Ngôn Tình Long Tế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Tế
Chương 920: Mật thất


Chu Chỉ Nhi biết bản thân cô ấy đã khơi dậy thành công sự tò mò của Trần Phong, cô ấy mỉm cười nói: “Anh Trần, chuyện này rất đơn giản, nhưng cũng có thể nói là rất phức tạp, chỉ là xem anh nghĩ như thế nào thôi”.

Trần Phong men theo mạch suy nghĩ của Chu Chỉ Nhi, anh suy nghĩ vài giây rồi nói: “Lẽ nào cô nghĩ rằng chỗ đơn giản của chuyện này sẽ có vấn đề sao?”.

“Quả nhiên không hổ danh là anh Trần, mới nói vậy đã hiểu ngay”, Chu Chỉ Nhi cười nói: “Tuy anh Trần muốn mượn chiều hướng chung, chiều hướng chung đã hình thành rồi sẽ khiến thế lực mạnh như Mạc Lang cũng sẽ không còn đường thoát thân. Nhưng anh Trần có từng nghĩ đến kiểu chiều hướng chung này liệu có vững chắc không?”.

Trần Phong cũng đại khái hiểu được ý của Chu Chỉ Nhi, nhưng lại không đồng ý, nếu thế lực nhỏ muốn chống lại thế lực lớn, thì hợp nhất các thế lực với nhau mới là con đường đúng đắn.

Nhưng khi anh định lên tiếng, thì một người đàn ông đột nhiên gọi đến: “Chỉ Nhi, sao em lại ở đây?”.

Trần Phong và Chu Chỉ Nhi cùng nhìn về phía tiếng gọi, thì thấy Bạch Tô đang đi tới.

“Anh Trần cũng ở đây à? Hai người đang...?”, Bạch Tô nghi hoặc nhìn hai người.

Trần Phong không nói gì, còn Chu Chỉ Nhi nở nụ cười dịu dàng nói: “Chỉ là vừa đi ngang qua thì gặp anh Trần, em cũng khá tò mò về anh Trần nên chủ động đến nói chuyện với anh Trần vài câu”.

Có thể trong lòng Bạch Tô sẽ hơi nghi ngờ, nhưng cậu ta cũng không có lý do để hỏi, chỉ nhìn Trần Phong một cái rồi nói: “Vậy à, thực ra khi anh biết thân phận của anh Trần cũng cảm thấy rất ngạc nhiên. Luôn cảm thấy anh ấy bây giờ không giống với những gì người ta đồn lắm”.

Trần Phong cũng không muốn nói nhiều với hai người này, anh đứng lên nói với hai người: “Hai người cứ nói chuyện đi nhé, tôi vào nhà vệ sinh một chút”.

Trước khi Trần Phong đi, Chu Chỉ Nhi còn nháy mắt với Trần Phong, như thể muốn nói với anh những gì chưa nói hết thì cô ấy sẽ tìm Trần Phong nói sau.

Trần Phong lại không có bất kỳ phản ứng nào.

Khi Trần Phong đi khỏi, Bạch Tô lo lắng nói với Chu Chỉ Nhi: “Anh còn tưởng em không muốn ở bên cạnh anh, đến giờ vẫn chưa thấy quay lại, anh tưởng em tránh mặt anh chứ”.

Chu Chỉ Nhi lại trở về bộ dạng vô cùng dịu dàng, cô mỉm cười nói: “Anh Bạch nghĩ nhiều rồi đó, bác cả em còn khen anh, nói người vừa trẻ vừa giỏi như anh giờ không dễ tìm được trong các gia tộc giàu có nữa đâu”.

Bạch Tô thấy Chu Chỉ Nhi khen cậu ta, cũng vui mừng nói: “Thật à, vậy Chỉ Nhi thấy anh thế nào?”.

Trần Phong đi ra khỏi chỗ Chu Chỉ Nhi và Bạch Tô xong, anh liền quay lại hội trường buổi tiệc.

Khách khứa đã đến đông đủ, mọi người đều ngồi vào chỗ và chờ bữa tiệc chính thức bắt đầu, bữa tiệc chúc mừng của nhà họ Chu lần này quy mô khá lớn, Trần Phong đếm sơ qua cả hội trường có đến ba, bốn mươi bàn.

Và những người đến đây đều ngồi kín chỗ, ít cũng phải vài trăm người.

Người đông thì cả hội trường cũng trở nên náo nhiệt, những người ngồi ở vị trí cách xa nhà họ Chu nhất chắc là những người không mấy liên quan lắm, còn Trần Phong cũng tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống.

“Cậu Trần, sao cậu lại ngồi ở đây?”.

Trần Phong ngẩng đầu lên, Chu Phóng đang ngạc nhiên nhìn anh.

“Không sao, tôi tìm đại một chỗ rồi ngồi thôi, những chỗ náo nhiệt thế này vốn không hợp với tôi lắm”, Trần Phong mỉm cười giải thích.

Chu Phóng nói: “Tôi còn tưởng cậu Trần là người thích náo nhiệt chứ”.

Trần Phong trả lời: “Lẽ nào nhìn tôi giống người như vậy sao?”.

“Chỉ là cảm nhận riêng của tôi thôi, cậu Trần đừng để bụng, phải rồi, cậu Trần có thể ra chỗ khác nói chuyện với tôi chút được không?”.

Trần Phong tò mò nhìn anh ta, Chu Phóng trông có vẻ như có chuyện quan trọng muốn nói với anh.

“Được!”, Trần Phong nói xong, liền đứng dậy, anh thậm chí còn chưa ngồi ấm chỗ nữa.

Đi theo Chu Phóng, Trần Phong hỏi: “Anh muốn nói với tôi chuyện gì thế?”.

“Là chuyện liên quan đến nhà họ Chu, tôi cảm thấy có những chuyện nếu không nói rõ với cậu Trần, vậy thì kế hoạch đối phó Mạc Lang có thể sẽ bị ảnh hưởng”, Chu Phóng đi phía trước nói.

Trần Phong lại tò mò hỏi: “Vậy vì sao anh lại tìm tôi, chuyện này chẳng phải là anh nên nói rõ với mấy người nhà họ Bạch hay sao?”.

Chu Phóng trầm tư một lúc rồi nói: “Tôi không tin bọn họ lắm, nếu kế hoạch lần này có vấn đề gì, cũng chắc chắn sẽ xảy ra trong nhà chúng tôi, cho nên giờ tôi không dám quá tin vào ai cả”.

Trần Phong cũng không biết rốt cuộc là điều gì khiến anh ta lại lo lắng như vậy, anh nghĩ chắc do Chu Phóng quá căng thẳng thôi, nhưng cũng không thể trách anh ta, dù sao chuyện đối phó với Mạc Lang không khác gì là liều mạng cả.

Anh không nói gì, cứ thế đi theo Chu Phóng đến khu nhà khác của nhà họ Chu.

Khu nhà rất yên tĩnh, đi vào bên trong, Chu Phóng vẫn chưa dừng chân lại, Trần Phong liền tò mò hỏi: “Lẽ nào ở đây chưa nói được sao?”.

Chu Phóng vừa đi vừa giải thích: “Có thứ này cũng muốn để cho cậu Trần xem, đồng thời cũng là chuyện mà tôi muốn nói với cậu”.

Trần Phong hỏi: “Thứ gì vậy?”.

Chu Phóng không trả lời luôn, chỉ nói: “Chờ lát nữa cậu Trần sẽ biết ngay thôi”.

Trong lòng Trần Phong có hơi thắc mắc, nhưng vẫn đi theo, anh không nghĩ Chu Phóng sẽ làm gì anh ở tại nhà họ Chu thế này.

Vào trong căn phòng, cứ thế đi thẳng vào trong tiếp, bọn họ đi đến một phòng làm việc, Trần Phong vốn tưởng sẽ ở đây nói chuyện, nhưng Chu Phóng lại đi đến giá sách tìm một quyển sách, rồi nhẹ nhàng rút nó ra.

Vài giây sau, tiếng dây xích và bánh răng máy móc kêu lên.

Giá sách trước mặt hai người từ từ chuyển động chếch sang hai bên, lộ ra một lối vào.

Nhìn từ lối vào, chỉ thấy có bậc thang đi xuống, nhìn tiếp vào bên trong thì là một màu đen kịt.

“Đây là?”, Trần Phong thắc mắc.

Chu Phóng giải thích: “Đây là nơi nhà họ Chu chúng tôi dùng để tránh nạn, sau khi chuyện lần trước xảy ra, liền xây dựng một mật thất này, chính là để phòng khi bất trắc”.

Chu Phóng nói xong, liền nhìn sang Trần Phong: “Cậu Trần, món đồ đó được đặt ở bên trong, nhưng cũng là bí mật mà nhà họ Chu xưa nay chưa từng nói cho người ngoài biết, chỉ hi vọng sau khi cậu Trần nhìn thấy thì hãy giúp nhà họ Chu tôi giữ bí mật”.

Trần Phong vừa nghe thấy liền gật đầu đồng ý: “Điều này tôi biết”.

Chu Phóng lúc này mới yên tâm, liền đưa Trần Phong đi xuống phía dưới.

Một lúc sau, không thể nhìn rõ bên trong nữa, nhưng cứ men theo bậc thang cũng sẽ không bị mất phương hướng, đến đoạn giữa liền có lối rẽ, vẫn là tiếp tục đi xuống phía dưới.

Cảm giác như đi xuống độ sâu hơn mười mét mới đến nơi.

Nhưng trước mặt lại là một cánh cửa sắt vừa dày vừa nặng, thậm chí còn có cảm giác chắc chắn hơn cả kim loại dùng để làm két sắt.

Nhà họ Chu dường như đã sợ hãi và thận trọng hơi quá đà rồi.

Chu Phóng sờ sang bức tường bên cạnh mới mở ra một cái nắp, trên bức tường bên trong trông giống như có một cái lỗ cắm chìa khóa, Chu Phóng lấy chìa khóa từ trong túi ra, c*m v** lỗ, nhẹ nhàng vặn một cái.

Nhưng cánh cửa sắt kia vẫn không có chút động tĩnh nào.

Chu Phóng lại lấy tay đẩy cửa, như thể ấn vào chỗ nào đó, cánh cửa sắt liền được mở ra dễ dàng.
 
Long Tế
Chương 921: Bị nhốt


“Cửa sắt ở đây cũng là cơ quan được thiết kế đặc biệt, nếu không phải người thân cận trong nhà họ Chu thì tuyệt đối không thể biết được mở ra như thế nào”, Chu Phóng giới thiệu.

Trần Phong gật đầu, cũng không nói gì.

Tiếp tục cùng Chu Phóng đi vào bên trong.

Trong mật thất có bố trí đèn, Chu Phóng sờ vào một chỗ, các bóng đèn đều sáng lên.

Đây nghiễm nhiên là nơi ẩn nấp có đầy đủ tiện nghi, thậm chí đến cả công cụ giải trí như ti vi cũng có, đồ ăn, nước uống cũng được chất vào một góc, đủ để hơn mười người có thể dùng trong một tháng.

“Cậu Trần, cậu ngồi ở đây nhé, tôi đi mang món đồ kia đến”, Chu Phóng nói với Trần Phong.

Trần Phong gật đầu, ngồi trên sofa trong phòng, ở đây cái gì cũng có, trên giá sách còn có mấy cuốn tiểu thuyết, bọn họ suy nghĩ vô cùng chu đáo.

Trần Phong liền cầm một quyển sách lên, lật vài trang xem, nhưng không biết vì sao Chu Phóng vẫn chưa đi ra.

“Chu Phóng!”, Trần Phong hướng vào phía trong rồi gọi.

Nhưng hoàn toàn không có ai trả lời, Trần Phong cảm thấy kỳ lạ, cũng hơi lo lắng cho Chu Phóng, anh liền đi sang căn phòng mà anh ta vừa đi vào.

Nhưng trong căn phòng đó cũng không thấy bóng dáng của Chu Phóng đâu.

Trần Phong lập tức sực tỉnh, anh chạy nhanh về phía lối vào vừa rồi, nhưng cánh cửa sắt lại đang nhanh chóng bị đóng lại.

Trước khi anh thoát ra thì những âm thanh khóa cửa đã lần lượt vang lên.

Cánh cửa lớn đã hoàn toàn bị đóng lại, Trần Phong thất vọng nhìn cánh cửa, cho đến bây giờ anh vẫn không hiểu vì sao Chu Phóng lại làm như vậy.

Nhưng nghĩ nhiều đi nữa thì anh cũng không thể thoát ra khỏi đây, mà quan trọng lúc này là phải tìm được đường ra.

Cánh cửa sắt này lại không có bất kỳ chỗ nào giống như lỗ cắm chìa khóa hoặc là nút đóng mở, giống như một tấm sắt lớn được khảm nạm trên tường vậy, trông phẳng lì, như thể không còn cách nào có thể tìm được đường ra nữa.

Và Chu Phóng vừa rồi cũng không hề đi ra từ đường này, Trần Phong ngồi ở đó, nếu Chu Phóng lén lút đi ra theo đường này thì anh không thể không nhìn thấy.

Trần Phong liền đi đến căn phòng mà Chu Phóng vừa biến mất.

Nhìn khắp một lượt, thấy chỉ là một căn phòng ngủ rất bình thường không có cửa sổ, mấy chiếc giường tầng cũng là để tiết kiệm không gian.

Anh men theo bức tường rồi không ngừng gõ lên, muốn tìm ra vị trí cánh cửa ngầm, nhưng đều không có bất cứ manh mối nào.

Trần Phong có hơi tức giận, anh lật hết giường đệm trong phòng lên, đến mỗi tấc đất anh đều không bỏ qua, nhưng vẫn không tìm thấy cánh cửa ngầm đó.

Hì hục vài tiếng đồng hồ liền cũng khiến Trần Phong cảm thấy mệt mỏi.

Anh ngồi lên ghế sofa vừa rồi, định lấy một chai nước chỗ góc tường ra uống, nhưng khi anh mở hộp ra, bên trong toàn là chai không.

Không có chút nước nào hết.

Anh không tin nên mở toàn bộ các hộp ở đó ra, Trần Phong không thể không chấp nhận sự thật này.

Những thứ này đều là giả, nước và đồ ăn đều là giả hết.

Đang có hơi tuyệt vọng, nếu không có ai phát hiện ra anh, một mình anh cùng lắm chỉ sống được vài ngày, và lúc này ngọn đèn trên đầu anh đột nhiên vụt tắt.

Bốn phía đều là một màu đen kịt, không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, giống như bị rơi vào một hang động sâu vậy.

Trần Phong ngồi vững trên ghế sofa, trong lòng anh lại không hề lo lắng nữa.

Tất cả chỉ có thể dựa vào ý trời.

Ở bên ngoài lúc này, Chu Phóng đã quay lại bữa tiệc, lúc này mọi thứ mới vừa bắt đầu, anh ta đi đến chỗ đám người nhà họ Chu, giống như chưa hề xảy ra chuyện gì vậy, anh ta lập tức tươi cười rạng rỡ tiếp đón khách khứa.

Có người muốn tìm Trần Phong, nhưng đi một vòng cũng không thấy Trần Phong đâu cả.

Hỏi người nhà họ Bạch nhưng cũng không ai biết, dường như người cuối cùng nhìn thấy Trần Phong chỉ có Chu Chỉ Nhi và Bạch Tô.

Nhưng hai người họ cũng chỉ là nhìn thấy Trần Phong rời đi, chỉ nói là đi vào nhà vệ sinh, còn sau đó đi đâu thì không ai nhìn thấy nữa.

Cuối cùng Bạch Tinh cũng đành bỏ cuộc, anh ta đương nhiên không thể ngờ Trần Phong lại bị người khác nhốt lại.

Nhưng câu nói này đã thu hút sự chú ý của Chu Chỉ Nhi.

Cô ấy giả vờ như vô tình hỏi Bạch Tinh: “Anh Bạch, anh phát hiện ra anh Trần biến mất từ khi nào vậy?”.

Bạch Tinh nghĩ một lúc rồi nói: “Chắc là một lúc sau khi anh Trần nói chuyện với hai người, tôi định tìm anh ấy uống rượu, nhưng mãi vẫn không thấy anh ấy đâu cả”.

Bạch Tinh tự an ủi mình: “Chắc là anh Trần không thích ồn ào nên tự về trước rồi nên”.

Nhưng Chu Chỉ Nhi không nghĩ như vậy, biểu cảm cô ra hiệu với Trần Phong lúc đó, cô tin Trần Phong nhất định hiểu ý cô.

Vì Trần Phong không từ chối, nên sẽ không vội vàng đi về như vậy.

Nhưng Chu Chỉ Nhi không nói rõ cho Bạch Tinh biết suy nghĩ của cô, cô chỉ nói: “Thì ra anh Trần là người không thích ồn ào, tôi nhìn anh ấy còn tưởng anh ấy là người thích ồn ào chứ”. Đọc nhanh tại Tamlinh247

Bạch Tinh cũng chỉ mỉm cười.

Rời khỏi chỗ hai anh em nhà họ Bạch, Chu Chỉ Nhi liền cảm thấy lo lắng cho sự an toàn của Trần Phong.

Trần Phong là hi vọng mà cô ấy vừa tìm được, nhưng hi vọng này bây giờ lại hình như gặp chuyện, điều này cho dù là ai thì đều sẽ cảm thấy không vui.

Cô vừa đi về phía khu nhà sau, vừa suy nghĩ nguyên nhân mà Trần Phong biến mất.

Sự việc xảy ra tại nhà họ Chu, vậy khả năng lớn Trần Phong vẫn ở trong nhà họ Chu, và cô ấy cũng có dự cảm như vậy, chỉ là ở đây rất rộng, muốn giấu một người thì vô cùng đơn giản.

Đầu tiên cô nghĩ đến có thể Trần Phong đã bị người khác hãm hại, nhưng khi biết võ công của Trần Phong thực ra rất giỏi, thì khả năng này là không thể xảy ra.

Nếu muốn hãm hại Trần Phong, vậy thì chỉ cần có tiếng đánh đấm, thì không thể nào mà không bị phát hiện được.

Vậy thì điều mà Chu Chỉ Nhi nghĩ đến là Trần Phong bị nhốt trong một nơi không thể nào thoát ra được, hơn nữa còn là bị người nhà họ Chu lừa đến.

Người nhà họ Chu có thể làm được điều này thì ít nhất cũng phải là người mà Trần Phong từng gặp, thậm chí người này nhất định có chút tiếng nói trong nhà họ Chu, nếu không Trần Phong sẽ không thể nào đồng ý đi theo được.

Chu Chỉ Nhi loại bản thân cô ra, thì chỉ còn bốn người, chính là bốn người cùng họp hôm đó.

Gia chủ nhà họ Chu là Chu Tầm, ông ba, chú tư Chu Phóng, và chú họ Chu Lâm.

Nhưng khi Trần Phong biến mất, gia chủ và chú họ luôn tiếp khách trong đại sảnh chứ không đi đâu cả.

Ông ba không thích ồn ào, từ đầu đến cuối đều không xuất hiện, còn chú tư, cô nghĩ một lúc, tuy sau đó cũng xuất hiện tại hội trường, nhưng lại có một khoảng thời gian vắng mặt, cũng là người đáng nghi.

Cô ấy cứ nghĩ như vậy, và đã đi đến khu nhà phía sau.

Nhà họ Chu có thể giấu một người và không để người khác phát hiện được, thì chỉ có khu tránh nạn này.

Chu Chỉ Nhi tuy biết chỗ này, nhưng lại chưa đi vào lần nào, cô ấy vẫn chưa đủ tư cách để vào trong đó.

20210822113600-tamlinh247.jpg

 
Long Tế
Chương 922: Được Chu Chỉ Nhi cứu


“Cạch” một tiếng, Chu Chỉ Nhi liền lùi ra sau hai bước, chắc là đã tìm thấy.

Quả nhiên, từ từ, giá sách mở sang hai bên, lộ ra một lối vào tối om.

Chu Chỉ Nhi thận trọng đi vào bên trong, vịn tay vào giá sách, rồi hướng vào bên trọng gọi nhỏ: “Anh Trần!”.

Trong con đường hầm có tiếng vọng lại rất nhỏ, nhưng không hề thấy tiếng của Trần Phong.

Chu Chỉ Nhi nhìn vào bên trong, khuôn mặt cô lộ ra vẻ kiên quyết, cô từ từ đi xuống dưới.

Trong bóng tối, cô đi từng bước một, cũng cố gắng nghe âm thanh, cô sợ phía dưới có người.

Tuy đoán được người đưa Trần Phong xuống đây là Chu Phóng, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng khác.

Đi được một đoạn, khoảng mười phút, mới đến được trước cánh cửa sắt kia.

Nhưng đây là cánh cửa mật thất, cô ấy cũng không còn cách nào cả.

Cô lại bắt đầu hướng vào phía trong gọi tên Trần Phong, nhưng hình như ở đây cách âm rất tốt, thêm vào Chu Chỉ Nhi không dám gọi quá to, cho nên bên trong không có phản ứng gì hết.

Chu Chỉ Nhi đứng trước cửa, muốn tìm một cơ quan tương tự như ở phía trên, nhưng sờ mó xung quanh một lượt vẫn không biết mở ra như thế nào.

Trong lòng cô rối bời, vừa không biết Trần Phong rốt cuộc có ở bên trong không, lại vừa sợ có người ở ngoài đột nhiên đi vào.

Cô dựa vào cánh cửa, để cơ thể cô bình tĩnh hơn.

Một lúc sau, cô mới nhìn lại cánh cửa sắt dày nặng này, nghĩ một lúc, rồi chạy về phòng làm việc vừa rồi, tìm một chiếc đế đèn rồi chạy vào trở lại.

Cô không dám cứ thế đập lên, cô chỉ cầm đế đèn gõ nhẹ vào cánh cửa sắt, như thể gõ theo một tiết tấu gì đó.

Còn Trần Phong ở bên trong lúc này đang chìm trong bóng tối, bất kỳ âm thanh nào đều sẽ trở nên vô cùng nhạy cảm.

Anh đang ngồi ở đó chợp mắt, chợt nghe thấy tiếng gõ của kim loại, khiến anh tưởng chỉ là ảo giác của bản thân, nhưng cố gắng nghe tiếp thì anh biết anh quả thực đã nghe thấy âm thanh này.

Là âm thanh đến từ phía cửa.

Trần Phong hướng theo phía âm thanh phát ra và trí nhớ trong đầu anh để đi ra chỗ cửa sắt, âm thanh đó vẫn không ngừng kêu lên.

Chờ đến khi chạm đến cửa sắt, hình như có hơi rung nhẹ, anh dựa vào cánh cửa, áp tai lên nghe.

Đúng là có âm thanh vọng đến, những tiếng gõ rất đều.

“Có ai ở đó không?”, anh hét lên.

Nhưng Chu Chỉ Nhi ở bên ngoài lại không nghe thấy, và tiếng gõ vẫn đang tiếp tục.

Trần Phong nghĩ một lúc, đi xung quanh tìm kiếm thì sờ thấy chân của một chiếc ghế, cũng làm bằng kim loại.

Anh giật chân ghế ra một cách dễ dàng, sau đó lại quay lại chỗ cánh cửa sắt.

Cứ thế đập liên tiếp vào cánh cửa sắt.

Chu Chỉ Nhi ở bên ngoài hình như cảm nhận được gì đó, tiết tấu gõ cửa của cô đã bị đảo loạn.

Cô vui mừng dừng lại động tác của mình, rồi cũng như Trần Phong, cô áp tai vào cánh cửa và sau đó nghe được âm thanh bên trong.

Bên trong đúng là có người, Chu Chỉ Nhi nghĩ vậy.

Nhưng làm sao để liên lạc với anh rồi sau đó cứu anh ra đây?

Cô nghĩ một lúc, bắt đầu dùng một kiểu tiết tấu để gõ vào cánh cửa.

Trần Phong vừa hứng khởi xong, cũng biết cho dù có người phát hiện ra anh, nhưng muốn cứu anh ra thì vẫn rất khó khăn.

Anh nghe thấy âm thanh gõ cửa bên ngoài lại tiếp tục, anh liền dừng lại động tác của mình, bắt đầu chăm chú nghe.

Tiết tấu của âm thanh này rất kỳ lạ, không giống như giai điệu cố định, thậm chí còn cố tình ngừng ngắt, Trần Phong nghe thấy tiết tấu của hai bên giống nhau, lập tức hiểu ra, đây là mật mã Morse.

May mà anh từng nghiên cứu mật mã này, cho nên vừa nghe thấy tín hiệu và chữ cái tương ứng, anh vui mừng phát hiện ra đối phương đang gọi tên anh.

Trần Phong liền dịch ra những gì mà anh muốn nói, sau đó truyền ra bên ngoài.

Nghe thấy hồi âm của đối phương, Chu Chỉ Nhi liền dừng lại.

Cô cũng đang lo không biết Trần Phong nghe có hiểu không, hoặc anh không hề hiểu về mật mã Morse.

Nhưng khi nghe thấy âm thanh lại là hai chữ “là tôi” được ghép lại, cô biết ngay Trần Phong đã hiểu.

Cô cũng cười lên, ít nhất có điều kiện để giao tiếp.

“Anh vẫn ổn chứ?”, cô hỏi.

“Tôi vẫn ổn, cô là ai?”.

“Chu Chỉ Nhi”.

Câu trả lời này khiến Trần Phong có hơi bất ngờ, người nhà họ Chu nhốt anh ở đây, lại là người nhà họ Chu đến cứu anh, nghĩ thế nào vẫn thấy rất kỳ quái.

“Cô không biết mở cánh cửa này ra thế nào à?”, Trần Phong hỏi, anh nghĩ nếu Chu Chỉ Nhi có thể dùng cách này để liên hệ với anh, thì đương nhiên là vì cô không có cách nào để vào trong cả.

Và quả nhiên Chu Chỉ Nhi nói: “Đây là lần đầu tiên tôi vào đây”.

Trần Phong hơi thất vọng, nhưng Chu Chỉ Nhi đến đây rồi thì ít nhất khiến anh thấy có chút hi vọng, anh nói: “Là Chu Phóng, chìa khóa ở trên người anh ta”.

Nghe thấy lời của Trần Phong, Chu Chỉ Nhi không hề ngạc nhiên, đúng như cô dự đoán.

“Tôi sẽ nghĩ cách lấy được chìa khóa”, cô nói.

Trần Phong chỉ thầm cảm ơn một câu, giờ đây anh cũng chỉ có thể gửi gắm hi vọng lên người Chu Chỉ Nhi.

Nhưng nghĩ đến chuyện không thể ở lâu trong đây được, anh còn nhắc nhở: “Bên trong không có nước”.

Chu Chỉ Nhi nghe hiểu ý của Trần Phong, liền trả lời: “Tôi sẽ cố gắng nhanh hết sức có thể”.

Nói xong, Chu Chỉ Nhi lại gõ thêm một câu: “Tôi đi đây, anh cố gắng nhé”.

Nhưng bên trong không có âm thanh vọng ra nữa, Chu Chỉ Nhi nhìn một cái rồi rời khỏi đó.

Trần Phong chán nản dựa vào cánh cửa sắt rồi ngồi xuống, anh cũng không biết Chu Chỉ Nhi có thể cứu anh ra được hay không.

Ra đến bên ngoài, Chu Chỉ Nhi đóng lại cánh cửa mật trong phòng làm việc, giả vờ coi như không xảy ra chuyện gì, rồi từ từ ra khỏi đó.

Nếu Chu Phóng đi thẳng đến hội trường bữa tiệc, thì rất có khả năng chìa khóa đang ở trên người anh ta.

Chu Chỉ Nhi đi thẳng đến đó, lúc này vừa tan tiệc, khách khứa đang lần lượt đi ra, và cô nhìn thấy ngay Chu Phóng đang đứng cùng mấy người ở phía trước.

Cô điều chỉnh lại tâm thái vội vàng vừa rồi, trông bộ dạng không có gì là vội vã nữa, cô mới từ từ đi tới.

Và khi nhìn thấy Chu Chỉ Nhi đi tới, Chu Phóng cũng tò mò hỏi: “Chỉ Nhi, sao cháu không ở bên cạnh cậu hai nhà họ Bạch thế?”.

Chu Chỉ Nhi cười nói: “Cháu đến để tìm chú tư đấy ạ”.

Vì Chu Phóng có uống rượu trong bữa tiệc, nên mặt trông hơi đỏ, nhưng tinh thần vẫn rất tốt, chắc là không uống nhiều lắm.

Khi nghe thấy Chu Chỉ Nhi nói vậy, Chu Phóng càng tò mò: “Cháu đến tìm chú tư à? Muốn làm gì thế? Cháu luôn không thích nói chuyện với chú tư mà!”.

Chu Chỉ Nhi nén giọng rồi đứng cạnh Chu Phóng nói: “Chú tư, chú phải cứu Chỉ Nhi đó!”.

Nói xong, đôi mắt luôn tươi cười kia đột nhiên rơm rớm nước mắt.

Chu Phóng giật mình, còn tưởng Chu Chỉ Nhi gặp phải chuyện gì nguy hiểm, vội vàng nói: “Chỉ Nhi đừng khóc, nói cho chú tư biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì”.

“Chú tư, Chỉ Nhi thực sự không biết làm thế nào, nên mới đến tìm chú tư giúp đỡ”.
 
Long Tế
Chương 923: Cô gái nói dối


Chu Chỉ Nhi dường như có thể kiểm soát được nước mắt vậy, chỉ là mắt ngấn lệ nhưng lại không rơi xuống, nhìn cô ấm ức khiến người khác cảm thấy rất thương xót.

Và vừa rồi khi đứng sát vào người Chu Phóng, Chu Chỉ Nhi đã sờ thấy thứ gì đó giống như chìa khóa, chỉ là không biết có phải chìa khóa của chỗ đó không.

Chu Phóng kéo Chu Chỉ Nhi sang một bên, rồi an ủi: “Chỉ Nhi, tuy chú tư không hay nói chuyện với cháu, nhưng dù sao cháu cũng là cháu gái của chú tư, có chuyện gì chú tư chắc chắn sẽ giải quyết giúp cháu”.

Trong đầu đang nghĩ đến chìa khóa thì lại nghe thấy Chu Phóng nói vậy, cô liền trở lại trạng thái bình thường rồi nói: “Chú tư, chú biết không? Thực ra cháu không muốn lấy chồng, nhưng anh Bạch kia, Chỉ Nhi không thích, nhưng mà bác cả...”.

Cô nói xong, hình như lại định khóc lên.

Còn gương mặt Chu Phóng lại lộ ra vẻ khó xử: “Nếu là chuyện này thì Chỉ Nhi cháu cũng biết đó, tình trạng nhà họ Chu chúng ta...”.

Chưa chờ Chu Phóng nói xong, Chu Chỉ Nhi liền vội vàng nói: “Chú tư, nếu chú tư đồng ý giúp đỡ cháu, Chỉ Nhi sẽ đồng ý với chú tư chuyện gì cũng được”.

Chu Phóng nhẹ nhàng an ủi: “Chỉ Nhi à, thực ra cậu hai nhà họ Bạch kia cũng không phải không tốt, chẳng phải cháu đã nghe thấy bác cả nói sao, cậu ta là một người đàn ông trẻ nhưng rất giỏi, hơn hẳn đám công tử bột kia”.

Chu Chỉ Nhi đột nhiên xị mặt lại: “Chú tư, chẳng phải chú luôn muốn làm gia chủ nhà họ Chu sao? Chỉ cần chú tư đồng ý không gả cháu đi, cháu sẽ giúp chú tư lấy lại vị trí gia chủ”.

“Ai bảo cháu nói vậy hả”, Chu Phóng vừa nghe thấy, mặt cũng lập tức biến sắc: “Cháu muốn hại chú sao, Chu Phóng chú xưa nay làm việc gì cũng quang minh chính đại, sao lại có suy nghĩ đó được”.

Chu Chỉ Nhi vẫn tỏ vẻ tủi thân, cô nói: “Chú tư, những chuyện này người nhà họ Chu đều biết, đến ông ba cũng hay nói như vậy, cháu cũng cảm thấy chẳng sao cả, chỉ cần chú tư đồng ý với Chỉ Nhi, Chỉ Nhi sẽ giúp chú, thậm chí thuyết phục ông ba cũng không có gì khó cả”.

Chu Phóng hừ lên một tiếng: “Cháu đừng có nghe người khác nói linh tinh, đều là vô căn cứ cả thôi”.

Nói xong, cũng không còn tâm trạng quan tâm Chu Chỉ Nhi nữa, chứ đừng nói đến những tủi thân của cô, anh ta quay người rồi đi luôn.

Chờ đến khi không nhìn thấy bóng dáng của Chu Phóng đâu, Chu Chỉ Nhi mới đưa tay lên lau sạch nước mắt, khuôn mặt trở nên lạnh lùng.

Bây giờ gần như có thể xác định được chìa khóa ở trên người chú tư, tiếp theo là cần đi lấy được thứ đó về.

Cô đứng lên, bên cạnh có người nhìn tới, thần thái cô lại thay đổi, lại trở về bộ dạng dịu dàng thướt tha.

Có lẽ một người đeo mặt nạ trong thời gian dài rồi, bản thân có khi còn quên mất đâu mới là con người thật sự của mình.

Chu Phóng nói chuyện với Chu Chỉ Nhi xong, anh ta tức tối đi ra khu nhà phía sau, vợ con anh ta đều không có đó, anh ta đành ngồi một mình trên ghế.

Nhưng một lúc sau, Chu Chỉ Nhi lại đi từ bên ngoài vào.

“Cháu lại đến làm gì thế?”, Chu Phóng nói với giọng không vui.

Chu Chỉ Nhi đã không còn vẻ buồn bã như vừa nãy nữa, cô rất bình thản nói: “Chú tư, chuyện vừa rồi là Chỉ Nhi ăn nói linh tinh, chú tư đừng để bụng nhé”.

Chu Phóng bực mình nói: “Chú còn chưa đến mức giận một con bé như cháu, cháu đi đi, chuyện của cháu thì chú cũng không giúp được đâu”.

Nhưng Chu Chỉ Nhi vẫn đứng ở đó, cô từ từ nói: “Chỉ Nhi vẫn còn một chuyện muốn nói với chú tư”.

“Chuyện gì thế?”, Chu Phóng nói với vẻ rất bình tĩnh.

“Chuyện liên quan đến việc đối phó Mạc Lang”.

Và Chu Phóng dường như có chút hứng thú với chủ đề này.

“Cháu muốn nói gì?”.

“Chỉ là cháu phát hiện cái anh Trần kia không hề muốn giúp chúng ta đối phó với Mạc Lang thật đâu”, Chu Chỉ Nhi từ từ nói.

Chu Phóng hơi sững sờ, liền hỏi: “Vì sao cháu lại nghĩ vậy, nếu cậu ta không đối phó Mạc Lang, vậy tìm đến chúng ta và nhà họ Bạch làm gì?”.

Chu Chỉ Nhi nói: “Chú tư, lẽ nào chú không từng nghĩ đến nếu anh Trần đó diễn một vở kịch, rồi lại cùng Mạc Lang diễn một vở kịch nhỉ?”.

Nếu đúng như Chu Chỉ Nhi nói, vậy đối với những gia tộc sắp tham gia vào sẽ là một trận đại họa.

Anh ta kinh ngạc nhìn Chu Chỉ Nhi hỏi: “Rốt cuộc cháu lấy thông tin này ở đâu?”.

Chu Chỉ Nhi bình thản trả lời: “Là do anh ấy tự tiết lộ cho cháu biết”.

Chu Phóng ngạc nhiên: “Làm gì có chuyện đó”.

Chu Chỉ Nhi cười nói: “Một người đàn ông muốn lấy lòng một người phụ nữ thì việc gì cũng có thể nói ra hết đó”.

“Ý của cháu là cậu Trần đó đã thích cháu, cho nên mới nói với cháu chuyện này?”, tuy Chu Phóng nói vậy, nhưng vẫn không hoàn toàn tin lời của Chu Chỉ Nhi.

Chu Chỉ Nhi cười nói: “Chuyện này thì cháu cũng không biết, rốt cuộc là thật hay giả thì chắc chú tư phải tự phán đoán, cháu chỉ có thể nói đến đây, dù sao người có quyền quyết định trong nhà họ Chu thì cũng chỉ có các chú thôi”.

Nói xong, cô ấy giống như thể đúng là chỉ đến để thông báo cho Chu Phóng tin tức này, sau đó quay người định đi khỏi đó.

Chu Phóng cũng không ngăn cô lại, anh ta cũng đang nghĩ chuyện này rốt cuộc có phải thật hay không.

Nghĩ một lúc, vẫn không thể yên tâm nổi.

Anh ta đứng dậy, đi về phía phòng làm việc có mật thất tránh nạn.

Chu Phóng cho rằng nếu không biết chuyện gì cả thì chi bằng hãy đi hỏi người trong cuộc, như vậy đơn giản hơn rất nhiều.

Chờ khi anh ta đi đến phòng khách, Chu Chỉ Nhi đã nấp ở ch* k*n chờ anh ta rồi.

Vừa rồi cô đã nghĩ, nếu muốn lấy trộm một món đồ trên người của một người đàn ông trung niên và còn từng luyện võ, thì gần như là không thể nào.

Nếu người khác không thể lấy được chìa khóa để mở cửa, thì hãy để tự người đó đi mở cửa vậy.

Còn về Chu Chỉ Nhi vì sao có thể tin rằng Chu Phóng nhất định sẽ đến tìm Trần Phong.

Nếu Chu Phóng đã nhốt Trần Phong lại, mà trước đó hai người chưa từng qua lại với nhau, thì chỉ có thể là vì chuyện của Mạc Lang, và chỉ cần Chu Chỉ Nhi bắt đầu khiến Chu Phóng tin Trần Phong thực ra cũng là người của Mạc Lang, vậy anh ta sẽ không dám ra tay thật sự với Trần Phong, ít nhất cũng phải xác minh xong thì mới ra tay.

Nhìn Chu Phóng đi vào bên trong, Chu Chỉ Nhi không lập tức đi theo.

Mà chờ một lúc, cô đến phòng làm việc, cơ quan mật ở đó đã được mở ra, có lẽ Chu Phóng đã bước vào bên trong.

Nhưng Chu Phóng không ngốc đến mức chưa có chứng cứ gì liền thả Trần Phong ra.

Trần Phong dựa vào cánh cửa từ nãy đến giờ đột nhiên nghe thấy có người gọi anh.

“Cậu Trần, cậu vẫn ổn chứ?”, giọng nói đó, Trần Phong nghe thấy rất quen tai, đúng là giọng nói của Chu Phóng, nhưng hình như đang ở trong phòng thì phải.

Anh tìm theo phía âm thanh phát ra, thì phát hiện âm thanh chỉ phát ra từ một lỗ thông gió rất nhỏ ở trên đỉnh đầu anh.

Thậm chí còn chưa to bằng vòng đùi của một người, thì đừng nói là thoát ra ngoài được.

20210823103639-tamlinh247.jpg

 
Long Tế
Chương 924: Kế hoạch đối phó Mạc Lang


Chu Phóng cười nói: “Cậu Trần, thả cậu ra cũng không phải hoàn toàn không thể, chỉ cần cậu nói cho tôi biết, rốt cuộc cậu là ai?”.

Trần Phong sững sờ, trong đầu anh nhanh chóng suy nghĩ, nếu Chu Phóng muốn đối phó với anh, vậy chắc chắn đã không đến đây mà cứ để anh ở lại đến lúc nào chết thì thôi.

Còn nếu anh ta đến là do có người cố ý khích bác, vậy thì người này rất có thể là Chu Chỉ Nhi.

Trần Phong tuy không hiểu Chu Chỉ Nhi làm sao có thể khiến Chu Phóng đến, nhưng anh biết bên trong chuyện này chắc chắn có vấn đề, nên khi Chu Phóng hỏi anh, anh vẫn thận trọng trả lời: “Anh hỏi tôi như vậy làm gì, tôi là ai chẳng nhẽ anh không biết sao?”.

“Đương nhiên là tôi biết cậu Trần là ai, chỉ là có những chuyện không biết cậu Trần rốt cuộc có làm không, nên tôi không dám khẳng định. Cậu Trần thực sự muốn tiêu diệu Mạc Lang sao?”.

Trần Phong trả lời: “Lẽ nào chỉ vì tôi muốn tiêu diệt Mạc Lang nên anh nhốt tôi lại sao? Lẽ nào anh đang phản bội nhà họ Chu?”.

Chu Phóng không trả lời, chỉ nói: “Giờ tôi hỏi cậu, nếu cậu muốn ra ngoài, vậy tốt nhất cậu hãy trả lời thành thật câu hỏi của tôi”.

Trần Phong cười khẩy: “Anh đang thăm dò tôi? Tuy tôi không biết anh lấy tin tức này ở đâu, nhưng tôi nói cho anh biết, anh chắc chắn đã trúng kế rồi”.

Thái độ của Trần Phong khiến Chu Phóng không còn nhuệ khí vừa rồi nữa, nếu Trần Phong lập tức thừa nhận thân phận của mình, ngược lại anh ta thậm chí sẽ nghi ngờ Trần Phong liệu có phải là người của Mạc Lang thật không.

Nhưng giờ trong tình huống này Trần Phong vẫn kiên quyết giữ vững thái độ, coi anh ta đang thăm dò Trần Phong, vậy thì Trần Phong kiên quyết muốn ra ngoài chính là kiên quyết lòng trung thành của Trần Phong đối với Mạc Lang.

Chu Phóng dường như đã tin lời của Chu Chỉ Nhi, rằng Trần Phong chính là người của Mạc Lang.

Mạc Lang có một quy định, đã là người của Mạc Lang, tuyệt đối không được giết đồng bọn, nếu không cũng sẽ phải chết theo.

Một lúc sau, cánh cửa sắt phát ra tiếng động, nó đang từ từ được mở ra.

Trần Phong cũng hơi không dám tin.

Nhưng khi nhìn thấy bóng đen đứng trước cửa, Trần Phong biết đúng là Chu Phóng đã mở cửa cho anh.

“Nhưng tôi nghĩ thì thấy không nên chỉ nghe một phía rồi nhốt cậu Trần lại, có gì chúng ta nói chuyện thẳng mặt vẫn hay hơn”.

Nhưng anh ta vừa dứt lời thì Trần Phong đã chuẩn bị sẵn nắm đấm.

Đấm một nhát, vừa mạnh vừa mang tính tàn sát cực lớn.

Chu Phóng vốn không phòng bị, đứng trong bóng tối anh ta hoàn toàn không ngờ lại bị Trần Phong đấm như vậy.

Và câu nói vừa rồi đã khiến Trần Phong có thể đánh chuẩn xác vào mặt Chu Phóng. Chu Phóng bay luôn ra phía sau.

Ngay lập tức có tiếng bước chân chạy vào, nhưng tiếng bước chân này không giống như của một người đàn ông, anh gọi: “Chu Chỉ Nhi”.

Chu Chỉ Nhi đáp: “Anh Trần, là tôi đây”.

“Chú tư của tôi đâu?”, cô hỏi.

“Đã nằm dưới đất rồi”.

Chu Chỉ Nhi hốt hoảng chạy đến sờ, khi cô sờ thấy tim của Chu Phóng, liền hốt hoảng thốt lên: “Chết rồi, chú ấy chết rồi”.

Trần Phong lại tỏ vẻ rất dửng dưng: “Chết rồi thì thôi chứ sao, anh ta vốn đáng chết mà”.

“Nhưng chú ấy chết ở đây thì chúng ta phải làm sao? Chúng ta không thể giải thích nổi chuyện này”, Chu Chỉ Nhi nói.

“Vậy thì không cần phải giải thích, nhốt anh ta ở dưới là không ai biết, cũng chỉ có mấy người có quyền ở nhà họ Chu mới biết chỗ này, cho dù khi họ phát hiện ra thì cũng sẽ không nghi ngờ chúng ta đâu”, Trần Phong nói.

Chu Chỉ Nhi hình như vẫn do dự, nhưng lúc này Trần Phong cũng không muốn nghĩ nữa, để mặc cô nghĩ cách.

Một lúc sau Chu Chỉ Nhi cũng nghĩ thông: “Vậy cứ làm theo như anh bảo, chỉ là nhất định không được để chuyện này bị lộ ra ngoài, giờ chúng ta không những không có chứng cứ chứng minh chú tư là người của Mạc Lang, mà còn có thể sẽ bị người trong gia tộc nghi ngờ”.

Trần Phong chỉ gật đầu, anh lại chẳng nghĩ gì hết, nhưng lại không còn niềm tin với kế hoạch ban đầu của anh nữa, mới liên kết với một gia tộc đầu tiên đã xảy ra chuyện như thế này rồi, thì ai mà biết phía sau đó còn tiềm ẩn bao nhiêu tai mắt của Mạc Lang chứ.

Thấy sự mệt mỏi của Trần Phong, Chu Chỉ Nhi nói: “Anh đến phòng tôi nghỉ ngơi đi, trông anh quá mệt rồi”.

Trần Phong cũng cảm thấy bản thân mệt thật, không cố gượng được nữa, cùng Chu Chỉ Nhi lén lút đi ra khỏi khu nhà.

Tắm xong, anh nằm luôn xuống ghế sofa, thậm chí không có chút đề phòng nào đối với Chu Chỉ Nhi, anh nằm xuống ngủ luôn.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Trần Phong liền quay về căn biệt thự trên núi.

Thấy có xe tới, Tiểu Diệp vô cùng hồi hộp, khi thấy Trần Phong bước từ trên xe xuống, cô ấy liền vui mừng nhảy cẫng lên.

Nhưng lại không chỉ có mỗi Trần Phong, cô vốn định hét to tên của Trần Phong, nhưng đành kìm lại.

Đi cùng với Trần Phong còn có cả Bạch Kính Phong. Đọc nhanh tại Tamlinh247

Sau khi Trần Phong thông báo với ông ấy về chuyện nhà họ Chu, ông ấy lập tức muốn gặp Trần Phong, Trần Phong cũng không từ chối, nhưng điều khiến anh không ngờ là Bạch Kính Phong lại đến tận nơi đón anh.

Từ nhà họ Chu trở về, liền đến thẳng căn biệt thự trên núi nơi mà Trần Phong ở.

Trần Phong nói với Tiểu Diệp: “Đi pha trà giúp tôi”.

Sau khi dìu Bạch Kính Phong ngồi xuống ghế đá dưới gốc cây cổ thụ, Trần Phong cũng ngồi sang phía đối diện ông ấy.

“Cậu Trần, chuyện lúc trước mà cậu nói là thật sao?”.

Từ khi nghe thấy Trần Phong bị Chu Phóng nhốt, Bạch Kính Phong luôn không dám tin, thực ra là không muốn tin chuyện đó lại có thật.

Nếu nhà họ Bạch cũng xuất hiện tình huống như vậy, thì kế hoạch liên kết với các gia tộc để đối phó Mạc Lang phải đặt ra một dấu chấm hỏi.

Trần Phong nghiêm túc nói: “Tôi cũng thực sự không ngờ Mạc Lang lại có tai mắt rộng lớn như thế ở trong hoang mạc này, đến nhà họ Chu căm thù bọn chúng đến tận xương tủy như vậy mà còn không được sạch sẽ, vậy thì những nơi khác rốt cuộc tiềm ẩn bao nhiêu, quả thực chúng ta không thể đoán nổi”.

Bạch Kính Phong cũng sầm mặt lại, sự đả kích này đối với ông ấy thực sự quá lớn.

Kể cả là như vậy, Trần Phong vẫn không thể không nói: “Ông Bạch, tôi vốn không định nói, nhưng nếu nhà họ Bạch thực sự muốn báo thù, vậy bản thân nhà họ Bạch có sạch sẽ hay không thì vô cùng quan trọng đó”.

Trần Phong đang nghi ngờ nhà họ Bạch cũng có tay trong của Mạc Lang, biết đâu bọn họ cũng là những người nắm quyền quan trọng trong nhà họ Bạch.

“Chuyện này tuyệt đối không thể nào, người nhà họ Bạch chúng tôi...”.

20210824035109-tamlinh247.jpg


Hết phần một.
 
Back
Top Bottom