và anh cũng đang rảnh.

"Không sao, em có thể tự lái xe về được mà." Dư Hân cười xòa, cô không muốn làm phiền Vĩnh Thiên.

"Ừm,... vậy anh sẽ đợi em ở nhà. Đi đường cẩn thận nhé!" Lê Uy Long nói.

Chu Nhược Mai mỉm cười, cúp điện thoại và sắp xếp lại đồ đạc để chuẩn bị ra về.

Khi xuống đến tầng hầm của tòa nhà Tập đoàn Galaxy, cô đi về phía chiếc Lamborghini của mình. Trong lúc Dư Hân chuẩn bị lên xe thì bất ngờ có hai người đàn ông lao ra từ chiếc Porsche ngay bên cạnh xe cô!

Chu Nhược Mai kinh ngạc nhìn sang, nhưng cô chưa kịp phản ứng gì thì đã bị hai người đàn ông kia đẩy vào trong chiếc Porsche!

"Hai người làm gì vậy? Buông ra!" Chu Nhược Mai hoảng hốt kêu lên.

"Còn nhúc nhích là ăn đạn ngay đấy cô em!!" Một người đàn ông đột ngột rút súng từ một bên vạt áo ra và đe dọa cô.

Đã đến nước này, Chu Nhược Mai không còn cách nào khác ngoài câm nín, trong lòng ập đến vô vàn nỗi sợ.

Đây là lần đầu tiên trong đời cô bị chĩa súng vào đầu như vậy. Dĩ nhiên cô không dám nhdasmnhisch gì rồi!

Sau khi áp giải Chu Nhược Mai lên xe trót lọt, một người ngồi phía trước nhanh chóng lái chiếc Porsche rời đi.

"Các người muốn đưa tôi đi đâu?" Chu Nhược Mai ngờ rằng mình đang bị bắt cóc và gỏi gấp trong sợ hãi.

"Đừng hỏi nhiều, rồi cô sẽ biết!", người đàn ông cầm súng nói.

Chu Nhược Mai rùng mình kinh hoàng, nhưng cô không còn cách nào khác đành phải chấp nhận số phận.

Sau khoảng hơn hai mươi phút, chiếc xe đi đến một nhà máy bỏ hoang nằm ở vùng ngoại ô phía tây của thành phố và dừng lại.

Qua cửa kính xe, Chu Nhược Mai trông thấy rất đông những người mặc đồ đen đang đứng xung quanh nhà máy, phải đến hai trăm người, và nhiều người trong số họ còn lăm lăm súng trong tay!

Thấy vậy, Chu Nhược Mai vừa kinh ngạc vừa lo lắng không hiểu rốt cuộc mình bị bắt đến nơi hoàng tàn nguy hiểm như vậy để làm gì.

Liệu có đơn giản chỉ là bị bắt cóc không? Tại sao cần phải huy động nhiều người như vậy? Lại còn trang bị cả vũ khí, sắp có một cuộc ẩu đả ở đây sao?

"Xuống xe mau!" Người đàn ông mặc đồ đen lạnh lùng nói.

Lúc này, Chu Nhược Mai đã rơi vào hiểm cảnh, cô không thể chống cự, nên chỉ đành lặng lẽ ra khỏi xe.

Vừa bước ra khỏi xe, Chu Nhược Mai đã lập tức bị hàng trăm người vây quanh.

Cô thấy rằng một nửa trong số những người này có hình xăm đầu hổ trên cơ thể. Xem ra bọn chúng đều là thành viên của băng Hổ Báo!

"Đại ca Ngụy, chúng tôi đã mang người đến rồi." Người đàn ông mặc đồ đen lúc nãy cúi đầu nói với gã đầu trọc đứng trước mặt.

Người đàn ông đầu trọc này là Ngụy An Khánh, thủ lĩnh băng Hổ báo khu vực phía Tây thành phố.

"Làm tốt lắm." Ngụy An Khánh vừa nói vừa gật gù.

"Các người muốn làm gì tôi?" Chu Nhược Mai run rẩy hỏi. Cô không ngờ mình lại rơi vào tay băng Hổ Báo như vậy.

"Cô Chu, cô có thể vui lòng gọi cho thằng chồng rác rưởi của mình rồi yêu cầu hắn đến đây không?" Ngụy An Khánh nhìn Dư Hân bằng ánh mắc sắc lẹm và nói.

"Hả? Gọi anh ấy đến để làm gì?" Chu Nhược Mai hốt hoảng kêu lên. Ban đầu cô chỉ nghĩ rằng đám người này muốn bắt cóc mình để đòi tiền chuộc, không ngờ chúng còn muốn lôi cả chồng cô tới!

"Làm gì à? Bảo anh ta đến để chịu chết đi!" Ngụy An Khánh nói thẳng thừng mà không hề giấu diếm. Xem ra hắn rất tự tin vào sức mạnh của mình.
 
Back
Top Bottom