Cập nhật mới

Ngôn Tình Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 220: Vất vả


Tôi quay đầu lại, giận dữ nói: "Anh có thôi đi không!"

Anh ta đột nhiên đưa tay giữ chặt lấy gáy tôi, dùng một nụ hôn chặn hết mọi lời, rồi áp trán vào trán tôi, khẽ thở dài một hơi.

Cả hai chúng tôi đều bình tĩnh lại.

Anh ta không nói thêm gì nữa, chỉ lái xe đưa tôi về trường.

Những ngày sau đó trôi qua yên ổn nhưng bận rộn.

Khi thai được bốn tháng, bụng tôi to lên nhanh chóng, như mội quả bóng bị căng phồng. Cuối cùng tôi cũng cảm nhận rõ sự bất tiện của việc mang thai.

Lúc chưa lộ bụng, tôi từng nghĩ mang thai chắc cũng chẳng có gì, nhắm mắt mở mắt một cái là sinh xong đứa bé mũm mĩm rồi.

Nhưng giờ trong bụng thật sự có một sinh linh bé bỏng đang lớn lên từng ngày, cái trọng lượng dư ra ấy khiến tôi đi đứng ban ngày cũng nhanh mệt, đêm thì không thể nằm thẳng, đến đi vệ sinh cũng khó khăn.

Không thể nằm giường tầng trong ký túc xá nữa, nên Cư Diên và nhà họ Yến thay phiên nhau đến đón tôi về nghỉ mỗi tuần.

Quán Giò heo chị Dung quá đông khách, tôi không muốn ở mãi bên nhà họ Yến làm phiền họ.

Nhưng về nhà họ Cư thì lại phải chấp nhận để Cư Diên chăm sóc, điều đó khiến lòng tôi rối bời.

Tôi vốn không phải người ưa gây hấn, cứ mãi ôm hận và giương bản mặt oán giận thật sự rất mệt mỏi.

Sự căm hận của tôi với Cư Diên là thật. Vì anh ta, tôi mang món nợ khổng lồ, tan nhà nát cửa.

Nhưng việc anh ta xoa bóp chân tôi một cách thuần thục, nhẹ nhàng đỡ tôi đi vệ sinh, khi tôi sụp đổ thì đưa tay lau nước mắt cho tôi, rồi đứng trong bếp nấu những món ăn đúng khẩu vị của tôi, tất cả cũng là thật.

Tôi vừa hận anh ta đến thấu xương, lại vừa vô thức dựa dẫm vào anh ta.

Nhiều lúc tôi thật sự muốn mặc kệ, coi như chấp nhận số phận.

Tại sao tôi cứ phải chống lại anh ta? Nếu tôi không vùng vẫy nữa thì sẽ ra sao? Nếu tôi chịu đầu hàng thì sẽ thế nào?

Nếu tôi ngoan ngoãn kết hôn, sinh con với anh ta, làm bà vợ nhà giàu, hưởng vinh hoa phú quý thì có được không?

Nhưng nếu cứ thế mà cam chịu, thì những phản kháng, những tổn thương trước đây của tôi chẳng phải đều trở thành nực cười hay sao.

Tôi tuyệt đối sẽ không khuất phục.

Chớp mắt một cái lại đến mùa thi đại học.

Sáng hôm thi, tôi ăn bánh mì và xem tin tức buổi sáng, toàn là hình ảnh cha mẹ tiễn con đi thi.

Cư Diên ngồi đối diện, lặng lẽ húp canh.

Tuần trước, anh ta âm thầm tổ chức sinh nhật mà không nói với ai. Tôi chỉ vô tình biết khi nhìn thấy căn cước của anh ta.

Nghĩ đến chuyện anh ta đã ba mươi, tôi chợt cảm thấy trên người anh ta có vẻ gì đó cổ hủ.

Tám giờ, Cư Diên ra khỏi nhà đi làm. Tôi ngồi trên ghế sofa trò chuyện với mẹ qua video. Còn Cư Bảo Các đang nghỉ học cũng ngồi cạnh tôi, tay thì ôm con mèo Cư Bảo Bồn, tựa đầu lên tay tôi cùng xem tin tức buổi sáng. Trên đó vẫn là cảnh các phụ huynh tiễn con đi thi.

Mẹ tôi thấy cái đầu to của Cư Bảo Các trên màn hình, hiếm hoi hỏi: "Nghỉ hè có muốn sang đây chơi không?"

Cư Bảo Các hỏi lại: "Con đến được ạ?"

Mẹ tôi đáp: "Thích thì đến, không thì thôi."

Cư Bảo Các cười: "Vậy con sẽ đến."

Mẹ Yến và bố tôi từng học ở một chỗ, món ăn hai người nấu ra có vị rất giống nhau. Cư Bảo Các thường ghé tiệm Giò heo của chị Dung, thỉnh thoảng còn giấu Cư Diên mà bảo tài xế: "Đi mua cho tôi phần Giò heo chị Dung nhé, thêm mấy ly nước chanh mật ong nữa."

Thằng nhóc bàn với mẹ tôi, chờ thi xong sẽ sang nhà họ Yến chơi vài hôm.

Mẹ tôi lại hỏi tôi: "Còn con thì sao, Tiểu Hà? Không về cùng à?"

"Không đâu mẹ, bên đó chật lắm, không có chỗ ở. Để vài hôm nữa con tính sau. Mẹ, con đi lấy nước, cúp máy đây ạ."

Tôi đặt điện thoại xuống, chống tay lên bụng đứng dậy. Bỗng nhiên mọi thứ trước mắt tối sầm lại, rồi một bên mặt đau nhói.

Bên tai chỉ nghe tiếng hét thất thanh của Cư Bảo Các, giọng run run: "Chị ơi! Chị bị sao thế! Bác Trương! Bác Trương ơi!"
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 221: Không phiền phức


Trên đường đến bệnh viện, tôi đã tỉnh lại.

Bác Trương ngồi bên cạnh, lo lắng hỏi: "Tiểu Hà, sao tự nhiên lại ngất thế? Cháu không sao chứ?"

Tôi gượng dậy, xoa mặt rồi đặt tay lên bụng: "Hình như không sao đâu."

Chỉ có bên mặt ngã xuống là đau, còn lại không có chỗ nào thấy khó chịu.

"Ôi trời ơi, làm tôi sợ muốn chết! Dù sao cũng phải vào bệnh viện kiểm tra cho chắc. Tôi đã gọi cho Cư Diên rồi, cậu ấy bảo sắp tới."

Tôi gật đầu: "Vâng."

Đây là lần đầu tôi gặp chuyện như vậy. Tôi rất sợ trong lúc mang thai sẽ mắc bệnh gì đó. Nếu tôi bị ung thư ở độ tuổi còn trẻ như Vân Trang thì thật quá xui xẻo rồi.

Cư Diên đến còn sớm hơn chúng tôi, anh ta mở cửa xe, đỡ tôi xuống.

Nhìn cánh cổng bệnh viện, tôi thấy hơi sợ, vô thức nắm chặt vạt áo anh ta.

Cư Diên nắm lấy tay tôi, dịu giọng nói: "Đi thôi."

Vào bệnh viện, họ cho tôi làm đủ thứ xét nghiệm có thể làm: xét nghiệm máu, nước tiểu, siêu âm. Bác sĩ nói chỉ là thiếu oxy tạm thời và hơi thiếu máu, thai nhi thì vẫn ổn.

Bà dặn tôi không được đứng dậy quá nhanh, rồi kê thêm thuốc bổ sung sắt.

Cư Diên đứng cạnh hỏi: "Mẹ cô ấy mất vì ung thư dạ dày, lúc đó bà ấy cũng đang mang thai. Liệu cô ấy có bị sao không?"

Bác sĩ đáp: "Các chỉ số đều bình thường, chỉ hơi thiếu máu thôi. Cả mẹ và thai đều khỏe. Nếu lo lắng thì có thể làm nội soi dạ dày, nhưng không khuyến khích làm trong thai kỳ. Đưa ống vào sẽ gây buồn nôn, có thể k*ch th*ch co bóp t* c*ng. Chờ sau sinh hai tháng hãy kiểm tra."

"Vâng."

Bác Trương đang ở ngoài trông Cư Bảo Các, thấy chúng tôi ra thì chạy lại hỏi: "Bác sĩ nói sao rồi?"

"Thiếu oxy với thiếu máu thôi." Cư Diên đưa cho bà kết quả xét nghiệm, rồi quay sang tôi: "Thời gian này em đừng đến trường nữa. Anh sẽ thuê bảo mẫu về nhà chăm em, cũng tạm thời đừng đến nhà họ Yến."

Tôi nói: "Thiếu máu có phải bệnh nặng đâu. Tôi sắp đến kỳ thi cuối cùng rồi, ráng nửa tháng nữa, đợi nghỉ hè thì dưỡng thai."

"Thế thì em không được ăn cơm căng tin nữa, anh sẽ mang đồ ăn đến cho em."

Tôi thấy anh ta hơi cầu kỳ: "Không cần phiền thế đâu..."

Dù biết phải cẩn thận khi mang thai, nhưng bác sĩ bảo không sao, anh ta vẫn căng thẳng như vậy, thật không hiểu nổi.

Cư Diên nói gọn lỏn: "Không phiền."

Thôi, dù sao cũng không phải phiền tôi, để anh lái xe chạy tới chạy lui cho thỏa.

Kết quả, buổi chiều anh đã mua luôn một căn hộ đối diện Vân Đại và tối đó dẫn tôi đến xem nhà luôn: "Tuy là nhà cũ nhưng nội thất và trang trí còn tốt. Ngày mai để dịch vụ dọn dẹp đến lau chùi toàn bộ, ngày kia là có thể dọn vào ở rồi."

Tôi nhìn căn nhà, cạn lời.

Nhà quanh Vân Đại giá hơn sáu vạn tệ một mét vuông, căn này khoảng 60-70 mét vuông, ít nhất cũng ba, bốn trăm vạn.

Anh ta giàu đến mức mua nhà cứ như đi chợ mua rau.

Còn tôi thì phải bán con trả nợ cho anh ta với số tiền bằng hai túi rau!

Ông trời ơi, làm ơn kiếp sau cho con được làm người có tiền đi!

Để Cư Diên nợ tôi sáu trăm vạn rồi đi làm trai bao trả nợ!

Rồi lại bị lừa mất cả tình lẫn tiền cuối cùng phải bưng cái bát mẻ đi ăn xin ngoài phố!

Biết là chuyện viển vông, nhưng nghĩ vậy cũng thấy nhẹ lòng hơn một chút.

Cư Diên đang ngồi xem bản thiết kế sửa sang lại nhà, nghe tôi bật cười thì hỏi: "Nghĩ gì mà vui thế?"

"Tôi có nghĩ gì đâu."

Anh ta nói: "Em nghĩ tên cho con đi."

Tôi đáp: "Tôi ngốc lắm, anh thông minh thì anh nghĩ đi."

"...Đúng là thù dai." Anh ta ngồi xuống cạnh tôi, ngập ngừng đưa tay sờ lên bụng.

Đúng lúc đó, đứa bé trong bụng tôi đột nhiên động mạnh một cái.

"Ơ?" Anh ta tròn mắt, quay sang nhìn tôi, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ: "Liên Hà, con động rồi!"
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 222: Hiếm có


"Đứa nhỏ có chết đâu, tất nhiên là sẽ cử động." Tôi gạt tay anh ta ra, đứng dậy: "Giờ có thể về được rồi chứ?"

Tâm trạng anh ta rất tốt, bất ngờ vòng tay ôm eo, áp mặt lên bụng tôi: "Liên Hà, anh rất vui."

Tôi chỉ nói: "Ồ wow."

Cư Diên vui vẻ nói: "Tối nay ra ngoài ăn đi, không về nhà nữa."

Tôi thờ ơ đáp: "Ừ, tùy anh."

Hai ngày sau, tôi dọn vào căn nhà mới cùng Cư Diên.

Từ đây đến tòa nhà dạy học còn gần hơn so với ký túc xá.

Anh ta thuê chuyên gia dinh dưỡng lên thực đơn, nhưng bữa cơm lại do anh tự nấu.

Anh ta còn cho phép bạn bè tôi đến tham quan, nhưng không được ngủ lại.

Chiều hôm đó, Mạch Tuệ và mấy người bạn đến nhà tôi chơi và cùng ôn bài. Sau khi dạo một vòng trong nhà rồi cảm thán: "Anh cậu đối xử với cậu tốt thật, còn hơn cả tên bạn trai cũ kia nhiều."

Tôi chỉ "ừm" một tiếng.

Đứa nhỏ là con của Cư Diên, đương nhiên anh ta phải để tâm rồi.

Hồ Đào hơi thắc mắc: "Liên Ngẫu à, anh cậu đâu có thiếu tiền, thuê bảo mẫu chăm cậu là được rồi, sao còn phải ở cùng cậu? Hai người lại không phải anh em ruột, không thấy ngại à?"

Tim tôi khẽ giật thót, mặt vẫn cố gượng cười: "Không sao, anh ta thích nấu ăn với chăm trẻ con mà."

"Ồ? Người đàn ông như thế hiếm lắm đó..."

Lý do ngớ ngẩn thế mà họ cũng tin được.

Tôi đóng cửa phòng ngủ chính lại, để khỏi nhìn thấy mà bực mình.

Sau khi xác định thai đã ổn định, Cư Diên lại bắt đầu ngủ chung giường với tôi.

Anh ta nói là để tiện chăm sóc, nhưng mỗi tối đều ôm hôn, thỉnh thoảng còn "lau súng cướp cò".

Thật ra, nếu thuê bảo mẫu mới là bất tiện đấy.

Khi tôi quay lại bàn học, Mạch Tuệ hỏi: "Thế cậu định làm gì với bạn trai cũ? Sau khi sinh con, có định cưới cậu ta không?"

Tôi đáp: "Đã chia tay rồi, không cưới nữa."

Cô ấy lại hỏi: "Vậy còn đứa nhỏ, ai nuôi?"

"Ờ ... tớ nuôi."

Mạch Tuệ hậm hực: "Ngốc quá! Bị làm cho có thai mà còn phải tự nuôi con! May mà giờ cậu còn Cư Diên làm chỗ dựa, sau này nuôi con cũng đỡ vất vả. Tớ thấy sau khi sinh xong, cậu nên cắt đứt hẳn với tên cặn bã Yến Lạc kia đi, đừng để cậu ta lấy cớ con cái mà bòn tiền cậu."

Tôi bật cười: "Ừ, được."

Haiz, người thật sự lừa cả tình lẫn tiền lại không phải Yến Lạc đâu, Mạnh Tuệ à.

Không biết từ lúc nào trời đã tối, Cư Diên một tay cầm điện thoại, một tay xách giỏ thức ăn bước vào.

Mấy người Mạch Tuệ lễ phép chào anh ta rồi thu dọn sách vở đi về ăn cơm ở căng tin.

Họ đều sợ Cư Diên, ai mà dám để anh ta nấu cơm cho chứ.

Cư Diên cũng không giữ lại, tiễn họ đi xong thì kéo rèm cửa sổ sát đất, cúi xuống hôn lên mặt tôi: "Hôm nay thấy sao rồi, cơ thể có chỗ nào khó chịu không?"

Tôi đáp: "Không, vẫn ổn cả."

Anh ta nói: "Tối ăn thịt lợn chua ngọt và món hầm kem nhé?"

"Được thôi."

Tôi chẳng ngẩng đầu, vẫn ngồi dưới đất đọc sách.

Tay nghề nấu nướng của anh ta tiến bộ nhanh chóng, chưa đến nửa tiếng đã làm xong bữa, gọi tôi ra ăn.

Tôi ngồi vào bàn, anh ta mang món hầm ra, trên mu bàn tay vẫn còn vết trầy mới.

Tôi hỏi: "Tay anh sao thế?"

Cư Diên tháo tạp dề ngồi xuống, mỉm cười hoạt động ngón tay: "Vừa bị va chạm xe nhưng nhẹ thôi, chỉ bị trầy xước một chút."

"Sao lại bị tai nạn?"

"Lái xe hơi mất tập trung, không sao đâu." Anh ta múc canh cá đậu phụ đặt trước mặt tôi: "Ăn nhiều chút nhé."

"Ừ..."

Tôi uống canh, thầm chửi mình mềm lòng.

Hỏi han làm gì, chỉ là vết thương nhỏ, có chết đâu.

Giá mà tôi là Diệt Tuyệt Sư Thái thì tốt biết mấy. Ngay đêm anh ta đưa tay chạm vào tôi, tôi đã tát cho một chưởng chết luôn trên giường, rồi ung dung vào tù chịu án.

Tên này thật là!

Sao anh ta cứ lúc tốt lúc xấu, không thể xấu mãi mãi sao?
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 223: Về nhà đi


Tuần thi kết thúc, kỳ nghỉ hè của tôi bắt đầu. Tôi lại dọn về nhà họ Cư ở.

Mẹ gọi video cho tôi: "Trưa về nhà ăn cơm nhé? Cũng lâu rồi mẹ chưa gặp con..."

Nói xong, bà khẽ thêm một câu: "Đừng dẫn Cư Diên theo."

"Vâng."

Cư Bảo Các cứ đi qua đi lại trước mặt tôi để gây chú ý khiến tôi bật cười, rồi hỏi mẹ: "Thế Cư Bảo Các có thể đi không ạ?"

Mẹ nói: "Nó cũng xem như khách hàng lớn của nhà họ Yến, muốn đến thì cứ để nó đến."

Tôi cúp máy, gật đầu với Cư Bảo Các, thằng nhóc lập tức chạy lên tầng thay đồ.

Tôi nói với bác Trương: "Bác Trương, trưa nay chúng ta qua nhà họ Yến ăn cơm nhé."

Bác Trương hỏi: "Có cần nói với Cư Diên một tiếng không? Nhỡ đâu cậu ta về mà biết các người đi sang bên đó..."

Nghĩ đến cái tính nhạy cảm của anh ta là tôi đã thấy đau đầu: "Để cháu nói với anh ta."

Từ sau vụ bắt cóc, Cư Bảo Các mê mẩn cái trò hóa trang. Mỗi lần ra ngoài là thằng nhóc này lại đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, còn thêm cả kính râm trẻ con.

Che mặt xong, trông nó bình thường hơn hẳn.

Cư Diên cũng đổi chiếc xe bảo mẫu của hai chúng tôi sang một chiếc sedan rẻ tiền hơn.

Trên đường đi, tôi gọi điện cho Cư Diên, nói là sẽ qua nhà họ Yến ăn cơm.

Anh ta nghe điện thoại thì vui vẻ, nhưng vừa nghe đến câu sau, sắc mặt lập tức thay đổi: "Sao lại đến nhà tên đó nữa?"

"Chẳng lẽ tôi không thể gặp mẹ mình sao? Hơn nữa nhà tôi với nhà họ Yến đã là bạn bè bao nhiêu năm, tôi đến thăm họ thì có gì sai? Anh đừng lúc nào cũng nghĩ tôi với Yến Lạc còn gì đó, chúng tôi chia tay từ lâu rồi!"

Cư Diên nói: "Không thể mời mẹ em sang bên này ở sao? Đỡ phải đi tới đi lui."

"Mẹ tôi không muốn sống chung với anh! Bà ấy rất ghét anh đấy!"

Nói xong tôi cúp máy luôn.

Cư Bảo Các ngồi bên hỏi: "Mẹ Đinh không ghét em chứ?"

"Không ghét."

Cư Bảo Các cười nói: "Vì bố Liên, sau này em cũng sẽ chăm sóc mẹ Đinh."

Nghe câu này, tôi hơi cảm động.

Đến nhà họ Yến, mẹ tôi đã đứng đợi sẵn ở dưới nhà. Bà nhận lấy giỏ hoa quả từ tay Cư Bảo Các, cười nói: "Thằng nhóc này cũng biết điều đấy chứ!"

Cư Bảo Các ra dáng người lớn đáp: "Đi thăm người quen, sao có thể đi tay không được ạ."

Nói xong nó còn liếc tôi một cái.

Tôi cũng liếc lại.

Con kappa nhỏ này, dám ám chỉ tôi à.

Tôi về nhà mình, tôi thích mua thì mua, không thích thì thôi!

Mẹ nhìn bụng tôi: "Bụng lớn thế này rồi, chắc vất vả lắm phải không?"

Không hỏi thì thôi, vừa hỏi tôi đã thấy tủi thân, mắt ươn ướt: "Mẹ..."

Mẹ lau mặt cho tôi, vừa định dẫn chúng tôi lên nhà thì Yến Lạc lái xe về. Từ xa trong xe đã gọi: "Liên Hà!"

Chúng tôi đứng chờ anh.

Anh đỗ xe, xách một quả dưa hấu to bước xuống: "Đi nào, lên nhà đi, cơm gần xong rồi."

Yến Lạc giờ đen đi một chút, vì hay làm việc tay chân nên thân hình không còn gầy yếu như trước. Mái tóc cắt ngắn gọn, mồ hôi li ti chảy dọc gương mặt rám nắng.

Anh mặc áo phông, quần đùi, đi dép xỏ ngón, cánh tay cầm dưa hấu cuồn cuộn cơ bắp, cả người toát lên vẻ đẹp khỏe khoắn, hoang dã.

Anh đi tới, giơ tay vỗ vai tôi: "Cẩn thận bậc thang."

Rồi bước lên trước mở cửa: "Về nhà thôi."

Nhà họ Yến ở tầng hai. Lúc lên cầu thang, Yến Lạc luôn đi phía sau, tay dang ra che chở tôi.

Về đến nơi, bữa cơm quả thật đã được dọn sẵn, bố mẹ Yến và anh Khởi đều đang đợi.

Tôi ngồi xuống, nhìn bàn ăn đầy ắp món và người, nước mắt không kìm được mà tuôn không ngừng.

Giá mà hôm nay bố và chị tôi cũng ở đây thì tốt biết bao.
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 224: Quả dưa này ngon đấy


Yến Lạc ngồi xuống bên cạnh tôi, đưa tay lau nước mắt cho tôi, giống hệt như bao lần trước: "Gặp lại mọi người vui đến thế à, Liên Hà ngốc."

Mẹ tôi và mẹ Yến đều nghẹn ngào, nước mắt chực rơi.

Tôi không muốn khiến họ khóc, cố kìm cảm xúc, cầm đũa lên: "Tất nhiên là vui rồi. Mẹ, dì, đừng khóc nữa, ăn đi thôi, nguội là không ngon đâu."

Mẹ Yến vừa lau nước mắt vừa gật đầu: "Ừ, ăn thôi."

Anh Khởi hồi phục rất tốt, các ngón tay và chân đã linh hoạt gần như người bình thường, chỉ là vẫn chưa thể mang vật nặng hay chạy nhảy.

Anh đứng dậy rót nước trái cây cho mọi người, còn gắp thức ăn cho Cư Bảo Các bằng đũa.

Đôi mắt nhỏ của Cư Bảo Các sáng rực, nhanh chóng nhận ra anh Khởi là đối tượng có thể làm nũng được. Đến cuối bữa, nó đã gọi "anh Khởi" ngọt xớt, còn thân thiết hơn cả lúc gọi "anh Cư Diên".

Mẹ tôi thấy Cư Bảo Các quấn lấy anh Khởi, liếc mẹ Yến một cái: "Thấy chưa, lại dính người nữa rồi."

Mẹ Yến cười khổ: "Dính thì dính đi, đứa nhỏ không có mẹ, cũng tội nghiệp lắm..."

Lúc này, chuông cửa vang lên.

Bố Yến ra mở cửa, chẳng mấy chốc đã quay lại với vẻ mặt phức tạp, dẫn người từ nhỏ cũng không có mẹ vào, là Cư Diên.

Anh ta cũng xách theo một quả dưa hấu to tướng, vừa bước vào đã đặt xuống đất.

Cả bàn đều sững sờ, không ai biết anh định làm gì, chỉ trừng mắt nhìn vị khách không mời này.

Ánh mắt Cư Diên quét qua tôi và Yến Lạc, sau đó nhìn mẹ tôi, giọng dõng dạc: "Mẹ, con cũng đến thăm mẹ."

Mẹ tôi giật mình lùi lại hai bước, cái cằm vì sợ hãi mà bị chẻ làm đôi.

Tôi vội đứng chắn trước mặt mẹ: "Đừng có gọi bừa! Tôi chưa cưới anh đâu!"

Cư Diên điềm nhiên nói: "Mẹ em là bà ngoại của con anh, vậy thì cũng là mẹ anh. Chỉ là một tờ giấy chứng nhận thôi, có hay không cũng chẳng khác gì."

"Anh!" Tôi tức giận giậm chân: "Đồ vô liêm sỉ! Không được gọi!"

Cư Diên cười nhạt: "Đừng tức giận, coi chừng lại ngất bây giờ."

Mẹ tôi nghe thế, cau mày hỏi: "Ngất? Tiểu Hà? Khi nào thế?"

Vì chỉ là thiếu máu nhẹ nên tôi không kể chuyện đó cho mẹ. Tên này lại cố tình nói ra để mẹ lo!

"Mẹ, con không sao. Chỉ là đứng dậy hơi nhanh, đã đi viện khám rồi, hoàn toàn ổn." Sau khi giải thích với mẹ, tôi quay sang trừng Cư Diên: "Nếu có chuyện, cũng là do anh chọc tức mà ra đấy!"

Yến Lạc bước lại, nói nhỏ: "Đừng giận nữa Liên Hà, mặt đỏ hết rồi, ngồi nghỉ một lát đi."

Rồi anh quay sang Cư Diên, gõ nhẹ vào quả dưa hấu mà anh ta mang đến: "Quả dưa này ngon đấy, mọi người ngồi đi, để con đi cắt."

Mẹ đỡ tôi ngồi xuống, Cư Diên lập tức ngồi xuống bên cạnh bà.

Tôi tức đến mức choáng váng vì sự trơ tráo của anh ta.

Cư Bảo Các đã vào phòng cùng anh Khởi, nghe tiếng động bèn chạy ra. Thấy Cư Diên ngồi đó, thằng nhóc gọi một tiếng "anh", rồi nhanh chóng nép vào chân anh Khởi.

Anh Khởi nhìn Cư Diên, ánh mắt dịu dàng thoáng qua chút chán ghét, cuối cùng miễn cưỡng ngồi xuống đối diện, Cư Bảo Các vẫn ngồi sát bên.

Bố mẹ Yến cũng ngồi bên kia bàn.

Không khí căng thẳng như ngồi trên đống lửa.

Cư Diên chẳng thèm để ý, nhìn thẳng mẹ tôi: "Mẹ, giờ Liên Hà nghỉ hè ở nhà, bụng cũng lớn rồi. Con đi làm cả ngày, bác Trương lại phải chăm Cư Bảo Các, e là không thể chăm sóc chu đáo được cho cô ấy. Hay là mẹ về trông cô ấy nhé."

Mẹ tôi nghe anh ta gọi "mẹ" mà mặt nhăn mày nhó, tay gãi đùi vì khó chịu.

Tôi vượt qua mẹ, nói lớn với Cư Diên: "Mẹ tôi không muốn đi đâu hết! Anh cũng đừng có gọi mẹ nữa!"

Lúc này, Yến Lạc mang đĩa dưa hấu đã cắt ra, đặt lên bàn, rồi thản nhiên ngồi xuống ngay cạnh Cư Diên: "Dì ngay cả trứng ốp la cũng có thể làm cháy, chú bảo dì đi thì có ích gì chứ? Hay là để Liên Hà ở nhà tôi đi, nhà tôi ngày nào cũng có người, anh trai tôi lại là bác sĩ nữa, chú còn gì mà phải lo lắng đâu, chú Cư?"
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 225: Dỗ dành


Cư Diên lạnh lùng nhìn Yến Lạc: "Anh trai cậu bằng tuổi tôi, cậu không cần tự hạ thấp vai vế như vậy."

Yến Lạc mỉm cười: "Anh tôi sẽ không ra tay với cô gái nhỏ hơn mình mười tuổi đâu."

Cư Diên đáp: "Anh ta không, chỉ vì anh ta chưa gặp phải thôi."

Yến Lạc nói: "Dù có gặp, anh ấy cũng sẽ theo đuổi đàng hoàng. Chứ không như ai đó, tính toán trăm mưu nghìn kế, hèn hạ bỉ ổi."

Anh suýt nữa thì chỉ thẳng vào mặt Cư Diên mà mắng.

Mẹ Yến thấy sắc mặt Cư Diên đã sầm lại, vội vàng ngăn cản: "Yến Lạc! Con bớt nói hai câu đi, Liên Hà không khỏe, con dìu con bé vào phòng nghỉ một lát..."

Cư Diên bỗng đứng phắt dậy: "Không cần. Chúng tôi đi ngay bây giờ."

Tôi trốn sau lưng mẹ: "Tôi chưa muốn đi."

Cư Diên liếc sang Cư Bảo Các một cái.

Cư Bảo Các nhìn qua nhìn lại giữa anh ta và anh Khởi, do dự một hồi rồi cũng ngồi yên không động đậy: "Em cũng không muốn đi..."

Cư Diên nheo mắt, rồi lại ngồi xuống: "Được. Khi nào các người chơi chán thì chúng ta về."

Yến Lạc vừa ăn dưa vừa nói: "Chú à, tôi thấy chú đừng ở đây làm mất hứng mọi người nữa. Chú không phải đi làm sao? Đi đi, để họ ở đây chơi, dù sao họ cũng đâu có thích chú."

Sắc mặt Cư Diên càng lúc càng khó coi. Tôi bắt đầu thấy sợ, đứng lên nói: "Về thì về, mọi người còn có việc phải làm, con không làm phiền nữa..."

Mẹ tôi kéo tôi lại, lấy hết can đảm nói: "Yến Lạc nói đúng đó! Liên Hà, sức khỏe con xưa nay vẫn tốt, sao lại đột nhiên ngất được? Cứ ở lại đây đi, mẹ với dì có thể chăm con."

Cư Diên thẳng thừng nói: "Căn nhà nhỏ như vậy mà một đống người chen chúc ở. Nếu Liên Hà ở đây lỡ bị va chạm, ảnh hưởng đến con tôi, các người đền nổi sao?"

Mẹ tôi vừa nghe đến chữ "đền" lập tức im bặt.

Bà không đền nổi.

Yến Lạc nghe ra ý trong lời anh ta, vừa định phản bác thì bị anh Khởi kéo lại: "Yến Lạc, để Liên Hà về đi. Nhà bên này nhỏ quá, mùi cũng nặng."

Yến Lạc bực bội: "Nhưng mà, anh..."

Anh Khởi chỉ im lặng nhìn anh.

Yến Lạc cắn răng, không nói nữa.

Trừ anh Khởi ra, mọi người đều tiễn tôi xuống lầu.

Cư Diên lái chiếc G-Class sang chảnh của mình, dừng bên cạnh chiếc xe Didi cũ kỹ của nhà họ Yến. Đợi tôi và Cư Bảo Các lên xe xong, anh ta nói với mẹ tôi: "Mẹ, khi nào rảnh thì đến thăm Liên Hà nhé."

Mẹ tôi trông như vừa nuốt phải ruồi, khó chịu quay đi: "Ừ."

Cư Diên liếc Yến Lạc một cái, rồi lái xe chở chúng tôi rời đi.

Anh ta không đến công ty, mà sau khi đưa chúng tôi về nhà thì vào thư phòng ngồi lì trong đó.

Cư Bảo Các lén nhìn qua khe cửa, lát sau chạy xuống nói nhỏ: "Vẫn ngồi đó giận kìa. Chị lên dỗ anh đi."

Tôi nói: "Liên quan gì tới chị, chị có bắt anh ta tới đâu."

Cư Bảo Các nói: "Sao lại không liên quan, anh bảo chị về thì chị phải về chứ."

"Chẳng phải em cũng không chịu về hả?"

Cư Bảo Các nói: "Anh ấy đâu có thích em, em ở đâu cũng không quan trọng. Anh ấy thích chị nhất đó, chị đi dỗ đi, không thì mặt anh ấy cứ đen thui, em sợ lắm."

Nghĩ đến dáng vẻ im lặng suốt đường của Cư Diên, lại nhớ tới cảnh anh ta bị lạnh nhạt ở nhà họ Yến, tôi thấy phiền vô cùng: "Chị không thèm dỗ anh ta!"

Tôi về phòng trong ngủ của Vân Trang, đóng cửa lại, ngồi trên ghế sofa nhỏ làm bài luyện thi công chức.

Cơm trưa xong, lại đến buổi chiều, chưa bao lâu tôi đã thấy buồn ngủ, ngả lưng xuống rồi thiếp đi.

Đang mơ màng thì có người bế tôi lên.

Trong căn nhà này, ngoài Cư Diên ra chẳng ai có thể bế tôi cả.

Tôi lười mở mắt, mặc anh ta đặt mình lên giường, rồi tiếp tục ngủ.

Tấm đệm bên cạnh trũng xuống, Cư Diên cũng nằm xuống theo.

Bàn tay to lớn của anh ta vỗ nhẹ lên người tôi, miệng lẩm bẩm: "Liên Hà, đồ vô tâm..."
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 226: Thế giới mới


Buổi tối, Cư Diên vẫn giữ nguyên vẻ mặt cau có.

Bác Trương sợ mình lỡ lời lại chạm trúng từ khóa nhạy cảm nên chẳng dám ló mặt ra, trốn trong phòng ăn mì gói.

Cư Bảo Các cũng ngồi thật xa, tránh động đến cơn giận của anh ta.

Tôi ngồi đối diện, thấy anh ta mặt lạnh tanh mà vẫn gắp cho tôi món này món kia, bỗng thấy buồn cười.

Yến Lạc quả thật đã đâm trúng chỗ đau của anh ta, đau đến giờ vẫn chưa nguôi.

Cư Bảo Các nháy mắt ra hiệu cho tôi.

Mắt nó nhỏ quá, suýt nữa tôi chẳng nhận ra.

Vì hòa khí trong nhà, tôi miễn cưỡng mở miệng: "Chuyện Yến Lạc nói hồi trưa, anh đừng để trong lòng nữa..."

Cư Diên như thể chỉ chờ tôi nói câu này, lập tức đáp: "Ừ, anh hơn cậu ta từng ấy tuổi, sao có thể so đo với một đứa nhỏ được chứ!"

"...Đã biết đến đó sẽ bị gây chuyện, sao anh còn đi? Họ có mời anh đâu!"

Cư Diên nói: "Anh đi gặp mẹ vợ cũng không được sao?"

"Gọi mẹ vợ cái gì chứ! Anh nói linh tinh gì thế! Tôi còn chưa giận anh, mà anh đã giận ngược lại rồi à!"

"Anh không còn mặt mũi để xuất hiện à?"

Tôi tức giận đáp: "Anh còn dám nói sao?!"

Cư Diên cụp mắt xuống: "Anh đang cố gắng bù đắp rồi mà..."

"Tốt nhất là anh tránh xa bọn họ ra, đó mới là cách bù đắp tốt nhất!" Tôi vịn bàn đứng dậy, choáng váng một lúc.

Cư Diên vội vòng qua: "Đừng lớn tiếng, dễ thiếu oxy đấy."

Tôi hất tay anh ta ra: "Đừng có lôi mẹ tôi vào! Hai người vốn chẳng phải mẹ vợ với con rể gì hết. Nếu anh thật sự muốn làm con rể bà, sao trước đây không sống tử tế với chị tôi? Chị tôi với mẹ tôi đều từng quý anh, là chính anh tự tay phá hỏng tất cả."

Cư Diên không để tôi đi, giơ hai tay chặn lại, kẹp tôi giữa bàn và cánh tay anh ta: "Anh thích em, muốn có em thì có gì sai? Liên Hà, em cũng có lỗi. Anh đã thử rời xa em, nhưng chính em hết lần này đến lần khác lại xuất hiện trước mặt anh, hết lần này đến lần khác khiến anh dao động!"

Không biết Cư Bảo Các lặng lẽ chuồn đi từ lúc nào, trong phòng ăn chỉ còn lại hai chúng tôi.

Tôi nhìn người đàn ông đang cố cãi lý trước mặt, hít sâu một hơi, đẩy anh ta ra, chống tay lên bụng đi về phòng.

Anh ta đi theo bảo vệ tôi suốt dọc đường. Đến cửa phòng, tôi định đóng nhưng anh ta lại chặn tay vào khe cửa không cho. Tôi đành mở toang cửa, nhìn anh ta mệt mỏi: "Tôi không làm anh dao động nữa. Tôi sẽ biến mất, thế có được không?"

Cư Diên bước vào, đóng cửa sau lưng lại, rồi ép tôi lùi dần đến khi ngồi xuống mép giường.

Nhìn vẻ mặt u ám nặng nề như mây đen phủ trên đỉnh đầu của anh ta, tôi chợt thấy anh ta giống hệt An Gia Hòa lúc nổi cơn bạo hành.

Chẳng lẽ cuối cùng anh ta cũng hết kiên nhẫn, định đánh tôi sao?

Anh ta cao to thế kia, sức lực lại lớn như thế, tôi làm sao chịu nổi những cú đấm của anh ta chứ!

Tôi không đứng dậy nổi, chỉ có thể với tay tìm chiếc điện thoại đặt ở đầu giường.

Anh ta đè tôi ngã xuống giường, nhưng không tung nắm đấm, mà lại vùi đầu vào trong váy tôi.

Tôi kinh hoảng kêu lên, túm tóc anh ta đẩy ra: "Anh làm gì đấy! Cư Diên! Đồ khốn! b**n th**!"

Một lúc sau.

Tôi nằm ngửa trên giường, lồng ngực phập phồng, tim đập dồn dập, toàn thân rã rời đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng chẳng còn sức cử động.

Anh ta đã kéo tôi vào một thế giới hoàn toàn mới.

Cuối cùng, anh ta ngẩng đầu lên, nhìn qua bụng tôi, mắt tối sầm, môi đỏ bừng.

Tôi cảm thấy xấu hổ, tức giận và vừa tuyệt vọng, túm lấy gối che mặt. Tôi cảm giác mình không thể đối mặt với bất kỳ ai nữa.

Cư Diên lấy gối ra, nằm xuống ôm tôi từ phía sau, hỏi: "Em thích không?"

Tôi không biết nói gì, chỉ biết ôm mặt khóc.

Anh ta hôn lên tóc tôi, giọng trầm thấp như đọc bùa chú: "Đây là chuyện nam nữ thường làm. Anh thích, em cũng thích, phải không?"

Giọng tôi run run: "Đừng nói nữa..."

Anh ta hỏi: "Yến Lạc sẽ không nói chứ gì? Dù sao thì cậu ta cũng còn nhỏ mà."

Tôi đứng dậy, ấn gối vào mặt anh ta: "Đừng nói nữa!"

Một tiếng cười đắc ý vang lên từ dưới gối.
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 227: Tranh giành tình cảm


Tôi thật sự sợ Cư Diên rồi.

Người này không có giới hạn, lại ăn nói không kiêng dè, cứ như sẵn sàng nổ tung bất cứ lúc nào.

Nếu còn dây dưa với anh ta nữa, chắc tôi cũng hóa điên mất.

Từ hôm đó trở đi, tôi không đến nhà Yến Lạc nữa. Mẹ tôi thì thỉnh thoảng tranh thủ lúc Cư Diên không có nhà mà ghé qua, vừa thăm tôi, vừa mang ít quần áo và đồ ăn cho tôi.

Hôm nay, mẹ gọi điện hỏi thăm như thường lệ. Tôi hỏi bà: "Cư Diên không gây chuyện với nhà họ Yến chứ ạ?"

Mẹ nói: "Cậu ta mà còn gây chuyện thì mấy tiếng 'mẹ' gọi trước đó coi như gọi uổng rồi."

"Tốt quá, con chỉ sợ anh ta cố tình làm bậy, khiến con lúc nào cũng nơm nớp lo sợ."

Mẹ bảo: "Không đến mức đấy chứ? Nhà họ Yến đối xử tốt với con, hai đứa lại còn có con chung nữa. Nó không nể con thì cũng phải nể đứa nhỏ chứ..."

"Hừ, lòng dạ anh ta hẹp hòi lắm! Suốt ngày kiếm cớ gây sự với con và Yến Lạc."

"Thế thì phiền thật ... Hôm cậu ta đến mẹ cũng nhìn ra rồi, chẳng qua là đang tranh giành tình cảm với Yến Lạc thôi! Con chịu đựng chút đi, đừng để tức giận mà hại mình. Vài hôm nữa mẹ lại mang ít đồ ăn dì con nấu sang cho ... Mẹ còn nghi bác Trương lén lấy đồ ăn đem về nhà nữa đó. Sao món nào cũng hết nhanh thế? Cái bà già này..."

Vừa cúp máy của mẹ xong, Yến Lạc đột nhiên chuyển cho tôi ba vạn tệ, kèm theo một tin nhắn: [Trả trước một phần nợ.]

Tôi chuyển trả lại: [Làm gì vậy?]

Chưa đầy một lúc, tiền lại quay về tài khoản tôi.

Tôi mắng anh: [Anh không tiết kiệm tiền được à? Đi học không phải đóng học phí sao!]

Yến Lạc nói: [Anh giành được học bổng hạng nhất rồi, nên không cần tiêu tiền của gia đình nữa. Số này là anh tự làm thêm kiếm được."

[...Đồ ngốc.]

Yến Lạc nhắn lại: [Liên Hà, bây giờ ngoài món nợ của em, nhà anh đã trả hết tất cả các khoản nợ khác rồi.]

Tôi lau nước mắt, nói: [Vậy thì tốt quá.]

[Còn bốn năm nữa, anh sẽ đưa em về nhà.]

Tôi chợt nhớ đến đôi môi đỏ như anh đào của Cư Diên, bừng tỉnh hẳn ra: [Em có chân, muốn về lúc nào thì tự về! Anh lo học đi, sau này đừng quản em nữa!]

Nói xong, tôi tắt điện thoại, vén áo lên nhìn xuống làn da bụng bị kéo căng, hiện lên những vệt rạn da hồng nhạt.

Nhìn một lúc, tôi thả áo xuống, khẽ thở dài.

Yến Lạc bình thường hay tùy hứng, nhưng cũng có chỗ rất cố chấp. Ví dụ như người khác nợ anh thì anh chẳng để tâm, nhưng bản thân nợ ai thì nhất định phải trả bằng được.

Thôi, trả thì trả.

Tôi cứ giữ giúp anh trước, sau này cần thì gửi lại.

Yến Lạc khai giảng được mấy ngày, video của anh Khởi bất ngờ được lan truyền chóng mặt.

Nguyên nhân thì có phần khó nói.

Anh vốn chuyên làm video khoa học, không bao giờ để lộ mặt, nên lượng người xem tăng rất chậm. Nhưng video bỗng hot chính là vì trong một lần ôm chú chó Cà Ri, anh vô tình xuất hiện trong gương, bị một blogger nổi tiếng chụp lại và đăng lên mạng, còn gắn các hashtag như "#Du học sinh đẹp trai nhất#", "#Bác sĩ khuôn mặt thần thánh#" v...v...

Sau đó, các thẻ như "#Người sống sót trong vụ xả súng#", "#Đôi học bá bất hạnh#", "#Anh em học bá phi thường#" cũng bị đào lại. Tài khoản của anh Khởi từ vài vạn fan vọt lên ba triệu. Không chỉ có fan và nhà tài trợ, mà còn cả phóng viên tìm đến xin phỏng vấn cuộc đời truyền kỳ của anh. Ngay cả quán ăn nhỏ "Chân giò heo chị Dung" cũng thành địa điểm check-in nổi tiếng.

Thời gian đó, dưới nhà anh lúc nào cũng tấp nập. Fan gửi đồ ăn, đồ chơi cho Cà Ri, chất thành đống ở điểm giao hàng.

Dân khu vực chịu không nổi, liên tục khiếu nại.

Anh Khởi không nhận phỏng vấn, không nhận quyên góp, cũng không livestream hay bán hàng, chỉ tiếp tục làm video khoa học và vẫn không lộ mặt.

Hơn một tháng sau, khi cơn sốt qua đi, anh kiếm được vài chục vạn nhờ làm video, rồi mở rộng quán "Chân giò heo chị Dung" thành "Nhà hàng chị Dung".
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 228: Nghĩ một cái tên


"Nhà hàng chị Dung" chọn ngày mùng một tháng mười để khai trương.

Hôm đó, Cư Bảo Các cũng mang theo một lẵng hoa đến chúc mừng.

Khi cả nhà họ Yến chụp ảnh kỷ niệm trước cửa tiệm, họ còn gọi cả thằng nhóc lại chụp chung, nói rằng sẽ rửa ảnh ra treo lên tường của quán.

Cư Bảo Các vui mừng khôn xiết, vừa về nhà đã hí hửng khoe ảnh với tôi, dáng vẻ phấn khích đến mức ai không biết còn tưởng nó cũng họ Yến.

Tôi nhìn bức ảnh, Cư Bảo Các đứng chính giữa, mẹ tôi và mẹ Yến đứng ngay phía sau nó, sau lưng hai bà là ba người đàn ông nhà họ Yến.

Yến Lạc cũng vừa được nghỉ học, về kịp để dự lễ.

Bất chợt, tôi thấy hơi buồn đi vệ sinh. Tôi trả điện thoại lại cho Cư Bảo Các, cố gắng đứng dậy và đội nhiên cảm thấy một luồng ấm nóng chảy dọc xuống chân. Ống quần màu sáng loang ra một mảng lớn.

Cư Bảo Các sững người: "Chị tè dầm rồi!"

Tôi nói: "Không phải đâu ... á!"

Bụng bỗng co rút dữ dội, một cơn đau lạ lùng ập đến, tôi ôm bụng ngã ngồi xuống sofa, mồ hôi lạnh túa ra khắp người.

"Đau quá..."

Chiều nay còn định đi bệnh viện nữa mà, chẳng lẽ giờ đã...

Cư Bảo Các cầm điện thoại nhảy dựng lên: "Bác Trương! Bác Trương! Anh ơi!"

Nó lao lên tầng hét lớn: "Anh ơi! Anh ơi! Chị không xong rồi!"

Cư Diên và bác Trương một trên một dưới chạy ra.

Bác Trương vừa nhìn lập tức hốt hoảng lay vai Cư Diên đang choáng váng: "Vỡ ối rồi! Tiểu Hà sắp sinh rồi! Mau đưa đến bệnh viện đi!"

Lúc ấy Cư Diên mới hoàn hồn, lập tức bế thốc tôi chạy ra ngoài.

Bác Trương dắt theo Cư Bảo Các chạy theo sau.

Chúng tôi ngồi xe bảo mẫu đến bệnh viện, tôi nửa nằm trong lòng Cư Diên, đau đến mức chỉ biết khóc.

Bác Trương nắm tay tôi: "Đừng khóc, giữ sức lại, kẻo lúc sinh không còn hơi đâu mà rặn."

Trên mặt tôi vừa là nước mắt vừa là mồ hôi, mắt hoa lên từng đợt. Tôi chỉ còn chút ý thức mơ hồ, lẩm bẩm: "Không ... không sinh nữa ... đau quá ... bố ... con muốn về nhà ... mẹ ơi..."

Cư Diên giữ chặt vai tôi, không nói lời nào.

Bác Trương thấy sắc mặt tôi tái dần, đưa tay xuống kiểm tra, rồi hốt hoảng giục tài xế: "Nhanh lên! Đứa nhỏ sắp ra rồi!"

Tới bệnh viện, Cư Diên cùng bác sĩ vội vàng đưa tôi lên băng ca, đẩy vào phòng sinh.

Khi đèn mổ bật sáng, tôi đã đau đến mức ngất đi, nhưng bác sĩ vẫn lay cho tôi tỉnh lại, tiêm giảm đau và cho thở oxy.

Tôi tỉnh táo nhìn thấy chính mình: vừa rặn, vừa tiều, vừa sinh. Xung quanh là những cái đầu đội mũ hoa cúi xuống theo dõi toàn bộ quá trình. Tôi chỉ thấy bất lực và xấu hổ đến cực độ.

Thà tôi ngất luôn đi còn hơn!

Vì thể trạng tôi khá tốt, mà lúc đến thì đầu đứa bé đã lộ ra rồi, nên sau hơn hai mươi phút vật lộn trong phòng sinh, từ phía dưới vang lên một tiếng khóc nhỏ, non nớt.

Hộ sinh nhanh nhẹn lau sạch, kiểm tra xong, tươi cười ôm đứa bé tới bên tôi: "Là bé gái, nặng 6.6 kg (bằng 3.3 kg ở mình), khỏe mạnh lắm nhé!"

Tôi liếc nhìn đứa bé trong tã, gương mặt nhăn nheo, mũi miệng mờ nhạt, miệng há to khóc oe oe, trông chẳng khác nào một bà cụ nhỏ không răng.

Nghĩ mà buồn.

Vì được tiêm giảm đau nên tôi chẳng phải tốn sức mấy, nhẹ nhàng đến mức chính mình còn thấy áy náy. May mà con bé khỏe mạnh, tôi phất tay nói: "Được rồi, bế đi đi."

Hộ sinh bế con đi, tôi được đẩy về phòng bệnh.

Trong lúc tôi sinh, mẹ tôi và người nhà họ Yến đều đã tới.

Mẹ tôi vừa thấy tôi thì òa khóc, nói tôi thật khổ.

Mẹ Yến cũng rơi nước mắt, bảo tôi vẫn còn là đứa trẻ, vậy mà đã làm mẹ rồi.

Bố Yến và anh Khởi hỏi thăm vài câu rồi đứng ra ngoài. Yến Lạc không nói gì, chỉ múc một bát canh trứng đưa cho mẹ tôi.

Mẹ tôi nhận lấy, cẩn thận đút từng thìa cho tôi.

Một lát sau, Cư Diên bế đứa bé vào, bác Trương đi theo phía sau. Nhìn thấy cảnh trong phòng, anh ta dừng lại một chút, rồi khẽ ho một tiếng, nói: "Liên Hà, phải làm giấy khai sinh cho con gái, em nghĩ ra tên chưa?"
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 229: Sau sinh


Thấy đứa bé, tôi vô thức kéo chăn lên che mặt, không muốn nhìn: "Anh tự nghĩ đi, không cần hỏi tôi."

Cư Diên nói: "Được, là em nói đấy nhé, đặt tên xong thì đừng cãi nhau với anh."

"Nhưng anh cũng đừng đặt bừa bãi nhé!"

Nếu đặt mấy cái tên như Cư Mộ Liên, Cư Vĩnh Hà gì đó, thì sau này con bé sẽ phải xấu hổ đến mức nào khi đối mặt với cái gia đình lộn xộn này.

Cư Diên đưa đứa bé nhỏ xíu như của khoai lang cho bảo mẫu vừa bước vào, trên mặt chẳng có bao nhiêu niềm vui của người lần đầu làm cha. Trái lại, sau khi liếc mẹ tôi, anh ta lại nhìn sang Yến Lạc: "Trong phòng bệnh không cần nhiều người thế, sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của cô ấy."

Chỉ còn thiếu nước ném luôn lệnh đuổi khách vào mặt nhà họ Yến.

Thấy tôi còn yếu, Yến Lạc cũng không cãi lại anh ta, chỉ lặng lẽ đứng dậy thu dọn bát đũa và hộp cơm giữ nhiệt.

Mẹ Yến quay sang nói với mẹ tôi: "Chúng tôi về trước nhé, Tiểu Hà, con nghỉ ngơi cho tốt, tối muốn ăn gì thì dì mang sang..."

Cư Diên đáp: "Không cần đâu."

Mẹ Yến mím môi im lặng, nhìn anh như đang xem một kẻ ngốc.

Bố Yến và anh Khởi đứng ngoài cửa chào, cả nhà rời đi.

Cư Bảo Các tiễn họ rồi quay lại, còn nhón chân lên nhìn bảo mẫu ôm đứa bé.

Bảo mẫu hạ thấp cho nó nhìn, Cư Bảo Các chọc vào mặt con bé rồi vẻ mặt phức tạp nói: "Wow..."

Bảo mẫu bận chăm đứa bé, bác Trương và Cư Bảo Các đứng xem, mẹ tôi ngồi bên giường vừa múc canh trứng cho tôi vừa vươn cổ dòm con bé.

Cư Diên nhận lấy bát nói: "Mẹ, mẹ qua nhìn cháu đi, con bón cho cô ấy."

"...Thôi được rồi."

Mẹ tôi đưa bát cho anh ta rồi vòng sang chỗ khác nhìn con.

Bà nhìn con rồi lại nhìn tôi, thở dài: "Số phận thật..."

Tôi biết bà đang buồn cho tôi vì cảnh ngộ của tôi và Vân Trang giống nhau đến đáng sợ.

Câu "chưa cưới đã mang thai" cuối cùng vẫn trở thành sự thật.

Nhưng sau khi sinh đứa bé, tôi lại thấy như trút được gánh nặng, một cảm giác nhẹ nhõm không nói nên lời.

Dù việc mỗi tuần phải đi thăm nó có hơi phiền, nhưng ít ra tôi không còn phải mang cái cục thịt này theo người từng giây từng phút nữa.

Bác Trương về nhà lấy đồ mẹ và em bé đã chuẩn bị sẵn, dắt Cư Bảo Các đi cùng.

Bảo mẫu lặng lẽ bận rộn, trong phòng bệnh chỉ còn lại mẹ tôi và Cư Diên nhìn nhau chằm chằm.

Thấy Cư Diên không có ý định rời đi, mẹ tôi bắt đầu thấy bối rối, đứng dậy xoa tay: "Tiểu Hà, con nghỉ đi nhé, mẹ ra ngoài tìm khách sạn gần đây, tối sẽ quay lại thăm con..."

Cư Diên lập tức đứng dậy: "Vậy để con đưa mẹ đến khách sạn gần đây nghỉ."

Tên này, ngay cả mẹ tôi mà cũng không muốn giữ lại.

Đợi họ đi rồi, tôi quay đầu nhìn đứa bé, yên tâm nhắm mắt.

May mà nó xấu, nên chẳng khơi dậy nổi chút tình mẫu tử dư thừa nào.

(Thề là chưa thấy nữ chính nào đáng ghét như này, nên bắt đầu từ đây tui mới ghét cả quyển truyện này, sau này thì không biết cô ta có tốt với con không🙂)

Cư Diên đưa mẹ tôi về khách sạn xong quay lại. Chưa được bao lâu, cơn đau dữ dội còn hơn cả lúc t* c*ng co thắt bắt đầu trỗi dậy trong người tôi, quằn quại và tàn phá các cơ quan nội tạng của tôi.

Tôi co người lại trên giường, nghiến chặt răng, mồ hôi túa ra khắp người.

Bảo mẫu đẩy nôi em bé ra xa, Cư Diên vội chạy đi gọi bác sĩ. Bác sĩ đến xem một lượt rồi nói: "Do thuốc giảm đau hết tác dụng, cố chịu một chút nhé."

Tôi chỉ muốn tung chân đá bay bác sĩ luôn.

Chịu cái con khỉ ấy!

Đừng có tiếc tiền của anh ta, tiêm cho tôi mũi thuốc giảm đau ngay lập tức!

Cư Diên cũng nói: "Tiêm thêm cho cô ấy một mũi đi, cô ấy rất sợ đau."

Bác sĩ giải thích: "Sản phụ đã sinh xong rồi, giờ cần nghỉ ngơi và bồi bổ. Tiêm thêm thuốc giảm đau nữa có thể dẫn đến đau lưng và đi tiểu không tự chủ..."

Vừa nghe đến "đi tiểu không tự chủ", tôi lập tức nhớ lại cảnh sinh nở sống động khi nãy, đau đến mức chui vào chăn hét lên: "Không tiêm nữa! Ra ngoài hết cho tôi!"

Bác sĩ dịu giọng an ủi vài câu, nhưng khi ra đến cửa, tôi vẫn nghe thấy giọng nói nhỏ của bà ấy với Cư Diên: "Anh nghe xem, cô ấy hét khỏe thế cơ mà."
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 230: Cư Tục


Tôi mượn cơn đau mà nổi điên với Cư Diên, cào rách tay anh ta thành từng vệt, tóc anh cũng bị tôi giật rối tung cả lên.

Cư Diên chẳng phản kháng gì, ngoan ngoãn chịu đựng. Tôi nằm viện mấy ngày, anh ta cũng không đi làm, dành toàn bộ thời gian vào việc nấu ăn, pha sữa, chăm con, trông còn tiều tụy hơn cả sản phụ là tôi.

Bảo mẫu nhìn mà xót ruột. Làm việc được vài ngày và thấy cũng quen thân với tôi, nên nhân lúc Cư Diên ra ngoài, bà lén giảng đạo lý: "Bà chủ à, một người đàn ông yêu vợ như anh Cư hiếm lắm đó! Cô xem, mấy hôm nay việc gì anh ấy cũng tự tay làm, lại chịu chi cho cô, gặp được người thế này phải giữ thật chặt! Phụ nữ mà gả đúng người, cả đời coi như yên ổn rồi!"

"Lòng người đều là máu thịt, sao chịu nổi bị dao đâm, nước lạnh dội hết lần này đến lần khác được? Đến lúc anh ấy nguội lòng, không còn thương nữa, chị hối hận cũng không kịp đâu!"

"Chị không muốn cho con bú anh ấy cũng chẳng nói gì. Chị nhìn ngoài kia xem, có bao nhiêu phụ nữ không cho con bú? Con bú mẹ mới khỏe mạnh chứ!"

Tôi nhét tai nghe vào tai, bật nhạc, coi lời bà ta như gió thoảng bên tai.

Hối hận á?

Đùa gì thế.

Không phải vì cái tai họa này thì tôi đã chẳng phải đẻ con khi mới học năm ba đại học.

Vài ngày sau, tôi xuất viện, chuyển vào trung tâm chăm sóc sau sinh. Cư Diên lập tức sa thải bảo mẫu đó.

Tôi tập đi trong phòng, vịn vào tay vịn, anh ta theo sát tôi từng bước một.

Tôi nói: "Bảo mẫu trước làm tốt lắm mà, sao anh lại cho nghỉ?"

Cư Diên đáp: "Bà ta nói nhiều quá."

"Ờ." Tôi đi đến ghế sofa, ngồi xuống nghỉ rồi ngẩng đầu nhìn anh ta: "Anh không đi thăm con à?"

"Có y tá rồi."

Tôi nói: "Tôi cũng có người chăm mà, anh tiêu tốn bao nhiêu tiền, cứ quanh quẩn ở đây làm gì, phí lắm. Để nhân viên lo cho tôi là được, anh mau về đi làm kiếm tiền đi."

Cư Diên đứng bên cạnh, mặt sa sầm: "Vừa sinh xong đã không muốn nhìn thấy anh rồi à?"

Tôi cầm miếng khế trong đĩa hoa quả, vừa ăn vừa nói: "Vậy anh thích ngồi đâu thì tùy."

"Liên Hà, em chưa từng bế Cư Tục lần nào."

"Không muốn bế." Nghe anh ta nói đặt tên con là Cư Tục, tôi còn thấy nhẹ cả người.

Anh ta ngồi xuống cạnh tôi, vẻ mặt ủ rũ: "Sao em khác hẳn những người mẹ khác thế?"

Tôi ăn xong khế, lại bóc một quả chuối: "Là do anh ép đấy."

Anh ta nói: "Em thật nhẫn tâm..."

Tôi ném quả chuối xuống đĩa: "Đúng, tôi nhẫn tâm đấy! Tránh ra đi! Phiền chết được! Anh không thể để tôi yên tĩnh một chút à?"

Cư Diên đưa tay ôm chặt lấy tôi, còn vỗ nhẹ lưng an ủi: "Được rồi, được rồi, đều là lỗi của anh, đừng giận nữa."

Anh ta còn nhặt một quả dâu, bứt cuống rồi đưa đến bên miệng tôi.

Anh ta giữ chặt đầu tôi trong ngực mình, tôi không thoát ra được, chỉ có thể trừng mắt nhìn, hai má phồng lên nhai dâu như con hamster tức giận.

Những chuyện kiểu này ngày nào cũng xảy ra vài lần. Anh ta làm tôi tức muốn chết, mà đuổi cũng không xong.

Đến khi tôi bình tĩnh lại, y tá bế Cư Tục đi khám sức khỏe về, nói con bé khỏe mạnh, ngoan ngoãn, rất dễ chăm.

Cư Diên đón con gái từ tay y tá, đưa ra trước mặt tôi khoe: "Liên Hà, em xem, con bé xinh hơn rồi đấy."

Tôi liếc qua một cái.

Đúng là đỡ nhăn hơn trước.

Nhưng vẫn chẳng có cảm giác gì.

Cư Diên ngồi xuống sofa, một tay bế con, một tay cho bú bình, động tác thành thạo như đã quen lắm.

Đúng lúc ấy, mẹ tôi mang cơm đến, nhìn thấy anh ta thì sững lại: "Cậu chưa đi làm à?"

Cư Diên ôm con đứng dậy: "Con muốn dành thời gian chăm Liên Hà với con bé."

"Ồ..."

Mẹ tôi đặt hộp cơm xuống, liếc nhìn đứa bé trong tay anh ta.

Cư Diên lập tức rút bình sữa khỏi miệng con, đưa con bé đang ư ử trong lòng cho mẹ tôi: "Mẹ, mẹ bế thử đi."

"Ờ..." Mẹ tôi lùi lại một bước: "Tôi không thích trẻ con, thôi cậu bế đi."
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 231: Sắp đặt


Cư Diên đành tự bế đứa nhỏ, ngồi trên ghế sofa cho con bú.

Mẹ tôi mở hộp cơm ra, bày đồ ăn lên bàn.

Mẹ Yến mới khai trương quán, tuy có thuê nhân viên nhưng vẫn còn nhiều việc vặt phải làm. Vậy mà ngày nào bà cũng nấu một bữa cơm đàng hoàng cho tôi, nhờ mẹ mang đến, còn ngon hơn cả đồ ăn ở trung tâm chăm sóc sau sinh.

Cư Diên nhìn thấy cũng chẳng nói gì.

Hôm nay là chè trôi sữa nước nhân matcha, cho ít đường nên ăn không hề ngọt ngấy.

Mẹ tôi ngồi bên cạnh, nói chuyện phiếm: "Yến Lạc đi học lại rồi. Nhà hàng làm ăn tốt lắm, cứ đến giờ cơm là kín chỗ, ngoài cửa còn xếp hàng dài..."

Tôi nói: "Mẹ, dì mở quán vất vả, mẹ đừng để dì nấu cho con nữa. Lưng dì không khỏe, lỡ làm quá sức thì khổ."

Mẹ tôi bĩu môi, liếc sang phía Cư Diên: "Còn không phải vì có người không cho họ đến thăm. Con đừng lo, lưng cô ấy khá hơn nhiều rồi, có Yến Khởi trông mà! Trong nhà có bác sĩ đúng là yên tâm, nó còn xoa bóp giúp mẹ nữa cơ ... À đúng, mẹ và họ dọn lên tầng trên quán ăn ở rồi, chỗ đó rộng, phòng cũng nhiều, còn để sẵn cho con một phòng đấy. Đồ của con mẹ đã mang qua hết rồi, về là ở được luôn."

Tôi cười: "Thật hả? Trước đây con cứ muốn ở chung với dì, mẹ toàn mắng con là dính chặt không buông."

Mẹ hơi ngượng: "Nhắc chuyện cũ làm gì, giờ đâu còn như xưa nữa."

Nói rồi, bà tự thở dài.

Tôi ăn xong, mẹ dọn hộp cơm lại, dặn vài câu rồi đi.

Từ đầu đến cuối Cư Diên ngồi một bên nhìn mẹ tôi bằng ánh mắt khẩn thiết.

Nhưng mẹ đi dứt khoát, chẳng để ý đến họ chút nào.

Cư Diên lại gần, đặt con lên chiếc nôi bên cạnh tôi, giọng buồn buồn: "Em trông con một lát, anh đi ăn cơm."

Tôi đáp: "Đi đi."

Anh ta vừa ra khỏi cửa, tôi quay qua nhìn con bé.

Cư Tục quả thật rất ngoan, hình như nó biết mình không được chào đón, bình thường chẳng khóc chẳng quấy, đói cũng chỉ ư ử mấy tiếng.

Giờ nó ăn no, nằm ngủ yên ổn, nhìn cũng không đến nỗi ghét.

Tôi nằm xuống, kéo chăn, nhấc lên rồi thả xuống lớp da bụng nhăn nheo.

Dù bác sĩ nói tôi còn trẻ, chỉ cần kiên trì tập phục hồi ba tháng là sẽ trở lại như trước, nhưng nhìn mãi thứ đó cũng khiến tâm trạng sa sút.

Tôi cầm điện thoại lướt qua nhóm bạn. Mạch Tuệ và mấy người bạn cùng lớp đều đã nhập học, trong nhóm chat toàn than bài vở nhiều, còn khoe mấy giảng viên mới trẻ trung.

Những ngày vừa sinh xong, họ và vài bạn đại học thân thiết có gửi lì xì cho tôi, cả giáo viên chủ nhiệm và cố vấn học tập cũng gửi, khiến tôi hơi ngại.

Nhưng chuyện tôi sinh con thì tôi không nói cho nhóm "ăn lẩu xem phim" biết.

Bởi họ đều biết Yến Lạc không phải loại cặn bã, chẳng đời nào chia tay rồi còn để tôi sinh con cho anh.

Tôi đặt điện thoại xuống, trong đầu nhẩm tính những chuyện cần làm sau khi ở cữ.

Về trường xin hủy giấy phép nghỉ học, đuổi kịp tiến độ học, làm bài tập, thi bằng lái xe...

Năm ba rồi, cũng nên tính chuyện tương lai. Nếu thi công chức thì còn phải thi chứng chỉ chuyên ngành nữa.

Điều khiến tôi vui nhất là được ở trong nhà hàng của mẹ Yến.

Quán đã khai trương xong nhưng tôi vẫn chưa ghé lần nào.

Mải nghĩ, tôi không biết Cư Diên đã quay lại từ lúc nào.

Anh ta gọi: "Liên Hà."

Tôi hoàn hồn, quay đầu lại: "Gì thế?"

"...Không có gì."

Anh ta ngồi xuống, ánh mắt lướt qua tôi, nhìn sang đứa bé bên kia, rồi lại quay về phía tôi.

Ánh mắt của anh ta vừa buồn bã vừa xót xa, xen lẫn một chút gì đó kỳ lạ.

Tôi nhìn theo ánh mắt anh ta, từ khuôn mặt anh dời xuống phía dưới.

Bằng phẳng.

Cư Diên nhận ra ánh mắt của tôi, đỏ mặt tức giận: "Em coi anh là cái gì hả?"

Tôi kéo chăn che nửa mặt, khẽ đáp: "Là cầm thú có tiền án."
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 232: Hôm nay đóng cửa


Cư Diên nổi giận xong lại dần trầm xuống, nói: "Sau này sẽ không như thế nữa."

Tôi châm chọc: "Ồ? Hóa ra anh biết kiềm chế bản thân à?"

Anh ta đập mạnh một cái lên chăn, trừng mắt nhìn tôi dữ dội.

Tôi cũng trừng lại.

Anh ta nhắm mắt, hít sâu một hơi, rồi thu tay về.

Những ngày ở trung tâm chăm sóc sau sinh vừa dài vừa chán. Bảy giờ sáng đã phải dậy ăn sáng, không ăn cũng không được. Mở mắt ra là "sau sinh thế này", "chăm con thế kia", đi dạo cũng toàn thấy các ông bố bà mẹ bế con, miệng gọi "bé yêu" khắp nơi.

May mà bụng tôi cũng xẹp đi kha khá, ăn rõ nhiều mà chẳng tăng cân.

Ngày được về nhà, mẹ tôi và nhà họ Yến đều đến đón. Bác Trương cũng dẫn theo bảo mẫu mới, còn Cư Bảo Các thì đi học nên không tới.

Hai bên thu dọn đồ đạc, mỗi nhóm một xe. Bên này đi xe Didi, bên kia đi xe bảo mẫu.

Tôi và mẹ đều không bế Cư Tục lần nào, suốt buổi chỉ có mẹ Yến là còn lo lắng liên tục nhìn sang phía Cư Diên.

Không lạ khi năm đó Vân Trang lại bỏ tôi cho mẹ Yến và bố tôi chăm.

Trước khi đi, mẹ Yến còn lau nước mắt nhìn Cư Tục. Mẹ tôi kéo bà lên xe nói: "Cô khóc cái gì chứ! Bố đứa nhỏ giàu thế, nhà có người giúp việc, có bảo mẫu, con bé theo bố cũng chẳng khổ đâu!"

Chiếc Didi lăn bánh rời đi.

Hình ảnh hai bố con họ trong gương chiếu hậu ngày càng nhỏ dần lại, rồi biến mất hẳn.

Khi đến Nhà hàng chị Dung, tôi mới thấy họ treo tấm biển "Hôm nay đóng cửa". Bước vào trong, trang trí tuy đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tường là bảng giá và ảnh các món bán chạy của quán.

Mọi người giúp tôi mang hành lý lên phòng, tôi chẳng cầm gì, đi theo họ lên xem.

Phòng tôi ngay cạnh phòng mẹ, rộng tầm hơn chục mét vuông, vừa nhìn là biết do mẹ Yến sắp xếp. Trước cửa sổ có trải thảm yoga, bên cạnh là kệ nhỏ bày đủ dụng cụ tập.

Tôi quay lại ôm chầm lấy mẹ Yến, òa lên khóc: "Dì ơi..."

Mẹ tôi cũng rơm rớm, tôi kéo cả bà vào lòng: "Mẹ ơi..."

Hơn hai năm rồi.

Cuối cùng cũng hết khổ, được yên ổn.

Bố Yến mở vali của tôi lấy quần áo ra treo, mẹ Yến vừa nghẹn ngào vừa dặn ông: "Có mắc áo mới đấy, treo lên cho dễ lấy."

Anh Khởi đứng ngoài cửa, thấy chúng tôi khóc cũng sụt sịt theo, dịu giọng nhắc: "Thôi nào, xuống ăn cơm đi, ăn sớm để Tiểu Hà nghỉ trưa một lát."

Anh vừa nói xong, bụng tôi "ọc" một tiếng.

Mọi người bật cười, ríu rít kéo nhau xuống lầu.

Ăn xong, tôi quay lại phòng, chui vào chăn, thoải mái lăn qua lăn lại, hít mấy hơi thật sâu.

Mẹ tôi và mẹ Yến bước vào xem, giọng thì thầm. Tôi mơ màng rồi thiếp đi.

Dưới nhà, bố Yến và anh Khởi đang rửa bát trong bếp, tiếng chén đĩa va nhau lanh lảnh.

Thỉnh thoảng lại nghe tiếng họ cười.

Tôi nhắm mắt, yên tâm ngủ say.

Cảm giác như được trở về tuổi thơ vậy.

Hai ngày sau là Chủ nhật, anh Khởi lái xe chở tôi đến trường.

Nhà hàng chị Dung hơi xa nên tôi ở ký túc cho tiện.

Mạch Tuệ và Lục Chinh đi hẹn hò, nhưng Hồ Đào và Cô Cô thì đang đợi tôi ở dưới sân.

Vừa thấy anh Khởi, Hồ Đào ôm ngực kêu lên: "Trời ơi anh ơi, anh còn đẹp trai hơn cả trên clip ngắn ấy! Cho em chụp chung một tấm được không?"

Anh Khởi vốn không nhận phỏng vấn, cũng chẳng chụp ảnh với fan.

Vì thế mà nhiều người quay sang ghét, mắng anh là làm màu, giả vờ thanh cao. Còn anh thì chỉ nhẹ nhàng đáp: "Xin hãy chú ý đến tác phẩm của tôi nhiều hơn."

Nhưng lần này anh lại gật đầu: "Đừng đăng lên mạng."

"Không đời nào! Đây là báu vật dưỡng già của em!"

Hồ Đào nhào tới chụp liên tiếp mấy kiểu, Cô Cô cũng chen vào, cố gắng thò mặt vào ống kính.

Khi anh Khởi đi rồi, Hồ Đào ngây ngất ngắm lại ảnh, càng xem càng nhăn mày, cuối cùng túm cổ Cô Cô: "Cô Cô thối! Sao tấm nào cũng có mặt cậu thế hả?!"
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 233: Thăm con


Trong những ngày sau đó, Cư Diên yêu cầu tôi mỗi tuần phải đến thăm một lần.

Anh ta sẽ đưa con đến căn nhà gần trường lúc trước, sáng thứ bảy tôi đến ở cùng họ một ngày, ăn cơm tối xong mới rời đi.

Anh ta thật sự không còn ép buộc tôi nữa, chỉ yêu cầu tôi phải ở lại đó trọn một ngày.

Những lần anh ta đến thì chỉ có một mình anh ta tự trông con, nấu ăn.

Nếu anh ta không đến được thì nhà họ Cư sẽ cho người đến, bảo mẫu chăm con, bác Trương nấu ăn, còn Cư Bảo Các thì lúc đến lúc không.

Cư Bảo Các đã học tiểu học, còn phải đi học các lớp năng khiếu, tham gia hoạt động ngoại khóa. Dù có rảnh, nó cũng chẳng muốn ở đây nhìn tôi với anh nó mặt đối mặt, thế là chạy đến Nhà hàng chị Dung, nịnh nọt mọi người, đặc biệt là anh Khởi.

Anh Khởi không thích Cư Diên nhưng không vì thế mà ghét lây sang Cư Bảo Các, vẫn để mặc thằng nhóc quấn lấy mình, thỉnh thoảng còn dạy kèm thêm.

Mẹ tôi gọi video đến: "Người họ Cư như cao dán chó, dính vào rồi bóc thế nào cũng không ra."

Tôi nói: "Ai bảo anh Khởi giống dì, nếu không thì mẹ cũng chẳng làm được mẹ vợ người ta đâu."

Mẹ tôi im lặng chấp nhận, rồi trừng mắt nhìn kỹ phông nền sau lưng tôi: "Cư Diên có ở đó không?"

"Không có."

"Thế thì được, cho mẹ xem đứa nhỏ đi."

Tôi đi vào phòng ngủ chính, quay cảnh Cư Tục đang ngủ trong chiếc giường nhỏ.

Mẹ nói: "Ôi chao, vẫn còn thở phì phò đấy à! Cái mũi nhỏ cái miệng nhỏ, lớn lên rồi nhìn xinh hơn hẳn, đẹp hơn con hồi bé nhiều."

Tôi ngạc nhiên, chuyển lại camera trước: "Gì cơ? Hồi bé con xấu lắm ạ?"

Mẹ nói: "Con tưởng mình là tiên nữ chắc? Hồi đó vừa xấu vừa hay cười ngớ ngẩn, mẹ còn nghi con sinh non nên bị ngốc ấy chứ."

"......"

Mẹ hỏi: "Mai về nhà không?"

"Con không về đâu, sắp đến tuần thi rồi, con phải ôn bài. Lúc khai giảng con xin nghỉ hai tháng, giờ vẫn chưa theo kịp tiến độ..."

Mẹ nói: "Cố gắng đừng trượt là được, mà có trượt cũng không sao, sức khỏe vẫn là quan trọng nhất."

"Vâng vâng, con biết rồi, con cúp máy đây."

Tôi đặt điện thoại xuống, đưa tay sờ lên mặt mình.

Sinh non và bị ngốc sao...

Trong căn nhà này, tôi hầu như không mấy khi tiếp xúc với Cư Tục, đều là Cư Diên và bảo mẫu chăm. Tôi đến đây cũng chỉ đọc sách, làm bài.

Giờ đã là năm ba đại học, bạn cùng phòng cũng không còn hay sang chơi như trước nữa.

Sau khi tốt nghiệp, Mạch Tuệ định vào ngành xe năng lượng mới, đang bận ôn thi lấy chứng chỉ liên quan.

Hồ Đào thì phải lòng vị giảng viên đẹp trai năm trước. Nghe nói thầy còn độc thân, cô ấy quyết định thi cao học khoa của thầy. Giờ ngày nào cũng ra vào thư viện làm đề, rồi còn đến lớp của thầy để "quét mặt".

Còn Cô Cô thì chưa có hướng đi rõ ràng, chẳng hiểu sao lại mê mẩn trò đan móc. Ban đầu những thứ cô ấy làm ra đều méo mó kỳ quái, bọn tôi đành lấy làm móc chìa khóa, treo balô. Giờ thì cô đã nhận đơn hàng online, đan cả chăn cho người ta.

Mỗi lần chúng tôi vật lộn ôn thi trong ký túc xá, còn Cô Cô thì đội chiếc mũ len tự đan, ngồi xếp bằng thong thả đan móc, trông cứ như một cao nhân ẩn sĩ nơi thế ngoại đào nguyên.

Chẳng bao lâu, kỳ thi kết thúc, cả bọn không ai trượt môn. Tôi chỉ vừa đủ qua, tranh thủ lúc họ chưa về quê ăn Tết, mời cả nhóm đến Nhà hàng chị Dung ăn một bữa.

Nếu không có ba người họ gửi tài liệu, ghi chép bài giảng, thậm chí bài tập nhóm tôi chẳng làm mà họ vẫn ghi tên tôi vào để kéo điểm tổng, chắc chắn tôi đã trượt mất rồi.

Mấy người lớn nghe nói tôi dẫn bạn đến đều qua chào hỏi một tiếng rồi ai về làm việc nấy.

Mẹ Yến còn mang thêm vài món sang cho bàn chúng tôi.

Ba cô bạn thấy tôi và nhà họ Yến cư xử tự nhiên, chẳng chút ngượng ngùng dù tôi và Yến Lạc đã chia tay, Mạch Tuệ thì thầm hỏi: "Cậu không định quay lại với Yến Lạc đấy chứ?"

Tôi gắp cho cô ấy miếng chân giò: "Làm gì có chuyện đó."

Hồ Đào nói: "Liên Ngẫu, nếu cậu thật sự thích Yến Lạc thì cứ đến với cậu ta đi! Đừng quan tâm người khác nghĩ gì, quan trọng là cảm xúc của chính cậu."

Tôi nói: "Giờ thế này là tốt rồi."
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 234: Không lo cơm áo gạo tiền


Sắp đến Tết rồi mà Yến Lạc vẫn chưa về. Anh nói cơ sở vật chất trong trường vẫn chưa đóng nên phải ở lại thêm vài ngày nữa.

Chiều hôm ấy, qua giờ cơm trưa, tôi đang ngồi ở quầy trước của quán ăn xem bài giảng online. Có người đẩy cửa bước vào, tôi đứng dậy nói: "Xin lỗi, giờ này quán chưa mở đâu..."

Người kia tháo mũ bóng chày xuống, khuôn mặt rám nắng nở nụ cười sáng sủa: "Không thể mở bếp cho anh được à?"

Tôi nhìn rõ mặt anh, lập tức lao tới đấm cho một cái: "Yến Lạc! Về mà không nói tiếng nào thế!"

Anh bị tôi đánh mà vẫn cười ha ha, tay giữ lấy eo tôi sợ tôi ngã.

Tôi xoay một vòng trong cánh tay anh, ngẩng đầu hét lên: "Mẹ! Dì! Yến Lạc về rồi nè!"

Trên lầu lập tức có động tĩnh, mẹ Yến vừa ngủ trưa dậy, tóc rối, mặc áo khoác hoa chạy xuống: "Thật hả? Trời ơi! Thằng bé ngốc này! Về mà chẳng báo trước, để mẹ đi đón chứ!"

Mẹ tôi cũng theo sau: "Ồ, học trò giỏi của nhà ta về rồi à."

Sau khi nhận hết mấy cái vỗ và kéo của hai bà mẹ, Yến Lạc xách vali lên lầu: "Con có mua quà cho mọi người đây, lên xem đi ạ. Bố con với anh Khởi đâu rồi?"

Tôi đi sau lưng anh: "Chú đi chở hàng rồi, còn anh Khởi ra thư viện tra tài liệu, chắc tầm bốn giờ sẽ về."

"Ồ~"

Yến Lạc trở lại phòng mình, mở vali ra.

Trong vali, đồ của anh chẳng có mấy, hầu hết đều là quà anh mua cho mọi người, toàn quần áo, đồ ăn và cả mỹ phẩm.

Mẹ tôi và mẹ Yến mỗi người nhận được một phần y hệt nhau, mẹ tôi cảm khái: "Yến Lạc, mua mấy thứ này chắc tốn khối tiền nhỉ?"

Yến Lạc cười: "Không sao đâu ạ, đều là tiền cháu làm thêm kiếm được."

Mẹ Yến vỗ nhẹ lưng anh, nhưng không nói câu xót con nào.

Trước mặt mẹ tôi, nói vậy lại thành ra như đang bóng gió so sánh.

Đợi hai bà lên phòng thử quần áo, Yến Lạc mở ba lô, lấy ra một bộ bát đũa thìa phiên bản Q làm bằng vàng ròng.

Tôi hỏi: "Cái này là tặng cho Cư Tục hả?"

Yến Lạc nói: "Là tặng em. Mong sau này em không phải lo cơm áo gạo tiền."

Tôi nhìn bộ bát đũa nhỏ xíu ấy, vừa buồn cười vừa muốn khóc: "Cái này nhỏ quá, cầm còn không nổi."

"Đợi anh kiếm được nhiều tiền sẽ đổi cho em bộ bát to bằng cái chậu, được không?"

"Nhất định phải thế nhé, phải là bát to luôn nhé!" Tôi cười, ôm bộ quà chạy ra ngoài: "Mẹ! Dì! Mọi người xem này, Yến Lạc mua quà cho con!"

Mẹ tôi nhìn thấy, hích khuỷu tay mẹ Yến: "Thấy chưa, con trai cô đấy, mua linh tinh suốt, toàn phí tiền thôi."

Mẹ Yến cũng cười: "Nó nghĩ sao mà mua cái này, không chịu mua thứ thực tế hơn."

Sau khi khoe xong với hai bà, tôi mang bộ quà về phòng, đặt trên đầu giường, rồi lại quay sang phòng Yến Lạc, ngồi xuống giúp anh sắp xếp đồ.

Tóc Yến Lạc dài ra rồi, trông hơi ngốc ngốc. Tôi rút một chiếc kẹp tăm ra, kẹp mái tóc anh lên.

Trông còn ngốc hơn.

Anh gãi đầu: "Chút nữa anh đi cắt tóc, em đi cùng không?"

"Được, vậy em cũng đi gội đầu luôn. Nhưng nói trước là em trả tiền, anh không được tranh."

"Được thôi." Yến Lạc cười, đưa tay giúp tôi gạt mấy sợi tóc rơi ra sau tai.

Tôi hỏi: "Anh làm thêm gì mà kiếm được nhiều thế?"

"Anh làm đủ thứ: tạp vụ trong trường, gia sư, phát tờ rơi ... Nhưng giờ lời nhất vẫn là làm cò vé."

"Cò vé chẳng phải là phạm pháp à? Anh đừng làm gì xấu đó nhé."

Yến Lạc cười: "Không phải kiểu đó đâu. Mỗi năm đều có rất nhiều người muốn đến tham quan trường anh, nhưng việc đặt lịch lại rất khó. Anh với mấy người bạn chỉ thu chút tiền dẫn họ vào thôi, lúc đông có khi kiếm được vài nghìn một ngày."

Tôi gật đầu ngưỡng mộ.

Không hổ là trường Song Nhất Lưu...

Đâu như trường Vân Đại của tôi, vào không cần hẹn, chẳng thể kiếm nổi đồng nào.
 
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 235: Anh sợ


Chớp mắt một cái là đã đến đêm ba mươi Tết. Quán ăn nghỉ từ hôm qua, hôm nay cả nhà cùng nhau đi dạo chợ hoa ở Vân Thành, mua hoa và mấy món lặt vặt.

Tôi và Yến Lạc ghé cửa hàng tiện lợi mua nước. Trên cửa dán tấm bảng "Ăn cắp phạt gấp mười lần" khiến chúng tôi cười đến mức không đứng thẳng nổi.

Vân Thành lớn hơn Lệ Thành nhiều, người cũng đông hơn hẳn. Trên phố hoa còn có biểu diễn dân gian truyền thống, các nghệ nhân hát múa rộn ràng, kéo cả du khách vào cùng chung vui. Yến Lạc cũng lôi tôi vào chơi điên cuồng một trận.

Đến khi dòng người cuồng nhiệt đi qua, chúng tôi đã bị lạc mất gia đình.

Tôi cười đến mệt rũ, định gọi điện cho mẹ hỏi đang ở đâu thì Yến Lạc bất ngờ kéo tôi vào con hẻm bên cạnh, nâng mặt tôi lên định hôn.

Tôi phản xạ nhanh, đưa điện thoại chắn giữa hai người.

Môi anh chạm vào ngón tay tôi và chiếc điện thoại nóng ran.

Anh không tránh ra mà mở mắt, nở nụ cười khổ: "Vì sao vậy?"

Chỉ cần môi anh nhúc nhích thêm chút nữa là sẽ chạm vào ngón tay tôi.

"Em thấy bây giờ thế này là tốt rồi." Tôi đẩy nhẹ, vỗ vỗ ngực áo anh: "Anh lo học cho giỏi, rồi kiếm cho em một cái bát vàng nhé."

Yến Lạc gật đầu.

Tôi tưởng thế là đã dỗ xong, định đi ra tìm người.

Nhưng ngay sau đó, đầu anh gục xuống vai tôi, giọng run run lẫn sợ hãi: "Nhưng, Liên Hà ... anh sợ."

Tóc anh mới cắt đầu đinh, cọ lên mặt tôi hơi nhột.

Tôi khó hiểu hỏi: "Anh sợ gì chứ?"

"Anh sợ trong bốn năm không kiếm nổi sáu trăm vạn."

Tôi nói: "Sao cứ phải bốn năm kiếm sáu trăm vạn? Dù anh là sinh viên trường danh tiếng thì nói thế cũng hơi mạnh miệng đấy! Không kiếm được thì không kiếm được, chẳng lẽ không có sáu trăm vạn là không sống nổi à?"

Yến Lạc nói: "Dù sao thì em và anh ta cũng đã có con rồi. Sau này đứa bé lớn lên, quấn quýt gọi em là mẹ, em có thể không mềm lòng sao?"

"Em chẳng thích đứa nhỏ đó chút nào..."

"Chúng ta lớn lên cùng nhau, anh hiểu em mà, em nhất định sẽ mềm lòng." Yến Lạc ngẩng đầu, trong mắt toàn là nước: "Em cố tình giữ khoảng cách với anh, không cho anh trả nợ thay, dù em vẫn ở đây, nhưng anh có cảm giác em có thể đi bất cứ lúc nào..."

Tôi lau nước mắt cho anh: "Em cũng đã lớn, không thể ở nhà mãi được. Đừng khóc sớm thế, hè năm sau em mới dọn đi. Trường phân đi thực tập, em phải thuê phòng ở gần đó..."

"Em còn quay về chứ?"

"Tất nhiên là có. Tết nhất không về nhà thì về đâu?"

Yến Lạc lại cúi đầu nói: "Chúng ta ... thật sự không thể quay lại nữa, phải không?"

"......"

Quay lại kiểu gì được chứ.

Giờ chỉ cần nghĩ đến chuyện trên giường, đôi môi đỏ mọng của Cư Diên lại hiện lên trong đầu tôi.

Yến Lạc không đợi được câu trả lời, chỉ thở dài: "Không quay lại thì thôi, chỉ cần em vẫn về nhà là được."

Tôi nói: "Được rồi."

Chuyện giữa nam và nữ, tôi thực sự chẳng còn chút hứng thú nào. Cũng chẳng muốn sinh con nữa.

Anh Khởi vẫn giữ lời hứa nên chưa có con. (Hứa không cưới vợ ý)

Nếu Yến Lạc cứ cố chấp muốn ở bên tôi, mà tôi lại không sinh, chẳng phải nhà anh sẽ tuyệt hậu sao?

Khi chúng tôi gặp lại gia đình, mẹ tôi nhìn ra có điều gì đó khác lạ. Bà kéo tôi tụt lại phía sau mấy bước, thì thầm hỏi: "Con làm Yến Lạc khóc à?"

Tôi nói: "Anh ấy lo bốn năm không kiếm nổi sáu trăm vạn, tự dọa mình rồi khóc."

"À ... thằng bé vẫn còn nghĩ chuyện đó à." Mẹ tôi nói: "Thật ra, bắt nó trả khoản tiền đó cũng không phải đạo. Biết cái vòng ngọc đáng giá như thế, mẹ đã cất kỹ trong hộp rồi, đâu để rơi vỡ làm gì."

"Vâng. Nên con mới bảo anh ấy đừng lo nữa, con sẽ tự tìm cách kiếm tiền."
 
Back
Top Bottom