Ngôn Tình Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 80: Hạo Tuấn Anh Muốn Khiêu Vũ Với Em Sao


Anh làm như thế, làm tất cả khách khứa đều kinh ngạc.

Những khách khứa biết được mối quan hệ bất hòa giữa anh và Đường Hạo Minh lại càng bật cười lắc đầu.

Bình thường cậu cả và cậu hai nhà họ Đường luôn tranh đấu gay gắt, không ngờ bây giờ đến khiêu vũ mà cũng phải hơn thua với nhau.

“Hạo Tuấn, anh muốn khiêu vũ với em sao?” Tống Huyền nín thở, kích động hỏi người đàn ông bên cạnh.

Đường Hạo Tuấn lạnh nhạt ừ, vươn tay về phía cô, nhưng khóe mắt vẫn luôn để ý về phía Tống Vy và Đường Hạo Minh.

Tống Huyền không phát hiện ra, bây giờ cô đang chìm đắm trong niềm vui vì anh muốn khiêu vũ cùng cô, sợ lát nữa anh lại đổi ý, vội vàng đặt tay lên.

Đường Hạo Tuấn dẫn Tống Huyền cất bước nhảy, vừa nhảy vừa đến gần Đường Hạo Minh và Tống Vy.

“Tổng giám đốc Đường, chủ nhiệm Tống” Tổng Vy nhìn thấy, cười nhìn bọn họ, gật đầu chào hỏi.

Đường Hạo Minh cũng nhìn Đường Hạo Tuấn và Tống Huyền, thầm cười nhạo.

Đúng là mỗi khi đụng đến Tống Vy, Đường Hạo Tuấn sẽ mất kiên nhẫn ngay.

Xem ra tình cảm của Đường Hạo Tuấn dành cho Tống Vy còn sâu đậm hơn trong tưởng tượng của anh.

Nghĩ thế, Đường Hạo Minh âm thầm đảo mắt nhìn Tống Vy.

Bây giờ đã nhảy được nửa bài, sắp sửa đến phân đoạn xuất sắc nhất, chính là trao đổi bạn nhảy.

Nếu như trong sân nhảy chỉ có một cặp nam nữ đang khiêu vũ thì không cần đổi.

Nhưng bây giờ lại có thêm Đường Hạo Tuấn và Tống Huyền, nhất định phải dựa theo quy tắc nhảy, đây là lễ nghi.

Tiếng nhạc trở nên nhanh hơn, Tống Vy và Tống Huyền cùng nhau xoay tròn.

Đáy mắt đen tối của Đường Hạo Tuấn hiện lên chút ánh sáng, buông tay Tổng Huyền ra, nhẹ nhàng đẩy cô về hướng Đường Hạo Minh.

Đường Hạo Minh thấy Tống Huyền đến, cũng không thể không buông Tổng Vy ra, đẩy cô về phía Đường Hạo Tuấn.

Đường Hạo Tuấn đón được Tống Vy, lập tức dẫn cô rời xa nơi này, chạy sang bên kia nhảy.

Người bên ngoài cũng không cảm nhận được có gì không thích hợp.

Nhưng vẻ mặt của Đường Hạo Minh và Tống Huyền đều không hay ho gì.

“Hình như cô bị lợi dụng rồi” Đường Hạo Minh khẽ cười nhạo Tống Huyền.

Tống Huyền tức giận trừng về phía Đường Hạo Tuấn và Tống Vy: “Không cần anh phải nhắc!”
Cô đương nhiên biết cô bị lợi dụng, nhưng nực cười là, ngay từ đầu cô cũng không phát hiện, cô tưởng là Đường Hạo Tuấn thật sự muốn khiêu vũ cùng cô.

Không ngờ, tất cả đều vì Tổng Vy, anh không muốn Tống Vy nhảy cùng Đường Hạo Minh, cho nên kéo cô vào sân nhảy, dùng cô để đổi Tống Vy.

Nghĩ thế, Tống Huyền tức muốn nổ phổi, ngực phập phồng liên tục, trong ánh mắt đều là vẻ hận thù với Tổng Vy.

Đường Hạo Minh nhìn thấy, mắt kính phản quang: “Cô rất không cam lòng đúng không?” Tống Huyền mím môi cam chịu.

Đường Hạo Minh cười đầy gian tà: “Nếu như không cam lòng, vậy làm chút gì đi!” “Hả?” Tống Huyền lập tức nhìn anh: “Anh bảo tôi...”
Đường Hạo Minh nhún vai, không nói gì.

Tống Huyền rũ mắt, che mất vẻ động lòng trong mắt.

Đúng vậy, anh nói không sai, khó khăn lắm cô mới có cơ hội khiêu vũ với Đường Hạo Tuấn, nhưng lại bị con nhỏ để tiện Tống Vy kia cướp mất.

Nếu thế, cô phải cho con nhỏ để tiện Tống Vy kia đẹp mặt!
Khóe mắt nhìn thấy làn váy dài phết đất của Tống Vy, mắt Tống Huyền hơi lóe lên, lập tức có chủ ý không tử tế.

Cô vỗ Đường Hạo Minh, bảo Đường Hạo Minh dẫn cô sát qua đó.

Sau khi đi sang, cô ta giả vờ lảo đảo, dẫm mạnh lên làn váy của Tống Vy.

Bởi vì Tống Vy đang đưa lưng về phía Tống Huyền, không thấy hành động của Tống Huyền.

Tuy Đường Hạo Tuấn nhìn thấy cảnh Tống Huyền lảo đảo, nhưng lại không nhìn thấy được Tống Huyền đang đạp chân lên làn váy của cô, cho nên cũng không để ý đến, dẫn Tống Vy làm động tác xoay tròn cuối cùng, chuẩn bị chào kết thúc.

Nhưng lúc này, tiếng xé rách trong trẻo vang lên.

Sau đó, Tống Vy lập tức cảm giác lễ phục bị rách từ vùng ngực, tuột xuống.

“A!” Cô hét lên, vội vàng che lại cơ thể ngồi xổm xuống, sợ đến mức sắc mặt trắng bệch.

Đường Hạo Tuấn cũng hơi hoảng, nhanh chóng cởi áo khoác phủ lên người cho cô, che cơ thể cô lại, cũng quay ra phía phòng điều khiển trên lầu hai kêu to: “Tắt đèn!”
Người trong phòng điều khiển lập tức làm theo.

Trong phút chốc, cả sảnh tiệc đều tối đen.

Đường Hạo Tuấn nâng Tống Vy lên, giọng điệu dịu dàng chưa từng có: “Đừng sợ, không có ai thấy hết”
Mặt Tống Vy trắng bệch, hai mắt tan rã, tay quấn chặt áo vest trên người, cơ thể run bần bật.

Rõ ràng chuyện lúc này đã mang đến bóng ma tâm lý rất lớn đối với cô.

“Hạo Tuấn, Vy có sao không?” Trong bóng đêm, Đường Hạo Minh đột nhiên hỏi.
 
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 81: Tổng Giám Đường Anh Nhìn Gì Đó


Đường Hạo Tuấn không để ý đến anh, đôi mắt lạnh lùng không chút tình cảm xuyên thấy qua bóng đêm, nhìn chính xác lên trên người Tống Huyền đứng bên cạnh anh: “Nói ngay, tại sao lại dẫm lên váy của cô ấy!”
Nhớ lại tiếng quần áo rách khi nãy, cộng thêm vị trí lúc đó của Tống Huyền, dễ dàng biết được nguyên nhân quần áo của Tống Vy bị rách.

“Em không cố ý, em cũng không biết là em dẫm trúng váy của nhà thiết kế Tống, xin lỗi, rất xin lỗi, hu hu hu..” Tống Huyền áy náy khóc nấc, giống như thật sự không cố ý.

Nhưng Đường Hạo Tuấn lại không bị cô ta gạt, vỗ phần lưng còn đang run rẩy của Tống Vy, trầm giọng nói: “Cô nghĩ tôi sẽ tin sao?”

Tiếng khóc của Tổng Huyền khựng lại một giây, sau đó lại khóc tiếp: “Em biết Hạo Tuấn anh sẽ không tin em, bởi vì lúc trước em từng kiếm chuyện với nhà thiết kế Tống, nhưng em thề, lần này em thật sự không cố ý!” Đường Hạo Minh đẩy gọng kính: “Hạo Tuấn, anh cũng có thể làm chứng, cô ấy đi giày cao gót quá cao, bị treo chân, có lẽ lúc đó đã không cẩn thận dẫm lên giày cao gót của Vy”
“Hay lắm, không cẩn thận, anh nhìn cô ta xem có giống bị treo chân không?” Đường Hạo Tuấn chỉ Tống Huyền cười lạnh.

“Được rồi Hạo Tuấn, tạm thời không cần sốt ruột tra xem sự thật là như thế nào, nên dẫn Vy đi vào phòng nghỉ thay quần áo khác trước thì hơn” Đường Hạo Minh nhắc nhở.

Lúc này Đường Hạo Tuần mới tỉnh táo lại từ cơn giận dữ, định dẫn Tống Vy đi.

Nhưng Đường Hạo Minh lại cản anh, nhẹ nhàng nói: “Hạo Tuấn, em dẫn Vy thì hình như không được hay cho lắm, em là chồng chưa cưới của Tống Huyền, lại dẫn cô gái khác đi thay quần áo, em nói mọi người sẽ nghĩ về em như thế nào, nghĩ Vy như thế nào, cho nên để anh dẫn Vy đi cho”
Nói xong, anh ôm vai Tống Vy, kéo Tống Vy ra khỏi lòng ngực Đường Hạo Tuấn.

Tống Vy ngoan ngoãn đi cùng anh.

Đối với cô, ai dẫn cô đi cũng được, cô chỉ muốn rời khỏi nơi này.

Đường Hạo Tuấn dùng ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm bóng người Đường Hạo Minh và Tống Vy đang đi xa, nắm chặt nắm đấm, lần đầu tiên trong lòng toát lên suy nghĩ thoát khỏi thân phận chồng chưa cưới của Tống Huyền.

Phòng nghỉ.

Đường Hạo Minh bưng ly nước ấm cho Tống Vy: “Uống nước ấm đi, ổn định tinh thần lại”
“Cảm ơn” Lúc này cảm xúc của Tống Vy đã tốt hơn nhiều, khan giọng nói cảm ơn, vươn tay nhận ly nước uống.

Đường Hạo Minh ngồi trên ghế sofa đối diện cô, cởi áo vest trắng để lên lưng ghế sofa, vắt chéo hai chân, nhìn cô bằng ánh mắt sáng quắc.

Tống Vy bị anh nhìn đến mất tự nhiên, rụt cổ: “Tổng giám Đường, anh nhìn gì đó?” Đường Hạo Minh chống đầu, cười cười: “Tôi đang nhìn mắt của cô, cô khóc xong trông đẹp quá, lúc đang khóc chắc lại càng đẹp hơn, chỉ tiếc lúc nãy tối quá nhìn không thấy”
Nghe anh nói đùa, Tống Vy đen mặt: “Tổng giám Đường, anh đi ra ngoài trước đi, tôi ở đây chờ người ta đưa quần áo đến là được rồi.”
Nếu để anh ở lại đây nữa, nói không chừng lại còn nói thêm những lời cô không thích nghe nữa.

“Không có ai đưa quần áo đến đâu” Đường Hạo Minh cởi mắt kính xuống ném sang một bên.

Tống Vy ngẩn ra: “Vì sao?” “Bởi vì tôi không có kêu người đi chuẩn bị quần áo” Đường Hạo Minh kéo cà vạt trên cổ nói.

Đầu tiên mặt Tống Vy cứng đờ lại, sau đó trong đầu lập tức vang lên tiếng chuông cảnh báo, đặt ly nước xuống đứng dậy, chạy ra khỏi cửa.

“Không có tác dụng gì đi, lúc tôi vào đã khóa trái cửa lại rồi” Đường Hạo Minh cũng đứng lên, xoay người cười gian tà nhìn cô.

Mặt Tống Vy tái nhợt, trong lòng lại càng bất an hơn, tim đập thình thịch: “Anh định làm gì?”
 
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 82: Dự Tiệc Sinh Nhật Của Anh!


“Tôi muốn làm gì sao?” Đường Hạo Minh cười nhẹ: “Một nam một nữ ở chung một phòng, cô nói xem còn có thể làm gì?”
“Anh." Tống Vy hoảng sợ trừng to hai mắt.

Đường Hạo Minh nhấc chân đến gần cô.

Cô theo bản năng lui ra sau.

Lúc lùi đến cửa, đằng sau bị cửa chặn lại, không lui được nữa.

Cô không bỏ cuộc xoay người, nắm lấy then cửa xoay mạnh, muốn mở cửa ra.

Nhưng kết quả giống như những gì Đường Hạo Minh nói, cửa bị khóa trái.

Lúc này, Đường Hạo Minh đã sắp đến trước mặt cô.

Tống Vy cắn răng, buông tay đặt trên then cửa, chạy về một hướng khác, sau khi kéo dãn khoảng cách với anh rồi, cầm lấy bình hoa làm ra tư thế phòng ngự: “Anh đừng đến đây, anh còn lại gần tôi sẽ báo cảnh sát”
Đường Hạo Minh nhướng mày: “Cô báo đi, chỉ cần có gọi điện thoại được” “Có ý gì hả?” Tống Vy cảm thấy không ổn.

Đường Hạo Minh không nói gì, đứng ở đó hứng thú dạt dào nhìn cô.

Tống Vy ôm bình hoa vào lòng, tay còn lại lục túi xách, lấy điện thoại ra.

Sau đó cô nhìn thấy chỗ tín hiệu trống rỗng.

“Sao lại thế này?” Tống Vy giật giật khóe môi, trong mắt xuất hiện vẻ tuyệt vọng.

Đường Hạo Minh nâng tay, vuốt tóc mái ngược ra sau: “Bởi vì tôi đã chặn tín hiệu lại ngay từ đầu rồi, ngoài ra, cũng sẽ không có bất cứ kẻ nào đến gõ cửa”
Nghe được lời này, Tống Vy nắm chặt điện thoại: “Tôi hiểu rồi, thì ra đây là mục đích anh khi mời tôi đến tham dự tiệc sinh nhật của anh!”
Không sai” Đường Hạo Minh gật đầu, không hề che giấu sự khen ngợi của anh: “Tôi vốn định sau khi khiêu vũ xong sẽ tìm lý do dẫn cô đến nơi này, nhưng không ngờ Đường Hạo Tuấn dẫn theo Tống Huyền đến chen

ngang, tuy là có chút sai lầm, nhưng may mà kết quả cũng không thay đổi”
“Vì sao?” Tống Vy tức giận nhìn anh: “Anh chiếm được tôi thì có ích lợi gì đối với anh chứ?”
Đường Hạo Minh cong môi: “Ích lợi lớn lắm, chắc cô cũng biết được ân oán giữa tôi và Đường Hạo Tuấn đúng không?
Tống Vy gật đầu.

Trong khoảng thời gian này, cô đã nghe những nhân viên trong tập đoàn Đường thị nói, tuy anh và Đường Hạo Tuấn là anh em họ, nhưng lại giống như kẻ thù.

Chỉ vì anh là cháu đích tôn của nhà họ Đường, lại không được thừa kế tập đoàn Đường thị, cho nên oán hận Đường Hạo Tuấn.

“Nhưng việc này thì liên quan gì đến tôi?” Tống Vy hỏi.

Đường Hạo Minh vuốt cằm: “Đương nhiên có, dù sao cô cũng coi như là người phụ nữ của Đường Hạo Tuấn, còn sinh cho anh ta hai đứa con, nếu tôi chiếm được cô, lại bắt hai đứa con của cô gọi tôi là ba, cô nói xem Đường Hạo Tuấn có nổi điên hay không?”
Tống Vy giống như nghe được truyện gì nực cười lắm, cảm thấy tam quan vỡ toang: “Cho nên anh làm tất cả những điều này với tôi chỉ vì muốn đả kích tổng giám đốc Đường thôi sao?”
“Không sao, đối với tôi chỉ lý do này thôi đã đủ rồi, hơn nữa cô thật sự rất thú vị, tôi nói tôi thích cô cũng
không phải hoàn toàn là giả, bởi vì cô đủ xinh đẹp!”
Nói xong, Đường Hạo Minh đột nhiên bước lên.

Tống Vy hoảng sợ hét to, lập tức quảng bình hoa và điện thoại về phía anh, nhưng đều bị anh tránh được.

Sau khi tiếng bình hoa vỡ toang vang lên, Đường Hạo Minh đã túm chặt cánh tay Tống Vy.

Ngay sau đó, anh cưỡng ép kéo cô đến trước bàn trà, tay còn lại quơ tất cả đồ đạc trên bàn trà xuống đất.

Sau đó Đường Hạo Minh quăng Tống Vy lên trên bàn trà, cúi người đè xuống, cũng gom hai tay của cô lại, giơ l*n đ*nh đầu cô, đè chặt lại.

“Buông tôi ra!” Tống Vy đỏ mắt, tức giận giãy dụa, hai chân quơ quào lung tung, muốn đá Đường Hạo Minh trên người cô xuống.

Nhưng Đường Hạo Minh đã đoán trước, cong đầu gối, đập mạnh vào bụng cô.

Tống Vy kêu đau thành tiếng, mặt trắng bệch.

Đường Hạo Minh cười tà nhìn xuống cô: “Cục cưng, đừng chọc tôi, tôi không phải loại đàn ông dịu dàng đâu.” Tống Vy cố chịu cơn đau quặn ở vùng bụng, hơi híp mắt, oán hận nhìn chằm chằm anh.

Đường Hạo Minh nhíu mày, sau đó nắm chặt mặt cô, âm trầm nói: “Tôi rất ghét ánh mắt này của cô, nhưng mà không sao hết, lát nữa cô sẽ không hận nổi nữa, tôi sẽ làm đôi mắt xinh đẹp này của cô chảy ra hai hàng nước mắt trong suốt!”
 
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 83: Sao Anh Lại Đến Đây


Nói xong, anh buông mặt cô ra, vuốt dọc xuống cổ cô, lúc sờ đến cổ áo của cô, đột nhiên kéo mạnh áo vest khoác trên người cô ra, lộ ra miếng dán ngực mà da bên trong.

“Đường Hạo Minh!” Tống Vy luống cuống: “Nếu anh dám đụng vào tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho anh, tôi sẽ khiến anh phải ngồi tù mọt gông!”
“Ngồi tù?” Đường Hạo Minh cười: “Cô biết trên đầu cô có thứ gì không?”
Tống Vy theo bản năng nhìn lên trên trần nhà.

Khi nhìn thấy camera trên trần nhà, máu trong cơ thể cô như đông lại.

Đường Hạo Minh nhẹ nhàng vỗ mặt cô: “Hiểu rõ chưa, camera sẽ quay lại toàn bộ cảnh chúng ta ân ái, chỉ cần xong việc này mà cô báo cảnh sát, tôi sẽ tung video này ra ngoài, đến lúc đó tất cả mọi người sẽ thưởng thức cơ thể của cô, cho dù con trai cô là hacker thì cũng không thay đổi được điều gì cả”
“A a a!” Tống Vy sụp đổ kêu to: “Đồ điên, Đường Hạo Minh anh là một tên điên!”
Đường Hạo Minh không giận lại cười: “Cô nói không sai, tôi là một tên điên, chỉ cần có thể làm Đường Hạo Tuấn khó chịu thì chuyện gì tôi cũng làm được, cho nên tốt nhất cô nên ngoan ngoãn nghe lời tôi, làm người phụ
nữ của tôi, để hai đứa con của cô nhận tôi làm ba, tôi sẽ đối xử với cô thật tốt, thế nào?”
Tống Vy run môi, không nói gì, nước mắt bất giác rơi xuống.

“Lúc cô khóc đúng là đẹp thật!” Đường Hạo Minh dùng ngón tay dính một giọt nước mắt xoa nhẹ, đáy mắt đầy vẻ hưng phấn, nôn nóng cúi đầu xuống.

Ngay lúc anh định cúi đầu hôn lên mắt cô, cửa phòng nghỉ đột nhiên đùng một cái bị người ta đá văng ra.

Đường Hạo Minh bỗng ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt sắc bén nhìn ra ngoài cửa, nhìn thấy Đường Hạo Tuấn, mặt lộ ra vẻ nghiêm túc.

Sao anh lại đến đây?
“Tổng giám đốc Đường, cứu tôi!” Tống Vy cũng nhìn thấy Đường Hạo Tuấn, cô giống như túm được cọng rơm cứu mạng, kích động cầu cứu Đường Hạo Tuấn.

Đường Hạo Tuấn thấy cô không mảnh vải che thân, sắc mặt thay đổi kịch liệt, đôi mắt vốn luôn lạnh lẽo toát ra đầy sát ý một cách rõ ràng.

Anh sải đôi chân dài, hai ba bước đã đi đến trước bàn trà, đấm mạnh vào mặt Đường Hạo Minh.

Đường Hạo Minh k** r*n, ngã từ trên người Tống Vy xuống.

Nhưng vẫn chưa xong, Đường Hạo Tuấn lại đá lên người Đường Hạo Minh vài cái, mỗi cú đá đều không hề nương tình.

Không lâu sau, Đường Hạo Minh đã nằm dưới đất thoi thóp, không bò dậy nổi nữa.

Lúc này Đường Hạo Tuấn mới tha cho anh, thở hắt ra, điều chỉnh lại vẻ mặt, nhìn về phía Tống Vy nằm trên bàn trà, giọng điệu quan tâm hỏi: “Có sao không?”
Tống Vy quấn chặt áo vest, nghẹn ngào trả lời: “Tôi không sao? Gương mặt căng chặt của Đường Hạo Tuấn khá hơn một chút, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn: “Vậy là tốt rồi” May mà anh đến kịp lúc.

Nếu không bây giờ cô đã...!Nghĩ vậy, tim Đường Hạo Tuấn giống như bị ai đó siết chặt, hơi quặn đau.

“Tổng giám đốc Đường, dẫn tôi đi đi” Tống Vy nắm chặt góc áo Đường Hạo Tuấn, gương mặt phủ kín nước mắt đầy vẻ cầu xin.

Cô không muốn ở lại chỗ này thêm giây phút nào nữa! Tất cả mọi thứ ở đây đều làm cô cảm thấy buồn nôn! “Được.” Đường Hạo Tuấn đỡ tay cô, đỡ cô xuống khỏi bàn trà.

Nhưng Tống Vy vừa mới chạm chân xuống đất, cơ thể đã mềm oặt, sau đó ngất đi.

Chờ đến khi cô tỉnh lại, đã là trưa ngày hôm sau.

Tống Vy chớp mắt, xoay đầu quan sát căn phòng xa lạ: “Chỗ này là..”
“Nhà tôi!” Đường Hạo Tuấn ngồi trên ghế cạnh mép giường, nhìn cô nhẹ nhàng trả lời: “Lúc đó em ngất đi, tôi tưởng em trúng thuốc mê, lại nghĩ nhà tôi gần khách sạn nhất, còn có bác sĩ gia đình nên mới đưa em đến đây
 
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 84: Tôi Phản Ứng Gay Gắt Quá


Thì ra là thế.

Tống Vy xoa huyệt Thái Dương ngồi dậy, chăn trên người trượt xuống, lộ ra bộ đồ ngủ lụa màu đen.

Áo ngủ rất lớn, vừa nhìn là biết ngay size của nam, chuyện này làm cô luống cuống: “Quần áo của tôi.” Đường Hạo Tuấn khép tạp chí kinh tế tài chính lại: “Yên tâm đi, là dì giúp việc trong nhà thay đồ giúp em” Chỉ là áo ngủ là của anh.

Nghe vậy, Tống Vy ổn định tinh thần, đột nhiên ngượng ngùng cười với Đường Hạo Tuấn: “Xin lỗi tổng giám đốc Đường, tôi phản ứng gay gắt quá...”
Cô cũng không muốn.

Nhưng chuyện xảy ra ngày hôm qua làm cô có bóng ma tâm lý rất lớn.

“Không có gì, tôi hiểu được.” Đường Hạo Tuấn hơi gật đầu, tỏ vẻ không để ý.

Tống Vy lau mặt: “Cho dù như thế nào, hôm qua cũng cảm ơn tổng giám Đường, nếu không có anh, có lẽ tôi
đã bị Đường Hạo Minh...!Đúng rồi, bây giờ Đường Hạo Minh thế nào?”
Cô vội hỏi.

Đường Hạo Tuấn híp mắt, giọng nói lạnh căm: “Đang nằm trong bệnh viện Hôm qua anh đá Đường Hạo Minh gãy vài cái xương sườn.

Không nằm đủ hai tháng thì Đường Hạo Minh không về được.
Tống Vy thích ý vỗ lên ga giường: “Đáng đời!”
Thấy cô vui vẻ như thế, Đường Hạo Tuấn khẽ cong đôi môi mỏng lên, nhưng nhanh chóng trầm xuống: “Trình Hiệp tìm được camera trong phòng nghỉ, nhưng vì không quay được hình ảnh mang tính chất quyết định gì, hơn nữa Đường Hạo Minh còn luôn miệng khẳng định là em tự nguyện, cho nên không thể buộc tội Đường Hạo Minh
được”
“Tôi không có tự nguyện!” Vẻ vui mừng trên mặt Tống Vy lập tức biến mất, biến thành tức giận.

Đường Hạo Tuấn vắt chéo chân nhìn cô: “Tôi đương nhiên biết em không tự nguyện, nếu không em cũng đã không cầu cứu tôi, nhưng tôi muốn biết vì sao anh ta lại muốn làm vậy với em?”
Mắt Tống Vy hơi lóe lên: “Không phải trong video đã nói rồi sao?

“Video không có tiếng” Đường Hạo Tuấn lạnh nhạt trả lời.

Nghe được lời này, trái tim Tống Vy giống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, từ thung lũng nhảy lên đến đỉnh.

Quá tốt rồi.

Nếu thế, anh vẫn chưa biết hai đứa nhỏ là con của anh!
Nghĩ thế, Tống Vy rũ mắt, giấu đi vẻ kích động trong mắt, mặt lộ vẻ áy náy nói: “Xin lỗi tổng giám đốc Đường, tạm thời tôi không thể nói cho anh biết”
Đường Hạo Tuấn mím môi mỏng: “Không có gì, em không muốn nói thì thôi, tuy cục cảnh sát không thể thành lập tội danh Đường Hạo Minh đối với em, nhưng tôi sẽ cho em một câu trả lời rõ ràng, sẽ điều anh ta ra
khỏi công ty chính”
“Ừ, cảm ơn” Tống Vy túm chăn, thật lòng biết ơn.

Sau đó cô nghĩ đến cái gì đó, sờ cổ, thấy trên cổ trống rỗng, lập tức sốt ruột.

Đường Hạo Tuấn đứng lên, lấy một sợi dây chuyền lóe ánh sáng đỏ từ trong túi ra: “Em tìm nó hả?” Tống Vy tập trung nhìn, đúng là Trái tim của Lửa, vội vàng gật đầu: “Đúng vậy?”
“Trả cho em” Đường Hạo Tuấn đưa dây chuyền đến trước mặt Tống Vy.

Tống Vy lại xua tay: “Tổng giám đốc Đường, làm phiền anh trả nó cho Đường Hạo Minh thay tôi đi” Sau khi trả lại, cô không còn nợ nần gì với Đường Hạo Minh nữa.

“Trả cho Đường Hạo Minh?” Đường Hạo Tuấn nhíu mày.

Tống Vy ừ một tiếng.

Đường Hạo Tuấn cong ngón tay, siết chặt dây chuyền, hơi thở xung quanh âm trầm nặng nề.

Tống Vy cảm nhận được, khó hiểu chớp mắt: “Sao vậy tổng giám đốc Đường?”
Đường Hạo Tuấn nhắm mắt, hình như đang kềm nén gì đó, vài giây sau, mới lạnh lùng nhạt nhẽo nói: “Sợi dây chuyền này không có liên quan gì đến Đường Hạo Minh!”
“Không liên quan?” Tống Vy sửng sốt.

Ý anh là, sợi dây chuyền này không phải do Đường Hạo Minh mua, mà là...!“Tổng giám đốc Đường, anh mua sợi dây chuyền này cho tôi sao?” Tống Vy nuốt nước bọt, tim đập nhanh hỏi.

Đường Hạo Tuấn rũ mắt không nói, rõ ràng là thừa nhận.
 
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 85: Cô Gái Kia Đã Tỉnh Lại Rồi Sao


Tống Vy giật khóe môi: “Tôi không biết, tôi tưởng là Đường Hạo Minh mua, nhưng mà tổng giám đốc Đường, vì sao anh lại mua dây chuyền cho tôi?”
“Khen thưởng cho Dục Hỏa Trùng Sinh mà thôi” Đường Hạo Tuấn đặt dây chuyền vào tay cô, tùy ý trả lời.

Tống Vy cắn môi: “Nhưng giá trị cao quá rồi, tôi không thể nhận, tổng giám đốc Đường, anh nhận lại đi.”
Đường Hạo Tuấn không có hành động, nhìn cô bằng ánh mắt nặng nề: “Đồ đã tặng thì không thể lấy về, em không cần thì vứt đi”
“Khụ!” Suýt chút nữa Tổng Vy đã sặc nước bọt của chính cô.

Đùa à.

Vứt đồ có giá trị hơn ba mươi tỷ, câu này chắc cũng chỉ có người giàu sụ như anh mới nói ra được.

Đột nhiên, có người gõ cửa phòng.

Đường Hạo Tuấn xoay người: "Mời vào!” Răng rắc, cửa mở.

Một người phụ nữ trung niên lú đầu vào: “Thưa cậu, đã chuẩn bị cơm trưa xong, bây giờ cậu xuống dùng bữa sao?”
Đường Hạo Tuấn nhìn Tống Vy: “Chuẩn bị thêm một bộ chén đũa” Người phụ nữ trung niên lập tức phản ứng lại, cười ha ha hỏi: “Cô gái kia đã tỉnh lại rồi sao?” "Ù.” “Vâng, tôi đi ngay.” Nói xong, người phụ nữ trung niên đóng cửa lại rời đi.
“Bà ấy là dì Vương, chuyên phụ trách nấu nướng” Đường Hạo Tuấn giới thiệu thân phận người phụ nữ trung niên cho Tổng Vy.

Tống Vy gật đầu, tỏ vẻ đã nhớ.

Đường Hạo Tuấn cầm một cái hộp lớn trên tủ đầu giường đưa cho cô: “Thay đi, rồi xuống lầu ăn cơm” “Được” Tống Vy nhận hộp.

Đường Hạo Tuấn đi ra ngoài.

Tống Vy xốc chăn đi xuống giường, mở hộp ra bắt đầu thay quần áo.

Thay xong, cô nhìn Trái tim của Lửa đặt trên giường do dự một lúc, cuối cùng vẫn cất vào.

Nếu anh không cần thì cô giữ lại thì hơn.

Chờ sau này có cơ hội lại trả cho anh.
Nghĩ thế, Tống Vy chỉnh sửa giường lại, xoay người đi về phía cửa, mới bước ra khỏi cửa, lập tức nhìn thấy Đường Hạo Tuấn đang đứng dựa vách tường, cô hoảng sợ vỗ ngực: “Tổng giám đốc Đường, anh vẫn chưa đi sao.”
“Chờ em” Đường Hạo Tuấn buông cánh tay đang khoanh trước ngực xuống.

Tống Vy cười hất tóc: “Sợ tôi không tìm được cầu thang xuống lầu sao?” Đường Hạo Tuấn không phủ nhận, nhấc chân đi trước dẫn đường: “Đi thôi”
Tống Vy đáp lời, đi theo sau anh, vừa xuống lầu vừa quan sát căn biệt thự của anh.

Biệt thự rất lớn, cách trang trí rất đơn giản, cũng quạnh quẽ giống như căn hộ chung cư của anh.

Đi vào nhà ăn, trên bàn cơm đã bày thức ăn xong.

Tống Vy nhìn những món ăn đó, trợn to mắt kinh ngạc cảm thán: “Woa, đa dạng quá”
Dì Vương bưng canh từ phòng bếp bước ra nghe vậy, lập tức cười nói: “Mau ngồi xuống thử xem mùi vị thế nào?”
“Vâng” Tống Vy cũng không khách sáo, sau khi kéo ghế ngồi xuống, cầm đũa gắp thịt bỏ vào miệng.
“Thế nào?” Dì Vương hỏi cô.

Đường Hạo Tuần vuốt đũa, cũng nhìn cô.

Dưới ánh nhìn chăm chú của hai người, Tống Vy dựng ngón cái: “Ngon lắm” Dì Vương cười híp mắt: “Vậy ăn nhiều vào”

“Vâng” Tống Vy gật đầu.
Vì thế, cô không cẩn thận ăn no căng.

Ăn cơm trưa xong, Đường Hạo Tuấn vào phòng sách học online.

Tống Vy ngồi trên sofa trong phòng khách, ôm bụng tiêu thực.

Dì Vương bưng nước chanh đến: “Cô Tống, mời cô
“Cảm ơn” Tống Vy vội vàng nhận lấy.

Dì Vương ngồi xuống cạnh cô, quan sát cô bằng ánh mắt hiền từ.

Tống Vy bị dì Vương nhìn mà cảm thấy áp lực rất lớn, tự sờ mặt bản thân hỏi: “Dì Vương, trên mặt tôi có thứ gì sao?”
“Không có gì, tôi chỉ hơi tò mò về cô Tống, cô Tống là vị khách đầu tiên cậu chủ dẫn về nhà đó” Dì Vương nói.
“Người đầu tiên” Tống Vy đang uống nước thì khựng lại: “Bác sĩ Mạnh, vợ chưa cưới của tổng giám đốc Đường và cô Lâm cũng chưa từng đến sao?”
Dì Vương lắc đầu: “Không có, cậu chủ không cho, cho nên tối hôm qua khi nhìn thấy cậu chủ dẫn cô Tống về, tôi mới kinh ngạc đến thế?
 
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 86: Xem Cái Gì Mà Cười Vui Đến Thế


“Thì ra là thế” Tống Vy xoay ly nước trong lòng bàn tay, trong lòng hơi ngọt ngào.

Lúc này, cô đột nhiên nhìn thấy gì đó, chỉ vào khung hình trên bức tường đối diện ti vi: “Dì Vương, bọn họ là ai thế?”
Trong ảnh là hai người nam nữ, rất trẻ, gương mặt có hơi giống Đường Hạo Tuấn.

Không lẽ là ba mẹ của Đường Hạo Tuấn Quả nhiên, câu trả lời của dì Vương đã xác nhận suy đoán của Tống Vy.

“Là ba mẹ của cậu chủ, đã qua đời”
Tống Vy đặt ly nước xuống: “Vì sao lại qua đời?” Dì Vương thở dài: "Xin lỗi cô Tống, tôi không thể nói cho cô biết, đây là điểm cấm kỵ của cậu chủ” “Vậy sao, vậy tôi không hỏi nữa” Tống Vy gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Dì Vương đứng lên: “Vậy cô Tống nghỉ ngơi trước đi, tôi còn chưa giặt quần áo xong, tôi đi làm việc trước”
“Vâng” Tống Vy cười cười.

Dì Vương đi rồi, cô cầm remote mở ti vi lên xem.

Xem một lúc, cảm thấy dạ dày đã dễ chịu hơn, định chào tạm biệt ra về.

Tối hôm qua cô đi suốt đêm không về, chắc Hải Dương và Dĩnh Nhi đã lo lắng lắm rồi.

Nghĩ thế, Tống Vy đứng lên, định lên lầu tìm Đường Hạo Tuấn.

Nhưng cô còn chưa kịp đi lên, Đường Hạo Tuấn đã xuất hiện ngay đầu cầu thang.

“Tổng giám đốc Đường, anh đến đúng lúc lắm”
“Sao thế?” Đường Hạo Tuấn nhìn cô.
Tống Vy chỉ đồng hồ: “Đã trễ lắm rồi, tôi phải về, đang định lên chào anh” “Tôi đưa em về” Đường Hạo Tuấn đi về phía tủ để giày, không cho cô có cơ hội từ chối.

Trên xe, Đường Hạo Tuấn gõ ngón tay lên tay lái, đột nhiên nói: “Chuyện em bị Tống Huyền giẫm rách quần áo tối hôm qua tạm thời vẫn chưa có kết quả”
“Sao lại thế?” Tống Vy siết chặt tay.

Mắt Đường Hạo Tuần lóe lên chút áy náy: “Đường Hạo Minh đã tắt toàn bộ máy theo dõi trong sảnh bữa tiệc ngay từ đầu, cho nên không thể chứng minh được rốt cuộc Tổng Huyền có cố ý dẫm phải em hay không?
“Vậy sao...” Tống Vy không cam lòng mím môi.

Trực giác nói cho cô, Tống Huyền cố ý, nhưng không có chứng cứ, đúng là làm người ta bực bội.

“Nhưng em cứ yên tâm, bên phía Tống Huyền, anh vẫn có trừng phạt cho cô ta” Đường Hạo Tuấn lại đổi đề tài.

Tống Vy nghiêng đầu nhìn anh: “Trừng phạt gì?”
“Lao động công ích 72 tiếng đồng hồ, có truyền thông livestream toàn bộ quá trình” Đường Hạo Tuấn khẽ mở đôi môi mỏng trả lời.

Tổng Vy nhướng mày.

Vậy chẳng phải Tống Huyền sẽ trở thành trò cười trong giới sao?
Nghĩ đến đây, Tống Vy vội vàng lấy điện thoại, tìm được kênh livestream cảnh Tống Huyền làm lao động công ích.

Không lâu sau, lập tức tìm được kênh livestream.

Tống Vy click vào, vừa lúc nhìn thấy cảnh Tổng Huyền mặc quần áo lao công, đạp trúng vỏ chuối ngã chồng VÓ.

“Phụt!” Tống Vy không nhịn được bật cười, không gian xe tràn ngập tiếng cười ha ha ha của cô.

Đường Hạo Tuấn dùng khóe mắt nhìn cô, nhìn cô cười đến run người, lòng mềm nhũn: “Xem cái gì mà cười vui đến thế?”
“Tôi thấy chủ nhiệm Tổng bị ngã, rất tức cười” Tống Vy lau nước mắt tràn ra khóe mắt trả lời: “Còn có mấy cái comment nữa, thú vị lắm!”
“Vậy sao?” Đường Hạo Tuấn lạnh nhạt nói, rõ ràng không có hứng thú với những gì cô nói.

Lúc này, một con mèo đột nhiên chạy vụt ra từ một chậu hoa cách đó vài mét vừa lúc đứng ngay giữa đường.

Tống Vy thấy thế, thay đổi sắc mặt: “Tổng giám đốc Đường!”
Đường Hạo Tuần sa sầm mặt, muốn thắng gấp cũng đã không còn kịp, dứt khoát đánh tay lái, đâm đầu xe về phía bồn hoa, sau đó nhanh chóng tháo dây an toàn ra, thò người về phía Tống Vy, ôm chặt cô vào lòng, đè cô xuống ghế phụ.

Đùng! Thân xe đột nhiên chấn động, phát ra tiếng chuông cảnh báo í óe.

Tống Vy sợ hãi kêu to.
 
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 87: Bãi Đậu Xe Phế Liệu


Đường Hạo Tuấn yên lặng ôm chặt cô hơn.

Sau một lúc, xe ổn định lại, tiếng chuông cảnh báo cũng không còn, mọi thứ lại trở về im lặng.

Lúc này Đường Hạo Tuần mới buông Tống Vy ra, đứng lên khỏi người cô.

Tống Vy cũng thẳng người, nhìn về phía kính chắn gió.
Thấy cửa kính đã bị vỡ thành hình mạng nhện da đầu tê rần, lưng lạnh căm.

“Tổng giám đốc Đường, anh có bị thương không?” Mặt Tống Vy trắng bệch, run run hỏi.

“Không” Đường Hạo Tuấn chỉnh sửa quần áo: “Em thế nào?”
Tống Vy lắc đầu: “Tôi cũng không?” Cô được anh bảo vệ kỹ lưỡng, sao bị thương được.

Hơn nữa điều làm cô vô cùng chấn động là, đây đã là lần thứ hai anh không hề do dự bảo vệ cô.

Đùng đùng đùng, có người gõ mạnh cửa sổ xe.
Tống Vy ổn định tinh thần nhìn qua, thấy cảnh sát giao thông đang đứng bên ngoài cửa sổ.

Đường Hạo Tuấn hạ cửa sổ xuống, cảnh sát giao thông cúi người hỏi: “Hai người có bị sao không?”
“Không có gì” Đường Hạo Tuấn lạnh nhạt trả lời.

Cảnh sát giao thông gật đầu: “Vậy mời xuống xe làm ghi chép” Đường Hạo Tuấn không dị nghi gì, mở cửa xuống xe.
Tống Vy cũng không ngồi trên xe, vội vàng tháo dây an toàn xuống xe.

Sau khi xuống xe, cô nhìn thấy đầu xe của bọn họ đã chui vào trong chậu hoa, đụng bay hàng rào, đèn xe cũng vỡ nát, cực kỳ thê thảm!
Tống Vy nhịn không được hít hà.

Đụng xe nghiêm trọng như thế, nhưng cô và Đường Hạo Tuấn lại không hề có chút vấn đề gì.

Không thể không nói, đúng là rất may! Đường Hạo Tuấn làm ghi chép xong, đi đến bên cạnh Tống Vy: “Xử lý xong rồi, đi thôi”

“Vậy chiếc xe này thì sao?” Tống Vy chỉ chiếc Maybach.

Đường Hạo Tuấn liếc nhìn: “Không chạy được nữa, tôi sẽ gọi xe tải đến kéo đến bãi đậu xe phế liệu”
“Bãi đậu xe phế liệu?”
Tống Vy kinh ngạc chớp mắt: “Tổng giám đốc Đường, ý anh là anh bỏ chiếc xe này hả?”
"U"
“Vậy tiếc lắm, xe đắt như thế” Tống Vy buông ngón tay nói.

Đường Hạo Tuấn nhìn cô đang xót ruột, không khỏi hiện lên chút ý cười.

Tổng Vy nhìn thấy, giống như nhìn thấy thứ gì lạ lắm, trợn to mắt: “Tổng giám đốc Đường, anh cười kìa!”
Nghe vậy, Đường Hạo Tuấn lập tức thu vẻ mặt lại, quay về vẻ mặt lạnh nhạt như xưa: “Không có, em nhìn lầm rồi”
“Tôi không nhìn lầm, rõ ràng lúc nãy anh cười” Tống Vy kiên trì nói.

Đường Hạo Tuấn không để ý đến cô, xoay người đi ra ven đường bắt xe.

Thấy vậy, Tống Vy nhanh chóng đuổi theo.

Nửa tiếng sau, đến chung cư.

Tống Vy nhấn chuông cửa, cửa nhanh chóng mở ra.

Giang Hạ ôm chặt lấy cô: “Vy, cuối cùng cậu cũng về rồi” “Được rồi, cậu mau buông ra” Tống Vy chọt tay Giang Hạ: “Có khách kìa!”
“Khách?” Giang Hạ buông tay cô ra, nhìn ra phía sau cô, khi nhìn thấy Đường Hạo Tuấn, cô ngẩn người: “Mái ơi, Hải Dương phiên bản bự hả?”
Tống Vy dở khóc dở cười vô trán.

Cô biết ngay Giang Hạ sẽ có phản ứng như thế mà.
“Được rồi, đừng có nói bậy!” Tống Vy giới thiệu cho Giang Hạ: “Đây là sếp của tớ, tổng giám đốc Đường Nói xong, cô lại chỉ Giang Hạ: “Tổng giám đốc Đường, đây là bạn của tôi, cũng là mẹ nuôi của Hải Dương và Dĩnh Nhi”
“Xin chào” Đường Hạo Tuần nhìn Giang Hạ khẽ gật đầu, coi như chào hỏi.

Giang Hạ ngây ngốc trả lời: “Xin chào xin chào, anh là tổng giám đốc của tập đoàn Đường thị sao?”
Đường Hạo Tuấn lạnh nhạt ừ, sau đó nhìn Tống Vy: “Tôi về trước”
Tống Vy ngẩn ra: “Đi nhanh vậy sao, không vào nhà ngồi chơi một chút sao?” “Không cần, cô có bạn rồi” Đường Hạo Tuấn nhíu mày nhìn thoáng qua Giang Hạ vẫn luôn nhìn chằm chằm anh.

Tống Vy biết anh không thích ở cùng người xa lạ, gật đầu: “Vậy được rồi, đi đường cẩn thận” “Ừ” Đường Hạo Tuấn dịu mặt trả lời, xoay người đi.

Giang Hạ nhìn bóng lưng của anh cảm khái: “Trời đất ơi, giống quá, Vy, sao lúc trước cậu không nói với tớ là anh ta giống Hải Dương đến như thế chứ!”
Tống Vy nhún vai: “Tớ nghĩ cậu sẽ không gặp anh ấy, đương nhiên không cần thiết đi nói với cậu rồi? “Cũng đúng” Giang Hạ sờ cằm, sau đó nghĩ đến gì đó, vội vàng hỏi: “Vy, đừng nói anh ta là ba của Hải Dương và Dĩnh Nhi.”
 
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 88: Lý Do Gì


Biết cô muốn nói gì, mắt Tổng Vy hơi lóe lên, vội vàng ngắt lời cô: “Không phải, không phải tớ đã nói với cậu rồi sao, ba ruột của Hải Dương và Dĩnh Nhi là một ông già chừng năm mươi tuổi”
Nghe được lời này, Giang Hạ giống như bị dội nước lạnh, lập tức không kích động nổi nữa, tiếc nuối thở dài: “Rõ ràng giống nhau đến thế, sao lại không phải chứ?”
Tống Vy cười ha ha, dời đề tài: “Được rồi, không nói đến chuyện này, hai đứa nhóc đâu rồi” “Mới chơi xong, mệt nên ngủ rồi” Giang Hạ trả lời.

“Tớ đi xem thử” Tống Vy đổi dép đi trong nhà.

Giang Hạ đóng cửa lại, đi sang đó cùng cô.

Thấy hai đứa nhỏ nằm trên giường ngủ ngon lạnh, mắt Tống Vy đầu dịu dàng: “Hạ, làm phiền cậu rồi” “Không có gì” Giang Hạ xua tay, tỏ vẻ không cần cảm ơn.

Tống Vy nhẹ nhàng đóng cửa phòng hai đứa nhỏ lại: “Làm vài ly không?”
“Tới luôn” Mắt Giang Hạ sáng rực.

Tống Vy vào phòng bếp cầm hai lon bia, đưa cho cô một lon.

Giang Hạ nhận lấy, khui bia, ngửa đầu nốc: “Sướng!” Tống Vy cười cười, cũng uống một ngụm, sau đó hỏi thăm tình hình phòng làm việc.

Sau khi đến tập đoàn Đường thị đến giờ, cô không đến phòng làm việc nữa.

Bây giờ phòng làm việc đều do một mình Giang Hạ xử lý, nó như thế nào cô cũng không biết gì cả.

Nhưng Giang Hạ nghe cô hỏi, tốc độ uống bia chậm lại, vẻ mặt có hơi nặng nề.

Tống Vy thấy thế, đặt bia xuống hỏi: “Có phải xảy ra chuyện gì không?”
Giang Hạ vò đầu: “Cũng không có chuyện lớn gì, chỉ là dạo gần đây có một phòng làm việc lớn hơn phòng làm việc của chúng ta rất nhiều đang chèn ép chúng ta”
“Lý do gì?” Tổng Vy nhíu mày.

“Ghen tỵ đó!” Giang Hạ đột nhiên bóp dẹp lon bia đang cầm, giận sôi máu: “Không phải cậu hay đưa bản thảo thiết kế về sao, cho nên kiểu dáng quần áo của phòng làm việc chúng ta đều rất mới và độc, bắt trend
nhanh, phòng làm việc bọn họ lập tức cử người qua dụ, định dù cậu qua đó làm”
LỒ” Tống Vy nhướng mày.

Giang Hạ khinh thường bĩu môi: “Cậu là chủ của phòng làm việc, còn là nhà thiết kế chính, tớ có ngu mới chịu đồng ý với bọn họ, sau đó bọn họ bắt đầu nhắm về chúng ta, hơn nữa còn quấy rầy phá hư một vụ hợp tác của chúng ta với xưởng quần áo, không chỉ thế, còn lấy trộm bản thiết kế của chúng ta”
“Phòng làm việc kia tên gì? Ai làm chủ?” Tống Vy mím môi hỏi.

Giang Hạ nốc cạn bia trong lon bia bẹp dí: “Phòng làm việc tên là Nguyệt Quang, còn chuyện ai làm chủ thì tới cũng không biết, rất thần bí”
“Lát nữa tớ bảo Hải Dương điều tra thử xem” Nghĩ nghĩ, Tống Vy nói.

Tuy dùng cách này để điều tra người khác thì không hay cho lắm.

Nhưng cô ghét kẻ thù núp trong bóng tối, không biết rõ thì sẽ bị chơi bất cứ lúc nào.

“Được, điều tra xong nói cho tớ biết” Giang Hạ đứng lên.

Tống Vy biết cô chuẩn bị đi, gật đầu đồng ý.

Buổi tối, Tống Hải Dương dậy, Tống Vy lập tức nói chuyện này.

Đã điều tra được chủ nhân phía sau phòng làm việc này.

Tống Vy vừa nhìn thấy, vui vẻ! Không ngờ là người quen, Tống Huyền.

Lúc nghe đến cái tên Nguyệt Quan này, cô phải nghĩ đến mới đúng.

“Mẹ ơi, có phải mẹ có thù hằn gì với người phụ nữ này không?” Tống Hải Dương thấy Tống Vy bật cười, không khỏi hỏi.

Tống Vy nhìn cậu bé: “Sao lại hỏi thế?”
“Bởi vì chỗ nào cũng nhìn thấy dì này hết, mẹ làm việc ở chỗ chú Đường, dì đó ăn h**p mẹ, bây giờ dì này còn dùng phòng làm việc của dì ta để ăn h**p phòng làm việc của mẹ, ghét thật!” Tống Hải Dương vùng nắm tay nói.
 
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 89: “con Biết Rồi Mẹ!”


“Đúng vậy, ghét thật!” Tổng Dĩnh Nhi cũng phụ họa.

Tống Vy sờ đầu hai đứa bé, đang định nói chuyện, lại thấy Tống Hải Dương nheo mắt: “Mẹ, con dạy dỗ dì ta giúp mẹ!”
Nghe câu nói lạnh lùng của cậu nhóc, Tống Vy nhíu mày, đột nhiên ý thức được, đứa nhỏ này có lệ khí quá nặng.

“Hải Dương!” Tống Vy nâng mặt Tổng Hải Dương lên, cúi đầu nghiêm túc nhìn cậu bé: “Nghe này, đây là chuyện của mẹ, mẹ sẽ tự giải quyết, không cần con ra tay, con cũng không được phép tự ý ra tay, có biết chưa?”
Cô luôn biết Hải Dương có chỉ số thông minh rất cao, cho nên trưởng thành sớm, nhưng trưởng thành sớm cũng không đồng ý nghĩa với việc suy nghĩ và tâm lý cũng sẽ trưởng thành theo, cô không muốn để Hải Dương vì

cô mà tiếp xúc với thế giới đen tối của người trưởng thành trong khi tuổi còn rất nhỏ, chuyện này không tốt đối với sự trưởng thành của Hải Dương.

Thậm chí cô đã bắt đầu hối hận vì khi nấy đã làm Hải Dương điều tra Tống Huyền, nhưng may mà phát hiện sớm, sau này không làm thế là được.

Tống Hải Dương không biết Tống Vy đang nghĩ gì, thấy cô nghiêm túc như thế, không dám chọc cô giận,
nghe lời gật đầu: “Con biết rồi mẹ!” “Ngoan!” Tống Vy lại cười cười.

Tống Dĩnh Nhi nghiêng đầu, mờ mịt nhìn hai người, không biết mẹ và anh hai đang chơi trò thần bí gì.

“Được rồi, đi chơi đi, mẹ gọi điện thoại cho mẹ nuôi” Tống Vy cầm điện thoại quơ quơ.

Tống Hải Dương nhảy xuống ghế, kéo tay Tổng Dĩnh Nhi vào phòng khách xem ti vi.

Tống Vy gọi điện thoại cho Giang Hạ, nói cụ thể tình hình về phòng làm việc Nguyệt Quang cho cô biết.

Sau đó hai người bàn bạc, dùng tội danh lấy trộm bản thiết kế để kiện phòng làm việc Nguyệt Quang, chắc ngày mai bên phía Tống Huyền sẽ nhận được lệnh triệu tập của tòa án nhỉ?

Nghĩ thế, Tống Vy cười cười.

Nhưng cô không định tham dự lần kiện tụng này, giao toàn quyền cho Giang Hạ.

Bởi vì hiện tại cô vẫn chưa có ý định để lộ việc cô chính là nhà thiết kế mà Tống Huyền muốn dụ dỗ về làm
Hôm sau.

Tống Vy đang ngồi trong văn phòng vẽ bản thiết kế mà cô đã hứa sẽ đền cho Đường Hạo Tuấn, đột nhiên điện thoại bàn vang lên.

Bút chì trên tay cô không hề ngừng lại, tay còn lại cầm ống nghe đặt bên tai: “Xin chào, tôi là Tống Vy “Nhà thiết kế Tống, tôi là tiếp tân ở sảnh lầu một” Một giọng nữ dịu dàng êm tai cất lên.

Tống Vy cũng không ngẩng đầu lên đáp: “Có chuyện gì sao?” “Là thế này, có một quý bà muốn gặp cô” “Quý bà?” Tống Vy trợn mắt: “Tên đầy đủ là gì?” “Quý bà ấy không chịu nói tên, bà ấy nhờ tôi chuyển lời với cô, mười phút sau gặp nhau tại quán cà phê Bích Thủy”
“Tôi biết rồi” Tống Vy ngắt máy, cắn môi suy nghĩ.

Không chịu để lộ tên họ, thần bí như thế, rốt cuộc là ai? Suy nghĩ một lúc cũng nghĩ không ra, Tống Vy buông bút chì đứng lên, cầm túi xách chuẩn bị đi gặp quý bà kia.

Quán cà phê Bích Thủy nằm ở tòa nhà bên cạnh tập đoàn Đường thị, Tống Vy đi vài phút là đến.

Sau khi bước vào, cô thấy quán cà phê rộng lớn này, chỉ có chỗ cạnh cửa sổ là có một người ngồi.

Người nọ đưa lưng về phía cô, không nhìn thấy mặt, nhưng lại mặc sườn xám, búi tóc, cách ăn mặc như một người phụ nữ quý phái.

Chắc là quý bà kia nhỉ.

Nghĩ vậy, Tống Vy bước qua: “Xin chào quý bà, xin hỏi bà là người muốn gặp tôi sao?” Quý bà đặt ly cà phê xuống, ngước mắt nhìn Tống Vy, không nói gì.

Tống Vy cũng nhìn bà, bà khoảng hơn năm mươi tuổi, nhưng da dẻ được chăm sóc rất tốt, cũng rất xinh đẹp, nhưng xương gò má hơi cao, có vẻ có hơi cay nghiệt, làm người ta không dám đến gần.
 
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 90: Vậy Cô Muốn Bao Nhiêu


“Cô là Tống Vy?” Cuối cùng quý bà cũng mở miệng, giọng nói lạnh nhạt.

Tống Vy gật đầu: “Đúng vậy?” “Đúng là con hồ ly tinh” Quý bà khinh thường hừ lạnh.

Tống Vy đang kéo ghế ra hơi khựng lại, hơi nhíu mày.

Nhưng cô khôi phục lại tự nhiên rất nhanh, bình tĩnh kéo ghế ra ngồi xuống, cười trả lời: “Cảm ơn quý bà đã khen tặng”

“Tôi khen tặng cô lúc này?” Quý bà nói với vẻ mặt khó hiểu.

Tống Vy vén tóc ra sau tai: “Mới khi nấy đấy, không phải bà nói tôi là hồ ly tinh sao, bây giờ ai cũng biết hồ ly
tinh là đang khen người khác xinh đẹp, không phải là nghĩa xấu nữa, không lẽ quý bà không lên mạng sao?”
Sắc mặt bà Đường thay đổi liên tục, sao bà ta có thể nghe không hiểu Tống Vy đang ám chỉ bà ta là cổ đông già không thể lên mạng, không biết nhanh chóng thức thời.

Bà ta tức giận đập bàn, lớn tiếng: "Thật là mồm mép lanh lợi, ngay cả bậc bề trên cũng không tôn trọng, thật
không biết tại sao con trai tôi lại coi trọng loại con gái như cô."
"Hả?" Tống Vy mờ mịt: "Con trai của bà coi trọng tôi? Thưa bà, con trai của bà là ai vậy?" Bà ta nhếch môi mỏng: "Đường Hạo Minh, tôi là mẹ nó"
Nghe thấy cái tên này, khuôn mặt nhỏ của Tống Vy lập tức trầm xuống: "Thì ra là thế, hai người quả nhiên không hổ là mẹ con"
Con trai thì âm hiểm xảo trá, che giấu ác ý, mẹ thì chanh chua không coi ai ra gì.

Không biết chồng, ba của bọn họ là người như thế nào? "Cô nói vậy là có ý gì?" Bà Đường nhíu mày.

Tống Vy tiếp tục mỉm cười, nhưng đáy mắt lại không ảnh lên sự vui vẻ: "Không sao, tôi khen hai người mà" Bà Đường híp mắt nhìn cô, có vẻ không tin.

Tống Vy bưng cốc nước lọc trên bàn lên uống một ngụm: "Được rồi, bà Đường, bà còn chưa nói, rốt cuộc bà tìm tôi có chuyện gì thế?"
Bà Đường lười biếng lùi lại dựa vào phía sau: "Tôi chỉ đến xem, cuối cùng người phụ nữ hại con trai tôi nhập viện là loại phụ nữ như thế nào, bây giờ xem ra, quả nhiên..."
"Chờ một chút." Tống Vy nhấc một bàn tay lên ngắt lời bà ta: "Bà Đường, tôi không nhất trí với lời này của bà, cái gì gọi là hai con trai bà, anh ta nhập viện, không phải do bản thân anh sao, là anh ta muốn gây bất lợi cho tôi, sau đó mới bị tống giám đốc Đường đánh."
"Hừ!" Bà Đường cười lạnh: "Con trai tôi coi trọng cô, là phúc của cô, nếu cô ngoan ngoãn nghe theo thì Hạo Tuấn sẽ đánh nó sao?"
Tống Vy sững sờ: "Bà Đường, theo như bà nói, nếu Đường Hạo Minh ép tôi ở cùng anh ta thì dù tôi có thích hay không cũng phải nghe theo đúng không?"
"Cô nhưng không xứng với con trai tôi" Bà Đường bất cằm, nhìn cô coi thường: "Con trai tôi có thể đùa bỡn
cô, nhưng nếu muốn ở cùng cô thì tôi sẽ là người đầu tiên phản đối, trước khi đến tôi đã tìm hiểu đôi chút về cô, cô cũng không phải là một phụ nữ an phận"
"Nói gì thế?" Tổng Vy v**t v* cái ly trong tay, ánh mắt sâu không thấy đáy.

Bà Đường khoanh tay trước ngực, châm chọc nói: "Một tháng qua, sau khi gia nhập tập đoàn Đường thị, cô đã gây ầmĩmấy lần, đều là với Hạo Tuấn và con trai tôi, bởi vậy có thể thấy rõ được mục đích của cô là gì, đơn
giản chính là muốn quyến rũ một trong hai đứa chúng nó, để gả vào nhà họ Đường chúng tôi, tôi nói cho cô biết, tuyệt đối không thể" Dứt lời, bà ta mở túi xách hàng hiệu của mình ra, lấy từ bên trong ra một tờ chi phiếu, đập tới trước mặt Tống Vy.

Tống Vy híp mắt nhìn thoáng qua: "Bà Đường, bà đây là.." "Nhận lấy nó, rời khỏi tập đoàn Đường thị, rời khỏi con trai tôi và Hạo Tuấn" Bà Đường dáng vẻ bố thí nói.

Tống Vy cười: "Chỉ có sáu tỷ, bà Đường, mức này có vẻ không xứng với thân phận của bà" Ngụ ý chính là, bà đường đường là bà chủ nhà giàu có, sao lại chỉ bỏ ra chút tiền như thế này? Sắc mặt bà Đường đen lại: "Vậy cô muốn bao nhiêu?"
Tống Vy xua tay chỉ: "Bao nhiêu cũng không cần, bà Đường còn chưa biết nhỉ, phí bản quyền bộ sưu tập thiết kế do tôi vẽ, ít nhất cũng bán được trên ba tỷ, còn nữa."
"Còn gì nữa?" Sắc mặt bà Đường càng ngày càng khó coi.

Bà ta không hiểu, chẳng qua chỉ về mấy bộ quần áo thôi, làm sao đáng tiền như thế?
Còn đồ đê tiện Tống Huyền kia cũng thế, trước khi đến cũng không nói cho bà ta những điều này, hai bà ta mất hết mặt mũi.

Tống Vy hờ hững ngắm nghía thìa cà phê: "Còn nữa, bà cũng vừa mới nói, tôi tiếp cận tổng giám đốc Đường và Đường Hạo Minh là vì gả vào nhà họ Đường, cho nên dù tôi được gả cho bất kỳ ai trong hai anh em bọn họ, tôi đều có thể được gia sản hàng nghìn tỷ, vậy tại sao tôi lại chỉ vì mấy tỷ của bà mà vứt bỏ tiền đồ rộng mở chứ?"
 
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 91: Xin Cứ Tự Nhiên!


"Cô.." Bà Đường bị câu này của cô làm cho nghẹn họng, nhưng lại không thể không thừa nhận, cô nói rất có lý, người thông mình đều lựa chọn như vậy.

Nhưng lựa chọn như vậy, không có nghĩa là nhà họ Đường sẽ tiếp nhận.

Nghĩ vậy, bà Đường vỗ bàn đứng dậy: "Được, đồ không biết xấu hổ, cô thật tưởng rằng nhà họ Đường là nơi cô muốn gả vào thì có thể gả vào sao? Cô đồng thời bám lấy hai anh em chúng nó, chỉ bằng điểm này, tôi và ba
Hạo Minh sẽ không tiếp nhận cô"
"Không sao, không có Đường Hạo Minh, còn có tổng giám đốc Đường mà, tổng giám đốc Đường càng có tiền hơn" Tống Vy híp mắt cười nói.

Bà Đường rất tức giận: “Phía Hạo Tuấn, cô cũng đừng mơ tưởng, nó đã đính hôn rồi." "Đính hôn rồi thì cũng có thể giải trừ mà" Sắc mặt Tống Vy không đổi, vẫn tiếp tục mỉm cười.

Cô đang cố ý chọc giận bà Đường.

Hôm nay, rõ ràng bà Đường cố ý đến nhục nhã cô, làm sao cô cũng phải đánh trả chứ.

Bà Đường không biết suy nghĩ trong lòng Tống Vy, khinh bỉ nói: "Giải trừ? Cô cho rằng đơn giản như vậy sao?" "Chẳng lẽ rất phức tạp sao?" Tống Vy khoanh tay: "Nhà họ Tống chẳng qua là hạng bét của thành phố Giang, nếu tổng giám đốc Đường muốn giải trừ hôn ước thì chỉ cần lên mạng nói một câu là được, thậm chí cũng không
cần thương lượng với nhà họ Tống, dù nhà họ Tống bất mãn cũng chỉ có thể ngoan ngoãn chấp nhận, ngay cả trả thù cũng không dám, đạo lý dễ hiểu như vậy tôi còn biết, nhưng bà Đường lại..."
Tống Vy không nói hết câu.

Nhưng ý thì đã rất rõ ràng, chính là đang nói bà Đường tóc dài kiến thức ngắn.

Trong cơn tức giận, bà Đường trực tiếp bưng cà phê lên hất về phía Tống Vy.

Tống Vy không ngờ bà ta sẽ làm như vậy, nên không tránh đi, vì vậy bị cà phê giội hết vào, tất cả mặt mũi đều là cà phê, tóc và quần áo cũng bị bẩn.

Nhìn Tống Vy chật vật như vậy, cuối cùng bà Đường đã xả được cơn giận, đã thoải mái.

Tống Vy giật mấy tờ khăn giấy, vẻ mặt bình tĩnh lau cà phê trên mặt đi: "Bà Đường, xét thấy bà là bề trên, tôi sẽ không ra tay lại với bà, nhưng tôi sẽ ghi nhớ ly cà phê này"
"Cô có thể làm gì tôi?" Bà Đường xem thường hừ một tiếng.

Tống Vy ném khăn giấy đã dùng lên bàn: "Hiện tại, tôi đúng là chẳng thể làm gì bà, nhưng sau này thì chưa chắc, nói không chừng ngày nào đó tôi thật gả cho tổng giám đốc Đường, trở thành bà chủ của nhà họ Đường, lén lút chơi ngáng chân đại phòng các bà, khiến các người không còn chỗ đứng ở nhà họ Đường, tôi vẫn có thể
làm được."
"Cô!" Đường phu nhân biến sắc, kích động chỉ về phía cô: "Tôi phải nói cho Hạo Tuấn, để Hạo Tuấn biết bộ mặt thật của cô."
"Xin cứ tự nhiên!" Tống Vy lạnh lùng phun ra hai chữ, sau đó nhấc túi lên đi về phía toilet, xử lý tóc và cà phê
trên quần áo.

Sau khi cô đi, bà Đường quả nhiên lấy điện thoại ra, bấm gọi cho Đường Hạo Tuấn, kể tất cả chuyện vừa xảy ra cho anh.

Nghe xong, ánh mắt tĩnh mịch của Đường Hạo Tuấn lóe lên vẻ khác thường, anh đặt điện thoại di động xuống đi tới thang máy.

Hơn mười phút sau, Tống Vy trở lại tầng của phòng thiết kế, vừa ra khỏi thang máy đã thấy người đàn ông đứng chắn cửa thang máy.

"Tổng giám đốc Đường?" Tống Vy hơi ngây ra, không rõ làm sao anh lại ở chỗ này.

Ánh mắt Đường Hạo Tuấn nặng nề liếc nhìn mái tóc bết dính cùng quần áo loang lổ của cô, mím môi nói: "Đi theo tôi"
Tống Vy tưởng anh có công việc gì muốn giao cho cô, khó xử cắn c*n m** d***: "Thật xin lỗi tổng giám đốc Đường, tôi tạm thời không thể đi theo anh, chờ tôi về thay quần áo trước đã, được chứ?"
Đường Hạo Tuấn không trả lời, mà đi thẳng vào thang máy.

Tống Vy thấy anh không chịu đồng ý, có chút bất đắc dĩ vuốt vuốt gương mặt.

Cuối cùng, cô vẫn đi cùng anh.

Sau khi đi vào văn phòng Tổng giám đốc, còn không đợi Tống Vy hỏi rốt cuộc Đường Hạo Tuấn cần cô làm chuyện gì thì Đường Hạo Tuấn đã cầm một cái túi trên bàn làm việc lên đưa cho cô, chỉ về phía nhà vệ sinh: "Em đi tắm rửa đi"
 
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 92: Trợ Lý Trình Anh Làm Sao Thế


"Hả?" Tống Vy ngây người.

Thấy cô không nói gì, Đường Hạo Tuấn nhíu mày: "Còn đứng ngay đó làm gì, một lát nữa có hội nghị." "Vâng." Nghe thấy hai chữ hội nghị, Tống Vy lập tức lấy lại tinh thần, xách cái túi đi về phía nhà vệ sinh.

Sau khi đi vào nhà vệ sinh, cô ngửi thấy trong không khí mùi bạc hà thơm ngát, chợt ý thức được, nơi này cũng coi là phòng của Đường Hạo Tuấn.

Cô thế mà ở trong phòng anh tắm rửa.

Tống Vy quay đầu nhìn thoáng qua cửa nhà vệ sinh, khuôn mặt nhỏ không khỏi ửng hồng.

Nhưng mà cảm giác dính nhớp trên người khiến cô nhanh chóng bình tĩnh lại, cô hít sâu một hơi không nghĩ nhiều nữa, đi tắm rửa.

Nghe tiếng nước rào rào từ trong nhà vệ sinh truyền đến, Đường Hạo Tuấn đang xử lý tài liệu bỗng dừng bút trong tay lại, ánh mắt trầm xuống nhìn về phía nhà vệ sinh.

Sau khi nhìn một lúc, anh đột ngột đứng dậy, có chút nóng nảy giật giật cà vạt, sau đó kéo ngăn kéo ra, lấy từ bên trong ra một hộp thuốc đi về phía ban công.

Cảm nhận được gió lạnh ngoài ban công thổi tới, Đường Hạo Tuấn day day huyệt Thái Dương, lúc này mới bình tĩnh hơn.

Tống Vy nhanh chóng tắm xong đi ra, phát hiện anh không ở trong phòng, đang nghĩ có phải anh đã đi ra ngoài rồi hay không thì cửa văn phòng đột nhiên bị người ta đẩy ra.

Trình Hiệp từ bên ngoài đi vào, cầm trong tay một tập tài liệu: "Tổng giám đốc Đường, liên quan tới hơn nửa năm.."

Anh ta còn chưa dứt lời, đã nhìn thấy Tổng Vy đứng trước ghế sô pha, đang cầm khăn tắm lau tóc, kinh ngạc đến mức kính cũng tuột xuống: "Nhà thiết kế Tống, tại sao cô lại ở đây, còn nữa cô đây.

."
Tóc còn ướt, trên người tỏa ra hơi nước, rõ ràng là vừa tắm xong.

Ở trong văn phòng Tổng giám đốc tắm rửa, chẳng lẽ cô và tổng giám đốc...!
Vù!
Trình Hiệp hít sâu một hơi, ngây người.

Tống Vy mờ mịt nhìn anh ta:"Trợ lý Trình, anh làm sao thế?"
Trình Hiệp lấy lại tinh thần, thái độ đối với cô lập tức thay đổi, trở nên khách khí hơn nhiều: "Tôi không sao, nhà thiết kế Tống, tổng giám đốc đâu?"
Tống Vy vừa định trả lời mình không biết thì cửa sổ sát đất của ban công liền mở ra, Đường Hạo Tuấn từ bên ngoài đi vào: "Chuyện gì thế?"
Ngửi thấy mùi khói thuốc từ người anh truyền đến, Trình Hiệp càng khẳng định suy đoán của bản thân.

Xong chuyện đó, đàn ông thường hút thuốc, phụ nữ tắm rửa.

Quả nhiên tổng giám đốc và nhà thiết kế Tống đã làm việc đó ở trong văn phòng.

Nghĩ vậy, Trình Hiệp trong lòng chấn động mạnh, một lúc lâu vẫn không thể bình tĩnh lại, nhưng trên mặt lại duy trì vẻ bình tĩnh, đẩy kính mắt trả lời: "Là thế này, tôi vừa từ phòng Thống kê quay về, phát hiện số liệu bán ra hơn nửa năm có chút không đúng lắm, nên mới đặc biết tới báo cáo với anh một tiếng"
"Biết rồi, để xuống đi, lát nữa tôi sẽ xem" Đường Hạo Tuấn gật đầu.

Trình Hiệp đặt tài liệu trên bàn làm việc của anh: "Vậy tổng giám đốc, tôi đi trước nhé" Nói xong, còn không đợi Đường Hạo Tuấn đồng ý, Trình Hiệp đã vội vã đi ra ngoài.

Tống Vy nhìn theo hướng anh ta rời đi, có chút khó hiểu: "Tại sao tôi cảm giác trợ lý Trình hình như có gì đó không đúng lắm"
 
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Chương 93: Là Ảo Giác Sao


Đường Hạo Tuấn không nói gì, đi về phía bàn làm việc.

Tống Vy đặt khăn mặt xuống, vẩy vẩy mái tóc ẩm ướt.

Tóc cô quá dài, lại dày, sau khi ướt tất cả đều dán trên da đầu, nặng nề, rất khó chịu.

Đường Hạo Tuấn đảo mắt nhìn tài liệu Trình Hiệp vừa đặt trên bàn, khóe mắt liếc thấy vẻ bất lực của cô với mái tóc của mình, khóe môi không khỏi nhếch lên: "Trong tủ nhà vệ sinh có máy sấy tóc"
"Quá tốt rồi!" Ánh mắt Tống Vy sáng lên, quay người lại trở về nhà vệ sinh của anh, rõ ràng là tìm máy sấy tóc.

Tống Vy nhanh chóng cầm một máy sấy tóc màu đen đi ra, vung vẩy đầu cắm: "Tổng giám đốc Đường, c*m v** đâu?" Nghe cô hỏi vậy, lông mày Đường Hạo Tuấn không khỏi giật giật, lập tức mở to mắt khẽ họ một tiếng, chỉ chỉ phía dưới bàn làm việc của mình.

Tống Vy cũng không ý thức được mình có chỗ nào không đúng, vui mừng chạy tới, cắm máy sấy tóc bắt đầu sấy tóc.

Đường Hạo Tuấn ngồi phía trước cách cô không xa, tóc cô tung bay, thậm chí có mấy lần đuôi tóc lướt qua lỗ tai anh, hơi ngứa ngáy, khiến lưng anh cũng không khỏi căng lên.

Không chỉ như vậy, trên người có truyền đến mùi sữa tắm, thỉnh thoảng len vào trong hơi thở của anh.

Anh không xa lạ với mùi thơm này, là mùi bạc hà thơm ngát anh vẫn hay dùng.

Bởi vậy có thể thấy được, khi tắm cô đã dùng chính sữa tắm của anh.

Nhưng anh không hề cảm thấy không vui vì cô đã động vào đồ của mình mà còn cảm thấy thỏa mãn.

Anh còn đang suy nghĩ thì Tống Vy đã sấy xong tóc, tắt máy sấy tóc đi, khi cô đang ngồi xổm xuống để rút phích cắm, chuẩn bị mang máy sấy tóc trở về chỗ cũ.

Đường Hạo Tuấn bỗng đạp dưới chân một cái, cả người và ghế dựa trượt ra hai mét.

Tống Vy hơi ngạc nhiên: "Tổng giám đốc Đường, anh làm sao thế?" Sao cô cứ cảm thấy anh đang tránh né cô chứ?
Đường Hạo Tuấn bắt chéo chân, cúi xuống kéo vạt áo vest, che khuất biến hóa nơi nào đó, rồi mới trầm giọng trả lời: "Không sao, em đặt máy sấy tóc xuống đi, sau này tôi sẽ tự đặt về chỗ cũ"
"Được." Tống Vy không hề phát hiện sự khác thường của anh, khẽ gật đầu một cái, đặt máy sấy tóc xuống: "Tổng giám đốc Đường, cảm ơn anh, nếu không phải anh mang tôi đến phòng mình, thì hiện tôi vẫn bẩn thỉu." Đường Hạo Tuấn cụp mí mắt: "Không có gì, chuyện em gặp vợ bác cả tôi, tôi đã biết, bà ấy hất cà phê vào em thì tôi phải thu thập tàn cuộc cho bà ấy"
"Biết rồi?" Tổng Vy sững sờ, sau đó hơi lúng túng liếc nhìn anh: "Tổng giám đốc Đường, vậy những lời mà tôi nói với bà Đường, anh cũng biết rồi?"
Đường Hạo Tuấn hơi ngước mắt: "Ừm."
Tống Vy ảo não vô trán, vội giải thích: "Tổng giám đốc Đường, anh tuyệt đối đừng tin bà Đường, những lời mà tôi nói đều không phải là thật, tôi cũng chưa từng nghĩ tới, tôi chủ yếu muốn chọc tức bà Đường một chút mà thôi."
Đường Hạo Tuấn mím môi.

Dù khi nghe điện thoại, anh biết những lời kia của cô là giả.

Nhưng chính tai nghe được cô bác bỏ, trong lòng anh vẫn còn có chút khó chịu, còn về khó chịu cái gì, anh cũng không truy đến cùng.

"Được rồi, tôi biết hết, lần này vợ bác cả tôi tìm em là vì chuyện Đường Hạo Minh bị thương, nhưng sau này sẽ không có chuyện đó nữa, tôi đã nói rõ với bác cả rồi, ông ấy sẽ trông chừng bà ta." Đường Hạo Tuấn cắm tay trong túi quần đứng lên.

Tống Vy khẽ thở phào: "Vậy là tốt rồi." "Đi họp thôi!" Đường Hạo Tuấn nhấc chân, đi về phía cửa.

Tống Vy vuốt vuốt tóc, đuổi theo sát anh.

Trên đường đến phòng hội nghị, Tổng Vy vẫn luôn tâm trạng bất an, luôn cảm thấy hình như mình quên thứ
Nhưng cô sờ túi, lại thấy không thiếu gì.

Là ảo giác sao?
Nghĩ mãi mà không ra, Tống Vy cũng không suy nghĩ nhiều nữa, lắc đầu, điều chỉnh tốt tâm trạng, tiến vào phòng họp.

Sau khi học xong, đã là xế chiều.

Tống Vy về phòng thiết kế làm việc thêm hai tiếng thì tan làm.

Lần này, sau khi đón xong hai đứa bé cô không đi thẳng về chỗ ở, mà đi studio.

Nghe thấy trợ lý nói cô tới, Giang Hạ vội ra đón: "Vy Vy, sao cậu lại tới đây?"
Tống Vy thả hai đứa bé xuống, sau khi để chúng tự đi chơi, cô khoác tay Giang Hạ, vừa đi vừa nói với cô ta: "Tớ tới xem một chút, thuận tiện hỏi câu chuyện khởi tố.
 
Back
Top Bottom