Ngôn Tình Long Thần Ở Rể

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
981,716
0
0
long-than-o-re.jpg

Long Thần Ở Rể
Tác giả: Nguyễn Tùng
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Truyện Long Thần Ở Rể kể về Diệp Trung cưới Trần An Nhiên và phải ở rể nhà họ Trần. Cuộc sống đầy nhục nhã khi ở rể trong khi anh là con của phú nhị đại, thừa kế gia sản hàng ngàn tỷ đồng.

Mặc dù Diệp trung ở rể và chưa thừa kế nhưng Trần Diệp Anh một cô gái xinh đẹp, lại luôn sát cánh bên chồng trong những lúc khó khăn.

***********

Ba năm trước, khi ông cụ Trần vẫn còn tại thế, không biết ông tìm đâu ra Diệp Trung, lại còn nhất quyết gả cháu gái
trưởng của mình là Trần An Nhiên cho anh. Lúc đó Diệp Trung chỉ là kẻ không có nối một xu dinh túi, chẳng khác nào một tên ăn mày.

Trần An Nhiên không thích Diệp Trung. Nhưng vì lúc đó sức khỏe ông cụ Trần đã suy yếu, không còn sống được bao lâu mà cô đã gật đầu đồng ý, hoàn thành tâm nguyện của ông.

Lúc này, em họ của Trần An Nhiên là Trần Thúy Vi đứng bên cạnh cười cợt, cô ta nói: “Chị à, chị xem chị gả cho cái đồ ăn hại gì vậy chứ? Em và Quang Vũ mới chỉ đính hôn thôi, còn chưa kết hôn đâu đó mà anh ấy đã tặng bà nội miếng ngọc Phật Hoa Điền. Chồng chị đã không mang quà tới tặng thì thôi, lại còn có mặt mũi đi vay tiền bà nữa cơ đấy”

“Đúng rồi đó anh Trung à. Hai chúng ta đều là ư nhà họ Trần. Anh thân là rể trưởng mà như thế này thì thất bại quá rồi đó”

Người đàn ông vừa mới lên tiếng là chồng chưa cưới của Trần Thúy Vi, cậu chủ của một đại gia tộc ở vùng này - Vương Quang Vũ

Mặc dù Vương Quang Vũ chuấn bị kết hôn với Trần Thúy Vi nhưng ở trong mắt của anh ta thì so với vợ của Diệp Trung là Trần An Nhiên, sắc đẹp của Trần Thúy Vi vẫn thua kém An Nhiên đến mười vạn tám nghìn dặm.

Trần An Nhiên là nữ thần tiếng tăm lừng lấy khắp Hải Phòng, nhưng nữ thần lại gả cho một thẳng ăn hại vô dụng như thế kia, trong lòng Vương Quang Vũ cũng thấy vô cùng khó. chịu.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Long Phù
  • Động Lòng Với Ánh Trăng
  • Selene Trong Lòng Anh
  • Phúc Hắc Mẫu Thân Long Phượng Nhi Nữ
  • 80 Sủng Vai Ác Trong Lòng Bàn Tay
  • Khó Hiểu Tương Tư, Lòng Hóa Tro Tàn
  • Long Thần Ở Rể
    Chương 1: Chịu đủ nhục nhã


    “Bà nội, có thể có cháu mượn ba tỉ rưỡi được không? Di Lý ở.

    trại trẻ mồ côi bị nhiễm trùng đường tiểu, rất cần tiền để chữa

    bệnh, bà có thể…”

    Nét mặt Diệp Trung xấu hổ cùng khó xử nhìn bã cụ Trần.

    Tối nay là tiệc mừng thọ bảy mươi của bà cụ Trần, cũng

    chính là người đứng đầu nhà họ Trần.

    Ấy mà vào đúng lúc này, chồng của cháu gái bà là Diệp

    Trung bỗng lên tiếng hỏi xin Vay tiền

    Một lời này thốt ra khiến cả nhà họ Trần được phen kinh sợ.

    Tất cả mọi người đều nhìn Diệp Trung bằng ánh mắt khó

    mà tin nối.

    Quả nhiên, bà cụ Trần mới giây trước thôi vẫn còn đang

    cười vui vẻ, ngay giây sau sắc mặt đã sa sâm xuống

    Bà ta ném tách trả trong tay xuống, tức tối mảng to: “Thằng

    khốn này, anh đến chúc thọ tôi hay là đến vay tiền hị

    Vợ của Diệp Trung là Trần An Nhiên vội vàng đi tới giải

    thích: “Bà ơi, Diệp Trung không hiểu chuyện, bà đừng trách tội

    anh ấy”

    Vừa nói, cô vừa kéo Diệp Trung đứng sang một bên.

    Ba năm trước, khi ông cụ Trần vẫn còn tại thế, không biết

    ông tìm đâu ra Diệp Trung, lại còn nhất quyết gả cháu gái

    trưởng của mình là Trần An Nhiên cho anh. Lúc đó Diệp Trung

    chỉ là kẻ không có nối một xu dinh túi, chẳng khác nào một tên

    ăn mày.

    Trần An Nhiên không thích Diệp Trung. Nhưng vì lúc đó sức

    khỏe ông cụ Trần đã suy yếu, không còn sống được bao lâu mà

    cô đã gật đầu đồng ý, hoàn thành tâm nguyện của ông.

    Sau khi ông cụ qua đời, người nhà họ Trần tìm nghĩ trăm

    phương ngàn kế để đuối Diệp Trúng đi

    Chỉ là thái độ của Diệp Trung luôn hờ hững, lãnh đạm. Mặc.

    cho người ta có s[ nhục như thế nào, anh cũng không quan tâm

    hay dao động, tiếp tục ở rế nhà họ Trần.

    Lúc này, em họ của Trần An Nhiên là Trần Thúy Vi đứng bên

    cạnh cười cợt, cô ta nói: “Chị à, chị xem chị gả cho cái đồ ăn hại

    gì vậy chứ? Em và Quang Vũ mới chỉ đính hôn thôi, còn chưa

    kết hôn đâu đó mà anh ấy đã tặng bà nội miếng ngọc Phật Hoa

    Điền. Chồng chị đã không mang quà tới tặng thì thôi, lại còn có

    mặt mũi đi vay tiền bà nữa cơ đấy”

    “Đúng rồi đó anh Trung à. Hai chúng ta đều là r nhà họ.

    Trần. Anh thân là rể trưởng mà như thế này thì thất bại quá rồi

    đó”

    Người đàn ông vừa mới lên tiếng là chồng chưa cưới của

    Trần Thúy Vi, cậu chủ của một đại gia tộc ở vùng này – Vương

    Quang Vũ

    Mặc dù Vương Quang Vũ chuấn bị kết hôn với Trần Thúy Vi

    nhưng ở trong mắt của anh ta thì so với vợ của Diệp Trung là

    Trần An Nhiên, sắc đẹp của Trần Thúy Vi vẫn thua kém An

    Nhiên đến mười vạn tám nghìn dặm.

    Trần An Nhiên là nữ thần tiếng tăm lừng lấy khắp Hải

    Phòng, nhưng nữ thần lại gả cho một thẳng ăn hại vô dụng như

    thế kia, trong lòng Vương Quang Vũ cũng thấy vô cùng khó.

    chịu.

    “Cái tên ăn hại này, cậu mau cút khỏi nhà họ Trần của

    chúng tôi đi”

    “Đúng đó, mặt mũi của nhà họ Trần bị tên này làm mất hết

    rồi”

    “Tôi thấy anh ta muốn vay tiền chỉ là giả thôi, cổ ý làm bà cụ

    mất vui mới là chính ấy chứ”

    Diệp Trung nhìn cả nhà họ Trần đang chĩa mũi nhục mạ

    mình, anh vô thức nắm chặt tay lại

    Hôm nay phải vay tiền bà cụ Trần, âu cũng là chuyện bất

    đắc dĩ.

    Khi trước, dì Lý ở trại trẻ mồ côi đã từng thu nhận, giúp đỡ

    anh, cứu anh một mạng. Bây giờ dì ấy bị nhiễm trùng đường

    tiểu cầu cần thẩm tách, thay thận cũng phải tốn ít nhất ba tỷ

    rưỡi, Anh cũng là hết cách rồi nên mới mở miệng cầu xin bà cụ

    như thế.

    Anh cứ nghĩ hôm nay là sinh nhật, là mừng đại thọ của bà

    cụ thì nói không chừng bà sẽ vui, sẽ tốt bụng má đồng ý giúp

    đỡ.

    Không ngờ là bản thân lại bị hợ chế giễu, làm nhục đến như

    vậy.

    Nếu không phải cần gom tiền cứu chữa tính mạng cho ân

    nhân thì Diệp Trung ảnh đã sớm quay người rời khỏi cái nơi đầy

    thị phi này rồi

    Diệp Trung đè nén nỗi uất ức trong lòng mà cầu xin bà cụ

    Triệu: “Bà nội, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp,

    cháu xin bà mở lòng từ bi”

    Trần An Nhiên đứng bên cạnh cũng có phần lúng túng mà

    nói: “Bà nội, Diệp Trung từ năm tám tuổi đã không có bố, là cô

    Lý ở trại trẻ mồ côi đã giúp đỡ, nuôi dạy anh ấy, bà ơi, cháu xin

    bà giúp anh ấy..”

    Bà cụ Trần đen mặt, đáp: “Bảo bà giúp nó? Được, trừ phi

    cháu và nó ly hôn, sau đó gả cho cậu Trương, nếu cháu nghe lời

    thì bà sẽ cho nó ba tỉ rưỡi ngay lập tức.”

    Cậu Trương mà bà cụ vừa nói chính là người vẫn luôn theo

    đuổi Trần An Nhiên, Trương Văn Hạo. Nhà họ Trương là gia tộc

    thượng lưu ở Hải Phòng, còn lớn mạnh hơn nhà họ Trần rất

    nhiều. Cũng chính vì vậy mà bà cụ vần luôn muốn nịnh bợ.

    Lúc này đây, quản gia cất bước chạy vào, lớn tiếng nói: “Cậu

    Trương, Trương Văn Hạo sai người đưa quà mừng thọ tới! Là

    một miếng ngọc Phỉ Thúy điêu khắc Phật, trị giá mười tỉ rưỡi?

    Bà cụ Trần vui mừng khôn xiết, bà bật thốt lên: “Mau mang

    tới, mang tới đây, đế tôi xem một chút”

    Quản gia lập tức mang miếng ngọc Phi Thúy xanh biếc hình

    Phật lên, tất cả mọi người ở đó đều thốt lên kinh ngạc.

    Miếng ngọc Phi Thúy hình Phật màu xanh biếc óng ánh,

    không có một chút tạp chất nào, nhìn qua cũng biết là hàng

    cao cấp.

    Vương Quang Vũ vừa tặng miếng ngọc Phật Hoa Điền, nhìn

    thấy Phật bài Phỉ Thúy này thì cũng khó mà chịu nổi, không ngờ

    cái tên Trương Văn Hạo này chẳng có quan hệ gì với nhà họ

    Trần cả mà cũng vung tay xa hoa như thế:

    Bà cụ Trần vui mừng hớn hở ngắm nhìn miếng ngọc Phỉ

    Thúy hình Phật này Bà ta phấn khởi vô cùng, nói: “Ôi trời, cậu

    Văn Hạo có lòng quá. Nếu cậu ấy là cháu rể của tôi thì có nằm

    mơ tôi cũng cười đến tỉnh dậy mất”

    Nói xong, bà ta ngẩng đầu nhìn Trần An Nhiên: “Sao nào?

    ‘Cháu có muốn cân nhắc điều kiện mà bà mới nói không?”

    Trần An Nhiên lập tức lắc đầu: “Bà nội, cháu sẽ không lý

    hôn với Diệp Trung đâu”

    Vẻ mặt của bà cụ Trần trở nên mờ mịt trong nháy mắt, bà

    tức giận mắng: “Người ta cho mặt mũi cũng không cần phải

    không! Cứ thích treo cổ bên cạnh cái thẳng ăn hại này. Đuổi

    thằng rác rưởi này ra ngoài cho tôi! Tiệc mừng thọ của tôi

    không cho tên đồ vô dụng này {ham gia!”

    Diệp Trung hết sức thất vọng về nhà họ Trần, lúc này anh

    cũng không còn mặt mũi nào tiếp tục chờ đợi ở nhà họ Trần

    nữa, anh nói vớï Trần An Nhiên: “An Nhiên, anh đến bệnh viện

    thăm đi Lý”

    Trần An Nhiên vội nói: “Để tôi đi với anh”’

    Lúc này bà cụ Trần lại mảng: “Nếu cháu đi thật thì sau này.

    bà sẽ không có đứa cháu gái này nữa. Cháu mang theo bố mẹ

    và thẳng ăn hại này cùng nhau cút khỏi nhà họ Trần luôn đi!”

    Trần An Nhiên cũng ngấn ra, không ngờ bà cụ lại nói ra

    những lời ác độc như thể,

    Diệp Trung vội nói: “Em ở lại đi, không cần phải để ý đến

    anh”

    Nói xong, không đợi Trần An Nhiên phản ứng lại, anh đã

    xoay người đi ra ngoài

    Anh trai Trần Thúy Vị, Trần Thanh Long đứng đằng sau

    cười ha hả, nói: “Ôi em rế tốt à, cậu đế bụng đói mà đi vậy hả,

    không lẽ định đi ra đường xin cơm hay sao? Nếu vậy mặt mũi

    nhà họ Trần chúng tôi sẽ bị cậu làm cho mất hết đấy, Tôi còn

    mấy đồng lẻ đây, cậu cầm đi mà mua bánh baö ăn”

    Trần Thanh Long nói xong thì một đồng xu, vứt

    xuống dưới chân Diệp Trung,

    Cả nhà họ Trần âm ï cười to.

    Diệp Trung cần răng, không quay đầu lại mà rời khỏi nhà họ

    Trần.

    Nhưng chỉ một lúc sau khi rời nhà, một người đàn ông,

    khoảng năm mươi tuổi, một thân vest đen đứng trước mặt anh.

    Hai người đối diện nhìn nhau, Người đàn ông nọ cúi người

    chào anh: “Cậu chủ, những năm qua cậu đã phải chịu khổ rồi”

    Diệp Trung nhíu mày, khí chất trên người bỗng dưng thay

    đổi, anh lạnh giọng hỏi: “Ông là Đường Tứ Hải?”

    Diệp Trung thoáng rùng mình, anh đáp nhẹ: “Đương nhiên

    là nhớ chứ! Tôi nhớ từng người trong số các ông, năm đó các.

    ông ép bổ mẹ đưa tôi rời khỏi Hà Nội, cả nhà lưu lạc. Bổ mẹ tôi

    bất hạnh qua đời, tôi cũng trở thành cô nhỉ, các ông lại muốn

    tìm tôi để làm gì”

    Đường Tứ Hải vô cùng đau khố, ông đáp: “Cậu chủ, lúc bố

    cậu qua đời ông cụ cũng đau lòng lảm, nhiều năm qua ông cụ

    vẫn luôn đi tìm cậu, giờ tìm được rồi, cậu theo tôi về ặp ông cụ

    để

    Diệp Trung lạnh lùng nói: “Ông đi đi, cá đời này tôi cũng

    không muốn gặp lại ông ta nữa”

    Đường Tứ Hải hỏi: “Cậu chủ còn trách ông cụ sao?”

    “Đương nhiên rồi” Diệp Trung gân từng chữ một: “Đời này

    tôi cũng sẽ không thả thứ cho ông ta”

    “ôi..” Đường Tứ Hải thở dài một tiếng, nói: “Ông cụ biết

    những năm qua cậu sống khổ thế nào, bảo tôi bồi thường cho.

    cậu một ít. Nếu cậu không muốn trở về thì mua lại xí nghiệp lớn

    nhất Hải Phòng giao cho cậu. Còn cả tấm thẻ này nữa, mật

    khẩu là sinh nhật của cậu”

    Vừa nói, Đường Tứ Hải vừa đưa một tấm thẻ đen cao cấp

    của ngân hàng Hoa Kỳ ra

    “Cậu chủ, cả nước chỉ có năm thẻ như thế này thôi. Trong

    này là chút tiền tiêu vặt ông cụ cho cậu, tổng cộng là ba mươi

    lăm nghìn tỷ”
     
    Long Thần Ở Rể
    Chương 2: Anh có ba mươi lăm nghìn tỷ tiền mặt


    Ba mươi lãm nghìn tỉ?

    Diệp Trung nghe mà trợn mắt há miệng.

    Anh biết ông nội anh rất có tiền, nhưng lúc đó anh eòn nhỏ.

    quá nên cũng không có khái niệm về tiền nong, ảnh chí nhớ

    nhà họ Diệp ở Hà Nội là một trong những gia tộc đứng đầu trên

    cả nước.

    Nhưng cụ thể nhà họ có bao nhiêu tiên thì anh không rõ

    lắm.

    Còn vào lúc này đây, xem ra anh cũng biết ít nhiều.

    Ba mươi lăm nghìn tỉ chỉ là tiền tiêu vặt, e là cả nhà họ Diệp

    phải đến mức tỉ tỉ ấy chứ.

    Nổi thật, trong giây phút này, trong lòng anh cũng thấy hơi

    dao động.

    Nhưng cứ nghĩ đến chuyện bố mẹ mình mất đi, ông nội

    không thể không tránh khỏi liên quan, anh lại khó mà tha thứ

    được.

    Đường Tứ Hải cũng nhận ra anh đang khó nghĩ, ông vội nói:

    “Cậu chủ, cậu là người nhà họ Diệp, tiền này cho cậu là đúng

    rồi, hơn nữa nói thật ra thì đây cũng là tiền của bố cậu”

    “Ông cụ nói rồi, nếu như cậu đồng ý quay về, cậu sẽ kế thừa

    gia sản của gia tộc, còn nếu cậu không muốn trở về, số tiền này

    xem như là chỉ phí cho cuộc sống của cậu”

    “Ngoài ra, về phía cô Lý kia tôi cũng đã an bài người tới trị

    liệu, cậu chủ không cần lo lảng. Nhưng vẫn còn thiếu bảy tỷ

    tiền viện phí, cậu vẫn phải trả thêm”

    “À phải rồi, xí nghiệp lớn nhất Hải Phòng của tập đoàn Đế.

    ‘Vương có giá trị là ba trăm năm mươi nghìn tỉ, hôm qua nhà họ

    Diệp đã thu mua toàn bộ, giờ cổ phần đã đứng tên cậu rồi, ngày.

    mai cậu có thế đến Đế Vương để bàn giao”

    Diệp Trung không thể nào tin nổi.

    Vì mình mà nhà họ Diệp ra tay mạnh quá nhỉ?

    Một tấm thẻ đen ba mươi lãm nghìn tỉ, tập đoàn Đế Vương

    ba trăm năm mươi nghìn tỉ

    Mặc dù Hải Phòng rất nhiều tập đoàn ngọa hổ tàng long,

    nhưng duy chỉ có một tập đoàn đứng đầu là Để Vương mà thôi,

    trước mặt Để Vương, gia tộc nào cũng phải khúm núm, cho nên

    nó mới trở thành ông vua trong lĩnh vực thương mại ở Hải

    Phòng

    Ngay cá nhà họ Trần, nhà họ Vương hôm nay vừa làm nhục.

    anh, cả nhà họ Trương theo đuối Trần An Nhiên, trước mặt tập

    đoàn Để Vương chẳng khác nào muỗi kiến.

    Không ngờ bây giờ nó lại là của mình?

    Lúc này Đường Tứ Hải mới đưa một tấm danh thiếp cho.

    anh, ông nói: “Cậu chủ, có lẽ cậu cần yên tĩnh đế suy nghĩ thật

    kỹ tôi không quấy rầy cậu nữa, đây là số điện thoại của tôi, có

    việc gì cậu có thể dặn dò bất cứ lúc nào!”

    Nói xong, Đường Tứ Hải xoay người rời đi.

    Sau khi ông đi rồi, Diệp Trung vẫn còn đứng sững sờ tại

    chổ,

    Anh không biết mình có nên nhận khoản bồi thường của

    nhà họ Diệp hay không.

    Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, mười mấy năm qua mình lang

    bạt đầu đường xó chợ, ở rể nhà họ Trần chịu tủi nhục bao.

    nhiêu, vậy thì tại sao mình lại không nhận khoản bồi thường mà

    nhà họ Diệp đưa tới cơ chứ?

    Nghĩ tới đây, anh cần răng lập tức xoay người quay về khu

    thanh toán viện phí: “Chào cô, tôi muốn trả hết bảy tỉ kia”

    Quẹt thẻ, nhập mật khẩu, giao dịch thành công.

    Bảy tỉ nhanh chóng được chuyển vào tài khoản bệnh viện.

    Diệp Trung cảm giác như cả người rơi vào trong sương mù.

    Lần này mình đã trở thành đại gia nghìn tỉ rồi sao?

    Anh ngơ ngơ ngác ngác đi về nhà

    Lúc này đây, trong nhà cũng đang nhốn nháo không yên.

    Trần An Nhiên và bố mẹ không ở biệt thự nhà họ Trân mà.

    lại ở trong một căn nhà rất đối bình thường.

    Từ lúc Trần An Nhiên gả cho anh, sau khi ôn cụ Trần qua

    đời thì họ cũng bị đuổi đến đây.

    Mẹ vợ của anh đang ở trong nhà hằng to: ‘Thẳng ăn hại

    Diệp Trung kia! Hôm nay cả nhà chúng ta bị người ta làm nhục!

    Con không chịu ly hôn với nó thì chỉ sợ bà nội con sẽ đuổi con

    ra khỏi tập đoàn nhà họ Trần đó”

    Trần An Nhiên đáp: “Đuối thì con đi tìm công việc khác”

    *Con…Mẹ vợ thở hổn hển: “Thắng ăn hại đó có gì tốt kia

    chứ? Sảo con không chịu ly hôn với nó vậy, sau đó gả cho.

    Trương Văn Hạo? Nếu con chịu gả cho cậu ta thật thì gia định

    chúng ta có thể hãnh diện rồi”

    Bố vợ ở bên cũng nói thêm: “Đúng đó, gá cho Trương Văn

    Hạo thì nhà mình sẽ trở thành bảo bối trước mặt bà nội của con

    ngay, mỗi ngày bà nội sẽ đi theo nịnh bợ con đấy”

    Trần An Nhiên đáp: ‘Mọi người đừng nói nữa, con sẽ không

    ly hôn với Diệp Trung đâu”

    “Con bé này!”

    Hai người còn định khuyên nữa nhưng Diệp Trung đã đẩy

    cửa đi vào.

    Nhìn thấy anh, vẻ mặt bố mẹ vợ đều không dễ chịu là bao.

    Mẹ vợ hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Đồ vô dụng, còn có mặt

    mũi quay về à?”

    Trong lòng Diệp Trung than thở, mẹ vợ vẫn luôn xem

    thường anh, nhưng nếu để bà biết bây giờ mình đã trở thành

    ông chủ của tập đoàn Đế Vương, có ba mươi lãm nghìn tỉ tiền

    mặt, không biết bà sẽ phản ứng thế nào đây?

    Nhưng tạm thời Diệp Trung chưa định để cho mọi người

    biết được thân phận của mình.

    Minh rời khỏi nhà họ Diệp đã nhiều năm như vậy, ai biết bây

    giờ nhà họ Diệp đã như thế nào rồi? Nhỡ đâu bại lộ thân phận,

    trong nhà họ Diệp có người muốn gây bất lợi cho mình thì phải

    làm sao đây?

    Cho nên tạm thời cứ để ít người biết sẽ tốt hơn.

    Thế là anh cúi đầu, xin lỗi: “Mẹ, con xin lỗi, hôm nay con gây

    thêm phiền phức cho mẹ rồ

    Mẹ vợ mảng: “Đâu phải chỉ là thêm phiên phức, cậu còn

    muốn mạng sống của một nhà ba người chúng tôi nữa đẩy.

    Cậu không thế tự biết thân biết phận một chút được hay sao,

    nhanh nhanh cút khỏi nhà tôi đi”

    Trần An Nhiên vội can ngăn: “Mẹ, sao lại nói như thế, Diệp

    Trung là con rể của mẹ mà”

    “Còn lâu!” Mẹ vợ oán hận nói: “Mẹ không có thẳng con rổ

    vô dụng như vậy! Biến càng xa càng tốt”

    Trần An Nhiên đẩy Diệp Trung một cái: “Nhanh về phòng đi”

    Diệp Trung gật đầu cảm kích, vội trốn về phồng.

    Anh và Trần An Nhiên kết hôn để ba năm, nhưng ba năm

    qua họ chưa từng trở thành vợ chồng thực sự, Trần An Nhiên

    ngủ trên giường còn anh thì ôm chăn đệm ngủ dưới đất cạnh

    đó,

    Đêm nay, Diệp Trung trăn trở rất lâu ciing không thể ngủ.

    được.

    Những chuyện xảy ra ngày hôm nay khiến cho người ta quá

    ïp sợ, trong thời gian ngắn anh cũng không thể tiêu hóa nổi.

    Trước khi ngủ, Trần An Nhiên nói với anh: “Di Lý thế nào rồi?

    Tôi còn mấy trăm triệu tiền riêng đây, mai anh mang tới cho dì

    ấy nhé”

    Diệp Trung đáp: ‘Không cần đâu, đã có người đóng tiên

    cho dì Lý rồi, còn đưa dì đến Hà Nội chữa bệnh”

    “Thật sao?” Trần An Nhiên mừng rỡ không thôi: ‘Dì Lý được

    cứu rồi à?

    Diệp Trung đái

    Di Lý cả đời làm việc thiện tích đức,

    giúp nhiều người như vậy, giờ rốt cuộc cũng có người báo đáp.

    cho dì ấy rồi”

    “Vậy thì tốt” Trần An Nhiên gật đầu nói với Diệp Trung: “Anh

    cũng có thể thớ phào rồi”

    “Đúng vậy”

    Trần An Nhiên nói: “Tôi phải ngử đã, gần đây công ty nhiều

    việc quá, mệt ghê.

    Diệp Trung hỏi: “Công ly xảy ra chuyện gì sao?”

    Trần An Nhiên h

    ‘Có nhiều chuyên không ốn lắm, bà nội

    vẫn muốn hợp tác với công ty lớn là tập đoàn Để Vương, nhưng,

    thực lực của nhà họ Trần yếu như vậy, sao mà người ta chấp,

    nhận đầy”

    Diệp Trung bỗng nghĩ tới tập đoàn Để Vương, anh hỏi: “Nhà

    họ Trần chưa hợp tác được với tập đoàn Đế Vương à?”

    Trần An Nhiên cười tự giễu: “Tập đoàn Đế Vương không đế

    ý đến nhà họ Trần đâu. Ngay cả chồng chưa cưới của Thúy Ví,

    nhà Vương Quang Vũ miền cưỡng lảm mới móc nối được với

    tập đoàn Đế Vương thôi, bà nội chỉ mong hai người họ kết hôn

    thì nhà họ Vương có thể giúp nhà mình liên kết được với tập,

    đoàn Đế Vương đấy:

    Diệp Trung gật gù.

    Hóa ra nhà họ Trần đang khổ sở nghĩ cách muốn được hợp

    tác với tập đoàn Đế Vương.

    Nhưng mà chỉ sợ có năm mơ bà cụ Trần cũng không thể

    ngờ được, giờ tập đoàn Đế Vương đã là của anh Tồi.

    Nghĩ tới đây, Diệp Trung quyết định cứ đi tới tiếp nhận tập

    đoàn Đế Vương trước, sau đó thông qua tập đoàn hỗ trợ cho.

    Trần An Nhiên một chút. Ở nhà họ Trần cô luôn bị bắt nạt, anh

    là chồng cô thì có trách nhiệm phải giúp cô nâng cao địa vị

    trong gia tộc.

    An Nhiên, từ hôm nay trở đi, chồng của em không còn như.

    trước nữa.

    Anh sẽ không để cho bất kỳ ai xem thường em nữa.

    Cũng sẽ khiến toàn bộ nhà họ Trần phải khúm núm trước

    em
     
    Long Thần Ở Rể
    Chương 3: Tiếp nhận tập đoàn Đế Vương


    Hôm sau trời vừa sáng.

    Sau khi Diệp Trung ăn xong thì lái chiếc xe máy điện nho.

    nhỏ của mình, đi tới tập đoàn Để Vương.

    Đậu xe bên cạnh bãi đậu xe của tập đoàn, vừa mới khóa xe

    xong, một chiếc Bentley màu đen đã từ tử đậu vào vị trí đối

    diện.

    Diệp Trung lơ đăng ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy có một

    đôi nam nữ đi xuống khỏi chiếc Xe.

    Người đàn ông mặc âu phục xa hoa, trông cũng bảnh bao

    hào nhoáng, người phụ nữ mặc đồ lộng ly, mặc dù hơi diêm

    dúa nhưng cũng Xem như là mỹ nữ hiếm gặp

    Đây là em họ của Trần An Nhiên, Trần Thúy Vi và chồng

    chưa cưới của cô ta, cậu chủ nhà họ Vương,Vương Quang Vũ.

    Diệp Trung không biết Trần Thúy Vi và Vương Quang Vũ

    đến tập đoàn Đế Vương để làm gì, nhưng để tránh phiền phức,

    anh đang định trốn ra xa một chút

    Không ngờ càng trốn lại càng dễ phát hiện

    “Trên Thủy Vi lanh mắt lập tức nhìn thấy anh, cô ta cao.

    giọng gọi: “Ôi trời, anh rổ à!”

    Trần Thúy Vi gọi tiếng anh rể vô cùng thân thiết, Diệp Trung

    nghe xong cũng đau hết cả đầu

    Theo phép lịch sự, anh chỉ có thể dừng bước, đợi hai người

    đến gần mới cười đáp: “Thúy Vi à, sao cô cũng ở đây?”

    Trần Thúy Vi cười khúc khích: “Tôi đến với Quang Vũ, sang

    gặp Phó chủ tịch của tập đoàn Để Vương -Vương Diệu Tuyết!”

    Nói xong, cô ta ái mộ nhìn về phía Vương Quang Vũ, nói

    tiếp: ‘Trong nhà Quang Vũ có hợp tác với tập đoàn Để Vương,

    tương lai chẳng những có thể giúp được cho nhà họ Vương mà

    còn có thế giúp được nhà hợ Trần chúng ta nữa đấy!”

    Diệp Trung cũng không biết nhà họ Vương có hợp tác với

    tập đoàn Đế Vương, dù sao nó cũng mới vừa trở thành tài sản

    của anh thôi eho nên vẫn chưa kịp hiếu rỡ.

    Những mà anh cũng không biểu lộ ra ngoài, chỉ cười nói:

    *Cậu Vương đây khí chất bất phàm, thực lực không tầm

    thường, hai người quả là trai tài gái sắc”

    Vương Quang Vũ khinh thường nhìn về phía Diệp Trung,

    trong lòng anh ta lại cảm thán cuộc đời bất công.

    Hôm qua cái thẳng vô dụng này bị bà cụ Trần mảng như.

    chỏ,hôm nạy lại có thể cợt nhá như chẳng có chuyện gì.

    Tại sao một mỹ nhân tuyệt sắc như Trần An Nhiên lại gá

    cho một thắng vô dụng đến thế này?

    Nếu không có thắng khốn vô dụng này, chỉ e mình sẽ liều

    mạng theo đuổi Trần An Nhiên, đâu cần phải đính hôn với cái

    cô Trần Thúy Vị, mặt nào mặt nấy đều kém xa Trần An Nhiên

    một bậc?

    Nghĩ tới đây, trong lòng Vương Quang Vũ lại thấy khó chịu,

    anh ta cố ý hỏi: “Anh rế chạy tới tập đoàn Đế Vương làm gì vậy?”

    Diệp Trung thuận miệng đáp: “Tôi tớitìm việc”

    *Tìm việc?” Anh ta cười giễu cợt: “Cái loại vô dụng như anh

    thì làm được cái gì, còn muốn đến tập đoàn Để Vương tìm việc

    ăm

    Diệp Trung nhíu mày: “Tôi tìm việc thì liên quan gì đến cậu?”

    Trần Thủy Vi gọi Diệp Trung lại là để trào phúng nói móc

    anh ta một phen, giờ thấy Vương Quang Vũ bắt đầu trước như.

    thế, cô ta cũng nhảy vào châm chọc: “Sao vậy, chẳng lẽ Quang

    Vũ nói sai à?”

    “Nói về bãng cấp thì anh có văn bãng nào sao?

    *Xét về năng lực thì một kẻ vô dụng như anh có năng lực gì

    chứ?”

    Ảnh ăn hại như thế, đến vị trí bảo vệ của tập đoàn Đế,

    ‘Vương người ta còn từ chối nữa là, anh nên tự biết mình biết ta,

    không bằng ra đường làm lao công, ít nhất một tháng còn có.

    thể kiểm được bảy tám triệu!

    Nói xong, cô ta ném chiếc lon đồ uống trong tay xuống

    dưới chân Diệp Trung, hừ lạnh: ‘Ôi, đừng nói là tôi không chăm

    sóc cho anh nhé, cho anh cấi lon nhặt lên mà đem bán lấy tiền

    ***

    Vương Quang Vũ cười nói:

    lặc dù trông ảnh cũng rác rưởi

    lắm nhưng nếu đã là thân thích thị

    cũng nên chăm sóc cho

    anh mới phải, may mà tôi có quen biết với phó chủ tịch của tập

    đoàn Đế Vương, không bắng tôi nói giúp anh một hai câu, để

    anh ta sắp xếp cho anh việc lau dọn nhà vệ sinh nhé!”

    Diệp Trung cười lạnh; đáp lời: “Tôi muốn tìm công việc gì

    không đến lượt mấy người bận tâm, mấy người nên lo cho mình

    đi cái đã, tập đoàn Đế Vương là công ty lớn, tôi tin họ sẽ không

    hợp tác với những người có tố chất thấp kém, rác rưởi như mấy

    người đâu”

    Vương Quang Vũ nhất thời nổi giận: “Mày nói ai rác rưởi

    hàm

    Diệp Trung khinh thường đáp: “Cậu là rác đó!”

    Nói xong, anh không thèm để ý đến Vương Quang Vũ mà

    cất bước đi vào trong cao ốc của tập đoàn Để Vương.

    “Mẹ nói chứ, mày đứng lại đó cho tao!” Vương Quang Vũ

    bước nhanh đuối tới, lúc đuối kịp Diệp Trung là trước cửa thang

    máy.

    Anh ta định dạy dỗ Diệp Trung một hồi, ít nhất cũng phải

    cho hai cái bạt tai, để tên này hiếu rõ đảo tội với mình sẽ phải

    nhận lấy hậu quả như thể nào.

    Nhưng giờ hai người họ đã ở trong cao ốc của tập đoàn Đế

    ‘Vương, nếu ra tay ở đây chỉ sợ sẽ làm đối tác tức giận, thể là

    anh ta đành gác lại suy nghĩ muốn dạy đỡ người kia.

    Miệng thì vần nghiến răng nghiến lợi, anh ta nói: “Hôm nay.

    tạm tha cho mày một mạng, lần sau mày không được may mãn

    đến vậy đâu!”

    Diệp Trung hừ lạnh một tiếng, cất bước đi vào thang máy,

    anh nói với anh tả: “Vương Quang Vũ, cậu tưởng cậu giỏi giang

    lảm hả? Tín tôi đi, rất nhanh thôi cậu sẽ biết cậu đã cuồng vọng

    thế nào!”

    “Mẹ nó, mày… Vương Quang Vũ đang muốn cất bước xông

    vào thang máy.

    Trần Thúy Vi vội vàng kéo anh ta lại, khinh bỉ nói: ”

    ” anh đừng đi chung thang máy với loại rác rưởi này, không lại

    bị mùi hôi thối bám lên người mình đẩy”

    Vương Quang Vũ gật đầu, biết mình không thể ra tay với

    anh ta ở đây nên lạnh lùng nói thêm: “Tha cho mày một mạng,

    lần sau tao sẽ cho mày biết mặt

    Diệp Trung đi thang máy lên thẳng văn phòng chủ tịch ở.

    trên tầng cao nhất.

    Ở tập đoàn Đế Vương này, Đường Tứ Hải đã sắp xếp xong

    xuôi cho anh rồi, người phụ trách đón tiếp anh là một cỗ gải tên

    là Vương Diệu Tuyết.

    Cô gái này rất nối tiếng ở Hải Phòng, được xem là cô gái

    mạnh mẽ nhất, thành công nhất ở đây, không chỉ xinh đẹp,

    năng lực làm việc của Vương Diệu Tuyết cũng rất giỏi, còn trẻ

    đã lên đến chức phó chủ tịch của tập đoàn Đế Vương, tập đoàn

    được như này hôm nay cũng không thể không kể đến công sức.

    của cô ta được.

    Hiện tại, tập đoàn Đế Vương đã bị nhà họ Diệp thu mua,

    chủ tịch tiền nhiệm đã từ chức, Vương Diệu Tuyết thì vẫn ở lại,

    chuẩn bị trợ giúp cho chủ tịch mới.

    Vừa mới thấy Diệp Trung, Vương Diệu Tuyết đã khiếp sợ

    không thôi, cô không ngờ cậu Diệp mà Đường Tứ Hải nói lại còn

    trẻ như vậy, hơn nữa lại phong lời ngời

    Sau đó cô ta không dám chậm trễ hơn, vội vàng cung kính

    nói: “Cậu chủ, mời cậu hạ mình đến phòng làm việc của tôi.”
     
    Long Thần Ở Rể
    Chương 4: Đuổi bọn họ ra ngoài


    Đây cũng là lần đầu tiên Diệp Trung gặp Vương Diệu Tuyết

    Không thế không nói, nhìn Vương Diệu Tuyết rất xinh đẹp!

    ©ô ta mới khoảng hai bảy, hai tám tuổi, dáng người thon thả

    lại không kém phần nở nang, khuôn mặt nghiêng nước nghiêng,

    thành và khí chất cao quý thành thục.

    Diệp Trung ngồi xuống trước bàn làm việc của Vương Diệu

    Tuyết, anh nói luôn: ‘Tương lai tôi sẽ không thường xuyên đến

    tập đoàn Đế Vương, cho nền bên này cô cứ thay mặt đứng ra

    giải quyết mọi chuyện, mặt khác về đối ngoại thì không cần tiết

    lộ thân phận của tôi rả^

    Vương Diệu Tuyết biết rõ gia tộc của cậu Diệp trước mặt

    mình phi phàm đến mức nào, chỉ một tập đoàn Đế Vương.

    chắng khác nào mưa bụi với gia tộc người ta, không muốn đến

    tự mình quản lý cũng là chuyện bình thường.

    Thế là cô ta vội vàng đáp: “Sau này cậu Diệp có chuyện gì

    thì cứ việc dặn dò tôi là được”

    Lúc này, một nữ thư ký gõ cửa đi vào, thông báo: “Phó chủ

    tịch Vương, có một người tên là Vương Quang Vũ và vị hôn thê

    của anh ta muốn được gặp cô ạ.

    Vương Diệu Tuyết trả lời ngay: “Tôi đang đón khách quý,

    bảo bọn họ chờ trước đi”

    Diệp Trung hỏi cô ta: “Cô biết Vương Quang Vũ này à?”

    Vương Diệu Tuyết vội đáp: “Gia tộc của Vương Quang Vũ

    từng có một vụ làm ăn hợp tác với chúng ta, công việc chủ yếu

    đều dựa vào chúng ta cả, nhà họ vẫn nói muốn tới gấp nên đã

    tới đây nhiều lần rồi”

    Diệp Trung lạnh lùng nói: “Bắt đầu từ bây giờ, tập đoàn Đế.

    ‘Vương sẽ không có bất kỳ vụ làm ăn buôn bán nào với nhà họ

    ‘Vương nữa, các dự án đang tiển hành hoặc chuẩn bị hợp tác

    đều dừng hết, nếu nhà họ Vương còn kiếm được một đồng nào.

    từ tập đoàn Để Vương này thì cô cũng đừng ngồi trên cái ghế

    phó chủ tịch này nữa”

    Vương Diệu Tuyết nghe vậy thì lập tức rùng mình, không

    cần hỏi cũng biết, chắc chắn là người nhà họ Vương đắc tội với

    cậu €hủ này rồi.

    Thế là cô lập tức gật đầu, nói: “Cậu chủ yên tâm, giờ tôi sẽ

    dặn dò ngay, ngưng hết toàn bộ tất cả các hợp tác với nhà họ

    Vương”

    Diệp Trung ừ một tiếng, nói: “Bảo với bọn họ là, tập đoàn Đế

    Vương sẽ không hợp tác với những người có tố chất thấp kém

    và rác rưởi như vậy, sau đó cho bảo vệ đuổi họ ra ngoài”

    Bên ngoài, Vương Quang Vũ và Trần Thúy Vĩ đang kích

    động chờ đợi

    Nhà họ Vương vẫn luôn muốn trở thành đối tác chiến lược

    của tập đoàn Đế Vương, cho nên anh ta rất hy vọng có thể làm

    thân với Vương Diệu Tuyết

    Nhưng không ngờ thư ký của Vương Diệu Tuyết lại gọi mấy

    bảo vệ tới đây.

    Vương Quang Vũ không nhịn được hỏi cô ta: “Chào cô, xin

    hỏi phó chủ tịch Vương có thời gian gặp chúng tôi không?”

    Thư ký nọ nhìn anh ta rồi lạnh lùng nói: ‘Xin lỗi, phó chủ tịch

    ‘Vương của chúng tôi nói rồi, tập đoàn Đế Vương sẽ không hợp.

    tác với những người có tổ chất thấp thấp kém và rác rưởi như

    mấy người, từ giờ trớ đi sẽ húy hết chuyện hợp tác với gia đình

    các anh”

    “Cô nói gì?”

    Vương Quang Vũ kinh ngạc một lúc, trong lòng anh ta lại

    thấy ngạc nhiên, sao câu nói này quen tai vậy?

    À đúng rồi. Vừa nấy khi ở bãi đậu xe, Diệp Trung cũng đã

    nói một câu y như thế.

    Phó chủ tịch Vương có ý gì vậy? Chẳng lẽ muốn ngừng việc

    œ c với nhè họ Vương sao?

    Vương Quang Vũ cảm giác đầu óc như căng ra.

    Có chuyện gì thể này?

    Ngưng hẳn chuyện hợp tác?

    Hơn phân nửa lợi nhuận của nhà họ Vương đều nhờ vào.

    tập đoàn Đế Vương cả.

    Nếu ngừng hợp tác thật thì chẳng phải là lợi nhuận của gia

    tộc sẽ bị giảm đi hơn một nửa đó sao?

    Anh ta không thể nào chấp nhận được một sự thật như thể,

    anh ta hétto: “Tôi muốn gặp phó chủ tịch Vương! Phải gặp phó

    chủ tịch Vương để hỏi rõ chuyện này!”

    Thư ký lạnh lùng nót:’Xin lỗi nhé, nhưng phó chủ tịch

    ‘Vương của chúng tôi không muốn gặp anh đâu, hơn nữa sau

    này không cho phép anh bước vào tập đoàn Đế Vương nửa

    bước!”

    Vương Quang Vũ tức giận mảng:

    Cô cố ý chơi tôi phải không? Chúng tôi là đổi tác hợp tác lâu dài với tập đoàn Đế

    ‘Vương, sao có thể nói ngưng là ngưng hẳn!”

    Thư ký không đế ý đến anh ta, nói thẳng với nhân viên bảo

    vệ bên cạnh: “Đuổi họ ra ngoài đi!”

    Đội trưởng đội báo vệ lao về phía trước, tóm lấy cổ tay của

    ‘Vương Quang Vũ, sau đó vặn mạnh ra sau một cái.

    Vương Quang Vũ đau đến mức gào lên, đội trưởng Trần

    lạnh giọng quát: “Cút ra ngoài nhanh lên! Nếu dám gây sự ở tập

    đoàn Đế Vương thì coi chừng tôi xử anh đói”

    “Anh chỉ là đội trưởng đội bảo vệ mà dám la hét ämTvới tôi

    à, anh có biết tôi là ai không hả?”

    Vương Quang Vũ vừa dứt lời thì đội trưởng Trần đã vung

    một bạt tai đánh tới, nổi giận mắng: “Trước mặt tập đoàn Để

    ‘Vương thì anh có là cái thá gì?”

    Vương Quang Vũ bị tát một cái, trên mặt đau rát, anh ta

    đang muốn n

    giận thì điện thoại bồng vang lên.

    Là bố anh ta gọi tới

    Sau khi nhận máy, bên đầu dây vang lên tiếng gào tức giận:

    “Thăng khốn khiếp, mày ra ngoài gây họa gì cho tao vậy? Giờ

    tập đoàn Đế Vương hủy bỏ tất cả chuyện làm ăn hợp tác với

    chúng ta đấy, rốt cuộc mày đác tội với ai ở bên ngoài rồi?”

    Vương Quang Vũ uất ức nói: “Bổ ơi, con có đắc tội với ai

    đâu, con đi gặp phó chủ tịch Vương mà, nhưng còn chưa thấy

    mặt mũi người ta đâu

    Ở bên kia đầu dây, bố của Vương Quang Vũ tức giận mãng

    to: “Tập đoàn Đế Vương người ta nói, họ hủy chuyện hợp tác với

    nhà họ Vương là vì mày là cái đồ rác rưởi không có tư chất. Vì

    mày mà cả gia tộc chịu tốn thất nặng nề, mày mau cút về đây.

    cho tao, tự mình xin lỗi và giải thích với ông nội đi!”

    Vương Quang Vũ bị bảo vệ đuổi ra khỏi cửa lớn của tập.

    đoàn Đế Vương, anh ta còn cầm điện thoại kinh ngạc không

    thôi.

    Bồng nhiên lại nghĩ đến Diệp Trung, anh ta không nhịn

    được hỏi Trần Thúy Vi: “Thúy Vĩ này, lẽ nào là vì thẳng anh rể ăn

    hai của em? Anh ta có quan hệ gì với tập đoàn Đế Vương sao?”

    “Hả?” Trần Thúy Vi cũng bị Vương Quang Vũ làm cho hoảng

    sợ, cô ta suy nghĩ một lát thì quả thật là có thể liên quan đến

    thẳng anh rế rác rười của mình thật

    Nhưng mà rõ ràng anh 1a chỉ là một tên vô dụng mà thôi.

    Nghĩ tới đây, đồ kiền quyết lắc đầu, nói: “Sao anh ta lại có.

    liên quan đến tập đoàn Đế Vương được chứ, đến tư cách đi

    dọn nhà vệ sinh cho tập đoàn Đế Vương anh ta cũng không có

    nữa mà”.

    “Cũng đúng!” Vương Quang Vũ gật gù, nghĩ đến bổ mình

    đang giận dữ, anh ta chán nản nói: “Không được rồi, anh phải

    về nhà một chuyến đã

    Tin tức nhà họ Vương bị cất hết toàn bộ chuyện hợp tác với

    tập đoàn Đế Vương được lan truyền khắp Hải Phòng một cách

    chóng mặt.

    Mặc dù không biết tại sao tập đoàn Đế Vương muốn cắt

    đứt chuyện làm ăn của nhà họ Vương nhưng tất cả mọi người

    đều hiểu rõ một điều, chắc chản là nhà họ Vương đắc tội với

    tập đoàn Đế Vương rồi

    Lần này, xem như nhà họ xong đời

    Thực lực của nhà họ Vương giảm hơn phân nửa, vốn cũng

    sắp đạt đến tiêu chuẩn của gia tộc hạng một, giờ lại rơi thẳng

    xuống cuối bảng gia tộc hạng hai

    Bà cụ Trần nghe vậy thì tức đến mức run rẩy cả người.

    Bà ta rất muốn hủy hôn ước giữa Trần Thúy Vi và Vương

    Quang Vũ, nhưng nghĩ tới chuyện nhà họ Vương lạc đà gầy còn

    hơn ngựa béo, nhà họ Tiền không thể đắc tội được, cho nên coi

    như tạm thời cho qua.

    Lúc này đây, ở trong phòng làm việc của Vương Diệu Tuyết

    Diệp Trung mới biết được toàn bộ quá trình vừa rồi, cũng

    rất tán thưởng cách làm việc và xử lý của cô ta

    Diệp Trung hài lòng nói: “Diệu Tuyết, vừa rồi cô xử lý tốt

    lâm, từ hôm nay trở đi, tiền lương của cô tăng gấp đôi”

    Vương Diệu Tuyết vừa mừng vừa sợ, cô ta vội vàng đứng

    lên, cúi người cảm ơn Diệp Trung: “Cảm ơn cậu Diệp.

    Diệp Trung gật đầu, nói tiếp: ữa, tôi muốn cô tuyên.

    bố với bên ngoài hai việc”

    “Mời cậu nói”

    “Thứ nhất là tuyên bổ đổi chủ của tập đoàn Đế Vương, chủ

    tịch mới không muốn tiết lộ thân phận, chỉ cần bảo họ Diệp là

    được rồi”

    “Chuyên thứ hai, tuyên bố tập đoàn Đế Vương sẽ đầu tư

    bảy nghìn tỉ vào Hải Phòng, xây dựng sáu khách sạn cao cấp,

    đồng thời kêu gọi mời thầu, các công ty kiến trúc, lắp đặt thiết

    bị trong thành phố đều có thể tham gia”

    Nghiệp vụ chủ yếu của tập đoàn nhà họ Trần là trang trí, bà

    cụ vẫn nằm mơ muốn bám được vào chiếc thuyền lớn Đế

    ‘Vương này, ai có thể hợp tắc được với tập đoàn Để Vương, nhất

    định người đó sẽ trở thành tâm phúc của tập đoàn nhà họTrần.

    Giờ đây Đế Vương đã là của mình rồi, đương nhiên phải cho vợ mình phúc lợi.
     
    Long Thần Ở Rể
    Chương 5: Tôi sẽ thử một lần


    Tập đoàn Đế Vương công bổ hai tin tức, hoàn toàn chẩn

    đông cả Hải Phòng,

    Nghe nói tập đoàn Đế Vương đổi chủ rồi, lúc này nhà họ.

    Trần mới hiểu rõ, vì sao nhà họ Vương lại bị đá ra như thể.

    Xem ra gia tộc nhà họ Vương không lọt được vào mắt xanh

    của chủ nhân mới tập đoàn Để Vương này.

    Nhưng mà rốt cuộc cậu Diệp này là ai? Người này cũng giỏi

    ghê nhỉ? Tập đoàn mấy trăm nghìn tỉ nói mua là mua, những

    nhà giàu ở Hải Phòng cũng không có nhiều tiền như vậy.

    Nhất thời vô số các gia tộc rục rịch, một mặt họ muốn có

    thế móc nối quan hệ với cậu Diệp thần bí này, mặt khác họ.

    cũng muốn con gái mình có thể kết thông gia với cậu Diệp.

    Ngoài ra, tập đoàn Đế Vương muốn đầu tư bảy nghìn tỉ vào

    khách sạn, điều này cũng chấn động cả ngành trang trí của Hải

    Phòng

    Bảy nghìn tỉ đó.

    Dù chỉ được làm chút đầu thừa đuôi thẹo thôi cũng đã có

    thể kiếm được một khoản lời rồi!

    Vô số công ty muốn được chia một chén canh trong đó.

    Đương nhiên cũng bao gồm bà cụ Trần coi tiền như mạng

    kia.

    Lúc này bà cụ Trần kích động không thôi, một dự án bảy.

    nghìn tỉ, đây là cơ hội tuyệt vời đến nhường nào!

    Nếu như nhà họ Trần có thể nâm được một phần hợp đồng

    thì quả thực là gà chó thăng thiên.

    Thế là bà lập tức dặn dò, đêm nay tföng nhà mở hội nghị

    gia tộc, thảo luận xem làm sao mới có thể giành được dự án

    mới của tập đoàn Đế Vương, tất cá mọi người đều phải tham

    gia

    Đêm đó, ở biệt thự nhà họ Trần.

    Bởi vì bà cụ yễu cầu tất cả mọi người nhất định phái đến,

    cho nên Diệp Trung cũng đi theo.

    Anh biết bà cụ muốn mở cuộc họp bàn bạc xem nên làm gì

    để được tham gia vào dự án lớn của tập đoàn Để Vương

    Cho nên anh muốn nhân cơ hội này, giúp vợ mình là Trần

    An Nhiên nở mày nở mặt.

    Đến biệt thự nhà họ Trần, anh họ của Trần An Nhiên là Trần

    Thanh Long vừa thấy anh ta thì lập tức châm chọc: “Trời đất, da

    mặt của Diệp Trung cũng dày ghê nhỉ, còn mặt mũi tới gặp bà

    nội luôn à?”

    Trần An Nhiên lạnh mặt, nói: “Anh đừng ăn nói lung tung, là

    bà nội yêu cầu tất cả mọi người nhà họ Lâm đều phải có mặt,

    Diệp Trung là chồng của em thì đương nhiên cũng là người nhà

    họ Trần rồi!”

    Trần Thanh Long cười ha ha đáp: “Cậu ta mà là người nhà.

    họ Trần gì chứ? Chẳng qua chỉ là thăng ở rể mà thổi

    Diệp Trung sờ mũi, anh nói với Trần An Nhiên: “Thôi bỏ đi

    vợ, đừng chấp nhặt với anh ta làm gì, nhanh vào nào, đừng để

    bà nội chờ lâu”

    Trần An Nhiên gật đầu,nhìn mặt Trần Thanh Long như

    người ta thiếu nợ, cô bèn dẫn Diệp Trung vào trong.

    Trần Thanh Lơng thấy vậy thì càng lạnh lùng hơn, đợi lát

    nữa anh ta sẽ chở bọn họ đẹp mắt.

    Vừa bước vào phòng khách, Diệp Trung và Trần An Nhiên

    đã chọn một vị trí trong góc ngồi xuống.

    Rất nhanh sau đó, bà cụ Trần cũng cất bước đi vào, cuộc

    họp gia tộc chính thức bắt đầu.

    Mấy

    năm nay nhà họ Trần chúng ta vẫn chờ đợi một cơ hội, có thể

    Bà cụ Trần ngồi ở ghế chủ vị, gõ bàn một cái rồi n

    khiến cho gia tộc mình bước lên top 5 gia tộc ở Hải Phòng! Giờ

    đây rốt cuộc cơ hội này cũng tới!”

    Bà cụ Trần cao giọng nói: “Lần này tập đoàn Đế Vương đầu

    tư một dự án bảy nghìn tỉ, nếu ai có thểký được hợp đồng với

    họ thì chắc chắn sẽ nhận được lợi ích không hề nhỏ”

    “Hơn nữa đây là dự án lớn nhất sau khi tập đoàn Đế Vương

    đổi chú, với nhà họ Trần chúng ta mà nói thì cũng là một cơ hội

    cực tốt!”

    “Nếu chúng ta có thể hợp tác được với tập đoàn Đế Vương,

    để lại ấn tượng tốt với ông chủ mới của họ, chắc chẳn tương lai

    của nhà họ Trần sẽ không tầm thường đâu!”

    Mặc dù bà cụ hãng hái là thế, nhưng dường như người phía

    dưới không hề bị lay chuyển.

    Thật ra chuyện nhà họ Trần muốn hợp tác với tập đoàn Để

    ‘Vương không phải chỉ ngày một ngày hai, thời gian dài như vậy

    mà tập đoàn Đế Vương đâu thèm quan tâm đến nhà họ Trần,

    bây giờ bà cụ lại muốn tham gia vào dự án mới của tập đoàn,

    sao mà có thể?

    Bà cụ Trần thấy mọi người phía dưới đều trầm mặc không

    nói thì bưồn bực chất vấn: “Sao vậy, cảm hết rồi à? Chẳng lẽ

    không ai tin mình sẽ chiếm được lợi ích từ dự án bảy nghĩ tỉ đó

    sao?”

    Mọi người cứ anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không ai dám tiếp

    lời

    Bà cụ tức giận quá, cần răng nói: “Hôm nay ta nói thẳng,

    nếu ai có thể giành được hợp đồng một trăm tỉ từ tập đoàn Đế

    Vương thí người đó sẽ trở thành tổng giám đốc của tập đoàn

    chúng tat”

    Bà cụ vừa nói xong, mọi người ngồi đó đều sững sờ:

    Bà cụ luôn chuyên quyền độc đoán, cho nên xưa nay chưa

    từng có ai đảm nhận chức tống giám đốc tập đoàn, dủ sao

    quyền lực của tổng giám đốc cũng rất lốn, chỉ là người kế

    nhiệm tương lai mới có tư cách đảm nhiệm chức vị này.

    Bây giờ bà cụ lấy nó ra làm phần thưởng, chắc bà ta đang

    mong có thể lấy nó kích thỉch ý chí của mọi người, chứng tỏ bà

    ta hết sức khát vọng đự án của tập đoàn Để Vương lần này.

    Nhưng mã mặc dù vị trí đó tốt thật, tuy nhiên đâu phải dễ

    lẩy được.

    Trong mắt người nhà họ Trần, muốn hợp tác với Đế Vương,

    lại còn lấy được hợp đồng trăm tỉ? Có phải là đang nói đùa hay.

    không chứ, cho dù bà cụ Trần tự mình đi tới, chưa chắc quản lý

    cấp cao của tập đoàn đã chịu tiếp bà đâu, đừng nói chỉ tới việc

    hợp tác.

    Trong đại sảnh diễn ra cuộc họp gia tộc, cả phòng yên ảng.

    Bà cụ Trần thấy vậy thì tức giận chất vấn: “Mấy người đều

    là con cháu nhà họ Trần, chẳng lẽ không muốn chia sẻ gánh

    năng với gia tộc hay sao?”

    Dứt lời, ánh mắt bà cụ nhìn thẳng về phía Trần Thanh Long

    *Thanh Long, chuyện này giao cho cháu!”

    Trần Thanh Long cười gượng vài tiếng rồi vội nói: “Bà nội à,

    giờ ngay cả gia đình Vương Quang Vũ cũng bị tập đoàn Để

    Vương đá ra cửa, thực lực của chúng ta con kém xa nhà họ

    ‘Vương, sao có thể giành được hợp đồng của tập đoàn Đế.

    ‘Vương kia chứ…”

    Bà cụ Trần tức giận mắng to; “Vô dụng! Còn chưa thử sức.

    mà đã tự phủ định chính mình, mày còn vô dụng hơn cả thẳng

    ăn hại Diệp Trung kia”

    Thật ra trong lòng bà cụ Trần cũng không chắc chản,

    nhưng mà bà ta không muốn mãi là người cầm lái một gia tộc

    hạng hai hạng ba như vậy, bà ta nấm mơ cũng mong nhà họ

    Trần có thể bước lên cao.

    Mà dự án lần này của tập đoàn Đế Vương chính là cơ hội

    duy nhất.

    Cho nên dù có khó hơn nữa, bà 1a cũng không muốn từ bỏ.

    Vốn bà ta còn tưởng Trần Thanh Long là cháu trai trưởng

    thì sẽ thoải mái nhận nhiệm vụ lần này, ai ngờ lúc này đây nó lại

    gióng trống lui quân!

    Trong lòng Trần Thanh Long cũng rất buồn rầu, ai mà muốn

    nhận cái nhiệm vụ không thế hoàn thành này kia chứ? Chỉ sợ

    còn chưa đặt chân vào đến tập đoàn Để Vương đã bị đuổi ra

    ngoài luôn rồi.

    Đến lúc đó không chỉ xôi hỏng bỏng không mà còn bị người

    ta chế nhạo, làm trò cười cho người khác, cho nên dù ở thế

    nào đi nữa, anh ta cũng sẽ không đồng ý,

    Bà cụ Trần mảng Trần Thanh Long xong thì lớn giọng quát

    hỏi: “Những người khác đâu? Lẽ nào không ai dám nhận nhiệm

    vụ này?”

    Lúc này đây, Diệp Trung mới đụng cùi chỏ vào người Trần

    An Nhiên, thấp giọng nói:”Vợ à, em nhận nhiệm vụ này đi?

    Trần An Nhiên vội đáp: “Anh điên à? Tập đoàn Đế Vươngsẽ

    không hợp tác với công ty nhỏ như nhà họ Trần của mình đâu.”

    Diệp Trung khế cười, đầy tự tin nói: “Yên tâm đi, nhất định

    em có thể hợp tác thành công!”

    Trần An Nhiên kinh ngạc hỏi anh: “Thật à?”

    Diệp Trung bình tĩnh đáp: Đương nhiên rồi, anh thấy không.

    có vấn đề gì cả. Em nằm lấy cơ hội này đi, sau này địa vị của em

    ở nhà họ Trần sẽ tăng lên mây đó”

    Không biết tại sao, lúc này đây Trần An Nhiên lại tin Diệp

    Trung đến như vậy.

    Theo bản năng cô đứng dậy, nói với bà cụ Ti

    cháu đồng ý đi thử một lần..”
     
    Long Thần Ở Rể
    Chương 6: Cá cược


    Trần An Nhiên tỏ rõ thái độ làm cả nhà họ Trần cũng phải trợn mặt ngoác mồm! Họ cảm thấy nhất,định là Trần An Nhiên điên rồi! Náo động đến mức dồn dập cùng lúc thếnày sao. Sao lại gây chuyện vào lúc này, vậy thì kết quả mà cô ta nhận được, ngoài chết ra thì còn gì nữa chứ?

    Tập đoàn Đế Vương là công ty lớn nhất Hải Phòng đấy, sao người ta có thể lọt vào mắt xanh của nhà họ Trần được? Ai cũng nói rằng, kết quả không thể nào thành công được. Trần Thanh Long không khỏi.

    “An Nhiên à, em nghĩ chỉ với em giành được hợp đồng của tập đoàn Đế Vương được hay sao?”

    Em gái ruột của Trấn Thanh Long, cũng là em họ của Trần An Nhiên lúc này Trần Thúy Vi cũng đang cười lạnh: “Chị An Nhiên à, thân phận gì chứ, tập đoàn Đế Vương lại là thân phận. gì, sao chị lại liều lĩnh nói như vậy, đừng làm cho nhà họ Trần chúng ta mất mặt nhé! Có người còn phụ họa: “Đúng đó, nhỡ đâu bị tập đoàn Đế Vương đuổi ra ngoài, nhà họ Trần chúng ta sẽ làm trò cười cho cả Hải Phòng này đấy"

    Trần An Nhiên nghe họ bài đôi gò má cũng đỏ ửng lên, cảm giác chồng xấu hổ. Từ sau khi gả cho Diệp Trung, địa vị của cô trong gia tộc xuống đốc không phanh, cô càng ngày càng không được coi trọng, hầu như sắp bị loại khỏi gia đình, ngay cả bốmẹ cô cũng cười nhạo theo. Cô cầm thấy nếu mình có thể giành được dự án lần này của tập đoàn Đế Vương thì địa vị trong gia tộc có thể được củng cố vững vàng. Quan trọng nhất là, bố mẹ cô cũng có thể thẳng lưng mà sống.

    Nhưng lúc này đây, bị nhiều đời trào phúng rồi nói móc như vậy, trong lòng cô lại thấy mất tự tin. Cô buồn bực trừng mắt nhìn Diệp Trung một cái, tại sao tự đừng mình lại nghe anh ấy xúi giục? Sớm biết vậy đừng nên xung phong. Bà cụ Trần cũng nghe được mọi người xung quanh nói vậy, trong lòng bà vô cùng tức giận. Bà đã hỏi nhiều lần cũng không có ai dám đứng ra nhận nhiệm vụ lần này, giờ có Trần An Nhiên chủ động xung phong, đám người này lại bắt đầu giội nước lã.

    Mặc dù bà cụ Trần không thích Trần An Nhiên, nhưng vào lúc này sao lòng bà cụ lại cảm thấy, ít nhất Trần An Nhiên còn nguyện lòng chia sẻ, người khác chỉ khiến bà thêm bức bối mà thôi. Đặc biệt cháu trai mà bà yêu thương nhất, Trần Thanh Long, nó khiến cho bà quá mức thất vọng rồi!

    Vì vậy thái độ của bà cụ Trần đối với Trần An Nhiên cũng có sự thay đổi không nhỏ. Bà lập tức nói: “Những người khác đã không dám nhận nhiệm vụ thì đừng nói nhảm nữa. Chuyện hợp tác lần này với tấp đoàn Đế Vương sẽ giao cho An Nhiên”

    Trần An Nhiên cũng chỉ còn cách nhắm mắt đáp lời: “Bà nội yên tâm, chắc chắn cháu sẽ cố hết sức”

    Lúc này Trần Thanh Long còn hừ lạnh, cười khẩy "Cố hết sức thì có ích lợi gì? Cuối cùng thất bại không phải là làm mất mặt gia tộc đó hay sao?”

    Diệp Trung cười lạnh, hỏi ngược lại: “Trần Thanh Long, tại sao anh cứ làm An Nhiên nhụt chí?"

    "Như vậy để làm gì? Chẳng lẽ anh thấy nhà họ Trần không có tư cách hợp tác với tập đoàn Đế Vương hay sao?”

    Trần Thanh Long không ngờ tên vô dụng Diệp Trung này lại dám mở miệng trong cuộc họp gia tộc, hơn nữa lại còn dám chụp mũ cho mình. Nhìn vẻ mặt có phần tức giận của bà cụ Trần, anh ta vội vấn giải thích: “Cháu không có ý đó, chẳng qua cháu chỉ cảm thấy Trần An Nhiên không thể giành được vụ hợp tác lần này mà thôi”

    Diệp Trung nở nụ cười, hỏi lại anh ta: “Vậy nếu An Nhiên có thể hợp tác thành công thì làm sao đây? Hay là chúng ta cá cược đi?”

    Trần Thanh Long cười lạnh:” cá cá thì cá, tôi sợ cậu à? Cậu nói đi, muốn cá cược cái gì?”

    Diệp Trung đáp: “Nếu An Nhiên có thể ký hợp đồng thành công. Trước mặt mọi người trong nhà, anh quỳ xuống đất dập đầu lạy tôi ba lạy, anh sai rồi, nếu An

    Nhiên không thể dược hợp đồng, tôi sẽ dập đầu lạy là tôi sai, anh thấy thế nào?

    “Ha Ha Ha Ha” Trân Thanh Long cười to thành tiếng: “Thằng vô dụng như cậu muốn chết chứ gì? Được thôi, tôi cá cược với cậu!”

    Diệp Trung hài lòng gật đầu, nói: “Cả nhà chứng kiến rồi nhé, nếu ai đổi ý thì bố mẹ, ông nội bà nội của người đó sẽ chết”’

    Diệp Trung cố ý nhấn mạnh kêu bà nội, chỉ sợ đến lúc Trần Thanh Long thua lại lật lọng mà thôi.

    Câu anh vừa nói khiến cho Trần Thanh Long không thể đổi được, bởi nếu là vậy chẳng khác tấn công bà nội đó sao, cũng chính là bà cụ Trần? Đến lúc đó chỉ e chính

    bà cụ Trần cũng không buông tha cho anh ta!

    “Được thôi! Trần Thanh Long không biết Diệp Trung đã đào sẵn hố cho mình rồi, trái lại anh ta còn thấy mình không thế nào thua cuộc được.

    Thế là anh ta cười lớn, nói: “Cả nhà nhìn thấy rồi nhé, tôi chờ cậu dập đầu lạy tôi!”

    Bà cụ Trần cũng không để tâm mấy đến vụ đánh cược, lần này điều bà quan tâm duy nhất là có thể thêm vào danh sách đối tác với tập đoàn Đế Vương được hay không, nếu có thể, dùng nói là Trần Thanh Long phải quỳ xuống lạy Diệp Trung, mà cho dù bắt nó gọi Diệp Trung là bố, bà cũng không để ý.

    Thế là bà mở lời nói: “Cuộc họp hôm nay dừng ở đây, An Nhiên, cháu có ba ngày để ký được hợp đồng, tan họp!”

    Về đến nhà, bố mẹ vợ lập tức làm khó dễ Diệp Trung và Trần An Nhiên. Mẹ vợ Mỹ Lệ hoảng hốt đến sứt đầu mẻ trán, bà bật thốt lên: “An Nhiên à, sao con lại

    nghe cái thẳng ăn hại Diệp Trung này, tự dưng lại đồng ý nhận cái đề nghị này làm gì?”

    Bố vợ Thành cũng quát Diệp Trung: “Diệp Trung ơi Diệp Trung, cậu đúng là ăn hại, sao lại hại chết con gái của tôi hả?”

    Ngay sau đó, vẻ mặt bố vợ đầy tức giận nói: “Nếu An Nhiên không thể hợp tác thành công với tập đoàn Đế Vương thì chắc chẩn sẽ bị cả gia tộc kỳ thị, đồ vô dụng kia, cậu muốn cả nhà phải quỳ trước mặt Trần Thanh Long hay sao, cái mặt già nua này của tôi sẽ mất hết luôn à”

    Diệp Trung nghiêm nghị:" Bố mẹ, chỉ cần An Nhiên có thể ký được hợp đồng thì không phải mọi chuyện sẽ được giải quyết dễ dàng hết hay sao".

    “Ký được, ký được, ký được! Ký được cái con khỉ.”

    Bố vợ nổi giận, mắng: “Cậu có biết thực lực của tập đoàn Đế Vương mạnh như thế nào không? Sao họ để ý đến nhà họ Trần được?”

    Diệp Trung cười nói: “Nói không chừng người ta lại đồng ý thì sao, con thấy An Nhiên có thể làm được mà, chắc chắn giành được hợp đồng lần này”

    Mẹ vợ ở bên còn châm chọc: “Cậu cảm thấy? Cậu là ông cụ tập đoàn Đế Vương à? Thắng vô dụng không được tích sự gì, lại còn ở đây nói khòác không biết ngượng!”
     
    Long Thần Ở Rể
    Chương 7: Anh ấy là chồng tôi


    ACtC-3eq1lPf7AuRToDs0aPPDl5EgOtEaudU6JdShwzS7DNrzUbRCPvcO67I-da4QG66_hYRMFGvwgCr4YrNvFoZu4rqObTAYCHkOdDqNk_2JkQJ4cYcGnfK2GnXMBb8ZO6VOH0gaUCPakEYQSU9R4V2MGfv=w468-h783-no


    ACtC-3eCx7SY87-HgwpX2f5GClQd6dwe95HBO1M_o8JiRGfMP3sU8W4hJ9nANv9K4lI-x1lEoNQVBra9uFBd7OCBJIFqAOwUgt4mmHBwA9V9jVDzuu_E6hl4Hm35DjbnY7tGgTAE63OSjJ-vbgfGo1kUUAwa=w468-h783-no


    ACtC-3eGl3HwL1e4QBkKzOgZN04h7Hw7YoyoAcTRWvu3P5_BUdeoyBknuYuEuKW1OcQ9scCS4JM9Qo3V2QTj_zfz-V7M5VYExTop7Dd6KqBPfKQKfBcZ51J60igUVfTmmfffCzHjogpOfAPaEzcZDuC-Nb2E=w468-h783-no


    ACtC-3dEKKJgQSuLG14XAfH1M4BKcH8kN0Eywz_C-cTEZ3tOKl_QcRpJRi1pUYjHJ-DcShFWZ_1IlnswIfXKMR9geYbJ9SX7JDdK53PYl5h66DgcLR2cA1lfxVt-gQws4VUpnoxYEHdWRw1qzOET0AdXJTxj=w468-h783-no


    ACtC-3fkgrPaHP5qckIhfZ6wTEnEbqwK5G_kkzQPC1QSKOxu-gzo9EMR450sGRRx1xLsDSd_y3HnH_nAtwkWrYCYMCRlHkhCWpqOFluHqkfhUia1y2IyCzzhX8aE2JW5fbGekSWfeklGLTe4obDQJ_5-9nNx=w468-h783-no


    ACtC-3f6j2GvXuL0N0N56bWtnDqE-epUlg1siG8Mqay9NAObPEHE-T7uwSxBPPQFaRYboxj_PPmJVDUkCE1YOgN9K5QAkRl3eGGvk3E-AAIA0N4LsyC4-BsykK-VkB4Sqs9Bq75lHqjJ3QI9v1CgSP55eGau=w468-h783-no


    ACtC-3fPIvg6OtkCranCtEWODEqyGFEP1-3h_gdIrSQxf7mrnhdqI5_Q8EHHCMZkRL81NTPkwEilZsS6thn5_0yW4vjiogN0wBWwYQ7oBvyQQNG45aiqAcaG60aJQhhhJNrWXAikt6D0DngY5SYdmS060uJ_=w468-h783-no


    ACtC-3dPwEzu1__wBY_dI4w1s8kALjdZyiShFVemWnzOKJEz0DIg3RjZbHmK4RaUqJoaDlV3yslYlW9l7m16yE_m5CutYVh00aJAIAUZCeM2dKAGRr-3JJ9zr4KJy97BzzP6jg-wDvIRqylu7CGp4yPhjlxp=w468-h783-no


    ACtC-3dbiFdswWC8iXwFw3JdMXhMOyr9HfnUyhWlKbLzVu8MkyO-b2Ow_Mm_U7g2f-Jz-WovbqfXLl7yDD2_DQBIaxTun4ji57JrfdBPH0aHZ4KIlbVlH-vHDiXujGmuGcZ03_imU4tnLZmIXK8vug8yMSfO=w468-h783-no


    ACtC-3dv9TFsMaAShgd4ebjD99Kzhztf83MP4lEo409d_VxeTV62W7DvHj_5JGJmvxURJhjkK6s9GrabiHWUAFT7Fh-wuB-_LIqFSOP2M_bdjKX5wkl3Kg_6N55bEfJMsR5WoCZnh2zvaJWIRnxavuZTgWqp=w468-h783-no


    ACtC-3eYZOy4356a-UxL4NgICV2aTIH39ZP1da7N7xC6eqhxHa24VkhpuHjkJw6Orysd0-D14onhiATqXj5gR6c2sNZjegJLMyv5Stae81AqFxx8h798j1yZZMAO63-iLzhljTmqeqMe-rwzkuTb8_ye39mS=w468-h783-no

     
    Long Thần Ở Rể
    Chương 9: Đại nghịch bất đạo


    ACtC-3fRjOAVtWMGxWEEX2Xdtije9xU3pTR_KlJ6blQI6jRSx9eg8USCbNX9C8q45yDubE9h5Hn8FQOfoTEGqq34Evz8apYvgbSp4mcwtjSS9CaTOL3NnLY51vfBYBQ0A0_YW49Lq9zxGkFP7_19ow3-rrXb=w470-h783-no


    ACtC-3dNK-iQebLJEBQ8jvybDzWQMQs3L-iI4Lrt0siprhgtt24boSz-KtDpOzOlypxnRMvrM38jzUnfCAulyYgPnKyKQlfB-7njbhnqFgTwx4B5015yO7Hq2BRI-QO6JlQhWBgSu-HU8XwZU4Pm6TBQqPZm=w466-h783-no


    ACtC-3eAuQpDRrAE40LeHXxYKh2sGwFatV5NLEpNyxnq2SFg7GaCmva06WFwi21F-r4RbJzA2a94wRoi0MkaDZsrEk_Ma6DEWuedEuHOnWWYqKojIIyFtktrEFoQ48amCWNkkVL8JLfeB8Zkglqkq-5djVYf=w462-h783-no


    ACtC-3dxuyriZPTMG4FFWB0Zdt2WhmdguLEQQMurAcSwPkO1Tb6SVYH-WlIMfD0Kkt5qRHpeCFi8UEM7i3QhiWzlN-7XpoT_FPcHj0Wvn5TXgAtsX9WH_p8FKGZGxcowr7Qtv_FQSGxkGssIsQiy5nHPuvAl=w470-h783-no


    ACtC-3dhBlD95gvUWpSdYczSL3jGBYjxd5A7msS7IiCH__UHSvnerkaWoz1eZ9iVvoK6ITs30TCsd2NnvDH3aTqJyaPTEqHmPWb_LsWRPRs_33xxmnvA1eA0zV_6pDr7j9yYMnNvrb9cWZTaHzY_ssEuipGw=w470-h783-no


    ACtC-3cDZQ7dMoOllSvNZwSkfNmzLKGt0IcIZfmRznL5fzOGRxZBK3A1aChY6LMpfLGzCdeY4K6pxlyM1hX_ccbgyQ_c8UJ52tCSGiHaSkqwz7ezoow_lLZ-DxM9ZL6qDySiA777chE2Mi2C6r5Lk5fA5HRX=w466-h783-no


    ACtC-3cHWxLzNWFKmqOQHorLDya7B57pVQgJ6ZbxVnnWW87FF0V1j_PWo9h3I-7ydQDRE5Vzxt3HACplG1FO8vKw8Y4wUaPVAUO21BvUgWLPUOqp9nwoaNxgCZBszHViBlT200DMw0w30VouCkbJFepmk8LQ=w460-h783-no


    ACtC-3epIQREj1OKQvvNjNiOzfpP7cBpCjcBMSCPzGVflr1oetjedb4VnVI6HyBdp1chJrZYnSswzaWpkqMQJtDmEvp9mzE8nibnbjH2-K38ynEGV1aDIHK9_OoRGNlFJKjcoRrZf_2uWbHp9b2aYveM3IeW=w466-h783-no


    ACtC-3eVyNi4bN0xwWayGU2ZkxFNLTpFcnMenoxUj7dq5OeX96jcvTC5pUZbeBEWtKgn42TiJiXXA2JbUom2jBrNyae1r1e9go3hSgVoTOYpMFzNnyso7SiVvnWCPWgAkKLbsajvBmnEukiTjLnXbCL6Xv1R=w465-h783-no


    ACtC-3cQewiAcHkVjMfObbr8CZFIjHu6UYKblIKL675bGeOSq3ZQcjZRCW_5DpLqYYGNl7SpFWAZAapUkg40cGvGQMuKbKMwaA8hWX3wH_p6TBeh5ZOLFqO4j2A0sM87HQCWT1Vmo4wTCMK2t-jkD28bLRfY=w462-h783-no


    ACtC-3fHEPNpvAOD8NhShIK5TNBioJNXtQjKOR8lWgnj4lHqoN1Bzdt4sCW1wlinU0y6inerO_yI_AI_MDkFBhggt6u21mPxS18MB9XuBo0oa_QH28Q-mWIjsPt1OEHfoLdPgXriCvuHKt_2fASVW2X6GsFf=w468-h783-no

     
    Long Thần Ở Rể
    Chương 10: Dập đầu nhận lỗi


    ACtC-3eqTNurlMyzp6DlF48I7B2sNy7Nj3EngFUvSbgrp2zjae8t3AYSHRrIoGZU_UWJKOn40mtTbOODwjdB-kaMJuuSS73GLSgp4-enZCYHGTexPCf7viIttd86MQM9k5rmI2pVfeL7OcRHS-rejtRO0J4P=w462-h783-no


    ACtC-3dWp0eUPrKO1tFycsFoWBbWvUgp34OU4us8jOGLOwoEIo-pkOxTarq-9hvIxd0HQ57R65nUlbgOc5zbT7vBCqnKPdAgdcRGK894LCs1zUcmNJrJ2FyzS40OmG3yaFwC3RQGfBfXvacsixPLCWYaArwC=w464-h783-no


    ACtC-3ewc_LN8KKsZMXlKVno3jN_D3cnJCvWBAQ_6Ou9BrdvYYaqfZesm6Gpn_O0Cb9n9_-5BNFR6qpx-XoIF7wR9hLz4GWWHAde6Urlw5trlxwGXIo9-mGn-g5GuPibdYBHHYGG3nJg7lcD_ph8Z56-k6pe=w465-h783-no


    ACtC-3fICSjwQgAYDLqrYRaKL_qrhCkAvhtaq72YZvFQ55yjxnStRhs1T2ah6fnBcFWP8N0343OUGHov4zVEBFP8dj3iYi8jylxamfRL2hvwipF-GOLZapIpdaDda8oSQsJqp7BVbGAekI55MinI49bXWDjb=w460-h783-no


    ACtC-3eQ1n_61PsrmlDTxyqA0fTi_ltFbP_I4gk_oaJCXHcZfvGxsUgUXMkh_e2tlhxzj8rJf6YTy42hcx2vQu614ks8Pno1F1zifWeSXySXGnyR6lvhlp89NTbSl6FvK9l-rxrr_AqtmtYZ2Wb30a1f8NSg=w462-h783-no


    ACtC-3dyTJq4fEeNXKWgTq2bt7Ph9Ar45N9gncElxqIv9drW0Vvkw7OF3ems_cr65GhA6imnFkQRUQl3xvRDh85N9qcxvD5nHX-I6nyhIWm4LkZGRImv8orFCDc5Yb1vf272EYK2gBUB-k0QSbpkDnneyoTN=w470-h783-no


    ACtC-3dRWsg_t6J5Fmiu82-2Bu3EvYQSy0BrMByQhyc8mxEy9-sJ_Lw2lUuShAVhB807MAT6sWag8nxrF8-HJff-aYAWrNV7GkkCicNQy36QE-qZgFXiwuzdDQvcUsB9xe60fH8mDFgFzqxCmxC79tIvuuHW=w467-h783-no


    ACtC-3en3mMR2r2y-dFYC7m9KFkUNgnuxCkyFZ9sUtdq8VqxxoaEk5QFbrjuBIq8XzwSJoFtezhY9pTMhd7mmEIm6hr5YFK3-aL0_CyWb7xDtpHT1f4J4RB13zqb51jJ2vEsyOqsHXajvRpEoI-4PVtoSwLf=w470-h783-no


    ACtC-3e40ior_b0hcA7arQZjU7zqNiq_wBjEiquoLS1axBps4GM8vwaaEyOlCFaWFqTdsZHm25EIShpfOalurScOcBOWYeBIUApu_hdoBm0kRWVn-8C4_dHpS7VzkYw_-JPaFExu4LJVe4zpMRm34jwgSQrD=w468-h783-no


    ACtC-3f7HKp6kWsqWm0p0cyPDQhVHwVK7ssSup0d6xsPe_TWMsquyAuqqRoLsBrBKhWW2fi5qBd--Sx-qnqFgJ0IzDlHFk8Ux8wAa1xEBDdvAUmSwWOSB5lrhsucqbn4mnfgwsWOnl9cv8LlWm1LWu2nFA1p=w468-h783-no

     
    Long Thần Ở Rể
    Chương 12: Khích bác ly gián


    ACtC-3cFl9tDQApz8UAT7k5x7ms9g1tIIsZKQNImuXBOdanoDWqwAlidwr1EbJ1IJebT4q8sxlJF2GsMj-jgUSh7IZW5aQrPcA6Sb_JCoKTqakr9Na6JHzIdP00bKclnfYfE-a9w5lRJPn4nzEQn4hIgl9HC=w464-h783-no


    ACtC-3cdISm0hK-5hXFv4e3rDT_bknPAv1MihCck2ZPo9cg73axNac1n5bmc6Fov1MQPQI6GU1xWZJXg4lTmNZSHktldjle5ZYs5xuZR1dJQVeGNjK180fFBnLWDIjw3CePp7LQQEWzTbcHwab5SobybxpkI=w465-h783-no


    ACtC-3etwfb0SWUQxnJeyku26LgToS95pZzmq9j__KPO2IMgcbrze68dDqrQAAGc1q_jgERZ8jJmSb2cuimCv2YMV3NW01XoE19H1aSqB-ZJDQ83k7Jqv60AtXsoicnYYxyM-QqHmvG9WeRU3jPJ9-IrdTeI=w462-h783-no


    ACtC-3eJJJsjDHoi8p2LyWoqa_Yoz-c8NXCaVNHjisOUm4N3yLLpwvaSqKIZ07Zjo2-LKRmRsrtzU7x7aoetkJJb08s5XPnuB4t2CXbbv0EKhMo7aRYwK8YKAjqz0gVoUsUUnIbKchHxdycNwx40aeAU461W=w459-h783-no


    ACtC-3fmt9GaYVPjpvDuPSQ5sCxOBxuLkwAHrmWqovJB1Q2-sQhh5uxl_1szjX7HtmEAUoy3rcQ6pSlXVWyLTh1Oq_OS-559-5V1f-uHA9347_EMOjzwYsrjpXzgUlB8eHI8YtvAVh4egA9KdPZIIwx8QM7V=w460-h783-no


    ACtC-3dg4GOZygxGWbuIrenBG03_qNLGDVi8SYSJCANwERabhG6ABUQz2ZojYS7OdsdYjOTwkCSqac2TelqmK03Oa4NSolC7Fng1ca8yIALZ0t35Vm3a-vEf6iWBq69RWHJ9tQIJ6dfEova3MbsPMki-Iy3b=w464-h783-no


    ACtC-3e5A95b3K9JUzd6aUMFfs_xHUyXrMJnJs7nQfy_n0nvFiEqWni9jCBUEN5yXha_9AgoSOc1Bag2kruLzBNyqtKdMGumUJN8ZvA5MKv679myDQdC9mBX2JhY4hr6k5tDdb8qmFDCRvnTSefnkuXnS4Ck=w465-h783-no


    ACtC-3etsDXpKoSPGU9rrJ8CeDrSR95E7c5QnIaw8cgLpYuIwki0liKbfu9IPgkYvBmV216ssrupnZQXqmoeSjsxCaBp9hvTEJoQyIXTKKhIJ3GV8v-xA4jmFCJhtjcfu9UZy6AYOjHyF_0RmdjESETA23Y4=w470-h783-no


    ACtC-3drEec0Zyswf2-6YqGV4gulRQVQcYe82H5RPOFVn4IBJSSW05vfbAB0srwSe3qQJ86gn0324v80eIbz35fhV3-KSHbPDzJbTK0HEfPbRZFh8Hlc4VcGns6OSIWxitz1S6bPYU-BP3LD1fbVs94Ej_p5=w470-h783-no


    ACtC-3cYbVes-C4wgBs0Q-qc-u8DBjzq1msnV5r8Sjpr74xe7t5u0hhtwV5PWgR3iTQIxegH3iFfw1KQlWWsrejwlqJhNcVsx2NnpmbVUjE9PHpEABGSbpUsclm6-c-31loJlGHBPlv_xCm3IkR-tF_QwzXQ=w466-h783-no


    ACtC-3cYUAP11hX7ZqVEEbIgL1cpTV9hW6RCove2DulybJ5XHbfciD7o82EbGT2r2eGYOFqjWGOioQZObCip3V4b0VsGA255jdT_jVaaGQksJXi1vvpN9XqCemRy3XGA5CZr0lqbh1x5cVYPBvskqVQwaOiE=w457-h783-no

     
    Long Thần Ở Rể
    Chương 13: Chuẩn bị ăn mừng


    ACtC-3cFl9tDQApz8UAT7k5x7ms9g1tIIsZKQNImuXBOdanoDWqwAlidwr1EbJ1IJebT4q8sxlJF2GsMj-jgUSh7IZW5aQrPcA6Sb_JCoKTqakr9Na6JHzIdP00bKclnfYfE-a9w5lRJPn4nzEQn4hIgl9HC=w464-h783-no


    ACtC-3cdISm0hK-5hXFv4e3rDT_bknPAv1MihCck2ZPo9cg73axNac1n5bmc6Fov1MQPQI6GU1xWZJXg4lTmNZSHktldjle5ZYs5xuZR1dJQVeGNjK180fFBnLWDIjw3CePp7LQQEWzTbcHwab5SobybxpkI=w465-h783-no


    ACtC-3etwfb0SWUQxnJeyku26LgToS95pZzmq9j__KPO2IMgcbrze68dDqrQAAGc1q_jgERZ8jJmSb2cuimCv2YMV3NW01XoE19H1aSqB-ZJDQ83k7Jqv60AtXsoicnYYxyM-QqHmvG9WeRU3jPJ9-IrdTeI=w462-h783-no


    ACtC-3eJJJsjDHoi8p2LyWoqa_Yoz-c8NXCaVNHjisOUm4N3yLLpwvaSqKIZ07Zjo2-LKRmRsrtzU7x7aoetkJJb08s5XPnuB4t2CXbbv0EKhMo7aRYwK8YKAjqz0gVoUsUUnIbKchHxdycNwx40aeAU461W=w459-h783-no


    ACtC-3fmt9GaYVPjpvDuPSQ5sCxOBxuLkwAHrmWqovJB1Q2-sQhh5uxl_1szjX7HtmEAUoy3rcQ6pSlXVWyLTh1Oq_OS-559-5V1f-uHA9347_EMOjzwYsrjpXzgUlB8eHI8YtvAVh4egA9KdPZIIwx8QM7V=w431-h734-no


    ACtC-3dg4GOZygxGWbuIrenBG03_qNLGDVi8SYSJCANwERabhG6ABUQz2ZojYS7OdsdYjOTwkCSqac2TelqmK03Oa4NSolC7Fng1ca8yIALZ0t35Vm3a-vEf6iWBq69RWHJ9tQIJ6dfEova3MbsPMki-Iy3b=w435-h734-no


    ACtC-3e5A95b3K9JUzd6aUMFfs_xHUyXrMJnJs7nQfy_n0nvFiEqWni9jCBUEN5yXha_9AgoSOc1Bag2kruLzBNyqtKdMGumUJN8ZvA5MKv679myDQdC9mBX2JhY4hr6k5tDdb8qmFDCRvnTSefnkuXnS4Ck=w436-h734-no


    ACtC-3etsDXpKoSPGU9rrJ8CeDrSR95E7c5QnIaw8cgLpYuIwki0liKbfu9IPgkYvBmV216ssrupnZQXqmoeSjsxCaBp9hvTEJoQyIXTKKhIJ3GV8v-xA4jmFCJhtjcfu9UZy6AYOjHyF_0RmdjESETA23Y4=w441-h734-no


    ACtC-3drEec0Zyswf2-6YqGV4gulRQVQcYe82H5RPOFVn4IBJSSW05vfbAB0srwSe3qQJ86gn0324v80eIbz35fhV3-KSHbPDzJbTK0HEfPbRZFh8Hlc4VcGns6OSIWxitz1S6bPYU-BP3LD1fbVs94Ej_p5=w441-h734-no


    ACtC-3cYbVes-C4wgBs0Q-qc-u8DBjzq1msnV5r8Sjpr74xe7t5u0hhtwV5PWgR3iTQIxegH3iFfw1KQlWWsrejwlqJhNcVsx2NnpmbVUjE9PHpEABGSbpUsclm6-c-31loJlGHBPlv_xCm3IkR-tF_QwzXQ=w437-h734-no


    ACtC-3cYUAP11hX7ZqVEEbIgL1cpTV9hW6RCove2DulybJ5XHbfciD7o82EbGT2r2eGYOFqjWGOioQZObCip3V4b0VsGA255jdT_jVaaGQksJXi1vvpN9XqCemRy3XGA5CZr0lqbh1x5cVYPBvskqVQwaOiE=w428-h734-no

     
    Back
    Top Dưới