[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Long-Lạc] Trích Tiểu Thuyết "Diên Hy Công Lược"
🔟 Chương 186 - 188: Mười năm sau
🔟 Chương 186 - 188: Mười năm sau
-"Nếu ngươi sinh ra a ca, thật sự không có tính toán gì cho nó?"
-"Hoàng thượng là người thế nào, có thể để hậu cung chi phối việc lập kế vị sao?"
- Ngụy Anh Lạc cười haha, tựa hồ trút bỏ gánh nặng trong lòng, tận tình nói:
-"Thần thiếp nói thật với Người một câu.
Ngụy Anh Lạc xưa nay chưa bao giờ sợ tranh đấu, càng đấu càng có tinh thần!
Nếu Người vẫn muốn tiếp tục, thần thiếp ắt sẽ theo đến cùng.
Người không đánh bại được thần thiếp, thần thiếp cũng chẳng thể lật đổ Người.
Đấu qua đấu lại cũng vô ích thôi.
Người hôm nay hạ mình đến đây đơn giản là tới cầu hòa, hà tất cứ phải thăm dò lẫn nhau!
Thần thiếp xin nói một câu, thay vì tranh đấu người sống ta chết, chi bằng lặng lẽ hòa bình, mỗi người đều bình yên!"
-"Ngươi thật sự thẳng thắn!"
- Hoàng hậu cười, thầm nghĩ "Nữ nhân này câu tiếp theo nhất định sẽ nói "Nhưng mà..."
-"Nhưng mà..."
- Ngụy Anh Lạc quả nhiên nói vậy...
-"Thần thiếp có một điều kiện."
Nếu Ngụy Anh Lạc mà không có điều kiện thì Hoàng hậu mới là hoài nghi thành ý của nàng...
Hoàng hậu: "Nói đi."
Ngụy Anh Lạc nhẹ vuốt bụng mình, ôn nhu nhìn xuống.
-"Hoàng Hậu nương nương nhất định phải hứa với ta, bất kể lúc nào, bất luận là chuyện gì, đều sẽ không ra tay với con trẻ."
Hoàng hậu nhạy bén hỏi: "Con ngươi, hay là con người khác?"
Anh Lạc nhìn nàng chằm chằm: "Tất cả những đứa trẻ của Tử Cấm Thành!"
Hoàng hậu khinh miệt: "Bổn cung vốn dĩ không hại trẻ con, ngươi nói như vậy là quá coi thường bổn cung rồi!"
-"Chỉ cần nương nương nói được làm được, đảm bảo Tử Cấm Thành này sóng yên biển lặng, thiên hạ thái bình" - Ngụy Anh Lạc vươn một bàn tay ra "Chúng ta, một lời đã định!"
Hai tay giao ước, từ đây Tử Cấm Thành về sau...sóng yên biển lặng!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thời gian thấm thoát, năm tháng đổi dời, vườn hoa chi tử trước sân Diên Hy Cung lại đơm bông.
Hậu cung tuy vẫn có đấu đá nhưng không gây tổn hại người nào.
Kế hoàng hậu có vài lần vẫn không kiềm chế được...nhìn nhóm hậu cung lớn bụng, hoặc là đám trẻ con đến trước Diên Hy Cung hành lễ...nàng cũng chỉ bất đắc dĩ mà rút lui lặng lẽ...
Ngoài sân, hoa chi tử nở rộ khắp nơi, nghiễm nhiên trở thành chỗ tránh gió cho các tiểu hài tử, bảo vệ chúng bình an mà lớn lên.
Chỗ của nàng tốt như vậy, các cung phi biết nội tình liền phải cảm thán: "Có cô ở đây, trường hợp của tiên hoàng hậu sẽ không thể xảy ra nữa..."
Chẳng mấy chốc, những đứa trẻ nàng chăm sóc, cùng nàng thả diều bắt dế, dần dần đã trưởng thành là một nhóm thiếu niên, thiếu nữ ở lứa tuổi thanh xuân...
(Ảnh chỉ mang tính minh họa)
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
-MƯỜI NĂM SAU-
(Vĩnh Kỳ tới thăm Anh Lạc...)
Giọng nói của Hoằng Lịch bỗng vang lên bên ngoài chiếc rương:
-"Vĩnh Kỳ, trẫm đoán là con ở đây.
Sao rồi, lại mất công một chuyến à?"
-"Đúng là chuyện gì cũng không qua mắt được hoàng a mã.
Đám nô tài nói lệnh mẫu phi sau ngờ ngọ liền đi nghỉ ngơi, đến giờ chưa tỉnh."
Hoằng Lịch đâu có giống hắn, lại dễ bị gạt như vậy.
Hoặc nói cách khác, mười mấy năm làm phu thê với nhau, cả hai thật sự đã quá hiểu tính tình của đối phương.
Chỉ cần đảo mắt qua phòng một cái cũng hiểu rõ mọi chuyện...
-"Quả nho ăn được một nửa liền ném ở đây, mà đã nghỉ ngơi rồi?"
Hoằng lịch ngồi xuống ghế: "Ngồi đi, chúng ta ở đây chờ nàng ấy.
Vĩnh Kỳ, ván cờ chơi dở hôm trước, bây giờ chơi tiếp đi."
Tiểu toàn tử vội nói: "Nô tài sẽ đi chuẩn bị bàn cờ, xin Hoàng Thượng di giá đến chính điện."
-"Không cần, chơi ở chỗ này."
- Hoằng lịch cười tủm tỉm, đưa một ngón tay chỉ về cái rương bên kia: "Mang lại đây!"
Bàn cờ đặt lên phía trên rương, hai người bắt đầu chơi cờ, cũng ko biết trải qua bao lâu...Hoằng Lịch đang thả xuống một quân cờ thì bàn cờ bỗng nhiên nghiêng ngả, làm toàn bộ quân cờ rơi xuống đất.
Ngụy Anh Lạc từ trong rương gian nan bò ra...
-"Các người còn chưa xong à!"
Vĩnh Kỳ trợn mắt há mồm, Hoằng lịch khoanh tay, buồn cười nói:
-"Đã lên chức mẹ rồi còn làm mấy trò này, nàng muốn cho cả Tử Cấm Thành này cười nhạo sao?
Làm mẹ không có tôn nghiêm!"
Ngụy Anh Lạc tức giận nói:
-"Hoàng Thượng, Người biết rõ thần thiếp ở trong rương lại còn cố ý đùa cợt thần thiếp, làm vua không có tôn nghiêm!"
Hai người thật giống như một đôi phu thê bình dị, cãi nhau ầm ĩ một trận...
Cuối cùng Hoằng Lịch tự mình tiến lên, đỡ nàng từ trong gương đi ra.
Kết quả vừa bước ra thì đối diện lại là gương mặt bất mãn của Vĩnh Kỳ...
-"Lệnh mẫu phi, mỗi buổi sáng phải ăn một bát canh thịt dê, hôm nay Người đã dùng chưa?"
Ngụy Anh Lạc ấp úng...Cách đó không xa là một bàn trái cây đầy dưa và nho ướp lạnh...
-"Sau khi sinh Chiêu Hoa, Người mắc bệnh hậu sản, đau đầu mấy hôm liền, Người vừa rồi còn ngồi trước hướng gió sao?"
- Vĩnh Kỳ lại hỏi.
Tiểu toàn tử vội vàng đi đến cửa sổ đóng lại, ngăn cho gió bên ngoài lùa vào.
-"Sao Người không có lấy một chút yêu quý bản thân mình vậy?"
- Vĩnh Kỳ bộ dạng nghiêm túc, thậm chí mang một chút thất vọng: "Nếu Người thân thể khỏe mạnh, Chiêu Hoa đã có thể ở lại Diên Hy Cung để nuôi nấng, hà tất phải sinh cảnh mẫu tử chia lìa?"
Ngụy Anh Lạc là trưởng bối của hắn, hiện tại ở trước mặt hắn lại có chút không dám ngẩng cao đầu, bị hắn hung hăng "răn dạy" một trận...Nàng nhìn theo bóng dáng hắn rời đi, thở dài:
-"Cũng không biết đứa trẻ này rốt cuộc giống ai, lải nhải cả ngày, lúc nhỏ đâu có giống vậy..."
-"Nó chỉ là quan tâm nàng, nếu không ai quản nàng thì hôm nay nàng sẽ không ăn canh thịt dê, vẫn là ăn nho chứ gì."
- Hoằng lịch nhoẻn miệng cười, nắm tay nàng, ngồi xuống nói:
-"Huống hồ nó chung quy vẫn còn nhỏ tuổi, chưa hiểu chuyện.
Nhưng mà...Trẫm hiểu!"
Ngụy Anh Lạc ngẩng đầu nhìn hắn: "Người hiểu cái gì?"
-"Mười năm nay, chúng ta có 2 trai - 2 gái, đáng tiếc là Vĩnh Lộ không thể giữ lại...Đêm Vĩnh Lộ chết non, nàng một mình thức trắng ở bên nó, trẫm đều thấy cả."
- Hoằng lịch chậm rãi nói:
"Một tháng sau, nàng đem Chiêu Du đến Thọ Khang Cung ở cùng Chiêu Hoa, sau đó lại đem Vĩnh Diễm giao cho Khánh Phi nuôi nấng.
Mọi người đều nói rằng nàng nhẫn tâm ích kỷ, nói nàng nịnh bợ Thái hậu, lôi kéo Khánh Phi.
Nhưng chỉ có mình trẫm biết, Chiêu Hoa là trưởng nữ (con cả), nàng đưa nó đến Thọ khang cung là vì muốn an ủi Thái hậu.
Anh Lạc, trải qua chuyện của Trầm Bích, nàng đối với Thái hậu vẫn luôn có cảm giác áy náy sâu sắc, phải không?"
Ngụy Anh Lạc quả quyết lắc đầu: "Hoàng thượng, Chiêu Hoa cũng là người, thần thiếp sẽ không dùng nó để đền bù áy náy."
Nàng một mực phủ nhận thì Hoằng Lịch ngược lại càng thêm chắc chắn một điều...
-"Nàng chính là đang lo lắng sức khỏe của mình không tốt, muốn tìm cho chúng nó một chỗ nương tựa, phải không..."
Bị hắn nói trúng tâm sự...Ngụy Anh Lạc không khỏi sửng sốt...
-"Trẫm cảnh cáo nàng!
Ngụy Anh Lạc, ko được có loại suy nghĩ không may như vậy.
Một chút đều không được!"
- Hoằng Lịch nghiêm nghị nói:
-"Nàng chỉ là sau khi sinh Vĩnh Diễm thì tổn hại thân thể.
Nhưng ko phải thái y đã nói sao, chỉ cần chậm rãi điều trị, nàng sẽ khôi phục sức khỏe như ban đầu.
Trẫm chỉ hi vọng nàng có thể ở bên trẫm thật lâu dài.
Nếu nàng cũng giống như Dung Âm đường đột ra đi, Trẫm tuyệt đối sẽ không tha thứ cho nàng!"
Hắn nghiêm khắc nhìn nàng nói từng chữ, không khỏi nhu tình...
Ngụy Anh Lạc nhịn không được liền cầm tay hắn, ra vẻ thoải mái, tươi cười nói:
-"Hoàng Thượng, Người không phải đã nói sao: Người xấu thường sống lâu.
Thần thiếp nhất định sẽ nỗ lực, sống thật lâu dài!"
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
-Dưỡng tâm điện-
Bên trong Hoằng Lịch bỗng nhiên thở dài:
-"Trẫm gần đây cảm thấy....Hoàng Hậu so với trước đã già đi nhiều..."
Là đương kim thiên tử, Hoằng Lịch so với mười mấy năm trước đây thì lại không có quá nhiều khác biệt.
Không phải bởi vì hắn vô âu vô lo, mà là vì mỗi khi hắn gặp phiền não, luôn có một người ở bên hắn, cùng hắn phân ưu giải sầu.
-"Mấy năm nay, tính tình nàng ấy càng ngày càng kì lạ..."
- Hoằng Lịch thở dài nói:
-"Trẫm nói chuyện với nàng ấy, càng nói càng không hợp...Nhưng nếu trẫm rời đi, nàng ấy liền nổi nóng linh tinh, quả thực biến thành một con người khác."
Trên bàn để một chén chè hạt sen ướp lạnh, là phòng ngự trà chuẩn bị cho Hoằng Lịch, nhưng Ngụy Anh Lạc nhìn thấy thèm ăn cho nên liền tới lấy ăn một mình (😅) Hoằng Lịch sợ nàng ăn lại bị đau dạ dày, lại cho người đem bát chè hạt sen đi hâm nóng...hơi tỏa nghi ngút, đặt trên bàn.
Ngụy Anh Lạc tiếc nuối nhìn bát chè hạt sen, sau đó quay sang nhìn hắn:
-"Hoàng thượng long thể khỏe mạnh, đang tuổi tráng niên, nhìn sơ qua cũng chỉ khoảng 34, 35 tuổi.
Còn nữ nhân đến tuổi này thì lại khác, dung nhan già đi nên tâm tính không tốt cũng là chuyện thường tình!"
Hoằng lịch cười nhạo : "Anh Lạc, nàng cũng già rồi!"
Ngụy Anh Lạc mở to mắt: "Thần thiếp sao lại già được, so với hoàng thượng vẫn còn trẻ hơn 16 tuổi...Ai da....."
-"Còn dám nói?"
- Hoằng lịch giơ tay nhéo gương mặt nàng, ngắt như ngắt một cục tẩy...
-"Không dám, không dám!"
- Ngụy Anh Lạc giãy giụa nói: "Thần thiếp đến tuổi này rồi...Hoàng thượng đừng nhéo mặt thiếp nữa chứ, nhéo tiếp là ra nếp nhăn thật đấy...Buông ra, buông ra!"
==================================
p/s: Rất tiếc, truyện không tả cảnh đấm lưng cho nhau.
Một trong những cảnh biểu đạt "cảnh giới" rõ nhất của tình cảm phu thê.
Hai người không có khoảng cách giữa vua và phi tần, hoàn toàn chính là một đôi vợ chồng chân chất bình thường như bao đôi vợ chồng khác bên ngoài.
Không có sự phân biệt địa vị tôn nghiêm, không có quy tắc giáo lễ gò bó, chỉ đơn giản làm những việc vợ chồng thường làm: giành chăn gối, cãi nhau chuyện dạy dỗ con cái, đấm lưng cho nhau, mong cho nhau khỏe mạnh, cùng nhau sống thật lâu thật dài!
————————————————————————
(Không biết tại sao đến cuối đời Lạc vẫn còn đầu 😂 )
(Ngụy tỷ "mặn" thế này bảo sao Long cứ luôn 'xuất ngôn phản ngữ' :v)
==================================
Dịch cho mn một đoạn phỏng vấn rất hay của Nhiếp Viễn:
Q: Giả sử Hoàng thượng tự mình mua đồ tặng cho các phi tần, Ngài sẽ mua gì cho Phú Sát hoàng hậu và Ngụy Anh Lạc?
Nhiếp Viễn: "Đừng nhìn Phú Sát là Hoàng Hậu!
Trẫm cảm thấy nhu cầu của nàng chính là sự ấm áp.
Nàng khao khát một thứ có thể sưởi ấm trái tim nàng, cho nên trẫm nghĩ một cái ôm ấm áp sẽ là điều nàng muốn.
Nếu nàng có niềm khao khát về vật chất, trẫm sẽ tặng nàng những đồ trang trí mà nàng yêu thích.
Còn với Ngụy Anh Lạc, trẫm sẽ tặng nàng thứ mà nàng thích hoặc là thứ mà trẫm thích!
Bởi vì Ngụy Anh Lạc và Càn Long có sự liên kết với nhau, thậm chí là có sự yêu thích giống nhau.
Trẫm sẽ đem đồ của Trẫm chia sẻ với nàng.
Ví dụ, nếu trẫm thích một đôi "giày thể thao", trẫm sẽ mua hai đôi giày giống nhau, sau đó trẫm tặng cho nàng một đôi."
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
=> Long ca từ phim ra ngoài đời "mặn mà" như nhau luôn 🙂) Nói thấu tình đạt lý hết sức!
Không chỉ hiểu nhân vật của mình mà còn hiểu luôn cả nhân vật khác.
Thứ hoàng hậu cần nhất là tấm chân tình, nên món quà tinh thần sẽ ý nghĩa hơn là món quà vật chất.
Đối với Ngụy Anh Lạc chính là sự chia sẻ cùng nhau.
Thứ Trẫm thích thì nàng cũng sẽ thích, đồ của trẫm cũng là đồ của nàng, của nàng cũng chính là của trẫm, chúng ta tuy hai mà là một.
Quá ngọt ngào! ☺️❤️
Nhiếp Viễn có thể nói là cực kì hiểu phim, nói bông đùa thì có lẽ là "nuốt" cả kịch bản vào bụng...Mỗi lần phỏng vấn giải thích nhân vật hoặc chi tiết nào là y như rằng trên phim đều có hết, đã quay lâu như vậy đến giờ vẫn còn "nhớ" chỉ có thể nói là "ngấm vào máu" luôn rồi...Vừa có tài, vừa có tâm!
[Không nên có GIF hoặc video ở đây.
Cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để xem nó.]
[Clip] Phỏng vấn Nhiếp Viễn - Giải thích nhân vật