Đam Mỹ Long Ngạo Thiên Xuyên Nhầm Sách

Long Ngạo Thiên Xuyên Nhầm Sách
Chương 100: Ngoại truyện 2


Ngự Hàn vừa mở mắt, lập tức phát hiện vị trí của mình có gì đó sai sai.

Xung quanh quá tối, mây đen dày đặc như bị hất mực chồng chất bao phủ lên mái vòm phía trên, đến cả mặt trời cũng khó xuyên qua nổi.

Trừ bóng tối không thấy điểm cuối, trong không gian ngập tràn bầu không khí ướt lạnh và chướng khí nồng nặc, không có chút sức sống.

Ngự Hàn bị trói trên một tảng đá lớn, tay chân đều bị xích sắt khóa chặt, bên trên còn bị niệm cấm chế khiến y không thoát được, chỉ có thể bị ép giam ở đây.

Cơn ngạc nhiên ngắn ngủi biến mất, Ngự Hàn tỉnh táo lại, bắt đầu nghiêm túc phân tích cảnh tượng trước mắt và tình hình một phút trước.

Phút trước y còn ở trong thế giới hiện thực chờ Tạ Tư Hành đến đón mình sau khi tan làm, buổi đêm bọn họ còn đi hẹn hò, thậm chí Tạ Tư Hành đã đặc biệt đặt sẵn một buổi tiệc rượu.

Nhưng khi Ngự Hàn vừa ra khỏi cửa Thịnh Cảnh, đối diện lập tức có một trận cuồng phong đầy cát đá thổi đến, y vô thức nhắm chặt mắt, mà lúc mở ra, hình ảnh xung quanh đã thay đổi.

Ngự Hàn không biết tình hình như thế nào, lại có cảm giác quen thuộc tới kỳ lạ.

Hình như trước đây không lâu, y cũng xuyên đến thế giới hiện thực một cách bất thường như thế này.

Ngự Hàn nhanh chóng phát hiện ngũ giác ưu việt và linh lực dồi dào trong cơ thể đã quay về, chỉ cần thoáng niệm là có thể điều động.

Không chỉ như thế, y cũng đã biết mình đang ở đâu.

Luyện ngục Vô Vọng của Ma tộc.

Trước đó Ngự Hàn nghe hệ thống nói nhân viên phái cảm hóa xuyên nhầm sách kia không điều khiển được cơ thể y, không chỉ bị Ma tộc đánh cho một trận mà còn bị nhốt vào luyện ngục Vô Vọng, ngày qua ngày chịu tra tấn.

Bây giờ xem ra mình đã tình cờ quay về Phích Lịch, theo tình hình hiện tại, Ngự Hàn hiện đang bị Ma tộc giam trong luyện ngục Vô Vọng.

Sau khi nhận ra việc này, Ngự Hàn đầu tiên là mừng rỡ, sau đó là hoang mang, tiếp đó nữa là lo lắng.

Mừng vì Ngự Hàn đã lấy lại được cơ thể vốn có, hoang mang vì cục xuyên sách lại phát sinh bug nào đó, tiếp theo là lo lắng vì mình xuyên tới Phích Lịch rồi còn có thể quay lại thế giới hiện thực được không.

Lúc Ngự Hàn ra khỏi công ty không thấy Tạ Tư Hành đâu, cũng không kịp nói một tiếng với hắn, không biết Tạ Tư Hành tới nơi không tìm thấy y sẽ làm ra việc gì.

Không ai trả lời câu hỏi này cho y, dù nghĩ thêm nữa cũng không thể tìm ra cách phá giải trong thời gian ngắn, vì vậy Ngự Hàn không nghĩ tiếp nữa, tình hình hiện tại càng nguy cấp hơn.

Ngự Hàn giấu đi suy nghĩ, giật giật bàn tay, thăm dò uy lực của cấm chế.

Là cấm chế thượng cổ, uy lực không nhỏ, chẳng trách có thể khống chế cơ thể y, Ma tộc dùng cách này để đối phó y cũng không có gì lạ.

Ngự Hàn mỉm cười, trở tay siết chặt sợi xiềng to trên tay, một giây sau, y phá vỡ cấm chế thượng cổ đã giam giữ cơ thể thật lâu.

Sau một tiếng ầm vang, chân trời âm u chỉ còn một bóng người màu trắng lao lên như sét đánh ngang trời.

Chỉ là cấm chế thượng cổ và luyện ngục Vô Vọng mà thôi, trói buộc nhân viên phái cảm hóa không biết điều khiển cơ thể Long Ngạo Thiên nhưng không thể khống chế Ngự Hàn đứng trên vạn long!

Y triệu hồi Lương Âm, nghênh ngang rời khỏi luyện ngục Vô Vọng.

Ma tộc dám bất kính với cơ thể y, hôm nay chiến thần Ngự Hàn quay về, phải huyết tẩy Ma tộc!

***

Ma tộc đang vừa múa vừa hát, cực kỳ sôi nổi.

Toàn bộ đại điện Ma tộc đã mở tiệc liên tục chín chín tám mốt ngày để ăn mừng Ma tộc đánh bại kẻ thù Ngự Hàn, còn nhốt y trong luyện ngục Vô Vọng, để mặc bọn chúng bóp nắn.

Cũng không biết ngày đó Ngự Hàn có vấn đề gì, khi đối chiến với chúng đột nhiên ngã từ trên thân kiếm xuống, sau đó không biết thi triển bất cứ pháp thuật nào, chỉ biết khóc.

Đám Ma tộc tức khắc nghĩ đây là phép Ngự Hàn mới học được, có thể dùng tiếng khóc triệu hồi sấm sét đối phó bọn chúng, vì vậy chạy trốn tứ phía, nhưng chúng nhanh chóng nhận ra đây chỉ là lời đồn nhảm.

“Ngự Hàn” uy phong lẫm liệt ngày xưa không chỉ mất sạch linh lực mà khi thấy bọn chúng còn cực kỳ bối rối, sau khi phát hiện ra điểm này, sao Ma tộc có thể bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy, lập tức cùng tiến lên, không mất nhiều sức đã bắt được “Ngự Hàn”.

Ban đầu bọn chúng vẫn còn hơi nghi ngờ, Ngự Hàn pháp lực vô biên, sao có thể để chúng dễ dàng đánh bại, vì vậy dù sau khi giam “Ngự Hàn” trong luyện ngục Vô Vọng thật lâu, chúng vẫn trộm quan sát mãi.

Kết quả chúng phát hiện dường như “Ngự Hàn” không biết gì thật, lúc này mới yên lòng.

Không có Ngự Hàn, Ma tộc tung hoành không chút trở ngại, muốn cướp thì cướp muốn giết thì giết, không cần kiêng kỵ ai ngăn cản.

Trước đây khi Ngự Hàn còn ở đây đã dẫn chính đạo ức h**p Ma tộc đến nỗi ngay cả thở cũng không kịp, mà cuối cùng chúng đã chờ được ngày này mấy trăm năm, sao có thể không vui?

Cho nên Ma tộc đã ăn mừng rất lâu, không có dấu hiệu ngừng lại.

Ngay khi tất cả đã ăn uống say mèm, một Ma tộc mặt xanh đột nhiên bị ném thẳng từ cửa điện nào, nặng nề ngã xuống đất, lún thành một hố sâu.

Tiếng vang bất ngờ thu hút không ít sự chú ý của Ma tộc, chúng nháo nhào trợn mắt nhìn ra ngoài cửa điện, chỉ thấy dưới ánh mặt trời chói mắt, một bóng người thon dài cầm kiếm bạc đứng sừng sững ở đó, đến cả tay áo thổi phần phật cũng mang theo mùi sát khí.

Có Ma tộc tinh mắt nhận ra bóng người ác mộng này, lập tức trắng cả mặt.

“… Ngự Hàn! Sao có thể!”

“Không phải hắn bị giam trong luyện ngục Vô Vọng à, sao lại xuất hiện ở đây!?”

“Không phải cấm chế thượng cổ kia đã nhốt hắn lại ư?!”

Ngự Hàn cầm kiếm đứng đó, trên khuôn mặt lạnh lùng xuất hiện nụ cười mỉa mai, đôi mắt hờ hững quan sát đám Ma tộc biến sắc.

Y ung dung nói: “Ai lên trước, hay các người cùng lên?”



Ma tộc lúc đánh nhau chưa từng chơi một chọi một, cứ thích lấy nhiều địch ít, vậy sẽ nhanh hơn.

Cho nên khi Ngự Hàn vừa dứt lời, đám Ma tộc nhìn nhau, sát khí bùng lên, liên tục ùa đến đánh Ngự Hàn, muốn khiến y trở tay không kịp.

Nhưng chúng vẫn đánh giá thấp năng lực của Ngự Hàn.

Ngự Hàn lại trở về trạng thái tham chiến, dù đã lâu chưa hoạt động gân cốt nhưng sức mạnh không mảy may giảm đi, Ma tộc giam cơ thể y trong luyện ngục không thấy ánh mặt trời lại càng rèn luyện khả năng chịu đựng của cơ thể y.

Nói tóm lại, Ngự Hàn bây giờ đánh đâu thắng đó.

Chỉ sau mấy đòn, trong điện đầy những hố to, mỗi hố chồng chất không ít Ma tộc thoi thóp.

Cuối cùng Ngự Hàn nhìn về phía thủ lĩnh Ma tộc ngồi trên điện.

Bóng người kia vẫn luôn ngồi ngay ngắn trên ghế nãy giờ, từ sau khi Ngự Hàn xuất hiện, ánh mắt hoàn toàn khóa chặt trên người y không hề rời đi, mà mặt hắn cũng khuất trong bóng đêm, nhìn không rõ lắm.

Đám lâu la đã dọn dẹp sạch sẽ, Ngự Hàn híp mắt, tiếp theo đến lượt hắn.

“Tên khốn Ma tộc kia.” Ngự Hàn nói: “Có dám xuống đây đánh một trận.”

Bóng người vẫn không cử động.

Ngự Hàn cười lạnh mắng “Đồ rùa rụt cổ”, bay thẳng lên không hề do dự, tức khắc vọt đến chỗ ghế, dùng mũi kiếm nhấc cằm hắn lên.

Mũi kiếm lạnh lẽo chĩa thẳng vào yết hầu, chỉ cần đâm lên thêm chút nữa sẽ chọc vào cần cổ nhỏ yếu của Ma tôn.

Nhưng vị Ma tôn điện hạ bình thản như không này dường như không có ý muốn quyết tử với Ngự Hàn, chỉ lẳng lặng nhìn y bằng cặp mắt sâu không thấy đáy.

Ngự Hàn chau mày, im lặng giằng co với hắn.

Không biết qua bao lâu, thanh kiếm trong tay Ngự Hàn cử động, nhưng y lại rút về phía sau, đâm trúng Ma tộc đang muốn nhân cơ hội đánh lén lúc y không để ý.

“Ta đổi ý rồi.” Ngự Hàn bật cười: “Ma tôn của các ngươi là của ta!”

Ngự Hàn thu kiếm, nghiêng người ôm ngang hông Ma tôn, thoáng chốc biến mất khỏi đại điện.

Ma tộc trong điện trợn tròn mắt.

Ngự Hàn vậy mà… vậy mà to gan như thế! Dám bắt Ma tôn đi ngay trước mặt bọn chúng!

Đây là sỉ nhục lớn nhất đối với Ma tộc!!

***

Rời khỏi lãnh địa của Ma tộc, Ngự Hàn vẫn luôn phóng nhanh, dù còn ôm theo một người nhưng tốc độ không hề chậm lại.

Bóng mây lao đi vùn vụt, bọn họ xuyên qua chúng, lướt qua vô số đỉnh núi, Ngự Hàn vẫn không có ý dừng lại mà càng lúc càng nhanh.

“Ngự Hàn.” Ma tôn im lặng nằm trong ngực y đột nhiên cất tiếng: “Đi chậm chút được không, nhanh quá tôi chóng mặt.”

Ngự Hàn: “…”

Ngự Hàn không nói gì, nhưng tốc độ chậm đi không ít.

Cuối cùng y dừng lại trước một sơn cốc, thả Ma tôn – thủ lĩnh Ma tộc xuống, lập tức lùi ra sau mấy bước, hai tay khoanh trước ngực, dùng ánh mắt dò xét đánh giá hắn.

Ma tôn cũng ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Ngự Hàn.

Ngự Hàn từng nói đám Ma tộc đều là hạng sứt sẹo, chỉ có thủ lĩnh của bọn chúng đẹp hơn một chút là thật.

Nhưng vị Ma tôn chuyên giết người phóng hỏa làm thú vui trong truyền thuyết này tính nết ác độc, xưa nay đối đầu với Ngự Hàn, thường đánh đến tối trời tối đất.

Chẳng qua gương mặt này không còn vẻ khát máu hung tàn như xưa, cũng không hề nhận ra bản thân đang ở trại địch, vẫn dùng ánh mắt sến sẩm như lúc còn ở ma điện nhìn Ngự Hàn.

Ngự Hàn híp mắt: “Anh biết rơi vào tay tôi sẽ có kết cục gì không?”

Ma tôn ừ một tiếng: “Em sẽ giết tôi à?”

“Phải xem tâm trạng.” Ngự Hàn nói: “Anh tên gì.”

Ma tôn: “Nếu là ở đây thì Mặc Trầm.”

“Nhảm nhí, đương nhiên tôi biết.” Ngự Hàn hừ lạnh, vẻ mặt lại nhẹ nhõm hẳn.

Không ngờ không chỉ mình y xuyên tới đại lục Phích Lịch.

Ngự Hàn gọi Lương Âm ra: “Đi.”

Ánh mắt Tạ Tư Hành rơi lên thân kiếm thuần bạc, thâm thúy trầm ngâm: “Thì ra đây là Lương Âm trong truyền thuyết.” Còn ngầu hơn tưởng tượng, chẳng trách lại khiến Ngự Hàn nhớ thương tới thế.

Thân kiếm khẽ rung lên, có lẽ vì cảm thấy hơi thở cường đại của Ma tộc nên kích động.

Ngự Hàn cẩn thận trấn an nó, Lương Âm phát hiện chủ nhân không có chiến ý, dần yên tĩnh trở lại.

Tạ Tư Hành quan sát toàn bộ, môi hơi cong lên.

“Đi đâu?”

Ngự Hàn nhe răng: “Giết anh.”

Thật ra Ngự Hàn định mang Tạ Tư Hành về địa bàn của mình, môn phái mạnh nhất hiện nay ở đại lục Phích Lịch —— Ngự Môn Quan!

Mạnh như Ngự Hàn tất nhiên sẽ có vô số tùy tùng, bọn họ đi theo Ngự Hàn khai tông lập phái, là phụ tá đắc lực không thể thiếu bên cạnh y.

Lâu vậy không gặp, cũng không biết anh em trong Ngự Môn Quan thế nào, Ngự Hàn rất nhớ bọn họ.

Khó được một lần quay về, tất nhiên Ngự Hàn định tới Ngự Môn Quan xem thử, cũng không biết trong lúc y bị giam trong luyện ngục Vô Vọng, Ma tộc có tới quấy phá bọn họ không.

Ngự Hàn ngự kiếm, dẫn Tạ Tư Hành đi đến chân núi Linh Sơn.

“Anh biết che giấu hơi thở không?”

“Biết.”

“Học được từ đâu… Đệt, không được học phép thuật thấp kém của đám Ma tộc!”

“Thuật ẩn thân của Ma tộc rất dễ, không cần học.”

“Vậy cũng không được học!”

Tạ Tư Hành bất đắc dĩ nói: “Vậy tôi còn cần dùng không?”

Ngự Hàn: “… Dùng đi.”

Nhìn Tạ Tư Hành thi triển phép ẩn thân, giấu đi hơi thở Ma tộc thuộc về mình, Ngự Hàn lại nói: “Huyễn hình đi, người trong Ngự Môn Quan đều biết mặt Mặc Trầm rồi.”

Tạ Tư Hành biến về hình dáng ở thế giới trước của mình.

Ngự Hàn rất hài lòng: “Trông thế này thuận mắt hơn.”

“Vậy à.” Tạ Tư Hành hờ hững nói: “Tôi nhớ có ai đó đã từng nhìn nhầm tôi với tên khốn Ma tộc, tôi còn tưởng tên kia thích biến ra như vậy.”

Ngự Hàn nhíu mày, nghiêng đầu nói: “Ai đó là ai?”

Tạ Tư Hành thoáng khựng lại, suýt nữa thì hắn quên mất Ngự Hàn nói mấy lời đó trong lúc say, không thể nhớ nổi.

Tác giả có lời muốn nói:

Ngự Hàn: Ai đó, cái tên lạ quá.

Tạ Tư Hành: …

*************************
 
Long Ngạo Thiên Xuyên Nhầm Sách
Chương 101: Ngoại truyện 3


Từ sau khi Ma tôn bị Ngự Hàn bắt đi, toàn bộ Ma tộc chìm vào cảnh bi thảm, bầu không khí ủ rũ ảm đạm bao trùm.

Trước đây không lâu, Ngự Hàn từng bị chúng giam giữ trong luyện ngục Vô Vọng phá vỡ gông xiềng không biết từ lúc nào, huyết tẩy từ trên xuống dưới Ma tộc, còn bắt Ma tôn có địa vị cao nhất Ma tộc!

Ma tộc vốn đang bị thương nặng còn phải nhận đả kích cực lớn, lúc này bọn chúng tụ lại trong điện Ma tộc, bàn bạc xem nên cứu Ma tộc ra khỏi tay Ngự Hàn thế nào.

“Ma tôn đa mưu, chắc chắn có thể bình yên vô sự!”

“Đúng vậy, thật ra chúng ta chỉ cần đến tiếp ứng cho Ma tôn là được, tất nhiên Ma tôn sẽ có kế bỏ trốn!”

“Nhưng lúc Ngự Hàn đưa Ma tôn đi, ngài ấy không hề phản kháng chút nào…”

“…”

Đám ma tộc không khỏi im lặng, không phải là Ma tôn không có sức phản kháng mà là không hề phản kháng.

Không biết Ngự Hàn học được thuật định thân từ đâu, lại có thể khống chế Ma tôn của chúng dễ như vậy.

Quả nhiên trước đó Ngự Hàn chỉ biết khóc lóc cầu xin chúng buông tha đều là giả vờ! Chỉ vì khiến chúng buông lỏng cảnh giác, đúng là quỷ kế đa đoan!

Lúc Ma tộc đang như con ruồi mất đầu, một Ma tộc trẻ tuổi nhiệt huyết đột nhiên gào lên: “Đừng nói nữa, chúng ta đánh thẳng vào Ngự Môn Quan! Ép chúng giao Ma tôn ra!”

“Đúng vậy, giao Ma tôn ra!”

Lời vừa dứt, lập tức được cả Ma tộc vung tay hô to.

Ngự Hàn đánh chúng một trận thì thôi, còn bắt cả Ma tôn đi khiến chúng cực kỳ nhục nhã, nhất định phải báo được thù.

Đang lúc Ma tộc sắp xuất phát, chuẩn bị xông ra ma điện đi tới Ngự Môn Quan cứu Ma tôn ra, bọn chúng thấy phía xa có một đám người đang bay nhanh về phía chúng.

Hơn ngàn người gần như đứng đầy không trung, trong miệng còn cầm vũ khí pháp bảo đủ màu, hùng hổ gào lên: “Xông lên, đánh bại Ma tộc cứu Ngự môn chủ!”

Ma tộc: “?”

Đồ mặt dày!

Bọn này còn muốn tìm các người đòi người đây!

***

Trong núi rừng dày cỏ, Ngự Hàn nhìn Tạ Tư Hành giấu đi hơi thở, biến thân xong xuôi mới dẫn Tạ Tư Hành về Ngự Môn Quan.

Ba tòa cung điện to lớn hùng vĩ nằm giữa đỉnh núi Linh Sơn, Ngự Hàn chỉ vào tòa ở giữa, đắc ý nói: “Đây là chính điện của tôi.”

Tạ Tư Hành nhìn lên: “Rất đẹp.”

“Tất nhiên.” Ngự Hàn nói: “Thân là môn chủ Ngự Môn Quan, Thiên Đế tương lai của đại lục Phích Lịch thì phải có cung điện xứng tầm thân phận mới được!”

Tạ Tư Hành cười: “Ngự môn chủ muốn dẫn tôi đi tham quan à?”

Ngự Hàn nhướng mày: “Đây là vinh dự của anh.”

Nếu không phải do bug từ cục xuyên sách, sao Tạ Tư Hành có thể được chứng kiến phong thái hiên ngang của y ở thế giới Long Ngạo Thiên?

Nếu đã đến, vậy y phải cho Tạ Tư Hành tự nhiên như ở nhà, còn phải cho tất cả tiểu đệ đến bái kiến Thiên Hậu tương lai!

Tạ Tư Hành gật đầu, ý cười trong mắt càng sâu.

“Vậy tôi cung kính không bằng tuân mệnh.”

Bọn họ đi tới chính điện, nhưng cảnh tượng mọi người bái kiến mình và Tạ Tư Hành trong tưởng tượng của Ngự Hàn lại không xuất hiện.

Xưa kia chỉ cần Ngự Hàn quay về, khắp núi trên dưới đều tụ đầy người nghênh đón y, nhưng hôm nay trong toàn Ngự Môn Quan, từ môn đồ trưởng lão cho tới chim bay thú nhảy đều không có.

Ngự Hàn nhíu mày, không biết trước khi mình tới đã xảy ra chuyện gì mà khác thường tới thế.

Nhìn dáng vẻ rối rắm không thôi của Ngự Hàn, Tạ Tư Hành hỏi dò: “Chẳng lẽ là biết em bị giam ở Ma tộc, cho nên đi cứu em hết rồi?”

Ngự Hàn: “… Làm gì ngu tới vậy?”

Thiên hạ này y đánh đâu thắng đó, bất cứ lúc nào cũng không cần người tới cứu viện, bản thân y có thể lấy một địch trăm!

Ban đầu những người đi theo Ngự Hàn cũng nghĩ như vậy.

Ngự Hàn thiên phú trác tuyệt, thường có thể ngược dòng nghịch cảnh vả mặt, nâng cao sức mạnh bản thân, cho nên khi biết Ngự Hàn bị Ma tộc bắt đi, bọn họ đều cho rằng chắc chắn Ngự Hàn có ý riêng, dù sao Ngự Hàn chưa bao giờ khiến bọn họ thất vọng, đây là sự tin tưởng kiên định không thay đổi khi bọn họ đã đi theo y nhiều năm.

Nhưng bọn họ đợi mãi vẫn chưa nghe thấy tin Ngự Hàn phá vòng vây xông ra, cũng nhận định chắc chắn Ngự Hàn mai phục trong Ma tộc, muốn một mẻ hốt gọn chúng.

Mãi tới khi nghe nói Ma tộc giam giữ Ngự Hàn trong luyện ngục Vô Vọng, họ mới ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, lập tức cưỡi mây đuổi tới vực Ma tộc muốn đánh một trận.

Mà đúng lúc này Ma tộc lại chuẩn bị tới Ngự Môn Quan cứu Ma tôn, hai phe gặp nhau tất nhiên như nước với lửa, không ai chịu nghe ai nói một câu.

Cuộc chiến cực kỳ căng thẳng, đánh tới mức bụi bay đầy trời.

Một bên gào lên đòi Ma tộc giao Ngự Hàn ra, một bên lại gào đòi Ngự Hàn trả Ma tôn lại, không bên nào nhường bên nào, đánh tối tăm mặt mũi.

Nhưng hai người trung tâm lại nhàn nhã ngồi bên nhau, hoàn toàn không có khí thế giương cung bạt kiếm như người ngoài tưởng tượng.

Ngự Hàn dẫn Tạ Tư Hành đi mấy vòng quanh Ngự Môn Quan, cuối cùng kể lại sự tích khai tông lập phái trước kia cho hắn nghe.

Trước khi Ngự Hàn thành danh, toàn bộ đại lục Phích Lịch gió mây cuồn cuộn, yêu ma lộng hành, bách tính khổ không thể tả, cho nên mới sinh ra tu tiên, giúp đỡ chính đạo.

Thể chất củi mục của Ngự Hàn không có tác dụng nên bị gia tộc trục xuất, sau khi trượt chân rơi xuống đáy vực thì được một ông cụ áo xám nhìn trúng, dạy y toàn bộ bí kíp, y nhanh chóng kiếm được đất cắm dùi ở thế giới này.

Từ đó về sau, một người một kiếm tung hoành thiên hạ.

“Thế nhân đều nói nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên(1), không ai có thể mạnh miệng nói mình mạnh nhất thế gian.” Ngự Hàn ngậm một cọng cỏ đuôi chó trong miệng, thong thả nằm trên đồng cỏ, nói: “Nhưng tôi có thể, vì tôi chính là nhân ngoại chi nhân, thiên ngoại chi thiên.”

Ngự Hàn càng muốn chứng minh y là ngoại lệ.

Tạ Tư Hành nằm bên cạnh Ngự Hàn, nghe vậy khẽ xoay đầu lại nhìn y.

Ánh nắng trên đầu hơi chói, Ngự Hàn híp mắt lại: “Nghe ngầu không, đây là lời tôi đã từng nói lúc khai tông lập phái.”

Tạ Tư Hành mỉm cười, nhớ tới tính cách Ngự Hàn, hỏi: “Chẳng lẽ cũng khắc lên bảng hiệu?”

“Sao anh biết?” Ngự Hàn cười tủm tỉm: “Chẳng qua không phải bảng hiệu mà khắc vào một miếng linh ngọc, nếu anh thấy hứng thú, tôi có thể dẫn anh đi xem.”

Trong lúc nói chuyện y chợt đứng dậy, nhổ nhánh cỏ đuôi chó trong miệng ra, lại bị người ta kéo về.

Sức kéo không nhỏ, Ngự Hàn không đề phòng lập tức ngã sấp xuống, cũng may y phản ứng nhanh, chống hai tay bên người Tạ Tư Hành.

Ngự Hàn híp mắt nhìn mặt hắn từ trên cao.

Tạ Tư Hành mặc chiếc áo bào đen viền vàng, nằm trên đồng cỏ xanh ngát, mái tóc dài như mực rủ xuống, lười biếng nhìn Ngự Hàn bên trên.

“Nằm thêm lát nữa?”

“… Tùy anh.”

Ngự Hàn không nói gì thêm, lại nằm xuống.

Gió núi mát mẻ thổi qua, cỏ cây rì rào xao động, bọn họ im lặng nằm ở đây lại không hề nhàm chán.

***

Ngự Hàn chờ trong Ngự Môn Quan hai ngày vẫn không thấy ai.

Ngự Hàn tự do đã quen, chưa từng chờ người khác, vì thế y quyết định không chờ nữa, dẫn Tạ Tư Hành đi du lịch thiên hạ, mở mang tầm mắt về nơi y lớn lên.

Nếu ở trong thế giới hiện thực, đi du lịch phải ngồi máy bay ô tô, quá trình cũng rất phiền phức, nhưng ở đại lục Phích Lịch, chỉ cần Ngự Hàn ngự kiếm phi hành, để Tạ Tư Hành đứng trước sẽ rất thuận tiện.

Dù sao cũng là nơi mình từng đi đến khắp ngõ ngách, Ngự Hàn nắm rõ đại lục Phích Lịch như lòng bàn tay, đi đến đâu đều có thể đọc tên địa danh hoặc những gì y từng chứng kiến ở đây.

Ngự Hàn dẫn hắn tới thị trấn phồn hoa náo nhiệt, nếm thử bánh ngọt nổi tiếng nhất nơi đó, ngắm nhìn từng con phố lớn nhỏ ngập tràn khói lửa nhân gian, thời gian ở lại không hề ngắn.

Bọn họ ẩn thân tiến vào đại nội hoàng cung đi dạo một vòng, trong suốt thời gian đó không bị ai phát hiện.

Ngự Hàn còn dẫn Tạ Tư Hành tới vùng sườn núi trước kia rớt xuống bái sư, trăm năm trôi qua, dưới đáy vực cỏ dại rậm rạp sớm không còn dấu vết y từng đến đây tu luyện, nhưng Tạ Tư Hành vẫn nghiêm túc quan sát, còn hỏi Ngự Hàn rất nhiều câu hỏi.

Rời khỏi nơi này, bọn họ lại thong dong bay tới không ít nơi lớn nhỏ.

Nông thôn ruộng vườn, sông núi biển mây, cung điện nguy nga, đâu đâu cũng có thể nhìn thấy bóng hình bọn họ làm bạn.

Chơi mệt rồi, bọn họ sẽ dừng chân ở linh tuyền dày linh khí, yên tĩnh tu dưỡng bên trong, Ngự Hàn còn định phô bày cơ thể hoàn mỹ trong thế giới này cho Tạ Tư Hành chiêm ngưỡng, chứng minh mình là một người đàn ông hấp dẫn.

Ngự Hàn vừa cởi áo ngoài, thậm chí còn chưa để lộ làn da bên trong đã cau mày hỏi: “Tạ Tư Hành, anh quay mặt đi làm gì?”

Tạ Tư Hành: “Đây không phải mắt tôi, không thể nhìn.”

Ngự Hàn: “…”

Vài hôm trước nhắc đến tên khốn Ma tộc, Tạ Tư Hành lại vô ý nhắc đến trước đây Ngự Hàn uống say nhận nhầm hắn với Mặc Trầm, giải thích nghi ngờ của Ngự Hàn.

Sau khi Ngự Hàn nhận ra Tạ Tư Hành đang ghen thì ngẩn ra, sau đó cười ha ha kể lại ân oán giữa y và Ma tộc.

Dù sao cũng là thế anh chết tôi sống, nếu không phải bây giờ Tạ Tư Hành nhập vào cơ thể tên khốn Ma tộc, y đã sớm đâm chết tên Ma tộc làm nhiều việc ác này rồi.

Chẳng qua câu Tạ Tư Hành vừa nói có ý gì?

Ngự Hàn rất khó hiểu, nhưng Tạ Tư Hành vẫn cố chấp không nhìn y, y cũng không thể ép Tạ Tư Hành, bằng không trông y sẽ cực kỳ bi3n thái.

Ngự Hàn nghĩ một lát, mặc lại áo ngoài, ngồi xuống cẩn thận lau thân kiếm Lương Âm.

Tạ Tư Hành không nhìn cũng là có ý riêng của mình, lần này hắn chỉ mượn dùng cơ thể của Ma tộc, khó đảm bảo sau này sẽ không rời đi, hắn không muốn cho bất cứ ai nhìn thấy cơ thể của Ngự Hàn, dù là mình bây giờ cũng không được, dù Ma tộc không có ký ức của khoảng thời gian này sau khi hắn rời đi cũng không được.

Vì thế hắn thậm chí còn không thân mật với Ngự Hàn, cùng lắm là chỉ nắm tay nhau khiến Ngự Hàn rất rầu.

Tạ Tư Hành nhìn Ngự Hàn cẩn thận lau kiếm, bỗng nói: “Quả nhiên em giữ nó rất kỹ.” Hắn đã thấy Ngự Hàn lau không dưới vài chục lần.

Ngự Hàn hừ khẽ: “Tất nhiên.”

Tạ Tư Hành tới gần hơn, Lương Âm trong tay Ngự Hàn lập tức phát ra ánh sáng bạc, hơn nữa còn kèm theo ý tranh giành nho nhỏ.

Dạo gần đây đều như vậy, chỉ cần Tạ Tư Hành tới gần một chút, Lương Âm đều sẽ đột ngột phản ứng, không rõ là vì bây giờ Tạ Tư Hành đang mang cơ thể của Ma tộc hay vì nhận ra Ngự Hàn có người thân thiết hơn cả nó.

Ngự Hàn vu0t ve thân kiếm an ủi: “Người một nhà.”

Tạ Tư Hành mỉm cười.

Ngự Hàn cưng chiều nói: “Chỉ có ngươi mới là vợ duy nhất của ta.”

Tạ Tư Hành: “…”

Vợ chồng đều có một, Ngự môn chủ đúng là biết hưởng thụ cuộc sống.

***

Ngự Hàn lúc ra ngoài không che giấu thân phận, thời gian qua đi, không ít người đều biết Ngự Hàn đang dạo chơi thiên hạ với một người đàn ông tuấn mỹ mặc áo bào đen.

Tin tức đến tai hai phe đang quần ẩu.

Hai bên nghe xong tin, thấy Ngự Hàn và người đàn ông áo đen đều khớp với chủ tử mình đang tìm kiếm nên lập tức đình chiến, túa ra đi tìm.

Vì hướng tìm đều chung một hướng, đội ngũ hai phe lại bất đắc dĩ cùng đồng hành, trên đường không ngừng va chạm nhau rồi lại đánh mấy trận.

Nhưng không biết vì bọn họ quá chậm hay vì Ngự Hàn và người đàn ông áo đen đổi chỗ quá nhanh, chờ bọn họ đến nơi, cả hai đã đi trước một bước.

Dù không thấy người đâu, nhưng tin đồn lại nghe không sót một chữ.

Có người nói Ngự môn chủ có hành vi thân mật với người đàn ông áo đen, tình chàng ý thiếp.

Người Ngự Môn Quan giận dữ mắng mỏ: “Nói bậy nói bạ, môn chủ chúng ta rất kiên định, không thể nào thân mật với đàn ông được!”

Có người nói người đàn ông kia dịu dàng như nước, Ngự môn chủ múa kiếm, hắn đứng một bên mỉm cười thưởng thức.

Người của Ma tộc chết cũng không tin: “Ma tôn của chúng ta không thể nào thấy tử địch đang nghịch kiếm trước mắt mà không động thủ! Lừa đảo, chắc chắn là lừa đảo!”

Người kể lại những gì đã chứng kiến nhún vai, tin hay không cũng được, dù sao gã tận mắt nhìn thấy rõ ràng.

Nếu đã không tìm được ở đây, nhóm hai bên lại tiếp tục tiến lên, dù thế nào đi nữa cũng phải thấy chủ nhân bình yên vô sự.

Ngự Hàn không biết phía sau có người đang đuổi theo bọn họ, vẫn rong ruổi dạo chơi khắp nơi với Tạ Tư Hành, muốn dẫn hắn đi ngắm nhìn non sông tươi đẹp.

Lúc đi qua một khoảng đất trống, Tạ Tư Hành bỗng đề nghị dừng chân ở đây một hồi.

Ngự Hàn chau mày: “Dừng ở đây làm gì?” Trụi lủi, chẳng có gì đẹp để ngắm.

Tạ Tư Hành: “Không phải em nói muốn thử chiến à? Tôi đánh với em.”

Trước đó Ngự Hàn thuận miệng nói muốn thử chiến, y vừa quay lại đại lục Phích Lịch, chỉ đánh một trận với đám người Ma tộc lúc phá tan luyện ngục Vô Vọng nhưng vẫn chưa đã ghiền.

Tạ Tư Hành: “Cơ thể Ma tôn hẳn rất mạnh, vừa vặn cho em luyện tập.”

Ngự Hàn hừ một tiếng: “Cũng không mạnh lắm.”

Quả thật là mạnh nhất trong Ma tộc, nhưng không phải vẫn bị y đánh bại mấy lần à.

Chẳng qua nếu Tạ Tư Hành đã nghĩ vậy, đúng lúc Ngự Hàn cũng đang nổi hứng, cho nên đáp xuống chuẩn bị đánh nhau một trận với Tạ Tư Hành.

Mà Ma tộc và và đội ngũ Ngự Môn Quan chạy tới vừa lúc nhìn thấy cảnh triền đấu ấy.

Đao quang kiếm ảnh, linh khí và ma khí va chạm tóe lửa dữ dội.

Hai phe nhìn thấy cảnh này đều vui mừng không thôi: Quả nhiên tất cả đều chỉ là tin đồn, Ngự môn chủ/ Ma tôn không quên mục đích, đánh tiếp đi!

Nhưng bọn họ chưa vui được lâu, chỉ thấy cuộc chiến đột nhiên dừng lại.

Người đàn ông áo đen mỉm cười, nhân lúc Ngự Hàn chưa vào thế đã biến ra một vòng hoa tươi không biết từ đâu đội lên đầu y.

Ngự Hàn ngẩn ra, không lấy xuống ngay mà tiện tay kéo một nhánh cỏ vẩy lên đầu người đàn ông như đang chơi đùa, có qua có lại.

Ma tộc & Ngự Môn Quan: “…?”

********************
 
Long Ngạo Thiên Xuyên Nhầm Sách
Chương 102: Ngoại truyện 4


Ngự Hàn rải cỏ lên đầu Tạ Tư Hành xong, nhạy bén phát hiện ra sự thay đổi xung quanh, quay đầu nhìn sang, chỉ thấy hàng loạt bóng người điên cuồng chạy trốn. <b>
Đệ tử Ngự Môn Quan: “Đệt đệt đệt, Ngự môn chủ nhìn qua kìa, chạy ngay đi!”

Đám Ma tộc: “… Không thể để Ngự Hàn phát hiện ra chúng ta!”

Ngự Hàn: “…”

Y nhận ra mấy bóng người quen thuộc, đang định gọi họ lại, không ngờ vừa phát ra một âm tiết, mấy người này lủi càng nhanh, chỉ vài giây sau, cả ngọn núi trừ y và Tạ Tư Hành thì không có ai.

Ngự Hàn không khỏi nghi hoặc.

Mà sau khi y quan sát Tạ Tư Hành thì lập tức tỉnh ngộ.

Dù Tạ Tư Hành đã che đi hơi thở và biến hình nhưng bộ đồ tiêu chuẩn vẫn không thay đổi, làm lộ thân phận Ma tôn của hắn —— Gọi tắt là Tịch Mịch.

“Sao vậy.” Tạ Tư Hành nghiêng đầu hỏi, cũng nhìn thoáng qua mấy bóng người bỏ chạy.

Ngự Hàn nhếch mép: “Không có gì.”

Chẳng qua là vì tư thế đánh nhau của y với Tạ Tư Hành quá khí thế, dọa bọn họ chạy mà thôi.

Ngự Hàn thích làm gì thì làm, thấy thì thấy, không có gì phải để ý.

Y hất cằm với Tạ Tư Hành, nói: “Tiếp đi.”

Tạ Tư Hành cười nói: “Đánh chưa đủ à?”

Ngự Hàn: “Đương nhiên, tiếp tục.”

Y tháo vòng hoa trên đầu xuống, nhìn lướt qua rồi càm ràm: “Xấu quá.”

Tuy là nói thế nhưng vẫn cẩn thận đặt sang một bên, thi phép bảo vệ nó để chắn xung sóng linh lực.

Tạ Tư Hành mỉm cười nhìn Ngự Hàn, vui vẻ thỏa mãn chút h4m muốn nho nhỏ ấy của y.

Mấy ngày sau này không còn ai tới làm phiền bọn họ nữa.

Toàn bộ đại lục Phích Lịch yên bình trở lại, đến cả Ma tộc xưa kia thích gây hấn khắp nơi cũng lặng tiếng, ngoan ngoãn ở yên bên địa phận Ma tộc, không có bất cứ ai chạy đi gây chuyện thị phi, cũng không chạy đến Ngự Môn Quan quấy rối.

Mà Ngự Môn Quan cũng thế, toàn môn trên dưới vội vàng rời đi, sau đó lại vội vàng quay về, tất cả đều ở trong môn phái âm thầm tu luyện, những chuyện khác im bặt không nhắc đến.

Hai bên hòa bình tới quỷ dị, tựa như đã thỏa thuận một hiệp nghị trong âm thầm.

Dù Ngự Hàn muốn về Ngự Môn Quan xem thử, nhưng nhớ tới bóng lưng hốt hoảng bỏ trốn của bọn họ ngày đó, y thấy vẫn nên chừa cho họ chút không gian thở, không nên đi dọa bọn họ.

Vì vậy Ngự Hàn lại đi du lịch với Tạ Tư Hành, nhân lúc cục xuyên sách vẫn chưa sửa bug mà dẫn Tạ Tư Hành đi tham quan thế giới Long Ngạo Thiên.

Đi được nửa đường, Tạ Tư Hành nhận được truyền tin từ Tả hộ pháp của Ma tộc.

Tả hộ pháp cẩn thận dò hỏi Tạ Tư Hành khi nào về, còn nói dù không về cũng không sao, gã sẽ dẫn dắt tộc nhân nghiêm túc quấy phá, xin hắn hãy yên tâm.

Tạ Tư Hành nhìn chằm chằm bức thư ngấm ngầm thăm dò thái độ hắn.

Dù Ma tộc đã tạm đình chiến, nhưng chung quy vẫn là bản tính khó dời, muốn liên lạc hỏi thăm thái độ Tạ Tư Hành để bọn chúng về sau tiếp tục quấy phá.

Ngự Hàn nhận ra Tạ Tư Hành bỗng dừng lại, quay đầu hỏi: “Ngẩn ra làm gì?”

Tạ Tư Hành nghiêm túc nói: “Không có gì.”

Ngự Hàn ở thế giới này theo phe chính nghĩa, phiền muộn của y cũng chính là phiền muộn của Tạ Tư Hành.

Vì vậy Tạ Tư Hành trả lời: [Nếu rảnh rỗi như thế, vậy ta có nhiệm vụ cho các ngươi]

Tả hộ pháp: [Tuân mệnh!]

Không hỏi đã đồng ý luôn.

Với tính cách của Ma tôn, nhất định là phái chúng lẻn vào môn phái nào đó, tàn sát cả nhà!

Tạ Tư Hành: [Ta thấy đất đai vẫn còn nhiều chỗ hoang vu, ngươi có thể dẫn đệ tử trong tộc đi khai hoang, trồng trọt thêm linh thực]

Tả hộ pháp: [Hả?]

Tạ Tư Hành không trả lời, việc này cứ vậy quyết định.

Tả hộ pháp nghĩ tới nghĩ lui, cho rằng chắc chắn Ma tôn tự có suy tính riêng, không chừng khai hoang là để phát triển lãnh thổ của Ma tộc, đặt nền móng vững chắc để tấn công chính đạo về sau!

Vì vậy gã không nghĩ nữa, dẫn Ma tộc đi khai hoang.

Sau đó thật lâu, Ma tộc không còn đi gây sự lung tung mà bắt đầu tụ tập trồng trọt linh thực.

Mấy trăm năm trôi qua, hai bên chính tà lần đầu “hòa bình” như thế.

***

Hành trình hẹn hò kỳ diệu nhanh chóng kết thúc nhờ cục xuyên sách sửa xong bug.

Sau khi trở lại thế giới hiện thực, Ngự Hàn vẫn luôn nhớ nhung cảm giác đánh nhau với Tạ Tư hành.

Chỉ cần nếm thử cảm giác chiến đấu nhẹ nhàng vui vẻ kia sẽ không thể quên được.

Tạ Tư Hành trầm ngâm: “Thì ra là thế.”

Ngự Hàn khó hiểu hỏi: “Anh thì biết gì?”

“Biết em thích việc này.” Tạ Tư Hành cười nói: “Tôi định đổi chiếc giường lớn hơn trong phòng ngủ.”

Ngự Hàn: “Để làm gì?”

Tạ Tư Hành: “Để đêm nay chúng ta có thể đánh nhau kịch liệt hơn.”

Ngự Hàn: “…”

Không phải kiểu đánh nhau thế!

<b>Toàn văn hoàn</b>
 
Back
Top Dưới